Ngôn Tình Chào Em, Bảo Bối!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 81: Điểm thi đại học



 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 82: Hoàn chính văn



 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 83: PN1: Ghi danh trường đại học


Sau khi có kết quả của kỳ thi tuyển sinh đại học, tham dự tiệc tốt nghiệp, lại nhanh chóng ghi danh vào trường đại học muốn đến, hiện tại Giang Niên đã hoàn toàn nhàn rỗi.

Nhưng mà, cũng nhờ có bạn trai tài giỏi của cô, Giang Niên sinh thời may mắn biết được cảm giác phòng tuyển sinh Thanh Hoa Bắc Đại liên tục gọi đến cướp người là cái dạng gì …..

Đại khái chính là, lúc còn chưa công bố kết quả thi đại học, phòng tuyển sinh của hai trường Thanh Bắc đã nhanh chóng có được bảng điểm của các trạng nguyên, rồi sau đó Lục Trạch cứ như vậy nhận được điện thoại từ hai trường.

Lúc ấy Lục Trạch đang xem phim với Giang Niên trên laptop, những khi đến đoạn cao trào, Giang Niên vội che lại trái tim nhỏ, không ngừng gật đầu phụ họa với những bình luận về phim: “….. woo woo woo, nam chính thật sự quá quá quá là đẹp trai luôn aaaaa!!!”

Lục Trạch liếc nhìn gương mặt nam chính đang được phóng đại trên màn hình.

Trong lòng cũng phụ họa với ánh nhìn của bạn gái nhà mình, ừm, đúng là rất đẹp, nhưng lại bĩu môi: “Anh có đẹp trai không?”

Cô gái nhỏ hai mắt tỏa sáng nhìn nam chính, không có thời gian để ý đến anh.

Lục Trạch càng thêm bất mãn, anh nhích lại gần định hôn bạn gái để cô dời lực chú ý về phía mình.

Chỉ là, còn chưa kịp thực hiện ý đồ …..

Điện thoại đã vang lên.

Lục Trạch nhíu mày nhìn vào điện thoại mình.

Là một dãy số xa lạ, mã vùng mở đầu là 010.

Này, bây giờ các cuộc gọi lừa đảo đều dùng mã vùng của Bắc Kinh sao?

Không chút do dự cúp điện thoại, Lục Trạch tiếp tục nhích lại gần Giang Niên, định tiếp tục ý đồ vừa rồi chưa hoàn thành.

….. điện thoại lại vang lên.

Lần này, Giang Niên đã trở nên bất mãn, tạm dừng bộ phim đang chiếu, nhìn sang Lục Trạch: “Trạch ca, anh nghe điện thoại đi!”

Có thể không nghe lời người khác chứ lời của bạn gái thì phải nghe.

Lục Trạch thản nhiên nhìn số điện thoại cùng mã vùng với số ban nãy, cả người tràn ngập hơi thở ‘tôi thực sự không muốn trả lời, các người tốt nhất đừng là điện thoại lừa đảo’

Ngón trỏ thon dài lướt qua màn hình điện thoại một chút, cuộc gọi đã được kết nối.

Lục Trạch ấn mở loa ngoài, chính mình lười nhác dựa vào sô pha, ngay cả giọng nói cũng vô cùng uể oải: “Alo”.

Đầu dây bên kia dường như cũng rất khiếp sợ, không ngờ lần này đã gọi được, sửng sốt một hồi, vội vàng nói: “Alo, xin chào, xin hỏi đây có phải là học sinh Lục Trạch không?”

Lục Trạch cau mày chặt hơn.

Cũng được lắm, dạo này điện thoại lừa đào đều gọi thẳng tên vậy sao?

Không có hứng thú chơi đùa cùng đối phương, Lục Trạch biếng nhác tùy ý phủ nhận: “Xin lỗi, không phải tôi, cô gọi nhầm rồi.”

Nói xong liền chuẩn bị cúp điện thoại, tiếp tục cùng bạn gái xem phim.

Có đâu ai ngờ bên kia dường như đã sớm có chuẩn bị: “Đợi đã, học sinh Lục Trạch! Tôi biết đây là điện thoại của cậu, chúng tôi đã xác nhận với phòng tuyển sinh của tỉnh em rất nhiều lần rồi. Có phải đại học Bắc Kinh cách vách đã gọi đến cho em rồi không? Sau đó nói em không cần tiếp điện thoại của chúng tôi nữa, nói với chúng tôi em không phải Lục Trạch, gọi nhầm số rồi không? Chúng tôi thực sự rất có thành ý, chúng tôi cũng đã đọc qua sơ yếu lý lịch của em rồi, đại học Thanh Hoa chắc chắn thích hợp với em hơn trường cách vách nào đó!”

Người bên kia nói liên tục không ngừng nghỉ vô cùng trôi chảy, như thể ở giữa chẳng hề có dấu câu nào cả vậy, chặt chẽ lại dồn dập, căn bản không cho Lục Trạch cơ hội nào để cắt máy.

Chỉ là sau khi nghe một tràng dài như vậy, Lục Trạch thoáng ngẩn người.

Cùng Giang Niên đưa mắt nhìn nhau, sự kinh ngạc hiện rõ trong mắt đối phương.

Đợi hồi lâu không nghe thấy giọng nói bên này, lão sư của phòng công tác tuyển sinh Thanh Hoa càng thêm sợ hãi: “….. Alo, Bạn học Lục Trạch, em còn có ở đó không? Tôi thật sự hi vọng em xem xét qua trường đại học Thanh Hoa một chút, em là học sinh chuyên tự nhiên, chúng tôi thấy em trước kia rõ ràng quan tâm đ ến các ngành học kỹ thuật, máy tính, cơ khí, kiến trúc và các chuyên ngành khác đều là ưu thế của chúng tôi và chúng tôi có thể cung cấp cho em nền giáo dục tốt nhất, không giống như Bắc đại đối diện, toàn bộ trường học chỉ có một khoa kỹ thuật …..”

Sau khi nói tất cả trong một hơi dài, nhân viên tuyển sinh bên đại học Thanh Hoa vẫn không nghe được giọng nói ở đầu dây bên kia, cho rằng Lục Trạch đã bị Bắc đại cách vách cướp đi rồi, xác định không đến lượt Thanh Hoa nữa.

Chỉ có thể thở dài một hơi, quyết định tôn trọng ý nguyện của thí sinh: “Được rồi, học sinh Lục Trạch, nếu em đã chắc chắn rồi, chúng tôi cũng tôn trọng nguyện vọng của em. Bất quá, hy vọng em có thể suy xét lại một chút các chuyên ngành của trường chúng tôi.”

Lục Trạch có hơi bối rối: “Em quyết định ghi danh vào đại học Thanh Hoa rồi.”

Đây vẫn luôn là mục tiêu không thay đổi của anh từ những năm cấp ba, sao nghe ý của lão sư chặp hồi giống như chắc chắn anh sẽ không đến Thanh Hoa vậy?

Lão sư ở phía bên kia: “….. À được rồi, bạn học Lục Trạch, nếu em đã quyết định ghi danh ở Bắc đại thì cứ ghi danh đi ….. Từ từ, em vừa nói gì?”

Có phải cô bị ảo giác rồi không?!

Lục Trạch liền lặp lại một lần nữa: “Em sẽ ghi danh vào đại học Thanh Hoa”.

“ …..” Vãi đạn vãi đạn vãi đạn!!!!!!!

Nhân viên tại phòng công tác tuyển sinh đại học Thanh Hoa cảm thấy dường như mình vừa bị một chiếc bánh cực lớn rơi trúng đầu rồi, cô không khỏi choáng váng.

Còn chưa kịp ngất đi, cô đã vội định thần lại: “Được được, học sinh Lục Trạch, một lần nữa chúc mừng em đạt trạng nguyên khoa học tự nhiên nhé, cũng vô cùng hoan nghênh em đến với đại học Thanh Hoa của chúng tôi! Có chuyện gì thì từ từ nói, đừng chơi nước chảy ngược dòng nhé, khi nào đại học Bắc Kinh gọi cho em thì em liền nói đã xác định ghi danh vào đại học Thanh Hoa rồi nhé, mặc kệ bên kia nói cái gì em cũng không cần động tâm đâu! Nhà ăn và ký túc xá của Thanh Hoa chúng ta so với bên kia tốt hơn rất nhiều!”

Cô nói rất nhanh, giảng giải công đạo một hồi, sau đó nghĩ lại vẫn không cảm thấy yên tâm, liền nói: “Học sinh Lục Trạch, nếu cách vách có gọi điện thoại cho cậu, cứ bảo cậu không phải Lục Trạch sau đó thẳng tay cúp luôn điện thoại là được!”

Lục Trạch: “…..”

Giang Niên: “…..”

Sau khi cúp điện thoại, Giang Niên vẫn còn sững sờ hồi lâu không có cách nào định thần lại.

Nhìn xem, nhìn xem, đây chính là chênh lệch của người thường chúng ta và học thần đó.

Bản thân mình còn chưa biết điểm thì Lục Trạch đã bắt đầu bị Thanh Hoa Bắc Đại thay phiên nhau gọi đến đoạt người rồi.

Huhuhu cô chua quá đi!

Thật vất vả mới cúp được điện thoại, Lục Trạch liếc nhìn cô gái nhỏ đang ủy khuất bĩu môi.

Vừa rồi hai mắt còn không gợn sóng gì, nháy mắt đã hiện ý cười.

Anh nhanh chóng nhích lại gần hôn lên môi cô gái nhỏ một cái.

Lục đại thiếu gia thành công trộm hương thỏa mãn đến mức đuôi sắp dựng lên rồi.

Anh khẽ nheo mắt cười, vương tay xoa đầu Giang Niên, lại lần nữa bị cái chạm mềm mại kia làm cho kinh ngạc.

Giang Niên cũng chỉ giả vờ ủy khuất mà thôi.

Lục Trạch thi tốt, đương nhiên cô cảm thấy hạnh phúc hơn bất cứ ai.

Vốn dĩ nghĩ rằng mình đã nói rõ muốn ghi danh vào Thanh Hoa, Lục Trạch cảm thấy sẽ không còn chuyện gì phiền phức nữa, nhưng sau đó lại phát hiện…..

Trước đây là anh xem nhẹ nghị lực cướp đoạt thí sinh của hai trường Thanh Bắc…..

Lúc chẩm tối, Lục Trạch và Giang Niên cùng nhau ra ngoài ăn cơm, sau đó…..

Liền nhận được điện thoại của phòng tuyển sinh Bắc đại.

“Alo? Xin chào, cho hỏi có phải là học sinh Lục Trạch đó không?”

Dường như lời mở đầu đều giống nhau như đúc, phòng tuyển sinh của Bắc đại cũng tính không cho Lục Trạch cơ hội mở miệng, lập tức chuẩn bị tiếp tục thao thao bất tuyệt.

Lục Trạch mạnh mẽ xen vào, nỗ lực không để đối phương lãng phí thời gian của mình: “….. Lão sư, xin chào, em đã quyết định ghi danh vào Thanh Hoa rồi.”

Vốn dĩ cho rằng nói đến đây đã cúp điện thoại được rồi.

Tuy nhiên, phòng tuyển sinh Bắc đại như thể không hề bị khuất phục: “Không sao đâu, không sao đâu, học sinh Lục Trạch, em nghe thầy nói này. Lão sư biết em là học sinh chuyên tự nhiên, nhưng kỳ thật khoa học tự nhiên ở Bắc Đại chúng ta cũng rất cường đại, các ngành học liên quan đến toán học vật lý đều rất rất tốt, hoặc nếu em muốn học kinh tế cũng có thể đến …..”

Thao thao bất tuyệt, một điểm tạm dừng cũng không có.

Thật vất vả mới cúp điện thoại của Bắc Đại, lại nhận được điện thoại của Thanh Hoa.

“Alo, bạn học Lục Trạch, cách vách có phải đã gọi cho em rồi không? ….. Ừ, nghe lão sư, ngàn vạn đừng nghe bọn họ nói! …..”

Nói ngắn lại, hết Bắc Đại ra trận thì đến Thanh Hoa ra trận, cúp bên này thì bên kia liền gọi đến.

Lục Trạch im lặng tắt máy.

Sau đó điện thoại của Giang Niên liền vang lên, cô nhìn thoáng qua màn hình điện thoại, nhắc nhở: “Là điện thoại của thầy Diêu nè anh”.

Nghe máy, và đương nhiên, tìm Lục Trạch.

“Lục Trạch à, em mau mau mở nguồn điện thoại lên đi! Phòng tuyển sinh Thanh Bắc gọi cho em đều không được, cái thằng này, thật là! …..”

…..

Nhìn chung, sau khi trải qua hai ngày như vậy, ánh mắt Giang Niên nhìn về phía Lục đại thiếu gia đã chuyển từ hâm mộ và ganh tị sang hoàn toàn đồng cảm.

Thật kinh khủng.

Quá kinh khủng …..

Bất quá, nói thật, cô cũng muốn kinh khủng như vậy lắm🙂

Lại sau đó, chờ đến khi điện thoại của Lục Trạch sóng yên biển lặng, lại đến phiên điện thoại của Giang Niên vang lên.

Cũng là mã vùng 010, Giang Niên đã chấn kinh rồi.

“Trạch ca, hiện tại công tác tuyển sinh đã cường đại đến vậy rồi sao? Gọi anh không được liền gọi cho em nè?!”

Không thể trách Giang Niên nghĩ nhiều.

Cô nhận ra rằng, từ khi cô và Lục Trạch ở bên nhau thật không thiếu người gọi cho cô chỉ để tìm Lục Trạch…..

Cô là người đưa tin sao!

Tiếp nhận điện thoại với vẻ kinh ngạc, giọng nói ấm áp và mềm mại của Giang Niên vang lên: “Alo, lão sư, người muốn tìm Lục Trạch sao?”

Sau đó cũng đã chuẩn bị chuyển điện thoại sang cho Lục Trạch tiếp nhận.

Lão sư bên kia: “…..?”

“Lục Trạch?” Lão sư bên kia ngẩn người một chút, “A, học sinh Giang Niên, em biết Lục Trạch phải không?”

Xịn vãi, còn biết tên cô luôn này!

Giang Niên còn chưa kịp nói chuyện đã bị Lục Trạch cướp đoạt: “Đúng vậy, Giang Niên là bạn gái của em.”

Lão sư bên kia thậm chí không quá lễ phép, nhịn không được thốt lên: “….. Vãi cả chưởng!”

Cô thậm chí còn quên mất vừa rồi gọi đến đây làm gì, vội vàng hóng chuyện: “Thật sao! Giang Niên và Lục Trạch đang bên nhau sao!”

Giang Niên: “…..?”

Không biết thì gọi cho cô làm gì?

Lão sư bên kia nhanh chóng thu hồi tâm tình nhiều chuyện: “Như vậy thật tốt, rất rất tốt, học sinh Giang Niên, Lục Trạch đã quyết định đến Thanh Hoa rồi, em cũng đến đây thì thật tốt. Ôi tốt quá, cặp đôi này thi đại học đều đạt điểm cao như vậy.”

Giang Niên ngây ngẩn cả người.

Vậy nên, đây là điện thoại gọi cho cô sao?

….. Lại sau đó, Giang Niên đã thực sự trải nghiệm tâm tình của Lục Trạch suốt hai ngày nay.

Bị phòng tuyển sinh Thanh Bắc thay nhau gọi điện thoại đến rốt cuộc là loại cảm giác gí

Chính là …..

Rất tuyệt, rất ngầu🙂

Nhưng mà …..

“Lão sư, em đã quyết định đến Bắc Đại rồi ạ, em muốn học chuyên ngành ngôn ngữ.”

Lão sư bên kia như chẳng hề bị đả kích gì, vẫn là hứng thú bừng bừng: “Này, tôi mới vừa lên mạng xem thử ảnh chụp của Lục Trạch và Giang Niên đó, đẹp trai xinh gái quá trời quá đất luôn, đúng là trai tài gái sắc mà!”

Giang Niên & Lục Trạch: “…..”

Lão sư, ngài buôn chuyện như vậy có thật sự ổn không?

Lão sư bên kia còn tấm tắc cảm khái: “Huyền thoại quả là huyền thoại.”

Mọi người nói xem, hai người này yêu đương nhưng vẫn học tập tốt thì thôi đi, sao lại còn đẹp vậy chứ?!
 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 84: PN2: Gặp mặt phụ huynh


Trong khoảng thời gian chờ đợi nhận giấy báo nhập học, Giang Niên quả thực giải trí đến điên rồi.

Thậm chí kế hoạch đề ra trước khi lên 12 “thi đại học xong phải hoàn thành bản thảo” cũng bị quên đến không còn một mảnh.

Hơn nữa, chơi với Lục Trạch khiến Giang Niên khám phá ra nhiều thế giới mới mà trước kia cô không hề hay biết.

Tỷ như, Giang Niên chưa từng trải qua cảm giác hồi hộp khi chơi game, chẳng qua là vì những game cô chơi thực sự rất chán ….. thỉnh thoảng cô thử chơi một vài trò cần trình độ một chút, mới vừa vào chơi đã bị ngược tơi tả liền trực tiếp bỏ luôn.

Vậy nên, lĩnh vực chơi game này kia vẫn luôn là nỗi đau mà Giang Niên không chịu vượt qua.

Nhưng mà!

Hiện tại cô có Lục Trạch ở đây kia mà!

So trình chơi game với Lục Trạch, mang theo Giang Niên cùng chơi giống như là ….

Tự chơi thì đúng hơn.

Theo logic thì không đúng, nhưng ý tứ đại khái thì là như vậy.

Bất kể chơi trò nào, dù kiểm tra chỉ số IQ hay kĩ năng, Lục Trạch chẳng hề quan tâm đ ến nó, chơi một lần mãi đến cấp độ cuối cùng khiến cho Giang Niên một trận choáng váng.

Giang Niên hôm nay vẫn ngủ nướng như mọi ngày, thức dậy thay quần áo.

Ra khỏi phòng, liền thấy mẹ Giang ở phòng khách đang ủi quần áo, khi thấy Giang Niên ra tới, liền cười: “Con dậy rồi sao?”

Giang Niên có chút ngượng ngùng gật đầu.

Từ khi thi đại học xong, ngày nào cô cũng ngủ muộn, dậy muộn.

Ba mẹ cô cảm thấy những năm tháng cấp ba của cô quá vất vả, khó có được kì nghỉ dài như vậy nên cả hai cố ý không gọi cô dậy.

Ngủ nướng thực sự rất thoải mái …..

Cảm giác tội lỗi vì lãng phí thời gian thường xuyên khiến Giang Niên có chút áy náy.

Tất nhiên, cũng chỉ áy náy lúc đó mà thôi.

Cô ngồi xuống bên cạnh mẹ Giang: “Mẹ, mẹ ủi quần áo gì á?”

“Hôm nay ba mẹ đi họp lớp cấp ba, ủi áo quần thẳng thớm một chút”, mẹ Giang cũng không ngẩng đầu mà trả lời, “À phải rồi, ba mẹ trưa và tối nay không về nhà ăn cơm nên con tự giải quyết bữa trưa và bữa tối đi ha, tìm Thi Lam, Thư Nam gì đó ăn chung, không thì qua với A Trạch ấy.”

Giang Niên: “…..”

Được rồi.

Sau khi thi đại học, Giang Niên liền cảm thấy địa vị trong nhà của cô liền tụt dốc không phanh.

Trước khi thi đại học, ba mẹ Giang cứ dăm ba ngày lại bồi bổ cho cô, sợ cô ăn không ngon, mặc không đẹp, còn sợ áp lực tâm lý lớn.

Sau khi thi đại học thì sao nào?

….. Lúc cả hai đi làm thì không nói, thật vất vả mới đến cuối tuần, ba mẹ Giang nhất định sẽ có việc ra ngoài, hơn nữa, chắc chắn sẽ không dẫn cô theo.

Tuần này thì “Niên Niên, mẹ và ba con sang thành phố bên cạnh chơi một chút,” tuần sau là “Ba mẹ đi tụ tập với bạn bè đây”, tuần sau nữa lại là “Bạn học mới sinh đứa thứ hai, ba mẹ qua đó ăn bữa cơm”.

Nói gọn lại, cô sống hay chết cũng mặc kệ.

Giang Niên ai oán mà thở dài: “Con biết rồi.”

Cô theo thói quen qua nhà Lục Trạch, mấy tuần nay anh nhìn mãi cũng quen: “Cô và chú lại mặc kệ em sao?”

Giang Niên gật gật đầu.

Lục Trạch cười, đeo tạp dề vào phòng bếp: “Trưa nay muốn ăn cái gì?”

Giang Niên nối gót theo sau, thấy Lục Trạch trong phòng bếp bận rồi, nhịn không được liền bước đến, ôm Lục Trạch từ phía sau: “Trạch ca, anh đối với em thật tốt”.

Lục Trạch vô cùng hài lòng với sự gần gũi của cô gái nhỏ.

Bữa trưa như cũ vẫn vui vẻ ăn cơm, Lục Trạch nhìn Giang Niên ngáp ngắn ngáp dài, cười nói: “Ngủ trưa một lát nhé?”

Giang Niên đã buồn ngủ đến mức nhấc mí mắt không lên, ngoan ngoãn gật đầu, “Buổi chiều em muốn cùng bọn Tạ Minh chơi game!”

Lục Trạch đồng ý: “Được”.

Giang Niên ….. bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa.

Sau đó nghe thấy giọng của Lục Trạch: “Niên Niên, em tỉnh chưa? Đi mở cửa hộ anh với, anh đang trong phòng tắm”.

Giang Niên mơ mơ màng màng lên tiếng, sau đó đi đến trước cửa.

“Ai vậy ạ?” Giọng nói của cô gái nhỏ mới tỉnh ngủ mềm mại như sáp, Giang Niên lại dụi dụi mắt mở cửa.

“Surprise! Bảo bối, nhớ mẹ không nào!”

Một giọng nói đột nhiên vang lên trước mặt Giang Niên, giống như có ai đó xông vào.

Người phụ nữ ôm chầm lấy Gian Niên, mùi thơm quanh quẩn trên chóp mũi cô.

Mãi đến lúc này, người phụ nữ chợt nhận ra chiều cao và hình thể dường như không thích hợp lắm, hơn nữa người trong vòng tay quá mức mềm mại, một chút cũng không giống đứa con trai mạnh mẽ của bà.

Bà lùi lại một chút, nhìn người mình vừa ôm.

….. một cô gái?

Giang Niên xoa mũi, vẻ mặt xấu hổ.

Cô thật sự không ngờ đến, lần đầu tiên gặp mẹ Lục Trạch lại trong tình cảnh như vậy, cô lại còn mới tỉnh ngủ ở nhà Lục Trạch, quần áo tóc tai cũng không chỉnh tề, trên mặt còn mang theo cảm giác buồn ngủ.

Giang Niên nhanh chóng vuốt lại tóc tai, sau đó vô cùng lễ phép cúi chào: “Dạ con chào dì!”

Lúc chào hỏi, Giang Niên không khỏi thấp thỏm ngước lên trộm nhìn mẹ Lục Trạch một cái.

Mẹ Lục Trạch vừa rồi còn hoang mang một trận, hiện tại nghe thấy giọng nói của cô gái nhỏ, hai mắt lập tức sáng ngời: “Niên Niên phải không? Tới nhà chúng ta chơi sao? Thật ngoan quá đi!”

Căn bản bà cũng không đợi Giang Niên nói chuyện, mẹ Lục Trạch vội quay đầu kêu một tiếng: “Chồng ơi! Chồng! Mau đến đây, lẹ lẹ, đến gặp con dâu tương lại của nhà mình, ngoan lắm, vừa gặp đã thấy hiểu chuyện rồi. Không biết A Trạch nhà chúng ta làm thế nào để lừa con gái nhà người ta đến tay nữa!”

Giang Niên: “…..”

Mẹ, mẹ của Lục Trạch, trong suy nghĩ của cô, một chút cũng không giống …..

Trong lúc nói chuyện, Lục Trạch đã từ phòng tắm đi ra.

Có vẻ như vừa mới rửa tay xong, Lục Trạch từ trước đến nay đã quen không dùng khăn lau tay, cứ để vậy đợi khô tự nhiên.

Lắc nước trên tay cho vơi bớt, anh còn thắc mắc sao Giang Niên còn chưa quay lại, tùy ý bước đến mở miên hỏi, “Niên Niên, ai vậy?”

…..

“Ba, mẹ?!”

Lục Trạch cũng chấn kinh rồi.

Mẹ Lục Trạch cũng như vừa rồi, cứ vậy chào hỏi: “Ơi, con trai nhớ mẹ không nào?”

Giang Niên không biết nên nói gì, nghĩ nghĩ, vẫn là chủ động nở nụ cười: “Dì ơi, để con giúp dì mang hành lý”.

Lục Trạch rốt cuộc làm sao ở chung với ba mẹ lại tốt vậy, mỗi ngày đều nói chuyện vui vẻ?

…..

Mãi đến khi đã ngồi trên sô pha, Giang Niên vẫn còn cảm thấy bầu không khí có chút xấu hổ.

Nhưng hiển nhiên, mẹ Lục Trạch một chút cũng không cảm thấy có vấn đề gì.

Ngồi bên cạnh Giang Niên, thân thiết nhiệt tình vô cùng: “Niên Niên, A Trạch đã được con chiếu cố nhiều rồi, dì đã sớm nghe đến tên con, mãi đến bây giờ mới được gặp”.

Giang Niên ngoan ngoãn mỉm cười: “Dì ơi, ngài nói quá lời rồi ạ, là Trạch ca chiếu cố con rất nhiều, năm 12 Trạch ca vẫn luôn phụ đạo cho con.”

“Nên vậy nên vậy”, mẹ Lục Trạch rất vui vẻ, cười không ngừng, “A Trạch thành tích cũng tốt, phụ đạo cho con cũng là chuyện nên làm mà, dì nghe nói, Niên Niên thi đại học vừa rồi thành tích cũng rất lợi hại đúng không? Đúng là cô bé ngoan”.

Bà quay sang liếc Lục Trạch một cái, “Chậc, con cũng không biết đâu Niên Niên, lúc A Trạch mới lên cấp ba, cô chú nói với nó tham gia nhiều cuộc thi một chút, đẹp hồ sơ, sau này ra nước ngoài học đại học, vốn dĩ mọi chuyện theo chiều hướng như vậy, nhưng bỗng dưng đoạn sau lớp 10 nó lại nói với cô chú không ra nước ngoài nữa, muốn ở lại Trung Quốc học đại học?”

Giang Niên sửng sốt, quay sang nhìn Lục Trạch.

Lục Trạch biếng nhác dựa vào ghế sô pha, chân dài duỗi ra, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ: “Mẹ, mẹ nói với Niên Niên chuyện đó làm gì?”

Vốn dĩ bởi vì ba mẹ quanh năm ở nước ngoài nên Lục Trạch cảm thấy lên đại học ra nước ngoài cũng không sao, tuy rằng anh cũng đã sớm quen cảm giác sống một mình trong nước rồi.

Nhưng là …..

Bỗng dưng lại cảm thấy ở trong nước tốt hơn.

Luôn có một người đáng giá để bạn lưu luyến.

Giang Niên mím môi, cô muốn nói gì đó, rốt cuộc cũng không nói ra.

“Được được được, con không cho mẹ nói thì mẹ không nói nữa”, mẹ Lục Trạch cũng không tức giận, “Ba với mẹ cũng là về gặp con một chút, lát nữa lại về bên kia”.

“Dạ, con biết rồi”, Lục Trạch thản nhiên gật đầu.

Từ nhỏ anh đã quen với việc ba mẹ mình trở về vội vàng mà rời đi cũng vội vàng, anh cũng không cảm thấy có vấn đề gì khi sống tự lập.

Vì công việc kinh doanh của gia đình, ba mẹ anh hằng năm đều ở nước ngoài bận rộn, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều cũng là điều dễ hiểu.

Giang Niên lại có chút kinh ngạc: “Cô chú nhanh như vậy đã đi lại rồi ạ?”

Ba mẹ Lục Trạch ngập ngừng một hồi: “ ….. Ừ, việc kinh doanh bên kia thật sự không thể đi xa quá lâu được”.

Bọn họ cũng không phải chưa nghĩ đến việc đưa Lục Trạch cùng sang bên kia học tập và sinh sống cùng, chỉ là Lục Trạch từ trước đến nay vẫn luôn có chủ kiến của riêng mình, bọn họ có khuyên cũng không lay chuyển được anh.

Chỉ là …..

Không thể giống những cha mẹ khác bên con thường xuyên, bọn họ ít nhiều vẫn cảm thấy có lỗi.

Vậy nên trước nay đối với Lục Trạch luôn là trạng thái nuôi thả, anh muốn làm gì bọn họ cũng không ngăn cản.

Giang Niên lại mím môi.

Ba mẹ Lục Trạch đều là những người dễ ở chung, Giang Niên từ trước đến nay đều ngoan ngoan hiểu chuyện nên rất được người lớn yêu thích.

Vậy nên, ‘cuộc gặp gỡ phụ huynh bất ngờ’ bắt đầu một cách hoang mang cũng đã kết thúc êm đẹp.

Mẹ của Lục Trạch thậm chí còn thưởng cho Giang Niên bao lì xì, bị cô liều mạng từ chối, bà tỏ vẻ tiếc nuối: “Niên Niên muốn cái gì con cứ nói với A Trạch, nói A Trạch mua cho con, A Trạch nhiều tiền lắm, đừng nghĩ tiết kiệm tiền cho nó”.

“Mẹ”, Lục Trạch cười cười, “mẹ đừng nói như kiểu con đối xử với bạn gái không tốt chút nào vậy chứ”.

Giang Niên cũng không khỏi cảm thấy buồn cời.

Mặc dù thời gian ở chung cùng ba mẹ không nhiều, nhưng nhìn ra được ba mẹ Lục Trạch đều rất thương anh, ở chung cũng rất hòa thuận, gần gũi như bạn bè vậy.

Nói chuyện một hồi, ba mẹ Lục Trạch liền về phòng ngủ bù vì lệch múi giờ.

Nhìn thấy bọn họ lên lầu, Giang Niên không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nói bọn họ đối với cô rất thân thiết và nhiệt tình, nhưng Giang Niên vẫn cảm thấy lo lắng vô cùng, sợ rằng họ sẽ không thích cô.

Lục Trạch nhìn động tác của cô gái nhỏ, buồn cười xoa tóc cô: “Lo lắng vậy sao?”

Bất quá, lo lắng cũng là chuyện tốt, Lục Trạch gật đầu, điều này cho thấy bạn gái anh rất muốn ba mẹ của anh yêu thích, hài lòng.

Lại không nghĩ đến, Giang Niên ngẩng đầu nhìn anh, cũng không trả lời vấn đề của anh, chỉ nhìn thẳng vào mắt anh mà thôi.

Lục Trạch có điểm không chịu nổi.

Cho dù trước kia danh không chính, ngôn không thuận, anh còn có thể tự kiềm chế một chút.

Hiện tại, người trong lòng anh lại gần như vậy, bạn gái nhỏ lại nhìn thẳng vào anh, Lục Trạch cảm thấy có thể kiềm chế được trong tình huống này mới là chuyện kì quái.

Anh cúi xuống, muốn hôn Giang Niên một chút.

Càng không nhĩ đến …..

Giang Niên đột nhiên ngẩng lên, chủ động hôn lên khóe môi Lục Trạch một cái.

Lần đầu tiên cô gái nhỏ chủ động hôn anh, Lục Trạch không khỏi ngây ngẩn cả người.

Giang Niên rốt cuộc vẫn là da mặt mỏng, chủ động thì chủ động, nhưng thẹn thùng thì vẫn thẹn thùng.

Cô đột nhiên vùi mặt vào lòng Lục Trạch.

Sau đó, Lục Trạch nghe thấy thanh âm rầu rĩ của cô gái nhỏ truyền tới.

“Trạch ca, anh đừng buồn, em sẽ luôn bên cạnh anh mà”.

Lục Trạch sửng sốt một chút, mới hiểu Giang Niên nói đến chuyện của ba mẹ anh.

Anh mím môi, sau đó chỉ cảm thấy tim mình sắp tan ra thành nước rồii.

Thật ra anh đã sớm quen với chuyện đó rồi, cũng không tính là buồn.

Nhưng là …..

Nghe Giang Niên nói như vậy, Lục Trạch vẫn nghĩ —–

Bạn gái của anh thật sự rất tốt, rất rất tốt, tốt nhất trên đời.

Và ….. anh cũng thật may mắn.
 
Back
Top Bottom