Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 81


Chương 81

“Đối phó với loại người này thì không thể mềm lòng! Nếu như trong gia tộc có người nào không nỡ thì cùng với anh ta cút ra khỏi nhà họ Lạc luôn đi!”

Mặc dù Lạc Mai không chỉ đích danh, nhưng rất rõ ràng, ả ta đang nói mỉa Lạc Tuyết.

Lúc này, đừng nói là Lạc Tuyết, cho dù là Chu Cầm, sắc mặt cũng rất khó coi.

Nếu chuyện này không được xử lý tốt, để liên đới đến bọn họ, tất cả đều sẽ bị đuổi ra khỏi cửa.

Sở Bắc đáng chết, đúng là một tên xui xẻo!

Ánh mắt Lạc Vinh Quang sắc bén quét về phía Sở Bắc.

“Sở Bắc, cậu còn gì để nói? Nếu không thì cút đi! Giữa hai chúng ta đã tận tình tận nghĩa rồi!”

“Tận tình tận nghĩa, ha!”

Sở Bắc khẽ cười, giọng điệu mỉa mai.

“Tôi đối với ông quả thực là đã tận tình tận nghĩa, nhưng ông đối với tôi, chỉ sợ là tình không tận, nghĩa không hoàn toàn thôi!”

“Mày nói cái gì?”

Lạc Vinh Quang nheo mắt, mang theo sát khí nhàn nhạt.

“Sở Bắc, chẳng lẽ cậu không phục sao?”

Sở Bắc không trả lời, gõ nhẹ gậy trúc, bảo vệ Lạc Tuyết phía sau.

Đồng thời, anh nở một nụ cười trấn an cô.

“Tôi ở nhà họ Lạc chỉ là muốn hoàn thành tâm nguyện của mình mà thôi!”

“Còn về chuyện năm năm qua ông lừa gạt tôi, tôi có thể bỏ qua không trách cứ, nước giếng không phạm nước sông!”

“Nhưng nếu mấy người muốn ép, vậy thì Sở tôi không thể không đòi một tiếng công bằng rồi”.

Từ đầu đến cuối, Sở Bắc đều nhìn về phía trước, từng câu từng chữ đều rất bình thường VÀ giản đơn.

Nhưng cho dù là như vậy, nó lại mang đến cho người ta một loại cảm giác chân thật đáng tin.

“Sở Bắc, cậu… đang uy h**p tôi sao?”

Lạc Vinh Quang đột nhiên đứng dậy, vẻ mặt u ám lộ ra nội tâm ông ta đang phẫn nộ.

“Sở Bắc, anh bớt nói vài câu đi!”

Sắc mặt Lạc Tuyết khó coi, nhỏ tiếng nhắc nhở.

Đúng là đã chọc giận đám người này rồi, nhưng chuyện gì cũng đều có thể làm ra được.

“Xì, một tên mù thối tha mà cũng dám nói lời ngông cuồng như thế? Đúng là nực cười”.

Lạc Mai hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Sở Bắc càng thêm phần khó chịu.

“Còn con đ**m nhà cô, cô rốt cuộc mang họ Lạc hay họ Sở? Một mực bênh vực bảo vệ thằng mù thối tha này, đúng là khiến nhà họ Lạc tôi mất hết mặt mũi mà”.

Lạc Mai vênh váo tự đắc, chỉ cần có cơ hội liền sẽ châm chọc khiêu khích Lạc Tuyết.

Song, ả ta vừa dứt lời, Sở Bắc đột nhiên quay người lại.

Ánh mắt trống rỗng dừng trên người Lạc Mai.

Một cơn ớn lạnh ập đến khiến ả ta không khỏi rùng mình.

“Cô… có thể thử xem!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 82


Chương 82

Chỉ vỏn vẹn năm từ mà lại tựa như đến từ địa ngục.

Toàn thân Lạc Mai khẽ run cầm cập, ngồi phệt xuống đất.

Vừa rồi, ả ta như nhìn thấy vực thẳm qua cặp kính râm của Sở Bắc.

Chỉ nhìn một cái đã khiến ả ta sởn cả da gà.

Hai mắt trợn to, cả người đờ đẫn giống như kẻ ngốc vậy.

“Tiểu Mai? Em sao thế?”

Cảnh tượng xảy ra đột ngột khiến Lý Nham bị dọa giật mình.

Sở Bắc này hình như cũng đâu có làm gì, nhìn một cái đã khiến em sợ đến ngã ra đất rồi sao?

Những người khác ngơ ngác nhìn nhau, thậm chí còn chưa nhận ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Ngay cả Lạc Tuyết cũng mơ hồ.

Cô đứng phía sau Sở Bắc, nhưng cũng hoàn toàn không biết Sở Bắc rốt cuộc đã làm gì.

“Sở Bắc, cậu đã làm gì con gái tôi?”

Lạc Viễn Hà trừng mắt nhìn Sở Bắc.

Sắc mặt Lạc Vinh Quang u ám, tựa như bất cứ lúc nào cũng đều có thể trở mặt.

Tuy rằng không có bằng chứng, nhưng ngoại trừ Sở Bắc ra thì còn ai có thể động tay động chân chứ?

“Hừ, Sở Bắc, cậu đúng là càng lúc càng hỗn xược! Nếu đã như vậy, cộng thêm chuyện của ngày hôm qua, nợ cũ nợ mới, chúng ta tính luôn một lượt!”

Lạc Vinh Quang lại lên tiếng, giọng điệu vô cùng lạnh lùng.

“Sở Bắc, mày… mày… tao… tao…”

Mà lúc này, Lạc Mai cũng đã hoàn hồn lại.

Chỉ là không biết có phải kinh hãi quá độ không, cứ ngây ngốc nhìn Sở Bắc, nửa ngày nói không nên lời một câu hoàn chỉnh.

Thấy vậy, Lạc Tuyết nhắm mắt lại, sắc mặt phờ phạc mang theo tia tuyệt vọng.

Cho dù không nói gì, Sở Bắc cũng đã trở thành cái gai trong mắt của cả gia tộc, cái gai trong thịt.

Bị đuổi đi, chỉ là vấn đề thời gian.

Lạc Tuyết càng không ngốc, đợi sau khi giải quyết xong Sở Bắc, tiếp theo sẽ đến lượt mình rồi.

Cuối cùng cô không thể thoát khỏi số phận bị thao túng.

Không chỉ vậy, trải qua chuyện của ngày hôm qua, nhà họ La nhất định sẽ khiến mọi chuyện trầm trọng thêm.

Thậm chí, cô đã có thể nhìn thấy cuộc sống bi thảm sau khi gả vào nhà họ La!

“Sở Bắc, tôi cho cậu một chút thể diện, cậu tự mình cút khỏi đây đi!”

Khuôn mặt của Lạc Vinh Quang nặng đến mức dường như có thể nhỏ ra giọt nước.

Ánh mắt đang nhìn Sở Bắc giống như nhìn một tên ăn mày.

“Nếu không, nửa đời sau, cậu chuẩn bị lên đường lớn để xin ăn đi!”

Một câu nói quả quyết kết án tử hình cho Sở Bắc.

Lạc Tuyết cười thảm thương một tiếng, đang định thuyết phục Sở Bắc rời đi.

Lại nghe thấy Sở Bắc khẽ cười một tiếng, trong nụ cười mang theo sự giễu cợt và khinh thường.

“Đuổi tôi đi?”

Sở Bắc ngẩng đầu lên, cây trúc trong tay khẽ rơi xuống nền gạch.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 83


Chương 83

“Mấy người, vẫn chưa đủ tư cách!”

Uỳnh!

Gậy trúc vừa rơi xuống đất, toàn bộ ngôi nhà cổ dường như rung chuyển.

Một luồng khí thế ác liệt lấy Sở Bắc làm trung tâm lan ra tứ phía, quét sạch nơi này!

Đùng đùng đùng!

Bất luận là Lạc Vinh Quang ở phía trước, hay là Lạc Viễn Hà và đám người Lý Nham ở phía sau ông ta đều lần lượt lùi lại mấy bước.

Người nào người nấy đều trố mắt, ánh mắt nhìn Sở Bắc như thể đang nhìn quái vật.

“Cậu… cậu, sao lại thế này?”

Lạc Vinh Quang kinh ngạc đến ngây người, chỉ tùy tiện vung gậy trúc một cái liền có thể đẩy lui nhiều người như vậy.

Đây phải là sức mạnh lớn mạnh đến mức nào chứ?

Chẳng lẽ Sở Bắc này thật sự không phải là người phàm sao?

Mà cả nơi này chỉ có một mình Lạc Tuyết là không bị ảnh hưởng.

Lúc này, cô ngây người nhìn cảnh tượng này, không biết đã xảy ra chuyện gì.

“Sở Bắc làm việc thì chưa tới phiên mấy người chỉ tay năm ngón ra lệnh đâu!”

Giọng điệu của Sở Bắc nhàn nhạt, nhưng mỗi một chữ đều tựa như sấm, vang vọng bên tai tất cả mọi người.

“Số phận của Tiểu Tuyết cũng nên do chính cô ấy lựa chọn!”

“Các vị cứ gây khó dễ như vậy, chẳng lẽ, coi Sở mỗ không tồn tại sao?”

Dứt lời, không gian xung quanh lập tức im ắng!

Đối mặt với ánh mắt trống rỗng của Sở Bắc, không biết vì sao, chẳng ai dám nói gì.

Rõ ràng Sở Bắc chỉ là một tên mù tay trói gà không chặt, nhưng lại mang đến cho bọn họ cảm giác giống đang ở cùng với Sát Thần vậy!

Bầu không khí nhất thời có chút cổ quái.

Người nhà họ Lạc mắt lớn trừng mắt nhỏ, chẳng ai dám nói câu nào.

Ngay cả Lạc Mai cũng hiếm khi ngậm miệng lại.

Một lúc sau, Lý Nham cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa.

Hắn ta nghiến răng, nhìn chằm chằm Sở Bắc.

“Sở Bắc, nhìn bộ dạng này của mày, chẳng lẽ còn muốn chờ tao động tay sao? Mày là cái đồ đại nghịch bất đạo!”

“Chuyện của ngày hôm qua, suy cho cùng cũng là do mày tự chuốc lấy”.

“Mày không chỉ cướp dâu tại chỗ, còn đánh cậu La thành thái giám, chuyện này nếu như không đưa ra một lời giải thích thỏa đáng, làm sao khiến lửa giận của nhà họ La lắng xuống?”

“Nếu mày là đàn ông thì hãy tự mình giải quyết đi”.

Ánh mắt Lý Nham sáng quắc, lớn tiếng chất vấn.

Mọi tội lỗi hôm qua đều đẩy cho Sở Bắc.

“Nhà họ La?

Sở Bắc cười nhẹ, khẽ gật đầu.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 84


Chương 84

Nếu không phải anh nhân từ thì nhà họ La đã bị tiêu diệt rồi.

Thế mà còn có gan đến gây chuyện sao?

“Mày cười cái gì?”

Vẻ mặt Lý Nham u ám, Sở Bắc hành động như vậy, chắc chắn là đang khiêu khích hắn ta!

“Chuyện này, không liên quan đến anh, cút!”

Vẻ mặt Sở Bắc vô cảm, lập tức ra lệnh đuổi khách.

“Sở Bắc, mày phát điên gì vậy, cậu Lý là bạn trai của Tiểu Mai, đương nhiên cũng xem như là một nửa người nhà họ Lạc rồi!”

Lạc Viễn Hà bĩu môi, không vui nói.

“Không sai!”. Lúc này, Lạc Mai rốt cuộc cũng tỉnh táo lại.

“Người nên cút đi là mày, tao cũng không muốn nhìn thấy mày nữa! Mau cút khỏi nhà tao!”

Thoáng chốc, Sở Bắc lại trở thành mục tiêu công kích của mọi người.

Lạc Vinh Quang tiến lên một bước, vung tay phải, lúc này trong đại đường mới yên tĩnh.

“Sở Bắc, đừng nói tao không cho mày cơ hội, đúng như cậu Lý nói, tai họa do mày tự gây ra thì tự giải quyết đi!”

Lạc Vinh Quang nhìn Sở Bắc, không nghe ra được vui buồn trong giọng nói của anh.

“Tao cho mày thời gian hai ngày, chỉ cần mày có thể khiến nhà họ La nguôi giận, chuyện này sẽ không được nhắc lại nữa”.

Chuyện này…

Lạc Tuyết kinh ngạc, vẻ mặt lại khá lo lắng.

Hôm qua, nhà họ La bị cướp dâu ngay hiện trường, cậu chủ nhà họ La bị phế.

Thù lớn như vậy thật sự có thể dễ dàng nguôi ngoai sao?

Ông nội đây là đang muốn khiến Sở Bắc đi chết mà!

Mà mấy người Lạc Mai và Lạc Viễn Hà đều cười lạnh.

Ông nội làm vậy đúng là cao tay!

Không chỉ đẩy trách nhiệm hết cho Sở Bắc, mà còn có thể mượn tay nhà họ La loại bỏ Sở bắc.

Đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn!

“Đồ phế vật, đừng nói là mày không dám nhé?”

Lý Nham cười lạnh một tiếng: “Nếu mày sợ thì tao có thể giúp mày xử lý! Còn về điều kiện… cũng rất đơn giản!”

Lý Nham cười cợt, đột nhiên tiến lên một bước, dang rộng hai chân.

“Quỳ xuống, bò qua dưới này là được!”

Ha ha ha…

Lạc Mai lập tức bật cười, đắc ý nhìn Sở Bắc.

Còn Lạc Vinh Quang và Lạc Viễn Hà chỉ yên lặng nhìn, không có ý ngăn lại.

Chỉ Lạc Tuyết là bất đắc dĩ lắc đầu, mắt nhắm chặt lại.

Cho dù Sở Bắc có làm thế nào thì đó đều không phải là kết quả mà cô mong muốn.

Không chừng mọi chuyện hôm qua chỉ là hồi quang phản chiếu vào thời khắc cuối cùng của vận mệnh mà thôi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 85


Chương 85

“Mày rất thích bắt người khác quỳ sao?”

Sở Bắc ngẩng đầu, vẻ mặt vẫn vô cảm như cũ, có điều giọng điệu đã lạnh lùng hơn chút.

Nói xong thì anh cất bước, tới gần Lý Nham.

“Cộc cộc cộc!”

Tiếng gậy trúc gõ xuống đất vang lên rất chói tai trong đại sảnh tĩnh lặng.

Thấy cảnh này, người nhà họ Lạc đều cười nhạo khinh thường.

Phế vật đúng là phế vật, có thể giữ được mạng đã là ban ơn cho rồi.

Lý Nham và Lạc Mai càng thêm đắc ý, nhất là Lạc Mai, hôm nay, chỉ cần Sở Bắc chui qua chân Lý Nham thì ả ta có thể rửa sạch tủi nhục.

“Nếu đã vậy thì tao sẽ thành toàn cho mày!”

Sở Bắc đứng lại, giọng điệu nói chuyện vẫn bình tĩnh như cũ.

Phù phù!

Tiếng đầu gối chạm đất kèm theo tiếng k** r*n đau đớn….

Nhưng người quỳ xuống không phải Sở Bắc, mà là Lý Nham.

Tất cả mọi người đều ngây người, ngơ ngác nhìn nhau.

Ngay cả Lạc Mai cũng há hốc mồm.

Bởi vì, ngay cả ả ta cũng không nhìn rõ, Lý Nham quỳ xuống thế nào.

“Thích quỳ như vậy thì mày quỳ đi!”

Giọng điệu Sở Bắc lạnh nhạt, hoàn toàn không nghe ra được cảm xúc bên trong.

“Mày mày, đáng chết, mày làm gì với tao rồi?”

Lý Nham trợn tròn mắt, trong lòng vừa tức giận vừa kinh ngạc.

Vừa nãy, hắn ta cũng không biết xảy ra chuyện gì, đợi khi phản ứng lại thì đã quỳ dưới đất rồi, mà chuyện quan trọng hơn là hắn ta lại không thể đứng dậy được nữa.

Trên vai tựa như bị núi đè vậy!

Không lâu sau, hai đầu gối đã đỏ ửng giống như cắm rễ dưới đất, không thể động đậy được.

“Mày mày mày, Sở Bắc, rốt cuộc mày đã làm gì?” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lạc Mai sợ hãi trừng lớn đôi mắt, chân bước lùi về sau.

Ánh mắt ả ta nhìn Sở Bắc như nhìn quái vật vậy.

Những người nhà họ Lạc khác cũng há hốc mồm, vẻ mặt không tin nối.

Lạc Tuyết nghe thấy tiếng động còn tưởng rằng Sở Bắc đã quỳ xuống, trong lòng thoáng chốc vô cùng tuyệt vọng.

Mãi đến lúc này, cô mới phát hiện có chuyện không đúng.

Khi mở mắt ra lại nhìn thấy cảnh này toàn thân chấn động.

“Đây, chỉ là trừng phạt!”

Vẻ mặt Sở Bắc vô cảm: “Còn có lần sau nữa thì nhà họ Lý sẽ bị diệt cả tộc!”

Nói xong, anh đột nhiên quay người đi, “nhìn” Lạc Mai.

“Còn cô, suốt năm năm nay, tôi đã tận tình tận nghĩa rồi! Mắt của tôi, tạm thời cứ gửi lại chỗ cô!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 86


Chương 86

Giọng điệu anh bình tĩnh, tựa như đang nói một chuyện hết sức bình thường.

Nhưng Lạc Mai nghe thấy mà nổi cả gai óc.

Chẳng lẽ, Sở Bắc còn muốn đòi lại mắt hay sao?

Nói xong, anh lại quay đầu.

Đôi mắt trống rỗng “chăm chú” vào Lạc Vinh Quang.

“Trong vòng hai ngày, nhà họ La sẽ bị tiêu diệt”.

“Ta hy vọng, ông nói được làm được!”

Ầm!

Chỉ hai câu ngắn gọn này là mãi vang vọng trong đầu Lạc Vinh Quang.

Nghe thấy giọng điệu kiên quyết của anh, Lạc Vinh Quang lập tức ngây ngốc.

Trong lòng ông ta có chút khó hiểu.

“Sở Bắc, đây là chính mày nói đó!”

Lạc Vinh Quang hừ lạnh, sau đó nhìn Lạc Tuyết:

“Lạc Tuyết, trong vòng hai ngày, tôi sẽ tha cho cô trước, cô tự giải quyết cho tốt!”

Lạc Tuyết cúi thấp đầu, không nói gì.

Sở Bắc tiến lên, kéo tay cô.

“Đi thôi, Tâm Nhi sắp tỉnh rồi!”

Lạc Tuyết vẫn không nói lời nào, cũng không từ chối, cô đi theo Sở Bắc, từng bước ra khỏi nhà cũ.

Sắc mặt Chu Cầm trở nên khó coi, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng bà ta cũng không nói gì.

Cộc cộc cộc!

Tiếng gậy trúc lại vang lên, âm thanh càng lúc càng xa.

Trong đại sảnh, không khí lại rất kỳ lạ.

Lý Nham quỳ dưới đất, vẻ mặt nhăn nhó.

Đây chắc chắn là chuyện sỉ nhục nhất của hắn ta hơn hai mươi năm nay.

“Sở Bắc, tao nhất định sẽ băm thây mày, nghiền xương thành tro!”



“Cậu Dương, người cậu muốn tìm đã tra được rồi!”

Tại nhà họ La, La Vạn Sơn khẽ khom người, người này vung kính nhìn Dương Xuyên uể oải ngồi dựa trên ghế sô pha.

“Ồ? Ông nói thử xem!”

Dương Xuyên có vẻ khá bất ngờ, trên nét mắt lại không nhìn ra được vui hay giận.

La Vạn Sơn đáp ứng một tiếng, bắt đầu báo cáo

“Cậu Dương, người cậu muốn tìm tên Sở Bắc, vốn là con rể mù của nhà họ Lạc, năm năm trước lại từng có một đêm mặn nồng với em vợ, có một đứa con gái riêng!”

“Cũng chính cậu ta là người hôm qua đã làm con tôi bị thương, khiến mặt mũi nhà họ La tôi mất sạch”.

Nghĩ đến chuyện hôm qua, La Vạn Sơn lại cắn răng nghiến lợi.

“Ồ?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 87


Chương 87

Dương Xuyên ngồi thẳng người, khẽ nheo mắt đánh giá La Vạn Sơn.

“Ông sẽ không vì báo thù mà cố ý tìm đại một người ra để lừa tôi chứ?”

“Cậu Dương tuyệt đối đừng hiểu lầm, có cho tôi một trăm cái gan cũng không dám lừa cậu!”

La Vạn Sơn vội huơ tay, trong ánh mắt hoảng hốt chợt lóe lên tia sáng.

“Nghe nói, hôm qua con gái của Sở Bắc bỗng dưng phát bệnh nên cậu ta mới vội vàng chạy đến bệnh viện! Đường xá Tân Hải bị cưỡng chế ưu tiên là vì cậu ta phải đi qua!”

La Vạn Sơn vội giải thích nhưng từ đầu tới cuối đều cúi đầu không dám nhìn thẳng Dương Xuyên.

“Ồ? Chuyện này cũng khá thú vị!”

Dương Xuyên lạnh nhạt cười, chỉ là vẻ mặt tươi cười lại ẩn hiện sự cay nghiệt.

Thấy hắn ta không còn do dự nữa, La Vạn Sơn mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đương nhiên ông ta không điều tra cụ thể.

Mấy lí do thoái thác này đã được chuẩn bị trước, chắc chắn sẽ không có sơ hở.

“Cậu chủ Dương, chỉ cần cậu hạ lệnh một tiếng, tôi liền sẽ đi tóm cái tên Sở Bắc kia tới đây để tùy cậu xử lý!”

Giọng điệu La Vạn Sơn cung kính, ngay lập tức biểu thị lòng trung thành của mình.

Dương Xuyên híp mắt, không trả lời.

Một hồi lâu sau hắn ta mới đứng dây.

“Nhà họ Lạc? Nếu tôi nhớ không lầm thì chỉ là một gia tộc hạng ba ở Tân Hải nhỉ?”

“Đúng vậy!”

Mặc dù không biết tại sao Dương Xuyên lại hỏi như vậy, nhưng La Vạn Sơn vẫn đáp từng câu một.

“Năm năm trước, nhà họ Lạc cũng không biết từ đâu lại nhặt về được một đứa con rể phế vật, đính hôn với cô cả của nhà họ Lạc!”

“Nhưng đến hôm qua tôi mới biết, đứa con rể phế vật này chính là người đàn ông có quan hệ với cô hai của nhà họ Lạc năm năm trước”.

“Chuyện này thật thú vị!”

Dương Xuyên mỉm cười: “Con gái hắn ta hiện giờ đang ở đâu?”

La Vạn Sơn sửng sốt: “Vẫn đang ở bệnh viện thành phố!”

“Rất tốt!”

Nụ cười nơi khóe miệng Dương Xuyên trong chớp mắt trở nên rõ nét hơn.

“Ngày mai, đi mời con gái của hắn ta tới đây, còn về phần cái tên Sở Bắc gì đó, cậu đây có thể từ từ chơi với hắn ta!”

Hả?

La Vạn Sơn ngây người.

Ông ta thực sự không thể hiểu được rốt cuộc Dương Xuyên đang có ý đồ gì.

“Sao thế? Có vấn đề gì sao?”

“Không, không…”

Đầu La Vạn Sơn lắc như đánh trống lắc.

“Bệnh viện thành phố có nội ứng của nhà họ La, cậu chủ Dương yên tâm, tuyệt đối không có sai sót”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 88


Chương 88

“Rất tốt! Nhớ kĩ, lịch sự một chút!”

Dương Xuyên vừa nói vừa đứng dậy, ung dung bước ra ngoài.

La Vạn Sơn đi theo phía sau, kính cẩn đưa tiễn.

Đích thân tiễn Dương Xuyên lên chiếc Maybach, ánh mắt La Vạn Sơn u ám, nhanh chóng rút điện thoại ra bấm một dãy số.

“Vương Hổ, liên hệ với Trương Khải, trong vòng ngày mai, nhất định phải đưa con gái của Lạc Tuyết đến cho tôi!”

“Không sai, chính là cái con gái ngoài giá thú của con đ**m nhỏ kia! Chân tay nhanh nhẹn chút, nếu làm ổn thỏa, không thiếu phần của cậu đâu!”

Sau khi cúp điện thoại, nụ cười nơi khóe môi La Vạn Sơn càng trở nên nham hiểm tàn ác.

“Sở Bắc, mày phế con trai của tao, tao cũng sẽ cho mày nếm thử mùi vị này!”

Mà ở đầu phía bên này, Dương Xuyên đang ngồi trong xe ô tô, mặt không cảm xúc, tay cũng đang bấm gọi điện thoại.

“Trong một tiếng, điều tra về một người tên là Sở Bắc, tôi muốn có tất cả các thông tin liên quan đến hắn ta!”

“Còn nữa, tạo cho tập đoàn của nhà họ Lạc ở Tân Hải một chút rắc rối!”

“Không cần huy động nhân lực, thăm dò thử là được!”

“Vâng, cậu chủ!”

Nhận được tiếng đáp từ đầu dây bên kia, Dương Xuyên lập tức cúp máy.

Hắn ta ngồi tựa lưng vào ghế, vẻ mặt trầm ngâm.

Từ trước đến giờ, hắn ta làm việc gì cũng luôn lên kế hoạch trước rồi mới hành động.

Xét cho cùng, hành động của Chu Minh Hạo ngày hôm qua quả thực có chút kỳ lạ.

Nếu Sở Bắc kia thực sự chỉ là một tên phế vật, Chu Minh Hạo làm sao có thể vì cái tên đó mà không cho hắn ta chút mặt mũi nào chứ?

Vậy nên, để cho nhà họ La thăm dò trước.

Nếu Sở Bắc thực sự chỉ là một tên mù bình thường, một kẻ trước giờ tính toán chi li như hắn ta cũng sẽ không thủ hạ lưu tình!



“Bố, mẹ, hai người cuối cùng cũng tới rồi! Tâm Nhi vẫn luôn rất ngoan ngoãn nha, không có khóc nhè nè!”

Sở Bắc và Lạc Tuyết vừa bước vào phòng bệnh, Lạc Vũ Tâm liền chạy tới lao vào trong vòng tay của Sở Bắc.

Cánh tay của Sở Bắc ôm chặt lấy cô bé, anh không nỡ buông ra.

Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, tinh thần và thần sắc của Lạc Vũ Tâm đều chuyển biến tốt hơn.

Ít nhất, nhìn bên ngoài không thấy giống như đang bị bệnh.

“Tâm Nhi giỏi quá, bố có quà tặng con nè!”

Ôm con gái trong vòng tay, Sở Bắc mỉm cười dịu dàng, nói với vẻ thần bí.

“Thật không ạ? Tâm Nhi vẫn chưa từng nhận được món quà nào của bố đó!”

Cô bé Vũ Tâm mở đôi mắt to tròn ngấn nước, chớp chớp mắt nhìn Sở Bắc.

Dáng vẻ mũm mĩm hồng hào của con bé khiến người ta không nhịn được chỉ muốn véo một cái.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 89


Chương 89

“Đương nhiên là thật rồi!”

Sở Bắc mỉm cười, vuốt cái mũi nhỏ của cô bé.

Tay phải anh lấy từ túi áo ngực ra một món đồ nhỏ, đó là một mặt dây chuyền.

Mặt dây chuyền rất tinh xảo, có kích thước bằng hạt óc chó.

Tông màu hơi tối, cả mặt lẫn dây đều rất tối chìm.

Tựa như đồng thau chôn sâu trong lòng đất đã hàng vạn năm vậy.

Bình thường, mộc mạc lại thâm trầm, vừa dày vừa nặng!

Trên mặt dây chuyền nhỏ có chạm khắc một con rồng màu xanh trong tư thế đang chuẩn bị bay vút lên vạn dặm.

“Oa, dễ thương quá! Bố ơi, đây là cái gì vậy ạ?”

Cô bé nhìn Sở Bắc, hai mắt sáng lên.

Đây là món quà đầu tiên mà bố tặng cho cô bé.

Cô bé nhìn món đồ xinh đến mức không biết gọi là gì.

“Đây là rồng – Thiên Long!”

Sở Bắc khẽ mỉm cười, tay phải nhẹ nhàng v**t v* mặt dây chuyền nhỏ hình rồng tinh xảo.

Giọng điệu kia tưởng chừng luôn trấn tĩnh, cuối cùng lại dao động.

Có hồi ức, có nhiệt huyết và c*̃ng có cả tiếc nuối!

Một mặt dây chuyền nhỏ dường như chứa đựng tất cả quá khứ hơn 20 năm của anh.

“Đây cũng là tất cả của bố. Nó sẽ bảo vệ Tâm Nhi, không xa không rời”.

Giọng Sở Bắc ôn hòa, cẩn thận từng li từng tí đeo dây chuyền lên cổ con gái.

Mà lời nói của anh, cô bé Vũ Tâm lúc này hiển nhiên không thể hiểu hết được.

Nhưng một ngày nào đó, cô bé sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của Sở Bắc.

“Cảm ơn bố, bố là người bố tốt nhất trên đời này, Tâm Nhi là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên đời này!”

Cô bé vô cùng đắc chí, bặm môi thơm lên má Sở Bắc một cái.

Sở Bắc mỉm cười, ôm chặt cô con gái vào trong lòng.

Tâm Nhi, bố sẽ bảo vệ con cả đời!

Nhìn cảnh tượng ấm áp, sống mũi Lạc Tuyết cay cay, cô quay đầu đi.

Về món quà của Sở Bắc, cô lại chẳng không quan tâm.

Nghĩ lại thì trông nó chỉ là một món đồ trang sức bình thường đến mức không thể bình thường hơn mà thôi.

Tất nhiên, trong tương lai không xa, cô sẽ ý thức được ý nghĩ này mới thật ngu ngốc và hoàn toàn sai lầm làm sao!

Hai bố con chơi được một lúc thì cô bé Vũ Tâm cảm thấy mệt rồi ngủ thiếp đi.

Lạc Tuyết lúc này mới bước về phía trước, nhìn Sở Bắc.

“Sở Bắc, chuyện của nhà họ La…”

Đây là tâm bệnh của cô!

Ngày nào không được giải quyết thì ngày đó cô ăn không ngon ngủ không yên.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 90


Chương 90

Sở Bắc biết nỗi lo lắng của cô, mỉm cười lắc đầu.

“Yên tâm, anh sẽ giải quyết!”

“Nhưng…”

Lạc Tuyết chau mày, cô đang định hỏi anh có thể giải quyết như thế nào?

Nhưng lời còn chưa kịp nói hết đã bị Sở Bắc che môi lại.

“Tiểu Tuyết, anh đã từng nói, sẽ mang lại hạnh phúc cho em và Tâm Nhi, trên đời này, sẽ chẳng còn có ai có thể bắt nạt hai mẹ con em nữa!”

“Anh nói được làm được!”

Vẻ mặt Sở Bắc trân trọng, giọng điệu càng thêm vạn phần kiên định.

Lạc Tuyết ngẩn người, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Cho dù có tin hay không tin thì đều đã không còn đường lui nữa rồi, không phải sao?

Sở Bắc mỉm cười, chống gậy trúc bước ra khỏi phòng bệnh.

Anh bước đến một góc, nhìn vô định về nơi xa xăm.

Khoảnh khắc tiếp theo, một người xuất hiện như một bóng ma, là Thanh Vũ!

“Cậu chủ!”

Thanh Vũ cúi người hành lễ!

“Dùng danh nghĩa của tôi nói với nhà họ La: Trong vòng ngày hôm nay, đích thân tới cửa thỉnh tội!”

“Như vậy thì còn có thể giữ lại một mạng!”

Sở Bắc không quay đầu lại, giọng điệu vẫn bình thản như cũ.

“Bằng không, ngày mai họ Sở này nhất định sẽ đích thân tới thăm hỏi!”

“Tuân lệnh!”

Thanh Vũ kính cẩn đáp!

Đã năm năm rồi, đại nhân chưa từng dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện.

Thanh Vũ hiểu rất rõ, Sở Bắc vẫn còn lời chưa nói ra.

Lúc Thần Tướng tới cửa, chính là ngày cả nhà họ La bị diệt!

“Gia chủ La, tôi đã liên lạc được với Trương Khải, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì, lợi ích mà ông nói…”.

Ở nhà họ La, La Vạn Sơn chẳng bao lâu đã nhận được điện thoại của Vương Hổ.

“Yên tâm, chỉ cần ngày mai thấy người thì sẽ không thiếu phần cậu đâu”.

La Vạn Sơn lạnh nhạt cười, không hề bất ngờ.

Ai cũng là kẻ không có lợi thì không làm.

“Gia chủ La, mặc dù chúng ta đã hợp tác không ít lần, nhưng lần này quá khác mấy lần trước”.

Đầu bên kia điện thoại, giọng nói không mặn không nhạt.

“Nếu có chuyện gì thì không những mấy đàn em của tôi, mà có khi cả tôi cũng bị liên lụy”.

“Được rồi, không cần phải lắm điều với tôi”.

La Vạn Sơn trực tiếp ngắt lời.

“Một triệu đồng, năm phút nữa vào tài khoản. Nhưng nếu làm hỏng việc…”.

“Yên tâm, ông còn không hiểu tôi chắc?”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 91


Chương 91

Người đầu bên kia điện thoại khẽ cười: “12 giờ trưa mai, đưa đến đúng giờ!”.

Nói xong thì dập máy luôn.

La Vạn Sơn không hề do dự, chuyển một triệu đồng ngay tắp lự.

Nếu có thể tạo được quan hệ với nhà họ Dương nhờ việc này thì một triệu đồng quá xứng đáng.

Có điều vừa chuyển tiền xong thì điện thoại lại lần nữa đổ chuông.

“Cái gã này chắc không phải định vòi thêm đấy chứ?”.

La Vạn Sơn cau mày, cúi đầu nhìn thì thấy phần hiển thị cuộc gọi đến trống trơn.

Không có địa điểm, không có số điện thoại.

Nhưng điện thoại quả thực đang reo thật.

Chuyện gì vậy chứ?

La Vạn Sơn không hiểu, vẫn bấm nhận cuộc gọi.

“La Vạn Sơn…”.

Cuộc gọi kết nối vang lên giọng nói lạnh băng của Thanh Vũ.

“Cô là ai?”.

La Vạn Sơn nhăn tít mày lại.

Giọng nói này rất lạ, hơn nữa lạnh đến mức da đầu ông ta tê dại.

“Còn sáu tiếng nữa là đến 0 giờ sáng, ông còn sáu tiếng nữa để đến nhà họ Lạc xin lỗi thần tướng và vợ thần tướng – Lạc Tuyết”.

Đầu bên kia điện thoại, Thanh Vũ nói bằng giọng ra lệnh, không hề chứa chút tình cảm.

“Nếu không thì ngày mai thần tướng sẽ đích thân đến tận nhà hỏi thăm”.

“Cái gì? Thần tướng? Đó là cái quái quỷ gì?”.

La Vạn Sơn bĩu môi, trong lòng bực bội.

Con người bây giờ đều điên thế này sao?

Ban ngày ban mặt mà dám gọi điện đe dọa mình?

“Thần tướng trấn quốc Sở Bắc!”.

Mà sáu chữ tiếp theo của Thanh Vũ khiến La Vạn Sơn bỗng chốc sững sỡ.

Ông ta đương nhiên biết Sở Bắc.

Nhưng thần tướng trấn quốc…

Bốn chữ này ông ta có từng nghe loáng thoáng, nhưng nhất thời không nhớ ra được.

“Hừ, thần tướng trấn quốc chó má gì đó cũng xứng để tôi đích thân đến tận nơi xin lỗi? Cô không phải người do thằng mù dở Sở Bắc kia bỏ tiền ra thuê đấy chứ? Bảo nó đợi đấy cho tôi, sớm muộn gì ông đây cũng cắt lưỡi nó!”.

La Vạn Sơn nghiến răng nghiến lợi.

Nỗi oán hận với Sở Bắc đã khiến ông ta quên hết mọi thứ.

“Tôi đã nói hết nước hết cái rồi, ông cứ tự liệu mà làm”.

Giọng điệu Thanh Vũ càng lạnh lùng hơn, trực tiếp kết thúc cuộc gọi.

Nếu không phải thần tướng muốn đích thân ra tay thì chỉ với câu nói kia Thanh Vũ đã có thể giết cả nhà họ La.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 92


Chương 92

“Đồ thần kinh!”.

Nhìn cuộc gọi đã kết thúc, La Vạn Sơn vốn định gọi lại chửi mấy câu, nhưng trong điện thoại chẳng những không có số điện thoại mà còn chẳng có cả lịch sử cuộc gọi.

“Gặp ma thật rồi!”.

La Vạn Sơn tức tối chửi một câu, tiện tay quẳng điện thoại lên sofa, không hề để tâm lời Thanh Vũ nói.

Xin lỗi Sở Bắc và Lạc Tuyết?

Vớ vẩn!

Ông ta không có thói quen xin lỗi kẻ sắp chết.



Ở bệnh viện thành phố!

Lạc Tuyết đi làm rồi, Sở Bắc một mình ở bên Lạc Vũ Tâm.

Vừa dỗ cô bé ngủ thiếp đi, thì Sở Bắc nhận được điện thoại của Thanh Vũ.

“Thưa cậu chủ, vừa nhận được tin các dự án lớn ở thành phố Tân Hải chuyển từ quyết định nội bộ sang đấu thầu công khai, không giới hạn điều kiện. Tập đoàn Bắc Dã xin chỉ thị có công khai tiến vào Tân Hải, phục vụ cho cậu chủ và vợ không?”.

Sở Bắc ngừng một lát, vốn định từ chối, nhưng nghĩ một lúc thì chợt thay đổi ý định.

“Được”.

Hiếm khi Tân Hải náo nhiệt thế này, Sở Bắc không ngại đổ thêm chút dầu vào lửa.

“Có kết quả việc tôi bảo cô điều tra chưa?”.

Sở Bắc chuyển chủ đề, thêm đôi chút nghiêm túc.

“Thưa cậu chủ, đã có manh mối rồi, không quá ba ngày chắc chắn sẽ có kết quả”.

“Tốt lắm”.

Sở Bắc hài lòng gật đầu.

“Nói với Thanh Phong, việc này không được chậm trễ, có tin tức phải báo cho tôi ngay”.

“Vâng thưa cậu chủ”.

Kết thúc cuộc gọi, Sở Bắc đi tới cạnh cửa sổ nhìn về phương xa.

Cả người từ trên xuống dưới có thêm chút cảm giác hung dữ.

Dù chỉ là đứng ở đó cũng khiến người ta thấy áp lực.

“Năm năm trước, có những việc dù gì cũng phải tính sổ”.

Năm năm trước, Sở Bắc đến Tân Hải chấp hành nhiệm vụ, bị người khác bán đứng, trúng kịch độc.

Nếu không phải Lạc Tuyết tốt bụng cứu chữa thì e là đã thành nắm xương khô từ lâu.

Nhưng chiến hữu của anh, một nhóm 20 người chỉ có mình anh sống sót trở về.

Những người khác thì đều bỏ mạng nơi đất khách quê người.

Năm năm qua, vì ràng buộc Sở Bắc chỉ có thể ẩn mình.

Nhưng giờ đã xóa bỏ ràng buộc.

Món nợ phải tính bắt buộc phải tính sổ rõ ràng.

Mạng phải trả bằng mạng.

Máu phải trả bằng máu.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 93


Chương 93

Mà khi Sở Bắc nghe điện thoại một tin tức đã lan khắp Tân Hải chỉ trong một giờ ngắn ngủi.

Gây ra sóng to gió lớn với tốc độ nhanh chóng.

Các dự án lớn của thành phố Tân Hải sẽ tổ chức đấu thầu công khai, không giới hạn điều kiện vào bốn ngày sau.

Tin tức này mới tung ra thì không chỉ các thương nhân, các tập đoàn tài chính, mà người dân của Tân Hải cũng đều hết sức ngạc nhiên.

Năm nay, không biết Tân Hải chó ngáp phải ruồi thế nào mà nhận được sự chú ý của bên trên.

Vì thế các dự án lớn lần lượt từ trên trời rớt xuống Tân Hải.

Liên quan đến bất động sản, xây dựng thành phố, khu công nghệ cao và các lĩnh vực khác.

Cộng lại ít nhất phải trăm tỷ.

Cho nên để đảm bảo, thành phố Tân Hải quyết định trực tiếp phân những dự án này cho các tập đoàn tài chính, gia tộc lớn của tỉnh thành.

Nhà họ Dương là một trong số đó.

Còn các doanh nghiệp địa phương của Tân Hải chỉ có thể kiếm chác đôi chút.

Khá nhiều người từ lâu đã thấy bức xúc trong lòng về việc này.

Nhưng không ngờ sự việc lại đột nhiên có thay đổi.

Dự án lớn cả trăm tỷ chỉ cần ké chút thôi cũng có thể khiến đa số người no căng.

Nếu có thể lấy được một, hai dự án thì chắc chắn có thể một bước lên trời.

Gần như trong thời gian rất ngắn, những nhân vật máu mặt của cả Tân Hải đã bắt đầu hành động.

Nghĩ bụng có thể cố hết sức đạt được chút ưu thế trong buổi đấu thầu bốn ngày sau.

Còn buổi đấu thầu bốn ngày sau đã định trước là buổi cuồng hoan của cả Tân Hải.

Có người vui thì có kẻ buồn.

Khi cả Tân Hải chìm trong vui vẻ, thì tập đoàn Lạc Thị lại chìm trong không khí nặng nề.

“Thế này là sao? Rõ ràng lúc sáng còn yên ổn giờ sao lại thế này?”.

Trong văn phòng rộng rãi, Lạc Mai nhìn bảng tài vụ trong tay, sốt ruột đến mức đi vòng quanh.

Trên trán đã rịn một lớp mồ hôi mỏng. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Giám đốc, chúng tôi cũng không biết. Lúc trưa, các đối tác lần lượt gọi điện đến, lập tức trực tiếp hủy hợp đồng. Phía ngân hàng không những tạm dừng cho vay, mà còn muốn chúng ta trả hết các khoản vay trong vòng ba ngày, chúng tôi cũng không biết đã xảy ra việc gì”.

Ở bên cạnh, trợ lý nói với vẻ mặt bất lực.

“Nguồn vốn của chúng ta vốn đã không nhiều, tài vụ thiếu hụt nghiêm trọng, còn tiếp tục thì này chỉ e là không trụ được đến ba ngày nữa”.

“Ba ngày…”.

Lạc Mai thì thào tự nói, gương mặt bỗng chốc tái nhợt.

Ba ngày!

Ả ta ngồi vào ghế tổng giám đốc cũng chỉ có ba ngày mà thôi.

Nhưng không thể ngờ được ả ta còn chưa ngồi ấm chỗ đã xảy ra việc thế này.

Dòng vốn của công ty đứt gãy, thì là mất hơn nửa sinh mạng.

Nhỡ công ty phá sản thì ả ta chính là tội đồ của nhà họ Lạc.

“Chết tiệt, sao lại thế này…”.

Lạc Mai vô cùng sốt ruột, bỗng nhiên dường như nhớ ra gì đó.

“Đi, gọi Lạc Tuyết đến đây cho tôi”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 94


Chương 94

“Giám đốc, chị gọi tôi?”

Không lâu sau, Lạc Tuyết đẩy cửa bước vào, cúi đầu chào.

Là trưởng phòng bộ phận Tài chính, cô đã đoán được tại sao Lạc Mai lại tìm mình.

“Lạc Tuyết, cô làm trưởng phòng kiểu gì thế hả? Tài chính của công ty xảy ra vấn đề lớn như thế, cô không muốn nói gì với tôi sao?”

Lạc Mai đứng sau bàn làm việc, kiêu ngạo, giọng điệu không tốt nói.

Lạc Tuyết bĩu môi, cảm thấy thật cạn lời.

Mặc dù cô là trưởng phòng Tài chính nhưng bất kể là các khoản chi ra hay thu vào thì đều không đến lượt cô lên tiếng.

Dù là báo chi phí xe cô cũng phải được Lạc Mai phê duyệt mới có thể quyết toán.

Tài chính công ty xảy ra vấn đề thì có liên quan gì đến cô?

Nghe Lạc Mai nói với mình bằng thái độ này, cô đoán chắc là muốn tìm ai đó gánh tội thay rồi chứ gì?

“Giám đốc, tôi không có gì muốn nói cả, sổ sách tài chính của công ty đã rõ ràng cả rồi, tôi…”

“Cô cái gì mà cô? Không có gì muốn nói nghĩa là ngầm thừa nhận à?”

Lạc Mai lập tức ngắt lời, cười nhạo một tiếng.

“Tài chính công ty bỗng xuất hiện vấn đề lớn, không liên quan đến trưởng phòng là cô, lẽ nào lại liên quan đến giám đốc là tôi đây sao?”

“Nếu không phải do cô quản lý không tốt, giấu giếm không báo, công ty có thể đến mức như bây giờ sao?”

“Lạc Tuyết, cô tốt xấu gì cũng là con cháu nhà họ Lạc, nhà họ Lạc cũng không bạc đãi cô, tại sao cô lại độc ác như thế?”

Lạc Mai trợn mắt, không nói gì nhiều đã đổ vài tội lên đầu Lạc Tuyết rồi.

Lạc Tuyết ngây người.

Cô che miệng lại, không dám tin nhìn Lạc Mai.

Quản lý không tốt? Giấu giếm không báo?

Cô làm gì có quyền lợi này?

Dù cho có đi chăng nữa thì mỗi hành động của cô đều nằm trong tầm kiểm sát của Lạc Mai thế thì còn có thể làm ra chuyện có lỗi với công ty?

Mà bây giờ, Lạc Mai lại không phân rõ trắng đen đã đổ hết mọi thứ lên người cô.

Vu oan giá họa.

Cái gì gọi là độc ác, cô xem như đã được nhìn thấy rồi!

“Giám đốc, công ty xuất hiện nhiều vấn đề như thế rõ ràng là bị ai đó nhằm vào, không liên quan gì đến tôi”.

Lạc Tuyết xua tay giải thích, cô không thể ngồi yên chờ chết.

“Hừ, cho dù là thế nhưng nếu phòng tài chính không xảy ra vấn đề, vậy sao xảy ra rắc rối được chứ?’

“Nói cho cùng vẫn là vấn đề của cô”.

Lạc Mai hừ một tiếng, không cho Lạc Tuyết có cơ hội cãi lại.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 95


Chương 95

“Tôi không quan tâm đến những chuyện khác, tôi cho cô ba ngày, phải giải quyết rắc rối của công ty”.

“Nếu không, đừng nói đến chức vị trưởng phòng này, chính cô cũng sẽ bị đuổi khỏi công ty”.

“Cả nhà các cô chuẩn bị ra đường xin cơm đi”.

Nói rồi Lạc Mai ngồi xuống ghế dựa.

“Cút đi! Hãy nhớ đấy, tôi chỉ cho cô ba ngày, nếu không thể giải quyết được, cái giá sẽ lớn tới mức cô không gánh nổi đâu”.

Lạc Mai hừ một tiếng, lập tức đuổi khách.

Ba ngày trước vì có quan hệ người yêu với Lý Nham nên ông cụ mới giao chức giám đốc này cho cô ta.

Thử việc trong một tháng, nếu được thì có thể trở thành giám đốc chính thức.

Nhưng mới có ba ngày, công ty đã rơi vào rắc rối.

Mặc kệ có vượt qua được thử thách này hay không, cô ta chỉ có thể tìm Lạc Tuyết gánh tội thay trước thôi.

Lạc Tuyết siết chặt nắm đấm, sắc mặt hơi tái.

Ánh mắt cô nhìn Lạc Mai ngoài tức giận còn có sự bất lực.

Biết rõ Lạc Mai đang cố ý muốn mình chịu tội thay nhưng cô lại không thể làm gì được, chỉ đành nhẫn nhịn, sau đó cô thầm thở dài, sau đó xoay người đi khỏi văn phòng.



“Bố, bao giờ Tâm Nhi mới có thể xuất viện? Tâm Nhi muốn đi học”.

Trong bệnh viện, nghe Sở Bắc kể chuyện xong, Lạc Vũ Tâm ôm đầu, ánh mắt đợi mong hỏi.

“Sắp rồi, còn ba bốn ngày nữa thôi”.

Sở Bắc cười xoa đầu con gái.

“Tâm Nhi rất thích đến trường sao?”

Cô bé cắn môi, đầu tiên là gật đầu, sau đó lại lắc đầu.

“Không muốn ạ, bởi vì Chu Đại Hổ cứ luôn bắt nạt con”.

“Nhưng cô giáo nói, chỉ có đi học mới có thể kiếm tiền được, Tâm Nhi muốn mau mau trưởng thành để kiếm tiền về cho mẹ”.

Tiểu Vũ Tâm cúi đầu nói ra những lời trong lòng.

Sở Bắc sửng sốt, sóng mũi cay cay.

Không nghĩ cũng biết năm năm nay Lạc Tuyết đã chịu đựng quá nhiều.

Con gái mới như thế, Sở Bắc càng cảm thấy hổ thẹn.

“Mẹ ơi, Tâm Nhi muốn ôm”.

Giọng nói đầy bất ngờ của cô bé kéo Sở Bắc về lại với hiện thực.

“Mẹ ơi, mẹ sao thế? Không vui ạ? Bố kể chuyện cho con nghe, vui lắm, Tâm Nhi kể cho mẹ nhé…”

Lạc Tuyết cười gượng, ôm con gái vào lòng.

“Được chứ, lát nữa Tâm Nhi kể cho mẹ nghe nhé”.

Mặc dù cô đang cố gắng che giấu nhưng vẻ mệt mỏi và bất lực trong lời nói lại không thể giấu giếm được.

“Em sao thế? Xảy ra phiền phức gì có thể nói với anh”.

Sở Bắc chống gậy tre nhẹ giọng hỏi.

“Không có gì”.

Lạc Tuyết lắc đầu, thầm thở dài.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 96


Chương 96

Dù có nói cũng có tác dụng gì chứ?

Cô không nghĩ Sở Bắc có thể giải quyết được rắc rối lớn như thế.

“Nếu là vì nhà họ La thì không cần lo lắng, qua ngày mai, Tân hải sẽ không còn nhà họ La nữa”.

Sở Bắc cong môi cười, nhưng giọng điệu khi nói lại vô cùng chắc chắn.

Lạc Tuyết nhìn anh mà không nói gì.

Cũng không biết cô có tin hay không.

Sở Bắc cũng không giải thích gì thêm.

Mối quan hệ giữa hai người vẫn đang ở mức rất vi diệu.



Hôm sau, Lạc Tuyết lòng có tâm sự mới sáng sớm đã vội vàng chạy đến công ty.

Sở Bắc mua bữa sáng cho con gái, ngay khi mặt trời vừa mọc đã bước lên xe của Thanh Vũ.

“Cậu chủ, đến nơi rồi”.

Nhà chính nhà họ La đang ở trước mặt.

Thanh Vũ đỡ Sở Bắc bước xuống xe, đứng trước nhà chính.

Hôm qua Sở Bắc đã cho nhà họ La cơ hội.

Nhưng tiếc là nhà họ La không biết trân trọng.

Hôm nay, Thần Tướng Trấn Quốc đích thân đến nhà cũng xem như là vinh hạnh của nhà họ La nhưng có “chịu” được cái vinh dự này hay không thì phải xem khả năng của nhà họ La.

Thanh Vũ tiến đến trước một bước vừa định gõ cửa thì đã thấy cảnh cổng nhà chính mở ra trước.

Một người trung niên hơn ba mươi tuổi, cao to lực lưỡng bước ra, là quản gia nhà họ La.

“Hai người là ai? Mới sáng sớm đến đây làm gì?”

Quản gia nhìn thấy Thanh Vũ và Sở Bắc thì híp mắt.

Nhìn hai người như đang nhìn kẻ trộm.

Tiện thể liếc nhìn Thanh Vũ nhiều thêm một chút.

Thanh Vũ thân là một trong mười hai hộ vệ Bắc Dã, dĩ nhiên thực lực không cần phải nói.

Cho dù là vóc dáng hay nhan sắc đều là đỉnh cấp.

Nếu không phải cô lạnh lùng đến mức trên mặt hiện lên mấy chữ người lạ chớ gần thì người đến bắt chuyện quả thật không hề ít.

“Gọi La Vạn Sơn ra đây”.

Sở Bắc chống gậy tre, chậm rãi đi đến trước.

Giọng nói của anh bình tĩnh như thể đang nói một việc rất bình thường.

“Chỉ dựa vào cậu?’

Quản gia híp mắt nhìn Sở Bắc.

Trong mắt hiện lên vẻ xem thường.

“Mau cút đi, cậu nghĩ gia chủ là ai, là người mà ai muốn gặp là có thể gặp à?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 97


Chương 97

“Hơn nữa một tên mù như cậu gặp gia chủ làm gì? Lãng phí thời gian”.

Quản gia vừa nói thế, ánh mắt Thanh Vũ toát ra sát khí.

Nhưng Sở Bắc bước đến, bình tĩnh ngẩng đầu lên.

“Cũng không có gì, tìm ông ta là vì muốn đòi công bằng”.

“Công bằng? Ha!”

Quản gia vừa nghe thế thì bật cười.

“Cậu có biết đây là nơi nào không? Cũng dám đến đòi công bằng à? Không sợ bản thân mình cũng bị chôn ở đây sao?”

“Khoan đã!”

Nói rồi quản gia híp mắt nhìn chằm chằm Sở Bắc, giọng điệu không vui.

“Này tên đeo kính, gã mù kia! Cậu có phải là Sở Bắc không? Đúng là tìm mỏi mắt cũng không thấy, không tốn sức lại tìm ra”.

Quản gia nhìn ra thân phận của Sở Bắc, lời nói mang theo tia sát ý, tên này vừa vỗ tay, lập tức có tám chín vệ sĩ đi ra từ trong biệt thự bao vây Sở Bắc và Thanh Vũ lại.

Ai nấy đều đã sẵn sàng, chỉ còn đợi quản gia ra lệnh là lập tức ra tay.

“Tôi đang nghĩ nên tìm cậu thế nào đây, chẳng ngờ cậu lại tự mình dâng đến cửa, vậy thì đừng trách tôi”.

Quản gia cười khẩy, ánh mắt nhìn Sở Bắc càng thêm giễu cợt.

“Tất nhiên, nếu bây giờ cậu quỳ xuống xin lỗi gia chủ, có lẽ gia chủ còn có thể tha cho cậu một mạng”.

“Nếu không, gia chủ chắc chắn sẽ khiến cậu sống không bằng chết, phải trả lại lưỡi cho cậu chủ”.

“Vậy à?”

Sở Bắc chống gậy, không nghe ra được cảm xúc gì trong lời nói của anh.

Ánh mắt của Thanh Vũ ở bên cạnh đã hiện lên tia sát khí.

Nếu chẳng phải vì Sở Bắc vẫn chưa ra lệnh thì mấy người trước mặt này đã chỉ còn là thi thể thôi.

“Sợ họ không đồng ý thôi!”

Sở Bắc khẽ cười như thể không hề để tâm.

“Họ? Họ là ai, ngay cả tên cũng không dám nói mà cũng xứng lo chuyện của nhà họ La à? Tôi khuyên cậu…”

Quản gia tỏ ra xem thường, nhưng người này chưa nói hết câu đã phải ngừng lại.

Bốn năm chiếc Audi dừng lại ngay trước cổng biệt thự nhà họ La.

Người qua đường nhìn thấy biển số xe cũng phải trợn mắt há mồm.

Cửa xe mở ra, chủ tịch thành phố Chu Minh Hạo – người đứng đầu thành phố Tân Hải dẫn đầu bước xuống.

Thanh thế hùng hổ đi thẳng về phía Sở Bắc.

“Ông Chu, sao… sao ông lại đến đây?”

Quản gia ngây người, khi nhìn thấy rõ người đến bèn vội vàng thay đổi sắc mặt bước đến đón tiếp.

“Ông… ông mau vào trong đi ạ! Gia chủ sẽ đến tiếp đón ngay”.

Quản gia hơi khom lưng nịnh nọt nói.

Khác biệt một trời một vực với dáng vẻ vừa rồi khi nói chuyện với Sở Bắc.

Dù sao cũng là chủ tịch thành phố đến nhà, đây là vinh hạnh của nhà họ La.

Thế nhưng ngay sau đó nụ cười của quản gia trở nên cứng nhắc.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 98


Chương 98

Chỉ thấy Chu Minh Hạo không thèm nhìn quản gia , ngược lại nghiêm túc dẫn theo người đi thẳng đến trước mặt Sở Bắc.

Sau đó ông ta hơi cúi người xuống với anh trước bao nhiêu ánh mắt ngạc nhiên của người nhà họ La.

“Chu Minh Hạo chào cậu Sở!”

Những người phía sau ông ta đều đồng loạt cúi người xuống, vô cùng cung kính.

Đây…

Bất kể là quản gia hay vệ sĩ nhà họ La đều ngây người.

Chuyện, chuyện gì đây?

Đường đường là người đứng đầu thành phố Tân Hải, thế mà lại cung kính cúi người với một tên mù, một đứa con rể vô dụng?

Cảnh tượng không ai dám tin này dường như đảo lộn nhận thức của họ.

Sở Bắc chỉ khoát tay.

Lúc này Chu Minh Hạo mới dám đứng thẳng người dậy, vẻ mặt cực kỳ kích động.

“Cậu Sở, tôi đã nhận được điện thoại của tập đoàn Bắc Dã, cả thành phố Tân Hải đều chào mừng tập đoàn Bắc Dã đến Tân Hải”.

“Khách sáo rồi”.

Sở Bắc khẽ cười, quay đầu lại đối diện với quản gia.

“Cậu có thể hỏi họ đe dọa Thần Tướng Trấn Quốc sẽ bị tội gì”.

Gì cơ?

Quản gia trợn tròn mắt, bỗng có linh cảm không tốt.

Tập đoàn Bắc Dã? Thần Tướng Trấn Quốc?

Tám chữ này gần như đã đại diện cho đỉnh cao của tiền tài và quyền thế Long Quốc.

Tập đoàn Bắc Dã có vốn đầu tư lên đến hàng nghìn tỷ.

Dưới trướng có rất nhiều tập đoàn tài chính, phân bố khắp Long Quốc.

Gần như là mạch kinh tế của Long Quốc.

Còn Thần Tướng Trấn Quốc là chiến thần duy nhất của Long Quốc.

Giữ vững biên cương, chiến công lừng lẫy.

Dưới một người, trên hàng nghìn người.

Được nhiều người dân Long Quốc kính ngưỡng.

Nếu nói tập đoàn Bắc Dã và Thần Tướng Trấn Quốc là mặt trời thì nhà họ La chỉ là một hạt cát không đáng được nhắc đến.

Chỉ là cho dù quản gia suy nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra.

Bất kể là tập đoàn Bắc Dã hay Thần Tướng Trấn Quốc lại có liên quan gì đến chuyện này?

Hơn nữa mình chỉ là một quản gia, có tài đức gì mà dám đắc tội với thần tướng Bắc Dã?

“Ông Chu, ông đừng nghe cậu ta nói bậy, tôi…”

Quản gia vội vàng muốn biện minh.

Nhưng còn chưa nói xong đã bị Chu Minh Hạo ngắt lời.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 99


Chương 99

“To gan, cậu… cậu dám đe dọa Thần Tướng Trấn Quốc? Cậu… cậu to gan lắm rồi”.

Chu Minh Hạo trợn mắt, tức đến mức nói lắp bắp.

“La Vạn Sơn đâu? Gọi ông ta ra đây, dám sỉ nhục Thần Tướng Trấn Quốc, nhà họ La không cần thiết phải tồn tại nữa rồi”.

Chu Minh Hạo vung tay, sát khí ngùn ngụt.

Không dễ gì mới mời đến nhân vật tầm cỡ thế này đến.

Nếu bị nhà họ La phá hỏng thì không cần đến Sở Bắc nói, Chu Minh Hạo cũng sẽ chỉnh chết nhà họ La.

Phịch!

Quản gia lập tức quỳ xuống.

Trán toát mồ hôi ướt đẫm.

Nếu Sở Bắc nói thế, quản gia còn có thể cãi lại nhưng bây giờ ngay cả Chu Minh Hạo cũng nói thế thì không ổn rồi.

Chỉ là…

“Ông Chu, tôi bị oan, tôi chỉ là một quản gia nhỏ, sao dám đắc tội với thần tướng trấn quốc chứ? Có cho tôi mười nghìn lá gan cũng không dám”.

Quản gia nước mắt nước mũi lem nhem, càng cảm thấy tự giễu và sợ hãi.

“Hơn nữa Thần Tướng Trấn Quốc trấn giữ Bắc Dã, sao lại đến một nơi nhỏ bé như Tân Hải này chứ? Nơi này nhỏ đến mức ông ấy cũng chưa từng thấy, sao lại dám đắc tội với người ta chứ?”

“Ông Chu, đây đều là hiểu lầm, hiểu lầm”.

Quản gia không dám lau mồ hôi, vội vã giải thích.

Nhưng lại không nhận ra sắc mặt Chu Minh Hạo đã trở nên kỳ quái, càng khó coi hơn.

“Cậu… cậu câm miệng…”

Chu Minh Hạo nổi giận, trợn mắt với quản gia, còn có cả suy nghĩ muốn đâm chết tên quản gia này.

Tên này mở miệng ra là ông cụ này, Sở Bắc già lắm sao?

Rõ ràng là đang cười nhạo Thần Tướng Trấn Quốc mà.

Ông ta lén quan sát Sở Bắc, thấy anh không động đậy gì, mồ hôi lạnh lại bắt đầu thi nhau túa ra.

Đừng thấy người này bình tĩnh như thế mà lầm tưởng, nếu thật sự nổi giận thì ngay cả ông ta cũng không chịu nổi.

“Tôi cho cậu năm phút, gọi tên ngốc La Vạn Sơn đó ra xin lỗi cậu Sở”.

Chu Minh Hạo đè nén cơn giận xuống nói. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Nếu không thể khiến cậu Sở vừa ý, nhà họ La không cần thiết phải tồn tại nữa”.

Hả?

Vừa nghe nói thế quản gia ngây người.

Xin lỗi Sở Bắc?

Tại sao?

Trong lúc quản gia đang ngờ vực tự hỏi, tiếng gậy tre gõ xuống đất vang lên.

Sở Bắc bước đến ngạo khí, không giận mà uy nói.

“Tôi già lắm sao?”

Chỉ bốn chữ ngắn ngủi thôi, giọng điệu vẫn rất hòa nhã.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 100


Chương 100

Nhưng quản gia nghe thế lại cảm thấy sẽ có chấn động bất thường, vừa rồi mình gọi Thần Tướng Trấn Quốc là ông cụ này nọ, kết hợp phản ứng của Chu Minh Hạo và lời nói của Sở Bắc.

Chẳng lẽ…

Nghĩ đến khả năng đó, sắc mặt quản gia trắng bệch như không còn giọt máu.

Cả người run rẩy, mềm nhũn ngã xuống đất.

Con ngươi co rụt nhưng lại không dám nhìn Sở Bắc.

“Lẽ nào, cậu… cậu… cậu là…”

Cả người quản gia run lẩy bẩy, không nói nên lời.

Sở Bắc vẫn bình tĩnh nhìn về phía trước, từ đầu đến cuối không có bất kỳ động tác nào.

“Nói đi, đe dọa Thần Tướng Trấn Quốc sẽ bị tôi gì?”

Bỗng chốc, sắc mặt quản gia không còn một chút máu.

Mắt lồi ra, sau đó người này ngã xuống đất, miệng sủi bọt mép, bất tỉnh nhân sự.

Câu nói của Sở Bắc suýt khiến quản gia khiếp sợ.

“Cậu Sở, nhà họ La này to gan quá! Chỉ cần một câu của cậu, Minh Hạo này sẽ san bằng nhà họ La”.

Chu Minh Hạo không thèm nhìn quản gia một cái mà đã nhanh chóng xung phong nhận việc, chỉ cần có thể dựa dẫm, bám trụ vào Sở Bắc thì chỉ một nhà họ La thôi, ông ta vẫn có thể xử được.

“Không cần!”

Sở Bắc lắc đầu, gương mặt góc cạnh rõ ràng vẫn bình thản như trước.

“Chuyện này để tự tôi xử lý là được”.

Nói rồi, anh nhấc chân sải bước đi ra khỏi biệt thự nhà họ La.

Chu Minh Hạo không cam lòng muốn đi theo anh nhưng thấy Sở Bắc xua tay.

“Các ông cứ đợi đi, chút chuyện nhỏ thôi, không cần nhiều người thế đâu”.

Chu Minh Hạo dừng bước nhưng không có ý định rời đi.

“Cậu Sở khách sáo rồi, vậy Minh Hạo xin đợi ở đây”.

Sau đó ông ta dẫn theo lãnh đạo của Tân Hải cung kính đứng đợi trước cửa.

Ai không biết còn tưởng họ là bảo vệ đứng gác cổng.

Sở Bắc cũng không có ý kiến gì, anh dẫn theo Thanh Vũ đi vào biệt thự.



“Tiêu rồi, thôi xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi”.

Không ai ngờ được là ở đối diện biệt thự, La Vạn Sơn sắc mặt trắng bệch, nôn nóng đến mức giậm chân liên tục.

Tối qua ông ta đến công ty giải quyết công việc không về biệt thự.

Vừa rồi nhận được tin là chủ tịch thành phố sắp đến bèn vội vã dẫn theo Tổng giám đốc tập đoàn La Thị quay về.

Nhưng không ngờ, chưa vào cửa đã nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi.

Sở Bắc, con rể của nhà họ Lạc, tên mù kia thế mà lại là Thần Tướng Trấn Quốc danh tiếng lẫy lừng đó sao?
 
Back
Top Bottom