Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 301


Chương 301

Hắn không sợ Sở Bắc, nhưng không có nghĩa là không sợ Lưu Phong.

“Đừng, đừng, tôi biết sai rồi, tôi lạy, đều là do cái miệng của tôi, Sở Bắc, xin cậu hãy niệm tình cũ!”

Lý Nham thực sự sợ hãi, nhìn bóng dáng Sở Bắc sắp rời khỏi phòng riêng.

Hắn ta lập tức chạy tới cửa, dứt khoát quỳ xuống.

Vừa dập đầu vừa lấy tay vả miệng!

Bốp! Bốp! Bốp!

Hắn tát còn mạnh hơn lúc Lưu Phong làm.

Cứ thế dập đầu xuống đất.

Sau vài lần lặp đi lặp lại, trán hắn đã ửng đỏ cả một mảng.

Nhưng nếu Sở Bắc không lên tiếng, hắn thực sự cũng không dám đứng dậy.

“Sở Bắc, coi như vì nhà họ Lạc, mong cậu giơ cao đánh khẽ!”

“Cậu chủ Lưu, đây thật sự là hiểu lầm, tôi biết sai rồi, cho tôi thêm một cơ hội đi!”

Lý Nham sắp khóc đến nơi!

Không ngờ chỉ vì một hiểu lầm nhỏ mà suýt chút nữa đã hại cả nhà họ Lý.

Nếu như phải chết oan thì Lý Nham sẽ không còn chỗ nào để khóc nữa!

Lưu Phong hoàn toàn làm ngơ trước sự cầu xin của Lý Nham.

Nực cười, bây giờ đến hắn còn không thể bảo vệ được mình.

Nếu còn đứng ra giúp Lý nham, nhà họ Lưu của hắn sẽ đi đời mất.

Huống chi, đây còn do tên Lý Nham này tự gây ra chuyện, cho nên cũng chẳng có lý do nào để giúp hắn.

Thấy Lưu Phong không lên tiếng, Lý Nham có hơi chùng xuống.

Lý Nham nghiến răng nhìn Sở Bắc, cả người quỳ dưới mặt đất, không hề động đậy.

“Cậu Sở, Lý Nham tôi sẽ quỳ ở đây cho đến khi nào cậu chịu thì thôi!”

“Thế à?” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sở Bắc ngẩng đầu, đột nhiên nở nụ cười.

“Dập đầu mấy cái là đủ rồi!”

“Nhưng nếu anh muốn quỳ thì cứ tiếp tục quỳ đi, chỉ mười tiếng thôi, tôi tin cậu chủ Lý sẽ chịu được!”

Mẹ kiếp!

Lý Nham vừa nghe xong, suýt chút nữa đã lên tiếng mắng!

Sở Bắc rõ ràng là đang cố ý.

Nhưng hắn lại không thể làm gì Sở Bắc.

Sắc mặt Lý Nham đỏ bừng, nhưng hắn cũng chỉ có thể quỳ xuống.

Sở Bắc không thèm quan tâm, sau đó nhìn sang Lưu Phong.

“Cậu canh chừng, mười tiếng, nếu thiếu một giây nào thì cậu cũng biết nên làm gì rồi đó!”

“Vâng vâng, anh Sở yên tâm, em sẽ canh chừng thật tốt!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 302


Chương 302

Lưu Phong vội vàng gật đầu đảm bảo.

Thấy Sở Bắc chuẩn bị rời đi, hắn mới dùng hết dũng khí nói.

“Anh Sở, đồ ăn dọn lên rồi, anh…”

Hắn mời Sở Bắc dùng bữa cũng chỉ là vì chuyện của gia tộc.

Nếu để Sở Bắc đi khỏi thì khó rồi.

Nhưng chỉ cần Sở Bắc ăn một muỗng cơm, uống một ngụm nước, vậy cũng coi như đã tha thứ cho nhà họ Lưu rồi!

“Không cần!”

Sở Bắc không thèm nhìn lại, khẽ lắc đầu.

“Nhà họ Lưu sẽ không có lần sau!”

Sở Bắc nói xong liền sải bước đi, sẵn tiền liếc sang Lý Nham.

“Bao gồm cả anh!”

Lý Nham ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt trũng sâu của Sở Bắc bên dưới chiếc kính râm, lập tức cảm thấy toàn thân ớn lạnh.

Cạch cạch cạch!

Chỉ nghe tiếng gậy trúc vang lên, Sở Bắc cũng dần biến mất.

Cả Lý Nham và Lưu Phong đều thở phào nhẹ nhõm!

Nhất là Lưu Phong, gánh nặng trong lòng hắn cuối cùng cũng biến mất.

“Lý Nham, tôi muốn nhắc anh một cậu, tốt nhất đừng chọc giận cậu Sở, nếu không thì nhà họ Lý của anh không gánh nổi hậu quả đâu!”

Lưu Phong nói xong còn không thèm để ý đến đồ ăn thức uống trên bàn.

Sau đó lấy quần áo rời đi.

Hắn phải nói tin vui này cho bố mình mới được.

Để lại Lý Nham quỳ một mình ở cửa phòng riêng.

Lý Nham định đứng dậy vài lần, nhưng khi nhớ tới lời cảnh cáo của Sở Bắc lại không dám nữa.

Hắn quỳ mãi!

“Phải làm sao bây giờ, đã lâu vậy rồi mà Sở Bắc còn không quay lại, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đấy chứ?”

Trong phòng riêng bên kia, Lạc Tuyết đang lo sốt vó khi thấy Sở Bắc vẫn chưa quay về.

Mặc dù cô vẫn chưa hoàn toàn tha thứ cho Sở Bắc, nhưng cô cũng sẽ không giương mắt nhìn anh gặp nạn!

“Mẹ đã nói rồi, tên mù đó đó không đáng tin cậy chút nào, không biết làm gì lại còn dám đi cùng người ta, chẳng phải là tự tìm đường chết hay sao?”

Chu Cầm đứng phắt dậy, hừ lạnh một tiếng.

“Con gái, mau đi thôi, nếu bị liên lụy thì chúng ta sẽ đi đời đó”.

Bà ta nói xong liền nhanh chóng vớ lấy chiếc túi, định gói lại mấy món đồ đang ăn dở.

Đây là lần đầu tiên bà ta được ăn những thứ sang trọng như vậy.

Chu Cầm hận không thể vét sạch tất cả!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 303


Chương 303

“Mẹ, sao mẹ lại làm vậy? Dù gì anh ấy cũng là bố của Vũ Tâm mà!”

Lạc Tuyết cạn lời, bất giác giải thích một câu.

Chu Cầm vừa nghe xong liền dừng tay.

“Vậy thì sao? Con có thấy nó làm chuyện gì đàng hoàng chưa? Bản thân là phế vật thì thôi đi, đã vậy còn hay gây chuyện!”

“Có đứa con rể như vậy đúng là xúi quẩy tám đời!”

Chu Cầm cứ mắng như vậy, đừng nói là Lạc Tuyết, đến cả hai mắt của Lạc Vũ Tâm cũng bắt đầu đỏ hoe.

Cô bé siết chặt tay lại, tuy không lên tiếng, nhưng cô bé biết rõ bố mình không phải phế vật!

Két!

Cửa phòng riêng bất ngờ bị đẩy ra, khiến cả hai mẹ con giật mình.

Khi nhìn thấy đó là Sở Bắc, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm!

“Sở Bắc, anh không sao chứ? Bọn họ không làm khó anh đúng không?”

Nhìn thấy Sở Bắc lắc đầu, Lạc Tuyết liền thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần người không sao là tốt rồi!

Chu Cầm liếc sang Sở Bắc với vẻ khó chịu.

“Hừ, lần này coi như cậu ăn may, nếu mà để liên luỵ đến tôi thì tôi sẽ giết cậu!”

Sở Bắc không hề để tâm đến mấy lời mắng nhiếc của mẹ vợ!

“Đã ăn xong chưa? Cũng đã muộn rồi, chúng ta đi thôi!”

Nói xong, anh liền bế con gái đi ra cửa trước!

Nhưng mới đi được vài bước, anh liền nhận ra tay con gái đang siết chặt, hơn nữa còn khóc thút thít.

Sắc mặt Sở Bắc lập tức sa sầm.

Lẽ nào vừa nãy có ai bắt nạt con gái mình sao?

“Tại sao Tâm Nhi lại không vui? Có ai bắt nạt con phải không?”

Tâm Nhi bĩu môi, cương quyết lắc đầu.

“Bố, bố nói cho bà biết bố là đại anh hùng, không phải phế vật, có được không?”

Ngay khi giọng nói nghẹn ngào của con gái phát ra, sắc mặt Sở Bắc liền có chút sững sờ.

Ngay cả Lạc Tuyết cũng nhìn sang!

Bầu không khí như trở nên ngưng trệ.

Sắc mặt Sở Bắc cũng có chút phức tạp!

Anh hùng? Phế vật?

Với quốc gia, anh chính là một anh hùng!

Nhập ngũ mấy năm, trấn giữ biên cương, chiến công hiển hách!

Cả Long Quốc này, anh nhận thứ hai, không ai dám nhận thứ nhất?

Còn gia đình…

Anh sai mất năm năm, bây giờ con gái đã bốn tuổi, nhưng dường như anh vẫn chưa thể làm tròn trách nhiệm của một người cha.

Năm năm qua, vợ anh đã phải chịu không ít khổ cực, Sở Bắc cũng không thể làm được gì!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 304


Chương 304

Giống như Chu Cầm nói, anh chính là một tên phế vật của gia đình.

“Tâm Nhi, thế con nghĩ bố là người như thế nào?”

Sau khi ổn định suy nghĩ trở lại, Sở Bắc liền cười nhẹ hỏi!

Tâm Nhi siết chặt nắm tay, gần như không do dự.

“Bố là một anh hùng, luôn luôn như vậy!”

Sở Bắc liền bật cười!

Đã năm năm rồi, đây là lần đầu tiên anh được cười hạnh phúc đến thế!

Cho dù mọi người trên thế giới đều nghĩ anh là phế vật, nhưng anh chỉ cần có sự ủng hộ của con gái là đủ rồi!

“Nhưng mẹ và bà không biết!”

Hai mắt Tâm Nhi đỏ hoe!

Đây là chấp niệm của cô bé, bố mãi là anh hùng trong lòng Tâm Nhi!

Cô bé muốn cho cả thế giới biết!

Bố của Lạc Vũ Tâm không phải phế vật, mà là một anh hùng!

Sở Bắc ôm con gái vào lòng, sau đó chạm vào mặt dây chuyền Thiên Long trên cổ cô bé.

Có con gái như vậy, đời này coi như đủ!

“Mẹ sẽ biết thôi!”



Tối đến!

Sau khi ra khỏi nhà họ Lý, Dương Xuyên có chút nhếch nhác.

Hắn ngồi ở phía sau chửi bới một hồi.

“Chết tiệt, chỉ vì một tên Sở Bắc mà định đối đầu với nhà họ Dương tôi sao?”

Dương Xuyên nghiến răng nghiến lợi, tỏ ra vô cùng tức giận.

Sau khi biết nhà họ Lý giúp đỡ cho nhà họ Lạc, Dương Xuyên lập tức tìm đến tận cửa.

Một là để thuyết phục Lý Hải Đông rút tiền tài trợ, để hắn tiếp tục đắc ý dò thám Sở Bắc.

Hai là để hắn mọi ra được thân phận của Sở Bắc.

Nhưng ngay khi Lý Hải Đông nghe thấy ý định đó, đã trực tiếp đuổi bọn họ ra ngoài.

Thậm chí còn cảnh cáo bọn họ đừng động vào Sở Bắc.

“Chỉ là một tên mù mà thôi, ông đây không thể động vào sao? Đúng là đồ khốn!”

Dương Xuyên nghĩ đến càng thêm tức giận.

Hắn đường đường là cậu chủ của nhà họ Dương, bị nhà họ Lý đuổi ra ngoài thì thôi đi.

Chẳng lẽ lại còn không bằng một tên phế vật bị mù sao? Thật nực cười!

“Cậu chủ, chúng ta phải làm sao bây giờ? Long Tam đã tuyên bố rút rồi…”

Thuộc hạ thấp giọng nhắc nhở, sắc mặt có chút khó coi!

“Long Tam này lại là biệt danh chó gặm nào, đúng là rác rưởi!”

Dương Xuyên tức đến nghiến răng nghiến lợi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 305


Chương 305

“Cứ đợi đấy, tiền của gia tộc tôi đã tích đủ, sau hội nghị đấu thầu, tôi sẽ nắm quyền quản lý giới doanh nghiệp ở Tân Hải, sau đó sẽ từ từ xử lý tất cả! Bao gồm cả Lý Hải Đông và Long Tam!”

Dương Xuyên nghiến răng, chiếc xe nhanh chóng khởi động và biến mất trong bóng tối.



Khách sạn Thần Tinh, Lạc Mai vội vàng chạy đến.

Lên đến tầng hai, nhìn thấy Lý Nham đang quỳ một mình trên mặt đất, ả vô cùng sửng sốt.

“Anh yêu bị sao vậy?”

Lạc Mai nhanh chóng tiến đến, cẩn thận đỡ hắn đứng dậy.

“Làm sao nữa? Không phải là do tên phế… hựm, chuyện hôm nay không được kể cho bất kỳ ai, kể cả gia đình em, nếu không…”

Đang nói giữa chừng, Lý Nham đột ngột dừng lại.

Sự đe dọa trong lời nói không sao che giấu được dù chỉ một chút.

“Ôi chào, em mà anh còn không tin à?”

Lạc Mai nhanh chóng gật đầu đồng ý, sau đó đỡ Lý Nham đứng lên.

Nhưng Lý Nham đã quỳ mấy tiếng đồng hồ, hai chân gần như không còn chút sức lực nào, làm sao có thể đứng vững được?

Hắn ngã lăn ra đất, đau đến nghiến răng nghiến lợi.

“Sở Bắc chết tiệt, tao sẽ trả lại cho mày gấp trăm lần!”

Cảm giác được hai chân gần như tê dại, hai mắt Lý Nham đỏ bừng, gần như có thể phóng ra lửa.

Nhìn thấy Lạc Mai vẫn đang đứng yên tại chỗ, trong lòng hắn càng thêm tức giận.

“Còn ngây ra đó làm gì? Sao không gọi xe cấp cứu đi?”

Đêm nay, đúng là kẻ buồn người vui!

Sáng sớm hôm sau, Sở Bắc và Lạc Tuyết cùng nhau đưa con gái đến trường.

Dù sao anh cũng đang rảnh nên theo Lạc Tuyết đến tập đoàn Lạc Thị.

“Anh ở dưới đợi tôi đi, lỡ để đám người Lạc Mai thấy lại ăn mắng”.

Lạc Tuyết sắp xếp chỗ cho Sở Bắc bên dưới công ty, sau đó nhẹ nhàng nhắc nhở.

“Yên tâm!”

Sở Bắc cười nhẹ nói.

Mọi người đều cho rằng anh bị mù, nhưng người mù như anh lại mạnh hơn người bình thường nhiều, hơn nữa cũng linh hoạt hơn.

Nghe vậy, Lạc Tuyết cũng an tâm hơn.

Vừa quay người chuẩn bị bước vào công ty, liền nhìn thấy Lạc Mai đang tươi cười bước ra với một xấp tài liệu.

“Lạc Tuyết, tại sao bây giờ cô mới đến? Không có chút tích cực nào sao!”

Nhìn thấy Lạc Tuyết, Lạc Mai liền dừng lại châm chọc.

Lạc Tuyết cau mày: “Mười phút nữa mới đến giờ làm cơ mà?”

“Thì sao? Dù sao cô cũng là người nhà họ Lạc, đến sớm một chút thì có sao? Tôi đến được nửa tiếng rồi đấy!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 306


Chương 306

Lạc Tuyết nghe xong liền bĩu môi cho qua.

Rõ ràng Lạc Mai đang cố tình gây chuyện, nhưng cô không muốn lãng phí thời gian.

Cô cố ý đẩy người đi qua, nhưng Lạc Mai lại lập tức chặn lại.

“Sao nào, không vừa ý à? Vậy cô nhìn xem đây là cái gì…”

Nói xong, ả liền lấy một tập tài liệu từ trong túi ra, giơ trước mặt Lạc Tuyết!

Lạc Tuyết vừa nhìn qua, sắc mặt lập tức tái nhợt.

Cô nhận ra đây chính là hợp đồng mà mình đã ký với Lý Hải Đông lúc trước.

“Bây giờ tôi phải đi bàn hợp đồng với chủ tịch Lý rồi, sau này tôi sẽ là người xây dựng cơ nghiệp cho nhà họ Lạc, còn cô…”

Lạc Mai cười đắc ý, sau đó nhìn sang Lạc Tuyết với ánh mắt thương hại.

“Còn cô, tự lo lấy thân mình đi, em gái tội nghiệp của chị!”

“Ý chị là sao?”

Lạc Tuyết lập tức nhíu mày, trong lòng chợt dấy lên linh cảm không tốt.

Lạc Mai lại không hề nói thêm gì.

“Kítt!!!”

Tiếng phanh gấp vang lên, một chiếc Audi dừng lại trước mặt hai người.

Cửa kính xe kéo xuống, để lộ ra khuôn mặt của Lạc Viễn Hà.

“Con gái, chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi thôi!”

Lạc Mai gật đầu, nhưng không lên xe liền, sau đó quay sang nhìn Lạc Tuyết với vẻ khiêu khích.

Lạc Viễn Hà nhìn sang, lúc này mới thấy Lạc Tuyết đang ở cạnh mình.

“Ồ, chẳng phải là cháu gái đây sao? Nếu chưa vào thì khỏi vào luôn cũng được!”

Giọng điệu của Lạc Viễn Hà đầy vẻ châm biếm.

“Bây giờ tôi xin chính thức thông báo, cô đã bị sa thải, từ giờ tập đoàn Lạc Thị sẽ không còn liên quan gì đến cô nữa”.

“Cái gì?”

Chỉ một câu nói của Lạc Viễn Hà, ngay lập tức khiến cho Lạc Tuyết gần như chết lặng.

Mình bị sa thải sao?

Làm sao có thể?

“Bác đừng đùa cháu…”

“Cô nghĩ là tôi giống đùa lắm à?”

Lạc Viễn Hà cười giễu cợt: “Đáng lẽ hôm qua tôi nên nói với cô rồi, nhưng tôi muốn để cho cô ngủ ngon nên lại thôi”.

“Bây giờ thì mau thu dọn đồ đạc rồi cút đi! Nếu không, tôi cũng không ngại mời bảo vệ tiễn cô đâu!”

“Chỉ là, lúc đó sẽ không được dễ chịu cho lắm”.

“Chị dựa vào đâu chứ? Tôi không đồng ý, chị không có quyền đuổi tôi!”

Lạc Tuyết cau mày, cô nghiến răng quyết không thoả hiệp.

Từ lúc tốt nghiệp đến giờ, cô luôn làm việc ở tập đoàn Lạc Thị.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 307


Chương 307

Ngoài con gái ra thì đây là nơi mà cô dồn nhiều tâm huyết nhất.

Nếu không có hợp đồng cô ký kết được với tập đoàn Lý Thị vào mấy hôm trước thì công ty của Lạc Thị đã phá sản rồi.

Nhưng sao bây giờ, cô lại vô cớ bị đuổi việc chứ?

Lấy việc công trả thù riêng?

“Cô không đồng ý cũng không được! Đây là quyết định của công ty, nếu còn muốn giữ thể diện thì tôi khuyên cô nên yên phận mà cuốn xéo đi!”

Lạc Mai cười lạnh rồi cất giọng châm chọc.

“Nếu không đừng nói đến chuyện đuổi việc, tôi còn đuổi cô ra khỏi nhà họ Lạc đấy!”

Uỳnh!

Giọng nói tuyệt tình như băng tuyết ấy khiến Lạc Tuyết sợ hãi rồi lùi bước.

Mặt cô cắt không còn hạt máu nào.

Dù cô đã biết hai bố con Lạc Mai luôn coi mình là cái gai trong mắt.

Nhưng không ngờ họ lại tuyệt tình đến vậy.

“Các người quá đáng rồi đấy! Tôi phải hỏi ông, trừ khi chính ông đuổi tôi, không thì chẳng ai có tư cách bắt tôi đi đâu hết”.

Lạc Tuyết cắn răng với vẻ đầy bất mãn.

Cô lấy điện thoại ra rồi gọi vào số của ông nội mình.

Thấy thế, hai bố con Lạc Mai nhìn nhau cười với vẻ nham hiểm.

“Muốn gọi thì cứ việc, nhưng đừng trách tôi chưa nhắc nhở cô, chính ông là người quyết định đuổi việc cô đấy, đến lúc bị ông mắng thì đừng có mà trách tôi!”

Lạc Mai khoanh tay rồi mỉm cười.

Còn Lạc Tuyết thì tái mặt.

Dù cô đã tin lời của Lạc Mai hơn, nhưng nếu chưa nghe chính ông nội đuổi mình thì cô sẽ không đi đâu hết.

“Alo!”

Chẳng mấy chốc, điện thoại đã được kết nối, giọng nói sang sảng của Lạc Vinh Quang vang lên.

“Ông ơi, cháu Lạc Tuyết đây ạ, cháu…”

Lạc Tuyết định lên tiếng giải thích ngay, nhưng chỉ mới nói được mấy câu thì đầu bên kia đã ngắt lời.

“Không phải phân bua gì nữa, ông biết cháu định hỏi gì rồi”.

“Đúng đấy, chính ông đã ra quyết định đuổi việc cháu, đến phòng tài vụ lĩnh lương rồi ra về trong vui vẻ đi!”

Dứt lời, Lạc Vinh Quang đã cúp máy ngay mà không cho Lạc Tuyết cơ hội lên tiếng nào nữa.

Cộp!

Lạc Tuyết ngẩn ra, điện thoại rơi xuống đất mà cô vẫn chưa định thần lại.

Giọng nói của Lạc Vinh Quang rất lạnh lùng và bình thản.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 308


Chương 308

Thậm chí còn có vẻ xa cách.

“Tại sao chứ?”

Lạc Tuyết lẩm bẩm một mình, tầm nhìn mờ đi vì nước mắt.

Cô đã bỏ ra biết bao công sức vì nhà họ Lạc.

Nhưng sao giờ lại bị đẩy tới bước đường này?

Cô thật sự không hiểu.

“Tại sao ư? Cô không biết à?”

Lạc Mai khoanh tay rồi tiếp tục giậu đổ bìm leo.

“Giờ cô hãy mau biến đi, nếu khi tôi quay về còn nhìn thấy cô thì đừng có trách!”

Dứt lời, Lạc Mai trừng mắt lườm Lạc Tuyết với vẻ cảnh cáo.

“Các người thật quá đáng!”

Trong lúc Lạc Tuyết đang không biết mình sai ở đâu thì có một giọng nói lạnh nhạt vang lên.

Sở Bắc chầm chậm đứng dậy rồi chắn trước mặt Lạc Tuyết.

“Lại là cái thằng mù dở này, chờ bà đây lấy được hợp đồng với tập đoàn Lý Thị rồi sẽ xử lý mày sau”.

Trông thấy Sở Bắc, Lạc Mai tức muốn điên người.

Nhưng Sở Bắc chỉ ngẩng mặt lên với vẻ bình thản.

“Cái gì cũng có mức độ của nó thôi, tôi khuyên cô nên biết điểm dừng, không thì sẽ tự rước hoạ vào thân đấy!”

“Giờ cô đuổi Tiểu Tuyết đi thì dễ, nhưng sau này muốn mời cô ấy quay trở lại thì khó đấy!”

Sở Bắc cất giọng chậm rãi như nói một chuyện hiển nhiên.

“Mời cô ta quay lại ư? Mày mơ đi nhớ!”

“Còn nữa, thằng mù dở như mày thì có tư cách gì để nói chuyện với tao hả? Tao…”

Thấy Sở Bắc bỏ ngoài tai lời cảnh cáo của mình, Lạc Mai đang tức điên lên rồi.

Đang định mắng chửi Sở Bắc thì Lạc Viễn Hà đã cản lại.

“Thôi, đừng mất thì giờ tranh cãi với thằng hâm này làm gì! Chờ chúng ta bàn bạc hợp đồng xong rồi xử lý nó cũng không muộn”.

Lạc Mai hừ một tiếng rồi vừa lên xe vừa không quên lườm Lạc Tuyết.

“Lạc Tuyết, nhớ lời tôi nói đấy. Nếu khi tôi về mà cô chưa biến đi thì tự gánh vác hậu quả!”

Dứt lời, chiếc xe đã khởi động rồi phóng đi.

Chỉ còn Lạc Tuyết đứng đó với hàng nước mắt lăn dài.

Sự tuyệt vọng khiến cô như rơi xuống vực thẳm.

Cô còn cả một gia đình cần nuôi.

Mà bây giờ, đến công việc cũng không có.

Sau này, mọi người phải sống sao đây?

Nghĩ đến đây, Lạc Tuyết càng thêm bất lực.

Nhất thời, cô cảm thấy hoàn toàn mất phương hướng.

“Tiểu Tuyết, em đã nhìn rõ chưa?”

Sở Bắc không an ủi mà hỏi ngược lại.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 309


Chương 309

Lạc Tuyết ngẩn ra: “Nhìn rõ gì cơ?”

Sở Bắc đứng đối diện cô với vẻ vô cảm.

“Nhìn rõ bộ mặt của người nhà họ Lạc!”

Lạc Tuyết sững người rồi trầm mặc.

Đúng vậy, cô đã thấy rõ rồi.

Cái gì mà gia tộc với người thân chứ, chẳng có chút tình thương nào cả.

Nếu có thì chỉ là sự lạnh lùng và giễu cợt mà thôi.

Nhưng một người phụ nữ nhỏ bé như cô có thể làm gì được đây?

Sở Bắc khẽ thở dài, vẻ mặt cũng đã dịu hơn.

“Nếu em đã thấy rõ rồi thì đi thôi, em hoàn toàn có thể tự lập một đế chế riêng mà không cần để ý sắc mặt của họ”.

Cuối cùng, Sở Bắc đã nói ra suy nghĩ trong đầu.

Vừa rồi, anh đủ khả năng ngăn cản chuyện Lạc Tuyết bị đuổi việc.

Nhưng anh không làm vậy!

Nếu Lạc Tuyết cứ ở lại nhà họ Lạc thì dù cô có nỗ lực và xuất sắc đến mấy thì vẫn bị dè bỉu thôi.

Cô vẫn sẽ là người có thể bị đá đi bất cứ lúc nào.

Còn nếu cô tự khởi nghiệp thì sao?

Với thực lực và thân phận của Sở Bắc, anh hoàn toàn có thể giúp cô trưởng thành và nhanh chóng ở trên đỉnh cao của sự nghiệp.

“Đi? Tự lập nghiệp ư?”

Lạc Tuyết lẩm bẩm rồi cười tự giễu.

“Sở Bắc ơi Sở Bắc, sao anh có thể nói ra câu ngây thơ như thế?”

“Mất việc rồi thì tôi còn không nuôi mọi người được, chứ đừng nói đến chuyện khởi nghiệp”.

“Sở Bắc, anh nói chuyện buồn cười quá đấy!”

Lạc Tuyết lắc đầu, không quát tháo cũng không khóc lóc.

Giọng nói của cô bình tĩnh nhưng chứa đầy sự vô lực và tuyệt vọng.

“Anh có thể giúp em!”

Sở Bắc nói với giọng kiên định.

“Đến thân anh còn lo chưa xong mà đòi giúp tôi ư?”

Lạc Tuyết hỏi lại, rõ ràng cô không tin anh.

Sở Bắc thoáng do dự, nhưng thấy vẻ chán trường của cô thì vẫn quyết lên tiếng.

“Anh có thể cho em tất cả những gì em muốn!”

“Tiền, mối quan hệ, quyền lực, chỉ cần em muốn thôi!”

Hả?

Nghe thấy thế, Lạc Tuyết ngẩn ra.

Thấy Sở Bắc không giống đang nói đùa, cô cảm thấy đắn đo.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 310


Chương 310

Cô nhìn anh một lúc lâu rồi thở dài lắc đầu.

“Sở Bắc, cảm ơn anh, anh yên tâm, tôi sẽ vực dậy được thôi!”

“Đi thôi, tôi sẽ coi như đây là một kỳ nghỉ”.

Dứt lời, Lạc Tuyết quay người rời đi.

Cô thấy Sở Bắc chỉ đang an ủi mình thôi.

Sở Bắc đứng yên tại chỗ với vẻ chua xót.

Với thân phận của anh thì chỉ cần một câu nói mà thôi.

Sau đó, Lạc Tuyết sẽ trở nên giàu có và được nhiều người ngưỡng mộ ngay.

Nhưng Sở Bắc không muốn làm vậy!

Một là vì nếu anh công khai thân phận thì không phải chuyện tốt với Lạc Tuyết và con gái của họ.

Hai là vì Lạc Tuyết là một người mạnh mẽ.

Dù cô đang rất muốn chứng tỏ bản thân, nhưng nếu thành công nhanh chóng cũng không phải chuyện hay.

“Hừ, thằng mù chết tiệt đó làm con bực cả mình!”

Dù chiếc Audi chạy được một lúc rồi, nhưng Lạc Mai vẫn chưa thể nguôi giận được.

“Thôi, con cũng bơn bớt đi!”

Lạc Viễn Hà đang lái xe cũng phải lườm con gái mình một cái: “Giờ đang lúc mấu chốt, chúng ta phải lấy được tiền của tập đoàn Lý Thị đã”.

“Chờ cứu được công ty rồi, chúng ta bám vào cậu Dương thì tha hồ mà xử lý thằng mù ấy”.

Nghe thấy thế, Lạc Mai mới dịu đi một chút.

“Còn cái con mặt dày Lạc Tuyết nữa, bao giờ về con phải cho nó một trận mới được”.

Nhớ tới Lý Nham vẫn đang phải nằm viện, lửa giận trong lòng Lạc Mai lại bùng cháy.

“Thôi, đến nơi rồi đây này! Lát nữa nhớ chú ý lời ăn tiếng nói, nếu đàm phán thất bại thì ông nội con không tha cho chúng ta đâu!”

Thấy tập đoàn Lý Thị đã ở ngay trước mắt, Lạc Viễn Hà hít sâu một hơi rồi nhắc nhở Lạc Mai.

“Bố yên tâm! Mình có hợp đồng trong tay rồi thì còn sợ gì nữa?”

Lạc Mai đắc ý cầm bản hợp đồng trong tay rồi cùng bố mình đi vào tập đoàn Lý Thị.

“Đứng lại, đi đâu đấy?”

Hai bố con họ vừa bước chân vào thì đã bị bảo vệ chặn lại.

Dù thấy bực mình, nhưng Lạc Mai vẫn kiên nhẫn giải thích.

“Chúng tôi là người của tập đoàn Lạc Thị, hôm nay đến để bàn chuyện hợp tác với tổng giám đốc Lý”.

“Người của tập đoàn Lạc Thị ư?”

Người bảo vệ cau mày nói: “Cô lên chỗ kia đăng ký rồi đặt lịch hẹn với lễ tân đi, nếu sếp Lý rảnh thì sẽ tiếp hai người”.

“Được!”

Lạc Mai cau mày rồi đáp lời.

Nếu đây không phải là tập đoàn Lý Thị thì với thái độ đó, người bảo vệ này đã bị Lạc Mai mắng té tát rồi.

“Hai vị muốn gặp sếp tổng ư? Nhưng chưa hẹn trước thì e là khó đấy”.

Cô lễ tân nhìn hai bố con Lạc Mai rồi cau mày.

Lý Hải Đông là tổng giám đốc của tập đoàn Lý Thị nên ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 311


Chương 311

Nếu không hẹn trước thì đến chủ tịch thành phố cũng không gặp được.

Lạc Mai nhíu mày, nhưng không cam tâm rời đi.

“Thế à? Vậy chúng tôi có thể đặt lịch hẹn bây giờ không? Chúng tôi là người của tập đoàn Lạc Thị, đến gặp tổng giám đốc Lý để bàn chuyện hợp tác”.

“Cái gì? Tập đoàn Lạc Thị?”

Cô lễ tân nghe thấy thế thì cuống lên ngay.

“Cô là cô Lạc ạ?”

Hả?

Thấy dáng vẻ ngạc nhiên của cô lễ tân, đến lượt Lạc Mai ngây ra.

“Đúng!”

Lạc Mai vô thức gật đầu.

Tân Hải chỉ có một nhà họ Lạc thôi nên người ta gọi ả ta là cô Lạc cũng không sai!

“Ra là cô Lạc, xin lỗi! Xin cô chờ một lát, tôi sẽ gọi cho sếp tổng ngay!”

Thái độ của cô lễ tân quay ngoắt 180 độ.

Cô ấy cầm điện thoại bàn lên rồi gọi tới văn phòng của tổng giám đốc.

Mấy hôm trước, Lý Hải Đông đã đích thân dặn dò.

Nếu có cô gái trẻ nào họ Lạc tới thì nhất định không ai được đắc tội và phải thông báo cho ông ta biết ngay.

Họ đã ngóng mấy ngày trời, cuối cùng thì nhân vật ấy cũng tới rồi.

Lạc Mai và Lạc Viễn Hà ngơ ngác nhìn nhau.

Không lẽ cô Lạc gì đó có liên quan đến lần hợp tác này ư?

Hơn nữa, cô lễ tân kia cũng quay xe nhanh gớm!

Một lát sau, thấy cô lễ tân đã cúp máy, bố con Lạc Mai dè dặt hỏi.

“Sao rồi? Tổng giám đốc Lý nói sao?”

Thấy hai bố con Lạc Mai chớp chớp mắt, cô lễ tân lễ phép nói.

“Hai vị chờ một chút, sếp nói sẽ đích thân xuống đón tiếp ạ!”

Cái gì?

Nghe thấy thế, cả Lạc Viễn Hà và Lạc Mai đều giật nảy mình.

Lý Hải Đông là gia chủ của nhà họ Lý – gia tộc hàng đầu ở Tân Hải đó.

Hơn nữa, còn là người nắm quyền điều hành của tập đoàn Lý Thị.

Một nhân vật tầm cỡ như vậy lại đích thân xuống đón tiếp họ ư?

Họ cũng có cái vinh hạnh đó sao?

Hai bố con Lạc Viễn Hà ngơ ngác nhìn nhau thì chỉ thấy sự kinh ngạc và bàng hoàng trong mắt đối phương.

Đương nhiên không chỉ có họ.

Đến cô lễ tân cũng thấy rất nghi hoặc.

Cô ấy có nghe nói đến nhà họ Lạc, nhưng cũng chỉ là gia tộc hạng ba thôi mà.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 312


Chương 312

Hai bố con nhà này có gì hay mà đích thân sếp tổng phải xuống đón tiếp chứ?

Ding!

Tiếng thang máy vang lên, đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Cả ba người kia cùng quay sang nhìn cửa thang máy đang mở ra.

Lý Hải Đông mặc âu phục bước ra ngoài.

“Tổng giám đốc Lý!”

Lạc Viễn Hà và Lạc Mai vừa nhìn thấy Lý Hải Đông một cái là mỉm cười nịnh nọt tiến lên đón ngay.

Dù Lý Hải Đông xuống đón họ thật, nhưng họ nào dám nhận đặc quyền ấy.

Chỉ cần có thể hợp tác thành công với Lý Hải Đông thì có bắt họ coi ông ta là tổ tiên, họ cũng đồng ý.

Song, Lý Hải Đông chỉ hấp tấp bỏ đi và phớt lờ sự chào đón của họ.

Ông ta đi qua hai người đó rồi liếc mắt nhìn khắp đại sảnh.

Không trông thấy người cần gặp, Lý Hải Đông cau mày rồi nhìn về phía quầy lễ tân!

“Sao cô bảo cô Lạc tới? Người đâu?”

Nghe thấy thế, mọi người đều ngẩn ra.

Nhất là Lạc Viễn Hà và Lạc Mai.

Nụ cười trên mặt họ vụt tắt, muốn giơ tay ra cũng không được, mà thụt lại cũng không xong.

Khỏi phải nói là ngượng ngùng đến mức nào!

Nếu người đang đứng trước mặt họ không phải Lý Hải Đông, Lạc Mai sẽ mắng ngay một câu là mắt ông mù à rồi.

Cô lễ tân cũng ngây ra.

Cô ấy hết nhìn Lạc Mai lại nhìn Lý Hải Đông, thật sự không biết phải nói gì.

Không phải sếp bảo phải thông báo khi cô Lạc đến sao? Giờ lại…

“Tổng giám đốc Lý, tôi ở đây!”

Lạc Mai thu tay lại rồi vội vàng đi đến cạnh Lý Hải Đông, sau đó dè dặt lên tiếng.

“Cô là…”

Lý Hải Đông ngoái lại nhìn Lạc Mai rồi lập tức cau mày.

“Tổng giám đốc Lý, tôi là cô Lạc đây ạ!”

Lạc Mai ngẩn ra rồi giải thích.

“Đúng vậy, tổng giám đốc Lý, đây là tổng giám đốc của tập đoàn Lạc Thị, cô Lạc Mai!”

Lạc Viễn Hà cũng nhanh chóng đi tới rồi giải thích cùng Lạc Mai.

“Lần này chúng tôi tới để bàn chuyện hợp đồng với tổng giám đốc Lý, hợp đồng…”

Dứt lời, Lạc Viễn Hà nhanh chóng nháy mắt với Lạc Mai.

Lạc Mai biết ý, nhanh nhẹn lấy hợp đồng ra.

Lý Hải Đông liếc nhìn, khi thấy tên ở phần chữ ký thì lập tức nhíu mày.

“Cô Lạc Tuyết đâu? Sao cô ấy không tới?”

Lệnh của thần tướng trấn quốc là giúp cô Lạc, chứ không phải tập đoàn Lạc Thị.

Lý Hải Đông hoàn toàn có thể hiểu được ý của anh.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 313


Chương 313

Nghe thấy Lý Hải Đông hỏi về Lạc Tuyết, Lạc Viễn Hà và Lạc Mai đều có vẻ mất tự nhiên.

“Tổng giám đốc Lý, chuyện là thế này, Lạc Mai mới là tổng giám đốc của tập đoàn nên những chuyện liên quan đến hợp đồng phải do cô ấy đảm nhiệm”.

Lạc Viễn Hà phản ứng lại nhanh hơn nên vội vàng giải thích.

Lạc Mai cũng gật đầu hùa theo: “Đúng vậy thưa tổng giám đốc Lý, chính Lạc Tuyết đã đưa bản hợp đồng này cho tôi”.

“Thế ư?”

Lý Hải Đông cau mày, dù thấy có gì đó là lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều.

Dẫu sao, hai bố con Lạc Viễn Hà nói cũng khá có lý.

Nếu ông ta từ chối, nhỡ bị thần tướng trấn quốc trách tội thì hỏng hết.

“Được rồi, lên trên rồi bàn tiếp!”

Lý Hải Đông tuỳ ý nói một câu rồi đi về phía thang máy.

Nếu biết Lạc Tuyết không đến thì ông ta đã để người khác xuống đón bố con nhà này rồi.

Đúng là chuyện bé xé ra to!

“Vâng!”

Hai bố con nhà kia mừng rỡ rồi thở phào một hơi.

Đi vào thang máy rồi mà vẫn không ngừng tủm tỉm.

Nếu qua được cửa này và bàn chuyện hợp tác thành công, tập đoàn Lạc Thị sẽ phát triển vượt bậc!

Lạc Mai nhếch miệng cười lạnh.

Ả ta thậm chí đã nghĩ đến khoảnh khắc bản thân dẫn dắt tập đoàn Lạc thị lên như diều gặp gió.

Còn Lạc Tuyết và Sở Bắc, ngay cả xách giày cho ả ta cũng chẳng xứng, chỉ xứng bị giẫm dưới chân mà thôi!

Đang đắc ý, hai bố con chỉ cảm thấy rất thỏa mãn, ngay cả lưng cũng đứng thẳng hơn nhiều.

Mà Lý Hải Đông đi trước mặt bọn họ lại nhíu chặt mày chưa hề thả lỏng.

Ông ta nghĩ thế nào cũng cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ.

Để chắc chắn, liệu có cần gọi điện cho cậu Sở xác nhận trước thử không?

Ông ta lấy điện thoại ra, đang bối rối có nên gọi không thì đã nhận một tin nhắn.

Vừa nhìn là do Sở Bắc gửi đến, bước chân ông ta chợt chậm lại!

“Đợi đã!”

Ồ?

Lạc Viễn Hà và Lạc Mai đều dừng lại, có chút không hiểu.

“Tổng giám đốc Lý, còn có chuyện gì sao?”

Đối với câu hỏi của hai người họ, Lý Hải Đông hoàn toàn không quan tâm.

Ông ta mở tin nhắn ra, liếc nhìn một cái, gương mặt thoáng chốc trở nên u ám.

“Được lắm, nhà họ Lạc được lắm, đúng thật là to gan!”

Ngực Lý Hải Đông phập phồng, gần như rít từng câu từng chữ qua kẽ răng.

Mà hai bố con Lạc Mai thấy vậy thì đưa mắt nhìn nhau.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 314


Chương 314

“Tổng giám đốc Lý, có chuyện gì sao?”

Hai cho con nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ lo lắng trong ánh mắt lẫn nhau.

“Hừ, nhà họ Lạc được lắm, dám cả gan lừa gạt tôi, lá gan cũng không nhỏ chút nào!”

Lý Hải Đông chậm rãi quay người lại, vẻ mặt u ám, tối đen như mực.

Hai bố con giật mình trong lòng, vẻ mặt tươi cười biến mất trong chốc lát.

“Tổng giám đốc Lý, chúng tôi nào dám lừa ông chứ, có phải chuyện này hiểu lầm ở đâu rồi không?”

“Hiểu lầm con khỉ!”

Lý Hải Đông hừ lạnh một tiếng, khiến hai người sợ đến run rẩy.

“Các người không nhìn thấy chữ ký trên hợp đồng là tên của ai sao?”

Cái này…

Vẻ mặt Lạc Mai có chút trắng nhợt, cắn răng giải thích.

“Tổng giám đốc Lý, hợp đồng đúng là do Lạc Tuyết ký, nhưng tôi mới là giám đốc của tập đoàn, tôi…”

“Đủ rồi!”

Lý Hải Đông không còn kiên nhẫn, lập tức cắt lời.

“Cô nghĩ tôi không biết sao? Hợp đồng này là cô cướp lấy từ cô Lạc Tuyết đúng chứ?”

“Còn muốn đến lừa tôi, tôi thấy là nhà họ Lạc không cần thiết phải tồn tại nữa rồi!”

Bình bịch!

Vừa dứt lời, hai bố con sợ hãi đến mặt mũi trắng nhợt.

Cả người mềm nhũn, suýt nữa đã ngã xuống đất.

Lý Hải Đông… sao ông ta lại biết được?

Với thực lực của người này, muốn hạ nhà họ Lạc, thật sự chỉ cần một câu nói là đủ rồi!

“Tổng giám đốc Lý, chuyện này, chuyện này chắc chắn là hiểu lầm, hiểu lầm…”

Lạc Viễn Hà phản ứng lại, lên tiếng giải thích ngay.

Lạc Mai không cam tâm, cũng vội hùa theo: “Đúng vậy, tổng giám đốc Lý! Lạc Tuyết là người nhà họ Lạc, cũng là người của tập đoàn Lạc thị, chẳng phải cũng như nhau sao? Sao ông…”

Nghe thấy lời này, Lý Hải Đông không những không giận, mà còn bật cười.

Cũng chỉ là nhà họ Lạc, tập đoàn Lạc thị cỏn con, cũng muốn so với phu nhân thần tướng trấn quốc?

Bọn họ lấy dũng khí ở đâu ra vậy?

Đúng là điếc không sợ súng!

“Hừ, đừng nói mấy lời vô dụng này với tôi, tập đoàn Lý thị của tôi chỉ biết mỗi cô Lạc Tuyết! Dù Lạc Vinh Quang đến cũng vô dụng thôi!”

Lý Hải Đông hừ lạnh một tiếng, khoát tay, trực tiếp ra tối hậu thư.

“Trong hôm nay, hoặc là mời cô Lạc Tuyết đích thân đến đây nói chuyện với tôi! Hoặc là, tôi sẽ truy cứu hậu quả các người đã lừa tôi!”

“Nên làm gì, tự các người suy nghĩ cho cẩn thận!”

Nghe thấy vậy, gương mặt hai bố con Lạc Viễn Hà lập tức trắng nhợt

Vẻ mặt khó nhìn giống như nuốt phải ruồi vậy!

Bọn họ không dễ dàng gì mới cướp lấy hợp đồng từ chỗ Lạc Tuyết về.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 315


Chương 315

Không dễ gì mới đuổi được Lạc Tuyết ra khỏi tập đoàn!

Nhưng bây giờ, lại là kết cục như vậy sao?

Tựa như từ thiên đường thoáng chốc đã rơi xuống địa ngục.

Chênh lệch lớn như vậy, khiến bọn họ gần như sụp đổ!

“Tổng giám đốc Lý, thật ra chúng tôi…”

“Im miệng!”

Lạc Mai vẫn muốn giải thích thì Lý Hải Đông lập tức quát lớn một tiếng!

“Mấy tên bên ngoài kia, còn ngây ra đó làm gì? Đuổi bọn họ ra ngoài, sau này, ngoài cô Lạc Tuyết thì tập đoàn Lý thị không chào đón bất kỳ người nào của nhà họ Lạc cả!”

Nói xong, Lý Hải Đông hừ một tiếng, lập tức quay người đi vào thang máy.

Chỉ để lại hai bố con chết trân tại chỗ như hóa đá.

“Hai vị, đi đi! Đừng ép chúng tôi phải ra tay!”

Mấy vệ sĩ vội đi vào, huơ tay chỉ ra ngoài.

Ai ai cũng chuẩn bị hành động, chỉ cần hai bố con có chút hành động bất thường thì đám người sẽ trực tiếp ném bọn họ ra ngoài!

Rơi vào đường cùng, Lạc Viễn Hà và Lạc Mai chỉ có thể hung hăng cắn răng, chán chường rời đi!

“Đáng chết, sao lại như vậy? Rõ ràng đã ký hợp đồng, sao ông ta có thể không nhận chứ? Con phải đi kiện ông ta!”

Quay về lên xe, Lạc Mai ném hợp đồng lên ghế, tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Lạc Hà Viễn trừng mắt nhìn ả ta, bực mình hừ một tiếng.

Kiện tổng giám đốc Lý của tập đoàn Lý thị? Có khác gì tìm đường chết chứ?

“Được rồi, bây giờ phải suy nghĩ xem nên làm thế nào đi!”

“Nếu hợp đồng lại thất bại như vậy, bố con chúng ta sao có thể gánh nổi?”

Vừa nghe lời này, Lạc Mai đang nghiến răng nghiến lợi, chỉ cảm thấy đầu như muốn nổ tung.

Làm sao đây?

Còn có thể làm sao? Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bây giờ Lạc Tuyết đã bị đuổi khỏi công ty rồi, còn có thể mời cô quay lại hay sao?

Để Lạc Mai đi mời Lạc Tuyết, ả ta thà rằng lựa chọn cái chết quách cho rồi!

Nói xong, Lạc Hà Viễn cũng im lặng.

Chuyện này, đúng là rắc rối!

Nếu sớm biết như vậy, đợi khi hợp đồng có hiệu lực, rồi đuổi Lạc Tuyết đi cũng không muộn!

Brừm brừm!

Trong lúc tâm trí họ hỗn loạn, điện thoại đột nhiên rung lên không ngừng.

Lạc Viễn Hà mất kiên nhẫn, đang muốn ngắt điện thoại.

Nhưng nhìn thấy ba chữ Lạc Vinh Quang thì vẻ mặt lại càng khó coi hơn…

“Con nói cái gì? Con bị đuổi rồi?”

Trong biệt thự xa hoa, tiếng rống này của Chu Cầm vang lên cũng có cả tiếng vang dội lại!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 316


Chương 316

Nhìn Lạc Tuyết ủ rũ trên sô pha đối diện, Chu Cầm há hốc miệng, vẻ mặt không tin nổi!

“Con sao vậy? Đang tốt lành tự dưng lại bị đuổi?”

“Sở Bắc, cậu nói xem, có phải có liên quan đến cậu không?”

Chu Cầm tức giận hai tay chống nạnh, cay độc nhìn Sở Bắc.

Sở Bắc nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.

Lạc Tuyết bất đắc thở dài, liếc nhìn Chu Cầm!

“Mẹ, chuyện này không liên quan đến anh ấy, mẹ đừng đoán mò nữa được không?”

“Vậy thì là chuyện gì?”

Chu Cầm trừng mắt, nhìn dáng vẻ đó gần như là còn không cam tâm hơn cả Lạc Tuyết!

“Mẹ biết rồi, có phải là bố con Lạc Mai làm ra trò quỷ gì không? Đúng là quá đáng”.

“Không được, mẹ phải gọi điện cho ông cụ, con không thể vô duyên vô cớ bị đuổi vậy được!”

Nói rồi, Chu Cầm tức giận lấy điện thoại ra, muốn gọi cho ông cụ!

“Mẹ…”

Lạc Tuyết đành chịu thở dài một tiếng, đưa tay ngăn cản.

“Đây chính là ý của ông nội, cho dù mẹ gọi cũng vô dụng thôi!”

“Cái gì? Ý của ông cụ?”

Chu Cầm vừa nghe thấy, cả người lập tức sững sờ!

Sau đó, trong lòng cảm thấy không cam tâm.

“Sao ông cụ có thể làm như vậy? Tốt xấu gì con cũng là cháu gái ông ấy mà, đúng là quá thiên vị!”

“Không, đúng là h**p người quá đáng, ức h**p chúng ta mẹ góa con côi mà!”

Chu Cầm nghiến răng nghiến lợi, lại càng tức giận hơn!

Liếc nhìn Sở Bắc, cơn giận trong lòng lại càng không có chỗ phát tiết!

“Sở Bắc, đều là do cậu!”

“Nếu không phải do cậu không có tiền đồ gì, chúng tôi cũng sẽ không bị ức h**p ra như vậy rồi?”

Là người vô tội nằm không cũng trúng đạn, Sở Bắc chỉ có thể vung tay, không nói lời nào, cũng chẳng buồn chấp nhặt với Chu Cầm!

“Mẹ, mẹ bớt nói hai câu đi, vẫn nên nghĩ xem sau này làm thế nào đi!”

Lạc Tuyết đành bất lực lắc đầu, giọng điệu có chút chán nản.

Vừa nghe lời này, Chu Cầm lập tức ủ rũ.

Đúng vậy, Lạc Tuyết bị đuổi rồi, ngày tháng sau này biết phải làm sao đây!

Ngày trước, thu nhập cả gia tộc đều đến từ Lạc Tuyết.

Nhưng bây giờ, không còn thu nhập, bọn họ sống tiếp kiểu gì?

Quay về thực tại, Lạc Tuyết vẫn luôn nghĩ mãi về vấn đề này.

Mặc dù bây giờ không cần phải lo về chuyện nơi ở, nhưng học phí của con gái, lại thêm sinh hoạt phí ngày thường, toàn bộ đều là những khoản không nhỏ!

“Đừng lo, biết đâu mọi chuyện lại có thể đổi hướng thì sao?”

Cũng ngay lúc này, Sở Bắc tiến lên trước, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Lạc Tuyết.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 317


Chương 317

“Tiểu Tuyết, còn nhớ vấn đề anh hỏi không?”

“Nếu Lạc Quang Vinh đến mời em quay về tập đoàn Lạc thị, em sẽ đồng ý, hay là lập chi nhánh khác?”

Lúc này, Sở Bắc lại hỏi vấn đề này.

Nếu Lạc Tuyết lựa chọn lập chi nhánh khác thì cả tập đoàn Bắc Dã đều sẽ trở thành hậu thuẫn cho cô.

Nếu Lạc Tuyết lựa chọn quay về, Sở Bắc cũng sẽ tôn trọng lựa chọn của cô.

“Tôi…”

Lạc Tuyết ngây người, nhìn Sở Bắc, không biết nên trả lời thế nào!

“Còn lựa chọn cái gì!”

Chu Cầm lại quát một tiếng, hung tợn trừng mắt nhìn Sở Bắc!

“Đã bị ông cụ đuổi ra rồi, con còn muốn ông ta đến mời con quay về? Đúng là nằm mơ!”

“Lại nói, bây giờ chúng ta sống làm sao mới là vấn đề, cậu còn muốn lập chi nhánh khác? Sở Bắc, cậu không phải là tên ngốc chứ!”

Chu Cầm tức giận th* d*c, gương mặt chẳng khác gì tờ giấy trắng.

Sở Bắc không quan tâm, chỉ lo nhìn về hướng Lạc Tuyết.

Anh đang đợi một đáp án!

Một đáp án có thể thay đổi cả đời này của Lạc Tuyết!

Lạc Tuyết ngây người, muốn nói gì gì, cuối cùng lại không nói nên lời.

Bầu không khí thoáng chốc cứng đờ.

“Sở Bắc, thật ra…”

Rè rè!

Qua một lúc, cuối cùng Lạc Tuyết đã nghĩ xong trả lời thế nào.

Nhưng lời còn chưa nói hết thì đã bị điện thoại rung lên cắt ngang.

Cầm lên xem, nhìn thấy là ông nội gọi đến, lập tức ngây người!

“Lúc này ông nội gọi cho con làm cái gì? Chẳng lẽ lương tâm trỗi dậy rồi sao?”

Chu Cầm liếc nhìn, lập tức nhíu chặt mày.

Lạc Tuyết cũng kinh ngạc không thôi, không biết có nên nhận hay không!

“Muốn nhận thì cứ nhận đi! Nhưng, từ đầu tới cuối em đều có hai lựa chọn! Tin anh, anh sẽ không lừa em!”

Sở Bắc ngẩng đầu, giọng điệu bình tĩnh lại tự tin.

Lạc Tuyết sững người chốc lát, cắn răng bấm nhận cuộc gọi, đồng thời cũng mở loa ngoài!

Cũng giống như Chu Cầm, cô thật sự rất muốn.

“Ông nội, là cháu!”

Lạc Tuyết chào hỏi trước, bên kia im lặng một lát rồi mới truyền đến giọng nói lạnh nhạt của Lạc Vinh Quang!

“Tiểu Tuyết à, buổi sáng ông nội mụ mị đầu óc, nói mấy câu tức giận, cháu đừng để trong lòng!”

Lời này vừa thốt ra, Lạc Tuyết và Chu Cầm đều ngây người.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 318


Chương 318

Hai mẹ con cứ nhìn nhau, con nhìn mẹ, mẹ nhìn con, trong lòng sôi sục.

Lúc sáng, Lạc Tuyết mới đích thân gọi điện đến.

Lúc đó, giọng điệu Lạc Vinh Quang lạnh nhạt!

Chỉ nói một câu rồi lập tức ngắt máy!

Giọng điệu dứt khoát, nói là muốn cắt đứt quan hệ với cô, Lạc Tuyết cũng tin theo!

Nhưng Lạc Tuyết không ngờ, bây giờ mới qua được nửa ngày.

Ông cụ lại chủ động gọi điện đến giải thích?

Đây là sao chứ?

Đùa bỡn cô rất vui sao?

Cũng chỉ có Sở Bắc, vẻ mặt từ đầu đến cuối đều không thay đổi!

Cú điện thoại này, đều trong dự liệu của anh!

Có lương tâm?

Mấy người này nếu có lương tâm thì Lạc Tuyết đã không bị đuổi đi rồi.

“Ông nội, cháu biết!”

Lạc Tuyết nhỏ giọng đáp một tiếng!

Mặc dù trong lòng vẫn như cũ có chút tức giận và không cam tâm.

Nhưng hoàn cảnh mấy năm nay, khiến cô không biết phải phản kháng!

“Ừ, ông nội biết, cháu là một lòng lo cho công ty!”

Bên kia điện thoại, ông cụ như thể thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng giọng điệu vẫn lạnh nhạt như cũ.

“Bác cả và chị họ của cháu bị ông mắng một trận rồi! Nếu cháu đã nguôi giận thì quay về công ty đi, vẫn là vị trí giám đốc tài chính, hợp đồng với nhà họ Lý, cũng do cháu đi đàm phán!”

Nghe thấy lời này, Lạc Tuyết lập tức sững người.

Hợp đồng bị cướp, buổi sáng bị mắng một trận rồi lại vô duyên vô cớ bị đuổi đi.

Ông cụ chỉ nói bừa vài câu mà đã muốn cô nguôi giận, rõ ràng là không thể!

Nhưng một câu cuối cùng của ông cụ lại khiến Lạc Tuyết động lòng!

Nếu có thể lấy lại hợp đồng, cũng không phải không thể thương lượng!

“Còn ngây ra đó làm gì? Mau đồng ý đi chứ!”

Lạc Tuyết đang do dự, thì Chu Cầm đã không đợi kịp nữa rồi.

Không dễ gì mới có cơ hội quay lại công ty, đương nhiên phải nắm chắc mới được!

Lạc Tuyết thấy vậy, thở nhẹ một hơi!

“Tôi không đồng ý!”

Bốn chữ ngắn gọn, khiến mọi người đều sửng sốt.

Ngay cả Lạc Tuyết cũng vậy.

Bởi vậy người nói chính là Sở Bắc.

“Sở Bắc? Hừ, tôi và cháu gái tôi nói chuyện, đến lượt cậu chen vào sao!”

Bên kia điện thoại, ông cụ lập tức nổi giận!

Còn Chu Cầm suýt nữa đã bị dọa sợ đến sống dở chết dở: “Sở Bắc, cậu im miệng cho tôi! Qua ngồi một bên đi, nếu chuyện này mà hỏng, xem tôi xử lý cậu thế nào!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 319


Chương 319

Chu Cầm hung dữ nhìn Sở Bắc, ánh mắt đầy căm giận.

Ngay cả Lạc Tuyết cũng có chút bất đắc dĩ, sớm biết vậy đã không bật loa ngoài rồi!

“Tiểu Tuyết, thành ý của ông đã tỏ rõ cho cháu rồi, nên làm gì, trong lòng cháu hãy tự tính toán đi!”

Bên kia điện thoại, lời ông cụ thoáng chốc lạnh lùng như thể đưa ra tối hậu thư vậy!

Vẻ mặt Lạc Tuyết thay đổi: “Ông nội, cháu…”

“Thành ý?”

Thế nhưng, Sở Bắc tiến trước một bước, lập tức giật lấy điện thoại.

“Buổi sáng, lúc bố con Lạc Viễn Hà châm chọc Tiểu Tuyết, ông có nói thành ý sao?”

“Trước đó thì cướp hợp đồng của Tiểu Tuyết, lại không phân tốt xấu đuổi Tiểu Tuyết đi, đây gọi là thành ý sao?”

“Bây giờ tùy tiện nói một câu thì muốn để Tiểu Tuyết quay về? Đây là thành ý của ông?”

“Tiểu Tuyết không phải công cụ, không phải là đồ ông muốn gọi là đến, đuổi là đi!”

“Nếu đây cũng được xem là có thành ý, thì đúng là chuyện nực cười!”

Sở Bắc nói năng rõ ràng, từng chữ như đâm vào tim!

Từng lời quở trách hành vi của Lạc Vinh Quang và bố con Lạc Viễn Hà!

Dứt lời, không chỉ bên kia điện thoại mà cả Lạc Tuyết cũng ngây người!

Đây… là tiếng lòng của cô!

Cô vẫn luôn muốn nói, nhưng lại không dám nói ra!

Không ngờ, lại bị Sở Bắc nói ra toàn bộ!

Mũi Lạc Tuyết cay cay, suýt nữa đã rơi lệ!

Mấy năm nay cô cẩn trọng dè chừng, nhưng trước giờ đều không được coi trọng!

Tuy là người nhà họ Lạc, nhưng lại còn không bằng thân thích khác họ!

Nói đến cùng, chỉ là công cụ của nhà họ Lạc!

Giống như Sở Bắc nói, gọi thì đến, đuổi thì đi!

Tuy không cam tâm, nhưng lại không thể phản kháng!

Bởi vì cô một thân một mình, không sức phản kháng.

Vì vậy, cô chỉ có thể cất giấu mọi thứ trong lòng!

Cho dù là với mẹ, trước giờ cũng chưa từng nhắc đến!

Nhưng cô không ngờ, người đàn ông mà mình hận cả năm năm trời.

Lại là người hiểu mình nhất!

Nhìn Sở Bắc, tầm nhìn Lạc Tuyết dần trở nên mơ hồ.

Trong lòng sợ hãi hỗn loạn, ngay cả cô cũng không thể nói rõ!

“Sở Bắc, rốt cuộc cậu muốn thế nào?”

Bên kia điện thoại, dường như im lặng rất lâu!

Qua một lúc, mới truyền đến âm thanh nghiến răng nghiến lợi của Lạc Vinh Quang!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 320


Chương 320

Dù chỉ qua giọng nói, nhưng Sở Bắc vẫn có thể tưởng tượng được, Lạc Vinh Quang ở đầu dây bên kia đang tức tối đến mức nào.

“Không phải tôi muốn thế nào, mà là ông đấy!”

Sở Bắc bình thản đáp lời.

“Nếu ông thật sự muốn Tiểu Tuyết quay về thì hãy làm gì đó để tỏ thành ý đi, không thì miễn bàn!”

Dứt lời, Sở Bắc không chút do dự mà ngắt máy luôn.



“Thằng chết tiệt này! Đúng là tức muốn chết mà!”

Tiếng quát tháo của Lạc Vinh Quang vang vọng trong phòng khách của nhà họ Lạc.

Thấy Sở Bắc dám cúp máy trước, ông ta đã bùng lửa giận.

Lúc này, ông ta chỉ muốn đập vỡ chiếc điện thoại ngay lập tức.

“Bố ơi, giờ phải làm sao ạ?”

“Đúng đấy ông, Sở Bắc và Lạc Tuyết thật là quá đáng, đến lời ông nói mà cũng dám bỏ ngoài tai!”

Lạc Viễn Hà và Lạc Mai ở bên cạnh cũng sợ đến mức run rẩy.

Nhưng họ vẫn cứng miệng đổ lỗi cho người khác được.

“Hừ, hai bố con anh còn dám lên tiếng à?”

Lạc Vinh Quang quay ngoắt lại rồi lườm hai bố con nhà kia.

Ánh mắt hình viên đạn ấy khiến hai bố con Lạc Mai giật bắn mình.

“Không tại bố con anh thì chuyện đâu đến nỗi này? Bây giờ thì hay rồi, thấy tự cầm đá đập xuống chân mình chưa?”

“Vô dụng, toàn một lũ ăn hại!”

Lạc Vinh Quang lại giận dữ gào lên như đã phát điên.

Bây giờ, ông ta mới biết hoá ra Lạc Mai đã cướp hợp đồng của Lạc Tuyết.

Sau đó, bố con ả ta còn đề xuất với ông ta đuổi việc Lạc Tuyết.

Lúc ấy, ông ta cứ nghĩ không có vấn đề gì nên đã đồng ý ngay.

Ai ngờ đâu, bây giờ sự việc lại thành ra thế này chứ!

Họ đuổi Lạc Tuyết đi thì dễ, nhưng mời cô quay lại làm việc thì e rất khó.

Nhất là còn vướng tay Sở Bắc kia.

Vừa nhớ lại lời nói ban nãy của Sở Bắc, Lạc Vinh Quang lại tức điên lên.

“Bố, chúng con cũng không ngờ lại thành ra thế này! Tất cả là tại thằng Sở Bắc, nhất định nó đã dùng chiêu ly gián!”

Lạc Viễn Hà không cam tâm, vẫn cãi cố.

Lạc Mai cũng bực tức phụ hoạ theo: “Đúng đấy ạ! Còn chuyện hợp đồng, chắc chắn Lạc Tuyết đã dùng thủ đoạn không trong sạch nào đó thì mới ký được, nếu không sao tổng giám đốc Lý chỉ làm việc với một mình nó chứ?”

Vừa nghĩ tới chuyện này, Lạc Mai đã nổi giận.

Ả ta không ngờ lại có ngày mình bại dưới tay của Lạc Tuyết.

“Hừ! Bây giờ nói mấy lời này thì có ích gì?”

Lạc Vinh Quang hừ một tiếng rồi lườm bố con Lạc Mai.
 
Back
Top Bottom