96, Thị trấn Dung Sa - 12 giờ trưa
Vi thư thả dùng dao móc hết chỗ tinh hạch xong, lại ngâm nga từ tốn hấp thụ tang thi để bù lại lượng dị năng đã mất.
Khi đã xong tất cả, nhìn qua bên kia, một hai con đã ngã xuống.
Con ngã xuống có hình dạng giống con tê tê mà Vi đã từng gặp, cái miệng trên lưng nó bị con quái một mắt với móng tay nhọn như kim chọc cho nát, nội tạng bên trong qua cái miệng đó lòi ra ngoài lại bị chính quái một mắt giật ra cho vào miệng nhai nuốt.
Một con khác bụng banh ra với mớ xúc tu như bạch tuộc phóng ra quấn chặt đối phương, lực siết đủ để nghiền nát đầu của quái nhện.
Mắt và mũi của nó dường như đã bị tiêu biến, chỉ có duy nhất cái miệng lớn nhô ra đầy răng nanh sắc nhọn, đang nhồm nhoàm nhai chân của quái nhện.
Con khác có phần tóc trên đầu nhiều và dài, mớ tóc đó như ký sinh trùng cộng sinh quấn lấy những con quái vật khác, cắm sâu vào bên trong da thịt chúng mà hút lấy hút để lại bị quái một mắt túm lấy một nắm trong tay giật đứt, máu đen trên đầu rỉ ra ấy thế mà lại chuyển thành lông ngo ngoe mọc dài.
Trông thật thần kỳ.
Vi đứng ngoài làm khán giả xem cuộc chiến này phải công nhận là xem cũng mãn nhãn đấy.
Nhưng chuyện còn chưa xong thì 12 giờ trưa hình như đã tới, hành động của mấy con quái thi trở nên lờ đờ hơn hẳn.
Chúng như quên mất bản thân đang đánh nhau mà vật vờ tách ra, tay buông lỏng làm mấy thứ trong tay rơi xuống đất, đồ ăn trong miệng cũng quên nhai cứ thế rơi vãi xuống mặt đường.
"Ô, nhanh vậy?
Đã 12 giờ rồi cơ à?"
Vi ngạc nhiên chạy vào trong tiệm bách hóa nhìn đồng hồ treo tường, quả thực kim giờ và kim phút điểm chính xác con số 12.
"Chà, mấy con này ngủ đúng giờ ghê."
Vi không rõ đặc tính này của quái vật từ đâu mà ra, có lẽ vì chúng quá nguy hiểm nên pháp tắc thiên địa đã đặt ra một quy tắc để áp chế chúng, cũng như tạo một cơ hội sống mỏng manh cho nhân loại giữa thế giới vô vàn hiểm nguy này.
Qủa thực, 12 giờ trưa cũng là lúc Vi thích nhất, bởi lúc này cô có thể săn nhiều vân hạch nhất có thể mà không phải đánh đấm gì quá mệt nhọc.
"Thời của mình tới rồi!"
Hí hửng dùng thủy cầu ăn phần chân của mấy con quái vật để chúng không thể di chuyển, Vi dùng dao rạch phần thân nó ra tìm vị trí quả tim, moi ra vân hạch đẫm dịch đen nhầy nhụa.
"...."
Tuy Vi vô cùng thích thời điểm 12 giờ trưa này, nhưng cô không thích việc phải tận tay moi vân hạch thế này chút nào.
So với tinh hạch luôn cố định nằm trên đầu, vân hạch lại luôn thay đổi vị trí theo hình dạng của quái vật, vì vậy Vi không thể làm gì hơn là lần mò đủ mọi chỗ trong thân nó.
Đáng nhẽ Vi có thể dùng thủy hệ, nhưng cô vẫn chưa hoàn toàn khống chế được Bào tử.
Dùng nước thì vẫn sẽ lẫn một ít bào tử trong đó, bào tử mà ăn vân hạch thì người chịu khổ là cô.
Kiểu gì thì chung quy lại Vi vẫn phải khổ, vậy thì chỉ có thể chọn cái khổ nhẹ hơn một chút thôi.
Dù rằng công việc này thật mùi.
Moi xong, Vi xót xa dùng mấy chai nước khoáng trong tiệm rửa sạch tinh vân hạch rồi cất vào balo.
Lại uống hết một chai nước, nhét thêm mấy gói đồ ăn, tới khi balo chật ních chẳng còn nổi một chỗ trống nào nữa Vi mới rầu rĩ rời khỏi tiệm.
Chần chừ vài bước lại quay lại thủ thêm mấy gói đồ ăn trên tay, Vi bây giờ mới thật sự rời đi.
"Haizz, thật sự chẳng nỡ bỏ qua chỗ vật tư này chút nào."
"Hic, ai bảo mình không có không gian chứ."
Vi đau khổ vô cùng.
Không gian tùy thân dường như đã trở thành chấp niệm của cô rồi.
Cuối con đường này cũng là một ngã tư, Vi nhìn kỹ bốn con đường, suy ngẫm thật lâu quyết định rẽ phải.
Nào ngờ, vừa đi được một lúc, bóng dáng quen thuộc của ai đó đột nhiên xuất hiện trước tầm mắt Vi.
"Ơ, Bùi Uyên?"
Phải, đó không ai khác chính là Bùi Uyên.
Cô ta lúc này đang chạy trối chết khỏi thứ gì đó, tới mức chẳng thấy phía trước cô ta có người.
Vi cũng vậy, nhìn thấy Bùi Uyên thì ngạc nhiên đến sững người, quên luôn cả việc phải né sang một bên.
Thế là, rầm, song sinh va vào nhau, đồ ăn rơi lăn lóc trên mặt đường.
Vi mang thêm cả balo nặng nề nên khi ngã xuống, bàn tọa bên dưới chịu lực mạnh hơn.
"Au!
Ôi mông của mình!"
Dường như đập cả vào xương cụt rồi.
"Ngh...."
Vi đau đến không nói thành lời.
Bùi Uyên đối diện cũng vậy, nguyên cái bàn tọa đập mạnh xuống lòng đường.
Cả hai giống nhau đều ngồi nghiêng sang một bên xoa mông.
Một hồi sau, khi đã bớt đau hai người lại cùng lúc ngẩng đầu lên nhìn đối phương, khi này phản ứng mới bắt đầu khác biệt.
"A!
Quái...quái vật!!"
Đinh ninh Bùi Vi đã thành quái vật, bây giờ lại nhìn thấy người trước mặt, Bùi Uyên không thể không sợ hãi đến hét lên, sắc mặt so với khi nãy còn tái nhợt hơn nhiều.
Có phải cô ta đang thấy một song trùng không?
Chứ chẳng phải mọi người đã nói Bùi Vi đã thành quái vật rồi còn gì?
"...."
Vi vốn còn đang kinh ngạc khi không nghĩ tới lại có thể gặp Bùi Uyên như thế này, trong suy nghĩ quả thực cũng đã nghĩ tới phải chăng cô đang gặp một song trùng.
Nhưng khi nhìn tới phản ứng đó, Vi tin chắc đây là Bùi Uyên rồi.
"Bùi Uyên, chị bớt ngáo lại đi.
Người sờ sờ ra đây chứ quái vật gì.
Có quái vật nào đẹp như tôi không?"
Phủi bụi dính ở trên quần, Vi điều chỉnh lại balo đứng dậy, trong lòng nghi hoặc vô cùng.
Không phải mấy người này đã bỏ cô ở lại sao?
Tại sao bây giờ Vi lại có thể gặp họ ở đây vậy?
Mấy ngày vừa rồi cũng đủ để họ rời Dung Sa rồi mà.
Chẳng nhẽ vốn dĩ họ chưa hề rời đi?
Nghĩ vậy, Vi mới nhận ra trước giờ mọi chuyện đều là một mình cô tự biên tự diễn cả.
Có thể họ lo sợ cô thành quái vật nên mới trói cô thôi chứ không hề có ý định vứt bỏ cô?
Hay là, có ai đó cố gắng bảo vệ cô nên cô mới còn sống tới bây giờ?
Vi không hy vọng quá nhiều với các mối quan hệ xã hội vì cô đã quen một mình rồi, nhưng bây giờ nghĩ theo chiều hướng này bỗng dưng cô lại có chút hy vọng với mấy người đó.
Ừm, chỉ là vì ít tiếp xúc với người lạ quá thôi.
Âm thanh đó, tông giọng đó chẳng thể nào một song trùng có thể giống hệt tới như vậy, hơn nữa là giống đứa song sinh của Bùi Uyên hơn là giống cô ta.
Bùi Uyên bắt đầu nghi ngờ người trước mắt.
"Này...là người thật đấy à?"
Bùi Uyên cẩn thận tới gần tát mạnh vào mặt Vi.
"....."
Chát.
Vi cũng không vừa tát lại Bùi Uyên một cái.
"Bùi Uyên, đừng cậy viện tâm thần bây giờ không còn hoạt động mà làm ra mấy hành vi như thế."
"Mẹ con chó!
Mày dám tát tao!"
Như một phản xạ có điều kiện, Bùi Uyên gắt lên.
"Tôi ngại gì mà không tát chị?"
Vi lườm Bùi Uyên một cái đầy khinh bỉ.
Phản ứng này khiến cô ta cảm thấy vô cùng chân thật.
Đây hình như thật sự là Mạc Vi.
"Mày...không thể nào!
Mày không phải đã thành quái vật rồi mà?"
Bùi Uyên kinh ngạc không thôi, cô ta quên luôn bản thân đang chạy trốn mà nhìn Vi một lượt từ trên xuống dưới một cách khó tin.
Thật sự là Mạc Vi.
Bằng xương bằng thịt và không có điểm nào giống quái vật cả.
"Suýt thôi."
Qủa thực số Vi rất đỏ, trời vẫn thương cho làm người.
"Mà chị đang làm gì mà chạy như bị ma...."
Nhún vai, Vi tò mò nhìn Bùi Uyên.
Nếu Bùi Uyên ở đây vậy thì những người kia ắt cũng ở gần đây.
Nhưng Bùi Uyên có phản ứng sợ hãi tới mức đó, đã đang có chuyện gì nguy hiểm xảy ra sao?
Nhưng hỏi mới được một nửa, ở ngã rẽ xa xa, rất nhiều tang thi vật vờ đi về hướng này.
Trong không trung thậm chí còn vang vọng tiếng rống của một tang thi cấp cao.
"....rượt vậy?"
Có vẻ Vi biết chuyện gì đang xảy ra rồi.
Nghe thấy tiếng rống đó, sắc mặt Bùi Uyên đang hồng lên liền tái trở lại.
Cô ta quay người nhìn đám tang thi đó, chân run rẩy lùi về phía sau, môi mấp máy mãi mới thành lời.
"Qu....quái thi....rất nhiều.
Mau....mau chạy đi."
Bùi Uyên xoay người co giò chuẩn bị chạy, không ngờ lại bị Vi giật lại khiến cô ta suýt trượt chân ngã ra mặt đường.
"Mịa con này, bỏ tao ra!"
"Trước khi chạy thì giải thích cho tôi chút đã.
Sao lại đụng phải nhiều tang thi như vậy?
Những người kia đâu?"
Bùi Uyên cố gắng gỡ tay Vi ra để chạy, nhưng chẳng hiểu sao gỡ mãi cũng chẳng được khiến cô ta hoảng loạn vô cùng.
Chết tiệt!
Bùi Uyên biết hóa kén xong ai cũng sẽ có một chút thay đổi, nhưng con Vi này sao lại có thể khỏe tới mức này cơ chứ?
Tại sao tay nó như tay đá vậy?
Chẳng thể gỡ ra nổi.
"Bỏ ra!
Bỏ ra nhanh lên!
Tang thi sắp tới rồi kìa, mày còn đứng đây hỏi mấy câu thừa thãi đó làm gì hả?"
Tang thi đã tới gần hơn một chút, Bùi Uyên sợ đến nhũn chân càng thêm vội vã, Vi lại cứ đứng đó bình thản.
"Nói tóm gọn một câu thôi, là tôi sẽ buông chị ra liền."
Nhìn tang thi, lại nhìn áo mãi không gỡ ra được, nước mắt bất lực chảy ra, Bùi Uyên gào lên.
"Khốn, bọn tao gặp tang thi được chưa?
Đám người kia chết hết rồi được chưa?
Giờ thì bỏ tao ra!"
"Ồ, là chết hết rồi à?"
Vi đưa mắt nhìn tang thi cách cô và Bùi Uyên ngày càng gần, lúc này mới thả Bùi Uyên ra.
Cả người Bùi Uyên vốn đang gồng lên để chạy, bây giờ đột ngột được thả ra, Bùi Uyên mất đà, cả người chúi về phía trước ngã uỵch một cái.
Cú ngã này làm suy nghĩ phải chạy của cô ta bay đi một nửa, lửa giận với Bùi Vi giữ chân cô ta lại.
"Mạc!
Vi!"
Không ngờ, vừa quay đầu lại nhìn, Bùi Uyên đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đến há hốc mồm.
Balo không biết đã được bỏ xuống từ lúc nào, trong tay Vi xuất hiện ba quả cầu nước màu đen.
Chỉ thấy Vi đưa tay ra phía sau lấy lực ném cầu nước đó đi.
Bùi Uyên dõi mắt nhìn theo quả cầu đó, thấy ba quả cầu chuẩn xác rơi vào đầu tang thi.
Một phát, ba con tang thi mất đầu ngã xuống.
"..."
Con bé này từ khi nào trở nên mạnh như vậy?
Bùi Uyên cứ ngồi đó đờ đẫn nhìn Vi như chó được thưởng xương lao về phía bầy tang thi.
Cô ta không biết Vi đã làm thế nào, chỉ thấy cầu nước từng quả bay ra, tang thi một con ngã xuống.
Từng con, từng con.
Cuối cùng chỉ còn lại mình Vi đứng giữa một đống xác tang thi đang nở nụ cười điên loạn.
"Oa, đã tay quá thể!
Đánh với tang thi đúng là nhàn hơn với quái vật mà.
Thích quá đi!"
"...."
Bùi Uyên chợt có nghi vấn, Vi thật sự là con người chứ?
"Rồi, giờ thì kể cho tôi nghe chuyện xảy ra như thế nào được chứ?"
Không biết từ lúc nào Vi đã đi tới ngồi bên cạnh cô ta, hai chân ngồi khép lại, tay vòng qua ôm đầu gối, miệng nở nụ cười nhẹ chẳng hiểu sao khiến Bùi Uyên thấy lạnh người.
"....à....ừ, được..."
96, Thị trấn Dung Sa - 12 giờ trưa
Vi thư thả dùng dao móc hết chỗ tinh hạch xong, lại ngâm nga từ tốn hấp thụ tang thi để bù lại lượng dị năng đã mất.
Khi đã xong tất cả, nhìn qua bên kia, một hai con đã ngã xuống.
Con ngã xuống có hình dạng giống con tê tê mà Vi đã từng gặp, cái miệng trên lưng nó bị con quái một mắt với móng tay nhọn như kim chọc cho nát, nội tạng bên trong qua cái miệng đó lòi ra ngoài lại bị chính quái một mắt giật ra cho vào miệng nhai nuốt.
Một con khác bụng banh ra với mớ xúc tu như bạch tuộc phóng ra quấn chặt đối phương, lực siết đủ để nghiền nát đầu của quái nhện.
Mắt và mũi của nó dường như đã bị tiêu biến, chỉ có duy nhất cái miệng lớn nhô ra đầy răng nanh sắc nhọn, đang nhồm nhoàm nhai chân của quái nhện.
Con khác có phần tóc trên đầu nhiều và dài, mớ tóc đó như ký sinh trùng cộng sinh quấn lấy những con quái vật khác, cắm sâu vào bên trong da thịt chúng mà hút lấy hút để lại bị quái một mắt túm lấy một nắm trong tay giật đứt, máu đen trên đầu rỉ ra ấy thế mà lại chuyển thành lông ngo ngoe mọc dài.
Trông thật thần kỳ.
Vi đứng ngoài làm khán giả xem cuộc chiến này phải công nhận là xem cũng mãn nhãn đấy.
Nhưng chuyện còn chưa xong thì 12 giờ trưa hình như đã tới, hành động của mấy con quái thi trở nên lờ đờ hơn hẳn.
Chúng như quên mất bản thân đang đánh nhau mà vật vờ tách ra, tay buông lỏng làm mấy thứ trong tay rơi xuống đất, đồ ăn trong miệng cũng quên nhai cứ thế rơi vãi xuống mặt đường.
"Ô, nhanh vậy?
Đã 12 giờ rồi cơ à?"
Vi ngạc nhiên chạy vào trong tiệm bách hóa nhìn đồng hồ treo tường, quả thực kim giờ và kim phút điểm chính xác con số 12.
"Chà, mấy con này ngủ đúng giờ ghê."
Vi không rõ đặc tính này của quái vật từ đâu mà ra, có lẽ vì chúng quá nguy hiểm nên pháp tắc thiên địa đã đặt ra một quy tắc để áp chế chúng, cũng như tạo một cơ hội sống mỏng manh cho nhân loại giữa thế giới vô vàn hiểm nguy này.
Qủa thực, 12 giờ trưa cũng là lúc Vi thích nhất, bởi lúc này cô có thể săn nhiều vân hạch nhất có thể mà không phải đánh đấm gì quá mệt nhọc.
"Thời của mình tới rồi!"
Hí hửng dùng thủy cầu ăn phần chân của mấy con quái vật để chúng không thể di chuyển, Vi dùng dao rạch phần thân nó ra tìm vị trí quả tim, moi ra vân hạch đẫm dịch đen nhầy nhụa.
"...."
Tuy Vi vô cùng thích thời điểm 12 giờ trưa này, nhưng cô không thích việc phải tận tay moi vân hạch thế này chút nào.
So với tinh hạch luôn cố định nằm trên đầu, vân hạch lại luôn thay đổi vị trí theo hình dạng của quái vật, vì vậy Vi không thể làm gì hơn là lần mò đủ mọi chỗ trong thân nó.
Đáng nhẽ Vi có thể dùng thủy hệ, nhưng cô vẫn chưa hoàn toàn khống chế được Bào tử.
Dùng nước thì vẫn sẽ lẫn một ít bào tử trong đó, bào tử mà ăn vân hạch thì người chịu khổ là cô.
Kiểu gì thì chung quy lại Vi vẫn phải khổ, vậy thì chỉ có thể chọn cái khổ nhẹ hơn một chút thôi.
Dù rằng công việc này thật mùi.
Moi xong, Vi xót xa dùng mấy chai nước khoáng trong tiệm rửa sạch tinh vân hạch rồi cất vào balo.
Lại uống hết một chai nước, nhét thêm mấy gói đồ ăn, tới khi balo chật ních chẳng còn nổi một chỗ trống nào nữa Vi mới rầu rĩ rời khỏi tiệm.
Chần chừ vài bước lại quay lại thủ thêm mấy gói đồ ăn trên tay, Vi bây giờ mới thật sự rời đi.
"Haizz, thật sự chẳng nỡ bỏ qua chỗ vật tư này chút nào."
"Hic, ai bảo mình không có không gian chứ."
Vi đau khổ vô cùng.
Không gian tùy thân dường như đã trở thành chấp niệm của cô rồi.
Cuối con đường này cũng là một ngã tư, Vi nhìn kỹ bốn con đường, suy ngẫm thật lâu quyết định rẽ phải.
Nào ngờ, vừa đi được một lúc, bóng dáng quen thuộc của ai đó đột nhiên xuất hiện trước tầm mắt Vi.
"Ơ, Bùi Uyên?"
Phải, đó không ai khác chính là Bùi Uyên.
Cô ta lúc này đang chạy trối chết khỏi thứ gì đó, tới mức chẳng thấy phía trước cô ta có người.
Vi cũng vậy, nhìn thấy Bùi Uyên thì ngạc nhiên đến sững người, quên luôn cả việc phải né sang một bên.
Thế là, rầm, song sinh va vào nhau, đồ ăn rơi lăn lóc trên mặt đường.
Vi mang thêm cả balo nặng nề nên khi ngã xuống, bàn tọa bên dưới chịu lực mạnh hơn.
"Au!
Ôi mông của mình!"
Dường như đập cả vào xương cụt rồi.
"Ngh...."
Vi đau đến không nói thành lời.
Bùi Uyên đối diện cũng vậy, nguyên cái bàn tọa đập mạnh xuống lòng đường.
Cả hai giống nhau đều ngồi nghiêng sang một bên xoa mông.
Một hồi sau, khi đã bớt đau hai người lại cùng lúc ngẩng đầu lên nhìn đối phương, khi này phản ứng mới bắt đầu khác biệt.
"A!
Quái...quái vật!!"
Đinh ninh Bùi Vi đã thành quái vật, bây giờ lại nhìn thấy người trước mặt, Bùi Uyên không thể không sợ hãi đến hét lên, sắc mặt so với khi nãy còn tái nhợt hơn nhiều.
Có phải cô ta đang thấy một song trùng không?
Chứ chẳng phải mọi người đã nói Bùi Vi đã thành quái vật rồi còn gì?
"...."
Vi vốn còn đang kinh ngạc khi không nghĩ tới lại có thể gặp Bùi Uyên như thế này, trong suy nghĩ quả thực cũng đã nghĩ tới phải chăng cô đang gặp một song trùng.
Nhưng khi nhìn tới phản ứng đó, Vi tin chắc đây là Bùi Uyên rồi.
"Bùi Uyên, chị bớt ngáo lại đi.
Người sờ sờ ra đây chứ quái vật gì.
Có quái vật nào đẹp như tôi không?"
Phủi bụi dính ở trên quần, Vi điều chỉnh lại balo đứng dậy, trong lòng nghi hoặc vô cùng.
Không phải mấy người này đã bỏ cô ở lại sao?
Tại sao bây giờ Vi lại có thể gặp họ ở đây vậy?
Mấy ngày vừa rồi cũng đủ để họ rời Dung Sa rồi mà.
Chẳng nhẽ vốn dĩ họ chưa hề rời đi?
Nghĩ vậy, Vi mới nhận ra trước giờ mọi chuyện đều là một mình cô tự biên tự diễn cả.
Có thể họ lo sợ cô thành quái vật nên mới trói cô thôi chứ không hề có ý định vứt bỏ cô?
Hay là, có ai đó cố gắng bảo vệ cô nên cô mới còn sống tới bây giờ?
Vi không hy vọng quá nhiều với các mối quan hệ xã hội vì cô đã quen một mình rồi, nhưng bây giờ nghĩ theo chiều hướng này bỗng dưng cô lại có chút hy vọng với mấy người đó.
Ừm, chỉ là vì ít tiếp xúc với người lạ quá thôi.
Âm thanh đó, tông giọng đó chẳng thể nào một song trùng có thể giống hệt tới như vậy, hơn nữa là giống đứa song sinh của Bùi Uyên hơn là giống cô ta.
Bùi Uyên bắt đầu nghi ngờ người trước mắt.
"Này...là người thật đấy à?"
Bùi Uyên cẩn thận tới gần tát mạnh vào mặt Vi.
"....."
Chát.
Vi cũng không vừa tát lại Bùi Uyên một cái.
"Bùi Uyên, đừng cậy viện tâm thần bây giờ không còn hoạt động mà làm ra mấy hành vi như thế."
"Mẹ con chó!
Mày dám tát tao!"
Như một phản xạ có điều kiện, Bùi Uyên gắt lên.
"Tôi ngại gì mà không tát chị?"
Vi lườm Bùi Uyên một cái đầy khinh bỉ.
Phản ứng này khiến cô ta cảm thấy vô cùng chân thật.
Đây hình như thật sự là Mạc Vi.
"Mày...không thể nào!
Mày không phải đã thành quái vật rồi mà?"
Bùi Uyên kinh ngạc không thôi, cô ta quên luôn bản thân đang chạy trốn mà nhìn Vi một lượt từ trên xuống dưới một cách khó tin.
Thật sự là Mạc Vi.
Bằng xương bằng thịt và không có điểm nào giống quái vật cả.
"Suýt thôi."
Qủa thực số Vi rất đỏ, trời vẫn thương cho làm người.
"Mà chị đang làm gì mà chạy như bị ma...."
Nhún vai, Vi tò mò nhìn Bùi Uyên.
Nếu Bùi Uyên ở đây vậy thì những người kia ắt cũng ở gần đây.
Nhưng Bùi Uyên có phản ứng sợ hãi tới mức đó, đã đang có chuyện gì nguy hiểm xảy ra sao?
Nhưng hỏi mới được một nửa, ở ngã rẽ xa xa, rất nhiều tang thi vật vờ đi về hướng này.
Trong không trung thậm chí còn vang vọng tiếng rống của một tang thi cấp cao.
"....rượt vậy?"
Có vẻ Vi biết chuyện gì đang xảy ra rồi.
Nghe thấy tiếng rống đó, sắc mặt Bùi Uyên đang hồng lên liền tái trở lại.
Cô ta quay người nhìn đám tang thi đó, chân run rẩy lùi về phía sau, môi mấp máy mãi mới thành lời.
"Qu....quái thi....rất nhiều.
Mau....mau chạy đi."
Bùi Uyên xoay người co giò chuẩn bị chạy, không ngờ lại bị Vi giật lại khiến cô ta suýt trượt chân ngã ra mặt đường.
"Mịa con này, bỏ tao ra!"
"Trước khi chạy thì giải thích cho tôi chút đã.
Sao lại đụng phải nhiều tang thi như vậy?
Những người kia đâu?"
Bùi Uyên cố gắng gỡ tay Vi ra để chạy, nhưng chẳng hiểu sao gỡ mãi cũng chẳng được khiến cô ta hoảng loạn vô cùng.
Chết tiệt!
Bùi Uyên biết hóa kén xong ai cũng sẽ có một chút thay đổi, nhưng con Vi này sao lại có thể khỏe tới mức này cơ chứ?
Tại sao tay nó như tay đá vậy?
Chẳng thể gỡ ra nổi.
"Bỏ ra!
Bỏ ra nhanh lên!
Tang thi sắp tới rồi kìa, mày còn đứng đây hỏi mấy câu thừa thãi đó làm gì hả?"
Tang thi đã tới gần hơn một chút, Bùi Uyên sợ đến nhũn chân càng thêm vội vã, Vi lại cứ đứng đó bình thản.
"Nói tóm gọn một câu thôi, là tôi sẽ buông chị ra liền."
Nhìn tang thi, lại nhìn áo mãi không gỡ ra được, nước mắt bất lực chảy ra, Bùi Uyên gào lên.
"Khốn, bọn tao gặp tang thi được chưa?
Đám người kia chết hết rồi được chưa?
Giờ thì bỏ tao ra!"
"Ồ, là chết hết rồi à?"
Vi đưa mắt nhìn tang thi cách cô và Bùi Uyên ngày càng gần, lúc này mới thả Bùi Uyên ra.
Cả người Bùi Uyên vốn đang gồng lên để chạy, bây giờ đột ngột được thả ra, Bùi Uyên mất đà, cả người chúi về phía trước ngã uỵch một cái.
Cú ngã này làm suy nghĩ phải chạy của cô ta bay đi một nửa, lửa giận với Bùi Vi giữ chân cô ta lại.
"Mạc!
Vi!"
Không ngờ, vừa quay đầu lại nhìn, Bùi Uyên đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đến há hốc mồm.
Balo không biết đã được bỏ xuống từ lúc nào, trong tay Vi xuất hiện ba quả cầu nước màu đen.
Chỉ thấy Vi đưa tay ra phía sau lấy lực ném cầu nước đó đi.
Bùi Uyên dõi mắt nhìn theo quả cầu đó, thấy ba quả cầu chuẩn xác rơi vào đầu tang thi.
Một phát, ba con tang thi mất đầu ngã xuống.
"..."
Con bé này từ khi nào trở nên mạnh như vậy?
Bùi Uyên cứ ngồi đó đờ đẫn nhìn Vi như chó được thưởng xương lao về phía bầy tang thi.
Cô ta không biết Vi đã làm thế nào, chỉ thấy cầu nước từng quả bay ra, tang thi một con ngã xuống.
Từng con, từng con.
Cuối cùng chỉ còn lại mình Vi đứng giữa một đống xác tang thi đang nở nụ cười điên loạn.
"Oa, đã tay quá thể!
Đánh với tang thi đúng là nhàn hơn với quái vật mà.
Thích quá đi!"
"...."
Bùi Uyên chợt có nghi vấn, Vi thật sự là con người chứ?
"Rồi, giờ thì kể cho tôi nghe chuyện xảy ra như thế nào được chứ?"
Không biết từ lúc nào Vi đã đi tới ngồi bên cạnh cô ta, hai chân ngồi khép lại, tay vòng qua ôm đầu gối, miệng nở nụ cười nhẹ chẳng hiểu sao khiến Bùi Uyên thấy lạnh người.
"....à....ừ, được..."