Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1622


Chương 1622

Lúc này, Thường Hướng Đông đứng dậy thu dọn đồ đạc, nói với Giang Nghĩa: “Đã đến giờ tan sở rồi, phó chủ tịch Giang, tôi về nhà trước đây, không ở cùng anh nữa.”

“Cứ tự nhiên.”

Thường Hướng Đông bước qua trước mặt Giang Nghĩa với vẻ kiêu ngạo đắc ý.

Theo anh ta thấy, chỉ cần bọn họ cố ý duy trì khoảng cách với Giang Nghĩa, Giang Nghĩa đừng hòng thu hoạch được gì.

Các nhân viên của bộ phận lần lượt rời khỏi.

Cuối cùng, chỉ còn lại ba người Giang Nghĩa, Miêu Đồng và Tuần Dương.

Khi Miêu Đồng đang xử lý bảng hạng mục được nửa chừng, lông mày nhíu chặt lại, đứng thẳng người nói: “Học trưởng, bảng hạng mục này sao tôi cứ cảm thấy kỳ quái? Hình như có vấn đề ở đâu đó, hay là, tôi kiểm tra lại từ đầu một lượt nhé?”

Tuần Dương mỉm cười, bước tới nói: “Bảng hạng mục này là do tôi đích thân lập ra rồi tìm hai đồng nghiệp đến sửa lại giúp, còn có thể có vấn đề gì chứ?”

“Nhưng mà…”

“Nhưng cái gì? Chẳng lẽ cô nghi ngờ năng lực của học trưởng sao?”

Miêu Đồng bập bập môi: “Tôi không phải là nghỉ ngờ học trưởng, chỉ là cảm thấy bảng hạng mục này kỳ kỳ.”

“Tôi thấy cô là quá mệt rồi đấy.” Đột nhiên, ánh mắt Tuần Dương thay đổi, hỏi với vẻ thăm dò: “Miêu Đồng, có phải gần đây cô lại bận chuyện thành phố ngầm không? Vì vậy mới mệt như vậy.”

Miêu Đồng lập tức trở nên căng thẳng: “Học trưởng, chuyện này không phải là chuyện mà anh nên hỏi chứ?”

“Đúng đúng đúng, tôi không phải là muốn hỏi về thành phố ngầm, chỉ là quan tâm đ ến tình trạng của cô.”

“Tình trạng của tôi không có vấn đề gì.”

Tuần Dương nhún vai: “Không có vấn đề gì thì tốt, cô tiếp tục đi, tôi về nhà trước đây.”

Tuần Dương thu dọn đồ đạc và rời đi.

Trong quá trình hai người bọn họ nói chuyện, Giang Nghĩa trông có vẻ không quan tâm nhưng thực ra luôn cẩn thận để ý, lúc nghe đến ba chữ ‘thành phố ngầm, lập tức ghi nhớ trong lòng.

Tuần Dương muốn biết thông tin về thành phố ngầm như vậy, nhưng Miêu Đồng lại giữ kín như bưng.

Thành phố ngầm này rốt cuộc là cái gì?

Xem ra, ở Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, ở bộ phận nghiên cứu phát triển, còn tồn tại những chuyện cơ mật chưa được biết đến.

Có phải là có liên quan đến ba không?

Cho dù thế nào, Giang Nghĩa cần thiết phải hỏi ra bí mật của thành phố ngầm này.

Đương nhiên, hỏi thẳng như vậy chắc chắn sẽ không hỏi ra được gì.

Giang Nghĩa cố ý cầm một miếng sô cô la ném lên bàn Miêu Đồng: “Ăn một chút bổ sung thể lực.”

Miêu Đồng cười và nhận lấy: “Không nhìn ra anh cũng khá thương người đấy.”

Giang Nghĩa mỉm cười, đồng thời nhắc nhở Miêu Đồng: “Vừa rồi cô nói bảng hạng mục có vấn đề?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1623


Chương 1623

“Đúng vậy.” Miêu Đồng vừa ăn sô cô la vừa nói: “Cứ cảm thấy kỳ quái, giống như bị người khác giở trò ở đầu đó. Nhưng học trưởng nói không có vấn đề thì chính là không có vấn đề rồi, tôi cũng không cần phải tăng thêm khối lượng công việc cho mình, tin tưởng học trưởng là được rồi.”

Tin tưởng học trưởng là được rồi?

Giang Nghĩa nheo mắt lại, nói với vẻ vô ý: “Có lúc nên tin tưởng chính mình, nên kiên trì đến cùng.”

“ý anh là gì?”

“Không có gì, chỉ là cảm thấy có lúc cô nên có chút lòng tin với bản thân, học trưởng kia của cô cũng không hẳn lúc nào cũng đúng, phải không?”

Nói xong, Giang Nghĩa cũng thu dọn đồ đạc, xoay người rời đi.

Trong lòng Giang Nghĩa, anh vấn quan tâm đ ến việc làm thế nào để dò la ra thông tin của thành phố ngầm hơn.

“Tin tưởng chính mình sao?” Miêu Đồng bĩu môi, lại nhìn bảng hạng mục trong tay.

Quả thực, cô ta luôn cảm thấy bảng hạng mục này có vấn đề.

Nhưng…

Học trưởng đích thân lập ra, lại có hai đồng nghiệp kiểm tra chặt chế, không nên xuất hiện vấn đề mới phải, mình có cần phải tăng thêm khối lượng công việc cho chính mình, vẽ vời thêm chuyện không?

Miêu Đồng bật cười.

“Mình đang làm gì vậy?”

“Tại sao không tin tưởng học trưởng mà cứ lựa chọn tin lời của tên khốn Giang Nghĩa chỉ biết làm ít hưởng nhiều kia chứ?”

“Mình không muốn tăng khối lượng công việc cho mình.”

“Mau chóng hoàn thành mấy trang cuối cùng rồi về nhà cày phim thôi.”

Miêu Đồng hoàn toàn vứt lời kiến nghị của Giang Nghĩa ra sau đầu, vấn bằng lòng tin tưởng vào học trưởng tốt của cô ta.

Ở một góc không có người của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Tối đen một mảng.

Tuần Dương lặng lẽ lấy điện thoại di động ra và gọi điện đến một số lạ.

“Alo, cô Laura, tôi đã làm theo những gì cô nói.”

“Đối phương có nghi ngờ không?”

“Có, có điều bị tôi áp chế rồi, theo dự kiến, ngày mai sẽ có kết quả.”

“Rất tốt “Vậy thì cô Laura, thù lao lần này của tôi?”

“Ba tỷ, gửi đến thẻ tiết kiệm đứng tên cậu.”

“Cảm ơn!”

Sau khi cúp điện thoại, Tuần Dương mừng thầm trong lòng, tự nhủ: “Em gái khóa dưới ơi em gái khóa dưới, đừng trách tôi tàn nhấn, câu nói của người xưa rất hay, người không vì mình trời tru đất diệt.”

“Vì vinh hoa phú quý của học trưởng, cô hi sinh một lần nhé?”

Ngày hôm sau, khi Giang Nghĩa đến phòng nghiên cứu phát triển, không ngờ lại phát hiện Miêu Đồng thực sự đã nằm ngủ trên ghế sofa của công ty.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1624


Chương 1624

Trông bộ dạng này, chắc là một đêm không ngủ.

“Thật là một cô gái chăm chỉ.” Giang Nghĩa tự nhủ.

Vào lúc Giang Nghĩa vừa ngồi xuống, Thường Hướng Đông tức giận xông vào, gầm lên giận dữ với Miêu Đồng trên sofa: “Lúc nào rồi mà còn ngủ? Mau dậy cho tôi!”

Miêu Đồng lập tức giật mình tỉnh giấc.

Cô ta dụi dụi mất, mắt lim dim hỏi: “Trưởng phòng Thường, có chuyện gì vậy?”

“Cô còn có mặt mũi hỏi tôi chuyện gì sao?”

Thường Hướng Đông ném bản bảng hạng mục đến trước mặt cô ta: “Bản bảng hạng mục này là do cô làm đúng không?”

Miêu Đồng cầm lên xem, không sai, chính là bản bảng hạng mục mà tối qua cô ta đã tăng ca đến tận đêm khuya mới làm kịp.

“Là do tôi làm, sao vậy?”

Thường Hướng Đông cười khẩy: “Chịu thừa nhận là tốt. Miêu Đồng, cô tự xem bản bảng hạng mục này đi, xem sự chênh lệch với kế hoạch ban đầu và mong muốn của khách khàng lớn thế nào!”

“Hôm nay, sau khi tôi đưa bảng hạng mục này của cô cho khách hàng, không đầy mười phút đã bị người ta trả lại, tôi còn bị người ta mắng chửi tới tấp một trận.”

“Bị mắng một trận cũng không sao. Đáng hận nhất chính là vì sự làm việc vô trách nhiệm nghiêm trọng của chúng ta, dân đến đơn hàng bị hủy bỏ, hạng mục 150 tỷ, cứ như vậy mà đi tong.”

Thường Hướng Đông tức giận gầm lên: “Trong đầu cô chỉ chứa toàn phân sao?

Làm việc kiểu gì vậy? Đợi lát nữa nếu chủ tịch và tổng giám đốc hỏi, cô bảo tôi phải trả lời thế nào? Hả?”

Miêu Đồng bị trách mắng tới tấp một trận, lập tức hoang mang tinh thần.

Bảng hạng mục mà mình khổ cực tăng ca cả đêm để làm cho kịp này không những không nhận được lời khen ngợi nào mà còn vì sai sót mà chịu tội về mình.

Cô gái lòng dạ ngây thơ này nhất thời không thể chấp nhận được.

Chỉ cảm thấy uất ức.

Nước mắt cô ta lặng lẽ chảy xuống, cô ta liên tục lấy tay lau đi, không thể chấp nhận kết quả như vậy.

“Khóc?”

“Cô còn có mặt mũi mà khóc?”

Thường Hướng Đông chỉ vào bảng hạng mục, nói: “Vì sự vô trách nhiệm nghiêm trọng của cô mà đã mang đến tổn thất cực lớn cho công ty, cô đừng cho rằng chỉ vậy là xong. Dựa theo yêu cầu của hợp đồng, cô phải gánh chịu 10% tổn thất kinh tế.”

“Nói cách khác, Miêu Đồng, cô cũng phải trả một khoản nợ 15 tỷ cho công ty.”

Mười lăm tỷ?

Miêu Đồng hoàn toàn ngẩn người.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1625


Chương 1625

Mình khổ cực tăng ca, tiên còn chưa kiếm được thì không nói, sao cuối cùng lại còn phải trả lại cho công ty 15 tỷ? Trên đời này nào có đạo lý như vậy chứ?

“Trưởng phòng Thường, tôi lấy đâu ra nhiều tiền như vậy chứ?”

“Hơn nữa, hạng mục này không phải do tôi chịu trách nhiệm chính, là…”

Thường Hướng Đông lập tức ngắt lời cô ta: “Không phải cô chịu trách nhiệm chính?

Haha, lời nói này mà cô cũng có thể nói ra được? Bảng hạng mục là cô làm ra, trước sau đều là do cô làm, mấy người Tuần Dương bọn họ đều là người trợ giúp cho cô. Cô còn nói không phải cô chịu trách nhiệm chính?”

Miêu Đồng càng thêm hoảng sợ.

Thực ra, người chịu trách nhiệm chính của hạng mục này là bản thân Thường Hướng Đông, chỉ có điều Thường Hướng Đông không làm gì, tất cả công việc đều giao cho người dưới quyền làm.

Bởi vì Miêu Đồng có lai lịch thấp nhất nên phải làm nhiều nhất.

Bây giờ thì hay rồi, làm nhiều nhất tương đương với gánh trách nhiệm chính?

Miêu Đồng không cam tâm cầm bảng hạng mục lên xem, rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâu, kết quả không xem còn được, vừa xem đã không nén được cơn giận.

Những chỗ xuất hiện vấn đề này đều là những chỗ mà học trưởng Tuần Dương tự nhận là không có vấn đề’.

Thực ra, tối hôm qua Miêu Đồng đã cảm thấy có gì đó không đúng, thậm chí Giang Nghĩa còn khuyên cô ta phải tin tưởng vào phán đoán của chính mình.

Kết quả thì sao?

Miêu Đồng xem lời nói của Giang Nghĩa như gió thoảng bên tai, thà rằng tin tưởng Tuần Dương chứ không thèm tin tưởng vào phán đoán của mình, cho nên cuối cùng mới có kết quả như vậy.

Nếu như cô ta có một chút lòng tin đối với mình hoặc là đối với Giang Nghĩa thì cũng sẽ không đi đến bước đường ngày hôm nay.

“Trưởng phòng Thường, những sai lầm này không phải là do tôi tạo ra.” Miêu Đồng đưa ra những lời giải thích cuối cùng cho mình: “Là Tuần Dương, chính là anh ta…”

“Ha hả, cho đến bây giờ mà cô còn muốn ngụy biện nữa à?” Thường Hướng Đông tức giận nói: “Sáng ngày hôm nay Tuần Dương đã báo cáo với tôi rồi, nói cô cậy quyền độc đoán, không nghe khuyên bảo.

Rõ ràng Tuần Dương đã phát hiện ra một sai lầm rất lớn cả trong và ngoài dự án, nhưng cô lại bảo thủ không chịu nghe lời người ta, cuối cùng mới có thể gây ra tổn thất to như thế. Miêu Đồng, bây giờ cô còn vừa ăn cướp vừa la làng, cắn ngược lại Tuần Dương à? Sao lòng dạ của cô lại đen tối như thế chứ?”

“Tôi…” Miêu Đồng không biết nên nói như thế nào mới tốt.

Thường Hướng Đông giao người phụ trách cho Miêu Đồng, Tuần Dương lại đẩy hết sai lầm cho Miêu Đồng, người nên chịu trách nhiệm cho sai lầm này lại lập tức đẩy hết tất cả các vấn đề lên người Miêu Đồng.

Cô gái đáng thương này đã trở thành hình nhân thế mạng cho hai người đàn ông đó.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1626


Chương 1626

Bình thường nhận khoản tiền lương khá thấp, là người làm công việc nặng nhọc nhất, kết quả là có vấn đề xảy ra mình còn phải gánh vác, đây chính là nỗi khốn khổ của nhân viên lớp dưới à?

Lúc này, Miêu Đồng ngoại trừ khóc thút thít ra thì cũng không còn biện pháp nào khác.

Thường Hướng Đông tiếp tục nói: “Miêu Đồng, hiện tại còn hai con đường cho cô, thứ nhất nộp mười lăm tỷ phí tổn thất, thứ hai chờ đến lúc bị công ty khởi tố ngồi tù mười năm hai mươi năm đi.

“Chọn như thế nào là do cô quyết định.”

Thường Hướng Đông nói xong câu đó liên phất tay áo rồi đi khỏi.

Chỉ để lại Miêu Đồng đờ đần ngồi trên ghế sofa, mặt ướt đầm nước mắt.

Trong căn phòng lạnh ngắt như tờ, tâm trạng của mọi người ai nấy đều trở nên nặng nề Tuần Dương âm thầm cười trộm một tiếng, sau đó lại lặng lẽ rời khỏi phòng.

Tìm một nơi hẻo lánh không có người, Tuần Dương gọi điện thoại cho Laura.

“A lô chị Laura, mọi chuyện đã được giải quyết xong rồi, bởi vì dự án lớn có giá trị 150 tỷ đã thất bại, cái tên chó Thường Hướng Đông ấy đẩy hết trách nhiệm lên trên người Miêu Đồng, bây giờ Miêu Đồng buộc phải trả mười lăm tỷ tổn thất, khóc thê thảm lắm.”

Đầu dây bên kia điện thoại im lặng mấy giây.

Sau đó lại truyền đến giọng nói của Laura: “Làm tốt lắm, cậu phải chú ý đến động tĩnh của Miêu Đồng từng giây từng phút rồi báo cáo lại cho tôi, đến lúc có cơ hội tôi sẽ sắp xếp người đi lôi kéo Miêu Đồng.”

“Tôi biết rồi.

Kế hoạch của Laura vô cùng tốt, lợi dụng Thường Hướng Đông và Tuần Dương để ép Miêu Đồng vào con đường cùng, sau đó mình lại cho người giúp đỡ Miêu Đồng bù vào khoảng tổn thất, từ đó có thể nhận được sự cảm kích của Miêu Đồng.

Đến lúc đó, không phải là Miêu Đồng sẽ biết ơn khoa học kỹ thuật Trọng Môn à?

Chắc chắn bí mật của thành phố ngầm sẽ được tiết lộ không thể giữ lại chút nào.

Cái gian kế này Laura sử dụng vô cùng linh hoạt, bây giờ chỉ chờ đến lúc Miêu Đồng lẻ loi một mình rồi cho người lôi kéo là được.

Mặc kệ Miêu Đồng có đồng ý hay không thì cũng phải lựa chọn chấp nhận.

Dù sao thì cô ta không có năng lực hoàn trả mười lăm tỷ tiền tổn thất, càng không muốn phải ngồi tù, lựa chọn chấp nhận khoa học kỹ thuật Trọng Môn chính là cách “lên bờ” duy nhất của cô ta.

Laura đã phá hỏng đường lui của Miêu Đồng từ lâu.

Cô ta không có lựa chọn nào khác.

Rốt cuộc trôi qua hai tiếng đồng hồ, Laura nhận được một tin nhắn Miêu Đồng đã đến quán cà phê đối diện.

Laura mỉm cười, lập tức sắp xếp người đi chèo kéo Miêu Đồng.

Bí mật của thành phố ngầm đã sắp bị bại lộ rồi!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1627


CHƯƠNG 1627

Trong quán cà phê đối diện khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, một thân một mình Miêu Đồng cô đơn ngồi trong góc, gọi một ly cà phê gặm nhấm những đau khổ trong cuộc đời.

Cô ta không dám nói chuyện này cho người nhà biết, bởi vì cô ta không biết phải bắt đầu từ đâu.

Cô ta rất hận hai tên khốn Thường Hướng Đông và Tuần Dương, xem cô ta như là hình nhân thế mạng ép cô ta vào con đường cùng.

Thứ cô ta không thể tha thứ, đó chính là khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Lúc này, Miêu Đồng vấn không thể khiến khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc phải phá sản, chưa có lúc nào mà cô ta cảm thấy mình hận khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc đến như thế.

Một công ty rác như thế, tại sao lại có thể tồn tại trên đời?

Cô ta vừa uống cà phê vừa lén lút lau nước mặt.

Lúc này, trong góc tối đã có một đôi mắt sớm tập trung vào Miêu Đồng, vấn luôn rục rịch muốn động, đó chính là cấp dưới của Laura – người đã nhận được mệnh lệnh phải đến để lôi kéo Miêu Đồng.

Nhìn xung quanh thấy không có ai, anh ta cảm thấy thời cơ đã đến rồi, vừa mới chuẩn bị bước ra phía trước, kết quả nghe thấy có người gọi một tiếng Miêu Đồng, sao lại có người ngôi ở đây vậy chứ?

Anh ta giật mình, lập tức trở về chõ ngồi.

Ngây ngốc ngẩng đầu nhìn lên, mới phát hiện hóa ra người đến đây là Giang Nghĩa, chính là chàng trai bị mọi người cho rằng là một tên vô dụng chỉ biết gặt hái thành quả.

Anh ta đến đây để làm gì?

Bây giờ tâm trạng của Miêu Đồng rất kém, nhìn thấy Giang Nghĩa lại càng không vui, cô ta cứ cúi đầu mà không nói.

Giang Nghĩa lại như quen thuộc mà ngôi đối diện, gọi một ly cà phê vừa uống vừa nói: “Ôi chào, cà phê này thật là đắng quá đi”

Miêu Đồng nhịn không được mà mắng: “Anh có thể cút ra sau một chút không hả, tôi biết là bây giờ tôi rất tồi tệ nhưng mà anh cũng không cần phải đến đây chê cười tôi?”

Giang Nghĩa bật cười.

Anh cố ý nói: “Không phải chỉ là mười lăm tỷ thôi à, có cần phải sốc như vậy không chứ?”

Không phải chỉ là mười lăm tỷ thôi à?

Anh cho rằng đó là mười lăm nghìn hả, nói có là có ngay?

Tay Miêu Đồng nắm ly cà phê, nhịn không được mà muốn hất nó vào người Giang Nghĩa, cô ta ghét nhất chính là loại người hèn hạ thích bỏ đá xuống giếng như thế này.

Chưa chờ đến lúc cô ta ra tay, Giang Nghĩa đã móc một quyển chỉ phiếu từ trong ngực, sau đó xé một tờ xuống, ung dung thoải mái viết một con số, mười lăm tỷ.

Hành động này khiến Miêu Đồng choáng váng vô cùng.

Giang Nghĩa trực tiếp ném tấm chi phiếu cho Miêu Đồng, cười nói: “Cầm lấy đi, không cần phải khách sáo.”

Hai tay Miêu Đồng nâng niu tờ chi phiếu mười lăm tỷ, cảm thấy giống như mình đang sống trong mơ, căn bản không thể tin đây chính là sự thật.

Một giây trước, cô ta vẫn còn đang sầu não muốn tự sát bởi vì mười lăm tỷ, một giây sau vấn đề là được giải quyết cho dù cuộc đời có thay đổi nhanh đến đâu đi nữa thì cũng không khỏi quá nhanh rồi đó chứ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1628


CHƯƠNG 1628

“Không phải, anh lấy tiền từ đâu ra vậy?”

Miêu Đồng hỏi.

Giang Nghĩa dùng thái độ bất cần đời nói ra lời nói khiến người khác phải đánh anh: “Bởi vì ba của tôi là chủ tịch khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, mỗi tháng tôi đều có một số tiền tiêu vặt tiêu mãi không hết, mười lăm tỷ đối với tôi mà nói không thành vấn đề, ai bảo tôi là con ông cháu cha cơ chứ?”

Miêu Đồng nghe thấy mà chỉ biết dở khóc dở cười.

Đây chính là nguyên nhân mà tại sao mọi người đều căm hận phú nhị đại, nhưng mọi người lại ao ước được làm phú nhị đại?

Không cần phải làm việc mà trên trời cũng rớt xuống một khoản tiền to lớn, đập vào làm bạn phải choáng váng.

Quả thật thân là con trai của Giang Hàn Phi, Giang Nghĩa còn có thể thiếu tiền được à?

Nhưng trên thực tế Giang Hàn Phi không hề cho Giang Nghĩa dù là một đồng, mười lăm tỷ này đều là tiền của Giang Nghĩa.

Sở hữu hai ngọn núi vàng là khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng và giải trí Ức Châu, Giang Nghĩa chưa từng thiếu tiền.

Chỉ là anh nói tiên này là của Giang Hàn Phi cho anh thì sẽ hợp tình hợp lý hơn, cũng sẽ không để lộ quá nhiều bí mật của anh.

Miêu Đông lại hỏi: “Vậy tại sao anh lại giúp tôi?”

Giang Nghĩa nhún vai: “Dĩ nhiên tôi giúp cô là có mục đích, không thể nào giúp cô không công.”

Hai mắt Miêu Đồng chớp chớp, mím mím môi, dường như là đưa ra quyết định rất lớn, đỏ mặt nói: “Được, tôi đồng ý lấy thân báo đáp.’ “Phụt”’ Giang Nghĩa vừa mới uống một ngụm cà phê lập tức phun ra hết sạch.

Lấy thân báo đáp cái quái gì chứ.

Cô bé này đúng là đơn thuần mà.

Giang Nghĩa vừa lau miệng vừa lúng túng nói: “Không phải đâu, tôi không có ý này, giúp đỡ cô không có ý là muốn cô lấy thân báo đáp, bây giờ tôi đối với cô không hề có chút hứng thú nào, mong cô đừng hiểu lầm.

Con gái ghét nghe nhất là cái gì?

Không phải là không thèm khát thân thể cô, mà là không có hứng thú với cô, cầu nói đó mang ý nghĩa bạn đã thiếu đi sự quyến rũ mà phụ nữ nên có.

Miêu Đồng tức giận nói: “Anh có ý gì chứ?

Chê tôi không xứng với anh à? Anh nhìn cho thật kỹ đi, gương mặt của Miêu Đồng này không đẹp ư, còn có vóc người này nữa, nói thế nào thì tôi cũng là cúp D, có biết bao nhiêu người đàn ông nhìn tôi mà phải ch ảy nước bọt, anh đã được tiện nghỉ mà còn khoe mẽ. Haha, anh mê tôi, tôi cũng chả có thèm anh.”

Như vô tình hay cố ý, Giang Nghĩa liếc nhìn ngực của Miêu Đồng.

Bởi vì bình thường Miêu Đồng hay mặc những bộ quần áo rộng rãi, cho nên căn bản nhìn không ra kích thước.

“Thật sự là cúp D?”

“Nói nhảm à, đương nhiên là có rồi.” Miêu Đồng cố ý ưỡn ngực: “Anh nhìn lại cho rõ đi, có phải là tôi không nói dối không?”

Lời này vừa mới nói ra khỏi miệng, cô ta liền ý thức được nó không thích hợp.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1629


CHƯƠNG 1629

Cái này còn có thể kiểm hàng à?

Miêu Đồng lập tức quay đầu đi, gương mặt đỏ bừng, bầu không khí vô cùng xấu hổ.

Một lát sau, Giang Nghĩa tăng hắng một tiếng, nhỏ giọng nói: “Mười giờ tối nay, đừng đóng cửa, tôi sẽ đến nhà cô một chuyến.”

Miêu Đồng sửng sốt: “Không yêu đương mà trực tiếp làm luôn à?”

Trực tiếp làm cái gì chứ?

Giang Nghĩa thật sự bó tay rồi, anh nói: “Tôi có chuyện khác muốn hỏi cô, mười lăm tỷ này xem như là phí tra hỏi, nhớ kỹ là mười giờ tối nay tôi sẽ đến nhà cô đúng giờ.

BAN Giang Nghĩa đứng dậy rời khỏi, Miêu Đồng nhìn tờ chi phiếu mười lăm tỷ trong tay, ngồi đó ngẩn người.

Cô ta nói thầm: “Xem ra không phải tên phú nhị đại nào cũng kém cỏi, không ra gì, hình như là Giang Nghĩa… cũng được.”

Sau đó cô ta liền lắc đầu.

“Không, anh ta chính là một tên hèn, lợi dụng lúc người khác gặp hoạn nạn, nếu không thì mười giờ tối đến nhà mình làm gì chứ?”

“Hơi… ai bảo mình lại không có tiền, vì mười lăm tỷ hi sinh một chút thôi, hết cách rôi.’ Ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng trong lòng Miêu Đồng lại không phải nghĩ như vậy.

Thậm chí trong lòng cô ta vô cùng chờ mong đến buổi gặp mặt vào tối nay.

Hận không thể lập tức chạy vội về nhà tăm rửa một phen, thay một bộ quần áo xinh đẹp chờ đợi Giang Nghĩa đến, mặc dù trông Giang Nghĩa có hơi cặn bã, nhưng dù sao cũng giúp cô ta một tay, dáng người cũng được phết.

Có thể kết hôn với một tên phú nhị đại như thế này, thật ra cũng không phải là xấu.

Miêu Đồng ngơ ngác ảo tưởng.

Mười phút trôi qua, Miêu Đồng uống xong ly cà phê rồi trở về sở nghiên cứu, vừa vào cửa liền nhìn thấy tổng giám đốc Lưu Cảnh Minh đang ngồi trên ghế của Thường Hướng Đông.

Lưu Cảnh Minh đang kiểm tra bảng dự án đó, Thường Hướng Đông ở bên cạnh báo cáo.

Hiển nhiên đây là đang đẩy hết trách nhiệm cho Miêu Đồng.

Nhìn thấy Miêu Đồng đã trở về Lưu Cảnh Minh lạnh giọng nói: “Miêu Đồng cô qua đây.

Cô ta vội vàng bước tới.

Lưu Cảnh Minh để bảng dự án xuống, giọng nói lạnh lẽo: “Chuyện dự án bị thất bại, Trưởng phòng Thường đã nói với tôi rồi, trách nhiệm nằm ở cô. Dự án 150 tỷ bởi vì tổn thất nghiêm trọng của cô mà đi vào ngõ cụt, cô phải bồi thường mười lăm tỷ tổn thất, cũng chính là phải nộp mười lăm tỷ cho công ty.

“Mặc dù cô đã có rất nhiều cống hiến cho công ty, nhưng chế độ là chế độ, công tư phân mình.”

“Miêu Đồng, cô có đồng ý gánh vác tổn thất không?”

Miêu Đồng nhẹ gật đầu: “Đồng ý.

Cái gì?

Tất cả mọi người đều ngơ ngác, vốn dĩ cho răng Miêu Đồng sẽ khóc lóc không chịu thừa nhận, hoặc là đẩy hết trách nhiệm về cho Thường Hướng Đông và Tuần Dương, nhưng nào biết được Miêu Đồng lại có thể thoải mái thừa nhận như thế.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1630


CHƯƠNG 1630

Đúng là kỳ quái.

Đám người Lưu Cảnh Minh bởi vì đối phó với Miêu Đồng mà đặc biệt chuẩn bị rất nhiều lý do đùn đẩy, thế mà bây giờ lại không thể sử dụng được.

Lưu Cảnh Minh nói: “Miêu Đồng, cô có nghe rõ không hả, cô cần phải bồi thường cho công ty mười lăm tỷ tổn thất, cô đồng ý “Đúng.

Miêu Đồng không hề do dự chút nào mà để tấm chỉ phiếu lên trên bàn: “Đây chính là chỉ phiếu mười lăm tỷ dùng để nộp tiền tổn thất cho công ty”

Có tiền rồi?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lưu Cảnh Minh không thể tưởng tượng nổi mà cầm lấy tấm chỉ phiếu kia.

Tuần Dương cách đó không xa lại âm thầm cười trộm, tất cả mọi chuyện đều diễn ra theo tưởng tượng của anh ta.

Anh ta đã gài bây ép Miêu Đồng vào con đường cùng, sau đó Laura sắp xếp người lôi kéo Miêu Đồng về phe mình, mặc dù tổn thất mười lăm tỷ, nhưng chỉ cần có thể moi ra bí mật của thành phố ngầm, chút tiền ấy không đáng kể chút nào.

Tuần Dương mừng thầm trong lòng, nhìn thấy Miêu Đồng lấy tờ chi phiếu mười lăm tỷ ra, điều này đã nói rõ Miêu Đồng đã bị Laura mua chuộc thành công.

Sau này anh ta lại có thêm một đồng đội.

Đang mơ mộng, ai ngờ Lưu Cảnh Minh đột nhiên lại nhìn Giang Nghĩa, giọng nói kinh ngạc dò hỏi: “Phó chủ tịch Giang, tờ chi phiếu này là của anh đưa cho Miêu Đồng?”

Ầm!

Tuần Dương té thẳng xuống bàn.

Có chuyển gì vậy?

Tại sao tấm chia phiếu này lại là của Giang Nghĩa, chẳng lẽ Giang Nghĩa chính là gián điệp mà Laura đã sắp xếp? Không thể nào, chuyện này cũng quá đáng sợ rồi.

Nhưng mà suy nghĩ lại, hình như là cũng có lý.

Tại sao lần trước Giang Nghĩa lại có thể ký hợp đồng với Kha Văn Thông, nếu như: Giang Nghĩa là người của Laura, vậy thì là người của nhà họ Triệu, có thể nhận được sự đầu tư của nhà họ Triệu và ký hợp đồng với Kha Văn Thông, vậy thì chuyện này đã có thể giải thích rồi.

Trong lòng Tuần Dương âm thầm kinh ngạc, Laura ơi là Laura, cô đúng là một người không đơn giản, ngoại trừ tôi ra, thế mà còn sắp xếp một tên gián điệp khó lường như thế.

Bởi vì lần trước ký hợp đồng với Kha Văn Thông, cộng thêm lần này cho Miêu Đồng tấm chỉ phiếu, cho nên trong lòng Tuần Dương vô cùng chắc chắn Giang Nghĩa chính là người nhà của mình.

Tuần Dương lén lút nhìn Giang Nghĩa, đang tính toán xem mình có nên tìm cơ hội để trò chuyện với anh không.

Dù sao thì mọi người đều đang làm việc chung một mái nhà, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm.

Bỏ qua Tuần Dương, Lưu Cảnh Minh và Thường Hướng Đông ở phía bên kia mang theo vẻ mặt ngơ ngác, bọn họ hoàn toàn không ngờ rằng Giang Nghĩa lại có thể ra tay giúp đỡ Miêu Đồng.

Lưu Cảnh Minh hỏi: “Phó chủ tịch Giang, số tiền này của anh…

Giang Nghĩa cười nói: “Sao vậy, anh cho răng chút tiền ấy mà tôi cũng không thể bỏ ra nổi à?”

“Không phải như vậy. Trong lòng Lưu Cảnh Minh biết rõ Giang Nghĩa đã từng là người phụ trách, đã từng là chiến thần Tu La, cho dù bây giờ không còn quyền lực nhưng tài sản của anh khó mà tính toán được.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1631


CHƯƠNG 1631

Mười lăm tỷ đó chẳng phải là vấn đề.

Vấn đề là tại sao anh lại giúp đỡ Miêu Đồng chứ?

Vì để loại bỏ sự nghi ngờ của đám người Lưu Cảnh Minh, vì để cho mục đích dò xét thành phố ngầm của mình không bị lộ ra ánh sáng.

Giang Nghĩa cười xấu xa, nhìn Miêu Đồng, li3m môi một cái, ánh mắt tham lam nói: “Một cô gái đáng yêu giống như cô Miêu đây, giúp đỡ cô ấy thì sao chứ? Đương nhiên cũng không phải là giúp không, chúng tôi đã hẹn mười giờ tối nay, tôi sẽ đến nhà cô ấy một chuyến.”

Lần này, xem như Lưu Cảnh Minh đã hiểu rồi.

Hóa ra Giang Nghĩa chính là một tên quỷ háo sắc, bởi vì thèm thuồng thân thể của Miêu Đồng, cho nên mới bỏ ra mười lăm tỷ để giúp đỡ Miêu Đồng vượt qua khó khăn, thuận tiện lợi dụng lúc người khác gặp hoạn nạn mà mưu đồ làm bậy.

Mấy tên con trai nhà giàu thích nhất là làm ra loại chuyện bẩn thỉu như thế này.

Thường Hướng Đông cười ha ha: “Phó chủ tịch Giang thật là có thủ đoạn, tận dụng mọi thứ, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của đúng là trơn tru.”

Giang Nghĩa chắp tay: “Quá khen quá khen.”

Nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ, trong lòng Miêu Đồng âm thầm tức giận, một chút ấn tượng tốt đối với Giang Nghĩa vừa mới có được bây giờ không còn sót lại chút nào.

Cô ta thầm nghĩ, quả nhiên Giang Nghĩa chính là một tên quỷ háo sắc, đồ lưu manh.

Vì để có được thân thể của mình nên mới giúp mình. Ha ha, lúc nấy ở trong quán cà phê còn giả vờ giả vịt, bây giờ tất cả đều đã bại lộ rồi đúng không? Đồ đàn ông thối!

Lưu Cảnh Minh cười thầm trong lòng, hóa ra cái được gọi là chiến thần Tu La cũng chỉ có tiêu chuẩn đến đây mà thôi.

Đàn ông có người nào mà không ăn vụng?

“Vậy thì tôi xin chúc mừng phó chủ tịch Giang.” Anh ta chắp tay, sau đó cất tờ chí phiếu vào, lại nói với Miêu Đồng: “Xem như lần này cô may mắn, có phó chủ tịch Giang thay cô gánh nợ, lần tiếp theo sẽ không có vận may tốt như thế đâu, tự mình giải quyết cho tốt đi.”

Nói xong, Lưu Cảnh Minh rời khỏi bộ nghiên cứu.

Đã có Giang Nghĩa tình nguyện bỏ ra mười lăm tỷ, vậy thì không còn chuyện gì đáng nói, chờ một lúc chủ tịch có hỏi tới thì chuyện này cũng có cách giải thích.

Thường Hướng Đông ở bên kia cũng nhẹ nhàng thở một hơi.

Có mười lăm tỷ này, coi như là anh ta đã được thở phào, không cần phải lo lắng bị xử phạt.

Có thể nói mười lăm tỷ của Giang Nghĩa không phải chỉ cứu một mình Miêu Đồng, mà đã cứu toàn bộ bộ nghiên cứu.

Buổi trưa.

Một mình Giang Nghĩa ngôi trong quán ăn gần công ty chọn vài món ăn, vừa ăn vừa uống, đang suy nghĩ đến chuyện mười giờ tối nay đến nhà Miêu Đồng.

Lúc này lại có một người đàn ông không mời mà tới trực tiếp ngôi đối diện với Giang Nghĩa.

Gì vậy?

Giang Nghĩa ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện không phải là người ngoài, người này chính là đàn anh Tuần Dương, là người đã đẩy hết những lỗi lầm và trách nhiệm cho Miêu Đồng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1632


CHƯƠNG 1632

Hình như là mình và anh ta không thân quen gì cho lắm?

Sao lại ngôi đối diện mình?

Giang Nghĩa không lên tiếng nói chuyện, biết đối phương đã ngồi thì chắc chắn là người ta có chuyện muốn nói với mình.

Quả nhiên, không đợi Giang Nghĩa lên tiếng, Tuần Dương liền chủ động nói: “Phó chủ tịch Giang, mười giờ tối nay anh đến nhà Miêu Đồng, e là không đơn giản như lời nói?”

Giang Nghĩa gắp một miếng thịt bỏ vào trong miệng: “Anh có ý gì chứ, tôi nghe không hiểu.”

Tuần Dương mỉm cười: “Phó chủ tịch Giang, anh còn giả vờ cái gì nữa, dựa vào thân phận và địa vị cùng với tiền tài của anh, muốn phụ nữ kiểu gì mà chẳng có. Bỏ ra mười lăm tỷ có thể tìm được một người phụ nữ có vóc dáng quyến rũ, nhan sắc xinh đẹp hơn Miêu Đồng gấp trăm lần.”

Giang Nghĩa cười nói: “Tôi thích kiểu người như thế đó, không được à?”

Tuần Dương sa sầm mặt: “Được rồi, ở đây cũng không có người ngoài, phó chủ tịch Giang cứ thừa nhận đi, tối nay anh đến nhà Miêu Đồng là vì chuyện thành phố ngầm ào Oành.

Giang Nghĩa chỉ cảm thấy có một tiếng sấm đang nổ vang trong đầu mình.

Chuyện mà mình muốn hỏi thăm về thành phố ngầm, cho dù là Miêu Đồng hay Lưu Cảnh Minh thì chắng có ai biết, tại sao Tuần Dương lại biết chứ?

Mình chưa hề nhắc tới ba chữ này ở bất cứ đâu và bất cứ khi nào.

Sao lại có chỗ sơ suất?

Giang Nghĩa cố ý giả vờ không hiểu: “Anh nói cái gì, tôi không hiểu.”

Tuần Dương cười.

Anh ta cẩn thận nhìn xung quanh một vòng, sau đó lại kề sát tới trước mặt Giang Nghĩa, nhỏ giọng nói: “Không cần phải giả vờ đâu, tôi biết hết tất cả mọi chuyện của anh rồi, anh là gián điệp của khoa học kỹ thuật Trọng Môn đúng không?”

Cái gì?

Giang Nghĩa lại càng ngơ ngác.

Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?

Tuần Dương tiếp tục nói: “Lúc đầu, tôi còn tưởng là ai sẽ cho Miêu Đồng tấm chi phiếu kia, không ngờ lại là anh.”

Giang Nghĩa nghĩ ngờ hỏi: “Sao vậy, ngay từ đầu anh đã biết là sẽ có người cho Miêu Đồng tấm chỉ phiếu à?”

“Đương nhiên rồi.” Tuần Dương vô cùng tự hào mà nói: “Tôi cố ý làm hỏng dự án để Miêu Đồng gánh vác trách nhiệm, chính là vì để người khoa học kỹ thuật Trọng Môn có thể thừa nước đục thả câu, mua chuộc Miêu Đồng.

Giang Nghĩa là người thông minh, không cần phải nói quá rõ ràng, chỉ cần mấy câu nói đó là có thể biết được mục đích của đối phương.

Anh dò hỏi: “Cho nên ngay từ đầu, các người đã lên kế hoạch kỹ càng để Miêu Đồng chịu trách nhiệm, làm cho cô ta cảm thấy oán hận khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, sau đó khoa học kỹ thuật Trọng Môn cho cô ta tiền và lôi kéo cô ta.”

“Đúng là như thế, làm như vậy chắc chắn Miêu Đồng sẽ cảm thấy biết ơn khoa học kỹ thuật Trọng Môn, từ đó có thể moi tin tức của thành phố ngầm từ trong miệng cô ta không phải là khó.” Tuần Dương hỏi: “Sao vậy, anh không biết đến kế hoạch này à?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1633


CHƯƠNG 1633

Giang Nghĩa cố ý nói: ‘À, tôi chỉ là người chịu trách nhiệm “thanh toán”, có rất nhiều chỉ tiết bọn họ không có nói cho tôi.”

Tuần Dương cười nói: “Người phụ nữ đó của khoa học kỹ thuật Trọng Môn chính là như vậy đấy, đều xem chúng ta như là quân cờ, muốn sai bảo như thế nào là sai bảo như thế từ trước đến nay không hề chú ý đến cảm nhận của chúng ta. Nếu như không phải tôi đây đủ thông minh thì cũng đã bị cô ta làm cho mơ màng rồi, cũng không biết hóa ra phó chủ tịch Giang đây chính là bạn.”

Giang Nghĩa nghe xong, trong lòng cười thầm.

Trên đời này chuyện đáng sợ nhất đó chính là tự cho răng mình thông minh.

Thật ra thì chẳng qua là Giang Nghĩa trùng hợp đưa cho Miêu Đồng mười lăm tỷ trước khoa học kỹ thuật Trọng Môn một bước, kết quả lại bởi vì vậy mà Tuần Dương xem Giang Nghĩa như là đồng bọn của mình.

Đúng là vừa bực lại vừa buồn cười.

Giang Nghĩa cảm khái trong lòng, nếu như không phải có thần trợ công là khoa học kỹ thuật Trọng Môn thì không biết lúc nào mình mới có thể có được ấn tượng tốt của Miêu Đồng để dò hỏi bí mật về thành phố ngầm.

Như vậy, khoa học kỹ thuật Trọng Môn bận rộn tới lui, cuối cùng lại để cho Giang Nghĩa gặt được thành quả.

Chắc là bọn họ đang giận đến chết đi được.

Giang Nghĩa mỉm cười, rót cho Tuần Dương một ly rượu đầy.

“Nếu như bây giờ đã biết rõ thân phận của nhau, vậy thì chúng ta nên trò chuyện với nhau nhiều một chút, tránh cho việc cứ bị người khác quay mòng mòng.’ “Anh nói đúng lắm.” Tuần Dương nói: “Suy nghĩ của tôi cũng giống như anh, nếu như sau này khoa học kỹ thuật Trọng Môn có mệnh lệnh gì nữa thì chúng ta bù đắp cho nhau, giúp đỡ lấn nhau, có được không?”

Giang Nghĩa sảng khoái đồng ý: “Tôi tán thành.

Hai người cạn ly với nhau, uống một hơi cạn sạch.

Tuần Dương mừng thầm trong lòng, sau này có thêm một cánh tay đắc lực là Giang Nghĩa trợ giúp, hành động ở khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc cũng sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Trong lòng Giang Nghĩa cũng vui thầm.

Không ngờ là bây giờ mình còn có thu hoạch ngoài ý muốn, đã hái quả ngọt của khoa học kỹ thuật Trọng Môn, lại đào ra gián điệp của đối phương, chuyện này đúng là thú vị mà.

Có trò hay để xem rồi.

Cùng lúc đó.

Trong phòng làm việc chủ tịch khoa học kỹ thuật Trọng Môn, lão gia Rết đang vung gậy đánh golf chơi golf ở trong phòng.

Cánh cửa được đẩy ra, Laura tức giận thở hổn hển bước vào, chân giãm thật mạnh.

Lão gia Rết nhìn Laura, không cần phải hỏi thì trong lòng cũng đã có suy đoán.

Ở một vài phương diện nào đó, Laura và Weiss vô cùng giống nhau.

Bọn họ đều rất thông minh, người thông minh khó tránh khỏi kiêu ngạo, chỉ là so ra mà nói Laura tương đối tỉnh táo, bình thường sẽ không để lộ ra ngoài, không xúc động giống như Weiss.

Nhưng mà tỉnh táo thì tỉnh táo, không có nghĩa là Laura không có tính tình, không kiêu ngạo.

Đúng lúc trái ngược.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1634


CHƯƠNG 1634

Có đôi khi Laura căn bản không xem người khác là gì.

Cô ta chỉ vô cùng tức giận trong một trường hợp duy nhất đó chính là kế hoạch của cô ta đã bị thất bại trong tay người khác, nhìn bộ dạng ngày hôm nay, chắc chăn là chuyện liên quan tới Miêu Đồng đã xảy ra vấn đề.

Lão gia Rết hỏi: “Sao lại tức đến thở hổn hển như thế, có phải là kế hoạch mua chuộc Miêu Đồng đã thất bại rồi không?”

“Đúng vậy.”

Lão gia Rết cười nói: ‘Kế hoạch này vốn dĩ có nguy cơ nhất định, thất bại cũng là chuyện bình thường. Nói cho ba nghe thử xem, là Lưu Cảnh Minh phát hiện ra mánh khóe hay là Miêu Đồng dựa vào lý lẽ biện luận mà bắt được Tuần Dương?”

“Đầu không phải.”

“Ồ, vậy thì thú vị nha.” Lão gia Rết dừng lại động tác đánh golf trong tay, dò hỏi: “Vậy ba muốn nghe thử xem rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâu?”

Laura khẽ căn môi, rất bực bội nói: “Tất cả mọi chuyện đều được tiến hành theo kế hoạch của con, Tuần Dương đã thành công đẩy hết trách nhiệm cho Miêu Đồng, mà Miêu Đồng cũng bởi vì không gánh vác nổi số tiên bồi thường kết xù mười lăm tỷ mà hoàn cảnh khốn khổ bất lực.”

Lão gia Rết gật đầu: “Thế chẳng phải kết thúc rồi à? Tìm người nhét cho Miêu Đồng chút tiền giúp cô ta đền bù, chẳng phải cô †a sẽ trở thành người của chúng ta ư?”

“Vấn đề nằm ở đây.” Laura tức đến nỗi muốn nhảy dựng cả lên: “Cái tên khốn nạn đáng chết ấy thế mà lại đưa tiền cho Miêu Đồng trước chúng ta một bước, giúp cô ta vượt qua khó khăn, bây giờ Miêu Đồng đã trở thành người của anh ta”

Lão gia Rết ngỡ ngàng.

Điều này đồng nghĩa với việc bọn họ bận rộn cả ngày trời, cuối cùng đến lúc hái quả ngọt thì lại bị người khác cướp mất.

Chẳng trách Laura lại tức giận như thế.

Nếu đổi lại là lão gia Rết mình gặp phải chuyện này, mình cũng sẽ tức giận dậm chân.

Ông ta tò mò hỏi: “Là tên khốn nào lại làm ra loại chuyện thất đức như thế chứ? Lưu Cảnh Minh, Thường Hướng Đông?”

Thật ra thì bản thân lão gia Rết cũng biết rằng không thể nào là hai người đó.

Lưu Cảnh Minh không có lý do gì để giúp đỡ Miêu Đồng, Thường Hướng Đông thì không có nhiều tiền như thế, hai người đó đều có thể loại bỏ. Nhưng ngoại trừ hai người đó ra, ông ta thật sự không nghĩ ra được người nào có thể giúp đỡ Miêu Đồng.

Thẳng cho đến khi Laura nói ra tên của người kia.

“Là… Giang Nghĩa.”

Cạch.

Sắc mặt của lão gia Rết lập tức thay đổi.

Lúc đầu, ông ta còn muốn khuyên Laura rộng lượng một chút, thất bại thì thất bại, không cần phải so đo quá nhiều.

Nhưng sau khi nghe thấy hai chữ Giang Nghĩa, lão gia Rết không còn bình tĩnh được nữa. Tên ranh đáng chết này đã phá hỏng biết bao nhiêu chuyện của lão gia Rết, bây giờ lại càng nghiêm trọng hơn nữa, dám cướp mất thành quả.

Ghét đến nỗi muốn g**t ch*t.

Mối thù của Weiss vân còn chưa giải quyết xong, bây giờ lại tăng thêm mâu thuẩn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1635


CHƯƠNG 1635

Lão gia Rết tức giận bẻ gấy cây gậy đánh golf, hung hãn nói: “Tên khốn Giang Nghĩa này, ông đây không để yên cho cậu ta đâu.”

Thở phì phò, ông ta hỏi: “Có biết lý do tại sao Giang Nghĩa lại giúp đỡ Miêu Đồng không?”

Laura nói: ‘Căn cứ theo những gì thám tử đã báo cáo, bọn họ nói là Giang Nghĩa nhìn trúng Miêu Đồng, mượn nhân cơ hội này để chiếm hữu Miêu Đồng, đúng thật là Miêu Đồng cũng bởi vì mười lăm tỷ mà khuất phục.”

“Chỉ là… Laura nói: “Từ trước đến nay Giang Nghĩa đều theo hình tượng một người đàn ông tốt, con không tin là anh ta lại có thể làm ra loại chuyện vô liêm sỉ như thế.”

Lão gia Rết nói: “Là do con không hiểu rõ đàn ông, trước kia lúc cậu ta ở khu Giang Nam ngày nào cũng có vợ kè kè bên cạnh, đương nhiên sẽ giả vờ có bộ dạng lòng không gợn sóng. Bây giờ đã đến thủ đô, vợ căn bản không thể quản được cậu ta, không phải là bản tính của cậu ta sẽ bị lộ ra à?”

“Có một câu nói rất hay, hoa thơm của lạ, đàn ông mà lén lút sau lưng vợ mình gian díu với người khác cũng là chuyện bình thường.”

“Chỉ là ba cảm thấy tức giận, một kế hoạch vô cùng tốt lại để cho cái tên Giang Nghĩa đó chiếm lợi.”

Tức giận thở phì phò mấy hơi, lão gia Rết lại hỏi: “À đúng rồi, thân phận của Tuần Dương có bị lộ không?”

“Tạm thời vẫn chưa.”

“Được rồi, xem như trong cái rủi có cái may.” Lão gia Rết nói: “Trong khoảng thời gian này cũng đừng liên lạc với Tuần Dương, vừa mới xảy ra chuyện lớn như thế, cái tên cáo già Giang Hàn Phi đó chắc chăn sẽ có nghi ngờ, tuyệt đối không thể để Tuần Dương bị lộ, cậu ta vẫn còn có tác dụng với chúng ta.”

Laura gật đầu: “Con hiểu chuyện đó mà, ngoại trừ ba nuôi và con ra, chắc chăn không có người thứ ba biết thân phận gián điệp của Tuần Dương, chúng ta có thể yên tâm.

Buổi tối, bầu trời giăng kín những vì sao.

Có một chiếc xe hơi đen nhánh dừng trước cửa nhà dân, cửa xe mở ra, một vóc người mạnh mẽ rắn rỏi bước xuống xe.

“Miêu Đồng ở đây à?”

“Khá là yên tĩnh đó.”

Giang Nghĩa đóng cửa xe, cất bước đi đến cửa nhà Miêu Đồng.

Như những gì mà Giang Nghĩa đã yêu cầu, từ đầu cửa không được khóa, chỉ khép hờ, Giang Nghĩa vừa đưa tay đẩy là cửa đã mở ra.

Anh nhấc chân đi vào trong.

Ngọn đèn lớn ở trong nhà đã được tắt đi, chỉ mở một ngọn đèn nhỏ.

Khiến nó trông vô cùng mập mờ.

Giang Nghĩa hăng giọng, lên tiếng dò hỏi: ‘Miêu Đồng, cô có nhà không?”

Lúc này chỉ nhìn thấy cửa phòng ngủ mở ra, một bóng người xinh đẹp bước ra ngoài, đó chính là Miêu Đồng.

Miêu Đồng bây giờ và lúc ở bộ nghiên cứu như là hai người.

Bây giờ cô ta mặc một chiếc váy màu hồng phấn, phơi bày dáng người hoàn mỹ trước mặt Giang Nghĩa, giống như là một bữa tối phong phú chờ đợi Giang Nghĩa đến thưởng thức.

Đáng sợ nhất là Miêu Đồng còn uống một ít rượu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1636


CHƯƠNG 1636

Chính vì vậy mà gương mặt của cô ta hơi ửng hồng, trong mắt mang theo men say, khiến cho người khác nhìn thấy mà muốn che chở.

Đàn ông khi đứng trước cực phẩm như thế căn bản không có khả năng giữ được mình.

Nhưng mà…

Giang Nghĩa lại khá xấu hổ mà hắng giọng, anh nói: “Này Miêu Đồng, cô ăn mặc như vậy để làm cái gì chứ?”

Miêu Đồng ngồi trên ghế sofa, hơi cúi đầu, có chút ngượng ngùng: ‘Không phải là đàn ông bọn anh đều thích như thế này à, anh cho tôi mười lăm tỷ, cứu mạng tôi, anh yên tâm đi, tôi sẽ không khiến anh phải thất vọng đâu, tôi sẽ cố găng hết sức để anh vui vẻ.”

Vui vẻ cái quỷ gì?

Trong đầu Giang Nghĩa loạn cào cào.

‘Không phải, tôi không có muốn như vậy.”

Miêu Đồng sửng sốt ngẩng đầu lên nhìn Giang Nghĩa: ‘À, tôi đã hiểu rồi, anh không thích kiểu chủ động ôm ấp như thế này có đúng không. Được rồi, anh cứ bắt đầu đi, tôi sẽ phối hợp với diễn xuất của anh, đảm bảo có thể khiến anh cảm nhận cảm giác bá vương thượng cung một cách chân thật”

Thiếu chút nữa là Giang Nghĩa đã phun ra một ngụm máu.

Trong lòng Miêu Đồng, mình đã trở thành cái gì rồi, hình tượng hoàn toàn không còn ư?

Anh thở dài cầm lấy cái ly ở trên bàn rót một ly nước đưa cho Miêu Đồng: ‘Uống nước cho tỉnh táo chút đi, hôm nay tôi đến tìm cô cũng không phải là muốn làm chuyện đó cùng với cô, mà là có chuyện khác muốn hỏi cô.”

‘Hả?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Miêu Đồng trợn tròn mắt: ‘Anh có ý gì chứ, không phải là ban ngày anh còn…”

‘Ban ngày tôi nói như vậy chỉ là vì không muốn để bọn người Lưu Cảnh Minh và Thường Hướng Đông phải nghỉ ngờ, vẫn là câu nói đó, tôi không có hứng thú gì với cơ thể của cô.”

Miêu Đồng vừa vui mừng lại vừa thất vọng đau lòng.

Vui mừng đương nhiên là bởi vì mình không cần phải vì chuyện đó mà mất đi sự trong trăng, là phụ nữ thì đương nhiên phải vui mừng rồi.

Nhưng mà cô ta cũng rất thất vọng.

Mình lại không có hương vị phụ nữ như thế à, đã chủ động như vậy rồi mà đối phương còn không có hứng thú với mình dù là một chút, đúng là thất bại mà.

Cô ta hậm hực nhận lấy ly nước uống một ngụm: “Nói đi, rốt cuộc anh muốn dựa vào tôi để có được lợi ích gì?”

Giang Nghĩa gật đầu, cuối cùng cũng đã đi vào chủ đề chính.

Anh vừa mới chuẩn bị mở miệng hỏi thăm chuyện liên quan đến thành phố ngầm, ngay sau đó liền nghe thấy ngoài cửa truyền đến giọng nói của một người phụ nư.

‘Làm cái gì vậy, đêm hôm khuya khoắt lại không chịu đóng cửa, còn mở đèn nhỏ nữa chứ. Miêu Đồng, chị đang làm cái quái gì †hế?”

Vừa mới nói xong, người kia liền mở ngọn đèn lớn lên, đúng lúc bốn mắt nhìn nhau với Giang Nghĩa ở trong phòng.

Sau sự im lặng dài đằng đăng, cô gái kia liền hét âm lên.

“A, ăn trộm, bắt ăn trộm.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1637


CHƯƠNG 1637

Miêu Đồng đứng dậy: “Im đi! Giang Nghĩa không phải là ăn trộm đâu, là tôi mời anh ta đến đây.”

Nhìn thấy Miêu Đồng, cô gái kia phở phào một hơi.

Cô ta nhìn bộ dạng của Miêu Đồng, lại nhìn Giang Nghĩa, dường như là hiểu ra cái gì đó, cười đùa nói: ‘Ôi chao, bà cô Miêu Đồng chính trực của chúng ta từ lúc nào mà học được cách ăn vụng vậy, thế mà còn đưa đàn ông về nhà nữa chứ, đúng là không biết xấu hổ mà.”

“Anh ta không phải là đàn ông lạ đâu!”

Vậy thì anh ta là ai?”

“Anh ta… anh ta là bạn trai mới của tôi, Giang Nghĩa.”

Miêu Đồng bị ép đến nóng nảy, không thèm quan tâm nữa, cũng mặc kệ Giang Nghĩa có đồng ý hay không, tự nhận định Giang Nghĩa là bạn trai của mình.

Cô gái kia nhìn Giang Nghĩa, cười lạnh một tiếng: Hôm qua vừa mới bị mẹ mắng một trận lớn tuổi rồi còn không thể kết hôn, ngày hôm nay tìm một người bạn trai trở Vê à?”

“Miêu Đồng, có phải là chị bị đẩy vào đường cùng rồi thì cái gì cũng có thể làm không hả, hình như hơi sơ sài rồi đó?”

“Cho dù chị có muốn tìm đàn ông thì cũng phải chọn lựa một chút chứ, chị nhìn cái người mà chị tìm đi kìa. Chậc chậc chậc, xấu quá đi chứ, sao có thể so sánh với oppa của chúng ta được?”

Miêu Đồng tức giận tim đập thình thịch, hận không thể đi lên đánh cô ta hai bàn †ay.

Giang Nghĩa bất đắc dĩ cười khổ.

Đối với những người tham gia quân đội lâu dài như bọn anh, phải kiếm ăn trên lưỡi đao, làm sao có thể liên quan đến hai từ đẹp trai được chứ? Nhưng mà anh tự nhận mình cũng không phải là xấu nhỉ?

Đây là lần đầu tiên bị xem thường như thế.

Giang Nghĩa tò mò hỏi: “Người này là ai Vậy?”

Miêu Đồng tức giận nói: ‘Em gái của tôi, tên là Miêu San.”

Giang Nghĩa gật đầu: ‘À là em gái của cô à, chẳng trách.”

Miêu San đứng đối diện nhíu nhíu mày, không vui hỏi: “Chẳng trách cái gì, cái gì mà chẳng trách chứ?”

Giang Nghĩa chỉ chỉ vào Miêu San, rồi lại chỉ Miêu Đồng, anh nói: “Cô là em gái, tuổi vẫn còn nhỏ cho nên chẳng trách còn chưa dậy thì. Cô nhìn dáng người của mình đi kìa, giống hệt như là cái ván giặt đồ, đăng trước và đăng sau trên cơ bản không hề khác nhau, nhìn phía trước của cô đi, ai mà không biết thì còn tưởng là trên lưng cô có hai cái đinh.”

“Nhìn lại chị gái của cô đi, dáng người gợi cảm bốc lửa như thế, biết bao nhiêu đàn ông mơ tưởng chứ?”

“Này em gái, nhanh đi vào trong phòng xem cừu vui vẻ đi, chờ một lát nữa chú sẽ phụ đạo dạy cháu làm bài tập, dạy cháu hương trình hai biến.”

Không thể không nói, cái miệng này của Giang Nghĩa có đôi khi rất độc địa.

Vốn dĩ Miêu Đồng đang rất tức giận, sau khi nghe thấy lời nói này của Giang Nghĩa, trong nháy mắt liền được dập tắt một nữa, nhịn không được mà bật cười.

Về phần Miêu San, từ gương mặt âm trầm đáng sợ của cô ta là đã có thể nhìn ra cô †a bực bội tới cỡ nào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1638


CHƯƠNG 1638

Vóc dáng của cô ta vấn luôn là nỗi đau mà cô ta không đành lòng nhắc tới.

Bây giờ lại bị Giang Nghĩa chế nhạo thẳng thừng như thế, là phụ nữ, làm sao có thể chịu được kết quả như thế.

“Anh.”

“Muốn.”

“Chết.”

Nói xong, Miêu San cầm điện thoại di động lên bấm một dãy số.

“A lô, ông xã à, em bị người khác bắt nạt, mau đến nhà em một chuyến đi, trút giận giúp em.”

au đó cúp điện thoại.

Miêu San ngẩng đầu lên lặng lẽ nhìn về phía Giang Nghĩa, nhe răng trợn mắt nói: “Tôi đã gọi điện thoại cho chồng tôi rồi, anh chờ mà chết đi.”

Miêu Đồng hốt hoảng, nhanh chóng đẩy Giang Nghĩa đi: “Anh đi nhanh lên đi, bạn trai của nó là một tay đánh võ Sanda, nếu như đánh nhau rồi thì anh không phải là đối thủ đâu, đi nhanh lên đi.”

Giang Nghĩa chẳng những không chịu đi, ngược lại còn đặt mông ngồi xuống, bộ dạng cà lơ phất phơ: ‘Bạn trai của trẻ con mà thôi, vậy chắc chắn cũng là trẻ con, một đứa bé luyện võ Sanda thì có thể lợi hại tới cỡ nào chứ. Miêu Đồng, ngồi xuống đi, không cần phải hoảng sợ.”

Nghe thấy Giang Nghĩa căn bản không sợ bạn trai của Miêu San, dù sao thì trong mắt chiến thần Tu La, người bình thường không đáng để anh phải kinh ngạc.

Miêu Đồng lại không nghĩ như vậy.

Trong mắt Miêu Đồng, Giang Nghĩa chỉ là một tên công tử nhà giàu, là cái loại có tiền là chẳng biết mình là ai.

Nếu như không có một người ba giỏi, có lẽ là Giang Nghĩa đã phải chết đói rồi.

Cây chính là hình tượng của Giang Nghĩa trong lòng Miêu Đồng.

ho nên, Miêu Đồng không hề nghĩ ngợi gì mà trực tiếp đi qua kéo cánh tay của Giang Nghĩa, vừa kéo vừa nói: “Coi chừng anh bị đánh mặt sưng chù vù, bạn trai Vương Mãnh của nó ghê gớm lăm, nghề của cậu †a là đánh Sanda. Đừng nói là anh, có rất nhiều người luyện võ Sanda đều đã bị Vương Mãnh đánh bại. Đi nhanh lên đi, nếu không thì anh sẽ thua thảm hại đó.”

Trong quá trình hai người bọn họ lôi lôi kéo kéo, một tiếng thăng xe chói tai liền truyền đến.

Sau đó là tiếng bước chân dồn dập.

“San San, em không sao đó chứ?”

Người xuất hiện chính là bạn trai của Miêu San, Vương Mãnh.

Miêu Đồng che mặt, tiêu đời rồi, không còn kịp nữa rồi, cho dù bây giờ có muốn đi cũng đi không được.

Miêu San cố ý giả vờ lộ ra bộ dạng yếu ớt đáng yêu, nép vào trong lồng ngực Vương Mãnh khóc sướt mướt nói: “Ông xã à, em bị người ta bắt nạt.”

“Là cái thăng khốn nào?”

Miêu San chỉ vào Giang Nghĩa: ‘Chính là anh ta đã bắt nạt em, anh ta ỷ vào mình là đàn ông thì sỉ nhục em, mắng em, rồi lại đánh em.”

Miêu Đồng đáp trả: “Miêu San, cô im ngay, Giang Nghĩa đánh cô hồi nào chứ, cô…”

“Câm miệng!” Vương Mãnh hét to một tiếng: “Hay lắm Miêu Đồng, cô thân là chị Mà lại bênh vực người ngoài?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1639


CHƯƠNG 1639

Mlêu San khóc lóc nói: “Tên đàn ông đó chính là tình nhân của chị ta, đương nhiên là chị ta sẽ nói chuyện giúp cho anh ta rồi.”

Vương Mãnh hừ lạnh một tiếng: “Đồ đê tiện!”

“Ông xã à, anh phải làm chủ cho em, nếu không thì em thật sự không có mặt mũi nhìn người khác.”

“Yên tâm đi, tối nay anh nhất định sẽ cho cái đôi nam nữ chó chết này một bài học.”

Vương Mãnh kêu Miêu San đứng qua một bên, sau đó vừa siết chặt năm đấm vừa đi về phía Miêu Đồng và Giang Nghĩa, trong ánh mắt như muốn phun ra lửa.

Mà khóe miệng của Miêu San lại hơi nhếch lên.

Dám măng cô ta à?

Ha ha, bây giờ lập tức cho các người biết cái gì được gọi là họa từ miệng mà ra.

Giang Nghĩa, Miêu Đồng, đừng mong tối nay các người có kết quả thoải mái.

Miêu Đồng bị dọa sợ.

Dù sao thì cô ta vẫn là một cô gái yếu đuối, đứng trước mặt một tên đàn ông làm cái nghề đánh võ Sanda như Vương Mãnh, căn bản không đáng để chú ý.

Nhưng điều khiến Giang Nghĩa không ngờ đó chính là dưới tình huống sợ hãi như thế mà Miêu Đồng lại chủ động đứng cản trước mặt anh, giang hai tay: ‘Cậu muốn đánh thì cứ đánh tôi đi, là do tôi không thích nhìn Miêu San vô duyên vô cớ gây sự nên đã mắng nó, không có liên quan gì với Gi Giang Nghĩa.”

ang Nghĩa có hơi giật mình.

Nếu là bình thường, không phải phụ nữ đều sẽ trốn đằng sau đàn ông à?

Thế mà Miêu Đồng đã chủ động đứng ra, dụng cảm và tấm lòng này, Giang Nghĩa cảm thấy rất cảm động.

Có lẽ Miêu Đồng chỉ là vì để báo đáp món nợ ân tình mười lăm tỷ của Giang Nghĩa, ưng nói thế nào đi nữa, trong thời khắc uy cấp vần không xem Giang Nghĩa như bia đỡ đạn, mà lại thay Giang Nghĩa = chịu tổn thương, điều này đã đáng để khâm phục.

Vương Mãnh cười lạnh: “Cái đôi nam nữ chó chết này, tôi sẽ không bỏ qua cho ai đâu. Thân là chị gái mà lại không biết yêu thương em gái mình, cái con đê tiện này muốn ăn đòn rồi chứ gì.”

Nói xong, anh ta không hề thương hương tiếc ngọc chút nào mà giơ năm đấm to lên đánh thẳng vào mặt Miêu Đồng.

Tốc độ cực nhanh, sức lực vô cùng lớn, độ chính xác lại cao.

Dù sao thì nghề nghiệp của anh ta cũng là luyện võ Sanda, một đấm này giáng xuống, cho dù Miêu Đồng không chết thì cũng bị hủy đi dung nhan.

Lúc năm tay của anh ta cách mặt Miêu Đồng chưa đến hai ngón tay, đột nhiên Vương Mãnh cảm thấy có một nguồn lực †o lớn đột ngột chặn năm đấm của anh ta lại.

Tập trung nhìn vào, chỉ nhìn thấy có một bàn tay ngăn cản trước mặt Miêu Đồng, thật sự thay cô ta mà gánh chịu sức lực của một đấm này.

Là Giang Nghĩa.

Vương Mãnh giật mình, nắm đấm của anh ta không phải là yếu, vậy mà Giang Nghĩa lại có thể đón nó một cách thờ ơ, điều này đã nói rõ sức lực của Giang Nghĩa rất lớn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1640


CHƯƠNG 1640

“Ha ha, đúng là có tài.”

“Mày cho rằng mày có thể tiếp được mấy quyền của tao?”

Năm đấm của Vương Mãnh đánh về phía Miêu Đồng, nhưng mà tốc độ cực kỳ nhanh, đã đạt đến tốc độ mà mắt người bình thường không thể nhìn thấy.

Nhưng mà…

Giang Nghĩa lại càng nhanh hơn.

Mỗi một đấm của Vương Mãnh đều bị Giang Nghĩa cản lại.

Thậm chí, Vương Mãnh còn sinh ra một loại ảo giác đó chính là năm đấm của mình còn chưa đánh ra ngoài là bàn tay của Giang Nghĩa đã đón sẵn.

Nói cách khác, Giang Nghĩa dựa vào khả năng phán đoán của mình khiến những đòn tấn công của Vương Mãnh trở thành hư vô.

Cái này…

Vương Mãnh lùi lại một bước, không dám tin mà nhìn Giang Nghĩa.

Thân thủ của người này tốt như thế à?

Miêu San sốt ruột: “Ông xã à, anh đang làm cái gì vậy, còn không đánh cho bọn họ ngã ống nhanh nhanh đi, bà xã của anh bị người khác khi dễ, sao anh lại có tâm tư lề mề với bọn họ vậy chứ?”

Ngọn lửa này được đốt cháy rất kịp thời.

Lòng háo thăng và sự xấu hổ của Vương Mãnh đồng thời được bộc phát, trong nháy mắt bộc ra thực lực mạnh mẽ như một tia chớp mà nhảy đến trước mặt Giang Nghĩa, khuỷu tay và đầu gối cùng nhau tấn công.

Người bình thường căn bản không có khả năng ngăn cản được.

Nhưng mà chiến thần Tu La không phải là người bình thường.

Hai cánh tay của Giang Nghĩa nâng lên chặn khuỷu tay và đầu gối của Vương Mãnh lại, sau đó đảo khách làm chủ, nâng đầu gối lên đá vào bụng Vương Mãnh.

Âm.

Một âm thanh thật lớn vang lên, Vương Mãnh đâm vào vách tường rắn chắc, phun ra một ngụm máu tươi.

Lúc này, cho dù là kẻ ngốc thì cũng có thể nhìn ra được Vương Mãnh căn bản không phải là đối thủ của Giang Nghĩa, đẳng cấp của hai người chênh lệch nhau nhiều lắm.

Miêu Đồng thở phào một hơi.

Chẳng trách lúc nấy Giang Nghĩa lại không chịu đi, hóa ra là thân thủ của Giang Nghĩa lại đáng gờm như thế.

Lúc này, sự ái mộ của Miêu Đồng đối với Giang Nghĩa nhanh chóng lan tràn, cô ta ý thức được mình đã hiểu lầm Giang Nghĩa rất nghiêm trọng, có lẽ người đàn ông này cũng không cà lơ phất phơ như vẻ bề ngoài.

Anh ta có thực lực sâu đến mức không thể lường được.

Miêu San cũng đã ý thức được sự việc không đúng, cô ta biết là Vương Mãnh lợi hại đến cỡ nào, nhưng cho dù như thế vân bị bại dưới tay Giang Nghĩa chưa tới ba chiêu.

Đủ để nhìn thấy sự lợi hại của Giang Nghĩa.

Làm sao bây giờ đây?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1641


CHƯƠNG 1641

Miêu San gấp đến độ khóc rống: “Ông xã, sao anh lại có thể vô dụng như thế chứ, mắt em bị mù rồi mới có thể hẹn hò với anh, huhu…”

Vương Mãnh bám vào vách tường, chật vật đứng dậy.

Anh ta nghiến răng nói: “Hay lắm, thăng ranh kia, thủ đoạn của mày đủ độc đó, tao thừa nhận là tao đánh không lại mày, nhưng trên thế giới này không phải chỉ có đánh là được, mày có biết tao là ai không?

Mày đánh tao, mày có biết mày sẽ có hậu quả nghiêm trọng tới mức nào không?”

Giang Nghĩa khẽ cười một tiếng, bước lên một bước đá vào bụng Vương Mãnh, khinh thường nói: “Thật ngại quá, tao lại đạp thêm một đạp rồi, sẽ có hậu quả gì đây?”

Vương Mãnh cố nén cơn đau, lấy điện thoại di động ra lập tức gửi một tin nhắn, Giang Nghĩa cứ đứng nhìn như thế, căn bản không thèm ngăn cản.

Sau khi gửi tin nhắn đi rồi, Vương Mãnh nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày nhất định phải chết.”

“Không ngại nói cho mày biết, tao là người của Dạ Cầm.”

“Đắc tội với Dạ Cầm, mày không có con đường sống!”

Dạ Cầm là một trong những thế lực ngầm ở thủ đô, tác phong làm việc ngang ngược bá đạo, chính là một sự tồn tại mà ai nghe thấy cũng phải e sợ, ngay cả đụng cũng không dám đụng vào.

Có làm thế nào Miêu Đồng cũng không ngờ rằng Vương Mãnh lại là một thành viên của Dạ Cầm.

“Giang Nghĩa, đi nhanh đi.”

Lần này, Miêu Đồng thật sự nghiêm túc, sắc mặt trắng bệch vội vàng đẩy Giang Nghĩa ra ngoài.

Giang Nghĩa lại vô cùng thờ ơ mà nói: “Tôi còn có rất nhiều chuyện muốn hỏi cô, còn chưa hỏi xong thì sao tôi có thể đi được?”

Miêu Đồng căng thẳng muốn chết đi được: “Anh có cái gì thì để sau này hỏi không được hả, người Dạ Cầm sắp đến đây rồi, anh đi nhanh lên đi. Không, tôi cảm thấy anh ở lại thủ đô không an toàn đâu, anh nhanh chóng mua vé rời khỏi thủ đô đi đến thành phố khác tạm tránh mặt đi.”

Giang Nghĩa ngờ vực hỏi: “Tại sao?”

“Còn hỏi tại sao nữa chứ, đây chính là Dạ Cầm đó, là thế lực ngầm ngang ngược tà ác, người nào bị bọn họ để mắt tới thì không có kết cục tốt đẹp. Giang Nghĩa, tôi cầu xin anh đó, đừng có ra vẻ nữa, đi nhanh lên đi, chậm một bước thì ngay cả mạng cũng không còn.’ Nhưng Giang Nghĩa lại không thèm để ý chút nào.

Anh ngồi phịch xuống ghế sofa, tự mình rót một ly trà.

“Tôi cảm thấy cô nói không đúng.”

“Tôi nghe nói là Dạ Cầm người ta đã rửa tay gác kiếm, thay đổi rồi mà.”

“Chờ một lát nữa bọn họ đến đây, tôi mời bọn họ uống trà, mọi người tâm sự với nhau, bọn họ sẽ cảm thấy tôi nói có lý, chắc chắn sẽ không làm gì tôi đâu.”

Mấy người bọn họ nghe thấy Giang Nghĩa nói như vậy, cũng không biết nên nói anh ngây thơ hay là nói anh ngu ngốc mới tốt.

Nó đạo lý với người Dạ Cầm à?

Nếu như người Dạ Cầm chịu nói đạo lý thì tại sao mọi người lại sợ bọn họ như vậy?

Miêu Đồng sốt ruột đến độ muốn khóc: “Giang Nghĩa, tôi cầu xin anh đó, đi nhanh lên đi. Hay là anh nhanh chóng gọi điện thoại cho ba anh… chủ tịch Giang, kêu ông ấy sắp xếp người bảo vệ anh, nếu không thì chắc chắn là tối nay anh không thể sống được đâu.”
 
Back
Top Dưới