[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 118,052
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Chỉ Là Người Qua Đường
Chương 100
Chương 100
100, Bị phát hiện mất rồi
"Hả?"
Còn đang tính khịa Bùi Uyên thêm một chút nữa lại nghe cô ta nói thế, Vig nghiêng đầu nghi hoặc, tay cũng buông lỏng một chút cho cô ta dễ dàng nói chuyện hơn.
Cổ họng không còn cảm giác nghẹt thở nữa, Bùi Uyên hít lấy hít để không khí phẫn hận nhìn Vi.
"Đừng có mà giả ngu, đêm hôm đó mày đã vào phòng tao phải không?
Là mày vẽ lên mặt tao.
Cũng là mày là người muốn giết tao phải không?"
Dùng câu hỏi đấy nhưng thực chất là câu trần thuật, Bùi Uyên tin chắc đây chính là sự thật của ngày hôm đó.
Ban đầu cô ta còn cho là Ôn Tuyết nhưng sau mấy lần đấu đá và gặng hỏi, phản ứng của Ôn Tuyết khiến cô ta cảm thấy Ôn Tuyết không hề nói dối.
Điều đó đã khiến Bùi Uyên nghi hoặc vô cùng.
Suy nghĩ rốt cuộc là ai muốn giết cô ta cứ không ngừng quanh quẩn rất lâu.
Thật không ngờ, hôm nay lại có thể tìm ra đáp án.
Phải rồi, Mạc Vi, ngoài nó ra thì có thể là ai cơ chứ.
Trước giờ cũng chỉ có Vi là bị Bùi Uyên bắt nạt không ngừng, chèn ép đến khó thở.
Nó là đứa sẽ hận cô ta nhất, cũng là đứa muốn giết cô ta nhất.
Đáng nhẽ ngay từ đầu cô ta phải đinh ninh kẻ làm ra mấy chuyện này là con bé này mới đúng, thế mà lại vì vẻ mặt tỉnh bơ của nó mà đem nghi ngờ đặt lên Ôn Tuyết.
Con bé này, con khốn này nữa!
Những tưởngVisẽ phản ứng giật mình và chột dạ, nhưng Bùi Uyên không ngờ cô ta lại có thể thấy được trên gương mặt trái xoan với ngũ quan không khác gì cô ta kia lại đang từ từ khắc lên một nụ cười quỷ dị, đôi mắt mèo cong cong lập lòe tia sáng trông không khác gì một ác ma.
"Ái chà, bị phát hiện mất rồi."
Giữa buổi chiều nắng chang chang, mặt trời ngay trên đỉnh đầu còn đang không ngừng chiếu xuống những tia nắng nóng rực, chẳng hiểu sao Bùi Uyên lại có thể cảm thấy lạnh đến vậy.
Lạnh, lạnh vô cùng, cái lạnh của sự sợ hãi.
Con bé này sao có thể có cái phản ứng đó?
Sao có thể có nụ cười như thế?
Chẳng nhẽ nó bị cô ta hành hạ đến nỗi tâm lý bị méo mó rồi?
Nhưng như thế thì nó phải sớm phản kháng cô ta chứ?
À, à phải rồi, con bé này có.
Hai lần cô ta bị nó đánh đến chảy máu đầu rồi còn gì.
Là vào tuần mưa máu đó.
Nhưng mà như thế vẫn chưa đủ để khiến conVimuốn giết cô ta.
Bùi Uyên cũng đâu có làm gì quá đáng lắm đâu?
"Tại sao mày muốn giết tao?"
Đáp lại câu hỏi đó của Bùi Uyên là ánh nhìn như nhìn thấy một người hít cần của Vi.
"Đơn giản vậy mà chị không nghĩ ra à?
Chị bắt nạt tôi đến thế, chèn ép tôi đến thế.
Thậm chí đến chính chị cũng có suy nghĩ muốn loại bỏ tôi.
Vậy chẳng nhẽ tôi không được có suy nghĩ loại bỏ chị?"
"Nhưng tao có làm gì quá đáng đâu?
Mày nhu nhược, yếu đuối.
Tao chỉ mới có chèn ép một chút thôi là mày đã thu mình lại rồi.
Mọi chuyện là do mày bắt đầu còn gì?
Nếu không phải vì mày nhu nhược thì việc gì tao phải bắt nạt mày.
Vốn dĩ ngay từ đầu mày đừng có sinh ra thì cũng sẽ không có chuyện tao bắt nạt mày."
"Tất cả là do mày.
Là mày bắt đầu trước.
Vậy thì mày có quyền gì mà suy nghĩ loại bỏ tao hả?"
Câu vừa dứt, bàn tay nắm lấy cần cổ thon dài lập tức siết chặt lại, Bùi Uyên một lần nữa cảm thấy khó thở.
"Bỏ...bỏ tao ra..."
"Nói cũng hay quá ha."
Gương mặt của Vi kề sát gần Bùi Uyên, nụ cười trên gương mặt đã biến mất, chỉ còn lại đôi đồng tử hổ phách tối tăm như vực sâu không đáy.
"Nếu chị nói tôi là người bắt đầu.
Vậy thì có lẽ tôi nên là người kết thúc chuyện này nhỉ?"
Lực đạo trên cổ siết ngày càng chặt, sắc mặt Bùi Uyên ngày càng tím hơn, cô ta nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách kia, ngón tay thon dài theo bản năng cấu mạnh tay Vi.
"Thả...thả tao ra...ặc...mày không...khụ....được giết tao....khặc..."
Dưỡng khí từng chút một biến mất, lồng ngực như bị ai đó dẫm mạnh một cái vô cùng khó chịu, đầu ong lên từng đợt đau nhức, tầm nhìn của Bùi Uyên mờ dần nhưng cô ta không cam tâm chút nào.
Vì cái gì?
Vì cái gì mà cô lại lại phải chết chứ?
Không, cô ta không muốn chết chút nào.
Ngay khi Bùi Uyên cảm giác ý thức sắp biến mất, xiềng xích ở cổ bỗng chốc được cởi ra, cả người cô ta vô lực rơi xuống mặt đường.
"Khụ khụ khụ..."
Dưỡng khí đột ngột trở lại khiến phổi phập phồng đòi hỏi, đầu nhức nhối như muốn nổ tung, tai ù lên tìm lại tần số âm thanh.
Tới khi tầm nhìn rõ ràng hơn chút Bùi Uyên mới rõ ràng bản thân đã từ quỷ môn quan trở về dương thế.
Nhìn đôi chân đang đứng bên cạnh mình, Bùi Uyên cảm nhận rõ ràng ánh mắt của Vi đặt trên người cô ta, tình cảnh lúc này khiến Bùi Uyên cảm thấy cô ta mới là đứa đáng nhẽ không nên tồn tại trên thế giới này.
Cảm giác này khiến cô ta vô cùng không cam tâm nhưng lại bất lực vì không thể làm gì.
Rùng mình, Bùi Uyên nhớ lại đôi mắt màu hổ phách của Vi, bây giờ Bùi Uyên mới nhận ra từ trước tới giờ cô ta chưa bao giờ nhìn kỹ Vi cả.
Màu mắt của nó trước giờ đều là màu đó sao?
Không đúng, nó là song sinh với cô ta mà, màu mắt nhất định phải là màu nâu đen.
Nhưng từ khi nào màu mắt của nó thay đổi vậy?
Hình như là từ sau khi mưa máu xảy ra.
Mưa máu, mặt trăng đỏ, quái vật, chẳng hiểu sao mấy thứ này khiến Bùi Uyên có một suy nghĩ không tưởng.
"..."
Khóe mắt nhìn thấy gót chân xoay nửa vòng rời đi, Bùi Uyên không kìm được cất giọng đã khàn lên vì đau chất vấn.
"Mày là ai?"
Bước chân dừng lại chừng một vài giây rồi quay lại, Vilạnh lùng nhìn Bùi Uyên.
Đồng tử hổ phách phẳng lặng không một cảm xúc đối diện với đồng tử nâu đen đầy dò xét.
Vinhướng mày nghi hoặc, cái người này lại nổi lên suy nghĩ kỳ quặc gì nữa vậy?
"Mày rốt cuộc là ai?"
"..."
"Mày không thể nào là Bùi Vi được.
Nói đi, mày là ai?"
Lúc này Vi mới hiểu Bùi Uyên đang nghi ngờ thân phận của cô.
Phải công nhận cô ta thông minh đấy, tới bây giờ mới nhận ra cô không phải là cô.
Nhưng có phải hơi thừa thãi không?
Vi bước lại gần Bùi Uyên, từ trên cao nhìn xuống cô ta.
Từ góc độ này, Bùi Uyên trông thật thấp hèn làm sao.
Vậy ra đây là lý do vì sao mà mọi người luôn thích khi bắt nạt người khác, công nhận là cảm giác này dễ gây nghiện thật.
"Vậy.....vì tôi có suy nghĩ phản nghịch tới mức muốn loại bỏ chị mà chị nghi ngờ tôi không phải là tôi?"
Bùi Uyên không nói gì, chỉ nhìn Vi chầm chằm.
Ánh nhìn đó quả thực khiến Vi chột dạ mà nhìn sang chỗ khác, Bùi Uyên thấy phản ứng đó của nó liền vui mừng không thôi.
Cô ta đã đoán đúng rồi?
Mưa máu, mặt trời đỏ, quái vật, dị năng còn có thể xảy ra, vậy thì cái chuyện đoạt hồn hay đổi hồn gì đó ắt cũng xảy ra mà thôi.
Bùi Vi thay đổi 180 độ thế này chỉ có thể là vì linh hồn bên trong thân xác này không phải là nó nữa.
Đúng, chỉ có thể là như vậy.
Nhưng mà, gì thế này?
Khác với những gì Bùi Uyên tưởng tượng, Vi nhìn sang chỗ khác không phải vì chột dạ mà cô đang cố nhịn cười.
Nhìn vào bàn tay đang che giấu khóe miệng cong lên cùng bờ vai run run kia, Bùi Uyên ngẩn người rồi lại tái nhợt mặt mày.
"Xì, Bùi Uyên, trí tưởng tượng của chị cũng phong phú thật đấy?
Tôi không phải Bùi Vi thì còn có thể là ai đây?"
Lời nói nửa đùa nửa thật, Bùi Uyên càng thêm hoang mang với phán đoán của bản thân.
Dường như cô ta chẳng thể nào nhìn ra được suy nghĩ thật của Vi.
Xa lạ quá.
Đáng sợ quá.
Vi không quá quan tâm tới phản ứng của Bùi Uyên, cô nhún vai một cái tỉnh bơ quay người.
"Nếu đã không còn gì thắc mắc thì nên nhanh chóng đi thôi.
Tôi không đợi chị đâu."
Vi xoay người, vẫn đi tiếp con đường hướng ra quảng trường.
Bùi Uyên cúi đầu nhìn chằm chằm mặt được sần sùi một hồi lâu mới hồi thần, thoáng thấy Vi đã đi được một đoạn xa, cô ta chống người ngồi dậy.
Đột ngột thay đổi tư thế, máu trong người tụ lại ở một vài chỗ ào ào di chuyển khiến đầu óc Bùi Uyên thoáng chốc lạnh buốt, tầm nhìn lốm đốm trắng đen.
Phải mất một lúc mới có thể nhìn rõ được mọi thứ, Bùi Uyên thấy Vi đã sắp rẽ vào con đường kia.
"Này, chờ tao!"
Dù không muốn, Bùi Uyên vẫn vội vàng đuổi theo bước chân Vi.
Khi đã song hành rồi, cô ta chốc chốc lại nhìn Vi ngập ngừng như muốn nói gì đó.
Thấy Vi mãi không quan tâm tới mình, cô ta nhịn không nổi nữa liền hỏi:
"Sao khi nãy lại tha cho tao?"
Lời nói này thành công khiến Vi đi chậm lại, cô quay đầu nhìn Bùi Uyên đầu khó hiểu:
"Chị muốn được tôi giết lắm à?"
"....Mày nghĩ tao thèm!"
Khó chịu với thái độ ít khó mà nghiêm túc của Vi, Bùi Uyên bực tức bước nhanh về phía trước.
Vi chẳng bận tâm, nhún vai thong thả đi phía sau nói vọng một câu.
"Nếu không cắn tôi thì tôi cũng sẽ không giết chị đâu."
Bạch nhãn lang kiểu gì cũng sẽ phản bội, Vi không hy vọng áp chế con người này hay dùng hành động gì đó như nữ chính để thu phục cả.
Cô chỉ muốn nhắc nhở Bùi Uyên một chút thôi, để cô ta biết cô của bây giờ không phải là Bùi Vi mà cô ta có thể dễ bề đè bên dưới chân nữa.
Cắn ai thì cắn, cũng đừng cắn cô.
Cảnh cáo và nhắc nhở, Bùi Uyên nghe thôi cũng hiểu.
Đảo mắt một vòng, Bùi Uyên cắn môi suy tính.
Qủa thực cô ta đã luôn có suy nghĩ muốn bẻ gãy răng nanh của Vi kể từ khi Vi có những hành động đáp trả mãnh liệt, nhưng sau tất cả, người chịu thiệt luôn là Bùi Uyên.
Điều này thật sự không vui chút nào, Bùi Uyên không hề thích thứ cảm xúc thất bại này.
Nhất là với hiện tại, Vi rất mạnh, thậm chí còn khó đoán.
Việc cô ta có thể giết Vi được hay không còn khó nói, có khi lại ngược lại là bị nó giết ấy chứ.
Với Bùi Vi của hiện tại thì chuyện này nhất định sẽ xảy ra.
Có lẽ, để bảo toàn tính mạng, Bùi Uyên nên thành thật với nó một chút thì hơn.
Mặc dù, cô ta vẫn chẳng tài nào ưa được Vi.