Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 80


CHƯƠNG 80

Đinh Trung không biết phải mở miệng như thế nào.

Lúc này, trong đám người, Đinh Hoàng Liễu “hữu ý vô tình” đẩy Đinh Thu Huyền một cái, làm cho cô bước ra phía trước hai bước, rơi vào trong tầm mắt của Lê Khôn.

Lê Khôn lập tức đẩy Đinh Trung rồi đi về phía Đinh Thu Huyền.

Nhìn thấy khí thế của đối phương hung hãn, Đinh Thu Huyền bị dọa lùi về phía sau hai bước, có chút khẩn trương quay đầu nhìn về phía Giang Nghĩa ở bên cạnh, lại phát hiện Giang Nghĩa đút hai tay vào túi, căn bản không có dự định bảo vệ cho cô. Đồng thời, trên mặt còn mang theo nụ cười.

Đinh Thu Huyền tức giận muốn bước lên đập cho anh một đạp.

Vợ của mình bị kẻ thù để mắt tới, tại sao anh còn có thể nở nụ cười, anh có còn là đàn ông không chứ?

Đinh Hoàng Liễu, Đinh Phong Thành thì trốn trong đám người cười trên nỗi đau của người khác, bọn họ không ưa Đinh Thu Huyền từ lâu, lúc này có thể mượn dao giết người, không có gì là tốt hơn. Đinh Thu Huyền bị diệt trừ, bọn họ đã có thể có thêm chút cổ phần của công ty, sau này không có ai đối nghịch với bọn họ nữa.

Lê Khôn bước mấy bước đi đến trước mặt, lúc tất cả mọi người cho rằng Lê Khôn muốn đánh.

Đột nhiên…

Lê Khôn hất ống tay áo lên, quỳ gối ở trước mặt của Đinh Thu Huyền, đầu dập xuống đất.

Tiếp theo đó, tất cả các thành viên cốt cán của nhà họ Lê đều không ngoại lệ, toàn bộ đều quỳ xuống, đầu rạp xuống đất, biểu thị sự xin lỗi thành khẩn nhất với Đinh Thu Huyền.

“Cái này…” Đinh Thu Huyền giật mình đứng yên tại chỗ, cô không hiểu có chuyện gì xảy ra.

Đinh Phong Thành và Đinh Hoàng Liễu cũng trợn mắt há hốc mồm, đã nói là sẽ đánh nhau, mượn dao giết người, sao bây giờ lại biến thành quỳ xuống nói xin lỗi? Cái này không giống như trong tưởng tượng.

Lê Khôn dập đầu ba cái, ngẩng đầu lên nhìn Đinh Thu Huyền, giọng nói thành khẩn: “Cô Đinh Thu Huyền, Lê Khôn tôi đại diện cho đứa con bất hiếu Lê Hùng Phong, đến đây xin lỗi cô.”

“Hai ngày trước đứa con bất hiếu đó của tôi đã có suy nghĩ xấu xa với cô, dẫn theo một đám rác rưởi không đứng đắn hẹn cô ra ngoài, thậm chí còn muốn dùng thủ đoạn bẩn thỉu đối phó với cô.”

“Nó quả thật không bằng heo bằng chó.”

“Bây giờ nó sống không ra sống, chết không ra chết, cũng đáng đời nó. Nó làm ra chuyện đáng xấu hổ với cô, đáng để nhận trừng phạt, mà người làm ba là tôi đây đã không hoàn thành trách nhiệm của mình, cũng nên bị phạt.”

Lê Khôn lại gật đầu một cái: “Cho nên, tôi dẫn theo tất cả các thành viên của nhà họ Lê đến đây để chịu tội với cô. Cô Đinh, xin cô hãy trị tội chúng tôi, cho dù cô muốn trị tội chúng tôi như thế nào cũng được, chúng tôi đều không oán hận một câu.”

Chuyện này chuyện này…

Đinh Thu Huyền là một cô gái đơn thuần, có khi nào gặp phải yêu cầu này đâu, chân tay luống cuống, sững sờ đứng yên tại chỗ.

Đinh Trung ở bên kia lại dùng tay bấm vào cánh tay của mình, để chắc rằng không phải là mình đang nằm mơ.

Đạo lý gì vậy?

Nhà họ Lê là một sự tồn tại tương đối mạnh trong nhị lưu thế gia, con trai của gia chủ bị người ta đánh sống không bằng chết, chẳng những không đến gây hấn trả thù, ngược lại còn chủ động đến nhà xin lỗi?

Còn đồng ý chấp nhận bất cứ trừng phạt nào, Vấn đề này nói ra cũng không biết là có người nào tin không nữa, có phải là người nhà họ Lê đều đã điên rồi, cho nên mới có thể làm ra loại chuyện này không?

Nhưng mà tất cả những chuyện này đang xảy ra trước mắt, không phải thuận theo việc bạn có tin hay không.

Đinh Thu Huyền nhìn Giang Nghĩa: “Em, em nên làm cái gì đây?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 81


CHƯƠNG 81

Giang Nghĩa cười một tiếng: “Không phải là ông ta đã nói đó à, đồng ý chấp nhận bất cứ sự trừng phạt nào, cho nên em muốn làm như thế nào thì cứ làm như thế đó, mối hận của em với Lê Hùng Phong, em có thể tùy tiện phát tiết.”

Đinh Thu Huyền gật đầu, quay người lại nói với Lê Khôn: “Được thôi, vậy tôi sẽ trừng trị ông…”

Mồ hôi lạnh của Lê Khôn vẫn luôn tuôn xuống, trong lòng không ngừng cầu xin Đinh Thu Huyền tuyệt đối đừng có nhắc tới yêu cầu gì quá đáng.

Chỉ nghe thấy Đinh Thu Huyền nói: “Tôi trừng phạt ông… tất cả mọi người nhà họ Lê sáng sớm phải đưa thức ăn sáng miễn phí cho các cô các chú lao công bảo vệ môi trường.”

Ách…

Lê Khôn dở khóc dở cười, cái này được coi như là trừng phạt hả? Đây là hoạt động công ích mà!

Chuyện đó với nhà họ Lê mà nói, nó căn bản không phải là chuyện gì hết, ngược lại còn có thể thông qua hoạt động này để cứu vớt lại thanh danh của nhà họ Lê, tại sao lại không làm?

Ông ta thở phào nhẹ nhõm, liên tục cúi đầu với Đinh Thu Huyền: “Cô Đinh, cô thật sự đại nhân đại lượng, tôi chúc cô phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn, trẻ mãi không già.”

Đinh Thu Huyền nghe thấy như vậy, toàn thân đều nổi da gà: “Được rồi được rồi, tôi đã trừng phạt các người rồi, các người đứng dậy hết đi, về hết đi.”

“Tuân mệnh.”

Lê Khôn đứng dậy vẫy tay với đám người: “Đều đứng lên hết đi, đi chuẩn bị đồ ăn với tôi, bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày chúng ta phải mang thức ăn sáng đến cho nhân viên bảo vệ môi trường.”

Ông ta dẫn theo đám người đi khỏi.

Lúc đi ngang qua bên cạnh Đinh Trung, Lê Khôn nói: “Đinh tổng, thân là chủ ở trong nhà, là ông nội của cô Đinh, vậy mà chẳng biết xấu hổ đặt cháu gái của mình vào trong nguy hiểm, chỉ vì lợi ích nhỏ bé của ông. Loại người giống như ông, chỉ đáng giá với hai chữ… rác rưởi!”

Nói xong, ông ta quay đầu bước đi.

Đinh Trung bị người ta cà khịa, sững sờ đứng nguyên tại chỗ, vẫn không hiểu có chuyện gì xảy ra.

Tại sao ông ta một mực lấy lòng Lê Khôn, cuối cùng lại trở thành đối tượng bị Lê Khôn nhục mạ? Thân phận gia chủ này thật sự khiến ông mất mặt quá rồi.

Đinh Thu Huyền đi tới, cô nói: “Ông nội, ông cũng đã nhìn thấy chuyện ngày hôm nay rồi đó, đầu tư cũng đã kéo đến rồi, người nhà họ Lê cũng đã đến đây xin lỗi. Cho nên, chắc là Giang Nghĩa không cần rời khỏi nhà họ Đinh đâu nhỉ?”

Mọi thứ đều thành công, đương nhiên Giang Nghĩa không cần phải rời đi.

Đinh Trung cố gắng nén giận gật đầu.

Rốt cuộc, mặt mày Đinh Thu Huyền cũng đã hớn hở, cô phóng thích toàn bộ nỗi lo mà mình đã kìm nén ở trong lòng nói với Giang Nghĩa: “Tốt quá đi thôi, rốt cuộc anh cũng không cần rời khỏi em rồi… à… nhà họ Đinh.”

Giang Nghĩa nhìn nụ cười ngây thơ rực rỡ của Đinh Thu Huyền, tâm trạng cũng vui vẻ hơn rất nhiều, coi như cũng đáng giá với sự cố gắng nhiều ngày của anh.

Chỉ cần Đinh Thu Huyền vui vẻ, anh làm chuyện gì cũng đáng.

Nhưng mà chuyện này vẫn còn chưa kết thúc.

Giang Nghĩa ung dung bước tới: “Ông, dựa vào tình hình trước mắt, chắc là ván cược này tôi đã thắng, đúng chứ?”

Đinh Trung hừ lạnh một tiếng: “Đúng là cậu thắng, cậu có thể tiếp tục ở lại nhà họ Đinh.”

“Sau đó thì sao?”

“Cái gì sau đó?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 82


CHƯƠNG 82

Giang Nghĩa cười: “Ông cụ, ông cũng đừng có giả ngốc nữa, lúc đánh cược với nhau ông đã nói rồi, nếu như tôi có thể làm xong mọi chuyện, vậy thì ông phải bưng trà rót nước cho tôi, nhận lỗi với tôi.”

Bầu không khí lập tức lúng túng.

Đinh Trung biết có chuyện này, nhưng mà vẫn không nhắc tới, ông ta muốn nói qua loa cho xong, kết quả Giang Nghĩa căn bản không có ý định bỏ qua cho ông ta.

Hứa cũng đã hứa rồi, cũng có nhiều người chứng kiến như vậy, nếu như không làm thì không được.

Nhưng mà nếu như thật sự xin lỗi, vậy thì mặt mũi của Đinh Trung phải để đâu đây?

Đinh Trung cắn răng, đồng ý không được, không đồng ý cũng không xong.

Lúc này, Đinh Phong Thành nói: “Này, vậy là được rồi đó, đừng có được nước lấn tới, cậu còn muốn để ông nội của tôi bưng trà rót nước cho cậu à, cậu có xứng không?”

Giang Nghĩa từ tốn nói: “Nếu như tôi thắng cược, tại sao lại không xứng?”

Đinh Hoàng Liễu nói: “Biết khoan dung độ lượng đi, không phải là ông nội đã cho phép cậu tiếp tục ở lại nhà họ Đinh à, cần gì cứ phải dựa theo lời hứa mà làm?”

“Là ông cụ đã cho tôi ở lại nhà họ Đinh hả? Xin lỗi nha, là tôi dùng thực lực của mình để ở lại.”

Giang Nghĩa hỏi ngược lại: “Suy nghĩ thử xem, nếu như ngày hôm nay tôi không hoàn thành lời hứa, mấy người các người bao gồm cả ông cụ sẽ nương tay với tôi chứ? Có khi nào sẽ bỏ qua như vậy, có khi nào sẽ đặt chuyện cá cược qua một bên không để ý tới không?”

Đương nhiên là sẽ không.

Nếu như Giang Nghĩa làm không được, chắc chắn sẽ để anh lập tức đi khỏi.

Đám người cúi đầu, kết quả là như thế nào, trong lòng bọn họ biết rất rõ.

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Nếu tôi thua, chắc chắn các người sẽ nghiêm túc thực hiện lời hứa, nếu đã như vậy, tại sao tôi thắng các người lại muốn tôi cứ như vậy là được rồi, đây chính là gia quy của nhà họ Đinh các người đó à?”

Đám người bị nói làm cho á khẩu không trả lời được.

Ngày hôm nay, nếu như Đinh Trung không xin lỗi, vậy thì chuyện này chắc chắn không xong.

“Có điều…” Giang Nghĩa cười ha ha: “Suy nghĩ lại cũng đúng, để ông cụ bưng trà rót nước cho phận con cháu như tôi đây có hơi quá đáng, tôi cũng không nhận nổi.”

“Có câu nói rất hay, nợ cha con trả, nếu như ông cụ đã không thể làm, vậy thì để cháu trai cùng với cháu rể của ông thay thế ông hoàn thành vụ cá cược, tôi cũng đồng ý như thế.”

Lời này nói đủ thẳng thắn.

Đường Văn Chương tức giận đến xanh cả mặt, hung hãn nói: “Muốn kêu tôi bưng trà rót nước cho cậu ấy à, nghĩ hay quá nhỉ!”

Đinh Phong Thành cũng nói: “Giang Nghĩa, tôi thấy cậu chán sống rồi đó, có phải muốn chết rồi không, có tin bây giờ tôi sẽ lấy cái đầu của cậu xuống mà làm quả bóng để đá không?”

Giang Nghĩa vung tay một cái, nhìn về phía Đinh Trung: “Ông, ông tự mình xin lỗi hay là để người khác nói xin lỗi, ông chọn đi.”

Đinh Trung cắn răng ken két.

Đến nước này, ông ta không thể không tạm thời cúi đầu, nhìn Đường Văn Chương và Đinh Phong Thành: “Hai người bọn cháu nhận lỗi giúp ông nội đi.”

Đường Văn Chương và Đinh Phong Thành trừng mắt như muốn nứt ra, hận không thể chém Giang Nghĩa thành tám mảnh.

Nhưng mà ông cụ đã ra lệnh rồi, bọn họ không thể không nghe theo.

“Người đâu, dâng trà.” Đinh Trung gọi một tiếng.

Người giúp việc bưng khay trà tới, trên khay có hai chén trà.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 83


CHƯƠNG 83

Đường Văn Chương và Đinh Phong Thành mỗi người bưng một chén, cắn răng trừng mắt, hầm hầm đi đến trước mặt của Giang Nghĩa, đưa tay đẩy chén trà tới.

Giang Nghĩa bình tĩnh nói: “Có ai nói xin lỗi như vậy không, các người không cảm thấy mình hơi làm kiêu rồi à?”

Đường Văn Chương, Đinh Phong Thành, quỳ một gối xuống, dâng chén trà lên.

Giang Nghĩa cũng không khách khí, đưa tay nhận lấy một chén trà, hơi nhấp một ngụm, sau đó ném chén trà xuống đất, lại đưa tay lấy một chén trà khác cũng nhấp một ngụm, rồi ném xuống đất.

Anh vừa cười vừa nói: “Rất tốt, tôi chấp nhận lời xin lỗi của các người.”

Giang Nghĩa bước tới nắm tay Đinh Thu Huyền, nói với Đinh Trung: “Ông, chuyện ngày hôm nay cứ tính như vậy đi, từ nay chúng ta không ai nợ ai, trong nhà của tôi vẫn còn có việc, cho nên không thể ở lại trong công ty nữa, tạm biệt.”

Nói xong, anh dẫn Đinh Thu Huyền hiền lành rời khỏi hiện trường, chạy chiếc cadillac nghênh ngang rời đi.

Ở đây không có ai nói chuyện.

Đinh Trung vò tài liệu ở trong tay thành một cục, hung hăng xé thành từng mảnh nhỏ.

“Giang Nghĩa, Giang Nghĩa, Giang Nghĩa! Cậu thật sự khinh người quá đáng!”

“Chuyện ngày hôm nay, tôi sẽ không để yên cho cậu đâu!”

“Đinh Trung tôi thề, không diệt trừ đứa cháu rể vô dụng là cậu, tôi sẽ không mang họ Đinh.”

Giống như Đinh Trung, Đường Văn Chương và Đinh Phong Thành cũng tràn đầy lửa giận, ngày hôm nay bọn họ nhận lỗi với Giang Nghĩa ở trước mặt của mọi người, bị người khác nhạo bán, dù như thế nào bọn họ cũng nuốt không trôi cục tức này.

Đặc biệt là Đường Văn Chương, bình thường là một người cao cao tại thượng, có khi nào bị làm nhục như thế này.

Anh ta không nói một lời đi về phía xe của mình, người nào nhìn thấy anh ta cũng đều bị dọa cho sợ đến mức vội vã né tránh, ánh mắt hung ác đến nỗi có thể giết người.

“Đường Văn Chương tôi lấy danh nghĩa phó chỉ huy chiến khu phía đông ra thề nhất định phải giết Giang Nghĩa!!!”

Trên đường trở về, Đinh Thu Huyền lái xe, cả đoạn đường đều không nói gì.

Giang Nghĩa nhìn cô một hồi lâu, thở dài một hơi rồi nói: “Anh xin lỗi.”

Đinh Thu Huyền bất ngờ: “Hả?”

“Anh xin lỗi, anh đã đồng ý với em là sẽ không chủ động kiếm chuyện với ông cụ, ngày hôm nay anh không khống chế được, là lỗi của anh.”

Đinh Thu Huyền cười khổ một tiếng, bây giờ nói những chuyện này thì có ý nghĩa gì nữa?

Huống hồ gì mọi chuyện cũng không phải là lỗi của Giang Nghĩa.

Đám người Đường Văn Chương, Đinh Trung thật sự khinh người quá đáng. Nếu như Giang Nghĩa không phản kháng, chỉ sợ là đã sớm bị đuổi khỏi nhà họ Đinh.

Không chỉ có Giang Nghĩa, ngay cả Đinh Thu Huyền cũng sẽ bị xa lánh.

Chỉ bởi vì cô là phụ nữ, chỉ vì cô không gả cho một người chồng có quyền có thế. Mặc dù cô cũng là người của nhà họ Đinh, nhưng mà chưa từng được ông cụ nhìn nhận.

Đinh Thu Huyền nói: “Em không có trách anh, chuyện ngày hôm nay nếu như đổi lại là ai thì cũng sẽ tức giận. Cứ nói chuyện lúc Lê Khôn đến xin lỗi đi, lúc đó chị cả trực tiếp đẩy em từ trong đám người ra, nếu như Lê Khôn không phải là đến xin lỗi mà là đến để trả thù, chỉ sợ là ngày hôm nay em đã lành ít dữ nhiều rồi.”

Trong mắt cô mang theo một tia dịu dàng nhìn Giang Nghĩa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 84


CHƯƠNG 84

“Nếu như hiện tại em đang ở rìa vách núi, em tin tưởng người bất chấp nguy hiểm kéo em trở về cũng chỉ có anh, đám người nhà họ Đinh hận không thể tự tay đẩy em xuống vách núi.”

“Giang Nghĩa, em rất may mắn, chúng ta vẫn không chia lìa.”

Có thể làm cho Đinh Thu Huyền hướng nội, hay xấu hổ nói ra mấy lời nói cảm động như thế này, nói rõ tình cảm của cô đối với Giang Nghĩa thật sự đã có thay đổi. Ban đầu là xem thường, thất vọng, đến bây giờ đã từ từ chấp nhận.

Cho dù Giang Nghĩa vẫn nghèo như thế, nhưng mà ít ra tình cảm này là chân thật.

Giang Nghĩa cảm thấy trong lòng ấm áp, đã lâu lắm rồi anh không có cảm giác như vậy.

Hai người đỏ mặt nhìn nhau không nói gì.

Về đến nhà.

Đinh Thu Huyền còn chưa ở miệng thì đã nhìn thấy Đinh Nhị Tiến ngồi trên ghế sa lông, ông ta nói với bọn họ: “Về rồi à?”

“Dạ.”

“Vậy làm như thế nào, chắc cũng không cần ba phải nói đâu nhỉ?” Đinh Nhị Tiến vỗ vỗ tài liệu ở trên bàn: “Bây giờ hai đứa có thể làm thủ tục ly hôn, ba đã chuẩn bị giấy tờ xong hết rồi.”

Đinh Thu Huyền ngây ngẩn cả người: “Ba, ba làm cái gì vậy?”

“Làm cái gì hả? Lúc trước Giang Nghĩa đã đồng ý với ba, nếu như không thể hoàn thành hai chuyện thì phải lập tức ly hôn, sao rồi, muốn đổi ý à?”

Đinh Thu Huyền cười khổ, hóa ra là ba còn chưa biết chuyện đầu tư đã thành công, còn có chuyện nhà họ Lê đến xin lỗi.

Cũng không có gì kì lạ, hai chuyện này vừa mới kết thúc, chắc có lẽ bên phía công ty vẫn còn chưa có người nào thông báo cho Đinh Nhị Tiến.

“Ba, thật ra thì…”

Đinh Nhị Tiến ngắt lời cô: “Không cần phải nói nhiều, ly hôn đi, mặt khác…”

Ông ta lấy một tấm hình đặt lên mặt bàn: “Đây là Tiểu Mạnh, con trai của chủ nhiệm trong công ty bọn ba, cậu ấy là người trung thực hiền hậu, lại rất có tài, lại là con một của chủ nhiệm của ba, đến bây giờ vẫn còn chưa kết hôn. Ba với chủ nhiệm đã thương lượng với nhau rồi, bây giờ con ly hôn, sau đó lại đi xem mắt với Tiểu Mạnh, nếu như người ta coi trọng con, vậy thì sắp xếp rồi tái hôn.”

Đinh Thu Huyền quả thật cạn lời, tốc độ này của ba không khỏi quá nhanh rồi đó chứ?

Mình còn chưa ly hôn, Đinh Nhị Tiến đã sắp xếp hết tất cả công việc tiếp theo, thật sự không có kẽ hở nào.

Mẹ vợ Tô Cầm bất đắc dĩ nói: “Thu Huyền, ba của con cũng là vì muốn tốt cho con, mặc dù có hơi đường đột, nhưng mà có lẽ Tiểu Mạnh thật sự có thể mang đến sự trợ giúp nhất định cho sự nghiệp của con.”

Đinh Nhị Tiến nói: “Mẹ con nói rất có lý, nếu như con và Tiểu Mạnh kết hôn với nhau, vậy thì ba với chủ nhiệm là thông gia, cũng có lợi ích rất nhiều để ba thăng chức.”

Đinh Thu Huyền đen mặt lại, cô hỏi với giọng điệu không vui: “Trong lòng của ba, con chỉ là công cụ để lấy lòng người khác thôi à? Ba gả con đi, rốt cuộc là vì muốn tốt cho con, hay là vì tốt cho ba? Nếu như ba muốn thăng quan tiến chức, vậy thì ba tự mình mà đi gả cho Tiểu Mạnh đó đi.”

“Hỗn xược! Có ai nói chuyện với ba mình như vậy không?”

Đinh Thu Huyền cắn môi, vừa tức vừa sốt ruột.

Giang Nghĩa khuyên ngăn: “Ba, nếu như ba thật sự muốn thăng quan tiến chức, có lẽ con có thể giúp ba suy nghĩ một vài biện pháp, cũng không cần phải nịnh bợ lấy lòng chủ nhiệm làm gì.”

“Cậu?” Đinh Nhị Tiến mắng: “Cậu là cái thá gì chứ? Mấy lời của cậu có tác dụng gì? Còn nữa, sau này cậu đừng có gọi tôi là ba nữa, nếu như cậu là đàn ông thì hãy thực hiện theo lời hứa đi, lập tức ly hôn với con gái của tôi, sau này có thể cút bao xa thì cứ cút bấy nhiêu, đừng có xuất hiện ở trước mặt của tôi nữa.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 85


CHƯƠNG 85

Bầu không khí lại trở nên khó xử.

Mãi cho đến khi…

Đinh Thu Huyền lạnh lùng nói: “Con sẽ không li hôn với Giang Nghĩa!”

“Con dám!”

“Tại sao lại không dám? Ngày hôm nay nhà họ Đinh đã có thể kéo được chín nghìn tỷ đầu tư, người của nhà họ Lê cũng đã đến nhà xin lỗi, Giang Nghĩa nói được làm được, anh ấy không cần phải rời khỏi nhà họ Đinh, càng sẽ không ly hôn với con.”

“Cái gì?”

Đinh Nhị Tiến hoài nghi có phải là lỗ tai của mình đã nghe lầm rồi không, ông ta càng không muốn tin tưởng những gì mà Đinh Thu Huyền nói là sự thật.

“Nếu như ba không tin, vậy thì ba có thể tự gọi điện thoại về nhà đi.”

“Ha ha ha, con làm như là ba không dám hỏi vậy?”

Đinh Nhị Tiến lập tức lấy điện thoại bấm gọi về nhà, hỏi thăm tin tức liên quan đến sáng nay. Sau khi nghe đối phương trả lời, ông ta liền ngây người tại chỗ.

Thành công, thế mà Giang Nghĩa lại có thể thành công?

Kéo được đầu tư thì không nói, còn để người nhà họ Lê đến nhà xin lỗi, chuyện này…

Đinh Nhị Tiến chất vấn: “Giang Nghĩa, rốt cuộc là cậu làm chuyện đó bằng cách nào?”

Giang Nghĩa nhún vai: “Chân thành chính là con đường tốt nhất, chỉ cần ba cố gắng thuyết phục, người ta cũng dễ nói chuyện lắm.”

Lý do thoái thác này rất khó để Đinh Nhị Tiến chấp nhận.

Ông ta không ngừng lắc đầu: “Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng, tôi biết Lê Khôn mấy mươi năm rồi, ông ta không phải là loại người sẽ cúi đầu xin lỗi người khác, chắc chắn là trong đây có chuyện quái lạ.”

Đinh Thu Huyền cười lạnh, cô nói: “Mặc kệ có chuyện gì kỳ quái, nói tóm lại là ông ta xin lỗi là sự thật, Giang Nghĩa đã làm được những chuyện mà anh ấy đồng ý với ba. Cho nên, ba phải thực hiện lời hứa để Giang Nghĩa ở lại.”

Đinh Nhị Tiến không biết nên nói cái gì cho phải.

Từ lúc đầu, ông ta đã không nghĩ tới là Giang Nghĩa có thể làm được những chuyện này, cho nên mới có thể thương lượng chuyện hai đứa con xem mắt với chủ nhiệm. Bây giờ lại biến khéo thành vụng, không có cách nào xử lý cục diện.

“Nhưng mà…” Đinh Nhị Tiến rất lúng túng: “Giang Nghĩa có ở lại hay không thì để lúc khác nói, ba đã đồng ý với chủ nhiệm rồi, con sẽ ly hôn, cũng sẽ đi xem mắt với Tiểu Mạnh, con đột nhiên lại đổi ý, kêu ba phải ăn nói với chủ nhiệm như thế nào đây?”

“Muốn nói như thế nào là chuyện của ba, cũng không phải là con kêu ba hẹn người ta đi xem mắt.”

“Con, sao con có thể nói chuyện với ba như vậy?”

“Hứ!”

Đinh Thu Huyền quay đầu bước đi, Giang Nghĩa đi theo sau, hai người đi vào trong phòng, Đinh Thu Huyền liền đóng cửa phòng lại.

Đinh Nhị Tiến sốt ruột đặt mông xuống ghế: “Bây giờ phải làm gì mới tốt đây.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 86


CHƯƠNG 86

Tô Cầm lườm nguýt ông ta: “Tôi đã khuyên ông từ trước rồi, đừng có gấp gáp như vậy, cho dù ông có coi trọng Tiểu Mạnh đi nữa, muốn đứa con rể này thì ông cũng phải chờ tụi nó ly hôn chắc chắn rồi mới nói. Bây giờ thì hay rồi, bây giờ hai bên đều không dễ ăn nói, cái họa này ông tự mà gánh đi.”

“Được rồi, bà đừng có nhiều lời nữa, mau cút đi.”

Đinh Nhị Tiến không ngừng gõ bàn, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, suy nghĩ xem phải làm như thế nào để có thể giải thích chuyện này với chủ nhiệm.

Ở trong phòng, Đinh Thu Huyền thở phì phò nằm lì trên giường.

Giang Nghĩa mỉm cười đi tới: “Sao lại giận như thế, thật ra cũng không phải là chuyện gì ghê gớm mà.”

Đinh Thu Huyền lườm anh một cái: “Em tức giận còn không phải là bởi vì anh nữa hả? Anh còn ngồi đấy trêu chọc em, anh hi vọng để em đi xem mắt với cái tên Tiểu Mạnh gì đó à?”

Giang Nghĩa ngồi xuống: “Không hi vọng, nhưng mà anh cũng không muốn thấy em nổi giận với ba, dù sao thì ông ấy cũng là ba ruột của em.”

“Hừ, ông ấy cũng chỉ biết mình thăng quan tiến chức, cho đến bây giờ chưa từng suy nghĩ cho em.”

Nói xong, Đinh Thu Huyền bỗng nhiên che lấy vai mình, đau đớn kêu lên một tiếng: “A!”

“Sao vậy?”

“Không biết nữa, tự nhiên vai em đau quá.”

Giang Nghĩa đưa tay khoác lên trên vai của cô, hơi kéo áo ra, lộ ra mảng da thịt trắng như tuyết.

“Gần đây em làm việc quá liều mạng, mệt nhọc quá độ, cơ bắp không được thả lỏng, cho nên mới bị nhức.”

“Để anh xoa bóp giúp em, lưu thông tuần hoàn máu, sẽ nhanh hết đau thôi.”

Đinh Thu Huyền do dự một chút, thật ra thì cho đến bây giờ cô chưa từng cho đàn ông chạm qua mình, bây giờ cô vẫn còn giữ tấm thân xử nữ.

Cô vô cùng nhạy cảm với người khác phái.

Nhưng mà Giang Nghĩa là chồng cô, hơn nữa, thật ra thì trong lòng của cô cũng không chán ghét Giang Nghĩa, cho nên…

Cô không từ chối.

Hai tay của Giang Nghĩa đặt lên trên vai Đinh Thu Huyền, hơi đè xuống, Đinh Thu Huyền bị đau kêu lên một tiếng.

“Anh nhẹ một chút!”

Giang Nghĩa cười: “Cái này không nhẹ được đâu, nếu như không có lực, xoa bóp công cốc mà thôi. Em cắn môi chịu đựng đi, để anh xoa bóp toàn thân giúp em một lần, sẽ khiến toàn thân em thoải mái thả lỏng, dễ chịu hơn.”

“Toàn thân?”

Trong nháy mắt, gương mặt của Đinh Thu Huyền lập tức đỏ lên, trong đầu dần dần hiện ra nhiều hình ảnh không chịu nổi.

Nhưng mà, không biết tại sao cô lại có chút chờ mong.

“A…”

“Đau đau, anh làm nhẹ thôi!”

“Không được chạm vào nơi đó, a, chịu không nổi nữa, a…”

Trong quá trình Giang Nghĩa xoa bóp cho cô, Đinh Thu Huyền đau đến nỗi la hét hết tiếng này tới tiếng khác, xuyên qua cửa phòng truyền vào trong phòng khách.

Trong phòng khách.

Tô Cầm và Đinh Nhị Tiến nghe thấy tiếng kêu của Đinh Thu Huyền, sắc mặt cũng theo đó mà thay đổi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 87


CHƯƠNG 87

Tô Cầm vội vàng ho một tiếng: “Con bé Thu Huyền này, cũng thật là không biết xấu hổ gì hết, con gái con lứa gì mà không biết giữ hình tượng, kêu lớn tiếng như vậy.”

Đinh Nhị Tiến liếc bà ta một cái: “Cái này thì có là gì, bây giờ đã là thời đại nào rồi, như thế này là thể hiện cá tính, cởi mở hoạt bát. Tôi có ý kiến với bà lắm đấy, mỗi lần chúng ta làm chuyện này, bà xấu hổ không dám kêu một tiếng, làm cho tôi giống như đang làm với con cá ướp muối, không có hứng thú gì hết.”

Tô Cầm vừa thẹn vừa xấu hổ: “Ách, cái lão già này, ông đang nói bậy nói bạ cái gì đó? Ông mới chính là con cá ướp muối ấy.”

Bà nói xong rồi lại đánh đánh Đinh Nhị Tiến.

Hai người bất tri bất giác ôm nhau, trên mặt của Tô Cầm cũng đỏ bừng một mảnh.



Lúc này, ở khu làm việc phồn hoa trong trung tâm thành phố Giang Nam.

Trên lầu hai mươi ba, tòa cao ốc xí nghiệp Thiên Đỉnh, trong phòng làm việc chủ tịch có ba người đàn ông đang ngồi ở bên trong.

Hai người trong số đó là Hà Diệc Nho, người phụ trách đương nhiệm của Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, cùng với Hà Du Vinh, cháu trai của ông ta, mà người thứ ba có mặt ở hiện trường chính là Tôn Vĩnh Trinh, chủ tịch xí nghiệp Thiên Đỉnh.

Hà Diệc Nho và Hà Du Vinh đều cúi thấp đầu không dám thở mạnh.

Một tay Tôn Vĩnh Trinh cầm điếu thuốc, một tay khác thì cầm tài liệu xem, giọng điệu không tốt: “Hà Diệc Nho, ông có bản lĩnh quá nhỉ? Tôi hao tổn sức lực mới có thể đoạt Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng về tay, giao cho ông quản lý, kết quả một tháng ông lại làm lỗ hơn một trăm năm mươi tỷ?”

Hà Diệc Nho nuốt một ngụm nước miếng, ngay cả rắm cũng không dám thả.

Tôn Vĩnh Trinh tiếp tục nói: “Còn nữa, một tuần trước ông còn mang theo nhân viên cốt cán của công ty đến phần mộ của tên ma quỷ Giang Châu, quỳ ròng rã cả một đêm trước mộ của cậu ta là có chuyện gì xảy ra? Những nhân viên nòng cốt của công ty đều bị ông làm cho tức giận, chạy mất hết.”

Hà Diệc Nho đau khổ nói: “Tôn tổng, chuyện này không thể trách tôi được, đều là chuyện tốt do Giang Nghĩa đã làm ra. Cậu ta quá lợi hại, chúng tôi đấu không lại cậu ta. Tôn tổng, ngài giúp tôi một chút đi.”

“Tôi nhổ vào!” Tôn Vĩnh Trinh mắng chửi: “Cái thứ phế vật như ông, tôi đây bị mù mới có thể giao Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng cho cái loại rác rưởi như ông quản lý.”

Dừng một chút, ông ta hỏi: “Ông nói Giang Nghĩa có thân phận gì chứ?”

Hà Diệc Nho nói: “Tôi đã điều tra rồi, cậu ta là anh trai ruột của Giang Châu, đến biên giới phía tây đi lính năm năm, không có thành tích gì hết, đến bây giờ vẫn còn đang sống ở nhà vợ, là một đứa con rể ăn bám.”

“Một đứa con rể ăn bám mà ông cũng không giải quyết được?”

“Không phải… dù sao thì Giang Nghĩa cũng đã từng đi lính, đánh nhau rất giỏi, hơn nữa, tôi nghe nói cậu ta còn cứu một đại sĩ quan, lần trước chúng tôi quỳ ở trước mộ cũng là do bị người của vị sĩ quan đó dọa cho sợ.”

Tôn Vĩnh Trinh hừ lạnh một tiếng: “Giang Nghĩa này chắn ở trước mặt Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, chính là đang ngăn cản tiền tài của chúng ta, nhất định phải tiêu diệt.”

Hà Diệc Nho hỏi: “Tôn tổng, ý của ngài là tìm người giết cậu ta?”

“Cút cha ông đi!”

Tôn Vĩnh Trinh tức giận nói: “Bây giờ là xã hội pháp quyền, chúng ta là công dân hợp pháp, giết giết giết giết ông nội ông ấy, cái đầu heo này của ông không sử dụng đàng hoàng đi, nghĩ ra cách đáng tin cậy một chút?”

“Giang Nghĩa là binh lính biên giới phía tây, mặc dù không quyền không thế, nhưng mà vẫn có thân phận, đại biểu cho biên giới phía tây. Bây giờ, tổng phụ trách khu Giang Nam lại là từ biên giới phía tây ra, ông tìm người giết cậu ta, làm như vậy không phải là ông đang đối nghịch với tổng phụ trách hả, ông có mấy cái đầu?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 88


CHƯƠNG 88

Tôn Vĩnh Trinh rít một hơi thuốc lá: “Hà Diệc Nho, ông theo tôi nhiều năm như vậy, thật sự là một chút tiến bộ cũng không có, cả ngày chỉ biết động dao động kiếm, có chuyện gì cũng chỉ biết dùng nắm đấm để giải quyết, ngây ngô như là người của thế kỷ trước, càng nhìn càng thấy tức giận.”

Hà Diệc Nho không dám nói tiếp, cúi đầu không lên tiếng.

Lúc này, thư ký đi vào: “Tôn tổng, giám đốc Tây Môn trở về rồi.”

Nghe xong lời này, Tôn Vĩnh Trinh mặt mày hớn hở: “Cuối cùng trí thông minh của tôi cũng đã trở về, nhanh nhanh mời Tây Môn đến đây cho tôi.”

“Vâng, Tôn tổng.”

Một lát sau, cửa phòng làm việc bị đẩy ra, thư ký dẫn theo một người đàn ông bước vào.

Người đàn ông cao khoảng một mét tám lăm, dáng người cao gầy, mặt trên người bộ đồ vest phẳng phiu, kết hợp với gọng kính đen, cả người trông vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái, sạch sẽ, tao nhã lễ độ.

Người này chính là Tây Môn Tuấn, là đầu não của Tôn Vĩnh Trinh.

“Tôn tổng, ngài tìm tôi?”

“Ừm.” Tôn Vĩnh Trinh chỉ vào Hà Diệc Nho và Hà Du Vinh: “Trong khoảng thời gian cậu không có ở đây, hai tên phế vật này sắp làm Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng phá sản luôn rồi, bị một tên lính nghèo làm cho bất lực không có nổi kế sách. Tây Môn, cậu nghĩ biện pháp đi g**t ch*t tên khốn nạn tên là Giang Nghĩa đó cho tôi.”

“Đúng rồi, phải thông qua thủ đoạn hợp pháp, đừng có chỉ biết chém chém giết giết giống như hai cái tên ngu ngốc này, tôi ghét nhất chính là cách đó, một chút kỹ thuật cũng không có.”

Tây Môn Tuấn cười hỏi: “Giang Nghĩa này chính là anh trai ruột của chủ tịch tiền nhiệm Giang Châu đã qua đời đó à?”

“Không sai.”

“Vậy tôi rõ rồi.” Tây Môn Tuấn đẩy gọng kính, tự tin nói: “Cho tôi năm ngày, tôi nhất định sẽ cho ngài một kết quả hài lòng.”

Tôn Vĩnh Trinh kinh ngạc hỏi: “Cậu đã nghĩ ra cách rồi?”

“Đương nhiên.”

“Cách gì vậy?”

“Nói ra rồi thì không thú vị nữa.” Khóe miệng của Tây Môn Tuấn hơi nhếch lên: “Nhưng mà tôi có thể để tiết lộ một chút, lúc ấy Giang Châu chết như thế nào, tôi sẽ để Giang Nghĩa chết như vậy.”

Sáng ngày hôm sau, Đinh Nhị Tiến đang tưới nước cho mấy chậu hoa ở trước nhà, một chiếc xe màu trắng dừng ở cửa.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông với dáng người cao gầy đeo kính bước xuống.

Anh ta đi vào trong sân, nói với Đinh Nhị Tiến: “Xin hỏi, có phải là Giang Nghĩa ở đây không?”

Đinh Nhị Tiến nhìn người đàn ông từ trên xuống dưới: “Cậu là ai?”

“Tôi tên là Tây Môn Tuấn, là giám đốc bộ phận của xí nghiệp Thiên Đỉnh, ở đây có một tờ truyền đơn của tòa án, tôi muốn gửi nó cho Giang Nghĩa.”

“Pháp viện truyền đơn hả? Giang Nghĩa phạm phải chuyện gì vậy?”

“Ông cứ kêu anh ta ra đây thì biết.”

Đinh Nhị Tiến nửa tin nửa ngờ, gọi với vào trong phòng: “Giang Nghĩa, cậu ra đây cho tôi!”

Chẳng mấy chốc, Giang Nghĩa đi ra, Đinh Thu Huyền và Tô Cầm đều đi theo ở phía sau, bọn họ cũng nghe thấy đoạn đối thoại của Tây Môn Tuấn và Đinh Nhị Tiến, ai nấy cũng đều có một tia địch ý với Tây Môn Tuấn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 89


CHƯƠNG 89

Lúc trước, Giang Châu bị xí nghiệp Thiên Đỉnh đẩy vào chỗ chết, bây giờ bọn họ lại muốn làm gì với Giang Nghĩa?

Tây Môn Tuấn đưa truyền đơn cho Giang Nghĩa.

“Giang Nghĩa, em trai Giang Châu của anh nợ xí nghiệp Thiên Đỉnh chúng tôi ba nghìn sáu trăm tỷ bởi vì kinh doanh thua lỗ.”

“Sau khi anh ta qua đời, Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng được dùng như là tài sản thế chấp để trả các khoản nợ cho xí nghiệp Thiên Đỉnh.”

“Tuy nhiên, theo ước tính của tòa án thì giá trị thị trường lúc đó của Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng chỉ có chín trăm tỷ, nói cách khác, Giang Châu vẫn còn nợ công ty hai nghìn bảy trăm tỷ.”

“Là người thân duy nhất trên đời này của Giang Châu, sau khi anh ta qua đời, món nợ hai nghìn bảy trăm tỷ này đặt ở trên người của anh.”

“Đây là truyền đơn của tòa án, cho anh một năm trả hết khoản nợ hai nghìn bảy trăm tỷ. Anh Giang Nghĩa, anh có nghi vấn gì thì cứ việc nói ra, tôi sẽ giải đáp từng thắc mắc cho anh.”

Oành!

Người nhà họ Đinh trợn tròn mắt, như có những tia chớp xẹt qua trong đầu.

“Phải trả hai nghìn bảy trăm tỷ, nói đùa cái gì vậy? Đối với một kẻ trắng tay ngay cả công việc ổn định cũng không có như là Giang Nghĩa, đây chính là một nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Lúc trước, Giang Châu bị khoản nợ khổng lồ này ép chết.

Bây giờ, người của xí nghiệp Thiên Đỉnh lại lặp lại chiêu cũ, chuẩn bị dùng chiêu này để ép chết Giang Nghĩa à?

Đinh Thu Huyền là người đầu tiên đứng dậy, cô muốn giải thích cho Giang Nghĩa, lại bị Giang Nghĩa ngăn cản.

Anh lẳng lặng cất cái tờ truyền đơn: “Hai nghìn bảy trăm tỷ, có đúng không, không thành vấn đề.”

Hả Sắc mặt của Tây Môn Tuấn có chút thay đổi, phản ứng của Giang Nghĩa hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của anh ta.

Trong dự đoán của anh ta, chắc là Giang Nghĩa phải tức giận nôn nóng, thậm chí là ra tay đánh người, Giang Nghĩa sẽ giảo biện nói là mình không có quan hệ với Giang Châu.

Nhưng mà lúc này, Giang Nghĩa tỉnh táo làm cho anh ta cảm thấy sợ hãi.

Tây Môn Tuấn hắng giọng một cái: “Anh Giang, anh có biết món nợ hai nghìn bảy trăm tỷ là khái niệm gì không hả?”

Giang Nghĩa khoác tay: “Không cần anh phải giải thích đâu, tôi biết rõ, mặt khác, nếu như các người đã kêu tôi tiếp tục trả khoản nợ, vậy thì đồng thời đã nói lên điều khoản nợ vẫn còn, tức là dùng Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng làm vật thế chấp cũng chỉ là tạm thời mà thôi.

Nếu như tôi có thể trả luôn phần thế chấp tài chính chín trăm tỷ, vậy thì tôi có thể thay thế Giang Châu mà lấy lại Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.”

“Ặc…” Tây Môn Tuấn cảm thấy có chút sợ hãi, người đàn ông này thật sự quá bình tĩnh, lúc này mà còn có thể chú ý đến chi tiết như vậy.

Đúng là chỉ cần trả đủ ba nghìn sáu trăm tỷ, vậy thì đã có thể lấy lại Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.

Nhưng mà người bình thường vốn dĩ đã rất bất lực với khoản nợ hai nghìn bảy trăm tỷ, làm sao có thể nghĩ tới chuyện đưa thêm chín trăm tỷ?

Thật ra thì suy nghĩ cẩn thận lại, định giá thị trường Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng hiện tại khoảng chín nghìn tỷ, nếu như có thể dùng ba nghìn sáu trăm tỷ để lấy lại nó, không phải là lời lắm rồi à? Làm sai một cái, xí nghiệp Thiên Đỉnh thông minh quá sẽ bị thông minh hại.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 90


CHƯƠNG 90

Cái người Giang Nghĩa này đúng là không dễ đối phó.

Tây Môn Tuấn cười cười: “Nếu như anh có năng lực, vậy thì hoan nghênh anh trả hết khoản nợ ba nghìn sáu trăm tỷ.”

Nói xong, Tây Môn Tuấn không ở lại nữa, trực tiếp quay người đi khỏi.

Ở trên xe, Tây Môn Tuấn nhận được cuộc điện thoại của Tôn Vĩnh Trinh, là chủ tịch xí nghiệp Thiên Đỉnh.

“Tây Môn, xử lý đến đâu rồi?”

“Không thành vấn đề, tôi đã đưa truyền đơn của tòa án cho Giang Nghĩa, ra hạn một năm phải trả hết khoản nợ hai nghìn bảy trăm tỷ.”

“Ha ha, tốt lắm, Tây Môn, chủ ý của cậu thật sự rất tuyệt, sau đó Giang Nghĩa cũng sẽ giống như Giang Châu, bị món nợ to kếch xù đẩy đến đường cùng rồi tự sát.”

Tây Môn Tuấn thì tương đối tỉnh táo.

Ban đầu anh ta cũng có suy nghĩ giống như Tôn Vĩnh Trinh, nhưng mà khi nhìn thấy thái độ lúc nãy của Giang Nghĩa, Tây Môn Tuấn biết tuyệt đối không thể xem thường người đàn ông này.

Tây Môn Tuấn đã từng gặp vô số người, vừa nhìn liền có thể nhìn ra được người đó có năng lực như thế nào.

Nhưng mà hình như anh ta nhìn không thấu Giang Nghĩa.

Anh ta nhắc nhở: “Tôn tổng, tôi lo lắng là Giang Nghĩa sẽ tìm những công ty khác để giúp đỡ một tay, nhờ công ty lớn để lấp khoản nợ ba nghìn sáu trăm tỷ. Theo đó mà biến Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng trở lại là của anh ta, chẳng những không lỗ mà còn có thể kiếm gần sáu nghìn tỷ. Cho nên Tôn tổng, tôi hy vọng là ông có thể nghĩ biện pháp để những công ty khác không nhúng tay vào chuyện này.”

“Đó là điều đương nhiên rồi.” Tôn Vĩnh Trinh bình tĩnh nói: “Tôi đâu có ngu ngốc, loại chuyện mất cả chì lẫn chài như thế này tôi sẽ không làm đâu, tôi đã sớm chào hỏi với các công ty có năng lực đắp khoản nợ trong toàn thành phố, không có ai giúp đỡ cho Giang Nghĩa đâu.”

“Vâng, vậy thì chắc chắn Giang Nghĩa phải chết không thể nghi ngờ nữa.”



Trong biệt thự, gia đình đang rầu rĩ.

Đinh Nhị Tiến gấp đến độ giậm chân, khoản nợ hai nghìn bảy trăm tỷ, đừng nói là một năm, dựa vào năng lực của Giang Nghĩa, cả đời này cũng kiếm không được.

“Giang Nghĩa, cậu nhìn chuyện tốt mà mình làm đi kìa!”

Đinh Thu Huyền nói thay anh: “Ba, ba trách Giang Nghĩa làm cái gì chứ, đây không phải là lỗi của anh ấy.”

“Không phải là lỗi của nó, chẳng lẽ là lỗi của ba? Hai nghìn bảy trăm tỷ, lấy cái gì mà trả đây?”

Tô Cầm cũng nói với vẻ mặt đau khổ: “Làm như vậy không phải là ăn h**p người quá đáng à? Dựa vào cái gì mà khoản nợ của Giang Châu mà Giang Nghĩa phải trả. Không được, nhà chúng ta không thể chịu thiệt như vậy được, chúng ta không quan tâm.”

“Không quan tâm hả?” Đinh Nhị Tiến cười ha ha: “Bà tưởng rằng truyền đơn của tòa án là đùa giỡn à? Xí nghiệp Thiên Đỉnh mượn đao giết người, có truyền đơn ở đây, bọn họ muốn làm gì bà cũng được, bà thử không trả coi.”

Càng nói càng tức, Đinh Nhị Tiến đưa tay đập cái gạt tàn thuốc xuống đất: “Tôi không có cách nào ở lại cái nhà này nữa, tôi đến công ty đây.”

Ông ta vừa mới chuẩn bị đi, có một chiếc xe van màu trắng lại chạy tới chắn ở cửa nhà.

Có bảy tám người đàn ông đeo kính râm, xăm mình bước xuống từ trên xe.

Đinh Nhị Tiến ngơ ngác, chỉ vào bọn họ rồi hỏi: “Các người là ai, tại sao lại chặn ở cửa nhà của tôi?”

Người đàn ông dẫn đầu nói: “Tôi là Hổ bệnh của công ty thu tiền Trường Vinh, vừa mới nhận được đơn của xí nghiệp Thiên Đỉnh, yêu cầu gia đình của các người phải trả khoản nợ hai nghìn bảy trăm tỷ trong vòng một năm.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 91


CHƯƠNG 91

“Từ hôm nay trở đi, gia đình các người đừng có ai nghĩ có thể bước ra khỏi cánh cửa này, cho đến khi các người trả hết nợ mới thôi.”

Đinh Nhị Tiến xanh mặt, còn có vương pháp không hả?

“Cậu cậu cậu, cái đám c**ng b** này, tôi không tin, tôi muốn đi ra ngoài, các cậu có thể ngăn cản được tôi chắc?”

Ông ta vừa mới định đi, mấy tên đàn em của Hổ bệnh móc cây gậy bóng chày ra, hung hăng đập lên trên ván cửa, làm thủng một lỗ thật to.

Đinh Nhị Tiến bị dọa lùi ra phía sau mấy bước.

“Chúng ta đều là người văn minh, tôi cũng không thích phải chém chém giết giết.”

“Nhưng mà nếu như các người dám không nghe lời, vậy thì đừng có trách ông đây không khách khí.”

Đinh Thu Huyền chất vấn: “Các người như thế này là phạm pháp, có biết không hả? Đây là hạn chế bất hợp pháp quyền tự do cá nhân.”

Hổ bệnh nhìn Đinh Thu Huyền từ trên xuống dưới, trong ánh mắt còn toát ra một tia tham lam, hù dọa Đinh Thu Huyền lui về phía sau một bước.

“Ha ha, tôi cũng đâu có hạn chế các người đâu.”

“Chỉ cần ở trong căn nhà này, các người muốn làm như thế nào cũng được, chỉ cần không đi ra ngoài, tôi sẽ không làm gì các người.”

“Trong cái nghề này, ông đây coi như là vô cùng khách khí rồi, nếu như đổi lại là công ty khác, em gái à, người có nhan sắc xinh đẹp giống như em, chắc có lẽ là đã bị một đám người thay phiên rồi đó.”

Đinh Thu Huyền tức giận nghiến răng nghiến lợi, lập tức lấy điện thoại di động ra báo cảnh sát.

“A lô, tôi muốn báo cảnh sát, có một đám người đang ngăn ở cửa nhà chúng tôi, không cho chúng tôi ra ngoài.”

“Là ai hả? Là, là công ty đòi nợ.”

“Có làm tổn thương tới chúng tôi không à? Tạm thời không có, nhưng mà tám người bọn họ đều cầm vũ khí, còn không cho chúng tôi ra ngoài…”

“Cái gì gọi là không tạo thành tổn thương thì không có cách nào lập án? Chẳng lẽ chỉ có thể chờ đến khi bọn họ đánh chúng tôi bị thương rồi thì các người mới đến đây xử lý hả?”

Đinh Thu Huyền tức giận cúp máy, gấp đến độ muốn khóc.

Hổ bệnh cười cười: “Đừng có báo cảnh sát, vô dụng thôi. Tôi nói rồi, chúng tôi rất lịch sự, cũng sẽ không đánh người, cảnh sát tới đây có thể làm gì chúng tôi chứ? Đuổi chúng tôi đi hả, buổi sáng đuổi đi thì buổi chiều chúng tôi lại đến, buổi chiều đi thì buổi tối chúng tôi lại đến, ngày hôm nay đi thì ngày mai chúng tôi lại đến, chẳng lẽ là ngày nào cô cũng có thể gọi điện thoại?”

Nói như vậy, cả nhà của Đinh Thu Huyền gần như tuyệt vọng.

Đúng vậy đó, những người này không sử dụng bạo lực, cảnh sát tới đây cũng không làm được cái gì.

Cho dù tạm thời có thể đuổi bọn họ đi, bọn họ vẫn có thể ngày ngày đến đây chặn ở cửa, không trả hết tiền, đừng nghĩ có thể bước ra khỏi cánh cửa này.

Bây giờ bọn họ có thể cảm nhận được cảm giác đau khổ mà trước kia Giang Châu đã chịu.

Có lẽ là Giang Châu cũng bị những người này ép chết như này khi đang còn sống sờ sờ?

Hổ bệnh tiếp tục nói: “À đúng rồi, đồ ăn ở trong nhà của mọi người vẫn còn đủ chứ? Ăn từ từ thôi, tiết kiệm một chút, bởi vì từ hôm nay trở đi các người đừng có nghĩ có bất cứ cái gì được đưa vào.”

Đây chính là hành động đẩy gia đình của bọn họ vào chỗ chết.

Đương nhiên, công ty đòi nợ cũng có chi phí, bọn họ không có khả năng cứ trông chừng cả một năm như thế này, bọn họ cần có hiệu suất.

Cắt bỏ nguồn thức ăn chính là phương thức trực tiếp nhất.

Hai ngày sau bạn sẽ không chịu nổi, đến lúc đó không muốn trả tiền cũng phải trả.

Đinh Nhị Tiến tức giận đạp một đạp lăn cả chậu hoa: “Sau này không có cách nào sống, không có cách nào sống nữa!”

Đinh Thu Huyền hít một hơi thật sâu, lại lấy điện thoại ra.

“Con muốn gọi cho ai vậy?” Đinh Nhị Tiến hỏi.

“Con gọi cho ông nội.”

“Có tác dụng gì chứ, ông cụ lấy tiền đâu ra, cho dù có tiền, làm sao mà ông ấy có thể trả nợ thay cho Giang Nghĩa?”

Đã đến nước này, giờ cũng không có biện pháp nào khác, Đinh Thu Huyền bấm gọi điện thoại cho ông cụ Đinh Trung.

“Ông nội, cháu…muốn nhờ ông giúp đỡ một chuyện.”

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lạnh lẽo của Đinh Trung: “Ồ? Cô Đinh không có việc gì làm không được cũng có chuyện cầu tôi giúp đỡ à?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 92


CHƯƠNG 92

“Ông nội, là như thế này, Giang Châu nợ xí nghiệp Thiên Đỉnh hai nghìn bảy trăm tỷ, bây giờ Giang Nghĩa phải trả, ông…”

“Cái gì?” Đinh Trung nghe xong, lại vừa mừng vừa sợ, trong giọng nói là cảm xúc vui vẻ bừng bừng, ông ta hào hứng nói: “Muốn Giang Nghĩa trả hai nghìn bảy trăm tỷ? Ha ha, còn có chuyện như vậy nữa à?”

“Ông nội, Giang Nghĩa không có nhiều tiền như vậy, ông có thể hỗ trợ một chút được không?”

Đinh Trung lập tức nghiêm túc: “Thu Huyền, cháu nói đùa cái gì vậy? Đó là hai nghìn bảy trăm tỷ đó, không phải là hai triệu bảy trăm nghìn đâu, ông nội làm gì có nhiều tiền như vậy?”

“Không phải là ngày hôm qua vừa mới có chín nghìn tỷ tiền đầu tư à?”

“Đó là quỹ để khởi động dự án cải tạo, không phải dùng để trả nợ cho loại rể ăn bám đó.”

“Nhưng mà kế hoạch cải tạo thật sự chỉ cần chín trăm tỷ là được rồi, số tiền còn dư ấy, lấy ra giúp đỡ cho Giang Nghĩa, sau này bọn cháu sẽ trả lại.”

“Trả lại, lấy cái gì để trả?” Đinh Trung khinh thường nói: “Cái tên Giang Nghĩa nghèo rớt mồng tơi ấy, cả một đời cũng không trả nổi đâu, ông mới không có ngốc đến mức lấy số tiền đó ra để cậu ta trả nợ. Đến lúc đó, mười công ty lớn hỏi tiền đi đâu rồi, ông nói như thế nào?”

“Nhưng mà ông nội à, người của công ty đòi nợ đang chặn cửa nhà, không trả tiền thì bọn họ không cho gia đình cháu ra khỏi nhà, ông không thể thấy chết mà không cứu!”

“Không thể ra ngoài à? Sao lại có thể? Không phải là Giang Nghĩa nhà cô rất lợi hại hả? Không phải ngay cả gia chủ nhà họ Lê mà cậu ta còn có thể gọi tới nhà nói xin lỗi, một nhân vật lớn ngầu như thế, vậy mà không đối phó được với mấy tên đòi nợ à? Thu Huyền, cô cũng đừng có nói chuyện cười với ông nội của mình nữa, thôi được rồi, tôi có khách, cúp máy trước đây, tạm biệt.”

Tút tút tút…

Người bên kia đã cúp máy, từ đầu đến cuối Đinh Trung đều không muốn ra tay giúp đỡ, thậm chí còn châm chọc nhiều lần.

Nhìn thấy Giang Nghĩa gặp phải hoàn cảnh khó khăn, Đinh Trung vui vẻ biết bao nhiêu.

Ngây ngốc nhìn điện thoại, tâm trạng của Đinh Thu Huyền mất mát tới cực điểm, lúc này giống như là cô đang đứng trên vách núi cheo leo, cô không ngừng duỗi bàn tay ra cầu cứu.

Không có người nào đồng ý cứu cô một tay, thậm chí còn chế giễu cô, châm chọc cô, càng hận không thể tự tay đẩy cô xuống vách núi.

Thói đời nóng lạnh, lòng người lạnh ấm, Đinh Thu Huyền đã tự trải nghiệm nó.

Đinh Nhị Tiến đặt mông ngồi trên đất: “Xong rồi, xong rồi! Bây giờ hoàn toàn không thể cứu nổi rồi, ông cụ đã buông tay mặc kệ, gia đình chúng ta phải chết đói ở trong nhà rồi.Giang Nghĩa, cậu xem đi, cậu là yêu tinh hại người chứ còn gì nữa! Lúc đầu mắt của tôi bị mù, cho nên mới có thể gả con gái của mình cho cậu.”

Ông ta là một ông già, nói nói một hồi gần như muốn khóc lên.

Trong lòng của mọi người chua xót, cục diện bất lực thê thảm như thế này làm cho người ta cảm thấy tuyệt vọng.

Lúc này…

Giang Nghĩa khẽ thở dài một hơi, cởi áo khoác khoác lên trên người Đinh Thu Huyền, nhẹ giọng nói: “Đừng buồn, anh tự có tính toán chuyện này.”

Đinh Thu Huyền cười khổ rồi nói: “Dự định? Tính toán cái gì? Tình huống này hoàn toàn khác với những chuyện mà trước kia anh gặp phải, trước kia anh có thể tìm bạn bè giúp đỡ, tìm tướng quân để ra tay, nhưng mà lần này anh tìm ai đây? Ai có năng lực có thể bỏ ra hai nghìn bảy trăm tỷ trong một lần?”

“Cho dù có thể có đi nữa, người ta vô duyên vô cớ đồng ý bỏ ra nhiều tiền như vậy à? Giang Nghĩa, có lẽ là lần này nhà chúng ta thật sự không thể thoát khỏi.”

Giang Nghĩa không nói gì thêm, mà là nhìn vào mắt của cô.

Một lát sau, anh chỉ để lại ba chữ quen thuộc đến nỗi không thể quen thuộc hơn: “Tin tưởng anh.”

Giang Nghĩa quay đầu đi đến cửa, mắt nhìn bọn người Hổ bệnh, từ tốn nói: “Cho các người mười phút rời khỏi đây, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả.”

Hổ bệnh cảm thấy thú vị: “Ồ, còn dám hù dọa ông đây nữa à? Cậu thấy ông đây dễ lừa gạt như vậy hả? Thằng nhóc kia, nếu như không trả đủ tiền, vậy thì cả đời này cậu đừng có nghĩ mình có thể bước ra khỏi cửa nhà.”

Giang Nghĩa khẽ lắc đầu, lấy điện thoại di động, mở danh bạ.

Hổ bệnh cười ha hả rồi nói: “Tìm đi, tiếp tục tìm nữa đi, tôi cũng muốn xem xem cái đồ phế vật như cậu có thể tìm ra ai đến cứu cậu.”

Giang Nghĩa lướt hết cái tên này đến cái tên khác, mặc dù những người này có thể dễ dàng giải quyết Hổ bệnh, nhưng lại có quan hệ mật thiết với tổng phụ trách và biên giới phía tây, Giang Nghĩa không muốn phải để bọn họ lộ diện trước mặt của nhà họ Đinh và xí nghiệp Thiên Đỉnh quá sớm.

Cuối cùng, anh kéo đến một cái tên quen thuộc mà có thể phát huy tác dụng: Long đầu trọc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 93


CHƯƠNG 93

Nuôi binh ngàn ngày dùng binh một giờ, thời khắc dùng được Long đầu trọc đã tới.

Giang Nghĩa bấm gọi số điện thoại trước mặt Hổ bệnh, kêu Long đầu trọc dẫn mấy người đến xử lý giúp chút vấn đề.

Hổ bệnh cười lạnh: “Còn dẫn người đến? Ha hả, nói cho anh biết, rơi vào trong tay tôi, anh gọi ai tới cũng vô ích, cả thành phố Giang Nam này, ai mà không cho Hổ bệnh tôi ba phần mặt mũi?”

Giang Nghĩa cúp điện thoại, đứng nguyên tại chỗ lặng lẽ chờ đợi.

Đinh Thu Huyền lo lắng lẩm bấm: “Cũng không biết Giang Nghĩa sẽ gọi ai tới?”

Đinh Nhị Tiến cười ha hả: “Chỉ cậu ta, nghèo kiết xác thì có thể gọi tới loại như con khỉ tới, làm ra vẻ lại học rất giống.”

Không tới mười phút sau, ba chiếc xe van màu trắng lái tới.

Cửa xe mở ra, một đám đầu trọc từ trên xe lũ lượt bước xuống, trên tay ai nấy đều cầm vũ khí.

Hổ bệnh thấy vậy, ban đầu còn có chút sợ hãi, nhưng lúc hắn ta nhìn thấy người tới là Long đầu trọc, bất giác thở phào một hơi.

Hắn ta cười híp mắt nghênh đón.

“Anh Long, sao anh lại tới? Nghe nói dạo này anh rửa tay gác kiếm không làm chuyện kiểu này nữa, sao còn chạy tới đây giành mối làm ăn với tôi?”

“Tôi nói với anh, tổng giám đốc Tây Môn đã giao việc cho tôi trước rồi, quy củ trong ngành, có trước có sau, anh Long không thể giành với tôi.”

Hắn ta tưởng Long đầu trọc tới giành làm ăn.

Long đầu trọc nhìn Hổ bệnh, lại nhìn đám người Giang Nghĩa, nở nụ cười.

“Mèo bệnh, mày đang thu nợ?”

“Đúng vậy.”

“Ừ, mày thu thế nào?”

Hổ bệnh khẽ sững sốt: “Anh Long, cách thức trong đó anh không phải rõ ràng hơn tôi sao? Chính là không cho họ ra khỏi cửa, bỏ đói họ vài ngày, đợi họ không chịu nổi nữa thì đương nhiên sẽ nghĩ hết cách để trả tiền.Hơn nữa tôi thấy con nhỏ đó cũng xinh đẹp, nói không chừng qua hai ngày các anh em còn có thể thỏa mãn miễn phí. Anh Long, nếu không đến lúc đó tôi lại gọi anh chung vui nhé?”

Long đầu trọc tức giận: “Còn bà nhà mày!”

“Ặc, anh Long, sao anh lại mắng người ta?”

“Mắng mày? Ông đây còn đánh mày nữa!”

Long đầu trọc giơ tay cho một cái tát, tát mạnh lên nửa mặt trái của Hổ bệnh, mặt hắn ta lập tức sưng phù, chảy cả máu mũi.

Anh ta phất tay: “Đánh cho tao!”

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Đám đầu trọc cầm vũ khí đi tới trước, đánh cho Hổ bệnh và thuộc hạ của hắn một trận no đòn.

Bên phía Hổ bệnh tổng cộng bảy tám người, mà Long đầu trọc dẫn tới cả hai mươi người, hơn nữa ai nấy đều cường tráng uy vũ, lấy một địch ba.

Ở thành phố Giang Nam, thật sự không mấy ai có thể gọi nhịp với Long đầu trọc được.

Hổ bệnh biết Long đầu trọc lợi hại, ngay cả dũng khí đánh trả cũng không có, hai tay ôm đầu nằm trên đất lăn lộn né tránh, đau đớn kêu gào.

Trận đánh này diễn ra cả mười lăm phút.

Đánh cho đám người Hổ bệnh toàn thân trên dưới xanh xanh tím tím, trên mặt đất toàn là máu tươi, có mấy tên thảm đến mức hôn mê luôn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 94


CHƯƠNG 94

Hổ bệnh nằm trên mặt đất thở hổn hển, đến bây giờ cũng không rõ vì sao bị đánh.

Hắn ta gượng hỏi: “Long… đầu trọc, anh cho tôi một lý do, tại… sao đánh tôi?”

“Tại sao đánh mày à?”

Long đầu trọc giẫm chân lên ngực hắn: “Tao đánh mày chính là vì thằng oắt nhà mày không biết mở mắt mà nhìn!”

Anh ta chỉ vào Giang Nghĩa: “Đó là ‘ông nội’ tao, mẹ nó, mày dám thu nợ ông nội tao, ông đây có thể bỏ qua cho mày sao?”

Hổ bệnh vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.

Hắn ta làm sao cũng không nghĩ tới Giang Nghĩa nhìn như mềm yếu vô lực lại là ‘ông nội’ của Long đầu trọc, nhớ lại vừa rồi Giang Nghĩa gọi điện thoại, hẳn là gọi cho Long đầu trọc.

Hổ bệnh vô cùng hối hận, sớm biết thì đã không nhận đơn này rồi, trong ngành ai dám thu nợ Long đầu trọc chứ?

Long đầu trọc xách Hổ bệnh lên, đi tới cạnh Giang Nghĩa, ấn hắn quỳ trên mặt đất.

“Mau, xin lỗi ông nội tao.”

Hổ Bệnh lí nhí không nói ra lời.

“Còn muốn bị đánh phải không?”

“Không không không, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.” Hổ bệnh ngước mắt nhìn Giang Nghĩa, run rẩy nói: “Ông nội đại nhân đại lượng, đừng tính toán với tôi nữa, xem tôi như là cái rắm mà thả tôi đi đi? Tôi đảm bảo từ đây về sau cũng không dám đến nhà ông nội gây chuyện nữa, nếu không trời đánh thánh đâm.”

Hổ bệnh lại chỉ là súng của người khác, không phải người khởi xướng, Giang Nghĩa cũng lười tính toán với hắn.

“Đi.”

“Ai, tôi đi ngay, đi ngay.”

Hổ bệnh vội vàng bò rời khỏi hiện trường dẫn theo thuộc hạ lái xe nhanh chóng rời đi, giây lát cũng không dám dừng lại.

Hiện trường.

Long đầu trọc cười ha hả nói: “Ông nội, chuyện này tôi làm thế nào?”

Giang Nghĩa sờ sờ mũi, ho một tiếng: “Sau này đừng gọi tôi là ‘ông nội’, gọi tôi Giang Nghĩa là được rồi.”

“Vậy làm sao được? Ít nhất phải kính anh một tiếng ‘anh Giang’.”

Anh Giang thì anh Giang, vẫn tốt hơn gọi ‘ông nội’, ở trước mặt người nhà họ Đinh, Giang Nghĩa thật sự có chút xấu hổ.

Anh xua tay: “Chuyện này hôm nay anh làm rất tốt, tôi ghi nhận công lao to lớn của anh, anh dẫn người rời đi trước đi.”

“À, xin tuân theo ông nội… à không, xin tuân theo anh Giang phân phó!”

“Các anh em, rút!”

Long đầu trọc phất tay, kêu đám đầu trọc lên xe, nghênh ngang rời đi.

Đến vội vàng, đi cũng vội vàng.

Lúc này, người nhà họ Đinh đều ngây ngốc, còn chưa làm rõ là chuyện gì thì nguy hiểm đã được giải trừ rồi?

Giang Nghĩa mỉm cười nói: “Hổ bệnh đã đi rồi, từ giờ trở đi, sẽ không còn ai đến chặn cửa nữa, ba, mẹ, Thu Huyền, mọi người có thể yên tâm rồi.”

Đinh Thu Huyền và Tô Cầm nhìn nhau, đều cười.

Dù nói quá trình có chút quái dị, nhưng kết quả tóm lại vẫn là tốt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 95


CHƯƠNG 95

Chỉ có Đinh Nhị Tiến mặt vẫn chằng chịt mây mù, lạnh lùng nói: “Được rồi, Giang Nghĩa, cậu thật có tài cán. Tôi kêu cậu cố gắng tìm công việc, kết quả cậu lại ra ngoài lăn lộn với đám lưu manh Long đầu trọc, còn xưng huynh gọi đệ, cậu thật sự là bôi nhọ nhà họ Đinh chúng tôi!”

Tô Cầm cau mày: “Ông nó, bất kể nói thế nào, lần này cũng nhờ Long đầu trọc mới có thể giải trừ nguy hiểm, đừng lại trách Giang Nghĩa nữa.”

“Giải trừ nguy hiểm sao? Ha ha!” Đinh Nhị Tiến mắng: “Chuyện quái này vốn không liên quan tới nhà họ Đinh chúng ta! Nếu không phải do tên sao chổi Giang Nghĩa này, nhà họ Đinh chúng ta sẽ bị chặn cửa sao?”

“Huống hồ, các người cho rằng đuổi Hổ bệnh đi là xong rồi sao? Nói cho các người biết, nghĩ nhiều rồi đấy!”

“Không trả sạch món nợ hai ngàn bảy trăm tỷ thì xí nghiệp Thiên Đỉnh còn chơi trò với các người, đợi rồi mà xem, chuyện phiền phức còn nhiều lắm.”

Lời của Đinh Nhị Tiến mặc dù khó nghe, nhưng lại có vài phần đạo lý.

Mặt Đinh Thu Huyền và Tô Cầm cũng có phần khó coi.

Tránh được một kiếp của Hổ bệnh, không biết kiếp tiếp theo đây sẽ đến vào lúc nào, suy cho cùng đều là họa do món nợ hai ngàn bảy trăm tỷ đó gây ra.

Mà món nợ đó thực ra vốn không nên liên quan tới nhà họ Đinh.

Chẳng trách Đinh Nhị Tiến hận anh.

“Tôi không ở nổi trong cái nhà này nữa, tôi đến công ty đây.” Ông ta tức đến mức phất tay bỏ đi rồi.

Đối mặt với cảnh tượng rắc rối này, Giang Nghĩa cười khổ lắc đầu.

Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời, thì thào tự nói: “Món nợ hai ngàn bảy trăm tỷ quả thực rất khó giải quyết, xem ra, đành ‘mời’ nó ra rồi.”

Số 188 đường lớn Mộc Thịnh, ngân hàng Thụy Sĩ chi nhánh Giang Nam.

Giang Nghĩa bước vào ngân hàng, đi thẳng về phía lối của khách VIP.

“Xin chào quý khách, xin hỏi anh…”

Nhân viên nghiệp vụ mỉm cười tiếp đón, thông thường người có thể đến lối VIP ngân hàng Thụy Sĩ đều không giàu mà quý, cho nên đám nhân viên nghiệp vụ bọn họ phải tươi cười nghênh đón, không dám có chút lười biếng.

Lúc nhìn thấy trên người Giang Nghĩa là quần áo rẻ tiền, vệ sĩ, trợ lý đi cùng đều không có, sắc mặt lập tức xụ xuống.

“Ngại quá, nơi này là lối đi VIP, không phải người như anh nên đến.”

“Nếu anh muốn xử lý nghiệp vụ, thì đến quầy bên cạnh xử lý.”

Vì thường có người không cẩn thận đi nhầm lối, rõ ràng là hội viên bình thường, lại đi lối VIP, cho nên nhân viên nghiệp vụ thường phải phân biệt người này là khách VIP thật, hay chỉ là đi lầm đường.

Rõ ràng, trong mắt nhân viên nghiệp vụ, Giang Nghĩa chính là loại đi nhầm đường.

Vì người thường đến lối VIP đều ăn mặc cực kỳ tinh tế, quần áo đắt tiền, hơn nữa trên cơ bản đều có trợ lý đi cùng, có người còn dẫn theo vệ sĩ.

Người ăn mặc đồ lề đường như Giang Nghĩa, vừa nhìn chính là đi nhầm đường.

Giang Nghĩa dừng bước, nhàn nhạt nói: “Tôi muốn gặp giám đốc nghiệp vụ của ngân hàng các anh – Viên Chấn.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 96


CHƯƠNG 96

“Phì ~”

Nhân viên nghiệp vụ phì cười, đánh giá trên dưới Giang Nghĩa một cái, lắc đầu nói: “Xin lỗi, giám đốc Viên của chúng tôi chỉ tiếp đãi khách hàng VIP cao cấp, ngay cả khách VIP thông thường cũng không tiếp, huống chi là loại khách như anh?”

Giang Nghĩa bất đắc dĩ, bổ sung: “Anh chỉ cần nói với Viên Chấn là Giang Nghĩa đến là được, anh ta khắc sẽ ra đây.”

Nhân viên nghiệp vụ thấy anh không chịu đi, không kiên nhẫn nói: “Tôi nói anh có thôi đi không? Giám đốc Viên của chúng tôi là người mà ai muốn gặp cũng có thể gặp sao? Anh đi hay không, không đi tôi sẽ kêu bảo vệ đuổi anh đi đó.”

Đây chính là khinh thường Giang Nghĩa một cách trắng trợn.

Một nhân viên nghiệp vụ khác bên cạnh – Tiểu Lưu không nhìn nỗi nữa, nói: “Chỉ thông báo một tiếng, tôi đi nói một chút là được.”

Tiểu Lưu lên lầu.

Không tới ba phút đã nghe thấy tiếng bước chân lộp cộp.

Giám đốc nghiệp vụ ngân hàng chi nhánh – Viên Chấn – trực tiếp chạy xuống lầu, mặt mày kích động đi tới đại sảnh.

Nhân viên nghiệp vụ trước đó nhìn thấy Viên Chấn đi xuống, lạnh lùng nói với Giang Nghĩa: “Anh không phải muốn gặp giám đốc Viên Chấn của chúng tôi sao? Anh ta tới rồi.Vừa nãy kêu anh cút anh không cút, bây giờ tôi xem anh làm sao xuống nước đây? Nói cho anh biết, lãng phí thời gian của giám đốc Viên của chúng tôi, anh không có quả ngon mà ăn đâu.”

Nhân viên nghiệp vụ còn đang liến thoắng, bên kia Viên Chấn đã trực tiếp xông tới, kích động đứng trước mặt Giang Nghĩa.

“Anh Giang, từ biệt ở biên giới phía tây, không nghĩ tới còn có thể có ngày gặp lại, thật sự khiến tôi rất vui mừng!”

Nghe thấy lời này, mặt nhân viên nghiệp vụ trắng bệch.

Anh ta lắp bắp hỏi: “Giám, giám đốc Viên, anh quen, quen tên nghèo mạt này sao?”

Viên Chấn trừng mắt với anh ta: “Miệng cậu nói năng sạch sẽ một chút! Anh Giang không chỉ là ân nhân cứu mạng của tôi, còn là khách hàng quan trọng xếp top 3 toàn cầu của ngân hàng chúng ta!”

Ân nhân cứu mạng?

Xếp top 3?

Hai tin tức này chui vào trong đầu nhân viên nghiệp vụ, khiến anh ta muốn đi chết.

Trong lòng anh ta đắng chát, đại nhân vật lợi hại như vậy, tại sao lại ăn mặc đơn giản chất phác thế kia? Hơn nữa ngay cả trợ lý cũng không dẫn theo.

Giang Nghĩa cười khổ một tiếng: “Đừng nói huyền bí như vậy, người như tôi e là ngay cả tư cách đi lối VIP cũng không có, càng đừng nói tới gặp mặt giám đốc Viên anh.”

Viên Chấn vừa nghe liền biết là chuyện gì.

Anh ta lạnh lùng nhìn nhân viên nghiệp vụ bên cạnh: “Cậu thu dọn đồ đạc, đi đi.”

“Đừng mà, giám đốc Viên, tôi…”

“Thế nào, cậu muốn tôi mời cậu rời đi sao?”

Nhân viên nghiệp vụ không dám nói nữa, ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc rời đi, đối với kết quả này, anh không có gì để nói, muốn trách thì trách bản thân anh ta quá khinh thường người khác.

Nếu anh ta khách sáo một chút, dù là nói chuyện bình thường, cũng sẽ không rơi vào kết cục này.

Viên Chấn không để ý tới nhân viên nghiệp vụ đó nữa, dẫn Giang Nghĩa đi vào lối VIP, trực tiếp tới phòng VIP cao cấp tôn quý nhất trong ngân hàng.

Tính bảo mật của nơi này cao nhất, không cần lo lắng sẽ bị lộ bất kỳ điều cơ mật nào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 97


CHƯƠNG 97

Viên Chấn mời Giang Nghĩa ngồi xuống, hỏi: “Anh Giang, lần này anh đích thân đến tìm tôi là vì chuyện gì?”

Giang Nghĩa nói: “Tôi đến là muốn lấy về thẻ của mình, nhiều năm như vậy trôi qua, hẳn vẫn còn chút tiền đi?”

Viên Chấn cười: “Anh Giang, anh yên tâm, nhiều năm như vậy, nghiệp vụ của anh đều do tôi tận tay xử lý, thu vào ổn định không lỗ, trong thẻ của anh thật sự ‘có chút tiền’.”

Khoảng ba năm trước, Viên Chấn dẫn người nhà xử lý chuyện làm ăn ở biên giới phía tây, kết quả bị cướp nhìn trúng, trên dưới cả nhà đều bị cưỡng ép, rơi vào nguy hiểm.

Anh ta lúc đó cho rằng hẳn phải chết chắc rồi.

Vừa khéo là lúc đó Giang Nghĩa vừa hoàn thành một trận chiến dịch, dẫn người từ bên kia quay về, đụng trúng đám người xấu đang cưỡng ép con tin.

Trải qua chiến đấu anh dũng, Giang Nghĩa cứu được toàn bộ cả nhà Viên Chấn.

Từ đó về sau, Viên Chấn cảm tạ ân đức của Giang Nghĩa, đối đãi với anh như như với cha mẹ tái sinh vậy.

Giang Nghĩa lúc đó chinh chiến khắp nơi, đạt được rất nhiều chiến lợi phẩm, cũng thu được số tiền lớn từ chỗ tỷ phú toàn cầu, các đại gia lớn.

Giang Nghĩa không biết xử lý số tiền này thế nào, dứt khoát gửi hết vào ngân hàng Thụy Sĩ, toàn bộ tài sản cá nhân đều để Viên Chấn quản lý.

Mà Viên Chấn lại đưa cho Giang Nghĩa một tấm thẻ, có thể rút tiền bất cứ lúc nào.

Giang Nghĩa nhiều năm chinh chiến, mang theo tấm thẻ như vậy trên người cũng không tiện, bèn giao nó cho Viên Chấn bảo quản thay.

Ba năm nay, Viên Chấn tận tâm giúp Giang Nghĩa quản lý nghiệp vụ, cái gì kiếm được tiền thì đầu tư, cái gì kiếm được nhanh thì làm, giúp Giang Nghĩa kiếm tiền còn tích cực hơn tự kiếm tiền cho mình.

Vì Viên Chấn cảm thấy, dù dùng cả đời để báo đáp Giang Nghĩa cũng không thể báo đáp hết ân cứu mạng cả nhà.

Bây giờ Giang Nghĩa bị món nợ lớn của xí nghiệp Thiên Đỉnh chèn ép đến không thở nổi nên mới sẽ nghĩ tới lấy tấm thẻ để ở chỗ Viên Chấn ra.

Anh nhớ mơ hồ trong tấm thẻ này hẳn có không ít tiền, chỉ là cụ thể có bao nhiêu tiền, anh cũng không rõ lắm.

“Anh Giang, anh đợi chút, tôi lập tức lấy thẻ cho anh.”

Không tới mười phút, Viên Chấn cầm chiếc hộp màu đỏ đi tới, đặt lên bàn, mở ra, bên trong lộ ra một tấm thẻ ngân hàng màu đen thiếp vàng, sờ lên tràn đầy cảm giác của kim loại và khoa học kỹ thuật hiện đại.

Viên Chấn nói: “Đây là thẻ Long Phượng Tử Kim của ngân hàng chúng tôi, toàn cầu chỉ có năm người sở hữu, anh chính là một trong số đó.”

Giang Nghĩa cầm thẻ lên, nhìn một lát, hỏi: “Trong thẻ này có đến ba ngàn sáu trăm tỷ không?”

Nghe thấy lời này, Viên Chấn cười to ha hả.

“Anh Giang, anh hình như không hề biết rõ tài sản của mình.”

Giang Nghĩa ngượng ngùng nhún vai: “Tôi không để ý thứ này lắm.”

Viên Chấn nói: “Ban đầu lúc anh giao thẻ và tài sản cá nhân cho tôi quản lý, thì đã không chỉ có ba ngàn sáu trăm tỷ rồi, mấy năm nay tôi quản lý, đã gấp lên tới mấy chục, có khi cả trăm lần số tiền ấy rồi.”

Anh ta khựng lại một lát, làm ra vẻ thần bí nói: “Ba ngàn sáu trăm tỷ, so với số tiền trong thẻ của anh, chỉ có thể xem như giọt nước bỏ bể!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 98


CHƯƠNG 98

Giang Nghĩa nghe xong cũng không khỏi líu lưỡi không nói nên lời, anh biết trong thẻ của mình có tiền, chỉ là không ngờ lại có nhiều tiền như vậy.

Mặc dù chinh chiến ở chiến trường nhiều năm, luyện được bản lĩnh vui giận không biến sắc, nhưng lúc này anh cũng không khỏi kinh ngạc đến mức há hốc mồm.

Anh cười ngượng ngùng nói: “Giám đốc Viên, mấy năm nay thiệt thòi cho sự quản lý của anh rồi. Nói thật, trên phương diện tiền bạc tôi dốt đặc cán mai, nếu như không có sự giúp đỡ của anh, số tiền này của tôi chính là ‘tiền chết’.”

Viên Chấn được quan tâm quá mà trở nên lo sợ: “Anh Giang, anh nói câu này quá xa cách rồi, đừng nói giúp anh quản lý tiền, cho dù muốn tôi dâng hiến tính mạng của mình cho anh thì tôi cũng không tiếc.”

“Ha ha, nghiêm trọng hóa vấn đề rồi.”

Viên Chấn tiếp tục nói: “Anh Giang, thẻ này anh nhận lấy đi, muốn dùng như thế nào cũng được. Còn về toàn bộ tài sản của anh vẫn có thể giao cho tôi quản lý, như vậy có thể bảo đảm lúc nào anh cũng có tiền vào tài khoản. Số ‘tiền chết’ này sẽ biến thành ‘tiền sống’.”

Giang Nghĩa tò mò hỏi: “Vậy một ngày có thể vào tài khoản bao nhiêu tiền?”

Viên Chấn cười: “Bỏ đi tất cả tiền vốn, cổ phần khống chế, chia lợi nhuận không nói đến, anh có nhiều tài sản như vậy, chỉ ăn tiền lãi ngân hàng thì mỗi ngày có thể đổ vào tài khoản hơn 150 tỷ.”

Hơn 150 tỷ?

Đây còn chỉ là tiền lãi, nếu như đem những thứ khác đầu tư vào, vậy có thể đạt đến con số to đến mức nào?

Mà Giang Nghĩa vẫn là một người khá khiêm tốn, tiết kiệm, theo cách chi tiêu của anh, mấy đời cũng không tiêu hết số tiền lớn như vậy.

Giang Nghĩa nhìn chiếc thẻ phượng hoàng tím vàng ở trong tay, có chút chế giễu nói: “Tiền, không phải là vạn năng, nhưng không có tiền là tuyệt đối không thể. Cho dù là tôi, có những lúc cũng không thể không cúi người trước đồng tiền.”

Anh cất chiếc thẻ vào trong túi quần, đứng dậy nói: “Tôi còn có chuyện quan trọng cần phải làm, không ở lại lâu được.”

Viên Chấn chắp tay: “Vậy anh cứ làm việc đi, có thời gian thì đến chỗ tôi ngồi chơi.”

“Được.”

“Đi thong thả.”

Sau khi rời khỏi ngân hàng Thụy Sĩ, Giang Nghĩa gọi một chiếc xe taxi, đi thẳng đến tòa nhà làm việc của người tổng phụ trách khu vực Giang Nam.

Đi vào trong thang máy, đến tầng 16, phòng làm việc của tổng phụ trách.

Giang Nghĩa vẫy tay, bảo Lâm Chí Cường tìm “Thủy Bình” đến, không bao lâu sau, Thủy Bình đã đến trước bàn làm việc của Giang Nghĩa.

Đây là một người đàn ông tướng mạo là một người có văn hóa, đeo kính có gọng màu vàng, hiện ra sự nho nhã, lịch sự.

So sánh Thủy Bình với những người khác, thì càng giống một người có tri thức mà thiếu một chút bá khí của người lính, anh ta cũng là người “cố vấn” đáng tin nhất bên cạnh Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa nói thẳng: “Thủy Bình, tôi muốn cậu giúp tôi một chuyện.”

“Lão đại, anh nói đi.”

Giang Nghĩa đặt tấm thẻ Long Phượng vàng tím lên bàn.

“Cậu cầm lấy chiếc thẻ này, tôi muốn cậu tìm một thân phận thích hợp, giúp tôi giành lại Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.”

“Sau khi giành lại được quyền kiểm soát, bên ngoài cậu chính là chủ tịch hội đồng quản trị của Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng; nhưng trên thực tế, tôi vẫn là người nắm quyền của Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.”

Thủy Bình gật đầu, cầm lấy chiếc thẻ.

“Lúc nào phải thi hành nhiệm vụ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 99


CHƯƠNG 99

Giang Nghĩa khẽ cười: “Bây giờ lập tức thi hành.”

“Thuộc hạ hiểu!”

…..

Lúc này, trong một căn biệt thự cũ ở khu chung cư Danh Uyển, Đinh Thu Huyền đang ngồi trên ghế sofa thở dài.

Cả nhà bọn họ đều đang bị món nợ 2700 tỷ chèn ép đến mức không thể thở nổi.

Đang thương tâm, thì nhận được điện thoại của ba Đinh Nhị Tiến gọi đến.

“Alo, ba, chuyện gì thế?”

“Đến quán cafe Thanh Mộng số 224 đường Trường Hà một chuyến.”

“Hả? Đi đến đó làm gì?”

“Đến rồi con sẽ biết.”

Cúp điện thoại, Đinh Thu Huyền mặc quần áo trong sự mơ hồ, lái xe đi đến quán cafe Thanh Mộng, chiếc xe vừa dừng lại đã nhìn thấy Đinh Nhị Tiến đi đến.

“Ba, ba gọi con đến đây làm gì?”

Đinh Nhị Tiến đánh giá Đinh Thu Huyền một lượt từ trên xuống dưới, gật đầu: “Ừ, ăn mặc cũng xem như đúng mực, đi theo ba.”

Ông ta cũng không giải thích kéo cánh tay Đinh Thu Huyền đi vào trong quán cafe, sau đó sắp xếp cho cô ngồi một cách phù hợp.

Ngồi đối diện với Đinh Thu Huyền là một người đàn ông tóc hơi dài, trông có chút cảm giác nghệ thuật, tuổi của người đàn ông không tính là lớn, dáng vẻ chưa đến 30.

Đinh Nhị Tiến giới thiệu nói: “Thu Huyền, vị này là Tiểu Mạnh mà ba đã nhắc đến với con, cậu ấy là con trai của chủ nhiệm của bọn ba, tên là Mạnh Chí Định, hai đứa nói chuyện với nhau đi.”

Đinh Thu Huyền trợn tròn mắt, cái này là cái gì với cái gì vậy?

Tự nhiên kéo cô đến đây, bảo cô cùng với một người đàn ông lạ nói chuyện? Có gì để nói chứ?

Mạnh Chí Định nhìn Đinh Thu Huyền một cách cẩn thận, gật đầu.

“Ừm, trông cũng được, dáng người cũng được, phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của tôi, nếu như cưới về, có thể làm người mẫu cho tôi vẽ tranh.”

Đây là cái gì với cái gì nữa?

Đinh Thu Huyền mặt đầy sự nghi hoặc hỏi: “Ba, rốt cuộc ba đang làm gì vậy?”

Đinh Nhị Tiến nghiêng mặt qua nói: “Vẫn còn chưa hiểu sao? Ba đang muốn con với Tiểu Mạnh xem mắt. Người ta là lưu học sinh từ nước ngoài du học trở về, thiên phú nghệ thuật rất cao, lại là con trai duy nhất của chủ nhiệm của chúng ta. Luận về tướng mạo, luận về tài năng, luận về xuất thân, cái nào cũng có thể tốt gấp mười lần cái đồ bỏ đi Giang Nghĩa kia! Thu Huyền con phải thể hiện thật tốt, đừng khiến Tiểu Mạnh thất vọng.”

Đừng khiến anh ta thất vọng?

Trong lòng Đinh Thu Huyền bị tổn thương vô cùng.

Xem như cô đã hiểu, lúc trước mặc dù Đinh Nhị Tiến luôn miệng nói sẽ giữ lại Giang Nghĩa, hủy bỏ chuyện xem mắt.

Nhưng sau khi Giang Nghĩa đột nhiên sinh ra khoản nợ 2700 tỷ, Đinh Nhị Tiến lại thay đổi chủ ý.

Thứ nhất, Đinh Nhị Tiến không xem trọng Giang Nghĩa, thứ hai không dám đắc tội với chủ nhiệm của bọn họ, vì vậy đã lừa gạt Đinh Thu Huyền đi xem mắt.
 
Back
Top Dưới