Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

Chiến Thần Thánh Y
Chương 100


“Thầy Quách, thầy đừng nghe anh ta nói linh tinh!”

Lúc này, Tề Hưng cuối cùng cũng hoàn hồn lại từ sự kinh ngạc khi thấy thầy Quách bị đánh lùi, anh ta gấp rút nói. Anh ta khó khăn lắm mới mời được Quách Thịnh Minh đến đây, nếu bị dăm ba câu của Đường Tuần lôi kéo, vậy những chuyện anh ta làm lúc trước không phải đổ sông đổ biển sao!

Advertisement

“Tên họ Đường này giỏi nhất là ăn nói lung tung, bệnh của thầy ngay cả Vương Trọng Khang còn nói là không trị được, chỉ dựa vào mình anh ta sao có thể chứ?”

Tề Hưng lạnh lùng nói:

“Anh ta chỉ là quản lý thư viện của đại học Vinh mà thôi, làm gì biết trị bệnh chứ, vừa nãy nói e chỉ là dọa thầy thôi. Nếu như thầy Quách không tin, cứ việc hỏi anh ta.”

Quách Thịnh Minh nghe thấy thế, hỏi: “Anh ta nói có đúng không? Cậu chỉ là quản lý thư viện của đại học Vinh thôi sao?”

Đường Tuấn gật đầu, nói: “Anh ta nói không hề sai.”

“Thằng nhóc này, cậu dám chơi tôi à!”

Nghe thấy Đường Tuấn nói vậy, Quách Thịnh Minh càng thêm tức giận, gân xanh trên trán nổi lên, nhìn dáng vẻ như muốn băm vằm Đường Tuấn ra vậy.

“Ha ha! Tôi khuyên anh một câu cuối cùng, nếu như anh còn cố vận công, đừng nói là luyện võ, ngay cả nửa cuộc đời còn lại cũng không tự lo liệu được đâu.”

Đường Tuấn thản nhiên nói. Quách Thịnh Minh vốn dĩ vẫn còn muốn ra tay, nhưng kinh mạch trong người bỗng nhiên đau đớn quằn quại, nên lại nghe lời Đường Tuần, nhanh chóng đè nén sự tức giận trong lòng xuống, không dám cố vận công nữa. Tuy nhiên, sắc mặt của anh ta vẫn không có chút hoà hoãn nào, nói: “Hừ! Chuyện hôm nay, tôi tạm thời tha cho cậu, cậu tốt nhất nên chạy càng xa càng tốt, nếu không đợi tôi dưỡng thương xong rồi, đến lúc đó tôi sẽ không nương tay đâu!”

“Ha ha! Lúc nào cũng chào đón!”

Đường Tuấn nhún vai, vẻ mặt tùy hứng nói. Nếu đổi lại Quách Thịnh Minh không bị thương, anh cũng sẽ không chịu xuống nước. Mặc dù bây giờ Quách Thịnh Minh vẫn chưa biết Chân Khí trong người Đường Tuấn là gì, nhưng hình như cũng hiểu ra được một chút.

“Hừ! Hy vọng đến lúc đó cậu vẫn còn có thể nói như vậy!”

Quách Thịnh Minh lạnh lùng nói, sau đó quay người rời khỏi phòng bệnh. Khi đến thì hừng hực khí thế, đến lúc rời đi lại sa sút tinh thần, đây chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một cao thủ võ công có biệt danh “Phong Lôi Bát Cực”, anh ta làm gì còn mặt mũi mà ở lại chứ. Còn về sự kỳ quặc trên người Đường Tuấn, đợi đến lúc vết thương của anh ta khỏi rồi, anh ta sẽ bắt Đường Tuấn về để hỏi cho ra nhẽ.

Sau khi Quách Thịnh Minh đi, Tề Hưng nhìn Đường Tuấn chằm chằm, nói: “Lần này coi như anh mạng lớn. Nhưng lần sau sẽ không may mắn như vậy đâu!”

Nói xong, Tề Hưng nhanh chóng đuổi theo Quách Thịnh Minh.

“Anh tự lo cho mình đi.” Lý Ngọc Mai lạnh lùng nói, rồi dẫn anh em Thiệu Nhất Nguyên mặt đầy cảnh giác rời khỏi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 101


Đợi đến khi đi ra ngoài hành lang của bệnh viện, Lý Ngọc Mai đột ngột quay đầu, nhìn Thiệu Nhất Nguyên, hỏi: “Thiệu sư huynh, anh thấy anh ta thật sự có thực lực hay là đang khoác lác vậy?”

Trên gương mặt kiên định của Thiệu Nhất Nguyên có chút do dự, nghĩ một lúc mới nói: “Thực lực của anh ta thật sự rất mạnh. Chỉ là dù gì thì thầy Quách cũng bị thương từ trước, thực lực cũng đã suy giảm, nên không thể so sánh được. Tuy nhiên với uy lực Phong Lôi Bát Cực của thầy Quách, nếu thầy ấy khỏe mạnh, thì Đường Tuấn có lẽ không phải đối thủ của thầy ấy.”

Advertisement

“Có lẽ?”

Lý Ngọc Mai cau mày, hình như rất không hài lòng với đáp án này. Nhưng hai người trước mặt lại không phải cấp dưới của nhà họ Lý cô, cô cũng không dám nổi giận. Nghĩ một lúc, cô lại hỏi: “Vậy anh ta so với Thiệu sư huynh thì sao?”

Thiệu Nhất Nguyên cười khổ, nói: “Hôm đó anh ta ra tay, tôi còn nghĩ, nếu mình có thể dốc toàn lực đánh một trận, vậy thì vẫn có thể năm mươi năm mươi với anh ta. Nhưng hôm nay một chưởng của anh ta đánh lùi cả thầy Quách, vậy thì thực lực của anh ta đã hơn tôi rồi, rất có khả năng là đã đạt đến thực lực nội công trung kỳ. Hôm đó là tôi đã nghĩ sai.”

“Ồ?” Lý Ngọc Mai lại hỏi tiếp: “Vậy anh ta so với lão Bạch thì sao?”

Vẻ mặt của Thiệu Nhất Nguyên đột nhiên nghiêm túc nói: “Vậy đương nhiên là không so sánh được rồi. Lão Bạch đã là cảnh giới Đại Thanh. Hai người họ giống như một người là trời, một người là đất vậy, sao mà so sánh được. Trừ phi tên nhóc đó ẩn giấu thực lực, là cao thủ Cảnh giới Chân Khí. Nếu không, sẽ chẳng thể nào là đối thủ của lão Bạch được!”

“Cảnh giới Chân Khí?”

Những sư muội đứng bên cạnh Thiệu Nhất Nguyên thốt lên: “Anh ta còn trẻ như vậy, sao có thể là cao thủ Cảnh giới Chân Khí chứ.”

Cho dù là trong Hình Ý Môn, cao thủ Cảnh giới Chân Khí cũng chỉ có hai ba người, hơn nữa người trẻ nhất đã gần sáu mươi tuổi rồi.

Thiệu Nhất Nguyên nói:

“Cho nên tên nhóc đó không thể nào là đối thủ của lão Bạch được. Cô Lý không cần lo lắng đâu.”

Ngay cả anh ta cũng thấy cách nghĩ của Lý Ngọc Mai rất buồn cười, một tên nhóc chưa đầy ba mươi tuổi thật sự có thể chạm tới Cảnh giới Chân Khí sao?

“Vậy thì tốt.”

Lý Ngọc Mai lúc này mới yên tâm, quay người ngồi vào trong xe.

Cho đến khi những người khác rời khỏi phòng bệnh, thì Diệp Nam Nhật và Diệp Thanh Phương vẫn chưa thôi kinh ngạc.

Dáng vẻ của Diệp Nam Nhật giống như là lần đầu tiên quen biết Đường Tuấn vậy, đôi mắt sắc bén như hổ không ngừng đánh giá Đường Tuấn, người này vẫn là cậu chủ Đường xuất thân từ nhà họ Đường, một lòng chỉ muốn hành y cứu người hay sao?

Còn trong lòng Diệp Thanh Phương lại rất phức tạp. Vốn dĩ anh ta vẫn nghĩ rằng bản thân mình thua Đường Tuấn là do bản thân sơ xuất. Tuy nhiên, vừa nãy Đường Tuấn chỉ dùng một chưởng mà có thể đánh lui được Quách Thịnh Minh! Thực lực của Quách Thịnh Minh như thế nào, anh ta đương nhiên biết rất rõ, có thể nói là bản thân anh ta cũng không chịu được một chiêu của Quách Thịnh Minh! Nhưng người mạnh như vậy lại bị một chưởng của Đường Tuấn nhẹ nhàng đánh bại, vậy có thể nói tối qua Đường Tuấn đã nương tay với Diệp Thanh Phương rồi!
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 102


Ý nghĩ này vừa nảy ra nhưng lại bị đè nén xuống, Diệp Thanh Phương đột nhiên cảm thấy bản thân có chút buồn cười. Hóa ra từ đầu đến cuối đối phương đã không coi mình ra gì. Đến lúc này tất cả sự kiêu ngạo của anh ta đều bị đánh nát. Tuy nhiên càng như vậy, sự hận thù trong lòng anh ta lại càng sâu đậm. Bàn tay đặt trên chăn khẽ nắm chặt thành đấm, hôm nay tôi không bằng anh, cũng không có nghĩa là tôi mãi mãi không bằng anh!

Advertisement

“Đường Tuấn, sao cháu lại...”

Diệp Nam Nhật hỏi.

“Chú Diệp, chuyện đó sau này cháu sẽ giải thích cho chú sau.”

Đường Tuấn nói.

Diệp Nam Nhật nhìn Đường Tuần một cái rất lâu, sau đó thở dài, nói: “Ừm. Tuy nhiên sau này cháu hành động nên cẩn thận chút. Quách Thịnh Minh lần này là bị thương từ trước, nên cháu mới có thể được lợi. Nếu như lần sau vết thương của Quách Thịnh Minh khỏi rồi, sợ là sẽ không nhàn nhã được như này đâu. Tuy nhiên hôm nay may mà có cháu, nếu không chú cũng chẳng biết nên làm thế nào? Thật không ngờ nhà họ Tề lại mời Quách Thịnh Minh đến. Xem ra sự ra đời của thuốc Thông Thần và Bột Tuyết Cơ đã gây không ít áp lực lên nhà họ Tề và nhà họ Lý.”

Đường Tuấn nghe thấy thế, ánh mắt nhất thời sáng lên. Mặc dù đã đoán được sự ra đời của hai loại thuốc mới này sẽ khiến kinh tế của thành phố Vinh gặp biến chuyển lớn, nhưng thật không ngờ nhà họ Lý và nhà họ Tề lại phản ứng nhanh đến vậy.

“Chú Diệp, chú yên tâm đi, có cháu ở đây, bọn họ cũng không dám làm gì quá đáng đâu.”

Đường Tuấn lạnh lùng nói. Nếu như Quách Thịnh Minh thật sự muốn ra tay thay cho nhà họ Tề, vậy anh cũng không ngại phế bỏ Phong Lôi Bát Cực này đến cùng.

Diệp Nam Nhật gật đầu. Nếu như Đường Tuấn của lúc trước nói những lời này, ông ta sẽ thấy anh có chút khoác lác, nhưng mà Đường Tuấn của bây giờ lại đem lại cho người ta cảm giác an toàn và tin tưởng.

“Chú Diệp, cháu có chút chuyện muốn hỏi chú.”

Đường Tuấn nói.

Diệp Nam Nhật gật đầu, sau đó nói với Diệp Thanh Phương mấy câu, rồi dẫn Đường Tuấn đi ra ngoài.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 103


Diệp Thanh Phương thấy vậy, nghiến răng kèn kẹt, nhưng lại vô cùng bất lực. Sau khi biết được thực lực của Đường Tuấn, anh ta cũng chẳng có dũng khí mà nói ra mấy câu trách cứ.

Advertisement

Trên hành lang ngoài phòng bệnh VIP, Diệp Nam Nhật hút một điếu thuốc, khói thuốc mờ mờ càng tô thêm sự từng trải của ông ta.

“Cháu muốn hỏi cái gì?”

Diệp Nam Nhật nhả khói thuốc, hỏi.

“Vừa nãy cháu nghe Quách Thịnh Minh nói luyện nội công gì đó, thấy rất khó hiểu. Chú Diệp có thể giải đáp cho cháu không.”

Đường Tuấn hỏi.

Diệp Nam Nhật ngơ ngác, nói: “Lẽ nào cháu không biết cái gì gọi là cao thủ nội công sao?”

Một chưởng của Đường Tuấn có thể đánh bại Quách Thịnh Minh, mặc dù Quách Thịnh Minh đang bị thương, nhưng ít nhất Đường Tuấn cũng là cao thủ nội công. Theo như Diệp Nam Nhật thấy, đáng lẽ ra Đường Tuấn phải biết rõ hơn ông ta cái gì gọi là cao thủ nội công chứ, sao bây giờ lại hỏi ngược lại ông ta.

Đường Tuấn cười khổ, gật đầu, nói: “Không giấu gì chú Diệp. Cháu thật sự không biết cái gì được gọi là cao thủ nội công? Nguồn gốc võ công này của cháu có chút kỳ lạ, sau này sẽ nói với chú Diệp sau.”

Diệp Nam Nhật hơi cau mày, nói: “Vậy ông nội cháu đâu, lẽ nào ông ấy ngoài việc dạy cháu y thuật ra, thì không dạy cái khác sao?”

Đường Tuấn lắc đầu, nói: “Không có. Ngoài y thuật và cách xử sự khi cứu người khác ra, ông nội đúng thực không dạy thêm cho cháu cái gì cả.”

Diệp Nam Nhật nghe thấy thế, thở dài, dập tắt điếu thuốc trên tay, nhẹ nhàng ném vào thùng rác bên cạnh. Ông ta im lặng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chú hiểu rồi. Ông cụ Đường chắc là không muốn cháu bị vướng vào quá nhiều cuộc tranh chấp. Ông ấy rất kỳ vọng về cháu.”

Đường Tuấn im lặng đợi Diệp Nam Nhật nói tiếp, chỉ là nắm đấm trong tay càng ngày càng chặt. Mỗi lần nhắc đến ông cụ, anh đều không thể giữ bình tĩnh được. Ông nội sợ anh phân tâm, cho nên mới không nói chuyện này với anh, nhưng anh của bây giờ nhất định muốn biết những chuyện này, thậm chí còn muốn dùng nó làm sức mạnh và căn cơ để báo thù. Không biết nếu ông ấy ở dưới hoàng tuyền mà biết, liệu có thất vọng về anh không.

“Bỏ đi. Vốn dĩ ông cụ không muốn nói cho cháu biết, chú không nên nhiều chuyện. Nhưng bây giờ, cho dù hôm nay chú không nói, cháu sớm muộn gì cũng biết thôi. Tuy nhiên dù sao chú cũng không phải là người trong cuộc, cho nên cũng chẳng biết nhiều.”

Diệp Nam Nhật có chút nghiêm túc nói: “Nội công là một trong những cách luyện công của con người, võ công tu luyện đến cảnh giới cao nhất, có thể đem sức mạnh của bản thân tập trung tại một điểm, lúc gặp kẻ địch sẽ bộc phát ra ngoài. Một cao thủ nội công có thể chống cự được hàng chục vệ sĩ có kinh nghiệm dày dạn. Cũng giống như thầy Quách đó, anh ta là cao thủ nội công. Theo sự mạnh yếu của nội công mà có thể chia thành thời kỳ đầu, thời kỳ giữa, thời kỳ cuối.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 104


Nói đến đây, Diệp Nam Nhật lại không nhịn được mà liếc Đường Tuấn hai cái, Quách Thịnh Minh đã là cao thủ nội công lừng danh ở phía nam tỉnh Phú Yên, nhưng lại không phải là đối thủ của Đường Tuấn. Vậy nội công Đường Tuấn rốt cuộc là ở cấp bậc bao nhiêu chứ?

“Hóa ra là như vậy.”

Advertisement

Đường Tuấn xoa cằm, bộc lộ ra dáng vẻ trầm tư: “Vậy Cảnh giới Chân Khí thì sao?

“Cháu ngay cả Cảnh giới Chân Khí cũng không biết?”

Sắc mặt của Diệp Nam Nhật có chút thay đổi, ông ta nói: “Cảnh giới Chân Khí là một cấp bậc trên cả nội công, không biết mạnh hơn cao thủ nội công bao nhiêu phần. Mặc dù chú đã từng gặp qua rất nhiều cao thủ nội công, nhưng chưa từng gặp ai là Cảnh giới Chân Khí cả. Xem ra chắc là một nhân vật rất xuất chúng. Nghe nói Hình Ý Môn của mấy người Thiệu Nhất Nguyên có mấy vị là cao thủ Cảnh giới Chân Khí. Một khi đạt đến Cảnh giới Chân Khí, thì sẽ là cao thủ Tông Sư thực thụ rồi. Nhân vật có cấp bậc như vậy, không phải chúng ta có thể với tới được.”

Ông ta nhìn Đường Tuấn hỏi: “Đường Tuấn, chú hỏi một câu được không, võ công của cháu luyện đến cảnh giới nào rồi. Chú cảm thấy lúc nãy cháu đánh nhau với Quách Thịnh Minh, hình như rất nhẹ nhàng không mất nhiều sức.”

Đường Tuấn ngây người, nhớ lại lời bà cụ dân tộc Mèo lúc đó, nói: “Chắc cháu đã đạt đến Cảnh giới Chân Khí rồi. Tuy nhiên có phải hay không cháu cũng không có cách nào phán đoán được.”

“Cảnh giới Chân Khí!”

Diệp Nam Nhật thốt lên: “Cháu thật sự đã đạt đến Cảnh giới Chân Khí rồi sao?”

Đường Tuấn nói: “Chắc là vậy.”

“Ha ha ha!”

Diệp Nam Nhật cười khoái chí, nói: “Đúng không hổ danh là con cháu nhà họ Đường! Nếu Đường Quang Hòa mà biết cháu là tông sư Cảnh giới Chân Khí, không biết có thể chợp mắt được không?”

Đường Tuấn cười một cái.

“Có cao thủ Cảnh giới Chân Khí cháu đây bảo vệ. Chú sao còn phải sợ nhà họ Lý bắt tay với nhà họ Tề nữa chứ!”

Diệp Nam Nhật vỗ vai Đường Tuấn, sắc mặt vui vẻ. Ông ta đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, nhìn xung quanh, rồi nói: “Tuy nhiên, chuyện này cháu tuyệt đối không được nói cho người khác biết đấy, nếu không đến lúc đó sẽ gây không ít phiền phức.”

“Cháu biết rồi.” Đường Tuấn đáp.

20211029043159-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 105


Mặc dù anh có thể biết nội công và Cảnh giới Chân Khí là gì, nhưng trong lòng Đường Tuấn vẫn rất nặng nề. Ngay cả những gia tộc như nhà họ Tề, nhà họ Lý đều biết trên thế giới có những cao thủ về nội công và Cảnh giới Chân Khí tồn tại. Nhưng anh lớn lên trong nhà họ Đường, tại sao lại chưa từng nghe nói qua.

Phải biết thế lực của nhà họ Đường trải dài nhiều tỉnh, lớn gấp nhiều lần so với nhà họ Tề và nhà họ Lý. Đương nhiên biết đó là ý đồ của ông nội Đường Hạo, nhưng Đường Tuấn luôn cảm thấy dường như còn có bí mật khác. Trong lúc đang suy nghĩ lung tung, Đường Tuấn đã đến sảnh lớn tầng một của bệnh viện. Vừa bước ra khỏi thang máy, anh lập tức nghe thấy giọng nói chanh chua của một người phụ nữ từ bên kia hành lang:

Advertisement

“Bệnh viện rách nát gì thế này? Ngay cả căn bệnh nhỏ nhoi của con trai tao cũng không thể chữa khỏi, tin tao gọi người tới phá bỏ bệnh viện của mấy người không!”

“Bà Trần, xin bà bình tĩnh. Giáo sư Thẩm Dũng và các bác sĩ trong bệnh viện chúng tôi đang cứu cậu Trần.” Một giọng nói khác có chút nhát gan an ủi.

Chát!

Tiếng bạt tai giòn giã vang lên ngoài hành lang bệnh viện.

“Chồng tao là Trần Bá Phước, mỗi năm ông ấy quyên góp cho bệnh viện của các người không biết bao nhiêu tiền. Nhưng bây giờ mấy người báo đáp lại cho bọn tao như thế này sao? Sớm biết như vậy tao thà ném số tiền đó cho lũ ăn xin còn tốt hơn lũ sói mắt trắng như mấy người!” Người phụ nữ giận dữ nói.

“Thẩm Dũng cũng ở đây. Trần Bá Phước?” Đường Tuấn vốn muốn xoay người rời đi, dù sao người nhà đến bệnh viện gây chuyện cũng không phải hiếm, anh cũng không quản được. Nhưng khi nghe thấy hai cái tên này, anh dừng lại, sau đó quay người đi về phía nơi phát ra âm thanh. Chỉ thấy trong phòng cấp cứu của bệnh viện, một người phụ nữ trung niên mặc quần áo đắt tiền và đủ loại đồ trang sức quý giá đang chống nạnh mắng vào mặt một cô y tá, một cái tát hiện rõ trên mặt của cô ấy, nước mắt cô ấy không ngừng chảy ra.

Nhưng cô ấy cắn chặt môi tuyệt nhiên không dám nói một lời. Người phụ nữ trung niên không có ý định dừng lại, dường như cảm thấy mắng mỏ không đã, bà ta giơ tay định tiếp tục tát cô y tá. Nhưng vừa định vung tay tát, bà ta đã bị một bàn tay to nắm lấy.

“Đủ rồi đấy.” Cùng lúc đó, một giọng nói bình tĩnh vang lên sau lưng người phụ nữ trung niên.

Người phụ nữ trung niên quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên tuấn tú đang nắm cổ tay bà ta, trong mắt không khỏi lóe lên sự tức giận, nói: “Mày là ai? Thả tao ra, bà đây dạy dỗ cô ta, liên quan mẹ gì đến mày.”

Người phụ nữ trung niên ăn mặc duyên dáng, sang trọng nhưng lời lẽ nói ra lại rất thô thiển.

Đường Tuấn khẽ cau mày nói: “Đây là bệnh viện, không phải nơi để bà la lối om sòm.”

“Mày nói ai la lối om sòm? Bà đây thích dạy dỗ ai thì dạy dỗ người đó, mày dựa vào cái gì mà quản tao.” Nghe vậy, người phụ nữ trung niên lập tức hét lên với đám vệ sĩ đứng cách đó không xa: “Mấy người mù rồi à, không thấy có người đang ra tay với bà đây sao. Còn chần chừ gì mà không nhanh tay bắt thằng này lại cho tao.”

Những vệ sĩ đó rất cường tráng vạm vỡ, mặc dù biết là lỗi của người phụ nữ trung niên, nhưng lúc này, bọn họ chỉ đành đi tới, vươn tay ra định bắt Đường Tuấn.

“Quá vô lý!” Đường Tuấn hơi tức giận, tùy ý đá ra vài cái, mấy tên vệ sĩ vạm vỡ lập tức ngã xuống đất.

“Á!” Cô y tá hét lên vì sợ hãi.

Ánh mắt người phụ nữ trung niên cũng lộ ra một chút kinh sợ, nhưng lập tức ngẩng mặt lên nói: “Tốt nhất mày nên buông tao ra, nếu không tao sẽ khiến mày sống không yên đâu.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 106


Nghe vậy, Đường Tuấn buông cổ tay người phụ nữ trung niên ra. Ai biết anh vừa mới buông ra, tay kia của người phụ nữ trung niên lập tức muốn tát vào mặt anh.

“Hừ!” Đường Tuấn thấy vậy thì lùi lại. Người phụ nữ trung niên dùng sức quá đà, bà ta ngã lăn ra đất, trông vô cùng chật vật.

Advertisement

Đường Tuấn không thèm để ý tới người phụ nữ trung niên, đi tới chỗ cô y tá, hỏi: “Cô vừa nói giáo sư Thẩm Dũng đang ở bên trong đúng không?”

Y tá gật đầu, ánh mắt có chút xấu hổ nhìn Đường Tuấn, sắc mặt đỏ bừng.

“Mày dám giở trò với bà đây, bà đây đánh chết mày!” Người phụ nữ trung niên bật dậy khỏi mặt đất, cuồng loạn hét lên.

Cạch!

Lúc này, cửa phòng cấp cứu mở ra.

Người phụ nữ trung niên không quan tâm đến việc so đo với Đường Tuấn nữa, bước tới, bắt lấy người đó hỏi: “Giáo sư Thẩm, bệnh tình của con trai tôi thế nào rồi? Còn có thể cứu không?”

Thẩm Dũng lắc đầu nói: “Cậu Trần thực sự bị thương quá nặng, một số nội tạng trong cơ thể đã bị tổn thương nghiêm trọng, loại tổn thương này đã vượt quá mức mà y học hiện đại có thể chữa trị.”

“Sao lại thế được? Tôi chỉ có đứa con trai này thôi, giáo sư Thẩm, ông nhất định phải cứu nó. Có phải ông cảm thấy tiền không đủ không, vậy tôi sẽ cho gấp mười lần, mười lần không đủ thì hai mươi lần, xin giáo sư Thẩm nhất định phải cứu con trai tôi.” Người phụ nữ trung niên nghe vậy liền bật khóc.

Thẩm Dũng nghiêm mặt nói: “Bà Trần, đây không phải là vấn đề tiền bạc, mà là vết thương của cậu Trần quá nghiêm trọng. Từ trên cao rơi xuống như vậy, có thể cầm cự đến hiện tại đã là tốt lắm rồi.” Nói đến đây, Thẩm Dũng cảm thấy trong lòng bất lực. Tuy là bác sĩ nổi tiếng nhưng ông chỉ giỏi về Y học cổ truyền, chứ nội tạng tổn thương thế này, thậm chí ông cũng không thể không thừa nhận phương pháp Y học hiện đại còn tốt hơn cả Y học cổ truyền. Ông không khỏi nghĩ, nếu Đường Tuấn ở đây, với y thuật thần kỳ của anh, liệu có cách nào để chữa lành tổn thương nội tạng hay không.

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Thẩm Dũng đảo qua, ông nhìn thấy Đường Tuấn đang an ủi cô y tá. Ông vội vàng đi tới, cũng không hỏi tại sao lại đến bệnh viện, có chút khẩn trương nói: “Đường Tuấn, anh đến đúng lúc lắm, nhanh vào với tôi.”

Sự thay đổi này đến quá đột ngột khiến ngay cả Đường Tuấn cũng có phần không chuẩn bị kịp. Ngay lúc Thẩm Dũng nắm tay Đường Tuấn chuẩn bị đi vào phòng cấp cứu, người phụ nữ trung niên bước tới, chặn cửa lại. Bà ta cười lạnh hai tiếng hỏi: “Giáo sư Thẩm, ý ông là sao đây? Chẳng lẽ ông định để thằng nhóc này chữa bệnh cho con trai tôi à? Đây là cách bệnh viện của mấy người làm việc sao?”

Thẩm Dũng sửng sốt, sau đó sắc mặt trầm xuống, nói: “Bà Trần, nếu bà vẫn muốn cứu con trai mình, tốt nhất bà nên tránh ra cho tôi.”

Người phụ nữ trung niên chỉ tay vào Đường Tuấn quát: “Cậu ta là cái thá gì? Cũng xứng chữa bệnh cho con trai tôi, nếu có sự cố gì xảy ra ai sẽ chịu trách nhiệm đây?”

Thẩm Dũng vô cùng tức giận, nói: “Bà thì biết gì? Nếu bây giờ có ai ở thành phố Vinh có thể cứu con trai bà, thì cậu ấy là người duy nhất.”

Người phụ nữ trung niên sao có thể tin được chuyện này, bà ta tức giận nói: “Giáo sư Thẩm, ông không cần phải gạt tôi. Mấy người chỉ cảm thấy con trai tôi không thể chữa khỏi, muốn tìm người cõng nồi hộ mấy người thôi. Ông thực sự nghĩ tôi không thể nhìn ta loại quỷ kế nhỏ nhoi này sao? Nhìn cậu ta như vậy, chắc hẳn cậu ta vẫn còn là sinh viên đại học y khoa, ông cho rằng tôi mù à?”

Nghe vậy, Đường Tuấn nhẹ nhàng bắt lấy tay Thẩm Dũng nói: “Giáo sư Thẩm, nếu bà Trần đã nói như vậy. Vậy thì không cần phải ép buộc đâu.”

Vẻ mặt của Thẩm Dũng lộ ra vẻ chua xót, nhưng ông không biết phải nói gì hơn.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 107


Lúc này, cửa phòng cấp cứu lại bị đẩy ra, một người đàn ông trung niên mặc áo khoác trắng lao ra, hoảng sợ nói: “Giáo sư Thẩm, nội tạng của cậu Trần lại gặp vấn đề, nếu không nhanh chóng cấp cứu, e là anh ta sẽ không thể sống được nữa.”

Người phụ nữ trung niên nghe vậy, bà ta loạng choạng rồi ngã xuống đất. Thẩm Dũng nhìn người phụ nữ trung niên vội vã nói: “Biết rồi. Bà Trần, bà còn muốn kiên trì nữa không?”

Advertisement

Sắc mặt người phụ nữ trung niên lúc trắng lúc xanh, cuối cùng bà ta cắn răng nói: “Cậu ta thực sự có thể chữa lành vết thương của con trai tôi sao?”

Thẩm Dũng gật đầu lặp lại: “Nếu có một người ở thành phố Vinh có thể chữa lành vết thương cho cậu Trần, thì đó chắc chắn là cậu ấy.”

Khuôn mặt người phụ nữ trung niên nghiêm nghị: “Nhóc con, nếu cậu không chữa được bệnh cho con trai tôi, tôi sẽ cho cậu nếm mùi sống không bằng chết. Chồng tôi là Trần Bá Phước, cậu nên biết tôi không đùa.”

Đường Tuấn nghe vậy thì bật cười, chỉ khoanh tay đứng nhìn, hoàn toàn không có ý định xông vào cứu người.

Người phụ nữ trung niên quát lên: “Cậu còn đứng đó làm gì? Mau vào xem bệnh cho con trai tôi!”

Đường Tuấn cười nói: “Nếu chồng bà lợi hại như vậy, vậy bà bảo chồng bà đến cứu con trai bà đi.”

“Cậu!” Người phụ nữ trung niên cắn răng nói: “Cậu nói gì? Bảo cậu điều trị cho con trai tôi, đó là vinh hạnh của cậu. Cậu đừng không thức thời như thế.”

“Ha ha. Loại vinh hạnh như vậy, bà vẫn nên tìm người khác đi. Tôi không chơi với bà Trần nữa.” Nói xong, Đường Tuấn làm bộ xoay người rời đi.

Thẩm Dũng ở bên cạnh thấy vậy thì lắc đầu, bà Trần này đúng là tự cao tự đại, đến bây giờ vẫn không biết ai là người nắm thế chủ động. Mọi người không có nghĩa vụ phải chữa trị vết thương hay xem bệnh cho con trai bà, thật sự tưởng Trái Đất xoay quanh bà ta sao?

“Giáo sư Thẩm, bà Trần, nếu không nhanh lên, cậu Trần sẽ thực sự không cứu nổi nữa.” Bác sĩ mặc áo khoác trắng nói.

Bà Trần lập tức lo lắng, vội quát lên với Đường Tuấn: “Tôi lệnh cho cậu đi xem bệnh cho con trai tôi ngay bây giờ, nếu được chữa khỏi, cậu muốn bao nhiêu tiền tùy thích. Nhà họ Trần của tôi có tiền, không phải cậu muốn làm giá sao? Tôi cho cậu là được.”

Người phụ nữ trung niên cảm thấy mình đưa ra lời đề nghị hào phóng như vậy, người thanh niên trước mặt khẳng định sẽ cảm động đến rơi nước mắt, chắc chắn sẽ chữa bệnh cho con trai bà ta.

Nhưng ai ngờ Đường Tuấn lại cười lạnh, không thèm để ý đến người phụ nữ trung niên mà cất bước bước ra ngoài.

Sắc mặt của người phụ nữ trung niên trở nên cứng đờ, lúc này mới lộ ra vẻ hoảng sợ, vội vàng nói: “Tôi đã làm đến mức này, cậu còn muốn thế nào nữa?”

Đường Tuấn ngoảnh lại, nhìn người phụ nữ trung niên, rồi nói: “Đây chính là thái độ bà cầu xin người ta sao? Điều tôi muốn rất đơn giản, phẩm giá của một người làm nghề y. Tôi là bác sĩ, không phải người hầu để người giàu các người kêu đến là đến, kêu đi là đi.”

Sắc mặt của người phụ nữ trung niên vô cùng khó coi, nhưng lại không thể làm gì.

20211030061950-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 108


Đơn giản là khử trùng, sau đó mặc áo khoác trắng và đeo khẩu trang. Trên bàn mổ là một chàng trai tầm 23, 24 tuổi, mặt bê bết máu, hai cánh tay quấn băng trắng, ngực hóp vào một chút. Mà bên bàn mổ, bảy tám bác sĩ cũng mặc áo khoác trắng đang thảo luận về kế hoạch phẫu thuật.

Nhìn thấy Thẩm Dũng đi vào, vài người nhanh chóng nhìn sang.

Advertisement

“Giáo sư Thẩm, trên khắp cơ thể của cậu Trần đều có những vết thương khác nhau. Nhưng nơi trí mạng nhất vẫn là vỡ nội tạng, với thiết bị y tế và tiêu chuẩn của bệnh viện chúng ta thì không có cách nào cứu chữa cho cậu ấy được.” Một bác sĩ giải thích.

Giáo sư Thẩm gật đầu, nói: “Tôi biết rồi. Tiếp theo các cậu không cần phải lo lắng nữa, cứ giao cho bác sĩ Đường.”

“Bác sĩ Đường?” Lúc này vài người mới nhìn thấy Đường Tuấn bên cạnh Thẩm Dũng, khẽ nhíu mày, bọn họ chưa từng nghe nói ở thành phố Vinh có một bác sĩ y thuật vô cùng cao minh nào mang họ Đường. Mặc dù Đường Tuấn đang mặc chiếc áo khoác trắng, nhưng họ vẫn có thể nhìn ra, anh còn rất trẻ.

“Giáo sư Thẩm, như vậy, như vậy có thể không? Dù sao chấn thương của cậu Trần có liên quan đến danh dự của bệnh viện chúng ta. Nếu có sai sót nhỏ nào, vậy chẳng phải bệnh viện chúng ta phải chịu hoàn toàn trách nhiệm sao?” Một bác sĩ tương đối lớn tuổi lên tiếng.

“Đúng vậy, giáo sư Thẩm, nếu chúng ta không thể chữa bệnh, vậy cứ để nhà họ Trần đón cậu ấy về rồi đưa đến bệnh viện tỉnh, tới lúc đó dù cho có bất kỳ sai lầm nào chúng ta cũng sẽ không bị liên lụy.”

“Đây chính là thái độ của các người đối với việc hành nghề y sao?” Thẩm Dũng còn chưa kịp nói, Đường Tuấn đã lạnh lùng nhìn vị bác sĩ ban nãy bảo bệnh nhân rời đi rồi nói: “Vì sợ phải chịu trách nhiệm, vì cái gọi là danh dự của bệnh viện, các người sẵn sàng bỏ qua tính mạng của bệnh nhân. Ha ha, nghề bác sĩ trở nên hèn hạ như vậy từ khi nào thế?”

Nói xong những lời này, bác sĩ kia thẹn quá hoá giận quát lên: “Cậu thì biết gì? Tôi đang giữ gìn danh tiếng của bệnh viện. Nếu cậu thực sự lợi hại, vậy cậu đến chữa khỏi bệnh đi. Nếu như không chữa khỏi được, trách nhiệm cậu tự mình gánh, đến lúc đó đừng đổ lên người chúng tôi.”

Thẩm Dũng quát lên: “Bác sĩ Lưu, đủ rồi, đây là nơi để mọi người cãi nhau sao?”

Thẩm Dũng nói chuyện rất có phân lượng, bác sĩ Lưu kia lập tức ngâmj miệng, nhưng ánh mắt nhìn Đường Tuấn lại có chút bất thiện.

“Cậu có chắc chắn sẽ chữa khỏi bệnh cho cậu ấy không?” Thẩm Dũng hỏi Đường Tuấn.

Đường Tuấn gật đầu nói: “Tôi sẽ cố hết sức.”

Nói xong, anh từ trong túi lấy ra hộp ngân châm rồi nhanh chóng khử trùng.

“Hừ. Hóa ra vẫn là Y học cổ truyền, ngay cả giáo sư Thẩm cũng vô kế khả thi, chẳng lẽ cậu còn có thể lợi hại hơn giáo sư Thẩm sao?” Bác sĩ Lưu hơi khinh thường nói. Anh ta là du học sinh Y học hiện đại từ nước ngoài về, trong lòng anh ta rất coi thường Y học cổ truyền.

“Nếu không hiểu thì câm miệng cho tôi.” Đường Tuấn lạnh lùng nhìn bác sĩ Lưu.

“Cậu!” Bác sĩ Lưu vô cùng tức giận, nhưng cũng không nói gì nữa. Tuy nhiên trong lòng anh ta đang âm thầm nung nấu ý đồ, chỉ cần Đường Tuấn không chữa được bệnh hoặc có chuyện gì không hay xảy ra, anh ta sẽ có cách làm cho thanh danh của Đường Tuấn mất hết! Sau khi khử trùng ngân châm, Đường Tuấn đi tới bên cạnh vị thiếu gia họ Trần, vẻ mặt ngưng trọng. Trong tay anh chỉ cầm một cây ngân châm, anh thở ra một cách nặng nhọc, ngay khi anh di chuyển cổ tay, cây ngân châm mỏng như sợi tóc đâm vào ngực cậu Trần, với sự trợ giúp của cây ngân châm, một chút chân khí được truyền vào cơ thể bệnh nhân.

Ngay sau khi kim châm đi xuống, sắc mặt của cậu Trần đột nhiên trở nên hồng hào, lồng ngực hơi nhấp nhô.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 109


“Mười ba kim châm Quỷ Môn!” Thẩm Dũng và một người mặc áo khoác trắng đồng thời thất thanh nói. Đường Tuấn không khỏi liếc nhìn vị bác sĩ kia, Thẩm Dũng có thể kêu lên mười ba kim châm Quỷ Môn cũng không làm anh ngạc nhiên, nhưng vị bác sĩ kia lại khiến anh có chút kinh ngạc. Mười ba kim châm Quỷ Môn, như tên gọi, là một phương pháp châm cứu kỳ diệu có thể giải cứu bệnh nhân khỏi Quỷ Môn quan.

Nghe nói ở nước Việt Nam, có không quá mười người biết loại châm pháp này. Mà những người đó đều là những người có uy quyền trong giới Y học cổ truyền.

Advertisement

Mặc dù nữ bác sĩ mặc áo khoác trắng giản dị nhưng vẫn có thể thấy khí chất cô ấy rất không tồi. Chiều cao gần một mét bảy khiến cô ấy trông rất mảnh mai, chiếc khẩu trang dày che kín mặt, chỉ để lộ ra hàng lông mày thanh tú như vầng trăng khuyết. Giọng nói thì lanh lảnh như chim vàng anh từ trong thung lũng bay ra, vô cùng hay.

Bị Đường Tuấn nhìn như vậy, nhịp tim của nữ bác sĩ không khỏi tăng nhanh, cô ấy vội cúi đầu xuống.

Đường Tuấn chỉ tò mò nên nhìn nhiều hơn một chút, không nghĩ gì hơn. Sau đó tiếp tục thi châm, mười ba kim châm Quỷ Môn, không dễ gì để thi hết mười ba châm. Hơn nữa vết thương của cậu Trần này quá nghiêm trọng, cần phải phối hợp với chân khí trong cơ thể mới có thể chữa lành được.

Năm châm, sáu châm, bảy châm.

Khi Đường Tuấn đâm một mũi kim, mọi bác sĩ trong phòng đều thầm đếm trong lòng, không khỏi bị thu hút bởi kỹ năng châm cứu siêu việt của Đường Tuấn.

Tình trạng của cậu Trần dần dần được cải thiện, nhịp tim của cậu ấy bắt đầu trở lại bình thường. Mặt khác, trên trán Đường Tuấn đã đẫm mồ hôi, áo khoác trắng trên người cũng ướt đẫm khi anh thi triển đến châm thứ sáu. Gánh nặng của mười ba kim châm Quỷ Môn đối với người thi châm thật sự quá lớn.

Khi Đường Tuấn đâm xuống châm thứ tám, anh đứng thẳng người lên, nữ bác sĩ kêu tên mười ba kim châm Quỷ Môn ban nãy bước tới, mang theo một chiếc khăn tay màu trắng, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên mặt anh.

“Cảm ơn.” Giọng Đường Tuấn yếu ớt nói.

Nữ bác sĩ lắc đầu, vừa nhẹ nhàng lau mồ hôi cho anh vừa ra hiệu cho anh tiếp tục.

Lúc này, các bác sĩ khác trong phòng mổ chỉ biết ngưỡng mộ và kính trọng Đường Tuấn, ngay cả bác sĩ Lưu cũng không biết nói gì.

Bác sĩ, chính là như thế!

Tận tâm tận lực, không thẹn với lương tâm!

Phải gần một giờ sau, Đường Tuấn mới thi triển xong mười ba kim châm Quỷ Môn. Khi thi triển xong châm cuối cùng, anh mất hết sức lực, cơ hồ ngã ngửa ra sau, nhưng không phải rơi xuống đất, mà là rơi vào vòng tay của một thân ảnh yêu kiều.

“Nghỉ ngơi thật tốt đi.” Một giọng nói rất hay vang lên bên tai Đường Tuấn. Sau đó, Đường Tuấn đã nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Sau khi rời khỏi tầng thượng trung tâm của tập đoàn Thịnh Thiên.

Lý Quang Huy dừng lại trước cửa kính trong suốt kéo từ trần đến sát sàn, chắp hai tay sau lưng nhìn ra khung cảnh tuyệt đẹp ấy. Ông ta rất thích cái cảm giác đứng trên đỉnh cao nhìn người đời bằng nửa con mắt, giống như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay vậy. Cách đó không xa lão Bạch mặc một bộ đồ luyện tập màu trắng đang ngồi ở trên ghế salon thưởng thức trà.

Bên trong nhìn như không có một chút phòng bị nào, vô cùng thoải mái, nhưng bên ngoài phòng Minh Ám Các thì gần hai mươi vệ sĩ ưu tú đứng khắp nơi, mỗi một người đều có xuất thân là lính đặc chủng, thậm chí có vài người còn là lính đánh thuê. Sau cái lần mà Khổng Ngọc Lan đi kiện, thì Lý Quang Huy đã ra một mệnh lệnh là tăng thêm vài lớp bảo vệ sự an toàn của một số nhân vật chủ chốt trong nhà họ Lý. Đây cũng chính là lý do anh em nhà Thiệu Nhất Quyên có thể bước từ trong bóng tối ra ánh sáng.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 110


"Khung cảnh thành phố Vinh này tuy đẹp, nhưng nói đúng ra thì vẫn còn quá nhỏ." Lý Quang Huy đột nhiên thở dài nói.

Ông ta xoè bàn tay ra, hướng về phía những người đi đường bên dưới toà nhà đang lao động vất vả rồi nhẹ nhàng nắm chặt tay lại: "Diệp Nam Nhật đúng là rất may mắn, rõ ràng là tôi đang không biết tìm ra hai phương thuốc đó ở đâu, ha ha, nếu là thật thì cứ để ông ta nói như vậy đi, không phải sau khi tôi rời khỏi thành phố này thì vẫn còn có nhà họ Lý sao?"

Advertisement

"Muốn tôi qua đó cảnh cáo ông ta không?" Lão Bạch đặt chiếc cốc sứ tinh xảo xuống, chợt nói: "Bên cạnh Diệp Nam Nhật không có ai cả, muốn g**t ch*t ông ta thì chỉ như g**t ch*t một con kiến mà thôi."

Lý Quang Huy mỉm cười nói: "Tạm thời không cần, ván bài này ông ta đã biết trước, thì chẳng lẽ Lý Quang Huy tôi sẽ ngồi im chịu chết hay sao? Tôi đã im lặng rời đi khá lâu rồi, cuối cùng cũng có thể lên diễn vở kịch này, thật là mong chờ."

Lão Bạch nhẹ nhàng mỉm cười, tuyệt nhiên không nói thêm một lời nào nữa.

Lúc này, cửa phòng làm việc đột nhiên bị đẩy ra, Lý Ngọc Mai cùng hai anh em nhà Thiệu Nhất Nguyên đi vào.

"Lão Bạch, chủ tịch." Hai anh em nhà Thiệu Nhất Nguyên kính cẩn cúi chào lão Bạch và Lý Quang Huy.

Lão Bạch liếc mắt với vẻ mặt vô cùng ngạo mạn rồi nhẹ nhàng gật đầu với anh em nhà Thiệu Nhất Nguyên: "Còn sớm như vậy mà sao đã về rồi? Không phải là hai người cùng với Tề Hưng đi thăm Diệp Thanh Phương trong bệnh viện hay sao?"

Lý Quang Huy xoay người, có chút cưng chiều nhìn Lý Ngọc Mai. Người có thể bước vào phòng làm việc của Lý Quang Huy mà không bị vệ sĩ cản lại thì chỉ có thể là cô chủ nhỏ nhà họ Lý, Lý Ngọc Mai. Chính vì thế có thể thấy được tình thương của Lý Quang Huy đối với đứa con gái này là có thừa.

"Thằng nhóc nhà họ Đường chưa đến à, với tính tình của Tề Hưng, chỉ sợ là không thể cho nó nếm trái ngọt được rồi." Lý Quang Huy ngồi xuống đối diện lão Bạch, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, cười nhẹ nói.

Trên mặt Lý Ngọc Mai lộ ra vẻ khổ tâm nói: “Không có, chỉ là có chút chuyện ngoài ý muốn mà thôi."

"Ồ?" Lý Quang Huy hơi nhướng mày: "Cha nghe nói lần này Tề Hưng đến còn đem theo chuyện quá khứ, chẳng lẽ đã như thế rồi còn muốn đánh nhau với Đường Tuấn."

Lý Ngọc Mai nói: "Tề Hưng mang theo người được xưng là phong lôi bát cực Quách Thịnh Minh."

"Phong lôi bát cực Quách Thịnh Minh?" Sắc mặt Lý Quang Huy nhẹ thay đổi, tất nhiên đã từng nghe qua danh tiếng của Quách Thịnh Minh.

"Phong lôi bát cực? Hừ!" Lão Bạch cũng hừ lạnh một tiếng, trên mặt lộ rõ vẻ khinh thường nói: "Gà vườn chó xóm mà cũng dám xưng hai chữ phong lôi, lão đây trở bàn tay một cái cũng có thể đánh bại anh ta!"

Lý Quang Huy cũng chỉ cười nịnh nọt nói: "Lão Bạch đối với Cảnh giới Chân Khí cũng chí cách nhau có một chút, phong lôi bát cực làm sao có thể là đối thủ của anh."

Gương mặt lão Bạch lộ rõ vẻ đắc chí, mới đây thôi ông ta bỗng nhận ra, ông ta tự tin cho bản thân một năm để bước vào Cảnh giới Chân Khí, tới lúc đó ông ta và Lý Quang Huy sẽ giải trừ giao ước. Lúc trước là Lý Quang Huy cứu ông ta một mạng, lão Bạch lập tức đồng ý sẽ bảo vệ người nhà họ Lý, cho đến lúc ông ta đột phá được Cảnh giới Chân Khí rồi sẽ tự động rời đi.

Ngày hôm nay với sức mạnh của ông ta, chưa kể Quách Thịnh Minh đang bị thương, cho dù Quách Thịnh Minh có đứng ở trên đỉnh cao vinh quang thì ông ta cũng chẳng để vào mắt.

"Mấy năm gần đây mặc dù danh tiếng Quách Thịnh Minh không bằng quá khứ, nhưng có anh ta ra tay thì Đường Tuấn còn có thể trở tay xoay chuyển được sao?" Lý Quang Huy nhìn Lý Ngọc Mai nghi ngờ hỏi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 111


Lý Ngọc Mai thở dài, ngồi xuống nói: "Chúng ta đều đã nhìn lầm, Đường Tuấn không phải là người bình thường, anh ta đúng là một cao thủ về tu luyện nội công."

"Cao thủ nội công?" Giọng nói bình tĩnh của Lý Quang Huy cuối cùng cũng có chút phản ứng.

Advertisement

Tiếp theo đó Lý Ngọc Mai lập tức nói qua chuyện cả hai bên Đường Tuấn và Quách Thịnh Minh từng đánh nhau, nhấn vào trọng tâm mà nói rằng anh đã từng một chưởng đã đẩy lùi được Quách Thịnh Minh.

"Một chưởng đẩy lùi Quách Thịnh Minh? Không thể nào, cậu ta bao nhiêu tuổi chứ!" Sau khi nghe xong, Lý Quang Huy bật dậy từ trên ghế với vẻ mặt không dám tin.

"Cô chủ không phải người luyện võ, có thể không rành về chuyện này, hai người đó vốn dĩ đã có sức mạnh, bàn một chút về cách thức đánh nhau của cậu nhóc nhà họ Đường kia, làm sao có thể một quyền đẩy lùi được Quách Thịnh Minh chứ?" Lão Bạch liếc nhìn Thiệu Nhất Nguyên hỏi.

Thiệu Nhất Nguyên cười khổ, bản thân là người xuất sắc nhất trong số những học trò đời đầu của Hình Ý Môn, anh ta vốn đã có đủ sự kiêu ngạo. Nhưng hôm nay sau khi gặp Đường Tuấn, sự kiêu ngạo của anh ta đã hoàn toàn bị đập tan, bất kể là từ tuổi tác hay sức mạnh, thì đối thủ đều áp đảo anh ta.

"Cô chủ nói không sai, Đường Tuấn đúng thật là một chưởng đẩy lùi Quách Thịnh Minh. Dường như sau đó thương thế của Quách Thịnh Minh lại phát tác, không dám đấu lại, chỉ có thể tạm thời rời đi." Thiệu Nhất Nguyên tìm cách đè nén tất cả những nỗi niềm trong lòng xuống, từ từ nói.

Dù sao Lý Quang Huy cũng đã là người từng trải qua sóng to gió lớn, sau một lúc kinh ngạc, rốt cục cũng có chút bình tĩnh lại, chỉ là bên trong đôi mắt vẫn giữ nguyên biểu hiện không thể tin được.

Ông ta hỏi lão Bạch: "Lão Bạch ông xem, sức mạnh của cậu ta như thế nào?"

Lão Bạch yên lặng một lúc cuối cùng cũng bình luận: "Mấy năm trước Quách Thịnh Minh bị trọng thương, bây giờ sức mạnh hồi phục được một phần ba cũng đã không tồi rồi. Nhưng nếu nói một chưởng đẩy lùi anh ta, thì cậu nhóc nhà họ Đường kia e rằng phải có thực lực nội công trung kỳ, thậm chí có khả năng sắp đột phá tới nội công hậu kỳ."

"Ít nhất là nội công trung kỳ?" Lý Quang Huy hít một hơi, trong lòng không khỏi có chút hối hận. Nếu trước đây ông ta chịu nghe lời Lý Quang Minh nói hãy đối xử với Đường Tuấn thật tốt, nói không chừng nhà họ Lý đã được bảo vệ bởi các cao thủ nội công, nhưng ông ta đã đắc tội với Đường Tuấn rất nhiều lần, chỉ sợ hai bên không có khả năng hòa hoãn nữa.

Nghĩ đến đây, ánh mắt ông ta nhẹ nhàng nhìn Lý Ngọc Mai. Trước đây là Lý Quang Minh muốn hai đứa thành đôi, với vẻ đẹp của Lý Ngọc Mai thì đúng thật là có thể khiến cho Đường Tuấn bại dưới váy cô, cái này mà so với giao ước cùng lão Bạch thì có vẻ đáng tin hơn nhiều.

Gương mặt Lý Ngọc Mai ửng đỏ, nhưng trong giọng nói thì rất kiên quyết lạnh lùng: "Cha, cũng đã bỏ lỡ rồi thì con không hối hận, huống chi mỗi lần ai bảo anh ta luôn bày ra cái vẻ thanh cao. Hơn nữa, con là cô chủ nhà họ Lý, anh ta nghĩ anh ta là ai, dựa vào cái gì mà con phải hạ mình đi nịnh nọt anh ta."

Lý Quang Huy mỉm cười, nhẹ nhàng ho khan một tiếng nói: "Ha ha, con kiên định vậy là tốt, chẳng qua chỉ là đứa nhóc nhà họ Đường này là ai? Vừa chữa bệnh ngang tay với Vương Tấn Lợi, vừa là cao thủ về nội công. Một nhân vật tầm cỡ như vậy không thể không có chút tiếng tăm nào."

"Chủ tịch, không cần biết cậu ta là ai, dù là cao thủ sức mạnh nội công hậu kỳ đi chăng nữa, cũng không phải chỉ cần một quyền đánh chết là được sao?" Khoé môi lão Bạch giương lên một ý cười tàn ác, ông ta đánh đổi nửa đời người mới đến được cảnh giới này, nhưng không nghĩ tới cậu nhóc mà trước đây ông ta coi thường lại là một cao thủ, điều này càng làm ông ta vừa giận vừa ghen tị, giận không thể ngay bây giờ lập tức phế đi Đường Tuấn.

Lý Quang Huy im lặng một lúc mới nói: "Tạm thời không nên dùng loại thủ đoạn cực đoan như vậy, nếu không nắm chắc thành công, đến lúc đó nếu gây thù với một vị cao thủ nội công, thì bây giờ đối với nhà họ Lý là một phiền phức lớn."

Lúc nói chuyện, ông ta nhìn về Lý Ngọc Mai: "Không phải là hai ngày nữa thì công viên Xanh sẽ mở cửa hay sao? Con thử mời cậu nhóc đó xem, thể hiện một chút ý tốt của nhà họ Lý, biết là không có khả năng mượn sức nhưng dù sao vẫn tốt hơn là trở thành kẻ thù."

20211030062056-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 112


Khi bị con chồn này nhìn chằm chằm thì tôi bỗng bất giác toát mồ hôi lạnh toàn thân.

Cứ như lúc này trước mặt tôi không phải là chồn yêu mà là một con sói ác hay hổ dữ vậy.

Thần kinh tôi căng như dây đàn, tập trung cao độ nhìn nhất cử nhất động của con chồn.

Nói là đàm phán nhưng thực ra chỉ có tôi nói nó mà thôi, sau đó đợi nói đưa ra cho tôi kết quả.

Advertisement

Trước đó đã nói rồi, con chồn yêu này định dụ người nói ra nhưng không có nghĩa là nó thật sự biết nói tiếng người.

Ngoài câu ‘cậu có thấy tôi giống người không’ ra thì bọn chúng căn bản không biết nói gì khác.

Nghĩ kỹ lại, một con vật bé nhỏ, bỏ ra hàng trăm năm để học thành công một câu nói thì có thể nói là đã vô cùng lợi hại rồi.

Thế nên tôi cứ nhìn chăm chăm vào từng cử động của con chồn như sợ sẽ bỏ lỡ bất kỳ ám hiệu nào của nó.

Nhưng con chồn này ngoài thời gian nhìn tôi chăm chăm ra thì chẳng không có ý biểu hiện ra điều gì.

Trời mỗi lúc một tối, ánh trăng lưỡi liềm chiếu xuống vạt rừng chẳng thể nhìn rõ ràng, ngoài ánh lửa trên tay tôi ra thì chỉ còn ánh sáng của đôi mắt đỏ ngầu kia.

Tôi không ngờ con chồn yêu này lại chơi trò trường kỳ kháng chiến với mình. Hơn nữa, không nói tới việc tay tôi cầm con chồn đang giãy giụa tới nỗi mỏi rã rời thì đến cả ngọn lửa trên tay tôi cũng cháy tới mức khiến tôi bỏng cả tay.

Mặc dù khuôn mặt tôi tỏ ra điềm tĩnh nhưng thực tế thì tôi đang nghiến răng cầm cự, hai tay có phần run rẩy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, một cơn gió lạnh thổi qua khiến hai hàm răng tôi va vào nhau lập cập.

May mà dù tôi đã như nỏ hết đạn thì con chồn nhỏ trên tay tôi cũng sắp không chịu được nữa.

Nó vốn đã bị dọa sợ, giờ còn bị treo ngược như vậy, đầu thì suýt chảy máu, bị lửa đốt lâu như vậy nên đột nhiên nổi điên.

Nó quay trái quay phải thấy không cắn được tôi thì tự cắn vào móng phải của mình.

Có lẽ nó tưởng đó là tay tôi nên cũng không cảm thấy đau mà cắn cho bằng được. Một tiếng kêu thảm thiết ớn lạnh tới tận xương tủy vang lên xé tan sự tĩnh mịch.

Lần này, con chồn già kia đã không thể ngồi yên được nữa.

Đôi mắt nó hung hăng nhìn tôi và nhe nanh dọa dẫm.

Nhìn là biết nó đang cảnh cáo tôi.

Tôi cũng không sợ, dứt khoát bóp con chồn nhỏ để nó cắn vuốt mình bị thương. Tôi bóp mạnh.

Con chồn nhỏ lập tức phát ra tiếng kêu như lợn bị chọc tiết.

Thực ra đây cũng là lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết như vậy, âm thanh chẳng khác gì như từ địa ngục trỗi lên, khiến tôi cảm thấy run rẩy.

Nhưng chuyện này liên quan tới mấy mạng người rồi lại tới mức này nên tôi đành phải dùng thủ đoạn hạ sách này thôi.

Lần này, con chồn già kia đã có phản ứng, nó chậm rãi đứng dậy.

Điều kỳ lạ là, đôi mắt đỏ như máu và vô cùng hung ác kia càng lúc càng được đưa lên cao và tới ngang tầm mắt của tôi.

Thật không ngờ nó đứng thẳng lại cao gần bằng tôi như thế.

Nhất thời, cổ họng tôi khô rát giống như bị người ta siết yết hầu và không thể thở nổi.

Vào khoảnh khắc này tôi đột nhiên có ý định muốn bỏ chạy.

Nhưng tôi biết lúc này mình tuyệt đối không được sợ hãi.

Cái thứ kia tinh quái như vậy, một khi nó phát hiện ra tôi mạnh bên ngoài yếu bên trong thì không những không thể cứu được nhà Tào Thần mà tôi cũng sẽ bị chết thảm ở đây.

20211102044716-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 113


Con chồn vừa bỏ đi thì lập tức từ bốn phương tám hướng có mười mấy con chồn chạy ra và lao về phía tôi nhe nanh nhưng không dám lại gần mà chỉ rời đi cùng con chồn kia.

Ý tứ của con chồn đã quá rõ ràng, nó không định động vào nhà Tào Thần nữa và chuyện này cũng coi như bỏ qua.

Thấy cảnh tượng đó tôi mới thở phào, nếu nó còn so găng với tôi một lúc nữa thì e rằng người bỏ chạy có lẽ là chính tôi mất.

Thế nhưng tôi vẫn không dám khinh suất, chỉ chậm rãi đi về phía trước.

Advertisement

Đó là mấy tờ tiền.

Tôi bỗng chột dạ, nhặt tiền lên, số tiền không nhiều không ít, vừa vặn một nghìn tệ.

Cái thứ đó cuối cùng cũng đã trả lại tiền mua mạng cho tôi rồi.

Điều này có nghĩa là gì?

Điều đó có nghĩa là cái mạng của tôi nó đã nhận.

Tôi lập tức toát mồ hôi lạnh.

Nhưng nghĩ kỹ thì cũng phải. Tôi hành sự âm dương, nó muốn mạng của tôi cũng là điều bình thường. Thực ra trước khi đào hố thì tôi đã nghĩ tới điều này rồi.

“Thôi bỏ đi, dù sao những người muốn mạng của tao cũng đầy ra, cũng chẳng phải chỉ có mình mày!”

Nói xong, tôi quay người cầm cuốc chim nới rộng cái hố coi như là mở thêm miệng và tạo ra một con đường sống.

Ba bóng hình màu đen lập tức từ trong hố chui ra và chạy thẳng về phía một cái cây không dám quay đầu lại.

Tôi nheo mắt nhìn theo, quả nhiên ở đó có một con chồn khá to đang đợi đón những con chồn nhỏ.

Thế nhưng tôi không có ý định thả con chồn trong tay mình vào lúc này.

“Chúng mày muốn mạng của tao nhưng giờ tao phải sống, con này coi như là con tin. Yên tâm, tao sẽ phục vụ nó ăn ngon uống ngon”.

Không cần biết nó có hiểu hay không, sau khi nói xong thì tôi mới đi về thôn.

Trên đường đi tôi không hề quay đầu lại nhưng tôi biết sau lưng tôi nhất định có một con chồn bám theo.

Quay trở về nhà họ Tào, người thân họ hàng nhà họ vẫn chưa ngủ, nhìn thấy tôi xách một con chồn bước vào thì tất cả đều trợn tròn mắt kinh ngạc.

“Trương đại sư, con trai tôi nói, chính là thứ này đã hại chết lão Tào sao? Đưa nó cho tôi, tôi sẽ bắt nó phải đền mạng cho lão Tào!”

Mẹ Tào Thần nhìn thấy con chồn trong tay tôi thì lập tức bật khóc. Bà ấy tưởng tôi đang giúp bà ấy báo thù nên bước tới định giành con chồn trong tay tôi.

Tôi giật bắn người, vội vàng giấu con chồn ra phía sau.

Đùa nhau chắc, mạng của tôi liên quan tới con này đấy. Nếu mà nó chết thì có lẽ tôi còn chết thảm hơn cả lão Tào nữa.

“Chị gái ơi, con chồn này tạm thời không thể chết được, cháu trai bà còn chưa ra đời kia kìa, nhỡ đâu xảy ra vấn đề gì thì tôi còn lấy ra để đàm phán điều kiện được chứ”.

Tôi nói dối, cố tình lấy danh nghĩa con trai Tào Thần ra để nói chuyện.

Trong chuyện này tôi không tin một ai cả ngoài chính mình.

Tôi chắc chắn rằng nếu như tôi nói cho bọn họ biết rằng con chồn này chết thì tôi cũng chết thì có lẽ là con chồn này sẽ không sống nổi qua đêm nay mất.

Bởi vì bọn họ đâu lo lắng cho sự an nguy của tôi, thứ duy nhất bọn họ quan tâm chính là con chồn này có mang đến tai họa hoặc sự uy h**p cho bọn họ hay không.

Đây chính là nhân tính, vào lúc mấu chốt liên quan tới mạng sống thì lợi ích của bản thân sẽ quan trọng hơn tất cả những thứ khác.

Quả nhiên, nghe thấy tôi nhắc tới con trai Tào Thần thì mẹ Tào Thần trở nên do dự.

Sau khi suy nghĩ, bà ấy không nói gì chỉ quay người đi vào căn phòng rách nát và lát sau lấy ra một cái lồng sắt.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 114


Đường Tuấn vừa định mở mắt ra thì ánh sáng ngoài khung cửa sổ đã khiến anh có chút khó thích ứng. Trong đầu liên tục xuất hiện những chuyện lúc còn chưa chìm vào giấc ngủ nên đầu óc hơi mơ hồ. Chỉ nhớ rằng bản thân anh vừa thi triển xong mười ba kim châm Quỷ Môn thì sau đó lập tức hôn mê.

Chống đỡ cơ thể từ từ ngồi dậy, lúc này anh mới phát hiện ra bản thân đang nằm trong một phòng bệnh hạng sang vô cùng xa xỉ. Mặc dù nói đây là phòng bệnh, nhưng nhìn xung quanh còn lớn hơn nhà trọ một chút, đem theo cảm giác mát mẻ mà cơn gió từ ngoài cửa sổ thổi đến, rèm cửa nhẹ nhàng đung đưa, bên trong phòng từ đầu đến cuối đều được tia sáng chiếu vào.

Advertisement

Cảm giác được bắp đùi có chút đau, lúc này anh mới để ý rằng có một cô gái đang nằm sấp bên cạnh giường, cô gái đó có khuôn mặt trái xoan, tuy không có nét đẹp sắc sảo như Lý Ngọc Mai, cũng không đáng yêu như Thẩm Ngọc Nhu, nhưng phong cách rất đặc biệt, có vài nét trưởng thành giống hệt như một người chị cả trong nhà.

Dường như cô ấy đang ngủ rất say, nhẹ nhàng nhíu mũi lại một cái. Mái tóc đen giống hệt như thác nước xoã ra trên giường, phủ hơn nửa khuôn mặt cô ấy.

Trái tim Đường Tuấn khẽ rung động, không đành lòng phá hư cảnh đẹp này. Chỉ là không biết bản thân đã hôn mê trong bao lâu, bỗng nhiên cảm thấy muốn đi vào nhà vệ sinh, nên đành phải di chuyển.

"Ưm?" Bị một tiếng động nhỏ làm giật mình, cô gái mở mắt, một đôi mắt to tròn mang theo một chút tức giận và ngơ ngác khi vừa ngủ dậy. Nhưng thấy Đường Tuấn nhìn mình chằm chằm thì cô lập tức tỉnh táo.

"Anh tỉnh rồi sao?" Cô gái hỏi.

Vừa dứt lời thì Đường Tuấn lập tức nhận ra giọng nói này là của ai. Chính là vị nữ bác sĩ ở trong phòng phẫu thuật cùng với Thẩm Dũng, đồng thời còn biết đến thuật ""Mười ba cây kim Quỷ Môn" của anh. Có điều Đường Tuấn không ngờ vị nữ bác sĩ đó lại trẻ như vậy, nhìn tuổi tác anh nghĩ chỉ lớn hơn mình khoảng chừng một hai tuổi.

"Tôi vừa tỉnh thôi, cô có thể chợp mắt thêm một lúc." Đường Tuấn cười nói.

Khuôn mặt cô gái ửng đỏ, có chút ngại ngùng lắc đầu: "Anh đã hôn mê được một ngày một đêm rồi, có thấy không khỏe chỗ nào không? Muốn ăn chút gì không? Có khát hay không?"

Đường Tuấn khẽ cười, nhẫn nại trả lời: "Cơ thể không có khó chịu, chỉ là vẫn còn hơi đau, chắc là do sơ suất. Bụng có chút đói còn miệng thì hơi khát rồi."

Cô gái mang một đống từ ngữ rời rạc một hơi đẩy hết vào tai anh, nghe anh đáp vậy cô ngượng ngùng nói: "Tôi lập tức đi chuẩn bị đồ ăn cho anh, lúc này tốt nhất là nên ăn cháo trắng, anh chờ một chút."

Nói xong, cô lập tức đi ra ngoài cửa. Nhưng tới trước cửa thì cô bỗng nhiên quay đầu lại nói: "Còn nữa, không cho anh chạy loạn đâu đấy."

Nói xong câu đó cô lập tức đi ra ngoài.

Đường Tuấn cười một tiếng, đã từ rất lâu rồi anh chưa được chăm sóc theo kiểu này. Từ sau cái lần rời khỏi nhà họ Đường, ngày này qua ngày kia gần như mọi lúc anh đều sống trong lo sợ, làm sao dám yêu cầu cảm giác được hưởng thụ. Ngay lúc này, đây là lần thứ hai anh cảm nhận được bàng quang căng ra, anh nhanh chóng đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Sau khi đi vệ sinh xong, vừa hay bồn rửa mắt có đồ dùng và dao cạo râu. Anh tiện thể sửa soạn một chút, cả người trông có sức sống hơn hẳn.

Sau khi đi vệ sinh xong thì đúng lúc cửa phòng cũng mở ra. Cô gái mang theo một cái hộp nhỏ đi đến.

Cô gái vừa nhìn thấy Đường Tuấn, phản ứng đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó gương mặt khẽ ửng đỏ. Lúc này mặt Đường Tuấn không có râu thì ngũ quan rất rõ ràng, hiện ra phong thái của người tri thức, giống hệt như người đọc sách thời xưa.

"Tôi đi lấy đồ ăn, anh mau mau ăn nhiều một chút." Cô gái nâng cái hộp nhỏ trong tay lên.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 115


Cháo trắng cùng với một ít rau xào và đậu cô-ve.

Nhưng Đường Tuấn lại ăn rất ngon miệng, ăn sạch sẽ một bát cháo trắng lớn.

Advertisement

Lúc Đường Tuấn ăn cơm, cô gái vẫn cười nhẹ rồi tiếp tục ngắm nhìn Đường Tuấn.

Đợi sau khi anh ăn xong, Đường Tuấn mới phát hiện ra rồi có chút xấu hổ nói: "Cô tên gì vậy?"

Cô gái thản nhiên cười, đôi mắt được ánh nắng chiếu vào có chút sáng ngời: "Tôi tên Mộ Dung Lan, viện phó của bệnh viện thành phố Vinh. Tôi biết anh tên là Đường Tuấn, thầy Thẩm có nói qua với tôi rồi."

Đường Tuấn đang định cố gắng thân thiện, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, cũng không thể làm gì khác ngoài hỏi: "Được rồi, bệnh nhân kia đã ổn định chưa?"

Mộ Dung Lan nói: "Đã thoát khỏi cơn nguy kịch, tiếp theo chỉ cần nghỉ ngơi như người bình thường khoảng nửa năm là có thể hồi phục. May là lần này có mười ba kim châm Quỷ Môn của anh, nếu không tính mạng của Trần Nhật Minh khó lòng giữ được."

"Trần Nhật Minh?" Đường Tuấn khẽ nhíu mày.

"Ừm." Mộ Dung Lan giải thích: "Lần này anh ta đi đua xe với người ta, rốt cục thất bại, trong khi quẹo thì va phải hàng rào, ngã từ sườn núi xuống."

"Thì ra là như vậy." Đường Tuấn nói.

Ngã từ sườn núi cao như vậy mà không chết, vừa hay được chữa bởi mười ba cây châm Quỷ Môn, không biết nên bảo số mạng Trần Nhật Minh cực kì tốt hay là xui đến cực điểm: "Nếu như anh không có chuyện gì thì tôi đi đây, tôi còn phải làm việc."

Mộ Dung Lan đứng dậy, dọn dẹp chén đũa trên bàn. Hai ngày qua để đến chăm sóc Đường Tuấn, cô vậy mà dám cố ý xin nghỉ. Ngay cả chính bản thân cô còn không biết vì sao mình lại làm thế, có lẽ là hiếu kì mười ba cây châm Quỷ Môn chăng.

Trong lúc Mộ Dung Lan đang thu dọn đồ đạc, cửa phòng lại lần nữa bị đẩy ra, Thẩm Dũng đi vào với vẻ mặt bực bội, chỉ khi nhìn thấy cảnh tượng ấm áp trong phòng thì biểu hiện đầu tiên của ông là ngạc nhiên, sau đó cười đùa nói: "Thì ra tôi tới không đúng lúc rồi."

Gương mặt tươi cười của Mộ Dung Lan có vài nét ửng hồng, cô ấy vội vàng thu dọn đồ đạc rồi nói: "Thầy Thẩm, hai người nói chuyện, tôi đi trước đây."

Nói xong lập tức chạy biến ra ngoài.

Thẩm Dũng ngồi xuống ghế salon ngay cạnh Đường Tuấn, trên mặt có nét cười xấu xa nói: "Từ trước đến giờ tôi chưa từng thấy con nhóc Mộ Dung Lan đó xấu hổ như vậy. Nhưng nếu nói đến Mộ Dung Lan thì cô ấy là mỹ nhân số một bệnh viện này đấy, người theo đuổi cũng không ít, cậu nên nắm cho thật chặt vào."

Đường Tuấn nói: "Ông Thẩm, đừng đùa tôi nữa mà. Lúc nãy thấy ông rất tức giận, xảy ra chuyện gì sao?"

Vẻ mặt Thẩm Dũng nghiêm túc lại, bàn tay nặng nề vỗ xuống ghế một cái, tức giận nói: "Cậu nằm hôn mê một ngày một đêm thì xảy ra không ít chuyện, cậu tốt nhất là nên tự mình đi xem."

Tiếp đó, Thẩm Dũng bật tivi trong phòng lên, đúng lúc có tin tức địa phương cách xa thành phố. Mấy bác sĩ mặc áo trắng đang phải đón nhận phỏng vấn liên tiếp từ đám phóng viên.

Trọng điểm chính là Trần Nhật Minh được đưa đến bệnh viện hạng nhất để điều trị, nhà họ Trần sắp xếp cho con trai chu đáo như vậy, nhưng cuối cùng lại bị thương nặng thì tất nhiên sẽ kéo theo không ít phóng viên tới.

"Bác sĩ Lưu, nghe bảo là lần này là một vị bác sĩ nhà họ Đường trổ tài cứu cậu chủ nhà họ Trần, không biết có đúng là như vậy không?" Một vị nữ nhà báo đặt câu hỏi.

Đứng ở đầu đoàn người là một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi, là bác sĩ Lưu, anh quay sang ống kính cười nói: "Lần này đúng thật là có một vị bác sĩ nhà họ Đường ra tay giúp đỡ, mặc dù có thể cứu sống được cậu chủ nhà họ Trần nhưng vẫn phải dựa vào sự nỗ lực không ngừng của các bác sĩ số một bên bệnh viện chúng tôi. Bác sĩ Đường chỉ giúp một chút mà thôi."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 116


Nghe được giọng nói này, Đường Tuấn cuối cùng cũng nhớ ra vị bác sĩ Lưu này là ai. Chính là cái vị bác sĩ Lưu lúc ở trong phòng mổ sỉ nhục anh tận hai ba lần.

Tiếp nữa, bác sĩ Lưu nói ngắn gọn về cách điều trị cho Trần Nhật Minh, cũng không nhắc đến cái tên của Đường Tuấn, như thể là anh ta và các bác sĩ khác hợp lực để cứu sống Trần Nhật Minh vậy. Với vấn đề này anh ta nói trước ống kính vô cùng tự nhiên, không có chút gì xấu hổ vì bản thân đang nói dối.

Advertisement

"Đám người đó đúng thật là không biết xấu hổ!" Trên gương mặt Thẩm Dũng hiện lên vẻ giận dữ, ông thở hổn hển nói: "Lần này nếu không nhờ có cậu dùng mười ba kim châm Quỷ Môn để cứu sống Trần Nhật Minh, thì bây giờ không đến lượt bọn họ ở đây khoe khoang. Chưa kể, còn có cái gan dám lấy toàn bộ công lao của cậu, đúng thật là quá vô liêm sỉ!"

Đường Tuấn cười nhẹ, lắc đầu nói: "Trị bệnh cứu người vốn là trách nhiệm của người làm nghề y. Còn ai muốn làm loạn, thích thì cứ việc làm."

Thẩm Dũng thở dài: "Cậu lương thiện như thế, tại sao người khác không thể nghĩ được như cậu, Lưu Hoan hay ỷ vào cha mình là viện trưởng của viện này, lại là học sinh vừa đi du học trở về, bình thường cũng rất thích ra vẻ ta đây. Từ trong xương tuỷ anh ta đã rất coi thường Y học cổ truyền, cho rằng chúng ta là những lão già lạc hậu mê tín. Những người có tài năng về Y học cổ truyền trong bệnh viện đều bị anh ta ép đuổi đi hết."

"Là vậy à." Ánh mắt Đường Tuấn trở nên sắc bén nói: "Ha ha, xem ra các bệnh viện lớn không hoan nghênh Y học cổ truyền lắm nhỉ."

Thẩm Dũng gật đầu nói: "Thế hệ trước thì không sao, dù sao ít nhiều cũng biết một chút về Y học cổ truyền, nhưng bây giờ những bác sĩ trẻ tuổi ở các bệnh viện, nghĩ rằng ra nước ngoài học vài mánh rồi đọc mấy cuốn sách thuộc Y học hiện đại thì có thể chỉ tay năm ngón về văn hoá của đất nước. Cái đám quên cội nguồn này không muốn biết đến lịch sử lâu đời của nền Y học nước nhà, cứ một mực chạy theo xu hướng mới. Bây giờ không phải ai cũng có thể đứng ra gánh vác trọng trách nặng nề đó. Ngày trước có ông cụ nhà họ Đường, nhưng bây giờ lại không có ai."

"Giáo sư Thẩm yên tâm, Y học cổ truyền tuyệt đối sẽ không bị thất truyền." Đường Tuấn dùng giọng vô cùng kiên định nói.

Thẩm Dũng gật đầu: "Được rồi, đúng lúc tôi có chuyện muốn thương lượng với cậu một chút. Tròn một tháng sau tỉnh Khánh Hoà chúng ta sẽ tiến hành tổ chức đại hội Y học cổ truyền, đến lúc đó phần lớn những người có chút danh tiếng trong Y học cổ truyền cũng sẽ tham gia, lần này cũng có khách quý ghé thăm đại hội Y học cổ truyền để đề cử tuyên dương vài người có tên trong danh sách. Tôi nghĩ đại hội này cậu nên tham gia."

Đường Tuấn có chút do dự, anh không quan tâm Lưu Hoan cướp đi hào quang của mình như thế nào, chỉ vì không muốn bản thân xuất hiện trước ánh mắt công chúng quá sớm, bộ dạng như vậy có thể sẽ khiến Đường Quang Hoà chú ý đến. Nếu ông ta có tham gia đại hội, đến lúc đó muốn không bị chú ý cũng khó.

Thẩm Dũng thấy vậy, nói tiếp: "Tôi biết với tay nghề của cậu thì cũng sẽ coi thường cái đại hội này thôi."

"Ông Thẩm, tôi không có ý này." Đường Tuấn vội vàng giải thích.

Thẩm Dũng cũng cười nói: "Chính vì thế tôi muốn mời cậu, muốn cậu đi để giữ cho đại hội yên bình."

"Giữ cho đại hội yên bình?" Đường Tuấn khẽ nhíu mày nói: "Với tay nghề của ông Thẩm, chắc chắn có thể ứng phó với tất cả các trường hợp rồi mà. Huống chi đây là đại hội Y học cổ truyền, nhà họ Vương cũng tham gia đại hội đó, có mọi người ở đây, thì chuyện ngoài ý muốn gì có thể xảy ra chứ?"

Thẩm Dũng cười khổ nói: "Nếu là trước kia, chỉ cần có tôi và nhà họ Vương cùng mấy ông bạn già là ổn rồi. Thế nhưng hội nghị lần này đã khác rồi. Khi lên sân khấu còn có vài bác sĩ nổi danh ở bên nước ngoài, bậc nhất là văn học, bậc nhì là võ công, thì bác sĩ cũng như vậy, ở sân nhà mà còn bị người ngoài đánh bại, mặt mũi của những lão già chúng tôi biết để ở đâu."

Đường Tuấn ngạc nhiên, thì ra Y học cổ truyền không chỉ vỏn vẹn được lưu truyền tại Việt Nam, mà qua hơn mấy nghìn năm thì nó đã được đưa sang nước ngoài, thậm chí ở một số nước còn coi trọng Y học cổ hơn cả Việt Nam. Nhưng ngược lại trong nước, tuy là nơi khai sinh ra Y học cổ truyền thì lại bỏ bê việc học tập, tưạ như đó là điều mỉa mai nhất.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 117


"Cậu yên tâm, tuy rằng những lão già như bọn tôi không có ích lợi gì, nhưng luôn luôn có bản lĩnh để giải quyết. Mời cậu chỉ để đề phòng, nếu chẳng may có sự việc phát sinh mà chúng tôi không thể ứng phó kịp thời, thì lúc đó phải làm phiền cậu." Thẩm Dũng chậm rãi nói.

Vì tình nghĩa nên không thể nào từ chối, hơn nữa Đường Tuấn cũng muốn đi xem xem đại hội Y học cổ truyền là cái gì. Suy nghĩ một chút, Đường Tuấn lập tức gật đầu đồng ý.

Advertisement

Nét mặt già nua của Thẩm Dũng bây giờ mới lộ ra một chút ý cười. Đúng lúc này, cửa chính phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra.

Trương Trị chạy vào với vẻ mặt vô cùng lo lắng, vừa dừng lại vừa thở hổn hển: "Thầy ơi, xảy ra chuyện lớn rồi."

Thẩm Dũng sắc mặt tối sầm nói: "Có gì thì từ từ nói, làm sao vậy?"

Trương Trị vốn là đứa học trò ông tự hào nhất, tài năng về Y học cổ truyền cũng khá xuất chúng. Nhưng bây giờ đã có viên ngọc quý là Đường Tuấn, nếu so sánh Trương Trị với anh thì đúng là kém hơn hẳn một bậc.

Trương Trị hít thở một cách khó khăn, vừa mới bình ổn được nhịp thở thì lại tiếp tục nói: "Ở bên ngoài người của nhà họ Trần đang làm loạn, bảo rằng muốn mang Trần Nhật Minh chuyển tới bệnh viện tỉnh."

"Làm càn!"

Vừa nói xong, Thẩm Dũng lập tức đập vào tay vịn ghế salon nói: "Tên nhóc kia bị thương nặng như vậy, cái mạng của anh ta không phải do Đường Tuấn cứu lấy, thì đã sớm xuống âm phủ báo cáo Diêm Vương rồi, bây giờ không phải đang nằm viện điều trị rất tốt sao, lại còn muốn chuyển viện."

"Mấy người Lưu Hoan đâu?" Thẩm Dũng hỏi. Sau khi Lưu Hoan nhận toàn bộ công lao chữa bệnh cho Trần Nhật Minh về mình, đương nhiên sẽ trở thành bác sĩ điều trị chính. Chuyện chuyển viện, thì phải xin được giấy có chữ ký của bác sĩ điều trị chính.

Sắc mặt Trương Trị có chút khó coi, muốn nói gì đó rồi lại thôi.

"Nói!" Thẩm Dũng hét lớn.

Lúc này Trương Trị mới dám mở miệng: "Bác sĩ Lưu đã đi ra ngoài vào buổi trưa, nói là cùng mấy nhà lãnh đạo của đài truyền hình dùng bữa, đến giờ vẫn chưa về, bác sĩ Mộ Dung Lan vẫn đang thương lượng với người nhà họ Trần, chỉ là thái độ của đối phương có chút kiên quyết, không hề nghe lời của bác sĩ Mộ Dung Lan."

"Cái đám người ngồi không ăn bám này!" Thẩm Dũng nghiến răng nói.

Ông ta đứng dậy hướng về phía Đường Tuấn nói: "Cậu Đường, cậu nghỉ ngơi cho tốt, tôi đi xem chuyện thế nào đã."

Đường Tuấn đồng thời đứng dậy nói: "Để tôi đi cùng giáo sư Thẩm, vừa hay tôi cũng muốn đi dạo một vòng."

Thẩm Dũng nhìn Đường Tuấn rồi cũng gật đầu. Khi Đường Tuấn và Thẩm Dũng chạy ra bên ngoài phòng bệnh thì thấy mười mấy người vệ sĩ mạnh mẽ cường tráng đang bao quanh trước cửa phòng bệnh. Lúc trước Đường Tuấn đã từng gặp qua người phụ nữ trung niên kia, bà ta đang cùng Mộ Dung Lan thảo luận gì đó rất sôi nổi, mà bên cạnh bọn họ có một người đàn ông mặt lạnh đang ngồi trên ghế dọc hành lang hút thuốc, dù cho tấm biển đề chữ "cấm hút thuốc" đang treo trên đầu ông ta.

"Tôi nói là tình trạng bệnh nhân vẫn chưa ổn định, nếu như chuyển viện thì có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng." Giọng nói Mộ Dung Lan mang vẻ rất lo lắng truyền khắp hành lang.

Người phụ nữ trung niên đó cười miệt thị: "Có thể xảy ra nguy hiểm gì. Không phải bác sĩ Lưu đã nói với giới truyền thông rằng con tôi đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm rồi sao?"

Bà ta nhếch môi một cái đầy mỉa mai: "Cô đừng nghĩ là tôi không biết bệnh viện các người đang tính toán cái gì. Không phải nghĩ rằng nhà họ Trần tôi có tiền, muốn giữ con tôi ở viện một thời gian dài để các người vừa hay kiếm được kha khá đúng không?"
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 118


"Bà!" Mộ Dung Lan là chuyên gia chịu đựng mà còn bị những lời này làm cho bực tới nỗi nói không thành lời. Ở cách đó không xa Đường Tuấn đã nghe được cuộc đối thoại giữa hai người, mà trong lòng khẽ thở dài. Tuy rằng người phụ nữ trung niên đó có chút hồ đồ, nhưng những lời bà ta nói hoàn toàn là sự thật. Bây giờ các bệnh viện vì muốn kiếm thêm chút tiền mà lập tức kê cho bệnh nhân rất nhiều đơn thuốc không cần thiết, hoặc giảm lượng thuốc để kéo dài việc chữa bệnh.

"Bị tôi nói trúng rồi chứ gì, ha ha." Gương mặt người phụ nữ trung niên vô cùng đắc ý, bà ta khoanh hai tay lại nhìn Mộ Dung Lan nói: "Nói cho cô biết, ngày hôm nay cho dù các người không đồng ý thì tôi vẫn phải đưa con trai tôi chuyển viện, biết đâu con trai tôi xảy ra chuyện gì thì tôi biết tìm ai để hỏi cho rõ đây?"

Advertisement

Mộ Dung Lan nén giận, tới mức cả cơ thể đều run lên bần bật. Nhưng lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng từ đám người phía sau vang lên: "Ha ha, nếu như muốn con trai mấy người chết sớm một chút thì cứ việc chuyển viện thoải mái đi."

Người đàn bà trung niên nghe vậy, quay người lại, sau khi nhìn thấy người đến là Đường Tuấn, trong mắt bà ta không khỏi lộ ra vẻ tức giận, quát lớn: “Thằng ranh con, cậu nói gì đấy?”

Đường Tuấn đưa Thẩm Dũng đến bên cạnh Mộ Dung Lan, nhìn người đến sau bằng một ánh mắt yên tâm. Lúc này mới nói với người đàn bà trung niên: “Tôi nói còn chưa đủ rõ ràng sao. Nếu bà muốn người tóc bạc tiễn người tóc xanh, thế thì bà chuyển viện nhanh đi. Nhưng nếu trên đường thật sự xảy ra tình huống ngoài ý muốn, thì đừng có nói tôi không nhắc các người trước đấy.”

Người đàn bà trung niên vừa định chửi lại vài câu, thì người đàn ông trung niên lạnh lùng ngồi trên chiếc ghế lại đứng lên, chậm rãi đi đến bên cạnh người đàn bà trung niên, ra hiệu bà ta đừng nói gì hết.

“Cậu biết cậu đang nói cái gì không?” Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm Đường Tuấn hỏi.

Không có những lời độc ác dư thừa, nhưng một loại khí thế uy nghiêm tự nhiên toát ra từ trên người của ông ta. Hơn nữa bên trong loại uy nghiêm này còn ẩn giấu một chút nguy hiểm và tanh mùi máu, tay người đàn ông trung niên trước mắt chắc chắn đã từng giết người.

Trong nháy mắt, Đường Tuấn nhanh chóng phán đoán người đàn ông trung niên. Nhưng anh chợt nhíu mày lại, bởi anh cảm nhận được một luồng cơ khí nhạt từ trên người của người đàn ông trung niên. Người đàn ông trung niên ở trước mắt này thế mà lại là cao thủ võ công luyện ra được nội công. Tuy nội công yếu hơn sư huynh muội Thiệu Minh Ngọc rất nhiều, nhưng lại không thể là giả được!

Khí thể cao thủ nội công, cộng thêm thân phận của người đàn ông trung niên, đủ để khiến cho phần lớn người ở trước mặt ông ta phải cúi đầu xuống. Nhưng Đường Tuấn dường như lại không nhận ra, vẫn là dáng vẻ bình tĩnh nhìn không ra biểu cảm đó, nói: “Thân là một bác sĩ, điều tôi nói là sự thật, ông Trần.”

“Ồ?” Lông mày của người đàn ông trung niên hơi nhướng lên, nói: “Cậu quen biết tôi à.”

“Ha ha. Phó chủ tịch của tập đoàn Điện Quang, ngang vai ngang vế với ông lớn Lý Quang Huy, ai trong thành phố Vinh mà không biết chứ.” Đường Tuấn nói. Người đàn ông trung niên trước mắt chính là bố của Trần Nhật Minh, Trần Bá Phước. Lúc đầu khi anh biết được con người Trần Bá Phước này từ chỗ của Ngô Nam Bình, thì đã lấy được không ít tài liệu về Trần Bá Phước trong tay của Ngô Nam Bình.

Đến cả Đường Tuấn cũng không thể không nói Trần Bá Phước quả thực là một người độc ác. Thời còn trẻ quen biết với Lý Quang Huy, ông ta lúc đó vẫn là một tên côn đồ, nhưng lại chém người vì Lý Quang Huy nên phải ngồi tù suốt mấy năm, sau đó lúc được thả ra ngoài lại dùng thủ đoạn tàn nhẫn. Trong một khoảng thời gian ngắn đã trở thành ông lớn của thế giới ngầm ở thành phố Vinh. Tuy trong đó có nhân tố là do Lý Quang Huy giúp dỡ, nhưng năng lực của bản thân Trần Bá Phước vẫn không thể xem thường.

“Tôi cũng biết cậu. Đường Tuấn, nghe nói cậu có quan hệ rất tốt với con nhóc Ngọc Mai kia.” Trên gương mặt lạnh lùng bất khuất của Trần Bá Phước lộ ra nụ cười hiếm có, chẳng những không mang lại cảm giác hoà nhã cho người khác, mà lại còn có thêm nhiều chút sát khí lạnh lùng ác liệt.

Đề tài câu chuyện của ông ta được thay đổi ba trăm sáu mươi độ, nói: “Nhưng, chẳng lẽ cậu cho rằng chỉ dựa vào chút quan hệ này, đã dám nói xằng nói bậy trước mặt của tôi, nguyền rủa con trai của Trần Bá Phước tôi rồi sao?”

Đường Tuấn lắc đầu, nói: “Tôi không hề có ý muốn nguyền rủa con trai ông. Chỉ là mạng sống của con trai ông là tôi cứu về, tôi hiểu rõ về tình trạng vết thương của anh ta hơn ai hết? Nếu ông không tin, thì có thể hỏi vợ của ông.”

Trần Bá Phước ngẩn ra, ông ta vừa trở về từ vùng khác, còn chưa kịp dò hỏi rõ ràng. Nhưng nhìn thấy buổi phỏng vấn ở trên ti vi, cũng cho rằng là Lưu Hoan chữa trị khỏi cho con trai của ông ta. Vốn dĩ ông ta còn muốn tìm cơ hội cảm ơn Lưu Hoan. Bây giờ xem ra, bên trong dường như còn có ẩn tình khác.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 119


Vẻ mặt của mẹ Trần có chút khó coi, dường như nhớ đến chuyện tối hôm qua bà ta hạ mình xuống cầu xin Đường Tuấn. Nhưng dưới ánh mắt nghiêm khắc của Trần Bá Phước, bà ta vẫn gật đầu, nói: “Nhật Minh quả thực là do cậu ta cứu.”

Tuy là mẹ Trần oán hận Đường Tuấn, nhưng chút lực phán đoán này thì vẫn có. Nếu thật sự giống như trên ti vi nói, là Lưu Hoan chữa khỏi cho Trần Nhật Minh, vậy thì vì sao trước khi Đường Tuấn đi vào, đến cả phương án phẫu thuật cơ bản bọn họ cũng không có. Cũng chính bởi vì thế này, mẹ Trần mới có suy nghĩ chuyển viện cho con trai, để tránh khỏi việc lúng túng chạm mặt với Đường Tuấn.

“À. Là thế à.” Trần Bá Phước nói: “Xem ra cậu còn có chút bản lĩnh.”

Advertisement

Sau đó ông ta lắc đầu, nói: “Nhưng tôi vẫn không thể tin tưởng cậu. Kẻ thù của Trần Bá Phước tôi có quá là nhiều, để con trai của mình ở đây, tôi không yên tâm.”

Ông ta nhìn Đường Tuấn bằng ánh mắt cân nhắc, nói: “Trừ phi cậu có thể cho tôi một lý do tín phục.”

Đường Tuấn cười lạnh một tiếng, nói: “Bởi vì Trần Nhật Minh là đứa con trai duy nhất của ông!”

Anh bước lên phía trước một bước, thấp giọng nói: “Lúc ông còn trẻ chắc là từng bị thương, căn bản là không thể có con được nữa. Nếu ông muốn nhà họ Trần tuyệt hậu, thì ha ha.”

Giọng nói của Đường Tuấn chỉ có hai người anh và Trần Bá Phước là có thể nghe thấy, chỉ thấy Trần Bá Phước vừa nghe, vẻ mặt đã thay đổi ngay lập tức. Cơ thể của ông ta quả thực là có vấn đề, tuy ở bên ngoài không thể nhìn ra, nhưng quả thực là không thể có thêm một đứa con nữa. Chuyện này chỉ có bản thân ông ta biết, đến cả vợ của ông ta, người đàn bà trung niên ở bên cạnh này cũng không biết.

“Nếu đã nói đến nước này, ông vẫn muốn để con trai ông chuyển viện, thì tôi tuyệt đối không nói nhiều thêm một câu nào nữa.” Đường Tuấn thản nhiên nói.

“Đường Tuấn, nhưng.” Mộ Dung Lan nghe thấy vậy, không khỏi có chút luống cuống. Nếu như Trần Nhật Minh thật sự xảy ra chuyện gì, đến lúc đó đám người của Lưu Hoan e là sẽ đổ tất cả nguyên nhân lên đầu của Đường Tuấn.

“Sao rồi?” Đường Tuấn lắc đầu với Mộ Dung Lan, sau đó hỏi Trần Bá Phước.

Vẻ mặt của Trần Bá Phước có chút khó coi, một người đàn ông bị người ta vạch trần ra bí mật ở nơi sâu nhất trong lòng, mà còn là loại không muốn cho người khác biết nhất, sao ông ta không tức giận, hoảng sợ được chứ. Trong nháy mắt, ông ta thậm chí còn có ý định muốn giết Đường Tuấn. Nhưng chỉ là mấy giây sau, vẻ mặt ông ta đã khôi phục lại bình thường.

“Trần Bá Phước, ông đừng tin cậu ta. Nhật Minh nhất định phải chuyển viện, đám người bọn họ căn bản là không có lòng tốt gì cả.” Mẹ Trần lập tức kêu gào lên.

“Câm miệng!” Trần Bá Phước quát người đàn bà trung niên.

Ông ta nhìn Đường Tuấn, nói: “Nếu như con trai của tôi gặp phải bất trắc gì, thì tôi sẽ không tha cho cậu.”

Đường Tuấn lại không thèm để ý đến sự uy h**p của ông ta. Nếu như không phải sợ thêm phiền phức cho Mộ Dung Lan, thì anh thật sự không muốn liên quan đến chuyện của Trần Minh Nhật.

Trần Bá Phước đi đến một góc gọi điện thoại, đại khái là gọi người đến phòng bệnh canh giữ, luân phiên thay nhau canh giữ hai mươi bốn tiếng đồng hồ, bảo đảm sự an toàn của Trần Nhật Minh. Giống như những gì Đường Tuấn nói, Trần Nhật Minh là đứa con trai duy nhất của ông ta, tuyệt đối không thể có chuyện gì được. Đặc biệt là dưới tình hình bây giờ, quan hệ giữa ông ta và Lý Quang Huy trở nên có chút căng thẳng.

Gọi điện thoại xong, Trần Bá Phước quay lại, cười nói: “Cậu quả thực là một thằng nhóc thú vị. Chẳng trách con nhóc Lý Ngọc Mai kia lại coi trọng cậu. Tôi xem trọng cậu, cố gắng nỗ lực đi. Nói không chừng cậu thật sự có cơ hội trở thành con rể của nhà họ Lý đó. Ngoài ra, lần này cậu đã cứu một mạng của con trai tôi, Trần Bá Phước tôi nợ cậu một ân huệ. Nếu như sau này cậu có gì cần tôi giúp đỡ, thì cứ mở miệng.”

Đường Tuấn gật đầu, anh đã có rất nhiều kẻ thù ở thành phố Vinh rồi, nếu có thể nhận được sự giúp đỡ của Trần Bá Phước, thì quả thực là có ích cho anh rất nhiều.

Đợi sau khi vợ chồng Trần Bá Phước rời đi, ngoài phòng bệnh chỉ còn lại Đường Tuấn, Thẩm Dũng, Mộ Dung Lan và mười mấy người vệ sĩ.

Mộ Dung Lan nhìn Đường Tuấn, đột nhiên hỏi: “Anh đang theo đuổi đại tiểu thư nhà họ Lý kia sao?”

Đường Tuấn có chút lúng túng sờ mũi, nói: “Không có chuyện đó đâu. Cô đừng nghe ông ta nói bậy.”

Thẩm Dũng nhìn hai người nói chuyện, cảm thấy thật là thú vị, cũng không vạch trần.

Thấy Mộ Dung Lan vẫn có chút không tin, Đường Tuấn vội vàng nói tiếp: “Nếu cô không tin lời tôi nói, hôm khác có thể gặp mặt cô ấy hỏi một tiếng.”

20211102112433-tamlinh247-com.jpg

 
Back
Top Dưới