Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1784


Chương 1784

Giống như chuyện xảy ra xung quanh không liên quan tới anh, anh chỉ là một người đứng xem đi ngang qua.

Socrates thầm nghĩ trong lòng: Thì ra là thêu hoa trên gấm, chỉ được cái mã. Cô Laura tốn tâm cơ như vậy vì để đối phó một tên rác rưởi như này, thật sự có chút không cẩn thận. Để Socrates mình đối phó loại nhân vật quèn này, ha ha, thật là lấy dao mổ trâu đi giết gà? Lãng phí.

Socrates khinh bỉ Giang Nghĩa một lượt ở trong lòng.

Những người xung quanh kia cũng mắng đủ, mọi người thấy dáng vẻ thần kinh của Mạc Nguyên thì đều lắc đầu.

“Haizz, đi thôi, tôi không nhìn nổi nữa.”

“Giới y học nước V không những không được nở mày nở mặt, ngược lại càng vẽ càng đen, không cứu được rồi.”

Có không ít người thất vọng xoay người rời đi.

Theo bọn họ thấy, trận tỉ thí này, ngay từ đầu đã định sẵn cho sự thất bại của Mạc Nguyên.

Còn xem nữa cũng không có bất cứ ý nghĩa nào.

Chỉ có Mạc Nguyên còn đang liêu mạng đánh nhạc), anh ta thể hiện hết ra thứ mà Giang Nghĩa giao cho anh ta.

Tuy anh ta cũng không phải quá hiểu rõ tại sao Giang Nghĩa muốn làm như vậy, nhưng anh ta tin Giang Nghĩa làm vậy nhất định có dụng ý khác.

“Sư phụ, đồ nhi tin sư phụ!”

“Cho dù người khác đều cảm thấy sư phụ không đúng, đồ nhi cũng tin sư phụ nhất định có suy nghĩ của mình!”

“Tỉnh lại đi, bệnh nhân!”

“Xin hãy nhận lấy phúc mà tôi mang tới cho ông ~ ~”

Dần dần, hiện trường có thay đổi.

Tuy bệnh nhân đó vân chưa tỉnh lại, nhưng cơ thể của bệnh nhân xuất hiện điều khác thường.

Chỉ thấy dưới làn da của bệnh nhân đó có thứ gì đó đang lúc nhúc, dọc theo huyết quản của người đó mà bò loạn trong cơ thể.

“Đó là?”

Mạc Nguyên nhanh mắt, lập tức chú ý được sự khác thường trên người bệnh nhân.

Hơn nữa anh ta phát hiện, anh ta càng dùng sức đánh, thứ đó càng cựa quậy điên cuồng hơn, giống như thứ đó rất sợ tiếng chuông.

“Ha ha!”

Mạc Nguyên cười lớn một tiếng thì đánh càng điên cuồng hơn.

Những bác sĩ vốn chuẩn bị rời đi kia cũng phát giác sự thay đổi xảy ra trên người bệnh nhân, nhất thời đều dừng lại, tiếp tục quan sát.

Bọn họ đều là bác sĩ giỏi, ngay cả Mạc Nguyên cũng có thể nhìn ra, đương nhiên không thoát được mắt của bọn họ.

Thứ đó bò loạn trong cơ thể của bệnh nhân, tốc độ càng lúc càng nhanh, giống như tìm một lối ra, không muốn ở thêm một giây một phút nào nữa.

Mạc Nguyên vội vàng gõ chuông, dịch thứ đó tới lòng bàn chân của bệnh nhân.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1785


Chương 1785

Giống như chủ nông trại đuổi dê, cách Mạc Nguyên gõ chuông, làm cho thứ đó chạy nhanh theo hướng huyết quản xuống chân của bệnh nhân.

Càng ngày càng gần lòng bàn chân.

Ánh mắt của tất cả các bác sĩ đều nhìn qua, ngay cả mắt cũng không dám chớp, sợ bỏ lỡ chuyện ghê gớm.

Chân tướng cuối cùng cũng vạch ra.

Rốt cuộc thứ trong cơ thể bệnh nhân là cái gì?!

Ánh mắt của mọi người đều không tự chủ nhìn qua, trong lòng có mười nghìn dấu hỏi chấm, lẽ nào trong cơ thể của bệnh nhân đó có thứ không sạch sẽ?

Mạc Nguyên thật ra cũng không biết tại sao, anh ta chỉ là nghe theo lời của Giang Nghĩa rồi làm theo.

Nếu Giang Nghĩa nói làm như vậy có thể cứu người, vậy thì nhất định có thể cứu người, không sai được!

Mạc Nguyên tiếp tục lắc chuông, gõ nhịp, dần dần đuổi những thứ dưới làn da của bệnh nhân từ bên trong cơ thể xuống lòng bàn chân, cuối cùng những thứ đó từ chõ rạch ở lòng bàn chân chảy ra.

Một dòng máu đen xì.

Ở trong chỗ máu đó, có thứ mềm mềm giống như những con đỉa, nhìn trông cực kỳ kinh tởm.

“Đây chính là thứ khiến bệnh nhân ngủ mãi không tỉnh.

Mạc Nguyên phản ứng lại, thật ra bệnh nhân không phải thật sự bị trúng vận xấu, mà bị động vật’ không biết tên này xâm chiếm cơ thể.

Cái này giống đỉa trâu khi có người vì ăn thứ không sạch sẽ, dân tới ký sinh trùng đi vào cơ thể, từ đó biến thành kẻ đần.

Nguyên nhân bệnh của bệnh nhân cũng là như vậy.

Cái gọi là vận xấu’ chính là chỉ ký sinh trùng kiểu này.

Những ký sinh trùng giống như đỉa đều rơi vào trong chậu lửa dưới chân bệnh nhân, không sót con nào, tất cả bị đốt cháy.

Mạc Nguyên thở phào.

Nếu đã biết nguyên nhân bệnh, thật ra chuyện còn lại đơn giản hơn nhiều.

Giúp bệnh nhân rửa sạch vết thương, kiểm tra toàn thân, nghỉ dưỡng phục hồi kiểu vậy, cho dù đổi bác sĩ khác cũng có thể làm được.

Sau khi xử lý đơn giản một phen, bệnh nhân đó cuối cùng cũng mở hai mắt ra, khôi phục ý thức.

Ký sinh trùng trong cơ thể được loại bỏ sạch sẽ, đầu óc của bệnh nhân cuối cùng cũng có thể nghe sự khống chế của mình mà đi suy nghĩ.

Mạc Nguyên lau mồ hôi lạnh trên trán, nở nụ cười.

Sau khi xem hết một loại biểu hiện đặc sắc của Mạc Nguyên, những bác sĩ ở xung quanh kia đều cảm thấy hoảng.

Bọn họ vừa rồi nói cái gì?

Nói Mạc Nguyên điên rồi?

Nói cơ nghiệp trăm năm của nhà họ Mạc bị hủy hoại rồi?

Còn nói Mạc Nguyên đi theo Giang Nghĩa học làm kẻ lừa đảo, thật sự là một loại nhục nhã?

Bây giờ bọn họ còn nói ra được ư?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1786


Chương 1786

Lúc này bọn họ mới ý thức được Mạc Nguyên vừa nói bệnh nhân trúng vận xấu’ thật ra là chướng nhãn pháp, một cách nói mang tới sự trêu đùa.

Tuy bệnh nhân không phải thật sự trúng vận xấu, nhưng cũng đúng thật là bị ký sinh trùng chui vào cơ thể.

Loại ký sinh trùng này tiềm ẩn trong cơ thể của bệnh nhân, hòa làm một với máu của bệnh nhân, căn bản không dễ phát giác, đây cũng là điểm mấu chốt cho sự thất bại của mấy chục bác sĩ nổi tiếng của thủ đô.

Bọn họ đều cho rằng là bệnh tình hiếm nào đó, cần dùng thủ đoạn chữa trị tiên tiến của phương Tây mới có thể chữa khỏi.

Thế nào cũng không ngờ bệnh nhân là bị ký sinh trùng xâm nhập cơ thể.

Nếu biết sớm điểm này, thật ra mỗi một bác sĩ ở đây đều có thể dùng các cách khác nhau để giải cứu bệnh nhân; cái khó không phải là cách cứu người, cái khó là làm sao tra ra bệnh nhân rốt cuộc mắc bệnh gì.

Luận cách cứu người, bác sĩ ở đây đều giỏi hơn Mạc Nguyên.

Nhưng chỉ có Mạc Nguyên biết bệnh nhân xảy ra vấn đề ở đâu, bọn họ lại không biết, vậy nên Mạc Nguyên có thể thắng, bọn họ lại chỉ có thể thất bại.

Bọn họ đều bị tư duy rập khuôn hại rồi.

Lần này tất cả các bác sĩ đều hiểu một chuyện, tại sao Giang Nghĩa có thể nói ‘năm phút dạy cách Mạc Nguyên đánh bại Socrates.

Không phải nói Giang Nghĩa chỉ có năm phút thì có thể khiến y thuật của Mạc Nguyên có được sự tăng lên về chất hay gì.

Mà là nói, Giang Nghĩa dùng thời gian năm phút nói cho Mạc Nguyên nguyên nhân bệnh của bệnh nhân nằm ở đâu, biết nguyên nhân bệnh, dù là trình độ y thuật hiện nay của Mạc Nguyên, cũng có thể dễ dàng chữa khỏi cho bệnh nhân.

Cao, thực sự cao tay!

Đôi mắt của Giang Nghĩa quá ghê gớm.

Một bác sĩ mới nãy còn cười nhạo Giang Nghĩa bước tới, khum tay, vẻ mặt biết lõi nói: “Bác sĩ Giang, tôi thực sự xin lỗi. Lão già cổ hủ như tôi không hiểu chân tướng của sự việc nên mới trách móc nặng nề cậu. Đúng là già cả cứng đầu. Tại đây tôi muốn bày tỏ sự xin lôi chân thành nhất đến cậu.”

Giang Nghĩa mỉm cười.

Anh xua tay nói: “Ngài không cần tự trách mình. Kỳ thực tình huống vừa rồi, ngài khiển trách tôi là chuyện bình thường. Nào là dạy Mạc Nguyên trong năm phút, nào là gặp xui xẻo, lại còn khua chiêng gióng trống, quả thực là đã phạm vào điều cốt yếu của bác sĩ. Ngài vừa khiển trách vừa đau xót. Đó là biểu hiện của tinh thần trách nhiệm, vậy thì sao lại trách ngài được?”

Nghe đến đây, vị bác sĩ già càng cảm thấy xấu hổ.

Những bác sĩ xung quanh cũng giơ ngón cái tán thành.

Mà thôi!

Không cần biết y thuật người ta cao siêu tới đâu? Chỉ riêng sự khí phách này thì người thường không thể so sánh được.

Bị oan, bị đổ lỗi, bị trách móc, bị chửi bới, bị cười nhạo, nhưng không một lời phàn nàn, ngược lại còn an ủi người đã mắng anh.

Sự khí phách này thật đáng khâm phục.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1787


Chương 1787

“Bác sĩ Giang, tôi xấu hổ vì lời nói và việc làm của mình, xin hãy nhận của tôi một lạy!”

“Từ nay về sau, dù bác sĩ Giang có bảo tôi chết, tôi cũng sẽ không một lời oán hận.”

“Giới y học nước ta có được một người như Bác sĩ Giang thực sự là một vinh dự và may mắn.

“Mạc thiếu gia thật sự rất may mắn. Được bác sĩ Giang nhận làm đồ đệ, sau này nhất định sẽ có thành tựu to lớn, trở thành bác sĩ nổi tiếng hàng đầu.”

Các bác sĩ ban nãy vừa nói chuyện gay gắt với Giang Nghĩa vào lúc này đều bày tỏ sự tôn trọng vô cùng đối với Giang Nghĩa.

Giữa những người cùng ngành với nhau, cách tốt nhất để thuyết phục đối phương là dùng kiến thức chuyên môn của mình để khiến đối phương phải khuất phục.

Giang Nghĩa đã sử dụng kiến thức y học của mình để đánh bại tất cả các danh y tại đây đến nôi “đứng không vững!”

Cho dù đó là y thuật hay y đức, Giang Nghĩa cũng đều là một hình mẫu để noi theo.

Lúc này, Mạc Nguyên đi tới, hỏi: “Sư phụ, con còn có chút không hiểu, tại sao những ký sinh trùng đó lại bị tiếng chuông và trống đồng đuổi ra ngoài?”

Giang Nghĩa nói đơn giản: “Ký sinh trùng khác nhau thì có những điểm yếu khác nhau, thứ những ký sinh trùng này sợ là âm thanh chói tai. Nếu anh liên tục tạo ra loại âm thanh này xung quanh cơ thể bệnh nhân, ký sinh trùng sẽ trở nên bồn chồn, muốn lập tức trốn thoát.”

“Sau đó, anh lại đâm một lỗ ở dưới chân bệnh nhân, tạo cơ hội cho ký sinh trùng trốn thoát, tất nhiên chúng sẽ không hề do dự bỏ chạy khỏi đó.”

Mạc Nguyên lúc này mới ngộ ra.

“Thì ra là vây.”

“Nên ngay từ đầu sư phụ đã bảo con đặt một cái chậu lửa dưới chân bệnh nhân.

Trông có vẻ như là nghỉ lễ thần bí gì đó, nhưng thực tế, từ đầu thầy đã dự liệu được ký sinh trùng sẽ thoát ra khỏi lòng bàn chân, vì vậy phải sử dụng chậu lửa để đốt chết hết bọn nó!”

“Sư phụ, thầy tính toán quá chính xác và chu đáo.”

Sau khi nghe cuộc trò chuyện giữa Mạc Nguyên và Giang Nghĩa, các bác sĩ khác càng cảm nhận được thực lực mạnh mẽ của Giang Nghĩa.

Ngay từ đầu, Giang Nghĩa đã dự đoán được kết thúc như vậy.

Nói gì mà xui xẻo, đánh trống khua chiêng, rồi còn cho đặt một chậu lửa, trông có vẻ như đang thực hiện một nghị lễ linh tinh, nhưng thực tế, tất cả những việc đó đều chuẩn bị để đối phó với ký sinh trùng.

Những người khác chỉ có thể nghĩ tới một bước, hai bước, ba bước, nhưng Giang Nghĩa lại có thể nhìn thấy kết quả từ điểm xuất phát trong nháy mắt.

Thực lực này thật đáng khâm phục.

Các bác sĩ nổi tiếng lại chắp tay, phục sát đất.

Nhất thời, thái độ của mọi người đối với Giang Nghĩa đã thay đổi 180 độ, điều này hoàn toàn làm sụp đổ sự tưởng tượng của Socrates.

Ông ta vốn tưởng rằng thông qua cuộc thi này, có thể khiến Giang Nghĩa nhục nhã, khiến cho Giang Nghĩa hoàn toàn không thể ngẩng đầu ở thủ đô, nhưng kết quả thì sao?

Kết quả là … Socrates thất bại thảm hại.

“Làm sao có chuyện này được?” Socrates tuyệt vọng nhìn đám đông, hoàn toàn không thể hiểu tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1788


Chương 1788

Giang Nghĩa nhẹ nhàng nói: “Ông có biết tại sao mọi chuyện lại thế này không? Thật ra rất đơn giản. Ông dùng “cổ thuật” của nước chúng tôi để đối phó với chúng tôi.

Loại thủ đoạn “Múa rìu qua mắt thợ” này thật nực cười. Nếu ông sử dụng y thuật phương Tây do ông nghiên cứu tìm tòi, có lẽ, Mạc Nguyên thật sự không thể đấu lại ông.

Nói cái gì mà “Gậy ông đập lưng ông”, ha ha, cuối cùng lại chỉ là múa rìu qua mắt thợ, đúng là mất mặt mà.

Socrates thở dài thườn thượt.

Cứ thua như vậy sao?

Thua trận so tài này tương đương với mất cơ hội hẹn hò với cô Laura, không thể, tuyệt đối không thể!

Socrates mặt lạnh lùng nói: “Không, ván này không tính, chúng ta bắt đầu lại.”

Thế này mà cũng được á?

Các bác sĩ đều dành những ánh nhìn khinh thường cho ông ta.

“Ông không biết xấu hổ à?”

“Thua là thua, ván này không tính á. Ông có biết cách viết hai chữ “xấu hổ” như thế nào không?”

Socrates không chịu thừa nhận mà mắng: “Đám rác rưởi các người thì biết gì? Sân chơi của tôi do tôi quyết định! Tôi bảo ván này không tính thì không tính, ba ván th hai. Nếu như có năng lực, Mạc Nguyên thăng tôi một ván nữa, tôi sẽ thừa nhận thất bại, như thế nào?”

Để hẹn hò với Laura, Socrates đã đưa tỉnh thần “vô liêm sỉ” phát huy đến cực điểm.

Mạc Nguyên vừa lo lăng vừa tức giận.

Là một bác sĩ mà sao ngay đến chút phẩm đức này cũng không có?

Anh ta gầm lên: “Các người đã thua rồi, theo thỏa thuận giao bảng hiệu của bên các người ra đây!”

Socrates cười ha ha, búng tay, ngay lập tức, bảy tám nhân viên bảo vệ lao ra, bao vây Mạc Nguyên và Giang Nghĩa.

Nói không lại thì bắt đầu động chân động tay.

Những người phương Tây này thực sự không biết xấu hổ.

Socrates bĩu môi kênh kiệu, khinh khỉnh nói: “Tức giận với tôi sao? Các người cũng phải có năng lực đúng không? Còn láo nháo nữa, là mấy phút sau tôi sẽ ném các người ra ngoài!”

Các danh y muốn giúp đỡ, nhưng mấy tên nhân viên bảo vệ đã đồng loạt rút gậy ra, khiến bọn họ sợ tới nỗi không dám cử động.

Toàn là bác sĩ chữa bệnh cứu người, họ không biết đánh nhau.

Mà những bác sĩ nổi tiếng này đã có tuổi, đâu phải là đối thủ của các tên bảo vệ khoẻ mạnh cường tráng? Mười người cũng chẳng đánh lại một người.

Nhìn những nhân viên bảo vệ mạnh mẽ cường tráng xung quanh, Mạc Nguyên trở nên lo lăng.

“Tưởng bên các ông nhiều người mà tôi sợ à?

“Vì danh tiếng của nhà họ Mạc, vì tôn nghiêm của đất nước, tôi sẽ liều mạng với các người!”

Người trẻ tuổi thì tính tình nóng nảy mà.

Mạc Nguyên lao về phía Socrates.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1789


Chương 1789

Socrates cười khinh bỉ nói: “Đúng là một tên ngốc không có đầu óc, cậu cho rằng cậu có thể chạm vào tôi sao? Nếu hôm nay cậu có thể đụng tới một cọng lông của tôi, coi như là tôi thua cuộc.”

Mấy nhân viên bảo vệ khác ngay lập tức bao vây ông ta lại.

Họ vung gậy đánh vào người Mạc Nguyên, không cho Mạc Nguyên có cơ hội đến gần Socrates.

Đúng lúc này, một cây kim màu bạc phóng ra, vù vù, đâm thắng vào chân của một người đàn ông cao lớn.

Trong phút chốc, hai chân của người đàn ông cao lớn bị phế, cả người ngã xuống.

Vút vút vút. Những cây kim bạc lần lượt bay ra, liên tục châm vào đùi và cánh tay của nhân viên bảo vệ. Tay chân bọn chúng cứ thế bị phế hết, từng người một ngã ra đất, kêu lên thảm thiết.

Trong vòng chưa đầy mười giây, gần mười nhân viên bảo vệ mạnh mẽ cường tráng đã bị hạ gục.

Mọi người nhìn về hướng kim bạc phóng ra, liền thấy Giang Nghĩa đang cầm trong tay một cái hộp, bên trong cái hộp là những cây kim sắc nhọn màu bạc, vừa rồi chính Giang Nghĩa đã dùng những cây kim bạc này để hạ mấy tên bảo vệ to khoẻ kia.

Một lần nữa, các bác sĩ nổi tiếng phải thán phục Giang Nghĩa.

Nhìn mà xem, người ta y thuật cao minh, y đức cao thượng cũng thôi đi, mà người ta còn có công phu giỏi. Điều quan trọng nhất là còn trẻ như thế mà người ta đã là chủ tịch của một tập đoàn lớn.

Dù xét theo mặt nào thì anh cũng là một siêu thiên tài hạng nhất.

Người như anh hệt như một cái bug vậy, sự tồn tại của anh không công bằng đối với những người bình thường.

“Đó là may mắn, vừa là bất hạnh của chúng tôi khi được ở cùng thời đại với Bác sĩ Giang.

“May mắn là chúng tôi đã chứng kiến cái gì được gọi là “Con cưng của trời”.”

“Bất hạnh là cho dù chúng tôi có làm gì, cũng không thể vượt qua anh ấy, chúng ta sẽ mãi chỉ là những vật làm nền.

Một số người vốn dĩ từ khi sinh ra đã là ngôi sao sáng nhất.

Giang Nghĩa chính là loại người này.

“Sư phụ, cảm ơn!”

Có sự giúp đỡ của Giang Nghĩa, Mạc Nguyên dễ dàng vượt qua phòng tuyến nhân viên bảo vệ, nắm lấy cổ áo Socrates, giơ cao nắm đấm.

Lần này, Socrates đã hoàn toàn xong đời…

Mạc Nguyên lạnh lùng nói: “Vừa rồi ông nói cái gì? Hôm nay chỉ cần tôi chạm vào một sợi lông của ông là xem như ông thua? Ha ha, tôi không chỉ động lông của ông mà tôi còn nhổ trụi hết lông trên người ông đấy!”

Mạc Nguyên đấm thẳng vào Socrates, đánh đến nỗi ông ta hoa cả mắt.

Sau đó, anh ta cưỡi thẳng lên người Socrates, vươn tay bứt tóc của Socrates, dùng tay bứt, dùng kéo cắt, dùng dao phâu thuật xén, làm cho quả đầu vàng của Socrates “sạch sẽ bóng loáng”.

Socrates cố gắng vùng vẫy một cách tuyệt vọng, nhưng ông ta không phải đối thủ của Mạc Nguyên.

“Cậu trai, tôi biết lỗi rồi, xin hãy tha cho tôi.

“Tôi thua, tôi thật sự nhận thua, không cần thi ba ván nữa, tôi thừa nhận cậu thăng mà vẫn không được sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1790


Chương 1790

“Buông tôi ra, đừng cắt tóc tôi, tôi sẽ trả lại biển hiệu cho cậu!”

Cho dù Socrates có van xin khóc lóc bao nhiêu đi chăng nữa cũng vô ích.

Mạc Nguyên đã cạo sạch tóc, râu và lông mày của ông ta, ném chúng lên trời.

“Đồ quỷ Tây Dương!”

“Theo thỏa thuận, từ nay về sau cấm các ngươi bước chân vào nước V của chúng ta.

“Nếu không, tôi gặp lần nào đánh lần nấy.

Lần sau, tôi không chỉ cạo hết tóc trên đầu của ông, mà còn cạo sạch lông trên người ông!

Dứt lời, anh ta cho Socrates một cú đá thật mạnh vào mông.

Socrates vừa đau đớn vừa xấu hổ, cuộn mình trong góc, hai tay ôm đầu. Không dám hó hé gì, khóc bù lu bù loa.

“Các anh em, xông lên với tôi, lấy lại những thứ của chúng ta!”

“Đi, đi theo Mạc thiếu gia, xông lên!”

Các bác sĩ vui mừng khôn xiết, đi theo Mạc Nguyên lên lầu, lấy lại những gì Socrates đã cướp đi của họ.

Trận hôm nay đúng là đã hết cả người!

Ở dưới lầu, Bạch Dương bất lực lắc đầu, nói với Giang Nghĩa: “Thống soái, tính tình của đồ đệ ngài quá hung hấn, quá trẻ trâu, e là sau này khó quản?”

Giang Nghĩa mỉm cười đáp lại: “Thanh niên thì phải cho ra thanh niên, nếu cậu mới hơn hai mươi tuổi trẻ trung mà đã có dáng vẻ như ông cụ non, vậy còn là thanh niên gì nữa?”

Anh nhìn đám đông ồn ào trên lầu, hài lòng nói: “Tôi thích tên đồ đệ này.”

Giang Nghĩa đợi trong xe 20 phút thì Mạc Nguyên và những người khác mới bước ra ngoài mang theo tấm biển hiệu to tướng.

“Sư phụ, xin lỗi để sư phụ phải đợi.” Mạc Nguyên cười nói.

Dù sao thì tuổi trẻ tràn đầy sức sống. Sau khi bị Mạc Nguyên dày vò như thế, cả đời này Socrates sẽ không bao giờ muốn đặt chân đến thủ đô một lần nào nữa.

“Lên xe đi, tôi đưa cậu về.”

“Cảm ơn sư phụ”

Chiếc Ferrari màu đỏ sâm phi hết cỡ, thoải mái tự tại như tâm trạng Mạc Nguyên vậy.

Bệnh tình của cha anh ta đã được chữa khỏi, biển hiệu của gia tộc cũng cướp về được, mặt mũi trong giới y dược cũng đã vớt lại được, chỉ trong một ngày anh ta trải qua ranh giới giữa thiên đường và địa ngục.

Hai tiếng trước Mạc Nguyên vấn còn đau khổ tột độ, hai tiếng sau chỉ muốn gắn cho mình một đôi cánh để bay lên trời!

Mà tất cả những điều này đều do Giang Nghĩa cho anh ta.

Ở nhà thuốc Văn Tinh.

Socrates bị đánh nặng đến nỗi mặt mũi bầm dập, nói chuyện không lưu loát nổi.

Sau khi tất cả những kẻ đến gây chuyện đã đi hết, cánh cửa tầng hai từ từ mở ra, một bóng người xinh đẹp bước ra, chính là Laura.

Sắc mặt cô ta trầm xuống hẳn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1791


Chương 1791

Cô ta đã nhìn thấy tất cả những gì xảy ra ban nãy.

Vốn tưởng rằng cuối cùng cũng có cơ hội dạy cho Giang Nghĩa một bài học, nhưng ai biết răng tên Socrates vô dụng này lại phá hỏng mọi thứ.

“Cô Laura, cô Laura!” Socrates trườn về phía Laura với khuôn mặt sưng tấy, khóc lóc kêu lên: “Cô Laura, tôi đã bị người ta đánh rất nặng.

Laura tức giận đến mức muốn nhồi máu cơ tim, chẳng buồn nhìn ông ta.

Socrates tiếp tục nói: “Tôi không được khỏe, cô Laura, cô có thể gọi bác sĩ cho tôi không? Ngoài ra, mặc dù tôi chưa xử lý Giang Nghĩa, nhưng nể mặt tôi không có công lao cũng có khổ lao, cô có thể đồng ý hẹn hò với tôi không? Cô Laura, tôi thật sự thật lòng với cô, tôi yêu cô rất nhiều, xin cô hãy hẹn hò với tôi.”

Laura ngán ngẩm.

Tên đàn ông này hết thuốc chữa rồi.

Điều Laura muốn là giết Giang Nghĩa, nhưng sau chuyện này, Giang Nghĩa trở nên nổi tiếng hơn và có tiếng tăm hơn.

Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, mọi chuyện hoàn toàn không theo ý muốn.

Laura ngay cả suy nghĩ muốn giết Socrates còn có nữa là, ở đấy mà hẹn hò?

Cô ả nhìn Socrates nằm trên mặt đất, lạnh lùng nói: “Không phải ông thua người ta rồi sao? Từ nay về sau không được phép bước chân vào thủ đô! Mau cút đi, nếu không, cho dù Giang Nghĩa không tìm ông tính sổ thì tôi cũng không tha cho ông đâu!”

Trái tim của Socrates tan vỡ.

“Cô Laura, sao cô có thể nói vậy?”

“Tôi làm tất cả những điều này là vì cô, sao cô có thể thấy chết không cứu được?”

“Đây là cách cô đối xử với người cô yêu sâu đậm à?”

Người yêu sâu đậm?

Laura nghe mà buồn nôn.

Cô ta vốn đã cực kỳ ghét đàn ông, lúc này trong lòng tràn đầy thù hận với Socrates, cô ta giâm lên tay Socrates, gót giày như muốn đâm sâu vào da thịt, khiến Socrates gào khóc kêu cha gọi mẹ.

“Đau quá, đau quá, buông ra!”

Laura cảnh cáo lần cuối: “Cho ông nửa ngày, nếu sau 12 tiếng nữa ông còn ở thủ đô, tôi sẽ lấy đầu ông làm bồn cầu!”

Nói xong cô ta bỏ đi ngay.

Socrates khóc không ra nước mắt.

Từ trước đến nay, tất cả những gì ông ta làm đều vì Laura, nhưng cuối cùng, chỉ đổi lại sự thân bại danh liệt, cả đời này không thể đặt chân đến thủ đô.

Những giọt nước mắt tủi thân ngay lập tức tuôn ra, ông ta khóc như một đứa trẻ.

Sau khi Laura rời Nhà thuốc Văn Tinh, cô ta lái xe thẳng về Khoa học kỹ thuật Trọng Môn, nhốt mình trong văn phòng uống rượu.

Kế hoạch ba lần bảy lượt thất bại, lẽ nào thật sự không có cách nào để đối phó với Giang Nghĩa ư?

Càng nghĩ càng thấy khó chịu, càng khó chịu lại càng uống nhiều, càng uống nhiều lại càng tức giận.

Đúng lúc này, cánh cửa mở ra.

Chủ tịch hội đồng quản trị Lão gia Rết, chống gậy run rẩy bước vào.

“Ba nuôi!” Laura để ly rượu xuống, bước nhanh tiến lên đỡ Lão gia Rết vào phòng ngôi xuống: “Ba nuôi, ngài còn chưa khỏi bệnh, sao lại xuất viện rồi?”

“Nếu ba không xuất viện nữa, con sẽ bị tên Giang Nghĩa kia ức h**p đến chết.”

Laura cúi đầu: “Ba nuôi, ba biết hết chuyện hôm nay rồi à?”

Lão gia Rết mỉm cười: “Chuyện lớn như vậy sao mà giấu được ta? Thực ra, từ khi con tiếp cận Socrates, ta đã biết là không đáng tin cậy, người nước ngoàioài làm việc thích đao to búa lớn, không biết chừa đường lui.

Muốn đối phó với Giang Nghĩa phải dựa vào chính chúng ta.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1792


Chương 1792

Laura hỏi: “Vậy ba nuôi, ba có ý tưởng gì không?”

Lão gia Rết cười tủm tỉm: “Cũng không phải là ý kiến hay, chỉ là ta vừa mới làm chút chuyện, tặng cho Giang Nghĩa chút bực tức.”

“Tặng bực tức?”

“Đồ đệ Giang Nghĩa mới thu nhận Mạc Nguyên, mặt tiền của nhà họ suốt thời gian qua luôn bị người khác dòm ngó. Ba chỉ nói vài lời, bảo bọn họ nhanh chóng cướp lấy mặt tiền mà thôi.

Laura mỉm cười: “Đúng vậy, mặc dù không động được gì đến Giang Nghĩa, nhưng ít nhất cũng làm cho anh ta khó chịu! Thỉnh thoảng thêm chút phiền phức cho anh ta, thật ra cũng rất tốt!”

Ở bên kia.

Chiếc Ferrari màu đỏ sâm dừng trước cửa Tiệm thuốc Hồng Hội.

“Tới rồi.” Bạch Dương thắng xe nói.

Cửa mở, Giang Nghĩa và Mạc Nguyên theo hai bên trái phải bước ra ngoài.

Mạc Nguyên vội vàng khiêng bảng hiệu ra, vừa khiêng vừa hét lớn: “Ba, ba mau ra xem, con lấy lại bảng hiệu nhà chúng ta rồi!”

Theo suy nghĩ của Mạc Nguyên, ba anh Mạc Thanh Tùng hắn là nên chạy ào ra mới phải.

Nhưng thực tế là anh gọi liên tục ba bốn lần mà không ai trả lời.

“Đi ra ngoài rồi à?”

“Không đúng, cửa vẫn mở mà!”

Mạc Nguyên mang biển hiệu vào phòng nhìn vào trong thì thấy ba mình, Mạc Thanh Tùng, đang ngồi trên chiếc ghế bành ở giữa sảnh, nhóm nhân viên đang đứng phía sau.

Mà đối diện là một nhóm người khác, dần đầu là một nam thanh niên quấn dải băng đô đỏ trên đầu.

“Ba, con lấy lại biển hiệu của nhà chúng ta rồi nè, sao ba không tới xem?” Mạc Nguyên vừa nói vừa đặt biển hiệu xuống.

Mạc Thanh Tùng vấn không có đáp lại, chỉ nhìn chằm chằm tên băng đô đỏ ở đối diện.

Mạc Nguyên cau mày muốn hét lần nữa, nhưng bị Giang Nghĩa phía sau vỗ vỗ vai, ra hiệu không nói chuyện.

Giang Nghĩa bước vài bước đi đến chỗ Mạc Thanh Tùng, mỉm cười nói: “Ồ, ông chủ Mạc đang khám bệnh cho người ta à?

Khi Mạc Thanh Tùng nhìn thấy Giang Nghĩa đi tới, trong mắt hiện lên tia hy vọng, nhưng chưa kịp nói chuyện, tên băng đô đỏ đã hét vào mặt Giang Nghĩa: “Ông đang bàn chuyện, mẹ mày là cái thá gì? Cút!”

Có thế nhận thấy rõ sự khác biệt về thái độ.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

. Nếu là người khác, có lẽ đã bị hắn doạ sợ rồi, nhưng không may lại gặp phải Giang Nghĩa, hoàn toàn không có tác dụng gì.

Giang Nghĩa tiếp tục đi về phía trước như không nghe thấy.

“Ơ, mày bị điếc à?’ Tên băng đô đỏ đưa tay ra nắm lấy cổ áo của Giang Nghĩa, nhưng không hiểu vì lý do gì, thân hình của Giang Nghĩa đột nhiên lắc một cái, “lướt” qua trước mắt tên băng đô đỏ.

Cảm giác ấy như một bóng ma.

Tên băng đô đỏ sững sờ nhìn bàn tay mình, một lúc sau cũng không có phản ứng gì.

Giang Nghĩa bước tới gần Mạc Thanh Tùng cười hỏi: “Ông chủ Mạc, bụng tôi hơi khó chịu. Có thể cho tôi chen hàng, xem bệnh trước cho tôi được không.”

Mạc Thanh Tùng xua tay: “Cậu Giang, lão đây sợ là lực bất tòng tâm rồi.”

“Tại sao?”

“Bởi vì cửa tiệm này sắp bị người ta ép bán đi rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1793


Chương 1793

Phải bán cửa hiệu?

Mạc Nguyên vừa nghe lời này thì mặt lập tức đỏ bừng.

“Ai to gan vậy, dám động đến cửa hiệu tuổi đời trăm năm của nhà họ Mạc chúng tôi?”

Người đàn ông đeo băng đỏ cười ha ha: “Là ông đây to gan đấy! Bất động sản Cường Long chúng tôi sẵn sàng chi ra chín mươi tỷ mua lại toàn bộ mặt bằng tiệm thuốc Hồng Hội. Các người cầm số tiền này, tìm một chỗ khác mở bừa một cửa hiệu, vậy không phải được rồi sao?”

Mạc Nguyên nổi giận nói: “Anh nói cái gì vậy? Cửa hiệu trăm năm tuổi mà mở bừa được sao? Nhà họ Mạc chúng tôi đã kinh doanh ở đây hơn trăm năm, là cửa hiệu lâu đời, toàn bộ thủ đô chỉ có duy nhất một cái, không có cái thứ hai. Đây là tín ngưỡng, là tôn chỉ, là kế thừa!”

Người đàn ông đeo băng đô đỏ cười giễu cợt hai tiếng: “Mấy thứ anh nói chẳng liên quan gì đến tôi, tôi chỉ biết mảnh đất này Bất động sản Cường Long chúng tôi muốn me Mạc Nguyên lạnh lùng nhìn anh ta: “Anh nói muốn là được sao? Mảnh đất này của nhà anh hả?”

Người đàn ông đeo băng đô đỏ vẫn cười: “Mảnh đất này không phải của tôi, nhưng cũng không phải của nhà họ Mạc các người, đúng chứ?”

Về bản chất, mảnh đất này không thuộc về bất kỳ nhà nào mà thuộc về chính phủ.

Chỉ bởi vì cửa hiệu trăm năm tuổi đời nhà họ Mạc là biểu tượng của nơi đây nên phía chính phủ với mục đích kế thừa dân tộc, chưa từng dùng đến mảnh đất này, hàng năm cho nhà họ Mạc thuê ở một mức giá nhất định.

Mạc Nguyên nói: “Mảnh đất này là của chính phủ, hàng năm chúng tôi đều đóng tiền đúng hạn, hợp pháp hợp lý, anh dựa vào cái gì mà động đến đất của chúng tôi?”

Người đàn ông đeo băng đô đỏ nhún vai: “Xin lôi, từ nay về sau, mảnh đất này sẽ không cho các người thuê nữa, chính phủ sẽ cho Bất động sản Cường Long thuê.”

“Nói bậy!”

“Không tin hả?” Người đàn ông đeo băng đô đỏ ngẩng đầu lên, ngạo mạn nói: “Giới thiệu chút, tôi tên Vũ Cao Phong, tổng giám đốc Bất động sản Cường Long.

Không chỉ tiệm thuốc Hồng Hội của các người, mà phía chính phủ đã cho Bất động sản Cường Long thuê cả con phố này rồi.”

“Tất cả thủ tục đã hoàn tất, cũng được chính phủ cho phép, Bất động sản Cường Long chúng tôi cũng là hợp lý hợp pháp.

Nếu không tin các người có thể kiểm tra, chúng tôi sẽ cung cấp đầy đủ giấy tờ thủ to: “Thế nào, còn muốn nháo nữa không?”

Trước những lời của Vũ Cao Phong, Mạc Nguyên bị á khẩu không trả lời được.

Nếu như phía chính phủ thực sự cho Bất động sản Cường Long thuê cả con phố, châu chấu đá xe, anh ta không muốn cũng phải nhường.

Vũ Cao Phong nói tiếp: “Thật ra cái tiệm thuốc cổ của nhà các người chẳng kiếm được bao tiền, mở ở nơi phồn hoa như vậy, đúng là lãng phí tài nguyên.”

“Sau khi Bất động sản Cường Long tiếp quản, sẽ lập tức dỡ tiệm thuốc, xây một nhà hàng lớn cho khách du lịch. Đến lúc đó xây nhà hàng Tứ Xuyên hay Hồ Nam, sẽ bàn sau.”

“Dù sao có là món ăn nào, tôi cũng nhất định làm cho nhà hàng phát đạt, kiếm thật nhiều tiền, không giống như tiệm thuốc tồi tàn của anh, quanh năm không kiếm nổi mấy đồng.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1794


Chương 1794

Dỡ tiệm thuốc trăm năm tuổi đời để xây nhà hàng?

Chỉ vì tiền?

Mạc Nguyên càng nghe càng tức giận: “Tiền tiền tiền, ngoài tiền ra, anh còn biết gì nữa không? Truyền thừa dân tộc, nghề thủ công, tất cả những thứ này đều bỏ hết sao?”

Vũ Cao Phong giang hai tay ra: “Xin lỗi nhé, tôi là thương nhân, trên thương trường chỉ bàn chuyện kinh doanh. Được rồi, các người cũng đừng cố chấp nữa, tôi sẽ không bạc đãi các người. Chín mươi tỷ, số tiền này có thắp đèn lồng cũng khó tìm được. Mau ký hợp đồng chuyển nhượng, cầm tiền đi chỗ khác mà mở cửa hiệu mới, đừng ở đó cản con đường tài lộ của Bất động sản Cương Long chúng tôi.”

Đứng trước tiền tài, cái gọi là tôn chỉ, kế thừa, nghề thủ công, cũng không chịu nổi một đòn.

Mạc Nguyên cũng không còn gì để nói.

Cuối cùng anh ta nhìn về phía Mạc Thanh Tùng, hỏi: “Ba, những lời anh ta nói là thật sao?”

Mặt Mạc Thanh Tùng xám đen: “Một nửa là thật, một nửa là giả.”

“Là sao ạ?”

“Thực ra, nhà họ Mạc chúng ta là cửa hiệu có tuổi đời trăm năm, vì mục đích kế thừa văn hóa, chính phủ đặc biệt cho phép tiệm thuốc Hồng Hội nhà họ Mạc mở ở đây, bất kỳ thế lực nào cũng không được động đến, tuy nhiên, cần có điều kiện.”

“Điều kiện?”

“Ừ. Nếu việc kinh doanh nhà họ Mạc đi xuống, hoặc nhà họ Mạc chủ động từ bỏ cửa hiệu, thì phía chính phủ sẽ thu hồi đất”

Nói một cách khác, cái được chính phủ công nhận chín là bảng hiệu, là cửa hiệu lâu đời nhà họ Mạc.

Chỉ cần cửa hiệu vẫn còn, thì không ai được động tới!

Mạc Nguyên kích động nói: “Tiệm thuốc nhà họ Mạc vẫn còn, theo quy định, anh không có quyền lấy mảnh đất này đi!”

“Ha ha.” Vũ Cao Phong cười chế nhạo vài tiếng, nói: ‘Ai cũng biết, Mạc Thanh Tùng thua bác sĩ ngoại quốc, bảng hiệu nhà họ Mạc cũng đã bị cướp đi, chuyện này chẳng lẽ không tính là kinh doanh đi xuống? Còn không phải là từ bỏ cửa hiệu rồi sao?”

Mạc Nguyên chỉ vào bảng hiệu vừa giành lại, nói: “Anh có thể thấy rõ, chúng tôi đã lấy lại bảng hiệu! Cửa hiệu nhà họ Mạc vẫn còn đó!”

Vũ Cao Phong lại cười khẩy: “Ai mà biết được anh có thuê người làm bừa một tấm không?”

“Anh không tin, có thể đi tìm hiểu, bác sĩ ngoại quốc kia đã bị Mạc Nguyên tôi đánh bại! Từ nay về sau, ông ta sẽ không bao giờ đặt chân tới thủ đô nửa bước. Bảng hiệu, thể diện của nhà họ Mạc đều giữ được!”

Vũ Cao Phong nhún vai: “Ồ, thế thì đã sao?

Anh cho là lấy lại được bảng hiệu thì giữ được cửa hiệu nhà họ Mạc sao?”

“Như vậy không tính?”

“Dĩ nhiên không tính.”

“Dựa vào cái gì?”

Vũ Cao Phong ngẩng đầu lên, bày ra dáng vẻ khinh khỉnh: “Giống như một cô gái trong trắng, sau khi bị người ta làm nhục, cho dù bắt được thủ phạm, thậm chí xử tử tên đó, cô ta cũng không thể lấy lại được trinh tiết, bị làm nhục rồi thì không còn trong trắng nữa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1795


Chương 1795

Anh ta chỉ vào biển hiệu nhà họ Mạc, nói: “Cái biển hiệu nhà họ Mạc các người giống như cô gái bị làm nhục kia, cho dù đã đánh bại, trừng trị thủ phạm, nhưng đồ đã bị làm bẩn, có lấy lại được cũng vô dụng.”

“Cửa hiệu nhà họ Mạc đã không còn kể từ khi bảng hiệu bị bác sĩ ngoại quốc lấy mất!”

Lời vừa buông ra, Mạc Nguyên á khẩu.

Có vẻ như đối phương đang cưỡng từ đoạt lý nhưng không hiểu sao anh ta lại không thể phản bác được.

Mạc Thanh Tùng cúi đầu, không nói nên lời.

Đến giờ phút này, Mạc Nguyên mới nhận ra, hóa ra không phải cứ lấy lại bảng hiệu là được, danh tiếng mất, nhân duyên mất, tín nhiệm mất, tất cả đều phải cố gắng gấp đôi mới tìm lại được.

Đáng tiếc, Vũ Cao Phong không có ý định cho anh ta cơ hội để tìm lại.

Anh ta nói tiếp: “Trước mắt chỉ có một con đường, ký hợp đồng chuyển nhượng, sau đó tìm một nơi khác mở cửa hiệu, không còn lựa chọn nào khác.”

Có vẻ như anh ta nói đúng.

Ba con nhà họ Mạc đồng thời im lặng, hai tay nắm chặt, không cam lòng nhưng lại không làm gì được.

Lúc này, Giang Nghĩa bỗng nhiên lên tiếng: “Giám đốc Vũ, hình như anh nhầm một chuyện.”

Vũ Cao Phong khẽ cau mày: “Chuyện gì?”

“Tôi vừa nhờ người hỏi rõ về điều khoản phía chính phủ, quy định là nếu cửa hiệu không giữ được hoặc nhà họ Mạc không có kế hoạch kinh doanh nữa, thì có thể chuyển nhượng cửa hiệu.

Vũ Cao Phong gật đầu: “Vậy thì sao?”

Giang Nghĩa cười: “Ý tứ không phải quá rõ rồi sao? Phía chính phủ chỉ nói là có thể chuyển nhượng, nhưng không hề nói sẽ chuyển nhượng cho Bất động sản Cường Long các anh.

Vũ Cao Phong khinh thường nói: “Đúng là như vậy, nhưng trong lĩnh vực này, ai dám tranh với Bất động sản Cường Long chúng tôi? Hay nói đúng hơn, ai có đủ tiềm lực tài chính mà tranh với chúng tôi?”

Giang Nghĩa không nhanh không chậm châm một điếu thuốc, nhẹ nhàng nói: “Vừa hay, tôi cũng vừa ý mảnh đất này, muốn lấy VC@n Vũ Cao Phong ban đầu nhíu mày, sau đó cười lớn.

“Cậu? Cậu là cái thá gì?”

“Nghe đến Bất động sản Cường Long bao giờ chưa? Trong lĩnh vực này chúng tôi có quyền định đoạt!”

“Tranh địa bàn với chúng tôi, cậu xứng sao?”

Giang Nghĩa nhẹ giọng nói: “Xứng hay không xứng còn phải nhìn xem ai nhiều tiền hơn, có câu, ai trả giá cao thì người ấy được. Không phải anh bảo trả chín mươi tỷ sao? OK, tôi trả một trăm năm mươi tỷ.”

Lúc nói ra lời này, Giang Nghĩa không hề chớp mắt, một trăm năm mươi tỷ này đối với anh chẳng là gì cả.

Hiện tại Giang Nghĩa đang ngồi trên ba quả núi vàng, Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, Giải trí Ức Châu, Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, chỉ cần một trong số chúng là có thể đè chết Bất động sản Cường Long rồi, chứ đừng nói đến ba quả núi vàng hợp lại.

Nhưng Vũ Cao Phong không biết điều này.

Anh ta nhìn Giang Nghĩa từ trên xuống dưới: “Nhóc con, đừng dùng toàn bộ tiền tiêu vặt thách thức túi tiền của tôi. Cậu có biết một năm Bất động sản Cường Long kiếm được bao nhiêu tiền không?”

“Một trăm năm mươi tỷ hả? Ha ha, hiện tại tôi ra giá ba trăm tỷ!”

“Cậu có theo kịp…”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1796


Chương 1796

Vũ Cao Phong còn chưa nói xong, Giang Nghĩa trực tiếp nói: “Tôi trả sáu trăm tỷ.”

Ra giá gấp đôi!

Không hề do dự!

Vũ Cao Phong sửng sốt mất mấy giây, giá trị thực của mảnh đấy này chỉ khoảng hai trăm mười tỷ, bỏ ra sáu trăm tỷ để mua lại?

Điên rồi sao? Anh ta trợn mắt nhìn Giang Nghĩa: “Này, cậu có biết giá thị trường không đó? Ra giá bậy bạ gì vậy?”

Giang Nghĩa nhả một hơi khói: “Không còn cách nào khác, tiền nhiều quá tiêu không hết. Anh có lấy không? Sau này anh chết, tôi sắp xếp người đến đốt cho anh một ít”

Lời nói đúng là độc địa.

Vũ Cao Phong nghiến răng nói: “Nhóc con, cậu điên rồi hả?”

Giang Nghĩa nhẹ giọng nói: “Có giỏi thì ra giá tiếp đi.”

“Làm như tôi không dám?”

“Anh dám?”

Vũ Cao Phong lấy lại bình tĩnh, ra ngoài gọi điện thoại cho chủ tịch Khoa học kỹ thuật Cường Long, kể lại tình hình hiện tại, sau cùng nhận được câu trả lời: trong vòng 1500 tỷ có thể thoải mái ra giá.

Có được cam kết của chủ tịch, Vũ Cao Phong đã có kế hoạch.

Anh ta đi thẳng vào cửa hiệu, miệng cong lên đầy tự đắc: “Hừ, nhóc con, giờ tôi sẽ cho cậu biết thế nào là…”

Anh ta chưa kịp nói xong, Giang Nghĩa đã ngáp một cái: “Vừa rồi ra giá sáu trăm tỷ, quả là sự sỉ nhục đối với một cửa hiệu có tuổi đời năm trăm năm, để tỏ lòng tôn kính, tôi sẽ tăng lên 3000 tỷ.

Phụt!

Vũ Cao Phong thiếu chút nữa thì rớt cả hàm.

Anh ta vừa nhận được giá cao nhất từ phía chủ tịch là 1500 tỷ, Giang Nghĩa vừa mở mồm nói luôn 3000 tỷ, gấp đôi! Đùa gì vậy?

Không tài nào theo kịp tiết tấu của đối phương?

Thật sự là tiền nhiều quá tiêu không hết?

Một miếng đất chỉ có giá khoảng 210 tỷ mà dùng đến 3000 tỷ để mua? Điên rồi, đúng là điên thật rồi.

Vũ Cao Phong tức giận đến mức đầu bốc khói, giá cao như vậy anh ta không theo được, nhưng anh ta có chết cũng không tin đối phương có thể đưa ra 3000 tỷ.

Anh ta chỉ vào Giang Nghĩa: “Cậu cho tiền là giấy vụn sao? Được, ông đây không theo nổi, nhưng ông đây muốn nhìn xem cậu làm thế nào mà lấy ra được 3000 tỷ!”

“Nói cho cậu biết, nếu hôm nay cậu không lấy ra 3000 tỷ mua mảnh đất này, thì đừng hòng bước chân ra khỏi cửa hiệu!”

Vũ Cao Phong búng tay, mười mấy tên đàn em lập tức chặn cửa không cho ai ra vào.

Nhìn tình hình này, nếu hôm nay Giang Nghĩa không đưa tiền thì thực sự không thể ra ngoài.

Anh ta lấy điện thoại di động ra: “Tôi sẽ gọi điện cho người bên chính phủ, yêu cầu họ sắp xếp người đến để hoàn thành thủ tục.

Nhóc con, nếu cậu nuốt lời hay giỡn mặt với tôi thì cẩn thận cái đầu của cậu.”

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười, kéo một chiếc ghế đẩu ngồi xuống.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1797


Chương 1797

“Học việc, đi chuẩn bị giấy tờ chuyển nhượng, không đến lúc người của chính phủ đến lại luống cuống.”

“Đã xong ạ!”

Mạc Nguyên lập tức bê một cái bàn tới, chuẩn bị giấy bút, các loại giấy tờ cần thiết cũng đã chuẩn bị xong.

Nhà họ Mạc khẳng định là không giữ được mảnh đất này nữa, nếu để Giang Nghĩa mua lại thì còn có thể giữ lại cửa hiệu, nhất định không được để Bất động sản Cường Long chiếm mất.

Một lát sau, người của chính phủ đến.

Một người đàn ông trung niên đeo kính, trông nhã nhặn lịch sự đi vào.

Vũ Cao Phong lập tức đổi mặt, cười tươi nói: “Ông Lâm tới rồi hả? Mời vào.”

Người kia đáp lại: “Giám đốc Vũ, chuyện anh vừa nói trong điện thoại là thật sao?

Bất động sản Cường Long không lấy mảnh đất này nữa, để lại cho cậu Giang Nghĩa hả?”

Ông ta vấn chưa hết kinh ngạc.

Bất động sản Cường Long thèm muốn mảnh đất này không phải ngày một ngày hai, sao lại dễ dàng buông tay như vậy?

Miếng ăn đến miệng còn rơi.

Vũ Cao Phong cười ha ha, nói một cách kỳ quái: “Ông Lâm, không phải Bất động sản Cường Long chúng tôi hào phóng, cũng không phải chúng tôi không muốn mảnh đất này, mà là cậu Giang đây thực sự rất hào sảng, sẵn sàng chỉ ra 3000 tỷ để lấy được mảnh đất này, Bất động sản Cường Long chúng tôi không theo kịp.”

3000 tỷ?

Ông Lâm khẽ nhíu mày, nhìn Giang Nghĩa chăm chú, nói: “Cậu Giang, cậu chắc chắn chỉ ra 3000 tỷ hả? Cho phép tôi nói thẳng, mảnh đất này giá thị trường không cao đến mức đó, giờ cậu lấy ra 3000 tỷ để mua nó, có thể không lấy lại được vốn.”

Ông ta cũng có ý tốt.

Nhưng Giang Nghĩa rất bình tĩnh nói: “Tôi mua mảnh đất này là để kế thừa tinh thần dân tộc, không phải để kiếm tiền, có thu lại được vốn hay không thì đã làm sao?”

Vũ Cao Phong giơ ngón tay cái: “Được, nói hay lắm, kế thừa tinh thần dân tộc.”

Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng thật ra trong lòng anh ta coi Giang Nghĩa là kẻ ngốc, bỏ ra nhiều tiền vậy là vì tinh thần dân tộc? Ha ha, đúng là kẻ ngốc mà!

Thời đại này làm gì có người nào không vì tiền?

Anh ta nói tiếp: “Bây giờ ông Lâm phía chính phủ đã đến, Giang Nghĩa, cậu đừng kéo dài thời gian nữa, mau làm thủ tục đi chứ?”

Vũ Cao Phong hoàn toàn không để Giang Nghĩa vào mắt.

Theo anh ta thấy, Giang Nghĩa chỉ đang ra vẻ ta đây thế thôi, chứ 3000 tỷ bảo lấy là lấy ra được luôn sao?

Nếu lát nữa không lấy được tiền ra, để xem giải quyết thế nào?

Ông Lâm ngồi đối diện, đem giấy tờ ra kiểm tra từng cái một, xác nhận không có gì sai sót Xong xuôi, ông ta đưa cho Giang Nghĩa một số tài khoản, nói: “Cậu Giang, bây giờ cậu chỉ cần gửi 3000 tỷ vào đây, mảnh đất này sẽ thuộc quyền sở hữu của cậu.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1798


Chương 1798

“Được.”

Giang Nghĩa nháy mắt với Bạch Dương, Bạch Dương hiểu ý, lập tức gửi tin nhắn cho Tôn Tại Ngôn, người phụ trách Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng ở khu Giang Nam.

“Vui lòng đợi trong giây lát, tôi đang bảo trợ lý xử lý, lát nữa sẽ lấy tài khoản công ty để chuyển tiền.” Giang Nghĩa nói.

“Ừ, không cần vội.”

Tất cả mọi người cứ ngồi đó, kiên nhãn chờ đợi.

Đã đợi 10 phút, tài khoản bên phía chính phủ vân chưa nhận được tiền.

Vũ Cao Phong ở bên cạnh vui sướng: “Này, đã mười phút rồi, sao vẫn không có một chút động tĩnh gì thế?”

Giang Nghĩa thờ ơ nói: “Ba nghìn tỷ chứ không phải ba mười nghìn, anh nghĩ chỉ cần gửi một cái lì xì là được hả?”

Vũ Cao Phong cười khẩy nói: “Được, vậy tôi đợi cùng với anh, xem rốt cuộc anh có thể giả vờ đến lúc nào!”

Năm phút nữa trôi qua, tài khoản vẫn trống không.

Cuối cùng Vũ Cao Phong không thể ngồi yên được nữa, anh ta sải bước đi đến trước mặt Giang Nghĩa, tức giận nói: “Đừng giả vờ nữa! Mẹ nó, anh không hề có tiền, giả vờ cái gì, ông đây sẽ để cho anh biết kết cục của việc giả bộ nghiêm trọng đến mức nào!”

Trong lúc nói chuyện, anh ta đã giơ tay lên túm lấy cổ áo Giang Nghĩa.

Nhưng trong nháy mắt, Giang Nghĩa tùy ý khẽ hất cổ tay một cái, đã đè tay Vũ Cao Phong lên bàn, không thể cử động được.

Vũ Cao Phong tự nhận mình là một người khá khỏe.

Bình thường anh ta diều võ dương oai, muốn đánh ai thì đánh người đó, tính khí rất lớn, lúc này lại bị cánh tay của Giang Nghĩa đè lên, tay không thể nhấc lên được, cuối cùng đứng không vững, không thể không nửa quỳ nửa đứng.

Dáng vẻ kia rất mất mặt.

“Buông tôi ra!” Vũ Cao Phong hét lên.

Giang Nghĩa không thèm liếc nhìn anh ta, hoàn toàn xem những lời anh ta nói ra như đang thả rắm.

Vũ Cao Phong nói với thuộc hạ: “Còn không đến giúp đỡ?”

Đám thuộc hạ kia chuẩn bị đi lên, cánh tay Giang Nghĩa lại tăng lên một chút sức lực, cánh tay đang bị đè của Vũ Cao Phong đột nhiên vang lên tiếng răng rắc.

“Đau, đau, đau chết mất!”

Tiếng kêu của Vũ Cao Phong khiến đám thuộc hạ dừng lại, không dám đi lên dù chỉ một bước.

Ông Lâm cau mày, khuyên bảo: “Cậu Giang, mong anh hãy tự trọng.

Giang Nghĩa mặt không biểu cảm nói: “Ông Lâm, nhiệm vụ của ông là phụ trách giao nhận đất, kiểm tra xem tiền đã vào tài khoản chưa, những chuyện khác ông đừng hỏi đến.”

Ông Lâm có chút không vui.

Ông ta sa sầm mặt mày nói: “Giang Nghĩa, sự nhấn nại của tôi có hạn, nếu như tài khoản vẫn không nhận được…

Ông ta vẫn chưa nói xong, đã nghe thấy tiếng “ting” hiển thị: Tài khoản nhận được 3000 tỷ từ Giang Nghĩa-công ty trách nhiệm hữu hạn khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1799


Chương 1799

Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.

Đó không phải là công ty khoa học kỹ thuật đứng đầu nước sao.

Ông Lâm kinh ngạc nhìn Giang Nghĩa: “Không biết anh Giang có quan hệ gì với khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng?”

Giang Nghĩa thờ ơ nói: “Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng là một trong những công ty của tôi”

Bùm!!!

Cơ thể ông Lâm lắc lư, một công ty lớn như vậy mà chỉ là một trong những công ty của anh ta.

Vậy xuất thân của Giang Nghĩa đáng sợ đến mức nào?

Nghĩ đến sự thiếu tôn trọng của mình với Giang Nghĩa lúc nấy, ông Lâm có chút xấu hổ nói: “Thực sự không ngờ anh Giang làm việc lại khiêm tốn như vậy, xin hãy tha thứ cho kẻ mắt chó nhìn người thấp như tôi, lúc trước đã nói nhiều lời thiếu tôn trọng.”

Giang Nghĩa xua tay: “Không cần lo lắng.

Tiền đã được chuyển đến rồi, bây giờ quyền sử dụng của mảnh đất này thuộc về tôi đúng không?”

“Đúng vậy.

Giang Nghĩa gật đầu, anh cố ý nhìn về phía Vũ Cao Phong đang đau đến mức đổ mồ hôi nói: “Anh nghe rõ đây, tôi muốn tiệm thuốc Hồng Hội có tuổi đời một trăm năm tiếp tục mở cửa kinh doanh, từ nay về sau không cho bất kỳ người nào có ý đồ với nó.

“Nếu như bất động sản Cường Long còn có bất kỳ suy nghĩ bất chính nào, tôi sế nhổ cỏ nhổ tận gốc công ty của mấy người!”

Lợi hại.

Vô cùng lợi hại.

Nói xong, Giang Nghĩa nâng cánh tay lên, Vũ Cao Phong ngã về phía sau, lăn trên mặt đất mấy vòng, bò dậy, chán nản bỏ chạy.

Vũ Cao Phong dân người chạy đi, đến một con hẻm thì dừng lại, thở hổn hển.

Anh ta vừa xoa cánh tay vừa nói: “Cái tên họ Giang này khỏe thật, đè cánh tay của mình đến mức sắp gãy rồi.”

Một tên thuộc hạ hỏi: “Giám đốc Vũ, chúng ta cứ từ bỏ như vậy sao? Thật sự chắp tay nhường miếng đất kia cho người khác?”

Lông mày Vũ Cao Phong nhíu chặt lại.

Anh ta thật sự không ngờ đến Giang Nghĩa lại có thể bỏ ra ba nghìn tỷ để mua miếng đất kia, càng không ngờ đến Giang Nghĩa thật sự không vì kiếm tiền mà chỉ muốn tiếp tục kế thừa tinh hoa dân tộc.

‘Đồ ngốc’ như thế này thật sự rất hiếm gặp.

“Đợi tôi đi hỏi ý kiến của chủ tịch.”

Vũ Cao Phong gọi điện thoại cho chủ tịch của bất động sản Cường Long-Triệu Chí Long, sau khi điện thoại được kết nối, anh ta nói hết toàn bộ sự việc cho Triệu Chí Long biết.

Đối phương nghe xong thì trầm mặc rất lâu, cuối cùng đưa ra một đán án: Cho dù dùng thủ đoạn gì, cũng phải giành được mảnh đất kia về!

Điện thoại đã bị cúp.

Thuộc hạ hỏi: “Giám đốc Vũ, sếp Triệu nói thế nào?”

Vũ Cao Phong có chút khó xử nói: “Ý của sếp Triệu là yêu cầu chúng ta nghĩ mọi cách giành lại mảnh đất kia. Vấn đề là, bây giờ mảnh đất kia đã bị Giang Nghĩa mua lại, nhận được sự cho phép của phía chính phủ và sự bảo vệ của pháp luật, không dễ động vào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1800


Chương 1800

Lúc này, một tên thuộc hạ đưa ra đề nghị: “Ngoài mặt thì không dễ động vào, nhưng trong tối thì khó nói.”

“Cậu có chủ ý gì hay?”

“Thực ra rất đơn giản, chúng ta chỉ cần cho anh ta một mồi lửa, thiêu rụi tất cả.

Đến lúc đó cửa tiệm lâu năm của nhà họ Mạc không còn nữa? Giang Nghĩa chắc chăn cũng không còn hứng thú tiếp tục bá chiếm mảnh đất kia, chúng ta có thể nhân tiện thế chân.”

Vũ Cao Phong nghe xong thì cười haha: “Rất tốt, cách này được!”

Một đám người thương lượng nên hành động như thế nào, một kế hoạch gian ác cứ như vậy mà được sinh ra.

Chỉ là đám người Vũ Cao Phong không nhận ra, có một người đàn ông đang ẩn nấp trong đầu con hẻm tối tăm, đôi mắt đang nhìn chăm chằm vào bọn họ.

Phía bên kia.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Trong tiệm thuốc Hồng Hội, ba con nhà họ Mạc rất đội ơn Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa không chỉ giúp bọn họ lấy lại được thương hiệu, còn giữ được cửa tiệm lâu đời của tổ tiên, hơn nữa còn tốn rất nhiều tiền.

Mạc Thanh Tùng kích động nói: “Anh Giang, anh vì nhà họ Mạc tôi mà phải bỏ ra 3000 tỷ, đại ân đại đức này, cả đời này tôi không thể trả được.”

Giang Nghĩa khẽ cười nói: “Giống như lúc đầu tôi đã nói, vì sự kế thừa dân tộc, tôi tình nguyện bỏ ra số tiền này, ông Mạc không cần có gánh nặng tâm lý Bọn họ đang nói chuyện, Bạch Dương nhận được một tin nhắn, sau đó lặng lẽ đi đến bên cạnh Giang Nghĩa đưa cho anh xem.

“Hửm?” Giang Nghĩa đọc xong tin nhắn, trên mặt không lộ ra bất kỳ dấu vết gì.

“Cậu Giang, sao vậy, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Mạc Thanh Tùng hỏi.

“Không có gì, chỉ là bên công ty có chút chuyện, phải trở về để xử lý” Giang Nghĩa đột nhiên chuyển chủ đề, nói: “Ông Mạc, lúc nấy không phải ông nói không biết phải cảm ơn tôi như thế nào sao? Bây giờ đúng lúc tôi có một chuyện nhỏ muốn nhờ ông giúp đỡ.”

“Cậu Giang cứ nói!”

“Mọi người đều là bác sĩ, tôi cũng rất có hứng thú với y thuật nhà họ Mạc, hi vọng có thể mượn sách y của nhà họ Mạc xem một chút.”

“Haha, tôi cứ tưởng là việc lớn gì chứ, chút yêu cầu nhỏ này Mạc Thanh Tùng tôi đồng ý”

“Bây giờ tôi muốn mượn về.”

“Được!

Vì vậy, Giang Nghĩa bảo Bạch Dương lập tức sắp xếp người qua, chuyển tất cả sách cổ quý giá của nhà họ Mạc đi.

Đồng thời, Giang Nghĩa cũng nói với Mạc Thanh Tùng, Mạc Nguyên: “Hôm nay có quá nhiều chuyện vui, tôi đã bảo người bày một bàn tiệc ở nhà, cùng đi đến nhà tôi ăn cơm được chứ?”

“Có được không?”

“Đương nhiên là được!”

Giang Nghĩa lại mời một lần nữa, cả nhà Mạc Thanh Tùng, bao gồm cả những người làm việc trong tiệm thuốc đều được Giang Nghĩa mời đi.

Trong một khoảng thời gian ngắn chưa đến một tiếng, tiệm thuốc Hồng Hội đã không còn ai, những sách cổ, dược liệu quý giá đều được chuyển đi, về cơ bản chỉ là một cái vỏ rỗng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1801


Chương 1801

Bạch Dương lén hỏi: “Thống soái, cần tôi đi xử lý đám người Vũ Cao Phong không?”

Giang Nghĩa xua tay: “Không.”

Bạch Dương lo lắng nói: “Nếu như không xử lý Vũ Cao Phong, tối hôm nay anh ta nhất định sẽ đốt tiệm thuốc Hồng Hội, đến lúc đó…

Giang Nghĩa khẽ cười một tiếng: “Cứ để anh ta đốt.”

“Để anh ta đốt?”

“Ừ, không phá thì không xây mới được.

Mặc dù tiệm thuốc Hồng Hội là cửa tiệm lâu đời, nhưng có rất nhiều thứ cần phải thay đổi. Tôi vốn đang không biết lên tiếng như thế nào, bây giờ thì tốt rồi, có Vũ Cao Phong làm người xấu, tôi có thể tiến hành thay đổi một cách hợp lý.”

Dừng một lúc, Giang Nghĩa lại nhỏ giọng căn dặn: “Ngoài ra, giúp tôi làm một chuyện.”

Bạch Dương ghé sát tai vào miệng Giang nghĩa, sau khi nghe hết lời căn dặn của Giang Nghĩa, không nhịn được mà nở nụ cười.

“Thống soái, chiêu này của anh đúng là đủ cay độc.”

“Tôi nói rồi, chỉ cần bất động sản Cường Long dám động đến tiệm thuốc Hồng Hội, tôi sẽ nhố tận gốc bọn họ! Nói được phải làm được, nếu không làm sao có thể để người phục?”

Nói xong, Giang Nghĩa lập tức rời đi.

Sau khi Bạch Dương tiên Giang Nghĩa rời đi, lập tức đi xử lý nhiệm vụ mà Giang Nghĩa giao cho.

Bất động sản Cường Long, thiên đường có lối ông không đi, địa ngục không có cửa lại tự mình đâm đầu vào, tối hôm nay, ai là cá, ai là dao thớt còn chưa biết đâu!

Lúc chạng vạng tối.

Chủ tịch của bất động sản Cường Long-Triệu Chí Long đã uống say bí tỷ, từ trong club cao cấp đi ra.

Tay trái ôm một cô gái trẻ, tay phải kẹp một điếu thuốc lá, trong đầu chỉ nghĩ tối nay phải chơi như thế nào.

Lúc ông ta vừa mở cửa xe, đưa cô gái vào Xe, một chiếc xe van màu trắng đột nhiên lái đến, dừng phía sau ông ta.

Sau đó, cửa xe được mở ra, một bàn tay rất mạnh mẽ, có lực từ phía sau che miệng Triệu Chí Long lại, kéo ông ta vào trong xe, người còn lại ôm lấy eo Triệu Chí Long, hai người một trước một sau, trong nháy mắt đã kéo Triệu Chí Long lên xe.

Người thứ ba lập tức đóng cửa xe lại.

Cả quá trình diễn ra vô cùng nhanh, tổng thời gian khoảng hai giây.

Cuối cùng tài xế đạp ga, nghênh ngang rời đi, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Cô gái kia sau khi ngồi lên xe, vân còn ngốc nghếch ngồi đợi Triệu Chí Long lên xe, kết quả đợi mấy giây vẫn không nhìn thấy ai, nên thò đầu ra ngoài xem.

Người đâu?

Cửa xe mở, nhưng lại không thấy bóng dáng Triệu Chí Long.

Cô gái lẩm bẩm: “Mẹ nó, chơi bà đây hả?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1802-1803


Chương 1802

Không trả được tiền thì đừng giả vờ hào phóng, đã đi cùng với ông ra ngoài rồi mới nghĩ đến chuyện chạy trốn? Đúng là rác rưởi!”

Cô gái mắng mấy câu, sau đó quay lại club cao cấp, không hề quan tâm đ ến việc Triệu Chí Long mất tích.

Đing Đong Đing Đong…

Tiếng chuông báo hiệu đã mười hai giờ.

Triệu Chí Long đột nhiên tỉnh lại, gần như đã tỉnh rượu.

Ông ta phát hiện mình bị người ta nhốt trong một căn phòng kín, trong phòng toàn là chăn, bông và những vật dụng dễ cháy.

“Đây là đâu?”

Triệu Chí Long nhận ra mình đã bị bắt cóc.

Ông ta đi đến cửa lớn tiếng hét lên: “Này, người ở bên ngoài có nghe thấy không, các người muốn tiền thì hãy thả tôi ra, tôi hứa với các người sẽ ngoan ngoấn giao tiền ra, hơn nữa sẽ không báo cảnh sát.”

Không có ai trả lời.

Triệu Chí Long chớp chớp mắt: “Hừ, chuyện gì thế này? Tên bắt cóc này cũng quá thiếu chuyên nghiệp rồi? Lại không có ai trông chừng.”

Ông ta thử đập cửa, nhưng cửa quá chắc chắn, không thể đạp ra được.

Sau khi thử mấy lần ông ta cũng từ bỏ, đi đến bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, bên ngoài đen như mực, không nhìn thấy gì cả.

Nhìn sang bên trái, chỉ thấy hai bên cửa treo đèn lồ ng, bên trong là đèn tiết kiệm điện yếu ớt, mơ hồ có thể nhìn thấy chữ ở bên bảng hiệu, viết: Tiệm thuốc Hồng Hội.

“Tiệm thuốc Hồng Hội?”

Triệu Chí Long nhớ ra, hôm nay ông ta đã sắp xếp Vũ Cao Phong cưỡng ép mua và bán, kết quả đã thất bại.

“Là người của tiệm thuốc ghi hận nên mới bắt cóc mình?”

“Tại sao bọn họ lại làm như thế?”

“Miếng đất này đã bị bọn họ chiếm hữu một cách hợp pháp, còn bắt mình làm gì?

Không thể hiểu được.”

Đột nhiên, Triệu Chí Long nhớ ra một chuyện-Lúc chạng vạng tối Vũ Cao Phong đã nói với ông ta, 12h tối sẽ phóng hỏa đốt tiệm thuốc Hồng Hội.

Nếu như đây thật sự là tiệm thuốc Hồng Hội, vậy thì…

Triệu Chí Long bị dọa sợ đến mức mặt mũi tái mét.

“Không phải chứ?”

“Cái tên ngu ngốc Vũ Cao Phong kia không thật sự phóng hỏa đốt cửa tiệm chứ?”

Ông ta ở trong phòng tìm kiếm, muốn tìm điện thoại di động, điện thoại bàn, máy tính hoặc những thiết bị liên lạc để liên lạc với bên ngoài, nhưng không có tác dụng, trong phòng không có những thứ kia, ngay cả mạng cũng không có.

Điều đáng sợ nhất là, cả căn phòng đều là những thứ dễ cháy, nếu như thật sự bị cháy, vậy thì hậu quả thật sự không dám nghĩ đến!

Triệu Chí Long nuốt nước bọt, đi đến cửa sổ, hét lớn, hi vọng có người có thể nghe thấy tiếng cầu cứu của ông ta, vấn đề là bây giờ đã là nửa đêm, ai lại nhàn rồi không có chuyện gì đi bộ trên đường?

Đang hét, đột nhiên, Triệu Chí Long nhìn thấy có tia lửa đang tung bay.

Chương 1803

Nguồn thiếu chương.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1804


Chương 1804

“Ông còn có tâm trạng ăn cơm? Mau về nhà xem xem đi, cửa hàng lâu năm của nhà họ Mạc ông-tiệm thuốc Hồng Hội cháy rồi!”

“Cái gì?”

Mạc Thanh Tùng suýt nữa ngất đi, cúp điện thoại, không nói lời nào đã chạy ra bên ngoài.

Giang Nghĩa và Bạch Dương nhìn nhau, dù không nói gì, nhưng trong lòng mỗi người đều biết rõ.

Giang Nghĩa lập tức sắp xếp xe đưa cả nhà Mạc Thanh Tùng đến tiệm thuốc, còn mình lái xe đi theo sau, lúc bọn họ đến hiện trường, ngọn lửa đã lan rộng.

Cả tiệm thuốc đều cháy rừng rực, rất nhiều thiết bị chữa cháy đã được huy động, cố gắng dập lửa.

Mạc Thanh Tùng quỳ trên đất, gào khóc: “Ông trời, tại sao lại đối xử với tôi như vậy?

Khó khăn lắm mới giữ được cửa tiệm lâu đời, ông lại nhân tâm dùng một ngọn lửa thiêu rụi? Sao ông không đốt cả tôi đi!”

Giang Nghĩa lặng lẽ đứng ở một bên.

Nhìn dáng vẻ khóc nức nở của Mạc Thanh Tùng, Giang Nghĩa có chút áy náy, nhưng vân là câu nói kia, không phá thì không lập, sự thiêu hủy ngày hôm nay chỉ vì sự phát triển của sau này.

Giang Nghĩa nhìn ngọn lửa đang cháy rừng rực, tin tưởng, một tiệm thuốc Hồng Hội mới toanh, mạnh hơn sẽ được tái sinh từ đống tro tàn này!

Mạc Thanh Tùng nằm trên đất gào khóc, Mạc Nguyên ở một bên cũng hiu quạnh đau lòng, hai ba con bọn họ không biết đã tốn bao nhiêu tâm huyết cho cửa hiệu hàng trăm năm do tổ tiên để lại này.

Bây giờ, một ngọn lửa và tất cả đều không còn nữa.

Lúc này, một nhóm người đi tới, người dẫn đầu chính là Vũ Cao Phong.

Anh ta cười vui vẻ nói: “Ôi, khóc thương tâm vậy sao?”

Mạc Thanh Tùng đứng lên nắm lấy cổ áo của anh ta, chất vấn: “Có phải là cậu không? Có phải là cậu đã đốt cửa tiệm không? Nói, có phải là cậu không.”

Vũ Cao Phong đẩy ông ta ra, phủi phủi quần áo, mặt hếch lên và nói: “Ông đừng ăn nói lung tung, vu oan cho người tốt, nói cho ông biết, chuyện này không có liên quan gì đến tôi cả.”

Ngừng một chút, anh ta lại nói tiếp: “Có điều, có thể là ông trời có mắt. Ai bảo ông không bán cửa tiệm cho tôi mà đi bán cho tên khốn Giang Nghĩa đó?”

“Ngay cả ông trời cũng không nhìn nổi, chủ động giúp tôi xóa bỏ nỗi hận trong lòng.”

Nói xong, anh ta cười haha, điên cuồng rắc muối lên vết thương của Mạc Thanh Tùng.

Lúc này, Giang Nghĩa ở bên cạnh bình tĩnh nói: “Vụ án do ai làm, tin rằng rất nhanh sẽ có kết quả, chỉ cần điều tra camera ở gần đây, sẽ biết rõ là do ai làm.”

Vũ Cao Phong cười hì hì.

Anh ta đi tới bên cạnh Giang Nghĩa, ngẩng đầu lên, nói với vẻ khinh thường: “Sao, dọa tôi? Nói cho cậu biết, không ai biết rõ khu vực này hơn tôi đâu. Ở đâu có camera, ở đâu không có camera, tôi đều biết rõ. Cậu cứ việc đi xem camera, có thể nhìn thấy một sợi lông của tôi thì coi như tôi thua, hahaha.”

Lời này thực ra tương đương với việc thừa nhận chính là do anh ta làm.

Có điều không sao cả, Vũ Cao Phong tin răng mình đã làm vô cùng sạch sẽ, không để lại chút manh mối nào nên không sợ điều tra.

Nếu đụng phải người khác, có lẽ thực sự có thể khiến anh ta ung dung tự tại ngoài vòng pháp luật, thế nhưng, người anh ta đụng phải là Giang Nghĩa, tình hình lúc này đã khác rồi.
 
Back
Top Dưới