Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 921


Chương 921

Quả nhiên là vì tiền.

“Muốn bao nhiêu?”

“Chín trăm triệu.”

Đúng là có can đảm mà, vừa mới mở miệng liền đòi chín trăm triệu.

Giang Nghĩa gật đầu, quay người đi đến bên cạnh Tân Uẩn, nhỏ giọng nói: “Đưa cho anh ta một tỷ năm trăm triệu.”

“Hả?” Tân Uẩn ngơ ngác hỏi: “Giang Nghĩa, anh muốn làm gì vậy, người ta đòi chín trăm triệu, anh lại cho người ta một tỷ năm trăm triệu.”

Giang Nghĩa nói: “Tin tưởng tôi là được rồi, một tỷ năm trăm triệu này chỉ là tạm thời đưa cho anh ta thôi, tôi sẽ nhanh chóng khiến bọn họ trả tiền về.”

Đối với lời Giang Nghĩa nói, Tân Uẩn căn bản sẽ không hoài nghi.

Anh đã nói có thể lấy về, vậy thì chắc chắn có thể lấy về.

Tân Uẩn lập tức cho người lấy một tỷ năm trăm triệu cho hai anh em Đỗ Khôn, Đỗ Càn.

Đỗ Khôn cũng hoàn toàn ngơ ngác.

“Cho một tỷ năm trăm triệu, có ý gì chứ?”

Giang Nghĩa giải thích: “Sáu trăm triệu cho thêm này là phí an táng.”

“Anh trù ẻo anh trai tôi?”

“Haha, không phải là tôi trù ẻo anh trai của anh, mà là do các người muốn chết. Dám uống thuốc phản lại, cho dù sức khỏe có tốt đến đâu đi nữa thì cũng không chịu đựng nổi, không tới ba tiếng đồng hồ, mạng sống của anh trai anh sẽ như treo trên sợi tóc, chưa tới năm tiếng, mạng của anh trai anh coi như không còn nữa rồi. Cho nên, cho các người thêm sáu trăm triệu để tránh cho sau này các người lại đến phòng khám gây chuyện.”

“Mẹ kiếp.” Đỗ Khôn khinh thường: “Đương nhiên tôi sẽ tìm bác sĩ cao tay hơn chữa khỏi cho anh trai tôi, còn cái bọn lang băm như các người, sau này tôi sẽ không đến đây nữa.”

Nói xong, anh ta đỡ Đỗ Càn rời khỏi phòng khám.

Nhìn bóng lưng rời đi của hai anh em, Tân Uẩn tức giận hai tay chống nạnh: “Theo như tôi thấy thì bọn họ cố ý uống thuốc phản, thừa cơ lừa tiền, tôi nên lựa chọn cách báo cảnh sát bắt bọn họ vào tù.”

Giang Nghĩa nói: “Yên tâm đi, với tình hình này của anh trai anh ta, không quá ba giờ, chắc chắn sẽ phải trở lại đây.”

Bỏ qua chuyện này, Giang Nghĩa tiếp tục nói: “À đúng rồi Tân Uẩn, lần này tôi đến đây là muốn cô giúp tôi một chuyện.”

“Không cần phải khách sáo, tôi chắc chắn sẽ giúp anh mà.”

Thế là Giang Nghĩa liền kể lại chuyện của La Phong và Dương Quân Như một cách ngắn gọn.

Sau khi nghe xong, phản ứng đầu tiên của Tân Uẩn chính là sau này có thể gặp Giang Nghĩa nhiều hơn rồi.

Cho hai vợ chồng này ở lại đây, vậy hai ba ngày Giang Nghĩa sẽ đến phòng khám một lần để chữa bệnh cho La Phong, chuyện đó đồng nghĩa với việc có thể thường xuyên nhìn thấy Giang Nghĩa.

Rốt cuộc cũng không cần phải chịu đựng nỗi khổ tương tư nữa rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 922


Chương 922

Vừa nghĩ đến đây, trên mặt Tân Uẩn liền tràn đầy nụ cười hạnh phúc, trong lòng vui như nở hoa.

“Được thôi, anh cứ đưa bọn họ đến đây đi.”

“Đang ở ngoài cửa kìa.”

“Vậy thì nhanh chóng sắp xếp dẫn người vào đây đi để tôi đi chuẩn bị thuốc.”

Dưới sự giúp đỡ của nhân viên, đám người đỡ La Phong vào đặt lên giường bệnh, Tân Uẩn sắp xếp người của mình chuẩn bị thuốc, phải là loại thuốc tốt nhất.

Lúc này, rốt cuộc Đinh Thu Huyền và Tân Uẩn cũng đã gặp nhau.

Vốn dĩ là Tân Uẩn rất vui vẻ, nhưng vừa mới nhìn thấy Đinh Thu Huyền thì cảm giác ghen tuông liền dâng lên trong lòng, nếu như không phải bởi vì có sự tồn tại của Đinh Thu Huyền, bây giờ có lẽ là cô ta đã có thể quang minh chính đại theo đuổi Giang Nghĩa.

Vật cản.

Trực giác của phụ nữ vô cùng chuẩn.

Đinh Thu Huyền cảm nhận được sự ghen tuông đến từ Tân Uẩn, điều này đã khơi gợi lại hồi ức xa xưa cho Đinh Thu Huyền, cô vẫn còn nhớ rõ lần trước Tân Uẩn gọi điện thoại cho Giang Nghĩa vào lúc khuya, kêu anh đến giúp đỡ cứu ba.

Mặc dù lý do đầy đủ, nhưng mà một người phụ nữ đêm hôm khuya khoắt lại gọi điện thoại cho một người đã có vợ, nói chung vẫn khiến lòng người không thoải mái.

Hơn nữa, sau khi Đinh Thu Huyền nhìn thấy Tân Uẩn, loại cảm giác không thoải mái này lại càng sâu sắc hơn nữa.

Bởi vì Tân Uẩn rất xinh đẹp.

Tân Uẩn là kiểu phụ nữ lạnh lùng như băng giá, giống như một dòng sông băng vạn năm không thay đổi ở Nam Cực, có một loại xinh đẹp khó đến gần, nhưng mà rõ ràng có thể cảm nhận được lúc tảng băng lạnh này đối mặt với Giang Nghĩa, nó sẽ vô thức bị hòa tan.

Trước kia, Đinh Thu Huyền vô cùng tự tin với nhan sắc của mình.

Từ nhỏ đến lớn, trong mắt đồng nghiệp, bạn học, bạn thân, cô chính là hoa khôi, mặc dù cô rất khiêm tốn, nhưng người nào cũng khen ngợi như thế, người có khiêm tốn đến đâu thì nữa thì cũng sinh ra chút hư vinh.

Nhưng mà sau khi nhìn thấy Tân Uẩn, sự tự tin của Đinh Thu Huyền đã bị đả kích.

Tân Uẩn xinh đẹp không hề thua kém Đinh Thu Huyền.

Đinh Thu Huyền là một đóa hoa thơm ngát ấm áp, Tân Uẩn là băng tuyết lạnh lẽo, mọi người đều có điểm tốt, đều có vẻ đẹp riêng.

Bàn về nhan sắc, bàn và dáng người, tất cả mọi thứ của Tân Uẩn đều đứng đầu.

Cho nên, nếu như Giang Nghĩa ngoại tình với một người phụ nữ như thế, chắc chắn Đinh Thu Huyền sẽ không cảm thấy kỳ quái chút nào.

Cũng chính vì vậy mà trong lòng Đinh Thu Huyền mới sinh ra cảm giác ghen tuông.

Hai người phụ nữ xinh đẹp vốn dĩ không có liên quan gì với nhau, bởi vì một người đàn ông mà trong ánh mắt lại sinh ra hận thù mãnh liệt, sự ghen tuông nồng đậm tràn ngập trong căn phòng.

“Chồng ơi, em khát nước.”

Đinh Thu Huyền đánh đòn phủ đầu, cố ý gọi một tiếng chồng ơi. Ai cũng biết cô là một người khá ngượng ngùng, cho dù trong nhà cũng rất ít khi gọi chồng, bây giờ lại gọi ở trước mặt mọi người.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 923


Chương 923

Đây là đang muốn lập uy với Tân Uẩn.

Để cô biết rằng Giang Nghĩa là người đàn ông của Đinh Thu Huyền này, đừng có bất cứ suy nghĩ lung tung nào.

Tân Uẩn tức giận siết chặt nắm đấm, tiếng gọi chồng này khiến cô ta vô cùng khó chịu, nhưng có thể làm gì được chứ, dù sao thì Giang Nghĩa cũng là người đàn ông của người ta.

Giang Nghĩa cũng bất ngờ, sau đó liền chuẩn bị đi rót nước.

Lúc này, trên mặt Tân Uẩn để lộ ra nụ cười, chủ động nói: “Nghĩa, anh mệt rồi, để tôi đi rót nước cho anh.”

Một tiếng Nghĩa này thật sự quá ngọt ngào, ngọt đến nỗi muốn ăn mòn xương cốt người ta.

Nhìn bộ dạng Tân Uẩn cầm ly đi rót nước, thiếu chút nữa là Đinh Thu Huyền đã tức giận muốn nôn, chồng mình lại được một người phụ nữ khác gọi thân mật trước mặt mọi người, thật sự tức chết người mà.

“Tôi không khát nước nữa.”

“Vậy em cũng không cần phải đi rót nước.”

Hai người phụ nữ bốn mắt nhìn nhau, có thể nhìn ra được sự ghen tuông trong mắt của đối phương.

Đồng thời, bọn họ vì muốn bộc lộ sự ưu tú của mình mà đều ưỡn ngực, biểu hiện ra vẻ kiêu ngạo của người phụ nữ, cuộc hỏa chiến trong nhà có thể bùng lên bất cứ lúc nào.

Chiến thần Tu La – Giang Nghĩa ở bất cứ phương diện nào cũng đều rất mạnh, duy nhất chỉ có chuyện đối mặt với phụ nữ thì cứ là ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

Mặc dù biết rõ vấn đề, nhưng anh không có cách nào khác.

Lúc thế cục đang giằng co mãi không xong, một chuyện bất ngờ đã phá vỡ cục diện.

Có hai người đàn ông vội vã đi vào.

Đó chính là Đỗ Càn và Đỗ Khôn, bọn họ đi chưa đến một tiếng đồng hồ mà đã trở về nhanh như thế.

Nhìn gương mặt đó của Đỗ Càn không có gì khác so với người chết.

Giang Nghĩa kêu mọi người lui ra phía sau, anh đã biết rõ mà còn cố hỏi: “Tại sao các người lại quay về đây, sao vậy, chê tiền không đủ hả?”

Đỗ Khôn sốt ruột nói: “Bác sĩ, anh cứu anh trai tôi nhanh đi, anh ấy sắp chết rồi.”

Giang Nghĩa quay đầu đi.

“Xin lỗi, không cứu.”

“Tự các người tạo nghiệt, tự mình gánh chịu đi.”

Anh trực tiếp quay người đi ra ngoài, căn bản không thèm nhìn hai anh em này một cái nào, không phải là các người muốn uống thuốc ngược à? Vậy thì tự mình nhận hậu quả là được rồi.

Cũng đã cho các người một tỷ năm trăm triệu.

Các người đã lựa chọn lấy tiền, vậy thì để mạng lại đi.

Nhìn thấy Giang Nghĩa quay người rời đi, Đỗ Khôn gấp gáp, tay chân luống cuống, anh ta nhanh chóng chạy tới trước mặt Giang Nghĩa, bịch một tiếng liền quỳ xuống đất.

“Anh bác sĩ, chúng tôi đã biết lỗi rồi, cầu xin anh cứu anh trai của tôi với.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 924


Chương 924

“Tôi tự nguyện trả lại một tỷ năm trăm triệu.”

“Chỉ cần anh có thể đồng ý cứu anh trai tôi, muốn tôi làm cái gì cũng được.”

Giang Nghĩa hừ lạnh một tiếng: “Không phải đã nói chúng tôi là bác sĩ dỏm à, anh có thể tìm người tài giỏi hơn mà.”

Đỗ Khôn xấu hổ cúi đầu: “Chúng tôi đã đi tìm bác sĩ khác rồi, bọn họ đều không có cách nào hết, kêu tôi chuẩn bị đám tang cho anh trai. Bác sĩ Giang, tôi thật sự biết sai rồi, cầu xin anh đại nhân không trách kẻ tiểu nhân, cứu anh trai tôi một mạng đi có được không?”

Giang Nghĩa khoác khoác tay: “Trời hại thì còn sống được, tự mình tạo nghiệt thì không thể sống, bệnh này tôi không thể trị.”

Rất tuyệt tình.

Giang Nghĩa dứt khoát đi ra chỗ khác, tùy ý tìm kiếm trong ngăn tủ, một bộ dạng hoàn toàn không muốn quan tâm tới hai anh em nhà họ.

Cho đến lúc này, Đỗ Khôn mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Anh trai của anh ta thật sự vì vậy mà phải chết ư?

Đỗ Khôn vội vàng dập đầu với Giang Nghĩa, khóc lóc kể lể: “Bác sĩ Giang, hãy cứu anh trai tôi đi.”

Giang Nghĩa vẫn thờ ơ như cũ.

Đỗ Khôn vẫn cứ quỳ đó dập đầu, vẫn luôn dập đầu, dập đến nỗi đầu bị rách da, máu tuôn ra ngoài mà Giang Nghĩa vẫn không có bất cứ động thái nào.

Đinh Thu Huyền và Tân Uẩn đứng ở một bên nhìn thấy mà đau lòng.

Mặc dù hai anh em Đỗ Khôn và Đỗ Càn rất đáng hận, nhưng tội không đáng chết, với lại là bác sĩ, sao có thể nhìn bệnh nhân chết được chứ?

Hơn nữa, Giang Nghĩa là kiểu đàn ông trong nóng ngoài lạnh, tuyệt đối không có khả năng thấy chết mà không cứu.

Mặc dù bọn họ rất sốt ruột, nhưng mà không có ai nói tiếng nào mà là không hẹn mà lựa chọn tin tưởng Giang Nghĩa, tin tưởng người đàn ông này chắc chắn có mục đích của riêng mình.

Một hồi lâu sau, Đỗ Khôn đầm đìa nước mắt.

Máu tươi trên trán chảy xuống, trộn lẫn với nước mắt thành một thể.

Đỗ Khôn nghẹn ngào nói: “Từ nhỏ, hai anh em chúng tôi đã luyện tập đá bóng, chính là hi vọng sau khi lớn lên có thể trở thành một vận động viên bóng đá chuyên nghiệp, chính vì vậy mà chúng tôi đã nỗ lực hết sức mình.”

“Để có thể vào trường học bóng đá chính quy cần phải bỏ ra học phí đắt đỏ, trong nhà không đóng nổi tiền, cho nên chúng tôi đã bỏ học mà đi làm để nộp học phí.”

“Nhưng dù vậy, muốn vào đội dự bị, đội số 1, vẫn phải cần một số tiền rất lớn, muốn ở lại tiếp tục luyện bóng cũng cần phải nộp học phí đắt đỏ.”

“Ra ngoài làm công đã đóng không nổi rồi.”

“Cho nên chúng tôi cũng chỉ là bất đắc dĩ nên mới nghĩ ra cái cách không đáng tin cậy này, giả vờ bị bệnh uống thuốc ngược, chính là vì muốn lừa một khoản tiền từ phòng khám làm ăn phát đạt.”

“Chín trăm hay là một tỷ năm trăm triệu đối với phòng khám mà nói không phải là chuyện gì lớn, nhưng mà đối với hai anh em chúng tôi mà nói, nó có thể giúp chúng tôi tiếp tục theo đuổi ước mơ, tiếp tục đá bóng.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 925


Chương 925

“Cũng không phải là chúng tôi muốn làm như thế, có vận động viên nào lại đồng ý dùng sức khỏe, dùng thân thể của mình ra để đổi lấy tiền cơ chứ. Nếu như có cách khác, chúng tôi cũng sẽ không làm như vậy.”

“Nhưng mà chúng tôi ngoại trừ đá bóng ra thì một chút tài năng cũng không có, chúng tôi kiếm không đủ tiền, nhưng lại không muốn từ bỏ giấc mơ.”

“Cho nên chỉ có thể nghĩ ra kế hoạch này.”

“Chúng tôi cho rằng có thể vượt qua, cho rằng đi tìm một bác sĩ khác, tốn một chút tiền chữa trị là có thể khôi phục, căn bản không biết là đang chơi với mạng người. Bác sĩ Giang, chúng tôi biết lỗi rồi, nhưng mà chúng tôi thật sự không biết phải làm sao.”

“Muốn chúng tôi từ bỏ giấc mơ, kêu chúng tôi trở về làm người bình thường, chúng tôi không cam lòng. Nhưng vì để theo đuổi giấc mơ cần phải có một khoản tiền rất lớn, chúng tôi lại không có.”

“Chúng tôi thật sự không biết phải làm sao bây giờ.”

“Chúng tôi không biết!”

Đỗ Khôn liên tục đập đầu xuống nền, khóc lóc kêu than.

Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, hai anh em này cũng có nỗi khổ riêng.

Lúc này, Giang Nghĩa cầm lấy một gói thuốc mà mình đã gói kỹ từ trong tủ ra rồi đi đến trước mặt Đỗ Khôn, cúi đầu nhìn anh ta, chậm rãi nói: “Có người từng nói, có hai con đường đi đến hạnh phúc, thứ nhất là thực hiện tất cả nguyện vọng, thứ hai là từ bỏ tất cả nguyện vọng.”

“Các người đã không thể từ bỏ, nhưng lại không thể thực hiện.”

“Cứ mãi vùng vẫy, giãy giụa, cho nên mới sẽ đau đớn.”

Anh đưa gói thuốc mà mình đã gói kỹ cho anh ta: “Cầm lấy đi, số thuốc này có thể cứu mạng của anh trai anh, chỉ cần các người không uống thuốc ngược.”

Ánh mắt của mọi người đều sáng lên.

Đinh Thu Huyền và Tân Uẩn là người thở phào đầu tiên, bọn họ biết là Giang Nghĩa không thể nào thấy chết mà không cứu. Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Bộ dạng lạnh lùng lúc nãy chỉ là giả vờ, mục đích là muốn để hai anh em này nhận ra lỗi của mình, để bọn họ có thể thành tâm sám hối.

Giang Nghĩa vẫn đang bốc thuốc, cũng có thể nhìn thấy thật ra ngay từ đầu anh đã chuẩn bị cứu người.

“Cảm ơn, cảm ơn anh.”

Đỗ Khôn hấp tấp đưa tay nhận lấy thuốc, còn chưa đợi anh ta đi thì Tân Uẩn đã trực tiếp bước tới: “Đưa thuốc cho tôi đi, anh đi về chắc chắn không biết phải sắc thuốc như thế nào, để tôi sắc thuốc cho anh trai anh uống liền, chữa trị sớm khỏi bệnh sớm.”

“Vâng, cảm ơn, làm phiền bác sĩ Tân rồi.”

Tân Uẩn nhận lấy thuốc rồi cho người đi sắc thuốc.

Đỗ Khôn đứng lên: “À đúng rồi, một tỷ năm trăm triệu này, tôi…”

Anh ta chuẩn bị trả một tỷ năm trăm triệu cho Tân Uẩn.

Nhưng mà Tân Uẩn lại khoác tay: “Cứ giữ đi, như anh đã nói, đối với phòng khám mà nói một tỷ năm trăm triệu này chẳng là bao, nhưng mà đối với hai anh em các người mà nói, một tỷ năm trăm triệu này có thể được dùng để các anh tiếp tục theo đuổi giấc mơ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 926


Chương 926

“Cứ xem như một tỷ năm trăm triệu này là tôi ủng hộ hai anh em các anh theo đuổi giấc mơ, sau này phải trả lại đó.”

Đỗ Khôn cảm động rơi nước mắt.

“Cảm ơn.”

“Cảm ơn cô.”

Hai anh em Đỗ Càn, Đỗ Khôn chẳng những được chữa bệnh mà còn nhận được một tỷ năm trăm triệu “quỹ hỗ trợ ước mơ”, quả thật là một món nợ ân tình lớn hơn trời, đời này không biết phải làm như thế nào mới trả đủ.

Đỗ Khôn cảm động vừa khóc vừa nói: “Bác sĩ Giang, bác sĩ Tân, hai người giúp đỡ chúng tôi nhiều như thế, tôi cũng không biết phải làm như thế nào mới báo đáp hai người, tôi xin hai người cho tôi ở lại phòng khám làm việc vặt đi, giúp đỡ hai người làm chút chuyện để đền bù.”

Giang Nghĩa cười nói: “Nơi này là phòng khám, không phải là quán ăn, người không có kiến thức y học có ở đây cũng không thể giúp gì được đâu, ngược lại còn vướng tay vướng chân hơn.”

Đỗ Khôn có chút mất mát.

Xem ra anh ta thật sự không có ích lợi gì.

Lúc này, Tân Uẩn chủ động nói: “À đúng rồi, khoảng thời gian này La Phong dưỡng bệnh ở phòng khám, cần phải có người chăm sóc, hai anh em các anh cứ ở lại đây làm bảo mẫu đi, chăm sóc cho La Phong là được rồi.”

“Được.” Đỗ Khôn đồng ý ngay lập tức.

Có thể giúp đỡ một tay, điều này đã đủ khiến anh ta vui mừng.

Giang Nghĩa rất tán thành với đề nghị này, đúng là La Phong cần có người chăm sóc, không thể để một mình Dương Quân Như bận trước bận sau được, như thế sẽ dày vò người phụ nữ này mệt chết.

Có hai anh em Đỗ Khôn, Đỗ Càn hỗ trợ giúp đỡ, tin tưởng là Dương Quân Như sẽ khỏe hơn nhiều.

Mặt khác…

Giang Nghĩa nhỏ giọng nói: “Thật ra thì nghề nghiệp của La Phong là huấn luyện viên bóng đá, không phải là hai người muốn luyện đá bóng à? Đúng lúc có thể học hỏi kinh nghiệm từ người ta, tìm hiểu nhiều thứ, mở mang tầm mắt.”

“Thật ư?”

Sau khi biết chuyện này, Đỗ Khôn lại càng vui vẻ hơn.

Có thể tiếp xúc lâu dài với huấn luyện viên bóng đá, điều này có trợ giúp rất lớn với hai anh em bọn họ.

Sau khi sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, Giang Nghĩa liền dẫn Đinh Thu Huyền rời khỏi phòng khám Nhân Trị.

Trên đường về nhà.

Đinh Thu Huyền ngồi cạnh ghế lái cứ buồn rầu không thôi.

Giang Nghĩa nhìn ra điểm khác thường, anh cười hỏi: “Sao lại không vui thế?”

“Hừ!”

Đinh Thu Huyền quay mặt bĩu môi.

Hiển nhiên là cô vẫn chưa thoát khỏi sự so sánh lúc nãy, rõ ràng là khi nãy Tân Uẩn đi rất gần Giang Nghĩa, vừa cười vừa nói, làm như bọn họ mới là một đôi.

Chuyện này khiến trong lòng Đinh Thu Huyền vô cùng bực bội.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 927


Chương 927

Thậm chí là tức giận muốn khóc.

Xe dừng lại.

Giang Nghĩa dừng xe sát bên đường, anh mở cửa sổ xe ra, cơn gió nhè nhẹ mang theo hương hoa bay vào trong cửa, anh lẳng lặng nhìn Đinh Thu Huyền.

Sau đó, lần đầu tiên Giang Nghĩa dịu dàng gọi.

“Vợ à.”

Bầu trời đầy nắng.

Hoa nở xuân về.

Vạn vật sinh sôi.

Trong nháy mắt, cảm giác ghen tuông trong lòng Đinh Thu Huyền biến mất hoàn toàn, lần đầu tiên, lần đầu tiên Giang Nghĩa chính thức gọi mình là vợ.

Hai người bọn họ đều là người có tính cách rụt rè, sẽ rất ít khi chủ động gọi đối phương như thế.

Cho dù bọn họ rất yêu nhau.

Ngày hôm nay, Giang Nghĩa rụt rè đã dạn dĩ hơn, thể hiện sự ấm áp của một người đàn ông dành cho vợ mình.

Đinh Thu Huyền xấu hổ cúi đầu, gương mặt đỏ ửng.

Rõ ràng là vợ chồng, lại bởi vì một tiếng xưng hô mà ngượng ngùng không biết phải làm thế nào, có lẽ là tìm khắp thiên hạ này cũng chẳng tìm ra cặp thứ hai.

Giang Nghĩa mỉm cười nắm lấy tay Đinh Thu Huyền.

Cái gì cũng không nói.

Anh chậm rãi nhích lại gần, khom người, từ dưới lên trên, nhẹ nhàng hôn lên môi Đinh Thu Huyền.

Yêu.

Giờ phút này như hòa tan.

Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ xe chiếu lên gương mặt trẻ trung của bọn họ, hay cho đôi tiên đồng ngọc nữ, hay cho đôi uyên ương nghịch nước.

Trước khi hoàng hôn buông xuống, bọn họ đã về đến nhà.

Ba vợ Đinh Nhị Tiến chuẩn bị một bàn đồ ăn: “Hai đứa về thật là đúng lúc, vừa mới làm đồ ăn xong này, hôm nay ba của con tự mình xuống bếp đó, nấu toàn là những món mà bọn con thích ăn.”

“Nào, ngồi xuống nhanh đi.”

Một nhà bốn người ngồi quây quần bên bàn ăn.

Bầu không khí hôm nay khá là hòa hợp, thế mà Đinh Thu Huyền lại chủ động gấp thịt cho Giang Nghĩa, cũng thuận miệng nói: “Chồng à, anh nếm thử đi.”

Chồng hả?

Đinh Nhị Tiến và Tô Cầm liếc mắt nhìn nhau, đồng thời lộ ra biểu cảm kinh ngạc.

Tính tình con gái mình ra sao, làm sao bọn họ có thể không hiểu rõ chứ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 928


Chương 928

Đừng thấy Đinh Thu Huyền và Giang Nghĩa kết hôn nhiều năm như thế, gần đây tình cảm cũng rất tốt, nhưng mà thật sự Đinh Thu Huyền quá thu mình, kiểu xưng hô mập mờ như tiếng gọi chồng này rất ít khi cô gọi, hoặc là nói gần như chưa từng nghe.

Thế mà ngày hôm nay lại chủ động nói ra, mà còn nói trước mặt hai vợ chồng già này. Chậc chậc, thâm ý phía trong đáng để nghiền ngẫm.

Đinh Nhị Tiến hắng giọng một cái: “Hai đứa con có chuyện gì?”

Đinh Thu Huyền đỏ mặt nói: “Bọn con là vợ chồng mà, còn có thể có chuyện gì được chứ, có chuyện gì đi nữa cũng không phải là chuyện nên có à?”

“Cũng đúng.” Đinh Nhị Tiến bổ sung thêm: “Vậy không bằng nắm bắt thời gian, tranh thủ sinh một đứa con đi, ba với mẹ muốn ôm cháu từ lâu rồi.”

“Ba này, ba cứ nói đâu đâu không hà, con không thèm để ý tới ba nữa.”

“Này, sao ba lại là đang nói đâu đâu cơ chứ, ba…”

Tô Cầm nhanh chóng dùng một miếng thịt chặn miệng Đinh Nhị Tiến lại: “Ông ăn đi kìa, cả ngày nói nhảm nhiều như thế, chuyện của bọn trẻ tự bọn nó sẽ làm chủ, không cần ông phải quan tâm.”

Thiếu chút nữa là Đinh Nhị Tiến đã bị nghẹn chết rồi.

Vất vả lắm mới nuốt miếng thịt xuống, ông nhìn Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền, th* d*c nói: “Này Thu Huyền, Nghĩa, hai đứa con cứ mãi không có con, có phải bởi vì đều là lần đầu tiên cho nên không quen thuộc chuyện đó không hả? Có muốn người từng trải này phổ cập kiến thức cho hai đứa không, chỉ dạy cho hai đứa việc làm cụ thể?”

Một câu nói ra, tất cả mọi người đều đỏ bừng cả mặt.

Tô Cầm nhanh chóng đẩy Đinh Nhị Tiến ra ngoài: “Cái ông già không đứng đắn này, ăn cơm mà nói cái gì vậy hả. Đi đi đi, đi rửa bát đi, đừng có ăn nữa.”

Giang Nghĩa là người luôn luôn bình tĩnh mà lúc này cũng không chịu nổi.

Anh cười khổ lắc đầu, đối với người ba vợ thích chú ý nhiều chuyện này, anh cũng không có cách nào khác, mấy lời như vậy mà cũng có thể nói được.

Trên bàn ăn.

Đinh Thu Huyền xấu hổ không nói câu nào với Giang Nghĩa, chỉ cúi đầu ăn cơm.

Sau khi ăn cơm xong thì lại vội vàng buông bát đũa xuống rồi đi vào phòng.

Lúc này, “bộ mặt thật” của Tô Cầm mới lộ ra, bà nói với Giang Nghĩa: “Nghĩa à, mặc dù là lúc nãy ba con nói có chút thô thiển, nhưng mà dù sao vẫn có đạo lý mà.”

“Đối với chuyện này, con gái rất khó chủ động, con là đàn ông thì phải chủ động một chút, thậm chí còn phải thô bạo một chút.”

“Con có biết bá vương ngạnh thượng cung không?”

“Mấy đứa con gái, đặt biệt là con gái dễ dàng xấu hổ như Thu Huyền ấy, lúc con chạm vào con bé chắc chắn con bé sẽ giãy giụa, không cần nghĩ cũng biết.”

“Nhưng mà.”

“Có đôi khi giãy dụa cũng không phải là thật sự không bằng lòng, mà là một loại phản ứng bản năng, thật ra trong lòng của con bé chờ mong con ra tay từ lâu rồi. Phụ nữ có đôi khi càng phản kháng, càng la lớn tiếng, nhưng thật ra là càng muốn.”

“Mấy hành động đó đều là đang che giấu sự khẩn trương mà thôi.”

“Có biết chưa?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 929


Chương 929

Đúng là một câu làm bừng tỉnh người trong mộng, không hổ là người từng trải.

Trước kia, Giang Nghĩa mà chạm vào một cái là sẽ bị Đinh Thu Huyền từ chối, hóa ra là có chuyện này à?

“Khụ khụ, mẹ, con đã biết rồi.”

“Biết rồi thì tranh thủ ăn cơm xong tắm rửa rồi vào việc, con yên tâm đi, để mẹ dẫn ba con về phòng, khóa kín cửa nẻo, bọn con có kêu lớn tiếng đến đâu thì hai ông bà già này cũng không nghe thấy.”

Tô Cầm cười xấu xa nói: “Nghĩa à, con yên tâm đi, mẹ đứng về phía con một trăm phần trăm.”

Đêm khuya, trăng sáng lên cao.

Giang Nghĩa đi vào phòng ngủ, anh và Đinh Thu Huyền nhìn nhau, cả hai có chú xấu hổ: “Anh đi tắm trước.”

Đi tắm?

Đinh Thu Huyền nhìn Giang Nghĩa đi vào trong phòng tắm, trong lòng hồi hộp.

Cô ý thức được có lẽ là sẽ xảy ra chuyện gì đó.

Chẳng lẽ thật sự là tối nay à?

Cô vừa mong chờ lại vừa sợ, nói thật thì cô và Giang Nghĩa đã không còn điều gì ngăn cách, đây là thời điểm để cho đi, nhưng mà dù sao cô vẫn là tấm thân xử nữ, vừa nghĩ tới muốn làm chuyện đó với Giang Nghĩa là cô sẽ bất giác căng thẳng.

“Thật lòng muốn chứ?”

“Chắc là không muốn.”

“Nhưng mà tại sao lại có chút mong chờ?”

Chính bản thân Đinh Thu Huyền cũng đang do dự không quyết, chẳng mấy chốc Giang Nghĩa đã tắm xong đi ra ngoài, nhìn Giang Nghĩa tinh thần mạnh mẽ, Đinh Thu Huyền chui vào trong chăn theo bản năng.

“Thu Huyền.”

“Hả?”

“Anh, anh muốn…”

Là một Tu La chiến thần lấy một chọi một trăm trên chiến trường, bây giờ căng thẳng đến độ một câu cũng không thể nói đầy đủ.

Dứt khoát không nói nữa.

Anh nuốt nước bọt, sau đó bò lên giường.

Đêm nay nhất định phải…

“A!”

Đinh Thu Huyền đột nhiên hét lên, trên mặt Giang Nghĩa đầy vẻ nghi hoặc, mình còn chưa làm gì mà sao cô lại kêu lên rồi?

Đinh Thu Huyền vội vàng vén chăn lên, chỉ nhìn thấy ga giường có một dấu màu đỏ, có một giọt máu đỏ tươi thấm qua váy, cô xấu hổ vô cùng: “Em… cái kia đến rồi.”

Oành!

Giống như trời nổi sấm sét.

Vất vả lắm Giang Nghĩa mới có dũng khí, tất cả đều đã chuẩn bị xong xuôi, kết quả lại chơi một màn này?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 930


Chương 930

Xem ra là ông trời không cho phép rồi.

Chuyện đã đến nước này lại có thể thế nào nữa, có thể nhìn thấy được cảm giác mất mát trên mặt Giang Nghĩa một cách rõ ràng, đây là biểu cảm mà từ trước tới nay chưa từng nhìn thấy.

Đinh Thu Huyền thật sự cảm thấy có lỗi: “Chồng à, em xin lỗi.”

Sao cô lại phải nói xin lỗi?

Người sai cũng không phải là cô.

Chỉ có thể nói tất cả đều là số mệnh.

Tối nay, Giang Nghĩa chìm vào giấc ngủ trong phiền muộn, sống nhiều năm như thế mà chưa có lúc nào anh cảm thấy mất phương hướng và thất vọng như hiện tại.

Ngày hôm sau.

Giang Nghĩa bị tiếng chuông điện thoại ồn ào đánh thức.

Mở ra xem, là Lâm Mộng Vân – quản lý đội xe Ferrari gọi tới.

“A lô Mộng Vân, có chuyện gì vậy?”

“Giang Nghĩa à, anh có còn nhớ rõ anh đã hứa với ba em chuyện gì không?”

“Nhớ chứ, muốn tôi giúp đội xe thắng giải thi đấu liên hợp?”

“Đúng vậy, thi đấu liên hợp tối nay là bắt đầu rồi, hôm nay anh có thể đến đội xe hỗ trợ không?”

Nhanh như vậy à?

Tính toán thời gian, hình như là một tháng chuẩn bị đến rồi.

Giang Nghĩa gật đầu: “Được thôi, bây giờ tôi đến đó ngay, chờ tôi.”

“Cảm ơn anh.”

Cúp điện thoại, Đinh Thu Huyền đang ngủ mơ mơ màng màng tò mò hỏi: “Có chuyện gì vậy anh?”

“Là chuyện của đội xe, nhận của người ta nhiều tiền như thế, bây giờ đã đến lúc để trả nợ rồi.”

“Anh phải đi thi đấu hả?”

“Ừ, tối nay anh không về nhà.”

“Chồng à, đến đây.”

“Hả?”

“Lại gần đây.”

Giang Nghĩa nhích lại trước mặt Đinh Thu Huyền, sau đó Đinh Thu Huyền ôm lấy cổ Giang Nghĩa, dùng đôi môi đỏ tươi trồng một “quả dâu” trên cổ anh.

“Em đây là?”

Đinh Thu Huyền vừa cười vừa nói: “Người phụ nữ vừa mới gọi điện thoại cho anh nói chuyện quá ngọt ngào, nghe thấy liền biết là một cô gái trẻ tuổi đáng yêu, để anh qua đêm cùng với một người phụ nữ như thế em không yên lòng. Ký hiệu trên cổ anh chính là lời cảnh báo của em dành cho cô ta, đừng có mơ tưởng động vào người đàn ông của em.”

Giang Nghĩa tương đối trầm mặc, thật sự không ngờ Đinh Thu Huyền lại trở nên “đa mưu” như thế.

Đinh Thu Huyền của trước kia sẽ không nói những lời này.

Ảnh hưởng qua lại.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 931


Chương 931

Đinh Thu Huyền ảnh hưởng Giang Nghĩa, đương nhiên Giang Nghĩa cũng ảnh hưởng Đinh Thu Huyền, tình yêu sẽ khiến cho hai người rụt rè trở nên nhiệt tình hơn.

“Anh đi đây.”

Sau khi Giang Nghĩa vội vàng ăn sáng xong, anh liền lái chiếc Ferrari 458 đến trại huấn luyện của đội xe.

Một giờ sau, anh thuận lợi đến địa điểm.

Xe vừa mới dừng lại, Lâm Mộng Vân và Điền Kê liền chạy chậm đi qua, đã lâu lắm rồi bọn họ không gặp Giang Nghĩa, bọn họ rất nhớ anh.

“Đại ca à, cuối cùng anh cũng đến rồi, bọn em nhớ anh muốn chết.”

Kể từ lần trước sau khi được Giang Nghĩa cứu mạng, Điền Kê liền nhận Giang Nghĩa làm đại ca, hoàn toàn vạch rõ quan hệ với Dương Tuấn Thiên – đội trưởng của đội xe.

Lâm Mộng Vân cũng bước tới, kết quả là nhìn thấy vết hôn trên cổ Giang Nghĩa.

Suy nghĩ của phụ nữ vô cùng nhạy cảm.

Tuy rằng Lâm Mộng Vân không phải là yêu Giang Nghĩa đến chết đi sống lại, nhưng mà cô ta vẫn sinh ra cảm xúc tốt đẹp với một người đàn ông có năng lực xuất sắc như thế này, sau khi nhìn thấy vết hôn, trong nháy mắt lửa giận trong lòng liền dâng trào.

“Anh Giang Nghĩa, tối ngày hôm qua anh phong lưu quá nhỉ.”

Có thể cảm nhận được vẻ châm chọc trong giọng nói của Lâm Mộng Vân rất rõ ràng.

Giang Nghĩa bất đắc dĩ cười cười, dùng tay che đi vết hôn ở trên cổ: “Đây là do vợ tôi đùa giỡn với tôi, đừng có nghĩ nhiều.”

Vợ à?

Giang Nghĩa đã kết hôn rồi?

Lâm Mộng Vân lập tức hóa đá, còn chưa bắt đầu mà đã kết thúc.

Nghĩ lại cũng đúng thôi, một người đàn ông xuất sắc như Giang Nghĩa không biết là có bao nhiêu cô gái nhìn chằm chằm, đợi đến lúc mình ra tay thì đồ ăn đã nguội rồi.

Ba người đang nói chuyện với nhau, Dương Tuấn Thiên ở bên kia dẫn theo các đội viên đi tới.

Nhìn khí thế hung hãn của bọn họ, tuyệt đối không có ý tốt.

Điền Kê nhắc nhở: “Anh à, cẩn thận nha, cái tên súc sinh Dương Tuấn Thiên đó rất xấu xa, anh ta đã bất mãn với anh từ lâu rồi, không biết lại đang suy nghĩ kế hoạch xấu xa gì để hãm hại anh.”

Dương Tuấn Thiên nghe thấy lời nói này rất rõ ràng.

Anh ta hừ lạnh một tiếng: “Điền Kê, ăn nói kiểu gì vậy hả, tôi là đội trưởng của cậu đó có biết không?”

Điền Kê hứ lại.

“Đội trưởng cái quỷ gì, cái tên rác rưởi nhà anh cần kỹ thuật không có kỹ thuật, cần nhân phẩm không có nhân phẩm.”

“Theo như tôi thấy thì Giang Nghĩa mới xứng đáng với vị trí đội trưởng.”

Trong nháy mắt, Dương Tuấn Thiên liền trở mặt: “Làm càn! Cậu phản rồi! Điền Kê, dựa vào cậu mà cũng dám nói chuyện với tôi như thế à? Cút đi chùi bồn cầu cho tôi.”

Điền Kê nghiến răng trừng mắt.

“Sao vậy, cậu muốn nếm thử hậu quả của việc chống lại mệnh lệnh à?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 932


Chương 932

Trong lòng Điền Kê rất khó chịu, nhưng mà vẫn không dám chống lại mệnh lệnh của đội trưởng.

Anh ta vừa mới chuẩn bị đi thì Giang Nghĩa lại kéo cánh tay anh ta lại, từ tốn nói: “Đã có nhân viên vệ sinh nhà vệ sinh rồi, Điền Kê là tay đua, chỉ biết lái xe chứ không biết chùi nhà vệ sinh.”

Đây là đang đối nghịch.

Có rất ít người dám chống đối mệnh lệnh của đội trưởng trước mặt mọi người.

Dương Tuấn Thiên nhìn chằm chằm vào Giang Nghĩa: “Mới đến đây, đừng có tưởng rằng cậu thắng tôi được một lần thì hay lắm. Nói cho cậu biết, tôi của bây giờ không còn giống trước kia nữa, tôi đã luyện thành thạo tuyệt kỹ bí mật, chút trò hề đó của cậu chả là cái gì hết.”

“Vậy à?”

Giang Nghĩa ngẩng đầu lên, từ tốn nói: “Con khỉ trong gánh xiếc luyện tới luyện lui thì cũng chỉ có thể luyện ra mấy trò xiếc khỉ mua vui cho người khác mà thôi.”

“Cậu mắng tôi là khỉ hả?”

Dương Tuấn Thiên hoàn toàn nổi giận, chỉ vào Giang Nghĩa rồi nói: “Dám nói chuyện với đội trưởng như thế, tôi cho cậu thể diện rồi đúng không hả?”

“Giang Nghĩa, bây giờ tôi lấy thân phận đội trưởng ra lệnh cho cậu, cậu giặt sạch sẽ đồ lót của tất cả đội viên cho tôi.”

“Không cho phép dùng máy giặt, phải giặt tay toàn bộ.”

“Có nghe thấy không?”

Giang Nghĩa không hề nhúc nhích tí nào: “Chẳng bằng anh làm mẫu trước cho tôi xem xem phải giặt như thế nào?”

Mùi thuốc sống càng ngày càng nồng nặc.

Dương Tuấn Thiên híp mắt: “Giang Nghĩa, cậu muốn chống lại mệnh lệnh của tôi ư?”

“Anh có tư cách gì mà ra lệnh cho tôi?”

“Ha ha, Giang Nghĩa, cậu có biết chống đối mệnh lệnh của đội trưởng thì sẽ có hậu quả gì không hả?”

“Tôi xin rửa tay lắng nghe.”

Dương Tuấn Thiên vỗ tay bôm bốp: “Nói cho cậu ta biết hậu quả là gì?”

Một đội viên bước tới, nhìn Giang Nghĩa với vẻ mặt khinh thường, vừa cười vừa nói: “Ông Lâm Gia Vinh đã đặt ra quy tắc, lúc ông ấy không có ở đây thì tất cả phải nghe theo sự sắp đặt của đội trưởng, nếu như người nào không nghe theo mệnh lệnh thì đội trưởng có quyền loại người đó ra khỏi đội xe.”

Đúng vậy, loại khỏi.

Dương Tuấn Thiên cười xấu xa: “Tất cả mọi người đều nghe thấy rồi chứ, Giang Nghĩa công khai chống lại mệnh lệnh của đội trưởng, dựa theo quy tắc ông Lâm Gia Vinh đã đặt ra, bây giờ tôi muốn loại Giang Nghĩa khỏi đội xe.”

“Loại khỏi đội.”

“Đuổi cậu ta đi đi, đội xe Ferrari chúng ta không cần đội viên không tuân theo kỷ luật như thế.”

“Không phải chỉ là giẫm phải phân chó thắng một lần thôi à, thật sự cho rằng mình tài giỏi. Tôi khinh! Tưởng mình là ai chứ?”

“Cút đi, nhìn thấy cái tên này là tôi liền muốn buồn nôn.”

Toàn bộ đám người trong đội xe đều hướng về Dương Tuấn Thiên, tất cả đều nhắm vào Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa không còn đường lui.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 933


Chương 933

Lâm Mộng Vân nhìn không được nữa, sốt ruột nói: “Dương Tuấn Thiên, anh đừng có làm loạn! Giang Nghĩa là người mà ba tôi đã đề cử vào đội xe, là người giúp đỡ đội xe chúng ta thắng giải thi đấu liên hợp.”

“Tối nay, giải thi đấu liên hợp đã bắt đầu rồi, anh lại đuổi Giang Nghĩa ra, là muốn đội xe chúng ta thua thảm hại có đúng không?”

Dương Tuấn Thiên vô cùng xem thường: “Cô Lâm à, mong cô đừng đề cao chí khí của người khác mà hủy hoại uy phong của mình, tôi đã chứng kiến kỹ thuật lái xe của Giang Nghĩa, chẳng có bằng ai, so tài với tôi xa cả ngàn dặm.”

“Huống hồ gì bây giờ tôi đã luyện thành thạo tuyệt kỹ bí mật, có thể trợ giúp đội xe giành được chiến thắng trong giải thi đấu liên hiệp, không cần cái loại phế vật này có mặt trong đội xe.”

“Kêu cậu ta cút đi.”

Thái độ kiên quyết, Dương Tuấn Thiên căn bản không có ý để Giang Nghĩa ở lại.

“Dương Tuấn Thiên!”

“Cô Lâm, xin cô tự trọng.” Dương Tuấn Thiên trừng mắt nhìn Lâm Mộng Vân: “Trong đội xe kỷ luật đứng đầu, không thể bởi vì cô thích Giang Nghĩa mà phải làm theo ý cô.”

Lâm Mộng Vân vừa thẹn lại vừa xấu hổ: “Dương Tuấn Thiên anh nói lung tung cái gì đó hả?”

Dương Tuấn Thiên cười cợt: “Cô Lâm, cô cũng đừng có giả vờ nữa, ai mà không biết cô thích Giang Nghĩa chứ. Tôi khuyên cô nên biết thân biết phận đi, Giang Nghĩa đã là người đã có gia đình, cô lại dây dưa với người ta như vậy là không thích hợp đâu?”

“Anh!”

Lâm Mộng Vân đã lớn tới chừng này, chưa có khi nào mà cô ta cảm thấy tức giận như hiện tại.

Muốn phản bác thì lại không biết phải nói như thế nào.

Trong lúc giằng co, Giang Nghĩa đã đặt chìa khóa xe Ferrari 458 trên mui xe, thản nhiên nói: “Muốn tôi rời khỏi đội xe à, ok thôi, chìa khóa ở đây này, tạm biệt.”

Không nói thêm một chữ nào, Giang Nghĩa xoay người rời đi.

“Đại ca à.”

Điền Kê lo lắng muốn chết đi được, vừa định đuổi theo thì Dương Tuấn Thiên liền lên tiếng: “Điền Kê, nếu như cậu dám đuổi theo, vậy thì cậu cũng bị loại khỏi đội xe.”

Điền Kê nghiến răng: “Thay vì làm việc với một tên cặn bã như anh, còn không bằng thoải mái rời đi, ông đây mặc kệ.”

Anh ta cũng đặt chìa khóa lên mui xe rồi chạy chậm đuổi kịp bước chân của Giang Nghĩa.

Trong cùng một ngày, Giang Nghĩa và Điền Kê bị đội xe loại trừ, bây giờ toàn bộ đội xe không có người nào dám đối đầu với Dương Tuấn Thiên.

Dương Tuấn Thiên vui phát điên.

“Hừ, muốn đấu với tao à, bọn mày cũng xứng?”

“Đi lấy chìa khóa lại đây.”

Ngay lập tức có đội viên đi qua lấy hai chìa khóa xe.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 934


Chương 934

Lúc này, Lâm Mộng Vân hậm hực nói: “Dương Tuấn Thiên, anh đuổi Giang Nghĩa đi rồi, nếu như giải thi đấu liên hợp tối nay thua cuộc, ba tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu.”

Dương Tuấn Thiên bật cười.

“Cô Lâm, cô cứ yên tâm đi, Dương Tuấn Thiên tôi chắc chắn mạnh hơn nhiều so với cái tên tình nhân trong mộng của cô, không cần phải lo lắng.”

“Chúng ta đi tập lái xe thôi.”

Trong một tiệm ăn ven đường.

Giang Nghĩa trực tiếp ngồi xuống rồi gọi hai mươi xiên gà nướng và một ly cola.

Điền Kê cũng đặt mông xuống cạnh Giang Nghĩa rồi gọi rất nhiều xiên nướng, vừa ăn vừa tức giận nói: “Thằng chó Dương Tuấn Thiên đắc ý quái gì chứ, để tôi xem đêm nay hắn thắng kiểu gì? Dựa vào cái trình rác rưởi của hắn, chắc chắn sẽ bị đội xe Lamborghini cho ăn hành.”

Giang Nghĩa không đáp lời, chỉ yên lặng ngồi ăn.

Anh đang đắm chìm trong suy nghĩ.

Điền Kê tò mò hỏi: “Đại ca, anh định làm thế nào?”

Giang Nghĩa không trả lời mà hỏi ngược lại: “Cậu có biết cuộc thi tối nay được tổ chức ở đâu không?”

“Biết.”

“Dẫn tôi đến đó đi.”

“Hả? Đại ca, chẳng lẽ anh còn định giúp đội Ferrari sao?”

Giang Nghĩa gật đầu: “Ngài Lâm có ơn với tôi, tôi không thể vong ơn phụ nghĩa.”

“Nhưng Dương Tuấn Thiên….”

“Yên tâm đi, tôi biết phải làm thế nào mà.”

Trong mắt Giang Nghĩa không còn chút mờ mịt nào nữa, anh thoải mái ăn xiên nướng như thể đã nắm chắc mọi thứ trong tay.

Sắc trời dần tối.

Đêm nay, mười đội đua xe tập trung tại núi Bàn Văn. Đây là con đường núi hiểm trở nhất, có nhiều khúc cua nhất khu Giang Nam. Bình thường tài xế khi lái xe ở đây đều phải tập trung cao độ vì mỗi giây mỗi phút đều có xác suất xảy ra tai nạn.

Rất nhiều tài xế không dám tuỳ tiện đến đây, họ đều biết đường ở nơi đây khó lái tới mức nào.

Nhiều khúc cua và đường dốc thì tạm chấp nhận đi, nhưng có vài đoạn đường nhìn từ xa thì thẳng đấy, tới gần mới phát hiện ra là đường cong. Nơi đây có thể sẽ khiến mọi người phạm sai lầm khi lái xe.

Vì vậy, khi lái xe ở đây nhất định phải cẩn thận, còn phải lái chậm nữa.

Việc chọn núi Bàn Sơn làm địa điểm đua xe yêu cầu trình độ của mỗi tay đua đua đều phải rất cao.

Những người tập hợp ở đây hôm nay đều là những tay đua đẳng cấp thế giới. Đồng thời, đội trưởng của mười đội đua xe lớn nhất đích thân ra trận.

Rất nhiều khán giả đã chờ đợi từ sớm, họ vẫy cờ hò hét, cổ vũ cho đội đua xe yêu thích của mình.

Đội Ferrari có mặt.

Người gây chú ý đương nhiên là đội trưởng Dương Tuấn Thiên.

Hôm nay anh ta mặc một chiếc áo khoác da trông cực kỳ thời thượng và đẹp trai, khiến mọi cô gái ở hiện trường hét hò liên tục.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 935


Chương 935

Nhưng ngay sau đó, mọi hào quang đều bị đội Lamborghini cướp sạch.

Rất nhiều chiếc Lamborghini dừng lại, vài người đàn ông bước xuống xe. Đẹp trai nhất tất nhiên là đội phó Chúc Minh.

Chúc Minh cực kỳ khinh thường Dương Tuấn Thiên: “Sao, cuộc thi hôm nay là do tên thảm bại như anh đua à? Giang Nghĩa thì sao?”

Sắc mặt Dương Tuấn Thiên trầm xuống, anh ta cực kỳ không vui đáp: “Đừng tưởng thắng tôi một lần thì ngon lắm. Lần trước là vì trạng thái của tôi không tốt thôi, hôm nay, nhất định tôi sẽ cho anh nếm mùi thực lực chân chính.”

“Còn thực lực chân chính gì chứ, đúng là thứ mất mặt.” Chúc Minh nhún vai: “Hơn nữa, người đua hôm nay không phải là tôi, mà là đội trưởng của chúng tôi-Phong Điểu.”

Phong Điểu-loài chim bay nhanh nhất thế giới.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông cực kỳ gầy gò bước xuống. Anh ta có một khuôn mặt tái nhợt vàng vọt như một người thường xuyên không ăn no.

Người như vậy mà có thể trở thành đội trưởng sao?

Dương Tuấn Thiên bật cười: “Này, Chúc Minh, đội trưởng của mấy người trông có vẻ hơi…..đần độn nhỉ. Đội Lamborghini hết người rồi hay sao mà lại để một thằng ngốc làm đội trưởng?”

Chúc Minh không hề tức giận.

“Lát nữa thi đấu thì anh sẽ biết thôi, mà anh, e là còn không bằng một kẻ ngốc.”

Từ đầu đến cuối, Chúc Minh đều không thèm đặt Dương Tuấn Thiên vào mắt, dù sao anh ta cũng từng thắng Dương Tuấn Thiên.

Càng lúc càng nhiều đội đua xe tới hiện trường, không khí cũng theo đó mà nóng hẳn lên. Mỗi người đều rất hi vọng cuộc thi sẽ sớm bắt đầu.

Cuối cùng, sau khi đồng hồ điểm 20 tiếng, giải đấu liên hợp núi Bàn Văn chính thức bắt đầu!

Mười chiếc xe xếp thành hai hàng.

Chúc Minh không thèm giành lấy vị trí ở hàng đầu mà dừng xe ở ngay phía cuối. Anh ta tự tin rằng với thực lực của mình, dù có ở hàng cuối thì anh ta vẫn có thể giành chức vô địch.

Dương Tuấn Thiên cũng như thế.

Sau khi trọng tài thổi còi, cuộc đua chính thức bắt đầu!

Mười chiếc xe giống như mười con ngựa hoang được thả cương, trong nháy mắt lao thẳng về phía trước với một tốc độ đáng kinh ngạc. Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Dương Tuấn Thiên nhấn ga chạy theo sau.

Đường núi ở đây rất hiểm trở, lại nhiều khúc cua, cộng thêm tầm nhìn ban đêm bị hạn chế khiến việc đua xe trở nên vô cùng khó khăn.

Nhưng dù có nhiều hạn chế như thế thì mười chiếc xe vẫn có thể bám sát nhau, không ai bị tụt lại phía sau cả, điều này chứng tỏ thực tự của mười đội trưởng khá ngang nhau.

Dù sao mỗi người đều là tay đua đẳng cấp thế giới mà.

Họ băng qua một khúc cua rồi lại một khúc cua nữa nhưng vẫn không thể kéo dài khoảng cách.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 936


Chương 936

Cuối cùng Dương Tuấn Thiên cũng không nhịn được nữa mà sử dụng “tuyệt kỹ bí mật” của mình.

Bang!!!!

Bỗng nhiên xe của Dương Tuấn Thiên va chạm mạnh với chiếc xe bên cạnh. Sau khi tách ra, điều khiến người ta ngạc nhiên là trên xe đối phương xuất hiện một vết xước cực lớn, cả chiếc xe mất thăng bằng, bắt buộc phải dừng lại.

Một đối thủ liền GameOver.

Phần lớn mọi người đều không nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra. Mà cũng đương nhiên thôi, tốc độ nhanh như thế, lại còn là buổi tối, khán giả đều quan sát qua màn hình lớn, sao có thể nhìn rõ được chứ?

Tuyệt kỹ bí mật của Dương Tuấn Thiên thực chất là cải tạo xe. Anh ta đã lắp những lưỡi dao sắc bén quanh thân xe. Khi hai chiếc xe va chạm, lưỡi dao sẽ lộ ra cắt xe và lốp xe của đối phương, khiến đối phương mất đi động lực chiến đấu trong chớp mắt.

Nếu lực va chạm đủ mạnh thì thậm chí có thể cắt xe của đối phương ra làm đôi.

Kỹ thuật không bằng người khác thì sao.

Dựa vào loại kỹ thuật cải tạo ghê tởm đến cùng cực này, hôm nay nhất định Dương Tuấn Thiên phải giành được vị trí số 1!

Bang!!!!

Chiếc xe thứ hai cũng bị huỷ.

Sau hai khúc cua ngắn ngủi, 10 chiếc xe chỉ còn lại 4 chiếc.

Lúc này, mỗi người đều đã phát hiện ra có gì không đúng. Dù không nhìn rõ thao tác cụ thể là gì, nhưng họ đều tự biết mình không thể va chạm với xe của Dương Tuấn Thiên. Mọi người đều tránh xa anh ta.

Đua xe mà cứ tránh người khác thì thắng thế nào được?

Ba chiếc xe còn lại cứ liên tục tránh đông tránh tây như thế, nên Dương Tuấn Thiên cầm chắc vị trí đầu tiên.

Lòng Dương Tuấn Thiên đang vô cùng sảng khoái.

Quán quân của đêm nay chắc chắn sẽ là anh ta!

Ở vạch đích, khán giả nhìn cảnh tượng trên màn hình mà tức đến nghiến răng nghiến lơi.

Chúc Minh dậm chân mắng to: “Phắc, Dương Tuấn Thiên mặt dày vãi nhỉ? Cải tạo xe như thế chính là phạm quy đó? Trình nát nên chơi mấy trò bẩn thỉu này, đúng là không biết xấu hổ!”

Những người khác cũng lên án hành vi của Dương Tuấn Thiên.

Nhưng đều chẳng ăn thua.

Cuộc đua đêm nay không có những quy định khắt khe về vấn đế cải tạo. Dù gì cũng không phải là cuộc đua F1 mà chỉ là giải nhân dân nên không giới hạn cải tạo xe.

Vậy nên, nếu Dương Tuấn Thiên thực sự thắng bằng những chiêu trò quỷ quyệt như vậy thì người khác cũng không thể nói gì.

Tuy không quang minh chính đại, nhưng cũng không phạm quy.

Chúc Minh nghiến răng: “Trình độ của đội Ferrari là thế này sao? Không cần tôn nghiêm của một tay đua luôn à? Thứ mất mặt, cút khỏi vòng đua xe đi!!!!”

Tiếng hét của Chúc Minh vang khắp khán đài, khiến mọi người đều cùng nhau hét lên, tiếng hét đồng thanh bảo Dương Tuấn Thiên nhanh cút khỏi vòng đua xe, thậm chí còn lan sang cả đội Ferrari.

Theo tình hình như thế thì dù đêm nay đội Ferrari có thắng cuộc cũng khó mà thuyết phục được khán giả,
 
Chiến Thần Tu La
Chương 937


Chương 937

Lâm Mộng Vân thấy thế vô cùng lo lắng trong lòng. Nếu đêm nay bọn họ thắng bằng cách này thì mặt mũi của cả đội sẽ không con nữa, sau này đội Ferrari cũng sẽ trở thành trò cười trong giới.

Nếu bị ba biết được thì không biết cô sẽ bị chửi thế nào đây.

Trong đám đông, hai người đàn ông vẫn đang bình tĩnh nhìn lên màn hình chứ không nói lời nào, họ chính là Giang Nghĩa và Điền Kê đang trà trộn vào khán giả để xem cuộc đua.

Điền Kê khinh thường: “Tôi biết ngay tên nhãi Dương Tuấn Thiên chẳng có ý tưởng gì tốt đẹp mà. Với cái trình nát be bét của hắn thì chắc chắn có một vé lót đáy trong 10 đại đội trưởng, nếu đấu bình thường thì hắn thắng không được đâu. Haha, biết là không thắng nổi nên bây giờ chơi trò này, đúng là nhục mặt!”

Giang Nghĩa ngẩng đầu nhìn rồi bình tĩnh nói: “Dương Tuấn Thiên không thắng được đâu.”

“Đại ca, sao anh nhìn ra là hắn không thắng được.”

“Vì một tay đua thật sự xuất sắc chắc chắc sẽ không bị mấy cái thủ đoạn rẻ tiền này đánh bại.”

Mắt anh nhìn chằm chằm vào chiếc Lamborghini kia.

Đến lúc thể hiện thực lực rồi nhỉ?

Nếu đã được mệnh danh là cường giả tuyệt đối, no.1 giới đua xe thì anh tin rằng thực lực của Phong Điểu chắc chắn không thể thấp như vậy, không thể bị đè bẹp trong phút chốc đâu.

Quả nhiên.

Lamborghini bắt đầu ra tay.

Khi hai chiếc xe kia sợ hãi không dám tiến về phía trước thì Phong Điểu đạp chân ga xông lên lao thẳng vào tường núi. Chiếc xe ma sát với tường núi hòng lách qua xe của Dương Tuấn Thiên từ bên phải.

Dương Tuấn Thiên bật cười: “Không nhịn nổi nữa rồi? Haha, tôi đang đợi anh đấy.”

Anh ta trực tiếp bẻ lái định đâm thẳng vào chiếc xe. Dù không thể cắt chiếc Lamborghini ra làm đôi thì cũng phải khiến nó đập mạnh vào tường núi.

“Phong Điểu?”

“Tay đua số 1 thiên hạ?”

“Haha, đi chết đi! Dám đối đầu với Dương Tuấn Thiên này thì anh đã xác định là không còn đường sống rồi.”

Chiếc xe mạnh mẽ đâm tới.

Tất cả mọi người đều cảm thấy thót tim, khán giả đều toát mồ hôi hột. Cú va chạm sắp tới rất mạnh, khả năng cao là chiếc Lamborghini sẽ đập vào tường núi rồi đứt làm đôi.

Tính mạng của Phong Điểu cũng khó mà giữ nổi.

Dương Tuấn Thiên đúng là điên thật rồi.

“Đội trưởng!” Chúc Minh vì lo lắng cho đội trưởng của mình mà hét to.

Vào thời điểm mấu chốt này, chiếc Lamborghini bỗng chậm lại, cứ như đột ngột chết đứng, tốc độ của chiếc xe giảm hẳn.

Thấy cảnh này, khán giả đều ngơ người.

Dương Tuấn Thiên cũng ngu luôn rồi, anh ta đâm vào khoảng không. Thấy xe của mình đang muốn lao thẳng vào tường núi, anh ta dùng sức đánh tay lái chuẩn bị né tránh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 938


Chương 938

Nhưng Phong Điểu không hề cho anh ta cơ hội.

Ngay sau đó, xe của Phong Điểu chạy lên phía bên phải của chiếc ferrari , sau đó cọ xát nhẹ một cái để chiếc ferrari thêm chút lực.

Trong nháy mắt, chiếc ferrari đâm thẳng vào núi.

Ầm!!!!!

Một âm thanh chói tai vang lên, tia lửa bắn lên tung toé.

Kẻ hại người không có kết cục tốt đẹp. Dương Tuấn Thiên suốt ngày đi hãm hại người khác, kết quả cuối cùng lại bị Phong Điểu giải quyết dễ dàng như thế đó.

Khi chứng kiến cảnh tượng này, ai cũng rất ngạc nhiên. Hành động của Phong Điểu làm người khác cực kỳ khâm phục.

Điền Kê cũng không khỏi vỗ tay tán thưởng: “Lợi hại, quả thật rất lợi hại, ra tay đẹp lắm.”

Giang Nghĩa cũng vỗ tay, nếu đổi lại là anh thì cũng không thể làm tốt hơn được. Kỹ thuật và cách suy nghĩ của Phong Điểu đều đã đạt tới trình độ đỉnh cao.

Là một tay đua thì phải muốn so tài cùng một cao thủ như thế.

Sau khi chứng khiến màn trình diễn của Phong Điểu, khát vọng chiến đấu trong người Giang Nghĩa lập tức bùng lên. Anh rất muốn đấu với Phong Điểu một trận.

Để xem ai nhanh hơn!

Cuộc thi kết thúc.

Sau khi Phong Điểu chiếm được vị trí thứ nhất, hai chiếc xe còn lại căn bản đừng nghĩ tới chuyện vượt lên. Họ luôn bị bỏ lại phía sau, thậm chí khoảng cách không hề thay đổi.

Có thể nhìn ra Phong Điểu đã cố ý giảm tốc độ của mình để đùa giỡn với hai chiếc xe phía sau.

Thực lực phải đè bẹp đối thủ thì mới có thể đạt tới cảnh giới như thế.

Không lâu sau, ba chiếc xe lần lượt băng qua vạch đích. Phong Điểu dễ dàng dành được vị trí số 1, giữ vững danh hiệu tay đua mạnh nhất, hơn nữa còn giúp đội Lamborghini giành được no.1 của cuộc đua liên hợp và giành được quyền lên tiếng trong cuộc đua F1.

Lúc này, luồng gió đang thịnh.

Các đội khác còn tạm ổn, họ đã sớm biết mình sẽ thua Phong Điểu nên cũng không quá tức giận.

Chỉ có đội Ferrari thua tan nát.

Họ không chỉ thua cuộc đua mà còn thua cả nhân phẩm. Sau khi cuộc đua kết thúc, tất cả đội viên đều bị khán giả chỉ trích kịch liệt, thậm chí còn biến thành tiết tấu Toàn Võ Hành.

Đặc biệt là sau khi Dương Tuấn Thiên bị thương được cõng tới, khán giả đều điên cuồng ném những lon cola rỗng về phía anh ra, miệng thì hét hai tiếng: rác rưởi!

Chúc Minh chen qua đám đông rồi đến trước mặt Dương Tuấn Thiên, chỉ thẳng vào anh ta và mắng: “Thằng chó, sự tồn tại của mày đúng là một sự sỉ nhục cho các tay đua! Bắt đầu từ hôm nay, giới đua xe sẽ không còn tên mày nữa, mày cũng đừng mơ mà ở lại cái ngành này.

Dương Tuấn Thiên nghiến răng.

Anh ta cực kỳ bất mãn nhưng có thể làm gì được chứ?

Đến cả thủ đoạn hèn hạ và bẩn thỉu nhất cũng đem ra sử dụng rồi thế mà anh ta vẫn không thắng được Phong Điểu. Anh ta thua rồi, thua thảm hại.

Mà còn chưa kể.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 939


Chương 939

Chúc Minh lớn tiếng mắng: “Những thủ đoạn hè hạ của Dương Tuấn Thiên, tôi tin mọi người cũng đều nhìn thấy rồi, cũng không chỉ một mình tôi tức giận. Từ nay trở đi, chúng ta cần phải đoàn kết lại tẩy chay đội Ferrari, khiến chúng cút khỏi giới đua xe!”

Lúc này, đội viên của đội Ferrari cũng không thể ngồi yên được nữa.

Mọi người đều tái mặt, nếu thật sự bị các đội khác đồng lòng tẩy chay thì họ sẽ trở thành tội nhân thiên cổ.

“Tẩy chay Ferrari!”

“Cút khỏi giới đua xe đi!”

Khán giả lần lượt hò hét, khí thế hừng hừng.

Lâm Mộng Vân tuyệt vọng thở dài. Sau đó, cô ta đến trước mặt Dương Tuấn Thiên rồi tát mạnh vào mặt hắn.

“Dương Tuấn Thiên, đồ khốn khiếp!”

Cái tát kêu lên vang dội khiến mọi người vỗ tay.

Dương Tuấn Thiên tức điên người muốn tát lại nhưng sự đau đớn từ cú va chạm khiến anh ta muốn đứng còn đứng không nổi.

Anh ta trở thành đối tượng bị mọi người chỉ trích, không ai chịu đứng ra nói giúp anh ta.

Ác giả ác báo!

Dương Tuấn Thiên, đúng người đúng tội!

Nhưng sao có thể để cả đội Ferrari gánh tội của Dương Tuấn Thiên được chứ? Chẳng lẽ Ferrari sẽ phải biến mất sau đêm nay, sau này cũng không thể xuất hiện trong các cuộc đua được nữa thật sao?

Khi mọi người đều đoàn kết đồng lòng thì một người đàn ông nhẹ nhàng quẹt diêm châm thuốc.

Anh rít vài hơi rồi thở ra một làn khói dài.

“Mọi người có thể cho họ một cơ hội không?”

“Một cơ hội để ăn năn.”

“Một cơ hội để chuộc lỗi.”

Âm thanh không quá lớn, nhưng sức xuyên thấu vô cùng mạnh mẽ, từng lời từng chữ đều rõ ràng truyền đến tai mọi người.

Mọi người lần lượt quay đầu nhìn sang.

Sau khi nhìn thấy người đàn ông đó, Lâm Mộng Vân cực kỳ vui mừng.

Giang Nghĩa, là Giang Nghĩa!

Nếu còn có người có thể kéo đội Ferrari ra khỏi ra khỏi vũng lầy thì chỉ có thể là người đàn ông mạnh mẽ nhưng thần bí-Giang Nghĩa!

Tất cả khán giả đều nghi hoặc, tên này là ai? Còn dám lên tiếng ở đây.

“Nhóc con, cậu là ai? Nói cái quái gì vậy hả? Đây là nơi mà cậu có quyền lên tiếng hay sao?”

“Chắc là chó đội Ferrari nhỉ?”

“Haha, cá mè một lứa.”

Tuy nhiên, ánh mắt của Chúc Minh lại thay đổi. Trong mắt anh ta có chút phấn khích, còn có chút vui mừng, không thèm quan tâm tới Dương Tuấn Thiên nữa mà đi thẳng đến trước mặt Giang Nghĩa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 940


Chương 940

“Tôi biết anh sẽ đến mà!”

Giang Nghĩa rít một hơi rồi bình tĩnh nói: “Cho tôi một cơ hội. Nếu tôi có thể thắng Phong Điểu bằng cách quang mình chính đại thì mọi người đừng công kích đội Ferrari nữa, được chứ?”

Chúc Minh còn chưa kịp đáp lời thì Phong Điểu đã đi tới.

Anh ta nhìn Giang Nghĩa vài giây rồi nói: “Người lần trước thắng Chúc Minh là anh?”

“Là tôi.”

“Được, người tôi đợi chính là anh, Giang Nghĩa!” Phong Điểu cao giọng: “Chúng ta đấu một trận, nếu anh thắng tôi thì chúng tôi không chỉ không công kích đội Ferrari nữa mà còn nhượng quyền lên tiếng cho đội Ferrari, công nhận đội Ferrari là đội no.1 trong giới. Nếu anh thua tôi thì xin lỗi, đội mấy người có thể giải tán được rồi.”

Trận này quyết định cả tương lai của một đội đua xe.

Tiền cược rất lớn.

“Dám không?” Phong Điểu hỏi.

Giang Nghĩa cười cười, chiến thần Tu La có bao giờ sợ gì đâu?

Anh bình tĩnh nói: “Lát nữa thua rồi thì đừng có khóc đấy.”

“Haha, anh đang nói với bản thân à?”

Hai người đàn ông đứng trên đỉnh giới đua xe nhìn nhau vài giây, rồi lần lượt lên xe.

Xe của Giang Nghĩa chính là một chiếc Ferrari 458 lỗi thời, mọi tính năng đều không bằng chiếc xe đua siêu cấp đã được cải tạo của Phong Điểu.

Chỉ nhìn xe thôi thì khán giả đã lắc đầu ngao ngán.

Ferrari 458?

Còn phải so sao?

“Lái loại xe cũ như thế, quá xem thường Phong Điểu rồi nhỉ?”

“Này, sao đội Ferrari leo được tới vị trí này vây, đội viên nếu không phải là những kẻ tiểu nhân hèn hạ thì cũng là những tên ngông cuồng, đúng là hết thuốc chưa.

Mọi người đều lắc đều, không tin Giang Nghĩa có thể thắng.

Dưới áp lực khổng lồ như thế, xe của Giang Nghĩa và xe của Phong Điểu đều lần lượt dừng trước vạch xuất phát.

Mọi thứ đều sẵn sàng, bắt đầu!

Hai chiếc xe lần lượt lao lên.

Tính năng xe của Giang Nghĩa không bằng đối phương nên vừa xuất phát đã chậm hơn người ta. Chậm một bước thì cũng chậm ngàn bước, trông có vẻ không thể nào đuổi kịp.

Phong Điểu không hề bất cẩn, anh ta không giữ sức mà tung ra toàn bộ thực lực, vừa bắt đầu đã đua bằng vận tốc cao nhất.

Có thể kéo dài khoảng cách được bao nhiêu thì hay bất nhiêu.

Anh ta không chỉ muốn thắng mà còn muốn thắng áp đảo, khiến đối phương phải tuyệt vọng.

người dám thắng Chúc Minh sao, sao anh ta có thể bỏ qua được?

Nhìn chiếc Lamborghini cách càng lúc càng xa, thậm chí đến đèn xe cũng không thấy nữa, khán giả đều lộ ra nụ cười khinh bỉ.
 
Back
Top Dưới