[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 118,052
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Chỉ Là Người Qua Đường
Chương 40
Chương 40
40.
Ngứa mắt
Vi mơ mơ màng màng tỉnh dậy trước âm thanh ồn ào đó.
Đôi đồng tử nâu nhạt đờ đẫn nhìn trần nhà trắng đục không bao giờ đổi màu.
Tầm nhìn đặt trên đồng hồ treo tường mới biết đã gần mười giờ rồi.
...
Gần mười giờ?
Vi giật mình bật dậy, lại vì dậy quá nhanh mà huyết áp tụt xuống, tầm nhìn bỗng chốc đen một màu, đầu tê buốt.
"Ugh..."
Ngã xuống giường nằm lại, đợi đến khi cảm giác choáng váng trôi đi, Vi tiếp tục nhìn trần nhà tiêu hóa chỗ ký ức của ngày hôm qua.
Phải rồi, tối qua cô đã minh tưởng đến gần hai giờ đêm mới đi ngủ, vậy thì buổi sáng dậy muộn cũng là đúng thôi.
Nhưng suốt hai kiếp người, đây là lần đầu tiên cô nướng lâu đến thế đấy.
Kiếp trước, dù mệt đến đâu thì cùng lắm tám giờ là cô đã dậy rồi.
Có lẽ là vì giấc mơ đó chăng?
Vi nghĩ tới giấc mơ mà tối qua cô gặp.
Những con sông chằng chịt và các đốm sáng đủ sắc cầu vồng.
Ban đầu Vi cho rằng bản thân đã có một giấc mơ Lucid, nhưng sau đó lại nhận ra sau khi minh tưởng xong giấc mơ này xuất hiện, Vi bỗng cảm thấy giấc mơ này có chút thần kỳ.
Còn nữa, con sông đó trông rất quen.
Hình ảnh của hệ thống kinh mạch lướt qua trong đầu, Vi bừng tỉnh.
Cô đã biết vì sao lại thấy mấy con sông đó trông rất quen rồi.
"A, chẳng phải trông rất giống với kinh mạch sao?
Đúng rồi, mạng lưới của con sông đó trông rất giống với hệ thống kinh mạch trong người cô.
Có thể nhìn một lần lập tức nhận ra, Vi thật biết ơn khả năng ghi nhớ của bản thân mà.
Nếu con sông đó thật sự chính là kinh mạch trong người cô, vậy thì dòng nước bên trong con sông chính là năng lượng dị năng của cô rồi.
Nó...ít quá.
Chảy cũng rất yếu nữa.
Con sông cũng rất nhỏ và hẹp.
Kinh mạch như vậy khiến Vi cảm thấy buồn một chút trong lòng.
Nhưng mấy đốm sáng thì sao?
Chúng là gì?
"....là nguyên tố có phải không nhỉ?"
Có thể lắm.
Nhớ tới việc bản thân cầm những đốm sáng màu lam sẫm thả vào trong sông, tận mắt thấy nó hòa tan với nước sông.
Nếu nước sông là dị năng thủy hệ của cô, vậy thì đốm lam sẫm đó chính là nguyên tố thủy.
"........."
A!
Vậy chẳng phải cô đã dẫn động nguyên tố vào bên trong cơ thể cô sao?
Nhanh chóng thử ngừng tụ dị năng trong tay.
Từ một điểm không có gì dần xuất hiện một qua cầu nước.
Cầu nước trong suốt rồi lớn dần lên bằng một quả bóng tennis, nhưng so với tennis hình như đã to thêm vài milimet.
Điểm này nếu không chú ý kỹ thì sẽ cho rằng vẫn như cũ.
Phát hiện này khiến Vi kinh ngạc không thôi.
Cô, cô đã làm vậy sao?
Dẫn động nguyên tố mà không cần ai chỉ dạy?
Là thật sao?
Ôi trời ạ!
Vậy chẳng phải cô chính là thiên tài sao?
Muahahaha.
Khóe miệng không kiềm chế được mà nhếch lên, cơ miệng giãn ra thành một nụ cười ngờ ngệch đầy sung sướng.
Ai nha, cô đã dẫn động nguyên tố đó.
Ahihi.
Nhưng mà cô đã làm cách nào?
Nghĩ tới điều này, Vi chép miệng xoa cằm suy nghĩ.
Cái mỏ hết nhếch sang bên trái lại chuyển sang nhếch bên phải theo từng lần xoa cằm.
Vi nghĩ không ra làm thế nào mà cô có thể tiến vào trạng thái đó để dẫn động nguyên tố.
Thứ Vi chỉ nhớ được là sau khi ngủ liền thấy bản thân ở nơi đó, bên trong kinh mạch với rất nhiều các loại nguyên tố bao quanh.
Hmm...
À, trước đó chẳng phải là Vi minh tưởng còn gì?
Vậy tức là .....
"Bùi Vi!!!"
Âm thanh của Bùi Uyên cắt đứt mạch suy nghĩ của Vi, Vi nhíu mày khó chịu nhìn về phía cửa phòng.
Bùi Uyên này, cô ta không thể ngừng làm phiền cô được sao?
Tại sao vào lúc quan trọng như vậy lại cứ thò mặt ra không biết.
Chậc.
Vi u ám đứng dậy đi tới cửa phòng, tay nắm lấy chốt cửa vặn mạnh kéo cửa ra, làm bàn tay đang đập cửa của Bùi Uyên đập vào mặt Vi vang lên một tiếng chát rất to.
Vi:....
Bùi Uyên: CMN!!
Thành công đánh được con chó này rồi!!
Mí mắt giật giật liên hồi, Vi nâng mắt lên nhìn cái người đang cười sung sướng vì đánh được mình kia.
Đúng là con điên mà.
"Có chuyện gì?"
"À."
Nhớ tới chuyện cần nói với cái đứa này, Bùi Uyên thu hồi lại biểu cảm trên mặt, dành ra một giây để điều chỉnh cảm xúc rồi chuyển thành tức giận túm lấy áo Vi kéo cô lại gần mình.
"Mẹ mày!
Tại sao mày không hỏi xin sự cho phép của tao mà đã cho cô ta vào trong nhà hả?"
Nửa câu cuối như sợ người dưới nhà nghe thấy, Bùi Uyên hạ giọng xuống.
Chết tiệt, hôm qua vì cuộc chiến kia nên cô ta không để ý nhiều tới người đang đánh nhau với con quái vật đó.
Nhưng hôm nay thì khác, sau khi bất tỉnh nhân sự một ngày tỉnh dậy và nhìn thấy cái người đã vật lộn với quái vật đó đang ngồi ghế sofa cô ta lập tức nhận ra là ai.
Mịa!
Đó chẳng phải là con nhỏ Tô Thiệu Y đã dám câu dẫn đàn anh Tư Truy của cô ta sao?
Sao cô ta lại ở đây?
Có thể ở trong nhà mình một cách hiển nhiên như vậy chắc chắn phải có sự cho phép của chủ nhà, mà Mạc Doãn và La Xuyên một thành tang thi, một đã chết thì hiển nhiên chủ nhà chính là cô ta và Bùi Vi.
Cô ta lại bất tỉnh thì càng hiển nhiên hơn người quyết định chuyện này là Bùi Vi.
Vì vậy, vừa mới tỉnh dậy Bùi Uyên đã lao vội lên tầng muốn chất vấn Bùi Vi.
Vậy mà gõ cửa mãi con nhỏ cũng chẳng chịu dậy.
Nó chết ở trong đó luôn rồi à?
Cũng may cô ta đủ kiên nhẫn với chuyện này mà chờ đợi con Vi tỉnh dậy.
Nếu không thì đã chẳng ngẫu nhiên cho nó ăn được một cái tát giúp cô ta nguôi đi một nửa cơn tức giận rồi.
"Cô ta"?
Vi ngẩn người ra một lúc trước cái từ này của Bùi Uyên, sau đó dưới sự hỗ trợ của ký ức ngày hôm qua cũng đã hiểu được ý Bùi Uyên muốn nói là gì rồi.
"À.
Ý chị là Tô Thiệu Y?"
Vi từ tốn trả lời, tay nắm lấy tay Bùi Uyên cưỡng chế gỡ tay cô ta ra khỏi cổ áo mình, không quan tâm sắc mặt của Mạt Hy đã tối đen.
"Hôm qua tôi cũng có hỏi ý kiến của chị mà.
Nhưng chị bất tỉnh như vậy, tôi gọi mãi không chịu dậy.
Hết cách nên tôi mới đành tự quyết thôi."
"Vậy tại sao mày không quyết định đuổi cô ta đi?"
Bùi Uyên không tin con nhỏ này có cái kiên nhẫn gọi cô ta dậy chỉ vì cái chuyện này.
Nếu là Bùi Vi trước kia thì có thể, còn Bùi Vi của hiện tại thì thôi đi.
"Tại sao phải đuổi?"
Vi nhướng mày.
"Người ta dù sao cũng là người đã cứu mình.
Ơn cứu mạng như vậy không cảm ơn thì thôi còn đuổi đi thì chẳng phải chúng ta đang trở thành một kẻ vô ơn, bạch nhãn lang sao?"
"Cô ta cứu chúng ta lúc nào chứ?"
Bùi Uyên vẫn không chấp nhận mà cãi đến cùng, điều này khiến Vi dấy lên nghi hoặc.
"Cái con quái vật đó đấy.
Cô ấy đã giết nó.
Nếu như không có cô ấy thì khi chúng ta ra khỏi nhà đã trở thành thịt trong bụng con quái vật đó rồi.
Chị đừng nói là chị bị mất trí nhớ ngắn hạn nên không nhớ chuyện ngày hôm qua đó nhé?"
"Vậy thì cũng có thể là người khác chứ không phải cô ta."
Bùi Uyên vẫn gay gắt phản ứng, nghi hoặc của Vi càng tăng lên.
Nếu vì chuyện Tô Thiệu Y giết quái vật mà sợ cô ấy nên phản ứng không đồng ý cho vào nhà cũng có thể lý giải.
Nhưng chuyện đó chưa căng tới mức để Bùi Uyên phải phản ứng gay gắt thế này.
Tại sao vậy nhỉ?
Nếu đem vấn đề ra xa hơn một chút, trước tận thế thì cô, Bùi Uyên và Tô Thiệu Y đều là học sinh, cả ba lại học cùng một trường nhưng khác lớp.
Ồ, nếu vậy thì có thể giải thích được rồi.
Có lẽ ở thời điểm trước mạt thế Mạt Hy và Tô Thiệu Y đã có khúc mắc gì đó xảy ra chăng?
Đó có lẽ chính là lý do mà bây giờ Bùi Uyên lại phản ứng mạnh mẽ thế này.
Ừm, Vi nghĩ Vi hiểu rồi đấy.
Nhưng Vi lại nhớ đến một vấn đề.
Cô và Mạt Hy là song sinh, ngoài khác biệt về tính cách ra thì ngoại hình giống hệt nhau.
Vậy tại sao khi nhìn thấy cô, coi như là lúc đó bị hiểu nhầm bản thân là Bùi Uyên đi, thì Tô Thiệu Y lại không có phản ứng như nhận ra người quen?
Thế thì đáp án chỉ có một.
Tô Thiệu Y đã vô tình không biết mà đụng vào chuyện của Bùi Uyên, cô ta đã tìm hiểu và biết được, sau đó đơn phương căm ghét Tô Thiệu Y!
Cảm giác đã tìm ra đáp án.
Vi nhướng mày nhìn Bùi Uyên.
"Vậy nếu thật sự là có người khác mà không phải cô ấy cứu chúng ta thì khi đó e rằng tôi và chị đã trở thành thức ăn cho con quái vật đó rồi.
Nhưng đó chỉ là giả thuyết mà thôi, chứ trên thực tế người cứu chúng ta là Tô Thiệu Y.
Chị nên chấp nhận điều này."
.
"...."
Cái này thì đúng là không thể phủ nhận được rồi.
Bùi Uyên chỉ có thể nghiến răng tức tối nhìn Vi.
"Nhưng mà, chị biết Tô Thiệu Y sao?"
Vi nhìn Bùi Uyên.
Ánh mắt đó như nhìn thấu được con người của Bùi Uyên khiến cô ta khó chịu vô cùng.
"Nếu không tại sao lại phản ứng gay gắt như vậy?"
"...."
Bùi Uyên nghiến răng.
Làm sao cô ta có thể nói ra cái chuyện là con Tô Thiệu Y đó quyến rũ học trưởng của cô ta được.
Cô ta có thể nói, nhưng không phải là với con Vi cũng đáng ghét không kém gì Tô Thiệu Y này.
"..."
Bầu không khí yên tĩnh đến ngại ngùng kéo dài giữa hai người.
Vi và Bùi Uyên cứ đứng đó mắt đối mắt với nhau, không ai chịu thua.
Cuối cùng vì mắt đã quá khô, Bùi Uyên cắn răng nhắm mắt lại xoa dịu cảm giác đau nhức đến từ đôi mắt, rồi khi mở mắt ra lại tức giận nhìn Vi.
Biết bản thân đấu không lại Vi, Bùi Uyên hừ lạnh xoay người rời đi, trong lòng không ngừng rủa xả, nguyền rủa Vi và Tô Thiệu Y.
Mẹ nó!
Trong nhà của cô ta đã có cái con đáng ghét là Bùi Vi rồi thì thôi đi.
Giờ lại tới Tô Thiệu Y cũng đáng ghét không kém kia xuất hiện trong nhà.
A!!!!!!
Bùi Uyên tức điên chết đi được.
Bùi Vi!!!
Tô Thiệu Y!!!
Tao nguyền rủa tụi mày sẽ bị tang thi và quái vật cắn chết!!!