Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 361


Chương 361

Giọng nói hờ hững vang lên, cuối cùng thì Sở Bắc cũng chịu lên tiếng.

“Cậu nói vậy là sao?”

Vương Khôn cau mày rồi nhìn Sở Bắc.

Sở Bắc mỉm cười nói: “Vì người ông cần tìm xa tít chân trời, gần ngay trước mắt”.

Vương Khôn ngẩn ra, sau đó như nghĩ ra điều gì, ông ta lạnh mặt.

“Lẽ nào chính cậu đã giết A Hổ?”

“Hình như thế! Tôi giết nhiều người rồi nên không nhớ rõ cho lắm”.

Sở Bắc dựa lưng vào ghế rồi khoanh tay trước ngực.

“Là cậu thật ư? Khốn kiếp, sao cậu lại giết cháu tôi?”

Vương Khôn lạnh mặt, cố nhịn cơn giận dữ rồi hỏi.

Dáng vẻ lúc này của ông ta như thể người chết là con trai của mình vậy.

“Tại sao ư? Vì hắn đáng chết, lý do đủ thuyết phục chưa?”

“Cậu…”

Vương Khôn tức điên người, mặt trợn tròn như sắp rơi ra ngoài.

“Long Tam, hung thủ đang ở ngay trước mặt rồi cậu còn chờ gì nữa? Tôi muốn lột da nó!”

Lúc này, Vương Khôn đã bị cơn tức che lấp lý trí, ông ta không còn kiêng dè thân phận của Sở Bắc nữa.

Ngày xưa, Vương Khôn tung hoành Tân Hải với đủ mọi thủ đoạn.

Nếu xét về mưu kế thì Long Tam chưa có cửa so với ông ta.

Song, Long Tam vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Gã bỏ ngoài tai mệnh lệnh của ông ta.

“Long Tam, cậu thế này là sao? Có phải cậu không còn nghe lệnh của tôi nữa không?”

Vành mắt Vương Khôn như sắp rách ra, mắt hắn đầy tia máu.

Long Tam cắn răng, dứt khoát quay đi.

Không phải gã không muốn ra tay, mà là không dám.

Sở Bắc này chắc chắn đáng sợ hơn Vương Khôn nhiều.

“Trương Hạ!”

Vương Khôn gọi to, cửa phòng bao lại bị đẩy mở.

Trương Hạ lạnh lùng đi tới cạnh Vương Khôn.

“Chú Khôn!”

Vương Khôn chỉ vào Sở Bắc với vẻ mặt đầy u ám.

“Đi chặt đứt tay thằng này cho tôi, nhưng không được để nó chết, tôi phải hành hạ nó”.

Trương Hạ ngẩn ra nhìn Sở Bắc, sau đó cau mày rồi lại nhìn sang Long Tam.

Người thanh niên này không đơn giản.

Không chắc chắn thì hắn ta không dám ra tay.

“Sao, đến cậu cũng bỏ ngoài tai mệnh lệnh của tôi à?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 362


Chương 362

Thấy Trương Hạ đứng im, Vương Khôn tức đến nghẹt thở.

Ông ta tái mắt, suýt thở không ra hơi.

“Cậu ta thông minh hơn ông đấy”.

Sở Bắc nhếch miệng rồi nói với vẻ sâu xa.

“Vương Khôn, người Tân Hải, bỏ học từ năm chín tuổi, nhặt rác sống qua ngày với mẹ mình, mươi lăm tuổi đánh nhau bị giải đến đồn cảnh sát, mười chín tuổi thì lăn lộn trong giới xã hội đen với tên đầu sỏ Lý Cường, sau đó phải ngồi tù sáu năm vì tội hành hung người khác, hai mươi hai tuổi thì thành lập Long Hổ Môn…”

“Năm năm trước, ông tẩy trắng bản thân rồi đến tỉnh, ngoài hai con một trai một gái ra thì còn sáu đứa con riêng nữa”.

“Vương Hổ chính là một trong số đó”.

“Tôi nói có đúng không?”

Sở Bắc nhếch miệng cười, thuật lại lai lịch của Vương Khôn.

Dứt lời, không chỉ Vương Khôn, đến Long Tam và Trương Hạ cũng ngẩn ra.

Các lão già ở bên dưới thì còn kinh ngạc hơn, ai nấy đều có vẻ khó tin.

Bọn họ đã đi theo Vương Khôn nhiều năm, nhưng cũng không biết nhiều chuyện đến vậy.

Điều khiến họ ngạc nhiên nhất là Vương Hổ lại là con riêng của Vương Khôn.

Bảo sao!

“Cậu, sao cậu lại biết những chuyện này?”

Vương Khôn nghe đến mức ngây người rồi không đánh tự khai.

Nhưng, năm năm trước, ông ta đã bỏ ra một khoản tiền lớn để phong toả hết các tin tức này rồi mà.

Tại sao chàng trai trẻ này lại biết được?

“Không muốn người khác biết, trừ khi mình đừng làm!”

Sở Bắc hừ lạnh một tiếng rồi nhìn về phía Vương Khôn.

“Tôi tìm ông chỉ để hỏi một chuyện thôi!”

“Chuyện gì?”

Trán Vương Khôn đã rịn mồ hôi, ông ta vô thức hỏi.

“Năm năm trước, vào ngày mười bốn tháng tám, ông đã làm gì ở toà nhà lớn La Hàng của Tân Hải?”

Sở Bắc cầm cây gậy trúc rồi nói rành mạch từng chữ.

Nghe thấy thế, ban đầu Vương Khôn ngẩn ra, sau đó thì đứng bật dậy.

Ông ta gần như đã phát điên.

“Trương Ha, Trương Hạ đâu? Đánh chết nó cho tôi, ngay bây giờ, nhanh…”

Vương Khôn đột nhiên gào lớn lên như vậy khiến mọi người ở đây đều giật bắn mình.

Không ai hiểu tại sao Vương Khôn lại phản ứng một cái thái quá như vậy.

“Chú Khôn, tôi…”

Trương Hạ có vẻ đắn đo, nhất thời không biết phải làm sao.

“Tôi bảo cậu đánh chết nó cơ mà, không nghe thấy sao?”

Vương Khôn như lên cơn điên, tiếp tục hò hét.

Trương Hạ nuốt nước miếng, vừa quay sang thì đã va vào ánh mắt của Sở Bắc.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 363


Chương 363

Đôi mắt trống rỗng ấy khiến hắn ta lập tức toát mồ hôi lạnh.

“Nếu giờ cậu đi ngay, tôi sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra”.

Sở Bắc bình tĩnh lên tiếng, còn tim của Trương Hạ thì đang đập thình thịch như đánh trống.

Hắn ta có cảm giác Sở Bắc có thể lấy mạng mình bất cứ lúc nào.

Vì vậy, hắn ta cắn răng rồi quả quyết quay người rời khỏi phòng.

“Cậu đi đâu thế hả? Quay lại ngay cho tôi, Trương Hạ, thằng khốn này!”

Thấy Trương Hạ bỏ đi, Vương Khôn càng phát điên hơn.

Trông ông ta không còn dáng vẻ chững chạc của một người cao tuổi nữa, mà như một lão già điên.

Đến Long Tam và các lão già khác cũng chưa từng thấy Vương Khôn kích động như thế này bao giờ.

“Im ngay!”

Cộc!

Sở Bắc gõ cây gậy trúc trong tay, một âm thanh vang lên như tiếng chuông chùa.

Một âm thanh thần thánh, uy nghiêm và bất khả xâm phạm!

Vương Khôn vô thức im bặt rồi ngã ngồi xuống sofa.

Lồng ngực ông ta phập phồng, mất hồn mất vía.

“Nói đi, rốt cuộc tối hôm đó ông đã làm gì?”

Sở Bắc lại dựa lưng vào ghế, như thể không hề vội vã, lặng lẽ chờ đợi.

Một lúc lâu sau, Vương Khôn mới bình tĩnh lại.

Ông ta giơ tay vò đầu, không còn vẻ hăm hở như lúc đầu nữa.

“Tôi biết ngay mình không nên đồng ý chuyện đó mà!”

“Chuyện gì đến thì sẽ đến thôi!”

Vương Khôn khàn giọng nói với vẻ hối hận và tiếc nuối vô tận.

Dứt lời, ông ta ngẩng lên rồi nhìn thẳng vào Sở Bắc.

“Tôi không cần biết cậu là ai, tôi chỉ có thể nói tất cả là do ông ba nhà họ Dương bảo tôi làm”.

“Tôi chỉ hẹn tổng giám đốc Triệu của toà nhà La Hàng đi ăn, sau đó tiện thể mang giúp họ chút đồ thôi”.

“Ngoài ra, tôi không làm gì nữa cả”. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nghe xong, Sở Bắc vô thức cau mày.

“Đó là thứ gì?”

“Tôi không biết!”

Vương Khôn lắc đầu: “Ông ba nhà họ Dương đưa cho tôi một túi công văn rồi bảo tôi chuyển cho tổng giám đốc Triệu, mà hình như họ cũng không quá để tâm đến túi công văn ấy đâu”.

“Ăn uống xong thì tôi đi về, sau đó mới biết…”

“Sau đó, ông mới biết có người chết ở toà nhà La Hàng! Ngay trong đêm đó, mọi người ở đấy đã bỏ đi hết, không còn gì cả”.

Sở Bắc nói tiếp với vẻ lạnh lùng.

“Đúng vậy!”

Vương Khôn khẽ gật đầu với vẻ mệt mỏi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 364


Chương 364

“Tôi không muốn vậy đâu, chuyện này thật sự không liên quan đến tôi!”

“Nếu tôi bảo có liên quan thì sao?”

“Không thể nào!”, Vương Khôn nghiêm giọng phản bác, lồng ngực phập phồng.

Mọi người chứng kiến cảnh tượng này thì đều thấy rất khó hiểu.

Vương Khôn đạt được thành tựu như ngày hôm nay thì tay đã nhuốm máu tươi không biết bao nhiêu lần.

Giờ chỉ có vài mạng người thôi, ông ta có nhất thiết phải xoắn xuýt vậy không?

Đúng lúc này, Sở Bắc đứng dậy rồi chống gậy trúc đi về phía Vương Khôn.

Anh đứng trên cao nhìn xuống ông ta.

“Chính ông đã gây ra cái chết của họ, không chỉ thế, suýt nữa cả nước Long Quốc đã bị huỷ diệt vì chuyện đó”.

Sở Bắc nói rất bình tĩnh, nhưng lời lẽ thì vô cùng đanh thép.

Vương Khôn cùng Long Tam và những người khác nghe thấy thì vô cùng chấn động.

Long Tam ngẩn người rồi nhìn Vương Khôn với vẻ không dám tin.

Những ông già ở phía sau Vương Khôn cũng đứng bật dậy nhìn Sở Bắc.

Mặt họ hiện lên đầy vẻ kinh ngạc.

Còn Vương Khôn thì cúi thấp đầu xuống, như để che giấu điều gì đó.

Nhưng cơ thể run rẩy đã bán đứng ông ta.

“Rõ ràng ông đã biết tất cả, nhưng vẫn cố làm! Vì gã họ Dương kia hứa sẽ tẩy trắng cho ông!”

“Tổng giám đốc Triệu kia chỉ là thế thân thôi, còn người thật đã bỏ ra nước ngoài từ lâu rồi”.

“Hơn nữa, chính ông là người đã thiết kế lộ trình và đặt vé máy bay cho người đó bằng chính thân phận của mình!”

Từng câu từng chữ của anh như những mũi dao đâm vào tim Vương Khôn.

Vương Khôn ngày càng tái mặt hơn, thậm chí còn không đủ sức để ngồi thẳng.

Sở Bắc ngẩng đầu lên, không nhìn ông ta nữa.

“Tôi biết ông sẽ không nói thật nên sẽ không ép ông nữa”.

“Tranh thủ nốt khoảng thời gian cuối cùng đi!”

“Cậu, cậu định làm gì?”, Vương Khôn cuống lên.

Nhưng Sở Bắc đã quay người đi, không để mắt đến ông ta nữa.

Bụp!

Cửa phòng bao chợt bị đạp mở một cách thô bạo.

Ngay sau đó, có năm, sáu người cao lớn mặc âu phục đen xông vào.

Họ mạnh mẽ đè Vương Khôn xuống đất.

Đối mặt với họng súng đen ngòm, các lão già vừa nãy còn hung hăng giờ đều cúi đầu xuống, không dám hé răng nửa lời.

“Các người là ai? Tại sao lại bắt tôi? Các người làm vậy là phạm pháp, tôi sẽ kiện các người!”

Vương Khôn sợ đến mức run rẩy, nhưng vẫn hùng hổ không chịu thoả hiệp.

Sau đó, có một người đã giơ một tờ giấy ra trước mặt ông ta.

Vương Khôn như hoá đả, cảm thấy hoàn toàn sụp đổ.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 365


Chương 365

Thậm chí không còn ý định phản kháng nữa.

Trong giây phút ngắn ngủi, Long Tam hãi đến mức vã mồ hôi.

Gã liếc mắt ra ngoài thì thấy Trương Hạ đã bị khống chế.

Không cần nghĩ, gã cũng biết Tụ Hiền Lâu đã bị thất thủ rồi.

Chỉ cần Sở Bắc nói một câu, nơi này sẽ bị san bằng ngay.

Sở Bắc ngẩng lên rồi nhìn về phía những người khác.

“Còn các người có gì muốn nói không? Không lại trách tôi không cho cơ hội!”

Nghe thấy thế, mấy lão già kia lập tức tái mặt, nhưng không biết phải nói gì.

Họ không ngờ, chỉ đi ăn một bữa thôi mà lại trắc trở thế này.

“Vào đi, những ai có tiền án tiền sự thì dẫn đi hết!”

Nghe thấy vậy, mấy người đô con kia lập tức hành lễ rồi dẫn người nhanh chóng đi ngay.

Đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Loáng cái, chỉ còn lại Sở Bắc và Long Tam ở trên tầng năm.

“Tôi không thích Long Hổ Môn, không tồn tại thì tốt hơn, anh nghĩ sao?

Sở Bắc ngoảnh sang nhìn Long Tam.

“Vâng, vâng…”

Long Tam lắp bắp, lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

“Tôi cho anh một cơ hội, hãy tìm thế thân của tổng giám đốc Triệu của năm năm trước trong vòng một tháng”.

Long Tam đần người ra.

Gã có biết gì về chuyện này đâu, đã thế chuyện còn xảy ra từ năm năm trước, vậy có khác gì mò kim đáy biển chứ.

“Vâng, vâng ạ…”

“Tốt, chỉ có một tháng thôi, đừng làm mất cơ hội!”

Sở Bắc hài lòng nhìn Long Tam rồi chống gậy trúc rời đi.

Chỉ còn Long Tam ở lại há miệng th* d*c, mặt cắt không còn giọt máu…

Sau khi rời khỏi Tụ Hiền Lâu, Sở Bắc chống gậy đi lên một chiếc xe MayBach.

Thanh Vũ có vẻ đã ngồi chờ trên xe rất lâu rồi.

“Cậu chủ, ông ba nhà họ Dương chính là Dương Hoài An – chú ba của Dương Xuyên. Nhưng tám năm trước, ông ta đã tách khỏi nhà họ Dương, ba năm sau thì đã mai danh ẩn tích”.

“Còn tổng giám đốc Triệu đó thì tôi vẫn chưa điều tra ra được, chắc từ khi xuất ngoại từ năm năm trước chưa từng về nước lần nào”.

Sở Bắc gật đầu, mọi thứ đúng như anh dự đoán.

“Tiếp tục điều tra, ông ta vẫn đang ở Tân Hải đấy!”

Thanh Vũ ngẩn ra: “Ý của cậu là…”

Sở Bắc mỉm cười: “Năm năm trước, dù tôi đã thất bại, nhưng đối phương cũng không thành công”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 366


Chương 366

Sau đó, anh lạnh giọng nói tiếp: “Còn nữa, việc quan trọng nhất là tìm ra tên phản bội ấy! Nếu không, sao mười một người anh em của tôi có thể yên nghỉ được?”

“Vâng thưa cậu!”

Thanh Vũ gật đầu, không cần Sở Bắc nhắc thì cô vẫn sẽ làm.

Điều quân đội hận nhất chính là sự phản bội.

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh về nhà.

Sở Bắc nhắm mắt nghỉ ngơi, đột nhiên điện thoại trong túi đổ chuông.

“Sở Bắc, anh đang ở đâu đấy?”

Trong điện thoại vang lên giọng nói có vẻ gấp gáp của Lạc Tuyết.

“Anh đang trên đường về nhà, có chuyện gì thế?”

“Mẹ và Vũ Tâm đang gặp chút chuyện phiền phức ở trường mẫu giáo, tôi đang bận nên không đến ngay được, anh qua đó xem sao nhé!”

Giọng nói của Lạc Tuyết có vẻ bất lực và lo lắng.

Bình thường đều là cô hoặc Sở Bắc đi đón con.

Nhưng hôm nay, cô quá bận mà không biết Sở Bắc lại đi đâu mất nên đành nhờ Chu Cầm đi đón Tiểu Vũ Tâm.

Không ngờ lại xảy ra chuyện.

“Được, anh sẽ đến đó ngay!”

Vừa nghe thấy là chuyện liên quan đến con gái, Sở Bắc lập tức bảo Thanh Vũ quay xe đến trường mẫu giáo.



Trường mẫu giáo số một Tân Hải được công nhận là trường tư tốt nhất ở đây.

Vì thế, mỗi khi đến giờ vào học hay tan lớp, đều có cả hàng xe sang đỗ ở bên ngoài.

Các bậc phụ huynh đều là những người có thân phận cao sang, quyền quý.

Lúc này, rõ ràng đã tan học một lúc lâu, mà cổng trường vẫn kín người.

“Mụ già kia, bà trông cháu kiểu gì thế hả? Có biết đôi giày này của con trai tôi bao nhiêu tiền không? Có bán bà đi cũng không mua nổi đâu!”

Một người phụ nữ mập mạp trang điểm đập đang chỉ tay vào mặt Chu Cầm rồi mắng chửi.

Trông dáng vẻ của cô ta như thể hai người có thâm thù cừu hận.

Có một bé trai ăn mặc rất sang trọng đứng cạnh cô ta, vừa nhìn đã biết là cậu ấm nhà giàu.

Chu Cầm đứng ở phía đối diện đang nghiến răng với vẻ mặt khó chịu.

Tiểu Vũ Tâm đứng cạnh bà ta thì nắm chặt tay thành nắm đấm, vành mắt đỏ hoe.

“Bà ơi, cháu… cháu không giẫm lên giày của bạn ấy đâu, là bạn ấy tự làm bẩn đấy ạ”.

Tiểu Vũ Tâm sợ sệt giải thích với giọng đầy oan ức.

“Con bé này, từ nãy đến giờ, chỉ có một mình mày đi qua người con tao, không phải mày giẫm thì ai hả?”

“Hừ, từ già đến trẻ toàn một lũ bần hàn!”

Người phụ nữ kia chẳng những không nghe Tiểu Vũ Tâm giải thích, mà còn nói nặng lời hơn.

Trông cô ta chẳng khác nào một người đàn bà chanh chua đang chửi đổng.

“Này cái cô kia, cô ăn nói kiểu gì thế hả?”

Lúc này, Chu Cầm đã không nhịn nổi nữa.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 367


Chương 367

Không phải vì Tiểu Vũ Tâm, mà vì người phụ nữ kia dám chửi bà ta, điều này khiến bà ta muốn phát điên.

“Vả lại, có mỗi đôi giày thôi mà, đáng bao nhiêu tiền nào?”

“Đáng bao nhiêu tiền ư?”

Người phụ nữ nghe thấy thế thì tức đến mức bật cười.

“Bà mở to mắt ra mà nhìn, đây là nhãn hiểu nổi tiếng của nước ngoài đấy, cả Tân Hải chỉ có ba đôi thôi! Ừ thì cũng không đắt lắm, chỉ có năm, sáu mươi nghìn thôi”.

“Nhìn bà thế này chắc không thiếu chút tiền ấy đâu nhỉ? Chuyển khoản hay trả tiền mặt đây?”

Người phụ nữ giơ hai tay chống nạnh rồi cất giọng với vẻ sâu xa.

Dứt lời, cô ta chìa tay ra với Chu Cầm, ý tứ đã quá rõ ràng.

“Cái gì? Có đôi giày mà những năm, sáu mươi nghìn? Sao cô không đi ăn cướp luôn đi?”

Chu Cầm trợn tròn mắt, biến sắc mặt.

“Tôi không biết hàng ngoại hàng nội gì hết, nhưng có đôi giày mà cô đòi tôi đền năm, sáu mươi nghìn thì rõ ràng là ăn chặn người ta”.

“Ăn chặn?”

Người phụ nữ nghe thấy thế thì lập tức tỏ vẻ coi thường.

“Tôi biết rồi, ra là đồ nhà quê! Có cần tôi lấy hoá đơn cho bà xem không?”

Người phụ nữ vênh váo, cất giọng đầy vẻ khinh bỉ.

“Vì bà là bà già nhà quê nên tôi sẽ không gây khó dễ nữa! Thế này đi, bà đền cho tôi hai mươi nghìn thì tôi sẽ bỏ qua, không thì chuyện này chưa xong đâu”.

Hả!

Mặt Chu Cầm lập tức đỏ lên.

Bà ta là một người rất ưa sĩ diện, mà người phụ nữ này luôn miệng dè bỉu bà ta là đồ nhà quê, điều này khiến Chu Cầm tức điên lên.

Đã thế, cô ta còn định bòn tiền của bà ta ư?

Không đời nào!

“Hừ, cô bảo tôi là đồ nhà quê, thế cô là cái thá gì hả?”

“Giẫm lên giày một cái là đòi người ta những hai mươi nghìn, cô tưởng mình là ai hả? Mơ đi!”

Chu Cầm tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, định kéo Tiểu Vũ Tâm bỏ đi.

Song, người phụ nữ kia nào chịu bỏ qua, cô ta lập tức sấn tới chặn trước mặt hai bà cháu.

“Không đền tiền thì đừng hòng đi đâu hết!”

“Bà hỏi tôi là ai ư? Tôi chỉ sợ nghe xong, bà lại sợ mất mật thôi, chồng tôi là Lý Hải Bắc!”

Người phụ nữ ngẩng cao đầu rồi đắc ý nói.

Nghe thấy vậy, những người vây xem đều ngẩn ra.

Sau đó, ai nấy đều có vẻ sợ sệt.

Nếu Sở Bắc mà ở đây thì chắc chắn sẽ nhận ra người phụ nữ này.

Cô ta chính là Từ Lệ, người mà anh từng gặp một lần ở tập đoàn Lý Thị.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 368


Chương 368

Chỉ có Chu Cầm cau mày với vẻ mặt mù mờ.

“Lý Hải Bắc là ai? Tôi không biết!”

“Tôi…”

Từ Lệ đang dương dương đắc ý thì bị câu nói của Chu Cầm làm cho nghẹn họng.

“Đúng là đồ nhà quê, đến chồng tôi mà cũng không biết!”

Từ Lệ hừ một tiếng rồi tỏ vẻ khinh bỉ.

“Thế bà có biết Lý Hải Đông – gia chủ nhà họ Lý không? Đó chính là anh ruột của chồng tôi đấy!”

“Nhà họ Lý? Nhà họ Lý nào? Ơ…”

Ban đầu, Chu Cầm nghệt mặt ra, sau đó như nghĩ ra điều gì, lập tức hít một hơi lạnh.

Mặt bà ta tái hẳn đi.

Thật lòng thì bà ta không biết nhà họ Lý mạnh đến mức nào.

Chỉ biết người ta là một gia tộc lớn hàng đầu mà thôi.

Một gia tộc cỏn con hạng ba như nhà họ Lạc đã có thể hành bà ta thừa sống thiếu chết rồi, nói gì đến gia tộc hàng đầu.

Nghĩ tới đây, Chu Cầm lập tức rụt cổ lại như con rùa.

Bà ta thầm thấy vô cùng hối hận.

Sao bà ta không tung tẩy đi chơi mà lại nhận lời đón con cho Lạc Tuyết làm gì?

Để giờ ra nông nỗi này.

Xong rồi, phen này là xong thật rồi.

“Giờ bà đã biết chưa?”

Trông thấy sắc mặt của Chu Cầm, Từ Lệ cười khẩy.

Cô ta chống nạnh rồi kiêu căng nhìn Chu Cầm.

“Ngoan ngoãn nôn tiền ra, không thì tôi sẽ gọi cho chồng tôi đấy”.

Chu Cầm ở phía đối diện đang nhăn nhó mặt mày.

Chưa bàn đến chuyện bà ta không có ngần ấy tiền, mà dù có thì còn lâu bà ta mới chịu trả cho Từ Lệ.

Nhưng nếu vậy, bà ta sẽ đắc tội với nhà họ Lý thì sao?

Trong lúc xoắn suýt, Chu Cầm chợt nhìn sang Tiểu Vũ Tâm rồi quát nạt.

“Tất cả là tại cháu đấy, tự nhiên giẫm lên giày người ta làm gì? Bây giờ thì hay rồi, có bán cháu đi cũng không đủ tiền đền cho người ta đâu!”

Chu Cầm tức quá không nhịn được nên đã đẩy Tiểu Vũ Tâm một cái.

Cô bé ngã xuống đất, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lại.

Dù vành mắt đã đỏ hoe, nhưng cô bé vẫn cố không khóc.

“Bà ơi, cháu… cháu không giẫm vào giày bạn ấy thật mà”.

“Còn chối nữa!”

Chu Cầm tức đến mức trợn tròn mắt, sau đó giơ tay lên định đánh Tiểu Vũ Tâm.

Cô bé hoảng sợ vội cúi đầu xuống, làm giọt nước mắt lăn dài.

“Được rồi đấy bà già kia, quyết định nhanh lên! Tôi còn bận nhiều việc, không rảnh để phí thời gian với bà đâu”.

Từ Lệ mất kiễn nhẫn, bắt đầu thúc giục.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 369


Chương 369

Nhưng Chu Cầm biết đào đâu ra tiền bây giờ? Nhưng bà ta cũng không thể đắc tội với nhà họ Lý được.

Trong lúc khó xử, bà ta không biết phải làm thế nào.

“Sao cứ im thin thít thế? Hay đền không nổi? Đúng là đồ quê mùa, hai mươi nghìn cũng không có mà dám cho cháu đến đây học à?”

Từ Lệ nhếch miệng rồi cất giọng với vẻ rất khinh thường.

Sau đó, cô ta ngoảnh sang lườm Tiểu Vũ Tâm.

“Con bé kia, mau chuyển trường đi. Lần này, mày chỉ làm bẩn giày con trai tao thôi, nếu lần sau mà đến lượt quần áo thì bán mày đi cũng không đủ tiền đền đâu”.

Tiểu Vũ Tâm nghe thấy thế thì cũng nổi giận.

Không biết cô bé lấy đâu ra dũng khí rồi bò dậy rồi nhìn thẳng vào Từ Lệ.

“Cháu không giẫm vào giày của con trai cô, cháu có tên, tên cháu là Lạc Vũ Tâm!”

“Ái chà, tao mới nói mày mấy câu mà đã lên mặt rồi hả?”

Từ Lệ híp mắt lại với vẻ bực bội.

“Con ranh con, xem ra tao không dạy cho mày một bài học thì mày không biết thân biết phận rồi”.

Dứt lời, Từ Lệ giơ tay lên định tát một cái thật mạnh lên má Tiểu Vũ Tâm.

Chu Cầm chỉ biết trơ mắt ra nhìn, chứ không hề định ngăn cản.

Bây giờ, bà ta chỉ muốn dàn xếp cho xong chuyện này.

Còn Tiểu Vũ Tâm bị người ta tát một cái cũng không sao cả.

Tiểu Vũ Tâm sợ đến mức nhắm mắt lại, trong đầu chỉ nhớ đến Sở Bắc và Lạc Tuyết.

Nếu bố mẹ cô bé ở đây thì tốt biết bao.

Song, chờ mãi mà cô bé vẫn không thấy đau khi bị đánh.

Tiểu Vũ Tâm hé mắt ra thì thấy một bóng dáng cao lớn đang đứng trước người mình, sự sợ hãi ban nãy đã tan biến sạch.

“Bố ơi!”

Gọi xong, cô bé bật khóc nức nở.

Không phải vì sợ, mà là mừng rỡ.

Chu Cầm ngẩn ra rồi trợn tròn mắt.

Không biết Sở Bắc đã xuất hiện trước người Tiểu Vũ Tâm từ lúc nào.

Anh giơ tay phải lên đỡ lấy tay của Từ Lệ.

“Thằng mù này, là mày ư?”

Thấy tay mình bị nắm chặt, Từ Lệ vô thức cau mày.

Khi nhìn rõ đối phương, cô ta càng điên tiết hơn.

Cô ta đã từng gặp Sở Bắc một lần ở tập đoàn Lý Thị.

Hình như người này có liên quan đến việc chồng cô ta gặp chuyện.

“Đánh trẻ con là một thói quen rất không tốt!”

Sở Bắc lạnh mặt lắc đầu rồi cất giọng bình thản.

“Hừ, tao đánh nó đấy thì sao? Mày là cái thá gì? Tránh ra!”

Từ Lệ càng bực mình hơn.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 370


Chương 370

Cô ta đang sẵn cơn tức vì chuyện của chồng mình rồi.

Giờ nhìn thấy Sở Bắc thì chỉ muốn giết người luôn.

“Cô nên cảm thấy may mắn!”

Sở Bắc khẽ nói một câu rồi vung tay phải lên.

Từ Lệ thấy người mình như bị đấm mạnh một cú rồi lảo đảo lùi lại.

Cô ta bước loạng choạng rồi ngã nhào.

Dáng vẻ nhếch nhác khiến mọi người xung quanh phải bật cười.

“Tâm Nhi, con có sao không?”

Sở Bắc ngoảnh lại rồi cúi xuống bế con gái lên.

“Bố ơi, con không sao!”

Tiểu Vũ Tâm kiên cường lau nước mắt, nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe trông rất đáng thương.

Chu Cầm đứng cách đó không xa thì sầm mặt.

Bà ta căm ghét nhìn Sở Bắc.

Tên này dám đánh em dâu của chủ tịch tập đoàn Lý Thị ư?

Hỏng, phen này to chuyện rồi!

Nếu không phải có nhiều người vây xung quanh xem náo nhiệt thì Chu Cầm đã len lén chuồn ngay rồi.

“Thằng mù kia, mày dám đánh tao? Mày có biết tao là ai không hả?”

Từ Lệ chật vật đứng dậy, mắt tái mét đáng sợ.

Cô ta lườm Sở Bắc như muốn ăn tươi nuốt sống anh.

“Con gái mày làm bẩn giày của con trai tao, tao bảo mụ già kia đền tiền nhưng bà ta không có, giờ tao tát con ranh kia một cái cũng không được chắc?”

“Mày là bố của nó đúng không? Thế thì nói đi, giờ trả tiền hay để tao cho người đập chết mày đây!”

Từ Lệ giơ tay chống nạnh, trông dữ như một con hổ cái.

Sở Bắc nhíu mặt, sặc mặt lạnh đi.

Ban nãy, Từ Lệ thật sự nên cảm thấy may mắn.

Vì nếu cô ta đánh Tiểu Vũ Tâm thì chắc cánh tay ấy sẽ bị phế rồi.

Nhưng bây giờ… Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Bố ơi, con không giẫm vào giày của bạn ấy đâu, con thề ạ!”

Tiểu Vũ Tâm nghiêng đầu nói với giọng chân thành.

Sở Bắc xoa đầu cô bé rồi mỉm cười.

“Bố biết, Tiểu Vũ Tâm ngoan thế thì sao giẫm lên giày của bạn được!”

Dứt lời, anh lại ngước nhìn Từ Lệ.

“Đền tiền? Được, tôi chỉ sợ cô không dám nhận thôi!”

“Không dám nhận? Ha ha, đúng là nực cười!”

Từ Lệ nghe xong thì ngửa cổ lên cười.

“Hừ, gì chứ riêng tiền thì tao không bao giờ từ chối nhé!”

“Đôi giày này của con tao mua mất sáu mươi nghìn, chỉ cần mày đền đủ thì chuyện này coi như xong, còn không thì hừ!”

Từ Lệ vênh mặt lên.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 371


Chương 371

Cô ta nói như thể biết chắc Sở Bắc không có ngần ấy tiền.

Đồ anh mặc trên người khéo còn chưa đến một trăm, thì lấy đâu ra ngần ấy tiền?

“Cô… ban nãy rõ ràng cô bảo là hai mươi nghìn cơ mà, sao giờ lại sáu mươi?”

Chu Cầm nghe thấy thế thì cuống lên.

“Hừ, tôi thích thế đấy, sao nào? Bà thử nói thêm câu nữa xem, có tin tôi đòi hẳn một trăm nghìn không?”

Từ Lệ quát nạt.

Chu Cầm lập tức rụt cổ lại.

Dù trong lòng thấy rất không cam tâm, song vì thân phận của Từ Lệ nên bà ta đành nhịn.

“Một trăm nghìn? Nếu cô dám đòi thì dù tăng thêm gấp mười lần cũng được!”

Sở Bắc bình thản nói.

Mọi người nghe thấy vậy thì như bùng nổ.

“Sở Bắc, cậu làm gì thế hả? Còn sợ chưa đủ loạn hay sao?”

Chu Cầm thật sự muốn phát điên.

Sáu mươi nghìn đã đủ khiến nhà họ sạt nghiệp rồi.

Thế mà Sở Bắc còn kêu Từ Lệ tăng giá tiếp?

Anh định làm bà ta tức chết đúng không?

“Thằng kia, mày chắc chưa?”

Từ Lệ mừng ra mặt.

“Mọi người nghe rõ rồi chứ? Chính miệng nó nói đấy nhé!”

“Tăng thì tăng, tao cũng không làm khó mày nữa, chỉ cần năm trăm nghìn thôi, đưa đây, tao sẽ nhận ngay”.

Từ Lệ không ngại phiền phức, giọng nói đầy vẻ khí phách.

Chu Cầm định ngăn cản nhưng đã muộn.

Bà ta nhìn Sở Bắc như muốn b*p ch*t anh.

“Được, là cô nói đấy nhé!”

Ánh mắt của Sở Bắc vẫn bình thản như cũ.

Anh khẽ ngoắc ngón tay, chiếc MayBach ở phía xa chầm chậm di chuyển đến ngân hàng gần nhất.

Nhưng không ai để ý tới cả.

“Đương nhiên!”

Từ Lệ hừ một tiếng, không chút sợ hãi.

“Nhưng tao phải nhắc mày một câu, tao chỉ cho mày mười phút thôi, nếu quá giờ thì mày tự chịu trách nhiệm”.

Nghe thấy thế, mọi người ở xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.

Chu Cầm tái mặt.

Bầu không khí lập tức trở nên quái lạ.

Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía Sở Bắc.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 372


Chương 372

Mười phút để chuẩn bị năm trăm nghìn.

Dù anh có ngần ấy tiền thật thì khéo cũng không đi rút kịp.

Muốn rút nhiều tiền như vậy thì thường phải hẹn trước.

Nhưng người phụ nữ này là em dâu của chủ tịch tập đoàn Lý Thị.

Nếu đắc tội với cô ta thì kiểu gì cũng bị ăn hành.

Ai cũng có vẻ lo lắng, riêng Sở Bắc vẫn bình tĩnh như thường.

Anh bế Tiểu Vũ Tâm, thậm chí còn chẳng cau mày.

Từ sau khi có con gái, anh đã có cách giải quyết vấn đề khác xưa.

Dùng bạo lực là chuyện xưa rồi.

Thời gian cứ thế trôi đi.

Có người vui, có kẻ buồn.

Từ Lệ giơ tay chống nạnh, đang chờ xem trò cười của Sở Bắc.

Còn Chu Cầm thì đứng ngồi không yên.

Ở không được mà đi cũng không xong, mồ hôi cứ thế vã ra.

Mới có mấy phút đồng hồ mà không biết bà ta đã chửi thầm Sở Bắc bao nhiêu câu.

“Này mù dở, sắp hết giờ rồi đấy, mày còn đứng ngây ra đó làm gì? Đừng bảo là chơi xỏ tao đấy nhá!”

Từ Lệ nhìn đồng hồ rồi cất giọng châm chọc.

Cô ta biết chắc Sở Bắc không có nhiều tiền như vậy, nhưng vẫn đòi anh tiền là muốn dồn anh vào chỗ chết.

Quả nhiên, Từ Lệ vừa nói dứt câu thì Chu Cầm đã sợ đến mức suýt ngã.

Còn Sở Bắc chỉ hừ một tiếng dưới ánh nhìn thương hại của mọi người.

“Cô vội gì chứ? Đã hết mười phút đâu!”

“Mày… hừ, không có tiền thì đừng ra vẻ, không sẽ bị sét đánh đấy!”

Từ Lệ tức đến mức nghiến răng, rõ ràng đã mất hết kiên nhẫn.

“Tao cho mày một phút cuối cùng, nếu không có tiền thì mày…”

Song, Từ Lệ còn chưa nói hết câu thì…

Két!

Một tiếng phanh xe chói tai vang lên.

Một chiếc MayBach xuất hiện.

Chiếc xe đỗ ngay trước mặt Sở Bắc.

Cửa xe mở ra, một cô gái chậm rãi bước xuống.

Với vóc dáng này thì người phụ nữ nào nhìn thấy cũng ghen tỵ.

Còn gương mặt xinh đẹp lại là thứ mà không một người đàn ông nào có thể từ chối.

Đã thế, cô còn có khí thế phiêu dật như tiên nữ giáng trần.

“Cậu chủ, tiền đây ạ!”

Thanh Vũ bước tới gần Sở Bắc.

Cô đặt chiếc va li trong tay xuống, từng hành động đều thu hút ánh nhìn của cánh đàn ông.

“Tốt, cô vất vả rồi!”

Sở Bắc mỉm cười gật đầu, dứt lời thì nhìn sang Từ Lệ.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 373


Chương 373

“Tiền đấy, cô đếm đi!”

Cái gì?

Câu nói của Sở Bắc khiến tất cả mọi người phải nhíu mày.

Nhất là Chu Cầm, bà ta đang há hốc miệng hết nhìn Sở Bắc lại nhìn Thanh Vũ.

Sau đó, bà ta đờ người ra.

Còn Từ Lệ cũng đang trợn tròn mắt, nụ cười trên mặt cứng đờ.

Cô ta thật sự không ngờ Sở Bắc lại có nhiều tiền đến vậy.

“Hừ, mày bảo tiền thì là tiền chắc? Sao tao biết trong vali có thứ gì?”

Từ Lệ hừ một tiếng với vẻ không tin.

Đến Chu Cầm cũng thấy hoài nghi, rốt cuộc trong vali kia có tiền hay không?

“Tự cô xem sẽ biết ngay thôi”.

Sở Bắc nói.

Từ Lệ ngập ngừng, sau đó tiến lên rồi cẩn thận mở vali ra.

Ngay sau đó, mắt cô ta trợn tròn như thấy ma quỷ.

Cô ta kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Đập vào mắt cô ta là một màu đỏ chói.

Các chồng tiền được xếp ngăn nắp trong vali, kín mít không một chỗ hở.

“Không… không thể nào!”

Từ Lệ lẩm bẩm rồi tránh sang một bên, cảnh tượng trong vali đã hiện ra trước mắt mọi người.

Ai nấy đều nghệt mặt ra.

Toàn các tờ tiền mới tinh có số sơ ri nối tiếp.

Chứng tỏ số tiền này vừa được rút từ ngân hàng.

Mới mười phút mà ngân hàng đã chuẩn bị được ngần ấy tiền ư…

Không ai ngờ được điều này.

Nhất là Chu Cầm, suýt nữa bà ta đã hét lên.

Bà ta không ngờ nhà mình lại có nhiều tiền như vậy!

“Sao, hài lòng rồi chứ?”

Sở Bắc hờ hững nói, như thể với anh năm trăm nghìn chỉ như năm trăm đồng.

Nghe thấy thế, Từ Lệ mới hoàn hồn.

“Rồi, tôi hài lòng rồi!”

Từ Lệ vội vàng gật đầu, mắt sáng lên khi nhìn chồng tiền trước mặt.

Không ngờ hôm nay lại gặp được một thằng hâm, giàu to rồi.

“Xong, tôi cầm tiền rồi, cậu đi đi! Sau nhớ nhắc con gái phải cẩn thận, không sẽ phiền phức hơn đấy!”

Từ Lệ xua tay, không thèm nhìn Sở Bắc nữa, mà chỉ quan tâm đến tiền thôi.

Song, Sở Bắc mỉm cười, hoàn toàn không có ý định bỏ đi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 374


Chương 374

“Nếu cô đã nhận tiền rồi thì tôi cũng phải lấy thứ thuộc về mình”.

Hả?

Từ Lệ cau mày: “Cậu muốn gì?”

“Không có gì, tính kinh doanh ấy mà!”

Sở Bắc lắc đầu nói: “Sáu mươi nghìn trong đây là đền tiền đôi giày, số còn lại để mua một cánh tay hoặc một con mắt của cô!”

“Còn cô muốn bán gì thì tuỳ, nếu thấy giá này hơi rẻ thì tôi sẽ trả thêm năm trăm nghìn nữa”.

Cái gì?

Nghe thấy thế, mọi người đều há hốc miệng.

Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Chu Cầm cũng ngạc nhiên tới mức không khép miệng lại được.

Câu nói của Sở Bắc quá mức kinh hãi!

“Thằng điên, mày chán sống rồi hả!”

Từ Lệ lập tức sa sầm mặt.

“Tôi không nghĩ vậy!”

Sở Bắc cười nói: “Tôi chỉ thấy rất công bằng thôi”.

“Đương nhiên, tôi cũng sẽ cho cô mười phút để suy nghĩ, không phải vội!”

Dứt lời, Sở Bắc bế con gái ngồi xuống ghế đá cạnh đó.

Dáng vẻ nhàn nhã như đi nghỉ dưỡng.

Dưới ánh nhìn chòng chọc của mọi người, Từ Lệ sa sầm mặt rồi nghiến răng nghiến lợi.

“Hừ, mày chưa đủ trình đâu con! Để tao xem, hôm nay ai dám động vào tao nào!”

Từ Lệ gập chiếc vali lại rồi cầm chắc trong tay, dứt lời thì lập tức quay người bỏ đi, thậm chí còn không đoái hoài đến con trai.

Song, cô ta vừa nhấc chân thì…

Vù!

Thanh Vũ đã chắn trước mặt cô ta như hồn ma.

“Mày, mày định làm gì?”

Từ Lệ giật bắn mình, mặt cũng nhăn lại.

“Cậu chủ bảo cô ở đây thì cô không được đi đâu hết, đừng bắt tôi phải ra tay!”

Giọng nói cùng dáng vẻ bình tĩnh của Thanh Vũ lạnh lùng như băng giá.

Từ Lệ không rét mà run rồi vô thức lùi lại.

“Cô còn chín phút nữa, nếu hết giờ, tôi sẽ chọn giùm cô đấy”.

Giọng nói của Sở Bắc vẫn thờ ơ như vậy.

“Đương nhiên, cô cũng có thể gọi cho Lý Hải Đông hoặc Lý Hải Bắc! Để xem họ có thể cứu, hay dám cứu cô hay không!”

Nghe thấy thế, Từ Lệ tái mặt.

Đúng như Sở Bắc nói, cô ta cũng đang nghĩ đến chuyện này.

Vì cô ta mới ý thức được rằng người đàn ông trước mặt mình không hề đơn giản.

“Được, mày nói đấy nhé, để tao xem mày có gì để đấu lại nhà họ Lý”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 375


Chương 375

Từ Lệ căm hận nghiến răng, dứt lời thì lấy điện thoại ra ngay.

“Mình à, anh đang ở đâu đấy? Đang ngủ á? Mấy giờ rồi mà còn ngủ…”

“Anh mau đến đây đi, em với con đang bị người ta bắt nạt đây này!”

“Ai không cho anh đi? Sao chuyện gì anh cũng nghe theo anh mình vậy? Anh có phải đàn ông nữa không hả?”

“Ừm, em với con chờ anh ở cổng trường mẫu giáo, nhanh lên đấy!”



Lúc này, cả không gian chỉ còn tiếng nói chuyện điện thoại của Từ Lệ.

Mọi người đều biết người đàn ông ở đầu dây bên kia rất có quyền thế.

Xem ra, trò hay mới chỉ bắt đầu thôi.

“Thằng mù kia, mày định chơi tao chứ gì? Cứ chờ đấy, chồng tao sắp đến rồi!”

Thấy chồng mình đồng ý sẽ tới, Từ Lệ ngắt máy rồi không còn sợ gì nữa.

“Còn con ranh con với mụ già kia nữa, tao sẽ xử hết một thể!”

Nghe thấy thế, Chu Cầm chủ thấy sống lưng mình lạnh toát.

Còn Sở Bắc vẫn ung dung bế con gái, đầu cũng chẳng ngẩng lên.

“Ồn ào!”

Anh chỉ nói đúng một câu.

Chát!

Một tiếng bạt tai vang lên khiến mọi người bàng hoàng.

Hoá ra, Thanh Vũ đã không chút do dự mà tát thẳng vào mặt Từ Lệ.

“Mày, mày dám đánh tao?”

Thấy mặt mình đau rát, Từ Lệ như muốn phát điên.

Thanh Vũ vẫn lạnh mặt rồi nhìn cô ta không chớp mắt.

“Cô còn lộng ngôn thêm một câu nữa, là tôi giết cô đấy!”

Giọng nói lạnh lùng khiến Từ Lệ không rét mà run.

Cô ta cảm thấy nếu mình còn lên tiếng nữa thì chắc chắn cô gái này sẽ xuống tay ngay.

Dù trong lòng thấy rất không cam tâm, nhưng Từ Lệ vẫn cố nhịn.

Ánh mắt cô ta nhìn Sở Bắc đã đầy uất hận.

Hừ, chờ chồng tao đến thì mày chết chắc!

Bầu không khí chợt trở nên căng thẳng.

Từ Lệ hậm hực, còn Chu Cầm thì tuyệt vọng.

Đến những người đứng xem náo nhiệt cũng thấy căng thẳng.

Chỉ có Sở Bắc là như người ngoài cuộc.

Anh ngồi yên trên ghế đá rồi nói chuyện với con gái.

Như thể không liên quan gì đến chuyện ở đây hết.

Một lúc sau, có tiếng động cơ xe hơi đã phá tan bầu không khí yên lặng.

“Chồng, sao giờ anh mới đến!”

Thấy cửa xe Audi mở ra, Từ Lệ vội vàng chạy nhanh tới.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 376


Chương 376

“Em chỉ đi đón con thôi mà sao lại gây ra chuyện gì thế?”

Lý Hải Bắc mặc một bộ đồ thoải mái bước từ trên xe xuống, sau đó cất giọng bực dọc.

“Chồng, chuyện này không liên quan đến em, là tại con bé con với mụ già ấy đã gây chuyện với em trước”.

“Chồng, thằng kia còn đang đòi mua một cánh tay và đôi mắt của em đấy, thậm chí nó còn coi thường nhà họ Lý mình, anh phải đòi lại công bằng cho em”.

Từ Lệ lập tức tố cáo, ai không biết còn tưởng cô ta mới là người bị ức h**p.

“Hả? Ai mà to gan thế?”

Lý Hải Bắc cau mày, vốn không định làm lớn chuyện, nhưng vừa nghe thấy có kẻ coi thường nhà họ Lý, ông ta đã nổi sung.

“Là nó, anh không được tha cho nó đâu đấy!”

Từ Lệ mừng thầm rồi tức tối chỉ vào Sở Bắc.

Lý Hải Bắc cau mày rồi ngoảnh lại nhìn.

Những người khác cũng hướng ánh mắt về phía Sở Bắc.

Song, đều với vẻ thương cảm.

Ông hai nhà họ Lý đã đến rồi, không cần nghĩ cũng biết thanh niên họ Sở kia sẽ gặp phiền phức.

Còn Chu Cầm thì không dám ngẩng đầu lên, chỉ mong có cái khe hở nào đó để chui xuống.

“Hả?”

Lý Hải Bắc nhìn theo phía mà Từ Lệ chỉ, khi trông thấy bóng lưng cách đó không xa, ông ta chợt sững người.

Sao trông quen thế nhỉ?

Song, Lý Hải Bắc không thể nhớ mình đã gặp người này ở đâu.

“Cậu bạn trẻ, cậu bắt nạt vợ con tôi xong thì ít ra cũng phải có một lời giải thích chứ?”

“Giờ này còn giải thích gì nữa?”

Lý Hải Bắc vốn định dùng chiêu mềm mỏng trước, nhưng Từ Lệ không nhịn được nữa rồi.

Cô ta bắt đầu quát tháo Sở Bắc.

“Thằng kia, chồng tao đến rồi đấy, sao mày không nói tiếp đi?”

“Nếu biết sợ rồi thì ngoan ngoãn quỳ xuống xin lỗi, nếu không ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của mày đấy”.

Thấy Từ Lệ chửi bới như vậy, Lý Hải Bắc cau mày nhưng không ngăn cản.

Dù mấy ngày qua, ông ta mới bị chửi một trận, đã thế còn bị cấm túc.

Dẫu sao, ở Tân Hải cũng không có quá nhiều người khiến nhà họ Lý phải kiêng dè.

“Cậu bạn trẻ, nói gì đi chứ! Cậu định giải quyết chuyện này thế nào? Tôi không rảnh để phí thời gian với cậu đâu”.

Lý Hải Bắc cất giọng nhàn nhạt, nếu bị anh trai phát hiện ông ta chạy tới đây thì kiểu gì cũng bị ăn mắng.

Sau đó, cuối cùng thì Sở Bắc cũng chịu lên tiếng.

“Nhà họ Lý oai quá nhỉ, hôm nay tôi được mở rộng tầm mắt rồi!”

Sở Bắc vẫn không chút lo lắng.

Lý Hải Bắc cau mày, không chỉ có bóng lưng, mà đến giọng nói này cũng rất quen.

“Thế thì sao?”

Từ Lệ giơ tay chống nạnh, tiếp tục thể hiện ra vẻ chanh chua.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 377


Chương 377

“Thấy chồng tao đến một cái thì không dám thò mặt ra nữa đúng không? Tao biết ngay mà, đúng là lũ nhà quê!”

A!

Sở Bắc bật cười, có nhiều người thật sự không biết sống chết là gì.

Sở Bắc cử động chân, sau đó bế con gái chầm chậm quay lại.

“Hừ, cuối cùng cũng dám quay lại rồi à? Chờ xem tao xử lý mày thế nào đi!”

“Chồng, gọi người tới đi anh! Chồng!”

Từ Lệ nổi giận ngất trời.

Song, cô ta chợt phát hiện chồng mình đứng yên như tượng.

Cô ta ngoảnh sang thì thấy mặt Lý Hải Bắc nghệt ra.

Ông ta ngẩn ngơ nhìn Sở Bắc như đã hoá đá.

Nếu nhìn kỹ sẽ thấy người Lý Hải Bắc còn đang run lên.

“Chồng, anh sao thế? Mau gọi người đến đánh chết nó đi!”

Từ Lệ sốt sắng, vừa thúc giục vừa giậm chân.

“Im đi!”

Ai ngờ, Lý Hải Bắc lại ngẩng lên rồi quát vào mặt cô ta.

Lúc này, không chỉ có Từ Lệ, mà đến những người xem náo nhiệt cũng tỏ vẻ khó hiểu.

Hai người này không xử lý Sở Bắc mà lại cãi nhau ư?

“Chồng, anh…”

Từ Lệ sợ hết hồn, nhưng Lý Hải Bắc không còn để ý đến cô ta nữa.

Sau đó, ông ta nở một nụ cười còn khó coi hơn khóc với Sở Bắc.

“Cậu… cậu Sở, chuyện…” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lý Hải Bắc lắp bắp mãi không nói nên câu.

Trong lúc mồ hôi lạnh đang túa ra, ông ta chỉ muốn tát cho Từ Lệ một cái.

Vì đã từng bị Sở Bắc hành cho một lần nên ông ta rất sợ anh.

Sau đó, ông ta lại bị anh mình cấm túc, lý do vì sợ ông ta lại gây chuyện rồi đắc tội với Sở Bắc.

Ai ngờ, chẳng dễ gì mới được ló mặt ra ngoài mà lại đụng ngay Sở Bắc tiếp rồi.

Sao mà… trùng hợp thế?

“Chồng, anh biết nó à?”

Dù Từ Lệ có dốt đến mấy thì cũng phát hiện ra điều bất thường, giọng nói lập tức dịu hẳn.

“Lý Hải Bắc, xem ra ông mau quên quá nhỉ!”

Sở Bắc cất giọng bình thản, nghe thấy thế, Lý Hải Bắc sợ đến mức suýt quỳ xuống đất.

“Cậu Sở, đây là hiểu lầm, không liên quan đến tôi”.

Lý Hải Bắc như sắp khóc đến nơi, nếu biết là Sở Bắc thì có đánh chết ông ta cũng không đến đây.

Lúc này, không chỉ có Từ Lệ mà tất cả mọi người xung quanh cũng không hiểu gì.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 378


Chương 378

Sao ông hai nhà họ Lý lại phải cúi đầu?

Đã thế còn là với một người vô danh tiểu tốt, đúng là khó hiểu!

Thấy dáng vẻ lắp bắp cùng sợ hãi của Lý Hải Bắc, Sở Bắc nói thẳng.

“Nếu ông không liên quan thì biến luôn đi!”

“Nhưng vợ ông đã nhận tiền của tôi, cho nên phải ở lại để thực hiện giao dịch”.

Nghe thấy thế, Lý Hải Bắc tái mặt rồi ngoái lại lườm Từ Lệ.

“Chuyện rốt cuộc là thế nào?”

Lúc này, Từ Lệ thật sự thấy sợ hãi.

“Chồng, thì thì tại con gái cậu ta giẫm lên giày con trai mình, giày bị bẩn thì em bắt họ đền tiền thôi”.

“Cái gì?”

Lý Hải Bắc nổi điên.

Chàng trai trẻ này đến Lý Hải Đông còn không dám động tới, mà cô dám đòi tiền người ta ư?

“Cô đòi bao nhiêu tiền?”

“Năm… năm…”

“Năm mươi nghìn?”

Từ Lệ méo mặt: “Năm trăm nghìn!”

Uỳnh!

Lý Hải Bắc giật khoé miệng, suýt nữa ngã vật ra đất.

Giẫm lên giày có một phát mà đòi những năm trăm nghìn?

Lần đầu tiên, Lý Hải Bắc phát hiện vợ mình có khả năng tiềm ẩn trở thành ăn cướp như vậy.

“Chồng, anh nghe em nói đã, năm trăm nghìn này là…”

“Cô, cô làm tôi tức chết mất thôi!”

Lý Hải Bắc tức đến mức xám xịt mặt, sau đó không biết phải nói gì nữa.

Sở Bắc mỉm cười rồi bế con gái đến đến gần Lý Hải Bắc.

“Không sao, có năm trăm nghìn thôi mà, tôi trả được, chỉ có điều…”

Nói rồi, Sở Bắc đổi giọng.

“Đôi giày của con trai ông chỉ có giá sáu mươi nghìn thôi, số còn lại tôi dùng để mua thứ khác”.

Xẹt!

Nghe thấy thế, Lý Hải Bắc lập tức tái mặt.

“Cậu Sở, cậu muốn gì?”

“Đơn giản lắm!”

Sở Bắc mỉm cười rồi nhìn sang Từ Lệ: “Một cánh tay hoặc đôi mắt của cô ta!”

Rầm!

Lý Hải Bắc sợ đến mức ngồi thụp xuống.

Thậm chí còn quên cả việc cầu xin.

Từ Lệ cũng phát hiện ra điểm kỳ lạ, hình như chồng cô ta rất sợ thằng nhà quê này thì phải.

“Chồng, anh sao thế? Mau nghĩ cách đi chứ!”

“Cô im đi!”

Lý Hải Bắc tỏ vẽ dữ dằn rồi tát cho Từ Lệ một phát.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 379


Chương 379

“Tất cả là tại cô hết, cô tự xử lý đi!”

“Nếu không làm cậu Sở nguôi giận thì đừng nói là cô, ngay cả nhà họ Lý chúng ta cũng sẽ xong đời luôn”.

Thấy Lý Hải Bắc gào lên như vậy, Từ Lệ lập tức hoảng loạn.

Bấy giờ, cô ta mới biết Sở Bắc là người có thân phận mà ngay cả nhà họ Lý cũng không dám động tới.

Mà nghĩ lại cô ta thấy cũng đúng, trong vài phút ngắn ngủi mà anh đã có thể rút được năm trăm nghìn tiền mặt rồi.

Như vậy nào có bình thường chứ?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Từ Lệ nhìn Sở Bắc đã hoàn toàn khác trước.

“Cậu… cậu Sở, tôi… tôi biết lỗi rồi, tôi không cần số tiền này nữa, cậu nhận lại đi ạ!”

Từ Lệ cẩn thận đẩy chiếc vali về phía Sở Bắc.

Dù cô ta thấy rất tiếc, nhưng tính mạng vẫn quan trọng hơn.

Nhưng Sở Bắc chỉ mỉm cười, không hề có ý nhận lại.

“Chúng ta đã thoả thuận xong rồi mà? Chỉ cần tôi trả tiền thì cô sẽ lấy, sao giờ lại hối hận thế?”

Nghe thấy thế, mặt Từ Lệ nhăn như ăn phải con ruồi chết, không nói được gì.

“Tôi… tôi”.

Từ Lệ ấp úng, trong lòng thì thấy rất rối bời.

Sau đó, cô ta quỳ xuống đất.

“Cậu Sở, là tôi có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, xin cậu tha lỗi cho tôi!”

“Là tôi nhớ nhầm, không phải con gái cậu đã giẫm lên giày của con trai tôi, mà là nó tự làm bẩn”.

“Tôi xin lỗi cậu, xin lỗi cả con gái cậu nữa, xin cậu tha cho tôi lần này”.

Từ Lệ sợ đến mức tái mặt.

Nước mắt nước mũi giàn giụa, nức nở cầu xin.

Đến chồng cô ta còn không dám làm gì Sở Bắc thì cô ta làm gì còn chỗ dựa nào nữa.

Tốt nhất bây giờ nên dùng cách mềm nắn rắn buông.

“Cậu Sở, xin cậu nể mặt anh trai tôi rồi tha cho chúng tôi lần này, tôi sẽ điền tiền cho cậu, bao nhiêu cũng được”.

Lý Hải Bắc cũng vội vàng cầu xin, chỉ sợ mình cũng bị liên luỵ.

“Tiền? Ông nghĩ tôi thiếu tiền à?”

Sở Bắc bình thản cất giọng chất vấn.

Lý Hải Bắc nghệt mặt ra, nhất thời không dám nói gì nữa.

Sở Bắc không để ý đến ông ta nữa, mà nhìn sang Từ Lệ.

“Ban nãy, cô còn định đánh con gái tôi đúng không?”

“Tự vả mười cái đi!”

Hả?

Từ Lệ thần người ra.

Sở Bắc bắt cô ta tự vả trước mặt bao nhiêu người thế này ư?

Vậy thì mất mặt chết mất.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 380


Chương 380

“Cô còn ngây ra đó làm gì? Nhanh cái tay lên!”

Lý Hải Bắc trợn trừng mắt rồi quát lớn, bấy giờ Từ Lệ mới hoàn hồn.

Tay phải cô ta giơ lên, sau một chốc do dự thì tát xuống.

Nhưng lực không mạnh, gần như chỉ làm cho có lệ.

“Hai mươi cái!”

Sở Bắc lạnh mặt, vừa lên tiếng đã tăng gấp đôi số lượng cái tát.

Từ Lệ tái mặt, thấy vô cùng hối hận.

“Bảo cô tát chứ vuốt mặt à”

Lý Hải Bắc cũng đã tức điên, tiếp tục tát cho Từ Lệ thêm một cái nữa đến mức ngã nhào.

“Phải dùng lực mạnh như thế mà tát, thiếu cái nào thì đừng có trách tôi là ác”.

Thấy chồng mình thật sự đã nổi giận, Từ Lệ không dám nói một câu.

Cô ta giơ tay lên rồi liên tiếp tát vào mặt mình.

Chát!

Chát!

Chát!

Thấy thế, mọi người ở xung quanh cũng thấy rát mặt.

Nhưng đến tận lúc này, họ vẫn không hiểu đang có chuyện gì xảy ra.

Rõ ràng Từ Lệ gọi người đến giúp cơ mà? Sao người đến rồi, mà cô ta lại bị hành thê thảm thế này?

Đương nhiên, người đang kinh ngạc nhất phải kể đến Chu Cầm.

Bà ta thấy rất hoang mang.

Thậm chí còn tưởng mình thấy ảo giác.

Người nhà họ Lý đang sợ tên con rể vô dụng của bà ta ư?

Không thể nào!

Chát!

Sau cái tát đau điếng cuối cùng, mặt của Từ Lệ đã sưng phù và đỏ như đít khỉ.

Mặt cô ta vô cùng đau rát.

“Cậu Sở, cô ta tự vả xong rồi, cậu xem…”

Lý Hải Bắc ngẩng đầu lên rồi dè dặt nhìn Sở Bắc.

“Nếu còn lần sau, hai người sẽ không may mắn vậy đâu!”

Thấy hình như con gái mình đã đói, Sở Bắc cũng không thèm so đo với hai vợ chồng nhà kia nữa.

Anh bỏ lại một câu rồi bế Tiểu Vũ Tâm lên xe.

Chiếc xe khởi động rồi nhanh chóng biến mất.

Bấy giờ, Từ Lệ và Lý Hải Bắc mới thở phào một hơi.

Những người khác cũng biết điều mà lủi đi hết.

Ai nấy đều bế con nhà mình đi về.

Vợ chồng Lý Hải Bắc đi xa rồi thì Chu Cầm mới định thần lại.

Nhưng bà ta vẫn thấy vô cùng khó tin.

“Có chuyện gì thế nhỉ?”

Bà ta nhìn trái ngó phải nhưng không thấy Sở Bắc đâu, thấy thế thì vội vàng bắt xe về nhà!

“Không được, mình phải về nhà hỏi rõ xem có phải thằng mù kia đang giấu mình chuyện gì không!”



“Bố ơi, sao bác kia lại sợ bố thế ạ?”

Tiểu Vũ Tâm ngồi trên chiếc MayBach rồi ngẩng lên chớp đôi mắt long lanh hỏi Sở Bắc.

“Mà cái cô hung dữ kia là ai ạ? Xe này là của nhà mình hả bố?”

Sở Bắc mỉm cười rồi xoa đầu con gái.

“Đúng rồi, xe nhà mình đấy con! Còn bác kia thì vì bố giỏi hơn nên bác ấy mới sợ bố!”

“Thế ạ?”

Tiểu Vũ Tâm chớp mắt như hiểu như không.

“Tâm Nhi ngoan, hứa với bố là không được kể chuyện này với mẹ, được không?”
 
Back
Top Bottom