Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 41


Chương 41

“Tôi có thể đến thành phố thôn quê nhỏ bé này đã là nể mặt các người lắm rồi, phong tỏa có một con đường đâu phải là chuyện gì to tát chứ?”

Hắn nói dứt lời, Chu Minh Hạo tức giận đến mức hận một nỗi không tát được vào mặt hắn ngay tại chỗ.

Lúc bình thường, con đường bị phong tỏa thì cũng không làm sao cả.

Nhưng không may là nó lại khiến hành trình của Sở Bắc bị trì hoãn?

Nếu người đó nổi giận, đừng nói là cậu chủ ngớ ngẩn này, ngay cả nhà họ Dương cũng không thể chống đỡ được.

“Cậu Dương, có những lúc tự đề cao mình quá chưa hẳn đã là chuyện tốt! Tôi khuyên cậu tốt nhất nên nhường đường, nếu không hậu quả cậu tự mình gánh vác!”

Chu Minh Hạo chỉ thiếu nước nói toạc móng heo ra nữa thôi.

“Ông nói vậy là đang uy h**p tôi đấy à? Hay là đang dạy bảo tôi?”

Trong chốc lát, sắc mặt Dương Xuyên tối sầm lại.

Ánh mắt hắn và Chu Minh Hạo chạm nhau, hoàn toàn không có ý định thỏa hiệp.

“Nếu đã như vậy, cậu chủ tôi đây không đi đâu cả. Con đường này tôi cũng cứ phong tỏa như vậy đấy. Tôi muốn xem xem có hậu quả gì mà thiếu gia tôi đây không gánh vác nổi.

Nói rồi, hắn dựa vào chiếc Maybach.

Thực sự làm căng với Chu Minh Hạo!

“Cậu…”

Trong nháy mắt, khuôn mặt Chu Minh Hạo phủ kín sương giá.

Dương Xuyên này rõ ràng không coi ông ta ra gì.

Thời gian suy nghĩ đã qua hai phút.

Mà vị kia chỉ cho ông ta năm phút mà thôi.

Nếu vượt quá một giây, hậu quả thế nào, ông ta cũng không dám tưởng tượng!

“Dương Xuyên, đây là cậu ép tôi!”

Giọng điệu Chu Minh Hạo lạnh lẽo, nghiến răng một cái, không thèm đếm xỉa gì nữa.

“Vương Đại Quân, điều động người của ông, trong vòng hai phút, dọn sạch con đường này cho tôi!”

“Nếu không làm được, lập tức cuốn xéo khỏi bộ Giao thông!”

“Hả? Vâng!”

Vương Đại Quân lưng hùm vai gấu ở phía sau hơi sửng sốt, vội vàng đáp lời.

Lấy điện thoại di động ra rồi bắt đầu gọi người!

Chu Minh Hạo quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Dương Xuyên.

“Dương Xuyên, cho cậu một cơ hội cuối cùng, tránh đường ra cho tôi!”

Đối với thái độ của Chu Minh Hạo, Dương Xuyên chẳng hề sợ hãi, vẫn tỏ ra dửng dưng.

“Ồ nha, chủ tịch Chu quả là quan chức quyền cao chức trọng, cậu đây không nhường đấy, xem ông có thể làm gì tôi!”

Trong lúc nói chuyện, Dương Xuyên dứt khoát lên trên xe.

Maybach vừa vặn ngăn ở giữa đường, ai cũng không đi qua được!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 42


Chương 42

Thấy cảnh này, tất cả mọi người lặng im nín thở, một câu cũng không dám nói.

Chuyện ngày hôm nay, quả thật nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Vốn dĩ là nghi lễ chào đón vô cùng vui vẻ, không ngờ lại biến thành dáng vẻ như thế này.

Chủ tịch thành phố Tân Hải đối đầu với cậu chủ nhà họ Dương, đây chính là quyền lực vững chãi của quan chức.

“Mụ nội nó!”

Mắt thấy Dương Xuyên chơi xấu, Chu Minh Hạo tức giận nói tục.

Thấy thời gian sắp đến, dứt khoát nghiến răng giậm chân!

“Vương Đại Quân, tìm xe nâng đến, xúc con xe rởm này đi cho tôi?”

Cái gì?

Vương Đại Quân lập tức choáng váng.

Đây chính là xe của cậu chủ Dương đấy, đắc tội hắn ta, sự phát triển của thành phố Tân Hải lạc hậu ít nhất năm năm.

Nhìn thấy Vương Đại Quân ngơ người nhìn mình, Chu Minh Hạo lập tức bùng nổ.

“Nghe không hiểu tiếng người à? Bây giờ xúc luôn! Còn một phút, nếu không dọn sạch đường, ông đây xúc cả ông!”

“Vâng!”

Vương Đại Quân vội vàng đồng ý, ông ta biết, lần này Chu Minh Hạo quyết tâm rồi.

Gọi một cú điện thoại, chỉ thoáng chốc xe nâng đã chạy đến.

“Chu Minh Hạo, chẳng lẽ ông thật sự không coi nhà họ Dương tôi ra gì? Có bản lĩnh ông xúc thử xem?”

Sắc mặt Dương Xuyên u ám.

Hắn ta không tin Chu Minh Hạo sẽ thật sự trở mặt với mình.

Những người khác cũng đầm đìa mồ hôi lạnh, nếu bây giờ xúc đi, vậy thật sự xảy ra chuyện lớn rồi.

Nhưng Chu Minh Hạo đã không kịp nghĩ những chuyện này nữa, nhìn đồng hồ, mồ hôi trên trán càng thêm dày đặc!

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Xúc!”

Lựa chọn giữa thần tướng trấn quốc Sở Bắc và con cháu nhà họ Dương…

Đối với ông ta thì không hề khó khăn!

“Xúc!”

Vương Đại Quân vung tay lên.

Ầm ầm!

Xe nâng lập tức khởi động, xúc chiếc Maybach lên!

“Mẹ nó, ông dám xúc thật!”

Dương Xuyên giật nảy mình, vội vàng chật vật né sang một bên.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn Maybach mới tinh bị ném sang bên đường, biến thành một đống sắt vụn.

Sắc mặt Dương Xuyên lúc đỏ lúc xanh, muốn khó coi bao nhiêu thì khó coi bấy nhiêu.

“Cậu chủ Dương, chúng ta làm sao bây giờ?”

Bên cạnh, một vệ sĩ nhỏ giọng trưng cầu ý kiến.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 43


Chương 43

“Làm sao bây giờ? Còn có thể làm sao bây giờ? Chu Minh Hạo, lần này coi như ông lợi hại, ông đây nhớ kỹ!”

Dương Xuyên tức giận nói.

Phép vua thua lệ làng, đây là đạo lý từ xưa đến nay!

Mặc dù thế lực của nhà họ Dương lớn, nhưng dù nói thế nào thì Chu Minh Hạo cũng là chủ tịch thành phố Tân Hải, há có thể cho hắn ta tùy ý gây khó dễ?

Giờ phút này cho dù bị đánh gãy răng cũng chỉ có thể nuốt lại vào bụng.

Mà cũng chính lúc này, trên đường phố phía xa xa, một chiếc taxi phóng nhanh đến.

Trên con đường bốn làn rộng lớn, vô cùng nổi bật.

Thấy cảnh này, sắc mặt mọi người không khỏi trở nên kỳ lạ.

Chủ tịch Chu gióng trống khua chiêng như vậy, thậm chí không tiếc đắc tội nhà họ Dương.

Chẳng lẽ chính là vì chiếc taxi này?

“Xong rồi xong rồi, ngay cả cảnh sát giao thông cũng hành động, xe này của tôi xong rồi!”

Trong xe taxi, nhìn cảnh sát giao thông đứng đầy phía xa, tài xế khóc không ra nước mắt.

Nếu không phải sau lưng có Sở Bắc nhìn chằm chằm như hổ đói, chắc chắn ông ta sẽ quay đầu bỏ chạy.

Ngay cả Lạc Tuyết, sắc mặc cũng vẫn khó coi.

Trong lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi.

Nghĩ đến con gái không rõ sống chết trong bệnh viện, tâm tư rối bời.

Chỉ có Sở Bắc vẫn bất động như núi.

Mắt thấy xe càng ngày càng đến gần, tài xế cũng chỉ có thể cắn răng, kiên trì lái về phía trước.

Vốn cho rằng sẽ bị ngăn lại, giữ xe, phạt tiền, thậm chí thu hồi và tiêu hủy bằng lái xe!

Không ngờ, những cảnh sát giao thông đó không chỉ không ngăn cản, trái lại còn đồng loạt ngay ngắn cúi chào.

Nhìn thấy bọn họ đến rồi lại đi xa!

“Mẹ nó, chuyện gì thế này?”

Tài xế cũng choáng váng, đầu óc mơ hồ!

“Lo lái xe đi!”

Vẫn là nhờ Sở Bắc nhắc nhở, ông ta mới lấy lại tinh thần.

Phía trước, ba chiếc xe cảnh sát huýt còi báo động mở đường.

Trong kính chiếu hậu, bảy tám chiếc xe cảnh sát lái theo phía sau.

Chia ra hai bên, hộ tống dọc đường!

Cảnh tượng thế này, tài xế cảm thấy mình không phải đang lái taxi, mà là đang lái tàu sân bay.

Lái taxi mấy chục năm, chưa bao giờ gặp trường hợp như thế này.

Ngay cả Lạc Tuyết cũng há to miệng, trên mặt đều là vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Trong lòng lại dấy lên hi vọng.

Nhìn thấy xe taxi gào thét lướt qua, Chu Minh Hạo thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới dám lau mồ hôi lạnh.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 44


Chương 44

May mà vẫn kịp.

Còn Dương Xuyên ở bên cạnh, khuôn mặt gần như có thể chảy ra nước.

Lão già Chu Minh Hạo này, xúc xe của mình để nhường đường cho một chiếc taxi rởm?

Đối với hắn ta, đây là sỉ nhục tr*n tr**.

“Đi điều tra xem người trong taxi là ai! Trong vòng một tiếng, tôi muốn có toàn bộ tư liệu!”

Dương Xuyên nghiến chặt hàm răng nói ra một câu.

“Vâng, cậu chủ Dương!”

Thuộc hạ không dám chậm trễ, vội vàng đi làm.

Két…

Có xe cảnh sát hộ tống dọc đường, lộ trình vốn là nửa tiếng, bây giờ chỉ cần mười phút!

Xe dừng lại, Lạc Tuyết vội vàng xuống xe, vô cùng lo lắng chạy vào trong bệnh viện.

“Thưa anh, anh không phải là con trai của quan lớn nào hay cậu chủ của gia tộc lớn nào đấy chứ? Cảnh tượng hoành tráng này, hôm nay tôi coi như được mở mang tầm mắt!”

Trên đường đi, tài xế khó nén được kích động.

Giờ phút này lại tỏ ra hóng hớt, muốn thăm dò vài câu.

Nhưng vừa quay đầu, nào còn thấy bóng hình Sở Bắc đâu?

Chỉ có một tờ tiền trăm tệ lẳng lặng nằm ở chỗ ngồi đằng sau!



Bệnh viện thành phố, khu nội trú tầng năm.

Vừa ra khỏi thang máy, Lạc Tuyết chạy thẳng vào phòng bệnh trong góc cuối.

Sở Bắc theo sát phía sau.

Nhưng đường đường là thần tướng trấn quốc, sau khi kích động, vậy mà bây giờ trên mặt còn mang theo căng thẳng.

Bốn năm rồi.

Sắp gặp mặt con gái của mình, cho dù là Sở Bắc cũng khó mà nén nổi kích động trong lòng.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, trên giường có một bóng hình nho nhỏ đang ngoan ngoan nằm.

Buộc tóc đuôi ngựa, đôi mắt hệt như anh đào, long lanh ánh nước.

Cái mũi nhỏ nhắn khẽ vểnh lên, trắng trẻo xinh xắn, vô cùng đáng yêu.

Chỉ là, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lại hiện ra vẻ bệnh tật không được tự nhiên.

Nhìn thấy Lạc Tuyết, cô bé nở nụ cười rực rỡ, lộ ra hai chiếc răng khểnh.

“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng đến rồi, cả ngày ở trong này chán lắm, chúng ta có thể về nhà chưa ạ?”

“Tâm Nhi ngoan!”

Nhìn thấy con gái Lạc Vũ Tâm không sao, cuối cùng tảng đá trong lòng Lạc Tuyết cũng rơi xuống.

“Bây giờ vẫn chưa được, Tâm Nhi phải nghe lời bác sĩ nha!”

“Vâng, Tâm Nhi nhất định sẽ nghe lời!”

Mà giọng nói non nớt lại khiến cho Sở Bắc dừng bước, ngẩn người ngay tại chỗ.

Mặc dù Sở Bắc mới hai mươi tám tuổi, nhưng anh đã chinh chiến mười năm rồi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 45


Chương 45

Mười tám tuổi, anh lần đầu tiên bước lên chiến trường, chém giết bốn mươi lăm quân địch!

Hai mươi tuổi, thành lập thần điện Bắc Dã, tung hoành phương bắc, đe dọa kẻ xấu ở các nơi phương bắc!

Hai mươi hai tuổi, được sắc phong là thần tướng trấn quốc.

Trong năm trăm bảy mươi năm xây dựng đất nước Long Quốc, anh là duy nhất.

Xưa nay chưa từng có!

Nói là dưới một người trên vạn người cũng không quá!

Hai mươi ba tuổi, dùng sức một mình, uy h**p người Man ký kết hiệp nghị đình chiến.

Cho dù đối mặt với thiên quân vạn mã, anh cũng chưa từng nhíu mày!

Cho dù đối mặt với núi thây biển máu, anh cũng chưa từng lùi bước!

Nhưng bây giờ, lần đầu tiên nghe thấy giọng nói của con gái, lại khiến anh do dự không bước.

Cơ thể thì cứng ngắc, có loại cảm giác tay chân luống cuống.

Trong lòng vừa kích động vừa áy náy, không sao kể xiết!

Bốn năm rồi, con gái đã bốn tuổi.

Nhưng anh lại chưa từng làm tròn bổn phận của một người bố!

Khi con gái sinh ra, anh không có mặt.

Khi con gái học đi, anh không có mặt.

Khi con gái học mẫu giáo, anh vẫn không có mặt!

Không biết khi con gái mắc bệnh, bị người ta bắt nạt, có phải cũng khát vọng có một người bố quan tâm cô bé, bảo vệ cô bé hay không?

Ôi!

Sở Bắc anh xứng đáng với quốc gia, xứng đáng với đồng đội nhưng…

Lại có lỗi với vợ và con gái!

Thậm chí áy náy nặng nề khiến anh không dám đối mặt với con gái ruột thịt của mình.

Hiện thực như vậy, lại châm chọc như vậy.

“Mẹ, chú… chú ấy là ai? Là bố sao?”

Giọng nói non nớt lại vang lên lần nữa, từng tiếng xông vào trong tim Sở Bắc.

Chỉ thấy Tiểu Tâm Nhi núp ở trong ngực Lạc Tuyết, đôi mắt to tròn long lanh chớp chớp, len lén nhìn Sở Bắc.

“Vừa rồi khi đi ngủ, Tâm Nhi mơ thấy bố đến bệnh viện thăm con! Mẹ, mẹ nói chỉ cần Tâm Nhi ngoan ngoãn, bố sẽ đến thăm Tâm Nhi, nhưng vì sao vẫn mãi chưa đến? Là Tâm Nhi không đủ ngoan, hay là bố không cần Tâm Nhi nữa?”

Tâm Nhi ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nhìn Lạc Tuyết.

Chỉ là giọt nước đảo quanh hốc mắt, khiến Lạc Tuyết nhìn thấy mà ê ẩm cái mũi.

Lời đến khóe miệng lại bị nuốt xuống.

Từ khi con gái biết nói chuyện, mỗi ngày đều nói muốn tìm bố.

Nhưng khi đó ngay cả bố cô bé ở đâu Lạc Tuyết cũng không biết, còn có thể làm gì?
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 46


Chương 46

Chỉ có thể không ngừng an ủi con gái, chỉ cần con gái ngoan ngoãn, bố nhất định sẽ trở về gặp cô bé.

Quả nhiên, Tiểu Tâm Nhi vô cùng hiểu chuyện, rất ít khi nhắc đến trước mặt cô.

Chỉ là, mỗi lần nằm mơ vẫn sẽ lộ ra suy nghĩ chân thật nhất trong lòng cô bé.

Dù sao, có đứa bé nào không muốn gặp bố mình chứ?

Bốn năm này, đâu chỉ mình cô khổ sở?

Bây giờ, rõ ràng người đàn ông kia ở ngay trước mặt, cô lại không biết nên trả lời như thế nào.

Lắc đầu? Dù sao Sở Bắc cũng là bố ruột của con gái.

Gật đầu? Bốn năm này, Sở Bắc chưa bao giờ làm tròn trách nhiệm của người bố.

Thậm chí cô còn không biết, tương lai sẽ đi theo con đường nào.

Tâm tư rối bời!

“Tâm Nhi, bố là… bố là bố của con!”

Sở Bắc chống gậy trúc, bước từng bước lên phía trước, ngồi lên trên giường bệnh.

Giọng điệu nói chuyện cũng đang run rẩy.

“Thật sao? Chú là bố à?”

Đôi mắt nhỏ của Tâm Nhi sáng lên, lại dời ánh mắt về phía Lạc Tuyết.

Dáng vẻ trông mong của cô bé như là đang nhờ cô chứng thực.

Lạc Tuyết thở dài một hơi, cuối cùng vẫn gật đầu.

“Tâm Nhi, anh ta… anh ta là bố của con!”

“Thật sao?”

Tâm Nhi nhảy cẫng lên trên giường bệnh.

Ánh mắt nhìn Sở Bắc giống như đang phát sáng.

“Bố, bố thật sự là bố! Hu hu, cuối cùng Tâm Nhi cũng có bố rồi, sẽ không bị người ta mắng là đồ con hoang không có bố nữa rồi!”

Tâm Nhi siết chặt nắm tay nhỏ, nước mắt lộp bộp rơi xuống.

“Tâm Nhi, là bố có lỗi với con!”

Sở Bắc đặt gậy trúc xuống, duỗi cánh tay đang run rẩy ra, ôm con gái vào lòng.

“Tâm Nhi, sau này bố sẽ không đi nữa! Bố sẽ bảo vệ hai mẹ con một đời một kiếp!”

Cho dù Sở Bắc không nhìn thấy dáng vẻ Tâm Nhi, nhưng được ôm cơ thể nhỏ nhắn của con gái, cảm giác máu mủ tình thân xông thẳng lên đầu!

Cái gì mà thần tướng trấn quốc, cái gì mà thần điện Bắc Dã!

Sở Bắc đều không để ý!

Anh chỉ muốn ở bên cạnh con gái mình, nhìn cô bé lớn lên, nhìn cô bé lấy chồng.

Vô cùng đơn giản, chỉ cần vậy thôi!

Nhìn hai bố con đang ôm chặt lấy nhau, Lạc Tuyết ngoảnh đầu đi.

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống!

“Khụ khụ…”

Nhưng mà, thời gian ấm áp chẳng kéo dài được bao lâu.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 47


Chương 47

Tiểu Tâm Nhi vui đến phát khóc bỗng nhiên ho khan kịch liệt.

Khuôn mặt vốn không được tự nhiên, trong nháy mắt càng trắng bệch hơn.

Ánh mắt dần mất đi rực rỡ, cơ thể nho nhỏ khẽ run rẩy, lộ ra dáng vẻ vô cùng yếu ớt.

“Tâm Nhi, con sao rồi? Con đừng làm mẹ sợ!”

Lạc Tuyết giật nảy mình, vội vàng ôm con gái nằm lên giường bệnh.

“Mẹ, Tâm Nhi không sao!”

Lạc Vũ Tâm hiểu chuyện lắc đầu, ánh mắt lại luôn dừng trên người Sở Bắc.

Giống như sợ nháy mắt một cái, bố sẽ biến mất!

“Tâm Nhi chỉ là quá kích động thôi à, cuối cùng Tâm Nhi cũng có bố rồi!”

Nhưng mà, Sở Bắc lại cau mày.

Tay phải đặt lên trên mạch đập của Lạc Vũ Tâm.

Chỉ mấy giây kiểm tra, lông mày càng nhăn chặt.

Toàn thân trên dưới tỏa ra một luồng khí lạnh dọa người.

“Tiểu Tuyết, rốt cuộc bệnh của Tâm Nhi là như thế nào?”

Sở Bắc nhìn Lạc Tuyết, giọng điệu nghiêm túc cực điểm.

Lạc Tuyết bất đắc dĩ chìa tay: “Năm một tuổi, Tâm Nhi đột nhiên lên cơn sốt, nằm viện nửa tháng mới cứu lại được! Từ đó về sau, sức khỏe Tâm Nhi vẫn luôn không tốt, đủ loại bệnh nặng bệnh nhẹ cứ tái đi tái lại!”

“Nhẹ thì bị sốt nằm viện, nặng thì hôn mê, thậm chí ngay cả bệnh viện cũng đã mấy lần đưa giấy thông báo bệnh tình nguy kịch…”

Lạc Tuyết thuận miệng giải thích, lại hoàn toàn không phát hiện, sắc mặt Sở Bắc ngày càng âm u.

Sát ý đáng sợ phóng lên tận trời!

Chỉ là hai mẹ con không cảm nhận được mà thôi.

Vừa rồi kiểm tra mạch đập của Tâm Nhi, anh phát hiện một luồng hàn khí màu đen trong cơ thể con gái.

Nó giống như giòi trong xương, không đuổi đi được.

Luồng hàn khí kia, cho dù là người trưởng thành cũng tuyệt đối không chịu nổi, huống hồ Tâm Nhi vẫn chỉ là một đứa bé?

Nói cách khác, bệnh của Lạc Vũ Tâm là do có người cố ý động tay động chân.

Nhưng ai sẽ tàn nhẫn như vậy, lại có thể ra tay độc ác với một đứa bé bốn tuổi như vậy?

Trong lòng Sở Bắc trào dâng lửa giận.

Nếu biết người này là ai, cho dù là ông trời…

Sở Bắc này cũng phải róc xương rút gân, lăng trì lột da hắn!

Một lúc lâu sau, Sở Bắc mới kìm nén lửa giận.

Tay phải trịnh trọng đặt trên cổ tay Lạc Vũ Tâm.

Luồng hàn khí này quá mức bá đạo, Sở Bắc vừa cởi bỏ niêm phong thực lực, cũng chỉ có thể áp chế tạm thời.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 48


Chương 48

Nếu không, chỉ sợ Lạc Vũ Tâm sẽ thật sự nguy hiểm đến tính mạng.

Nhưng đúng lúc này, cửa phòng bệnh bỗng nhiên bị đẩy ra.

Một người đàn ông chừng hai lăm hai sáu tuổi, trên người mặc áo blouse trắng đi vào.

“Tiểu Tuyết, cô đến rồi! Đã có kết quả xét nghiệm, tình huống của Tâm Nhi rất xấu, phải nhanh chóng… hả? Anh là ai?”

Người đàn ông vừa nhìn thấy Lạc Tuyết thì đã lên tiếng nói một tràng.

Nhưng khi nhìn thấy Sở Bắc ở bên cạnh giường bệnh, tiếng nói lập tức dừng lại.

Trong ánh mắt mang theo vẻ dò xét.

“Hì hì, chú Lưu, đây là bố của Tâm Nhi! Cuối cùng Tâm Nhi cũng có bố rồi!”

Không đợi Lạc Tuyết trả lời, Lạc Vũ Tâm đã hớn hở đáp.

Vẻ mặt tươi cười không giấu được phấn khích và kiêu ngạo!

“Bố của cháu?”

Lưu Minh sửng sốt, khóe miệng tươi cười thoáng chốc biến mất.

Quay đầu lại, nhìn Lạc Tuyết như muốn chứng thực đáp án.

Đương nhiên Lạc Tuyết biết anh ta nghĩ gì.

Chỉ gật đầu, không nghĩ đến chuyện khác mà quay lại chuyện chính.

“Bác sĩ Lưu, vừa nãy anh nói bệnh của Tâm Nhi thế nào rồi?”

Lưu Minh thấy Lạc Tuyết gật đầu, lập tức ngây người.

Theo bản năng liếc nhìn Sở Bắc, ánh mắt chợt lóe lên chút tàn nhẫn, vừa hiện lên đá biến mất.

“Tiểu Tuyết, tình hình của Tâm Nhi rất không mấy khả quan, phải làm phẫu thuật ngay, bằng không sẽ nguy hiểm đến tính mạng”.

“Cái gì?”

Nghe thấy lời này, đầu Lạc Tuyết nổ tung một cái, lập tức trống rỗng.

“Nhưng, phí phẫu thuật cho con gái… tớ, tớ…”

Nói đến đây, Lạc Tuyết đã khóc không thành tiếng.

Phí phẫu thuật cho con gái là một con số không tưởng đối với mẹ con cô

Bây giờ đột ngột như vậy, sao cô có đủ chứ?

Nhưng nếu không có tiền phẫu thuật…

Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn con gái chết yểu sao?

Thoáng chốc trong lòng Lạc Tuyết ngập tràn cảm giác bất lực.

Còn Lưu Minh chợt nheo mắt, sau đó lập tức quay đầu nhìn Sở Bắc.

“Này, ai vậy? Đừng có đứng ở đó nữa, anh không chướng mắt nhưng tôi chướng mắt đây này!”

“Nếu anh đã là bố của Tâm Nhi thì phí phẫu thuật này cũng nên do anh bỏ ra chứ?”

Giọng điệu Lưu Minh ngả ngớn, bên trong có chút ý khiêu khích.

Chỉ nhìn cách ăn mặc của Sở Bắc thì Lưu Minh biết anh chẳng có tiền bạc gì.

Mà phí phẫu thuật của Tâm Nhi không dưới năm trăm nghìn tệ.

Sở dĩ nói như vậy là vì anh ta muốn thăm dò thử Sở Bắc mà thôi.

Anh ta và Lạc Tuyết là bạn học cấp ba.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 49


Chương 49

Lúc học cấp ba, Lưu Minh đã yêu thầm Lạc Tuyết suốt ba năm học.

Nhưng Lạc Tuyết lúc đó là một gái ngoan có tiếng, cô đã trực tiếp từ chối anh ta.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, hai người họ đường ai nấy đi, mấy năm không gặp!

Cả hai gặp lại lần nữa là vào hai năm trước.

Lạc Vũ Tâm bị bệnh, Lạc Tuyết đưa đến bệnh viện vào giữa đêm, trùng hợp thế nào đêm đó lại là ca do Lưu Minh trực.

Tuy anh ta rất kinh ngạc, việc Lạc Tuyết chưa kết hôn mà đã có một cô con gái rồi nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng đến tình yêu trong lòng anh ta, mà lại tiếp tục nảy mầm mọc rễ.

Mà trong mấy lần chữa bệnh, anh ta dần dần cũng hiểu rõ hoàn cảnh của Lạc Tuyết.

Anh ta biết, cơ hội của mình đã đến rồi.

Mặc dù Lạc Tuyết đã có con rồi, nhưng gương mặt xinh đẹp vẫn như trước không hề thay đổi, thậm chí lại càng quyến rũ hơn.

Lại thêm thân phận nhà họ Lạc của cô, Lưu Minh chẳng những không ghét bỏ Lạc Tuyết mà ngược lại trong thời gian Lạc Vũ Tâm ở lại bệnh viện, anh ta còn quan tâm chăm sóc đủ kiểu.

Từ đó quan hệ với Lạc Vũ Tâm cũng thân thiết hơn nhiều.

Vốn dĩ, đang định tìm thời cơ bày tỏ với Lạc Tuyết.

Nhưng không ngờ, vào lúc quan trọng này thì người đàn ông của Lạc Tuyết đã quay lại rồi?

Lưu Minh thật sự có chút không chấp nhận nổi.

“Sao lại không nói gì? Đừng bảo là không bỏ ra nổi số tiền đó nhé?”

Thấy Sở Bắc im lặng, Lưu Minh hừ một tiếng, bắt đầu bênh vực Lạc Tuyết.

“Anh thì hay lắm, vừa tới là có ngay đứa con lớn thế này, nhưng anh có biết, bốn năm nay Tiểu Tuyết đã chịu cực khổ bao nhiêu không?”

“Nếu tôi là anh, thật sự chẳng còn mặt mũi quay về nữa rồi!”

Lạc Tuyết thở dài một tiếng, nhìn con gái, không nói gì.

Lưu Minh nói là sự thật!

Thấy vậy, Lưu Minh lại càng không kiêng nể gì.

“Xem bộ dạng của anh đi, chẳng lẽ anh còn muốn chạy nữa sao? Chậc chậc, thân là đàn ông, tôi cũng mất mặt thay anh!”

“Tôi thật sự thấy không đáng thay cho Tiểu Tuyết, thanh xuân tươi đẹp lại lãng phí với một tên thối tha như anh”.

Lưu Minh một hơi nói một tràng, giọng điệu vừa ghét bỏ vừa khinh bỉ.

Nhưng sự hâm mộ ghen tị trong ánh mắt thì không giấu được.

Một tên mù thối tha, không chỉ có được lần đầu tiên của nữ thần mà còn để nữ thần sinh con cho anh?

Còn bản thân mình chỉ có thể đau khổ yêu thầm nữ thần nhiều năm.

Dựa vào đâu, dựa vào đâu chứ!

Lưu Minh giận trong lòng dữ lắm, chỉ hận không thể b*p ch*t Sở Bắc ngay tại chỗ!

Mà cũng ngay lúc này, Sở Bắc chậm rãi đứng dậy.

Gương mặt không thể hiện ra buồn vui giận hờn gì, ánh mắt trống rỗng nhìn Lưu Minh.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 50


Chương 50

“Tiền, không phải vấn đề! Chỉ là, anh chắc chắn có chắc mình sẽ chữa khỏi bệnh cho Tâm Nhi?”

“Đương, đương nhiên!”

Ánh mắt Lưu Minh chợt lóe lên, nhưng nhanh chóng đã khôi phục lại!

“Thế nào, chẳng lẽ anh đang nghi ngờ tôi! Một tên mù mà dám nghi ngờ bác sĩ chuyên nghiệp? Ai cho anh cái gan này vậy?”

Nói rồi, vẻ mặt Lưu Minh tức giận bất bình nhìn Lạc Tuyết.

“Tiểu Tuyết, người này thật nhẫn tâm, không bỏ tiền ra thì thôi, lại còn gây rối? Loại người này, căn bản không xứng làm bố của Tâm Nhi!”

Lạc Tuyết ngẩng đầu nhìn Sở Nam, đôi mắt ửng đỏ lại thêm thất vọng.

“Sở Bắc, anh đừng gây phiền nữa, xem như tôi cầu xin anh đấy, được không?”

Tâm Nhi nằm trên giường khẽ chớp mắt, ánh mắt dao động qua lại giữa Sở Nam và Lưu Minh.

Rõ ràng bố tốt như vậy, nhưng tại sao chú Lưu lại không thích bố chứ?

Sở Bắc lắc đầu, không trả lời Lạc Tuyết, vẫn như cũ nhìn về phía Lưu Minh.

“Nếu anh có thể chữa được tốt thì bệnh của Tiểu Tuyết không cần phải kéo dài đến bây giờ rồi!”

“Sở Bắc, lời này của anh là sao?”

Lạc Tuyết nhíu mày, cô vốn thông minh như nghe ra được gì đó.

“Tiểu Tuyết, cô đừng nghe anh ta nói bậy, sao tôi có thể…”

Lưu Minh vội vã muốn giải thích, nhưng còn chưa nói xong đã bị Sở Bắc cắt lời.

“Nếu tôi nói không sai thì chắc tới giờ, ngay cả nguyên nhân bị bệnh của Tâm Nhi, anh cũng chưa tìm ra được đúng chứ?”

Giọng điệu Sở Bắc bình tĩnh nhưng lại rất chắc chắn.

Với trình độ y học hiện giờ thì khó mà phát hiện được hàn khí trong cơ thể Tâm Nhi

Mặc dù thiết bị công nghệ y tế đã rất tiên tiến nhưng cũng không thể nào chữa trị được.

Về chuyện này, Sở Bắc rất tự tin.

“Anh nói bậy!”

Lưu Minh vừa nghe thấy thế, hai mắt trợn trừng, bên trong xen lẫn tia kinh ngạc.

Mắt thấy Lạc Tuyết do dự, anh ta lập tức phản bác.

“Này, anh từng học y sao? Anh có chứng nhận hành nghề y sao? Anh đã thấy hồ sơ xét nghiệm của Tâm Nhi chưa? Nếu chưa thì mau cút đi cho tôi! Đừng có ở đây nói xằng nói bậy nữa! Anh như vậy là đang hại Tâm Nhi đấy!”

Vẻ mặt Lưu Minh tỏ ra chính trực như thể Sở Bắc là một kẻ xấu tội ác tày trời vậy!

Ngay cả Lạc Tuyết cũng dùng vẻ mặt nghi ngờ nhìn Sở Bắc.

Nhưng thấy bộ dáng nghiêm túc chân thành của anh như vậy, trong lòng cô cũng có chút nghi ngờ.

Việc này có thật không nhỉ?

Lúc này, Sở Bắc vung tay, không giải thích.

“Cũng được! Vậy bây giờ làm phẫu thuật đi! Phí phẫu thuật, một đồng cũng không thiếu đâu!”

“Tôi…”

Lời này vừa dứt, Lưu Minh lập tức thấp thỏm.

Ánh mắt gần như muốn bốc lửa, nhưng anh ta vẫn nhịn xuống, kiêu ngạo quay đầu.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 51


Chương 51

“Anh có thấy bác sĩ nào làm phẫu thuật trước trả tiền sau chưa? Muốn làm phẫu thuật thì có thể: Năm trăm nghìn, một đồng cũng không thể thiếu, nếu không thì đừng bàn nữa!”

“Được!”

Sở Bắc không hề do dự, lập tức gật đầu.

Tập đoàn Bắc Dã có tài sản không dưới chục tỷ.

Năm trăm nghìn, cũng chỉ là cọng lông bò thôi.

Nhưng chưa kịp đợi Sở Bắc lấy điện thoại thì đã bị Lạc Tuyết cắt ngang.

“Lưu Minh, đừng nghe anh ấy nói!”

Lạc Tuyết liếc nhìn Sở Bắc, nghiêm túc nhìn Lưu Minh.

“Năm trăm nghìn đúng không? Tôi có thể bỏ tiền, nhưng anh phải cam đoan, nhất định là sẽ trị hết hoàn toàn bệnh của Tâm Nhi!”

Lạc Tuyết siết chặt nắm tay, giọng nói run rẩy nhưng rất kiên định.

Bệnh của con gái đã kéo dài cả ba năm ròng rồi.

Ba năm nay, Lạc Tuyết đã sớm lao lực mệt mỏi.

Mà mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ con gái đau đớn phát bệnh thì cô lại lòng đau như cắt.

Mà lần này, cô không muốn kéo dài thêm nữa.

Chỉ cần Lưu Minh thật sự có thể trị dứt bệnh cho con gái, năm trăm nghìn này viện phí này, dù có bán máu bán thận, cô cũng phải góp đủ!

Đây là sự kiên cường cuối cùng của cô!

“Tiểu Tuyết, cô vẫn không hiểu ý của tớ!”

Nhìn ánh mắt sáng rực của Lạc Tuyết, Lưu Minh có chút chột dạ cúi thấp đầu.

Nhưng miệng thì vẫn như cũ không chịu thua.

“Bệnh của Tâm Nhi rất phức tạp, cho dù phẫu thuật cũng không thể một lần chữa hết!”

Sao?

Lạc Tuyết nhíu mày, nói như vậy, Lưu Minh này vẫn luôn lừa cô sao?

“Nói đến cùng, ngay cả nguyên nhân bệnh của Tâm Nhi là gì, anh cũng không rõ phải không!”

Sở Bắc chống gậy, chậm rãi đi đến trước mặt Lạc Tuyết.

“Hai năm nay, anh vẫn không làm gì được bệnh của Tâm Nhi, nhưng vẫn luôn giấu giếm, vẫn thực hiện điều trị bất chấp hậu quả sao!”

“Anh, rốt cuộc là có mục đích gì?”

Vẻ mặt Sở Bắc thản nhiên, từng câu từng chữ như đánh mạnh vào tim Lưu Minh.

Bình bịch!

Vẻ mặt Lưu Minh thay đổi, lùi về sau vài bước, trên trán đã chảy mồ hôi lạnh.

Đối mặt với ánh mắt trống rỗng của Sở Bắc, anh ta có cảm giác bị vực sâu theo dõi.

“Lưu Minh, sự thật là vậy sao?”

Lạc Tuyết run giọng, đôi mắt xinh đẹp nhìn Lưu Minh chằm chằm, tay siết chặt thành đấm chảy rịn đầy mồ hôi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 52


Chương 52

Trong năm đầu tiên con gái bị bệnh, Lạc Tuyết một thân một mình chịu đựng quá nhiều.

Mãi đến năm thứ hai, khi cô gặp được Lưu Minh thì mới tốt hơn đôi chút.

Lưu Minh là bác sĩ điều trị chính của bệnh viện thành phố, không chỉ đối xử Tâm Nhi tỉ mỉ từng chút mà dù là về sinh hoạt hay là điều trị bệnh, anh ta đều giúp đỡ Lạc Tuyết rất nhiều.

Trong mắt Lạc Tuyết, anh ta vẫn luôn là hình tượng một người đàn ông tốt.

Cẩn thận, ấm áp, biết quan tâm…

Thậm chí Lạc Tuyết còn cảm thấy, nếu Lưu Minh không chê mình, không ghét bỏ Tâm Nhi thì… nửa phần đời còn lại của mình, họ sống cùng Lưu Minh cũng là một lựa chọn không tệ.

Nhưng bây giờ…

Nếu lời của Sở Bắc là thật, thì tâm cơ của Lưu Minh quá đáng sợ.

Đáng sợ đến mức Lạc Tuyết có cảm giác cả người lạnh run.

“Tiểu Tuyết, tớ…”

Vẻ mặt Lưu Minh lại càng khó coi.

Muốn giải thích, nhưng đối mặt với Sở Bắc thì anh ta lại không thể lên tiếng được.

Bởi vì, Sở Bắc nói là sự thật.

Hai năm nay, vì để tiếp cận Lạc Tuyết, cho dù không tìm ra được nguyên nhân về bệnh của Lạc Vũ Tâm, dù chỉ có thể miễn cưỡng kiềm chế bệnh của cô bé, dù không có cách để chữa dứt hẳn bệnh này, anh ta luôn tìm cách kéo dài, giữ chân Lạc Vũ Tâm ở lại bệnh viện.

Chỉ có như vậy thì anh ta mới có thể tiếp xúc, tới gần Lạc Tuyết thêm một bước.

Sau đó dần dần chiếm lấy trái tim của cô.

Còn về Lạc Vũ Tâm, chết càng tốt, như vậy thì giữa anh ta và Lạc Tuyết sẽ không có bất kỳ ràng buộc nào.

Vốn dĩ, kế hoạch của anh ta rất hoàn mỹ.

Tiến hành hai năm, đã sắp kết trái nở hoa.

Nhưng lại không ngờ, tất cả mọi thứ đều bị người đàn ông đáng ghét kia nhìn thấu.

Đối diện với ánh mắt trống rỗng của người đàn ông này, dường như tất cả mọi thứ không thể che giấu được.

Nhìn thấy vẻ mặt anh ta, Lạc Tuyết như hiểu được gì đó.

Gương mặt bỗng trắng nhợt, vô lực nhắm mắt lại.

Một tia hy vọng cuối cùng, cũng mất rồi.

“Sao lại như vậy!”

Cô thì thầm nỉ non, trong đó là sự không cam lòng đồng thời đầy bất lực.

Thấy vậy, Lưu Minh siết chặt nắm tay.

Đôi mắt ửng đỏ, không cam tâm.

“Tiểu Tuyết, cho dù như vậy, nhưng tôi cũng không nói là mình bó tay hết cách, không thể chữa trị cho Tâm Nhi, đúng chứ?”

A?

Lạc Tuyết ngẩng đầu, gương mặt nghi hoặc nhìn anh ta.

Lưu Minh khẽ nhếch miệng, theo bản năng trừng mắt nhìn Sở Bắc!

“Cho dù tôi không chữa được cho Tâm Nhi, thì cũng có người có thể chữa được!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 53


Chương 53

“Ai? Ở Tân Hải này còn ai có thể chữa được cho Tâm Nhi?”

Nghe thấy lời anh ta, Lạc Tuyết như nhìn thấy chút hy vọng le lói, cô vội hỏi lại.

Lưu Minh không trả lời, chỉ ôm cánh tay chỉ ra ngoài cửa.

Lạc Tuyết khẽ nhíu mày, do dự một lát vẫn đi ra ngoài.

Lưu Minh hừ lạnh, khiêu khích trừng mắt nhìn Sở Bắc, sau đó đi ra theo.

Lúc này, vẻ mặt Sở Bắc không có biểu cảm gì.

Cái gì cũng không nói.

Điện thoại vang lên, lập tức bấm nhận điện thoại.

“Thưa cậu, ông Triệu đã đồng ý sẽ đích thân đến chữa bệnh cho cô chủ nhỏ! Trễ nhất là mười phút nữa sẽ đến!”

Bên kia điện thoại vang lên giọng nói kính cẩn của Thanh Vũ.

“Rất tốt, cô vất vả quá rồi!”

Sở Bắc khẽ gật đầu, lập tức cúp điện thoại.

Nhìn ra khắp Tân Hải, có thể cứu được Tâm Nhi, duy chỉ có Triệu Hồi Xuân, Ông Triệu được xưng là thiên tài y học Long Quốc.

Năm năm trước, Sở Bắc bị phản bội nên trúng độc.

Mặc dù được Lạc Tuyết cứu, nhưng nếu không có Triệu Hồi Xuân gửi phương thuốc giải độc.

Thì Sở Bắc dù không chết cũng bị liệt nửa người.

Sở Bắc một khi chết thì phương Bắc nhất định sẽ rối loạn, đại quân Nam man sẽ áp sát.

Long Quốc có thể chống chọi được hay không cũng khó nói.

Mặc dù chưa từng gặp Triệu Hồi Xuân lão tiên sinh, nhưng ông ấy không những là ân nhân cứu mạng của Sở Bắc, mà cũng là ân nhân của Long Quốc.

Chỉ là, ông ấy du ngoạn khắp nơi, khó mà tìm được tung tích.

Sở Bắc cũng chỉ là thử thử xem sao.

Nhưng không ngờ, ông ấy lại ở Tân Hải.

Có lẽ cũng là duyên phận.

“Bố!”

Giọng nói yếu ớt của con gái khiến Sở Bắc quay lại hiện thực.

Lúc này, Lạc Vũ Tâm nằm trên giường bệnh, gương mặt nhỏ bé trắng nhợt, vẻ mặt buồn bã.

“Bố, mắt của bố không thấy đường, có phải cũng không nhìn thấy Tâm Nhi không?”

Cô bé yếu ớt hỏi, giọng nghẹn ngào muốn khóc.

“Nếu sau này Tâm Nhi không còn nữa, bố cũng không được thấy dáng vẻ của Tâm Nhi, Tâm Nhi sẽ rất buồn!”

Lúc nói chuyện, nước mắt rơi không ngừng, nhòe cả đôi mắt nhỏ!

Sở Bắc mềm lòng, tim như bị kim đâm.

Nhẹ nhàng ngồi xuống, chạm vào gương mặt nhỏ của cô bé.

“Tâm Nhi, con thấy những vì sao bao giờ chưa?”

Cô bé gật đầu thật mạnh: “Thấy rồi thấy rồi, Tâm Nhi thích nhất là ngắm sao?”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 54


Chương 54

Sở Bắc cười: “Ngôi sao trên trời chính là mắt của bố! Chỉ cần có sao thì bố có thể ngắm con mà!”

“Thật sao?”

Ánh mắt cô bé sáng rỡ, lấp lánh!

“Bố, bố không được lừa Tâm Nhi đâu! Chúng ta ngoắc tay!”

“Được, ngoắc tay!”

Sở Bắc giơ ngón út ra, móc vào ngón tay đầy đặn hồng hào của con gái.

Trong lòng lại cảm thấy chua xót, cảm xúc ngổn ngang.

Cô bé đáng yêu như vậy, sao bố có thể để con xảy ra chuyện chứ?



“Lưu Minh, anh có cách gì, bây giờ có thể nói rồi chứ?”

Trong góc, Lạc Tuyết nhìn bốn bề vắng lặng, mở miệng hỏi.

Lưu Minh nhìn cô, khóe miệng khẽ cười có chút đùa cợt.

“Chữa cho Tâm Nhi ấy, nói ra thì rất đơn giản! Triệu Hồi Xuân, cái tên này hẳn là cô từng nghe rồi chứ?”

“Triệu Hồi Xuân? Cô nói là Triệu Hồi Xuân được xưng là Thánh Thủ Long Quốc sao? Chẳng lẽ ông ấy có thể cứu được Tâm Nhi?”

Lạc Tuyết ngây người, lập tức phản ứng lại, kinh ngạc nhảy dựng lên.

Cả Long Quốc này, ai không biết danh tiếng ông Triệu Hồi Xuân chứ?

Nhưng sau đó, cô như nghĩ đến gì đó, chán nản thở dài.

“Chỉ là, biết thì có tác dụng gì? Nhân vật lớn như vậy, sao tôi mời nổi chứ? Ôi!”

Thế nhưng, Lưu Minh lại cười tà mị, rất tự tin vỗ ngực.

“Nếu tôi nói, tôi có cách có thể mời được ông ấy thì sao?”

“Thật không? Anh có thể mời được ông ấy?”

Mắt Lạc Tuyết lóe lên, giọng nói tràn ngập chờ mong.

“Đương nhiên rồi! Ông Triệu hồi xưa nợ nhà tôi một ân tình, tôi có tự tin có thể nhờ ông ấy giúp một lần. Mà phí khám của ông ấy là 500 nghìn”.

Lưu Minh nói rất tự tin, ánh mắt liên tục quan sát phản ứng của Lạc Tuyết.

“Tốt quá!”.

Lạc Tuyết mừng quá đỗi, trong lòng cuối cùng cũng le lói một chút hi vọng.

“Lưu Minh, chỉ cần anh có thể nhờ được ông ấy giúp, thì dù có phải đập nồi bán sắt tôi cũng sẽ gom đủ 500 nghìn cho anh”.

Song đối diện với ánh mắt mong đợi của cô, Lưu Minh lại cười lắc đầu.

“Tiểu Tuyết, cô vẫn không hiểu ý của tôi”.

“Là sao?”, Lạc Tuyết cau mày, hơi ngạc nhiên.

Lưu Minh tiến lên một bước, nhìn thẳng cô đầy tình cảm.

“Tiểu Tuyết, bao nhiêu năm rồi mà cô vẫn chưa hiểu tình cảm của tôi ư? Chỉ cần cô đồng ý cắt đứt quan hệ với gã mù kia, sau này ở bên tôi, thì tôi không những sẽ nhờ ông Triệu giúp, mà còn trả hết 500 nghìn kia. Sau này, Tâm Nhi chính là con gái ruột của tôi, tôi chắc chắn sẽ đối xử thật tốt với con bé. Với lại, mẹ con hai người theo tôi dù xét về mặt nào cũng tốt hơn là theo gã mù kia”.

Lưu Minh nói một mạch, nói hết những lời trong lòng ra.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 55


Chương 55

“Lưu Minh, anh…”.

Lạc Tuyết bất ngờ không có chuẩn bị gì bỗng chốc đồng tử co lại, bất giác lùi về sau mấy bước.

Nhìn anh ta như nhìn một người xa lạ.

Đây… chính là mục đích thực sự của Lưu Minh sao?

Như anh ta nói, đi theo Lưu Minh chắc chắn là tốt hơn theo Sở Bắc cả vạn lần.

Chỉ có điều Lưu Minh hiện tại cứ khiến cô cảm thấy nham hiểm, không đáng tin, không hề có cảm giác an toàn.

“Lưu Minh, về việc này tôi… tôi vẫn phải suy nghĩ thêm”.

Lạc Tuyết cúi đầu, đầu óc rối bời.

Hửm?

Lưu Minh cau mày, đôi mắt ánh lên vẻ ác độc.

Bỗng nhiên xòe tay.

“Tiểu Tuyết, nếu cô thực sự muốn từ chối tôi cũng không sao, nhưng xin thứ lỗi tôi không thể giúp về chuyện bệnh của Tâm Nhi nữa”.

“Lưu Minh, anh…”.

Lạc Tuyết bụm miệng, đôi mắt trợn tròn.

Gương mặt nhỏ nhắn lại lần nữa trắng bệch.

Uy h**p, đây là uy h**p trắng trợn.

Lưu Minh muốn mình thỏa hiệp bằng mạng sống của con gái.

Nhìn Lưu Minh lộ ra bộ mặt thật, cả người Lạc Tuyết lạnh băng, thậm chí cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Định từ chối theo bản năng, nhưng con gái phải làm sao đây?

Đây là cơ hội cuối cùng rồi.

Lạc Tuyết đấu tranh tâm lý dữ dội.

Đấu tranh giữa con gái và chính mình.

Cuối cùng Lạc Tuyết bất lực buông lỏng nắm đấm, ánh mắt bình tĩnh lại.

“Được, tôi đồng ý với anh. Chỉ cần con gái tôi khỏi thì tôi sẽ gả cho anh, cắt đứt quan hệ với Sở Bắc”.

“Tốt lắm!”.

Lưu Minh thoáng cái mừng rơn, ánh mắt nóng rực, chỉ muốn ăn Lạc Tuyết ngay lập tức.

“Chúng ta hứa rồi nhé, cô không được nuốt lời đâu đó. Giờ tôi sẽ đi liên lạc với ông Triệu, cô yên tâm chắc chắn không có vấn đề gì”.

Với việc này Lạc Tuyết chỉ gật đầu, xoay người đi vào phòng bệnh như một cái máy.

“Ha ha, Lạc Tuyết, lần này cô thoát khỏi lòng bàn tay của tôi thế nào?”.

Lưu Minh cầm điện thoại, trong nụ cười mang theo một chút dữ tợn.

Anh ta đợi ngày này những hai năm rồi.

Còn về việc Triệu Hồi Xuân gì đó nợ nhà anh ta một ân tình, 500 nghìn cũng sẽ trả giúp cô toàn là chuyện vớ vẩn.

Anh ta chỉ là một bác sĩ điều trị cỏn con, còn chẳng có tư cách gặp Triệu Hồi Xuân một lần.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 56


Chương 56

Có điều ông Triệu Hồi Xuân năm nào cũng sẽ đến Tân Hải khám bệnh miễn phí.

Còn chuyên giải quyết bệnh nan y của trẻ nhỏ.

Bệnh phức tạp thế nào cũng không lấy một xu.

Đúng lúc, ông Triệu giờ đang ở Tân Hải.

Lại đúng lúc anh ta có phương thức liên lạc.

Gọi cuộc điện thoại là có thể ôm người đẹp về, đương nhiên là phải làm rồi.

Lưu Minh nóng lòng, tìm một số điện thoại rồi gọi qua.

“Tút, tút… ai đó…”.

Điện thoại reo hai tiếng thì được nhấc máy, vang lên giọng nói già nua mà nghiêm nghị.

Lưu Minh nghe thấy thì bỗng chốc giọng nói vô cùng nịnh nọt.

“Chào ông, là ông Triệu phải không? Tôi là Lưu Minh, bác sĩ điều trị của bệnh viện thành phố Tân Hải, lần trước ông đến bệnh viện chúng tôi khám bệnh miễn phí, tôi…”.

“Có việc gì thì nói mau, thời gian của tôi rất quý báu”.

Đầu bên kia điện thoại, ông Triệu ngay lập tức ngắt lời, dường như thực sự có việc gấp.

Thấy không kéo gần quan hệ được, Lưu Minh chỉ đành vào thẳng vấn đề chính.

“Ông Triệu, là thế này, giờ bệnh viện chúng tôi có một bệnh nhân vô cùng nguy cấp, ông xem…”.

Song câu trả lời đầu bên kia lại không hề do dự.

“Để hôm khác đi, giờ tôi có việc gấp. Tút, tút, tút…”.

Nói xong thì cúp máy luôn.

Nghe tiếng điện thoại báo bận, Lưu Minh đơ luôn tại chỗ.

Thần y Triệu vẫn luôn nhân từ rộng lượng, được xưng là huyền hồ tế thế (1), vậy mà lại từ chối?

Hơn nữa việc gì còn quan trọng hơn cả một mạng người chứ?

Lưu Minh sốt ruột rồi.

Không phải vì bệnh của Lạc Vũ Tâm mà là sợ miếng ăn đến miệng rồi còn rơi mất.

“Tiểu Tuyết, cô đừng sốt ruột, anh đã liên lạc với bác sĩ, Tâm Nhi sẽ không sao đâu”.

Trong phòng bệnh, cảm nhận được sự lo lắng của Lạc Tuyết, Sở Bắc khẽ khàng an ủi một câu.

Với việc này Lạc Tuyết chỉ lắc đầu, không tiếp lời.

Bác sĩ Sở Bắc mời sao có thể so với ông Triệu chứ?

Vì con gái cô đã chấp nhận số phận.

Cũng đúng lúc này Lưu Minh đẩy cửa vào.

Lạc Tuyết không thấy sắc mặt anh ta có gì không đúng, chỉ vội vàng hỏi.

“Lưu Minh, thế nào? Ông triệu đồng ý chưa?”.

Trước ánh mắt sốt sắng của cô, lòng Lưu Minh thấy bất lực.

Nếu gật đầu, nhỡ ông Triệu không đến được thì chắc chắn không thể giấu nổi.

Nhưng nếu lắc đầu thì miếng ăn đến miệng sẽ rơi mất.

Sao anh ta cam lòng được chứ?

Kẹt…
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 57


Chương 57

Lúc Lưu Minh tiến thoái lưỡng nan, bỗng có người đẩy mở cửa phòng bệnh.

Một ông lão tóc bạc phơ, tầm 60 tuổi bước vào với vẻ mặt vội vã.

“Xin hỏi, đây là phòng bệnh của bé Lạc Vũ Tâm phải không?”.

Ông lão lau mồ hôi, có vẻ là chạy cầu thang bộ lên, thở không ra hơi.

Mặc dù tuổi tác đã cao, nhưng tinh thần lại rất tốt.

Để một nhúm râu dê, nghiêm nghị nhưng không kém phần hiền từ.

“Ông là?”.

Lạc Tuyết ngơ ra một lúc, lần đầu tiên cô gặp người trước mặt.

Còn Lưu Minh lại trợn tròn mắt, bất giác kinh ngạc hét thành tiếng.

“Ông… ông Triệu?”.

Anh ta thực sự đơ luôn rồi.

Người trước mặt chẳng phải chính là ông Triệu Hồi Xuân mệnh danh là Quốc Y Thánh Thủ sao?

Mới nãy còn nói không rảnh, sao giờ lại xuất hiện ở đây rồi?

“Ông… ông chính là ông Triệu? Xin ông, xin ông cứu con gái tôi”.

Còn Lạc Tuyết lại vui mừng khôn xiết, nhìn Triệu Hồi Xuân chằm chặp, chỉ còn thiếu mỗi nước quỳ xuống dập đầu.

Mà lời nói của cô cũng khiến Triệu Hồi Xuân đần ra.

Không phải mấy người mời tôi đến sao? Sao cứ như tôi không mời mà tự tới vậy?

Lúc này, chỉ có Sở Bắc trong lòng hiểu rõ.

Khẽ cúi người với Triệu Hồi Xuân: “Ông Triệu, ông vất vả rồi!”.

Triệu Hồi Xuân gật đầu, nhìn Sở Bắc nhiều hơn chút.

“Yên tâm, lão già này sẽ cố hết sức”.

Nói xong, vội vàng tiến lên trước, khám cho Lạc Vũ Tâm.

Tốt quá, cuối cùng con gái cũng có hi vọng rồi.

Có Quốc Y Thánh Thủ đích thân chữa trị, Lạc Tuyết tràn ngập tự tin, bất giác mừng đến phát khóc.

Lúc quay người thì thì thào nói với Lưu Minh.

“Tôi đã hứa với anh thì sẽ không lật lọng. Đợi con gái khỏi tôi sẽ là người của anh”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 58


Chương 58

Lạc Tuyết ơi là Lạc Tuyết, ngay cả ông trời cũng đang giúp tôi, cô chắc chắn sẽ trở thành người phụ nữ của tôi mà thôi.

Nhìn thấy dáng vẻ yêu kiều của cô, Lưu Minh không khỏi l**m môi vài cái, trong lòng dấy lên những suy nghĩ không tốt lành.

Sở Bắc bên cạnh vẫn không có động tĩnh gì, nhưng trong lòng không khỏi có chút lo lắng.

“Tình hình có vẻ không được tốt lắm!”

Triệu Hồi Xuân rút tay phải về, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.

“Theo như triệu chứng thì đây là bệnh! Nhưng mạch đập lại cho thấy nó giống như chấn thương hơn! Thật kỳ lạ, đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến một việc như thế này”.

Triệu Hồi Xuân không khỏi lắc đầu, Lạc Tuyết nghe xong, đầu óc như nhất thời bị tê dại.

“Chấn thương? Nhưng Tâm Nhi chưa từng bị thương bao giờ”.

Ngay lúc cô nói, ánh mắt liền bất giác hướng về phía Lưu Minh.

Lưu Minh là bác sĩ điều trị của con gái cô hai năm nay, tại sao anh ta lại không thể nhìn ra?

Lưu Minh cũng ngây ra, có hơi chột dạ nên quay đầu làm ngơ.

“Chấn thương, không chỉ là vết thương bên ngoài! Mà vết thương bên trong mới đáng sợ!”

Triệu Hồi Xuân liền quay đầu giải thích.

Sở Bắc nghe xong, không khỏi cảm thấy kính phục.

Triệu Hồi Xuân chỉ mới bắt mạch mà đã nhìn ra được bệnh tình của con gái anh.

Quốc Y Thánh Thủ đúng là không hề ngoa.

“Ông Triệu, vậy thì có cách để chữa không? Ông nhất định phải cứu được con gái tôi!”

Lạc Tuyết bị doạ sợ đến nhoà cả mắt, trong giọng nói còn có chút cầu xin.

“Tiểu Tuyết, cô yên tâm đi, ông ấy nhất định sẽ có cách”.

Lưu Minh được nước đẩy thuyền, sau đó nhìn Triệu Hồi Xuân với vẻ háo hức.

Ông Triệu, hạnh phúc nửa đời còn lại của tôi đều dựa vào ông cả.

“Chuyện này…”

Triệu Hồi Xuân do dự một lúc.

Cách thì có, nhưng cái giá phải trả lại quá cao.

Đứa trẻ này được người đó đích thân đi hỏi, thân phận ắt hẳn không tầm thường.

Nếu như có chuyện gì xảy ra thì sẽ rất phiền phức.

“Ông có thể phong ấn hai huyệt bách hội và phong trì của Tâm Nhi trước để khống chế vết thương, sau đó chữa trị cũng không muộn”.

Sở Bắc đột nhiên lên tiếng, giọng điệu hết sức bình tĩnh.

“Câm miệng, ông Triệu còn đang ở đây, đâu đến lượt anh xen vào?”

Lưu Minh tức giận quát lên, rõ ràng đang cảm thấy rất bất mãn với Sở Bắc!

Lạc Tuyết cũng có chút thất vọng, đã đến lúc này rồi, anh đừng có làm loạn nữa được không?

Nhưng Triệu Hồi Xuân lại cảm thấy ngạc nhiên.

“Hể? Tôi thật không nghĩ ra cách này, có khi khả thi đấy!”

Ông vừa nói vừa nhìn Sở Bắc thêm mấy cái.

Ông đi khắp nam bắc, treo bầu giúp người, gặp không biết bao nhiêu nhân vật lớn.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 59


Chương 59

Triệu hồi Xuân có thể cảm nhận được thấp thoáng phong thái của đế vương trên người Sở Bắc.

Ngay từ khi bước vào cửa, ông đã nhận ra điều đó.

“Ông Triệu, chắc ông nói nhầm đúng không? Làm sao có thể dùng cách của tên đầu đường xó chợ này được?”

Lưu Minh cau mày, tức giận hét lên.

Bởi vì Triệu Hồi Xuân nhìn về phía Sở Bắc nên anh ta cảm thấy rất bất mãn!

“Ồ? Vậy cậu hãy nói cho tôi biết nên trị thế nào đi?”

Triệu Hồi Xuân ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn về phía anh ta.

Lưu Minh nghe xong, lập tức nhăn mặt, chỉ cười nhưng không dám nói.

Nếu biết cách chữa thì anh ta đã chữa khỏi từ hai năm trước rồi.

Hơn nữa, trước mặt Quốc Y Thánh Thủ, anh ta nào dám múa rìu qua mắt thợ?

“Ông Triệu, chuyện này, chuyện này có ổn không?”

Lạc Tuyết thoáng ngạc nhiên.

Sở Bắc thật sự có hiểu biết về y thuật ư? Không phải là ăn may đúng không?

“Yên tâm đi, cách của chàng trai tuyệt đối khả thi! Bằng cách này, phải khống chế nội thương trong cơ thể con bé trước, đợi đến khi có thời điểm thích hợp thì mới xử lý toàn bộ!”

Triệu Hồi Xuân quay đầu lại, nói với giọng vô cùng tự tin.

“Vất vả cho ông rồi!”

“Không sao! Điều tôi nên làm thôi!”

Nói xong, ông liền lấy châm bạc ra rồi bắt đầu khử trùng.

“Tâm Nhi, đừng sợ, lát nữa sẽ ổn thôi”.

Lạc Tuyết âu yếm nhìn con gái trên giường bệnh, dịu dàng an ủi.

Cô bé nắm lấy tay Sở Bắc và Lạc Tuyết rồi cười hi hi, lộ ra hai chiếc răng hổ nhỏ.

“Hì hì, có bố mẹ ở đây, Tâm Nhi không sợ!”

Sở Bắc cười nhẹ, sau đó sờ mấy cái vào mũi con gái.

Nhưng nụ cười trên môi Lạc Tuyết lại có chút cay đắng.

Ngay khi Triệu Hồi Xuân chuẩn bị châm cứu, ba người bọn họ đều rời khỏi phòng bệnh.

“Tên mù, tôi nghĩ anh nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt, có ở lại đây cũng vô ích thôi, chỉ khiến cho người khác khó chịu!”

Lưu Minh tự đắc trong lòng, nhưng vẫn nói ra ngoài.

“Sớm muộn gì cũng phải đi thôi”.

Dù anh ta nói gì, Sở Bắc vẫn không hề có phản ứng.

Ngay cả mắt anh cũng không chớp.

Hoàn toàn phớt lờ!

Đã là rồng thì không thể nào bị kiến làm cho xao nhãng.

Bây giờ anh chỉ quan tâm đến sự an nguy của con gái.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 60


Chương 60

“Này tên mù, anh có ý gì đây?”

Nhìn thấy mình bị phớt lờ, gân trên trán Lưu Minh lập tức nổi lên.

Anh ta nhìn chăm chăm về phía Sở Bắc, như đang muốn làm điều gì đó.

Nhưng vừa dứt lời, từ xa đã vang lên tiếng bước chân dày đặc.

Chỉ thấy lãnh đạo bệnh viện cùng với viện trưởng đang tiến đến.

“Lưu Minh, ông Triệu đâu? Tại sao ông ấy đến mà cậu không thông báo?”

Viện trưởng Phương Chính Quân đã gần năm mươi tuổi, dáng người thấp bé, một nửa mái tóc đã bị hói.

Lúc này đang nhìn chằm chằm Lưu Minh.

Những người đứng sau ông ta đều mặc áo blu trắng, rõ ràng bọn họ đã nghe được tin tức nên mới vội vàng chạy tới.

Sự xuất hiện đột ngột của ông Triệu quả không phải là chuyện nhỏ!

“Viện trưởng, ông Triệu đang chữa trị ở bên trong!”

Lưu Minh có chút bối rối nói.

“Chữa trị? Ngày hôm qua tôi mời ông ấy đến dự buổi toạ đàm nhưng lại bị từ chối, sao đột nhiên lại đến bệnh viện của chúng ta chữa trị được chứ?”

Phương Chính Quân cau mày, thầm lẩm bẩm.

Lưu Minh dường như nghĩ ra điều gì đó, nhìn thấy Lạc Tuyết không hề nhìn về bên này, anh ta đột nhiên đi tới.

“Viện trưởng, thật ra, ông Triệu là do tôi mời tới, nếu sếp muốn ông ấy đến buổi toạ đàm thì lát nữa hãy cùng nhau nói! Chắc ông ấy sẽ không từ chối đâu”.

“Thật sao?”

Phương Chính Quân vui mừng khôn xiết, sau đó vỗ vai Lưu Minh với vẻ hài lòng.

“Tốt lắm! Cậu tên là Lưu Minh đúng không? Chuyện này nếu như xong xuôi thì cậu sẽ được làm chủ nhiệm khoa!”

“Cảm ơn viện trưởng, cảm ơn viện trưởng!”

Lưu Minh vô cùng mừng rỡ, vội vàng cúi đầu cảmơn.

Anh ta đắc ý đến mức muốn leo hẳn lên nóc bệnh viện và hát bài chúc một ngày tốt lành.

Hôm nay đúng là một ngày may mắn của anh ta, cả tình duyên và sự nghiệp đều tốt đẹp.

Két–

Cửa phòng bệnh nhanh chóng bị đẩy ra, Triệu Hồi Xuân lau mồ hôi rồi bước ra ngoài.

“Cuối cùng cũng không phụ lòng mong đợi của mọi người! Con bé đã ngủ say rồi, trong thời gian ngắn sẽ không có chuyện gì xảy ra!”

“Thật sao? Cảm ơn ông Triệu, cảm ơn ông!”

Lạc Tuyết bật khóc vì sung sướng, cô lập tức lao vào phòng cùng với Sở Bắc.

Lạc Vũ Tâm đang ngủ say trên giường bệnh, hô hấp vẫn đều, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé vô cùng hồng hào, trông rất đáng yêu.

“Tôi đã nói Tâm Nhi sẽ ổn mà”.

Sở Bắc mỉm cười, anh muốn nắm lấy tay Lạc Tuyết.

Lạc Tuyết cắn môi, hai mắt lấp lánh.

Cô bất giác muốn né tránh, trong lòng không khỏi cảm thấy khó hiểu.
 
Back
Top Bottom