Đô Thị Chim Khách Ăn Cắp - Tây Lộc Hoàn

Chim Khách Ăn Cắp - Tây Lộc Hoàn
Chương 60


Ngôn Dương mời tổng cộng bảy người.

Người đầu tiên là quốc vương bù nhìn được liên minh Lanzas chống đỡ.

Người thứ hai có quan hệ dây mơ rễ má với viện nghiên cứu và hoàng gia, ông ta bí mật cung cấp người dân tầng lớp hạ lưu cho viện nghiên cứu, bây giờ là ông trùm giới kinh doanh nắm giữ huyết mạch kinh tế của quốc gia – Tề Hạo Hiên.

Để hoàn thiện cơ cấu xã hội của đặc khu Fyca, đội nghiên cứu mà Tư Bác đứng đầu đồng thời giảm nhẹ gánh nặng công việc của nhân viên viện nghiên cứu, chống đỡ cả một hoàng gia bù nhìn, trong hoàng thất này, người của đặc khu Fyca không biết chân tướng hòa lẫn với nhân viên của viện nghiên cứu, tuy nhiên phần lới quyền lực thật sự đều nằm trong tay nhân viên, họ có thể điều khiển phương hướng phát triển của xã hội này ở một mức độ nhất định.

Hai kẻ này, một người là mặt nạ phát ngôn của viện nghiên cứu, một kẻ là mấu chốt quan trọng để duy trì xã hội vận hành bình thường.

Ngôn Dương đã điều tra nhiều lần, cho rằng nếu phải bước lên sân khấu của trò chơi cuối cùng, chẳng ai đại diện tốt hơn hai kẻ này.

Cậu cứ như đang tháo dỡ một chiếc xe đồ chơi xấu xí bám bụi, g**t ch*t Tư Bác đại diện cho việc tháo mất cục pin cốt lõi.

Sau khi tháo hết pin, cậu còn phải ném vỡ vỏ ngoài, tháo bánh xe, cắm một cái tua vít sắc nhọn vào lõi, sau khi vặn bừa, chỉ còn lại một mớ mảnh nhựa và kim loại.

Còn về người thứ ba, cục trưởng Cao.

Lúc bị Ngôn Dương xách cổ áo lôi xuống tầng hầm, ông ta vẫn đang gào khóc, máu chảy bên dưới thân nhiều hơn cả những lời nịnh nọt xun xoe mà mọi khi ông ta được nghe ở cục cảnh sát thành phố Cass.

“Lê! Lê Chỉ… Lê Chỉ! Tại sao lại giết tôi… cậu phải cho tôi chết được rõ ràng chứ!”

Ngôn Dương bực dọc bởi tiếng gào ầm ĩ của ông ta, bước chân xuống cầu thang nhanh hơn nữa, lúc lôi đến chân cầu thang, cậu dừng lại.

Cục trưởng Cao mất quá nhiều máu, chẳng còn bao nhiêu sức mà hét nữa, Ngôn Dương cảm thấy tai mình dễ chịu hơn, cậu gục đầu, nhìn nếp nhăn khóe mắt ướt nước của cục trưởng Cao, “Chết rõ ràng?”

Ánh nến ở cầu thang vốn đã tù mù, mái tóc rủ xuống của Ngôn Dương che khuất già nửa vẻ mặt của cậu, có lẽ là ảo giác của cục trưởng Cao, nhìn từ dưới lên trên, cặp mắt của Ngôn Dương phát sáng quái gở trong bóng tối của mái tóc.

Đây chỉ là một khoảng dừng chân ngắn ngủi, Ngôn Dương tiếp tục bước, đi sâu hơn vào hành lang tầng hầm, “Lúc đổ oan cho người khác, không phải ông rõ ràng lắm sao?”

Dứt lời Ngôn Dương lại thoáng dừng, “Ồ, suýt thì quên mất trí nhớ của ông bây giờ còn chưa khôi phục hoàn toàn.”

“Có điều không sao, ông có rất nhiều thời gian tỉnh táo, đảm bảo lát nữa không ai rõ ràng hơn ông.”

Đi vòng qua từng chiếc lồng sắt khổng lồ, giẫm trên vải gai màu trắng bẩn thỉu, dường như Ngôn Dương đã lôi cục trưởng Cao vào nơi hiến tế của giáo phái.

Sau rất nhiều ngã rẽ, cậu dừng lại ở một góc ngoặt chật chội, vứt cục trưởng Cao vào xó tường, cúi người đeo một vật dạng sợi màu đen lên cổ tay ông ta, “Giữ lấy, thiết bị đầu cuối cá nhân của ông đấy. Ông sẽ nhớ ra tất cả ngay thôi.”

Cục trưởng Cao như hiểu được ngụ ý của Ngôn Dương, “Đừng… đợi đã! Đợi đã!”

Ngôn Dương chẳng thèm để ý, cậu đứng dậy, lại lôi gáy áo của cục trưởng Cao, kéo ông ta ra khỏi góc ngoặt.

Một đám cú lai rắn màu trắng đang túm tụm choán hết tầm nhìn trong nháy mắt.

Đồng tử mắt màu vàng cam đồng loạt quay sang phía này.

Tiếng rú chứng tỏ cơn đói lập tức vang lên, Ngôn Dương hất mạnh tay, quẳng cơ thể be bét máu tanh trong tay về phía chúng.

Cục trưởng Cao như một khối thịt tươi mới, đập vỡ một cái lỗ trên biển cả màu trắng đang cuộn sóng.

Cái lỗ đó khôi phục tại chỗ trong nháy mắt, cục trưởng Cao bị cú lai rắn bao vây ở giữa, Ngôn Dương chẳng biết ông ta có phát ra tiếng kêu gào thảm thiết hay không, đã bị nhấn chìm trong tiếng rú của đám cú lai rắn.

Lúc Ngôn Dương rời khỏi tầng hầm, tiếng gào rú kinh khủng vẫn chưa dừng lại.

Tảng sáng, toàn bộ trang viên Bình Minh chìm trong im lặng, chỉ có âm thanh con lắc đồng hồ kêu khe khẽ, các vị khách đều ngủ say như chết, Ngôn Dương băng qua hành lang được trang hoàng kiểu cổ điển, trở về cửa phòng ngủ của khách ở cuối hành lang.

Trên tay Ngôn Dương vẫn đầy vết máu, cậu lót ống tay áo lên tay nắm cửa, rõ ràng biết người bên trong chắc chắn sẽ không bị đánh thức bởi tiếng ồn, nhưng động tác trên tay vẫn dè dặt từng tí một.

Cánh cửa gỗ mở ra chậm rãi, chàng trai tóc đen ngủ say dưới ánh trăng trắng ngần.

Ngôn Dương thong thả đi tới, ngồi trên ghế đẩu cạnh giường, bàn tay nhuốm máu chống má theo thói quen, cụp mắt ngắm nhìn khuôn mặt hoàn toàn không hay biết gì của Du Phùng.

Toàn bộ cảm xúc đều bị giấu vào trong mắt, trong màn yên tĩnh vô tận, cậu như một pho tượng nhuốm máu.

Không biết bao lâu đã trôi qua, có lẽ là trực giác mách bảo bình minh sắp tới, Ngôn Dương mới đứng dậy đi rửa ráy, thay một bộ đồ giống y hệt lúc tỉnh dậy, nhưng sạch sẽ.

Lúc trở về nằm xuống cạnh Du Phùng, cậu biết lần sau mình tỉnh dậy sẽ lại là đêm đen, “Kẻ tiếp theo là ai nhỉ?” Ngôn Dương nghĩ khi chìm vào giấc ngủ say, “Là Vưu Thụ.”

Khác với cục trưởng Cao, lúc tỉnh dậy trong hộp kính Vưu Thụ đã được khôi phục trí nhớ.

Lúc nhận thức của Vưu Thụ tỉnh táo, anh ta nhập nhèm mở mắt ra, ký ức trong đầu rối tung thành hàng nghìn mảnh, anh ta ra sức ngước mắt, nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ đứng trước mặt mình.

Anh ta chớp mạnh mắt, mới nhìn rõ đó là một khuôn mặt quen thuộc.

Là Lê Chỉ, nhưng không phải Lê Chỉ.

Rõ ràng chính là gương mặt lúc nào cũng có biểu cảm vừa phải đó, nhưng lúc này ngước mí mắt liếc nhìn lại chứa vẻ âm u.

Không đúng, cậu là cái người xa xăm hơn.

Vưu Thụ đột nhiên thấy sợ hãi, anh ta muốn đứng dậy, nhưng phát hiện ra tứ chi mình mềm nhũn, hoàn toàn không nhúc nhích được.

Ngôn Dương đang ung dung cuốn sợi bông màu đen lên ngón tay, “Đã lâu không gặp, bạn cũ.”

“…” Vưu Thụ cứng họng.

Anh ta bị Ngôn Dương cưỡng chế khôi phục toàn bộ trí nhớ, gồm cả những hiểu biết về Ngôn Dương đã bị quên lãng từ lâu.

“… Ngôn Dương?” Vưu Thụ nhả chữ cũng vất vả, cái tên này xa lạ quá.

Ngôn Dương cười uể oải, “Ừ.”

Kể ra cũng lạ, rõ ràng Vưu Thụ cũng lớn lên cùng Ngôn Dương, bị ép trói buộc trong cùng một không gian vị trí địa lý mười mấy năm trời, theo lý thì dù thời gian năm năm xói mòn cũng phải giữ lại chút tình cảm, nhưng lúc gửi thiếp mời, Ngôn Dương chẳng xúc động chút nào, khi liệt kê Vưu Thụ vào danh sách, trong đầu cậu chỉ có một phát súng vang vọng.

Đồng tử mắt Vưu Thụ run rẩy, cảm xúc cực kỳ hỗn loạn, “… Tức là sao? Tất cả mọi việc đều là cậu sắp đặt?”

Anh ta th* d*c, “Cậu là… Quạ Đen?”

Ngoài cửa sổ là tiếng gió gào rú lướt qua, lá cây cọ sát vào nhau dữ dội phát ra tiếng.

Mưa bão sắp tới.

Ngôn Dương thản nhiên liếc nhìn bên ngoài, rồi ánh mắt lại trở về, “Nhắm mắt vào, tao sẽ kể cho mày.”

Thực tế thì phần cơ thể mà bây giờ Vưu Thụ kiểm soát được cũng chỉ có khuôn mặt, nhưng sau khi nghe xong câu này của Ngôn Dương, một nỗi sợ hãi khổng lồ cuốn lấy anh ta, anh ta trợn trừng mắt nhìn Ngôn Dương đi tới gần, “Tại sao… tại sao… tôi là bạn cậu mà?? Chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ mà!”

Vưu Thụ bắt được một mảnh trí nhớ trong hư không, như túm được một khúc gỗ nổi trên biển giữa sống và chết, trong lòng mừng như điên, không ngừng nhấn mạnh với Ngôn Dương.

Ngôn Dương chẳng buồn nghe, cặp mắt cong cong nói với Vưu Thụ: “Không phải bảo mày nhắm mắt lại đấy à?”

Vưu Thụ nhìn khuôn mặt tươi cười xinh đẹp trước mặt, nhìn từ xa thì chẳng khác gì thời thiếu niên, bây giờ Ngôn Dương lại gần, anh ta mới nhận ra khóe mắt đuôi mày cậu toàn là vẻ tà ác chấn động lòng người.

“Năm đó lúc mày lên kế hoạch phát sóng trực tiếp bắn chết con tin, cũng có nghĩ đến bạn bè đâu.” Ngôn Dương nói.

“…”

Vưu Thụ đột nhiên nghẹn họng.

Trái tim anh ta như bị người ta hung dữ túm trọn, siết đến mức mạch máu vỡ toác, không còn sức sống.

Anh ta khuất phục nhắm nghiền mắt.

Anh ta đã hiểu, hôm nay chắc chắn anh ta sẽ chết ở đây.

Nguyên nhân Ngôn Dương giết anh ta, không phải là trò chơi tàn nhẫn nổi hứng nhất thời, anh ta cũng không phải nạn nhân xui xẻo tự dưng bị chọn, mà là vì Du Phùng.

Ngôn Dương móc một viên kẹo chanh từ trong túi áo ra, ném vào miệng, mùi vị chua ngọt quen thuộc khiến cậu vui sướng híp mắt.

Vứt vỏ kẹo, đầu ngón tay lạnh lẽo đáp xuống mặt Vưu Thụ, cơn đau đớn dữ dội xuyên thấu hạ xuống mí mắt hắn từng điểm một.

Vưu Thụ bắt đầu run lẩy dưới mũi kim, cơ thể không nhúc nhích được, nhận thức cũng mơ hồ dần, k*ch th*ch khiến anh ta đánh mất ý thức.

Lúc mở mắt ra lần nữa, mưa bão sấm chớp đan xen ngoài cửa sổ.

Khuôn mặt của Ngôn Dương vẫn ở ngay trước mắt, có điều đã biến thành vẻ ngạc nhiên đằng xa, còn bên cạnh Ngôn Dương là người “bạn” mà anh ta đã quen biết nhiều năm, đố kỵ nhiều năm.

Vẻ lãnh đạm lúc vô cảm và tính tình thật sự trong trí nhớ chẳng khác gì nhau, cặp đồng tử mắt màu đen phản chiếu bóng dáng mình đang hấp hối.

Còn Nhạc Nhan và Tây Trì, kể ra họ cũng đáng thương, tình cờ là tầng lớp hạ lưu bị Tề Hạo Hiên cung cấp.

Sau khi bị đưa vào viện nghiên cứu thay đổi trí nhớ, trên người cũng mang gen cải tạo khác biệt, mục tiêu nhiệm vụ lần này của họ tình cờ là Du Phùng.

Điều kỳ lạ thật sự là, lúc Ngôn Dương điều tra tài liệu trí nhớ của hai người này, cậu phát hiện ra Nhạc Nhan tự nguyện bị bán đi.

Nguyên nhân là vì Tây Trì yếu ớt lắm bệnh.

Chẳng biết lúc nhìn thấy Tây Trì ở viện nghiên cứu, Nhạc Nhan có tâm trạng ra sao.

Hai người họ và Ngôn Dương gần như vào viện nghiên cứu cùng lúc, Nhạc Nhan và Tây Trì lúc đó bị đưa vào nghiên cứu triệu chứng bệnh Kuru, nhưng nghiên cứu này cần thi thể mới làm nguyên liệu cho họ ăn.

<i>Kuru là một bệnh não do prion hiếm gặp ở Papua, New Guinea, và được cho là lan truyền do nghi lễ ăn thịt người, được gọi là bệnh người điên. Người bệnh sẽ bị suy nhược nhanh chóng, run rẩy, mất dần khả năng kiểm soát cơ thể.</i>

Vậy nên, trong cùng một thời gian đó, viện nghiên cứu tạo ra xác người mới.

Ngôn Dương dùng hình ảnh thị giác của Nhạc Nhan, nhìn thấy chiếc khuy măng sét bằng đá vỏ chai ấy, vẫn lấp lánh như bầu trời sao, khiến mắt Ngôn Dương đau nhói.

Sau đó Ngôn Dương đã suy nghĩ, cho rằng nhét đầy dạ dày của họ là một ý tưởng không tồi.

Thế là cậu bèn làm thế thật, nhét đầy dạ dày Nhạc Nhan bằng Tây Trì.

Tổng cộng bảy tấm thiệp mời, sáu kẻ chết đã xuất hiện.

Người thứ bảy mà Ngôn Dương mời, cũng là người cuối cùng nhận được thiệp mời, nhưng vẫn còn sống, Du Phùng.
 
Chim Khách Ăn Cắp - Tây Lộc Hoàn
Chương 61


Sau cùng ký ức.

Là một buổi sáng sớm tinh mơ xám xịt, Ngôn Dương đang khâu da bụng của Nhạc Nhan, tiếng bước chân gần như không nghe thấy được trong hành lang từ xa đến gần.

Ngôn Dương từ từ ngoái đầu, nhìn thấy họng súng đen ngòm, và khuôn mặt không tin nổi của Du Phùng.

Trí nhớ của Ngôn Dương dừng đột ngột ở đây, hàng trăm triệu điểm ảnh sụp đổ tách lìa – Du Phùng trở về hiện thực.

Chẳng biết Ngôn Dương và Raman đã đi mất từ bao giờ, một mình Du Phùng nằm trên chiếc giường rộng lớn, lượng ký ức khổng lồ quay ngược về khiến đầu óc hắn gần như quá tải, hắn không khỏi đau đầu.

Thời gian giày vò dây thần kinh từng phút từng giây, Du Phùng nhìn một điểm trong hư không với vẻ mặt vô cảm, tay trái trùm lên thiết bị đầu cuối cá nhân ở cổ tay phải, chà nhẹ hai phát.

Biết được thế giới mình sống trước nay được xây dựng bằng dối trá, có mù mịt không biết phương hướng không?

Nghĩ đến Ngôn Dương, trở về mùa hè thấp thỏm năm năm trước, nỗi xúc động thuở niên thiếu chảy ngược của hắn cuối cùng đã về đúng chỗ chưa?

Điều đáng sợ nhất là, vén mở cơn ác mộng kéo dài không tan biến của cả thành phố Cass, nhìn rõ hình dáng của kẻ thiết kế sau bức màn của trò chơi hoang đường này, khuôn mặt đó lại là nỗi ám ảnh hằng bao lâu nay của mình.

Lúc tay bưng linh hồn tội lỗi bị nhúng chàm khuấy nát, bị vấy bẩn máu tươi, cậu có cảm thấy bẩn thỉu không?

Hay là cảm giác chính nghĩa sẽ khiến cậu căm hận đau khổ nghiến răng nghiến lợi?

Tất cả những câu hỏi này, Ngôn Dương đang đứng trên sân thượng đều chưa bao giờ hay biết.

Giờ đã chạng vạng, ráng chiều màu hồng tía nhuộm chân trời thành từng vệt kỳ ảo, sân thượng rộng lớn trống trải, hoàng hôn đẹp đến mấy Ngôn Dương cũng chẳng có tâm trạng thưởng thức.

Gió đêm xoáy tròn v**t v* bên má cậu, như thổi rung đồng tử mắt vốn đã run rẩy của cậu, đáy lòng Ngôn Dương là nỗi ngạc nhiên trắng xóa.

Trên lưỡi kiếm cậu đang cầm lại có thêm máu tươi nhỏ giọt xuống đất.

Trước mặt cậu là một vũng máu to, một người ngã nằm trong đó, màu tóc vàng và sắc mặt đều xám xịt như nhau, đồng tử mắt giãn rộng, y đã mất dấu hiệu sự sống được một lúc rồi.

Cách giết cái xác này khác hẳn với Ngôn Dương, một nhát kiếm dứt khoát trên động mạch cổ, vết thương máu thịt lộn ngược ra ngoài gây tử vong trực tiếp.

Ngoài chỗ này ra thì không còn vết thương nào khác.

Đây là cái xác được chết có thể diện nhất dưới lưỡi kiếm này.

Có điều ra tay nhanh gọn, góc và lực cắt lại không chuyên nghiệp, rất nhiều máu bắn tóe lên chiếc sơ mi trắng của Ngôn Dương, cảm giác chất vải ướt sũng dán vào da chẳng hề dễ chịu.

Sau khi cho Du Phùng kết nối với thiết bị đầu cuối cá nhân để lội ngược dòng ký ức, chẳng mấy chốc Ngôn Dương lại mất ý thức, có lẽ là hành động nhân cách khác nhau giữa ngày và đêm khiến thể lực của cơ thể này bị bào mòn nghiêm trọng, cũng có thể là thuốc gây mê khơi dậy cơn mệt mỏi ẩn nấp đã lâu.

Còn có một khả năng nữa, là Lê Chỉ đang tỉnh dậy cưỡng chế.

Việc này trước nay chưa bao giờ xảy ra, trước giờ luôn là Ngôn Dương thức dậy khiến Lê Chỉ phải offline cưỡng chế, vì Lê Chỉ mất hết trí nhớ, không hề hay biết còn có một nhân cách khác hẳn trú ngụ trong cơ thể này, ngay cả sự tồn tại của cậu mà còn chưa bao giờ phát hiện ra, huống hồ là tranh giành cơ thể với Ngôn Dương.

Tóm lại, lúc khôi phục nhận thức, Ngôn Dương đã không còn trong phòng ngủ của khách nữa, cậu đứng trên sân thượng, tay cầm kiếm, trước mặt là xác Raman.

Cậu vốn không định lấy mạng Raman, cậu đã sắp xếp người chết thứ bảy từ trước.

Rõ ràng toàn bộ kế hoạch trang viên Bình Minh được triển khai từng bước một, mọi chi tiết đều nằm trong tầm kiểm soát của cậu.

Nhưng sai lệch khăng khăng xuất hiện ở phút chót, lúc này cuối cùng Ngôn Dương cũng phát hiện ra hướng phát triển của sự việc đã lặng lẽ chuyển hướng ở một mốc thời gian chưa rõ.

Khi Du Phùng cầm tay nắm cửa kim loại của cửa sân thượng, cơn đau đầu của hắn vẫn chưa vơi.

Hắn đã tìm khắp dinh thự, bắt đầu từ tầng hầm, cái đầu không hoàn chỉnh của cục trưởng Cao, Tề Hạo Hiên bắt đầu thối rữa trong nhà xác, Vưu Thụ chỉ còn một bãi được bao vây bởi đám tượng trắng trong phòng tranh, Nhạc Nhan phòi tung bụng cạnh lò sưởi, và Tây Trì đã biến thành thịt băm trên thảm trải sàn.

Ngoại trừ sân thượng hắn còn chưa đặt chân tới. Hắn đã tìm mọi căn phòng, đều không có bóng dáng Ngôn Dương.

Ngoại trừ thi thể, cũng chẳng có bóng dáng ai khác.

Dinh thự khổng lồ, ngoài sân thượng ra thì không còn ai sống sót.

Du Phùng xoay nhẹ tay nắm cửa kim loại, tiếng mở chốt khóa khe khẽ nghe rõ ràng khác lạ trong khoảng không im lặng như tờ.

Hắn vừa kéo cửa mở một khe hở, gió đêm mang mùi máu tanh đã thốc vào, Du Phùng mở phanh cửa ra, gió ập vào trong, thổi rối tung tóc trước trán Du Phùng.

Ráng chiều dịu dàng trên sân thượng, một bóng người mảnh dẻ dựa vào lan can, khuôn mặt người đó đẹp như tranh vẽ, lưỡi kiếm nhuốm máu sắc nhọn trong tay cứ như có thể đâm thủng tờ giấy vẽ tranh ấy.

Nghe thấy tiếng mở cửa, người đó cảnh giác ngoái đầu lại, sau khi nhìn rõ người tới, ánh mắt sắc bén lại tan chảy bởi ý cười thấp thoáng.

Du Phùng chẳng nói chẳng rằng, đi tới thẳng nụ cười đó, cuối cùng dừng lại bên cạnh cái xác, liếc mắt nhìn tư thế chết của Raman, rồi ngước mắt nhìn Ngôn Dương.

Cặp mắt của Du Phùng trong veo, nhưng không có độ ấm.

Ngôn Dương giật thót mình bởi cái nhìn này, vô thức nở nụ cười lấp l**m nỗi thất vọng đoán trước, “Sao? Trí nhớ của em đặc sắc chứ?”

Cậu đã biết trước sẽ thế này, chẳng ai bằng lòng lại gần một kẻ giết người tay nhuốm máu tươi, lấy được niềm vui từ việc giết chóc cả. Huống hồ Du Phùng đã quen với thân phận cảnh sát, sẽ càng chán ghét người quen cũ đã sa ngã hoàn toàn này.

Trái tim Ngôn Dương càng chìm xuống, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ.

Du Phùng nhìn cậu lạnh lùng, như rất nhiều dung nham sôi sục đang cuộn trào bên trong nhưng nhẫn nhịn không phun trào, bờ môi mỏng mím chặt, hồi lâu sau mới nói cứng nhắc, “Hối hận vì không nghe lời Raman, đáng lẽ lúc đó tôi phải rời khỏi chỗ chết tiệt này ngay mới phải.”

Ngôn Dương như không nhận ra lửa giận trong giọng điệu của hắn, “Đáng tiếc quá. Anh ta chết rồi, không kịp nữa.”

Giọng Du Phùng cứng đơ: “Anh ta không phải do em giết. Còn cả quốc vương, kẻ trong lò nướng ấy, thực ra là do Tề Hạo Hiên làm.”

Ý cười trào phúng xuất hiện trên mặt Ngôn Dương, “Tề Hạo Hiên… ha ha, vui không? Trong hoàng thất giả, đã trở mặt với nhau còn tranh giành quyền lực, em còn chưa kịp xóa trí nhớ của ông ta mà ông ta đã trừ khử anh mình rồi, thủ đoạn và vật biểu tượng cũng lên kế hoạch từ trước, muốn đổ lên đầu em. Bản thân ông ta còn chẳng biết thứ mình dốc lòng muốn tranh giành đều là giả tạo, bước chân vào hành trình tử vong cũng không phát hiện ra.”

Giọng cậu pha lẫn vẻ phách lối, “Nếu không thì tại sao em phải khâu nửa khuôn mặt của anh trai ông ta cho ông ta chứ?”

Cơn điên cuồng của hung thủ giết người dần dần lộ ra ngoài được Du Phùng bắt trọn, hắn cụp mắt, lớp mí mắt mỏng manh che giấu toàn bộ cảm xúc, lúc này chẳng ai có thể đọc được cảm xúc từ khuôn mặt lãnh đạm của hắn.

Ánh mắt Du Phùng rơi xuống vết thương gọn gàng lộn ngược máu thịt ra ngoài của Raman, “Thế Lê Chỉ thì sao? Cậu ta khôi phục trí nhớ từ bao giờ?”

Ngôn Dương thoáng sửng sốt, “Em cũng không biết… Nhưng em biết được đại khái nguyên nhân cậu ấy làm vậy.”

Ngôn Dương: “Raman là kẻ tham gia toàn bộ kế hoạch, hơn nữa còn là nhân tố không thể kiểm soát.” Lê Chỉ đang nghĩ cho tương lai của cậu.

Câu cuối cùng, Ngôn Dương lặng lẽ nuốt vào bụng, sau đó thầm cười gượng trong lòng.

Chắc là cảm xúc tràn ra khiến trí nhớ cũng được khôi phục ở một mức nhất định, là một nhân cách được sinh ra để đáp ứng nhu cầu tâm lý của Ngôn Dương, do khiếm khuyết của bản thân, Lê Chỉ vẫn luôn lang thang bên ngoài đám đông như một bóng ma, anh không hiểu được sợ hãi, không biết đến đau khổ, chỉ thở và sống, khiến mọi hành động cử chỉ của mình đều vừa phải bằng phản ứng thích hợp với hoàn cảnh nhất.

Lê Chỉ vốn xuất hiện vì Ngôn Dương, việc tỉnh dậy bất thường và hành động bất ngờ lần này – Ngôn Dương cảm nhận được lờ mờ đây giống như lời vĩnh biệt.

“Thừa thãi quá.” Ngôn Dương nghĩ thầm trong bất lực, cậu biết Lê Chỉ đang bày tỏ lòng mong đợi đối với mình một cách biến tướng, nhưng cậu thì lấy đâu ra tương lai gì?

Ngôn Dương biết mình hoàn toàn không thể đáp lại kỳ vọng của Lê Chỉ, bởi cậu cũng có mong muốn của bản thân.

Cặp mắt Du Phùng như đong đầy nước ao tù, sâu thẳm cuộn trào vô số tình cảm, hít thở đối với hắn đã trở nên vất vả, “Bây giờ cả trang viên Bình Minh chỉ còn lại cậu và tôi, tại sao cậu mời tôi đến đây?”

Nghe xong, Ngôn Dương không dựa lan can nữa, cậu mỉm cười trong ánh hoàng hôn, đi tới gần Du Phùng.

Tới khi khoảng cách của hai người đủ gần, một tay cậu cầm chuôi kiếm, tay còn lại vòng hờ lên cổ Du Phùng.

“Anh Du Phùng ơi, từ bé đến lớn chuyện em nói anh đều sẽ đồng ý,” Ngôn Dương nhìn thẳng vào đáy mắt Du Phùng, đó là quê hương mà cậu đã lâu không về, “Giờ em muốn xin anh một việc, nhất định anh không nỡ từ chối em phải không.”

Ngôn Dương kiễng chân gác cằm lên vai Du Phùng, ngoẹo đầu áp má mình lên đó, khuôn mặt gầy gò, không còn phần thịt phúng phính thuở niên thiếu.

Khoảnh khắc đó, nỗi lưu luyến đan xen mười mấy năm trời vượt qua thời gian đến thăm trái tim cậu.

Trong bóng tối, dây thần kinh đã căng cứng biết bao lâu của Ngôn Dương cuối cùng cũng thả lỏng từng tấc một.

Tay còn lại của cậu đặt chuôi kiếm vào bàn tay buông thõng bên người của Du Phùng.

Chuôi kiếm này còn lạnh hơn cả đầu ngón tay Ngôn Dương.

Hơi thở của Du Phùng tắc nghẹn, biểu cảm lạnh nhạt nứt một kẽ li ti, trong đó toàn là cảm xúc đậm đặc mưa bão chực chờ, thậm chí ngay cả đồng tử mắt đen láy cũng như bị vũng máu trước mặt phản chiếu một lớp sắc máu đỏ thẫm.

Hàm răng của Ngôn Dương kề sát d** tai Du Phùng.

“Dùng cái này,” Ngôn Dương phả nhẹ nỗi mong đợi đã lâu bên tai Du Phùng, “Giết em đi.”

Cậu cược linh hồn làm nhiên liệu, đốt cháy lửa giận hừng hực chống đỡ mình đi đến hiện tại, cho tới khi bản thân biến thành một nhúm tro tàn.

Cũng đến lúc kết thúc rồi.
 
Chim Khách Ăn Cắp - Tây Lộc Hoàn
Chương 62: Chương cuối


Vừa dứt lời, Ngôn Dương cảm thấy cơ thể Du Phùng căng cứng rõ rệt.

“Kế hoạch nghiên cứu thí nghiệm đặc khu Fyca và các tài liệu có liên quan, em đều đã sắp xếp xong xuôi, rạng sáng mai sẽ tự động đăng lên mạng.”

Ngôn Dương mở giao diện cài đặt máy chủ công cộng của viện nghiên cứu, chiếu hình sang bên cạnh, “Còn cả chip sinh vật, quyền tắt nó ở trong thiết bị đầu cuối cá nhân của Tư Bác.”

Cậu tự nói một mình, như thể muốn dồn hết lời nói vào thời khắc mấu chốt này, ở nơi cậu không nhìn thấy, trong mắt Du Phùng kìm nén cả tâm hồn cảm xúc ngang ngược của mình.

Ngôn Dương tưởng tượng thế giới sau khi tắt chip sinh vật cả tất cả mọi người, khó kiềm chế được phá ra cười, “Nhất định đó sẽ là một cuộc hỗn loạn khổng lồ! Anh phải xem cho kỹ vào thay em đấy.”

Hàm ý trong câu “xem cho kỹ vào thay em” giống như một chất xúc tác, khiến ngọn lửa cháy âm ỉ đã lâu bùng lên trên toàn thân Du Phùng trong nháy mắt, thiêu đốt hắn nghiến răng nghiến lợi run bần bật.

Giọng nói kiềm chế rỉ ra từ kẽ răng Du Phùng, “Không thể nào.”

Chất giọng vừa trầm vừa mơ hồ, Ngôn Dương nhất thời không nghe rõ: “… Gì cơ?”

Du Phùng đẩy phắt cậu ra, “Không thể nào!”

Ngôn Dương không hề đề phòng, loạng choạng lùi lại một bước, cậu kinh ngạc nửa giây, giờ mới nhìn rõ vẻ mặt Du Phùng – trên khuôn mặt tuấn tú đó hoàn toàn là lửa giận không thể kiềm chế.

Trên mặt hắn không có chút máu nào, “Đừng nằm mơ nữa Ngôn Dương, tuyệt đối không thể nào. Em phơi bày toàn bộ ký ức cho tôi không phải là muốn thuyết phục tôi giết em đấy ư?”

Ngôn Dương: “…”

Du Phùng hiểu Ngôn Dương, dù cho hai lần xóa trí nhớ đã gây ra tổn thương não bộ dẫn đến thay đổi nhân cách, nhưng thứ trong xương cốt vẫn còn đó. Ngôn Dương chắc chắn là kiểu người thích che giấu vết sẹo của bản thân không để lộ trước mặt người khác, việc này không liên quan đến quan hệ thân thích, mà là vì lòng tự trọng quá cao của bản thân Ngôn Dương, dẫn đến việc cậu không chịu bày tỏ bóng tối trong mình với bất cứ ai.

Nhưng khăng khăng Ngôn Dương lại ném thẳng Du Phùng vào hồi ức của mình.

Run rẩy và sợ hãi hoàn chỉnh, tuyệt vọng và giày vò đích thực, cậu phơi bày toàn bộ thối rữa và thương đau, máu me đầm đìa không chịu nói với người khác trước mặt Du Phùng.

Mục đích chính là kể cho Du Phùng, thuyết phục Du Phùng – mình thật sự không nên sống tiếp nữa.

Trong quá trình lội ngược dòng hồi ức, Du Phùng đã phát hiện ra mục đích này của Ngôn Dương, lúc ấy hắn cứ như bị mũi nhọn lạnh buốt đâm vào nội tạng, cảm xúc lập tức trở nên lẫn lộn phức tạp, hắn đanh khuôn mặt lạnh lùng đến trước mặt Ngôn Dương, quả nhiên nghe thấy lời tuyên án Ngôn Dương dành cho mình.

Mặc dù Ngôn Dương không ngờ Du Phùng lại biết được mục đích của mình sớm thế, nhưng cậu đã chờ bên vách đá lâu lắm rồi.

Cậu đổi cách nói khác cho ba chữ “giết em đi”, “Ngày nào em cũng nghĩ đến kết cục này, cuộc đời rối tung rối mù của em đến lúc hạ màn rồi.”

Nụ cười nơi khóe môi cậu nhạt đi, “Anh biết đấy, một phần sợi thần kinh của em đã bị phá hủy, việc này… không thể đảo ngược được.”

“Em đã biến thành một quái vật rồi.”

“…”

Bàn tay cầm thanh kiếm dài của Du Phùng siết chặt, hắn bước tới chỗ Ngôn Dương từng bước một.

Trong thời gian bị kéo dài vô tận, Ngôn Dương nhớ đến mùa hè ẩm ướt nhơm nhớp đó, đài phun nước bị bỏ hoang, tiếng ngâm già nua thê lương.

“Một ngày nọ bạn sẽ nghe thấy tiếng chuông u ám, tuyên bố với người đời rằng tôi đã thoát khỏi thế gian bẩn thỉu này, theo giòi bọ nhơ nhớp đến một thế giới khác yên nghỉ, tôi khuyên bạn chớ nên đau buồn vì tôi.”

Trời đất lặng gió, Ngôn Dương nhắm nghiền mắt, trong bóng tối dường như cậu đã nghe thấy tiếng tù và của cái chết.

“Keng…”

Ngôn Dương nghe thấy tiếng kim loại va chạm với mặt đất.

Cậu ngờ vực mở choàng mắt, phát hiện ra Du Phùng đã tới trước mặt mình, ném thanh kiếm xuống đất.

Ngôn Dương nhìn thanh vũ khí lạnh nằm trơ trọi dưới đất, đó là biểu tượng do tội ác tích lũy bao năm tháng của cậu hóa thành hình, bị Du Phùng vung tay vứt bỏ.

Du Phùng vẫn là vẻ giận lôi đình đó, nhấn mạnh từng chữ một, “Khỏi phải chờ đến rạng sáng, bây giờ luôn đi.”

Hắn giơ tay, ấn mạnh vào mục chọn được do màu đỏ nguy hiểm đó.

“Có chọn tắt chức năng giám sát và kiểm soát của chip hay không.”

“Có.”

Đầu ngón tay không hề do dự.

Giây tiếp theo, gió đêm vốn ấm áp bỗng dưng trở nên dữ dội, thổi tung áo sơ mi đen của Du Phùng, sau lưng hắn, hoàng hôn đỏ rực như dung nham sôi sục nuốt chửng sự sống, ập vào thành phố Cass đằng xa, chảy vào nền văn minh giả dối ra vẻ đạo mạo.

Vỏ ngoài tiên tiến phát triển đã biến mất, hàng nghìn tòa kiến trúc bị lột bỏ bề ngoài tinh xảo hoa lệ, để lộ hình dáng đổ nát mang dấu vết pháo đạn xưa cũ.

Đây là một thành phố từng bị khói lửa chiến tranh chinh phục.

Các chung cư cao cấp gọn ghẽ bắt đầu tỏa ra mùi ẩm mốc ẩm ướt, rượu Pastis thượng hạng uống vào miệng chỉ là dung dịch tổng hợp protein nhạt nhẽo, toàn bộ thế giới đều đang đối mặt với giả tạo, điên cuồng bỏ chạy theo hướng ngược lại.

Hung thủ giết người nhìn không chớp mắt, đáy mắt bừng sáng.

Lúc tất cả sụp đổ hoàn toàn, Ngôn Dương bỗng bị Du Phùng kéo lại gần.

Chào đón cậu là một vòng ôm rất mạnh, xa cách đã lâu, run lẩy bẩy.

Du Phùng ôm chầm lấy cậu.

Việc này không giống với Ngôn Dương đoán trước cho lắm, cậu nhất thời hơi ngạc nhiên, muốn ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Du Phùng, nhưng lại bị giam cầm bởi đôi tay hắn, không nhúc nhích nổi.

Du Phùng càng ngày càng dùng sức, như thể nếu không dốc sức ôm chặt, người quen cũ sẽ chạy trốn như cát lún.

Một tay hắn giữ gáy Ngôn Dương, trong kẽ ngón tay là mái tóc màu hạt dẻ mềm mại của cậu, cất giọng khàn như bị mài bởi đá sỏi, “Tôi vẫn luôn tìm em…”

Có chất lỏng rơi xuống, rơi vào cổ áo Ngôn Dương, cậu như phải bỏng, lúc nhận ra đó là gì, cậu gần như sững sờ.

Trong ấn tượng của Ngôn Dương, Du Phùng là người giỏi quản lý cảm xúc nhất mà cậu từng gặp, thời niên thiếu được bao người vây quanh hắn không tự ti không kiêu ngạo, sau này lúc rớt khỏi bệ thờ hắn cũng chẳng màng, từ lãnh đạm xa cách đến ngỗ ngược thản nhiên sau này, chẳng ai thăm dò được cảm xúc thật sự từ trên khuôn mặt hắn.

Hành động khóc, trong hiểu biết của Ngôn Dương, là việc mà Du Phùng không bao giờ làm.

Hắn như thể đã bị cắt tuyến lệ, Ngôn Dương nhớ lại thật kỹ, cậu chưa bao giờ nhìn thấy Du Phùng khóc.

Giọt nước mắt này như in vào làn da Ngôn Dương, làm bỏng lòng cậu, nhưng đây chưa phải kết thúc.

Cậu ngước mắt nhìn, vẻ lạnh lùng tê dại vừa rồi của Du Phùng đã để lộ bộ mặt thật hoàn toàn, trên gương mặt đó toàn là nỗi đau đớn vụn vỡ, đường nét quai hàm siết chặt gần như hung dữ có nước mắt tình cờ chảy qua.

Ngôn Dương sững sờ giơ tay chạm vào giọt lệ đó, lúc chất lỏng nóng bỏng ấy đập vào lòng bàn tay, cậu vẫn không dám tin vào sự thật.

Thế mà cậu lại nhìn thấy cảm xúc của Du Phùng sụp đổ trước mặt mình.

Du Phùng chỉ cảm thấy mình chưa bao giờ giận dữ đến vậy, dữ dội đến mức trong cơn ngỡ ngàng, cậu có ảo giác ngạt thở gián tiếp.

Nhưng rốt cuộc hắn đang tức giận điều gì?

Là tức giận vì cuối cùng cũng tìm thấy Ngôn Dương, cậu lại quyết tâm chết đi để lại mình cô độc một mình ư?

Không phải.

Thực ra bảo là tức giận cũng không đúng hẳn, nếu lòng đổ một cơn mưa rào, dập tắt lửa giận thiêu đốt hừng hực của Du Phùng, bạn sẽ phát hiện ra dưới ngọn lửa của hắn là nỗi căm hận.

Hắn căm hận bản thân mù tịt năm năm trời, hận mình không hề hay biết gì trong lúc Ngôn Dương bị nghiền nát máu thịt.

Lúc Ngôn Dương giãy giụa trong đầm lầy tội ác, hắn đang làm gì?

Trong vô số buổi sáng sớm mù mịt, một mình quanh quẩn trên đường phố, ngoái nhìn quá khứ mình không nắm bắt được ở mỗi góc ngoặt mình cảm thấy quen thuộc?

Trong khoảng trống tình cảm mù mờ, trở thành dáng vẻ của Ngôn Dương, vất vả túm lấy những nỗi ám ảnh vô hình trong hư không?

Bảo Du Phùng tha thứ cho Ngôn Dương là điều vô căn cứ, người mà Du Phùng không thể tha thứ nổi là bản thân mình.

Hắn hận bản thân chết đi được.

Hận mình mù tịt, hận mình bất lực, hận mình trơ mắt nhìn Ngôn Dương đi tới bóng tối bằng từng dấu chân đẫm máu.

Hận mình không thể chung tội với Ngôn Dương, nhìn bóng tối đắp nặn từng tấc xương thịt cho cậu, cơn đau khi từng nhát dao c*m v** xương như lăng trì hắn đến chết.

Mất rồi có lại sau khi phá hủy mọi thứ là hành động tốt đẹp tạm bợ nhất của số phận, suốt quãng đường Ngôn Dương đi đến khi vỡ vụn, Du Phùng nhìn cậu bị nghiền nát, rồi cưỡng chế ghép lại, cuối cùng đứng trước mặt hắn đã chi chít lỗ thủng.

Du Phùng ôm Ngôn Dương, đáy lòng sợ hãi, “Tôi dẫn em đi xem pháo hoa lần nữa, pháo hoa rực rỡ nhất, từ đầu đến cuối, không bỏ lỡ quả nào.”

“Chỉ cần ở bên em…”

“Mặc kệ là văn minh giả tạo hay đổ nát chân thực, thế nào cũng được, chỉ cần ở bên em.”

Du Phùng cúi đầu, nụ hôn li ti đáp xuống xương lông mày của Ngôn Dương, rồi chuyển sang cặp mắt vô thức khép hờ của Ngôn Dương, vô cùng dịu dàng và trân trọng.

Tới tận bên môi, nước mắt mằn mặn nhảy nhót trên đầu lưỡi Du Phùng, cổ họng âm ỉ vị tanh ngọt, nhưng nếm thế nào cũng không nếm được năm năm bị thiếu ấy.

Trong lúc môi răng quấn quýt, Ngôn Dương nghe thấy giọng Du Phùng ngắt quãng.

“Cuối cùng tôi cũng có thể ôm chặt em, đừng khiến tôi đánh mất nữa…”

“Vậy nên vì tôi… sống tiếp có được không?”

Ngôn Dương ngơ ngác không biết làm gì.

Cậu mặc cho Du Phùng ôm mình hôn mình, hai tay thõng bên người.

Trước giờ cậu vẫn biết mình chỉ là một con rối được điều khiển bằng thù hận, giây phút kế hoạch thành công, toàn bộ ý nghĩa sống tiếp đã bị rút cạn, tưởng rằng kết cục tốt nhất của mình chính là chết trên tay Du Phùng, cũng coi như thỏa mãn nỗi hoang tưởng thành bệnh của cậu đối với hắn.

Lúc rơi xuống cậu nhìn vào cái chết, quay lưng lại với bản thân và cả quá khứ yên ổn thuần khiết, một lòng một dạ chỉ có nên phá hủy như thế nào, cuối cùng chết ra sao, lại quên mất trên thế giới vẫn còn một người đang tìm kiếm mình.

Rõ ràng thế giới này chẳng ai nhớ đến cậu, nhưng lại có một người cố chấp sâu nặng đối với cậu.

Sao có thể?

Du Phùng ôm chặt cậu lần nữa, chặt đến mức hai trái tim đang đập kề sát nhau, giọng hắn trầm trầm bên tai Ngôn Dương, chất chứa lớp cầu xin sâu nhất…

“Ngôn Dương, theo tôi về nhà được không?”

Ngôn Dương: “…”

Cậu đã chìm trong đầm lầy tội ác không biết bao nhiêu đêm dài, tưởng rằng tất thảy đã không thể xoay chuyển, chỉ dăm câu của Du Phùng mà có thể vớt được cậu ra ư?

Hai tay Ngôn Dương thõng bên mình, cậu run rẩy ôm đáp trả Du Phùng. Cậu nhắm mắt, cảm thấy đêm dài sắp sáng chỉ trong chớp mắt.

Đằng sau lưng, khung xương giả tạo lung lay chực đổ cuối cùng cũng sụp, toàn bộ thế giới rơi vào hiện thực xám xịt, hỗn loạn, nhưng mềm mại.

Lúc trăng treo đầu cành, ngoại ô thành phố Cass bị hỏa hoạn lớn, soi sáng một nửa chân trời.

Người dân trong thành phố choáng váng bởi chân tướng đột ngột ập tới, cả thành phố hỗn loạn kinh khủng, chẳng ai rảnh nhìn khúc cao trào của trang viên hoa lệ trong ngọn lửa lớn vô cớ.

Cũng chẳng ai biết, ai đang sa đọa, ai được cứu vớt, ai trở thành kẻ tội đồ ngoài vòng pháp luật mà người đời không hay biết.
 
Chim Khách Ăn Cắp - Tây Lộc Hoàn
Chương 63: Ngoại truyện 1


Một tháng sau, một thị trấn ở biên giới đặc khu Fyca.

Piper hoảng sợ không rảnh chọn đường.

Trên tay y còn đang dìu một người, là một đồng nghiệp nam trong viện nghiên cứu của y, trúng một phát súng ở bụng, dạ dày bị thủng mất rất nhiều máu, hai người chạy trốn suốt, mất máu quá nhiều, đồng nghiệp của y muốn giữ nhận thức tỉnh táo cũng vô cùng miễn cưỡng.

Đồng nghiệp thoi thóp, “Những người khác đâu…”

“… Mặc kệ đi, chạy trước đã.” Piper không dừng bước.

“Khụ khụ… chạy đi đâu?” Tay đồng nghiệp cười gượng, “Trụ sở chính có tin tức gì chưa?” Anh ta vẫn nhớ mãi không quên cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

“…” Nghe xong, Piper bỗng thấy rối như tơ vò.

Bước chân vội vã của hai người đáp trên mặt sàn lát gạch phủ đầy bụi, họ đang băng qua một vũ trường bị bỏ hoang.

Ánh đèn trong hành lang đã lâu không được sửa chữa, lúc sáng lúc tối, cũng như biểu cảm lập loè không yên trên mặt hai kẻ chạy trốn.

Bước chân di chuyển về phía trước đối với Piper mà nói đã biến thành một khúc gỗ bị sai khiến bởi h*m m**n sống sót, “Máy phát tín hiệu của trang viên Bình Minh đã bị thiêu trụi rồi…”

Sau khi phát hiện ra máy chủ bị tấn công, phản ứng đầu tiên của viện nghiên cứu là đến trang viên Bình Minh kiểm tra ổ cứng, nhưng lúc họ ngồi xe bay bay lên không trung, lại phát hiện ra cả thành phố đều chìm vào hỗn loạn có thể trông thấy bằng mắt thường.

Không thể tin nổi, bầy chuột bạch này lại bắt đầu xồng xộc trong hòm thí nghiệm.

Lúc họ chạy tới trang viên Bình Minh, chỉ còn lại một nhúm tro tàn âm ỉ.

“Chúng ta và trụ sở chính đã…” Piper nhớ lại, ngọn lửa trong trí nhớ thiêu đốt giữa lông mày y, y bắt đầu lắp bắp, “Đã mất liên lạc hoàn toàn.”

Tay đồng nghiệp sững sờ, sau đó bật cười khẽ, “À… thế chúng ta còn chạy gì nữa? Toàn bộ đặc khu đều đã trở thành một bãi săn khép kín rồi.”

Trong lúc di chuyển, vết thương ở bụng bị kéo theo, màu đỏ tươi trào ra nhuộm ướt cả chiếc sơ mi hè mỏng tang.

Tất nhiên Piper biết những điều này, kể từ sự cố bất ngờ một tháng trước – kế hoạch nghiên cứu đặc khu Fyca đột nhiên bị công khai, thông tin thân phận của mọi nhân viên nghiên cứu đều bị rò rỉ, toàn bộ đặc khu bị đảo lộn.

Sĩ diện đã quen thường ngày và sự sụp đổ đột ngột, thay đổi dữ dội trước mặt, rốt cuộc là chân tướng bị phanh phui hay ảo ảnh đang trút vào?

Theo lý thì vào thời điểm mù mịt này, người Lanzas sẽ có một cơ hội tranh thủ tẩy não dư luận, tiếc rằng là bởi đòn tấn công bất ngờ, trong tay họ chỉ có một đống quyền hạn – quyền hạn đã bị huỷ.

Mất liên lạc và phát ngôn chỉ là khởi đầu của suy thoái.

Lúc viện nghiên cứu bị tấn công, kho vũ khí bị khoá bởi quyền hạn của Tư Bác.

Không có công nghệ kề bên, những kẻ kiểm soát vĩ đại của cả thế giới tay không tấc sắt, chỉ có thể nháo nhào chạy trốn khắp nơi.

Địa vị của điểm ngoại lai và kẻ xoá sổ bị thay đổi.

Kể từ khi sự cố xảy ra cho đến ngày hôm nay, tròn ba mươi ngày, Piper trơ mắt nhìn những người cùng chạy trốn với mình bị bắt đi, càng khỏi phải nhắc đến những người Lanzas biến mất vô cớ ở nơi mà y không nhìn thấy được.

Người mà hôm nay tình cờ gặp phải, cũng chảy máu không ngừng.

Bước chân của tay đồng nghiệp bị thương nặng nề hơn vừa rồi, chẳng biết là do cơn đau ở vùng bụng hay là do nỗi tuyệt vọng. Việc này tăng thêm cơn bực dọc trong lòng Piper.

Xin đấy, đang chạy thục mạng, lôi thêm gánh nặng này thì chạy đi đâu được?

Bàn tay đang đỡ đồng nghiệp của Piper hơi buông lỏng, y chần chừ, định rụt tay về, mặc kệ đồng nghiệp bị thương sống chết mặc bay.

“Đằng sau có người đuổi kịp rồi!”

Piper do dự đến mức mất tập trung, giật bắn mình trước tiếng kêu đột ngột của tay đồng nghiệp.

Y tập trung lắng nghe, quả nhiên có tiếng bước chân khe khẽ vang lên sau lưng.

Phần lớn đèn trong hành lang đã hỏng, vài chiếc đèn còn sót lại gánh vác trách nhiệm nặng nề, ánh sáng thoi thóp, trả về toàn cảnh của lối đi quanh co ngoằn ngoèo.

“Xoẹt!”

Âm thanh sắc nhọn vang lên, ngắn ngủi và chói tai, khiến người ta sởn gai ốc trong vũ trường tĩnh lặng, như hàm răng sắc bén của dã thú ngoạm vỡ xương sọ, dấy lên nỗi sợ sinh lý nguyên thuỷ nhất.

Piper nhận ra ngay lập tức, đó là âm thanh mũi kiếm cọ trên sàn nhà.

Y giật mình siết cánh tay đồng nghiệp, “Đi mau!” Y dồn hết toàn bộ hoảng loạn vào câu nói này.

Y sải bước đi tiếp, phát hiện ra bước chân của đồng nghiệp mềm nhũn, y cúi đầu kiểm tra sắc mặt tay đồng nghiệp nhờ vào ánh đèn yếu ớt.

Câu cảnh cáo nhạy bén vừa rồi như đã tiêu cạn chút sức cuối cùng, người này môi trắng bệch, mắt khép hờ, đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê.

Động tác của Piper dừng lại, hai giây sau, y từ từ rụt cánh tay mình về, đặt đồng nghiệp xuống đất.

Sự chần chừ vừa rồi vụt biến mất.

Lúc quay đầu bỏ đi, y không hề lần chần.

Piper không được may mắn cho lắm.

Người đằng sau không bị tay đồng nghiệp ngáng đường, mặc dù âm thanh lưỡi kiếm bị lôi đi không còn bám theo sau như hình với bóng, nguy hiểm khi gần khi xa lại càng khiến người ta kiệt quệ sức lực.

Cùng lúc đó, sau khi chạy qua vài ngã rẽ, y tự dồn mình vào ngõ cụt.

Trước khi lòng Piper chìm hẳn vào tuyệt vọng, y phát hiện ra may mắn duy nhất của mình.

Y phát hiện ra một ô cửa nhỏ cực kỳ không bắt mắt trên bức tường màu nâu của ngõ cụt.

Giấy dán tường màu nâu sẫm cũng che phủ bề mặt cánh cửa, đường viền cửa và lỗ khoá bị che khuất bởi bóng tối.

Không thể quay lại, y mở ô cửa nhỏ.

Đây là một căn phòng để đồ bị bỏ hoang.

Chật hẹp, bừa bộn, nhưng kín đáo.

Xe đẩy vệ sinh đặt trong góc, tủ gỗ và kệ hàng dựa vào tường im lặng.

Y bước vào không gian sinh tồn cuối cùng này, giây phút khép cửa, lại nghe thấy tiếng bước chân từ xa lại gần đó.

Piper không còn lối thoát, trong lúc đường cùng y dùng cả tay và chân bò vào tủ.

Tủ cũng khá rộng rãi, miễn cưỡng chứa được một gã đàn ông trưởng thành đứng khom lưng.

Trong tủ trống không, chẳng có cả bụi bặm, sạch sẽ đến mức rợn tóc gáy, giờ Piper mới muộn màng nhận ra sự quái gở trong căn phòng chứa đồ bỏ hoang này.

Đồ đạc lộn xộn, nhưng không một hạt bụi.

Có người đã cố ý dọn dẹp nơi này.

Ngay sau khi Piper khép cửa tủ, y bèn nghe thấy tiếng cửa phòng để đồ bị mở ra nhẹ nhàng.

Trái tim y như bị bóp nghẹt trong nháy mắt, chặt đến mức không thể cung cấp oxy, chặt đến mức mạch máu vỡ toác.

Mũi kiếm tiếp tục bị kéo lê, mất đi khoảng cách và bức tường ngăn cách, âm thanh lúc này vô cùng rõ ràng.

Sau khi hai cánh cửa tủ khép lại, chỉ chừa một kẽ hở cực hẹp, cho Piper thăm dò nguy hiểm.

Y ghé sát mắt, dùng tầm nhìn chật hẹp này, nhìn về phía cửa phòng để đồ.

Một bóng đen hình người bị ném vào phòng, tiếng rơi xuống đất nặng trịch.

Y dõi cho kỹ, ngạc nhiên phát hiện ra đó là tay đồng nghiệp bị mình vứt bỏ trong hành lang.

“Chỗ mà lúc trước mày bảo là ở đây à?”

Người còn chưa bước chân vào phòng, tiếng đã truyền vào tai Piper trước.

Đáng lẽ giọng nói đó phải trong trẻo như thiếu niên, mang âm cuối ngọt ngào, nhưng khăng khăng xuất hiện trong hoàn cảnh này, chất chứa sự khinh thường nguy hiểm.

Tiếng bước chân lại vang lên, càng đi càng gần.

Người đó thong thả đi về phía tay đồng nghiệp đang thoi thóp của y, bước vào tầm nhìn của Piper.

Khe cửa tràn ngập ánh sáng yếu ớt, bưng một bóng dáng mảnh dẻ, chìa lên võng mạc mắt của Piper.

Mũi kiếm lập loè sáng tối chạm đất, trên chiếc quần bò xanh nhạt là hoodie màu trắng.

Không thể không nói màu trắng rất hợp với bề ngoài của người này, khung xương như bàn tay Thượng Đế đẽo gọt tỉ mỉ nên, mỗi đường nét trên khuôn mặt đều vừa phải.

Piper đã từng nhìn thấy gương mặt này.

Trong viện nghiên cứu, bên cạnh Tư Bác.

Cỗ máy giết chóc danh tiếng lẫy lừng.

Quạ Đen.

Giây phút nhìn rõ cặp mắt xám khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là không tài nào quên được ấy, niềm vui sướng bắt đầu trào dâng trong đầu Piper.

Y mừng rỡ vì nhìn thấy gương mặt quen thuộc trong viện nghiên cứu ở đây, chứ không phải là con chuột bạch đến đòi mạng.

Động tác tiếp theo của Quạ Đen lại khiến dây thần kinh vừa thả lỏng của Piper căng hết cỡ.

“Vẫn chưa chết ngắc à.”

Piper không biết Quạ Đen đang độc thoại hay đang nói với kẻ khác, ánh nhìn của y ghim trên người tay đồng nghiệp đang bất tỉnh, rồi chuyển sang thanh kiếm công nghệ tiên tiến kia, muộn màng nhớ ra mình từng tham gia viết chương trình thử nghiệm cuối cùng của thanh kiếm này.

Giây tiếp theo, vũ khí mà y tham gia nghiên cứu chế tạo đã rạch da cánh tay đồng nghiệp của y.

Khoảng cách không xa, y có thể nhìn thấy máu trào ra.

Y từng nghe kể về thủ đoạn giết người của Quạ Đen, mùi máu tanh không thể được hoá hình bởi thị giác ấy, thi thoảng có thể ngửi thấy thấp thoáng trong câu chuyện cười tranh thủ lúc làm việc.

Piper rúc vào sâu trong tủ.

“Ngôn Dương.”

Một giọng nói khác vang lên, như đang nhắc nhở, người đó đứng trong góc chết tầm nhìn của Piper.

Nghe xong, lưỡi kiếm đó rụt về sau vài tấc, Quạ Đen, có lẽ Piper nên gọi là Ngôn Dương, ngoái đầu nhìn về nơi phát ra tiếng, “Nó dám làm anh bị thương.”

Nguồn giọng nói lại gần, đi tới giữa tay đồng nghiệp và Ngôn Dương, chắn mất tầm nhìn của Ngôn Dương về phía kẻ hấp hối.

Người này quay lưng với tủ, Piper không nhìn thấy dung mạo của hắn.

Từ bóng lưng và chất giọng suy ra đây chắc là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, thân hình mảnh dẻ cao ráo.

Người này đeo một đôi găng tay tác chiến màu đen, bao trùm cổ tay, để lộ ngón tay, quần áo cũng màu đen, súng trong tay cũng màu đen.

Điều bắt mắt là nửa bắp tay lộ ra ngoài của hắn, một vết thương đỏ tươi hẹp dài phơi bày trong không khí, không sâu, nhưng có máu chảy ra theo cánh tay, ngấm vào găng tay tác chiến, thấm ướt rồi uốn lượn đến đầu ngón tay.

Chẳng biết người này có vẻ mặt gì, chỉ nghe thấy Ngôn Dương nói trong bất lực, “Em biết rồi, em biết rồi.”

Sau đó lại như không nỡ, “Chỉ một lần này thôi.”

“Một lần? Một lần cái gì?” Piper nghĩ thầm.

Sau chốc lát ngờ vực, cơn ớn lạnh muộn màng bò lên cột sống Piper từng chút một.

“Đã một tháng không tái phát rồi, hôm nay coi như thưởng em một lần, thế nào?”

Ngôn Dương cười ngọt lịm, không phải là kiểu cười nên xuất hiện trước mặt người hấp hối.

“Em đừng nhìn hắn, nhìn tôi này.” Thanh niên áo đen bước tới vài bước, ôm hờ Ngôn Dương, dùng bàn tay sạch sẽ tỉ mỉ v**t v* gáy cậu.

Rồi hắn hơi ngoái đầu, đó là một khuôn mặt tuấn tú nhưng lạ lẫm, hắn chỉ súng trong tay còn lại về phía người dưới đất, ngón tay nhuốm máu bóp cò súng.

Tiếng đạn bắn rất nhỏ.

Piper rùng mình, sau đó y nhìn thấy giữa lông mày đồng nghiệp là một lỗ đạn bé xíu, đỏ máu hung dữ quá đáng.

Bàn tay cầm súng của thanh niên kia thõng về bên người, máu ở đầu ngón tay bò lên thân súng.

Ngôn Dương nhìn cái xác, rồi nhìn về phía bàn tay dính máu đó, khẽ thở dài.

Ngay sau đó bàn tay đẫm máu ấy được cầm lên, Ngôn Dương cầm lấy súng bỏ vào bao đựng súng trên chân chàng thanh niên đó, rồi móc một tuýp gel liền vết thương từ trong túi áo ra, đỡ cánh tay của thanh niên, bôi tỉ mỉ.

Cậu vừa bôi vừa đáp, “Được, em chỉ nhìn anh thôi.”

Có lẽ là do cơn đau, ngón tay nhuốm máu hơi co quắp, nhưng không siết chặt hoàn toàn.

Vết thương liền hẳn nhanh chóng, cậu nhìn sang khuôn mặt chàng trai, lặp lại lần nữa, “Em chỉ nhìn anh thôi.”

Lúc nói câu này, mắt cậu cong tít, cằm hơi hếch lên, trong lúc căng thẳng Piper đoán bừa đó là tư thế đòi hôn.

Từ góc độ của Piper, chỉ có thể nhìn thấy non nửa khuôn mặt ngoảnh sang của chàng thanh niên kia, cũng chỉ có thể nhìn trộm non nửa niềm vui lúc này của hắn.

Cửa kính duy nhất trong phòng bị mấy thanh gỗ chiều rộng khác nhau đóng đinh bịt kín, không kín hoàn toàn, tấm gỗ xiên xẹo.

Ngoài cửa sổ là một con phố đi bộ hiu quạnh, ánh đèn đường lén chạy vào, đan xen chiếu lên vách tường.

Bàn tay nhuốm máu đẩy Ngôn Dương vào chút ánh sáng ít ỏi đến mức đáng thương đó, khiến cả người cậu chìm trong hoàng hôn.

Chàng thanh niên ghé sát thì thầm, tiếng thì thầm biến mất ngay tức khắc, Piper không nghe rõ.

Toàn bộ ngọn tóc của Ngôn Dương được phủ một lớp ánh sáng bởi đèn đường, cậu đáp lại câu thì thầm đó: “Hồi bé không được uống, sau này không dám uống, chắc bây giờ có thể thoải mái say một lần.”

“Nhưng thứ rượu mạch nha trong cửa hàng tiện lợi khó uống quá, em uống được hai ngụm là vứt đi, không say…”

Âm cuối chữ “say” bị quấn quýt giữa môi lưỡi của thanh niên, ấp úng không rõ.

Bàn tay sạch sẽ của hắn lót sau gáy Ngôn Dương, bên tay nhuốm máu thì đỡ mặt cậu, dấu vân tay đẫm máu in lên hàm dưới tái nhợt của cậu.

Kẻ bị thương nặng dưới sàn đã biến thành thi thể, trò cười chế nhạo coi thường tính mạng của người khác trong quá khứ biến mất dễ dàng như thế.

Piper dốc sức thở chậm và nhẹ, cảm thấy cảnh trước mặt đẹp mà quái dị chết đi được.

Nụ hôn kết thúc, Ngôn Dương thở hổn hển, võng mạc màu xám không được soi rọi bằng ánh sáng bị giới hạn, ngược lại có vẻ hơi sẫm màu.

Cậu ngoẹo đầu, cười xấu xa, “Hình như em hơi say rồi…”

Piper nghĩ có thể là mình bị thiếu oxy, dẫn đến việc đầu óc không hoạt động được bình thường, nếu không thì tại sao rõ ràng bị cảm giác nguy hiểm bóp nghẹt khí quản, y lại tiến gần kẽ hở cửa tủ hơn một chút.

Y theo dõi Ngôn Dương bị chàng thanh niên kia nhốt giữa bức tường và cơ thể mình, không có lối thoát, mặc cho dấu vân tay dính máu nhuộm lên xương quai xanh và eo mình.

Chắc hẳn cậu cũng không muốn trốn thoát.

Sau khi quần bò và tất giày rơi xuống sàn, vết máu đặc nhất bị nắm trên mắt cá chân tinh tế.

Sau đó, cảm giác về thời gian của Piper trở nên mơ hồ, y chỉ có thể nhìn thấy cần cổ ướt mồ hôi, khuôn mặt nhẫn nhịn, quai hàm ưỡn lên đột ngột kéo cần cổ tạo thành đường cong cám dỗ người ta bẻ gãy.

Piper run rẩy giơ tay ấn lên trái tim mình, nhịp đập nơi đó nhanh quá, khiến cho y gần như ngạt thở.

Trong hỗn loạn, y nhớ đến ngày tháng bình lặng khoan khoái đó.

Quạ Đen lúc ấy làm mọi người muốn chơi đùa nhưng chẳng ai dám tiếp cận thật sự, nguyên nhân rất dễ thấy.

Cậu là một con chó điên trong tay Tư Bác.

Tư Bác chỉ cần ra lệnh, cậu sẽ cắn xé kẻ khác cho đến khi tim gan phổi phèo nát tươm.

Thủ đoạn độc ác giết chóc quá mức khiến người ta chỉ dám nhìn từ xa, đề tài phong phú cỡ nào thì vẫn là một nhân vật nguy hiểm.

Y đã ngây ra hoàn toàn, biểu cảm quyến rũ thế này mà lại xuất hiện trên khuôn mặt đầy sát khí đó.

Kẻ giết người bị k*ch th*ch đến mức chóp tai cũng ửng hồng, càng khỏi phải nhắc đến vết hồng nhạt như phải chịu hết uất ức nơi khoé mắt vẫn còn lấp lánh ánh sáng li ti thấp thoáng.

Y không nên nhìn trộm cảnh này.

Du Phùng quay ngoắt đầu, nhìn về phía tủ.

Piper cảm thấy mình như bị nhìn thấu bởi cặp mắt đen kịt đó.

Sự im lặng bỗng điên cuồng đổ vào trong cái tủ náu mình như sóng gầm biển thét.

Piper thót mình.

Y biết mình tiêu rồi.

Y đã bị phát hiện.

Y trơ mắt nhìn Du Phùng kéo khoá áo hoodie của Ngôn Dương lên bằng một tay, chỉ để lộ cặp chân ra ngoài.

Nỗi tuyệt vọng nặng trĩu đông đặc đầu óc y, trong cảm giác méo mó về thời gian y nhìn thấy động tác rút kiếm thành thạo nhanh nhẹn của Ngôn Dương.

Ngôn Dương giẫm chân trần xuống đất, cánh bướm đỏ máu lại gần từng bước một, gần đến mức Piper có thể nhìn rõ nước da tái nhợt ở cổ cậu.

Nơi đó có cả mảng dấu in tuyên bố chủ quyền, bóng loáng vì mồ hôi.

Chi chít đốm màu hoa hồng, thiêu đốt võng mạc mắt Piper như lửa cháy rừng rực.

Trái tim như đập trên màng nhĩ của Piper.

Kẻ giết người toàn thân đầy vết máu đứng trước tủ, nhìn vào kẽ hở cánh cửa, cất tiếng mang hơi thở hổn hển còn chưa hết dư vị.

“Nhìn đủ chưa?”

Lưỡi kiếm cắm xiên vào kẽ hở cánh cửa tủ, trước mắt Piper nở bừng một mảng đỏ tươi lớn hơn nữa.

Cơn đau đớn dữ dội bao trùm sợ hãi tưới đầy đầu đầy mặt y.

Trong cảm xúc sục sôi y nhìn thấy ánh sáng trắng, nói cách khác, là chào đón cái chết.
 
Chim Khách Ăn Cắp - Tây Lộc Hoàn
Chương 64: Ngoại truyện 2


Lúc Ngôn Dương mở choàng mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt là một bàn tay đứt.

Bị quẳng bừa dưới đất, mặt cắt ngang gọn gàng đến mức đáng sợ.

Cơn buồn ngủ nặng trĩu trong đầu tan biến, cậu nhìn quanh, phát hiện ra mình đang ở đỉnh một ngọn núi.

Dường như xúc giác chậm hơn nhận thức, cảm giác dinh dính dưới chân chậm chạp truyền tới não, Ngôn Dương cúi đầu, nhìn xuống chân mình, mảnh tay chân, nội tạng, xương gãy và tóc quấn vào nhau, đống hỗn độn buồn nôn đó trở thành ngọn núi dưới chân cậu.

Chẳng có lấy một làn gió, mùi máu tanh bị nhốt ở đây.

Bên vực thẳm cách đó không xa, có một người.

Người này đứng trong đống rác máu thịt, yên lặng nhìn Ngôn Dương, ánh mắt của cậu và người đó chạm nhau, muốn cất tiếng gọi tên hắn, chuyện trò đã lâu không gặp.

Nhưng miệng cậu chỉ khép mở vô nghĩa, không có bất cứ âm thanh nào.

Im lặng trong hình ảnh hoang đường, nhe nanh múa vuốt hồi lâu, lâu đến mức Ngôn Dương cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình bắt đầu bị đông đặc thành một cục bởi một thứ tình cảm nặng nề vô cớ.

Người đó hé miệng, cảm giác vô cơ trong cặp mắt màu xám trước sau như một, giọng anh trong trẻo, nhưng âm thanh xa xăm, “Chỉ hai câu.”

Ngôn Dương nhìn anh chằm chằm.

Người đó lại gần cậu từng bước một, trong đồng tử hai cặp mắt giống hệt nhau phản chiếu hai biểu cảm khác hẳn nhau.

“Ngôn Dương, hãy đi tiếp.” Người đó nói.

Tay anh đặt lên vai cậu.

“Còn nữa chính là…” Bàn tay trên vai bỗng đẩy mạnh một phát, Ngôn Dương mất trọng tâm đổ về phía sau trong chớp mắt, tiếng kêu kinh ngạc của cậu toé lửa trong lồng ngực, lời từ biệt của người ấy bị gió cuốn lướt qua tai cậu, “Tạm biệt.”

Cậu bị cuốn vào một vòng xoáy nóng bỏng, tới tận khi rơi ra khỏi thế giới đẫm máu đủ hình thù sặc sỡ ấy, xoay vòng ngã xuống đệm bông.

“Lê Chỉ!”

Cuối cùng Ngôn Dương cũng có thể phát ra âm thanh, nhưng cậu cũng thức dậy, giấc mơ dừng đột ngột trên chiếc ghế mây bập bênh.

Cậu nhìn xung quanh với nỗi u uất và mù mịt, là giàn nho và buổi chiều quen thuộc, dưới tán lá dày đặc có một người đang đứng quay lưng lại với cậu.

Gió thổi thoảng qua, dưới giàn nho, là chàng thiếu niên tóc đen chưa bao giờ ngoảnh đầu ấy, vụn nắng xuyên qua kẽ lá nho bồng bềnh trong tóc hắn.

Ngôn Dương nhận ra đây là buổi chiều đã từng mơ hàng nghìn lần ấy.

Cậu mở mắt thức giấc, nhưng vẫn là tù nhân trong giấc mơ kép này.

Ngôn Dương vô thức đứng dậy khỏi ghế mây, muốn đi tới chỗ giàn nho.

Giây phút ưỡn thẳng người, thời gian như bị cô đọng thành mũi kim đẩy người ta phát điên, khoảnh khắc đâm xuống, xung quanh lập tức trở nên ồn ào.

Tiếng gió, tiếng cười đùa, tiếng chuyện trò, pháo hoa bung nở, khoan điện xoay tròn, gào thét thảm thiết, củi cháy lách tách, không thể nói rõ bao nhiêu âm thanh xoắn vào nhau, xoáy vào não Ngôn Dương mà không cho phân bua, từng loại âm thanh vác theo những khung hình ký ức sống động đến đáng sợ, nhảy một vũ điệu vụng về trên dây thần kinh.

Ngôn Dương sững sờ bởi cơn đau đầu ập tới, sau đó không chịu nổi giơ tay ôm đầu.

Trước mắt cậu tranh sáng tranh tối, đầu óc hỗn độn, trong đau đớn cậu phát hiện ra mình đang chìm đắm trong ấm áp.

Đó là nhiệt độ của ánh nắng.

Đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được độ ấm trong giấc mơ này.

Trước kia, ánh nắng ở đây chỉ nom có vẻ trong suốt chói chang, chiếu lên da lại không có nhiệt độ.

Bây giờ thế mà Ngôn Dương lại cảm nhận được độ ấm lần đầu từ trước đến nay.

Đầu đau từng cơn, Ngôn Dương dồn được chút không gian để bối rối trong hình ảnh ký ức hỗn loạn.

Càng ép mình tập trung cảm nhận nhiệt độ khác thường này, càng phát hiện ra không đúng.

Nhiệt độ đang từ từ tăng cao, ấm áp biến thành thiêu đốt.

Ngôn Dương ngẩng phắt đầu lên, kinh hoàng nhận ra toàn bộ khoảng trời đất trước mắt như bức tranh nổi tiếng cháy trong lửa rừng rực, vô số lỗ thủng màu đen nhanh chóng ăn mòn giấc mơ của cậu.

Cậu lập tức thấy hoảng sợ, đau đớn lùi bước trước ngọn lửa. “Du Phùng!”

Cậu ra sức cất tiếng, nhưng phát hiện ra tiếng gào hét chỉ vang vọng trong đầu mình – cậu không thể thốt nên lời.

Ánh nắng và lá nho bị ngọn lửa nuốt chửng, hoá thành tro bụi bay bồng bềnh.

Tất cả sắp bị huỷ diệt, gào thét câm lặng vô ích.

Cậu thiếu niên áo đen đó lại như cảm nhận được điều gì, nghe được tiếng gào thét câm lặng trong lòng ấy.

Thiếu niên áo đen ngoái đầu, ngọn lửa chiếu sáng khuôn mặt tuấn tú của hắn, ánh mắt hắn xuyên qua tất thảy hỗn loạn và đau khổ, nhìn vào đáy mắt Ngôn Dương.

Cảnh này gần như được đóng khung trong mắt cậu.

Đêm tối xảy ra sự việc, pháo hoa rợp trời, Du Phùng không kịp ngoái đầu, vĩnh viễn lãnh đạm trong mơ hết lần này đến lần khác, gào thét cũng chưa bao giờ được đáp lại.

Mà bây giờ, ánh nắng và giàn nho vẫn như cũ, bóng lưng vẫn như cũ, thậm chí âm thanh cậu gọi tên hắn cũng không có tư cách run rẩy, nhưng người ấy lại ngoảnh đầu.

Giấc mơ xưa giờ đã thoi thóp, cuối cùng nỗi tiếc nuối ứ đọng cũng được xua tan.

Trong chốc lát, âm thanh ồn ào trong đầu Ngôn Dương rút lui tựa thuỷ triều, đau đớn biến mất, hình ảnh mất dạng, chỉ còn lại nỗi nhung nhớ không quên trước giờ giữ cho cậu thoi thóp hơi tàn.

Giấc mơ đang thiêu đốt lặng lẽ, nhưng không còn cơn đau đớn cháy bỏng vừa rồi nữa.

Ngọn lửa thầm lặng thiêu đốt giàn nho bén rễ đã lâu trong mơ thành một nhúm tro tàn, hai người nhìn nhau giữa tro bụi tung bay.

Rõ ràng trong mắt Du Phùng phản chiếu ngọn lửa hừng hực, nhưng Ngôn Dương lại nhìn thấy ảo ảnh những đồng cỏ tốt tươi rồi héo úa thấp thoáng.

Đám cháy này không giống huỷ diệt, ngược lại mang một cảm giác bất tử.

Ngôn Dương nghĩ chắc hẳn mình sẽ không còn mơ thấy giấc mộng này nữa.

Cậu lại thức dậy, trong mơ màng cậu cảm thấy mình đang di chuyển.

“Dậy rồi à?”

Ngôn Dương còn chưa hoàn toàn thoát khỏi giấc mơ vừa rồi, cậu ngây ra một lúc, mới nhận ra mình đang nằm trên lưng Du Phùng.

Màn đêm đặc quánh, ánh trăng mênh mông, Du Phùng cõng cậu đi trong đống đổ nát của xã hội xa hoa truỵ lạc, làn gió tự do thổi qua tai.

Thấy Ngôn Dương mãi không lên tiếng, Du Phùng ngoảnh đầu, hỏi thêm, “Sao thế?”

Ngôn Dương đờ đẫn trong làn gió đêm bao la, trong mắt cậu chỉ có nửa khuôn mặt của Du Phùng, trùng khớp với cặp mắt ngoảnh lại của thiếu niên áo đen trong giấc mơ.

Cậu cúi đầu, nghiêm túc vòng tay quanh cổ Du Phùng, vùi mặt vào gáy hắn, dụi nhẹ, “… Không có gì, nằm mơ thôi.”

Hình như vừa tạnh mưa, dưới đất có những vũng nước nhỏ đong đầy ánh trăng, Ngôn Dương thấy Du Phùng bất cẩn giẫm vào một vũng nước trong số đó, mặt nước gợn sóng, như giẫm vỡ một mảnh trăng bé tí.

“Mơ gì?

“Một giấc mơ rất đẹp.”

“Em không nói phải không?”

“Ha ha ha ha ha ha anh đoán xem.” Ngôn Dương không thốt nên lời, yêu hận chia lìa mà cậu từng chôn sâu cắn trả lại trong mơ, ký ức bóp nghẹn, nhưng lại bị xoá sạch bởi một giây phút ngoái đầu.

Cậu kiêng dè răng khểnh của Du Phùng cắn đau quá, mỉm cười đánh trống lảng, “Chúng ta đang đi đâu thế?”

“… Đến tương lai không biết trước.”

“Được, trả thù em vừa nhử anh phải không?”

Du Phùng không đáp, hắn bật cười khẽ, xốc Ngôn Dương trên lưng.
 
Back
Top Dưới