Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1723


Chương 1723

Thực lực của hai bên có chút chênh lệch.

Một trăm người ở phía đối diện không những đông mà từng người một còn có năng lực không tầm thường.

Bọn họ luôn thực hiện biện pháp đào thải người, mỗi một tháng, người có năng lực thấp nhất đều sẽ bị loại bỏ, sau một khoảng thời gian dài, tất cả những người còn lại đều là những chiến binh cực kì xuất sắc.

Đối với trăm người đó, đám người Dạ Cầm vốn dĩ không cùng đẳng cấp.

“Các anh em, đừng sợ, cho dù có chết cũng phải chết trong trận đánh này! Xông lên cho tôi!”

Phi Kê lúc này như bất chấp tất cả mà liều mạng lao về phía trước.

Đám người của Dạ Cầm ai nấy đều giống như được tiêm máu gà, chiến đấu điên cuồng liều mạng, chỉ là quân số và thực lực có sự chênh lệch quá lớn đối với bên kia.

Sau năm phút, toàn bộ hơn ba mươi người của Dạ Cầm đều đã bị đánh ngã rạp trên mặt đất.

Máu chảy thành sông.

Một trăm người trong thế giới ngầm, không một ai bị thương.

Phi Kê nằm trong vũng máu, nói đầy vẻ căm hận: “Ngài Giang, đây là những gì tôi có thể làm cho anh, xin lỗi, tôi thật sự không còn sức lực để xông vào vườn trái cây đó, xin anh hấy tha thứ cho sự vô dụng kém cỏi của tôi.”

Thiên Diệt bước tới, đạp một chân lên ngực của Phi Kê, nói với gương mặt không cảm xúc: “Một tên bất tài như cậu lại dám khiêu chiến với thế giới ngầm? Cậu thật làm tôi phát ngán.

Nói rồi anh ta giâm mạnh chân xuống. [ Lồ ng ngực của Phi Kê như bị đè nát, anh ta phun ra một ngụm máu lớn.

Thiên Diệt mỉm cười hài lòng.

“Cậu có biết giá trị duy nhất của cậu là gì không?”

“Giá trị duy nhất của cậu chính là mua vui cho tôi trước khi chết.”

Thiên Diệt bước từng bước lên người Phi Kê, mỗi một bước chân như đang dâm nát xương tuỷ của Phi Kê, khiến ông ta đau đớn hét lên đầy thảm thiết, sau đó lại phun ra một ngụm máu lớn.

Để giúp Giang Nghĩa hoàn thành kế hoạch, Phi Kê thực sự đã đánh đổi bằng chính mạng sống của mình.

Ông ta ngửa mặt nhìn lên trời, thong thả duôi tay ra, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi tầm thường chẳng có tài cán gì, cả đời này đã làm nhiều chuyện thất đức, chính ngài Giang đã trao cho tôi cơ hội làm lại cuộc đời, một tháng qua chính là một tháng vui vẻ nhất trong cuộc đời của tôi.”

“Ngài Giang, giá như có thể gặp anh sớm hơn một chút thì tốt biết bao nhỉ?”

Nói rồi, anh ta ôm lấy đùi Thiên Diệt: “Ngài Giang, tôi muốn hoàn thành một chuyện cuối cùng này cho anh!”

Ông ta rút một con dao găm từ ống quần của mình ra, sau đó đâm thẳng về phía bụng của Thiên Diệt.

Thiên Diệt lạnh lùng nói: “Chỉ dựa vào mày mà cũng muốn giết tao sao? Nằm mơi”

Anh ta khẽ dùng lực, vung chân đá bay Phi Kê ra ngoài, con dao găm cũng theo đó rơi xuống đất.

Thiên Diệt cúi xuống nhặt con dao găm lên.

“Tôi chơi đủ rồi.”

“Đồ vô dụng, bây giờ mày có thể chết rồi đấy.

Trong lúc nói, anh ta bước từng bước tới chỗ Phi Kê, hướng con dao găm đâm thẳng về phía cổ của Phi Kê, tốc độ cực nhanh, sức lực cực lớn, có thể nói một người bình thường không ai sánh lại được anh ta.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1724


Chương 1724

Phi Kê nhắm mắt tuyệt vọng, chờ đợi cái chết ập đến.

“Ngài Giang, hẹn gặp lại kiếp sau.”

Ngay lúc sinh mệnh của Phi Kê sắp kết thúc, vào thời điểm mấu chốt, một bàn tay to lớn vững chắc lập tức nắm lấy cánh tay đang rơi xuống của Thiên Diệt, cứng rắn ngăn cản đòn chí mạng này.

“Hử2”

Thiên Diệt ngẩng đầu lên liếc nhìn thì thấy một người đàn ông cao tầm 1m8, thân thể vạm vỡ cường tráng đang cản đòn tấn công của mình.

Thiên Diệt mỉm cười.

Anh ta có chiều cao gần hai mét, so về thân thể thì đương nhiên mạnh mẽ cường tráng hơn.

Còn so về sức mạnh?

Thiên Diệt từ trước đến nay chưa bao giờ sợ bất cứ ai.

“Tên nhãi ranh, mày cho rằng có thể ngăn cản được đòn tấn công của Thiên Diệt tao sao?”

“Mơ đi!”

Anh ta đột nhiên gia tăng lực, đâm con dao găm hướng vào Phi Kê, muốn đoạt đi tính mạng của Phi Kê.

Nhưng!

Con dao găm đó không hề di chuyển một chút nào.

Dù cho Thiên Diệt có cố gắng dùng bao nhiêu lực, con dao găm cũng không hề nhúc nhích dù là một xíu.

Anh ta kinh hãi nhìn người đàn ông trước mặt, đây là lần đầu tiên anh ta thua về mặt sức lực.

Rốt cuộc đối phương là thần thánh phương nào?

Thiên Diệt chưởng một chưởng về phía đối phương, thừa dịp đối phương lách mình, anh ta rút cánh tay lui về phía sau vài bước, hỏi: “Bản lĩnh của mày không tệ, mày là ai?” Người đàn ông vừa kéo Phi Kê sang một bên vừa bình tĩnh đáp lời: “Thập Nhị Hoàng Kim-Kim Ngưu.

Kim Ngưu?

Thiên Diệt sững sờ, anh ta không hề biết đến cái tên này.

Ở bên này, Phi Kê nặng nề ho khan vài tiếng, nắm lấy cánh tay của Kim Ngưu nói: “Cậu nhất định là cánh tay đắc lực của ngài Giang nhỉ? Nhanh đi đi. Tuy rằng thực lực của cậu không đơn giản, nhưng mà đối phương rất đông, hơn nữa mỗi người đều có thực lực không tầm thường, không phải một mình cậu có thể đối phó được.”

Lúc này, một giọng nói châm biếm xấu xa truyền đến.

“Một người không đối phó được, vậy mười hai người thì sao?”

“Thập Nhị Hoàng Kim-Song Tử xuất hiện!

Phi Kê chật vật ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện không biết từ lúc nào đã có mười hai người đàn ông đứng trước mặt, mỗi người đều có một đặc điểm riêng.

Bọn họ chính là thuộc hạ mạnh nhất của Giang Nghĩa-Thập Nhị Hoàng Kim.

Môi một người đều có thực lực cường hấn không gì sánh được, từ sau khi rời khỏi biên giới phía Tây, đây là lần đầu tiên bọn họ hiệp lực.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1725


Chương 1725

Phi Kê nói: “Các cậu chỉ có mười hai người, nhưng bên kia có cả trăm người! Người dẫn đầu Thiên Diệt lại có thực lực xuất chúng, các cậu không phải là đối thủ, mau đi đi, tôi không muốn bởi vì mình mà hại ngài Giang tổn thất cánh tay đắc lực.”

Lúc này, một đôi tay nhẹ nhàng đặt lên vai Phi Kê.

Đó là Song Ngư.

Anh ta dịu dàng cười, nhẹ giọng nói: “Yên tâm đi, người có thể đối phó Thập Nhị Hoàng Kim còn chưa được sinh ra đâu.

Bây giờ cậu chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt, việc còn lại cứ giao cho bọn tôi.”

Phi Kê thần thờ nhìn Song Ngư, tim đập thình thịch.

Đối phương rõ ràng là đàn ông, thế mà lại có thể khiến cho người ta cảm thấy vô cùng ngọt ngào, đến ngay cả một người đàn ông thô bạo như Phi Kê cũng phải đỏ mặt bởi giọng nói nhỏ nhẹ của anh ta.

Anh trai nhỏ dịu dàng ấm áp, đây chính là đang nói loại đàn ông này đúng không?

Phía đối diện.

Thiên Diệt cử động cổ tay một chút, khinh thường nói: “Thiên đường có lối mày không đi, địa ngục không có cửa thì lại tự chui đầu vào. Được rồi, nếu bọn mày đã thành tâm như thế thì tao sẽ thành toàn cho bọn mày!”

Với một cái vẫy tay của mình, Thiên Diệt ra lệnh.

“Giết hết mười hai người này tại chỗ cho tao.

Cả trăm người đồng loạt lao đến ngay lập tức, tất cả bọn họ đều là những con sói khát máu, việc nhận được lệnh ‘giết người”

là điều hạnh phúc nhất của bọn họ.

Một trăm con sói, sức mạnh đó thực sự đáng sợ.

Nhưng bọn họ lại đánh giá thấp thực lực của Thập Nhị Hoàng Kim.

Nếu họ là sói, thì Thập Nhị Hoàng Kim chính là hổ. Một trăm con sói đấu với mười hai con mãnh hổ, cảnh tượng này trăm năm hiếm gặp.

Hoàng Kim khát máu như mạng-Song Tử là người đầu tiên xông lên.

Anh ta vòng ra phía sau hai kẻ địch với tốc độ nhanh như chớp, cắn một phát vào sống lưng kẻ địch, một tay ôm cổ kẻ kia.

Tiếng “Rắc rắc” vang lên, hàm răng sắc nhọn xé toạc cổ đối phương, máu chảy ròng ròng.

“Xoạc xoạc”, với bộ móng sắc nhọn và lực dùng ngón tay mạnh, năm ngón tay đã cắm thẳng vào cổ một người khác, gi3t chết tên đó ngay tại chõ.

“Máu tươi, mùi vị của máu thật thơm ngon!”

Song Tử hoàn toàn mất kiểm soát, tàn sát một cách điên cuồng.

Các Hoàng Kim khác cũng không đứng xem kịch.

“Phốc”, “phốc!, “phốc”, Nhân Mã đứng từ xa, những mũi tên sắc bén được phóng ra, không có phát bắn nào lệch mục tiêu, môi một mũi tên đều có thể kết liễu một tên phe Thiên Diệt.

“Tên khốn kiếp phóng tên lạnh lùng kia, tao muốn mạng của mày!”

Một kẻ địch lao tới, Nhân Mã đang định chống trả thì một bóng người từ phía sau nhảy ra, nhanh như chớp đánh thẳng vào tim kẻ địch.

Một cú đấm khiến tên đó mất mạng ngay lập tức.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1726


Chương 1726

Cơ thể người vừa ra tay đáp xuống đất, chính là Hoàng Kim-Sư Tử.

Sư tử ngoảnh lại mỉm cười: “Anh, em cứu anh một mạng nha.

Nhân Mã cười lạnh lùng, một mũi tên được b ắn ra, gi3t chết một kẻ thù khác đang chuẩn bị tấn công Sư Tử.

“Em trai thối, anh cũng đã cứu em một mạng.

“Vùn!

Thân hình Sư Tử loé lên, lao thẳng vào đám địch, tốc độ nhanh đến mức không ai sánh bằng.

Ở bên này, Hoàng Kim-Thiên Bình đã lấy ra một cây giáo bạc từ kho vũ khí, là một bậc thầy về vũ khí, anh ta thành thạo hầu hết các loại vũ khí trên thế giới.

Đặc biệt là giáo.

“Bạn tốt, chiến đấu với tôi đi nào!”

Trong phút chốc, giáo múa như rồng, tung !

hoành chiến trường.

Chặt, đâm, nhặt, bổ, đập, môi một chiêu, môi một thế đều tràn đầy sức mạnh, rất có phong thái của một bậc thầy.

“Vấn không đủ, vẫn không đủ!”

Đánh đến hưng phấn, Thiên Bình chân đạp Thất Tinh bộ, truy sát trong đám kẻ thù.

Mỗi một người Thập Nhị Hoàng Kim đều có thực lực phi phàm, giết một trăm binh sĩ thành phố ngầm dẫn đến tan rã.

“Đám chó chết này có còn là con người không?”

Một tên kẻ thù biết rõ mình không phải đối thủ của Thập Nhị Hoàng Kim, anh ta liếc mắt nhìn chằm chằm vào Phi Kê nằm trên mặt đất.

“Chết tiệt, gi3t chết tên khốn kiếp nhà ngươi trước!”

Anh ta lướt qua đám đông đến bên cạnh Phi Kê: “Để tao xem mày ngạo mạn được bao lâu, đi chết đi!”

Ngay khi kẻ địch ra tay, một con dao găm sắc bén âm thầm cắm sâu vào tim anh ta, trong nháy mắt, anh ta đã chết.

Cho đến lúc chết, tên đó không hề biết ai đã ra tay.

Chỉ có những chiếc lá rụng lắc lư trong gió là dấu hiệu trưng cho việc người đàn ông kia đã ra tay, sát thủ mạnh nhất Thập Nhị Hoàng Kim-Thiên Yết.

Nhìn Thập Nhị Hoàng Kim lần lượt phơi bày thực lực, Phi Kê khẽ nuốt nước miếng.

Chết tiệt, vừa rồi ông ta còn lo lắng cho mười hai người họ, bây giờ nghĩ lại thật là buồn cười.

Đừng nói một trăm người.

Cho dù có một ngàn người, e rằng cũng không phải là đối thủ của mười hai người này.

Thật kinh khủng.

Thực lực của những người này mạnh đến mức phi lý.

Thiên Diệt nhìn đám đàn em của mình lần lượt bị xử hết, lòng nóng như lửa đốt, giận dữ quát: “Thật sự cho rằng không có ai xử được bọn mày sao? Thiên Diệt tao từ khi sinh ra đến nay, chưa từng thất bại. Bây giờ, tao sẽ cho bọn mày biết cái gì mới là thực lực chân chính!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1727


Chương 1727

Vụt!

Một bóng người đứng trước mặt Thiên Diệt.

Thập Nhị Hoàng Kim-Ma Kết.

Anh ta là người đặc biệt nhất trong số Hoàng Kim, thân phận rất đơn giản nhưng cũng rất khó khăn-người cùng bồi luyện của Giang Nghĩa.

Đơn giản là bởi vì ngoại trừ cùng tác chiến với Giang Nghĩa ra, anh ta hầu như không có bất cứ chuyện gì cần làm.

Khó khăn là bởi vì muốn trong quá trình đối chiến với Giang Nghĩa không bị gi3t chết, cực kỳ khó khăn.

Ma Kết, động thủ rồi.

Thiên Diệt nhìn người đàn ông trước mặt với ánh mắt khinh thường, cười lạnh nói: “Dám một thân một mình ngăn cản ở trước mặt tao, coi như mày can đảm, nhưng phần can đảm này chỉ đổi lại kết quả là một chữ-chết!”

Trong nháy mắt, Thiên Diệt đã đi tới bên cạnh Ma Kết.

Người di chuyển, quyền đánh ra.

Vô cùng mạnh mẽ hung ác, tốc độ rất nhanh, người bình thường mà trúng phải một quyền này chắc chắn sẽ chết.

Thiên Diệt rất tự tin vào năng lực của bản thân.

Dù sao thì từ khi sinh ra đến giờ anh ta chưa từng thua, ở trong thành phố ngầm nhiều năm như vậy, không có bất kỳ người nào có thể khiêu chiến địa vị của anh ta.

Sự tồn tại của anh ta chính là đỉnh cao của vũ lực.

Đây là những gì anh ta tự nhận.

Nhưng hôm nay, anh ta nhận ra mình đã sai.

Ngay lúc anh ta tưởng là một cú đấm vô cùng mạnh mẽ của mình có thể dễ dàng hạ gục đối thủ thì một chuyện phát sinh ngoài ý muốn đã xảy ra, Ma Kết giống như là nhìn thấu hành động của anh ta, nhẹ nhàng né tránh.

“Tốc độ của anh… quá chậm.”

Thiên Diệt nổi giận: “May mắn né tránh được một cú đấm thôi mà đã đắc ý? Chịu chết đi!”

Không tin vào ma quỷ, anh ta nhanh chóng tăng tốc độ và gia tăng sức đấm, nhưng điều kỳ lạ là mọi cú đấm không phải không đánh trúng, mà đều bị đối thủ hóa giải một cách dễ dàng.

Anh ta chưa từng thất bại một lần nào, nên cảm thấy hơi khó chịu.

Ì Ma Kết lui ra phía sau một bước để kéo giãn khoảng cách, hơi thất vọng nói: “Đã rất lâu rồi không so chiêu cùng với Thống Soái, khoảng thời gian này tôi cảm thấy rất nhàm chán. Vốn cho rằng anh có thể mang đến cho tôi một ít bất ngờ, nhưng mà thực lực của anh còn không bằng một phần mười của tôi. Anh… làm tôi quá thất vọng.”

Một phần mười?

Đều… không bằng?

Thiên Diệt ngẩng đầu lên cười ha ha: “Mày đừng có khoác lác, tao đánh không trúng mày, nhưng mày cũng không có cách nào bắt được tao! Mày tránh tới tránh lui, tưởng có thể thắng được sao?”

Ma Kết khẽ lắc đầu: “Được rồi, vậy tôi không tránh nữa.”

Thiên Diệt bật cười lớn.

Không tránh?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1728


Chương 1728

Vậy anh ta chuẩn bị chịu chết đi.

Thiên Diệt đột ngột tăng tốc, lao đến bên cạnh Ma Kết rồi đấm một cú thật mạnh.

Ma Kết làm đúng như những gì anh ta nói, không tránh né, cúi lưng xuống đứng trung bình tấn, cũng tung một cú đấm về phía Thiên Diệt.

Cú đấm đấu với cú đấm.

Năm đấm của hai người đồng thời đánh vào một chỗi Rắc rắc, rắc rắc rắc, rắc rắc rắc rắc!

Cánh tay của Thiên Diệt trong nháy mắt mềm ra, xương cánh tay toàn bộ đều tan nát, chỉ còn lại máu thịt nối liền “AM”

Thiên Diệt phát ra tiếng gào thảm thiết như heo bị chọc tiết.

Anh ta chưa bao giờ thất bại, nhưng lần đầu thất bại lại vô cùng thảm hại. Anh ta sợ rằng cả đời này mình sẽ không thể chiến đấu với những người khác nữa.

Cú đấm này của Ma Kết không chỉ hủy đi một cánh tay của anh ta, mà còn làm tan nát tất cả xương trên cơ thể Thiên Diệt, từ nay về sau quấng đời còn lại của anh ta chỉ có thể ngồi trên xe lăn.

Nếu muốn ra tay so chiêu, e là không thể được nữa.

Ma Kết đứng thẳng người, thu đấm lại.

Nhìn thấy Thiên Diệt đang lăn lộn trên mặt đất, khóc lớn, Ma Kết khẽ cau mày tự nhủ: “Một quyền này đáng ra phải lấy mạng của anh mới đúng, xem ra tôi đã tính sai rồi.

Thực lực của anh không phải bằng một phần mười của tôi, mà có thể đạt được một phần bảy của tôi.”

Sau khi nói xong, anh ta không nhìn Thiên Diệt nữa.

Dựa vào sức mạnh vô song của Thập Nhị Hoàng Kim, trong vòng chưa đầy 5 phút, tất cả một trăm tên côn đồ thực lực mạnh mẽ được huấn luyện ở thành phố ngầm đều đã bị giải quyết hết.

Bao gồm cả người dẫn đầu-Thiên Diệt ở trong đó. Thập Nhị Hoàng Kim ra tay rất tàn nhãn, và trong trận chiến này, không một kẻ thù nào có thể đứng dậy được nữa.

Nửa đời sau của bọn họ, đều phải trôi qua ở trên giường bệnh.

Mọi chuyện đã kết thúc.

Thập Nhị Hoàng Kim đứng thành hai hàng, một chiếc xe màu trắng chạy tới, cửa xe mở ra, hai người đàn ông lần lượt bước ra.

Giang Nghĩa và Lâm Chí Cường.

Lâm Chí Cường theo sát phía sau Giang Nghĩa, không rời một bước.

Giang Nghĩa nhìn những người bị thương trên mặt đất và nói với Lâm Chí Cường: “Sắp xếp xe cứu thương, đối với người Dạ Cầm thì điều trị và chăm sóc, với lại cho mọi người một khoản tiền trợ cấp 3 tỷ”

“Vâng.” Lâm Chí Cường lập tức làm theo.

Giang Nghĩa bước qua những người bị thương năm trên mặt đất, đi đến cổng vườn trái cây.

Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa bị đập nát ra, Giang Nghĩa bước vào trong, đi về phía một căn phòng nhỏ cũ nát không thể nát hơn được nữa.

Ở trong đó, có người mà giờ phút này anh muốn thấy nhất.

Ba của anh!

“Ba, con tới đón ba đây.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1729


Chương 1729

Giang Nghĩa đi về phía căn phòng nhỏ, Thập Nhị Hoàng Kim theo sát phía sau.

Khi đến cửa, Kim Ngưu-người có sức lực mạnh nhất chủ động tiến lên một bước, nện một quyền vào khóa của, chỉ trong nháy mắt chiếc khóa bị phá, cửa liên mở ra.

Bên trong phòng được trang trí vô cùng sang trọng.

Ở cuối phòng có một cái giường, trên giường có một người đang năm, có một người ngồi ở mép giường.

Hai người này, ngoại hình rất giống nhau.

Trái tim của Giang Nghĩa đột nhiên run rẩy kịch liệt, anh giơ tay tỏ ý Thập Nhị Hoàng Kim đứng ở cửa không được đi vào, nhất định không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Nếu kẻ giả mạo quá kích động, sau đó gi3t chết Giang Hàn Phi thì Giang Nghĩa sẽ áy náy suốt đời.

Anh thận trọng đi về phía trước.

Mới vừa đi tới, kẻ giả mạo kia liền nói: “Cháu không cần cẩn thận như vậy, chú sẽ không giết ba cháu, dù sao thì ông ấy cũng là anh trai duy nhất trên đời này của chú.”

Anh trai?

Giang Nghĩa đột nhiên run lên.

Nói cách khác, kẻ giả mạo này chính là em trai của ba Giang Hàn Phi?

Cho đến bây giờ, anh vẫn chưa từng nghe ba nhắc tới chuyện này.

Kẻ giả mạo quay đầu nhìn Giang Nghĩa, cười nói: “Đúng rồi, cháu hẳn là còn chưa biết chú là ai.”

“Chú xin tự giới thiệu, chú là em trai sinh đôi của ba cháu, cũng chính là chú hai của cháu-Giang Hàn Tầm.”

Giang Nghĩa trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, nhiều năm như vậy tới nay anh vấn là lần đầu tiên có loại cảm giác này.

Anh không phải không nghĩ tới thân phận thật sự của người giả.

Nhưng mà, thế nào anh cũng không ngờ tới, người giả đó lại là em trai sinh đôi của ba anh!

Từ nhỏ đến lớn chưa từng nghe nói qua.

Giang Nghĩa khó xử rồi.

Thật sự, với hành vi của người giả, Giang Nghĩa gi3t chết ông ta mười lần cũng không quá đáng, nhưng cân nhắc đến thân phận đặc biệt của ông ta, Giang Nghĩa lại không tiện động thủ. !

Giang Nghĩa khó hiểu hỏi: “Ông đã quan tâm ba tôi như vậy, chúng ta lại có huyết thống thân thích, vì sao ông còn muốn làm ra chuyện quá đáng như vậy với ba tôi?”

Giang Hàn Tầm cười khổ một tiếng, đưa tay lấy ra một miếng kẹo cao su bỏ vào miệng.

Ông ta vừa nhai vừa nói: “Kỳ thật lúc đầu tôi cũng không có ý định giam giữ anh trai, cậu cho rằng làm như vậy tôi sẽ rất vui vẻ sao? Không, mỗi đêm tôi đều cảm thấy lương tâm bất an.”

Lương tâm bất an?

Lời này nghe tới sao lại khôi hài như vậy?

Giang Hàn Tầm tiếp tục nói:’Từ ngày khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc thành lập, ý nghĩ của tôi chính là năm tay anh trai cùng tiến, cùng nhau hoàn thành đại kế: “Nhưng mà, anh trai không nghe.”

“Bất đắc dĩ, vì không để chậm trễ kế hoạch lớn này của tôi, tôi chỉ có thể lựa chọn loại thủ đoạn ác liệt nhất này.

Giang Nghĩa khẽ nhíu mày: “Rốt cuộc ông muốn làm cái gì?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1730


Chương 1730

Từ lúc mới bắt đầu, Giang Hàn Tầm vấn luôn nói cái gì “đại kế”, luôn cảm giác trong lời nói của ông ta có hàm ý khác.

Giang Hàn Tầm nhìn về phía Giang Hàn Phi, hỏi: “Anh trai, nếu không chuyện này do anh nói rõ ra đi?”

Giang Hàn Phi thở dài: “Vấn là cậu nói đi.”

Giang Hàn Tầm cười: “Anh trai, anh vẫn không có chút thay đổi gì, vẫn như vậy, không thích xen vào việc của người khác, được, em nói.

Ông ta nhìn về phía Giang Nghĩa, không vội trả lời, ngược lại nói cho Giang Nghĩa một chuyện trước: “Cậu biết không, Lưu Cảnh Minh thật ra là con trai tôi, con trai ruột.”

Hả?

Giang Nghĩa càng thêm bất ngờ.

Có điều từ những biểu hiện trước đây, Lưu Cảnh Minh là con trai của Giang Hàn Tâm, có lẽ cũng hợp tình hợp lý.

“Vậy tại sao cậu ta lại họ Lưu, còn ông họ Giang?”

Giang Hàn Tầm võ tay: “Không hổ là chiến thần Tu La, nhìn vấn đề thật là chuẩn, một chút đã hỏi đến mấu chốt.

Ông ta lại lấy ra một miếng kẹo cao su bỏ vào miệng.

Nhai một lát, Giang Hàn Tầm nói: “Kỳ thật đây là truyền thống của nhà họ Giang chúng ta, con cái không theo họ ba, mà là theo họ mẹ. Lưu Cảnh Minh họ Lưu, chỉ là theo họ mẹ, chỉ đơn giản như vậy thôi.”

“Nhưng mà…”

Giang Hàn Tầm cười xấu xa nhìn Giang Hàn Phi một chút: “Anh trai, anh lại không tuân thủ quy củ, phá hư truyền thống của nhà họ Giang chúng ta, không để cho hai đứa con của anh theo họ mẹ, mà vẫn là theo họ Giang của anh, không tốt lắm nhỉ?”

Giang Hàn Phi lắc đầu: “Nhà họ Giang cho tới bây giờ cũng không có loại quy củ này, là tự cậu định ra, tại sao tôi phải đi theo ý của cậu?”

“Em đặt à? Anh chắc chứ?”

Giang Hàn Phi cúi đầu, từ trong ánh mắt do dự của ông rõ ràng có thể thấy được điều không thích hợp.

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Lưu Cảnh Minh cùng họ với mẹ cậu ta, chuyện này có liên quan gì đến ‘kế lớn mà ông nói?”

“Liên quan rất lớn.

Giang Hàn Tầm nói: “Như tôi đã nói, quy củ của nhà họ Giang là con cái theo họ mẹ.

Nói cách khác, tôi Giang Hàn Tâm, còn có ba cậu Giang Hàn Phi, kỳ thật cũng đều theo họ mẹ, cũng chính là bà nội của cậu.”

“Giang Nghĩa, bà nội của cậu tên là ‘Giang Nhã Bình, tôi và ba cậu đều là do bà nội cậu một tay nuôi lớn, theo họ bà nội cậu.”

Nói đến đây, Giang Nghĩa loáng thoáng cảm giác có thể muốn vạch trần một âm mưu lớn nào đó.

Nếu không không thể vô duyên vô cớ kéo đến bà nội.

Giang Hàn Tầm nhìn về phía Giang Nghĩa, hỏi: “Nói vậy cậu cũng biết chuyện này, tôi và ba cậu từ nhỏ đã đi theo bà nội cậu, do bà nội cậu một tay nuôi lớn, cuối cùng bà nội cậu bởi vì môi ngày làm ba công việc, làm lụng vất vả quá độ, mệt chết ở công trường!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1731


Chương 1731

“Giang Nghĩa, cậu biết tại sao lại như vậy không?”

Giang Nghĩa lắc đầu.

Giang Hàn Tầm trong ánh mắt hiện lên một vòng khí lạnh: “Đơn giản là, ông nội không tim không phổi của cậu vứt bỏ bà nội của cậu!”

Chuyện này…

Giang Nghĩa thật không ngờ, nhà họ Giang lại còn có loại giềm pha này, anh từ nhỏ cũng không biết.

Giang Hàn Phi nhíu nhíu mày: “Hàn Tầm, đừng nói nữa.”

“Tại sao không nói?” Giang Hàn Tầm trong mắt tràn đầy phần hận: “Tên đàn ông khốn nạn kia rõ ràng có vợ và con, lại còn muốn lừa gạt tình cảm của thiếu nữ hồn nhiên, sau khi khiến người ta có bầu rồi bỏ đi.

Loại đàn ông cặn bã này, anh còn có cái gì để che chở?!”

Nghe xong lời của ông ta, Giang Nghĩa đại khái hiểu được.

Nói cách khác, ông nội Giang Nghĩa vốn đã có gia đình, lại vô cùng vô sỉ lừa gạt tình cảm của bà nội, sau khi làm bụng bà lớn lên cũng không chịu trách nhiệm, bỏ đi.

Bà nội một mình sinh ra một cặp song sinh là ba và chú hai, cũng ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn.

Cuối cùng, bà nội vì làm lụng vất vả quá độ mà mệt chết ở công trường.

Thật là một câu chuyện buồn.

Giang Hàn Tầm tiếp tục nói: “Giang Nghĩa, chúng ta đều là theo họ bà nội cậu, họ “Giang”, vậy cậu đoán xem, nếu như chúng ta theo họ của ông nội cậu, hẳn sẽ là họ gì?”

Giang Nghĩa cười khổ một tiếng: “Tôi làm sao đoán được?”

Giang Hàn Tầm gật đầu: “Nói cũng đúng, cậu làm sao đoán được? Tôi đây trực tiếp nói cho cậu biết, nếu như chúng ta giống như gia đình bình thường theo họ ba, cũng chính là theo họ ông nội cậu, vậy chúng ta toàn bộ đều phải mang họ ‘Đàm!!”

Đàm?

Một cái họ vô cùng bình thường.

Nhưng giờ phút này đi vào trong tai Giang Nghĩa, lại có vẻ đặc biệt chói tai.

Đơn giản là, trong ba đại gia tộc ở kinh thành, có một nhà họ Đàm, hơn nữa thật trùng hợp nhà họ Đàm còn là người ủng hộ phía sau khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Từ đầu đến cuối đều là sự trùng hợp?

Không.

Tuyệt đối là một kế hoạch tốt!

Giang Hàn Tầm khóe miệng hơi nhếch lên: “Giang Nghĩa, tôi nghĩ cậu đã đoán được.

Đúng vậy, chính là Đàm của Đàm Vĩnh Thắng!”

Đàm Vĩnh Thắng, gia chủ nhà họ Đàm.

Cũng là ba của Giang Hàn Phi, ba của Giang Hàn Tâm, ông nội của Giang Nghĩa!

Lúc trước Đàm Vĩnh Thắng phản bội vợ ở bên ngoài thân thiết với Giang Nhã Bình, sau khi để cho Giang Nhã Bình mang thai, lại vô cùng vô sỉ bỏ đi.

Tra nam.

Thật sự quá cặn bã.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1732


Chương 1732

Đàm Vĩnh Thắng cho rằng ông ta thiếu nợ phong lưu cả đời cũng không cần trả, lại không biết, hai đứa con của ông ta đã sớm mai phục ở bên cạnh ông ta suốt tám năm.

Giang Hàn Tâm nói: “Tên đàn ông khốn nạn kia vứt bỏ mẹ của chúng tôi, cũng vứt bỏ tôi cùng anh trai. Trong thời thơ ấu của chúng tôi, không có ba.

“Mỗi khi nhìn thấy con nhà người ta làm nũng với ba, chúng tôi sẽ vô cùng ghen tị, tức giận.”

“Ba chúng tôi đâu?”

“Nếu có ba ở đây, chúng tôi sẽ không cô độc như vậy; nếu có ba ở đây, mẹ sẽ không mệt chết ở công trường.”

“Vừa nghĩ tới bộ dáng mẹ chết thảm, tôi hận không thể chặt tên khốn kia thành tám khúc, mới hạ mối hận trong lòng!”

Thì ra, tổ tiên nhà họ Giang còn trải qua loại chuyện ly kỳ khúc chiết này.

Càng không thể ngờ được, nhà họ Giang bọn họ thế mà là cùng một dòng với nhà họ Đàm, Giang Nghĩa còn là cháu ruột của gia chủ nhà họ Đàm – Đàm Vĩnh Thắng.

Đột nhiên, Giang Nghĩa hiểu ra.

Anh hiểu, vì sao mình là giống Đàm Quốc Đống đến bảy phần rồi.

Cùng là cháu của Đàm Vĩnh Thắng, Giang Nghĩa và Đàm Quốc Đống đều từ một dòng mà ra, trông giống nhau mấy phần cũng không có gì lạ.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Giang Nghĩa nhìn về phía Giang Hàn Tầm, lúc này, anh đã đoán được đại khái “kế hoạch lớn” của đối phương là gì rồi.

“Cho nên, kế hoạch lớn của ông chính là muốn gi3t chết Đàm Vĩnh Thắng, lấy lại công bằng thay cho bà nội cũng là thay cho bản thân ông sao?”

“Cậu chỉ nói đúng một nửa.”

Giang Hàn Tầm lại ném một viên kẹo cao su vào miệng, vừa nhai vừa nói: “Nếu như chỉ là gi3t chết Đàm Vĩnh Thắng, tám năm này tôi có rất nhiều cơ hôi. Nhưng vậy là đủ rồi sao? Không, vĩnh viễn không đủ.”

“Cái mà Đàm Vĩnh Thắng quan tâm chính là hai chữ – danh lợi, ông ta càng quan tâm cái gì, tôi lại càng muốn hủy diệt cái nấy.”

“Kế hoạch lớn của tôi, là hủy hoạt sản nghiệp trăm năm của nhà họ Đàm trong chốc lát, lúc Đàm Vĩnh Thắng tuyệt vọng thống khổ, để ông ta đói mà chết tươi! Để ông ta cũng thử một chút gian khổ của mẹ tôi năm đó.

Kế hoạch thật độc ác.

Nhưng mà, gia nghiệp trên trăm năm của nhà họ Đàm, căn cơ sâu rộng, mạng lưới quan hệ bao phủ cả thủ đô.

Muốn nhổ tận gốc nhà họ Đàm?

Một chữ: Khó.

Đây cũng là vì sao Giang Hàn Tầm tốn hết tám năm cũng không thu hoạch được gì.

Giang Nghĩa hỏi: “Ông hoàn thành kế hoạch lớn của ông, sao lại phải giam giữ ba tôi?”

Giang Hàn Tầm khinh thường nói: “Vì sao?

Cậu hỏi ông ta ấy!”

Trên giường bệnh, Giang Hàn Phi bất đắc dĩ nói: “Bởi vì ba căn bản không muốn tiêu diệt nhà họ Đàm, cũng không muốn gi3t chết Đàm Vĩnh Thắng. Dù có nói thế nào, đây cũng là ba của bọn ba, cho dù người ba ấy phạm vào tội nghiệt lớn đến mức nào, cũng sẽ không có con trai đi giết ba, đây là tội nghiệt trái với cương thường đạo lý, ba sao có thể cho phép?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1733


Chương 1733

Giang Nghĩa bất đắc dĩ cười khổ.

Vậy thì đúng rồi.

Ba là một người vô cùng dịu dàng, tâm địa lương thiện, hành thiện giúp người.

Bảo ông ấy đi giết người cũng đã rất là vớ vẩn, chứ đừng nói là muốn giết cha đẻ của mình, đối với Giang Hàn Phi mà nói, quả thật là chuyện không thể tha thứ.

Giang Hàn Tầm nói tiếp: “Tám năm trước, tôi lấy cớ phát triển sự nghiệp lừa ông anh trai đến thủ đô, dùng danh nghĩa anh trai sáng lập khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc. Dựa vào kỹ thuật của anh trai, cùng với sự vận hành của tôi, công ty từng bước phát triển lớn mạnh.

“Sau đó, tôi nói thật với anh ấy, để anh ấy giúp tôi hoàn thành báo thù.”

“Trước đó chúng tôi chủ động nương nhờ vào nhà họ Đàm, lấy được tín nhiệm của nhà họ Đam, để khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc dung nhập vào huyết mạch kinh tế nhà họ Đàm, thậm chí trở thành trái tim của kinh tế nhà họ Đàm.”

“Một khi thành hình, chúng tôi sẽ lập tức hủy đi khoa học kỹ thuật Thịnh lạc, làm hệ thống kinh tế nhà họ Đàm hoàn toàn tê liệt! Rồi liên hợp với nhà họ Triệu, nhà họ Khương, ba bên bắt tay diệt trừ nhà họ Đàm!”

Kế sách thật độc ác.

Trước tranh thủ tín nhiệm của đối phương, để đối phương không thể rời khỏi bạn; sau khi đối phương hoàn toàn ỷ lại vào bạn, thì đột nhiên tan biến, liên hợp với kẻ thù bên ngoài tiêu diệt nhà họ Đàm.

Một chiêu này nếu hoàn thành, sản nghiệp trăm năm của nhà họ Đàm thật sự có khả năng bị diệt trong chớp mắt.

Giang Hàn Tâm nói: “Đáng tiếc, anh trai sống chết không chịu liên thủ với tôi, còn nói cái gì phải về khu Giang Nam, bất đắc dĩ, tôi cũng chỉ có thể ra hạ sách này, nhốt anh trai lại, dùng thuốc khống chế anh ấy tiếp tục công việc, tiếp tục xây dựng khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc lớn mạnh.

“Nhiều năm qua, tôi vô số lần khuyên bảo anh trai không nên kiên trì, nhưng anh ấy chưa từng thuận theo tôi.”

“Tôi cũng rất bất lực!”

“Bởi vì không có anh trai toàn lực trợ giúp, chỉ dựa vào một mình tôi, tiến độ hoàn thành kế hoạch tương đối chậm; lại thêm lão hồ ly Đàm Vĩnh Thắng này quá mức giảo hoạt, rất khó đánh vào bên trong nhà họ Đàm.

“Cho nên đến tận bây giờ, kế hoạch của tôi cũng không có cách nào hoàn toàn triển khai.”

Giang Nghĩa nở nụ cười.

Anh khẽ lắc đầu, nói: “Loại kế hoạch gần như đồng quy vu tận này của ông, tính khả thi vốn rất thấp. Hơn nữa ông vì báo thù, ngay cả người thân nhất cũng giam lại, đã hoàn toàn đánh mất nhân tính.”

“Phải đạo thì nhiều kẻ giúp, trái đạo thì ít kẻ giúp, ông không có nhân tính, cho dù là ông trời cũng không giúp ông!”

“Ông thất bại, là chuyện đương nhiên.”

Giang Hàn Tầm thở dài, nói: “Có lẽ thật là như vậy. Cho nên ông trời sắp xếp cậu đến đây, để cậu đánh bại tôi, ngăn cản kế hoạch của tôi, cứu ba cậu ra.”

Giọng điệu của ông ta cực kỳ bi thương.

Ánh mắt của ông ta cũng ngập tràn vẻ không cam lòng.

Tám năm.

Tám năm nay, không giây phút nào ông ta không nghĩ đến báo thù, cũng vẫn luôn nỗ lực vì nó.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1734


Chương 1734

Kết quả là, cái gì cũng không làm được, còn hại con mình biến thành một kẻ ngốc, ông ta là một Loser.

Kỳ thật, ông ta cũng rất đáng thương.

Từ nhỏ khuyết thiếu tình thương của cha, lớn lên trong sự khinh bỉ và cười nhạo của người khác; trơ mắt nhìn mẹ mình mệt chết ở công trường, lại không có cách nào.

Cả đời này của ông ta, bị hai chữ “báo thù”

trói chặt.

Vì thế, ông ta không tiếc nhốt người anh trai thân nhất của mình lại, nén giận làm việc cho “kẻ thù”.

Đổi lại, lại là con trai biến thành kẻ ngốc.

Ông ta cái gì cũng không làm được, cái gì cũng không làm được!

Giang Hàn Tâm, người đàn ông đáng thương bất lực này, lần đầu tiên sinh ra một loại cảm giác bất lực mãnh liệt từ đáy lòng, người đàn ông kiên cường này, lần đầu tiên chảy xuống nước mắt không cam lòng.

“Tôi không cam lòng.

“Tôi không cam lòng!”

Giang Hàn Tầm nặng nề đánh xuống giường bệnh, phát ti3t bất mấn trong lòng, ai thán vận mệnh bất công.

Vì sao kẻ ác lại có thể đại phú đại quý, nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?

Vì sao chịu khổ vĩnh viễn là người nghèo như ông ta?

Không công bằng!

Ông ta vọng tưởng thay đổi, vọng tưởng chống lại vận mệnh, đổi lấy, chỉ là kết cục càng thêm thê thảm đau đớn.

Giang Nghĩa tràn đầy đồng tình nhìn người chú hai này.

Kỳ thật, anh vốn nên đứng cùng chiến tuyến với Giang Hàn Tầm mới đúng, dù sao nếu như từ lúc bắt đầu Giang Nghĩa biết được việc ác năm đó của Đàm Vĩnh Thắng, với tính cách của anh, tuyệt đối sẽ không cho phép kẻ ác này nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Đáng tiếc, con đường Giang Hàn Tầm đi quá lệch.

“Trong phòng, ba người đàn ông, đều bị một bầu không khí đau thương nặng nề bao trùm, trên mặt mỗi người đều đầy vẻ u sầu.

Ba người bọn họ vốn nên đứng cùng một trận tuyến.

Nhưng bởi vì cố chấp của môi người, ồn ào đến mức bi thảm này.

Ba người bọn họ, ai cũng có tội.

Đột nhiên, Giang Hàn Tâm ôm ngực, phun ra một ngụm máu tươi, nhiêm đỏ cả một mảng drap giường.

“Em trai!”

Giang Hàn Phi cực kỳ sợ hãi, lập tức đỡ lấy ông ta: “Hàn Tầm, em sao thế?”

Giang Hàn Tầm cười ha ha một tiếng, lấy “kẹo cao su” vừa rồi vấn liên tục nhai trong ngực ra, đây thật ra là thuốc độc, không thuốc nào có thể cứu được.

“Em thua rồi.”

“Người thua, đáng phải chết.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1735


Chương 1735

“Anh trai, chúc mừng anh lấy lại tự do, sau này không còn ai ép anh sát hại Đàm Vĩnh Thắng, anh có thể cứ thế rời đi, không quan tâm đ ến những chuyện phiền não này nữa.

“Chúc mừng, chúc mừng.

Nước mắt Giang Hàn Phi không cầm được rơi xuống, năm chặt tay Giang Hàn Tâm: “Sao em lại ngốc như vậy? Vì sao, vì sao?!”

Giang Nghĩa bước nhanh đến xem tình hình của Giang Hàn Tầm, cho dù anh có y thuật phi phàm, vân là bó tay với tình huống của Giang Hàn Tầm.

Độc đã vào tim, không còn thuốc nào có thể cứu được.

Sao phải vậy chứ?

Kỳ thật sau khi Giang Hàn Tầm nói hết chân tướng ra, cơ bản Giang Nghĩa đã không có bao nhiêu tức giận nữa rồi, hận ý đối với Giang Hàn Tầm cơ bản đều đã lắng xuống.

Dù thế nào, Giang Hàn Tâm cũng là chú hai của anh, huống chỉ tất cả những gì Giang Hàn Tầm làm cũng chỉ là vì trả thù tên đàn ông cặn bã kia.

Giang Nghĩa có thể hiểu được.

Giang Hàn Tầm căn bản không cần phải chết, ông ấy thật sự quá ngốc.

Lúc này, Giang Hàn Tâm cố gắng gượng một hơi cuối cùng, mỉm cười nói với Giang Hàn Phi: “Anh trai à, anh không cần phải đau khổ vì em, càng không cần rơi nước mắt cho em. Em lựa chọn cái chết, cũng chỉ là muốn lấy cái chết của mình để lợi dụng anh mà thôi.”

“Cái gì?”

Giang Hàn Phi hoàn toàn không hiểu.

Giang Hàn Tâm vừa cười vừa nói: “Anh trai à, trên thế giới này người hiểu anh nhất chính làm em! Em biết anh tấm lòng nhân hậu, dù thế nào cũng không nguyện ý gi3t chết Đàm Vĩnh Thắng. Hơn nữa cho dù là anh hay là em, kỳ thật cũng không có năng lực gi3t chết ông ta, điểm này em hiểu rõ.”

“Nhưng mà..” Giang Hàn Tầm chỉ chỉ Giang Nghĩa, nói: “Anh trai, con của anh Giang Nghĩa không giống thế. Trí mưu và vũ lực của nó, vượt xa hai người chúng ta không thể bì được. Nếu như nó chịu đồng ý gi3t chết Đàm Vĩnh Thắng, tiêu diệt nhà họ Đàm, em tin rằng ngày đó không chờ lâu có thể sẽ đến!”

Nếu như là Giang Nghĩa, tình huống kia thật đúng là khó nói.

Vấn đề là, Giang Nghĩa có chịu không?

Mặc dù hành vi của Đàm Vĩnh Thắng quả thật đáng giận, nhưng này đã là hận thù của đời trước trước nữa rồi, oan oan tương báo đến bao giờ? Giang Nghĩa thật sự còn cần phải báo thù không?

Giang Hàn Phi nói: “Hàn Tầm à, sao đến bây giờ em vân còn muốn báo thù? Em chính là bị hai chữ này hại cả đời! Hơn nữa, có anh ở đây, kiên quyết sẽ không đồng ý Nghĩa đi đối phó nhà họ Đàm.”

“Không, anh trai, anh sai rồi, chính là vì có anh ở đây, Giang Nghĩa mới không thể không đối phó nhà họ Đàm.”

“Vì sao?”

“Bởi vì em là vì anh trai mới chết đó.” Giang Hàn Tầm vui vẻ: “Em bởi vì sự thờ ơ lạnh nhạt của anh, không thể nào báo thù mà lựa chọn tự sát, người chất phác lương thiện như anh nhất định sẽ đau lòng cả đời. Phương pháp xử lý duy nhất để anh có thể vượt qua chính là hoàn thành nguyện vọng lúc lâm chung của em – diệt trừ nhà họ Đàm!”

Giang Hàn Tâm vừa khanh khách cười vừa nói: “Giang Nghĩa là một đứa con hiếu thuận, nó chắc chắn sẽ không thể nào nhìn anh đau lòng cả đời, cho nên bắt buộc phải giúp anh vượt qua, giúp anh hoàn thành nguyện vọng của em!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1736


Chương 1736

“Anh trai, anh lại lần nữa bị em nắm chặt lấy rồi.”

Này…

Giang Hàn Phi khá là cạn lời.

Giống như Giang Hàn Tầm nói vậy, một khi Giang Hàn Tầm vì vậy mà chết, Giang Hàn Phi bắt buộc phải đau lòng cả đời, Giang Nghĩa vì không để Giang Hàn Phi đau lòng, thì không thể không đi hoàn thành nguyện !

vọng của Giang Hàn Tầm.

Giang Hàn Tầm đây là dùng tính mạng của mình để ép Giang Hàn Phi giúp mình!

Ông ta u ám nói: “Anh trai à, bây giờ trước mặt anh chỉ có hai con đường. Một, nhìn em bởi vì sự “tuyệt tình” của anh mà chết, cái gì cũng không làm được, đau lòng cả đời; hai, giúp em hoàn thành nguyện vọng, cũng giúp anh vượt qua. Chọn như thế nào, thì xem chính bản thân anh.”

Nói xong, ông ta thả lỏng cười ha hả.

Câu hỏi này, cho dù lựa chọn thế nào, đều làm Giang Hàn Phi vô cùng đau khổ.

Giang Hàn Tầm dùng tính mạng của mình để ép Giang Hàn Phi phải lựa chọn, dùng tính mạng của mình để tính kế Giang Hàn Phi, vì báo thù, Giang Hàn Tầm thật sự là cái giá nào cũng đồng ý trả.

Trước điểm cuối sinh mạng, Giang Hàn Tầm nói với Giang Nghĩa: “Xin… chăm sóc tốt.. Cảnh Minh…”

Vừa dứt lời, hơi thở của Giang Hàn Tầm hoàn toàn đứt đoạn.

Người, chết.

“Hàn Tầm, em trai à!!!”

Giang Hàn Phi ôm lấy thi thể Giang Hàn Tầm, đau khổ ch ảy nước mắt, gào khóc nức nở, vết thương trên người dễ lành, vết thương trong lòng cả đời cũng không thể lành nổi.

Giang Hàn Tâm chết rồi.

Trên ngực Giang Hàn Phi vỡ ra một lỗ hổng thật sâu.

Giang Nghĩa thở một hơi thật dài, chậm rãi bước ra khỏi phòng nhỏ.

Bạch Dương bước lên trước hỏi: “Thống soái, bây giờ làm thế nào?”

Giang Nghĩa nói: “Đợi sau khi tâm tình của ba tôi ổn định, đón ông ấy về biệt thự số 556 nghỉ ngơi, đúng rồi, đón cả dì Nhậm về, để bà ấy làm bạn với ba sẽ tốt hơn một chút.”

“Đồng thời, khiêng thi thể chú hai Giang Hàn Tâm của tôi đi, xử lý cho tốt, tìm một ngôi mộ phong thủy tốt an táng. Nhớ lấy, ngàn vạn không thể để người nhà họ Đàm biết được bất kỳ chuyện gì của chú hai tôi.

Bạch Dương gật gật đầu: “Thuộc hạ hiểu!”

Hôm nay, đúng là một ngày bi thương.

Màn đêm buông xuống.

Giang Nghĩa cho người đón Giang Hàn Phi về biệt thự số 556, để ông nằm trên giường mềm mại, điều dưỡng cơ thể.

“Ba, ba ở đây nghỉ ngơi cho tốt, chuyện còn lại cứ giao cho con xử lý.”

Giang Hàn Phi gật gật đầu, nắm tay Giang Nghĩa nói: “Nghĩa, hai ba con chúng ta gần mười năm không gặp, vốn ba con gặp lại nên là một chuyện gì, nhưng mà vì chú hai con…
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1737


Chương 1737

Giang Nghĩa mỉm cười: “Ba, ba không cần phải nói nhiều như vậy, con đều hiểu.

Dừng một chút, anh tiếp tục nói: “Đúng rồi ba, con còn muốn cho ba gặp một người, tin rằng ba gặp được nhất định sẽ vui vẻ.”

“Ồ?” Giang Hàn Phi lắc đầu: “Ba bây giờ, gặp ai cũng không vui nổi. Trừ phi mẹ của con hoặc là em trai con có thể chết đi sống lại, nếu không, ai cũng không thể làm ba vui được.

“Này khó nói.”

Giang Nghĩa nhìn vẽ phía cửa, cao giọng gọi: “Dì Nhậm, mời vào.”

Vừa dứt lời, một người phụ nữ xuất hiện ở cửa, e lệ nhìn vào trong phòng, ngay lúc hai mắt chạm nhau với Giang Hàn Phi, dường như đã qua mấy đời.

Giang Hàn Phi ngẩn người, ông thế nào cũng không ngờ được người đi vào lại là…

“Tiểu Lan, sao em lại đến đây?”

Người phụ nữ theo đuổi mình nhiều năm, vào lúc mình bất lực nhất, khó chịu nhất, vô cùng thích hợp mà xuất hiện.

Trái tim bị thương của Giang Hàn Phi, thoáng cảm nhận được chút ấm áp.

Khóa miệng của ông không kìm được mà cong lên.

Giang Nghĩa thầm cười trộm, quả nhiên bị anh đoán trúng rồi, quả nhiên sau nhiều năm gặp lại có thể an ủi ba rất nhiều.

Nhậm Chỉ Lan nhút nhát e lệ đi đến.

Cho dù ở cái tuổi nào, bà ta đứng trước mặt Giang Hàn Phi vĩnh viễn đều là một cô gái nhỏ như nụ hoa chớm nở.

“Hàn Phi, anh… nghỉ ngơi nhiều chút.”

Nhậm Chỉ Lan nói năng có chút lộn xôn, không biết nói gì cho phải.

Giang Hàn Phi khẽ cười nói: “Tiểu Lan, anh nhớ em lấy chồng xa nhà ở nước ngoài, sao lại quay về?”

Giang Nghĩa trả lời thay cho bà: “Trong chuyện này khá là phức tạp, nói ngắn gọn là, bây giờ dì Nhậm đã một mình lẻ loi, mục đích lần này đến thủ đô, chính là vì giúp con cứu ba ra. Vì cứu ba, dì Nhậm mạo hiểm cả tính mạng!”

Anh cố ý phóng đại lên, để làm sâu sắc hơn cảm tình của Giang Hàn Phi với Nhậm Chỉ Lan.

Giang Nghĩa đứng lên nói: “Con đi xem thuốc đã nấu xong chưa, hai người bạn học cũ gặp lại, nói chuyện một lúc.”

Anh xoay người rời đi.

Không làm bóng đèn.

Giang Nghĩa đứng một mình trên ban công lầu hai. Anh nhẹ nhàng nhoài người trên lan can, cảm nhận sự mát mẻ của gió đêm thổi vào người.

Đến thủ đô cũng đã gần một tháng, cũng coi như đã hoàn thành xong tâm nguyện, giải cứu thành công ba mình.

Nhưng anh lại không quá vui mừng.

Chỉ bởi vì anh đã biết thêm nhiều thông tin bi thảm, cũng bởi vì cái chết thương tâm của chú hai Giang Hàn Tầm.

Tất cả những chuyện này vốn không nên xảy ra.

Nếu Giang Nghĩa có thể hiểu rõ về thân phận thực sự của Giang Hàn Tâm sớm hơn thì tốt rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1738


Chương 1738

Cộp cộp cộp.

Tiếng bước chân truyền đến, Lâm Chí Cường đến bên cạnh Giang Nghĩa và nói: “Thống soái, đám người Phi Kê đã qua cơn nguy kịch, nghỉ ngơi một khoảng thời gian là sẽ hồi phục. Tôi làm theo anh nói, đưa cho môi người bọn họ 3 tỷ tiền an ủi, đặc biệt là Phi Kê, tôi đã đưa cho ông ấy 30 tỷ tiền an ủi, gấp mười lần người khác.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Nên như vậy, lần này có thể thuận lợi cứu ba ra, Phi Kê đã có công rất lớn.”

Nói xong, Giang Nghĩa tiếp tục nhìn về phía xa xăm.

Lâm Chí Cường sững sờ một chút, bước tới nói: “Thống soái, anh có tâm sự?”

Giang Nghĩa không nói.

Lâm Chí Cường đứng bên cạnh anh, cùng nhìn về phía xa và nói: “Trước đây, khi ở biên giới phía tây, môi khi anh có tâm sự đều sẽ ở một mình nhìn về phía xa xăm.

Còn nhớ, lúc đó thầy huấn luyện đã từng khuyên bảo anh không chỉ một lần.”

Nghĩ đến chuyện quá khứ, Giang Nghĩa mỉm cười trong lòng.

Tuy rằng ở biên giới phía Tây sống những ngày lưỡi dao dính máu nhưng lúc đó thực sự rất đơn giản, không đấm đá nhau, nhân tình thế sự nhiều như vậy.

Anh chỉ cần tính toán kẻ địch, không chừa chỗ trống là được.

Nhưng bây giờ đã khác.

Vì sự độc ác của Giang Nghĩa, mới ép Giang Hàn Tầm phải đi vào đường cùng.

Lâm Chí Cường hỏi: “Bây giờ lão thiên tôn đã được cứu ra rồi, thống soái, bước tiếp theo anh định làm thế nào? Về khu Giang Nam hay là ở lại cùng lão thiên tôn, hay là thay chú hai anh hoàn thành tâm nguyện?”

Nếu có thể biết phải làm gì, Giang Nghĩa sẽ không phiền muộn như vậy.

Anh tiếp tục nhìn về phía xa xăm và thở dài một hơi.

Không một gia đình nào không gặp những rắc rối.

Kẻ thù lần này của Giang Nghĩa chính là ông nội của anh – Đàm Vĩnh Thắng, cho dù gã cặn bã này đã từng làm chuyện vô cùng ghê tởm nhưng dù gì ông ta cũng là ông nội của Giang Nghĩa.

Trên đời này, nào có chuyện cháu trai đi trừng trị ông nội?

Không hợp phép tắc!

Nhưng nếu để mặc không quản, vậy ba anh – Giang Hàn Phi sẽ cảm thấy tội lôi trong suốt đời, chú hai Giang Hàn Tầm cũng sẽ chết không cam lòng.

Khó giải quyết.

Người ta đều nói rằng chuyện người thì sáng, chuyện mình thì quáng, Lâm Chí Cường mỉm cười nói: “Thống soái, tôi cảm thấy có thể là anh đã nghĩ phức tạp sự việc rồi, thực ra sự việc không khó giải quyết như vậy”

Giang Nghĩa có chút ngạc nhiên nhìn về phía anh ta, hỏi: “Anh có ý kiến gì hay?”

Lâm Chí Cường nhún vai: “Kỳ thực, anh không cần phải gi3t chết Đàm Vĩnh Thắng, anh hoàn toàn có thể cho ông ta một sự đả kích nhất định, khiến ông ta nếm được nôi khổ của nhân gian, đạt được mục đích của sự trừng phạt. Cứ như vậy, không phải là vừa hoàn thành được tâm nguyện của chú hai anh lại không đến mức phải mang tội danh giết hại ông nội rồi sao?”

Một lời nói đánh thức người trong mộng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1739


Chương 1739

Đúng vậy.

Thực ra sự việc rất đơn giản.

Cũng giống như có người phạm tội, không nhất thiết phải xử tử mà hoàn toàn có thể đưa ra hình phạt tương ứng tùy theo tội mà người đó đã phạm phải.

Năm đó Đàm Vĩnh Thắng đã bỏ rơi bà nội, tuy rằng đáng hận nhưng tội không đến mức phải chết nhỉ?

Giang Nghĩa mỉm cười, anh nói rất thoải mái: “Nếu Đàm Vĩnh Thắng năm đó cậy vào việc có tiền có quyền, chơi đùa khắp nơi, vậy để trừng phạt tội ác của ông ta, tôi phải khiến ông ta mất đi quyền thế, khiến ông ta từ nay về sau trở thành một người bình thường.”

“Tôi không giết ông ta, nhưng tôi muốn khiến cơ nghiệp trăm năm của nhà họ Đàm bị hủy hoại trong chốc lát.”

Sáng sớm hôm sau.

Sau khi ăn sáng xong, Nhậm Chỉ Lan đỡ Giang Hàn Phi ngồi ở cửa phơi nắng.

Giang Nghĩa lấy một chiếc ghế nhỏ đến ngồi xuống một bên, mỉm cười nói: “Ba, ba vần dự định quay lại Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sao?”

Giang Hàn Phi khẽ nhíu mày: “Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc còn có liên quan gì đến ba?

“Có chứ, dù sao hiện tại trên danh nghĩa, chủ tịch của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc vẫn là ba. Ba, ba phải trở về chủ trì đại cục.

Giang Hàn Phi xua tay lia lịa: “Vừa tới đó là ba liền nghĩ đến chú hai con, không được gì chỉ thấy đau thương, không đi, không đi.”

Ngừng một chút, ông nói tiếp: “Nghĩa, không phải con là người tiếp quản trên danh nghĩa của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sao? Vậy thì vừa hay, ba giao lại vị trí chủ tịch cho con, từ nay về sau Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sẽ giao cho con quản lý.

Giang Nghĩa khẽ cười, cố ý hỏi: “Nếu Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc giao cho con quản lý sau này làm gì đều do con quyết định, ba, ba không thể nhúng tay vào.”

“Chuyện này…” Giang Hàn Phi có chút lo lắng hỏi: “Nghĩa, chẳng lẽ con thực sự muốn hoàn thành tâm nguyện cho chú hai, đối phó với ông nội con – Đàm Vĩnh Thắng sao?”

“Đương nhiên! Gã cặn bã đó đã vứt bỏ bà nội khi còn đang mang thai, hành động như vậy nếu không trừng phạt thì lẽ trời ở đâu? Công lý ở đâu?”

“Haizz, đó đều là chuyện của thế hệ trước của con rồi, hà tất phải xen vào?”

“Không thể nói như vậy được, thù này không trả con sẽ ăn ngủ không yên. Hơn. ¡ nữa, ba, con không giúp chú hai hoàn thành tâm nguyện, ba cũng sẽ ngủ không ngon giấc đúng không? Dù sao ông ấy cũng dùng tính mạng để suy tính ba.”

Giang Hàn Phi thở dài: “Đúng vậy, nếu không giúp Hàn Tâm hoàn thành chuyện này, ba quả thực ăn không ngon ngủ không yên, nhưng Nghĩa, ba càng không muốn nhìn thấy con phải mạo hiểm. Đối phó với nhà họ Đàm, chỉ có đường chết.”

Giang Nghĩa tự tin nói: “Ba, tin tưởng con một chút, con trai ba vẫn có chút năng lực.

Giang Hàn Phi vấn còn lo lắng: “Nghĩa, con bắt buộc phải gi3t chết Đàm Vĩnh Thắng sao? Đó là ông nội của con, nếu con làm như vậy, sẽ bị mang tiếng muôn đời!”

“Ai nói con muốn giết ông ta?”

“Vừa rồi không phải con nói như vậy sao?”

“Con chỉ nói muốn đối phó với ông ta, không nói muốn giết ông ta.” Giang Nghĩa khẽ cười: “Ba, con dự định diệt trừ tận gốc cả nhà họ Đàm, khiến mọi quyền lực mà Đàm Vĩnh Thắng dựa vào đều sụp đổ, cũng khiến ông ta nếm đau khổ của người thường một chút. Về phần tính mạng của ông ta, con không muốn.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1740


Chương 1740

Giang Hàn Phi nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm: “Nếu là như vậy, ba cũng đồng ý.

Nhưng mà nhà họ Đàm thực lực cường thịnh, phải đối phó thế nào? Chẳng lẽ còn còn muốn dùng kế sách của chú hai con?

Giả bộ phụ thuộc vào trước, đợi sau khi đột nhập vào nội bộ rồi phản bội lại?”

Giang Nghĩa xua tay: “Làm như vậy quá chậm, hơn nữa Đàm Vĩnh Thắng căn bản không tin chúng ta, khả năng thành công của kế hoạch này gần như bằng không, con sẽ không làm như vậy”

“Vậy thì con định hành động như thế nào?”

“Rất đơn giản, con muốn giải phóng Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc khỏi sự kiểm soát của nhà họ Đàm, sau đó chính thức tuyên chiến với nhà họ Đàm.”

“Hả? Con điên rồi?”

“Ba, xin hãy tin con.

“Không phải ba không tin con, chỉ là nhà họ Đàm có sức mạnh cường đại, hiện tại tuyên chiến với ông ta, khác nào là tìm đường chết.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Đương nhiên không thể tuyên chiến bây giờ, con cần một khoảng thời gian để điều chỉnh và phát triển Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc. Đợi đến lúc cơ hội chín muôi sẽ lật bài với nhà họ “

Đàm.

Anh giơ một ngón tay lên: “Thời gian này sẽ không quá một tháng.”

Vào buổi chiều, tòa nhà Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Trong khoảng thời gian này, bầu không khí của công ty rất kỳ lạ, tất cả đội ngũ lãnh đạo đều đã biến mất.

Chủ tịch không biết đã đi đâu, tổng giám đốc cũng không thấy nữa, phó chủ tịch công ty cũng mấy ngày chưa đến.

Mọi người bàn tán xôn xao.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Nhưng dù có đoán thế nào đi nữa thì đó cũng chỉ là đoán bừa.

Làm sao bọn họ có thể ngờ rằng chủ tịch và phó chủ tịch công ty lại đánh nhau một trận ác liệt trong vườn cây ăn quả? Những bí mật của thành phố ngầm, trước đây bọn họ không biết, sau này bọn họ cũng sẽ không biết.

Chỉ có Miêu Đồng – người tham gia vào công việc của thành phố ngầm, vô cùng lo lắng cho sự an nguy của Giang Nghĩa.

Đột nhiên, chiếc loa lớn trong nội bộ công ty vang lên: “Toàn bộ nhân viên lập tức gác lại công việc, nhanh chóng đến đại sảnh công nhân viên, chủ tịch muốn thông báo một sự việc vô cùng quan trọng.”

Hả?

Miêu Đồng ngẩng đầu nhìn chiếc loa trong phòng làm việc, rất khó hiểu.

Chủ tịch? Giang Hàn Phi?

Nếu Giang Hàn Phi trở lại, điều đó có nghĩa là Giang Nghĩa đã thất bại rồi?

Trái tim Miêu Đồng không kìm được mà run lên, trải qua khoảng thời gian ở cùng này, từ sự chán ghét lúc đầu đến hiện tại, Miêu Đồng đã thích Giang Nghĩa.

Biết Giang Nghĩa có thể đã gặp phải chuyện không hay, trong lòng cô ra khá khó chịu.

“Miêu Đồng, đi thôi!” Thường Hướng Đông hét lên một tiếng “Vâng, đến đây.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1741


Chương 1741

Cô ta đứng dậy, đi theo Thường Hướng Đông đến đại sảnh công nhân viên.

Lúc này, nhân viên và lãnh đạo của các phòng ban đều đã đến đại sảnh công nhân viên, mọi người ngồi vào vị trí tương ứng theo phòng ban.

Sau khi mọi người đã đến đủ, một bóng dáng hơi lớn tuổi bước lên bục.

Không sai, chính là Giang Hàn Phi.

Chỉ là…

Miêu Đồng nhìn chằm chằm vào Giang Hàn Phi đang ở trên bục lúc này, mơ hồ cảm thấy được có chút không đúng.

Mặc dù không có bất kỳ sự thay đổi nào về tướng mạo và thân hình, nhưng khí chất vùng giữa lông mày lại hoàn toàn khác so với trước đây.

Trước kia Giang Hàn Phi lạnh lùng xảo quyệt, chính là mang đến cho người ta cảm giác cáo già, nhưng bây giờ Giang Hàn Phi ốm yếu bệnh tật, trông vô cùng yếu ớt, hơn nữa không biết tại sao khi nhìn lâu lại có loại cảm giác ấm áp dịu dàng.

Con cáo già và người đàn ông tốt.

Hoàn toàn là hai kiểu khác nhau.

Miêu Đồng trợn tròn mắt, cô ta luôn cảm thấy người đàn ông trước mặt không phải là Giang Hàn Phi, giống như hàng giả, nhưng nếu là hàng giả thì cũng có phần quá giống rồi?

Thực sự là cô ta đã nhầm.

Người trước mặt này mới chính là Giang Hàn Phi thật, còn người trong quá khứ là mới là hàng giả.

Chỉ là hàng giả đã được coi là hàng thật quá lâu rồi nên lúc này mới coi hàng thật là hàng giả.

“Khụ khụ.” Giang Hàn Phi điều chỉnh lại micro, mỉm cười nói: “Xin chào các đồng nghiệp. Tin răng mọi người rất tò mò về việc khoảng thời gian này ban lãnh đạo cấp cao chúng tôi đều đã đi đâu, tại sao lại đột nhiên biến mất?”

“Tôi biết trong công ty có rất nhiều lời đồn đại vô căn cứ, tin đồn nào cũng có, nhưng những điều này đều là giả. Hôm nay, tôi muốn nói cho mọi người biết sự thật.”

Ông ho một tiếng: “Sự thật chính là tôi đã bị bệnh trong khoảng thời gian này, bênh rất nặng. Phó chủ tịch Giang luôn khám bệnh cho tôi, giám đốc Lưu luôn chăm sóc tôi, đến nôi không kịp trở lại sắp xếp công việc.”

“Hiện tại, mặc dù bệnh của tôi đã hồi phục một chút, nhưng chắc chắn không thể làm những công việc với cường độ cao được nữa. Điều đó cũng có nghĩa là tôi, Giang Hàn Phi, sẽ không còn có thể tiếp tục đảm nhiệm cương vị chủ tịch của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.”

Nghe đến lời này, trên người mọi người đều Sởn cả tóc gáy.

Không đúng.

Lời này là có ý muốn thoái vị nhường người tài.

Vấn đề là sẽ nhường cho ai?

Ngoài bề mặt, Giang Nghĩa là người thừa kế chính thống, nhưng mọi người đều biết rằng Lưu Cảnh Minh có nền tảng sâu hơn ở công ty, hơn nữa Giang Hàn Phi rất thương yêu Lưu Cảnh Minh.

Là con trai ruột nhưng Giang Nghĩa mới chỉ ở với Giang Hàn Phi trong một tháng gần đây.

Lưu Cảnh Minh tuy là người ngoài nhưng đã đồng hành cùng Giang Hân Phi tám năm trời, giống như một người con ruột hơn là Giang Nghĩa.

Vì vậy, vị trí này được giao lại cho ai, thật sự rất khó nói.

Lòng bàn tay ai nấy cũng đều đầy mồ hôi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1742


Chương 1742

Lần chuyển giao vị trí này sẽ ảnh hưởng đến hướng đi tương lai của toàn bộ Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, nó càng ảnh hưởng đến vấn đề chỗ đứng của mọi người.

Thận trọng!

Giang Hàn Phi nhìn mọi người xung quanh, cao giọng nói: “Mấy ngày nay, mấy lãnh đạo cấp cao chúng tôi đã tiến hành cuộc họp nội bộ, đặt ra một loạt thay đổi nhân sự. Bây giờ, tôi sẽ thông báo cho mọi người từng việc một.”

“Trước hết, Giang Nghĩa không còn giữ chức vụ phó chủ tịch nữa, vị trí này được giao cho Lâm Chí Cường – một người đại diện chuyên nghiệp đảm nhiệm.

“Thứ hai, Lưu Cảnh Minh cũng từ chức tổng giám đốc, vị trí này sẽ giao cho Bạch Dương đảm nhiệm.”

“Tiếp theo, bộ phận quan trọng nhất của công ty – bộ phận nghiên cứu phát triển, chủ quản phòng ban này – Thường Hướng Đông được điều chuyển đến bộ phận hậu cần đảm nhiệm chức chủ quản, vị trí chủ quản bộ phận nghiên cứu phát triển còn trống sẽ giao cho Cự Giải đảm nhiệm.”

Ba sự biến động, tất cả đều rất chấn động.

Ngoài vị trí chủ tịch, ba vị trí phó chủ tịch, tổng giám đốc và chủ quản bộ phận nghiên cứu phát triển này là ba vị trí quan trọng nhất trong công ty.

Hiện tại toàn bộ đều được giao cho cấp dưới của Giang Nghĩa quản lý.

Vậy kết quả rất rõ ràng rồi.

Giang Hàn Phi nói: “Cuối cùng cũng là quan trọng nhất, tôi, Giang Hàn Phi, tuyên bố từ chức chủ tịch Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc. Theo quy định của công ty, nguyên phó chủ tịch cũng chính là người kế nhiệm của công ty – Giang Nghĩa, sẽ tiếp quản vị trí này.”

“Bây giờ, xin mọi người hay dùng những tràng pháo tay nồng nhiệt nhất để chào đón Giang Nghĩa lên bục!”

Hiện trường nổ ra những tràng pháo tay như sấm.

“Giang Nghĩa không sao?” Miêu Đồng kích động đến mức gần như đứng cả lên.

Đôi mắt cô ta nhìn chằm chằm vào vị trí cánh cửa trên bục sân khấu, một lúc sau, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng lâu ngày không gặp kia.

Giang Nghĩa, là Giang Nghĩa!

Anh thực sự vẫn chưa chết, hơn nữa không biết vì sao, mối quan hệ của anh với chủ tịch lại hòa thuận như vậy.

Xem ra, dù sao cũng là cha con ruột.

Biết rằng Giang Nghĩa không có chuyện gì, Miêu Đồng cũng không thể kìm nén được vui mừng trong lòng, lập tức đứng dậy, nhiệt liệt vô tay và hét lớn: “Giang Nghĩa!”

Trên bục sân khấu.

Giang Nghĩa chậm rãi bước ra và vầy tay chào các công nhân viên dưới khán đài, đặc biệt là Miêu Đồng, Giang Nghĩa nở một nụ cười thật sâu với cô ta.

Nụ cười này làm ấp áp trái tim của Miêu Đồng.

Bước tới trước micro, Giang Nghĩa nhìn ba mình, đồng thời mỉm cười.

Sau đó, anh nói với mọi người dưới khán đài: “Các vị đồng nghiệp, tôi biết quyết định hôm nay của chủ tịch có chút đột ngột, cũng biết rằng trình độ và năng lực của tôi vẫn còn thiếu sót, có lẽ còn chưa đủ để đảm nhiệm chức chủ tịch.”

“Nhưng mong mọi người tin tưởng tôi, nhất định tôi sẽ nỗ lực hết sức để dân dắt Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc tiến xa hơn, ổn định hơn và trở nên tốt hơn.”
 
Back
Top Dưới