Đam Mỹ Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 20: Chương 20


Hơn một tháng sau đó, Hạ Thụy không gặp Phùng Duệ Hiên.

Chủ yếu là vì mỗi tuần cậu chỉ về nhà có hai ngày cuối tuần, hơn nữa nghe anh nhắn tin nói dạo này đang lên kế hoạch chuẩn bị khai trương nhà hàng 5 sao mới, có lẽ khoảng năm sau thì khai trương được.
Thời tiết từ mùa thu mát mẻ chuyển sang đông rất nhanh, gió lạnh ùa về, lá cây hai bên đường rụng trơ trọi.
[Dạo này trời lạnh rồi, đừng để Bánh Bột bị cảm.]
[Tôi biết rồi, cậu còn nhắn gì nữa không?]
[Cả anh nữa.]
Tin nhắn giữa Hạ Thụy và Phùng Duệ Hiên đại khái là như vậy, đều xoay quanh Bánh Bột là chính, sau đó Phùng Duệ Hiên sẽ lái một cách rất uyển chuyển để Hạ Thụy phải hỏi han mình một câu, rồi tiện thể hỏi xem dạo này cậu sống thế nào.
[Đúng rồi, sắp đến Giáng Sinh rồi, cậu có dự định gì không?]
[Giáng Sinh à, hình như hôm đó tôi vẫn phải đi học, tạm thời chưa có kế hoạch gì.]
[Vậy giờ cậu có tiện video call không, Bánh Bột muốn gặp cậu chút.]
[Hả? À, được thôi.]
Cứ thế, hai người cùng Bánh Bột lên kế hoạch cho Giáng Sinh sắp tới.

Phùng Duệ Hiên nghe Hạ Thụy và Bánh Bột nói, chốc chốc lại xen vào một câu.

"Thôi, gọi gần một tiếng rồi, tôi phải đi học bài đây.

Hôm đó anh cứ đưa Bánh Bột đến nhé, học xong tôi ra liền."
Bánh Bột ngoan ngoãn chào: "Hạ Hạ học hành chăm chỉ nha, con chào Hạ Hạ."
Hạ Thụy: "Chào hai ba con."
Hạ Thụy cúp máy, ngồi vào bàn.

Cậu mở lịch ra, khoanh tròn vào ngày lễ Giáng Sinh, chiều thứ năm tuần sau, đi chơi với hai ba con Phùng Duệ Hiên.
***
"Ba ơi, Hạ Hạ bảo mấy giờ tan học ạ?"
"Hôm nay Hạ Hạ có 2 tiết, khoảng 3 giờ là ra rồi.

Mà cũng sắp 3h rồi đó."
Phùng Duệ Hiên vừa dứt lời, Bánh Bột đã reo to: "A, Hạ Hạ, Hạ Hạ kìa! Con ở đây!"
Hạ Thụy nhìn ra phía cổng trường, thấy hai ba con Phùng Duệ Hiên đang đứng, cậu mỉm cười, toan chạy ra thì đột nhiên bị một cô gái chắn giữa đường.
"Hạ Thụy, là tớ."
Hạ Thụy khựng lại, nhìn cô gái, cố nhớ xem đây là ai.
"Phương Phương?"
Cô gái này chính là người học cùng khoa, còn cùng câu lạc bộ nhiếp ảnh với Hạ Thụy.
"Có chuyện gì không?"
Phương Phương ngại ngùng, sau đó giơ một hộp quà từ phía sau ra.
"Tặng cậu nè.

Chúc cậu Giáng Sinh vui vẻ.

Với lại hôm trước sinh nhật không gặp được cậu, chưa tặng quà được."
Hạ Thụy từ chối: "Ấy, không cần đâu mà.

Sao tớ nhận quà của cậu được, cậu....
Phương Phương cắt lời: "Cậu nhận đi mà, cho tớ vui."
Sau đó liền bỏ chạy mất, để lại Hạ Thụy với hộp quà trên tay.
Cậu đi bộ ra cổng trường, thầm nghĩ mai nhất định phải qua lớp của Phương Phương để trả lại quà cho cô ấy.
Bánh Bột chứng kiến cảnh vừa rồi, Woah một tiếng: "Hạ Hạ, chị gái đó thích Hạ Hạ ạ?"
Phùng Duệ Hiên bảo: "Đừng nói linh tinh.
Hạ Thụy lắc đầu: "Không biết, nhưng mai Hạ Hạ sẽ mang trả cho chị gái đó."
Phùng Duệ Hiên hỏi dò: "Cậu không thích hả?"
Hạ Thụy lấy làm lạ: "Anh hỏi buồn cười, tự nhiên người ta tặng quà tôi, mà tôi chẳng thân quen gì với người ta xong lại đi nhận, thì tức là tôi cũng có ý với người ta à?"
Phùng Duệ Hiên nghe vậy là biết Hạ Thụy không thích, không hỏi thêm nữa mà mở cửa ghế lái phụ để cậu lên xe.
"Í, nay tôi ngồi ghế này à?"
Phùng Duệ Hiên: "Bánh Bột bảo ngồi trong lòng cậu cho ấm."
Hạ Thụy vui vẻ đồng ý: "Vậy được, nào Bánh Bột, lên xe với Hạ Hạ nào!"
Bánh Bột ngồi ngoan trong lòng Hạ Thụy, không biết bé con muốn nói gì đó với cậu mà bảo cậu cúi đầu xuống.

Hạ Thụy cúi xuống, sau đó Bánh Bột liền nói: "Oa, người Hạ Hạ chơm quá!"
Hạ Thụy nhéo mũi Bánh Bột: "Con không còn gì để nói nữa hả?"
Bánh Bột nghịch ngón tay: "Thực ra í, con muốn bảo là, trông chúng ta như một gia đình ấy."
Bánh Bột vừa dứt lời, trong xe bỗng chốc im lặng đến lạ thường.

Hạ Thụy không dám nhìn Phùng Duệ Hiên, tai hơi đỏ, còn Phùng Duệ Hiên thì liếc nhìn cậu, cười thầm.
Bánh Bột lại tiếp tục: "Cô giáo của con nói, một gia đình không nhất thiết phải có đầy đủ cả ba cả mẹ, có thể có một mình ba, có thể có một mình mẹ, cũng có thể có hai ba hoặc hai mẹ.

Miễn là mình thấy hạnh phúc, vui vẻ thì đều là gia đình."
Hạ Thụy mãi mới nói được một câu: "Thế ý con là, đây là gia đình có một ba và hai con trai à?"
Bánh Bột chu mỏ: "Hơm phải, Hạ Hạ ứ hiểu ý con."
Hạ Thụy xoa đầu bé: "Hạ Hạ không hiểu mà."
Thực ra là cố tình không hiểu đó!
Ba người đến trung tâm thương mại chơi, dịp Giáng Sinh nên có rất nhiều hoạt động giải trí, khu vui chơi tấp nập nhộn nhịp cho dù không vào ngày cuối tuần.
Đi qua một gian hàng bán đồ trang trí, chị nhân viên vác cái loa con, nhiệt tình mời khách vào, nói là đeo bờm tuần lộc chụp ảnh chung với người đi cùng sẽ được mua 1 tặng 1 một món đồ trang trí bất kì trong cửa hàng.
Bánh Bột thấy hay hay, thế là liền kéo Phùng Duệ Hiên và Hạ Thụy vào.
"Đây là sự kiện để quảng bá cửa hàng, chụp ảnh xong, nếu muốn, quý khách có thể cầm ảnh về nhưng sẽ không có chương trình mua 1 tặng 1 nữa mà khi mua đồ sẽ chỉ được giảm giá 20% thôi nhé!"
Phùng Duệ Hiên hỏi: "Nhất định phải mua một thứ à?"
Chị nhân viên nói: "Không nhất định phải mua, chụp không thôi cũng được, còn quý khách nếu chụp ảnh xong lấy ngay thì ảnh sẽ rất bé, nhưng nếu muốn lấy ảnh to để đóng khung thì cửa hàng sẽ đóng khung riêng cho và khách chỉ cần trả tiền khung thôi là được."
Hạ Thụy chưa kịp nói gì, Phùng Duệ Hiên đồng ý ngay tắp lự: "Được, vậy chúng tôi chụp ảnh 3 người, đóng khung nhé!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 21: Chương 21


Chơi ở trung tâm thương mại đến 6h, ba người quay lại cửa hàng bán đồ trang trí hồi chiều để lấy khung ảnh.
Phùng Duệ Hiên rất chi là ngang ngược: "Trong bức ảnh này có 3 người, mà có 2 người sống chung nhà là tôi và Bánh Bột rồi, nên là ảnh sẽ để tôi mang về."
Hạ Thụy không tài nào cãi được.
"Được, anh thích thì anh cứ việc mang về đi."
Bánh Bột muốn cầm ảnh nhưng Phùng Duệ Hiên chỉ cho nhóc nghé qua tí rồi tự mình mang lên trên xe.
Phùng Duệ Hiên chở Hạ Thụy và Bánh Bột đến nhà hàng của anh ăn tối.

Lúc ăn uống, Hạ Thụy để ý hơn một chút, đúng là Phùng Duệ Hiên rất tinh tế, xoay những món cậu thích sang phía cậu, còn những món cậu không ăn thì để hướng mình.
Cả bữa ăn chủ yếu là Bánh Bột nói, Hạ Thụy không nói mấy, bởi vì không hiểu sao tự nhiên cậu sợ hé mồm ra nói câu nào là sẽ thấy rất ngượng, nhất là trong bầu không khí như vậy.
Một bữa ăn thôi mà cảm giác trôi qua rất lâu, Hạ Thụy ra ngoài hít khí trời, nghĩ thầm Cảm giác ngại ngùng chết tiệt! này!
Ăn xong, Phùng Duệ Hiên chở Hạ Thụy về trường.

Trước khi cậu xuống xe, anh hỏi một câu: "Tết dương lịch cậu được nghỉ dài ngày không?"
Hạ Thụy: "Hình như là 3,4 ngày gì đó."

Phùng Duệ Hiên lại bảo: "Mấy hôm đó tôi phải đi công tác, không yên tâm để Bánh Bột cho người khác trông, cậu có thể thỉnh thoảng qua nhà tôi chơi với nó được không?"
Hạ Thụy đồng ý ngay: "Được chứ!"
Bánh Bột vui vẻ hỏi lại: "Thật à Hạ Hạ?"
Hạ Thụy: "Đương nhiên rồi!"
Hạ Thụy xuống xe, chào tạm biệt hai ba con rồi về kí túc xá.
***
Mấy ngày Tết dương lịch, ba Hạ cũng phải đi ăn liên hoan hội này hội kia, Hạ Thụy làm ổ ở nhà Phùng Duệ Hiên suốt.
Bảo mẫu theo giờ không phải trông nom bé con nên bao giờ đến giờ cơm sẽ đến nấu rồi đi về.
Hạ Thụy và Bánh Bột nằm chơi ở phòng khách.
"Bánh Bột này, bức ảnh hôm trước ba con treo ở đâu rồi?"
Bánh Bột vừa nghịch đồ chơi vừa trả lời: "Ba con treo ở phòng ngủ của ba ấy."
Hạ Thụy nghe thế mà nghẹn lời.
"Sao lại treo ở đó?"
Bánh Bột: "Con bảo treo trong phòng con mà ba không nghe, ba bảo treo trong phòng ba."
"Ba có bảo để làm gì không?"
Bánh Bột lắc đầu: "Ba không bảo để làm gì cả."
"À nhưng mà ba có dặn con là phải ngoan ngoãn, nghe lời Hạ Hạ, không được làm Hạ Hạ buồn."
Tim Hạ Thụy chợt run lên một cái, cậu bảo: "Nhưng Bánh Bột ngoan mà!"
"Ba bảo, ở nhà Hạ Hạ sống không vui vẻ, vì ba mẹ không ở cạnh nhau nên nhiều lúc Hạ Hạ sẽ buồn."
Hạ Thụy im lặng.

"Sao Hạ Hạ không nói gì thế?"
Hạ Thụy cười: "Tại Hạ Hạ thấy cảm động í mà."
Bánh Bột đột nhiên bỏ đồ chơi trên tay xuống, đến gần Hạ Thụy: "Cảm động ạ? Hạ Hạ sẽ khóc à? Hạ Hạ đừng có khóc nha!"
"Không có khóc đâu, chỉ cảm động thôi, con đừng lo, cứ chơi tiếp đi."
Lúc ăn trưa, Hạ Thụy thấy Bánh Bột có một bộ đồ ăn trưa riêng của trẻ con, trông rất đáng yêu bèn hỏi.
"Cái này ba mua cho con à?"

"Không ạ, chú Văn bạn ba mua đấy ạ."
Hạ Thụy ồ một tiếng, rồi như chợt nhớ tới cái gì, cậu hỏi tiếp: "Ba con nhiều bạn không?"
Bánh Bột nghĩ nghĩ, rồi đếm đếm ngón tay: "Không nhiều lắm ạ, có chú Văn thân nhất nè, còn mấy chú khác từng đến dự sinh nhật con nè."
"Các chú đó hay đến nhà chơi lắm hả con?"
"Dạ không ạ, ít lắm luôn.

Hạ Hạ đừng lo, Hạ Hạ vẫn đến nhiều nhất í."
Hạ Thụy buồn cười: "Hạ Hạ đâu có lo, thôi con ăn đi rồi Hạ Hạ đưa con lên tầng ngủ trưa."
Một ngày của Hạ Thụy và Bánh Bột trôi qua như vậy, rất nhẹ nhàng.
Buổi tối, Hạ Thụy ngủ lại nhà Phùng Duệ Hiên.

Trước khi đi ngủ thì video call với anh.
"Ba ơi, con sắp đi ngủ rồi nè! Ba chuẩn bị đi ngủ chưa?" - Bánh Bột đắp chăn kín người, hỏi ba qua điện thoại.
Phùng Duệ Hiên nhìn một lớn một nhỏ nằm trong chăn ấm mà mỉm cười, anh chợt thấy rung động.

Đây là cảm giác có một gia đình mà anh từng mơ ước hồi còn nhỏ.

Có người mình yêu thương (dù giờ chưa hốt về được), có con trai tinh nghịch nhưng cực kì đáng yêu đang chờ mình ở nhà.

"Ba chưa đi ngủ, vẫn còn đang phải làm việc."
Lần này đến lượt Hạ Thụy nói: "Anh cố gắng đi ngủ sớm đi, đừng thức khuya quá."
Phùng Duệ Hiên: "Tôi biết rồi!"
"Hôm nay Bánh Bột có nghịch ngợm gì không đó?"
"Không có đâu, thằng nhóc ngoan lắm, rất nghe lời tôi luôn, anh không cần lo."
Phùng Duệ Hiên gật đầu: "Thế tốt rồi!"
Hạ Thụy bắt đầu kể ngày hôm nay bắt đầu như thế nào, cậu và Bánh Bột cùng nhau làm gì, chơi những gì, xem những gì.

Phùng Duệ Hiên chăm chú lắng nghe, còn Bánh Bột ở bên thì đã ngủ tự bao giờ.
"Chưa từng thấy cậu còn có mặt hoạt bát như này luôn đó."
Hạ Thụy ngại: "Tôi nói nhiều lắm hả?"
"Không nhiều, bình thường, đáng yêu mà!"
Hạ Thụy không ngờ Phùng Duệ Hiên sẽ khen mình thẳng thắn như vậy, cậu chào qua loa một câu rồi trực tiếp cúp máy.
Ngại chớt đi được!!!!!
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 22: Chương 22


Sau Tết dương lịch, Tết Nguyên Đán cũng đến rất gần.

Doãn Mộng Ninh và Đinh Dự được nghỉ nhiều ngày nên về nhà sớm, hẹn mấy người còn lại gặp nhau một hôm trước Tết.
Doãn Mộng Ninh luôn miệng kêu: "Tao không muốn tập nữa, tao không muốn tập nữa.

Chị quản lý bắt tao, trừ ba hôm Tết ra, hôm nào cũng phải gửi chị xem video luyện tập!"
Tiêu Lam nói: "Tưởng mày thích hát lắm cơ mà?"
Doãn Mộng Ninh khua khua cốc trà sữa, ỉu xìu: "Thích thì thích, nhưng sẽ có lúc thấy nản chứ?"
Đinh Dự: "Mệt thì nghỉ thôi, có gì đâu.

Cuộc sống đâu chỉ có mỗi một ngày, cố quá làm gì."
Hạ Thụy trêu chọc: "Ái dà Đinh Dự, lâu không gặp mà triết lí phết!"
Đinh Dự cười: "Em đi làm thêm, quen mấy anh chị cô chú ở đó, mọi người hay bảo em vậy."
Thấy Chu Vũ Khiêm im lặng nãy giờ không nói gì, Đinh Dự bảo: "Này lão Khiêm, sao im thế, thất tình hả?"
Chu Vũ Khiêm gõ đầu Đinh Dự: "Thất cc, tao mà thất tình á?"

Chỉ có Doãn Mộng Ninh để ý nãy giờ, cô nhìn Chu Vũ Khiêm và Hạ Thụy một cách đầy ẩn ý, sau đó hỏi dò Hạ Thụy.
"Mà Thụy ê, dạo này mày trông hớn hở quá đấy, có tình yêu à?"
Hạ Thụy đúng kiểu có tật giật mình: "Tao yêu đương gì? Yêu đương với ai?"
Doãn Mộng Ninh cười nhếch mép: "Tao lại chẳng hiểu mày quá! Nói thử cho tao nghe xem là thần thánh phương nào."
"Tao đã bảo là không có mà?!"
Doãn Mộng Ninh bĩu môi: "Bạn thì kinh rồi, chắc là có đây nhưng mà không nói đúng không? Hay mày mới đang theo đuổi người ta."
3 người kia bày ra vẻ mặt hóng hớt, Hạ Thụy trừng mắt nhìn Doãn Mộng Ninh, ý bảo mày im đi, tí tao kể cho sau.

Doãn Mộng Ninh hiểu ý bèn ngậm miệng lại, không hỏi nữa.
Gặp nhau chủ yếu nói về chuyện học hành rồi mấy chuyện thú vị mình gặp được trong cuộc sống.
Mỗi người một câu chuyện, thế mà đã ngồi ở quán trà sữa đến tận chiều tối rồi!
Hạ Thụy chở Doãn Mộng Ninh về nhà bằng con xe điện vàng.
"Nói đi Thụy, mày đang yêu ai à?"
Hạ Thụy ngập ngừng: "Tao cũng không chắc nữa."
Doãn Mộng Ninh khó hiểu: "Không chắc là sao?!"
Hạ Thụy: "Không chắc có gọi là thích không?"
"Vậy người đó đối với mày như thế nào?"
"Ừm...Nói sao nhỉ? Kiểu rất tốt luôn, để ý tao không thích ăn món gì, thích ăn món gì, còn bảo vệ tao, đưa tao đi chơi, rất dịu dàng với tao....."
"Ủa khoan", Doãn Mộng Ninh cắt ngang: "Người mày thích là....nam à?"
Hạ Thụy gật đầu: "Sao, mày thấy có vấn đề gì à?"
Doãn Mộng Ninh: "Đương nhiên là không rồi.

Chỉ là tao nghĩ, nếu như cũng có người như vậy đối xử với tao, thì sớm muộn gì tao cũng rung động."
"Cho nên là, Thụy à, mày hiểu vấn đề rồi chứ?"
Hạ Thụy im lặng, cậu hiểu ý của Doãn Mộng Ninh.
"Còn ngoại hình thì sao, đẹp không?"
"Đẹp trai, cũng...có lúc ngầu ngầu."
Doãn Mộng Ninh: "Có phải mày băn khoăn chuyện mày không biết mình có thích người đó không.....là do giới tính à?"

Hạ Thụy gật đầu.
Doãn Mộng Ninh lại nói tiếp: "Thích một người, chả liên quan gì đến giới tính cả.

Thực ra lúc tao đi học đại học ấy, có một đàn chị khóa trên tỏ tình với tao, nhưng mà tao không thích nên từ chối rồi.

Chỉ có thích hoặc không thích, yêu hoặc không yêu thôi, lấy đâu ra lắm lí do như thế."
"Nên là, mày không cần phải băn khoăn gì cả, bây giờ xã hội thoáng hơn nhiều rồi."
Hạ Thụy ngồi phía trước gật gật đầu, xem như hiểu rồi.
Doãn Mộng Ninh ngồi sau thở dài, cũng có một kẻ si tình bị cô phát hiện được cách đây không lâu.
***
"Chu Vũ Khiêm, dạo này mày lạ lắm nhé?"
"Lạ là sao? Mày có gặp tao đâu mà biết?" - Chu Vũ Khiêm nói chuyện với Doãn Mộng Ninh qua điện thoại, vừa nói vừa chải tóc.
"Đi ăn sinh nhật thôi mà có cần phải lồ ng lộn như thế không?"
"Tao thích, không được à?"
"Chói mắt tao."
Chu Vũ Khiêm chuẩn bị tắt điện thoại để ra ngoài thì Doãn Mộng Ninh kêu: "Ấy ấy, stop đã, tao hỏi.

Có phải dạo này mày yêu ai rồi không?"
Chu Vũ Khiêm lơ đãng: "Yêu ai?"
Doãn Mộng Ninh bên kia im lặng hồi lâu, sau đó nói ra một cái tên.

"Hạ Thụy."
Chu Vũ Khiêm giật mình nhìn cô qua màn hình điện thoại.
"Hồi cấp 3 không dám tiến xa hơn, còn bây giờ lên đại học thì mới dám thử, tao nói đúng không?"
Chu Vũ Khiêm không biết nói gì hơn, chỉ đành thừa nhận: "Sao mày phát hiện ra?"
"Thực ra từ năm lớp 11 tao đã phát hiện ra có gì đó rồi, cách mà mày nhìn Hạ Thụy ấy, rồi mỗi khi Hạ Thụy đi đâu cũng đều có mày đi cùng.

Đến ngay cả Tiêu Lam cũng không thân đến mức như thế.

Người khác có thể không phát hiện ra, nhưng tao thì chưa chắc."
Chu Vũ Khiêm nhìn màn hình điện thoại: "Sao mày nhất định phải nói ra làm gì?"
"Không phải nhất định, tao chỉ nói thế để nhắc nhở mày, cẩn thận không mất luôn tình bạn.

Bởi vì mày ngày càng lạ như thế, đến một ngày bản thân Hạ Thụy cũng phát hiện ra, vậy quan hệ của hai đứa mày sẽ đi về đâu?"
Cuối cùng, Chu Vũ Khiêm thở dài: "Tao biết rồi, cúp đây, mà nhớ giữ bí mật cho tao đấy!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 23: Chương 23


Mấy ngày trước Tết, Phùng Duệ Hiên gọi điện cho Hạ Thụy, nói là muốn đi mua ít đồ Tết, hỏi cậu có muốn đi cùng không.

Hạ Thụy nghĩ chứ, thế bảo mẫu nhà anh đâu sao không đi mà lại rủ tôi đi cùng.

Ai ngờ Phùng Duệ Hiên biết cậu đang suy nghĩ cái gì, bèn nói: "Bảo mẫu nhà tôi về quê ăn Tết rồi, mùng 5 mới lên cơ.

"
Cuối cùng Hạ Thụy đành đồng ý: "Được, thế bao giờ anh đi?"
"Chiều mai nhé, tôi qua nhà đón cậu.

"
"Ok, tôi đợi anh.

"
Chiều hôm sau, trong không khí rộn ràng tưng bừng của những ngày giáp Tết, Phùng Duệ Hiên lái xe chở theo Bánh Bột đến đón Hạ Thụy.

Hạ Thụy ngồi vào trong xe, hỏi: "Giờ đi đâu mua đồ?"
"Lên phố thôi, năm nay là năm đầu tiên tôi tự mình đi mua đồ Tết đó.

"

"Ồ!"
Hạ Thụy thầm nghĩ, mấy năm trước anh không đón Tết ư, nhưng chỉ là nghĩ thôi, không hỏi thành lời, cậu không muốn nhắc lại chuyện cũ của Phùng Duệ Hiên.

"Nhà cậu mua đồ chưa?"
Hạ Thụy đang mải mê suy nghĩ, nghe thấy Phùng Duệ Hiên hỏi thì giật mình, hoàn hồn: "Hả?"
Bánh Bột ở bên cạnh nhắc cho cậu: "Ba con hỏi là, nhà Hạ Hạ mua đồ Tết chưa?"
Hạ Thụy: "À, cũng sương sương thôi, nhà có hai ba con nên mua từ mấy hôm trước rồi.

"
Phùng Duệ Hiên gật đầu, lại hỏi tiếp: "Cậu đang suy nghĩ gì mà chuyên chú thế?"
Hạ Thụy cười gượng: "Không có gì, chắc là do trong xe ấm quá nên dễ buồn ngủ í.

"
"Nếu buồn ngủ thì cứ ngủ đi, tôi bật nhỏ nhạc cho cậu ngủ, bao giờ đến nơi tôi gọi cậu dậy.

"
Hạ Thụy xua tay: "Thế sao được? Tôi buồn ngủ cũng!.

bình thường thôi, cũng sắp đến nơi rồi còn gì.

"
Phùng Duệ Hiên nghe vậy thì cũng không nói thêm gì nhiều nữa, tập trung lái xe.

Đến khu phố bán đồ Tết, người đến người đi tấp nập nhộn nhịp, đợi Phùng Duy Hiên gửi xe ở một bãi đỗ xe xa tít tắp rồi ba người cùng đi bộ vào.

Bánh Bột cũng là lần đầu tiên được đi sắm đồ Tết, hớn ha hớn hở, thấy gì mới cũng đều sà vào xem rồi reo lên vui vẻ làm Hạ Thụy vui lây.

"Bánh Bột, con thích đi thế này không?"
"Dạ thích lắm ạ.

"
Phùng Duệ Hiên cười, nói: "Vậy ba kêu Hạ Hạ từ những năm sau, năm nào cũng đi với hai ba con mình được không?"
Hỏi Bánh Bột nhưng như đang hỏi Hạ Thụy, Phùng Duệ Hiên được lắm!
Thực ra sau khi biết rõ tình cảm của mình đối với Phùng Duệ Hiên là gì, Hạ Thụy có phần nhạy cảm hơn, nhưng cậu cũng cho rằng, Phùng Duệ Hiên chỉ coi cậu như một người bạn vì cậu đối xử tốt với Bánh Bột, thật lòng yêu quý Bánh Bột mà thôi, không có quan hệ gì khác.

Bởi vì từ khi Bánh Bột xuất hiện, mối quan hệ của cậu và Phùng Duệ Hiên mới dần khác đi còn gì.

"Hạ Hạ, được không ạ?"
Hạ Thụy cũng cười, lần đầu tiên ở trước mặt Bánh Bột cậu nói lời trái với suy nghĩ: "Đương nhiên là được.

"
Sau này Phùng Duệ Hiên sẽ có người yêu, có bạn đời, rồi Bánh Bột có thêm một người ba nữa, người đó sẽ là người cùng hai ba con bọn họ đi sắm Tết chứ không phải là Hạ Thụy nữa, nhưng hiện tại, cứ đồng ý cho Bánh Bột vui trước đã!
Mua đồ xong về nhà cũng đã chạng vạng tối, trời mùa này tối nhanh, Hạ Thụy xuống xe, bảo Phùng Duệ Hiên lái xe cẩn thận rồi chào tạm biệt hai ba con.

Mấy nhà xung quanh về quê gần hết rồi, Doãn Mộng Ninh cũng thế, có nhà cậu thì ông bà nội mới về nước mấy năm nay, nhà cũng ở ngay trong thành phố A.

Khu nhà cậu không có không khí Tết, chỉ có ở ngoài phố treo đèn lồ ng đỏ sáng trưng mới rộn ràng thôi!
Hạ Thụy đứng đó thở dài rồi bước vào nhà.

***
Đêm giao thừa năm nay là năm thứ ba hai ba con Hạ Thụy đón Tết cùng nhau.

Năm đầu tiên mới ly hôn, ba mẹ cậu không nhìn mặt nhau nên không chịu gặp mặt, năm thứ hai thì mẹ có người mới, năm nay thì mẹ nói, ở công ty cũng tổ chức tiệc, Hạ Thụy nghe vậy nên cũng không nhiều lời nữa.

Sau khi ăn bữa cơm tất niên, hai ba con xem chương trình đêm giao thừa, đến 10h, ba Hạ đi ngủ trước, ba cười bảo giờ cũng gần 50, phải đi ngủ sớm để giữ gìn sức khỏe.

Hạ Thụy ngồi trước TV, cậu cứ ngồi như vậy rất lâu.

Ngồi chán lại lên sân thượng, cậu nhìn bầu trời tối đen như mực ngoài kia rồi nghĩ, hai ba con Phùng Duệ Hiên đang làm gì nhỉ?
Cũng chẳng biết do tâm linh tương thông hay do gì, mà cậu vừa nghĩ đến đó, điện thoại trong tay đổ chuông, là Phùng Duệ Hiên gọi video đến.

Qua camera, Hạ Thụy thấy hình như hai ba con đang ở trên tầng thượng đợi xem pháo hoa thì phải.

"Có một mình cậu thôi à?" - Phùng Duệ Hiên hỏi.

Hạ Thụy định lắc đầu, nhưng rồi lại gật.

"Tôi đang đợi pháo hoa.

"
Bánh Bột ngó mặt mình vào: "Con chào Hạ Hạ, con với Hạ Hạ cũng tính là cùng nhau đón giao thừa rồi nè!"
Hạ Thụy cười: "Ừ.

"
Sau đó Phùng Duệ Hiên và Hạ Thụy không ai nói gì, camera bên Hạ Thụy tối đen do cậu không bật đèn sân thượng, Phùng Duệ Hiên không nhìn rõ sắc mặt cậu, không biết cậu đang nghĩ gì.

Chỉ khi khoảnh khắc chùm pháo hoa đầu tiên nở rộ trên bầu trời, lấp lánh trong đôi mắt của Hạ Thụy, Phùng Duệ Hiên biết sang năm mới rồi!
À, còn thấy cả giọt nước vương trên đôi mắt ấy.

"Đừng khóc, năm mới vui vẻ!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 24: Chương 24


Sáng hôm sau, Hạ Thụy tự mình tỉnh dậy.

Do dưới nhà ồn ào quá nên cậu bị đánh thức, chắc là họ hàng đến chơi Tết đây mà.
Hạ Thụy thức dậy làm vệ sinh cá nhân, sau đó thay quần áo, đi xuống nhà.
Các anh chị, cô chú họ hàng đều đến đông đủ, sau đó sẽ cùng xuất phát đi đến nhà ông bà nội, ăn cơm tối ở đó rồi mới về.
Hạ Thụy được nhận mấy bao lì xì rất dày, gia đình nhà cậu có quy định là chưa kết hôn thì vẫn được nhận lì xì, nhưng trường hợp mà quá 30 vẫn chưa kết hôn thì không có nữa đâu!
Hạ Thụy chơi với mấy đứa trẻ con, ôm đứa này, xoa đầu đứa kia rồi thì nghe mấy nhóc kể chuyện.

Mãi đến khi ba bảo cậu vào ăn trưa đi rồi mọi người cùng đi, lúc đấy Hạ Thụy mới buông mấy đứa nhỏ ra.
Ở ngoài phòng khách, có người bấm điện thoại, có người chơi bài, có người ngồi nói chuyện, rất xôm tụ.
Đợi Hạ Thụy ăn trưa xong thì mỗi nhà một con xe, bắt đầu đến nhà ông bà nội chúc Tết.

Hạ Thụy ở nhà ông bà đến tối, ăn cơm xong mới cùng ba về nhà.

Thế là đã hết ngày mồng 1.
Ngày mồng 2, vừa mới mở mắt ra, Phùng Duệ Hiên đã nhắn tin: [Tôi chuẩn bị qua nhà cậu chúc Tết.]
Hạ Thụy nhìn thấy liền bật dậy, vừa vò đầu vừa đi vào nhà vệ sinh, trời mé, có ai đi chúc Tết mà phải báo trước người ta một câu không cơ chứ?!
Đến khi Hạ Thụy thay đồ xong thì Phùng Duệ Hiên vừa hay đến cổng nhà cậu.
"Cậu là?" - Giọng ba Hạ vang lên ở ngoài phòng khách, Hạ Thụy vội lao xuống với tốc độ bàn thờ.
"Ba, là bạn của con."
Ba Hạ quay lại nhìn Hạ Thụy, vẻ mặt khó hiểu, ba đã nhìn thấy bạn này của con bao giờ đâu nhỉ?, nhưng ông không hỏi nhiều mà lịch sự mời vào nhà.
Bánh Bột được Phùng Duệ Hiên nắm tay đi cùng thì ngoan ngoãn chào ba Hạ: "Con chào ông ạ."
Ba Hạ nghe giọng ngọt xớt, còn gọi ông nữa chứ, thế là cực kì vui vẻ khen Bánh Bột ngoan quá.
Hạ Thụy giới thiệu: "Đây là anh trai nuôi của Chu Vũ Khiêm đấy ba."
Ba Hạ ồ lên một tiếng: "Có phải cậu họ Phùng không? Cái người mà ông nội Chu bên đó coi như cháu ruột ấy?"
Phùng Duệ Hiên lễ phép cười: "Dạ, là con ạ."
Ba Hạ niềm nở: "Thế thì cũng không xa lạ gì, ngồi đi, không phải ngại!"
Đợi Phùng Duệ Hiên và Bánh Bột ngồi xuống sofa, ba Hạ bắt đầu hỏi chuyện như công việc rồi con cái.

Vấn đề nhận nuôi nói trước mặt người khác có hơi nhạy cảm nên Hạ Thụy gọi ba Hạ ra ngoài nói nhỏ, tránh không cho Bánh Bột nghe thấy.
Ba Hạ nghe xong lại càng thấy thương thằng bé, thế là mang ra bao nhiêu bánh kẹo.
"À đúng rồi, sắp đến giờ cơm trưa, Tết nhất ở lại ăn bữa cơm chứ nhỉ?"

Phùng Duệ Hiên còn chưa nói gì thì Bánh Bột đã quay qua nhìn anh, hai mắt chớp chớp.

Phùng Duệ Hiên cười, nhìn ba Hạ: "Dạ được ạ."
Ba Hạ vui vẻ bảo: "Nào, thế chuẩn bị vào ăn thôi, con tên Bánh Bột hả, bánh kẹo cứ mang về ăn nhé, giờ chúng ta vào ăn cơm!"
Sau đó còn đích thân bé Bánh Bột lên đi vào nhà bếp.
Đồ ăn ba Hạ đã nấu sáng nay rồi, bây giờ chỉ cần đem hấp lại rồi ăn là được.
4 người ngồi ăn rất vui vẻ, ba Hạ cứ liên tục bảo Phùng Duệ Hiên ăn mạnh lên, rồi gắp thức ăn cho Bánh Bột, "con ghẻ" Hạ Thụy ngồi cạnh mà chỉ biết cắn đũa.

Phùng Duệ Hiên thấy biểu cảm cậu buồn cười quá bèn gắp cho cậu một miếng thịt.

Hạ Thụy bấy giờ mới thấy tâm hồn được an ủi, một phát liền cho miếng thịt vào miệng.
Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí vui vẻ, ăn xong, Phùng Duệ Hiên xung phong rửa bát nhưng ba Hạ bảo có máy rửa bát rồi nên anh đành thôi.
Ngồi ngoài phòng khách nghỉ ngơi tầm nửa tiếng, Phùng Duệ Hiên xin phép ra về.

Ba Hạ quý Bánh Bột lắm, vì nhóc vừa dễ thương lại còn vừa lễ phép, cứ luôn miệng bảo thỉnh thoảng qua chơi.
Phùng Duệ Hiên đậu xe bên ngoài cổng nhà nên đi bộ ra để lấy xe.

Nhưng khi anh vừa đi được đôi giày xong, ngẩng đầu lên liền thấy mẹ Hạ Thụy đứng ở cổng.
Hạ Thụy chào mẹ một câu, Phùng Duệ Hiên và Bánh Bột cũng chào bà, thế nhưng bà chỉ đáp lại Hạ Thụy rồi cứ thế đi thẳng vào nhà.
Phùng Duệ Hiên ra ngoài rồi, nghe thấy mẹ Hạ nói: "Mẹ đã bảo con không được giao du với nó rồi cơ mà?"
Ba Hạ liền tiếp lời: "Cô nói ai cơ? Phùng Duệ Hiên ấy hả? Người ta làm gì cô rồi, ngày đầu năm mới cô đã đến để chất vấn Hạ Thụy, không nói được câu gì hay ho, cô coi thế mà được à?"
"Anh không hiểu nó là người như thế nào đâu!"
"Chừng nào nó làm chuyện xấu gì ảnh hưởng đến con tôi, hại con tôi thì mới tính là xấu, còn giờ nó làm gì cô rồi à?"
Phùng Duệ Hiên định quay trở vào, nhưng nghĩ Hạ Thụy chắc không muốn anh chứng kiến cảnh này đâu nhỉ, cậu sẽ khó xử mất nên đành thôi, đợi Bánh Bột lên xe rồi, anh khởi động máy rời khỏi nhà Hạ Thụy..
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 25: Chương 25


Tối đó, Hạ Thụy nhắn tin cho Phùng Duệ Hiên.

[Hôm nay xin lỗi anh nhé, mẹ tôi có hơi quá đáng.

]
Phùng Duệ Hiên: [Có sao đâu! Ngược lại là cậu đó, mẹ cậu có nói gì cậu không?]
Hạ Thụy: [Anh không cần bận tâm đâu.

]
Hạ Thụy nói thế thì Phùng Duệ Hiên không hỏi tiếp nữa, dù sao thì không phải ai cũng có thể vạch ra cho người khác xem vết thương lòng của mình, anh chỉ gửi lại một icon ok.

Mà cũng từ chuyện hôm đó, mẹ Hạ chỉ đều đặn chuyển tiền thôi chứ không nhắn tin hỏi han gì Hạ Thụy nữa.

!
Mùa xuân, thời tiết tuy vẫn lạnh nhưng cây cối đã bắt đầu đơm chồi nảy lộc, chồi non như những ngọn nến nhỏ được thắp lên cành cây gầy guộc, khẳng khiu.

Nhân lúc Doãn Mộng Ninh và Đinh Dự còn chưa bay sang thành phố B, cả nhóm chọn một ngày nắng chan hòa để đi dã ngoại.

Trước ngày đi mấy hôm, đột nhiên Phùng Duệ Hiên nhắn tin bảo: [Bánh Bột muốn gặp cậu một chút.

]
Hạ Thụy còn đang thắc mắc là chuyện gì thì điện thoại đã gọi tới.

"Hạ Hạ ơi!"
Hạ Thụy dịu dàng hỏi: "Có chuyện gì vậy Bánh Bột?"
"Hạ Hạ có đi dã ngoại không?"
"Dã ngoại ở đâu vậy con?"
"Con chưa biết, con muốn hỏi Hạ Hạ xem có đi không, sau đó chúng ta sẽ đi cùng nhau.

"
"Vậy!.

.

có nơi nào con rất muốn đi không?"
Bánh Bột ngập ngừng hồi lâu, mãi mới chịu nói: "Dạ có ạ, bạn con nói là có khu sinh thái mới mở ở gần nhà bạn í.

"
Hạ Thụy ngẩn ra, ế, khu sinh thái mấy hôm nữa cậu cũng đi mà ta?!
"Mấy hôm nữa Hạ Hạ cũng đi khu sinh thái dã ngoại, nhưng mà là đi với bạn.

"
Bánh Bột ồ lên một tiếng rồi mặt lại ỉu xìu như bánh đa ngâm nước: "Vâng, con biết rồi ạ, Hạ Hạ đi chơi vui vẻ.

"
Hạ Thụy nhìn biểu cảm của Bánh Bột mà mềm lòng.

"Thế con có muốn đi cùng Hạ Hạ không?"
Ngay lập tức, hai mắt Bánh Bột sáng bừng lên.

"Như thế cũng được ạ?"
Hạ Thụy gật đầu: "Đương nhiên là được rồi!"
"Con đưa ba đi cùng nhé Hạ Hạ, càng đông càng vui.

"
Rồi sau đó chưa kịp để Hạ Thụy phản ứng lại, Bánh Bột đã reo lên vui mừng: "Ba ơi, Hạ Hạ đồng ý đi dã ngoại với chúng ra rồi!"
Hạ Thụy thở dài, thôi đành vậy, để kêu mấy đứa kia gọi thêm người đi cùng.

Cuối cùng chuyến dã ngoại từ 5 người biến thành 8 người, thêm cả Chu Vũ Khải nữa.

8 người đi hai xe, xe của Chu Vũ Khiêm và xe của Phùng Duệ Hiên.

Hạ Thụy với Doãn Mộng Ninh, Phùng Duệ Hiên và Bánh Bột một xe, 4 người còn lại một xe.

Doãn Mộng Ninh ngồi ở ghế sau với Hạ Thụy, rủ rỉ vào tai cậu.

"Là ông anh này à?"
Hạ Thụy ngạc nhiên: "Sao mày đoán ra?"
Doãn Mộng Ninh bĩu môi: "Gì mà tao chả biết.

Nhưng mà ông anh này cũng được đấy!"
Hạ Thụy trừng mắt nhìn cô: "Mày nói be bé cái mồm thôi.

"
"Rồi, tao biết mà.

"
Phùng Duệ Hiên liếc qua gương chiếu hậu thấy Hạ Thụy và Doãn Mộng Ninh ngồi sát sàn sạt nhau, cứ thì thầm nói chuyện gì đó thì có hơi khó chịu, thế nhưng mở miệng ra, trên mặt vẫn tràn đầy ý cười.

"Hai người thân nhau nhỉ?"
Doãn Mộng Ninh tỏ vẻ đương nhiên: "Hai người bọn em là thanh mai trúc mã đấy ạ!"
Phùng Duệ Hiên: "Em chính là cô bé nhà ở đối diện nhà Hạ Thụy nhỉ?"
"Vâng đúng ạ.

"
Sau đó Phùng Duệ Hiên hỏi thêm về chuyện học hành của Doãn Mộng Ninh, biết cô học âm nhạc thì lại càng tò mò.

Cuối cùng, nửa đoạn đường còn lại chủ yếu là Phùng Duệ Hiên và Doãn Mộng Ninh nói chuyện.

Đến nơi, 7 người lớn chia nhau xách đồ ở cốp xe ra, chọn một chỗ thoáng mát, rộng rãi để trải thảm.

Khu sinh thái mới mở, chưa có nhiều hoạt động quảng bá nên chỉ những ai sống gần khu vực này mới biết.

Hạ Thụy nghĩ, ít người thì lại càng thoải mái, đỡ phải chen chúc nhau!
Ngay bên cạnh chỗ bọn họ ngồi là một vườn cây ăn quả, xa xa là vườn hoa đủ màu sắc, tiếp nữa là hồ nước nhân tạo.

Nắng vàng, trời xanh, mây trắng, hoa nở, cây cối nảy lộc, Hạ Thụy chạy ra gần hồ nhân tạo, hít một hơi thật sâu.

Không biết Phùng Duệ Hiên ở sau lưng cậu từ bao giờ, Hạ Thụy quay lại, bắt gặp ánh mắt của anh mà giật mình suýt ngã.

"Bánh Bột đâu rồi?"
"Nó đang lon ton trong vườn cây.

"
Rồi anh hỏi Hạ Thụy: "Sao vậy? Cậu có tâm sự à?"
Hạ Thụy: "Đâu có đâu.

"
Thực ra là có, cậu vẫn hơi lấn cấn chuyện hôm Tết mẹ cậu gặp Phùng Duệ Hiên, chẳng biết lúc đó ra xe rồi anh có nghe thấy hết những lời mẹ cậu nói không nữa.

Đột nhiên, Phùng Duệ Hiên tiến lại gần Hạ Thụy, như đọc được suy nghĩ của cậu, anh liền nói: "Không có thì tốt, nhưng mà cậu đó, tôi không hi vọng sau này vì để cho tôi đỡ khó xử với mẹ cậu mà cậu sẽ ít liên lạc với tôi.

"
"Tôi sẽ không thế đâu.

"
Phùng Duệ Hiên cười: "Mong là vậy nhé!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 26: Chương 26


Doãn Mộng Ninh để ý từng tí một, nhất là lúc Phùng Duệ Hiên ở bên cạnh Hạ Thụy.
Còn Chu Vũ Khiêm vẫn tỏ ra như trước, không có gì đặc biệt hay là quá ân cần săn sóc.

Giữa 3 người có mối quan hệ rắc rối, nói là tay ba cũng không phải, nhưng nếu xảy ra thật thì chỉ có trường hợp Phùng Duệ Hiên thích Hạ Thụy mà thôi.
Nhưng căn cứ vào những gì mình quan sát được, Doãn Mộng Ninh đưa ra một kết luận khá là không chắc chắn lắm.
"Ê, ông anh kia có vẻ thích mày đấy!"
Hạ Thụy tỏ vẻ khó tin: "Hả? Mày ngáo à?"
"Mày chưa từng soi gương bao giờ à Hạ Thụy?"
"Là sao?" - Hạ Thụy lại càng mờ mịt.
"Mày nhìn mày đi, con gái theo đuổi xếp thành một hàng dài, da trắng, mặt nhỏ, nếu không phải tao quá biết rõ mày thì tao yêu mày luôn rồi đấy!"
Đến khúc này, không hiểu sao đầu Hạ Thụy lại hiện lên một người, chính là cậu trai thanh tú mà được Phùng Duệ Hiên dìu về khách sạn.

Cậu gạt bỏ ý nghĩ của Doãn Mộng Ninh: "Thôi dẹp mọe đi, bên cạnh Phùng Duệ Hiên biết bao nhiêu là hoa thơm cỏ lạ, hơn nữa cũng không phải là lúc nào cũng kè kè ở cạnh tao, anh ấy đi suốt ngày, gặp gỡ ai, nói chuyện với ai rồi có khi thích ai ngoài kia rồi ấy chứ!"
Doãn Mộng Ninh: "Mày thì không phải hoa chắc? Tao nói cho mày nghe, ban nãy nhá, tao hỏi ổng, hỏi là ổng nghĩ sao về mày thì biết ổng nói gì không?"
"Nói gì?"
"Cười một cái xong rồi khen đẹp trai, tính cách tốt.

Mà nói đến đoạn tính cách tốt, tao suýt không nhịn được cười luôn.

Chời đấc cơi, trước giờ tao chưa bao giờ nghe thấy đứa nào khen mày tính cách tốt luôn!"
Hạ Thụy đang cười hớn hở liền lạnh mặt: "Ý là sao?"
Doãn Mộng Ninh thấy cậu như thế liền cười làm hòa: "Trêu tí thôi, anh ấy bảo mày đẹp trai, ấm áp, biết quan tâm đ ến người khác."
"Cách nói chuyện rất lịch sự, nhưng mà chắc do tao con gái nên nhạy cảm hơn, có cảm giác Phùng Duệ Hiên cũng có tình cảm với mày.

Lúc nào ở cạnh nhau thì mày cứ quan sát nhiều vào."
Hạ Thụy không phản bác nữa, cậu im lặng xem như lời đồng ý.
Thế nhưng sau lần đi dã ngoại chung này, cậu không thường xuyên gặp Phùng Duệ Hiên nữa.
Sau Tết, cậu quay lại trường học, học kì 2 nhiều môn hơn, lịch học kín hơn.

Còn Phùng Duệ Hiên bận rộn với việc chuẩn bị khai trương nhà hàng mới, thỉnh thoảng anh có việc đi qua trường cậu thì sẽ mua cho cậu ít đồ ăn rồi gọi điện cho cậu xuống lấy, còn mình thì lại khởi động xe đi tiếp.

Anh bận đến mức vắt cổ lên đầu mà chạy.

***
Đến giữa tháng 4, nhà hàng của Phùng Duệ Hiên mới chính thức khai trương.

Lúc này Hạ Thụy mới có thể gặp lại Phùng Duệ Hiên đường hoàng, không như những lần vội vàng dưới kí túc xá.
Anh vừa gọi điện vừa gửi thiệp mời đến cho Hạ Thụy, mời cậu đến dự tiệc khai trương nhà hàng của anh.

Nhà hàng này thuộc chuỗi nhà hàng 5 sao của anh, Hạ Thụy cứ tưởng vẫn tên là Shine, nhưng không hề, nhà hàng lại có tên là "Scorpio".
Bọ cạp? Ý gì nhỉ?
Không để Hạ Thụy thắc mắc quá lâu, Phùng Duệ Hiên đã chạy ra cửa đón cậu.
Vì nghĩ khai trương nhà hàng cũng là dịp trịnh trọng nên Hạ Thụy đã chọn một chiếc áo sơ mi lụa màu trà sữa, sơ vin với quần âu đen, tóc hơi chải chuốt một tí, còn đặc biệt đeo khuyên tai nhỏ hình tròn.
Hạ Thụy từng bấm lỗ tai năm cấp 3, mấy năm không đeo khuyên tai mà vẫn còn, nhìn bộ đồ của mình có hơi "bảo thủ", thế là cậu liền đeo khuyên tai vào.
Dáng người cao thẳng, chân thon dài, sơ vin lại càng lộ ra vòng eo thon gọn.

Phùng Duệ Hiên nhìn thấy liền nhủ thầm, may mà mình ra sớm.
"Chu Vũ Khiêm bảo đến sau nhé!" - Vốn là Hạ Thụy đi cùng Chu Vũ Khiêm, nhưng không biết sau đó thế nào mà Chu Vũ Khiêm bảo đi cùng anh họ.

"Tôi biết rồi, cậu vào trong đi."
Phùng Duệ Hiên để Hạ Thụy đi trước, còn mình đứng phía sau cậu, trắng trợn nhìn cậu từ trên xuống dưới, yết hầu khẽ động.
Đột nhiên anh tiến lên bá vai cậu: "Hơn một tháng không gặp thôi mà sao cậu đẹp trai hơn nhiều vậy nhỉ?"
Hạ Thụy cười: "Anh ảo giác à?"
"Mà....cũng có thể tôi vốn dĩ đã đẹp rồi nhưng bây giờ anh mới nhìn ra."
Phùng Duệ Hiên làm bộ như đang xem xét lại lời nói của Hạ Thụy, nhìn cậu rất chăm chú.
Hạ Thụy ngại ngùng, tai hơi đỏ lên liền quay mặt qua chỗ khác.
"Tôi nói vậy thôi, vào trong đi không mọi người lại đợi lâu."
Phùng Duệ Hiên không nhìn mặt cậu chăm chú nữa mà lại chuyển sang nhìn khuyên tai: "Khuyên tai đẹp đó!"
Hạ Thụy cũng chẳng biết Phùng Duệ Hiên có nhìn thấy màu đỏ đã lan đến tận cổ cậu không nữa.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 27: Chương 27


Hạ Thụy đi vào trong, khách khứa đến nhiều rồi nhưng toàn là những gương mặt xa lạ cậu không quen biết, họa chăng tí nữa có anh em Chu Vũ Khiêm đến thì cậu biết thôi.

Phùng Duệ Hiên từ đầu tới cuối vẫn luôn đi cạnh cậu, có lẽ anh không muốn cậu mất tự nhiên.

"Ừm, anh cứ đi tiếp khách đi, tôi chọn đại một bàn trống rồi ngồi vào là được mà!"
Phùng Duệ Hiên: "Tôi đang tìm Bánh Bột, nãy nó ở đây với một người bạn tôi, tôi để nó ở với cậu nhé!"
Hạ Thụy gật đầu: "Cũng được, vậy tôi qua bên kia ngồi nhé!"
Rất nhanh, Phùng Duệ Hiên nhìn thấy Bánh Bột bèn bế nhóc lại chỗ Hạ Thụy đang ngồi.

Có Bánh Bột ngồi cạnh, Hạ Thụy cũng đỡ ngượng ngùng vì phải ngồi một mình.

Một lúc sau thì anh em Chu Vũ Khiêm đến, Chu Văn qua bàn Phùng Duệ Hiên chào hỏi, còn Chu Vũ Khiêm và Chu Vũ Khải đến ngồi cạnh Hạ Thụy.

"Uầy, hôm nay anh đẹp trai thế!" - Chu Vũ Khải không nhịn được mà khen một câu.

Hạ Thụy nhìn cậu nhóc một cái: "Cảm ơn!"
"Khuyên tai ngầu thật đấy!"
"Áo s3xy thế!"
"Tóc đẹp ghê!"
Lần này Hạ Thụy không thèm cảm ơn nữa mà quay qua trừng mắt với Chu Vũ Khải: "Mày ngậm mồm!"
Chu Vũ Khải dạ hai tiếng, cười làm hòa rồi lôi điện thoại ra nghịch, không dám trêu Hạ Thụy nữa.

Chỉ có Chu Vũ Khiêm ngồi cạnh là im lặng từ đầu đến giờ.

"Sao thế? Dạo này mày lạ lắm luôn?" - Hạ Thụy hỏi.

Chu Vũ Khiêm cười: "Đâu có đâu!"
Hạ Thụy nghi ngờ nhìn cậu ta, nhưng thấy Chu Vũ Khiêm có vẻ không muốn nói ra nên cậu đành bảo: "Có chuyện gì cũng không được giấu tao đấy!"
Chu Vũ Khiêm gật gật đầu.

Đột nhiên, Chu Vũ Khải buông điện thoại ra, với sang hỏi Bánh Bột: "Bánh Bột, kia là bạn của ba con à? Mấy cái người đằng kia kìa?"
Bánh Bột quay đầu nhìn theo hướng Chu Vũ Khải chỉ rồi nói: "Vâng đúng rồi ạ.

"
Hạ Thụy khó hiểu: "Sao đấy?"
Chu Vũ Khải giơ tay lên miệng suỵt một tiếng: "Hình như mấy người đó vừa nhìn qua đây thì phải, xong còn cười nữa.

"
Hạ Thụy không care, cho rằng Chu Vũ Khải chắc lại ảo giác.

Thế nhưng vừa ngồi được một lúc thì có một người tiến lại gần bàn của bọn họ, sau đó vỗ vỗ vai Hạ Thụy.

Hạ Thụy nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt: "Anh là?"
"Tôi là bạn của Phùng Duệ Hiên.

"
Hạ Thụy: "Vậy anh tìm tôi làm gì? Phùng Duệ Hiên bên kia kìa!"
Anh ta mỉm cười: "Tôi không tìm Phùng Duệ Hiên, tôi tìm cậu.

Cậu là Hạ Thụy nhỉ?"
"À, vâng, nhưng anh muốn nói gì vậy?"
"Tôi muốn mời cậu uống một ly, được không?"
Hạ Thụy uống cũng được thôi, nhưng mà sao cậu phải uống?!!
Chu Vũ Khiêm ngồi đối diện cũng chẳng hiểu mô tê gì hết, nhưng thấy Hạ Thụy khó xử, bèn nói: "Chưa ăn gì mà uống rượu thì sẽ bị đau dạ dày.

"
Người đàn ông tỏ ra giật mình như mới nhận ra điều đó, cười: "À cậu chưa ăn gì nhỉ? Vậy thôi, tôi xin phép đi trước.

"

Phùng Duệ Hiên đã chuyển sang bàn khác để chào hỏi khách, nhìn qua đây thì thấy tình huống của Hạ Thụy, nhưng lúc này người đàn ông kia đã rời đi với ly rượu trên tay.

Phùng Duệ Hiên bèn ra chỗ Hạ Thụy, ngồi xuống bên cạnh cậu, tay đẩy đ ĩa cà rốt ra xa một chút rồi hỏi cậu.

"Tên kia vừa qua đây để nói gì với cậu vậy?"
"Không có gì, chỉ là mời tôi uống rượu, nhưng tôi chưa ăn gì nên không uống thôi.

"
Phùng Duệ Hiên: "Cậu làm thế là đúng, lần sau bọn nó mon men đến thì cứ né ra xa.

"
Chu Vũ Khải vừa ăn vừa nhìn hai người: "Sao hai anh!.

thân thiết thế?"
Phùng Duệ Hiên: "Không được hả?"
Chu Vũ Khải: "Trước kia gặp nhau thì không ai chịu thua ai cơ mà?"
Hạ Thụy: "Thôi mày đừng hỏi nữa, ăn đi nhanh lên!"
Chu Vũ Khiêm cũng nhận ra mối quan hệ giữa Hạ Thụy và Phùng Duệ Hiên, như kiểu có cái gì đó, thân thiết hơn, mà cũng "mập mờ" hơn nhưng cậu không dám hỏi Hạ Thụy, chỉ im lặng ngồi ăn.

Đợi Phùng Duệ Hiên đi rồi, đến lượt Chu Vũ Khiêm nói: "Mày thân với Phùng Duệ Hiên thật đó!"
Lần này Bánh Bột nhanh nhảu: "Ba con với Hạ Hạ là bạn từ lâu rồi, thân nhau lắm luôn, hồi Tết con còn sang nhà Hạ Hạ cơ!"
Chu Vũ Khiêm và Chu Vũ Khải không biết còn có cả chuyện này, cực kì bất ngờ, nhưng Chu Vũ Khiêm thì thấy thêm cả hụt hẫng nữa.

Hạ Thụy nói: "Kết thêm bạn thì tốt mà.

"
Chu Vũ Khiêm ừ một tiếng, cuối cùng không nói thêm gì nữa.

Lúc Hạ Thụy đứng dậy đi vệ sinh, đi qua bàn có đám bạn của Phùng Duệ Hiên, cậu thấy mấy gã đàn ông uống rượu cười hề hề, xong có người hình như hơi say, chỉ chỉ Hạ Thụy rồi bảo: "Chị dâu mới đây nhỉ, đẹp đó, đẹp hơn những người trước.

"
Người bên cạnh tỉnh táo hơn thì vội bịt miệng người kia lại rồi xin lỗi Hạ Thụy.

Hạ Thụy nói không sao, sau đó chậm rãi bước vào nhà vệ sinh.

Đẹp hơn những người trước là sao?
Đột nhiên Hạ Thụy thấy rất khó chịu, cậu mở vòi nước, chà xát hai bàn tay, lông mày thì nhăn lại.

Khó chịu vcl!
Cậu bực tức đi ra ngoài, đúng lúc Phùng Duệ Hiên đang chuẩn bị lên phát biểu.

Hạ Thụy chỉ nói với Bánh Bột và anh em Chu Vũ Khiêm ngồi đó là mình về trước, không thèm chào hỏi Phùng Duệ Hiên nữa.

Mà Phùng Duệ Hiên đang phát biểu trên kia, mới được nửa bài thấy Hạ Thụy ra về, vội vàng muốn chạy ra xem cậu làm sao mà về nhưng vẫn phải đứng phát biểu nốt.

Câu cuối cùng vừa thốt ra khỏi miệng là chạy xuống sân khấu, đi thẳng ra khỏi cửa, đuổi theo Hạ Thụy.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 28: Chương 28


"Cậu sao vậy?"
Phùng Duệ Hiên đuổi kịp Hạ Thụy, kéo tay cậu lại.
Hạ Thụy quay lại, mặt lạnh lùng nhìn anh: "Anh chạy ra đây làm gì?"
"Tôi chạy theo cậu đó, tự dưng cậu bỏ về, có chuyện gì à?"
Hạ Thụy quay mặt đi: "Không có chuyện gì cả."
Phùng Duệ Hiên vẫn tinh ý nhận ra có gì đó: "Cậu giận gì à?"
"Không."
"Bạn tôi nói gì với cậu à?"
"Không."
"Bạn tôi chỉ trêu thôi, không có ác ý gì cả đâu."
Hạ Thụy lúc này mới tức tối: "Vậy "chị dâu" là như thế nào? Người sau đẹp hơn người trước là sao?"
Hạ Thụy biết mình có tình cảm với Phùng Duệ Hiên, đương nhiên từ chị dâu thì cậu không có ý kiến gì, chỉ là câu sau, người sau đẹp hơn người trước là có ý gì?

Cậu cảm giác bản thân như bị người ta trêu đùa vậy, bị lôi ra so sánh với một "người trước" nào đó của Phùng Duệ Hiên mà cậu còn không biết mặt.

Cậu cảm giác mình như phi tần đứng xếp hàng chờ thị tẩm vậy?!
Không nuốt trôi nổi!
Phùng Duệ Hiên nhẹ nhàng nói: "Nó nói bậy nói bạ đó, cậu đừng giận nhé.

Tôi không có người trước người sau gì hết, không chơi bời lăng nhăng."
Hạ Thụy: "Sao anh phải giải thích với tôi làm gì?"
"Tôi muốn cậu hết giận mà! Đừng để bụng nhé!"
Hạ Thụy im lặng một lúc lâu, sau đó nói: "Thôi được rồi, anh vào trong đi, hôm nay tôi hơi mệt, tôi về sớm chút.

Lúc khác mời anh ăn sau."
Phùng Duệ Hiên biết không thể thay đổi quyết định của Hạ Thụy, bèn nói: "Vậy tôi gọi xe cho cậu."
Chờ Hạ Thụy lên xe an toàn rồi, Phùng Duệ Hiên mới quay trở vào.

Đám bạn anh nhao nhao lên: "Mày đi đâu thế?"
"Tự nhiên bỏ đi là sao?"
"Qua đây chịu phạt đê!"
Phùng Duệ Hiên làm như không nghe thấy, bẻ khớp ngón tay, đi đến bàn của đám bạn, giọng trầm xuống: "Vừa nãy đứa nào trêu cậu ấy?"
***
Hạ Thụy trở về nhà, trên đường về và cả buổi tối hôm đó cậu đã nghĩ rất nhiều.

Yêu vào là cứ thích nghĩ mấy chuyện lung tung như vậy.

Cậu thấy mình cũng có phần vô lí vì tự nhiên đùng đùng bỏ về, nhưng trách sao được, mỗi người có một cảm nhận khác nhau, trêu đùa phải tùy hoàn cảnh.

Có thể người khác thấy vui nhưng cậu thì không, chuyện này không phải lỗi của ai cả, chỉ là do quan điểm, cách nhìn khác nhau nên suy nghĩ sẽ khác nhau.
Hạ Thụy kết luận như vậy mới thoải mái đi ngủ, định bụng sẽ chọn một ngày nào đó mời Phùng Duệ Hiên đi ăn.
Nhưng sau khi khai trương nhà hàng, Phùng Duệ Hiên cũng bận như lúc chưa khai trương, vậy nên mãi đến gần một tháng sau, hai người mới ăn với nhau được một bữa cơm.
Chuyện buổi tối hôm khai trương đó, Hạ Thụy cũng chẳng giận dỗi gì nữa, Phùng Duệ Hiên e dè nhắc lại cậu liền xua tay cho qua.
Thấy cậu không để bụng gì nữa, Phùng Duệ Hiên mới nhiệt tình hơn, bóc cho cậu một đ ĩa tôm đầy, ăn hết cà rốt, cần tây, hành lá mà cậu không thích ăn.
Trước khi ra về, Phùng Duệ Hiên có nói đến chuyện Bánh Bột năm nay lên lớp 1 rồi.
"Tôi muốn nhờ cậu dạy kèm cho thằng bé trong hè, dạy mấy thứ cơ bản thôi, học phí tôi sẽ trả theo giá thị trường."
Hạ Thụy suy nghĩ: "Chắc bao giờ tôi thi xong thì mới dạy được, nhưng mà tôi không hứa chắc chắn đâu.

Còn về học phí thì nếu như tôi dạy, tôi sẽ lấy nửa giá thôi.

Anh đừng vội nói gì hết, tôi lấy nửa giá vì một nửa còn lại là tình cảm tôi dành cho Bánh Bột."
Phùng Duệ Hiên biết không phản bác lại ý kiến của cậu được, cuối cùng đồng ý nghe theo cậu.
"Được, vậy tùy cậu sắp xếp!"

***
Trường Hạ Thụy kết thúc môn thi cuối cùng vào giữa tháng 6, cậu chính thức kết thúc năm nhất, bắt đầu kì nghỉ hè.
Cậu đồng ý chuyện dạy kèm cho Bánh Bột nên vừa nghỉ hè hai ngày là lên kế hoạch sắp xếp lịch học cho Bánh Bột.

Năm nay mới lên lớp 1 thì chỉ cho thằng bé làm quen mấy thứ cơ bản để bao giờ đi học sẽ không bị bỡ ngỡ chứ Hạ Thụy không dạy trước chương trình.
Bánh Bột khi biết chuyện phải học hè thì buồn xỉu, nhưng khi nghe người dạy là Hạ Hạ của nhóc thì lại thấy tinh thần phấn chấn hẳn!
Phùng Duệ Hiên mua cho Bánh Bột một cái bàn học xinh xinh, Bánh Bột trong mấy ngày đợi Hạ Thụy đến dạy, tự mình sắp xếp đồ lên bàn học, hộp bút để chỗ này, vở để chỗ kia.
Hạ Thụy đi dạy ngày đầu tiên, nhìn thấy bàn học của Bánh Bột mà woa một tiếng, khen nhóc ngăn nắp làm Bánh Bột cười tít mắt.
Dạy cho từng đối tượng thì thái độ sẽ khác nhau, đối với trẻ nhỏ như Bánh Bột, Hạ Thụy phải dùng hết tất cả dịu dàng trong 19 năm cuộc đời cậu để dạy nhóc.
Mà Bánh Bột học nhanh nên dạy cũng thoải mái, còn rất ngoan và nghe lời, thậm chí lúc Hạ Thụy bảo một tuần học 3 buổi thôi, mặt nhóc liền bí xị ra.
Hạ Thụy buồn cười bảo: "Con còn bé, không nên nhồi nhét học nhiều, học như vậy thôi."
Bánh Bột gật gật đầu nghe lời, nhưng thực ra nhóc đang nghĩ, Hạ Hạ mà đến thường xuyên thì ba sẽ bớt cô đơn hơn!
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 29: Chương 29


Hạ Thụy đều đặn đến dạy Bánh Bột một tuần 3 buổi, cậu dự định dạy đến khi mình vào năm học mới thì sẽ không dạy nữa.
Dạy vào mùa hè nên trời rất nóng, có những hôm bầu trời trong vắt không một gợn mây, đứng trên tầng cao của tòa nhà còn có thể thấy ngọn núi lấp ló phía chân trời đằng xa.
Thế nên mỗi ngày trời nắng nóng quá, Hạ Thụy đều ở lại chơi với Bánh Bột đến khoảng hơn 5 rưỡi, đợi ngoài trời bớt nóng rồi thì mới đi về.
Mùa hè tuy nóng nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có những cơn mưa bất chợt, nó chỉ báo trước bằng một đợt mây giông kéo đến vội vã và cơn gió mang theo hơi ẩm của không khí.

Nó đến nhanh và đi cũng rất nhanh.
Hạ Thụy thấy buổi chiều không quá nắng gắt như mọi khi, lúc dạy học xong còn thấy có đám mây giông nhỏ, cậu cũng đoán ra được là sắp có mưa liền để Bánh Bột chơi với cô bảo mẫu, còn mình thì chuẩn bị ra về.
Thế nhưng cậu không chạy kịp cơn mưa, đi được nửa đoạn đường, mưa bắt đầu trút xuống, những hạt mưa to như viên bi đập xuống mặt đất.

Hạ Thụy lại không mang áo mưa, nhưng dạo này đang nóng mà được cơn mưa thì thấy mát mẻ dễ chịu, thế là cậu không thèm táp vào đâu trú mưa, cứ thế phi xe về nhà.
Dễ chịu, mát mẻ nhất thời nhưng hậu quả mới là thứ khiến người ta cay đắng nhất.
Hạ Thụy bị sốt!
[Phùng Duệ Hiên à, ngày mai tôi sẽ nghỉ dạy Bánh Bột một hôm nhé!]
Lúc Phùng Duệ Hiên đọc được tin nhắn là đang buổi tối, anh thấy lạ, cậu ở chỗ nào à mà phải nhắn tin nhỉ.

[Ok, để tôi bảo với Bánh Bột.

Mà cậu bận chuyện gì vậy?]
Lí do Hạ Thụy không gọi điện thông báo mà phải nhắn tin là vì cậu bị sốt do dầm mưa, cổ họng cũng bị dính, khản đặc không nói ra tiếng nên đành phải lựa chọn nhắn tin.
Hạ Thụy nghĩ một hồi, sau đó lựa chọn nói thật: [Tôi bị sốt.]
[Thế cậu đang ở đâu?]
[Nhà.]
[Tiện gọi điện không?]
[Không.]
[Ok, vậy, sao mà sốt?]
[Dầm mưa.]
Bên kia, Phùng Duệ Hiên im lặng rất lâu, cuối cùng gửi một tin nhắn thoại đến.
"Từ lần sau cậu đi dạy, để tôi bảo tài xế qua đón, lúc về cũng vậy, muốn về lúc nào thì bảo tài xế chở về.

Chú ý giữ gìn sức khỏe, ăn uống cẩn thận.

Bánh Bột nói thương cậu lắm đó!"
Giọng của Phùng Duệ Hiên qua đoạn tin nhắn trầm đến mức làm lỗ tai Hạ Thụy run rẩy, còn hơi hồng.

Cậu tự biện hộ rằng chắc chắn là sốt đến điên rồi, sau đó cảm ơn Phùng Duệ Hiên rồi ném điện thoại qua một bên.
...
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Hạ Thụy thấy đã đỡ sốt nhiều rồi bèn bảo ba cứ đi làm trước đi, không cần lo cho cậu.

Giúp việc theo giờ thì phải gần trưa mới đến, Hạ Thụy nghĩ có gì đâu mà không xoay sở được.
Ai dè đâu, buổi sáng lúc ba cậu đi làm thì cậu còn thấy khỏe, tầm gần 9h bắt đầu thấy đau đầu, cả người nóng ran, nhấm nháy như có kiến cắn.

Cậu đang ngồi ở phòng khách chơi game trên TV, đành phải nặng nhọc đứng dậy tìm thuốc hạ sốt.

Đang tự pha thuốc thì có tiếng chuông cửa kêu.

Hạ Thụy quay lại nhìn đồng hồ, giờ này cô giúp việc đâu đã đến nhỉ, chẳng biết là ai qua vậy?
Cậu chậm rãi đi ra mở cửa, vừa bước xuống bậc thềm nhà, ngước mắt lên liền nhìn thấy Phùng Duệ Hiên đang đứng dựa vào xe của anh.
"Anh không cần phải qua đây đâu."
"Dù sao tôi cũng đến đây rồi, cậu cứ mở cửa cho tôi đi."
Hạ Thụy mở cửa, Phùng Duệ Hiên đậu tạm xe bên ngoài còn anh thì đi vào nhà cậu."
"Có mình cậu ở nhà à?"
"Ừm." - Mệt nên Hạ Thụy không muốn nói nhiều.
Thấy cậu có hơi ốm yếu, Phùng Duệ Hiên lại gần, chạm vào tay cậu thấy nóng ran, anh bèn lo lắng: "Sao tay cậu nóng thế?"
Sau đó chưa hỏi ý kiến Hạ Thụy gì cả, tay đã đưa lên trán cậu.
"Cậu sốt rồi!"
Hai người đi vào nhà, Phùng Duệ Hiên thấy cốc thuốc hạ sốt Hạ Thụy đang pha bèn nhíu mày tới xem, sau đó cầm lên, bảo cậu: "Cậu lên phòng đi, tôi mang thuốc với khăn chườm lên cho cậu."
Hạ Thụy định cứng miệng bảo không phiền anh đâu, nhưng thế quái nào miệng không chịu nghe lời, không thốt ra được lời nào, cậu đành gật đầu, quay lên phòng nghỉ ngơi.
Phùng Duệ Hiên mang thuốc và khăn chườm lên cho Hạ Thụy.

Anh nhìn cậu uống thuốc, sau đó tận tình đưa nước cho.

Đợi cậu nằm xuống rồi, anh lấy khăn ướt đặt lên trán cho cậu.
Tuy trời mùa hè nhưng vì Hạ Thụy đang sốt nên trùm chăn kín người, chỉ lộ mỗi đầu, trong phòng không bật quạt, trên trán Phùng Duệ Hiên lấm tấm mồ hôi.
"Anh không nóng à?"
Phùng Duệ Hiên cười: "Tôi không sao."
Hạ Thụy hỏi xong lại quay đầu qua một bên, mắt díu đi, nghĩ: Sao Phùng Duệ Hiên đối tốt với mình vậy nhỉ?
Cậu vừa nghĩ, hai mắt vừa díu lại, thế nhưng vẫn ngang bướng quay đầu qua hướng Phùng Duệ Hiên ngồi.
"Sao anh tốt với tôi thế? Anh thích tôi à?"
Đợi một hồi cũng không thấy Phùng Duệ Hiên trả lời, Hạ Thụy mệt quá không thèm chờ anh nữa.

Mãi đến trước khi cậu chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, giọng của Phùng Duệ Hiên mới vang lên.
"Cuối cùng cũng bị cậu nhìn ra rồi!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 30: Chương 30


Hạ Thụy nghỉ dạy một hôm, hôm sau nữa cậu đã khỏe hẳn, có thể đi dạy được.
Bình thường mỗi sáng khi cậu đến, Phùng Duệ Hiên đã đi làm rồi, thế nhưng hôm nay đến lại bắt gặp anh đang ngồi ở phòng khách.

Kí ức buổi sáng hôm đó chợt ùa về.

Hạ Thụy thề, hôm đó là cậu nóng đầu hỏi bừa, không rõ câu trả lời của Phùng Duệ Hiên là thực hay là mơ nữa, nhưng khi gặp anh thì vẫn có chút bối rối.
"Chào, anh chưa đi làm hả?"
Phùng Duệ Hiên: "Hôm nay khá rảnh rỗi nên đi làm muộn một chút."
Hạ Thụy: "Ò."
Nói đến đó xong cả hai người cùng im lặng, không biết nói sang chuyện gì khác, hoặc Phùng Duệ Hiên cũng bối rối chăng, Hạ Thụy nghĩ thầm.

May là sau đó Bánh Bột ăn xong, từ phòng ăn chạy ra, tíu ta tíu tít hỏi han Hạ Thụy thì bầu không khí mới bớt ngượng ngùng.
Hạ Thụy với Bánh Bột lên phòng thì lúc này Phùng Duệ Hiên mới đi làm.
Mấy hôm sau đó, Phùng Duệ Hiên liên tục đi muộn, thành ra cứ hôm nào đến dạy Bánh Bột là Hạ Thụy lại gặp anh, mà cứ gặp là câu hỏi hôm đó hỏi Phùng Duệ Hiên lại tự động replay trong đầu.
Có thể Phùng Duệ Hiên thấy thái độ của cậu không có gì khác lạ, vẫn cứ bình thường như không, thành ra anh không nhịn được nữa mà một hôm, nhân lúc Bánh Bột chưa ăn xong, anh hỏi Hạ Thụy.
"Hôm cậu bị sốt đó có hỏi tôi....."
Nghe đến đây thôi là lưng Hạ Thụy cứng đờ, trước giờ cậu chưa từng thích ai, nhất là đối phương còn là đàn ông con trai giống cậu, biết đối phương có tình cảm với mình thì hai người sẽ hẹn hò, nhưng cậu không chắc lời Phùng Duệ Hiên nói đó có phải là do cậu mê sảng không, hơn nữa chưa bao giờ hẹn hò với ai nên có chút hoang mang, căng thẳng không biết phải làm sao.
"Ừm, tôi, tôi nhớ, chỉ là tôi,...." - Hạ Thụy ấp úng.
Thấy Hạ Thụy căng thẳng, lúng túng, Phùng Duệ Hiên thở dài, thôi không hỏi tiếp nữa.
Mối quan hệ hiện tại của bọn họ rất chi là.....khó nói.
Hạ Thụy về nhà nghĩ đi nghĩ lại, người duy nhất có thể giúp cậu bây giờ chỉ có Doãn Mộng Ninh, nhưng hè này cô ở lại thành phố B để thực tập, thành ra cậu gửi tin nhắn thoại kể hết chuyện của mình với Phùng Duệ Hiên.
Doãn Mộng Ninh đúng là đứa bạn tốt, Hạ Thụy vừa gửi tin nhắn được một lúc thì cô gọi video tới.
"Mày đọc hết rồi à?"
"Ừ, đang trong giờ nghỉ giải lao nên gọi cho mày nói luôn."
"Mày thấy sao về chuyện kia của tao?"
Doãn Mộng Ninh vuốt cằm, sau đó bảo: "Tao thấy hóa ra không chỉ mình con gái bọn tao nghĩ nhiều, mà con trai bọn mày cũng không kém nhỉ? Tao là người ngoài cuộc, tao thấy là Phùng Duệ Hiên đã hỏi mày về chuyện hôm đó nghĩa là anh ta cũng để tâm, mày lại còn lo không biết là thực hay là mơ.

Không biết thì hỏi thôi, quá đơn giản! Anh ta hỏi mày, mày cũng hỏi ngược lại, vậy là xong rồi.

Cùng thích nhau thì cứ thế mà tới!"

Hạ Thụy im lặng hồi lâu, sau đó chẹp một cái: "Thực ra là do tao...."
"Do mày không biết cách hẹn hò với người khác chứ gì, mà người đó còn là con trai giống mày, đúng không?"
Hạ Thụy gật đầu.
"Cuộc sống đủ phức tạp rồi, đừng biến nó càng phức tạp, rối rắm thêm nữa.

Mày không biết thì học, yêu vào rồi sẽ biết.

Dám yêu thì dám tiến tới, hiểu không?"
Hạ Thụy nghe Doãn Mộng Ninh nói một hồi, cậu thấy thoải mái hơn hẳn, biết cô sắp hết giờ nghỉ giải lao liền cảm ơn rồi cúp máy.
Hạ Thụy định sáng hôm sau sẽ nói với Phùng Duệ Hiên, nhưng đời không như là mơ, hôm sau Phùng Duệ Hiên đi làm sớm.
Hạ Thụy lại tự nhủ, vậy hôm sau nữa nói với anh vậy.
Cứ hôm sau hôm sau nữa, cuối cùng Phùng Duệ Hiên đi công tác 3 ngày liền.
Hạ Thụy xem lịch, thấy ngày anh về vừa hay là sinh nhật của anh luôn, ngày 10 tháng 7, lại còn rơi đúng vào thứ bảy.

Có lẽ dũng khí dồn nén nhiều ngày cuối cùng cũng bộc phát, hôm đó Phùng Duệ Hiên vừa đi công tác về, Hạ Thụy liền gọi điện hẹn gặp mặt ở nhà anh.
Lúc cậu sang đến nơi thì vừa lúc anh mới tắm xong, Bánh Bột thì đi sang nhà hàng xóm chơi, cô bảo mẫu nấu cơm xong cũng đã ra về.
Hạ Thụy mạnh dạn kéo Phùng Duệ Hiên lên tầng thượng, buổi tối gió trời mát mẻ, mang theo hương vị đặc trưng của mùa hè tới, Hạ Thụy hít một hơi sâu, sau đó nói: "Hôm đó anh hỏi tôi chuyện lúc tôi bị sốt ấy, thực ra tôi không chỉ nhớ mà còn rất để tâm nữa."
Phùng Duệ Hiên im lặng nghe cậu nói.
"Nhưng anh biết vì sao tôi để tâm không?"
"Tôi....không dám chắc."
"Vậy lời nói ngày hôm đó tôi nghe được từ anh, là thật sao?"
Phùng Duệ Hiên nghiêm túc trả lời: "Thật."
Hạ Thụy: "Tôi để tâm, anh thật lòng, vậy chúng ta hẹn hò đi!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 31: Chương 31


( Từ chương này sẽ đổi xưng hô nhe^^)
Mất một lúc sau, Phùng Duệ Hiên mới có thể phản ứng lại được.
"Em nói gì?"
Để Hạ Thụy thốt ra được câu nói kia đã phải tiêu tốn hết bao nhiêu dũng khí rồi, giờ còn bắt cậu nói lại nữa.
Phùng Duệ Hiên cố ý đấy à???!!!!
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng miệng vẫn rất thành thật: "Em nói là, chúng ta hẹn hò với nhau đi! Anh còn bắt em lặp lại lần nữa là em đổi ý đấy!"
Cả người Phùng Duệ Hiên lâng lâng, nghe xong câu cuối cùng Hạ Thụy nói, anh vội vàng dỗ cậu: "Được được, không bắt em nói lại nữa.

Anh đồng ý hẹn hò, em đừng đổi ý, đừng đổi ý mà!
Hạ Thụy nghĩ: Vậy là.....xong rồi à?!
Bọn họ chính thức yêu nhau rồi!

Chỉ nghĩ đến đây thôi là đầu óc Hạ Thụy bắt đầu rối lên, đủ kiểu cảm xúc ập đến.
Mãi cho đến khi Phùng Duệ Hiên nắm hai tay cậu và nói: "Anh có thể hôn em không?" thì Hạ Thụy mới choàng tỉnh.
Cậu bất ngờ nhưng cũng có phần ngại ngùng, định lắc đầu nhưng rồi cuối cùng gật đầu, e thẹn hệt như thiếu nữ mới lớn.
Phùng Duệ Hiên nắm lấy quyền chủ động, bao giờ anh cũng vậy.

Đầu tiên là nhẹ nhàng mơ.n tr.ớn bên ngoài, sau đó từ từ tiến công vào trong, Hạ Thụy bắt đầu không kìm được mà rê.n rỉ.
Hạ Thụy cảm thấy thiếu dưỡng khí nên vội vàng tách Phùng Duệ Hiên ra để thở.
Mặt cậu đỏ ửng, tai đỏ, đến môi cũng ửng đỏ như trái dâu chín căng mọng chờ người đến ăn.

Cậu nhìn thấy sự say mê trong mắt của Phùng Duệ Hiên, ánh mắt mà cậu chưa bao giờ bắt gặp, hoặc do anh kìm nén không để lộ ra bên ngoài bao giờ.
"Hôn, hôn thế này thôi đã!"
Phùng Duệ Hiên tuy vẫn còn muốn tiếp tục, nhưng anh nghĩ lần đầu tiên hôn nhau không thể làm cậu sợ nên chiều ý cậu: "Được, nghe em!"
Đợi cho hơi thở ổn định, tâm trí bình tĩnh lại, Hạ Thụy nói: "Hôm nay là sinh nhật anh, chúng ta...ra ngoài ăn đi!"
Phùng Duệ Hiên: "Được đó, nhưng mà còn Bánh Bột."
Hạ Thụy: "Có thể gửi Bánh Bột sang cho ba em, ông ấy rất quý thằng bé."
"Được, vậy đợi anh thay đồ, chúng ta đi thôi."
Đây là một trong những lần hiếm hoi Phùng Duệ Hiên nói dối Bánh Bột là mình đi xử lí công việc, sau đó gửi thằng bé sang nhà ba Hạ Thụy.
Phùng Duệ Hiên chở Hạ Thụy đi chơi bằng con xe mui trần của anh, gió đêm táp vào mặt làm tóc Hạ Thụy bị hất ngược ra đằng sau, cậu nhìn tóc Phùng Duệ Hiên cũng bị như vậy liền cười ha hả.
Hai người đến một tiệm bánh ngọt bán 24/24, có cả dịch vụ cho khách hàng tự làm bánh rồi thưởng thức ngay tại chỗ.
Phùng Duệ Hiên và Hạ Thụy thuê một phòng bếp nhỏ, có đầy đủ tất cả các nguyên liệu, cả hai chia việc cho nhau rồi bắt đầu bắt tay vào làm việc.

Hạ Thụy tuy nấu ăn không ra gì nhưng được cái làm bánh cũng không đến nỗi nào.

Mà Phùng Duệ Hiên thì ngược lại, biết nấu ăn nhưng làm bánh lại rất dở.

Thành ra tay chân anh lóng ngóng, bị Hạ Thụy suýt "động thủ" mấy lần vì trông ngứa mắt quá!
Mặt Phùng Duệ Hiên còn bị lem bột màu trắng ra, Hạ Thụy nhìn thấy phải cố nhịn cười, sau đó bày ra vẻ mặt nghiêm túc nói với anh: "Mặt anh dính bẩn rồi này, để em lau cho."
Thực tế là tay cậu cũng dính ít bột trắng, thế là cho tay lên "lau mặt" Phùng Duệ Hiên luôn.

Bày trò xong, Hạ Thụy không kìm được nữa bèn cười nghiêng ngả, Phùng Duệ Hiên ban đầu không hiểu vì sao cậu cười, sau đó thấy tay cậu dính đầy bột, anh nghi ngờ bèn lôi điện thoại trong tạp dề ra soi mặt.
Mặt bị vẽ thành hình con gì ấy, trông kinh khủng khiếp!
Phùng Duệ Hiên gằn giọng: "Anh phải phạt em mới được!"
Hạ Thụy đương nhiên không cho rằng anh sẽ phạt mình thật rồi, cậu hếch cằm, thách thức nhìn anh kiểu: Có ngon thì nhào vô!
Sau đó, Phùng Duệ Hiên làm điều mà Hạ Thụy không ngờ tới, anh giữ gáy cậu rồi hôn xuống.
Cả người Hạ Thụy cứng đơ, còn có trò này nữa á hả??!!
Lúc Phùng Duệ Hiên buông cậu ra, Hạ Thụy đỏ mặt nhìn anh, nghĩ thầm, tẹo nữa cậu cũng phải trả thù lại mới được.

Làm xong bánh trước thời gian dự kiến, Hạ Thụy tự tay lấy bánh ra rồi dùng mứt hoa quả viết lên bánh.

Nhân lúc cậu bảo Phùng Duệ Hiên nhắm mắt lại, cậu sẽ tặng anh một bất ngờ, thế là cậu liền lấy tay quệt mứt hoa quả lên miệng, kiễng chân hôn Phùng Duệ Hiên.
Nhưng cậu không tiến sâu mà chỉ chụt một cái rồi thôi, Phùng Duệ Hiên bị hôn bất ngờ, lại nếm được vị xoài ngọt mát, anh ngay lập tức tiến tới, đè Hạ Thụy lên tường mà hôn lấy hôn để, quét sạch vị xoài trong miệng cậu.
Hai người môi lưỡi triền miên một lúc, vẫn là Hạ Thụy đẩy Phùng Duệ Hiên ra trước vì thiếu không khí.
Hạ Thụy hôm nay bị mất cả chì lẫn chài, tính hôn lại một cái để trả đũa anh mà bị anh m*t đến mức không còn gì.

Cậu định giận dỗi Phùng Duệ Hiên nhưng lại nghĩ hôm nay là sinh nhật anh nên cậu tạm tha.
Cuối cùng, hai con người yêu vào là ngốc nghếch cùng nhau ngồi trong phòng bếp nhỏ ăn hết chiếc bánh sinh nhật.
Bánh sinh nhật hôm nay ngọt ngào như hương vị của em vậy!
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 32: Chương 32


Dạo này Bánh Bột thấy Hạ Hạ và ba của mình rất là kì lạ.
Buổi sáng thì ba thì hay đi làm muộn hơn, sau đó Hạ Hạ phải tiễn ba ra tận cổng thì ba mới chịu đi.

Trưa nào cũng phải video call một lượt đã.

Bánh Bột nghĩ, chẳng lẽ nhóc học kém đến mức Hạ Hạ phải than phiền với ba ư? Thế nhưng bình thường Hạ Hạ vẫn luôn khen Bánh Bột thông minh mà ta?!
Bánh Bột hết sức khó hiểu, một buổi tối, nhóc hỏi ba: "Ba ơi, sao ba hay đi làm muộn thế ạ?"
Phùng Duệ Hiên vừa lau đầu vừa trả lời nhóc: "Vì ba muốn có thêm nhiều thời gian ở bên con hơn."
Bánh Bột lắc đầu: "Nhưng cô giáo con nói, đi học hay đi làm đều phải đi đúng giờ."
Phùng Duệ Hiên á khẩu luôn, trả lời sao bây giờ.
Nhưng Bánh Bột vẫn tiếp tục: "À, con còn thấy có lần ba với Hạ Hạ chơm chơm nhau nữa đấy, sao Hạ Hạ không chơm con nhỉ?"
Phùng Duệ Hiên cười, Bánh Bột trông vậy mà tinh ý thật, thế là anh ngồi xuống bên cạnh nhóc, hỏi: "Con có thích có một gia đình không?"
Bánh Bột e dè nói: "Dạ có ạ, nhưng, con...sẽ có một gia đình hả ba?"

"Đương nhiên rồi, ba sẽ cho con một gia đình hoàn chỉnh.

Có điều, bây giờ chưa thể nói với con hết được, và có thể thành viên còn lại trong gia đình mình sẽ là một chú đẹp trai thì con có thích không?"
Hai mắt Bánh Bột lấp lánh: "Dạ có thích ạ, cô giáo con nói rồi mà, hai ba cũng vẫn có thể là một gia đình."
Phùng Duệ Hiên mỉm cười, vuốt sợt tóc tơ trước trán của Bánh Bột: "Ừm."
***
Tháng 8, Hạ Thụy đã vào năm học mới.

Buổi học cuối cùng với Bánh Bột, cậu đã cho nhóc nghỉ và thay vào đó là một buổi đi chơi.
Phùng Duệ Hiên biết được thì lại "õng a õng ẹo", nói mình áp lực, cũng muốn được đi chơi.

Thế là trước khi dọn đồ ra kí túc xá mấy ngày, Hạ Thụy và Phùng Duệ Hiên lái xe đi chơi, còn Bánh Bột thì gửi cho ba Hạ Thụy để ông đưa nhóc đến viện bảo tàng tham quan.
Hạ Thụy từng kể cho Phùng Duệ Hiên nghe về album ảnh mùa hè của cậu, được thực hiện từ mùa hè năm ngoái, mùa hè của năm 18 tuổi.

Phùng Duệ Hiên có một đề xuất, đó là mỗi mùa hè đều sẽ ghi lại bằng những bức ảnh, chẳng hạn như có mùa hè năm 18 tuổi thì sẽ có năm 19 tuổi, năm 20 tuổi,....
Hạ Thụy thấy ý kiến đó rất hay liền đồng ý.

Hai người đi chơi với nhau, Phùng Duệ Hiên nói muốn đi xem những nơi cậu từng đi qua, như trường cấp 1, trường cấp 2 cậu học.
Hạ Thụy vui vẻ đưa anh đến trường tiểu học của cậu ngày trước, bây giờ đã được xây mới hoàn toàn, khang trang, đẹp đẽ hơn trước rất nhiều.

Nhưng lúc đứng bên ngoài nhìn vào cổng trường, Hạ Thụy lại trầm ngâm.

Bây giờ vẫn đang nghỉ hè nên sân trường vắng lặng, mọi thứ thay đổi, chỉ có gốc cây to ở cạnh phòng bảo vệ, ngay gần cổng trường kia là vẫn vậy.

Hồi nhỏ cậu từng hay ngồi đó đợi ba mẹ đến đón, lúc đó gia đình còn rất hạnh phúc.
Hạ Thụy suy tư còn Phùng Duệ Hiên đã giơ máy ảnh lên chụp rất nhiều.

Lúc anh đưa cho cậu xem, bức ảnh nào cũng ngập tràn ánh nắng.

Đặc biệt là bức ảnh cuối cùng chụp bóng của Phùng Duệ Hiên và Hạ Thụy đang đứng cạnh nhau.

"Em lại nhớ đến chuyện gì à?"
Hạ Thụy chối: "Không có."
Phùng Duệ Hiên liền ôm vai cậu: "Quá khứ có nhiều chuyện ngay cả anh cũng không muốn nhớ lại.

Nhưng nếu em muốn xem, anh có thể đưa em đi, không phải vì để cho công bằng hay gì, mà anh chỉ muốn em không phải buồn một mình thôi."
Hạ Thụy cảm động: "Không cần phải vậy, với lại chẳng phải anh từng bảo là, cô nhi viện nơi anh từng sống đã được chuyển tất cả đi nơi khác rồi à, anh còn chẳng biết ở đâu."
Phùng Duệ Hiên: "Ừ, vậy đó, muốn cho em xem mà còn không biết ở đâu cơ.

Nên là, đừng cứ nghĩ đến những chuyện cũ làm mình buồn nữa, đưa anh đến chỗ khác đi."
Hạ Thụy bấy giờ mới mỉm cười, gật đầu: "Trường cấp 2 của em ở con phố bên cạnh, mình gửi xe ở đây rồi đi bộ sang thôi."
Hạ Thụy chỉ cho Phùng Duệ Hiên xem sân bóng rổ từng làm mình ướt đẫm mồ hôi mỗi buổi chiều tan học, quán ăn vặt bên cạnh cổng trường đã đóng cửa, thay vào đó là một cửa hàng bán đồ văn phòng phẩm, bãi gửi xe trong trường rộng thênh thang đến mức nhiều khi không thể tìm được xe của mình.
Phùng Duệ Hiên đang ghi chép lại những quãng thời gian hồi còn nhỏ của Hạ Thụy, lúc mà anh còn chưa xuất hiện trong cuộc đời cậu.
"Đến trường cấp 3 của em đi!"
"Anh biết rồi mà, còn từng đến nữa, đến làm gì?"
"Cứ đưa anh đi."
Hạ Thụy đành chiều ý anh, đưa anh đến trường cấp 3 của mình.
Hạ Thụy ngắm trường một lượt rồi nói: "Năm cấp 3 đối với một người mà nói, là những năm tháng đáng nhớ nhất, nhưng khoảng thời gian đó em nổi loạn đến mức chẳng còn quan tâm đến xung quanh, không đi đâu, không tham gia hoạt động gì cả, vậy nên không có gì đáng để chụp."
Phùng Duệ Hiên phản bác: "Ai nói không có gì đáng để chụp?"
Sau đó anh nắm lấy tay Hạ Thụy giơ lên trước máy ảnh, chụp tách một cái.
"Mặc dù không đúng lắm, nhưng đây cũng được coi là nơi lần đầu tiên chúng ta gặp nhau mà."
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 33: Chương 33


Hạ Thụy đã đứng trước tủ quần áo hơn một tiếng đồng hồ, bạn cùng phòng nhịn không được phải kêu lên: "Mày đi ra mắt ba mẹ nhà người ta à?"
Hạ Thụy lắc đầu: "Mày không hiểu đâu."
Rồi lại thở dài, còn hai tiếng nữa mới đến giờ hẹn với Phùng Duệ Hiên cơ, nhưng lần này không chỉ đi gặp mình anh mà còn gặp mặt tất cả.....những người có quan hệ với anh, bạn bè cho đến đàn em.

Hạ Thụy nghe Phùng Duệ Hiên bảo vậy.
Cũng gần như ra mắt gia đình rồi còn gì nữa!
Cậu muốn mặc một bộ đồ lịch sự nhưng không kém phần thoải mái, còn phải trông có vẻ thân thiện một chút.
Cuối cùng, nhờ sự "trợ giúp" của 3 người bạn cùng phòng, Hạ Thụy chọn áo sơ mi màu kem, quần đen phối với giày sneaker trắng, vừa trưởng thành lại vừa gọn gàng, lịch sự.
Phùng Duệ Hiên đậu xe bên ngoài trường của Hạ Thụy, vừa mới cúi xuống nhìn đồng hồ, ngẩng đầu lên đã bắt gặp cậu đi từ cổng kí túc xá ra, cực kì thu hút, cực kì đẹp trai.
Hạ Thụy còn mang theo một cái túi xách nhỏ dành cho con trai, Phùng Duệ Hiên nhìn từ xa mà cứ có cảm giác cậu đang ngại ngùng, bẽn lẽn.

Lúc cậu đi đến nơi, suýt thì không kìm được mà ôm eo cậu kéo vào lòng, may mà Hạ Thụy đưa tay ra ghìm anh lại.
Ngồi trong xe rồi, hai người hôn chào nhau một cái, lúc này Phùng Duệ Hiên mới lái xe đi.
Trên đường đi đến khách sạn, thỉnh thoảng tay Phùng Duệ Hiên lại sờ s.oạng lung tung người ngồi bên cạnh, chốc chốc lại kêu: "Eo nhỏ quá!", rồi lại kêu: "Áo mỏng thế!", Hạ Thụy đánh vào tay anh rồi dọa sẽ chui ra ghế sau ngồi, lúc này Phùng Duệ Hiên mới chịu yên phận.
Bữa tiệc được tổ chức trên tầng cao nhất của khách sạn Shine, chỉ có một bàn tiệc nhưng rất rộng, chứa được nhiều người.
Phùng Duệ Hiên nắm tay Hạ Thụy bước vào, anh còn xoa xoa mu bàn tay cậu để làm cậu bình tĩnh lại: "Không sao đâu, mọi người tốt lắm."
Hạ Thụy biết vậy, nhưng căng thẳng thì vẫn căng thẳng chứ!
Lúc Phùng Duệ Hiên và Hạ Thụy bước vào, bên trong đã có mặt đầy đủ các khách mời, chỉ có hai nhân vật chính là đến muộn thôi.
Chu Văn: "Hey bro!" đầu tiên coi như chào hỏi.
Sau đó mọi người cũng lần lượt chào theo.

Hạ Thụy không biết ai với ai nhưng cũng nói xin chào mọi người.
Cậu và Phùng Duệ Hiên ngồi giữa, đám bạn bè xung quanh bắt đầu nhìn chòng chọc Hạ Thụy, thậm chí cậu còn nghe thấy có người nhỏ giọng nói: "Đẹp thật đấy!"
Phùng Duệ Hiên ôm vai Hạ Thụy, cao ngạo nói: "Đây là Hạ Thụy, người yêu của tao, cũng là một người vô cùng quan trọng đối với tao.

Thế nên là, những ai đang nhìn thì tém tém cái mắt lại, em ấy là của tao."
Ngay lập tức, mọi người vỗ tay rào rào, sau đó nhìn nhau nói chuyện, cố không nhìn Hạ Thụy nữa.
Hạ Thụy cũng lịch sự chào và giới thiệu tên của mình lại lần nữa.
Thấy cậu cũng có vẻ không quá khó gần nên mọi người mạnh dạn hơn, bắt đầu tò mò hỏi chuyện cậu, thế nhưng đa phần chuyện gì mà Phùng Duệ Hiên biết thì anh sẽ trả lời thay cậu.

Một người bạn của Phùng Duệ Hiên thấy anh bảo vệ Hạ Thụy như vậy thì tặc lưỡi ngán ngẩm: "Yêu vào rồi thần kinh thế đấy!"
"Hạ Thụy, cậu không biết đấy thôi, bình thường bọn tôi mà làm Phùng Duệ Hiên phật ý là nó sẵn sàng "xử" luôn và ngay, nhưng được cái nghĩa hiệp, hay giúp đỡ bạn bè.

Thấy nó có người yêu, tôi cũng mừng lắm."
Một người khác tiếp lời người kia: "Aiyo, nay văn hay chữ tốt quá vậy bây, bình thường toàn *** cơ mà!"
Hạ Thụy cười, cậu biết mấy người này cũng đang cố gắng thể hiện lịch sự trước mặt cậu.
Có một người lần trước từng mời rượu Hạ Thụy trong tiệc khai trương nhà hàng của Phùng Duệ Hiên cũng đang có mặt, anh ta nói với Hạ Thụy: "Lần đó mới gặp cậu là tôi đã biết Phùng Duệ Hiên quả này đổ đứ đừ rồi, còn rất bảo vệ cậu nữa."
Phùng Duệ Hiên trực tiếp thừa nhận: "Thì sao? Tao tình nguyện đấy, mày ghen tị à?"
Người bạn kia trừng mắt trước độ vô liêm sỉ của Phùng Duệ Hiên, nhưng rồi cuối cùng cũng bật cười chịu thua.
Bữa ăn diễn ra trong không khí vui vẻ, không hề gượng gạo như Hạ Thụy nghĩ, thậm chí cậu còn để ý thấy một vài người bạn thân thiết của Phùng Duệ Hiên như Chu Văn, hay người tên Phó Lam ngồi cạnh cậu, hoặc một ông anh đầu đinh xăm đầy tay tên La Hiên ngồi cạnh Phùng Duệ Hiên đang có vẻ như muốn chuốc say Phùng Duệ Hiên thì phải.
Nhưng Phùng Duệ Hiên đâu dễ bị lừa thế, cả buổi tối, anh không uống ngụm nào, lấy lí do là còn đưa Hạ Thụy về trường, sáng mai có tiết.
Hạ Thụy nghĩ chắc mấy ông anh này muốn nói chuyện gì đó với cậu nên định chuốc say Phùng Duệ Hiên đây mà, thế là lúc ăn xong, đợi Phùng Duệ Hiên vào nhà vệ sinh, cậu bèn chủ động ngồi cạnh mấy người bọn họ.
Chu Văn: "Không ngờ tôi sắp phải gọi người bằng tuổi em họ tôi là anh dâu."
Phó Lam: "Tôi từng nghe Phùng Duệ Hiên kể về cậu rồi, theo lời hắn kể thì cậu rất tốt.

Gặp mới biết, không chỉ tốt mà còn đẹp nữa."
La Hiên trông "yang hồ" nhưng lại có vẻ sâu sắc nhất, thấy Hạ Thụy ngồi cạnh bèn dập điếu thuốc rồi mới nói: "Phùng Duệ Hiên ấy mà, đối với người ngoài thì vừa lịch sự vừa xa cách, đối với anh em thì giúp hết sức mình, còn đối với người yêu, nó từng bảo nếu nó có 100 cái kẹo thì sẽ cho người đó tất, chỉ có 1 cái kẹo, nó sẽ kiếm đủ 100 rồi đưa cho người đó."

"Tôi quen nó từ lúc còn ở cô nhi viện cơ, sau này lăn lộn ngoài xã hội cùng nhau, tôi biết Duệ Hiên thích đàn ông từ lâu rồi, nhưng bao nhiêu năm rồi mải mê kiếm tiền, không có ai nó để ý, nó bảo hầu hết mọi người nó từng gặp, nó biết người ta nghĩ gì về nó rồi.

Sau này gặp được cậu, nó bảo ngoài đẹp ra cậu còn hơi "hỗn", nhưng thẳng thắn thật thà, còn rất tốt bụng nữa.

Có lẽ nó đã gặp được đúng người rồi nhỉ?"
Hạ Thụy không trả lời, mà chính xác hơn là cậu không biết nên trả lời thế nào.

La Hiên chỉ mỉm cười vỗ vai cậu: "Hai người nhất định phải hạnh phúc đấy!"
...
Trên đường trở về kí túc xá, Hạ Thụy im lặng suốt, không nói câu gì cả, Phùng Duệ Hiên thấy lạ nhưng không dám dò hỏi.
Lúc đến nơi rồi, Hạ Thụy không xuống xe vội mà quay qua tặng Phùng Duệ Hiên một nụ hôn sâu rồi nhìn anh, nghiêm túc nói: "Em sẽ đối xử tốt với anh."
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 34: Chương 34


Hạ Thụy cảm thấy, nếu Phùng Duệ Hiên đã giới thiệu cậu với bạn bè của anh thì cậu cũng nên giới thiệu anh với bạn bè của mình, như vậy thì hai người yêu đương sẽ thoải mái hơn, không phải lén lút giấu giếm ai cả.
Người bạn đầu tiên Hạ Thụy thông báo đến chính là Doãn Mộng Ninh, nhưng cô có vẻ đã đoán được ngay từ đầu nên không quá là bất ngờ.
Còn Tiêu Lam, Đinh Dự với Chu Vũ Khiêm, Hạ Thụy nghĩ chắc 3 người này phải sốc lắm.

Thế mà Tiêu Lam chỉ há mồm tròn như chữ O, sau đó thở dài, vỗ vỗ vai cậu: "Con đường này rất khó đi, nhưng yên tâm, tao vẫn sẽ luôn bên cạnh mày."
Còn Đinh Dự gọi hẳn video, nói là: "Anh Thụy hạnh phúc mới là quan trọng nhất!"
Chu Vũ Khiêm thì lại giống như có chuyện gì đó muốn nói, thế nhưng cuối cùng không nói ra, chỉ bảo: "Thế à? Tao không ngờ là anh Duệ Hiên đấy! Nhưng dù sao thì mày vui là được."
Sao cậu cứ có cảm giác Chu Vũ Khiêm không thoải mái mà cứ cố tỏ ra mình đang vui vẻ vậy nhỉ?!
"Vậy mày cảm thấy thế nào? Đương nhiên thì tao vui vẻ vẫn là quan trọng nhất, nhưng tao cũng không hi vọng bạn tao sẽ.....có thái độ về chuyện đó."

Chu Vũ Khiêm mỉm cười: "Tao ok mà, mày cứ yêu người mà mày muốn yêu đi, tao ủng hộ."
Hạ Thụy định nghi ngờ hỏi lại, thế nhưng Chu Vũ Khiêm nói có việc phải đi trước.
Tối hôm đó, Chu Vũ Khải gọi điện cho Hạ Thụy hỏi, có biết Chu Vũ Khiêm đi đâu mà vẫn chưa về không, Hạ Thụy đi tìm hiểu mới biết, Chu Vũ Khiêm đến quán rượu cả đêm không về.

Hạ Thụy gặng hỏi mãi, cậu ta mới nói rằng bị thất tình.
"Người cậu thích đó, là người như thế nào?" - Hạ Thụy hỏi.
Chu Vũ Khiêm: "Là một người rất tốt."
***
Hạ Thụy lên năm 2, có một đàn anh khóa trên ở cùng tầng kí túc xá hay nhờ cậu giúp đỡ mấy việc lặt vặt giới thiệu cho cậu một công ty truyền thông để thực tập.
Hạ Thụy thấy đây là một cơ hội rất tốt, thực tập càng sớm thì càng học hỏi được nhiều, tích lũy được nhiều kinh nghiệm, vậy nên cậu đồng ý ngay.
Chuyện thực tập này thì ba cậu không có ý kiến gì nhiều, miễn sao là làm việc cậu muốn và công việc đàng hoàng, tử tế là được.
Nhưng lúc nói với Phùng Duệ Hiên thì anh lại có vẻ không đồng tình lắm, cho rằng bây giờ cậu đi làm công ty thì hơi sớm quá.
"Không sớm! Có những người còn đi làm từ hồi năm nhất rồi kia kìa, hơn nữa là công ty mà đàn anh kia đang thực tập, có thể đảm bảo."
Phùng Duệ Hiên giải thích: "Không phải anh lo em bị lừa, mà anh muốn em tập trung vào việc học hơn, em học tốt các môn chuyên ngành của mình thì lúc đi thực tập sẽ có đầy đủ kiến thức, không bị bỡ ngỡ."
Rất ít khi Hạ Thụy và Phùng Duệ Hiên tranh luận với nhau về chuyện gì đó, đây là một lần hiếm hoi.
Hạ Thụy tuổi trẻ sục sôi, đang tràn đầy nhiệt huyết muốn kiếm tiền, cậu nhất định phải làm cho Phùng Duệ Hiên thấy lợi ích khi đi thực tập sớm.
"Hồi năm nhất em cũng đi gia sư mà đâu có ảnh hưởng gì đến việc học đâu.

Với lại bây giờ đi làm cũng chỉ có nửa buổi, học nửa buổi, hai ngày cuối tuần vẫn được nghỉ."
"Mà á, kể cả anh không cho em vẫn cứ đi!"
Có người yêu lớn tuổi hơn cũng là một lợi thế, chẳng hạn như những lúc như này đây, Phùng Duệ Hiên không nói lại được Hạ Thụy, đành phải chiều theo ý cậu.
"Được, vậy bây giờ em thích đi làm thì đi làm, nhưng sau một học kì, điểm các môn của em không được giảm, chỉ có giữ nguyên hoặc tăng lên.

Em làm được không?"
Hạ Thụy nhếch mép: "Quá easy, năm nhất em còn suýt lấy được học bổng đấy!"
Phùng Duệ Hiên thấy biểu cảm của cậu thì không nhịn được mà bật cười, lắc đầu chịu thua: "Ừm, em là giỏi nhất!"
Thế nhưng Hạ Thụy như vẫn còn điều gì đó băn khoăn, cậu ngồi trên đùi Phùng Duệ Hiên, mặt đối mặt anh, cúi đầu nghịch nghịch ngón tay anh.
"Đi làm công sở thì phải có quần áo công sở, mà em thì chỉ có vài bộ, không đủ dùng."
"Cuối tuần này anh đi mua đồ với em."

Hạ Thụy chỉ đợi Phùng Duệ Hiên nói thế là vui vẻ trở lại, sau đó trèo khỏi người anh.

Phùng Duệ Hiên nhanh tay kéo người lại giữ rịt trong lòng mình.
"Lợi dụng anh xong là đi hử?"
Hạ Thụy nhún vai: "Là anh tự nguyện mà."
Phùng Duệ Hiên: "Tự nguyện thì tự nguyện, em vẫn phải cho anh cái gì chứ!"
Sau đó Hạ Thụy chưa kịp nói gì, Phùng Duệ Hiên đã chặn môi cậu lại.
Hạ Thụy nghĩ, mỗi lần hôn thôi mà Phùng Duệ Hiên đã mạnh bạo như vậy rồi, đến khi làm chuyện kia thì không biết như nào nữa!!
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 35: Chương 35


Trước khi đi làm mấy ngày, Hạ Thụy và Phùng Duệ Hiên chọn buổi chiều thứ 6, trước khi đi làm hai hôm để đi mua quần áo.

Vì chiều thứ 6 Hạ Thụy định đi mua đồ xong thì đón Bánh Bột tan học rồi về nhà luôn.
Phùng Duệ Hiên đưa Hạ Thụy đến shop bán đồ công sở cao cấp mà anh hay mua.

Ban đầu Hạ Thụy hơi ngại vì thấy khá đắt tiền, nhưng Phùng Duệ Hiên cứ bắt cậu vào bằng được.
Quản lí và nhân viên của shop rất quen mặt Phùng Duệ Hiên, dù anh chỉ thỉnh thoảng đi mua đồ với trợ lí, còn không thì toàn đưa thẻ cho trợ lí tự mua.
"Chọn mấy bộ đồ công sở cho em này, người quan trọng của tôi, chọn cẩn thận."
Phùng Duệ Hiên nói với nhân viên phục vụ xong liền kéo Hạ Thụy ngồi trên ghế.
"Không cần xem qua mà cứ để người ta lấy cho mình như vậy à?" - Hạ Thụy có chút lo lắng hỏi.
Phùng Duệ Hiên: "Yên tâm đi, mấy người đó quen mặt anh rồi, sẽ chỉ lấy những bộ đẹp nhất trong cửa hàng thôi."
"Nhưng giá cả...."

"Không sao hết, tiền của anh thì đằng nào cũng để em tiêu còn gì."
Hạ Thụy không nói được câu nào, Phùng Duệ Hiên thì ghê rồi!
Rất nhanh, nhân viên cửa hàng lấy ra 5 bộ đồ, chủ yếu đều là áo sơ mi đủ màu đủ kiểu mix với quần âu.
Hạ Thụy nhận lấy từng bộ một rồi vào trong thử đồ.
Đầu tiên là chiếc sơ mi xanh da trời với quần âu trắng.
Phùng Duệ Hiên: "Quá đẹp, da trắng bóc luôn.

Lấy!"
Bộ thứ hai là sơ mi kẻ đen trắng với quần âu đen lịch lãm.
Phùng Duệ Hiên: "Rất đẹp trai.

Lấy luôn!"
Bộ tiếp theo là sơ mi màu ngọc trai, rồi đến sơ mi đen, Phùng Duệ Hiên đều chốt một câu: "Lấy hết!"
Hạ Thụy lườm Phùng Duệ Hiên một cái, sau đó chỉ lấy 4 trong 5 bộ đồ nhân viên đưa ra, còn lại một bộ cậu tự tay chọn theo phong cách của mình, một bộ Phùng Duệ Hiên chọn cho cậu.
Mua đồ xong xuôi thì quẹt thẻ trả tiền, Hạ Thụy nhìn những con số nhảy múa trên máy thì nhủ thầm: Giá tiền cũng chỉ là con số thôi mà! Phùng Duệ Hiên không lo, mình cũng không lo!
Cứ tự nhủ thầm như thế cho đến khi ra khỏi cửa hàng, Phùng Duệ Hiên hỏi cậu: "Bây giờ còn lâu nữa mới đến giờ Bánh Bột tan học, em có muốn đi đâu không?"
Bởi vì Phùng Duệ Hiên đón Hạ Thụy từ trường cậu, hai người ăn trưa xong thì đi mua sắm nên bây giờ vẫn còn nhiều thời gian.
Hạ Thụy nghĩ, đã đến lúc cậu thể hiện rồi đây!
"Đi xem phim đi, em bao."
Hạ Thụy không cho Phùng Duệ Hiên cơ hội phản bác, cậu trả hết tiền mua vé, mua bỏng, mua nước.

Phùng Duệ Hiên chỉ đành tận hưởng sự chiều chuộng của em người yêu, tay cầm cốc nước và bỏng đi vào phòng chiếu phim.
Hai người chọn một bộ phim hành động 3D, Hạ Thụy cứ nghĩ mình đi xem phim nhiều thì kiểu gì cũng sẽ không còn bị lạ lẫm với thể loại phim này nữa.

Thế nhưng không hề!
Lúc đến cảnh nhân vật chính trong phim tung một nắm đấm về phía phản diện, Hạ Thụy hốt quá kêu lên một tiếng, hất luôn cả nửa hộp bỏng ngô.
Đến khi Hạ Thụy ý thức được hành động mình vừa làm, cậu liếc sang Phùng Duệ Hiên thì thấy, chỗ bỏng ngô kia đang dính hết lên áo sơ mi của anh.
Bỏ mịa rồi!
Phùng Duệ Hiên đương nhiên là không để bụng, nhưng Hạ Thụy cảm thấy rất áy náy, cậu vội vàng phủi hết bỏng ngô khỏi áo anh rồi lấy khăn ướt lau tạm cho anh.
May là anh mặc áo tối màu, mà trong phòng chiếu phim có điều hòa nên lúc đi ra ngoài thì cái áo như chưa có chuyện gì xảy ra.
Xem phim xong cũng gần đến 4 rưỡi, Phùng Duệ Hiên tính đến đón Bánh Bột giờ là kịp.

Trên đường đi, Hạ Thụy bảo anh dừng lại một cửa hàng trà sữa rồi mua cho Bánh Bột một cốc.
Phùng Duệ Hiên ghen tuông: "Không mua cho anh à?"
"Anh muốn uống hả?"
"Muốn chứ, nhưng muốn uống chung với em."
Hạ Thụy bật cười, sau đó cậu lại mở cửa xe, đi mua một cốc trà sữa khác.
Hai người cứ anh một ngụm em một ngụm, đến cổng trường tiểu học của Bánh Bột thì tu gần hết cốc trà sữa.
Phùng Duệ Hiên gửi Bánh Bột vào một trường tiểu học quốc tế cách nhà 2km.

Vì mới đi học được mấy buổi nên Phùng Duệ Hiên vẫn đưa đi đón về, còn sau này thì sẽ cho Bánh Bột đi xe đưa đón học sinh của trường.
Bánh Bột vừa ra khỏi cổng trường thì nhìn thấy ba và Hạ Hạ dấu yêu, nhóc lập tức chạy đến nhào vào lòng Hạ Hạ, ba đứng bên cạnh nhưng chỉ chào một cái thôi.
Vào trong xe, Hạ Hạ đưa cốc trà sữa cho Bánh Bột, hỏi nhóc đi học có vui không, có chuyện gì hay không, thế là Bánh Bột líu ríu kể chuyện suốt dọc đường.
Mãi đến khi gần về đến nhà mình, Hạ Thụy mới chợt nhớ ra hôm nay ba bảo giúp việc nhà cậu có việc đột xuất nên nghỉ, bảo cậu tự nấu ăn.
Hay là.....
"Bánh Bột, con có muốn sang nhà Hạ Hạ ăn cơm tối không?"
Hai mắt Bánh Bột sáng lên: "Thật ạ?"
"Đương nhiên rồi, ông Hạ nhớ con lắm đó."
Trên thực tế là Hạ Thụy muốn để Phùng Duệ Hiên nấu cơm!!
Phùng Duệ Hiên nhìn ra ý đồ của Hạ Thụy nhưng không vạch trần, mà chỉ nhìn cậu cười, sau đó vòng xe lại qua siêu thị mua đồ.
Hạ Thụy liền nhấc máy lên gọi cho ba Hạ: "Ba ơi, tối nay có Phùng Duệ Hiên và Bánh Bột sang ăn, ba về sớm nha ba!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 36: Chương 36


Ngày đầu tiên đi thực tập của Hạ Thụy khá thuận lợi, đàn anh cậu quen biết kia tuy không làm cùng bộ phận, cũng chẳng giúp được gì nhiều nhưng được cái là mấy anh chị đồng nghiệp khá thân thiện.
Ngày đầu tiên đi làm như vậy là ok rồi!
Nửa buổi đi học, nửa buổi đi làm, cộng với bài tập trên lớp cũng nhiều, nhiều khi Phùng Duệ Hiên muốn lái xe qua thăm Hạ Thụy cũng chưa chắc đã gặp được cậu, toàn phải đợi đến cuối tuần mới có thể gặp được nhau.
Đương nhiên là Hạ Thụy cũng biết mình bận rộn thì sẽ để Phùng Duệ Hiên phải chịu thiệt thòi, vậy nên lúc nào cậu sắp xếp được thời gian, nếu như ở trường thì sẽ video call với anh, về nhà thì sẽ ở với anh cả ngày.
"Dạo này nhà hàng không nhiều việc như trước, nhưng em thì lại bận rộn quá!"
Hạ Thụy gối đầu lên chân Phùng Duệ Hiên, nghe ra được ý giận dỗi của anh, cậu bèn đưa tay lên sờ sờ mặt anh.
"Thôi mà, em cũng đâu có muốn bận rộn như vậy đâu.

Với lại, ai còn trẻ mà chẳng phải trải qua những lúc vất vả như thế."
Phùng Duệ Hiên: "Ý em là chê anh già chứ gì?"
"Em nào có, em chỉ đang nói đến những người tầm tuổi như em mà."
Phùng Duệ Hiên nhéo nhéo chóp mũi cậu: "Nhưng mà anh hơn em 10 tuổi lận."
Hạ Thụy: "Giờ anh biết để ý đến tuổi tác rồi cơ đấy? Anh già hơn em 10 tuổi, đến khi anh thành ông chú trung niên rồi, em vẫn là chàng trai trẻ đẹp."
Hạ Thụy nói đùa vậy thôi mà Phùng Duệ Hiên tưởng thật, suy nghĩ rất đăm chiêu.
Hạ Thụy thấy anh tội tội nên đành an ủi: "Em nói đùa thôi, nghĩ nhiều thế làm gì? Nếu như tương lai bọn mình vẫn còn ở bên nhau thì anh yên tâm đi, anh có già em vẫn sẽ yêu anh."
Thế nhưng Phùng Duệ Hiên lại để ý đến cái khác, anh bảo: "Em không được nói nếu như tương lai bọn mình vẫn ở bên nhau, ngay từ đầu lúc yêu đương với em, anh đã xác định rồi sẽ bên em rất rất lâu rồi!"
Hạ Thụy định nói chuyện gì cũng có thể thay đổi, nhưng lại thấy vẻ mặt nghiêm túc của Phùng Duệ Hiên, cậu thôi không nói nữa.
Mà bởi vì những ngày Hạ Thụy bận rộn, thời gian hai người ở bên nhau không nhiều nên mỗi lúc có thể gặp nhau, cả hai đều rất trân trọng, không tranh luận, cãi vã hay than phiền, chỉ có ở bên cạnh nhau mãi như thế.
***
Hạ Thụy đi làm được gần hai tháng thì đã chiếm được lòng tin và sự yêu quý của anh chị nhân viên trong phòng ban, dù cậu không hay thể hiện cảm xúc trước mặt người ngoài nhưng có trách nhiệm trong công việc, hơn nữa còn rất chăm chỉ nên mọi người đều quý.

Chỉ có mấy người Hạ Thụy không tiếp xúc nhiều nên không biết ra sao thôi.
Đôi lúc gặp áp lực công việc, cậu sẽ gọi điện cho Phùng Duệ Hiên, nếu anh rảnh sẽ nghe cậu nói chuyện, sau đó nói: "Em vất vả rồi! Yêu em!"
Còn nếu bận rộn, Hạ Thụy sẽ gửi tin nhắn thoại, Phùng Duệ Hiên đọc được cũng gửi lại bằng tin nhắn thoại, có khi anh nói là: "Tặng em ngàn nụ hôn! Cố lên nhé!"

Yêu đương với bạn trai lớn tuổi cũng rất ngọt ngào, không hề khô khan, tẻ nhạt như Hạ Thụy tưởng, mà cũng có thể vì người đó là Phùng Duệ Hiên nên cậu mới nghĩ như vậy!
Nhưng ở trong công ty, không ai biết Hạ Thụy có người yêu rồi, vì cậu cũng là người rất phân minh, ở công ty không nói chuyện riêng, tan làm rồi muốn nói gì thì nói.

Đương nhiên với tính cách này sẽ chiếm được tình cảm của nhiều người nhưng ngược lại, cũng sẽ có những người không ưa cậu.
Hạ Thụy để ý và biết rằng trong phòng ban cậu làm, có một cậu thực tập sinh cũng học quan hệ công chúng giống cậu, nhưng ở trường đại học khác, tên là Đại Minh, người này hình như không ưa cậu lắm thì phải!
Thế nhưng nếu chỉ thể hiện sự không thích ra mặt, Hạ Thụy đương nhiên sẽ có biện pháp đối phó, hơn nữa những người thể hiện ra mặt đó đôi khi còn khiến người ta thấy có thiện cảm hơn những người tẩm ngẩm tầm ngầm sau lưng.
Tiếc là Đại Minh lại là kiểu người thứ hai.

Trước mặt mọi người, cậu ta luôn cười thân thiện, cũng rất hay nói chuyện với Hạ Thụy, nhưng lúc chỉ có hai người, đột nhiên thái độ lại thay đổi, đương nhiên là chưa làm chuyện gì xấu, nhưng Hạ Thụy hay để ý mấy hành động nhỏ mà người khác không để ý, cậu cảm thấy Đại Minh không như những gì cậu ta thể hiện ra bên ngoài.

Môi trường công sở là như vậy, hơn nữa cậu chỉ thực tập có mấy tháng, Đại Minh không làm gì quá đáng thì cậu cũng sẽ để yên.

Thời gian thực tập của Đại Minh lâu hơn Hạ Thụy, nhưng có lẽ do trình độ cá nhân mà khi Hạ Thụy được quản lí đồng ý cho tham gia cuộc họp đầu tiên có cả sếp lớn, thì Đại Minh cũng mới được tham gia cùng cậu.
Hạ Thụy không để ý chuyện này, cậu chỉ về nhà chuẩn bị kĩ tài liệu, giọng nói, trang phục chỉnh tề cho buổi họp đầu tiên.
Nhưng buổi sáng hôm ấy, khi chỉ còn cách giờ họp 20 phút nữa, Hạ Thụy nhận được một cuộc gọi điện thoại, là số lạ.
"Xin hỏi, đây có phải số của cậu Hạ Thụy không ạ?"
"Dạ vâng, là tôi.

Xin hỏi, chị là ai thế ạ?"
"Tôi là bác sĩ của bệnh viện đa khoa XX, anh có phải người nhà của anh Phùng Duệ Hiên không, anh ấy vừa được đưa vào cấp cứu trong bệnh viện."
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 37: Chương 37


Trước đây có người từng hỏi Hạ Thụy rằng, giữa tình yêu và sự nghiệp, Hạ Thụy chọn cái nào, câu trả lời của cậu lúc đó là: sự nghiệp.
Nhưng đó là khi cậu còn chưa yêu đương với Phùng Duệ Hiên, còn bây giờ, nếu như đặt lên bàn cân giữa Phùng Duệ Hiên và công việc, Hạ Thụy chắc chắn sẽ chọn Phùng Duệ Hiên.
Cậu nhận tin từ bệnh viện gọi về xong, chỉ nói xin lỗi quản lí, sau đó không suy nghĩ hay cân nhắc gì mà chạy vội đi, bắt xe đến thẳng bệnh viện.
Mỗi người có quan điểm khác nhau về chuyện này, nhưng với Hạ Thụy, Phùng Duệ Hiên không chỉ là người cậu yêu mà còn giúp đỡ, bảo vệ cậu rất nhiều.
...
Đến bệnh viện, cậu theo địa chỉ mà vị bác sĩ trong điện thoại kia nói, thấy ở bên ngoài phòng cấp cứu có một người đàn ông lạ mặt đang ngồi trên ghế.

Cậu đang ngờ ngợ không biết là ai thì người đó đã nhìn thấy cậu, lên tiếng trước: "Cậu là Hạ Thụy đúng không?"
"Vâng, là tôi ạ."
Người đàn ông kia thở phào: "Ôi may quá, chào cậu, tôi là người đưa anh Phùng Duệ Hiên vào viện.

Bây giờ có người nhà đến rồi thì thật may quá!"
Hạ Thụy: "Số điện thoại vừa gọi cho tôi, là anh sao?"

"Là tôi.

Ừm, chuyện là thế này, hôm nay tôi có việc nên đi xuống ngoại thành, phải đi qua mấy con đường vắng vẻ.

Mấy con đường đó an ninh không được bảo mật tốt, hay có ẩu đả.

Tôi lại bắt gặp chiếc xe ô tô đen không biết của ai đậu ven đường, bên ngoài một con ngõ nhỏ, nghe thấy trong ngõ như có tiếng đánh nhau, mà tính hay bao đồng tôi liền xuống xe chạy vào xem."
"Thế là tôi thấy anh Phùng bị người ta đánh, lúc đó tôi lập tức hô hoán lên rồi gọi điện cho cảnh sát đến thì mấy tên kia vội bỏ chạy.

Anh Phùng lúc đó vẫn còn ý thức, biết có người đến, còn cố gắng gượng dậy cơ nhưng tôi bảo anh nằm yên đó, tôi gọi xe cấp cứu đến.

Trên đường đến bệnh viện, định gọi cho người nhà nhưng điện thoại của anh Phùng bị văng đi đâu mất rồi, thế là tôi hỏi số điện thoại người nhà, anh Phùng liền đọc số cậu cho tôi, bác sĩ phụ trách đã lấy điện thoại của tôi để nói rõ tình hình cho cậu."
Hạ Thụy: "Vậy giờ anh ấy đang ở trong phòng cấp cứu phải không, bị thương nặng đến mức đó ư?"
Người đàn ông tốt bụng lắc đầu: "Không không, cậu cứ bình tĩnh, lúc đưa đến bệnh viện anh ấy vẫn còn ý thức cơ mà, chỉ là kiểm tra toàn bộ xem những vết thương ở đâu, chút nữa là được đưa ra ngoài liền."
Hạ Thụy nghe vậy thì bớt lo đôi chút, cậu ngồi xuống ghế với người kia, sau đó liên tục cảm ơn anh ta.

Đợi một lúc nữa thì bác sĩ bước ra.
"Người nhà của bệnh nhân Phùng Duệ Hiên đã đến chưa?"
Hạ Thụy đứng dậy: "Là tôi ạ."
"Cậu là gì của bệnh nhân?"
"Là em họ ạ."
Bác sĩ: "Anh Phùng bị đánh bằng gậy gỗ, trên lưng và bụng, ngực đều có vết bầm do tụ máu, ngoài ra, đối phương dùng cả dao nên phần cánh tay có một vết chém, nhưng không sâu lắm.

Còn có vài vết thương khác ở mặt và chân nữa nhưng đa phần đều là trầy xước, may là phần đầu không sao.

Chúng tôi sẽ chuyển anh Phùng vào phòng bệnh thường để tiếp tục theo dõi và điều trị, người nhà hãy đi làm thủ tục nhập viện đi."
Hạ Thụy thầm thở phào, cảm ơn bác sĩ rồi đi làm thủ tục nhập viện.
Người đàn ông giúp Phùng Duệ Hiên kia đi cùng nghe vậy cũng vui lây: "Chắc là anh Phùng cũng biết võ nên đánh lại được, chứ mà tôi thấy có tận 5 tên cơ, trông ai cũng bặm trợn, ghớm lắm!"
Hạ Thụy: "Anh có nhìn rõ mặt bọn họ không? Mà ban nãy anh bảo gọi cảnh sát đúng không, vậy cảnh sát đâu rồi?"
"Cảnh sát đang trích xuất camera an ninh ở đoạn đường đó, nhưng tôi thấy cảnh sát ở khu vực đó không được nhiệt tình cho lắm, còn nói là chỗ này nhiều vụ ẩu đả, khó mà tìm được người cơ."
Người đàn ông còn lải nhải gì đó nữa nhưng Hạ Thụy không nghe tiếp, cậu vừa đi vừa nghĩ, chẳng lẽ những người đánh Phùng Duệ Hiên đã theo dõi anh từ lâu hoặc có tay trong nên mới biết hôm nay anh đi con đường đó.

Phùng Duệ Hiên có mở nhà hàng ở trong một thị trấn nằm ở ngoại thành, hôm qua video call với nhau, anh có kể là anh phải đi qua nhà hàng đó có chút việc.
Đến lúc làm thủ tục thì Hạ Thụy mới hoàn hồn, không suy nghĩ nữa, làm xong cậu liền quay lại, lúc này Phùng Duệ Hiên được đẩy từ phòng cấp cứu sang phòng bệnh thường thì cậu vội chạy đến.

Người đàn ông kia thấy vậy nên yên tâm, xin phép ra về trước.

Hạ Thụy bảo bao giờ rảnh muốn mời anh ta ăn một bữa, anh ta cũng nhiệt tình đồng ý.
Trong phòng bệnh thường,...
"Có đau lắm không?" - Hạ Thụy hỏi.

Phùng Duệ Hiên lắc đầu: "Không đau."
"Còn em, em đang trong giờ làm việc mà nhỉ? Hôm nay em có cuộc họp nữa."
Hạ Thụy: "Ừm, nhưng em xin về trước rồi."
Phùng Duệ Hiên thở dài: "Xin lỗi em, lúc đó người ta hỏi anh số điện thoại của người nhà, anh vốn định gọi điện cho Chu Văn nhưng mồm nhanh hơn não, lại đọc số của em."
Hạ Thụy trách: "Anh gọi cho em là đúng rồi, xin lỗi cái gì?"
"Nhưng mà, bác sĩ hỏi em là gì của anh, anh nói là em họ."
Hạ Thụy ngớ người: "Em cũng nói mình là em họ của anh đấy!"
Một chuyện tâm linh tương thông cỏn con như vậy thôi nhưng cũng khiến cả hai nhìn nhau bật cười.
Phùng Duệ Hiên: "Lần sau mình nói là người yêu đi?"
Hạ Thụy: "Được."
Tâm trạng Phùng Duệ Hiên vui vẻ làm Hạ Thụy suýt quên mất một chuyện quan trọng.
"Này, em quên chưa hỏi anh, chuyện hôm nay là như thế nào đấy?"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 38: Chương 38


Hồi Phùng Duệ Hiên còn trẻ, mới chân ướt chân ráo ra ngoài xã hội đã kết thân, xưng anh gọi em với rất nhiều người.

Thế nhưng đám người đó không phải là ai cũng tốt, Phùng Duệ Hiên khi đó còn chưa phân biệt rõ được người tốt người xấu.
Cho đến khi Phùng Duệ Hiên tình cờ liên quan đến một vụ giết người, mà trong khi anh lại chẳng quen biết gì người bị giết cả, thế là anh mới đi tìm hiểu.

Tìm hiểu rồi mới phát hiện, trong số những người mà anh gọi là "anh em", có một người tên Trương Bắc, Phùng Duệ Hiên hay gọi anh ta là Bắc ca.

Người này từng có tiền án tiền sử về tội trộm cắp, mới ra tù hơn 1 năm, giờ lại thêm tội giết người nữa.
Phùng Duệ Hiên đã nói chuyện với Trương Bắc, khuyên anh ta đi đầu thú, kết quả anh ta không nghe mà còn định bỏ trốn.

Sau đó, chính Phùng Duệ Hiên đã đi tố cáo Trương Bắc, cho anh ta vào tù một lần nữa.
Sau khi Trương Bắc vào tù, Phùng Duệ Hiên phải đối đầu với đám đàn em của Trương Bắc.

Có hôm chúng nó tạt sơn vào cửa nhà thuê, có hôm chặn trên đường, tóm lại là không để Phùng Duệ Hiên được sống yên ổn.

Vào thời điểm này, Phùng Duệ Hiên quen Chu Văn, Chu Văn vừa có tiền lại vừa có gia thế chống lưng, vung tiền ra một phát, đám người kia im re.

Từ đó đến nay, Chu Văn vẫn luôn là một trong những người bạn tốt nhất của Phùng Duệ Hiên.
Về phần Trương Bắc, tội danh giết người khiến hắn phải ngồi tù mười mấy năm, nhưng có thể là được ân xá hoặc dùng cách nào đó, mới 10 năm mà hắn đã ra tù.

Ra tù rồi, việc đầu tiên hắn làm chính là trả thù Phùng Duệ Hiên.
"Vậy là, anh đã nhìn thấy mặt của Trương Bắc?" - Hạ Thụy hỏi.
Phùng Duệ Hiên gật đầu: "Có tay trong thông báo nên hắn biết được hôm nay anh sẽ đi qua con đường đó, lại đúng đoạn đường vắng người, an ninh không tốt."
"Anh có nói chuyện này cho ai không?"
"Chỉ có trợ lí và em thôi."
Hạ Thụy hiểu ngay ra vấn đề: "Anh biết cậu trợ lí kia của anh là người của Trương Bắc?"
"Mới phát hiện ra thôi, chắc bị mua chuộc, cậu trợ lí này là trợ lí thứ hai, phụ trách giúp đỡ anh ở những nhà hàng thuộc khu vực ngoại thành và thành phố B."
Hạ Thụy lo lắng hỏi: "Vậy giờ phải làm thế nào?"
Phùng Duệ Hiên lại chú ý đến điều khác: "Em không sợ anh à?"
"Sợ gì?"
"Anh.....có lẽ không phải người tốt như em nghĩ, anh quen cả hạng người như Trương Bắc."
Hạ Thụy: "Sao phải sợ? Hơn nữa giờ anh và Trương Bắc là người của hai phe khác nhau, tốt và xấu.

Em chỉ lo hắn chưa chịu tha cho anh thôi."
Phùng Duệ Hiên đưa tay lên xoa xoa mớ tóc của Hạ Thụy, anh cười: "Anh nói vậy thôi, em yên tâm đi, anh, Chu Văn, Phó Lam và La Hiên được gọi là "biệt đội công tử F4" đấy.

Có bọn họ thì sẽ không sao đâu, hơn nữa, anh cũng khác hồi đó mà, giờ anh có em rồi."
Hạ Thụy nghe câu cuối xong mà thấy ngượng chín mặt, cậu quay đi chỗ khác: "Già đầu rồi mà còn sến!"
Phùng Duệ Hiên bật cười vui vẻ.

Nói chuyện với nhau một hồi, anh mượn điện thoại của Hạ Thụy gọi điện cho 3 người còn lại trong "biệt đội công tử F4".
...
Gần trưa, Phó Lam và La Hiên đến bệnh viện xem tình hình của Phùng Duệ Hiên, còn Chu Văn đi giải quyết chuyện bên phía cảnh sát.
Phó Lam vẫn cười hớn hở cho được: "Mặt vẫn đẹp thế này là được rồi!"
La Hiên thì lại bắt đầu nói đạo lý: "Con người ta yêu nhau đâu chỉ vì cái mặt đẹp."
Phó Lam đập La Hiên một cái: "Mày bớt đạo lý lại, nói câu gì có ích đi!"
Phùng Duệ Hiên nghe hai thằng bạn lải nhải mà đau đầu: "Nói nhiều nữa thì ra ngoài!"
Hạ Thụy vừa gọt táo vừa nghe mấy tên đàn ông sắp đầu ba cãi nhau chí chóe như học sinh tiểu học, cậu nghĩ thầm, cũng may là bên cạnh Phùng Duệ Hiên còn có những người bạn thế này.
Đợi đến khi Chu Văn đến, 3 người kia mới thôi không cãi nhau, bắt đầu nói chuyện nghiêm túc.
Phùng Duệ Hiên cảm thán: "Đi tù cả chục năm mà Trương Bắc đánh nhau vẫn giỏi như thế, nó còn vác theo gậy, đánh tao suýt gãy mấy cái xương sườn."
Chu Văn: "Tao mới ở đồn cảnh sát về, đúng là thằng này nó tính cả rồi, không chơi trò phá camera nữa mà chọn ngay góc không cam để xử mày, thông minh hơn rồi."

Phó Lam ngồi rung đùi: "Tao nghe bảo nó ra tù hơn một tháng nay rồi, không biết làm gì mà vẫn có tiền tiêu."
La Hiên tiếp lời: "Nó buôn lậu chứ sao?"
Phùng Duệ Hiên hỏi: "Sao mày biết?"
"Mới biết hồi nãy thôi, thì bên tao có đứa quen người của Trương Bắc, tao cho nó đi tìm hiểu tình hình thì biết.

Mà 10 năm nó ngồi tù, môn đánh đấm vẫn thế nhưng cái đầu thì chỉ có ngu hơn thôi, thông minh cái gì.

Chuyện camera chắc có đứa bày cho nó."
Hạ Thụy chỉ nghe đến đây rồi cậu tự biết ý đi ra ngoài.

Thực ra cậu có hơi buồn vì không giúp gì được nhiều cho Phùng Duệ Hiên.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 39: Chương 39


Ngày hôm sau, Hạ Thụy vẫn đến công ty làm, cậu biết hành vi hôm qua của mình rất nóng vội, bộp chộp, thế nhưng cậu không hề hối hận, nếu như quản lí phạt cậu thì cậu sẵn sàng chấp nhận.
Hơn một tiếng đồng hồ cậu ở trong phòng quản lý chịu ăn mắng, không nói một lời nào, chỉ cúi gằm mặt xuống chấp nhận.
Đến lúc nói xong rồi, đi vào phòng làm việc thì mọi người nhìn cậu với ánh mắt rất kì lạ, sau đó còn xì xào bàn tán cái gì đó nữa.
Hạ Thụy không hiểu, nhưng bây giờ tâm trạng cậu đang rất tồi tệ nên không muốn hỏi.
Giờ nghỉ trưa, mọi người thì rủ nhau đi ăn trưa hay túm năm tụm ba vào để ăn uống, chỉ có Hạ Thụy là lủi thủi một mình.

Mãi một lúc sau, có một đàn anh trong phòng hay giúp đỡ Hạ Thụy tiến lại gần, đặt hộp cơm của anh xuống.
Hạ Thụy chào hỏi anh một câu rồi lại cúi đầu xuống ăn tiếp.
"Sao thế? Người kia của cậu có chuyện gì nguy cấp hả?"
Hạ Thụy ngạc nhiên: "Sao anh lại hỏi vậy?"
Đàn anh nói: "Chuyện của cậu, cả cái tầng này biết hết rồi, qua hôm nay chắc là cả công ty sẽ biết hết.

Trong group bàn loạn cả lên kìa!"
"Nhưng mà loạn chuyện gì kia ạ? Chuyện của em....."
"Mọi người trong công ty biết cậu có bạn trai rồi, hôm qua cậu đột ngột bỏ về là vì bạn trai có chuyện gì đúng không? Haizz, chuyện giới tính không phải là ai cũng có thể chấp nhận được nên mọi người mới có thái độ như vậy."
Đến lúc này thì Hạ Thụy sửng sốt, cậu hỏi: "Sao mọi người lại biết được, em đâu có, đâu có nói với ai đâu ạ?"
Đàn anh kia thở dài: "Anh cũng không biết sao Đại Minh lại biết, nó là người nhắn tin trên group trước, mà quên chưa nói, group đó không có cậu, mới lập mấy hôm nay.

Anh lại tưởng là mới lập nên thiếu người nên chưa add cậu vào.

Hôm qua Đại Minh nói cậu trên group thì anh mới biết, hóa ra là nó cố tình không cho cậu vào.

Thằng này đểu thật!"
Hạ Thụy hiểu rồi, ra là do chuyện cậu có bạn trai nên mọi người mới có thái độ như vậy.

Mà người ta nói đúng, gặp chuyện rồi mới biết ai là bạn tốt thực sự.
"Anh gửi cậu cái link group cậu tự vào xem nhé, tại anh không muốn thấy cậu tội như vậy, dù sao cậu cũng không làm gì sai cả, nếu có lỗi thì lỗi của cậu là đã vội vàng bỏ về trước khi diễn ra buổi họp hôm qua mà thôi."
Sau khi đàn anh gửi link, Hạ Thụy vào rồi mới thấy, tuy cả cái tầng này cậu chưa biết hết mặt mọi người nhưng hầu như những ai cậu biết thì đều có trong này rồi.
Người mới vào thì sẽ hiện thông báo trên nhóm, Hạ Thụy chưa kịp để cho mọi người nói gì đã nhắn luôn: "Tò mò về chuyện bạn trai tôi vậy thì sao không hỏi thẳng tôi này, sao phải ở sau lưng tôi bàn tán, suy diễn lung tung.

Tôi nói này, cẩn thận không có ngày cái miệng hại cái thân đấy nhé!"
Sau đó thì out luôn group chat.
Buổi chiều tiếp tục làm việc, không có những ánh mắt dò xét, soi mói nữa nhưng Hạ Thụy cũng không chịu nổi bầu không khí ở trong này.
Lúc Hạ Thụy chuẩn bị tan làm sớm để về trường đi học, Đại Minh cũng ra ngoài pha cafe, cậu bèn đi theo cậu ta.

"Tại sao cậu lại biết chuyện của tôi?" - Hạ Thụy chất vấn.

Đại Minh không giả vờ nữa: "Thì có mấy lần trong giờ nghỉ tình cờ thấy điện thoại của cậu có tin nhắn gửi đến, nhìn thấy cả tên người gửi mà cậu đặt, liếc qua là hiểu mà.

Hơn nữa hôm qua cậu nói to thế, tôi ở ngay đằng sau thì đương nhiên là nghe rõ rồi."
"Vậy có nhất thiết phải cho mọi người cùng biết không? Tôi không hiểu tôi đã làm gì đụng chạm đến cậu rồi!"
Đại Minh cầm cốc cafe đã được pha xong, nhếch mép: "Ai bảo cậu cạnh tranh với tôi làm gì, vốn dĩ tôi cũng đâu có muốn hại cậu đâu."
Sau đó cậu ta rời đi, để Hạ Thụy ở lại một mình, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
Được, ép cậu đúng không? Bắt nạt cậu đúng không? Cậu cứ đi làm tiếp đấy, làm gì được nhau!
Tan làm xong Hạ Thụy về trường học hai tiết, sau đó qua bệnh viện với Phùng Duệ Hiên.
Cậu không nói cho anh biết chuyện ở công ty, Phùng Duệ Hiên có hỏi quản lý nói gì cậu không, cậu cười bảo chỉ nhắc nhở đơn giản thôi.
Phùng Duệ Hiên có nhiều chuyện phải lo hơn, cậu không thể nói cho anh biết chuyện mình bị người ta xa lánh, tẩy chay ngầm ở công ty.
Thế nhưng khi Hạ Thụy cam chịu chấp nhận, bướng bỉnh không chịu rời đi, người ta bèn dúi đầu cậu xuống thêm nữa, bắt cậu phải đưa ra quyết định.
"Hai hôm nay trong công ty truyền tai nhau chuyện của em, nói là vì bạn trai mà bỏ cả công việc, có rất nhiều ý kiến khác nhau.

Nhưng ở chỗ chị chỉ có công việc, ý kiến gì không quan trọng, chính vì thế, hành động hôm trước của em đã gây ra ảnh hưởng không nhỏ, rồi sẽ có người thấy hay mà học theo hành động của em, trong giờ làm việc bàn tán chuyện của em, ảnh hưởng đến hiệu suất công việc.

Tuy là việc này sẽ không kéo dài lâu, nhưng mà dù sao còn 1 tháng nữa hợp đồng thực tập của em sẽ kết thúc, bây giờ và lúc đó không khác gì nhau mấy, em hiểu ý chị nói đúng không?"
Hạ Thụy đương nhiên hiểu, đây là ép cậu viết đơn xin nghỉ việc, hủy bỏ hợp đồng trước thời hạn.
Nhưng Hạ Thụy không cam tâm: "Chị quản lý, chị biết rõ ai là người khơi mào chuyện này ra mà."
"Nhưng người ta có chống lưng."
Hạ Thụy không biết nói thêm gì nữa, cậu gật đầu: "Được, em biết rồi!"
Có chống lưng thì hay ho lắm à? Hạ Thụy cậu đây không có chắc!
Thế nhưng chỉ là suy nghĩ nhất thời lúc đó của Hạ Thụy mà thôi, cậu không kể chuyện này cho ai cả, đàn anh giới thiệu công ty cho cậu vào làm thì không phải người thích hóng chuyện nên chỉ biết mang máng, lại còn làm ở phòng ban khác, nhưng anh vẫn bảo anh rất tiếc về chuyện của cậu.
Hạ Thụy nói không sao, thậm chí ngày hôm sau gặp Phùng Duệ Hiên, cậu vẫn bình thản nói em mới xin nghỉ việc vì việc học trên trường khá nặng, không theo tiếp được nữa.
Cậu không muốn để người khác lúc nào cũng phải lo lắng cho mình.
 
Back
Top Bottom