Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 941


Chương 941

“Quả nhiên đúng như tôi dự liệu, cái thứ rác rưởi 458 đó, chạy chậm như sên mà còn đấu cái quái gì?”

“Chẳng k*ch th*ch gì cả, mọi người về nhà ngủ thôi.”

Tính năng của xe không bằng đối thủ, Phong Điểu còn là tay đua số một thế giới, lại còn là đua nghiêm túc, trong trường hợp, việc giành chiến thắng đúng là điều si tâm vọng tưởng.

Lâm Mông Vân nhìn lên màn hình lớn, trong lòng cực kỳ lo lắng.

Cả hiện trường chỉ có một người không chút nôn nóng, đó chính là Chúc Minh.

Sau khi lĩnh giáo năng lực của Giang Nghĩa, anh ta biết Giang Nghĩa sẽ không bất cẩn như vậy, nãy giờ chỉ là đua đường thẳng, với một chiếc Lamborghini có tính năng mạnh mẽ thì dẫn trước cũng là chuyện đương nhiên thôi.

Đừng nói là Phong Điểu, đổi thành bất kỳ người nào đó đua cũng có thể dẫn trước.

Chúc Minh cũng từng dẫn trước Giang Nghĩa đó, nhưng kết quả cũng thua sặc gạch đó thôi_

Đối với một tay đua, thi đấu không phải là so xe của ai có tính năng mạnh hơn mà là đấu kỹ thuật của ai cao siêu hơn. Mà nơi có thể giúp các tay đua show trình nhất chính là khúc cua!

Khúc cua tới rồi!

Núi Bàn Văn có rất nhiều khúc cua, sau khi lái qua đoạn đường thẳng đầu tiên thì những khúc cua tiếp theo sẽ nhiều tới mức khiến người người phẫn nộ.

Phong Điểu giảm tốc độ, bẻ cua chuẩn như sách giáo khoa.

Dù là thời điểm bẻ cua hay cách chọn đường cua đều chính xác như máy tính phân tích ra, một sai sót nhỏ nhất cũng không có.

Khán giả đều lần lượt giơ ngón cái.

Người có kỹ thuật bẻ cua lợi hại như thế thì chắc chắn là tay đua đứng trên đỉnh giới đua xe, người khác căn bản không thể vượt qua.

“Ferrari thua rồi.”

Nhưng Chúc Minh không nghĩ như thế. Anh ta đang đợi, đợi một động tác cực kỳ đặc trưng đó xuất hiện.

Tới rồi tới rồi, chiếc ferrari đã tới khúc cua rồi.

Không hề giảm tốc.

“Không giảm tốc? Làm loạn à? Hắn ta điên rồi sao?”

“Vì muốn đuổi kịp Phong Điểu mà bấn loạn tinh thần rồi à? Haha.”

“Hắn ta sẽ đâm vào tường núi thôi.”

Chúc Minh cười lạnh, lũ ngu tầm nhìn hạn hẹp này, rất nhanh thôi, bọn họ sẽ được chứng kiến sự lợi hại của Giang Nghĩa.

Quả nhiên.

Chiếc xe không hề đâm vào tường núi như mọi người đã nghĩ, ngược lại còn vẽ một vệt xước dài ngay góc cua, sau đó dùng tốc độ thích hợp nhất để lao ra khỏi góc cua.

Bẻ cua Drifting!

Kỹ thuật sở trường của Giang Nghĩa xuất hiện lần nữa, khán giả đều sốc tới ngây người.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 942


Chương 942

Chúc Minh kích động hô lớn: “Chính là cái này, tôi bị chiêu này đánh bại đấy! Lũ ngu mấy người nhìn rõ chưa hả?”

Anh ta không hề đau lòng, như thể chuyện bị Giang Nghĩa đánh bại là một việc gì đó vinh dự lắm

có thể thấy được Chúc Minh khá rộng lượng.

“Lợi hại nha, dùng vận tốc nhanh nhất để bẻ cua Drifting, đúng là ngoạn mục mà.”

“Đây là chuyện con người có thể làm được sao? Chỉ cần hơi mất khống chế chút thôi thì có thể chết ngay tại chỗ đấy. Đúng là kẻ xem tính mạng như trò đùa mà!”

“Ông thì hiểu cái quái gì, đây là sự to gan của cao thủ.”

“Đúng là to gan thật, dù sao cả đời tôi cũng không dám làm, nghĩ còn không dám nghĩ.”

Bẻ cua với vận tốc nhanh nhất, haha, có điên mới làm.

Sau khi vượt qua khúc cua, khoảng cách giữa hai chiếc xe đã được rút ngắn.

Tiếp đó là khúc cua thứ hai, thứ ba rồi thứ tư, sau mỗi lần cua, khoảng cách giữa họ lại rút ngắn đi một chút. Sau khi vượt qua rất nhiều khúc cua, hai chiếc xe gần như đã ngang hàng.

Không hề có khoảng cách.

Nếu cứ tiếp tục thế này thì có thể Giang Nghĩa sẽ thắng thật.

Lúc này, Chúc Minh bỗng lộ ra một nụ cười nham hiểm, anh ta tự lẩm bẩm: “Được rồi, tới đó thôi. Giang Nghĩa, rất nhanh anh sẽ được biết tại sao đội trưởng của chúng tôi được xưng là tay đua số một thiên hạ.”

“Bộ não anh ấy mạnh như một cái máy tính vậy, bất kể là tuyệt chiêu nào đã thấy qua, anh ấy đều có có thể sao chép lại một cách hoàn mỹ, thậm chí còn hoàn hảo hơn.”

“Giang Nghĩa, con át chủ bài của anh đã không còn nữa rồi!”

Lại một khúc cua nữa.

Giang Nghĩa vẫn như lúc trước, bẻ cua với tốc độ cao cao nhất nhưng khiến anh không ngờ được là chiếc Lamborghini cũng hành động y hệt!

Hai chiếc xe đều bẻ cua hệt nhau.

Dù là thời điểm hay là đường thua, hoặc là cách bẻ cua Drifting, đều y hệt.

Chiêu thức của Giang Nghĩa đã bị Phong Điểu copy hoàn hảo rồi!

Anh lại lần nữa phải đối mặt với thất bại.

Tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều trầm trồ thán phục cảnh tượng này, kỹ thuật mạnh mẽ của Phong Điểu lại xuất hiện nữa rồi.

Trong đám đông, Chúc Minh thở phào nhẹ nhõm như thể mọi thứ đều là chuyện đương nhiên.

Anh ta đã tiếp xúc với Phong Điểu suốt nhiều năm như vậy nên hiểu rõ kỹ thuật của Phong Điểu.

Ban đầu, Phong Điểu thành danh chính là nhờ copy tuyệt chiêu của đối phương. Chỉ cần nhìn qua một lần thì anh ta có thể mô phỏng lại 100%, thậm chí còn hoàn hảo hơn bản gốc.

Vì có kỹ thuật như thế nên dù đối thủ muốn tung ra nhiều tuyệt chiêu mạnh mẽ thế nào cũng đều không thắng nổi anh ta.

Đến cả bẻ cua Drifting tốc độ cao của Giang Nghĩa mà còn bị Phong Điểu sử dụng hoàn hảo như thế sau vài lần quan sát cơ mà, đây chính là thiên phú!

Không hề khoa trường mà nói, trên phương diện đua xe, thiên phú của Phong Điểu còn cao hơn Giang Nghĩa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 943


Chương 943

Người thế này mà còn không số một thiên hạ thì ai mới là số một đâu?

Lâm Mộng Vân đổ mồ hôi thay cho Giang Nghĩa. Vốn tưởng có thể nắm chắc chiến thắng trong lòng bàn tay rồi, ai ngờ sự tình lại biến thành như thế này chứ.

Nếu đến cả Giang Nghĩa mà còn thua thì thật sự không còn ai có thể thắng nổi Phong Điểu cả.

“Giang Nghĩa cố lên.” Lâm Mộng Vân nhìn màn hình lớn và thầm cầu nguyện trong lòng.

Chúc Minh bước tới: “Thôi đi, đừng có ảo tưởng nữa, tuyệt chiêu của Giang Nghĩa đã hết tác dụng rồi, anh ta không thắng được đội trưởng của chúng tôi đâu.”

Tuy không phục nhưng cỏ vẻ đây là một sự thật không thể thay đổi.

Trên núi Bàn Văn, hai chiếc xe giữ một khoảng cách nhất định mà lao như bay. Giang Nghĩa không còn cách nào để thu hẹp khoảng cách dù chỉ một chút.

Một khúc cua, lại một khúc cua, rồi lại một khúc cua.

Hai chiếc xe hành động y hệt nhau, trong cùng một tình huống thì sao có thể vượt lên trước đối phương đây.

Hơn nữa, tính năng của xe Phong Điểu còn mạnh hơn.

Sau khi vượt qua một khúc cua, trên tất cả đoạn đường thẳng, Lamborghini đều kéo dài khoảng cách với ferrari, dần dần, chiếc 458 của Giang Nghĩa đã bị bỏ lại phía xa.

Anh, sắp thua rồi.

Đây là lần đầu tiên Giang Nghĩa để lộ bộ mặt căng thẳng như thế khi đấu với người khác, sức mạnh của Phong Điểu khiến anh cảm nhận được áp lực khổng lồ.

Làm sao đây?

Nhận thua?

Bộ não của Giang Nghĩa nhanh chóng hoạt động. Thi đấu không phải luyện tập, sự khác nhau lớn nhất giữa thi đấu và luyện tập chính là thi đấu có thể phát sinh vô số các nhân tố bất ngờ.

Một tay đua xuất sắc không chỉ có kỹ thuật siêu phàm mà còn phải sở hữu năng lực thích ứng mạnh mẽ.

Không thể cứ cứng nhắc được.

Vèo vèo vèo, sau khi lại băng qua hai khúc cua, mắt Giang Nghĩa sáng lên, tìm ra điểm “khác nhau” đó rồi.

“Có thể thắng hay không đều phụ thuộc vào khúc cua thứ ba.”

Giang Nghĩa thở ra một hơi dài rồi chạy theo chiếc Lamborghini với tốc độ nhanh nhất hòng tăng thêm áp lực cho đối phương và không bị bỏ lại quá xa.

Tuy Phong Điểu rất mạnh nhưng anh ta cũng cảm nhận được áp lực nặng nề.

Giang Nghĩa chính là tay đua đối thủ mạnh nhất mà anh ta từng gặp, vì vậy mỗi lần tung chiêu, anh ta đều phải rất cẩn thận, mỗi lần bẻ cua đều phải kiểm soát thời cơ tốt nhất.

Bộ não của anh ta đã phải hoạt động liên tục tới mức sắp “nổ tung” rồi.

Tin chắc rắng sau khi cuộc đua này kết thúc, Phong Điểu phải nghỉ ngơi một thời gian dài mới có thể hồi phục.

Vèo vèo.

Sau khi vượt qua khúc cua thứ nhất, kỹ thuật bẻ cua Drifting của Giang Nghĩa vẫn xuất sắc như vậy, Phong Điểu cũng thế nhưng não anh ta sắp không theo kịp nữa rồi, sự hoạt động quá tải khiến “CPU” của anh ta sắp “cháy” luôn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 944


Chương 944

May mà quãng đường còn lại cũng không dài lắm, chỉ cần giữ vững thì anh ta nhất định sẽ thắng.

Vèo vèo.

Lại vượt qua khúc cua thứ hai, hành động của hai chiếc xe vẫn y hệt nhau.

Ngay sau đó chính là khúc cua thứ ba mà Giang Nghĩa cho rằng đây là nơi để phân thắng bại.

Khi khán giả còn đang nghĩ mọi việc sẽ giống như lúc trước, hai người sẽ bẻ cua Drifting hệt nhau để vượt qua thôi thì một việc ngoài ý muốn đã xảy ra.

Giang Nghĩa chủ động giảm tốc độ.

“Giảm tốc? Giang Nghĩa đang định làm gì?”

“Hình như cậu ta đang dùng kỹ thuật bẻ cua mà Phong Điểu đã dùng lúc đầu, chọn thời điểm và tuyến đường hoàn hảo, giảm tốc rồi lại tăng tốc.”

Nhưng thực tế đã chứng minh rằng kỹ thuật cua này chỉ mạnh hơn người bình thường chứ không thể thắng nổi cua phiêu di tốc độ cao mà. Giang Nghĩa từ bỏ sở trường của mình rồi đi học sở đoản của đối phương, không phải rất nực cười sao?”

Mọi người đều ngơ ngác không hiểu Giang Nghĩa đang định làm gì.

Từ bỏ cách bẻ cua tốc độ cao mà chọn cách cua chậm hơn, thế là sao?

Chúc Minh cau mày, anh ta không nghĩ Giang Nghĩa là kiểu người hồ đồ đâu, Giang Nghĩa làm như thế nhất định phải có đạo lý gì đó, nhưng rốt cuộc là đạo lý gì?

Đột nhiên, Chúc Minh phản ứng lại, khúc cua này chẳng phải là….

“Sau một đoạn nữa chính là vị trí Dương Tuấn Thiên xảy ra tai nạn! Nếu cứ cua nhanh như thế thì sẽ đâm vào chiếc xe đã thành phế liệu của Dương Tuấn Thiên!!!!”

Lời này khiến mọi người bừng tỉnh.

Lúc này đây, mọi người mới nhớ ra chuyện này.

Sự tình hệt như Chúc Minh đã dự liệu, màn hình lớn chuyển góc, mọi người chỉ nhìn thấy Phong Điểu vẫn dùng cua phiêu di tốc độ cao để băng qua.

Nhưng thứ chắn ngang trước mặt anh ta lại là chiếc xe phế liệu của Dương Tuấn Thiên!

“Không ổn rồi.”

Thấy mình sắp đâm vào chỗ đó, Phong Điểu phản ứng thần tốc, anh ta dùng chân đạp phanh rồi bẻ lái thật mạnh.

Lúc này, chiếc ferrari phía sau lại rất nhẹ nhàng lướt qua.

Giang Nghĩa không hề chọn cách cua tốc độ cao mà lại bẻ cua hệt như sách giáo khoa, chọn tuyến đường bẻ cua chuẩn nhất, hoàn toàn tránh khỏi chiếc xe của Dương Tuấn Thiên.

Khi Phong Điểu phanh gấp, Giang Nghĩa đã sớm gạt cần tăng lên vận tốc nhanh nhất rồi phi như bay vượt lên chiếc Lamborghini bên cạnh.

Đây chính là sự việc ngoài ý muốn!

Đây chính là sự khác nhau giữa thi đấu và luyện tập!

Khi luyện tập, sẽ không bao giờ có một chiếc xe nát chắn giữa đường đua, nhưng trong cuộc đua hôm nay lại xuất hiện tình huống như thế.

Kỹ thuật của Giang Nghĩa có thể không thắng nổi Phong Điểu nhưng anh có thể lợi dụng bất kỳ cách thức nào để chiến thắng đối thủ. Đây chính là sự khác nhau giữa một tay đua thực chiến và một tay đua được huấn luyện.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 945


Chương 945

Mấu chốt nhất là cách của Giang Nghĩa vô cùng quang minh chính đại chứ không hèn hạ như Dương Tuấn Thiên.

Thế trận đã bị đảo ngược!

“Phắc!!!!”

Phong Điểu đánh mạnh tay lái rồi vội vàng đạp ga đuổi theo.

Nhưng đã quá trễ.

Với một sai lầm lớn như vậy trong cuộc đua và đoạn đường còn lại cũng không dài lắm, dù tính năng của Lamborghini có mạnh thế nào cũng không thể đuổi kịp.

Hai mắt Phong Điểu đỏ bừng, anh ta cắn răng dùng tốc độ nhanh nhất để đuổi theo Giang Nghĩa.

Nhưng cuối cùng anh ta chỉ có thể trừng trừng nhìn chiếc ferrari 458 kia cán đích trước. Giang Nghĩa, thắng rồi!

Vèo~~~~~

Chiếc Lamborghini cũng băng qua vạch đích rồi từ từ dừng lại.

Phong Điểu mở cửa bước xuống, vẻ mặt vô cùng thất vọng, trận này anh ta thua ngu quá.

Cả hiện trường đều im phăng phắc.

Khán giả chưa từng chứng kiến tình huống như thế này, Giang Nghĩa thắng đó, nhưng anh ta thắng thật sao.

Chúc Minh là người đầu tiên không phục.

“Không được, trận này không tính, trên đường có chướng ngại vật, đây không phải là một cuộc đua công bằng, nhất định phải đua lại lần nữa.”

Đây cũng là suy nghĩ của phần lớn khán giả.

Nhưng…. Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Phong Điểu lại ngẩng đầu nhìn lên trên sao trời và hét một tiếng thật to để giải toả hết mọi sự bực tức, sau đó anh ta nhìn về phía Giang Nghĩa ở đằng xa, bình tĩnh nói: “Không cần đua nữa, trận này tôi thua rồi.”

Chúc Minh quay đầu nhìn Phong Điểu khó hiểu hỏi: “Đội trưởng, sao có thể là anh thua? Rõ ràng Giang Nghĩa đã dùng thủ đoạn hèn hạ, anh ta thắng không hề quang minh chính đại.”

Phong Điểu lạnh mặt hỏi: “Chiếc xe nát của Dương Tuấn Thiên là do Giang Nghĩa đặt ở đó sao?”

Chúc Minh xấu hổ lắc đầu.

“Vậy thì còn nói gì nữa? Không phải là do Giang Nghĩa sắp xếp thì sao có thể bảo người ta thắng không quang minh chính đại?” Phong Điểu thở dài một hơi: “Tình trạng đường đua của bọn tôi đều như nhau, không có ai hèn hạ hay quang minh hơn ai cả.”

“Giang Nghĩa lợi dụng tình trạng đường đua, còn nghĩ xa hơn cả tôi, anh ta thắng rất vẻ vang.”

“Hơn nữa xe của Giang Nghĩa là một chiếc ferrari 458 có tính năng khá kém. Tôi đã có ưu thế về tính năng xe rồi mà còn thua thì còn muốn viện cớ gì đây?”

Những lời nói thẳng thắn này cũng đủ để nhìn ra tâm tư của Phong Điểu.

Thực ra không phải Chúc Minh không phục, anh ta chỉ cảm thấy tiếc. Nếu dựa theo tình huống bình thường thì người thắng nhất định sẽ là Phong Điểu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 946


Chương 946

Trận này thua hơi oan.

“Đội trưởng….”

“Không cần nói nữa.”

Phong Điểu đi tới trước mặt Giang Nghĩa rồi nhìn thằng vào mắt anh, anh hùng trọng anh hùng.

“Giang Nghĩa, anh quả thật rất mạnh, trận này tôi thua tâm phục khẩu phục.”

Sau đó Phong Điểu nói to với toàn thể khán giả: “Mọi người cũng đã nhìn thấy kết quả rồi đấy, Phong Điểu tôi đã thua Giang Nghĩa của đội Ferrari vậy nên hi vọng mọi người sẽ giữ lời hứa, sau này không công kích đội Ferrari nữa.”

“Đồng thời, từ nay về sau, quyền phát ngôn sẽ được giao cho đội Ferrari!”

Mọi người nhìn nhau, không nói gì về kết quả nữa.

Tuy hơi đáng tiếc nhưng thua là thua.

Hơn nữa, trong cuộc đua, Giang Nghĩa đã thể hiện kỹ thuật và trí tuệ xuất sắc vượt xa người bình thường. Đội Ferrari còn một nhân vật linh hồn như vậy thì trao cho bọn họ quyền phát ngôn cũng không sao.

Lúc này, tất cả tay đua và khán giả đều giành cho Giang Nghĩa những tràng vỗ tay nhiệt liệt nhất.

Những gì mà đội Ferrari đã đánh mất đều được Giang Nghĩa giành lại hết thảy.

Dùng thực lực giành lại!

Lâm Mộng Vân vui mừng khôn xiết, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài, cô ta dẫn đầu vỗ tay kịch liệt.

Đội viên trong đội cũng nể phục trước những kỹ thuật điêu luyện của Giang Nghĩa, tất cả dành những tráng pháo tay chân thành, thế mà lúc trước bọn họ còn cùng Dương Tuấn Thiên đối phó với Giang Nghĩa cơ.

Bọn họ của hiện giờ chỉ biết kính phục chứ không còn suy nghĩ nào khác.

Thực lực vĩnh viễn lớn hơn tâm cơ!

Đêm nay, truyền thuyết về “thần xe” Giang Nghĩa bắt đầu lan truyền khắp Giang Nam.

Sau khi quay lại sân huấn luyện, việc đầu tiên Lâm Mộng Vân làm chính là báo cáo chuyện này lại cho ba cô-Lâm Gia Vinh.

Lâm Gia Vinh đang ở phương xa sau khi nghe chuyện này xong cũng vui mừng khôn xiết.

Đồng thời ghét bỏ tất cả những hành vi ghê tởm của Dương Tuấn Thiên. Ngay lập tức, ông ta cách chức Dương Tuấn Thiên khỏi vị trí đội trưởng và giao lại cái ghế này cho Giang Nghĩa.

Nhưng kết quả, Giang Nghĩa lại từ chối.

Anh còn rất nhiều việc quan trọng cần làm, không thể cứ ở mãi trong đội được.

Vậy nên Lâm Gia Vinh tạm thời giao cho Điền Kê chức vụ đội trưởng. Hợp đồng của Giang Nghĩa vẫn còn đó, dù Giang Nghĩa không tới đội thì mỗi tháng vẫn nhận được một khoản lương hậu hĩnh.

Đương nhiên là đội Ferrari lúc nào cũng hoan nghênh Giang Nghĩa quay về.

Đây chính là sự khen ngợi lớn nhất dành cho một anh hùng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 947


Chương 947

Cùng lúc này, trong phòng chủ tịch công ty bất động sản Vinh Quang, một âm mưu đang được thực hiện.

Chủ tịch Chu Duẫn Cường vừa hút xì gà vừa hỏi: “Khải Văn, việc tôi bảo cậu điều tra đã làm tới đâu rồi.”

Sắc mặt của luật sư cố vấn Diêm Khải Văn vô cùng tệ: “Tên Giang Nghĩa đó nói mình là nhân viên của công ty khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng nhưng tôi đã sai người điều tra, không hề tìm thấy người này. Tôi nghi ngờ hắn ta đã nói dối.”

Chu Duẫn Cường cau mày: “Thằng chó này đã làm hỏng kế hoạch của tôi, khiến Dương Quân Như chạy thoát khỏi lòng bàn tay tôi, tôi không thể cứ thế mà cho qua được.”

Diêm Khải Văn cười đáp: “Đó là điều tất nhiên. Chủ tịch Chu, tôi nói cho ông một bí mật, vợ của Giang Nghĩa là bạn học của Dương Quân Như và còn xinh đẹp hơn Dương Quân Như nữa?”

“Có chuyện này sao?” Hai mắt của Chu Duẫn Cường lập tức sáng lên: “Còn có con đàn bà nào xinh đẹp hơn Dương Quân Như sao?”

“Đương nhiên rồi, tôi đã từng gặp cô ta, đẹp tới mức chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, đẹp hơn Dương Quân Như cả chục cả trăm lần.”

“Nói quá rồi đó.”

“Không, không hề nói quá đâu ạ.”

Càng nghe ông ta càng thích, cả người tựa vào phía sao và không ngừng nuốt nước miếng.

Sở thích lớn nhất của ông ta là phụ nữ, ngoài ra không còn sở thích nào khác. Một Dương Quân Như đã đủ khiến ông ta nhớ da nhớ diết rồi, bây giờ còn xuất hiện cả một con đàn bà còn xinh đẹp hơn Dương Quân Như, hehe, nghĩ thôi đã thèm rồi.

Diêm Khải Văn biết rõ tính khí của Chu Duẫn Cường, anh ta cố tình nói ra chuyện này để khơi gợi d*c v*ng trong người ông ta.

Lần trước trong nhà Dương Quân Như, Diêm Khải Văn đã bị Giang Nghĩa nhấn đầu vào bồn cầu uống một đống nước bồn cầu, sống mũi cũng gãy nốt. Anh ta vẫn nhớ mãi những mỗi thù này.

Thà đắc tội quân tử còn hơn đắc tội tiểu nhân, Diêm Khải Văn chính là loại tiểu nhân như thế, lúc nào cũng ghi thù chuốc oán trong lòng.

Anh ta đấu không lại Giang Nghĩa thì dùng Chu Duẫn Cường để đối phó với Giang Nghĩa thôi.

Hiển nhiên chiêu này rất có tác dụng.

Chu Duẫn Cường hỏi tiếp: “Nhưng hiện giờ chúng ta còn chưa tra được lai lịch của tên Giang Nghĩa này, vợ hắn có đẹp cỡ nào thì tôi cũng không giành được.”

Diêm Khải Văn đáp lời: “Tuy tôi vẫn chưa điều tra được Giang Nghĩa nhưng đã điều tra được thân phận của tổng giám đốc công ty khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng. Đó là một lão già tên là Trình Hải. Làm giám đốc thì phải nắm được toàn bộ công ty,tôi tin rằng chỉ cần tra hỏi ông ta thì nhất định có thể tìm được thân phận của Giang Nghĩa.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 948


Chương 948

“Có lý, nhưng nếu tên Giang Nghĩa đó không phải là người của Tẩm Mộng mà chỉ nói bừa thì sao?”

“Cũng có khả năng nhưng chỉ cần tra hỏi Trình Hải thì chúng ta sẽ biết là thật hay giả ngay thôi.”

“Được, cậu cứ làm thế đi.”

“Vâng,”

Diêm Khải Văn xoay người rời đi, còn dẫn theo vài tên vai u bắp thịt. Mục tiêu chính là Trình Hải!

…….

Tại toà nhà văn phòng của công ty khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.

Tổng giám đốc Trình Hải làm việc tới khuya, sau khi hoàn thành xong toàn bộ công việc, ông ta một mình xuống lầu rồi lái chiếc xe cũ rời đi.

Lái được một lúc thì ông ta dừng xe lại, cảm thấy vô cùng tức ngực, ông vội lấy khăn tay ra ho khan.

Sau một trận ho dữ dội, trên chiếc khăn tay là một vũng máu.

“Bệnh của mình càng lúc càng nghiêm trọng rồi.”

“Mình không còn nhiều thời gian nữa, phải nhanh chóng giải quyết công việc xong xuôi rồi để Cậu cả tiếp quản mới được.”

Ông ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ, tự lẩm bẩm: “Ông chủ, Cậu hai, mọi người có đang nhìn tôi không? Sắp rồi, tôi sắp xuống dưới tìm mọi người rồi.”

“Cuối cùng chúng ta cũng có thể đoàn tụ.”

“Bây giờ đi thì tôi cũng yên tâm; Cậu cả không còn là đứa trẻ cô độc như lúc trước nữa, cậu ấy có bạn bè, có người mình yêu, còn có cả một gia đình mới.”

“Ông chủ, tôi cũng được tính là không phụ lòng tin của mọi người nhỉ?”

“Khụ khụ khụ khụ~~~~”

Khi đang ho khan, cách đó không xa, một ánh đèn bỗng chiếu tới. Hai chiếc xe tải màu trắng dừng lại trước xe Trình Hải.

Cửa xe mở ra, 7-8 người đàn ông bước xuống.

Đi đầu là một người mặc vest mang giày da vô cùng lịch sự.

“Ông là tổng giám đốc của công ty khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng nhỉ?”

“Xin tự giới thiệu một chút, tôi là Diêm Khải Văn, là cố vấn pháp luật của công ty bất động sản Vinh Quang.”

“Tôi tìm ông là vì muốn hỏi về một người.”

“Giang Nghĩa!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 949


CHƯƠNG 949

Diêm Khải Văn của bất động sản Vinh Quang?

Lông mày Trình Hải nhíu chặt lại, ông ta không hề nhớ có qua lại gì với bất động sản Vinh Quang, hơn nữa nhìn điệu bộ của đối phương, không giống đến để nói chuyện hẳn hoi.

Sợ là còn có ẩn tình khác.

Rất có khả năng là đến gây phiền phức cho Giang Nghĩa!

Vừa nghĩ đến đây, tính cảnh giác của Trình Hải tăng lên, khàn giọng nói: “Giang Nghĩa? Tôi không biết người này, có phải các anh tìm nhầm người không?”

“Không quen?”

Diêm Khải Văn là một người thông minh như vậy, chỉ cần một ánh mắt đã nhìn ra Trình Hải đang nói dối.

Dù sao Trình Hải cũng là người hiền lành, trung thực, không phải là kiểu người biết nói dối, vừa nói dối đã bất giác lộ ra sơ hở, muốn không bị phát hiện cũng có chút khó.

Diêm Khải Văn cười.

“Giám đốc Trình, Giang Nghĩa chỉ là nhân viên của công ty ông, hà cớ gì phải bảo vệ anh ta như vậy?”

“Nói cho tôi biết tin tức của anh ta, chuyện còn lại không liên quan gì đến anh.”

“Bất động sản Vinh Quang, không phải rất muốn đối đầu với khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.”

Trinh Hải tức giận nói: “Tôi nói tôi không biết thì là không biết, các người tránh ra!”

Thấy Trình Hải muốn rời đi, Diêm Khải Văn vẫy tay, bốn năm người đàn ông vạm vỡ bao vây lấy ông ta, hoàn toàn không có ông ta cơ hội chạy thoát.

“Các người….”

Trình Hải móc điện thoại ra muốn báo cảnh sát, bị một người đàn ông hất ra.

“Các người muốn giết người sao?”

Diêm Khải Văn nhún vai: “Giám đốc Trình, chỉ cần ông tiết lộ một chút tin tức của Giang Nghĩa mà thôi, có gì không được? Chỉ cần ông nói ra, chúng tôi đảm bảo sẽ không làm khó ông.”

Càng như vậy, Trình Hải càng không thể nói.

“Si tâm vọng tưởng!”

Trình Hiệp vốn đang có bệnh, bây giờ lại cấp hỏa công tâm, đột nhiên cảm thấy choáng váng, ho dữ dội.

Ông ta ho rất dữ dội, có máu từ trong cổ họng ho ra.

Mấy tên đàn ông cường tráng cứ đứng nhìn như vậy, không có bất kỳ ý tứ gì là muốn giúp đỡ.

Diêm Khải Văn đi đến nói: “Giám đốc Trình, hình như ông bị bệnh khá nặng? Đừng cố gắng chống đỡ. Nói cho tôi biết tin tức về Giang Nghĩa, chúng tôi còn có thể đưa ông đến bệnh viện, thế nào?”

“Si, si tâm vọng tưởng!”

Trình Hải ho ngày càng dữ dội, dùng bàn tay đang run rẩy móc ra một lọ thuốc từ trong áo, đang chuẩn bị uống, thì bị Diêm Khải Văn hất đi.

Thuốc, rơi đầy đất.

Trình Hải lo lắng, đó là thuốc cứu mạng của ông ta!

Ông ta vừa ho ra máu, vừa ngồi xổm xuống nhặt thuốc, kết quả vừa không chú ý đã ngã xuống đất, chật vật bò về phía những viên thuốc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 950


CHƯƠNG 950

“Chậc, chậc, chậc, lão già, ông đúng là đồ bướng bỉnh.”

Diêm Khải Văn bước đến hai bước, đá lọ thuốc đi, để cho Trình Hải không với đến được.

“Ông ngay cả bản thân mình còn không bảo vệ được còn quan tâm đến Giang Nghĩa làm gì?”

“Nói cho tôi biết tin tức của Giang Nghĩa, tôi sẽ đưa ông đến bệnh viện.”

“Nếu không, tôi thấy ông không chống đỡ qua được đêm nay đâu.”

Trình Hải ho dữ dội, gắng gượng nói ra mấy chữ: “Cho dù chết, tôi cũng sẽ không bán đứng Cậu cả!”

Cậu cả?

Diêm Khải Văn bắt được một tin tức có thể có ích.

Anh ta cùng với mấy người đàn ông vạm vỡ bao vây Trình Hải, nhìn ông ta bò về phía lọ thuốc, từng chút, chậm rãi bò.

Có người móc điện thoại ra quay video.

Bọn họ giống như đang xem kịch, đang xem sự vùng vẫy cuối cùng của Trình Hải.

Gió đêm rất lạnh đang thổi.

Sau khi vùng vẫy đến cuối cùng, cơ thể Trình Hải bất định, khóe miệng đã ho ra máu, chảy xuống đất.

“Này, lão già, đừng giả chết.”

Diêm Khải Văn dùng chân đạp lên người Trình Hải: “Ông giả chết cũng không có tác dụng đâu, từ đầu đến cuối chúng tôi đều không động vào ông, cho dù ông chết, cũng không phải là chúng tôi ra tay, không liên quan gì đến tôi.”

Thấy Trình Hải vẫn không động đậy, Diêm Khải Văn liếc mắt ra hiệu cho người đi cùng.

Lập tức có một tên thuộc hạ đi kiểm tra hơi thở, cảm nhận nhịp tim.

“Chết rồi.”

Hai từ đơn giản, lại nói rõ kết cục của một mạng người.

Một ông lão cúc cung tận tụy cuối cùng cũng không qua được cái lạnh của gió đêm.

Diêm Khải Văn cau mày: “Lão già này rốt cuộc có quan hệ gì với Giang Nghĩa? Thà chết cũng không có định lộ ra một chút thông tin của Giang Nghĩa. Chỉ là một nhân viên bình thường mà thôi, có cần phải như vậy không?”

Quay đầu lại, anh ta nhìn điện thoại của Trình Hải bị hất đi ở cách đó không xa.

Mắt Diêm Khải Văn sáng lên, đi đến nhặt điện thoại lên, sau khi mở ra phát hiện không có bất kỳ mật khẩu, vân tay gì đó, có lẽ là người già ngại phiền phức nên không cài đặt.

Anh ta trực tiếp mở danh bạ điện thoại.

Mặc dù trong danh bạ không có cái tên ‘Giang Nghĩa’, nhưng lại có một ghi chú: Cậu cả.

“Cậu cả?”

“Haha, Giang Nghĩa, có thể xem như tôi đã tìm được anh rồi!”

Diêm Khải Văn cười, ghi chép lại tất cả thông tin của Giang Nghĩa, sau đó nói với thuộc hạ: “Để mắt đến thi thể của Trình Hải.”

“Hả? Người đã chết rồi, còn có tác dụng gì?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 951


CHƯƠNG 951

“Nếu như tôi đoán không nhầm, Giang Nghĩa nhất định có quan hệ thân thiết với Trình Hải. Trình Hải chết rồi, chắc chắc Giang Nghĩa sẽ xuất hiện. Các người theo dõi sát sao thi thể, ôm cây đợi thỏ, tôi tin nhất định có thể tìm thấy Giang Nghĩa!”

“Vậy có người động vào thi thể thì phải làm sao?”

“Mặc kệ, các người chỉ cần đi theo thi thể, cho dù là ai di chuyển, các người chỉ cần theo dõi sát sao, không cần đánh rắn động cỏ.”

“Được.”

Giao việc xong, Diêm Khải Văn ném điện thoại lên đất, cười vui vẻ haha nói: “Giang Nghĩa à Giang Nghĩa, anh dám đánh gãy mũi của tôi, tôi phải khiến anh sống không bằng chết!”

“Cái chết của Trình Hải chỉ là bắt đầu.”

“Về sau La Phong, Dương Quân Như cũng sẽ sống không bằng chết, còn có người vợ xinh đẹp như hoa của anh, tôi cũng phải khiến cô ta bị hàng ngàn người luân phiên nhau chơi!”

“Giang Nghĩa, tôi phải để cho anh biết được, đắc tội với ai cũng không thể đắc tội với Diêm Khải Văn tôi!”

…..

Gió lạnh như dao, xoẹt qua mặt.

Lúc Giang Nghĩa trở về nhà đã là 1h sáng, mặc dù thắng cuộc thi kết hợp, nhưng không biết tại sao, luôn cảm thấy trong lòng nặng trĩu, không thoải mái.

Đặc biệt là lúc nãy, đột nhiên cảm thấy trái tim đập nhanh hơn, giống như đã xảy ra chuyện lớn.

Cảm giác này rất không tốt.

Nhớ lúc em trai Giang Châu qua đời, Giang Nghĩa cũng có tâm trạng bất an này.

Cốc cốc cốc, gõ cửa.

Đinh Thu Huyền mở cửa để anh đi vào: “Trận đấu hôm nay thuận lợi chứ?”

“Thuận lợi, lấy được vị trí đầu tiên. Hợp đồng cũng vì vậy mà được gia hạn, sau này anh không cần đi đến đội xe nữa, nhưng vẫn có thể tiếp tục nhận lương.”

“Rất tốt, sau này thu nhập của anh còn cao hơn em.”

Hai vợ chồng đang trò chuyện vui vẻ, thì điện thoại của Giang Nghĩa vang lên.

Là Tôn Tại Ngôn gọi đến.

“Ừ?”

Muộn như vậy rồi, Tôn Tại Ngôn gọi điện đến làm gì?

Giang Nghĩa nhận điện thoại, thuận miệng hỏi: “Sao vậy? Muộn vậy còn gọi điện thoại cho tôi.”

“Lão đại, xảy ra chuyện rồi.”

“Cái gì.”

Đầu bên kia điện thoại im lặng rất lâu, chỉ là không nói, một người thông minh, quyết đoán như Tôn Tại Ngôn, ngập ngừng ấp úng không nói ra được.

Giang Nghĩa nhạy bén cảm nhận được nhất định đã xảy ra chuyện lớn, nếu không Tôn Tại Ngôn không thể có phản ứng như thế này.

“Rốt cuộc là làm sao?” Giang Nghĩa lại hỏi.

“Lão đại, anh phải chuẩn bị tinh thần.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 952


CHƯƠNG 952

“Ừ.”

“Trình Hải, giám đốc Trình ông ấy…qua đời rồi.”

Đêm nay, vô cùng lạnh.

Giang Nghĩa trầm mặc, không hỏi thêm một câu nào nữa, với tính cách của Tôn Tại Ngôn, nếu không chắc chắn 100%, Tôn Tại Ngôn không thể nói với anh tin tức này.

Đã nói, chắc chắn là thật.

Nên không cần hỏi nhiều.

Tu la chiến thần, người đàn ông làm bằng sắt, giây phút này mắt lại đỏ lên, mũi cay cay, đá kích mất đi người thân một lần nữa đè ép khiến anh không thể thở được.

“Lão đại? Lão đại, anh không sao chứ?”

“Chú Trình, bây giờ đang ở đâu?”

“Bệnh viện số một thành phố.”

Lạch cạch, cúp điện thoại, Giang Nghĩa ngẩng đầu lên, để nước mắt không rơi xuống.

Thực ra anh cũng đã nhìn ra cơ thể của Trình Hải có vấn đề, không sống được lâu nữa, là một bác sĩ, đương nhiên anh biết tình hình bây giờ của Trình Hải.

Cho dù là Giang Nghĩa cũng lực bất tòng tâm.

Biết cái chết sớm muộn gì cũng đến, nhưng một ngày nó thật sự đến, vẫn khó có thể chấp nhận.

“Chồng ơi…”

Đinh Thu Huyền ôm lấy Giang Nghĩa.

Đã vô số lần, Đinh Thu Huyền tìm sự an ủi trong lòng Giang Nghĩa, đây là lần đầu tiên, cô mang đến sự ấm áp cho Giang Nghĩa.

Đối với Giang Nghĩa mà nói, Trình Hải thân thiết giống như ông nội.

Cái chết của Trình Hải, nhất định sẽ tạo thành một vết thương khó có thể lành được với Giang Nghĩa, vết thương cả đời này.

“Anh đi đến bệnh viện.”

“Chú ý an toàn.”

Giang Nghĩa rời khỏi nhà, vội vàng lái xe đi đến bệnh viện nhân dân số một của thành phố, sau khi đến, dưới sự hướng dẫn của Tôn Tại Ngôn, đi đến phòng bệnh của Trình Hải.

Lúc này, Trình Hải vô cùng yên tĩnh nằm trên giường bệnh, bất động, giống như đang ngủ.

Chỉ là ai cũng biết, lần này ngủ, sẽ vĩnh viễn không thể tỉnh lại.

Bên giường, Trình Đan Đình đã khóc đến nỗi người đẫm nước mắt.

Cô ta là một người phụ nữ mạnh mẽ, rất ít khi thể hiện sự ‘yếu đuối’ trước mặt người khác như thế này, lúc mất đi người thân, dù là một người phụ nữ mạnh mẽ như thế nào, cũng không khống chế được cảm xúc.

Khóc là cách tốt nhất để phát tiết.

Giang Nghĩa đi đến bên giường, nhìn dáng vẻ ‘đang ngủ’ của Trình Hiệp, muốn nói gì đó, nhưng làm thế nào cũng không thể lên tiếng được.

Cuối cùng, anh chỉ có thể đặt tay lên lưng Trình Đan Đình.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 953


CHƯƠNG 953

Người cũng đã mất, còn có thể làm gì?

Có bác sĩ nói: “Ông Trình đang ở giai đoạn cuối của bệnh ung thư gan, bởi vì không kịp thời dùng thuốc, cộng thêm bị lạnh, cấp hỏa công tâm, rất nhiều nguyên nhân dẫn đến đột ngột qua đời.”

Giang Nghĩa cau mày: “Tại sao không kịp thời dùng thuốc?”

Tôn Tại Ngôn đi đến nói: “Theo nhân chứng miêu tả, chú Trình chết trên đường khi đang lái xe, cách khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng không xa. Thuốc, điện thoại của chú ấy đều rơi ra ngoài.”

“Theo suy đoán, có lẽ là chú Trình đột nhiên phát bệnh, xuống xe uống thuốc, kết quả đột nhiên ngã xuống nên mới dẫn đến tử vong.”

“Đã điều tra hiện trường, không có bất kỳ dấu vết xô xát nào, trên người chú Trình cũng không có bất kỳ vết thương bên ngoài nào, nên có lẽ không phải do người khác hại, chỉ là sự cố ngoài ý muốn.”

Giang Nghĩa vận khí.

Nói là ngoài ý muốn, thực tế cũng không phải là ngoài ý muốn, nếu như Giang Nghĩa cẩn thận hơn một chút, lúc nào cũng sắp xếp người ở bên cạnh chú Trình, có lẽ sự cố ngoài ý muốn tối hôm nay sẽ không xảy ra.

Nhưng chuyện cũng đã xảy ra rồi, nói nhiều cũng không có tác dụng gì.

Chỉ có thở dài.

Lúc này, trong phòng làm việc của bất động sản Vinh Quang.

Diêm Khải Văn nói cho chủ tịch Chu Duẫn Cường chuyện vừa mới xảy ra, những khiến Chu Duẫn Cường vô cùng vui vẻ.

“Khải Văn à, chuyện này cậu làm rất tốt, thằng khốn Giang Nghĩa dám làm hỏng chuyện tốt của tôi, tôi phải khiến cậu ta đau khổ vô cùng!”

Đang nói chuyện, một tên thuộc hạ vội vàng đi vào, lên tiếng nói: “Chủ tịch Chu, anh Diêm, chúng tôi đã phát hiện ra tung tích của Giang Nghĩa. Giống như anh Diêm dự đoán, sau khi Giang Nghĩa nghe thấy Trình Hải đã chết, lập tức đi xem, bị chúng tôi tóm được! Bây giờ anh ta đang ở bệnh viện nhân dân số một thành phố, xin hỏi chủ tịch Chu, anh Diêm, tiếp theo phải làm sao?”

Chu Duẫn Cường lạnh lùng hừ một tiếng: “Cử người qua, giải quyết tên khốn nạn kia!”

“Vâng!”

Tên thuộc hạ chuẩn bị rời đi, Diêm Khải Văn vội vàng ngăn lại.

“Này này này, đợi đã.”

Chu Duẫn Cường nhìn anh ta: “Sao vậy, cậu còn có ý kiến?”

Diêm Khải Văn vui vẻ nói: “Chủ tịch, ông làm như vậy thật sự quá dễ dàng cho tên khốn kia rồi. Trước tiên chúng ta không cần vội ra tay, mà tiếp tục quan sát Giang Nghĩa, tìm ra người nhà, thân thích, bạn bè, bạn học của anh ta, chỉ cần là người thân thiết với anh ta đều phải tìm ra.”

“Sau đó, đối phó với từng người bọn họ!”

“Người phụ nữ xinh đẹp, thì để lại cho chủ tịch Chu hưởng thụ, ‘những thứ rác rưởi; khác thì xử lý, để Giang Nghĩa biết kết cục của việc đắc tội với bất động sản Vinh Quang chúng ta!”

Chu Duẫn Cường rất hài lòng.

Ý tưởng này quả thật rất hay, không chỉ có thể khiến Giang Nghĩa chịu càng nhiều tổn thương, còn có thể thỏa mãn h*m m**n của mình ở mức độ cao nhất, một mũi tên trúng hai đích.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 954


CHƯƠNG 954

“Tuyệt, rất tuyệt.” Chu Duẫn Cường nói: “Cứ làm theo cách mà Diêm Khải Văn nói, ngoài ra, đặc biệt chú ý đến vợ của Giang Nghĩa, tôi đã nóng lòng muốn có được!”

Diêm Khải Văn lại lấy ra một chiếc thẻ nhớ: “Cuối cùng, sắp xếp người đưa chiếc thẻ nhớ này cho Giang Nghĩa, phải để anh ta xem được nội dung bên trong.”

“Vâng!!!”

Tên thuộc hạ kia, quay người rời đi, tiếp tục đi theo dõi Giang Nghĩa.

Chu Duẫn Cường tò mò hỏi: “Bên trong thẻ nhớ là gì?”

Diêm Khải Văn cởi nút thắt: “Là nội dung khiến Giang Nghĩa sống không bằng chết!”

….

Bệnh viện nhân dân số một thành phố.

Giang Nghĩa và Trình Đan Đình ngồi trên ghế sắt bên ngoài bệnh viện, cảm xúc của hai người đều rất sa sút.

Tôn Tại Ngôn dẫn theo người khác vừa trông chừng thi thể của Trình Hải, vừa chuẩn bị khăn ấm và những thứ khác cho Giang Nghĩa và Trình Đan Đình.

Tất cả được trông có vẻ làm rất tuần tự.

Đột nhiên, một người đàn ông luộm thuộm đi đến, đi thẳng đến chỗ Giang Nghĩa.

Tôn Tại Ngôn ngăn lại: “Anh muốn làm gì?”

Người đàn ông luộm thộm nói: “Lúc nãy có người cho tôi 150 nghìn, bảo tôi đưa chiếc thẻ nhớ này cho một người đàn ông tên ‘Giang Nghĩa’, bảo anh ta nhất định phải xem nội dung ở bên trong, nói vô cùng quan trọng, sau khi xem xong sẽ kích động đến mức cả đêm không ngủ được.”

“Cái gì?”

Tôn Tại Ngôn nhận lấy chiếc thẻ nhớ, lại nhìn người đàn ông luộm thuộm, không biết trong hồ lô bán thuốc gì.

Giang Nghĩa cũng nghe thấy đoạn đối thoại này, anh lên tiếng nói: “Cầm qua đây, đưa tôi xem.”

Giang Nghĩa nghi hoặc, nội dung thế nào sẽ khiến anh sau khi xem kích động đến mức cả buổi tối không ngủ được?

Đối phương không dám tự mình đến, nhờ người đến, chứng tỏ bên trong chiếc thẻ nhớ này có thể có càn khôn.

Đuổi người đàn ông luộm thuộm đi, Tôn Tại Ngôn lấy một chiếc điện thoại Androi từ chỗ thuộc hạ, cắm thẻ nhớ vào, sau đó đưa điện thoại cho Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa cũng không nghĩ nhiều, lập tức tìm thấy nội dung bên trong thẻ nhớ từ trong chiếc điện thoại.

Thực ra chỉ có một tệp video ở định dạng rmvb, tên của tệp văn kiện: Không thể cầu cứu được.

Dưới sự nghi hoặc, Giang Nghĩa ấn vào video này.

Trong hơn một phút tiếp theo, chắc chắn là hơn một phút đen tốt nhất trong cuộc đời này của Giang Nghĩa, trong video không phải là cái khác, chính là cảnh tượng Trình Hải vùng vẫy trước khi chết mà Diêm Khải Văn và người khác quay lại!

Xem video.

Máu của Giang Nghĩa, lạnh đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 955


CHƯƠNG 955

Lúc này, trong lòng Giang Nghĩa đã bị sự tức giận và bi thương, chưa từng có giây phút nào, anh có ý muốn giết người như bây giờ!

“Sao vậy?”

Trình Đan Đình lau nước mắt, cũng muốn xem video, nhưng lại bị Giang Nghĩa ngăn lại.

“Không có gì, trò đùa dai của một người bạn mà thôi, đến không đúng lúc.” Giang Nghĩa tiện tay tắt điện thoại, không để lộ ra dấu vết gì.

Loại bi thương này để một mình anh chịu đựng là đủ rồi.

Nếu như Trình Đan Đình nhìn thấy video này, biết ông nội của mình không phải chết ngoài ý muốn, mà là bị người ta hãm hại, không biết cô sẽ thương tâm, tuyệt vọng đến mức nào.

Thậm chí, có khả năng còn làm ra chuyện sai lầm mà khó có thể tưởng tượng được.

Bi thương, đau đớn để một mình Giang Nghĩa chịu đựng.

Trách nhiệm, cũng để một mình anh chịu.

Lúc này, Tôn Tại Ngôn đi đến bên cạnh Giang Nghĩa, nhỏ giọng nói: “Lão đại, phát hiện có người âm thầm theo dõi chúng ta, nghi ngờ chính là những người kia đưa chiếc thẻ nhớ này đến.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Tìm ra mỗi người đang theo dõi, bắt tất cả lại, không bỏ qua cho bất kỳ ai.”

“Hiểu.”

Tôn Tại Ngôn lặng lẽ rời đi, bảo thuộc hạ bắt những người đang theo dõi kia lại.

“Đan Đình, cô đi nghỉ ngơi trước đi, tôi còn có chút chuyện phải làm, rời đi trước.” Giang Nghĩa đứng dậy nói.

“Được, anh đi làm việc đi.”

Giang Nghĩa dẫn theo Tôn Tại Ngôn rời khỏi bệnh viện, lúc này trong mắt anh ngập tràn ngọn lửa tức giận.

Ép Giang Nghĩa đến mức này, Chu Duẫn Cường, Diêm Khải Văn, bọn họ muốn sống đã là chuyện không có khả năng!

Cuối cùng bọn họ cũng sẽ hiểu, cái gì gọi là tuyệt vọng.

….

Ngày hôm sau.

Hôm nay là sinh nhật 72 tuổi của mẹ Chu Duẫn Cường bà Lưu.

Vốn dĩ tâm trạng đã khá tốt, Chu Duẫn Cương đặt một trăm bàn tại nhà hàng Khai Thuận, mời tất cả nhân viên của bất động sản Vinh Quang ăn cơm.

Thứ nhất, đúng là để chúc mừng mẹ, thứ hai là chúc mừng đã xử lý được kẻ thù.

Khách sạn Khai Thuận hôm nay, từ xa có thể nhìn thấy cánh cửa cầu vòng to, ánh đèn chiếu khắp nơi, vô cùng náo nhiệt.

Đó thật sự là chiêng trống vang khắp nơi, pháo nổ, cờ đỏ phấp phới, núi người, biển người!

Từng chiếc xe xa hoa đỗ thành mấy hàng.

Bạn bè làm ăn của Chu Duẫn Cường đều đến tham dự, một nhân vật lớn như thế này, không thiếu người nịnh bợ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 956


CHƯƠNG 956

Nịnh bợ thì phải tặng quà.

Cái gì mà phỉ thúy, cái gì mà mã não, rất nhiều thứ giống, từng chiếc từng chiếc, từng sợi từng sợi đều xếp đầy trên một chiếc bàn!

Có thể dùng ‘núi vàng núi bạc’ để hình dung.

Chỉ nhận quà đã không biết nhận bao nhiêu tiền.

Đương nhiên, mọi người đều biết Chu Duẫn Cường háo sắc, nên cũng có người thuận theo sở thích, đưa theo những cô gái xinh đẹp đến để nịnh hót, chính là để nịnh bợ Chu Duẫn Cường.

Nhất thời, Chu Duẫn Cường vô cùng nổi bật, trở thành nhân vật tâm điểm.

Tiệc rượu bắt đầu.

Chu Duẫn Cường cầm một ly rượu lên, lớn tiếng nói: “Hôm nay là sinh nhật 72 tuổi của người mẹ thân yêu của tôi, cảm ơn mọi người có thể trong lúc trăm công nghìn việc rút chút thời gian đến tham dự, ở đây, Chu Duẫn Cường tôi không có gì để cảm ơn, chỉ có thể dùng ly rượu này để cảm ơn!”

Ông ta ngẩng đầu lên, uống cạn.

“Được!”

Mọi người lần lượt vỗ tay.

Diêm Khải Văn đứng lên, dẫn đầu nói: “Chúng tôi đều là chủ tịch Chu đề bạt, không có chủ tịch Chu thì cũng không có chúng tôi. Ở đây, tôi chúc chủ tịch Chu sống lâu trăm tuổi.”

“Cũng chúc bà Lưu phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn!”

“Ly rượu này, là tôi dùng để chúc phúc chủ tịch Chu và bà Lưu.”

Nói xong, Diêm Khải Văn cũng một hơi uống cạn.

Mọi người cũng lần lượt làm theo, nhất thời, trong bữa tiệc sinh nhật tràn đầy tiếng cười, trên mặt mọi người đều lộ ra nụ cười rạng rỡ, bữa cơm này ăn rất vui vẻ.

Ngay lúc yên bình, bỗng nhiên, có người bẩm báo la lớn: “Chủ tịch Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng —— Giang Nghĩa đến đây chúc thọ!”

Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng?

Giang Nghĩa?

Vẻ mặt Chu Duẫn Cường chớp mắt xệ xuống, Diêm Khải Văn c*̃ng rất khó coi.

Người khác không biết, bọn họ còn có thể không biết?

Giang Nghĩa đến, nhất định là vì báo thù mà đến, thời gian khác cũng không nói gì, hết lần này tới lần khác hôm nay là ngày vui của Bà cụ Lưu, làm náo động vào hôm nay, coi như Chu Duẫn Cường có thể thắng, tình hình cũng sẽ rất xấu hổ.

Đồng thời càng khiến cho Chu Duẫn Cường kinh ngạc chính là, Giang Nghĩa lại là chủ tịch khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng!

Ai cũng biết chủ tịch khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng rất khiếm tốn, đều là do tổng giám đốc Trình Hải phụ trách hết thảy.

“Khó trách điều tra đến điều tra đi, chính là điều tra không ra chức vị của Giang Nghĩa ở khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.”

“Hóa ra cậu ta không phải viên chức nhỏ, mà là chủ tịch.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 957


CHƯƠNG 957

Thực lực Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng rõ như ban ngày, nhưng Chu Duẫn Cường không sợ, ông ta làm bất động sản, không bao giờ thiếu tiền.

Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng có tiền, Bất động sản Vinh Quang ông ta c*̃ng có tiền!

Ngoại trừ Chu Duẫn Cường và Diêm Khải Văn, những người khác đều thấy hơi ngoài ý muốn, thực sự không nghĩ ra Giang Nghĩa sao lại tới, hai bên kinh doanh lĩnh vực khác nhau hoàn toàn lại gặp nhau.

“Ghê gớm thật, Sếp Chu giao lưu rộng ghê.”

“Chủ tịch Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng trước này đều không lộ mặt, thế mà hôm nay lại có thể đến chúc thọ Bà cụ Lưu, nói rõ mặt mũi Sếp Chu đủ lớn!”

Những người này còn không biết tình huống như thế nào, coi Giang Nghĩa là thật đến chúc thọ.

Bên kia, Diêm Khải Văn sợ xảy ra chuyện, tranh thủ thời gian nghênh đón.

Anh ta chặn đường Giang Nghĩa, trên mặt mang nụ cười, miệng lại thấp giọng nói chuyện không khách khí: “Tôi không nghĩ tới, cậu lại là chủ tịch khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, ha ha, có chút tài giỏi đấy.”

“Cậu và Bất động sản Vinh Quang chúng tôi có thù, tất cả mọi người rõ ràng, chúng tôi cũng không sợ cậu báo thù.”

“Nhưng hôm nay là đại thọ 72 tuổi của mẹ của Sếp Chu chúng tôi, muốn báo thù, đổi lúc khác đi. Qua hôm nay, cậu muốn đánh nhau lúc nào đều được, chúng tôi tùy thời tiếp nhận.”

“Ok?”

Ha ha, báo thù còn muốn phân rõ thời gian sao?

Bà cụ Lưu đón sinh nhật, liền muốn Giang Nghĩa qua hai ngày nữa lại đến báo thù? Nực cười, trên đời này đâu có đạo lý như vậy? !

Lúc bọn Diêm Khải Văn hại chết Trình Hải, tại sao không nghĩ đến thời gian, địa điểm?

Giang Nghĩa ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Tôi nghĩ ông đã hiểu lầm, tôi không phải tìm đến làm loạn, mà là đến tặng quà.”

Tặng quà?

Giang Nghĩa đến tặng quà?

Diêm Khải Văn hoàn toàn không tin tưởng.

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Đưa quà xong tôi sẽ đi.”

Chu Duẫn Cường nghe xong, vừa đi tới vừa nói: “Được, đem quà tặng của cậu ra, sau đó liền rời đi cho tôi.”

Hôm nay là tiệc sinh nhật mẹ ông ta, ông ta cũng không muốn làm lớn chuyện, khắc chế lại.

Giang Nghĩa đứng tại chỗ phất tay.

Lập tức, một đám thủ hạ nâng lên quà tặng sớm đã chuẩn bị xong đi đến.

Đúng vậy, nâng lên đi đến.

Bốn người một tổ, hết thảy mười tổ, bọn họ mang lên mười quan tài đen như mực!

Tiệc sinh nhật, đưa quan tài.

Vẻ mặt Chu Duẫn Cường trắng bệch trong nháy mắt, không khí hiện trường c*̃ng tĩnh mịch, không có lấy một chút xíu thanh âm.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 958


CHƯƠNG 958

Tất cả nụ cười khách khứa đều đọng lại, ánh mắt mỗi người đều dừng trên mười cỗ quan tài đen như mực kia.

Đây không phải đến tặng lễ, mà là tìm đến gây sự.

Bầu không khí khẩn trương.

Tùy thời đều sẽ nổ tung.

Giang Nghĩa lạnh như băng nhìn Chu Duẫn Cường, thản nhiên nói: “Sao lại yên lặng vậy? Ngày đại hỉ, sao không vang tiếng nhạc?”

Anh vỗ tay phát ra tiếng.

Một giây sau, mấy tên thủ hạ do Giang Nghĩa dẫn tới lấy ra kèn, thổi lên khúc hát khóc tang.

Ngày đại hỉ thổi khúc khóc tang, đây rõ ràng là đến gây sự.

Lần này, người có ngu lắm c*̃ng nhìn ra sự tình không được bình thường, nhìn điệu bộ này, là dáng vẻ muốn làm một vố lớn.

Thế là có người liền mượn cớ ‘mắc tiểu’ đi trước một bước.

“Sếp Chu, tôi đi vệ sinh.”

“Trong nhà của tôi có chút việc, đi trước một bước nha.”

“Công ty cần ký hợp đồng, Sếp Chu, lần sau chúng ta uống tiếp.”

Hai hổ đánh nhau tất có một con bị thương, những người này để tránh bị lan tới, trước hết chạy đi, đi ra bên ngoài khách sạn nhìn trông.

Bọn họ c*̃ng không nóng nảy đi ngay, mà là thái độ xem náo nhiệt không sợ phiền phức, chỉ hi vọng hai đám người đánh nhau.

Càng ngày càng nhiều người đi, người của một trăm bàn trong khách sạn đi gần một nửa, còn lại đều là viên chức nhỏ trong công ty, không dám tùy tiện manh động.

Một bữa tiệc sinh nhật hoàn hảo trở thành bộ dạng này, khó tránh khỏi quá khó nhìn.

Trên mặt Bà cụ Lưu không nhịn được nữa.

Bà ta đứng dậy nổi giận nói: “Các người là ai? Dám gây sự ở sinh nhật của tôi? Các người có biết con trai tôi làm gì hay không? Hôm nay, các người ai cũng đừng hòng rời đi!”

Có con trai thế nào, liền có phụ huynh thế ấy.

Tính cách Chu Duẫn Cường như thế, một bộ phận nguyên nhân rất lớn chính là bị Bà cụ Lưu ‘bồi dưỡng’ ra.

Sự tình nháo đến một bước này, xem ra là không chấm dứt được.

Chu Duẫn Cường nhìn Giang Nghĩa, giọng băng lãnh nói: “Cậu hôm nay là cố ý để cho tôi xuống đài không được đúng không?”

Giang Nghĩa cười.

“Tôi chỉ là đến tặng quà, sao lại để ông xuống đài không được chứ?”

“Sao, ngại quà tặng trọng lượng nhẹ hửm?”

Giang Nghĩa vung tay lên: “Đừng nóng vội, xem hết đồ vật bên trong, ông sẽ không còn cảm thấy quà tặng nhẹ nữa.”

Lập tức có người tới mở ra nắp tám chiếc quan tài, chỉ thấy trong mỗi một chiếc quan tài đều nằm đấy một hán tử cường tráng, tay chân bọn họ bị trói, miệng đều bị dán chặt băng dính.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 959


CHƯƠNG 959

Đáng sợ nhất là con mắt.

Trên mắt tám tên tráng hán đều quấn lấy băng gạc, có thể thấy được rõ ràng, phía trên băng gạc có vết máu, điều này nói rõ con mắt tám người đều đã mù.

“Tám món quà tặng này, thích không?” Giang Nghĩa hỏi.

Chu Duẫn Cường thấy người bên trong quan tài, tức giận nghiến răng nghiến lợi.

Tám người này, đúng là người ông phái đi ra theo dõi Giang Nghĩa, mục đích đúng là muốn tìm ra toàn bộ bạn bè thân thích của Giang Nghĩa, để Giang Nghĩa đau khổ không muốn sống.

Kết quả chẳng những không có hoàn thành nhiệm vụ, còn bị Giang Nghĩa ‘phản sát’ .

Ông để bọn họ theo dõi Giang Nghĩa?

Ha ha, kết quả là, con mắt toàn bộ tám người đều bị mù, một tên đều trốn không thoát.

Diêm Khải Văn không chịu nổi.

Những người này đều là ‘đồng đảng’ của anh ta, anh ta có thể diễu võ giương oai ở bên ngoài, tất cả đều dựa vào tám người này làm tay chân cho, lập tức tám người đều bị phế đi, sao anh ta có thể chịu được?

“Giang Nghĩa, cậu thật là ác độc!”

“Thật sao? Ác sao? So với việc anh làm ra, sợ là theo không kịp?”

Diêm Khải Văn tự nhiên biết Giang Nghĩa nói cái gì.

Hôm qua anh ta cố ý đưa thẻ nhớ khiêu khích, chính là muốn khiến Giang Nghĩa giận dữ, trên thực tế anh ta đã thành công, Giang Nghĩa xác thực rất tức giận, lửa giận công tâm, lửa giận ngút trời.

Khác với dự tính chính là, Diêm Khải Văn đánh giá sai thực lực Giang Nghĩa.

Anh ta xem Giang Nghĩa chỉ là nhân viên phổ thông, nhiều lắm là thân thủ không tệ, anh ta không sợ người như thế, có thể tùy ý cầm nắm, tùy tiện bắt nạt.

Nhưng anh ta đã sai.

Thân phận Giang Nghĩa cao hơn so với tưởng tượng của anh ta, lửa giận Giang Nghĩa cũng là thứ anh ta không chịu đựng nổi!

Diêm Khải Văn chỉ vào Giang Nghĩa: “Cậu dám động đến người của tôi? Tốt lắm, cậu chờ đấy, tôi sẽ để cho cậu trả giá của luật pháp, tôi muốn để cậu biết đụng đến người của tôi sẽ có kết cục gì!”

Kết quả, Giang Nghĩa chộp tay của anh ta.

“Anh đã dùng cái tay làm đổ bình thuốc à?”

Nhìn thấy bộ dáng nổi giận đùng đùng của Giang Nghĩa kia, Diêm Khải Văn thấy không ổn, muốn rút tay về lại phát hiện không rút về được.

Anh ta mềm yếu vô năng, làm sao có thể tránh thoát từ trong tay Giang Nghĩa?

“Buông tôi ra, cậu buông tôi ra, có nghe thấy không?”

“Mấy người các người còn thất thần làm gì? Còn không đánh chết cậu ta cho tôi? !”

Diêm Khải Văn thật sự sợ hãi, mau chóng để cho thủ hạ của mình đến giúp đỡ, kết quả mấy người kia còn chưa đi đến trước mặt, chỉ thấy Giang Nghĩa dùng sức chuyển động cổ tay.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 960


CHƯƠNG 960

Răng rắc!

Thanh âm xương cốt đứt gãy rõ ràng truyền đến trong lỗ tai mỗi người, cánh tay Diêm Khải Văn, gảy!

“Á~”

Diêm Khải Văn thốt ra tiếng gào như mổ heo.

Bản thân anh ta mềm yếu vô năng, vô cùng sợ đau, lúc này toàn bộ cánh tay đều bị Giang Nghĩa bẻ gãy, có thể tưởng tượng loại cảm giác kia đau đớn đến đâu.

Nhìn thấy một màn như thế, tất cả mọi người sợ ngây người.

Hành hung trước mặt mọi người, việc này cần ‘cuồng’ đến mức nào?

Mấy tên đàn em lập tức đi lên khiêng Diêm Khải Văn đi, để tránh anh ta phải nhận tổn thương thêm.

Chu Duẫn Cường chỉ vào Giang Nghĩa: “Lá gan chó của mày lớn lắm!”

Giang Nghĩa chỉ vào hai cái quan tài cuối cùng: “Hai quan tài không cuối cùng này, là chuẩn bị cho ông và Diêm Khải Văn, chỉ là ông không cần phải vội, tôi sẽ không lập tức để ông nằm vào.”

“Sau sáu ngày, là cúng tuần Chú Trình.”

“Vào ngày đó, tôi sẽ dùng hai chiếc quan tài có hai người các người, đi an ủi Chú Trình trên trời có linh thiêng!”

Thật là khẩu khí cuồng vọng.

Bà cụ Lưu nghe không nổi nữa, thở hồng hộc đi tới: “Con trai, không cần khách khí với hắn, làm chết đám hỗn đản kia, coi như là món quà sinh nhật tốt nhật cho ta!”

Có lời này, Chu Duẫn Cường còn có thể không thuận theo?

Lúc đầu hỏa khí đã đến cổ họng, Bà cụ Lưu lại hống lên như thế, hiện trường liền nổ tung trong nháy mắt.

Chu Duẫn Cường phủi tay, một nhóm thủ hạ liền xông tới.

Đám người này đều là đi theo lặn lộn với Chu Duẫn Cường, bình thường chuyên môn đối phó những chủ xí nghiệp không nghe lời, là thủ hạ được Chu Duẫn Cường chuyên môn nuôi dưỡng, thuận tiện quản lý bằng tay chân cho bất động sản của ông ta.

Phàm là có chủ nhà đến gây sự, hoặc là tự mình trang trí phòng ở không hỏi, tất cả đều sẽ bị đám người này giáo huấn.

Dần dà, tính tình đám người này xấu vô cùng, cũng hoàn toàn không đem người khác để vào mắt.

Nhưng bọn hắn đánh giá sai lầm một việc.

Đám người này bình thường khi dễ khi chủ chung cư thiện lương tay không tấc sắt còn được, muốn đánh nhau với bộ đội tinh nhuệ của Giang Nghĩa, thật đúng là không đáng chú ý tới.

Chu Duẫn Cường hung hãn nói: “Giang Nghĩa, lúc đầu ông đây còn muốn chơi đùa với cậu, trước tiên xử lý người bên cạnh cậu, để cậu nếm thống khổ rồi chết đi.”

“Tốt lắm, bây giờ cậu đã chủ động tới cửa muốn chết, vậy cũng đừng trách tôi không khách khí.”

“Ngày này sang năm, là ngày cúng của cậu!”

“Cậu bây giờ liền đến Hoàng Tuyền, gặp mặt lão già kia đi thôi, đồ rác rưởi chết tiệt.”

Chu Duẫn Cường vung tay lên, tất cả thủ hạ quơ dao bầu, gậy bóng chày, dao găm liền vọt lên, một trận ác chiến không thể tránh né.

Nếu là người bình thường đối mặt trường hợp như vậy, đã sớm dọa đến tè ra quần.
 
Back
Top Dưới