Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Chiếm Hữu Tù Binh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
281545471-256-k666877.jpg

Chiếm Hữu Tù Binh
Tác giả: HoangKhanh2712
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Thể loại : Đam mỹ , H , giam cầm , chiếm hữu , đô thị .

Tác Giả : Hoàng Khánh .

Văn án :

Hắn vì báo thù xâm chiếm cả hành tinh của cậu , nhưng lại muốn giam cầm cậu cả đời không buông .

Thù hận này chồng chất lên thù hận kia , giày vò hắn , cũng không ngừng buông tha cậu .

Nhưng hắn vẫn ôm lấy cho đến khi cậu không còn đủ sức mạnh chống trả nữa .



đammỹ​
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 1


Ngụy Thương tỉnh dậy, căn phòng xa lạ khiến cho cậu không thể không kinh ngạc, mặc cho xung quanh là tiếng reo hò của mọi người, nhưng cậu vẫn không thể tránh khỏi thất thần , vì vừa mới hôm qua, trước khi đi ngủ, cậu vẫn còn ở trong một khu ổ chuột nhỏ bé, xung quanh còn bị dột mưa một trận.

- Thiếu gia tỉnh rồi, mau gọi cho ngài Tư lệnh.

Một lát sau, có 1 thanh niên xuất hiện.

Ngụy Thương hoàn hồn quay đầu lại nhìn hắn, người trước mặt này khí chất nho nhã, nụ cười dịu dàng.

Phải nói cho dù hắn đứng trước hàng ngàn người thì mãi mãi vẫn nổi trội nhất, nhưng làn da hắn tái nhợt không hề có chút sắc hồng, khiến cho cậu chợt nhớ đến một người .....

- a...

Ngụy Thương đau đầu, trong đầu rõ ràng là hiện ra hình ảnh của 1 người, cậu chắc chắn mới gặp hắn ngày hôm qua, thế nhưng hôm nay đã quên, cảm giác những kí ức kia như 1 giấc mộng, nhưng 20 năm đó, đau buồn tủi nhục trải qua đều là mơ hay sao???

- Em không sao chứ?

Thanh niên trước mắt giơ tay đón lấy cậu, hắn vẫn giữ nụ cười nhẹ

, nhưng đôi bàn tay hắn lạnh lẽo đến đáng sợ.

- Tôi...

Anh là ai?

-Em không nhớ anh?

- Hắn tỏ ra lo lắng hỏi cậu, bàn tay vẫn vân vê đôi môi của cậu đến yêu thích.

Ngụy Thương nhận ra hành động của hắn, liền quay đầu lảng tránh, hắn không so đo cười nhẹ:

- Cũng phải, em đã nằm liệt trên giường từ 4 năm trước mà.

- Cái gì?

4 năm?

Ngụy Thương giật mình nhìn hắn , như không tin, cậu nhìn ra sau hắn, nhận được những ánh mắt đồng cảm của đám người hầu.

- Phải, em là Ngụy Thương, là vị hôn thê của anh- Tống Khiêm.

Em...

Một chút cũng không nhớ về anh sao?

Ngụy Thương thấy Tống Khiêm gần như chết lặng, đau lòng thay cho hắn , cậu liền lên tiếng để trấn an:

- Ừm hiện tại có thể không nhớ gì, nhưng.... tương lai... có... có thể nhớ....

Tống Khiêm mắt sáng lên cầm lấy tay cậu, cười dịu dàng:

- Ngụy Thương, không sao hết, em không nhớ đều không sao hết, anh vẫn nhất định sẽ yêu em, chúng ta rồi sẽ lại như trước...

-.....

- Ngụy Thương, em vừa tỉnh dậy, cảm thấy trong người thế nào?

Anh gọi bác sĩ đến khám cho em, rồi sẽ làm cho em một bữa tối...

- Được.

Trước mắt, Ngụy Thương vẫn chưa nghĩ ra được tại sao mình lại trải qua một việc như vậy , khiến cậu khó có thể thích nghi được ngay, thế nhưng cậu nhất định phải sống thật tốt.

Bác sĩ được Tống Khiêm mời đến, ông kiểm tra kĩ toàn bộ cơ thể Ngụy Thương, gật gù như thể rất hài lòng:

- ừm tôi thấy Ngài đã hoàn toàn bình phục, trước hết hãy cứ ở yên một chỗ, chưa nên ra ngoài.

- Vậy là tôi không được phép ra ngoài sao??

- Trước mắt là vậy, cơ thể của ngài hiện tại không có gì đáng lo ngại, nhưng vừa tỉnh dậy sau một thời gian khá dài, trước hết nên ở yên đợi tình hình sức khỏe đã.

Vị bác sĩ vừa định rời khỏi phòng, Ngụy Thương liền gọi lại:

- Có thể cho tôi hỏi... này là năm bao nhiêu?

ở đâu?

- Ừm năm 3012, thành phố Tokyo, Nhật Bản .

- Hành tinh nào? nghe địa danh lại hoắc vậy.

- Trái Đất thưa ngài.

Ngụy Thương giật mình, nguyên bản cũng không nhớ hôm qua mình ở hành tinh nào, nhưng cậu chắc chắn mình không phải ở Trái Đất.
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 2


Ngụy Thương rời giường, trước chiếc gương to là hình ảnh một thiếu niên cao gầy, da trắng nõn, nhưng đó chính là cậu mà.

Vẫn là cậu, vậy nhưng lại là ở một nơi khác, có lẽ hôm qua vì quá rét nên đã xuyên không bay thẳng đến nơi khác, hoặc nơi cậu ở xảy ra một thiên tai nào đó.

Mải nhìn mình, cậu không để ý đến Tống Khiêm vừa bước vào, hai tay hắn bê vào một bát cháo đặt lên bàn, sau đó hướng tới cậu đi đến.

Cho đến khi Ngụy Thương nhận ra hắn, thì Tống Khiêm đã đứng cạnh cậu, ngắm cậu trong gương, nụ cười như có như không hiện hữu trên đôi môi hắn.

Tống Khiêm cao hơn cậu cả một cái đầu.

Ngụy Thương bỗng giật mình khi đã nghĩ, cậu và hắn trong gương thật sự rất đẹp đôi.

- Em đã đói.

Con người này thật là...

Hắn không hề hỏi cậu mà thẳng thừng nhận định vậy.

Ngụy Thương không so đo, gật đầu nhẹ.

- Tống Khiêm...

Hắn đang loay hoay múc cho cậu từng thìa cháo, nghe Ngụy Thương gọi mình liền nhìn chăm chú.

Thấy khuôn mặt hắn thật sự rất đẹp trai, Nguy Thương ho khan một tiếng, nói:

- Anh có chắc tôi đã nằm liệt từ 4 năm trước chứ?

Nếu như thật sự xuyên không, vậy thì vừa mới chỉ hôm qua, vạn nhất không phải vậy mà là chết đi, linh hồn nhập vào thể xác này, lại giống nhau đến 100% từ nốt ruồi dưới đuôi mắt phải của cậu.

- Em nghi ngờ anh sao?

- Tôi không có.

Thật sự có lẽ tôi đã mơ phải 1 giấc mơ dài trong 4 năm trước, nhưng hiện tại kí ức của tôi...

ừm... anh biết đấy, nó chỉ vỏn vẹn là giấc mơ đó, chứ không hề có kí ức của bên ngoài này...

Tống Khiêm nhíu mày, sau đó quay trở về trạng thái ban đầu, hắn nhéo má cậu cười:

- Có lẽ em mơ 1 giấc mơ quá dài, nên không buông bỏ được đi.

- Không - Nguy Thương lắc đầu - Nếu được quên, tôi chỉ muốn quên giấc mơ đó.

Thật sự quá mệt mỏi.

Đương nhiên ai lại muốn ở trong một giấc mơ mà mình là kẻ nghèo khổ, phải chui rúc ở một ổ chuột và đi làm không đủ ăn, lại bị mọi người khinh thường chứ?

Mải suy nghĩ, Ngụy Thương không hề phát hiện, nụ cười của Tống Khiêm có phần rạng rỡ.
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 3


6 tháng sau đó:

- Tống Khiêm đâu?

-Thiếu gia, ngài Tư lệnh đã ra khỏi nhà rồi ạ.

Ở với hắn thật lâu... nhưng hắn luôn biến mất 1 cách thần bí.

Và thân phận hắn ra sao đến giờ cậu vẫn không hề được biết.

Vị này là hôn phu của cậu sao?

Tuy rằng tính cách có hơi kì lạ.

Nhưng hắn đối xử rất tốt với cậu, nên cậu không hề ghét hắn.

Thậm chí còn quan tâm hắn thật nhiều.

Nhưng điều làm cậu luôn canh cánh trong lòng, chính là lòng tin của hắn liệu có đặt ở cậu không, mà chút thân phận cũng không cho cậu biết.

- ngài Tư lệnh.

Người hầu lần lượt chào hỏi, không cần quay lại cậu cũng biết rõ người đến là ai.

- đồ ăn được không.

Vị đầu bếp này khả năng nấu hợp khẩu vị em?

- không tệ - Ngụy Thương cười nhẹ.

- Tống Khiêm, cảm ơn anh

- Em chuẩn bị đi.

Tối nay anh đưa em đi dự tiệc.

- dự tiệc???

- không phải trước giờ em vẫn thích sao?

- hắn hỏi nhẹ.

- à không.

Không có gì.

- Ngụy Thương suy nghĩ, cậu từng nói rất muốn đi dự tiệc cùng hắn chỉ vì ở nhà quá buồn chán.

Bỏ đi, dù gì ở nhà hiện tại cũng không có gì để làm.

Đi du lịch thì cũng nhiều và chán ngấy rồi.

Đêm đến, Ngụy Thương đem li rượu ra ngoài ban công ngồi 1 mình.

Cả 1 buổi tiệc không 1 chút tin tức gì về thân phận của Tống Khiêm.

Bọn họ 1 mực gọi hắn là ngài Tư lệnh với thái độ cung kính.

Đương nhiên, cậu là vị hôn thê của hắn, nên không 1 ai dám làm khó cậu, tất cả đều một thái độ hết sức cẩn trọng.

- sao vậy??

Không vui?

Giọng nói quen thuộc này cậu yêu thích đến mức độ nào rồi.

Nghe 1 chút là đoán được ai.

Ngụy Thương ngước lên nhìn người đang đứng trước mặt.

Ánh mắt hắn xoáy sâu vào đáy mắt cậu, vẫn nụ cười bình thản như vậy nhưng cậu chợt hiểu ra, nụ cười này của hắn thật hờ hững.

- Tống Khiêm, nếu 1 ngày anh bỏ tôi.

À ví dụ anh yêu 1 người khác.

Anh có phải sẽ vứt tôi ra đường không??

- sao em nói vậy?

- tôi chỉ đang ví dụ.

- em là do anh mang về.

Vứt cái gì mà vứt.

Anh chỉ hi vọng em ở bên cạnh anh là được.

- thật chứ ??

Hắn cười đáp lại chắc nịch:

- thật

Nhưng cậu luôn cảm thấy bất an.

Không hiểu tại sao.

- nếu em không thích thì hãy nói là không thích.

Ở thế giới này, mọi thứ anh đều có thể cho em.

- phải.

Tôi không thích

Tống Khiêm nhíu mày:

- Anh đã cho em rất đầy đủ.

Không lo nghĩ điều gì

- không.

Anh rất chiều ý tôi.

Nhưng thứ anh cho tôi không phải tình yêu.

"Anh không hề tin tưởng tôi, trong mơ hồ nhận thức của tôi anh luôn có bí mật không thể chia sẻ.

Anh lạnh nhạt xa cách tôi ở 1 khoảng nào đó mà tôi không với tới được "

Hắn đơ người, cứ vậy nhìn cậu như thể chìm đắm trong 1 kí ức hỗn độn nào đó.

Cho đến khi cậu ngủ mất.

Hắn lặng lẽ đưa tay áp má cậu:

- không phải em là sợ tình cảm của tôi sao??
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 4


Sáng hôm sau , Tống Khiêm lại đi vắng không có ở nhà , Ngụy Thương đã quá quen thuộc với màn ẩn hiện này của hắn nên cũng chỉ hỏi qua qua hắn đang ở đâu , nhưng lúc này người hầu bên cạnh cậu liền lên tiếng nói :

-Thiếu gia , ngài Tư lệnh đang ở căn phòng cuối tầng 3 đợi ngài .

-Hửm - Nguy Thương ngẩng lên - không phải hắn nói không muốn ta lên tầng đó ....

-Ngài ấy ra lệnh vậy thưa ngài .

-ừm , vậy cô có thể đưa ta lên đó chứ ? căn nhà rộng quá ta sợ lạc .

Ngụy Thương cười nhẹ , như là xấu hổ nói với người hầu bên cạnh

-dạ vâng , thưa thiếu gia .

Căn phòng tối càng ngày càng gần khiến Ngụy Thương có chút tò mò và hơi sợ .

Nhưng khi nghĩ đến Tống Khiêm có bất ngờ dành cho mình , cậu liền không e dè mà bước đến gần hơn .

Người hầu sau lưng giúp cậu đẩy cửa đi vào .

Bên trong lạnh tột độ , nhưng thế giới bên trong căn phòng hoàn toàn khác so với những gì bên ngoài diễn ra khiến cậu có chút bất ngờ .

Những ánh sáng màu xanh vi tính chiếu ra từ trên màn hình lớn trên tường ngay trước mặt cậu , những con số nhảy nhót khiến Ngụy Thương thất thần , có chút quen thuộc nhưng cậu không thể nhớ ra là đã gặp nó ở đâu .

-Tống Khiêm ?

Người vẫn chưa thấy đâu cả , Nguy Thương hơi hoảng quay lại định hỏi cô hầu kia , thì đột nhiên thấy cô ta đang đứng cạnh 1 chiếc gương trong suốt màu aqua :

-Thiếu gia , ngài thấy sao ?

-Đừng có nghịch , Tống Khiêm mà ngươi nói đang ở đâu ?

-Thiếu gia ngài đến đây xem đã , tôi vừa phát hiện ra một thứ ...

Cô ta không đáp lại mà trực tiếp chỉ chỉ vào chiếc gương aqua kia .

Ngụy Thương vốn đang quá tò mò về nó nên quay xung quanh , lén lén lút lút nhìn rồi lại gần chiếc gương .

Nhưng 1 khắc sau khi tiến gần chiếc gương muốn xem thử , thì có 1 bàn tay đằng sau đẩy cậu ngã vào chiếc gương đó .

....

Tống Khiêm cố gắng chạy hết sức có thể lên tầng 3 , cảm giác khi trái tim hắn nhảy lung tung không ổn định , hắn phát giác ra có người cố gắng đẩy Ngụy Thương vào gian phòng kia , thứ mà có chết hắn đều chỉ muốn khóa lại ném đi , nhưng nếu làm vậy , Ngụy Thương nhất định sẽ không còn thuộc về hắn nữa .

Khoảnh khắc lên đến nơi , hắn trở nên tuyệt vọng , khi mà nhận ra ánh mắt mà Nguy Thương dành cho hắn không còn là thâm tình của ngày hôm qua nữa , thay vào đó là 1 ánh mắt trở nên căm hận hắn đến tận xương tủy .

-Ngụy Thương !!!

Tống Khiêm tiến lên 1 bước , hắn cảm thấy 1 bước này thật gian nan .

Nhưng Ngụy Thương lùi lại , lạnh lùng nhìn hắn :

-Đưa tôi về , Lý Tống Khiêm , anh không thể đối xử với tôi như vậy được , tôi không phải trò đùa của anh , đưa tôi về .

Tên thật của hắn là Lý Tống Khiêm , thế giới Ngụy Thương đang ở là thế giới ảo do hắn tạo ra , mục đích chỉ để giam cầm cậu .

Lý Tống Khiêm bất lực nhìn cậu .

Hắn quay sang người hầu bên cạnh lúc này đã hóa thành mảnh sáng xanh nhạt bé bằng đốt ngón tay , lạnh nhạt lên tiếng :

-Thì ra ngươi chính là con virus mà ta bỏ sót ....
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 5


Trong quá khứ , hành tinh PISCES xinh đẹp :

Ngụy Thương là hoàng tử trẻ tuổi nhất của hành tinh , cậu có cha mẹ , có các anh chị xinh đẹp tài giỏi , Không những thế , vì là em út nên cậu được cưng chiều nhất , tất cả mọi người đều yêu quý cậu .

Nhưng ngày hôm đó , là ngày bi kịch đã xảy ra , đoạn kí ức đó đến với cậu nhanh tới mức cậu chỉ nghĩ đó là một ác mộng , khi tỉnh dậy mọi thứ sẽ trở lại như ban đầu .

Ngày hôm đó , hành tinh của cậu bị người ta đánh chiếm , người nhà cậu bị người ta giết hại , dân chúng đau khổ chạy nạn khắp nơi , mà quân địch , chính là hành tinh láng giềng –CAPRICORN.

Cậu cùng đám người bỏ chạy về hướng núi phía Bắc , dòng dã suốt 3 ngày 4 đêm không kịp nghỉ .

Quân triều đình kẻ thì bị bắt người thì bị giết , anh em cha mẹ lần lượt biến mất không rõ sống chết thế nào .

Giữa lúc mạng người là quan trọng nhất , Ngụy Thương lại đi cưu mang 1 người bị ngất ở bên sườn núi , mặc cho người khác khuyên nhủ cậu rằng , mạng mình còn không cứu nổi huống chi là người khác .

Ngụy Thương đem theo hắn về , nhưng người này chỉ bị vết thương ngoài da , không có gì bất ổn .

Chỉ là hắn không nói gì , lặng lẽ nhìn cậu bất cứ lúc nào có thể .

- Cậu không thể nói sao ?

Hắn không làm biểu cảm gì , chỉ cúi mặt xuống , Ngụy Thương mỉm cười dịu dàng :

- Không sao , tôi giỏi đoán được tâm ý của người khác lắm đấy , nên cậu cần gì cứ biểu thị cho tôi biết .

Người thanh niên ít nói , cậu đặt cho hắn 1 cái tên là A Lam , vì cảm giác hắn giống với huynh trưởng ít nói của mình tên là Ngụy Lam Tuân .

A Lam không bất bình gì với cái tên này , thậm chí hắn bày tỏ sự chấp nhận bằng cách khi cậu gọi 2 chữ A Lam cũng vui vẻ chạy đến .

- Cậu đó , thấy mấy cô gái kia chưa , cứ nhìn thấy cậu là liền đỏ mặt tía tai , haha , A Lam , cậu có sức hút như vậy liền chia cho tôi với .

A Lam quay lại nhìn các cô gái kia , thi thoảng họ vẫn len lén nhìn mình , hắn cau mày , sau đó lại cúi xuống cố gắng gắn cho bằng được đôi dép đứt của Ngụy Thương .

Làn da hắn trắng tái , khiến cho Ngụy Thương không khỏi suy đoán , chắc là vị thiếu gia nhà nào được cưng chiều từ nhỏ nên mới trắng không dấu vết thế này , mà tốc độ hồi phục vết thương cũng nhanh đến chóng mặt , nhưng đến khi thấy hắn làm những công việc nặng , cậu mới vứt bỏ ngay cái suy nghĩ đó , thành thục đến mức này thì không hẳn là 1 thiếu gia nhà giàu rồi .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 6


Lẩn trốn được 1 tháng yên bình , ngày A Lam rời đi lại không yên bình như thế nữa .

A Lam biến mất đột ngột , Ngụy Thương chỉ có thể xin đoàn người kéo dài nửa ngày nữa , cho đến khi có người báo gấp , quân đoàn V9IRON65 của CAPRICORN đã kéo gần tới , Ngụy Thương không thể đợi được nữa đành lên đường , cậu chỉ có thể cầu may mắn cho A Lam mà thôi .

Nhưng việc gì đến cũng phải đến , bọn họ bắt buộc phải chạm trán V9IRON65 .

Đám lính kia không chọn cách giết mà bắt đám người họ về làm tù binh .

Một số trong đó nói :

- Nhị Hoàng tử thật kì lạ , cái hành tinh này thì còn 1 đám người này thôi chứ còn ai đâu , giết sạch đi cũng chẳng còn gì ngáng đường .

- Bớt cái miệng , ngài ấy nói số người này bắt buộc phải để lại , không được gây tổn thương cho kẻ nào .

Tiếng hành tinh CAPRICORN Ngụy Thương có hiểu đôi chút , vì cậu đã được ba mẹ cho theo học từ năm lên 9 tuổi .

Cậu thở phào nhẹ nhõm , hiện tại cả đoàn người bọn họ ít nhất vẫn còn giữ được mạng sống .

2 ngày sau , bọn họ bị đưa về CAPRICORN , Ngụy Thương dao động 1 tiếng trong lòng , từ nay có lẽ cho đến cuối đời , sẽ không còn gì là 2 chữ quê hương nữa , dù có về , thì nơi đó cũng không còn những con người mà cậu yêu quý nữa .

Cậu bị nhốt trong phòng riêng tách biệt với đám người kia .

Ngụy Thương cũng chẳng thấy lạ vì có lẽ thân phận cậu khác với họ chăng , nhưng nếu nghĩ kĩ ra thì bây giờ cậu đâu còn là Hoàng tử nữa đâu , số người PISCES tồn tại quá ít , cậu căn bản cũng không thể chuyển mình để đối kháng với họ , vậy cậu còn tác dụng gì ?

ngày thứ 3 bị nhốt :

Bên ngoài có tiếng mở cửa lạch cạch , Ngụy Thương ngước nhìn , cửa vừa mở ra cậu hơi ngẩn người .

Chính là A Lam của cậu .

Ngụy Thương vui mừng chạy ra ôm lấy hắn nói :

- A Lam , anh đây rồi , anh không sao , may quá , tôi thật sự lo cho anh .

Ngỡ là A Lam sẽ không nói gì , thì đột nhiên hắn giơ 1 tay ôm lấy cậu , kéo sát cậu như khảm vào thân thể hắn , 1 tay hắn xoa tóc cậu .

Nguy Thương thấy hành động bất ngờ này sững người ra vài giây , cậu đẩy hắn ra nói nhỏ :

- A Lam mau trốn đi , họ sẽ bắt được anh mất .

Tôi không biết họ làm gì với người của mình , nhưng tôi nghĩ họ có âm mưu gì đó .

Nhưng A Lam không tránh , hắn mỉm cười .

Nụ cười nhạo khiến cậu thất thần .

Để ý kĩ mới biết , hắn từ đầu đến cuối là 1 bộ lễ phục cao quý , những thứ cao quý ở xứ CAPRICORN Ngụy Thương đều đã được thấy qua , hắn thậm chí còn khoác lên người bộ lễ phục dành riêng cho các vị Hoàng Tử ở hành tinh này .

Ngụy Thương không tin vào mắt mình nữa , cậu đẩy A Lam ngay trước mắt ra , đôi môi hắn vẫn giữ nét cười nhưng lạnh ngay tức khắc .

- A Lam ?

- Hửm , tôi đây ! – A Lam nhướn mày , giọng hắn dịu dàng hết sức có thể .

- Anh .. anh là ai ?

- Tôi ? em muốn tôi là thân phận gì , tôi liền là thân phận đấy .

- Không , anh không phải là A Lam , anh là Hoàng Tử CAPRICORN , là kẻ thù của tôi , cả nhà anh , không trừ 1 ai đều là kẻ thù của tôi .

Ngụy Thương có hơi chật vật , như không tin thanh niên mà cậu cứu sống đó lại là A Lam cậu hết mực bảo vệ .

- Tôi là nhị Hoàng tử của CAPRICORN – Lý Tống Khiêm , và cũng là A Lam , em muốn gọi thế nào cũng được .

- Không .

Lý Tống Khiêm nhàn nhạt lên tiếng :

- Ngụy Thương có lẽ em nên hiểu , bây giờ em là chiến lợi phẩm lớn nhất của tôi .

Em không còn quyền lựa chọn gì cho dù là hiện tại hay tương lai , ở bên tôi hay thoát khỏi tôi .

- Anh không có lý do gì.....- Ngụy Thương không cầu mong có thể trả thù được cho hành tinh và gia đình của mình .

Cậu chỉ là 1 kẻ bất tài , cậu không còn gì để bảo vệ nữa rồi , bây giờ chỉ cầu mong hắn một nhát giết chết cậu ....

- Tôi có lý do ...

Lý Tống Khiêm nhìn cậu , nụ cười nhàn nhạt hiện hữu trên đôi môi hắn nhưng chưa từng bị lay động , khiến cậu không thể nào nhìn rõ tâm can của hắn .

- ....

- Tôi thích em , Ngụy Thương , đây là lý do duy nhất để tôi ép em phải ở bên mình , đồng thời giữ lại mạng của em và những người ở hành tinh PISCES .

Em có đủ 3 tháng để khiến tôi chán em , ngoại trừ việc chống đối tôi , miễn là đừng vượt qua giới hạn là được .

Ngụy Thương cười gằn :

- Anh là đang xem nhẹ ý chí trả thù của tôi ?

- Em sẽ không .

- ......

- Quân đội triều đình đều đã bị giết chết , hiện tại trong tay em đều không nắm giữ binh lực , hơn nữa tôi đang giam giữ những người dân của em , chỉ cần em có dấu hiệu phản kháng , tôi lập tức xử tử bọn họ theo cách đau đớn nhất , rồi sẽ đến em .

Chưa bao giờ Ngụy Thương phải trải qua cảm giác này , như là đau đớn , như là thất vọng , thêm một chút nghẹt thở vì hết thảy sự tự do đều bị khống chế .

Cậu từng là vị Hoàng tử kiêu hãnh đó .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 7


-Tôi đồng ý ...

Rồi sẽ có một ngày hắn phải chán cậu , tốt nhất là chán đến nỗi không muốn nhìn thấy mặt nhau .

Nhưng lạ một cách khó hiểu là cậu càng cố tránh xa hắn , thì hắn lại càng tỏ ra có hứng thú với cậu , cậu được đưa đến một căn biệt thự ở gần biển , việc mỗi ngày làm là đợi hắn về .

==============================================================

Hôm nay vẫn như mọi khi , tỉnh dậy thấy bên giường trống trơn , Ngụy Thương biết người bên cạnh đã đi ra ngoài rồi , phải , trong mắt cậu dù hắn là kẻ xấu xa thế nào , dù hắn chính là kẻ thù đem quân đến hành tinh cậu giết chết dân tộc mình , thì có một sự thật khiến cậu bội phục là : hắn luôn giữ tác phong của một quân nhân , sáng dậy sớm , đi ngủ đúng giờ , ăn đúng bữa .

- Thiếu gia , ngài tỉnh .

Nhị Hoàng tử đã cho người chuẩn bị bữa sáng cho ngài .

- Ừm .

- Tôi đỡ ngài dậy .

- Không cần , tôi tự đi được .

Người hầu thông báo , tối nay cậu bắt buộc phải theo nhị Hoàng tử đến hoàng cung cùng hắn .

Ngụy Thương gật đầu lấy lệ tiếp tục ăn phần soup của mình , đây có lẽ là lần đầu tiên cậu theo hắn ra ngoài kể từ khi lập khế ước một tuần .

Còn may cậu chưa bị trầm cảm vì phải ở nhà suốt ngày .

Lý Tống Khiêm cho người đến trực tiếp thiết kế một bộ quần áo riêng cho cậu .

Người thiết kế nổi tiếng này tên là Evi Willam , và anh ta được lệnh không được phép nhìn mặt cậu , sẽ có người hầu trong nhà giám sát .

Ngụy Thương không thèm quan tâm những quy tắc rườm rà mà Lý Tống Khiêm đặt ra , cậu lặng yên làm theo lời người thiết kế .

Lý Tống Khiêm là người khó hiểu , trừ người hầu trong nhà ra , người đầu bếp PISCES được hắn mời đến dù là nữ hay nam cũng không được phép tiếp xúc với cậu , tưởng mình đang giữ một món trân bảo quý giá đi ?

- Tôi đã đo xong số đo , cậu muốn bộ lễ phục của mình sẽ như thế nào ?

Nếu không cần , tôi có thể ....

- Hãy làm cho tôi bộ trang phục Domino PISCES .

Willam thoáng giật mình :

- Thiếu gia , ngài biết rõ là...

- Vì ta biết rõ hành tinh của mình đã bị hủy diệt bởi người CAPRICORN nên mới yêu cầu vậy .

- Tôi ....

- Anh không có quyền từ chối , tôi có thể nói với hắn bất cứ lúc nào về vấn đề anh nhìn lén tôi nãy giờ .

Willam ngậm miệng , lập tức gật đầu rồi lui ra ngoài .

Đến khi hắn gặp Lý Tống Khiêm bên ngoài , bèn lau mồ hôi trên trán nói nhẹ :

- Họ Lý này , cái này ..... cậu nên suy nghĩ kĩ trước khi yêu cái người trong kia ....

- Sao ?

- Vì cậu có yêu cũng không yêu nổi hắn đâu .

Lý Tống Khiêm nghe việc Willam nói , không nói không rằng , trầm tư thật lâu bên bàn làm việc của mình .

Hắn lặng lẽ ngắm nhìn người phụ nữ trong ảnh , bên trong rõ ràng là một người phụ nữ , nhưng lại mặc trang phục truyền thống Domino của đàn ông hành tinh PISCES .

Thần thái của bà tỏa ra một khí chất vừa nhu vừa cương , lại rất cao quý , khiến người ta không thể nào rời mắt .

Không hiểu vì sao , hắn đột nhiên lại mong chờ tối nay đến thế .

Có yêu cũng không yêu nổi à ?

Vậy hắn càng muốn chờ xem .

- Thưa ngài , tôi có chuyện cần báo với ngài .

Lý Tống Khiêm dứt ra khỏi suy nghĩ , hắn ngồi vào ghế nói :

- Vào đi .

Người đi vào là một người cao lớn , hắn bị bịt mất một bên mắt , do vậy nét mặt cương nghị của hắn trở nên u ám hơn .

Hắn cúi người chào Lý Tống Khiêm , sau đó đặt lên bàn một tập hồ sơ mỏng :

- Thuộc hạ đã đi tra hành tung của đại Hoàng tử và Hoàng Hậu ngày hôm đó không hề có điều gì bất thường .

Những nơi mà họ đi vào 1 tháng đó đều là hoàng cung , nhà hàng Starbucks , và dinh thự tể tướng Đa Lê Anh , còn lại đều không có gì cả .

Tôi cũng đã điều tra về những người họ gặp mặt nhưng đều tuyệt nhiên không liên quan gì đến trận đánh của ngài đến hành tinh PISCES.

Lý Tống Khiêm trầm tư suy nghĩ , về sau hắn mới nói :

- Ta cũng nghĩ là vậy . thế lực của họ không thể nào mạnh như vậy .

- Dạ ?

- Khoa học của đám người đó tân tiến đến mức ta không thể tin được , chỉ cần một vòng tròn đen trên không trung có thể hút ta qua một không gian nào đó , đến khi tỉnh dậy ta đã thấy Ngụy Thương .

- Ngài có thể điều tra Thiếu gia ...

- Không , không phải em ấy .

Lý Tống Khiêm nhìn vào bức ảnh trên bàn :

- Sự gặp gỡ ta khiến em ấy bàng hoàng , cảm xúc đó không phải là giả , ta dám chắc .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 8


Trời tối , Willam đúng giờ có mặt tại căn biệt thự của Ngụy Thương , trang phục Domino PISCES ngoài dự liệu của cậu còn đẹp hơn gấp ngàn lần cậu tưởng tượng ra , Willam ngây người nhìn cậu , anh ta cảm thán một câu :

- Không biết là họa hay phúc nữa .

Lý Tống Khiêm nghe được , ho nhẹ một cái . mọi người đều quay lại nhìn hắn , ngoại trừ Ngụy Thương .

Willam thấy hắn liền gật đầu chào hỏi rồi đi ra ngoài .

Lý Tống Khiêm cũng ngầm đưa mắt ra lệnh cho tất cả đều đi ra ngoài .

Đến khi cả phòng không còn ai , im ắng lạ thường , hặn mới bước đến chỗ cậu đang đứng , hai tay liền xoay người cậu lại .

Ánh mắt hắn tỏ vẻ tán thưởng , đôi tay vuốt ve lấy gò má cậu .

Ngụy Thương lạnh lùng tránh mặt đi , cậu chán ghét sự động chạm của hắn , cảm giác gò bó ngày cạnh mãnh liệt .

- Đây là quốc phục của dân tộc tôi .

- Ừ ..

Thấy hắn không có vẻ gì ngoài ánh mắt si mê đang nhìn cậu , Ngụy Thương giật mình nhìn hắn :

- Anh không hề cảm thấy tôi đang sỉ nhục anh sao ?

- Sao em nghĩ vậy ?

- Hành tinh chúng tôi đã không còn , nhưng tôi mặc như vậy là đang cố tình chọc tức anh không phải sao ?

Lý Tống Khiêm một thời khắc ánh mắt chợt lạnh đi , hắn cười như có như không liền buông Ngụy Thương ra hỏi :

- Em không tiếc đủ mọi cơ hội để chọc tức tôi nhỉ ?

- Tôi căm hận anh , nếu anh sợ mình có thể chết bên gối lúc nào , thì sao còn không mau giết tôi đi ?

Thấy khuôn mặt Lý Tống Khiêm tối lại , Ngụy Thương cười nhạt , phải rồi , 1 đao chém chết cậu đi , nếu đã không còn đủ năng lực phản kháng thì sống trên đời cũng vô ích .

Một lát sau , Lý Tống Khiêm lấy lại bình tĩnh cười nhẹ :

- Ngụy Thương , khiêu khích tôi là khiêu khích mạng sống của mấy trăm người dân đang bị bắt làm tù nhân của tôi đấy .

Qủa nhiên sự uy hiếp của hắn có tác dụng , Ngụy Thương liền đứng im , ánh mắt lãnh đạm như cũ .

Nhưng lại vô thức khiến cho Lý Tống Khiêm khó chịu .

Hắn nắm lấy tay Ngụy Thương hôn một cái lên mu bàn tay cậu :

- Biết điều thì một lát nữa ngoan ngoãn cho tôi .

===

Chiếc xe đưa Lý Tống Khiêm và Ngụy Thương đi đến trước cửa một toà dinh thự thuộc về hoàng cung , nơi yến tiệc diễn ra vào tối nay .

Khi họ vừa bước vào đến cửa sảnh , tất cả mọi con mắt đều đổ dồn lên người hắn và cậu .

Ngụy Thương không thể phủ nhận rằng thật ra Lý Tống Khiêm có sức hút rất lớn .

Vậy nhưng khuôn mặt hắn , ngoại trừ nụ cười nhàn nhạt ra thì không còn một biểu cảm nào khác .

Vị Hoàng đế CAPRICORN trong quá khứ từng khiến cậu tò mò , thì nay đang ngồi phía trên cao nhất , sáng nhất , long lanh nhất , nhưng so với quá khứ cậu từng rất ngưỡng mộ ông ta , thì bây giờ mọi thứ đều giảm đi đáng kể ., trong mắt cậu không còn gì ngòai thù địch .

Ông ta có một thần thái và gương mặt so với Lý Tống Khiêm không khác gì , cũng lạnh nhạt và tuyệt tình như thế , nhưng ông ta , cậu không dám chắc tuổi thật , vì trông ông ta thật sự rất trẻ , người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ là 30 - 31 tuổi , thậm chí còn nghĩ với Lý Tống Khiêm thật sự là anh em .

Nhưng ông ta , khi thấy cậu thì chợt sững người , ánh mắt dán chặt lên cậu , 1 giây nào đó cậu nhận ra một sự nuối tiếc , day dứt , cùng lưu luyến trong mắt ông ta .

Lý Tống Khiêm có lẽ nhận ra được , ánh mắt hắn khinh bỉ nhìn cha mình , hắn nói :

- Nhi thần tham kiến bệ hạ !!

Lý Giang giật mình , đôi mắt thoát khỏi người Ngụy Thương , ông ta khôi phục nét mặt , nhàn nhạt nhìn Lý Tống Khiêm :

- Miễn lễ !

- Nhi thần tạ ơn .

Rồi hắn kéo Ngụy Thương định rời đến chỗ của 2 người đã được sắp sẵn .

Thì chợt hoàng đế lên tiếng :

- Nhị hoàng tử năm nay cũng 27 tuổi rồi nhỉ ?

- Phải , nhi thần đã tròn 27 tuổi từ sau ngày thành công chiếm được hành tinh PISCES

Nghe vậy , mọi người trong đây nín thở chờ đợi , ai chẳng biết mối quan hệ giữa vị hoàng đế đáng kính của họ cùng với vị Nhị hoàng tử mà trước đây ngài một mực cưng chiều kia đang dần rơi vào bế tắc , kể từ khi người phụ nữ quan trọng nhất của đời họ đã ra đi vĩnh viễn - hoàng quý phi Ngụy Triều Anh , cũng chính là mẹ của hắn .

Lý Tống Khiêm đã phải trải qua sự dằn vặt đau khổ không khác gì cha hắn vào 3 năm trước sau khi mẹ hắn ra đi trên mảnh đất quê hương của chính bà - PISCES , tội lỗi lớn nhất của cha hắn , chính là không tin tưởng sự trong sạch của bà , khiến bà ngậm ngùi rời đi trong sự lạnh nhạt , và bị ám sát .

Khi đó hắn đã xin hoàng đế không được động đến PISCES , đến 3 năm sau , sau khi hận thù đã tích tụ đủ , hắn sẽ về tàn sát cả nơi này .

Và cha hắn đã đồng ý .

Mọi người trong sảnh ngầm đổ mồ hôi lạnh , sau khi nhận thấy ánh mắt Lý Tống Khiêm lạnh dần .

Hắn chợt nhận ra tay mình đang bị nắm chặt , Ngụy Thương ngước đôi mắt căm hận lên nhìn hoàng đế .

Trong khoảnh khắc nhìn thấy đôi mắt cậu , hắn đã mỉm cười .

Căn bản chẳng ai ở đây dám ho he nửa lời vì Lý Tống Khiêm cũng là một nhân vật chẳng phải dạng vừa , không chỉ vị trí là hoàng tử được yêu nhất , thậm chí hắn còn nổi tiếng về sự tàn nhẫn cùng mưu trí .

Hoàng đế ho khan một tiếng , nhìn về phía Ngụy Thương , rồi nhìn về phía Lý Tống Khiêm , khuôn mặt ông ta trầm xuống :

- Sau bữa tiệc , con phải đến gặp ta , cùng với hắn - ông ta chỉ vào Ngụy Thương , sau đó lệnh cho họ về chỗ ngồi .

Đôi bàn tay mà Lý Tống Khiêm đang nắm , chẳng khác nào một viên đá lạnh , hắn nắm lấy tay cậu mò đặt vào bên trong lòng bàn tay mình , kéo về phía áo chiếc áo choàng dày cộp của hắn , như là muốn sưởi ấm .

Nhưng Ngụy Thương căn bản không hề để tâm .

Cậu đang nghĩ đến sự sỉ nhục âm thầm mà mình phải gánh chịu .

Đường đường hoàng tử của cả một hành tinh , được tôn kính , uy nghiêm , nhưng bây giờ lại phải đứng trước mặt kẻ đã tấn công hành tinh mình , giết chết cha mẹ anh chị em mình , như một sủng vật lấy lòng hắn .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
chap 9


Cánh cửa lại một lần nữa mở .

Người bước vào lần này là một thiếu niên trẻ tuổi , anh ta nhìn có vẻ mới 23 -24 tuổi thôi .

Nhưng người này cũng không kém cạnh Lý Tống Khiêm , hắn đi đến đâu , sự chú ý rơi vào hắn đến đó .

Hắn bước đến gần Hoàng đề , cúi chào ông ta , sau đó cười cười lấy lệ :

- Thần nhi Tham kiến Hoàng đế bệ hạ

Câu nói một mực bày tỏ sự cung kính của hắn không làm giảm sự phẫn nộ ngày càng gia tăng của hoàng đế , ông ta phất tay nói :

- Tam hoàng tử , hôm nay là ngày đính ước của ngươi với Đa tiểu thư , ngươi là nhân vật chính của ngày hôm nay , tại sao lại có thể đến muộn ?

- Con xin lỗi , dọc đường kẹt xe ...

- Kẹt xe ?

Ai có thể ngáng đường một Hoàng tử như ngươi ?

Người của Hoàng gia đều có con đường riêng để đi , ngươi nói ngươi kẹt xe ?

Hoàng đế tức giận chỉ thẳng tay vào mặt Tam hoàng tử :

- Lý Tống Anh , ngươi coi thường hôn sự mà ta ban cho ngươi ?

- Nhi thần không dám .

- Ngươi ....

- Hoàng đế bệ hạ - bỗng nhiên một tiếng nói vang lên thu hút sự chú ý của hoàng đế

Ngụy Thương để ý , thấy cô gái vừa bước ra , rụt rè tiến đến , cung kính chào hỏi xong , cô liền nói :

- Hoàng đế bệ hạ , thật ra ban nãy Tam hoàng tử đã đến đón thần nữ , nhưng giữa đường thần nữ bị đau bụng , nên ngài ấy rất lo lắng , ngài ấy đã đưa thần nữ đến bệnh viện .

Vì sợ sự chậm trễ sẽ làm ảnh hưởng đến tất cả mọi người ở đây , nên thần nữ đã khuyên nhủ ngài ấy nên quay về .

Ngài ấy đã để người lại , đợi đến khi thần nữ hồi phục lại mới đến đón .

Hoàng đế nghe xong , sắc mặt dịu lại , ông ta nhìn Lý Tống Anh hỏi lại :

- Chuyện có đúng là như vậy không ?

Lý Tống Anh ngờ nghệch nãy giờ vội lên tiếng đáp :

- Vâng thưa bệ hạ .

- Hai ngươi đấy , không thể phụ sự kì vọng của ta cùng Tể tướng Đa được , biết chưa ?

- Dạ .

- Về chỗ ngồi đi , yến tiệc sắp bắt đầu rồi .

Đa Khiết - Đại tiểu thư của tể tướng , tính tình ôn hòa , được chỉ hôn với Tam hoàng tử .

Khi cô ấy đi lướt qua Lý Tống Khiêm , ánh mắt dừng nơi hắn có đau lòng , có tiếc nuối , rồi rời đi .

Ngụy Thương như có như không cảm nhận được , vì cậu không thể rời mắt khỏi cô ấy một giây nào .

- Nhìn gì mà chăm chú vậy ?

- Người bên cạnh lên tiếng , khiến cho Ngụy Thương giật bắn mình

- Tôi ...- Không hiểu sao cậu chợt cảm thấy lúng túng .

- Ăn bánh đi ... em không nên uống rượu , tôi sẽ sai người chuẩn bị một ly hoa quả cho em .

Hắn ân cần , cậu bài xích .

Ngụy Thương không nói , tay cầm dĩa cắt miếng bánh cho vào miệng , vị ngọt dịu của bánh lan tỏa trong miệng lại trở nên đắng ngắt .

Trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh người chị đã mất của mình , nếu chị còn sống , chắc hẳn sẽ tầm tuổi Đa Khiết , cũng ân cần dịu dàng như vậy .

- Ngon chứ ?

- Lý Tống Khiêm tiếp tục hỏi

- Cũng được .

Hắn cười nhẹ , lấy giấy lau miệng giúp cậu :

- Vậy sau này tôi sai người làm bánh phu thê giúp em .

- Bánh phu thê ?

- Phải , hành tinh CAPRICORN có tập tục , đến lễ đính hôn phải có bánh phu thê .

Ngụy Thương nhắm mắt thở dài , cậu sao không thể nhớ được chứ , hình ảnh chiếc bánh ăn sâu vào tiềm thức của cậu , bây giờ nhớ lại , lại đau lòng đến thế .

- Là anh sai người đem chiếc bánh Phu thê có độc cho chị gái tôi vào ngày lễ đính hôn của cô ấy ?

Người bên cạnh ngẩn người , hắn im lặng đưa tay rót rượu bên cạnh , một lát sau hắn lên tiếng :

- Không phải tôi , là người của tôi , tôi không nỡ hại cô ấy .

- Cũng là hại , Lý Tống Khiêm , tội ác của anh , tôi có băm anh thành ngàn mảnh cũng không rửa hết mối thù của tôi .

Lý Tống Khiêm im lặng , hắn không thể nói được gì .

Công nhận lời cậu nói , ngày đó cho dù người của hắn không hạ độc nhầm chị gái cậu , thì cũng là độc dùng để hạ độc cha ruột cậu , rồi cũng sẽ có người phải chết , nhưng nào ngờ lại giết cô ấy đúng vào ngày mà cô ấy đang thật hạnh phúc .

Nhưng về sau , vì cái chết của cô ấy , kế hoạch bị thay đổi , ngay ngày hôm sau , hành tinh PISCES chính thức tuyên chiến với CAPRICORN vì cái chết này .

Bên phía cửa chính lại một lần nữa vang lên :

- Đại Hoàng tử đến .

Hoàng đế đang định quở trách hắn thì Hoàng hậu bên cạnh đã lên tiếng trước :

- Tống Đại , sao giờ này con mới đến , có biết là mọi người đang chờ con không , ta biết là con lịch trình công việc dày đặc , nhưng không thể như thế , lát nữa hãy đến tòa nhà Alpha chịu phạt .

Tòa nhà Alpha chẳng qua chỉ là một thư viện trong hoàng cung , ngày bé bệ hạ thường bắt các vị hoàng tử lười học đến đó để giáo huấn .

Nhưng giờ họ đã lớn , ai cũng biết thực ra nơi đó là nơi yên tĩnh nhất , có thể nói là khu nghỉ dưỡng cũng nên .

- Thần nhi tuân lệnh .

Hoàng đế cười khẩy quay sang Hoàng hậu nói :

- Có vẻ em đã tính trước hình phạt cho con trai mình .

- Đó là điều em nên làm , sợ bệ hạ nhọc tâm - Hoàng hậu cúi người cười .

Hoàng đế liếc nhìn Đại hoàng tử , ông ta phất tay :

- Về chỗ đi .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 10


Khi Ngụy Thương ngẩng đầu lên phía đối diện , bắt gặp Lý Tống Anh mỉm cười nâng ly .

Không muốn để ý đến sự hiện diện của hắn , Ngụy Thương cúi xuống chăm chú vào phần ăn của mình .

Cậu quyết định sẽ coi mình như 1 người riêng thế giới .

Thế nhưng sẽ chẳng có ai muốn để yên cho cậu cả , vì người cậu đi cùng chính là Lý Tống Khiêm .

Một hầu nữ đi qua vô tình làm đổ ly rượu lên áo cậu .

Ngụy Thương giật mình , cậu nói với hầu nữ kia không sao , và hỏi cô ta nơi thay đồ .

Lý Tống Khiêm bất mãn lấy khăn lau lau áo cho cậu , hầu nữ giật mình co rúm người lại liếc nhìn về phía Lý Tống Anh .

Lý Tống Khiêm lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn cô hầu nữ đang tái mét mặt lại , hắn chỉ nhàn nhạt nói :

- Ngươi ...

đày làm khổ sai .

Mọi người choáng váng với câu phát ngôn của hắn , sau đó quay lại nhìn kỹ Ngụy Thương có gì đặc biệt như thế .

Trong lòng họ , mỗi người một tính toán riêng .

- Tôi sẽ đưa em đến phòng thay đồ .

- Không cần , tôi tự đi được .

Tránh hắn càng xa càng tốt .

- ....

- Chỉ là thay đồ mà thôi , không cần anh phải đi theo - Ngụy Thương nhẹ giọng nói với hắn , sắc mặt Lý Tống Khiêm dịu đi vài phần .

- Em chắc mình biết nơi thay đồ ?

- Chỉ cần anh nói đường đi , tôi tự tìm được .

Được ở một mình giờ khắc nào là quý giá giờ khắc đó , cậu không muốn bị làm phiền .

Lý Tống Khiêm buông cậu ra khỏi vòng tay , cho đến khi bóng dáng cậu biến mất sau cánh cửa , sắc mặt hắn quay trở về nét mặt ban đầu .

Đôi mắt thâm thúy nhìn Lý Tống Anh đang cười cười nhìn mình .

Khi Ngụy Thương cởi áo trong người , cánh cửa phòng đột nhiên vặn mở khóa .

Cậu thất thần ngẩng lên nhìn .

Bóng người cao lớn đứng ngoài cửa , đôi mắt hắn nhìn cậu cười như không cười , hắn tiến lại gần cậu .

Lý Tống Anh đóng cửa đằng sau lại , khóa chốt .

Ngụy Thương lùi người lại gần phía bàn , tay nắm chặt bình thủy tinh đặt bên trên bàn .

Lý Tống Anh nheo mắt , càng đến gần , nụ cười của hắn càng trở nên áp bức hơn khiến cậu khó thở .

- Anh vào đây làm gì ?

Ngụy Thương cau mày hỏi , cậu cảnh giác rất cao với những con người hoàng tộc ở hành tinh này , ai cũng vô cùng nguy hiểm .

Lý Tống Anh không thèm trả lời câu hỏi , mà tán thưởng :

- Rất đẹp .

Ánh mắt hắn đánh giá một hồi .

Sau đó hắn hỏi :

- Cậu là tình nhân của nhị ca sao ?

Ngụy Thương khó chịu liếc nhìn chiếc áo vứt trên thành giường mà cậu chưa kịp mặc .

- Ngụy tiên sinh , ngài ... có muốn sau lưng anh trai làm chuyện gì đó với tôi không ?

Trong lòng Ngụy Thương chợt run bần bật sau câu nói của hắn , nhìn bộ dạng này như là muốn chiếm tiện nghi của cậu bất cứ lúc nào vậy .

Ngụy Thương nhàn nhạt mở miệng , trên môi giữ nụ cười :

- Điều kiện không tồi .

Ánh mắt Lý Tống Anh sửng sốt , sau đó hắn cười khẩy 1 tiếng :

- Thì ra người hắn thích lại là loại người này .

Ngụy Thương nghĩ mình đã đạt được mục đích , chỉ chờ hắn mau rời đi , thì đột nhiên Lý Tống Anh bật cười :

- Nhưng về căn bản thì tôi vẫn thích , thế nào , bây giờ chúng ta có thể bắt đầu chứ ?

- Anh .. anh làm gì , bắt đầu cái gì cơ ?

Thấy Ngụy Thương gần như muốn lùi lại , Lý Tống Anh cười nguy hiểm , hắn nhanh chóng bắt lấy cậu , gần như định chế trụ cả người cậu trong khoảng không gian chật hẹp .

- Sao nào , không phải cậu đồng ý làm tình nhân của tôi sao ?

Ngụy Thương tránh phải đối mặt với hắn , bàn tay càng nắm chặt lấy chiếc bình đằng sau , Lý Tống Anh đã kề sát mặt tới cổ cậu .

- Thơm thật !!!

Nhưng khi chiếc bình vừa định vươn lên đánh hắn , thì Lý Tống Anh bắt được tay cậu , căn bản động tác rất nhanh khiến Ngụy Thương không thể trở mặt , cậu cau mày , hắn 1 tay khóa trụ 2 tay cậu , 1 tay cầm chiếc bình ném đi :

- Nguy hiểm thật , nhị Ca đã làm gì mà để một con người nguy hiểm như cậu ở lại đấy ?

- Thì ra hoàng tử ở hành tinh CAPRICORN căn bản đều một duộc , đều vô liêm sỉ như nhau

Ngụy Thương trào phúng nói .

Lý Tống Anh thất thần nhìn cậu , bàn tay chế trụ 2 tay cậu liền buông lỏng .

Người này hắn đương nhiên phải có được , nhưng sẽ không thể dùng theo cách mà Lý Tống Khiêm theo đuổi cậu đã làm .

Lý Tống Anh xoay người đến giường , cầm lấy áo đưa cho cậu , nói :

- Tôi chỉ muốn thử cậu thôi , không có ý gì cả .

Ngụy Thương chưa hết bàng hoàng , sau đó vội vã mặc áo vào .

- Tôi ... có thể làm bạn với cậu chứ ?

Đáp lại hắn chỉ là một cái lắc đầu .

Mà hắn thừa hiểu nguyên do .

- Tôi sẽ không làm hại cậu , sẽ sớm đưa cậu thoát khỏi nhị Ca thật nhanh chóng .

Ngụy Thương ngẩng đầu dò xét , một lát sau cậu mở miệng hỏi :

- Thật ?

- Phải .

- Hắn đang nắm giữ những người dân còn xót lại của hành tinh chúng tôi .

- Không thành vấn đề , chỉ cần cậu cho tôi cơ hội .

Suy nghĩ một lát , Ngụy Thương gật đầu :

- Được .

Không khí trong phòng đã hài hòa hơn trước , mà Ngụy Thương cũng khác hẳn thái độ .

Cậu vui vẻ tiếp nhận những gì mà Lý Tống Anh nói , đôi khi còn cười cười với hắn .

Cho đến khi cả hai tưởng như mọi việc đều trở nên tốt đẹp hơn , thì cánh cửa phòng mở khóa .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 11 : H (1)


Người mở cửa , đứng đó nhìn bọn họ ngồi gần nhau , nụ cười của Ngụy Thương còn chưa ngớt .

Lý Tống Khiêm cười lạnh , bàn tay hắn nắm chặt nắm tay khóa cửa , nhìn hai người ở bên trong .

Hắn sải bước về phía Ngụy Thương .

Thấy hắn đáng sợ như vậy , Nguy Thương rùng mình , theo bản năng lùi lại , hơi nhích gần về phía Lý Tống Anh .

Lý Tống Khiêm hỏi cậu :

- Em còn muốn chạy đi đâu ?

Ngụy Thương căn bản thật sự chỉ muốn chạy .

Cậu mơ hồ cảm nhận được nếu không tránh hắn ngay bây giờ , có lẽ người kia sẽ đánh chết cậu mất .

- hừ , chắc em quên mất chúng ta còn thời hạn 3 tháng nữa .

Nhớ là mình không thể trốn chạy , cậu như chết lặng , bây giờ cậu căn bản đâu còn sự tự do như một con người nữa ?

- Lại đây .

Nhận ra cậu thất thần , Lý Tống Khiêm cau có nói , Ngụy Thương liền đi đến gần hắn .

Hắn không nói không rằng kéo cậu về , mắt nhìn Lý Tống Anh nãy giờ cười cười nhìn hắn .

Lý Tống Khiêm thành công lấy được người , bớt giận dữ hơn một chút , lên tiếng nói với người em trai kia :

- Tam hoàng tử , có một số chuyện ta phải nhắc nhở ngươi , những thứ gì thuộc về ta , ngươi động tay , ta chặt tay , động chân , ta chặt chân , còn có ý muốn cướp , ta liền giết ngươi .

Nói xong liền kéo Ngụy Thương ra ngoài .

Hắn sai người chuẩn bị xe về biệt thự .

Sợ hắn sẽ làm gì , Ngụy Thương nghĩ tốt nhất nên làm gì đó để kéo dài thời gian , cậu chủ động lên tiếng :

- Hoàng đế ban nãy có hẹn anh .

Người kia không thèm để ý , nhét cậu vào trong xe , nói với tài xế :

- Về biệt thự .

- Vâng

Suốt cả quãng đường không ai nói câu gì .

Nhưng vừa về đến nhà , Lý Tống Khiêm một mặt bắt lấy cậu , một mặt nói với thuộc hạ :

- nói với Hoàng đế , bây giờ ta không rảnh nghe ông ta tiếp chuyện , 2 ngày sau ta sẽ đến .

Nói rồi liền kéo Ngụy Thương vào nhà , lên thẳng phòng ngủ .

Nhận ra con đường hắn đi hơi khác ngày thường , trong lòng Ngụy Thương bắt đầu rối lên .

- Anh định làm gì ?

Lý Tống Khiêm đóng cửa phòng lại

Đôi mắt hắn như kẻ săn mồi nhìn từ trên xuống .

Hắn nở nụ cười trào phúng :

- Có lẽ em nên làm tròn phận sự của một tình nhân nhỉ ?

- Anh nói cái gì ?

Ngụy Thương tái mặt lại , run rẩy lùi về sau .

Lý Tống Khiêm tháo cavat .

Chân cũng từ từ bước đến gần Ngụy Thương , hắn cười cười :

- Tôi muốn em làm tròn trách nhiệm của một tình nhân .

Nhìn hắn như một tên điên đang muốn ăn sạch mình , Ngụy Thương bắt đầu hiểu ra sự nghiêm trọng của vấn đề , cậu xoay người cố gắng chạy ra tận cửa phòng .

Thế nhưng lúc vừa bắt được tay nắm cửa , liền bị người phía sau nắm lấy cổ áo trực tiếp kéo cậu ném lên giường .

Cả người hắn cao lớn ép sát cậu , một tay chế trụ hai tay cậu đưa lên đỉnh đầu , một tay bắt đầu chu du trên làn da của cậu .

Ngụy Thương tái mét mặt lại , cố vùng vẫy để thoát khỏi người Lý Tống Khiêm , mùi rượu nhàn nhạt trên người hắn khiến cậu càng thêm sợ hãi .

Con người dịu dàng thường ngày của hắn dường như biến mất không chút dấu vết .

- Làm ơn thả tôi ra .... xin anh đấy .

Ngụy Thương vẫn giãy dụa , nước mắt trực trào rơi xuống vì bất lực không thể thoát khỏi hắn .

Lý Tống Khiêm vẫn chưa hề có dấu hiệu muốn dừng lại , hắn bất chợt cúi người xuống , muốn nếm thử đôi môi ngọt ngào của cậu .

Ánh mắt vẫn dõi theo biểu tình của cậu .

Ngụy Thương muốn xoay mặt tránh hắn , lập tức liền bị một tay chế trụ cằm , bắt cậu cùng hắn hôn môi .

Cho đến khi cậu không thể thở nổi , hắn mới rời đi .

Lý Tống Khiêm dùng hàm răng cắn vào cổ áo cậu , ra sức kéo .

Sức lực mạnh đủ để một hàng cúc bị đứt .

Ngụy Thương tuyệt vọng khóc nức nở .

Lý Tống Khiêm liền đưa tay che miệng cậu , đôi môi hắn theo vạt áo , hôn sâu vào da thịt cậu .

Mỗi lần đến lại để một dấu vết chói lóa .

Sau ngày hôm nay , hắn muốn người này hoàn toàn thuộc về mình .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 12 H(2)


- Đừng vậy , Lý Tống Khiêm , chúng ta không thể như vậy được .

Ngụy Thương cố kìm nén sự run rẩy , nói với hắn .

Lý Tống Khiêm chẳng màng cậu nghĩ gì , đôi môi hắn vẫn lướt trên thân thể cậu , thi thoảng cắn một vết thật sâu .

- Em chắc chắn có thể .

Hắn nói , bàn tay bắt đầu mò mẫm đến thắt lưng cậu .

Ngụy Thương cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ .

Cậu quay sang hướng khác , nước mắt nhòe đi ướt một mảng gối , tầm nhìn mờ mờ .

Thế nhưng cậu nhận ra trên bàn có một chiếc gạt tàn thuốc , liền với lấy .

Lý Tống Khiêm như tìm thấy một bảo vật , từng chỗ trên làn da Ngụy Thương đều không thể bỏ sót , nào ngờ ngay sau đó hắn liền mờ mờ nhận ra được Ngụy Thương sắp động thủ với mình qua cái bóng in dưới sàn nhà .

Lý Tống Khiêm liền tránh đi .

Cơ hội cho Ngụy Thương chạy thoát .

Cậu ném cái gạt tàn xuống đất , chạy thật nhanh ra phía cửa , mở toang cửa chạy ra ngoài .

Bây giờ , nếu chạy xuống tầng dưới , nhất định sẽ bị cảnh vệ bắt lại , vậy nên , cậu đã chạy về 1 phòng nào đó khóa cửa lại , để hắn không thể nhìn thấy mình .

Khi chạy đến cuối hành lang Ngụy Thương mở cửa một căn phòng , vừa định đóng cửa , thì bên ngoài cánh tay của Lý Tống Khiêm ngăn lại .

- mở cửa .

Hắn nhàn nhạt nói .

- Không , Lý Tống Khiêm , anh tha tôi đi .

Nếu hôm nay anh làm gì , tôi nhất định sẽ chết mất .

Ngụy Thương sợ hãi đè cả thân hình lên cánh cửa .

Nhưng có vẻ cậu đánh giá thấp sức lực của người này .

Hắn đẩy được cửa , bắt cậu như bắt một con gà con , bật cười nhìn xung quanh phòng :

- Thì ra em thích làm ở đây .

Ngụy Thương vùng vẫy , miệng vẫn liên tục cầu xin sự tha thứ của Lý Tống Nghiêm .

Nhưng hắn chẳng thèm đoái hoài gì đến những lời van xin đó , trực tiếp đem dây cột cậu vào thành giường .

- Ngụy Thương , không sao , đừng sợ .

Hắn hôn lên mái tóc cậu , lướt xuống gò má đang tràn đầy những giọt nước mắt lăn dài của cậu .

Cần phải khiến cho cậu quen dần với những chuyện này .

Lý Tống Khiêm đã cởi hết những thứ còn sót lại trên người cậu , tất cả , tất cả từng món một , thậm chí hắn còn vặn đèn ngủ ở mức sáng nhất .

Điều này khiến cho Ngụy Thương chỉ cảm thấy xấu hổ và chật vật .

Hắn dùng sức tách rộng hai chân cậu , chen vào giữa , thân thể cậu bại lộ hoàn toàn dưới góc nhìn của hắn .

Không đợi cậu kịp phải ứng , người đàn ông phía trên liền cúi xuống , thả nụ hôn trên phía đùi trong của cậu , thích thú cắn cắn , sau đó lướt dần lên đến đầu gối .

Một lát sau , tay hắn vân vê điểm mẫn cảm trên ngực cậu , Ngụy Thương chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy , tê liệt hết mức , không kiềm nén nổi , rên khẽ .

Lý Tống Khiêm nở nụ cười

cúi người mở ngăn kéo tủ một tuýp thuốc bôi trơn đổ ra lòng bàn tay , sau đó hắn trườn lên phía trước , một tay đỡ lấy gáy Ngụy Thương , một tay đưa xuống thăm dò tiểu huyệt phía sau của cậu .

Nhận ra ý đồ của hắn , Ngụy Thương càng vùng vẫy mạnh hơn , bàn chân cậu càng quẫy đạp hăng hơn nữa .

Thấy vậy , Lý Tống Khiêm liền mạnh mẽ áp sát hai chân cậu , hắn không vui cau có nói :

- Nằm im nếu không muốn bị đau .

Nhưng Ngụy Thương càng ra sức chống trả , mặc dù vậy vẫn không nhằm nhò gì so với Lý Tống Khiêm .

Ban đầu là một ngón , sau đó là ngón thứ 2 , và ngón thứ 3 .

Ngón tay thon dài của Lý Tống Khiêm xoáy trong cơ thể cậu như những con rắn trườn bò , nhẹ nhàng nhưng cũng mạnh mẽ , khiến cho Ngụy Thương trở nên mất lý trí .

Cảm giác được nhân vật kia của Lý Tống Khiêm đã dần đứng lên từ lúc nào , Ngụy Thương hoảng hốt , nhưng bên dưới khiến cậu không thể làm gì khác ngoại trừ vặn vẹo cơ thể .

- Phản ứng run sợ này của em thật khiến đàn ông tự hào .

Lý Tống Khiêm cười khẽ , đưa tay nắm lấy phân thân đã dựng sẵn của mình , chà chà vào nơi hậu huyệt của cậu đã được hắn nới lỏng ra trước đó .

- Không , tôi xin anh , đừng làm vậy , tôi sẽ không chịu nổi .

Ngụy Thương biết rõ giây tiếp theo hắn sẽ làm gì mình , chân cậu vung vẩy cố ý kẹp chặt , đồng thời muốn đẩy người bên trên mình ra .

- Ngụy Thương , em nhẫn nại cho tôi .

"Chát " tiếng bạt tai vang lên , đầu óc Ngụy Thương trở nên ong ong , cậu dừng mọi động tác , ánh mắt vô hồn , cũng không kêu la .

Lý Tống Khiêm biết mình ra tay nặng , nên đưa tay xoa tóc cậu , hôn lên tai nói nhẹ :

- Ngoan , đợi một chút thôi , sẽ không đau , được không ?

Sau đó , Ngụy Thương chỉ cảm giác nơi riêng tư của mình bị một vật thể lạ to lớn đi vào .

Nơi đó vốn chật hẹp , bỗng dưng bị khai mở khiến nó không tránh khỏi sự bài xích .

- A đau quá ...

Cậu la lên , cảm giác như bị xé rách khiến cậu sợ hãi , mặc dù đã có thứ bôi trơn , và màn dạo đầu đã được Lý Tống Khiêm chuẩn bị kỹ càng .

Nhưng kết quả tiếng kêu này của cậu không đủ khiến cho Lý Tống Khiêm thương hại mà buông tha , ngược lại , hắn nắm lấy đùi cậu , lặng lẽ di chuyển eo , còn lên tiếng an ủi :

- Thả lỏng một chút .

Em đang kẹp chết tôi đấy .

Dần dần , động tác của Lý Tống Khiêm càng trở nên nhanh và mạnh mẽ , hắn điên cuồng áp sát cậu luận động .

Nhận ra Ngụy Thương như cá chết mặc cho mình dày vò , Lý Tống Khiêm không vui , khẽ đánh vào mông cậu :

- Kêu lên , kêu to lên cho tôi .

Ngụy Thương ra sức cắn chặt môi đến bật máu .

Sau đó cằm liền bị người phía trên bóp , ép cậu kêu lên .

Nước mắt từ đầu tưởng chừng cạn kiệt , nào ngờ bây giờ lại một lần tuôn ra thật nhiều .

- Tôi còn chưa vào hết , em khóc cái gì ?

Lý Tống Khiêm đem chân cậu gác lên vai hắn , thỏa mãn thở dài một tiếng , tay cũng không dùng lực bóp lấy đùi cậu nữa , nhưng phần hông mạnh mẽ đưa đẩy như cũ , không có dấu hiệu ngừng nghỉ , thậm chí dần dần hắn còn cố ý chôn vùi thật sâu vào trong cơ thể cậu .

Bên trong cậu mềm mại , ấm nóng bao quanh lấy phân thân hắn , khiến cho khoái cảm Lý Tống Khiêm như bùng nổ .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 13 : H (3)


Hắn cúi xuống hôn lấy Ngụy Thương đang rên rỉ , âm thanh của cậu như liều thuốc kích dục đối với hắn .

Lý Tống Khiêm mơ hồ nhìn cậu , hắn trầm thấp gọi tên cậu :

- Thương , gọi tên tôi đi .

Nhưng Ngụy Thương một mực câm nín , không gọi tên , không làm ra biểu tình gì .

Phía dưới của cậu bị thứ kia di chuyển , khiến cho cậu tê dại , không còn cảm nhận được gì nữa .

Nào ngờ Lý Tống Khiêm thấy chưa đủ , hắn một tay cởi trói cho cậu , một tay nâng cậu dậy , ép phải đối mặt với nơi hai người kết hợp .

Sắc mặt Ngụy Thương đỏ bừng , tay Lý Tống Khiêm vẫn giữ sau gáy cậu , hạ thân vẫn hung hăng ra vào .

Một lát sau hắn thả lỏng tay , nắm lấy eo cậu bắt đầu tăng tốc độ .

Đến đoạn chạy nước rút , hắn nắm chặt tay Ngụy Thương , tay đan xen , nhấp liên tục mấy cái , cũng chịu rót hết yêu thương vào trong người cậu .

Lý Tống Khiêm cảm nhận được độ co rút của thân thể Ngụy Thương , hắn nằm xuống , đầu dựa vào ngực cậu , dùng lưỡi liếm liếm bên ngực , rồi đến cổ Ngụy Thương .

Cảm nhận được hai đùi cậu run lên bần bật vì chịu sự co rút , hắn thích chí cười cười :

- Làm tiếp chứ ?

Ngụy Thương trợn mắt nhìn hắn , đôi mắt cậu vẫn ươn ướt , thậm chí pha một chút hồng hồng , cả cơ thể đỏ bừng , chứa chi chít những vết hôn đỏ , không khỏi làm Lý Tống Khiêm ngứa ngáy .

Hắt bật dậy , xoay người Ngụy Thương lại , tính làm tiếp , liền nghe thấy người bên dưới kêu lên :

- Không , tha cho tôi tôi không chịu được nữa đâu .

Lý Tống Khiêm đưa tay mò mẫm vào bên trong huyệt của cậu , nơi đó hắn vừa bắn vào khiến cho tay hắn đi vào trơn tuột , hắn nói :

- Nơi này còn chưa chứa đủ của tôi .

Ngụy Thương rùng mình , đến giờ cậu vẫn cảm thấy tê liệt nơi đó , nếu làm tiếp , cậu sẽ chết mất .

- Không cần căng thẳng , lần đầu tiên tôi sẽ nhẹ tay .

Hắn xoa xoa đầu cậu cười nhẹ :

- Tôi đưa em đi tắm , rồi chúng ta đi ngủ .

Được không ?

Ngụy Thương lười nói , nhắm mắt quay mặt đi .

Lý Tống Khiêm dang 2 tay bế cậu lên bước vào phòng tắm .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 14


2 ngày trôi qua kể từ sau đêm đó .

Ngụy Thương luôn trong trạng thái lo sợ Lý Tống Khiêm , nên bất kì khi nào hắn trở về nhà , cậu đều chạy trốn vào phòng khác khóa cửa lại .

Lý Tống Khiêm cũng không truy cứu chuyện đó , hắn lặng lẽ về phòng mình ngủ .

Cho đến khi Ngụy Thương tưởng rằng mọi chuyện kết thúc , thì cánh cửa phòng cậu bật mở , Lý Tống Khiêm đứng trước cửa âm u nhìn cậu .

Ngụy Thương tái mét mặt lùi lại phía sau .

- Em định thi gan với tôi à ?

Lý Tống Khiêm mở miệng , hắn đẩy cửa đằng sau khóa lại .

Đôi mắt vẫn nhìn chăm chăm Ngụy Thương đang tìm đường thoát thân .

- Tôi ... tôi không có , tôi chỉ hơi mệt thôi .

Lý Tống Khiêm đưa tay lên vuốt tóc mình cười lạnh .

Hắn ra lệnh :

- Ngồi xuống .

Nhưng Ngụy Thương vẫn sợ hãi lùi dần .

Nhận ra được cậu sẽ vì sợ hãi mà không dám làm theo , Lý Tống Khiêm liền đe dọa :

- Nếu phản kháng , tôi liền ở đây làm em đến chết .

Ngụy Thương căn bản thừa hiểu người này không chỉ mang tính chất là đe dọa , liền chọn một góc giường ngồi xa hắn nhất có thể .

Lý Tống Khiêm thôi so đo với cậu , hắn nhảy lên giường , hai ba bước chân là có thể chạy đến bắt lấy Ngụy Thương .

Cậu sợ hãi ú ớ không nói được câu gì , liền bị người kia áp môi xuống , mạnh mẽ ép cậu mở miệng .

Ngụy Thương cố lấy 2 tay đẩy hắn ra , nhưng có vẻ chẳng thể lay động được hắn .

Lý Tống Khiêm cũng chẳng có ý buông tha , mọi sự đều chủ động trên người cậu .

Thế nhưng khi Ngụy Thương tưởng như mình sẽ không còn trốn thoát được nữa , thì người kia ngồi dậy , kéo cavat chỉnh cho thẳng hơn , hắn liếc mắt nhìn sang bên cạnh nói :

- Tối nay về phòng .

Ngụy Thương nắm chặt nắm đấm trong tay , xoay người vung về phía Lý Tống Khiêm cay nghiệt mắng hắn :

- Tên khốn .

Vung nắm đấm ra , cậu biết rõ mình chẳng thể nào thắng nổi hắn .

Một phát cậu liền bị người kia không chế tay mình ra sau lưng , hắn đè cậu nằm sấp trên giường .

Lý Tống Khiêm cười cười nói với cậu :

- Ngụy Thương của tôi , có vẻ em thích chúng ta nói chuyện với tư thế này nhỉ .

- Buông tôi ra .

Lý Tống Khiêm không giữ cậu nữa , lại ngồi thẳng lên hỏi :

- Tôi nghĩ chúng ta nên thay đổi điều kiện ban đầu một chút .

- Bây giờ tôi đang là tù binh , điều kiện của anh tôi được phép không đồng ý sao ?

- Thông minh đấy - Lý Tống Khiêm nheo mắt .

Hắn đưa tay chỉnh lại những lọn tóc bị rối của Ngụy Thương - 6 tháng , ở cạnh tôi , chúng ta sẽ làm người yêu thật sự , sau đó tôi sẽ thả em đi .

- Anh đừng có được nước lấn tới .

Lý Tống Khiêm , 6 tháng ở cạnh anh , là vì anh chỉ muốn tiết dục lên người tôi .

Hãy đi tìm người khác , tôi thà ở trong ngục còn hơn là bị anh giam giữ kiểu này .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 15


- Ngụy Thương à Ngụy Thương , có vẻ em quên thân phận thật sự của mình hiện tại rồi .

Em tất nhiên có thể liều chết với tôi , nhưng mạng sống của người dân em , em có thể nỡ sao ?

- Anh ... anh không thể ép buộc tôi như vậy được - Ngụy Thương nghiến răng nói

- Chẳng phải ban đầu tôi đã nói rõ sao ?

Lý Tống Khiêm nhìn cậu , vẻ mặt không hề thay đổi của hắn khiến cậu chán ghét .

Ngụy Thương lắc đầu :

- Anh không hề giữ lời hứa , tôi không dám chắc 6 tháng đó anh sẽ làm gì với tôi , và 6 tháng của anh sẽ kéo dài trong bao lâu .

- Hoặc em muốn ở lại cả đời .

- Không thể nào

Hắn khoanh tay cười cười đối đáp :

- trước đó tôi từng nói hãy làm tôi chán em , 3 tháng sau sẽ thả em ra .

Nhưng hiện tại 3 tháng chưa đủ , tôi vẫn chưa hề chán mà ngày càng yêu thích em

- Nhưng chưa tới 3 tháng - Ngụy Thương gào lên - Anh căn bản không hề yêu tôi .

Lý Tống Khiêm im lặng nhìn cậu .

Ngụy Thương cúi cúi đầu xuống nói nhẹ nhàng nhất có thể :

- Lý Tống Khiêm , thả tôi đi được không , tôi xin anh , chúng ta sẽ coi như không biết nhau , tôi hèn nhát , tôi tha thứ hết cho anh được không ?

Cậu đợi câu trả lời của hắn trong vô vọng .

Kết quả hắn không nói gì , trực tiếp cho cậu cái bạt tai :

- Vậy tại sao em cứu tôi ?

- Tôi căn bản không biết anh là kẻ thù của mình

Ngụy Thương sợ hãi đứng dậy liền bị người kia kéo xuống , hắn cười như không cười vuốt ve bên má đau của cậu hỏi :

- Tôi tự hỏi nếu ở thân phận khác em sẽ yêu tôi chứ ?

- Tôi ....

- Em sẽ yêu tôi , bắt buộc phải yêu tôi .

Ngày hôm đó , Lý Tống Khiêm rời đi , trên tay bế một nam nhân ngất xỉu , hắn ra lệnh :

- Đến phòng thí nghiệm

Tài xế chỉ dám nhìn hắn qua kính chiếu hậu , thấy Lý Tống Khiêm đưa tay vuốt ve tóc của Ngụy Thương , thi thoảng lại thả một nụ hôn nhẹ lên trán cậu .

Phòng thí nghiệm của hắn , chính là nơi hắn tạo ra các không gian ảo thông qua với nhau .

Tại đây , người được chọn đến không gian ảo sẽ được nằm một chỗ , các thiết bị sẽ tự động kéo tiềm thức họ vào trong không gian ảo .

Ngụy Thương và Lý Tống Khiêm sẽ là người sử dụng nó ngày hôm nay và sau đó .

Những kí ức hiện tại , sẽ một mình hắn nhớ .

Hắn và cậu sẽ trải qua nhiều không gian khác nhau , vui buồn nghèo khổ và mọi thân phận đều có , như một kiếp người vậy , chỉ có điều , cho dù cậu ở bất cứ chỗ nào cũng đều phải gặp hắn .

Ngụy Thương có yêu Lý Tống Khiêm , chính vì điều này mà hắn không hề muốn để cả 2 thoát ra thế giới ảo trong sáng kia , thế nhưng vì biến cố đó , một con virus đã phá hỏng không gian tươi đẹp mà hắn cố tình xây dựng .

Kết thúc quá khứ .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 16


Hiện tại :

Sau khi trở về được thế giới thực :

Ngụy Thương lần thứ 2 tỉnh dậy , lần này cậu chắc chắn thế giới mình đang ở chính là hiện thực tàn khốc .

Nếu nói thời gian ở trong không gian ảo đó , không có tình cảm với Lý Tống Khiêm thì thật sự là nói dối .

Hắn đã thành công .

Nhưng cậu không thể tha thứ cho hắn , cậu chỉ muốn tránh đi thật xa .

Lý Tống Khiêm tỉnh dậy từ lúc nào , hắn ngước mắt nhìn chằm chằm vào cậu , ánh mắt lạnh lẽo khiến Ngụy Thương rùng mình .

Một lát sau hắn thở dài , bàn tay thon dài vuốt ngược mái tóc mình lên bất đắc dĩ nói :

- Chúng ta lại quay trở về rồi .

Ngụy Thương thừa hiểu thủ đoạn của hắn , chán ghét quay mặt đi .

Nhưng khi cậu chưa đủ bàng hoàng , thì Lý Tống Khiêm đã đứng dậy , khoác áo khoác đến bên cậu từ lúc nào , hắn nhìn từ trên cao nhìn xuống cười lạnh :

- Có vẻ em cần phải quen dần với việc lại bị tôi giam cầm thêm lần nữa .

- Vô sỉ - Ngụy Thương cả giận không nén được câu chửi , cậu nhìn hắn bằng nửa con mắt , nghiến răng nghiến lợi .

Nhưng có vẻ Lý Tống Khiêm sau câu chửi của cậu liền đột nhiên vui vẻ .

Có lẽ hắn thấy cậu thực ra sau khi rời khỏi thế giới ảo , trở nên to gan lớn mật hơn .

Lý Tống Khiêm giơ tay nắm lấy cổ áo sau gáy cậu , nhấc lên rời khỏi giường :

- Về nào , tôi muốn ngủ với em .

Ngụy Thương cau có , bị cưỡng ép mặc đồ , cưỡng ép lên xe .

Lý Tống Khiêm vắt chéo 2 chân ngồi cạnh cậu , đôi mắt nhìn ra xa .

Sau đó hắn quay lại nhìn người bên cạnh , tầm nhìn của hắn lơ lửng nơi cổ áo kia bị phanh ra , còn nhìn thấy làn da trắng trên cổ cậu .

Mới nghĩ đến vậy , bên dưới hắn nóng lên , Lý Tống Khiêm lại gần hít hà mùi hương quen thuộc phát ra từ cậu .

Ngụy Thương bài xích ngồi cách xa hắn , lại bị Lý Tống Khiêm hung hăng kéo về .

Biệt thự ngay trước mắt , Lý Tống Khiêm mở cửa xe , không nói không rằng xách Ngụy Thương lên phòng ngủ .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 17 (H)


Ánh sáng mỏng từ bên ngoài chiếu vào căn phòng , nơi người ta nhìn vào đều phải đỏ mắt tía tai .

Phía bên giường chính , một người đàn ông ghì chặt chân của người nằm dưới hắn , dưới hông đẩy ra tiến vào nhịp nhàng và nhanh chóng .

Ngụy Thương bị khoái cảm làm che mờ con mắt , hai chân bị Lý Tống Khiêm tách mạnh hết cỡ .

Lúc làm tình , Lý Tống Khiêm rất thích vặn đèn sáng , và muốn ép Ngụy Thương phải nhìn xem hắn làm cậu như thế nào

- Ư ...aa ... không chịu được nữa .

Ngụy Thương rên nhẹ , càng làm người đàn ông trên mình hăng sức hơn , hắn cúi người xuống hôn cậu , bên dưới thân vẫn không ngừng ra vào .

Tiếng thịt giữa đùi và mông chạm vào nhau khiến không gian càng trở nên ái muội .

Lý Tống Khiêm ra sức nhấp , đến đoạn , hắn thở dốc , rút ra khỏi nơi tư mật của cậu , bắn ra một dung dịch ấm .

Hắn thích cảm giác nhìn hạ thân cậu nhơ nhớp , chứa toàn thứ của hắn .

Vì vậy hiện tại , xung quanh từ rốn , đến hậu huyệt , và xung quanh đùi của Ngụy Thương , đều là điểm để hắn bắn lên .

Ngụy Thương co rút , hai chân bị bó thành tư thế chữ M , sau khi nam nhân thỏa mãn , chân cậu liền được thả lỏng , bàn chân đặt xuống đệm giường không tránh khỏi màn run rẩy kịch liệt .

Nào ngờ một lát sau , Lý Tống Khiêm ép cậu xoay người , Ngụy Thương đuối sức kêu lên :

- Đừng , không nổi nữa , chúng ta đã ... cả ngày rồi .

Lý Tống Khiêm cười nhạt , không đáp , hắn nhấn lưng cậu xuống , để ngực Ngụy Thương ép sát đệm , 2 tay đem hông cậu nhấc lên cao , tiếp tục xỏ xiên .

Tư thế này khiến hắn vào sâu hơn , dễ chạm vào điểm mẫn cảm của Ngụy Thương , vì vậy cậu nhanh chóng bắn ra .

Người bên trên đột nhiên mở miệng :

- Thương , kìm nén rồi ra cùng tôi .

Sau đó tay hắn nắm lấy phần đằng trước của cậu , đặt tay lên đỉnh đầu nó , để ngăn cậu không bắn lần hai

Ngụy Thương cắn chặt răng , nhưng tiếng ngân nga trong vòm họng khiến cậu không thể nào kìm nén .

Thật lâu sau , bàn tay Lý Tống Khiêm đặt trên phân thân của cậu khẽ xoa nắn , bản thân hắn cũng chạy nước rút , thân dưới di chuyển thật nhanh .

Hắn thật sự muốn cậu ra cùng lúc với hắn .

Ngụy Thương không nhịn được liền rên rỉ lớn .

- Thích không ?

Lý Tống Khiêm hỏi , nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng rên rỉ kia , người nằm dưới không có ý định nói .

Lý Tống Khiêm cười nhạt , mọi động tác dừng lại , phân thân thô cứng của hắn vẫn nằm trong cơ thể cậu , nhưng không nhấp nữa .

Ngụy Thương thấy lạ , nhưng cũng không nói , biểu tình vẫn run rẩy như cũ .

- Ban nãy ... có thích không ?

Lý Tống Khiêm giơ tay nắm tóc cậu , bắt Ngụy Thương quay một nửa mặt lại .

Nhưng cậu chỉ thở hổn hển , quyết không nói .

Lý Tống Khiêm trở nên lạnh lẽo , sắc mặt u ám , bên dưới hông tiếp tục di chuyển , phát ra tuyên bố mới khiến Ngụy Thương tái mặt :

- Tối nay đừng hòng ngủ .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
chap 18


Dạo gần đây Lý Tống Khiêm thường xuyên vắng nhà , thi thoảng đến tối tối , sau khi phát tiết xong ở trên giường , tắm rửa cho Ngụy Thương xong , hắn sẽ rời nhà .

Hắn an bài cho cậu một người hầu , có tên là Lex .

Cậu bé chừng 14 tuổi , rất quấn người .

Ngụy Thương ban đầu còn lạnh nhạt , sau đó cũng bắt đầu chấp nhận Lex .

Mỗi sáng cậu bé sẽ vào phòng chuẩn bị quần áo cho Ngụy Thương , hoặc cậu bé sẽ chăm chỉ đặt một bông hoa lên bàn để Ngụy Thương trở nên vui vẻ .

- Người hầu mới tốt chứ ?

Lý Tống Khiêm nhấp trà , lấy một ít bánh phu thê cắt nhỏ ra cho Ngụy Thương , từ sau ngày đó hắn vẫn tưởng cậu rất thích bánh này .

Ngụy Thương lẳng lặng lấy dĩa ăn .

Thực ra là cậu đang tưởng nhớ đến người chị quá cố của mình .

- Cũng được .

- Cậu bé có nét giống người PISCES nên tôi quyết định để lại cạnh em

- Ừ .

- Ngày kia chúng ta phải đến hoàng cung gặp cha tôi

Ngụy Thương ngừng động tác , cậu bỏ dĩa xuống ngẩng lên :

- Tại sao ?

- Ông nói muốn gặp em .

- Tôi không muốn đi đâu hết

Ngụy Thương kiên quyết từ chối .

Cậu trong khoảng thời gian này , cảm thấy bản thân mình thật sự ô uế , nên sẽ kiêng dè chẳng muốn đi đâu .

- Nghe lời .

Người ngồi đối diện phát ra âm thanh lạnh lẽo , hắn đưa tay ra nâng cằm cậu , ép cậu phải nhìn mắt hắn :

- Đây không phải là điều em được phép từ chối .

- Thế nào cũng được .

Ngụy Thương cau mày , hất mặt ra tránh sự tiếp xúc của người kia .

Thấy biểu hiện lạnh nhạt của cậu , hắn thật sự tức giận , nói thêm lần nữa :

- Nhắc nhở em một điều , đừng có chơi đùa với sự kiên nhẫn của tôi .

Tôi cần em tuân lệnh .

Ngụy Thương mệt mỏi quay lại , nhìn mà như không nhìn hắn :

- Tùy ý anh .

Sau đó cậu rời đi .

Lý Tống Khiêm có phẫn nộ đến đâu , cũng không tìm được lý do để ép buộc cậu .

Hắn tức giận đứng dậy , giật chiếc áo choàng trên vai ghế , xô cửa bước ra ngoài .

Lex nhận ra Ngụy Thương ảo não đi về phòng , lén lút nhìn xuống dưới nhà thấy Lý Tống Khiêm đã đi .

Cậu vào phòng Ngụy Thương , dáng người bé con liền leo lên phía cuối giường Ngụy Thương , bó gối ngồi nhìn cậu .

Ngụy Thương vùi mặt vào trong chăn , chẳng còn hứng thú gì nhìn xem ai vào nữa , thì đột nhiên Lex khẽ nói :

- thiếu gia , Lex sẽ lớn để bảo vệ thiếu gia , bằng mọi giá .

Ngụy Thương không đáp , Lex khẽ nói :

- Ngài khóc đó à ?

- Ta thật sự ghen tị với ngươi .

Người trong chăn đột nhiên nói , Lex đơ người , cuối cùng cũng chịu tâm sự với mình .

- Ít nhất ngươi còn có tự do , còn ta thì không .

Ngụy Thương tiếp tục nói .

Lex nghe xong mặt buồn thiu :

- Tôi chưa bao giờ thấy ngài cười .

Ngụy Thương thở dài , cậu sẽ chẳng bao giờ được cười nữa , nếu như mỗi ngày ở bên cạnh kẻ thù giết cha mẹ mình , bị hắn dày vò mỗi đêm , ở bên cạnh hắn rên rỉ như một sủng vật , tùy ý hắn sai bảo .

- Thiếu gia , ngài để cho tôi che chở ngài cả đời được không ?

Lex thật tình nói , ánh mắt lấp lánh hi vọng nhìn người nằm đầu giường , Ngụy Thương quả nhiên cứng người lại , hỏi Lex một câu :

- Ngươi nói sao ?

- Từ lần đầu nhìn thấy ngài , tôi thật sự đã muốn che chở cho ngài .

- Câm miệng - Ngụy Thương giật mình , cậu ngồi dậy lập tức , nhìn Lex ngồi cuối giường đang bị kinh động - ngươi ... không được nói câu này ra ngoài , càng không được nói đến tai hắn .

Cậu thừa hiểu sự việc nghiêm trọng như thế nào .

Nếu ngày đó không cười đùa với Lý Tống Anh , cậu nhất định sẽ không bị hắn cưỡng bức vào tối hôm đó .

Cậu rất sợ hắn .

Lex vẫn ương bướng nói :

- Thiếu gia , đó là thật sự , tôi thật sự yêu ngài

- Cút - Ngụy Thương sợ hãi đuổi Lex - Ngươi nên suy xét lại việc làm của mình trước khi quá muộn .

Sau khi nghĩ thông suốt hãy đến gặp ta .

Lex lui xuống giường , cúi gằm mặt xuống , rồi đi ra ngoài .

Còn mỗi mình Ngụy Thương ở trong phòng , cậu đưa hai tay lên áp vào mặt , bất lực thở dài một hơi .
 
Chiếm Hữu Tù Binh
Chap 19


Nửa đêm Lý Tống Khiêm mới mò về , men rượu khiến hắn chuyếnh choáng , theo thói quen mở cửa phòng ngủ , ngửi thấy mùi hương quen thuộc , hắn bình lặng trở lại .

Có đôi lúc hắn tự hỏi , nếu sau này khi về phòng ngủ , không còn được ngửi thấy mùi hương này nữa , hắn có thể sẽ lại như trước , cả đêm trầm tư , ngủ không ngon giấc .

Lý Tống Khiêm nhấc chăn , từ khi quay trở về thế giới thực , Ngụy Thương trở nên ngoan ngoãn hẳn , trước đây cậu sẽ lẩn trốn ở một nơi nào đó để không thấy hắn nữa , còn hắn sẽ phải đi quanh nhà tìm cậu bắt về phòng ngủ .

Hắn cúi người gần mái tóc cậu , hít một hơi thật dài .

Mùi hương của cậu dễ gây nghiện với hắn nhất .

Âm thanh rên rỉ của cậu khiến hắn dễ sa đọa nhất .

Ngụy Thương cảm nhận được có bàn tay lần mò vào trong quần mình , bắt lấy phần đằng trước cậu xoa nắn , cậu cau mày , hai đùi cố khép thật chặt , nhưng chẳng nhằm nhò gì .

Người kia một tay khác đưa lên ngực cậu xoa nắn .

Một lúc sau hắn cúi người hôn cắn lên cổ cậu .

Ngụy Thương không chịu nổi , rên khẽ .

Sau đó cậu nói :

- Hôm nay tôi không muốn làm .

- Tại sao ?

Người phía trên không dừng động tác

- Tôi mệt .

- Hừm , có vẻ sau khi nghe được lời tỏ tình của thằng nhóc kia , em đã tập cách từ chối tôi ?

Lý Tống Khiêm đột nhiên nhắc đến , cảm nhận được người trong tay hắn cứng lại , Lý Tống Khiêm cười nhạt :

- còn may em biết cách từ chối .

- Anh theo dõi tôi ?

Ngụy Thương như bừng tỉnh , đẩy người đằng sau mình ra xa , tự động bật dậy .

Lý Tống Khiêm đưa tay kéo mạnh cậu lật xuống giường .

- Ai cho anh theo dõi tôi ?

- Xung quanh nhà chỗ nào cũng gắn camera mà .

Hắn có ý định tiếp tục việc làm còn dang dở , định cúi người xuống hôn cậu .

Ngụy Thương quay mặt tránh đi chỗ khác khiến nụ hôn của hắn rơi trên tai cậu .

- Tháo camera xuống , tôi không muốn bị tước đi quyền riêng tư mỗi khi anh không có ở đây .

Lý Tống Khiêm cười nhạt , tiếp tục hành sự , đương nhiên hắn sẽ không tháo , nhất định không tháo .

Ngụy Thương vùng vẫy cau có , một lát sau như nhớ đến việc gì , cậu hỏi :

- Vậy còn Lex ?

Lex thì sao ?

- A ... như vậy còn nghĩ đến nó sao ?

Lý Tống Khiêm nghiêm mặt , hắn không vui hỏi .

Trong tâm trí Ngụy Thương lúc này chỉ nghĩ đến an nguy của Lex , không nhận ra hắn đang khó chịu .

- Tránh ra , tôi muốn đi gặp nó .

- Cậu vùng ra khỏi vòng tay hắn , đứng dậy đi ra cửa

- Hừ , em là ngu ngốc thật hay muốn trêu ghẹo tôi ?

- Người đằng sau chợt lên tiếng , đồng thời hắn hung hăng chạy đến , tay nắm lấy tóc cậu kéo lại .

- Đau !

- Còn biết đau cơ à ?

- Lý Tống Khiêm ép cậu xoay mặt lại , hắn cúi xuống nhìn cậu , đôi mắt sắc bén khiến Ngụy Thương rùng mình , khoảnh khắc đó cậu nhận ra tự chôn mình thật rồi
 
Back
Top Bottom