Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3040


011769-tamlinh247.jpg


011770-tamlinh247.jpg


011771-tamlinh247.jpg


011772-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3042


011778-tamlinh247.jpg


011779-tamlinh247.jpg


011780-tamlinh247.jpg


Đây đúng là chuyện rất sốc.

Tất cả mọi người đi cùng Hoang Nam Sơn đều bị chấn động.

Bảy, tám mươi người thức tỉnh, hơn mười nghìn năm nay cả bộ tộc Cổ Hoang Thú cộng lại cũng không nhiều như vậy.

Đây là một cỗ lực lượng cường đại đủ để lật đổ cả Bộ tộc Cổ Hoang Thú.

Có lẽ bây giờ còn chưa rõ ràng, nhưng sau một trăm năm nữa, những người thức tỉnh này có lẽ đều có thể đạt tới tinh thần lực cấp tám, những người này đều có thể so sánh với Hoang Nam Sơn. Khi đó không ai có thể làm gì được Đệ Cửu Mạch.

“Chú Nam Sơn, đây là tà thuật! Nhất định phải g iết chết toàn bộ họ!"

Hoang Kỳ Nhất nói lung tung, chuyện xảy ra trước mắt đã đánh nát tất cả kiêu ngạo của anh ta.

Bốp bốp bốp.

“Con câm miệng cho chú, dám nói linh tinh, chú sẽ phong ấn con!”

Hoang Nam Sơn liên tục tát vào mặt Hoang Kỳ Nhất vài cái, quát lớn.

Ông ta biết Hoang Kỳ Nhất không cam lòng, nhưng vốn là người tu hành mà có thể nói ra loại lời này, quá ấu trĩ.

Còn nữa, anh ta nói những lời này có khi còn khiến những người Đệ Cửu Mạch nổi giận, đến lúc đó họ phải làm sao?

Bảy, tám mươi người thức tỉnh, hơn nữa, trong đó có mấy người tinh thần lực đạt tới cấp tám. Nếu như họ thật sự ra tay, ngoại trừ hai người ông ta và Hoang Kỳ Nhất, chỉ sợ những người khác đều sẽ vĩnh viễn chết ở đây.

Mà hai người họ rời đi, Hoang Nam Sơn cũng sẽ bị thương nặng!

Giờ phút này Hoang Nam Sơn tức giận nhưng không thể phát tiết. Vốn dĩ họ đến để bức bách Đệ Cửu Mạch, nhưng khi đối mặt với những người Đệ Cửu Mạch này, ngay cả tức giận cũng không dám nói ra, lúc nói chuyện cũng phải thật cẩn thận.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3043


Hoang Kỳ Nhất không nói gì nữa, sắc mặt âm u, chỉ đành cắn răng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm người của Đệ Cửu Mạch.

Không chỉ có anh ta, các tộc nhân của mạch khác và mười vị đại trưởng lão của hội trưởng lão cũng căm phẫn, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Lúc này còn muốn chọc giận Đệ Cửu Mạch, chỉ có thể là muốn chết.

Bấy giờ, Hoang Tàn Phong cũng từ trong phòng đi ra, đứng ở phía trước mọi người Đệ Cửu Mạch.

Ông ta có lẽ là người mạnh nhất trong Đệ Cửu Mạch, lúc này cũng đã thức tỉnh, tinh thần lực đã bước vào cấp tám.

Tinh thần lực bất đồng với pháp thuật tu luyện, đôi khi hoàn cảnh càng gian khổ càng có thể rèn luyện ý chí tinh thần của con người.

Khóe mắt Hoang Nam Sơn run rẩy, từ trên người Hoang Tàn Phong, ông ta có thể cảm nhận được tinh thần lực mạnh không thua kém mình.

Ông ta nuốt nước miếng, ba chữ "Hoang Tàn Phong" sắp thốt ra cũng nhanh chống nuốt xuống, trên mặt không còn tư thái kiêu ngạo, nói: "Mạch chủ Tàn Phong, đã lâu không gặp."

Là một trong những chí cường giả của Cổ Hoang Thú, Hoang Nam Sơn đều gọi thẳng tên các Mạch chủ khác mà không chút khách khí. Nhưng lần này, giọng điệu của ông ta lại có phần trịnh trọng, có thể thấy ông ta đang rất kiêng kỵ Đệ Cửu Mạch.

Hoang Tàn Phong nghe nói như vậy, hơi nhướng mày.

Ở trong Bộ tộc Cổ Hoang Thú, thực lực của ông ta thấp nhất, còn không bằng một người trong cấm vệ Hắc Giáp. Nhưng hiện tại lại được chí cường giả của bộ tộc Cổ Hoang Thú - Hoang Nam Sơn này đối đãi bình đẳng như vậy, trong lòng vô cùng thoải mái.

“Tôi đã không còn là Mạch chủ của Đệ Cửu Mạch. Sách gấm mà hội trưởng lão ban bố đã nói rất rõ ràng, mạch của chúng tôi đã bị đá ra khỏi tộc quần. Vì vậy, chúng tôi quyết định tự lập bộ tộc mới.”

Hoang Tàn Phong không chút khách khí nói.

“Các ông dám?”

Sắc mặt Hoang Kỳ Nhất đột nhiên thay đổi. Anh ta vô cùng tức giận quát: “Không có mệnh lệnh của Đệ Nhất Mạch chúng ta, các ông không có tư cách tự lập mạch mới. Như thế là muốn phản tộc sao?”

Sắc mặt những người khác cũng thay đổi, nếu như Hoang Tàn Phong tự lập mạch mới, vậy họ được gọi là cái gì?

Càng đáng sợ hơn là Đệ Cửu Mạch bây giờ đang bày ra tiềm lực và thực lực, chỉ cần qua một trăm năm nữa, chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra với tám mạch của họ.

Hơn nữa Đệ Cửu Mạch sẽ ngày càng mạnh, trong hơn mười nghìn năm kế tiếp, họ không có khả năng vùng lên.

Một khi chuyện này truyền ra ngoài, họ lập tức sẽ trở thành trò cười của người khác.

Sắc mặt Hoang Nam Sơn tái mét, nói: “Nhất định phải đoạn tuyệt như vậy sao?”

Hoang Tàn Phong nói: “Là các anh đoạn tuyệt với chúng tôi trước!”

Ông ta lạnh lùng nhìn Hoang Kỳ Nhất, khinh thường nói: “Anh chưa tới trăm tuổi đã có loại thực lực này, tự cho mình có tư thế vương giả. Nhưng theo tôi thấy, cũng chẳng là gì cả. Anh Đường đã giúp mạch của chúng tôi có mấy người chỉ bảy, tám tuổi đã thức tỉnh.”

“Thức tỉnh có gì đặc biệt ạ? Cháu chỉ mới sáu tuổi mà cháu đã thức tỉnh rồi. Anh Đường nói 20 năm nữa, cháu sẽ vượt qua ông.”

Một cô bé nói bằng âm thanh trong trẻo.

Mũi của cô bé còn đang ch** n**c mũi, ngồi trên mặt đất chơi với mấy viên đá, vô cùng nhỏ.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3044


Nhưng khí tức từ trên người cô bé tản ra lại làm cho người ta không dám xem thường, cô bé cũng là một người thức tỉnh.

Hoang Kỳ Nhất trợn mắt nhìn: “Các ông!”

Đây đúng như tự vẽ vào mặt mình.

Anh ta bày ra tư thế vương giả, nhưng khi ở chỗ này, ní không đáng một xu.

Hoang Nam Sơn nhìn chằm chằm Hoang Tàn Phong, thở dài, nói: “Gọi Anh Đường ra đây, chúng tôi muốn nói chuyện với anh ta một chút.”

Hoang Tàn Phong lạnh lùng nói: “Anh Đường không có gì để nói chuyện với các ông.”

Hoang Nam Sơn trầm giọng nói: “Hoang Tàn Phong, ông đừng quá đáng, cá chết lưới rách đều không hề tốt đối với anh và tôi.”

“Ông muốn nói chuyện gì với tôi?”

Ngay khi Hoang Tàn Phong chuẩn bị từ chối lần nữa, Đường Tuấn từ trong phòng đi ra.

Hoang Dược Phi đỡ anh, chậm rãi từ trong phòng đi ra.

Lúc này, sắc mặt Đường Tuấn vô cùng tái nhợt, không có khí sắc.

Liên tục thức tỉnh tinh thần lực cho bao nhiêu tộc nhân của Đệ Cửu Mạch như vậy đúng là một gánh nặng rất lớn đối với anh.

“Anh chính là Anh Đường?”

Nhìn thấy bộ dáng này của Đường Tuấn, ánh mắt Hoang Nam Sơn thay đổi.

Đi cùng Đường Tuấn, còn có đám người Hoang Vô Dục. Sắc mặt của mấy người họ đều rất khó coi. Ánh mắt của họ nhìn Đường Tuấn cũng càng tràn ngập vẻ sợ hãi.

Người này thực sự đã làm điều đó! Anh ta đã giúp toàn bộ người của Đệ Cửu Mạch mạnh lên.

“Chú Nam Sơn, chính là anh ta, mặc kệ phải trả giá gì, nhất định phải bắt anh ta trở về!”

Hoang Vô Dục hét to.

Hoang Nam Sơn gật gật đầu, Đường Tuấn nắm giữ pháp môn đáng sợ này, đây là chuyện không tốt đối với sự ổn định của cả tộc quần Cổ Hoang Thú!

Ông ta trầm giọng nói: “Anh Đường, hơn mười nghìn năm qua, chúng tôi vẫn luôn nghiên cứu pháp môn thức tỉnh. Chúng tôi đang nghi ngờ anh trộm thành quả hơn mười nghìn năm nay của chúng tôi, mời anh đi với chúng tôi một chuyến, nếu anh trong sạch, chúng tôi sẽ nhận lỗi và bồi thường cho anh.”

Vừa nghe lời này, Hoang Kỳ Nhất điên cuồng, nói: “Không sai. Nhất định là anh lấy trộm thành quả nghiên cứu của chúng tôi. Nếu không tại sao anh có thể nắm giữ pháp môn này. Lập tức trở về với chúng tôi một chuyến.”

Sắc mặt của Hoang Tàn Phong và những người Đệ Cửu Mạch thay đổi, vô cùng khó coi.

Thật không biết xấu hổ!

Họ cũng nghĩ đám người Hoang Nam Sơn sẽ dùng tất cả các biện pháp, nhưng chưa từng nghĩ tới ông ta không biết xấu hổ đến trình độ này.

Nếu bộ tộc Cổ Hoang Thú có loại pháp môn này, sao Đệ Nhất Mạch chỉ mới có Hoang Kỳ Nhất là thức tỉnh tinh thần lực.

“Vô sỉ!”

20221216132914-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3045


“Hoang Tàn Phong, ông cho rằng ông là ai chứ? Cũng chỉ là tiểu nhân đắc chí mà thôi!”

“Đúng vậy, Hoang Tàn Phong, tốt nhất ông nên nhận rõ hiện thực, người mà ông gọi là anh Đường này trộm thành quả nghiên cứu của bộ tộc chúng ta. Nếu như ông giao anh ta ra, chúng ta còn có thể cân nhắc cho các ông trở về làm Đệ Cửu Mạch.”

“Hoang Tàn Phong, ông thật nhu nhược. Người của các ông chỉ vừa thức tỉnh không lâu, ông cảm thấy các ông có thể ngăn cản được sự liên thủ của chúng ta sao?”

Hoang Tàn Phong vừa nói xong, các trưởng lão trong hội trưởng lão và các tộc nhân khác đều nói.

Giờ phút này, dưới sự hấp dẫn của pháp môn thức tỉnh, họ đều không quan tâm cái gì.

Hoang Tàn Phong hơi giật mình, thân thể của Đường Tuấn cũng là điều mà ông ta lo lắng.

Nếu không, ông ta đã sớm để cho tộc nhân ra tay với đám người Hoang Nam Sơn. Ông ta chỉ sợ không cẩn thận làm Đường Tuấn bị thương.

“Anh Đường, anh cần bao lâu mới có thể khôi phục?”

Hoang Tàn Phong truyền âm hỏi.

Đường Tuấn nói: “Khoảng nửa giờ đồng hồ nữa.”

Hôm nay sức lực của anh đã tiêu hao quá lớn. Nếu như đánh nhau bình thường thì anh cũng không sợ. Nhưng Hoang Nam Sơn là người đạt tinh thần lực cấp tám, hơn nữa thực lực của ông ta cũng vô cùng đáng sợ. Nếu như ra tay, chỉ sợ ở trong thế giới nhỏ thai nghén ra sinh mệnh, là một cường giả vô địch cấp bậc như Hứa Vô Sơn.

Một khi động thủ, nếu như không cẩn thận thì anh có thể sự sẽ bị thương.

“Vậy chúng tôi chống đỡ nửa giờ cho cậu.”

Hoang Tàn Phong trầm giọng nói.

“Ha ha ha, các ông liệu có chống đỡ được nửa giờ đồng hồ không?”

Hoang Nam Sơn bỗng nhiên hét lên. Hoang Tàn Phong sợ hãi, hóa ra hai người họ truyền âm nói chuyện đã bị đối phương nghe được. Tu vi của Hoang Nam Sơn vượt xa so với sự tưởng tượng của ông ta.

Dứt lời, tinh thần lực của Hoang Nam Sơn xuất hiện, đồng thời, sau lưng một thế giới nhỏ từ trong hư không hiện ra, trong nháy mắt hư không bị phong tỏa.

Trong tay Hoang Nam Sơn xuất hiện một tòa tháp nhỏ, trên thân tháp ngân quang lấp lánh, phong ấn trên hư không vô cùng nghiêm ngặt.

Đây không khác gì tinh thần công kích. Hoang Vô Dục, Hoang Thái Tức và các tộc nhân mạch khác có tu vi hơi yếu một chút trong nháy mắt đã bị trấn áp.

Ngay cả Hoang Tàn Phong có tinh thần lực thức tỉnh, đột phá đến cấp tám cũng cảm giác được tinh thần lực bị trấn áp, có chút khó chịu.

“Là tinh thần bí bảo! Trong tay Hoang Nam Sơn lại có thần vật này!”

Hoang Tàn Phong nhìn chằm chằm tòa tháp nhỏ màu bạc, trên mặt ông ta vô cùng kinh ngạc.

Nếu như bình thường, ông ta tập hợp lực lượng của toàn bộ Đệ Cửu Mạch, cũng có thể bảo vệ Đường Tuấn. Nhưng hiện tại Hoang Nam Sơn lại sử dụng tinh thần lực bí bảo, thực lực của Hoang Nam Sơn chắc chắn cao hơn họ nhiều lần.

“Dốc hết toàn lực cũng không thể để chuyện gì xảy ra với anh Đường.”

Hoang Tàn Phong quát.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3046


Tộc nhân Đệ Cửu Mạch đồng thời gật đầu, thúc dục tinh thần lực vừa thức tỉnh của họ, cùng nhau chống cự áp lực tinh thần này.

“Hừ, tôi muốn xem các ông có thể kiên trì bao lâu! Kỳ Nhất, con mau nhau giúp chú!”

Hoang Nam Sơn cười đểu.

Sau khi Hoang Kỳ Nhất kịp phản ứng, anh ta cũng rót tinh thần lực của mình vào trong tháp nhỏ màu bạc.

Những người khác không bị áp bức tinh thần cũng ra tay, cùng nhau thúc dục tháp nhỏ màu bạc, họ đã hạ quyết tâm, nhất định phải bắt được Đường Tuấn trước khi anh khôi phục.

Phù! Phù! Phù!

Dưới sự áp bức của tinh thần lực cường đại này, tộc nhân Đệ Cửu Mạch bắt đầu không thể kiên trì được. Có vài người khóe miệng đã chảy máu, thân hình hơi lung lay như sắp đổ.

“Anh.” Hoang Dược Phi nhìn thấy khóe miệng Hoang Vũ cũng chảy máu, thần sắc trong mắt ảm đạm vài phần, lo lắng kêu lên.

Đây là tình trạng vết thương của tinh thần lực, rất khó chữa trị.

Nhưng cho dù như thế, người của Đệ Cửu Mạch vẫn cắn răng, cố gắng kiên trì.

Thời gian trôi qua từng chút một.

Các tộc nhân của Đệ Cửu Mạch càng ngày càng nhiều người bị thương, nhưng không ai dừng lại.

“Đáng chết, những người này là muốn chết sao?”

Hoang Nam Sơn thầm oán hận trong lòng.

Tinh thần bí bảo tuy mạnh, nhưng thúc dục cũng tiêu hao năng lượng rất lớn. Bây giờ, nếu như không thể đè bẹp người của Đệ Cửu Mạch trước, vậy họ sẽ bị tinh thần lực cắn trả, cũng sẽ bị thương không nhẹ.

Lúc ấy, họ sẽ lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

“Không được rồi, cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nhất định phải để cho anh mang bảo vật trấn tộc tới đây, nhất định sẽ bắt được đối phương. Còn Đệ Cửu Mạch, nhân cơ hội để cho họ lập lời thề linh hồn, mãi mãi trung thành với Đệ Nhất Mạch của chúng ta.”

Hoang Nam Sơn lập tức quyết định.

Trên một tòa nhà cao nhất ở Dương Thần Vực,.

Trong nhà bày các loại nhạc cụ, có đàn sắt, trống sênh, có thị nữ xinh đẹp đang đàn tấu, tiếng hát của họ nhàn nhạt, quanh quẩn trong căn phòng, âm thanh cứ văng vẳng bên tai.

Có hai người ngồi trên gác xép. Một người cao lớn, mặc áo khoác màu xanh đậm, ăn mặc nho nhã, thư sinh.

Còn người kia lại mặc khôi giáp, đeo đao kiếm, là một tướng quân trên chiến trường. Đây không phải ai khác, mà là tướng quân trấn thủ Táng tinh cổ địa - Hứa Vô Sơn.

“Vô Sơn, không phải ông đang canh giữ Táng tinh cổ địa sao, sao đột nhiên về làm gì?”

Người đàn ông nhìn nho nhã, thư sinh hỏi.

Hứa Vô Sơn thở dài, nói: “Tôi đi tìm cơ hội để trở thành Thần Quân, Độc Cô Lão Ma đã đi trước tôi một bước trở thành Thần Quân, nếu tôi không nhanh lên sẽ bị tụt lại phía sau.”

Người đàn ông nhìn nho nhã, thư sinh nói: “Chuyện táng tinh cổ địa tôi cũng biết một ít, Độc Cô Lão Ma đúng là quá kiêu ngạo. Nhưng ông muốn tìm cơ duyên trở thành Thần Quân, ông tới tìm tôi cũng vô dụng.”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3047


Hứa Vô Sơn bày ra cấm chế cách âm ở xung quanh, trầm giọng nói: “Tôi phát hiện một chỗ thần bí, rất có thể là kỷ nguyên trước còn xót lại. Nhưng tôi bị ngăn cách với bên ngoài nên tới tìm anh giúp đỡ.”

Sắc mặt Người đàn ông trung niên nhìn nho nhã, thư sinh khẽ thay đổi, nói: “Dĩ nhiên là ma địa kỷ nguyên trước còn sót lại, xác suất trở thành Thần Quân rất lớn. Nhưng muốn vào nơi này, muốn trở thành Thần Quân cũng phải trải qua nguy hiểm không nhỏ.”

Hứa Vô Sơn gật đầu, nói: “Cho nên tôi chuẩn bị mời bác sĩ Đường cùng đi.”

Sắc mặt Người đàn ông trung niên nhìn nho nhã, thư sinh lại thay đổi, nói: “Bác sĩ Đường? Chẳng lẽ là bác sĩ Đường có hai loại y thuật nghịch thiên sao?”

Hứa Vô Sơn nói: “Đúng vậy, ở Táng Tinh Cổ tôi quen biết anh ta. Nếu như mời anh ta hỗ trợ chắc chắn không xảy ra vấn đề gì. Khi nào anh rảnh rỗi, tôi giúp anh tiến cử, đến lúc đó ba người chúng ta cùng nhau tới ma địa, nói không chừng, nhân cơ hội này anh có thể bước ra một bước.”

Người đàn ông trung niên nhìn nho nhã, thư sinh vui mừng, nói: “Thật tốt quá. Nếu như có thể gặp bác sĩ Đường một lần, tôi cũng có vấn đề muốn hỏi anh ta. Bây giờ anh ta đã được Trung Ương Tinh Hà coi là người có hy vọng trở thành thần bác sĩ thứ sáu, thật sự đáng kinh ngạc.”

Hứa Vô Sơn nói: “Y thuật của bác sĩ Đường đúng là rất kinh người.”

Người đàn ông trung niên nhìn nho nhã, thư sinh nói: “Vậy ông chờ tôi hai ngày, tôi muốn xử lý xong chuyện trong tộc, sẽ cùng anh đi tìm bác sĩ Đường.”

Hứa Vô Sơn gật gật đầu. Ông ta đã giậm chân ở bước này quá nhiều năm, cũng không tiếc một hai ngày này.

Nhưng Người đàn ông trung niên nhìn nho nhã, thư sinh vừa nói xong, nét tươi cười trên mặt biến mất, vỗ đầu gối, cả tòa gác xép lắc lư, quát: “Thật to gan!”

Hứa Vô Sơn nhíu mày nói: “Chuyện gì xảy ra vậy?”

Người đàn ông trung niên nhìn nho nhã, thư sinh nói: “Có người trộm thành quả nghiên cứu hơn mười nghìn năm nay của bộ tộc chúng ta, bây giờ còn cấu kết với Đệ Cửu Mạch đang đối đầu với Nam Sơn. Tình huống khẩn cấp, tôi phải tới xem như thế nào.”

“Hả?"

Hứa Vô Sơn hơi nhướng mày, kinh ngạc nói: “Bộ tộc Cổ Hoang Thú các anh ở thế giới lớn này có thể nói là bá chủ, vậy mà lại có người dám trộm thành quả nghiên cứu của các anh. Khiêu khích các anh như thế, xem ra lá gan của người này rất lớn.”

Vẻ mặt của người đàn ông trung niên nhìn nho nhã, thư sinh quái dị, âm trầm nói: "Người này đúng là lớn mật. Bây giờ tôi nhất định phải tới ngay, nếu không mấy người Nam Sơn sẽ gặp nạn mất.”

Hứa Vô Sơn đứng dậy theo, cười nói: “Tôi đi theo anh xem thử, rốt cuộc ai lớn mật dám trêu chọc bộ tộc Cổ Thú Hoang các anh?”

Người đàn ông trung niên nhìn nho nhã, thư sinh do dự một lát rồi gật đầu nói: “Được thôi. Thực lực của người này không tệ, đến lúc đó, ông có thể giúp đỡ chúng tôi.”

Hứa Vô Sơn khoát tay áo, nói: “Không sao.”

Ông ta tới tìm người giúp đỡ, nếu như có thể giúp đối phương một việc nhỏ vào lúc này, cũng rất vui vẻ.

20221216133002-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3048


Thần sắc của Hoang Kỳ Nhất bối rối. Vốn dĩ anh ta tưởng rằng lần này đi tới Đan Hà Cảnh sẽ rất dễ dàng, không nghĩ tới sẽ một đợt ba khúc, hiện tại còn có nguy cơ chết.

Hoang Nam Sơn lạnh lùng đến: “Chú đã thông báo cho cha của con, anh ấy sắp tới, ngoại trừ anh ấy ra, còn có tướng quân táng tinh cổ địa - Hứa Vô Sơn, anh ấy cũng sẽ giúp đỡ chúng ta. Sự sụp đổ của Đệ Cửu Mạch là điều không thể thay đổi. Chúng ta chỉ cần kiên trì thêm một lát nữa.”

Hoang Kỳ Nhất vui mừng, ánh mắt quét về phía người của Đệ Cửu Mạch, anh ta mới là vương giả của Bộ tộc Cổ Hoang Thú, tuyệt đối không cho phép còn có người khác thức tỉnh.

Chỉ cần nắm trong tay thức tỉnh pháp môn, đến lúc đó sẽ gi ết chết người của Đệ Cửu Mạch.

“Anh Đường, anh khôi phục bao nhiêu rồi?”

Hoang Tàn Phong lúc này cũng đã bị thương, nhưng ông ta vẫn quan tâm đ ến tình huống của Đường Tuấn hơn.

Đường Tuấn bỗng nhiên nhìn lên không trung, nhẹ nhàng thở dài, nói: “Có người tới.”

Hai bóng người đột nhiên xuất hiện trên không trung, chính là Hứa Vô Sơn và người đàn ông trung niên nhìn nho nhã, thư sinh.

“Là tộc trưởng Hoang Vô Tẫn.”

Nhìn thấy người đàn ông trung niên nhìn nho nhã, thư sinh, sắc mặt đám người Hoang Tàn Phong đột nhiên thay đổi. Họ biết người vừa tới là ai.

Chính là mạch chủ của Đệ Nhất Mạch, cũng là cường giả của cả bộ tộc Cổ Hoang Thú - Hoang Vô Tẫn, cấp bậc vô địch.

Đường Tuấn lại không nhìn về phía Hoang Vô Tẫn, mà nhìn về phía Hứa Vô Sơn, vẻ mặt kinh ngạc, nhưng vẫn gật đầu với đối phương.

Hứa Vô Sơn cũng ngạc nhiên, ông ta không nghĩ có thể gặp được Đường Tuấn ở chỗ này.

Hoang Vô Tẫn không để ý biểu cảm của Hứa Vô Sơn, mà chỉ vào đám người Đường Tuấn và Đệ Cửu Mạch nói: “Vô Sơn, người này chính là kẻ trộm lấy kết quả nghiên cứu hơn mười nghìn năm nay của bộ tộc chúng ta, những người khác lại là tộc nhân của Đệ Cửu Mạch vừa bị bộ tộc chúng tôi đá ra khỏi tộc quần. Đám người Nam Sơn đang dùng tinh thần bí bảo trấn áp đối phương, đang lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Lát nữa tôi ra tay bảo vệ Nam Sơn, ông giúp tôi trấn áp những người khác. Ngoại trừ tên ăn cướp kia, nếu những người khác dám chống cự, ông đều có thể giết!”

Hứa Vô Sơn khẽ gật đầu.

“Thôi xong rồi. Đợi lát nữa chúng tôi sẽ chết ngăn cản đối phương. Anh Đường, anh mau chạy trốn. Hai cường giả ấy cấp bậc vô địch, thực lực hiện tại của chúng tôi không ngăn cản được. Ông trời ơi, vì sao ông lại bất công như vậy!”

Hoang Tàn Phong gào thét: “Ông để anh Đường cho chúng tôi hy vọng. Nhưng ông lại phá vỡ hy vọng của chúng tôi nhanh như vậy!”

Đám người Hoang Vô Dục cười lạnh nói: “Các người xong rồi.”

Hai vị cường giả vô địch cấp đồng thời xuất thủ, ai có thể ngăn cản chứ?

Đệ Cửu Mạch sắp sụp đổ rồi!

“Anh Đường, có cần tôi ra tay hay không?”

Giọng nói của Hứa Vô Sơn vang lên trong đầu Đường Tuấn.

Đường Tuấn hơi giật mình, chợt gật gật đầu, nói: “Vậy thì cảm ơn tướng quân Hứa.”

Hứa Vô Sơn nói: “Không cần khách khí.”

“Vô Sơn, cùng nhau ra tay đi.”

Hoang Vô Tẫn quát: “Trộm thành quả nghiên cứu của tộc ta, buông tay chịu trói đi.”

Ầm ầm.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3049


Ông ta vừa dứt lời, Hứa Vô Sơn đã ra tay.

Một ánh đao từ trên không trung rơi xuống, hào quang rực rỡ, như muốn chém trời đất thành hai nửa.

Trong nháy mắt, đao chém l*n đ*nh đầu đám người Hoang Nam Sơn, tòa tháp nhỏ màu bạc phát ra một tiếng kêu, không chịu nổi gánh nặng nên vỡ vụn.

Đám người Hoang Nam Sơn bị đánh mạnh như vậy, không chống đỡ nổi, phun ra một ngụm máu tươi lớn. Tất cả mọi người ngã trên mặt đất, khí tức đã cạn kiệt.

Trong nháy mắt, không khí trở nên tĩnh mịch.

Ngoại trừ Đường Tuấn và Hứa Vô Sơn ra, tất cả mọi người đều không thể hiểu nổi.

Đây không phải là người Hoang Vô Tẫn dẫn tới sao? Tại sao ông ta có thể ra tay với những người Hoang Nam Sơn?

Khuôn mặt Hoang Vô Tẫn trở nên dữ tợn đáng sợ, gân xanh nhảy lên, chỉ Hứa Vô Sơn, quát hỏi: “Hứa Vô Sơn, ông có biết mình đang làm gì không?”

Hứa Vô Sơn lạnh lùng nói: “Tôi biết mình đang làm cái gì! Chỉ có ông mới không biết bản thân đang làm gì!”

Hoang Vô Tẫn nói: “Tôi đang bắt kẻ trộm thành quả nghiên cứu hơn mười nghìn năm nay của bộ tộc chúng tôi.”

Hứa Vô Sơn nói: “Ha ha ha, thành quả nghiên cứu hơn mười nghìn năm nay của bộ tộc các ông có điều gì thú vị mà khiến cả bác sĩ Đường Tuấn nắm giữ y thuật cấp nghịch thiên phải mạo hiểm trộm cắp!”

Hoang Vô Tẫn nói: “Ông thì hiểu cái gì chứ! Cái gì, ông nói anh ta là ai?”

Ông ta vừa nói được một câu, đột nhiên phục hồi tinh thần lại.

Hứa Vô Sơn chỉ vào Đường Tuấn, nói: “Anh ấy chính là bác sĩ Đường Tuấn! Ông cảm thấy anh ây sẽ đánh cắp thành quả nghiên cứu của bộ tộc các ông hay sao?”

“Hả? Làm sao có thể?”

Không chỉ là Hoang Vô Tẫn, trong đầu đám người Hoang Kỳ Nhất cũng hiện lên suy nghĩ như vậy.

Họ biết rõ bác sĩ Đường Tuấn là ai.

Không chỉ là người có y thuật nghịch thiên, mà còn thay đổi cục diện đại chiến của Táng tinh cổ địa.

Cả Trung Ương Tinh Hà, danh tiếng của Đường Tuấn bây giờ cũng không kém gì Ngao Vấn Thiên và Đạo Nhất Thần Tử.

Rất nhiều Thần Quân đều muốn có quan hệ với Đường Tuấn.

Có thể nói, một câu nói của Đường Tuấn cũng không thua kém gì Thần Quân.

Thế nhưng, tại sao người như vậy lại có thể xuất hiện ở đây, còn có quan hệ với Đệ Cửu Mạch?

“Không thể có chuyện ấy được! Làm sao anh ta có thể là bác sĩ Đường Tuấn!”

Hoang Kỳ Nhất hoàn toàn không tin vào việc đang xảy ra trước mắt.

Dù sao cách vu khống Đường Tuấn là anh ta đưa ra, anh ta mới là người khởi xướng.

Hứa Vô Sơn lạnh lùng nói: “Cậu cảm thấy tôi sẽ nhìn lầm sao?”

Ông ta chất vấn Hoang Vô Tẫn, nói: “Ông có dám lặp lại những gì ông vừa nói không? Bác sĩ Đường Tuấn trộm thành quả nghiên cứu của gia tộc các ông?”

Hoang Vô Tẫn không trả lời được. Tuy không thể tưởng tượng nổi, nhưng ông ta chỉ có thể tin. Sau đó ông ta tự nhận bản thân xui xẻo. Ai có thể ngờ được Đệ Cửu Mạch sắp tan vỡ lại có mối quan hệ với bác sĩ Đường Tuấn danh tiếng gần đây.

20221216133031-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3050


Hoang Vô Tẫn cảm thấy mình đã cúi đầu rồi lẽ ra Đường Tuấn nên bỏ qua nhưng không ngờ rằng vừa mới nói xong, Đường Tuấn lại cười lạnh nói: "Tôi suýt nữa đã bị bọn họ giết rồi, Dược Phi và những người khác cũng suýt chút nữa đã bị gi ết chết, một câu nói xin lỗi quá dễ dàng của ông để bác bỏ chuyện này có phải quá nhẹ rồi không. "

“Vậy thì cậu muốn như thế nào? Cùng lắm tôi sẽ một lần nữa để cho Đệ Cửu Mạch vào tộc quần thú hoang cổ đạ chúng tôi!"

Hoang Vô Tẫn nghiến răng nói.

Đường Tuấn khinh thường nói: “ Ông cho rằng hiện nay Đệ Cửu Mạch cần một chút bố thí này của các ông sao? Ông hỏi xem bọn họ có muốn hay không?"

Hoang Tàn Phong lắc đầu nói: "Tôi không muốn, chúng tôi đã định là một dòng dõi tự lập rồi."

Trong vài ngày ngắn ngủi này, ông ta đã hiểu rõ dòng dõi của mình không được hoan nghênh như thế nào trong dòng dõi thú hoang cổ đại, đã bị đá ra khỏi tộc quần mà không có một người nào lên tiếng bênh vực bọn họ. Một tộc quần như vậy không đáng để bọn họ ở lại.

Mà hiện tại bọn họ cũng không cần dựa vào tộc quần. Với thực lực bây giờ của Đệ Cửu Mạch, bọn họ hoàn toàn có năng lực tạo nên vinh quang trong thời gian ngắn. Sau mấy trăm năm nữa dòng dõi nào mới là chính thống của thú hoang cổ đại còn chưa chắc chắn được?

Sắc mặt Hoang Vô Tẫn tái đi, ông ta nhìn Hứa Vô Sơn ở bên cạnh đã nhắm mắt từ lúc nào, biết rằng hôm nay không thể tử tế được nữa.

Ông ta nghiến răng trầm giọng nói: "Vậy thì các người muốn như thế nào?"

Đường Tuấn chỉ vào Hoang Tàn Phong và các tộc nhân khác của Đệ Cửu Mạch rồi nói: "Trả lại tự do cho bọn họ và để bọn họ lập dòng dõi của riêng mình. Từ nay về sau, dòng họ của bọn họ cũng là một dòng dõi của thú hoang cổ đại nhưng không có liên quan gì đến các người nữa. Để đảm bảo an toàn cho bọn họ thì ông phải lập lời thề."

"Được rồi, tôi đồng ý với cậu." Hoang Vô Tẫn cân nhắc hồi lâu rồi đáp.

Ông ta cũng biết rằng mình không có lựa chọn nào khác ngoài thỏa hiệp.

Ở suy nghĩ ở một góc độ khác, tiềm lực của Đệ Cửu Mạch hiện nay quá lớn, không cần đến một trăm năm mà chỉ cần vài năm nữa thôi thì dòng dõi bọn họ sẽ không thể trấn áp đối phương nữa rồi.

Đến lúc đó, thậm chí sẽ xảy ra tình huống dòng họ bọn họ buộc phải thoái vị, cục diện đó chỉ càng thêm xấu hổ, thay vào đó, tốt hơn là nên tận dụng cơ hội để thỏa hiệp.

Đương nhiên trong lòng Hoàng Vô Tẫn cũng rất hối hận. Nếu như vài năm gần đây bọn họ không hà khắc với Đệ Cửu Mạch như vậy thì có lẽ hôm nay bọn họ vẫn còn có cơ hội kiểm soát Đệ Cửu Mạch.

Sau khi Hoang Vô Tẫn lập lời thề xong, Hoang Tàn Phong và những người của Đệ Cửu Mạch im lặng một lúc, sau đó một âm thanh điên cuồng mới nổ ra.

Dòng dõi tự lập có nghĩa là bọn họ vẫn là một dòng dõi được công nhận bởi thú hoang cổ đại, có đủ tư cách để ngang hàng với Đệ Nhất Mạch chỉ là không còn chịu sự kiểm soát của bọn họ nữa.

Đây là mong ước được ấp ủ từ lâu của dòng dõi bọn họ trong rất nhiều năm qua.

Hoang Dược Phi nước mắt giàn giụa, ngay cả Hoang Tàn Phong một người đàn ông mạnh mẽ và có khí chất thì đôi mắt cũng đỏ hoe.

“Cậu Đường, cậu có thể cho tôi biết là tại sao không? Với thân phận của cậu không cần thiết phải gia nhập với họ đúng không?"

Vẻ mặt của Hoang Vô Tẫn tối sầm lại, trong lòng tràn đầy sự không cam tâm và khó hiểu, không nhịn được liền hỏi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3051


Đường Tuấn ôn hoà nhìn Hoang Dược Phi nói: "Anh nhận em làm đệ tử." Anh vừa dứt lời, toàn bộ nơi đó chìm vào im lặng. Sau đó Đệ Cửu Mạch bùng lên tiếng hoan hô còn náo nhiệt hơn trước đó trong khi đó ánh mắt của Hoang Vô Tẫn những người khác vô cùng ảm đạm.

Thân phận bây giờ của Đường Tuấn quá cao quý, nếu như Hoang Dược Phi được anh thu nhận làm đệ tử thì cho dù bọn họ âm thầm muốn làm gì cũng phải cân nhắc một chút.

Mặc dù các tộc nhân của Đệ Cửu Mạch không biết rõ thân phận của Đường Tuấn là gì, nhưng từ sự tôn trọng và thỏa hiệp của Hoang Vô Tẫn và Hứa Vô Sơn thì bọn họ có thể đoán được một chút.

Những người như vậy đồng ý thu nhận Hoang Dược Phi làm đệ tử vậy thì chính là thần hộ mệnh cho dòng họ của bọn họ! Hoang Tàn Phong và một số trưởng lão đối mắt nhìn nhau, đồng thời quỳ xuống, cung kính nói: "Chúng tôi về sau sẽ kính trọng anh Đường!"

Tuy có không tới một trăm người, nhưng âm thanh vang dội khắp Đan Hà Cảnh có những pháp tắc nhàn nhạt vang vọng trên bầu trời.

Những gì họ nói ra không phải là lời nói suông, mà chứa đựng bản chất giống như lời thề với trời đất. Một khi bọn họ hối hận hoặc không giữ gìn thì sẽ gây ra những tổn hại khôn lường cho việc tu hành của bọn họ.

Giờ khắc này, Hoang Vô Tẫn và những người khác không biết ngưỡng mộ ai.

Những người như Hoang Tàn Phong trong tương lai sẽ sinh ra ít nhất mười mấy Thần quân cấp cường giả. Bọn họ là một thế lực không thể coi nhẹ, đến lúc đó, e rằng quyền kiểm soát thế giới lớn này có lẽ sẽ đổi chủ.

Nhưng nếu không có Đường Tuấn thì sẽ không có tất cả những điều này.

"Dòng dõi thú hoang cổ đại chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội lớn nhất rồi."

Trong lòng Hoàng Vô Tẫn thở dài.

Đám người Hoang Kỳ Nhất, Hoang Thái Tức thậm chí còn không có dũng khí nói ra. Cho dù đó là thân phận của Đường Nghiêu hay thực tế là toàn bộ Đệ Cửu Mạch hiện đang hỗ trợ anh, không phải là thứ mà bọn họ có thể sỉ nhục.

"Hoang Kỳ Nhất, cậu dám vu oan cho cậu Đường, hãy vào Hoang Nhai khổ luyện mười năm coi như trừng phạt!"

Hoang Vô Tẫn đột nhiên hung dữ nói. Hoang Kỳ Nhất, Hoang Nam Sơn và những người khác choáng váng.

Hoang Nhai là cấm địa của dòng dõi thú hoang vu cổ đại, là nơi rất nguy hiểm, chỉ có một số trưởng lão bế quan ở đó. Dù Hoang Kỳ Nhất sai nhưng hình phạt đó vẫn hơi nặng.

"Tộc trưởng!"

Hoang Nam Sơn và một số trưởng lão đồng thời hét lên.

"Đừng cầu xin cho cậu ta! Dựa vào một chút tu vi mà thức tỉnh tư chất đã coi trời bằng vung. Mười năm vất vả tu luyện ở Hoang Nhai mới rèn giũa tính khí của cậu ta, nếu không sẽ không thức tỉnh, thì tương lai cũng không có thể ổn định. "

Hoang Vô Tẫn trầm giọng nói.

Hoang Nam Sơn cũng hiểu rằng hành động của Hoang Vô Tẫn không chỉ ép tiềm năng của Hoang Kỳ Nhất mà còn cứu mạng anh ta.

20221217125244-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3052


Hứa Vô Sơn đã rèn dũa trong Quân Doanh nhiều năm nên đương nhiên có thể nhìn ra thủ đoạn của Hoang Vô Tẫn. Nhưng ông ta và Hoang Vô Tẫn đã là bạn bè nhiều năm nên cũng không muốn làm khó ông ta và nói: "Cậu Đường, vừa hay tôi cũng có chuyện muốn nhờ cậu giúp đỡ, không biết bây giờ cậu có rảnh không?"

Đường Tuấn gật đầu nói: "Được."

Hoang Tàn Phong và những người khác lập tức đi thu xếp chỗ.

Trong một căn phòng, Đường Tuấn, Hoang Vô Tẫn và Hứa Vô Sơn đang ngồi mà Hoang Dược Phi đang rót rượu cho Đường Tuấn. Dù không bái sư một cách nghiêm túc nhưng nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé thì đã thành thân phận đệ tử thật sự.

"Cậu Đường, cô bé."

Hứa Vô Sơn nhìn Hoang Dược Phi có chút do dự nói.

Đường Tuấn lắc đầu nói: "Cô ấy là đệ tử của tôi, ông không cần phải kiêng dè."

Hoang Dược Phi nghe xong lời này, trong lòng liền trở nên ấm áp.

Hứa Vô Sơn nói xong, Đường Tuấn khẽ cau mày nói: “Ma Địa?

Đây là nơi nào? Lẽ nào có liên quan đến Cổ Ma sao?

Hứa Vô Sơn gật đầu, Ma Địa là nơi một số yêu Cổ Ma mạnh mẽ đột phá, những trận pháp mạnh mẽ được bố trí ở Ma Địa để hấp thụ linh khí của trời đất và sinh ra linh mạch.

Ngoài ra, Ma Địa cũng sẽ là nơi chôn vùi của một số Cổ Ma mạnh, chôn vùi mọi thứ của cuộc đời trong đó.

Bởi vậy mới có câu rằng, Ma Địa cũng có bảo địa. "

Trong lòng Đường Tuấn cảm động, anh lại hỏi: "Rốt cuộc Cổ Ma là cái gì?"

Hứa Vô Sơn hơi giật mình, vốn dĩ muốn mơ hồ, nhưng nhìn thấy dự định tiến sâu hơn của Đường Tuấn đành phải thốt lên: "Cổ Ma là sinh vật từ kỷ nguyên, cái gọi là quân phản loạn, đứng sau đều là Cổ Ma thao túng. Hệ thống tu luyện của bọn họ hoàn toàn khác với chúng ta, vì vậy bọn họ mới hạn chế pháp lực của chúng ta."

Không nói đến Đường Tuấn ngay cả cường giả Vô Địch Cấp Số cũng phải kinh ngạc, rõ ràng là lần đầu tiên nghe được lời giải thích này, anh run rẩy nói: "Khi kỷ nguyên bị huỷ diệt, sinh vật của kỷ nguyên đó cũng sẽ theo đó mà diệt vong, chỉ có cường giả Tôn Giả Cấp Số có thể tồn tại.

Theo như tôi biết, có rất nhiều Cổ Ma dẫn đầu quân phản loạn, có không ít cảnh giới Thần Quân còn chưa đạt đến cảnh giới này, đây là chuyện gì vậy? Chẳng lẽ bọn họ có cách nào yên ổn vượt trước sự sụp đổ của kỷ nguyên sao?" Trong lòng Đường Tuấn cũng có cùng một câu hỏi.

Bất kỳ nền văn minh nào cũng sẽ trải qua một quá trình chuyển từ thịnh vượng sang suy tàn. Trái Đất cũng đã từng trải qua thời kỳ Đại Hồng Thủy.

Nhưng so với kỷ nguyên bị huỷ diệt thì thời đại Đại Hồng Thủy chẳng khác nào chỉ là đến nhà chơi.

Một khi kỷ nguyên bị hủy diệt, 99% sự sống trong toàn vũ trụ sẽ bị diệt vong cùng với nó. Chỉ những cường giả Tôn Giả Cấp Số và một số thần quân có thực lực mới có thể tồn tại.

Đây cũng là lý do tại sao tu sĩ Động Hư cảnh lại luôn ngoan cố muốn tu luyện thành Thần Quân. Bởi vì chỉ có thể tu thành Thần Quân thì mới có khả năng sống sót khi kỷ nguyên bị huỷ diệt.

Mà dòng dõi Cổ Ma đã vi phạm định luật này vì có quá nhiều người sống sót.

Hứa Vô Sơn lắc đầu nói: "Ta không biết cụ thể tình hình là như thế nào."

Ông ta nhìn Đường Tuấn nói: "Ngoại trừ Tôn Giả, có lẽ chỉ có cường giả cấp số như Chu Tước Thần Quân mới biết lý do trong đó."

Đường Tuấn đành phải tạm thời nén nghi hoặc trong lòng lại và nói: "Vừa rồi tướng quân Hứa nói muốn tôi giúp đỡ có phải là có liên quan đến Ma Địa này không?"
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3053


Hứa Vô Sơn khẽ gật đầu nói: “Đúng vậy. Tôi phát hiện ra Ma Địa này rất nguy hiểm, tôi muốn tìm một bác sĩ có thực lực giỏi để đi cùng tôi, nếu có chuyện gì không hay xảy ra, tôi sẽ yên tâm hơn. Hiện này trong toàn bộ Trung Ương Tinh Hà ngoài ngũ đại thần y thì y thuật của bác sĩ Đường là giỏi nhất. Nếu như có cậu đi cùng thì tôi sẽ có thêm một chút tự tin trong chuyến đi này."

Khi đến Ma Địa ngay cả bác sĩ thần cũng sẽ bị động lòng.

Nhưng giá để mời bác sĩ thần đi cùng quá cao, đến lúc đó e rằng Hứa Vô Sơn sẽ không còn có được bao nhiêu những thứ thu nhập từ Ma Địa, thậm chí rất có thể chuyến đi đến Ma Địa còn bị thiệt hại.

Bây giờ Đường Tuấn vẫn chưa phải là một bác sĩ thần vì vậy anh là sự lựa chọn tốt nhất.

Đường Tuấn khẽ cau mày, dường như đang suy nghĩ.

Hứa Vô Sơn nói: "Cậu Đường nghiêm túc suy nghĩ cũng là chuyện bình thường. Quả thực Ma Địa có chút nguy hiểm đối với cậu."

Ông ta nghiến răng và lấy ra một hạt ngọc màu xanh biếc.

Hạt ngọc toả ra với ánh sáng màu xanh lục, tỏa ra khí tức sinh mệnh vô cùng nồng đậm.

Hứa Vô Sơn trịnh trọng nói: “Hạt ngọc này là bảo vật ta tìm thấy trên cổ Ma Hà, nó chứa đựng khí tức sinh mệnh, có thể giúp người ta ngưng tụ Ấn Ký Sinh Mệnh trongthế giới nhỏ. Nếu cậu Đường đồng ý, hạt ngọc này sẽ được dùng làm phí mời cậu Đường lần này đồng hành cùng tôi. "

Vào khoảnh khắc khi hạt ngọc xanh xuất hiện thì trái tim Đường Tuấn đã lệch một nhịp.

Tiểu Thanh truyền đạt một ý tưởng: "Tôi muốn nó."

Hoang Vô Tẫn chế nhạo nói: "Hứa Vô Sơn, có khá nhiều loại hạt này ở cổ Ma Hà, chút đồ này mà muốn nhờ một bác sĩ thần làm việc này ông cũng thật là quá keo kiệt rồi. Loại hạt ngọc này quả thực có chứa khí tức sinh mệnh, nhưng có một vài người có thể chiết xuất ra, e rằng ít nhất phải là cường giả Vô Địch Cấp Số. Hạt ngọc này vốn dĩ vô dụng đối với bác sĩ Đường."

Trước đó Hứa Vô Sơn đã ra tay với Hoang Nam Sơn và những người khác nên trong lòng Hoang Vô Tẫn đầy oán hận, lúc này ông ta cũng không khách sáo mà nói ra những lời thô lỗ.

"Hoang Vô Tẫn, ông!"

Sắc mặt Hứa Vô Sơn hơi thay đổi.

Những gì Hoang Vô Tẫn nói là sự thật, loại hạt ngọc này không phải là hiếm loại hiếm thấy trong cổ Ma Hà. Chỉ cần có cường giả Vô Địch Cấp Số là có thể đi sâu vào đó một đoạn và tìm thấy loại hạt này.

Nhưng vì chuyến đi đến Ma Địa lần này, Hứa Vô Sơn đã đánh đổi rất nhiều bảo vật, những thứ khác ông ta không nỡ lấy ra.

"Được."

Ngay khi Hứa Vô Sơn đang do dự muốn thay đổi thứ gì đó, Đường Tuấn đột nhiên đồng ý.

Đường Tuấn cầm lấy hạt ngọc màu xanh lá cây trên tay Hứa Vô Sơn cất đi trước, nói: "Ngoài thứ này ra, tôi muốn xem một chút nguyên văn của khúc trấn thần!"

Vẻ mặt của Hoang Vô Tẫn thay đổi, Đường Tuấn khẽ nói: "Đối với chuyến đi đến Ma Địa, Hoang tộc trưởng có lẽ cũng nên đi."

Trong lòng thắt lại, Hoang Vô Tẫn nghe ra trong những lời của Đường Tuấn nói có ý uy h**p nếu ông ta không đồng ý, nếu bị thương trong Ma Địa thì anh sẽ không ra tay.

Ông ta âm thầm thở dài và nói: "Được." Hứa Vô Sơn không khỏi nở nụ cười khi nhìn thấy vẻ mặt méo mó của Hoàng Vô Tẫn, nói: “Vậy thì hai ngày nữa chúng ta sẽ lên đường, tranh thủ hai ngày này hai người chuẩn bị một chút. Hoang Vô Tẫn, dù trong lòng ông có thù oán với tôi, nhưng chuyến đi đến Ma Địa rất nguy hiểm, tốt hơn hết không nên dùng bất cứ âm mưu nào. "

Hoàng Vô Tẫn lạnh lùng nói: "Chuyện này tôi biết, không cần ông nhắc nhở."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3054


Suy cho cùng thì Ma Địa có liên quan đến kỷ nguyên nên đối với bọn họ là cực kỳ nguy hiểm. Nếu còn giở trò quỷ thì thực sự là đang tự tìm cái chết.

Hoang Vô Tẫn và Hứa Vô Sơn rời đi, Đường Tuấn ở lại một mình trong phòng.

Anh cầm ngọc giản trên tay, trên mặt ngọc giản có khắc những ký tự nhỏ xíu "khúc trấn thần". Đây là nguyên văn của khúc trấn thần mà Hoang Vô Tẫn đã đưa cho anh.

Kể từ khi anh nghe tiếng hát của Hoang Dược Phi và tinh thần lực tăng vọt, anh bắt đầu có hứng thú với nguyên văn của khúc trấn thần.

Tâm trí đắm chìm vào trong ngọc giản, âm thanh lúc có lúc không vang lên trong tâm trí Đường Tuấn. Không có âm tiết cố định, nó giống như tiếng gió cũng giống như tiếng nước chảy, khiến lòng người tĩnh lặng.

Nhưng sau đó, âm thanh đột nhiên thay đổi, tràn ngập khí tức sát ý khiến trong lòng không tránh khỏi kinh hãi và căng thẳng.

Toàn bộ khúc trấn thần không có nhạc phổ cố định và không có sự biểu đạt bằng văn bản, chỉ là sự hòa quyện của cảm xúc và âm thanh.

Trong vô thức, tâm trí của Đường Tuấn hoàn toàn chìm vào trong đó.

Tuy rằng tinh thần lực không tăng lên như trước, nhưng Đường Tuấn cảm thấy tâm trí vô cùng yên ổn dường như thể xác và tinh thần không thể tách rời với trời đất.

"Đây có phải là cảnh giới lòng ta là lòng trời không?"

Sắc mặt Đường Tuấn thay đổi. Sau khi tinh thần lực đạt đến cấp tám có thể sinh ra nhiều loại thần không khác nhau và lòng ta là lòng trời là một trong số đó.

Sau khi lĩnh hội loại thần thông này, tinh thần lực đại diện cho Đường Tuấn không còn là tồn tại hư vô nữa mà có thể dùng tinh thần lực kích động nguyên khí trời đất khiến cho tinh thần lực tăng lên rất nhiều! Lúc này, sự tự tin của Đường Tuấn tăng lên rất nhiều.

Với sự trợ giúp của lòng ta là lòng trời thậm chí Đường Tuấn có thể sánh ngang với cường giả Vô Địch Cấp Số.

Tất nhiên, nếu đối phương cũng lĩnh ngộ lòng ta là lòng trời thì đó là một vấn đề khác tạm thời không bàn đến.

Đường Tuấn rút tâm trí khỏi ngọc giản, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

"Nếu khúc trấn thần là do ông tổ của thú hoang cổ đại sáng tạo ra, thì tu vi của tổ tiên này có lẽ được gọi là thông hiểu một cách phi thường."

Đường Tuấn sửng sốt, ông vốn dĩ chỉ muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ, không ngờ lại có thu hoạch lớn như vậy.

Sau khi lĩnh ngộ được lòng ta là lòng trời thì tâm trí Đường Tuấn cũng cố gắng lĩnh hội khúc trấn thần thêm một lần nữa. Nhưng anh chỉ có thể nghe thấy những âm thanh tự nhiên đó khiến lòng anh bình yên chứ không có sự trợ giúp nào khác. Cuối cùng anh đã dứt khoát bỏ cuộc.

Thu khúc trấn thần này lại trong tay Đường Tuấn xuất hiện hạt ngọc màu xanh biếc có được từ Hứa Vô Sơn.

Cùng với việc tu vi của anh tăng lên thì sự trợ giúp của Tiểu Thanh và Tiểu Kim cũng ngày càng ít, vẫn còn sót lại một số Hư Không Nguyên Thạch mà trước đó đã cô đọng. Nhưng cho tới bây giờ, Hư Không Nguyên Thạch mà Tiểu Thanh hấp thụ cũng khó có thể theo kịp tu pháp Khai Thần Mười Hai Pháp, vốn dĩ không còn thừa.

Ngay khi hạt ngọc màu xanh này xuất hiện trong tay Đường Tuấn thì ý niệm của Tiểu Thanh bắt đầu trở nên hoạt bát.

20221217125328-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3055


Trên mặt Đường Tuấn lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng điều khiến anh kinh ngạc hơn nữa đã xảy ra. Tiểu Thanh bắt đầu truyền lại một cỗ năng lượng cho cho anh, cỗ năng lượng này cùng với khí tức sinh mệnh không dung hợp vào trong cơ thể anh mà là hòa vào trong hư không của thế giới nhỏ! Ban đầu, im lặng như tờ, trong thế giới nhỏ chỉ có pháp lực và tinh thần lực đột nhiên có thêm một chút khí tức của sinh mệnh.

Nếu muốn cô đọng Ấn Ký Sinh Mệnh trong thế giới nhỏ chỉ có một cách trước mắt trong hệ thống tu vi.

Đó là dùng lực sinh mệnh của chính mình để xóa sạch sự tĩnh lặng trong thế giới nhỏ. Trong quá trình này, tuổi thọ của tu sĩ sẽ nhanh chóng giảm xuống cho đến khi thế giới nhỏ thai nghén sinh ra Ấn Ký Sinh Mệnh.

Nhưng quá trình này có quá nhiều biến số, chẳng hạn như bạn không biết mình cần tiêu tốn bao nhiêu tuổi thọ để cô đọng Ấn Ký Sinh Mệnh.

Có tu sĩ may mắn tài năng đặc biệt thì có thể tiêu hao 10.000 năm lực sinh mệnh nhưng có tu sĩ mất đến 50.000 năm tuổi thọ cũng không làm được, hy vọng xa vời trong quãng thời gian không xác định.

Bình thường đỉnh phong của Động Hư cảnh chỉ có tuổi thọ 100.000 năm, ai có thể đủ tiêu hao chứ! Ai dám đánh cược vào một tương lai không chắc chắn với mạng sống của chính mình? Nhiều tu sĩ tin rằng chỉ cần bọn họ kiên trì thì sẽ thành công, nhưng kết quả cuối cùng là tuổi thọ cạn kiệt và chết.

Đường Tuấn vốn định dùng phương pháp này để cô đọng Ấn Ký Sinh khi đạt tới đỉnh phong của Động Hư cảnh. Nhưng hiện tại sự xuất hiện của hạt ngọc màu xanh đã mở ra một cánh cửa mới cho anh.

Hạt ngọc màu xanh lá cây thực sự có thể thay thế sinh mệnh chi năng của cơ thể con người.

Không phải là chưa có ai từng thử phương pháp này mà là sinh mệnh chi năng của tu sĩ có ấn ký của riêng mình. Chỉ dùng sinh mệnh chi năng của chính mình ngưng tụ Ấn Ký Sinh Mệnh của thế giới nhỏ mới có thể không phân biệt bên nọ bên kia.

Một khi sử dụng sinh mệnh chi năng từ bên ngoài, điều đầu tiên cần giải quyết là làm thế nào để loại bỏ ấn ký của sinh mệnh chi năng đến từ bên ngoài. Quá trình này quá tốn thời gian và cực kỳ kém hiệu quả cho nên từ trước đến nay có rất ít người đã thử cách này.

Nhưng hạt ngọc màu xanh dường như không có khuyết điểm này, hoặc là sau khi qua được cửa của Tiểu Thanh thì khí tức sinh mệnh trong đó đã trở nên thuần khiết 100%, không có một chút ấn ký nào cho nên thế giới nhỏ mới có thể hấp thu hoàn toàn.

"Chỉ là lực sinh mệnh trong hạt ngọc này quá ít đổi thành tuổi thọ cũng chỉ có mấy chục năm mà thôi." Trong lòng Đường Tuấn tính toán một chút.

So với tuổi thọ mấy vạn năm của tu sĩ mà nói thì tuổi thọ mấy chục năm này quả thực rất ngắn.

"Đợi lần này trở về từ Ma Địa, có lẽ mình lại tới cổ Ma Hà một chuyến để ngưng tụ Ấn Ký Sinh Mệnh trước."

Đường Tuấn âm thầm nói.

Một khi ngưng tụ Ấn Ký Sinh Mệnh thực lực của anh sẽ lại được nâng lên, quan trọng hơn là lúc đó có thể đấu vật với thần quân.Hai ngày sau, Đường Tuấn ra khỏi phòng.

Hoang Vô Tẫn và Hứa Vô Sơn đã đợi sẵn bên ngoài, ngoại trừ hai người bọn họ còn có các tộc nhân của các dòng họ thú hoang cổ đại.

“Đây là nền tảng luyện tập y thuật của anh, em xem qua trước một chút. Khi về anh sẽ tiến hành kiểm tra em một lần, nếu không đạt tiêu chuẩn của anh thì coi như anh chưa đề cập đến chuyện bái sư. "

Đường Tuấn đưa một cuốn sách cho Hoang Dược Phi nghiêm túc nói.

Hoàng Dược Phi nghiêm túc cầm lấy, nói: "Đệ tử nhất định sẽ hoàn thành."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3056


Đường Tuấn khẽ gật đầu, hai ngày nay anh cũng đã giao tiếp với Hoang Dược Phi, tuy tuổi của cô bé còn trẻ nhưng quả thực có tài năng về y thuật.

Hơn nữa sau khi đánh thức tinh thần lực mạnh hơn so với tu sĩ bình thường rất nhiều, trong tương lai không xa có thể trở thành bác sĩ thần.

Đường Tuấn nói với Hoang Vô Tẫn và Hứa Vô Sơn: "Chúng ta có thể đi rồi."

Hoang Vô Tẫn lấy ra một pháp bảo, pháp bảo theo chiều gió đã biến thành một con tàu lớn.

Con tàu có thể chứa cả trăm người, uy lực nhàn nhạt bao phủ, quả đúng là thiên khí. Sức tấn công của pháp bảo này không đáng kể, nhưng dùng để đi du lịch thì cũng không tồi.

Ba người cùng nhau nhảy lên con tàu lớn, Hoang Vô Tẫn khởi động con tàu trong nháy mắt lao lên không trung hoá thành một luồng ánh sáng biến mất trên góc trời đó.

"Lần này nơi đến là ở bên ngoài trời đất. Nếu như thuấn di sẽ rất nguy hiểm cho nên dùng loại pháp bảo bay này là an toàn nhất chỉ có điều sẽ mất thêm một chút thời gian."

Trong con tàu lớn, Hứa Vô Sơn lấy ra một tấm bản đồ đặt trên bàn, chỉ vào một khu vực trong bản đồ, nói: "Lúc đó ta dẫn quân đội đi ngang qua đây, vô tình phát hiện ra sự biến động của nơi đó. Một mình tôi đã thăm dò sâu mới phát hiện ra lối vào Ma Địa. "

Khi nói trên mặt Hứa Vô Sơn vẫn còn dấu vết tim đập nhanh, hiển nhiên việc thăm dò không dễ dàng như ông ta nói.

Vũ trụ bao gồm nhiều thế giới lớn và thế giới nhỏ tạo thành, giữa những thế giới này là khoảng không bao la hay còn gọi là thiên ngoại.

Thiên ngoại này không hẳn là không có gì, có một số khổ tu sĩ và các tộc chuyên chế sống ở thiên ngoại.

Đường Tuấn nhìn bản đồ, đột nhiên chỉ vào một khu vực, hỏi: "Đây là nơi nào?" Khu vực rộng lớn đó chặn đường đi của bọn họ. Hứa Vô Sơn nói: "Đó là lãnh địa của Hải tộc."

Ông ta liếc nhìn Đường Tuấn một cách kỳ lạ, nói: "Tôi nhớ rằng quan hệ của cậu và công chúa Thuỷ Miểu Miểu của Hải tộc hình như không được hòa thuận cho lắm. Đến lúc đó nếu có người của Hải tộc xuất hiện để tránh những xung đột thì cậu Đường có thể tránh đi giúp tôi một lúc."

Đường Tuấn gật đầu.

Thuỷ Miểu Miểu có lẽ vẫn đang suy nghĩ về Hoả Tự Thần Văn của anh.

Hứa Vô Sơn cười nói: “Nhưng cậu Đường không cần lo lắng, lãnh thổ của Hải tộc quá lớn, hơn nữa thân phận của Thuỷ Miểu Miểu lại cao quý, lại thường sống ở vương địa cho nên xác suất xuất hiện ở đây là rất nhỏ. "

Lúc này, ở một thế giới phía trước con tàu lớn của Đường Tuấn bọn họ.

Thế giới này không có đất liền chỉ có đại dương vô tận.

Lúc này, trên mặt biển các tộc và cường giả đang xếp hàng một cách tôn kính.

Một lúc sau, một cô gái mặc chiếc váy dài màu xanh lam cưỡi hải thú xuất hiện, theo sau cô ta là một đội quân khổng lồ.

Một nhóm người từ trên thiên ngoại lần lượt đáp xuống mặt biển.

"Xin chào công chúa điện hạ."

Khi cô gái xuất hiện mọi người trên mặt biển đều quỳ xuống và tôn kính nói.

Cô gái được một nhóm cường giả Hải tộc bao quanh giống như những vì sao đang vây xung quanh mặt trăng là Thuỷ Miểu Miểu.

"Đứng lên đi."
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3057


Thuỷ Miểu Miểu nhàn nhạt liếc nhìn mọi người, sóng nước dưới chân tự động tách ra, lập tức có một nhóm cưởng giả Hải tộc dẫn đường đi tới chỗ sâu dưới đáy biển.

Sâu dưới đáy biển là những cung điện lộng lẫy nguy nga được bao bọc bởi những trận pháp hùng vỹ, có tác dụng ngăn cách với nước biển đồng thời để tránh bị tấn công trực diện.

Một đám cường giả Hải tộc tiến vào cung điện, Thủy Miểu Miểu rất tự nhiên ngồi ở trên vị trí chính, một tay chống má, nhẹ giọng nói: "Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà gọi ta qua đây gấp gáp như vậy?"

Sau trận chiến ở táng tinh cổ địa cô ta được Thần Quân của Hải tộc đưa trở về Hải tộc.

Vạn Tiên hội này đã giáng cho cô ta một đòn mạnh nên cô ta muốn đột phá tới cảnh giới Thần Quân càng sớm càng tốt.

Nhưng cho dù cố gắng hết sức tu luyện, cô ta cũng chỉ có thể ngưng tụ ra thế giới nhỏ, hoàn toàn không dám ngưng tụ Ấn Ký Sinh Mệnh.

"Nếu như ta có được Hoả Tự Thần Văn và hiểu được ý nghĩa thực sự của sự hợp nhất giữa nước và lửa, khả năng nắm bắt cô đọng Ấn Ký Sinh Mệnh của ta sẽ cao hơn ít nhất 30%!" Nghĩ đến đây, trong Thuỷ Miểu Miểu thầm oán hận.

Ở bước ngưng tụ Ấn Ký Sinh Mệnh các tộc càng mạnh càng cần nhiều sinh mệnh chi năng. Mặc dù Thần Quân đột phá theo cách này sẽ mạnh hơn, nhưng rất nhiều người không chịu nổi việc tiêu hao loại tuổi thọ mà chết ở trong quá trình ngưng tụ Ấn Ký Sinh Mệnh ngưng tụ.

Đến giai đoạn này, người ngoài khó có thể giúp đỡ, chỉ có thể dựa vào sự kiên trì của bản thân và một chút cơ duyên đột phá! Một trong những người của Hải tộc ở phía dưới bước ra và kính cẩn nói: “Công chúa, vài ngày trước khi chúng tôi kiểm tra thiên ngoại đã tìm phát hiện ra một lối vào Ma Địa. Chúng tôi không đủ năng lực để vào đó, vì vậy chúng tôi thông báo cho điện hạ đến. "

Mắt Thuỷ Miểu Miểu đột nhiên sáng lên, nói: "Nói chi tiết một chút."

Đợi Hải tộc đó nói xong, trên gương mặt xinh đẹp của Thuỷ Miểu Miểu lộ ra một chút phấn khích, nói: “Tốt lắm.Nếu ta kiếm được thứ gì đó ở Ma Địa các người sẽ có thưởng.”

Một số người Hải tộc tỏ ra vui mừng.

"Điện hạ, ở trong Ma Địa có quá nhiều nguy hiểm khó lường tốt hơn hết người không nên mạo hiểm."

Đúng lúc này, một cường giả Hải tộc bên cạnh Thuỷ Miểu Miểu kính cẩn nói.

Thuỷ Miểu Miểu cau mày, bất mãn nói: "Còn nguy hiểm hơn ngưng tụ Ấn Ký Sinh Mệnh sao?" Cường giả Hải tộc đó không nói nên lời và chỉ biết im miệng.

Bọn họ biết rõ gần đây điện hạ gặp chút phiền não vì chuyện ngưng tụ Ấn Ký Sinh Mệnh, ai muốn gặp rắc rối vào lúc này.

"Chuẩn bị một chút, ta đi đưa người tới Ma Địa." Thuỷ Miểu Miểu hạ lệnh.

Cường giả Hải tộc nhận lệnh và rời đi. Thuỷ Miểu Miểu ngồi ở trên vị trí chính, biểu cảm có vẻ hơi buồn bực.

Mặc dù đại hội Vạn Tiên vừa mới trôi qua chưa bao lâu nhưng các cường giả trẻ cùng thế hệ với cô ta đang bắt đầu phát huy sức mạnh của mình.

Theo thông tin mà cô ta có được, cả Đạo Nhất và Ngao Vấn Thiên đều đã ngưng tụ ra thế giới nhỏ. Thậm chí Đạo Nhất còn nhận được phần thưởng là người đứng đầu trong đại hội Vạn Tiên là một đạo khí! Vốn dĩ Đường Tuấn mới là số một trong đại hội Vạn Tiên nhưng sau khi thân phận của anh đến từ Thiên Khí Chi Địa bị bại lộ đương nhiên không thể trao thưởng anh nữa. Thậm chí có người muốn dùng chuyện này để ép Đường Tuấn đầu hàng giành được hai cấp y thuật nghịch thiên. Ngoài Đạo Nhất và Ngao Vấn Thiên thì mười thần tử thánh nữ khác cũng tiến bộ rất nhanh, ai cũng muốn là người đi đầu tiên và trở thành người đầu tiên đột phá Thần Quân như vậy sẽ áp đảo đồng môn! Thuỷ Miểu Miểu cũng có cùng quan điểm như vậy.

Thuỷ Tự Thần Văn loé lên trên lông mày của cô ta, không ngừng nuôi dưỡng pháp lực và thân thể của cô ta. Nhưng cô ta chưa từng dám thử dùng tuổi thọ của mình để ngưng tụ Ấn Ký Sinh Mệnh! Bởi vì công pháp của Hải tộc có rất nhiều sai sót, cần phải phối hợp với ý nghĩ thực sự của lửa mới thai nghén và sinh ra sự sống mời. Như vậy mới có thể có khả năng lớn đột phá cảnh giới Thần Quân! Mà Hoả Tự Thần Văn là một bảo vật tuyệt vời trong quá trình này.

"Lẽ nào ta phải học hỏi các chủng tộc khác công kích Thiên Khí Chi Đại ép buộc Đường Tuấn giao Thần Văn ra sao?" Thuỷ Miểu Miểu cau mày chặt hơn.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3058


Hiện tại các tộc muốn tấn công Trái Đất đều là các gia tộc hạng hai, tuy rằng đều có thần quân toạ trấn nhưng thực lực không mạnh.

Trong mắt Thuỷ Miểu Miểu, những quần tộc này là cá tạp, Hải tộc thật sự khinh thường khi cùng hạng với bọn họ.

Mà dùng phương pháp này, Thuỷ Miểu Miểu cũng rất khinh thường.

"Nếu để tôi gặp lại, tôi nhất định sẽ bắt sống anh."

Khi nghĩ đến việc thất bại trước Đường Tuấn trong đại hội Vạn Tiên khiến Thuỷ Miểu Miểu nghiến răng bạc tức giận.

Hiện tại cô ta đã cô đọng thế giới nhỏ và tự tin rằng mình có thể nghiền nát Đường Tuấn.

"Cho dù là anh có quái dị hơn thì anh vẫn ở trong cảnh giới Động Hư trung kỳ. Pháp lực của tôi là vô tận, anh làm sao có thể là đối thủ của tôi!"

Thuỷ Miểu Miểu cực kỳ tự tin, bởi vì Hải tộc giỏi nhất trong chiến tranh kéo dài. Sau khi ngưng tụ thế giới nhỏ thì sự bền bỉ của cô ta càng trở nên mạnh mẽ.

"Công chúa điện hạ, thiên ngại có một con tàu đang tới gần!"Lúc này, đột nhiên có người của Hải tộc chạy đến trình báo.

Thuỷ Miểu Miểu định thần lại, vẻ mặt ngưng trọng, khua tay nói: "Chuyện vặt vãnh như vậy các người đi giải quyết là được rồi."

Người của Hải tộc đó nói: “Những người trên thuyền vô cùng đặc biệt, đó là Hứa Vô Sơn và Hoang Vô Tẫn. Cách đây một thời gian, Hứa Vô Sơn đã dẫn quân đội đi qua vùng lân cận, chúng tôi nghi ngờ rằng ông ta cũng đã phát hiện ra Ma Địa. "

Vẻ mặt của Thuỷ Miểu Miểu thay đổi, cô ta đứng lên với biểu cảm có chút u ám, nói: "Các người theo ta đi xem xem, nếu bọn họ thật sự đi tới Ma Địa, vậy thì giữ bọn họ lại."

Thiên ngoại, Đường Tuấn đang thỉnh giáo cách tu luyện của Hứa Vô Sơn và Hoang Vô Tẫn.

Khi nói về cảnh giới lòng ta là lòng trời thì biểu cảm cả hai của hai người Hứa Vô Sơn đều trở nên ảm đạm.

Hứa Vô Sơn lắc đầu thở dài nói: "Cảnh giới lòng ta là lòng trời còn khó hơn trở thành thần quân. Cảnh giới này chính là công cụ tu luyện đắc lực, có thể hiểu rõ hơn về pháp tắc thiên địa. Nghe nói là cấp bậc cao nhất thậm chí có thể đạt được tinh thần bất diệt và sống sót sau kiếp nạn huỷ diệt của kỷ nguyên. Tôi đã từng nghe có người nói rằng lý do tại sao các Tôn Giả có thể sống sót qua kiếp nạn hủy diệt của kỷ nguyên là bởi vì bọn họ đã đạt được tinh thần bất diệt! Mà lòng ta là lòng trời là nền tảng tiền đề của tinh thần bất diệt!"

Đường Tuấn sửng sốt, lúc này mới nhận ra mình đã đánh giá thấp tầm quan trọng của lòng ta là lòng trời.

Hứa Vô Sơn nhìn Đường Tuấn nói: “Cậu Đường, mặc dù tài năng của cậu rất lợi hại, nhưng hiện tại tôi cảm thấy cậu không nên có tham vọng quá xa về cảnh giới này. Điều cậu nên làm bây giờ là đạt đến đỉnh phong của cảnh giới Động Hư không càng sớm càng tốt và ngưng tụ thế giới nhỏ.

Theo những gì tôi biết, cả Đạo Nhất và Ngao Thiên Vấn đều cô đọng thế giới nhỏ của họ rồi.

Nếu như bây giờ cậu vẫn ở cảnh giới như vậy, e rằng không lâu sau, cậu sẽ bị bọn họ vượt qua quá nhiều. " Đường Tuấn nhướng mày và nói: “Ồ.

Ngao Thiên Vấn cũng đã cô đọng thế giới nhỏ rồi sao?"

20221217125420-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 3059


"Dừng lại ở đây, chúng tôi cần tiến hành khám xét tàu của các người!"

Đúng lúc này, một tiếng hét từ bên ngoài tàu vang lên làm gián đoạn cuộc trò chuyện của bọn họ.

Vẻ mặt của hai người Hứa Vô Sơn và Hoang Vô Tẫn chợt thay đổi, Hứa Vô Sơn cười khổ nói: "Xem ra Hải tộc đã phát hiện ra chúng ta rồi, hy vọng bọn họ không biết chúng ta đến vì Ma Địa. Bác sĩ Đường, chiếc thuyền này có trận pháp ngăn cách, cậu đợi ở trên thuyền đi, bọn họ sẽ không thể cảm ứng được khí tức của cậu đâu."

Đường Tuấn gật đầu đồng ý.

Hai người Hoang Vô Tẫn và Hứa Vô Sơn đi tới mũi thuyền, thấy phía trước mặt bọn họ chính là đám cường giả Hải tộc đang bày trận, bao vây xung quanh họ.

Mà trong những cường giả Hải tộc có một cô gái với vẻ ngoài dịu dàng đang ngồi thách thức.

"Thuỷ Miểu Miểu vậy mà cũng ở đây ư?"

Hứa Vô Sơn nhíu đôi lông mày lại một chút.

"Tướng quân Hứa, chúng ta lại gặp nhau rồi."

Thủy Miểu Miểu cười tủm tỉm nhìn về phía Hứa Vô Sơn.

Hứa Vô Sơn khẽ gật đầu rồi nói: "Điện hạ ngăn thuyền bọn tôi lại, không biết là có chuyện gì không?"

Một cường giả Hải tộc bên cạnh Thuỷ Miểu Miểu quát lớn: "Các người đi qua lãnh địa của Hải tộc, chúng tôi sẽ tiến hành lục soát theo thông lệ với các người! Hiện tại lập tức mở trận pháp ra cho bọn tôi đi vào!"

Hứa Vô Sơn và Hoang Vô Tẫn lặng lẽ liếc nhìn nhau, âm thầm thúc đẩy pháp lực.

Nếu như là bình thường thì kiểm tra trong thuyền cũng không có gì cả, nhưng bây giờ Đường Tuấn lại đang ở trong thuyền, một khi bị phát hiện thì e là Thuỷ Miểu Miểu sẽ trực tiếp ra tay ngay, đến lúc đó không biết sẽ gặp phải những chuyện gì xảy ra có thể ảnh hưởng tới hành trình đến Ma Địa của bọn họ.

Hứa Vô Sơn lắc đầu, trầm giọng nói: "Xin lỗi, yêu cầu này chúng tôi không thể đồng ý được. Chúng tôi cũng không phải không tên không tuổi, nếu như chuyện này bị truyền ra ngoài thì mặt mũi của bọn tôi để vào đâu đây?"

Vẻ mặt của những cường giả Hải tộc kia trầm xuống, chuẩn bị nói thì bị Thuỷ Miểu Miểu tranh lời: "Tướng quân Hứa nói không sai, hai người các ông đều là cường giả Vô Địch Cấp Số, đến thế hệ của ta thì nói không chừng sẽ là một vị Thần Quân. Thuộc hạ của ta đương nhiên không có tư cách lục soát thuyền của ông rồi. Như vậy đi, bổn điện hạ cũng hơi mệt rồi, không bằng hai vị tướng quân mời ta lên thuyền uống chén trà thế nào? Mời bổn điện hạ uống chén trà, chắc sẽ không làm mất mặt hai vị chứ?"

Hứa Vô Sơn và Hoang Vô Tẫn không có lập tức trả lời lại, cân nhắc một chút.

Thủy Miểu Miểu nhất thời hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói: "Hừ, quả nhiên là có mờ ám. Xem ra ta đoán không sai, hai người các ông cũng là vì đến Ma Địa."

Trên mặt hai người Hứa Vô Sơn lộ ra sự bối rối, thầm nghĩ một tiếng "Không ổn" trong lòng.

Chuyện bọn họ lo lắng nhất đã xảy ra rồi.

Thuỷ Miểu Miểu xua tay rồi nói: "Bao vây bọn họ ở đây cho ta, nếu như dám cãi lời thì cứ việc ra tay."

Lời vừa dứt thì hai người cường giả Hải tộc xuất hiện bên cạnh Thuỷ Miểu Miểu, trên lưng mỗi người đều mang theo một cái vỏ rùa màu huyền sắc*, nửa người dưới là bạch tuộc.

*huyền hoàng là màu sắc của trời đất. huyền là sắc trời, màu vàng là sắc đất. nếu chỉ theo nghĩa đen, hai câu này có nghĩa là: màu sắc của bầu trời là màu đen, màu sắc của trái đất là màu vàng.
 
Back
Top Dưới