Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

Chiến Thần Thánh Y
Chương 80


“Ha ha! Làm sao cô biết tôi sẽ thua?” Đường Tuấn trả lời.

Trong lòng Lý Ngọc Mai hơi giận, nhưng cũng không tiếp tục nói nữa.

Advertisement

Đoàn người rất nhanh đã đến phòng khách của Bảo Tế Minh, chỉ thấy trên tay Vương Tấn Lợi đang nâng một chén trà, nhìn thấy Đường Tuấn đi vào, anh ta nhàn nhạt nhìn lướt qua nói:

“Anh đã đến rồi.”

Tư thái ngạo mạn như vậy hiển nhiên anh ta có mười phần tự tin đối với lần so tài này, hoặc là từ trước đến giờ anh ta cũng không coi trọng Đường Tuấn, chẳng qua là muốn mượn cơ hội trêu đùa Đường Tuấn thật tốt thôi.

“Tôi đã chiếm ưu thế về địa lý, vậy cách thức so tài do anh quyết định đi.” Vương Tấn Lợi đặt chén trà trong tay xuống, bình tĩnh nhìn Đường Tuấn, giữa hai lông mày có tự tin mạnh mẽ.

Đường Tuấn lắc đầu nói:

“Bất kỳ cái gì cũng được. Anh tới đi.”

“Ngông cuồng!” Vương Tấn Lợi còn chưa nói, một nam nhân trung niên phía sau anh ta đã quát lớn.

“Cậu Vương để mày quyết định là cho mày ít thể diện, mày vẫn thật sự cho rằng mình là thần y sao.”

Người này là quản lý của Bảo Tế Minh, dựa theo vai vế thì coi như là chú của Vương Tấn Lợi. Lời này vừa nói ra, lập tức đưa đến sự tức giận bất bình của nhân viên Bảo Tế Minh, bọn họ không ngừng ném những ánh mắt đầy thù địch về phía Đường Tuấn.

“Ha ha! Đã như vậy thì tùy anh đi.” Vương Tấn Lợi cười nói, khoát tay ngăn cản những nhân viên Bảo Tế Minh kia. Anh ta lặng lẽ liếc nhìn Lý Ngọc Mai, chỉ cần hung hăng đánh bại Đường Tuấn ở trước mặt Lý Ngọc Mai, sau đó Đường Tuấn sẽ không có can đảm lại xuất hiện bên cạnh Lý Ngọc Mai nữa.

“Chú Đinh, chú mang mấy người bệnh kia vào đi.” Vương Tấn Lợi phân phó nói. Tuy rằng Bảo Tế Minh chỉ là trạm y tế nhà họ Vương mở trong thành phố, nhưng mỗi ngày đều có không ít người đến cầu xin chữa bệnh. Ngày hôm nay biết tiểu thần y Vương Tấn Lợi muốn so tài y thuật với người khác, số người đến càng tăng vọt hơn.

Quản lý Đinh của Bảo Tế Minh lạnh lùng liếc nhìn Đường Tuấn. Sau đó đi ra, rất nhanh đã dẫn vào mười một người, nam nữ già trẻ đều có. Trong đó có một đứa bé đang được mẹ bế.

“Đông y coi trọng bốn phương pháp nhìn, nghe, hỏi, sờ. Nội dung so tài hôm nay của chúng ta chính là bốn phương pháp này. Anh chọn người trước đi, đừng để đến lúc thua lại nói Bảo Tế Minh bọn tôi gian lận.” Vương Tấn Lợi cười nói.

Một đám người vừa nghe thấy là tiểu thần y Vương Tấn Lợi muốn tranh tài với người khác, trong mắt lập tức lộ ra mong đợi. Mà đến khi Vương Tấn Lợi nói để Đường Tuấn chọn người trước, thân thể mười người đều lặng lẽ co lại, giống như rất sợ bị anh chọn phải.

Đường Tuấn lại khẽ cười một tiếng, sau đó rất nhanh đã chọn ra năm người, một ông cụ, một người đàn ông trung niên hơi mập mạp, hai người nam nữ trẻ tuổi, còn có một người đàn ông mặc quần áo công nhân.

“Tiểu thần y, chúng tôi tin tưởng y thuật của cậu. Nhưng người này là ai vậy, để người này chữa trị cho bọn tôi, ngộ nhỡ chữa lợn lành thành thành lợn què thì ai chịu trách nhiệm đây.” Người đàn ông trung niên mập mạp lo lắng hỏi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 81


Người đàn ông trẻ tuổi trong năm người càng khinh thường nói:

“Nhìn dáng vẻ anh ta như vậy, cũng xem là bác sĩ? Tôi thấy có khi giấy chứng nhận tư cách hành nghề chữa bệnh cũng không có nữa là.”

Advertisement

Nhìn thấy những người này ngày càng ồn ào, trong mắt Vương Tấn Lợi càng lộ ra vẻ hài lòng, nhưng anh ta vẫn đưa tay ra hiệu mọi người im lặng, rồi nói: “Mọi người cứ yên tâm, có tôi ở đây sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Tôi cam đoan với mọi người, nếu bác sĩ Đường đây không chữa khỏi bệnh cho mọi người, tôi sẽ tự mình ra tay chữa bệnh cho mọi người, chẳng những thế, tôi cũng sẽ không lấy một xu tiền phí chữa bệnh nào cả! Thế nào?”

“Hừ! Chuyện này cứ vậy đi! Có câu nói này của thần y Vương, chúng tôi cũng yên tâm rồi.” Một người đàn ông trung niên mập mạp liếc nhìn Đường Tuấn rồi bĩu môi nói: “Có thấy chưa, người ta như vậy mới gọi là thần y, hãy học hỏi cậu Vương một chút đi. Nếu không phải nể mặt cậu Vương, cho dù anh quỳ gối trước mặt tôi cầu xin thì tôi cũng không để anh xem bệnh đâu.”

“Được rồi.” Vương Tấn Lợi nhìn thoáng qua Đường Tuấn, nói: “Từng người chúng ta lên nhìn trước một cái, sau đó lại kê đơn thuốc rồi đánh giá lẫn nhau, anh cảm thấy được chứ?”

“Cậu Vương à, không được đâu.” Chú Đinh nghe vậy, lập tức kêu lên một tiếng nói: “Nếu tên nhóc này cố ý nói cậu chẩn sai bệnh, vậy chẳng phải cậu nhất định sẽ thua sao?”

Vương Tấn Lợi nhìn thoáng qua Đường Tuấn, nói: “Tôi nghĩ anh sẽ không làm như vậy đâu nhỉ. Kỹ thuật chữa bệnh có thể thua nhưng tấm lòng người thầy thuốc nhất định không thể thua. Chắc chắn anh cũng hiểu rõ câu nói này.”

Đường Tuấn vô cùng đồng tình, gật nhẹ đầu. Đây mới là dáng vẻ của người xuất thân từ gia tộc Y học cổ truyền.

“Vậy bắt đầu đi, tôi sẽ làm trước.” Vương Tấn Lợi dẫn đầu đi tới trước mặt người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy.

Chỉ nhìn thoáng qua, Vương Tấn Lợi đã mở miệng nói: “Gần đây, có phải cô thường xuyên đau đầu vào lúc nửa đêm, hơn nữa, môi còn khô rạn, buồn bực trong lòng, dưới nách thì sưng đau. Tôi nói vậy có đúng không?”

Đôi mắt xinh đẹp của người phụ nữ này lộ ra vẻ mừng rỡ, nói: “Đúng rồi. Thần y Vương à, anh thật đúng là thần, còn chưa bắt mạch mà đã nhìn ra được bệnh rồi. Chẳng qua không biết nên dùng đơn thuốc nào mới có thể chữa trị được vậy?”

Đường Tuấn nghe tới đây đã gật nhẹ đầu, Vương Tấn Lợi đúng thật là người có bản lĩnh, ít nhất là trên bản lĩnh “xem bệnh” đã mạnh hơn đa số những bác sĩ Y học cổ truyền khác.

Vương Tấn Lợi cười nhẹ một tiếng, nói: “Cô là do chứng hư lạnh dạ dày, dùng nhân sâm nấu với rượu uống vào là được. Sau ba lần thuốc chứng đau đầu sẽ giảm, sau mười lần thuốc có thể dứt điểm hoàn toàn!”

“Ôi, cảm ơn thần y Vương.” Người phụ nữ này vội vàng cảm ơn. Gần đây, chứng đau đầu này đã hành hạ cô ta thật lâu, bây giờ nghe nói có khả năng chữa trị, dĩ nhiên sẽ vô cùng cảm kích.

Vương Tấn Lợi cười hả hê, nhìn Đường Tuấn, nói: “Tôi chẩn trị như thế, anh có tán đồng không?”

Đường Tuấn nói: “Cô ta đúng thật là bị chứng hư lạnh dạ dày, anh chẩn bệnh thật sự rất tốt.”

“Im đi. Cậu Vương người ta đã nói qua rồi, đúng là giỏi nịnh bợ!” Người đàn ông mập mạp cười khẩy nói.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 82


“Tuy nhiên, phương thuốc của anh đã kê sai rồi!” Đúng lúc này, Đường Tuấn lập tức thay đổi lời nói, ánh mắt hơi nghiêm nghị nhìn vào Vương Tấn Lợi, nói: “Bột nhân sâm dĩ nhiên có thể trị hết bệnh của cô ta, nhưng lại không thích hợp để cô ta uống vào lúc này.”

Đường Tuấn nhìn thoáng qua người phụ nữ, nói: “Nếu như tôi nhìn không nhầm, gần đây cô vừa tới nguyệt sự.”

Advertisement

Người phụ nữ sững sờ, trên má lập tức ửng hồng lên, cho dù cô ta đã qua nguyệt sự, nhưng nói ra chuyện này trước mặt một người đàn ông vẫn cảm thấy hơi khó xử. Nhưng nhìn khuôn mặt đẹp trai của Đường Tuấn thì cô ta vẫn gật đầu thừa nhận: “Nhưng chuyện này có quan hệ gì với việc anh Vương kê đơn thuốc cho tôi?”

Đường Tuấn nói: “Trong thời gian này, ẩm thực của cô chủ yếu là thanh đạm, mà bột nhân sâm lại là loại thuốc bổ, nếu điều trị không thích đáng, rất có thể sẽ để lại mầm tai họa. Tốt hơn là nên dùng canh nóng giảm đau bụng thôi, chỉ cần uống năm lần là có thể trị tận gốc!”

“Tôi nghĩ với thành tựu y thuật của anh có thể nhìn ra được những thứ này, nhưng anh vẫn kê đơn thuốc là bột nhân sâm, không biết anh suy nghĩ cái gì?” Đường Tuấn lạnh lùng nói.

Anh vẫn muốn để lại chút mặt mũi cho Vương Tấn Lợi, không muốn bóc trần sự thật về chuyện này. Sở dĩ Vương Tấn Lợi kê đơn thuốc về bột nhân sâm, thật ra là do người phụ nữ này ăn mặc không tầm thường, mà bột nhân sâm càng quý hơn nước canh bổ dạ dày, chắc chắn ở Bảo Tế Đường có thể kiếm thêm được chút tiền.

“Cậu đang nói bậy! Sao cậu Vương có thể nhìn nhầm được!” Chú Đinh tin tưởng nhất là y thuật của Vương Tấn Lợi, tất nhiên là không tin, không nhịn được rống to.

“Ha ha.” Đường Tuấn lại cười nhạt một tiếng.

“Đủ rồi! Là tôi không đúng!” Vương Tấn Lợi bất chợt quát lên, sau đó nói một tiếng xin lỗi với người phụ nữ kia.

“Đến anh.” Vương Tấn Lợi trầm giọng nói.

Vừa rồi Đường Tuấn phơi bày bản lĩnh như vậy, cuối cùng đủ khiến người đàn ông mập mạp kia không thể nói thêm cái gì, nhưng vẫn không có ai chủ động đứng ra để anh chữa trị.

“Ha ha. Vậy làm phiền cậu trai trẻ xem cho tôi một chút.”

Trong nhóm năm người lớn tuổi có một người chủ động đứng dậy, cười ha hả nói, cũng coi như là giải vây cho Đường Tuấn.

Đường Tuấn cười một tiếng, nhìn thoáng qua sắc mặt của người già kia, nói: “Ông à, gần đây có phải ông thường xuyên hô hấp dồn dập, đứng không vững, tay chân đau buốt, tứ chi không có sức đúng không?”

Đôi mắt đục ngầu của ông cụ sáng lên, nói: “Đúng vậy, không biết cậu trai trẻ có cách gì chữa được bệnh này.”

Đường Tuấn lấy ra một tờ giấy từ bên cạnh, bàn tay thoăn thoắt như rồng bay phượng múa, chỉ chừng nửa phút đã viết xong một đơn thuốc, rồi nói: “Ông à, ông là trúng gió độc, tôi kê cho ông một bài thuốc trúc lịch. Ông uống chừng hai tuần lễ, qua vài đơn là có thể khỏi hẳn.”

Lúc nói chuyện, anh đã định đưa đơn thuốc cho ông cụ, chú Đinh lại mở miệng, nói: “Này, cậu kê thuốc lung tung như vậy lỡ kê sai thì sao bây giờ? Dù sao cũng phải để cho cậu chủ nhà tôi xem qua một chút chứ.”

Đường Tuấn nhìn thoáng qua chú Đinh, sau đó anh đưa đơn thuốc trong tay cho Vương Tấn Lợi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 83


Vương Tấn Lợi xem một chút, hơi kinh ngạc nhìn thoáng qua Đường Tuấn. Dù cho anh ta tới xem bệnh thì cũng sẽ kê bài thuốc trúc lịch như này. Mặc kệ Đường Tuấn kê đơn hay chẩn bệnh, anh ta đều tìm không ra bất kỳ một điểm trừ nào, nhưng nếu anh ta nói như vậy chỉ sợ anh ta sẽ phải thua trận.

“Cậu chủ, sao rồi? Có phải thằng nhóc này kê sai đơn thuốc không? Cậu ta kê sai, vậy coi như cậu ta thua rồi.” Chú Đinh hơi ác ý nhìn Đường Tuấn.

Advertisement

Vương Tấn Lợi còn chưa kịp trả lời, đúng lúc này, đứa nhỏ được người phụ nữ ôm vào trong ngực chợt khóc rống lên, không ngừng kêu khóc hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người. Người phụ nữ kia càng gấp gáp, vội vàng kêu to: “Thần y Vương à, mau xem con trai của tôi với.”

Vương Tấn Lợi sải bước đi tới đối diện người phụ nữ kia, nhìn sắc mặt của đứa nhỏ, sau đó đưa tay bắt mạch, vẻ mặt ngưng trọng hơn bao giờ hết.

“Thần y Vương, con trai tôi sao rồi?” Người phụ nữ kia lo lắng nói, âm giọng như khóc tới nơi.

Vương Tấn Lợi do dự không biết nói cái gì, thật ra bệnh của đứa nhỏ này có hơi quái lạ, bên trong lạnh nhưng bên ngoài nóng, mạch tượng không rõ, anh ta thật sự không nắm chắc có chữa được không. Nếu anh ta mở miệng, đến lúc đó, có khi sẽ đập tan thanh danh của mình và nhà họ Vương.

“Để tôi xem thử một chút.” Không biết từ lúc nào, Đường Tuấn cũng đã đi tới bên cạnh Vương Tấn Lợi, lúc này mới lên tiếng.

Mặc dù người phụ nữ kia không tin y thuật của Đường Tuấn lắm, nhưng lúc này chỉ có thể gật đầu. Đường Tuấn chỉ nhìn một chút, sau đó mở miệng nói: “Có phải con cô vừa sinh không lâu đã bị bệnh không?”

Người phụ nữ vội vàng gật đầu, nói: “Đúng vậy, từ sau khi ốm một trận, nó thường xuyên một trận nặng một trận nhẹ.”

Đường Tuấn nói: “Nhất định phải châm cứu cho cậu bé, không thì nội tạng của cậu bé sẽ chịu không nổi loại nhiệt độ này đâu, có khi sẽ bị tổn thương nặng hơn nữa đó."

“Nhưng mà...” Người phụ nữ nghe vậy, hơi nghi ngờ nhìn sang Đường Tuấn, hiển nhiên là không yên lòng để Đường Tuấn chữa bệnh cho con mình.

“Đường Tuấn, anh đừng có khoe khoang ở đây, chỉ dựa vào châm cứu là có thể chữa bệnh cho thằng bé à? Cho dù là có ông nội của tôi ở đây thì cũng không dám nói ra những lời này.” Vương Tấn Lợi trầm giọng nói. Anh ta hung hăng trừng mắt với Đường Tuấn, cái tên này muốn quậy cũng không nhìn trường hợp, loại bệnh này ngay cả mình cũng không có cách, chẳng lẽ anh ta có thể trị được sao?

Đường Tuấn lại lạnh lùng nhìn thoáng qua Vương Tấn Lợi, nói: “Anh là anh, còn tôi là tôi. Anh chữa trị không được thì không có nghĩa là tôi cũng không trị được.”

Anh nói xong đã nhìn sang người phụ nữ, rồi nói: “Nếu thật sự không chữa trị, chỉ sợ bỏ lỡ thời gian chữa trị tốt nhất.”

Người phụ nữ nhìn đứa con trai đang gào khóc trong ngực, nước mắt lã chã rơi. Lúc này mới vội vàng gật đầu, nói: “Chỉ cần anh có thể chữa khỏi cho con trai tôi, anh muốn bao nhiêu tiền cũng được.”

Đường Tuấn gật đầu, từ trong túi tùy thân lấy ra một bao ngân châm, nhanh chóng khử trùng.

Thân thể đứa nhỏ lại khó chịu, không ngừng vùng vẫy trong lòng mẹ rồi từ đó động loạn khắp người.

“Hừ! Bộ dáng của đứa bé thế này rồi, tôi muốn xem thử xem cậu châm cứu làm sao? Đừng để tới lúc đó châm sai huyệt, Bảo Tế Minh của tôi cũng không nhận trách nhiệm này đâu!” Chú Đinh lạnh lùng nói.

Đường Tuấn nói: “Chuyện này không cần ông lo. Nếu ông sợ gánh trách nhiệm này, ngay cả tư cách làm bác sĩ ông cũng không có.”

“Cậu!” Chú Đinh vô cùng giận dữ, đang muốn mắng chửi nhưng ngay sau đó, ông ta như bị người bóp chặt cổ, rốt cuộc không nói ra tiếng nào. Chỉ thấy Đường Tuấn đưa tay bóp nhẹ hai lần sau cổ đứa nhỏ, đứa bé không ngừng khóc rống kia lập tức trở nên an phận, vậy mà có dấu hiệu ngủ mất.

“Thủ pháp bấm huyệt thật là cao minh!” Dù cho chú Đinh không có cảm tình với Đường Tuấn, nhưng lúc này cũng không nhịn được mà khen ngợi một câu.

Vẻ mặt Đường Tuấn không thay đổi, tay cầm kim châm, chân khí trong cơ thể dồn hết đến trên kim châm, một luồng khí tức lạnh lẽo lan ra từ trên thân kim, tiếp đó, anh nâng tay lên, nhanh chóng đâm kim châm vào trên mấy huyệt vị như huyệt thiếu âm, thiếu dương, thái âm. Anh nắm đuôi kim châm, vừa liên tục xoay tròn vừa truyền chân khí vào.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 84


“Dùng khí ngự châm! Sao có thể chứ?” Khi Vương Tấn Lợi nhìn thấy thủ pháp thi châm của Đường Tuấn, lại thấy luồng khí tức hơi lạnh xuất ra, hình như nghĩ tới cái gì đó, đột nhiên thất thanh nói. Phương pháp châm cứu dùng khí ngự châm này chỉ có trong truyền thuyết, ngay cả ông nội anh ta là Vương Trọng Khang cũng không biết. Ông ấy cũng chỉ từng thấy qua trên sách thuốc cổ mà thôi, sao có thể thật sự tồn tại trên đời này chứ!

Advertisement

Đường Tuấn nhìn thoáng qua Vương Tấn Lợi, có thể nhìn ra được anh dùng phương pháp dùng khí ngự châm cũng đã nói rõ, ánh mắt của Vương Tấn Lợi thật sự không tệ.

Dùng khí ngự châm!

Ở đây chỉ có vài người là biết hàm nghĩa của mấy chữ này, dù sao Vương Tấn Lợi cũng là cháu trai của Vương Trọng Khang, là người thừa kế của gia tộc họ Vương. Tất nhiên, anh ta biết ý nghĩa của bốn chữ này là thể hiện điều gì? Nhưng bây giờ anh ta thà rằng mình không biết gì cả còn hơn!

Ông nội của anh ta là Vương Trọng Khang, ông đã chữa bệnh cứu người hơn nửa cuộc đời, nhưng vẫn chưa chạm tới ngưỡng lấy khí ngự châm. Đường Tuấn trước mắt cùng tuổi tác với anh ta, vậy mà đã có thể thành thục loại châm pháp chỉ có trong truyền thuyết này! Sao anh ta có thể tin tưởng được chuyện như vậy chứ?

Tất cả sự kiêu ngạo của Vương Tấn Lợi đều bị giẫm nát ngay lúc này, hai mắt của anh ta trở nên mờ mịt, cũng không tiếp tục khoác lên bộ dáng cậu cả nhà họ Vương kiêu ngạo kia nữa.

Mà ở bên khác, sau khi Đường Tuấn thi châm xong cho đứa nhỏ, cơn sốt trên người đứa nhỏ cũng lui dần. Vốn dĩ là khuôn mặt khổ sở cũng dần bình tĩnh lại, hít thở đều đều, sau đó ngủ thiếp đi.

Người phụ nữ thấy thế, mới biết mình gặp được thần y, cô ta vội vàng cảm kích nói: “Cảm ơn thần y, cảm ơn thần y.”

Đường Tuấn lau mồ hôi trên trán, hai đầu lông mày hiện rõ vẻ mệt mỏi. Trước mắt, dùng lượng chân khí trong cơ thể anh để thi triển lấy khí ngự châm còn hơi miễn cưỡng. Cái gọi là lấy khí ngự châm chính là bác sĩ sẽ truyền chân khí của mình vào trong cơ thể người bệnh thông qua kim châm, tăng cường năng lực sinh sôi tế bào và khả năng miễn dịch cho cơ thể, trong khoảng thời gian ngắn giúp người ta sống lại, châm tới bệnh đi.

Đường Tuấn không hề nghỉ ngơi, lấy một tờ giấy qua, thoăn thoắt viết ra một cái đơn thuốc giao cho người phụ nữ, nói: “Đây là đơn thuốc bồi dưỡng thân thể và bổ trợ tinh thần, dùng lửa nhỏ nấu ba chén nước sắc lại còn một, sau bữa ăn thì cho đứa nhỏ uống vào, khoảng nửa tháng là đứa bé sẽ khôi phục lại như lúc đầu. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian này, cô nhất định phải chú ý nhiều hơn, không thể để đứa nhỏ bị cảm lạnh nữa.”

Người phụ nữ đỏ bừng hai mắt, nước mắt rơi lã chã. Đây mới thật sự là thần y, vừa rồi, cô ta không hề tin y thuật của anh, tuy là vậy nhưng anh không kể hiềm khích trước đó, chẳng những chữa khỏi bệnh cho con của mình mà còn quan tâm như thế.

“Cậu Vương, cậu Vương, cậu sao vậy?” Tiếng gọi của chú Đinh lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Vương Tấn Lợi mới tỉnh táo lại, lắc đầu ra hiệu mình không sao, sau đó liếc nhìn Đường Tuấn với ánh mắt cực kỳ nóng bỏng, nói: “Anh học được dùng khí ngự châm ở đâu vậy?”

Đường Tuấn cười nhạt một tiếng, nói: “Có lẽ tôi không có nghĩa vụ phải nói với anh Vương về những chuyện này.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 85


Trước khi anh luyện được chân khí, anh cũng nghĩ việc lấy khí ngự châm là chuyện chỉ có trong truyền thuyết. Tuy nhiên, sau này gặp được một cơ duyên, anh luyện được luồng chân khí đầu tiên, lúc này anh mới chợt nhận ra, thì ra việc dùng khí ngự châm thật sự có thể!

Vương Tấn Lợi sững sờ, sau lại thấy chuyện này là đương nhiên. Châm pháp dùng khí ngự châm vô cùng quý báu, trong đó dĩ nhiên là dính tới truyền thừa của bên Y học cổ truyền, chỉ cần không phải kẻ ngốc thì không ai dễ dàng nói chuyện này ra.

Advertisement

“Ha ha. Anh Vương đây còn muốn so tài nữa không?” Đường Tuấn bất ngờ hỏi.

“Hừ! Đương nhiên là muốn.” Chú Đinh cướp lời, rồi tiếp: “Nếu vừa nãy không phải cậu ra tay trước, với y thuật của cậu Vương chắc chắn chỉ hai, ba lần là chữa trị khỏi bệnh cho đứa nhỏ này. Cậu thật sự tưởng mình giỏi hơn cậu Vương à?”

“Ha ha!” Đường Tuấn không để ý tới chú Đinh, trái lại nhìn sang Vương Tấn Lợi hỏi: “Anh cảm thấy thế nào?”

Trong miệng Vương Tấn Lợi đắng chát, không biết nên nói thế nào. Mặc dù chỉ giao đấu trong thời gian ngắn ngủi nhưng anh ta đã hiểu khá rõ về y thuật của Đường Tuấn. Bất luận là xem bệnh, kê đơn hay bất kỳ phương diện nào cũng đều không thua kém anh ta, huống chi, người ta còn biết dùng khí ngự châm, anh ta lại không có gì nắm chắc!

“Là tài nghệ của tôi không bằng người!” Vương Tấn Lợi cắn răng nói: “Với y thuật của anh, tại sao lại ở chỗ này? Ngay cả giáo sư Thẩm có châm pháp song long xuất thủy cũng không bằng nổi anh.”

Đường Tuấn lắc đầu, nhưng không giải thích nhiều.

Đối mặt với việc Vương Tấn Lợi nhận thua, Đường Tuấn vẫn có thể giữ vững được bình tĩnh nhưng những người khác lại không cách nào làm được. Vương Tấn Lợi là ai? Đó chính là người thừa kế của gia đình dòng dõi Y học cổ truyền, tương lai có lẽ sẽ quản lý cả nhà họ Vương, thậm chí còn được xưng là người trẻ tuổi có thể vượt qua Vương Trọng Quang, mười năm mới có một. Tuy vậy, ngay lúc này, anh ta lại bị y thuật của Đường Tuấn đánh bại, chẳng những vậy, còn chính miệng nhận thua. Nếu không phải họ tận mắt nhìn thấy, có ai có thể tin được đây?

“Cậu Vương, chuyện này?” Chú Đinh há mồm, ngập ngừng nói.

Trên gương mặt béo phì của Ninh Đình Trung đỏ bừng lên như uống phải thuốc k*ch th*ch.

Đôi mắt xinh đẹp của Lý Ngọc Mai hơi dừng trên người của Đường Tuấn, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Về phần mấy người bị Đường Tuấn chọn trúng trước đó, ngay lúc này cũng đã kích động không thôi, thần y này còn lợi hại hơn cả thần y Vương. Nếu như bọn họ được chữa trị như lời nói trước đó, vậy chẳng phải thuốc tới bệnh tan, có bệnh thì trừ bệnh, không bệnh thì khỏe mạnh thân thể. Đặc biệt người đàn ông trung niên mập mạp kia cũng đã hai mắt sáng ngời, ước gì có thể để Đường Tuấn chữa trị cho ông ta ngay lập tức, hoàn toàn quên đi dáng vẻ mỉa mai Đường Tuấn của mình lúc trước.

“Thần y, còn bệnh của chúng tôi thì sao?” Người đàn ông trung niên mập mạp nói.

Đường Tuấn cười nhạt một tiếng đáp: “Bệnh của các người tôi nhìn thoáng qua đã biết rồi.”

20211027040034-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 86


“Còn ông, ăn uống thất thường, dùng thuốc dạ dày là được. Nhưng phải chú ý thói quen nghỉ ngơi và ăn uống.”

Đường Tuấn đi qua trước mặt mấy người bọn họ, mạch cũng không thèm xem, chỉ ra bệnh tình của từng người một, nhưng mấy người kia sau khi nghe được lập tức lộ ra biểu cảm kinh ngạc, hiển nhiên đã bị Đường Tuấn nói trúng hết rồi.

Advertisement

Trong lúc chẩn đoán, Đường Tuấn lấy ra một tờ giấy, nhanh chóng viết đơn thuốc rồi đưa cho mấy người bọn họ.

“Thần y, còn tôi thì sao?”

Lúc này, chỉ còn lại người đàn ông trung niên mập mạp chưa được Đường Tuấn chuẩn bệnh, đang nhìn Đường Tuấn với vẻ mặt vô cùng chờ mong.

“Ông...” Đường Tuấn nói: “Suy thận!”

Mặt người đàn ông trung niên mập mạp nháy mắt đỏ bừng, nhưng lại không thể mở miệng mắng anh, bởi vì những gì Đường Tuấn nói đều là sự thật. Ông ta lần này tới đây thật sự là bởi vì có triệu chứng suy thận.

“Trở về uống thuốc theo đơn này, gần đây nên tập thể dục rèn luyện nhiều hơn, còn phải biết tiết chế rượu bia lại!”

Đường Tuấn không có ý muốn làm người đàn ông trung niên mập mạp khó xử, cũng viết một đơn thuốc đưa cho ông ta.

Người đàn ông mập mạp lập tức cảm ơn rối rít, sự xấu hổ khi tình trạng thân thể bị Đường Tuấn bóc trần đã sớm bị vứt lên chín tầng mây.

Đám người bệnh bị chú Đinh mời ra ngoài, ánh mắt của chú Đinh nhìn Đường Tuấn lúc này quả thực như là hận không thể nuốt anh vào bụng, ở địa bàn của nhà họ Vương mà bị một kẻ dùng y thuật đánh bại, chuyện này giống như là đang sống sờ sờ mà bị vả thẳng mặt.

“Đường Tuấn, y thuật của anh thật không tồi, không biết là học được ở đâu?”

Vương Tấn Lợi đột nhiên hỏi.

Đường Tuấn liếc nhìn Vương Tấn Lợi một cái, nói: “Gia truyền.”

“Ồ. Vậy không biết có tiện tiết lộ tên của trưởng bối nhà anh không?” Vương Tấn Lợi hỏi.

Đường Tuấn lắc đầu, đáp: “Y thuật của tôi là do ông nội truyền dạy, nhưng ông nội của tôi đã qua đời cách đây không lâu. Tên của ông nội tôi có nói ra anh cũng không biết, vậy thì việc gì phải làm điều thừa thãi.”

Thế nhân chỉ biết đến thánh y, nhưng có mấy ai biết tên thật của ông là Đường Hạo.

Vẻ mặt Vương Tấn Lợi lộ ra vẻ tiếc nuối, nói: “Vậy thì thật quá đáng tiếc.”

Sau đó anh ta chuyển chủ đề: “Anh hẳn cũng biết, trên con đường y thuật cổ truyền, nếu chỉ có một thân một mình sẽ rất dễ đi chệch hướng. Nhà họ Vương tôi sưu tầm rất nhiều sách y học, nếu anh muốn thì có thể theo tôi trở về nhà họ Vương, tôi sẽ xin ông nội của tôi cho anh tiếp quản sách y học của nhà chúng tôi. Anh thấy thế nào?”

Đường Tuấn lắc đầu, nói: “Xin lỗi. Bây giờ tôi tạm thời không có ý định này, nếu sau này có cơ hội, tôi sẽ ghé thăm nhà họ Vương.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 87


Nghe nói ông cụ nhà họ Vương, Vương Trọng Khang vô cùng tài giỏi về châm cứu và Ngũ Long châm pháp, vì vậy anh cũng rất muốn đi thỉnh giáo một phen.

“Vậy được rồi.” Vương Tấn Lợi thở dài.

Advertisement

“Đường Tuấn, y thuật của anh tốt như vậy, vì sao lúc trước khi khám bệnh cho mẹ tôi lại không nói? Làm mẹ tôi phải chịu nhiều khổ sở như vậy! Có phải anh cố ý không!”

Lúc Đường Tuấn chuẩn bị đứng dậy rời đi, một âm thanh nho nhỏ ở bên cạnh truyền đến.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lý Ngọc Mai tràn đầy tức giận, lạnh lùng nhìn Đường Tuấn.

“Ha ha!” Đường Tuấn cảm thấy có chút buồn cười, nói: “Khi ấy tôi đã nói với người nhà họ Lý về bệnh tình của mẹ cô, nhưng nhà họ Lý mấy người có tin không? Lúc ấy nếu như tôi nói y thuật của tôi vô cùng siêu phàm, thì cô có tin không? Nhà họ Lý các người có tin không?”

Hai câu chất vấn liên tiếp của Đường Tuấn khiến sắc mặt của Lý Ngọc Mai càng thêm khó coi. Lời của Đường Tuấn đúng là không sai, lúc ấy cho dù anh có nói y thuật của mình còn tốt hơn cả Vương Tấn Lợi, e là cũng chỉ nhận lại càng nhiều lời cười nhạo mà thôi. Ngay cả Lý Ngọc Mai cũng không biết vì sao mình lại hỏi một câu vô lý như vậy.

“Hừ! Tóm lại là do anh không đúng! Nếu lúc đó anh kiên trì hơn chút nữa, nói không chừng tôi sẽ tin anh.” Lý Ngọc Mai cãi lý.

“Cố tình gây sự!” Đường Tuấn lạnh lùng nói.

Nói xong câu đó, Đường Tuấn lập tức xoay người rời khỏi Bảo Tế Minh, bỏ lại cô tiểu thư nhà họ Lý đang bừng bừng tức giận. Ninh Đình Trung cũng theo sát đằng sau anh.

“Cậu Vương, tên nhóc này đúng là không biết tốt xấu, cậu đã nói như vậy rồi, anh ta không những không biết ơn mà còn dám từ chối, cậu có muốn tôi tìm người dạy cho anh ta một bài học không?”

Trong mắt chú Đinh lộ ra vài phần hung ác khó lường.

Vương Tấn Lợi lắc đầu, nói: “Quên đi. Không bao lâu nữa sẽ diễn ra Đại hội Y thuật cổ truyền ở tỉnh Khánh Hòa. Sở dĩ tôi muốn mượn sức anh ta, một là vì để đến lúc đó nhà họ Vương có thể nắm chắc thêm vài phần thắng, thứ hai là để bớt đi một đối thủ. Nếu chí của anh ta không ở nơi này, vậy thì cũng không cần để ý tới anh ta nữa.”

“Cậu Vương, nói không chừng, y thuật của tên nhóc họ Đường này cũng chẳng ra gì? Nếu như cậu sử dụng Ngũ Long châm pháp, chưa chắc sẽ thua tên nhóc đó.” Chú Đinh nói.

Vương Tấn Lợi nghe vậy, lông mày hơi nhướng lên, một cỗ khí tức ngạo nghễ tản ra, nói: “Ngũ Long châm pháp chính là bí mật gia truyền của nhà họ Vương, làm sao có thể mang ra để ganh đua với người. Có điều chú nói cũng không sai, tuy rằng anh ta có một số kỹ năng trong châm cứu, nhưng nếu như tôi sử dụng Ngũ Long châm pháp, có lẽ cũng có thể ngang sức ngang tài với anh ta.”

Chú Đinh cũng có vẻ kiêu ngạo như vậy, dường như vô cùng tự hào về điều đó.

20211027040128-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 88


Vương Tấn Lợi gật đầu, nói: “Một tháng sau sẽ bắt đầu. Sở dĩ lần này tôi đến thành phố Vinh là để mời giáo sư Thẩm Dũng tham gia. Chỉ là không ngờ tới thành phố Vinh này tuy nhỏ, thế mà lại có người như Đường Tuấn, e là y thuật của anh ta còn tốt hơn giáo sư Thẩm Dũng mấy phần, có thể nói là bác sĩ tài giỏi nhất thành phố Vinh.”

Advertisement

“Giỏi nhất thành phố Vinh?” Lý Ngọc Mai ánh mắt sáng ngời, lắc lắc đầu, nói: “Anh ta còn chưa đủ sức đảm đương nổi cái danh đó.”

“Ồ?” Vương Tấn Lợi nói: “Ngọc Mai, lời này của cô là có ý gì? Chẳng lẽ thành phố này còn có vị lang trung nào y thuật cao tay hơn cả Thẩm Dũng và Đường Tuấn ư.”

Lý Ngọc Mai gật gật đầu, sau đó nói ngắn gọn một chút về căn bệnh kỳ lạ mà mẹ của cô mắc phải cách đây một thời gian cùng với cách thức làm sao để chữa khỏi nó.

Trên mặt Vương Tấn Lợi lộ ra thần sắc khác thường, trầm ngâm một lát, nói: “Nếu thật là như thế, thì có lẽ y thuật của vị bác sĩ kia đã đạt tới trình độ của ông nội tôi rồi. Chỉ là không biết rốt cuộc là ai? Thành phố Vinh từ khi nào lại có một nhân vật lớn như vậy?”

Lý Ngọc Mai nói: “Lúc ấy là giáo sư Thẩm Dũng giới thiệu, có lẽ ông ấy có hiểu biết về vị kia. Nhưng tôi dám khẳng định, y thuật của Đường Tuấn chắc chắn không bằng vị tiên sinh thần bí kia. Nếu như cậu có thể mời ông ấy đến Đại hội Y thuật cổ truyền lần này, thanh danh của nhà họ Vương các người chắc chắn có thể vang xa!”

Vương Tấn Lợi gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết. Đại hội Y thuật cổ truyền lần này không giống như những lần trước, ngay cả nhà họ Vương của anh ta cũng chưa chắc tiếp nối được vinh quang của gia tộc, đoạt được danh hiệu đệ nhất thế gia Đông y, nếu như có thể mời được vị bác sĩ thần bí kia, vậy thì nhà họ Vương sẽ nắm chắc hơn vài phần.

Cuộc thảo luận của hai người vô cùng thú vị, nhưng nếu như bọn họ biết được vị bác sĩ thần bí có y thuật cao minh mà bọn họ nhắc tới chính là Đường Tuấn, không biết bọn họ sẽ cảm thấy thế nào?

“Đường Tuấn, thật sự là quá hả giận. Vừa rồi cậu không biết cái tên họ Đinh kia bộ dáng tức cười đến mức nào đâu, ngày thường cái tên này lúc nào cũng ỷ vào tên tuổi của nhà họ Vương để tác oai tác quái, bây giờ ngay cả Vương Tấn Lợi cũng đã tự nhận không bằng cậu, tôi chống mắt lên xem sau này tên đó còn dám kiêu căng như vậy hay không.” Bên trong xe, Ninh Đình Trung vỗ tay lái, vẻ mặt vô cùng hưng phấn nói.

Đường Tuấn lại lắc lắc đầu, nói: “Vương Tấn Lợi không đáng nhắc tới! Nếu là ông nội Vương Trọng Khang của anh ta thì tôi còn kính trọng ba phần, còn Vương Tấn Lợi tầm thường kia, tôi chưa từng đặt trong mắt.”

Với trình độ hiện giờ của anh về y thuật cổ truyền, cùng với một cơ thể chân khí thần kỳ, Đường Tuấn hoàn toàn có đủ tự tin để nói như vậy. Chỉ là trong lòng anh cũng có một lo lắng sâu xa, cảnh tượng Vương Tấn Lợi kê đơn bột nhân sâm cho người phụ nữ kia cứ như hiện ra trước mắt, cả một thế hệ truyền nhân của thế gia Đông y cũng đã sa sút thành hạng mặt người dạ thú như vậy, tiền đồ tương lai của y thuật cổ truyền cũng có thể đoán trước!

“Khó trách ông nội tôi tình nguyện một lòng nghiên cứu y thuật chứ không tiếp quản nhà họ Đường, xem ra đối với việc này ông sớm đã có dự tính.” Đường Tuấn nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ xe, ánh mắt dần dần trở nên sắc bén.

Ông nội, việc ông không hoàn thành được, cứ để cháu hoàn thành cho ông.

Chiếc xe chạy trong nội thành, sau đó dừng lại trước một khách sạn xa hoa. Đường Tuấn và Ninh Đình Trung lần lượt xuống xe, đi bộ về phía khách sạn.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 89


Ninh Đình Trung dường như nghĩ đến điều gì đó, nói: “Đường Tuấn, con người cha tôi tương đối cứng nhắc, có đôi khi nói chuyện sẽ có chút khó nghe. Đến lúc đó mong cậu sẽ không so đo với ông ấy.”

Advertisement

Đường Tuấn gật gật đầu, chỉ cần không quá đáng, anh sẽ giữ mặt mũi cho Ninh Đình Trung mà không so đo với Ninh Xuân Nam.

Dưới sự hướng dẫn của người phục vụ, hai người đi đến bên ngoài một gian phòng bao. Ninh Đình Trung dẫn theo Đường Tuấn đẩy cửa đi vào. Gian phòng thập phần to lớn xa hoa, trước cửa sổ sát đất có một người đàn ông cao lớn đang đứng. Người đàn ông mặc một bộ tây trang chỉnh tề, chắp hai tay sau lưng, dường như đang ngắm nhìn cảnh đẹp bên ngoài khách sạn. Mà Lê Nhược Nam ngày thường lúc nào cũng kiêu ngạo và ương ngạnh bây giờ lại ngoan ngoãn ngồi trên ghế dựa nói chuyện với một người phụ nữ xinh đẹp. Tuy rằng quần áo trên người phụ nữ này không tính là đắt đỏ, nhưng quanh thân lại lộ ra khí chất bất phàm, hơn nữa còn được bảo dưỡng rất tốt, khiến bộ dáng của bà cũng chỉ như ngoài ba mươi.

“Đình Trung, con đến rồi.” Người phụ nữ xinh đẹp sau khi nhìn thấy Ninh Đình Trung, lập tức vẫy vẫy tay.

“Mẹ.” Ninh Đình Trung đi đến bên cạnh người phụ nữ xinh đẹp, lúc đang chuẩn bị ngồi xuống, thì người đàn ông vẫn luôn đứng trước cửa sổ sát đất bỗng lạnh lùng nói: “Anh còn có mặt mũi ngồi xuống?”

Vừa nói, người đàn ông trung niên đã xoay người, có vẻ trên dưới năm mươi tuổi, giữa mày có vài phần giống với Ninh Đình Trung, nhưng lại tràn ngập một loại khí thế uy nghiêm của bậc bề trên. Người này chính là gia chủ của nhà họ Ninh, cha của Ninh Đình Trung, Ninh Xuân Nam.

“Cha, cha làm sao vậy? Lần này con đâu có làm sai chuyện gì?” Ninh Đình Trung khó hiểu hỏi. Anh ta đương nhiên biết cha mình rất nghiêm khắc, nhưng sự chất vấn vô lý giống như hôm nay vẫn khiến anh ta cảm thấy không thể hiểu nổi. Chỉ cảm thấy vô cùng oan ức.

“Hừ!” Ninh Xuân Nam lạnh lùng liếc nhìn Đường Tuấn đang đứng cạnh Ninh Đình Trung một cái, sau đó nói tiếp: “Anh còn dám nói không làm chuyện gì sai? Vậy tôi hỏi anh, Long Tiên Hương kia, làm thế nào mà anh lấy được?”

Ninh Đình Trung nói: “Cha, không phải con đã nói với cha rồi sao, là cậu Đường bán cho con.”

“Ha ha!” Vẻ mặt Ninh Xuân Nam càng thêm nghiêm khắc, nói: “Nếu không phải em họ của anh nói cho tôi biết, có lẽ tôi cũng không biết được chuyện ẩn giấu trong đó. Chỉ vì một khối Long Tiên Hương, mà anh dám đồng thời đắc tội cả nhà họ Lý và thần y nhà họ Vương, có phải anh muốn đem sự nghiệp của cái nhà họ Ninh này phá cho tan nát thì anh mới vừa lòng phải không!”

Ninh Đình Trung bừng tỉnh đại ngộ, hung hăng trừng mắt liếc nhìn Lê Nhược Nam một cái, nhưng cô ta lúc này có mẹ Ninh chống lưng, đối với ánh mắt uy h**p của anh ta không thèm để ý chút nào, ngược lại còn khiêu khích nhìn Đường Tuấn bên cạnh anh ta, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

“Cha, sự việc không như cha nghĩ đâu?” Ninh Đình Trung vội vàng giải thích. Bây giờ địa vị của Đường Tuấn ở trong lòng anh ta không biết đã tăng lên gấp bao nhiêu lần, chưa cần nói anh rất có thể là con riêng của Diệp Nam Nhật - một đại gia trong ngành sản xuất y dược, chỉ với trình độ y thuật mà Vương Tấn Lợi cũng phải nhận thua kém cũng đã đủ để nhà họ Ninh phải tiếp đãi anh tử tế. Vốn dĩ Ninh Đình Trung còn muốn giới thiệu Đường Tuấn cho cha mình, trong tương lai anh có thể trở thành một trợ lực đắc thủ của nhà họ Ninh, nhưng hiện tại mọi chuyện dường như đi ngược lại với những gì anh ta nghĩ.

“Còn muốn ngụy biện?” Giọng điệu của Ninh Xuân Nam lạnh như băng, nói: “Ngày thường anh tùy tiện kết giao bạn bè thì không tính, nhưng bây giờ anh kết bạn cái kiểu gì đây? Vậy mà còn có thể dụ dỗ anh giằng co với nhà họ Vương, hậu quả của chuyện này anh có gánh nổi không? Vị hồ bằng cẩu hữu của anh có gánh nổi không?”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 90


Dứt lời, ông lại chuyển hướng sang nhìn Đường Tuấn, nói: “Nghe Đình Trung nói, cậu gọi là Đường Tuấn đúng không?”

Đường Tuấn cười gật gật đầu, như thể không nghe ra sự mỉa mai châm chọc trong lời nói vừa rồi của Ninh Xuân Nam.

Advertisement

“Hừ!” Ánh mắt của Ninh Xuân Nam âm trầm thêm mấy phần, nói: “Đừng tưởng là tôi không biết cậu đang rắp tâm chuyện gì.”

“Ồ. Vậy chú nói một chút tôi nghe xem.” Đường Tuấn rất có hứng thú hỏi.

“Nghe nói cậu với vị đại tiểu thư nhà họ Lý kia quan hệ không tồi, nhưng gần đây bởi vì chuyện của nhà họ Vương mà cậu bị cho ra rìa, hành động lần này của cậu chẳng qua là muốn châm ngòi cho nhà họ Ninh tôi với nhà họ Vương xung đột, còn cậu ở giữa hưởng lợi đúng không? Người trẻ tuổi, tâm kế không tồi, đáng tiếc cậu vẫn quá non nớt! Chỉ bằng chút thủ đoạn này của cậu đã muốn làm hại nhà họ Ninh tôi ư, thật quá nực cười!” Ninh Xuân Nam vẻ mặt chế nhạo, như thể đã nhìn thấu tính toán trong lòng Đường Tuấn.

“Xem ra ông chủ Ninh không chỉ giỏi kinh doanh, mà sức tưởng tượng còn vô cùng phong phú.” Đường Tuấn cười nói. Anh liếc nhìn Lê Nhược Nam đang ngồi một bên, xem ra trong khoảng thời gian trước khi bọn họ tới đây, cô ta đã tốn không ít tâm tư trên người Ninh Xuân Nam.

“Chú à, cháu nghĩ chúng ta cứ bắt anh ta lại, sau đó đưa đến chỗ cậu Vương đi. Để xem sau này anh ta còn có thể dụ dỗ anh họ nữa không?” Lê Nhược Nam dụ dỗ.

“Đình Trung, lần này con thật sự đã sai rồi. Nhà họ Vương với nhà họ Lý kia đều không phải là hạng dễ chọc, nhà họ Ninh chúng ta bây giờ đã rất khó khăn, nếu lại có thêm hai kẻ thù lớn như vậy, chỉ sợ sau này thành phố Vinh thật sự không có chỗ cho chúng ta dung thân.” Mẹ Ninh cũng chỉ trích.

“Cha, mẹ, con...” Ninh Đình Trung gấp đến mức không biết nói cái gì cho phải.

Ninh Xuân Nam lập tức ngắt lời anh ta, nói: “Anh không cần phải giải thích. Đợi lát nữa anh cùng tôi đi xin lỗi cậu Vương, cũng đem khối Long Tiên Hương kia trả lại cho nhà họ Vương đi. Nhà họ Ninh ta không phải là quân cờ cho kẻ khác lợi dụng!”

“Ha ha. Chú cứ thử đưa cho Vương Tấn Lợi xem anh ta có dám nhận không?” Đường Tuấn nói.

“Nhóc con, cậu ngoan ngoãn câm miệng cho tôi! Nếu không, chưa cần nhà họ Vương phải ra tay, tôi sẽ dạy dỗ cậu trước!” Ninh Xuân Nam vẻ mặt hung dữ quát.

“Thật là uy phong lợi hại.” Đường Tuấn giận quá hóa cười, chú Diệp nói quả không sai, Ninh Xuân Nam quả nhiên là kẻ chỉ quan tâm đến lợi ích, chỉ cần là người có thể giúp đỡ được ông ta thì ông ta sẽ kết giao.

Ninh Đình Trung thấy tình hình càng ngày càng nghiêm trọng, có vẻ như rất khó có thể dừng lại, vì thế anh ta cả gan kéo Ninh Xuân Nam đang bừng bừng lửa giận sang một bên, sau đó kề sát tai, lén lút thủ thỉ với ông.

“Tên họ Đường kia, ha ha, để tôi nhìn xem lần này anh sẽ làm gì? Một thứ rác rưởi bị Lý Ngọc Mai vứt bỏ, thế mà còn muốn khiêu chiến với cậu cả nhà họ Vương, đúng là điếc không sợ súng!” Lệ Nhược Nam mặt mày đắc ý nói.

Lệ Nhược Nam chỉ lo chế nhạo Đường Tuấn, vì vậy không hề biết rằng sau khi Ninh Đình Trung nói mấy câu với Ninh Xuân Nam, ông ta liền không tự chủ được mà nhìn về phía Đường Tuấn, cuối cùng, trên mặt ông ta lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc.

“Những gì anh nói là sự thật?” Ninh Xuân Nam nghiêm nghị hỏi: “Cậu ta thực sự đánh bại Vương Tấn Lợi bằng y thuật của mình?”

Vương Tấn Lợi là ai? Chính là thiên tài Y học cổ truyền của nhà họ Vương, ngay cả lão gia trưởng Vương Trọng Khang cũng phải nói lời khen ngợi, anh ta thậm chí còn có hy vọng sẽ thay thế ông Vương tiếp quản sự nghiệp của nhà họ Vương trong tương lai!

20211027040233-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 91


Ninh Đình Trung gật gật đầu, sau đó hạ giọng nói: "Hơn nữa con suy đoán Đường Tuấn rất có thể là con riêng của Diệp Nam Nhật"

"Cái gì!" Nếu những chuyện mà trước đây Ninh Đình Trung nói với Ninh Xuân Nam còn có thể giữ lại một chút bình tĩnh thì những lời sau đó lại khiến cho ông ta vô cùng khiếp sợ.

Advertisement

"Làm sao có thể? Diệp Nam Nhật ngay cả vợ cũng chưa cưới, làm sao lại có con riêng?" Ninh Xuân Nam vẫn không tin. Chuyện Diệp Thanh Phương là con nuôi của Diệp Nam Nhật này, gần như toàn bộ tầng lớp thượng lưu của xã hội không ai không biết. Hơn nữa tác phong của Diệp Nam Nhật luôn luôn rất tốt, tuy rằng xuất thân bạc triệu, nhưng cho tới bây giờ chưa từng nghe thấy có các loại tin đồn như bao nuôi người tình.

Ninh Đình Trung cười khổ một tiếng, sau đó đem chuyện xảy ra ở khu nghỉ dưỡng hồ Yến Anh cùng với chuyện mâu thuẫn của Diệp Thanh Phương nói ra một lần.

Chờ sau khi nói xong, Ninh Xuân Nam đã khôi phục bình tĩnh, chỉ là ánh sáng trong mắt liên tiếp lóe lên, giống như đang suy nghĩ về chuyện khác.

"Chuyện này, không được truyền ra ngoài!" Ninh Xuân Nam bình tĩnh nói.

Ninh Đình Trung gật đầu.

"Cậu à, bây giờ có phải nên gọi người đến đây, đem thằng nhóc họ Đường này đưa đến chỗ của Vương thiếu, đích thân giải thích cho Vương thiếu hay không?" Lệ Nhược Nam trêu tức nhìn Đường Tuấn.

"Câm mồm!" Ai ngờ cô ta mới vừa nói xong, Ninh Xuân Nam lại nổi giận nói: "Sao con có thể nói chuyện với Đường Tuấn như vậy, bây giờ ngay lập tức xin lỗi cậu ấy!"

"Cậu, con..." Đôi mắt đẹp của Lệ Nhược Nam tràn đầy vẻ không dám tin.

"Còn không mau xin lỗi Đường Tuấn, muốn cậu nói lại lần thứ hai sao?" Ninh Xuân Nam lại nói. Bộ dạng nghiêm túc uy nghiêm này khiến cho tim của Lệ Nhược Nam run mạnh lên.

"Hừ!" Lệ Nhược Nam nói: "Rất xin lỗi anh!"

Tuy rằng ngoài miệng nói rất xin lỗi, nhưng trên mặt của cô ta lại hoàn toàn không nhìn ra được một chút thành ý nào, ngược lại càng thêm chán ghét nhìn Đường Tuấn.

"Đường Tuấn, cháu nể mặt mũi của Đình Trung rồi bỏ qua chuyện này có được không?" Ninh Xuân Nam lên tiếng nói. Lúc này, sau khi biết được "thân phận" của Đường Tuấn, ông ta cân nhắc lợi hại thiệt hơn rất lâu mà vẫn không biết nên làm như thế nào?

Đường Tuấn nhìn thoáng qua Ninh Xuân Nam một cái thật sâu, rốt cuộc vẫn gật gật đầu. Với thính lực của anh, đương nhiên nghe được đối thoại giữa Ninh Đình Trung và Ninh Xuân Nam, chẳng qua anh không có ý định giải thích. Thân phận thiếu gia Đường gia của anh tạm thời không nên công bố, nhưng nếu có thể mượn dùng thân phận giả là "con riêng" của Diệp Nam Nhật này, những việc anh muốn làm sẽ thuận tiện hơn rất nhiều. Hơn nữa từ rất lâu trước đây, Diệp Nam Nhật quả thực có ý định muốn nhận Đường Tuấn làm con nuôi, chỉ là khi đó ông cụ Đường không đồng ý mà thôi.

"Này ông chủ Ninh, chúng ta có thể ngồi xuống từ từ nói chuyện được không?" Đường Tuấn nhẹ giọng hỏi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 92


"Ha ha. Đương nhiên có thể. Đừng gọi ông chủ Ninh ông chủ Ninh nữa, ở trước mặt cháu chú đâu phải ông chủ gì chứ, chú vô cùng kính phục tổng giám đốc Diệp, nếu cháu không chê, cứ gọi chú một tiếng chú Ninh là được." Ninh Xuân Nam nịnh bợ nói: "Sau này cháu và Đình Trung đã là anh em bạn bè tốt, phải giúp đỡ lẫn nhau mới đúng."

Advertisement

Đường Tuấn cuối cùng cũng biết được sự vô sỉ của Ninh Xuân Nam, tuy rằng cảm thấy có chút ghê tởm, nhưng không nói thêm gì.

"Xuân Nam, Đình Trung, rốt cuộc làm sao vậy?" Mẹ Ninh lên tiếng hỏi.

"Hừ! Chuyện không nên hỏi bà cũng đừng hỏi, về sau nếu còn để tôi nghe thấy ai nói xấu Đường Tuấn, cũng đừng trách tôi không nhận người thân!" Ninh Xuân Nam cười lạnh nói.

Tuy rằng trong lòng mẹ Ninh nghi hoặc, nhưng chỉ có thể ngậm miệng.

Tiệc rượu bắt đầu, Ninh Xuân Nam đối xử với Đường Tuấn vô cùng nhiệt tình, giống như tất cả những chuyện không vui trước đây chưa từng xảy ra. Khi ông ta hỏi Đường Tuấn về chi tiết hợp tác cùng tập đoàn Nam Nhật, Đường Tuấn giả vờ gọi cho Diệp Nam Nhật một cuộc điện thoại trước mặt ông ta.

Hai mươi phút sau, Diệp Nam Nhật đã tới. Tốc độ như vậy khiến cho Ninh Xuân Nam phải thầm giật mình, lại đem tầm quan trọng của Đường Tuấn tăng lên vài lần.

Trong bữa tiệc, hai người Diệp Nam Nhật cùng Ninh Xuân Nam đã trao đổi một ít chi tiết, đương nhiên trong đó phần lớn yêu cầu đều là do Diệp Nam Nhật đưa ra, dù sao hiện tại không biết có bao nhiêu người mong muốn được hợp tác cùng tập đoàn Nam Nhật, Ninh Xuân Nam cảm kích còn không kịp, nào dám nói đến không đồng ý.

Sau khi cơm nước xong xuôi, khách và chủ đều vô cùng vui vẻ. Ninh Xuân Nam mang theo người nhà họ Ninh và Lê Nhược Nam từ biệt rời đi.

"Xem ra, sau khi trải qua sự việc ngày hôm nay, nhà họ Ninh tạm thời không dám có ý đồ xấu nữa." Đường Tuấn gõ ngón tay lên mặt bàn, khẽ cười nói.

Diệp Nam Nhật cười lạnh một tiếng đáp lại: "Người nhà họ Ninh dám có ý đồ gì chứ, nếu không phải cháu nói chuyện thay cho nhà họ Ninh, với tài sản của nhà họ Ninh bọn họ, ngay cả tư cách ngồi nói chuyện cùng một chỗ với chú cũng không có."

Diệp Nam Nhật nói vậy cũng không phải nói quá, hiện giờ tập đoàn Nam Nhật có thể nói là một trong ba tập đoàn có triển vọng nhất, đặc biệt từ sau khi trong tay Đường Tuấn có được cách điều chế của hai loại thuốc Thông Thần cùng với Bột Tuyết Cơ, chỉ cần là người bình thường cũng biết tập đoàn Nam Nhật tiền đồ vô hạn. Về phần nhà họ Ninh, cùng lắm chỉ là một công ty có quy mô bậc trung. Hai người hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Diệp Nam Nhật bỗng nhiên nhìn Đường Tuấn liếc mắt một cái, nói: "Tối hôm qua cháu đánh nhau cùng Thanh Phương à?"

Đường Tuấn gật đầu, nói: "Đúng vậy. Nếu chú Diệp muốn trách tội thì cứ mắng cháu đi."

20211028034415-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 93


Đường Tuấn cười thần bí, đang muốn tìm một lý do để lấy lệ cho qua. Nhưng lúc này, di động của Diệp Nam Nhật lại vang lên.

Advertisement

"Tôi biết rồi. Lập tức sẽ qua đó." Không biết đầu bên kia điện thoại đã nói gì, sau khi Diệp Nam Nhật nói vài câu thì cúp máy. Sau đó sắc mặt ông ta trở nên vô cùng xấu, giống như mây đen trước bão tố vậy.

"Làm sao vậy chú Diệp?" Đường Tuấn vội vàng hỏi.

Bộp!

Diệp Nam Nhật đập tay một cái lên bàn, trầm giọng nói: "Mấy cô chủ nhỏ nhà họ Tề cùng nhà họ Lý kia mang theo người đến bệnh viện thăm Thanh Phương, nói là phải bắt người đánh Thanh Phương đưa đến đồn cảnh sát. Hừ! Đừng cho là chú không biết trong lòng hai nhà bọn họ có tâm tư gì, chẳng qua là muốn gây chuyện chia rẽ Thanh Phương, bọn họ sẽ được ngư ông đắc lợi! Có chú ở đây, không dễ dàng như vậy đâu!"

Nói xong, Diệp Nam Nhật đứng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài.

"Chú Diệp, cháu đi cùng với chú." Đường Tuấn cũng đứng dậy.

"Nhưng mà cháu..." Diệp Nam Nhật do dự.

Đường Tuấn cười lạnh một tiếng, nói: "Bọn họ không phải muốn đưa cháu đến đồn cảnh sát sao? Cháu rất muốn nhìn xem bọn họ làm như thế nào?"

Diệp Nam Nhật do dự một lát, sau đó gật đầu đồng ý: "Ừ. Cũng đến lúc cho bọn họ biết cháu không phải là một quả hồng mềm có thể tùy ý nhào nặn. Có chú ở đây, chú muốn nhìn xem bọn họ sẽ bắt cháu đi bằng cách nào!"

Đường Tuấn khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra một chút lạnh lùng. Ba cô chiêu cậu ấm đứng đầu của thành phố Vinh tụ tập cùng một chỗ, anh thật sự sẽ sợ sao?

Tầng cao nhất của bệnh viện hàng đầu thành phố Vinh, nơi này là phòng bệnh cao nhất cấp, sử dụng các thiết bị tiên tiến hiện đại nhất, bình thường có thể ở lại đây hoặc là người nhà của quan chức thành phố Vinh, hoặc chính là kẻ thật sự có tiền. Mười phòng bệnh cũng chưa chắc có thể ở đầy một nửa, nhưng hôm nay nơi này lại trở nên có chút ầm ĩ.

Trong phòng bệnh rộng lớn, Diệp Thanh Phương trên người quấn đầy băng vải trắng đang nằm ở trên giường, còn Tề Hưng và Lý Ngọc Mai thì đứng ở bên cạnh, vẻ mặt quan tâm. Ở phía sau Tề Hưng, một người đàn ông trung niên đang đứng dựa lưng vào tường, hai mắt híp lại, dáng người của người đàn ông cũng không cao lớn nhưng lúc này lại khiến cho người ta có một loại cảm giác vô cùng âm u lạnh lẽo, chỉ cần liếc mắt một cái, đã có cảm giác giống như bị một con rắn độc nhìn chằm chằm. Mà phía sau Lý Ngọc Mai, lại có hai người một nam một nữ, vẻ mặt xa cách, đúng là hai sư huynh muội bị Trần Thành vạch trần ở ngoài khách sạn Phương Đông ngày đó, lúc này hai người đang cảnh giác mà nhìn người đàn ông trung niên phía sau Tề Hưng, từ trên người của ông ta, bọn họ cảm thấy có một loại hơi thở nguy hiểm.

Tề Hưng nhìn thấy Diệp Thanh Phương nằm ở trên giường bệnh, sắc mặt âm trầm, nói: "Mẹ nó, tên họ Đường kia là cái thá gì chứ, vậy mà dám đánh anh thành như vậy, lần này nếu không để em đòi lại công bằng cho anh, thằng đó lại coi người thành phố Vinh chúng ta dễ bắt nạt phải không?"

Ngoài miệng nói như vậy, nhưng trên mặt của Tề Hưng cũng lộ ra vẻ cảnh giác, cậu ta biết rõ khả năng của Diệp Thanh Phương, nhưng Đường Tuấn lại có thể đánh anh ta thành bộ dạng như vậy, chẳng phải nghĩa là sức mạnh của anh cao hơn nhiều so với anh ta suy đoán sao. Nghĩ đến đây, anh ta âm thầm cảm thấy may mắn, may mắn người ra tay chính là kẻ l* m*ng Diệp Thanh Phương này, nếu không bây giờ người nằm ở trên giường bệnh chắc hẳn sẽ biến thành chính anh ta.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 94


Lý Ngọc Mai cũng nhíu lông mày, thanh âm lạnh lùng nói: "Làm sao anh ta có thể quá đáng như vậy? Đánh người xong ngay cả một câu hỏi thăm cũng không có."

Trên mặt của Diệp Thanh Phương cũng không nhìn ra được buồn vui gì, trận đánh tối hôm qua đã đập tan tất cả sự kiêu ngạo của anh ta. Hai mắt mờ mịt mà nhìn chằm chằm lên trần nhà, nếu không phải trên máy đo nhịp tim biểu hiện bình thường, rất dễ khiến cho người khác nghĩ rằng anh ta đã chết.

Advertisement

"Anh quá yếu!"

Những lời này luôn luôn quanh quẩn trong đầu của Diệp Thanh Phương, anh ta hơi hơi nghiêng đầu qua, dùng một loại thanh âm khàn khàn khó nghe hỏi Tề Hưng: "Chẳng lẽ tôi thật sự rất yếu sao?"

Diệp Thanh Phương vốn là thiếu gia đứng đầu thành phố Vinh, cho tới bây giờ vẫn luôn vô cùng kiêu ngạo, hiện tại bỗng nhiên sinh ra sự nghi ngờ đối với chính mình, thậm chí còn cần sự thừa nhận từ trong miệng người khác, xem ra chuyện tối hôm qua đã đả kích rất lớn tới Diệp Thanh Phương.

Tề Hưng đầu tiên là sửng sốt, sau đó nói: "Thanh Phương, anh đừng nghĩ nhiều. Anh là cậu chủ của nhà họ Diệp, là người có năng lực xuất chúng nhất trong đám thiếu gia của thành phố Vinh chúng ta, anh nói mình yếu, vậy mấy người bọn em biết giấu mặt vào đâu. Anh yên tâm, việc này em sẽ trả thù thay cho anh. Không phải chỉ là một thằng nhóc không bối cảnh không quyền thế không bản lĩnh thôi sao, dựa vào chút tính toán đã nghĩ rằng mình ngang hàng cùng chúng ta, nào có chuyện tốt như vậy?"

Tề Hưng lén lút nhìn thoáng qua Lý Ngọc Mai, thấy vẻ mặt của cô bình tĩnh, lúc này mới nói tiếp: "Chỉ cần thằng nhóc kia dám đến đây, em tuyệt đối sẽ làm cho nó phải hối hận."

Nói xong, cậu ta cung kính lễ phép nói với người đàn ông trung niên ở bên cạnh kia: "Đến lúc đó phải làm phiền thầy Quách rồi."

Người đàn ông trung niên nghe vậy, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Một thằng nhóc mới lớn mà thôi, nếu thực lực của đối phương không tồi, tôi sẽ ra tay. Nhưng nếu chỉ là một kẻ không có gì ngoài nắm đấm, ha ha, ngay cả tư cách khiến cho tôi ra tay cũng không có!"

Người đàn ông trung niên nhìn về phía hai sư huynh muội đằng sau Lý Ngọc Mai, nói: "Xem hơi thở của hai vị kia, cùng với bộ dạng ẩn giấu nội công chờ đợi bộc phát, hình như rất giống với Bạch Hạc Quyền của Hình Ý Môn."

Vị sư huynh kia nghe vậy, hơi hơi xoay người, cung kính nói: "Hai sư huynh muội chúng tôi quả thật là đệ tử của Hình Ý Môn, thầy của chúng tôi là Văn Sơn."

"Văn Sơn? Hừ!" Người đàn ông trung niên hừ lạnh một tiếng, cũng không hề để ý tới thầy của hai huynh muội trẻ tuổi này. Thực lực của anh ta vượt xa hai người bọn họ rất nhiều, tự tin trong vòng năm mươi chiêu là có thể đánh bại cả hai người nếu cùng liên thủ, trên căn bản anh ta khinh thường việc chú ý đến bọn họ, nếu như thầy của bọn họ Phó Văn Sơn ở đây, còn có thể khiến cho anh ta kiêng dè vài phần.

"Nhất Nguyên, sư huynh muội hai người không phải vẫn luôn bảo vệ ở bên cạnh Ngọc Mai sao? Cảm thấy khả năng của thằng nhóc kia như thế nào?" Tề Hưng đột nhiên hỏi.

Hai sư huynh muội trẻ tuổi liếc nhau, sư huynh chậm rãi thở hắt ra, nói: "Tôi từng thấy qua anh ta ra tay một lần, hẳn là đã luyện đến cao thủ nội công!"

"Nội công!"

20211028034537-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 95


"Chỉ là một thằng nhóc mới vừa luyện được nội công, có gì đáng để ngạc nhiên chứ!" Lúc này, thầy Quách bỗng nhiên mở to mắt, từ từ nói: "Cho dù một trăm người như tên nhóc đó cùng lên, cũng không chịu nổi một chưởng của tôi. Ngay cả hai cô nhóc cậu nhóc của Hình Ý Môn kia, chỉ sợ cũng có thể dễ dàng đánh bại cậu ta."

Advertisement

Tề Hưng nghe vậy, lập tức mừng rỡ, lại nói: "Vậy đến lúc đó phải làm phiền thầy Quách rồi."

Đồng thời, ánh mắt của anh ta lén lút nhìn thoáng qua Lý Ngọc Mai, nếu không có sự nhắc nhở của thầy Quách, anh ta cũng không biết hai sư huynh muội này lại là cao thủ nội công. Hiện giờ nhà họ Diệp đã chiếm được hai phương thuốc, nhà họ Lý lại có cao thủ nội công giúp đỡ, nếu cứ tiếp tục như vậy, thành phố Vinh chẳng phải là sẽ biến thành thiên hạ của hai nhà bọn họ sao, xem ra phải khiến cho cha đưa ra quyết định sớm một chút mới được.

Ngay khi một đám người Tề Hưng đang bàn chuyện lớn, Đường Tuấn và Diệp Nam Nhật đã đi đến tầng cao nhất của bệnh viện.

"Đường Tuấn, nếu không thì cháu đừng đi nữa?" Diệp Nam Nhật bỗng nhiên dừng lại bước chân, nói: "Lần này tới đây không chỉ có Lý Ngọc Mai cùng Tề Hưng, còn có hai sư huynh muội Thiệu Nhất Nguyên. Hai sư huynh muội kia nghe nói là đệ tử của môn phái gì đó, thực lực vô cùng mạnh mẽ. Trước đây Thanh Phương đã từng giao thủ cùng Thiệu Nhất Nguyên, ngay cả mười chiêu cũng không chịu được. Đối phương quá mạnh, cháu không phải là đối thủ. Mặc dù có chú ở đây, bọn họ sẽ không dám động đến tính mạng của cháu, nhưng đến lúc đó chỉ sợ sẽ khiến bọn họ càng thêm kiêu ngạo."

"Thiệu Nhất Nguyên?" Đường Tuấn khẽ nhíu mày, ngày đó anh ở hẻm nhỏ ngoài khách sạn Phương Đông cảm nhận được hai hơi thở hẳn chính là đám người Thiệu Nhất Nguyên.

"Cháu biết rồi." Đường Tuấn thản nhiên nói. Nếu chỉ là hai sư huynh muội này, anh còn không để ở trong mắt. Tuy rằng không biết thực lực cụ thể của mình như thế nào, nhưng anh mơ hồ có thể cảm giác được, nếu như bản thân mình toàn lực ra tay, vậy hai sư huynh muội này ở trong tay anh ngay cả cơ hội chống đỡ qua năm chiêu cũng không có.

Từ khi trong cơ thể sinh ra chân khí, anh đã có loại cảm ứng huyền diệu đối với hơi thở của mọi người, anh có thể cảm ứng được khí tức lưu động quanh thân thể của một người là tràn đầy sự sống hay là suy yếu. Có lẽ hoàn toàn giống như lời bà lão người dân tộc Mèo nói lúc trước.

Diệp Nam Nhật dừng một chút, thở dài, sau đó nói: "Thôi. Với tính tình kiêu ngạo của cháu, chú cũng biết khuyên cháu là vô dụng. Nhưng mà cháu yên tâm, có chú ở đây, sẽ không để cho cháu phải chịu nhục!"

Đường Tuấn gật đầu, ánh mắt bình tĩnh.

Trong lòng Diệp Nam Nhật lại thầm than một tiếng, mấy năm nay căn cơ của ông ta ở thành phố Vinh càng ngày càng lớn mạnh, ít nhiều cũng biết được một số nội tình, trong đó cũng có liên quan đến hai sư huynh muội Thiệu Nhất Nguyên. Hai sư huynh muội này cũng không phải là người bình thường, mà là người thuộc về thứ gọi là võ đạo. Về phần thứ võ đạo kia là gì, Diệp Nam Nhật chỉ có thể suy đoán một phần trên mặt chữ, cụ thể cũng không hiểu rõ. Nhưng mà khiến cho ông ta kỳ quái chính là với thế lực của Đường gia trước đây, hẳn là đối với việc này sẽ có hiểu biết rất sâu, vì sao thoạt nhìn Đường Tuấn lại là bộ dạng mờ mịt không biết như vậy. Hay là trong chuyện này có ẩn tình gì?

Trong lòng hai người mang các loại tâm tư khác nhau, chẳng bao lâu đã đi tới tầng cao nhất của bệnh viện hàng đầu thành phố Vinh.

"Ồ?" Đường Tuấn vừa mới đi đến hành lang của tầng cao nhất đã cảm giác được cách đó không xa có ba hơi thở mạnh mẽ vượt qua người thường, hai trong số đó hẳn là sư huynh muội Thiệu Nhất Nguyên kia, mà làm cho anh hơi hơi kinh hãi chính là hơi thở còn lại không ngờ còn mạnh hơn rất nhiều so với sư huynh muội Thiệu Nhất Nguyên, hơn nữa làm cho người ta có một loại cảm giác đặc biệt âm u lạnh lẽo.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 96


"Làm sao vậy?" Diệp Nam Nhật thấy thế, hỏi.

"Không có gì ạ." Đường Tuấn lắc lắc đầu, hơi thở thứ ba tuy rằng mạnh hơn rất nhiều so với sư huynh muội Thiệu Nhất Nguyên, nhưng với anh mà nói vẫn như cũ không đáng để vào mắt. Hơn nữa đối phương hình như căn bản không cảm ứng được anh, bởi vậy có thể thấy được, thực lực của đối phương thấp hơn anh nhiều.

Advertisement

Ngoài phòng bệnh cao cấp có mấy người vệ sĩ mà Diệp Nam Nhật sắp xếp đang đứng, nhìn thấy Diệp Nam Nhật và Đường Tuấn đi đến, họ nào dám ngăn trở, lập tức mở cửa cho hai người.

Hai người vừa bước vào trong phòng bệnh lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người, gương mặt trắng bệch của Diệp Thanh Phương tràn đầy tức giận, còn Tề Hưng thì cười lạnh, nhưng trái lại Lý Ngọc Mai, trong đôi mắt đẹp kia hiếm thấy lại lộ ra một chút lo lắng. Về phần thầy Quách, ngay cả mắt cũng chưa mở ra, hai tay khoanh trước người, hình như đang nhắm mắt dưỡng thần.

"Cha, cha dẫn anh ta tới đây làm cái gì? Là tới để nhục mạ con sao?" Ánh mắt của Diệp Thanh Phương đỏ ngầu, anh ta cuồng loạn hét lên.

Dù sao Diệp Thanh Phương cũng là đứa con do Diệp Nam Nhật nuôi từ nhỏ đến lớn, ông ta có chút không đành lòng khi nhìn thấy bộ dạng anh ta như vậy, vì vaayj nhanh chóng giải thích: "Thanh Phương, cha nghĩ còn cùng Đường Tuấn hẳn là có chút hiểu lầm, vì vậy dẫn cậu ấy đến đây giải thích với con một chút, để tránh trong lòng hai đứa sinh ra khoảng cách."

Diệp Thanh Phương cười lạnh lùng nói: "Khoảng cách? Nếu cha đã biết sẽ có hậu quả như vậy, sao còn đưa cái đứa..., đưa anh ta về làm cái gì?”

Vốn dĩ Diệp Thanh Phương định nói là con hoang, nhưng dù sao vì nể mặt Diệp Nam Nhật, nên cũng không nói lời quá khó nghe.

“Chú Diệp, cháu cũng thấy chú làm chuyện này không đúng lắm.”

Tề Hưng nói: “Thanh Phương là con trai của chú, mặc dù không phải là con đẻ, nhưng tập đoàn Nam Nhật sau này chắc chắn sẽ do cậu ấy tiếp quản. Vậy mà bây giờ chú lại vì một người ngoài mà đối xử với cậu ấy như vậy, cháu thay cậu ấy cảm thấy không đáng!”

“Tề Hưng, đây là chuyện nhà nhà họ Diệp chú, khi nào đến lượt cháu xía mũi vào.”

Diệp Nam Nhật lạnh lùng nói.

Tề Hưng lại tiếp tục: “Chú Diệp, Thanh Phương là bạn cháu, cậu ấy tủi thân như vậy, sao cháu có thể trơ mắt nhìn cơ chứ! Chú không nói giúp cậu ấy, lẽ nào cũng không cho đứa bạn như cháu nói giúp cậu ấy mấy câu sao?”

Sau đó hắn khẽ nghiêng đầu nhìn Đường Tuấn mở miệng: “Tôi đã nói với anh rồi, thành phố Vinh không phải là nơi anh thích đến thì đến. Bây giờ tôi cho anh một cơ hội, anh quỳ xuống xin lỗi Diệp Thanh Phương, tôi sẽ để anh an toàn rời đi, nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo!”

Đường Tuấn khẽ cười, nói: “Tôi cũng muốn xem cậu Tề làm thế nào để không khách sáo với tôi!”

Tề Hưng cười lạnh lùng, trả lời: “Anh sẽ sớm nhìn thấy thôi.”

“Thầy Quách, mời thầy ra tay dạy bảo tên nhóc không biết trời cao đất dày này là gì đi ạ!”

Tề Hưng nói với thầy Quách.

Thầy Quách mới từ từ mở mắt ra, liếc Đường Tuấn một cái, nói: “Chính là cậu đánh Diệp Thanh Phương sao?”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 97


Đường Tuấn gật đầu, hứng thú nhìn thầy Quách.

“Tốt! Dám thừa nhận là tốt!”

Advertisement

Thầy Quách trừng mắt, nghiêm túc nói: “Bây giờ cho cậu hai sự lựa chọn, hoặc là lập tức quỳ xuống xin lỗi Diệp Thanh Phương, hoặc là tôi đánh gãy hai chân của cậu, bắt cậu phải bò trên đất xin lỗi Diệp Thanh Phương. Hai cái, tự chọn lấy một cái, tôi không ép cậu!”

Thầy Quách thấy Đường Tuần chỉ vừa mới tập nội công, người bình thường khó mà thắng được, nhưng đối với thầy Quách chỉ là con muỗi mà thôi. Võ công và nội lực của anh ta rất thâm hậu, chỉ thiếu chút nữa là có thể bước vào Cảnh giới Chân Khí! Nếu như không phải anh ta lần này luyện công xảy ra chút vấn đề, mà nhà họ Tề lại có thuốc tốt có thể chữa trị nội thương của anh ta, thì anh ta sẽ không cùng thuyền với Tề Hưng đâu!

Đường Tuấn cười ha ha, rồi nói: “Anh là ai?”

Người này đúng thật là rất buồn cười, bắt Đường Tuấn tự mình quỳ xuống xin lỗi Diệp Thanh Phương, nếu không sẽ đánh gãy hai chân của anh.

Thầy Quách có chút đắc ý nói: “Ha ha! Vốn dĩ cậu không xứng để biết tên của tôi, nhưng nếu cậu đã hỏi rồi, vậy thì tôi cũng thương tình mà nói cho cậu biết vậy! Tôi họ Quách, tên chỉ có hai chữ Thịnh Minh!”

“Quách Thịnh Minh?”

Thiệu Nhất Nguyên thấy vậy, kêu lên: “Anh chính là phong lôi bát cực Quách Thịnh Minh!”

“Không sai, chính là tôi!”

Thầy Quách chắp hai tay ra sau lưng, dáng đứng hiên ngang, nhìn rất có phong thái của một giáo sư đạo mạo.

Hai sư muội đứng bên cạnh Thiệu Nhất Nguyên kéo góc áo của anh ta, hỏi nhỏ: “Sư huynh, Quách Thịnh Minh rất nổi tiếng sao?”

Sắc mặt của Thiệu Nhất Nguyên có chút thay đổi, nói: “Thầy Quách là một cao thủ Bát Cực Quyền thời nay, nội lực đã đạt đến cảnh giới Đại Thanh. Thầy của chúng ta từng nói, thầy Quách là cao thủ Bát Cực Quyền giỏi nhất có hy vọng đột phá Cảnh giới Chân Khí trước năm mươi tuổi trong số những người đồng trang lứa, được mọi người gọi là Phong Lôi Bát Cực ở phía nam tỉnh Phú Yên!”

“Phong Lôi Bát Cực!”

Lúc này sư muội của Thiệu Nhất Nguyên lập tức thay đổi sắc mặt, hình như đã nhớ ra biệt danh Phong Lôi Bát Cực.

“Tốt! Không hổ danh là học trò của Văn Sơn, lại còn biết tôi nữa!”

Thầy Quách càng thêm đắc ý, ánh mắt đầy kiêu ngạo.

Anh ta dùng giọng điệu ăn trên ngồi trước nói với Đường Tuấn: “Bây giờ cậu đã biết tôi là ai chưa?”

Đường Tuấn lại cười một cách hờ hững, sau đó anh lắc đầu thản nhiên nói: “Quách Thịnh Minh? Phong Lôi Bát Cực? Xin lỗi nhé, chưa từng nghe qua.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 98


Anh đúng thật là chưa từng nghe qua. Cho dù là bà lão người dân tộc Mèo đánh lén Đường Tuấn ngày hôm đó còn mạnh hơn Quách Thịnh Minh rất nhiều, anh cũng không chịu thua, bây giờ sao anh có thể quỳ gối xin tha chứ!

“Thằng nhóc kia, muốn chết sao!”

Advertisement

Quách Thịnh Minh nghe thấy vậy, tức giận nói. Bình thường chỉ cần anh ta nói biệt danh của mình ra, không ai trong số các thương gia giàu có ở tỉnh Phú Yên là không nể mặt anh ta ba phần, thậm chí còn đối xử lễ phép với anh ta, Nhưng hôm nay bị Đường Tuấn sỉ nhục như thế, giống như đang vả mạnh vào mặt anh ta vậy, cho nên anh ta làm sao có thể nhịn được nữa!

“Vốn dĩ tôi còn cho cậu một cơ hội cuối cùng, để cậu bình yên rời khỏi! Nhưng ngược lại cậu bây giờ là muốn tìm chỗ chết, vậy đừng có trách tôi!”

Quách Thịnh Minh càng tức giận hơn, một luồng khí mãnh liệt tản ra, khiến cho mọi người có mặt ở đó đều lạnh toát, giống như bị một con rắn độc nhắm đến vậy.

Vẻ mặt vốn khá bình tĩnh của Diệp Nam Nhật cũng thay đổi ngay khi nghe thấy bốn từ “Phong Lôi Bát Cực”. Ông ta nhanh chóng cúi người, xin lỗi: “Thầy Quách, lần này là Đường Tuấn làm sai, mong thầy tha cho nó một lần! Tôi thay nó xin lỗi thầy.”

Cái biệt danh Phong Lôi Bát Cực này đúng là không phải chỉ để gọi chơi. Diệp Nam Nhật từng nghe người ta nói, mấy năm trước có mấy cậu ấm nơi khác đem người lên thách thức Quách Thịnh Minh, nhưng dù gia thế đối phương có lớn mạnh đi chăng nữa, thì Quách Thịnh Minh cũng phế một cánh tay của đối phương rồi mới để người ta đi. Sau đó, người nhà của cậu ấm kia không những không dám truy cứu, mà ngược lại còn đem mấy lễ vật quý giá đến để tạ tội. Vốn cho rằng lần này mình đưa Đường Tuấn qua đây là có thể bảo vệ anh an toàn, nhưng thật không ngờ Tề Hưng lại mời được Quách Thịnh Minh đến. Nếu như anh ta thật sự ra tay, e là Đường Tuấn tuyệt đối không có kết quả tốt đẹp! Diệp Nam Nhật hơi cau mày, bình thường Quách Thịnh Minh rất ít khi rời khỏi phía nam tỉnh Phú Yên, cũng không biết sao lại đến đây, lẽ nào có quan hệ gì với nhà họ Tề sao?

Quách Thịnh Minh lạnh lùng hừ một tiếng, xua tay nói: “Nơi này từ lúc nào đến lượt ông nói chuyện rồi hả?”

Vừa nói, anh ta khua tay, nói lớn, rồi tung một chưởng đánh vào ngực của Diệp Nam Nhật: “Dạy dỗ không tốt, ông cũng nên bị phạt!”

Cú đánh này lập tức thể hiện được uy lực Phong Lôi Bát Cực của Quách Thịnh Minh, trong tay dường như có âm thanh tựa sấm nổ vậy, vô cùng mạnh mẽ.

Tề Hưng đột nhiên nắm chặt tay mình, trong mắt có chút phấn khích, nếu thầy Quách lỡ tay đánh chết Diệp Nam Nhật, vậy thì nhà họ Tề anh ta lại bớt đi một đối thủ đáng gờm rồi.

“Dừng tay!”

Diệp Thanh Phương thấy vậy, kêu lên thất thanh.

Nhưng Quách Thịnh Minh dường như không nghe thấy, lại một chưởng nữa tung ra dường như sắp đánh đến ngực của Diệp Nam Nhật. Nhưng lúc này, bàn tay to lớn của anh ta lại bị một bàn tay gầy gò ốm yếu nắm lấy, sau đó một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Dám ra tay đánh người, anh đã hỏi tôi chưa?”

Một tay Đường Tuấn nắm lấy cổ tay của Quách Thịnh Minh, cũng không thấy anh dùng sức, nhưng bàn tay đó của Quách Thịnh Minh lại không thể nhúc nhích thêm nữa.

“Ha! Thú vị đó!”

Quách Thịnh Minh không ra tay được, nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười: “Dũng cảm đấy. Nhưng tiếc là quá ngu ngốc! Nếu cậu đã dám ra tay, vậy thì đừng trách tôi. Nếu cậu có thể tiếp được mười chiêu của tôi mà không bị thương, vậy tôi sẽ tha cho việc mấy người xúc phạm tôi!”

20211028034704-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 99


“Thằng nhóc này, quá kiêu ngạo!”

Quách Thịnh Minh tức giận quát lớn: “Một thằng nhóc vừa mới luyện công chưa được bao lâu mà dám kiêu ngạo như vậy, vậy để tôi dạy cho cậu một bài học, để cậu biết đạo lý đối nhân xử thế.”

Advertisement

Mặc dù cổ tay bị Đường Tuấn nắm chặt, nhưng Quách Thịnh Minh không hề quan tâm, vừa nãy anh ta chỉ mới ra ba phần công lực mà thôi, nếu vận toàn bộ công lực, anh ta rất có tự tin trong vòng một chiêu sẽ có thể đánh bại được cậu thanh niên không biết trời cao đất dày trước mắt này. Bát Cực Quyền có nghĩa là cứng rắn và mạnh mẽ, mặc dù động tác chân chất nhưng uy lực lại cực kỳ mạnh. Chỉ thấy Quách Thịnh Minh thuận lợi dùng chiêu "Thiết Sơn Khóa” đè lên vai của Đường Tuấn, nếu như đánh thật vào người, thì thân hình gầy gò nhỏ bé của Đường Tuấn sẽ bị gãy mấy cái xương. Lúc này, Quách Thịnh Minh nhếch mép cười, dường như đang nhìn thấy bộ dạng Đường Tuấn ngã xuống đất kêu la thảm thiết vậy.

“Hay cho câu đạo lý đối nhân xử thế! Hôm nay tôi sẽ dạy anh cách làm người!”

Ánh mắt Đường Tuấn lạnh lùng, không hề vận chân khí, tung ra một chưởng, đánh vào ngực của Quách Thịnh Minh.

Quách Thịnh Minh không hề quan tâm, cũng chẳng có ý chống lại. Một tên nhóc mới luyện công sao có thể làm anh ta bị thương được cơ chứ, nên anh ta cứ đứng bất động ở đó để Đường Tuần đánh mười mấy chưởng, nó chẳng khác gì như muỗi cắn cả.

Trong đầu vừa nảy ra ý nghĩ như vậy, ngay sau đó, một luồng sức mạnh từ trong tay của Đường Tuấn truyền đến ngực của Quách Thịnh Minh. Giống như dời sông lấp biển phá nát nội công bảo vệ cơ thể của anh ta, trực tiếp đi vào trong cơ thể, làm gãy mấy cái xương sườn của anh ta.

Thiết Sơn Khóa của thầy Quách bị phá vỡ, cả người lùi lại sau mấy bước, trên miệng xuất hiện một vệt máu, dường như là bị thương không hề nhẹ!

“Sao có thể chứ?”

Quách Thịnh Minh kinh ngạc, nói: “Tên nhóc kia, rốt cuộc cậu đã giở trò gì hả?”

Mặc dù anh ta bị thương, nhưng một chưởng có thể đánh lùi anh ta thì ít ra cũng phải có thực lực Cảnh giới Chân Khí, nhưng bọn họ có ai không phải là người có cấp bậc Tông Sư chứ, nếu như nói Đường Tuấn là cao thủ Cảnh giới Chân Khí, anh ta đương nhiên không tin, hơn nữa anh ta lại không cảm nhận được sóng của Chân Khí trên người Đường Tuấn. Cho nên mới cho rằng Đường Tuấn giở trò không hay.

Đường Tuấn đứng hiên ngang trước Diệp Nam Nhật, ánh mắt khinh bỉ nhìn Quách Thịnh Minh, nói: “Còn muốn đánh nữa không? Đừng trách tôi không nhắc nhở anh, trong cơ thể anh bị thương, nếu như cố gượng ép vận công, ha ha, e là cả đời này không thể học võ nữa đâu!”

“Cậu có thể nhìn ra bệnh trong người tôi?”

Quách Thịnh Minh khinh ngạc hỏi.

Đường Tuấn lại giễu cợt: “Cái này có gì khó đâu. Đừng nói là nhìn ra, nếu nói có thể trị lành bệnh trong cơ thể anh cũng không có gì khó.”

“Thật ư?”

Quách Thịnh Minh buột miệng hỏi. Anh ta đến thành phố Vinh này là vì nhà họ Tề có thuốc có thể làm thuyên giảm bệnh tình của anh ta.
 
Back
Top Dưới