Đam Mỹ Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 40: Chương 40


Phùng Duệ Hiên nằm viện 1 tuần đã được về nhà.

Anh hồi phục nhanh, hơn nữa một phần cũng vì anh bảo nằm viện bó tay bó chân, bất tiện.
Chuyện của Trương Bắc có 3 người bạn kia của Phùng Duệ Hiên lo liệu, Hạ Thụy không giúp được gì nên chỉ có thể hàng ngày lặng lẽ qua chăm sóc anh, thậm chí có hôm chứng "hướng nội" tái phát, cậu không nói gì cả, nửa buổi chỉ hỏi Phùng Duệ Hiên là hôm nay anh cảm thấy thế nào rồi.
Phùng Duệ Hiên cũng nhận ra được tâm trạng bất ổn của Hạ Thụy lúc đó, anh lo lắng hỏi: "Em sao vậy, có chuyện gì à?"
Hạ Thụy cười, lắc đầu: "Không có gì đâu."
"Hôm nay anh chưa thấy em cười."
Hạ Thụy: "Em vừa cười đó thôi.

Mà chắc do vừa nghỉ việc, chưa quen nên hơi bị lag tí."
Phùng Duệ Hiên cầm tay Hạ Thụy: "Em ổn không? Có chuyện gì thì nói cho anh biết nhé, đừng giữ một mình."
Hạ Thụy gật đầu: "Em biết rồi!"

Sau đó Phùng Duệ Hiên giữ gáy Hạ Thụy, kéo cậu lại rồi cụng trán mình vào trán cậu, thì thầm: "Đừng lo cho anh mà tự giận bản thân đấy, anh xót."
Hạ Thụy nghe câu này mà tim mềm nhũn, cậu sờ má Phùng Duệ Hiên: "Em không lo mà!"
Đợi đến khi Phùng Duệ Hiên đặt lên trán Hạ Thụy một nụ hôn thì anh mới thỏa mãn, anh nằm lại xuống giường, vừa nắm tay cậu vừa nhìn cậu chăm chú.
Bây giờ anh xuất viện rồi, Hạ Thụy không thể đi đi về về từ trường đến nhà anh chăm sóc được, hơn nữa anh đã đỡ hơn rất nhiều.

Vết chém ở tay thì đang khép lại, những vết bầm đã dần tan gần hết.

Một tuần vừa rồi, Bánh Bột được gửi ở nhà Chu Văn, giờ thấy ba về, suýt nhảy lên người ba, may là Hạ Thụy cản nhóc lại được, không thì chỉ sợ Phùng Duệ Hiên lại phải đi viện tiếp!
Phùng Duệ Hiên tuy không nỡ để cậu đi, nhưng cũng không muốn làm ảnh hưởng đến việc học của cậu.

Thế là Hạ Thụy đành nhờ bạn của Phùng Duệ Hiên, trong những ngày anh chưa khỏi bệnh mà cậu không có ở đây, phải qua giám sát anh cẩn thận, Phùng Duệ Hiên không dám không đồng ý.
Thế nhưng chuyện này chưa qua thì chuyện khác đã tới.

Khi bên phía Chu Văn còn đang lo vụ vạch tội buôn lậu của Trương Bắc để đẩy hắn vào tù lần nữa thì bên Hạ Thụy, mẹ cậu biết chuyện cậu nghỉ việc.
Thực ra từ lâu mẹ Hạ đã muốn Hạ Thụy học kinh doanh, kinh tế để ra làm công ty, tư nhân hay nhà nước đều được, muốn cậu có công ăn việc làm ổn định.

Biết cậu đi thực tập nhưng trước mắt vẫn làm ở các bộ phận nhân sự, hành chính chứ không làm quảng cáo rồi truyền thông thì bà cũng vui mừng.
Trong công ty có người quen nên thỉnh thoảng mẹ Hạ lại nhờ người đó báo cáo lại tình hình của Hạ Thụy.

Chuyện cậu nghỉ việc, lại còn do cậu tự mình viết đơn, đã thế kết thúc hợp đồng trước thời hạn mà không phải bồi thường, chuyện này rất lạ.

Thế nên nên bà đã đi tìm hiểu, rồi mới biết đầu đuôi câu chuyện của Hạ Thụy.
...

Cuối tuần, Hạ Thụy về nhà.
"Mẹ đợi con về để nói chuyện đấy!"
Mẹ Hạ đến đúng lúc có cả hai ba con ở nhà, trước bữa cơm trưa hôm thứ 7.
Hạ Thụy khó hiểu: "Chuyện gì thế mẹ?"
Mẹ Hạ không trả lời ngay mà quay qua ba Hạ: "Anh biết chuyện con trai anh đã nghỉ việc rồi chứ?"
Hạ Thụy thông báo cho ba biết từ tuần trước, ba Hạ không tỏ ra bất ngờ.
"Tôi biết!"
"Vậy anh có biết lí do là gì không?"
Hạ Thụy nghe đến đây thì cứng người lại, thế nhưng cậu không lên tiếng mà nghe ba mẹ cậu nói chuyện.
Ba Hạ nhíu mày: "Ý cô là sao?"
"Thụy, con không giải thích cho ba chuyện con có bạn trai à?"
Đến đây thì ba Hạ sững sờ, mở to hai mắt: "Đàm Nhất Ly, cô đừng đùa!"
"Tôi không đùa, bởi vì chính tai tôi nghe thấy người ta nói.

Hôm đó đáng ra Thụy được tham dự buổi họp đầu tiên, nhưng vì tên bạn trai kia của nó gặp chuyện mà bỏ hết tất cả để chạy đi.

Làm quản lí mất mặt với các sếp, cho rằng không coi các sếp ra gì, trước giờ họp còn bỏ đi vì chuyện riêng."
"Anh tưởng tôi muốn nghe chuyện này lắm sao? Đây không chỉ là con trai tôi mà còn là con trai anh đấy, Hạ Thụy Thần ạ."
Mẹ Hạ nói xong, bầu không khí ngưng đọng lại, không ai trong 3 người lên tiếng.

Hạ Thụy ngồi giữa ba mẹ, mỗi lời nói mẹ cậu giáng xuống giống như búa nện vào đỉnh đầu vậy, đau buốt!
Mãi một lúc sau, ba Hạ mới lên tiếng: "Người đó là ai?"
Hạ Thụy cố giữ bình tĩnh để trả lời nhưng cậu không kìm được, giọng run run, cậu không ngờ ngày này sẽ đến sớm như vậy: "Phùng Duệ Hiên ạ."
Ba lại hỏi tiếp: "Từ bao giờ?"
"Dạ, từ tháng 7 vừa rồi."
Mẹ Hạ Thụy ngồi bên cạnh hít một hơi sâu: "Là nó à, mẹ đã bảo con thế nào rồi hả Hạ Thụy?"
Hạ Thụy không trả lời, chính xác là không biết trả lời thế nào.
Ba Hạ đưa tay lên vần vò mặt mình, rồi ông thở dài một tiếng như đã hạ quyết tâm: "Gọi Phùng Duệ Hiên đến đây, ngay lập tức!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 41: Chương 41


Phùng Duệ Hiên nghe điện thoại, thấy Hạ Thụy bảo anh đến nhà cậu ngay lập tức, ba cậu cần gặp anh.

Chỉ nghe có thế là Phùng Duệ Hiên vội lao lên tầng thay đồ, sau đó ra xe ô tô, khởi động máy.

May là hai tuần đủ để cho vết thương hồi phục nên hiện tại, có thể nói Phùng Duệ Hiên đã gần như khỏi hẳn.
Anh lái xe đến nhà Hạ Thụy, dự cảm được có chuyện gì đó chẳng lành.

Thế nhưng không ngờ lúc đến nơi lại thấy cả mẹ Hạ Thụy ở đó nữa.
Phùng Duệ Hiên đã đoán được là có chuyện gì xảy ra rồi!
"Con chào cô chú!"
Cả ba và mẹ của Hạ Thụy đều im lặng, không ai đáp lại.
Hạ Thụy thấy ba mẹ không nói gì, mà chẳng lẽ lại để Phùng Duệ Hiên đứng mãi, thế là nhỏ giọng bảo: "Anh ngồi xuống đi!"
Lúc đầu Phùng Duệ Hiên còn không dám ngồi, vì anh cảm nhận được bầu không khí có mùi "nguy hiểm", nhưng Hạ Thụy nhìn anh nháy nháy mắt mãi, cuối cùng anh cũng chịu ngồi xuống.

Phùng Duệ Hiên không dám ngồi xuống bên cạnh Hạ Thụy mà ngồi vào ghế sofa đơn đối diện cậu.
"Dạ, không biết hôm nay chú Hạ gọi con đến đây là có việc gì ạ?"
Ba Hạ nghe thấy nhưng im lặng không nói gì, mãi một lúc sau, Hạ Thụy kêu "ba" thì ba Hạ mới chậm rãi lên tiếng: "Tôi biết cậu và con trai tôi đang yêu nhau!"
Trên đường đến đây, cộng với bầu không khí này, Phùng Duệ Hiên đã đoán ra được rồi nên anh không quá kinh ngạc.
"Dạ vâng, thưa chú Hạ, con và Hạ Thụy đúng là đang yêu nhau."
Hạ Thụy bất ngờ, sao nay anh nói chuyện cứng vậy nhỉ, không sợ luôn!!
Nhưng ba mẹ Hạ còn bất ngờ hơn!
Mẹ Hạ không kìm nén được sự khó chịu của mình: "Sao cậu có thể thản nhiên như vậy được nhỉ?"
Phùng Duệ Hiên cũng dõng dạc đáp lại: "Thưa cô chú, trước khi con đến đây, chắc cô chú đã nghe Hạ Thụy nói về chuyện của hai đứa bọn con.

Con cũng rất lo lắng và căng thẳng, bởi vì con biết, không phải cha mẹ nào cũng có thể chấp nhận chuyện con trai mình lại đi yêu....một người con trai khác.

Nhưng bọn con đang yêu nhau, và nếu như không có gì cản trở thì trong tương lai, mọi chuyện vẫn sẽ tiếp tục như vậy.

Thực ra thì, con chỉ đơn thuần là yêu Hạ Thụy, như yêu một người nào đó bất kì trên thế giới này mà thôi, và bọn con cũng giống như những cặp đôi đang yêu nhau khác."
Mẹ Hạ đứng dậy, tức giận: "Cậu nói thế là sao? Là coi chúng tôi không ra gì à? Từ lâu tôi đã biết cậu thích đàn ông rồi, ở đây giảo biện cái gì? Rõ ràng là cậu dụ dỗ con trai tôi....."
"Đủ rồi, cô ngồi xuống và im lặng đi!" - Ba Hạ lên tiếng cắt ngang lời bà.

Thế nhưng mẹ Hạ vẫn chưa chịu thua: "Tại sao tôi phải ngồi xuống, tại sao tôi phải im lặng? Hạ Thụy là con trai của cả tôi và anh, cho dù chúng ta đã ly hôn, nhưng con vẫn là con chung.

Chuyện của nó, với tư cách là một người mẹ, tôi có trách nhiệm phải can thiệp vào!"
Ba Hạ mệt mỏi nói: "Đàm Nhất Ly, đừng để tôi phải gọi tên cô lần nữa.

Cô lựa chọn đi, ngồi xuống hoặc đi về.

Cô phải nhớ rằng, từ khoảnh khắc cô ký vào đơn ly hôn, thì căn nhà này đã không thuộc về cô nữa rồi.

Và bây giờ, tôi mới là chủ nhà!"
Mẹ Hạ không nói được lời nào, tức giận ngồi xuống, còn Hạ Thụy thì trầm mặc.
Cậu nghĩ thầm, lại cãi nhau nữa rồi!
Ba Hạ lúc này mới quay qua nói chuyện tiếp với Phùng Duệ Hiên: "Cậu Phùng, cậu nói đúng.

Không phải ba mẹ nào cũng có thể chấp nhận chuyện con trai mình là gay, và tôi cũng thế."
Dừng lại mấy giây, ông tiếp tục: "Tôi đã từng tiếp xúc, ăn cơm với cậu, tôi biết cậu là người thế nào.

Về chuyện yêu đương, bây giờ đang trong giai đoạn cuồng nhiệt, tôi không thể nào bắt con tôi và cậu chia tay được, vậy chỉ còn cách chấp thuận.

Cho dù tôi không hề muốn, nhưng tôi không nỡ khiến con tôi đau khổ, cậu hiểu ý tôi không?"
Nghe đến đây, Hạ Thụy và Phùng Duệ Hiên đang thầm vui mừng thì mẹ Hạ đứng phắt dậy lần nữa: "Hạ Thụy Thần, tôi nói nốt câu này với Phùng Duệ Hiên rồi sẽ rời đi."
Bà quay sang Phùng Duệ Hiên, từ trên cao nhìn xuống, nói với vẻ trịch thượng: "Đó là ý kiến của anh ta, còn tôi, không đồng ý.

Đường quang không đi lại chui đầu vào bụi rậm.

Bây giờ con trai tôi đang rất yêu cậu, bảo chia tay thì khó lắm.

Nhưng mà chắc cậu không biết, vì cậu mà nó bị đuổi việc đấy!"
Đến lúc này, Phùng Duệ Hiên không bình tĩnh nổi nữa: "Cô nói vậy là sao ạ?"
Mẹ Hạ nhếch mép: "Tôi biết ngay là nó không kể cho cậu nghe mà.

Cậu nhớ lúc nó nghỉ việc chứ, đúng là tự nguyện viết đơn thật và không phải bồi thường tiền hợp đồng, nhưng đó là do nó bị ép, nó bị người ta ép, cậu biết không?"
Hạ Thụy không ngăn nổi mẹ cậu, thế là bà nói hết một tràng, Phùng Duệ Hiên nghe mà cảm thấy lồng ngực đau nhói.
Hạ Thụy vì anh mà phải chịu oan ức như vậy?
Đợi mẹ Hạ nói xong, Phùng Duệ Hiên cũng đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt bà: "Con là người yêu Hạ Thụy nhưng lại không biết những chuyện này, là con sai.

Nhưng con hứa, con nhất định sẽ đòi lại công bằng cho em ấy!"
Mẹ Hạ nhìn Phùng Duệ Hiên, Hạ Thụy cảm nhận được ánh mắt bà có hơi dao động, nhưng rồi rất nhanh, bà cầm túi xách quay người đi.
"Hi vọng cậu nói được làm được!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 42: Chương 42


Cho dù Hạ Thụy không muốn, cũng bị Phùng Duệ Hiên bắt phải kể lại chi tiết mọi chuyện cho anh, nếu không anh sẽ lôi đầu từng người trong công ty cũ của cậu ra để tra hỏi.
Hạ Thụy không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ đành thật thà kể lại tất cả mọi chuyện.

Kể xong, cậu nắm tay anh, lắc lắc: "Anh đừng làm gì quá đáng đó, dù sao thì em cũng rời công ty đó rồi."
Phùng Duệ Hiên nắm lại tay cậu: "Em yên tâm, anh chỉ xử lí những người dám làm em buồn thôi."
Nội tâm Hạ Thụy: Cả cái công ty đó đều làm tui buồn hết, giờ tính sao??!!
Cậu vẫn tiếp tục khuyên anh: "Phùng Duệ Hiên, nghe em bảo nè, mọi người trong công ty là tát nước theo mưa, hùa theo thôi, nhưng cũng không thiếu những người có chính kiến, mà đó lại là số ít và em không biết đó là những ai cả.

Anh đi xử lí tất cả thì bọn họ sẽ rất đáng thương.

Hơn nữa là, chỉ một thời gian nữa thôi, khi có chuyện khác mới hơn, hot hơn, mấy người đó sẽ quên đi chuyện của em, sẽ có người nhắc đến tên mới nhớ em là ai, cũng có người quên hẳn luôn."
Phùng Duệ Hiên nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng thở dài, mềm lòng đồng ý: "Được, anh đồng ý!"

Hạ Thụy hỏi Phùng Duệ Hiên định làm gì thì anh chỉ cười mà không nói.
...
Mấy hôm sau đó, Hạ Thụy nhận được tin nhắn của một số lạ.
[Tôi là Đại Minh!]
Nhắn thế này nghĩa là Phùng Duệ Hiên đã xử lí xong rồi nhỉ?
Hạ Thụy cũng lịch sự chào lại, còn giả bộ hỏi có chuyện gì không.

Kết quả là Đại Minh nhắn một tràng dài những lời xin lỗi Hạ Thụy về việc cậu ta đã từng gây ra.
Người tiếp theo là quản lý đã ép Hạ Thụy phải viết đơn nghỉ việc.

Cô ta chỉ xin lỗi và nói mình đã bị cách chức, chuyển sang bộ phận khác và trừ lương.

Những nhân viên trong phòng ban thì bị cảnh cáo.
Hạ Thụy không hiểu cô ta phải nhắn thế này cho cậu làm gì, ý cô ta là sao?
[Chị nói cho tôi biết mấy cái này làm gì? Về hậu quả mà tôi gây ra à? Đây là thái độ hối lỗi của chị?]
Có vẻ như vì Hạ Thụy làm căng lên, sau đó quản lý gửi hẳn tin nhắn thoại, xin lỗi cậu chân thành.
Hạ Thụy hoàn toàn có thể hiểu được, Đại Minh trẻ người non dạ, bị dọa là sợ nên vội vàng hối lỗi, còn bà chị quản lí là cáo già thành tinh, đương nhiên không dễ chấp nhận việc mình bị hạ bệ như vậy.
Hạ Thụy đang định cất điện thoại thì lại có một tin nhắn khác gửi đến.
Cậu lưu tên người này nên biết, đây là đàn anh từng nói cho cậu biết cậu bị cô lập ở công ty, là người tốt nhất với cậu ở nơi đó.
[Rảnh gọi điện thoại không?]
[Anh tan làm rồi à?]
[Chưa, nhưng anh mới lên chức quản lý, trộm chút thời gian trong giờ gọi cho cậu, sợ về thì quên mất.]
Hạ Thụy đọc tin nhắn mà bật cười, rồi cậu chủ động gọi cho anh.

"Sao vậy? Làm quản lý mà rảnh rỗi quá nhỉ?"
Đầu dây bên kia cười to: "Cậu đó, đừng có mà khịa anh, anh vừa mới lên chức thôi, đang nghỉ ngơi uống cafe một chút ấy mà."
"Có chuyện gì muốn nói với em à?"
"Ừm, chuyện lúc trước, khi cậu phải viết đơn xin nghỉ việc ấy."
"Vâng."
Anh quản lý mới lên kia kể cho Hạ Thụy nghe mọi chuyện.
"Anh đoán chắc là người quen của cậu ra tay, vì không thể nào trùng hợp như thế được.

Một vị sếp trẻ tuổi, trong thời gian cậu gặp chuyện đó, cậu ta đi công tác ở nước ngoài.

Sau khi trở về, không hiểu tại sao mà lại biết chuyện của cậu, rồi đến các phòng ban cảnh cáo về thái độ làm việc.

Đương nhiên là lúc cảnh cáo sẽ không nhắc đến tên cậu, chỉ bảo là dạo này có nhiều dự án, nhưng thái độ mọi người lại không nghiêm túc, hay lơ là.

Sau đó thì gặp riêng Đại Minh và quản lý cũ, chẳng biết nói gì với hai người họ mà một người bị cách chức, chuyển sang bộ phận khác, còn một người thì viết đơn xin nghỉ việc."
"Thiếu quản lý, cậu giám đốc đó thấy anh làm ở công ty lâu năm, bảo là có trách nhiệm rồi thái độ làm việc tốt, liền thăng chức cho anh luôn."

Hạ Thụy nghe xong, trầm ngâm một lúc rồi hỏi: "Anh có biết giám đốc kia tên là gì không?"
Đầu dây bên kia trả lời: "Tên là Phó Lam."
Hạ Thụy bất ngờ, rồi bật cười, cậu hiểu rồi.

Cậu từng nghe Phùng Duệ Hiên kể Phó Lam là cổ đông của vài công ty lớn trong lĩnh vực truyền thông, báo chí, mỗi tội lười đi làm nên không biết drama ở công ty, thậm chí nhiều nhân viên cũng không biết anh là ai.

Lúc cậu gặp rắc rối ở công ty thì Phó Lam chạy đi lo chuyện của Phùng Duệ Hiên, đi công tác nước ngoài ở đâu ra.
Hạ Thụy vui vẻ tán gẫu thêm vài câu với đàn anh tốt bụng kia rồi cúp máy, gọi điện cho Phùng Duệ Hiên.
"Buổi tối qua đón em đi ăn nhé, gọi cả Phó Lam đến nữa, em muốn cảm ơn anh ấy!"
Phùng Duệ Hiên ngớ ra: "Sao em biết là Phó Lam?"
Hạ Thụy cười lém lỉnh: "Anh đoán xem!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 43: Chương 43


"Vậy đúng là Phùng Duệ Hiên đã nhờ anh?"
"Đúng, nhưng mà ban đầu thằng này còn không nhớ tên công ty tôi làm cơ.

Cậu coi có tức không cơ chứ! Mãi đến khi nó nói với bọn tôi là sắp tới có khi sẽ phải đến dùng bạo lực mạnh, tôi hỏi là có phi vụ gì à thì nó mới kể.

Nghe đến tên công ty, tôi liền ngớ người ra, không ngờ trong công ty tôi mà phải để cậu chịu thiệt thòi như vậy."
Hạ Thụy nghe Phó Lam nói, ngại ngùng xua tay: "Không không, anh đừng nói vậy, tôi phải cảm ơn anh mới đúng!"
Phùng Duệ Hiên ngồi giữa nhìn Hạ Thụy và Phó Lam cứ anh một câu, tôi một câu nói chuyện vui vẻ mà không nhịn được xen vào.
"Stop đi là được rồi đấy, đồ ăn nguội hết cả rồi!"
Phó Lam trêu chọc: "Mày ăn phải giấm à?"
Phùng Duệ Hiên ngang ngược: "Đây là người yêu tao mà."
Hạ Thụy cười nuông chiều nhìn anh rồi gắp một miếng thịt vào bát anh: "Rồi rồi, không nói nữa, anh ăn đi!"
Phùng Duệ Hiên được người yêu gắp đồ ăn cho thì quay sang Phó Lam, ánh mắt như muốn nói: Người yêu tao đấy, mày có không?
Phó Lam tức đến mức bật cười: "Có người yêu thì ngon chắc!"

Đến lượt Hạ Thụy nhìn hai người đàn ông trưởng thành đùa giỡn nhau.

Mãi đến khi Phó Lam nói chuyện về tên Trương Bắc thì Phùng Duệ Hiên mới chịu nghiêm túc trở lại.
Phó Lam nói về tình hình của Trương Bắc, không ngại có Hạ Thụy bên cạnh, chắc anh ta cũng không muốn giấu cậu.
Trương Bắc đang bị cảnh sát vào cuộc điều tra về tội buôn lậu hàng giả, rồi mỗi đêm đều đến chở đen để vận chuyển hàng.

Hắn không biết hiện tại mình đang bị điều tra gắt gao, Chu Văn có người bên cảnh sát nên chắc sẽ nhanh bắt được hắn.
Hạ Thụy tổng kết được nội dung đại khái là như vậy, nhưng cậu vẫn có hơi lo lắng.
Trên đường về, cậu hỏi Phùng Duệ Hiên.
"Này, liệu lần này bị bắt rồi, nếu ra tù thì Trương Bắc đó có trả thù tiếp nữa không nhỉ?"
Phùng Duệ Hiên cười: "Em yên tâm đi, Chu Văn đã ra tay thì một chết, hai là phục tùng.

Với tội của Trương Bắc có lẽ chưa đủ cho hắn tù mọt gông, nhưng Chu Văn sẽ khiến hắn phải chịu như vậy!"
Hạ Thụy cảm thán: "Anh Chu Văn trông hiền lành vậy mà cũng dữ quá nhỉ?"
Phùng Duệ Hiên: "Chu Văn sẽ không bao giờ để bạn bè phải chịu thiệt!"
Lúc Phùng Duệ Hiên nói câu này, đột nhiên Hạ Thụy nghĩ đến Chu Vũ Khiêm.
Kể từ lần Chu Vũ Khiêm đi uống rượu thâu đêm về đó, Hạ Thụy chưa gặp lại cậu lần nào!
***
Nửa tháng sau, Phùng Duệ Hiên báo cho Hạ Thụy hai tin tốt.
Anh đưa cậu đến hẳn nhà hàng "Scorpio" của anh để chúc mừng.
Tin tốt đầu tiên, đó là Trương Bắc đã bị bắt vào đêm hôm qua.

Ngoài tội buôn lậu hàng giả, hắn còn tham gia vào phi vụ bắt cóc con trai của nhà tài phiệt nào đó.

Bây giờ Chu Văn chỉ việc ngồi im, vì Trương Bắc động đến kẻ quyền lực hơn, chắc chắn hắn sẽ không thể sống yên ổn trong những năm tới.

"Vậy còn tin thứ hai?" - Hạ Thụy hỏi.
"Anh chợt nhớ ra, nhà hàng này vẫn chưa có quản lý chính thức kể từ khi quản lý cũ nghỉ việc cách đây nửa tháng.

Vậy nên là, anh quyết định sẽ để em làm quản lý nhà hàng này của anh."
Hạ Thụy khó tin: "Anh bị khùng hả? Em mới học năm hai, chuyên ngành cũng không liên quan gì đến quản trị nhà hàng hay ăn uống gì hết."
Phùng Duệ Hiên: "Nhiệm vụ của em là quản lý sổ sách, thu chi của nhà hàng, còn về chi tiết chuyện nhập những đồ ăn thức uống như thế nào thì là việc của anh, nhà hàng của anh có người làm nhiệm vụ đó rồi."
"Hơn nữa có em thì anh lại càng yên tâm hơn."
Hạ Thụy vẫn chưa bị thuyết phục: "Nhưng nhà hàng này anh mới mở hơn nửa năm nay, phải tạo dựng uy tín tốt đi đã chứ, bây giờ lỡ em vào làm mà có sai sót gì thì sao?"
Phùng Duệ Hiên cười, khẳng định: "Chắc chắn em sẽ làm rất tốt!"
"Anh có niềm tin mù quáng đó từ bao giờ vậy?"
"Em không để ý thấy tên nhà hàng có gì đặc biệt à?"
Hạ Thụy: "Scorpio, là bọ cạp, thì...."
Cậu còn chưa nói hết câu đã sửng sốt quay sang nhìn Phùng Duệ Hiên.
"Đừng bảo là, đây là tên cung hoàng đạo của em đấy nhé!"
Phùng Duệ Hiên thản nhiên thừa nhận: "Đúng rồi đó!"
Hạ Thụy nghẹn họng, không biết nên nói gì nữa.

Mãi một lúc sau, cậu mới lắp bắp: "Anh, anh, sao anh,....."

Nhà hàng này được Phùng Duệ Hiên lên kế hoạch từ hơn một năm trước, mới được khai trương vào tháng 4 năm nay.

Có nghĩa là, từ năm ngoái, lúc mà Hạ Thụy và Phùng Duệ Hiên còn rất lâu nữa mới xác định mối quan hệ thì Phùng Duệ Hiên đã có ý định này rồi!
"Anh đúng là khùng mà, nếu như em không thích anh thì anh phải làm sao?" - Hạ Thụy đánh Phùng Duệ Hiên một cái.
Phùng Duệ Hiên tóm lấy tay cậu, mỉm cười: "Đó là lần đầu tiên anh thích một ai đó, nó là món quà tốt nhất mà anh nghĩ ra được.

Có thể sẽ hơi vụng về, thậm chí là ban đầu anh không định nói cho em, lo em sẽ thấy khó tin, nghĩ anh lừa đảo.

Bây giờ có cơ hội rồi thì phải để cho em biết món quà đó chứ.

Với cả, anh có lập một tài khoản, trong đó có tiền lãi của nhà hàng trong nửa năm vừa rồi.

Tất cả đều là của em!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 44: Chương 44


Hạ Thụy bắt đầu công việc quản lý ở nhà hàng Scorpio.

Sau khi cậu biết nhà hàng này là món quà Phùng Duệ Hiên tặng thì lại càng lo nghĩ hơn, lo làm sao để thu về được nhiều lợi nhuận.

Với cả giờ nhà hàng này là của cậu rồi, làm sao dám lơ là được cơ chứ!
Đúng là Phùng Duệ Hiên đã tính toán hết cả, nhà hàng Scorpio được mở trên một khu phố ẩm thực cách trường của Hạ Thụy vài km.

Cậu mang xe điện của mình ra ngoài kí túc xá, ngày ngày đi xe đến nhà hàng.

Nếu như hôm nào học cả ngày, cậu sẽ ghé nhà hàng vào buổi tối để kiểm tra sổ sách.

Những ngày cuối tuần, Phùng Duệ Hiên sẽ đưa Hạ Thụy đi làm rồi chở cậu về nhà.

Ba Hạ biết hết mọi chuyện, thỉnh thoảng lại thấy Phùng Duệ Hiên đứng trước cổng nhà mình làm trò của mấy đứa yêu nhau với Hạ Thụy, ban đầu thì ông chưa quen lắm, nhưng nhìn riết rồi cũng thấy bình thường.
Ở nhà hàng, ai cũng biết Hạ Thụy là người yêu của Phùng Duệ Hiên.

Ban đầu thì nhân viên có hơi sợ cậu, bởi vì mọi người nghĩ, cậu trai trẻ này phải có sức hút, bản lĩnh gì đó thì mới có thể hạ gục được Phùng Duệ Hiên, làm anh đổ đứ đừ chứ!
Hơn nữa bây giờ tuy ngoài mặt thì bảo là quản lý nhưng thực ra Phùng Duệ Hiên đã nói cho nhân viên của mình trước đó rằng ông chủ chính thức của bọn họ là cậu quản lí trẻ kia, thành ra đã rén lại càng rén hơn!
Nhưng tiếp xúc rồi mới biết, thực ra Hạ Thụy cũng không quá khó gần, mà cũng chẳng tỏ vẻ thân thiết quá với ai.
Nói tóm lại là y như sếp Phùng, một khoảng cách vừa phải!
***
Ở khu phố đối diện có một nhà hàng Tây cũng mới mở cùng lúc với Scorpio, tên là Summer.

Hai nhà hàng này lúc mới mở ra đã khiến mọi người trong khu phố được một trận xôn xao.

Quy mô lớn như nhau, mà lại mở cùng một lúc.

Tuy không thấy ông chủ của hai bên chạm mặt nhau bao giờ, nhưng theo quan sát của người dân trong khu phố thì, hai nhà hàng này là đối thủ của nhau.

Lượng khách đông ngang nhau, còn có món ăn nào đó trong thực đơn giống nhau, trong khi một bên là nhà hàng món Tây, một bên là ẩm thực đường phố theo phong cách Nhật Bản.
Hạ Thụy làm ở đây được một tháng, cũng nghe phong thanh về chuyện nhà hàng đối thủ nhưng cậu không mấy quan tâm.
Có mấy người hay làm review về ẩm thực từng đến nhà hàng Scorpio, ăn xong rồi còn có ý muốn phỏng vấn Hạ Thụy về chuyện của "đối thủ cạnh tranh", đương nhiên là Hạ Thụy từ chối tiếp.
Cho đến khi, một nhân viên của Scorpio gây gổ với một ông khách chỉ vì anh ta ăn xong rồi nói đồ ăn ở Summer ngon hơn, Hạ Thụy lại phải đứng ra mặt giải quyết.

Cũng vì thế mà cậu mới quyết định gặp mặt ông chủ của Summer.
Thanh niên đang trong nhiệt độ tuổi nhiệt huyết, ý chí sôi sục, đã thế cậu cũng ngứa mắt vị khách hãm hết phần thiên hạ kia nên muốn xem "đối thủ" của mình trông như nào mà lại được lôi ra để so sánh với Scorpio.

Về phía Summer, bình thường nghe nhân viên của bên đó bảo ông chủ của bọn họ hay chơi bời lêu lổng ở đâu đó, không hay có mặt ở nhà hàng, thế mà hôm đó không hiểu sao sáng sớm anh ta đã có mặt.
Nghe nói ông chủ của Scorpio muốn gặp, anh ta đương nhiên là cũng không nhịn được, thế là hai bên hùng hổ kéo nhân viên của mình ra gặp nhau, địa điểm là ở Summer.
Kết quả là,......
Hạ Thụy đang chống nạnh, nhìn chàng trai cao hơn mình nửa cái đầu, tóc màu xám tro, đeo mấy cái khuyên tai ở trước mặt thì đột nhiên anh ta nhìn cậu chăm chú rồi reo lên vui mừng.

"Thụy!"
Lúc đó, không chỉ biểu cảm của Hạ Thụy thay đổi mà tất cả nhân viên ở đó cũng đều thay đổi chóng mặt theo.
Hạ Thụy có chút bối rối: "Anh quen tôi à?"
"Anh đây mà, Spring Hứa Vĩnh Mộc!"
Hạ Thụy ngơ ngác mấy giây, sau đó vỗ bàn một cái: "Anh Vĩnh Mộc!"
Hạ Thụy không thể ngờ, "đối thủ cạnh tranh" lại là bạn hồi nhỏ của cậu.
Hạ Thụy từng có một khoảng thời gian sống ở Anh với ông bà nội, năm lớp 3 cậu mới về nước.

Trong khoảng thời gian đó, cậu quen Hứa Vĩnh Mộc, anh hàng xóm hơn cậu 5 tuổi.

Năm cậu học lớp 5 thì Hứa Vĩnh Mộc cũng về nước, hai người có gặp lại nhau mấy lần nhưng không nhiều.

Càng lớn, gia đình bất hòa, Hạ Thụy khép mình lại, cũng mất liên lạc với Hứa Vĩnh Mộc luôn.
Biết là người quen, Hạ Thụy bảo nhân viên quay về làm việc bình thường, còn mình và Hứa Vĩnh Mộc vào một quán cafe gần đó nói chuyện.
"Anh không ngờ em là chủ nhà hàng luôn đấy!"
Hạ Thụy cười: "Có người mở cho em đó!"
Hứa Vĩnh Mộc tò mò: "Ba mẹ em à?"
"Không ạ, người yêu em."
Đến lúc này, Hứa Vĩnh Mộc sửng sốt: "Em có người yêu rồi á?"
Hạ Thụy vô tư gật đầu: "Vâng, là nam ạ!"
Đột nhiên Hứa Vĩnh Mộc ỉu xìu, tỏ rõ vẻ thất vọng: "Em có phát hiện ra gì không Hạ Thụy, tên nhà hàng của anh, Summer đó, là đặt theo tên tiếng anh ngày nhỏ của em.

Summer Thụy!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 45: Chương 45


Hạ Thụy nghệt mặt ra: "Này, anh đừng đùa nha!"
Hứa Vĩnh Mộc nghiêm túc: "Anh không đùa!"
Rồi anh thở dài một tiếng: "Em có người yêu rồi, vậy anh cũng nói luôn."
"Anh thích em!"
Hạ Thụy vẫn cảm thấy khó hiểu: "Mấy năm rồi bọn mình không gặp nhau, sao lại nói thích là thích được!"
Hứa Vĩnh Mộc thở dài: "Lần gần đây nhất chúng ta gặp nhau là mùa hè năm em lên cấp 3.

Sau lần đó không được gặp em thì anh có chút nhớ nhớ, phát hiện bản thân hình như thích em rồi.

Sau này tốt nghiệp đại học, ba mẹ anh muốn anh tiếp quản công ty gia đình nhưng anh không chịu, tự mở một quán bar của riêng mình.

Rồi mới năm ngoái thôi, ba anh gặp lại mẹ em, hai người nói chuyện, ba anh về kể lại chuyện của gia đình em với anh trong mấy năm vừa rồi, bảo là em đang sống với ba, học đại học ở ngay trong thành phố luôn."

"Lúc đó anh nảy ra ý tưởng mở một nhà hàng, hi vọng nếu em có thể tình cờ đi qua đây thì chúng ta sẽ gặp được nhau.

Thực ra anh đặt tên tiếng anh hồi nhỏ cho em là Summer không chỉ vì nó có nghĩa là "mùa hạ" trong tên của em, mà vì khi đó lúc nào em cũng là một bé con vui tươi, thích cười, rạng rỡ, lớn hơn rồi cũng vẫn vậy."
Hạ Thụy thấy anh có vẻ buồn nhưng lại chẳng biết an ủi anh thế nào, cuối cùng cậu đặt tay lên vai anh.
"Cảm ơn vì anh đã thích em, nhưng em cũng xin lỗi nhé!"
Hứa Vĩnh Mộc gật đầu, rồi quay sang hỏi Hạ Thụy: "Người yêu em trông thế nào? Có tốt không?"
Hạ Thụy không hiểu sao tự nhiên Hứa Vĩnh Mộc lại hỏi câu này, cậu đang định trả lời thì ngoài cửa có tiếng "E hèm" quen thuộc.
Hạ Thụy ngạc nhiên khi thấy Phùng Duệ Hiên đứng ngoài cửa quán cafe.
Cậu thuận tiện chỉ cho Hứa Vĩnh Mộc xem: "Người yêu em đó!"
Hứa Vĩnh Mộc nhìn thấy Phùng Duệ Hiên đi vào quán cafe, quan sát anh một lượt từ trên xuống dưới, sau đó nhìn lại mình.
Khỏi phải nói, riêng cái mặt của anh ta cũng đủ đánh bại mình rồi!!!
Phùng Duệ Hiên tiến lại gần bàn hai người đang ngồi, Hứa Vĩnh Mộc đành nở một nụ cười gượng gạo: "Chào anh!"
Phùng Duệ Hiên cũng tỏ vẻ lịch sự: "Chào cậu!"
Hạ Thụy hỏi: "Sao anh biết em ở đây mà chạy qua vậy?"
Phùng Duệ Hiên: "Nhân viên nói cho anh biết."
Hạ Thụy nghe hiểu câu này có ý gì, chắc là tai mắt của Phùng Duệ Hiên ở khắp nơi, có nhân viên nào đó đã báo lại cho anh chuyện hôm nay.

Hứa Vĩnh Mộc ngồi cạnh đương nhiên cũng hiểu rồi, anh chàng hít một hơi sâu, nở nụ cười tươi rói: "Hai người yêu nhau bao lâu rồi?"
Phùng Duệ Hiên: "Gần nửa năm."
Hạ Thụy: 5 tháng."
Hai người cùng đồng thanh trả lời, Hạ Thụy liếc mắt nhìn Phùng Duệ Hiên: "5 tháng mà."

Phùng Duệ Hiên vô tội nói: "Gần nửa năm thì cũng vậy thôi mà!"
Hứa Vĩnh Mộc thấy cạn lời với đôi tình nhân này, anh biết bản thân ngồi đây thì chỉ làm cái bóng đèn mà thôi, thế là đứng dậy, xin phép về trước.
Đợi Hứa Vĩnh Mộc đi khỏi rồi, Hạ Thụy húych Phùng Duệ Hiên một cái: "Anh cố tình đấy à, anh ấy là bạn lâu ngày không gặp của em đấy!"
Phùng Duệ Hiên thản nhiên thừa nhận: "Bạn em nhưng là tình địch của anh."
Hạ Thụy không nói được lời nào, thanh toán tiền nước rồi kéo Phùng Duệ Hiên đứng dậy đi về.
Hôm đó, Hạ Thụy hỏi xin phương thức liên lạc của Hứa Vĩnh Mộc từ một nhân viên của Summer, buổi tối nhắn tin cho anh.
[Em là Hạ Thụy!]
Rất nhanh, Hứa Vĩnh Mộc gửi một icon xin chào.
[Hôm nay gặp nhau có hơi vội, hôm khác chúng ta đi chơi được không?]
Hứa Vĩnh Mộc nhắn: [Không sợ người yêu em ghen à?]
Hạ Thụy trả lời: [Anh là bạn em mà.]
[Nhưng anh có tình cảm với em.]
[Vậy anh không muốn gặp em nữa à?]
[Đương nhiên là muốn rồi!]
[Thế thì chúng ta vẫn cứ tiếp tục làm bạn thôi, em không lo thì anh lo gì nhỉ? Người yêu em không khó tính như anh tưởng đâu, ảnh mà dám nói gì em, thì xác định xong đời!]

Hứa Vĩnh Mộc đọc dòng tin nhắn này mà buồn cười, anh gửi một meme tấu hài, kèm theo dòng chữ: [Ok]
Ngày hôm sau, Hứa Vĩnh Mộc qua Scorpio, rủ Hạ Thụy buổi tối vào quán bar của anh nhưng Hạ Thụy lại có chút việc, chiều cậu phải đi đón Bánh Bột rồi cho thằng bé qua nhà hàng ăn thử món mới.

Hơn nữa vì mai là cuối tuần nên đưa Bánh Bột qua nhà Hạ Thụy chơi với ba Hạ, ngủ ở đó luôn.
Hứa Vĩnh Mộc tò mò về Bánh Bột, thế là muốn đi cùng với Hạ Thụy đón Bánh Bột tan học.
Anh lái xe chở Hạ Thụy đi, dọc đường nghe cậu kể chuyện về Phùng Duệ Hiên, đâm ra anh lại thấy thương thương Bánh Bột, lúc đợi nhóc ở ngoài cổng trường, Hứa Vĩnh Mộc mua một chiếc bánh bông lan cuộn.
Bánh Bột được một chú đẹp trai lạ mặt tặng bánh mà vui hết sảy, bắt đầu lân la nói chuyện với Hứa Vĩnh Mộc.
Thế là cuối cùng, món mới thì chưa thử mà Bánh Bột đã chạy sang Summer chơi với Hứa Vĩnh Mộc.

Trước khi Phùng Duệ Hiên ghé nhà hàng, Hạ Thụy đã phải vội vàng đưa nhóc về.
Chỉ là cậu sợ Phùng Duệ Hiên nghĩ Bánh Bột suýt thì bị người ta mua chuộc thôi!
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 46: Chương 46


"Duệ Hiên à, tối nay em đi chơi với bạn nhé, anh không cần qua đón đâu, bạn em sẽ đưa em về nhà."
"Em đi với bạn nào?"
"Hứa Vĩnh Mộc đó, đến quán bar của anh ấy, ảnh mời em mấy lần rồi.

Hơn nữa hôm nay quán có sự kiện.

Em sẽ đi sớm về sớm mà!"
Thực tình là Phùng Duệ Hiên không muốn cho Hạ Thụy đi đâu, ban đầu anh thấy lạ, đi chơi còn phải xin phép anh làm gì, hóa ra là đi chơi với Hứa Vĩnh Mộc.

Nếu như anh không đồng ý thì hóa ra anh lại để ý chuyện Hứa Vĩnh Mộc thích Hạ Thụy, không tin vào tình cảm của cậu, mà Hạ Thụy biết chừng biết mực, thế nên là anh mới đồng ý để cậu đi.
Bên kia, Hạ Thụy cúp máy xong thì nói với Hứa Vĩnh Mộc: "Mình đi thôi, Phùng Duệ Hiên đồng ý rồi!"
Hứa Vĩnh Mộc chở Hạ Thụy trên con mui trần của anh, phóng vèo vèo, mười mấy phút đã đến nơi.
Gọi là quán bar cho dân dã chứ thực ra là một câu lạc bộ tư nhân cao cấp.

Hứa Vĩnh Mộc và Hạ Thụy bước vào, các em xinh tươi đi qua ngoan ngoãn chào anh, tuyệt đối không có hành động đụng chạm hay quyến rũ gì.
Hứa Vĩnh Mộc hỏi Hạ Thụy: "Sao? Thấy chuyên nghiệp không?"
Hạ Thụy gật đầu đồng tình: "Anh kinh doanh mảng này cũng giỏi thật đấy!"
Hứa Vĩnh Mộc: "Ở đây chỉ tiếp rượu, chơi bi-a, chứ không có mấy cái kia đâu, thậm chí nếu có khách nào có nhu cầu mà lỡ vào phải đây, anh tiễn thẳng cửa."
Hạ Thụy chưa thấy câu lạc bộ tư nhân nào mà lại quy củ như vậy, cậu hỏi: "Thế hôm nay có hoạt động gì vậy anh?"
"Hoạt động bốc thăm trúng thưởng."
Hạ Thụy thấy lạ: "Sao hoạt động gì mà buồn cười thế? Ở đây có gì để bốc thăm trúng thưởng hả?"
Hứa Vĩnh Mộc khoác vai Hạ Thụy: "Đương nhiên là có rồi!"
Sau đó anh đưa cậu vào một căn phòng VIP rộng, ở trong đã có vài người ngồi rồi, xung quanh là các em tiếp rượu đang cầm chai rượu để chuẩn bị rót.
"Đây là hoạt động chỉ dành cho khách VIP thôi.

Em vừa được anh làm cho thẻ VIP rồi nên có thể vào đây tham gia.

Bốc thăm trúng thưởng chỗ bọn anh có nghĩa là, sẽ chơi bài để chọn ra người được bốc.

Thực ra chơi bài cũng chỉ là ba cây, ai thắng thì sẽ được chọn một lá trúng thưởng.

Nếu may thì có thể sẽ được điện thoại đời mới, Ipad, giày thể thao limited, xui thì bốc phải lá uống rượu thôi.

Nói chung là như kiểu cho không ấy mà.

Cứ thoải mái chơi đê!"
Hạ Thụy gia nhập hội những khách hàng VIP của câu lạc bộ, cậu ngồi ngoài cùng của ghế sofa, bên cạnh là Hứa Vĩnh Mộc.

Chơi bài, bốc lá trúng thưởng cũng phải có quy củ, vậy nên quản lý của câu lạc bộ sẽ thay mặt Hứa Vĩnh Mộc đứng ra để tổ chức, sắp xếp, tránh trường hợp gian lận, chơi đểu.

Chia thành 3 nhóm, mỗi nhóm 4 người chơi .

Mấy ván đầu, Hạ Thụy không thắng cũng không thua, nhẹ nhàng ngồi rung đùi uống nước.
Cuối cùng đến ván cậu thắng thì được bốc lá thăm.

Dù sao nếu xui xẻo thì cũng chỉ là uống rượu thôi mà, Hạ Thụy tự tin nở nụ cười.
Kết quả bốc lần đầu: Một cốc rượu.
Hạ Thụy vẫn vui vẻ nói: "Không sao!"
Một cốc rượu thì chẳng thấm vào đâu.

Nhưng 3,4 cốc thì bắt đầu có ván đề rồi đấy!
Giữa giờ, Hạ Thụy sau khi đã uống 3 cốc liền kéo Hứa Vĩnh Mộc ra ngoài hành lang.
"Này, bọn anh cố tình đấy à? Em đã bốc 3 lượt rồi đó, thế nào mà vẫn trúng uống rượu là sao?"
Hứa Vĩnh Mộc buồn cười: "Có 10 lá thăm, trong đó chỉ có 3 lá là uống rượu, em xui xẻo bốc trúng hết cả 3 thì yên tâm, mấy lượt sau kiểu gì cũng không trúng nữa đâu."
Hạ Thụy nghi ngờ: "Thật không?"
Hứa Vĩnh Mộc bảo đảm chắc nịch: "Thật luôn."
Thế nhưng ngay cả anh cũng không ngờ là Hạ Thụy lại xui như thế!
Mặt Hứa Vĩnh Mộc cứ nghệt ra khi Hạ Thụy thắng thêm 2 lượt nữa và bốc phải lá thăm có chữ "uống rượu".
5 cốc rượu chưa đủ làm Hạ Thụy say, thế nhưng đây là rượu nặng, đầu cậu có hơi chếnh choáng một tí, vẫn còn khá tỉnh táo, giữ được chút lý trí không thì suýt hất bàn đi về.
May là sau đó không thắng thêm ván nào nữa.

Đúng 10h tối, Phùng Duệ Hiên gọi điện nhắc cậu đi về.
"Anh đang ở bên ngoài, em ra đi nhé! Trời lạnh đừng về muộn."
Hạ Thụy cũng chơi chán rồi, cậu đứng dậy, tạm biệt mọi người ra về, Hứa Vĩnh Mộc đưa cậu ra, sợ cậu đi đứng không vững mà ngã.
Phùng Duệ Hiên đậu xe bên ngoài, từ trong xe, anh thấy Hứa Vĩnh Mộc đi sau Hạ Thụy, còn cậu đi trước thì bước rất chậm.

Anh nhíu mày, bèn mở cửa xe, bước nhanh đến bên cạnh Hạ Thụy.
"Em uống rượu à?" - Phùng Duệ Hiên hỏi.
Hạ Thụy đúng là không say thật, chỉ là rượu mạnh nên cậu có hơi đau đầu: "Vâng, 5 cốc thôi, không nhiều.

Mình đi về đi."
Thế là Phùng Duệ Hiên nắm tay Hạ Thụy đi trước ánh mắt của Hứa Vĩnh Mộc rồi đưa cậu ra xe.
Người đã vào trong, xe đã lăn bánh, nhưng đợi đến khi khuất tầm mắt, Hứa Vĩnh Mộc mới quay trở vào.
Ngoài trời hình như đang có mưa nhỏ, Hứa Vĩnh Mộc ngẩng đầu lên mà thấy mặt mình ươn ướt.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 47: Chương 47


Hạ Thụy ngồi trên ghế lái phụ, đầu dựa vào lưng ghế, tuy đau đầu nhưng cậu vẫn để ý đến xung quanh.

Càng nhìn càng thấy lạ, hướng này đâu phải hướng nhà cậu đâu, mà giống như hướng nhà Phùng Duệ Hiên ấy nhỉ?
"Này, bảo về nhà em cơ mà, anh đưa em đến nhà anh làm gì vậy?"
Phùng Duệ Hiên mặt không đổi sắc nói: "Cũng đã hơn mười giờ, ba em thì đi ngủ rồi, mà bây giờ em về lại sợ làm mất giấc của ông ấy.

Vì anh biết trước là kiểu gì cũng tầm này em mới về nên lúc tối đưa Bánh Bột sang ngủ với ba em cho vui, em qua nhà anh."
Hạ Thụy nghe thế cũng thấy hợp lý: "Vậy được rồi!"
Cậu ngồi trên xe, hai mắt lim dim nhưng vẫn chưa ngủ được.

Đến nhà Phùng Duệ Hiên, lấy tạm bộ quần áo của anh để đi tắm rửa, thay đồ.

Tắm xong leo lên giường, Hạ Thụy cũng không ý thức được là mình đang ở trên giường và trong phòng của Phùng Duệ Hiên.

Đợi đến khi Phùng Duệ Hiên đánh răng xong đi vào, thấy Hạ Thụy đang ôm chăn, mắt lờ đờ, anh bật cười đi đến bên cạnh cậu.
"Tối nay muốn ngủ với anh à?"
Ma xui quỷ khiến thế nào mà Hạ Thụy gật đầu cái rụp, sau đó ý thức được mình vừa làm gì, cậu lại lắc đầu.

Phùng Duệ Hiên liền xụ mặt: "Ngủ với anh một tối đi, được không?"
Hạ Thụy hết nhìn ga giường lại nhìn mặt Phùng Duệ Hiên, cuối cùng nhẹ nhàng trả lời: "Được."
Cậu nằm xuống giường, kéo chăn lên tận cổ, Phùng Duệ Hiên nằm xuống theo, anh dịch người mình vào sát người cậu.
"Nằm xa thế làm gì? Trời thì lạnh, ôm ngủ mới ấm chứ!"
Hạ Thụy ngoan ngoãn dịch vào một chút, thế là Phùng Duệ Hiên ôm trọn cả người cậu vào trong lòng anh.
Cứ tưởng buổi tối sẽ êm đềm trôi qua như vậy, thế nhưng không hề!
Phùng Duệ Hiên ôm Hạ Thụy từ phía sau, vậy nên cậu có thể cảm nhận được thứ gì đó đang phồng lên sau mông mình.
"Phùng Duệ Hiên!" - Hạ Thụy gọi anh.
"Anh đây!" - Nghe giọng anh khàn khàn là biết anh đang kìm nén rồi.
"Anh có ổn không vậy?"
Phùng Duệ Hiên nhìn chằm chằm gáy Hạ Thụy ở trước mặt mình, sau đó ngồi dậy: "Anh vào nhà vệ sinh."
Lúc anh định quay người xuống giường, đột nhiên Hạ Thụy giữ tay anh lại: "Để, để em giúp anh!"
Hạ Thụy thầm nghĩ, may là ánh sáng đèn ngủ yếu nên không chiếu rõ mặt cậu, chứ giờ chắc chắn nó đỏ lắm rồi!
Phùng Duệ Hiên vặn đèn ngủ cho sáng hơn, dựa vào thành giường, nhỏ giọng dụ dỗ Hạ Thụy: "Em chỉ cần đặt tay lên đó, xong rồi v**t v* nó.

Nó cần em!"
Hạ Thụy cắn răng, nghĩ đến lúc mình tự làm, chắc cũng tương tự vậy nhỉ, thế là cậu đưa tay chạm vào thứ đang phồng lên kia, nóng bỏng tay.
Tay thì vuốt nhưng mặt không dám nhìn, Hạ Thụy quay đi, chỉ thi thoảng liếc qua xem mình làm đúng chưa.
Đột nhiên, Phùng Duệ Hiên chồm người về phía trước, đè Hạ Thụy dưới thân: "Hay là em giúp anh bằng cách khác đi?"

Hạ Thụy lắp bắp: "Cách, cách gì?"
Phùng Duệ Hiên: "Chúng ta làm đi, được không em?"
Đầu óc Hạ Thụy rối loạn, chẳng biết mình đã trả lời ra sao nữa, Phùng Duệ Hiên được thể kéo quần cậu xuống, mà kéo hết cả quần trong lẫn quần ngoài, trên người cậu giờ chỉ mặc độc một cái áo phông trắng dài tay.
Phùng Duệ Hiên nhấc hai chân Hạ Thụy lên vai mình, trên tay anh là kem bôi trơn không biết được lấy ra từ bao giờ.

Anh mở nắp, bóp kem ra đầu ngón tay.
"Kem bôi trơn này có vị dâu, bảo sao thơm như vậy!"
Vừa nói, anh vừa cho tay vào trong lỗ nhỏ của Hạ Thụy.
"Ưm!" - Phía sau bị xâm nhập, kem bôi trơn vị dâu mát lạnh, mùi hương thoang thoảng trong không khí, khung cảnh ướt át dần hiện ra.
Phùng Duệ Hiên rất chậm rãi mà nới lỏng ra, đợi đến khi anh cảm thấy vừa đủ rồi, thì nhẹ nhàng thêm một ít kem bôi trơn nữa, sau đó thúc con hàng của anh vào.
"Ư ư...aaa..." - Cảm giác này lạ quá, còn có chút trướng ở phía dưới.
Phùng Duệ Hiên đút vào rồi ư? Cái đó của anh to như vậy mà!
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu, những cú thúc đầu tiên thì còn nhẹ nhàng, càng về sau, Phùng Duệ Hiên càng mạnh bạo.
"A, ưm, đủ rồi, nghỉ, nghỉ một tí đã....Ư ư...!" - Hạ Thụy không nhịn được mà rê.n rỉ cầu xin.
Phùng Duệ Hiên theo ý cậu mà dừng lại thật, anh rút hàng của mình ra, rồi....lật người Hạ Thụy lại, thay đổi tư thế.
"Làm mãi một tư thế cũng mỏi đúng không?" - Phùng Duệ Hiên cởi nốt áo Hạ Thụy ra, vứt xuống đất.

Hơi thở ấm nóng của anh phả vào gáy Hạ Thụy, ánh mắt anh mê say, từ gáy đến sống lưng Hạ Thụy, bắt đầu lưu lại những dấu hôn, và phía dưới thì tách hai chân cậu ra rồi nhét vào.
Hạ Thụy cắn gối, nước mắt si.nh lý không nhịn được mà trào ra: "Ư..ưm..."
Không biết phía sau bị Phùng Duệ Hiên thúc ra thúc vào bao nhiêu lần, chỉ biết khi người cậu bị anh áp vào thành giường, đổi thành tư thế quỳ thì lúc này, những dấu hôn đã chi chít không chỉ ở sau lưng mà còn trên quả đào của cậu, cả trong đùi non cũng có.
Hạ Thụy ôm đầu Phùng Duệ Hiên r.ên rỉ, vò vò tóc anh, còn anh thì bắt đầu m*t núm ** xinh đẹp đã đỏ ửng và cứng lên của cậu.

Phùng Duệ Hiên nhấc Hạ Thụy ngồi lên người mình, tiếp tục thúc vào.

Đột ngột bị xâm nhập làm Hạ Thụy ngửa người ra phía sau, Phùng Duệ Hiên nhìn thấy cần cổ xinh đẹp thon mảnh mà nuốt nước miếng, sau đó anh cắn lên cằm cậu và dọc xuống vai, cổ.
"Em đẹp quá!"
Phùng Duệ Hiên chưa bao giờ nghĩ, thì ra làm tì.nh có cảm giác như thế này, lại còn có Hạ Thụy quyến rũ ở bên cạnh, anh sợ có ngày anh sẽ chết trên người cậu mất.
"Đủ rồi mà....Em nói, em nói đủ rồi....Anh, aaa, anh, ư ư..." - Phùng Duệ Hiên lại chặn miệng Hạ Thụy bằng một nụ hôn.
Lúc này Phùng Duệ Hiên mới hiện nguyên hình: "Phải cả đêm mới đủ, bảo bối của anh ạ!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 48: Chương 48


Lúc Hạ Thụy mở mắt ra đã là trưa hôm sau.
Đôi mắt lờ đờ của câu vừa mới mở ra lại đóng vào, người cựa một tí thôi đã đau nhức.
Bên cạnh vẫn còn sót lại chút hơi ấm, chắc là Phùng Duệ Hiên vừa mới dậy.

Nghĩ lại trận mây mưa kịch liệt đêm hôm qua là Hạ Thụy lại thấy đau mông.
Đụ mé, Phùng Duệ Hiên chơi cậu suýt ngất luôn!
Cứ nghỉ được một lúc là lại đổi tư thế mới, Phùng Duệ Hiên vần vò người Hạ Thụy đủ kiểu, cho đến khi hai mắt cậu nhắm lại, cảm thấy nếu anh mà lại thúc một phát nữa là cậu xỉu luôn và ngay.
Chẳng biết làm đến mấy giờ, Hạ Thụy mặc cho Phùng Duệ Hiên bế mình đi tắm, sau đó vào phòng tắm hình như còn tiếp tục hôn hít khắp người cậu.

Hạ Thụy nhấc chăn lên ghé xuống người mình, khắp người cậu, chỗ nào cũng chi chít những dấu hôn đỏ, nhất là hai núm ** kia đang sưng lên.
Hạ Thụy ngắm xong tác phẩm mà Phùng Duệ Hiên tạo ra, cậu gào lên, giọng khản đặc: "Phùng Duệ Hiên, tên cầm thú!"
Gào xong, Hạ Thụy nghe thấy dưới nhà có tiếng chân lịch bịch, sau đó lên tầng, và rồi Phùng Duệ Hiên xuất hiện ở cửa phòng.

"Em sao vậy?"
Hạ Thụy nhìn Phùng Duệ Hiên với ánh mắt oán trách: "Anh ác lắm!"
Phùng Duệ Hiên lo lắng ngồi xuống giường, Hạ Thụy bèn vén chăn lên cho anh nhìn: "Anh coi, thế này thì mấy ngày nữa em mới ra đường được?"
Đợi mãi vẫn không có tiếng trả lời, Hạ Thụy ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt Phùng Duệ Hiên tối lại, tham lam di chuyển khắp người cậu.
Hạ Thụy vội kéo chăn lại: "Đủ rồi, em bảo anh nhìn xem anh làm em thành cái gì, chứ không khoe thân cho anh nhìn!"
Phùng Duệ Hiên khẽ nuốt nước miếng: "Đẹp mà!"
Còn bồi thêm một câu: "Hơn nữa hôm qua em cũng kêu sướng, rên to lắm!"
Hạ Thụy ngượng chín mặt, cậu đã không còn lời nào để nói với Phùng Duệ Hiên.
"Anh, nội trong vòng 1 tháng tới, không được đụng vào người em."
Mặt Phùng Duệ Hiên vội xịu xuống: "Sao lại thế? Anh không muốn đâu."
Hạ Thụy: "1 tháng tới còn cho em thời gian hồi phục, và em sẽ ít gặp anh lại để anh đỡ nổi cơn cầm thú."
Đến lúc này, Phùng Duệ Hiên mới ý thức được là Hạ Thụy đang rất nghiêm túc, anh hoảng hốt: "Anh sai rồi, anh xin lỗi mà.

Đấy là vì lần đầu, lần đầu anh không tiết chế được, vì anh vui quá nên anh mới, mới hơi quá đà.

Xin lỗi em, em đừng giận có được không?"
Nói rồi còn nắm chặt hai tay Hạ Thụy.

Mà Hạ Thụy quay mặt đi, ra lệnh: "Lấy cho em bộ quần áo."
Phùng Duệ Hiên càng hoảng hơn: "Em muốn đi đâu, anh không cho em đi."
Hạ Thụy cáu: "Em không lấy quần áo mặc thì chẳng lẽ cứ nằm trên giường như vầy à?"
Lúc này Phùng Duệ Hiên mới à, à, sau đó lật đật đi lấy quần áo cho Hạ Thụy mặc.

Đưa rồi còn dè dặt hỏi: "Em có mặc được không?"
Hạ Thụy liếc xéo một cái, Phùng Duệ Hiên tự giác ngậm miệng.
Cậu chui vào trong chăn để mặc đồ, loay hoay mãi mấy phút với mặc được, mà Phùng Duệ Hiên vẫn đang ngồi nhìn xem cậu có cần giúp đỡ không.
Mặc xong rồi, Hạ Thụy quay người đi xuống giường.
Phùng Duệ Hiên tự giác báo cáo: "Anh đã làm xong bữa trưa rồi, em đánh răng xong thì xuống ăn nhé!"
Hạ Thụy không ừ hử gì, đi vào nhà vệ sinh, đóng cửa sập một cái.
Tuy mông hơi đau, ngực hơi nhói, nhưng Hạ Thụy biết, Phùng Duệ Hiên rất chu đáo mà bôi thuốc cho cậu rồi.

Chỉ là......
Nhìn bản thân mình trong gương, rõ là đã mặc quần áo dài rồi, nhưng những dấu hôn trên cổ, và ngẩng đầu lên thì thấy ở dưới cằm, thì không tài nào che được hết.
Hạ Thụy thở dài một hơi, rồi bóp kem đánh răng ra, bắt đầu chậm rãi đánh răng.
Cơ thể cậu giờ mềm nhũn như bún, chỗ đau nhức nhất là eo và đùi, mấy nơi đó không chỉ có dấu hôn mà còn có vết tím tím đỏ đỏ do Phùng Duệ Hiên dùng tay giữ quá lâu và lực mạnh.
Làm vệ sinh cá nhân xong xuôi, Hạ Thụy xuống tầng 1, đi vào phòng ăn, thấy trên bàn ăn chỉ có vài món đơn giản, hình như là dành cho cậu, người vừa mới XXX xong.
Còn Phùng Duệ Hiên đang nấu cháo cho Hạ Thụy, mấy món trên bàn là để ăn kèm với cháo.

Cậu không nhịn được, hỏi: "Anh ăn gì vậy?"
Phùng Duệ Hiên đang bận nêm gia vị, thấy Hạ Thụy hỏi mới quay lại, mỉm cười nói: "Anh ăn cháo giống em.

Đâu thể bắt em ăn cháo trong khi anh ăn sơn hào hải vị được."
Hạ Thụy có chút mềm lòng, đột nhiên, cậu đứng dậy, bước chậm về phía Phùng Duệ Hiên, ôm anh từ phía sau.
"Đứng im đấy, tiếp tục làm đi, coi như em tạm tha thứ cho anh!"
Cả người Phùng Duệ Hiên cứng lại, nghe Hạ Thụy nói mới từ từ thả lỏng, anh ừm một tiếng, rồi đưa tay ra chạm vào bàn tay đang ôm anh của Hạ Thụy ở trước ngực.
"Lần sau anh sẽ nhẹ nhàng hơn!"
"Biết thế, nói sau đi."
Giọng điệu Hạ Thụy vẫn có vẻ gắt gỏng vì người cậu đang khó chịu, nhưng Phùng Duệ Hiên nghe mà lại nở nụ cười rất tươi.
"Hôm nay em không cần đến nhà hàng, anh cũng không đi làm, chúng ta ở nhà với nhau đi."
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 49: Chương 49


Hai hôm sau, Hạ Thụy đi làm bình thường.

Những dấu vết trên người cậu cũng đã nhạt đi nhiều, mà vết bầm ở eo và đùi cũng tan gần hết.
Nhưng không biết có phải do Hạ Thụy ảo giác hay không mà cậu thấy hình như nhân viên nhà hàng nhìn cậu với ánh mắt khá "kì lạ", kiểu như nhìn xong cười trộm ấy, thế là lại càng thấy chột dạ hơn.

Giữa giờ cậu còn vào soi gương xem mấy vết đỏ mờ mờ ở cổ có bị lộ rõ ra không, thấy có vẻ sẽ không bị nhìn ra mới yên tâm đi ra ngoài.
Buổi trưa, Hứa Vĩnh Mộc ghé nhà hàng chơi với Hạ Thụy, hai hôm trước cậu nghỉ, anh đã nhắn tin hỏi han rồi nhưng lúc đó Hạ Thụy nói mình bị cảm nhẹ do thay đổi thời tiết, không muốn đi làm để lây bệnh cho mọi người.
Hứa Vĩnh Mộc không nhìn Hạ Thụy như mấy nhân viên kia nhìn, mà cái nhìn của anh trắng trợn hơn, anh hỏi thẳng: “Phùng Duệ Hiên kia cũng mạnh bạo quá nhỉ?”
Mặt Hạ Thụy lập tức đỏ lựng, cậu không dám nhìn thẳng Hứa Vĩnh Mộc: “Anh, anh, sao anh....”, đã thế còn nói không nên lời.

Hứa Vĩnh Mộc không nhìn Hạ Thụy nữa, anh quay mặt đi, nói: “Anh biết cả mà, nhưng lần sau bảo tên đó chú ý dùng lực, đừng để lại dấu vết lâu như thế nữa.”
Còn bồi thêm một câu: “Dù anh không có được nhưng anh cũng xót.”
Hạ Thụy “ò” một tiếng, sau đó chuyển chủ đề một cách rất là gượng gạo: “Anh ăn trưa chưa? Mình ăn cùng nhé, hôm nay nhà hàng em có món mới.”
Hứa Vĩnh Mộc tuy đang tụt mood nhưng vẫn đồng ý ngay tắp lự: “Anh sang rủ em ăn trưa cùng mà, nếu được thế thì tiện quá!”
Thế là Hạ Thụy tự mình vào bếp lấy món mới cùng đồ uống kèm ra, cậu và Hứa Vĩnh Mộc nhanh chóng chén sạch hết đồ trên bàn.

Đợi đến lúc Phùng Duệ Hiên đến thì Hạ Thụy đã no đến mức sắp ngủ gật luôn trên ghế rồi.
Hình như sau khi được XXX với Hạ Thụy, Phùng Duệ Hiên gặp Hứa Vĩnh Mộc mà có vẻ tự tin hơn, anh không khó chịu như lúc trước nữa, thấy Hứa Vĩnh Mộc ngồi ăn với Hạ Thụy cũng cực kì thoải mái mà đi đến.
Hạ Thụy ra lệnh cho Phùng Duệ Hiên dọn hết đồ trên bàn để cậu đi làm việc tiếp, Phùng Duệ Hiên không phản bác một câu nào, rất tự giác mà đi dọn bát đĩa, Hứa Vĩnh Mộc thì chỉ biết trố mắt ra nhìn.
Đợi Hạ Thụy đi vào phòng làm việc rồi, Hứa Vĩnh Mộc rời đi, thế nhưng anh không về nhà hàng của mình mà là đi tìm Phùng Duệ Hiên.
Thấy Phùng Duệ Hiên sau khi mang bát đĩa để vào bồn thì ra ngoài ngồi xem điện thoại, Hứa Vĩnh Mộc bèn đứng nói với anh: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện chút đi!”
Hứa Vĩnh Mộc và Phùng Duệ Hiên ra ngoài vừa nói chuyện vừa đi dạo.
“Tôi có thứ muốn đưa cho anh, là đồ liên quan đến Hạ Thụy.”
Phùng Duệ Hiên ngạc nhiên: “Là gì vậy?”
“Mấy tấm ảnh hồi nhỏ của em ấy, tôi giữ cũng chẳng có ích gì.”
“À, vậy được, để tôi giữ, cậu để ở đâu rồi?”

Hứa Vĩnh Mộc: “Hôm nay tôi mang đi cho anh rồi, để ở nhà hàng, giờ tôi về lấy nên mới muốn vừa đi vừa nhân thể nói chuyện với anh.”
Thực ra cũng chẳng có chuyện to tát gì, chỉ là mấy chuyện hồi nhỏ của Hạ Thụy lúc còn ở bên Anh, nhưng dường như đây là chủ đề chung duy nhất của hai người.
Về đến nhà hàng Summer, Phùng Duệ Hiên ngồi bên ngoài đợi để Hứa Vĩnh Mộc vào trong lấy ảnh.

Lúc Hứa Vĩnh Mộc mang ra, Phùng Duệ Hiên thấy một xấp ảnh chỉ chụp mình Hạ Thụy được để trong một cái túi nhỏ xinh, túi này chắc để giữ ảnh không bị bụi.
Phùng Duệ Hiên nhận lấy mấy tấm ảnh, vừa xem vừa cười, sau đó anh ngẩng đầu lên: “Cảm ơn cậu nhiều nhé!”
Hứa Vĩnh Mộc cũng cười: “Không có gì, chỉ là tôi nghĩ thông suốt rồi.

Thực ra ban đầu còn nghĩ anh lớn hơn Hạ Thụy nhiều tuổi, điều kiện lại tốt hơn cậu ấy rất nhiều, cứ tưởng anh muốn chơi chơi thôi, ai dè quan sát rồi mới thấy, hóa ra anh còn thật lòng hơn cả tôi cơ.”
Phùng Duệ Hiên biết Hứa Vĩnh Mộc nói đùa vậy là tốt rồi, anh vui vẻ: “Tôi cũng mong Hạ Thụy sẽ có thêm một người bạn thân thiết nữa.”
Từ tình địch thành bạn chỉ trong một buổi trưa ngắn ngủi, những hôm sau đó, Phùng Duệ Hiên và Hứa Vĩnh Mộc thân nhau một cách lạ thường khiến Hạ Thụy rất khó hiểu, thế nhưng cậu không tò mò chuyện gì đã xảy ra, dù sao quan hệ của hai người đó tốt hơn là cậu vui rồi!
....

Hạ Thụy làm quản lí ở nhà hàng đến cuối năm hai, sau một thời gian dài suy nghĩ kĩ, cậu nói với Phùng Duệ Hiên là muốn quay lại làm ở công ty, làm quản lí nhà hàng quả thực không hợp với cậu.
“Em quên là ở công ty cũ mình đã bị đối xử như thế nào rồi sao?”
“Nhưng không phải ở đâu cũng như vậy, đây là công ty giải trí, thực tập ở bộ phận PR, công ty người quen của Hứa Vĩnh Mộc, đúng chuyên ngành của em quá rồi còn gì.

Với cả em cũng không thể nào để anh bao bọc em mãi được."
Phùng Duệ Hiên không bao giờ cãi thắng Hạ Thụy, anh luôn để cậu được tự do làm những gì cậu thích, chỉ mong cậu đừng khiến bản thân phải chịu uất ức, tổn thương.
Lần này cũng như vậy.
“Chúng ta qua ăn với ba em một bữa, nói chuyện này với ông ấy nữa nhé!” – Cuối cùng Phùng Duệ Hiên thoả hiệp.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 50: Chương 50


Phùng Duệ Hiên và Hạ Thụy ăn tối ở nhà Hạ Thụy, đưa cả Bánh Bột đi cùng.
Thực ra chuyện đi làm ở đâu đều có thể do Hạ Thụy tự quyết định, ba Hạ không xen vào, nhưng trước tiên cũng vẫn phải nói với ông một câu đã.
Ba Hạ không phải người hay nói nhiều, chỉ dặn dò Hạ Thụy cẩn thận đừng để bị chơi xấu.
Một nhà 4 người ngồi ăn trong không khí vui vẻ, mãi đến gần cuối bữa, ba Hạ mới hỏi vu vơ: "Con đã nói chuyện đi làm cho mẹ con chưa?"
Thật ra Hạ Thụy chưa đi làm ngay, cậu định bao giờ gần đến ngày thì mới nói, nay ba hỏi như vậy, cậu và Phùng Duệ Hiên đưa mắt nhìn nhau, tỏ vẻ ngượng ngùng.
"Con chưa nói với mẹ, con định nói với ba xong rồi qua nói với mẹ sau."
Ba Hạ gật đầu: "Ừm, thế cũng được.

Dù sao mẹ con cũng lo cho con lắm!"
Hạ Thụy nghe xong câu này, mồm nhanh hơn não: "Thế nhưng mà lần gần đây nhất con gặp mẹ là Tết đấy ba ạ!"
Ba Hạ chỉ thở dài, Phùng Duệ Hiên ngồi bên cạnh nói: "Cũng không hẳn đâu, cách đây 2 tuần con có gặp cô Hạ rồi chú ạ."

Hạ Thụy ngạc nhiên: "Anh gặp mẹ em á?"
"Ừ, gặp trong một bữa tiệc."
"Vậy mẹ em đối với anh thế nào rồi?" - Hạ Thụy hỏi, vấn đề này không chỉ cậu mà cả ba Hạ ngồi kia cũng muốn biết.
Chuyện yêu đương của Hạ Thụy khiến bà gần nửa năm nay không gặp cậu, bình thường chỉ gọi điện hỏi chuyện học hành.
"Thái độ của cô tốt hơn trước rồi, nhưng vẫn phải cần thêm một thời gian nữa mới có thể chấp nhận hoàn toàn được."
Ba Hạ gật gù: "Tuy ba hay bảo mẹ con nhiều lời, cũng chẳng còn sống chung với nhau nữa, thế nhưng thật tâm mẹ vẫn lo lắng cho con.

Con người thì ai mà chẳng có tình cảm, hôm nào con cứ gặp mẹ rồi nói chuyện đi."
Hạ Thụy vâng một tiếng, sau đó đứng dậy, lấy hoa quả trong tủ lạnh ra gọt để ăn tráng miệng, Phùng Duệ Hiên chạy lại đỡ một tay.
Ba Hạ nhìn khung cảnh hài hòa này, hỏi Bánh Bột ngồi cạnh mình: "Con có thích mình có hai ba không?"
Bánh Bột vui vẻ trả lời: "Dạ có ạ, ai con cũng thích hết.

Nhưng mà, Hạ Hạ sẽ lấy ba con hả ông?"
Ba Hạ bất ngờ: "Con cũng nhìn ra được cơ à?"
"Vâng ạ."
"Ừm, ông không biết nữa, phải tùy vào ba con và Hạ Thụy thôi."
...
Ăn tối xong, Phùng Duệ Hiên chở Hạ Thụy về trường.

Hôm sau là ngày thi môn cuối cùng của Hạ Thụy, thi xong là chính thức được nghỉ hè nên Phùng Duệ Hiên đưa cậu về xem lại bài, chuẩn bị đồ đạc, mai thi xong là mang đồ về nhà luôn.
Trên xe, Bánh Bột ngồi ghế sau đang xem hoạt hình trên Ipad, còn Hạ Thụy và Phùng Duệ Hiên ngồi ghế trước nói chuyện.

"Này, chuyện anh gặp mẹ em là như nào đấy?" - Hạ Thụy hỏi.
"Mẹ em đi dự tiệc một mình, rồi gặp phải mấy người xấu tính, chắc là không ưa mẹ em.

Mấy người đó nói kháy mẹ em kiểu như chỉ có một thân một mình rồi thì châm chọc, nói chung là mấy lời khó nghe lắm.

Anh thấy vậy liền đi ra chủ động nói chuyện với mẹ, dù sao cũng tổ chức ở khách sạn Shine mà, nên mặt mũi của ban tổ chức cũng lớn lắm đấy chứ.

Anh cố tình tỏ vẻ thân thiết với mẹ em, rồi....nói kháy đểu ngược lại mấy người kia.

Người ta tự biết xấu hổ mà lui rồi."
Hạ Thụy thấy lạ: "Mẹ em không tỏ ra gay gắt với anh như mọi khi à?"
Phùng Duệ Hiên lắc đầu: "Không có đâu, bởi vì anh biết, đối với mẹ em, mặt mũi rất quan trọng, tuy anh làm như thế để giải vây cho bà và bà cũng biết điều đó, nhưng cũng sẽ không ngay lập tức mà phải tỏ ra quý mến anh được."
"Sau đó mẹ em có nói thêm gì không?"
"Trước khi về, mẹ anh đến gặp anh, bà ấy cảm ơn anh, thế nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc cảm ơn thôi, xong rồi bà đi về luôn."
Hạ Thụy thở dài thườn thượt, dựa đầu vào lưng ghế: "Mẹ không đến gặp em là do mẹ còn để tâm chuyện của hai đứa mình.

Mấy tháng vừa rồi em cũng đến gặp mẹ mà, nhưng mẹ không chịu gặp, chẳng biết bây giờ thế nào rồi?"
Phùng Duệ Hiên động viên: "Chắc mẹ cũng muốn gặp em đó nhưng lại ngại không thể hiện ra thôi.

Đợi em thi xong, cuối tuần mình hẹn mẹ ra Scorpio đi, chắc chắn là mẹ sẽ đồng ý thôi."
Hạ Thụy cứ tưởng câu nói lúc đó của Phùng Duệ Hiên chỉ là để an ủi cậu, ai dè đâu, cậu gọi điện mời mẹ đi ăn mà lần này mẹ đồng ý thật.
Hạ Thụy vui mừng nói lại với Phùng Duệ Hiên, còn hỏi anh một câu: "Hôm đó anh đã nói như thế nào để mẹ em mềm lòng vậy?"
Phùng Duệ Hiên nhún vai, tỏ vẻ có gì đâu: "Lúc mẹ em cảm ơn anh xong thì anh nói là, chúng ta đều là người một nhà cả, con giúp đỡ cô là điều đương nhiên thôi, cô không cần bận tâm...."
Phùng Duệ Hiên còn chưa kịp nói hết câu, Hạ Thụy đã đập anh một cái: "Ai là người một nhà với anh hả, em mà là mẹ thì em xử anh tại chỗ luôn rồi đấy nhé!"
Phùng Duệ Hiên bị ăn đập nên đành nghiêm túc lại: "Thực ra anh nói là, vì anh yêu em nên anh sẽ đối xử tốt với người thân của em, chỉ khi họ làm em buồn, làm em khổ thì anh mới quay lưng lại thôi."
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 51: Chương 51


Thái độ của mẹ Hạ đúng là không thể thay đổi một sớm một chiều ngay được, thế nhưng Hạ Thụy cảm giác, mẹ cậu đang rất cố gắng rồi!
3 người ngồi ăn một bàn trong nhà hàng Scorpio, Phùng Duệ Hiên gắp cho bà mấy món, bà không từ chối hay tỏ vẻ, cũng không cảm ơn mà chỉ lẳng lặng ăn.
Khi Hạ Thụy nói muốn thực tập ở công ty giải trí, bà lại nói với cậu rất nhiều điều, cũng bày tỏ bản thân không muốn Hạ Thụy đi làm ở nơi đó vì rất xô bồ, hỗn loạn.

Nhưng dẫu sao cũng là mẹ mình, vậy nên dù cậu lựa chọn thế nào, mẹ dù có lải nhải nhiều đi chăng nữa, cuối cùng cũng vẫn sẽ ủng hộ quyết định của con mình.
Mẹ Hạ Thụy là kiểu người ngoài lạnh trong nóng, không biết thể hiện tình cảm, thế nhưng trước khi ra về, bà đã ôm Hạ Thụy một cái.

Đến khi buông ra rồi, bà nhìn Phùng Duệ Hiên và Hạ Thụy, sau đó nói: "Giận dỗi nhau thì đừng có mà uống say rồi khóc lóc đấy!"
Còn chưa kịp để cho Hạ Thụy và Phùng Duệ Hiên phản ứng lại, mẹ Hạ đã đi nhanh ra xe, để lại hai đứa con ngơ ngác nhìn nhau cười.
***

Hạ Thụy bắt đầu thực tập ở công ty giải trí kia vào đầu tháng 8.

Làm ở đây, tuy là bộ phận PR nhưng được gặp rất nhiều người nổi tiếng đều ra ra vào vào công ty mỗi ngày.
Hạ Thụy cũng là một người có nhan sắc, ở trong công ty, khuôn mặt cậu thậm chí có thể đứng ngang hàng với một số diễn viên, còn từng bị người ở bộ phận khác nhầm là diễn viên nào đó mới ra mắt, hay thậm chí còn bị nhầm là người chuẩn bị đi casting vai nam phụ của bộ phim nào đó.
Tất cả những chuyện nhầm lẫn xoay quanh khuôn mặt này của cậu, cậu đều không kể với Phùng Duệ Hiên.

Thế nhưng không rõ Hứa Vĩnh Mộc biết được nội tình ở đâu mà báo lại cho Phùng Duệ Hiên.

Đã thế còn nói là: "Cẩn thận vợ cậu bị người ta hốt đi làm diễn viên!", làm Phùng Duệ Hiên ghen mất mấy ngày, cuối cùng Hạ Thụy là người bị tổn hại nhiều nhất vì mất một ngày không đi làm được.
Đồng nghiệp trong phòng ban thì khá chảnh cún, không ai care ai, ai tự làm việc người nấy, mà như thế cũng tốt, đỡ sân si, săm soi chuyện của nhau.

Nhưng ngược lại, trưởng phòng thì là một ông anh rất thích hóng chuyện, thỉnh thoảng lại dựa vào bàn của Hạ Thụy rồi hỏi: "Cưng có muốn làm diễn viên không?"
Sau nhiều lần bị hỏi và trả lời là không muốn, Hạ Thụy ra vẻ suy nghĩ nghiêm túc rồi nói: "Làm diễn viên thì không nhưng làm quản lí nghệ sĩ thì em có hứng thú đấy! Anh coi coi sắp xếp được không?"
Hôm đó chỉ là buột miệng nói đùa, thế nhưng ngay ngày hôm sau, quản lí bộ phận gọi cậu lên gặp.
"Nghe nói cưng muốn làm người quản lí nghệ sĩ hả?"
Hạ Thụy vội xua tay: "Không không, em nào dám ạ, em còn chưa tốt nghiệp đại học nữa, em chỉ buột miệng nói đùa thôi."
Thế nhưng anh quản lí có vẻ không nghe lọt tai.
"Cưng là bạn tốt của Hứa Vĩnh Mộc thì yên tâm đi, muốn làm gì anh cho làm nấy.

Thật sự chưa bao giờ suy nghĩ về việc làm quản lí à? Nếu cưng muốn, anh sẽ đổi công việc cho.

Bây giờ trong tay anh có một nhóm nhạc nữ mới ra mắt, cưng có thể thực tập ở vị trí quản lí truyền thông cho nhóm nhạc, đi theo e-kíp để học hỏi.
"Cái đó mà cũng thực tập được ạ?"
"Nói vậy chứ thực ra đi theo để học hỏi thôi! Anh đặc cách cho cưng đó, thấy cưng có tố chất phết đấy.

Mình đi theo để học hỏi kĩ năng quản lí, trau dồi kĩ năng giao tiếp, đàm phán, xử lí rủi ro.

Sao, đồng ý không?"
Hạ Thụy có chút bối rối: "Dạ, anh cho em mấy ngày suy nghĩ đã anh nhé!"
Trước đây Hạ Thụy từng suy nghĩ về chuyện này rồi, nhưng lúc đó cậu thấy bản thân còn quá trẻ để làm, quản lí nghệ sĩ thì ít nhất cũng phải có kinh nghiệm lâu năm trong ngành này.

Bây giờ được trao cơ hội, đột nhiên thấy hoang mang, mơ hồ, áp lực, liệu mình có thể làm tốt được không?
Ngay lúc cậu còn đang suy nghĩ mông lung thì Doãn Mộng Ninh từ thành phố B trở về nhà.

Lần này cô nàng về để báo tin vui.
"Còn 2 tháng nữa là hết hợp đồng thực tập, cuối năm là tao được ra mắt rồi!" - Doãn Mộng Ninh mở bữa tiệc nhỏ với mấy gương mặt quen thuộc thân thiết năm cấp 3 của mình, trong đó đương nhiên có Hạ Thụy.
"Mày vui lắm nhỉ?" - Hạ Thụy hỏi.
Doãn Mộng Ninh đánh cậu một cái: "Hỏi ngu, không vui sao được, tao thích làm ca sĩ mà."
Hạ Thụy bị đánh thì vừa xuýt xoa vừa cười đùa: "Ra mắt rồi thì có thiếu quản lí không, tao nhận một chân."
Tiêu Lam dè bỉu: "Ghớm không, bày đặt làm quản lí cơ đấy!"
Chu Vũ Khiêm trầm ngâm: "Cũng không phải là không thể!"
Đinh Dự tiếp lời: "Nhưng cũng phải một thời gian nữa đấy!"
Doãn Mộng Ninh: "Nhưng quản lí là công ty sắp xếp chúng mày ạ, tao không quyết được."
Hạ Thụy không nói thêm gì nữa nhưng cậu nghĩ, nếu sau này có thể làm quản lí của Doãn Mộng Ninh, vậy không phải là tốt hơn là làm quản lí cho nghệ sĩ nào đó mình không quen biết ư? Cho dù hiện tại chắc là không được, nhưng sau này có việc gì cũng có thể giúp đỡ nhau, có quan hệ thì sẽ có tài nguyên để phát triển.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 52: Chương 52


"Em đồng ý lời đề nghị của anh hôm trước!" - Hạ Thụy đứng trước mặt quản lí, đưa ra quyết định cuối cùng.
Anh quản lí mặt mày tươi như hoa, đứng dậy vỗ vai cậu: "Tốt, vậy thì từ ngày mai, cưng sẽ chuyển sang bộ phận khác làm.

Vì anh nghĩ cưng vẫn còn đang đi học, vậy nên mỗi khi nhóm nhạc có sự kiện, có show, nếu có thể đi theo được thì đi, còn không thì sẽ ở lại công ty, cưng biết mà, quản lí truyền thông sẽ là người phụ trách những mảng như quảng bá hình ảnh nhóm nhạc, quản lí cả những tài khoản mạng xã hội của nhóm, thậm chí còn tham gia xử lí vấn đề mỗi khi có scandal.

Còn anh là quản lí chính thức của nhóm, lo các mối quan hệ, tài nguyên, định hướng phát triển của nhóm.

Vậy nên là từ nay, cưng sẽ làm việc dưới trướng của anh."
Sau đó anh quản lí đưa cho Hạ Thụy tài liệu của nhóm nhạc để Hạ Thụy cầm về đọc kĩ thông tin của từng thành viên.

Nhóm có 6 người, độ tuổi trung bình từ 20-22, đa số là đều đang theo học những trường nghệ thuật hoặc đã tốt nghiệp, thời gian thực tập của những cô này, người ít nhất là 2 năm, lâu nhất là 4 năm.
Hạ Thụy làm ở công ty giải trí này được ít thời gian nhưng cậu cũng biết, những gương mặt nào có thể hot, những gương mặt nào trong giới thì gọi là đại trà.

Nhóm nhạc này chỉ có 2 người là nhan sắc nổi bật hơn cả, còn lại thì khá bình thường, cứ na ná nhau vậy.
Buổi chiều nhóm có buổi chụp hình cho một thương hiệu mỹ phẩm, đây là hoạt động quảng cáo đầu tiên sau khi ra mắt được hơn 1 tháng.

Vì ở ngay trong thành phố A nên Hạ Thụy cũng được đi cùng luôn.

Chụp hình mất cả ngày hôm sau nữa nên cậu đi một mạch đến chiều hôm sau mới quay về nhà.
Khoảng thời gian sau đó, kể cả khi là hoạt động của một cá nhân trong nhóm, mà nếu có thể đi được thì Hạ Thụy vẫn sẽ đi cùng.

Lúc nào bên người cậu cũng mang theo một cuốn sổ tay nhỏ, mang tiếng đi theo học hỏi nhưng cũng thỉnh thoảng đảm nhận chức vụ trợ lí cho nhóm, như chuẩn bị nước ấm, khăn quàng cổ vào mùa đông hay thậm chí là chỉnh trang lại tóc khi phải quay quảng cáo vào mùa hè.
Nửa năm trời Hạ Thụy đi theo nhóm, rồi lại về trường học hành, cũng không có nhiều thời gian ở bên cạnh Phùng Duệ Hiên nhiều như ngày trước.
Có lần Phùng Duệ Hiên giận dỗi cậu vì nửa tháng không gặp nhau, anh hỏi: "Bây giờ em chọn anh hay chọn sự nghiệp?"
Hạ Thụy không nghĩ là Phùng Duệ Hiên lại hỏi một câu vô tri trẻ con như vậy, nhưng đáp án của cậu chưa bao giờ thay đổi: "Đương nhiên là chọn anh rồi, thế nhưng nếu không có sự nghiệp, em ở bên cạnh anh thì chỉ là đứa ăn bám thôi.

Dù sao anh cũng giỏi như vậy, em càng phải cố gắng để có thể sánh đôi với anh chứ!"

Hạ Thụy nói vậy là Phùng Duệ Hiên lại mềm lòng, anh ôm cậu vào lòng, khẽ thở dài: "Chú ý sức khỏe, ăn uống đầy đủ đấy, đừng lao lực quá!"
"Anh yên tâm, dù mệt nhưng em vẫn rất vui.

Em cảm thấy hình như mình càng ngày càng thích công việc này rồi.

Hơn nữa các thành viên trong nhóm đều rất quý em, đi nhiều kết giao nhiều, sau này em có thể dẫn dắt người khác thì sẽ có nhiều điều kiện tốt hơn cho người đó."
Hạ Thụy chỉ đang nói thật lòng.

Cậu từng bị dầm mưa, phải đọc những bình luận anti fan nhóm chửi trên mạng, hay thậm chí là bị người ta chen lấn xô đẩy ở sân bay.

Khi có chuyện gì đó nổ ra, trợ lí không thấy đâu mà Hạ Thụy phải đưa thành viên nhóm tháo chạy đủ đường bởi sợ gặp phải bọn paparazzi.
Tất cả những việc đó Hạ Thụy không kể cho Phùng Duệ Hiên, nhưng qua cách mà anh nhìn cậu, v**t v* gương mặt cậu là cậu biết, Phùng Duệ Hiên biết hết những khó khăn của cậu, chỉ là anh tôn trọng công việc của cậu nên không nói ra.

***
Từ ngày Doãn Mộng Ninh ra mắt đến giờ, Hạ Thụy mới chỉ gặp cô 1,2 lần, mà thậm chí, so với nhóm nhạc của cậu, cô ra mắt sau 3 tháng nhưng độ nổi tiếng còn không bằng một phần mười của thành viên có ít lượt follow nhất nhóm.
Bẵng đi một thời gian bận rộn với công việc, Hạ Thụy quên mất chuyện hỏi thăm xem tình hình công việc của Doãn Mộng Ninh thế nào, nhưng ai ngờ, cô lại tự tìm đến Hạ Thụy trước.
"Tao muốn giết bà quản lí!" - Đây là câu đầu tiên khi Doãn Mộng Ninh gặp Hạ Thụy.
Cốc bia đặt mạnh trên bàn, Doãn Mộng Ninh để mặt mộc, còn không thèm đeo khẩu trang hay kính để tránh người khác nhận ra, đủ để biết được rằng, cô ra mắt không hề thuận lợi.
"Có chuyện gì rồi?" - Hạ Thụy lo lắng hỏi.
Doãn Mộng Ninh chơi với tất cả 4 tên con trai trong hội bạn thân, nhưng thân thiết nhất vẫn là anh bạn hàng xóm này.

Nghe Hạ Thụy hỏi xong, Doãn Mộng Ninh như bị bùng nổ cảm xúc, gục xuống bàn khóc nức nở.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 53: Chương 53


Doãn Mộng Ninh ra mắt với tư cách là ca sĩ solo của công ty giải trí Tinh Không.
Trước khi ra mắt, cô lên kế hoạch sáng tác album gồm 3 bài hát để chào sân với khán giả.

Lúc đó, người được chỉ định làm quản lí cho cô cũng hứa hẹn rất nhiều điều về cái gọi là "tương lai".
Cả 3 bài hát trong album, Doãn Mộng Ninh đều tham gia sáng tác và viết lời, thế nhưng khi album ra mắt, tên của cô lại không hề có trong đó mà chỉ có tên của những người khác.

Trong ba bài, có một bài được đón nhận nhiệt tình, từng viral trên mạng xã hội một thời gian, thế nhưng số lần mà công ty cho cô lộ diện sau đó rất ít khiến mọi người nghĩ rằng chỉ là một ca sĩ mạng hát mà thôi.
Doãn Mộng Ninh từng chất vấn cả quản lí cấp cao về sự bất công này, thế nhưng anh ta lại nói rằng, tất cả đã nằm trong kế hoạch phát triển, cô chỉ cần nghe theo là được.
Doãn Mộng Ninh tiếp tục cam chịu, ở công ty tiếp tục luyện tập đến mức mệt muốn ngất xỉu, mãi nửa tháng sau, quản lí mới nhận cho cô một show ca hát gì đó.

Lúc nhận show thì bài hát viral kia đã qua thời kì hot, vậy nên khi cô hát trong show, nói mình là ca sĩ hát gốc thì cũng chẳng khiến mọi người bất ngờ nữa, cứ mờ mờ nhạt nhạt qua từng tập.
Người quản lí trực tiếp kia còn phải làm quản lí cho vài nghệ sĩ khác nữa, nhưng cô ta làm việc theo kiểu, ai có khả năng sẽ hot thì cô ta mới tìm kiếm tài nguyên cho phát triển.
Show ca hát kết thúc, Doãn Mộng Ninh mệt mỏi một mình trở về nhà, trợ lí thì chẳng biết ở đâu rồi.

Không chịu được sự bất công như vậy được nữa, Doãn Mộng Ninh tìm quản lí nói chuyện cho ra lẽ.
Kết quả cô ta nói.
"Ban đầu tôi muốn cho cô đi đóng phim để có cơ hội tiếp cận với công chúng gần hơn xem sao, thế nhưng nhan sắc của cô mà đứng ở trong giới giải trí thì ngay cả bình hoa còn chẳng làm được, cô muốn tôi giúp thế nào?"
Khi Doãn Mộng Ninh nhắc lại về chuyện tên cô không có trong mục sáng tác và viết lời ở album, quản lí lại than vãn: "Có mỗi cái chuyện đó mà nói đi nói lại, cô nhìn xem cái bài hát cô viết nổi được bao lâu, tên cô để ở đó thì ai thèm để ý, ai thèm nhớ.

Người follow thì ít, fan thì lèo tèo."
Doãn Mộng Ninh lúc này mới tức giận gào lên: "Vậy chị làm quản lí cho tôi để làm gì? Lúc chưa ra mắt chị hứa hẹn ra sao mà bây giờ lại lật mặt nhanh hơn cả lật sách vậy!"
Quản lí cũng đốp lại một câu làm Doãn Mộng Ninh sững sờ: "Tôi cũng chỉ làm được đến thế thôi, có ngon cô tự đi tìm tài nguyên đi! Cô nhìn người ta còn biết tự trèo lên giường kim chủ, nhà đầu tư để tìm kiếm cơ hội phát triển, còn cô thì sao, đi uống rượu với các sếp lớn mà cứ trưng cái bản mặt ủ dột đó ra là muốn thái độ cho ai xem? Nếu mà cô muốn nổi tiếng, vậy tự làm bản thân mình quyến rũ hơn đi rồi tôi sẽ sắp xếp cho cô một mối ngon khác."
Doãn Mộng Ninh lúc đó không nói được lời nào, cô vẫn biết có nhiều sao nữ vì muốn đổi lấy tài nguyên phát triển mà lên giường với người khác, nhưng không nghĩ có ngày mình phải lưu lạc đến bước đường đó.
Ngay trong hôm đó, đồ đạc chưa kịp dọn, cô đã bay trở về thành phố A.
***
Hạ Thụy nghe xong chuyện, tức giận đấm một phát lên bàn.
"Mẹ kiếp! Khốn nạn thật!"
Doãn Mộng Ninh vừa kể vừa khóc nức nở, mọi sự mệt mỏi trong quá trình luyện tập còn không bằng việc sau khi ra mắt bị đối xử thế này.

Đến ngay cả nhân viên công tác, nhân viên hậu cần còn đối xử với cô không ra gì, nhận quảng cáo thì được một cái, sau đó chẳng ai mời nữa.

Biết là giới giải trí hỗn loạn, như một vũng nước đục, nhưng tự mình trải qua rồi mới thấy, không có độ hot thì chẳng là cái gì cả.
"Có thật là, là....tao không thể làm được không?"
Hạ Thụy chẳng biết phải dỗ bạn thế nào, cậu đành hỏi: "Mày còn bao lâu nữa thì kết thúc hợp đồng?"
Doãn Mộng Ninh lại càng gào to hơn: "3 năm, mà mới được có, có....nửa năm thôi...Hức, hức, tao, tao, đúng là, hức, ngu thật!"
Hạ Thụy không biết phải nói sao, bây giờ cách duy nhất là phải hủy hợp đồng, nhưng tiền bồi thường không hề nhỏ.

Ba mẹ Doãn Mộng Ninh vốn không muốn cho con gái vào giới giải trí, tiền hợp đồng ông bà thừa đủ để trả nhưng chắc chắn sẽ không xì ra, mà nếu để họ trả, thì Doãn Mộng Ninh sẽ không bao giờ được làm ca sĩ như cô mong ước nữa.
Hạ Thụy nghĩ ra một cách: "Vậy mày bắt công ty phải tự hủy hợp đồng?!"
Doãn Mộng Ninh nghe vậy, tỉnh táo hơn chút: "Là sao?"

Hạ Thụy: "Công ty đối xử bất công với mày, vậy mày kiện ngược lại công ty đi, như vậy mày không chỉ hủy được hợp đồng mà còn có thêm một khoản tiền."
Doãn Mộng Ninh lau nước mắt, suy nghĩ: "Nhưng tao không có chứng cứ!"
"Không có thì phải đi tìm! Bây giờ nhé, đầu tiên là album không có tên mày, chỉ cần mày giữ lại những hình ảnh, video, bản nháp viết lời và người chứng kiến là mày sáng tác, hoặc là dùng cách ghi âm để lừa quản lí của mày.

Nhân viên, trợ lí đối xử không ra gì, đi show ít cảnh mà trong khi công ty mày cũng tham gia sản xuất.

Tất cả những chuyện bất công mày đi tìm lại chứng cứ đi rồi lôi ra ánh sáng.

Vụ này cứ yên tâm, tao sẽ bảo mấy thằng kia giúp một tay nữa, không thể để chìm được!"
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 54: Chương 54


Trở về nhà, sau khi thông báo tình hình hiện tại của Doãn Mộng Ninh trên nhóm bạn thân, Hạ Thụy đi tìm Phùng Duệ Hiên kể lể.
Doãn Mộng Ninh có một người anh trai, Hạ Thụy đoán chắc cô sẽ không kể cho anh trai chuyện của mình, vậy nên cậu đã tự ý gọi điện nói mọi chuyện, nhưng cũng dặn anh không được nói cho ba mẹ biết.

Anh trai Doãn Mộng Ninh đang điều hành công ty của gia đình, tính cách thì cũng chẳng phải hạng hiền lành gì, nghe thấy em gái mình bị bắt nạt thì tức điên người lên!
Doãn Mộng Ninh sau khi biết Hạ Thụy nói chuyện cho anh trai mình, không tài nào giận cậu được vì biết cậu đang cố gắng giúp đỡ mình, cũng ngay trong ngày, bay trở lại thành phố B tìm chứng cứ.
Những bản nháp viết lời vẫn còn cất giữ, chỉ là bây giờ trong công ty ai cũng hắt hủi cô, tìm mấy người từng hợp tác cùng để làm nhạc, bây giờ kêu họ giúp mình cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.

Hơn nữa, không ai sẵn sàng muốn dây vào một vụ kiện tụng, sợ chuốc thù oán với người khác.
Doãn Mộng Ninh mở lịch trình của mình ra nhìn, mai không có hoạt động nào nhưng ngày kia có một bữa tiệc rượu do quản lí của cô sắp xếp.
Nhìn chằm chằm vào bảng lịch trình, đột nhiên Doãn Mộng Ninh nghĩ ra một cách hay.

Ngay lập tức, cô gọi điện cho anh trai mình và Chu Vũ Khiêm cùng hợp tác, gọi cho Hạ Thụy nhờ giúp vụ liên lạc với mấy nhà sản xuất nhạc cho album đầu tay của cô.
Quản lí muốn cô ăn mặc thật đẹp để tiếp rượu chứ gì, vậy được, cô làm!
***
Trước đây Hạ Thụy từng nghe qua nhạc của Doãn Mộng Ninh rồi nhưng lúc đó cũng như bao người khác, cậu không hề biết ai là người hát, Doãn Mộng Ninh cũng chẳng nói cho bạn bè của mình biết.

Đến khi bài hát hết nổi rồi, lại chẳng ai quan tâm nữa, thành ra đã chìm lại càng chìm hơn nữa.
Hạ Thụy hiểu, Doãn Mộng Ninh là một cô gái mạnh mẽ, không muốn phụ thuộc vào ai cả, có khó khăn cũng nhất định không tìm người khác để chia sẻ, phải đến tận khi hết cách rồi, bất lực rồi mới gục xuống bàn khóc nức nở như vậy!
Hạ Thụy nhờ người liên lạc với nhà sản xuất âm nhạc trước đây từng hợp tác với Doãn Mộng Ninh, tìm hiểu qua thì thấy không nổi tiếng lắm.

Lấy nhóm nhạc nữ ra làm mồi nhử, quả nhiên là hắn cắn câu, đồng ý gặp mặt!
Phần tiếp theo, Phùng Duệ Hiên cho cậu được dùng người của anh để lo liệu, cuối cùng moi ra được vài tin tức quan trọng.
Doãn Mộng Ninh từng tham gia một show ca hát, đại khái là nửa hát nửa trò chuyện, mỗi tập mời một khách mời.

Doãn Mộng Ninh là khách mời cố định mà thời gian lên sóng chẳng đáng là bao, nói được vài câu nhạt nhẽo mà có thể là do đạo diễn bắt nói theo kịch bản.
Đạo diễn của show này là người quen bên nội nhà Tiêu Lam, cậu ta lo phần này với Đinh Dự.
Còn có, Hạ Thụy biết Hứa Vĩnh Mộc có rất nhiều mối quan hệ trong giới giải trí, cậu cũng chạy qua nhờ anh giúp một tay.
Không ai đáng bị đối xử bất công cả, vì vậy trong khả năng của mình, Hạ Thụy muốn giúp đỡ Doãn Mộng Ninh.

Không hẳn vì cô là bạn bè, cũng chẳng phải vì nhìn ra cô có thể làm được gì trong tương lai, mà là cậu không muốn thấy ước mơ của người khác bị vùi dập không thương tiếc như vậy, sợ rằng ước mơ sẽ biến thành ác mộng!

***
Doãn Mộng Ninh bước ra từ cửa phòng VIP của một câu lạc bộ tư nhân, tay che miệng, trên má có một vết hằn 5 ngón tay màu đỏ, khóe môi rướm máu, thế nhưng cô lại nở một nụ cười rất tươi.

Sắp xong rồi!
Đi được mấy bước thì chạy vội vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo ra, đến mức nôn xong bụng trống rỗng, chẳng còn gì.
Cô lê từng bước đi, thấy anh trai mình đang đứng đợi ngoài cửa.
"Có đáng không Ninh Ninh?"
Doãn Mộng Ninh biết anh trai đang nói đến những vết thương trên người cô.
"Đáng!"
Trở về nhà sau buổi tiệc rượu, Doãn Mộng Ninh đưa bản ghi âm và video buổi tiệc hỗn loạn hôm nay được trích xuất từ camera của câu lạc bộ tư nhân rồi đưa cho Chu Vũ Khiêm.
Trong buổi tiệc rượu đó không chỉ có mình cô mà còn có cả những người nổi tiếng khác nữa, họ bị bắt tiếp rượu, bị đánh bởi những nhà đầu tư, kim chủ.

Doãn Mộng Ninh còn dặn dò Chu Vũ Khiêm là che mặt mấy người phải đi hầu hạ kia lại, chỉ để lộ ra những kẻ khốn nạn chỉ biết hành hạ người ta ra mà thôi.

1 tuần sau,....
Phùng Duệ Hiên và Hạ Thụy cùng bay sang thành phố B sau khi một bài đăng hôm qua hot rần rần khắp các trang báo và mạng xã hội.
Bài đăng của một blogger, không vòng vo tam quốc mà vào thẳng trọng tâm.
Tất cả những nhà sếp lớn trong video buổi tiệc rượu bị cư dân mạng phẫn nộ lên án, còn mấy người nổi tiếng thì được che mặt lại, không bị nhắc đến.

Mà blogger cũng viết bài rất uyển chuyển, khiến cho cư dân mạng vào ném gạch ném đá, chửi bới những tên kim chủ kia.
Là sự thật thì không ai dám kiện!
Cùng ngày, nhà sản xuất âm nhạc từng hợp tác với Doãn Mộng Ninh đăng một bài viết dài lên trang cá nhân của mình, kể rằng công ty giải trí XX đã cho tôi bao nhiêu tiền để thêm tên một nghệ sĩ đang hot trong công ty vào mục sáng tác và viết lời, đã gạt bỏ khi tôi đề xuất cho cả tên cô ca sĩ XXX hát chính vào.
Rất nhanh, cô ca sĩ XXX và công ty XX bị đào ra là ai, đạo diễn show ca hát kia cũng theo đó "chia sẻ" rằng chính mình đối xử bất công với cô XXX trong thời gian cô tham gia show, và những việc ông ta làm đó là do hoàn toàn bị người ta bắt ép.
Ngay khi mọi chuyện vừa nổ ra, Doãn Mộng Ninh bị quản lí cấp cao công ty gọi đến gặp mặt!
 
Back
Top Bottom