73, Thủy hệ hình như biến dị rồi
Vi ngồi đó, ngẩn ngẩn ngơ ngơ thật lâu, tới mức còn tưởng đây là khung cảnh tĩnh.
Tới mức, bóng của chiếc ghế mà cô đang ngồi đã ngả dần về phía cánh cửa, ánh nắng đổ lên bức tường trong phòng, khi này Vi mới chịu cử động.
Vi dồn lực vào đôi tay, thớ cơ trong bả vai và cánh tay căng lên ép chặt về hai phía của nhánh dây anh túc.
Vi khẽ dùng lực, rắc một tiếng, nhánh dây anh túc gãy vụn, từng mảnh vụn của thân cây rơi trên áo, trên quần cô.
Vứt nhánh cây đó xuống mặt sàn, Vi phủi sạch bụi và vụn cây trên người rồi lại tiếp tục thơ thẩn.
Thơ thẩn đủ rồi thì lại tự tát mình một cái thật mạnh.
Chát!
"Áu!"
Má truyền tới cảm giác nóng rực của cú tát và đau đớn từ vết thương chưa lành, dây thần kinh trong khoang miệng cũng hò nhau chạy lên đại não làm loạn, cổ họng cũng chớp thời cơ tham gia, thớ cơ ở cổ bị kéo căng trong mấy ngày cũng chen vào lên án.
Rồi cánh tay, cơ thể, chân, gần như là toàn bộ cơ thể cùng lúc chạy tới trước cửa của bộ máy chính quyền đả đảo.
Vi nhăn mặt nhăn mày mếu máo chịu đựng cơn đau từ má, tinh thần cuối cùng cũng đã tính trở lại.
Cô vô cùng khó hiểu, tại sao chỉ tát ở mặt một cái thôi mà toàn thân lại đau thế này?
Còn nữa, cô đang ở đâu đây?
Nhớ không nhầm hình ảnh cuối cùng cô nhìn thấy được ở thực tại là phòng khách với rất nhiều người mà?
Sao bây giờ lại thành một căn phòng ngủ sơ sài rồi?
Căn phòng ký ức lục đục mở từng ngăn kéo tìm lời giải.
Tìm mãi, cuối cùng cũng tìm được đúng ngăn kéo, Vi nhớ ra được vài chuyện.
Phải rồi, cô giết quái mà nhỉ?
Giết quái rồi lại bị nó làm cho bị thương?
Vết thương đó cũng chẳng nặng lắm đâu nhưng máu lại chảy rất nhiều.
Rồi cô hôn mê.
Có lẽ đây chính là lý do vì sao Vi bị trói thế này?
Hẳn cô đã khiến mọi người lo lắng lắm.
Tất nhiên, lo lắng ở đây là lo cô đả thương họ chứ không phải họ lo lắng cho cô.
Nhìn vào đóa hoa anh túc nằm yên trên sàn nhà, Vi đoán người trói cô là Ôn Lan.
Nhưng mà bị trói như vậy mà cô khi là quái vật vẫn chạy nhảy được sao?
Vi cảm tháy thật khó tin.
Tự dưng cô lại thấy tò mò trong thời gian cô mất ý thức, đã có chuyện gì xảy ra với cô quá đi.
Cả với mọi người và xung quanh nữa.
Rời khỏi ghế nằm xuống chiếc giường cũng bụi chẳng kém cho cơ thể được thư giãn, Vi chẳng hiểu sao chỉ ngồi thôi mà cả người cô lại mỏi đến vậy, giống như đã phải ngồi rất lâu rồi.
Một ý nghĩ xoẹt qua trong đầu Vi, có vẻ cũng hợp lý đó.
Người với người làm sao mới chỉ vài ngày mà thân thiết được, chính mình còn lo chưa xong thì sao lo được cho người khác, bọn họ trói Vi lại ở đây xong chẳng thèm quan tâm tới sống chết của cô nữa, cứ thế để cô ngồi như vậy cho đến khi tỉnh dậy.
Ôi, tình người.
Được rồi, bọn họ cũng chỉ là lo lắng cho chính mình nên mới làm vậy thôi, Vi chấp nhận gạt bỏ vấn đề này.
Cô vặn vẹo cơ thể, đấm bóp mấy bó cơ trên người cho bớt đau nhức, đầu óc lại miên man suy nghĩ tiếp.
Khi nãy hình như cô chỉ dùng lực một chút đã phá được nhánh cây anh túc thì phải, Ôn Lan quấn nhiều vòng trên người cô lắm.
Cụp mắt nhìn bắp tay thon thả trông chẳng hề có một chút cơ bắp nào, nhìn qua còn cho rằng chủ của đôi tay này là một người yếu ớt chứ chẳng phải một người mạnh mẽ gì.
Có phải thể lực của cô đã tăng lên không?
Chiếc ghế được đặt cách giường có một bước chân nằm trọn trong mắt Vi, cô đang muốn dùng nó làm đối tượng thử nghiệm.
Nghĩ phát, tay làm liền, một tay Vi tỳ vào mặt ghế, tay kia tỳ vào thành ghế dùng lực.
Rắc!
Đinh và keo phụ trách dính mặt ghế và thành ghế vào lại với nhau bất lực nhìn thành ghế tách rời.
Lực đạo khi phá ghế mạnh hơn một chút so với lúc phá cây anh túc quấn trên người nhưng vẫn được xếp vào mức dễ dàng.
Vi nhướng mày ngạc nhiên, thật sự là khỏe hơn rồi.
Tức là dị năng lực lượng của Vi đã lên cấp rồi à?
Vậy thì tốt rồi, sau này có thể nhét được nhiều thứ hơn vào trong balo rồi, chẳng sợ nó nặng mà ảnh hưởng tới di chuyển nữa.
Vẫn chưa biết một dị năng giả hệ lực lượng là như thế nào, Vi tiếp tục ngây thơ cho rằng một trong ba dị năng của cô là lực lượng.
Cái suy nghĩ này xem ra còn kéo dài thêm một thời gian nữa mới bị đánh nát.
Vậy còn hai dị năng kia thì sao nhỉ?
Cô bị virus quái vật xâm nhập nhưng không bị đồng hóa, tức là cơ thể lại một lần nữa biến đổi, ắt sẽ phải có nhiều điểm thay đổi chứ nhỉ?
Sẽ không thể nào chỉ có mỗi dị năng lực lượng lên cấp đâu.
Kiểm tra dị năng Ẩn, phạm vi thi triển dị năng vẫn chỉ là 1 mét, nhưng thời gian duy trì dị năng đã tăng thành 30 phút.
Không những thế, bây giờ cô có thể phủ một lớp dị năng Ẩn lên đòn tấn công.
Nếu đem thời gian thi triển dị năng chia ra giữa việc ẩn thân và tấn công, vậy tức là đối phương sẽ chẳng thể nhận ra được cô tấn công từ hướng nào rồi.
Qúa tuyệt!
Mặc dù việc phân chia dị năng ra như thế này sẽ làm cho thời gian duy trì dị năng giảm đi và chỉ số tồn tại sẽ tăng lên so với việc dồn dị năng vào một việc, nhưng cũng không sao cả, nó vẫn giúp cho cô sinh tồn tốt hơn trong thời đại này rất nhiều.
Mở lòng bàn tay ra, Vi ngưng tụ dị năng, trong không gian trống rỗng dần xuất hiện thêm vài giọt nước.
Giọt nước to dần, lớn dần, tới khi kích thước bằng một quả tennis thì dừng lại.
Ngạc nhiên chính là cầu nước không còn trong suốt mát lành nữa mà nó dần chuyển thành màu đen u tối mang tới cảm giác nguy hiểm cho người nhìn.
"Hửm?"
Vi nhướng mày ngạc nhiên.
So với hai dị năng kia lên cấp bình thường, thủy dị năng thay đổi làm Vi chú ý nhiều hơn.
Cô không rõ trong thời gian bất tỉnh, cơ thể cô ngoài thay đổi thành hình dạng quái vật thì còn có những thay đổi nào nữa không, nhưng việc nước chuyển sang màu đen như thế này trông thật hắc ám.
Thứ nước này sẽ có tác dụng như thế nào khi sử dụng đây?
Nó có thuộc tính axit chăng?
Đó là một thuộc tính tương đối hắc ám đối với Vi đó.
Nếu thứ nước này có thuộc tính axit thì rất tốt, có thể giúp cô rất nhiều trong việc chiến đấu.
Không những thế, kết hợp dị năng này với Ẩn sẽ rất tuyệt.
Vi nhanh chóng liên tưởng tới hình ảnh cô phóng ra cầu nước mang uy lực rất mạnh ra xung quanh nhưng chẳng sinh vật nào có thể biết được chiêu đó tới từ đâu, cuối cùng chỉ có thể bị động chờ chết.
Chà, nghĩ thôi đã thấy phấn khích rồi.
Nhưng nước màu đen này có thật sự có thuộc tính axit không thì Vi không biết được, phải thử nghiệm đã.
Vi không biết người khác khi dị năng lên cấp thì thế nào, nhưng với Vi, cô bắt buộc phải tự mày mò ra công dụng của nó, kể cả khi lên cấp thế này, dị năng có thêm tác dụng mới cũng phải mày mò ra mới biết được.
Không như trong mấy cuốn tiểu thuyết, dị năng lên cấp phát là có thể biết được bản thân có thể làm những gì với dị năng.
Như vậy công nhận là dễ dàng hơn thật, nhưng một phần nào đó cũng khiến cho người sở hữu dị năng có chút nhàm chán ha?
Mày mò thế này tuy vất vả nhưng thú vị hơn nhiều.
Mỗi lần khám phá ra được một công dụng mới là một bầu trời mới mở ra đấy.
Vi tiếp tục dùng chiếc ghế đã không còn phần thành ghế để tựa nữa, cô thả cầu nước đen đó xuống ghế.
Dưới quan sát của Vi, mặt ghế và cầu nước va chạm vào nhau nhưng cầu nước không có dấu hiệu bật ra hay tan vỡ, có nghĩa là bề mặt của nước có thêm tính chất mới sao?
Là rắn như sắt à?
Có vẻ không đúng lắm.
Sau đó, Vi nhận ra cô đoán sai rồi.
Cầu nước tiếp xúc với mặt ghế cứ thế xuyên qua nó lọt xuống mặt sàn.
Vi nhìn thấy màu sắc của cầu nước nhạt đi một chút.
Mà khi tiếp xúc với mặt sàn thì nhạt đi rất nhiều, màu đen ngả dần thành màu xám, đồng thời cầu nước tiến sâu vào bên trong mặt sàn.
Khi cầu nước hoàn toàn trong suốt cũng là lúc cầu nước biến mất, để lại một cái hố nông trên mặt sàn.
"..."
Vi thộn mặt với những gì vừa xảy ra.
Những vật tiếp xúc với cầu nước hình như đều biến mất hết, điều này thật quá bất ngờ.
Nó trông không giống với axit cho lắm, bởi axit đa phần sẽ phản ứng rất mạnh trên các vật thể sống, khiến cho các mô sống bị phá hủy, còn trên các vật chết như bàn ghế, đất đá phản ứng sẽ không nhiều.
Còn thứ nước này có thể tác động được lên cả vật chết, trông còn mạnh hơn cả axit đấy.
Suy đoán về nước có tính axit được Vi gạt bỏ.
Cô xoa cằm suy ngẫm.
Không phải axit thì là gì nhỉ?
Cắn nuốt, thôn phệ à?
Xét trên mặt lý thuyết thì có vẻ đúng đấy.
Nếu ví axit giống như hoàng thượng chảnh chọe ăn mỗi chỗ một ít rồi vểnh đuôi rời đi, thì thôn phệ là một hoàng thượng đã bị bỏ đói lâu ngày, thấy đồ ăn cái là lập tức há cái mồm ra ăn, không cần nhai mà trực tiếp nuốt xuống luôn, ăn hết một chỗ rồi mới ăn tới chỗ khác.
Liên tưởng ngớ ngẩn khiến Vi bật cười một mình.
Ôi trời, cô đang nghĩ cái gì vậy không biết.
Tổng kết của buổi thử nghiệm này là thủy dị năng sau khi biến dị của cô đã có thuộc tính cắn nuốt.
Thuộc tính này rất mạnh, sẽ giúp uy lực khi luận bàn của Vi sẽ tốt hơn.
Nhìn chiếc ghế tội nghiệp đã không còn hình dạng của một chiếc ghế nữa, và mặt sàn đáng thương xuất hiện thêm vài lỗ, Vi nhếch miệng nở nụ cười.
Từ nụ cười nhỏ lặng tiếng chuyển dần thành nụ cười lớn phát tiếng.
"A hahahaa!"
Hai tay cô giơ lên trời nắm lại giật mạnh xuống, miệng chúm lại nhếch lên lộ ra hai răng thỏ, mắt mèo mở lớn thành mắt hổ.
Xinh đẹp dạt sang một bên, nhường chỗ cho bựa và xấu xí lên ngôi.
"Tuyệt vời!!!"
Rồi hai tay áp vào nhau vỗ vỗ, cằm rụt lại khoe cái nọng cằm xinh xinh.
"Hô hô, dị năng mạnh như này lại là của mình.
Không có gì tuyệt hơn!"
"Ôi, tự dưng lại yêu con quái lưỡi dài đó ghê.
Nhờ nó mà mình mới có được dị năng này."
Thôi Vi ơi làm ơn bình tĩnh lại đi.
Yêu gì thứ quái vật đó.
Cái giá khi yêu lớn lắm đó.
"Xì, nói miệng thôi chứ có yêu thật đâu.
Mị chưa ngu để hiến mạng mình cho nó đâu."
Mỗ Vi bĩu môi đanh đá nhìn về phía ống kính.
"Với cả..."
Vi nở nụ cười đầy ẩn ý.
"...tôi làm gì có tim."
Người dẫn truyện này có ý định muốn cuốn gói nghỉ việc rồi.
74, Thủy hệ hình như biến dị rồi (2)
Màu vàng đậu trên bức tường đã ngả sang màu cam, Vi rời khỏi phòng ngó nghiêng nhìn xung quanh, đáp lại cô là một không gian tĩnh mịch không một bóng người với cửa chính mở toang.
Dấu hỏi chấm to đùng hiện lên trên đầu, Vi chớp mắt.
"Mọi người đi đâu hết rồi?"
Đi khắp các phòng không thấy có ai, hụt hẫng thoáng qua trong lòng, cô nghĩ cô biết họ đi đâu rồi.
Hẳn là...đã rời đi.
Cô đột nhiên biến thành quái vật, bọn họ chắc cũng sợ hãi.
Họ không giết cô mà trói cô lại tại nơi này đã là nương tình rồi, huống chi việc rời đi không nói một lời.
Dù sao cô với họ mới chỉ tiếp xúc vài ngày, cũng chẳng thân thiết gì.
Ngay từ ban đầu cô cũng đã xác định sẽ lựa thời gian tách khỏi họ mà, chỉ là bây giờ tách ra sớm hơn thôi.
Mặc dù vậy, Vi vẫn cảm thấy có chút buồn trong lòng.
"Ọt ọt..."
Âm thanh của bụng rỗng phá vỡ tâm trạng của Vi, cô hít một hơi dài xốc lại tinh thần.
Một mình thì có sao chứ?
Một mình thì một mình.
Cô cũng từng một mình rồi mà.
Giờ chỉ tiếp tục một mình thôi.
Chỉ là, Vi chợt nhớ ra balo chứa đồ ăn và quần áo của cô nằm ở trong xe của Thiệu Y, mà bọn họ đã rời đi, điều đó có nghĩa là bây giờ cô tay trắng.
Còn cả chỗ tinh hạch nữa!!!
"...."
Vốn là một người khá giả đột nhiên thành một kẻ nghèo rớt mồng tơi, Vi bất lực không nói thành lời.
Vi muốn nói, liệu bây giờ có thể tạm dừng và quay ngược thời gian được không?
Trước khi cô đánh nhau với quái lưỡi dài, hãy để cô khoác cái balo lên người rồi thời gian hẵng tiếp tục?
Quần áo, rồi đồ ăn, tinh hạch, kiếm, cô mất tất cả rồi.
Ahuhu.
Vò mái tóc đã rối lại càng thêm rối, Vi cụng đầu vào tường vài cái, đến khi não muốn long ra mới dừng lại, một lần nữa trong ngày thở dài.
Được rồi, nghèo thì nghèo.
Cũng chẳng sao.
Kiếm lại là được mà.
Chẳng phải cô từng là một con nghèo sao?
Ngôi nhà nơi Vi bị bỏ lại là một căn nhà nằm trên nhánh đường gần với lối ra của thị trấn, nhìn sang bên trái sẽ tiến sâu hơn vào trong các khu dân cư, nhìn sang bên phải sẽ tiến ra trục đường chính.
Con đường khá là vắng vẻ không có một bóng quái thi nào, kể cả là xác của chúng hay của con người cũng đều không có, không khí không có mùi thối trong lành hơn hẳn.
Có lẽ đoàn người kia và nhóm của Thiệu Y đã phải dọn đường rất mệt mỏi.
Mặc định bản thân đã bị bỏ lại, Vi cũng chẳng buồn đi xác nhận có phải thật hay không, cô xoay người đi về con đường bên trái dự định sẽ đi sâu vào trong mấy con ngõ nhỏ hơn.
Dựa theo kinh nghiệm của bản thân khi còn ở nhà của nguyên chủ, Vi biết quái thi trong những khu dân cư sẽ dễ dàng cân hơn khi chiến đấu một mình, bởi mấy căn nhà sẽ là nơi giúp tránh thoát móng vuốt của chúng, không những thế lại có nhiều con đường để có thể chạy thoát.
Nhưng đó lại cũng là điểm chết nếu số lượng quái thi nhiều.
May mắn dị năng của Vi có chút đặc thù, có thể giúp cô dễ dàng thoát được móng vuốt của chúng.
Nhưng trước đó, có lẽ cô nên đi tìm đồ ăn cái đã, người khỏe mạnh như Vi muốn chiến đấu thì vẫn phải có thứ nhét vào bụng để hồi năng lượng cái đã.
Vi sờ cái bụng rỗng đang biểu tình, tự hỏi không biết thị trấn du lịch này có những sạp hàng nhỏ không đây?
Hay là sẽ phải đi tới phố đồ ăn mới có?
Nghĩ nghĩ, cô vẫn mò vào trong mấy khu dân cư trước, may bây giờ cô chỉ có một mình, thời gian dư dả, không cần phải vội vàng hay chờ đợi ai.
"Grao!"
Đi tới trước căn nhà đầu ngã ba, âm thanh hưng phấn khi ngửi thấy mùi thịt của tang thi lọt vào tai cô.
Vi nép người vào bên thành tường, cẩn thận nghiêng đầu quan sát con đường nằm sát bên cạnh ngôi nhà.
Cô thấy trên đường đó có vài con tang thi đang vật vờ đi lại, chúng không đồng lắm, ước chừng chỉ tầm chục con gì đó, trông như là bị lạc đàn.
Có lẽ sự xuất hiện của đoàn người Thiệu Y đã khiến chúng tụ lại ở chỗ này khá nhiều, bọn họ đã diệt phần lớn nhưng vẫn còn nhiều con bị thu hút mà đi về góc này.
Đáng tiếc thịt thượng hạng đã rời đi, chúng đến muộn, chỉ có thể ở nơi này lang thang, nên mới ít như thế.
Quan sát chúng, lại nhẩm tính khả năng hiện tại của bản thân, Vi cảm thấy chướng ngại vật này cô vẫn có thể vượt qua, chứ mà nhiều hơn thì cô không thể nào cân được trong tình trạng bụng đói này đâu.
Âm thầm khởi động Ẩn, Vi ngưng tụ thủy biến dị trong tay.
Cầu nước đen kịt theo lực ném của Vi bay về phía con tang thi đã ngửi thấy mùi thơm mà hưng phấn đi về phía này, Vi tinh ý nhận ra cử động của chúng đã nhanh hơn một chút, dù vậy, cầu nước đen vẫn chuẩn xác rơi vào người chúng.
Nhưng, ngay sau đó, một chuyện khác kéo mạnh sự chú ý của Vi khiến cô dừng lại việc làm quen với tang thi.
Một dòng năng lượng ngoại lai không biết từ đâu vừa xâm nhập vào người cô.
"?!!"
Cả người Vi trong phút chốc cứng đờ, tay phi cầu nước khựng lại trên không trung, mắt mở lớn kinh ngạc.
Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Thu hồi dị năng xoay người áp lưng lên tường nhà, Vi nhìn lòng bàn tay, kinh nghi khó bỏ trên mặt.
Vừa nãy, cái dòng năng lượng đó là sao?
Sao tự dưng trong người cô lại xuất hiện dòng năng lượng đó nhỉ?
Nó đến từ đâu vậy?
Có ai đó tấn công cô sao?
Vừa nghĩ tới việc có ai đó tấn công mình, Vi nhanh chóng gạt bỏ.
Cô đang trong trạng thái ẩn thân thế này, làm gì có chuyện có thể bị nhìn thấy chứ, trừ khi dị năng đã cạn.
Nhưng dị năng cạn thì cô sẽ chịu tác dụng phụ mà?
Hoặc, có thể có một dị năng giả cấp cao hơn cô phát hiện ra cô rồi tấn công tinh thần?
Vi tiếp tục phủ nhận.
Không có khả năng này đâu.
Cứ coi như thật sự có dị năng giả cấp cao thật thì đòn tấn công phải khiến cô bị thương chứ?
Đây đại não vẫn không hề hấn gì.
Dòng năng lượng này cứ như từ hư không xuất hiện vậy.
Không những thế, nó giống như bổ sung cho năng lượng đang bị thiếu hụt khi thi triển dị năng của Vi, dù không thể bù đầy trở lại nhưng vẫn khiến Vi ngạc nhiên không thôi.
"Bù năng lượng sao?
Cái quái gì vậy?"
Vi tiếp tục nghệt mặt với tin tức bản thân vừa tiếp nhận.
Tang thi không nhìn thấy cũng chẳng cảm nhận được Vi nhưng nó vẫn đi theo mùi hương vừa mới xuất hiện mà lảng vảng quanh chỗ cô đứng, Vi chẳng hề bận tâm tới con tang thi đó, vẫn đứng cạnh căn nhà như một bức tượng với gương mặt đần thối.
Chỉ tới khi mùi đặc trưng từ con tang thi bay vào khứu giác Vi mới hồi thần trở lại mà tránh xa con tang thi kia.
Vội bịt mũi lùi ra xa giảm thiểu lượng không khí bị ô nhiễm tiến vào trong phổi, Vi thở phào biết ơn vô cùng khi bản thân có được dị năng Ẩn, nếu không thì Vi cũng chẳng thể đang đánh tang thi mà dừng lại nghĩ ngợi thế này được.
Nắm lòng bàn tay rồi lại mở ra, Vi nhớ lại thời điểm khi nguồn năng lượng đó xuất hiện trong người, đó là lúc cô phóng dị năng đó về phía tang thi.
Là phóng dị năng sao?
Không đúng cho lắm.
Trước đi Vi thử nghiệm dị năng cũng ngưng tụ một ít nước đó thôi, có chuyện này xảy ra đâu.
Chẳng nhẽ...
Trọng điểm vấn đề di dời lên tang thi, Vi híp mắt nhìn nó suy đoán.
Là cô phóng dị năng lên tang thi?
Rồi khi đó năng lượng đó mới xuất hiện.
Phải kiểm tra lại mới được.
Cầu nước từ trong veo chuyển dần thành đen tuyền, Vi dùng ý niệm bóp méo hình dạng của quả cầu thành một thanh kiếm.
Sau khi lên cấp, việc duy trì nước ở hình thái thanh kiếm đối với Vi dễ hơn hẳn, nhưng thời gian duy trì cũng chưa đủ lâu để chiến đấu trong khoảng thời gian dài.
Con tang thi với phần bụng bị thủng một nửa như cừu lạc đàn đi xung quanh chỗ còn vương lại mùi hương của Vi.
Ở trong khoảng cách gần như vậy, Vi vung thanh thủy kiếm chém lên người nó.
Thanh kiếm nước từ trên đỉnh đầu tang thi bổ xuống, xuyên qua tinh hạch một đường đi xuống bụng mới dừng lại.
Mất đi trung tâm điều khiển, tang thi như rối đứt dây ngã xuống.
Mà với Vi, trong người cô, một nguồn năng lượng ầm ầm xông tới.
Dưới tinh thần lực đang được Vi cho rà soát quanh kinh mạch, cô thấy dòng năng lượng đó trong chốt lát hòa làm một với năng lượng cũ trong người cô rồi chạy quanh cơ thể khiến Vi sảng khoái vô cùng.
Không những thế, lượng dị năng hao hụt vì thi triển cũng nhanh chóng được lấp đầy.
"What the fuck???"
Con chữ cuối cùng bị Vi nói với âm điệu vừa nặng lại vừa cao biểu thị cho kinh ngạc cực độ.
Đồng tử bò sát dính sát với mi dưới, Vi nhìn con tang thi đã chân chính về với đất mẹ, lại nhìn thanh kiếm nước vừa mới nãy nhạt đi màu sắc nay đã đậm trở lại, một người có thể nhanh chóng thích nghi với những biến số như Vi vẫn phải một lần nữa biến thành bức tượng.
Ai đó....làm ơn qua đây giải thích chuyện gì đang xảy ra với Vi cái.
Cô không tiếp nhận nổi lượng thông tin khổng lồ này nữa rồi.
Ngồi thụp xuống ôm đầu trân trân nhìn tang thi, Vi há hốc miệng, khóe miệng hơi nhếch lên.
Vừa nãy, chuyện vừa nãy là do cô làm à?
Chém tang thi và nhận được nguồn năng lượng đó ấy?
Có vẻ là thật rồi?
Phải không?
Biết được chuyện này là do chính bản thân làm, Vi vui mừng không thôi, thủy biến dị của cô quả nhiên là rất mạnh mà.
Nhưng hình như nguồn năng lượng lần thứ hai so với lần thứ nhất nhiều hơn thì phải.
"Hm, có điểm khác biệt ở đâu đó."
Vi lúc này đã vào chế độ tìm tòi nghiên cứu, cô xoa cằm nhìn con tang thi đã chết, đồng tử lóe lóe ánh sáng nhìn về phía mấy con tang thi đang lững thững đi lại kia.
Tang thi vốn là những thực thể đã chết có thể cử động như sinh vật sống là nhờ vào tinh hạch, trong suy nghĩ chỉ có duy nhất việc ăn, ấy thế mà chẳng hiểu thế nào lúc này lại thấy lạnh run người.
Tang thi: Hiu hiu, tại sao tử thần lại đi bên cạnh thế này?