Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Chiếm Hữu Tù Binh

Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 59


Ngụy Linh bất lực nhìn về phía cậu .

Trái tim cậu như lửa đốt , quả thực cậu vẫn sợ hắn nhưng lại muốn gặp Lý Tống Khiêm , cậu nhớ hắn .

- Ngụy Thương , đừng ép bản thân , anh sẽ không để em rơi vào nguy hiểm nữa , không cầu hòa .

Cậu ngẩng đầu , đáy lòng trùng xuống , nửa muốn đi nửa muốn ở lại .

Nhưng cuối cùng sau tất cả , mọi sai lầm từ quá khứ đều là do cậu tạo nên .

Ngụy Thương ấp úng gãi đầu :

- có thể để em đi được không ?

Ngụy Linh ngạc nhiên , Thái Tước đã nhanh hơn anh một bước , lười biếng trả lời :

- Cậu không đi là nuối tiếc cả đời đấy .

Sau đó liền bị một cái đập thật mạnh của Ngụy Linh rơi trên người anh ta .

Ngụy Thương nhìn anh trai , trấn an anh , sau đó đưa ra quyết định chắc chắn :

- Em vẫn muốn gặp lại anh ấy ... nên là .. xin anh cho em một cơ hội .

Lần này đi không chỉ vì hòa bình , mà còn là hạnh phúc của em nữa .

....

Sáng hôm sau , quân đội CAPRICORN đã đến hoàng cung , mà người đi đầu không ai khác là Bạo quân Lý Triều Dương trong truyền thuyết khiến người ta nghĩ đến thôi cũng sợ hãi .

Ngụy Linh nhìn hắn đứng trước mặt mình , đôi mắt kiêu ngạo không kiêng sợ nhìn hẳn vào mắt anh .

Anh thừa hiểu hắn đến đây đòi người .

Quả thực khá nhiều người ở đây đều phải khâm phục hắn , vì giữa một không khí chẳng mấy hòa bình này , hắn ngang nhiên đem người đến .

Lý Triều Dương cúi người hành lễ , cười nhạt :

- Bệ hạ , chúng tôi đến đây hộ tống nhị Vương gia sang CAPRICORN một chuyến với mục đích đàm phán về sự hòa bình giữa hai hành tinh .

Ngụy Linh khinh thường cau có :

- Em ấy là nhị Hoàng tử LEO chứ không phải Vương gia gì đó .

Lý Triều Dương bật cười , sự trào phúng hiện rõ trong mắt hắn :

- Ngài ấy hẳn là đã trưởng thành vào ngày hôm qua rồi .

Ngài không nhớ ?

Vị hoàng đế ngây người , anh chợt quên mất cậu em trai mình coi như bảo bối , thực ra đã sớm trưởng thành khi không ở trong vòng tay anh .

Ở hành tinh LEO , dù anh trai cậu có trở thành Hoàng đế , nhưng nếu Ngụy Thương còn bé , cậu vẫn là nhị Hoàng tử được chính tay anh trai mình nuôi nấng và bảo vệ , nhưng khi trưởng thành , cậu chính là nhị Vương gia , điều đó đồng nghĩa với việc , cậu phải rời khỏi anh rồi ...

Thấy Ngụy Linh thất thần , Thái Tước bên cạnh kéo áo nhắc nhở anh .

Anh hắng giọng , kìm nén sự không vui trong lòng :

- Truyền Nhị Vương gia lên .

Ngụy Thương nhanh chóng được đưa đến .

Khi cậu xuất hiện ngoài bậc thềm , Lý Triều Dương đã nheo mắt nhìn cậu , hắn khá hứng thú với cái người được phụ hoàng đặc biệt quan tâm này .

Hắn cúi đầu chào cậu .

Một lát ngẩng lên , ánh nhìn của hắn như con dao ghim vào lòng cậu .

Quả nhiên giống ....

- Ngài ... thật sự rất đẹp - Hắn thốt lên , nụ cười nhếch mép như đúc ra từ một khuôn với Lý Tống Khiêm .

- Chúng ta phải đi ngay bây giờ sao ?

Ngụy Thương tránh ánh mắt hắn , không tự nhiên cúi đầu .

Lý Triều Dương không phủ nhận , cúi đầu chào Ngụy Linh , sau đó xoay người ra ngoài .

Cả quá trình hộ tống Ngụy Thương về nhà , cậu cũng chẳng phải gặp Lý Triều Dương , hàng giờ , mọi lúc mọi nơi đều có người hoặc người máy thay phiên nhau trông chừng cậu .

Khắp nơi đều bố trí nghiêm ngặt đến nỗi một con ruồi cũng không thể lọt vào .

Ngụy Thương chợt thấy buồn cười , có lẽ người ta xem cậu như một tội phạm nguy hiểm luôn rồi .

Cậu nhắm mắt , suy nghĩ về viễn cảnh gặp lại Lý Tống Khiêm , hắn sẽ nổi điên , đem cậu tống giam vào một nhà giam nào đó , hoặc hận cậu đến nỗi một phát súng giết chết cậu .

Suy nghĩ về cái chết khiến cậu rùng mình .

Đột nhiên cửa khoang mở , Lý Triều Dương đi vào .

Hắn im lặng đứng trước cửa quan sát cậu .

- Đồng tử xanh biếc ... có lẽ đó là thứ duy nhất cậu thừa hưởng được từ tiểu thư Đa Khiết ...

- Ngụy Thương bình tĩnh nói , từ khi hắn vào , cậu cảm thấy khá lạnh , liền co chân lên , ngồi bó gối trên giường .

- À - Lý Triều Dương xoa xoa lên mi mắt mình , cười hài lòng - Lần đầu tiên có người nói tôi giống mẹ đấy ...

Cậu nhún vai .

Hắn lại gần , chọn đại một chiếc ghế trong phòng ngồi xuống .

Hắn đưa tay rút ra một tấm ảnh chỉ vào :

- Biết ai không ?

Ngụy Thương cúi xuống nhìn :

- Lý Tống Anh ?

- Cậu biết ông ta à ?

- Lý Triều Dương ngạc nhiên - Tôi tình cờ phát hiện trong tập ảnh của mẹ tôi .

Nhưng chẳng có một tẹo kí ức gì về người đàn ông này .

- Cậu nên gọi ông ta là chú mới phải .

Ngụy Thương biết rõ đây là con trai của Lý Tống Khiêm với tiểu thư Đa Khiết .

Cậu đau xót , tâm trùng xuống .

Nếu như ngày đó không bị ép về , cậu nhất định sẽ sống hạnh phúc cùng hắn , dù có gặp trở ngại gì .

- Tôi thấy ông ta quen thuộc đến mức ngay từ đầu nhìn thấy tấm ảnh này .

Chỉ tiếc ...

- Sao ?

- Nghe người đối diện lên tiếng , Ngụy Thương như bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ rối bời , cậu nhìn Lý Triều Dương , sau đó nhìn tránh xuống đất .

- Ông ta chết trong vụ thảm sát của Đại Hoàng tử năm xưa .

- cái gì ?

- Ngụy Thương sững người .

Quãng thời gian cậu rời khỏi đó , quả thực đã thay đổi rất nhiều .

Ban đầu cậu nghĩ Lý Tống Khiêm chỉ đơn giản là hận cậu , nhưng bây giờ có lẽ , mọi thứ đều trở nên phức tạp .

- Lý Tống Anh vì bảo vệ cha (Lý Tống Khiêm) nên đã chết .

Lý Triều Dương thờ ơ đáp .

Hắn ta bật cười nhéo mũi cậu :

- Làm gì mà thất thần vậy ?

Hắn đặt một tấm ảnh thứ hai lên mặt bàn :

- Cha nói , cuộc chiến lần này , có thể cầu hòa với LEO , nhưng người này , phải đem về cho bằng được .

Đó là tấm ảnh của cậu , chẳng biết được chụp vào bao giờ , lúc đó cậu cười thật hạnh phúc .

- Lý Tống Khiêm ?

- Phải , là Ngài ấy đã ra lệnh .

- Nếu không đem về được thì sao ?

- Thì san bằng cả hành tinh LEO .

Sống phải thấy người , chết phải thấy xác
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 60 : Hết


Không khí ở CAPRICORN cho dù trong lành mát mẻ đến mấy nhưng Ngụy Thương đều cảm thấy ngột ngạt .

Lý Triều Dương không quan tâm đến cậu , hắn xỏ hai tay túi quần ngạo nghễ bước về phía trước .

Có người đến đón hắn .

- Ồ , ngài không cho ta nghỉ ngơi , còn lệnh cho ta phải hộ tống ngươi đến hoàng cung sớm nhất có thể .

Hắn quay lại , sau khi nói chuyện với người kia , nhìn cậu bằng một ánh mắt cợt nhả :

- Có lẽ là mong muốn gặp được mỹ nhân ....

Ngụy Thương cúi đầu , trái tim trong lồng ngực đập mạnh như muốn bay ra ngoài .

Sắp rồi , sắp rồi , còn vài phút nữa cậu sẽ gặp được Lý Tống Khiêm , lúc đó cậu sẽ quỳ xuống xin lỗi hắn , xin hắn tha thứ cho mọi sai lầm mắc phải .

Thế nhưng cậu đã lầm .

Vào đến Hoàng cung , được đưa đến bàn đàm phán của Lý Tống Khiêm , cậu đã chết lặng .

Người ngồi kia , mái tóc ấy , đôi mắt , khuôn mặt sau bao năm không thay đổi .

Nhưng hắn chẳng còn là một thanh niên bồng bột , hi sinh trọn vẹn cho tình yêu nữa rồi .

Thấy cậu , hắn đứng dậy , ánh mắt chăm chú nhìn cậu .Gương mặt mà ngày hôm qua hắn tưởng như quên được , ngày một trở nên xa lạ trong tâm trí hắn vì bị những kí ức đau thương khác lấp vùi , thì nay lại một lần nữa mon men ăn mòn trái tim hắn .

Khi tưởng là quên mà hóa ra lại không phải .

Hắn chợt tự cười , cho là mình quá coi thường tình cảm của bản thân rồi .

Ngụy Thương nhận cái nhìn chằm chằm của đối phương liền hơi sợ .

Cậu cúi mặt xuống tránh ánh mắt như lửa nóng kia .

Tất cả mọi thứ định nói ban đầu , bỗng chốc bay tiệt .

- Tôi sẽ tha cho LEO , với một điều kiện ...

Giọng hắn lành lạnh , hắn lấy tay đem tập thỏa thuận đặt ra giữa bàn :

- Nhị Vương gia không được rời khỏi hành tinh CAPRICORN cả đời này .

- Em đồng ý .

Ngụy Thương thở dài , cậu chẳng quan tâm đến tờ thỏa thuận , lập tức kí xác nhận .

Sự nhanh chóng đưa ra quyết định của cậu khiến Lý Tống Khiêm hơi ngỡ ngàng , và cũng khiến hắn hài lòng .

- Sao không đọc hết hợp đồng ?

Cậu cúi xuống nhìn , ánh mắt thoáng nhìn đến mục cuối cùng : "tùy ý Hoàng đế CAPRICORN xử lý "

Lý Tống Khiêm thấy biểu tình trước sau như một của cậu , hơi giận , liền đưa tay cầm lấy cổ áo cậu kéo ra khỏi phòng đàm phán .

Đến trước cửa phòng ngủ chính , hắn ra lệnh đuổi tất cả tùy tùng :

- Trong hai ngày , nếu ta không gọi , không một kẻ nào được phép làm phiền .

Ngụy Thương rùng mình tái mặt , sau khi người kia kéo cậu vào , liền lấy còng khóa chặt tay cậu vào thành giường .

Hắn cúi xuống cười nhạt :

- Sao ? còn nghĩ đến chạy trốn bằng cách nào à ?

- Anh nghe em giải thích đã ...

- Em lại định lừa tôi đấy à ?

Hắn gầm lên , làn tóc mái trước đó được vuốt ngược ra sau liền rớt xuống trán , chẳng còn sự uy nghiêm của một bậc đế vương , bây giờ nhìn hắn như một con mãnh thú bị thương nặng vậy .

Lý Tống Khiêm đưa tay vuốt ve khuôn mặt cậu , hắn thả những nụ hôn dồn dập .

Sau đó lẩm bẩm :

- Thương ... anh nhớ em , anh nhớ em đến phát điên .

32 năm qua , anh không thể ngừng tìm kiếm em trong sự sợ hãi tột đỉnh .

Ngụy Thương không dám lên tiếng , chỉ hôn trả lại hắn , cậu say mê hít lấy mùi hương của người đàn ông trước mặt , cánh tay tự do còn lại ôm lấy cổ hắn vuốt ve .

Đêm hôm đó , đêm của những kẻ si tình , mặc kệ Lý Tống Khiêm mãnh liệt như thế nào , hay hắn cố ý làm đau cậu , Ngụy Thương đều hết sức dịu dàng , như là muốn xoa dịu vết thương hằn sâu trong trái tim hắn .

Khi mọi chuyện đã xong , hắn lặng lẽ ngắm cậu .

Đến bây giờ Lý Tống Khiêm không thể tin nổi người hắn yêu nhất đời đang ở cạnh bên hắn .

Có lẽ hắn đã mất quá nhiều rồi .

Cả chục năm qua , khi nỗi đau mất mẹ là sự ám ảnh trong cuộc đời hắn , thì Ngụy Thương là ánh sáng duy nhất cũng biến mất , nỗi đau này đến nỗi đau khác dồn dập khi Đại hoàng tử mưu phản giết chết cha hắn , Lý Tống Anh vì bao che cho hắn cũng chết thảm ....

Càng nghĩ , ánh mắt hắn càng tối lại , hắn đưa tay bóp chặt lấy cổ tay cậu , nghiến răng nói :

- Ngụy Thương , kể cả làm lại từ đầu , nhưng em nhất định không còn cơ hội biến mất lần nữa .

Quá đủ rồi .

Ngụy Thương trong mơ không tránh khỏi đau đớn , nhíu mày .

Từ ngày hôm đó trở đi , cậu bị giam ngay tại phòng ngủ của mình , khi không có Lý Tống Khiêm , hắn sẽ dùng chiếc xích khóa chân cậu lại .

Khi đảm bảo không một thế lực nào có thể đem cậu rời đi , hắn mới yên tâm ra khỏi phòng .

Nhưng hôm nay , bất ngờ người đến lại là Đa Khiết .

Vị tiểu thư vẫn giữ nét đẹp dịu dàng nhân hậu như ngày cậu mới gặp .

Ngụy Thương cúi đầu xuống nói :

- Đừng lo lắng khi thấy hắn làm vậy với tôi .... giữa chúng tôi chẳng còn tình yêu nữa rồi .

Đa Khiết nhẹ nhàng ngồi xuống :

- Không phải tôi đến đôi co với cậu .

Người đàn ông duy nhất trên đời này tôi yêu là Lý Tống Khiêm .... nhưng Ngài chẳng thuộc về tôi .

Ngụy Thương ngẩng đầu .

Đa Khiết cười nhạt :

- Đôi khi tôi cảm nhận tình yêu của mình thật rẻ mạt ... nhưng chẳng còn cách nào khác nữa .

Cậu nghĩ tôi sẽ tức giận nếu Ngài ấy đến thăm cậu mỗi ngày , dùng sự giận dữ để chứng minh tình yêu của mình sao ?

- ....

- Tôi cảm thấy mình đố kị là phần nhiều .

Nhưng tôi quá yêu ngài ấy .

Vậy nên lần này sẽ là lần thứ hai tôi dành lại tình yêu cho ngài ấy ....

- Ý cô là ??

- Ngụy Thương lơ mơ chưa hiểu ra sự tình .

Trong tiềm thức đột nhiên nhớ tới một chuyện , trước đây khi cậu trốn thoát , người gọi điện báo tin cho Lý Tống Khiêm , không ai khác chính là Đa Khiết .

- Lý Triều Dương là con trai của tôi với Lý Tống Anh , ngày Lý Tống Anh mất , anh ta đã giao phó hết mọi thứ cho Lý Tống Khiêm , khi Ngài ấy đăng cơ , đã nhận Lý Triều Dương là con trai , chỉ có vậy , thằng bé đến bây giờ vẫn bị giấu vì cái chết của cha nó .

Không hiểu sao khi nghe được tin Lý Triều Dương là con trai của Lý Tống Anh , tâm trạng cậu như được thả lỏng .

Ngụy Thương hơi bất ngờ , nhìn Đa Khiết :

- Vậy bây giờ phải làm gì , anh ấy không tin tôi nữa ....

Đa Khiết cười nhẹ :

- Tôi tin cậu không phải cố tình rời xa Ngài ấy .

=======

Nửa đêm , Lý Tống Khiêm trở về , ban ngày công việc khiến hắn đau đầu , nhưng khi bước chân vào căn phòng kia , hắn liền thật thoải mái .

Ngụy Thương thấy hắn , liền bật dậy , đưa tay cởi áo khoác cho hắn .

Lý Tống Khiêm hài lòng , mặc cho cậu làm gì cũng được , sau đó hắn chầm chậm thả nụ hôn lên trán cậu .

- Tống Khiêm ....

- Hửm

- Anh để em sinh một đứa con cho anh được không ?

Ánh mắt Lý Tống Khiêm chợt sững lại , Ngụy Thương cảm nhận có một ánh sáng lóe lên nơi mắt hắn .

- Được sao ?

- Em đã bỏ lỡ cả con và anh , nên tuyệt đối không bỏ lỡ thêm lần nào nữa ....

- Tôi có thể tin sao ?

- Lý Tống Khiêm thở dài .

Ngụy Thương mở tủ ngăn kéo .

Mỗi lần cả hai quan hệ , Lý Tống Khiêm đều đeo bao .

Có lẽ hắn không muốn lặp lại quá khứ nữa .

Thế nhưng hôm nay , Ngụy Thương chủ động giấu hết sạch .

Hắn nhìn cậu thật lâu , sau đó chợt cười :

- Được .

-----------

Hai năm sau ,

Dưới sân , đứa bé trai chập chững đuổi theo Lý Triều Dương , bi ba bi bô gào tên hắn .

Mà Lý Triều Dương cười khổ nói với nó :

- Oắt con , anh nói là không đi chơi được mà , em còn theo nữa lát về anh mách ba nhỏ của em đấy .

- Lý Triều Dương - Bên trên một người kêu to tên hắn .

Hắn ngẩng đầu liền thấy vị Hoàng đế cao cao tại thượng đứng đó mỉm cười , trong tay ôm lấy Ngụy Thương :

- Ngươi chăm em mỗi giờ , ta liền thưởng cho ngươi một chiếc thiết giáp .

- Thật không ?

- Lý Triều Dương mắt sáng lên rực rỡ , cun cút chạy theo đứa nhỏ , miệng liên tục gọi tên nó :

- này bé con , cho anh chơi với .

Bên trên , Ngụy Thương bật cười , dụi dụi đầu vào lòng Lý Tống Khiêm :

- Anh biết ra giá quá .

- Giống em cả .

- Ngày trước không hiểu sao anh biết em là Nhị Hoàng tử của LEO , liền sai Lý Triều Dương sang đón cho bằng được .

Lý Tống Khiêm mỉm cười , chợt nhớ đến người có đôi mắt hạnh nhân , khẽ nói :

- Là thần tiên đoán cho anh đấy .

- Ngày đó anh mua chuộc Lý Triều Dương bằng cách nào đấy ???

Hắn cúi xuống hôn lên trán cậu , sủng nịnh :

- Nếu hắn đem em về được , anh sẽ nói cho hắn một bí mật về Lý Tống Anh .

- Thật là ....

- Ngụy Thương mỉm cười , hôn chụt một cái vào môi hắn .

Cảm giác hạnh phúc lan tràn ....

----End-----

Ủa còn gì mình quên viết k nhở , cứ thấy thiếu thiếu 😂

Follow mình để đọc thêm nhiều truyện khác nha 🥰
 
Back
Top Bottom