Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1462


CHƯƠNG 1462

Anh ta để điện thoại xuống.

“Không cần quan tâm đến chuyện khu Giang Nam đâu, bây giờ chúng ta có chuyện quan trọng hơn cần phải xử lý.”

“Ở bên phía lão gia Rết như thế nào rồi?”

Quản gia trả lời: “Ông ta hi vọng chúng ta có thể trợ giúp nhiều hơn, thậm chí là hi vọng chúng ta có thể đứng bên phe ông ta.”

“Haha.” Triệu Hải Nhân cười lạnh: “Mơ tưởng viển vông. Chúng ta âm thầm giúp đỡ ông ta đã là nể mặt ông ta lắm rồi, phải biết là ngoại trừ nhà họ Triệu chúng ta thì không có ai dám giúp lão gia Rết, đối thủ lần này ông ta đối mặt không phải là người bình thường.”

Quản gia nói: “Không phải đối thủ của lão gia Rết cũng là đối thủ của chúng ta à, thật ra thì tôi cảm thấy không bằng chúng ta cứ bồi dưỡng lão gia Rết lớn mạnh, để lão gia Rết giúp chúng ta tiêu diệt đối thủ, mượn đao giết người.”

Triệu Hải Nhân lắc đầu.

“Đừng nghĩ mọi chuyện đơn giản như thế, đối thủ của chúng ta cũng không phải là người mà lão gia Rết có thể đối phó.”

“Hơn nữa, ông cho rằng lão gia Rết là người tốt à?”

“Chuyện mà nhà họ Triệu chúng ta phải làm chỉ là hỗ trợ lão gia Rết đấu với đối phương cho đến chết, không cần phải giải quyết đối thủ, cứ tiếp tục mài mòn như thế, bào mòn tinh lực của đối thủ, làm tiêu hao thực lực của đối thủ.”

“Đợi đến khi thời cơ thích hợp, nhà họ Triệu chúng ta đã có thể tiêu diệt đối thủ, đánh bại lão gia Rết.”

“Cái này được gọi là trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi.”

Quản gia nghe xong mới chợt hiểu ra: “Vẫn là cậu cả suy nghĩ chu đáo, là do tôi đã nghĩ quá đơn giản rồi.”

“Được rồi, ông đi xuống đi.”

“Vâng.”

Lúc quản gia vừa mới đi đến cửa, Triệu Hải Nhân lại gọi ông ta: “Chờ đã.”

“Cậu cả còn có gì còn dặn dò?”

“Ông rảnh rỗi không có chuyện gì làm thì điều tra Giang Nghĩa giúp tôi, xem xem rốt cuộc chiến thần Tu La này có thực lực bao nhiêu, trong tay anh ta có bao nhiêu người. Một ngày nào đó trong tương lai, nói không chừng tôi sẽ phải đối đầu với anh ta, điều tra lai lịch của đối thủ trước thì sẽ có lợi với tôi hơn.”

Quản gia gật đầu: “Tôi hiểu rồi, một lát nữa tôi sẽ cho người đi điều tra, tôi cũng sẽ phái người điều tra biên giới phía tây.”

“Được, ông đi đi.”

“Vâng.”

Biệt thự nhà họ Triệu ở khu Giang Nam.

Bành Á Linh, Đinh Hồng Diệu, Đinh Hoàng Liễu đều đã bị bắt về để quy án.

Biệt thự nhà họ Triệu được trưng dụng tạm thời, Giang Nghĩa ngồi trên ghế salon, một nhóm lãnh đạo ngồi trên từng cái ghế nhỏ, cảnh tượng đó tuyệt nhiên không giống như toàn bộ thành viên khu Giang Nam đang tổ chức cuộc họp, thay vào đó nó giống như hiệu trưởng trường học đang tổ chức một cuộc họp cho các học sinh tiểu học, trông rất là buồn cười.

Nhưng mà không có người nào dám cười.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1463


CHƯƠNG 1463

Mặc dù cảnh tượng trông buồn cười, nhưng mà nội dung lại không hề đáng cười.

Giang Nghĩa cũng không quanh co nữa, vừa mở miệng liền ném một quả bom nặng ký, anh tuyên bố với mọi người: “Ngày hôm nay tôi triệu tập tất cả mọi người đến đây không phải là chuyện gì quan trọng, tôi chỉ muốn tuyên bố với mọi người một chuyện… tôi muốn từ chức.”

Đám người vô cùng kinh ngạc.

Đang làm rất tốt, sao đột nhiên lại từ chức chứ?

Theo lý mà nói, chỉ có người ngại làm quan không đủ lâu, nào có ai chủ động rời chức, huống hồ gì một vị trí cao như tổng phụ trách cho đến bây giờ vẫn chưa từng xảy ra chuyện người ta chủ động từ chức.

Đúng là Giang Nghĩa dám đi ngược với thế giới.

Các lãnh đạo cấp cao có mặt ở đây đều đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, thật ra thì trong khoảng thời gian mà Giang Nghĩa quản lý, khu Giang Nam có thể được hình dung bằng hai chữ “thịnh vượng”.

Chẳng những kinh tế phát triển một cách nhảy vọt, bên cạnh đó còn tạo ra một số doanh nghiệp có tầm cỡ thế giới, nâng cao năng lực cạnh tranh cốt lõi của khu Giang Nam.

Đặc biệt là dự án vùng đất hoang ở thành bắc đã khiến khu Giang Nam tạo ra một thành phố du lịch đứng đầu cả nước.

Mọi người đều rất tin tưởng Giang Nghĩa.

Ngày hôm nay, sau khi nhìn thấy Giang Nghĩa từ chối Triệu Hải Nhân, mọi người lại càng thán phục vị tổng phụ trách này hơn nữa.

Lúc tất cả mọi người đang chuẩn bị đi theo anh để có thể ngày càng hùng mạnh hơn, vậy mà anh lại muốn từ chức.

Lý do là gì?

“Tổng phụ trách, tại sao ngài lại muốn từ chức, là muốn đến khu vực khác à?”

“Hay là ngài muốn đến biên giới phía tây bảo vệ quốc gia?”

“Hay là người nhà của ngài đã xảy ra chuyện gì, ngài nhất định phải từ chức trở về chăm sóc người nhà?”

Mọi người bàn tán xôn xao.

Giang Nghĩa khoác khoác tay: “Mọi người không cần phải đoán linh tinh đâu, sở dĩ mà tôi từ chức cũng là bởi vì tôi mệt mỏi rồi, tôi muốn buông bỏ gánh nặng trên vai, nghỉ ngơi hồi sức, hưởng thụ thời gian bên gia đình mình, chỉ có thế thôi.”

Nói là nói như vậy, nhưng mà mọi người không tin tưởng cho lắm.

Giang Nghĩa cũng không quan tâm bọn họ có tin không, anh tiếp tục nói: “Ngày hôm nay tôi triệu tập mọi người đến đây đồng thời cũng là muốn sắp xếp một nhiệm vụ cuối cùng cho mọi người, để chuẩn bị cho việc tôi từ chức.”

“Ba ngày sau, tôi sẽ tổ chức một buổi họp báo tuyên bố từ chức trước toàn thể người khu Giang Nam.”

“Đến lúc đó, mọi người cần phải chuẩn bị tâm lý.”

Nhìn Giang Nghĩa như thế, có lẽ là không thể giữ lại nữa.

Ba ngày, cách ngày Giang Nghĩa bàn giao vị trí tổng phụ trách chỉ còn lại ba ngày.

Mặc dù bọn họ không nỡ, nhưng mà đến lúc này cũng không còn gì để nói, chỉ hi vọng tổng phụ trách đời tiếp theo có thể ưu tú như Giang Nghĩa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1464


CHƯƠNG 1464

Nhưng nói đi thì phải nói lại, thật sự chẳng có được mấy người ưu tú như Giang Nghĩa.

Cuộc họp này kéo dài ba tiếng đồng hồ.

Giang Nghĩa bàn giao mọi thứ xong xuôi, sau đó đứng dậy rời khỏi biệt thự nhà họ Triệu, chuyện gì nên xử lý đều đã xử lý hết rồi, vấn đề nào còn chưa xử lý thì cũng đã cho người đi xử lý.

Bản thân anh gần như không còn chuyện gì cần phải xử lý nữa, chỉ cần làm tốt nhiệm vụ bàn giao là được.

Tiếp theo đây, chuyện mà Giang Nghĩa cần làm đó chính là… trợ giúp Đinh Phong Thành leo lên vị trí gia chủ.

Hơn tám giờ tối, trong phòng họp tòa nhà văn phòng nhà họ Đinh.

Cho dù sắc trời đã tối hẳn, nhưng trong phòng họp nhà họ Đinh vẫn còn đầy người, đồng thời sắc mặt của mọi người đều không tốt cho lắm.

Không phải là vì chuyện gì, chỉ vì một chuyện… Đinh Hồng Diệu, gia chủ nhà họ Đinh đã bị bắt rồi.

Cùng lúc đó, người bị bắt còn có Đinh Hoàng Liễu.

Hiện tại hai người này chính là trụ cột của nhà họ Đinh, hai người bọn họ bị bắt cùng một lúc, chế tạo Đinh Dung có thể sẽ đứng trước sự hủy diệt.

Cho nên không thể không triệu tập mọi người vào đêm hôm khuya khoắt như thế này để thảo luận xem nên làm cái gì.

Những người ở đây đều là cấp dưới của Đinh Hồng Diệu, bọn họ đều đang suy nghĩ xem phải làm như thế nào để có thể cứu Đinh Hồng Diệu ra ngoài.

Vấn đề là hiện tại bọn họ còn không biết Đinh Hồng Diệu phạm phải tội gì.

Thảo luận đi thảo luận lại, cuối cùng vẫn không có kết quả.

Lúc bọn họ đang thảo luận được một nửa, cửa phòng họp đột nhiên bị đẩy ra, có một nhóm người đi vào.

Đều là những người quen cũ.

Đinh Trung, Đinh Phong Thành, Đinh Thu Huyền và Giang Nghĩa.

Đinh Trung không hề khách khí đặt mông ngồi xuống ghế dành cho gia chủ, lặng lẽ liếc nhìn đám người ở đây một vòng, hờ hững nói: “Đêm hôm khuya khoắt, các người ở đây tổ chức họp làm cái gì?”

Một phó chủ tịch nói: “Ông cụ, chỉ cần nghĩ thì ông cũng đã biết rồi, không biết tại sao gia chủ đã bị bắt, chúng tôi đang thảo luận xem phải làm như thế nào để cứu cậu ấy ra ngoài. Nếu như không thể khống chế chuyện này thì sẽ khiến lợi ích nhà họ Đinh chúng ta bị tổn hại không nhỏ.”

Đinh Trung cười lạnh: “Không cần phải thảo luận đâu, Đinh Hồng Diệu hết cách cứu rồi.”

“Ông nói như vậy là có ý gì, cậu ấy là cháu trai ruột của ông, lúc này ông không thể bỏ đá xuống giếng.”

Đa số những người có mặt ở đây đều là đồng bọn của Đinh Hồng Diệu.

Bọn họ biết Đinh Hồng Diệu bị bắt, Đinh Trung chắc chắn là người đầu tiên bước ra tranh đoạt vị trí gia chủ.

Là đồng bọn, bọn họ nhất định phải trợ giúp Đinh Hồng Diệu giữ vững vị trí này, thẳng cho đến khi Đinh Hồng Diệu trở về mới thôi, dù sao thì lợi ích của bọn họ và Đinh Hồng Diệu đã buộc chặt cùng một chỗ, bọn họ kiên quyết không để Đinh Hồng Diệu rớt đài.

Đinh Trung nhìn tất cả mọi người: “Sao vậy, các người bảo vệ cho Đinh Hồng Diệu như thế à?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1465


CHƯƠNG 1465

Phó chủ tịch nói: “Đó là điều đương nhiên, trong lòng chúng tôi gia chủ có một địa vị không thể thay thế, không riêng gì tôi, tất cả mọi người trong ban giám đốc đều chấp nhận vị trí gia chủ của Đinh Hồng Diệu. Cho dù đến lúc này cậu ấy đã bị bắt, nhưng mà ai cũng đừng hòng thừa nước đục thả câu.”

Đinh Trung nhìn người trong ban giám đốc, ông ta hỏi: “Các người vẫn còn ủng hộ Đinh Hồng Diệu?”

Có một tên giám đốc đại diện nói: “Đương nhiên, chúng tôi sẽ chiến đấu vì lợi ích của gia chủ, tôi khuyên các người có ý đồ thì sớm dẹp bỏ suy nghĩ này đi.”

Phó chủ tịch mừng thầm trong lòng.

Chỉ cần người trong ban giám đốc không đồng ý, Đinh Trung liền không thể giành vị trí gia chủ trở về.

Dù sao đi nữa thì hiện tại cổ phần của Đinh Hồng Diệu chiếm nhiều nhất trong gia tộc, lại nhận được sự công nhận của ban giám đốc, thế thì vị trí gia chủ sẽ không thay đổi.

Nhưng mà…

Đinh Trung cười lạnh vài tiếng, dò hỏi: “Các người ủng hộ Đinh Hồng Diệu như thế, vậy các người có biết tại sao nó lại bị bắt không?”

Đám người trong ban giám đốc nhìn nhau, ai nấy cũng đều lắc đầu.

Chuyện xảy ra quá vội vàng, bọn họ còn chưa biết cụ thể là như thế nào, hơn nữa dựa vào cấp bậc của bọn họ cũng rất khó để có thể điều tra ra tình hình thực tế.

Đinh Trung nhìn bọn họ bằng cái nhìn sâu xa, giống như cười mà không phải cười, cất tiếng nói: “Đinh Hồng Diệu phạm phải tội âm mưu giết người, đã bị cảnh sát bắt giữ quy án, mà đối tượng nó muốn giết lại là tổng phụ trách khu Giang Nam.”

Một viên đá làm dấy lên hàng nghìn con sóng.

Người trong ban giám đốc cùng với đám chó săn của Đinh Hồng Diệu sợ đến choáng đầu.

“Không phải đó chứ, nói đùa cái gì vậy?”

“Làm sao gia chủ có thể mưu sát tổng phụ trách được chứ, đầu óc cậu ta hỏng rồi mới làm như vậy.”

“Ông cụ à, ông bớt ngồi đây nói dối mê hoặc lòng người đi.”

Đúng là tin tức này rất khó để người ta tin tưởng.

Lúc Giang Nghĩa nói tin tức này cho Đinh Phong Thành và Đinh Thu Huyền, bọn họ cũng không tin là Đinh Hồng Diệu sẽ làm như vậy, bởi vì hoàn toàn không có động cơ giết người mà.

Cho dù có động cơ giết người, chỉ dựa vào địa vị của Đinh Hồng Diệu mà lại dám ra tay với tổng phụ trách, chẳng phải chắc chắn sẽ thất bại?

Lúc này, tất cả những người có mặt ở đây cũng suy nghĩ như thế.

Đinh Trung biết là bọn họ không tin, ông ta lại tiếp tục nói: “Các người tin cũng được, không tin cũng được, đây chính là sự thật.”

“Mà tôi cũng nói cho các người biết một câu, chuyện này có tầm ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng, hiện tại cảnh sát đang rất chú trọng, bọn họ đang dốc hết toàn lực để điều tra đồng bọn của Đinh Hồng Diệu.”

Lúc nói lời này, Đinh Trung quét mắt nhìn một vòng, người nào bị Đinh Trung nhìn trúng thì đều hoảng sợ gần chết.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1466


CHƯƠNG 1466

Mối quan hệ của Đinh Hồng Diệu và bọn họ khá mật thiết, vẫn luôn làm việc cho Đinh Hồng Diệu, nếu như cảnh sát nhận định bọn họ là đồng bọn, vậy thì nửa đời sau của bọn họ đừng nghĩ là có thể bước ra khỏi nhà tù.

Mưu sát tổng phụ trách, tội này đã đủ lớn rồi.

Lúc đầu, đám người còn chưa tin, nhưng mà bây giờ liên quan đến sự an toàn của mình, bọn họ thà tin còn hơn không.

“Cái đó… ông cụ, tôi và Đinh Hồng Diệu hoàn toàn không có quan hệ gì với nhau, ông đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó.”

“Tôi chỉ là một nhân viên quèn mà thôi, không thân với gia chủ đâu.”

“Tôi vẫn luôn kiên định đứng về phía ông, cho đến bây giờ tôi đều phản đối Đinh Hồng Diệu, có lẽ ông là người hiểu rõ nhất điểm này.”

Đám người này đồng loạt đứng về phe Đinh Trung.

Lúc này, nếu như còn dám đứng bên cạnh Đinh Hồng Diệu, ngộ nhỡ bị cảnh sát nghĩ là đồng phạm, kết cục không cần nghĩ cũng đã biết, càng phân rõ quan hệ càng tốt.

Những người đi với nhau vì lợi ích, đến cuối cùng cũng vì lợi ích mà mỗi người một ngả.

Đinh Thu Huyền ở bên cạnh không khỏi cười khẩy, cái đám người không có chủ kiến, dễ bị dao động này, nhìn thấy mà khiến người khác cảm thấy buồn nôn.

Đinh Trung lại nhìn về phía người của hội đồng quản trị.

“Những người khác tôi không quan tâm, người của hội đồng quản trị hình như có mối quan hệ khá tốt với Đinh Hồng Diệu!”

“Cũng đúng, mấy người ủng hộ Đinh Hồng Diệu như vậy, nhất định có mối quan hệ vô cùng sâu đậm với anh ta.”

“Nói không chừng chuyện mưu sát tổng phụ trách, mấy người ở sau lưng cũng có tham gia vào.”

Thịch một tiếng, đại diện hội đồng quản trị đứng dậy, ấp úng nói: “Ông, ông Đinh, ông đừng, đừng nói linh tinh, đừng nói linh tinh! Mặc dù chúng tôi có quan hệ không, không tồi với Đinh Hồng Diệu, nhưng chuyện mưu sát tổng phụ trách, chắc chắn không, không liên quan gì đến chúng tôi!”

Đinh Trung cười: “Có liên quan hay không không phải ông nói là tính, bây giờ tôi đã báo cảnh sát, để cảnh sát điều tra xong là ông sẽ biết thôi.”

Đại biểu hội đồng quản trị sợ đến mức khuôn mặt tái nhợt.

Mặc dù ông ta không tham gia vào vụ mưu sát, nhưng cũng lén lút cùng với Đinh Hồng Diệu làm không ít chuyện xấu, không thể để điều tra!

Lúc này, những thành viên ban giám đốc khác cũng đứng ra.

“Này ông cụ à hội đồng quản trị thật sự không hề ủng hộ Đinh Hồng Diệu.”

“Không sai, đều là một mình cậu ta đại diện cho tất cả chúng tôi, chúng tôi thật sự rất phản đối Đinh Hồng Diệu.”

“Chúng tôi cũng rất nhớ cảm giác lúc ông cụ Đinh làm chủ gia đình!”

Đám người này vì bảo vệ bản thân, không chút do dự bán đứng đại diện hội đồng quản trị, đám người này không hề có suy nghĩ ‘đồng lòng’, ai cũng chỉ nghĩ đến bản thân mình.

Vì để bảo đảm sự an toàn cho bản thân, người bạn lúc nãy còn đứng cùng bên, nói bán đứng là có thể bán đứng.

Sắc mặt của người đại diện kia tái mét.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1467


CHƯƠNG 1467

Bình thường mọi người đều là châu chấu trên cùng một sợi dây, cùng nhau ủng hộ Đinh Hồng Diệu, tại sao bây giờ lại ném ông ta ra? Quá vô lương tâm rồi?

Người đại diện sắp khóc đến nơi rồi.

“Cái kia, ông cụ Đinh, lúc nãy tôi nhất thời hồ đồ thôi.”

“Ông đừng báo cảnh sát, bây giờ tôi đã nghĩ thông suốt rồi, Đinh Hồng Diệu này lộng quyền, ngang ngược, bảo thủ cố chấp, từ lâu tôi cũng cảm thấy anh ta không thích hợp làm chủ gia đình.”

“Theo như tôi thấy, ông cụ Đinh làm chủ gia đình vẫn thích hợp hơn!”

Con người dưới hiên nhà không thể không cúi đầu!

Đinh Trung nghe thấy vậy, cười haha, ông ta đặt điện thoại xuống, cũng không báo cảnh sát nữa, chỉ vào đám người của hội đồng quản trị nói: “Mấy người đó, đúng là gió chiều nào xoay chiều nấy, tham sống sợ chết, lúc trước sao tôi không nhìn ra sự bỉ ổi của mấy người nhỉ? Đúng là một đám tiểu nhân!”

Ở trước mặt mọi người, nói ra những lời này, có chút tổn thương người khác.

Nhưng với tính cách kia của Đinh Trung, ông ta không thèm để ý đến những điều này.

Người của hội đồng quản trị cũng không dám nói gì, bọn họ quả thật tham sống sợ chết, hơn nữa bây giờ chuôi dao đã nằm trong tay đối phương, ngộ nhỡ Đinh Trung lựa chọn báo cảnh sát, vậy thì từng người bọn họ đều phải gánh chịu hậu quả.

“Thôi được.”

Đinh Trung nói tiếp: “Đinh Hồng Diệu phạm tội lớn như vậy, không thể ra mặt, nhưng nhà họ Đinh không thể như rồng mất đầu, vị trí gia chủ mới này vẫn phải có người đảm nhiệm!”

“Mấy người đều lựa chọn tôi, nhưng tôi già rồi, không thể dùng được nữa, không muốn đảm nhiệm vị trí gia chủ này.”

Mọi người lần lượt nhìn nhau.

Cái này có ý gì? Đinh Hồng Diệu bị bắt, Đinh Trung quăng gánh không làm, lẽ nào trơ mắt nhìn nhà họ Đinh tiêu đời sao?

Sau đó, Đinh Trung xóa tan phán đoán của mọi người.

Ông ta nói: “Bây giờ, tôi đề cử một người để tiếp nhận vị trí gia chủ này. Người này trẻ tuổi, mạnh mẽ, thông minh, giỏi giang, là người thích hợp nhất để làm gia chủ.”

“Mấy người cũng không cần đoán nữa, người này chính là cháu trai của tôi….Đinh Phong Thành!”

Lời này vừa được nói ra, cả hội trường trở nên ồn ào.

“Anh ta?”

“Không phải chứ? Để Đinh Phong Thành làm gia chủ, vậy không phải nhà họ Đinh xong đời rồi sao?”

“Hơn nữa, Đinh Phong Thành bây giờ không có một chút cổ phần nào, sao có thể đến lượt anh ta làm gia chủ chứ?”

“Nếu là tôi, để cháu rể Giang Nghĩa làm gia chủ còn tốt hơn Đinh Phong Thành.”

Mọi người đều không xem trọng Đinh Phong Thành.

Thực ra, Đinh Phong Thành cũng không xem trọng mình, theo như anh ta thấy, cho dù là Đinh Thu Huyền hay là Giang Nghĩa đều có tư cách nhận vị trí gia chủ này hơn anh ta.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1468


CHƯƠNG 1468

Anh ta đã từng mang đến cho nhà họ Đinh không ít tai họa, không có được sự tín nhiệm, cũng không có năng lực.

Anh ta, không xứng.

Đinh Phong Thành tự cảm thấy hổ thẹn vì thua kém người khác cúi thấp đầu trong những tiếng chất vấn của mọi người.

Đinh Trung cau mày, tình thế này có chút xấu.

Một gia chủ không có được sự tín nhiệm của mọi người, thì có thể làm sao?

Lúc này, Giang Nghĩa đứng dậy, vỗ vai Đinh Phong Thành, mỉm cười với mọi người, dùng giọng nói vang đội, nói: “Các vị, xin hãy nghe tôi nói hai câu.”

“Tôi biết mọi người rất không hài lòng về Đinh Phong Thành, dù sao anh ấy cũng đã từng làm ra chuyện tổn thương vô cùng lớn với gia tộc, cũng phạm phải rất nhiều sai lầm.”

“Năng lực của anh ấy cũng luôn bị mọi người nghi ngờ.”

“Mọi người có rất nhiều lý do phản đối anh ấy, điều này tôi có thể hiểu.”

“Nhưng!” Chủ đề lập tức thay đổi, Giang Nghĩa nghiêm túc nói: “Người xưa nói rất hay, người khác đã có tiến bộ, đừng đánh giá anh ấy với ánh mắt cũ! Đinh Phong Thành bây giờ đã không còn là công tử bột, cà lơ phất phơ nữa. Bây giờ anh ấy đã trưởng thành, điềm tĩnh, có trách nhiệm.”

“Dự án khu đất hoang ở Thành Bắc, không phải là bằng chứng tốt nhất sao?!”

Những lời này vừa được nói ra, tất cả mọi người ở đó đều trầm mặc.

Quả thật, gần đây Đinh Phong Thành cũng đã có được sự nghiệp, ngay cả bên phía chính phủ cũng đều công nhận thành tích của Đinh Phong Thành, đặc biệt là việc hoàn thành giai đoạn đầu của dự án khu đất hoang Thành Bắc, đem lại thành quả rất lớn cho khu Giang Nam.

Đinh Phong Thành của ngày hôm nay đã là một người nổi tiếng ở khu Giang Nam.

Người khác cũng đã có sự tiến bộ, không nên nhìn họ bằng con mắt cũ.

Mọi người quả thật không nên dùng ánh mắt cũ để nhìn Đinh Phong Thành, anh ta đã trưởng thành rồi.

Nhưng, mọi người vẫn rất bái phục Giang Nghĩa.

Nói thật, nếu như bây giờ bản thân Giang Nghĩa đứng ra giành lấy vị trí gia chủ, rất có khả năng sẽ giành được, nhưng Giang Nghĩa không chỉ không giành, còn nói giúp Đinh Phong Thành.

Tấm lòng như thế này không phải người bình thường có thể làm được.

Đinh Phong Thành tràn đầy cảm kích nhìn Giang Nghĩa, thực ra anh ta cũng không hiểu, bản thân mình đã từng làm không ít chuyện vô liêm sỉ với Giang Nghĩa, nhưng Giang Nghĩa không tính toán hiềm khích trước, mà còn giúp đỡ anh ta.

Đây mới là một người đàn ông chân chính!

Sau đó, Giang Nghĩa lại nói tiếp: “Bây giờ mọi người giơ tay để bày tỏ thái độ của mình, đồng ý Đinh Phong Thành tiếp nhận vị trí gia chủ, mời giơ tay.”

Giang Nghĩa là người đầu tiên giơ tay đồng ý.

Sau đó, Đinh Thu Huyền, Đinh Trung và mấy người khác cũng đều giơ tay đồng ý.

Những người khác, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, cũng đều giơ tay lên, cuối cùng người trong hội đồng quản trị dưới hình thế bắt buộc không thể không giơ tay đồng ý.

Cuối cùng, tất cả mọi người ở đó, tất cả đều giơ tay đồng ý.

Đinh Phong Thành chính thức trở thành gia chủ mới!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1469


CHƯƠNG 1469

Tiếng vỗ tay như sấm.

Đinh Phong Thành cảm động đến mức mắt rưng rưng.

Trước đây, vị trí gia chủ đã chắc chắn thuộc về anh ta, Đinh Trung chỉ đồng ý giao cho anh ta, kết quả anh ta không hăng hái tranh giành làm mất vị trí này, bị Đinh Hồng Diệu giành mất.

Lúc đó, Đinh Phong Thành mất hết ý chí, cứ nghĩ là không thể giành lại được nữa.

Thời gian đã làm thay đổi mọi thứ, mới có mấy tháng ngắn ngủi, Đinh Hồng Diệu đã xuống đài, vị trí gia chủ trở lại tay Đinh Phong Thành.

Mất đi rồi lại có được mới càng biết trân trọng.

Đinh Phong Thành đứng dậy: “Các vị, tôi biết mọi người đều có sự nghi ngờ với tôi, nhưng mong mọi người yên tâm, tôi nhất định sẽ dẫn dắt mọi người chấn hưng lại nhà họ Đinh, đưa nhà họ Đinh lên một tầng cao mới!”

Tiếng vỗ tay lại vang lên.

Đinh Trung nói: “Phong Thành, để chúc mừng cháu tiếp nhận vị trí gia chủ, ông sẽ tặng cho cháu một món quà, ông già rồi, cũng không muốn quản chuyện vớ vẩn nữa, tất cả cổ phần của gia tộc trong tay ông, bây giờ sẽ được chuyển cho cháu!”

Đinh Phong Thành vô cùng kinh ngạc.

Cổ phần trong tay Đinh Trung không hề ít, tất cả đều chuyển lại cho Đinh Phong Thành, vậy vị trí gia chủ của Đinh Phong Thành cũng không ai có thể làm rung chuyển.

“Cảm ơn ông nội!”

Đinh Thu Huyền ở bên kia cũng lên tiếng: “Anh hai, em cũng có một phần quà tặng cho anh, sau khi anh tiếp nhận vị trí gia chủ, Star Jewelry của chúng em sẽ đầu tư một số tiền lớn vào nhà họ Đinh, đùng để phát triển dự án đất hoang Thành Bắc, và xây dựng lại nhà họ Đinh.”

Đinh Phong Thành càng thêm vui mừng.

Bây giờ thứ anh ta thiếu chính là tiền!

Đinh Thu Huyền là tổng giám đốc khu vực Giang Nam của Star Jewelry, số vốn có thể huy động được rất lớn, sau này nhà họ Đinh hợp tác với Star Jewelry, cộng thêm sự giúp đỡ từ khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, giải trí Ức Châu, cả khu Giang Nam sẽ không còn đối thủ!

Một sự việc khổng lồ đang âm thầm ra đời.

Hội nghĩ tiếp tục diễn ra, nhân vật chính tối ngày hôm nay chính là Đinh Phong Thành.

Sau khi cuộc họp kết thúc, mọi người đều chúc mừng Đinh Phong Thành, Giang Nghĩa mỉm cười, lặng lẽ rời đi.

Phía sau, Đinh Trung chậm rãi đi đến nói: “Giang Nghĩa, có thời gian không? Hút với ông một điếu thuốc?”

“Vô cùng vinh hạnh.”

Sau đó, Đinh Trung và Giang Nghĩa rời đi, đi ra bên ngoài tòa nhà làm việc.

Mỗi người một điếu, đứng trong gió lạnh ngắm trăng.

Đinh Trung cảm khái nói: “Còn nhớ lúc cháu vừa trở về, nhà họ Đinh chúng ta vẫn là một gia tộc hạng hai, loạn trong giặc ngoài. Thế hệ trẻ trong nhà đều không có chí tiến thủ, bên ngoài một đám doanh nghiệp lớn muốn nuốt chửng chúng ta.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1470


CHƯƠNG 1470

“Hơn một năm, dưới sự kinh doanh vất cả của cháu, nhà họ Đinh đã có sự thay đổi long trời lở đất.”

“Phong Thành có sự tiến bộ rất lớn, có năng lực gánh vác vị trí gia chủ nhà họ Đinh; Đinh Thu Huyền có địa vị cao quý, trở thành tổng giám đốc khu vực Giang Nam của Star Jewelry; điều quan trọng nhất là, cháu thành công khôi phục lại mối quan hệ đã rạn nứt của nhà họ Đinh.”

“Nhà họ Đinh bây giờ, hùng mạnh chưa từng thấy, tin là ở Giang Nam cũng không có bất kỳ đối thủ nào, ngày nào đó ông đi xuống âm tào địa phủ, gặp liệt tổ liệt tông cũng xem như có lời giải thích.”

Đinh Trung nhìn Giang Nghĩa: “Tất cả những thứ này đều là công lao của cháu, Giang Nghĩa, ông thật sự cảm ơn cháu!”

Đây là lời cảm ơn từ đáy lòng.

Tâm nguyện đời này của Đinh Trung, cuối cùng cũng thành hiện thực ở trong tay Giang Nghĩa.

Lúc còn sống có thể nhìn thấy gia đình hòa hợp, gia tộc hưng thịnh, với một người già là một niềm hạnh phúc như thế nào?

Dừng một lúc, Đinh Trung hỏi: “Chỉ có một điều, Giang Nghĩa, lúc nào cháu định công khai thân phận của mình với Thu Huyền? Cứ giấu giếm như vậy cũng không phải là cách.”

Giang nghĩa mỉm cười: “Ba ngày sau, cháu sẽ tuyên bố chuyện này ở trước mặt nhân dân khu vực Giang Nam.”

“Hả?” Đinh Trung có chút kinh ngạc: “Thật sự không ngờ đến cháu lại có quyết định như thế này, đến lúc đó, có lẽ mấy người Thu Huyền, Nhị Tiến sẽ vô cùng vui mừng.”

“Chưa chắc.”

“Tại sao?”

“Bởi vì….” Giang Nghĩa cười khổ lắc đầu: “Bởi vì giây phút cháu công bố thân phận, cũng là lúc cháu từ chức.”

“Cháu muốn từ chức?”

“Đúng vậy.”

Vẻ mặt Đinh Trung lại thay đổi, trên thế giới có mấy người có thể giống như Giang Nghĩa, trong thời điểm huy hoàng nhất của cuộc đời, lại dũng cảm từ chức?

“Giang Nghĩa, cháu thật sự không bình thường.” Đinh Trung nói: “Đến lúc đó Thu Huyền biết thân phận thật sự của cháu, nhưng lại không thể không chấp nhận sự thật cháu từ chức. Cháu muốn suy nghĩ cho con bé, cháu sợ con bé sẽ khó có thể chấp nhận được.”

Giang Nghĩa hút một hơi thuốc: “Nên cháu mới vội vàng đưa Đinh Phong Thành lên vị trí gia chủ nhà họ Đinh, để Thu Huyền trở thành tổng giám đốc của Star Jewelry. Cháu muốn để bọn họ trở nên mạnh mẽ, mới có thể an tâm từ chức. Như vậy, bọn họ cũng không quá buồn.”

Đinh Trung gật đầu: “Không tồi, con đường sau này của Giang Nghĩa cháu, đã được thu xếp ổn thỏa.”

Hai người tôi một hơi, anh một hơi, cùng nhau hút thuốc.

Nhìn ánh trăng sáng trong bầu trời, mỗi người lại rơi vào trong suy nghĩ của mình.

Reng reng…

Reng reng…

Đội trưởng đội cảnh sát Tạ Mạnh Trí gọi điện đến.

Giang Nghĩa lập tức nhận điện thoại: “Alo, có chuyện gì?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1471


CHƯƠNG 1471

“Tổng phụ trách, tôi biết anh muốn từ chức, lúc này không nên làm phiền anh nữa. Nhưng có một chuyện tôi không thể không tìm anh, không có anh sợ là không thể hoàn thành được.”

“Không có gì, anh nói đi.”

“Chính là chuyện liên quan đến hai ba con nhà họ Thạch! Nhận được tin tức, bên phía Thủ Đô đã ấn định thời hạn cuối cùng cho Thạch Khoan, ép Thạch Khoan giao hàng. Thạch Khoan chó cùng rứt giậu, định ra tay với sinh viên đại học Trịnh Bác Dương!”

“Thời gian.”

“Vào ba giờ sáng tối ngày hôm nay.”

Cúp điện thoại, Giang nghĩa ném điếu thuốc xuống đất, dùng chân giẫm lên.

“Trước khi từ chức, cháu lau mông cho sạch sẽ, có một chuyện không thể không giải quyết.”

“Ông nội, cháu đi trước đây.”

“Trở về, nếu Thu Huyền hỏi, giúp cháu tìm một cái cớ thoái thác.”

Đinh Trung cười: “Đi đi, người bận bịu, cái thành phố này cần cháu.”

Đêm khuya, đội cảnh sát.

Tạ Mạnh Trí nói hết tin tức mới nhất cho Giang Nghĩa, còn yêu cầu một kế hoạch bắt giữ.

Ba giờ sáng tối nay, ba con nhà họ Thạch sẽ ra tay với sinh viên đại học Trịnh Bác Dương, hơn nữa còn sử dụng biện pháp mạnh, nếu như không nhanh chóng đưa ra phương pháp đối phó, sợ là Trịnh Bác Dương sẽ gặp bất trắc.

“Tổng phụ trách, thực thi biện pháp bắt giữ với ba con nhà họ Thạch?” Tạ Mạnh Trí xin chỉ thị.

Giang Nghĩa trầm mặc một lúc, nói: “Có thể, nhưng chúng ta không cần chủ động xuất kích, mà bắt ba ba trong chum, đợi ba con nhà họ Thạch chủ động chui vào!”

Tạ Mạnh Trí nghi hoặc hỏi: “Tổng phụ trách, tôi không hiểu lời của anh.”

Giang Nghĩa cười khẩy, nói: “Bây giờ anh đi sắp xếp người, làm theo cách mà tôi nói.”

Anh nói cụ thể phương án hành động cho Tạ Mạnh Trí, sau đó Tạ Mạnh Trí tìm người làm theo cách mà Giang Nghĩa nói, bây giờ xem như trong màn đêm yên tĩnh, một hành động bắt giữ kinh thiên động địa chính thức được triển khai.

Lưới này đã giăng được mấy tháng rồi, cuối cùng cũng có thể thu lưới.

Thạch Khoan yên tĩnh lâu như vậy, cuối cùng không nhịn được mà phải hành động, ông ta nghĩ là bên phía cảnh sát đã không còn chú ý đến ông ta nữa? Haha, ông ta quá xem thường sự kiên nhẫn của cảnh sát rồi!

Trò chơi thợ săn cùng với hồ ly này, tối nay sẽ có kết quả.

Đêm.Đọc tại truyenone.vn để ủng hộ chúng mình nhé!

Đen như mực.

Trước cửa một ngôi nhà nhỏ không có gì nổi bật, một chiếc xe van lắc lư, dừng trước cửa nhà.

Sau khi chiếc xe van dừng lại, không có bất kỳ hành động gì, cứ dừng như vậy.

Hai mươi phút sau, chiếc xe van mới mở cửa ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1472


CHƯƠNG 1472

Hai người đàn ông cơ thể vạm vỡ tay cầm đồ nghề từ trong chiếc xe đi xuống, nhanh như chớp đi đến cửa nhà.

Sau đó bọn họ lợi dụng màn đêm, lợi dụng đồ nghề trong tay để cạy khóa cửa.

Khẽ mở cửa ra.

Bọn họ nhẹ chân nhẹ tay đi vào trong nhà, đến phòng của Trịnh Bác Dương.

Bởi vì trước đó đã tìm hiểu trước địa hình, bọn họ hiểu rất rõ tình hình bên trong ngôi nhà, cho dù ở trong màn đêm đen như mực, bọn họ cũng có thể phân biệt phương hướng một cách vô cùng chính xác.

Hai ba bước đã đi đến trước giường.

Một người đàn ông to lớn bước lên trước, giữ lấy người trên giường, người đàn ông còn lại dùng khăn trùm đầu trùm lấy đầu người đang nằm trên giường kia, sau đó, hai người đàn ông vạm vỡ vác người đang nằm trên giường lên vai, chạy bước nhỏ rời khỏi căn nhà.

Người đàn ông ở trên vai liều mạng vùng vẫy.

Nhưng không có tác dụng gì, hai tay anh ta đã bị trói, đầu cũng bị trùm lại, không thể thoát được.

Đi đến bên cạnh chiếc xe van, Thạch Văn Bỉnh ở trên xe vẫy tay, đặt Trịnh Bác Dương vào ghế sau, giữ chặt lấy anh ta, nói với người đi cùng đang ngồi ở trên xe.

“Mau, đi!”

Đạp phanh, chiếc xe van tăng tốc.

Trịnh Bác Dương ở ghế sau liều mạng giẫy dụa, kêu ú ú gì đó.

Thạch Văn Bỉnh đi lên cho anh ta một nắm đấm: “Thằng nhóc, ngoan ngoãn cho ông đây!”

Thạch Văn Bỉnh lúc nãy vừa hưng phấn vừa căng thẳng, nếu như hành động tối ngày hôm nay có thể tiến hành một cách thuận lợi, anh ta sẽ trở thành tỷ phú với khối tài sản hàng trăm tỉ, nửa đời sau không cần phải lo lắng nữa.

Nhưng nếu như thất bại, vậy thì cả đời này của anh ta đừng nghĩ có thể rời khỏi nhà tù.

Thắng bại ở lần hành động này.

Lát nữa đưa người đến nhà kho trước, sẽ mổ bụng Trịnh Bác Dương ở trong nhà kho, phải lấy toàn bộ nội tạng, sau đó ném anh ta đi.

Sau đó, Thạch Văn Bỉnh sẽ lập tức đưa nội tạng đến sân bay, giao cho ba cùng nhau ngồi máy bay đi ra nước ngoài.

Chỉ cần xuất ngoại, thì sẽ không còn vấn đề gì nữa.

Đến lúc đó, bảo nhân vật lớn ở Thủ Đô kia ra nước ngoài để tiến hành phẫu thuật cấy ghép, tất cả đều được tiến hành theo kế hoạch của bọn họ, hoàn mỹ không chút sơ hở.

Suy nghĩ một lúc, trên mặt Thạch Văn Bỉnh lộ ra nụ cười sáng lạn.

Không đến mười phút, chiếc xe van đã đi đến nhà kho.

Hai người đàn ông vạm vỡ khiêng Trịnh Bác Dương xuống xe, cùng với Thạch Văn Bỉnh đi vào nhà kho, bật đèn lên, ném Trịnh Bác Dương lên bàn phẫu thuật, tay chân đều đã bị trói lại, cả người nằm thành hình nhữ ‘đại’.

Thạch Văn Bỉnh cầm dao phẫu thuật, thở dài một hơi: “Hai người đi ra ngoài canh giữ!”

“Vâng!”

Hai người đàn ông to lớn đi ra cửa canh giữ, nhìn chằm chằm bên ngoài cửa, không dám sơ ý.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1473


CHƯƠNG 1473

Bên trong nhà kho, Thạch Văn Bỉnh cười khẩy ba tiếng, nói: “Trịnh Bác Dương, đây là do cậu tự tìm đến! Lúc đầu, nếu như cậu ký thỏa thuận với chúng tôi, sẽ không cần chết một cách thảm hại như vậy, chúng tôi cũng sẽ tìm người đến chăm sóc mẹ cậu.”

“Bây giờ, cậu sẽ chết, mẹ cậu cũng không có ai chăm sóc cũng sẽ chết.”

“Cậu đó, đúng là tự tạo nghiệp không thể sống.”

Vừa nói, anh ta vừa dùng dao phẫu thuật rạch chiếc trùm đầu màu đen ra.

Lúc chiếc trùm đầu được rạch ra, Thạch Văn Bỉnh lập tức sững sờ.

“Chuyện gì thế này?”

“Anh…là ai?”

Thạch Văn Bỉnh hoàn toàn sững sờ, bởi vì người nằm trên bàn phẫu thuật không phải Trịnh Bác Dương, mà là một người đàn ông có dáng người gần giống với Trịnh Bác Dương.

Hơn nữa, nhìn có chút quen mắt.

“Bưu Tử?”

Thạch Văn Bỉnh đã nhận ra, người nằm trên bàn phẫu thuật chính là một trong những thuộc hạ của mình, Bưu Tử.

Bưu Tử nước mắt lưng tròng nhìn Thạch Văn Bỉnh: “Đại ca, anh muốn làm gì? Tôi không làm sai chuyện gì, tại sao anh lại muốn giết tôi? Anh muốn nội tạng, tôi giúp anh tìm người thích hợp hơn có được không, anh đừng ra tay với tôi!”

Thạch Văn Bỉnh hoàn toàn sững sờ, đấm vào bụng anh ta một cái.

“Mẹ nó, cậu giải thích rõ ràng cho tôi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Tại sao ông đây đi đến nhà Trịnh Bác Dương bắt người, người bắt được lại là cái đồ ngu ngốc nhà cậu?”

Vốn dĩ hành động tối ngày hôm nay đã ngập tràn nguy hiểm, bây giờ còn xảy ra sai sót như thế này, Thạch Văn Bỉnh sắp tuyệt vọng rồi.

Bưu Tử cũng hoang mang, khuôn mặt khổ sở nói: “Tôi cũng không biết, chiều hôm nay tôi uống rượu với cùng một mỹ nữ, uống nhiều hơn mấy ly, trong lúc mơ mơ màng màng bị người ta đưa đi, rồi đặt lên giường. Tôi vừa mệt vừa buồn ngủ lại uống nhiều rượu, không nghĩ nhiều, dứt khoát nằm trên giường ngủ. Ai biết được, tôi ngủ được một lúc, lão đại lại đưa người đến trói tôi, đưa ra ngoài.”

Nghe xong lời nói của Bưu Tử, sống lưng Thạch Văn Bỉnh lạnh toát.

Trùng hợp như vậy sao?

Nếu như là trùng hợp, vậy thì có chút quá trùng hợp rồi?

Nhưng nếu như không phải trùng hợp, vậy có phải chứng tỏ…kế hoạch hành động của bọn họ đã bị người khác biết được, hơn nữa còn giăng bẫy trước?

Thạch Văn Bỉnh không tin trên thế giới này lại có sự trùng hợp như vậy.

Vậy chỉ có thể là tình huống thứ hai.

“Không hay rồi!”

Thạch Văn Bỉnh nhận ra điều không đúng, lập tức ném dao phẫu thuật xuống đất, chạy về phía cửa kho, chuẩn bị tẩu thoát.

Nhưng tiếc là đã muộn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1474


CHƯƠNG 1474

Đèn trong kho đột nhiên sáng lên, bên ngoài cửa kho cũng có hai chiếc xe cảnh sát đang đi đến.

Trong ngoài có mấy chục cảnh sát đang cầm súc lục, bao vây lấy mấy người bọn họ.

“Thạch Văn Bỉnh, các anh đã bị bao vậy, hai tay ôm lấy đầu, ngồi xổm xuống!”

Xong rồi, tất cả đều xong rồi.

Nhìn cảnh tượng bốn xung quanh, Thạch Văn Bỉnh biết đã không còn cơ hội để trốn thoát.

Anh ta cứ nghĩ tất cả kế hoạch đều đã rất hoàn mỹ, nhưng trên thực tế, từng lời nói, hành động của bọn họ đều bị ở dưới mí mắt của cảnh sát.

Những việc làm mờ ám của bọn họ, đã bị bại lộ từ lâu.

Thạch Văn Bỉnh không thể chạy thoát.

Nhưng, Thạch Khoan vẫn còn cơ hội chạy thoát.

Anh ta lén lút đưa tay vào trong túi, sau đó ấn vào nút của máy liên lạc, báo tin cho ba đang ở sân bay.

Cảnh sát lập tức phát hiện ra điểm bất thường.

“Thạch Văn Bỉnh, bỏ tay trong túi ra!”

Thạch Văn Bỉnh không hề nghe thấy.

“Lên!”

Cảnh sát lập tức hành động, mấy anh cảnh sát xông lên, lập tức đè Thạch Văn Bỉnh xuống đất, lấy tay anh ta ra, còn dùng còng tay để còng lại.

Đã thành công bắt được Thạch Văn Bỉnh.

Ở sân bay lúc này.

Thạch Khoan ngồi trong phòng chờ, trong tay cầm hai chiếc vé máy bay, trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

Ông ta liên tục nhìn về phía cửa phòng chờ.

Hi vọng nhìn thấy bóng dáng của con trai.

Hành động tối ngày hôm nay rất then chốt, có thể trở thành tỷ phú được hay không thì phải xem biểu hiện của Thạch Văn Bỉnh tối ngày hôm nay.

Thực ra, từ trước đến nay Thạch Khoan không muốn thực hiện hành động một cách đơn giản, thô bạo như thế này, không phù hợp với tác phong thường ngày của ông ta, nhưng chuyện đã đến nước ngày, ông ta cũng không quan tâm được nhiều như vậy.

Không thể uy h**p được Trịnh Bác Dương.

Bên phía cảnh sát lại nghi ngờ ông ta.

Nhân vật lớn bên phía Thủ Đô còn đưa ra thời hạn cuối cùng, nếu như không thể hoàn thành nhiệm vụ đúng thời hạn, đơn hàng này xem như thất bại.

Thạch Khoan không phục.

Khó khăn lắm mới có được một đơn hàng lớn như vậy, mục tiêu cũng đã xác định được, nếu như thất bại, thì quá không cam lòng.

Nên, ông ta mới đồng ý từ bỏ tác phong thường ngày của mình, nghe theo sự sắp xếp của con trai, quyết định bí quá hóa liều một lần.

Thạch Khoan liên tục hít sâu, nhịp tim luôn đập rất nhanh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1475


CHƯƠNG 1475

Không thể bình tĩnh được.

Tút tút tút, tút tút tút.

Đột nhiên, thiết bị liên lạc trong túi Thạch Khoan vang lên, mặc dù âm thanh không lớn, nhưng truyền vào trong tai Thạch Khoan, quả thật còn mãnh liệt hơn tiếng sấm!

Thiết bị liên lạc này là thiết bị mà hai ba con ông ta đã cài đặt trước.

Một khi bên phía Thạch Văn Bỉnh xảy ra chuyện, lập tức dùng máy liên lạc thông báo với Thạch Khoan để ông ta rời đi.

Còn núi xanh thì sợ gì mà không có củi đốt.

Chỉ cần Thạch Khoan có thể rời đi, có cơ hội thông qua hàng loạt hành động để cứu Thạch Văn Bỉnh ra khỏi nhà tù.

Lúc này, thiết bị liên lạc vang lên, chứng bỏ Thạch Văn Bỉnh đã xảy ra chuyện, hơn nữa còn là chuyện rất nghiêm trọng, có lẽ đã bị phía cảnh sát tóm được.

“Đi!”

Trong đầu Thạch Khoan không có suy nghĩ thứ hai, lập tức đứng dậy rời đi.

Sau mười phút, tại cửa lên máy bay.

Thạch Khoan đeo kính râm, đội mũ, vội vàng đi qua.

Nhưng lúc ông ta vừa đi qua, đã có mấy cảnh sát chặn đường ông ta.

Người dẫn đầu không phải là ai khác, chính là Tạ Mạnh Trí.

“Ông Thạch, ông muốn đi đâu đấy?” Tạ Mạnh Trí cười khẩy nhìn Thạch Khoan ở trước mặt, chờ đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể bắt được cái tên khốn nạn này về quy án rồi.

Nhưng….

Người đàn ông trước mặt cởi kính đen xuống, trơ mắt nhìn Tạ Mạnh Trí, hỏi: “Cảnh sát Tạ, có phải anh nhận nhầm người rồi không?”

Tạ Mạnh Trí sững sờ.

Thân hình, đường nét của người đàn ông trước mặt này giống Thạch Khoan đến tám phần, thậm chí còn mặc quần áo giống hệt nhau.

Nhưng ông ta không phải là Thạch Khoan.

Thật kỳ lạ!

Tạ Mạnh Trí sắp xếp thuộc hạ trông chừng Thạch Khoan hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng vẫn bị mất dấu.

Thạch Khoan quá xảo quyệt, đến lúc này rồi vẫn còn biết dùng chiêu kim thiền thoát xác, quá giỏi.

Tạ Mạnh Trí vội vàng hét lên: “Phong tỏa hiện trường, cấm bất kỳ ai ra vào, có đào ba tấc đất cũng phải tìm ra được Thạch Khoan cho tôi!!!”

Cả sân bay đều bị phong tỏa, số lượng lớn cảnh sát tràn vào, điên cuồng tiến hành kiểm tra, lật hết các góc trong ngoài của sân bay cũng không tìm được bóng người của Thạch Khoan.

Sao có thể chứ?

Một người sống sờ sờ cứ như vậy mà biến mất ở trước mặt mọi người.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1476


CHƯƠNG 1476

Chơi chiêu kim thiền thoát xác này cũng quá lợi hại rồi?

Tạ Mạnh Trí thật sự sắp gấp đến điên rồi, mở miệng đồng ý với Giang Nghĩa sẽ mang Thạch Khoan trở về, cũng đã sắp xếp người dưới trướng trông kỹ, có bất cứ động tĩnh gì thì sẽ thực hiện bắt giữ.

Nhưng kết quả lại nháo thành như này, sơ xuất của anh ta quá lớn.

Tạ Mạnh Trí gọi người giả thành Thạch Khoan kia tới, chất vấn: “Ông thành thật nói cho tôi, rốt cuộc tên khốn Thạch Khoan kia đi đâu rồi?”

Người kia vẻ mặt ngỡ ngàng: “Thạch Khoan gì? Người đó là ai? Tôi không biết. Đồng chí cảnh sát, chuyến bay của tôi sắp bay rồi, cậu không thể làm lỡ giờ tôi lên máy bay, tôi có việc gấp.”

Đây chính là kiểu chết không thừa nhận điển hình.

Cậu không có chứng cứ chứng minh giữa ông ta và Thạch Khoan có quan hệ gì.

Thả sao?

Không thể nào.

Nhưng nếu không thả, lại không có chứng cứ thì phải làm sao mới tốt?

Tạ Mạnh Trí gấp tới mức như kiến trên chảo nóng, xoay vòng vòng, sắp ép bản thân tới phát điên rồi.

10 phút sau, vẫn không có thu hoạch gì.

Hàng trăm cảnh sát tiến hành lục soát toàn diện sân bay, chỉ là không có kết quả.

Thạch Khoan giống như học được thuật độn thổ, biến mất một cách thần kỳ.

Bên ngoài sân bay giờ phút này.

Một nhân viên vệ sinh rất bình thường để chổi và xô nước trong tay xuống, sau đó cúi đầu đi tới tầng B1, trực tiếp ngồi lên một chiếc taxi.

“Đi đâu?”

“Thành phố Hồng Sơn.”

“Tối hôm nay, phải rời khỏi khu Giang Nam tới thành phố lân cận sao?”

“Phải.”

“Giá đó…”

“Cho cậu sáu triệu, đừng phí lời với tôi, đi mau.”

“Được!”

Tài xế đạp chân ga, trực tiếp rời khỏi con đường đỗ xe dưới tầng hầm của sân bay, dựa theo chỉ thị của nhân viên vệ sinh, chạy về phía thành phố Hồng Sơn.”

Xe chạy ở trên con đường nhựa rộng rãi.

Nhân viên vệ sinh gỡ mũ ra, mở hé cửa sổ, để gió thổi vào gương thăng trầm của ông ta.

Người này không phải ai khác, chính là Thạch Khoan khiến Tạ Mạnh Trí tìm nửa ngày cũng không tìm được.

Sau khi ông ta nhận được tín hiệu của con trai thì lập tức chuẩn bị rời đi, nhưng Thạch Khoan tính tình cẩn trọng nên lưu ý hơn, phát hiện khi ông ta đứng dậy, có mấy người đột nhiên nhìn về phía ông ta, ánh mắt đó rất sắc bén.

Thạch Khoan lúc đó đã biết, ông ta đã bị cảnh sát để ý rồi.

Nhưng ông ta không có hoảng hốt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1477


CHƯƠNG 1477

Ông ta cực kỳ cẩn thận, ngay từ đầu đã chuẩn bị chiêu sau.

Thạch Khoan không có trực tiếp đi tới cổng kiểm tra, mà đi vào nhà vệ sinh, ở trong nhà vệ sinh gặp mặt với thế thân của ông ta, đổi quần áo của ông ta cho thế thân, còn bản thân thì mặc đồ của nhân viên vệ sinh.

Thế thân rời đi trước, sau đó Thạch Khoan mới rời đi.

Khi thế thân tới cổng kiểm tra thì bị cảnh sát chặn lại, Thạch Khoan thì đường hoàng chuồn đi từ dưới mí mắt của cảnh sát.

Đợi khi Tạ Mạnh Trí phát hiện mắc bẫy, phong tỏa sân bay thì Thạch Khoan sớm đã chuồn mất rồi.

Thạch Khoan, còn gian xảo hơn hồ ly.

Cho dù tới mức cùng đường, vẫn có thể duy trì bình tĩnh, lợi dụng thế thân đã sắp xếp sẵn cứu bản thân một mạng.

Chỉ cần tối nay thuận lợi ra khỏi khu Giang Nam thì có thể thông qua sân bay của thành phố Hồng Sơn bay ra nước ngoài.

Lúc đó, cảnh sát có muốn thực hiện bắt giữ đối với ông ta là rất khó.

Đặc biệt là loại lão hồ ly như Thạch Khoan, nếu bạn để ông ta trốn ra nước ngoài, ha ha, cả đời này đừng hòng bắt được ông ta nữa.

Xe tiếp tục chạy.

Thạch Khoan thở một hơi dài, để gió lạnh thổi vào mặt của mình, bình tĩnh suy nghĩ tiếp theo thì phải làm gì.

Tuy ông ta thoát rồi, nhưng con trai lại bị bắt rồi.

Ông ta chỉ có một đứa con trai này, không thể từ bỏ không lo; điều khiến ông ta buồn hơn là phi vụ lớn đến từ thủ đô cũng hỏng rồi.

Vị nhân vật lớn đó đoán chắc cũng sẽ không liên quan tới ông ta nữa!

“Sự việc đã đến nước này, chỉ có thể dựa vào chính mình cứu con trai ra.” Thạch Khoan tự lẩm bẩm.

Lúc này, chiếc xe cứ chạy, xung quanh trở nên dần phồn hoa, người dần dần nhiều lên.

Lông mày của Thạch Khoan nhíu mày, cảm thấy không đúng.

“Tài xế, tuyến đường này của cậu không đúng?”

“Sao lại không đúng?”

“Tôi muốn tới thành phố Hồng Sơn, cậu nên chạy từ phía trung tâm thành phố, nên là càng lái càng hẻo lánh, càng lái người càng ít mới đúng. Sao bây giờ người còn nhiều hơn? Cậu đang cho tôi đi đường vòng?”

Tài xế bật cười: “Ông Thạch, tôi không có cho ông đi đường vòng, tôi ngược lại là đang cho ông đi đường tắt.”

“Cậu bớt bịa! Cậu cho rằng tôi là trẻ con ba tuổi hay sao?” Đột nhiên, Thạch Khoan bị dọa giật mình, gầm lên với tài xế: “Cậu vừa rồi gọi tôi là gì?”

“Ông Thạch.”

“Cậu sao lại biết tôi họ Thạch?”

Tài xế không lên tiếng, chỉ đang cười xấu xa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1478


CHƯƠNG 1478

Trái tim của Thạch Khoan lạnh đi, cảm thấy tình hình không đúng, tài xế này có vấn đề rất lớn.

“Dừng xe, dừng xe cho tôi!”

“ok, vừa hay cũng đến rồi.”

Chiếc xe dừng lại, Thạch Khoan vừa chuẩn bị xuống xe, kết quả vừa nhìn kiến trúc bên ngoài, cả người trực tiếp đơ ra.

Tài xế vậy mà trực tiếp đưa ông ta đến trước cửa cục cảnh sát!

Giờ phút này, một đống cảnh sát đứng ở cửa cục cảnh sát, nhìn Thạch Khoan trong xe, cảm giác đó giống như một đàn chim ưng đang nhìn con chuột.

Không thể thoát được.

Tài xế xoay người nói với Thạch Khoan: “Ông không phải muốn cứu con trai hay sao? Anh ta đã bị nhốt vào trong rồi, tôi đưa ông tới, để ba con các người đoàn tụ, ông nói xem tôi có phải giúp ông đi đường tắt hay không?”

Cả người Thạch Khoan đều run rẩy.

Ông ta không hiểu sự việc tại sao lại đi tới bước này, ông ta tính đi tính lại, đến cuối cùng vẫn bị phía cảnh sát tính kế.

“Tại sao lại như vậy?”

Thạch Khoan thật sự không hiểu.

Lúc này, cảnh sát lũ lượt tránh ra, một người đàn ông từ đằng sau đám người đi ra.

Anh dán vào cửa sổ của xe taxi, khẽ mỉm cười với Thạch Khoan ở bên trong, nói: “Ông Thạch, đến cũng đến rồi, vào trong uống ly trà đi? Sao hả, ông lẽ nào còn xấu hổ?”

Giọng nói rất quen thuộc.

Thạch Khoan run rẩy quay đầu lại, đôi mắt trợn rất to, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.

“Cậu là… Giang Nghĩa?!”

Người đàn ông giống như ác mộng này, lần nữa xuất hiện ở trước mặt ông ta, mỗi lần Giang Nghĩa xuất hiện, Thạch Khoan đều sẽ gặp xui xẻo.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Chỉ là ông ta không hiểu, tại sao Giang Nghĩa đứng cùng với cảnh sát?

“Cậu, cậu rốt cuộc là ai?”

Giang Nghĩa cười ha hả: “Ông Thạch, tôi là Giang Nghĩa, ông sao ngay cả tôi cũng không nhận ra rồi?”

“Tôi biết cậu là Giang Nghĩa! Tôi là hỏi cậu, cậu tại sao lại xuất hiện ở đây? Còn nữa, tôi bị đưa tới đây, rốt cuộc có phải là trò quỷ của cậu không?”

Giang Nghĩa nhún vai: “Những chuyện này nói ra thì dài, ông Thạch, tôi đã ở trong cục cảnh sát chuẩn bị sẵn trà long tỉnh thượng hạng cho ông, đi thôi, chúng ta vừa uống vừa nói.”

Thạch Khoan bây giờ không muốn đi cũng phải đi, ông ta không tự mình đi, vậy thì nhất định do cảnh sát đưa ông ta đi.

Ông ta hừ lạnh một tiếng, đạp mạnh cửa xe ra, liếc nhìn Giang Nghĩa.

Dưới sự giám sát chặt chẽ của cảnh sát, Thạch Khoan đi vào cục cảnh sát.

Không có được trực tiếp đưa vào phòng thẩm tra, mà được đưa vào một phòng nghỉ, giống như những gì Giang Nghĩa nói, ở trong phòng nghỉ đã bày trà long tỉnh thượng hạng đã pha sẵn.

Ông ta ngồi trên ghế, thuận tay cầm một ly lên uống, cũng không quan tâm trà này có vấn đề gì không.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1479


CHƯƠNG 1479

Đương nhiên, ông ta đã đi tới bước đường này, thèm vào quan tâm trong trà có vấn đề hay không, ông ta đều đã không quan tâm.

Giang Nghĩa sau đó đi vào, lật tay đóng cửa lại.

Anh ngồi ở đối diện Thạch Khoan.

Thạch Khoan không thèm nhìn anh, vừa nghịch ly trà trong tay, vừa hỏi: “Giang Nghĩa, nói đi, cậu làm sao biết kế hoạch chạy trốn của tôi, rồi làm sao đưa tôi từ sân bay tới đây?”

Giang Nghĩa cũng cầm một ly trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

“Cái này rất dễ, tôi ở lối đi vào của taxi sắp đặt một biển cảnh cáo, bên trên có ảnh của ông, rất rõ ràng.”

“Chỉ cần đi qua từ đó thì nhất định nhìn thấy.”

“Vậy nên, mỗi một chiếc taxi đều sẽ nhớ rất rõ diện mạo của ông, ông tối muộn ngồi xe rời đi, đương nhiên sẽ bị tài xế taxi đưa tới cục cảnh sát.”

“Không cần chúng tôi ra tay thì ông đã tự sa vào lưới rồi.”

Lông mày của Thạch Khoan nhíu chặt.

Không thể không nói, chiêu này của Giang Nghĩa thật thâm hiểm, ôm cây đợi thỏ, căn bản không lãng phí chút sức lực thì bắt được Thạch Khoan.

Mặc kệ Thạch Khoan ngồi chiếc taxi nào, đều nhất định sẽ được tài xế taxi đưa tới cục cảnh sát.

Hồ ly có gian xảo hơn nữa cũng không đấu thắng thợ săn.

Giang Nghĩa chính là khắc tinh của Thạch Khoan, nếu không có tồn tại của Giang Nghĩa, Thạch Khoan sớm đã thành công rồi, căn bản sẽ không tới bước đường như hiện nay.

Chính vì Giang Nghĩa hết lần này tới lần khác phá hỏng, mới hại Thạch Khoan vào tù.

Ông ta căm hận nhìn Giang Nghĩa, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Giang Nghĩa, tôi rốt cuộc nợ cậu cái gì, cậu lại muốn đối đầu với tôi? Tôi biết cậu là người của y quán Nhân Trị, nhưng thù hận của phòng y học của tôi và y quán Nhân Trị của cậu cũng không có sâu như vậy?”

Giang Nghĩa nhún vai: “Ông là tội phạm, tôi ngăn ông phạm tội, bắt ông về quy án, đây không phải là chuyện hiển nhiên sao? Mỗi một công dân tốt đều nên làm như vậy, có vấn đề sao?”

“Hừ!” Thạch Khoan rất tự giác lại rót ly trà, hỏi: “Những điều này không nhắc nữa, dù sao tôi đã bị bắt rồi, sự việc cũng bại lộ rồi, đoán chắc nửa đời sau đều sẽ sống trong tù. Nhưng tôi không hiểu, Giang Nghĩa, cậu dựa vào đâu mà ngồi ở đây? Cậu là đội trưởng hay cục trưởng? Dựa vào đâu ngồi ở vị trí này? Còn cả những cảnh sát đó, tại sao khách sáo với cậu như vậy?”

Thông qua thái độ vừa rồi của cảnh sát đối với Giang Nghĩa, Thạch Khoan đã nhìn ra sơ hở.

Khác với người khác, Thạch Khoan rất thận trọng, cho dù bị bắt, loại thói quen này cũng không thay đổi.

Ông ta tỉ mỉ phát hiện, thái độ của cảnh sát đối đãi với Giang Nghĩa giống như thái độ của cấp dưới đối đãi với cấp trên.

Cho nên ông ta không hiểu.

Giang Nghĩa chỉ là một thương nhân bình thường, nhiều nhất biết chút y thuật, sao lại có thể biết nhiều cảnh sát như vậy? Điều này rất không phù hợp với lẽ thường.

Dựa theo lý mà nói, Giang Nghĩa căn bản không nên xuất hiện ở đây!

Thạch Khoan là muốn chết rõ ràng một chút, ông ta không thể chết trong hồ đồ được.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1480


CHƯƠNG 1480

Giang Nghĩa gật đầu: “Nếu ông đã muốn biết, vậy tôi cũng không cần giấu ông nữa. Thật ra tôi ngoài có hai tầng thân phận là thương nhân và bác sĩ này ra, còn có một tầng thân phận khác.”

Thạch Khoan mỉm cười: “Ổ? Thân phận gì? Cậu là em vợ của Tạ Mạnh Trí?”

Bởi vì Giang Nghĩa bình thường qua lại thân thiết với Tạ Mạnh Trí, cho nên Thạch Khoan mới hỏi như vậy.

Giang Nghĩa lắc đầu: “Không, Tạ Mạnh Trí là thuộc hạ của tôi.”

“Thuộc hạ? Ha ha ha ha.”

Thạch Khoan cười khan vài tiếng, nụ cười này không phải cười mỉa mai, mà cười vì để che đậy sự sợ hãi trong lòng ông ta.

Ông ta rất thông minh, biết Giang Nghĩa đến lúc này tuyệt đối sẽ không nói đùa.

Điều Giang Nghĩa nói là thật, Tạ Mạnh Trí là thuộc hạ của anh, vậy thân phận của Giang Nghĩa ít nhất cũng phải là phó cục trưởng, thậm chí cao hơn.

Nếu ngay từ đầu biết thân phận tôn quý của Giang Nghĩa, Thạch Khoan sẽ không sợ hãi.

Con người sợ là sợ, rõ ràng thân phận của đối phương rất tôn quý, bạn lại không biết sống chết mà chọc vào, nếu thân phận của Giang Nghĩa thật sự rất tôn quý, vậy thì hành vi của Thạch Khoan từ trước đến nay thật sự có thể dùng hai từ ‘ngu xuẩn’ để hình dung.

Nghĩ lại mà sợ, mới là thật sự sợ.

“Giang Nghĩa cậu đừng lập lờ với tôi nữa, cậu nói Tạ Mạnh Trí là thuộc hạ của cậu, vậy cậu là phó cục trưởng hay là cục trưởng?”

“Đều không phải.”

“Vậy cậu là gì”

“Tổng phụ trách của khu Giang Nam.”

Choang, ly trà trong tay Thạch Khoan rơi xuống đất, vỡ thành hai nửa.

Không khí giống như ngưng đọng lại.

Thạch Khoan vừa rồi đã thử các loại huyễn tưởng, từng có rất nhiều suy đoán về thân phận của Giang Nghĩa, nhưng không đoán được Giang Nghĩa vậy mà là tổng phụ trách của khu Giang Nam!

Thật sự là lù đù vác cái lu mà chạy.

Nếu Giang Nghĩa là phó cục trưởng cho dù là tổng cục, cũng còn cái để nói; nhưng bây giờ thân phận của Giang Nghĩa là tổng phụ trách, vậy căn bản không cần nói nữa.

Nghĩ lại hành vi của Thạch Khoan trong khoảng thời gian này, ha ha, có khác gì tìm chết không?

“Tổng phụ trách?”

“Tốt, Giang Nghĩa, cậu thật sự là biết giả bộ!”

“Mẹ kiếp thân phận của cậu đã cao tận trời rồi, còn từ sáng tới tối giả bộ đáng thương ở trước mặt tôi, tôi thật sự là xem thương cậu, xem thường cậu rồi!”

Giang Nghĩa lắc đầu: “Tôi cũng hết cách. Thạch Khoan, hồ ly thông minh như ông, nếu tôi không che giấu thân phận của tôi thì làm sao khiến ông sơ ý, lộ ra đuôi hồ ly chứ?”

Phải.

Nếu ngay từ đầu Thạch Khoan biết thân phận của Giang Nghĩa, vậy thì tuyệt đối sẽ không có hành vi tối nay.

Đối đãi với đối thủ khác nhau, đương nhiên sẽ sử dụng thủ đoạn khác nhau, đây là tác phong làm việc của Thạch Khoan.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1481


CHƯƠNG 1481

Giang Nghĩa đã nghiên cứu Thạch Khoan rất rõ.

Thảm bại.

Thạch Khoan cúi đầu xuống, ông ta hoàn toàn thua Giang Nghĩa.

Bất luận là y thuật, hay là y đức, hoặc là mưu trí, bất luận nhìn từ phương diện nào, Thạch Khoan đều thua triệt để.

Người đàn ông trước mặt có thực lực không ai sánh bằng.

Lần này PK với Giang Nghĩa, Thạch Khoan thua rất triệt để, cả đời này cũng không bò dậy được.

Lúc này, cửa phòng nghỉ được người khác đẩy ra.

Tạ Mạnh Trí xông vào, vội vàng nói với Giang Nghĩa: “Tổng phụ trách, xin lỗi, tôi thất trách, để tên khốn Thạch Khoan đó chạy thoát từ sân bay, tìm kiểu gì cũng không tìm được, xin ngài xử phạt tôi.”

Giang Nghĩa nghe xong thì cười, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, cười mà không nói.

Tạ Mạnh Trí nghi hoặc vừa muốn hỏi vài câu nữa, kết quả quay đầu nhìn, người đàn ông ngồi ở đối diện Giang Nghĩa sao lại quen mắt vậy?

Ha, đó không phải là…

“Thạch Khoan?”

Tạ Mạnh Trí giống như sói đói lâu nhìn thấy con dê béo thì trực tiếp xông tới.

“Mẹ kiếp ông giỏi chạy đấy, tôi xem ông bây giờ còn chạy đi đâu!”

Anh ta giơ tay lấy còng tay ra, chuẩn bị còng Thạch Khoan lại.

Giang Nghĩa ho khẽ một tiếng: “Không cần.”

Tạ Mạnh Trí lúc này mới bình tĩnh lại.

Cũng đúng, nơi này là cục cảnh sát, Thạch Khoan nếu đã đi vào thì không thể chạy mất được, một lão già như này, tùy ý một cảnh sát nào cũng có thể chế ngự.

Hơn nữa Giang Nghĩa cũng ở đây, còn tới lượt Tạ Mạnh Trí ra vẻ sao.

Anh ta cảm nhận được sự thất thố của mình, ngại ngùng gãi đầu, lùi lại mấy bước.

“Tổng phụ trách, Thạch Khoan này sao lại ở đây?”

Giang Nghĩa khoát tay: “Chuyện này sẽ có người báo cho anh, tôi không ở đây nói gì nhiều nữa. Được rồi, tội phạm cũng bắt được rồi, chứng cứ cũng đầy đủ, nơi này đã không có chuyện của tôi nữa. Chuyện tiếp theo, tất cả giao hết cho đội trưởng Tạ rồi.”

Tạ Mạnh Trí lập tức chào: “Tuân lệnh!”

Giang Nghĩa đứng dậy rời đi, vừa đi tới cửa anh lại không nhịn được mà quay đầu nhìn Thạch Khoan.

Có lẽ là do hiếu kỳ, có lẽ là do chức trách, Giang Nghĩa trước khi rời đi không nhịn được mà hỏi thêm một câu: “Đúng rồi, có chuyện tôi vẫn muốn làm rõ. Thạch Khoan, nhân vật lớn ở thủ đô đặt đơn hàng của ông từ trước đến nay là ai?”

Nhân vật lớn này là nguyên tố mấu chốt.

Nếu không phải nhân vật lớn này bị bệnh đặt đơn hàng, Thạch Khoan cũng sẽ không đi tới bước đường này.

Sự việc đến nước này, Thạch Khoan cũng không có cái gì để che giấu nữa.

Ông ta thở dài một hơi, nói: “Vị nhân vật lớn đó là Giang Hàn Phi – chủ tịch của tổng bộ khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc ở thủ đô.”

Đối với Thạch Khoan mà nói, đây là một cái tên rất bình thường.

Ông ta nói cũng nói rồi, không có gì to tác cả.
 
Back
Top Dưới