Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2393


Chương 2293:

Tuy không biết hai cô gái này có lai lịch thế nào, nhưng hai bọn họ có thân thủ như vậy, nhà họ Hứa cũng tuyệt đối không đám đắc tội.

Gia Linh ngồi trên một cái ghế, nhắm mắt đưỡng thân.

Ngọc Hoa thì đứng ngồi không yên, bộ dạng vô cùng lo lắng.

“Sao bác sĩ Lâm kia còn chưa ra ngoài?”

“Đã bao lâu rồi chứ.”

“Các người nhanh đi gọi bác sĩ Lâm kia tới đây, chữa trị cho sư tỷ tôi!”

“Tôi nói cho các người biết, nếu sư tỷ tôi xảy ra chuyện gì không may, tất cả các người đều phải đền mạng cho sư tỷ tôi!”

“Này, các người có nghe thấy không?”

Ngọc Hoa nổi giận đùng đùng nói với người nhà họ Hứa.

“Này…

Người nhà họ Hứa không biết nên nói gì cho phải.

“Được rồi sư muội, bác sĩ Lâm bị thương không nhẹ, đợi anh ta xử lý vết thương xong, sẽ đến chữa trị cho chị, em an tâm đừng nóng vội!” Gia Linh nghiêng đầu bình tĩnh nói.

“Sư tỷ, dù sao em mặc kệ, nếu họ Lâm kia khiến chị có thương tổn gì, cho dù em liều mạng cũng sẽ không tha cho anh ta!” Ngọc Hoa hừ lạnh nói.

Gia Linh nhẹ nhàng vung tay, chẳng muốn nói nữa.

Đại khái nửa tiếng sau, Lâm Dương mới khoan thai đến đây.

“Thật xin lỗi, đợi lâu rồi!”

Lâm Dương mỉm cười, khí sắc tốt hơn nhiều, vết thương trên người đều đã đắp thuốc, tinh khí thần đều đầy đủ, cả người giống như người không có chuyện gì.

“Này, anh đến rồi, nhanh tới đây giải độc cho sư tỷ của tôi đi!” Ngọc Hoa đứng bật dậy khỏi ghế, lớn tiếng hét lên.

“Sư muội!” Trong đôi mắt Gia Linh có chút nghiêm khắc.

Ngọc Hoa còn muốn tiếp tục chửi bậy, lúc này mới hơi thu liễm lại.

“Cô Gia Linh yên tâm đi, giải độc rất nhanh, chỉ mấy phút là xong.” Lâm Dương cười nói.

“Vậy thì làm phiên bác sĩ Lâm rồi.” Gia Linh nói khẽ, giọng nói vô cùng âm tai.

Lâm Dương lấy kim châm cứu ra, đâm mấy châm lên cánh tay trắng nõn như ngó sen của Gia Linh.

Chỉ thấy mấy đường vân màu đen trên cánh tay trắng nõn của Gia Linh lập tức nhạt dần đi, biến mất, độc tố cũng được loại trừ.

Gia Linh nhắm mắt điều dưỡng, sau đó mở mắt ra, mỉm cười nói: “Bác sĩ Lâm không hổ là bác sĩ Lâm, y thuật cỡ này, đúng là vượt trội hơn người khác, Gia Linh bội phục.”

“Quá khen.” Lâm Dương nhìn Ngọc Hoa một cái, nói: “Cô có muốn chữa trị không?”

“Chữa trị sao? Đương nhiên là muốn! Bây giờ tôi vẫn còn đang đau đấy! Đây là anh làm, sao anh có thể không chữa cho tôi?”

Ngọc Hoa hừ lạnh nói, đưa bàn tay bị thương về phía anh.

Lâm Dương không có châm cứu, mà nhìn cô ta với vẻ đầy hứng thú, nói: “Thái độ này của cô quá tệ, mong cô nhận lỗi với tôi, nếu không tôi sẽ không chữa trị vết thương cho cô.

“Cái gì? Anh còn muốn tôi xin lỗi anh? Ha ha ha ha, anh choáng váng đầu óc rồi à?

Nằm mơ đi! Ngọc Hoa tôi không quen xin lỗi người khác! Họ Lâm kia, anh thích chữa thì chữa, dù sao tôi không có cái tay này, cũng không chết được!” Ngọc Hoa cười ha ha, trong mắt đều là trêu tức.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2394


Chương 2394:

“ồ… Vậy được rồi, cô đã không cần cái †ay này của cô, vậy tôi không có gì để nói nữa rồi.” Lâm Dương nhún vai nói.

“Hửm”” Tươi cười trên mặt Ngọc Hoa cứng đờ, liếc mắt nhìn anh một cái: “Anh có ý gì?

“Còn cần tôi phải nói rõ ra sao? Cái tay này của cô không nhanh chóng chữa trị, có lẽ sẽ không dùng được nữa rồi.”

“Anh thúi lắm! Tôi chỉ bị ngoại thương, tuy đầu ngón tay bị gấy, nhưng gân cốt vẫn nối với nhau, với bản lĩnh chữa trị của Hồng Nhan Cốc tôi đủ để đối phó, anh muốn dựa vào chuyện này khiến tôi khuất phục sao?

Nằm mơ đi!” Ngọc Hoa nghiến răng mắng.

“Cô không tin à?”

“Kẻ ngốc mới tin anh!”

“Vậy cô xem chỗ tay cô bị gãy đi” Lâm Dương cười nói.

Ngọc Hoa sửng sốt, liếc mắt nhìn.

Chỉ liếc mắt một cái, Ngọc Hoa vô cùng sợ hãi.

Chỉ thấy chỗ bị gãy là một vùng tối đen, giống như bị hoại tử.

“Hả? Chuyện này…”

“Cô cho rằng năm ngón tay của cô chỉ bị gãy thôi sao, thực tế là đã xảy ra vấn đề! Qua 10 phút nữa, ngón tay cô còn chưa được chữa trị, như vậy cho dù cô tìm ai, bọn họ đều chỉ cho cô một đề nghị “Đề nghị gì?” Ngọc Hoa vội hỏi.

“Cắt!” Lâm Dương nói.

Một chữ đơn giản khiến Ngọc Hoa sợ tới mức sắc mặt thay đổi, thiếu chút nữa đặt mông ngồi xuống đất.

“Cô Ngọc Hoa, còn không nhanh nghĩ biện pháp đi tìm bác sĩ xử lý giúp cô, cô là người tập võ, nếu không có cánh tay, tuy không chết được nhưng sẽ ảnh hưởng rất lớn, hơn nữa cô là con gái, chém một tay, sau này muốn tìm nhà chồng tốt cũng sẽ có ảnh hưởng, cô nói xem đúng không?” Lâm Dương cười nói: “Ồ… Đúng rồi, cô chỉ có 10 phút, nhanh đi đi!”

Gương mặt Ngọc Hoa trướng thành màu gan heo, đứng sừng sững tại chỗ, vô cùng lúng túng.

10 phút sao?

Cô ta ở tỉnh Quảng Liễu này lạ nước lạ cái, sao có thể tìm được bác sĩ nhanh như thế?

Nếu Lâm Dương không ra tay, vậy cái tay này của cô ta bị phế chắc rồi.

“Sư muội, mau nhận lỗi với bác sĩ Lâm đi, nhanh!” Gia Linh nghiêng đầu, nghiêm túc quát khẽ.

“Sư tỷ, em…”

“Đừng nên cậy mạnh, nhanh một chút.”

Gia Linh nghiêm túc nói, trong đôi mắt lóe lên chút không vui.

Toàn thân Ngọc Hoa run lên.

Đây là lần đầu tiên cô ta thấy sư tỷ lộ ra thần thái như vậy, không khỏi rụt cổ lại, hơi e ngại, chỉ có thể cúi thấp đầu nhỏ giọng nói như âm thanh muỗi kêu: “Thực xin lỗi…”

Ba chữ vang lên, giống như dùng hết toàn bộ lực lượng và dũng khí của Ngọc Hoa.

Nhưng Lâm Dương không có một chút ý đáp lại.

“Này, được chưa?” Ngoc Hoa vô cùng tức giận hỏi.

“Cái gì được Chữa? CÓ Còn chưa xin lỗi mà!” Lâm Dương ra vẻ khó hiểu nói.

“Không phải là tôi vừa mới xin lỗi rồi sao?”

“Tôi còn chưa nghe thấy đâu!”

“Anh…” Ngọc Hoa tức tới mức lồng ngực sắp bùng nổ rồi.

“Sư muội, lớn tiếng một chút.” Gia Linh lại nói.

Ngọc Hoa tức tới mức vành mắt đỏ lên, nước mắt đều sắp tràn mi rồi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2395


Chương 2395:

“Thực xin lỗi!” Cô ta giống như dỗi hét to lên.

Sau khi hét xong, trong mắt bốc lên nước mắt, hơi nghẹn ngào.

Có lẽ đời này cô ta chưa từng chịu ấm ức như thế.

Vẻ mặt Lâm Dương cười mà như không cười, cầm lấy kim châm cứu lên, chữa trị giúp Ngọc Hoa.

“Bác sĩ Lâm, thực xin lỗi.” Gia Linh lạnh nhạt nói.

“Không có việc gì.”

Lâm Dương vừa châm cứu, vừa không nhịn được mở miệng hỏi.

“Có thể hỏi một chuyện được không, cốc chủ của Hồng Nhan Cốc… Vì sao lại phái các cô tới mang Tô Nhan đi?”

“Không phải là tôi đã nói rồi sao? Thể chất của cô Tô Nhan phi phàm, được sư phụ tôi nhìn trúng, cho nên muốn nhận làm đồ đệ!” Gia Linh nói.

“Thì ra là thế… Thay tôi cảm ơn ý tốt của cốc chủ, không nói tôi có đồng ý hay không, tôi nghĩ Tô Nhan sẽ không đồng ý, cô ấy chỉ muốn sống một cuộc sống như người thường, đối với chuyện đánh đánh giết giết này tất nhiên là không có hứng thú, hơn nữa tôi không hi vọng cô ấy sẽ tham dự vào trong giới võ đạo Việt Nam, chuyện của võ giả vô cùng nguy hiểm!” Lâm Dương khàn giọng nói.

“Anh lo lắng cái gì? Anh không phải là chồng cô ta, anh quản chuyện này làm gì?”

Ngọc Hoa giống như dỗi nói.

“Tôi là bạn của cô ấy, như vậy đủ rồi!

Nhất định phải là chồng của cô ấy mới có thể suy nghĩ thay cô ấy sao? Tôi cũng không phải là chồng cô, nhưng tôi vẫn chữa trị vết thương cho cô đấy như?” Lâm Dương phản bác lại.

Những lời này vang lên, gương mặt Ngọc Hoa đỏ bừng, sau đó vẻ mặt ghét bỏ, nhưng không nói chuyện.

Sau khi chữa trị xong, Lâm Dương băng bó cho Ngọc Hoa mới kết thúc chữa trị.

“Trở về nghỉ ngơi cẩn thận, miệng vết thương không nên chạm vào nước, như vậy sẽ khỏi nhanh hơn.” Lâm Dương dặn dò.

“Cảm ơn bác sĩ Lâm, chúng tôi nên cáo ” m từ trước! Lần này quấy nhiễu nhiều, mong anh tha lỗi.” Gia Linh nói.

“Không cần khách sáo!” Lâm Dương gật đầu.

“Ừm, chúng tôi cần phải đi rồi, nhưng mà trước khi đi, bác sĩ Lâm, còn có một câu tôi muốn nói với anh.”

“Nói cái gì?”

“Nếu anh thật sự muốn tốt chơ cô Tô Nhan, làm ơn hãy giao cô ấy cho chúng tôi!”

“Tôi nói rồi, tôi có thể chữa trị cho Tô Nhan!”

“Thực ra không chỉ chuyện này…” Gia Linh do dự một lát, muốn nói lại thôi.

“Cô Gia Linh có gì băn khoăn sao?” Lâm Dương tò mò hỏi.

‘3: wn “Thực ra sư phụ tôi…”

“Cốc chủ Hồng Nhan Cốc sao?”

“Sư phụ tôi là người có tính tình kỳ lạ, hơn nữa… Thủ đoạn của bà ấy cũng không từ bi, nếu trêu chọc bà ấy không vui, bà ấy sẽ giết ngay, lần này trở về, tôi sẽ nói chỉ tiết chuyện ở đây cho sư phụ tôi, tôi nghĩ sư phụ tôi chắc chắn sẽ rất tức giận! Hơn nữa không biết bà ấy có từ bỏ hay không, nếu như sư phụ không chịu bỏ qua… Bác sĩ Lâm! Vậy phía bên ngài, có khả năng sẽ rất phiên phức rồi.” Gia Linh nói.

Lâm Dương nghe thấy thế, bỗng nhiên đôi mắt nheo lại, trên mặt tràn ngập vẻ giận dữ: “Hồng Nhan Cốc các cô đúng là trái ngược với cái tên của mình! Nói với sư phụ cô, nếu như bà ta thật sự có bản lĩnh, cứ việc tới đây cướp người, xem tôi có thể ngăn cản hay không?”

mm em “Bác sĩ Lâm! Anh có thể đánh bại tôi! Nói thật, chuyện này tôi chưa từng nghĩ tới, nhưng nếu anh tôi có cơ hội quyết đấu lần nữa, tôi nghĩ độc của anh chưa chắc đã thoải mái hạ lên trên người tôi! Chỉ có tôi đấu với anh mới có thể dây dưa một lúc, nếu như là sư phụ tôi đến… Bác sĩ Lâm, chỉ sợ anh khó mà ngăn cản rồi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2396


Chương 2396:

“Sư phụ cô rất lợi hại sao?”

“Thần tiên lợi hại không?”

“Tôi không biết thực lực của thần tiên thế nào!

“Cho nên anh cũng không biết thực lực của sư phụ tôi thế nào, bởi vì thực lực của tôi, không giống với thần tiên.” Gia Linh nghiêm túc nói.

Lâm Dương không nói một lời, trong mắt đều là vẻ nghiêm túc.

:3″ 7m “Cáo từi”

Gia Linh hơi khom người, dẫn Ngọc Hoa rời đi.

“Nhóc Lâm, thế nào? Không sao chứ?”

Thấy vẻ mặt Lâm Dương nghiêm túc đứng tại chỗ, Hứa Minh Tùng tiến lên trước, nhỏ giọng gọi một tiếng.

“À… Không có việc gì… Không có việc gì đâu ạ.”

Lâm Dương lấy lại tinh thần, cố nở nụ cười nói: “Ông cụ, cháu muốn chuyển Tô Nhan đến học viện Phái Nam Y! Hôm nay sẽ lên đường.”

“Không phải học viện Phái Nam Y…”

“Đã sửa chữa lại rồi ạ, lần này cháu sẽ tăng mạnh lực lượng bảo vệ.”

“Chuyện này… Cũng được, độc của Tô Nhan còn phải dựa vào cháu giải! Nhưng mà cháu cũng phải nghỉ ngơi nhiều vào, cháu làm việc quá vất vả rồi” Ông cụ Hứa thở dài nói.

Tuy ông ấy không có y thuật thần kỳ giống như Lâm Dương, nhưng cho dù thế nào ông ấy cũng là bề trên đầy kinh nghiệm, sầu lo và trách nhiệm trong mắt Lâm Dương, sao ông ấy có thể không nhìn ra?

Lâm Dương bảo Thủy Bình Vân bắt đầu chuẩn bị.

Bởi vì bác sĩ Lâm mở miệng muốn chuyển Tô Nhan đến học viện Phái Nam Y, cho nên Hứa Ngọc Thanh không có bất cứ ý kiến gì.

Nếu đổi lại là Lâm Dương nói chuyện này, chỉ sợ Hứa Ngọc Thanh đã xông lên trước đánh rồi.

Mà đối với bác sĩ Lâm, Hứa Ngọc Thanh luôn nở nụ cười chào đón, hỏi han ân cần, thậm chí còn tự mình rót nước.

Lâm Dương ở rể nhà họ Lý, có khi nào đạt được đãi ngộ như thế?

Anh không để ý nhiều tới Hứa Ngọc Thanh, nhưng nhiệt tình của Hứa Ngọc Thanh càng trở nên nghiêm trọng hơn, giống như đã coi anh là con rể của mình…

Lâm Dương ở phía xa, đợi Thủy Bình Vân sắp xếp xe, Lâm Dương sẽ rời khỏi nhà họ Hứa, chuẩn bị về Giang Thành.

Nhưng anh mới ra khỏi cửa nhà họ Hứa, thì thấy một bóng dáng quen thuộc đứng bên cạnh xe Thủy Bình Vân sắp xếp.

Sao người này lại đến đây?

Vẻ mặt Lâm Dương lập tức vô cùng căng mm. 10/11 thẳng.

“Bác sĩ Lâm… Đã lâu không gặp?” Một tiếng cười trêu tức truyền ra.

Người tới đúng là Bùi Quốc Thiên! Lâm Dương còn nhớ TỐ.

Lúc trước khi đại náo nhà họ Dương, Bùi Quốc Thiên không địch lại được anh đã một mình bỏ trốn, vẫn luôn không rõ tung tích.

Không ngờ tới vậy mà lần này gặp ở bên ngoài cửa nhà họ Hứa.

Đây chắc chắn không phải là trùng hợp.

“Bùi Quốc Thiên, sao anh lại ở chỗ này?

Lâm Dương lạnh nhạt hỏi.

“Tất nhiên là có việc tìm bác sĩ Lâm rồi.”

Bùi Quốc Thiên mỉm cười nói.

“Có lời gì cứ nói đi, tôi đang vội.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2397


Chương 2397:

Lâm Dương khàn giọng nói, trong đầu lại nổi lên sát tâm.

Bùi Quốc Thiên xuất hiện ở đây, không hề nghỉ ngờ, anh ta chắc chắn theo đối hành tưng của mình.

Nhà họ Dương là người của Cô Sơn, như vậy xem ra, sau lưng Cô Sơn nhất định đang mưu đồ gì đó.

Nếu là kẻ địch, vậy không cần phải thủ hạ lưu tình nữa.

“Bác sĩ Lâm, tôi hi vọng anh có thể trả lại Thiên Kiêu.

Lệnh cướp từ chỗ tôi cho tôi!

Bùi Quốc Thiên vươn tay cười nói.

“Anh muốn lấy sao? Vậy thì dựa vào bản lĩnh của anh đị”

Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Bác sĩ Lâm không muốn cho sao? Ha ha, nếu là như vậy, những ngày sau của bác sĩ Lâm sẽ không đễ chịu rồi.

Bùi Quốc Thiên lắc đầu cười.

“Anh có ý gì?

Lâm Dương híp mắt hỏi.

“Tôi được Cô Sơn ủy thác, vẫn luôn theo đối nhất cử nhất động của bác sĩ Lâm, anh và người của Hồng Nhan Cốc gặp mặt, tôi đã rõ như lòng bàn tay! Bác sĩ Lâm! Trên thể giới này, người mà Hồng Nhan Cốc xem trọng, không có ai đám không giao! Anh chỉ có một mình, cho dù là Cô Sơn tôi cũng không đám so với Hông Nhan Cốc! Nếu tôi nói xung đột giữa anh và Hồng Nhan Cốc cho Cô Sơn biết! Anh đoán xem Cô Sơn sẽ làm như thế nào?”

Bùi Quốc Thiên hỏi.

Lâm Dương nheo mắt không nói gì.

“Cô Sơn sẽ lập tức phát động tất cả lực lượng, liên hợp với Hồng Nhan Cốc g**t ch*t anh! Bởi vì bác sĩ Lâm.

anh cường thịnh trở lại, cũng tuyệt đối không có khả năng cùng đối đầu với Cô Sơn và Hồng Nhan Cốc! Lúc này Cô Sơn chắc chắn sẽ không do dự!”

Bùi Quốc Thiên cười ha ha, càng đắc ý hơn.

Than Lâm lạnh lùng nhìn anh ta.

Lúc này mới biết vì sao khi Lâm Dương động vào thôn Dược Vương và Phái Cổ, Cô Sơn đều không có động tác.

Bởi vì Cô Sơn vững vàng hơn hai tông phái thế lực này nhiều.

Mới đầu Cô Sơn vốn định ngồi Ngư Ông đắc lợi, đợi Lâm Dương và Phái Cổ, thôn Dược Vương đấu anh chết tôi sống, hai bên đều tổn hại, sẽ nhặt đồ có săn lần nữa.

Nhưng không ngờ tới Lâm Dương lại xử lý thôn Dược Vương và Phái Cổ sạch sẽ rồi.

Chuyện này thực sự chấn nhiếp Cô Sơn, bởi vậy đến bây giờ Cô Sơn vẫn không có hành động gì.

Nhưng mà vì chuyện này, Bùi Quốc Thiên ngồi không yên! Anh ta đột nhiên phát hiện Hồng Nhan Cốc và bác sĩ Lâm có tiếp xúc với nhau! Đây chính là một tin tức vô cùng tốt đấy! Nếu cấp cao của Cô Sơn biết được chuyện này, tất nhiên là sẽ đốc toàn bộ lực lượng, liên hợp với Hông Nhan Cốc đối phó Dương Hoa.

Có Hồng Nhan Cốc làm chỗ đựa, còn có gì phải kiêng kị? So với Hồng Nhan Cốc, thôn Dược Vương và Phái Cổ đều chỉ như một ngón tay của người ta mà thôi!

Nhưng Bùi Quốc Thiên không muốn thành thành thật thật bẩm báo tin tức này đi như thế.

Anh ta muốn kiếm được chút ưu đãi.

Muốn lấy lại Thiên Kiêu Lệnh của mình bị Lâm Dương đoạt đi.

Cho nên anh ta chủ động xuất hiện, đàm phán với Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2398


Chương 2398:

“Anh không sợ bây giờ tôi giết anh sao?

Cứ như vậy, mọi chuyện anh biết đều không truyền tới Cô Sơn nữa rồi?” Lâm Dương lạnh lùng nói.

“Bác sĩ Lâm, cần gì phải nói những lời ngây thơ như thế? Nếu tôi dám đứng trước mặt anh, tất nhiên là đã chuẩn bị sẵn sàng!

Nếu tôi chết, Cô Sơn nhất định sẽ nhận được †in, nếu như tôi còn sống, trái lại Cô Sơn còn chưa biết rõ tình hình.” Bùi Quốc Thiên cười nói.

“Vậy anh có biết vì sao người của Hồng Nhan Cốc đến đây không?”

“Vì cô Tô Nhan, đúng không?”

“Không sai! Cốc chủ của Hồng Nhan Cốc muốn nhận Tô Nhan làm đồ đệ! Tôi không đồng ý mới có xung đột này! Bây giờ anh lấy chuyện này uy h**p tôi sao? Một khi đã như vậy, vậy tôi đưa Tô Nhan đến Hồng Nhan Cốc là được! Như vậy Hồng Nhan Cốc sẽ không đụng đến tôi! Trái lại là anh đó, không có chỗ dựa để uy h**p tôi, tôi có thể giết anh bất cứ lúc nào Lâm Dương lạnh nhạt nói, cất bước đi về phía Bùi Quốc Thiên.

Sát khí đột nhiên tăng vọt.

Nhưng không ngờ tới Bùi Quốc Thiên cười ha ha.

“Ha ha ha ha, bác sĩ Lâm! Xem ra anh không biết một chút gì về Hồng Nhan Cốc!

Vậy mà còn đưa cô Tô Nhan đến Hồng Nhan Cốc? Anh mong chờ cô Tô Nhan chết như vậy sao?”

“Anh có ý gì?” Lâm Dương nheo mắt.

“Chẳng lẽ anh không biết sao? Cốc chủ của Hồng Nhan Cốc nhận đồ đệ là có tiêu chuẩn!” Bùi Quốc Thiên mỉm cười nói.

“Tiêu chuẩn gì?”

“Tiêu chuẩn thể chất! Khi cốc chủ của Hồng Nhan Cốc nhận đồ đệ, sẽ ra lệnh cho bọn họ vào trong nước thuốc thay da đổi thịt!

Nghe nói nước thuốc này là bí pháp do Hồng Nhan Cốc luyện chế, nếu có thể ngâm ở bên trong một phút mà không chết, thì có thể thay da đổi thịt, tu luyện thuật pháp chân chính của Hồng Nhan Cốc, nhưng nếu thể chất không đạt tiêu chuẩn, ngâm trong nước này chỉ còn con đường chết! Thế nào? Ngay cả chuyện này mà bác sĩ Lâm cũng không biết sao?” Bùi Quốc Thiên cảm thấy buồn cười nói.

Sắc mặt của Lâm Dương lập tức thay đổi.

“Nhưng cốc chủ của Hồng Nhan Cốc nói, thể chất của Tô Nhan đặc biệt, có thể nhận làm đồ đệ!”

“Bà ta đều nói với mỗi người mang vào Hồng Nhan Cốc như thế, nhưng mà hàng năm có không biết bao nhiêu cô gái chết trong nước thuốc thay da đổi thịt! Nếu không thì vì sao Hồng Nhan Cốc cường đại như vậy, là vì người sống sót trong nước thuốc thay da đổi thịt kia, tất cả đều là yêu nghiệt tuyệt thế!” Bùi Quốc Thiên cười nói.

Lâm Dương im lặng.

Nhưng trái tim anh đập nhanh hơn.

“Lại có một chuyện có lẽ anh vẫn chưa biết đúng không?”

“Chuyện gì?”

“Chính là người sống sót trong nước thuốc thay da đổi thịt này, trí nhớ sẽ hoàn toàn trống rỗng! Đến lúc đó tình nhân Tô Nhan của anh, chỉ là một tượng gỗ bên cạnh cốc chủ của Hồng Nhan Cốc mà thôi, để mặc bà ta sắp xếp! Đâu còn nhớ rõ được bác sĩ Lâm! Như vậy, anh còn nguyện ý đưa cô Tô Nhan vào Hồng Nhan Cốc nữa không?”

Lâm Dương nghe thấy thế, hai bàn tay siết chặt lại…

“Thế nào? Bác sĩ Lâm, anh còn đưa cô Tô Nhan đến Hồng Nhan Cốc nữa không?” Bùi Quốc Thiên cười tít mắt hỏi.

Lâm Dương hoàn toàn không ngờ được nước ở Hồng Nhan cốc lại sâu như vậy.

Vừa rồi tiếp xúc với Gia Linh và Ngọc Hoa khiến anh còn tưởng rằng Hồng Nhan cốc chẳng qua chỉ là một môn phái của những cao nhân lánh xa thế giới và thích được tu luyện một mình, nhưng chưa từng nghĩ cốc chủ của Hồng Nhan cốc lại tàn nhãn như vậy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2399


Chương 2399:

“Nói như vậy, Gia Linh và Ngọc Hoa vừa rồi… cũng là những người đã từng thay da đổi thịt rồi sao?” Anh khàn giọng hỏi.

“Đương nhiên, những người có thể chính thức trở thành người của Hồng Nhan cốc, mm 114 đều là những người phải trải qua quá trình thay da đổi thịt! Phải rồi, vừa rồi cậu có nhắc đến Gia Linh, phải không? Chính là cô gái mặc đồ màu trắng đúng không? Cũng xinh đẹp thật đấy…”

“Sao thế? Cậu không biết Gia Linh sao?”

“Chỉ nghe qua danh tiếng, chưa từng gặp người!”

“Danh tiếng?”

“Ha ha, bác sĩ Lâm, cậu đúng là chẳng biết một chút gì về tất cả những chuyện này hết! Ngay cả Gia Linh mà vẫn chưa từng nghe qua sao? Tôi nói cho cậu biết, cô gái đó chính là đệ tử có thiên phú tốt nhất ở Hồng Nhan cốc, nói cách khác, cô ta chính là đệ tử hấp thụ tốt nhất sau khi dùng canh Thoát Thai Hoàn Cốt và cũng là kiệt tác mà cốc chủ Hồng Nhan cốc tự hào nhất!”

“Thật sao…”

“Thực lực của Gia Linh đã đạt đến cảnh giới khó có thể miêu tả được. Nghe nói sức mạnh của cô ta không thua gì năm người đứng đầu bảng Thiên Kiêu. Hai vị hạng bảy và hạng tám trên bảng Thiên Kiêu gặp được cô ta, cũng bị cô ta đánh bại trong vài chiêu!

Nhưng cô ta lại không có hứng thú với bảng Thiên Kiêu, bởi vậy thân phận Thiên Kiêu của hai vị vừa rồi kia mới không bị cô ta cướp.

mất!” Bùi Quốc Thiên cười khẽ.

Ngay cả đánh bại hạng bảy và hạng tám còn dễ dàng như vậy. Vậy muốn đánh bại Thiên Kiêu hạng mười như Bùi Quốc Thiên hiển nhiên là dễ như ăn bánh.

Lâm Dương rơi vào trong im lặng.

“Sao thế? Bác sĩ Lâm không tin đúng không? Nếu đã như vậy, cậu có thể gọi người I2 8 3/18 đến kiểm tra thử! Xem những lời tôi nói có phải thật hay không?” Anh ta cười bảo.

Lâm Dương lấy lại bình tĩnh, hít một hơi sâu.

Nếu dựa theo những lời Bùi Quốc Thiên đã nói, thì anh tuyệt đối không có khả năng giao Tô Nhan cho Hồng Nhan cốc.

Mà với tính cách của cốc chủ Hồng Nhan cốc, nhất định sẽ ra tay với anh.

Như vậy xem ra, hai bên trở mặt là điều khó tránh khỏi.

Nếu lúc này người của Cô Sơn lại xuất hiện, vậy Lâm Dương… hoàn toàn không có khả năng ngăn cản.

Anh không thể tiếp tục đánh được nữa.

Đầu tiên là đánh với thôn Dược Vương, sau đó lại diệt Trường Cổ.

Dương Hoa đã tan tành rồi.

Không chỉ Dương Hoa, mà Kỳ Lân Môn, đảo Tiêu Sầu, thậm chí là cả Đông Hoàng giáo cũng đã cực kỳ mệt mỏi rồi.

Mọi người không thể chịu đựng được sự dày vò thêm nữa.

Cho dù mỗi một lần hành động anh đều đi một mình, nhưng suy cho cùng, mọi người đều khó có thể thoát khỏi trận sóng gió này.

Cứ nhìn mấy người Mã Hải, Thủy Bình Vân và Huỳnh Lam là có thể hiểu được. Mà đám người Dương Long và Hà Vĩ Hùng, trên cơ bản khỏi cần phải nhiều lời nữa.

“Cậu muốn thế nào?”

Lâm Dương ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn Bùi Quốc Thiên.

“Bác sĩ Lâm, không phải vừa rồi tôi đã nói rồi sao? Trả Thiên Kiêu Lệnh lại cho tôi!

Rồi chuyện này sẽ dễ giải quyết hơn!” Anh ta cười đáp.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2400


Chương 2400:

“Thiên Kiêu Lệnh của cậu? Sao cơ? Cậu vẫn còn muốn làm Thiên Kiêu sao?”

“Thiên Kiêu là thứ tượng trưng cho thân phận, và là nền tảng để có được vô số quyền lực và tiền tài! Nếu tôi là Thiên Kiêu, cho dù là người của Cô Sơn cũng sẽ coi trọng tôi!

Sao tôi có thể không muốn cho được chứ?

Ném Thiên Kiêu Lệnh đi rồi, cậu có biết tôi đã trải qua khoảng thời gian này thế nào không?” Trong mắt Bùi Quốc Thiên lóe lên vẻ dữ tợn. Rất dễ nhận thấy, anh ta rất hận Lâm Dương, nhưng anh ta vẫn nhẫn nhịn!

Anh ta muốn lấy lại tất cả những gì đã mất.

“Tôi sẽ trả cho cậu!”

mm “a Lâm Dương gật đầu, vậy mà lại không hề từ chối! Anh trực tiếp đưa Thiên Kiêu Lệnh mà mình đã cướp được từ Bùi Quốc Thiên ngày ấy ra.

Bùi Quốc Thiên vội vàng giật lấy, nhìn chằm chằm vào khối Thiên Kiêu Lệnh đại diện cho Thiên Kiêu hạng mười đó bằng đôi mắt nóng rực.

“Tôi lại là Thiên Kiêu rồi! Tôi lại là Thiên Kiêu rồi! Ha ha ha…”

Anh ta cười to.

Thứ mà mình mong nhớ ngày đêm cuối cùng cũng đã trở về rồi.

Thế nhưng, Lâm Dương lại mở miệng nói.

“Một khối Thiên Kiêu Lệnh hạng mười nho nhỏ đã khiến cậu vui sướng thành ra như vậy rồi sao? Thực vô vị!” Lâm Dương lắc đầu, lại lấy một khối lệnh bài từ bên hông ra, sau đó cầm nó trên tay: “Biết đây là gì không?”

Bùi Quốc Thiên ngẩn người, nhìn thoáng qua miếng lệnh bài đó, thật lâu sau mới đáp: “Đây là… Thiên Kiêu Lệnh hạng tám?”

“Đúng! Thiên Kiêu Lệnh hạng tám của Độc Hoàng Tiếu Minh Hàn!” Lâm Dương bình tĩnh đáp.

“Tiếu Minh Hàn?” Hơi thở của Bùi Quốc Thiên run rẩy, đột nhiên như thể nghĩ đến gì đó rồi hô lên kinh hãi: “Lẽ nào tin đồn là thật?

Cậu… cậu thật sự đã g**t ch*t Tiếu Minh Hàn rồi sao?”

“Thiên Kiêu Lệnh hạng tám đang ở đây, lẽ nào còn là giả được sao?” Lâm Dương đáp.

Đọc tiếp nhiều tại app truyện hola nhé cả nhà! Bùi Quốc Thiên có chút choáng váng.

Bác sĩ Lâm này quả nhiên không đơn giản.

“Bác sĩ Lâm muốn nói gì?” Anh ta lấy lại bình tĩnh, khàn khàn hỏi.

“Cậu có muốn trở thành Song Lệnh Thiên Kiêu không?” Lâm Dương đột nhiên tiến sát lại vài phân, dùng chất giọng khàn khàn để nói.

Lời này vừa nói ra, khiến trái tim và hô hấp của Bùi Quốc Thiên gần như dừng lại.

“Song… Song Lệnh Thiên Kiêu?”

“Sao thế? Có muốn không? Nếu cậu đồng ý, thì khối Thiên Kiêu Lệnh này cũng sẽ là của cậu! Mà cậu sẽ có hai khối Thiên Kiêu Lệnh hạng tám và hạng mười! Đây chính là hai miếng Thiên Kiêu Lệnh trong mười hạng đầu! Điều này có nghĩa là gì, Bùi Quốc Thiên, tôi nghĩ cậu chắc hẳn cũng hiểu rõ đúng mm 913 không? Đến lúc đó, toàn bộ Việt Nam sẽ không có người nào dám coi thường cậu, và cũng sẽ không có người nào dám đối phó với cậu. Hai miếng Thiên Kiêu Lệnh này có thể uy h**p tất cả!” Lâm Dương tiếp tục nói.

Linh hồn nhỏ bé của Bùi Quốc Thiên đã sắp rời khỏi cơ thể.

Anh ta gần như không dám tưởng tượng ra loại cảnh tượng.

Thiên Kiêu Lệnh! Chính là thứ đại diện cho quyền uy!

“Bác sĩ Lâm quả thực muốn giao Thiên Kiêu Lệnh này cho tôi sao?” Bùi Quốc Thiên hít một hơi sâu, kiềm chế sự khô nóng trong cơ thể, rồi nặng nề hỏi.

“Cậu muốn, đương nhiên tôi có thể cho cậu. Nhưng điều kiện tiên quyết là cậu phải giúp tôi làm một vài chuyện.” Anh đáp.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2401


Chương 2401:

“Cậu muốn tôi làm gì cho cậu?”

“Tôi nghe nói chủ nhân của Cô Sơn các người có một bảo bối không tệ, tên là Thiên Huyết Mạn Sơn! Có thể lấy nó cho tôi không?” Anh lạnh lùng nói.

“Thiên Huyết Mạn Sơn ư?”

Sắc mặt của Bùi Quốc Thiên lập tức thay đổi, anh ta nhìn chằm chằm vào Lâm Dương: “Bác sĩ Lâm, yêu cầu này của cậu có hơi quá lố rồi thì phải? Cậu chắc hẳn cũng biết đây chính là vật thành danh của vị kia. Lúc đầu người đó đã dựa vào Thiên Huyết Mạn Sơn này để tung hành thiên hạ! Vậy làm sao… tôi có thể lấy vật này được chứ?”

“Vậy còn phải xem bản thân cậu rồi! Nếu cậu lấy được thì thứ này sẽ là của cậu. Còn nếu không lấy được… ngược lại cũng không sao, hai chúng ta cũng chẳng mất mát gì, cậu cảm thấy thế nào?” Lâm Dương lạnh lùng hỏi.

Bùi Quốc Thiên nhíu mày suy nghĩ, thật lâu không lên tiếng.

“Được, vậy tạm biệt.”

Anh dường như không muốn ở lại, định lên xe rời đi.

“Đợi chút đãi”

Lúc này, Bùi Quốc Thiên hô một tiếng.

Lâm Dương quay đầu lại.

“Cậu… muộn nhất là khi nào cần nó?”

Anh ta nghĩ ngợi một chút, sau đó lạnh lùng hỏi.

“Trước khi mặt trời lặn vào ngày mai, nếu thứ đó có thể ở trong bàn làm việc của tôi ở Dương Hoa, vậy cậu chắc chắn cũng có thể an tan nhìn thấy tấm Thiên Kiêu Lệnh hạng tám này trên bàn làm việc đó!”

Lâm Dương nói xong, trực tiếp cho tài xế khởi động chân ga, rồi chạy như bay đi.

“Cậu cứ chờ đói”

Bùi Quốc Thiên thầm gọi.

Phía trước sơn cốc trống trải, một nơi có hương hoa và tiếng chim tựa như chốn tiên cảnh giữa nhân gian, có hai bóng dáng xinh đẹp đang đi vào bên trong.

Cả nhà tải app truyện hola đọc full miễn phí nhé! Nhưng còn chưa đi được vài bước, thì một bóng người mặc đồ màu đen chặn phía trước cả hai.

“Đại sư tỷ, sư muội, các người đã trở về rồi?”

“Là Phó Lâm sư muội sao, sao thế?” Gia Linh nhìn thoáng qua cô gái mặc đồ đen.

“Cốc chủ kêu em ở đây chờ đại sư tỷ, mời đại sư tỷ và sư muội nhanh chóng đi gặp bà!”

Cô gái tên là Phó Lâm đó lạnh lùng đáp, sau đó đi phía trước dẫn đường.

Gia Linh nhẹ nhàng gật đầu, đi theo phía sau.

Nhưng Ngọc Hoa thì lại lộ rõ vẻ vô cùng khẩn trương.

Đi thẳng vào chỗ sâu bên trong sơn cốc trống trải, có thể nhìn thấy một hồ sen cực lớn.

Hoa sen nở rộ trong hồ, có không ít hạc trắng đứng bên hồ, cảnh sắc tựa như bức tranh, vô cùng khiến lòng người mê mẩn.

Phía sau hồ sen là một lầu các thật lớn.

Lầu các này vô cùng độc đáo, vậy mà lại được dựng thành từ ngọc trúc.

Ngọc trúc mang theo vẻ đẹp hoàn hảo giống như ngọc bích, lại tựa như một tác phẩm của thiên nhiên. Mà trên đỉnh của lầu các là một cái bệ khổng lồ, trên bệ có một bông hoa sen cực lớn, hướng thẳng lên trời cao.

Cũng không biết hoa sen này là thật hay giả, nhưng lại trông sống động như thật, như một kiệt tác của tiên nhân.

“Cốc chủ, con dẫn Gia Linh và Ngọc Hoa đến rồi ạ” Phó Lâm quỳ rạp xuống phía trước lầu các, giọng nói cung kính.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2402


Chương 2402:

“Bái kiến sư phụ!”

Hai cô gái cũng quỳ xuống đất và hô lên.

“Vào đây!”

Trong lầu các phát ra một giọng nói lạnh lùng.

Gia Linh đẩy cửa đi vào với vẻ mặt bình tĩnh.

Còn Ngọc Hoa thì lại rất lo lắng, khi cất bước có vẻ không được linh hoạt cho lắm.

Nơi đối diện với cửa tầng một của lầu các là một tấm bình phong lớn, sau bình phong là một bóng người như ẩn như hiện.

Nhưng hai cô gái không dám nhìn thẳng, mà chỉ quỳ gối phía trước bình phong.

“Người đâu?” Người phía sau bình phong lạnh lùng hỏi.

Gia Linh lập tức cúi đầu: “Thưa thầy, vẫn chưa thể dẫn người về đây được ạ. Đệ tử làm việc không tốt, vẫn xin sư phụ thứ tội “Xin sư phụ thứ tội!” Ngọc Hoa cũng vội vàng dập đầu nói.

“Hở? Không còn cách nào sao?”

Người phía sau bình phong có vẻ hơi ngạc nhiên.

“Gia Linh, vốn lần này vi sư dự định chỉ để mỗi Ngọc Hoa đi là được, nhưng để đảm bảo không có chuyện bất ngờ gì xảy ra, nên vừa rồi thậm chí còn phái cả con đi. Tại sao vẫn còn thất bại? Chỉ là một nhà họ Hứa, lẽ ra phải không có người nào có thể ngăn được con mới phải “Thưa thầy, là bác sĩ Lâm không cho.”

“Bác sĩ Lâm? Chỉ là một thằng nhãi con miệng còn hôi sữa, con không thể đối phó nổi sao?”

“Về phương diện võ đạo thì anh ta không bằng con, nhưng y thuật của bác sĩ Lâm quả thực kỳ quái bất thường, đệ tử không cẩn thận trúng châm độc, để bảo toàn tính mạng, con chỉ có thể từ bỏ. Vẫn mong sư phụ trị tội tham sống sợ chết của đồ đệ.” Gia Linh lại dập đầu, bình tĩnh nói.

Mặc dù xin được trị tội, nhưng trên gương mặt của cô ta lại không hề dao động một chút nào.

“Tham sống sợ chết sao?”

Người phía sau bình phong lẩm bẩm một tiếng, sau đó lại mở miệng.

“Nếu đã như vậy, lần chiêu mộ và tuyển chọn tân binh này sẽ do con chủ trì đi!”

Lời này vừa nói ra, ánh mắt trong như nước mùa thu không chút gợn sóng đó của cô ta, cuối cùng cũng xuất hiện vẻ buông lỏng, nhưng rất nhanh đã giấu diếm đi.

“Sao thế? Con không vừa ý sao?”

“Đệ tử nào dám? Cảm ơn thầy đã tha thứ cho con.” Gia Linh vội vàng dập đầu lần nữa.

“Con đi đi.” Người phía sau bình phong lạnh lùng nói.

“Rõ, đệ tử xin cáo lui.”

Gia Linh rời đi một mình.

Ngọc Hoa vẫn còn quỳ trên đất, không dám ngẩng đầu lên.

“Sự việc có giống như những gì Gia Linh vừa nói không?” Người sau bình phong lại lên tiếng.

“Thưa thầy, đúng vậy ạ, sư tỷ không nói lời nào là giả.” Ngọc Hoa vội vàng đáp.

“Vậy tại sao… thương thế trên người các con lại có dấu vết đã từng được xử lý qua?

Hai người các ngươi chắc hẳn không biết y thuật mới phải, là ai đã xử lý?”

“Chuyện này… thưa sư phụ, con… bọn con tìm được một phòng khám, nên đã… đã băng qua loa một chút..” Cô ta run rẩy, cúi đầu đáp.

“Không phải là bác sĩ Lâm giúp các người xử lý đấy chứ?”

“Không phải không phải! Thưa thầy, sao có thể như vậy được? Chúng con không hề có bất cứ quan hệ gì với bác sĩ Lâm đó đâu thưa thầy!” Cô ta vội vàng xua tay.

“Không có thì tốt! Băng không các người sẽ mang tội thông đồng với địch!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2403


Chương 2403:

“Thông… thông đồng với địch? Thưa thầy, từ khi nào bác sĩ Lâm lại trở thành kẻ địch của Hồng Nhan cốc chúng ta vậy ạ…”

“Vào giây phút khi cậu ta chống lại Gia Linh kia! Không một ai được phép đối nghịch với Hồng Nhan cốc chúng ta! Bác sĩ Lâm cũng vậy!

“Nhưng… đại sư tỷ quả thực không phải là đối thủ của anh ta… Thưa thầy, lẽ nào thầy dự định tự mình ra mặt, đối phó với bác sĩ mm ao Lâm sao?” Ngọc Hoa hỏi một cách dè dặt.

“Giết gà cần dùng đến dao mổ trâu sao?

Bác sĩ Lâm vẫn không đáng để bản cốc chủ phải ra tay, cứ tiếp tục để Gia Linh ra tay là được!”

“Vẫn để sư tỷ ra tay sao? Chuyện này…

thưa thầy, vậy sao có thể thắng được ạ?”

“Yên tâm, lần sau Gia Linh đứng trước mặt bác sĩ Lâm, sẽ không còn là Gia Linh của ngày hôm nay nữa… Được rồi, bản cốc chủ phải tu luyện rồi, con lui xuống đi, đi tới bể tắm nước nóng, tìm đại sư tỷ của con!”

“Vậy… vâng thưa thầy, đồ nhi… đồ nhi xin lui xuống trước.”

Ngọc Hoa gật đầu, lui ra khỏi các một cách thật cẩn thận.

Ra khỏi các, cô ta chạy thẳng tới chỗ bể 213 NI s0.

tắm nước nóng.

Quả nhiên.

Đến bên bể tắm nước nóng, lại chỉ nhìn thấy Gia Linh đang nhìn bể tắm với đôi mắt mờ mịt. Tuy trên gương mặt không có biểu cảm, nhưng trong con ngươi lại tràn đầy sự đau khổ…

“Sư tỷ..”

Ngọc Hoa không nhịn được mà gọi một tiếng.

“Hửm?”

Gia Linh lấy lại bình tĩnh, thu ánh mắt lại, rồi nhìn về phía cô ta.

“Thầy đã nói gì với em rồi sao?”

“Không có gì… sư tỷ, hay là, chị về trước đi” Ngọc Hoa nhìn những thi thể đã không còn hơi thở ở bên cạnh bị khiêng đi, trên gương mặt nhỏ cũng lộ ra vẻ sợ hãi.

“Em nói xem, cầu tiên vấn đạo, thật sự cần dùng tới những thủ đoạn này sao? Đạo mà thầy cầu… rốt cuộc là đạo gì?” Gia Linh giống như đang hỏi Ngọc Hoa, lại như đang lầm bầm tự hỏi.

“Em không rõ.” Cô ta lắc đầu.

Câu hỏi này quá mức sâu xa, nên cô ta không hiểu được.

Đây cũng là lý do tại sao tu vi của cô ta lại thấp kém như vậy.

Đọc full miễn phí tại app truyện hola nhé! Lúc này, lại có một nhóm các cô gái đi tới.

Những cô gái này, ai nấy cũng đang vui vẻ trò chuyện, hoặc đang kích động lạ thường, trên những gương mặt nhỏ đỏ bừng tràn đầy vẻ hưng phấn.

Các cô không nhìn thấy những thi thể bị khiêng đi trước đó.

Bởi vì chỉ khi nơi này được dọn dẹp sạch sẽ mới cho người mới tiến vào.

“Nơi này chính là Hồng Nhan cốc sao?”

“Thật đẹp quát”

“Sau này mình có thể sống ở nơi này sao?”

“Nghe nói người đi ra từ Hồng Nhan cốc, người nào cũng là sự tồn tại vô cùng xuất sắc, sau này có phải mình cũng có thể trở thành một đại nhân vật không?”

“Gia tộc của mình nhất định sẽ kiêu ngạo vì mình cho xeml”

Những giọng nói nhỏ và kích động không ngừng vang lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2404


Chương 2404:

Người dẫn dắt những cô gái trẻ tuổi đó là một cô gái có gương mặt dài.

Khóe miệng của cô gái này nhếch lên, trong mắt lộ ra một tia nghiền ngẫm, sau đó cười bảo: “Các chị em! Bể tắm nước nóng trước mặt tên là canh Thoát Thai Hoàn Cốt!

Chỉ cần các người ngâm một phút ở trong đó rồi đi lên. Thì các người có thể được cải thiện tố chất thân thể, thay da đổi thịt, trở thành đệ tử chính thức của Hồng Nhan cốc tôi, và được tu luyện võ học thượng thừa của Hồng Nhan cốc! Bây giờ mọi người hãy cởi bỏ quần áo, coi như xuống bể tắm một cái đi!”

“Canh Thoát Thai Hoàn Cốt?”

“Cải thiện tố chất cơ thể? Thật sự lợi hại như vậy sao?”

“Tớ sẽ thử.”

Mấy cô gái to gan đều c** q**n áo rồi bước vào trong bể nước một cách hưng phấn.

Những người còn lại cũng vội vàng luống : tr cuống định bước xuống.

“Đợi chút đãi”

Gia Linh không nhịn được mà quát lên.

“Hử?

Cô gái có gương mặt dài kia nhìn thoáng qua Gia Linh, mỉm cười hỏi: “Đại sư tỷ có chuyện gì sao?”

Gia Linh im lặng không nói, thật lâu sau mới lắc đầu đáp: “Không có gì…”

“Đại sư tỷ, phía sau còn mười tốp người mới nữa, mong chị duyệt cho.”

Cô gái có gương mặt dài cười bảo.

Gia Linh im lặng nhìn thoáng qua bể nước, mấy cô gái lúc trước đang vui đùa ầm ï một cách vui vẻ trong bể nước, ai nấy cũng trẻ trung hoạt bát, tinh thần phấn chấn.

Nhưng cô ta lại lựa chọn nhắm hai mắt mình lại.

Khoảng chừng mười giây sau.

„A ® Một tiếng kêu thê thảm và đau đớn vang lên.

Sau đó là kinh hoàng, hoảng hốt và gào thét.

“Tôi… tôi khó chịu quá! Tôi cảm thấy như có kiến bò khắp cả cơ thể! Xương cốt như tách khỏi thịt!”

“Tôi bị sao thế này? Cứu tôi với! Tôi không thể thở được!”

“Sư tỷ! Vị sư tỷ này xin hãy cứu tôi với!

Tôi… tôi sắp chết mất…”

“Cứu tôi với! Cứu tôi với!”

Những tiếng kêu thê thảm vẫn tiếp tục vang lên.

Những cô gái chuẩn bị xuống nước lập tức bị dọa sợ.

Các cô trừng to mắt nhìn mấy bóng người đang giãy giụa trong bể nước.

Một lát sau, mấy bóng người đó dừng vùng vấy, bọn họ từ từ nổi lên trên bể tắm nước nóng, đã hoàn toàn không còn hơi thở nữa.

“ÁP Tiếng kêu thảm thiết vang tận mây xanh.

Những cô gái này đều phát điên lên, quay phắt đầu định bỏ chạy.

Nhưng ngoài cửa lớn đã bị mấy đệ tử cầm trường đao của Hồng Nhan cốc chặn lại.

“Nếu các người đã tới Hồng Nhan cốc, vậy nhất định phải chấp nhận thử thách này!

Chỉ cần là người trải qua thử thách ở bể nước nóng mà không chết, mới có tư cách trở thành đệ tử của Hồng Nhan cốc!”

Cô gái mặt dài lạnh lùng nói.

“Không! Tôi không muốn vào Hồng Nhan cốc!”

“Tôi muốn về nhà!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2405


Chương 2405:

“Cầu xin các người hãy thả chúng tôi!”

Tiếng gào khóc liên tục phát lên.

Nhưng cô gái mặt dài không quan tâm những lời này, mà vung bàn tay lên: “Ném bọn họ vào!”

“Rõ, thưa sư tỷ!”

Tiếng quát vang lên.

¡3= 8/12 Chỉ chốc lát sau, những cô gái này đều bị ném vào trong bể nước nóng.

Bọn họ điên cuồng giấy giụa, có ý định bò lên.

Nhưng các cô chỉ vừa mới tới bên thành bể đã bị cô gái mặt dài đá một cước xuống.

Những cô gái này chỉ có thể bị bể nước nóng cắn nuốt trong tuyệt vọng.

Khoảng chừng hai mươi cô gái, nhưng lại chỉ có một người còn sống đi ra khỏi bể.

Nhưng vẻ mặt của cô ta lại không có biểu cảm, cuộn tròn ở bên bể nước, run lên cầm cập.

Cô gái mặt dài đi qua, mỉm cười hỏi: “Cô tên là gì?

“Tôi?”

€ô gái đó ngẩng đầu lên, vẻ mặt mê mang, sau đó lắc đầu, lẩm bẩm đáp: “Tôi không biết… tôi… tôi là ai?”

“Không tệ! Cuối cùng cũng có một người hợp cách! Người đâu, đưa cô ta đi, rồi xử lý nơi này một chút, đổi tốp khác!” Cô gái mặt dài cười nói, ánh mắt không khỏi nhìn về phía Gia Linh, vẻ trêu tức hiện lên trong đôi mắt đặc biệt rõ ràng.

Gia Linh nhằm hai mắt, đứng ở một bên không nói được lời nào.

Cô ta không muốn nhìn thấy những chuyện này.

Nhưng… cốc chủ lại ép cô ta phải nhìn.

Cô ta biết ý của cốc chủ.

Cốc chủ đang muốn thay đổi tính cách của cô ta.

:3 10/1 Dù sao… phong cách làm việc của cô ta cũng không giống người của Hồng Nhan cốc cho lắm!

Chẳng mấy chốc, hiện trường đã được xử lý, lại có một nhóm những cô gái trẻ tuổi được dẫn vào.

Những người này đều tới từ các đại gia tộc hoặc những tông môn ẩn thế ở Việt Nam.

Bọn họ gửi gắm hy vọng lên người những cô gái này, muốn để các cô học được kỳ thuật tuyệt thế ở Hồng Nhan cốc, hoặc lôi kéo quan hệ với Hồng Nhan cốc thông qua những cô gái này.

Thế nhưng ai có thể ngờ được, rất nhiều cô gái phải ở lại Hồng Nhan cốc mãi mãi, mà người còn sống thì đã quên mất gia tộc của mình…

“Chuẩn bị đi!”

:3 1/12 Cô gái mặt dài bước tới, chuẩn bị giới thiệu bể nước nóng với những cô gái này, lại dụ dỗ các cô xuống nước.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng cười lại truyền tới.

“Tuệ Mẫn! Những người này, không cần cô phụ trách! Gia Linh! Cô tới dạy những đệ tử mới này xuống bể nước nóng đi!”

Lời này vừa nói ra, khiến sắc mặt của Gia Linh lập tức tái nhợt thêm vài phần.

Trong phòng thí nghiệm.

Lâm Dương đang dùng hết toàn bộ sức lực của mình để nghiên cứu giải dược của độc hoa Tuyệt Mệnh.

Trên trán anh đều là mồ hôi.

Sau khi trở vê Giang Thành, anh lại lao đầu vào phòng nghiên cứu.

Mặc kệ hết mọi thứ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2406


Chương 2406:

Cũng chẳng muốn nghĩ gì hết.

Toàn bộ thể xác và tinh thân của anh đều đồn hết vào.

việc nghiên cứu giải được.

Anh tin rằng bất cứ loại độc nào trên thế gian này cũng đều có cách giải, không có chuyện gì là tuyệt đối hết.

Nếu Hồng Nhan cốc đã có phương pháp giải trừ độc hoa Tuyệt Mệnh, vậy Lâm Dương anh nhất định phải có được nó! “Lấy được nhện Nguyệt Hoa chưa?”

Lâm Dương ngẩng đầu, nhìn về phía Hà Vĩ Hùng cũng đang nghiên cứu giải được ở bên cạnh và hỏi.

“Đã kêu Dương Long đi lấy rồi.”

Hà Vĩ Hùng đang vùi đầu vào trong công việc cũng ngẩng đầu lên.

“Là nhện Nguyệt Hoa cao cấp đấy chứ?”

“Thầy cứ yên tâm, được này là do tôi tự mình đi chọn, tuyệt đối là hàng tốt nhất.”

“Tốt lãm!”

Lâm Dương gật đầu.

Lúc này, cửa lớn bị đẩy ra, Dương Long cầm một loại thảo được, rồi vội vàng chạy vào trong.

“Dược đã sắc xong rồi!”

“Đúng vậy.

Lâm Dương cầm chén thuốc tổng hợp từ mấy vị thuốc đã được sắc xong, cho từng con chuột bạch một ăn, sau đó quan sát tình trạng của bọn chúng.

Đại khái khoảng một giờ sau.

“Thầy, thuốc đã sắc xong rồi.”

Dương Long bảo.

Lâm Dương lập tức tiến lên, đổ thuốc ra đã được pha chế ra, sau đó dùng dụng cụ quan sát.

Ước chừng mười phút sau, lại cho chuột bạch uống.

Con chuột bạch không có bất cứ phản ứng gì, Lâm Dương có chút vưi mừng, lập tức lấy một chậu cây cảnh tới, tiếp theo nhỏ được lên trên lá của chậu cây cảnh.

Trong chớp mắt, chiếc lá màu xanh sẫm kia biến thành màu tím đậm.

“Tím tôi! Tím rồi!” “Thây, thây đã thành công rồi!”

Dương Long Và Hà Vĩ Hùng đều trỏ nên kích động và cùng hồ lên.

“Cũng xem như thành công, nhưng đây chỉ là một bước nhỏ! Nếu muốn hoàn toàn giải được độc của hoa Tuyệt Mệnh, vẫn cần phải tiếp tục nỗ lực thêm.”

Lâm Dương nhẹ nhàng thở ra, trong mắt cũng lộ ra một tia vưi sướng.

Cố gắng nhiều ngày như vậy, cuối cùng cũng được hồi đáp một chút.

Anh lập tức đổ thuốc còn thừa lại vào trong bát, sau đó chạy đi đút cho Tô Nhan, đồng thời cũng châm cứu cho cô.

Sau khi an đưỡng một hồi, gương mặt nhỏ trắng bệch của Tô Nhan cuối cùng cũng khôi phục được một chút màu sắc.

“Thây, xem ra không đến bao lâu là cô ấy có thể tỉnh lại rồi!”

Hà Vĩ Hùng cười bảo.

“Ừm, phải nhanh chóng chữa khỏi cho cô ấy, thời gian đã không còn nhiêu nữa.”

Lâm Dương hít một hơi thật sâu rồi khàn giọng đáp.

Hai người không khỏi sững sờ, nhưng đều không nói gì hết.

Bọn họ hiển nhiên hiểu ý trong lời nói của Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2407


Chương 2407:

Giải dược có được sự tiến triển khiến cho.

†âm trạng của anh cũng tốt lên rất nhiều. Anh căn dặn đám người Thủy Bình Vân và Thủ Mệnh ở lại trông nom Tô Nhan, sau đó trực tiếp trở về Dương Hoa một chuyến.

Mà vừa vào văn phòng, anh đã nhìn thấy một vật phẩm kỳ quái nằm trên bàn làm việc.

Đó là một chiếc hộp cỡ một bàn tay.

Thoạt nhìn vô cùng tinh xảo.

Nhưng bề mặt của nó có một vòng hoa văn lạ lùng. Hoa văn đó đỏ tươi như máu, hình dạng giống giao long. Hai mặt trên dưới có những lỗ hổng cỡ một cây kim, thoạt nhìn giống như một vật phẩm cơ quan nào đó.

“Đây chính là Thiên Huyết Mạn Sơn sao?”

Lâm Dương đi tới, cầm chiếc hộp nhỏ đó lên, cẩn thận đánh giá.

“Không sai, chính là nó.”

Trong phòng vang lên một tiếng cười lạnh lùng.

Đó là Bùi Quốc Thiên.

Không biết anh ta đã ngồi trên ghế sô pha ở trong phòng từ khi nào.

“Xem ra, cậu quả nhiên có chút bản lĩnh, vậy mà ngay cả vật cận thân của chủ nhân Cô Sơn cũng có thể nắm được trong tay!”

Lâm Dương quay đầu nhìn anh ta: “Sao cậu làm được vậy?”

“Tôi mua chuộc người làm phụ trách hầu hạ chuyện sinh hoạt thường ngày và ăn uống của chủ nhân Cô Sơn, sau đó cậu ta sẽ nhân cơ hội lấy nó cho tôi.” Bùi Quốc Thiên cười đáp.

“Thì ra là vậy! Nhưng xem chừng như vậy, chẳng phải cậu sẽ rất dễ bị lộ hay sao?

Đến lúc đó, người đứng đầu Cô Sơn phát hiện ra không thấy bảo bối của mình đâu nữa, chắc chắn sẽ hỏi người bên cạnh mình.

Nếu người đó khai cậu ra, vậy cậu phải làm sao?”

“Ha ha ha ha, bác sĩ Lâm không cần lo lắng chuyện này, bởi vì sự thật ngoài trừ tôi và cậu ra thì không có người nào biết hết!”

Cả nhà tải app truyện hola đọc full miễn phí nhé! Anh ta cười to.

“Sao? Cậu đã giết người diệt khẩu rồi sao?” Lâm Dương híp mắt nhìn.

“Đương nhiên, chỉ có người chết mới có thể bảo vệ bí mật mãi mãi! Tôi đã xử lý gọn gàng thi thể của người đó rồi! Vật của chủ nhân Cô Sơn không thấy đâu, mà người đó thì lại biến mất không thấy tăm hơi! Mọi người chắc chắn sẽ cho rằng người đó đã lấy bảo bối rồi chạy trốn! Chẳng ai có thể nghi ngờ đến đầu tôi hết!” Anh ta đắc ý đáp.

Lâm Dương không nói, mà chỉ lặng lẽ gật đầu.

“Vậy cậu cầm lệnh bài đi đi, từ hôm nay trở đi, cậu chính là Song Lệnh Thiên Kiêu!”

“Ha ha ha, tốt! Tốt! Ha ha ha…”

Bùi Quốc Thiên vui sướng, cầm lệnh bài mà hưng phấn không thôi, cả người đều run lên, vội vàng định rời đi.

Nhưng khi người đi đến bên cửa, anh ta đột nhiên dừng lại.

“Bác sĩ Lâm, có thể mạo muội hỏi cậu một câu được không? Tại sao cậu lại muốn tôi lấy vật này cho cậu? Thứ này cũng không phải là bảo bối gì có thể hủy thiên diệt địa, cậu lấy nó, còn chẳng bằng cầm mấy khẩu súng liên thanh còn hơn!” Bùi Quốc Thiên cười hỏi.

“Đấn lúc đó cậu sẽ biết ngay thôi.” Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

“Ồ, còn thừa nước đục thả câu sao?”

Bùi Quốc Thiên lắc đầu, cầm Thiên Kiêu Lệnh rồi trực tiếp rời đi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2408


Chương 2408:

Lâm Dương cầm Thiên Huyết Mạn Sơn, xoay người rời khỏi Dương Hoa.

Toàn bộ công việc ở Dương Hoa đều do Mã Hải xử lý. Sau này sẽ có một buổi họp báo có ông ta tham dự, để giải thích tình hình của Dương Hoa trong khoảng thời gian này với bên ngoài.

Dù sao thì tất cả mọi chuyện cũng bắt đầu từ nơi này mà ra.

Lâm Dương thở hắt ra, cảm giác có chút mệt mỏi. Anh nhìn thời gian, đã đến giờ cơm tối, dự định tìm một chỗ ăn ngon để giảm bớt tâm trạng buồn bực này.

Nhưng đúng lúc này, điện thoại trong túi lại đột nhiên rung lên.

Cầm lên nhìn vào.

Bất ngờ thay, lại là Tô Dư gọi tới.

Lâm Dương có chút hoang mang, nhấn vào nút nhận.

“Anh rể, anh có rảnh không?” Tô Dư ở bên kia điện thoại lộ rõ vẻ có chút khẩn trương.

“Sao thế?” Lâm Dương tò mò hỏi.

“Cái đó… anh rể, chiều nay em phải đi bàn về một dự án điện ảnh và truyền hình, anh có thời gian không? Có thể đi cùng em một chuyến được không?”

“Dự án điện ảnh và truyền hình sao?”

Anh sững sờ: “Không phải việc này nên do nhóm người Tống Kính phụ trách hay sao?

Sao lại kêu em đi bàn bạc?”

“Đối phương không chịu nói chuyện với đám người Tống Kính, chỉ đích danh tên họ, nói muốn lấy được dự án này thì phải do đích thân em ra mặt bàn với anh ta…” Tô Dư thở dài, có chút bất đắc dĩ.

Lâm Dương nhíu mày: “Đối phương rõ ràng đang nhắm vào eml Loại dự án này đừng lấy là được!”

“Nhưng mà… anh rể, dự án này là một dự án công ích. Nếu em có thể lấy được nó, vậy em có thể quyên tặng năm mươi tỷ cho các trẻ em nghèo khó ở vùng sâu vùng xa! Đây chính là một chuyện tốt! Nếu bỏ qua như vậy… thì đáng tiếc quá!” Cô ấy vội vàng giải thích.

“Hửm?”

Lâm Dương ngược lại chưa từng nghĩ còn có một yếu tố như vậy trong đầu.

“Anh rể, nếu đối phương không muốn gặp đám người Tống Kính, vậy em nghĩ nếu em dẫn anh đi cùng, chắc hẳn sẽ không thành vấn đề. Cho dù có ra sao thì em cũng muốn thử một chút. Anh cảm thấy thế nào?”

Tô Dư cẩn thận hỏi, sợ Lâm Dương sẽ tức giận.

Thế nhưng anh im lặng một lát, lại chỉ đáp: “Em đang ở đâu? Anh sẽ tới đón em!”

“Ở phía tòa nhà Quảng Hối ạ! Em vừa mua một bộ đồ trang trọng một chút! Anh rể, nếu anh tới thì cũng thuận tiện chọn một bộ đi! Đối phương là nhân vật lớn, không thể sơ suất được.”

“Được.”

Hôm nay Tô Dư ăn mặc rất đẹp.

Một bộ lễ phục dạ hội màu tím nhạt, phối với lối trang điểm tinh tế, khiến cô ấy giống như một đóa dương tử kinh Lương diễm trong thành phố sang trọng này.

Gô ấy đeo một chiếc kính râm thật to, gương mặt bị chiếc kính râm che hơn phân nửa, lại thêm mái tóc dài xõa xuống, ngược lại, khiến cho người bên ngoài nhất thời không thể nhận ra cô ấy.

Dù sao thì lúc này, Tô Dư cũng được xem là đại minh tinh có quyền thế rất mạnh.

Mỗi ngày đều có vô số thợ săn ảnh bám theo, hiển nhiên cô ấy phải khiêm tốn một chút.

26 BI 112 Lâm Dương đỗ xe ở bên đường, rồi tìm Tô Dư.

“Anh rể! Bên này!” Cô ấy rất vui vẻ, lập tức la lên.

Lâm Dương bước tới.

Tô Dư kéo tay anh, vội vàng bảo: “Anh rể, em vừa nhìn thấy mấy bộ đồ nam khá đẹp ở trong này, anh mau vào thử chút đi!”

“ừm!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2409


Chương 2409:

Anh cười khổ không ngừng, đành đi theo Tô Dư.

Đây gọi là người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân, tuy lúc này, vẻ ngoài của Lâm Dương đã được dịch dung, nhưng hình dáng tổng thể của anh thì vẫn còn, lại thêm phần tà khí mà Thương Ám Huyền Thể mang lại, khiến cho anh dù đang mặc bộ quần áo với gương mặt này, vẫn có thể mang đến cho người ta một loại khí chất vô cùng đặc biệt.

Đôi mắt của Tô Dư sáng lên, nhưng vẫn chưa đủ, lại đổi mấy bộ khác.

Lâm Dương có vóc dáng trời sinh, mặc gì cũng dễ nhìn.

Đây chính là điều khiến cho cô ấy cảm thấy khó khăn.

“Anh rể, lấy bộ nào mới được đây?”

“Tùy tiện đi.”

“Nhưng em cảm thấy anh mặc bộ nào cũng đẹp hết.”

“Vậy thì lấy hết đi.”

Lâm Dương cười đáp.

Hai người đi dạo trong trung tâm thương mại, Tô Dư dự tính sẽ chọn mấy món quà để tặng cho Lâm Dương, nhưng lúc này, lại có điện thoại gọi tới.

Gương mặt xinh đẹp của cô ấy khẽ sững sờ, nhìn thoáng qua thông tin hiển thị cuộc gọi đến, gương mặt nhỏ nghiêm túc hơn rất nhiều.

“Anh rể, anh cứ xem trước đi, em nghe điện thoại đã.”

“Được.” Anh cũng không để ý.

Tô Dư đi qua một bên, rồi ấn vào nút nghe.

Ước chừng khoảng hai phút sau.

“Anh rể, bên kia mời chúng ta qua đó ngay bây giờ, bọn họ đã chuẩn bị xong bữa tiệc, muốn mời chúng ta tới dùng bữa, anh thấy..” Tô Dư chần chừ một lát, rồi cẩn thận hỏi.

Lâm Dương nhìn cô ấy, im lặng một lúc rồi thản nhiên đáp: “Đối phương là ai?”

“Tổng giám đốc của tập đoàn Thẩm thị, Thẩm Ngọc Minh!”

“Thẩm Ngoc Minh?”

“Anh rể, anh chắc hẳn đã từng nghe nói đến anh ra rồi đúng không?”

“Đương nhiên đã từng nghe qua, nghe nói cậu ta được bầu là một trong mười thanh niên kiệt xuất của tỉnh này! Đã làm được không ít việc lớn, có thể nói là nhà nhà đều biết” Lâm Dương cười đáp: “Thẩm Ngọc Minh mời em dùng bữa, cũng là chuyện khó có được. Phải biết rằng, hiện giờ có bao nhiêu người muốn dùng bữa với cậu ta mà cầu còn chẳng được.

“Em cũng nghe nói người này đã làm không ít việc từ thiện, cảm thấy chuyện này si v2 đáng tin, cho nên mới đồng ý, bằng không…”

“Bằng không? Tô Dư, vậy em chắc hẳn cũng biết mục đích của cậu ta là gì đúng không?” Anh nhìn cô ấy.

“Sao có thể không biết được chứ? Anh rể, em cũng xem như đã bước nửa người vào giới giải trí rồi! Nước bên trong này pha tạp bao nhiêu, em cũng hiểu được trong lòng, nếu không phải có đám người Tống Kính bảo vệ em khắp nơi, thì chỉ sợ em… ôi…” Tô Dư muốn nói lại thôi, cuối cùng lại thở dài.

Trong tiếng thở dài này lộ rõ vẻ bất đắc di.

“Sao thế? Sợ rồi sao? Giờ mới phát hiện ra giới giải trí không đẹp đế như trong tưởng tượng của em đúng không?” Lâm Dương cười đáp.

“Em chưa bao giờ cảm thấy giới giải trí “6 12 tốt đẹp bao nhiêu, em chỉ không ngờ nó lại dơ bẩn đến mức độ này mà thôi!”

“Vậy em còn muốn kiên trì nữa không?”

“Đương nhiên… cũng không phải em dấn thân vào trong cái giới này vì danh tiếng. Em chỉ muốn hoàn thành ước mơ của mình. Em chỉ muốn làm tốt bản thân mình là được.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2410


Chương 2410:

Những thứ khác, em đều không muốn hỏi nhiều.” Tô Dư thở dài đáp.

“Ừm, tâm ý ban đầu là quan trọng nhất!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, em cũng đã biết rõ mục đích Thẩm Ngọc Minh mời em dùng bữa em là gì. Nếu cậu ta không đạt được mục đích, vậy sao có thể đồng ý bản hợp đồng này và quyên góp tiền tới những vùng núi nghèo khó được? Lễ nào vì dự án này, mà em có thể đồng ý bất cứ điều kiện gì của cậu ta hay sao?” Lâm Dương vừa cười vừa hỏi.

“Không thể nào!”

Tô Dư lắc đầu: “Em tuyệt đối sẽ không đồng ý những chuyện vượt quá giới hạn! Dự án này có thể bàn được thì bàn, không bàn được thì cũng chỉ có thể từ bỏ. Em chỉ nỗ lực hết mình để thử một lần. Kết quả thế nào, đành mặc cho số phận!”

“Em có thể nghĩ được như vậy là tốt nhất, giới giải trí chính là một thùng thuốc nhuộm lớn. Nếu em bước vào với một loại mục đích tuyệt đối nào đó, em sẽ chỉ bị người ta lợi dụng!”

“Anh rể yên tâm, em sẽ chú ý.”

“Vậy bây giờ chúng ta đi tới đó thôi.”

“Vâng Tô Dư gật đầu, ôm cánh tay Lâm Dương rồi đi ra bên ngoài.

Hai người lái xe đến Tử Kim Cung trên con phố trung tâm ở Giang Thành.

Tử Kim Cung này chính là công trình mới được xây dựng gần đây nhất.

Nó nằm ở trung tâm Giang Thành, chiếm diện tích ước chừng hơn nghìn mét vuông.

Thật không dám tưởng tượng ra con số đã đầu tư vào nơi này, để có thể xây dựng được một tòa khách sạn trên một khu đất rộng lớn ở ngay khu phố trung tâm tấc đất tấc vàng này.

Hơn nữa, chỉ phí ở khách sạn Tử Kim Cung này cũng không thấp, trung bình một người ít nhất cũng sẽ tiêu hơn bốn nghìn đô la Mỹ.

Bởi vì giá cả đắt đỏ, lại thêm cách trang trí sang trọng, nên nơi này đã trở thành địa điểm ghé thăm của rất nhiều người nổi tiếng.

Một vài người thích phù phiếm cũng sẽ ùn ùn kéo đến nơi này, bọn họ giả bộ vừa tới tiêu pha ở nơi này xong, chụp vài tấm ảnh tự sướng, sau đó đăng lên vòng bạn bè. Cũng có người giả mạo làm người giàu có, hẹn một vài cô gái cũng ham hư vinh muốn được trèo cao ở nơi này.

Một nơi thoạt nhìn nguy nga lộng lẫy, xa hoa và cao quý này, lại tràn đầy sự lừa lọc và dối trá.

Tô Dư cũng vô cùng phản cảm với một nơi như vậy.

Không chỉ vì cô ấy không thích người ở đây, mà còn bởi vì nơi này có rất nhiều tay săn ảnh người nổi tiếng, ánh mắt của bọn họ rất độc địa, Nếu bị người chụp được cô ra vào nơi này, rồi đăng một mẩu tin nào đó, vậy cô sẽ lại phải đau đầu một trận.

¡6 1/12 “Xin hỏi, là cô Lý phải không?”

Lúc này, một người đàn ông mặc tây trang đột nhiên chặn Tô Dư và Lâm Dương, rồi mỉm cười và hỏi.

“Là tôi, anh là…”

“Chào cô Lý, tôi là trợ lý của tổng giám đốc Thẩm, tổng giám đốc Thẩm kêu tôi đợi cô ở đây, mời cô đi theo tôi.” Người đàn ông mỉm cười đáp.

“Ừm… vậy được… được…” Tô Dư gật đầu, định dẫn Lâm Dương đi vào.

Nhưng người đàn ông chặn anh, lại cười bảo.

“Cô Lý, tài xế của cô có thể ngồi chơi ở đại sảnh, toàn bộ chỉ phí của cậu ấy ở nơi này đều sẽ do tổng giám đốc Thẩm chỉ trả hết!”

216 MP tia “Ý gì vậy?” Tô Dư sửng sốt.

“Cậu ấy không thể tiến vào.” Trợ lý mỉm cười đáp.

“Cái gì?”

Sắc mặt của Tô Dư lập tức nặng nề hẳn đi.

Lâm Dương cũng hơi nhíu mày.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2411


Chương 2411:

“Cô Lý, cô cũng biết tổng giám đốc Thẩm chỉ mời một mình cô, cậu ấy không hy vọng cô sẽ dẫn người khác tới, xin đừng khiến tôi khó xử”

Trợ lý cười và đáp với vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Vị này là anh họ Lâm Dương của tôi! Tài xế cái gì? Anh đừng nhầm lẫn có được không?” Tô Dư có chút tức giận: “Nếu đã như vậy, vậy anh trở về nói với tổng giám đốc Thẩm, bữa cơm này, tôi sẽ không dùng nữa 2; BH 1⁄10 Sau khi nói xong, định kéo tay Lâm Dương rời đi.

“Xin hãy đợi một chút đã, cô Lý!” Trợ lý vội vàng tiến lên, giải thích: “Cô Tô Dư, xin hãy đợi tôi một chút, tôi sẽ đi hỏi tổng giám đốc Thẩm!”

Tô Dư nhíu chặt đôi mày liễu, sau đó nhìn thoáng qua Lâm Dương.

“Cứ để cậu ấy đi hỏi thử đi, nếu không chào đón vậy đi cũng chưa muộn.” Anh nói.

“Vậy được.” Tô Dư gật đầu.

Trợ lý vội vàng lấy điện thoại ra nhấn một dãy số.

Một lát sau, anh ta vội vàng bảo: “Cô Lý, tổng giám đốc Thẩm nói cô có thể dẫn anh rể của mình vào nhập tiệc, cậu ấy sẽ không để ý”

“Ừm gi Cô ấy gật đầu.

Trợ lý dẫn đường ở phía trước, hai người đi tới một tầng cao nhất ở Tử Kim Cung.

Đợi đến khi bước vào tầng này, mới phát hiện ra tầng này hóa ra lại là một sảnh tiệc cực lớn.

Trong sảnh tiệc chỉ có đúng một cái bàn, nhưng bên cạnh bàn lại có hai bồi bàn đang đứng.

Những đĩa món ăn cao lương mỹ vị được bưng lên chiếc bàn được làm bằng pha lê kia.

Tất cả mọi thứ đều lộng lẫy như vậy, và khiến người ngạc nhiên đến vậy.

Có mấy chàng trai và cô gái trẻ tuổi ngồi phía trước bàn, bọn họ đang nói gì đó với nhau, trên gương mặt treo một nụ cười hờ hững, phong thái của người nào cũng đều vô cùng tao nhã.

Khi nhìn thấy Tô Dư bước vào, một người đàn ông mặc tây trang đen, thắt cà vạt màu trắng lập tức đứng dậy, võ tay.

Răng rắc!

Chỉ nghe thấy trên đỉnh sảnh tiệc phát ra một tiếng kỳ quái.

Sau đó lại nhìn thấy một khe nứt xuất hiện trên trần nhà rực rỡ, tiếp đó trần nhà trực tiếp bị mở ra, giống như một cánh cổng điện tử.

“Ôi”

Những cô gái ngồi trước bàn đều hô lên kinh ngạc.

Lại chỉ nhìn thấy trên trần nhà được mở ra chính là một vầng trăng trắng ngà. Rất xo nhiều bóng bay đủ loại màu sắc bay quanh ánh trăng, hình ảnh này vô cùng lãng mạn.

Tô Dư cũng không nhịn được mà ngây ngẩn cả người, nhìn một hồi, có chút thất thần.

Tô điểm bầu trời đêm bằng những quả bóng bay nhiều màu, dưới ánh trăng, bóng bay giống như những đóa hoa, và ánh trăng thì lại tựa như ngọc bích.

Một màn này, bất cứ thiếu nữ nào cũng không thể chống đỡ được.

“Cô Lý, đây chính là cảnh tượng tôi chuẩn bị cho cô, thế nào? Có thích không?” Người đàn ông đi ra khỏi ghế ngồi, gương mặt mang theo nụ cười.

Ngôn từ và cử chỉ vô cùng đúng mực.

“Cảm ơn” Tô Dư thu lại ánh mắt, nhẹ nhàng đáp, cũng không nói thích hay không.

Người đàn ông cũng không giận, mà nhìn thoáng qua Lâm Dương, rồi cười bảo: “Vị này chính là anh rể Lâm Dương của cô phải không?”

“Đúng vậy, anh rể, vị này chính là tổng giám đốc Thẩm, Thẩm Ngọc Minh.” Tô Dư giới thiệu.

“Chào cậu!” Lâm Dương duỗi tay ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2412


Chương 2412:

“Chào anh rể! Rất vui được gặp anh!”

Thẩm Ngọc Minh cũng duỗi tay ra bắt, nụ cười tươi chào đón khiến người ta cảm thấy rất có lực tương tác.

“Được rồi, đừng đứng ở đây nữa, nào, cô Tô Dư, anh rể, qua bên này ngồi đi! Những người tới đây hôm nay đều là bạn của tôi, hãy cùng ăn uống thỏa thích và chơi đến thật sảng khoái đi!” Thẩm Ngọc Minh tiếp đón 21 BH 10.

một cách nhiệt tình.

Hai người ngồi vào vị trí.

Những chàng trai và cô gái trẻ tuổi đó đều đứng dậy bắt tay với Lâm Dương.

“Chào anh rể, tôi tên là Tống Văn Trít”

“Chào anh rể, tôi là Đường Mạn!”

“Chào anh rể, tôi tên là Ôn Học Khải!”

Mọi người đều chào hỏi một cách lễ phép.

Điều này khiến cho trong lòng Lâm Dương sinh ra một chút ấn tượng tốt.

Dù sao thì Tô Dư cũng đã giới thiệu mình với bọn họ.

Nhưng chỉ cần là người lăn lộn ở Giang Thành một chút thời gian, chắc hẳn đều sẽ mm n0 biết Lâm Dương là người thế nào.

Anh không tin những người ở đây, lại không có người nào không nhận ra mình.

Thế nhưng bọn họ lại không hề khinh thường mình giống như những người trước kia, điều này cũng đủ để thấy được sự giáo dưỡng của nhóm người này cũng không tệ cho lắm.

“Nào, các vị, chúng ta hãy cùng chúc anh rể Lâm một ly!”

Thẩm Ngọc Minh nâng ly đế cao, mỉm cười hô lên.

Mọi người nâng chén, rồi uống một hơi cạn sạch.

Bầu không khí có chút không tệ.

Lúc này, Thẩm Ngọc Minh đặt ly rượu xuống, mỉm cười và nhìn về phía Tô Dư.

“Cô Lý, chúng ta nên bàn chuyện chính thôi!”

Tô Dư nghe vậy, sắc mặt lập tức nghiêm túc.

“Cô Tô Dư, lần này chúng tôi sẽ chỉ hơn bốn mươi lăm triệu đô la Mỹ để đầu tư vào bộ phim từ thiện này. Toàn bộ lợi nhuận của bộ phim từ thiện này đều sẽ được quyên góp miễn phí cho các vùng núi nghèo khó. Ngoài ra, công ty chúng tôi cũng sẽ chi thêm hơn bảy triệu rưỡi đô la mỹ nữa để làm từ thiện!

Về phần thù lao của cô, sẽ được tính dựa theo giá mà đạo diễn Tống đã đưa ra, cô cảm thấy thế nào?” Thẩm Ngọc Minh cười bảo.

“Chuyện này hiển nhiên không thành vấn đề!” Tô Dư có chút kích động, vội vàng đáp.

“Ha ha, không có vấn đề thì tốt!”

mm s40 “Tổng giám đốc Thẩm, khi nào chúng ta có thể lập hợp đồng?”

“Không gấp! Thực ra tôi còn có một yêu cầu nho nhỏ, hy vọng cô Lý có thể thỏa mãn.

Nếu cô Lý đồng ý, vậy chúng ta có thể lập hợp đồng ngay bây giờ!” Anh ta cười đáp.

“Yêu cầu nho nhỏ ư?” Gương mặt xinh đẹp của Tô Dư hơi căng lên, biết rằng cuối cùng cũng không thể thoát được bước này, nên chỉ có thể kiên trì hỏi: “Tổng giám đốc Thẩm, anh có yêu cầu gì? Xin cứ nói đừng ngại.”

“Tô Dư, tôi rất tán thưởng năng lực của cô, gần đây tôi có mở một khách sạn, mong rằng cô có thể quản lý nó giúp tôi, cô cảm thấy thế nào?” Thẩm Ngọc Minh mỉm cười đáp.

“Chỉ là quản lý khách sạn thôi sao?” Tô Dư sững sờ: “Loại chuyện này, anh hoàn toàn có thể tìm một người chuyên nghiệp hơn để làm mài Tôi… tôi cũng không hiểu lắm về chuyên ngành này, tổng giám đốc Thẩm, tôi sợ mình không thể giúp được anh.”
 
Back
Top Bottom