Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 341


Chương 341



Sau khi đưa con gái đến trường, Lạc Tuyết đã đến công ty như mọi ngày.

Khác với trước kia, cô vừa bước vào sảnh công ty thì đã thấy các nhân viên xếp thành hai hàng dài.

Trông họ như đang đón tiếp khách quý nào đó.

“Có chuyện gì vậy?”

Lạc Tuyết hơi hoang mang, vừa tiến lên thêm mấy bước thì hai hàng người đó đã cúi gập người với cô.

“Mừng giám đốc Lạc quay lại công ty!”

Giám đốc Lạc? Cô ư?

Lạc Tuyết không hiểu ra làm sao.

Mọi người quen biết nhau bao năm, nhưng cô mới nghỉ việc mấy hôm mà đã có địa vị hơn rồi à?

“Ha ha, Tiểu Tuyết, cháu đến rồi à? Bác đã sắp xếp màn chào đón này đấy, cháu thấy có vui không?”

Một tiếng cười trầm thấp vang lên, Lạc Viễn Hà bước tới, tay bắt mặt mừng nhìn Lạc Tuyết.

“Bác ơi, không cần phải vậy đâu ạ!”

Lạc Tuyết cau mày, cảm thấy không quen khi được đối đãi thế này.

Không dưng, sao bác cả cô lại làm vậy?

“Cần chứ sao lại không!”

Lạc Viễn Hà mỉm cười gật đầu: “Lần này, cháu đã lập được công lớn, để mời cháu quay về công ty, ông nội cháu còn phải ra mặt nữa cơ mà. Bác làm thế này mới chỉ tỏ chút thành ý thôi”.

Lạc Viễn Hà có vẻ chỉ nói một cách tuỳ hứng, nhưng đều là sự thật.

Nhưng Lạc Tuyết nghe lại thấy có gì đó là lạ.

“Vào trong thôi, bác vẫn giữ phòng làm việc cho cháu đấy!”

Lạc Viễn Hà mỉm cười rồi đích thân làm tư thế mời.

Lạc Tuyết cũng không nghĩ nhiều mà cất bước đi vào công ty luôn.

Nhưng sau khi lướt nhìn mọi người, Lạc Tuyết mới thấy thái độ của họ rất kỳ lạ.

Để ý một chút, cô còn nghe thấy họ đang thì thầm với nhau.

“Chậc chậc, giám đốc Lạc này ghê gớm nhỉ, chẳng những bắt chúng ta xếp hàng chào đón, mà còn yêu cầu đích thân chủ tịch phải đến mời mình quay về nữa”.

“Người ta là cô chủ nhà họ Lạc mà, đương nhiên phải vênh váo rồi”.

“Xì, đúng là thói đời, rõ ràng công ty được tổng giám đốc Lạc Mai cứu, mà Lạc Mai này lại làm như mình mới là người lập công ấy”.

“Thôi, nói vừa thôi, để cô ta nghe thấy là rách việc đấy!”



Lạc Tuyết lập tức dừng chân, mặt cũng nhăn lại.

Dù những lời bàn tán ấy rất nhỏ, nhưng lại sắc bén như những mũi dao.

Từng mũi dao ấy đang cứa vào tim cô.

Những người này không biết sự thật thế nào mà lại cố ý nói những lời ấy trước mặt cô.

Rõ ràng là họ cố ý.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 342


Chương 342

Lạc Tuyết không ngốc, tất cả những chuyện này đều là trò mà Lạc Viễn Hà bày ra.

Một thủ đoạn thâm độc.

“Được rồi, mọi người nói gì thế hả? Giám đốc Lạc là người mà các cô có thể bàn tán à?”

Lạc Viễn Hà liếc mắt, cô ý nghiêm mặt rồi cất giọng tỉnh bơ.

“Tiểu Tuyết, họ nói linh tinh ấy, cháu đừng để bụng”.

Tuy nói vậy, nhưng giọng điệu của Lạc Viễn Hà rõ ràng đang hào hứng xem trò vui.

Lạc Tuyết nhăn mặt, dù thấy rất bức bối, nhưng vẫn cố nhịn.

Cô vừa định bước đi thì đã có một giọng nói vang lên, phá tan sự yên lặng.

“Oa, sao lại hoành tráng thế này? Không lẽ biết tôi sắp tới nên mọi người cố ý ra chào đón à?”

Tiếng cười thản nhiên ấy khiến mọi người đổ dồn ánh mắt về phía ấy.

Trông thấy người đó, Lạc Viễn Hà thoáng kinh ngạc, sau đó thì mừng quýnh.

“Cậu Dương! Cậu tới làm tôi bất ngờ quá, mời cậu vào trong”.

Người đó chính là Dương Xuyên!

Lạc Viễn Hà lập tức phớt lờ Lạc Tuyết, vội vàng ra đón Dương Xuyên.

Những người đang xếp thành hai hàng lập tức đứng thẳng lên.

Tiếp đó, họ đều cúi người xuống một góc chín mươi độ với thái độ rất chân thành.

“Hoan nghênh cậu Dương đại giá quang lâm!”

Không chỉ có thế, các cô gái trẻ tuổi còn ưỡn cao ngực, phô bày dáng dấp ra hết sức có thể.

Cậu Dương là cậu chủ của nhà họ Dương ở tỉnh đấy.

Nếu lọt vào mắt xanh của hắn ta thì sẽ được một bước lên mây ngay.

“Ừm, tốt!”

Dương Xuyên mỉm cười gật đầu với vẻ rất hài lòng.

“Cậu Dương vui là được rồi, nay cậu đến đây đúng là vinh hạnh của chúng tôi”.

Lạc Viễn Hà cười ngoác miệng rồi vội vàng làm động tác tay mời.

“Cậu Dương, mời cậu vào”.

Song, Dương Xuyên vẫn đứng im, sau đó ngẩng lên nhìn Lạc Tuyết với ý cười như có như không.

“Nhưng hình như có người không chào đón tôi lắm thì phải!”

Hả! Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tất cả mọi người không hẹn mà đều ngẩng lên nhìn về phía Lạc Tuyết.

Cô nhíu mày lại, song không hề có ý định bước tới nịnh nọt Dương Xuyên.

“Lạc Tuyết, cháu làm gì thế hả?”

Lạc Viễn Hà cau mày, lập tức có cớ để quát nạt Lạc Tuyết.

“Bình thường bác có thể chiều theo ý cháu, nhưng cậu Dương đã đích thân đến đây, cháu không thể biết điều mà nghĩ cho gia tộc một chút sao?”

Lạc Viễn Hà vừa nói dứt câu, các nhân viên cũng bắt đầu nhỏ giọng hùa theo.

“Cô ta tưởng mình là ai mà dám vênh váo trước mặt cậu Dương thế kia?”

“Ai biết được, chắc bình thường tác oai tác quái ở công ty quen rồi nên tưởng mình là con của ông trời đấy!”

“Hừ, đúng là loại không biết xấu hổ, nếu không phải người nhà họ Lạc thì chắc bị tống cổ đi lâu rồi!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 343


Chương 343



Các nhân viên nói khá to nên Lạc Tuyết có thể nghe thấy rõ ràng.

Mặt cô nóng ran, tay nắm chặt thành quyền, trong lòng thấy vừa tức giận vừa tủi thân.

Dương Xuyên này chính là kẻ thù của cô.

Lẽ nào cô phải nịnh nọt hắn ta chỉ vì thân phận cậu chủ nhà họ Dương?

Lạc Tuyết không làm được!

Cô cắn răng, định quay người bỏ đi.

Lúc này, Dương Xuyên lại lên tiếng.

“Khoan đã!”

Nói rồi, Dương Xuyên bước tới nhìn Lạc Tuyết với vẻ bỡn cợt.

“Cô Lạc, lần này tôi tới đây là để tìm cô”.

“Không biết cô có nể mặt đi ăn với tôi một bữa được không?”

Nghe thấy thế, tất cả mọi người đều im lặng.

Các nhân viên nữ trẻ tuổi đều có vẻ hậm hực.

Ánh mắt họ nhìn Lạc Tuyết chứa đầy vẻ ngưỡng mộ và ghen tỵ.

Dựa vào đâu mà chuyện tốt trên đời đều rơi xuống người Lạc Tuyết vậy?

Đến cậu Dương cũng quỳ dưới chân cô ư?

Đúng là hồ ly tinh!

Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, Lạc Tuyết nhăn mặt lại.

“Tôi không rảnh!”

Qua câu nói đó, Lạc Tuyết đã tỏ rõ thái độ phản cảm với Dương Xuyên.

“Hầy, cô Lạc nóng tính quá nhỉ, tôi không thích vậy đâu!”

Dương Xuyên mỉm cười rồi l**m môi, ý tứ đã rõ.

“Anh…”

Lạc Tuyết nghiến răng, nhưng vừa cất lời thì đã bị Lạc Viễn Hà cắt ngang.

“Lạc Tuyết, im miệng!”

Lạc Viễn Hà lạnh lùng nhìn cô rồi cất giọng phẫn nộ.

“Cậu Dương mời cháu đi ăn là vinh hạnh của cháu, cháu đừng không biết điều”.

“Giờ bác lệnh cho cháu phải đi ăn với cậu Dương!”

Trước mặt Dương Xuyên, Lạc Viễn Hà đã lộ ra bộ mặt thật của mình.

“Bác, cháu…”

Lạc Tuyết thầm thấy vô cùng uất ức, tay cô nắm chặt lại.

Cô thật sự không ngờ bác cả của mình lại vô liêm sỉ đến vậy.

Còn Dương Xuyên chỉ khoanh tay trước ngực như đang xem trò vui.

“Lạc Tuyết, có nghe thấy bác nói không hả? Cho cháu năm phút để chuẩn bị, hôm nay cháu không cần đi làm nữa, hãy tiếp đón cậu Dương cho tốt, đây mới là việc chính!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 344


Chương 344

Lạc Viễn Hà cất giọng hờ hững, như thể coi Lạc Tuyết là gái bao.

“Tiểu Tuyết, tôi chờ cô ở đây nhé, đừng để tôi chờ lâu, tôi ghét nhất phải chờ đợi người khác đấy!”

Dương Xuyên khoanh tay nói với vẻ sâu xa.

“Các người thật quá đáng!”

Lạc Tuyết tức đến mức lồng ngực phập phồng, mặt mũi đỏ gay.

Nếu biết sẽ như thế này thì không bao giờ cô đồng ý quay lại công ty.

Cả Lạc Viễn Hà và Dương Xuyên đều đang có ý đe doạ cô.

Lạc Tuyết bắt đầu đấu tranh tư tưởng.

Trong lúc cô không biết phải làm thế nào thì có tiếng cộc cộc vang lên.

Tiếng gậy trúc chống xuống đất vang từ xa tới gần.

Lạc Tuyết vô thức ngẩng đầu lên thì thấy Sở Bắc đang chống gậy đứng ở cửa tập đoàn.

“Sở Bắc, sao anh lại đến đây?”

Lạc Tuyết thấy hơi bất ngờ, không biết tại sao cô chợt có cảm giác yên tâm lạ lùng khi nhìn thấy Sở Bắc.

“Sở Bắc? Cậu đến đây làm gì?”

Trông thấy Sở Bắc, Lạc Viễn Hà lập tức cau mày.

Hôm qua, ông ta bị ép xin lỗi Lạc Tuyết nên đến giờ vẫn chưa hết bực.

Dương Xuyên khẽ hừ một tiếng, cũng thấy ngạc nhiên khi Sở Bắc lại xuất hiện ở đây.

Các nhân viên thì ngẩn ra rồi bắt đầu có vẻ coi thường.

Họ nghe nói cô hai nhà họ Lạc không chồng mà chửa, sau đó đã gả cho một tên vô dụng.

Xem ra cái danh vô dụng ấy đúng là thật rồi!

“Ông vừa bắt Tiểu Tuyết làm gì đấy?”

Mặt Sở Bắc lạnh tanh, anh dừng bước rồi hờ hững nhìn Lạc Viễn Hà.

“Hừ, Sở Bắc, đây là công ty, chứ không phải nơi để cậu giở thói côn đồ, biến ngay!”

Lạc Viễn Hà nghiến răng, mặt ông ta xám xịt khi bị Sở Bắc chất vất trước mặt mọi người.

“Xin lỗi đi!”

Sở Bắc bình thản nói.

“Cậu bảo tôi xin lỗi ư? Cậu là cái thá gì hả? Tôi…”

Bụp!

Lạc Viễn Hà thẹn quá hoá giận, song còn chưa kịp nói xin lỗi thì đã thấy chân mình mềm nhũn như không còn chút sức lực nào.

Ông ta quỳ xuống đất.

“Hả…”

Thấy thế, mọi người đều nghệt mặt ra.

Ai nấy đều trợn tròn mắt nhìn Lạc Viễn Hà với vẻ khó hiểu.

Sao tự nhiên ông ta lại quỳ xuống?

Đến Dương Xuyên đứng gần Lạc Viễn Hà nhất cũng chưa phản ứng lại kịp.

“Úi…”

Tự nhiên quỳ mạnh xuống đất, khiến đầu gối của Lạc Viễn Hà đau điếng.

Ông ta chỉ thấy chân mình đau nhói.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 345


Chương 345

Đến ông ta cũng không biết tại sao tự nhiên mình lại quỳ xuống.

“Xin lỗi đi, tôi không muốn phải nhắc lại lần nữa đâu”.

Sở Bắc vẫn bình thản như không, nhưng giọng điệu đã lạnh hơn.

“Là… là mày?”

Mặt Lạc Viễn Hà hết xanh lại đỏ.

Nhất định là Sở Bắc đã giở trò quỷ với ông ta.

Dù trong lòng thấy rất căm tức, nhưng không hiểu tại sao ông ta luôn thấy rất sợ Sở Bắc.

Cuối cùng, ông ta đành nhịn cơn đau rồi méo mặt nhìn Lạc Tuyết.

“Bác sai rồi Tiểu Tuyết, bác không nên ép cháu”.

Nghe thấy thế, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.

Đến Lạc Tuyết cũng ngẩn ra.

Rốt cuộc Sở Bắc đã làm gì vậy?

Tại sao anh có thể dễ dàng bắt Lạc Viễn Hà xin lỗi cô như thế?

“Biến đi, tôi không muốn thấy lần sau nữa đâu đấy!”

Sở Bắc cất bước rồi gõ cây gậy xuống đất.

Rắc!

Tiếng xương gãy vang lên, ngay sau đó Lạc Viễn Hà đã kêu gào đau đớn.

Chân ông ta như bị một ngọn núi đè lên, gần như lún xuống sàn nhà rồi.

Lạc Viễn Hà run rẩy, đau đến mức toát mồ hôi.

Khi ông ta đứng dậy thì thấy chỗ mình vừa quỳ đúng là lún xuống như cái hố thật.

Gạch lát sàn vỡ vụn, còn lờ mờ nhìn thấy vết máu.

Chỉ nhìn thôi mà mọi người cũng thấy da đầu tê dại.

Sau đó, họ chỉ thấy Lạc Viễn Hà tập tễnh run rẩy bỏ đi với vệt máu kéo dài.

Mọi người vô thức nuốt nước miếng, chỉ thấy lưng mình lạnh toát.

Nhưng hình như Sở Bắc không làm gì mà?

Tại sao Lạc Viễn Hà lại vật vã như vậy?

Thật là đáng sợ!

“Sở Bắc, anh…”

Lạc Tuyết nhìn Sở Bắc với vẻ phức tạp.

Nhưng Sở Bắc lắc đầu, không nói gì.

Sau đó, anh nhìn về phía Dương Xuyên.

“Đến lượt anh, ban nãy anh định làm gì?”

Sở Bắc cất giọng rất bình thản, nhưng Dương Xuyên nghe xong lại thấy tim mình đập như đánh trống.

“Tôi chỉ muốn mời cô Lạc đi ăn bữa cơm thôi, sao vậy? Lẽ nào chuyện này cũng phải xin phép anh sao?”

Dương Xuyên híp mắt lại, tỏ khí thế quyết không nhượng bộ.

“Thật thế không?”

Sở Bắc ngẩng đầu lên rồi nở một cụ cười kỳ lạ.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 346


Chương 346

“Tốt nhất anh hãy bỏ ý nghĩ ấy đi, không tôi sẽ cho nhà họ Dương biến mất luôn đấy”.

Tự tin!

Lúc này, Sở Bắc như người khổng lồ đứng trên đỉnh núi cao rồi nhìn xuống mọi người ở bên dưới.

Trước mặt Sở Bắc, Dương Xuyên thấy mình rất nhỏ bé.

Một cảm giác sợ hãi và lo lắng dội vào tiềm thức của hắn ta.

Biến mất luôn ư?

Câu nói của Sở Bắc có ý tứ rất sâu xa.

Lẽ nào Sở Bắc thật sự có ý đồ tiêu diệt nhà họ Dương?

Khẩu khí lớn thật!

“Sao? Anh không tin à?”

Sở Bắc ngẩng đầu lên rồi nhìn thẳng vào mắt Dương Xuyên.

Uỳnh!

Khi ấy, Dương Xuyên chợt thấy như có cả núi thi thể đang gào thét trong mắt Sở Bắc.

Đôi mắt vô hồn như chất cả đống xương khô.

Như có thứ gì đó đang gào thét và vùng vẫy muốn lôi hắn ta vào trong.

Loạng choạng!

Dương Xuyên trợn tròn mắt rồi liên tục lùi lại.

Thoáng cái, trán hắn ta đã mướt mồ hôi.

Gương mặt hắn ta tái nhợt, hít thở cũng trở nên khó nhọc.

“Anh, anh…”

Dương Xuyên chỉ vào Sở Bắc, nhưng ấp úng mãi không nói nên câu.

Sở Bắc này quá đáng sợ!

Rốt cuộc anh là người như thế nào?

“Nhớ lấy, không phải tôi không dám giết anh, mà là do anh vẫn còn một chút giá trị sử dụng thôi!”

Sở Bắc cất giọng bình tĩnh nhưng lại có sức ảnh hưởng như sấm sét, khiến đầu Dương Xuyên như mốn nổ tung.

“Cả nhà họ Dương cũng vậy!”

Mặt Dương Xuyên lập tức trắng như tờ giấy.

Vẫn còn một chút giá trị sử dụng ư?

Cả nhà họ Dương sao?

Dương Xuyên lẩm bẩm, nhưng chỉ thấy toàn thân mình lạnh toát!

Ban đầu, hắn ta cứ tưởng mình là sói, còn Sở Bắc là dê.

Nhưng bây giờ xem ra, hai vế phải đổi chỗ cho nhau mới đúng.

Thậm chí, hắn ta còn có thể trở thành miếng thịt béo trong miệng Sở Bắc bất cứ lúc nào.

Cảm giác này này khiến hắn ta rất không phục.

“Biến, tự thu xếp ổn thoả đi!”

Dứt lời, Sở Bắc quay đi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 347


Chương 347

Dương Xuyên cắn răng, dù thấy không cam tâm, nhưng nhất thời không dám phản bác.

“Được!”

Dương Xuyên gằn giọng nói ra câu đó với vẻ dữ tợn.

“Sở Bắc, hẹn gặp lại ở buối đấu thầu, để tôi xem đến lúc đó, anh còn mạnh miệng được nữa không!”

Dứt lời, hắn ta hừ một tiếng rồi quay người bỏ đi.

Dáng vẻ ảo não trông rất nhếch nhác.

Tĩnh lặng.

Cả đại sảnh lập tức im phăng phắc.

Ai cũng há hốc miệng nhìn Sở Bắc như nhìn ma quỷ.

Đến Lạc Tuyết cũng vậy.

Sở Bắc chẳng những có thể bắt Lạc Viễn Hà quỳ xuống một cách kỳ lạ.

Mà còn có thể doạ cho Dương Xuyên sợ chạy mất dép chỉ với mấy câu nói.

Chuyện này…

Đúng là khó tin!

“Vừa nãy có người nói xấu Tiểu Tuyết đúng không?”

Sở Bắc lia mắt nhìn một vòng với ánh mắt vô hồn sâu như vực thẳm.

Các nhân viên lập tức cúi đầu.

Không ai dám nói một câu nào.

Đến Dương Xuyên và Lạc Viễn Hà còn bị Sở Bắc này hành cho ra bã nữa là bọn họ.

Họ đang thấy rất hối hận với mấy câu huyên thuyên ban nãy.

Nhỡ Sở Bắc mà nổi giận thì…

“Tương tự, tôi không muốn thấy có lần sau nữa đâu!”

Sở Bắc đã thể hiện ý tứ rất rõ ràng.

Dứt lời, anh cất bước đi về phía Lạc Tuyết.

“Sở Bắc, anh…”

Lạc Tuyết định thần lại, vừa định lên tiếng thì đã bị Sở Bắc giành nói trước.

“Đi thôi, lên trên đã rồi nói”

Nói xong, anh đi lên tầng trên trước.

Lạc Tuyết thở dài một hơi rồi đi theo.

“Sở Bắc, sao bỗng dưng anh lại đến đây? Tôi không biết hôm nay lại có chuyện này!”

Lạc Tuyết nhìn Sở Bắc ở phía đối diện trong phòng làm việc rồi lên tiếng giải thích.

Sở Bắc cười nói: “Không cần giải thích, anh tin em!”

“Anh chỉ không tin Lạc Viễn Hà và Lạc Vinh Quang thôi!”

Nghe thấy thế, Lạc Tuyết ngẩn ra.

Nếu là trước kia, chắc chắn cô sẽ phản bác lại.

Nhưng bây giờ thì chỉ biết im lặng.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 348


Chương 348

Vì Sở Bắc nói đúng.

“Sở Bắc, anh có thể hiểu cho tôi đúng không?”

Lạc Tuyết ngẩng đầu lên rồi nhìn Sở Bắc với vẻ phức tạp.

Cô chỉ nói câu này với một mình Sở Bắc.

“Đương nhiên!”

Sở Bắc mỉm cười gật đầu: “Anh vẫn nói như trước, em luôn có quyền lựa chọn”.

“Hãy tin anh, anh có thể cho em mọi thứ em cần!”

Lạc Tuyết cắn môi, càng thấy rối bời hơn.

“Sở Bắc, cho tôi thêm một chút thời gian nữa, dẫu sao tôi cũng mang họ Lạc!”

“Được!”

Sở Bắc khẽ gật đầu.

Anh không vội!

Vì anh biết không lâu nữa, Lạc Tuyết sẽ bị người nhà họ Lạc gây tổn thương thôi.

Sau đó, cô sẽ hoàn toàn buông bỏ họ.



Mấy ngày qua, tình hình cổ phiếu của nhà họ Lưu có biến động rất lớn.

Chẳng dễ gì, Tân Hải mới có ngày bình yên.

Mỗi ngày, Sở Bắc đều đưa đón con gái đi học, còn Lạc Tuyết thì vẫn đến công ty làm việc.

Lý do là vì buổi đấu thầu lớn sắp diễn ra rồi.

Hạng mục cả trăm tỷ đủ để thay đổi cục diện của Tân Hải.

Không chỉ có Tân Hải, mà các thế lực khác bên ngoài cũng đang nhòm ngó.

Nhưng các gia tộc tài chính từ nhỏ đến lớn ở Tân Hải đâu cho họ cơ hội.

Đây chỉ là sự bình yên trước cơn bão.

Chỉ đợi đến hôm đó để kéo tới.



Ba ngày sau, vào một ngày mát mẻ.

Sở Bắc đưa con gái đi học xong thì không về nhà ngay.

Anh chống cây gậy trúc đi lên chiếc Audi ở bên đường.

“Cậu Sở!”

Long Tam ngồi ở ghế lái lễ phép chào hỏi.

Dù là đại ca của giới xã hội đen ở Tân Hải, nhưng gã vẫn phải ngoan như cún trước mặt Sở Bắc.

“Xong việc chưa?”

Sở Bắc dựa lưng vào ghế rồi cất giọng hỏi.

“Xong rồi ạ!”

Long Tam vội gật đầu nói: “Chuyến bay của Vương Khôn đã hạ cánh rồi, tôi đã cho người đi đón”.

“Hơn nữa, chú Khôn còn quyết định mở tiệc ở Tụ Hiền Lâu để mời các ông bạn già, cậu thấy…”

“Tụ Hiền Lâu à… náo nhiệt thế thì tôi phải đến xem sao rồi!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 349


Chương 349

Sở Bắc nhếch miệng, dứt lời, anh nhắm mắt dưỡng thần.

Long Tam không dám hỏi nhiều, nhanh chóng khởi động xe.

Chẳng mấy chốc, chiếc Audi đã đỗ trước cửa Tụ Hiền Lâu.

Bảo vệ nhìn thấy biển số xe một cái thì vội vàng chạy ra mở cửa cho Long Tam ngay.

Long Tam xuống xe, nhưng không đi vào bên trong luôn.

Mà lễ phép mở cửa ghế sau rồi làm động tác mời.

“Cậu Sở, mời cậu!”

Dáng vẻ hèn mọn ấy khiến người bảo vệ phải há hốc miệng.

Từ lúc chú Khôn rời đi đến nay, có mấy ai ở Tân Hải có thể khiến Long Tam phải khúm núm vậy chứ?

“Cậu Sở, mời cậu ngồi!”

Long Tam mời Sở Bắc vào phòng nghỉ rồi đích thân chạy đi pha trà.

Sau đó, gã mới liếc nhìn tên đàn em đứng sau lưng mình.

“Tiểu Lục nói sao? Đã đón được Vương Khôn chưa?”

Người đó ngẩn ra với vẻ mặt kỳ lạ.

“Đón được rồi ạ, nhưng chú Khôn bảo phải đến núi Kỳ Hoàng trước đã!”

“Cái gì? Tự dưng đến đó làm gì?”

Long Tam lập tức nhăn mặt lại.

Như thể nghĩ ra điều gì đó, gã lại cười trừ rồi tiến lại gần Sở Bắc.

“Cậu Sở, Vương Khôn đến núi Kỳ Hoàng chắc để tìm Mạc Thư Vân đấy”.

“Ông ấy với Mạc Thư Vân hợp nhau lắm, mà Mạc Thư Vân này thì hơi khó đối phó”.

Ai ngờ, Sở Bắc không hề tỏ ra ngạc nhiên, mà chỉ bỉnh thản nhấp một ngụm trà.

“Ừm! Kệ ông ta đi đâu thì đi”.

Hả… Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Long Tam cười xoà rồi không nói gì nữa.

Mạc Thư Vân không dễ đối phó như Vương Khôn đâu.

Nếu hai lão già này bắt tay với nhau thì rách việc rồi đây!



“Ha ha, anh Vương, lâu lắm mới gặp lại, hôm nay anh em mình phải uống một trận ra trò nhé!”

Núi Kỳ Hoàng!

Biết tin Vương Khôn đến, Mạc Thư Vân vui mừng rồi đích thân đi đón.

“Tôi đã trực tiếp đi gửi thư mời, nhưng không thấy cậu em Mạc có hồi âm gì, hay coi thường ông anh này rồi?”

Vương Khôn mặc bộ quần áo thời Đường, ông ta ngẩng đầu lên rồi nhìn thẳng vào Mạc Thư Vân.

Dù râu tóc của Vương Khôn đã bạc, nhưng khí thế thì không thua Mạc Thư Vân tẹo nào.

“Chậc chậc, ông anh rút khỏi giang hồ đã lâu, nhưng vừa về cái là đã tạo thế trận ghê thế?”

“Vả lại, chỉ là một bữa ăn thôi mà, ăn ở đâu chẳng được?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 350


Chương 350

Mạc Thư Vân mỉm cười lắc đầu: “Anh ngồi đi, lão Chung, đi pha trà!”

Nhưng Vương Khôn lại xua tay.

“Tôi không ngồi lâu được, để những người kia chờ lâu thì mất hay”.

“Tụ Hiền Lâu đã chuẩn bị tiệc rượu xong rồi, tối nay chúng ta không say không về”.

“Đến Tụ Hiền Lâu ư?”

Nghe thấy thế, Mạc Thư Vân hơi cau mày.

Trước đó, thần tướng trấn quốc đã có lệnh, cả đời này ông ta không được rời khỏi núi Kỳ Hoàng này nửa bước.

Giờ mới được nửa tháng, ông ta có đi được không?

“Sao thế? Chú khinh tiệc rượu của tôi à? Hay không dám đi?”

Vương Khôn híp mắt lại rồi bắt đầu cất giọng khích bác, Mạc Thư Vân lập tức đứng ngồi không yên.

“Ai không dám? Đi uống rượu thôi chứ gì? Đi!”

Mạc Thư Vân cắn răng rồi ngồi vào trong xe của Vương Khôn.

Chỉ là đi ăn một bữa thôi mà, có gì ghê gớm đâu.

Không lẽ thần tướng trấn quốc rảnh đến mức theo dõi từng đường đi nước bước của ông ta chắc?

“Già rồi mà vẫn sĩ diện phết!”

Vương Khôn khẽ cười một tiếng, sau khi lên xe, mặt ông ta lập tức nghiêm lại.

“Chú Mạc này, lần này tôi về đây là có việc phải làm”.

Mạc Thư Vân ngẩn ra: “Chuyện gì quan trọng mà anh phải cất công đi thế? Gọi cho Long Tam một cuộc điện thoại là xong chứ gì?”

Vương Khôn lắc đầu, ánh mắt loé sáng.

“Cháu tôi mất rồi! Tối qua tôi mà không sai người đi điều tra, thì Long Tam vẫn định giấu tôi tiếp”.

“Sao cơ…”

Mạc Thư Vân nghẹn họng rồi như nghĩ ra điều gì đó.

“Lẽ nào anh nghi…”

“Ngày xưa, tôi không yên tâm về Long Tam nên mới bảo Tiểu Hổ ở lại, không ngờ…”

Vương Khôn thở dài một hơi.

“Thảo nào!”

Mạc Thư Vân cười khổ rồi liếc nhìn Vương Khôn: “Vừa quay lại, anh đã triệu tập các anh em xưa cũ, em còn tưởng thanh bảo đao của anh vẫn ngon nên anh định lật tung Tân Hải lên cơ”.

Vương Khôn cười khẩy một tiếng.

“Đi thôi, hôm nay tôi không chỉ mời chú uống rượu không đâu, còn có một màn kịch hay cho chú xem nữa”.



Mặt trời lên cao, đã đến giờ cơm trưa.

Một dàn xe sang đỗ trước cửa Tụ Hiền Lâu, người qua người lại như mắc cửi.

Dù vậy, nhưng từ tầng một đến tầng bốn lại không có một bóng người.

Chỉ có tầng năm đang vang lên tiếng cụng ly chúc tụng.

Lý do rất đơn giản, vì chú Khôn đã về.

Khi nhắc đến Long Hổ Môn, hầu hết mọi người chỉ biết tới Long Tam.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 351


Chương 351

Nhưng nếu quay lại năm năm trước thì cái tên chú Khôn khéo còn nổi hơn cả Chu Minh Hạo bây giờ.

Vương Khôn không những là một trong những người sáng lập ra Long Hổ Môn, mà còn là người đưa môn phái lên một tầm cao mới.

Bất kể là danh tiếng hay tiền bạc, đều không thua gì các gia tộc hàng đầu.

Đến gia chủ của các gia tộc lớn cũng phải khép nép chào ông ta một tiếng là chú Khôn.

Có thể nói từ chú Khôn như ông trời của Tân Hải, khiến ai nghe cũng phải thấy sợ.

Nếu Long Hổ Môn mà là một thế lực chân chính thì đã làm bá chủ ở Tân Hải rồi.

Nhưng một nhân vật truyền kỳ như thế lại đột ngột rút lui vào năm năm trước.

Thậm chí, ông ta còn rời Tân Hải đến tỉnh sống mai danh ẩn tích.

Cho đến hôm nay, ông ta mới bất chợt quay về.

Còn chưa về đến nơi, nhưng ông ta đã mời các lão quái vật cũ của Tân Hải đến Tụ Hiền Lâu rồi.

Người tinh ý sẽ biết lý do là gì ngay.

Chắc Vương Khôn định có hành động lớn gì đó đây.



“Mọi người đến đủ hết chưa?”

Thấy Long Tam bước vào, Sở Bắc đang ngồi trong phòng nghỉ chợt đứng dậy rồi cười hỏi.

“Cậu Sở, họ đến hết rồi”.

Long Tam lễ phép trả lời, trán đã rịn đầy mồ hôi.

“Chú Khôn toàn mời các nguyên lão cũ của Long Hổ Môn, có khá nhiều người đã nghỉ tay gác kiếm lâu rồi, nhưng không ngờ hôm nay vẫn đến đông đủ”.

Long Tam thấy rất bất ngờ với điều này.

Dù các lão quái vật kia đã rút lui nhiều năm nhưng tầm ảnh hưởng vẫn rất lớn.

“Không sao, đông mới vui mà”.

Sở Bắc mỉm cười rồi cất bước đi ra ngoài.

Long Tam chỉ biết cắn răng rồi đi theo Sở Bắc.

“Mẹ kiếp! Đường xá chán thế, đi ăn bữa cơm thôi mà kẹt xe quá trời, bực cả mình!”

Vừa lên tầng hai, họ đã nghe thấy tiếng chửi bới vang lên sau lưng.

“Này, mù à? Không thấy anh đây đang có việc gấp hay sao? Mau tránh ra!”

Sở Bắc và Long Tam gần như cùng khựng lại, Long Tam ngoái lại nhìn thì thấy là một người thanh niên khoảng hai mươi tuổi ăn mặc rất thời thượng.

“Cậu Lôi? Sao cậu lại đến đây?”

Long Tam thấy hơi bất ngờ, giờ này lẽ ra tên kia phải đang ăn chơi đàn đúm bên ngoài mới phải chứ?

“Sao, lẽ nào tôi không được đến đây à?”

Cậu Lôi trợn mắt lườm Long Tam rồi mới liếc sang Sở Bắc.

“Úi chà, hoá ra tôi nói đúng à, thằng này mù thật nè!”

“Long Tam, mau bảo nó tránh ra, làm mất thời gian của tôi thì nó không chịu trách nhiệm được đâu”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 352


Chương 352

Cậu Lôi khoanh tay trước ngực rồi cất giọng rất khó nghe.

Long Tam cau mày, cảm thấy rất bực mình.

Nhưng không chờ gã lên tiếng thì cậu Lôi kia đã mất kiên nhẫn.

“Ơ hay thằng kia, mày còn điếc nữa à? Mau tránh ra cho tao!”

Nói rồi, cậu Lôi sấn tới, định đẩy người Sở Bắc.

Cảnh tượng này khiến Long Tam sợ mất mật.

Gã vừa định ngăn cản thì phát hiện Sở Bắc bị đẩy thì vẫn đứng im.

Còn người đẩy là cậu Lôi thì lảo đảo lùi lại.

Mất thăng bằng, cậu Lôi ngã sấp mặt xuống hành lang.

“Con cái nhà ai mà vô văn hoá thế!”

Sở Bắc khẽ lắc đầu rồi cất giọng không vui.

Long Tam cười trừ rồi vội giải thích: “Cậu Sở, đây là Lôi Minh, cháu của Lôi Chấn!”

Lôi Chấn là một trong những người thành lập nên Long Hổ Môn.

Mười mấy năm trước, ông ta cũng rất có tiếng ở Tân Hải.

Vì tính tình nóng nảy, hở chút là động tay động chân nên được người ta gọi là ông Lôi.

Năm xưa, ông ta bị kẻ thù tính kế rồi chặt đứt mất ba ngón tay.

Song, ông ta vẫn nhịn đau rồi một mình đánh lại sáu người và xử lý hết toàn bộ kẻ thù.

Ông ta cũng thành danh từ trận đánh đó nên không ai dám động tới nữa.

Lôi Minh là cháu trai của ông ta, hắn không kế thừa được tính cách mạnh mẽ của ông mình, mà toàn là các tính xấu.

Ngày thường, hắn cũng không thèm coi Long Tam ra gì.

Nếu không vì nể mặt ông Lôi thì tên Lôi Minh này đã bị người ta đánh chết lâu rồi.

“Ông Lôi? Đúng là chẳng ra làm sao!”

Sở Bắc cất giọng thờ ơ, không thèm để ý đến Lôi Minh nữa, định quay người bỏ đi.

“Ối giời ơi, đau quá!”

Lôi Minh chật vật đứng dậy, đau đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Ánh mắt hắn nhìn Sở Bắc sắp phun ra lửa.

“Thằng khốn kia, mày dám đánh tao à? Có biết bố mày là ai không hả?”

Dứt lời, hắn lại nhìn sang Long Tam.

“Long Tam, anh không thấy tôi bị đánh sao? Còn ngây ra đó làm gì? Bẽ gãy tay nó cho tôi mau!”

Long Tam chẹp miệng, cảm thấy bất lực.

Rõ ràng là tên Lôi Minh này ra tay trước mà?

Do mình vô dụng, giờ còn trách ai?

“Cậu Lôi, cậu nói vừa thôi!”

“Long Tam, anh nói thế là có ý gì?”

Long Tam tốt bụng nhắc hắn một câu, song chẳng những hắn không cảm kích, mà còn trợn trừng mắt lên.

“Anh giỏi lắm Long Tam, anh trở mặt với người nhà để giúp người ngoài chứ gì? Ông tôi đang ở trên tầng đấy, có tin tôi…”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 353


Chương 353

Vù!

Lôi Minh đang mắng chửi một cách khí thế thì chợt có một cơn gió tập kích tới.

Rắc!

Thậm chí đến Long Tam cũng chưa kịp phản ứng lại thì ngay sau đó, đã có tiếng xương gãy vang lên.

“A, tay tôi!”

Ngay sau đó là tiếng kêu gào thảm thiết của Lôi Minh.

Hắn đau đến mức mặt mày méo mó.

Mọi chuyện chỉ xảy ra trong tích tắc.

Sở Bắc chỉ vung cây gậy trúc lên đã bẻ gãy hai tay của Lôi Minh.

“Đây là cái giá phải trả cho việc không giữ mồm giữ miệng”.

Sở Bắc hờ hững liếc Long Tam.

“Anh nên khuyên nhủ cậu ta, nếu còn lần sau thì phải trả giá bằng mạng sống đấy”.

Dứt lời, Sở Bắc đi thẳng lên trên.

Long Tam lau mồ hôi, nhưng không rảnh để ý đến Lôi Minh, mà chạy theo Sở Bắc ngay.



Khói thuốc lượn lờ trong phòng bao sang trọng trên tầng năm.

Mỗi bàn ăn rộng rãi chỉ có sáu đến bảy người ngồi mà thôi.

Ai nấy đều khoảng trên dưới sáu mươi tuổi.

Ai cũng cầm một cái tẩu trên tay, dù cửa sổ đã mở, nhưng vẫn khói mù mịt.

“Các vị, năm năm rồi, tôi mới có dịp hẹn mọi người đến đây!”

Vương Khôn đứng ở vị trí trung tâm, sau đó nhìn các lão cáo già ở bên dưới rồi cảm thán.

“Năm xưa, chúng ta cùng nhau gây dựng môn phái ở Tân Hải, có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chia! Bây giờ giai đoạn ấy đã qua, những người trẻ lên ngôi rồi”.

“Ai cũng phải già thôi!”

“Chú Vương, chú nói gì thế?”

Vương Khôn vừa nói dứt câu, một ông lão nhiều tuổi hơn ông ta chợt mỉm cười lắc đầu.

“Chỉ cần chúng ta còn sống thì vẫn thừa sức tạo dựng lại mọi thứ, có gì đâu mà chú phải phức tạp hoá lên thế?”

Nghe thấy thế, Vương Khôn bật cười: “Đúng là anh Lôi có khác, Vương Khôn tôi phục sát đất!”

“Được rồi, đừng vòng vo tam quốc nữa!”

Ông Lôi liếc nhìn Vương Khôn, sau đó dùng hai ngón tay còn lại trên bàn tay phải để rút một điếu thuốc ra châm.

“Chú đột nhiên về đây rồi gọi chúng tôi tới làm gì? Đừng nói là rảnh rỗi sinh nông nổi nhé?”

Nghe thấy thế, các lão cáo già khác lập tức liếc nhìn.

“Đúng đấy anh Vương, dù chúng ta đã già, nhưng một khi ra tay thì đám trẻ chưa chắc đã phải là đối thủ đâu”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 354


Chương 354

“Chuẩn, năm xưa, chúng ta có thể náo loạn Tân Hải thì bây giờ cũng thế”.

Những người khác cũng lên tiếng hùa theo, làm căn phòng nhốn nháo.

Vương Khôn không nói gì nữa, mà nhìn sang Mạc Thư Vân.

Mạc Thư Vân cười khổ một tiêng rồi lập tức đứng dậy.

“Các vị, xin hãy trật tự!”

Thấy những người khác đã im lặng, bấy giờ Mạc Thư Vân mới nói tiếp.

“Anh Vương đương nhiên biết các vị vẫn có chí anh hùng, nhưng sao anh ấy nhẫn tâm làm phiền cuộc sống yên bình của các vị chứ?”.

“Cho nên các vị bình tĩnh nghe anh ấy nói đã”.

Mạc Thư Vân vừa nói dứt câu, mọi người đã đổ dồn ánh mắt về phía Vương Khôn.

Vương Khôn thầm giơ ngón cái khen ngợi Mạc Thư Vân rồi thở phào một hơi.

“Không giấu gì mọi người, tôi quay về Tân Hải là có lý do”.

“Cháu tôi là Vương Hổ đã chết thảm tại Tân Hải vào mấy hôm trước, đến bây giờ vẫn chưa tìm thấy xác”.

“Anh trai tôi mất sớm, chỉ còn mỗi nó để nối dõi tông đường, nhưng tiếc là cháu tôi…”

Nói đến đây, Vương Khôn thở dài một hơi, điều này khiến bầu không khí tại đây chùng hẳn xuống.

Ông Lôi ngồi cạnh đó cau mày: “Vương Hổ chết thì Long Tam cũng có một phần trách nhiệm, gọi cậu ta ra đây hỏi là rõ thôi”.

Nghe thấy thế, những người khác cũng gật đầu.

“Đúng đấy anh Vương, hôm nay mọi người tề tựu đông đủ, chắc chắn sẽ bắt Long Tam giải thích cho anh rõ ràng”.

Mạc Thư Vân vỗ vai Vương Khôn với vẻ đồng cảm.

Long Tam chiếm giữ ở Tân Hải đã lâu, thế lực đã cắm rễ ở đây.

Dù Vương Khôn vẫn còn quyền thế, nhưng nếu không có thêm người ủng hộ thì chưa chắc đã làm gì được Long Tam.

Ông ta gọi Mạc Thư Vân cũng chỉ để tăng sức mạnh cho lời nói thôi.

“Đúng đấy anh Vương, tôi sẽ gọi Long Tam đến đây, nhất định sẽ bắt cậu ta giải thích rõ ràng với chú”.

Ông Lôi nói là làm, lập tức đứng dậy, Mạc Thư Vân vội vàng cản lại.

“Chuyện nhỏ nhặt thế này để tôi làm là được rồi, nếu Long Tam không biết điều, tôi sẽ xử lý ngay!”

Mạc Thư Vân vỗ ngực nói.

“Vậy phiền chú Mạc rồi!”

“Ha ha, chuyện nhỏ mà anh!”

Mạc Thư Vân mỉm cười xua tay, vừa định quay người thì cửa phòng bao đã vang lên tiếng gõ.

“Chắc là Long Tam đến đây, các vị cứ yên tâm, tôi sẽ dạy cho cậu ta một bài học”.

Mạc Thư Vân mỉm cười rồi lập tức đi ra mở cửa.

Ngay sau đó, ông ta đã nhìn thấy Long Tam.

“Long Tam đấy à, sao giờ mới tới? Là lớp người sau, cậu không thấy làm vậy là mất lịch sự à?”

Mạc Thư Vân chắp tay sau lưng rồi cất giọng dạy dỗ.

“Mau vào rồi chào mọi người đi, không thì tôi…”

Thấy Long Tam im thin thít, Mạc Thư Vân thầm đắc ý.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 355


Chương 355

Hừ! Đại ca của Long Hổ Môn thì sao chứ? Vẫn kém ông ta thôi.

Vương Khôn đúng là chỉ được cái chuyện bé xé ra to.

Trong lúc đắc ý, ông ta chợt liếc nhìn tới một phía.

Ngay sau đó, cả người đã cứng đờ.

Ông ta hoảng hốt như nhìn thấy ma quỷ.

Ngay sau đó, Mạc Thư Vân rụt cổ lại, không dám nói gì nữa.

“Sao… sao… cậu ta lại đến đây?”

Mạc Thư Vân lắp bắp với vẻ mặt trắng bệch.

Trước đó, ông ta còn tưởng mình hoa mắt.

Nhưng sự thật luôn rất tàn khốc.

Thần tướng trấn quốc đang ở đây.

Bây giờ, Mạc Thư Vân chỉ muốn chết đi cho xong.

Sao tự nhiên ông ta lại đến đây chứ?

“Chú Mạc, chú sao thế?”

Thấy Mạc Thư Vân bỗng nhiên thay đổi thái độ, nhóm Vương Khôn cau mày lại.

Đến Long Tam cũng không hiểu rốt cuộc Mạc Thư Vân bị làm sao.

Còn Mạc Thư Vân thì chỉ muốn tìm kẽ hở nào để vùi đầu xuống ngay lập tức.

Đừng bảo là nói chuyện, đến hít thở ông ta cũng phải làm thật nhẹ nhàng.

Như thể sợ Sở Bắc sẽ phát hiện ra mình.

Vương Khôn cau mày, không để ý đến Mạc Thư Vân nữa.

Khi nhìn thấy Long Tam, ông ta lạnh mặt ngay.

“Long Tam, sao giờ cậu mới tới, có phải cậu không coi tôi ra gì không?”

Những người khác cũng híp mắt lại.

Nếu là người khác, có lẽ đã sợ mất mật khi nhìn thấy những ánh mắt hung dữ này.

Nhưng Long Tam không trả lời, thậm chí còn không thèm nhìn bọn họ.

Gã quay người rồi làm động tác mời với Sở Bắc.

“Cậu Sở, mời!”

Cộc cộc!

Tiếng gậy trúc vang lên.

Bấy giờ, nhóm Vương Khôn mới nhìn thấy Sở Bắc ở sau lưng Long Tam.

Anh chống dậy rồi chậm rãi đi vào phòng.

Long Tam đi trước rồi đích thân kéo ghế cho anh.

“Long Tam, cậu đang làm gì vậy?”

Thấy Sở Bắc đã ngồi yên vị, những người khác càng nhíu chặt hàng lông mày lại hơn.

“Này Long Tam, cậu đã đến muộn rồi còn dẫn một người mù dở đến đây, tưởng mình là đại ca của Long Hổ Môn rồi nên không còn coi chúng tôi ra gì nữa đúng không?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 356


Chương 356

Ông Lôi đập bàn rồi trừng mắt lườm Long Tam.

“Đúng đấy Long Tam, cậu phải giải thích rõ với chúng tôi, còn nữa, mau đuổi thằng mù này đi ngay”.

Những người khác cũng tỏ thái độ bất mãn.

Sở Bắc cũng đang thấy bực mình.

Chỉ có Mạc Thư Vân là đứng nép vào một xó.

Ông ta định lên tiếng nhắc nhở mọi người nhưng lại không dám, mà bỏ đi thì cũng không xong.

Bây giờ, ông ta đang thầm chửi bới Vương Khôn.

Vương Khôn chán sống thì thôi, sao còn kéo ông ta chết chung chứ!

“Ồn ào quá!”

Sở Bắc lên tiếng rồi chống cây gậy trúc xuống đất.

“Tôi tìm Vương Khôn, còn lại thì về hết đi!”

Hả?

Nghe thấy thế, mọi người đều nhíu mày.

“Hừ, tao không cần biết mày là ai, nhưng chưa đến lượt mày lên tiếng ở đây đâu, mau cút ngay!”

Ông Lôi trợn mắt rồi tức giận quát tháo.

“Hình như tôi không nói chuyện với ông thì phải?”

Sở Bắc chậm rãi ngẩng đầu lên rồi cất giọng lạnh lùng.

“Hừ, thế thì sao? Tao thích nói thì nói đấy, còn cần mày cho phép nữa à?”

Lôi Chấn? Hừm!

Sở Bắc cười nói: “Thượng bất chính hạ tắc loạn, người xưa nói cấm có sai bao giờ!”

“Người bị thuộc hạ của tôi ném qua cửa sổ lần trước đã chết chưa?”

Long Tam sững người rồi cười khổ lắc đầu.

“Chưa ạ, thưa cậu Sở!”

Nhưng Long Tam chưa nói hết câu, vì Hoàng Đình đã bị liệt nửa người.

Sở Bắc khẽ gật đầu: “Chưa chết thì tốt, nếu người này còn nói thêm câu nào nữa thì ném xuống dưới cho tôi!”

Long Tam thầm cười khổ rồi gật đầu cho xong chuyện.

“Mày…” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ông Lôi bốc hoả lên đầu, chuẩn bị bùng nổ.

Nhiều năm qua, chưa từng có ai dám hỗn hào với ông ta như vậy.

Bụp!

Ngay sau đó, cửa phòng bao lại bị đẩy mở.

Tiếng khóc lóc lập tức vang lên.

“Ông ơi, ông ơi, may quá cháu tìm được ông rồi, ông phải trả thù cho cháu!”

Lôi Minh buông thõng hai tay, mồ hôi chảy mướt mặt mà cũng không thể lau được.

“A Minh? Tay cháu sao thế này? Là kẻ nào làm?”

Thấy hai tay của cháu mình như đã bị phế, Lôi Chấn vô cùng phẫn nộ.

Ai cũng biết Lôi Minh là cháu trai mà ông ta yêu chiều nhất.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 357


Chương 357

Những người khác thấy vừa nghi hoặc vừa kinh ngạc.

Người dám đánh Lôi Minh ở đây chắc cũng chán sống rồi.

“Ông ơi, là thằng kia!”

Lôi Minh nhìn về phía Sở Bắc rồi nghiến răng nói.

“Cháu mới nói nó mấy câu mà nó đã đánh cháu, sau đó cháu cãi lý với nó thì nó phế cả hai tay của cháu rồi”.

“Ông ơi, cháu phải chặt đứt tứ chi và lột da của nó”.

Đôi mắt Lôi Minh đỏ ngàu với vẻ phẫn hận.

“Giỏi lắm, hoá ra là thằng nhãi này!”

Lôi Chấn nhìn về phía Sở Bắc rồi bùng lửa giận.

“Dám đánh cháu tao, hôm nay, tao sẽ cho mày muốn chết không được, mà muốn sống cũng không xong!”

Ngay sau đó, những người khác còn chưa có phản ứng gì.

Lôi Chấn đã cầm bình rượu lên, toan đập vào đầu Sở Bắc.

“Chết đi!”

Lôi Chấn hét lên, dù tuổi tác đã cao, nhưng ông ta vẫn rất khoẻ.

Thấy chai rượu sắp rơi xuống, Sở Bắc khẽ lắc đầu.

Anh chống cây gậy trúc trong tay xuống đất.

Cộc!

Chai rượu chợt vỡ tan rồi bắn tung toé vào người Lôi Chấn.

Trong lúc ông ta còn đang sững sờ, Sở Bắc đã giơ gậy lên chọc vào ngực ông ta.

Lôi Chấn chỉ thấy toàn thân mình nhẹ bẫng.

Sau đó, ông ta đã bay ngược về phía sau.

Trùng hợp sao lại bay đúng về phía cửa sổ.

“Không!”

Lôi Chấn ngớ người rồi hét lớn lên trong tuyệt vọng.

Ngay sau đó, ông ta đã biến mất khỏi phòng bao.

Những lão già khác sợ đến mức đứng bật dậy, nhưng chỉ còn nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng của Lôi Chấn.

Bịch!

Tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Một tiếng động giống hệt lần trước.

Không ai biết Lôi Chấn sống chết ra sao.

Còn Sở Bắc vẫn ngồi yên trên ghế, như thể tất cả những chuyện xảy ra từ nãy đến giờ không liên quan đến anh.

“Hả…”

Cả phòng bao lập tức im thin thít.

Mọi người đều há hốc miệng với vẻ khó tin.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 358


Chương 358

Đến Long Tam và Mạc Thư Vân còn đang không ngừng lau mồ hôi lạnh.

“Ông, ông ơi…”

Một lúc sau, Lôi Minh mới là người phản ứng lại đầu tiên.

Hắn đứng trước cửa sổ ngây ngẩn nhìn xuống dưới.

Sau đó, hắn sợ đến mức ngã vật xuống đất.

Bao năm qua, hắn luôn mượn uy của ông nội mình để tác oai tác quái.

Nhưng giờ thì…

Nếu Sở Bắc cũng ra tay với hắn, có phải hắn sẽ chết chắc không?

“Đấy là cái giá phải trả cho sự ngông cuồng, biến đi!”

Sở Bắc bình thản xua tay.

Lôi Minh như được đại xá, muốn đứng dậy chạy đi ngay.

Nhưng tay hắn đã bị phế, hơn nữa còn đang run rẩy vì sợ hãi.

Vì vậy chỉ có thể lết chầm chậm ra ngoài như một con bọ.

Bây giờ, hắn chỉ muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức.

Đến khi Lôi Minh đi rồi, nhóm Vương Khôn mới phản ứng lại.

Nụ cười trên mặt họ đã biến mất, thay vào đó là sự khiếp sợ.

“Cậu bạn trẻ, không biết cậu tìm tôi có việc gì?”

Vương Khôn dè dặt lên tiếng, cách xưng hô cũng thay đổi hẳn.

Sở Bắc không trả lời, mà nhoẻn miệng cười như có như không.

“Ông nên giải thích tại sao mình lại xuất hiện ở đây đi chứ”.

Hả?

Câu nói bâng quơ ấy khiến nhóm Vương Khôn phải cau mày rồi đưa mắt nhìn nhau.

Vương Khôn đang định lên tiếng thì…

Bụp!

Mạc Thư Vân trốn trong góc đã quỳ xuống.

Toàn thân ông ta không ngừng run rẩy.

“Chú Mạc, sao thế?”

Vương Khôn ngẩn ra, sao tự nhiên Mạc Thư Vân lại quỳ xuống thế kia?

“Dưới đất lạnh lắm, mau đứng dậy đi!”

Nói rồi, ông ta định tiến lên đỡ Mạc Thư Vân dậy.

Mặt Mạc Thư Vân cắt không còn một giọt máu.

Ông ta nhìn Vương Khôn như chỉ muốn g**t ch*t đối phương.

Ông ta cứ ngỡ Sở Bắc sẽ không biết mình ở đây, ai dè chạy trời không khỏi nắng.

“Cậu Sở, tôi, tôi…”

Mạc Thư Vân lắp bắp, nói không nên lời.

Chỉ một câu giải thích thôi cũng khiến mặt ông ta tái nhợt.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 359


Chương 359

“Ông nghĩ tôi nên phạt ông thế nào bây giờ?”

Sở Bắc vắt chéo chân rồi cất giọng thờ ơ.

Nhưng Mạc Thư Vân lại nghe như câu đòi mạng.

“Cậu Sở, tôi biết lỗi rồi, tôi biết lỗi thật rồi!”

“Tôi sẽ để lại mọi thứ của mình cho cậu, tôi… tôi sẽ rời khỏi Tân Hải…”

“Xin cậu tha cho tôi một mạng!”

Mạc Thư Vân nước mắt nước mũi giàn giụa nói.

Khi đối mặt với thần tướng trấn quốc, ông ta không dám tin vào vận may nữa.

Thậm chí, ông ta còn không dám giải thích, chỉ cần mạng sống thôi.

“Chuyện này…”

“Chú làm sao thế hả?”

Vương Khôn ngẩn ra.

Ông ta và Mạc Thư Vân khá thân thiết nên rất hiểu tính cách của nhau.

Mạc Thư Vân là một người rất sĩ diện.

Trên đời này, Mạc Thư Vân coi trọng nhất là thể diện, sau đó mới tới tiền tài và mạng sống.

Nhưng ông ta không ngờ một Mạc Thư Vân ưa sĩ diện như vậy lại bị một người thanh niên trẻ doạ cho thành thế kia.

Đến Long Tam đang đứng đối diện với Vương Khôn cũng thấy ngạc nhiên.

Long Tam vốn nghĩ mình hơi bị đề cao Sở Bắc này.

Song bây giờ, gã mới thấy thực chất mình đã đánh giá thấp thực lực của anh.

Chỉ với một câu nói của anh mà Mạc Thư Vân đã khúm núm thế kia, nếu anh muốn giết gã, chắc chỉ cần động ngón tay là xong.

Nghĩ đến đây, Long Tam vô thức toát mồ hôi hột.

Sau đó nghĩ thầm, nguy hiểm quá!

“Biết thế sao còn làm?”

Sở Bắc híp mắt rồi cất giọng bình thản.

“Trong ngày hôm nay, ông phải giao nộp toàn bộ tài sản của mình cho tập đoàn Bắc Dã, sau đó biến khỏi Tân Hải, không bao giờ được quay lại nữa”.

Bụp!

Toàn thân Mạc Thư Vân mềm nhũn, sợ đến mức ngồi thụp xuống.

Sở Bắc nói vậy có khác nào tuyên bố tử hình với ông ta đâu?

Tích góp bao năm bị huỷ trong chốc lát.

“Cảm ơn cậu Sở, tôi sẽ đi làm ngay ạ!”

Nhưng may phúc sao, ông ta vẫn giữ được mạng sống.

Mạc Thư Vân vội vã cảm ơn rồi lừ mắt lườm Vương Khôn, sau đó lập tức bỏ đi.

Dáng vẻ nhếch nhác không khác gì chó nhà có tang.

Gì vậy trời…

Vương Khôn và những người khác đều trợn mắt há mồm.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 360


Chương 360

Đến giờ phút này, họ cũng không biết đang có chuyện gì xảy ra.

Rốt cuộc Mạc Thư Vân bị làm sao vậy?

“Chàng trai trẻ, rốt cuộc cậu là ai? Hình như chúng ta chưa từng gặp nhau thì phải?”

Vương Khôn nghiêm mặt rồi nhíu mày.

Nhưng khi nhìn sang Long Tam thì mặt ông ta biến sắc.

“Long Tam, tôi hỏi cậu, cháu tôi là Vương Hổ chết ở Tân Hải, cậu có biết hay không?”

Long Tam nghệt mặt ra rồi khẽ gật đầu.

“Nếu cậu biết, tại sao không báo cho tôi? Hay chuyện này là do cậu làm?”

Vương Khôn lạnh mặt, khi nói chuyện còn cao giọng hơn.

“Hừ, đừng tưởng tôi không còn ở đây nữa thì không làm được gì cậu! Với tôi thì cậu mãi mãi là Long Tam, chứ không phải đại ca đâu”.

Vương Khôn lừ mắt, nói với giọng không chút khách sáo.

Dẫu sao, ông ta cũng có công lớn trong việc gây dựng nên Long Hổ Môn.

“Tôi biết mà chú Khôn!”

Long Tam khẽ gật đầu nói: “Nhưng tôi không liên quan gì tới cái chết của A Hổ cả”.

“Sao?”

Vương Khôn cau mày, lập tức tỏ thái độ bực dọc.

“Long Tam, năm xưa tôi đã nói với cậu thế nào? Tôi cho cậu ngồi vào vị trí này, mà cậu báo đáp tôi thế đấy à?”

“A Hổ bị giết, cậu không tìm hung thủ thì thôi, lại còn giấu tôi? Cậu làm thế mà coi được à?”

Vương Khôn tức tối đập bàn, gân xanh trên trán nổi hết cả lên.

Mấy ông lão ở sau lưng ông ta cũng nhíu mày.

Họ dè chừng nhìn sang Sở Bắc rồi không hẹn mà cùng im lặng.

“Long Tam, tôi chỉ ở lại Tân Hải ba ngày thôi”.

Vương Khôn hừ một tiếng rồi giơ ba ngón tay lên.

“Trong thời gian này, nếu cậu không tìm được hung thủ thì đừng có trách!”

Dứt lời, ông ta quay sang quan sát Sở Bắc.

“Cậu bạn trẻ, chúng ta coi như không đánh không quen biết, hay mọi người cùng nâng ly rồi bỏ qua chuyện ngày hôm nay nhé! Cậu thấy sao?”

Vương Khôn không phải người ngu dốt, ông ta có thể nhìn ra Sở Bắc không phải người đơn giản.

Kết bạn chứ không nên kết thù.

Còn Lôi Chấn, chết rồi thì thôi vậy!

Song, Sở Bắc vẫn im lặng, anh chỉ nở một nụ cười sâu xa và khinh bỉ.

Vương Khôn gặp phải đối thủ, dù trong lòng rất tức tối nhưng vẫn phải cố nhịn.

Ông ta lại ngoảnh sang Long Tam, thấy gã vẫn đứng im thì nổi giận đùng đùng quát.

“Cậu còn đứng đực ra đấy à? Mau đi xử lý công việc đi!”

Long Tam hé miệng, nhưng vẫn đứng im tại chỗ.

“Tôi nghĩ không cần đâu”.
 
Back
Top Bottom