Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1562


Chương 1562

Đủ thấy được danh vọng của Socrates cao cỡ nào.

Bạch Dương không hài lòng mà nói: “Như vậy không tốt đâu? Không thể đối xử như nhau sao?”

Còn chưa đợi người quản lý mở miệng, Mạc Nguyên ở bên đó đã mỉa mai nói “Tuyển chọn này ban ngày được thiết kế ra để loại bỏ những kẻ trà trộn vào và chọn ra học giả có tài thật sự. Socrates người ta nổi tiếng khắp thiên hạ, y thuật cao siêu, việc gì phải trải qua vòng tuyển chọn này chứ?”

“Anh nghĩ răng, ai cũng giống như hai người, đều là tới lừa ăn lừa uống sao?”

Anh ta đang nâng Socrates lên, đồng thời cũng không quên mỉa mai Giang Nghĩa một trận.

Trong lòng Bạch Dương châm lên lửa giận.

Giang Nghĩa lại ở một bên thong dong uống trà, thật ra những lời mỉa mai này anh không hề để trong lòng, có tài hay không không phải nói bằng mồm.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Huống chỉ, mục đích lần này của anh không phải là tới cãi nhau với người khác.

Anh muốn làm rõ, Giang Hàn Phi này rốt cuộc có phải là ba của anh không và Giang Hàn Phi này rốt cuộc mắc bệnh gì.

Những chuyện khác, đều không quan trọng.

Lại hơn 10 phút nữa trôi qua, người quản lý thấy người đã tới đủ rồi, vì vậy tập trung mọi người ở sảnh nghị sự lớn.

Ông ta bước lên sân khấu, nói theo quy trình: “Lần tuyển chọn bác sĩ này vấn theo quy tắc cũ, tổng cộng có ba đề mục. Mọi người ở đây ai có thể hoàn thành một cái tùy ý trong số đó thì coi như thông qua tuyển chọn.”

Ba đề, chỉ cần hoàn thành một đề là được.

Nghe thì thấy khá đơn giản.

Nhưng trong lòng của người tới đều rất rõ, tỷ lệ vượt qua của mỗi lần tuyển chọn bác sĩ đều thấp tới kinh người, ba đề mục sợ rằng đều rất khó, không phải dễ dàng giải quyết như vậy.

Người quản lý võ tay: “Đầu tiên, đề thứ nhất, lên.

Giọng vừa dứt, chỉ thấy một người đàn ông trung niên được người khác đỡ lên sân khấu, có người chuyển ghế để ông ta ngồi.

Sắc mặt của người đàn ông đó trắng bệch, ho không ngừng.

Người ho đó cả người nổi hết da gà.

Người quản lý hờ hững nói: “Đây là đề đầu tiên.”

Mọi người nhìn nhau, đây tính là đề đầu tiên gì chứ? Đây không phải là một người sống sao? Đề mục ở đâu?”

Người quản lý mỉm cười, giải thích: “Người này từ trước đến nay cơ thể đều rất khỏe mạnh, dạo gần đây cũng không biết mắc bệnh gì, cứ ho mãi, không ngừng được.”

“Các vị ở đây, có ai có thể chữa khỏi bệnh ho của ông ta, vậy thì coi như hoàn thành đề này.”

“Mọi người có 15 phút quan sát, bây giờ bắt đầu.”

Mọi người lũ lượt lên sân khấu, quan sát kỹ càng người đàn ông này, nào là nhìn lưỡi nào là bắt mạch nào là kiểm tra nhiệt độ cơ thể, còn hỏi đông hỏi tây, thậm chí hỏi người đàn ông có bệnh di truyền gì đó không.

Thời gian 15 phút rất nhanh đã trôi qua.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1563


Chương 1563

Tất cả mọi người đều ngồi lại vị trí cũ.

Người quản lý tiếp tục nói: “Bây giờ, mọi người có 5 phút để viết ra phương án chữa trị, phối thuốc hay phẫu thuật, cứ việc viết.

Có điều tôi phải nhắc một câu, mọi người là bác sĩ, tuyệt đối không thể vì để vượt qua tuyển chọn mà đặt cược. Nếu mọi người không nắm chắc thì đừng viết phương án linh tỉnh.”

“Không biết chữa không sao cả, còn hai đề nữa có thể chọn.”

“Nếu chữa hỏng cho người ta, vậy mọi người không những không vượt qua tuyển chọn, sau này cũng không cần tới đây nữa!

“Được rồi, 5 phút bấm giờ bắt đầu, mọi người bắt đầu đi!”

Mọi người nhìn nhau, ai ai cũng cầm bút và giấy, do dự không quyết.

Có một vài người nhìn ra một chút manh mối, nhưng trong lòng không nắm chắc, mãi không dám đặt bút.

Nếu không chữa khỏi thì không có lần sau.

“Dứt khoát… từ bỏ đi?”

“Phải, nếu bệnh này chữa không khỏi, sau này chúng ta không tới được nữa, không thể cược bừa.”

“Còn hai đề nữa có thể thử, không cần cược ở đề đầu tiên.”

“Nói rất đúng, nói rất đúng.”

Phần lớn mọi người đều chọn từ bỏ.

Một phần nhỏ trong đó sau khi viết xong, nghĩ kỹ lại, lại vo tờ giấy trong tay thành một cục rồi ném vào sọt rác.

4 phút trôi qua, chỉ có một mình Mạc Nguyên hoàn thành phương án.

Anh ta ngẩng đầu ưỡn ngực đưa phương án chữa trị cho người quản lý, khi đi còn quay đầu, vô tình hay hữu ý mà nhìn Giang Nghĩa, chỉ thấy trên giấy Giang Nghĩa để trống.

Mạc Nguyên đã cười.

“Tên lang băm, anh trước đó không phải là rất hống hách sao? Còn nói cái gì mà tôi sẽ thua anh.”

“Ha ha, anh một chữ cũng không viết, làm sao thắng được tôi?”

“Quả nhiên giống như tôi nghĩ, bác sĩ của khu Giang Nam các người đều là thùng cơm, rác rưởi, phân chó!”

Nói xong, anh ta huênh hoang trở lại chô ngồi của mình.

Bạch Dương nhíu chặt mày, rất không vui.

Anh ta nhìn tờ giấy trắng tỉnh của Giang Nghĩa, vội hỏi: “Bác sĩ Giang, bệnh của người đàn ông này quả thật khó chữa trị vậy sao?”

Giang Nghĩa cười ngại ngùng.

“Bệnh ngược lại không khó chữa, chỉ là phương thuốc này có hơi khó kê, nhất thời thật sự không nghĩ ra thuốc gì thích hợp.”

Đột nhiên, anh nhớ tới lời mà Mạc Nguyên vừa nói, lập tức có linh cảm.

“Ha, đúng rồi, thứ anh ta nói, không phải là một vị thuốc tốt sao?”

Lập tức Giang Nghĩa cầm bút lên, viết phương thuốc xoạt xoạt trên tờ giấy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1564


Chương 1564

Bạch Dương ở một bên nhìn.

Sau khi nhìn thấy phương thuốc mà Giang Nghĩa viết, cả gương mặt của Bạch Dương đều xanh lè: “Bác sĩ Giang, anh … nghiêm túc chứ?”

Không trách Bạch Dương kinh ngạc được, thật sự là phương thuốc mà Giang Nghĩa viết quá vi diệu.

Giang Nghĩa gấp phương thuốc lại: “Đưa lên đi.”

Bạch Dương đã khẩn trương: “Bác sĩ Giang, đừng đùa mà, chuyện này không đùa được đau.”

“Đưa lên là được rồi.”

“Ờm… được.”

Đối diện với lệnh của Giang Nghĩa, Bạch Dương cho dù có một vạn sự không tình nguyện, một vạn sự nghỉ ngờ, cũng không thể không chấp hành.

Anh ta cảm thấy phương thuốc trong tay nặng hơn núi Thái Sơn.

Sau khi chuyển phương thuốc lên, Bạch Dương tới lòng muốn chết cũng có.

“Hết thời gian.”

Người quản lý nhìn tờ giấy đưa tới, nói: “Tổng cộng chỉ có hai phương án, xem ra bệnh của người này khiến mọi người cảm thấy bó tay rồi.”

Ông ta vừa nói vừa mở hai tờ giấy ra.

Người quản lý ít hiệu cũng hiểu một chút về y dược, sau khi xem phương án của Mạc Nguyên, hài lòng gật đầu, lập tức giao cho người dưới trướng đi bốc thuốc.

Sau đó là phương thuốc của Giang Nghĩa…

Bạch Dương lập tức cúi đầu, anh ta từng ma luyện trên chiến trường, lúc này cũng xấu hổ sợ hãi tới mức không dám đối diện với hiện thực sắp xảy ra.

Quả nhiên, giống như những gì Bạch Dương dự liệu, sau khi người quản lý xem phương thuốc của Giang Nghĩa thì cực kỳ tức giận, quát to: Giang Nghĩa, phương thuốc của cậu là gì đây? Lấy chúng tôi ra đùa à?”

“Cậu nghĩ nơi này là nơi nào? Để mặc cho cậu làm bậy.

“Người đâu, đuổi cậu ta ra ngoài cho tôi!”

Bạch Dương thở dài, anh ta biết ngay sẽ có kết quả như vậy.

Mạc Nguyên ở một bên thì cười ha hả: “Rác rưởi đúng là rác rưởi, sớm muộn thì sẽ lộ ra. Xem ra cũng không cần tôi đích thân ra tay thì có người đuổi các người ra ngoài rồi, mau cút đi, nhìn mà chướng mặt.”

Bạch Dương thật sự không có mặt mũi ở lại nữa, vừa đứng dậy muốn đi, Giang Nghĩa ấn anh ta lại.

Giang Nghĩa nhìn sang người quản lý, khẽ mỉm cười rồi nói: “Phương thuốc này của tôi nhìn trông thì phi lý nhưng căn bản sẽ không lấy mạng người nhỉ?”

Người quản lý hừ lạnh một tiếng: “Vậy thì như nào?”

Giang Nghĩa nói: “Nếu sẽ không lấy mạng người, vậy tại sao không dám thử?”

“Cần thiết vậy sao? Cậu cho rằng tôi không hiểu dược lý sao? Cho dù tôi không hiểu dược lý, cũng có thể nhìn ra cái thứ này của cậu không thể chữa bệnh!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1565


Chương 1565

Giang Nghĩa xua tay: ‘Ài, có thể chữa được bệnh hay không không phải ông nói là được, sự thật quyết định. Nếu không thể chữa khỏi cho người này, không cần các người ra tay, tự tôi cút khỏi cửa lớn, từ nay về sau không bước chân vào nơi này một bước.”

Người quản lý cười lạnh: “Đây là cậu nói.”

“Là tôi nói.”

“Được, cậu muốn chết kiểu gì thì tôi chôn kiểu đó!” Người quản lý giao phương thuốc cho thủ hạ: “Đi bốc thuốc’ theo phương thuốc cậu ta đã viết.”

Thủ hạ nhận lấy phương thuốc rồi liếc nhìn, sắc mặt rất khó coi.

Nhưng lệnh đã đưa ra, đâu thể không đi.

Cuối cùng, tên thủ hạ đó thở dài, lắc đầu rời đi, không ôm bất cứ hy vọng gì đối với thứ viết trên phương thuốc.

Người quản lý nói trước: “Giang Nghĩa, cậu chuẩn bị cút đi.”

Mạc Nguyên ở bên kia càng mỉa mai hơn: “Người của khu Giang Nam, bản lĩnh nói phét người này giỏi hơn người kia, bản lĩnh thật thì người này không bằng người kia.

Thật là vật tụ theo bầy, rác rưởi đều tập trung ở khu Giang Nam, ha ha ha.”

Giang Nghĩa mỉm cười không nói.

Anh vắt chân, cầm ly trà trên bàn lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Thăng thua, xem thì biết.

Không lâu sau, một tên thủ hạ trong đó quay lại, anh ta bốc thuốc dựa theo phương thuốc mà Mạc Nguyên kê, hơn nữa đã sắc xong.

“Bác sĩ Mạc, mời cậu kiểm tra.” Người quản lý để thuốc đã sắc xong lên bàn.

Mạc Nguyên đích thân kiểm tra.

“Ừm, đây là thuốc đã bốc theo phương thuốc của tôi, hơn nữa còn đều là thuốc tốt nhất, cho bệnh nhân uống đi.”

Còn chưa đợi Mạc Nguyên bê thuốc tới, Giang Nghĩa dùng mũi ngửi, cảm thấy không đúng.

“Đợi đã.

Mạc Nguyên quay đầu lại: ‘Anh có chuyện gì?”

Giang Nghĩa nói: “Thuốc anh bốc cho vấn đề.”

“ổ?

“Anh dùng mấy vị thuốc có tính hàn rất mạnh, cơ thể của người bệnh không chịu được tính hàn như vậy, bệnh tình sẽ nặng thêm.

Mạc Nguyên đã cười: “Ha ha ha, anh có thể ngửi ra thuốc gì, coi như có chút bản lĩnh, nhưng cũng không tính là gì, chỉ cần là một bác sĩ đều có thể ngửi ra. Tôi nói cho anh biết, bệnh nhân này ho là vì dạo gần đây thời tiết khô nóng, lửa trong phổi của ông ta quá vượng. Vốn dĩ dùng lượng lớn thuốc tính hàn như vậy quả thật không chịu nổi, nhưng sử dụng trong tình huống lửa ở phổi của ông ta rất mạnh thì không vấn đề gì, có thể có tác dụng áp chế rất tốt.”

“Uống bát thuốc này của tôi, bảo đảm khỏi bệnh, sau này mỗi ngày tiếp tục sử dụng một ít thuốc ôn hòa, ăn ít lê gì đó thì sẽ không sao.

Không ít các bác sĩ khác cũng đều có suy nghĩ này.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1566


Chương 1566

Khi bọn họ khám bệnh cho người trung niên đó, cũng có không ít người có suy nghĩ giống với Mạc Nguyên, cho răng là vì thời tiết khô nóng, lửa trong phổi quá mức, mới dân tới ho không ngừng.

Có điều mọi người cũng chỉ là suy đoán, không có lợi dụng máy móc tiến hành kiểm tra, không phải quá nắm chắc.

Vậy nên rất nhiều người suy nghĩ thay cho bệnh nhân, không dám tùy tiện dùng thuốc.

Chỉ có Mạc Nguyên khá to gan.

Anh ta chọn tin phán đoán của mình, to gan dùng thuốc, kết quả lúc này lại bị Giang Nghĩa ngăn lại.

Giang Nghĩa nói: “Bệnh ho của người trung niên đó không có phức tạp như vậy, hơn nữa ông ta cũng không có lửa trong phổi, chỉ là thời tiết nóng, nhiệt độ cơ thể có hơi cao mà thôi, căn bản sẽ không gây ra ho kịch liệt liên tục. Anh dùng thuốc như vậy, không những không chữa được bệnh cho người ta, sẽ còn khiến bệnh tình của ông ta nặng hơn. Là một bác sĩ, anh cần suy nghĩ thay cho bệnh nhân, không thể trong tình huống không năm chắc mà dùng thuốc linh tinh, đây là không có trách nhiệm đối với bệnh nhân!”

Mạc Nguyên bị nói tới mức mặt mày đỏ bừng.

Anh ta tức giận gầm lên: “Một tên rác rưởi đến từ khu Giang Nam như anh cũng không biết ngại mà nói hai trách nhiệm’ đối với tôi? Các người đều coi mạng người như cỏ rác, hút máu của người khác, còn ở đây diễn vai đức mẹ Maria gì chứ?”

Người quản lý cũng nói: “Nếu đã là tuyển chọn, mỗi vị bác sĩ đều cần phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình. Bác sĩ Mạc người ta dám kê phương thuốc, vậy thì đã chuẩn bị tâm lý chịu trách nhiệm, bác sĩ Giang, cậu có hơi lo chuyện bao đồng rồi.

Hàm ý vấn là không tin Giang Nghĩa.

Dù sao người quản lý từng xem phương thuốc mà Giang Nghĩa kê, với phương thuốc đó của Giang Nghĩa, ai nhìn cũng sẽ tỏ sự nghỉ ngờ đối với y thuật của Giang Nghĩa.

Huống chỉ Mạc Nguyên ở đây còn có uy vọng.

“Không cần quan tâm anh ta, bác sĩ Mạc, mời cậu dùng thuốc.” Người quản lý nói.

“Được.

Mạc Nguyên bê thuốc đi tới trước mặt bệnh nhân, đỡ ông ta uống thuốc.

“Cảm thấy như thế nào?” Mạc Nguyên hỏi.

“Cảm thấy…”

Bệnh nhân lau miệng, vừa chuẩn bị nói cái gì đó, kết quả đột nhiên cảm thấy bụng cuộn trào dữ dội, ôm bụng ho càng mãnh liệt hơn.

Lúc này, những bác sĩ ở dưới đều đứng dậy.

“Sao lại như vậy?” Mạc Nguyên không ngừng võ lưng cho bệnh nhân, hy vọng ông ta có thể đỡ hơn một chút.

Căn bản không có tác dụng.

Bệnh nhân ho dữ dội hơn, ho không ngừng, thậm chí ho cả ra máu.

Mạc Nguyên hoảng rồi.

Bệnh nhân vốn ho rất dữ dội rồi, bây giờ thì hay rồi, uống thuốc xong thì ho ra máu, còn tiếp tục như này sẽ chết mất!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1567


Chương 1567

Phải làm sao đây?

“Mau, mau đưa đến bệnh viện.”

“Để muộn là sẽ xảy ra án mạng!”

“Đưa tới bệnh viện gì chứ? Bác sĩ tốt nhất thủ đô đều ở đây rồi, mau, ai khám thử cho ông ta đi?”

“Chúng tôi đều đã khám rồi, suy nghĩ giống với bác sĩ Mạc.

“Vậy thì đi tìm ngài Socrates tới khám bệnh cho ông ta đi?”

Mọi người mồm năm miệng mười nhốn nháo cả lên, người quản lý cũng có hơi khẩn trương, nếu người thật sự chết rồi, vậy phiền phức thật sự không nhỏ.

Vào lúc khẩn cấp, một tên thủ hạ khác chạy tới.

Trong tay của anh ta cầm một ống nhổ, vẻ mặt chê bai đi tới: “Thuốc của bác sĩ Giang đã phối xong rồi.”

Tất cả mọi người đều ngây ra.

Thuốc?

Đâu có ai để thuốc vào trong ống nhổ chứ? Đây không phải ghê tởm người ta hay sao?

Giang Nghĩa lập tức đứng dậy nói: “Mau cho người bệnh dùng thuốc, mau!”

Tên thủ hạ nhìn người quản lý.

Người quản lý lại nhìn bệnh nhân, lúc này không còn quan tâm nhiều tới vậy nữa, còn nước còn tát.

“Dùng thuốc!”

Nói là dùng thuốc, nhưng trên thực tế không có thật sự uống vào.

Tên thủ hạ đó đi tới trước mặt bệnh nhân, mở nắp ống nhổ ra, sau đó ngoảnh mặt đi, có hai tên thủ hạ khác ấn đầu của bệnh nhân lại gần ống nhổ.

Khi ống nhổ mở ra, mùi hôi thối bay ra từng làn.

Cảm giác đó giống như đi tới nhà vệ sinh công cộng!

Không, khó ngửi hơn cái khác.

Mùi hôi thối ngút trời.

“f*ck, đây là thuốc gì? Thối chết tôi rồi.”

“Thật sự giống shit.”

Các bác sĩ đều bịt mũi, ghê tởm muốn nôn.

Bọn họ cách xa như vậy cũng ghê tởm muốn non, huống chỉ là bệnh nhân gần ở ống nhổ? Bệnh nhân đó hít mạnh một hơi khí thối, nôn hết thức ăn tối qua ra.

Đặc biệt là nhìn thấy đồ trong ống nhổ thì cùng kinh tởm điên cuồng nôn mửa.

Nôn mãi khoảng 5 phút, cuối cùng nôn tới mức cả người như thoát lực, tên thủ hạ mới cầm ống nhổ đi xử lý.

Bệnh nhân mềm nhũn ngồi trên ghế, giống như tê liệt.

Cửa sổ mở ra, mau chóng thông khí.

Mạc Nguyên hít hai hơi không khí trong lành, đi tới trước sân khẩu mở phương thuốc của Giang Nghĩa ra, anh ta muốn biết Giang Nghĩa đã kê thuốc gì, vậy mà làm ra mùi thối như vậy.

Nhìn thấy chữ viết trên phương thuốc đó: cứt chó ngâm.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1568


Chương 1568

“Cái gì?”

Mạc Nguyên cũng đơ rồi, cái gọi là thuốc chính là cái thứ này? Đây không phải đang trêu người sao?

Quả nhiên, người đến từ khu Giang Nam đều là rác rưởi!

Anh ta cầm phương thuốc, gầm lên với Giang Nghĩa: “Anh có ý gì? Cầm cái thứ này tới khiến người khác buồn nôn?”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Đoán đúng rồi, là muốn khiến người ta buồn nôn.”

“Ha ha, mẹ kiếp anh còn mặt mũi thừa nhận? Mọi người nhìn xem, tên khốn này đã viết cái gì? Đây là phương thuốc sao?

Tên khốn này thật sự là nỗi nhục của các bác sĩ chúng ta, mọi người đuổi anh ta ra ngoài!”

Nhất thời, mọi người đều bị k*ch th*ch.

Thì ra phương thuốc mà Giang Nghĩa kê quả thật khiến người khác không vui; nhưng điều quan trọng hơn là Giang Nghĩa còn ở trong thuốc’ đó cho thêm chất xúc tác, khiến thuốc’ rất thối ban đầu trở nên càng kinh tởm hơn, làm cho mọi người đều muốn ói.

Lúc này không tìm anh tính sổ, còn tìm ai tính sổ?

Vào lúc mọi người muốn đuổi Giang Nghĩa ra ngoài, vân có bác sĩ phân biết đúng rõ tồn tại.

Có người không nhịn được mà nói một câu: “Cái đó… bệnh nhân hình như không ho nũa!”

Một câu nói khiến mọi người giật mình tỉnh khỏi giấc mơ.

Tất cả mọi người đều bình tĩnh lại, mọi người lũ lượt nhìn về phía bệnh nhân trên sân khấu.

Đúng vậy, bệnh nhân quả thật không ho nữa.

“Chuyện này…”

Ai cũng mơ hồ, không hiểu chuyện gì.

Bạch Dương đã vui rồi, cố ý mỉa mai Mạc Nguyên: “Mở mồm nói người khác là rác rưởi, kết quả rác rưởi’ này lại chữa khỏi cho bệnh nhân; anh chém gió thì ngút ngàn, kết quả uống thuốc của anh, bệnh tình chỉ nặng thêm. Bác sĩ Mạc, tôi không hiểu, đây rốt cuộc ai mới là rác rưởi thật sự.

Sự thật lớn hơn lời nói.

Anh khéo ăn khéo nói, ở trước mặt sự thật thép, cũng không thể bao biện.

Mạc Nguyên hoàn toàn không có chủ ý.

Anh ta vừa rồi rất sợ, nhìn thấy bệnh nhân ho ra máu, anh ta thậm chí sắp khóc thành tiếng.

Nhưng không tới 10 phút ngắn ngủi, Giang Nghĩa lợi dụng thuốc’ của anh chữa khỏi cho bệnh nhân, ai mạnh ai yếu nhìn cái rõ ngay.

Hiện trường im lặng như tờ.

Một lúc sau, người quản lý cười ha hả, nói với Giang Nghĩa: “Tuy bệnh nhân không ho nữa, nhưng thứ cho tôi tài sơ học thiển, không hiểu nguyên do bên trong, mong bác sĩ Giang chỉ giáo một chút.”

Ông ta đây là cố ý thăm dò Giang Nghĩa.

Xem thử Giang Nghĩa có thật sự có tài không hay chỉ là mèo mù vớ cá rán, dù sao loại phương thuốc đó sao có thể dùng để chữa bệnh chứ?

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1569


Chương 1569

Anh hờ hững nói: “Thật ra mọi người đều bị hiện tượng giả mê hoặc rồi, bệnh tình của bệnh nhân này căn bản không có nghiêm trọng như mọi người tưởng tượng. Bệnh ho của ông ta là do trong dạ dày có một vài thứ bẩn, sẽ phản ứng, dẫn tới cỏ họng ngứa rát, đường hô hấp nhiễm trùng nhẹ mới không ngừng ho.”

“Trong tình huống như này, bác sĩ Mạc còn cho bệnh nhân sử dụng một lượng lớn thuốc có tính hàn, đó không phải là hành bệnh nhân thêm sao?”

“Mà cái tôi muốn làm thật ra rất đơn giản, chỉ cần bệnh nhân nôn ra thứ bẩn trong dạ dày là được. Nếu có thể, đợi cơ thể của bệnh nhân khôi phục một chút, tới bệnh viện rửa dạ dày, uống một ít thuốc cho đường hô hấp, rất nhanh thì sẽ khỏi hẳn.”

Vừa nói như vậy thì mọi người mới hiểu.

Phương thuốc mà Giang Nghĩa kê, mục đích là muốn khiến bệnh nhân cảm thấy buồn nôn, nôn ra lượng lớn đồ bẩn, ngay cả thuốc của Mạc Nguyên vừa uống vào cũng nôn ra hết.

Như vậy thì có thể nhanh chóng hồi phục.

Tuy to gan, nhưng nguyên lý là chính xác.

Người quản lý gật đầu: “Không tồi không tồi, bác sĩ Giang dùng thuốc thật sự là không bó buộc. Cậu chữa khỏi cho bệnh nhân, cũng tức là hoàn thành đề mục đầu tiên, bây giờ mời cậu đi vào phòng trong, đợi khám bệnh cho chủ tịch của nhà chúng l tôi.

Giang Nghĩa, thuận lợi lọt vào vòng trong!

Anh đứng dậy, dặn dò hai câu với Bạch Dương: “Tôi bây giờ đi vào xem thử tình hình, cậu ở bên ngoài tiếp ứng.”

‘Được”

Giang Nghĩa đi theo người quản lý đi vào phòng trong, khi đi qua Mạc Nguyên, Giang Nghĩa vô tình hay hữu ý liếc nhìn.

Người trẻ tuổi tâm cao khí ngạo này, lúc này đứng ngây ngốc ở đó, ánh mắt đờ đân.

Cảm thấy giống như trời sập rồi.

Người trẻ tuổi là cần trải qua một vài đả kích mới có thể đi xa hơn.

Đây không phải là chuyện xấu.

Không lâu sau, Giang Nghĩa đã tới một căn phòng nhỏ trang nhã, ngồi ở trên ghế gỗ đỏ, có người chuyên môn phụ trách bê trà rót nước, phục vụ 111.

Người có thể đi vào căn phòng này, đó đều là có bác sĩ cao minh có tài thật sự, không thể đắc tội.

Người ngồi ở bên cạnh Giang Nghĩa chính là Socrates trước đó được mời vào.

Ông ta giống như đã đợi tới mất kiên nhân rồi, không ngừng nhìn đồng hồ, sau khi nhìn thấy Giang Nghĩa, khinh thường trầm thấp nói: “Loại người này cũng có thể vượt qua tuyển chọn? Ha ha, chẳng trách bệnh của chủ tịch Giang mãi không chữa khỏi.

Giang Nghĩa mỉm cười không nói, kiên nhãn chờ đợi.

Khoảng nửa tiếng sau, lại có hai người đi vào, bọn họ là bác sĩ thông qua hai đề mục phía sau, như vậy, tổng cộng có 4 bác sĩ ở trong căn phòng này.

Sau đó, một người trẻ tuổi đi tới, anh ta ho một tiếng, nói: “Các vị bác sĩ, xin cho phép tôi giới thiệu. Tôi họ Lưu tên Cảnh Minh, là tổng giám đốc của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.”

“Chủ tịch Giang đối với tôi ơn nặng như núi, hôm nay mời mọi người tới, cũng là để khám bệnh cho chủ tịch Giang.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1570


Chương 1570

“Không nói nhảm nhiều nữa, tiếp theo làm phiền các vị rồi.”

Vừa dứt lời, chỉ thấy một bóng người từ một cánh cửa khác đi vào, trực tiếp ngồi trên giường.

Người đó, chắc chính là chủ tịch của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc -— Giang Hàn Phi!

Lúc này, tìm của Giang Nghĩa đập rất nhanh.

Anh và ba xa cách gần 10 năm, cuối cùng lần nữa đợi được cơ hội gặp mặt, hy vọng ông trời không đùa giốn với anh, người trước mắt nhất định phải là ba!

“Mời.” Lưu Cảnh Minh làm động tác ‘mời’.

Socrates kích động nhất, đứng dậy đi tới đầu tiên, hai người khác cũng đi theo.

Giang Nghĩa hít thở sâu vài hơi, ổn định cảm xúc của mình, sau đó cũng đi theo.

Bọn họ vén rèm ra, đi tới bên giường.

Giang Nghĩa đè nén sự kích động trong tim, nhìn về phía người ngồi trên giường, kết quả một ánh mắt, cả trái tim đều chìm xuống đáy cốc.

Người này, căn bản không phải là ba!

Tuy gần 10 năm không gặp mặt, nhưng dung mạo của ba luôn in trong não của Giang Nghĩa, cho dù có thay đổi, cũng không thể lớn như vậy.

Người trước mãt, so với ba căn bản là hai người khác nhau.

“Mình… sai rồi sao?”

“Lẽ nào chỉ là cùng họ cùng tên, một chút liên quan cũng không có?”

Trong lòng Giang Nghĩa cực kỳ thất vọng.

Vào lúc này, Socrates tức giận gầm lên một tiếng: “Cái quỷ gì vậy? Tên khốn này là aï? Đây căn bản không phải chủ tịch Giang!”

Hửm?

Một tiếng quát đầy giận dữ của Socrates ngược lại thức tỉnh Giang Nghĩa.

Vừa rồi do quá thương tâm, Giang Nghĩa bỏ qua một vấn đề trí mạng — Người đàn ông trước mắt nhìn trông mới trên dưới 40 tuổi?

Tuổi tác không khớp!

Ai cũng biết chủ tịch Giang là một ông lão sắp 60 tuổi, tuy chưa từng thấy tận mắt, nhưng tuổi tác bày ở đó, không thay đổi được.

Người đàn ông trước mắt căn bản không khớp.

Lưu Cảnh Minh vừa đi tới vừa cười nói: “Xin lỗi các vị, người này quả thật không phải chủ tịch Giang. Ông ấy tên Hà Kiện, là cựu thư ký của chủ tịch Giang.

“Trùng hợp là ông ấy mắc căn bệnh giống hệt với chủ tịch Giang, chỉ có điều bệnh tình nhẹ hơn chủ tịch Giang rất nhiều.”

“Chủ tịch Giang hy vọng các vị chữa khỏi cho ông ấy trước, sau đó rồi đi khám bệnh cho chủ tịch Giang. Không phải là không tin tưởng các vị, chỉ là chủ tịch Giang rất yêu quý Hà Kiện, mới hy vọng các vị chữa bệnh cho ông ấy trước.

Yêu quý?

Ha ha, lời nói dối này nói ra ai tin chứ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1571


Chương 1571

Rõ ràng là không tin tưởng bác sĩ, kêu bọn họ khám bệnh cho Hà Kiện trước, khám được thì chứng minh thực lực của bọn họ, mới có thể khám bệnh cho Giang Hàn Phi.

Dù sao Giang Hàn Phi quyền cao chức trọng, không thể tùy tiện để những bác sĩ này chữa chơi được.

Ngộ nhỡ một người làm không tốt, chữa chết thì phải làm sao?

Vậy nên mới cần Hà Kiện làm vật thí nghiệm.

Đạo lý ai cũng hiểu, nhưng cũng không cần nói toẹt ra; bây giờ Giang Nghĩa đã hiểu tại sao những bác sĩ từng khám bệnh cho Giang Hàn Phi lại nói năng thận trọng, cái gì cũng không nói ra được.

Bởi vì bọn họ khả năng căn bản ngay cả mặt của Giang Hàn Phi cũng chưa thấy!

Thì có gì để nói chứ?

Có điều như vậy cũng tốt, ít nhất Giang Nghĩa biết người trước mắt không phải Giang Hàn Phi, như vậy thì anh còn có thể Ôm hy vọng, hy vọng Giang Hàn Phi đó là ba của anh!

Chỉ là Giang Nghĩa cảm thấy có chút bất ngờ, trong ấn tượng của anh, ba anh – Giang Hàn Phị là một người say mê nghiên cứu đơn thuần, căn bản không có nhiều ý nghĩ xấu như vậy.

Về phương diện này, em trai Giang Châu lại rất giống ba.

Ngược lại, bởi vì Giang Nghĩa quanh năm suốt tháng tham gia quân ngũ ở bên ngoài, đấu đá lẫn nhau, lừa lọc lấn nhau nên bụng đầy mưu lược.

Nói đi cũng phải nói lại, con người đều sẽ thay đổi.

Đã gần mười năm không gặp, ai biết được Giang Hàn Phi có sẽ từ hoa sen trắng chuyển thành yêu quái bụng đen hay không chứ?

Chỉ khi nhìn thấy mặt thật, mới biết được đó có phải ba hay không.

Giang Nghĩa định thần lại, chuẩn bị khám bệnh cho Hà Kiện, đây là lượt khảo nghiệm thứ hai của Giang Hàn Phi, chỉ khi trị khỏi bệnh cho Hà Kiện, mới có tư cách để chữa trị cho Giang Hàn Phi.

Để đạt được mục đích, bệnh của Hà Kiện nhất định phải được chữa khỏi.

Lúc này, sắc mặt Socrates thay đổi lớn, ông ta gào lên với tổng giám đốc Lưu Cảnh Minh: “Ức h**p người quá đáng! Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc các anh ngạo mạn độc đoán như vậy, không xem người khác ra gì sao?”

Lưu Cảnh Minh sững sờ: “Ông Socrates, tôi không hiểu ý của ông lắm.”

“Không hiểu? Haha, con mẹ nó, đứa quái nào chả biết đây là lượt khảo nghiệm thứ hai chứ? Thực sự nghĩ chúng tôi ngu ngốc sao?” Socrates vỗ vồ ngực mình: “Tôi là bác sĩ hạng nhất trên toàn thế giới, đến khám bệnh cho Giang Hàn Phi cũng là vì nhận lời nhờ vả của bạn bè. Tôi khám bệnh cho ông ta, đó chính là vinh dự của ông ta, toàn thế giới có biết bao người cầu xin tôi mà tôi đều không đến đấy.”

“Các anh thì hay rồi, không dân tôi đến gặp bệnh nhân thực sự, lại lấy ra một vật phẩm thử nghiệm cho tôi chữa trị.”

“Làm sao vậy, không tin tưởng tôi?”

“Tôi là người có tôn nghiêm, các anh không tin tưởng tôi, tôi cũng không phục vụ nữa!”

Sắc mặt Lưu Cảnh Minh không chút thay đổi, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Ông Socrates, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Làm gì? Rất đơn giản.” Socrates giơ ra hai ngón tay: “Hoặc là để tôi khám bệnh cho Giang Hàn Phi thật sự, hoặc là tôi sẽ đi ngay bây giờ!”

Lưu Cảnh Minh thở dài: “Những thứ này đều là quy định do chủ tịch Giang lập ra, không thể thay đổi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1572


Chương 1572

“Vậy thì tôi sẽ đi!”

“Nếu ông Socrates nhất quyết như vậy, vậy xin mời trở về, thứ lôi cho tôi không thể tiễn ông.

“Hả… Socrates sửng sốt, ông ta không phải muốn rời đi thật mà là muốn dùng mấy câu nói này ép Giang Hàn Phi thực sự xuất hiện, kết quả không ngờ răng Lưu Cảnh Minh căn bản không dính chiêu này.

Lúc này có chút ngượng ngùng rồi.

Đi?

Không được, nhiệm vụ mà Laura bàn giao cho ông ta vân chưa hoàn thành, trở về như vậy, bữa tối dưới ánh nến đã được hẹn sẵn không phải bị bỏ nhố rồi sao?

Không đi?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lời cũng đã nói ra rồi, còn mặt dày ở lại?

Không thích hợp thì phải?

Khó cả đôi đường mà.

Vốn muốn ép chết đối phương, kết quả lại tự ép mình vào ngõ cụt, Socrates hoàn toàn bối rối không biết phải làm sao.

Tuy nhiên, Lưu Cảnh Minh biết rất rõ mình nên làm gì.

Anh ta xua tay: “Người đâu, mời ông Socrates rời khỏi đây.”

“Vâng!!!”

Ngay lập tức, mấy tên vệ sĩ bước vào, kéo Socrates đi ra ngoài, cho dù Socrates gào hét như thế nào, tất cả đều không quan tâm.

Hoàn toàn trái ngược với thái độ tôn kính trước đây.

Xem ra, cái gọi là hòa nhã với bác sĩ của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc đều là giả, chỉ cần bị bọn họ nhận định là người ‘vô dụng’ thì sẽ nhấn tâm vứt bỏ.

Lưu Cảnh Minh mỉm cười với ba người còn lại và nói: “Vậy, mời ba vị tiếp tục chữa trị cho Hà Kiện”

Đám người Giang Nghĩa bước qua.

Bọn họ lần lượt quan sát Hà Kiện và hỏi về đủ loại chi tiết khác nhau của cuộc sống.

Nhìn tổng thể mà nói, căn bệnh của Hà Kiện quả thực rất kỳ lạ.

Năm cơ quan nội tạng của anh ta dường như đều có vấn đề, hơn nữa đầu óc còn không tỉnh táo, lúc nào cũng nói sảng.

Dường như trong cơ thể có một chút độc tổ.

Một người bình thường, nếu bị bệnh thành như thế này, sợ rằng đã chết lâu rồi, kỳ quái ở chỗ Hà Kiện vân còn sống, chỉ là sống một cách rất khó chịu mà thôi.

Nếu những gì Lưu Cảnh Minh nói là sự thật, thì bệnh tình của Giang Hàn Phi càng nghiêm trọng hơn, có lẽ là khó có thể rời giường nhỉ?

“Ba vị, có quan điểm thế nào?” Lưu Cảnh Minh hỏi.

Hai bác sĩ còn lại cúi đầu, bất lực.

Bọn họ chỉ có thể sơ lược nhìn ra một số điểm, nhưng hoàn toàn không nhìn ra được nguyên nhân căn bệnh của Hà Kiện nằm ở đâu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1573


Chương 1573

Giống như bệnh, giống như độc, giống như bẩm sinh mà cũng giống như do con người gây ra.

Thực sự không hiểu nổi.

Nhìn thấy bộ dạng bất lực của bọn họ, Lưu Cảnh Minh thở dài, đây cũng không phải là lần đầu tiên, mỗi tháng về cơ bản đều kết thúc trong sự thất vọng.

Đã quen rồi.

“Người đâu, phát cho ba bác sĩ này mỗi người một phong bì đỏ.”

Đây là hành động muốn đuổi bọn họ đi.

Lúc này, Giang Nghĩa cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó không ổn sau một thời gian dài quan sát.

Anh truyền một ít ‘khí: của mình vào trong cơ thể của Hà Kiện, dạo khắp kinh mạch của ông ta, càng đi càng cảm thấy vân đề nghiêm trọng.

Cuối cùng, Giang Nghĩa đột nhiên hỏi: “Ông Hà Kiện, ông đã ăn đồ gì không sạch sẽ sao?”

Một câu hỏi phổ biến đã được rất nhiều bác hỏi qua.

Hà Kiện mơ mơ màng màng, đầu óc không tỉnh táo, không trả lời được.

Lưu Cảnh Minh trả lời thay anh ta: “Một ngày ba bữa đều được phục vụ rất tốt, dinh dưỡng phong phú, cân băng, tuyệt đối không ăn thức ăn không sạch sẽ. Nếu anh cần, thậm chí tôi có thể cung cấp cho anh menu thực phẩm hàng ngày.

Giang Nghĩa nở một nụ cười ma quái.

“Thứ tôi nói đến không phải là những thứ này.

“Vậy thì là?”

“Điều tôi muốn hỏi là… ông Hà Kiện đã bao giờ sử dụng loại thuốc k*ch th*ch nào chưa, loại thuốc đó sẽ chứa độc tố nhẹ, k*ch th*ch lục phủ ngũ tạng, thay đổi các chức năng của cơ thể, thậm chí có thể gây tổn thương cho não và tạo ra ảo ảnh vốn không nên có.”

“Điều này…”

Lưu Cảnh Minh, người vốn có vẻ mặt thoải mái, sau khi nghe Giang Nghĩa miêu tả xong, sắc mặt trở nên tái mét, mồ hôi lạnh chảy ra từ lòng bàn tay.

Lần đầu tiên.

Đây là lần đầu tiên có bác sĩ nói ra tình hình cụ thể như vậy. Cụ thể đến mức khiến Lưu Cảnh Minh cảm thấy sợ hãi.

Có một số việc, Lưu Cảnh Minh không dám tự mình xử lý.

Thế là, anh ta ho khan một tiếng, làm ra vẻ bình tĩnh và nói: “Bác sĩ Giang, những tình huống mà anh nói đến tôi thật sự không hiểu được. Như vậy đi, tôi trở về tìm người hỏi xem, xem xem có phải có tình huống như anh nói hay không.

Ánh mắt Giang Nghĩa thay đổi, cố ý thăm dò: “Tìm người hỏi xem?”

nhũn ra, biết mình nói sai liền nhanh chóng Lưu Cảnh Minh sợ tới mức hai chân mềm cười giải vây: “Chính là tìm hộ lý của Hà Kiện để hỏi một chút, dù sao cũng không phải là tôi đang chăm sóc ông ấy, rất nhiều chuyện tôi cũng không biết được.”

“Ồ” Giang Nghĩa lấy giấy bút ra, vừa viết vừa nói: “Tôi sẽ kê một đơn thuốc trước, anh cho ông ấy uống theo đơn thuốc của tôi. Mặc dù không thể trị bệnh nhưng có thể ngăn chặn bệnh tình chuyển biến xấu.”

Viết xong, anh đưa đơn thuốc cho Lưu Cảnh Minh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1574


Chương 1574

Khi Lưu Cảnh Minh nhận lấy đơn thuốc, Giang Nghĩa cố ý nói: “Giám đốc Lưu, hôm nay khám bệnh đến đây thôi, đợi anh hỏi ra nguyên cớ, tôi sẽ tiếp tục đến nhà xem bệnh.

Sau lưng Lưu Cảnh Minh ướt sũng, anh ta cố nặn ra một nụ cười nói: “Được, quyết định như vậy đi.”

Sau khi xử lý xong mọi việc, Giang Nghĩa đứng dậy và rời khỏi phòng.

Mặc dù hôm nay không gặp được Giang Hàn Phi, nhưng đã thu hoạch được rất nhiều.

Chí ít anh cũng có được hiểu biết nhất định về bệnh tình của Hà Kiện và Giang Hàn Phi, đặc biệt là dựa vào bệnh tình của Hà Kiện, Giang Nghĩa lờ mờ đoán ra được một số tình hình bất thường.

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, có nhiều bí ẩn!

Thật hiếm có, Lưu Cảnh Minh đích thân tiên Giang Nghĩa ra khỏi nhà, suốt dọc đường luôn tươi cười niềm nở.

Bất kỳ ai cũng có thể nhìn ra răng Lưu Cảnh Minh rất coi trọng Giang Nghĩa.

Nhiều năm qua, rất nhiều bác sĩ lớn đều đã tới đây nhưng Lưu Cảnh Minh chưa bao giờ tỏ thái độ kính cẩn như vậy với ai, chỉ riêng thái độ này thôi cũng đã có thể thấy được Giang Nghĩa lợi hại như thế nào.

“Bác sĩ Giang, tôi nhất định sẽ làm theo chỉ dẫn của anh ngay lập tức. Bệnh tình của chủ tịch Giang phải giao phó cho anh rồi.”

Lưu Cảnh Minh nói với vẻ vô cùng khách khí.

Giang Nghĩa cười cười, xoay người rời đi.

Khi đi ra đến cổng, một nam thanh niên lao lên.

Đó không ai khác chính là vị bác sĩ trẻ tuổi bị Giang Nghĩa đánh bại – Mạc Nguyên.

Vì kê đơn thuốc bừa khiến bệnh tình của bệnh nhân ngày càng trầm trọng nên bị người của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc đuổi ra ngoài, phỏng chừng rất lâu cũng không thể đến đây nữa.

Từ trên khuôn mặt của Mạc Nguyên cũng có thể nhìn ra được cảm giác mất mát.

Bạch Dương lập tức chặn trước mặt Giang Nghĩa, nói với Mạc Nguyên: “Sao, thua rồi không phục, còn muốn bới móc xoi mói?”

Mạc Nguyên lắc đầu lia lịa: “Anh hiểu lầm rồi, tôi tìm bác sĩ Giang là muốn xin lõi.”

Xin lõi?

Bạch Dương nhíu nhíu mày, người thanh niên này thật là có trách nhiệm.

Giang Nghĩa tiến lên một bước, mỉm cười nói: “Tuổi trẻ tràn đầy sức lực cũng không hẳn là chuyện xấu, nếu người trẻ tuổi mà không tràn đầy sức lực thì xã hội này chẳng phải là đã không có sinh khí rồi sao?”

“Cho nên tôi không nghĩ rằng cậu đã làm sai chuyện hôm nay, cũng không cần xin lỗi tôi.

Mạc Nguyên nói: “Không, suy cho cùng thì tôi đã quá liều lĩnh, đến bệnh tình thực sự của bệnh nhân cũng không làm rõ mà lại đi kê đơn bừa. Lại càng kiêu căng tự đại, vừa nghe nói anh là người đến từ khu Giang Nam, tôi đã liên xem thường.”

“Tôi xin lỗi, bác sĩ Giang, là tôi sai rồi.

Anh ta cúi đầu, nói với thái độ thành khẩn: “Ở đây, tôi còn có một chuyện muốn bác sĩ Giang đồng ý với tôi.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Cậu nói đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1575


Chương 1575

Mạc Nguyên cắn môi: “Bác sĩ Giang, anh có y thuật cao siêu, y đức cao thượng, ngay cả người có tính khí nóng nảy như giám đốc Lưu cũng bị sức hấp hân của anh khuất phục, vì vậy tôi muốn bái anh làm thầy.”

Bái làm thầy?

Giang Nghĩa cảm thấy đầu mình ong ong.

Anh đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng không ngờ Mạc Nguyên lại đột nhiên đưa ra yêu cầu bái sư như vậy.

Quả thực là người trẻ tuổi, dám nghĩ dám nói.

Giang Nghĩa cười khổ, nói: “Cậu vốn từ hiệu thuốc ra, trong nhà đều là những người học y, cũng khá có uy danh ở thủ đô. Nếu cậu đã có thầy dạy rồi, vậy tôi làm thầy của cậu cũng không thích hợp, chuyện này tôi không thể đồng ý với cậu được.

Nói xong, Giang Nghĩa bước đi.

Trên thực tế, anh không phải chỉ vì không phù hợp với quy tắc mà không nhận Mạc Nguyên, mà còn vì mục đích chuyến đi lần này của anh là để thăm dò Giang Hàn Phi, cố gắng không dây cà ra dây muống.

Mạc Nguyên vấn không chịu từ bỏ, ở phía sau hét lớn: “Bác sĩ Giang, tôi sẽ không bỏ cuộc đâu. Tôi nhất định phải bái anh làm thầy.

Giang Nghĩa bất lực lắc đầu và sải bước rời đi.

Bạch Dương theo sát phía sau.

“Thống soái, sức hấp dân của nhân cách của anh quả thực là không tồi, vừa đến đã chỉnh phục được một vị thiếu gia của thế gia y dược.

“Đừng lắm lời, mau chóng về khách sạn, lần chữa trị này, tôi có một phát hiện lớn.”

“Được.

Hai người ngôi xe trở về khách sạn.

Vừa bước vào phòng, Nhậm Chỉ Lan đã nóng lòng hỏi: “Thế nào rồi, đã gặp được ba cháu chưa?”

Giang Nghĩa mỉm cười, đóng cửa lại và ngôi xuống uống một cốc nước.

“Xin lõi, không gặp được người.”

Nhậm Chỉ Lan khá thất vọng: “Ý là trong quá trình lựa chọn bác sĩ, cháu đã bị loại rồi sao?”

Giang Nghĩa lắc đầu: “Cũng không phải như vậy.

Sau đó, Giang Nghĩa kể lại ngắn gọn những gì đã xảy ra tại phòng tiếp đãi bác sĩ của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc hôm nay một lần, tóm lại chính là Giang Hàn Phi quá thận trọng, không trực tiếp xuất hiện.

Chỉ khi chữa trị khỏi cho Hà Kiện mới có thể có tư cách đi gặp mặt Giang Hàn Phi.

Nhậm Chỉ Lan thở phào nhẹ nhõm: “Nói như vậy thì vẫn còn có cơ hội gặp Giang Hàn Phi, rốt cuộc ông ấy có phải là ba của cháu không, vân có thể mong đợi.”

Lúc này, sắc mặt của Giang Nghĩa trầm xuống, nói ra một câu khiến Bạch Dương và Nhậm Chỉ Lan rất khinh ngạc.

“Chỉ sợ chữa khỏi cho Hà Kiện rồi cũng không thuận lợi gặp được chính chủ như vậy.

Nhậm Chỉ Lan cau mày hỏi: “Ý cháu là gì?”

Giang Nghĩa thở dài và giải thích: “Hôm nay cháu khám bệnh cho Hà Kiện, phát hiện ra bệnh của anh ta rất đặc biệt, không phải là do trời sinh, mà là do người gây ra.

“Sao lại cho rằng như vậy?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1576


Chương 1576

“Cháu phát hiện ra lục phủ ngũ tạng của Hà Kiện đều bị tổn thương ở các mức độ khác nhau, cơ thể còn có một ít độc tố.

Vẻ mặt anh ta đờ đấn, không có chút khả năng phân biệt nhưng lại không phải kiểu ngu ngốc mà chúng ta nghĩ.”

Nhậm Chỉ Lan không hiểu: “Có thể nói đơn giản hơn một chút không?”

“Nói một cách đơn giản, chính là Hà Kiện đã sử dụng vật phẩm có độc tố trong thời gian dài, dẫn đến cơ thể sinh bệnh và đầu Óc anh ta xuất hiện ảo giác, bị người khác khống chế.

Bạch Dương ngạc nhiên nói: “Điều này có nghĩa là ai đó đã cho Hà Kiện uống thuốc để kiểm soát suy nghĩ của anh ta!”

“Không sai.”

Lời nói dừng tại đây.

Sắc mặt của mấy người trong phòng đều khá nặng nề.

Thực ra Hà Kiện chỉ là một màn dạo đầu, Giang Hàn Phi, người ‘bị bệnh thực sự, phải nghiêm trọng hơn bệnh tình của Hà Kiện rất nhiều.

Nếu theo những gì Giang Nghĩa nói thì sợ rằng Giang Hàn Phi thật sự đã sớm bị người khác hạ độc, thần chí bất tỉnh, luôn bị người khác khống chế.

Nhưng vì những lý do khác nhau, người đứng sau kia lại không thể khiến Giang Hàn Phi chết thật, cũng không thể khiến ông trở thành một kẻ ngốc thực sự, vì vậy từ trước đến nay đều đi tìm bác sĩ giỏi nhất, sử dụng thuốc tốt nhất để duy trì tính mạng và sức khỏe của Giang Hàn Phi. Sau nhiều năm như vậy, sợ răng Giang Hàn Phi không khác gì người đần độn.

Bị người khác điều khiển, một cái xác không hồn nghe theo sự sai khiến của người khác, không có khả năng tự suy nghĩ.

Chẳng trách tại sao Giang Hàn Phi lại chưa từng trở về khu Giang Nam, Giang Châu chết rồi, ông cũng không chút động lòng.

Đương nhiên, những điều này vấn chỉ là phỏng đoán.

Giang Nghĩa nói: “Mặc dù khả năng rất cao, nhưng đó cũng chỉ là phỏng đoán mà thôi. Chỉ khi cháu thực sự gặp được Giang Hàn Phi, mới có thể xác định được ông ấy có phải là ba cháu hay không và rốt cuộc ông ấy có bị không chế hay không.

Bầu không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề.

Nhậm Chỉ Lan thở dài và nói: “Nghĩa, dì Nhậm không thể giúp gì cho cháu trong chuyện này, tiếp theo đây, tất cả đều dựa vào chính cháu rồi.”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Yên tâm đi, chuyện này cũng vốn nên do cháu xử lý.

Anh đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn về phía xa xa.

Nếu ba thực sự bị người nào đó dùng thuốc khống chế, vậy thì Giang Nghĩa tuyệt đối sẽ không để người này chết yên thân!

Anh nắm chặt tay lại thành nắm đấm.

“Bạch Dương, đi thông báo với Lâm Chí Cường, để cậu ấy cử Song Ngư và Thiên Yết đến đây, nghe lệnh bất cứ lúc nào.”

Ngay lập tức điều động hai Hoàng Kim, hơn nữa còn đều là ‘ác quỷ giết người không chớp mắt, lần này, Giang Nghĩa làm nghiêm túc rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1577


Chương 1577

“Thuộc hạ tuân mệnh!”

Bạch Dương đứng dậy ra khỏi phòng, đi thực hiện mệnh lệnh của Giang Nghĩa.

Mưa máu gió tanh sắp đến rồi.

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, tòa nhà văn phòng, văn phòng chủ tịch.

Cộc cộc cộc, ba tiếng gõ cửa nhẹ.

“Mời vào.”

Cửa bị đẩy ra, Lưu Cảnh Minh bước vào phòng, bước đến trước bàn làm việc: “Chủ tịch, kết quả tuyển chọn bác sĩ hôm nay đã có rồi.”

Lúc này trước mặt Lưu Cảnh Minh là chủ tịch bí ẩn của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc – Giang Hàn Phi!

“Kết quả như thế nào?” Giang Hàn Phi không thèm ngẩng đầu, hỏi.

“Đúng như chủ tịch dự đoán, trong cuộc tuyển chọn bác sĩ lần này đã xuất hiện nội ứng, dùng việc khám bệnh để thực hiện việc ám sát.”

“Ai”

“Socrates.’ Giang Hàn Phi khẽ ngẩng đầu và thở dài, trên khuôn mặt tràn đầy sự thất vọng.

“Điều tôi không muốn nghe thấy nhất chính là kết quả này. Socrates là một bác sĩ xuất sắc. Nếu có ông ta giúp đỡ thì bệnh của tôi sẽ có cơ hội khỏe lại. Cho dù không phục hồi được cũng có thể ngăn chặn, kéo dài thời gian sống.”

“Đáng tiếc, đáng buồn, đáng thương.”

“Một bác sĩ ưu tú và kiệt xuất lại là nội ứng.

Giang Hàn Phi hỏi: “Điều tra ra là ai sai khiến chưa?”

Lưu Cảnh Minh đáp: “Là Laura.”

“Hả, con đàn bà tiện nhân đó!” Giang Hàn Phi nói: “Kể từ khi Lão gia Rết định cư ở thủ đô và thành lập Khoa học kỹ thuật Trọng Môn, chỗ nào cũng đối đầu với chúng ta, tranh chiếm thị trường của chúng ta, đào bới nhân tài của chúng ta bằng mức lương cao, đe dọa dụ dõ, giở mọi mánh khóe.”

“Đặc biệt là Laura này, với tư cách là đệ nhất người tài của Lão gia Rết, suốt ngày ngáng chân chúng ta, tôi chịu đựng cô ta đủ rồi.”

“Sớm muộn gì cũng có ngày lão gia sẽ g**t ch*t cô ta!”

Lưu Cảnh Minh nói: “Muốn g**t ch*t cô ta còn không dễ sao? Bây giờ thuộc hạ có thể đi làm.”

“Thôi bỏ đi.” Giang Hàn Phi xua tay: “Ném chuột nhưng sợ vỡ bình, sau lưng Khoa học kỹ thuật Trọng Môn là nhà họ Triệu, trước mắt chưa phải là lúc trở mặt và khai chiến toàn diện với nhà họ Triệu. Đợi phía bên nhà họ Đàm bố trí xong mọi việc rồi chúng ta sẽ động thủ. Đến lúc đó, nhà họ Triệu và Trọng Môn đều sẽ bị giết sạch.”

Nói xong, Giang Hàn Phi khua tay.

“Được rồi, tôi biết chuyện rồi, cậu có thể lui xuống trước.”

Bình thường khi nghe thấy câu này, Lưu Cảnh Minh đều sẽ rời đi không chút do dự, nhưng hôm nay, anh ta lại chần chừ, mấy lần muốn xoay người rời đi nhưng lại dừng bước.

Giang Hàn Phi nhìn ra vấn đề: “Còn có chuyện gì sao?”

thi “Nói.”

Lưu Cảnh Minh sắp xếp lại từ ngữ, nói: “Trong số các bác sĩ đã vượt qua cuộc tuyển chọn hôm nay, có một bác sĩ khá uyên thâm, anh ta lại…”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1578


Chương 1578

‘Giang Hàn Phi khẽ nhíu mày: “Cậu học cái thói nói nửa chừng từ khi nào vậy? Lại cái gì?”

“Chủ tịch, tôi cũng không biết đó có phải là phán đoán sai của tôi hay không. Vị bác sĩ này lại có thể khám ra được bệnh tình thực sự của Hà Kiện.”

“Cái gì?”

Giang Hàn Phi khá kinh ngạc: “Bác sĩ đó nói thế nào?”

Lưu Cảnh Minh thuật lại kết quả chẩn đoán của Giang Nghĩa một lượt.

Giang Hàn Phi nghe xong, khóe miệng hơi nhếch lên: “Được đấy, vị bác sĩ này có chút trình độ, nói rất sát với tình hình rồi.”

Lưu Cảnh Minh lo lăng, nói: “Vấn đề là anh ta hình như đã nhìn ra được chuyện thuốc”.

Hiện trường lập tức yên tĩnh.

Thuốc, đã bị nhìn ra rồi?

Nếu đúng như vậy thì không dễ xử lý rồi.

Giang Hàn Phi nói: “Cũng không chắc, có thể anh ta chỉ là đoán mà thôi. Hơn nữa, nếu anh ta thực sự nhìn ra chuyện thuốc, chúng ta cũng có thể lợi dụng anh ta để chữa bệnh cho tôi trước, sau đó giết người diệt khẩu, không chậm trễ. Vấn đề là anh ta thực sự có năng lực trị khỏi căn bệnh này sao?”

Lưu Cảnh Minh nói: “Trước khi rời đi, bác sĩ đó đã kê đơn thuốc, nói rằng thuốc có thể kiềm chế bệnh tình. Tôi cho Hà Kiện uống thuốc theo đơn thuốc của anh ta.”

“Kết quả thế nào?”

“Giống như những gì bác sĩ đó nói, quả thực kiềm chế được, mặc dù không hoàn toàn nhưng đủ để khiến người ta cảm thấy kinh ngạc vui mừng.”

“Không tồi, không tôi.” Giang Hàn Phi vô võ tay: “Có thể khiến bệnh tình được khống chế trong tình huống lượng thông tin thiếu hụt như vậy, y thuật của người này quả thực cao siêu. Nếu chúng ta cung cấp lượng thông tin nhiều hơn cho anh ta, nói không chừng có thể trị khỏi bệnh của tôi thật”

Giang Hàn Phi hỏi: “Người này từ đâu tới?

Học ở nơi nào ra? Sao trước đây lại chưa từng tới?”

Lưu Cảnh Minh nói: “Nghe nói anh ta đến từ khu Giang Nam. Anh ta là đệ tử sau cùng của ông lão Tân của y quán nhân trị, vừa mới đến thủ đô gần đây.

“Lại là khu Giang Nam?”

Vẻ mặt Giang Hàn Phi không vui, lần trước ông đặt hết hy vọng vào cha con nhà họ Thạch khu Giang Nam, kết quả thì sao? Hại mình suýt chút nữa bị bại lộ.

Cặp cha con đó, quả thực là đáng giết.

Kể từ đó, Giang Hàn Phi không có chút ấn tượng tốt nào với khu Giang Nam.

Thật sự không ngờ rằng lần này người có thể chữa trị căn bệnh cứng đầu này của ông lại là người đến từ khu Giang Nam.

Quả là một địa phương thần kỳ.

Ông tò mò hỏi: “Bác sĩ kia tên là gì?”

Đây chỉ là thuận miệng hỏi.

Trên thực tế, nhiều năm như vậy, Giang Hàn Phi không biết đã từng gặp bao nhiêu bác sĩ, bác sĩ nổi tiếng cũng không ít, nhưng người có thể giúp ông và khiến ông nhớ đến quả thực là rất hiếm.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1579


Chương 1579

Lưu Cảnh Minh thành thật trả lời: “Nói mới nhớ, người này còn cùng họ với chủ tịch.”

“Ồ? Anh ta cũng họ ‘Giang??”

“Đúng vậy.

“Tên là gì?”

“Giang Nghĩa!”

Rầm! Giang Hàn Phi lập tức đứng bật dậy khỏi ghế ngồi, cảm thấy trong đầu sấm sét nổ tung, máu khắp người bắt đầu sôi sục.

Giang Nghĩa?

Là Giang Nghĩa? !

Lưu Cảnh Minh bị dọa sợ bởi hành động của Giang Hàn Phi, đi theo chủ tịch nhiều năm như vậy, từ trước đến nay núi Thái Sơn có sụp đổ trước mặt thì sắc mặt ông cũng không thay đổi, lần đầu tiên nhìn thấy ông kích động, hồi hộp, đứng ngồi không yên như vậy.

“Chủ tịch, ngài sao vậy?”

Giang Hàn Phi trợn to hai mắt, thân thể có chút run rẩy.

Lúc thì kinh ngạc, lúc thì cười ha hả, lúc thì giương mắt đờ đân, giống như phát điên vậy.

Lưu Cảnh Minh bị dọa sợ: “Chủ tịch, ngài đừng đùa tôi như vậy? Rốt cuộc ngài sao vậy? Bác sĩ, bác sĩ!”

“Không cần gọi.”

Giang Hàn Phi xua tay rồi lại ngồi xuống: “Giang Nghĩa? Vậy mà lại là Giang Nghĩa?

Hahahaha, thật là ông trời giúp tôi mà!”

Lưu Cảnh Minh tò mò hỏi: “Giang Nghĩa thì sao?”

Giang Hàn Phi cười haha, cố ý hỏi: “Cậu có biết Giang Nghĩa và tôi có quan hệ gì không?”

“Không biết.”

“Giang Nghĩa, đó là con trai tôi!”

Khoa học kỹ thuật Trọng Môn, phòng giải trí tư nhân.

Chủ tịch-lão gia Rết đang cầm cơ bida, chơi bida một mình, Laura đẩy cửa đi vào.

Cạch!

Một quả bóng bida rơi vào trong lỗ.

Lão gia Rết đứng thẳng người lên, chà cơ bida, lên tiếng hỏi: “Kết quả thế nào?”

Laura vắt chéo chân, lắc đầu: “Thất bại rồi.

Lão hồ hy Giang Hàn Phi kia quả thật quá xảo quyệt, vậy mà lại bảo một người tên là Hà Kiện đến để thay ông ta tiếp nhận điều trị, nói cái gì mà chỉ có chữa khỏi cho Hà Kiện, mới có thể đi chữa bệnh cho ông ta. Đây rõ ràng là lấy Hà Kiện làm vật thí nghiệm, không hề tin tưởng bác sĩ.

Lão gia Rết cười: “Đây là điều đương nhiên, lão hồ ly này sao có thể tùy tiện lấy cơ thể của mình ra làm trò đùa?”

Dừng một lúc, ông ta nói tiếp: “Socrates kia từ bỏ rồi?”

“Đương nhiên.” Laura bất lực nói: “Ông ta kiêu ngạo như thế, bị người ta xem thường như vậy, sao có thể đi khám bệnh cho Hà Kiện? Hơn nữa, căn bệnh này rất kỳ lạ, một chốc một lát sao có thể chữa khỏi?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1580


Chương 1580

Thật sự đợi đến khi Socrates chữa khỏi bệnh cho Hà Kiện, sao đó đi ám sát Giang Hàn Phi, sợ là đến lúc đó thức ăn cũng nguội lạnh rồi.”

Lão gia Rết gật đầu: “Đúng vậy, Trọng Môn và Thịnh Lạc, nhà họ Triệu và nhà họ Đàm, bây giờ trông có vẻ gió yên biển lặng, nhưng chỉ là sự bình yên trước giông bão.

Trận chiến, sắp bắt đầu rồi, không có thời gian chờ đợi ông ta khám bệnh cho Hà Kiện.

Lão gia Rết đột nhiên cười cười một cách xấu xa hỏi: “Vậy con đã đồng ý hẹn hò với Socrates?’ “Không hoàn thành công việc, còn hẹn hò cái gì? Con người ông ta, lòng tự trọng vô cùng cao, không cần con nói đã tự động chuồn về nước rồi.”

“Không nhìn ra được, khá khí phách đó.”

Laura nói tiếp: “Đúng rồi, lần này mặc dù ám sát thất bại, nhưng lại thu được một tin tình báo rất khó có được, chắc chắc ba nuôi sẽ rất có hứng thú.”

“Ồ? Nói nghe xem thế nào.”

“Trong cuộc tuyển chọn bác sĩ lần này, xuất hiện một người, một người mà ba nuôi rất để tâm nhưng lại không hề nghĩ đến.”

“Có chuyện này?” Lão gia Rết xem thường nói: “Người có thể khiến ba để tâm, ngoài con và anh trai con cùng với Weiss đã chết, thì không có người thứ tư. Lẽ nào, là anh trai con đi tham gia cuộc tuyển chọn?”

Laura nhún vai: “Đương nhiên không phải là anh trai của con.”

“Vậy người này là ai?”

“Nói ra ba nuôi đừng giật mình đấy.”

“Con nhóc, định giở trò gì với ba? Nói đi, là ai?”

Laura thu lại nụ cười, biểu cảm cũng trở nên nghiêm túc nói ra hai chữ: “Giang Nghĩa!”

Lách cách!!!

Một gậy này, lão gia Rết đã đánh bóng ra khỏi bàn bida.

Giang Nghĩa.

Sao có thể là cậu ta?

Cậu ta đi đến khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc làm gì?

Lão gia Rết trở nên nghiêm túc, tin tức này quả thật làm người khác kinh ngạc, Giang Nghĩa đúng là người mà ông ta ‘để tâm.

Trò chơi này thật sự ngày càng thú vị.

Trong khách sạn.

Sau khi Giang Nghĩa nói mấy câu với Nhậm Chỉ Lan, chuẩn bị cùng đi xuống tầng ăn cơm.

Lúc này, điện thoại của anh vang lên.

Là một số điện thoại lạ.

“Alo, xin hỏi anh là aï?” Giang Nghĩa khách khí hỏi.

“Anh Giang, tôi là tổng giám đốc của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc – Lưu Cảnh Minh, chúng ta đã từng gặp nhau.

“Ồ, là giám đốc Lưu hả, anh tìm tôi có chuyện gì không?”

“Là như thế này. Hà Kiện sau khi uống thuốc của cậu, bệnh lập tức được khống chết, chủ tịch của chúng tôi cảm thấy rất bái phục và tán thưởng y thuật của cậu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1581


Chương 1581

Ông ấy quyết định không cần chữa khỏi cho Hà Kiện, lập tức muốn gặp mặt cậu!”

Giây phút này, trái tim của Giang Nghĩa run rẩy mãnh liệt.

Anh kìm nén sự vui mừng trong lòng hỏi: “Lúc nào?”

Lưu Cảnh Minh trả lời: “Thời gian và địa điểm cụ thể, tôi sẽ gửi vào email cho cậu.”

“Được”

“Bác sĩ Giang, chúng ta cứ quyết định như vậy nhé, không gặp không về.”

“Không gặp không về.

Lách cách, điện thoại đã ngắt.

Nhậm Chỉ Lan tò mò hỏi: “Điện thoại của ai vậy? Sao nhìn cháu có vẻ rất kích động?”

Giang Nghĩa cười mấy tiếng, nói với Nhậm Chỉ Lan: “Là Lưu Cảnh Minh gọi điện đến, anh ta nhận được chỉ thị của chủ tịch, hẹn gặp cháu!”

Vui mừng, bất ngờ.

Nhậm Chỉ Lan vui mừng nói: “Xem ra, Nghĩa, ‘Giang Hàn Phi’ có lẽ chính là ba ruột của cháu!”

Thời gian: hai giờ chiều, địa điểm: Nhà hàng Uyên Minh.

Giang Nghĩa theo thời gian và địa điểm ở trong email, đi đến trước cửa nhà hàng, lần này anh không chỉ dân Bạch Dương theo, còn dẫn theo cả Nhậm Chỉ Lan.

Nếu như lần này thật sự Giang Hàn Phi đích thân đến gặp, thì dân Nhậm Chỉ Lan theo là điều rất cần thiết.

Đặc biệt là Nhậm Chỉ Lan suy đoán, Giang Hàn Phi có thể vất bỏ quy tắc mà mình đặt ra, đi đến gặp Giang Nghĩa, chắc chắn không chỉ là vì phương thuốc của Giang Nghĩa có tác dụng khống chế bệnh tình của Hà Kiện, khả năng cao là vì ‘vô cùng thương nhớ.

Vì vậy, lần này ba người bọn họ cùng hành động, chính là muốn thăm dò Giang Hàn Phi này rốt cuộc có phải là ba ruột của Giang Nghĩa không.

Chiếc xe dừng lại, ba người trước sau xuống xe.

Với sự dân dắt của Giang Nghĩa, ba người đi về phía cửa của nhà hàng Uyên Minh.

Không đợi bọn họ đi đến gần, đã có một nhân viên bảo vệ khua cái gậy hét lên: “Tránh ra, tránh ra!”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Chúng tôi đến dùng bữa.

Nhân viên bảo vệ xem thường nói: “Hôm nay nhà hàng đã được khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc bao rồi, những người khác không được phép đi vào, các người mau đi đi”

Đã được khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc bao?

Vậy thì đúng rồi.

Giang Nghĩa giải thích: “Chúng tôi nhận được lời mời của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, đặc biệt đi đến bữa tiệc.”

“Hả?” Nhân viên bảo vệ theo bản năng hỏi: “Vậy mấy người có mang theo thư mời không?”

“Không có.’ “Vậy ba người có thẻ nhân viên của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc không?”

“Cũng không có.

Nhân viên bảo vệ cười: “Cái gì cũng không có, dựa vào cái gì mà tôi cho ba người đi vào? Đừng nghĩ tôi không biết, ba người là phóng viên của tạp chí lá cải đúng không?

Ba người lấm la lấm lét, vừa nhìn đã biết không phải là thứ tốt đẹp gì.”

Bạch Dương tức giận nói: “Anh ăn nói kiểu gì thế?”
 
Back
Top Dưới