Đô Thị  Chiến Thần Sở Bắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 21


Chương 21

“Sở Bắc, anh đừng nói nữa”.

Lạc Tuyết vội vàng kéo gấu áo Sở Bắc, sợ anh lại nói sai nữa.

Trong lòng thì lại càng bất lực hơn.

Còn về Chu Cầm, bà ta đã trốn vào sau đám người từ lâu.

Dáng vẻ đó dường như chỉ sợ Sở Bắc liên lụy đến mình.

Mà tiếp sau đó, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn vào ba người Chu Minh Hạo, Lý Hải Đông và Trương Hồng Viễn.

Họ đều rất tò mò trước sự khiêu khích thế này thì ba nhân vật hàng đầu Tân Hải sẽ có phản ứng thế nào.

Quả nhiên, ngay sau đó chỉ thấy ba người đồng thời đứng dậy, sắc mặt nghiêm túc, cùng đi về phía Sở Bắc.

Có điều, biểu cảm trên mặt lại khiến người ta không thể nhìn thấu được.

“Ha ha, ranh con, mày toi rồi! Dù mày có ba đầu sáu tay thì hôm nay cũng chắc chắn phải chết”.

Thấy cảnh này, La Vạn Sơn bỗng chốc vui mừng quá đỗi.

“Hừ, tên ngu ngốc dốt đặc cán mai, tự gây nghiệp không thể sống”.

Lạc Vinh Quang hừ lạnh một tiếng, bệ vệ xua tay.

“Sở Bắc, giờ tôi tuyên bố, hôn ước của cậu và Tiểu Mai chính thức hủy bỏ. Từ giờ về sau, cậu và nhà họ Lạc tôi không còn quan hệ gì nữa”.

Nói xong, nhìn về phía Lạc Tuyết với ánh mắt lạnh băng.

“Còn cô muốn tàn đời với cậu ta, hay nghe sự sắp xếp của gia tộc, cô tự liệu lấy đi”.

Giọng điệu Lạc Vinh Quang lạnh lẽo, không hề che giấu sự uy h**p trong lời nói.

Nhìn hành động của Chu Minh Hạo và hai người còn lại rõ ràng là định hỏi tội Sở Bắc.

Đồng thời đắc tội ba ông lớn này, hôm nay Sở Bắc chắc chắn phải chết.

Không chỉ họ mà những người có mặt ở đây đều cho rằng như vậy.

Những người tai to mặt lớn đều rất sĩ diện.

Sở Bắc ăn nói hỗn hào trước mặt nhiều người thế này có khác gì muốn chết đâu?

“Phì, phì, thằng ranh này không những là kẻ mù mà đầu óc còn có vấn đề?”.

“Ai mà biết được, chắc là thanh niên vắt mũi chưa sạch”.

“Vốn dĩ còn khá thương hại cậu ta, giờ xem ra đúng là đáng đời”.



Không ít khách khứa thì thầm to nhỏ, ai cũng có suy nghĩ riêng.

Vốn chỉ là dự bữa tiệc cưới, không ngờ còn thấy được một màn kịch này.

“Ông, cháu, cháu…”.

Mắt Lạc Tuyết ửng đỏ, nhìn Lạc Vinh Quang, rồi lại nhìn Sở Bắc, trong lòng đấu tranh dữ dội.

Hai lựa chọn đều như thuốc độc với cô.

Chỉ có điều một cái là kịch độc, có tác dụng ngay tại chỗ.

Một cái thời gian khá dài, hành hạ cô từng chút một đến chết mà thôi.

Đặc biệt là một phụ nữ như cô có thể chịu nổi không?
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 22


Chương 22

“Được rồi, nếu cô đã do dự vậy thì tôi sẽ chọn giúp cô”.

Lạc Vinh Quang bực mình hừ một tiếng, giọng nói chắc như đinh đóng cột.

“Hôm nay, Sở Bắc phải chết, còn cô cũng phải gả vào nhà họ La”.

“Gả hay không gả từ từ rồi nói, nhưng mà, ông nói đúng một điểm”.

La Vạn Sơn tiến lên một bước, sát khí đằng đằng nói hùa theo.

“Hôm nay Sở Bắc chắc chắn phải chết!”

Nói xong, ông ta bỗng nhiên xoay người, chờ đến khi đứng trước mặt ba người Chu Minh Hạo, lập tức đổi sang vẻ mặt tươi cười.

“Ông Chu, ông cứ ngồi xuống, một tên phế vật mà thôi, để La mỗ làm thay là được rồi”.

“Đúng vậy, Vạn Sơn nói không sai!”

Lạc Vinh Quang cũng vội vàng góp lời, ánh mắt nhìn ba người tràn đầy ý lấy lòng.

“Một tên phế vật mà thôi, sao có thể để ba vị khách quý đích thân ra tay chứ? Để cho chúng tôi làm là được rồi!”

“Ông yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ khiến ông hài lòng, nhất định sẽ để cho tên phế vật kia phải trả giá đắt!”

Hai người kẻ xướng người họa, hệt như chó Pug.

So với dáng vẻ khi răn dạy trách mắng Sở Bắc, quả thật tưởng như hai người khác nhau!

Dù sao, ba vị này là nhân vật lớn bình thường ngay cả gặp mặt cũng không có cơ hội.

Bây giờ có thể đến tham gia hôn lễ đã là cực kỳ nể mặt hai nhà rồi.

Nếu nịnh bợ tốt là có thể trèo lên ba chỗ dựa lớn này, vậy đúng là tương lai xán lạn.

Nói xong, hai người ăn ý nhìn nhau, lần nữa xoay người, hằm hằm nhìn Sở Bắc!

“Sở Bắc, bây giờ quỳ xuống dập đầu xin lỗi, có lẽ tao có thể cho mày được chết đẹp mắt chút!”

“Nếu tao đoán không sai, bốn năm này, mày còn chưa từng gặp con gái mày đâu nhỉ? Nếu mày khiến tao hài lòng, có lẽ tao có thể cho con gái mày một con đường sống, bằng không, tao không ngại cho bố con bọn mày gặp nhau dưới âm tào địa phủ!”

Có ba ông lớn Chu Minh Hạo làm chỗ dựa, có thể nói hai người tràn đầy tự tin.

Trừng trị một tên phế vật mà thôi, còn không phải dễ như trở bàn tay?

Xung quanh nơi này lập tức lặng ngắt như tờ!

Một đám khách khứa nhìn về phía Sở Bắc, ánh mắt tràn đầy thương hại.

Lạc Tuyết nhắm mắt lại, khuôn mặt trắng bệch không trông thấy chút hồng hào nào.

E rằng Sở Bắc thật sự phải chết ở chỗ này.

Con gái đáng thương, có lẽ cả đời cũng không thể gặp được người bố mà cô bé vẫn luôn mong ngóng.

Vì sao?

Vì sao ông trời muốn tra tấn hai mẹ con chúng tôi như vậy.

Chỉ có Sở Bắc vẫn không hề bị lay động.

Cộc cộc cộc!

Tiếng gậy trúc vang lên, không coi ai ra gì đi đến vị trí bên cạnh Lạc Vinh Quang ngồi xuống.

Tư thế sừng sững không động, bình tĩnh mà tự nhiên.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 23


Chương 23

Mặc dù không lên tiếng, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.

Coi thường, coi thường một cách tr*n tr**!

“Đồ đáng chết!”

Lạc Vinh Quang hừ lạnh, ánh mắt đằng đằng sát khí.

“Người đâu? Chết hết ở đâu rồi? Kéo tên phế vật này xuống, hung hăng đánh một trận, đánh đến chết mới thôi cho tôi!”

La Vạn Sơn đã mất sạch kiên nhẫn từ lâu, vung tay ra lệnh.

Nhưng vừa dứt lời…

Bốp!

Tiếng tát chói tai lập tức vang vọng xung quanh.

Trong nháy mắt, trên mặt La Vạn Sơn nhiều thêm một dấu tay.

Mà gần như tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.

Bởi vì, người đánh không phải Sở Bắc.

Mà lại là Lý Hải Đông.

“Lý… Gia chủ Lý, ông… ông đánh nhầm người rồi?”

La Vạn Sơn xoa khuôn mặt nóng rát, nhìn Lý Hải Đông lắp bắp hỏi.

Tất cả mọi người như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc, chẳng hiểu ra sao.

“Đánh sai cái rắm, ông đây chính là đánh ông đấy!”

Nào ngờ, sắc mặt Lý Hải Đông bỗng nhiên dữ tợn, vậy mà giận dữ chửi tục ngay trước mặt mọi người.

Ánh mắt trợn ngược nhìn La Vạn Sơn, giống như muốn ăn tươi nuốt sống ông ta.

Bên cạnh ông ta, sắc mặt Lý Hải Đông và Trương Hồng Viễn cũng khó coi.

Len lén liếc nhìn Sở Bắc, mơ hồ mang theo kính sợ.

“Hả? Gia chủ Lý, ông… ông đánh tôi làm gì chứ?”

Về phần La Vạn Sơn, khỏi phải nói ấm ức dường nào.

Nếu không phải người trước mặt là gia chủ của gia tộc hạng nhất, chỉ sợ ông ta sớm đã chửi ầm lên rồi.

“Gia chủ Lý, Sở Bắc ở bên kia kìa, ông…”

“Ông câm miệng lại cho tôi!”

Lạc Vinh Quang có lòng tốt nhắc nhở, nhưng còn chưa nói hết lời thì đã bị Lý Hải Đông quát lớn, trực tiếp mắng ông ta té tát tơi bời.

“Ông đây vẫn chưa mù đâu, không cần lắm miệng nhắc nhở”.

Lý Hải Đông hằn học lườm ông ta, Lạc Vinh Quang sợ hãi lập tức cúi đầu, không dám lên tiếng nữa.

Nhưng trong lòng lại ấm ức không chịu nổi.

Hình như tôi chưa làm gì mà?

Đang yên đang lành, vì sao ông lớn này lại tức giận?

Mà La Vạn Sơn ở bên cạnh thì hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.

Đều đã là người hơn năm mươi tuổi, vậy mà còn bị người ta tát ngay trước mặt nhiều người.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 24


Chương 24

Hôm nay, thể diện coi như vứt sạch.

Nhưng ông ta nghĩ nổ đầu cũng nghĩ không ra, vì sao Lý Hải Đông lại muốn đánh mình.

Bọn họ nghĩ mãi không ra, những người khác cũng ngơ ngác nhìn nhau.

Thậm chí có không ít người đến giờ vẫn chưa nhận ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng ngay sau đó, chuyện khiến cho mọi người trợn mắt ngoác miệng xảy ra rồi!

Chỉ thấy người đứng đầu thành phố Chu Minh Hạo đi đầu, Lý Hải Đông và Trương Hồng Viễn theo ở phía sau.

Ba người dứt khoát bỏ qua Lạc Vinh Quang và La Vạn Sơn, gần như là chạy chậm, đi đến trước mặt Sở Bắc.

Trong mắt đều là kính sợ và ngưỡng mộ.

“Xin hỏi, ông… ông chính là…”

Người đứng đầu thành phố hơi cúi đầu, nói chuyện cũng hơi lắp bắp.

Về phần La Vạn Sơn và Lạc Vinh Quang, ngay cả liếc mắt nhìn Sở Bắc cũng không dám.

Giờ phút này ông lớn giống như học sinh tiểu học mắc lỗi.

Khác nhau một trời một vực với dáng vẻ vừa rồi.

“Phải thì như thế nào, không phải thì như thế nào? Thời gian năm năm, đủ để lãng quên rất nhiều thứ!”

Ánh mắt Sở Bắc nhìn thẳng về phía trước, giọng điệu bình tĩnh, giống như đang nói một chuyện rất bình thường.

Mà ba người Chu Minh Hạo lại đều tỏ ra rung động, ngay sau đó ánh mắt càng thêm cung kính.

Thậm chí, mơ hồ mang theo cuồng nhiệt!

Một câu ngắn ngủi của Sở Bắc, không chỉ thừa nhận thân phận của mình, mà còn mang một tầng ý nghĩa khác.

Anh không muốn bại lộ thân phận thật.

Thảo nào!

Sở dĩ bọn họ đến đây là vì nhận được lệnh của Thanh Vũ, chúc mừng hôn lễ của thần tướng trấn quốc Long Quốc!

Đương nhiên, nghĩ lại thì nơi này không chỉ có ba người bọn họ.

Gần như toàn bộ quyền quý của Tân Hải đều mang quà cáp quý giá chờ ở bên ngoài.

Chỉ là cấp bậc của bọn họ cao nhất, vì vậy lên trước dò đường.

Nhưng dù thế nào cũng không ngờ, hôn lễ vốn phải trang trọng nghiêm túc lại biến thành cảnh tượng như thế này.

Mà nhìn thấy thái độ của ba boss lớn, toàn bộ đại sảnh khách sạn lập tức trở nên cực kỳ yên tĩnh.

Thậm chí yên tĩnh đến đáng sợ.

Cho dù là khách khứa bên dưới, hay là người của nhà họ Lạc, nhà họ La.

Ngay cả Lạc Tuyết, cũng lập tức ngây người.

Tại sao lại như vậy?

Người đứng đầu thành phố Tân Hải, gia chủ của nhà họ Lý và nhà họ Trương.

Tùy tiện lấy ra một người thôi cũng đều là sự tồn tại giống như vua một cõi của thành phố Tân Hải.

Nhưng bây giờ, ba vị lão đại đỉnh cấp lại cung kính với một tên phế vật như vậy?
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 25


Chương 25

Đây được coi là cái gì?

Diễn kịch?

Nhưng kịch bản này cũng khó tin quá rồi?

Đặc biệt là Lạc Vinh Quang, sắc mặt lập tức trở nên kỳ lạ!

Lúc trước, ông ta cũng là thấy Sở Bắc không tầm thường, nên có ý nhận Sở Bắc vào nhà ở rể.

Ngóng trông một ngày nào đó, Sở Bắc có thể mang lại huy hoàng cho nhà họ Lạc!

Nhưng ròng rã năm năm, Sở Bắc ngoài ăn và ngủ ra thì không có chút tác dụng gì.

Cũng khiến cho ông ta chắc chắn, Sở Bắc tuyệt đối chính là một tên phế vật.

Phế vật không bằng một con chó.

Nhưng bây giờ…

Cảnh tượng vừa rồi hoàn toàn lật đổ nhận biết của ông ta.

Chẳng lẽ, Sở Bắc thật sự là nhân vật lớn gì?

Nếu thật sự là như vậy, thế thì ông ta thiệt thòi lớn rồi.

Bầu không khí trong sân lập tức trở nên vô cùng tế nhị.

Chỉ có Sở Bắc là không thay đổi.

“Tôi không muốn nói lần thứ hai”.

Một giọng nói bình tĩnh làm cho tất cả mọi người trở về thực tại!

“Ông còn ba phút, sống hay chết tuỳ ông quyết định”.

Vụt!

Sắc mặt La Vạn Sơn lập tức tái nhợt.

Đe dọa, rõ ràng đó chính là đe doạ.

Ông ta còn chưa kịp phản bác thì Chu Minh Hạo đã lạnh lùng nhìn sang.

“La Vạn Sơn,ông không nghe thấy ông Lâm nói gì sao? Mau lấy đồ rồi dẫn người cút khỏi đây!”

Lý Hải Đông cũng lạnh giọng hùa theo: “Vẫn còn ba phút, nếu ông không rời đi thì chúng tôi cũng không ngại thay mặt ông Lâm dạy cho ông một bài học đâu”.

Mặc dù Trương Hồng Viễn không nói, nhưng đôi mắt lạnh lùng của ông ta rõ ràng là đang ở cùng phe với bọn họ.

“Ông Chu, Lý gia chủ, tôi, tôi…..”

Sắc mặt La Vạn Sơn tái nhợt, cảm thấy rối vô cùng.

Ba người này không phải đến để chúc mừng mình sao?

Nhưng tại sao bây giờ bọn họ lại giúp cho Sở Bắc cả rồi?

“Ông cái gì mà ông? Tôi đếm đến mười, nếu còn không đi thì ông cứ tự gánh lấy hậu quả!”

Trương Hồng Viễn tiến lên một bước rồi nói, không hề tỏ ra chút khách khí nào!

“Đừng đừng, bây giờ tôi đi, đi ngay đây!”

La Vạn Sơn lập tức giật mình, sau đó nhìn về phía người nhà họ La.

Ông ta cũng không dám dừng lại, cứ tiếp tục đi ra khỏi khách sạn.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 26


Chương 26

Ông ta không thể đắc tội với ai trong ba ông lớn này được.

“Đứng lại!”

Ngay lúc này, Sở Bắc mới nhẹ nhàng lên tiếng.

Nó giống như một câu thần chú vậy, làm cho bước chân của La Vạn Sơn lập tức đông cứng lại, hoàn toàn không thể bước tiếp được.

Một lớp mồ hôi mỏng vô thức chảy ra trên trán ông ta.

“Đưa tên phế vật này đi!”

Lâm Hạo Thiên đứng lên, hoàn toàn không nhìn La Vạn Sơn, nhưng ông ta vẫn có cảm giác bản thân đang bị nhìn chằm chằm.

“Nếu còn có lần sau, tôi sẽ giết cả nhà họ La”.

Từng chữ Sở Bắc nói ra hệt như sấm rền, làm cho La Vạn Sơn hít thở không thông.

Ông ta khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, sau đó nhìn sang Sở Bắc với vẻ thù hằn.

Sau đó liền cho người đưa La Huy ra khỏi khách sạn, trông chẳng khác nào chó mất nhà.

Nhưng ngay sau khi nhà họ La rời đi, khung cảnh náo nhiệt của hôn lễ cũng lập tức trở nên yên tĩnh.

Tất cả các khách mời lần lượt nhìn nhau.

Họ vốn đến đây để tham dự hôn lễ, nhưng bây giờ chú rể lại trở thành người tàn phế mất rồi.

Ngay cả gia đình chú rể cũng bị đuổi ra ngoài.

Đây cũng là lần đầu tiên bọn họ được chứng kiến một hôn lễ kỳ lạ như vậy.

Còn Lạc Vinh Quang liền ngồi phịch xuống ghế.

Tuy trên mặt không cam tâm, nhưng ông ta lại cảm thấy bất lực và nghi ngờ nhiều hơn.

Cuối cùng ông ta cũng hiểu ra được, cho dù có là Chu Minh Hạo, Lý Hải Đông hay Trương Hồng Viễn.

Tất cả bọn họ đều không phải đến đây để chúc mừng.

Vậy thì tại sao họ lại đến đây?

Chỉ vì Sở Bắc ư?

Không thể, tuyệt đối không thể!

Nhưng dù thế nào đi nữa, thì mọi cố gắng của ông ta lúc này đều trở nên vô ích.

“Tôi, tôi tự do rồi sao?”

Lạc Tuyết tự lẩm bẩm.

Đột nhiên cô cảm thấy có chút gì đó không thực.

Cô vốn nghĩ cả đời mình sẽ bị gia tộc kiểm soát, bị tên cặn bã La Huy đó huỷ hoại.

Nhưng không ngờ, chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, tình thế đã được xoay chuyển.

Cô không thể nào tin được.

Nhìn thấy dáng người cao ráo điển trai của Sở Bắc.

Tâm trạng của cô lại lần nữa trở nên hỗn độn, không biết phải nói gì!

“Lạc Vinh Quang, ông treo đầu dê bán thịt chó, thủ đoạn cũng lợi hại đấy”.

“Đây là lần đầu tiên tôi được diện kiến một người làm ông nội độc ác như ông đây”.

Sau khi xử xong La Vạn Sơn, Lý Hải Đông liền nhìn về phía Lạc Vinh Quang!

“Lý gia chủ, tôi……”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 27


Chương 27

Sắc mặt Lạc Vinh Quang lập tức thay đổi, đang định giải thích thì đã bị Lý Hải Đông cắt ngang.

“Được rồi, không cần nói thêm nữa! Nếu còn có lần sau, e rằng ông sẽ không gánh nổi hậu quả đâu!”

“Đúng đúng đúng, tôi hứa sẽ không bao giờ có lần sau nữa, tuyệt đối không!”

Gương mặt già nua của Lạc Vinh Quang trông hết sức khó coi.

Ông ta thậm chí còn không dám lau mồ hôi lạnh, chỉ dám gật đầu lia lịa.

Còn đâu dáng vẻ của một chủ gia tộc nữa đây.

Thấy vậy, Lý Hải Đông mới hừ lạnh một tiếng, sau đó nhìn sang Sở Bắc với vẻ tôn kính!

Chu Minh Hạo cũng tiến lên một bước, thận trọng nói: “Cậu Sở, hôm nay cậu chủ Dương của tỉnh lỵ đến đây, cho nên ở thành phố có tổ chức yến tiệc chiêu đãi, cậu xem thử…”

“Không hứng thú!”

Sở Bắc nhẹ nhàng lắc đầu: “Về đi!”

“Vâng!”

Chu Minh Hạo có chút tiếc nuối, nhưng ông ta lại không dám nói thêm.

Sau khi cung kính nhìn Sở Bắc xong, ông ta liền rời đi cùng với Lý Hải Đông và Trương Hồng Viễn.

Từ đầu đến cuối còn không thèm nhìn Lạc Vinh Quang.

Sau khi ba người họ rời đi, bầu không khí đè nén lúc này cũng đỡ hơn đôi chút.

Nhưng hầu như tất cả ánh mắt đều đang dán về phía Sở Bắc.

Bọn họ thầm nghĩ, không biết Sở Bắc có than phận như thế nào.

Ngay cả Lạc Tuyết cũng không ngoại lệ.

“Tiểu Tuyết, đi thôi!”

Lâm Hạo Thiên đứng dậy, đưa tay về phía Lạc Tuyết.

Thế nhưng Lạc Tuyết vẫn đứng yên tại chỗ, không hề có ý định rời đi.

Con gái cô vẫn đang ở bệnh viện chờ tiền để phẫu thuật.

Nếu bây giờ cô đi thì con gái cô sẽ ra sao?

Cô nghiến răng rồi nhìn về phía Lạc Vinh Quang với vẻ cầu xin.

Nhưng cô còn chưa kịp nói gì thì điện thoại trong túi đã reo lên.

Cô lấy ra thì thấy người gọi là Ngô Hằng, sắc mặt cũng lập tức thay đổi.

“Tiểu Tuyết, tình trạng của Tâm Nhi đột nhiên trở nặng rồi, phải phẫu thuật càng sớm càng tốt, nếu không tính mạng sẽ gặp nguy hiểm, đã lấy được tiền chưa?”

Điện thoại vừa được kết nối, đầu dây bên kia liền vang lên giọng lo lắng của một người đàn ông.

Lạc Tuyết nghe xong, đồng tử lập tức co rút lại, sắc mặt thay đổi rõ rệt.

“Làm sao lại như vậy được? Không phải lúc sáng vẫn còn tốt lắm sao? Em, em……”

Nói đến đây, Lạc Tuyết lập tức khóc thành tiếng.

Toàn bộ số tiền dành dụm bao năm nay của cô đều lo hết cho con gái cả rồi, làm gì còn tiền để phẫu thuật chứ?

Ban đầu, Lạc Vinh Quang đã hứa chỉ cần cô kết hôn với La huy, ông ta ắt sẽ trả tiền điều trị cho con gái cô.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 28


Chương 28

Nhưng bây giờ . . . . . .

“Tiểu Tuyết, em cũng biết bệnh của Tâm Nhi kỳ lạ thế nào rồi mà, không thể chắc khi nào có thể tái phát! Ôi trời, em nên lấy được tiền càng sớm càng tốt, nếu không thì anh cũng đành bất lực”.

Giọng của người ở đầu dây bên kia cũng vô cùng bất lực.

Nói xong liền vội vàng cúp điện thoại.

Lạc Tuyết cầm điện thoại trong tay, mặt mày tối sầm, nước mắt cứ như thế tuôn trào.

“Tiểu Tuyết, con gái em bị bệnh à? Đừng lo, anh sẽ liên hệ với bác sĩ giỏi nhất để tiến hành phẫu thuật cho con gái em!”

Sở Bắc vô cùng nhạy bén.

Ngay khi nghe thấy con gái cô ốm, trái tim anh như co thắt lại.

Nhưng Lạc Tuyết lại hoàn toàn không có tâm trạng để ý đến anh.

Cô liền hướng mắt về phía Lạc Vinh Quang, sau đó cầu xin.

“Ông nội, coi như cháu cầu xin ông, dù sao Tâm Nhi cũng là cháu cố của ông, con bé chỉ mới bốn tuổi, ông cam tâm nhìn con bé chết như vậy sao?”

Chi phí phẫu thuật cho con gái cô tốn rất nhiều tiền.

Điều duy nhất Lạc Tuyết có thể nghĩ đến chính là cầu xin Lạc Vinh Quang.

Còn về Sở Bắc, cô chẳng thèm quan tâm chút nào.

“Hừ, bây giờ còn biết cầu xin tôi sao?”

Ngay sau khi ba người Chu Minh Hạo rời đi, Lạc Vinh Quang lại bắt đầu giương oai.

“Nếu như cô chịu ngoan ngoãn gả cho Lạc Huy thì có lẽ tôi còn giúp, nhưng bây giờ…”

Lạc Vinh Quang vừa nói vừa nhìn Sở Bắc, trong mắt hiện lên một tia oán hận.

“Còn bây giờ thì đừng hòng nghĩ tới nữa! Tôi cũng không có đứa cháu gái như cô!”

“Ông nội. . . . . .”

Sắc mặt Lạc Tuyết lại càng tái nhợt hơn nữa, nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Ông nội, cháu xin ông, số tiền này coi như cháu mượn của ông, sau này cháu nhất định sẽ làm việc chăm chỉ để trả lại cho ông gấp mười!”

Con gái Lạc Vũ Tâm là tất cả đối với cô.

Nếu có chuyện gì xảy ra với con bé thì cô cũng không biết phải sống tiếp thế nào nữa.

“Trả? Cô lấy gì để trả đây? Dựa vào mấy đồng lương rách nát đó à? Hay là dựa vào tên phế vật này?”

Giọng điệu của Lạc Vinh Quang đầy vẻ khinh thường, không hề có chút cảm xúc nào!

“Cút đi! Lạc Tuyết, nếu tôi không gật đầu thì cô sẽ không thể lấy được bất kỳ đồng bạc nào ở nhà họ Lạc đâu”.

Những lời này vừa nói ra, giống hệt như sét đánh ngang tai Lạc Tuyết, trên mặt cô chỉ còn lại sự tuyệt vọng.

Hai mắt cô trở nên mờ mịt, người đứng không vững, liền ngã nhào xuống đất!

Ngay thời khắc mấu chốt, một đôi bàn tay đã kịp thời đỡ lấy eo cô.

Sở Bắc không biết mình đã đến bên cô từ lúc nào, nhưng anh đã đỡ lấy cơ thể đang ngã nhào của cô.

“Tiểu Tuyết, không cần cầu xin ông ta! Anh sẽ sắp xếp bác sĩ tốt nhất, phòng bệnh tốt nhất, đảm bảo con gái em không sao! Anh đảm bảo!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 29


Chương 29

Giọng của Sở Bắc vô cùng chân thành.

Đây là lần thứ hai anh hứa với Lạc Tuyết.

Anh nói được thì nhất định sẽ làm được!

Nhưng Lạc Tuyết vốn đang sợ hãi, ngay sau khi nghe thấy liền ngã quỵ xuống đất.

“Anh đảm bảo sao? Anh lấy gì để đảm bảo đây? Anh có biết chi phí phẫu thuật của con bé là bao nhiêu không? Anh có biết con bé bị gì không? Anh không biết gì thì làm sao có thể đảm bảo được? Sở Bắc, anh thật làm tôi quá thất vọng!”

Lạc Tuyết lại lần nữa bật khóc, trông vô cùng thương cảm.

Những oán hận đối với người đàn ông này suốt năm năm qua dường như lại lần nữa bùng phát.

“Tiểu Tuyết, tin anh đi!”

Giọng Sở Bắc trầm xuống, mang theo cảm giác áy náy.

Món nợ năm năm không thể chỉ một hai câu mà có thể bù đắp được.

Sở Bắc sẽ không bao giờ thất hứa, chỉ cần cho anh một cơ hội mà thôi!

Anh chỉ cần cơ hội để bù đắp mà thôi.

Nhìn thấy dáng vẻ thành khẩn của Sở Bắc, Lạc Tuyết cũng sững ra một lúc.

Lý trí nói với cô rằng người đàn ông trước mặt cô không có gì cả.

Anh ta đang nói dối mà thôi.

Nhưng giọng nói của người đàn ông này lại vô cùng kiên định.

Có gì đó rất tự tin!

Anh ấy là bố của con gái mình, đương nhiên sẽ không thể lấy tính mạng con bé ra đùa đúng không?

“Được, tôi sẽ tin tưởng anh lần nữa, tốt hơn hết anh đừng để cho tôi phải thất vọng!”

Lạc Tuyết lau nước mắt!

Cô không hoàn toàn tin tưởng Sở Bắc, nhưng nào còn lựa chọn chứ?

Cô chỉ có thể hy vọng sẽ có phép màu xảy ra mà thôi.

“Được rồi, việc không thể chậm trễ thêm nữa, chúng ta phải đến bệnh viện ngay!”

Thực ra Sở Bắc còn lo lắng hơn cả cô.

Một là lo cho bệnh tình của con gái, hai là con bé đã bốn tuổi rồi.

Nhưng anh vẫn chưa bao giờ nhìn thấy cô bé!

Anh thậm chí còn muốn bay thẳng đến trước mặt con gái mình.

Con gái đang cấp cứu, Lạc Tuyết còn không kịp thay quần áo, chỉ khoác đại chiếc áo ngoài rồi vội vàng đưa Sở Bắc đi khỏi!

“Chà, đám cưới vẫn chưa kết thúc, cô dâu của chúng ta định đi đâu đây?”

“Sở Bắc? Sao cậu lại ở đây?”

Ngay khi cả hai vừa đến cửa đã chạm phải mặt Lạc Mai và Lý Nham!

Lý Nham vừa đi vừa chỉnh lại quần áo, trông vô cùng tự mãn.

Còn khuôn mặt Lạc Mai lại đỏ bừng.

Ả ta trông căng tràn quyến rũ, giống như vừa mới được ‘dưỡng ẩm’ xong vậy.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 30


Chương 30

Lúc này, cả hai đều đang nhìn Lạc Tuyết và Sở Bắc với vẻ kinh ngạc.

“Chậc chậc, thằng nhóc cậu còn chưa chết sao? Còn mặt mũi tới tận đây cơ à? Da mặt dày như vậy coi như cũng được diện kiến rồi!”

Lý Nham chặn eo Lạc Mai lại, sau đó dùng ánh mắt khiêu khích, miệng cười như không.

Nhìn thấy hai người bọn họ, Lạc Tuyết lập tức nhíu mày.

Cô không hề có chút thiện cảm nào với người chị họ này!

Cho nên cô mới định cúi đầu đi qua, nhưng Lạc Mai lại không chịu để cô đi, vẫn đứng chặn ngay đó.

“Lạc Tuyết, gặp mặt nhau còn không chào lấy một câu! Nếu trở thành bà La rồi thì sẽ coi thường tôi mất? Nhưng mà, hôn lễ còn chưa kết thúc kia mà? Cô đi đâu thế?”

Lạc Mai ngạo mạn ngẩng đầu lên, nói với vẻ không hề có chút khách sáo nào.

“Lẽ nào tìm một tên đàn ông th* t*c như này sao? Chẳng lẽ là tên mù hôi thối này à? Chậc chậc, khẩu vị của cô cũng độc đáo thật đấyị!”

Lạc Mai bày ra vẻ chán ghét, Lý Nham bên cạnh cũng cười hùa theo.

“Ai mà biết được, chẳng phải một con tiện nhân sẽ hợp với một tên mù hơn sao? Tôi chỉ không biết liệu La Huy đó sẽ cảm thấy thế nào khi biết chuyện này nhỉ! Bị cắm sừng trong ngày cưới trọng đại à, nghĩ thôi cũng thấy thú vị!”

Cả hai kẻ đánh trống người thổi kèn, mỉa mai không chút kiêng dè.

La Tuyết siết chặt tay, nghiến răng nghiến lợi, cố hết sức để nước mắt không rơi.

Mặc dù cô và Lạc Mai đều là con cái của nhà họ Lạc, nhưng vì bố mất sớm nên cô không được nhà họ Lạc yêu mến.

Kể từ khi sinh con ngoài giá thú cách đây năm năm, cô lại càng trở thành đối tượng bị nhà họ Lạc coi thường.

Và Lạc Mai chính là một trong số đó, thậm chí còn là người quá đáng nhất.

Còn cô chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn!

Mấy năm qua, cô cũng đã quen với điều đó. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bây giờ bệnh tình của con gái cô mới là quan trọng nhất.

“Mẹ kiếp, con tiện nhân, không nghe thấy tôi đang nó chuyện với cô sao? Điếc à?”

Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng!

Sự nhẫn nhịn của Lạc Tuyết lại đổi lấy những lời nói càng quá đáng hơn của Lạc Mai.

“Chậc chậc, tôi nghĩ con nhỏ này đã bị cậu chủ La bỏ rồi nhỉ? Nhưng cũng đúng thôi, một con góa phụ hôi hám còn mang theo con riêng thì vào nhà họ La được mới là lạ”.

Trên mặt Lý Nham tràn đầy vẻ khinh thường.

“Đúng vậy, nhưng cũng có một vài con tiện nhân không được dạy dỗ đàng hoàng, nên phải dạy dỗ lại cho tốt mới được!”

Lạc Mai tỏ ra trịch thượng, ánh mắt đầy sự thâm độc, vừa nói vừa tát vào mặt Lạc Tuyết.

“Tôi lấy thân phận làm chị, hôm nay tôi phải dạy cho cô biết thế nào là lễ độ!”

Đối mặt với cú tát này, Lạc Tuyết vô thức nhắm mắt lại, sắc mặt hết sức khó coi.

Năm năm bị áp bức khiến cô đã quen với việc không phản kháng, mà chỉ âm thầm chịu đựng.

Nhưng sau một lúc, cơn đau như cô nghĩ lại không hề ập đến.

Lạc Tuyết trố mắt ra ngạc nhiên!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 31


Chương 31

Cô chỉ nhìn thấy bàn tay phải của Lạc Mai đang cách mình vài cm.

Nhưng không thể nào tiến gần lại nữa!

Sở Bắc đứng ở phía trước chống tay phải, còn tay trái lại đang bắt lấy tay của Lạc Maii.

Gương mặt anh bình thản nhìn ra phía xa, không hề có chút lay động.

“Sở Nam, tên khốn, mày dám ngăn tao à?”

Lạc Mai trợn to hai mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Sở Bắc, lập tức chửi mắng.

“Tao nghĩ mày không muốn sống nữa rồi phải không? Năm năm qua, mày ăn bám nhà tao, ở nhà tao, mày cũng chỉ là một con chó gia đình tao nuôi mà thôi! Hôm nay mày còn dám cản tao à, làm phản rồi đúng không!”

“Thằng súc sinh, nếu mày còn không thả tao ra, tao……”

Bốp!

Một âm thanh giòn giã vang lên!

Giọng của Lạc Mai lập tức dừng lại.

Sau đó cả người ả xoay ba vòng rồi ngã nhào xuống đất.

Trên má phải hiện lên vết tát đỏ như máu rất rõ ràng, trông vô cùng đau đớn.

“Mày, mày, mày……”

Lạc Mai trợn to hai mắt, không thể nói hết thành câu.

Cả người ả ta hoàn toàn choáng váng!

Năm năm qua, Sở Bắc đã rất ngoan ngoãn.

Ả nói đông thì Sở Bắc không hề dám đi tây, thậm chí còn ngoan hơn cả chó!

Nhưng bây giờ, anh không chỉ dám ngăn cản ả ta, mà còn dám ra tay ư?

“Aaa! Sở Bắc, tao sẽ chặt tay của mày!”

Toàn bộ sảnh khách sạn ngay lập tức vang vọng khắp tiếng la hét của Lạc Mai!

Bốp!

Tuy nhiên, ả ta vừa dứt lời.

Sở Bắc tùy ý vẫy vẫy tay, sau đó lại tát vào mặt ả lần nữa.

Cái tát này còn nặng hơn lần trước.

Lạc Mai bị tát ngã xuống đất với bộ dạng nhếch nhác, máu chảy ra từ khóe miệng.

Đôi mắt càng đỏ như máu, trong lòng cảm thấy cuồng loạn.

Nhưng cơn đau quá dữ dội khiến ả ta không nói thêm được lời nào.

Chưa nói đến Lạc Tuyết, ngay cả Lý Nham cũng bị cảnh tượng này làm cho choáng váng.

Sở Bắc trước giờ luôn nghe theo Lạc Mai, đánh cũng không đánh trả, chửi cũng không cãi lại.

Nhưng bây giờ có chuyện gì thế này? Có phải mặt trời đang ló dạng ở phía tây?

“Đây chỉ là cảnh cáo!”

Dưới sự kinh ngạc của mọi người, Sở Bắc liền lên tiếng.

Giọng điệu lạnh lùng khiến nhiệt độ xung quanh giảm mạnh ngay lập tức.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 32


Chương 32

“Nếu còn có lần sau, tôi không ngại cắt lưỡi của cô đâu!”

…!

Cùng với đôi mắt trống rỗng của Sở Bắc, dù là Lạc Mai hoặc Lý Nham.

Cũng đều chỉ cảm thấy mình như bị bao bọc bởi một cái lồng lạnh lẽo.

Dường như chỉ cần nói thêm một lời, Sở Bắc sẽ thật sự làm theo lời anh nói.

“Tiểu Tuyết, đi thôi!”

Sở Bắc xoay người đi ra khỏi khách sạn trước.

Lạc Tuyết vẻ mặt phức tạp, liếc nhìn Lạc Mai, nghiến răng đi theo.

Cộc cộc cộc!

Khi âm thanh của chiếc gậy trúc biến mất, Lạc Mai mới dám điên cuồng gầm lên.

“Tên mù chết tiệt, dám đánh tao ư? Còn con chó cái kia, sớm muộn gì tao cũng phải đuổi mày ra ngoài!”

Lạc Mai trông như một con quỷ, với đôi má sưng phồng như một chú chuột đồng, trông rõ là buồn cười.

“Ông ơi, vừa rồi ông có nhìn thấy cảnh đó không? Ông phải làm chủ cho cháu!”

Nhìn thấy Lạc Vinh Quang, Lạc Mai thậm chí còn đổ thêm dầu vào lửa.

“Ông ơi, cháu không biết đâu, cháu muốn đuổi cổ đôi gian phu dâm phụ đó ra ngoài đường, cho chúng nó làm ăn mày trên đường, cháu muốn…”

“Cháu im đi!”

Tuy nhiên, ả ta còn chưa kịp nói xong thì đã bị Lạc Vinh Quang thiếu kiên nhẫn cắt ngang.

“Nhìn bộ dạng cháu bây giờ xem, cháu cho rằng nhà họ Lạc ta còn chưa đủ mất mặt sao? Cút ra ngoài đi, chuyện của hai đứa nó ông tự biết xử lý!”

“Vâng!”

Đối mặt với Lạc Vinh Quang nghiêm khắc, cho dù Lạc Mai không muốn, ả cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Nhưng sự hận thù đối với Sở Bắc và Lạc Tuyết đã lên đến đỉnh điểm!

“Tên mù đáng chết, tên khốn chết tiệt, chúng mày cứ đợi đó mà xem!”

“Nếu tao không cho bọn mày biết tay thì tao không phải họ Lạc!”



“Bác tài, phiền bác lái xe nhanh hơn một chút, chúng tôi phải đến bệnh viện có việc gấp!”

Lạc Tuyết và Sở Bắc rời khỏi khách sạn, nhanh chóng bắt taxi, chạy đến bệnh viện số 1 của thành phố Tân Hải.

May mà nó cách đây không xa, chỉ mất mười lăm phút nếu không bị tắc đường.

Chỉ là nghĩ đến việc con gái mình bây giờ còn không biết sống chết ra sao, ngay cả chi phí phẫu thuật còn chưa gom đủ.

Trái tim của Lạc Tuyết lúc nào cũng như muốn b*n r* ngoài.

Đôi mắt cô đỏ hoe, sững sờ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cảm nhận được tâm trạng buồn khổ của Lạc Tuyết, Sở Bắc không biết làm sao để thuyết phục cô.

Trước đó rất lâu, anh đã yêu cầu Thanh Vũ đi chuẩn bị.

Bác sĩ tốt nhất, điều kiện tốt nhất.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 33


Chương 33

Bệnh của con gái anh tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Nhưng những điều này, giờ này anh vẫn chưa thể nói ra.

“Em yên tâm, sẽ ổn thôi”!

Do dự một hồi, Sở Bắc mới nói ra câu này.

Lạc Tuyết liếc nhìn anh một cái, không nói gì và quay đầu đi.

Két!

Tiếng phanh thô bạo khiến cơ thể Lạc Tuyết cũng rung lắc theo.

Nếu Sở Bắc không kịp thời kéo cô, trán cô đã va vào ghế ngồi trước mặt.

“Có chuyện gì vậy?”

Lạc Tuyết giật mình, nhìn lên thì thấy trên con đường bốn làn rộng thênh thang không có lấy một chiếc xe.

Cũng không có đèn giao thông.

Nhưng chiếc taxi dừng lại đột ngột.

“Con đường phía trước đã bị phong tỏa, có lẽ chúng ta phải đi đường vòng!”, giọng nói bất lực của người tài xế vang lên từ trên ghế lái.

Lạc Tuyết chưa nhận ra chuyện gì đang xảy ra, nhưng vài người đàn ông to lớn vạm vỡ mặc vest đen đã ập đến.

“Không thấy phía trước có thông báo sao? Đường này bị phong tỏa rồi, mau đi đi, mau đi đi!”

Mấy người đàn ông to lớn trông rất nổi loạn, họ không nói câu nào đã bắt đầu đuổi người.

“Bị phong tỏa? Sao lại phong tỏa? Chúng tôi thực sự có chuyện rất gấp, có thể cho chúng tôi qua trước được không?”

Nghe thấy bảo đường bị cấm, Lạc Tuyết rối lên.

Đây là con đường nhanh nhất để đến bệnh viện thành phố, nếu đi đường vòng thì nhanh nhất cũng phải mất một tiếng rưỡi.

Cô con gái vẫn đang nằm trong bệnh viện chờ mẹ đến cứu.

Dù chỉ hơn một phút nữa thôi, cô cũng không thể trì hoãn được nữa!

“Cho qua cho qua, qua cái rắm! Cô bị mù hay bị điếc hả? Không nhìn thấy cấm đường hay sao? Mau cút đi!”

Nhưng trước yêu cầu của Lạc Tuyết, đám đàn ông vạm vỡ đó không hề tỏ ra nao núng.

Ngược lại nói chuyện ngày càng khó nghe!

“Cho mấy người năm phút đồng hồ, mau cút đi!”

“Nếu không, ông đây sẽ đập nát xe ra đấy”.

“Đúng vậy, cũng không nhìn lại mình xem có thân phận gì. Hôm nay con đường này chỉ có cậu chủ Dương mới được đi, những người khác đừng mơ!”



Đám người đó mắng mỏ tía lia, hoàn toàn khác với vẻ bề ngoài của họ.

Vừa hay có thể dùng từ cầm thú để hình dung họ.

Còn Lạc Tuyết thì vô cùng lo lắng, cô biết họ chắc chắn không phá lệ, cô không kìm được, nước mắt lại lã chã tuôn rơi.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 34


Chương 34

“Mấy anh, xem như tôi cầu xin mấy người, con gái tôi còn đang ở trong bệnh viện chờ tôi đến cứu mạng, các người cho tôi qua đi!”

Giọng điệu của Lạc Tuyết như cầu xin, kèm theo một tiếng khóc.

Thấy mấy người đó vẫn không động tĩnh gì, cô thậm chí còn có ý định sẽ quỳ xuống cầu xin.

“Mấy anh, tôi xin quỳ xuống lạy các anh, cầu xin các anh cho con gái tôi một con đường sống, cầu xin các anh!”

Nói rồi Lạc Tuyết ra khỏi xe định quỳ lạy đám người đó.

Đám đàn ông mặc vest này nhìn thấy Lạc Tuyết, mắt họ sáng lên.

“Chậc chậc, vừa rồi không nhận ra cô gái lại xinh đẹp thế này!”

“Cái gì mà cô gái, là thiếu phụ, thiếu phụ đó hiểu chưa?”

“Chậc chậc, thân thể này, khuôn mặt này, nếu lên giường…”

Đám người ông một câu tôi một câu bình phẩm Lạc Tuyết.

Vẻ thèm muốn trong mắt họ dường như chẳng hề che giấu.

Người cầm đầu là một người đàn ông trung niên khoảng ba mươi tuổi.

Lúc này, đôi mắt chẳng hề kiêng dè đang săm soi đánh giá Lạc Tuyết.

“Này, cô gái nhỏ trông khá xinh xắn đó. Nếu đã như vậy thì cô có thể qua!”

“Thật sao?”, Lạc Tuyết lập tức vui mừng khôn xiết và định cảm ơn hắn ta, nhưng người đàn ông đột nhiên trừng mắt.

“Đương nhiên là thật, nhưng có một điều kiện nho nhỏ!”

“Điều kiện gì?”, Lạc Tuyết hơi ngẩn ra, cảm thấy có chút không hiểu.

“Đừng lo, chỉ là một điều kiện nhỏ thôi!”

Người đàn ông mắt sáng lên, ánh mắt háu đói.

“Chỉ cần em lên xe của anh chơi với anh một lát thì anh sẽ để em qua. Thế nào, rất đơn giản phải không?”

“Ông, không biết liêm sỉ…”

Nói đến đây rồi, Lạc Tuyết còn có gì mà không hiểu nữa chứ.

Tia hy vọng trong cô tan biến trong phút chốc.

Khuôn mặt đỏ bừng sau đó tái đi trông thật đáng thương.

“Ha ha, anh đây đúng là không biết liêm sỉ đấy. Có câu đàn ông mà không xấu xa thì phụ nữ không yêu mà!”

Người đàn ông dẫn đầu cười lớn và sừng sổ sấn đến bên Lạc Tuyết.

“Ông, ông định làm gì?”

Lạc Tuyết giật mình muốn quay lại xe, nhưng cửa xe đã bị một cánh tay đàn ông mạnh mẽ nhanh chóng đóng lại.

Người đàn ông tiến lên vài bước và ngay lập tức ép Lạc Tuyết vào góc!

“Hê hê, cô gái xinh đẹp, em yên tâm, anh đây sẽ chiều chuộng em mà!”

Đám đàn ông lực lưỡng phía sau cũng cười theo.

“Đúng vậy, anh Hổ của chúng tôi đối xử với phụ nữ rất dịu dàng đó”.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 35


Chương 35

“Anh Hổ, lát nữa nhẹ nhàng chút nhé, các huynh đệ sẽ canh gác cho anh!”

“Hê hê, chỉ cần anh Hổ để lại cho chúng em ít cơm thừa canh cặn là được, anh em không kén cá chọn canh đâu!”

“Ha ha ha ha!”

Ngôn ngữ tục tĩu của đám người đó khiến khuôn mặt của Lạc Tuyết trở nên vô cùng khó coi.

Giống như một con cừu đã kề miệng hổ, chỉ có thể mặc cho chúng làm gì thì làm.

Anh Hổ nuốt nước miếng, rõ ràng đã mất kiên nhẫn lắm rồi.

Hắn vung tay rồi túm lấy Lạc Tuyết về phía mình.

“Tao khuyên mày tốt nhất đừng có làm như vậy!”

Chính lúc này, giọng nói lạnh như băng khiến Anh Hổ giật bắn mình.

Quay đầu lại, liền thấy Sở Bắc mặt không hề cảm xúc tựa vào chiếc gậy, chậm rãi bước xuống xe.

“Thằng mù? Một thằng tàn phế, cút ra xa cho ông, đừng làm phiền ông đây làm việc!”

Anh Hổ liếc nhìn Sở Bắc với vẻ khinh thường, hoàn toàn không coi anh ra gì.

Ánh mắt rực lửa dán chặt vào Lạc Tuyết, tay phải của hắn nóng nảy chồm về phía Lạc Tuyết.

“Người đẹp, ngoan ngoãn đi cùng anh trai đi. Tuy rằng anh đây không thích dùng vũ lực, nhưng cũng không ngại thử trò mới đâu!”

Nhìn thấy cảnh này, Lạc Tuyết nhắm mắt tuyệt vọng.

Trước khi bệnh tình của con gái còn chưa được giải quyết, tự cô cũng đã không thể tự bảo vệ mình trước được, lẽ nào đây là số mệnh của cô hay sao?

Xoẹt!

Âm thanh kỳ lạ xen lẫn tiếng gió.

Rắc!

Tiếng xương gãy khiến da đầu người ta râm ran.

Tiếp đó, một tiếng hét thảm thiết vang lên!

“Á, tay của tao, tay của tao! Á!”

Cánh tay phải của anh Hổ vốn đang x**n t*nh phơi phới bỗng nhiên bị gãy oặt xuống.

Cơn đau dữ dội gần như làm biến dạng các đường nét trên khuôn mặt hắn.

Hăn nắm lấy bàn tay phải bị què của mình, lăn trên mặt đất, hét lên chói tai.

“Chuyện này…”

Lạc Tuyết mở mắt ra, không hiểu chuyện gì xảy ra.

Cô bất giác nhìn sang Sở Bắc, là anh làm sao?

“Anh Hổ, anh Hổ?”

Đám đàn ông lực lưỡng kia cũng đầy vẻ bối rối.

Họ chỉ thấy rằng dường như có một chiếc bóng vụt qua, và sau đó, đại ca của họ liền trở nên như thế này.

Lại nhìn sang Sở Bắc, trên mặt anh vẫn không chút biểu cảm.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 36


Chương 36

Dường như anh không hề cử động, có lẽ nào người đàn ông mù này thực sự đã động tay động chân?

“Thằng mù? Là mày đánh anh Hổ của chúng tao phải không? Gan mày cũng không nhỏ đấy nhỉ!”

“Hừ, không quan trọng có phải nó hay không, cứ bắt lấy nó đã! Dám đánh gãy tay anh Hổ, chúng ta phải chặt đứt hết ngũ chi của nó!”

Một người đàn ông lực lưỡng xoa xoa tay rồi hùng hổ đi về phía Sở Bắc.

“Sở Bắc!”

Khuôn mặt của Lạc Tuyết vẫn khó coi như vậy.

Sở Bắc gầy gò như vậy, mắt lại không nhìn thấy gì, sao là đối thủ của đám đàn ông cường tráng này chứ?

Cô muốn nhờ ai đó giúp đỡ, nhưng người tài xế taxi cứ cúi gằm mặt như thể không liên quan gì đến ông ta.

Ông ta không bỏ họ chạy đi đã là tốt lắm rồi.

Tuy nhiên, ngay sau đó, chuyện điều khiến cô choáng váng đã xảy ra.

Khi nắm đấm của người đàn ông lực lưỡng sắp đáp xuống người Sở Bắc, anh liền chuyển động tay phải của mình.

Cây gậy trên tay anh đâm thẳng vào người đàn ông.

Không lệch một ly nào, chiếc gậy đâm thẳng vào miệng của người đàn ông đó.

“Miệng thối quá thì không tốt đâu nhé!”

Giọng điệu Sở Bắc bình tĩnh, tay hơi dùng sức một chút!

Ting ting ting!

Âm thanh giống như sự va chạm của những quả bóng thép.

Răng của người đàn ông lực lưỡng này lập tức rơi xuống, miệng hắn đầy máu.

Thậm chí không thể nói thêm được lời nào.

Hắn chỉ có thể bụm miệng và hét lên trong đau đớn, trông hắn giống như một con quỷ hút máu, khiến cho người ta nhìn thấy mà run cả người.

“Tên nhãi này lạ quá!”

Hai người liên tiếp bị đánh gục trong chốc lát, hơn nữa còn dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy.

Ba người còn lại nuốt nước bọt ừng ực.

Ánh mắt họ nhìn Sở Bắc giống như đang nhìn Diêm Vương.

Họ không nói thêm lời nào mà quay lưng bỏ chạy!

“Đứng lại!”

Sở Bắc lại nói.

Chỉ hai từ mà giống như đến từ địa ngục.

Nó khiến cả ba người đàn ông đều cảm thấy lạnh cả người, không thể cử động được nữa.

“Làm sai, nói sai, cuối cùng cũng sẽ phải trả giá!”

Sở Bắc quay đầu, nhìn họ với ánh mắt trống rỗng.

Giống như nói một cái gì đó rất bình thường.

“Mày, mày muốn làm gì? Chúng tao, chúng tao là người của cậu chủ Dương đấy!”

Một người trong số họ lắp bắp, cho dù nhắc đến chỗ dựa phía sau lưng của mình nhưng vẫn sợ hãi.

“Đúng, đúng, đúng, chúng tao là người của cậu Dương. Mày không thể động vào chúng tao được. Nếu không, cậu chủ Dương sẽ không tha cho mày đâu!”
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 37


Chương 37

Lúc này, anh Hổ gắng nhịn lại cơn đau và đứng dậy.

Có điều ánh mắt nhìn Sở Bắc gần như muốn phun ra lửa.

“Nhóc con, mày tàn đời rồi, mày chết chắc rồi! Phía sau lưng chúng tao là cậu chủ Dương Văn Thiên của gia tộc họ Dương ở tỉnh thành đó!”

“Cậu chủ Dương tới Tân Hải là vinh hạnh của toàn bộ Tân Hải chúng ta. Chặn một con đường thì có là gì. Cho dù là người đứng đầu Tân Hải cũng phải ra đón tiếp!”

“Đừng nói con gái mày sắp chết, cho dù cả nhà mày sắp chết, cũng đừng mong đi qua được con đường này!”

“Nếu như lịch trình của cậu chủ Dương bị chậm trễ, cho dù cả nhà mày chết hết thì cũng không thể để bị chậm được!”

Anh Hổ nhấn nhá từng chữ một, giọng điệu hung dữ.

Nghĩ đến có cậu chủ Dương làm hậu thuẫn, hắn càng thêm vững vàng.

Lạc Tuyết nghe vậy, khuôn mặt lập tức cắt không còn giọt máu.

Họ Dương ở tỉnh lỵ là một trong những gia tốc lớn nhất ở tỉnh.

Chuyện cậu chủ Dương hôm nay đến Tân Hải là chuyện mà ai ai cũng biết.

Nhưng bây giờ, Sở Bắc lại ra tay đánh người của cậu chủ Dương?

Thôi xong, phen này chết thật rồi.

Sở Bắc, mày đã gây họa lớn rồi!

Có điều Sở Bắc trông vẫn cứ như không.

Khuôn mặt anh tĩnh lặng chưa từng có.

“Nói xong chưa?”

Anh Hổ hơi sửng sốt, chẳng lẽ thằng quê mùa này không biết danh tiếng của cậu Dương?

Anh Hổ tỏ ra khinh thường và định giải thích, nhưng Sở Bắc lắc đầu.

“Ranh con, ý mày là gì? Hả?”

Anh Hổ đang định tra hỏi, nhưng khi ngẩng đầu lên thì lại bắt gặp ánh mắt của Sở Bắc.

Bốn mắt nhau, hắn liền ngẩn người ra, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng!

Ngay cả cơ thể hắn cũng run lên.

Phía sau kính râm, hắn không nhìn thấy ánh mắt của Sở Bắc, cũng không nhìn thấy lỗ thủng.

Thay vào đó, tôi thấy một biển xác chết và máu vô tận!

Kẻ địch tan vỡ, sông núi tan tành.

Vô số người đang chiến đấu, mặt đất đầy rẫy tứ chi đứt lìa.

Máu đọng thành sông, nhuộm đỏ cả bầu trời.

Hốc mắt sâu thẳm giống như địa ngục màu máu vô tận.

Nhưng nó không phải là địa ngục, nó không phải là tưởng tượng.

Đó là thực tế, thực tế mà Sở Bắc đã trải qua.

“Mày mày mày…”

Đồng tử anh Hổ giãn ra, vẻ kinh hãi trên mặt không thể nào che giấu được.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 38


Chương 38

Hắn chỉ vào Sở Bắc, nhưng cơ thể hắn không ngừng lùi lại.

Hắn ngồi bệt xuống đất rồi lẩm bẩm một mình.

Đồng tử của hắn mở to, lập tức mất đi thần thức.

Ngu ngu ngơ ngơ giống như chậm phát triển trí tuệ!

“Anh Hổ? Anh Hổ? Chuyện này…”

Vài tên đàn em hét lên kinh hãi, nhưng anh Hổ hoàn toàn phớt lờ hắn, chỉ ngồi ngây ra, ánh mắt vô hồn!

Tí tách!

Những hạt mồ hôi to như hạt đậu trượt xuống không kiểm soát được.

Ánh mắt đám người nhìn Sở Bắc hoàn toàn thay đổi.

Mặc dù họ không biết Sở Bắc đã làm gì.

Nhưng chỉ cần một cái nhìn thôi cũng có thể khiến anh Hổ sợ hãi đến như vậy.

Ma quỷ thì cũng đến như thế mà thôi?

Phụp!

Ba tên đàn em quỳ xuống trước mặt Sở Bắc.

Cơ thể họ run lên, đầu cúi rạp trên mặt đất.

Khác hoàn toàn với vẻ hống hách trước đó.

“Tôi, chúng tôi sai rồi. Chúng tôi thực sự biết sai rồi, cầu xin anh hãy tha cho chúng tôi!”

“Nhà chúng tôi trên có cha mẹ già, dưới có con nhỏ. Chỉ vì phải kiếm miếng ăn, thực sự là không dễ dàng gì!”

“Chuyện này, chuyện này đều là do cậu chủ Dương kêu chúng tôi là. Đúng, đều là lệnh của cậu chủ Dương, không liên quan gì đến chúng tôi!”

Ba người nước mắt nước mũi ròng ròng, tiếp tục quỳ lạy xin tha.

Dập đến chảy máu đầu cũng không dám dừng lại.

Sở Bắc lắc đầu, không thèm nhìn thêm lấy một cái.

Anh quay lại và đến chỗ Lạc Tuyết.

Đến tận lúc này Lạc Tuyết mới định thần lại và nhìn Sở Bắc với vẻ mặt kỳ lạ.

Cảnh tượng vừa rồi ngay cả cô cũng không thể ngờ tới được.

Lúc này, trong lòng cô đột nhiên có cảm giác.

Sở Bắc trước mặt mình rất bí ẩn, bí ẩn đến nỗi ngay cả cô cũng không thể nhìn thấu được.

Nhưng vừa định hỏi, Sở Bắc đã lắc đầu trước.

“Lên xe đi, mọi chuyện giao cho anh!”

Lạc Tuyết sững sờ một lúc, giọng nói của Sở Bắc mang đến cho cô một cảm giác rất yên tâm, rất tự tin.

Không hiểu vì sao mà cô cứ thế bước lên xe như ma xui quỷ khiến.

Thấy vậy, Sở Bắc mới lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số!

“Nói với Chu Minh Hạo, trong năm phút nữa, tôi không biết ông ta dùng cách gì, dọn sạch đường đến bệnh viện thành phố cho tôi!”

“Rõ!”, giọng nói cung kính của Thanh Vũ từ đầu dây bên kia truyền đến!

Cúp điện thoại xong, Sở Bắc lại lên xe taxi!
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 39


Chương 39

“Hai, hai vị, phía trước có lẽ cũng bị phong tỏa, hay là chúng ta đi đường vòng? Tôi đảm bảo, trong vòng một giờ nhất định sẽ đưa hai người đến bệnh viện thành phố!”

Người lái xe run lên, anh ta cũng không dám dây vào người dũng mãnh như vậy.

“Không cần!”, Sở Bắc nhẹ nhàng lắc đầu.

“Tiếp tục, đi về phía trước!”

“Nhưng…”

Người lái xe cười gượng, nhưng nhìn Sở Bắc với vẻ mặt vô cảm trong gương chiếu hậu.

Chỉ có thể nghiến răng và tiến về phía trước!



Ở đầu kia con đường thì sôi động hơn hẳn.

Một chiếc Maybach mới tinh, đậu giữa đường.

Một thanh niên khoảng hai lăm tuổi đang ngồi trong chiếc xe đó.

Người thanh niên này mặc trang phục đơn giản của Versace và để tóc ngắn, trông rất điển trai.

Chỉ là ánh mắt kiêu ngạo không hòa hợp với vẻ ngoài của hắn!

Hai bên là những chiếc Audi A8 xếp gọn gàng, biển số xe nối liền nhau.

Cánh cửa mở ra, người đầu tiên bước ra là Chu Minh Hạo, người đứng đầu thành phố!

Phía sau ông ta là các nhà lãnh đạo của thành phố Tân Hải!

“Ha ha, thật vinh dự cho thành phố Tân Hải khi được cậu Dương ghé thăm!”

Chu Minh Hạo mỉm cười và sải bước đến chỗ chiếc Maybach.

Dương Xuyên, cậu chủ của nhà họ Dương ở tỉnh lỵ!

Họ Dương là một gia tộc hạng nhất ở tỉnh lỵ, có nhiều ảnh hưởng trong giới kinh doanh lẫn chính trị.

Đừng thấy Dương Xuyên này chỉ là một cậu nhóc, hắn là con trai duy nhất của nhà họ Dương, đương nhiên có thể đại diện cho nhà họ Dương.

Hơn nữa, một số dự án lớn ở thành phố Tân Hải còn cần sự đầu tư từ gia tộc họ Dương.

Nếu không phải vì lẽ đó, Chu Minh Hạo đã không đích thân đến đón hắn.

“Vinh hạnh thì không dám, có điều mấy người đã bắt tôi phải đợi ở đây cả nửa tiếng đồng hồ rồi. Có phải là các người xem thường Dương Xuyên tôi không?”

Tuy nhiên, người đứng đầu thành phố đích thân đến đón mà Dương Xuyên vẫn không có ý định xuống xe.

Hắn châm một điếu thuốc, với giọng điệu hờ hững.

“Chuyện này…cậu Dương nói đùa rồi, vừa xong tôi có chút việc nên

Ánh mắt Chu Minh Hạo đanh lại một lúc, trong lòng cảm thấy không vui, nhưng vẫn cố gắng kìm lại.

Tất nhiên, cái gọi là chút việc đương nhiên là đi dự đám cưới của Sở Bắc.

Có điều trên đường đi gặp chút chuyện ngoài ý muốn mà thôi.

“Cậu Dương, tiệc rượu đã chuẩn bị xong, mời cậu dời bước, chúng ta có thể trò chuyện với nhau trong buổi tiệc”.

Chu Minh Hạo làm động tác mời, nhưng giọng điệu đã không còn nhiệt tình như trước.
 
Chiến Thần Sở Bắc
Chương 40


Chương 40

Dù sao thì, Dương Xuyên cũng chỉ là một cậu nhóc.

Nếu không phải e dè thực lực của nhà họ Dương, một ông trùm một phương như ông ta cũng đâu đến mức phải khom lưng uốn gối như vậy.

Nhưng nếu Dương Xuyên không biết điều, Chu Minh Hạo sẽ không ngại dạy hắn ta cách cư xử.

“Tiệc rượu? Chỉ là một Tân Hải nhỏ nhoi, ngay cả khách sạn sáu sao cũng không có thì có bữa tiệc hay ho gì được cơ chứ?”

Dương Xuyên nói với vẻ chán ghét, sau đó cười một cách tinh nghịch.

“Thôi được rồi, nếu như các người đã nhiệt tình như vậy thì thiếu gia tôi đây sẽ nể mặt vào trong ngồi chút vậy!”

“Được, cậu chủ Dương, đi thôi!”

Thấy dáng vẻ làm bộ làm tịch của hắn như vậy, nụ cười trên miệng Chu Minh Hạo lập tức biến mất, giọng điệu cũng nhạt dần.

Vừa định lên xe, liền nhìn thấy thư ký đang cầm điện thoại di động, vội vàng đi tới.

“Châu tiên sinh, ông có điện thoại!”

Chu Minh Hạo cau mày, xua tay: “Tắt đi, có chuyện gì để về rồi nói!”

Tuy nhiên, thư ký nở một nụ cười gượng gạo, lời nói cũng gượng gạo.

“Chu tiên sinh, là, là người đó gọi tới ạ!”

Cái gì?

Chu Minh Hạo giật bắn mình, vội vàng bắt máy.

Nhìn thấy số điện thoại người gọi đến, sắc mặt ông ta tái nhợt, vội vàng ấn nút trả lời.

“Thưa cậu! Đúng vậy, là tôi, Chu Minh Hạo đây!”

“Được được, cậu yên tâm, không quá năm phút đồng hồ, tôi đảm bảo sẽ xử lý ổn thỏa!”

Không biết đầu dây bên kia nói gì, nhưng khi cúp điện thoại, trên trán Chu Minh Hạo đã lấm tấm mồ hôi lạnh.

Khi nhìn về phía con đường bị phong tỏa, khuôn mặt ông ta cũng chìm hẳn xuống.

“Ai làm vậy? Ai chặn đường này lại hả? Không có lệnh của tôi mà dám tự phong tỏa đường lại, định làm phản hả?”

Thực ra, trước đó Chu Minh Hạo đã nhìn thấy con đường bị chặn.

Chỉ giả vờ như không biết mà thôi. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhưng bây giờ, điều này lại gây ảnh hưởng đến Sở Bắc?

Đó không phải là một vấn đề nhỏ.

Nhìn thấy cảnh này, nhiều người thất thần nhìn nhau.

Họ thầm nghĩ vừa rồi vẫn còn ổn, sao bây giờ đột nhiên lại trở mặt vậy?

“Là tôi chặn đó!”

Một giọng nói hờ hững vang lên, Dương Xuyên bước ra khỏi xe, nhìn chằm chằm vào Chu Minh Hạo!

“Hình như ông có ý kiến hả?”

Sắc mặt Chu Minh Hạo trầm xuống, nhưng vẫn cố kìm nén lửa giận trong lòng.

“Cậu Dương, đây là con đường chính ở trung tâm thành phố Tân Hải, không thể tùy tiện phong tỏa được, cậu xem…”

“Vậy thì đã sao?”

Dương Xuyên ngắt lời ông ta, hắn dang rộng hai tay với vẻ thờ ơ.
 
Back
Top Bottom