Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 40


CHƯƠNG 40

Ánh mắt của Giang Nghĩa đột nhiên trở nên dịu dàng, nếu Tô Nhàn đòi nhiều tiền như vậy để chơi bời hay gì đó, thì thật đáng hận, nhưng nếu là để cứu người …

“Cứu ai?”

“Thực ra, em không biết ông ấy tên gì, chỉ biết mọi người đều gọi ông ấy là ông Cố. Ông ấy từng bày sạp bán đồ chơi trước trường chúng em. Mỗi lần em đi ngang qua đều mua vài món, ông Cố rất tốt, mỗi lần đều sẽ lựa cho em mấy món đồ chơi đẹp nhất, còn sẽ tặng thêm em mấy cái nữa.”

“Nhưng mới vài tháng trước, ông ấy đột nhiên bị bệnh nặng, trong nhà không còn ai. Nếu cứ để mặc như vậy chắc chắn ông ấy sẽ chết. Em không muốn ông ấy chết. Mỗi lần đi ngang qua mảnh đất trống không đó, em đều sẽ nhớ đến khuôn mặt hiền lành đó, em thực sự không muốn ông ấy chết đâu.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Vậy em giấu gia đình đi gom tiền khắp nơi, chính là để chữa bệnh cho ông Cố? à”

Tô Nhàn gật đầu.

“Phí thuốc men, phẫu thuật và thiết bị đều đắt tiền, nếu em không lo thì ông Cố sẽ chết vì bệnh trong vòng ba ngày.”

Giang Nghĩa cảm thấy ấm áp trong lòng, anh thật sự không ngờ Tô Nhàn lại có một mặt tốt như vậy.

Không giống như những gì nhìn thấy bên ngoài, một nữ sinh ăn ăn diện thế kia, thậm chí còn có chút lông bông, vậy mà cũng có mặt hiền lành và tốt bụng.

“Anh biết rồi.” Giang Nghĩa nổ máy: “Bệnh viện nào?”.

“Bệnh viện Nhân dân thứ ba của thành phố.”

“Ngồi cho vững.”

Sau nửa giờ, xe dừng ở bãi đỗ xe bệnh viện, Giang Nghĩa và Tô Nhàn đến khu phòng bệnh.

Còn chưa vào, thì một người đàn ông trung niên ăn vận trang phục bác sĩ đã gọi bọn họ lại.

“Tô Nhàn.”

“Bác sĩ Triệu?”

“Cô đến văn phòng của tôi một chuyến.”

Triệu Chí Hiên là bác sĩ điều trị chính của ông Cố, đã phụ trách điều trị phẫu thuật và thuốc men cho ông Cố trong mấy tháng nay.

Đến văn phòng, Triệu Chí Hiên bảo Giang Nghĩa và Tô Nhàn ngồi xuống.

Vẻ mặt anh ta hơi ưu tư: “Tô Nhàn, có chuyện này tôi phải nói với cô biết, ông Cố đã hết thuốc rồi, muốn cứu mạng ông ta thì phải mua thuốc mới càng sớm càng tốt.”

“Vậy thì mua nhanh đi.”

“Không đơn giản như vậy đâu.” Triệu Chí Hiên thở dài: “Giá thuốc mới đắt gấp ba lần thuốc cũ, tình trạng của ông Cố ngày càng xấu đi, số lượng thuốc sử dụng phải tăng lên, cứ như vậy chi phí sẽ tăng gấp bảy, gấp tám lần. Hơn nữa, giường bệnh cũng đã đến hạn rồi, cần phải kéo dài thêm, trang thiết bị y tế cũng phải thay mới, tất cả đều tốn kém tiền bạc.”

Tiền, lại tiền nữa.

Tô Nhàn nghiến răng: “Cần bao nhiêu?”

Triệu Chí Hiên lấy một danh sách đưa cho Tô Nhàn: “Tôi đã tính toán với cô rồi, đây là tôi còn tính dựa trên giá thấp nhất và liều lượng tối thiểu đó, chi phí điều trị mỗi ngày khoảng 45 triệu, một tháng 1 tỷ 350 triệu.”

1 tỷ 350 triệu một tháng.

Gia đình Tô Nhàn chỉ là một gia đình trung lưu, không nghèo nhưng chắc chắn không giàu đến nỗi để tiêu 1 tỷ 350 triệu mỗi tháng.

Hơn nữa cô không dám nói với gia đình.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 41


CHƯƠNG 41

Chỉ vì lòng tốt của bản thân, mà hàng tháng bỏ ra số tiền thuốc men khổng lồ như vậy cho một ông già xa lạ, nếu ba mẹ Tô Nhàn biết, chắc cô ta phải gãy chân rồi!

Tiền, chắc chắn không thể trả nổi rồi.

Không lẽ chỉ có thể từ bỏ thôi sao? Tô Nhàn rất không cam tâm.

Lúc này, Triệu Chí Hiên đánh giá Tô Nhàn từ trên xuống dưới bằng ánh mắt tà ác, đặc biệt là trên đôi chân trắng nõn lộ ra của cô ta, nán lại rất lâu.

Ông ta nhếch mép sờ sờ môi mình.

“Thực ra, nếu cô thực sự muốn cứu ông Cố, tôi có một cách giảm mạnh chi phí chữa bệnh.”

Tô Nhàn hai mắt lập tức sáng lên: “Bác sĩ mau nói đi.”

Triệu Chí Hiên mỉm cười hắc hắc: “Bệnh viện của chúng tôi có chính sách phúc lợi nội bộ, chỉ cần là nhân viên nội bộ dùng thuốc thì có thể lấy thuốc với giá gốc thị trường.”

“Nhân viên nội bộ? Nhưng tôi đâu phải.”

“Cô đúng là không phải nhưng tôi có thể giúp cô mà. Chỉ cần cô nguyện ý gả cho tôi, trở thành vợ tôi, làm người của tôi thì không phải cô đã trở thành nhân viên nội bộ rồi sao?”

Tô Nhàn lập tức cảnh giác, cô ta không phải kẻ ngốc, đương nhiên có thể nhìn ra Triệu Chí Hiên đang nhân lúc cháy nhà mà hôi của.

Triệu Chí Hiên lần đầu gặp Tô Nhàn thì đã nhìn trúng cô ta rồi.

Là hoa khôi Đại học Ngoại ngữ, hơi thở thanh xuân toát ra từ trên người Tô Nhàn vô cùng cuốn hút, cùng với dáng người mảnh mai và đường nét gương mặt thanh tú, không ít chàng trai phải cúi đầu dưới làn váy màu hạt lựu của cô.

Triệu Chí Hiên không phải là người đàn ông đầu tiên muốn có Tô Nhàn, cũng chắc chắn sẽ không phải là người cuối cùng.

Tô Nhàn mặt lạnh, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Tất nhiên cô không chịu rồi, nhưng nếu cô ta dám nói “không” thì mạng sống của ông Cố sẽ mất đi trong phút chốc; không thể bốc đồng, phải bình tĩnh.

“Thế nào, Tô Nhàn, có bằng lòng không?”

“Thực ra tôi chỉ hơn cô có mười tuổi thôi, cũng không coi là có cách biệt thế hệ. Hơn nữa, công việc và thu nhập của tôi đều rất tốt, gả cho tôi cô sẽ không thiệt thòi đâu.”

“Tôi hứa với cô, nhất định sẽ tốt với cô cả đời.”

Hai tay Tô Nhàn nắm chặt thành nắm đấm, kìm nén lửa giận trong lòng.

Cộc cộc cộc.

Giang Nghĩa gõ ngón tay lên mặt bàn, nhàn nhạt nói: “Đơn này hình như có chút vấn đề.”

Triệu Chí Hiên nhíu chặt mày: “Ý cậu là gì?”

Giang Nghĩa bình tĩnh nói: “Nhiều loại thuốc trong đơn mà anh kê đơn là những loại thuốc cực kỳ phổ biến ở ven đường, một hộp 100-200 nghìn, nhưng giá mà anh để trên đây lại 1-2 triệu một hộp. Còn có giường bệnh viện này nữa, một tháng 360 triệu? Đùa gì vậy, phòng bệnh của anh là phòng năm sao cho tổng thống sao?”

“Điều quan trọng nhất là liều lượng dùng thuốc này, anh có xem qua chưa? Nếu như thật sự tuân theo liều lượng mà anh kê, thì mỗi ngày chỉ uống thuốc không cần ăn cũng đủ no rồi sao? Lấy thuốc làm cơm để ăn sao?”

“Bác sĩ Triệu, tính xác thực trong đơn của anh thật sự rất đáng nghi vấn.”

Lời này khiến Triệu Chí Hiên cau mày.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 42


CHƯƠNG 42

Nhưng Tô Nhàn đã phản ứng lại, cô ta từ nhỏ đã được nuông chiều, chưa từng xem hoá đơn hay mua thuốc, không biết gì về mấy thứ này, cho nên Triệu Chí Hiên nói gì thì cô ta tin cái đó.

Tô Nhàn nhìn chằm chằm Triệu Chí Hiên: “Anh cố ý lừa tiền của tôi?”

Triệu Chí Hiên cười ha ha: “Tô Nhàn, cô nói cái gì vậy? Là bác sĩ chuyên nghiệp, không lẽ tôi lại kê đơn thuốc vớ vẩn cho cô sao? Cô tin một bác sĩ hơn mười năm kinh nghiệm tốt nghiệp từ trường y chuyên nghiệp như tôi, hay tin người bạn chỉ biết nói mồm của cô?”

Tô Nhàn do dự một hồi.

Giang Nghĩa đúng chỉ là một quân nhân, anh biết bao nhiêu về y dược chứ? Nhưng lời nói của kẻ gian ác như Triệu Chí Hiên thì cũng không thể tin hết được.

Triệu Chí Hiên nhún vai: “Cô không có chủ ý sao? Được rồi, tôi sẽ gọi cho Cục Quản lý dược, bảo họ cử người đến kiểm tra là được rồi chứ gì? Không lẽ ngay cả người của Cục Quản lý dược mà cô cũng không tin ư?”

Tô Nhàn gật đầu: “Được.”

Triệu Chí Hiên ngay lập tức gọi cho người từ Cục Quản lý dược ở trước mặt họ, bảo bên kia cử người đến kiểm tra.

Điều này khiến Giang Nghĩa chú ý.

Giang Nghĩa có thể chắc chắn 100% rằng giá thuốc trong đơn có vấn đề, nhưng Triệu Chí Hiên dám gọi đến Cục Quản lý dược mà không hề sợ hãi, cái này thì không đúng lắm rồi.

Anh nheo mắt lại, lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn cho Lâm Chí Cường: Lấy danh nghĩa của tôi gửi một thông báo cho cục phó Cục Quản lý dược, bảo ông ta đích thân đưa người tới bệnh viện Nhân dân số 3 của thành phố để điều tra.

……

Cục Quản lý dược, văn phòng trên tầng năm.

Một nhân viên nhỏ chạy tới chỗ tổ trưởng Hoàng, cười nói: “Lão đại, bên chỗ thiếu gia lại có người đến kiếm chuyện rồi, anh sắp xếp một chút được không?”

Tổ trưởng Hoàng gật đầu: “Vậy thì để cho đám người lão Vương lão Lý tới đó, đi nhanh về nhanh.”

“Vâng!”

Khi đám người chuẩn bị rời đi, cửa văn phòng mở ra, Triệu Chí Nhân, cục phó Cục Quản lý dược bước vào.

Mọi người đứng dậy ngay lập tức.

“Chào cục phó Triệu.”

Triệu Chí Nhân gật đầu: “Lập tức tìm vài người theo tôi đến bệnh viện Nhân dân số ba của thành phố.”

Tổ trưởng Hoàng sửng sốt, tại sao cục phó cũng đi?

Anh ta ngập ngừng nói: “Cục phó Triệu, chuyện này chúng tôi đi là được rồi, hà tất phải để ngài đích thân đi một chuyến chứ? Ngài yên tâm, chắc chắn sẽ bảo đảm thiếu gia không xảy ra vấn đề gì.”

“Thiếu gia?” Triệu Chí Nhân cau mày: “Ý của cậu là Chí Hiên? Nó lại sao nữa vậy?”

Tổ trưởng Hoàng sững sờ: “Cục phó Triệu, ngài không biết sao? Thiếu gia mới gọi điện bảo tôi sắp xếp vài người qua đó một chuyến, nói có người kiếm chuyện, muốn điều tra giá cả thuốc men.”

“Ồ?”

Trong lòng Triệu Chí Nhân lầm bầm, không phải trùng hợp như vậy chứ?

Vừa rồi văn phòng ba khu gọi điện thoại nói người tổng phụ trách yêu cầu ông ta đến bệnh viện Nhân Dân số ba của thành phố, cũng là để điều tra giá thuốc.

Hai chuyện gộp với nhau à?

Hay là nói, đây vốn là cùng một chuyện?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 43


CHƯƠNG 43

Triệu Chí Nhân nói: “Tôi đích thân dẫn người đi điều tra, cho nên cậu không cần phải đi.”

“Ơ, vâng.”

Triệu Chí Nhân đưa người ra khỏi văn phòng, tổ trưởng Hoàng sờ sờ đầu: “Hôm nay làm sao vậy? Cậu chủ vậy mà lại kêu cục phó đích thân tới đó, người sinh sự kia rất lợi hại sao?”

Tại văn phòng ở bệnh viện.

Triệu Chí Hiên rót một tách cà phê vừa uống vừa vắt chéo chân, không hề có chút sợ hãi nào.

Tô Nhàn đứng lên: “Tôi đi vệ sinh một lát.”

Sau khi Tô Nhàn rời đi, Giang Nghĩa lạnh lùng nhìn Triệu Chí Hiên, nhẹ nhàng chỉ vào đơn thuốc trên bàn.

“Không có ai khác ở đây nữa, bác sĩ Triệu, anh có thể nói thật cho tôi biết được không? Đơn này rõ ràng có vấn đề, ai biết một chút về dược lý thì đều có thể nhìn ra được. Lát nữa người của Cục Quản lý dược sẽ đến, nhìn một cái là có thể nhìn ra ngay, sao anh không hề sợ một chút nào vậy?”

Triệu Chí Hiên cười.

“Không sai, đơn có vấn đề, vậy thì sao? Anh có biết, cục phó Cục Quản lý dược, cũng họ ‘Triệu’ không?”

Trong phút chốc, Giang Nghĩa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi.

Chả trách Triệu Chí Hiên vô sỉ như vậy, hóa ra có người chân trong.

Triệu Chí Hiên nhấp một ngụm cà phê: “Tôi cũng nói với cậu luôn, bệnh nhân của Triệu Chí Hiên tôi, không ai ngoài tôi dám chữa trị, cũng không thể chữa khỏi. Nếu hôm nay Tô Nhàn không đồng ý gả cho tôi, thì xin lỗi, ông Cố sẽ không bao giờ được chữa khỏi. Tôi có thể đảm bảo ông ta sẽ chết trong vòng ba ngày!”

“Anh ngông cuồng như vậy sao? Thật sự cho rằng luật pháp không thể trị được anh à?”

Triệu Chí Hiên mỉm cười: “Luật pháp? Ha ha ha ha, ở thành phố Giang Nam, trong ngành dược phẩm, tôi, Triệu Chí Hiên, là Hoàng đế, và những gì tôi nói là pháp luật!”

Giang Nghĩa cười khổ lắc đầu.

Nếu không dùng thân phận người thường để tìm hiểu sâu thì có lẽ anh sẽ không bao giờ biết rằng có một sự tồn tại bẩn thỉu như vậy trong khu vực quản lý của mình.

Còn có bao nhiêu “Triệu Chí Hiên” tồn tại ở khu Giang Nam?

Tô Nhàn quay lại và ngồi bên cạnh Giang Nghĩa: “Người của Cục Quản lý dược đến chưa?”

Triệu Chí Hiên vội vàng trả lời: “Thực ra đến hay không cũng không quan trọng, người của Cục Quản lý dược xem đơn của tôi nhất định sẽ không có vấn đề. Tô Nhàn, tôi khuyên cô không nên làm lỡ thời gian, đồng ý gả cho tôi được rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 44


CHƯƠNG 44

Cùng với những tiếng bước chân dồn dập, người của Cục Quản lý dược đến Bệnh viện Nhân dân số 3.

Triệu Chí Hiên bỏ chiếc cốc xuống, nói ba lăng nhăng: “Mọi người nhìn cho kỹ nhé, đơn này của tôi tuyệt đối không có vấn đề gì.”

Anh ta vẫn chưa nói xong, cánh cửa đã bị đẩy ra, một người đàn ông trung niên dẫn người bước vào.

“Cuối cùng mọi người cũng tới rồi.”

“Sao tốc độ lần này chậm như vậy? Để ông đây ngồi chờ cả nửa buổi.”

“Có tin tôi đuổi hết mấy người đi không?”

Đối diện với người của Cục Quản lý dược, tính tình của Triệu Chí Hiên vẫn khó ưa như vậy, hoàn toàn không coi bọn họ ra gì.

Người đàn ông trung niên kia bỏ mũ xuống, lạnh lùng nói: “Cậu muốn đuổi ai?”

Nghe thấy giọng nói này, Triệu Chí Hiên giật mình lập tức đứng phắt dậy khỏi ghế, hai mắt trợn to nhìn kỹ rồi cả người lập tức đờ ra.

“Ba?”

“Ba, sao ba lại tới đây?”

“Chút chuyện nhỏ này để anh Hoàng qua đây là được rồi.”

Triệu Chí Hiên vừa nhìn thấy Triệu Chí Nhân đích thân tới đây, sợ hãi đến mức ăn nói lắp ba lắp bắp, vội vàng đi tới bên cạnh ông ta.

Triệu Chí Nhân nói: “Ba nhận được lệnh phải đến đây điều tra giá thuốc ở bên này của con.”

“Lệnh?” Triệu Chí Hiên cười: “Ba, ba đừng nói đùa với con chứ, làm gì có người nào dám ra lệnh cho ba.”

Lúc này, Giang Nghĩa mới cầm hóa đơn ra, đưa tới trước mặt Triệu Chí Nhân: “Cục phó Triệu, đây là đơn thuốc mà con trai ông đã đưa cho tôi, người dân bình thường chúng tôi xem không hiểu, ông tự xem giúp chúng tôi đi.”

“Được.”

Triệu Chí Nhân cầm lấy đơn thuốc, vẫn coi như không có chuyện gì xảy ra.

Ai ngờ Giang Nghĩa lại bổ sung thêm một câu: “Ông xem cho kỹ đấy nhé, tổng phụ trách đã xem đơn rồi đấy.”

Vừa nghe thấy mấy chữ “tổng phụ trách”, sắc mặt của Triệu Chí Nhân lập tức thay đổi, bàn tay cầm đơn thuốc bắt đầu run lên.

Ông ta xem cẩn thận một lượt từ trên xuống dưới các loại thuốc trong đơn.

Chỉ có hai từ duy nhất: Hỏng rồi!

Giá thuốc bên trên đều cao bất thường, hơn nữa số lượng thuốc được dùng cũng được ghi khống một cách quá đáng, nếu uống thuốc theo đơn này nhất định sẽ chết người.Hơn nữa giá sử dụng thiết bị và tiền giường cũng cao một cách không thể tin được, cao hơn giá thị trường mấy chục lần không chừng.

Tờ hóa đơn này rõ ràng là tờ đơn được làm ra để vòi tiền.

Trong lòng Triệu Chí Nhân bắt đầu nhỏ máu, cuối cùng ông ta cũng hiểu vì sao người tổng phụ trách lại yêu cầu ông ta phải đích thân tới đây một chuyến, như thế này đúng là cho ông ta cơ hội “vì đại nghĩa diệt thân”.

Nhưng đáng tiếc là Triệu Chí Hiên không hề ý thức được chuyện này.

Anh ta ghé sát tới tai Triệu Chí Nhân nói nhỏ: “Ba, con biết đơn thuốc này có chút vấn đề nhưng vấn đề cũng không lớn lắm, ba bỏ qua cho con được không? Có đơn thuốc này con có thể kiếm về cho ba một cô con dâu, không phải ba cũng vui sao?”

Hai mắt Triệu Chí Nhân đỏ lên.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 45


CHƯƠNG 45

Kê thuốc lấy giá bừa bãi, còn dùng chuyện đó để uy h**p người nhà bệnh nhân, đây là chuyện lớn thế nào chứ?

Giang Nghĩa lại bổ sung thêm một câu nữa: “Cục trưởng Triệu, vị bác sĩ họ Triệu này còn nói anh ta là vua của ngành dược trong thành phố Giang Nam này, không ai làm gì được anh ta. Tôi thật sự không biết anh ta lấy đâu ra nhiều quyền lực như vậy, không biết người tổng phụ trách biết được những lời này thì sẽ nghĩ như thế nào?”

Triệu Chí Hiên ở đối diện cười: “Tôi không biết anh có phải đồ ngu không? Đến bây giờ anh vẫn không nhìn ra là vì sao sao? Cục trưởng Triệu chính là ba tôi, trong ngành y dược này anh có thể làm gì được tôi? Người tổng phụ trách cái gì? Tôi còn chưa từng nghe qua người này, anh ta có đến thì cũng phải quỳ xuống dập đầu trước mặt tôi như thường.”

“Thằng khốn nạn!”

Triệu Chí Nhân giáng một cái bạt tai rất mạnh xuống mặt của Triệu Chí Hiên, khiến cả người anh ta gần như bay ra xa, quay hai vòng rồi đập vào cạnh bàn.

Anh ta ôm mặt.

“Ba, ba làm gì vậy?”

“Làm cái gì? Hôm nay tao nhất định phải đánh chết cái đồ chó không biết liêm sỉ như mày.”

Triệu Chí Nhân tiện tay cầm cái chổi đằng sau cánh cửa, đánh mạnh vào người Triệu Chí Hiên, khiến anh ta kêu lên oai oái.

Những người khác vốn dĩ muốn ngăn cản nhưng Triệu Chí Nhân đã hét lên tức giận: “Tất cả lui hết xuống cho tôi! Ai dám ngăn cản tôi, tôi đánh luôn cả người đó!”

Bốp! Bốp! Bốp!

Hết lần này đến lần khác, những cú đập rất mạnh rơi xuống người Triệu Chí Hiên, cả căn phòng chỉ còn tiếng kêu gào thảm thiết của anh ta.

Tô Nhàn hoàn toàn ngơ ngác.

Cô kéo cánh tay của Giang Nghĩa: “Chuyện… chuyện này là thế nào vậy?”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Rất đơn giản, hóa đơn có vấn đề, cục phó Triệu không chấp nhận được, vì đại nghĩa diệt thân.”

“Đơn giản như vậy sao?”

“Nếu không thì sao?”

Tô Nhàn bĩu môi: “Sao em cứ có cảm giác là anh lén giở trò xấu trong chuyện này?”

Giang Nghĩa chỉ cười và không nói gì.

Trận đánh của Triệu Chí Nhân kéo dài khoảng 20 phút đồng hồ, khiến da thịt trên người Triệu Chí Hiên như bị róc cả ra, anh ta ngất đi.

“Đây là bệnh viện, cũng không cần phiền phức, bảo y tá khênh nó đi luôn đi.”

Những người bên dưới quay sang nhìn nhau rồi vội vàng gọi y tá ra giúp đỡ.

Triệu Chí Nhân vứt chiếc chổi xuống, thở hồng hộc đi tới trước mặt Giang Nghĩa: “Cái thằng bất hiếu đó đúng là nỗi nhục nhã của gia đình, để cậu chê cười rồi.”

Giang Nghĩa nói: “Cục phó Triệu không thiên vị người nhà, đúng là khiến người khác bái phục.”

Triệu Chí Nhân xua tay: “Cậu không cần nói vậy, tôi không có mặt mũi nào để nhận. Người anh em, khi nào về cậu giải thích giúp tôi trước mặt tổng phụ trách là được. Cái thằng khốn nạn Triệu Chí Hiên đó, tôi nhất định không tha cho nó đâu. Cảm ơn tổng phụ trách đã cho tôi cơ hội để tự giải quyết chuyện này.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Tôi hiểu rồi, vậy khoản tiền thuốc này…”

“Tôi thanh toán hết.”

Triệu Chí Nhân nói: “Tất cả tiền thuốc thang tôi sẽ trả hết, tôi sẽ tìm một bác sĩ giỏi kê lại một đơn thuốc khác, cố gắng hết sức để chữa khỏi bệnh cho bệnh nhân.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 46


CHƯƠNG 46

“Vậy thì cảm ơn cục phó Triệu.”

Sau đó, dưới sự sắp xếp của Triệu Chí Nhân, bệnh viện lập tức tìm một bác sĩ xuất sắc nhất đến kê lại một đơn thuốc khác, hơn nữa tất cả mọi chi phí đều do Triệu Chí Nhân thanh toán.

Điều quan trọng nhất là ông Cố, người lúc đầu bị Triệu Chí Hiên nói quá lên rằng không có thuốc gì để chữa được, thực ra tình hình cũng không nghiêm trọng đến vậy. Chỉ cần dùng đúng thuốc, được điều trị cẩn thận thì chưa tới một tháng có thể hồi phục, xuất viện.

Sau khi xử lý xong mọi việc, Tô Nhàn và Giang Nghĩa rời khỏi Bệnh viện Nhân dân số 3.

Vào đến trong xe.

Tô Nhàn chắp cao hai tay, nói to: “Vạn tuế!”

Giang Nghĩa cười: “Vui như vậy sao?”

“Đương nhiên rồi, thứ nhất là dạy dỗ được cho tên khốn Triệu Chí Hiên kia một bài học nhớ đời, thứ hai là tất cả tiền đều do cục phó Triệu trả, em không cần phải lo về chuyện tiền bạc nữa, thứ ba là bệnh của ông Cố cuối cùng cũng chữa được.”

“Một mũi tên trúng ba đích, chuyện vui này nối tiếp chuyện vui kia, em sống tới lớn như vậy mà chưa có ngày nào vui như hôm nay.”

Giang Nghĩa khởi động xe: “Vui là tốt rồi, em ngồi cho chắc, anh đưa em về.”

Tách tách.

Tô Nhàn đưa máy ảnh về phía Giang Nghĩa rồi chụp một tấm ảnh.

“Em làm gì vậy?”

“Em chụp ảnh.”

“Anh biết là em chụp ảnh, anh muốn hỏi là vì sao em lại chụp ảnh anh?”

“Không nói cho anh biết.”

Giang Nghĩa lắc đầu không biết nói gì, anh đạp chân ga, chiếc xe nhanh chóng lao đi.

Trên xe, Tô Nhàn lén đổi màn hình điện thoại thành hình của Giang Nghĩa, cô nhìn chăm chú một hồi lâu rồi nở nụ cười hạnh phúc.

Sau khi đưa Tô Nhàn về nhà, Giang Nghĩa vội vàng ăn cơm rồi đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Giang Nghĩa dậy từ sớm rời khỏi nhà, chạy tới quán ăn Uyên Ương số 166 đường Gia Uy.

Vừa đẩy cửa bước vào đã nghe thấy ông chủ hỏi: “Muốn ăn gì vậy?”

“Chú Trình, là tôi.”

“Cậu cả?”

Quán ăn này là do Trình Hải mở ra, từ khi rời khỏi Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, một ông già không thông thạo gì khác như Trình Hải đành dựa vào khả năng nấu ăn của mình, dùng số tiền tích lũy bao năm nay để mở quán ăn nhỏ này.

Quán ăn này mới khai trương chưa được ba ngày.

Trình Hải lập tức sắp xếp chỗ ngồi cho Giang Nghĩa, đem lên mấy món đồ nguội rồi lấy một chai rượu ra.

Trình Hải rót cho Giang Nghĩa một cốc.

“Cậu chủ, sao hôm nay cậu lại có thời gian đến chỗ tôi vậy?”

Giang Nghĩa nhìn một vòng xung quanh: “Chú Trình, cửa tiệm này của chú làm cũng khá nhỉ.”

“Khá gì, tôi kiếm miếng cơm qua ngày thôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 47


CHƯƠNG 47

Giang Nghĩa uống một ngụm rồi đặt cốc xuống, nói chuyện vô cùng nghiêm túc: “Chú Trình, với khả năng của chú mà lại chỉ ở đây mở quán ăn, đúng là lãng phí tài năng.”

Trình Hải cười: “Tôi đã có tuổi rồi, không muốn lăn lộn trên thương trường nữa, mệt lắm.”

“Nhưng Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng không có chú thì không được.”

Trình Hải thở dài một hơi: “Bây giờ Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng là của Hà Diệc Nho, tôi đã bị đuổi việc rồi, làm gì có gì mà không có không được chứ?”

Giang Nghĩa nói nghiêm túc: “Hôm nay tôi đến tìm chú chính là để nói về chuyện này. Tôi định lấy lại Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng rồi làm lại từ đầu, nhưng trong chuyện quản lý công ty tôi chỉ là kẻ ngoại đạo, tôi cần người giúp đỡ. Chú Trình, chú là nhân tài trong chuyện này, cũng là người mà tôi rất tin tưởng, tôi thật sự mong chú có thể quay về giúp tôi.”

Trình Hải xua tay: “Tôi già rồi, không muốn làm nữa, hơn nữa làm sao có thể lấy lại Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng? Đó là khoản thế chấp cho món nợ 3600 tỷ. Cho dù lùi một vạn bước, dù là Hà Diệc Nho và xí nghiệp Thiên Đỉnh không cần nó nữa, cho dù có bán đi thì cũng nhất định không bán cho cậu. Mối thù oán giữa cậu và Hà Diệc Nho lớn như vậy.”

Giang Nghĩa nhai một hạt lạc.

“Chú yên tâm, tôi đương nhiên có cách của tôi.”

“Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng là do chính tay ba tôi sáng lập nên, đó là tâm huyết của ông ấy, em trai tôi cũng dành hết sức lực, tình cảm cho nó. Nó là của nhà họ Giang chúng tôi, tôi quyết không cho phép Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng bị người khác chiếm mất.”

“Tôi cũng nói luôn, trong vòng một tháng nữa, tôi sẽ lấy lại được Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.”

Trình Hải nhìn ánh mắt của Giang Nghĩa, ông ta biết là anh không nói đùa.

“Cậu cả, cậu thay đổi rồi, cậu càng có sức hút và có chí hơn.”

“Như vậy thì rất tốt.”

Trình Hải uống một ngụm rượu: “Vậy thì tôi cũng đồng ý với cậu, chỉ cần cậu lấy lại được Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng thì bất cứ lúc nào ông già tôi cũng sẽ ra giúp cậu.”

“Chú Trình, có câu này của chú là tôi yên tâm rồi.”

Hai người cùng rót đầy ly, chạm cốc và uống với nhau.

Đúng lúc đó, một người phụ nữ trang điểm lòe loẹt, õng ẹo đi tới: “Ông Trình, ông lại đây.”

Trình Hải vừa nhìn thấy người này, nhanh chóng đứng dậy đi tới.

“Chị Hoa, có chuyện gì vậy?”

Người tên “chị Hoa” này chỉ mới hơn ba mươi tuổi, dựa theo tuổi tác không thể khiến Trình Hải gọi một tiếng “chị”, nhưng tất cả mọi người xung quanh khu vực này đều gọi cô ta như vậy, vậy nên Trình Hải cũng tôn trọng gọi một tiếng chị Hoa.

Chị Hoa mặc dù đã hơi có tuổi một chút nhưng thân hình vẫn rất đẹp, gầy chỗ cần gầy, béo chỗ cần béo, là kiểu thân hình tuyệt đẹp mà đàn ông vừa nhìn đã muốn ch** n**c miếng.

Thêm vào đó, cô rất biết cách chăm sóc da, mặc dù đã hơn ba mươi tuổi nhưng nhìn trẻ không khác gì mấy cô gái hơn 20.

Chị Hoa tiện tay cầm một chiếc ghế con rồi ngồi xuống, lấy ra một tờ hóa đơn vừa lật vừa nói: “Tiền bảo kê tháng này hình như ông vẫn chưa trả đúng không?”

Trình Hải phải cố cười: “Cửa hàng của tôi mới khai trương, đã nói rõ là từ tháng sau mới bắt đầu tính tiền mà.”

Chị Hoa chau mày: “Tháng sau? Ha ha, vậy cái quán này của ông cũng để tới tháng sau rồi khai trương cũng được, bây giờ ông đóng cửa quán đi.”

“Chị Hoa đừng làm vậy, có gì chúng ta nói chuyện đàng hoàng với nhau, cần gì quan tâm đến cửa hàng của tôi thế nào. Không phải chỉ có chút tiền bảo kê sao. Tôi sẽ trả, chị cần bao nhiêu?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 48


CHƯƠNG 48

Chị Hoa lật xem tờ hóa đơn: “Vốn dĩ tiền bảo kê một tháng là 18 triệu, nhưng nể tình tháng này ông mới khai trương, tôi giảm cho ông 20%, ông đưa cho tôi 14 triệu 4 trăm là được rồi.”

“Chị Hoa, tháng này chỉ còn lại không tới năm ngày, như vậy có phải là nhiều quá không?”

“Sao, ông còn định cò kè mặc cả với tôi sao?”

“Không, tôi không dám.”

Trình Hải lập tức tới quầy, lấy tiền đưa cho chị Hoa, không dám nhiều lời thêm một câu nào nữa, tất cả cảnh tượng này Giang Nghĩa đều nhìn thấy hết.

Giang Nghĩa không nói gì, chỉ ngồi nhìn một cách thờ ơ, uống rượu và ăn đồ ăn.

Chị Hoa nhận tiền xong, lại giở hóa đơn và nói: “Vẫn còn một chuyện nữa tôi muốn nói với ông, gần đây giang hồ không yên bình lắm, chúng tôi quản lý cũng rất phiền phức, tiền nhân lực cũng tăng lên, vậy nên chúng tôi phải thu thêm ít tiền quản lý.”

“Phí quản lý chia thành hai phần, phần thứ nhất là tiền vốn cố định hàng tháng, mỗi tháng 9,6 triệu, phần thứ hai là 20% doanh thu mỗi tháng của cửa hàng.”

“Ông cũng biết đấy, cửa hàng càng lớn, chuyện quản lý của chúng tôi càng phiền phức, những nơi cần phải lo cũng càng nhiều, vậy nên thu nhiều hơn một chút cũng là chuyện bình thường.”

“Đây cũng là một cách đốc thúc các ông, các ông nộp càng nhiều tiền chứng tỏ các ông cũng kiếm được nhiều.”

Khuôn mặt của Trình Hải đanh lại.

Trò đùa gì không biết, mỗi tháng 18 triệu tiền bảo kê, 9 triệu 6 trăm tiền vốn, lại còn lấy 20% doanh thu, vậy mỗi tháng cái quán nhỏ này của ông ta còn kiếm được cái mẹ gì nữa?

“Chị Hoa, cái cửa hàng nhỏ này của tôi vừa khai trương, việc làm ăn vẫn chưa tốt lắm, chị thu như vậy thì hơi cao quá, có thể bớt một chút không?”

Chị Hoa nhìn Trình Hải lạnh lùng: “Ông Trình, tôi nể mặt ông thì ông đừng có mà không biết điều, ông có biết ông mở cửa hàng ở đây, chúng tôi phải chịu giúp ông bao nhiêu tiền quản lý vận hành không? Chúng tôi phải nuôi bao nhiêu người như vậy, chúng tôi không cần ăn cơm sao?”

“Tôi biết, tôi biết, nhưng như vậy thật sự quá nhiều.”

“Ông còn dám ép tôi sao? Cái quán này ông không muốn mở nữa đúng không?”

“Tôi muốn mở, muốn mở.”

“Muốn mở thì ông ngoan ngoãn đi cho tôi.Hôm nay ông nộp luôn cho tôi 9,6 triệu tiền vốn đi, còn về 20% doanh thu tới tháng sau tôi sẽ đi thu đúng hạn.”

Trình Hải cúi đầu, tức đến nỗi cả người run lên nhưng lại không dám nói một câu nào.

“Còn không mau đi đi?”

Trình Hải thở dài một hơi, quay đầu đi về phía quầy.

Mới đi được một nửa, Giang Nghĩa đã giơ tay ra kéo ông ta ngồi xuống bên cạnh mình: “Chú Trình, chúng ta đang ngồi uống rượu vui vẻ, sao tự nhiên chú lại đi rồi? Nào, ngồi đây uống với tôi thêm một ly nữa.”

Khuôn mặt Trình Hải chán nản: “Tôi không uống nữa đâu, tôi còn có việc.”

“Không được, chú nhất định phải uống cùng tôi.”

Giang Nghĩa kéo Trình Hải lại không cho ông ta đi, đương nhiên là Trình Hải biết Giang Nghĩa định làm gì. Ông ta nói nhỏ: “Cậu chủ, chuyện này cậu đừng nhúng tay vào, người phụ nữ đó không dễ dây vào đâu, chúng ta nhẫn nhịn một chút là được, tuyệt đối đừng gây phiền phức.”

Giang Nghĩa cười lạnh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 49


CHƯƠNG 49

“Có một số chuyện tôi không nhìn thấy thì thôi.”

“Tôi đã nhìn thấy rồi thì bắt buộc phải quản.”

“Chú Trình, chú cứ nghe lời tôi, cần ăn uống gì thì cứ ăn uống, hôm nay cô ta không lấy được một xu nào đâu.”

Vẻ mặt Trình Hải đau khổ, ông ta biết chị Hoa này tính tình thế nào, làm sao ông ta ngồi đây ăn uống được?

Nhưng ông ta cũng thấy Giang Nghĩa rõ ràng là đang tức giận.

“Cậu chủ, cậu đừng làm ầm lên nữa, cậu không biết thân phận của chị Hoa kia, không thể đắc tội với chị ta đâu.”

Vẻ mặt Giang Nghĩa thờ ơ, hỏi: “Cô ta là chủ nhà sao?”

Trình Hải lắc đầu.

Giang Nghĩa lại hỏi: “Cô ta là nhân viên văn phòng chính quy sao?”

Trình Hải tiếp tục lắc đầu.

Giang Nghĩa mỉm cười: “Vậy tại sao vô duyên vô cớ chú phải cho cô ta tiền?”

Trình Hải thở dài: “Cậu không biết đâu, khu vực này là do cô ta quản lý, nếu ai không trả tiền, cửa tiệm sẽ bị phá ngay lập tức. Đi tìm cảnh sát cũng vô ích. Hôm nay cảnh sát đuổi người đi. Mấy hôm nữa sẽ càng có nhiều người tới hơn. Chỉ cần chi tiền là được yên, làm lớn chuyện với loại người này cũng không được gì.”

Nói cách khác, số tiền mà người tên chị Hoa kia thu chính là phí bảo kê.

Ở đằng kia, chị Hoa thấy Trình Hải không những không đi lấy tiền mà ngược lại còn ngồi xuống, có vẻ như đang ở đây ăn uống gì đó, trong lòng lập tức nổi cơn điên.

“Ông Trình, tôi bảo ông đi lấy tiền mà ông đi làm gì thế?”

Trình Hải đang định đứng dậy nhưng đã bị Giang Nghĩa giữ lại, không quan tâm gì tới chị Hoa.

Chị Hoa là người hung dữ có tiếng ở khu vực này, ai nhìn thấy không phải nể mặt ba phần? Đây là lần đầu tiên cô ta bị đối xử như vậy.

Cô ta đập quyển sổ lên bàn, hằn học bước tới.

Không hỏi han gì, cô ta giơ tay lên là đánh.

“Được lắm ông già, ông dám coi như không nhìn thấy tôi sao? Xem tôi có đánh chết ông không?”

Tay cô ta còn đang ở giữa không trung, Giang Nghĩa đã hất ly rượu trong tay vào mặt cô ta.

Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Trình Hải tan nát, vội vàng nói: “Hết rồi, hết rồi, lần này là hết thật rồi.”

Chị Hoa ngơ ngác.

Trong khu vực này cô ta luôn là người rất ngang ngược, chưa từng có ai dám đối xử với cô ta như thế này.

“Mày, mày dám hất nước vào người tao?”

Cô ta còn chưa nói xong, Giang Nghĩa đã cho cô ta một cái bạt tai, âm thanh vang lên “bốp” một tiếng chát chúa.

Chị Hoa ôm khuôn mặt bị đánh cho đỏ bừng, liên tiếp lùi lại mấy bước.

“Mày dám đánh tao?”

Giang Nghĩa lạnh lùng nói: “Một kẻ cặn bã của xã hội như cô thì đáng ăn đánh.”

“Được, được lắm, được lắm. Ranh con, mày có biết bà mày là ai không? Mày có biết ai quản lý khu vực này không? Mày dám đánh tao thì mày chết chắc rồi, hôm nay mày đừng mong sống được mà rời khỏi đây.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 50


CHƯƠNG 50

Giang Nghĩa cười rồi hỏi: “Tôi rất muốn biết, một người phụ nữ tép riu như cô lấy đâu ra cái gan để ra ngoài thu tiền như vậy?”

Chị Hoa cười ha ha: “Nói ra mày sợ đái ra quần mất, tao chính là người phụ nữ của anh Long đầu trọc.”

Anh Long đầu trọc?

Một cái tên rất quen, Giang Nghĩa còn nhớ hôm qua chính tên này đã thu tiền của Tô Nhàn cuối cùng bị anh dạy cho một bài học.

Không ngờ chị Hoa lại là người phụ nữ Long đầu trọc.

Nhìn thấy vẻ mặt bất ngờ của Giang Nghĩa, chị Hoa tưởng rằng là anh đang sợ hãi.

“Sao, sợ rồi sao? Đã muộn rồi!”

“Vùng này là địa bàn của Long đầu trọc. Ai dám không nghe lời anh ấy?”

“Còn chị Hoa tao chính là người phụ nữ được anh Long đầu trọc yêu quý nhất, mày dám đánh tao, mày không muốn sống nữa sao?”

Giang Nghĩa lắc đầu xấu hổ: “Thật sao? Cô thật sự là người phụ nữ của Long đầu trọc? Sao tôi lại thấy không đáng tin nhỉ?”

“Mày cứ chờ đấy cho tao, tao sẽ gọi điện cho anh Long đầu trọc.”

Chị Hoa lấy điện thoại ra gọi đi, chỉ sau vài giây điện thoại đã được kết nối, cô ta khóc lóc rằng mình đang bị bắt nạt, muốn Long đầu trọc đứng ra đòi lại công bằng cho cô ta, còn định phá cả cửa hàng này.

Sau khi cúp điện thoại xong, chị Hoa hung dữ nói: “Mày cứ đợi đấy, không tới ba phút nữa người đàn ông của tao sẽ tới g!ết chết mày.”

Nhưng Giang Nghĩa chỉ quan tâm đến việc uống rượu và ăn đồ ăn của mình, không hề cảm thấy sợ hãi.

Trình Hải cuống lên lo lắng.

Ông ta ở thành phố Giang Nam nhiều năm như vậy, Long đầu trọc có thân phận gì ông ta hiểu rõ, hôm nay cửa hàng nhất định là xong rồi, có sống để đi khỏi đây được hay không vẫn là một câu hỏi.

“Cậu chủ, cậu gây ra chuyện lớn rồi.”

“Sao cậu còn ngồi ăn được nữa?”

“Cậu mau chạy đi, cậu là hậu nhân duy nhất còn lại của nhà họ Giang, cậu đừng lo chuyện ở đây nữa.”

Giang Nghĩa chỉ cười mà không nói gì.

Quả nhiên, chưa đầy ba phút sau, một nhóm người đầu trọc hùng hổ đi tới, người nào người nấy cũng đều c** tr*n, trên tay cầm tuýp sắt, trông ai cũng rất hung dữ.

Người đi đầu tiên chính là Long đầu trọc.

Hôm qua anh ta bị người khác dạy cho một bài học, lửa giận trong lòng không tìm được nơi nào để trút, không biết kẻ nào có mắt như mù dám động đến người phụ nữ của anh ta?

Ha ha, lần này anh ta nhất định phải g!ết chết thằng không có mắt đó.

Khi anh ta vừa đến cửa cửa hàng, chị Hoa đã lao tới, cọ cọ những nơi mềm nhất trên người vào người Long đầu trọc: “Anh Long đầu trọc, anh nhất định phải làm chủ cho em, chị Hoa em chưa từng bị ai xúc phạm như vậy, anh nhìn đi, anh ta còn hất rượu vào mặt em, hu hu hu…”

Long đầu trọc tức giận: “Thằng khốn nạn nào có mắt như mù? Đến cả người phụ nữ của Long đầu trọc tao mà cũng dám bắt nạt sao? Hôm nay tao nhất định phải rút gân lột da nó.”

Chị Hoa chỉ vào cửa hàng: “Chính là lão Trình này và gã thanh niên kia.”

Long đầu trọc vẫy tay: “Dỡ cái quán này cho tao, kéo hai thằng kia ra trói lại cho tao.”

“Vâng!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 51


CHƯƠNG 51

Một nhóm đàn em cầm gậy sắt đi về phía cửa hàng, tim của Trình Hải đập thình thịch, sợ hãi đến mức cả người đều lạnh toát.

Còn Giang Nghĩa thì bình tĩnh đứng dậy, đưa tay vỗ vai Trình Hải.

“Chú Trình, cứ uống rượu ăn cơm đi, mọi chuyện còn có tôi.”

Anh chỉnh lại áo sơ mi và bước ra cửa.

Khi nhóm đàn em hung hăng xông tới, chuẩn bị phá cửa tiệm, nhìn thấy Giang Nghĩa thì mặt tên nào cũng tái nhợt, sự hùng hổ vừa rồi biến mất trong nháy mắt.

Thậm chí một số tên tâm lý yếu, sợ đến mức ngồi bệt cả xuống đất.

Người đàn ông trước mặt này đáng sợ thế nào hôm qua bọn chúng đã được nhìn thấy rõ ràng, xử lý người này sao? Trò đùa gì vậy? Không bị anh ta g!ết chết đã phải quay về thắp hương mà cảm tạ ông bà rồi.

Thấy đám người dừng lại, Long đầu trọc gầm lên: “Chúng mày làm gì vậy? Còn đứng ngẩn ra ở đó làm gì?”

Một tên đàn em quay đầu lại nói: “Đại, đại ca, chuyện này đáng sợ lắm, chúng em không làm được.”

“Hả? Chúng mày nói cái quái gì vậy? Còn có người mà Long đầu trọc tao không xử được sao?”

“Đại ca, anh thực sự không xử được.”

“Cút mẹ mày đi.”

Long đầu trọc văng một câu chửi thề, đẩy đàn em ra, tự mình đi lên phía trước, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn lên đã bắt gặp ánh mắt của Giang Nghĩa.

Trong chốc lát, “uy nghiêm” của Long đầu trọc lập tức biến mất, hai chân anh ta không kìm được mà run lên.

“Là… anh?”

Trong lòng Long đầu trọc cay đắng. Ở thành phố Giang Nam, không có mấy người mà Long đầu trọc phải sợ hãi nhưng Giang Nghĩa lại là một trong số đó.

Mọi chuyện lại tình cờ như vậy, hôm nay Long đầu trọc lại đụng mặt với anh.

Giang Nghĩa thờ ơ hỏi: “Anh muốn phá cửa tiệm của tôi? Muốn trói tôi?”

Long đầu trọc vội vàng nặn ra một nụ cười: “Cái gì? Có chuyện này sao, sao tôi không biết. Anh đừng đùa tôi như vậy chứ.”

Giang Nghĩa liếc mắt nhìn, hỏi: “Cậu dẫn nhiều người tới như vậy hả?”

Long đầu trọc cười ha hả rồi nói: “Không phải là tôi thấy cửa hàng của ngài vừa mới khai trương, tình hình kinh doanh không tốt cho lắm, muốn tìm chút việc để thể hiện sự tôn trọng với ông đây nên dẫn anh em đến đây tiêu tiền, để cửa hàng của ông làm ăn phát đạt.”

Anh ta nói gì cũng được.

Mặc dù biết rõ là Long đầu trọc đang nói nhảm, nhưng mà người ta cũng đã nói đến đây rồi, cho dù là ai cũng không có cách nào tiếp tục tức giận.

Nhưng mà chị Hoa lại mang theo vẻ mặt ngơ ngác, cô ta gọi điện thoại cho nhiều người đến như thế, kết quả cả đám đều giống như là con rùa đen rụt đầu, thở mạnh cũng không dám thở.

Chị Hoa còn đang muốn trút giận, bây giờ lại càng tức giận hơn nữa.

Cô ta thở phì phò đi tới, đưa tay nắm chặt lấy lỗ tai của Long đầu trọc.

“Long đầu trọc, anh hay lắm! Bà đây gọi anh tới để xả giận giúp cho tôi, vậy mà anh lại chạy tới nhận ông sao?”

“Anh còn có thể vô liêm sỉ hơn một chút không hả?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 52


CHƯƠNG 52

“Chỉ là thằng khốn nạn ấy cũng hù dọa được anh, anh sợ như vậy à? Sớm biết như thế thì tôi đã không ở cùng anh rồi, đi với Bưu Tử Tây Thành còn mạnh hơn anh nhiều, cái đồ vô dụng!”

Long đầu trọc nổi giận đùng đùng, lửa giận trong bụng dồn hết lên trên người chị Hoa.

Anh ta vòng tay lại, hung hăng đánh vào mặt của cô ta: “Cái con nhỏ thối nát này, kêu la cái gì trước mặt của ông đây chứ, mày làm như ông đây cần mày lắm à?”

“Còn dám bất kính với ông nội của tao, đến đây, quỳ xuống nhận tội với ông nội tao đi.”

Long đầu trọc kéo chị Hoa, nhấn đầu của cô ta xuống đất bắt dập đầu với Giang Nghĩa. Chị Hoa hoàn toàn ngơ người, từ trước tới giờ chỉ có cô ta “bắt nạt” Long đầu trọc, chưa từng nhìn thấy Long đầu trọc dám phản kháng.

Ngày hôm nay, cô ta đã nhìn thấy sự lợi hại của Long đầu trọc.

Giang Nghĩa lắc đầu: “Đừng có dập đầu nữa, để cô ta đi đi, nhìn thấy là phát phiền rồi.”

“Ui, tôi sẽ làm theo lời của ông nội.”

Long đầu trọc đạp chị Hoa một đạp, đạp cô ta ra đường: “Cút đi, từ nay đừng có để ông đây nhìn thấy cô nữa.”

“Hay, hay lắm! Long đầu trọc, anh đủ tuyệt tình đấy, bà đây sẽ không để cho anh yên đâu.”

Chị Hoa bò dậy từ dưới đất, xám mặt chạy đi.

Giang Nghĩa trở về cửa hàng, tiếp tục ngồi xuống uống rượu, Trình Hải nhìn thấy như vậy mà trợn mắt há hốc mồm, một hồi lâu cũng không kịp phản ứng.

Long đầu trọc không ai bì nổi lại đối xử cung kính với Giang Nghĩa, còn mở miệng gọi một tiếng ông nội.

Một người phụ nữ hung hăng giống như là chị Hoa, kết quả bị đánh cho lăn lộn ở dưới đất.

Ban đầu, Trình Hải cho rằng mình chết chắc rồi, chắc chắn là cửa hàng cũng không thể giữ lại được. Ai biết được lại có thể lật ngược thế cờ, chuyện này vượt qua sự tưởng tượng của ông ta.

Ông ta lại nhìn Giang Nghĩa, cảm khái nói: “Cậu cả, ông già này xem nhẹ cậu rồi, xem ra là mấy năm nay cậu ở bên ngoài cũng không uổng phí, rèn luyện ra năng lực phi phàm rồi.”

Giang Nghĩa cười cười không nói thêm gì nữa.

Bọn người Long đầu trọc rất xấu hổ, đứng ở cửa không dám vào, lại không dám rời đi.

Giang Nghĩa vẫy vẫy tay với anh ta: “Vào đây.”

“Dạ.”

Long đầu trọc chạy bước nhỏ đi đến trước mặt Giang Nghĩa, Giang Nghĩa vỗ vỗ vào cái ghế, ra hiệu cho anh ta ngồi xuống.

Sau đó, Giang Nghĩa giống như tùy ý mà nói: “Long đầu trọc, cậu vừa đi thu nợ vừa cho vay tiền, kiếm được không ít nhỉ.”

Long đầu trọc nặn ra một nụ cười: “Ông nội cứ nói đùa, tôi cũng chỉ làm ăn bình thường mà thôi, kiếm được vài đồng thôi.”

Giang Nghĩa hỏi: “Thành thật nói cho tôi biết, mỗi tháng cậu đi thu nợ, cho vay tiền có thể kiếm được bao nhiêu tiền?”

Long đầu trọc do dự một chút, nhưng mà lại bị ánh mắt của Giang Nghĩa hù dọa, lập tức nói thật: “Mỗi tháng đi thu nợ có thể kiếm được hơn một tỷ hai trăm triệu, tôi dùng số tiền đó để cho vay, nếu như may mắn thì một tháng có thể kiếm khoảng ba tỷ, nếu như không may thì không nhận được đồng nào.”

Giang Nghĩa gật gật đầu: “Nói như vậy, nếu như cậu may mắn, mỗi tháng có thể kiếm đến bốn tỷ rưỡi?”

Long đầu trọc mang theo vẻ mặt đau khổ: “Thật ra thì cũng không nhiều đâu, ngài nhìn thấy rồi đó, tôi còn phải nuôi sống mười mấy người anh em dưới tay mình. Hơn nữa, bên cạnh tôi còn có mấy người phụ nữ, rất biết tiêu tiền, tháng nào cũng không đủ dùng.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 53


CHƯƠNG 53

Lời nói này thì là thật.

Ngoại trừ chị Hoa, Long đầu trọc còn có những người phụ nữ khác, mỗi một người đều không phải là kiểu người biết tiết kiệm, xài tiền không biết tiếc.

Long đầu trọc kiếm được bao nhiêu đều cho cái đám đàn bà này xài.

Giang Nghĩa nói: “Được rồi, vậy từ ngày hôm nay trở đi cậu đừng có làm những công việc này nữa, không cho phép cậu đi thu nợ, càng không cho phép ra ngoài cho vay tiền, có biết chưa?”

Long đầu trọc muốn khóc: “Ông nội ơi, ông nội tốt của tôi ơi, ngài làm vậy là chặt mất đường làm ăn của tôi rồi, tôi không làm cái này thì còn có thể làm cái gì được nữa? Anh không cho tôi làm cái gì hết, tôi phải chết đói à?”

Giang Nghĩa nhìn anh ta: “Yên tâm đi, tôi không để cậu phải chết đói đâu. Từ hôm nay trở đi, cậu dẫn theo người của cậu làm việc cho tôi, tôi đảm bảo là mỗi tháng cậu có thể cầm được số tiền gấp mười lần hiện tại là ít.”

Gấp mười lần?

Không phải là bốn mươi lăm tỷ sao?

Long đầu trọc nuốt một ngụm nước bọt: “Cái đó, ông nội, đầu tiên tôi nói trước nha. Mặc dù trước kia tôi cũng không làm được chuyện tốt gì, nhưng mà tôi không có làm mấy chuyện giết người phóng hỏa đâu đó.”

Giang Nghĩa cười: “Nhìn tôi giống loại người đó lắm à?”

“Không giống, tuyệt đối không giống. Ông nội, ngài giống như là quan lớn hiền quý, cao cao tại thượng.”

“Bản lĩnh nịnh nọt của cậu lợi hại lắm đó chứ.” Giang Nghĩa lấy một tờ giấy: “Để lại số điện thoại của cậu đi, sau đó có thể đi rồi, có chuyện gì cần thì tôi sẽ liên lạc với cậu.”

“Được được.”

Long đầu trọc lập tức ghi số điện thoại di động của mình, nick zalo, nick facebook, cũng đều để lại, cười híp mắt nói: “Ông nội, thật sự có thể thu được gấp mười lần hiện tại hả?”

“Yên tâm đi, không để cậu chịu thiệt đâu.”

“Vậy tôi xin cảm ơn trước nha.”

Long đầu trọc cười vui vẻ đi ra khỏi cửa hàng, dẫn đám người của anh ta đi khỏi.

Trình Hải nghi ngờ: “Cậu cả, tại sao cậu lại muốn nhận đám người này vậy, bọn họ đều không phải là người tốt, giữ ở bên mình, có khi nào sẽ gặp nguy hiểm không?”

Giang Nghĩa bình tĩnh nói: “Chỉ cần có năng lực kiểm soát bọn họ, tăng thêm đầy đủ cám dỗ về lợi ích, dưới áp lực song song giữa sợ hãi và lợi ích, đám người này mãi mãi chỉ thần phục thôi.”

“Nhưng mà bọn họ thật sự…”

Giang Nghĩa vừa cười vừa nói: “Tôi thu nhận bọn họ, sau này bọn họ không đi cho vay với thu nợ nữa, không phải đây là công lớn với chú Trình, đối với xã hội à, cớ sao lại không làm?”

“Haiz, cậu cả đã nói như vậy rồi, ông già này cũng không còn lời nào để nói nữa. Có điều, tôi nghĩ mãi mà không hiểu, cậu làm cho thu nhập của bọn họ gấp mười lần hiện tại bằng cách nào vậy?”

Giang Nghĩa uống một hớp rượu: “Tôi chỉ cần lợi dụng bọn họ giúp tôi lấy lại Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, chỉ cần có thể lấy lại, dùng Tẩm Mộng nuôi bọn họ là được rồi, mỗi tháng bốn mươi lăm tỷ, không nhiều.”

Trình Hải nhíu mày: “Cậu cả, xem ra là cậu đang đi một nước cờ lớn? Chỉ là ông già này phải nhắc nhở cậu, hiện tại Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng là một miếng bánh thơm, xí nghiệp Thiên Đỉnh tuyệt đối sẽ không tùy tiện buông tay đâu. Hơn nữa, giá trị thị trường của Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng hiện tại trên dưới chín nghìn tỷ, muốn nuốt con quái vật khổng lồ, tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản.”

Giang Nghĩa lại rót đầy ly rượu một lần nữa: “Nếu như chuyện này dễ dàng, vậy thì không có tí thú vị nào rồi, con người của tôi vẫn thích mấy chuyện khó khăn thách thức hơn.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 54


CHƯƠNG 54

Giang Nghĩa với Trình Hải đang uống rượu, bỗng nhiên điện thoại di động lại vang lên, là của Đinh Thu Huyền gọi tới.

Anh nghe điện thoại, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói có hơi dồn dập của Đinh Thu Huyền.

“Giang Nghĩa, bây giờ anh có rảnh không, có thể đến đón em được không?”

“Được chứ, em đang ở đâu, bây giờ anh lập tức đến đó ngay.”

“Viện khoa học kỹ thuật Minh Uyên, số 339 đường Minh Không.”

Cúp điện thoại, Giang Nghĩa uống một hơi cạn sạch rượu ở trong ly, đứng dậy rồi nói: “Tôi có việc riêng cần phải xử lý, chú Trình, hôm nào đó lại uống tiếp.”

“Được rồi, cậu cứ làm chuyện của mình đi.”

Giang Nghĩa vội vàng rời khỏi quán ăn, gọi một chiếc xe taxi đến Viện khoa học kỹ thuật Minh Uyên.

Anh có thể nghe ra giọng nói khẩn trương và sợ hãi của Đinh Thu Huyền từ trong điện thoại, hình như là gặp phải chuyện gì nguy hiểm, điều này làm cho Giang Nghĩa rất lo lắng.

Trên thế giới này có rất ít người có thể khiến Giang Nghĩa quan tâm.

Anh đã mất đi em trai Giang Châu, tuyệt đối không thể để vợ Đinh Thu Huyền của mình xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn.

“Tài xế, lái nhanh lên đi.”

“Vượt qua đèn đỏ, tôi trả anh gấp mười lần.”

“Nhanh lên!”

Chưa đến mười lăm phút, Giang Nghĩa đã đến Viện khoa học kỹ thuật Minh Uyên, vừa mới bước xuống xe thì liền chạy đi.

Chẳng mấy chốc, anh đã nhìn thấy Đinh Thu Huyền đang đi bộ ở ven đường.

Ngày hôm nay, Đinh Thu Huyền mặc một cái chân váy jean, phía trên là áo hai dây bó sát người, cảm giác gợi cảm và trẻ trung được bộc lộ hoàn mỹ từ trên người cô.

Giang Nghĩa nhạy cảm phát giác có một chiếc xe BMW màu trắng cứ chạy theo bên cạnh Đinh Thu Huyền, cửa sổ xe mở ra, một người đàn ông thò đầu ra ngoài trò chuyện câu có câu không với Đinh Thu Huyền.

Xem ra, Đinh Thu Huyền cảm thấy khẩn trương sợ hãi, chắc chắn có liên quan đến người đàn ông này.

Giang Nghĩa chạy chậm tới trước mặt cô, Đinh Thu Huyền vừa nhìn thấy Giang Nghĩa, cô lập tức chạy ra phía trước ôm lấy cánh tay của anh, sau đó quay đầu nói với người đàn ông chạy BMW: “Chồng tôi tới đón tôi rồi, không cần anh đưa đâu.”

Người đàn ông lái BMW hung dữ trừng mắt liếc nhìn Giang Nghĩa, tâm trạng rất khó chịu.

Anh ta nhìn xung quanh, âm dương quái khí nói: “Chồng của em tới đón em à, sao lại không lái xe tới vậy, chẳng lẽ lại muốn dẫn em đi ngồi xe buýt hả, đàn ông như vậy cũng quá vô dụng rồi?”

Giang Nghĩa lạnh lùng nhìn người đàn ông BMW, sát khí trong đôi mắt bộc lộ vô cùng rõ ràng.

“Nhìn nhìn nhìn, nhìn cái gì mà nhìn? Còn nhìn nữa, tôi móc mắt của anh ra bây giờ.” Người đàn ông BMW ăn nói phách lối: “Thu Huyền là một cô gái tốt như thế, lại gả cho cái kẻ nghèo hèn như anh, đúng là bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu mà. Đáng tiếc, đáng tiếc.”

Dừng lại một chút, người đàn ông BMW tiếp tục nói thêm: “Vậy Thu Huyền, tối nay tôi đặt phòng ở nhà hàng Vãn Tinh, em nhất định phải đến đó nha, tôi còn hẹn những người ở bộ phận khác của công ty nữa. Đến lúc đó, chúng ta thảo luận các vấn đề liên quan đến hợp tác và đầu tư, cứ quyết định như vậy nha?”

Đinh Thu Huyền không vui.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 55


CHƯƠNG 55

Cô từ chối: “Cần hợp tác thì ngày mai tôi sẽ đến quý công ty trao đổi, tiệc tối thì coi như thôi đi.”

Nói xong, cô kéo Giang Nghĩa nhanh chóng đi khỏi.

Người đàn ông BMW tức giận vỗ vào tay lái, đạp chân ga làm cho bụi đất ven đường hất lên trên người của Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền, làm bọn họ phải che mũi ho khan.

Người đàn ông BMW còn quay đầu lại chế giễu một câu: “Thật ngại quá…”

Đinh Thu Huyền tức giận thấp giọng mắng: “Đúng là một tên cặn bã!”

Giang Nghĩa phủi bụi trên người cho cô, anh hỏi: “Người đó là ai vậy, sao anh thấy em có vẻ rất khách khí với anh ta?”

Đinh Thu Huyền đau khổ nói: “Anh ta tên là Lê Hùng Phong, là chủ tịch xí nghiệp Phương Đạt.”

“Không phải là mấy ngày trước anh giúp nhà họ Đinh bọn em trúng thầu dự án xây dựng lớn đó à, sau khi ban giám đốc nhà họ Đinh thảo luận với nhau, phát hiện dự án này thật sự quá lớn, chỉ dựa vào một mình công ty của bọn em, căn bản không có biện pháp góp vốn đầu tư ban đầu, cho nên nhất định phải hợp tác với những công ty khác.”

“Lê Hùng Phong là con trai người một bạn cũ của ông nội, có rất nhiều giao dịch làm ăn với nhà họ Đinh chúng ta, quy mô xí nghiệp Phương Đạt cũng không nhỏ. Cho nên, điều đầu tiên ông nội nghĩ đến đó chính là hợp tác với bọn họ.”

“Em là đối tác dự án, đương nhiên ông nội sẽ kêu em đứng ra đàm phán thương nghiệp, kết quả là anh nhìn thấy rồi đó, Lê Hùng Phong này chính là một tên cặn bã, nói tới chuyện đầu tư thì che che đậy đậy, cứ luôn liếc tới liếc lui ở trên người của em, rất không thoải mái.”

Giang Nghĩa gật đầu, cuối cùng anh đã hiểu là có chuyện gì xảy ra.

Anh nói: “Theo anh thấy vẫn nên để ông nội cho người khác đến thương lượng với Lê Hùng Phong đi.”

Đinh Thu Huyền gật đầu: “Ừm, em cũng nghĩ là như vậy.”

Còn chưa nói xong, điện thoại di động của Đinh Thu Huyền lại vang lên, là Đinh Trung, ông nội của cô gọi tới.

Cô ấy nghe.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói bất mãn của Đinh Trung: “Thu Huyền, có chuyện gì vậy hả? Lúc nãy Lê Hùng Phong gọi điện thoại tới nói là cháu không đủ thành ý, cho nên không có dự định đầu tư hợp tác với chúng ta nữa.”

Đinh Thu Huyền khá là bực mình, đây không phải là kẻ ác lại đi cáo trạng trước à?

“Ông nội, không phải đâu. Cái tên Lê Hùng Phong đó chính là một tên khốn nạn, anh ta căn bản không bàn bạc gì nhiều về chuyện hợp tác, ngược lại cứ luôn hỏi cháu có rảnh không, có bạn trai chưa, thậm chí tối nay còn hẹn cháu đến nhà hàng trao đổi hợp tác.”

Đinh Trung nói: “Đây không phải là một chuyện rất bình thường hả? Cháu đó nha, cháu được nuông chiều từ bé, chưa từng thấy sự đời, bây giờ có dự án nào mà không thể bàn bạc trên bàn rượu đâu chứ? Có được mấy dự án là bàn trong phòng họp đâu? Lê Hùng Phong đã đồng ý hẹn cháu, đồng ý chủ động đặt phòng, vậy là có ý muốn trao đổi rồi. Cháu thì hay lắm, còn từ chối người ta, có ai bàn dự án giống như cháu không hả?”

Đinh Thu Huyền bị mắng đến mức cánh mũi cảm thấy chua xót.

Rõ ràng cô chính là người bị ấm ức, tại sao ở trong miệng của Đinh Trung lại trở thành người làm việc ác vậy?

Cái này không phải là đổi trắng thay đen à?

Đinh Trung tiếp tục nói: “Đây là lần đàm phán dự án đầu tiên của cháu với tư cách là người chịu trách nhiệm dự án, chắc là cháu sẽ không làm ngơ như vậy có đúng không? Nếu như đổi thành chị cả của cháu, chắc chắn là ngày hôm nay đã đàm phán xong rồi. Thu Huyền, không phải là ông nội nói cháu đâu, cháu phải chịu khổ nhiều hơn, học hỏi chị cả của mình đi. Nếu như không phải Cục công trình thành phố cứ kiên quyết nhiều lần thì ông sẽ cho cháu làm người phụ trách của dự án này à? Cháu nên nắm chắc cơ hội, đừng có cả ngày coi mình là công chúa nhỏ, biết chưa hả?”

“Ông đã đồng ý với Lê Hùng Phong rồi, tối nay cháu nhất định phải có mặt ở bữa tiệc, nhất định phải bàn bạc thành công lần hợp tác này.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 56


CHƯƠNG 56

“Nếu không thì mấy dự án tiếp theo cháu chỉ cần nhìn là được rồi, không cần phải tham gia vào đâu, bởi vì năng lực của cháu vẫn còn chưa đủ.”

Nói xong, Đinh Trung cạch một tiếng cúp điện thoại, để lại một mình Đinh Thu Huyền tự gặm nhấm nỗi buồn.

Đây là ông nội của mình à?

Câu nói nào cũng đâm vào tim, tâm trạng của Đinh Thu Huyền sa sút, nếu không chống đỡ được thì sẽ bật khóc.

Lúc này, Giang Nghĩa cởi áo khoác ra khoác lên trên người Đinh Thu Huyền, cầm tay của cô, khẽ cười nói: “Đừng có đau lòng như vậy mà, cũng không phải là chuyện lớn gì hết, nếu như em sợ, tối nay anh đi cùng với em.”

“Hả? Anh đi cùng với em?” Đinh Thu Huyền có chút bất ngờ.

“Không được hả, ông cụ chỉ kêu em có mặt ở bữa tiệc, cũng đâu có nói là kêu em đi một mình đến bữa tiệc đâu, cho nên dẫn anh đi cũng không tính là làm trái ý của ông ấy.”

Đinh Thu Huyền cảm kích nhìn Giang Nghĩa, trong lòng ấm áp hơn rất nhiều, nếu như có chồng ở bên cạnh, chắc hẳn sẽ an toàn hơn nhiều.

Cô gật đầu: “Được, vậy tối nay chúng ta cùng đi.”

Khoảng tám giờ, phòng bao số sáu ở nhà hàng Vãn Tinh.

Lê Hùng Phong gọi một bàn đồ ăn, hẹn bảy tám đồng nghiệp ở các bộ phận ngồi vây quanh bàn, đặc điểm chung đều là đàn ông bụng bự.

Anh ta kêu nhân viên phục vụ chuẩn bị một thùng rượu trắng, năm két bia, còn có một chai rượu vang lớn.

Thức ăn ở trên bàn rất dầu mỡ, ăn vào chỉ thấy buồn ngủ, không hề chuẩn bị đồ ăn giải rượu.

Lê Hùng Phong cười ha hả rồi nói: “Hôm nay vẫn là quy tắc cũ, chờ một lát cô gái kia tới đây, mọi người cứ rót rượu cho cô ta, sau khi uống say rồi cứ mang lên xe cho tôi, rồi đưa đến khách sạn.”

Một tên bốn mắt nở nụ cười gian tà: “Anh Phong, em đã đặt phòng khách sạn cho anh rồi, cứ trực tiếp đến đó. Với lại, em có chuẩn bị cho anh một vài đồ dùng đặc biệt, đảm bảo là tối nay anh có thể chơi được nhiều thứ.”

Lê Hùng Phong cười ha ha: “Vẫn là thằng nhóc này hiểu tôi nhất.”

Bốn mắt nói: “Nhưng mà anh Phong, lần này em có chút yêu cầu được không?”

“Nói đi.”

“Cô gái lần này là Đinh Thu Huyền, cô ba nhà họ Đinh, với danh xưng là đệ nhất mỹ nữ của thành phố, dáng dấp của cô ta phải nói là khuynh quốc khuynh thành, vô cùng xinh đẹp. Cho đến bây giờ, mấy người anh em bọn em chưa từng chơi qua mặt hàng cao cấp như thế này. Anh Phong, tối nay anh chơi xong, anh có thể cho anh em nếm chút mùi thôi được không? Anh ăn thịt, bọn em húp miếng canh cũng được.”

Lê Hùng Phong vui vẻ nói: “Thằng nhóc này nghĩ hay quá nhỉ. Được rồi, tôi đồng ý, tối nay các cậu mỗi người một lần, tất cả đều có thể hưởng thụ sự xinh đẹp của đệ nhất mỹ nữ Giang Nam.”

“Ôi chao, vô cùng cảm ơn anh Phong.”

“Anh Phong thật là tốt.”

Đám người không ngừng vỗ mông ngựa nịnh Lê Hùng Phong, trong ánh mắt của bọn họ đều là vẻ gian tà.

Đặc biệt là Lê Hùng Phong, anh ta vừa mới nghĩ tới nhan sắc xinh đẹp và dáng người gợi cảm tươi mát của Đinh Thu Huyền, anh ta nhịn không được mà nuốt nước bọt, hận không thể lập tức ôm người đẹp vào trong ngực.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 57


CHƯƠNG 57

Có người lo lắng nói: “Nhưng mà anh Phong, nghe nói Đinh Thu Huyền này là một mỹ nhân cực kỳ lạnh lùng, không dễ trêu chọc. Hơn nữa, không phải là nhà họ Đinh bọn họ và nhà họ Lê của anh có giao tình với nhau hả? Hình như là có rất nhiều phi vụ làm ăn, nếu như làm lớn chuyện, chỉ sợ là không có kết cục tốt.”

“Sợ cái quái gì!” Lê Hùng Phong hừ lạnh một tiếng: “Mấy năm nay tình hình kinh doanh của nhà họ Đinh rất tiêu điều, ngay cả vị trí nhị lưu thế gia mà đã sắp làm không được nữa rồi, sao có thể đánh đồng với nhà họ Lê của tôi được chứ?”

“Với lại, thật ra thì bản chất của người phụ nữ này rất dễ xấu hổ, đừng thấy bình thường cô ta giả vờ cao cao tại thượng, không biết là trong lòng h@m muốn cỡ nào.”

“Tối nay tôi làm với cô ta, nói không chừng cô ta còn cầu xin tôi tiếp tục chơi cô ta, các người đã quên cô gái lần trước rồi à? Cũng là như vậy đó, lúc bắt đầu cứ nói là đừng mà đừng mà, sau khi cho tôi làm xong, bây giờ ngày nào cũng lén lút giấu chồng đến cầu xin tôi chơi ả, vô cùng đê tiện!”

Đám người nhìn nhau, ai nấy cũng lộ ra nụ cười tà ác.

Dường như bọn họ đã tưởng tượng dáng vẻ dục cầu bất mãn của Đinh Thu Huyền, thậm chí còn kích động đến nỗi toàn thân khô nóng, càng không ngừng uống nước để đ3 xuống sự kích động.

Chẳng mấy chốc, nhân viên phục vụ đẩy cửa ra rồi nói: “Mời vào trong.”

Người ở trong phòng đồng loạt nhìn ra cửa, bọn họ giống như như lang như hổ, bọn họ biết mục tiêu tối nay đã tới rồi.

Quả nhiên, Đinh Thu Huyền bước chân vào trong phòng bao.

Lúc này, cô ăn mặc giống như ban ngày, chỉ có đều là buổi tối với sự tô điểm của ánh đèn, vẻ quyến rũ gợi cảm ấy vô cùng sống động, làm cho đám người ngồi ở đây chảy cả nước miếng.

Lúc bọn họ đang vui vẻ không thôi, bỗng nhiên có một người đàn ông đi vào cùng với Đinh Thu Huyền.

Đó chính là Giang Nghĩa.

Bốn mắt nhỏ giọng thì thầm: “Anh Phong, có chuyện gì vậy?”

Lê Hùng Phong lạnh lùng nói: “Mẹ nó, còn dám dẫn đàn ông đến đây, tưởng là thằng này có thể trị được ông đây à? Nghĩ nhiều rồi!”

Anh ta nhỏ giọng nói ở bên tai bốn mắt: “Không cần phải quan tâm đâu, cứ tiến hành theo kế hoạch đi, chuốc say cái thằng này luôn, một lát nữa tao muốn làm Đinh Thu Huyền ở trước mặt của nó, chẳng phải là sẽ thoải mái hơn à?”

Bốn mắt cười không ngậm được miệng, trước kia anh ta chưa từng hưởng thụ loại cảm giác k!ch thích như thế này.

Đám người đứng dậy chào đón Đinh Thu Huyền.

Lê Hùng Phong chỉ vào một cái ghế trống rồi nói: “Thu Huyền, đây là ghế chuẩn bị cho em, mời em ngồi.”

Đinh Thu Huyền ngồi xuống, Giang Nghĩa ngồi kế bên cô.

Nhìn ánh mắt nghi hoặc của đám người, Đinh Thu Huyền giải thích: “Đây là Giang Nghĩa, chồng của tôi.”

“Ồ, hóa ra là chồng của cô Đinh đó à.”

“Quả nhiên là trai tài gái sắc, một cặp trời sinh.”

“Nào nào nào, tôi mời mọi người một ly, biểu hiện sự kính trọng với hai vợ chồng.”

Vừa mới bước vào liền mời rượu, mục đích cũng quá rõ ràng rồi.

Cho dù là người tương đối đơn thuần như Đinh Thu Huyền cũng có thể nhìn ra được những người ngồi ở đây đều không có ý tốt, cô đang muốn khuyên Giang Nghĩa không cần để ý, ai biết là…

Giang Nghĩa còn rót một ly rượu, đứng dậy cụng ly với đối phương, nói chuyện vô cùng khách khí: “Cảm ơn lời chúc phúc, nào, cạn ly.”

“Cạn ly.”

Hai người mặt đối mặt, uống một hơi cạn ly rượu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 58


CHƯƠNG 58

Những người ngồi ở đây nhìn Giang Nghĩa giống như là nhìn nhận một kẻ đần, mới bước vào liền uống rượu mạnh như vậy, chắc chắn một lát nữa sẽ say bất tỉnh nhân sự.

Một mình anh, làm sao có thể uống thắng được bảy tám người ở đây?

Chứ đừng nói chi là Lê Hùng Phong nổi tiếng ngàn chén không say.

Lê Hùng Phong âm thầm cười trộm, xem ra cái tên Giang Nghĩa này đúng là một tên ngu ngốc, mắc câu rồi mà còn không biết. Chờ đó mà xem, tối nay tôi nhất định phải chơi vợ của anh, ha ha…

Anh ta nghĩ đi nghĩ lại, đôi mắt không tự chủ được mà liếc trộm về phía cặp đùi trắng nõn của Đinh Thu Huyền, càng nhìn, trong lòng càng ngứa ngáy, hận không thể lập tức nhào tới thưởng thức.

Anh ta nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng bình tĩnh, lúc đang chuẩn bị cho người khác tiếp rượu mời rượu, ai biết được Giang Nghĩa lại chủ động đứng lên.

Giang Nghĩa rót một ly, nói với người đàn ông vừa mới mời rượu mình: “Lúc nãy anh vừa mới mời tôi một ly, bây giờ tôi đáp lễ lại anh một ly, nào.”

Tất cả mọi người đều ngơ ngác, cái thằng này không phải là kẻ ngu đó chứ?

Lại còn chủ động nhảy vào trong bẫy?

Đinh Thu Huyền thì lòng nóng như lửa đốt, kể cả cô cũng nhìn ra được những người này không có ý tốt, rõ ràng là muốn chuốc say cô với Giang Nghĩa. Lẽ ra có thể không cần uống thì đừng uống, tốt nhất là tìm cơ hội chuồn đi.

Kết quả thì hay rồi, Giang Nghĩa lại chủ động uống rượu với người khác, đây không phải là kẻ ngốc à?

“Này…”

Đinh Thu Huyền âm thầm kéo ống tay áo của Giang Nghĩa, nhưng mà Giang Nghĩa lại “không hề hay biết”.

Người đàn ông ở đó liền nhanh chóng đứng dậy, uống thêm một ly với Giang Nghĩa, hai ly rượu rót vào trong bụng, người kia ăn uống nghỉ ngơi một chút, những người còn lại tiếp tục mời rượu.

“Tửu lượng của anh Giang Nghĩa đây tốt quá nhỉ, tôi mời anh một ly.”

“Được, cạn ly.”

Xoay hết cả vòng, Giang Nghĩa uống với mỗi người hai ly, tổng cộng đã uống mười sáu ly rượu trắng, nhưng mà trên mặt anh lại không có dấu hiệu gì.

Mọi người liếc mắt nhìn nhau, trong lòng tự nhủ tửu lượng của người này đúng là không tồi.

Không chờ bọn họ kịp phản ứng, Giang Nghĩa lại rót đầy một ly, nói với bọn họ: “Rượu này thật là ngon, nào, tôi lại mời mọi người một ly nữa.”

Đám người nhanh chóng rót đầy, tiếp tục uống, bọn họ đều đang đợi Giang Nghĩa tự mình hại chết mình.

Đinh Thu Huyền thì gấp đến độ lòng bàn tay đầy mồ hôi.

“Giang Nghĩa, rốt cuộc là anh muốn làm cái gì?”

“Đừng có uống nữa mà.”

“Nếu như anh uống say, một lát nữa em nên làm sao đây?”

Giang Nghĩa căn bản không ý thức được nguy hiểm, cho dù Đinh Thu Huyền có khuyên anh thế nào thì anh vẫn ngồi đó uống đến sống chết với người ta.

Những người ngồi trong bàn rượu rất vui vẻ, hận không thể chuốc say Giang Nghĩa ngay lập tức.

Kết quả có hơi khác so với những gì bọn họ tưởng tượng, sau khi Giang Nghĩa nuốt xuống 20 ly rượu thì mặt không đỏ tim không nhanh, như thể không làm sao cả.

Đừng nói đến rượu, ngay cả nước lã cũng không thể uống nhiều như thế được đúng không?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 59


CHƯƠNG 59

Nhưng mà, Giang Nghĩa lại làm được.

Những năm nay ở biên giới phía tây, một trong những năng lực phi phàm mà Giang Nghĩa luyện được là uống rượu, đừng nói là bảy tám người, cho dù hai mươi, ba mươi người đi chăng nữa cũng không thể uống qua Giang Nghĩa.

Không ai biết tửu lượng của Giang Nghĩa đến đâu.

Anh sẽ không bao giờ say.

Mặc dù những người ở đây đều có thể uống được, nhưng dù sao họ cũng là người bình thường, uống được ba bốn ly thì không uống nổi nữa.

Kia là rượu trắng, sao mà uống được?

Lê Hùng Phong thấy những người này không uống nổi nữa nên anh ta tự rót cho mình một ly rượu, đứng lên nói: “Giang Nghĩa, không ngờ tửu lượng của cậu lại tốt như vậy, nào, tôi uống với cậu một ly.”

Giang Nghĩa lắc đầu: “Không được, tôi uống một một với bọn họ. Anh là chủ tịch, tôi mà uống một một với anh thì sao có thể làm nổi bật được thân phận của anh được? Hay là chúng ta mỗi người mười ly đi!”

Lê Hùng Phong như chết lặng, tửu lượng của anh ta chỉ có bảy tám ly, anh ta không thể uống một lần mười ly được.

Nhưng anh ta cũng không tin Giang Nghĩa có thể uống tiếp được.

“Được, tôi sẽ uống với cậu mười ly.”

Hai mươi ly rượu được rót trên bàn, Giang Nghĩa uống sạch hết 10 ly rượu không một chút do dự.

Lại nhìn Lê Hùng Phong, sau khi uống được hai ly, mặt anh ta đã đỏ bừng, sau bảy ly, anh ta không thể đứng vững được nữa.

Sau khi uống hết mười ly rượu, Lê Hùng Phong ngã gục xuống ghế, đầu óc choáng váng.

Nhưng mà hình như Giang Nghĩa không có ý định tha cho bọn họ.

Anh rót đầy thêm hai mươi ly nữa, sau đó nói với mọi người: “Hôm nay uống hết nấc đi, nào, chúng ta uống tiếp.”

“Còn uống nữa?”

Ai cũng mắt to trừng mắt nhỏ, bọn họ nói không uống được nữa, uống nữa sẽ nôn ra mất.

Giang Nghĩa mỉm cười và nói với Đinh Thu Huyền: “Em đi trước đi.”

“Hả?”

“Em rời khách sạn trước đi, lát nữa anh sẽ đi tìm em.”

Đinh Thu Huyền gật đầu, đứng dậy rời khỏi phòng bao, mặc dù những người kia cố gắng ngăn cản nhưng bọn họ đang bị chóng mặt, không thể đứng dậy được thì sao có thể ngăn họ được?

Sau khi Đinh Thu Huyền rời đi, Giang Nghĩa nhẹ nhàng khóa cửa lại.

“Các vị, hình như hôm nay các vị chưa uống được bao nhiêu đâu đúng không?”

Chưa uống được bao nhiêu?

Tất cả mọi người đều cạn lời, những người có mặt ở đây uống ít nhất bốn ly rượu, hơn nửa lít, vậy mà anh nói không uống bao nhiêu sao?

Bọn họ thực sự không hiểu, tại sao Giang Nghĩa uống gấp mười lần mình nhưng lại không có một chút phản ứng nào? Anh có còn là con người không? Quả thật là tên quái vật mà.

Giang Nghĩa chỉ vào rượu trên bàn, nói: “Hôm nay nếu không uống hết thì các người đừng nghĩ đến việc rời đi.”

“Không được, tôi không thể uống được nữa.”
 
Back
Top Dưới