Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

Chiến Thần Thánh Y
Chương 60


Nghe những lời bàn luận đầy cảm khái đó, ánh mắt Đường Tuấn cũng nhìn về chỗ ngồi của Lý Ngọc Mai ở phía Đông Nam tầng hai. Chỉ thấy Lý Ngọc Mai đang là trò chuyện với một người đàn ông đẹp trai bên cạnh. Thanh niên ước chừng 27 - 28 tuổi, trong ánh mắt mang theo sự kiêu ngạo. Ngày thường Lý Ngọc Mai vô cùng cao ngạo nhưng trước mặt thanh niên này lại liên tục nở nụ cười. Hiển nhiên thanh niên đó là Vương Tấn Lợi trong miệng người kia vừa mới nói.

“Anh ta là Vương Tấn Lợi?” Lông mày Đường Tuấn khẽ nhíu, vẻ mặt đầy vẻ suy tư. Nhà họ Vương và nhà họ Đường đều là thế gia Đông y nhưng bởi vì một nhà ở tỉnh Khánh Hòa vùng duyên hải, một nhà ở tỉnh Lạng Sơn, hoàn toàn cũng không có dính líu gì đến nhau. Nhưng mà tên tuổi của Vương Tấn Lợi, lúc anh ở nhà họ Đường thì thường xuyên nghe người trong nhà nhắc tới. Nói người này chẳng những y thuật cao minh ngay cả thiên phú kinh doanh cũng rất lợi hại. Cứ thế so sánh thì trong mắt những người nhà họ Đường, Đường Tuấn một lòng dốc sức học y thật sự tràn đầy thất vọng.

Advertisement

Lý Ngọc Mai cũng chú ý tới ánh mắt của Đường Tuấn, chỉ là ánh mắt hai người vừa mới chạm nhau, cô ta đã quay đầu đi ngay, tiếp tục nói chuyện phiếm với Vương Tấn Lợi. So sánh với Vương Tấn Lợi, cậu chủ sau này sẽ đứng trên đỉnh cao nhất toàn bộ tỉnh Khánh Hòa còn người như Đường Tuấn, người mà muốn vào sơn trang Yến Anh Thơ cũng cần mượn tay người khác thì đúng là không lọt vào mắt người ta được.

Ninh Đình Trung cũng nhìn thấy cảnh này, anh ta vỗ vỗ vai Đường Tuấn, vẻ mặt đồng tình, nói: “Người anh em Đường, tôi khuyên cậu nên cắt đứt cái suy nghĩ này đi. Loại người như cô chủ Lý này không phải là người mà cậu với tôi có thể nhúng chàm được đâu, cũng chỉ có cậu chủ như Vương Tấn Lợi này mới có thể xứng đôi thôi.”

Đường Tuấn nghe thế ngược lại cười cười. Xem ra màn mới rồi ở bên ngoài sơn trang Yến Anh Thơ đã khiến Ninh Đình Trung hiểu lầm rồi. Có điều anh cũng không muốn giải thích gì cả. Người của nhà họ Vương và người của nhà họ Lý rất giỏi, không sai. Nhưng Đường Tuấn cũng có kiêu ngạo của riêng mình.

Anh nhìn quét quanh toàn bộ hội trường một lần, cũng nhìn thấy Lâm Anh Tài cùng với vị đại sư Hứa Tường Anh kia. Chỉ là vị Hứa đại sư này nhắm mắt nghỉ ngơi, cũng không phát hiện ra Đường Tuấn. Nếu không có lẽ ông ta cũng đứng ngồi không yên rồi.

“Ha ha. Tôi vốn cho rằng lần này ít nhất cũng có thể mang về thứ gì tốt chút, nhìn thế này thì không có chỗ rồi. Với tài lực của nhà họ Lý cộng thêm ánh mắt của Hứa Tường Anh thì đâu có chừa chỗ cho chúng ta nhặt của hời được.” Ninh Đình Trung cười khổ nói.

Đúng lúc hai người nói chuyện, đại hội đấu giá đã bắt đầu.

MC đại hội đấu giá là một giám đốc của dược phẩm Nam Nhật, sau khi nói một vài câu rồi đi vào chủ đề chính.

“Vị thuốc đầu tiên của đại hội đấu giá hôm nay chính là nhân sân hoang dã trăm năm, giá khởi điểm là 175 triệu, mỗi lần tăng giá 35 triệu.” Giọng nói của MC vô cùng vang dội, mặc dù không có micro nhưng vẫn có thể truyền khắp đại sảnh.

Lúc đang giới thiệu thì sẽ có một nhân viên nữ mặc sườn xám bưng một cái hộp tinh xảo đi lên, hộp mở ra để lộ đồ vật để bên trong.

Đường Tuấn liếc mắt đánh giá một cái. Đúng là nhân sâm hoang dã trăm năm không thể nghi ngờ. Loại nhân sâm hoang dã này lấy để làm thuốc hay là sưu tầm đều có giá trị vô cùng cao. Mấy cửa hàng dược liệu như phòng thuốc Nam kia, có lẽ sẽ có nhân sâm hoang dã trăm năm nhưng chắc chắn bọn họ sẽ giấu thật kỹ để làm bảo vật trấn cửa hàng, tuyệt đối sẽ không tùy tiện lấy ra bán đấu giá. Nhân sâm hoang dã trăm năm là dược liệu may thì gặp, không thể đòi hỏi.

“Nếu có nhân sâm hoang dã trăm năm này làm thuốc dẫn, có lẽ dược hiệu sẽ càng tốt.” Trong phương thuốc mà Đường Tuấn chuẩn bị cho Thẩm Ngọc Nhu có thêm vị thuốc nhân sâm hoang dã trăm năm này. Lúc này nhìn thấy nhân sâm hoang dã trăm năm khó tránh khỏi có chút động lòng, lập tức giơ thẻ bài hô: “ 350 triệu.”

“350 triệu mà muốn mua nhân sâm hoang dã trăm năm! Hừ!” Phía dưới vang lên một giọng nói thổn thức, rất nhanh đã có người liên tiếp giơ thẻ. Giá cả nhanh chóng tăng lên 1 tỷ 750 triệu, lúc này hô giá mới chậm lại.

“2 tỷ mốt!” Đường Tuấn lại hô giá lần nữa.

“2 tỷ 8, cây nhân sâm hoang dã trăm năm này nhà họ Lâm muốn.” Lâm Anh Tài khinh bỉ nhìn thoáng qua Đường Tuấn, không hề do dự hô giá. Cái dáng vẻ kiêu ngạo đó giống như đang nói: “Mày ngon thì hô giá nữa đi, xem ai nhiều tiền hơn.”

Đường Tuấn nhíu mày, vừa định hô giá thì lại có người nhanh hơn anh một bước: “35 tỷ.”

Người hô giá chính là Vương Tấn Lợi.

Lúc này, vị cậu ấm nhà họ Vương đang vịn lan can lầu hai, trên mặt nở một nụ cười đầy tự tin.

Nhìn thấy người hô giá chính là Vương Tấn Lợi, Lâm Anh Tài méo mặt ngay. Cho dù là nhà họ Lâm hay nhà họ Lý đều không phải là nơi mà nhà họ Lâm có thể so sánh được. Tuy là vô cùng muốn lấy được món đầu tiên nhưng Lâm Anh Tài cũng thức thời không hô giá nữa. Chỉ là sắc mặt có hơi khó coi, dù sao lúc trước anh ta cũng đã nói ra lời thề son sắt “nhà họ Lâm muốn gốc nhân sâm hoang dã trăm năm này”, đúng là bị vả mặt bôm bốp ngay hiện trường.

Đường Tuấn cũng không định hô giá nữa, tài chính trong tay anh có hạn.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 61


Không ai hô giá theo Vương Tấn Lợi, cuối cùng gốc nhân sâm hoang dã trăm năm bị anh ta dùng giá 35 tỷ mua tới tay. Tuy là nó có chút đắt nhưng sắc mặt anh ta không hề đổi, phong cách cậu ấm nhà giàu hào phóng thể hiện ra hết.

Ánh mắt Vương Tấn Lợi đảo qua chỗ Đường Tuấn ngồi, trong mắt lộ vẻ khinh thường, coi rẻ. Một màn ở ngoài sơn trang Yến Anh Thơ kia đương nhiên không thể dấu giếm khỏi tai mắt của anh ta. Anh ta biết dường như cái gã ăn mặc như kẻ nghèo kiết hủ lậu này có mối quan hệ không bình thường với Lý Ngọc Mai. Cho nên mới cố ý hô một giá cao hơn nhiều, nếu không thì gốc nhân sâm hoang dã trăm năm này anh ta còn không để vào mắt đâu.

Advertisement

“Hừ! Một thằng nghèo chả ra gì mà cũng dám tranh đoạt phụ nữ với ta, đúng là không biết phải gọi là gì.” Vương Tấn Lợi vốn nghĩ Đường Tuấn sẽ cậy mạnh hô giá thêm vài lần nữa, không nghĩ tới đối phương lại từ bỏ nhanh như vậy. Nhưng làm như thế ngược lại làm cho Vương Tấn Lợi lại càng khinh thường hơn. Một thằng nhóc đến dũng khí đối đầu cũng không có, thế thì còn không xứng làm kẻ đối địch với ta!

Sau đó, đại hội đấu giá tiếp tục tiến hành, có mấy món dược liệu lục tục được đấu giá xong. Trong đó có linh chi, tuyết liên, xạ hương,... Toàn là những vị thuốc vô cùng quý hiếm. Chẳng qua phần lớn những vị thuốc này đều bị Lâm Anh Tài và Vương Tấn Lợi đoạt đi hết, hai tay Ninh Đình Trung trống trơn.

“Phía sau sẽ đấu giá một vài thứ khá là kỳ lạ, ngay cả thầy kiểm định thuốc của Yến Anh Thơ chúng tôi cũng không biết được nó là vật gì?” Trên mặt MC mang theo nụ cười, giới thiệu.

Tiếng nói vừa mới dứt thì lại có một cô gái mặc sườn xám, dáng người thướt tha yểu điệu dùng xe đẩy một “cục đá” ra trước sân khấu. “Cục đá” còn to hơn đầu của một thanh niên trưởng thành vài phần, chỉ là bên ngoài có chút đen xì, có vài ổ gà nhỏ lổn nhổn.

“Đây là thứ gì vậy? Sao nhìn cứ có cảm giác giống như cục đá, rồi lại giống như đống bùn ấy.”

“Đúng thế. Tập đoàn Nam Nhật các người làm trò quỷ gì vậy này. Chẳng lẽ đã bán mà bán không nổi rồi đưa ra đây lừa người à.”

Một đợt ầm ĩ truyền ra từ trong đám người. Mấy người này tới lâu thế rồi mà vẫn chưa mua được gì, trong lòng đã sớm khó chịu. Bây giờ nhìn thấy ban tổ chức lại lấy ra một “cục đá” thế này, đương nhiên là không nén được nửa giận rồi.

“Hứa đại sư, cục đá này là thứ gì thế? Nhìn có vẻ không giống dược liệu à.” Lâm Anh Tài vô cùng cung kính học hỏi với Hứa Tường Anh.

Hứa Tường Anh mở to mắt nhìn thoáng qua, sau đó thản nhiên nói: “Vật thường thôi, không đáng giá nhắc đến.”

Lập tức Lâm Anh Tài không có hứng thú hô giá nữa. Mục tiêu của gã ta trong lần đại hội đấu giá này là mấy món dược liệu áp chót kia cơ. Không cần phải lãng phí tiền vào những thứ vô dụng này.”

“Cậu chủ Lâm, anh có nhìn ra thứ đó là gì không?” Lý Ngọc Mai cũng rất có hứng thú nhìn nhìn “cục đá” trên xe kia.”

Vương Tấn Lợi nhìn liếc qua hai lần, sau đó khẽ lắc lắc đầu, nói: “Nhìn bề ngoài thì có lẽ là một thứ dược liệu y học cổ truyền pha trộn nào đó, không có giá trị gì.”

Lý Ngọc Mai gật đầu, không hề có bất kỳ nghi ngờ gì về phán đoán của Vương Tấn Lợi.

“Giá khỏi điểm của dược liệu này là 3 tỷ 500 triệu, mỗi lần hô giá không được ít hơn 350 triệu.” MC căng da đầu ra nói. Ngay cả anh ta cũng cảm thấy cục đá này bán với giá 3 tỷ rưỡi cũng có hơi quá rồi.

Lời này vừa dứt, phía dưới lại một trận ồn ào.

20211024122022-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 62


Toàn bộ không có ai rao hàng, người chủ trì lâm vào hoàn cảnh có chút xấu hổ, hiển nhiên không ai nguyện ý ra ba tỷ năm trăm triệu mua tảng đá này, ngay tại thời điểm anh ta chuẩn bị cho người mang tảng đá đi thì có người hô lên: “Ba tỷ năm trăm triệu.”

Advertisement

Lời vừa dứt, lập tức đã thu hút tầm mắt của tất cả mọi người.

Ngay cả Hứa Tường Anh đại sư cũng mở to mắt, dường như muốn nhìn xem là ai ăn no dửng mỡ, dùng ba tỷ năm trăm triệu mua một tảng đá vụn, chỉ là khi ông ta vừa nhìn thấy người kêu giá kia thì sắc mặt khẽ biến đổi. Kia không phải là người trẻ tuổi sáng nay vừa gặp ở Trung y sao?

Ninh Đình Trung nhíu mày, khuyên nhủ Đường Tuấn: “Cậu Đường, cậu dùng ba tỷ năm trăm triệu mua tảng đá vụn này để làm gì? Vừa không thể nhìn vừa không thể ăn, mua về có lợi ích gì đâu.”

Đường Tuấn cũng khẽ lắc đầu, không giải thích gì.

“Ninh Đình Trung, cậu choáng váng đến điên rồi sao, tự nhiên bỏ tiền ra mua một tảng đá vụn. Ha ha ha, lần này ông đây sẽ không tranh đoạt với cậu, dù sao cũng không thể để cho cậu về không một chuyến được.” Lâm Anh Tài cười to, tiếng cười bừa bãi vô cùng.

Mà mặt khác Vương Tấn Lợi cũng khẽ lắc đầu, xem ra đối thủ này còn ngu dốt hơn so với tưởng tượng của anh ta, lại có thể vì thể diện của một Đinh Nam đáng thương mà ra ba tỷ năm trăm triệu mua loại đá vụn này, xem ra chính mình đã đánh giá cao cậu ta rồi.

Lý Ngọc Mai có chút sửng sốt, khẽ nhíu mày nhìn Đường Tuấn, thực sự không hiểu anh đang muốn làm gì.

“Ha ha ha, sao trên đời lại có người ngốc như vậy chứ, nguyện ý bỏ ra ba tỷ năm trăm triệu để mua một tảng đá vụn. Hôm nay cuối cùng cũng được mở mang tầm mắt.” Những người khác nghe thấy Đường Tuấn kêu giá, nhất thời bật cười lớn, trong lòng sảng khoái không ít. Đã từng gặp qua nhiều người có tiền ngu ngốc, thế nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải người ngu ngốc đến mức này.

“Người anh em này ra giá ba tỷ năm trăm triệu, còn có ai muốn trả giá nữa không?” Người chủ trì cuối cùng cũng thở dài một hơi nhẹ nhõm, hỏi.

“Không phải ai cũng ngu ngốc như vậy đâu, ông đây dùng ba tỷ năm trăm triệu đã có thể bao nuôi mấy cô sinh viên. Nhanh chuyển qua cái tiếp theo đi.” Có người hô to.

Người chủ trì thở dài, lúc này mới gõ cây búa xuống.

Giải quyết dứt khoát!

Đường Tuấn dùng ba tỷ năm trăm triệu mua một “tảng đá vụn”.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 63


Nhìn thấy sự việc đã định, trên mặt Đường Tuấn mới lộ ra ý cười thoải mái, anh sợ vừa rồi sẽ có người nhận ra thứ này, đến lúc đó e là sẽ không đến lượt anh nữa. Chỉ đáng tiếc, ngoài anh ra, không còn ai nhận ra giá trị của tảng đá đó nữa.

Advertisement

“Tôi nói cậu Đường này, rốt cuộc cậu đang suy nghĩ cái gì thế hả, cho dù có tiền thì cũng không thể hoang phí như vậy, không phải cậu muốn dùng ba tỷ năm trăm triệu mua nụ cười của cô Lý đấy chứ, cái này không đáng đâu.” Ninh Đình Trung tức giận nói.

Vẻ mặt Đường Tuấn mang theo ý cười bí ẩn, nói: “Anh cứ chờ xem là được.”

Ninh Đình Trung lắc đầu, thở dài trong lòng. Nghĩ thầm đợi lát nữa phải khuyên người anh em Đường Tuấn này, chân trời nơi nào chẳng có cây cỏ, làm gì cứ phải thắt cổ ở một cây chứ. Ba tỷ năm trăm triệu này xem như là dùng để mua một bài học kinh nghiệm đi.

Buổi đấu giá tiếp tục được tiến hành, không thể không nói buổi đấu giá lần này thực sự rất phấn khích. Dược liệu cuối cùng rõ ràng là hai gốc cây Hà Thủ Ô mọc cạnh nhau, cuối cùng bị Vương Tấn Lợi dùng giá hai trăm tám mươi tỷ chụp được. Bộ dạng nhìn không thèm chớp mắt này khiến người khác thổn thức không thôi, đây mới chính là đỉnh cao, hai trăm tám mươi tỷ với anh ta mà nói giống như một trò đùa.

Buổi đấu giá kết thúc nhưng phần lớn mọi người vẫn không rời đi, bởi vì còn chờ lát nữa tập đoàn Nam Nhật tổ chức tiệc rượu. Trên tiệc rượu, Diệp Nam Nhật sẽ tuyên bố tin tức về hai loại thuốc mới của dược phẩm Nam Nhật, đây cũng chính là lí do mà Lý Ngọc Mai tới đây, tuy rằng ngành sản xuất của nhà họ Diệp và nhà họ Lý bất đồng, nhưng nếu đã là một gia tộc lớn, sẽ có lúc khó tránh khỏi xung đột, cho nên cô ta phải sớm chuẩn bị trước.

Buổi đấu giá vừa chấm dứt không lâu thì có một nhân viên của buổi đấu giá đẩy xe đẩy có chứa “tảng đá vụn” đi đến giữa Đường Tuấn và Ninh Đình Trung.

Tảng đá kia vừa được đưa vào phòng, loại mùi thơm kia cũng ngày càng nồng đậm, đương nhiên cũng chỉ là đối với Đường Tuấn, những người khác vẫn như cũ đều không cảm nhận được gì.

“Cậu Đường, thực sự là tôi không nên mang theo cậu tới đây.” Nhìn Đường Tuấn soát phiếu trả tiền, Ninh Đình Trung lộ ra vẻ mặt hối hận. Ba tỷ năm trăm triệu đối với anh ta không là gì nhưng đối với Đường Tuấn có lẽ đó lại là một con số vô cùng lớn.

“Nói không chừng tôi đánh bậy đánh bạ, còn có thể mua được đồ tốt đấy chứ.” Đường Tuấn cười nói. Tuy rằng đã biết “tảng đá” này là cái gì, nhưng anh vẫn muốn đùa với Ninh Đình Trung một chút. Nhìn bộ dạng người mập mạp khẩn trương thực sự rất thú vị.

Ninh Đình Trung sắc mặt khổ sở, nói: “Cậu thật đúng là lạc quan.”

20211025051158-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 64


Cánh cửa bị đẩy ra, Lâm Anh Tài khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt đắc ý nhìn Đường Tuấn cùng Ninh Đình Trung, còn có cả Hứa Tường Anh đại sư đứng bên cạnh Lâm Anh Tài, vẻ mặt cũng có chút thâm độc.

Advertisement

“Lâm Anh Tài, cậu ở đây làm gì? Đừng nói nhảm nhí như vậy!” Ninh Đình Trung tức giận quát.

“Ôi ôi ôi, Trung béo còn thẹn quá hóa giận kìa.” Sự chế giễu trên mặt Lâm Anh Tài càng rõ nét, nói: “Mua đống đồ nát mà còn không cho người khác nói, nhưng mà như vậy cũng tốt, ít nhất vẫn còn có thể lấy chút đồ này nọ về báo cáo kết quả công tác, ha ha ha!”

Ninh Đình Trung cực kì tức giận nhưng lại không có cách nào phản bác.

Bàn tay Đường Tuấn nhẹ vuốt “tảng đá” kia, nhìn Lâm Anh Tài cười nói: “Tại sao anh lại biết tảng đá này không phải bảo bối? Nói không chừng so với hai gốc cây Hà Thủ Ô còn quý giá hơn thì sao?”

“Ha ha ha!” Lâm Anh Tài giống như vừa nghe được chuyện vô cùng nực cười, chỉ tay vào Đường Tuấn nói: “Cậu thực sự nghĩ mình là bậc thầy nắm giữ mấu chốt hay sao, Trung béo chỉ dùng cậu như khẩu súng mà thôi, cậu nghĩ tảng đá này có thể là thứ tốt gì chứ, tặng cho tôi tôi cũng không thèm, tự nhiên hoang phí ba tỷ năm trăm triệu đi mua nó.”

Anh ta nói tiếp: “Ngay cả Hứa Tường Anh đại sư cùng Vương Tấn Lợi cũng nói không phải là dược liệu gì quý giá, chỉ có loại người nhà quê chưa thấy thành phố như cậu mới coi nó là bảo bối thôi.”

Nói xong anh ta còn nhìn Đường Tuấn khiêu khích, muốn nhìn bộ dạng mặt mày ủ rũ của anh.

Đường Tuấn bình tĩnh cười rồi nói: “Bọn họ nhìn không ra, không có nghĩa là người khác cũng không nhìn ra.”

“Khẩu khí thật lớn!” Anh vừa nói xong, một giọng nói vang lên ngay sau đó, Vương Tấn Lợi đứng ở ngoài phòng đánh giá Đường Tuấn: “Hay là cậu cảm thấy, trình độ phân biệt thuốc của bản thân lợi hại hơn kinh nghiệm được truyền thừa cả trăm năm của nhà họ Vương chúng tôi? Ha ha.”

Nhìn thấy cậu chủ Vương đang tiến đến, Lâm Anh Tài lập tức im lặng, chỉ có ánh mắt vẫn trêu tức nhìn Đường Tuấn cùng Ninh Đình Trung.

Vương Tấn Lợi quan sát Đường Tuấn một lát, sau đó dùng giọng điệu kiêu ngạo hỏi: “Trả lời tôi!”

Đường Tuấn không động đậy, bình tĩnh nói: “Nhà họ Vương của anh đúng là được truyền thừa, nhưng một mình anh không thể đại diện cho cả nhà họ Vương.”

“Ha ha! Thật không biết điều!” Vương Tấn Lợi cười khẩy nói: “Vậy cậu nói xem tảng đá này là loại bảo bối gì?”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 65


Ninh Đình Trung kéo ống tay áo Đường Tuấn, ý bảo anh đừng kích động.

Advertisement

Lý Ngọc Mai đứng bên cạnh Vương Tấn Lợi, trong lòng tràn đầy thất vọng, Đường Tuấn thực sự là ngốc không ai bằng, lại dám đắc tội với cả nhà họ Vương, bằng y thuật này của anh, làm sao có thể so sánh được với hai trăm năm kinh nghiệm của thế gia Đông y chứ?

Đường Tuấn thở ra, bình tĩnh hơn chút. Vận dụng chân khí trong cơ thể, bàn tay sờ sờ rồi lập tức bóp vỡ lớp vỏ bọc bên ngoài tảng đá.

Mọi người nhìn thấy một màn này, đồng tử hơi co lại, nhưng cũng không để ý lắm. Không hề cậy mạnh giải quyết cục diện trước mắt.

Ước chừng khoảng một giây sau khi lớp vỏ bọc ngoài tảng đá bị tách ra, một hương thơm nhàn nhàn bắt đầu lan tỏa. Mùi thơm lần này nồng đậm, dường như mọi người ở trong phòng đều có thể ngửi thấy.

“Đây là gì?” Sắc mặt Vương Tấn Lợi với Hứa Tường Anh đại sư cùng biến đổi, vẻ mặt lộ ra biểu cảm không thể tin nổi. Mùi hương này...

Mà những người khác cũng lộ ra vẻ mặt quái dị tương tự.

Rất nhanh, mọi người đều thấy rõ được vật bên trong.

Một khối màu đen có hình dạng xấu xí hiện ra trước mắt. Sau khi vỏ đá bị vỡ ra từng mảng, vật ở trong đại khái to bằng đầu của người trưởng thành, ước chừng nặng khoảng mười mấy cân.

“Long Tiên Hương! Là Long Tiên Hương!” Hứa Tường Anh đại sư hô lên kinh hãi.

Vương Tấn Lợi nắm chặt nắm đấm, thần sắc trong mắt biến đổi không ngừng.

“Cái gì? Đây là Long Tiên Hương!” Lâm Anh Tài dường như nhớ ra cái gì đó, thất thanh nói: “Khối Long Tiên Hương lớn như này, ít nhất cũng phải mấy trăm tỷ! Hơn nữa người có tiền có khi còn không mua được!”

Vẻ mặt Ninh Đình Trung cũng kinh hãi tương tự. Long Tiên Hương là cái gì anh ta đương nhiên biết rõ, là một trong mười loại thuốc Đông y quý giá nhất, có lợi ích bổ máu, tác dụng lưu thông hệ tuần hoàn, càng có thể dùng để trị liệu những chứng bệnh khó chữa! Đây là thứ còn quý giá hơn cả vàng! Đừng nói là một khối hoàn chỉnh như vậy, ngay cả nghe có khi còn chưa được nghe qua chứ đừng nói đến sở hữu! Nếu dựa theo giá trị tác dụng của thuốc, có lẽ bán đấu giá còn sánh ngang với hai gốc cây Hà Thủ Ô kia của Vương Tấn Lợi, nhưng Long Tiên Hương vẫn là hương liệu cao cấp hơn, có giá trị liên thành rất cao. Nói tóm lại, so với Hà Thủ Ô thì quý báu hơn không ít!

Đường Tuấn phủi sạch sẽ bụi bẩn bám trên Long Tiên Hương đang cầm trên tay, vẻ mặt lộ ra ý cười.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 66


Trong đầu Lâm Anh Tài bỗng lóe lên một tia sáng, gấp giọng nói: “Bảy mươi tỷ, tôi mua khối Long Tiên Hương này!”

Advertisement

Nếu có thể đặt khối Long Tiên Hương lớn như này ở tiệm thuốc nhà mình, chắc chắn sẽ là kho báu của cả cửa hàng, đến lúc đó không biết sẽ thu hút được bao nhiêu mối làm ăn cho nhà họ Lâm, Lâm Anh Tài đã tưởng tượng đến hình ảnh đông như trẩy hội rồi.

Nhưng đâu ai ngờ anh ta vừa dứt lời thì lập tức cảm nhận được vô số ánh mắt những người xung quanh nhìn anh ta, không khác gì đang nhìn một kẻ ngu ngốc, ngay cả Hứa Tường Anh đại sư ở bên cạnh cũng nhíu mày.

“Ha ha! Lâm Anh Tài, là anh ngốc hay nghĩ người khác ngốc vậy, khối Long Tiên Hương lớn như vậy mà anh định dùng bảy mươi tỷ để mua, đầu óc anh có vấn đề đấy à.” Ninh Đình Trung cười khẩy nói.

Sắc mặt Lâm Anh Tài đỏ bừng, anh ta vừa rồi do quá nóng vội nên mới buột miệng nói. Đương nhiên, trong lòng anh ta, anh ta cũng không hề coi Đường Tuấn là gì cả, chỉ nghĩ rằng anh nhờ có vận may nên mới lấy được Long Tiên Hương. Anh ta vốn cho rằng tiểu tử vừa nghèo kiết xác vừa cổ hủ như Đường Tuấn chắc chắn chưa từng thấy qua số tiền nhiều như bảy mươi tỷ, nên sẽ thẳng thắn đồng ý, quả thực là quên mất còn Ninh Đình Trung ở đây.

Đường Tuấn cười lạnh, bảy mươi tỷ mà cũng muốn mua khối Long Tiên Hương này, quả thực là kẻ ngốc nói mê.

“Một trăm bốn mươi tỷ! Nhà họ Vương tôi muốn khối Long Tiên Hương này.” Ánh mắt Vương Tấn Lợi tỏa ra một tầng hào quang, dùng ngữ khí chân thành đáng tin nói. Giống như anh ta dùng một trăm bốn mươi tỷ mua Long Tiên Hương trong tay Đường Tuấn, đó chính là vinh hạnh cho đối phương.

Lý Ngọc Mai từ kinh hãi cũng dần phục hồi lại tinh thần, đôi mắt xinh đẹp chăm chú quan sát Đường Tuấn, giống như muốn nhìn thấu bí mật của anh. Anh dựa vào cái gì, vận may hay là bản lĩnh thực sự?

Nhìn bộ dạng mây nhẹ gió khẽ của Đường Tuấn, trong lòng Lý Ngọc Mai càng không thể nào đoán được.

Nghe thấy Vương Tấn Lợi báo giá, Lâm Anh Tài tuy rằng không cam lòng, nhưng cũng không có ý tiếp tục kêu thêm, nếu như đắc tội với Vương Tấn Lợi, vậy nhà họ Lâm của anh ta về sau buôn bán trên thị trường Y học cổ truyền có thể sẽ gặp nhiều trở ngại.

“Thế nào? Dùng một trăm bốn mươi tỷ mua Long Tiên Hương của cậu, cũng không coi là bạc đãi cậu. Số tiền như vậy cũng đủ cho cậu sống mấy đời không cần phải lo nghĩ rồi.” Vương Tấn Lợi vẫn bộ dạng kiêu ngạo như cũ, giống như Long Tiên Hương đã là đồ vật ở trong tay mình.

20211025051250-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 67


Vương Tấn Lợi nghe thế, sắc mặt lập tức một mảnh xanh xám, vô cùng không vui nhìn chằm chằm Đường Tuấn. Người này lại có thể không thức thời như thế, dám ở ngay trước mặt nhiều người làm cho anh ta khó xử như vậy.

Advertisement

“Một trăm linh năm tỷ! Tôi ngược lại muốn nhìn xem, ngoài nhà họ Vương tôi ra, còn ai có thể có được khối Long Tiên Hương này!” Vương Tấn Lợi châm chọc nhìn Đường Tuấn. Dựa vào uy thế của nhà họ Vương, chỉ cần Vương Tấn Lợi mở miệng, thật đúng là không người nào dám đấu giá cùng với anh ta.

Đường Tuấn càng cười càng lạnh, chẳng qua cũng chỉ vì một câu nói của mình mà Vương Tấn Lợi đã dùng thế ép người, thậm chí còn thẳng thắn hạ xuống gần bốn mươi tỷ, người này lòng dạ có chút hẹp hòi, khó thành người tài!

Mặt Vương Tấn Lợi lộ ra nụ cười tâm cơ, nói: “Này. Đừng bày ra khuôn mặt không biết xấu hổ, thứ Vương Tấn Lợi tôi đã muốn thì còn thứ gì không thể có được.” Khi nói, ánh mắt anh ta theo bản năng nhìn về phía Lý Ngọc Mai đứng bên cạnh.

“Đương nhiên, cậu cũng có thể trổ tài miệng lưỡi nhanh nhạy, tôi thật muốn nhìn xem người nào dám cướp đồ của Vương Tấn Lợi tôi đây.” Vương Tấn Lợi đắc ý nói, một lòng muốn thổi bay bộ dạng bình tĩnh của Đường Tuấn.

Lý Ngọc Mai khẽ lắc đầu, một trăm linh năm tỷ này đối với Vương Tấn Lợi mà nói cùng lắm cũng chỉ là hạt cát giữa sa mạc, nhưng đối với Đường Tuấn thì cả đời này cũng không thể nào kiếm được một khoản tiền lớn như vậy, hai người chênh lệch rất rõ ràng, ngoại trừ thỏa hiệp, cô không thể nghĩ ra Đường Tuấn còn có con đường nào khác.

Đường Tuấn lạnh lùng nhìn thoáng qua Vương Tấn Lợi, sau đó quay đầu lại nói với Ninh Đình Trung: “Cậu chủ Ninh không dự tính ra giá sao? Cầm khối Long Tiên Hương lớn như vậy về, hẳn là có thể báo cáo công tác với cha anh rồi.”

Ninh Đình Trung có chút sửng sốt, gật gật đầu, chỉ là trên mặt lại lộ ra vẻ do dự, nói: “Trên người tôi quả thực mang theo một trăm bảy mươi lăm tỷ tới đây, là để chuẩn bị cho buổi đấu giá lần này. Chỉ là...”

Nói tới đây, ánh mắt anh ta khẽ liếc qua Vương Tấn Lợi một cái. Nếu như có thể dùng một trăm bảy mươi lăm tỷ đổi lấy khối Long Tiên Hương lớn như vậy, nhà họ Ninh anh ta vẫn sẽ buôn bán kiếm lời như cũ, chỉ là như vậy thì sẽ đắc tội với nhà họ Vương, điều này khiến anh ta không thể không lo lắng.

“Trung béo anh từ khi nào lại phải nhìn ánh mắt người khác để làm việc vậy. Như này đi, tôi cũng không cần một trăm bảy lăm tỷ của anh, anh đưa tôi một trăm linh năm tỷ, khối Long Tiên Hương này bán cho anh, thấy thế nào?” Đường Tuấn cười tủm tỉm nói.

“Anh đồng ý sao Trung béo? Tôi biết nhà họ Ninh các anh ở ngoại ô còn có thể coi là nhân vật số một, nhưng đặt ở trong tỉnh Khánh Hòa thì, ha ha.” Vương Tấn Lợi không thèm để ý, ngược lại vẻ mặt hiện lên nét cười nói với Ninh Đình Trung: “Anh thật sự muốn vì người này và một khối Long Tiên Hương mà đắc tội với nhà họ Vương sao?”

Sắc mặt Ninh Đình Trung đỏ lên, nhưng lại không biết nên làm gì bây giờ, một bên là Đường Tuấn cùng Long Tiên Hương vô cùng giá trị, một bên là nhà họ Vương thế gia Đông y tỉnh Khánh Hòa, hai bên anh ta đều không nguyện ý từ bỏ, nhưng lúc này anh ta nhất thiết phải lựa chọn một bên.

Vương Tấn Lợi cười cười, nói tiếp: “Bảy mươi tỷ!”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 68


Ánh mắt anh ta sắc bén nhìn chằm chằm Đường Tuấn, nói: “Không cần tiếp tục khiêu chiến tính nhẫn nại của tôi! Cậu nghĩ dựa vào gia tộc nhà họ Ninh, có thể chống lại nhà họ Vương tôi sao! Thực sự là châu chấu đá xe, không biết lượng sức!”

Đường Tuấn ngay cả nhìn Vương Tấn Lợi cũng chưa thèm nhìn, phảng phất có nhiều hứng thú nhìn Ninh Đình Trung. Cái này giống như anh đang cho Ninh Đình Trung một khảo nghiệm, nếu ngay cả chút dũng khí này cũng không có, vậy cũng không cần giới thiệu anh ta cho Diệp Nam Nhật. Về phần khối Long Tiên Hương này, anh đương nhiên sẽ hủy diệt ngay tại chỗ!

Advertisement

Thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành!

Đây chính là Đường Tuấn, cũng chính là thần y kiêu ngạo của nhà họ Đường!

“Cậu Đường, tôi sẽ không chiếm tiện nghi của cậu, khối Long Tiên Hương này, tôi mua, một trăm bảy lăm tỷ!” Ninh Đình Trung chậm rãi nói ra những lời này, mỗi một chữ đều mang theo trọng lượng cực lớn. Trong ánh mắt anh ta cất giữ lửa giận, nhìn Vương Tấn Lợi, nhà họ Ninh anh ta bị người ta khinh thường làm nhục, nếu anh ta còn không lên tiếng thì không xứng làm người nhà họ Ninh!

“Tốt, đây mới là Trung béo mà tôi quen.” Đường Tuấn nặng nề vỗ một cái lên bả vai Ninh Đình Trung, ánh mắt tán thưởng.

Uy vũ không khuất phục!

Ninh Đình Trung tại thời khắc này đã chiếm được lòng hảo cảm của Đường Tuấn.

“Ha ha! Ninh béo anh thật đúng là không biết thức thời, thế mà lại dám làm ra loại chuyện thiếu suy nghĩ như vậy, nhà họ Ninh anh lần này vì anh mà gặp phải xui xẻo lớn rồi.” Lâm Anh Tài cười nói.

Vương Tấn Lợi đầu tiên là sửng sốt, sau đó anh mắt u ám nhìn thoáng qua Đường Tuấn cùng Ninh Đình Trung, không biết đang suy nghĩ cái gì.

"Khối Long Tiên Hương này tôi đã bán cho nhà họ Ninh, các người có thể rời đi." Đường Tuấn nói

“Ha ha! Tôi có thể không cần Long Tiên Hương! Nhưng anh vừa làm nhục nhà họ Vương của tôi, tôi còn chưa tính sổ với anh đâu đấy?” Vương Tấn Lợi âm trầm nói.

Vừa rồi Đường Tuấn nói nhà họ Vương kém anh trong việc phân biệt các loại thuốc, đây là một sự sỉ nhục rất lớn đối với nhà họ Vương và Vương Tấn Lợi!

Đường Tuấn lại cười nhạt nói: “Vậy không biết cậu Vương muốn thế nào?”

Vương Tấn Lợi trả lời: “Tôi không bắt nạt anh! Thấy anh rất giỏi về dược liệu, Ngọc Mai cũng nói anh biết một chút về y học. Như vậy đi, mấy ngày nay tôi ở Thành phố Vinh, anh thử so tài y thuật với tôi. Nếu như tôi thắng thì anh phải xin lỗi nhà họ Vương, nếu tôi thua, vậy tôi bỏ qua cho anh, thế nào?”

Nghe vậy, sắc mặt Ninh Ðình Trung đột nhiên thay đổi, anh ta vội vàng kéo ống tay áo của Đường Tuấn, cố gắng ngăn cản anh. Nhà họ Vương là kẻ như thế nào chứ? Là một thế gia Đông y có truyền thống hai trăm năm chưa từng đứt đoạn. Đường Tuấn chỉ là người qua đường biết phân định thuốc, sao có thể là đối thủ của Vương Tấn Lợi!

“Sao nào? Phân biệt thuốc hay nhận biết thuốc cũng chỉ là chuyện nhỏ, nếu anh có thể đánh bại tôi, tên của Đường Tuấn anh sẽ lan rộng khắp thành phố Vinh. Công thành danh toại, đó không phải là điều mà những người nhỏ bé như các anh mong muốn nhất sao?” Vương Tấn Lợi dụ dỗ.

“Cậu Đường, đừng đồng ý!” Ninh Đình Trung trầm giọng nói.

Đường Tuấn khoát tay, suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi đồng ý với anh! Tôi cũng muốn xem nhà họ Vương có lịch sử hai trăm năm trong lĩnh vực Y học cổ truyền rốt cuộc lợi hại như thế nào?”

“Ha ha ha! Được! Vương Tấn Lợi tôi sẽ không khiến anh thất vọng. Ngày mai, tôi ở Bảo Tế Minh chờ anh đại giá quang lâm!” Vương Tấn Lợi cười ha ha, tựa hồ vô cùng sảng khoái. Anh ta rất tự tin vào y thuật của mình. Không nói đến Thành phố Vinh này, chính là trong thế hệ trẻ của nước Việt Nam, có bao nhiêu người có thể đánh bại anh ta về y thuật chứ.

Lý Ngọc Mai lắc đầu, nói: “Cần gì phải cố chấp như vậy! Không thể chịu được chút thiệt thòi này, anh làm sao có thể đạt được những điều lớn lao hơn!”

Nói xong, Lý Ngọc Mai và Vương Tấn Lợi cùng nhau rời đi.

Lâm Anh Tài thông cảm liếc nhìn Đường Tuấn và Ninh Đình Trung, sau đó cũng quay người rời khỏi cùng với Hứa Tường Anh đại sư. Vốn dĩ Hứa Tường Anh muốn gây rắc rối cho Đường Tuấn, nhưng bây giờ nhà họ Vương đã ra tay, cứu anh ta khỏi một phen rắc rối.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 69


“Cậu Đường, cậu quá kích động! Vương Tấn Lợi kia được mệnh danh là tiểu thần y của nhà họ Vương, đằng sau lại có cả một thế gia Đông y chống lưng, sao cậu có thể thắng anh ta chứ?” Ninh Đình Trung lo lắng hỏi.

Đường Tuấn nói: “Còn chưa so tài, sao anh biết tôi sẽ thua, hơn nữa nhà họ Vương có gì hơn người chứ!”

Advertisement

Nếu thực sự nói về kiến thức y học, nhà họ Đường còn thâm hậu hơn nhà họ Vương!

Ninh Đình Trung lắc đầu nói: “Đường Tuấn, cậu... Tôi không biết phải nói gì với cậu nữa! Bỏ đi, dù sao tôi cũng bị nhà họ Vương ghi hận, vậy ngày mai tôi sẽ cùng cậu đi một chuyến.”

Đường Tuấn nhìn Ninh Đình Trung đầy cảm kích, nói: “Yên tâm đi. Tôi sẽ không khiến anh thất vọng. Đúng rồi, anh gọi người đến đưa Long Tiên Hương này về rồi tôi sẽ dẫn anh đi gặp một người.”

Ninh Đình Trung nghi ngờ: “Ai?”

Đường Tuấn nói: “Diệp Nam Nhật!”

“Diệp Nam Nhật?” Ninh Đình Trung lạc giọng: “Thật sao? Diệp Nam Nhật nào?”

Đường Tuấn mỉm cười: “Thành phố Vinh còn có Diệp Nam Nhật thứ hai sao?”

“Nhưng sao cậu có thể quen ông ấy?” Ninh Đình Trung nhìn Đường Tuấn bằng ánh mắt không thể tin. Thực tế chênh lệch quá nhiều, Diệp Nam Nhật là ông chủ của tập đoàn Nam Nhật, có trong tay hàng triệu tỷ đồng, còn Đường Tuấn thì thực sự không giống một phú ông lắm.

Mặc dù trong lòng không tin nhưng Ninh Đình Trung vẫn gọi người đến đưa Long Tiên Hương về nhà họ Ninh. Sau đó anh ta mới theo Đường Tuấn lên tầng cao nhất của Biệt thự nghỉ dưỡng Hồ Yến Anh. Đêm nay, nơi đó mới thực sự là tiêu điểm.

Sau khi ra khỏi thang máy, Đường Tuấn và Ninh Đình Trung đến tầng cao nhất của Biệt thự nghỉ dưỡng Hồ Yến Anh, nhưng vừa muốn đi vào thì lập tức bị hai nhân viên bảo vệ chặn lại, yêu cầu họ đưa giấy mời.

Thấy Ninh Đình Trung nhìn mình, Đường Tuấn nở nụ cười khổ nói: “Tôi không có giấy mời!”

Trên mặt Ninh Đình Trung lộ ra vẻ “quả là thế”, ngay cả nhà họ Ninh cũng không nhận được giấy mời tiệc tối hôm nay, Đường Tuấn làm sao có thể nhận được. Vừa rồi anh ta còn suýt nữa tin. Ninh Đình Trung mỉm cười nói: “Bỏ đi. Hôm nay có được bảo bối Long Tiên Hương này, tôi đã rất hài lòng.”

Anh ta không muốn làm Đường Tuấn khó xử, nói chuyện cũng tương đối tế nhị.

Đường Tuấn cau mày nói: “Chờ một chút, tôi gọi điện thoại.”

Trước khi đến, anh không biết sẽ cần giấy mời nên mới mắc sai lầm lớn như vậy, cho nên anh định gọi điện thoại cho Diệp Nam Nhật.

Ninh Đình Trung khẽ cau mày, không biết Đường Tuấn định làm gì. Chẳng lẽ anh thực sự quen một người nào đó từ Tập đoàn Nam Nhật sao?

Điện thoại phát ra tiếng bíp được mười giây thì giọng nói trầm thấp của Diệp Nam Nhật vang lên từ đầu dây bên kia: “Đường Tuấn, cháu đến rồi sao?”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 70


“Đến rồi. Nhưng bị chặn ở cửa, cháu không có giấy mời.” Đường Tuấn mỉm cười. Nếu tính ra, Đường Tuấn là nhân vật chính của bữa tiệc tối nay, nhưng anh không ngờ nhân vật chính như mình lại bị chặn ở cửa vì một tờ giấy mời.

“Chú quên mất. Chờ một chút, chú sẽ bảo thư ký của chú đến đón.” Diệp Nam Nhật nhanh chóng nói.

Advertisement

“Vâng, chú Diệp.” Đường Tuấn nói.

“Cậu gọi cho ai đấy?” Ninh Đình Trung hỏi.

“Tổng giám đốc của Tập đoàn Nam Nhật.” Đường Tuấn nói.

Ninh Đình Trung liếc mắt nói: “Nếu cậu mà quen Diệp Nam Nhật thật, chúng ta còn có thể bị chặn ở cửa sao?”

Giọng nói vừa dứt, hai nhân viên bảo vệ ở cửa lập tức cười nói: “Cũng không chắc. Không nghe tiếng chú Diệp cậu ta kêu trìu mến thế nào à? Có lẽ cậu ta thực sự quen tổng giám đốc Diệp của chúng tôi đấy.”

“Aiya. Chúng ta thế mà lại chặn cháu trai của Diệp tổng ở cửa, đúng là khiến tôi sợ chết khiếp.” Nhân viên bảo vệ kia lộ ra vẻ sợ hãi. Chỉ là vẻ giễu cợt trên mặt anh ta không thể giấu giếm được.

“Các anh đang làm gì đấy?” Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một tiếng quát. Chỉ thấy Diệp Thanh Phương mặc một bộ lễ phục dạ hội sang trọng, bước ra ngoài như một công tử trâm anh thế phiệt.

Hai nhân viên bảo vệ đồng thời im lặng, vội vàng cúi người chào, nói: “Cậu Diệp. Cả hai người này đều không có giấy mời, còn nói họ quen tổng giám đốc Diệp.”

Diệp Thanh Phương nhìn Đường Tuấn, sau đó mắng hai nhân viên bảo vệ: “Canh cửa tốt cho tôi, đừng để chó mèo lẻn vào, nếu ảnh hưởng đến khách của chúng tôi thì các anh không chịu nổi trách nhiệm đâu!”

“Vâng vâng vâng. Cậu Diệp nói phải!” Hai nhân viên bảo vệ vội vàng gật đầu.

Diệp Thanh Phương nói xong cũng không có rời đi ngay lập tức, ngược lại là đứng ở phía trong, khoanh hai tay trước ngực lạnh lùng nhìn Đường Tuấn. Lần trước Đường Tuấn khiến anh ta mất mặt nhiều như vậy, bây giờ đương nhiên có cơ hội anh ta phải trả thù bằng được.

Ninh Đình Trung có chút bất an, thấp giọng nói: “Chúng ta đi thôi. Đây không phải nơi chúng ta có thể đến.”

“Này, hai người cút khỏi đây! Đừng ở đây vướng tay vướng chân!” Có Diệp Thanh Phương làm chỗ dựa, hai nhân viên bảo vệ càng trở nên không khách khí, lập tức quát lớn.

Diệp Thanh Phương mang ánh mắt lạnh lùng nhìn nhìn, cử chỉ khinh thường hiển nhiên rất rõ ràng.

Đường Tuấn cau mày. May là lúc này một người phụ nữ trẻ tuổi mặc trang phục công sở bước tới cửa, chào hỏi Diệp Thanh Phương rồi bước ra ngoài xung quanh. Có vẻ như đang đợi ai đó.

20211026034510-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 71


Trợ lý Hứa khẽ gật đầu nói: “Có một vị khách quan trọng không có giấy mời, tổng giám đốc Diệp bảo tôi đến tiếp đãi.”

Hai nhân viên bảo vệ vô thức nhìn Đường Tuấn và Ninh Đình Trung, đừng nói là tên này thật sự quen tổng giám đốc Diệp đó nhé.

Advertisement

Ánh mắt của trợ lý Hứa lướt qua người Đường Tuấn và Ninh Đình Trung, nhưng nhanh chóng chuyển hướng. Làm sao một gã béo và một người ăn mặc kém sang như vậy lại có thể là khách quý của tổng giám đốc Diệp. Trong lúc nghĩ vậy, anh chàng ăn mặc kém sang đã đi đến trước mặt cô ta nói: “Chú Diệp bảo cô ra đón tôi sao?”

Trợ lý Hứa vô cùng ngạc nhiên, hỏi: “Anh là?”

“Tên tôi là Đường Tuấn.” Đường Tuấn giới thiệu ngắn gọn.

Trợ lý Hứa sửng sốt, nhưng sau đó nhíu mày. Đúng thật là Diệp Nam Nhật đã đề nghị cô ta ra đón một vị khách quý tên là Đường Tuấn, nhưng người trước mặt ăn mặc xuề xòa như vậy, khó có thể nghĩ đến từ khách quý.

“Trợ lý Hứa, hai người này sao có thể là khách quý của cha tôi được? Đừng để bị họ lừa!” Đúng lúc này, Diệp Thanh Phương lên tiếng: “Nhìn dáng vẻ ma đói của bọn họ, phỏng chừng bọn họ thấy sang bắt quàng làm họ, cần gì phải hỏi chứ?”

Trợ lý Hứa lúc đầu có chút nghi ngờ, lúc này nghe Diệp Thanh Phương - cậu chủ của tập đoàn Nhật Nam nói như vậy, đương nhiên không còn tin nữa. Cô ta nhàn nhạt nhìn Đường Tuấn và Ninh Đình Trung rồi nói: “Nếu hai người không có việc gì, xin mời rời đi.”

“Hai vị, vở kịch cũng nên kết thúc rồi, đã đến lúc phải cút ra ngoài. Đừng để hai anh em chúng tôi động thủ.” Một nhân viên bảo vệ cầm trên tay một chiếc gậy cao su, có vẻ sẵn sàng động thủ bất cứ lúc nào.

“Các cậu bảo ai cút thế!” Ngay khi hai nhân viên bảo vệ đang muốn kích động, một giọng nói mạnh mẽ, trầm ấm như tiếng chuông cổ vang lên sau lưng họ.

“Tất nhiên là bảo hai tên ngu dốt này cút đi!” Hai nhân viên bảo vệ vô thức trả lời.

Khi định thần lại, nhìn thấy người vừa lên tiếng thế mà là tổng giám đốc Diệp - Diệp Nam Nhật của tập đoàn Nam Nhật thì họ ngay lập tức ngậm miêng.

“Hừ!” Diệp Nam Nhật hừ lạnh một tiếng.

“Tổng giám đốc Diệp, ngài cứ ở trong chủ trì đại cục. Tôi ở đây đợi vị khách quý đó là được.” Trợ lý Hứa vội vàng nói.

Diệp Nam Nhật lộ vẻ không hài lòng, nói: “Nếu tôi không ra, vị khách quý của tôi đã bị các cô cậu đuổi đi rồi.”

Nói xong, Diệp Nam Nhật bước nhanh đến chỗ Đường Tuấn trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nắm lấy tay anh, nói: “Để cháu chịu uỷ khuất rồi. Là chú Diệp kỷ luật kém. Chú xin lỗi cháu.”

Giọng nói vừa dứt, trợ lý Hứa, hai nhân viên bảo vệ và Ninh Đình Trung đều sững sờ.

Họ nghe thấy gì vậy? Ông chủ của tập đoàn Nam Nhật có quan hệ thân thiết với cái tên kém sang đó, còn chủ động nói lời xin lỗi! Loại chuyện này nói ra cũng không ai dám tin.

Đường Tuấn lắc đầu nói: “Không sao ạ”

“Tổng, tổng giám đốc Diệp, cậu ta chính là vị khách quý ông nhắc đến sao?” Trợ lý Hứa định thần lại, lắp bắp nói.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 72


“Cô nói xem?” Diệp Nam Nhật khẽ nâng mắt lên, nói với vẻ mặt uy nghiêm.

Trợ lý Hứa sững sờ: “Nhưng, nhưng cậu Diệp, cậu ấy nói...”

Advertisement

Nói được một nửa, trợ lý Hứa lập tức dừng lại. Nếu cô ta nói hết, chỉ e là cô ta sẽ hoàn toàn đắc tội với cậu chủ Diệp Thanh Phương. Đến lúc đó cô ta cũng sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp.

Diệp Nam Nhật khôn ngoan như thế, sao có thể không hiểu cô ta đang che giấu điều gì. Ông ta lạnh lùng nhìn Diệp Thanh Phương nói: “Xem ra cậu đang coi những lời của tôi như gió thoảng bên tai.”

Diệp Thanh Phương vội đáp: “Cha, cậu ta chỉ là một nhân vật nhỏ bé mà thôi, có gì đáng để cha quan tâm vậy chứ?”

“Nhân vật nhỏ bé?” Diệp Nam Nhật cười lạnh, nói: “Bây giờ tôi ra lệnh cho cậu xin lỗi Đường Tuấn ngay lập tức!”

Lời vừa dứt, cây kim rơi trên sân cũng có thể nghe thấy!

“Cha, cha đang nói gì vậy! Cha muốn con xin lỗi tên này! Dựa vào cái gì!” Sau khi Diệp Thanh Phương sững sờ một lúc thì giống như điên cuồng mà gầm lên.

“Dựa vào cái gì ư?” Diệp Nam Nhật giận quá hóa cười, ông ta muốn nói với Diệp Thanh Phương, toàn bộ tập đoàn Nam Nhật là dải công nghiệp do Đường Tuấn đứng tên, hai thứ thuốc mới được mệnh danh là thần dược mà ông ta lấy ra lần này cũng là do Đường Tuấn tạo nên. Nhưng trước khi thân phận của Đường Tuấn bị vạch trần, ông ta không thể nói ra những điều này.

“Bỏ đi chú Diệp, Thanh Phương không làm gì sai cả.” Đường Tuấn chủ động đưa ra lời khuyên.

“Họ Đường kia, tôi không cần cậu đồng tình! Cậu là cái thá gì mà đồng tình với tôi chứ!” Vẻ mặt của Diệp Thanh Phương nghiêm nghị, anh ta lạnh lùng nói.

“Cha, con không biết mối quan hệ của cha với tên họ Đường này là gì, nhưng tập đoàn Nam Nhật chỉ có thể đứng tên họ Diệp, nhất định không thể có họ Đường.” Diệp Thanh Phương nói xong những lời này, anh ta quay người bước vào đại sảnh.

“Cậu, cậu...” Nhìn bóng lưng của Diệp Thanh Phương, Diệp Nam Nhật tức giận đến không nói nên lời. Mặc dù Diệp Thanh Phương chỉ là con nuôi của ông ta, nhưng ông ta đã đối xử với anh ta như thể anh ta là con ruột của mình. Bây giờ Diệp Thanh Phương lại nói những lời như vậy với ông ta, bảo ông ta làm sao không tức giận, làm sao không tức giận!

Đường Tuấn cũng nhìn bóng lưng Diệp Thanh Phương thật lâu, hiện tại Diệp Nam Nhật còn chưa chính thức công bố quyền sở hữu tập đoàn Nam Nhật, cảm xúc của Diệp Thanh Phương đã như thế này rồi, nếu đến lúc đó, vậy anh có thể tiếp quản hoàn toàn tập đoàn Nam Nhật được không? Nghĩ đến đây, anh lặng lẽ liếc nhìn Ninh Đình Trung bên cạnh, trong lòng có vài dự định.

Trò hề nhanh chóng kết thúc, hai nhân viên bảo vệ bị Diệp Nam Nhật khiển trách nặng nề, ngay cả trợ lý Hứa cũng bị ông ta mắng cho một trận.

20211026034602-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 73


Đường Tuấn cười nhạt nói: “Coi như người thân đi.”

Ninh Đình Trung trợn tròn mắt, nếu là người thân, Diệp Nam Nhật sẽ mắng nhiếc Diệp Thanh Phương là con nuôi của mình nặng như vậy sao? Anh ta lại đánh giá Đường Tuấn cẩn thận lần nữa, tên này hình như có chút giống với Diệp Nam Nhật, ôi mẹ ơi, đừng nói Đường Tuấn là con ngoài giá thú của tổng giám đốc Diệp nhé? Nếu là như vậy, chẳng trách Diệp Thanh Phương lại đối với anh như vậy. Xem ra mình thực sự nhặt được báu vật rồi.

Advertisement

Nhìn dáng vẻ của Ninh Đình Trung, Đường Tuấn cũng đoán được suy nghĩ của anh ta bảy tám phần, thật ra không chỉ Ninh Đình Trung, những khách mời trong bữa tiệc, thậm chí Diệp Thanh Phương cũng có ý nghĩ này.

Sau khi Diệp Nam Nhật xã giao xong, lúc này ông ta mới đi tới trước mặt Đường Tuấn với vẻ mặt ôn hoà, nói: “Đúng rồi. Vừa rồi cháu nói có chuyện tìm chú? Là chuyện gì vậy?”

Đường Tuấn nói: “Mục đích bữa tiệc này của chú Diệp là tìm người cùng sản xuất hai loại thuốc mới đúng không?”

Diệp Nam Nhật nhẹ gật đầu thừa nhận: “Lần này thuốc Thông Thần và bột Tuyết Cơ mà được niêm yết thì có thể sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn trên thị trường, một mình tập đoàn Nam Nhật thì không thể tối đa hóa lợi ích nên buộc phải tìm kiếm viện trợ từ bên ngoài.”

Ninh Đình Trung ở bên nghe vậy càng thêm hoảng hốt, ngay cả loại bí mật kinh doanh này Diệp Nam Nhật cũng không giấu diếm Đường Tuấn, không còn nghi ngờ gì nữa Đường Tuấn chắc chắn là con riêng của tổng giám đốc Diệp.

Đường Tuấn hỏi: “Vậy chú Diệp định hợp tác với ai?”

Diệp Nam Nhật suy nghĩ một lúc, sau đó chậm rãi nói: “Hiện tại có nhà họ Vương, nhà họ Từ của Phòng thuốc Nam, nhà họ Lâm và nhà họ Lý ở địa phương của chúng ta là quan tâm đến việc hợp tác.”

“Công việc làm ăn của nhà họ Vương và nhà họ Lý không thua kém gì Tập đoàn Nam Nhật, nếu hợp tác với bọn họ, chú Diệp có thực sự tự tin có thể khống chế được bọn họ không?” Đường Tuấn nhìn chằm chằm Diệp Nam Nhật, hỏi.

Trong mắt Diệp Nam Nhật lộ ra vẻ tán thưởng, quả thực trong lòng ông ta không có ý định hợp tác với nhà họ Vương và nhà họ Lý, đó cũng tương đương với việc đưa da cho cọp!

“Chú Diệp, đây là Ninh Đình Trung, thiếu gia nhà họ Ninh, bọn họ cũng có ý muốn hợp tác.” Lúc này, Đường Tuấn chỉ vào Ninh Đình Trung bên cạnh nói.

Nghe vậy, hơi thở của Ninh Đình Trung trở nên nặng nề, vẻ mặt kích động. Nếu có thể hợp tác với Tập đoàn Nam Nhật, vậy nhà họ Ninh của anh ta sẽ thực sự phát triển.

“Nhà họ Ninh?” Lúc này Diệp Nam Nhật mới đánh giá Ninh Đình Trung, nói: “Ninh Xuân Nam là gì của cậu?”

“Ninh Xuân Nam là cha cháu.” Ninh Đình Trung đáp. Anh ta nhìn Diệp Nam Nhật với vẻ mong đợi, anh ta tranh đua với Lâm Anh Tài nhiều như vậy, chẳng phải là vì có được cơ hội hợp tác với tập đoàn Nam Nhật sao?

Diệp Nam Nhật chợt bất động, dùng ngón tay gõ vào tay vịn của chiếc ghế bằng gỗ đàn hương. Ninh Đình Trung sửng sốt, nhanh chóng tìm cớ tạm thời rời đi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 74


“Cháu có chắc không?” Đợi sau khi Ninh Đình Trung rời đi, Diệp Nam Nhật mới chậm rãi nói: “Chú đã gặp Ninh Xuân Nam vài lần, ông ta là người có năng lực và đầy tham vọng.”

Đường Tuấn siết chặt nắm tay, nói: “Ha ha, nếu không có năng lực và tham vọng, cháu sẽ không muốn tìm họ hợp tác đâu. Đương nhiên, nếu họ có ý khác, vậy cháu tất nhiên sẽ có cách để đối phó với họ.”

Advertisement

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh và tươi cười của Đường Tuấn, Diệp Nam Nhật, một "con cá kình" đã trải qua những thăng trầm trong biển kinh doanh suốt 20 năm, vẫn cảm thấy lạnh thấu da thịt.

Với sự giúp đỡ của Đường Tuấn, Diệp Nam Nhật và Ninh Đình Trung thảo luận về các vấn đề hợp tác chung, còn những vấn đề cụ thể khác, vẫn phải đợi tới lúc gặp mặt Ninh Xuân Nam rồi mới có thể đưa ra quyết định. Nhưng cho dù như vậy, Ninh Đình Trung vẫn rất vui vẻ, khuôn mặt tròn trịa hơi ửng hồng vì hưng phấn, giống như đã say phải rượu.

Cùng ngày, Diệp Nam Nhật đã thông báo tại bữa tiệc rằng tập đoàn Nam Nhật sẽ bắt đầu sản xuất hai sản phẩm là thuốc Thông Thần và bột Tuyết Cơ. Khi Diệp Nam Nhật giới thiệu tác dụng của hai loại thuốc với mọi người, hầu hết họ đều cố nắm lấy cơ hội kinh doanh, thậm chí Lý Ngọc Mai còn bày tỏ ý định hợp tác ngay tại chỗ.

Vương Tấn Lợi tuy không nói gì nhưng trong lòng cũng có kỳ vọng, nếu có thể lấy được hai đơn thuốc này, chuyện làm ăn và kinh doanh của nhà họ Vương nhất định sẽ lên một tầm cao mới. Sinh ra trong một gia đình làm về Y học cổ truyền, hơn ai hết anh ta hiểu rõ cơ hội kinh doanh và lợi nhuận khổng lồ mà một đơn thuốc chân chính có thể mang lại. Sự hưng thịnh và cường đại của nhà họ Vương hiện tại vốn cũng phụ thuộc vào việc có những đơn thuốc độc nhất trong tay.

Về đối tượng hợp tác, hiện tại Diệp Nam Nhật vẫn chưa công bố. Nhưng riêng tư, ông ta đã đạt được thỏa thuận sơ bộ với Ninh Đình Trung, chỉ chờ Ninh Xuân Nam trở về rồi trực tiếp gặp mặt.

Bữa tiệc cử hành được một nửa, Đường Tuấn và Ninh Đình Trung đã rời đi.

Vẻ mặt Trung béo vô cùng hưng phấn, cánh tay mập mạp vẫy vẫy, thịt mỡ nhấp nhô, trông rất vui vẻ.

“Đường Tuấn, lần này thật sự phải cảm ơn cậu. Không ngờ tập đoàn Nam Nhật lại đồng ý hợp tác với nhà họ Ninh chúng tôi, hai ngày nữa cha tôi trở về, còn phải làm phiền cậu một lần nữa.” Ninh Đình Trung nói.

Đường Tuấn cười đáp lại, nguyên nhân chính khiến anh muốn hợp tác với nhà họ Ninh là vì mặt mũi của tên béo này. Vả lại anh cũng phải nhờ tên béo này giúp một tay để từng bước tiếp quản tập đoàn Nam Nhật. Diệp Nam Nhật cũng hiểu điều này, nhưng ông ta không nói gì cả, có thể thấy sự trung thành của ông ta với nhà họ Đường sâu sắc đến mức nào.

“Đường lão đệ, cậu muốn đi đâu? Tôi sẽ đưa cậu đi.” Ninh Đình Trung phấn khích nói.

Đường Tuấn lắc đầu: “Không cần. Tôi còn có chút việc phải giải quyết.”

Ninh Đình Trung cũng không khách sáo, nói: “Vậy được. Khi nào cha tôi về, tôi có thời gian thì sẽ chiêu đãi cậu thật tốt.”

Nhìn Ninh Đình Trung lái xe đi, Đường Tuấn cũng không có ý định lập tức rời khỏi, mà là ở lại đợi một lúc. Chẳng mấy chốc có một người bí ẩn bước ra từ màn đêm sâu thẳm. Lúc này đã gần hai giờ sáng, trên đường không có mấy người qua lại. Đột nhiên xuất hiện một người như vậy, thật sự là có chút đáng sợ.

20211026034653-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 75


Với tính khí của Diệp Thanh Phương, sau khi mất mặt nhiều như vậy, sao có thể để Đường Tuấn bình yên rời đi.

Vẻ mặt của Diệp Thanh Phương đột nhiên trở nên dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu, lạnh lùng nói: “Rốt cuộc anh là ai? Anh đến tập đoàn Nam Nhật làm gì? Nói, anh có phải con riêng của cha tôi ở bên ngoài không?”

Advertisement

Đường Tuấn hoàn toàn không thèm trả lời.

“Chết tiệt, trả lời tao! Ông đây đang hỏi mày đấy?” Diệp Thanh Phương có vẻ khá cuồng loạn. Anh ta là cậu chủ nhà họ Diệp cao cao tại thượng, nhưng lại thường xuyên bị một kẻ như Đường Tuấn bỏ qua không thèm đoái hoài đến, anh ta sao có thể chịu được?

“Vì thể diện của chú Diệp, tôi không muốn so đo với anh, mau cút khỏi đây cho tôi!” Đường Tuấn lạnh lùng nói.

“Ha ha ha! Vì thể diện của chú Diệp, gọi nghe thân thiết như vậy, còn nói mày không phải con riêng!” Trong mắt Diệp Thành Phương tràn đầy lửa giận, giống như sắp thiêu Đường Tuấn thành tro tới nơi!

Anh ta từng bước đi về phía Đường Tuấn, nói: “Bảo tao cút? Mày xứng sao?”

“Lần trước ở cửa công ty, tao chỉ muốn chơi đùa cùng mày, không ra tay thật. Nếu không mày thực sự nghĩ bây giờ mày còn có thể bình yên vô sự đứng ở đây nói chuyện với tao sao?”

“Con riêng thì nên có ý thức của con riêng, âm thầm kéo dài cuộc sống trong bóng tối là được, cứ phải không biết lượng sức mà xuất hiện như vậy.”

Mỗi lời nói của Diệp Thanh Phương đều tràn đầy hận ý, anh ta thực sự rất hận Đường Tuấn. Nếu không có sự xuất hiện của Đường Tuấn, anh ta vẫn đường đường là cậu chủ của nhà họ Diệp, cậu chủ của tập đoàn Nam Nhật. Nhưng sau khi Đường Tuấn xuất hiện, mọi thứ đều thay đổi.

“Anh muốn chết!” Đường Tuấn âm trầm nói.

“Mày mới là người muốn chết. Hôm nay ông đây sẽ đánh cho mày tàn phế! Xem sau này mày còn đứng ở trước mặt tao đắc chí được nữa không!” Diệp Thanh Phương cắn răng nói.

Còn chưa nói xong, anh ta đột nhiên sải chân bước hai bước, nắm tay đấm về phía đầu của Đường Tuấn. Dù đã say chuếnh choáng, nhưng sức mạnh từ cú đấm của anh ta không hề giảm đi mà còn trở nên mạnh mẽ hơn vì cơn tức giận. Anh ta vốn được thầy quyền anh dạy, sức mạnh cũng lớn hơn người thường, cú đánh tức giận của anh ta thế mà lại đạt trên mức tiêu chuẩn!

Ánh nhìn ranh mãnh lóe lên trong đôi mắt có phần say xỉn của Diệp Thanh Phương, anh ta không phải là người xúc động, lần này mượn say rượu làm cho Đường Tuấn tàn phế, cho dù Diệp Nam Nhật có hỏi chuyện, anh ta cũng vừa hay có thể lấy chuyện này làm cái cớ, đến lúc đó cùng lắm thì bồi thường một ít tiền cho Đường Tuấn. Làm sao một người tàn tật lại có thể cạnh tranh tập đoàn Nam Nhật với cậu chủ Diệp anh ta chứ!

20211026034727-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 76


Diệp Thanh Phương đầu tiên là sửng sốt, nhưng không để ý, vừa định dùng sức tránh thoát thì đột nhiên cảm giác được một cỗ sức mạnh truyền đến từ cổ tay Đường Tuấn. Bình thường anh ta vẫn kiêu ngạo về việc sức mạnh và vũ lực của mình lợi hại hơn so với người bình thường. Thế nhưng bây giờ trước sức mạnh đó, anh ta hoàn toàn không có cơ hội chống lại.

Oanh!

Advertisement

Đường Tuấn mượn lực đánh lực, nắm tay của Diệp Thanh Phương vậy mà lại lấy một góc độ kỳ dị tự đánh vào mặt mình.

“Mày cho rằng chỉ có mày nương tay sao?” Đường Tuấn không ngừng đánh một quyền rồi một quyền lên vai Diệp Thanh Phương, ngay lập tức một trận thanh âm xương cốt vỡ vụn nhanh chóng truyền đến. Mới vừa rồi Diệp Thanh Phương ở trước mặt anh tự xưng là “bố mày”, lại còn gọi anh là “con hoang”, anh đã sớm nổi giận.

“Mày cho rằng mày có sức mạnh là đã có thể nắm trong tay tất cả, nhưng lại không biết sức mạnh của tao còn mạnh hơn mày không biết bao nhiêu lần.”

“Mày, quá yếu!”

Cuối cùng Đường Tuấn đạp một phát vào bụng Diệp Thanh Phương, tuy rằng đã khống chế sức lực, nhưng vẫn khiến Diệp Thanh Phương cảm thấy như dời sông lấp biển, cả người quỳ rạp trên mặt đất. Rượu và đồ ăn vừa uống vào không bao lâu đã nôn ra đầy đất, cực kỳ thảm hại, làm sao còn có thể nhìn ra dáng vẻ hung hăng liều lĩnh lúc trước của anh ta.

Càng khiến cho Diệp Thanh Phương khó chịu chính là câu nói “Mày, quá yếu” của Đường Tuấn, ban đầu anh ta còn muốn dựa vào vũ lực của mình hung hăng dạy dỗ Đường Tuấn một trận, vô cùng tự tin. Nhưng cuối cùng lại phát hiện vũ lực của Đường Tuấn còn kinh khủng mạnh mẽ hơn so với anh ta. Loại tương phản thật lớn này mãnh liệt đánh sâu vào trong lòng anh ta.

“Không thể nào, không có khả năng! Làm sao tao có thể thua mày được!” Diệp Thanh Phương không quan tâm đến đau đớn trên người mà rống lên, giọng nói âm u lạnh lẽo ở trong đêm tối có chút dọa người.

Lúc này cả người anh ta đang quỳ rạp trên mặt đất, mà Đường Tuấn lại đang đứng, lấy một loại tư thái từ trên cao nhìn xuống anh ta.

Cảnh tượng này, Diệp Thanh Phương đã từng nghĩ qua. Chẳng qua ở trong tưởng tượng của anh ta, mình mới là người đứng, còn Đường Tuấn đang quỳ xuống cầu xin anh ta tha thứ.

“Sao lại không thể? Mày thật sự quá yếu, cái gọi là mạnh mẽ, chẳng qua chỉ là tự mình mày cảm thấy mà thôi.” Đường Tuấn châm chọc nói. Nếu không phải anh tu luyện chân khí, đổi thành người bình thường đến, có lẽ đã bị Diệp Thanh Phương đánh thành người tàn phế rồi!

“Tao quá yếu.” Diệp Thanh Phương thì thào nói, vẫn không thể tin được. Từ nhỏ đến lớn anh ta đều sống trong cảm giác ưu việt cường đại, chưa từng có người nào nói anh ta như vậy.

“Nể mặt chú Diệp, tao không so đo với mày, nhưng nếu có lần sau, chắc chắn sẽ không đơn giản giống như lần này đâu.” Đường Tuấn lạnh lùng nói.

Nói xong, Đường Tuấn xoay người rời khỏi.

Diệp Thanh Phương vẫn quỳ rạp trên mặt đất, lẩm bẩm tự thì thào hồi lâu.

“Họ Đường, Diệp Thanh Phương tao không cần bất kỳ kẻ nào thương hại, càng không cần mày thương hại!” Diệp Thanh Phương bỗng nhiên hướng về phía bầu trời đêm rống to ra tiếng, sau đó ngay lập tức hôn mê bất tỉnh!
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 77


Sau khi Đường Tuấn trở lại ký túc xá không lâu thì nhận được tin nhắn nhắc nhở, thông báo tài khoản ngân hàng của anh có thêm mười bảy tỷ rưỡi. Xem ra Ninh Đình Trung làm việc rất năng suất. Mười bảy tỷ rưỡi mua một khối Long Tiên Hương to như vậy, nhà họ Ninh vẫn có lợi nhuận rất lớn.

Mặt trời mọc lên từ phía đông, sau khi Đường Tuấn ở trên mái nhà ký túc xá phun ra một ngụm tử khí, đánh xong một bộ quyền pháp mà đệ tử của nhà họ Đường dùng để tăng cường sức khỏe thì chắp tay đứng ở trên mái nhà, thời tiết lúc sáng sớm mang theo làn gió lành lạnh thổi vào mặt anh, thu hết phong cảnh xung quanh vào trong tầm mắt, rất có cảm giác bao quát khắp non sông.

Advertisement

Chân khí trong cơ thể thỏa thích chảy xuôi khắp tứ chi, một loại khí phách tự nhiên nảy sinh. Loại sức mạnh này không giống quyền thế. Tiền tài sẽ thay đổi vì ngoại vật, thứ tồn tại chân thật chỉ có căn cơ anh tự gây dựng lên. Nếu anh không tu luyện được chân khí thì tối hôm qua chắc chắn sẽ bị Diệp Thanh Phương đánh cho tàn phế, sau đó hung ác nhục nhã một trận. Nhưng hiện tại anh có sức mạnh, người chịu nhục ngược lại là Diệp Thanh Phương.

Lúc này, di động Đường Tuấn để ở bên cạnh bỗng nhiên reo lên.

“Cậu Đường, cậu thật sự nghĩ kỹ rồi sao? Muốn đi Bảo Tế Minh so tài y thuật với Vương Tấn Lợi?” Thanh âm có chút sốt ruột của Ninh Đình Trung truyền tới từ đầu bên kia điện thoại.

Đường Tuấn nhìn ánh mặt trời ngày càng rực sáng ở phương xa, nói:

“Anh cảm thấy tôi còn có cơ hội lựa chọn sao? Chẳng qua Vương Tấn Lợi là muốn mượn cớ khiến tôi khó xử, cho dù tôi từ chối, anh ta vẫn sẽ nghĩ cách làm ra chuyện xấu khác thôi.”

Ninh Đình Trung thở dài nói: “Cũng đúng. Vương Tấn Lợi kia cũng thật đáng ghét, xuất thân từ gia tộc Đông y, lại cứ muốn so y thuật với cậu, cái này chính là ức h**p người quá đáng. Đúng rồi, cậu đang ở đâu? Tôi qua đón cậu. Chắc là chiều nay bố tôi sẽ trở về, tôi đưa cậu đi gặp ông ấy.”

Đường Tuấn nói ra địa chỉ của mình.

“Đúng rồi. Tôi có một đứa em họ vừa đi học ở Đại học Vinh, lớn lên rất xinh đẹp, đến lúc đó giới thiệu cho cậu.” Vừa nghe Đường Tuấn nói đang sống ở ký túc xá Đại học Vinh, Ninh Đình Trung không nhịn được nói.

“Em họ này của tôi cùng với con gái nhà họ Lý được mệnh danh là hai hoa khôi của Đại học Vinh đấy, người bình thường tôi không nỡ giới thiệu đâu.”

Đường Tuấn nhanh chóng từ chối. Chỉ có điều lông mày hơi động một chút, hai hoa khôi của Đại học Vinh, danh hiệu này hình như anh đã từng nghe qua thì phải.

Ở ký túc xá rửa mặt qua loa một chút, sau đó Đường Tuấn đứng chờ ở trước cửa trường học. Đợi không bao lâu, một chiếc BMW màu đỏ tươi “két” một tiếng dừng ở trước người anh. Cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt nữ giới trang điểm khá đậm, ăn diện quần áo quý giá nhìn Đường Tuấn, cười nói: “Ơ, đây chẳng phải là tên trai bao được Lý Ngọc Mai bao nuôi sao? Tại sao lại đứng ở chỗ này vậy? Không lẽ bị Lý Ngọc Mai vứt bỏ rồi?”

Người đến không phải ai khác, chính là Lê Nhược Nam. Lúc đó khi Lý Ngọc Mai dẫn Đường Tuấn đến kí túc xá của cô ấy, đã gặp mặt người này ở cửa.

“Cô nói linh tinh gì vậy?” Đường Tuấn cau mày. Trong lòng anh khẽ động, cuối cùng cũng nhớ ra hai hoa khôi của trường trong miệng Ninh Đình Trung vừa rồi là ai. Một người là Lý Ngọc Mai, người còn lại chính là Lê Nhược Nam.

20211026123722-tamlinh247-com.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 78


Cô ta quan sát Đường Tuấn một lúc, sau đó mở miệng: “Không thể không nói cậu cũng thật là đáng thương, bây giờ bị Lý Ngọc Mai vứt bỏ, lại suy đồi đến mức độ này. Có muốn tôi đại phát từ bi chở cậu một đoạn đường hay không?”

Đang nói chuyện, một chiếc Audi màu đen “két” một tiếng dừng ở nơi cách hai người không xa. Thân thể mập mạp của Ninh Đình Trung vất vả di chuyển từ trong xe ra, đi về phía hai người.

Advertisement

Lê Nhược Nam cũng nhìn thấy Ninh Đình Trung, vội vàng đi ra khỏi xe, đến bên cạnh anh ta thân thiết nói: “Anh họ, em tự mình đi là được rồi, anh còn đích thân đến đây làm gì?”

Ninh Đình Trung ngượng ngùng cười bảo: “Anh tới không phải để đón em. Anh đến đón một người bạn.”

Lê Nhược Nam trêu chọc: “Ở Đại học Vinh này còn có người có thể để anh họ tự mình đến đây nghênh đón sao?”

“Trung béo, anh đã đến rồi.” Đúng lúc này, thanh âm của Đường Tuấn vang lên từ phía sau Lê Nhược Nam.

Nghe được hai từ “Trung béo”, vẻ mặt Lê Nhược Nam đột nhiên thay đổi. Cô ta hiểu rõ người anh họ này của mình, bình thường ghét nhất người khác gọi anh ấy là “Trung béo”. Nhưng cảnh tượng Ninh Đình Trung nổi giận trong dự đoán của cô ta cũng không xảy ra, chỉ thấy Ninh Đình Trung vẫn bình thường vui cười hớn hở nói: “Cậu Đường, để cậu chờ lâu rồi.”

Đường Tuấn lắc đầu, sau đó không thèm nhìn Lê Nhược Nam một cái đã ngồi vào ghế sau xe Audi kia của Ninh Đình Trung.

“Anh họ, anh biết tên trai bao này?” Lúc này Lê Nhược Nam mới phản ứng lại, cô ta thất thanh nói.

Ninh Đình Trung cau mày, trầm giọng nói: “Nhược Nam, sao em lại nói như vậy? Cậu Đường đây chính là nhân vật rất xuất chúng, em giữ ý một chút cho anh!”

Người em họ này mồm miệng cay độc, anh ta cũng biết.

Chân mày Lê Nhược Nam cau lại đáp: “Anh họ, anh không phải bị tên này lừa chứ. Tên này chính là trai bao Lý Ngọc Mai bao nuôi mà lần trước em đã nói với anh, rất tồi tệ. Sao có thể là nhân vật lớn nào được? Chính là một tên bám váy đàn bà!”

Ninh Đình Trung hung ác trợn mắt nhìn Lê Nhược Nam quát: “Em thì biết cái gì!”

Chuyện Đường Tuấn là con riêng của Diệp Nam Nhật anh ta không dám nói, nhưng để tránh em họ lại tiếp tục quấy nhiễu, Ninh Đình Trung giọng điệu ngưng trọng nói: “Không phải sáng nay em hỏi anh khối Long Tiên Hương kia mua ở đâu sao? Bây giờ anh cho em biết, chính là cậu Đường Tuấn đây bán cho nhà họ Ninh ta. Hôm qua nếu không phải nhờ cậu ấy, có lẽ anh cũng sẽ tay không mà về. Vì thế tốt nhất em nói chuyện có chừng mực cho anh!”

“Làm sao có thể?” Trên mặt Lê Nhược Nam lộ vẻ không thể tin. Sáng nay cô ta nhận được cuộc điện thoại từ nhà mình, nói anh họ Ninh Đình Trung dùng một trăm bảy mươi lăm tỷ mua một khối Long Tiên Hương rất lớn, khiến cho cậu Ninh Xuân Nam suốt đêm chạy từ nơi khác về. Nhưng cô ta thật sự không có cách nào liên hệ Đường Tuấn và khối Long Tiên Hương trị giá một trăm bảy lăm tỷ với nhau.

“Sao lại không thể! Tóm lại, em đừng gây rắc rối cho anh!” Ninh Đình Trung lạnh lùng nói.

“Em đến khách sạn trước đi. Anh theo cậu Đường đi làm một ít việc sau đó sẽ qua gặp bố anh.”

Nói xong, anh ta tiến vào trong xe, khởi động xe rời đi. Chỉ để lại Lê Nhược Nam vẫn đang không thể tin được ở lại.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 79


“Cậu Đường, em họ của tôi không xúc phạm đến cậu chứ?” Ninh Đình Trung có chút bất an hỏi. Hiện tại Đường Tuấn có liên quan đến tiền đồ của nhà họ Ninh anh ta, nếu như bởi vì Lê Nhược Nam mà mất đi một sự trợ giúp lớn như vậy, e rằng anh ta sẽ hối hận đến xanh ruột mất.

Ánh mắt Đường Tuấn lạnh nhạt, nhẹ nhàng lắc đầu. Chỉ là một Lê Nhược Nam, còn không có tư cách khiến anh nổi giận.

Advertisement

Ninh Đình Trung thấy vậy, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Sau nửa giờ, xe dừng lại tại một quảng trường cách Bảo Tế Minh không xa.

Hai người Đường Tuấn và Ninh Đình Trung đi về phía Bảo Tế Minh, dọc đường đi bọn họ phát hiện có không ít người cũng đều đi đến Bảo Tế Minh. Trong đám người, hai người nghe được không ít tiếng thảo luận.

“Không nghĩ tới đã nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có người dám thách đấu y thuật với nhà họ Vương. Thật là một màn khiến người ta mong đợi.”

“Thôi đi, có cái gì để mong đợi. Chắc là thằng nhóc không biết từ nơi nào nhảy ra, muốn dựa vào nhà họ Vương để nổi tiếng. Đáng tiếc, tên này đã tính toán nhầm rồi. Có người nói y thuật của Vương Tấn Lợi nhà họ Vương đã không kém ông nội cậu ta là Vương Trọng Khang bao nhiêu, người bình thường sao có thể so bì được.”

“Nhưng tôi nghe nói lần này hình như là cậu ấm nhà họ Vương chủ động khiêu chiến người ta mà?”

“Thôi đi. Cậu ấm nhà họ Vương có địa vị như thế, có thể có người đáng để cậu ta chủ động khiêu chiến sao. Anh đừng tin lời đồn đại linh tinh.”

Ninh Đình Trung yên ổn ở bên cạnh nghe những câu nói này, sau đó lặng lẽ quan sát vẻ mặt Đường Tuấn, lại phát hiện biểu cảm Đường Tuấn rất bình tĩnh, giống như kẻ trong miệng những người kia không phải là cậu ta vậy. Điều này khiến trong lòng Ninh Đình Trung có hơi lo lắng, nhỏ giọng hỏi:

“Hay là chúng ta không đi nữa, ngược lại cũng không có ai biết cậu, cũng không tính là chuyện mất mặt.”

Đường Tuấn cười nói:

“Anh vẫn chưa rõ sao? Chỉ là thời gian một buổi tối, nhưng bây giờ gần như ai cũng biết tin Vương Tấn Lợi muốn so y thuật với tôi.”

Ninh Đình Trung hơi thay đổi sắc mặt nói:

“Ý cậu là Vương Tấn Lợi đang ép cậu phải thi đấu!”

Đường Tuấn không trả lời, nhưng trong ánh mắt đã có chiến ý hừng hực. Đều là thế gia Đông Y, đương nhiên muốn thỉnh giáo một chút bản lĩnh của đối phương.

Hai người rất nhanh đã đến cửa Bảo Tế Minh, nhìn đám người đông đúc trước cửa ra vào, anh không khỏi cười khổ ra tiếng. Đang nghĩ có nên liên hệ với người Bảo Tế Minh để bọn họ đi ra nghênh đón không, lại nghe được một tiếng thắng xe ô tô. Ngay sau đó Lý Ngọc Mai dưới sự bảo vệ của bảy, tám vệ sĩ đi đến.

Lý Ngọc Mai đi thẳng đến trước mặt Đường Tuấn, lạnh lùng nói:

“Đi thôi. Theo tôi vào.”

20211026124347-tamlinh247-com.jpg

 
Back
Top Dưới