Ngôn Tình Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 40: 40: Thuận Theo !


Nghe hắn có yêu cầu như thế Nhu Nhu liền cười nhẹ mà ngoan ngoãn đáp.

---- Được ! Tôi biết rồi , sau này anh cần thì tôi sẽ về ngay lập tức và sẽ không chống đối anh !---
Trong lòng Điềm Cảnh Nghi thầm mắn.

" Mẹ nó ! Con nhóc này cứ ngoan ngoãn như thế thì sớm muộn gì bản thân hăn cũng bị hút hết tâm trí mất -"
Trong lòng hắn bị dao động vì những lời nói của cô , nhưng sắc mặt bên ngoài vẫn lạnh lùng nói.

----Những thứ giấy tờ gì đó của cô tôi không cần ?Nhưng mà nếu cô biết chủ động làm tôi vui vẽ thì chắc tôi sẽ không trách cô nữa ?----
Sắc mặt Nhu Nhu cười xinh xắn vội mừng nói.

----- Phải làm như thế nào anh mới vui vẽ ?-----
Hắn nghe thế liền cười gian xão đưa bàn tay ra ôm vào trong lòng , tay còn lại xoa bóp cặp mô ng tròn ngạo nghễ kia mà nói.

---- Tôi muốn cô chủ động làm tôi thõa mãn , nếu tôi hài lòng thì chắc chắn cô cũng có được thứ mà mình muốn !---
Mạn Nhu Nhu nghe như hiểu lời hắn liền nhanh chóng đáp.

----- Được ! Anh đợi tôi một chút , tôi lắm xong sẽ ra ngay !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu chuẩn bị xoay người rời đi thì chợt có một bàn tay to lớn kéo lại , hắn liền cười gian xảo nói.

----- Khi cô bước ra thì đừng nên bận đồ , khoắc khăn tắm là được !-----
Những lời này nếu như trong lúc bình thường thì Mạn Nhu Nhu sẽ không ngần ngại mà mắn hắn là biết thái , lưu manh.

Nhưng bây giờ cô làm gì dám chọc cái tên này cơ chứ , một chút ý nghĩ chống đối cũng không có , phải nói là bản thân cô sợ sự hung ác của cái tên này rồi.

Mạn Nhu Nhu liền bình thản nói.

----- Được ! Tôi biết rồi ! Anh đợi tôi một lác ?----

Nói xong Mạn Nhu Nhu bước vào trong nhà tắm mà đóng cửa lại , Điềm Cảnh Nghi thấy cô ngoan ngoãn mà thay đổi một trăm tám mươi độ như thế mà thuần phục hắn, thì trong lòng hắn có chút hài lòng mà ngồi thư giãn.

!.

.

két!.

.

két!.

Một lác sau tiếng mở cửa vang lên làm tan đi sự tĩnh lặng vốn có của nó , Mạn Nhu Nhu bước ra khoắc trên mình một chiếc khăn màu trắng , phía dưới eo chỉ có một sợ dậy tắm nhỏ màu trắng để cố định chiếc khăn không bị rớt xuống.

Khuôn mặt xinh xắn kia tươi tĩnh , nhưng giọt nước còn vương trên mái tóc cô chạy xuống thấm vào trên chiếc khăn trắng làm cho đôi gò bông đào đang căn tròn kia của Nhu Nhu càng lô rõ hơn.

Điềm Cảnh Nghi nhìn cô châm chú cố kìm hãm lại cơn d ục vọng đang bạo phát kia của mình , Mạn Nhu Nhu thấy hắn có biểu hiện như thế cũng không dám để tên ma vương này đời mà liền nhanh chóng đi đến.

Bàn tay nhỏ nhắn của cô chủ động duy chuyển quanh thân sau một vài hơi thở thì những bộ đồ ấy đã rơi xuống đất lúc nào không hay.

Điềm Cảnh Nghi như muốn phát điên bỡi hành động vuốt v e kém đến đáng thương này của cô , hắn liền nhanh chóng đổi khách thành chủ mà đè cô dưới thân.

Cái miệng to lớn của hắn mạnh dạng hơn lúc trước mà cắn lấy bờ môi hồng của cô làm l.

i.

ế.

m.

l.

á.

p.

----Trống rỗng !.

.

!
Mạn Nhu Nhu đầu óc trống rỗng và hoảng loạn khi nhìn thấy hành động này của hắn , thông thường thì hắn cùng lắm chỉ xoa bóp bộ phận nhạy cảm của cô mà thôi chứ đâu có làm như thế ?.

Nhưng cảm giác hôm nay làm cho Nhu Nhu không biết phải ứng phó như thế nào cho phải , cô càng không dám phản kháng mà nằm im một chỗ thân người thả lỏng mặt kệ hắn l.

i.

ế.

m.

l.

á.

p.

Thấy con nhóc này ngoan ngoãn như thế thì hắn liền duy chuyển cái miệng của mình l.

i.

ế.

m nhẹ lên vành tai ngọc của cô đầy ma mị nói.

----- Nếu cô đã ngoan ngoãn như thế , thì hôm nay tôi sẽ cho cô biết như thế nào là dục tiên dục tử ?----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 41: 41: Điên Cuồng


Nói xong , hắn liền duy chuyển có miệng ấy xuống cắn lên xương vai xanh của cô mà m út nhẹ , bàn tay to lớn ấy không biết từ lúc nào đã xoa bóp lấy cặp bông đào to lớn kia , tay còn lại cũng không chịu yên phận mà nhanh chóng mở cái thắt lưng bằng vãi kia xuống.

Trong phút chốt một thân thể khá hoàn mỹ trắng noãn như ngọc xuất hiện trước mặt hắn , Mạn Nhu Nhu không dám phản kháng mà dùng đôi bàn tay nhỏ siết chặt lấy thân thể hắn như muốn cỗ vũ.

Chiếc miệng to lớn ấy của hắn duy chuyển xuống ngậm lấy một nụ hoa trên đôi bông đào đang căng tròn kia của cô mà l.

i.

ế.

m.

l.

á.

p , đôi bàn tay không biết từ lúc nào đã duy chuyển xuống xoa bóp lấy cặp mô ng tròn cao vút kia.

Khoảng một lác sau , hắn như không thoải mãn với những xúc cảm này liền nhanh chóng nằm ngữa ra chiếc nệm mà nhẹ nhàng nói.

----- Cô biết mình phải làm gì rồi chứ ? Làm giúp tôi thoải mái một chút ?---
Mạn Nhu Nhu cũng không xa lạ với cái tư thế nằm này của hắn , không một chút suy nghĩ bàn tay nhỏ nhắn của cô liền cầm lấy khúc thịt to lớn kia của hắn mà vuốt v e lên xuống.

---- Ư ! Mẹ nó ! Ngậm lấy nó mau đi , cô muốn tôi nỗi điên hay sao ?------
Bàn tay nhỏ ấy của cô làm cho hắn rùng mình một cái vì x.

ư.

ớ.

n.

g , hắn không chịu nổi cơn k ích thích này liền gầm thét.

Mạn Nhu Nhu nghe thế liền giật mình sợ hãi mà nhanh chóng mở chiếc miệng nhỏ ngậm lấy cái vật hung tợn này vào bên trong mà l.

i.

ế.

m.

m.

ú.

t.

Mặc kệ cô đang châm chú phía dưới thân của mình , hắn liền ngồi dậy Nhu Nhu chưa được sự cho phép của hắn lên không dám nhả ra mà cứ như con mèo nhỏ l.

i.

ế.

m.

m.

ú.

t và bên tay vẫn vuốt v e lên xuống.

Điềm Cảnh Nghi hoàn toàn bị cảm giác này chi phối đầu óc trở nên trống rỗng , hai bàn tay không biết từ lúc nào đã nhẹ nhàng vuốt v e đôi gò má của cô kèm theo những sợ tóc bay phía trước.

Bàn tay hắn không ngừng ôm nhu nhẹ nhàng mà vuốt v e những lọm tóc đang che trước khuôn mặt xinh xắn kia ,được thấy cái cảm giác cô nuông chiều hắn vô điều kiện như thế thì trong lòng có một tia cảm xúc khó tả.

Khi hắn tĩnh lại được tinh thần của mình thì bao nhiêu tinh hoa đều ra bên trong chiếc miệng nhỏ của cô , hắn đưa ánh mắt nhìn xuống thấy con nhóc kia đôi gò má trắng noãn đã phồng lên giống như bánh bao thì có chút đáng yêu.

Còn về phần Nhu Nhu thì cảm thấy cái mùi vị khó chịu này những đây cũng không phải là lần đầu tiên cô ngậm nó trong miệng , nhưng thật sự những thứ này rất nhiều cô cũng không dám nôn ra vì sợ cái tên kia nổi giận nên chỉ biết ngậm trong miệng.

Hắn thấy con nhóc này chớp đôi mắt nhìn châm chú mình như chờ ý kiến thì trong lòng cảm thấy có chút chuồng chuộng mà vuốt lấy tóc cô nói.

---- Cô nuốt hết vào đi !---
Nói xong hắn cũng không đời cô tiếp thu và nhanh chóng ôm cô vào lòng và đè dưới thân , hắn dùng ngón tay ấy đưa xuống nơi tư m ật của cô mà cho ra vào.

Mạn Nhu Nhu nghe lời nói như ra lệnh này của hắn liền nhắm mắt ngoan ngoãn mà nuốt xuống bụng rồi thở phào ra một hơi.

Nhu Nhu cảm thấy có cái thứ gì đó đang ra vào nơi tư m ật kia của mình thì cô thấy rất khó chịu trong người nhưng cũng chẳng dám phản kháng mà dùng đôi bàn tay ôm chặt lấy thân thể hắn.

Hai thân thể sát vào nhau như keo , đôi bông đào to lớn ấy chạm vào lòng ngực rắn chắt làm cho hắn điên cả người.

Không biết từ lúc nào cái vật t o lớn đầy hung tợn ấy đã vào sâu bên trong nơi tư m ật của cô , khi đã thứ đó vào trong và ra vào liên tục sắc mặt của Nhu Nhu nhíu lại hình như là không quen lắm với cảm giác này.

---- Thế nào ? Cô không thích ?-----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 42: 42: Mê Luyến


Mạn Nhu Nhu nghe hắn hỏi thẳng như thế thì sắc mặt trở nên tái nhợt sợ hãi mà lắc đầu liên tục nói.

---- Không có ! Anh thấy thích là được không cần phải hỏi ý tôi !----
Mạn Nhu Nhu bây giờ dám chọc cái tên này mới lại đấy , thà bản thân cô khó chịu một chút còn hơn cùng lắm cũng không chết được.

Thấy con nhóc này vẩn ngoan ngoãn như thế thì hắn liền cúi cái đầu xuống hôn lên chiếc cỗ của cô , bàn tay lại không an phận mà xoa bóp lấy đôi bông đào căn tròn kia.

Phía th ân dưới hắn vẩn ra vào liên tục bên trong cô càng ngày lại nhanh hơn , được một lúc sau hình như chưa thoả mãn được cơn thú tính trong người nên hắn đành dừng lại dùng bàn tay thô to ấy nắm lấy đôi chân nhỏ của cô mà vát vào eo của mình.

Nhanh như cơn gió lúc giống bão , hắn liền ngồi lên chiếc chân còn lại của cô mà nhanh chóng cho cái vật t o lớn ấy vào.

---- Ư!.

ư! !----
Mạn Nhu Nhu chẳng thể kìm được bản năng vốn có trong người mình nên liền phát ra âm thanh làm cho người nghe đỏ cả mặt vì ngại ngùng.

Bàn tay to lớn của hắn tham lam xoa bóp lấy đôi bông đào căn tròn kia không một chút nhẹ nhàng , Mạn Nhu Nhu hoảng loạn không giám nhìn sắc mặt tên này nên đang quay đi hướng khác mà nhắm mắt.

Thấy cô có biểu hiện như thế thì hắn càng hung hăn không thương tiếc mà cho sâu vào bên trong , thân thể Nhu Nhu không chịu nổi liền gật liên hồi mấy cái mới dừng lại được , sắc mặt cô đờ đẩn có chút mệt mỏi mà nhắn mắt mặt kệ cái tên này.

---- bốp ! !
Nhưng mà cái tên này làm sao lại dễ dàng buôn tha cho cô như thế chứ , hắn thấy cô ủ rủ nằm đấy thì liền đưa bàn tay vỗ lên cặp m ông tròn của cô rồi lại nói.

---- Mau ngồi lên người tôi đi !----
Những lời nói như mệnh lệnh này của hắn truyền vào bên tai Nhu Nhu, cô như bị lập trình sẳn liền nhanh chóng làm theo ý hắn mà ngồi trên người như là đang cưỡi ngựa xem hoa.

Không biết từ lúc nào hắn đã cho cái vật t o lớn nóng rực ấy vào bên trong cô lạnh lùng nói.

----- Mau duy chuyển một chút đi ? ----
Trong tiềm thức mơ màng kia có một chấp niệm nào đó làm động lực cho Nhu Nhu không được ngất đi mà phải cố gắng làm theo , cô gắng không chọc giận hắn
Mạn Nhu Nhu nhanh chóng làm theo mà duy chuyển lên xuống va chạm vào da thịt hắn phát ra những âm thanh làm cho người nghe phải đỏ mặt.

Điềm Cảnh Nghi rùng mình lấy vài cái nhưng muốn nổi tung sắp không chịu được cảm giác như thế này.

Hắn liền nhanh chóng ngồi dậy mặt kệ cô vẫn còn đang duy chuyển mà dùng đôi bàn tay to lớn của mình ôm chặt cứng tấm lưng trầm trắng noãn của Nhu Nhu.

Miệng hắn như con hổ đói đang rình mồi và lao vào tìm kiếm đôi môi đỏ mọng lia mà của Nhu Nhu mà hôn ngấu nghiến , phía th ân dưới hắn chủ động cho cái vật kia ra vào nhanh hơn bên trong cô.

----- Ư!.

ư! !----
Mạn Nhu Nhu yếu ớt kêu lên một tiếng rồi dùng bàn tay nhỏ củng nhẹ nhàng siết chặt thân thể to lớn như gấu sám kia của hắn.

Âm thanh da thịt va chạm vào lâu không gian như một bài giao hưởng của hai người như muốn hòa thành làm một.

Không phải là đã trôi qua bao nhiêu thời gian ,khi nghe thấy tiếng gầm to lớn như hổ dữ của hắn thì mọi thứ trở nên yên tĩnh , bao nhiêu tinh hoa đều đã vào bên trong , Nhu Nhu mệt mỏi mà khép mờ đôi mắt.

Điềm Cảnh Nghi thấy cô mệt như thế những vẫn cố gắng chiều mình thì trong lòng lại có một chút không nhẫn tâm làm tiếp nên đành kiềm cơn dục hỏa của mình lại mà ôm cô vào lòng mà nhắm mắt.

.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 43: 43: Tự Hiểu Lấy


Màn đêm tâm tối dần tan đi , ánh mặt trời kèm theo tia ấm áp nhô lên chiếu sáng từng con đường hẻm nhỏ.

Trên chiếc giường nhỏ không kém phần sang trong ấy có ai thân thể tr ần truồng đang ôm chầm lấy nhau mà ngủ trong rất ngoan lành.

Những tia sáng gay gắt ấy hình như đã làm cho một trong hai người phải tĩnh giấc , Điềm Cảnh Nghi lười biến mở nhẹ đôi mắt mà liếc nhìn xung quanh thấy con nhóc kia đang ôm mình mà ngủ ngoan lành như thế hắn cũng không nỡ đánh thức mà nhìn cô chầm chú.

Mạn Nhu Nhu trong cơn mơ màng cảm thấy có chút lạnh cả người hình như là ai đó đang nhìn mình chầm chầm vậy thật không dễ chịu chút nào hết.

Mạn Nhu Nhu giật mình tĩnh giấc , xuất hiện trước mặt cô là một hình dáng đẹp như tạc từ tượng ra kia của hắn bất giác mà cho trái tim Nhu Nhu đập loạn hai nhịp thật là khó chịu.

Thấy hắn nhìn cô châm chú như thế thì trong đầu liền hoảng loạn mà lắp bắp nói.

---- Tôi.

.

Tôi có thể xuống giường được không ? Tôi muốn đi tắm ? Còn phải uống thuốc nữa ?----
Điềm Cảnh Nghi khó hiểu nói.

---- Cô uống thuốc gì chứ ? Tôi thấy hình như cô rất khỏe à nha ?----
Mạn Nhu Nhu không lạnh , không nhạt đáp.

---- Thuốc tránh thai chứ gì ? Không uống sẽ có chuyện đấy ?---
Điềm Cảnh Nghi hừ lạnh một tiếng trong lòng thầm chấp nhận cô mà nói.

----Nếu cô không thích thì có thể dừng uống ? Tôi không ép cô ?-----
Nghe cái tên này nói như thế thì sắc mặt Nhu Nhu trở nên khó hiểu , có ngu mới không uống à nha , nếu như có em bé thì không phải hỏng hay sao ? Cô còn phải kiếm tiền nha quan trọng là bản thân Nhu Nhu không có tình cảm gì với hắn ? Làm sao để có con được chứ ?.

Phải nói tuy là Nhu Nhu phục tùng hắn nhưng mà cô cũng là con người có lý trí biết bản thân mình cần gì và luôn đặt lợi ích của gia đình và mình lên trên hết.

Nói đến cái gì mà tình cảm nam nữ chứ theo cô đều là giả dối cả , bỡi có những người yêu nhau hai năm cũng phải chia tay ,có những người yêu nhau mười năm vẩn phải chia tay.

Còn có những người kết hôn rồi vẩn phải ly hôn , càng khủng khiếp hơn là có những người cùng nhau có con rồi vẩn phải ly hôn nếu như thế đứa bé không phải mồ côi hay sao ?
Nghĩ đến đây Mạn Nhu Nhu càng kiên định với lý tưởng cố gắng độc thân mà kiếm tiền của mình, Nhu Nhu nhìn hắn đáp.

---- Thôi được ! Tôi hiểu rồi ! Tôi muốn đi tắm một chút rồi tôi sẽ ra ngoài gặp bạn , nếu anh muốn đi ra ngoài thì nhớ khóa cửa lại giúp tôi , mật mã căn nhà này không đổi anh có thể đến bất cứ lúc nào ?----
Nói xong Mạn Nhu Nhu nhanh chóng bước xuống nhặt những giấy tờ của cô mà bỏ vào trong tủ sắc khóa lại và đi vào phòng tắm.

Phải nói Mạn Nhu Nhu là một người cẩn thận và chu đáo , mật mã bên ngoài cổng khác so với mật mã trong căn nhà , và mật mã của két sắc chứa những thứ cô cho là quan trọng thì còn bí mật hơn , nhưng những điều đó hắn chẳng thèm quan tâm.

Điềm Cảnh Nghi nhìn con nhóc đó đi xa khuất tầm mắt mình thì trong lòng cảm thấy rất không vui nhưng củng chẳng hiểu là vì sao.

Phải nói hắn cũng không phải những tên tổng tài bá đạo trong ngôn tình kia có tình cảm với nữ chính rồi còn không biết mà vẫn hung ác như thế , sau này để người mình yêu chạy mất như thế có truy thê thì còn ít gì chứ.

Điềm Cảnh Nghi thừa biết con người thì ai cũng có giới hạn của họ cả kể cả hắn cũng thế , sỡ dĩ cô chưa cùng sống chết với hắn , bỡi vì hắn chưa bức cô đi quá giới hạn mà bản thân có thể chịu đựng.

Tóm lại Điềm Cảnh Nghi hắn thừa biết có thể bức trời , bức đất , bức thiên hạ tới đường cùng.

Nhưng mà ép người nấu cơm cho mình hắn hằng ngày tới đường cùng, thì bản thân mình chết lúc nào cũng không thể biết được.

.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 44: 44: Nội Tâm Của Hắn !


Tuy là Điềm Cảnh Nghi hắn nghĩ như thế nhưng cũng chẳng xát định là bản thân mình có tình cảm với con nhóc này hay không , hay chỉ là yêu thích nhất thời cũng khó mà nói rõ được.

Nhưng mà hắn thừa biết ông của mình như thế nào , nếu để ông biết hắn sống với một con nhóc không có lợi ích gì với tập đoàn thì sớm muộn gì cũng bị đuổi tránh xa hỏi hắn bằng mọi cách.

Cũng giấy như năm đó câu chuyện của ba hắn vậy phải lòng một người con gái bình thường và lén lút sinh ra hắn , nhưng sau này vẩn bị ông ép mẹ ruột hắn rời đi và bắt ba hắn phải kết hôn với con gái của một tập đoàn tài phiệt khác , nhưng đều tiếc nuối ở đây là người đàn bà kia chỉ sinh được hai đứa con gái ,không sinh được con trai cho Điềm gia nên địa phận của hắn mới bảo toàn như thế.

Những người bên ngoài nhìn vào thấy được ánh hào vang của hắn , địa vị , giàu sang , quyền lực có nhiều phụ nữ cam chịu hạ mình dưới chân hắn.

Nhưng đâu ai biết được đến cả hôn nhân của mình , hạnh phút của mình còn bị người khác sắp được thì như thế có ý nghĩ gì chứ ? Vậy nên trước giờ hắn chỉ xem tình yêu là trò đùa mà thôi , người như hắn có thể biết yêu sao ? Không thể nào ?
Trong lòng Điềm Cảnh Nghi còn nhớ rõ như in hình bóng người mẹ năm đó bị nhà họ Điềm vứt ra ngoài đến cả việc gặp mặt hắn cũng không thể.

Nhưng mà đều hắn thất vọng hơn là người ba của mình lại sợ uy thế của ông mà làm ngơ chẳng thèm nói giúp lấy một câu nào cả.

Từ ngày hôm đó hắn tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã hiểu rõ nhất , thứ tình cảm giữa người thân trong gia đình ấy lạnh lẽo đến nhường nào , phiền phức đến nhường nào cơ chứ ?.

.

Không hiểu tại sao hôm nay Điềm Cảnh Nghi hắn lại suy nghĩ đến những chuyện không vui như thế , hắn sốc lại tinh thần rồi nhanh chóng rời đi.

Một lác sau Mạn Nhu Nhu từ trong phòng tắm bước ra khoắc trên mình một chiếc váy dài màu đen qua đầu gối và nhanh chóng rời khỏi phòng.

! Ánh nắng choi chang giữa ban trưa như hâm nóng tất cả mọi thứ nó đã đi qua làm cho moni người đều cảm thấy khó chịu.

Trên một tòa cao ốc sang trọng cao vút ấy, trong một căn phòng sang trọng có một thân ảnh đẹp như tạc kia đang châm chú làm việc , hình dáng này nếu có Nhu Nhu ờ đây thì sẽ nhanh chóng nhận ra.

Điềm Cảnh Nghi đang châm chú xem những tài liệu trên bàn thì chợt chuông điện thoại reo lên , hắn theo phản xạ vung tay ra bắt lấy.

---- Alo !----

Đầu truyền bên kia lên tiếng trầm thấp.

---- Cảnh Nghi ! Con mau lo thu dọn những cô gái xung quanh mình đi , tháng sau Gia Tuệ về nước rồi hai đứa mau chóng đính hôn đi ?----
Điềm Cảnh Nghi nghe thấy thế cũng không lạnh , không nhạt đáp.

---- Tôi biết rồi ! Dù gì cũng là hôn nhanh chính trị thì có cưới ai cũng như nhau , có lợi cho Điềm gia là được ? Nếu không còn gì căn dặn thì tôi tắc máy trước đây ?----
Nói xong Điềm Cảnh Nghi liền tắc máy và người vừa nói chuyện với hắn là lão cha của mình , người mà hắn căm ghét nhất.

--- Tại nhà chính của Điềm gia vị trung niên vứt bỏ chiếc điện thoại xuống đất tức giận quay sang người phụ nữ bên cạnh nói.

----- Cái thằng nhóc này , dù gì tôi cũng là ba ruột của nó tại sao lại nói chuyện như thế chứ ?---
Vị phụ nữ kia sắc mặt hiền hầu an ủi nói.

---- Anh đừng tức giận kẻo anh hưởng đến sức khỏe thì không hay ! Không phải thằng nhóc ấy vẩm chưa bap giờ lễ phép mà gọi em một tiếng gì hay sao chứ ?----
Hai người vừa lên tiếng , một người là ba ruột của Điềm Cảnh Nghi , người phụ nữ còn lại chính là vợ của ba hắn cũng là mẹ kế củng hắn.

Suy nghĩ đến đây , hai vợ chồng trung niên liền bất lực mà thờ dài lấy một hơi , thời gian cứ thế mà trôi qua.

.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 45: 45: Hẹn Gặp !


Thấm thoát bầu trời đã về ban đêm không khí trở nên mát mẽ làm cho tinh thần của mỗi người thư giãn hơn không ít.

Mạn Nhu Nhu bước vào căn phòng của mình và Uyển Thư đang thuê nhưng không có ai cả , Nhu Nhu nhẹ nhàng cầm điện thoại lên thao tác một số động tác.

---- Alo ! Nhu Nhu cậu gọi mình có gì thế ? Cửa hàng mình đang khai trương rất còn nhiều công việc mình phải làm ,một lác nữa về chúng mình nói chuyện được không ?----
Giọng nói gấp gáp của Uyển Thư từ bên kia truyền đến tai , Mạn Nhu Nhu nhẹ nhàng nói.

---- Thôi được vậy mình nấu vài món chờ cậu về đấy nhẹ ! Bai bai cậu ! Chụt !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu vờ như hôn vào không khí để nó phát ra âm thanh , Uyển Thư đầu truyền bên kia gấp gáp đáp.

--- Được ! Mình tắt đây ! Yêu cậu !---
Nói xong đầu truyền bên kia tắc đi âm thanh Mạn Nhu Nhu liền đặt điện thoại trên bàn và tập trung vào phòng bếp.

Thời gian lại trôi qua thêm một lác , Mạn Nhu Nhu trưng bày những món ăn còn nóng hổi lên trên bàn khuôn mặt trắng noãn ấy lấm tấm mồi hôi trông rất xinh xắn.

Nhu Nhu nhẹ nhàng chậm rãi bước vào trong nhà tắm rồi đòn cữa lại , thấm thoát nữa tiếng đồng hồ đã trôi qua , Mạn Nhu Nhu bước ra từ bên trong phòng tắm khoắc trên mình một bộ đồ ngủ khá xinh đẹp thấy rõ đường nét ba vòng quyết rũ đến mê người kia của cô.

Mạn Nhu Nhu ngồi xuống chiếc ghế sofa mà xem điện thoại , cô phát hiện mình chỉ còn hơn một trăm vạn mà thôi nên củng cần tìm việc làm , với lại khoảng tiền này cô rất muốn gửi cho gia đình những không dám , bỡi cô lên đây cũng chưa được một tháng làm gì có số tiền như thế chứ ? Họ không lột hai lớp da của cô mới lạ ?.

Nghĩ đến đây Mạn Nhu Nhu cảm thấy lạnh cả người , sỡ dĩ cô không hỏi cái tên kia là bọn họ đang ở đâu là vị đợi khi nào hắn vui vẽ mới hỏi như thế sẽ an toàn hơn.

Mạn Nhu Nhu nghĩ là mình nên dùng thêm năm mươi vạn để mở tiệm nhỏ giống Uyển Thư cũng không tồi , có nói gì đi nữ thì về tài chính cô không dám tin tưởng vào cái tên kia.

---- Két! két.

.

!---
Tiếng âm thanh mở cửa vang lên khắp phòng đánh tan đi tâm tư đang suy nghĩ kia của cô , xuất hiện trước mặt cô không phải Uyển Thư thì còn là ai chứ.

Nhu Nhu cười ôn hòa nói.

---- Bảo bối ! Mau tới đây dùng cơm kẻo nguội mất!---
Nghe thấy cô nói như thế thì Uyển Thư liền buồn cười đi tới véo vào má Nhu Nhu cáu.

--- Cậu học cái câu nói này của ai vậy chứ ? Sến súa chết đi được ? ----
Nói xong Uyển Thư liền đưa hai cái hợp đồng tới trước mặt cô nghiêm túc nói.

--- Này của cậu ! Có cần sữa lại thứ gì không ?---
Nhu Nhu cầm lấy xem qua một lược rồi đáp.

--- Không cần đau ? Chúng ta mau ăn cơm đi ?----
Nói xong hai người lại tập trung vào những thức ăn trên bàn , trong cuộc trò chuyện vui vẽ ấy Nhu Nhu học được từ Uyển Thư rất nhiều về kinh nghiệm kinh doanh.

Thấm thoát bữa ăn cũng đã xong vui hai người đều tự vào phòng của mình , Mạn Nhu Nhu vào vệ sinh cá nhân một lác lại ra đặt lưng trên giường mà khép mờ đôi mắt , có lẽ là cô còn mệt nên đã nhanh chóng xay giấc nồng.

Một tuần nhàm chán của Mạn Nhu Nhu lại trôi qua , cô không hiểu tại sao mấy ngày này cái tên đó chẳng tìm đến mình.

Nhưng cũng vì thế mà cô cảm thấy rất rãnh rổi nên đã dùng năm mươi vạn mua được hai căn nhà nhỏ tại trung tâm thành phố này.

Tuy hai căn chỉ có diện tích là khoảng bốn mươi mét vuông nhưng bù lại đều có hai tầng , bên trong cũng không có nội thất gì cả nên cô cũng phải tự mua sắm mất thêm vài vạn.

Nhưng mà hai căn nhà này có một điểm chung đó là đều được làm bằng cửa gương trông rất xinh đẹp.

Khi cô đang trầm tư suy nghĩ thì có tiếng chuông điện thoại vang lên.

---- Alo ! Cho hỏi là ai đang gọi đến số này vậy ?---
Mạn Nhu Nhu cảm thấy con số có một lạ nên lễ phép hỏi , đầu truyền bên kia có giọng nói trầm thấp và già nua vang lên.

---- Tôi là ông của Cảnh Nghi ! Tôi mua gặp cô ! Mua đến địa chỉ này ***** ! Hẹn cô một tiếng sau gặp ?-----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 46: 46: Gặp Mặt !


Mạn Nhu Nhu nghe thấy thế liền giật nảy cả mình bỡi tại sao ông của cái tên kia lại biết số cô , còn muốn tìm cô để nói chuyện nữa cớ chứ ?
Tuy là Nhu Nhu có một chút hoang mát nhưng vẫn lễ phép đáp.

---- Vâng ! Tôi biết rồi ! Tôi sẽ lập tức đến ngay ?----
Giọng nói trầm thấp bên kia lại truyền đến.

--- Được ! Tôi đợi cô ?----
Nói xong người bên đầu dây kia liền tắc máy củng không đợi Nhu Nhu trả lời , Nhu Nhu liền vào bên trong phònh chỉnh chu lại trang phục một chút rồi bước ra khỏi nhà.

Một lác sau , trước cổng của căn nhà được xây dựng không khác gì lâu đài kia có một hình dáng nhỏ nhắn đang khoắc trên mình chiếc váy dài qua đầu gối màu đen trông rất đơn sơ mà giãn dị , hình dáng này nếu không phải Mạn Nhu Nhu thì còn ai vào đây chứ.

---- Reng! reng! !----
Mạn Nhu Nhu nhấn nhẹ vào chiếc chuông cửa , sau vài hơi thở liền có một vị quản gia tuổi tầm trung niên bước ra nói.

--- Có phải cô Nhu Nhu đây không ?---
Nhu Nhu lễ phép đáp.

--- Vâng ! Cháu là Nhu Nhu ?----
Vị quản gia lại nhẹ nhàng nói.

---- Mời vào !---
Nói xong vị quản ra kia kiền dẫn đường đi phía trước và tất nhiên là Nhu Nhu bám theo phía sau , không biết là đi đã qua bao lâu Mạn Nhu Nhu xuất hiện trước một căn phòng khách xa hoa và rộng lớn trông khí thế rất uy nghiêm.

Nhìn xung quanh đều có người làm đứng mỗi vị trí như chờ chủ nhà sai bảo vậy , ngồi trên chiếc ghế cao nhất là một ông lão tuổi tầm lục tuần đã nhìn cô mà quan sát.

Phía dưới hai bên có những hàng ghế đã chuẩn bị sẳn củng rất sang trọng , phía bên tay phải có hai vị một nam ,một nữ tuổi tầm tứ tuần cũng đang quan sát cô.

Phía bên tay trái thì trái ngược với những người khác đó là có hai cô gái xinh đẹp hơn cô rất nhiều cũng đang quan sát mình , nhìn vóc dáng này , tuổi tác này củng ngang bằng cô mà thôi.

Thấy Nhu Nhu đã vào trong vị lão già ngồi ở giữa trung tâm phía trên cao cất tiếng nói trầm thấp.

--- Cô là Mạn Nhu Nhu phải không ? ----
Nhu Nhu lễ phép đáp.

---- Vâng !---
Ông lão lại nói tiếp.

---- Tôi không cần biết cô đã dùng cách nào để trèo lên giường cháu tôi , nhưng mà tôi muốn nói cho cô biết muốn làm dâu nhà họ Điềm cô thật còn không xứng ? Nếu làm người hầu thì cũng không được ?----
Mạn Nhu Nhu thừa biết mấy người có tiền này chẳng thèm xem cô ra gì nên cũng lạnh nhạt đáp.

---- Vâng ! Tôi biết rồi ! Ông có thể nói trọng tâm điều mà minh muốn được không ?----
Ông lão ngồi phía trên nghe thế liền cười nói.

--- Tôi rất thích người thẳng thắng như cô ? Được ! Tôi muốn cô không được tiếp cận hay ở bên cháu trai tôi ! Còn về bao nhiêu tiền cô cứ ra cái giá là được ? Nghe nói lúc trước Cảnh Nghi cho cô năm trăm vạn , hay là tôi cho cô gấp đôi được không ?----
Mạn Nhu Nhu nghe ông lão nói thế nhìn không nhịn được phì cười ôn hòa nói.

---- Ông ơi ! Có lẽ ông đã hiểu lầm gì ở đây rồi ! Một tuần này cháu của ông chưa từng đến gặp tôi , nhưng thế thì rời xa kiểu gì vậy ?---
Có lẽ chuyện như thế Nhu Nhu cảm thấy rất lạ , nhưng với mấy người này thì là bình thường như cơm bữa vậy.

Ông lão không kiên nhẫn nói.

---- Tôi không cần biết nó có đến chỗ cô hay không ? Nói tóm lại tôi muốn cô không được bám theo hay tiếp xúc với nó ? Cô có đồng ý hay không ?----
Mạn Nhu Nhu lại đáp.

---- Được ! Nhưng lỡ như anh ta đến tìm tôi thì sao ? Muốn gặp tôi thì sao chứ ? Với tài lực của nhà các người ai đến tôi còn giám không gặp hay sao ?----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 47: 47: Tức Giận !


Mấy người nhà của hắn nghe như thế thì sắc mặt trở nên trắng xám , vì bọn họ biết lời cô nói là thật ,mấy người đó thừa biết tính cách của con mình như thế nào ?
Ông lão trên cao sắc mặt lạnh lùng nói.

---- Vậy thì cô hãy rời khỏi thành phố này thì nó sẽ không tìm đến nữa ?----
Mạn Nhu Nhu nghe được câu nói này thì lại cười nhẹ nói.

---- Mấy người thật sự không hiểu hay là chẳng muốn thừa nhận , nếu như Điềm Cảnh Nghi hắn muốn tìm thì tôi có trốn mười năm anh ta cũng tìm ra , nếu như anh ta không muốn tìm thì cho dù tôi dọn nhà đến ở sát vách cũng chẳng ảnh hưởng gì cả ! Vậy nên mấy người đừng ép một người yếu đuối như tôi phải làm những chuyện vô bổ ấy nữa ! Nếu không còn việc gì tôi xin phép đi được ?----
Những người nhà Họ Điềm nghe xong mấy câu nói này thì sắc mặt hơi ngạc nhiên vì câu nói này của cô, thông thường mấy cô gái trước đây bám theo hắn chỉ cần cho bọn họ một ít tiền đuổi đi là xong , nhưng cô gái trước mặt này thật sự khó hiểu nha.

Ông lão ngồi trên đài cao kia nghĩ một hôi lâu lại nói.

---- Vậy được ! Nếu khi nào nó không tìm đến cô nữa , thì cô củng đường bám theo nó , tháng sau nó phải đính hôn rồi cô nên giữ khoảng cách một chút !----
Mạn Nhu Nhu nghe cái tên kia sắp đính hôn thì trong lòng trở nên vui vẽ rất nhiều mà thỏa mãn đáp lời.

---- Được ! Tôi biết rồi ! À mà còn nữa số tiền ông hứa cho tôi gấp đôi đấy , khi nào cháu trai ông không còn tìm tôi nữa thì tôi sẽ đến lấy ?-----
Phải nói Nhu Nhu không ngu ngốc đến nỗi mặc cho mấy người này cần thì gọi đến , chán chường rồi vứt đi mà không có một lợi ích gì.

Nói tóm lại không phải cô chẳng có tiền và địa vị mấy người này mới xem thường mình như thế hay sao ? Nếu cô có tiền thì sau này còn lo gia đình cơ cực hay sao ? Sợ ai kinh thường hay sao ? Chỉ cần cô có tiền và thành công thì chẳng ai thèm quan tâm quá khứ cô như thế nào cả ?.

Thấy Mạn Nhu Nhu thẳng thắng không vòng vo như thế thì người đàn ông cao tuổi kia lại nói.

---- Vậy được ! Khi nào cần thì cô đến lấy là được !---
Mạn Nhu Nhu ra vẽ không tin tưởng nói.

---- Mấy người nói như thế tôi còn không tin tưởng lắm ? Nếu được thì làm giấy trắng mực đen còn may ra một chút ?----
Nghe thấy cô nói ra những lời nghi ngờ này thì hai vợ chồng ngồi phía bên tay phải liền không vui , ba của Điềm Cảnh Nghi nói.

---- Cô xem Điềm gia tôi là thứ gì chứ ? Không lẽ thấy hứa với một con nhóc như cô sao ?----
Nhu Nhu cười hì hì một bộ ngây ngô nói.

---Không phải các người là thương nhân hay sao ? Mẹ tôi nói thương nhân rất gian xảo không đáng tin !
Điềm Nghị tức giận nói.

--- Cô ! !----
Ông lão phía trên vơ tay ra dấu cho Điềm Nghi im lặng rồi lại nói.

---- Vậy được ! Cô gái chờ một chút tôi cho người đi làm hợp đồng ?----
Mạn Nhu Nhu gật đầu đồng ý , thấy như thế ông lão phía trên ra dấu hiệu sai vài người đi làm hợp đồng.

Không gian trở nên tĩnh lặng đến mức lạ thường , phải nói là có chút lạnh lẽo mới đúng , Nhu Nhu không thích hoàn cảnh này lại nói.

---- Các vị ! Tôi có thể đi dạo một chút được không ? Tôi hứa là sẽ không trộm cái gì cả mấy người cứ yên tâm !----
Nghe con nhóc này nói thế thì mọi người không nhịn được mà tức giận lên ,cho dù hai cô gái phía bên trái trầm tĩnh đến mức nào cũng không chịu nỗi , giàu như bọn họ còn sợ cướp hay sao ?.

Khi mọi người định đáp lời cô , thì chợt từ phía sau có một bàn tay to lớn nắm lấy đôi tay nhỏ của cô lạnh lẽo nói.

---- Tại sao cô lại đến nơi này ! Tại sao lại không nói tôi biết ? Cô muốn chết hay sao ? Mau đi theo tôi ?-----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 48: 48: Ở Lại Nhà Hắn !


Nói xong hắn cũng không để ý đến ánh mắt của mọi người xung quanh mà liền nắm chặt bàn tay nhỏ của cô thô bạo kéo lên một căn phòng trống rồi mạnh mẽ đóng của lại.

--- Ầm! Ầm! !----
Tiếng động to lớn này làm cho bầu không khí yên đến mức đáng sợ , Điềm Cảnh Nghi nhìn con nhóc nhỏ nhắn đang rung rẩy ngồi trên chiếc nệm lớn kia mà tức giận quát.

---- Tại sao lại đến đây ? Mẹ nó tôi cho cô không đủ tiền hay sao chứ ? Còn tới đây để đào góc tường hay sao ?----
Mạn Nhu Nhu hoảng sợ rung rẩy cả người thân hình bất giác cuộn nhỏ lại hai tay ôm đầu vì trước giờ cô chứ thấy cái tên này như thế.

Cô cũng không muốn giải thích gì cả , theo cô nghĩ giải thích với một người đang tức giận thì ngu không gì bằng huống chi nếu nói câu nào đó sai thì lại không tốt cho ba mẹ cô , cùng lắm để yên cho hắn đánh mà thôi.

Hắn thấy cô như vậy thì càng tức giận hơn mà dùng bàn tay to lớn nâng chiếc cằm của Nhu Nhu mà nói.

----Không phải lúc nảy cô hùng hổ lắm hay sao ? Tại sao không trả lời câu hỏi của tôi ? Nếu như còn không trả lời thì tôi sẽ cho cô biết như thế nào là hối hận chẳng kịp !---

Mạn Nhu Nhu nghe thấy được những lời này thì khuôn mặt trở nên sợ hãi lắp bắp đáp.

---- Là! Là ông của anh bảo tôi tới , tôi chẳng dám ông nghe ? Ông ta bảo tôi rời xa và không được bám theo anh thì sẽ cho tôi một ngàn vạn ! Người nhà họ Điềm các anh quyền lực như thế tôi không dám chống đối ! Xin anh đừng tức giận với tôi !---
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền nhắm mặt bỡi vì cô không dám nhìn vẽ mặt hung ác này của hắn một chút nào cả.

Nghe được cô trả lời như thế thì hắn liền dùng bàn tay to lớn ấy vỗ vào khuôn mặt trắng noãn của Nhu Nhu một cái nhẹ nhàng như dĩu cợt rồi cười hung ác nói.

---- Vậy cô đồng ý nhận tiền và rời đi sao ? ----
Nhu Nhu nghe thấy nụ cười hung ác mà giọng nói này thì bất giác thân thể mềm nhũn ra mà yếu ớt nói.

---- Tôi không dám làm thế ? Tôi chỉ nói với bọ họ nếu như anh chán ghét và không tới chỗ tôi nữa , thì tôi có thể đến nhận tiền mà thôi ! Anh thừa biết là tôi không dám chọc giận anh mà tại sao lại hỏi như thế ? -----
Thấy con nhóc này thành thật khai báo như thế thì cơn phẫn nội trong lòng đã tan biết lúc nào không hay.

Hắn thả khuôn mặt cô ra lạnh lẽo nói.

---- Từ giờ cô cứ ở lại căn nhà này chưa được tôi cho phép thì không được rời đi , nếu còn dám chạy lung tung thì cô biết rồi đấy ?----
Nhu Nhu nghe lời tr ần trụi hăm dọa này của hắn thì gật đầu lia lịa đáp.

--- Vâng ! Vâng ! Tôi biết rồi ! Tôi sẽ không chạy lung tung anh đừng tức giận !----
Phải nói nếu như cô gặp tình trạng như thế này mãi thì chắc bản thân sẽ hoảng sợ đến mức trầm cảm mà thôi , cái tương lai sao này thật là đáng lo a.

Hắn đánh giá con nhóc này từ trên xuống dưới một vọng lại cười gian tà nói.

---- A mới một tuần không gặp , thân hình cô nỡ nan hơn nhiều nha !----
Nghe thấy cái tên này nói như thế thì trong lòng cô có chút không vui mà thầm suy nghĩ.

* Không phải là do anh hết đấy sao ? Anh xoa bóp như thế nó không nỡ nan mới là có bệnh đấy ? Lại còn hỏi như thế nữa chứ ,cái tên này thật là b**n th** nha !*
Tuy là suy nghĩ như thế nhưng Nhu Nhu vẩn cười ôn hòa nói.

--- Anh quá khen ,chỉ là lâu quá không gặp anh mới thấy như thế mà thôi !----.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 49: 49: Dùng Cơm !


Thấy con nhóc này nói như thế thì hắn lại cười gian xảo đáp.

---- Vậy là cô trách tôi một tuần này không đến thăm à ? Có phải là nhớ khuôn mặt đẹp trai này của tôi rồi không ?----
Mạn Nhu Nhu trong lòng thầm mắng một tiếng nhưng vẫn nhẹ nhàng đáp.

---- Phải công nhận là anh rất đẹp trai , nhưng tôi có rất nhiều chuyện phải làm nên cũng không để ý là mấy ngày rồi anh chưa đến ? Tôi không cố ý !----
Nhìn thấy khuôn mặt xinh xắn của làm trong lòng hắn có một chút vui vẽ nói.

---- Tôi không trách cô ! Tôi nhớ là cô rất tham ăn , sáng giờ đã bỏ thứ gì vào bụng chưa đấy ?----
Nghe hắn nhắc Nhu Nhu như nhớ ra được chuyện to lớn như muốn nứt trời mà uất ức nói.

---- Chưa được ăn gì cả ! Lúc sáng người nhà anh gọi đến nên tôi không giám chậm trể liền đi ngay , nên bây giờ cảm thấy rất đói !---
Thấy cô có lẽ mặt này hắn lại buồn bức nói.

---- Cô làm vẽ mặt đó là bảo tôi bỏ đói cô hay sao ? Nhìn căn nhà rộng thế này không đủ cô ăn no hay sao chứ ? Còn làm vẽ mặt đó nữa tôi bỏ đói cô !-----
Mạn Nhu Nhu nghe hắn nói thế liền ngậm miệng không giám nói thêm tiếng nào , phải nói chọc giận người nắm được điểm yếu của mình thật không khôn ngoan.

Điềm Cảnh Nghi lại lạnh lùng đáp.

----Mau theo tôi xuống ăn cơm !----
Nói xong cũng không đợi Mạn Nhu Nhu đồng ý mà hắn liền dẫn đường đi phía trước , Nhu Nhu liền nhanh chóng chạy theo phía sau hắn bỡi vì căn nhà này ngoàn cái tên khốn kiếp này thì cô cũng không quen ai cả.

Một lác sau Nhu Nhu đã xuất hiện dưới căn phòng lúc sáng có mấy người kia , nhưng bây giờ khác biệt ở chỗ là giữ trung tâm bàn ăn lớn kia đã trưng bày rất nhiều món sang trọn nhìn mà hoa cả mắt.

Bỡi vì bây giờ cũng đã gần tới bữa trưa nên dưới nhà rất đông , xung quanh có nhiều ánh mắt châm chú nhìn vào cô như đánh giá một món đồ vậy , Mạn Nhu Nhu thấy như thế liền vờ như không thấy một chút gì cả.

Nhưng trong lúc cô đang suy nghĩ thì Điềm Cảnh Nghi nhanh chóng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng như ngọc kia của cô bước tới bàn ắn ở trung tâm mà nói.

---- Ngồi bên cạnh tôi ! Chờ mấy người kia xuống rồi cùng dùng bữa !----
Hắn nói xong liền ngồi xuống một chiếc ghế sang trọng phía trước mặt , Mạn Nhu Nhu nghe như thế liền làm theo mà ngồi xuống nhưng không dám nói thêm câu gì.

Thời gian bất giác mà trôi qua trong yên tĩnh Mạn Nhu Nhu thấy thấy sắc mặt hắn không vui nên bản thân cũng chẳng hề lên tiếng.

Nhu Nhu không hiểu cái tên này rõ ràng là bản thân cô đâu có trêu chọc gì hắn , lại sao lại có vẽ mặt như muốn cắn người cơ chứ ? Đúng là khó hiểu nha ?.

Trong khi Mạn Nhu Nhu còn suy nghĩ thì người nhà của hắn đã đi tới trước bàn ăn ,những khuôn mặt này cũng không còn xa lạ nữa mà là những người cô gặp lúc sáng nay.

Mấy người này liền ngồi xuống vị trí của mình đôi mắt có chút hiếu kỳ nhìn về hướng của Nhu Nhu , Bỡi vì mấy người này biết từ khi hắn hiểu chuyển , biết được lý do tại sao mẹ mình rời đi thì cũng không thân thiết và xem mấy người này là gia đình.

Phải nói đến cả một câu gọi ông nội , ba , dì kể cả hai đứa em gái cùng cha khác mẹ ấy hắn chứ xưng hô thân thiết qua một lần.

Còn về phần hắn ăn chơi trát tán với những cô gái bên ngoài thì mấy người nghe không ít , cũng gặp vô số người con gái xinh đẹp những đều là vị tiền của nhà họ Điềm mà thôi.

Nhưng hôm nay thấy hắn về nhà như thế này thì có một chút khác lạ , ông lão lớn tuổi kia thấy bầu không khí không đúng nên nhẹ nhàng nói.

-----Mau ! Mau ăn cơm đi không thức ăn nguội mất !----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 50: 50: Trêu Chọc!


Nghe ông của hắn nói như thế thì mọi người đều trực tiếp động đũa gấp thức ăn , Mạn Nhu Nhu củng không ngại mà gắp thức ăn nhai ngấu nghiến như đang trút giận những người này vì đã kinh thường mình vậy.

Nhưng khi ăn được một lúc lâu thì cô mới phát hiện ra có thứ gì đó không đúng lắm , thông thường gia đình với nhau thì ngồi ăn cơm thường nói chuyện rất vui vẽ.

Những người này thì chỉ lo tập trung dùng cơm , theo cô quan sát thì đôi lúc còn lướt ánh mắt về phía cái tên này nữa , không lẽ là muốn trách hắn vì đã đưa cô về hay sao ?.

Nghĩ đến đây Mạn Nhu Nhu như lạnh cả sống lưng mà làm chậm động tác lại cũng không muốn ăn thêm nữa mà trong lòng thầm nghĩ.

" Mấy người này thật là đáng sợ nha ! Không thích thì có thể bảo mình đi là được ? Ai mà lại muốn ở cái nơi này chứ ? Gò bó muốn chết người ?"
Thấy con nhóc này thường ngày rất ham ăn nhưng hôm nay lại như thế này thì hắn liền gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát cô nhẹ nhàng nói.

---- Ăn nhiều một chút , cơm đầu bếp nấu không ngoan hay sao ?----
Nghe thấy cái tên này hỏi như thế thì Mạn Nhu Nhu như muốn phun cả cơm trong miệng ra nhưng cũng may là định lực của cô còn khác tốt nên mới ổn định được a.

Cái tên này không phải muốn cho mấy người này trừng mắt về phía cô hay sao chứ còn lại cô ý hòi như thế ? Không phải là cô ăn rất ngoan hay sao chứ ? Nhu Nhu đã không muốn thu hút sự chú ý nhưng mà cái tên này thật là đáng ghét nha.

Tuy là Nhu Nhu suy nghĩ như thế nhưng vẫn cười ôn hòa đáp.

---- Không có ! Cơm nấu rất ngoan , anh đừng quan tâm tôi mau ăn đi !----
Nhưng mà cái tên này làm sao chịu dễ dàng bỏ qua cho cô như thế , hắn gấp một miếng thức ăn bỏ vào miệng lại nói tiếp.

----Tôi không ngờ cô có giá như thế nha ! Không biết là lần này bọn họ cho cô bao nhiêu tiền để rời xa tôi đây ?----
Câu nói này hắn đã hỏi qua một lần rồi đương nhiên là không dùng để hỏi cô mà là hắn muốn mỉa mai mấy người nhà của mình mà thôi.

Nhưng mà Mạn Nhu Nhu phải nói là có những việc hơi ngốc , tưởng là cái tên này lại làm trò kinh thường cô cười hì hì rất vui vẽ mà nhẹ nhàng nói.

---- Nói đến chuyện này thì phải công nhận là anh đáng giá tới một ngàn vạn đây nha ! Số tiền này nếu mà tôi có được không phải là giàu nhất nơi tôi ở hay sao ? Nghĩ tới là không kiềm được muốn lấy rồi ?----
Nói xong cô lại cười vui vẽ mà ăn cơm cũng không để ý đến mấy người nhà hắn đánh giá như thế nào về cô , có một câu nói rất hay là thân nhau thì đánh giá qua lòng dạ , còn gặp mặt ngang qua thì đánh giá qua vẽ bề ngoài nếu chưa từng tiếp xúc với cô thì thường có đánh giá sai lầm.

Sắc mặt Điềm Cảnh Nghi trắng xám tức giận lộ rõ ra bên ngoài cũng không muốn che dấu ,mẹ nó nhìn cái nụ cười của con nhóc này hắn thật sự muốn đè dưới thân mà đánh vào mông cho đỡ cơn tức giận.

Hắn lại lạnh lùng nói.

---- Đem tôi bán như thế cô thấy vui lắm phải không ? Hình như tôi thấy cô rất thích cười trên sự khó chịu của người khác thì phải a ?----
Nghe lời nói này của hắn Mạn Nhu Nhu như đánh hơi được mùi thuốc súng ở đâu đó , sắc mặt cô hoảng sợ thấy rõ mà vội vã nói.

----- Không phải như thế ? Không phải là tôi có ý đó ? Chỉ là thấy mọi người yên tĩnh quá nên mới trêu chọc anh thêm vài câu mà thôi , nếu anh thật sự để ý thì tôi không nói là được chứ gì ?----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 51: 51: Yêu Người Gia Tộc Lớn !


Nghe con nhóc này giải thích như thế thì không hiểu sao từ sâu trong đáy lòng hắn có một chút vui xướng khó tả , nhưng hắn vẫn lạnh lùng hừ một tiếng nói.

----- Cô khôn hồn thì đừng đem tôi ra làm trò đùa nữa , coi chừng tôi bỏ đói mà nhốt cô ở đây lúc đó đừng có van xin tôi !-----
Điềm Cảnh Nghi hắn phát ra câu nói đầy tính uy h**p nhưng đôi tay vẫn nhanh chóng gắp cho cô một cái đuồi gà bỏ vào bát.

Những hành động này đều bị người nhà hắn nhìn vào trong mắt nhưng bọn họ đều không biết nói gì với cái tên này , mấy người họ biết lý do tại sao hắn lại như thế ? Nên có một số chuyện đều làm theo ý hắn như bù đắp một phần nào tổn thương trong quá khứ.

Bầu không khí lại yên tĩnh thêm một chút thì chợt có tiếng chuông điện thoại vang lên làm tan đi không gian ngột ngạt ấy.

Mạn Nhu Nhu liền đưa bàn tay ra lấy chiếc điện thoại của mình đang bỏ trên bàn , thì chợt một bàn tay liền nhanh chóng cầm lấy đương nhiên không ai khác chính lá cái tên khốn kiếp kia.

Mạn Nhu Nhu ra vẽ không vui nói.

--- Tại sao anh lại cầm điện thoại của tôi ? Mau trả lại đây nhở có người quen tìm thì sao ?----

Điềm Cảnh Nghi cười hung ác nói.

---- Không phải lúc nảy cô còn trêu chọc tôi được hay sao ? Bây giờ tôi không có cô nghe máy xem như chúng ta hòa nhau ?-----
Mấy người nhà của hắn thấy được hành động này thì một mặt mộng bức , đây chẳng phải là một tên lạnh lùng cao ngạo chẳng để ai vào trong hắn hay sao ? Không phải rất là ít nói hay sao ? Tại sao lại có một mặt như thế này cơ chứ ?.

Mạn Nhu Nhu nghe cái tên này nói thế liền không nhịn được mà nói.

----- Anh có biết chuyện gì là quan trọng hay không ? Lỡ người quen gọi tôi có chuyện gấp thì sao ? Sao anh có thể nhỏ mọn như thế chứ ? Đúng là chẳng ra dáng đang ông chút nào cả !----
Hắc mặt kệ những ánh mắt đang nhìn mình xung quanh nghe cô nói thế liền cười gian xão nói.

---- Tôi có đang ông hay không thì chẳng phải cô làm người hiểu rõ nhất hay sao ? À hay là tôi chưa làm cho cô thoả mãn mới nói như thế đúng không ?-----
Nghe những lời thô t ục đầy hàm ý này của hắn thì sắc mặt cô đỏ bừng cuối đầu xuống cũng chẳng xem nói thêm lời gì.

Cái chuyện như thế cũng nói ra được chẳng khác nào hắn xem cô là một người ai cũng có thể lên giường , nếu đã như thế thì cô cũng lời để ý cái tên này làm gì cho đau đầu kẻ không may chọc hắn giận cô làm người không có quả ngọt để ăn.

Thấy con nhóc không thèm quan tâm đến mình thì trong lòng hắn có một chút khó chịu những củng biết vừa rồi mình lỡ lời nên đành trả điện thoại lại cho cô mà lạnh nhạt nói.

---- Tôi trả điện thoại có cô còn không được hay sao ? Giận dỗi cái gì chứ ? ----
Mạn Nhu Nhu thấy tên này chịu trả điện thoại thì củng đưa tay cầm lấy củng không để ý cái tên này , thấy dòng số khá quen thuộc này thì trong lòng cô thở phào một hơi nhẹ nhõm biết là không có chuyện gì quan trọng.

Bỡi dãy số này nếu không phải của Uyển Thư thì còn ai vào đây chứ ,Mạn Nhu Nhu liền đứng dậy lễ phép hướng mọi người nói.

---- Tôi đi nghe điện thoại một lác ! Tôi xin phép !-----
Bỡi vì nếu ngồi ở đây nghe điện thoại thì cũng không được lễ phép lắm nên cô mới nói như thế , nhưng khi cô chuẩn bị quay người đi thì liền có một bàn tay to lớn kéo cô ngồi lại vị trí của mình mà lạnh lùng nói.

---- Cứ ngồi nghe ở đây là được ? Không lẽ có chuyện gì không muốn cho tôi biết hay sao ?-----

Mạn Nhu Nhu lướt ánh mắt như dò hỏi về phía mọi người thấy không ai phản đối cô liền ngồi xuống cầm máy lên cũng mở loa ngoài có cái tên này nghe là mình đang nói chuyện với ai.

---- Alo ! Có chuyện gì mà giờ này gọi mình thế ?----
Đầu truyền bên kia Uyển Thư cười vui vẽ nói.

---- Nhu Nhu ! Tối nay mình nấu cơm đợi cậu về được không ? Hôm nay rảnh rỗi nên cùng cậu uống vài chai xem như cảm ơn vì cậu đã giúp đỡ mình có được không ?-----
Mạn Nhu Nhu liền khó xữ nói.

--- À Uyển Thư ! Tối nay mình về không được ? Hay là để hôm khác được không ?
Nghe thấy thế đầu truyền bên kia Uyển Thư lại căn dặn nói.

---- Nhu Nhu ! Mình nói cậu nghe tốt nhất hãy cẩn thận với những cái gia tộc giàu có lắm tiền kia , nếu không một ngày nào đó cậu rất sẽ rất thảm đó !----
Mạn Nhu Nhu lại thắc mắt hỏi.

---- Tài sao lại phải cẩn thận ? Không phải mình an phận là được sao ? Không trêu chọc ai là được sao ?----
Uyển Thư lại lên giọng răng dạy.

--- Mấy cái gia tộc ấy đó à rất xem trọng thể diện và môn đăng hộ đối với bọn họ , nếu như cậu xuôi xẻo yêu phải một người con trai của gia tộc đó thì cũng sẽ bị đuổi đi tám ngàn dặm mà thôi ?----
Mạn Nhu Nhu nghe thế rất hài lòng vì cô cũng rất hiểu , nhưng cô muốn Uyển Thư nói ra là để cái tên này nghe mà bỏ cuộc mà thôi.

Mạn Nhu Nhu lại một bộ ngu dốt hỏi tiếp.

---- Cậu nói hơi quá rồi , có đến mức đó không chứ ?----
Uyển Thư đầu truyền bên kia tức giận vì cô không hiểu mà quát.

---- Cậu đúng là chẳng biết tốt xấu , mình nói nếu như cậu có quan hệ yêu đương thì cũng chẳng sao cùng lắm là rời đi ! Nếu như cậu có con của gia tộc đó thì thảm rồi , có thể sau khi sinh con xong bọn họ sẽ cướp con rồi vứt cho cậu mọi số tiền rồi đá mông cậu đi ?!!----
Uyên Thư ngừng lại một hồi lại nói.

---- Nếu như thế thì con cậu sẽ gọi người khác là mẹ ! Nếu như thế thì cậu còn dám nói mình quá lời hay không ? -----
Nói xong Uyển Thư lại cười vui vẽ nói.

---- À mà mình nói mấy chuyệ này chắc cũng hơi dư thừa , bỡi vì phong thủy của cậu rất tốt chắc không gặp tình trạng này đâu nhỉ ! Thôi mình có việc rồi chào cậu !----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 52: 52: Hắn Hăm Dọa


Nói chuyện xong Mạn Nhu Nhu tắt máy liền liết nhìn xung quanh , thấy mấy người này đang nhìn mình thì cô lại làm bộ mặt khó hiểu cười ôn hòa nói.

---- Xin lỗi ! Là bàn của tôi làm phiền đến mọi người rồi ! Hay là chúng ta tiếp túc dùng cơm thì hơn ?----
Thấy được vẽ mặt vờ như không có chuyện gì của cô mấy người đang ngồi xung quanh chỉ muốn lao đến cắn con nhóc mưu mô này vài miếng.

Điềm Cảnh Nghi củng không dài dòng nữa mà ánh mắt có một chút tức giận nói.

---- Vậy thì cô cứ ở đây đi không được chạy nhảy lung tung , nếu tôi biết cô chạy nhảy lung tung thì sẽ chặt chân cô , khi nào tôi đính hôn thì sẽ tha cô ra muốn đi đâu thì tùy cô !----
Nói xong hắn củng không thèm nhìn ánh mắt của mọi người hình như trong lòng có chút khó chịu mà nhanh chóng rời đi.

Mạn Nhu Nhu nghe câu nói có phần uy h**p này của hắn thì sắc mặt liền nhăn đến mức khó coi nhưng cũng không tức giận lắm ,bỡi vì cô biết cái tính khí nắng mưa thất thường này của hắn.

Mạn Nhu Nhu cũng không còn hứng thôi ăn cơm mà chỉ ngồi im ở đây , đơn giãn là vì tới nhà người khác ăn miễn phí không làm một số chuyện thì chẳng hay ho lắm ,vậy nên cô quyết định rữa bát.

Mạn Nhu Nhu trong lòng cũng có một chút đồng tình với mấy người nha nha ,cái tên kia thật là khó chịu không xem ai vào mắt đúng là cô chẳng biết từ gì để mưu tả.

Mấy người nhà hắn thấy cô dùng ánh mắt đó quan sát thì lại có một chút không vui , em gái lớn thứ hai cùng cha khác mẹ với hắn tên Điềm Tịch nói.

---- Đúng là lại có thêm một cô gái tìm cách lên giường anh trai , không biết là được mấy ngày đây ?----
Em gái của Điềm Tịch tên Điềm Nhã nói.

---- Chắc cũng giống như mấy cô gái khác , vài ba ngày rồi cũng bị đá mông mà thôi ! Đúng là thật khâm phục một số người nhà vì tiền mà chuyện gì cũng dám làm ?----
Những lời nói này từ hai cô em gái hắn phát ra truyền đến tai Nhu Nhu , cô cũng chẳng thấy khó vì đã biết với tính khí mắt cao hơn đầu này của mấy người này nên chỉ cầm điện thoại lên đặt mua một chiếc lắp tóp mà thôi.

Cô thật sự cũng không bận tâm những lời nói này mà cứ yên lặng dùng cơm phải nói cái cảm giác này thật là khó chịu a.

Thấy cô không để ý tới lời nói của mình thì hai người em gái của hắn cũng yên lặng mà ăn cơm , thấm thoát thì cũng đã ăn xong mọi người trong gia đình hắn ai cũng có việc phải làm cả nên mọi người nhanh chóng rời đi chỉ còn lại một mình cô.

Vì nhà này có rất nhiều người làm nên chuyện thu dọn chén bát đã có người lo liệu , nhưng mà bản thân Mạn Nhu Nhu cũng không muốn dùng miễm phí của người khác nên cũng giúp thu dọn và lau chùi một ít khu vực trong nhà.

Mấy người làm tại đây thấy thế nhưng củng không mở miệng thời gian lại nhanh chóng trôi qua , Mạn Nhu Nhu bước ta cổng lấy chiếc lắp tóp mới mua rồi lại vào trong phòng lúc trước hắn và cô đã vào.

Bỡi vì nhà cũng không còn người thân của hắn , với lại hắn cũng chẳng bảo cô làm gì nên Nhu Nhu muốn xem giá nhà đất một tuần trước mình mua có lên hay không.

Khi Mạn Nhu Nhu kiểm tra tài liệu giá nhà đất các khu vực cô từng mua thì sợ hết hồn , tuy là tăng lên rất ít nhưng mà ngày nào cũng tăng , nếu như thế thì mua xong để đó một tháng hoặc một năm cũng có thể lời tới vài chục vạn.

Tuy là con số này khá nhỏ với mấy người có tiền , nhưng đối với Nhu Nhu thì cố gắng làm mấy năm mới được như thế đấy , xem xong tư liệu thì cô cũng lười biến mà nằm xuống ngủ thiếp đi.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 53: 53: Nhờ Vã !


Thời gian cứ thế mà thấm thoát trôi đi tới mở tối ,dưới một căn phòng sang trọng Mạn Nhu Nhu lười biến mở đôi mắt xinh đẹp đưa bàn tay nhỏ nhắn vụi một lác rồi lại liết nhìn xung quanh.

Mạn Nhu Nhu để ý hình như là bản thân quên một thứ gì đó rất là quan trọng , cô chợt nhớ ra lúc sáng nay đi vội với lại cũng không mang theo quần áo nên Nhu Nhu tuy là khó chịu nhưng cũng không giám tắm nha.

Mạn Nhu Nhu suy tính một lác cảm thấy bản thân mình bây giờ có ra ngoài cũng không , mà không tắm cũng rất là khó chịu nên cô lủi thủi ra bên ngoài căn phòng tìm người mượn một bộ đồ mà thôi.

Phải nói thà cô ở bẩn một hôm cũng không chết được, nhưng chọc giận cái tên kia a số cô thật thảm nha đến mức không có đồ để bận.

Cô vừa đi dạo xung quanh cái nơi này tay còn lại thì thao tác điện thoại như gọi cho ai đó.

Đầu truyền bên kia lạnh lẽo nói.

---- Cô gọi tôi có chuyện gì ? Có phải đang nhớ khuôn mặt đẹp trai này của tôi không ?----

Giọng nói này không phải Điềm Cảnh Nghi hắn thì còn là ai chứ , nghe nói vậy Nhu Nhu phiền muộn nói.

---- Lúc sáng tôi đi hơi gấp nên không mang theo đồ , anh có thể giúp tôi mua vài bộ được không ?----
Giọng nói trầm tĩnh bên kia lại truyền đến.

---- Được rồi ! Cô đợi một chút tôi bảo người mua giúp cô , nếu không còn việc gì thì tôi cúp máy đây !----
Nói xong cái tên đáng ghét kia liền cúp máy đến cả một tiếng cảm ơn cô cũng chưa kịp nói ra , Mạn Nhu Nhu thở dài một tiếng lại nằm xem điện thoại.

Một lác sau , cô nghe thấy liền mở của từ bên ngoài truyền vào , theo phản xạ cô nhanh chóng đi ra mở cửa.

xuất hiện trước mặt cô là một cô gái nhỏ nhắn trong khá xinh đẹp nhìn hướng về phía Nhu Nhu ôn hòa nói.

---- Đây là đồ cậu chủ bảo chúng tôi mua , cô mau thử xem cơ vừa ý không , nếu không vừa thì có thể nói với tôi !----
Nói xong cô gái nhỏ đó đưa hai túi xách đồ nhìn khá sang trọng đưa về phía trước , Mạn Nhu Nhu đưa bàn tay nhỏ nhắn bắt lấy rồi nhẹ nhàng nói.

---- Tôi cảm ơn ! Không cần phải thử đâu ạ ! Tôi còn có việc xin phép vào trong trước !---
Nói xong Mạn Nhu Nhu cười nhẹ lấy một tiếng rồi nhanh chóng bước vào trong phòng , cô mở đồ bên trong ra thì sợ hết hồn bỡi quần áo, váy món nào cũng trông rất đắt tiền.

Thứ làm cô đỏ mặt nhất chính là bên trong có rất nhiều bộ nội y phụ nữ phải nói là hỡ đến mức Nhu Nhu cũng thấy không dám mặt , hên chỉ là nội y mà thôi nếu như đồ bên ngoài chắc cô đào một cái hố mà dấu mặt đi mất.

Bỏ những suy nghĩ này sau đầu , Mạn Nhu Nhu nhanh chóng bước vào trong căn phòng tắm và thời gian lại trôi qua.

Khi cô bước ra khỏi căn phòng tắm khoắc trên mình một chiếc váy màu xanh lam dài qua đầu gối trông rất sang trọng.

Cô nhìn sắc trời hình như cũng đã tới bữa tối nên cũng ngoan ngoãn đi xuống , nếu như cô để người khác lên gọi nữa thì không hay lắm đâu dù gì cô cũng chẳng có vị trí nào trong căn nhà này cả.

Mạn Nhu Nhu đi xuống thì xuất hiện trước mặt cô là gia đình của Điềm Cảnh Nghi đang ngồi xem ti vi chỉ là không thấy hai đứa em gái của hắn đau.

Thấy cái tên kia chưa về thì trong lòng cô thầm mắn , nếu để cô ở đây thì phải đối mặt với mấy người này ra làm sao a , thật là ngại ngùng nha.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 54: 54: Khó Nói !


Mạn Nhu Nhu cảm thấy chẳng có gì vui với lại cũng không muốn gặp mấy người này nên lười biến mà đi dạo xung quanh.

Người nhà của hắn thấy cô như thế củng không nói gì , phải nói là không muốn nói nhiều lời với người rẻ rẻ tiền như cô.

Khi Mạn Nhu Nhu đi dạo xung quanh căn nhà như lâu đài này thì trong lòng có một chút cảm thán a , người có tiền thật là xa hoa rộng rãi thứ gì ở nơi đây cũng rất đắc tiền nha.

Nhu Nhu đi dạo một lúc lâu thì thấy bản thân mình củng có chút mệt mỏi và đói bụng vì cái nơi này thật sự là quá rộng.

Cô lười biến định bước vào bên trong thì chợt từ phía sau vang lên tiếng nói.

------ Cô ở đây làm gì thế ? Có phải là đang chờ tôi về hay không ?----
Nghe cái giọng nói và âm thanh này thật sự là quen thuộc a , nếu như âm thanh này không phải của Điềm Cảnh Nghi thì còn ai vào đây chứ.

Nhu Nhu theo phải xạ quay đầu ra phía phát ra âm thanh khuôn mặt đẹp như tạc tượng kia không lẫn đi đâu được cả , cô cũng không hiểu nỗi là ai cho hắn cái tự luyến như thế chứ ?.

Tuy nghĩ trong đầu là như thế nhưng cô vẫn nhẹ nhàng đáp lời.

---- Anh nghĩ nhiều rồi tôi chỉ là muốn dạo mát một chút , nếu anh đã về rồi thì chúng ra cùng nhau vào dùng bữa tối đi mọi người đang chờ thì không hay đâu ?-----
Lục Cảnh Nghi nghe cô nói thế thì có chút bất ngỡ bỡi vì bản thân hắn là người biết rõ nhất vài tháng mình mới về đây một lần làm gì có vụ mọi người chờ cơm cơ chứ.

Nghĩ như thế nhưng hắn vẫn nắm bàn tay nhỏ của cô kéo vào bên đi vào bên trong nói.

---- Vậy chúng ta không để bọn họ đợi nữa mau cùng vào dùng bỡi nào !---
Thấy hành động hắn kéo tay mình đi như thế Nhu Nhu cũng không dám phản kháng mà chỉ đành nghe theo, vài hơi thở sau hai người đã tiến vào bên trong phòng ăn.

Xuất hiện trước mắt cô là mọi người nhà hắn đều đã ngồi vào bàn ăn và động đũa nói chuyện trông rất vui vẽ củng không có ý đợi hai người bọn họ.

Mạn Nhu Nhu nhìn cảnh này thật sự không hiểu lắm chẳng phải người nhà thì phải đợi đông đủ mà dùng bữa hay sao ? Tại sao lại như thế chứ ?
Còn về phần Điềm Cảnh Nghi thì rất là hiểu rõ vì lý do hắn về đây tùy theo tâm trạng nên mọi người củng không biết đường nào mà chờ đợi, phải nói là tính khí hắn rất thất thường và lạnh lùng thì đúng hơn.

Mọi người trong nhà hắn đều nhìn về phía hai người bằng ánh mắt bất ngờ , đúng hơn là ánh mắt vui vẽ hiếm thấy bỡi từ khi hắn trưởng thành thì rất ít khi về nhà huống chi là nói ngồi ăn cơm chung như thế.

Mạn Nhu Nhu đang lạc trong suy nghĩ khó hiểu thì chợt bị hắn kéo tới ngồi tại vị trí ghế của hai người , mấy người làm kia liền nhanh chóng đưa bát đũa đến trước mặt hai người.

Điềm Cảnh Nghi liền hướng ánh mắt về phía Nhu Nhu lạnh nhạt nói.

---- Cô còn nhìn cái gì ? Không phải cô rất tham ăn hay sao ? Còn không mau ăn thì tôi vứt hết bây giờ !----
Mạn Nhu Nhu nghe thấy lời hăm dọa này thì củng không nghĩ nhiều liền tập trung và chuyên môn của mình , nhưng có một điều cô dám khẳng định là cái tên này có hiềm khích với gia đình của hắn.

Cô tập trung ngấu nghiến thức ăn , mọi người cũng đều tập trung vào ăn uống như cũng không tự nhiên mà cười nói như lúc đầu, nếu nhìn sâu trong ánh mắt của mọi người nhà họ Điềm thì có thể thấy được bọn họ có rất nhiều điều muốn nói với hắn nhưng lại thôi , thật sự cái cảm giác này không thoải mái.

Mạn Nhu Nhu ăn một hồi lại nhớ đến việc quan trọng gì đó hướng về phía Điềm Cảnh Nghi hỏi.

----- Xếp ! Anh bảo tôi ở đấy đến khi mình đính hôn mới được rời đi ! Vậy những ngày tháng tôi ở đây thì có được quyền lời gì không ?----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 55: 55: Tính Cánh Quái Lạ !


Lời nói của Mạn Nhu Nhu vang lên tuy là không lớn nhưng đủ làm cho những người xung quanh đây nghe vào trong tai , người nhà hắn nhìn cô bằng ánh mắt khá bất ngờ Điềm Cảnh Nghi nghe thế liêcn nhíu đôi chân mày nói.

----Cô sợ tôi nuôi không nỗi cô ? Hay là cô sợ tôi thất hứa mới nói như thế ?----
Mạn Nhu Nhu sắc mặt có một chút u ám mà nhẹ nhàng đáp lời.

---- Tôi không dám ! Chỉ là tôi muốn rõ ràng về phần thưởng của mình để cố gắng làm việc trong một tháng này tốt hơn mà thôi ! Anh không để ý một chút tiền ấy chứ ?----
Nói xong Mạn Nhu Nhu chớp đôi mắt to tròn xinh đẹp nhìn về khuôn mặt đẹp như tạc tượng kia của hắn , Điềm Cảnh Nghi thấy được vẽ mặt vờ như ngây ngô của con nhóc này tì thật sự muốn đè dưới thân mà đánh cái mông ghê.

Trong lòng hắn suy nghĩ.

"Được lắm nhóc con ! Tôi sẽ cho cô biết như thế nào thê thảm !"

Tuy nghĩ trong đầu những chuyện hung ác nhưng vẽ mặt bên ngoài vẩn ung dung nhàng nhã như không có việc gì làm khó được hắn.

Tuy là hắn có cảm giác mình thích ở chung với con nhóc này ,nhưng hắn chắc chắn là vì con nhóc này mới lạ khi nào chơi chán rồi thì tự dưng muốn đuổi đi ấy mà , bản thân hắn cũng không quan tâm lắm.

Điềm Cảnh Nghi cười cười đáp lời.

----Nếu tôi không cho cô lời ích mà bản thân cô mong muốn , cô sẽ không ngoan ngoãn mà trèo lên giường tôi sao ?----
Lời nói lạnh lẽo đầy sự uy h**p này truyền đến bên tai Nhu Nhu làm cho khuôn mặt xinh đẹp của cô có một chút tái nhợt mà hoảng sợ nói.

---- Tôi! Tôi không dám ! Anh đừng suy nghĩ nhiều tôi sẽ ngoan ngoãn làm cho anh hài lòng mà , Xin anh đừng như vậy với tôi nữa !----
Nhu Nhu nói ra lời này củng không bận tâm những ánh mắt kinh bỉ của người nhà hắn hướng về phía mình là như thế nào cả.

Thứ cô muốn bây giờ là không chọc giận cái tên kia mà thôi , thấy con nhóc này hoảng sợ mà ngoan ngoãn như thế thì liền đưa bàn tay to lớn ra vỗ vỗ lên đôi gò má hồng hào của cô mà cười nói.

--- Ngoan như thế có phải tốt hơn không ? Tôi đây cả tuần rồi cũng chưa tìm người giải tỏa hết những thứ trong người , nếu một lác nữa cô ngoan ngoãn r.

ê.

n r.

ỉ to một chút làm tôi hài lòng , biết đâu tôi sẽ hướng thú mà thưởng cho cô một chút tiền mua xe !----
Nụ cười hung ác kèm theo câu nói đầy kinh bỉ của hắn không kìm nén mà nói to lên làm cho khuôn mặt của Nhu Nhu khó chịu vô cùng nhưng vẫn tỏa ra vẽ bình ỗn , nhưng sâu trong đáy mắt là một tia lạnh lẽo hiếm thấy.

Nhu Nhu cũng không muốn nói thêm điều gì vì chẳng muốn chọc giận hắn chút nào cả mà chỉ tập trung vào dùng cơm ,hắn thấy ngươi thế cũng khônh nói thêm gì mà nhanh chóng dùng bữa.

Thấm thoát thời gian lại lặng lẽ trôi qua , khi mọi người dùng bữa xong thì ai cũng về phòng của mình ,Mạn Nhu Nhu cũng vào nơi ở của mình mà nhanh chóng hướng vào căn phòng tắm và đóng cửa lại.

!.

két! két! !----
Mạn Nhu Nhu từ bên trong căn phòng bước ra khoắc trên mình một chiếc váy đen dài qua đầu gối trông rất nho nhã nhìn về hướng chiếc giường , không biết từ lúc nào khuôn mặt đẹp như tạc tượng kia của hắn lại bận một chiếc đồ ngủ mà thư giãn ngồi trên giường đọc tạp chí.

Mạn Nhu Nhu bình thản hướng về phía hắn mà bước đến ngồi bên cạnh Điềm Cảnh Nghi lạnh nhạt nói.

---- Anh muốn gì thì có thể làm sớm một chút được không ? Ngày mai tôi còn có việc phải dậy sớm ? ----
Điềm Cảnh Nghi nghe thế liền nhíu đôi chân mày mà nghiêm túc hỏi.

--- Ngày mai cô muốn ra ngoài hay sao ? Có cần người đưa cô đi không ?----
Mạn Nhu Nhu trong lòng như nỗi sống to gió lớn vì không biết đâu mới là tính khí thật của cái tên này a , đúng là cô ở nơi đây cùng hắn một tháng chắc không nỗi điên mới lạ.

Không phải vừa rồi còn kinh bỉ cô lắm hay sao ? Không phải muốn giam cô ở đây hay sao ? Không phải chán ghét cô lắm hay sao ? Tại sao lại lật mặt nhanh như thế chứ ?.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 56: 56: Vùng Vẫy !


Mạn Nhu Nhu cảm thấy tính cách của tên này rất quái lạ cũng không muốn suy nghĩ nhiều mà liền nói.

----- Tôi muốn hỏi thẳng đâu mới là tính cách thật của anh ? Anh có thể đừng trêu đùa với tôi như thế được không ? Rõ ràng là tôi không có tính uy h**p gì với anh hết không cần phải làm như thế !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu vẫn nhìn thằng vào ánh mắt trong suốt kia của hắn như muốn nhìn thấy một chút biểu hiện bất thường.

Con người cơ thể thay đổi và khác đi tất cả mọi thứ nhưng mà chỉ có ánh mắt là chẳng thể nào khác được.

Ánh mắt hắn vẩn như thế , vẫn trong suốt đẹp đẽ , trong sáng kèm theo một chút tà dị , gian xão và hung ác làm tăng thêm phong cách có một không hai này.

Thấy cô nhìn hắn châm chú như thế thì Điềm Cảnh Nghi liền đưa bàn tay to lớn ấy kéo Nhu Nhu ngồi lại gần mình mà nhẹ nhàng nói.

---- Nếu tôi không nói như thế thì bọn người đó sẽ tìm cô phiền phức , nếu bọn họ cảm thấy cô có một chút quan trọng với tôi thì cô thảm rồi ! ----
Mạn Nhu Nhu nghe thế như hiểu được thứ gì liền nhìn hắn vội nói.

---- Cảm ơn anh đã suy nghĩ cho tôi ! ---
Nói xong Mạn Nhu Nhu không kiềm được lòng mình mà vui vẽ cười một cái , nụ cười này rất đơn giãn chỉ là cô vui vì ngoài ba mẹ ra còn có người biết suy nghĩ cho mình , dù chỉ là một chuyện rất không đáng nhắc tới.

Điềm Cảnh Nghi nghe thế liền nhíu đôi chân mày mà hừ lạnh nói.

--- Cô đang ảo tưởng cái gì thế ? Tôi chỉ là không ghét cô mà thôi , chứ cũng không có nói là mê đắm cô ? Cười cái gì mà gian thế không biết ?----
Tuy Điềm Cảnh Nghi nói như thế nhưng ánh mắt ấy đã bán đứng đi cái vẽ lạnh lùng của hắn , ánh mắt của hắn không hiểu sao như có một sức thu hút mà nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn của Nhu Nhu , nhìn vào nụ cười vui tươi ấy làm cho tâm hồn hắn mê đắm.

Mạn Nhu Nhu cũng chẳng biết là do mình vui vẽ hay là vì một nguyên nhân khác mà lại hỏi.

---- Anh có khúc mắt với gia đình của mình phải không ? Bây giờ cũng không có chuyện gì ,anh có thể nói ra nghe một chút được không ?----
Những lời này lọt vào tai hắn ánh mắt Điềm Cảnh Nghi liền lạnh xuống kèm theo một chút lạnh lẽo như muốn giết người mà nhìn cô chầm chầm.

Đáy mắt hắn có một tia sát khí phát ra làm cho người nhìn phải lạnh lẽo , hắn vung bàn tay to lớn tóm lấy thân thể nhỏ bé của Nhu Nhu mà đè dưới thân lại lạnh lùng nói.

----- Nói ! Cô muốn chết như thế nào ? ----
Một câu nói ngắn gọn ấy vang lên truyền đi khắp căn phòng , hắn lạnh lẽo đưa bàn tay siết chặt chiếc cỗ nhỏ nhắn trắng noãn kia mà bóp.

Một cảm giác khó thở từ trong lòng ngực truyền đến làm cho Mạn Nhu Nhu đầu óc hoảng loạn bàn tay nhỏ theo phản xạ mà vùng vẩy cào lấy lay hắn , chiếc miệng nhỏ của cô tham lam mở to như muốn hút hết không khí xung quanh.

Mạn Nhu Nhu càng vùng vẩy thì cô lại cảm thấy hoảng sợ a , cái tên này tuy không có ý bóp ch3t cô nhưng ở tư thế này thật sự là khó thở và đau rát cỗ à nha.

Nhu Nhu biết cái tên này cũng chỉ không muốn người khác nói đến chuyện cũ của mình mà thôi , cô thật sự rất tò mò về quá khứ của cái tên này nên yếu ớt gào nói.

-------Nếu!.

Nếu anh! Nếu anh không muốn cũng được ? Tôi cảm thấy có một chút không vui , nơi này có rượu không ? Chúng ta cùng uống một chút ?-----
Nghe con nhóc này nói như thế Điềm Cảnh Nghi như tĩnh táo lại một chút liền hừ lạnh một tiếng rồi nhẹ nhàng buông chiếc cỗ có chút bầm tím của Nhu Nhu ra mà lạnh lẽo nói.

----- Cô mà cũng có chuyện không vui hay sao ? Tôi thấy cô rất là rảnh rỗi mà quan tâm chuyện của người khác , còn ăn ngủ rất đều đặn à nha ?-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 57: 57: Muốn Tâm Sự


Nghe cái tên này nói như thế thì trong lòng cô có một chút không vui liền nói.

---- Anh nói bậy cái gì chứ ? Ai trên đời này lại không có cái khó khăn của mình chứ ? Tôi cũng không phải thần thánh à nha !-----
Nói xong Mạn Nhu Nhu ánh mắt như cười mà nhìn về phía hắn , Điềm Cảnh Nghi thấy như thế cũng không nhanh mà chậm rãi cầm chai rượu vang và hai chiếc cốc trông rất sang trọng mà đặt trước mặt cô.

Hắn bình thản nói mà nhìn cô nói.

---- Rượu của cô đây , nếu cần thêm thì cứ tới lấy là được !------
Nói xong hắn liền rót rượu vào hai chiếc ly rồi đưa đến trước mặt , Mạn Nhu Nhu liền nhanh chóng cầm lấy mà thưởng thức uống lấy một ngụm.

Khi uống được một ngụm , Mạn Nhu Nhu liền không kiềm được cảm giác dễ chịu này liền cảm thán mà nói một tiếng.

---- A!.

! Cảm giác đầu óc mê man như thế này thật là dễ chịu nha , mọi chuyện không vui đều quên hết đi cả , anh thấy có đúng không ?----

Nói xong Nhu Nhu hướng ánh mắt có chút mông lung về phía hắn , tuy là không say đến mức mất lý trí nhưng phải khâm phục là rượu này rất nặng và nồng.

Hắn không kiềm được cảm giác từ trong đáy lòng mà nhìn con nhóc này thêm vài lần , ngay lúc này hai người đều đang ngồi dưới sàn nhà sang trọng và tựa lưng vào chiếc giường lớn.

Hắn liềm uống một ngụm rượu hướng về phía cô hỏi.

-----Cô có chuyện gì không vui hay sao ? Có thể nói với tôi , tôi giúp cô giải quyết ?----
Mạn Nhu Nhu lại châm chú ngậm một ngụm rượu nhìn hắn cười mơ màng nói.

----- Tôi không có thói quen nói hết những tâm tư trong lòng có người khác biết ! Làm như thế chẳng khác nào đem điểm yếu của mình cho người khác biết cả ? Có khi lại bị người khác đem đi làm trò cười ấy chứ ?------
Nói xong Nhu Nhu lại nở nụ cười bình thản mà xinh đẹp dùng bàn tay nhỏ rót rượu , Hắn nghe thấy được phía sau cô thật sự có cố sự nhưng lại không muốn nói với hắn.

Điềm Cảnh Nghi cũng yên tĩnh mà rót rượu cho vào miệng mà uống , thấm thoát thời gian trôi qua không biết được bao lâu hai người cũng đã uống hết chai rượu.

Ánh mắt hai người lúc này đê mê tuy là còn một chút lý trí nhưng cũng không đáng kể lắm ,Mạn Nhu Nhu dùng ánh mắt mê ly kia nhìn về khuôn mặt đẹp như tạc kia của hắn.

Nhu Nhu mơ màng nói.

---- Anh có thể cho tôi biết , ba mẹ tôi bây giờ thế nào rồi không ? Cho tôi xin địa chỉ của mấy người họ được không ?-----
Hắn dùng bàn tay to lớn kéo thân thể nhỏ nhắn của cô về phía mình , bàn tay còn lại vuốt v3 khuôn mặt đê mê có một chút cuốn hút kia của cô mà hỏi.

----- Có phải cô muốn biết thông tin từ tôi mới muốn cùng uống rượu hay không ? ------
Chỉ sau hai hơi thử Nhu Nhu cũng không cần suy nghĩ gì mà nói.

---- Đúng vậy ! Ngày bình thường tôi không giám hỏi vị sợ anh tức giận với lại bản thân tôi cũng không có can đảm , chỉ khi say tôi mới dám nói thẳng thắng hơn một chút mà thôi !-----
Thấy con nhóc này lại nói thẳng ra như thế thì không hiểu sao trong lòng hắn lại có một chút dễ chịu , hình như là hắn không muốn cô tính kế mình thì phải.

Tuy là nghĩ như thế nhưng hắn vẫn bình thản mà nói.

---- Ngay mai khi cô tĩnh thì tôi sẽ nói cho mà biết , chứ bây giờ tôi nói địa chỉ ngay mai cô còn như mới hay đấy !-----
Nghe hắn giải thích thế thì Nhu Nhu cảm thấy rất ư là có lý nên trong lòng củng vui vẽ mà thở phào nhẹ nhõm.

Nhu Nhu rất vui liền hỏi tiếp.

---- Tính cách của tôi khi uống rượu thì ngày mai sẽ quên hết tất cả, nếu anh có tâm sự thì có thể chia sẽ với tôi ! Tuy là tôi không giúp được gì nhưng cũng có thể an ủi anh một chút !-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 58: 58: Nội Tâm !


Nghe cô nói như thế thì hắn lại dùng ánh mắt châm chú mà nhìn lên khuôn mặt đang nữa tỉnh nữa say kia của Nhu Nhu.

Không hiểu sao khi nhìn vào ánh mắt sáng như sao trời này của cô thì trong lòng hắn chẳng kiềm được mà như bị hút vào đó , càng nhìn lại muốn chết chìm trong ánh mắt.

Điềm Cảnh Nghi nhìn sâu vào ánh mắt trong sáng như nước kia của cô nói.

---- Cô muốn nghe chuyện gì về tôi ? -----
Mạn Nhu Nhu lại bình thản đáp lời.

----- Chuyện của anh và mấy người nhà của mình , tôi cảm thấy anh có khúc mắt với bọn họ ! Nói cho tôi nghe một chút được không ?-----
Nghe cô hỏi thế hắn lại tựa đầu vào chiếc giường sang trọng ngẩn cái đầu lên và đưa ánh mắt về phương xa , khuôn mặt điển trai ấy bây giờ đã có một chút cảm xúc khác thường khiến cho con người ta không thể nhìn rõ được.

Hắn hít sâu một hơi lại thở dài nói.

----- Đơn giãn thôi , tôi chỉ là con riêng của Ba và một người phụ nữ khác ! Lúc tôi được sinh ra vì thân phận của mẹ tôi không xứng nên ông của tôi đã tìm cách bảo mẹ tôi rời đi , và ép ba tôi lấy người phụ nữ khác!----
Nói đến đây hắn lại nở một nụ cười lạnh lẽo mà bình thản nói tiếp.

----- Người phụ nữ đó là mẹ của hai người con gái kia chắc cô cũng thấy rồi ! Cũng hên là bà ta không sinh được con trai nên tôi mới có địa vị như thế ? Còn nếu không thì cũng chẳng biết bây giờ tôi đã chết ở đâu rồi !------
Khi âm thanh vừa dứt thì hắn lại nhìn châm chú vào khuôn mặt và ánh mắt của cô một lúc lâu lại nói.

---- Cô hiểu kết hôn với một người mà bản thân mình không yêu là có ý vị gì không ? Đến cả chuyện hạnh phúc mà bản thân mình còn chẳng thể quyết định được thì có cái gì làm người khác phải ao ước chứ ?-----
Nói xong hắn lại bình thản đến mức lạ thường mà tựa đầu vào thành giường cũng không có tức giận hay phẫn nộ gì cả.

Nhu Nhu lại cảm thấy mình trêu chọc đúng chỗ không vui của hắn nên nhẹ nhàng đưa bàn tay nhỏ nhắn ra vỗ vỗ vai như an ủi cái tên này mà nói.

------Không suy nghĩ tích cực lên một chút , dù gì mọi thứ mà chúng ta có được đều phải trả giá cả không phải sao ? Đời người vốn dĩ cô độc sau này anh hãy để tâm đến bên cạnh anh để sau này không phải hối tiếc gì cả ?----
Mạn Nhu Nhu lại nhìn sâu vào trong ánh mắt của hắn , hắn củng đang nhìn và nghe lấy những lời mà cô nói như khắc sâu vào trong linh hồn mình vậy.

Mạn Nhu Nhu nói tiếp.

----- Tôi muốn nói với anh một câu đơn giãn là hạnh phúc của mình thì phải tự dùng sức mà giành lấy ! Tôi không tin ông và ba của anh thấy bộ dạng này của anh , lại còn dám cấm cản anh đấy ! Có nói gì đi nữa thì anh vẩn là con cháu của mấy người đó mãi chẳng thay đổi được ! Mà lại nói tính cách nóng lạnh này của anh làm tôi còn cảm thấy không thân thiện huống chi người khác !------
Nhu Nhu nói xong thì cũng lại thở dài chẳng biết mở miệng thêm gì, bỡi bản thân cô là người ngoài cuộc làm sao giám đánh giá đúng sai chứ ? chẳng qua cô chỉ an ủi một chút cho cái tên này khônh suy nghĩ tiêu cực mà thôi.

Nghe Mạn Nhu Nhu nói thế thì ánh mắt hắn dịu đi không còn âm u như trước mà là lại rất trong sáng có chút tà dị , hắn đưa bàn tay to lớn ra kéo Nhu Nhu đang nữa tỉnh nữa mê vào trong lòng mình.

Điềm Cảnh Nghi vuốt nhẹ đôi gò má rồi đặt lên đôi môi hông hào của cô một nụ hôn nhẹ mà gian xảo nói.

---- Em dám chán ghét tôi ? Phải đánh cái mông này mới được ?----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 59: 59: Tạo Cơ Hội !


Trong cơn mơ màng ấy Mạn Nhu Nhu nghe thấy cái tên kia xưng hô như thế thì có một chút không quen , nhưng nghĩ lại thì cô cũng chẳng quan tâm cái tên này muốn xưng hô thứ gì cũng được cả.

Nhưng cái câu phía sau cùng là hắn nói muốn đánh mông làm cô có một chút hoảng hốt , Nhu Nhu không biết từ lúc nào phía dưới thân của mình đã có một bàn tay xoa bóp lấy cặp mông căn tròn kia của mình.

Mạn Nhu Nhu đưa ánh mắt xuống nhìn nếu không phải Điềm Cảnh Nghi thì còn ai vào đây chứ , bàn tay to lớn của hắn xoa bóp làm cho người cô khó chịu không thôi.

Mạn Nhu Nhu hốt hoảng nói.

----- Anh ! Anh làm cái gì thế ? Tha cho tôi hôm nay đi được không ? Mẹ nó ! Anh đang say sỉn đấy tôi chịu không nỗi a !-----
Mạn Nhu Nhu nói xong liền nhanh chóng dùng một chút khí lực cuối cùng đẩy nhẹ hắn ra và nhanh chóng lao lên chiếc giường sang trọng mà đắp chắn khép chặt đôi mắt vờ như ngủ.

Điềm Cảnh Nghi thấy con nhóc này có cử chỉ đáng yêu như thế thì hắn chỉ cười nhếch miệng một cái rồi nhanh chóng thu dọn căn phòng rồi nằm xuống phía bên cạnh cô.

Hắn thấy cô như thế thì củng không muốn ép Nhu Nhu làm việc mà mình chẳng vui , hắn liền đưa bàn tay to lớn ấy ôm cô vào lòng mà khép mờ đôi mắt.

Mạn Nhu Nhu cảm nhận được có một vòng tay to lớn ôm mình nhưng cũng chỉ dừng như vậy mà thôi , Nhu Nhu quay khuôn mặt ra phía sau nhìn vào hắn châm chú một lác rồi củng khép mờ đôi mắt.

Sáng hôm sau , ánh nắng ban mai chiếu vào khe cửa sổ rồi đi thẳng lên hai thân thể đang ôm chầm lấy nhau.

Hình dáng này nếu như có người không biết nhìn thấy thì đều nhận định bọn họ là đôi vợ chồng trẻ mới cưới trông thật là đẹp đôi.

Dưới khung giường sang trọng , Điềm Cảnh Nghi lười biến mở đôi mắt liếc nhìn xung quanh rồi dừng lên khuôn mặt xinh xắn đang ngủ ngoan kia làm cho trong lòng hắn có một chút bình thản và dễ chịu.

Khi Mạn Nhu Nhu lười biến mở đôi mắt thì mặt trời đã lên tới đỉnh đầu cô liếc mắt ra nhìn xung quanh thì thấy được cái tên kia đã đi đâu mất.

Mạn Nhu Nhu củng không quan tâm đến cái tên kia lắm mà lười biến tiến vào trong nhà tắm , một lác sau khi cô bước ra thì khoắc trên mình một chiếc váy dài màu đen qua đầu gối nhìn khá là đơn giản nhưng không kém phần ưu nhã.

Mạn Nhu Nhu nhanh chòn chuẩn bị đồ một chút rồi chuẩn bị tiến ra bên ngoài , nhưng khi cô bước xuống dưới phòng khách thì thấy ông và gia đình hắn đang ngồi trên bàn ăn nói chuyện trông rất vui vẽ.

Mạn Nhu Nhu nhẹ nhàng bước đến trước mặt mọi người mà nhẹ nhàng nói.

----- Tôi có việc nên ra ngoài một lác tối mới về , mọi người có gặp thì chuyển lời cho Lâm Phong giúp tôi ! Cảm ơn !-----
Nói xong Mạn Nhu Nhu nhẹ nhàng mà rời đi , phải nói cô đi đâu cũng không cần phải thông báo mới mấy người này , nhưng cho dù có nói như thế nào thì mấy người này cũng lớn tuổi nếu đã ở chung nhà đi đâu mà không nói một tiếng thì củng không phải lắm.

Với lại còn một nguyên nhân khác là cô cảm thấy từ trong ánh mắt củng mấy người này có rất nhiều chuyện muốn nói với hắn nhưng không biết mở lời như thế nào.

Có nói gì thì cô củng chỉ là người ngoài mà thôi ,cùng lắm thì cô chỉ tạo điều kiện cho bọn họ nói chuyện còn được hay không thì phải xem bọn họ rồi.

Phải nói lần này Mạn Nhu Nhu ra ngoài là làm hợp đồng cho thuê nhà bỡi theo địa chỉ cô để lại thì có vài người liên lạc nên củng khá bận.
 
Back
Top Bottom