Ngôn Tình Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 60: 60: Nhẹ Nhõm !


Mạn Nhu Nhu nhanh chóng lấy thông tin cử những khách hàng có yêu cầu thuê nhà và kho xưởng mà nhanh chóng lập nên vài cái hợp đồng.

Khi cô làm xong thì mặt trời củng đã về trưa , Mạn Nhu Nhu nhanh chóng hẹn với khách hàng tại một quán nước gần với căn chung cư mà cô với Uyển Thư hay ở.

Thời gian không biết lại trôi qua được bao lâu , khi cô làm xong những thủ tục pháp lý cho thuê thì mặt trời củng muốn về chiều và Nhu Nhu cảm thấy là quyết định kinh doanh theo mô hình này của mình rất là sáng suốt.

Phải nói bốn căn nhà kia cô cho thuê giá thấp hơn thị trường một ít nên có rất nhiều người tranh giành , đặc biệt là cái xưởng to lớn kia cho người khác thuê để sản xuất nếu tính một lác thì tiền thuê củng phải mấy vạn.

Mạn Nhu Nhu tính một hồi lại cảm thấy bản thân mịn càng thông minh a , ít ra cô không chủ quan hoặc là dựa dẫm vào một cái cả , bỡi vì cô biết hậu quả khi bị người khác lừa dối nó có mùi vị như thế nào.

Nói về phương thức thanh toán thì tiền thuể sẽ chuyển vào tài khoản của cô , còn về phần hợp đồng thì một bền giữ mỗi bản nên củng không cần lo lắng.

Nhưng Mạn Nhu Nhu cảm thấy cô có mua hai căn nhà nhỏ ở trung tâm thành phố hình như là cần phải kinh doanh một thứ gì đó mới phải.

Mạn Nhu Nhu suy nghĩ một lúc lâu như ra được ý muốn của mình , cô liền nở một nụ cười xinh đẹp rồi lại cầm điện thoại lên thao tác một chút.

----- Tút.

.

tút! tút! ------
----- Alo ! Nhu Nhu cậu gọi mình có chuyện gì thế ?------ Giọng nói của Uyển Thư từ đầu truyền bên kia vang lên.

Mạn Nhu Nhu đáp lời.

---- Một chút nữa mình mời cậu đi ăn lẩu được không ? Nhân tiện có một số việc cần cậu tư vấn !----
Uyển Thư bên kia vội vã đáp.

----- Vậy được cậu về nhà chuẩn bị đi một tiếng sau mình về ! Vậy nha chào cậu !-----
Nói xong đầu truyền bên kia vội vã tắt máy , Mạn Nhu Nhu liền cười một lác rồi sắc mặt chợt căn thẳng mà bấm một dãy số.

Đầu truyền về kia vang lên tiếng nói của một vị phụ nữ trung niên.

----- Alo ! Tiểu Nhu ! Con dạo này có khỏe không ? Ăn uống có đầy đủ không ? Không phải con rất bận hay sao lại có thời gian gọi về cho mẹ thế ?------
Nghe được những lời quan tâm này trái tim của Mạn Nhu Nhu mềm nhũn như muốn quỵ xuống mà khóc , thật sự cái cảm giác này không thể nào tả nỗi.

Phải nói từ khi cái tên kia uy h**p cô thật sự không dám quan tâm hay hỏi thăm gì bọn họ vì sợ chọc giận cái tên kia thì không hay , nhưng bây giờ thật sự cô cảm thấy rất ấp áp , rất là hạnh phúc khó mà tả nổi.

Mạn Nhu Nhu hít sâu một hơi cố kìm lại cảm xúc mà cười nói.

----- Mẹ à con rất khỏe ! Bệnh tình của ba như thế nào rồi ? Hay là con gửi một ít tiền về giúp ba bồi bổ được không ?-----
Đầu truyền bên kia mẹ của Nhu Nhu nhanh chóng đáp.

---- Nhu Nhu không cần đâu con , ba mẹ ở dưới này rất tốt , bệnh của ba chỉ là triệu chứng tuổi già mà thôi đã xuất viện về nhà rồi , với lại đồ bổ thì không phải con nhờ cậu gì họ Lục ấy mua cho ba mẹ rất nhiều rồi hay sao ?-----
Nghe đến đây trái tim Nhu Nhu như đập loạn hai nhịp vì sợ hãi a , sợ cái tên kia lại tìm đến mấy người là gây lấy phiền phức thì không hay.

Nhưng nghe như thế thì cô củng cảm thấy nhẹ lòng mà nói.

----Không có con chỉ là sợ hai người vất vã mà thôi ,nếu khi nào hai người cần thứ gì thì nói cho con biết được không ?-----
Đầu truyền bên kia mẹ của Nhu Nhu lại cười ôn hòa nhắc nhở.

---- Nhu Nhu ! Mẹ biết rồi con ở trên đó nhớ giữ gìn sức khỏe , nếu có dịp nào rảnh thì về nhà chơi nha con ! Thôi bây giờ mẹ phải chuẩn bị bữa tối rồi , mẹ cúp máy đây !-----
Nhu Nhu nhanh chóng đáp.

----- Vâng ! Chào mẹ !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu chậm rãi tắt máy mà thở phào một hơi trong lòng lại có một chút thay đổi , phải nói là cái tên kia củng không đáng ghét như cô nghĩ.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 61: 61: Tư Vấn !


Suy nghĩ một hồi lâu Nhu Nhu nhanh chóng đi mua một chút đồ ăn rồi liền đem về căn nhà quen thuộc kia mà cô với Uyển Thư hay ở.

Về đến căn phòng ấy Mạn Nhu Nhu bắt tay vào bếp bỡi vì mặt trời củng đã xuống núi màn đêm dần bao phủ cả không gian.

Mạn Nhu Nhu nhanh chóng bắt tay vào công việc nấu nướng của mình một cách nghiêm túc , thời gian lại trôi qua thêm một lác lâu khi cô chuẩn bị xong thức ăn thì bầu trời củng đã về đêm tối không khí có một chút mát mẽ.

Mạn Nhu Nhu thở phào một hơi liền tháo chiếc tạp dày mà đi vào nhà tắm và nhẹ nhàng khép cửa lại.

Thời gian lại trôi thêm một lúc lâu , khi cô bước ra thì khoắc trên mình một chiếc áo thun rộng che đi đường cong quyến rủ kia của mình , và một chiếc quần bò ôm sát cơ thể trông khá đơn giãn.

Sở dĩ cô ăn mặt như thế là bản thân hiểu rõ một lác nữa mình phải về nhà của hắn nên mới làm thế , Nhu Nhu bước ra ngồi lên chiếc sofa xem điện thoại một lác thì chợt nghe có tiếng mở cửa vang lên.

Mạn Nhu Nhu không cần suy nghĩ củng đón ra được người biết mật khẩu căn phòng này ngoài cô không phải Uyển Thư thì còn ai vào đây chứ.

Thấy Uyển Thư vui vẻ tươi cười bước vào thì Nhu Nhu liền vội nói.

-----Uyển Thư ! Cậu mau tới dùng bữa tối với mình không khéo thức ăn nguội mất !---
Nói xong Nhu Nhu liền nhanh chóng đi tới ngồi trên xuống chiếc ghế cạnh bàn ăn mà nhìn về hướng Uyển Thư như mong chờ.

Uyển Thư thấy thế củng cười nhẹ một cái liền nhanh chóng ngồi xuống vị trí của mình , hai người cũng không ngại ngùng gì mà nhanh chóng động đũa gấp thức ăn.

Ăn được một lác lâu Nhu Nhu liền hướng ánh mắt tươi cười về phía Uyển Thư nói.

---- Dạo này việc kinh doanh của cậu như thế nào ? Có gì khó khăn cần mình giúp không ?----
Uyển Thư nghe thấy lời quan tâm từ bạn của mình liền cười vui vẽ đáp lời.

----- Không có , dạo này cửa hàng của mình làm ăn rất thuận lời không có gì khó khăn cả ! À mà cậu có chuyện gì cần hỏi mình hay sao ? Nếu không ngại thì nói ra thử xem mình có giúp được gì không ?-----
Nhu Nhu nhanh chóng đáp lời.

---- Mình mới mua được cái cái tiệm nhỏ nằm giữa trung tâm thành phố , nhưng mình không biết nên kinh doanh thứ gì cậu có thể tư vấn giúp không ?----

Uyển Thư nghe thế liềm trầm mặt xuống mà suy nghĩ một lúc lâu rồi lại nở nụ cười xinh đẹp đáp lời.

----- Theo mình nghĩ nếu cậu có vốn thì nên kinh doanh thời trang nữ đi , nhưng khó khăn ở chỗ là muốn thu hút khách hàng thì cần có nhãn hiệu và chất lượng ngang hàng so với thị trường , đặt biệt là cậu phải có nguồn cung ổn định thì mới được !----
Uyển Thư thở ra một hơi lại nói tiếp.

---- Nếu cậu kinh doanh đồ có chất lượng có thể lúc ban đầu sẽ rất ít khách hàng , nhưng về sau khi uy tín được lang truyền thì thu nhập không thành vấn đề ! Nhưng quan trọng ở đây là hàng chất lượng thì giá rất cao với lại không có nhãn hiệu cao cấp nào chấp nhận bán lại giá ưu đãi cho cậu cả !-----
Mạn Nhu Nhu nghe thấy thế củng không suy nghĩ nhiều mà cười xinh đẹp nói.

----- Cảm ơn cậu ! Mấy chuyện còn lại cậu không cần phải lo mình tự giải quyết là được !----
Uyển Thư lại cười nhẹ mà nói.

---- Vậy lợi nhuận cậu đầu tư vào cửa hàng của mìmh , mình chuyển vào tài khoản cho cậu được chứ ! ------
Mạn Nhu Nhu bình thản đáp.

----- Được ! Không có vấn đề !----
Nói xong hai người củnh im lặng mà dùng bữa tối , thời gian lại yên tĩnh trôi qua thêm một lúc lâu chợt có âm thanh điện thoại vang lên đánh tan đi sự yên tĩnh đó.

Mạn Nhu Nhu cảm thấy được mùi thuốc súng nhàn nhạt bay trong không khí liền đưa bàn tay cầm lấy điện thoại của mình mà thao tác.

---- Alo !! ! !-----
Mạn Nhu Nhu chưa kịp nói hết câu thì đầu truyền bên kia có một giọng nói tức giận vang lên.

------ Mẹ nó ! Ba mươi phút sau em còn chưa xuất hiện tại nhà thì tôi sẽ chặt chân em !-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 62: 62: Muốn Cô Sinh Con !


Nghe thấy được những lời hung ác này thì bao nhiêu cảm nghĩ tốt của Nhu Nhu về hắn liền tan biến như mấy khói thoáng qua không còn một chút hình dáng.

Tuy là cô rất khó chịu vì hành động và lời nói này của hắn những củng không còn cách nào khác mà nhẹ nhàng đáp lời.

------ Được ! Anh đừng tức giận , tôi về ngay đây ! ----
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền tắt máy ngay lập tức bỡi vì cô không muốn nghe những lời đe dọa hoặc uy h**p hung ác kia của hắn.

Cúp máy xong Nhu Nhu lấy lại bình tĩnh hướng về phía Uyển Thư cười nhẹ nhàng nói.

------ Uyển Thư ! Mình có việc nên đi trước , khi nào rảnh lại đến thăm cậu sau nhé !-----
Uyển Thư nghe thế liền dùng ánh mắt thâm thúy nhìn Nhu Nhu rồi cười nói.

----- Được ! Cậu về nhanh đi không kéo chồng cậu lo đấy !----
Câu nói này vừa đến bên tai Mạn Nhu Nhu như muốn phun cả cơm ra bên ngoài của may là định lực của cô tốt mới có thể kiềm chế được ấy chứ.

Mạn Nhu Nhu sắc mặt không kiềm được mà ửng hồng vội vàng nói.

------- Cậu nói vậy cái gì thế ? Chồng ở đâu ra chứ ? Cậu còn dám trêu chọc mình sẽ giận cho mà xem !------
Thấy cô như thế Uyển Thư liền cười làm lành nói.

----- Thôi ! Mình biết rồi cậu mau về đi nếu không trể thì chẳng hay đâu !----
Mạn Nhu Nhu liền nhẹ nhàng đáp.

----- Vậy được ! Chào cậu !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền nhanh chóng rời đi để lại Uyển Thư một mình trong căn phòng đầy yên tĩnh.

Thời gian cứ thế lại trôi qua thêm một lúc lâu, khi Mạn Nhu Nhu bước vào trong căn phòng khách đầy sa hoa và trang trọng của nhà họ Điềm thì thấy mọi người đang ngồi đông đủ trên bàn ăn.

Thấy Nhu Nhu xuất hiện trước mặt Điềm Cảnh Nghi hừ lạnh nói.

----Em không để ý lời tôi nói hay sao ? Tôi đã bảo trước trời tối phải về em nghe không rõ hay sao ? Có cần tôi phải lấy dây xích em lại mới chịu nghe lời hay không ?-----
Nghe được câu nói này của hắn , biểu cảm đầu tiên không phải là hoảng sợ của Mạn Nhu Nhu mà là ánh mắt bất ngờ của người nhà hắn.

Bỡi xưng hô như thế này thì từ trước giờ đây mới là lần đầu tiên mấy người này nghe qua , còn về phần Mạn Nhu Nhu thì không lạc quan như thế bỡi vì cô thật sự bị những lời nói hung ác của hắn dọa sợ.

Mạn Nhu Nhu nở nụ cười làm lành đáp lời.

----- Là tôi không đúng , anh đừng có tức giận có được không ? Chỉ là tôi có một chút việc nên về trể lần sau sẽ không như thế nữa ! Anh có thể bỏ qua cho tôi lần này được không ?-----
Nghe được câu nói đầy nịnh nọt và lấy lòng này của Nhu Nhu thì sắc mặt mọi người sa sầm xuống chỉ có hai người em gái của hắn lại không kiềm chế được sự diễu cợt mà cười to.

---- Ha ha! Buồn cười chết mất !---
---- Ha ha ! Đúng là có một số người không cần mặt mũi mà , thật là mở mang tầm mắt !-----
Giọng cười dĩu cợt vang khắp căn phòng yên tĩnh ấy , Mạn Nhu Nhu nghe thế cũng lười quan tâm đến những người này , nếu không phải cái tên này uy h**p đến cô thì còn lâu mới nói như thế nhé.

Điềm Cảnh Nghi dùng ánh mắt lạnh lẽo liếc sáng hai đứa em gái cùng cha khác mẹ kia của mình , thấy như thế hai con nhóc em gái kia liền nhanh chóng ngậm miệng lại.

Điềm Cảnh Nghi hừ lạnh một tiếng mà lạnh lùng nói.

----- Còn đứng đó làm gì , mau tới đây dùng cơm !----
Nghe hắn nói thế cô liền thở phào một hơi đầy nhẹ nhỏm liền đi tới vị trí của mình mà ngồi xuống , nhưng chưa động đũa được bao lâu thì chợt có tiếng nói truyền đến.

---- Cô có muốn hai con nhóc này không còn xem thường mình hay không ?-----
Giọng nói này Mạn Nhu Nhu không cần nghĩ củng biết là của ai , cô củng biết là hắn đang hỏi ai , nên Nhu Nhu liền đưa ánh mắt về phía hắn củng không mở miệng.

Hắn thấy bộ dạng con nhóc này có biểu cảm như thế liền cười cười nói.

----- Chỉ cần em sinh cho tôi một vài đứa con là được , lúc đó sẽ không ai trêu chọc hay xem thường em !------
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 63: 63: Không Cam Tâm !


Mạn Nhu Nhu nghe thấy câu nói này của Điềm Cảnh Nghi thì muốn thổ huyết a , cái tên này thật sự biết trêu đều người khác a.

Tuy là cô không thích sự trêu đùa này của hắn nhưng vẩn nở nụ cười làm lành nói.

----Anh nói đùa rồi , tôi cảm thấy không vui đâu !----
Nói xong cô lại ăn vài món cho có mà thôi chứ lúc nảy Nhu Nhu củng đã ăn rồi cũng không cảm thấy đói nữa.

Điềm Cảnh Nghi thấy con nhóc này không để ý gì tới mình liền hừ lạnh một cái nói.

----- Mẹ nó ! Cô nhìn tôi giống nói đùa lắm sao ? Cô thích chọc giận tôi vậy sao ?------
Hắn lại xong thì lại nhìn châm chú vào hình dáng nhỏ bé kia của Nhu Nhu , cô nghe thế liền ngẩn đầu lên chạm trúng ánh mắt của hắn liền cảm thấy rất mất tự nhiên nhưng vẩn nở nụ cười ôn hòa.

Mạn Nhu Nhu ra vẽ nghiêm túc hỏi.

---- Có thật là anh muốn nói sinh con ? Anh nghĩ sao nếu con tôi mang nặng mười tháng sinh ra lại kêu người khác là mẹ ? Quan trọng là tôi và anh chỉ là quan hệ lợi ích mà thôi chứ không có tình cảm làm sao xảy ra chuyện đó được chứ ?------
Mạn Nhu Nhu nói xong cũng chẳng thèm quan tâm đến ánh mắt của mọi người quanh mà nhìn châm chú vào khuôn mặt điễn trai của hắn , cô cũng không lãng trách.

Điềm Cảnh Nghi nghe thấy thế liền sa sầm mặt , hắn biết những lời cô nói đều đúng nên củng không tức giận hay phẩn nộ , hắn dùng ánh mắt chân thành mà nhẹ nhàng nói.

------ Nếu em chịu sinh con cho tôi , thì đứa bé sẽ do em nuôi dưỡng có thể sống cùng em tôi cũng không để ý ! Ngoài trừ danh phận chân chính tôi không thể cho ra thì những thứ khác em muốn gì đều được ! Còn về chuyện tình cảm thì tôi không quan tâm em có yêu tôi hay không ?------
Mạn Nhu Nhu nhìn châm chú vào từng hành động vào lời nói của hắn, cô thấy được ánh mắt trong suốt sáng như sao trên trời này thì trong tâm hồn có một chút chấn động nhẹ.

Tuy là như thế nhưng Nhu Nhu vẩn muốn nhỏ nhẹ nói với hắn một số sự thật không thể thay đổi được , nhưng cô biết hắn là người có cố sự nên liền nhẹ nhàng có phần ôn nhu hơn lúc bình thường mà nói.

------ Điềm Cảnh Nghi ! Tôi tin anh là một người thông minh và sáng suốt , có lẽ anh sẽ hiểu được việc gì có thể làm và không thể làm ! Chúng ta ngừng nói chuyện này tại đây đi , có được không ?------
Giọng nói đầy ôn nhu mềm mại có phần nhẹ nhàng ấy truyền đến bên tai làm cho trong lòng hắn có rất nhiều chua sót và không cam tâm , nhưng củng chỉ đành thở đáp lại bằng một tiếng dài mà thôi.

Bản thân hắn là người biết rõ nhất hai người sẽ không có kết quả gì tốt , hắn thừa biết nếu như cô có thai thì đứa nhóc củng sẽ giống mình năm đó mà thôi.

Nhưng thật sự hắn không cam tâm , hắn muốn trước khi cô rời đi mang theo tình yêu và thành quả của hai người , hắn muốn cô biết được tình cảm của mình dù là không thể.

Thấy hắn trầm tư và hiện lên khuôn mặt như thế thì cô biết mình đã làm cái tên này không vui , nhìn bầu không khí yên tĩnh đến mức đáng sợ chỉ nghe tiếng động đũa thì có chút khó chịu.

Mạn Nhu Nhu hướng ánh mắt về phía hắn nở nụ cười ôn hòa nói.

----- Này ! Tôi muốn anh giúp một chuyện được không ? Đảm bảo đôi bên cùng có lợi không ai thua thiệt cả !----
Hắn không nhìn cô mà lạnh nhạt đáp.

---- Nói đi !----
Nhu Nhi cũng không giận dỗi mà nghiêm túc nói.

----Hình như tập đoàn của anh cũng có kinh doanh thời trang nữ đúng không ? Anh có thể bán lại cho tôi một ít hàng hóa chất lượng mà tồn kho được không ? Tôi biết mấy tập đoàn lớn các anh thường có hàng tồn kho , khi không thanh lý hết thì sẽ giảm giá ? Anh có thể nhường lại cho tôi với giá ưu đãi được không ?------
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 64: 64: Hợp Tác Lành Mạnh !


Điềm Cảnh Nghi lạnh nhạt đáp lời.

-----Tôi cảm thấy bản thân mình và tập đoàn chẳmg có lợi ích gì cả ? Như thế mà em bảo là đôi bên cùng có lợi , em xem tôi là trẻ con à ?----
Mạn Nhu Nhu nghe thế cũng không tức giận mà cười hì hì đáp lời.

---- Anh đừng tức giận như thế tôi chưa nói hết mà , hàng tôi muốn anh chuyển nhượng là hàng tồn kho tuy là chất lượng giống như mới nhưng đều là đồ bán không chạy , nếu tập đoàn anh muốn bán đi hết thì phải giảm giá đúng không ? Như thế anh có thể chuyển nhượng lại cho tôi , tôi có thể để nhãn hiệu tập đoàn anh bán giúp là được , lãi tôi lấy không nhiều mỗi món chỉ một phần trăm mà thôi !-----
Nghe con nhóc này nói thế thì sắc mặt hắn liền sa sầm mặt quát.

------ Mẹ nó ! Tôi không ngờ ngoài năng khiếu ham ăn bẩm sinh ra em còn có thể tính toán như thế đấy ? Đúng là không nhìn ra nha !------
Phải nói một món đồ lợi nhuận một phần trăm tuy là nhỏ , nhừn mà nếu như cô nhập về vài trăm ngàn món thì lợi nhuận là bao nhiêu chứ , nhãn hiệu thì cũng có thể lấy của tập đoàn hắn , phải nói rất uy tín nha.

Nhưng bù lại cô cũng xem như làm không công mà giúp hắn bán những món đồ tồn kho và nâng cao uy tín và chất lượng của tập đoàn , nói chung là đôi bên cùng có lợi.

Mạn Nhu Nhu nghe hắn nói thế cũng không tức giận mà cười lấy lòng nói.

---- Như thế nào ? Tôi cảm thấy đôi bên cùng có lợi nha ! Anh là người thông minh chẳng lẽ không nhìn ra được ?------
Điềm Cảnh Nghi lại hừ lạnh một tiếng mà nhẹ nhàng nói.

---- Chuyện đó tôi không quyết định được , em có nói với tôi cũng như vậy mà thôi !----
Nghe được lời này Mạn Nhu Nhu cũng biết chuyện gì nên hỏi , cái gì không nên hỏi , nên cũng đánh im lặng mà thưởng thức vài món ăn ngoan trên bàn.

Thời gian yên tĩnh lại bắt đầu trôi qua không biết bao lâu , một lác sau một người cũng đã dùng xong bữa tối ai cũng đều về phòng của mình.

Mạn Nhu Nhu thì nhanh chóng bước lên phòng mà đóng của lại , còn về phần Điềm Cảnh Nghi thì bước vào căn phòng làm việc của mình mà tập trung vào công việc.

Mạn Nhu Nhu cũng lười biến chẳng thèm để tâm đến những việc bên ngoài mà nhanh chóng lao vào phòng tắm.

Một lác sau , khi Nhu Nhu bước ra bên ngoài khoắc trên mình một bộ đồ ngủ đơn giãn và bình thường , nhưng những được cong quyến rũ mê người kia đều hiện rõ không một chút che dấu làm cô tăng thêm phần cuốn hút.

Nhu Nhu lười biến mà chậm rãi trèo lên chiếc giường sang trọng ấy , bàn tay nhỏ nhắn không quên cầm theo chiếc máy tính lên mà xem tin tức , phải nói là cô xem thông tin về thời trang và kinh doanh thì đúng hơn.

Khi Mạn Nhu Nhu đang châm chú vào chiếc màn hình máy tính thì chợt có một tiếng gõ cửa vang lên làm tan đi bầu không khí yên tĩnh ấy.

Nhu Nhu liền gạt bỏ cái suy nghĩ là hắn ở phía bên ngoài , bỡi vì cái tên kia nếu muốn vào thì chẳng khi nào thèm gõ cửa cả , vậy nên bỏ cái suy nghĩ đó qua sau đầu.

Mạn Nhu Nhu nhẹ nhàng nói.

---- Mời vào !----
----- Két!.

két.

.

!------
Tiếng mở cửa vang lên truyền vang đi khắp căn phòng rộng lớn, theo phản xạ Nhu Nhu nhìn lên thì xuất hiện trước mặt cô là một vị phụ nữ trung niên trông rất trẻ trung , hình dáng này không phải Dì của hắn thì còn ai vào đấy chứ.

Mạn Nhu Nhu tắt chiếc máy tính ánh mắt hướng về phía người trước mặt mà lạnh nhạt nói.

----- Dì vào đấy có việc gì cần giúp đỡ hay không ? Hoặc có điều kiện gì thì có thể nói ra một cách rõ ràng được không ?-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 65: 65: Muốn Nói Chuyện !


Vị phụ nữ trung niên đứng trước Nhu Nhu nghe thấy thế liền cười ôn hòa đáp lời.

----- Làm gì có điều kiện cơ chứ ? Chỉ là muốn đến đây tâm sự cùng cô một chút mà thôi !----
Mạn Nhu Nhu lại nhìn thẳng vào trong ánh mắt sâu thẩm có phần nhu thuận kia mà nhẹ nhàng nói.

----- Dì tự mình đến đây tâm sự với tôi , hay là được sự ủy thác của người khác mà đến ví dụ như ông hoặc ba của cái tên kia !-----
Ý của Nhu Nhu nói cái tên kia là ám chỉ Điềm Cảnh Nghi chứ còn ai vào đây , còn về hỏi như thế là cô dám suy đoán có người tới bàn thêm điều kiện với cô là cái chắc chắn.

Bà Điềm cười nhẹ nhàng một cái mà đáp lời.

---- Quả thật cô rất thông minh và nhanh nhẹn , hôm nay tôi đến đây là muốn hỏi cô có muốn ở lại đây sinh sống hay không ? -----
Mạn Nhu Nhu nghe thế liền nhíu chặt đôi chân mày lại mà đáp lời.

---- Tôi ở lại đây thì lấy danh phận là gì ? Người tình trong bóng tối hay là người hầu của cái tên kia ? Có phải mấy người nghe được lời nói của Điềm Cảnh Nghi có phần thích thú tôi nên mới bàn điều kiện không ?----
Mạn Nhu Nhu lại thở dài một hơi mà lạnh nhạt đáp.

----- Mấy người cứ yên tâm đi cái tên kia chỉ xem tôi là món đồ chơi mà thôi, vài hôm nữa chán thì lại ném tôi ra bên ngoài á mà , ký hợp đồng ở lại chi cho phiền phức và không hiệu quả !-----
Bà Điềm nghe thế lại nở nụ cười nghiềm ngẩm nói.

---- Nếu như cô đã cho rằng là như thế thì tại sao lại không giám cùng chúng tôi ký kết một cái hợp đồng, nếu như chuyện xảy ra như lời cô nói thì bên có lợi hoàn toàn là cô chứ không phải chúng tôi !-----
vMạn Nhu Nhu nghe được hàm ý bên trong lại cười tự diễu một cái lại đáp lời.

---- Đơn giãn là tôi không thích làm đồ chơi cho người khác , tôi còn rất trẻ không muốn bản thân mình phải trói buộc ở một nơi nào đó , và điều quan trọng hơn là đối với tôi hiện tại bản thân không cần tiền cho lắm ! Nếu như có cần thì tôi cũng tự cho thể đi kiếm được không cần phải đem thể xác và danh dự của mình ra chơi đùa !-----
Nghe Mạn Nhu Nhu nói như thế thì ánh mắt Bà Điềm có phần suy tư một lác lâu rồi lại nở nụ cười ôn hòa nói.

----- Vậy được ! Nếu khi nào cô đổi suy nghĩ thì có thể nói cho tôi biết ! Chào cô !-----
Nói xong Bà Điềm củng không đợi Nhu Nhu trả lời mà liền nhanh chóng rời đi để lại căn phòng yên tĩnh đến mức kỳ lạ.

Mạn Nhu Nhu bỏ những câu Bà Điềm vừa nói ra phía sau đầu mà nhanh chóng tới xem tin tức trên điện thoại.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua không biết được bao lâu , khi Mạn Nhu Nhu mệt mỏi khép mờ đôi mắt thì chợt nghe thấy tiếng bước chân vào bên trong phòng.

Trong cơn mơ hồ ấy cô cảm nhận được có một hình dáng quen thuộc xuất hiện trước mặt mình , nhưng vì quá buồn ngủ với lại dùng ngón chân củng biết nếu không phải cái tên kia thì còn ai vào đây chứ.

! Sáng hôm sau!
Ánh nắng mát mẻ có chút ấm áp sủa ấm đi màn đêm u tối , trong một căn phòng sang trong có hai hình dáng khá quen thuộc đang ôm chầm lấy nhau.

Mạn Nhu Nhu lười biến cử động đôi mắt mà liết nhìn xung quanh , xuất hiện trước mặt cô là khuôn mặt điễn trai như điêu khắc ra kia của hắn.

Mạn Nhu Nhu cảm thấy cái tư thế bị hắn ôm này thật sự không thoải mái một chút nào , đến cả việc cử động củng khó khăn vô cùng.

Nhu Nhu như một con mèo nhỏ lén lút thoát khỏi vòng tay to lớn như gấu ấy của hắn , nhưng khi cô sắp thoát khỏi bàn tay to lớn ấy thì chợt có tiếng nói vang lên.

------Tối hôm qua , người phụ nữa kia đã nói gì với em ?-------
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 66: 66: Mê Màng !


Mạn Nhu Nhu nghe thấy giọng nói lạnh lùng này của hắn thì chợt hoảng hốt mà hướng ánh mắt về phía âm thanh vừa phát ra.

Xuất hiện trước mắt cô là khuôn mặt lười biến đẹp như điêu khắc kia của hắn đang nhìn châm chú lấy mình.

Mạn Nhu Nhu nhìn thẳng vào ánh mắt có chút xâm lượt ấy cố gắng hít sâu một hơi để giữ lại bình tĩnh mà nhẹ nhàng nói.

------ Không có gì ! Chỉ là muốn tôi ký thêm một cái hợp đồng đi cửa sau để ở lại nơi đây đấy mà , tôi chẳng thèm để tầm đến những chuyện ấy !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu nhẹ nhàng hướng về phía nhà tắm mà bước đi , nhưng chuẩn bị bước đi thì chợt có một bàn tay to lớn ấy nắm lấy thân thể nhỏ bé của cô kéo về phía sau.

Điềm Cảnh Nghi ôm Nhu Nhu vào trong lòng dùng bàn tay to lớn ấy vuốt v3 thân thể xinh xắn ấy của cô lạnh nhạt nói.

------ Như vậy thì em có chịu đi cửa sau hay không ? Có muốn sinh cho tôi một đứa con hay không ?-----
Nói xong hắn liền cúi đầu xuống hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mộng kia của cô mà l.

i.

ế.

p.

l.

á.

p , bàn tay to lớn ấy của hắn củng không chịu an phận mà duy chuyển xuống cặp bông đào căng tròn cao vút của Nhu Nhu mà xoa bóp.

Đầu óc của Mạn Nhu Nhu trống rỗng bỡi hành động nhanh chóng không có một chút báo trước nào của hắn , nhưng cô củng không chống mà để mặc hắn xâm lược thân thể của mình.

Phải nói là chán ghét mới đúng , đối với Nhu Nhu mà nói một người cô không có tình cảm mà lại hành động như thế thì thật là khó chịu và bất mãn.

Nhưng cô củng không dám chống đối hay phản kháng gì cả mà để mặc kệ hắn , Điềm Cảnh Nghi điên cuồng hôn lên chiếc cổ trắng noãn kia mà l.

i.

ế.

m.

l.

á.

p và bàn tay to lớn kia của hắn không biết từ lúc nào đã xoa bóp lấy cắp mông căn tròn kia của cô mà xoa bóp.

Tuy Điềm Cảnh Nghi say đắm vào ánh mắt và thân thể này của Nhu Nhu nhưng hắn vẩn để ý được cảm xúc và ánh mắt chán ghét ấy của cô thì trong lòng lại rất không vui , phải nói là khó chịu mới đúng.

Điềm Cảnh Nghi cố kiềm nén và áp chế cơn dục hỏa trong người xuống ánh mắt hắn nhìn thẳng và khuôn mặt xinh xắn kia của Nhu Nhu , bàn tay to lớn ấy của hắn kiềm chế cố gắng ôm chầm thân thể nhỏ bé của cô vào lòng mà vuốt v3.

Mạn Nhu Nhu mở đôi mắt to tròn trong sáng ra nhìn vào khuôn mặt đẹp như tạc tượng kia của hắn , Mạn Nhu Nhu bất ngờ mà nhẹ nhàng nói.

----- Tôi xin lỗi ! Nếu như anh không còn hướng thú thì tôi có thể đi tắm hay không ? Tôi cảm thấy không được thoải mái lắm !-----
Nhu Nhu nói xong thì lại nhìn châm chú vào hắn như đợi câu trả lời , hắn củng nhìn say đắm vào ánh mắt ấy của cô trong cơn đê mê ấy hắn như bị hút mất cả linh hồn không kiềm được mà chiềm đắm.

Trong cơn đê mê ấy Điềm Cảnh Nghi không kiềm được cảm xúc mà gấp gáp nói.

---- Tôi xin lỗi ! Trước giờ bản thân tôi chưa bao giờ ích kỹ cố chấp trên một người nào đó quá lâu , nhưng hôm nay bản thân tôi muốn ích kỹ cố chấp giam giữ em bên cạnh mình một lần , cho dù biết là không có kết quả thì ít ra bản thân tôi củng không hối hận hay hối tiếc !----
Nói đến đây Điềm Cảnh Nghi dừng lại hơi thở có một chút dài mà trầm tư nói tiếp.

------ Tuy biết làm như thế rất bất công bằng đối với em nhưng mà tôi thật sự không cam tâm như thế ? Tuy bây giờ tôi nói thích hay yêu em thì có một chút quá giả tạo , nhưng hôm nay tôi có thể nói Điềm Cảnh Nghi này rất muốn ở bên cạnh em thật lâu , có thể là mãi mãi !-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 67: 67: Em Có Nuôi Tôi Hay Không


Mạn Nhu Nhu nghe thấy những câu nói thâm tình này của hắn thì trong lòng âm thầm chậc chậc chiếc lưỡi nhỏ mà khâm phục hắn.

Phải nói theo cô nghĩ cái tên này vừa điễn trai lại biết mở lời ngoan tiếng ngọt như thế bảo sao những phụ nữ kia không muốn lên giường với hắn mới lạ.

Tuy là Mạn Nhu Nhu suy nghĩ như thế nhưng ngoài mặt vẩn bình thản đáp lời.

----- Tôi thật sự không tin những lời anh vời nói , nếu anh đã thẳng thắn như thế thì tôi củng nói rõ " Tôi chỉ có thể trao cho anh cái thân xác này mà thôi còn về lý trí của tôi chưa có ý nghĩ yêu đương gì cả , còn về phần tự do thì củng mong muốn anh có thể cho tôi được ung dung một chút !"-----
Nghe cô nói như thế thì củng không hiểu sao trong lòng hắn có chút chua sót nhưng củng không hiểu tại làm sao.

Điềm Cảnh Nghi càng nghỉ lại hoảng sợ bỡi vì không biết từ lúc nào bản thân hắn lại để tâm đến từng cái ánh mắt không vui ,thậm chí là nhíu đôi chân mày củng làm hắn lo lắng , phải nói là hắn điên rồi mới đúng.

Điềm Cảnh Nghi hắn cũng không phải cái thứ động vật không não , hắn không dám ép cô vào đường cùng bỡi vì nếu một người nếm đủ đau đớn và thất vọng quá lớn thì sau này có đối tốt như thế nào đi nữa củng không có ý nghĩa.

Điềm Cảnh Nghi hít sâu một hơi để kiềm lấy cảm xúc của mình mà nhẹ nhàng nói.

----- Chỉ cần em ở lại bên cạnh tôi , thì mọi việc khác đều có thể nghe theo ý em ! ------
Nói xong thì hắn củng không đợi cô trả lời mà liền dùng đôi bàn tay to lớn siết chặt lấy thân thể nhỏ bé của cô , cái đầu của hắn tựa vào chiếc cỗ trắng noãn như bông tuyết kia tham lam hít lấy hương thơm làm cho còn người ta mê đắm.

Mạn Nhu Nhu thở phào một hơi mà vui vẽ trong lòng , bỡi bản thân cô củng không tin những lời ngon ngọt mà hắn nói nên chỉ biết cười nhẹ.

Thứ cô quan tâm chỉ là được tự do , hết thời gian một tháng ngắn ngũi thì cô có thể về nhà , đối với cô có thể đồng cảm với việc mà hắn kết hôn với người mà mình không yêu.

Nhưng không có nghĩ là bản thân cô có thể bỏ qua những chuyện uy h**p có phần hung ác mà hắn đối với mình.

Nếu suy nghĩ lại thì cô củng không chịu thiệt thòi lắm , nhưng thứ cô chán ghét ở đây là giam cầm và uy h**p thật sự khó chịu vô cùng.

Suy nghĩ xong Mạn Nhu Nhu lại nhẹ nhàng nói.

--- Được ! Tôi sẽ ngoan ngoãn ở lại đây cho đến khi anh đính hôn !---
Nghe câu nói này Điềm Cảnh Nghi hắn lại dở tính trẻ con mà đáp lời.

---- Tôi không thích , nếu em thích thì đi mà đính hôn đi tại sao lại bảo tôi ?----
Tuy là hắn và cô đang nói chuyện , nhưng bàn tay hắn lúc nào củng duy chuyển khắp cơ thể cô làm cho Nhu Nhu cảm thấy rất khó chịu.

Mạn Nhu Nhu nghe thấy câu trả lời của hắn thì trong lòng có chút buồn cười , cái tên này còn có một bộ như thế này hay sao chứ ? thật sự là buồn cười à nha.

Tuy là nghĩ như thế thì đôi mắt cô vẩn tỏa sáng nhìn châm chú vào hắn mà nhẹ nhàng nói.

----- Không phải lúc trước tôi với anh đã ký hợp đồng quy định như thế hay sao ? Không lẽ anh muốn nuốt lời hay sao ? ----
Điềm Cảnh Nghi nở nụ cười ôn hòa hiếm thấy mà đưa bàn tay to lớn xoa xoa lấy cái đầu nhỏ nhắn của cô mà đáp lời.

----Tôi không phải người hay nuốt lời , cùng lắm thì tôi chống đối mấy người đó không kết hôn là được , nếu tôi bị đuổi khỏi nhà ra ngoài đường làm ăn mày thì em có bao nuôi tôi hay không ?-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 68: 68: Mời !


Nghe hắn nói như thế thì Mạn Nhu Nhu hoảng hốt như con mèo nhỏ bị giẫm phải đuôi mà vôi vàng nói.

----- Tôi nghèo lắm , tôi không nuôi nổi anh ! Hay là anh vẩn duy trì như thế này thì hơn , đôi bên cùng có lợi chẳng phải tốt hay sao ?-----
Điềm Cảnh Nghi nghe thấy câu trả lời của con nhóc này thì hừ lạnh tỏa vẽ không vui mà nói.

-----Em còn nói lợi ích trước mặt tôi , thì cẩn thận tôi giam em ở đây không đi được đấy ! Em có tin hay không ?-----
Mạn Nhu Nhu liền nở nụ cười giượng lấy lòng mà đáp lời.

---- Không có ! Tôi không giám như thế nữa , anh đừng để ý ?-----
Điềm Cảnh Nghi nhìn ra được nụ cười đầy nịnh nọt này của cô nhưng củng không nói thêm gì mà bàn tay nhẹ nhàng ôm chầm lấy thân thể nhỏ nhắn của Mạn Nhu Nhu chặt thêm một chút.

Mạn Nhu Nhu thấy hắn không có hành động gì tiếp theo nên củng lười để ý mà mặc kệ hắn vuốt v3 thân thể của mình như một con mèo nhỏ.

Không biết tại sao dạo gần đây cô rất muốn ngủ đặc biệt là mỗi khi rảnh rỗi thì lại có chút lười biến , cô biết sức khỏe thân thể của mình hơn ai hết chỉ thấy mệt mỏi đôi chút chứ không phải đau đớn gì cả.

Trong cơn mơ màng mà suy nghĩ đầy hoảng loạn ấy Mạn Nhu Nhu chìm sâu vào giấc ngủ từ lúc nào không hay.

Thấm thoát thời gian lại trôi qua không biết được bao lâu , khi Mạn Nhu Nhu lười biến cử động thân thể đôi mắt xinh đẹp mở ra liết nhìn xung quanh thì chẳng phát hiện ra thân thể điễn trai đẹp như tạc tượng ấy đã đi đâu mất.

Mạn Nhu Nhu củng không để ý chuyện này lắm mà liền nhanh chóng lao vào căn nhà tắm khép mở cánh cửa.

Khi cô bước ra thì khoắc trên mình một chiếc vát dài qua đầu gối màu xanh dương trông rất giãn dị và đơn giãn.

Mạn Nhu Nhu nhìn qua khe cửa sổ thì mắt trời củng đã lên tới giữa trưa cô liền nhẹ nhỏm có phần ung dung mà đi dạo xung quanh một vong , dù có nói gì đi nữa thì ở đây củng không được ra ngoài làm theo ý mình muốn nên có một chút buồn chán.

Nếu cô còn ở trong phòng nữa thì chắn ủ rủ đến mức trầm cảm mất mà thôi ,nhưng khi cô đi dạo xung quanh một vòng căn nhà này thì cảm thấy những ánh mắt những người ở đây nhìn cô có chút lạ lẫm khó hiểu.

Mạn Nhu Nhu cảm thấy có chút đói bụng phải nói là thèm ăn mới đúng , thông thường ngoài tập trung vào công việc ra thì ăn là tin ngưỡng sống của cô nên không cần suy nghĩ gì liền nhanh chóng đi vào phòng bếp.

Khi Mạn Nhu Nhu bước vào phía trong căn phòng bếp thì xuất hiện trước mặt cô là mấy người nhà kia của hắn đang ung dung cười nói trên bàn ăn xem cô như không tồn tại.

Phải nói mấy người này không xem Nhu Nhu là người nhà nên củng chẳng quan tâm cô làm gì trong căn nhà này , nếu như không có Điềm Cảnh Nghi đi cùng là mấy người này củng không biết dùng cách nói gì để bắt chuyện với Nhu Nhu nên mới để cô muốn làm gì đều tùy ý cả.

Mạn Nhu Nhu nhìn thấy mấy người này như thế thì ngoài việc cảm thấy đói bụng ra thì củng chẳng có ý để tâm hay trách móc gì cả , bỡi vì Mạn Nhu Nhu là người khôn ngoan để biết vị trí của mình là ở nơi nào.

Mạn Nhu Nhu củng thở dài một hơi ung dung mà ngồi xuống chiếc ghế sofa bàn tay nhỏ nhắn ấy không ngừng xem tin tức trên điện thoại củng chẳng để tâm đến mọi chuyện xung quanh.

Khi Mạn Nhu Nhu chẳng hề quan tâm đến chuyện phía bên ngoài thì chợt có tiếng nói truyền đến.

--- Xin lỗi ! Tôi tưởng cô còn đang ngủ nên không có ý làm phiền , nếu đã đến rồi thì có thể tới đây ngồi chung !----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 69: 69: Khó Chịu !


Mạn Nhu Nhu nghe thấy những lời như thế củng không làm dáng ngại ngùng mà nhanh chóng tiến tới ngồi nơi vị trí của mình.

Khi cô ngồi xuống chiếc ghế giành cho mình thì củng bình thản giống bình thường mà gấp thức ăn trông khi những ánh mắt của người nhà hắn vẩn đang nhìn châm chú mình.

Nhưng khi cô gấp được vài miếng thức ăn thì chợt có tiếng nói vang lên.

---- Hazzzz ! Không ngờ lại có người mặt dày như thế lại chẳng biết vị trí của mình mà dùng mọi thủ đoạn để bám theo và lừa gạt anh trai tôi chẳng biết xấu hổ ! Đúng là vì tiền mà không từ thủ đoạn nha !-----
Câu nói này vang lên thật là chói tai mà truyền vào bên tai của Mạn Nhu Nhu , câu nói này dĩ nhiên mà cô em gái cùng cha khác mẹ của Điềm Cảnh Nghi đang ám chỉ vào bản thân mình.

Mạn Nhu Nhu cùng không thèm để tâm đến những lời chanh chua này đối với cô , bỡi vì theo Nhu Nhu thấy mấy người trong nhà hắn củng chẳng xem mình ra gì nên củng không muốn nhiều lời.

Phải nói nếu muốn an tĩnh và sống thoải mái hơn một chút thì không nên để tâm những câu nói của người chưa từng quen biết qua mình.

Nhưng Mạn Nhu Nhu không quan tâm chẳng có nghĩ là hai người em gái chanh chua của hắn lại chịu bỏ qua cho cô.

Thấy Nhu Nhu im lặng , người em gái thứ hai của hắn lại mở miệng nói.

---- Tôi nói với cô không nghe hiểu hay sao chứ ? Không lẽ mặt cô dày đến mức những câu nói này cô cũng chẳng hiểu hay sao ? À mà cô cố tỏa vẻ đáng thương trước mặt anh tôi thêm một chút , biết đâu anh ấy cho cô thêm ít tiền !----
Nói xong hai cô em gái hắn liền không xem ai ra gì mà cười to , những người thân của hắn lại chẳng thèm để tâm một chút gì về hai người đó thì Mạn Nhu Nhu cũng biết rõ bản thân cô không thể ở đây lâu được.

Trong phút giây này Mạn Nhu Nhu củng hiểu được một phần tại sao Điềm Cảnh Nghi lại có vẽ mặt như thế với mấy người này.

Mạn Nhu Nhu củng không nuốt nổi cơn hỏa khí trong đầu này liền lạnh lùng đáp lời.

-----Nếu như cái tên Điềm Cảnh Nghi kia không ***** *** và dùng sức khỏe và tính mạng của ba mẹ tôi để uy h**p thì còn lâu tôi mới ở đây cho hai cô sỉ nhục ! ----
Mạn Nhu Nhu lại nở nụ cười ôn hòa mà ngây thơ nói tiếp.

---- Tuy nói là như thế nhưng mà tôi cảm thấy chúng tôi là hợp tác đôi bên cùng có lợi hết hợp đồng thì đường ai nấy đi mà thôi ! Điều hai người quan tâm là phải xem vị hôn thuê kia của hắn có muốn nhắm vào tài sản của nhà mấy người hay không mới quan trọng đấy !-----
Nói xong Mạn Nhu Nhu củng lười để ý mà tập trung vào việc thưởng thức món ăn củng mình , tuy cô cảm thấy rất tức giận vị những người này sỉ nhục nhưng Nhu Nhu thừa biết là mình không có giá trị gì thì bị xem thường là điều bình thường mà thôi.

Mấy người nhà hắn thấy Nhu Nhu ung dung nói ra những lời này thì củng không nói thêm cô gì mà yên tĩnh dùng cơ
Mạn Nhu Nhu nghe thấy như thế lại muốn phun cả cơm trong miệng , cùng may là định lực của cô tốt nếu như không thì thất thố trước mặt những người này mất.

Trong lòng Mạn Nhu Nhu thầm khâm phục mà nói lớn " Đúng là gừng càng già càng cay a ! " , Tuy là suy nghĩ như thế Mạn Nhu Nhu lại tỏa vẽ bình thản nói.

---- Tôi không nghe anh ta nói gì cả , trước giờ anh ta ngoài việc uy h**p tôi ra thì chưa nói một lời thậy lòng nào cả , mấy người đừng nhìn tôi như thế !-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 70: 70: Gia Hạn Hợp Đồng !


Nghe thấy Nhu Nhu nói như thế thì ông của hắn liền nở nụ cười nghiền ngẩm mà ôn hòa nói.

----- Thằng nhóc đó là cháu của ta , ta hiểu hơn ai hết ! Từ hành động của nó đối với cô củng rất thân thiết , phải nói là có chút cảm tình mới đúng ! Chúng ta hãy thẳng thắn với nhau thì mọi chuyện đều dễ nói !-----
Nghe được câu nói này của ông Điềm thì không chỉ Mạn Nhu Nhu bất ngờ mà mấy người còn lại củng hướng ánh mắt về phía âm thanh vừa phát ra.

Mạn Nhu Nhu nghe thấy câu nói đó thì lại thở dài một hơi rồi bình thản hướng về ông Điềm nói.

---- Nói thật thì việc đó anh ta có nói với tôi , nhưng tôi muốn nói rõ là việc nhà của mấy người tôi không quan tâm lắm ! -------
Mạn Nhu Nhu nói đến đây lại thở dài một hơi nhìn châm chú vào ông Điềm mà nhàn nhã nói.

----- Tôi có câu nói này không biết ông Điềm muốn nghe hay không !----
Ông Điềm và mấy người nhà hắn nghe cô thừa nhận thì ánh mắt mọi người họ nhìn về hướng Nhu Nhu có chút khác lạ hiếm thấy.

Ông Điềm nghe thấy Nhu Nhu thẳn thắng như thế thì nở nụ cười ôn hòa đáp lời.

----- Cô cứ nói tôi thử nghe xem như thế nào ?----
Mạn Nhu Nhu củng thông thả mà nói.

---- Tôi thấy mối quan hệ của mấy người với cái tên kia củng không tốt lắm ,với tình khí độc ác của cái tên kia mấy người không sợ hắn chẳng xem mấy người là người thân hay sao ? Tuy chuyện không liên quan đến tôi nhưng mà mấy người bảo anh ta kết hôn với người mà mình không thích như thế cái tên kia cam tâm mới lạ đấy !----
Nói đến đây Mạn Nhu Nhu thấy mình có phần lỡ lời nên liền nhanh chóng ngậm chiếc miệng nhỏ lại không nói thêm câu gì nữa mà gấp lấy vài món thức ăn trên bàn.

Nghe thấy cô nói những lời này thì sắc mặt ông Điềm cười cười mà đáp lời.

---- Nghe cô nói như thế thì củng có chút ý nghĩa , hay là tôi để đứa cháu của mình kết hôn với cô mới đúng phải không ? Làm như thế có phải là hợp lý hơn hay không ?-----
Câu nói này của ông Điềm có rất nhiều hàm ý sâu xa bên trong , Mạn Nhu Nhu nghe thế như thế thì sắc mặt có chút khó coi mà vội đáp lời.

----- Tôi ! Tôi chỉ nói như thế mà thôi ! Hiện tại tôi không thích cái tên kia , củng không thiếu tiền lắm , bản thân tôi bây giờ chỉ đợi đến một tháng sau hết hợp động thì liền rời khỏi đây , mấy người đừng lo lắng về chuyện này !-----

Mạn Nhu Nhu nói xong liền thở phào một hơi nhẹ nhõm thì chợt trong lòng cô trái tim chợt có linh cảm không hay liền siết chặt lại , cái cảm giác này thật sự đầy đáng sợ và bất an.

Theo phản xạ và lý trí của mình Mạn Nhu Nhu duy chuyển cái đầu nhỏ nhắn của mình quay qua phía sau , xuất hiện trước mặt cô là một hình dáng đẹp như tạc tượng kia của Điềm Cảnh Nghi.

Thấy được sự tức giận và phẫn nộ trên khuôn mặt điễn trai ấy thì sắc mặt Mạn Nhu Nhu trở nên tái nhợt , bỡi trong ánh mắt của hắn hiện lên những tia máu nhỏ như rất phẩn nộ giờ phút này cô biết là số mình xong rồi.

Điềm Cảnh Nghi lạnh lẽo sắc mặt nhanh chóng bước đến trước mặt Nhu Nhu mà âm trầm nói.

---- Mạn Nhu Nhu ! Tôi muốn gia hạng hợp đồng mới từ hai tháng đến hai năm , em thấy như thế nào ?-----
Sắc mặt Mạn Nhu Nhu có chút khó coi nhưng cũng âm thầm suy nghĩ trong lòng , phải nói Nhu Nhu chưa bao giờ thấy sắc mặt của hắn phẩn nộ như thế.

Nhu Nhu củng hiểu ra hắn đã cố kiềm chế sự tức giận của mình nên mới yêu cầu như thế , Nhu Nhu củng không phải người ngu ngốc nên đành mệt mỏi đáp lời.

----- Được ! Anh muốn như thế nào đều được ! Tôi không giám làm trái ý anh ,nên củng mong sau này có một số chuyện anh cho tôi tự do một chút !----
Câu nói này là lời nói thật của Mạn Nhu Nhu , bỡi vì cô biết bản thân mình chẳng thể nào giám chống đối hắn dù chỉ là nhỏ nhất , vậy nên Nhu Nhu đành cúi đầu phục tùng thì hay hơn nhiều.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 71: 71: Lời Nói Hung Ác !


Thấy Mạn Nhu Nhu có biểu hiện như thế thì sắc mặt hắn liền khó coi vô cùng , bỡi bản thân hắn biết là cô đang nịnh nọt sợ mình mới làm như thế mà thôi.

Như vậy cái cảm giác này làm cho hắn thật sự khó chịu a , nhưng mà cho dù là khó chịu đến mức nào đi nữa , tức giận đến mức nào đi nữa thì làm gì được cô chứ ?.

Không lẽ hắn bắt cô giam lại hoặc đánh cô hay sao chứ ? Mẹ nó cái cảm giác tức giận có chút buồn vô cớ của hắn nhưng không làm gì được Nhu Nhu thì khó chịu vô cùng.

Điềm Cảnh Nghi dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cô một cái rồi nhanh chóng ngồi xuống chiếc ghế giành cho mình.

Điềm Cảnh Nghi không quan tâm đến ánh mắt của mọi người mà nhìn châm chú vào Nhu Nhu mà lạnh lẽo nói.

---- Em thật là biết nịnh nọt nha , bây giờ tôi củng không biết câu nói nào của em là thật , câu nói nào là giả dối nữa !-------
Câu nói đầy nhỏ nhẹ có chút bất lực kia của Điềm Cảnh Nghi làm cho mấy người nhà của hắn đều hai mắt nhìn nhau không che dấu được sự bất ngờ hiếm thấy.

Phải nói ngay lúc này mấy người họ mới biết rõ ràng nhất là đứa cháu trai , con trai , anh trai này đã thay đổi rồi , thay đổi trước mặt một cô gái xa lạ không còn vẽ lạnh lùng như trước.

Mạn Nhu Nhu thấy sắc mặt lạnh lùng kia của hắn thì trọng lòng ngực trái tim co thắt lại như muốn nức vỡ , trong lòng cô thật sự rất lo sợ cái tên này nổi điên mà làm những việc như lúc trước.

Tuy là sợ hãi trong lòng nhưng mà Nhu Nhu vẩn cố gắng lấy lại cảm xúc mà hướng về phía hắn liền nở nụ cười nịnh nọt nói.

-----Tôi!.

Tôi nào giám giả dối nịnh nọt anh cơ chứ ! Anh biết tôi không có cái lá gan lớn như thế mà đúng không ? Nếu anh không tin thì cứ nói thêm điều kiện là được tôi có thể đáp ứng !------
Hắn nghe thấy lời nói của cô như thế liền hừ lạnh một cái ,dĩ nhiên là hắn chưa nuốt được cơn uất ức này nên mới lạnh lẽo như thế.

Nhưng hắn vẩn cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình vào bên trong lòng , nhưng vẩn muốn hăm dọa cô thêm một chút cho Nhu Nhu ngoan ngoãn một chút nên lạnh lẽo nói.

------Xem ra là việc lần trước em chưa chịu an phận à nha ! Có phải là tôi nuông chiều em quá rồi hay không ?-----
Hắn nói xong lại nhìn châm chú vào hình dáng của cô ,Mạn Nhu Nhu nghe thấy hắn nói đến chuyện lúc trước thì bao nhiêu sự hoảng sợ và lo lắng ngay lúc này ập vào tận sâu trong đáy lòng.

Ánh mắt Nhu Nhu như muốn khóc mà nhìn châm chú vào khuôn mặt lạnh lẽo kia của hắn , trong mắt cô hình dáng hắn ngay lúc này giống một vị ác ma từ dưới địa ngục mà đi lên.

Mạn Nhu Nhu ủ rủ tầm mắt hướng về phía Điềm Cảnh Nghi mà bất lực nói.

----- Tôi biết là anh lợi hại , anh có tiền , anh nắm được điểm yếu của tôi không làm gì được anh ! Có phải là anh muốn khống chế chơi đùa tôi , mà tôi phải ngoan ngoãn như vật nuôi mặt anh chơi đùa mới chịu buông tha cho người thân của tôi đúng không ?------
Nói xong Mạn Nhu Nhu hướng ánh mắt lạnh lẽo có chút kiên quyết nhìn về hình dáng cao lớn lạnh lùng kia đang ngồi nhàn nhã trên chiếc ghế.

Điềm Cảnh Nghi thấy cô như thế thì có chút bất an nhưng không biết là vì lý do gì , Mạn Nhu Nhu thấy hắn vẩn âm trầm như thế thì lạnh lùng nói.

---- Được ! Nếu anh muốn tôi ở bên cạnh anh , mặc anh chơi đùa thì mới chịu bỏ qua thì hôm nay anh thành công rồi đấy ! -----

Mạn Nhu Nhu nói đến đây liền đứng dậy hướng ánh mắt về phía Điềm Cảnh Nghi nói lớn.

---- Tôi biết nói không như thế anh sẽ chẳng tin đúng không ! Mạn Nhu Nhu tôi xin thề ,nếu từ hôm nay về sau nếu chống đối anh thì cuộc đời sau này của tôi nếu may mắn thoát khỏi đây đều không sống tốt , sẽ bị trời phạt ! -----
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền mệt mỏi mà đi lên căn phòng của mình , cảm xúc của cô củng không để tâm đến những người xung quanh một chút nào.

Phải công nhận là câu nói này của Nhu Nhu thật hung ác a , bỡi vì con người chúng ta đều có tín ngưỡng trong lòng của mình cho dù là có linh hay không đi nữa thì nói như thế vẩn hung ác vô cùng.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 72: 72: Hắn Cầu Xin


Nghe những lời nói này của Mạn Nhu Nhu thì đầu óc của hắn như trống rỗng bỡi hành động và câu nói của cô làm cho bản thân Điềm Cảnh Nghi không ngờ tới.

Phải nói là bây giờ bản thân hắn hối hận rồi , hắn thật sự không có ý muốn ép buộc cô phải nói ra những lời như thế ? chỉ là vì không biết tại sao khi nghe thấy cô nói sau một tháng muốn rời khỏi đây thì trong lòng hắn rất khó chịu , rất buồn bực không biết nói làm sao.

Nhưng bây giờ khi cô nói ra những lời như thế thì trong lòng hắn cảm thấy sợ hãi , tuy là trước giờ hắn không có tín ngưỡng gì cả , nhưng mà những câu nói như thế củng không thể xem như trò đùa mà phát ra được.

Nhìn thấy ánh mắt của Điềm Cảnh Nghi đỏ hoe như giọt máu thì mấy người nhà của hắn củng hiểu được một số việc gì đó , đặc biệt là ông và ba của hắn trước giờ chưa thấy cái người luôn lạnh nhạt vô tâm như Điềm Cảnh Nghi lại có cảm xúc như thế này.

Điềm Cảnh Nghi mặc kệ những ánh mắt đang châm chú nhìn mình kia mà liền đứng dậy hướng ánh mắt về phía mọi người còn lại nói.

-----Tôi không muốn liên hôn chính trị gì đó với người khác , tôi thừa biết là hợp tác có rất nhiều cách không cần thiết phải liên hôn chính trị ! Nếu mấy người còn ép tôi và nhắt đến chuyện này trước mặt cô ấy thì cái nhà này củng không nhất thiết phải có Điềm Cảnh Nghi tôi !------
Điềm Cảnh Nghi nói xong của không để tâm đến ánh mắt của mọi người xung quanh mà hướng về phía phòng mình mà bước đi.

Điềm Cảnh Nghi mệt mỏi bước thân thể to lớn của mình lên trước căn phòng của mình , củng là phòng của Mạn Nhu Nhu.

Hắn đứng phía bên ngoài cánh cửa cố kìm chế cảm xúc có chút thất lạc của mình vào sâu tận trọng đáy lòng của mình mà nhẹ nhàng bước vào trong.

Trái ngược với những điều mà trong lòng hắn đang suy nghĩ là cô không có một mặt ủ rủ buồn bã hay uất ức gì cả , mà xuất hiện trước mắt hắn là hình dáng quen thuộc nhỏ nhắn xinh đẹp kia đang châm chú ngồi trên chiếc nệm êm và xem máy tính.

Tiến lại gần thì hắn phát hiện là hình như cô đang vẽ bản thiết kế thời trang thì phải , còn về phần Nhu Nhu nghe tiếng của phòng vang lên thì chỉ hướng ánh mắt nhàn nhạt xem như nhận biết hắn rồi lại tập trung vào công việc của mình.

Trong đầu Mạn Nhu Nhu bây giờ chỉ muốn tập trung vào công việc của mình mà thôi chứ không muốn chọc giận hay làm phiền lòng cái tên này thêm một lần nào nữa.

Tuy Mạn Nhu Nhu là người thích một cuộc sống tự do ung dung và thoải mái , nhưng cô củng biết là hắn đã chạm tới giới hạn của mình nên chẳng thêm không cúi đầu.

Tuy là trong lòng cô thật sự không cam tâm nhưng củng đành nuốt xuống bụng mà châm chú vào công việc.

Thấy Nhu Nhu như thế thì trong lòng hắn có chút đói nhói khó hiểu nhưng củng đành thở dài một hơi mà ngồi xuống bên cạnh cô.

Khi hắn ngồi xuống bên cạnh mình Nhu Nhu củng không một chút phản kháng hay chống đối gì mà chỉ dùng ánh mắt bình thản nhìn hắn như muốn hỏi là "bây giờ anh muốn tôi làm gì cho anh ?".

Thấy ánh mắt đó của cô Điềm Cảnh Nghi liền vội vàng nói.

---- Em cứ tập trung vào công việc của mình đi , khi nào xong thì cho tôi ôm em một chút !-----
Mạn Nhu Nhu lạnh nhạt đáp.

---- Được ! Tôi biết rồi !-----
Lời đồng ý lạnh lẽo vô điều kiện này của cô làm cho hắn cho chút áy náy mà ôn nhu nói.

----- Nếu em nghe lời tôi như thế, thì sau này tôi xin em đừng nói những lời như hôm nay nữa ! Xem như tôi xin em được không ?-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 73: 73: Ôn Nhu !


Nói xong Điềm Cảnh Nghi củng không đợi cô đáp lời mà liền nhanh chóng gối đầu xuống cặp đùi trắng noãn kia của Nhu Nhu mà khép mờ đôi mắt.

Mạn Nhu Nhu nghe thấy câu nói thâm tình này của hắn củng không để trong lòng mà nhẹ nhàng đáp.

-----Anh nói tôi làm theo là được không cần phải nói những lời như thế ?------
Câu nói này của cô củng không ai đáp lời cả , Nhu Nhu củng không để tâm vào hắn muốn cái gì mà liền tập trung vào công việc của mình.

Thấy cô tập trung vào công việc thì Điềm Cảnh Nghi trong lòng lại thờ phào một hơi bỡi vì hắn củng không muốn chọc giận Nhu Nhu thêm một chút nào nữa.

Điềm Cảnh Nghi khép mờ đôi mắt ấy mùi hương thơm thân thể xinh xắn nhỏ nhắn ấy truyền vào trong mũi làm cho hắn thật dễ chịu mà ngủ lúc nào không hay.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua không biết đã bao lâu , trong cơn mơ màng ấy Điềm Cảnh Nghi liền cảm thấy thân thể mình đang ôm một thứ gì đó mềm mại vào trong lòng.

Cái cảm giác ấy thật dễ chịu đầy hư ảo , ý thức của hắn dần tĩnh lại trong khi đôi mắt vẩn còn khép hờ mùi hương thơm quen thuộc ấy truyền vào trong mũi làm cho ăn hoàn toàn mở mắt.

Xuất hiện trước mặt hắn là thân thể nhỏ nhắn của Mạn Nhu Nhu đang vụi đầu vào trong lòng mình mà ngủ ngoan lành , đặc biệt hơn là đôi bàn tay to lớn ấy của hắn đang siết chặt lấy thân thể nhỏ bé kia của cô.

Hắn không kìm được thói quen của mình mà đứa bàn tay ra v**t v* lấy mái tóc mền mại và khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia một lúc lâu.

Trong cơn mơ mang Mạn Nhu Nhu cảm nhận được có ai đó đang trêu chọc khuôn mặt mình làm cho cô chẳng thể ngủ nổi nữa.

Nhu Nhu rất khó chịu vì cảm giác như thế này , nhưng cô thừa biết rõ là mình đang ở cùng với ai nên chẳng giám phát tác cơn buồn bực của mình.

Mạn Nhu Nhu lười biến mở đôi mắt đen tròn thâm thúy ấy ra nhìn châm chú vào hắn mà lạnh nhạt nói.

----- Anh có gì sai bảo không ? Nếu có thì cứ nói còn không thì tôi lại làm việc của mình !----
Lời nói lạnh lùng này làm cho hắn mất hứng không thôi ,phải nói nếu là người khác thì bây giờ hắn không ngại ngùng mà bóp ch3t rồi còn đối với cô thì hắn bất lực.

Tuy khó chịu như thế nhưng hắn cũng đành ôn nhu mà nhỏ nhẹ nói.

----- Được ! Vậy khi nào em làm việc xong thì nấu giúp tôi một vài món ăn được không ? Tôi muốn ăn đồ em nấu !-----
Nghe thấy những lời nói này của củng không làm cho tâm tình của cô thay đổi một chút nào cả , Mạn Nhu Nhu liền gật đầu đáp lời.

----- Được ! Tôi biết rồi ! Nhưng mà tôi nấu ăn không ngoan lắm mong anh đừng trách !----
Điềm Cảnh Nghi đưa bàn tay to lớn v**t v* chiếc đầu nhỏ của cô mà ôn nhu đáp.

----- Không sao ! Nếu không ngoan miệng thì có học , dù gì đi nữa thì học nấu ăn củng không xấu !---
Nói xong hắn nhiều nhanh chóng ôm thân thể nhỏ nhắn của cô vào lòng rồi đặt lên bờ môi đỏ mọng kia một nụ hôn nhẹ nhàng , bàn tay to lớn của hắn v**t v* phía sau gáy của cô một lác lâu.

Mạn Nhu Nhu tuy bất ngờ với hành động này của hắn nhưng củng không phản kháng hay chống cự mà liền buông lỏng cơ thể của mình cho hắn dễ dàng tuy ý hơn.

Tận sau trong đáy mắt cô hoàn toàn không có một chút cảm xúc như vui vẽ , lo lắng , buồn bã hay tức giận gì cả chỉ là vẩn cứ bình thản và vô tâm như thế.

Điềm Cảnh Nghi nhẹ nhàng buông thân thể của Nhu Nhu ra mà nhẹ nhàng ôn nhu nói.

---- Em làm việc của mình đi , tôi về phòng làm việc của mình một chút !-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 74: 74: Nấu Canh Hầm !


Nói xong Điềm Cảnh Nghi củng không đợi cô đáp lời mà liền nhanh chóng rời đi , nhìn bóng dáng cao lớn như gấu xám ấy từ xa dần đến rời khỏi tầm mắt trái tim Nhu Nhu như được thả xuống mà thở phào một hơi.

Đối với Mạn Nhu Nhu hiện tại thì tập trung vào công việc vẩn là mục đích sống của cô , còn về cái gì mà những lời ngọt ngào như mật của cái tên kia hay là ảo tưởng tình yêu đẹp như tiểu thuyết ấy thì cô chẳng thèm để tâm.

Đối với người không tôn trọng và luôn tìm cách đàng áp hay uy h**p mình thì Mạn Nhu Nhu luôn tìm cách an toàn nhất để ứng xữ , bỡi vì thứ cô luôn mong muốn nhất đó là bình an mà sống qua ngày.

Phải nói là Mạn Nhu Nhu thích nghi rất tốt , kể từ khi cái lên kia đem cô về đây thì bản thân Nhu Nhu củng tìm được một công việc làm trên máy tính rất tiện lợi cho cuộc sống hiện tại của cô.

Chìm trong cơn suy nghĩ mơ mang ấy không là thời gian đã trôi qua được bao lâu nữa , khi cô hoàn thành xong mọi công việc thì mặt trời cũng đã về chiều bầu không khí có chút mát mẽ trông rất dễ chịu nên Nhu Nhu cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Mạn Nhu Nhu như nhớ là mình đã hứa với cái tên kia nên vội đi nhanh xuống nhà bếp , xuất hiện trước mặt cô là một bầu không khí khá nhộn nhịp xung quanh rất nhiều người làm nhưng chẳng thấy người nhà của hắn đâu cả.

Mạn Nhu Nhu cảm thấy có một chút không tự nhiên lắm thì hướng về một vị phụ nữ trung niên mà nhẹ nhàng nói.

----- Chào cô ! Cháu có thể xử dụng phòng bếp này được không ?----
Vị phụ nữ trung niên kia thấy cô cười nhiệt tình có phần lễ phép như thế liền vội đáp lời.

----- Thưa tiểu thư ! Người là được cậu chủ mang về nên mọi thứ trong căn nhà này cứ tự nhiên là được , những người có địa vị trong nhà này không nên tiếng ngăn cấm thì người làm như chúng tôi giám nói gì chứ ! Tiểu thư tự nhiên như ở nhà là được !----
Nói xong vị phụ nữ trung niên kia liền cung kính lùi ra phía sau mà làm công việc của mình , Mạn Nhu Nhu cảm thấy rất khó hiểu như củng không bận tâm mà nhanh chóng lao vào phòng bếp.

Âm thanh trong phòng bếp lại vang lên trông rất nhộn nhịp thấm thoát một khoảng thời gian nữa lại âm thầm trôi qua.

Mạn Nhu Nhu chỉ nấu đơn giãn một món canh hầm rồi nhanh chóng hướng về phía phòng làm việc hắn mà bước tới.

Sỡ dĩ cô không nấu nhiều món hơn vì sợ cái tên này một lác nữa sẽ không dùng bữa tối , nếu như thế thì mấy người kia không thì châm chú cô mới lạ.

----- Cốc!.

.

!----
Mạn Nhu Nhu gõ nhẹ cánh cửa phòng làm việc , từ phía bên trong căn phòng truyền ra một giọng nói lạnh lùng nhưng không kém phần uy nghiêm.

----Vào đi !----
Mạn Nhu Nhu nghe vậy củng không ngại ngùng mà chậm rãi bước vào bên trong , xuất hiện trước mặt cô vẫn là hình dáng điễn trai đẹp như tạc ấy nhưng bây giờ xung quanh người hắn đã được bao lâu lấy một bầu không khí nghiêm nghị chưa bao giờ có.

Trong lúc nhìn thấy hình ảnh ấy Mạn Nhu Nhu thất thần mất vài giây mới lấy lại được tinh thần mà hướng chiếc ghế sofa bỏ món canh hầm của cô xuống bàn.

Mạn Nhu Nhu hướng ánh mắt về phía hắn nói.

---- Canh tôi hầm còn nóng anh tới nếm thử , nếu có chổ nào không ngoan thì tôi có thể nấu lại !----
Điềm Cảnh Nghi vừa thấy người vào là cô thì củng chẳng còn không khí làm việc gì cả , lại nghe cô nói thế thì liền nhanh chóng bước đến mà ngồi xuống ghế sofa.

Hắn hướng ánh mắt ôn nhu về phía Nhu Nhu nói.

----- Em ngồi xuống bên cạnh tôi , chúng ta không nên cách xa nhau như thế ?-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 75: 75: Suy Nghĩ !


Mạn Nhu Nhu như một cỗ máy được lặp trình sẳn mà nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh hắn , thấy cô ngoan ngoãn như thế thì hắn nhẹ nhàng hướng ánh mắt về phía cô nói.

----- Em ở đây có quen hơn không ? Nếu có nơi nào không ổn thì có thể nói với tôi !----
Thấy sắc mặt cô lãnh đạm nên hắn nói xong cũng không đợi cô trả lời mà chậm rãi cúi xuống nếm thử phần canh hầm mà cô nấu.

Gia vị vào trong miệng làm cho hắn có một chút bất ngờ bỡi tài nấu nướng này của cô cũng rất ngoan và dễ chấp nhận , hắn không ngại ngùng gì mà thưởng thức hết bát canh trên bàn.

Thấy hắn không ngần ngại gì mà ăn hết làm cho Mạn Nhu Nhu không kìm được tính cánh hiếu kỳ của mình mà nhẹ nhàng hỏi.

---- Anh ăn như thế không sợ tôi bỏ thêm vài thứ không tốt vào bên trong hay sao ? ----
Nghe thấy câu nói này của cô Điềm Cảnh Nghi lãnh đạm nhìn Nhu Nhu mà đáp lời.

---- Tôi tin em sẽ không làm như thế ?----
Mạn Nhu Nhu lại bình thản hỏi tiếp.

---- Anh dựa vào đâu mà cho ăn như thế , trông khi đó anh vừa uy h**p tôi xong ? Không sợ tôi suy nghĩ hại anh hay sao ?----
Khi cô dứa câu nói thì hắn liền dùng bàn tay to lớn ấy xoa cái đầu nhỏ nhắn kia của Nhu Nhu mà ôn nhu nói.

----- Bỡi vì trong ánh mắt của em không có sự thù hận gì với tôi , cùng lắm chỉ là sự uất ức vì bị giam lỏng ở đây mà thôi !----
Nếu như cô không tĩnh táo thì còn tưởng câu nói đây là trong phim ảnh ấy chứ , bỡi vì tuy câu nói này không đúng hoàn toàn nhưng trọng tâm nó là như thế.

Đúng thật là Mạn Nhu Nhu cũng không suy nghĩ hận thù gì cái tên này cả , bỡi vì theo cô thấy thì lợi ích bản thân mình nhận được cũng rất nhiều so với Nhu Nhu đã đánh đổi.

Tuy nghĩ là như thế nhưng mà bị hắn khống chế sự tự do cô củng không thích lắm , thấy cô thất thần như thế thì Điềm Cảnh Nghi liền xoa đôi gò má trắng noãn kia của cô mà nhẹ nhàng nói.

---- Tôi đoán đúng rồi phải không ? Có phải là nên được thưởng hay không ?----
Mạn Nhu Nhu tĩnh lại cơn thất thần ấy mà vội vã đáp.

---- Anh! Anh muốn thưởng cái gì cơ chứ ? Tôi có cái gì giá trị mà thưởng cho anh chứ ?---
Hắn lại bình thản đáp lời.

---- Em trả lời tôi vài câu hỏi thật lòng được không ? Xem như là phần thưởng ?----
Mạn Nhu Nhu lạnh nhạt đáp.

---- Được ! Anh nói đi !---
Điềm Cảnh Nghi thấy cô đáp lời như thế trong lòng hắn có chút vui vẽ mà ôm chầm lấy thân thể nhỏ nhắn như mèo nhỏ của Nhu Nhu vào lòng không ngừng v**t v*.

Hắn mở miệng ôn nhu hỏi.

--- Hiện tại em đã yêu ai chưa ?----
Mạn Nhu Nhu thấy hành động nhanh chóng của hắn củng không phản kháng mà thuận theo quán tính mà tựa vào lòng ngực Điềm Cảnh Nghi.

Nhu Nhu không cần suy nghĩ gì mà nhanh chóng đáp.

----- Tôi chưa có , mà anh hỏi việc này làm gì chứ ?----
Điềm Cảnh Nghi liền nở nụ cười có chút tà mị nói.

---- Trùng hợp quá tôi cũng chưa có người yêu , hay là tôi và em thử yêu nhau có được không ?----
Mạn Nhu Nhu nghe hắn nói thế cũng không xem là thật mà lạnh nhạt đáp.

---- Anh đừng đùa với tôi như thế chứ ! Không phải tôi đã nói sẽ thuận theo ý anh hay sao ? Anh muốn tôi làm gì thì mở miệng là được không cần phải đùa như thế ?----
Những lời này lọt vào tai làm cho hắn khó chịu vô cùng bàn tay to lớn ấy càng siết chặt thân thể của Nhu Nhu vào lòng hơn.

Hắn như nghĩ được đều như đó là nở nụ cười gian xảo nói.

---- Nếu em ngoan ngoãn như thế , thì hôm nào rảnh em đưa tôi về nhà giới thiệu tôi với ba mẹ em được không ? -----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 76: 76: Không Thể Kháng Cự ! H


Mạn Nhu Nhu nghe cái tên này mở miệng nói những câu như thế thì trong lòng có chút không vui mà hỏi nhẹ.

---- Không phải anh sắp phải đính hôn rồi hay sao ? Xin anh tôi không muốn làm ba mẹ mình thất vọng ! Anh biết giới hạn của tôi nằm ở đâu mà tại sao lại muốn làm như thế ?----
Nói đến đây trong lòng cô có chút uất ức mà mở miệng.

---- Tôi thà cam chịu đứng phía sau làm đồ chơi giúp anh thoải mãn không có địa vị gì còn hơn làm cho ba mẹ tôi thất vọng !----
Điềm Cảnh Nghi nghe những câu nói này thì cảm thấy bản thân mình rất oan ức , vì cô mà bản thân hắn mà hủy đính hôn, vì cô về đây và ngày nào hắn cũng phải gặp mấy người bằng mặt không bằng lòng kia mà nghe cô nói thế thì hắn có chút chua sót , phải nói là phẩn nộ mới đúng.

Bàn tay to lớn ấy của hắn liền mạnh mẽ đẩy chiếc bàn trước ghế sofa ra một phía xa , ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo ấy nhìn châm chú vào cô.

Bàn tay hắn nâng chiếc cằm trắng noãn của cô lên nhìn vào đôi mắt ấy, hắn trở nên lạnh lùng nói.

---- Nếu như em muốn như thế thì ngay ở đây giúp tôi thoải mãn một chút đi ! Nhưng mà tôi không muốn cô dùng thuốc tránh thai nữa !----
Lời nói lạnh lùng như tảng băng ấy truyền vào trong đầu làm cho thân thể Mạn Nhu Nhu có chút rung rẩy , cô hít sâu một hơi cố kìm lại cảm của mình củng không còn dám nhìn vào khuôn mặt hắn mà nhanh chóng giúp hắn cỡ đồ.

Thấy cô chủ động ngoan ngoãn giúp mình cỡ đồ thì Điềm Cảnh Nghi củng nhanh chóng giúp cô cởi hết những gì vướng bận trên người.

Không biết từ lúc nào hai thân thể ấy đã tr@n truồng như nhộng đều chằng còn một mảnh vải che thân.

Mạn Nhu Nhu biết cái tên này muốn gì củng không ngại ngùng gì mà lao vào hôn lấy chiếc cỗ của hắn.

Phải nói không được hắn cho phép thì cô củng không dám làm khác , bàn tay nhỏ nhắn ấy củng chỉ dám ôm chầm lấy tấm lưng to lớn như gấu sám của hắn mà vuốt v3.

Sở dĩ cô làm như thế là chờ hắn ra lệnh , nếu như hắn cứ im lặng thì cô càng không giám tiến tới , nếu làm cái tên này tức giận thì được không bằng mất.

Thấy cô ôm chầm lấy mình , cặp bông đào căng tròn kia va chạm lấy lòng ngực hắn làm cho một chút lý trí cuối cùng của Điềm Cảnh Nghi hoàn toàn tan biến.

Toàn thân hắn nóng rực như lửa đốt , mùi hương thơm từ cơ thể của Mạn Nhu Nhu rơi vào trong mũi làm cho hắn càng thêm điên cuồng.

Điềm Cảnh Nghi liền nhìn lên thấy cô đang hôn cỗ mình thì liền lấy bàn tay to lớn của mình nâng khuôn mặt nhỏ nhắn ấy lên tham lam đặt lên bờ môi đỏ mông kia một nụ hôn sâu.

Bàn tay to lớn của hắn lại không chịu an phận mà nhanh chóng đưa lên nắm lấy cặp bông đào căng tròn của cô mà xoa bóp , hai ngón tay lại không chịu cam tâm mà nắm lấy nhị hoa mà trêu chọc.

Bàn tay to lớn còn lại của hắn không biết từ lúc nào đã duy chuyển xuống b* m*ng căn tròn kia của cô mà xoa bóp , trong lúc vô tình lại trêu chọc mà đánh nhẹ vào b* m*ng căn trong kia.

----- Ư!.

ưm!.

!-----
Mạn Nhu Nhu bị hắn k*ch th*ch đủ đường và kèm theo nụ hôn sâu làm cho cô củng không thở nổi mà phát ra những âm thanh ri rỉ bên trong miệng.

Phải nói đây củng không phải lần đầu tiên cô cùng hắn làm những việc như thế này , nhưng mà cái cảm giác bị hắn k*ch th*ch và mạnh mẽ chiếm lấy ấy làm cho cô chẳng thể kháng cự nổi mà phảu hòa theo nhịp điệu của hắn.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 77: 77: Ấm Áp ! H


Trong căn phòng sang trọng và uy nghiêm ấy có hai thân thể trầm truồng đang ôm chầm lấy nhau trông thật là ái muội , nếu có người không hiểu chuyện thì còn tưởng hai người này là cặp vợ chồng mới cưới.

Khoảng một lác sau , Điềm Cảnh Nghi như không thoải mãn được với dư vị hiện tại mà nhẹ nhàng buông tha cho bờ môi mềm mại kia của cô.

Hắn nhẹ nhàng hướng chiếc miệng to lớn kia lên hôn vào xương vai xanh của cô mà li.

ếm lá.

p bàn tay còn lại thì v**t v* lấy luôn mặt xinh xắn của cô.

Điềm Cảnh Nghi nhanh chóng duy chuyển bờ môi của mình hôn lên vành tai ngọc ngà kia một cái làm cho Mạn Nhu Nhu tê cứng cả người , rồi lại hướng xuống phía dưới cặp bông đào cô làm ngậm lấy.

Chiếc lưỡi hắn tham lam liế.

m l.

áp lấy cặp bông đào căn tròn ấy vào trong miệng , bàn tay lại không chịu an phận mà trêu chọc lấy nhị hoa đỏ mọng , bàn tay còn lại thì vẩn cứ xoa bóp lấy bờ m ông tròn cao vuốt kia của cô.

Mạn Nhu Nhu cảm thấy rất khó chịu với cái tư thế này nhưng củng chỉ biết hòa theo hắn , đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô vẩn siết chặc lấy thân thể rắn chắc kia của hắn.

Lại thêm một lác lâu Điềm Cảnh Nghi đặt nhẹ lên tráng cô một nụ hôn mà ôn nhu nói.

----- Bảo bối ! Em giúp tôi chăm sóc nó một chút !-----
Nói xong Điềm Cảnh Nghi nói xong liền thả lỏng thân thể mà nằm ngữa ra chiếc ghế sofa , Mạn Nhu Nhu nghe hắn nói thế liền hiểu ý củng không ngại ngùng mà vươn bàn tay nhỏ nhắn trắng noãn kia hướng về phía dưới thân cầm lấy cái vật hung tợn to lớn đang ngẩn cao đầu kia mà v**t v*.

-----Ư! Ưm! ! Bảo bối ! Nhanh lên một chút !----
Thân thể hắn không chịu nổi cơn v**t v* của cô mà phát ra những âm thanh rê.

n rỉ , câu nói của hắn như mệnh lên Mạn Nhu Nhu nghe thế củng không suy nghĩ nhiều mà lập tức làm theo bàn tay lại duy chuyển nhanh hơn.

Mạn Nhu Nhu duy chuyển bàn tay nhỏ nhắn v**t v* lấy cái vật dữ tợn to lớn kia nhanh hơn ,chiếc cỗ trắng noãn của cô liền cúi xuống cái miệng nhỏ nhắn mở lớn nhanh chòn ngậm lấy cái vật hung tợn của hắn vào miệng mà li.

ếp m.

út.

Thân thể Điềm Cảnh Nghi giật mình căn cứng như sắc đá , dây thần kinh của hắn căn thẳng đến mức cực độ đôi bàn tay to lớn ấy không kiềm chế được mà v**t v* lấy khuôn mặt trắng noãn kia của cô.

Không biết là tại sao , khi hắn lấy cô chiều chuồng và làm theo mình như thế thì trong lòng cảm thấy có một chút ấm áp và hạnh phút hiếm thấy.

Cái cảm giác này , phải nói là từ lúc sinh ra đến khi hiểu chuyện đấy cũng là lần đầu tiên hắn cảm nhận được.

Bàn tay to lớn của hắn v**t v* đôi gò má xinh xắn của cô như cỗ vũ , bàn tay còn lại của hắn củng không chịu an phần mà lại nắm lấy cặp bông đào căn tròn kia mà xoa bóp.

Mạn Nhu Nhu như hòa vào theo nhịp điệu của hắn , chiếc lưỡi như con rắn nước của cô không ngừng liế.

m l.

áp lấy cái vật hung tợn kia của hắn , đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô không ngừng v**t v* lấy cái vật hung tợn to lớn ấy.

Đầu óc Điềm Cảnh Nghi nóng rỗng như muốn nổ tung bỡi những hành động này của cô , thân thể rắn chắc của hắn không kiềm chế nổi cảm xúc thân thể liền rung rẩy.

Bàn tay to lớn của Điềm Cảnh Nghi nhanh chóng ôm chầm lấy thân thể nhỏ bé của cô mà đè xuống phía dưới thân mình , bàn tay to lớn của hắn không ngại ngùng mà hướng xuồn n** t* m*t của cô mà trêu chọc.

Điềm Cảnh Nghi hôn nhẹ lên đôi gò má kia của cô mà ôn nhu nói.

----- Bảo bối ! Mở chân rộng ra một chút !-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 78: 78: Ái Muội ! H


Đầu óc Mạn Nhu Nhu như trống rỗng , khi nghe thấy lời của hắn thì cô liền ngoan ngoãn thuận theo mà làm theo.

Thấy cô phối hợp như thế thì hắn nụ cười có phần ôn nhu, tuy là hắn có phần tức giận khi lúc trước cô nói những lời như thế nhưng cũng không có nghĩa là Điềm Cảnh Nghi hắn không yêu Nhu Nhu.

Mà thật ra hắn chỉ muốn được có những hành động thân mật với cô , hắn muốn trong trí nhớ của Nhu Nhu bây giờ đến sau này đều luôn có hành động của hắn.

Hắn biết cho dù bây giờ cô chưa yêu hắn đi nữa nhưng sau này thì chưa chắc , cho dù là sau này Nhu Nhu không yêu thì hắn vẩn muốn ở bên cạnh cô cho dù là rất khó.

Tuy là suy nghĩ như thế nhưng Điềm Cảnh Nghi vẩn nhanh chóng đứa bàn tay to lớn xuống phía dưới n** t* m*t của Mạn Nhu Nhu mà trêu chọc , ngón tay to lớn ấy của hắn không ngừng ra vào bên trong hang động ẩm ướt kia của cô.

Bàn tay còn lại của hắn cũng không chịu an phận mà nắm lấy đôi gò bông đào cao vuốt kia mà xoa bóp.

----- Ư!.

Ưm! ưm.

.

!-----
Mạn Nhu Nhu như muốn phát điên , đầu óc trống rỗng thân thể cô không ngừng co giật , phải nói cô nào chịu nổi cơn k*ch th*ch này từ hắn chứ.

Ánh mắt Nhu Nhu đê mê như khép mờ không dám nhìn vào khuôn mặt điễn trai đẹp như tạc tượng kia của hắn.

Điềm Cảnh Nghi thấy cô như thế liền nở nụ cười có phần trêu chọc , hắn cảm thấy cô có phần thoải mái nên củng không ngần ngại mà cúi cái đầu xuống hôn lên n** t* m*t kia của Nhu Nhu.

Mạn Nhu Nhu tuy là không phải lần đầu tiên cùng hắn làm những việc này , nhưng mà thấy hành động này của hắn thì sắc mặt cô hoàn toàn sợ hãi.

Mạn Nhu Nhu dùng bàn tay nhỏ nhắn muốn ngăn cái đầu to lớn của hắn lại , Mạn Nhu Nhu hốt hoảng nói.

---- Anh!.

Anh đừng hôn nơi đó , tôi cảm thấy rất không quen !----
Hơi thở nóng hổi có phần gấp gáp kia của cô làm cho hắn thêm phấn kích , đôi bàn tay cô chạm vào khuôn mặt hắn Điềm Cảnh Nghi liền ra vẽ không vui mà ngẩn đầu lên hướng ánh mặt về phía cô nói.

----- Bảo bối ! Ngoan đừng đẩy tay loạn như thế ?----
Nghe hắn nói thế thì Mạn Nhu Nhu như muốn khóc mà để im cô cắn chặt hàn răng trắng noãn mặt kệ hắn tùy ý.

Chiếc miệng của hắn tham lam liế.

m lá.

p n** t* m*t kia , những ngón tay ma mị ấy ra vào bên trong làm cho Mạn Nhu Nhu không kìm được cơn kh0ái cảm ấy mà liền co giật liên tục.

Thấy cô như thế thì hắn liền ngồi dậy nhanh chóng cho hung v*t t* l*n ấy của mình đi vào nơi tự mật đầy ẩm ướt kia của cô.

------ Ư!.

ưm!.

Nó sâu quá ! Anh chậm thôi !-----
Mạn Nhu Nhu như một chú mèo nhỏ bị giẫm phải đuôi mà không ngừng rê.

n r.

ỉ , phải nói là cô không kiềm được cảm xúc mà phát ra những âm thanh khiến cho người nghe phải đỏ mặt.

Mạn Nhu Nhu mơ màng mà hành động theo bản năng của mình , đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô siết chặt lấy vòng cỗ của hắn không ngừng ôm lấy.

Điềm Cảnh Nghi nhanh chóng lấy đôi chân dài của Mạn Nhu Nhu vắt lên vòng eo của mình , phía dưới thân hắn không ngừng cho cái vật hung tợn của mình mà tiến vào.

Hắn duy chuyển vật hung tợn đầy to lớn của mình mà mạnh bạo ra vào bên trong n** t* m*t và ẩm ướt kia của cô , bàn tay to lớn của hắn không biết từ lúc nào đã nắm lấy đôi bông đào cao vút kia của cô mà xoa bóp.

Hắn cố cúi cái đầu của mình xuống ngậm lấy vành tai của Nhu Nhu mà ôn hòa nói.

---- Bảo Bối ! Em siết tôi chặt như thế có phải là muốn nuốt chuẩn nó hay không ?----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 79: 79: Da Mặt Mỏng ! H


Mạn Nhu Nhu hoang lạc trong cơn đê mê ấy ,nghe hắn nói vậy thì sắc mặt cô đỏ như trái ca chua ngại ngùng quay ánh mắt đi hướng khác , phải nói tuy đây không phải lần đầu tiên cô cùng hắn làm như thế , nhưng mà nghe hắn nói vậy người có da mặt mỏng như cô làm sao không ngại cơ chứ.

Thấy vẽ mặt ngại ngùng có phần thẹn thùng kia của cô làm cho bản thân hắn thêm hướng thú , phía th*n d*** hắn thúc dục cái vật hung tợn kia duy chuyển mạnh bạo bên trong cô , đôi bạn tay lại không ngại ngại mà v**t v* lấy cơ thể trắng noãn kia.

Mạn Nhu Nhu cũng không biết là bản thân mình đã duy trì cái tư thế này được bao lâu , chợt bên tai cô có một giọng nói trầm ấm ôn nhu truyền đến.

----- Bảo bối ! Em đổi thành tư thế bò quay lưng lại giúp tôi !-----
Giọng nói gấp gáp kèm theo hơi nóng có phần nam tính ấy phà vào mặt , Mạn Nhu Nhu cũng biết mình nên làm thế nào liền thuận theo ý hắn.

Nhu Nhu quỳ xuống chống hay tay về phía dưới ghế sofa theo tư thế bò và quay lưng về phía hắn , Điềm Cảnh Nghi thấy cô ngoan ngoãn như thế liền đứng dậy cũng không chầm chừ mà cầm lấy vật hung tợn ấy của mình từ phía sau lưng cho vào n** t* m*t đang ẩm ướt kia của cô.

------ ư! ưm!.

! Nó sâu quá tôi chịu không nổi !----
Mạn Nhu Nhu bất giác phát ra âm thanh rê.

n rỉ vì sự xâm nhập bất ngờ này của hắn , nhưng khi vừa phát ra âm thanh làm cho người nghe phải đỏ mặt ấy thì chợt Mạn Nhu Nhu nhanh chóng ngậm chiếc miệng nhỏ lại mà bất lực.

Điềm Cảnh Nghi trông thấy cô củng khác thoải mái nhưng không giám phát ra tiếng thì trong lòng hắn có chút buồn cười mà càng duy chuyển cái vật hung tợn của mình ra vào nhanh hơn trong n** t* m*t có chút ẩm ướt kia của cô.

Âm thanh thân thể va chạm kịch liệt vang lên khắp căn phòng rộng lớn , đôi bàn tay to lớn của hắn tham lam xoa bóp lấy cặp bông đào căn tròn kia của cô mà xoa bóp.

Điềm Cảnh Nghi giữ vững tư thế rồi lại cúi cái đầu xuống hôn lên chiếc lưng trần trắng noãn như bông tuyết kia của Nhu Nhu mà liế.

p lá.

p.

Thân thể Mạn Nhu Nhu mềm nhũng như bột nhão , trong người cô như có một dòng diện chạy khắp thân thể rồi lại truyền đến trên não làm đầu óc Nhu Nhu trống rỗng như lên mây.

Thân thể Nhu Nhu như bị k1ch thích đến cực hạn mà chợt co giật liên tục một hồi lâu mới ngừng lại , thân thể cô mệt mỏi mà mềm nhũng nằm úp mặt xuống ghế sofa mà khép mờ đôi mắt.

Nhưng mà chưa được hắn cho phép nên Mạn Nhu Nhu có mệt đi nữa cũng chẳng dám thả lỏng , phần thân phía sau đôi chân trắng noãn của cô vẩn cố gắng giữ ở tư thế quỳ để cái v*t t* l*n đầy gân guốc kia của hắn xâm nhập.

Điềm Cảnh Nghi cảm nhận được phía bên trong n** t* m*t của cô có chút ẩm ướt và biểu hiện như thế thì hắn cảm thấy rất nuông chiều mà dùng bàn tay xoa bóp lấy b* m*ng tròn kia của cô.

Điềm Cảnh Nghi thấy được tuy cô mệt mỏi như thế như vẩn chiều chuộng mình thì liền dừng lại động tác hướng cái đầu xuống hôn nhẹ lên chiếc gáy trắng như ngọc kia của cô.

Điềm Cảnh Nghi ôn nhu nói.

---- Bảo bối ! Nếu em thấy mệt thì có thể nằm úp xuống , tôi sẽ làm cho em thoải mái hơn nữa !----
Không biết là Nhu Nhu sợ hắn tức giận hay là vì quá mệt mỏi mà khi nghe được âm thanh của hắn thì cô không suy nghĩ gì mà nằm úp xuống.
 
Back
Top Bottom