Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Chiếm Hữu Tù Binh

Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 20


Người đằng sau nở nụ cười quỷ dị khiến Ngụy Thương cảnh giác :

- Được , tôi sẽ cho em gặp nó .

Cởi quần áo ra .

- Anh nói ... cái gì ?

- Nó sẽ được chứng kiến xem mình rốt cuộc vì sao không xứng với em .

- Anh điên rồi - Ngụy Thương mở to 2 mắt , vùng vẫy hét .

- thả tôi ra ...thả tôi ...

Lý Tống Khiêm gọi người bắt Lex vào phòng .

Khi Lex đi vào , trước mắt thấy Lý Tống Khiêm đang ôm sát Ngụy Thương , tay nắm lấy cổ áo cậu để con mồi không thể chạy thoát .

Ngụy Thương cảnh giác :

- Anh định làm gì ?

Nhưng Lý Tống Khiêm không thèm để ý , hắn hỏi :

- Ngươi nói ngươi thích thiếu gia ?

- Vâng , đúng tôi thưa ngài .

- không biết thân phận , người đâu , cắt lưỡi nó .

Lex sợ tái mặt , cậu bé còn quá nhỏ để lường trước được sự việc , không dám kêu la , bỗng nhiên Ngụy Thương kêu lên :

- không , Lý Tống Khiêm , anh đừng làm vậy , tôi còn chưa đồng ý nó , nó căn bản chỉ là một đứa trẻ con .

Lý Tống Khiêm cau mày không nói gì , hất mặt cho đám thuộc hạ tiếp tục .

Ngụy Thương định chạy đến cứu thằng bé , thì cổ áo đã bị giữ lại , cậu vùng vằng hét lên :

- Anh điên à , anh sẽ giết nó mất .

Nó chỉ là một đứa trẻ sẽ không chịu được nỗi đau này .

Lý Tống Khiêm giật mạnh Ngụy Thương về đằng sau khiến cậu ngã ngồi trên người hắn .

Lý Tống Khiêm cười cười :

- muốn cứu nó ?

Ngụy Thương gật đầu , nụ cười của Lý Tống Khiêm càng rạng rỡ , hắn chỉ vào hạ thân đã sớm ngóc đầu dậy :

- Chiều nó đi !

Ngụy Thương như căng mặt ra , cậu quay lại nhìn Lex , tay nắm chặt , cảm thấy thật hổ thẹn , hắn chưa bao giờ bắt cậu chủ động cả , Lý Tống Khiêm bồi thêm câu :

- Làm bằng miệng , và tay của em .

- Anh điên thật rồi -Ngụy Thương rống lên .

Lý Tống Khiêm hất mặt ra lệnh cho đám người tiếp tục , cậu sợ hãi liền lắp bắp nói :

- Không , tôi làm ... tôi ... tôi làm , sẽ làm mà .

Cậu xoay người , quỳ xuống giữa hai đầu gối hắn , vừa định giơ tay ra liền rụt lại :

- tôi ....

đám người kia ....

Chẳng lẽ phải làm trước mặt bọn họ ? cậu đáng bị sỉ nhục vậy sao ?

Lý Tống Khiêm cười nhẹ :

- Ra ngoài đi - Ngụy Thương thở phào , hắn bèn ác ôn lên tiếng : - Để lại Lex trong phòng .

- Không , nó còn bé , nó mới 13 tuổi thôi .

- Sao ? chẳng phải nó cũng muốn thượng em sao ?

- nó còn ngây thơ , không suy nghĩ quá đáng như anh .

- Quá đáng sao ? vậy nay chúng ta hãy làm điều quá đáng trước mặt nó , nó sẽ tự biết thân phận của mình , bất kì tư tình nào với em đều không có nữa , được không ?

Ngụy Thương sợ hãi , trên đời này thứ cậu đánh mất đã hết , chỉ còn mỗi lòng tự trọng cũng bị hắn tước đi , cậu cắn chặt môi cúi gằm xuống .

- Sao ? em không định cứu nó ?

- tôi sẽ làm - Ngụy Thương tưởng chừng mình sẽ khóc , nhưng cậu chẳng thể rơi được giọt lệ nào cả .

- ngươi - Lý Tống Khiêm chỉ vào Lex , rồi lại chỉ vào Ngụy Thương đang ngồi đối mặt với hạ bộ của mình - nhìn cho kỹ hắn là của ai .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 21 (H)


Ngụy Thương bị ép mặt lại gần , cậu vừa định đưa tay kéo khóa quần người kia , liền bị giọng nói của hắn cắt ngang :

- Dùng miệng .

- Anh không thể được nước lấn tới , Lý Tống Khiêm

Ngụy Thương cau có ngẩng đầu nhìn hắn .

Lý Tống Khiêm nhếch mày sang hướng Lex , cậu thừa hiểu ý hắn , run rẩy đưa môi đến gần khóa quần hắn , dùng răng kéo khóa quần hắn xuống .

Lập tức Ngụy Thương liền bị vật bên trong làm cho kinh hồn bạt vía , liên tưởng thứ trướng to này thường xuyên ra vào trong người mình hàng đêm , khiến cậu không khỏi rùng mình .

- Tiếp tục đi chứ .

- tôi .... anh có thể để Lex quay mặt vào tường được không ?

Nhìn vẻ mặt cậu khổ sở , Lý Tống Khiêm rất hài lòng , vẫy tay cho Lex quay mặt vào tường :

- Hãy làm gì đó để biểu thị thành ý với tôi .

Hắn nói , tay liền kéo quần xuống , lập tức thứ kia vùng ra , chạm vào mặt Ngụy Thương .

- há miệng .

Ngụy Thương bất lực , nhắm mắt há miệng .

Lý Tống Khiêm ép cằm cậu ra sức mở to , hắn nói :

- Mở mắt ra , nhìn lên tôi .

Ngụy Thương làm theo ý hắn , một nửa không cam lòng khiến cậu trực trào rơi nước mắt .

Thứ kinh khủng kia đi vào trong miệng cậu , ban đầu Ngụy Thương không chịu nổi , 2 tay chới với đẩy Lý Tống Khiêm ra , sau đó vẫn bị sức mạnh của hắn cường hãn , cậu bị ép nuốt về .

Thứ đó ngày một lớn trong miệng cậu , Ngụy Thương cảm giác miệng rách mất , Lý Tống Khiêm thở dài :

- Đẩy lưỡi lên , răng của em vướng víu quá .

Khi Ngụy Thương làm theo , hắn liền bị một khoái cảm không tên đánh ập tới , Lý Tống Khiêm không kiềm nổi , liền ra vào nhanh chóng , mặc kệ người ngồi dưới hắn rên rỉ thế nào .

Ngụy Thương nước mắt ngắn nước mắt dài , cổ họng cậu liên tục bị động khiến cậu khó thở , đến khi Lý Tống Khiêm khẽ gầm lên , hắn trút hết mọi thứ vào trong miệng cậu , rồi rút ra .

Bàn tay của hắn nắm lấy cằm Ngụy Thương dốc xuống :

- Nuốt hết

Nhưng vị của thứ trong miệng khiến cậu buồn nôn , cậu cố đẩy hắn ra , nhả hết tất cả những thứ kia ra .

Nhìn chất dịch trên nền đất , cộng thêm cậu khóc như mưa , Lý Tống Khiêm tức giận , cau có mặt mày nói :

- Từ nay trở đi , em bắt buộc phải làm việc này mỗi ngày , ít nhất một lần .

Sau đó hắn hướng về Lex đang run rẩy quay mặt vào tường :

- Thấy sao ? ngươi có thể cút chưa ?

Lex sợ hãi mở cửa chạy ra ngoài , không dám nói một câu nào .

Lý Tống Khiêm hài lòng xoay người , đi đến chỗ Ngụy Thương đang ngồi , xách nhẹ cậu lên giường .

Cậu vùng vẫy , hơi thở vẫn hơi ngắt quãng , nhìn hắn bằng nửa con mắt .

Lý Tống Khiêm tỏ ra không thèm để ý , tay hắn nghiêm chỉnh cởi áo ngủ của Ngụy Thương .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 22(H)


Nửa đêm ,

Người đàn ông nằm dưới ra sức nhấp lên xuống .

Người bên trên hắn đuối sức , cổ trắng ngửa về phía đằng sau tạo nên một đường cong tuyệt đẹp .

Ngụy Thương cảm thấy hôm nay nhất định mình sẽ chết .

Lý Tống Khiêm ép cậu ngồi trên người hắn duy trì trạng thái cưỡi ngựa , hắn nằm bên dưới ra vào trong người cậu quá lâu cùng quá mạnh khiến Ngụy Thương thấy thân dưới như tê dại .

Cậu không chịu nổi , muốn đứng dậy để tránh thứ trong người mình càng xa càng tốt , bất ngờ bị người bên dưới dùng hai tay giữ chặt hai đùi , không cho cậu động đậy , thân dưới hắn vẫn điên cuồng ra vào .

Đã ở tư thế này rất lâu rồi .

Đến cuối cùng Lý Tống Khiêm cũng chịu bắn , hắn thỏa mãn nhìn người trước mặt , khắp người cậu run lẩy bẩy ,

mồ hôi rơi xuống ngực hắn .

Lý Tống Khiêm giơ tay kéo gáy cậu xuống , hôn môi .

Ngụy Thương chẳng còn sức phản kháng , mặc kệ hắn .

Cậu theo đà nằm xuống lồng ngực vững chắc của hắn , thở hổn hển .

Nào ngờ khi tưởng rằng đã kết thúc , thân dưới Lý Tống Khiêm một lần nữa lại động , đôi môi hắn vẫn gặm nhấm môi cậu không ngừng nghỉ .....

4h sáng tỉnh dậy , Ngụy Thương nhận ra cậu vừa ngất đi lại bị làm cho tỉnh .

Người đằng sau vẫn hung hăng chà đạp cậu , một tay hắn vắt chân cậu lên khuỷu tay , nhấp lên xuống nhịp nhàng .

Bên dưới đã thấm ướt , đến nỗi cả 2 cùng nghe thấy tiếng ọp ẹp phát ra từ chỗ xấu hổ .

Nghe thấy người nằm cạnh mình rên rỉ , Lý Tống Khiêm cười nhẹ một tiếng , cúi người hôn sau gáy Ngụy Thương :

- Em đã ngất xỉu 3 lần rồi .

Ngụy Thương không nói không rằng , nhắm mắt , cắn cắn môi , mặc kệ người kia dày vò mình như con búp bê rách nát .

Ngụy Thương không biết mình lại ngất đi lúc nào , khi tỉnh dậy đã là trưa của ngày hôm sau .

Theo thói quen cậu nhìn lên bàn , bộ quần áo mới tinh gấp gọn sạch sẽ , hôm nay Lex không tặng hoa cho cậu nữa .

Cũng phải , thằng bé bị bắt xem cảnh cậu bị làm nhục , nên giờ nó có lẽ tránh càng xa càng tốt .

Ngụy Thương lảo đảo bước dậy , hai chân run run , tay vịn vào cạnh giường di chuyển , chưa bao giờ bị Lý Tống Khiêm hành cho như vậy .

Cậu rướn người nhìn vào trong gương , bộ dạng phờ phạc , hai mắt thâm quầng , khắp người là những dấu hôn chi chít , người ngoài nhìn vào đủ hiểu cậu phải trải qua những gì .

Vội vàng cầm khăn vải che đi chiếc gương , bộ dạng của cậu hiện tại xấu đến thảm hại .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 23


Lý Tống Khiêm cho người hầu mới đến giúp cậu chuẩn bị quần áo và bữa ăn .

Bóng dáng của Lex như không còn tồn tại trong căn nhà này nữa .

Hơn mọi khi , sau khi biết xung quanh căn nhà đều là camera giám sát , Ngụy Thương chẳng thiết đi đâu nữa , ăn xong lại ngủ .

Chiều , người hầu báo với Lý Tống Khiêm cả ngày nay Ngụy Thương không rời giường nửa bước , nhận ra có lẽ cậu không ổn định , hắn liền lập tức muốn về xem sao .

Thấy cậu nằm ngủ trên giường , hắn thở dài một tiếng , dịu dàng áp mặt lên má cậu , cọ cọ sủng nịnh :

- Sao em ngủ nhiều vậy ?

Ngụy Thương chẳng buồn mở mắt , quay mặt vào hướng khác .

Lý Tống Khiêm không nói , chậm rãi tháo cavat và áo khoác , leo lên giường nằm cùng Ngụy Thương , hắn đưa tay vuốt ve bụng dưới Ngụy Thương cười cười :

- Làm nhiều vậy không biết em có thai không nhỉ ?

- Đồ điên .

Ngụy Thương cau có vùng ra khỏi tay hắn .

Một lát sau cậu liền hỏi :

- Lex đâu ?

Nhớ ra hôm qua hắn chỉ vì một câu nói quan tâm đến Lex mà phạt mình , Ngụy Thương liền chèn thêm câu nữa :

- Tôi chỉ tò mò .

- Đem đi làm khổ sai rồi - Hắn nhàn nhạt đáp .

(khổ sai : dạng nô lệ thấp nhất ở hành tinh CAPRICORN)

Ngụy Thương nhắm mắt , vai run run .

- Em đau lòng ?

- không phải tại tôi , tại anh quá vô tâm .

Lý Tống Khiêm cười nhẹ , lại gần ôm lấy Ngụy Thương , xoay người cậu lại , ép cậu phải hôn hắn .

- Hôm qua ... xin lỗi !

Ngụy Thương trừng mắt lên nhìn hắn .

Nếu hắn biết lỗi , hôm nay sẽ không làm vậy với Lex .

- Bây giờ đến hoàng cung một chuyến với tôi được không ?

Cậu chẳng còn lý do nào để từ chối cả .

Tất cả mọi việc đều phải theo ý hắn .

Lý Tống Khiêm lần đầu tiên đưa cậu lên một tiêm kích của riêng mình .

Thấy cậu có vẻ có hứng với chiếc tiêm khích của mình , hắn cười cười hỏi :

- Thích sao ?

Ngụy Thương quay mặt , thu hết cảm xúc của mình lại , Lý Tống Khiêm thấy cậu không nói gì , cũng xoay người khởi động tiêm khích , lẳng lặng nói :

-

Sau này sẽ chỉ em cách lái .

Như nghĩ điều này quá xa xỉ , cậu hỏi lại hắn :

- Thật không ?

- Thật .

Nếu cậu học được cách sử dụng nó , vậy tỷ lệ trốn thoát có lẽ sẽ cao hơn .

Tác giả : Bạn đọc thân mến , dạo này deadline sml nên mình có lẽ sẽ cách ngày hoặc 2 ngày ra 1 chap , nếu có gì cần góp ý , hãy để lại cmt nhé , mình sẽ lắng nghe hết tất cả .

Những cmt , và lượt bình chọn của các bạn sẽ là những động lực cho mình viết tiếp truyện .

Xin cảm ơn ><

Tiêm khích thế hệ 6 - Vũ khí chiến đấu
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 24


Một lần nữa quay lại hoàng cung rộng lớn , Ngụy Thương yên lặng theo sát chân Lý Tống Khiêm , thầm nghĩ , phải làm cách nào đó để hắn tin tưởng , lúc đó cơ hội trốn thoát sẽ cao hơn .

Hoàng đế ngồi cao cao tại thượng nhìn xuống , Lý Tống Khiêm cúi người hành lễ , Ngụy Thương bên cạnh cũng làm theo hắn , khiến trong lòng hắn có chút vui vẻ .

Hoàng đế hỏi :

- Người này là hoàng tử của PISCES sao ?

Lý Tống Khiêm gật đầu :

- Phải .

Ông ta đánh giá Ngụy Thương một lượt , đôi mắt không còn mất hồn như lần đầu thấy cậu , mà thay vào đó là sự lạnh nhạt vô cùng .

Lý Giang kìm nén nỗi đau mất vợ vào lòng mỗi khi nhìn thấy Ngụy Thương , đối với ông bây giờ , Lý Tống Khiêm là trên hết .

Ông vời tay Ngụy Thương :

- Ngươi lại đây .

Lý Tống Khiêm vẫn đứng trước mặt Ngụy Thương , đôi mắt lạnh lẽo hướng về cha hắn như một lời cảnh cáo .

Nhưng người phía sau chẳng sợ gì , Ngụy Thương lại gần Hoàng đế hơn .

Càng ngày không khí xung quanh cậu càng áp bức .

- Làm sao để ta tin ngươi không hại hoàng tử ?

Ngụy Thương cười gằn , đôi mắt căm ghét của cậu phản lên người hoàng đế như cáo buộc tội phạm , cậu lắc đầu :

- không có gì chứng minh .

Tốt nhất ngài nên khuyên nhị Hoàng tử buông tha cho ta , bằng không nếu sống ngày nào , hắn phải đối mặt với thần chết ngày đó .

Lý Giang hơi sững người , chẳng lẽ người xứ PISCES đều ngang ngược vậy sao ?

Lý Tống Khiêm thừa hiểu cha mình tàn nhẫn thế nào , trong lúc ông ta còn đang bị tình cảm trong người đánh loạn , hắn bước đến gần Ngụy Thương có ý muốn bảo vệ .

Lý Giang hoàn hồn trở lại , xoa xoa mi tâm :

- Ngươi được lắm , được lắm .

PISCES diệt vong thật rất đáng .

Ngụy Thương nắm chặt tay lại , muốn xông lên đấm cho người kia một trận , tất cả mọi thứ ở đây đều như muốn biến cậu thành thằng hề tùy ý sỉ nhục .

Lý Tống Khiêm nhận ra bầu không khí ngày càng nồng nặc mùi thuốc súng , hắn hung hăng kéo Ngụy Thương lại ra sau mình , mặt đối mặt với Hoàng đế :

- Hoàng đế , hình như ngài đã hiểu sai ý định của tôi khi mang em ấy đến đây .

Đây là thông báo cho ngài những quyết định của tôi , không hề có ý cần đến ngài can thiệp .

Lý Giang đối với hắn có một sự thương yêu cùng áy náy rõ rệt , ông ta thở dài , mặt đối mặt với Lý Tống Khiêm :

- Con chắc chứ ?

- Phải .

- Kể cả nếu bây giờ ta ban hôn cho con là một vị tiểu thư khác ?

- Tôi sẽ chính thức chống lại ông .

Ngụy Thương sững người trước hắn .

Người ta nói hoàng đế lạnh lùng tàn nhẫn , sinh mạng với ông ta chỉ cần một ngón tay có thể di chết , nhưng Lý Tống Khiêm không vậy .

Dường như mọi sự ngỗ nghịch của hắn đều được khoan dung một cách kỳ lạ .

Ra khỏi căn phòng của Hoàng đế , cậu vẫn chưa thể hoàn hồn .

Lý Tống Khiêm để cậu ngồi ở phòng chờ hắn , hắn nói sẽ quay lại đón cậu sớm nhất có thể .

Ngụy Thương chẳng còn có hứng đi dạo , ngoan ngoãn ngồi im trong phòng đợi hắn .

Nhưng khi nhớ ra những tù binh của PISCES đều bị nhốt lại ở hoàng cung này , cậu không kiềm được muốn đến coi họ như thế nào .

Lý Tống Khiêm nói tạm thời sẽ nhốt họ ở nơi yên bình nhất .

Dựa theo nhận biết của cậu , hướng Đông đối với hành tinh này chính là điềm gở , vì vậy nguy cơ , các tù binh bị nhốt ở đây là rất cao .

- ồ , bé con , em làm gì ở đây vậy ?

Giọng nói phát ra khiến Ngụy Thương cảnh giác nhìn lại đằng sau , chân cậu cố lùi lại .

Cho đến khi nhận ra người đến gần là Lý Tống Anh - tam Hoàng tử đã từng hứa sẽ cứu cậu , không hiểu sao Ngụy Thương cảm giác lòng nhẹ nhõm , thật may là không phải hắn .

Lý Tống Anh cười cười , trên tay vẫn vắt chiếc áo khoác :

- Sao , thấy tôi liền sợ hãi như vậy ?

- Không .

Tôi ...

- Em muốn tìm thứ gì ở đây ?

Ngụy Thương không biết nên nói sao , lúng túng nhìn hắn .

Lý Tống Anh biết rõ cậu chẳng thể tin tưởng mình , hắn lại gần Ngụy Thương :

- Tôi có thể giúp em .

Sẽ không nói cho hắn biết .

Ngụy Thương như chôn chân tại chỗ , không nhúc nhích để tránh hắn như mọi khi , điều này khiến Lý Tống Anh khá vui vẻ , hắn tỏ ra dịu dàng đưa tay lên vuốt lấy sợi tóc rối của Ngụy Thương :

- Lâu rồi không gặp , em vẫn mê người như trước nhỉ .

Ngụy Thương không thèm để ý lời trêu chọc của hắn , ngẩng cao đầu nhìn hắn , hỏi bằng giọng nghi ngờ :

- Anh nói ... sẽ giúp tôi ?

- Phải .

- Tôi muốn biết những người PISCES đang bị nhốt ở đâu .

Lý Tống Anh nhìn cậu , hắn không nghĩ Ngụy Thương lại liều đến vậy :

- Em không biết điều gì sẽ xảy ra nếu thách thức Lý Tống Khiêm sao ?

- Tôi biết .

- Nghe lời tôi , bây giờ quay về , trong vòng 1 tháng phải thuyết phục được Lý Tống Khiêm tin tưởng em , mất cảnh giác với em , 1 tháng sau tôi sẽ chuẩn bị tất cả để đưa em đi đến nơi thật xa hắn .

- Làm cách nào để tôi tin anh ?

- Không có gì cả , nhưng nếu chỉ 1 mình em , Lý Tống Khiêm sẽ bắt em lại một cách đơn giản , lúc đó , đến phòng ngủ em còn không thể rời , đừng nói đến rời khỏi nhà hắn .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 25


- được , nhưng là 3 tháng , 1 tháng rất khó đối với tôi .

Ngụy Thương quay trở về , trong đầu vẫn là giao dịch với Lý Tống Anh , hắn chính là cơ hội của cậu , nhưng cậu không thể tin hắn 100% , mặc dù ngoài mặt tỏ vẻ sẽ đáp ứng hắn , nơi hẹn gặp cũng đã định sẵn nếu trốn thoát thành công , nhưng lý do vì sao hắn cứu mình , Ngụy Thương nghĩ không đơn giản là xuất phát từ lòng trắc ẩn của hắn .

Đang nghĩ mê man , trước mặt đột nhiên xuất hiện gương mặt tối sầm của Lý Tống Khiêm , hắn nhìn cậu từ trên cao xuống , lạnh lẽo tra khảo :

- Đi đâu ?

Ngụy Thương vòng vo lấy lý do :

- Đi vệ sinh .

- Trong phòng có sao không đi ?

Cậu câm nín , ngoài cái đó còn lý do nào khác không đây ?

Lý Tống Khiêm cười nhạt , hung hăng bắt lấy tay cậu :

- Có vẻ em khá xem nhẹ lời nói của tôi .

Tối hôm qua vẫn không phải là bài học ?

- Đau .

Ngụy Thương cau mày , chợt nghĩ phải lấy lòng hắn , khuôn mặt cậu mềm mại trở lại , đầu tự vào ngực hắn , nói nhỏ :

- Tin tôi , được không , Lý Tống Khiêm ?

Lần đầu thấy Ngụy Thương làm nũng với mình , hắn thấy không tồi , trực tiếp muốn đem cậu lên giường , nhất định về nhà phải vậy .

Hắn mềm lòng ôm lấy bả vai cậu , xoa xoa :

- Được rồi , tôi tin .

Về thôi .

Ngụy Thương khẽ thở phào , sau này phải chú ý mới được , Lý Tống Anh nói quả nhiên không sai , hắn quả thực rất đáng sợ .

Lúc Lý Tống Khiêm khởi động tiêm kích , Ngụy Thương như có như không hỏi lại hắn lần nữa :

- Anh sẽ dạy tôi sử dụng nó chứ ?

- Còn dựa vào biểu hiện của em .

Hắn nhàn nhạt đáp .

Thật ra nếu ở cạnh hắn , cậu nhất định phải biết một số thứ để phòng thân , đề phòng trường hợp xấu nhất có thể xảy ra .

Bên cạnh hắn không chấp nhận kẻ yếu thế .

Lý Tống Khiêm không khỏi bất ngờ khi Ngụy Thương trở nên ngoan ngoãn đến lạ thường , không còn chống đối hắn như trước , thậm chí còn làm những việc thể hiện sự quan tâm đối với hắn .

Việc này hẳn không phải là chuyện xấu , hắn cực kỳ tận hưởng , thế nhưng lý do gì cậu làm vậy , thì hắn còn nghi ngờ .

==========

- Ngày mai theo tôi , tôi sẽ dạy em lái tiêm khích .

Sau một trận hoan ái , Ngụy Thương thở dốc áp mặt vào ngực hắn , hơi thở mềm mại như mèo nhỏ khẽ chạm vào nơi sâu thẳm trong lòng Lý Tống Khiêm .

Hắn xoa lưng Ngụy Thương , khiến cậu rùng mình , vì vừa làm xong , nên cậu khó tránh khỏi mẫn cảm , điều này làm cho Lý Tống Khiêm càng thêm yêu thích

- Tôi được phép sao ?

- Phải .

Biểu hiện của cậu 1 tuần nay không tồi , hắn quyết định sẽ thả lỏng để cậu bớt bí bách khi phải đối mặt với 4 bức tường hàng ngày .

- Cảm ơn ... cảm ơn ...

- Gọi tên tôi .

Lý Tống Khiêm cúi xuống , lại mạnh mẽ áp sát cậu , môi hắn hôn xuống đuôi mắt cậu , lưu luyến không muốn rời đi .

Ngụy Thương nhỏ giọng gọi tên hắn :

- Tống Khiêm ... a!

Vừa nói dứt lời , người kia liền đem một chân cậu khoác lên vai hắn , thân dưới tiếp tục di chuyển .

Nơi này dễ vào hơn lúc ban đầu , lại mê người như vậy khiến Lý Tống Khiêm không thể dứt khỏi .

Hắn cười cười :

- Gọi tên tôi tiếp đi .

- Tống Khiêm ...

Tống Khiêm , chậm thôi .

Ngụy Thương nỉ non .

Kết thúc một đêm dài .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 26


Sáng hôm sau , quá hào hứng vì được ra ngoài , Ngụy Thương dậy sớm , bàn ăn được sắp những đồ ăn mà cậu thích , Lý Tống Khiêm tắm xong , đi xuống thấy cậu , hắn mỉm cười :

- Hôm nay tâm trạng không tệ ?

- Phải , hôm nay tôi được ra ngoài .

- Ồ .

Lý Tống Khiêm kéo ghế , người hầu mang đến cho hắn một ly cafe nóng , hắn lấy bánh cắt nhỏ ra cho cậu như thói quen , sau đó liền hỏi :

- Tôi khiến em hào hứng như vậy , lấy gì để đáp lại tôi đi ?

Biết ngay con người này sẽ chẳng cho đi tất cả bao giờ , giữa hắn luôn phải có sự trao đổi mà .

Ngụy Thương mím mím môi , nhìn hắn hỏi :

- Là .. gì ?

- Em làm gì đó thể hiện tình cảm với tôi chẳng hạn ?

Lý Tống Khiêm bâng quơ nói , một cái hôn chẳng có gì to tát , hắn nghĩ vậy .

Nhưng người phía trước có vẻ chậm hiểu , gãi gãi đầu , cậu vẫn còn phải suy nghĩ sao ?

Hắn không vui , cảm giác như bị ép buộc vậy :

- Thôi bỏ đi .

Nào ngờ , khi hắn vừa nói vậy , Ngụy Thương liền đứng dậy , tới bên cạnh ôm hắn , tay cậu còn đặt lên đầu hắn xoa xoa , như mẹ vậy .

Lý Tống Khiêm không khỏi cười khổ , điều hắn muốn đâu phải như vậy , khúc gỗ này .

Hắn vòng tay nắm lấy cổ áo sau gáy Ngụy Thương kéo cậu ra :

- Nhìn cho kỹ mà học tập .

Sau đó nhướn người ngấu nghiến đôi môi cậu .

Không hiểu vì sao khi thấy mặt Ngụy Thương đỏ ửng , Lý Tống Khiêm có một chút hả dạ :

- lát nữa tự tay em thay quần áo cho tôi .

- sao anh không tự thay ?

- Hửm ?

- Được , tôi làm .

Ngụy Thương học rất nhanh , ngày đầu tiên đã biết các bước cơ bản để sửa dụng tiêm kích .

Lý Tống Khiêm nắm giữ toàn bộ quân đội của triều đình , mọi người ở đây đều rất lễ phép với hắn .

Đương nhiên cho dù họ có tò mò về Ngụy Thương cũng không dám ho he gì cả .

Hắn có vẻ đã trở nên thoải mái cho cậu đi lại rất nhiều .

Sau một ngày kết thúc , hắn liền hào hứng đưa cậu đi coi các loại tàu chiến của mình .

- Tất cả đều do anh thiết kế sao ?

- Cũng không hẳn , có thêm một người nữa ....

Lý Tống Khiêm ôm lấy bả vai cậu , hỏi :

- Đói chưa ?

- Rồi .

- Chúng ta về thôi .

- Lý Tống Khiêm ....

Ngụy Thương chần chừ gọi hắn .

Thấy hắn quay lại nhìn mình , cậu không thoải mái hỏi :

- Anh đưa tôi lên mặt trăng được không ?

- Em muốn vậy ?

- Ừ

- Được , ngày mai có thể .

Ngụy Thương vui mừng , cười với hắn .

Lý Tống Khiêm ngây người , một lát sau giơ tay xoa đầu cậu , nụ cười cưng chiều khiến ngay cả chính hắn cũng không nhận ra .

Sau này có một vài việc , Ngụy Thương mới thật sự hiểu rằng , lúc này chính là khoảnh khắc đẹp nhất mà cậu không thể không lưu giữ .

Một tuần trôi qua , Ngụy Thương đã thành thạo việc lái tiêm kích , Lý Tống Khiêm đã cho phép cậu bay cách xa hắn trong bán kính khoảng 60km .

Có thể nói dạo gần đây mối quan hệ của họ đã khá hơn trước rất nhiều .

Nhưng , Ngụy Thương thì vẫn chưa thể từ bỏ ý định bỏ trốn .

Ngày hôm nay , Lý Tống Anh đến gặp Lý Tống Khiêm bàn chuyện quân sự .

Trong lúc đó , vệ sĩ đi theo hắn đã kịp bỏ vào trong tay cậu một thiết bị nhỏ :

- Bật công tắc này lên , cậu sẽ liên lạc được với tam Hoàng tử .

Trên bàn tay cậu là một máy liên lạc nhỏ tầm 2cm , thiết bị này chỉ liên lạc được với một mình Lý Tống Anh , nhưng xung quanh nhà bố trí camera và máy nghe lén rất nhiều , nên Ngụy Thương chỉ có thể liên lạc với Lý Tống Anh trong khoảng thời gian cậu luyện tập cùng với chiếc tiêm khích mà hắn mới chuẩn bị cho .

- thẫn thờ ở đó làm gì ?

Đằng sau lưng vang lên tiếng của Lý Tống Khiêm .

Ngụy Thương không dám nhìn thẳng vào mắt hắn , lúng túng lắc đầu .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 27


Hôm sau , Ngụy Thương kiểm tra tiêm kích của mình , thấy Lý Tống Khiêm thật sự không gắn camera giám sát trong khoang lái như lời hắn đã hứa vào tối hôm qua , cậu thở phào nhẹ nhõm , bật kết nối với Lý Tống Anh .

Bên kia nhanh chóng bắt máy , giọng nói êm tai của Lý Tống Anh truyền ra :

- ồ bé con , hôm nay mới chịu liên lạc với tôi à ?

- Lý Tống Anh , làm cách nào để tôi biết sau khi trốn thoát , những người dân của mình bình yên vô sự ?

- Tối hôm qua họ đã được thả đi rồi .

Sáng nay Lý Tống Khiêm có lục tung cả hành tinh nhưng tôi đã an bài họ ở nơi khác , em không cần lo lắng .

Ngụy Thương thở dài , bảo sao sáng nay hắn vừa nhận được cuộc điện thoại đã vội vã rời đi , trước khi đi còn không quên nhắc cậu có thể được ra ngoài luyện tập bình thường .

Lý Tống Anh gõ nhẹ mặt bàn bên cạnh , cười cười :

- Bây giờ chỉ phụ thuộc vào việc em làm thế nào để thoát khỏi hắn đây ?

- Nếu kế hoạch của tôi thất bại , lúc đó anh hãy dùng kế hoạch của mình để đưa tôi đi , còn nếu tôi thành công , thì càng tốt , anh chỉ cần an bài giúp tôi vị trí nào hắn không thể tìm ra được nữa .

- Vậy là em muốn thực hiện theo kế hoạch của mình ?

- Phải - Ngụy Thương vẫn chưa tin người này hoàn toàn , tốt nhất cậu nên tự mình thoát khỏi Lý Tống Khiêm , đề phòng trường hợp Lý Tống Anh dở trò .

- Ngụy Thương , không phải là tôi không nhắc trước , một mình em không đấu lại hắn được đâu .

Tối , Ngụy Thương ngồi đầu giường đọc sách , cửa phòng ngủ bật mở , Lý Tống Khiêm đứng bên ngoài cánh cửa nhìn chằm chằm cậu , một lâu sau hắn bước vào , đóng cửa lại , giơ tay cởi quần áo trên người .

Tắm xong , hắn bước đến chỗ cậu , như thường ngày , Ngụy Thương chấp nhận hết mọi yêu cầu của hắn .

2 giờ sáng , Lý Tống Khiêm rời khỏi thân thể cậu , cả quá trình ngày hôm nay hắn chỉ lặng yên quan sát cậu , mặc cho Ngụy Thương cầu xin tha thứ thế nào .

Tưởng rằng cậu sẽ mệt quá và đi ngủ như mọi ngày , bất chợt , cậu dụi đầu vào người hắn , nhẹ giọng hỏi :

- Ngày mai đi cùng tôi được không ?

- Sao , không có tôi em liền cô đơn à ?

- Ừm .

Sáng mai để tôi pha cà phê cho anh nhé ?

- Được - Lý Tống Khiêm kéo cậu lại gần , hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu - Dạo này em ngoan ngoãn thật khiến tôi vui vẻ .

Sáng hôm sau , Ngụy Thương chuẩn bị cafe cho Lý Tống Khiêm , sau đó hôn tặng như sự mong đợi của hắn .

Tâm trạng của Lý Tống Khiêm vào buổi sáng sớm trở nên tốt đẹp .

- Em lái ?

- Phải , anh chỉ cần ngồi ở ghế phụ là được rồi .

Ngụy Thương cười nhạt , tay khởi động tiêm kích chuẩn bị cất cánh .

Lý Tống Khiêm nhàn nhã tựa người vào ghế :

- Đi đâu ?

- Lượn quanh đây thôi .

Khi có hắn đi cùng , những người hắn an bài theo dõi cậu sẽ không cần quan tâm nữa .

Ngụy Thương vừa lái , vừa để ý sắc mặt người bên cạnh , ngày hôm nay , chính là lúc để chạy thoát , đợi đến khi người kia ngất đi theo đúng thời gian mà cậu dự định , cậu sẽ để hắn tại nơi hạ cánh và trốn thoát thành công .

Lý Tống Khiêm đúng như mong đợi , thật sự đã ngủ đi từ lúc nào , Ngụy Thương hơi nghi ngờ về hiệu quả của thuốc mà Lý Tống Anh giao cho , nên khẽ gọi hắn :

- Tống Khiêm , anh ngủ à ?

Người kia chẳng động tĩnh gì , im lặng , vô hại .

Ngụy Thương mỉm cười , lái tiêm kích hướng thẳng về phía trước , đi thật xa nơi này .

Cho đến khi cậu chuẩn bị đến trạm tàu vũ trụ để rời khỏi hành tinh này , thì đột nhiên người bên cạnh cậu lên tiếng :

- Định chạy đi đâu ?
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 28 : H


Ngụy Thương tái mặt quay sang bên cạnh , người kia tỉnh bơ nhìn cậu , nụ cười trào phúng trên môi càng đậm :

- Đem tôi đi trốn sao ?

- Tôi ...

- Cafe sáng nay của em , tôi đã rất thưởng thức đấy ....

- Tại sao anh không bị gì ?

Ngụy Thương cảm thấy da đầu tê rân , tay cậu hơi run rẩy nắm chặt chức năng điều khiển .

- Em hi vọng tôi sẽ bị gì sao ?

Lý Tống Khiêm cười cười .

Trước đó nếu không phải hắn nghi ngờ mà sai người để lại tách cafe kia thì có lẽ bây giờ Ngụy Thương đã đạt được mục đích rồi .

Nhìn người kia run rẩy , hắn càng tức giận , thật muốn trực tiếp đập cho cậu một trận .

- Còn không mau lái quay trở về ?

Em tưởng đến nơi rồi tôi không có cách bắt được em sao ?

Ngụy Thương cắn cắn môi , đổi hướng tiêm kích , cậu thua rồi .

Giây tiếp theo khiến cậu hoảng hồn , Lý Tống Kiêm nhoài người nắm lấy eo cậu , nhấc lên , hắn từ ghế này trèo qua ghế lái chính , ngồi xuống , đặt cậu ngồi trên đùi mình .

Ngụy Thương tưởng hắn không tin tưởng mình , muốn trực tiếp lái , nên cậu định rời khỏi chỗ , chuyển sang ghế lái phụ , thì người ngồi dưới cậu trầm thấp ra lệnh :

- Ngồi yên đấy , cầm lái cho chắc , tôi không đảm bảo sự an toàn của chúng ta .

Hắn muốn làm gì ?

Ngụy Thương đổ mồ hôi lạnh , tay vẫn cầm bộ điều khiển , nhưng cậu chợt lạnh toát khi thấy người kia luồn tay vào cơ thể cậu , 2 tay xoa nắn thứ mẫn cảm trên ngực cậu .

- Lý Tống Khiêm , có chuyện gì thì đợi tôi hạ cánh đã ...

Nhưng hắn không nói , bàn tay lướt xuống quần cậu , mò mẫm vào trong huyệt động bí ẩn , xoa bóp mông cậu .

Ngụy Thương cắn môi , tâm trí cậu rối bời , thân dưới bị ngón tay hắn xâm hại khiến cậu như muốn nổ tung , căn bản khó có thể để tâm đến điều khiển tiêm kích nữa .

Xoa nắn cho đến khi cậu đủ ướt nhẹp , Lý Tống Khiêm mới cất giọng khàn khàn :

- Nâng mông lên nếu em không muốn chết .

Ngụy Thương cật lực lắc đầu , những người dân của cậu bây giờ không còn nằm trong tay hắn nữa , muốn chết thì cả hai cùng chết .

Thấy Ngụy Thương cố ý không làm theo mình , Lý Tống Khiêm u ám sắc mặt , hắn bật chức năng lái tự động , sau đó đưa tay nắm lấy tóc Ngụy Thương ép cậu xoay mặt lại :

- A ...

- Sao lại trốn ?

Cậu nhất quyết không nói nửa lời , Lý Tống Khiêm cười nhạt :

- Được lắm .

Chúng ta còn chơi dài dài Ngụy Thương à .

Hắn kéo cà vạt trói tay cậu ra sau lưng , sau đó đưa 2 tay dứt khoát nhấc eo cậu lên .

Khi Ngụy Thương đang mải nghĩ xem nên chống lại hắn như thế nào , thì bên dưới bất chợt trở nên trướng to , Lý Tống Khiêm không nói không rằng , ra sức thúc .

Ngụy Thương cau mày nắm chặt bàn tay , rên rỉ như trở thành thói quen ăn mòn tâm trí cậu .

- Muốn thoát khỏi tôi mà khi nằm dưới thân lại rên rỉ lớn như vậy .

Em nói xem .

Lý Tống Khiêm đưa tay bắt lấy cổ cậu , kéo sát lưng cậu về phía hắn , hắn đưa môi thả từng nụ hôn lên lưng cậu , kéo theo cả chiếc áo rơi xuống .

Ngụy Thương không phản bác , thừa hiểu nếu phản bác , sẽ không còn cơ hội chạy trốn lần thứ hai .

- Kẹp chặt quá nhỉ .

- Lý Tống Khiêm lại lên tiếng , ra sức nhấp , tay hắn không yên vị xoa nắn lấy thứ yếu thế đằng trước cậu , sau đó , hắn bất chợt đưa một tay lên nằm tóc cậu kéo về phía sau :

- Nói , ai cho em cái lá gan bỏ trốn như vậy ?

Ngụy Thương dùng dằng không mở miệng càng khiến hắn phẫn nộ .

Hắn lập tức xoay người cậu lại , mặt đối mặt với nhau :

- Ngụy Thương , ngày hôm nay em chết chắc rồi .

Khi tiêm kích chuẩn bị hạ cánh , người bên trong đã trong quá trình chạy nước rút , ra sức đâm sâu vào bên trong , đồng thời hắn khiến cho cậu trở nên thật thảm hại bởi những vết cắn trên cổ và vai còn ứ đọng máu .

Ngụy Thương đang mê man , thấy người kia đã bắn vào trong , tiêm kích cũng sắp hạ cánh , mặc kệ mình đang thở hổn hển, cả cơ thể run rẩy đến đâu , cậu liền quay qua ghế bên cạnh cầm quần dài định mặc vào .

Nhưng có lẽ cậu thật sự nghĩ đơn giản , Lý Tống Khiêm kéo mạnh cậu về phía hắn , mặc vội chiếc áo khoác dài của hắn lên người cậu , thân dưới tiếp tục ra vào , nhưng tay nhanh chóng mở cửa tiêm kích chuẩn bị nhảy xuống .

- Không , Lý Tống Khiêm , bên ngoài rất nhiều người , anh không thể làm vậy .

Lý Tống Khiêm bỏ ngoài tai , trực tiếp bế cậu xuống trong khi cả 2 cơ thể vẫn đang kết hợp .

Ngụy Thương bắt đầu sợ hãi , tay vẫn bị trói vòng qua cổ hắn , cậu chỉ muốn tách ra ngay bây giờ :

- Tôi xin anh , tôi sai rồi , thả tôi ra được không , tôi không bao giờ chạy trốn nữa đâu huhu .... a !

Một cú thúc khiến cậu sa sẩm mặt mày , Lý Tống Khiêm lạnh mặt ra lệnh :

- Áp mặt vào người tôi .

Bên trong cơ thể em đang rất sướng , tôi căn bản không muốn rút ra .

Không cho cậu nhiều lời , hắn lập tức áp mặt cậu vào ngực mình , nhảy xuống khỏi tiêm kích .

Người hầu xung quanh nhà thấy cảnh này không dám chào to , chỉ cúi đầu hành lễ với hắn .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
chap 29 : (H)


Mỗi bước đi là sự ra vào nhịp nhàng của Lý Tống Khiêm , Ngụy Thương run rẩy , cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc nức nở , tay cậu đã tê rân , nhưng vì bị trói quàng qua cổ hắn mà không bị thả lỏng ngã xuống .

Biết rõ trong nhà có rất nhiều người hầu đang chú ý đến cả hai người , Ngụy Thương càng nép sát mặt vào ngực Lý Tống Khiêm .

Cho đến khi cậu mơ hồ cảm nhận được , phía bên dưới chỗ hai người kết hợp , có chất lỏng chảy ra , nhỏ giọt , rơi xuống nền , Ngụy Thương càng trở nên run rẩy , mặt cậu đỏ bừng lên .

Nhận ra hai cái tai cậu trở nên đỏ một cách lạ thường , Lý Tống Khiêm cười cười , sải bước thật nhanh vào phòng ngủ .

Vừa vào đến phòng ngủ , hắn đóng cửa , chẳng thèm cởi trói cho cậu , trực tiếp đè Ngụy Thương sát bên cánh cửa , bên dưới tiếp tục ra vào .

Ngụy Thương đau đớn xen lẫn nhục nhã , khiến cho nước mắt cậu không ngừng chảy , mặc dù đã cắn răng nhịn đến mấy .

Lý Tống Khiêm chẳng lưu tình , hai tay hắn nắm lấy đùi Ngụy Thương , dùng sức lực banh rộng triệt để .

Thấy cậu cắn chặt môi , hắn cúi người xuống ngậm lấy môi cậu , dùng hàm răng day day môi dưới của Ngụy Thương , khiến bao rên rỉ mà cậu chịu đựng bay hết ra ngoài miệng , điều này khiến hắn thích thú .

Như được tác động thêm một chút kích thích , bên dưới Lý Tống Khiêm càng hung hăng hơn .

Hắn cười nhạt hỏi :

- Em có tin sau ngày hôm nay , tôi có thể chơi nát thứ ngọt ngào phía dưới này không ?

Ngụy Thương hơi rùng mình , khiến cho cậu càng kẹp chặt hơn , Lý Tống Khiêm thấy thoải mái , hành động càng trở nên điên cuồng .

Đoạn cuối hắn khẽ gầm lên , tất cả mọi thứ nóng bỏng tràn lan trong người cậu .

Lý Tống Khiêm nhìn xuống , thấy nơi huyệt nhỏ của Ngụy Thương co rút sau khi hắn tách ra , đồng thời bên trong còn chảy ra rất nhiều thứ dung dịch trắng ngà khiến hắn cảm thấy hả hê vô cùng .

Cơ thể Nguy Thương không ngừng co rút , lưng cậu ưỡn ra phía trước , phân thân nhỏ cương cứng , có bao nhiêu bắn sạch lên bụng Lý Tống Khiêm .

Thấy khung cảnh này , Lý Tống Khiêm càng thích ý ,ôm lấy cậu sải bước nhanh đến giường .

Lúc đặt cậu xuống giường , hắn mới vòng tay cậu ra khỏi cổ mình , trực tiếp tháo dây ra cho Ngụy Thương .

Tưởng mọi việc đã kết thúc , Ngụy Thương thở dài một hơi , vừa định nhắm mắt nghỉ ngơi , người kia liền tiếp tục lật người cậu lại , xỏ xiên .

- a.. hư ....!!!

Ngụy Thương gào lên , lần xỏ xiên này , hắn cho hết vào một cách nhanh chóng , thật sâu và cũng thật mạnh khiến cậu điếng người , Lý Tống Khiêm thấy cậu như vậy , liền cúi xuống , tay áp lên phân thân đằng trước của Ngụy Thương xoa nắn an ủi , đôi môi hắn ngậm lấy tai cậu , khiến đôi tai trở nên đỏ bừng .

Đám người hầu bên ngoài cho dù nghe thấy tiếng rên rỉ , hay tiếng hét thất thanh bên trong , cũng coi như mình điếc , tất cả đều làm công việc của mình , chẳng qua , khuôn mặt họ không giấu nổi sự xấu hổ mà thôi .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 30 H


Người hầu trong nhà xì xầm to nhỏ , thiếu gia cùng nhị Hoàng tử ở trong phòng cùng nhau đã 3 ngày trời rồi , thi thoảng họ chỉ thấy Lý Tống Khiêm gọi đồ ăn , và tự giác mang thức ăn thừa xuống nhà , còn tuyệt nhiên 2 người cứ vậy ở lì trong phòng ngủ , kể từ sau ngày họ nhìn thấy bộ dạng tức giận của nhị Hoàng tử khi đem thiếu gia về .

Nhưng họ thật sự chẳng biết chuyện gì cả .

Trong phòng ngủ , tiếng thút thít kéo dài , rồi lại đứt quãng , bên cửa sổ sát đất , Ngụy Thương bị người bên trên hung hăng chà đạp , cả cơ thể cậu trên dưới bầm tím do những vết cắn mới cùng vết cắn cũ .

Hai tay cậu vô lực buông thõng dưới đất , eo bị Lý Tống Khiêm cố định bên trên để hắn dễ dàng di chuyển .

Cậu không hề biết khi hắn tức giận lại đáng sợ như vậy , nguyên cả 3 ngày , lúc nào cậu cũng mê man rồi tỉnh , rồi lại tiếp tục mê man .

Lý Tống Khiêm chẳng biết điểm dừng , cúi xuống hôn lên lưng trần của Ngụy Thương , sau đó hắn bắt lấy hai tay buông thõng của cậu đưa về phía sau , nắm lấy , và đâm thúc .

Ngụy Thương ưỡn người , hai chân cậu đã trở nên run rẩy , chỉ sợ nếu như không được Lý Tống Khiêm cố định thì có lẽ một khắc nào đó liền ngã gục .

Bên dưới nền đất , nơi hai người kết hợp , đã nhỏ những dung dịch đặc sệt tạo thành một vũng .

Cậu chẳng thiết tha gì cầu xin nữa , mê mê tỉnh tỉnh , cho dù Lý Tống Khiêm có nói gì đi chăng nữa thì cũng chẳng có gì lọt vào tai cậu .

Lý Tống Khiêm bất chợt đưa tay tát vào mông cậu , gằn giọng nói :

- Ngụy Thương , tỉnh táo lại cho tôi .

Ngụy Thương giật mình , nghĩ hắn bắt mình phải rên rỉ như những lần trước , liền mở miệng ngân nga theo ý hắn .

Lý Tống Khiêm thỏa mãn , đợt cuối đi vào trong thật sâu , tiếp tục bắn .

Ngụy Thương như gục xuống , hai chân không chống đỡ nổi thân thể nữa , cậu cứ thể nằm vật ra sàn nhà .

Lý Tống Khiêm cười cười , giơ ngón tay khoáy khoáy nơi huyệt động của cậu :

- Chỗ này có vẻ chứa đầy rồi nhỉ ?

Hắn quay đi quay lại , xé rách một ít vải áo , vo viên lại rồi nhét tại cửa huyệt cậu , ngăn chặn không cho tinh dịch chảy ra ngoài .

Sau đó hắn ôm cậu lên , đi về phía giường .

Người nằm trong lòng hắn vô lực nhắm mắt , nhưng cậu vẫn thều thào cầu xin hắn :

- đừng làm nữa , tôi ... sợ quá ... tôi không nổi nữa đâu .

Lý Tống Khiêm cúi xuống hôn cậu , nụ hôn di chuyển từ trán , xuống dần xuống dần cho đến tận bên trong đùi cậu , hắn dịu dàng xoa tóc cậu cưòi cười :

- Được , ngày mai rồi tiếp tục , nay ngủ đi .

- không , anh cho tôi nghỉ 3 ngày đi , tôi mệt quá , ngày mai mà tiếp tục , tôi sẽ chết mất .

Ngụy Thương nhìn hắn , một lát sau biết phải lấy lòng hắn thế nào , liền cố gượng dậy , hôn lên môi hắn .

Lập tức cách này vô cùng hiệu quả , Lý Tống Khiêm cảm thấy trái tim mềm nhũn ra , hắn liếm liếm môi như thưởng thức một vị ngọt khó cưỡng :

- Được , sẽ không còn bỏ trốn chứ ?

- Sẽ không .

Ngụy Thương nhàn nhạt đáp , đi vào giấc ngủ .

Lý Tống Khiêm ôm cậu đi vào phòng tắm :

- Đợi tắm xong rồi em đi ngủ , được không ?

=============

Khi Ngụy Thương tỉnh dậy , Lý Tống Khiêm đã ra ngoài từ sớm , khắp người cậu ê nhức .

Có người hầu bước vào thấy cậu tỉnh dậy liền vui vẻ đi đến :

- Thiếu gia , cậu tỉnh rồi sao ?

2 ngày nay cậu sốt hôn mê trên giường , nhị Hoàng tử đã rất lo lắng .

Ngụy Thương không nói , đứng dậy định ra ngoài , nhưng có vẻ vẫn choáng , khiến cậu suýt ngã , nào ngờ , có người đi đến nhanh chóng đỡ lấy cậu .

Nhìn thấy bàn tay hắn , Ngụy Thương thừa biết là ai .

Cậu chẳng nhìn đến người kia , thấy hắn liền trực tiếp chui vào trong chăn .

Nhưng người kia đưa tay dỗ dành cậu nói :

- Hôm trước tôi quá đà , ... xin lỗi .

Hôm sau khỏi ốm , em có thể tiếp tục ra ngoài .

Ngụy Thương hơi bất ngờ , không giống với những gì Lý Tống Anh cảnh báo , cậu ngồi dậy , nhìn hắn .

Lý Tống Khiêm vẫn cười nhẹ nhìn cậu .

Ngụy Thương nhận ra mái tóc hắn rối bời , theo thói quen của những tuần vừa qua , cậu đưa tay lên chỉnh lại cho hắn .

Nhưng hắn cực kì cảm thụ hành động này của cậu , thậm chí còn hơi hơi dụi đầu vào tay cậu .

Ngụy Thương chợt nhớ đến những ngày đầu tiên cậu gặp hắn , hắn cũng luôn đối với cậu như vậy , thật giống như những đứa trẻ khao khát có được tình yêu của người lớn .

Ma xui quỷ khiến thế nào , cậu chợt hỏi hắn :

- Tôi chưa từng thấy mẹ của anh .

Sắc mặt Lý Tống Khiêm ngưng lại , hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt Ngụy Thương , một lát sau cười nhạt , đáp lại :

- Mất rồi .

-....

- Bị ám sát khi ở hành tinh PISCES .

Ngụy Thương cảm thấy không khí ngưng đọng ngay lúc đó , không hiểu sao cậu thấy sự tàn nhẫn trong khóe mắt Lý Tống Khiêm .

Cậu tò mò hỏi hắn :

- Vì sao ?

Lý Tống Khiêm kéo lấy bàn tay của cậu , vân vê da thịt trắng nõn ở nơi đó , không nói không rằng cắn lên cổ tay mềm mịn của Ngụy Thương , khiến cậu không khỏi kêu đau .

Nhưng đến cuối cùng cậu vẫn chẳng thể biết được đáp án .

.

Sau cùng , hắn tuyên bố một câu xanh rờn :

- tôi sẽ kết hôn với em vào tháng sau .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 31


Không hiểu sao khi nghe thông báo này , trái tim Ngụy Thương bất chợt nảy lên .

Cậu không hề cảm thấy khó chịu như trong tưởng tượng .

Lý Tống Khiêm thấy mặt cậu thất thần , cười nhạt cúi xuống hôn cậu .

Nhưng lần hôn này , hắn không hề cảm nhận được sự bài xích của Ngụy Thương như bao lần khác .

Điều này khiến cho hắn thật sự vui vẻ , cố gắng kéo dài nụ hôn bằng mọi cách .

=======

Ngụy Thương được cho phép ra ngoài như bình thường , thậm chí Lý Tống Khiêm còn mở rộng phạm vi được phép di chuyển của cậu .

Nhưng Ngụy Thương chẳng hề từ bỏ ý định rời đi , đơn giản vì người kia vẫn mãi là kẻ thù của cậu , hơn nữa cậu bị ép phải kết hôn cùng hắn .

Điều này khiến cậu không cam tâm tình nguyện .

Khi liên lạc được với Lý Tống Anh lần thứ 2 , hắn nghe máy , nhưng giọng điệu cợt nhả khiến cậu khó chịu :

- Sao rồi , em mấy ngày chưa rời khỏi giường của Lý Tống Khiêm đấy ?

Ngụy Thương cố nén giận , hài hòa nói với hắn :

- Một tháng nữa chúng tôi sẽ phải kết hôn , làm ơn đưa tôi đi đi .

Lý Tống Anh trầm lặng :

- Em còn liên lạc được là còn chạy được .

Thế này đi , bằng mọi giá phải nghĩ cách để vào hoàng cung , lúc đó tôi mới có thể giúp em .

- Vào hoàng cung ? làm gì ?

Anh nghĩ người của hắn không mai phục chỗ đó sao ?

Trực tiếp cướp người ?

Phải mãi đến một lát sau , Lý Tống Anh mới nhàn nhạt mở miệng :

- Cứ nói với hắn , em muốn tổ chức hôn lễ ở hoàng cung .

Còn lại cứ để tôi lo liệu .

Ngụy Thương bán tín bán nghi hỏi :

- Hắn ... sẽ không nhận ra chứ ?

- Sẽ không .

Cậu tạm yên tâm , định bụng giao phó hết cho hắn , nhưng nếu còn bị bắt lại một lần nữa , ba ngày kia chính là ký ức tồi tệ chấn chỉnh tâm trí của cậu .

Ngụy Thương theo kế hoạch nói với Lý Tống Khiêm rằng mình muốn hôn lễ được tổ chức trong hoàng cung .

Ban đầu Lý Tống Khiêm hơi cau mày nói :

- Tôi không muốn cho bất kì thằng đàn ông nào khác nhìn thấy khuôn mặt của em .

Tốt nhất càng ít người biết càng tốt .

Nhưng Ngụy Thương bắt buộc phải nắm chắc ván bài này , nên cậu không thể bỏ cuộc , trực tiếp nói với hắn :

- Vì tôi là tù binh nên không được phép có một hôn lễ đàng hoàng sao ?

- không phải ...- Thấy cậu ủy khuất , Lý Tống Khiêm càng áy náy , ôm lấy bả vai cậu - Tôi không muốn em gặp nguy hiểm , tôi rất lo sợ ...

- không sao - Không hiểu sao khi nghe hắn nói vậy , trong lòng Ngụy Thương có cảm giác nặng trĩu - Tôi chỉ muốn cho cả thế giới biết anh là chồng của mình .

Lý Tống Khiêm nghe xong , nụ cười của hắn bất giác nở trên môi .

Từ ngày sống cùng nhau , cả hai lúc nào cũng trong trạng thái căng thẳng .

Nhưng đối với cậu , khoảnh khắc này tuy giả dối , nhưng ít nhất nụ cười của Lý Tống Khiêm , hành động của Lý Tống Khiêm , cảm xúc của Lý Tống Khiêm , đều là sự thật .

Hắn lặng lẽ ôm lấy cậu , cưng chiều cúi xuống hít hà mùi hương trên tóc cậu :

- Được , cho cả thế giới biết em là của tôi .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 32


Ngày kết hôn nhanh chóng đến gần , Lý Tống Khiêm vô cùng hào hứng , hắn đưa Ngụy Thương đi khắp nơi , chỉ cần thứ gì cậu liếc mắt đến , hôm sau nó sẽ là của cậu .

Ngụy Thương một mặt diễn kịch trước mặt Lý Tống Khiêm , một mặt quan sát diễn biến của sự chuẩn bị cho buổi lễ .

Gần sát ngày , Lý Tống Anh đã chủ động liên lạc với cậu :

- Bé con , khỏe không ?

- Nói nhanh , hắn sắp đến nơi rồi .

- Không phải lo lắng , phụ hoàng đang cho gọi hắn vào cung .

Ngụy Thương thở dài một hơi , hỏi hắn :

- Sao rồi ?

- Sáng mai trước 9 giờ , đại Hoàng tử sẽ đến đưa em đi .

Nhưng không cần lo lắng , anh ta sẽ yêu cầu em làm nhiệm vụ gì đó cho anh ta , đại để là liên quan đến Lý Tống Khiêm , hãy chấp nhận .

- Anh nghĩ Lý Tống Khiêm sẽ không đi theo tôi sao ?

- Tục lệ kết hôn của CAPRICORN , bên rể sẽ không được gặp mặt bên dâu trước khi hôn lễ tầm 1 tiếng , vì vậy hắn sẽ không có cách nào đi theo em , cùng lắm sẽ chỉ cho vệ sĩ làm , việc đó tôi lo liệu được .

Đến giờ Ngụy Thương mới hiểu , tại sao ngày hôm đó Lý Tống Khiêm nói hắn lo sợ cho sự an toàn của cậu .

Hắn căn bản không thể trực tiếp bảo vệ cậu được .

Thực chất trong lòng Lý Tống Khiêm luôn lo sợ Ngụy Thương sẽ giống như mẹ hắn vậy , sẽ rời bỏ hắn vào một lúc nào đó .

Đang thẫn thờ , bỗng nhiên thiết bị liên lạc của tiêm kích vang lên tiếng rè rè , Ngụy Thương bật liên lạc , bên trong phát ra tiếng nói mệt mỏi của Lý Tống Khiêm :

- Đang làm gì ?

- Lái tiêm kích lượn quanh đây .

- Ừm , về thôi , tôi nhớ em .

Hắn tắt máy , Ngụy Thương lái tiêm kích trở về .

Vừa bước vào cửa , cậu liền nhận được một cái ôm rộng bao phủ cả người , Lý Tống Khiêm như dựa cả cơ thể vào người cậu , hắn áp tay lên gáy cậu , kéo gần lại , hít hà mùi hương của cậu .

- Ngày nào cũng lái tiêm kích , có vẻ em yêu thích nó hơn tôi .

- Không phải , tôi chỉ muốn ra ngoài , nhưng tại không biết làm gì nên ...

Lý Tống Khiêm buông cậu ra , nắm lấy tay cậu kéo về phía ghế sopha gần đó , đặt cậu trên đùi mình .

Cằm hắn tựa lên vai Ngụy Thương , khẽ nhắm mắt :

- Chỉ ngày mai thôi Ngụy Thương , tôi rất mong chờ .

Đến bây giờ cậu không hiểu nổi vì sao hắn lại yêu thích mình đến không buông , vì sao lại phải ép buộc mình như vậy .

- Tôi cũng mong chờ .

- Cậu đáp lại .

- Tôi rất lo cho sự an toàn của em , chúng ta bắt buộc phải xa nhau 1 tiếng , tôi rất sợ ...

Ngụy Thương nhận ra người này bị ám ảnh về cái chết của mẹ hắn quá nhiều rồi , nên hắn căn bản không thể chịu đựng được tình huống đó xảy ra thêm lần thứ hai .

- Không sao , tôi sẽ an toàn , yên tâm .

Lý Tống Khiêm nhìn cậu , dáng vẻ xinh đẹp này của cậu khiến hắn chỉ muốn nhốt mãi trong căn phòng ngủ của mình , nhưng thực ra khi cậu cười còn xinh đẹp hơn , nên đành phải cho cậu một chút tự do .

- Tôi đã cho người làm một chiếc khăn che mặt cho em , sẽ không một ai có thể xứng đáng được nhìn thấy em , Ngụy Thương .

Trong lòng cậu thầm gào lên một câu biến thái , nhưng cũng ậm ừ với hắn cho có lệ .

Tối hôm đó Lý Tống Khiêm an tĩnh ôm cậu chìm vào giấc ngủ , có lẽ đối với Ngụy Thương , đây chính là ngày bình yên nhất kể từ khi người kia bước vào cuộc đời của cậu .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 33


Sáng hôm sau , Lý Tống Khiêm dậy sớm , chuẩn bị lễ phục .

Khi Ngụy Thương lên xe , hắn đứng ở ngoài cửa , cúi xuống nắm lấy bàn tay cậu , hôn lên trán Ngụy Thương nói :

- Không sao hết , em không phải làm gì cả , sẽ có hai vệ sĩ bảo vệ em , cả buổi không cần đi đâu hết .

Hắn nói như trấn an cậu mà cũng như trấn an hắn .

Sau ngày hôm nay , sẽ chẳng có gì phải đe dọa sự an toàn của cậu nữa .

Lý Tống Khiêm nhẹ nhàng đẩy cậu vào xe , đóng cửa lại .

Ánh mắt hắn nhìn chiếc xe , sau đó bước lên chiếc xe dành riêng cho chú rể , ngồi vào .

Một lát sau chiếc xe khởi động đi về hướng đối diện .

Hoàng cung khắp nơi náo nhiệt , ai ai cũng muốn nhìn thấy mặt Ngụy Thương một lần , cậu ngồi bên trên khán đài , chiếc khăn che đậy khuôn mặt cậu khiến người ta tiếc nuối .

Hai bên là hai vệ sĩ cao lớn mà Lý Tống Khiêm cân nhắc bảo vệ cậu .

Lý Tống Khiêm còn một tiếng nữa mới đến .

Không hiểu sao Ngụy Thương bỗng nhiên sốt ruột .

Cánh cửa bật mở , qua lời chào hỏi của mọi người , Ngụy Thương biết người đến là đại Hoàng tử , đến rồi , cậu sắp được giải thoát rồi .

- Tôi đến để chào em dâu tương lại .

Đại Hoàng tử bước đến gần cậu , hắn nâng tay cậu , cúi xuống định nâng khăn lên , thì hai vệ sĩ của Lý Tống Khiêm bước đến ngăn lại .

Hai người không nói gì , lạnh lùng quét qua mặt hắn .

- Cũng gắt đấy nhỉ .

Lý Tống Đại cười cười nói nhỏ với Ngụy Thương :

- Chúng ta có thể bàn chuyện chút chứ ?

Tôi nghĩ em có hứng thú với câu chuyện của cha mẹ mình .

Quả nhiên , Ngụy Thương cứng người , bàn tay bị Lý Tống Đại nắm lấy như lạnh đi .

Cậu ngẩng lên , qua lớp vải mỏng che mặt , cậu cảm nhận được hơi thở của hắn .

- Được .

- Cậu khẽ nói .

Ngụy Thương đứng dậy , hai vệ sĩ kia liền tiến tới :

- Thiếu gia , ngài không nên đi lung tung .

Ngụy Thương cau có :

- Các ngươi như thế này là đang hạn chế sự tự do của ta sao ?

- Không , chúng tôi không dám thưa ngài .

Ngụy Thương không thèm để ý , ngang nhiên đứng dậy đi lướt qua họ , ra ngoài cùng Lý Tống Đại , hai tên vệ sĩ vẫn cố ý đi theo cậu .

Vào đến một khu biệt thự khác , Lý Tống Đại cười cười nói với cậu :

- Chuyện này , không tiện cho lắm .

Ngụy Thương quay người lại ra hiệu cho hai người kia không được tiến vào cửa .

Họ ngậm ngùi cúi đầu lễ phép , trong lúc đó đã kịp gửi thông báo đến cho Lý Tống Khiêm

- Ngài nói có chuyện gì liên quan đến cha mẹ tôi ?

Lý Tống Đại liếc đôi mắt tinh ranh về phía Ngụy Thương , hắn không khỏi muốn nhìn khuôn mặt diễm lệ kia thêm lần nữa kể từ lần gặp mặt đầu tiên trong hoàng cung .

- Lý Tống Khiêm là người đã giết cha mẹ em .

- Chuyện này tôi biết .

- Mẹ tôi - Hoàng hậu hiện giờ chính là người đã nhờ đến sự giúp đỡ của đức vua PISCES - chính là cha ruột của em , để giết chết mẫu thân của Lý Tống Khiêm .

Ngụy Thương ngẩng đầu , như không tin vào tai mình :

- Anh nói gì cơ ?

- Tôi có bằng chứng cụ thể đấy .

Hắn đưa ra trên bàn một chiếc vòng cổ .

Trùng hợp trên chiếc vòng này lại chứa mảnh ghép thứ hai rất khớp với chiếc vòng cổ của mẹ cậu .

Lý Tống Khiêm run rẩy cầm chiếc vòng lên .

Người kia tiếp tục nói :

- Mẹ tôi là bạn thanh mai trúc mã với hoàng hậu PISCES , Ngụy Thương , thời gian không còn nhiều , bây giờ Lý Tống Khiêm lấy em về , chủ yếu để tiện cho việc hắn trả thù , em sẽ không bị sự giả dối của hắn làm lay động chứ ?

- Tôi hận hắn .

Lý Tống Đại nhận ra cá đã cắn câu , liền xúc động nói với cậu :

- Nhưng tôi và Hoàng hậu sẽ quyết bảo vệ em đến cùng , nếu em muốn trả thù , tôi và bà sẽ giúp em .

- Ý anh là ??

- Hiện tại em bị ép phải cùng hắn kết hôn , mọi người ai ai đều biết , nhưng càng gần bên hắn càng dễ dàng giết chết hắn , tôi sẽ ở bên cạnh giúp đỡ em .

Ngụy Thương thừa hiểu cái chiêu trò này của đại Hoàng tử , nhưng khi nhớ đến Lý Tống Anh từng nhắc nhở , Ngụy Thương liền gật đầu , tay nắm chặt nói :

- Chỉ cần anh giúp đỡ , tôi nhất định sẽ giết chết hắn bằng mọi giá .

Lý Tống Đại mỉm cười nhìn cậu , đạt ý nguyện của mình khiến hắn như trân trọng cậu hơn , liền nắm lấy tay cậu nói :

- Tôi có thể gọi em là em trai chứ ?

Ngụy Thương gật nhẹ đầu , đứng dậy nói khẽ :

- Anh trai , chúng ta sẽ liên lạc sau , tôi về được chứ ?

Lý Tống Khiêm sẽ nghi ngờ mất .

- Được , chúc em thành công báo thù được cho cha mẹ .

Ra bên ngoài , hai tên vệ sĩ nhìn cậu , cúi gằm mặt xuống , Ngụy Thương đoán giờ này có lẽ Lý Tống Khiêm đã nhận được thông báo , với tính cách của hắn sẽ mặc kệ lễ tiết vội vã chạy ngược xe để đi đến chỗ cậu .

Ngụy Thương vòng vo đi đến nơi Lý Tống Anh hẹn , hai tên vệ sĩ thấy có điềm không lành , liền khuyên cậu quay về .

Nhưng Ngụy Thương chẳng thèm đoái hoài , một mực tiến về phía trước , bước chân càng nhanh .

Cho đến khi hai người kia nhận ra cậu đang thật sự chạy trốn , liền đuổi theo , bắt giữ cậu .

Khi đang mải vùng vẫy , Ngụy Thương liền nghe thấy phía sau có người nói :

- Em đây rồi .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 34


Người bước đến chỗ cậu , hắn mỉm cười đưa tay ra phía cậu , đôi mắt hắn sáng lấp lánh :

- Đi cùng tôi nào , bé con .

Ngụy Thương nhìn thấy hắn , lặng lẽ quay lại đằng sau mình .

Hai tên vệ sĩ bị bắn chết bằng súng giảm thanh , phía sau Lý Tống Anh có rất nhiều người .

Hắn không đợi cậu nói , liền đưa cậu bước vào một cánh cửa khác .

Bên trong tối đen .

Ngụy Thương hơi lo sợ , một bàn tay bị Lý Tống Anh nắm lấy , một bàn tay quơ quơ loạng choạng khiến hắn không khỏi bật cười :

- Đừng sợ , đây là mê cung trong hoàng thất , rất ít người đi vào mà có thể đi ra lắm .

- Anh ... sao anh không bật đèn ?

- Bật đèn ở đây sẽ không được đâu , các ánh sáng sẽ bị làm nhiễu đi khiến tầm nhìn của em càng khó khăn hơn đấy .

Ngụy Thương căn bản bây giờ chỉ có thể đi theo hắn mon men ra đoạn đường bên ngoài .

Nào ngờ khi cậu cứ đi như vậy , đột nhiên có bước chân hung hăng chạy tới , căn bản nắm chặt lấy tay cậu , hắn nói :

- Ngụy Thương ?

Giọng nói của hắn cậu chẳng thể nhầm vào đâu được .

Ngụy Thương nghe được , trong thâm tâm run rẩy , cậu không dám lên tiếng , liền bị người kia ôm chầm lấy , không cho cậu đi .

- Em đã hứa sẽ thành hôn với tôi ?

- ....

- Nhưng bây giờ em liền chạy trốn .

- Cha mẹ tôi đã giết mẹ anh - Ngụy Thương nhàn nhạt mở miệng - Một là anh một dao giết chết tôi , hai là thả tôi ra , chúng ta sẽ không liên lụy nhau nữa .

Người ôm lấy cậu run run , nhưng vòng tay hắn vẫn siết chặt cậu .

Bỗng "bộp" một tiếng , Ngụy Thương nhận ra người phía sau mình bị đánh lén , cậu quay lại , liền cảm nhận được Lý Tống Anh nắm tay mình hung hăng kéo về , hắn không lên tiếng , ra sức cướp người từ tay Lý Tống Khiêm .

Bị đau , Lý Tống Khiêm ngã khuỵu , hắn bắt lấy gót chân cậu , khẽ hỏi :

- tôi đã sai sao ?

- Phải , chúng ta đều sai .

Lý Tống Khiêm bật cười , nụ cười của hắn như xé rách trái tim cậu :

- Ngụy Thương , em tốt nhất đừng để tôi bắt được .

Nếu không em sẽ phải trả giá , vì lấy đi ở tôi tất cả mọi niềm tin .

Ngụy Thương chẳng biết bao lâu mình mới ra khỏi mê cung , Lý Tống Anh đưa tay xách 2 nách cậu đặt lên máy bay trực thăng nói :

- Đi trước đi , tôi có việc phải ở lại

- Lý Tống Khiêm ... hắn sẽ không chết chứ ?

- Không , hắn là nhị Hoàng tử , giết hắn là tội mưu sát hoàng tộc , tôi không có lá gan đó .

- Vây... anh cẩn thận ...

- Ừm , nghỉ ngơi cho tốt , đợi tôi về .

Lý Tống Anh xoa xoa đầu cậu .

Ngụy Thương ngồi trên máy bay , ánh mắt cậu nhìn về hướng cửa mê cung , trong tâm trí còn vang lên câu nói của Lý Tống Khiêm , nhắc đến mới nhớ , cậu nhận ra khi hắn ôm mình , người hắn toàn mùi tanh của máu .

Hắn bị thương nặng sao ?
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 35


Khắp hoàng cung sau khi Ngụy Thương mất tích náo nhiệt một phen , cách đây khoảng 15 phút , nhân vật chính mà đáng ra phải nửa tiếng nữa mới được xuất hiện thì lù lù chạy vào .

Quả thực đây là một màn đặc sắc khi bọn họ lần đầu thấy biểu cảm này của Lý Tống Khiêm , cả người hắn áp bức , truyền lệnh cho toàn bộ một đội quân phong tỏa khắp ngõ ngách trong hoàng cung , còn mình cùng với một nhóm nhỏ khác chạy đến mê cung tìm kiếm .

Khi đến trước cửa , một đội quân khác đang đứng canh , khiến cho Ngụy Thương buộc phải bỏ người lại để giữ chân , một mình đi vào bên trong mê cung .

Những tưởng bên trong mê cung sẽ chẳng có ai cả vì rất ít người dám đi vào , vậy mà có ai đó âm thầm bố trí những kẻ đánh lén dọc lối đi , khiến cho Lý Tống Khiêm bị thương nặng khi phải đối đầu với tất cả bọn họ mà không có sự chuẩn bị trước .

Sai lầm lớn nhất là hắn quá chủ quan khi không đem theo nhiều vệ sĩ hơn nữa .

Quả nhiên không ngoài dự liệu , hắn tìm thấy cậu .

Nhưng hắn thật sự không thể giữ cậu lại , thậm chí lại bị một ai đó tiếp tục đánh lén .

Khi hắn tỉnh dậy , trên đầu quấn băng trắng , mọi người quây xung quanh hắn lo lắng , Lý Tống Khiêm bật dậy , bước xuống gầm lên :

- Lý Tống Đại .

Các y tá sợ hãi quỳ xuống trước mặt hắn .

Lý Tống Khiêm chỉ vào một người :

- Mau gọi hắn tới ngay cho ta .

Một lát sau , Lý Tống Đại ung dung bước vào , Lý Tống Khiêm nhìn thấy hắn , cau có nói :

- Trả người .

- Ai cơ ?

- Lý Tống Đại cau mày hỏi

- Ngụy Thương .

- Lý Tống Khiêm gằn giọng - Ngươi giấu em ấy ở đâu ?

Lý Tống Đại càng thấy sai sai hỏi :

- Gì chứ , ta đâu có hèn hạ như vậy ?

- Em ấy vừa đến nơi , ngươi đã đem người đến biệt thự của mình , vệ sĩ của ta kịp thời báo lại , ngươi liền giết hắn , không phải ngươi thì là ai ?

- Cái gì ?

Này Lý Tống Khiêm , ngươi đừng có mà ngậm máu phun người , quả thật trước đó ta nó nói chuyện với Ngụy Thương , nhưng ta căn bản không bao giờ bắt cóc một người lộ liễu như vậy cả .

- Hừ , đến mẹ ta , các ngươi còn cấu kết hãm hại bà lộ liễu như vậy , thì tha gì một Ngụy Thương nhỏ bé chứ ?

Chẳng lẽ ngươi cho rằng là Lý Tống Anh làm ?

Lý Tống Đại hết nói nổi hắn , tức giận cau mày :

- Này ngươi không thể nghi ngờ là người khác làm à , tại sao ngươi cứ đổ tội cho hết hoàng tử này đến hoàng tử khác cướp thê tử ngươi vậy ?

- Hắn đi bằng đường mê cung .

Đường mê cung này chỉ có các hoàng tử và vua biết , còn ai biết đâu ?

Khi cả hai bên đang tranh cãi , cửa bật mở , Lý Tống Anh đi vào cùng Lý Giang .

Thấy Hoàng đế , tất cả mọi người đều hành lễ .

Lý Tống Anh làm ra vẻ mặt vô tội nói :

- Tôi đã nghe xong 2 anh nói rồi , nhưng tôi có chứng cứ ngoại phạm nhé , khoảng thời gian đó tôi đều ở cùng với Đa tiểu thư chứ không đi đâu hết .

Lý Tống Khiêm xoa xoa mi tâm , có người đi vào báo với hắn :

- Thưa ngài , chúng tôi đã cố theo sát chiếc máy bay di chuyển từ cổng Mê cung nhưng vẫn để bị mất dấu .

- tìm kỹ em ấy cho ta , phong tỏa tại thành phố này cùng với sân tàu vũ trụ , bất kể ai đi ra khỏi hành tinh đều phải kiểm tra nghiêm ngặt .

Ai cũng chẳng để ý , khuôn mặt Lý Tống Anh hiện lên nét cười rõ ràng .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 36


Ngụy Thương được đưa đến một thành phố khác .

Đến khi Lý Tống Anh quay trở về , hắn lập tức đi đến gặp cậu .

- Ăn gì chưa ?

- Chưa .

- Vậy thì đi thôi .

Thấy hắn chẳng có ý định nói sẽ thả cậu , Ngụy Thương trở nên sốt ruột , cậu liền gợi ý :

-

Sau này .... thế nào ?

- Thế nào là sao ?

Lý Tống Anh ngẩng đầu , nhìn cậu , đôi mắt hắn ẩn hiện ý cười , rõ ràng hắn hiểu .

- Tôi sẽ được tự do ở ngay thành phố này sao ?

- Ngụy Thương , em còn chưa báo đáp tôi về việc cứu em ra .

Nghe hắn nói vậy , cậu trở nên lúng túng , gãi đầu :

- Anh thấy tôi không còn gì trong tay ...

- Thế này đi , em ở lại ...

- Anh ...

ý là ...

Hắn bật cười :

- Trông em sợ hãi kìa , bé con , thả lỏng .

Tôi không tự nhận mình tốt đẹp đến nỗi giúp em không công , nhưng cũng chẳng phải tuýp người thích chơi trò giam cầm gì đó .

Ngụy Thương cảnh giác nhìn hắn , đôi tay nắm chặt thành ghế , dù đã kìm nén nhưng Lý Tống Anh vẫn nhận ra cậu rõ ràng đang hơi run rẩy .

Có lẽ cái bóng của Lý Tống Khiêm đè nặng trong lòng cậu .

Hắn nhấp một ngụm rượu , thở dài :

- Em chỉ cần ở lại làm việc dưới tôi , tự do của em , tôi không lấy .

- Tôi căn bản chỉ muốn về lại hành tinh của mình ....

Ngụy Thương cúi gằm mặt xuống , hai tay cậu đã hơi thả lỏng đặt trên đầu gối .

Người kia đưa tay vuốt ve miệng cốc , trong mắt hắn , hình ảnh cậu ngồi đó , tinh xảo đến lạ .

Hắn dọa cậu :

- Nếu em mà về , trên hành tinh của em , người của Lý Tống Khiêm ở khắp mọi nơi , em không sợ bị bắt về sao ?

- Tôi ...

Trường hợp này cậu quả thực không nghĩ ra , Lý Tống Khiêm chiếm được của riêng , hắn sao có thể để vụt mất hành tinh này được , thật là một miếng mỡ béo bở với hắn .

- đồng ý không ?

Ngoài tôi ra chẳng ai bảo trợ cho em được đâu .

Lý Tống Anh đánh trúng đòn tâm lý của Ngụy Thương .

Cậu cắn cắn môi cân nhắc , lâu sau khẽ gật đầu .

Hắn mỉm cười đứng dậy , khẽ xoa xoa đầu cậu :

- Ở lại với tôi đi .

Ngụy Thương nhích ra khỏi hắn , mở miệng nhàn nhạt nói :

- Không sao , chỉ cần có tiền đầy đủ , tôi sẽ có nơi ở ổn định tại đây .

Anh có thể cho tôi vay chứ ?

Sau đó tôi sẽ đi làm việc cho anh .

Lý Tống Anh thở dài đứng thẳng người , hắn nhìn qua màn kính , ngoài trời đang đổ mưa , biết rõ với Ngụy Thương không thế ép buộc , hắn gật đầu :

- Được , không được quá lâu .

Hôm nay ở lại đây .

Trời mưa rồi .

- Cảm ơn anh - Cậu hài lòng , buông lỏng , nhìn theo Lý Tống Anh đi ra cửa .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 37


Hai tháng sau ,

- Lý Tống Anh , hôm nay không cần phải đón nữa , tôi có việc , thế nhé - Ngụy Thương cúp máy , thở dài .

Lẩn trốn Lý Tống Anh đã được hai ngày rồi .

Hai tháng trước hắn cho cậu chỗ ở , công việc ổn định trong công ty của mình , giao tình của cậu và hắn trở nên ngày càng tốt đẹp nếu như không có chuyện của 2 ngày trước .

Hôm đó Lý Tống Anh say rượu , chẳng biết suy nghĩ ra sao chạy đến đập cửa nhà Ngụy Thương .

Khi thấy hắn , cậu cũng chẳng bất ngờ gì , liền đưa hắn về phòng .

Nào ngờ khi tưởng chừng con người này đã ngủ say , thì bỗng nhiên hắn bật dậy nắm lấy cổ áo cậu kéo xuống , hắn nhướn người dậy thả một nụ hôn lên môi Ngụy Thương .

Ngụy Thương tái mặt đẩy hắn ra .

Lý Tống Anh giật mình hốt hoảng .

Một lát sau , hắn cười nhạt :

- Bây giờ tôi đủ điều kiện để làm những chuyện giống như hắn đã từng làm với em đấy .

Ngụy Thương thừa hiểu cái người mà Lý Tống Anh nhắc đến trong miệng là ai .

Cậu quơ tay bật điện phòng sáng trưng , sau đó cầm cốc nước trên mặt bàn hất vào mặt hắn :

- Đê tiện .

Lý Tống Anh hơi bất ngờ , đưa tay lau mặt , ánh mắt hắn nhìn theo cái người chạy vội ra khỏi phòng , thậm chí còn nghe được tiếng cậu khóa cửa phòng .

Nếu mà cậu biết bất cứ phòng nào của cậu , hắn đều có chìa khóa chắc còn bất ngờ hơn nữa .

Hắn thừa nhận mình cũng chẳng phải quân tử gì .

Ngày hôm sau tan làm , Ngụy Thương không cho hắn đến đón mình nữa , tự cậu gọi điện đến từ chối hắn đưa đón .

Thế nhưng Lý Tống Anh chẳng muốn để cậu yên , đợi Ngụy Thương vừa ra ngoài , hắn liền trực tiếp ép cậu lên xe , không nói không rằng về thẳng nhà hắn .

Ngụy Thương sợ hắn giống Lý Tống Khiêm , một mực lùi ra xa , liền nghe được một câu xin lỗi của Lý Tống Anh :

- Xin lỗi , hôm qua tôi say quá .

Cậu thả lỏng tay chân , liền nhận thêm một câu nữa :

- Từ giờ tôi sẽ chính thức theo đuổi em , Ngụy Thương .

- Anh đã có vị hôn thê .

Lý Tống Anh cười cười :

- Chỉ cần em bằng lòng , tôi bằng lòng , chẳng có ai ngáng đường nổi .

Ngụy Thương cắn cắn môi , tối hôm đó ngủ không yên giấc .

Hôm nay cậu quyết định trốn hắn thêm lần nữa .

Nếu cứ cự tuyệt , cậu không nghĩ hắn đủ kiên nhẫn .

Ngụy Thương chạy ra ngoài công ty trước , rồi mới dám gọi điện cho hắn .

Từ giờ cậu sẽ cố gắng đi sớm về sớm .

Tối đến , không có xe , nên Ngụy Thương buộc phải đi bộ về nhà .

Cậu lặng lẽ nhìn lên hành tinh PISCES bây giờ thu nhỏ trong tầm mắt cậu (*) .

Đã lâu không để ý đến nó rồi .

Nỗi nhớ quê hương càng khiến Ngụy Thương muốn nhanh chóng trở về .

(*) : giống như từ trái đất nhìn lên thấy mặt trăng .

Nào ngờ khi chuẩn bị sang đường , một chiếc xe đỗ lại , chặn đường cậu .

Người mở cửa xuống , một tay cầm điện thoại , một tay gỡ kính râm xuống , bạc môi hắn nhếch lên nói 1 câu trong điện thoại :

- Cảm ơn , Đa tiểu thư .

Ngụy Thương nhìn thấy hắn , nỗi sợ hãi trong người một giây liền bùng lên mãnh liệt , trái tim đập liên hồi .

- Sao , chuẩn bị về rồi chứ ?

- Lý Tống Khiêm ....
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 38


Ngụy Thương thấy Lý Tống Khiêm , cậu có cảm giác chân không vững nữa , lùi lại dần , sau khi thấy hắn tiến đến , liền ra sức quay đầu lại bỏ chạy .

Lý Tống Khiêm thấy cậu chạy , theo bản năng đuổi theo , mà không nhớ đến mình còn vệ sĩ ở đằng sau .

Cậu hoảng hốt lấy điện thoại trong túi quần , mở số bấm gọi Lý Tống Anh .

Rất nhanh Lý Tống Anh liền bắt máy , không đợi hắn hỏi , Ngụy Thương gấp gáp kêu lên , giọng run run :

- Cứu tôi , Lý Tống Khiêm hắn muốn bắt tôi .

Mau cứu tôi .

- Bình tĩnh , em đang ở đâu ?

Ngụy Thương đang hoảng loạn , nhìn xung quanh , nói :

- Tôi còn cách 2m nữa là đến nhà hàng Đông Âu ....

- Cố cầm cự , tôi đến đón em .

Hắn cúp máy , Ngụy Thương sợ hãi quay lại , Lý Tống Khiêm cách cậu chẳng được bao xa , hắn đang gọi điện thoại :

- Đem xe đuổi theo em ấy .

Sao giờ hắn mới nghĩ ra mình có xe nhỉ , thật là ngu ngốc .

Khi Lý Tống Khiêm đuổi sát cậu , hắn vươn tay nắm lấy tóc cậu từ phía sau .

Hành động mạnh khiến Ngụy Thương cảm thấy da đầu mình sắp rách .

Lý Tống Khiêm ở đằng sau cười nhạt , chẳng hiểu sao cậu luôn thích đối đầu với hắn dù biết rõ mình chẳng thể nào vượt được .

Cậu bị hắn xách như gà con chuẩn bị lên xe , miệng không ngừng kêu la người qua đường giúp mình , nhưng chẳng ai dám giúp .

- Lý Tống Khiêm , anh không sợ ngày mai mình thành chủ đề bàn tán số 1 ở đế quốc sao ?

Anh .. anh là nhị Hoàng tử , anh không thể bắt người trái phép ....

- Em là vợ của tôi cả hành tinh này chứng kiến , ai dám bàn tán ?

Đi về nhà .

Ngụy Thương thừa hiểu năng lực của Lý Tống Khiêm , cho dù hôm nay có ai đó chụp được ảnh hai người họ , thì hắn có thể khiến người đó cùng bức ảnh biến mất .

Hơn nữa hành tinh này cấm chụp ảnh hoàng gia nếu chưa có sự cho phép .

Tưởng chừng mình sắp bị bắt lên xe , Ngụy Thương vùng vẫy đánh đấm lên người Lý Tống Khiêm .

Bất ngờ lúc này , xe của Lý Tống Anh đỗ lại , hắn mở cửa bước ra , nhìn Lý Tống Khiêm .

Lý Tống Khiêm cười nhạt , đem Ngụy Thương cho vệ sĩ đằng sau mình , tiến lên trước :

- Ngày trước ta từng nói , người của ta , ngươi động tay , ta chặt tay , động chân , chặt chân , ngươi cướp , ta giết ngươi ....

Lý Tống Anh đưa tay vuốt vuốt mái tóc , khiến hàng tóc mái phớt lên , lộ ra cái trán kiêu hãnh của hắn :

- Phải , nhị ca , tôi đến đây để cướp người .

Lý Tống Khiêm không thích điều này một chút nào , hắn rút một khẩu súng ngắn từ trong túi mình nhắm thẳng đến trán em trai .

Chẳng hiểu sao Ngụy Thương thấy cảnh này liền sợ hãi , mọi người đã chú ý hết thảy đến đây .

Nhưng dù cậu vùng vằng thế nào thì tên vệ sĩ cao lớn cũng chẳng nhúc nhích .

- Lý Tống Khiêm , anh điên à , anh định giết người tại đây sao ?

Đang lúc Lý Tống Khiêm chuẩn bị bóp cò súng , đột nhiên phía vệ sĩ của hắn bị Ngụy Thương cắn mạnh vào bàn tay , khiến anh ta bị đau thả ra .

Cậu dùng tốc độ nhanh nhất có thể chạy đến định đoạt lấy khẩu súng của Lý Tống Khiêm , nhưng bị chậm mất một bước , chỉ có thể chạy đến che chắn cho Lý Tống Anh .

Đến đoạn chuẩn bị chạy đến phía Lý Tống Anh , liền bị một phát súng bắn chệch của Lý Tống Khiêm dọa sợ .

Hắn cau mày :

- Em tưởng tôi không dám bắn em à ?

- Tôi ....

- Đến đây ngay lập tức , nếu em không muốn 1 giây sau hắn chết .

Ngụy Thương nắm chặt tay đến bật máu , cả người run rẩy đứng im tại chỗ , xoay người lại nhìn Lý Tống Khiêm .

Cậu lên tiếng :

- Chỉ ... chỉ cần anh để Lý Tống Anh quay về bình yên ... tôi ... tôi sẽ đi theo ...

- Được .

- Lý Tống Khiêm nhướn mày nhìn Lý Tống Anh , cười nhạt - cho em 2 phút đuổi hắn cút càng xa càng tốt .

Ngụy Thương vừa định quay đầu , Lý Tống Khiêm lại mắng :

- Không được quay đầu , nhìn tôi .

- Được , tôi không quay đầu .

- Ngụy Thương ngẩng đầu nhìn hắn , khẽ nói với người phía sau cách mình phải đến 2 3 bước chân nữa :- Lý Tống Anh , về trước đi ...

đi mau đi .

Lý Tống Anh nãy giờ vẫn lạnh nhạt nhìn Lý Tống Khiêm , quả thực nãy giờ hắn đã nghĩ người kia chắc chắn muốn giết hắn , nhưng nếu động thủ ở đây ,người được bao che chắc chắn sẽ chỉ có mình nhị Hoàng tử mà thôi .

Ai bảo hắn chính là người được bệ hạ sủng ái nhất chứ ?

Lý Tống Anh nhìn Ngụy Thương , nhìn chằm chằm cậu đang hoảng loạn , đối diện với hắn chỉ có chiếc cổ trắng ngần yêu kiều của cậu .

Hắn hơi luyến tiếc , cuối cùng hậm hực quay người đi vào xe .

Chờ cho Lý Tống Anh đi mất , Lý Tống Khiêm mới bỏ súng cho vệ sĩ đằng sau cầm , bản thân từ từ bước đến phía cậu ,hắn từ trên nhìn xuống , trên người chẳng còn chút ôn nhu nào , nhàn nhạt lên tiếng :

- Đừng có nghĩ cách trốn , sau ngày hôm nay em không thể ra khỏi phòng ngủ của tôi đâu .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 39


Lý Tống Khiêm thành công ép cậu lên xe , hắn ra lệnh :

- Đưa điện thoại đây .

Ngụy Thương cố ý không nghe lời , liền bị người bên cạnh hung hăng giữ chặt 2 cổ tay cậu , một tay lần mò khắp các túi .

Sau khi lấy được đồ , hắn chẳng đắn đo ném thẳng ra ngoài cửa sổ .

Ngụy Thương thừa biết hắn sẽ hành động vậy , lẳng lặng quay mặt ra ngoài cửa xe phía mình .

-

Sau này tôi sẽ mua đền em cái khác

- Không cần - Ngụy Thương hờ hững đáp , không có được tự do thì cậu cần điện thoại làm gì ?

Lý Tống Khiêm bực bội từ tối giờ , ném điếu thuốc còn dang dở vào trong gạt tàn .

Hắn kéo cổ áo Ngụy Thương thật mạnh , ép cậu quay người vào trong nhìn hắn :

- Dần dần cũng bộc lộ ý nghĩ phản kháng tôi rồi nhỉ ?

- Từ trước đến nay đều vậy - Ngụy Thương nhìn chăm chăm hắn , giờ khắc này chẳng cần nịnh nọt , đóng kịch như trước , vì cậu chẳng còn được hắn tin tưởng nữa .

Nhìn ánh mắt phẫn nộ của cậu , Lý Tống Khiêm cười nhạt :

- Tối nay chúng ta sẽ làm những việc bù đắp cho hai tháng trước .

Ngụy Thương thừa hiểu đó là việc gì .

Chỉ nghĩ đến quá khứ 3 ngày trước đó , càng khiến cho đầu óc cậu trở nên hỗn loạn .

Trở về nhà , Lý Tống Khiêm hỏi cậu :

- Ăn gì chưa ?

- Rồi .

- Lên phòng , tắm rửa đi .

Thân thể em nồng nặc mùi của kẻ khác , khiến tôi thấy dơ bẩn .

Ngụy Thương cắn cắn môi , lặng lẽ lên phòng tắm rửa .

Không biết từ khi nào trong phòng tắm xuất hiện một chiếc gương to đùng ốp sát vào bề mặt tường , bốn phía phòng tắm đều có .

Cậu bỗng nhiên có dự cảm chẳng lành .

Sợ người kia bất ngờ xông vào , cậu lặng lẽ xoay người bước ra phía cửa nhấn chốt khóa chặt .

May mắn là hắn thật sự có ý muốn để cậu tắm thật .

Khi Ngụy Thương có ý định kéo dài thời gian , thì con người ở bên ngoài lập tức nói :

- Cho em 2 phút mà không ra ngoài , tôi lập tức lấy chìa khóa mở cửa , chúng ta sẽ làm tình ở trong đó .

Cậu tức giận đập tay lên bề mặt nước kêu lõm bõm , sau đó đứng dậy mặc quần áo ra ngoài .

Lý Tống Khiêm ngồi trên giường , hắn mặc độc một bộ đồ ngủ màu xám nhạt , tóc vừa gội hơi khô khô , nhìn có vẻ buông thả hơn bình thường .

Hắn lặng lẽ khoanh tay đợi cậu , ánh mắt hướng về phía phòng tắm từ nãy đến giờ , có vẻ không kiên nhẫn .

Thấy Ngụy Thương , hắn cau có hỏi :

- Áo tắm có sao không mặc ?

- Tôi ... khô rồi .

- Không cần , đằng nào cũng cởi đồ .

Lại đây .

Lý Tống Khiêm chỉ về phía giường chỗ mình .

Không hiểu sao Ngụy Thương cảm nhận giờ phút hành hình sắp đến .
 
Back
Top Bottom