Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 321


Chương 321

“Nếu trong ngày hôm nay, hai bố con anh không gọi Lạc Tuyết về được, thì tất cả chúng ta sẽ xong đời hết!”

Nghe thấy thế, hai bố con Lạc Mai trầm mặc.

Không phải họ đã chịu khuất phục, mà đây chính là sự thật.

“Bố ơi, hay thôi mình đi xin lỗi con bé một tiếng ạ?”

Lạc Viễn Hà nghiến răng, bất đắc dĩ đành thoả hiệp.

Việc cấp bách bây giờ là phải nhanh chóng mời Lạc Tuyết quay lại công ty làm việc.

Cứ giải quyết xong vụ hợp đồng rồi tính tiếp.

Nếu không, họ còn chưa giải quyết xong một Dương Xuyên thì lại tới Lý Hải Đông nữa.

Có đến mười nhà họ Lạc cũng không làm gì được mất.

“Hừ, cùng lắm thì con cũng sẽ đi!”

Lúc nói ra câu này, Lạc Mai tỏ vẻ vô cùng hậm hực.

Bắt ả ta đi xin lỗi Lạc Tuyết, cảm giác này còn khó chịu hơn chết.

Thấy thế, sắc mặt của Lạc Vinh Quang mới dịu đi một chút.

Theo ông ta thấy thì chỉ cần hai bố con Lạc Viễn Hà đi xin lỗi là đã nể mặt Lạc Tuyết lắm rồi.

Chắc chắn Lạc Tuyết không còn cớ gì để từ chối nữa.

“Bố con anh biết vậy là được rồi, chỉ mong con bé Lạc Tuyết biết điều một chút!”

Lạc Vinh Quang trừng mắt nhìn hai bố con Lạc Mai rồi lại lấy điện thoại ra.



“Sở Bắc, cậu làm gì thế hả?”

Tại căn biệt thự.

Thấy Sở Bắc ngắt máy, Chu Cầm trợn mắt rồi gào ầm lên.

“Cậu có biết đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta không? Cậu chẳng những vứt cơ hội ấy đi, mà còn đắc tội với ông cụ nữa!”

“Nếu ông ấy trách tội thì cậu có chịu trách nhiệm được không hả?”

“Đúng là cái đồ sao chổi!”

Chu Cầm giơ tay chống nạnh, bày ra dáng vẻ của một người đàn bà chanh chua.

Hễ nghĩ tới chuyện Sở Bắc vừa làm là bà ta như muốn bốc hoả.

Lạc Tuyết ở bên cạnh chỉ biết thở dài, ngoài ra không nói một câu gì cả.

Dù cô cũng thấy hơi tiếc nuối, nhưng những người kia đã bắt cô phải chịu nhiều ấm ức như vậy thì sao cô có thể dễ dàng cho qua chuyện chứ?

Sở Bắc làm như vậy cũng không hẳn là sai.

Nghe thấy những lời mắng chửi của Chu Cầm, Sở Bắc hoàn toàn không để tâm.

Anh không giải thích, cũng không phản bác.

Không phải điều gì cũng nhất thiết phải nói ra.

Lạc Vinh Quang ức h**p người khác quá đáng như vậy, sao anh dễ nuốt trôi được cục tức ấy chứ?
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 322


Chương 322

Ngoài ra, anh còn muốn xem Lạc Tuyết sẽ có chọn lựa thế nào.

“Sao? Tôi mới nói có mấy câu mà cậu định giở mặt rồi hả?”

Thấy Sở Bắc không nói gì, Chu Cầm càng điên tiết hơn.

“Bây giờ, cậu đã đắc tội với ông nội Lạc Tuyết rồi, con bé không thể quay về công ty được nữa, cậu tính sao đây?”

“Hay loại vô dụng như cậu định ra ngoài kiếm tiền về nuôi cả cái nhà này?”

Chu Cầm tức muốn điên lên, trong lòng thấy vô cùng căm ghét Sở Bắc.

Thấy thế, Sở Bắc vẫn im lặng, còn Lạc Tuyết thì không thể làm ngơ tiếp được nữa.

Cô vừa định lên tiếng khuyên nhủ mẹ mình mấy câu thì điện thoại đã đổ chuông.

Thấy là ông nội gọi tới, Lạc Tuyết lập tức ngẩn ra, nhiều suy nghĩ chợt lướt qua trong đầu cô.

“Tiểu Tuyết, con còn ngây ra đó làm gì? Mau nghe máy đi, chưa chắc ông con đã nổi giận đâu!”

Chu Cầm mừng thầm, giục Lạc Tuyết nghe máy.

Lạc Tuyết mỉm cười bất đắc dĩ, sau đó liếc nhìn Sở Bắc rồi mở loa ngoài lên.

“Tiểu Tuyết, ban nãy ông hơi quá lời, cháu đừng để bụng nhé!”

Giọng nói của Lạc Vinh Quang lại vang lên.

Dù giọng nói của ông ta đã dịu hơn, nhưng vẫn chưa hết tức giận!

Lạc Tuyết và Chu Cầm đưa mắt nhìn nhau, trong lòng mừng thầm rồi thở phào một hơi.

“Ông ơi, cháu không để bụng đâu ạ!”

Lạc Tuyết lắc đầu rồi khẽ đáp lời.

“Thế thì tốt! Cháu yên tâm, khi nào cháu về công ty, nhất định ông sẽ bắt bác cả và Lạc Mai xin lỗi cháu”.

“Như thế, cháu đã hài lòng chưa?”

Trong lúc cấp bách, Lạc Vinh Quang không vòng vo nữa mà đưa ra điều kiện luôn.

“Dạ? Chuyện này…”

Nghe thấy thế, Lạc Tuyết có vẻ ngạc nhiên.

Đến Chu Cầm cũng há hốc miệng, rõ ràng không ngờ Lạc Vinh Quang lại nói vậy.

Với tính cách kiêu căng của hai bố con nhà đó mà họ lại chịu hạ mình xin lỗi Lạc Tuyết ư?

Lạc Tuyết nhất thời ngẩn ra, không biết phải trả lời thế nào.

Còn Sở Bắc chỉ mỉm cười lắc đầu.

“Họ xin lỗi là đúng, cướp hợp đồng của người khác có thể ngồi tù như chơi đấy!”

“Sở Bắc, cậu có ý gì hả?”

Nghe thấy giọng của Sở Bắc, Lạc Vinh Quang lập tức lạnh giọng hỏi.

Sở Bắc thản nhiên lắc đầu: “Ý gì đâu, tôi chỉ muốn nhắc ông là không chỉ có họ mới cần xin lỗi Tiểu Tuyết thôi đâu”.

“Sở Bắc, anh…”

Biết Sở Bắc định nói gì, Lạc Tuyết muốn ngăn cản, nhưng đã muộn.

“Sở Bắc, cậu đang nói gì thế hả? Láo quá rồi đấy!”

Quả nhiên, Lạc Vinh Quang nghe thấy vậy xong là bùng nổ ngay.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 323


Chương 323

“Sao? Cậu còn định bắt tôi xin lỗi nữa chắc? Cậu hỏi Lạc Tuyết xem, con bé có dám nhận lời xin lỗi của tôi không?”

Nghe thấy giọng nói giận dữ của Lạc Vinh Quang, Lạc Tuyết và Chu Cầm đều tái mặt.

Chỉ có Sở Bắc vẫn bình thản như thường rồi nở nụ cười chế nhạo.

“Xem ra, ông còn nhiều tính toán lắm!”

“Bố con nhà kia chỉ cướp hợp đồng của Tiểu Tuyết thôi, còn ông mới là người đuổi việc cô ấy!”

“Ông nghĩ mình không cần xin lỗi ư?”

“Cậu, cậu…”

Lạc Vinh Quang ở đầu dây bên kia gần như tức không thở ra hơi.

Thậm chí, ông ta còn nói không nên câu, mà chỉ thở phì phò.

Thấy thế, Lạc Tuyết và Chu Cầm đều ngây ra.

Họ không ngờ, sự việc lại đến mức này.

Nhất là Chu Cầm, ánh mắt bà ta nhìn Sở Bắc như muốn ăn tươi nuốt sống anh, nhưng lại không dám nói một câu.

Sợ Lạc Vinh Quang phát hiện bà ta cũng nghe thấy cuộc trò chuyện này thì lại tai bay vạ gió.

“Sở Bắc, cậu là cái thứ không biết điều! Dám bắt tôi xin lỗi ư? Cậu có biết hậu quả sẽ như thế nào không?”

Đầu dây bên kia lại truyền tới giọng nói tức giận của Lạc Vinh Quang.

Đến Lạc Tuyết cũng có thể nghe ra vẻ giận dữ ấy.

Bao năm qua, đây là lần đầu tiên, cô thấy ông nội mình phẫn nộ như vậy.

Ngày xưa, dù khi cô không chồng mà chửa thì Lạc Vinh Quang cũng chỉ mắng đúng một câu là hư hỏng thôi.

“Hậu quả gì thì tôi không biêt, nhưng nếu ông không đến xin lỗi thì tập đoàn Lạc Thị sẽ ra sao thì ông là người hiểu rõ hơn ai hết!”

Sở Bắc mỉm cười hờ hững, dứt lời, anh lại cúp máy luôn.

Mặt anh không chút biểu cảm, như thể mọi chuyện vừa xảy ra không liên quan gì đến anh cả.

“Xong rồi, xong thật rồi!”

Thấy Sở Bắc tiếp tục ngắt máy của Lạc Vinh Quang, mặt Chu Cầm cắt không còn một giọt máu.

Trong lúc rối bời, bà ta còn quên luôn việc trách mắng Sở Bắc.

Còn Lạc Tuyết thì vẫn ngẩn ra, nhưng ánh mắt cô nhìn Sở Bắc đã trở nên phức tạp.

Sở Bắc, anh làm vậy là đang ép tôi sao?



“Thằng khốn Sở Bắc, chết tiệt!”

Ở đầu dây bên kia, thấy mình lại bị tắt máy trước thêm lần nữa, Lạc Vinh Quang tức đến mức nghẹn họng, trong cơ tức giận, ông ta đã đập vỡ nát chiếc điện thoại.

“Thằng Sở Bắc chết tiệt, đáng hận!”

Lạc Vinh Quang giận run người, nhưng hơn hết là sự hối hận.

Năm năm trước, không phải chính ông ta đã sơ suất để Sở Bắc bước chân vào nhà họ Lạc hay sao?
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 324


Chương 324

Nếu không thì bây giờ đâu có nhiều chuyện phiền toái đến vậy?

“Ta hận nó, khụ khụ…”

Lạc Vinh Quang ngửa cổ lên hét to, sau đó ho khù khụ suýt tắt thở.

Lạc Viễn Hà và Lạc Mai chỉ biết trơ mắt ra nhìn, chứ không dám khuyên nhủ dù chỉ một câu.

Bao nhiêu năm qua, chưa bao giờ Lạc Viễn Hà thấy bố mình giận dữ đến vậy.

Dù ngoài mặt hai bố con Lạc Mai rất thấp thỏm, nhưng trong lòng thì không ngừng cười lạnh.

Lạc Tuyết ơi là Lạc Tuyết, ngày tàn của mày tới rồi.

Sau này, đừng mơ bước chân về nhà họ Lạc được nữa.

“Bố, bố bớt giận, cẩn thận trúng kế của thằng mù ấy!”

Một lúc sau, Lạc Viễn Hà mới dám tiến lên rồi dè dặt khuyên nhủ một câu.

Thấy thế, Lạc Mai cũng đi theo rồi cười phụ hoạ: “Đúng đấy ông, chẳng lẽ không có Lạc Tuyết thì công ty không hoạt động được hay sao? Tội gì chúng ta phải hạ mình tới vậy!”

“Hừ, hai bố con anh nói hay quá nhỉ!”

Lạc Vinh Quang hừ nói, ánh mắt lạnh lùng của ông ta khiến bố con nhà kia sợ hết hồn.

“Không có Lạc Tuyết thì chuyện hợp tác với tập đoàn Lý Thị phải làm sao? Hay hai bố con anh có cách để lấy được một tỷ rồi?”

Nghe thấy vậy, bố con Lạc Mai cúi đầu xuống, không nói được gì nữa.

Đúng vậy, nếu không có Lạc Tuyết thì họ sẽ không thể hợp tác với Lý Thị được.

Dù Lý Hải Đông có bỏ qua cho họ thì với tình hình kinh tế như hiện giờ, thì công ty vẫn sẽ phải phá sản thôi.

Nhà họ Lạc sắp diệt vong rồi.

Nếu không, với tính cách của Lạc Vinh Quang thì sao ông ta có thể chủ động gọi cho Lạc Tuyết những hai lần được?

Đã thế, còn không được bên ấy chào đón nữa.

“Hừ, toàn một lũ vô dụng!”

Thấy con trai với cháu gái mình không nói gì, Lạc Vinh Quang hầm hừ bực tức.

Ông ta chỉ hận rèn sắt không thành thép.

Một lúc lâu sau, ông ta mới nghiến răng rồi đứng bật dậy.

“Đừng đứng mọc rễ ở đây nữa, đi thôi!”

“Dạ? Đi đâu ạ?”

Hai bố con Lạc Mai ngơ ngác nhìn nhau, không biết Lạc Vinh Quang định làm gì.

“Còn đi đâu nữa?”

Lạc Vinh Quang lập tức trừng mắt lườm họ với ánh mắt hình viên đạn.

“Để xem, tôi đích thân đến gặp thì Sở Bắc và Lạc Tuyết còn dám cứng miệng nữa không!”



Tại căn biệt thự, bầu không khí tại đây lúc này cũng không khá hơn ở nhà họ Lạc là bao.

Chu Cầm tức tối đi qua đi lại, trán đã rịn đầy mồ hôi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 325


Chương 325

Miệng bà ta không ngừng lẩm bẩm phải làm sao đây và những câu mắng chửi Sở Bắc.

Sở Bắc không quan tâm đến bà ta, mà chỉ nhìn về phía Lạc Tuyết.

Lạc Tuyết ngồi trên sofa với ánh mắt vô hồn, nhưng trong lòng đang rất rối bời.

Hiện giờ, cô thật sự không biết phải làm thế nào cả!

Cốc cốc!

Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên, khiến hai mẹ con Lạc Tuyết giật bắn mình.

“Ai thế nhỉ? Giờ này rồi còn đến gõ cửa nhà người ta”.

Chu Cầm lẩm bẩm, định ra mở cửa.

Đột nhiên như nghĩ ra điều gì đó, Lạc Tuyết nhăn mặt lại.

“Trời ơi!”

Theo thói quen, trước khi mở cửa, Chu Cầm đã nhìn qua mắt mèo.

Sau đó, bà ta sợ hết hồn như nhìn thấy ma quỷ.

“Tiểu Tuyết, lớn chuyện rồi, ông nội con tới, còn có Lạc Mai và Lạc Viễn Hà nữa, kéo cả hội đến luôn, đúng là đến gây sự với mình rồi!”

Chu Cầm sợ đến mức hết hồn hết vía, lúc nói chuyện, mặt còn nhăn nhó như sắp khóc đến nơi.

“Tất cả là tại mày hết, bây giờ tao không biết gì hết, nếu mày làm liên luỵ đến tao thì bà sẽ sống mái với mày luôn!”

Chu Cầm nhìn Sở Bắc với đôi mắt đỏ ngầu, sau đó to tiếng mắng chửi, như chỉ muốn băm vằm anh ra hàng trăm mảnh.

Dù Lạc Tuyết đã lường được trước chuyện này, nhưng cũng không khỏi run lên.

Xong rồi, có chuyện rồi!

Chắc chắn ông nội đến hỏi tội bọn họ.

Đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu cô.

Lạc Tuyết luống cuống tay chân, bắt đầu thấy hoảng loạn.

Sở Bắc tiến lên đỡ rồi vỗ vai cô.

“Yên tâm, đừng lo! Khéo họ đến xin lỗi thì sao?”

“Xin lỗi? Mày mơ đấy à?”

Chu Cầm nghe thấy thế thì tức đến mức bật cười.

Bà ta đã quá hiểu ba người kia, nếu họ mà đến xin lỗi thì mặt trời có mà mọc đằng Tây.

“Sở Bắc, tất cả đều là tai hoạ do mày gây ra. Lát gặp ông nội Lạc Tuyết, mày phải nhận hết trách nhiệm về mình, còn mẹ con tao không liên quan gì cả, nhớ chưa?”

Chu Cầm thật sự đang rất hoảng loạn, bây giờ bà ta chỉ muốn Lạc Vinh Quang trút hết mọi giận dữ lên đầu Sở Bắc.

Còn Sở Bắc sẽ ra sao thì bà ta không quan tâm.

Lạc Tuyết căng thẳng ngoái lại nhìn Sở Bắc, cô định nói gì đó nhưng lại thôi.

Cốc cốc.

Lại có tiếng gõ cửa vang lên, Chu Cầm run sợ không dám ra xem.

Lạc Tuyết đành bất đắc dĩ đứng dậy rồi mệt mỏi ra mở cửa.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 326


Chương 326

“Có mở cái cửa thôi mà sao lâu thế? Hay là chuyển nhà mới rồi nên không hoan nghênh chúng tôi?”

Lạc Tuyết vừa mở cửa thì đã nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Lạc Vinh Quang.

Phía sau ông ta là Lạc Viễn Hà và Lạc Mai với vẻ hậm hực.

Lạc Tuyết tái mặt, chỉ biết cúi đầu rồi làm động tác mời mọi người vào nhà.

“Ông, bác cả, mọi người vào đi ạ!”

Thấy thế, Lạc Vinh Quang hừ một tiếng rồi cất bước.

Lạc Viễn Hà và Lạc Mai thì liếc nhìn nhau rồi cũng đi vào theo.

Vừa vào phòng khách, cả ba bọn họ đã sáng mắt lên.

Đến Lạc Mai cũng suýt nữa không nhịn được mà hô lên.

Bọn họ đều biết Liên Hoa Tuấn Viên là một trong những tiểu khu sa hoa nhất ở Tân Hải.

Dù không biết nhà Lạc Tuyết gặp vận may gì mà có thể chuyển nhà đến đây, nhưng họ chỉ nghĩ là căn nhà kém nhất trong khu này thôi.

Vì thế, họ cũng không quá bận tâm đến.

Bây giờ, khi nhìn thấy căn biệt thự sang trọng này, cả ba đều kinh ngạc.

“Chậc chậc! Bảo sao mà lên giọng ghê thế, ra là chuyển vào ngôi biệt thự sang trọng thế này đây!”

Lạc Vinh Quang đi đầu, còn bố con Lạc Mai và Lạc Viễn Hà đi theo sau.

Tuy nói vậy, nhưng thực chất trong lòng họ đang thấy vô cùng ngưỡng mộ.

Bởi ngay đến chính bọn họ cũng không dám mơ tới căn biệt thự hạng sang này.

Họ không ngờ là gia đình mà họ coi thường nhất là nhà Lạc Tuyết lại sống ở đây.

Tại sao?

Dựa vào đâu chứ?

Bực mình!

Ba bố con ông cháu nhà kia thầm thấy rất rối bời, họ chỉ muốn tống cổ cả nhà Lạc Tuyết ra khỏi đây rồi độc chiếm căn biệt thự này.

“Ông đừng nói vậy, nhà cháu chỉ ở nhờ thôi ạ!”

Lạc Tuyết mỉm cười với vẻ lúng túng.

Lạc Tuyết nói vậy là có hai mục đích. Thứ nhất là chuyển chủ đề câu chuyện, thứ hai là tránh cho ba người kia nảy sinh ý đồ với căn nhà này rồi gây chuyện phiền phức.

“Ra là ở nhờ, biết ngay mà!”

Tuy trong lòng vẫn thấy rất ghen tỵ, nhưng Lạc Mai vẫn tỏ thái độ như mình đã biết chuyện này từ lâu.

Nhưng dẫu sao thì dù chỉ được ở trong căn biệt thự sang trọng này một thời gian cũng là một điều rất tuyệt.

“Nếu đã ở nhờ thì phải cẩn thận đấy, nhỡ làm hỏng thứ gì thì cả nhà cháu không đền nổi đâu”.

Lạc Viễn Hà bĩu môi nói với giọng u ám.

Ba bọn họ đến đây rõ ràng với tư thế kiếm chuyện, Chu Cầm và Lạc Tuyết thầm thở dài, nhưng không dám làm gì.

Còn Sở Bắc chỉ khẽ cau mày lại.

“Nếu các người đến đây chỉ để nói mấy lời này thì về được rồi đấy!”

“Tiểu Tuyết, tiễn khách!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 327


Chương 327

Cái gì?

Nghe thấy thế, Lạc Tuyết sững người.

Đây nào phải thái độ tiễn khách, rõ ràng là đuổi thẳng cổ mà.

“Sở Bắc, cậu nói thế là sao hả?”

Quả nhiên, Lạc Vinh Quang đã không nhịn được nữa rồi phẫn nộ nhìn Sở Bắc.

Nếu không tại Sở Bắc thì chuyện đâu đến nông nỗi này?

Lạc Viễn Hà và Lạc Mai đứng sau lưng ông ta cũng đang nghiến răng nghiến lợi.

“Này, ông nội đã phải đến tận đây là vinh hạnh của cái nhà này đấy! Nhưng các người thì sao? Thậm chí còn không mời ông được chén trà, đã thế còn đòi đuổi ông về nữa, Lạc Tuyết, cô làm cháu gái kiểu ấy à?”

Lạc Mai cười lạnh rồi hướng mũi dùi về phía Lạc Tuyết.

Lạc Viễn Hà cũng hùa theo: “Đúng đấy bố, con đã nói lâu rồi, những người ngoài tộc không là gì cả! Khéo em dâu và Lạc Tuyết đã bị Sở Bắc tẩy não rồi nên mới không coi chúng ta ra gì cả”.

Hai bố con nhà kia bắt đầu tung hứng với nhau, còn Lạc Tuyết lại trở thành mục tiêu bị công kích.

“Ông ơi, không phải thế đâu ạ!”

Lạc Tuyết tái mặt, định giải thích.

Còn Chu Cầm ở cách đó không xa đã lo lắng đến mức vã mồ hôi.

Sở Bắc đứng dậy, sau khi lắc đầu với Lạc Tuyết thì mới nhìn sang ba người kia.

“Các người nói xong chưa? Xong rồi thì về hết đi!”

Dứt lời, anh chỉ về phía cửa rồi hạ lệnh đuổi khách.

Thấy thế, ba người kia lập tức bốc hoả.

Mặt ai nấy cũng nhăn nhó như ăn phải một con ruồi chết.

Nếu họ có thể dễ dàng ra về như vậy thì đâu mất công đi cả đoạn đường xa đến đây làm gì?

“Hừ, đây không phải nhà của cậu, cậu lấy quyền gì đuổi chúng tôi đi?”

Lạc Mai cắn răng rồi tức tối quát lớn.

Lạc Viễn Hà cũng sầm mặt nói: “Đúng vậy, chúng tôi không đến tìm cậu, Sở Bắc, chưa đến lượt cậu lên tiếng ở đây đâu!”

Thấy hai bố con nhà kia không thèm giữ thể diện nữa, Sở Bắc bật cười.

“Được, thế các người nói đi, đến đây làm gì? Không lại trách tôi không cho cơ hội!”

“Nếu còn nói những chuyện không liên quan nữa thì cửa ở đằng kia!”

Nghe thấy thế, hai bố con Lạc Viễn Hà muốn nổi điên ngay.

Sở Bắc này điên thật rồi, chuyện gì cũng dám làm, lời nào cũng dám nói.

Lạc Vinh Quang cũng tỏ thái độ khó chịu, ông ta liếc Sở Bắc rồi lại nhìn sang Lạc Tuyết.

“Lạc Tuyết, ban nãy ông đã nói rõ trong điện thoại rồi, chỉ cần cháu đồng ý yêu cầu của ông, ông sẽ bảo Lạc Viễn Hà và Lạc Mai xin lỗi cháu ngay!”

Nghe thấy vậy, Chu Cầm và Lạc Tuyết thấy rất ngạc nhiên.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 328


Chương 328

Sau đó, cô ngoảnh sang nhìn Sở Bắc với vẻ khó hiểu.

Ông nội đến đây xin lỗi họ thật sao?

Không ngờ Sở Bắc đoán đúng rồi.

“Ông ơi, cháu…”

Lạc Tuyết thấy hơi bối rối, đang ấp úng câu được câu chăng thì đã nghe thấy tiếng cười khẽ của Sở Bắc.

“Xin lỗi? À, thế mà tôi thấy các người chẳng giống đến xin lỗi tẹo nào”.

Câu nói ngắn gọn này của Sở Bắc khiến Chu Cầm phải thầm giơ ngón tay cái khen ngợi.

Ai không biết còn tưởng ba người kia đến đây để nghe Lạc Tuyết xin lỗi ấy chứ.

“Sở Bắc, mày…”

Lạc Mai trợn tròn mắt, sắp tức đến tái mặt.

Lạc Viễn Hà và Lạc Mai đã nổi điên, chỉ muốn lao vào tẩn cho Sở Bắc một trận ngay lập tức.

“Thôi về hết đi, ở đây không chào đón các người!”

Sở Bắc vẫn giữ thái độ cứng rắn, mới năm phút trôi qua mà anh lại hạ lệnh đuổi khách tiếp rồi.

Câu nói ấy khiến ba người kia nắm chặt tay lại, tức đến mức lồng ngực phập phồng.

Lạc Vinh Quang nhìn chằm chằm vào Sở Bắc, cố đè nén cơn giận rồi lại nhìn sang Lạc Tuyết.

“Lạc Tuyết, ông đã nói đến vậy rồi, giờ cháu tự xem làm thế nào thì làm”.

Dứt lời, Lạc Vinh Quang lặng lẽ quay đi như thể cho Lạc Tuyết cơ hội.

Thấy thế, Lạc Tuyết đắn đo, trong lòng thấy vừa tủi thân vừa ấm ức.

Sở Bắc nói không sai.

Thái độ của ông nội cô đâu giống đến xin lỗi.

Nhưng đâu chỉ có thế, họ còn cất những câu nói như thể cô mới là người có lỗi.

Như vậy không phải là bắt nạt người khác hay sao?

Đúng là quá đáng!

Dù Chu Cầm không dám nói gì, nhưng cũng đang thấy rất bực bội.

“Sao, các người không nghe hiểu tiếng người à?”

Sở Bắc lại cất giọng thờ ơ, ngay sau câu nói của anh, bầu không khí trong nhà như đã giảm xuống cả chục độ.

“Tôi không ngại gọi người tới tống cổ các người đi đâu”.

Chu Cầm và Lạc Tuyết có thể nhịn, nhưng Sở Bắc thì không.

Nếu không vì nể mặt Lạc Tuyết thì còn lâu anh mới khách sáo thế này.

“Sở Bắc, mày…”

“Đủ rồi!”

Lạc Mai tức đến mức nghiến răng kèn kẹt, vừa định lên tiếng chửi bưới thì đã bị Lạc Vinh Quang cản lại.

Ông ta thở phì phò, tay thì nắm chặt lại.

Một lúc lâu sau, ông ta mới bình tĩnh lại rồi nhìn Sở Bắc.

“Sở Bắc, rốt cuộc cậu muốn thế nào?”

Nghe thấy thế, hai bố con Lạc Mai đều tỏ vẻ bực bội.

Nếu không vì sợ Lạc Vinh Quang thì họ đã chửi cả nhà Lạc Tuyết một trận rồi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 329


Chương 329

“Không phải tôi muốn thế nào, mà là các người định làm gì!”

Sở Bắc khẽ lắc đầu rồi cất giọng hờ hững.

“Nếu đến đây để xin lỗi thì thể hiện thành ý đi”.

Thành ý!

Nghe thấy thế, ba người kia đờ mặt ra với vẻ quái lạ.

Còn Lạc Tuyết và Chu Cầm thì ngẩng mạnh đầu lên với ánh mắt kiên định.

“Ông ơi, Sở Bắc nói đúng đấy ạ! Nếu cháu làm gì sai thì cháu để tuỳ ông trách phạt”.

“Còn không thì ông hãy thể hiện thành ý một chút, dù Lạc Tuyết cháu chỉ là một người có địa vị thấp kém, nhưng cháu không muốn bị người khác bắt nạt”.

Lạc Tuyết cắn răng lên tiếng, trong mấy năm qua, đây là lần đầu tiên cô dám cất tiếng nói đòi lại công bằng cho mình.

Nói xong, cô thấy toàn thân mình nhẹ nhõm.

Bao uất ức tích tụ nhiều năm qua đều đã được xả ra bằng hết.

Dù Chu Cầm vẫn im lặng, nhưng trong lòng cũng thấy rất dễ chịu.

Từ sau khi chồng bà ta mất, hai mẹ con luôn bị bắt nạt.

Sau khi cháu ngoại bà ta ra đời, thì tình trạng ấy còn tệ hơn.

Họ chẳng dám ngẩng đầu lên với người nhà họ Lạc thì thôi, đã thế còn bị coi không bằng người ngoài.

Cuối cùng thì hôm nay, họ cũng xả hận được rồi.

Thoáng cái, cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

Bầu không khí rất kỳ lạ.

Đối mặt với ánh mắt sáng quắc của Lạc Tuyết, Lạc Vinh Quang nghiến răng với vẻ mặt như muốn giết người.

Một lúc lâu sau, ông ta đành chấp nhận nhún nhường.

“Lạc Viễn, Tiểu Mai, xin lỗi đi!”

Cái gì?

Lạc Viễn Hà và Lạc Mai ngây ra, thậm chí còn nghi mình nghe nhầm.

Tuy lúc đến đây, họ rất huênh hoang, vì nghĩ rằng Lạc Vinh Quang đã ra mặt thì kiểu gì Lạc Tuyết cũng phải đồng ý thôi.

Dù có không muốn đến mấy đi chăng nữa.

Vì vậy, họ mới đường hoàng đi theo Lạc Vinh Quang đến nơi này.

Nhưng bây giờ thì…

Cục diện đã vượt khỏi tầm kiểm soát của họ rồi.

“Bố, bố bảo chúng con xin lỗi nó ư? Chuyện này…”

Lạc Viễn Hà xụ mặt ra với vẻ bất bình.

Còn Lạc Mai thì suýt nữa muốn bùng cháy.

“Ông ơi, ông có làm sao không mà bảo cháu xin lỗi nó? Không đời nào!”

Từ nhỏ, ả ta đã không hợp với Lạc Tuyết rồi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 330


Chương 330

Nhưng đó là vì đố kỵ.

Ả ta ghen ghét khi thấy Lạc Tuyết xinh đẹp và hiểu chuyện hơn mình!

Mấy năm qua, chẳng dễ gì ả ta mời đè đầu cưỡi cổ Lạc Tuyết.

Giờ bảo ả ta xin lỗi, sao ả ta có thể chấp nhận được?

“Im ngay!”

Hai bố con Lạc Mai vừa lên tiếng thì Lạc Vinh Quang đã quát lớn, khiến hai người kia giật bắn mình.

“Bây giờ, cả hai mau xin lỗi với bố ngay, nếu không tự gánh hậu quả!”

Lạc Vinh Quang lạnh mặt cất giọng nghiêm nghị.

Nghe thấy thế, bố con Lạc Viễn Hà chỉ biết cắn răng, không dám phản bác dù chỉ một câu.

Đúng vậy, bây giờ chỉ có Lạc Tuyết mới có thể cứu nguy cho tập đoàn Lạc Thị thôi.

Nếu họ không chịu xin lỗi thì hậu quả khó lường.

“Được, con sẽ xin lỗi!”

Lạc Viễn Hà cắn răng, cuối cùng đành thoả hiệp.

“Tiểu Tuyết, bác cả sai rồi, bác xin lỗi cháu!”

Lạc Mai nắm chặt tay thành nắm đấm, đến nỗi móng tay bấm sâu vào da thịt.

Ả ta cúi thấp đầu rồi nói như lấy lệ.

“Xin lỗi!”

Hả?

Lạc Tuyết cau mày, thầm thấy không vui.

Thế này mà là xin lỗi à?

Nghe giọng điệu của Lạc Mai còn giống đang mắng cô hơn.

“Đây là cách xin lỗi của các người đấy à? Nực cười!”

Giọng nói của Sở Bắc chợt vang lên, ngữ điệu đanh thép, nhưng hai bố con Lạc Mai nghe thấy thì chỉ muốn phát điên.

Nhưng Lạc Vinh Quang lại liếc mắt lườm con trai và cháu gái mình.

“Xin lỗi thành tâm vào xem nào, ai còn làm cho có lệ thì cút ngay ra khỏi nhà họ Lạc”.

Đủ thấy, Lạc Vinh Quang đã mất kiên nhẫn đến mức nào.

Ông ta chỉ muốn kết thúc chuyện này thật nhanh.

Nghe thấy thế, Lạc Viễn Hà và Lạc Mai thấy hơi sợ hãi.

Dù trong lòng họ rất không cam tâm, nhưng không dám bộc lộ ra.

“Tiểu Tuyết, là bác sai, bác xin lỗi cháu, cháu rộng lòng bỏ qua cho bác nhé!”

Thấy bố mình đã thoả hiệp, Lạc Mai cũng hết cách.

“Lạc Tuyết, lần này là tôi sai với cô, tôi xin lỗi!”

Dù hai lời xin lỗi này không quá chân thành, nhưng nhìn chung thì vẫn chấp nhận được.

Lạc Tuyết thầm thở dài một hơi rồi lắc đầu.

“Không sao, cho qua đi!”

Nghe thấy vậy, hai bố con nhà kia thở phào một hơi.

Nhưng ánh mắt họ nhìn Sở Bắc thì vẫn đầy vẻ thù hằn.

Nếu không tại Sở Bắc thì sao họ phải chịu nhục vậy chứ?
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 331


Chương 331

Sao họ có thể nuốt trôi được cục tức này đây?

“Lạc Tuyết, cháu thấy được rồi chứ?”

Lạc Vinh Quang cất giọng hờ hững, vẻ mặt cũng đã dịu hơn nhiều.

Lạc Tuyết há miệng định nói gì đó, nhưng Sở Bắc đã cất bước rồi giành nói trước.

“Lạc Vinh Quang, có phải ông quên gì không?”

Hả?

Lạc Vinh Quang cau mày, mặt lập tức sa sầm.

Sở Bắc không quan tâm, tiếp tục cất giọng bình thản.

“Ông đừng quên, ông mới là người sa thải Tiểu Tuyết”.

Nghe thấy vậy, tất cả mọi người đều kinh hãi.

Đừng nói là Lạc Tuyết và Chu Cầm, đến bố con Lạc Viễn Hà cũng nghệt mặt ra.

Có phải Sở Bắc này quá to gan rồi không?

Không lẽ anh định bắt Lạc Vinh Quang xin lỗi Lạc Tuyết ư?

“Sở Bắc…”

Lạc Tuyết vội lên tiếng nhắc nhở, nhưng đã bị anh giơ tay ngăn cản.

“Nếu ông đã đến đây để xin lỗi thì bắt đầu đi! Đừng để tôi coi thường nhà họ Lạc”.

Câu nói bâng quơ của Sở Bắc đã chặn mọi đường lui của Lạc Vinh Quang.

Đúng vậy, Sở Bắc rất coi thường nhà họ Lạc.

Nguyên nhân không hoàn toàn là do năm năm trước họ đã lừa gạt anh.

Mà vì Lạc Vinh Quang mang tiếng là chủ gia đình, nhưng lại tin dùng kẻ xấu, đã thế còn không phân rõ thiện ác.

Ngoài ra, ông ta còn cậy mình là người nhiều tuổi rồi áp đặt lớp trẻ.

Rõ ràng là người một nhà, nhưng ông ta không nể tình thân mà ra tay độc ác với Lạc Tuyết.

Có một người trụ cột như vậy, hèn chi bao năm qua, nhà họ không ngóc đầu lên nổi.

Thái độ sống của Lạc Vinh Quang thật đáng kinh!

Kèn kẹt!

Lạc Vinh Quang nghiến răng, mặt mũi sa sầm.

Lúc này, ông ta không muốn nhẫn nhịn gì nữa, mà chỉ muốn bùng nổ thôi.

Nhưng sau khi suy xét, ông ta vẫn cố gắng kiềm chế cảm xúc.

“Được! Tiểu Tuyết, ông xin lỗi cháu. Thời gian qua, ông đã thiếu quan tâm đến cháu, mong cháu đừng để bụng, sau này ông sẽ ghi nhớ công lao của cháu!”

Cuối cùng, Lạc Vinh Quang đành thoả hiệp.

Rõ là câu xin lỗi, nhưng Lạc Tuyết cứ thấy có gì đó sai sai.

Còn Lạc Viễn Hà và Lạc Mai thì cũng chẳng thoải mái hơn Lạc Vinh Quang là bao.

Sở Bắc này giỏi thật, dám đè đầu cưỡi cổ ông cụ nhà họ luôn.

Sau này, họ có muốn đối phó với anh chắc sẽ khó rồi đây.

Còn Chu Cầm thì đứng ngây ra như phỗng.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 332


Chương 332

Bắt Lạc Vinh Quang xin lỗi là chuyện mà cả đời này bà ta cũng không dám nghĩ đến.

Vậy mà Sở Bắc lại này làm được ư?

Anh làm bằng cách nào vậy?

Tại sao ông cụ cũng chịu nhịn mà làm theo chứ?

Không chỉ có Chu Cầm, mà Lạc Tuyết cũng phát hiện ra điểm kỳ lạ.

Xem ra, chắc chắn hợp đồng với Lý Thị có vấn đề rồi.

Nếu không, ba người này đã chẳng chịu hạ giọng với cô đến vậy.

“Ông ơi, chúng ta đều là người một nhà, ông đừng nói khách sáo thế ạ!”

Lạc Tuyết gật đầu, coi như đã chấp nhận lời xin lỗi của Lạc Vinh Quang.

Lạc Vinh Quang hừ một tiếng, đang định nói gì đó tiếp thì Sở Bắc lại lên tiếng.

“Nếu đã xin lỗi rồi thì giờ sẽ bàn điều kiện nhé”.

Nói rồi, anh ngồi xuống cạnh Lạc Tuyết.

Nghe thấy thế, tất cả mọi người đều ngẩn ra.

“Điều kiện? Điều kiện gì?”

Lạc Viễn Hà cau mày rồi hỏi trong vô thức.

Sở Bắc cười đáp: “Đang nhiên đang lành, các người lại đuổi việc Tiểu Tuyết, giờ tưởng chỉ cần dùng mấy lời nói đó là có thể mời cô ấy quay lại được sao?

“Huống hồ, hợp đồng với Lý Thị còn do một mình Lạc Tuyết ký kết”.

“Vậy mà các người định cướp, nào có dễ như vậy!”

Nghe thấy thế, hai bố con Lạc Mai lập tức biến sắc mặt.

Họ định lên tiếng phản bác, nhưng lại không nói được gì.

Vì những gì Sở Bắc nói đều là thật.

“Sở Bắc, cậu còn muốn thế nào nữa?”

Lạc Vinh Quang tức tối nhìn chằm chằm vào Sở Bắc.

Sở Bắc mỉm cười rồi giơ ba đầu ngón tay lên.

“Rất đơn giản thôi! Thứ nhất, Tiểu Tuyết phải được phục chức. Thứ hai, cô ấy phải được toàn quyền quyết định về hợp đồng với Lý Thị”.

“Được!”

Lạc Vinh Quang không chút do dự mà đồng ý ngay.

Như thể sợ anh sẽ đổi ý.

Ông ta cũng đoán ra được điều kiện này nên mới đồng ý ngay.

Chu Cầm và Lạc Tuyết thì thầm thở phào một hơi.

Chỉ cần được như vậy thôi là họ đã hài lòng lắm rồi.

“Đừng vội, tôi đã nói xong đâu”.

Lúc này, Sở Bắc mỉm cười rồi giơ ngón tay thứ ba lên.

“Điều kiện thứ ba, Tiểu Tuyết phải có ba mươi phần trăm cổ phần ở Lạc Thị”.

Rầm!

Tất cả mọi người đều im lặng.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 333


Chương 333

Bầu không khí lập tức trở nên ký quái.

Nghe xong câu nói của Sở Bắc mà ai nấy đều ngẩn người.

Đến Lạc Vinh Quang cũng sững người như đã hoá đá.

Còn những người khác thì đều có vẻ khó tin.

Như thể, họ vừa nghe thấy điều gì đó không thể tin được.

Lạc Tuyết vốn là giám đốc phòng kinh doanh, hợp đồng với Lý Thị cũng do cô ký kết.

Hai điều kiện trước đó nằm trong dự liệu của Lạc Vinh Quang.

Nhưng điều kiện thứ ba thì…

“Không được!”

Lạc Vinh Quang đứng bật dậy rồi thẳng thừng từ chối ngay.

Ông ta giận tím mặt, như thể Sở Bắc đang nợ ông ta cả mấy triệu.

“Sở Bắc, cậu đừng quá đáng! Ba mươi phần trăm cổ phần ư? Các người là cái thá gì mà đòi hỏi như thế chứ?”

Lạc Viễn Hà phản ứng lại theo ngay rồi lên tiếng tỏ thái độ.

Lạc Mai cùng cười lạnh rồi hùa theo: “Đúng vậy, định thừa nước đục thả câu à? Cẩn thận tham thì thâm đấy!”

Riêng về vấn đề này, ba người kia cực kỳ đoàn kết.

Họ quyết không đồng ý.

Từ trước đến nay, tập đoàn Lạc Thị đều do một tay Lạc Vinh Quang quản lý.

Dù ông ta đã cao tuổi, nhưng vẫn chưa chịu nhường quyền cho ai hết.

Vì vậy, sao ông ta chịu chia cổ phần cho Lạc Tuyết được?

Còn Lạc Viễn Hà và Lạc Mai thì chỉ cần chờ ông cụ quy tiên thì nghiễm nhiên mọi thứ sẽ là của họ.

Bây giờ, Sở Bắc bắt họ nhường ba mươi phần trăm cổ phần cho Lạc Tuyết ư?

Có chết họ cũng không đồng ý.

Cho nên, họ còn có thái độ quyết liệt hơn cả Lạc Vinh Quang.

Lần này, Lạc Tuyết và Chu Cầm chỉ biết cười khổ.

Họ không ngờ Sở Bắc lại đưa ra điều kiện này.

Vì chính họ cũng nghĩ đây là điều không thể.

Tuyệt đối không!

“Cậu hãy đổi điều kiện khác đi, chứ tôi không đồng ý chuyện đó được đâu!”

Lạc Vinh Quang cất giọng hậm hực với ý chí kiên định.

Lạc Viễn Hà và Lạc Mai cũng vậy, họ quyết không chịu lùi bước.

“Nếu vậy thì…”

Sở Bắc vẫn ngồi trên sofa với vẻ bình thản, nhưng giọng nói của anh lại có vẻ nuối tiếc.

“Mời các vị về cho, thứ cho tôi không tiễn được”.

“Cậu…”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 334


Chương 334

Lần này, không chỉ có nhóm Lạc Vinh Quang tức đến phát điên.

Đến Chu Cầm cũng cuống lên.

Chẳng dễ gì, Lạc Tuyết mới được mời quay về công ty.

Nếu bây giờ, Lạc Vinh Quang cứ thể bỏ đi thì không phải họ sẽ thiệt rồi sao?

Còn Lạc Tuyết chỉ đứng ngây ra, cô suy nghĩ gì đó, nhưng không nói nên lời.

Cô tin Sở Bắc chắc chắn không lừa mình.

“Đừng có nói chuyện với tôi bằng cái giọng ấy”.

Sở Bắc khẽ hừ một tiếng, anh không hề khách sáo với Lạc Vinh Quang một chút nào.

“Tôi chỉ lấy lại những gì vốn thuộc về Tiểu Tuyết thôi”.

“Ngày xưa, khi tập đoàn Lạc Thị mới thành lập, bố của Tiểu Tuyết đã có ba mươi phần trăm cổ phần trong công ty! Nhưng sau khi ông ấy qua đời, số cổ phần ấy đã đi đâu thì không cần tôi nói nữa đúng không?”

“Chuyện này…”

Sở Bắc vừa nói dứt câu, Lạc Vinh Quang đã sững người, nhất thời không biết nói gì.

Đến bố con Lạc Viễn Hà cũng im lặng.

“Chuyện này là sao?”

Lạc Tuyết ngẩn ra với vẻ mặt hoàn toàn mù mờ.

Vì cô không hề biết gì về chuyện này cả.

Cô vô thức ngoảnh lại nhìn Chu Cầm.

Nhưng chỉ thấy bà ta thở dài một hơi rồi gật đầu.

Dường như Lạc Tuyết đã hiểu ra điều gì đó, cô cắn chặt hàm răng, thầm thấy vô cùng căm phẫn và uất ức.

“Sở Bắc, sao cậu…”

Lạc Vinh Quang tức điên người, lời nói ra được một nửa thì dừng.

Nhưng mọi người đã hiểu được ý của ông ta rồi.

Ngày xưa, khi thành lập tập đoàn Lạc Thị, không chỉ có một mình Lạc Vinh Quang bỏ công bỏ của.

Mà còn có sự góp sức của hai người con trai của ông ta nữa.

Lạc Vinh Quang nắm bốn mươi phần trăm, còn mỗi người con trai nắm ba mươi phần trăm.

Cho nên, ba bố con họ là người có quyền phát ngôn nhất trong công ty.

Hơn hai mươi năm trước, con trai út của ông ta mắc bệnh hiểm nghèo rồi qua đời khi còn rất trẻ.

Ba mươi phần trăm của ông ấy nghiễm nhiên chuyển sang tên của Lạc Vinh Quang.

Khi ấy, Chu Cầm mới bước chân vào cửa nhà họ Lạc nên chưa có quyền phát ngôn, chỉ biết cam chịu.

Vậy mà đã hơn hai mươi năm trôi qua rồi.

Nếu không có Sở Bắc nhắc lại chuyện này, khéo bà ta cũng quên luôn rồi.

Thậm chí bà ta còn thấy bất ngờ khi Sở Bắc biết chuyện này.

“Ra là có chuyện đó, ông ơi, sao ông ác thế ạ?”

Lạc Tuyết lẩm bẩm, trong lòng thấy vô cùng tức giận và bất mãn.

Cô không chỉ xót xa cho mình, mà còn vì người bố đã qua đời nữa.

Trước đó, cô chỉ nghĩ Sở Bắc đưa ra điều kiện này là đục nước béo cò thôi.

Nhưng hoá ra anh đang giúp cô đòi lại công bằng.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 335


Chương 335

“Chỉ cần tôi muốn thì chuyện gì cũng có thể biết được hết!”

Sở Bắc lạnh giọng nói: “Ông chọn đi, nếu không đồng ý thì mời về!”

“Không phải ông đang chờ Lạc Tuyết lo vụ hợp đồng để cứu Lạc Thị và nhà họ Lạc hay sao?”

“Nếu muốn vậy thì làm như lời tôi nói đi, không thì cùng lắm ngọc nát đá tan!”

Sở Bắc gằn rõ từng câu từng chữ.

Lạc Vinh Quang và Lạc Viễn Hà sầm mặt, không nói một câu.

Nhưng mặt họ nhăn nhó trông rất khó coi.

Họ đang cảm thấy rất đắn đo.

Nếu đồng ý thì phải chuyển nhượng ba mươi phần trăm cổ phần cho Lạc Tuyết, thế thì xót ruột lắm.

Còn nếu không đồng ý thì…

Chưa bàn đến chuyện tập đoàn, khéo nhà họ Lạc cũng xong đời luôn mất.

Nghĩ đến đây, Lạc Vinh Quang thấy rất xót của, nhưng vẫn phải cắn răng gật đầu.

“Được, ba mươi thì ba mươi!”

“Cái gì? Ông ơi, ông…”

“Im đi! Ông làm gì không cần cháu dạy!”

Lạc Mai thấy không cam lòng, định khuyên nhủ nhưng đã bị Lạc Vinh Quang quát cho sợ đến mức cúi thấp đầu xuống.

Lạc Viễn Hà vội kéo lấy con gái mình.

Ông ta không thấy bất ngờ khi Lạc Vinh Quang quyết định như vậy.

Dùng ba mươi phần trăm cổ phần để đổi lấy sự bình an cho tập đoàn và nhà họ Lạc là một sự trao đổi ngang giá.

Ông ta chỉ thấy khó chịu khi đối tượng nhận được số cổ phần này lại là Lạc Tuyết thôi.

Nếu đổi thành Dương Xuyên thì ông ta còn mừng không kịp.

“Được rồi, lấy giấy bút ra đi! Tôi đã đồng ý với cậu rồi, cho nên các người buộc phải hoàn thành hợp đồng với Lý Thị trong ngày hôm nay. Tập đoàn Lạc Thị phải nhận được số tiền một tỷ ấy ngay lập tức!”

Lạc Vinh Quang nhìn Lạc Tuyết với vẻ mặt lạnh tanh.

“Vâng!”

Lạc Tuyết cắn răng gật đầu, nhưng trong lòng rất giá lạnh.

Nếu không cần hợp đồng ấy để cứu công ty, có lẽ ông nội cô chẳng những không xin lỗi, mà còn không thèm nhìn cô đến một c** ** chứ.

Một sự thật tàn nhẫn.

Vì vậy, Lạc Vinh Quang đã ký vào hợp đồng chuyển nhượng trước sự chứng kiến của mọi người.

Sau đó mới dẫn hai bố con Lạc Viễn Hà hậm hực ra về.

Trước lúc đi, họ vẫn không quên lườm Sở Bắc.

Dáng vẻ của họ như thể chỉ muốn ăn tươi nuốt sống anh.

Sở Bắc hoàn toàn ngó lơ, sau đó chỉ cầm hợp đồng rồi đưa cho Lạc Tuyết.

Lạc Tuyết vô thức nhận lấy mà lòng nặng trĩu.

Nghĩ tới thái độ của ông nội, bác cả của mình và Lạc Mai, cô không thể cười nổi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 336


Chương 336

“Sở Bắc, cảm ơn anh”

Đây là lời cảm ơn xuất phát từ đáy lòng Lạc Tuyết.

Nếu không có Sở Bắc, đừng nói là lấy lại cổ phần.

Lạc Tuyết nghĩ khéo mình còn bị lợi dụng rồi cũng nên.

“Đây vốn là những thứ thuộc về em mà”.

Sở Bắc mỉm cười an ủi.

“Anh nói rồi, em luôn có hai sự lựa chọn, mãi mãi là vậy!”

“Ừm!”

Lạc Tuyết ngẩn ra, vành mắt đỏ hoe rồi gật đầu.

“Ha ha, tốt quá rồi, con gái, có bản hợp đồng này rồi thì sau này để xem ai dám coi thường chúng ta nữa”.

Chu Cầm đang rất vui sướng, bà ta cầm hợp đồng chuyển nhượng rồi nhìn ngắm như chỉ muốn hoà nó vào trong người mình.

“Được rồi mẹ à, chưa biết đây là phúc hay hoạ đâu”.

Lạc Tuyết thở dài, trong lòng vẫn thấy hơi lo lắng.

Nhớ lại dáng vẻ gượng ép ban nãy của hai bố con Lạc Mai, Lạc Tuyết nghĩ chưa biết chuyện này sẽ đi đâu về đâu.

Nhưng nếu cô đã đồng ý với Lạc Vinh Quang, thì không thể chậm trễ, mà phải nhanh chóng đến tập đoàn Lý Thị ngay.

Việc cấp bách hiện giờ là lấy được một tỷ của Lý Thị đã.

Nếu không, công ty mà phá sản thì sẽ chẳng còn gì nữa cả.

Lạc Tuyết đi đến tập đoàn Lý Thị, còn Sở Bắc đi đón con.

Trong căn biệt thự ồn ào chỉ còn lại một mình Chu Cầm.



“Tức điên lên mà! Bố, bố làm thế có khác nào nuôi ong tay áo chứ?”

Ba bố con ông cháu Lạc Vinh Quang vừa lên xe.

Lạc Viễn Hà đã hậm hực rồi lẩm bẩm.

Lạc Mai cũng hất hàm nói. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Đúng đấy ông, bây giờ Lạc Tuyết có coi ông ra gì đâu, có thêm ba mươi phần trăm cổ phần rồi thì nó còn vênh váo nữa”.

“Im hết đi, bố con anh tưởng tôi muốn thế à?”

Lạc Vinh Quang gào lên, hai bố con nhà kia lập tức ngậm miệng.

Cổ phần lại bị chia ra, người đang thấy khó chịu nhất chính là Lạc Vinh Quang.

“Hừ, dù nó lấy được cổ phần thì sao nào? Công ty chưa phải của một mình nó!”

“Vả lại, cổ phần có phải tiền đâu. Trước khi đổi sang tiền mặt thì đó chỉ là một con số thôi, có khác gì đống giấy vụn chứ?”

Nghe thấy thế, hai bố con Lạc Mai sững người như có điều suy nghĩ.

“Bố, ý của bố là…”

Lạc Vinh Quang hừ một tiếng rồi khẽ lắc đầu: “Nó chỉ là một con nhãi ranh thôi, không làm được gì đâu, bây giờ chúng ta cứ liên lạc với cậu Dương đi đã”.

“Buổi đấu thầu sắp diễn ra rồi, nhà họ Lạc ta không thể vắng mặt được”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 337


Chương 337



“Anh Dương, lần này chỉ có anh mới giúp được tôi thôi, anh nhớ đừng bỏ qua cho cái thằng Sở Bắc khốn kiếp ấy nhé!”

Trong phòng tổng thống của khách sạn lớn Thần Tinh.

Lý Nham nước mắt nước mũi giàn giụa kể khổ với vẻ tủi hờn.

Hắn ta vừa ra viện, nhưng không về nhà, mà chạy ngay đến đây.

“Hừ, có mỗi cái thằng mù dở ấy mà cũng không đối phó được, anh nhìn lại mình xem có hơn gì nó không?”

Dương Xuyên đang ngồi trên chiếc sofa đối diện Lý Nham, sau đó buông lời không hề khách sáo.

“Anh Dương, không phải tôi sợ nó, mà là…”

Lý Nham khóc lóc thảm thương.

Hắn ta vội kể lại đầu đuôi câu chuyện.

“Cái gì? Ý của anh là biến cố của nhà họ Lưu có liên quan đến Sở Bắc ư? Hèn chi!”

Nghe xong, Dương Xuyên nhíu chặt hàng lông mày lại.

Vậy có khi nào những chuyện lớn liên tiếp xảy ra gần đây ở Tân Hải cũng dính líu tới tên này không?

Sở Bắc có thể khiên nhà họ Lưu đứng trên bờ vực phá sản, rốt cuộc người này có thân phận thế nào?

Nhất thời, Dương Xuyên cũng thấy hoang mang.

Sau vài lần thất thố trước mặt Sở Bắc, hắn đã biết Sở Bắc này không hề đơn giản.

“Anh Dương, anh thử xem…”

Lý Nham dè dặt lên tiếng, muốn trả thù Sở Bắc thì hắn ta chỉ còn cách nhờ vả Dương Xuyên thôi.

“Được rồi, cứ yên tâm, tôi sẽ giúp anh! Anh cứ về đi, khi nào cần tôi sẽ gọi”.

Dương Xuyên chỉ thờ ơ xua tay rồi cất giọng lạnh nhạt.

Lý Nham không dám trái lời, nhanh chóng chống nạng rồi tập tễnh ra về.

“Sở Bắc, rốt cuộc mày là người thế nào?”

Lý Nham vừa đi, Dương Xuyên đã cau mày rồi rơi vào trầm tư.

Ban nãy, hắn ta vừa nhận được điện thoại của nhà họ Lạc.

Nhờ được Lý Thị đầu tư cho một tỷ mà Lạc Thị đã cải tử hoàn sinh.

Còn chuyện của tập đoàn Lý Thị gần đây thì đương nhiên hắn ta cũng biết.

Rõ ràng, nhà họ Lý đầu tư vào Lạc Thị là vì nể mặt Sở Bắc.

Một tỷ là số tiền không nhiều, nhưng cũng không ít.

Để lấy lòng Sở Bắc, nhà họ Lý không hề tiếc tiền.

Nghĩ đến đây, Dương Xuyên lấy điện thoại ra rồi gọi vào một dãy số.

“Cậu chủ!”

Chẳng mấy chốc, phía bên kia đã vang lên một giọng nói già nua nhưng nghiêm nghị.

“Giờ nhà họ Lưu sao rồi?”

“Nhà họ Lưu ạ? Bây giờ, cổ phiếu của họ đã tăng giá rồi, chắc do tập đoàn Bắc Dã đã dừng tay, nhưng nhà họ cũng tổn thất không ít, chắc khoảng mấy trăm triệu gì đó”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 338


Chương 338

Dương Xuyên gần như không hề bất ngờ với câu trả lời này.

“Thế à? Vậy thì hãy đổ thêm dầu vào lửa cho tôi, trong vòng một tiếng tới, tôi muốn thấy cổ phiếu nhà họ giảm hai mươi điểm, ông có làm được không?”

Giọng nói hờ hững của Dương Xuyên cất lên khiến người ở phía bên kia phải giật nảy mình.

“Cậu chủ, làm như vậy có được không ạ? Nếu ông chủ mà biết thì…”

“Tôi không thương lượng với ông, mà là ra lệnh!”

Dương Xuyên lạnh giọng nói: “Nếu ông không làm được, tôi không ngại đổi trợ lý khác đâu!

“Tôi làm được ạ, cậu chủ bớt giận, tôi sẽ làm ngay!”

Người ở phía bên kia sợ hãi nên vội vàng đồng ý ngay.

Cúp máy xong, Dương Xuyên hài lòng gật gù.

Nhưng ánh mắt hắn ta lại xẹt qua tia lạnh lẽo.

“Hừ, đợi xử lý nhà họ Lưu xong, để xem còn ai ở cái đất Tân Hải này dám chống đối tao nữa!”

“Kể cả là mày đấy, Sở Bắc ạ!”



Nhà họ Lưu!

Thấy cổ phiếu đang chầm chậm tăng giá, cả tập đoàn cũng hoạt động ổn định lại.

Bấy giờ, Lưu Tông Tín mới thở phào một hơi rồi đứng dậy vươn vai cho đỡ mỏi.

Ngồi làm việc trước máy tính cả một ngày trời, lưng ông ta đã mỏi nhừ.

“Bố, quả nhiên anh Sở đã giữ đúng lời hứa, nhà họ Lưu chúng ta được cứu rồi!”

Lưu Phong ở cạnh đó cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Nói thừa, người ta là nhân vật lớn mà thèm đùa với mình chắc?”

Lưu Tông Tín lườm con trai mình, ông ta phải công nhận là sự rộng lượng của Sở Bắc khiến mình phải nhìn bằng con mắt khác.

Dẫu sao, nếu bọn họ đổi hoàn cảnh cho nhau, ông ta có thể không đuổi cùng giết tận, nhưng tuyệt đối không thể giơ cao đánh khẽ được như anh.

“Được rồi, cuối cùng thì cũng có thể ngủ ngon được một giấc”.

Lưu Tông Tín thở phào, đang định đi về thì thấy cổ phiếu đang tăng ổn định thì chợt giảm.

Nhưng đâu chỉ có vậy, ngay sau đó, tốc độ giảm đã như xe xuống dốc mất phanh.

Chưa tới một phút, mà họ đã giảm mất một điểm rồi.

Hơn nữa, tình trạng này vẫn chưa dừng lại, mà còn tiếp tục giảm nhanh hơn.

“Chuyện gì thế này?”

Lưu Tông Tín lập tức sợ đến mức tái mặt.

Đến Lưu Phong cũng trố mắt ra nhìn.

“Tổng giám đốc Lưu, cổ phiếu của chúng ta vẫn chưa ổn định, thì lại bị ai đó đánh úp rồi”.

Một nhân viên ngồi trước máy tính cũng nhăn mặt khi thấy giá cổ phiếu trên màn hình giảm không ngừng.

“Cái gì? Bị ai đánh úp? Lẽ nào là tập đoàn Bắc Dã?”

Lưu Tông Tín nghệt mặt ra, ông ta vừa thả lỏng được một chút thì bây giờ tim lại đập thình thịch rồi.

“Chẳng lẽ anh Sở đang chơi xỏ chúng ta ư?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 339


Chương 339

Lưu Phong tái mét mặt, như thể nghĩ ra điều gì đó nên lắp bắp nói.

Lưu Tông Tín thấy rất rối bời, không cần biết là ai ra tay, nhưng có lẽ tập đoàn Lưu Thị khó tránh khỏi đại hoạ rồi.

“Không, không phải Bắc Dã!”

Nhân viên thao tác máy tính vừa không ngừng gõ bàn phím với hi vọng giữ cổ phiếu ở mức giá ổn định, vừa lên tiếng.

“Không phải Bắc Dã ư?”

Hai bố con Lưu Tông Tín ngẩn ra, họ hoàn toàn mù mờ.

“Ip của bên tấn công tài khoản của chúng ta là ở tỉnh!”

Tỉnh!

Nghe thấy thếm hai bố con Lưu Tông Tín ngẩng lên, không hẹn mà cùng nghĩ đến một người.

“Dương Xuyên!”

Cậu thanh niên này chắc chắn không đơn giản.

Đây là suy nghĩ đầu tiên khi Lưu Tông Tín nhìn thấy người thanh niên này.

Trong số những người mà Lưu Tông Tín từng gặp thì người thanh niên này cho ông ta cảm giác đáng sợ chỉ sau mỗi Sở Bắc.

“Ông nói ai bảo ông tới tìm tôi cơ?”

Người thanh niên cất giọng hỏi.

Lưu Tông Tín nghe thì thấy như tiếng sấm bên tai.

Mang tiếng là gia chủ của nhà họ Lưu mà lúc này, ông ta đang run lên.

“À, là cậu Sở bảo tôi đến đây!”

“Cậu Sở? Cậu Sở nào?”

Người thanh niên chớp mắt, ánh nhìn của anh ta khiến Lưu Tông Tín thấy mình đã hoàn toàn bị nhìn thấu tâm tư.

“Sở Bắc, là cậu Sở Bắc!”

“Hả?”

Người thanh niên cau mày, có vẻ ngạc nhiên.

“Được, tôi biết rồi, ông về đi!”

Sau đó, người thanh niên ấy xua tay, với dáng vẻ không hề lưu tâm.

Sao cơ?

Lúc này, đến lượt Lưu Tông Tín ngẩn ra.

Ông ta cứ thế ra về ư? Chuyện này là sao?

“Xin hỏi, cậu là…”

Trông thấy dáng vẻ rụt rè của Lưu Tông Tín, người thanh niên bật cười.

“Sao thế? Anh Sở bảo ông đến tìm tôi, mà không nói cho ông biết tôi là ai à?”

Dứt lời, anh ta quay người rồi rảo bước vào thang máy.

Chỉ còn một mình Lưu Tông Tín ngơ ngác đứng yên một chỗ.

Người thanh niên này chính là Thanh Phong – tổng giám đốc của công ty con thuộc tập đoàn Bắc Dã ư?
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 340


Chương 340

Sao lại trẻ thế?

Lưu Tông Tín thất thểu bước ra khỏi tập đoàn Bắc Dã, không biết mình đến đây để làm gì nữa.

Nếu không có ai giúp đỡ thì nhà họ Lưu xong thật rồi!

Trong lúc ông ta đang thấy tuyệt vọng thì điện thoại chợt đổ chuông.

Thấy con trai mình gọi tới, Lưu Tông Tín thở dài thườn thượt.

“Có gì thì nói nhanh, bố đang bận lắm!”

Lưu Phong ở đầu bên kia ngẩn ra rồi cất giọng mừng rỡ.

“Bố ơi, bố mau về công ty đi, tập đoàn mình được cứu rồi!”

“Được cứu rồi? Con nói vậy là sao?”, Lưu Tông Tín hoàn toàn mù mờ.

“Tập đoàn Bắc Dã, là họ đã ra tay, tập đoàn Dương Thị bị ép lùi bước rồi”.

Chuyện này…

Lưu Tông Tín ngẩn ra rồi nhìn tập đoàn Bắc Dã với vẻ vui mừng.

Cậu Sở, nhất định là cậu Sở đã giúp họ.

Cậu Sở như một vị thần vậy!



“Có chuyện gì mà tự nhiên lại dừng tấn công thế?”

Thấy cổ phiếu của nhà họ Lưu đã tăng trở lại, Dương Xuyên ngồi trong phòng khách sạn cầm điện thoại rồi cau mày.

Người trợ lý ở phía bên kia cũng ảo não vô cùng.

“Thưa cậu, tập đoàn Bắc Dã đã nhúng tay vào, họ đầu tư một phát những năm mươi tỷ! Chúng ta mà không rút thì cạn vốn luôn mất!”

“Cậu chủ, tôi cũng bó tay rồi!”

Năm mươi tỷ!

Nghe thấy con số này, đến Dương Xuyên cũng phải thở dài bất lực.

Đối đầu với Bắc Dã thì dù nhà họ Dương có đổ hết vốn liếng ra thì cũng thua trắng thôi.

Nhưng sao bỗng dưng tập đoàn Bắc Dã lại tham gia vào chuyện này?

Cúp máy xong, Dương Xuyên nhăn nhó khó chịu.

“Đến tập đoàn Lạc Thị, để xem rốt cuộc Sở Bắc đó có bản lĩnh gì!”



Lúc này, Sở Bắc vẫn đang ngồi phơi nắng ở biệt thự.

Anh khép hờ mắt với vẻ bất cần.

“Cái thằng mù dở này, cả ngày chỉ biết nằm ườn ra đấy, dậy mà làm gì đi chứ!”

Chu Cầm vừa bước ra ngoài thì nhìn thấy Sở Bắc, bà ta lập tức nổi giận.

“Sao không đi xem Tiểu Tuyết thế nào đi, con bé mà phải chịu uất ức gì thì tôi không tha cho cậu đâu!”

Dứt lời, Chu Cầm lườm Sở Bắc một cái rồi giẫm trên đôi giày cao gót rời đi.

Sở Bắc chầm chậm đứng dậy rồi vươn vai.

“Đến lúc tới tập đoàn Lạc Thị xem sao rồi!”

Không phải anh nghe lời Chu Cầm, chỉ là Lạc Tuyết mới phục chức, anh sợ lại có người gây khó dễ cho cô thôi.
 
Back
Top Bottom