Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3060


Khí tức nặng nề phát ra từ trên người bọn họ, rõ ràng là hai vị cường giả Vô Địch Cấp Số.

Thủy Miểu Miểu thân là công chúa của Hải tộc, hai người này chính là hộ vệ mạnh nhất của cô ta.

Hai người cường giả Vô Địch Cấp Số này vừa xuất hiện đã gào to nói: "Bày binh bố trận."

Vốn dĩ đang bày thế trận chờ quân địch ở xung quanh, các cường giả Hải tộc đột nhiên thúc đẩy pháp lực bao vây ba người một thuyền Hứa Vô Sơn, một luồng khí thế mạnh mẽ bắt đầu tràn ra ngoài, ba người đều cảm giác được áp lực nặng nề ở trên bả vai.

Mắt thấy trận pháp gần hình thành, Hứa Vô Sơn và Hoang Vô Tẫn liếc nhìn nhau rồi chợt quát một tiếng, tiếng gầm đánh về bốn phía, tu vi của cường giả Hải tộc bố trí trận pháp này cũng không mạnh lắm, nhất thời đã bị tiếng gầm xông tới này làm cho lảo đảo đôi chút, tốc độ hình thành trận pháp cũng ngừng lại một chút.

"Điện hạ, đắc tội rồi."

Ánh mắt của Hứa Vô Sơn ngưng lại, hai người đồng thời vọt tới phía Thuỷ Miểu Miểu.

"To gan, dám xông tới điện hạ!"

Hai cường giả Vô Địch Cấp Số của Hải tộc quát một tiếng giống nhau, nghênh tiếp hai người kia.

Bốn vị cường giả Vô Địch Cấp Số đánh nhau, uy áp đáng sợ có thể đẩy ra bốn phía.

Thủy Miểu Miểu thấy thế thì lạnh lùng nói: "Ha ha, chỉ có chút thực lực như vậy mà cũng muốn đi giành cơ duyên Ma Địa với ta sao? Tiếp tục bày trận!"

Có hai vị cường giả Hải tộc ngăn cản Hứa Vô Sơn và Hoang Vô Tẫn, đã không còn ai tới ngăn trận pháp hình thành được nữa, trừ phi lại xuất hiện thêm một vị cường giả Vô Địch Cấp Số.

"Hỏng bét rồi!"

Hai người Hứa Vô Sơn và Hoang Vô Tẫn thấy thế thì lập tức nghĩ không ổn.

Một khi trận pháp được hình thành thì bọn họ sẽ thật sự bị vây khốn.

Nhưng thực lực hai vị cường giả Hải tộc này lại kém họ bao nhiêu, bọn họ căn bản không có khoảng trống để đi ngăn cản trận pháp hình thành.

Bọn họ nhìn về phía thuyền lớn sau lưng, nhưng chợt âm thầm lắc đầu, bây giờ Đường Tuấn mới chỉ là Động Hư Cảnh Trung Kỳ, mà Thuỷ Miểu Miểu đã ngưng luyện ra tiểu thế giới rồi, thực lực chênh lệch quá.

"Dựa vào nơi hiểm yếu để chống lại đi."

Thủy Miểu Miểu cười chế giễu một tiếng.

Lời của cô ta vừa dứt, một bóng dáng đột nhiên xuất hiện ở trước mặt cô ta.

Cô ta không hề cảm thấy xa lạ với chủ nhân của bóng dáng này, chính là Đường Tuấn.

"Là anh."

Thủy Miểu Miểu nghiến răng nói.

Đường Tuấn thản nhiên trả lời: "Đã lâu rồi không gặp."

"Anh tới đúng lúc lắm."

Ánh mắt của Thuỷ Miểu Miểu ngừng lại.

Nhưng sau một phút thì ngón tay của Đường Tuấn đâm vào bả vai của cô ta, đánh tan pháp lực cô ta đang thúc đẩy, sau đó phong bế khiếu huyệt của cô ta lại không cho cô ta thúc đẩy pháp lực thêm lần nữa.

"Anh lại dám!"
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3061


Nụ cười trên mặt Thuỷ Miểu Miểu biến mất không thấy tăm hơi.

"Điện hạ!"

Hai vị cường giả Hải tộc thấy cảnh như vậy thì nổi giận đùng đùng, quát lớn: "Lập tức buông điện hạ ra, bằng không tôi giế t chết cậu!"

Hai người này là cường giả Vô Địch Cấp Số, vậy mà lại bị người ta bắt công chúa điện hạ Hải tộc ngay trước mặt, nếu như chuyện này bị truyền ra ngoài thì bọn họ nhất định phải gánh tội lớn.

"Còn không mau dừng tay đi."

Đường Tuấn thản nhiên nói.

Bốn người nghe vậy thì nhất thời ngừng tranh đấu lại, hai người Hứa Vô Sơn và Hoang Vô Tẫn đi đến trước người của Đường Tuấn, giơ ngón tay cái thẳng tắp lên với anh, nói: "Bác sĩ Đường đỉnh của chóp luôn."

Bọn họ đương nhiên nhìn ra được vừa rồi Đường Tuấn hoàn toàn dựa vào việc đánh bất ngờ mà chế trụ được Thuỷ Miểu Miểu, nói về tu vi thật sự thì Đường Tuấn kém hơn Thuỷ Miểu Miểu rất nhiều, có thể chế trụ Thuỷ Miểu Miểu đúng là chuyện khó mà làm được.

"Mau thả tôi ra."

Thủy Miểu Miểu nghiến răng tức giận nói.

Một đám cường giả Hải tộc cũng trưng ra biểu cảm lạnh lùng nghiêm túc, quát lên: "Tên điên lớn mật, còn không mau buông công chúa điện hạ ra!"

Mộ tay Đường Tuấn vác Thuỷ Miểu Miểu lên vai, lắc đầu nói: "Để bọn ta rời đi trước đã."

Cường giả Hải tộc nhất thời do dự, Thuỷ Miểu Miểu châm chọc nói: "Các ngươi còn do dự cái gì nữa, mau bắt bọn họ lại đi! Lẽ nào bọn họ thật sự dám động thủ trả vốn lẫn lời với bổn điện hạ à?"

Bẹp bẹp bẹp.

Thuỷ Miểu Miểu vừa nói xong thì một đợt âm thanh lanh lảnh vang lên ở trong không gian này.

Giữa sân chỉ còn lại một mảnh yên tĩnh, tất cả mọi người sửng sốt, cơ thể mềm mại của Thuỷ Miểu Miểu cứng đờ ra, sau đó không ngừng run rẩy.

Tay của Đường Tuấn trở lại từ mông của Thủy Miểu Miểu, cười như không cười nói: "Cô nghĩ tôi có dám hay không?"

Mặt của Thuỷ Miểu Miểu căng cứng tới đỏ bừng, người kia vậy mà lại dám đánh mông cô ta trước mặt nhiều người như vậy, cô ta điên cuồng hét lên: "A a a, Đường Tuấn, tôi muốn giết anh."

Cô ta kêu tới đau thương lẫn phẫn nộ, nhưng tu vi cả người đã bị phong bế rồi, căn bản không thể làm được chuyện gì nữa, chỉ có thể như một con mẹ điên kêu loạn mà thôi.

Cô ta đột nhiên rất hối hận, vốn chuyến đi này trong tộc đã muốn phái cho cô một vị Thần Quân để bảo vệ, nhưng lại bị cô ta từ chối.

20221217125457-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3073


Đường Tuấn cười cười nói: "Ngươi biết bọn ta xông qua cửa của U Minh Ma Sư thế nào không?"

Con chó nhỏ nằm trên mặt đất, liếc mắt quét qua đám người Đường Tuấn, khinh thường nói: "Đội hình này có chút rác rưởi với mấy người, có thể xông qua cửa của U Minh Ma Sư chỉ sợ là thủ đoạn bất chính phải không. Cái con sư tử lớn kia dù sao cũng chỉ là khôi lỗi, không hiểu được biến thông."

Dựa theo tình hình khác nhau, thay đổi một cách vô nguyên tắc.

Đường Tuấn nói: "Ta nhìn thấy được con đường mà trận pháp vận hành trong cơ thể của U Minh Ma Sư, nó không có cách làm gì được bọn ta, cho nên chỉ có thể cho bọn ta qua cửa mà thôi."

Ánh mắt của chó nhỏ chăm chú hơn, ngạc nhiên nghi ngờ nhìn Đường Tuấn nói:" Chỉ dựa vào ngươi à?"

Đường Tuấn nói: "Không sai."

Con chó nhỏ lè lưỡi, nói: "Thì mắc mớ gì đến ta?"

Đường Tuấn cười nói: "Nếu như ta có thể giải phong ấn xiềng xích kia cho ngươi thì sao?"

Con chó nhỏ đột nhiên đứng phắt dậy, nói: "Ngươi nói gì cơ?"

"Đừng nói khoác mà không biết ngượng nữa, cái xiềng xích và hồ nước này có liên hệ với nhau cùng một chỗ, muốn giải được xiềng xích, trừ khi các ngươi có thể khiến trận pháp trong hồ nước ngừng vận hành, trừ khi là Tu Hành Giả Thần Quân Đỉnh Phong mới có thể làm được, bằng không chỉ là mấy lời sáo rỗng mà thôi."

Đường Tuấn nói: "Với năng lực trước mắt của ta, quả thật là không thể giải được trận pháp trong hồ nước này, nhưng có thể giải được một số xiềng xích trong cơ thể của ngươi, có thể trả lại cho ngươi sự tự do ấy."

Con chó nhỏ vẫn không tin, nói: "Độ khó đúng là giảm đi nhiều nhưng có yêu cầu rất cao với tinh thần lực, ít nhất phải đạt được cảnh giới lòng ta là lòng trời. Một mình tên quỷ nhỏ Động Hư Cảnh Trung Kỳ, mới tu hành chưa được bao lâu chẳng lẽ tinh thần lực của ngươi đã đạt được tới cảnh giới lòng ta là lòng trời ư?"

Lần này, đến cả ba người Hoang Vô Tẫn, Hứa Vô Sơn và Thuỷ Miểu Miểu cũng đều nhìn về phía Đường Tuấn.

Hứa Vô Sơn thở dài nói: "Cậu Đường, hay là thôi đi."

"Cảnh giới lòng ta là lòng trời, rất khó à?"

Nhưng ông ta vừa nói xong, âm thanh của Đường Tuấn đã đột nhiên vang lên.

Một luồng sóng chập chờn tản ra từ phía ấn đường của Đường Tuấn, sức mạnh lớn này lúc ẩn lúc hiện, không có cách nắm được.

"Đây, thật sự là lòng ta là lòng trời ư?"

Trái tim của Hứa Vô Sơn co rút mãnh liệt, trên mặt là biểu cảm không thể tin được.

Ông ta không dám khẳng định vì ông ta cũng chưa từng tận mắt thấy qua loại cảnh giới này, toàn là nghe lời truyền miệng mà thôi.

Đôi mắt của Thuỷ Miểu Miểu liên tục phát sáng lấp lánh, nhưng trong lòng đã xuất hiện một cách tâm trạng khác thường: "Anh ta thật lợi hại, nếu như anh ấy ngỏ lời cầu hôn trước phụ vương thì biết đâu chừng phụ vương sẽ đồng ý."

Hải tộc sùng bái cường giả, thân là vương tộc Thuỷ Miểu Miểu càng hiểu hơn, chớ nói chi lúc này cô ta đã có một loại cảm tình rất vi diệu với Đường Tuấn rồi.

Mí mắt của Hoang Vô Tẫn run run, sự khiếp sợ trong lòng càng thêm sâu nặng, cuối cùng chỉ có thể thầm thở dài.

Ông ta quyết định nếu như rời khỏi Ma Địa rồi, tuyệt đối sẽ không làm kẻ địch với cửu mạch và Đường Tuấn nữa.

Ở Động Hư Cảnh Trung Kỳ đạt được cảnh giới lòng ta là lòng trời, loại nhân vật yêu nghiệt này ông ta không thể động vào.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3074


Cặp mắt linh hoạt của con chó nhỏ kia đầu tiên là kinh ngạc, sau đó chuyển sang vui mừng.

Nếu như chỉ là Tu Hành Giả thông thường lĩnh ngộ được lòng ta là lòng trời, vậy cũng không có tác dụng gì với nó.

Nhưng Đường Tuấn có thể nhìn ra cơ cấu vận hành của trận pháp trong người U Minh Ma Sư, nói rõ trình độ y đạo và trận pháp rất không tầm thường, phối hợp với lòng ta là lòng trời, hoàn toàn có thể giải được một số phong ấn trong người của nó.

"Hiện tại đã tin chưa, chó nhỏ."

Đường Tuấn nhìn con chó nhỏ, vẻ mặt lộ ra sự vui vẻ

Thú nhỏ lập tức nói: "Ta tin rồi."

Nó kinh ngạc nhìn Đường Tuấn: "Vậy ngươi có thể giúp ta gỡ phong ấn không?"

Đường Tuấn lắc đầu nói: "Sao ta phải giúp ngươi chứ?"

Con thú nhỏ nghe vậy, nhất thời hiểu được ý của Đường Tuấn.

Nó chỉ cân nhắc trong chốc lát, nói: "Trong cái hồ nước này là nguyên lực sinh mệnh của chín mươi chín vị Thần Quân tạo thành, hầu như đều là Thần Quân Trung Hậu Kỳ, cái bố trí của tòa đại trận này đã tiêu hao hơn phân nửa tâm huyết và tài sản của chủ nhân ta, tác dụng cụ thể thì ta cũng không rõ, ta chỉ biết từ lúc còn rất nhỏ thì ta đã bị ra lệnh phải canh giữ ở nơi này rồi. Với thực lực trước mắt của các người thì đừng nghĩ tới việc động tới hồ này, cho dù chỉ là một giọt nước hồ thôi các ngươi cũng không thể mang đi được."

Nó dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nhưng thật ra ta cũng có thể thu thập được một ít nước hồ, nếu như có thể trao cho ta sự tự do, ta đây sẽ cho người bốn giọt nước hồ."

"Có thể."

Đường Tuấn đồng ý một cách sảng khoái.

Tinh thần lực của anh tản ra, nếu như là Thần niệm thông thường thì một khi chạm tới hồ nước sẽ gặp phải phản kích của hồ, nhưng Thần niệm của Đường Tuấn đã đạt đến cảnh giới lòng ta là lòng trời rồi, gần như đã hoà làm một thể với trời đất xung quanh, trận pháp của hồ nước cũng sẽ không tấn công anh.

"Cái trình độ y đạo của chủ nhân Ma Địa này sợ rằng cũng đạt tới trình độ bác sĩ thần rồi. Chỉ là trong này có dính dáng tới y thuật cổ xưa hơn nữa."

Thần niệm của Đường Tuấn vừa chạm vào phong ấn trên người của con thú nhỏ, Đường Tuấn đã biết được đại khái nguyên lý của phong ấn này, cũng lấy thế giới trong khiếu làm cơ sở, lại liên tưởng đến tình huống của U Minh Ma Sư trước kia, Đường Tuấn đã nhận được được đại khái về thân phận của chủ nhân Ma Địa.

Không biết qua bao lâu, con thú nhỏ bỗng nhiên cảm thấy cơ thể nhẹ đi, sau đó điên cuồng kêu lên: "Ha ha ha, cuối cùng lão tử cũng thoát được rồi. Khoảng thời gian chục nghìn năm vẫn là không mài chết lão tử được."

Nó bay lên không trung trên hồ nước, cơ thể đột ngột to ra, hoá thành hình đáng đáng sợ còn muốn to hơn U Minh Ma Sư gấp hai ba lần.

Cặp mắt to lớn nhìn chằm chằm đám người Đường Tuấn ở phía dưới, ánh mắt mang theo sự châm biếm nói: "Đúng là ngu xuẩn, lão tử thuận miệng nói thôi mà các ngươi cũng tin thật."

"Ha ha, mấy chục nghìn năm qua đã không ăn uống gì, chỉ có thể ăn mấy cục xương khô này, hôm nay quá là vui cmn vẻ luôn."

"Có thể chết trong tay Khuyển Gia ta chính là vinh hạnh của các ngươi!"

20221218030352-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3075


Đường Tuấn nói: "Bây giờ có thể thực hiện lời hứa đàng hoàng lại chưa?"

Con thú nhỏ nhe răng trợn mắt nhìn Đường Tuấn, nhưng không thể làm gì.

Nó há cái miệng phun một cái bình nhỏ ra mặt đất, nói: "Trong cái bình này là nước dưới hồ do ta giấu."

Con thú nhỏ bày ra bộ dạng đáng thương, tháng năm vô tận nó cũng mới tích góp được mười giọt nước hồ, đã có năm giọt bị nó luyện hóa, năm giọt còn lại trong bình là nó dự định để sau này dùng đột phá, bây giờ lại không thể không lấy ra.

Con thú nhỏ giải thích: "Trong hồ nước này ẩn chứa sức sống dồi dào, với tu vi của mỗi người các ngươi chỉ có thể luyện hóa tối đa một giọt, nhiều hơn thì cơ thể sẽ nổ tung tới chết."

Đường Tuấn mở bình sứ ra, một hương thơm nhàn nhạt toả ra từ phía miệng bình, khe khẽ thôi cũng khiến tinh thần phấn chấn hơn rất nhiều, từng tế bào trên cơ thể cũng như đang nhảy nhót ăn mừng.

"Đúng là sức sống nồng đậm."

Đường Tuấn thay đổi sắc mặt, anh đã gặp qua không ít bảo vật, nhưng nước hồ này chắc chắn là thứ có sức sống nồng đậm nhất mà anh từng gặp.

Cho dù là Tu Hành Giả Động Hư Cảnh Đỉnh Phong có trọng thương đi nữa thì chỉ cần một giọt, cũng có thể kéo từ quỷ tử môn quan trở về.

Anh nhìn phía trong bình, có thể thấy được năm giọt nước trong suốt loé lên từng bong bóng nước, mỗi một giọt nước nhỏ giống như ẩn chứa toàn bộ thế giới, dường như có thể khiến người ta đắm chìm cả tâm trí vào bên trong.

"Đây sẽ không phải là nước thái cổ chứ?"

Thuỷ Miểu Miểu cách Đường Tuấn rất gần, lúc này cũng thấy được dị tượng ở trong bình sứ, lấy tay nhỏ che miệng lại, khuôn mặt vô cùng ngạc nhiên.

Hứa Vô Sơn không nhịn được mà hỏi: "Là nguồn nước thai nghén từ thái cổ sao?"

Thủy Miểu Miểu gật đầu, nói: "Sinh mệnh thái cổ quá mạnh mẽ rồi, chỉ có nước thái cổ mới có thể thai nghén ra được. Nghe đồn chỉ một giọt nước thái cổ cũng có thể làm dịu được sinh mệnh của thế giới loại nhỏ. Mà sinh mệnh thái cổ chính là dựa vào nước thái cổ mà trưởng thành, cho nên mới mạnh tới đáng sợ như vậy."

"Sinh mệnh thái cổ?"

Hứa Vô Sơn nhìn về phía con thú nhỏ vẫn đang nằm sấp trên mặt đất không thể nhúc nhích kia, thấp giọng nói: "Con thú nhỏ này chắc không phải là sinh mệnh thái cổ chứ?"

Con thú nhỏ nghe vậy thì đảo mắt một vòng, nói: "Không sai, Khuyển Gia ta chính là sinh mệnh thái cổ, các ngươi còn không mau thả rồi thần phục ta đi."

Đường Tuấn quát một câu: "Câm miệng."

Con thú nhỏ nhất thời bị đóng chặt mồm lại, căm tức nhìn Đường Tuấn.

Đường Tuấn nhìn nó, anh mới không tin con chó vô sỉ này là sinh mệnh thái cổ gì đó?

Những người khác cũng liên tưởng tới hành động của con thú nhỏ này, nghĩ rằng hành vi của con chó này kém xa hơn nhiều so với sinh mệnh thái cổ được cho là sinh mệnh trong truyền thuyết kia.

"Tuy rằng nó không thể nào là sinh mệnh thái cổ, nhưng nước thái cổ trong bình này là thật."

Đường Tuấn nghiêng bình sứ, năm giọt nước trong suốt xuất hiện ở trước mặt đám người.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3076


Đúng lúc này, năm giọt nước đột nhiên chấn động, tự nhiên đồng loạt bay về phía của Thuỷ Miểu Miểu.

Đường Tuấn chợt thay đổi sắc mặt, đây chính là năm giọt nước thái cổ, có thể nói là báu vật vô giá, dù thế nào cũng không thể để tiện nghi cho người ngoài như Thuỷ Miểu Miểu được.

Nhưng Thuỷ Tự Thần Văn trong ấn đường của Thuỷ Miểu Miểu nở ra thần quang, giống như muốn tham lam hút hết năm giọt nước thái cổ này vào trong.

Tuy rằng Đường Tuấn đã đúng lúc thúc đẩy Tiểu Kim đi thôn phệ, nhưng chỉ có thể ngăn lại được ba giọt nước thái cổ, mặt khác thì hai giọt còn lại đã vào trong cơ thể của Thuỷ Miểu Miểu rồi.

Cơ thể bên ngoài của Thuỷ Miểu Miểu nhất thời dâng trào thuỷ nguyên lực, xuất hiện hàng loạt tiếng sóng biển.

Tiếp theo Thuỷ Miểu Miểu cảm nhận được trong thế giới yên tĩnh của bản thân bắt đầu xuất hiện một sự sống chập chờn.

"Ấn Ký Sinh Mệnh, vậy mà tôi có thể ngưng luyện ra Ấn Ký Sinh Mệnh rồi!"

Thủy Miểu Miểu vui mừng hớn hở cùng vẻ mặt không dám tin.

Trong khoảng thời gian ngắn này cô ta có thể ngưng luyện ra Ấn Ký Sinh Mệnh trong tiểu thế giới, không biết phải dùng bao nhiêu cách, ai có thể nghĩ tới tự nhiên sẽ hoàn thành như vậy đâu chứ.

Đôi mắt xinh đẹp của cô ta không kiềm được mà nhìn về phía Đường Tuấn, tâm hồn thiếu nữ lại nhảy lên lần nữa, thầm nghĩ: "Nước thái cổ quý giá như vậy mà anh ấy lại cho mình tận hai giọt, đây còn không phải là có ý với mình sao? Lần này không lẽ là anh ấy cố ý để mình chộp lấy, hỗ trợ mình đột phá đấy chứ?"

Cô ta càng nghĩ càng thấy có khả năng.

Nếu như lúc này Thuỷ Miểu Miểu còn một chút lý trí thì e là cô ta sẽ không suy nghĩ như vậy đâu.

Nhưng đáng tiếc là, lý trí của Thuỷ Miểu Miểu ở thời điểm hiện tại mà nói thì đã không còn tồn tại nữa rồi.

Hai giọt nước thái cổ, hơn nữa còn hai quả Thần Linh trước kia khiến tu vi của Thuỷ Miểu Miểu đã đạt tới cực hạn.

Trên đỉnh đầu của cô ta bắt đầu xuất hiện tiếng sấm, dồn dập hơn Hứa Vô Sơn mấy lần.

Cô ta sắp độ kiếp rồi.

Liên tiếp gặp gỡ nhiều kỳ ngộ, Thuỷ Miểu Miểu vậy mà vượt qua được cảnh giới Bán Bộ Thần Quân, đạt tới cảnh giới Thần Quân rồi! Chỉ cần vượt qua được lôi kiếp này, Thuỷ Miểu Miểu sẽ thật sự trở thành Thần Quân chân chính! Chủ yếu là nước thái cổ có tác dụng quá lớn với Hải tộc cô ta, bằng không coi như là bảo vật cùng đẳng cấp đi nữa không thể khiến cô ta tiến vào cảnh giới nhanh như vậy được.

Khuôn mặt của Hứa Vô Sơn hâm mộ nhìn Thuỷ Miểu Miểu, nhưng trong cửa ải này ông ta chẳng ra chút sức lực nào, cho nên cũng không tiện phân chia nước thái cổ với Đường Tuấn, nếu không chỉ cần có một giọt nước thái cổ thôi thì ông ta đã có thể đột phá tới cảnh giới Thần Quân rồi.

Đường Tuấn lúc này đang vô cùng đau lòng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Thuỷ Miểu Miểu.

20221218030432-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3077


Âm lượng của cô bỗng nhiên trở nên thấp trũng, trên mặt xuất hiện biểu cảm ngượng ngùng, cúi đầu nói: "Nếu như anh muốn tới Hải tộc thì, nhớ mang theo một chút lễ vật. Phụ vương của tôi rất thích kỳ bình*."

*kỳ bình: đội quân đánh úp ( kiểu bảo nam chính tới đánh úp phụ vương ẻm bằng lễ vật để lấy thiện cảm:v)

Lúc này Đường Tuấn đã bị sự đau lòng che lấp tâm trí, tuy rằng âm thanh dịu dàng của Thuỷ Miểu Miểu khiến anh giảm bớt đau lòng được một tí, nhưng anh vẫn không nghe ra được hàm ý khác trong lời nói của Thuỷ Miểu Miểu.

Chuyện cũng đã như vậy rồi, anh cũng bất lực, không thể làm gì khác hơn ngoài việc tác thành cho Thuỷ Miểu Miểu, thuận miệng nói: "Vậy cô nhớ chú ý."

"Biết rồi."

Vẻ mặt của Thuỷ Miểu Miểu càng thêm thẹn thùng, sau đó xoay người rời khỏi Ma Địa.

Quả nhiên là anh ấy quan tâm mình.

Tiến vào Ma Địa tuy rằng nguy hiểm trùng trùng, nhưng cũng không hạn chế rời đi.

Mãi cho đến lúc này, hai người Hứa Vô Sơn và Hoang Vô Tẫn mới giật mình nghi ngờ nhìn Đường Tuấn, một lúc lâu sau Hứa Vô Sơn mới mở miệng hỏi: "Bác sĩ Đường, không lẽ cậu đã xem trọng vị điện hạ của Hải tộc này rồi đấy chứ."

Ngay cả ông ta cũng có chút nghi ngờ có phải trên đoạn đường này là Đường Tuấn làm nên để cố ý hỗ trợ cho Thuỷ Miểu Miểu không.

Đường Tuấn cười giễu một tiếng, nói: "Làm sao có thể chứ?"

Hứa Vô Sơn nhíu mày, nhất thời có chút không đoán được.

Nếu như không phải như vậy thì vì sao Thuỷ Miểu Miểu lại nói như thế chứ.

Đường Tuấn cũng không nghĩ nhiều, nhìn con chó nhỏ bên cạnh nói: "Bây giờ chúng ta có thể vượt hồ được chưa?"

Con chó nhỏ gật đầu nói: "Theo ta là được rồi."

Nó hiện tại hận không thể khiến cho Đường Tuấn chết ở trong Ma Địa, như vậy nó cũng không bị hạn chế bởi phong ấn nữa.

Ba người theo con thú nhỏ vượt hồ, trên người con thú nhỏ tản ra một loạt ánh sáng rực rỡ, ánh sáng hoà làm một thể với mặt hồ, mặt hồ giờ mới không tấn công đám người này nữa.

Trên đường vượt hồ, Đường Tuấn hỏi: "Chó nhỏ, ngươi tên là gì?"

Con thú nhỏ do dự một chút, cuối cùng vẫn nói ra: "Ta là A Bảo."

"Ha ha ha."

Im lặng trong chốc lát, Hứa Vô Sơn và Hoang Vô Tẫn đồng thời cười ha hả.

Con chó nhỏ tự xưng là Khuyển Trấn Hải này không chỉ có tạo hình dễ thương thôi mà đến cái tên cũng đáng yêu như vậy.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3078


Sắc mặt của A Bảo tối sầm lại, biết chắc là nói ra thì nhất định sẽ bị đám người này chế giễu.

Con thú nhỏ A Bảo thầm nghĩ: "Hừ, đợi lát nữa các ngươi chết ở trong Ma Địa, để ta xem các ngươi còn cười nổi nữa không."

Ba người và một thú vượt hồ nước tràn ngập sức sống trong tiếng cười đùa.

Đi tới gần bên kia hồ nước, đám người Đường Tuấn nhìn thấy một cái quan tài bằng ngọc.

Lớn hơn quan tài thông thường gấp mười lần, toàn thân được chế tạo bằng một loại ngọc thạch xanh biếc.

Ngọc thạch tuy rằng trong suốt, nhưng toàn bộ trong quan tài đã bị trận pháp che đậy bởi mây mù dày đặc, căn bản là không thể nhìn rõ được.

Ở trước mặt quan tài bằng ngọc có một bia đá được dựng thẳng, trên tấm bia đá có viết loại văn tự xa lạ.

"A Bảo, phía trên này viết cái gì vậy?"

Ba người Đường Tuấn cũng không nhận ra văn tự trên tấm bia đá, văn tự này khác hoàn toàn so với ngôn ngữ của các vũ trụ hiện nay.

Con thú nhỏ nhìn một hồi, chậm rãi thì thầm: "Ta không muốn làm nô lệ của Tôn Giả, cho dù là phải liều mạng đi nữa cũng phải tìm ra được cách có thể vượt qua kỷ nguyên. Ta không cam lòng, không cam lòng!"

Mấy câu ngắn ngủi nhưng tâm trạng không cam lòng ấy như phát ra từ trong bia đá, lây qua đám người Đường Tuấn.

"Thật đáng sợ."

Mấy người Đường Tuấn và Hứa Vô Sơn liếc nhìn nhau, không biết bao lâu sau, chỉ dựa vào mấy câu nói có được uy năng lớn như vậy, rốt cuộc hồi còn sống chủ nhân của Ma Địa đã có thực lực kinh khủng như thế nào.

Hứa Vô Sơn kinh ngạc nghi ngờ nói: "Không phải nói còn có cửa thứ ba à? Lẽ nào đây là cửa thứ ba?"

Đám người nhìn xung quanh, ngoại trừ quan tài bằng ngọc và tấm bia đá ra thì chẳng còn thứ gì nữa.

Nhìn quan tài bằng ngọc tỏa ra tia sáng xanh nhàn nhạt, một tâm trạng kinh khủng đột nhiên xuất hiện ở trong lòng đám người.

Đúng lúc này, quan tài bằng ngọc bỗng nhiên chấn động, một ý niệm bất khuất phát ra từ trong quan tài bằng ngọc: "Ta đã thức dậy rồi, muốn sống thêm một kiếp nữa."

Bầu không khí kinh khủng giống như một bàn tay vô hình nắm chặt đám người Đường Tuấn, khiến cho bọn họ có chút không thở nổi.

A Bảo càng sợ đến trốn vào bên chân của Đường Tuấn, ánh mắt sợ hãi vô cùng, mặc dù thực lực của nó không tệ nhưng dường như còn sợ hơn đám người Đường Tuấn nhiều.

Ầm ầm ầm.

Nắp quan tài bằng ngọc chậm rãi đẩy ra, một con màu đen, cánh tay mọc đầy vảy nắm lấy nắp quan tài, tiếp theo nửa người trên của một sinh vật bắt đầu ngồi dậy, xuất hiện từng chút trước mắt mọi người.

Thân cao có bảy tám chục mét, trên người mặc bộ áo giáp tả tơi, da thịt dưới cổ xuất hiện nhiều lớp vảy đen tuyền, hai mắt nhắm nghiền, rõ ràng đây là một vị Cổ Ma Tộc.

"Chủ nhân."

Con thú nhỏ A Bảo quỳ rạp trên mặt đất, run lẩy bẩy.

Khí tức mạnh mẽ phát ra từ trên người Cổ Ma Tộc này, mặc dù ông ta không mở mắt nhưng đám người Đường Tuấn có thể cảm nhận được đối phương đang nhìn chằm chằm vào mình.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3079


Giống như đến cả động một ý niệm trong đầu cũng vô cùng trắc trở.

"Ăn cắp nước thái cổ, đáng chết."

Người Cổ Ma Tộc chậm rãi mở miệng, một bàn tay xa xa bắt lấy Đường Tuấn.

Ông ta có thể cảm ứng được khí tức của nước thái cổ ở trên người Đường Tuấn, cho nên đã xem Đường Tuấn thành kẻ trộm! Cơ thể Đường Tuấn không tự chủ được mà bay về phía người Cổ Ma Tộc.

Thực lực của người Cổ Ma Tộc này nhất định là cùng đẳng cấp với Chu Tước Thần Quân kia rồi, thậm chí còn mạnh hơn nữa, cho dù có chết rồi thì thực lực trấn áp muôn thuở vẫn đáng sợ như vậy, căn bản không phải là trình độ mà Đường Tuấn hiện tại có thể chống cự.

Nhưng vào lúc này, khiếu huyệt trong cơ thể của Đường Tuấn bỗng nhiên chấn động, Tiểu Kim, Tiểu Thanh, phương pháp châm cứu thần bí hoàn thành việc bước vào tầng thứ ba và một luồng sức mạnh bí ẩn đồng thời bùng nổ ở trong khiếu huyệt.

Song song, tay của người Cổ Ma Tộc vừa vặn bắt được cổ của Đường Tuấn.

Chỉ cần người Cổ Ma Tộc chạm nhẹ thôi thì cổ của Đường Tuấn sẽ gãy mất.

Nhưng cơ thể của người Cổ Ma Tộc tự nhiên run rẩy, tất cả sức lực trên tay như biến mất đi.

Ở chỗ Hứa Vô Sơn và Hoang Vô Tẫn mà nói thì cảnh này có lẽ rất kỳ quái.

Nhưng Đường Tuấn thân là người trong cuộc, lúc này lại giật mình trong lòng.

Phương pháp châm cứu thần bí tam giai cùng lúc thúc đẩy, tạo thành một lực hút mạnh vô cùng, hút hết tất cả sức mạnh từ trong người Cổ Ma Tộc.

Những sức mạnh này chuyển hoá đi qua Tiểu Kim và Tiểu Thanh, với một tốc độ cực nhanh chuyển hoá thành pháp lực và tinh thần lực cho Đường Tuấn.

Sức mạnh của Đường Tuấn đang bành trướng! Anh ta vừa đột phá đến Động Hư Cảnh Trung Kỳ không lâu, nhưng chỉ trong khoảng thời gian chớp mắt này anh đã đột phá đến Động Hư Cảnh Hậu Kỳ, hơn nữa còn không có bất kỳ di chứng nào.

Bởi vì sức mạnh tinh thần không gì sánh bằng được của Tiểu Kim và Tiểu Thanh nuôi dưỡng từ nhỏ, hơn nữa tinh thần lực của anh lại rất mạnh, hoàn toàn có thể điều khiển những sức mạnh này như cánh tay sai khiến ngón tay vậy.

Sau khi đột phá tới Động Hư Cảnh Hậu Kỳ không lâu, tu vi của Đường Tuấn lần nữa đột phá đến Động Hư Cảnh Đỉnh Phong! Cảnh giới Viên Mãn! Đến lần này, cảnh giới của anh mới ngừng tăng vọt, sức mạnh được chiếm lấy từ người Cổ Ma Tộc kia bắt đầu tụ lại rồi tiến vào trong tiểu thế giới của Đường Tuấn.

Tiểu thế giới bắt đầu dần dần lớn lên.

"Căn nguyên chi lực."

Ý nghĩ của người Cổ Ma Tộc truyền vào trong não của Đường Tuấn, tràn đầy sự khiếp sợ và không thể tin được.

Nhưng loại tâm trạng này cũng biến mất rất nhanh, cơ thể đang chấn động của người Cổ Ma Tộc cũng bình tĩnh lại, cứ nắm lấy Đường Tuấn như vậy.

Đường Tuấn đột nhiên cảm giác được rằng người Cổ Ma Tộc này dường như có thể tùy ý gi ết chết mình, chỉ là đang mượn cơ hội này để lĩnh ngộ căn nguyên chi lực trong cơ thể của anh.

"Rốt cuộc người Cổ Ma Tộc này là ai chứ?"

Đường Tuấn dao động trong lòng, chỉ có thể mặc cho hai luồng sức mạnh trong cơ thể mình xông tới.

20221218030520-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Dưới