Ngôn Tình Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 20: 20: Đói !


Trong cơn mơ màng đầy đau đớn ấy Mạn Nhu Nhu mệt mỏi to đôi mắt củng đã là giữa trưa , ánh mặt trời gay gắt chiếu thẳng vào cánh của kính làm cho cô có một chút khó chịu.

Cô mơ màng lướt ánh mắt về phía trên bàn thấy có một vĩ thuốc là ly nước , không suy nghĩ thì củng biết đây là thuốc gì nên cô nhẹ nhàng lấy một viên mà uống xuống bụng.

Khi uống xong thì Nhu Nhu lếch cơ thể mệt mỏi đầy đau nhứt kia tiến vào phòng tắm cô muốn rửa đi hết những nơi trên cơ thể mà cái tên kia đã chạm vào.

Không biết là đã trôi qua bao lâu Mạn Nhu Nhu bước ra ngoài với vẽ mặt tươi tĩnh đi một chút, khoắc trên mình chiếc quần bò bó sát thân thể và một chiếc áo sơ mi trắng dài trông rất có phong cách dân nhà quê.

Khi bước ra khỏi phòng tắm thì Nhu Nhu cảm thấy cơ thể mình mỏi nhừ vì đói bụng , phải nói cả ngày hôm qua mệt mỏi nên cô củng không ăn thứ gì cả.

Nghĩ xong xui cô mở cửa phòng tiến ra phía bên ngoài , xuất hiện trước mắt cô là một căn phòng rộng lớn, à không phải nói là cung điện hoặc lâu đài mới đúng , xung quanh có rất nhiều căn phòng lớn nhỏ dính vào nhau trông rất khang trang và sang trọng.

Mạn Nhu Nhu cảm thấy hơi chóng vì chẳng biết phòng ăn ở nơi nào cả ,suy cô đang suy nghĩ thì chợt phía xa truyền đến tiến nói.

----- Này ! Cô muốn đi đâu để chúng tôi dẩn đường , đi vào nhầm phòng thì không hay lắm đau !----
Mạn Nhu Nhu đưa ánh mắt nhìn lên phía phát ra âm thanh kia , xuất hiện trước mắt cô là hai người con gái bận chung một bộ trang phục trông rất giống người làm ở tại đây.

Nghe thấy câu hỏi này Nhu Nhu liền nhẹ nhàng đáp.

---- Tôi muốn kiếm một chút đồ ăn ,hai người có thể đưa tôi đi xuống phòng bếp được không ?----
Thấy cô yêu cầu đơn giãn như thế thì hai người phía trước cũng nhanh chóng đáp lời.

---- Được ! Đi theo tôi !---
Nói xong hai người kia liền đi trước dẫn đường , Mạn Nhu Nhu thấy như thế liền đi theo phía sau trông vẽ mặt như mèo sắp vớ được cá rán.

Không biết là thời gian đã trôi qua được bao lâu , xuất hiện trước mặt cô là một căn phòng rộng lớn đầy xa hoa , có phòng bếp , có bàn ngồi ăn cơm ,có phòng khách và cả ghế sofa trông rất là sang trọng.

Mạn Nhu Nhu nhìn một vòng xung quanh thì phát hiện nơi đây có rất nhiều người làm việc , đặt biệt là trên bàn cô thấy có vài món ăn vừa dọn ra.

Một vị đang đi phía trước cô nói.

---- Thức ăn trên bàn , cô tới ăn là được nhớ là đừng chạy loạn xung quanh !----
Nói xong thì hai vị kia củng đi làm việc của mình , Mạn Nhu Nhu liền nhanh chóng bước đến bàn ăn và thưởng thức những món ngoan trên bàn.

---- Ngoan quá ! ---
--- Đúng là người có điều kiện thật sự biết thưởng thức a !----
Mạn Nhu Nhu vừa cắn một miếng thịt gà lại cảm thán không thôi , đúng là xa hoa và cao quý không ai bằng à nha.

Không biết là đã trôi qua thêm bao lâu , Mạn Nhu Nhu xoa xoa cái bụng căn tròn được lắp đầy bằng thứ ăn kia củng mình rồi nhanh chóng đứng dậy.

Khi cô chuẩn bị dọn dẹp thì có mấy người làm liền đi tới bưng chén bát thừa đi mất để lại một mình Nhu Nhu đứng im như tờ.

Vài hơi thở sau thì cô lấy lại tinh thần rồi theo trí nhớ của mình mà bước nhanh lên căn phòng của mình.

Bay vào mũi cô lại là cái mùi hương làm cho bản thân cô thấy rất là chán ghét , Nhu Nhu bước đến chiếc bàn cầm lấy túi xách, điện thoại và cái thẻ màu đen của hắn cho rồi nhanh chóng bước ra ngoài.

.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 21: 21: Người Có Tiền !


Mạn Nhu Nhu bước ra khỏi cung điện xa hoa đầy lổng lẩy này củng rất là dễ dàng bỡi vì không ai giam giữ cô cả.

Nhu Nhu đứng trên đường bắt một chiếc xe rồi hướng địa chỉ căn nhà lúc trước cô và bạn thân của mình là Uyển Thư cùng ở.

Có địa chỉ bác tài xế chạy đi , Mạn Nhu Nhu rảnh rỗi liền lấy ra chiếc thẻ màu đen của hắn đưa dùng điện thoại mà tra thông tin trên chiếc thẻ.

Vài phút sau , Mạn Nhu Nhu thấy được thông tin thẻ và số tiền thì sợ hết hồn.

---- Mẹ nó ! Một triệu tệ !----
Mạn Nhu Nhu không kiềm được cảm xúc mà hét to làm cho bác tài xế phía trước giật cả mình mà nói.

---- Cô gái nhỏ ! Đừng la lớn như thế chứ đâu phải là bản thân cô có được một triệu tệ , cô còn trẻ như thế mà ?---
Mạn Nhu Nhu kiềm đi cơn kích động của mình xuống dưới mà ấp úng nói.

---- Cháu ! Cháu xin lỗi !----
Nói xong thì trong lòng Mạn Nhu Nhu không ngừng hoảng sợ a , giới nhà giàu này thật biết sài tiền nha bình thường cô làm cả năm củng không được một trăm ngàn tệ , vậy mà tên này có tới một triệu tệ nếu tôi không sài hết thì thật có lỗi với anh nha.

Nghĩ lại thấy càng sợ nếu một trăm ngàn tệ này thì ở dưới nơi hẻo lánh củng có thể mua được căn nhà đấy huống chi là số tiền khủng khiếp như thế nha.

Mạn Nhu Nhu cầm chiếc điện thoại lên bấm dãy số quen thuộc kia.

--- Tút! Tút! tút.

.

!---
-- Alo ! Cậu trốn đi đâu bây giờ mới gọi mình thế Nhu Nhu ! Có biết là mình lo lắng lắm không hã !---
Giọng nói này không phải bạn của Nhu Nhu là Uyển Thư thì còn ai vào đấy chứ.

Nhu Nhu đáp.

--- Bây giờ mình đang về với cậu đây ! Cậu có ở nhà không ?---
Uyển Thư đáp.

--- Có ! Mình đang ở tại phòng ! Cậu về đây rồi biết tay mình ?----
Nhu Nhu cười đáp.

--- Được rồi đại tiểu thư của tôi ! Tắt máy đây !---
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền tắt máy rồi tựa đầu vào chiếc ghế như đang ổn định tinh thần lại vậy ,không biết là đã trôi qua bao lâu Mạn Nhu Nhu đứng trước cánh cửa phòng khác quen thuộc của mình.

--- Cốc!.

cốc! !---
Mạn Nhu Nhu gõ cửa liền nghe tiếng bên trong vang ra.

--- Được rồi ! Tới ngay !---
--- Két! két.

.

!----
Tiếng mở của vang lên xuất hiện trước mắt Nhu Nhu là một hình dáng khá quen thuộc kia , cô liền không ngần ngại mà đi vào bên trong.

Khi cô chưa kịp ngồi xuống lại có tiếng nói lớn.

--- Nhu Nhu khai mau , ngày hôm qua câu đi đâu thế ? Tại sao lại không về nhà ?---
Mạn Nhu Nhu ấp úng nói.

--- Mình ! Mình đi làm việc chứ sao nữa ! Ngày hôm qua do mình về trễ nên ngủ lại ở nhà nữ đồng nghiệp thôi mà !----
Uyển Thư lại nghi ngờ hỏi.

---- Thật không đấy , mình thấy có gì đó không đúng nha !---
Mạn Nhu Nhu thẹn thùng cáu gắt.

---- Mình có bao giờ nối dối cậu hay chưa ? Cậu còn không tin là mình giận đấy ?----
Vị Uyển Thư kia liền vội cười làm lành ôm Nhu Nhu như đôi bàn thân nói.

--- Thôi được rồi Nhu Nhu , mình chỉ lo cho cậu mà thôi , qua đêm ở nhà người khác không an toàn lắm đâu ?----
Mạn Nhu Nhu nghe thấy thế liền dịu đi và như nhớ ra chuyện gì đó liền nói.

---- Uyển Thư ! Gia đình cậu củng làm kinh doanh lớn , vậy có biết ở thành phố này nơi nào bán nhà vừa hợp lý lại yên tĩnh hay không ?---
Uyển Thư nghe câu nỏi của Nhu Nhu sắc mặt liền khó hiểu hỏi.

--- Nhu Nhu ! Nơi này là thành phố lớn , nơi cách xa trung tâm thành phố giá nhà và đất dưới một nghìn mét vông đã có giá tầm bảy đến tám trăm nghàn rồi đấy ? Cậu làm cả đời sợ còn không đủ tiền để mua nữa đấy ?----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 22: 22: Xem Nhà !


Mạn Nhu Nhu hiểu là Uyển Thư nói rất đúng với tình hình hiện tại của mình , nếu như không gặp cái tên khốn kiếp ỷ thế h**p người kia thì cô thật sự nghèo , nhưng bây giờ cô là người có tiền rồi không sài hợp lý thì làm sao cảm thấy xứng đáng với bản thân được chứ.

Mạn Nhu Nhu vờ như căm tức đáp lời.

--- Cậu không có mình được ước mơ à ? Mình chỉ muốn hỏi một chút còn không được hay sao ? Rồi bây giờ cậu có nói cho mình biết hay không ? ----
Thấy cô có ý hỏi như thế thì Uyển Thư liền nghiêm túc đáp lời.

---- Những ngôi nhà mà mình vừa giới thiệu cho cậu là của một tập đoàn mô giới rất uy tín , nơi đó tuy vắng người hơn ở trung tâm thành phố như giá hơi đắt nhưng đặc biệt là an ninh rất tốt phù hợp những những người có thu nhập tầm trung sử dụng !---
Nói xong Uyển Thư chuyển địa chỉ là thông tin liên lạc qua cho Nhu Nhu , cô xem xong cảm thấy cách đây chỉ vài cây số nên củng vừa ý nên cười vui vẽ nói.

--- Uyển Thư ! Mình ra ngoài một lác chiều mình mua lẩu và rượu về chúng ta cùng uống để chúc mừng mình tìm được công việc được không ?----.

Uyển Thư cảm thấy điều này rất bình thường nên đáp.

--- Được ! Có cần gì thì gọi mình !----
Nhu Nhu đáp.

--- Được ! Mình đi đây !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền bước ra khỏi căn phòng và rơi đi , khi cô tìm đến vị trí ngôi nhà mình cần mua thì trời củng đã về ban trưa nhưng không khí hôm nay có chút mát mẽ.

Thấy cô bước đến thì một hướng dẫn viên liền mở lời.

--- Xin chào ! Chị có phải là cô Mạn Nhu Nhu yêu cầu muốn xem nhà hay không ạ ?---
Nhu Nhu liền lễ phép đáp.

--- Dạ vâng ! Chị có thể cho tôi xem vị trí nhà được không ?----
Cô gái liền cười lễ phép đáp.

--- Được ! Mời đi theo tôi !---
Nói xong thì thì cô gái kia liền dẫn đường đi phía trước , một lác sau xuất hiện trước mắt cô là một dãy nhà đông đúc được ngăn cách bằng bước tường khá lớn đầy riêng tư.

Theo cô ước tính thì mỗi căn nhà tầm sáu trăm mét vuông xung quanh được ngăn cánh bằng bốn bứt từng cao lớn rất riêng tư.

Căn nhà nhìn từ phía ngoài thì không thể quan sát được nên củng khá là an toàn , hai người nhanh chóng bước vào bên trong cách cổng một không gian rộng lớn được hiện ra.

Căn nhà được xây ở trung tâm miếng đất , phía trước là một sân vườn khá rộng tầm một trăm mét vuông có những bóng cây xanh mát , nhìn về phía sau thì củng có hồ bơi khá nhỏ gọn chỉ tầm vài chục mét vuông.

Nhìn về phía hai bên vánh tường cũng là một khoảng không gian khá rộng thuận tiện cho xe cá nhân chạy ra vào trông rất rộng rãi.

Bước vào bên trong xuất hiện trước mặt Nhu Nhu là một căn nhà được trang trí theo phong cách nhỏ gọn giống như hình hộp , căn nhà gồm có hai tầng và có cả sân thượng mát mẽ ở phía trên cùng.

Phía dưới lầu một thì được trang trí một căn phòng bếp , không gian bàn tiếp khách và một căn phòng rộng tầm mấy chục mét vuông đặt cuối góc nhà.

Bước lên lầu hai thì xuất hiện trước mặt cô là hai căn phòng liền kề với nhau giống như chiếc hộp nhìn rất là gọn gàng và tinh tế đặc biệt là từ đây nhìn về phía sau nhà qua cách cửa sổ thì có thể thấy được bờ sông dài từ phía xa rất là thanh tĩnh.

Còn sát hai căn phòng này là một chiếc phòng khá nhỏ để đựng dụng cụ không cần thiết mà thôi , còn về phần sân thượng thì không có gì để nói cả nó chỉ giống như là một sân bóng ngoài trời mà thôi.

Điều làm cho Nhu Nhu thấy hợp mắt ở đây là hệ thống nhà được khóa bằng vân tay hoặc khuôn mặt nên rất an toàn.

Xem xong nhà Mạn Nhu Nhu hỏi.

--- Căn nhà này giá bao nhiêu vậy chị ?----
Cô gái kia liền cười ôn hòa đáp.

--- Thư cô Nhu Nhu ! Căn nhà này tập đoàn chúng tôi bán với giá chín trăm năm mươi nghìn tệ ! Cô cảm thấy thế nào ?-----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 23: 23: Say !


Nghe được cái giá này Mạn Nhu Nhu sợ hết hồn , tuy là căn nhà khá đẹp và yên tĩnh như có giá này củng thật hơi đắt nha.

Nếu tầm này dưới nơi cô sống thì chỉ tầm năm trăm nghìn mà thôi , nhưng lên đây lại đắt muốn gấp đôi , nhưng mà cô thừa hiểu rõ tại sao nó lại đắt như thế nên củng không hỏi lại nhiều.

Mạn Nhu Nhu cười nói.

---- Bây giờ bên chị làm giấy tờ chuyển nhượng , tôi chuyển tiền được không ?----
Cô gái kia liền vui vẽ đáp.

--- Được ! Tôi đi làm ngay !----
Nói xong thì cô gái ấy củng liền đi , không biết là trôi qua bao lâu có vài người ăn sang trọng đi tới cùng với cô gái lúc trước đưa giấy chuyển nhượng quyền sở hữu qua cho cô.

Bọn họ giúp cô làm dấu vân tay và khuôn mặt của mình , trong một khoảng thời gian ngắn cô từ một người sinh viên mới ra trường đã có được một căn nhà giành cho mình.

Nhưng thủ tục cuối cùng vẫn chưa xong xui , Mạn Nhu Nhu cùng bọn họ tới cơ quan pháp quyền để đóng giấu chuyển nhượng như thế mới an toàn.

Khi cô làm xong xui mọi thủ tục thì giấy tờ củng đã xong , cô chào tạm biệt những người này cầm theo giấy tờ nhà của mình mà tiến vào bên trong.

Nhu Nhu lười biến cất giấu tờ vào trong tủ và nhanh chóng khỏi hết cửa lại rồi liền đi ra bên ngoài.

Tạm thời cô củng chỉ có ý định mua nhà để đó mà thôi chứ hoàn toàn không có ở , phải nói Mạn Nhu Nhu tuy ngây ngốc không hiểu gì về chuyện tình cảm.

Nhưng mà cái đầu cô đặt vào việc làm sao kiếm được tiền thì rất là nhanh nha , nếu như số tiền đó để một chỗ thì củng không tăng thêm và chỉ ít đi mà thôi.

Nhưng mà căn nhà cô vừa mau , nếu sau này cô không cần có thể bán lại đảm bảo chỉ lời chứ không bao giờ lổ nha.

Suy nghĩ một hồi thì cô cũng biết là mình chỉ còn năm mươi ngàn mà thôi , nhưng mà với số tiền này thì cô củng có thể số ở đây thêm vài tháng nếu như không cần làm việc chứ chẳng nói chơi.

Nghĩ một hồi thì cô vẩn nhanh chóng mua lẩu như đã hứa kèm theo vài chai rượu có hương vị trái cây rồi tiếng vào căn nhà cô hay ở với bạn mình.

--- Cốc.

.

Cốc.

.

Cốc.

.

!---
Mạn Nhu Nhu ể ỏi cả người mà gõ cửa , sau vài hơi thở thì cách cửa liền mở ra thấy được hình dáng này Nhu Nhu liền nói.

--- Cậu mau xách giúp mình sắp mệt chết rồi đây !---
Nghe cô nói thế thì Uyển Thư liền nhanh chóng giúp Nhu Nhu mang vào bên trong miệng thì vẫn cười nói.

---- Ôi đại tiểu thư của tôi ! Cậu mua nhiều thế chúng ta ăn có hết hay không ? Hay là cậu dự tính để giành cho ngày mai à ?----
Mạn Nhu Nhu đặt những món đồ mình mới mua lên bếp bàn tay nhanh chóng rót miếng nước uống rồi liền ngồi xuống chiếc ghế nói.

---- Cậu yên tâm , hôm nay mình rất đói đảm bảo sẽ không bỏ phí thức ăn !----
Nói xong thì hai người liền nhanh chóng bắt tay vào làm những món ăn và nấu lẩu , thời gian lại lặng lẽ trôi qua khi hai người trưng bày những món ăn thịnh soạn trên bàn thì trời củng đã về đêm gió ngoài khe cửa sổ cho chút mát mẽ.

Hai người ngồi đối diện với nhau Nhu Nhu nói.

----- Nào chúng ta cùng ăn đi ! Hôm nay mình nhất định phải cho cậu sỉn không ngẩn đẩu nổi !---
Nói xong Nhu Nhu mở chai rượu có hương vị trái cây , Uyển Thư củng nhiệt tình đáp.

--- Được thôi ! Chúng ta cùng xem ai mới là người xỉn trước !----
Nói xong hai người cùng nhau ăn uống cười đùa rất vui và quên đi mất thời gian ,Không biết là đã trôi qua thêm bao lâu bầu trời cũng đã về đêm muộn hai mình dáng say sỉn gục trên bàn không đi nổi trông rất chật vật.

---- Reng! reng.

.

reng.

.

!----
Tiếng chuông điện thoại vang lên làm cho Nhu Nhu tĩnh táo đi một chút cô vương bàn tay nhỏ cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn đưa sát vào tai mình say sỉn nói.

--- A.

.

alo ! Ai lại gọi giờ này vậy hã ? Có biết là bà đây đang say sỉn hay không ?----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 24: 24: Mất Giá !


Giọng nói lạnh lẽo mang theo mùi thuốc súng từ đầu bên kia truyền đến.

----Cô muốn chết hay sao mà giờ này còn chưa về đây ? Nếu sau hai mươi phút và cô chưa có mặt tại đây thì tôi sẽ đánh gãy chân cô !---
* Mẹ nó !*
Mạn Nhu Nhu không kiềm được trong lòng mà mắn thầm lấy một tiếng , giọng nói này không cần nghĩ củng biết nếu không phải cái tên khốn kiếp Điềm Cảnh Nghi thì còn ai vào đây chứ.

Mạn Nhu Nhu lập tức tĩnh ngủ mà ấp úng vội nói.

--- Tôi không còn tĩnh táo để đi xe về đó , hay là để ngày mai được không ? Tôi thật sự không đi nổi ?---
Giọng nói từ bên kia truyền qua.

--- Mẹ nó ! Cô đang ở đâu tôi cho người đến đón ?---
Mạn Nhu Nhu nữa tĩnh nữa say biết là mình chẳng thể trốn nổi nên đành nói.

---- Được rồi ! Để tôi tự mò về ?----
Nói xong Mạn Nhu Nhu dìu bạn mình vào trong chiếc giường quen thuộc ấy đặt xuống đắp chăn lên rồi lại khóa cửa bước ra ngoài.

Cô xuống phía dưới đường bắt một chiếc taxi nhanh chóng hướng về phía nhà hắn mà phóng tới.

Nữa tiếng sau cô bước vào căn nhà quen thuộc kia khắp nơi vắng bóng người có lẽ là bọn họ đã nghĩ ngơi , cho dù nói như thế nào thì bây giờ cũng đã trễ.

Thân thể cô ngập tràng mùi rượu mà bước vào bên trong căn phòng quen thuộc kia , xuất hiện trước mặt cô là hình dáng đẹp như tạc kia có một chút khí chất lạnh lùng đầy kiêu ngạo.

Thấy cô bước vào bên trong , hắn lạnh lùng nói.

----- Tôi cho cô nghĩ một hôm để giữ sức mà lại còn đủ thời gian để đi say sỉn hay sao ? Đúng là tôi quá tốt với nhân viên thì phải , ngày mai cùng tôi đến công ty !---
Nghe câu nói đầy tự luyến này của hắn Nhu Nhu cảm thấy rất buồn nôn nhưng vẫn lạnh nhạt đáp.

-----Chỉ là tôi ra ngoài giao lưu với bạn mà thôi , tôi nhớ là mình vẩn còn được cái quyền này nha ! Bây giờ anh gọi tôi về đây làm gì ?----
Điềm Cảnh Nghi cười lạnh thô t ục đáp.

---- Muốn chơi cô chứ làm gì ? Không lẽ bỏ tiền ra thuê cô về nuôi hay sao ? Không ngờ là cô còn rất biết sài tiền a nha !---
Nghe thấy câu nói đầy kinh bỉ này của hắn , Mạn Nhu Nhu như muốn lao vào cắn cho cái tên này một cái để hả cơn tức giận trong lòng.

Nhưng mà cô vẩn hiểu rõ mình nên cười kêu chọc nói.

---- Nếu anh không có tiền thì có thể buông tha cho tôi , tôi cũng không bám theo dưới chân anh nha !-----
Giọng nói kêu chọc này truyền đến bên tai hắn lại cười nhếch nhép đáp.

---- Một triệu đó là cái giá lần đầu của cô mà thôi , bây giờ cô không còn cái giá như thế nữa, tôi là người kinh doanh phải đặt lợi ích lên hàng đầu chứ ?-----
Mạn Nhu Nhu nghe vào tai cảm thấy có một chút chua sót , nhưng củng hiểu được giá trị của mình nên liền hỏi.

---- Vậy bây giờ anh cảm thấy tôi đáng giá bao nhiêu với việc một đêm làm bạn giường của anh ?----
Điềm Cảnh Nghi liền cười lạnh đáp.

---- Năm vạn ( năm mươi nghìn tệ ) Mà thôi ! Cô cảm thấy thế nào ?----
* Mẹ nó ! Cái tên này thật biết sài tiền a , không phải ai bám được tên này thì giàu hay sao ? *
Trong lòng Nhu Nhu cảm thấy rằng cái tên này thật là phí tiền nha , nhưng vẩn bình thản đáp.

---- Tôi đồng ý ! Nhưng mà mỗi khi anh không cần thì tôi có thể về nhà , và mỗi khi anh gọi tôi đến thì cho dù có làm hay không thì vẫn phải trả tiền ! Anh thấy thế nào ?----
Mạn Nhu Nhu lúc trước thật sự không hiểu nỗi tại sao có nhiều người lại thích quỳ dưới chân những người giàu thích chơi qua đường như tên này.

Bây giờ cô thật sự mới hiểu ra bản thân mình cho dù có từ chối cái tên này như thế nào thì cơ thể cô củng không bao giờ trong sạch nỗi.

Tại sao lại không dùng thân thể này kiếm một chút tiền cơ chứ ? Dù thế nào củng chẳng mất thêm gì , cùng lắm chỉ nghe thêm vài câu kinh bỉ của hắn mà thôi không ăn thua gì cả.

.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 25: 25: Đi Làm


Thấy con nhóc này biết cách làm ăn như thế hắn lại hừ một tiếng rồi nói.

---- Mau lại đây giúp tôi thoải mái một chút nào ?----
Nói xong hắn liền ngoắt tay ra hiện cho Nhu Nhu tiến đến bạn cạnh , Cô thấy như thế củng chẳng thèm ngại ngùng mà nhanh chóng tiếng đến ngồi cạnh hắn.

Trong đầu cô có chút men rượu chỉ muốn ngủ nên Nhu Nhu lập tức hành động nhanh hơn bình thường một chút.

Cô liền cỡi hết những thứ vướng bận trên người bỏ sang một bên rồi lại say sỉn nói.

---- Anh muốn làm gì thì nhanh lên một chút , Tôi còn muốn đi ngủ !---
Nói xong cô lười biến nhắm mắt mặt kệ cái tên này muốn làm gì thì tùy hắn , Điềm Cảnh Nghi thấy thế liền nhếch mép cười gian tà đôi bàn tay to lớn xoa bóp lấy đôi bông đào căn cứng có chút to lớn kia của cô.

Rồi lại duy chuyển xuống xoa bóp lấy cặp m ông tròn vểnh cao kia của cô một cái rồi lại nói.

---- Nào ! Cô mua giúp nó hưng phấn một chút !---
Mạn Nhu Nhu thật sự muốn tránh cái cảm giác buồn nôn này nên mới cô tình nhắm mắt ngủ , nhưng không ngờ cái tên này lại không quên mà gọi to như thế.

Cô biết mình không thoát nỗi cái hung trảo của ác ma nên đành ngồi dậy dùng đôi bàn tay nhỏ mà vuốt v e lấy cái vật hung tợn đó mà lên xuống.

---- Mẹ nó ! Cô dùng miệng hôn nó cho tôi !----

Mạn Nhu Nhu sắc mặt tái nhợt như muốn nôn ra ngoài như cái miệng nhỏ vẩn mở to ngậm lấy cái vật hung tợn ấy vào mà l.

i.

ế.

m.

l.

á.

p lên xuống.

Đầu óc Điềm Cảnh Nghi rung lên vài cái vì kỹ năng không ra gì của con nhóc này , bàn tay hắn không kiềm được mà nhấp cái đầu nhỏ của cô vào bên trong thêm cắt cứng.

Nhu Nhu như muốn tắt thở mà chẳng thoát ra được nên đành làm nhanh hơn nữa , Điềm Cảnh Nghi thô bào dùng tay to lớn ấy lật người cho cô quỳ trên chiếc nệm , không chờ cô kịp phản ứng mà hắn đã cho cái vật t o lớn kia từ phía sau đi vào bên trong nơi tư m ật của cô.

---- A.

.

Anh nhẹ thôi ! Tôi còn đau !---
Mạn Nhu Nhu cảm thấy rung mình với hành động đầy thô bạo này của hắn , không biết trôi qua bao lâu thân thể cô như vô lực mà mất đi ý thức mặt kệ hắn chơi đùa.

Tờ mờ sáng hôm sau cô như trước giất tĩnh dậy mà nhìn xung quanh , xuất hiện khuôn mặt điễn trai kia vẫn còn ngủ thì cô nhẹ nhàng bước xuống mà lao vào nhà tắm.

Vì hôm nay cô muốn đi làm nên phải dậy sớm một chút còn phải ra ngoài đi xe đến công ty nữa chứ.

Thời gian lại trôi qua Mạn Nhu Nhu bước ra bên ngoài khoắc trên mình một chiếc váy dài màu trắng qua đầu gối nhìn khá đơn giãn và xinh xắn.

Cô đi tới đặt một tờ giấy trên bàn ghi vài dòng chữ.

" Tôi đi làm trước đây ! Số tiền buổi tối này anh có thể chuyển vào thẻ của tôi , chắc là số thẻ của tôi anh cũng đã hiểu rõ !"
Mạn Nhu Nhu rời đi ra khỏi cái lâu đài xa hoa này , khi hắn tĩnh dậy thì mặt trời cũng đã ló dạng , hắn đưa mắt nhìn sang không thấy con nhóc kia đâu thì lại nhíu đôi chân mày.

Liếc sang chiếc bàn đọc thấy tờ giấy kia thì lại nhếch mép cười cầm cái điện thoại lên làm vài thao tác tay rồi hắn lại đứng dậy mà rời đi.

---- Đing! đing.

.

!----
Tiếng chuông điện thoại vang lên , Mạn Nhu Nhu cầm lên xem thấy tài khoản mình đã được cộng thêm năm vạn thì củng biết cái tên kia đã thức dậy.

Cô lừa biến gậm lấy một chiếc bánh mì tay còn lại thì xem điện thoại mà đi vào công ty , nhìn xung quanh thì nơi này rất rộng lớn chỗ cô làm chỉ là bộ phận vẽ mô hình thiết kế trên giấy mà thôi , lương làm một tháng củng chỉ được một vạn là cùng trừ khi tăng ca mới được cộng thêm.

.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 26: 26: Bàn Làm Việc !


Khi Mạn Nhu Nhu vào căn phòng làm việc giành cho mình ,một nơi mà đáng lẽ ra ngày đầu tiên đi làm cô đã được giới thiệu.

Khi Nhu Nhu bước vào bên trong thì xuất hiện trước mắt cô là một căn phòng nhỏ rộng tầm một trăm mét vuông.

Xung quanh căn phòng được làm bằng kính trong suốt nhưng lại có khả năng cách âm rất tốt , phía bên trái cách cửa thì có những tủ đồ giành cho nhân viên.

Nhìn về phía bên phải cuối góc tường thì có một nhà vệ sinh lớn , nhìn vào bên trong thì có rất nhiều bàn ghế được trưng bày xung quanh giống như làm văn phòng vậy.

Nhưng điều đặc biệt ở đây là trên bàn nào cùng có giấy vẽ hoặc là tài liệu thiết kế ,thấy Nhu Nhu bước vào trong ánh mắt mọi người đều nhìn cô sơ qua một chút rồi lại tập trung vào việc của mình.

Mạn Nhu Nhu thầm trách cái tên khốn kiếp một trăm lần trong bụng nhưng ánh mắt vẫn tìm xe vị trí của mình là nơi nào.

--- Cô là nhân viên mới tới phải không ? Có phải tên Mạn Nhu Nhu đúng không ?---
Một giọng nói nam tính truyền đi khắp căn phòng như đánh vào linh hồn của mọi người một cái mạnh , theo phản xạ thì Nhu Nhu ngẩn mặt lên nhìn thì xuất hiện trước mắt cô là một người con trai khá ôn hòa , khuôn mặt ưa nhìn đặt biết là có nụ cười làm cho người khác phải mê luyến.

Mạn Nhu Nhu đáp.

---- Vâng ! Anh có thể nói cho tôi phía là vị trí của tôi ở đau không ?---
Người thanh niên kia cười ôn hòa đáp.

---- Tôi tên Hàn Mặc ! Vị trí của cô ở phía bên kia !----
Nói xong thì Hàn Mặc liền hướng ngón tay về phía cuối góc bên trái , Mạn Nhu Nhu nhìn thấy được vị trí của mình liền vui vẽ nói.

--- Cảm ơn ! Tôi xin phép tới đó trước !----
Nói xong cô liền gật đầu về phía Hàn Mặc như một lời cảm ơn rồi lại quay người về vị trí của mình.

Cái người này tên Hàn Mặc trưởng phòng bộ phận thiết kế nên trong nơi này củng có một chút tên tuổi , tính khí ôn hòa , nhỏ nhặn và hoà đồng với mọi người.

Mạn Nhu Nhu liền ngồi xuống chiếc ghế giành cho mình , cô củng không nói chuyện với người khác mà tập trung vào những yêu cầu của ngày hôm nay.

Cũng giống như bảo mấy người này vẽ bản thiết kế bông tay , nhẫn cưới , váy ngắn , đồ bơi và rất nhiều mục khác cần phải chú tâm đến tùy theo vào sự chỉ đạo và yêu cầu của cấp trên.

Mọi người trong căn phòng này chỉ cần vẽ bản mẫu thiết kế theo yêu cầu , của ai phù hợp với thời trang và lứa tuổi người dùng thì sẽ được lựa chọn.

Mạn Nhu Nhu liền tập trung vào công việc của mình dù có nói gì đi chăng nữa thì cô củng đã nghĩ một ngày rồi , nếu còn không tập trung nữa thì chắc sẽ bị xa thải mất.

Thấm thoát thời gian đã tới bữa trưa mọi người đều chuẩn bị đi ăn bên ngoài chẳng ai rảnh rỗi còn ngồi vẽ như cô cả.

Nhu Nhu biết nơi này có phòng căn chỉ cần xuống đó mua là được không cần phải đi xa một chút nào , nghĩ xong như thế Nhu Nhu liền đi xuống phòng ăn.

Nhưng lúc cô vừa bước chân ra khỏi phòng thì chợt có âm thanh truyền đến bên tai.

---- Mạn Nhu Nhu ! Chủ tịch có việc cần tiềm cô , mau lên gặp gấp !---
Âm thanh này vừa truyền đến tai làm cho cô cảm thấy có chút quen thuộc nên liền quay ánh mắt lại , xuất hiện trước mặt cô là vị thư ký lúc trước mời cô lên phòng gặp hắn.

Mạn Nhu Nhu không thể nào hiểu nổi , không phải nơi này rất rộng hay sao ? Phụ nữ người nào cũng quyến rũ và xinh đẹp hơn cô nhiều , tại sao lại cứ muốn tìm mình như thế chứ ?
Trong lòng Nhu Nhu thầm chửi mười tám đời nhà hắn nhưng ngoài miệng vẫn ngoan ngoãn đáp.

---- Vâng ! Tôi đến ngay !----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 27: 27: Xoa Bóp !


Nói xong thì Mạn Nhu Nhu liền ngoan ngoãn đi theo phía sau vị thứ ký xinh đẹp kia , phải nói so về ngoại hình thì dáng của cô củng khá đẹp và chuẩn nhưng quan trọng là cô chỉ thích bận đồ rộng mà thôi , như thế mới dễ chịu.

Một lác sau cô trước trước mặt một căn phòng quen thuộc kia cho dù có bị mất trí nhớ đi chăng nữa thì bản thân cô củng rất ấn tượng sâu săc với nơi này , nơi này cô đã bị cái tên kia ***** ***.

Bước vào bên trong căn phòng mọi thứ đều ngăn nắp và gọn gàng , Nhu Nhu chỉ nhìn thấy hình dáng đẹp như tạc tượng kia của hắn đang châm chú làm việc.

Mạn Nhu Nhu chau mày hỏi.

---- Chủ tịch ! Anh gọi tôi lên đây là muốn làm gì chứ ? Tôi còn phải dùng bữa trưa !----
Thấy cô có vẽ không vui , hắn liền đưa mắt lên nhìn về phía cô lạnh lùng nói.

---- Cô yên tâm ! Thời gian làm việc của cô tôi vẫn trả tiền bình thường , nếu giờ nghĩ ngơi củng cô mà tôi làm phiền thì chắc chắn sẽ trả phí !----
Mẹ nó ! Cái tên này xem cô là người chỉ biết nghĩ đến tiền hay sao ? Tuy là tiền rất quan trọng nhưng cô củng muốn nghỉ ngơi và ăn cơm chứ ? Không còn sống thì tiền nhiều làm cái thứ đồ gì chứ ? Tên khốn kiếp chết bầm !.

Tuy là cô suy nghĩ hung ác như thế , nhưng vẽ bề ngoài vẫn là một con mèo nhỏ ngoan ngoãn thuận theo ý hắn mà nhỏ nhẹ nói.

Mạn Nhu Nhu nhỏ nhẹ hỏi.

---- Không biết là anh muốn tôi giúp làm những gì ? Có thể nói ra cho tôi biết được không ?----
Hắn không lạnh , không nhạt đáp.

----- Giúp tôi xoa bóp vai một lác , chiều hôm nay tôi sẽ cho cô tan ca sớm !-----
Nhu Nhu nghe hắn nói thế liền hiếu gì hỏi.

---- Anh cho tôi nghĩ hoặc tan ca theo ý mình như thế không sợ những người khác dị nghị sau lưng hay sao ? Như thế thì phiền phức lắm !----
Điềm Cảnh Nghi lại bình thản đáp.

---- Không sao ! Nơi này dù không có cô thì vẩn hoạt động bình thường không phá sản được , mà cho dù là phá sản củng không sao cả cùng lắm tôi bị người khác trách móc vài câu mà thôi !---
Nghe được câu nói này của hắn Nhu Nhu liền cảm thấy tức giận trong lòng , dù nói như thế nào thì cô vẫn học ngành thiết kế mà ra nha chứ không phải chẳng biết gì mà bị hắn xem thường như thế.

Còn nghe về câu nói phía sau thì cô liền sợ hết hồn , một công ty lớn như thế mà có phá sản thì củng chỉ bị mắng vài câu cái tên này thật quá phô trương nha.

* Vậy được ! Trong vòng nữa năm này tôi không rút được một khoảng tiền khá khá , thì tên của tôi có thể đọc ngược lại !*
Mạn Nhu Nhu trong đầu quyết tâm suy nghĩ như thế , nhưng ngoài miệng vẩn nhẹ nhàng nói.

---- Vậy được ! Để tôi giúp anh xoa bóp vai một chút !---
Nói xong cô cũng không e ngại mà liền đi tới phía sau lưng hắn , Điềm Cảnh Nghi liền tựa lưng vào ghế mà khép lấy đôi mắt thư giãn bàn tay mềm mại nhỏ nhẹ của cô chạm vào phần vai.

Cảm giác này làm cho hắn dễ chịu đến khó tả , Mạn Nhu Nhu cũng có kinh nghiệm vài năm xoa bóp giúp mẹ cô làm gì mà không khiến cho người khác cảm thấy dễ chịu chứ.

Không biết là đã trôi qua được bao lâu hình như cái tên này đã ngủ quên lúc nào không hay , Mạn Nhu Nhu dừng tay lại một lác rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài mua đồ ăn.

Tuy cô không ưa cái tên này cho lắm , nhưng dù gì bỏ đói người khác cũng là một hành động vô nhân đạo nên đành mua cho hắn một phần.

Khi cô bước vào lại căn phòng ấy trên tay xách đồ ăn thì cái tên kia đã gục đầu xuống bàn làm việc mà ngủ rất ngoan lành.

.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 28: 28: Hắn Bị Ốm !


Mạn Nhu Nhu cảm thấy có gì đó không đúng nha , thông thường vào buổi trưa làm gì có ai chưa ăn mà ngủ như thế chứ ?.

Không lòng cô nảy sinh một dự cảm không lành liền tiếng tới chạm tay vào khuôn mặt đẹp như tạc kia của hắn.

Lòng bàn tay trắng noãn của cô cảm thấy nóng bừng như lửa đốt hình như là cái tên đại ma vương này bị sốt rồi thì phải.

Mạn Nhu Nhu nhỏ lay lay khuôn mặt hắn ôn nhu nói.

---- Này ! Anh có bị làm sao không đấy ? Có cần tôi gọi người đưa đến bệnh viện không ?----
Dưới sự lạy động và kêu gọi cô thì hắn chợt từ trong cơn mơ mang tĩnh dậy ngẩn đầu về phía cô lạnh nhạt nói.

---- Cô cứ làm việc của mình là được ? Không cần liên quan tâm đến tôi !----
Thấy hắn có bộ dạng này Mạn Nhu Nhu liền tìm ra một lý do mà đáp lời.

---- Nếu anh có việc gì thì làm sao mà tôi kiếm được tiền cơ chứ ? Vậy nên tôi sẽ dìu anh tới ghế sofa nằm nghĩ với , và tôi sẽ pha giúp anh một cốc nước chanh có được không ?-----

Điềm Cảnh Nghi nghe thấy thế liền cười diễu cợt nói.

--- Tôi rất thích cái tính thẳng thắn đó của cô cần gì thì nói thẳng ra mong muốn của mình , không giống như cô gái khác mưu mô tính toán để lấy lòng tôi ! Được lắm tôi cho cô cơ hội kiếm tiền !---
Nhu Nhu nghe như hiểu ý diễu cợt trong lời nói của hắn nhưng cũng không thèm nói thêm câu gì mà đi tới dìu hắn chậm rãi bước đến chiếc ghế sofa.

---- Từ giờ đến tối đừng nên cho ai làm phiền tôi ! Tôi muốn yên tĩnh ! Cô đi pha nước giúp tôi sẵn tiện chuyển lời xuống cấp dưới !---
Hiểu được hàm ý của hắn , Mạn Nhu Nhu tiến ra bên ngoài đi tới nói với cô thư ký xinh đẹp kia rồi lại đi xuống khu pha chế đồ uống của công ty mà làm giúp hắn một cốc.

Khi cô bước vào trong thì thấy cái tên khốn kiếp kia đã tĩnh dậy lúc nào mà lười biến nằm trên ghế nghịch điện thoại.

Nhu Nhu bước đến đặt một cốc nước chanh trước mặt hắn nói.

---- Của anh đây không cần phải cảm ơn ! Còn nữa đồ ăn tôi mua trên bàn cũng không biết khẩu vị của anh nên mua mỗi thứ một ít ! Anh tốt nhất là hãy ăn hết đi nếu không có việc gì lại phiền đến tôi thì không hay lắm !-----
Nói xong Nhu Nhu liền bày ra những món ăn mình vừa mua trước mặt hắn nhìn trông rất ngoan miệng.

Phải nói Mạn Nhu Nhu đối với ai cũng nhiệt tình như thế cả chỉ cần không ép buộc cô là được , nhưng mà cái tên Điềm Cảnh Nghi không biết được tốt xấu lại cắn trúng chỗ đau của cô nên Nhu Nhu mới tính toán như thế.

Điềm Cảnh Nghi liếc ánh mắt nhìn những món ăn trên bàn trông rất ngoan miệng cũng không để tâm đến con nhóc trước mặt liền gắp thức ăn bò vào miệng.

Thấy hắn chịu ăn thì Nhu Nhu cũng nhanh chóng ăn phần của mình tuy là hai người ngồi đối diện những cũng không nói câu gì cả.

Khi hai người ăn xong thì Mạn Nhu Nhu liền chủ động thu dọn và nói.

----- Chủ tịch ! Nếu anh khỏe rồi thì tôi xin phép xuống làm việc !---
Thấy cô chuẩn bị đi thì hắn liền lạnh nhạt nói.

---- Cô cứ ở đây làm những việc như pha cafe cho tôi , tan ca thì cùng tôi về nhà , tối hôm nay tôi chơi cô ?---
Mẹ nó ! chưa thấy ai nói ra câu đầy thô t ục với phụ nữ mà bình thản và lạnh nhạt như hắn , giống như thể cô là một món đồ không đáng tiền vậy.

Ánh mắt Mạn Nhu Nhu hiện tia chán ghét , những trong lòng vẫn âm thầm nhịn cái tên này thêm nữa năm , đối với cô nữa năm rất là ngắn ngũi.

Nhưng Mạn Nhu Nhu vẫn mở miệng trêu chọc nói.

---- Anh bị ốm như thế có còn đủ sức hay không ?----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 29: 29: Chán Ghét !


Nghe thấy con nhóc này hỏi như thế thì sắc mặt Điềm Cảnh Nghi xám lại giống như ai động vào chỗ đau của mình.

Bản thân hắn cấm kị nhất là ai nói khả năng mặt đó của mình không tốt , vậy mà con nhóc này còn hỏi thẳng như thế nữa chứ.

Hắn tức giận hét lớn.

--- Mẹ nó ! Bây giờ tôi sẽ có cô biết là bản thân mình có đủ sức hay không ? Đừng có mà cầu xin tôi sẽ không buông tha cho cô ?----
Nói xong hắn cũng chẳng đợi cô phản ứng mà liền nhanh chóng dùng bàn tay như tràng đầy sức lực kéo cô về đè dưới thân.

Bàn tay to lớn của hắn nhanh chóng duy chuyển khắp thân thể của cô và chợt dừng lại trên cặp mông căng tròn kia mà xoa bóp.

Mạn Nhu Nhu sắc mặt sợ hãi nói.

---- Anh mau dừng lại đi , nơi này là phòng làm việc lỡ người khác thấy thì không hay đâu , anh để tối về nhà có được không ?----
Nói xong cô dùng bàn tay nhỏ nhắn ấy dùng hết sức lực cố đẩy thân thể to lớn của hắn ra một bên , nói thật là cô không muốn bị như thế này còn ở một nơi làm việc thì lại càng không thích.

Nhưng mà thân thể và sức lực hắn quá lớn mà cho cô chẳng thể nào động đậy dù chỉ mà một chút , bàn tay hắn không ngần ngại gì mà xoa bóp lấy đôi bông đào kia của cô.

Mạn Nhu Nhu cảm thấy lúc này không lòng mình thật là nhục nhã cũng chẳng làm gì hắn mà diễu cợt nói.

---- Anh không thể giữ cho tôi một chút liêm sỉ hay sao ? Tôi cảm thấy anh thật đúng không phải người tốt gì có phải trước giờ cũng làm như thế với phụ nữ khác hay không ?-----
Không biết từ lúc nào hắn đã vén chiếc váy dài của cô lên phía trên tay một bàn tay vén cái quần l.

ó.

t.

của Nhu Nhu qua một bên lười biến hắn cũng không thèm cưởi quần mà chì mở ngăn khóa nhanh chóng cho vật t o lớn của hắn vào bên trong cô mà ra vào.

Hắn người duy chuyển phần th ân dưới chẳng có một chút tình cảm nào mà thô bỉ đến cực hạn , hắn thấy cô chau mày thì liền kiêu ngạo đáp lời.

----- Những người phụ nữa khác thì rất muốn quỳ dưới chân cầu xin tôi chơi bọn họ , còn về phần cô thì rẻ tiền hơn những người trong này mà lại có chút thích thú nha !----
Vừa nói hắn lại ra vào mạnh hơn vào phần th ân dưới của cô , đôi bàn tay to lớn ấy hung ác bóp mạnh lấy đôi bông cao có chút to lớn kia mà nhào nặng.

---- A ! Anh đúng là độc ác , muốn dùng cách này để tra tấn tôi hay sao ? Đúng là vô sĩ , biế n thái , không có tính người ?-----
Mạn Nhu Nhu đau đớn mắn lên một tiếng to lớn để kìm lại cơn tức giận trong lòng , không hiểu sao hắn vẩn mạnh bạo như một con dả thú và ra vào bên trong cô.

Phía trong thâm tâm hắn cảm thấy con nhóc này chẳng còn một chút nào mới mẽ dù là chống cự kiểu đặc biệt củng không có phổ thông đến bình thường.

Trong lòng hắn nỗi lên tia chán ghét thấy rõ củng không muốn gặp con nhóc phiền phứ này , nghĩ đến đây hắn liền duy chuyển nhanh hơn , sắc mặt cô tái nhợt như muốn ngất đi.

Vài hơi thở sau hắn phun hết tinh hoa vào bên trong cô và cầm lấy cái vật t o lớn ấy còn dính một chút nước đục mờ ấy đặc trước mặt Nhu Nhu nói.

---- Mau đến đấy l.

i.

ế.

m sạch nó , tôi sẽ buông tha cho cô ?
------Mạn Nhu Nhu yếu ớt nghe thấy thế liền tĩnh hơn phân nữa , cô liền há miệng ngậm lấy có vật t o lớn ấy mà l.

i.

ế.

m sạch.

Thấy cô ngoan ngoãn như thế hắn liền cười khinh bỉ nói.

---- Tôi thấy cô chẳng biết cách chiều chuộng chủ của mình gì cả nên thấy không có hứng thú , tôi sẽ hủy hợp đồng sớm hơn và chấp nhận chịu bồi thường có cô số tiền ba tháng làm việc , tôi sẽ chuyển vào tài khoản của cô , mau ra ngoài đi đường ở đây làm bẩn mắt tôi !----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 30: 30: Rời Đi !


Nghe thấy hắn nói những lời này trong lòng Nhu Nhu liền mừng rỡ và kèm theo một chút căm tức , phải nói cái tên này bị điên chắc luôn vừa nói tối muốn cô nhưng sau một lác lại nói cô bẩn đòi hủy hợp đồng.

Đúng là người có tiền chẳng hề nói lý một chút nào , Mạn Nhu Nhu trong lòng ghim cái tên này vào trong tâm trí sau này không muốn gặp lại một chút nào nữa.

Mạn Nhu Nhu liền lấy lại sắc mặt hỏi.

----Vậy tôi muốn hỏi là bản thân mình còn được làm ở đây hay không ?----
Hắn nghe thế lại nhếch mép cười khinh bỉ nói.

----Tiền công cô dùng thân cho tôi chơi nhiều như thế còn ở lạo đây làm cái gì ? Không lẽ muốn quyến rũ tôi hay sao ? Hay cô cảm thấy thân thể dơ bẩn này của mình còn có thể quyến rũ được tôi ?----
Chưa có lúc nào mà trong lòng Nhu Nhu lại cảm thấy tuổi nhục như thế không phải là bị cái tên này ép hay sao ?
Tuy là cho cô rất nhiều tiền nhưng cũng không thể xúc phạm như thế ? Dù gì bản thân cô cũng đâu có đòi hỏi hay bắt buộc hắn phải có nhiều hay ít chứ ?.

Mạn Nhu Nhu hít sâu một hơn nói.

---- Chủ Tịch ! Anh cho phép tôi nghĩ việc ! À mà còn nữa những gì anh nói hôm nay Mạn Nhu Nhu tôi sẽ nhớ thật kỹ để sau này không phạm phải , chắn chắn sẽ khắc cốt ghi tâm về những lời dạy dỗ này của anh ! Tạm biệt !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu cũng không đợi hắn trả lời mà nhanh chóng rời đi để lại hắn một mình tĩnh lặng không căn phòng ấy.

Hắn sốc lại tinh thần thông thã bước đến bàn làm việc như chưa có chuyện gì xảy ra , phải nói từ trước đến nay những cô gái khác cho dù là sạch đến mức nào hắn chỉ chơi một lần là cảm thấy chán mà không thèm để ý đến.

Nhưng không hiểu sao đối với con nhóc này lại có một chút khó hiểu chẳng thể nào nói nên lời , hắn liền bỏ lại suy nghĩ ấy qua sau đầu nhanh chóng lấy điện thoại thao tác vài giây rồi lại tập trung vào công việc.

Khi cô về tới căn phòng quen thuộc của mình thì cũng không thấy Uyển Thư ở đâu chắc là lại ra ngoài làm việc rồi.

Nhắc tới Uyển Thư mới nhớ người này cũng là con gái của một tập đoàn nào đó rất giàu có , nhưng người bạn tên Uyển Thư này rất thích giúp đỡ và thân thiết với cô.

Mạn Nhu Nhu bỏ những suy nghĩ không vui ấy qua sau đầu liền đi vào nhà tắm, một lác sau cô bước ra khoắc trên mình một bộ đồ ngủ khá đơn giãn không nói hai lời liền nhanh chóng trèo lên giường mà khép mờ đôi mắt.

----- Đing! Đing ! !----
Không biết đã trôi qua được bao lâu , trong cơn mơ màng Mạn Nhu Nhu nghe được tiếng chuông điện thoại của mình vang lên.

Cô đưa tay nhỏ ra cầm lấy đôi mắt thì mệt mỏi nhìn vào màn hình nhỏ , thân thể cô bỗng dưng bật dậy khi thấy những con số hiện trên màn hình.

---- Mẹ nó ! Năm trăm vạn ! Hủy hợp đồng thôi mà có cần phải bồi thường nhiều như thế hay không ? Nhưng nghĩ lại thì thấy một ngày năm vạn thì nữ năm cũng hơn con số này !---
Mạn Nhu Nhu không thèm nghĩ nữa mà bước nhẹ xuống phòng bếp để nấu một chút gì bỏ vào bụng , nhìn sắc trời bây giờ cũng đã về đêm không khí có một chút thoáng mát.

Mạn Nhu Nhu nghĩ số tiền khổng lồ trong tài khoản của mình sử dụng như thế nào mới gọi là hợp lý , cô cũng học một ít thông tin kinh doanh và biết muốn tiền sinh ra tiền phải cần một số vốn lớn , mà số tiền này cũng là số vốn to lớn ấy nên cô cũng chẳng phải lo về chuyện sau này ba mẹ cô phải khó khắn về mọi mặt để lo cho mình nữa.

.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 31: 31: Dự Tính !


Mạn Nhu Nhu suy nghĩ một hồi lâu như có quyết định của mình liền cầm điện thoại lên bấm một dãy số.

Đầu truyền bên kia lên tiếng nói.

---Alo ! Nhu Nhu cậu gọi mình có việc gì không ?--
Nhu Nhu nói.

---- À Không ! Mình muốn hỏi tối nay cậu có về nhà hay không , biết ngõ mình nấu thêm vài món !---
Uyển Thư bên kia đáp.

---- Có ! Cậu nấu chờ mình là được mình sắp về rồi ! Mình đang bận việc nên tắc máy đây !---
Nói xong đầu truyền bên kia liền tắc hẳn đi , Mạn Nhu Nhu liền nhanh chóng lao vào bếp mà làm những món ăn mình đã dự tính.

Khoảng một lúc sau khi cô chuẩn bị thức ăn xong thì chợt nhẹ tiếng chuông vang lên , không chậm trễ cô nhanh chóng bước ra mà mở cửa.

Người xuất hiện trước mặt cô không phải Uyển Thư thì còn là ai vào đây chứ ,Uyển Thư thấy cô đã chuẩn bị thức ăn xong xuôi sắc mặt liền hưng phấn nói.

--- A ! Đói quá ! Chúng ta mau ăn cơm thôi !---
Nói xong hai người liền tập trung vào những món trên bàn , nhưng ăn được nữa chừng thấy sắc mặt Uyển Thư có chút không vui Nhu Nhu liền hỏi.

---- Cậu bị làm sao thế ? Có tâm sự đúng không ?---
Uyển Thư như nghe ra được lời quan tâm này của cô liền cười khổ đáp.

---- Mình gặp một chút khó khăn trong công việc , phải cần một chút vốn nữa mới đủ mở cửa hàng kinh doanh !---
Bỡi do Uyển Thư cũng học ngành quản trị kinh doanh ra và đặc biệt là nhà cô cũng có điều kiện tài chính nên cũng khá dễ dàng về mặt tài chính.

Nhu Nhu khó hiểu hỏi.

--- Sao cậu không hỏi cô chú thử xem ? Không lẽ bọn họ không dám góp vốn đầu tư cho cậu một ít à ?----
Uyển Thư lại cười khổ đáp.

---- Bây giờ mình mà gọi về xin tiền không khéo ba tới lại bắt mình kết hôn cũng không chừng ấy chứ ? Vậy nên mình chẳng muốn hôn nhân chính trị mới phải lén ra rồi lập nghiệp đây này !---
Nghĩ đến đây Mạn Nhu Nhu như hiểu được liền cười cười hỏi.

---- Thế cậu cần bao nhiêu ? Biết đâu mình giúp được thì sao ?-----
Uyển Thư bình thản nói.

----Không nhiều chỉ Năm mươi vạn !----
Mạn Nhu Nhu nghe xong như muốn phun cơm ra hết bên ngoài như thế còn bảo không nhiều , đúng là mấy người giàu biết phun phí tiền a.

Mạn Nhu Nhu liền hỏi.

---- Thế cậu cần kinh doanh về mảng gì mà cần tới năm mươi vạn ?----
Uyển Thư lại nói.

--- Mình đang mở một cái nhà hàng , và một cửa hàng đồng hồ nam mới cần vốn nhiều như thế ?----
Mạn Nhu Nhu nghe thế liền gật đầu cười đáp.

---- Thế cậu có tài liều và dự tính kinh doanh của cậu không cho mình xem thử một chút ?----
Uyển Thư liền đưa một sấp tài liệu trên cạnh bàn Mạn Nhu Nhu liền châm chú vào xem thử.

Không biết là trôi qua được bao lâu Nhu Nhu xem xong hết những giấy tờ trên bàn , và thức ăn cũng đã xong xuôi.

Nhu Nhu nhìn bạn của mình nói.

---- Cậu đừng lo ! Tối mai mình sẽ đầu tư cho cậu năm mươi vạn ! Bây giờ cậu làm hợp đồng lợi nhuận trước đi , mình giúp cậu thu dọn !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền nhanh chóng thu dọn hết những chén bát trong trên bào rồi nhanh chóng bước vào căn phòng ngủ của mình đóng cửa lại.

Mạn Nhu Nhu thao tác điện thoại , vài hơi thở sau có một giọng nói nữ truyền trong vang ra ngoài.

---- Xin chào ! Cho hỏi cô Mạn cần mua hay thuê nhà vậy ạ , bên tập đoàn chúng tôi rất hận hạnh được phục vụ quý khách !---
Giọng nói này chẳng phải là người nhân viên hôm trước cô mua nhà hay sao , Nhu Nhu nghe lời chào đón nhiệt tình như thế cũng không dài dòng liền nói.

---Tôi muốn mua vài căn nhà rộng khoảng một trăm mét vuông nằm ở ngoài ô thành phố ít người qua lại một chút giá tầm năm mươi vạn trở xuống ,nếu bên chị có thì ngày mai chúng ta có thể đi xem nhà ?-----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 32: 32: Kinh Doanh !


Phải nói Mạn Nhu Nhu ưu tiến việc đầu tiên là mua nhà hoặc đất không phải là cô làm dư tiền mà là đầu tư nguồn vốn cao và đặc biệt là không bao lổ.

Nói sâu xa hơn thì kinh doanh hay buôn bán những mặt hàng khác thì có thể lỗ vốn hoặc lời , nhưng mà nhà đất thì rất khác , nếu như mua và để đó thì thời gian về sau kinh thế trong khu vực phát triển hơn thì giá thị trường cũng lên , mà giá thị trường lên thì đất và nhà đường nhiên là tăng lên rồi.

Đặc biệt là nếu để tiền một chổ mà không dùng thì một thời gian sau sẽ lạm phát , mà lạm phát cao thì đồng tiền sẽ mất giá trị , vậy nên Nhu Nhu không phải chỉ được cái ngoại hình đâu à nha.

Nghe Nhu Nhu hỏi vậy thì cô gái đầu bên kia liền gấp gáp đáp.

----Được chứ ! Bên tập đoàn chúng tôi còn có vài căn nằm trong yêu cầu của cô , ngày mai chúng ta hẹn nhau đi xem nhà ở chỗ cũng được không ?----
Mạn Nhu Nhu nhanh chóng đáp.

---- Vâng ! Chào cô mai gặp !----
Nói xong Nhu Nhu liền tắt máy và nhanh chóng vào phòng tắm ,khoảng một lác sau cô trèo lên giường lười biến mà khép mờ đôi mắt.

--- Trong khi Mạn Nhu Nhu đang chìm trong giấc mơ đẹp thì ở nhà chính của Điềm Gia , tại một căn phòng đầy khói thuốc trên chiếc bàn có một vị trung niên đang ngồi xem tài liệu.

Người trung niên đứng phía dưới nói.

--- Ông chủ ! Không biết dạo gần đây cậu chủ tại vì sao lại chuyển tiền rất nhiều cho một cô gái ?----
Người ngồi trên ghế nói.

---- Nhiều là bao nhiêu ?----
Người trung niên đáp.

---- Khoảng sáu trăm vạn !----
Người trung niên ngồi trên chiếc ghế cặp chân mày nheo lại một cái rồi ra lệnh.

--- Mau điều tra mọi thông tin và lý lịch của cô gái đó cho tôi ?----
Người đứng phía dưới cung kính nói.

--- Vâng !----
Sáng hôm sau , Mạn Nhu Nhu khoắc trên mình một chiếc váy dài màu xanh dương qua đầu gối trông rất lịch sự và nhỏ nhặn mà đi đến chỗ hẹn.

Khoảng một thời gian sau cô lại xuất hiện ở chỗ hẹn , nhưng khác lúc trước là ngoài cô gái kia ra thì còn có một vị trung niên tuổi tầm bốn mươi khoắc trên mình một bộ đồ sang trọng.

Thấy Nhu Nhu bước đến vị trung niên ấy nói.

---- Chào cô ! Tôi là giám đốc bộ phận chuyên giới thiệu nhà đất rất hân hạnh được gặp cô !---
Mạn Nhu Nhu còn rất nhiều việc phải làm nên nhanh chóng nói.

---- Chào anh ! Không biết anh có thể đưa tôi đi xem nhà được không ?----
Vị trung niên trước mặt đáp.

--- Vâng ! Mời đi theo tôi !---
Nói xong hai người kia liền đi trước dẩn đường , Mạn Nhu Nhu đi theo phía sau.

! ! Thấm thoát thời gian đã trôi tới buổi chiều !----
Mạn Nhu Nhu đi xem nhà lọt vào mắt cô được năm căn có diện thích khoảng hơn một trăm mét vuông một chút ,điều quan trọng ở đây là mọi căn đều có ba đến năm lầu trang trí rất giống như ngôi nhà đầu tiên của cô mua.

Nhưng bất tiện ở đây là , tuy những căn này cách xa trung tâm thành phố khoảng vài cây nhưng quanh quanh đều giáp với nhà hàng nhóm không thích hợp với người thích yên tĩnh như cô.

Nhưng mà Nhu Nhu có chủ ý mua không phải để ở mà là kinh doanh , cô muốn cho thuê , sau nữa ngày trả giá với hai người đó thì cô dùng số tiền hai trăm vạn để mua lại năm căn nhà đó giấy tờ cũng đã làm xong.

Nhưng bù lại nội thất bên trong đều đầy đủ như một nhà bình thường , nhưng cô củng cảm thấy có một chút đắt à nha , nhưng mà suy nghĩ lại thì cũng không xa hoa bằng căn nhà lần đầu cô mua.

Vứt hết chuyện phiền não ra một bên , cô ở lại nơi này đăng ký giấy phép kinh doanh với năm căn nhà vừa mới mua , được quy vào tài sản riêng của cô.

.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 33: 33: Phiền Phức Lại Đến !


Khi Nhu Nhu làm xong hết mọi thủ tục thì củng đã mờ tối , cô nhanh chóng về căn nhà lúc trước mua gần cạnh bờ sông ấy mà bước vào.

Nhu Nhu mở điện bên trong thì thấy mọi thứ đều như bình thường , cô liền đặt những giấy tờ nhà vào căn phòng trống rồi dùng mật mã khóa lại.

Tuy là nơi này Nhu Nhu không thường ở nhưng dù gì thì nó vẩn rất thích hợp với cô , dọn sơ qua một lần căn nhà trở nên sạch sẽ mà thoát mát.

Khoảng một thời gian sau cô lại kéo hết rèm cửa sổ và khóa những cửa phòng bằng mật mã rồi nhanh chóng đi ra bên ngoài.

Trong lòng Nhu Nhu âm thầm đặt tên cho ngôi nhà đầu tiên của cô là " Bình Yên " , tuy là nói những giấy tờ nhà kia đều có cơ quan pháp quyền làm chứng và lưu thông tin rõ ràng ,nhưng mà mất thì rất là phiền phức nên cô mới kỹ lưỡng như thế.

Khi cô bước vào trong căn phòng thường ngày thì cũng đã về đêm , ánh trăng tròn chiếu qua khe kèm theo một luồng gió mát làm cho bản thân cô khá dễ chịu.

Khi cô bước vào trong thì thấy những món ăn đã chuẩn bị trên bàn cũng chẳng thấy Uyển Thư đã đi đâu , cô lướt ánh mắt qua xung quanh thì thấy căn phòng của Uyển Thư đang đóng.

Cô thở phào một hơi nhanh chóng vào phòng mình và bước vào căn phòng tắm , khi cô bước ra thì khoắc trên mình một bộ đồ ngủ khá xinh xắn và đi ra bàn ăn.

Khác với lần trước , lần này Nhu Nhu thấy Uyển Thư đang ngồi trên bàn ăn , cô vừa đi ra Uyển Thư liền cười nói.

----- Nhu Nhu ! Cậu xem có giúp được mình hay không ?----
Sỡ dĩ Uyển Thư làm theo lời Nhu Nhu nói là vì , cô biết bản thân Nhu Nhu không bao giờ lừa gạt mịn cả.

Mạn Nhu Nhu cầm lấy tờ giấy xem qua một chút và dừng đôi mặt tại phần lợi nhuận , cái gì mà sáu bốn chứ ?
Mạn Nhu Nhu nói.

--- Cậu sữa lại phần lợi nhuận , cậu tám phần , mình chỉ đầu tư một ít vốn nên lấy cậu hai phần mà thôi !---
Sỡ dĩ cô nói thế là vì bản thân mình cũng không bỏ sức lực là trí tuệ tại sao lại hưởng lợi lớn như thế chứ ?
Uyển Thư có một chút áy náy định nói ra , những đã bị Nhu Nhu mở lời trước.

---- Mình thấy như vậy là được rồi cậu đừng nói thêm gì nữa ! Nào chúng ta cùng ăn cơm đi !----
Nói xong Nhu Nhu gấp một miếng thức ăn cho vào miệng mà lại nói.

---- Uyển Thư ! Tài năng nấu nướng của cậu tiến bộ rồi đấy , sau này nếu ai lấy được cậu chắc có phúc lắm !---
Uyển Thư nhìn thấy cô đã nói như thế thì cũng không muốn nói gì thêm ,củng liền gắp thức ăn và nói.

---- Cảm ơn cậu !---
Hai người lại không nói thêm gì mà cùng lắm ăn cơm , sau một khoảng thời gian mọi thứ cũng đã xong , Nhu Nhu thao tác điện thoại một lác rồi chuyển qua cho Uyển Thứ năm mươi vạn , như vậy cô còn lại hơn hai trăm năm mươi vạn mà thôi.

Mạn Nhu Nhu tiến vào trong căn phòng khi chuẩn bị bước vào nhà tắm thì lại có tiếng chuông điện thoại reo , Nhu Nhu theo phản xạ đưa điện thoại lên mà nói.

---- A lô !----
Giọng nói trầm thấp có chút say sỉn từ bên kia truyền qua.

----- Này nhóc con ! Mau đến địa chỉ ****** này đón tôi về ,bây giờ tôi không lái xe được ? Mau lên cho cô hai mươi lăm phút !----
Tiếng nói vừa dứt thì lại tắt hẳn đi cũng không đợi cô trả lời mà liền cúp đi.

* Mẹ nó ! Cái tên khốn kiếp !----
Mạn Nhu Nhu không kiềm được cơn tức giận mà chửi tục một tiếng ,cô tức giận như thế không phải do cái tên Điềm Cảnh Nghi chọc thì còn ai vào đây chứ.

Mẹ nó ! Vài hôm trước còn bảo cô cút cho khuất mắt , mà hôm nay lại bảo cô đến đoán hắn về , cái tên này không phải bị gì về thần kinh đấy chứ ?.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 34: 34: Bất Lực !


Mạn Nhu Nhu trong lòng ủy khuất không thôi ,cho dù là lúc bị hắn sỉ nhục đi chăng nữa cô củng chẳng tức giận như lúc này.

Cần thì gọi đến liền đến ,chán thì lại vứt đi không thương tiếc như thế xem cô là món đồ hay sao ? Mạn Nhu Nhu quyết tâm không đi đến gặp cái tên đó liền vô vệ sinh cá nhân một lác rồi lại trèo lên giường khép đôi mắt.

Nhưng mà trong đâu cô cảm thấy không ổn lắm , giọng nói của hắn lúc nảy hình như là say sỉn thì phải ? Còn không lái nổi xe ? Mẹ nó lở hắn xảy ra chuyện gì thì không phải cô là người dán tiếp hại hay sao ?.

Sau một hồi đấu tranh tâm lý Mạn Nhu Nhu liền khoắc trên mình một chiếc quần bò kèm theo chiếc áo rộng che đi cơ thể quyến rũ của mình ,khoắc lên ngoài thêm cái áo khoắc che hết cả thân thể mang theo một cái khẩu trang mới tiến ra khỏi nhà.

Bỡi vì địa chỉ cái tên kia gửi là một quán bar nên cô mới ăn mặt như thế vì không muốn ai chú ý tới mình.

Một lác sau , cô đứng trước một quán bar sa hoa và lộng lẩy xung quanh đang có nhiều người vui chơi , nhảy nhót và ca hát.

Bước vào bên trong , xuất hiện trước mặt cô là những người ăn mặt sang trọng , còn về phụ nữ thì trang điểm xinh đẹp đặc biệt là ăn mặt thiếu vải đến mức làm cho người ta muốn ph*t d*c.

Nhìn vào hướng mà hắn chỉ thì xuất hiện trước mặt là hình dáng quen thuộc kia đang say sỉn trên chiếc ghế sang trọng , hai tay thì ôm ấp hai người phụ nữ xinh đẹp ăn mặt quyến rũ còn rất thiếu vải.

Phía dưới chân hắn có hai người con gái khác đang quỳ dưói chân hắn mà rót rưọu củng khá là xinh đẹp.

Mạn Nhu Nhu trong lòng khâm phục những người có tiền này thật là biết sài tiền nha , Nhu Nhu tiến đến trước mặt hắn nói.

---- Anh đang vui vẽ như thế gọi tôi đến làm gì ? Nhìn phong thái tay ôm phải ấp của anh nào giống người không lái nổi xe chứ ?----
Nghe được lời trách móc của cô thì Điềm Cảnh Nghi liền ngẩn đầu lên nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng nói.

------ Này ! Giúp tôi trả hết chi phí ở đây rồi dìu tôi về nhà , mau lên ?----
Giọng nói như ra lệnh của hắn truyền vào bên tai , làm cho cô giận muốn sôi máu nhưng nghĩ lại hoàn cảnh ở đây liền kiềm né xuống mà nói.

--- Được ! Mấy người giúp tôi tính chi phí bàn này ?-----
Nhu Nhu hướng ánh mắt về phía những người bên cạnh hắn, mấy người đó liền nhanh chóng đứng dậy lễ phép chào hắn một cái rồi đi mất.

Khoảng vài hơi thở sau , có một vị phụ nữ xinh đẹp tới trước mặt cô lễ phép nói.

---- Thưa cô ! Chi phí của anh Điềm là hai vạn ! mời cô thanh toán giúp !----
Nghe xong Mạn Nhu Nhu muốn phun cả máu , mẹ nó cái tên này đúng là biết sài tiền a nhìn những thứ rượu trên bàn cũng chẳng tới giá đó nữa ấy chứ ?.

Mạn Nhu Nhu nhanh chóng cầm điện thoại mà quét mã thanh toán , sau khi xong xui thì cô dùng ánh mắt tức giận mà đi tới không nói hai lời dìu hắn bước ra khỏi quán bar.

Khi ra bên ngoài Nhu Nhu tức giận nói.

---- Bây giờ tôi thuê xe bảo họ đưa anh về nhà có được không ?---
Điềm Cảnh Nghi một bộ nữa tĩnh nữa mơ đáp.

---- Tôi không muốn về nhà ?----
Nói xong hắn liền ngủ thiếp đi trên vai cô , Mạn Nhu Nhu dùng ánh mắt bất lực nhìn cái tên này một cái rồi gọi một chiếc taxi.

Nhu Nhu dìu hắn lên xe và cô ngồi bên cạnh , chiếc xe lao đi hướng nhà cô * Bình Yên *mà phóng tới.

.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 35: 35: Hắn Thiếu Hơi


Mạn Nhu Nhu cho chiếc xe dừng lại ở trước cỗng * Bình Yên * và nhanh chóng dìu cái tên này vào trong nhà.

Cô đặt hắn xuống một chiếc giường trống và chuẩn bị xoay người đi về căn phòng của mình thì chợt Điềm Cảnh Nghi mơ màng tĩnh dậy kéo Nhu Nhu vào lòng mà ôm thật chặt.

Mạn Nhu Nhu bất ngờ với hành động này của hắn liền vùng vẩy mạnh mà nói.

---- Anh mau buông tôi ra , tôi chỉ là giúp cho anh chỗ ở mà thôi chứ không phải công cụ làm ấm giường !----
Câu nói của cô vang quanh khắp phòng nhưng cái tên này vẩn một mặt không nghe thấy nằm im như tượng , Nhu Nhu cố sức vùng vẩy thì mới pháy hiện là cái tên này mạnh dễ sợ.

Hắn không hề buông lỏng một chút nào với sự vùng vẩy của cô , Mạn Nhu Nhu đang bất lực nhìn cái tên kia bằng ánh mắt u oán mà mệt mỏi khép mờ đôi mắt.

! Sáng hôm sau.

.

Khi ánh mặt trời chiếu xuyên qua khe cửa kính kèm theo một chút không khí mát mẽ làm cho com người ta thật là dễ chịu.

Điềm Cảnh Nghi nhẹ nhàng mờ mắt , xuất hiện trước mặt hắn là con nhóc đang ghét kia đang cuộn tròn trong lòng mình mà nhắm mắt.

Đột nhiên những ký ức vào buổi tối ngày hôm qua ùa về trong trí nhớ của hắn, Điềm Cảnh Nghi chợt đưa bàn tay ra ôm đầu bỡi nó có một chút đau nhứt.

Thấy hắn cử động như thế thì Mạn Nhu Nhu trong lòng chợt tĩnh dậy , thấy cái tên này đã tĩnh rượu cô vội nói.

---- Anh đừng có mà hiểu lầm , bỡi vì tối hôm qua anh say sỉn quá mà cứ ôm chặt tôi nên mới thành như vậy ? ----
Nghe con nhóc này giải thích hắn cảm thấy có một chút quái dị , không hiểu tại sao lúc bản thân hắn say sỉn hoặc không kiềm được cảm xúc tiêu cực thì lại nhớ đến khuôn mặt đáng ghét này đầu tiên.

* Mẹ nó ! Không phải ta bị con nhóc này gây ảnh hưởng rồi đấy chứ ?*
Hắn thầm cảm thấy không ổn như vẩn giữ vẽ điềm tĩnh nói.

---- Tôi biết rồi ! Mà nơi đây là đâu thế ?----
Mạn Nhu Nhu thở phào một hơi đáp.

---- Không phải nhà của anh , thì là nhà của tôi rồi ! Tôi xuống bếp nấu một chút bữa sáng , anh chờ một chút !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu cũng không đợi cái tên này đáp lời mà liền nhanh chóng hướng phía nhà bếp đi xuống.

Điềm Cảnh Nghi đứng dậy đi vòng quanh ngôi nhà này mà đánh giá một lúc lâu rồi lại đi xuống phía dưới và ra khỏi căn nhà.

Xuất hiện phía trước bên ngoài ngôi nhà xem những hàng cây mát mẽ xung quanh , kèm theo hồ bơi phía sau trông rất là yên tĩnh và nhàn nhã.

Một lác lâu khi hắn bước vào trong phòng khách thì thấy cô đã nấu xong hết bữa sáng mà trưng bày trên bàn.

Thấy hắn đi vào Mạn Nhu Nhu liền nói.

----- Mau đến đây dùng bữa sáng, rồi quay về nhà anh đi ?----
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền ngồi xuống chiếc ghế trước bàn ăn , Điềm Cảnh Nghi củng không chờ đợi gì mà đi tới ngồi song song với cô.

Hắn gấp một miếng thức ăn bỏ vào miệng thưởng thức rồi lại cảm thán nói.

---- Nơi này không tệ rất là yên tĩnh ! Phong cảnh cũng rất đẹp thích hợp cho tình nhân sinh sống !---
Nghe cái tên này nói thì thế cô chỉ muốn phun hết cả thức ăn ra hên mà Nhu Nhu có ý chí tốt , hắn nói cái gì thế ? Cô chỉ sống một mình à nha !
Mạn Nhu Nhu cáu gắt nói.

----- Anh nói bây cái gì thế ? Tôi không có tình nhân nha ? Tôi chỉ sống một mình anh không thấy hay sao ?------
Điềm Cảnh Nghi lại cười một cách gian xão nói.

--- Chúng ta thân mật như thế chưa đến mức là tình nhân hay sao ? ----
Nghe xong sắc mặt cô trắng sám cứng họng không biết nói gì hơn , nếu tên này còn ám theo cô như thế thì chắc hắn là tâm ma của Nhu Nhu mất.

Mạn Nhu Nhu lại lờ sang chuyện khác mà khó hiểu nói.

--- Không phải anh nói tôi bẩn làm hỏng mắt anh ? Bảo tôi khuất mắt anh ? Sao chưa được mấy ngày lại muốn đến tìm tôi ? Có phải anh thiếu hơi tôi đấy chứ ?-----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 36: 36: Sự Thật !


Nghe con nhóc này mỉa mai mình như thế hắn liền lạnh lùng đáp.

----- Nếu tôi muốn thì chỉ cần làm một số chuyện thì cô sẽ tự quỳ dưới chân cầu xin tôi mà thôi !----
Mạn Nhu Nhu nghe xong thì lạnh cả sống lưng sắc mặt tái lại cũng không dám trêu chọc hắn nữa mà nghiêm túc ăn bữa sáng.

Thấy cô sợ hãi như thế thì hắn lại bình thản nói.

-----Cô nghĩ nếu tôi làm ăn lương thiện không động một chút thủ đoạn thì sẽ được như ngày hôm nay hay sao ? Bản thân tôi chỉ cần đạt được mục địch thì chuyện gì cũng có thể thử qua , ví dụ như làm cho một số người thừa chết thiếu sống ?----
Nói xong hắn liền thưởng thức món ăn trên bàn , Mạn Nhu Nhu thừa biết những lời hắn nói là thật bỡi vì trên thương trường cũng tàn khốc không kém gì chiến trường cả.

Nhưng Nhu Nhu vẫn cố lấy lại bình tĩnh cười ôn hòa nói.

---- Nhưng tôi với anh đều không có mâu thuẩn gì , tôi rõ ràng là từ khi anh bảo khuất mặt tôi chưa hề chọc giận gì anh cả ? Tại sao anh lại nói những lời này muốn uy h**p tôi chứ ?----
Mạn Nhu Nhu một bộ ủy khuất nói , hắn thấy cô như thế lại nhẹ nhàng nói.

----Tôi không có uy h**p cô mà là nói sự thật , nói tóm lại là bây giờ tôi muốn sống tại đây , tôi muốn ở cùng cô ?---

Mạn Nhu Nhu chưa được tự do được mấy ngày nghe được câu này cô như muốn khóc , sắc mặt cô ủ rủ nói.

---- Tôi có thể từ chối sự đề nghị này không ?---
Điềm Cảnh Nghi liền đáp.

--- Có thể ! Nhưng sự an toàn của người nhà cô thì tôi không giám đảm bảo !----
Mạn Nhu Nhu nghe những lời này thì sắc mặt thay đổi một trăm tám mươi độ mà nói.

---- Anh cứ chọn một căn phòng ở đây là được ? Mật mã nhà là xxxxx anh có thể tự nhiên ra vào xem như của mình cũng được ! -----
Thấy con nhóc này khôn ngoan như thế thì hắn lại cười nói.

---- Tôi muốn ở chung phòng với cô , không cần chọn phòng khác !----
Mạn Nhu Nhu liền nhanh chóng gật đầu tỏa vẽ đồng ý cũng không dám trêu chọc cái tên này một chút nào.

Nói đơn giản là Mạn Nhu Nhu rất thực thế cô biết là mình không có sự lựa chọn nào khác , với lại đối với cô chuyện ở cùng cái tên này cũng không có gì lạ cả.

Mạn Nhu Nhu suy nghĩ rất đơn giãn chỉ cần hắn không chạm đến giới hạn của cô thì mọi chuyện đều có thể thương lượng ,mà giới hạn của cô chính là người thân của mình nên Nhu Nhu liền lãng sang chuyện khác nói.

---- Thế bây giờ anh ăn xong rồi đi làm có phải hay không ?-----
Hắn nhìn cô một cái liền đáp.

---- Không ! Hôm nay tôi không muốn đến đấy nghĩ một ngày cũng chẳng sao cả !----
Mạn Nhu Nhu thấy tên này đi làm mà tùy ý như thế thì không còn gì để nói , cô thở dài một hơi mà nhẹ nhàng nói.

---- Vậy anh có thể ở đây , tôi ra ngoài có một chút việc chắc tầm chiều tối mới về !----
Không hiểu sao khi nghe nói cô muốn đi thì lại lạnh lùng hỏi.

----Cô ra ngoài làm cái gì mà đến tôi mới về ? Ở đây ai nấu cơm cho tôi cơ chứ ?---
Nói thật , trong cuộc đời cô chưa bao giờ thấy ai mặt dày như tên này , sao lại nói những lời dễ làm cho người khác hiều nhầm như thế chứ ?.

Mạn Nhu Nhu ho một cái lạnh nhạt nói.

---- Tôi không phải là vợ hay mẹ anh , tại sao lại chăm sóc anh ăn cơm cơ chứ ? -----
Nghe cô nói thế thì hắn liền dùng ánh mắt lạnh lẽo quét lên khắp thân thể Nhu Nhu một lần lại nói.

---- Nếu còn dám nói chống đối thì tôi sẽ cho cô biết như thế nào là sợ hãi ? Cô có thể đi ra ngoài nhưng khi tôi gọi thì phải lập tức quay về gấp !----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 37: 37: Xảy Ra Chuyện !


Nghe được giọng nói đầy bá đạo này của hắn Mạn Nhu Nhu chỉ đành biết thỏa hiệp mà nói.

---- Được ! Tôi biết rồi ,bây giờ tôi ra ngoài đây ?----
Nói xong cô cũng không đợi hắn trả lời mà nhanh chóng rời đi để lại một mình Điềm Cảnh Nghi đang dùng ăn mắt có chút phức tạp nhìn cô.

Trong lòng hắn không hiểu là tại sao mình lại để tâm con nhóc này như thế chứ ? Vứt bỏ hết suy nghĩ này trong đầu hắn liền xữ luôn những món ăn trên bàn.

Mặt trời đã vào giữ trưa ánh mắt có một chút gay gắt , Mạn Nhu Nhu đang đứng trước một nhà kho rộng lớn xung quanh đều là núi rừng cách rất xa thành phố.

Nhìn kỹ vào bên trong thì căn nhà kho này rộng tầm một nghìn mét vuông nhưng đặt biệt là bên trong đều trống rỗng đơn giãn chỉ là một bãi kho đã bỏ hoang.

Mạn Nhu Nhu tìm được thông tin trên điện thoại nghe nói người chủ của nơi này có nhu cầu bán nên cô củng rất muốn mua.

Nói rõ ra thì tuy kho này có chút cũ kỹ nhưng điện nước đều đầy đủ cả chỉ cần bỏ ra một số tiền nữa là có thể tu sữa lại như mới.

Người đứng bên cạnh của Nhu Nhu là một phụ nữ trung niên ăn mặt khá lịch sự nói.

---- Cô gái ! Cảm thấy nơi này thế nào ? ---
Mạn Nhu Nhu liền nhanh chóng đáp.

---- Cũng tạm ổn ! Giá cả nơi này thế nào ?----
Người phụ nữ kia cười hiền đáp.

----- Do vật chất có chút hư hỏng nên lấy giá một trăm sáu mươi vạn ! Cô thấy thế nào ?-----
Tính ra Nhu Nhu còn khoảng hai trăm năm mươi vạn nên thấy giá này cũng khá cao , nhưng bù lại diện tích rất rộng nếu tu sữa lại và đặt nhà máy sản xuất ở đây cũng không tồi.

Mạn Nhu Nhu nhẹ nhàng nói.

---- Một trăm năm mươi vạn , nếu được thì tôi cùng chị lên làm giấy tờ chuyển nhượng !---
Người phụ nữ trung niên kia nghe thế liền gật cười gật đầu nói.

---- Được ! Cùng tôi đi nào !---
Nói xong hai người liền rời đi.

Ánh mặt trời đã về chiều tà bầu không khí có một chút thoáng mát làm cho con người ta cảm thấy thư giãn mà dễ chịu.

Trong căn phòng nhỏ của Nhu Nhu , Điềm Cảnh Nghi đang xem tài liệu trên điện thoại thì chợt có người gọi đến.

Điềm Cảnh Nghi lạnh nhạt nói.

--- Alo ! Có việc gì ?---

Đầu truyền bên kia gấp gáp nói.

---- Chủ tịch ! Hai người trong nhà mà anh bảo tôi theo dõi đấy, hình như là sức khỏe không tốt nên người chồng đã nhập viện rồi , bây giờ bọn họ không có tiền đóng viện phí chúng tôi đang bám theo phía sau , anh xữ lý như thế nào ?----
Điềm Cảnh Nghi tức giận mắng.

---- Mẹ nó ! Tụi mày còn đơ ra đó làm gì ? Tìm cách nói là con gái của bọn họ nhờ mấy người tới đóng viện phí chuyển sang cái bệnh viện nào tốt nhất là được ? À mà người đàn ông đó bị gì mà phải nhập viện thế ?---
Đầu truyền bên kia cung kính đáp.

--- Chỉ là một chút bệnh tuổi già mà thôi không đáng ngại !----
Điềm Cảnh Nghi lại quát.

---- Mẹ nó ! Nếu anh nói con gái bọn họ nhờ mà mấy người đó vẩn không tin thì ,Lấy danh nghĩ của tôi để trả viện phí bảp bọn họ chuyển ông ấy và cả bà ấy đến bệnh viện tốt nhất , bao nhiêu chi phí cứ tính vào tôi là được !----
Hắn lạnh giọng đáp.

---- Làm nhanh đi !---
Nói xong hắn liền tắt máy , sở dĩ hắn cho người điều ra gia thế con nhóc đó một chút mà thôi và bảo người âm thầm đảm bảo sự an toàn cho họ không ngờ lại xảy ra chuyện như thế.

Hắn cầm điện thoại lên bấm dãy số điện thoại của Nhu Nhu mà nhấn lấy.

--- Tút! tút! tút.

.

!----
---- Mạn Nhu Nhu và người phụ nữ kia đang làm những tài liệu vang trọng thì chiếc điện thoại reo lên , theo phản xạ cô cầm lên xem thì thấy cái tên khốn kiếp này đang gọi.

Cô nhẹ nhàng đi ra xa những người này và nhấn nút nói.

--- Alo ! Tôi đang rất bận có việc gì tốt về nhà nói được không ?---
Điềm Cảnh Nghi lạnh lùng quát.

---- Mẹ nó ! Tôi cho cô thêm ba mươi phút mau nhanh chóng về đây , nếu không cô sẽ hối hận đấy ?---.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 38: 38: Hôn Trộm !


Nghe câu nói đầy uy h**p này của hắn thì trong lòng cô thầm mắng mười tám đời nhà hắn , cái tên này ăn rảnh rỗi không có chuyện gì làm lại uy h**p cô.

Bình thường cô có thể không nói gì , nhưng lúc này cô cần làm giấy tờ rất quan trọng làm sao lại bỏ về được cơ chứ.

Thấy những gì kia đang chờ Mạn Nhu Nhu liền nói.

---- Tôi có việc rất gấp , có gì tối về nói sau !---
Nói xong Mạn Nhu Nhu như sợ hắn đe dọa nên nhanh chóng tắt máy mà đi tới hoàn tất thủ tục giấy tờ.

Đầu truyền bên kia Điềm Cảnh Nghi thấy như thế thì tức giận mà gào thét.

---- Mẹ nó ! Con nhóc này tối về sẽ cho cô quỳ dưới chân mà cầu xin tôi !----
Hắn gầm gừ bực tức trong lòng mà là làm việc , thấm thoát bầu trời cũng đã về đêm không khí có một chút lạnh lẽo làm cho con người ta cảm thấy rùng cả mình.

---- Rầm !----
Trông khi hắn đang tập trung làm việc thì chợt có tiếng mở cửa và âm thanh to lớn vang lên , theo phản xạ hắn liếc ánh mắt lạnh lẽo nhìn sang , xuất hiện trước mặt hắn nếu không phải Mạn Nhu Nhu thì còn ai vào đây chứ.

----Điềm Cảnh Nghi ! Anh cho người theo dõi ba mẹ tôi , tại sao bọn họ lại phải nhập viện , mà tại sao người của anh lại có mặt ở đó lấy danh nghĩa của tôi để đưa họ đi nơi khác ? Anh muốn làm gì bọn họ chứ không phải là tôi có việc nên không về được thôi sao ? Tại sao anh lại làm vậy chứ ?----
Phải nói từ lúc chiều tà khi làm xong mọi chuyện gì cô cầm theo giấy tờ chuẩn bị về thì trong điện thoại xuất hiện dọng tin nhắn của mẹ cô.

" Nhu Nhu ! Con ở thành phố có khỏe không ? Phải cố gắng lo cho bản thân có biết không ? Còn đừng lo cho cho ba và mẹ ! Hôm nay ba còn phải nhập viện may mà có cái cậu họ Điềm kia bảo là bạn của con giúp mẹ đóng viện phí, còn giúp ba con chuyển qua bệnh viện tốt hơn nữa nên mẹ theo chăm sóc còn đừng lo lắng !"
Mẹ nó ! Khi đọc đến đây Mạn Nhu Nhu chẳng cần muốn tìm hiểu nguyên nhân tại sao ba cô lại bị bệnh , mà nên hỏi tại sao người của hắn lại có ở đó ? còn đưa ba mẹ cô đi một nơi mà bản thân cô không hề hay biết !.

Giọng nói của Nhu Nhu vang lên không kèm theo tức giận , phẫn nộ , bất tự hay một cảm giác tiêu cực gì cả mà chỉ có ý trách móc hắn tại sao lại đối xữ như vậy với gia đình cô mà thôi.

Nói xong vài câu đó thì đầu óc Nhu Nhu trống rỗng những câu nói thời tuổi thơ bỗng chốt ùa về.

* Tiểu Nhu ! Ba không thích ăn thịt gà con mau ăn đi !*
* Tiểu Nhu ! Hôm nay trên lớp con học có tốt không ? Bạn bè có ức h**p con không ?*
* Tiểu Nhu ! Tại sao con lại không cẩn thận như thế ? Bị ngã như con còn bảo là không đau , mau vào đây mẹ bôi thuốc ?*
* Nhu Nhu ! Con phải cố gắng học thật tốt không được nghĩ giữa chừng có biết không ? *
* Nhu Nhu ! Nếu con còn bướng bỉnh nhứ thế thì sau này sẽ không lấy được chồng đau biết không ?*
* Ba mẹ ! Sau này Nhu Nhu sẽ không lấy chồng , sẽ ở với hai người được không ?*
Những kí ức ấy ùa về trong lòng làm cho cô không kìm được cảm xúc , khi nhớ lại câu cuối đó thì chiếc điện thoại và giấy tờ trên tay rơi xuống đất , đầu óc cô trống rỗng và ngất liệm đi.

Hắn định dọa con nhóc này một trận cho ra trò mà ai ngờ lại ngất đi như thế này thật không vui , hắn liền nhẹ nhàng ôm lấy cô theo kiểu công chúa mà đặt lên chiếc giường tay còn lại thì kéo giúp Nhu Nhu chiếc chăn.

Điềm Cảnh Nghi không hiểu sao lại nhìn thẳng vào thân hình nhỏ nhắn kia một cái lạ gì , nhìn vào khuôn mặt đang mơ màn kia , đôi môi đỏ hồng hào và gò má trắng noãn ấy làm cho lòng ngực hắn đập loạn hai nhịp.

Hắn nhẹ nhàng cúi cái đầu xuống chậm rãi hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng kia của cô.

---- ong! ong! !---
Đầu óc hắn trống rỗng chỉ còn lại tiếng ve kêu , cái cảm giác này làm cho hắn mê luyến như muốn hòa huyện vào cùng cô , phải nói đây là lần đầu tiên hắn hôn cô gái cho dù là lúc trước đi chăn nữa thì trong tâm niệm của Cảnh Nghi việc làm như thế thật là bẩn.

Hắn nhìn con nhóc đang nằm trên chiếc giường ấy một lúc lâu nữa rồi ôm cô vào lòng , một tay tắt cái đèn trong phòng mà khép mờ đôi mắt.

.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 39: 39: Nhu Nhu Thuận Phục !


Sáng hôm sau , ánh mặt trời dịu mát mang theo không trong lành lang tỏa đi xung quanh làm cho con người ta cảm thấy dễ chịu.

Trên chiếc giường nhỏ có hai thân thể đang ôm chầm lấy nhau ngủ trông rất ngoan lành ,hình dáng này nếu không phải Mạn Nhu Nhu và Điềm Cảnh Nghi thì còn ai vào đây chứ.

Mạn Nhu Nhu yếu ớt mở nhẹ đôi mắt liếc nhìn xung quanh lấy một cái , xuất hiện trước mặt cô là khuôn mặt đẹp như tạc kia của hắn , những ký ức từ ban đêm ùa về làm cho cô rất sợ hãi với tên này.

Trong lòng Nhu Nhu vứt bỏ hết cả lòng tự trọng của một con người vốn có , cho dù có thế nào đi nữa thì cô cũng tự nhủ với lòng mình là không được chọc hắn giận nữa , như thế thì sẽ không có những chuyện đáng tiếc hơn xảy ra.

Theo cô nghĩ , cũng may là hai người chỉ nhập viện mà thôi nếu như hắn dùng thêm một chút thủ đoạn gì nữa thì cho dù kiếp này Mạn Nhu Nhu cô có tụng kinh sám hối hết đời cũng không thể nào được gặp gia đình mình nữa.

Trong lòng cô bây giờ cảm thấy cái tên ngày còn hung ác hơn ai hết nên âm thầm ghim vào trong tìm thức , và trong lòng cô cũng tự hình thành một tâm ma là hắn , sợ hắn là tâm ma của cô.

Phải nói trong lòng Mạn Nhu Nhu sợ làm hắn không vui thì lại gây ra những chuyện như ngày hôm nay thì chắc cô cũng không muốn sống nữa.

Lúc mà Nhu Nhu đọc từng dòng tin nhắn của mẹ cô gửi thì bản thân mới phát hiện ra " thật ra cố gắng kiếm tiền những người thân cũng không còn thì có ý nghĩ gì chứ ? Không phải cô cố gắng như thế là muốn thấy ba mẹ mình được sống bình an , hạnh phúc hay sao ?".

Trong khi cô thất thần suy nghĩ thì không biết từ lúc nào cái tên kia đã mở mắt ra nhìn châm chú vào Nhu Nhu.

Mạn Nhu Nhu thấy thế sắc mặt liền trở nên hoảng sợ trước anh nhìn của hắn là lắp bắp nói.

---- Tôi!.

Tôi sai rồi ! Anh có thể trừng phạt tôi theo ý mà anh muốn ! Xin anh đừng làm hại người thân của tôi có được không ?----
Nói xong Mạn Nhu Nhu chưa đợi hắn trả lời mà chủ động cúi thấp cái đầu nhỏ nhắn xuống như là đang thể hiện thành ý của mình vậy.

Ngay lúc này hắn thấy con nhóc đáng ghét đây không còn một chút danh dự, tôn nghiêm , kiêu ngạo hay chống đối gì cả không phải hắn nên vui hay sao ? Tại sao trong lòng hắn lại cảm thấy khó chịu như thế ? Hình như là hắn đã mất đi một thứ gì đó thì phải ?.

Điềm Cảnh Nghi kiềm nén hết cảm xúc khó chịu trong lòng mà lạnh lùng nói.

---- Cô nói đi , ngày hôm qua tại sao lại cúp máy của tôi ? Còn dám không nghe lời tôi như thế ?----
Nhu Nhu nghe hắn hỏi thế thì liền không suy nghĩ nhiều mà nhanh chóng lao xuống nhặt những giấy tờ dưới đất lên đưa trước mặt hắn nói.

---- Ngày hôm qua tôi là vì những thứ này mới không nghe anh như thế ? Là do tôi sai sót xin anh đừng có trách tôi ?---
Nói xong Mạn Nhu Nhu cuối cái đầu nhỏ xuống đất như sợ hắn lại tức giận vậy , Điềm Cảnh Nghi nhìn sơ qua một lượt thấy được giấy tờ này thì lại bất ngờ nói.

---- Ngoài thứ này ra cô còn cái gì khác không ? ----
Mạn Nhu Nhu liền nhanh nhẹn bước tới chiếc tủ được khóa bằng mật mã kia thao tác vài cái , sau vài hơi thở cô cầm vài sấp giấy đưa trước mặt hắn nói.

---Tôi chỉ có nhiêu đây mời anh xem qua ? Nếu anh muốn thứ gì thì có thể lấy đi là được ?----
Hắn lại nhìn xem hết những tài liệu và giấy tờ nhà này thì chật lưỡi cảm thán nói.

---- Cô cũng biết kinh doanh quá đấy ? Như thế này thì không cần phải xin việc làm nữa rồi !---

Mạn Nhu Nhu cung kính lễ phép đáp.

---- So với anh vẫn còn kém xa , chỉ là một chút khôn vặn mà thôi !---
Hắn thấy con nhóc này như vậy thì không quen , như thể sợ mình đánh cô ta không bằng ấy , nghĩ đến đây hắn liền cau mày nói.

--- Cô mau lại đây ngồi cạnh tôi ?---
Chỉ sau vài hơi thở Nhu Nhu liền ngồi xuống bên cạnh hắn không dám nói một lời nào cả , thấy cô như thế trọng lòng hắn thật sự cảm thấy rất khó chịu nên bực tức nói.

---- Tôi không bảo cô chuyện gì cũng phải nghe theo tôi ! Tôi không khống chế sự tự do của cô hay là việc làm gì của cô cả ! Nhưng mà những lúc tôi cần thì trong thời gian nhanh nhất phải có mặt và làm theo những thứ mà tôi muốn ! Đặc biết là tôi không muốn người khác giới nào được phép chạm vào người cô ! Hiểu không ?----.
 
Back
Top Bottom