Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 60


CHƯƠNG 60

“Bây giờ tôi sẽ đi, để tôi xem xem cậu có thể làm gì được tôi.”

Tên bốn mắt đứng dậy muốn rời đi nhưng lại bị Giang Nghĩa giữ chặt trên ghế, giống như bị áp lực ngàn cân đè lên vai, không thể nhúc nhích.

Giang Nghĩa cười khẩy, anh cầm hai chiếc đũa chọc vào miệng tên bốn mắt, sau đó cạy miệng anh ta ra rồi đổ hết rượu vào miệng anh ta.

Đồ uống nóng như lửa đốt tràn xuống cổ họng khiến tên bốn mắt ho sặc sụa.

“Một ly nữa.”

Tên bốn mắt vội xua tay: “Không được, tha cho tôi, tôi thật sự không thể uống được nữa.”

Giang Nghĩa không quan tâm, tiếp tục cạy miệng anh ta để anh ta uống liên tiếp mười chén, uống cho đến khi anh ta nôn ra máu, co giật nằm trên mặt đất.

Những người khác thấy cảnh tượng này thì sợ hãi không dám nhúc nhích.

Giang Nghĩa lại rót thêm mấy chục ly rượu nữa, sau đó nói với mọi người: “Mỗi người mười ly, uống xong có thể đi.Các người muốn tự uống hay là muốn tôi đút cho các người uống?”

Có cảnh tượng bi thảm của tên bốn mắt trước mắt nên bọn họ nào dám để Giang Nghĩa tự ra tay, thế là từng người một chủ động uống rượu.

Nhưng mười ly rượu, mười ly rượu trắng đó, uống một ly đã thấy trong bụng như lửa đốt, có người mới uống được hai ly thì đã không uống nỗi nữa, huống chi là mười ly.

Nhưng Giang Nghĩa không hề có chút thương xót.

Anh cạy miệng từng người một, rót từng ly, rót cho đến khi bọn họ nôn ra máu, nôn mửa và co giật thì mới ngừng.

Cuối cùng tám nhân viên đều nằm trên đất, sàn nhà dính đầy máu và những thứ bẩn thỉu.

Nhìn thấy cảnh này, Lê Hùng Phong sợ hãi tái mặt.

Đặc biệt là khi Giang Nghĩa đưa mắt nhìn anh ta, Lê Hùng Phong bất giác thấy rùng mình.

“Giang Nghĩa, cậu bình tĩnh đi, tôi là chủ tịch của cả xí nghiệp đấy.”

“Nếu đắc tội với tôi thì nhà họ Đinh các người đừng nghĩ đến việc nhận được một xu tiền đầu tư.”

“Cậu làm khó dễ tôi thì cũng chính là đang làm khó dễ ông cụ nhà cậu, hãy nghĩ đến hậu quả đi.”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Tôi không muốn làm khó dễ anh, tôi chỉ muốn uống một ly với anh mà thôi, sao thế, mời rượu cũng tính là đắc tội với anh sao?”

Lê Hùng Phong sắp khóc tới nơi: “Nhưng tôi không muốn uống!”

“Không muốn uống? Vậy tại sao anh lại hẹn chúng tôi ở phòng bao? Chủ tịch Lê, anh đúng là ăn ở hai lòng mà.”

Lê Hùng Phong rơi nước mắt, anh ta vốn chỉ hẹn một mình Đinh Thu Huyền thôi.

Anh ta muốn dựa vào sức mạnh của mọi người để chuốc say Đinh Thu Huyền, sau đó làm một số việc không nên làm.

Ai biết được Đinh Thu Huyền lại gọi Giang Nghĩa đến? Hơn nữa, Giang Nghĩa còn là một con quái vật, uống mấy chục ly vào bụng vẫn có thể bình yên vô sự, bụng anh to thế sao?

Giang Nghĩa đặt hết ly này đến ly khác trên bàn, cho đến khi đủ 50 ly thì bắt đầu rót rượu vào.

“Chủ tịch Lê, với tư cách là giám đốc của công ty, theo lý anh nên uống nhiều hơn.”

“Nào, tôi kính anh năm mươi ly này, mời uống.”

Lê Hùng Phong muốn mắng người, anh ta đã từng thấy người ta kính rượu, nhưng chưa từng thấy người nào kính rượu như vậy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 61


CHƯƠNG 61

Năm mươi ly?

Đây mà là kính rượu sao? Đây chính là giết người mà!

“Không, tôi không uống, tôi kiên quyết không uống.”

“Không uống?” Giang Nghĩa cười khẩy: “Như vậy là không cho tôi mặt mũi rồi? Tôi ghét nhất người không cho tôi mặt mũi.”

Giang Nghĩa cầm cái phễu bên cạnh lên rồi đi đến chỗ Lê Hùng Phong, cạy miệng anh ta ra rồi nhét phễu vào miệng.

Sau đó, Giang Nghĩa đổ tất cả các ly rượu trắng trên bàn vào phễu, rượu chảy dọc vào cổ họng Lê Hùng Phong.

Đây mà là uống rượu sao?

Đây chính là tự sát đó!

Uống được 10 ly, Lê Hùng Phong bắt đầu nôn ra máu, ý thức bắt đầu mơ hồ, nói không rõ ràng.

Giang Nghĩa không bỏ qua cho anh ta, lại rót thêm vài ly nữa, cho đến khi Lê Hùng Phong không còn ý thức kháng cự nữa mới thôi.

Sau đó, Giang Nghĩa lấy trong túi ra một que diêm, châm lửa tại chỗ rồi ném thẳng vào miệng Lê Hùng Phong!

Trong tích tắc, ngọn lửa bốc lên.

Giang Nghĩa mặt không chút thay đổi mở cửa bước ra ngoài, anh thản nhiên nói với nhân viên phục vụ: “Bên trong có người nôn mửa, đưa bọn họ đến bệnh viện.”

“Vâng.”

Nhân viên phục vụ bước vào phòng bao mới thấy đâu chỉ có nôn thôi đâu? Máu chảy khắp sàn, còn có ngọn lửa đang cháy hừng hực, chậm chân một lát thì những người này chắc chắn sẽ chết!

Nhân viên phục vụ hoảng sợ bấm số 115 rồi đưa mọi người đến bệnh viện.

Giang Nghĩa ra khỏi khách sạn thì gọi cho Lâm Chí Cường.

“Lão đại?”

“Giúp tôi giải quyết một việc.”

“Không thành vấn đề.”

Cúp điện thoại, Giang Nghĩa cúi đầu đi về phía đường cái, coi như chưa xảy ra chuyện gì.

Không lâu sau, một chiếc Cadillac dừng lại trước mặt Giang Nghĩa.

Cửa sổ xe mở ra, Đinh Thu Huyền lo lắng hỏi: “Giang Nghĩa, anh không sao chứ?”

“Em có thấy anh giống người xảy ra chuyện không?”

“Đám người Lê Hùng Phong đâu?”

“Bọn họ…”

Giang Nghĩa còn chưa kịp nói gì thì xe cấp cứu đã đến, nhóm người kia nhanh chóng khiêng đám Lê Hùng Phong và tên bốn mắt ra ngoài, đưa họ lên xe cấp cứu rồi nhanh chóng lái xe đến bệnh viện.

“Bọn họ… bị sao vậy?” Đinh Thu Huyền hỏi.

“Không có gì, uống quá nhiều thôi.”

Đinh Thu Huyền sẽ không tin lời nói dối này, mấy người kia suýt chết rồi đấy chứ không phải chỉ là uống nhiều thôi đâu.

“Lên xe trước đi.”

Mở cửa xe, Giang Nghĩa ngồi vào ghế lái phụ, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 62


CHƯƠNG 62

Đinh Thu Huyền tò mò hỏi: “Một mình anh có thể chế ngự được tất cả bọn họ sao?”

Giang Nghĩa không trả lời, nhưng xem tình hình thì chắc là đúng vậy rồi.

Đinh Thu Huyền thở dài: “Nên chế ngự bọn họ, nhưng mà anh ra tay có vẻ hơi tàn nhẫn.”

Giang Nghĩa thản nhiên nói: “Đối phó với những người khác nhau thì chúng ta phải sử dụng các thủ đoạn khác nhau. Loại người như Lê Hùng Phong thì không cần phải mềm lòng.”

Chỉ cần có người có mưu đồ xấu xa với Đinh Thu Huyền thì Giang Nghĩa sẽ không mềm lòng.

Nếu đang ở biên giới phía tây thì e rằng đám người Lê Hùng Phong sẽ càng thảm hơn, bây giờ còn sống được cũng tính là mạng lớn rồi.

Đang nói chuyện thì điện thoại của Đinh Thu Huyền đổ chuông, là Đinh Trung gọi đến.

“Alo, ông nội…”

“Mày còn mặt mũi gọi tao là ông nội hả? Tao bảo mày đi đàm phán, kết quả mày đã làm những gì? Mày để chủ tịch Lê uống rượu đến nhập viện, bây giờ còn nguy hiểm đến tính mạng, có thể chết bất cứ lúc nào đó!”

Sắc mặt Đinh Thu Huyền bỗng thay đổi, cô cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề: “Ông nội, cháu thực sự cũng không muốn vậy.”

“Thu Huyền, ông rất thất vọng về biểu hiện của cháu lần này. Không cần nói nữa, cháu về công ty trước đi.”

“Cháu biết rồi.”

Cúp điện thoại, Đinh Thu Huyền cảm thấy không yên tâm: “Giang Nghĩa, anh làm ra chuyện này thật sự có chút quá đáng. Lỡ như Lê Hùng Phong chết thì anh cũng sẽ ngồi tù, mà cho dù Lê Hùng Phong không chết thì anh ta cũng sẽ kiện anh để tống anh vào tù.”

Giang Nghĩa giống như không nghe thấy, mà vốn dĩ cũng không để trong lòng.

Có Lâm Chí Cường giúp anh giải quyết cục diện nên anh không cần phải lo lắng chuyện này. Nếu bọn Lê Hùng Phong dám tiếp tục gây rắc rối thì Lâm Chí Cường sẽ diệt trừ nhà họ Lê.

Nhà họ Lê ở trước mặt Giang Nghĩa chính là điển hình cho sự khác biệt giữa con kiến và con voi.

Đinh Thu Huyền lắc đầu, cô lái xe trở về trụ sở chính của công ty rồi cùng Giang Nghĩa đến phòng họp.

Vừa bước vào phòng họp đã thấy một nhóm người đang ngồi hai bên bàn họp, nhìn Đinh Thu Huyền đầy mỉa mai, bộ dạng đang cười trên sự đau khổ của người khác.

Đinh Trung ngồi ở ghế chính giữa, thở dài nói: “Đinh Thu Huyền, cháu có biết mình đã phạm phải tội lớn như thế nào không?”

Đinh Thu Huyền cúi đầu không dám nói.

Đinh Trung tiếp tục nói: “Cháu khiến đám người Lê Hùng Phong nhập viện, bây giờ chúng ta đã kết thù với nhà họ Lê! Bọn họ không những không đầu tư cho công ty chúng ta mà còn dùng hết khả năng của mình để đấu lại chúng ta. Đinh Thu Huyền, đây là chuyện tốt mà cháu đã làm đấy!”

Ông ta tức đến nỗi đập mạnh cái ly xuống đất, nổi giận: “Còn không quỳ xuống nhận lỗi cho ông!”

Đám đông chăm chú xem kịch, bọn họ rất muốn được nhìn thấy cảnh Đinh Thu Huyền phải khuất phục và bị thất thố.

Đinh Thu Huyền cắn môi, cảm thấy rất oan ức, nước mắt lăn dài trên mi.

“Quỳ xuống!”

Đinh Thu Huyền giật mình, hai chân co lại định quỳ xuống.

Nhưng đúng lúc này…
 
Chiến Thần Tu La
Chương 63


CHƯƠNG 63

Giang Nghĩa di chuyển chiếc ghế đến đặt ngay sau lưng Đinh Thu Huyền, sau đó đưa tay ấn bả vai cô xuống. Đinh Thu Huyền khuỵu chân xuống nhưng không quỳ mà là thuận thế ngồi xuống ghế, khiến Đinh Trung vô cùng tức giận.

“Làm phản, phản rồi, phản rồi! Đinh Thu Huyền, cháu muốn làm phản phải không?”

Giang Nghĩa đi tới đứng trước mặt Đinh Thu Huyền, thản nhiên nói: “Ông cụ, tôi có chuyện muốn hỏi ông.”

“Hử? Nói đi.”

“Trước kia ông đã từng hợp tác với nhà họ Lê nên chắc chắn ông hiểu rõ con người của Lê Hùng Phong. Tại sao anh ta lại yêu cầu Thu Huyền tham dự bữa cơm đó? Trong lòng ông chắc chắn biết rõ tuyệt đối không chỉ đơn giản là hợp tác kinh doanh.”

Sắc mặt Đinh Trung hơi thay đổi.

Tất nhiên ông ta biết tên Lê Hùng Phong này là người cực kỳ háo sắc, hẹn đi ăn chắc chắn là vì nhìn trúng vẻ đẹp của Đinh Thu Huyền và có mưu đồ xấu xa.

Ông ta nghĩ, để Đinh Thu Huyền đi xã giao, một mặt là để lấy lòng anh ta, một mặt là để giành được khoản đầu tư.

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Với tư cách là người đứng đầu nhà họ Đinh, ông biết rõ đối phương là kẻ xấu xa nhưng ông vẫn để cháu gái mình chịu nguy hiểm. Ông không quan tâm đến sự an toàn của cô ấy mà chỉ nghĩ đến chuyện làm ăn của nhà họ Đinh các người. Xin hỏi, một người như ông có tư cách gì mà làm người đứng đầu một gia tộc? Loại người như ông có tư cách gì để làm ông nội người khác? Ông chính là một ông già ngoan cố bị lợi ích làm mê muội!”

“Càn rỡ!”

Đinh Trung vỗ bàn đứng dậy: “Giang Nghĩa, cậu là rể thôi mà lại dám dùng giọng điệu đó để nói chuyện với tôi à?”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Tôi chỉ đang nói sự thật thôi.”

Quay lại cuộc trò chuyện, anh nói tiếp: “Những ân oán này trước tiên hãy gạt sang một bên, ông cụ, điều ngài sợ nhất bây giờ không phải là hai chuyện này sao? Thứ nhất, chuyện vốn đầu tư đã thất bại; thứ hai là nhà họ Lê sẽ trả thù.”

Đinh Trung hừ lạnh một tiếng: “Không sai.”

Giang Nghĩa thản nhiên nói: “Vậy nếu tôi xử lý được hai chuyện này thì sao?”

Tất cả mọi người đều sửng sốt kể cả Đinh Thu Huyền, Giang Nghĩa có năng lực gì mà nói ra câu này? Hai việc này không phải là chuyện đùa, bất cứ chuyện nào trong đó cũng không phải chuyện mà người bình thường có thể làm được, huống chi là hoàn thành cả hai.

Đinh Trung nói: “Đừng khoác lác nữa, tôi không rảnh để đùa với cậu đâu.”

Giang Nghĩa hỏi: “Tôi chỉ hỏi ông, nếu tôi kéo được vốn đầu tư và khiến nhà họ Lê đến xin lỗi, vậy ông tính thế nào?”

Đinh Trung nhìn Giang Nghĩa như một tên ngốc.

Kéo vốn đầu tư đã là chuyện rất khó rồi, còn chuyện bảo nhà họ Lê đến xin lỗi thì quả thật là nằm mơ giữa ban ngày.

Người ta là bên chịu thiệt thòi, chúng ta không đi xin lỗi còn muốn người ta đến xin lỗi sao?

Người nhà họ Lê có bị điên mới đi làm vậy thôi.

Đinh Trung khinh thường nói: “Nếu như cậu có thể làm được hai việc này thì tôi sẽ tự mình xin lỗi cậu và Thu Huyền!”

Giang Nghĩa gật đầu: “Một lời đã định.”

Bầu không khí trở nên vô cùng lúng túng, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời Đinh Trung đặt cược với người trẻ tuổi.

Đinh Trung hỏi: “Vậy nếu cậu không hoàn thành được thì sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 64


CHƯƠNG 64

Giang Nghĩa tự tin nói: “Nếu không hoàn thành thì tôi sẽ ly hôn với Thu Huyền, từ nay về sau tôi sẽ không bước chân vào nhà họ Đinh nữa”.

“Được! Nhớ những gì cậu đã nói đó.”

“Đương nhiên.”

Đinh Trung lại hỏi: “Vậy cậu chuẩn bị mấy ngày thì sẽ xong?”

Giang Nghĩa duỗi hai ngón tay ra: “Hai ngày là đủ.”

Đám người nhìn nhau cười, kéo vốn đầu tư cộng thêm việc khiến nhà họ Lê nhận lỗi mà chỉ cần có hai ngày thôi sao?

Ha ha, e rằng chỉ có thần thánh mới làm được.

Giang Nghĩa bước đến bên cạnh Đinh Thu Huyền, giọng nói ấm áp: “Bây giờ chúng ta về nhà thôi.”

Anh nắm tay Đinh Thu Huyền, cả hai rời khỏi phòng họp.

……

Trên đường trở về, Đinh Thu Huyền vẫn còn trong tình trạng hoảng loạn và chưa hết sốc.

Một lúc lâu sau, cô nhìn Giang Nghĩa nói: “Hình như lần này anh rất tức giận.”

Đúng vậy, lần này Giang Nghĩa không chỉ khiến bọn Lê Hùng Phong sống không bằng chết, mà còn rất tức Đinh Trung nữa. Điều này hoàn toàn không phù hợp với phong độ điềm tĩnh thường ngày của anh.

Chỉ có một lời giải thích: Giang Nghĩa thực sự quan tâm đến Đinh Thu Huyền.

Quan tâm thì sẽ bị loạn.

Ngay cả Giang Nghĩa là một chiến thần có kinh nghiệm ở sa trường cũng sẽ không chịu nổi khi người phụ nữ mình yêu bị làm nhục.

Giang Nghĩa nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.

Đinh Thu Huyền thở dài nói: “Thật ra em biết anh làm những chuyện đó là vì em, em rất biết ơn và cảm thấy rất vui. Nhưng Giang Nghĩa à, em muốn nói là anh nên chững chạc hơn một chút. Hôm nay anh quá kích động cho nên mới mang đến hậu quả tồi tệ như vậy. Bây giờ anh không chỉ phải đối mặt với sự trả thù của nhà họ Lê mà còn bị ông nội làm khó, ôi trời…”

Giang Nghĩa cười khẽ, coi như không để tâm những chuyện này.

Đinh Thu Huyền cảm thấy buồn bực: “Nếu anh không làm được những gì đã hứa với ông nội, vậy anh thật sự sẽ ly hôn với em sao?”

Sau mấy ngày sống chung, Đinh Thu Huyền thực sự có ấn tượng tốt về Giang Nghĩa.

Mặc dù Giang Nghĩa không có tiền, thậm chí không có một công việc ổn định, nhưng người đàn ông này rất quan tâm cô, vì cô mà không màng tất cả, còn sẵn sàng đắc tội với người ta.

Một người đàn ông như vậy rất đáng để dựa dẫm.

Đinh Thu Huyền đã sống như góa phụ suốt 5 năm trời, cuối cùng cũng có được tình yêu thuộc về mình, nhưng liệu cô có đánh mất nó một lần nữa không?

Cô không cam lòng, tâm trạng rất phiền muộn.

Giang Nghĩa mỉm cười xấu xa: “Hình như em không muốn anh rời xa em, có phải… em đã yêu anh rồi không?”

Hai má Đinh Thu Huyền đỏ bừng, tức giận nói: “Người ta đang phiền não chuyện của anh đây mà anh còn có tâm tư đùa giỡn hả? Em mặc kệ anh luôn.”

Giang Nghĩa cười lớn, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 65


CHƯƠNG 65

Đinh Thu Huyền hừ lạnh một tiếng, mím môi, trong lòng thầm mắng: Giang Nghĩa, anh là tên đầu heo, nói mặc kệ là mặc kệ thật sao? Anh không biết dỗ em à? Đầu heo, đầu heo, đầu heo!

Cô đạp chân ga, Giang Nghĩa lảo đảo suýt va vào kính cửa sổ.

Chưa tới nửa tiếng, cả hai đã về đến nhà.

Vừa vào nhà liền nhìn thấy Đinh Nhị Tiến nghiêm mặt ngồi trên sô pha, Tô Cầm ngồi ở bên cạnh, vẻ mặt vừa lo lắng vừa lúng túng, bà ta chớp chớp mắt nhìn hai người bọn họ, ra hiệu bọn họ đừng nói lung tung.

Đinh Thu Huyền đưa mắt nhìn Giang Nghĩa, không biết ba đang muốn làm gì nữa.

Sau đó nghe Đinh Nhị Tiến thấp giọng nói: “Thu Huyền, Giang Nghĩa, hai đứa đến đây ngồi xuống cho ba.”

Hai người ngoan ngoãn ngồi đối diện Đinh Nhị Tiến.

Đinh Nhị Tiến đang sôi máu, đột nhiên ông ta đập tay lên bàn trà rồi hét lớn: “Hai đứa khốn kiếp các con đã làm chuyện gì vậy hả?”

Đinh Thu Huyền hoảng sợ: “Ba…”

“Câm miệng!” Đinh Nhị Tiến hung dữ nói: “Tôi đã nghe hết chuyện của các người, cũng đã nói chuyện với nhà họ Lê rồi. Cậu đánh bảy tám người họ đến mức mình đầy thương tích, còn nôn ra máu nữa. Ha ha, hai cô cậu giỏi lắm, thật sự rất có bản lĩnh!”

“Cô cậu có biết nhà họ Lê đã gọi điện tới mắng chửi tôi một trận không, các người đã khiến tôi không còn mặt mũi nào nữa rồi!”

Đinh Thu Huyền cúi đầu không dám nói gì.

Đinh Nhị Tiến thở dài: “Còn Giang Nghĩa nữa, tôi cũng đã biết giao kèo giữa cậu và ông cụ rồi. Cậu cũng giỏi lắm, cậu nghĩ cậu có năng lực đó sao? Hai ngày mà có thể kéo vốn đầu tư, còn khiến nhà họ Lê đến xin lỗi?”

“Sao cậu không nói trong vòng hai ngày thì cậu có thể làm tổng thống, cậu có thể lên thiên đường luôn đi?”

Giang Nghĩa bình tĩnh nói: “Con có lý do để nói như vậy, hai ngày là đủ cho con…”

“Câm miệng! Tôi không muốn nghe những lời xằng bậy của cậu nữa!”

Đinh Nhị Tiến trừng mắt nhìn Giang Nghĩa: “Vốn muốn cho cậu nửa năm, hy vọng cậu nỗ lực phấn đấu để có thể mau chóng đuổi kịp bước chân của Thu Huyền. Kết quả là tôi đã sai rồi, cậu không những không đuổi kịp mà còn kéo chân Thu Huyền lại nữa.”

“Là cậu đã hại Thu Huyền bị ông cụ khiển trách, là cậu đã hại nhà họ Đinh vụt mất nhà đầu tư, cũng tại cậu mà bằng tuổi này rồi mà tôi còn bị người nhà họ Lê chửi không ngóc đầu lên được.”

“Giang Nghĩa, nhà họ Đinh chúng tôi không thể tha thứ cho cậu được!”

Những lời này nghiêm túc đến mức Tô Cầm cũng không nghe nổi nữa.

“Ông nói gì vậy? Kỳ thật những chuyện này cũng không thể trách…”

“Tôi đang nói chuyện, bà xen vô làm gì? Im lặng cho tôi!” Đinh Nhị Tiến mắng Tô Cầm.

Căn phòng im ắng trở lại, không ai lên tiếng, khung cảnh thật áp lực.

Đinh Nhị Tiến lắc đầu nói: “Hai đứa… ly hôn đi.”

“Cái gì?”

Đinh Thu Huyền hoàn toàn chết lặng, tim đập dữ dội, cô không ngờ ba mình lại nói như vậy.

Đinh Nhị Tiến nói: “Các người cũng đã thấy những gì Giang Nghĩa đã làm rồi, nếu cứ để cậu ta tiếp tục làm xằng làm bậy thì nhà họ Đinh chúng ta chắc chắn sẽ sụp đổ. Thu Huyền, ngày mai hai đứa đi làm thủ tục ly hôn đi, sau này cậu ta không được bước chân vào nhà họ Đinh chúng ta nữa!”

Khóe mắt Đinh Thu Huyền bỗng ẩm ướt, trái tim cô đang rỉ máu.

Tô Cầm muốn thuyết phục, nhưng không biết phải nói thế nào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 66


CHƯƠNG 66

Một lúc sau.

Giang Nghĩa vẫn bình tĩnh nói: “Ba, ba phải cho con một cơ hội chứ?”

“Cơ hội gì?”

“Ba cũng biết giao kèo giữa con với ông nội. Thật ra, ba cũng không cần ép con lập tức ly hôn đâu. Nếu hai ngày sau mà mọi chuyện không thành, con đương nhiên sẽ ly hôn với Thu Huyền. Ba phải cho con một cơ hội, cho con thời gian để con hoàn thành giao kèo này chứ?”

Đinh Nhị Tiến nhíu mày, châm chọc: “Cậu khoác lác còn chưa đủ sao? Được, tôi cho cậu một cơ hội, hai ngày, đúng không? Tôi không vội, tôi sẽ chờ!”

“Giang Nghĩa, tôi ngược lại muốn xem xem cậu làm sao để kéo được vốn đầu tư trong hai ngày; cậu làm thế nào để khiến nhà họ Lê đến xin lỗi.”

“Còn bây giờ…”

Đinh Nhị Tiến chỉ tay về phía cửa, lạnh lùng nói: “Bây giờ nhà họ Đinh chúng tôi không hoan nghênh cậu, mời cậu đi cho.”

Đinh Thu Huyền và Tô Cầm đang chuẩn bị khuyên nhủ ông ta thì đã bị Đinh Nhị Tiến ngăn lại.

“Hai người không cần nói gì cả, cho cậu ta hai ngày đã là nhượng bộ lớn nhất của tôi rồi. Nếu các người còn nói thêm một câu nữa thì ngày mai đi làm thủ tục ly hôn ngay cho tôi.”

Đến mức này rồi nên cũng không cần phải nói thêm gì nữa.

Giang Nghĩa đứng dậy, không chút sợ hãi đi về phía cửa, Đinh Thu Huyền lập tức đứng dậy đuổi theo.

Hai người đi ra bên ngoài.

Đinh Thu Huyền nghẹn ngào nói: “Giang Nghĩa, ba em nhất thời tức giận nên mới nói thế thôi, anh đừng để trong lòng nhé.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Anh biết.”

“Anh cũng không cần để ý giao kèo kia. Anh không hoàn thành được thì chúng ta đi xin lỗi ông nội, cầu xin ông ấy tha thứ, không nhất thiết phải ly hôn.”

Giang Nghĩa cười: “Đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, sao có thể nói lời không giữ lời được?”

“Anh… thật sự muốn rời xa em sao?”

Có một khoảng lặng rất dài.

Giang Nghĩa kiên định nhìn Đinh Thu Huyền: “Anh đã hứa với em cả đời này sẽ không bao giờ rời xa em. Vẫn là câu hỏi đó, Thu Huyền, em có tin anh không?”

Đinh Thu Huyền cắn môi, gật đầu thật mạnh.

“Hai ngày nữa, mọi chuyện ắt sẽ rõ ràng cả thôi.”

Nói xong, Giang Nghĩa lấy trong túi ra một mảnh giấy và nhét vào trong tay Đinh Thu Huyền mà không nói gì cả, cuối cùng anh quay lưng bỏ đi.

Đinh Thu Huyền nhìn theo bóng lưng của Giang Nghĩa, một lúc lâu sau vẫn chưa thể bình tĩnh lại.

Trở về phòng ngủ, cô mở tờ giấy Giang Nghĩa để lại cho cô ra, trên đó có viết một dòng chữ: Lập tức viết thư mời mười công ty trong danh sách kia đến tham gia hội nghị đầu tư dự án, thời gian là hai ngày sau.

Danh sách kia chính là danh sách các công ty mà ông Đinh Trung chuẩn bị kêu gọi đầu tư, đó đều là những công ty hàng đầu ở thành phố Giang Nam.

Đinh Thu Huyền lập tức lật danh sách ra và viết thư mời cho bọn họ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 67


CHƯƠNG 67

Lúc này, trong một căn biệt thự sang trọng, một bàn đầy món ngon.

Đinh Phong Thành, Đinh Hoàng Liễu và Đường Văn Chương ngồi vào bàn vui vẻ thưởng thức bữa tối.

Đinh Phong Thành vừa nhai thịt bò vừa nói: “Thằng Giang Nghĩa chết tiệt kia, để anh ta ngạo mạn lâu như vậy, cuối cùng cũng tìm được cơ hội để chấn chỉnh anh ta!”

Đường Văn Chương cười khẩy.

Anh ta vẫn nhớ chuyện tổng phụ trách nhậm chức lần trước, lần đó Giang Nghĩa khiến anh ta mất hết mặt mũi, anh ta tức giận mấy ngày không ra khỏi cửa, món nợ này cũng có cơ hội để trả rồi.

Đinh Hoàng Liễu có chút nghi ngờ nói: “Nhưng mà thấy biểu hiện của anh ta trong cuộc họp hôm nay, chị cảm thấy hình như Giang Nghĩa có kế hoạch gì đó? Chắc sẽ không có vấn đề gì chứ?”

“Có vấn đề gì?” Đinh Phong Thành mỉm cười vui vẻ nói: “Chị à, chị không phải không biết tình hình bây giờ của nhà họ Đinh. Từ sau khi nhà họ Đinh lấy được dự án xây dựng của thành phố thì đã trở thành kẻ thù chung của các công ty trong toàn thành phố rồi. Bọn họ chỉ mong sao nhà họ Đinh trở thành trò hề cho thiên hạ. Căn bản không có công ty lớn nào sẵn sàng giúp đỡ nhà họ Đinh chứ đừng nói đến việc đầu tư tiền bạc. Tên Giang Nghĩa đó không tiền không quyền, sao có thể thuyết phục được những công ty kia bỏ tiền ra cho nhà họ Đinh được chứ.”

Đường Văn Chương cũng nói: “Về điểm này thì anh đồng ý với Phong Thành. Giang Nghĩa còn không biết xấu hổ muốn nhà họ Lê xin lỗi, ha ha, đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Ngay cả anh, cho dù có cố gắng hết sức cũng chỉ có thể biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, miễn cưỡng không đi truy cứu chuyện Lê Hùng Phong bị thương thôi. Giang Nghĩa kia có năng lực gì mà có thể khiến nhà họ Lê quên đi thù hận, còn khiến bọn họ đến tận cửa xin lỗi? Là thần tiên hay là quái vật?”

Hai việc này đều khó như lên trời, muốn làm được cùng lúc thì xác suất gần như bằng không.

Hơn nữa, Giang Nghĩa còn khoe rằng chỉ mất có hai ngày.

Đường Văn Chương kiên quyết nói: “Anh dám chắc Giang Nghĩa sẽ không hoàn thành được nhiệm vụ đâu. Sở dĩ cần hai ngày là vì để mua vé chạy trốn. Chờ xem đi, hai ngày sau tên khốn kiếp đó chắc chắn sẽ biến mất không còn chút dấu vết.”

Đinh Phong Thành vội nói: “Anh rể, anh không thể để cho anh ta chạy trốn được!”

“Chuyện đó là đương nhiên.” Đường Văn Chương nói: “Anh sẽ bố trí người phong tỏa sân bay, nhà ga và bến xe của thành phố. Cho dù Giang Nghĩa có mọc cánh cũng khó thoát. Hai ngày sau, anh sẽ khiến hắn quỳ lạy trước mặt mọi người, rồi sẽ chơi cho hắn chết luôn.

Dám khiến anh mất mặt thì anh sẽ khiến hắn ta mất mạng!”

Cả ba cùng nâng ly.

“Chúc mừng Giang Nghĩa sẽ toi mạng, cạn ly!”

……

Ban đêm gió lạnh, một bóng dáng lẻ loi bước đi trên đường.

Một chiếc siêu xe hạng sang dừng lại bên đường, cửa xe mở ra, Lâm Chí Cường bước xuống xe, chào kiểu quân đội.

“Lão đại, tôi đến đón anh.”

“Ừm.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 68


CHƯƠNG 68

Giang Nghĩa lên xe rời đi.

Trên xe, Lâm Chí Cường nói: “Lão đại, chuyện anh bảo tôi xử lý nhà họ Lê, tôi muốn hỏi thêm một chút. Anh muốn biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ hay là muốn diệt sạch nhà họ Lê, khiến bọn họ biến mất khỏi thế giới này luôn?”

Giang Nghĩa lạnh lùng nói: “Cả hai cái đều không phải.”

“Ồ? Lão đại, anh muốn xử lý bọn họ thế nào?”

“Hai ngày sau, khiến người đứng đầu nhà họ Lê mang người tới xin lỗi nhà họ Đinh.”

Lâm Chí Cường cười lớn: “Chậc chậc chậc, Lão đại, anh thật biết chơi, không thành vấn đề, chuyện này để tôi xử lý.”

“Ngoài ra hãy giúp tôi một chuyện nữa.”

“Lão đại, anh nói đi.”

Giang Nghĩa lấy ra một danh sách, đặt trên ghế xe: “Trong danh sách này có mười công ty. Ngày mai cậu phái người đi một chuyến, lấy danh nghĩa của tôi để họ đầu tư vào dự án cải tạo của nhà họ Đinh.”

“Cái này cũng dễ thôi.” Lâm Chí Cường cất danh sách đi: “Đúng lúc bọn họ cũng về rồi, tôi sẽ bảo bọn họ đi làm việc này.”

Giang Nghĩa nói tiếp: “À đúng rồi, thời gian vẫn như cũ. Hai ngày sau, bảo chủ tịch của mười công ty này đích thân tới nhà họ Đinh, tham gia hội nghị đầu tư, ký hợp đồng tại chỗ.”

“Không thành vấn đề.”

Trong lúc hai người nói chuyện phiếm thì xe đã đến cao ốc văn phòng của tổng phụ trách.

Giang Nghĩa bước vào.

Từ khi đảm nhận vị trí tổng phụ trách, anh chưa từng đến cao ốc này, càng ít khi xuất hiện ở văn phòng, về cơ bản thì mọi vấn đề lớn nhỏ đều do Lâm Chí Cường lo liệu.

Đi thang máy đến tầng mười sáu.

Cửa thang máy mở ra, hai người lần lượt bước ra, tiến vào văn phòng dành cho tổng phụ trách của Giang Nghĩa.

Đây là một văn phòng cực kỳ sang trọng, rộng gần hai trăm mét vuông, vừa có văn phòng nhỏ độc lập vừa có đại sảnh rất lớn, cơ sở vật chất vừa cao cấp lại đầy đủ.

Đúng lúc này, mười hai người đàn ông tuy có diện mạo khác nhau nhưng đều có ý chí sắt đá đang đợi ở đại sảnh.

Mười hai người này chính là Mười hai cung Hoàng Kim khét tiếng ở biên giới phía tây!

“Nghiêm… chào!”

Động tác của mười hai người này đều chỉnh tề và đồng đều, từ động tác và phong thái có thể thấy được sự sùng bái và ngưỡng mộ với Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa gật đầu, đứng trước mặt mọi người.

“Các anh em, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

“Lão đại!!!”

Mười hai người đồng thời lao tới ôm chặt lấy Giang Nghĩa, thể hiện tình anh em sắt son.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 69


CHƯƠNG 69

Sáng sớm hôm sau, tại tòa nhà xí nghiệp Minh Kiêm, trong phòng chủ tịch.

Là xí nghiệp lớn top 10 toàn thành phố, chủ tịch của xí nghiệp Minh Kiêm – Phan Hiếu có thời gian nghỉ ngơi và làm việc cực kỳ quy luật, sáng sớm đã đến công ty triển khai họp hành, phân phó công việc.

Cốc cốc cốc, cửa phòng làm việc vang lên.

“Vào đi.”

Cửa mở ra, nữ thư ký mặc đồ công sở phong cách phương Tây cầm một phong thư đi tới trước mặt Phan Hiếu, đặt lên bàn.

“Chủ tịch, đây là thư mời do người phụ trách hạng mục của công ty Chế tạo Đinh Dung – Đinh Thu Huyền nhờ người gửi tới.

“Thư mời? Cụ thể là chuyện gì?”

“Đầu tư. Đinh Thu Huyền hi vọng ông có thể tiến hành đầu tư cho hạng mục cải tạo của nhà họ Đinh, đồng thời hứa sẽ phân hoa hồng hạng mục nhất định làm hồi báo.”

“ Ha ha.”

Phan Hiếu uống ngụm cà phê, khinh thường nói: “Nhà họ Đinh chỉ là một gia tộc nhỏ thấp kém, dựa vào cái gì lấy được hạng mục cải tạo của Cục xây dựng thành phố? Một hơi ăn miếng thịt to như vậy, sớm đã khiến người của các bên không vui.”

“Bây giờ, bản thân họ lại không đủ tiền vốn khởi động, còn cần lôi kéo các công ty khác tiến hành đầu tư mới có thể khởi động hạng mục, tác phong của công ty nhỏ.”

Thư ký hỏi: “Vậy ý của chủ tịch là…”

“Không đi.” Phan Hiếu dứt khoát nói: “Nhà họ Đinh bây giờ là đích nhắm của mọi người, ai kết đồng minh với họ chính là đối địch với những công ty khác trong toàn thành phố, tại sao tôi phải dấn thân vào nguy hiểm?”

“Tôi hiểu rồi.” Thư ký cầm thư mời lên, xoay người rời khỏi phòng làm việc.

Kết quả vừa rời đi chỉ mới năm phút, thư ký lại quay về phòng làm việc.

“Còn có việc gì?” Phan Hiếu hỏi.

“Bên ngoài có một người đàn ông tự xưng là ‘Ma Kết’ muốn gặp ông.”

“Ma Kết?” Phan Hiếu cau mày: “Chưa từng nghe nói, hơn nữa lịch trình hôm hay của tôi cũng kín rồi, anh ta cũng không hẹn trước, không gặp.”

Thư ký bổ sung: “Anh ta nói anh ta tới từ văn phòng của tổng bộ, thay tổng phụ trách truyền đạt vài câu.”

“Ồ?” Phan Hiếu bỗng phấn chấn hẳn lên: “Tổng phụ trách mới tới này thần long thấy đầu không thấy đuôi, mọi người đều không rõ sở thích của anh ta, càng không biết anh ta muốn làm gì, đột nhiên tới chỗ tôi truyền đạt tin tức, phải xem trọng một chút. Mau, lập tức mời tới phòng làm việc của tôi.”

“Dạ.”

Lát sau, Ma Kết đi tới phòng làm việc.

Phan Hiếu cười nghênh đón: “Người anh em này, không biết anh muốn truyền đạt tin tức gì thay tổng phụ trách?”

Ma Kết không trả lời mà hỏi ngược lại: “Chủ tịch Phan, nghe nói mảnh đất đó của quý công ty ở phía nam thành phố mãi vẫn chưa được phê chuẩn?”

Phan Hiếu hơi sửng sốt, thành thật trả lời: “Đúng vậy, làm một đống thủ tục rồi, không biết đã ký bao nhiêu hợp đồng rồi, vẫn là không lấy được. Không được phê chuẩn thì nghiệp vụ mới của công ty chúng tôi không thể nào triển khai, chuyện này luôn là trăn trở của tôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 70


CHƯƠNG 70

“Ừm, sau khi tổng phụ trách lên nhậm chức, bước đầu tiên muốn làm chính là đơn giản hóa quy trình làm việc, để những xí nghiệp làm ăn chân chính như các ông có thể nhanh chóng cống hiến cho quốc gia.”

Phan Hiếu mặt mày vui mừng: “Nói vậy, ngài tổng phụ trách là muốn duyệt đất cho tôi rồi sao?”

“Cũng có suy nghĩ này, chỉ là…”

“Chỉ là gì?” Phan Hiếu nôn nóng hỏi.

Ma Kết nói: “Tổng phụ trách mỗi ngày bận rộn quá nhiều việc, phải xử lý lần lượt, có những chuyện không được xử lý ổn thỏa, chuyện phía bên ông chính là không cách nào triển khai được. Ví như hạng mục cải tạo dọc bờ sông Tây, vì nhà họ Đinh không đủ vốn khởi động, Ngài Tổng phụ trách lại không tiện đích thân ra mặt lôi kéo đầu tư cho họ, cho nên gần đây luôn đau đầu không biết nên làm thế nào?”

Phan Hiếu là người thông minh, lập tức hiểu rõ ý của đối phương.

Ông ta cười híp mắt nói: “Chuyện này ngài tổng phụ trách yên tâm, mới vừa rồi, nhà họ Đinh phái người gửi thư mời cho tôi, tiếp đây tôi sẽ đầu tư cho họ, giúp họ hoàn thành tiền vốn khởi động, cũng giúp ngài tổng phụ trách giải quyết phiền não này.”

“Thật sao? Vậy thì quá tốt rồi!” Ma Kết nói: “Chuyện này một khi làm xong, mảnh đất ông muốn chắc hẳn sẽ nhanh chóng có thể được duyệt.”

“Cảm ơn nhiều, cảm ơn nhiều.”

“Được, tôi đã chuyển lời rồi, tôi đi trước đây.”

“Anh đi thong thả.”

Tiễn Ma Kết đi, Phan Hiếu lập tức gọi thư ký đến: “Mau mau mau, mau lấy thư mời của nhà họ Đinh đến cho tôi xem!”

Thư ký đưa thư mời lên, nghi hoặc hỏi: “Chủ tịch, ông không phải nói không đi sao? Ai đi thì người đó sẽ trở thành kẻ địch của những công ty khác trong toàn thành phố.”

Phan Hiếu lườm cô ta.

“Cô ngốc sao?”

“Lời vừa rồi của Ma Kết còn chưa đủ rõ ràng sao? Giúp nhà họ Đinh hoàn thành tiền vốn khởi động, khu đất công ty chúng ta muốn sẽ được duyệt, đây mới là mấu chốt! Bên nặng bên nhẹ, cô tự nghĩ xem.”

“Chỉ cần được đất, chúng ta có thể lập tức triển khai kế hoạch năm năm tiếp theo, còn lo công ty khác có địch ý hay không làm gì?”

“Hơn nữa, nếu chúng ta từ chối giúp nhà họ Đinh, tất sẽ bị phía tổng phụ trách ghi thù, sau này không biết sẽ gây ra phiền phức gì. Huống hồ đầu tư cho nhà họ Đinh, chúng ta không phải còn có thể đạt được phần trăm hoa hồng hạng mục sao?”

“Vừa có thể lấy được đất, lại có thể thỏa mãn yêu cầu của tổng phụ trách, cuối cùng còn kiếm hoa hồng hạng mục. Chuyện một tên trúng ba đích này, không làm chẳng phải ngốc sao?”



Một bên khác, phòng làm việc tổng phụ trách.

Giang Nghĩa đứng trước cửa sổ sát đất cực lớn, nhìn ngắm phong cảnh phương xa.

Không lâu sau, mấy người đàn ông đi tới, lần lượt báo cáo kết quả công việc buổi sáng.

Nghe xong, Giang Nghĩa hài lòng gật đầu, mười công ty, tất cả đều tiếp nhận “thỉnh cầu” của anh.

Chuyện này không kỳ lạ gì.

Mỗi công ty đều có nhu cầu, chỉ cần có thể tìm chính xác nhu cầu của đối phương, thì có thể thuyết phục họ đầu tư.

Lại thêm đầu tư nhà họ Đinh có thể đạt được hoa hồng hạng mục phong phú, người bình thường đều sẽ không cự tuyệt sức hấp dẫn lợi ích cực lớn như vậy.

Bây giờ, chỉ đợi một tin tức cuối cùng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 71


CHƯƠNG 71

Nửa tiếng sau, Lâm Chí Cường về tới phòng làm việc, thở dài một hơi, cười nói: “Lão đại, chuyện anh giao phó đã làm ổn thỏa rồi. Bây giờ toàn bộ nhà họ Lê như ngồi trên bàn chông, gia chủ nhà họ Lê – Lê Khôn sợ là đang trốn trong phòng không dám ra.”

Giang Nghĩa nói: “Đảm bảo hai ngày sau họ sẽ tới cửa xin lỗi.”

“Đương nhiên.” Lâm Chí Cường nói: “Lê Khôn bây giờ hận không thể lập tức tới cửa xin lỗi.”

Giang Nghĩa xoay người nhìn anh ta, mỉm cười hỏi: “Lần này có lẽ cậu đã ra tay với Lê Khôn khá ác?”

Lâm Chí Cường cười xấu xa trả lời: “Cũng không tính là quá hung hăng, chỉ là để đàn ông cả nhà họ cả đời đều đừng hòng chạm vào phụ nữ nữa.”

Phương thức trừng phạt như vậy, đủ ác.

Đắc tội Giang Nghĩa quả thực còn chưa tính là gì, mấu chốt nhất chính là không thể đắc tội với vợ Giang Nghĩa.

Lê Hùng Phong có ý đồ với Đinh Thu Huyền, kết quả chính là đàn ông trên dưới cả nhà họ cả đời này cũng vô duyên với phụ nữ, bản thân anh ta lại tàn phế cả đời.

Trả giá quá lớn, đủ để anh ta khắc ghi cả đời.

Giang Nghĩa chắp hai tay sau lưng, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nhàn nhạt nói: “Mọi việc đã chuẩn bị đầy đủ chỉ thiếu gió đông thôi, cứ để chúng ta kiên nhẫn chờ đợi đến ngày kia đi.”

Thời gian nhanh chóng trôi đi, thời hạn hai ngày chớp mắt đã tới.

Giang Nghĩa ngồi xe taxi, thản nhiên tự tại đến trước cửa tòa nhà công ty Chế tạo Đinh Dung, cô vợ Đinh Thu Huyền hai ngày không gặp sáng sớm đã ở cửa đợi anh.

Gặp lại sau khoảng thời gian xa cách ngắn ngủi, khiến họ đều kích động mà muốn chạy tới ôm chặt đối phương, lại bị lý trí áp chế.

“Đến rồi sao?”

“Ừ.”

“Vậy… lên lầu đi.”

Không nói quá nhiều, tất cả đều trong im lặng, từ ánh mắt của cả hai bên liền có thể nhìn ra sự nhớ nhung và ngóng trông trong hai ngày nay.

Hai người đến phòng hội nghị công ty.

Gia chủ Đinh Trung dẫn theo thành viên cốt cán của công ty, đã sớm chờ đợi từ lâu.

Đám người Đinh Phong Thành, Đinh Hoàng Liễu, Đường Văn Chương đã sắp xếp không ít người chặn chết các lối ra, hôm nay chỉ cần Giang Nghĩa dám đến, họ liền không định thả anh rời đi.

Vào phòng hội nghị.

Đinh Trung thâm trầm nhìn Giang Nghĩa, dùng lời nói lạnh như băng hỏi: “Thời hạn hai ngày đã đến, Giang Nghĩa, chuyện cậu đồng ý với tôi làm được rồi sao?”

“Làm được rồi.”

“Ồ? Vậy người đâu?” Đinh Trung nhìn hai bên: “Nhà đầu tư cậu kéo đến, còn có người của nhà họ Lê, sao không nhìn thấy một ai?”

Giang Nghĩa nhìn đồng hồ: “Bây giờ là chín rưỡi, chúng cháu đã hẹn mười giờ gặp mặt, sắp rồi.”

“Hừ! Cậu còn làm ra vẻ ở chỗ tôi?”

Đinh Trung lạnh lùng nói: “Giang Nghĩa, cậu tưởng tôi không biết sao? Hai ngày nay cậu không biết chạy đi đâu làm trò, chuyện cá cược không hề quan tâm, tất cả vứt cho một mình Thu Huyền lo.”

“Thu Huyền nó vì cậu, hạ mình viết thư mời cho mười công ty lớn hàng đầu.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 72


CHƯƠNG 72

“Kết quả, không hề nằm ngoài dự đoán, họ đều cự tuyệt!”

“Giang Nghĩa, chuyện đến bây giờ cậu còn có gì để nói nữa? Bản thân trốn đi ăn uống chơi bời, để một người phụ nữ làm việc thay cậu, cậu thật có mặt mũi nhỉ?”

Giang Nghĩa cau mày, bình tĩnh hỏi: “Sao ông chắc chắn thư mời bị cự tuyệt?”

Lúc này, Đường Văn Chương cười đáp: “Là tôi phái người đi điều tra, sau khi mười bức thư mời được gửi tới tay các chủ tịch, không tới ba phút đã bị trả về, không một công ty nào bằng lòng tới. Thu Huyền còn kiên quyết muốn chúng tôi sáng sớm đến đây, chuẩn bị tham gia đại hội đầu tư, ha ha, nhà đầu tư không một ai tới, xin hỏi mở hội nghị này thế nào đây?”

Đinh Phong Thành, Đinh Hoàng Liễu và những thành viên khác đều có chút hứng thú nhìn Giang Nghĩa, hi vọng nhìn ra biểu cảm căng thẳng, sợ hãi, áy náy, nôn nóng từ mặt anh.

Đáng tiếc, họ thất vọng rồi.

Giang Nghĩa vẫn bình tĩnh như cũ, khẽ chỉ trích: “Anh rể, theo em thấy, đám người anh phái đi điều tra này không đáng tin, quay về đều cho thôi việc đi.”

“Cậu!!!”

Đường Văn Chương tức giận muốn mắng chửi, cuối cùng nhịn lại, cười lạnh nói: “Cũng đã đến bước này rồi cậu còn ra vẻ ở đây, Giang Nghĩa, tôi nên nói cậu lâm nguy không sợ, hay là nên nói cậu chết cũng không cần mặt mũi đây?”

Đinh Phong Thành bổ sung: “Được rồi được rồi, tình hình mọi người đều đã nhìn thấy rồi, chuyện Giang Nghĩa đồng ý, một chuyện cũng không hoàn thành. Theo ước hẹn, anh ta nên lập tức ly hôn với em gái, sau đó cút khỏi nhà họ Đinh, từ giờ không được bước nửa bước vào nhà chúng ta nữa.”

Đinh Trung gật đầu: “Giang Nghĩa, nếu cậu còn là một thằng đàn ông thì tự chủ động đi làm thủ tục ly hôn, không cần tôi ‘giúp’ cậu đi chứ?”

Giang Nghĩa khẽ lắc đầu.

“Tôi vừa nói rồi, thời gian ước hẹn là mười giờ, còn hơn hai mươi phút nữa các người cũng không muốn đợi sao?”

“Các người sợ thua vậy sao?”

Đinh Trung khinh thường nói: “Thua? Tôi làm sao mà thua? Tôi chỉ là không muốn lại lãng phí thời gian với cậu. Được, cậu đã kiên trì như thế thì tôi liền cho cậu thêm nửa tiếng, để cậu chết mà tâm phục khẩu phục. Nếu mười giờ vẫn không ai đến, cậu không chỉ phải ly hôn với Thu Huyền, còn phải nếm thử mùi vị gia pháp của nhà họ Đinh chúng tôi!”

“Được.”

Giang Nghĩa lấy ghế ngồi xuống, như không có chuyện gì mà chờ đợi.

Trong lòng Đinh Thu Huyền nôn nóng, thực ra căn cứ theo hồi báo của người đưa thư, thì giống như Đường Văn Chương nói, các chủ tịch đều không định tới.

Cô không biết Giang Nghĩa lấy đâu ra tự tin, tin tưởng chủ tịch của mười công ty sẽ tới.

Trong lòng cô thầm cầu nguyện, không cần đến hết, có thể đến một hai người thôi đã đủ hóa giải nguy cơ rồi: “Cầu xin các ông, nhất định phải tới.”

Mỗi giây mỗi phút đều là tra tấn.

Trong lúc chờ đợi dài dằng dặc, đã đến giờ mà vẫn không một ai tới.

Đinh Trung không kiêng kỵ gì mà cười to: “Giang Nghĩa, cậu diễn trò xong chưa? Hôm nay, tôi chính là muốn cậu…”

Lời còn chưa nói xong, bỗng nghe thấy bên ngoài truyền tới thông báo: “Chủ tịch xí nghiệp Minh Kiêm – Phan Hiếu đến tham gia hội nghị đầu tư!!!”

Giọng nói truyền tới, tất cả mọi người đều sửng sốt, xí nghiệp Minh Kiêm của Phan Hiếu là xí nghiệp lớn top 10 toàn thành phố, ông ta có thể tới tham gia hội nghị, phân lượng đã đủ nặng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 73


CHƯƠNG 73

Đinh Thu Huyền thở phào một hơi, xem như là có người đến rồi.

Đinh Trung nghi hoặc nhìn sang Giang Nghĩa, không rõ anh làm sao mà mời được lão tổng xí nghiệp lớn như Phan Hiếu.

Tuy nhiên, chuyện không chỉ như vậy…

“Chủ tịch tập đoàn Trường Khuynh – Ôn Nguyên Hà cùng phu nhân tới tham gia hội nghị đầu tư!”

“Chủ tịch và tổng giám đốc Giải trí Bách Kỳ, cùng tham dự hội nghị đầu tư!”

“Tổng giám đốc công ty chế tạo Thiêm Trình chi nhánh Giang Nam – Viên Thái đến tham gia hội nghị đầu tư!”

“Chủ tịch công ty hợp tác toàn cầu Tử Nhã – Hà Hải Thiên và con trai trưởng cùng tham dự hội nghị đầu tư!”



Từng cái tên mời vào vang lên, mỗi người đều đại diện cho các công ty lớn, xí nghiệp lớn hàng đầu ở thành phố Giang Nam, thậm chí là toàn quốc.

Quy mô mỗi công ty đều gấp mười mấy lần nhà họ Đinh!

Không hề ngoại lệ, tất cả họ đều nằm trên bảng danh sách của Giang Nghĩa.

Đại diện mười công ty lớn, không một ai vắng mặt!

Chuyện này không thể nghi ngờ gì nữa đã hung hăng tát một cái bạt tai lên mặt tất cả người nhà họ Đinh, đặc biệt là Đinh Trung, trước đó ông ta chế nhạo Giang Nghĩa thế nào, bây giờ mặt liền đau thế ấy.

Nhìn những ông lớn bước vào phòng hội nghị, tất cả người nhà họ Đinh đều ngây ngốc, ai nấy kinh ngạc nói không ra lời, trước nay chưa từng dám nghĩ tới những ông lớn này có thể đến nhà họ Đinh bọn họ.

Dù là Đường Văn Chương cũng hoàn toàn không là gì trước mặt những ông lớn này, bất kỳ ai ở đây cũng vượt xa người mà nhà họ Đinh có thể so sánh.

Tất cả mọi người bao gồm cả Đinh Trung, đều đồng loạt đứng dậy nghênh đón những ông lớn tới.

Những người khác cũng lũ lượt nhường vị trí của mình cho họ ngồi, đám cán bộ nhà họ Đinh bình thường cao ngạo, lúc này đều câm như hến, ngoan ngoãn đứng đó không dám nhúc nhích.

Đinh Phong Thành hoàn toàn lác mắt luôn, anh ta khẽ hỏi vào tai Đường Văn Chương: “Anh rể, đây là chuyện gì vậy? Không phải đã nói không ai đến sao? Kết quả sao lại đến hết thế? Người anh phái đi quả thực không đáng tin, cho thôi việc đi thôi.”

Đường Văn Chương trừng mắt với anh ta, tức giận mà không chỗ xả.

Anh ta cũng thấy kỳ quái, tại sao đám ông lớn này lại trước sau bất nhất, đã nói không tới, sao lại tới rồi?

Thực ra người mà anh ta phái đi thám thính được một nửa, sau đó chuyện Giang Nghĩa phái người đến khuyên nhủ thì người của anh ta căn bản không tra được.

Nhìn dáng vẻ mỉm cười của Giang Nghĩa, Đường Văn Chương khó chịu như ăn phải ruồi nhặng, siết chặt nắm tay, răng rắc răng rắc.

Vốn muốn sỉ nhục Giang Nghĩa một phen.

Bây giờ tốt rồi, không chỉ không sỉ nhục được, ngược lại còn “làm trò cười” cho anh một hồi, trong lòng Đường Văn Chương vô cùng hận!

Đại diện tương ứng mười công ty lớn lần lượt ngồi xuống, mặt mày ai nấy đều viết hai chữ “cao ngạo”, có thể nhìn ra trong lòng họ khinh thường gia tộc nhỏ hạng hai như nhà họ Đinh.

Sau khi mọi người ngồi xuống, Đinh Trung khẽ ho một tiếng, muốn mở miệng lại không biết phải nói từ đâu.

Vì từ ban đầu ông ta đã chưa từng nghĩ tới những ông lớn này sẽ tới, cho nên căn bản không chuẩn bị những điều muốn nói gì cả, lén nhìn Giang Nghĩa một cái, trong lòng càng thêm nghi hoặc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 74


CHƯƠNG 74

Giang Nghĩa có đức năng gì mà có thể mời những người này tới?

Ngược lại là Đường Văn Chương chủ động hỏi: “Thứ cho tôi mạo muội hỏi một câu, các vị hôm nay tại sao tới nhà họ Đinh chúng tôi?”

Phan Hiếu lãnh đạm nói: “Không phải nhà họ Đinh các người viết thư mời, mời chúng tôi đến sao? Thế nào, cậu làm chủ nhân ngược lại hỏi khách à?”

Đường Văn Chương nghe vậy, cười ha hả, dùng ánh mắt khinh thường nhìn sang Giang Nghĩa.

“Cũng chính là nói, mọi người đều nhắm vào Đinh Thu Huyền mà tới, mà không phải nhắm vào Giang Nghĩa? Ha hả, Giang Nghĩa, suy cho cùng cậu chỉ là dựa vào một người phụ nữ mới có thể hoàn thành mục tiêu, thật yếu đuối.”

Lời này là mắng Giang Nghĩa, nhưng các chủ tịch nghe vào tai lại vô cùng không thoải mái, có cảm giác chỉ chó mắng mèo.

Phan Hiếu lạnh lùng nhìn Đường Văn Chương: “Cậu là ai?”

Đường Văn Chương kiêu ngạo nói: “Tôi là phó chỉ huy Chiến khu phía đông.”

“Phó chỉ huy?” Phan Hiếu khinh thường nói: “Nguồn hậu cần của Chiến khu các cậu có phân nửa đều là công ty chúng tôi cung cấp, dù là lãnh đạo của các cậu đến cũng phải khách sáo với tôi, cậu ở trước mặt tôi ra vẻ gì chứ?”

Sắc mặt Đường Văn Chương thoáng chốc trở nên khó coi, ở trước mặt Phan Hiếu, anh ta quả thực không đáng nhắc tới.

Anh ta vốn chỉ là muốn trào phúng Giang Nghĩa vài câu, không nghĩ tới ngược lại đắc tội Phan Hiếu, vừa muốn giải thích, lại bị Phan Hiếu khinh thường.

Phan Hiếu lướt nhìn toàn trường, lạnh lùng nói: “Hội nghị hôm nay hẳn không cần nhiều người như vậy đi? Những người không liên quan khác đều ra ngoài đi.”

Người nhà họ Đinh nhìn nhau, ngoan ngoãn cúi đầu rời đi.

Cuối cùng, nhà họ Đinh chỉ còn lại mấy người Đinh Trung và Đinh Thu Huyền, Giang Nghĩa, Đường Văn Chương.

Phan Hiếu chỉ vào Đường Văn Chương: “Không nghe thấy lời tôi sao?”

Sắc mặt Đường Văn Chương càng thêm khó coi, ở nhà họ Đinh ai cũng tâng bốc anh ta, trước nay chưa từng chịu đối xử như vậy, nhưng anh ta thật sự không dám tranh cãi với Phan Hiếu, đứng dậy đi ra ngoài.

Đinh Phong Thành, Đinh Hoàng Liễu vừa nhìn thấy Đường Văn Chương cũng bị đuổi ra, thế là vội đứng dậy rời đi.

Lúc lướt qua cạnh Giang Nghĩa, trong lòng Đường Văn Chương không vui, xả hết tức giận lên người anh, mắng: “Không nghe thấy lời của chủ tịch Phan sao? Còn không cút ra ngoài cho tôi!”

Giang Nghĩa cười lạnh: “Tôi vừa rồi hình như chỉ nghe thấy chủ tịch Phan kêu anh cút đi thôi?”

Đường Văn Chương cắn răng kẽo kẹt, tức giận muốn xông lên cho anh một đấm.

Đinh Trung thấy anh ta vô cùng tức giận, vội nói giúp anh ta đôi câu: “Giang Nghĩa, cậu mau ra ngoài, nơi này chỉ cần tôi và Thu Huyền ở lại là được rồi.”

“Ồ.” Giang Nghĩa đứng dậy, đang chuẩn bị ra ngoài, bỗng quay đầu nói với Phan Hiếu: “Vậy chủ tịch Phan, chuyện đất phía nam thành phố tôi thấy qua mấy ngày nữa lại bàn đi.”

Hử?

Phan Hiếu thoáng sửng sốt, nhìn Giang Nghĩa thêm mấy lần.

Có thể biết chuyện này cũng không có mấy ai, hơn nữa Phan Hiếu hôm nay tới đây mục đích chủ yếu chính là vì chuyện khu đất.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 75


CHƯƠNG 75

Ông ta nhận thức ra được rằng Giang Nghĩa tuyệt đối không phải người tầm thường, vội mở miệng nói: “Người anh em này cơ trí thông minh, trầm ổn đáng tin, ở lại cùng họp đi.”

Phụt…

Đường Văn Chương xém chút ói máu, Giang Nghĩa chỉ nói một câu khiến người khác nghe không hiểu, sao đã cơ trí thông minh, trầm ổn đáng tin rồi? Có thể có lý chút được không?

Giang Nghĩa được tiện nghi còn khoe mẽ, cố ý hỏi Đinh Trung: “Vậy ông, cháu rốt cuộc nên ra ngoài hay nên ở lại?”

Câu này đúng là khiến Đinh Trung tức đến ói máu.

Phan Hiếu cũng kêu anh ở lại rồi, Đinh Trung còn có thể nói gì? Giang Nghĩa là cố ý khiến ông ta khó xử.

Đinh Trung cắn răng nói: “Văn Chương, các cháu ra ngoài trước, Giang Nghĩa, cậu ở lại.”

Giang Nghĩa nhún vai, lại nói với Đường Văn Chương: “Anh cũng nghe thấy rồi, không phải tôi không muốn ra ngoài, thực sự là hết cách. Anh rể, mấy người bọn anh ra ngoài hóng gió trước, đợi lát nữa tôi họp xong sẽ ra ngoài với các anh.”

Con ngươi Đường Văn Chương đỏ bừng, hung hăng giậm chân, quay đầu rời đi.

Ra khỏi phòng hội nghị, Đường Văn Chương điên cuồng hét vào phía dưới cầu thang, sau đó điên cuồng đập vào tay vịn cầu thang.

“Giang Nghĩa, tên khốn, sớm muộn gì cũng có ngày ông đây đập chết mày!”

“Tức chết tôi rồi, tức chết tôi rồi!”

Đinh Phong Thành vội bước tới khuyên: “Anh rể, anh bớt giận, Giang Nghĩa cũng chỉ đắc ý chốc lát được thôi. Tin em, không quá 10 phút, anh ta sẽ xong đời!”

Đường Văn Chương cau mày: “Tại sao?”

Đinh Phong Thành nói: “Đơn giản thôi, anh rể suy nghĩ cẩn thận xem, ông lớn mười công ty này tại sao tới? Họ căn bản không phải do Giang Nghĩa mời tới, chỉ là nhận được thư mời của Đinh Thu Huyền, miễn cưỡng cho nhà họ Đinh chúng ta mặt mũi mới tới. Từ thái độ cao ngạo đó của họ là có thể nhìn ra, căn bản không xem hội nghị lần này ra gì, càng không xem nhà họ Đinh chúng ta ra gì.”

Đường Văn Chương sững sờ: “Người ta không xem cậu ra gì cậu còn vui mừng?”

“Không phải…” Đinh Phong Thành gãi đầu, nói: “Ý em là đám người này đơn thuần chính là đến chỗ chúng ta ra oai, căn bản không định đầu tư. Cũng chính là nói, hội nghị đầu tư lần này nhất định không lấy được đồng nào, người ta tới chỉ là quy trình thôi. Đợi hội nghị kết thúc, không có đồng nào, chúng ta không phải cũng vẫn có lý do đuổi Giang Nghĩa cút khỏi nhà họ Đinh sao? Đến lúc đó, không còn thân phận con rể nhà họ Đinh này, anh muốn g**t ch*t anh ta thế nào thì làm thế ấy!”

Đường Văn Chương vội gật đầu, lời này vừa lòng anh ta.



Trong phòng hội nghị, Đinh Trung tạm thời biên soạn vài lời, miễn cưỡng xua đi cục diện ngượng ngùng.

Chủ tịch tập đoàn Trường Khuynh – Ôn Nguyên Hà cắt ngang nói: “Không cần nói mấy thứ linh tinh đó, trực tiếp nói trọng điểm, thời gian của chúng tôi đều rất quý báu, không hơi đâu dây dưa với ông.”

“Ai, được.” Đinh Trung dứt khoát nói: “Mọi người cũng biết nhà họ Đinh chúng tôi lấy được hạng mục cải tạo của Cục xây dựng thành phố, chỉ là tiền vốn không đủ, cần các vị giúp đỡ mới có thể hoàn thành tiền vốn khởi động…”

Phan Hiếu cắt ngang: “Chuyện này chúng tôi đều rõ ràng, không cần phí lời, trực tiếp nói các ông thiếu bao nhiêu là được rồi.”

Trực tiếp như vậy?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 76


CHƯƠNG 76

Đinh Trung nuốt nước miếng, suy nghĩ hồi lâu, không biết nên nói con số thế nào mới thích hợp.

Nói ít thì sợ không đủ, nói nhiều thì sợ dọa cho mấy ông lớn này chạy mất.

“Trực tiếp nói, đừng đánh bàn tính với chúng tôi.”

Đinh Trung gật đầu, ngượng ngùng nói: “Công ty chúng tôi cần…chín trăm tỷ tiền vốn khởi động.”

Chín trăm tỷ, tuyệt đối không phải con số nhỏ.

Hiện trường lặng ngắt như tờ.

Đinh Trung cho rằng mình nói nhiều, vội nói: “Thực ra con số này vẫn có thể thương lượng, nhà họ Đinh chúng tôi còn có thể…”

Phan Hiếu lạnh lùng nói: “Chín trăm tỷ? Nhà họ Đinh các ông ngay cả chút tiền này cũng không lấy ra được? Gia tộc nhỏ chính là gia tộc nhỏ.”

Ông ta phất tay: “Tiền vốn khởi động chín trăm tỷ, tôi bao hết, hội nghị có thể giải tán rồi.”

Đinh Trung vừa mừng vừa kinh ngạc, ngạc nhiên khi 900 tỷ tiền vốn khởi động đối phương nói cho là cho ngay, vui mừng là số tiền này cuối cùng cũng tính là có rồi.

Nhưng mà, đại biểu của 9 công ty khác lại không vừa lòng.

Công lao đều bị một mình Phan Hiếu cướp đi, vậy bọn họ sao ăn nói với tổng phụ trách được?

Không có cách nói rõ ràng, lợi ích của bọn họ muốn nữa hay không?

Tổng giám đốc Giải trí Bách Kỳ nói: “Không được, số tiền này tôi không đồng ý để mình chủ tịch Phan tự bỏ ra, cũng phải là công ty chúng tôi ra, 900 tỷ, tôi cũng có thể một mình bỏ ra.”

“Ha ha, dựa vào cái gì là Giải trí Bách Kỳ các người bỏ ra? Tập đoàn Trường Khuynh chúng tôi bỏ ra không nổi sao?”

“Mấy người đừng cãi nhau nữa, theo tôi thấy 900 tỷ này vẫn là do Chế tạo Thiêm Trình chúng tôi bỏ ra đi? Dù sao chúng tôi và nhà họ Đinh cũng làm cùng ngành.”

Mấy ông lớn vì chuyện ai sẽ bỏ tiền vốn ra mà cãi nhau ầm ĩ.

Trong căn phòng đầy tiếng cãi vã này, Giang Nghĩa ho mạnh một cái, thu hút ánh mắt của mọi người quay lại.

Anh giơ tay lên, cười nói: “Mọi người đây là làm gì vậy? Một chút việc nhỏ có gì đáng để cãi vã chứ?”

Phan Hiếu hỏi: “Vậy cậu nói thử xem, số tiền 900 tỷ vốn khởi động này công ty nào bỏ ra thì tốt đây?”

Giang Nghĩa nói: “900 tỷ? Thứ lỗi, vừa rồi ông cụ nói 900 tỷ là vốn khởi động thấp nhất, nhưng cũng không quy định nhất định phải là 900 tỷ. Mọi người hoàn toàn có thể mỗi công ty bỏ ra 900 tỷ, như vậy mọi người không phải hết mâu thuẫn rồi sao?”

Mỗi công ty 900 tỷ, mười công ty vậy là —— 9000 tỷ!

Phan Hiếu cười: “Cậu trai trẻ, 9000 tỷ vốn khởi động, nhà họ Đinh mấy người nuốt trôi sao?”

Giang Nghĩa nhún vai: “Chút tiền ấy mà cũng nuốt không trôi, vậy thì cứ về nhà bán khoai lang cho rồi.”

Phan Hiếu hí mắt, nhìn chằm chằm vào Giang Nghĩa vài lần, ông ta có ấn tượng tốt về chàng thanh niên xa lạ này, dù năng lực thế nào, chỉ bằng vào sự dũng cảm này cũng đã là thứ mà không phải người nào cũng có.

Ông ta gật gật đầu: “Đề nghị của cậu tôi đồng ý, mỗi công ty bỏ ra 900 tỷ, các vị đang ngồi ở đây không có ý kiến gì chứ?”

Mấy ông lớn kia cũng không chịu thua kém, đều gật đầu.

“Không thành vấn đề.”

“Ý kiến hợp lí, ai cũng không chịu thiệt thòi.”

Phan Hiếu nói: “Vậy cứ quyết định như vậy đi, mỗi công ty bỏ ra 900 tỷ, tổng cộng 9000 tỷ vốn khởi động, hội nghị đến đây chấm dứt, tôi còn có việc nên đi trước, về chi tiết của việc chuyển giao tài chính tôi sẽ sắp xếp người tới phụ trách.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 77


CHƯƠNG 77

Nói xong, Phan Hiếu đứng dậy bước đi, lúc đi ngang qua bên cạnh Giang Nghĩa, ánh mắt ông ta ẩn ý nhìn anh vài cái.

Ông ta có cảm giác, chàng thanh niên này trong tương lai sẽ khiến khu vực Giang Nam rung chuyển.

“Tôi cũng đi thôi.”

“Đinh tổng, ông phải xử lí tốt chỗ tiền này đấy.”

Mọi người đều đứng dậy rời đi, ở trong mắt bọn họ 900 tỷ thật ra cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì.

Mãi cho đến mọi người rời đi, Đinh Trung còn chưa lấy lại được tinh thần, cả người ngơ ngác đứng ở đó, trong đầu có những con số ‘0’ cứ lướt qua, 9000 tỷ? 9000 tỷ!

Đời này của Đinh Trung thấy cũng chưa thấy qua nhiều tiền như vậy.

Ngoài phòng họp, Đường Văn Chương nhìn mấy ông lớn rời đi, tươi cười gian hiểm.

“Phong Thành, quả nhiên bị cậu nói trúng rồi, mấy ông lớn này căn bản không có dự định đầu tư, đến lượt chúng ta ra oai rồi.”

“Còn phải nói sao?” Đinh Phong Thành nói: “Giờ Giang Nghĩa quá mất mặt rồi, dù những người này đều đến đây, nhưng không lấy được đồng nào, vậy cùng không tới có gì khác nhau đâu? Hơn nữa có lẽ ông nội cũng bị họ gây khó dễ, phải chịu nhục nhã ấy chứ, lần này chắc là rất giận đây.”

Đường Văn Chương hớn hở nói: “Tốt, tốt lắm! Vậy là chúng ta đã có lí do để trục xuất Giang Nghĩa khỏi nhà họ Đinh, không có sự bảo vệ của Đinh Thu Huyền, tôi xem Giang Nghĩa anh ta còn có thể đáp trả như thế nào?”

Ba người họ đi vào phòng họp, vừa lúc thấy dáng vẻ đứng ngơ ngẩn của Đinh Trung, cho rằng Đinh Trung bị làm nhục đến mức tức điên mới trở nên như vậy.

Đinh Hoàng Liễu vội chạy về phía trước, vỗ vỗ lưng Đinh Trung nói: “Ông nội, ông sao vậy? Ông bớt giận đi, nếu những người đó không đầu tư thì tức là không đầu tư, chúng ta có thể đi tìm người khác mà.”

Đường Văn Chương nói: “Hôm nay nhà họ Đinh mất mặt quá rồi , mời một đám người không có ý tốt tới, bị người ta xỉ nhục một phen không nói còn không lấy được cắc bạc nào, ha ha, nếu bị truyền ra ngoài chắc là sẽ bị người ta cười thối mũi mất?”

Đinh Phong Thành bên kia chỉ vào Giang Nghĩa mắng: “Đều là ý tưởng ngu xuẩn của tên vô dụng mày! Mày xem mày đã làm ông nội tức tới thế nào ? Ông nội mà có chuyện gì, tao là người đầu tiên không tha cho mày!”

Đinh Thu Huyền lắc nhẹ đầu: “Phong Thành, có lẽ anh hiểu nhầm rồi .”

“Hiểu nhầm?” Đinh Phong Thành tiếp tục chửi: “Em gái, em gả cho tên vô dụng này còn chưa tính, giờ vậy mà còn cùng một giuộc với anh ta, em à, tính tình của em thiệt là ngày càng mềm yếu!”

Đường Văn Chương đi tới: “Đừng nói gì nữa, hôm nay tuy nói là mọi người đều đến, nhưng tiền thì không lấy được đồng nào, vậy so với không tới có gì khác nhau? Theo tôi thấy, vẫn nên trục xuất Giang Nghĩa khỏi nhà họ Đinh đi!”

“Tôi đồng ý!” Đinh Phong Thành, Đinh Hoàng Liễu cùng kêu lên nói.

Lúc này, Đinh Trung lấy lại tinh thần, chậm rãi ngồi xuống, dùng giọng yếu ớt nói: “Ba đứa… câm miệng hết cho ông.”

Ba người đều ngây ngẩn, bốn mắt nhìn nhau.

Đinh Phong Thành nói: “Ông nội, ông không thể mềm lòng vào lúc này được.”

“Ông không có mềm lòng!” Đinh Trung trừng Đinh Phong Thành một cái: “Hội nghị hôm nay rất thành công, đã lấy được vốn cho dự án.”

“A?”

Ba người Đường Văn Chương há hốc mồm kinh ngạc, đám ông lớn kiêu căng, cao cao tại thượng kia thật sự đưa tiền ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 78


CHƯƠNG 78

Lời này nói ra ai tin?

Đinh Phong Thành nói: “Không phải chứ? Bọn họ thật sự đồng ý đưa tiền? Ông nội, bọn họ đưa nhiều hay ít vậy?”

“900 tỷ.”

“900 tỷ? Vậy bình quân là mỗi công ty bỏ ra 90 tỷ, với họ thật chỉ là chuyện cỏn con.”

“Không phải tổng cộng 900 tỷ, là một công ty 900 tỷ!” Đinh Trung phấn khởi la lớn: “Tính tổng lại thì phải là 9000 tỷ!”

“9 … 9000… tỷ?” Đinh Phong Thành phịch một tiếng ngã ra ghế, hai mắt trợn tròn, cả người gần như kinh ngạc đến mất đi nhận thức.

Ngay cả Đường Văn Chương trước giờ vẫn luôn để mắt trên đỉnh đầu cũng không thể bình tĩnh .

9000 tỷ, đó thật sự là một con số trên trời.

Anh ta còn nói Giang Nghĩa không hề giúp nhà họ Đinh kiếm được đồng nào, kết quả Giang Nghĩa vừa ra tay chính là 9000 tỷ, là số tiền mà Đường Văn Chương kiếm cả đời cũng kiếm không ra.

Quả là tự vả mặt mà.

Giang Nghĩa chỉnh lại quần áo của mình, thản nhiên nói: “Các người không cần ngạc nhiên, 9000 tỷ mà thôi, số tiền này đối với những gia đình giàu có thật sự không tính là gì. Mục tiêu của nhà họ Đinh là lọt vào hàng những gia đình giàu có nhất, trở thành một gia tộc lớn trên thế giới, sao có thể lại bị 9000 tỷ “đánh cho nằm sấp” ra được?”

Lời này nói ra khiến Đinh Trung cũng có chút không vui.

Đó là 9000 tỷ, cũng không phải là 90 ngàn đồng, sao có thể không kinh ngạc chứ?

Nhưng mà, đây cũng là chỗ chênh lệch giữa Đinh Trung và Giang Nghĩa, dựa vào năng lực, kiến thức, trí tuệ của Đinh Trung, vĩnh viễn cũng chỉ có thể lăn lộn ở giới nhà giàu hàng hai, thậm chí còn có xu hướng tụt xuống hàng ba.

Đây cũng là nguyên nhân trực tiếp khiến cho đám ông lớn như Phan Hiếu khinh thường đám người Đinh Trung.

Chỉ có Giang Nghĩa, ánh mắt của anh nhìn xa trông rộng, đây tuyệt đối thứ mà không phải Đinh Trung hay con cháu ông ta có thể bằng được.

Đường Văn Chương hoàn toàn không còn lời nào để nói, không những mười công ty lớn tới, mà còn đầu tư cho chín nghìn tỷ, rất có thể bởi vì chuyện này mà nhà họ Đinh phát triển vọt lên.

Muốn xử lý Giang Nghĩa, gần như là chuyện không thể nào.

Trên mặt của anh ta đầy vẻ thất vọng.

Ông cụ Đinh Trung cũng khá là bất đắc dĩ, rõ ràng là một chuyện đáng để vui mừng, nhưng mà lại bởi vì hoảng sợ, bởi vì cá cược với Giang Nghĩa, còn đang do dự phải làm như thế nào để Giang Nghĩa chịu nhận lỗi.

Lúc này…

Đinh Phong Thành lại cố ý hắng giọng một cái, nói với Giang Nghĩa: “Giang Nghĩa, cậu có thể cút ra khỏi nhà họ Đinh của chúng tôi được chưa?”

Đám người trong phòng hai mặt nhìn nhau.

Đinh Thu Huyền lại lộ ra vẻ nghi hoặc mà hỏi: “Đều đã kéo được đầu tư rồi, tại sao lại còn muốn Giang Nghĩa rời đi?”

Đinh Phong Thành cười: “Đúng là đã có thể kéo được đầu tư, nhưng mà cô cũng đừng có quên lúc đó Giang Nghĩa đã đánh cược với ông nội, ngoại trừ chuyện này ra thì còn luôn miệng nói là sẽ để người nhà họ Lê đến đây nói xin lỗi.Bây giờ thời hạn đã đến rồi, thế mà không nhìn thấy một người nào của nhà họ Lê đến đây.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 79


CHƯƠNG 79

Câu nói này đã nhắc nhở Đinh Trung.

Khóe miệng của ông ta lộ ra nụ cười, rốt cuộc cũng đã tìm được cơ hội phản kích.

Đinh Trung cao giọng nói: “Không sai, chuyện nào ra chuyện nấy, đúng là đã có thể kéo được đầu tư, đáng để khen ngợi, nhưng mà nói một câu khó nghe, đầu tư này thật ra là do Thu Huyền kéo tới, không có quan hệ gì với Giang Nghĩa. Bây giờ người nhà họ Lê vẫn còn chưa đến đây, cho nên ván cược này ông đã thắng, dựa theo quy định, Giang Nghĩa phải lập tức rời khỏi nhà họ Đinh.”

“Tại sao mọi người lại có thể như vậy?”

Đinh Thu Huyền không nhịn nổi nữa, tại sao đám người này lại có thể qua cầu rút ván thế chứ? Rõ ràng là lúc nãy Giang Nghĩa vừa mới trợ giúp bọn họ có được một khoản đầu tư chín nghìn tỷ, bây giờ lại trở mặt như không quen biết?

Giang Nghĩa không thèm quan tâm, mắt nhìn đồng hồ: “Ừm… đến giờ rồi, người nhà họ Lê cũng nên đến rồi đó.”

Lời còn chưa nói xong, có một tên bảo vệ vội vàng chạy vào: “Đinh tổng, không xong rồi, ở bên ngoài có mười mấy chiếc xe đến đây, toàn bộ nhân vật cốt cán của nhà họ Lê đều lộ diện, bộ dạng rất khí thế, nhìn giống như là đến tìm chúng ta tính sổ.”

Đinh Trung hít sâu một hơi.

“Giang Nghĩa, xem chuyện tốt mà cậu làm đi?”

“Đây chính là gọi người nhà họ Lê đến đây như là cậu nói đó à, người đã đến rồi, nhưng mà người ta không phải đến đây để xin lỗi, là đến để trả thù!”

Đường Văn Chương nói: “Chúng ta đi ra xem thế nào trước đi, chuyện gì cũng có thể thương lượng, nếu như bọn họ thật sự muốn gây bất lợi cho chúng ta, vậy chúng ta có thể đuổi Giang Nghĩa ra ngoài, dù sao thì người là do cậu ta đánh, có họa cũng nên do một mình cậu ta chịu.”

Đinh Trung gật đầu: “Câu nói này đúng đó, đi thôi, đi ra ngoài xem thử.”

Ông ta dẫn theo đám người đi ra khỏi cửa công ty, liếc mắt là nhìn thấy gia chủ nhà họ Lê – Lê Khôn dẫn theo một đám người đến đây, toàn bộ đều là những thành viên cốt cán của nhà họ Lê.

Nhìn bộ dạng nghiêm túc của bọn họ, lần này tới đây chắc chắn là để tính sổ với người nhà họ Đinh, bởi vì chuyện của Lê Hùng Phong.

Có trốn cũng trốn không thoát.

Đinh Trung quyết định bỏ xe giữ tướng, từ bỏ Giang Nghĩa để bảo vệ an toàn cho nhà họ Đinh, đúng lúc cũng có thể thừa cơ đuổi Giang Nghĩa ra khỏi nhà họ Đinh, một mũi tên trúng hai đích.

Ông ta nhanh chân bước tới, vừa mới chuẩn bị mở miệng nói chuyện, Lê Khôn liền đưa tay ngăn cản ông ta.

“Đinh tổng, xin hỏi có Đinh Thu Huyền ở đây không?”

Đinh Trung giật mình, hóa ra là đối phương không phải đến tìm Giang Nghĩa, mà là đến tìm Đinh Thu Huyền.

Chuyện này cũng không kỳ quái, dù sao thì nguyên nhân gây ra chuyện này đều là Đinh Thu Huyền.

Đinh Trung cân nhắc lợi hại trong đầu, nếu như không giao Đinh Thu Huyền ra, vậy thì chắc có lẽ không thể hóa giải được mâu thuẫn với nhà họ Lê; giao Đinh Thu Huyền ra, thế thì sẽ có ảnh hưởng rất lớn đối với chín nghìn tỷ đầu tư dự án xây dựng.

Không thể giao được.

Ông ta vừa cười nói: “Thật ra thì kẻ cầm đầu chuyện đó cũng không phải là Thu Huyền cháu gái của tôi, mà là Giang Nghĩa, đứa cháu rể vô dụng ấy. Lê tổng, nếu như ngài không thoải mái, tôi có thể lập tức đuổi Giang Nghĩa ra khỏi nhà, tùy ý để ông xử lý có được không?”

Lê Khôn không thèm để ý tới ông ta, vẫn hỏi lại: “Tôi chỉ hỏi ông Đinh Thu Huyền có ở đây không?”
 
Back
Top Dưới