Ngôn Tình Chào Em, Bảo Bối!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 61: 131 lần


Khổng Mạn Mạn giơ tay lên.

Lục Trạch biếng nhác gật đầu với cô, Khổng Mạn Mạn một giây hưng phấn: "Tuy rằng hiện tại chưa đến lúc tôi lên tiếng, nhưng ta muốn hỏi một câu với 11 được không, có thể hỏi một câu không liên quan đến trò chơi được không?"

Lục Trạch sao cũng được lại gật gật đầu.

Khổng Mạn Mạn tràn đầy tò mò, quay đầu nhìn sang Giang Niên: "Niên Niên, vừa rồi cậu nói với Lục Trạch cái gì mà khiến Lục Trạch vui vẻ như vậy a?"

Giang Niên: "....."

Lục Trạch: "....."
 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 62: Em cũng rất xinh đẹp


đã có trên wordpress rồi ạ.
 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 63: Em hãy yên tâm về anh



 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 65: Không liên quan


Không liên quan
 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 66: Bảo bối


Bảo bối
 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 67: “Trong mắt tôi chỉ có Giang Niên mà thôi“


Giang Niên: “…..”

Giờ nghĩ lại, cô luôn cảm thấy lịch sử trò chuyện của mình cùng Lục Trạch…..

Có chút, nói như nào nhỉ, hơi kì cục sao sao đó.

Nhìn những lời này của Trạch ca mà xem, muốn cho cậu ấy câu trả lời như thế nào đây?

Giang Niên cũng không khỏi nghĩ một chút về câu hỏi của Lục Trạch.

Nhìn những nữ sinh khác hỏi bài Lục Trạch, đặc biệt là những nữ sinh đến từ lớp chuyên cách vách cứ lần lượt hết lần này đến lần khác nối nhau hỏi, cô thật sự không khó chịu chút nào sao?

….. Sao có thể.

Giang Niên tự giễu mà cười cười.

Cô tuy rằng biết điều này không hề tốt chút nào, nhưng cô vẫn không thể nào khiến lòng mình thoải mái được, làm sao mà không khó chịu kia chứ?

Cô sẽ không nhịn được nghĩ nhiều thêm một chút.

Có nhiều nữ sinh thích Lục Trạch thật đấy.

Vậy thái độ của Lục Trạch đối với các cậu ấy là gì?

Liệu Lục Trạch có đối xử với các nữ sinh khác như cách cậu ấy đối xử với cô không?

….. Nghĩ tới nghĩ lui, Giang Niên không khỏi mắng chính mình.

Không phải chỉ là hỏi bài thôi sao, cô nghĩ nhiều như vậy làm gì!

Hơn nữa …..

Cô thậm chí còn không phải là bạn gái của Lục Trạch, đến cái tư cách nghĩ nhiều như vậy cũng không có đâu.

[ sao trời: Nếu khó chịu thì sao đây? Em cũng đâu có quyền nói.]

Một lúc lâu sau, Lục Trạch mới nhắn lại.

[mãn nhãn sao trời: nếu em muốn, hiện tại liền có thể.]

[mãn nhãn sao trời: bất quá, em cũng không phải lo lắng.]

[mãn nhãn sao trời: cũng chỉ mỗi em có mà thôi.]

Giang Niên nhất thời không nói nên lời, cũng không biết mình nên cảm thấy thế nào.

Cô mím môi, có đôi lúc trong lòng đột nhiên xúc động, ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy sợ hãi.

Hơn nữa, không biết vì sao, Giang Niên luôn cảm thấy Lục Trạch giống như hoàn toàn không lừa dối cô chút nào.

Cậu ấy nói cái gì thì chính là như vậy.

Quay sang nhìn thoáng qua vị trí của Lục Trạch, Giang Niên cong mắt nhìn hắn cười cười.

/***************/

Có thể bởi vì lần hỏi bài của Chúc Minh Nghi quá thảm hại, nữ sinh lớp 20 cách vách cũng không thể không lấy đó làm gương.

Đúng vậy, Lục Trạch đích xác rất đẹp trai, thực sự rất rất đẹp, quả thực …..

Dù sao đi nữa cũng chính là một vạn cái tốt, nhưng là lúc này, bất cứ ai tinh ý đều nhìn ra được, Lục Trạch có một vạn cái tốt, mặt nào tốt nhất của hắn cũng đều dành cho Giang Niên hết rồi.

Mặc dù đại bộ phận nữ sinh chuyên văn muốn sang hỏi bài Lục Trạch, cũng đa số là tò mò “để tôi nhìn xem nhân vật trong truyền thuyết kia rốt cuộc trông như thế nào”.

Biết rõ Lục Trạch đã có người mình thích, không cần phải nói rõ ra nhưng ai cũng nhìn ra được tình huống như thế nào.

Nhưng không thể phủ nhận rằng vẫn sẽ có một số ít người như Chúc Minh Nghi, ôm tâm thái “Tôi cũng không tin Lục Trạch thật sự thích Giang Niên” nỗ lực thể hiện khía cạnh tốt nhất của họ chạy đến trước mặt Lục Trạch.

Cho nên, mặc dù đã có sự việc ngày hôm đó của Chúc Minh Nghi, đại bộ phận nữ sinh lớp cách vách cũng lấy đó làm cảnh giới, nhưng Lục đại thiếu gia vẫn như cũ…..

Bị làm phiền.

Hắn thật sự không quá giỏi trong việc giảng bài cho người khác, bời vì mỗi lần như vậy hắn cũng không hiểu được vì cái gì bọn họ lại không hiểu được mấy bài này …..

Đương nhiên, cái gì cũng có ngoại lệ, chính là cùng các bạn học khác trong lớp thảo luận những đề mục khó, hoặc là giảng bài cho Giang Niên.

Trong mắt Lục đại thiếu gia, giải được đề mục khó là một điều khiến người ta vui vẻ, giảng bài cho Giang Niên lại còn là chuyện khiến cho hắn vui vẻ gấp bội.

Cho nên …..

Ngay khi có người hướng chỗ ngồi của Lục Trạch đi đến, Lục đại thiếu gia liền hành sự theo hoàn cảnh, chớp lấy thời cơ cầm đề mục chính sử địa đến chỗ của Giang Niên.

….. Sau đó, người chịu tội hiển nhiên là Tạ Minh, người vốn dĩ ở ngoài xem kịch vui vẻ.

Sau khi giảng bài lần thứ năm cho Chúc Minh Nghi, Tạ Minh – đồng học vô cùng thiện lương, tính tình tốt bụng rốt cuộc cũng nhịn không được.

Chờ Lục Trạch về chỗ sau khi hỏi bài Giang Niên xong, Tạ Minh không khỏi thở dài.

“Trạch ca”, hắn u oán vô cùng nhìn chằm chằm Lục Trạch, “Cậu rất vui đúng không?”

Lục Trạch tùy ý gật đầu.

Đúng vậy, đương nhiên là vô cùng vui vẻ.

Niên Niên nhà hắn ôn nhu lại đáng yêu vô cùng, giảng bài cho hắn cũng vô cùng kiên nhẫn, rõ ràng là học chuyên tự nhiên, vậy mà chính sử địa vẫn có thể học tốt như vậy.

Thật lợi hại.

Nhìn Lục Trạch không giấu được ý cười, Tạ Minh…..

Càng u oán thêm nhiều hơn.

Được rồi, hắn thống khổ như vậy, Trạch ca thì lại sướng như tiên.

Tạ Minh lại lần nữa thở dài.

Tiếng thở dài thật sự quá u oán, đến nỗi Lục Trạch không khỏi liếc mắt nhìn hắn.

Khai ân hỏi: “Sao vậy?”

“Trạch ca, cậu vui vui vẻ vẻ với Giang Niên như vậy, đã từng nghĩ đến tôi chưa?”

Lục Trạch nghĩ nghĩ một chút, liền hiểu Tạ Minh muốn nói gì.

Hắn biếng nhác cười một tiếng: “Không phải tôi đang giúp cậu sao? Trước đó không phải cậu khen Chúc Minh Nghi xinh đẹp với tôi à? Hiện tại có cơ hội giảng đề cho người rồi đó, không vui sao?”

Tạ Minh:”……”

Đột nhiên hắn liền hiểu bê đá đập chân mình là có ý gì.

Hắn dừng một chút: “Trạch ca, cậu cũng không thể nói như vậy mà …..”

“Hm?”

“Chúc Minh Nghi xinh đẹp, nhưng mà người ta cũng không để tâm đ ến tôi, cô ấy đến thì cậu chạy đi, tôi cứ như vậy mà ôm đống nợ, tôi cũng thảm quá mà.”

Tạ Minh nhớ đến mỗi lần mình bị bắt ép giảng đề cho Chúc Minh Nghi, Chúc Minh Nghi mặc dù trên mặt thì cười vậy thôi, thực tế tay đã nắm chặt đến nổi gân xanh rồi …..

Hắn cũng bất đắc dĩ mà thôi.

Mẹ nó mỗi lần giảng đề cho Chúc Minh Nghi hắn cũng có vui vẻ gì đâu?

…..

Lục Trạch đang cùng tạ Minh tùy ý nói chuyện, dư quang khóe mắt Tạ Minh liền thấy Chúc Minh Nghi một lần nữa đang đến chỗ của bọn họ.

Chẳng qua có điểm kì lạ, chính là trên tay Chúc Minh Nghi không mang đề mục.

Tạ Minh lanh tay lẹ mắt tóm lấy Lục Trạch, tránh cho Lục Trạch lại lần nữa không có tình người mà chạy trốn để lại đống nợ cho hắn.

Chúc Minh Nghi đã đến bên cạnh Lục Trạch.

Dù sao hai người bọn họ cũng nối tiếng ở Minh Lễ, dù ngồi ở hàng sau nhưng vẫn hấp dẫn không ít ánh mắt của không ít người phía trước.

Đầu tiên chính là có người nhận ra Chúc Minh Nghi đang bên cạnh Lục Trạch, sau đó liều mạng ra hiệu cho đồng bọn cùng nhau xem náo nhiệt, lại sau đó …..

Giang Niên rốt cuộc cũng chú ý đến động tĩnh phía sau

Triệu Tâm Di vừa nhìn Chúc Minh Nghi cùng Lục Trạch, vừa nghiêng người sang: “Nữ sinh này sao thật là ….. như âm hồn không tan vậy trời? Cậu ấy không nhìn ra Lục Trạch toàn thân đều từ chối cậu ấy à? Chỉ thiếu chút treo mấy chữ ‘đừng làm khổ tôi nữa’ lên mặt thôi đó.”

Nếu không phải thời điểm không thích hợp, Giang Niên nhất định sẽ cười ra tiếng.

Chúc Minh Nghi như cũ là nụ cười ôn nhu, dịu dàng, thực lễ phép mà đứng trước mặt Lục Trạch.

“Bạn học Lục Trạch, hiện tại cậu có thời gian không? Tôi có chuyện một nói với cậu, cậu có tiện ra ngoài một chút không?”

Giang Niên mím môi trong tiềm thức.

Lục Trạch hiếm khi ngước mắt lên, nhìn Chúc Minh Nghi.

Chúc Minh Nghi liền cảm thấy tim mình nháy mắt đã đập nhanh hơn rất nhiều.

Đúng vậy, chính là đôi mắt siêu siêu siêu đẹp của hắn! Khi bước vào Minh Lễ, khi còn không biết Lục Trạch là ai, có bao nhiêu lợi hại thì cũng đã bị đôi mắt này thu hút hoàn toàn.

Lúc Lục Trạch muốn nói “không có thời gian”.

Tạ Minh giật giật áo hắn, nhìn Lục Trạch ra hiệu.

Làm bạn tốt cũng đã nhiều năm, Lục Trạch liếc mắt một cái đã nhìn ra Tạ Minh muốn nói cái gì.

Hắn lười nhác dời mắt, cả người đều mệt mỏi vô cùng.

Được rồi, giải quyết rõ ràng một lần vậy.

“Có thời gian”, Lục Trạch gật đầu, “Đợi lát nữa tan học, cửa thang lầu”.

Chúc Minh Nghi cảm thấy vui vẻ, hai mắt sáng lên, gật đầu với Lục Trạch: “Được được”.

Nói xong, Chúc Minh Nghi liền phấn khởi trở về lớp.

Giang Niên mím môi.

Trong nháy mắt, cô liền cảm nhận được rất nhiều ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, không ít người nhìn qua nhìn lại giữa cô cùng Lục Trạch, còn có Chúc Minh Nghi.

Giang Niên thu hồi tầm mắt, cúi đầu đọc sách.

Nhưng nhìn thế nào cũng cảm thấy chướng mắt.

Hạ Gia Dương cũng chú ý đến động tĩnh của Lục Trạch và Chúc Minh Nghi, hắn quay qua thoáng nhìn Giang Niên đọc sách, trên mặt cũng không thể hiện biểu cảm gì, không khỏi mở miệng an ủi: “Giang Niên, cậu yên tâm, A Trạch trong lòng hiểu rõ.”

Giang Niên ngẩng đầu, cười với Hạ Gia Dương: “Tôi biết mà.”

Biết thì biết, lúc tan học, nhìn Lục Trạch và Chúc Minh Nghi trước sau đi ra ngoài, Giang Niên vẫn không khỏi lấy lí do rót nước ấm để ra ngoài.

Nhờ thị lực tốt, Giang Niên nhìn qua đã thấy Lục Trạch và Chúc Minh Nghi đang đứng ở cửa cầu thang.

Lục Trạch vẫn mang bộ dáng lười nhác như bình thường, cả người dựa vào lan can, thờ ơ nghe Chúc Minh Nghi nói chuyện.

Chúc Minh Nghi dường như đang nói điều gì đó rất kích động, dù cách rất xa, Giang Niên vẫn có thể cảm nhận được cảm xúc của Chúc Minh Nghi.

Ngược lại, Lục Trạch lại như một vũng nước lặng không gợn sóng.

Giang Niên đi về hướng cửa thang lầu.

Lục Trạch đứng quay lưng về phía Giang Niên, cô cũng không thể thấy được biểu tình của Lục Trạch.

Sau đó, loáng thoáng nghe được Chúc Minh Nghi nói chuyện.

“….. Lục Trạch, tôi thích cậu từ lâu rồi, tôi cũng biết cậu không có bạn gái. Vì sao lại không thể cho tôi một cơ hội chứ? Nếu cậu chỉ là không muốn yêu sớm thời cấp ba, không sao cả, tôi có thể đợi. Thành tích của tôi cũng không kém, có thể theo cậu vào bất cứ trường đại học nào.” Chúc Minh Nghi thực thành khẩn, “Cậu cũng không cần trốn tránh tôi vậy mà, không thể cho tôi một cơ hội sao?”

Lục Trạch dường như im lặng một chút.

Giang Niên siết chặt bình nước trong tay, nghe thấy nhịp tim đang đập của mình.

Rất nhanh.

Như có bệnh vậy.

Giọng nói dễ nghe của nam sinh truyền đến: “….. Không cần phải đợi tôi.”

Dường như Chúc Minh Nghi đã sắp rơi nước mắt đến nơi.

“Lục Trạch, tôi có chỗ nào không tốt sao? Tôi không đủ xinh đẹp sao? Không đủ ưu tú sao?”

Khi Giang Niên quay về chỗ ngồi của mình, Triệu Tâm Di cầm bình nước: “Niên Niên, cho tôi một ít nước ấm đi, tôi uống thuốc cảm.”

Giang Niên ngơ ngác đem bình nước trong tay đưa cho Triệu Tâm Di.

Triệu Tâm Di nhận lấy, sau đó lắc lắc, kinh ngạc hỏi: “Cậu không phải đi lấy nước sao? Sao bình nước trống không vậy nè?”

Giang Niên không trả lời.

Triệu Tâm Di càng cảm thấy kì lạ, cô đưa tay quơ quơ trước mặt Giang Niên: “Giang Niên? Sao cậu lại ngẩn người rồi?”

Giang Niên không hề phản ứng lại.

Trong đầu cô chỉ toàn những lời nói vừa mới nghe được ở cửa cầu thang.

Lục Trạch nói.

“Tôi không biết cậu có xinh đẹp, ưu tú hay không, tôi cũng không để ý.”, hắn nói

“Trong mắt tôi chỉ có Giang Niên mà thôi.”
 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 68: Bức tường tỏ tình


Thật lòng mà nói, khoảng thời gian hội khảo(*) là lúc Giang Niên cảm thấy vui vẻ nhất.

<i>(*) cái ni là thi cái gì đó để tốt nghiệp thì phải</i>

Bản thân là một học sinh chuyên tự nhiên, mặc dù vật lý kém một chút, nhưng với trình độ của Giang Niên thì vẫn vượt qua được, không quá khó khăn.

Những môn như văn toán anh lý hóa sinh, Giang Niên gần như cảm thấy không có trở ngại gì.

Bình thường thì học sinh chuyên tự nhiên chỉ e sợ mỗi chính sử địa, Giang Niên vẫn như cũ cảm thấy cũng không có gì quá khó khăn hay muộn phiền.

Cô vốn dĩ học xã hội khá tốt, trí nhớ vẫn luôn là ưu thế, vậy nên dù cả năm lớp mười một không học nhiều về chính sử địa, nhưng chỉ cần ôn tập tốt một chút, lại thêm trí nhớ cường hạng, cơ hồ cũng không có vấn đề gì với Giang Niên.

Hơn nữa, từ ngày Lục Trạch nói chuyện với Chúc Minh Nghi ở cửa cầu thang, Chúc Minh Nghi rõ ràng đã hiểu chuyện hơn nhiều.

Đương nhiên, cũng có thể vì Lục Trạch cự tuyệt quá mức rõ ràng, một chút tình cảm cũng không có, cắt đứt hoàn toàn mọi hi vọng của Chúc Minh Nghi.

Chúc Minh Nghi bỏ cuộc cũng là lẽ thường tình.

Vậy nên trong khoảng thời gian này, Chúc Minh Nghi cũng không như trước kia, ngày nào cũng chạy đến hỏi bài Lục Trạch, Lục Trạch cũng không phải chạy đến chỗ của Giang Niên tị nạn.

Nói như thế nào nhỉ …..

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Giang Niên cảm thấy bản thân có chút vui vẻ, nhưng đâu đó cũng cảm thấy có chút mất mát

—–

Nửa câu đầu khiến cô vui vẻ, nửa câu sau khiến mô mất mát.

Cảm xúc rối rắm cứ vậy, mãi đến hội khảo cuối tháng năm.

Giang Niên cảm thấy mình đã chuẩn bị rất tốt, đề thi cũng không quá khó, thi cũng rất nhẹ nhàng.

Hầu hết các bài thi có thời lượng 90 phút, chuông reng lần một cách 15 phút trước khi bắt đầu làm bài và reng lần hai khi còn 15 phút làm bài, không cho chép nộp bài sớm.

Nội dung thi quả thực rất đơn giản, gần như là theo bố cục đề gốc do sở giáo dục tỉnh ban hành.

Lý hóa sinh đương nhiên cũng không cần phải nói, ngay cả chính sử địa, Giang Niên cũng có thể xác định chính xác câu đó ở phần nào trang nào của đề gốc, những đáp án cô nhớ cứ vậy mà hiện lên trong đầu lần lượt như chạy số liệu vậy.

Vậy nên, hầu như Giang Niên đều hoàn thành bài thi khi chuông reng lần một, tức là cô hoàn thành trong khoảng thời gian 15 phút giao đề, nhận đề, kiểm tra đề.

Sau đó cô sẽ ghé mặt xuống bàn ngủ bù.

Sau đó, cô lại thức dậy khi chuông reng lần hai, cách 15 phút trước khi nộp bài, kiểm tra tên, mã đề, đáp án của từng câu hỏi, thu dọn một chút rồi thong thả chờ hết thời gian.

Giang Niên thậm chí còn có chút luyến tiếc kì thi lần này …..

“Đây thật sự là kì thi vui vẻ nhất của tôi trong mấy năm gần đây luôn đó”, Giang Niên không khỏi cảm khái với Thi Vũ, “Thậm chí còn không cần để ý đến điểm số, dù sao đến cuối cùng cũng chỉ biết xếp loại nào thôi mà.”

Thi Vũ gật đầu phụ họa: “Rõ ràng, mỗi lần làm bài thi xong tôi lại thấy chán, tôi còn nhìn xung quanh phòng thi xem thử có nữ sinh nào đẹp không.”

Đoạn Kế Hâm lập tức hứng thú: “Có không, ai ai ai???”

“Ai da”, Thi Vũ vô cùng thất vọng mà lắc đầu, “Tôi vốn cảm thấy có mấy nữ sinh khá xinh đẹp, cũng ưa nhìn, kết quả thì sao, nhìn nhìn một chút lại thấy Trạch ca cùng phòng thi với tôi, sau đó so sánh một chút, tôi lại cảm thấy Trạch ca so với mấy nữ sinh kia còn đẹp hơn.”

Giang Niên đập bàn cười lớn.

Đoạn Kế Hâm sỡ hãi né xa ba thước: “Ôi trời ạ, anh hai, ngài không phải là … gay đó chứ?”

“Yên tâm đi, nếu có gay thật thì tôi cũng chướng mắt cậu.”

Đoạn Kế Hâm trợn trắng mắt: “ Vấn đề là cậu có để ý Trạch ca cũng không được đâu á, người mà Trạch ca thích chính là Giang Niên á nha.”

“Uy!”

Bạn học Giang Niên vốn dĩ ở một bên xem hai người họ nói chuyện đến vui vẻ bỗng dưng bị lôi vào, đôi mắt hạnh vốn xinh đẹp nay tràn ngập bất mãn với Đoạn Kế Hâm.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Bạn học Đoạn Kế Hâm vẻ mặt vô tội: “Sao vậy? Tôi nói sai chỗ nào rồi sao?”

Thi Vũ phụ họa: “Ai da, không có, cậu nói đúng lắm.”

Giang Niên: “…..”

Bọn họ không trêu cô một ngày là chịu không được mà!

Giang Niên mím môi.

Đoạn Kế Hâm cùng Thi Vũ lại tiếp tục đấu võ mồm, suy nghĩ của Giang Niên càng lúc càng xa, lại nhớ đến lời của Lục Trạch ngày đó nói với Chúc Minh Nghi —–

“Trong mắt tôi chỉ có Giang Niên mà thôi.”

Rõ ràng là đã rất lâu rồi, nhưng mỗi khi Giang Niên nghĩ đến cảnh tượng ngày hôm đó, trong lòng không khỏi cảm thấy tê dại.

Đang suy nghĩ lung tung, Giang Niên lại nghe thấy Thi Vũ cảm khái một câu.

“Nhưng mà, thời gian trôi nhanh quá đi, còn không đến mười ngày nữa là kì thi đại học của lớp mười hai rồi. Không hiểu sao, trước kia tôi luôn cảm thấy thi đại học là một chuyện gì đó xa vời lắm, nhưng nghĩ đến mai mốt đây thôi sẽ lên mười hai, sau đó là thi đại học, trong lòng liền cảm thấy khẩn trương không nói nên lời.”

Giang Niên cũng không khỏi gật đầu đồng tình.

Nói đúng mà.

Cô đã sắp thành học sinh lớp mười hai rồi.

Đang cảm khái trong lòng sao thời gian trôi quá nhanh, điện thoại Giang Niên trong ngăn bàn rung lên.

Cô mở điện thoại nhìn thoáng qua, là của Khương Thi Lam.

[ Thi Lam: Sau bữa tối tụi mình đến bức tường tỏ tình hong? Lâu rồi không đến đó, giờ qua xem một chút ha. ]

Bức tường tỏ tình luôn là một điểm đặc sắc của Minh Lễ, nghe nói, đây thậm chí là cách học sinh Minh Lễ dùng để nhận diện bạn cùng trường.

Đại loại là như thế này —–

“Cậu là học sinh ở Viễn Thành sao? Vậy cậu đã đến tầng cao nhất của tòa nhà thực nghiệm chưa?”

Đúng vậy, “Tầng cao nhất của toàn nhà thực nghiệm” chính là vị trí của ‘bức tường tỏ tình’.

‘Bức tường tỏ tình’ thực sự là một bức tường theo nghĩa đen.

Nghe nói, trước kia bức tường cũng không phải dùng làm ‘bức tường tỏ tình’, không hiểu tại sao Minh Lễ chỉ sơn mỗi một bức tường đó màu hồng nhạt, sau đó học sinh các khóa trước bắt đầu dùng phấn viết loạn trên trường, viết mấy chữ kì kì quái quái mỗi mình hiểu, đại loại như “yss thích jtl”, chính là kiểu viết tắt kì quái như vậy.

Minh Lễ ban đầu đã nghiêm khắc phê bình, thậm chí hiệu trường còn họp hội đồng giáo viên trong trường để nhấn mạnh về vấn đề này.

Kết quả, Minh Lễ vừa sơn lại bức tường kia không lâu, lại bắt đầu có học sinh lén cầm phấn viết lên lại.

….. Sau đó, lâu dần, nó đã trở nên như thế này, chữ viết lớp chồng lớp, chỉ có người viết mới hiểu rõ được mình viết cái gì trên đó.

Mặc dù vậy, vẫn có rất nhiều người viết lên tường vài thứ, một chút cũng không lo lắng về việc liệu tâm ý của mình có được truyền đi hay không.

—- Kỳ thật, đối với nhiều người bọn họ mà nói, bức tường tỏ tình chỉ là một thứ có thể giúp họ bày tỏ lòng mình mà thôi, cũng không quan tâm đ ến đối phương liệu có biết hay không.

Giang Niên cùng Khương Thi Lam lúc trước hay đi dạo, học kì này vẫn chưa đi qua.

Giang Niên lại nhớ đến trước kia.

[ sao trời: được nha, để trước khi đi ăn tối mình mang theo một ít phấn.]

Sau khi vui vẻ quyết định, Giang Niên lấy một cái túi ra từ trong ngăn bàn, lén đi lên bục giảng bỏ vào vài viên phấn màu.

Giang Niên và Khương Thi Lam nhanh chóng giải quyết bữa tối, vậy nên lúc hai người đến tầng cao nhất của tòa nhà thực nghiệm cũng không có quá nhiều người.

Đã lâu không đến nơi này, lại đứng trước bức tường nổi danh ở Minh Lễ, Giang Niên tấm tắc: “Quả nhiên, chữ viết tay trên bức tường tỏ tình chỉ có loạn hơn chứ không bớt loạn được phân nào.”

Nét chữ nét vẽ chồng chéo lên nhau, tầng tầng lớp lớp, ai cũng không rõ lắm rốt cuộc là viết cái gì, dù có đọc được đi nữa cũng không thể nào giải ra đống mật mã lộn xộn kia.

Giang Niên nhớ lại một chút, sau khi tìm trong góc tường một lúc lâu, mới tìm được dòng chữ mình đã viết trước đó.

Nếu nhớ không lầm, là cô viết hồi năm lớp mười.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

<i>“jn(*) rất muốn đạt điểm cao nha, sao mà cái người vạn năm đều hạng nhất kia làm được hay vậy? Lớn lên lại còn siêu đẹp trai nữa, mảng nào cũng toàn diện như vậy quả thực không cho đám dân thường như bọn tôi con đường sống nào hết!!!”</i>

<i>(*)Giang Niên pinyin là Jiang Nian</i>

Phía sau còn vẽ icon thè lưỡi.

Giang Niên nhìn nhìn không khỏi bật cười thành tiếng.

Nhìn lại những gì mình đã viết một năm trước, thật sự rất ngây thơ(*).

<i>(*) ý câu này là trẻ trâu đó, mà vô lời văn kì quá nên tui để ngây thơ =)).</i>

Hơn nữa…..

Cô thế mà lại chú ý đến Lục Trạch sớm như vậy.

Giang Niên đưa cho Khương Thi Lam một viên phấn, sau đó tự mình lấy ra một viên khác, nghĩ nghĩ, bắt đầu viết lên bức tường tỏ tình —-

<i>“Nếu có thể đậu vào trường đại học cùng thành phố với cậu ấy, tôi sẽ chủ động theo đuổi. jn cố lên.”</i>

Viết xong câu này, Giang Niên bỗng cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm.

Tựa như cô cho chính mình một lý do, cũng cho chính mình một cơ hội.

Khương Thi Lam vừa viết xong, cô quay sang nhìn Giang Niên: “Niên Niên, cậu viết gì á?”

Tìm nửa ngày cũng không thấy dòng chữ Giang Niên viết, Khương Thi Lam quay lại, mặt đầy dấu chấm hỏi.

Giang Niên nhún vai, không trả lời.

Khương Thi Lam bĩu môi: “Được thôi, cậu cho rằng nếu cậu không nói thì mình không biết hả?”

“Ờm…..” Khương Thi Lam giả làm bộ dáng Conan, “Theo tính cách của cậu thì có phải nếu sau này cậu với ‘người đó đó’ học đại học chung thành phố thì cậu và hắn ở bên nhau, đúng không?”

Giang Niên: “…..”

Cô không biết nên vui vì Khương Thi Lam quá hiểu mình hay nên buồn vì chính mình quá dễ bị nhìn thấu nữa.

Vừa thấy biểu cảm của Giang Niên, Khương Thi Lam đã biết mình đoán đúng rồi.

Cô vỗ tay, vui vẻ nói: “Mình nói đúng rồi phải không!”

Giang Niên bĩu môi, không lên tiếng.

Khương Thi Lam vỗ võ vai Giang Niên: “Niên Niên, không sao đâu mà, cậu nhất định có thể.”

Hai người ở lại nhìn bức tường tỏ tình một lát, sau đó mới cùng nhau trở về lớp học.

Hội khảo qua đi, liền phải bắt đầu chuẩn bị cho kì thi cuối kì năm mười một.

Bởi vì chính mình đã viết những lời đó trên bức tường tỏ tình, lần này Giang Niên phá lệ cực kì nghiêm túc, cũng phá lệ mà vô cùng nỗ lực.

Bất quá, điều kì lạ hơn nữa là…..

Rõ ràng dạo này Lục Trạch không còn bị Chúc Minh Nghi quấn lấy nữa, nhưng tần suất hắn đến chỗ Giang Niên thậm chí còn cao hơn trước.

Hơn nữa, mỗi lần đều là cái dạng này —–

“Ôn vật lý sao rồi? Có câu nào không hiểu không? Có cần anh giúp em phân loại kiến thức rồi chốt lại trọng tâm không?”

“Toán thì sao?”

“Phần writing tiếng anh ổn chưa?”

….

Giang Niên: “????”

Trạch ca dạo này dường như quá quan tâm đ ến thành tích của cô thì phải?

Đối mắt với ánh mắt ái muội của mọi người trong lớp, Lục Trạch không hề áp lực mà xoa đầu Giang Niên: “Đừng phân tâm, chỉ cần nghe anh giảng đề thật tốt là được.”

Ngài vẫn là Trạch ca ở trên cao kia xem mọi chuyện đều không liên quan đến mình đây sao?

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Lục Trạch dường như đã nhìn ra nghi hoặc của Giang Niên.

Hắn gật đầu: “Em yên tâm, hai chúng ta nhất định sẽ học đại học chung thành phố.”
 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 69: Gọi ‘anh ơi’



 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 70: Đang theo đuổi, đừng nháo



 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 71: Ngưỡng mộ



 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 72: Mười ngón tay đan xen


Ngay khi câu hỏi của Lục Trạch vừa thốt ra, cả hội trường mới vừa rồi còn náo nhiệt trong phút chốc đã an tĩnh lại trong ba giây.

Đương nhiên, mọi người có bất ngờ như nào đi chăng nữa thì cũng không thể nào bằng đương sự Giang Niên được.

Cô ngẩng đầu, cảm thấy hệ thống quản lý biểu cảm của cô đã hoàn toàn mất kiểm soát rồi.

Một chút tỉnh táo duy nhất sót lại trong Giang Niên đã ngăn cô không chạy ra khỏi hội trường.

Nhưng lý trí là lý trí, mẹ nó tại sao Lục Trạch lại đặt câu hỏi như vậy trong hội trường đầy người này kia chứ.

Là ‘cô gái bên cạnh tôi’ theo như lời Lục Trạch nói, lúc này Giang Niên đã mau chóng cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của mọi người từ khắp mọi nơi trong hội trường này.

….. Đương nhiên, kèm theo đó là cái nhíu mày của thầy hiệu trường cùng các chủ nhiệm ngồi ở hàng ghế đầu tiên.

Giang Niên: “…..”

Cô cảm thấy chút tỉnh táo ban nãy còn sót lại bây giờ cũng không còn nữa, bây giờ nếu cô chạy ra khỏi hội trường thì cũng không cần đối mặt với cảnh tượng xấu hổ như này nữa.

Nhưng là!

Giang Niên cảm thấy định lực của mình thực sự quá kém.

Cũng là đương sự như nhau, nhưng mình thì vừa lo sợ lại vừa xấu hổ, toàn thân như đứng trên đống lửa như ngồi trên đống than, mà vị nào đó chính miệng nói ra những lời này lại thản nhiên vô cùng.

—– thái độ chân thành, thậm chí một chút cũng không nhìn qua Giang Niên, còn chăm chú nhìn Từ Lâm Thanh trên sân khấu, tựa như đang đợi Từ Lâm Thanh trả lời câu hỏi của mình.

Trông rất tự nhiên, giống như vừa rồi câu hỏi hắn hỏi Từ Lâm Thanh không phải là một câu hỏi tràn ngập ái muội như “Làm sao để có thể khiến cô gái bên cạnh nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ?” mà là giống như đang hỏi vấn đề vô cùng bình thường như kiểu “xin hỏi Từ Lâm Thanh học trưởng, làm thế nào để học tốt môn toán” vậy.

….. Đương nhiên, nếu Lục Trạch mà hỏi “Làm thế nào để giỏi toán” thì Giang Niên cũng sẽ bị sốc thôi.

Mẹ nó bài nào cũng điểm tối đa thì còn muốn như thế nào nữa?

Không cho người thường như bọn họ cơ hội sống phải không?!

Nhạy cảm nhận thấy ánh mắt của mọi người xung quanh càng ngày càng trở nên bát quái, càng ngày càng trở nên ái muội, Giang Niên kịp thời đánh gãy suy nghĩ lung tung trong đầu, ho khan một tiếng, cúi đầu, không nhìn Lục Trạch.

Thậm chí còn bắt đầu tự thôi miên chính mình.

Không sao đâu, Lục Trạch bình tĩnh như vậy thì cô hoảng cái gì chứ?

Không sao đâu, không có việc gì đâu, cô không thèm quan tâm đâu.

Không sao đâu, cô bình tĩnh nhất, không ai bình tĩnh được như cô cả đâu.

…..

Giang Niên cảm thấy, sau khi quen Lục Trạch một thời gian dài, kỹ năng đối mặt với đám đông trong những vấn đề như thế này của cô rõ ràng tốt hơn trước đây rất nhiều

Nhìn xem, cũng là trường hợp này, cô vẫn có thể miễn cưỡng duy trì biểu cảm của chính mình.

Nếu là trước kia thì hoàn toàn không thể.

Mọi người xung quanh bắt đầu nghị luận sôi nổi.

“Đù má, ngồi bên cạnh Lục Trạch là ai á? Tôi nhìn không rõ lắm, là Giang Niên sao?”

Người bên cạnh không khỏi xua xua tay, ý bảo mấy câu như này mà cũng hỏi: “Cần phải hỏi nữa à, có thể khiến cho Trạch ca làm ra mấy cái hành động khác thường như vậy ngoài Giang Niên ra thì còn ai vào đây nữa?”

“Giang Niên rốt cuộc trông như nào vậy? Tôi tò mò về cậu ấy quá đi, có thể làm cho Lục Trạch mê không lối thoát luôn á, đỉnh thật sự luôn á trời.”

…..

Nghe mọi người nghị luận, Giang Niên…..

Ngược lại càng trở nên bình tĩnh.

Cô cũng không quên an ủi chính mình một chút —–

Không sao đâu, từ khi quen Lục Trạch đến giờ số lần bị người ta nghị luận như vậy còn ít sao?

Đây cũng đâu phải lần đầu tiên đâu đúng không?

….. Có thể vì hai đương sự quá mức thản nhiên, mọi người trong hội trường ngược lại có hơi xấu hổ vì biểu hiện có hơi khoa trương.

Nhìn xem nhìn xem, đương sự người ta còn bình tĩnh như vậy, bọn họ phản ứng thái quá như vậy chẳng phải rất giống chưa trải sự đời sao?

….. Tuy rằng thì, bọn họ cũng chưa trải sự đời thật.

Từ Lâm Thanh đứng trên sân khấu, trên gương mặt anh tuấn hiện lên ý cười hứng thú hiếm thấy, không chút dấu vết đánh giá một chút cô gái nhỏ bên cạnh Lục Trạch, sau đó nhanh chóng thu lại ánh mắt, lần nữa nhìn về phía Lục Trạch.

Vẫn giọng nói trong trẻo dễ nghe như cũ, hay như tiếng nước chảy qua đá vậy, giọng nói sạch sẽ khiến cho người ta nhớ mãi không quên.

Ngay khi Từ Lâm Thanh mở miệng, Giang Niên thậm chí có thể nghe được tiếng suối chảy qua.

Quá trong trẻo, quá dễ nghe.

Những người khác đều không biết mối quan hệ giữa Từ Lâm Thanh và Lục Trạch nên không thể cảm nhận được, nhưng Giang Niên lại nhạy cảm nghe ra vài phần quen thuộc trong giọng nói lịch sự, lễ phép mà xa cách của Từ Lâm Thanh.

Thậm chí còn có chút ….. đùa giỡn.

“Đàn em Lục Trạch thế mà lại hỏi một vấn đề thú vị thật đấy.” Từ Lâm Thanh khẽ gật đầu, ý bảo chính mình đã nghe rõ rồi, “Nếu nữ sinh kia không ngưỡng mộ cậu, đó đương nhiên là vì …..”

Anh không chút dấu vết nhếch môi, gương mặt đẹp đến mức khiến người ta không khỏi cảm khái.

Ngừng một chút, anh tiếp tục chậm rãi nói: “Cậu không đủ lợi hại.”

Lục Trạch: “…..”

Khi Từ Lâm Thanh nói ra câu đó, ý cười càng lộ rõ ràng hơn.

Giọng nói dễ nghe ban đầu càng khiến người ta xao xuyến vì nụ cười hiếm hoi này, không ít nữ sinh trong hội trường đã bắt đầu che miệng, sợ bản thân mình sẽ hét lên.

“Đương nhiên, tôi cũng không phải nói đàn em Lục Trạch đâu, xin đừng bận tâm.”

Nếu không phải hoàn cảnh không thích hợp, Lục Trạch quả thực muốn trừng mắt với người anh em lâu năm này.

Đầu óc hắn quả thật là úng nước rồi mới hỏi Từ Lâm Thanh câu này.

Giang Niên mặt ngoài tỏ vẻ bình tĩnh nhưng nội tâm đã sớm cười chết rồi.

Nếu trước đây vì nghe qua một vài tin đồn về Từ Lâm Thanh mà ngưỡng mộ thì bây giờ …..

Chính là đã bị Từ Lâm Thanh thuyết phục, ngưỡng mộ càng thêm sâu sắc.

Không hổ là một trong hai huyền thoại của Minh Lễ!

Từ trước đến giờ cô chưa từng thấy qua Lục Trạch nhận lấy quả đắng bao giờ, Từ Lâm Thanh nhẹ nhàng bâng quơ trả lời một câu hỏi thôi mà đã có thể rồi.

Đúng! Phải như vậy!

Giang Niên trong lòng không khỏi cười thầm—-

Này thì kiêu ngạo!

Còn kiêu với cô nữa không!

Rồi sau đó, Lục Trạch một tay tùy ý cầm micro như đã trực tiếp chứng mình với cô rằng —–

Vẫn còn.

Cuộc sống vẫn cứ tiếp tục đi thôi.

Hội trường đã trở nên yên tĩnh vì câu trả lời của Từ Lâm Thanh, Lục Trạch vẫn là bộ dáng thoải mái như cũ.

Hắn từ từ đưa micro lên, cong khóe môi cười cười.

“Nhưng nếu tôi không lợi hại như vậy, lại có thể khiến cho nữ sinh bên cạnh đối với tôi ngưỡng mộ vạn phần, như vậy…..” Lục Trạch cười nhàn nhạt “hẳn là bởi vì nhân cách cùng mị lực của tôi rồi, đúng không?”

Lúc Lục Trạch hỏi “đúng không”, cũng không phải để cho Từ Lâm Thanh trả lời.

Hắn không chút để ý mà quay sang, nghiêng đầu về phía Giang Niên, lặp lại một lần nữa: “Đúng không, Giang Niên?”

Giang Niên: “…..”

Cái đệch!

Hai người bằng hữu bọn họ một hai ngấm ngầm đấu nhau thì có thể đừng kéo người vô tội vào được không!

Đặc biệt là người vô cùng vô tội với sức chiến đấu bằng 0 như cô đó!

Giang Niên giả vờ bình tĩnh, lại một lần nữa nghĩ đến rốt cuộc tại sao khi nãy không chạy ra khỏi hội trường đáng sợ này đi.

Nhưng lúc này, Lục đại thiếu gia căn bản không cho cô cơ hội tránh né không trả lời.

Lục Trạch cúi đầu nhìn cô, đôi mắt phượng nhìn chuyên chú vô cùng, đuôi mắt hơi nhếch lên lại càng thêm đẹp.

Giang Niên mím môi, có chút không được tự nhiên.

Đôi mắt của Lục Trạch thật sự rất đẹp, mỗi lần nhìn thẳng vào đôi mắt này, Giang Niên đều ảo giác rằng bản thân cô đã bị mê hoặc mất rồi.

….. cũng có thể không phải là ảo giác.

Lục Trạch lười nhác cong môi.

Giang Niên gật đầu.

Lục đại thiếu gia một giây vừa lòng, cũng không làm Giang Niên khó xử, lại nhìn lên Từ Lâm Thanh trên sân khấu.

“Được rồi, tôi cũng không còn vấn đề nào khác, cảm ơn học trưởng Từ Lâm Thanh. Nếu còn vấn đề nào khác, vẫn là nên hỏi riêng học trưởng thì hơn.”

Lục Trạch đặc biệt nhấn mạnh từ “hỏi riêng”.

Giang Niên vẫn còn đắm chìm trong ánh mắt kia của Lục Trạch.

Cô nghe thấy Lục Trạch nói, không khỏi suy nghĩ —–

Trạch không được lúc trước trên diễn đàn Minh Lễ có truyện đam mỹ của hai người này.

Nếu không phải cô biết Từ Lâm Thanh và Lục Trạch đã quen nhau từ nhỏ, hơn nữa Lục Trạch là thẳng nam đến không thể nào thẳng hơn, nhìn qua đối thoại của hai người nãy giờ, nhịn không được cũng sẽ chèo thuyền hai người này ấy chứ …..

Sau khi Lục Trạch ngồi xuống, theo trình tự chương trình, vẫn có thể mời thêm bốn năm người đặt câu hỏi.

Người dẫn chương trình không khỏi đổ mồ hôi lạnh một phen, cũng may, nhiệt độ điều hòa trong hội trường vẫn đủ …..

Vốn dĩ người dẫn chương trình cũng thầm mong cuộc va chạm của hai huyền thoại Lục Trạch và Từ Lâm Thanh, nhưng hiện tại, cô không ngừng ảo nảo chính mình vừa rồi vì cái gì lại để Từ Lâm Thanh tự mình chọn người trả lời câu hỏi.

Vẫn còn một số người có thể đặt câu hỏi, người chủ trì lần này rõ ràng đã xử lí tốt hơn, sau khi Lục Trạch ngồi xuống, cô mau chóng bảo nhân viên công tác nhận lại micro từ Lục Trạch.

Hướng về phía Từ Lâm Thanh cười cười: “Cảm ơn học trưởng Từ Lâm Thanh đã trả lời, tiếp theo vẫn còn một ít cơ hội cho mọi người, ai có vấn đề gì có thể dơ tay hỏi.”

Hiển nhiên, mặc dù đối thoại giữa Lục Trạch và Từ Lâm Thanh vừa rồi rất sôi nổi, nhưng trước mắt là cơ hội cùng Từ Lâm Thanh trực tiếp đối thoại thì lại càng hiếm hơn.

Mọi người miễn cường thu hồi tâm tư, một đám giơ tay lên vô cùng sôi nổi, hận không thể trực tiếp đứng lên luôn.

Người chủ trì không để Từ Lâm Thanh tự mình chọn người nữa, mà cô chính là người chọn.

Hiển nhiên, không có những người như Lục Trạch, khả năng dẫm mìn nhỏ hơn rất nhiều.

Vài người kế tiếp đều hỏi những vấn đề bình thường, phần lớn đều là “Học trưởng có thể nói qua những điều thú vị ở đại học được không” “Học trưởng có gợi ý gì đối với việc chọn chuyên ngành của tụi em không”, nói chung là những vấn đề như vậy.

Phần lớn đều là học sinh lớp mười hai, vừa mới thi đại học xong nên rất tích cực.

Người chủ trì nhẹ nhàng thở ra.

Hiệu trưởng và các lãnh đạo vẫn còn ngồi đây, nếu còn gặp lại tình huống như vừa rồi của Lục Trạch, không sai biệt lắm, cô trực tiếp đi chịu đòn nhận tội.

“Câu hỏi cuối cùng, mong mọi người hãy quý trọng cơ hội này!” Người chủ trì cười nói, sau đó nhìn xung quanh một hồi, “Mời học tỷ bên phải hàng thứ mười, nếu tôi nhớ không lầm, bạn học lớp mười hai phải không?”

Nhân viên công tác nhanh chóng đem micro cho nữ sinh kia, cô gái có chút ngượng ngùng cười cười, hơi lộ ra má lúm đồng tiền: “Đúng vậy, tôi là học sinh tốt nghiệp năm nay.”

Người chủ trì gật đầu: “Vậy câu hỏi của bạn là gì nào?”

Cô gái cắn chặt môi dưới, trên mặt lộ ra vài phần kiên quyết: “Học trưởng Từ Lâm Thanh, em muốn hỏi một chút, hiện tại anh có bạn gái chưa ạ? Em đã thích anh từ lâu, từ khi vừa nhập học em đã bắt đầu thích anh rồi. Nếu anh không có bạn gái, có thể cho em một cơ hội được không?”

Người chủ trì: “…..?”

Ủa alo ạ?

Giang Niên cũng có chút ngoài ý muốn, theo mọi người nhin về vị trí của cô gái kia.

Gương mặt cô gái đã đỏ bừng hết lên rồi, nhưng vẫn cứ kiên định nhìn Từ Lâm Thanh.

Giang Niên không khỏi có chút lo lắng, hạ giọng: “Trạch ca, này …..”

Lục Trạch không nhìn Giang Niên, chỉ là khi không có ai để ý đến, Giang Niên cảm thấy bàn tay của mình bị một bàn tay hữu lực khác nắm lấy.

Sau đó đổi thành mười ngón tay đan xen.

Giang Niên kinh ngạc.

Lục Trạch lúc này mới liếc nhìn cô.

Thanh âm rất nhỏ: “Anh đã muốn làm cái này từ lâu.”

<i>Hậu trường nhà hát nhỏ</i>

Giang Niên: “?????”

Vậy nên vừa rồi trong khi chị gái kia hỏi một vấn đề kinh bạo như thế thì anh con mẹ nó đang suy nghĩ làm cách nào để nắm tay em sao?

Trạch ca: “Nghĩ về cái này đủ rồi.”
 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 74: Một đối một



 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 75: Cuộc sống năm cuối cấp



 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 76: Lật xe


(*) <i>Lật xe: ngôn ngữ mạng Trung Quốc, nghĩa như “tự vả”, “nghiệp quật”</i>
 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 78: Trọng sắc khinh bạn



 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 79: Kỳ thi tuyển sinh đại học



 
Chào Em, Bảo Bối!
Chương 80: Làm bạn gái anh nhé



 
Back
Top Bottom