Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2191


Chương 2191:

Người đàn ông kia rút kim châm cứu trên cánh tay người đàn ông trung niên ra nhìn thoáng qua, bỗng nhiên đôi mắt tròn xoe, vô cùng phẫn nộ quát: “Vậy mà ông hạ độc?

Ông muốn giết người sao?”

“Cái gì? Hạ độc? Chuyện này… Chuyện này là sao? Tôi là bác sĩ, chỉ biết cứu người, hơn nữa tôi không quen các cậu, vô duyên vô cớ tôi hạ độc làm gì?” Ông cụ Thiệu mơ hồ, vội vàng giải thích.

“Ông nói ông không hạ độc, vậy trên kim châm cứu là gì?” Người đàn ông cầm lấy kim châm cứu để trước mặt ông cụ Thiệu.

Chỉ thấy trên kim châm cứu kia xanh mướt, đúng là bị bôi độc.

“Sao có thể như vậy?”

Ông cụ Thiệu ngây ra như phỗng.

“Ông già, toàn bộ quá trình chữa bệnh của ông người của chúng tôi đã quay lại rồi, phòng khám này của ông căn bản là phòng khám hại người! Chúng tôi định giao video này cho tòa án, giao cho cảnh sát, khiến cho người ta biết rốt cuộc ông là bác sĩ lừa đảo thế nào! Ông nhất định sẽ thân bại danh liệt!”

Người đàn ông chửi bậy.

“Chuyện này chuyện này… Tôi không lừa người khác! Tôi thật sự không biết vì sao trên kim châm cứu lại có độc? Tôi không rõ lắm!”

Ông cụ Thiệu sốt ruột.

Con người ông ta xem trọng mặt mũi nhất.

Nghĩ tới mình sắp thân bại danh liệt, danh dự tích góp nhiều năm qua sắp bị hủy hết, nước mắt ông ta lập tức tung hoành, lung lay sắp đổ, không tiếp nhận được sự thực này.

Người đàn ông thấy thế, trong mắt lóe lên chút vui mừng, vội vàng thừa thế nói: “Ông già, nếu ông không muốn chúng tôi đi †ìm cảnh sát, chỉ cần ông ngoan ngoãn phối hợp với tôi, giao con rể Mã Hải của ông ra, chuyện này chúng tôi sẽ coi như chưa xảy ra, video clip này chúng tôi cũng có thể giao cho ông! Ông thấy thế nào?”

“Nằm mơi”

Ông cụ Thiệu lấy lại tinh thần, biết được chuyện này là đối phương giở trò, lúc này ông ta chửi ầm lên: “Tuy ông già tôi yêu quý thanh danh, nhưng chuyện này tôi còn phân được ai phải ai trái! Tôi nói rõ, cho dù ông già này không còn tính mạng, cũng sẽ không giao con rể cho mấy người! Thủ đoạn ác độc này của các người không thực hiện được đâu! Chết tâm đi!”

Những lời này vang lên, người đàn ông giận tím mặt.

“Lão già chết tiệt! Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Được rồi! Một khi đã như vậy, vậy đừng trách chúng tôi nữa! Đi, lập tức đi tìm cảnh sát, niêm phong phòng khám này! Sau đó chúng ta lại tìm phóng viên, đăng tin chuyện này lên! Tôi muốn ngày mai trên facebook và tin tức đầu đề đều là phòng khám này, còn có lão già này nữa!”

Người đàn ông tức giận chửi bậy.

“Được!”

Mọi người quát.

“Mấy người… Mấy người…”

Ông cụ Thiệu tức tới mức toàn thân phát run, cảm xúc kích động ôm ngực; người sắp ngã xuống rồi.

“Thầy!”

Người học việc vội vàng đỡ lấy ông ta.

Người đàn ông cười mỉa, dẫn người xoay người định rời đi.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt truyền tới.

“Đợi một lát!”

Mọi người dừng bước.

Chỉ thấy Lâm Dương không nhanh không chậm tiến lên trước nói: “Thực ra chất lỏng màu xanh lục trên kim châm cứu kia, không phải là độc tố, mà là một loại thuốc trong phòng khám chúng tôi! Sao các người lại coi nó thành độc tố? Các người bịa đặt như thế, vậy thì báo cảnh sát đi, đợi cảnh sát đến đây, chúng tôi sẽ giải thích rõ ràng! Các người đang vu oan hãm hại phòng khám của chúng tôi!”

Những lời này vang lên, tất cả mọi người mơ hồ rồi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2192


Chương 2192:

Không chỉ đám đàn ông kia, bao gồm cả đám ông cụ.

Thiệu, tất cả đều mơ hồ rồi.

Trong đông y có nhìn, nghe, hỏi, sờ, đối với mùi thuốc đông y, cho dù là đông y lâu năm đều rất đễ nhận biết.

Trên kim châm cứu này đính độc tố rất để phân biệt, không phải là độc tố phức tạp gì, mà là độc Câu U Thảo thuần túy.

Câu U Thảo rất bình thường, trong phòng khám của ông ta có.

Cũng chính vì như thế, ông cụ Thiệu mới khẩn trương, niếu cảnh sát đến đây điều tra, trên tay ông ta có Cầu U Thảo, chắc chắn sẽ hết đường chối cãi! Dù sao bình thường thuốc này không thích hợp xuất hiện trong.

phòng khám.

Độc Cầu U Thảo sẽ không khiến người ta tử vong, nhưng khiến người ta rơi vào trong hôn mê sâu, cho dù không chết, truyên ra ngoài, cũng sẽ tổn thất rất lớn đối với phòng khám.

Nhưng mà khiến ông cụ Thiệu kinh hãi chính là, thuốc này ông ta thu nạp vào phòng khám, không phải là lấy ra dùng cho người bệnh, mà mang về nghiên cứu, trước mắt độc Cầu U Thảo này căn bản không có giá trị dùng thuốc, vì sao Lâm Dương nói nó cố ý dùng trên người người bệnh? “Thúi lắm! Cậu nghĩ chúng tôi không biết gì về đông y sao? Ông đây cũng học một chút, độc này căn bản không có giá trị dùng thuốc, ngoại trừ lấy ra hại người, cậu đừng có mà lừa đõi tôi!”

Người đàn ông hừ một tiếng, lập tức nói.

“Nếu anh nói như thế, vậy tôi chỉ có thể nói đông y của anh vẫn đang ở giai đoạn da lông, cái gì cũng th không hiểu “Cậu nói cái gì?”

Người đàn ông sửng sốt, càng lúc càng phẫn nộ.

“Tôi nói còn chưa rõ ràng sao? Trình độ đông y của anh quá kém rồi, tất nhiên là không rõ giá trị của thuốc này! Anh nên ở một bên nhìn cho kỹ đây!”

Lâm Dương lạnh nhạt nói, rồi tiến lên bắt mạch cho người đàn ông trung niên, sau đó mới nhận lãy kim châm cứu vẽ loạn độc Cầu U Thảo trong tay người đàn ông, lại đâm lên người người đàn ông trung niên lần nữa.

“Được! Được thôi! Trái lại tôi muốn xem cậu có bản lĩnh gì!”

Người đàn ông tức không nhẹ, liên tục chửi bậy.

Lâm Dương ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục châm cứu.

Phập! Lúc này cơ thể người đàn ông trung rên lên xuống lần nữa, lại phun ra một ngụm máu tươi.

“Hả?⁄”

“Cậu làm gì thế? Muốn giết người sao?”

Người đàn ông nóng nảy, liên tục kêu đau đón.

“Anh gấp cái gì? Chúng tôi còn chưa chữa xong!”

Lâm Dương lạnh nhạt nói, nghiêng đầu nói với ông cụ Thiệu: “Ông cụ, lại đi chuẩn bị ít kim châm cứu đến.

đây, bệnh nhân này giao cho tôi.”

Ông cụ Thiệu ngẩn ra, mới nhớ ra người này là bác sĩ Lâm!

Có anh ở đây, có người bệnh gì mà không chữa nổi?

“Được! Cậu đợi một lát, tôi lập tức đi lấy kim châm cứu!”

Ông cụ Thiệu tự mình chạy đi lấy, lấy ra một cái hộp tinh xảo, mở nó ra.

“Châm tốt!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2193


Chương 2193:

Lâm Dương nhìn kim châm cứu trong hộp, không khỏi cảm khái.

“Đây là kim châm cứu dùng bạc nguyên chất tạo ra, là ba tôi truyền cho tôi! Thông thường tôi sẽ không lấy ra dùng, nếu hôm nay Phan… Người anh em muốn dùng, tôi chắc chắn sẽ không keo kiệt.” Ông cụ Thiệu cười nói.

“Vậy là vinh hạnh của tại hạ Lâm Dương mỉm cười, trực tiếp cầm châm châm cứu.

Thủ pháp của anh rất nhanh chóng, động tác châm cứu như nước chảy mây bay, không có một động tác dư thừa.

Đây chính là cái gọi người trong nghề xem náo nhiệt, người ngoài nghề trông cửa nói.

Lâm Dương châm mấy châm xong, đã khiến đám người đàn ông và ông cụ Thiệu trợn mắt há miệng.

Sau khi châm xong, Lâm Dương lại đâm lên vai người kia một cái nữa.

“OạI”

Người đàn ông trung niên há miệng, phun ra bãi nôn màu đen.

“Hửm?”

Đám ông cụ Thiệu chau mày.

Sắc mặt người đàn ông thì thay đổi.

Bãi nôn này là lúc trước người đàn ông trung niên cố gắng ăn hết, cũng chính vì như thế, ông cụ Thiệu mới thấy mạch tượng rất loạn…

“Được rồi! Bây giờ ông ta không sao nữa!” Lâm Dương thu châm, mỉm cười nói.

“Cậu nói không sao thì không sao à? Cậu là cái thá gì? Tôi cảm thấy ông ấy có sao!”

Người đàn ông không cam lòng, nghiến răng quát.

“Nếu không thì thế này, tôi gọi điện cho cảnh sát tới, chúng ta để bác sĩ kiểm tra toàn diện cho ông này, xem toàn thân ông ta có sao không, thế nào?” Lâm Dương lạnh nhạt nói, vươn tay lấy điện thoại ra.

“Cậu…” Người đàn ông cảm thấy khó thở, còn định tiến lên, nhưng bị người đàn ông trung niên ngăn lại.

“Đừng hành động thiếu suy nghĩ!” Người đàn ông trung niên khàn giọng nói.

“Nhưng mà…” Người đàn ông còn định nói gì đó, người đàn ông trung niên đè thấp giọng nói: “Chúng ta gặp phải cọng rơm cứng, người này khó đối phó, đi!”

Người đàn ông nhìn Lâm Dương một lát, lại nhìn người đàn ông trung niên, vẫn tràn ngập tức giận, gầm nhẹ nói: “Đi cái gì? Chỉ là mấy tên phế vật như thế, cùng lắm là không chơi trò như vậy với bọn họ nữa! Ra tay! Bắt bọn họ lại cho tôi!”

Sau khi nói xong, người đàn ông xông thẳng tới chỗ Lâm Dương.

Người ở phía sau anh ta đều xông về phía ông cụ Thiệu và người học việc.

Ông cụ Thiệu chưa từng thấy thế trận như thế, sợ tới mức liên tục lùi về sau: “Mau gọi người, mau gọi người đi! Sau đó báo cảnh sát “Dạt”

Người học việc run rẩy nói, lập tức xoay người chạy vào trong gọi người.

Nhưng những người này ra tay quá nhanh, gần như không người nào có thể phòng bị.

“Lão già chết tiệt! Đi theo chúng tôi, ông không muốn giao Mã Hải ra, vậy thì chuyện này không để yên đâu!”

Một người chửi bậy, trực tiếp ghìm chặt cổ ông cụ Thiệu.

“Kế tiếp là mày, tên nhóc thối!”

Người đàn ông mắng, một cú đấm đánh về phía mặt Lâm Dương, định đánh một trận cho hả giận trước.

Nhưng tay anh ta còn chưa vươn tới, một chân của Lâm Dương đã đá vào bụng người đàn ông.

Rầm!

Người đàn ông bay ra ngoài, đụng nát cửa, quay cuồng trên đất, không ngừng k** r*n.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2194


Chương 2194:

“Cái gì?”

Tất cả mọi người mơ hồ rồi.

“Lập tức thả ông cụ Thiệu ra! Như vậy tôi có thể cho các anh bò rời khỏi đây!”

Vẻ mặt Lâm Dương không chút thay đổi, lạnh nhạt nói.

Người đàn ông trung niên kia nhìn thấy thế, sắc mặt nhanh chóng trâm xuống.

Chỉ với một cú đá đã khiến chàng thanh niên kia tàn phết Lực chân này cũng không phải một bác sĩ Đông Y bình thường có thể làm được.

“Các vị là ai?” Người đàn ông trung niên nhận thức được tình hình không ổn, bèn khàn giọng lên tiếng.

“Những lời này hẳn là tôi nên hỏi các người mới đúng chứ? Các người là ai? Vì sao lại đến đây gây chuyện? Vì sao lại muốn tìm Mã Hải?” Lâm Dương lạnh lùng hỏi.

“Chúng tôi sao?” Người đàn ông trung niên lắc đầu một cái: “E rằng các vị không có tư cách để biết chúng tôi là ai!”

“Các ông là người của Trường Cổ đúng không?” Không đợi người đàn ông nói hết câu, Lâm Dương nhanh chóng lên tiếng ngắt lời.

Lời nói của anh vừa phát ra, sắc mặt của tất cả những người kia trở nên trắng bệch, khó tin nhìn Lâm Dương.

“Sao cậu lại biết Trường Cổ chứ?” Người đàn ông trung niên truy hỏi ngay.

“Trông dáng vẻ này của ông thì quả nhiên chuyện này là do Trường Cổ của các người động tay động chân!” Lâm Dương hít một hơi thật sâu, khàn giọng nói: “Vốn là tôi không hề muốn chọc vào Trường Cổ thế nhưng nếu các người đã đến đây uy h**p thì cũng không thể trách tôi rồi!”

Nói xong, Lâm Dương đi về phía những người này.

“Trước tiên đối phó với cậu ta trước đi!”

Người đàn ông trung niên cảm thấy không ổn, nhanh chóng kêu lên.

Tất cả mọi người lập tức xông về phía Lâm Dương.

Các loại quyền cước đều hướng về phía Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương cũng không phải là người mà những người này có thể dễ dàng đối phó như thế.

Thế nhưng chỉ sau một lúc, những người này nhanh chóng theo chân của những người ban đầu. Từng người nhanh chóng té xuống đất, k** r*n không ngừng, hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.

Sắc mặt người đàn ông trung niên trở nên tái mét, liên tục lùi về sau.

Lực chiến đấu của Lâm Dương nằm ngoài sức tưởng tượng của ông ta.

Không thể khống chế được thế cục nữa.

“Mau dừng tay!”

Lúc này, có một tiếng nói vang lên.

Lâm Dương nhìn thì mới phát hiện người ban nấy vừa bắt ông cụ Thiệu lúc này đột nhiên cầm lấy một cây kéo trên bàn bên cạnh, đặt lên cổ ông cụ, vội vàng hét lên: “Nếu cậu còn dám làm bậy thì tôi sẽ… Tôi sẽ nhanh chóng kết liễu mạng sống của ông già này đấy.”

Khi nhìn thấy cảnh tượng này, người đàn ông kia th* d*c: “Cái tên ngu ngốc kia, cậu đang làm cái gì thế kia? Mau bỏ tay xuống ngay!”

Người kia cảm thấy hơi choáng váng.

Hoa cả mắt.

Lúc này, có rất nhiều người học việc của phòng khám nhanh chóng chạy tới vây quanh người kia.

“Anh đang làm gì đấy?”

“Anh mau buông thầy tôi ra đi!”

“Đừng làm thầy tôi bị thường!”

“May buông tay ra!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2195


Chương 2195:

Mọi người nhanh chóng lên tiếng.

Không khí tại nơi này nhanh chóng trở nên không giống nhau.

“Chuyện này… chuyện này…”

Người kia trở nên run rẩy, bàn tay đang cầm kéo cũng không ngừng run lên.

Đúng lúc này, đột nhiên có hai chiếc xe tuần tra dừng lại trước cửa.

Chính là xe tuần tra ở gần đây, sau khi những người học việc ở phòng khám báo cảnh sát, những cảnh sát tuần tra nhanh chóng chạy tới đây.

Sau khi xuống khỏi xe tuần tra, những cảnh sát tuần tra nhanh chóng chạy vào.

Nhìn thấy ông cụ Thiệu đang bị uy h**p thì sắc mặt họ lộ ra vẻ kinh ngạc, vội vàng móc súng ra.

“Không được nhúc nhích!”

“Mau buông con tin ra nhanh lên!”

“Sao?”

– 12 Người kia sợ hãi vội vàng buông cây kéo trong tay ra, hai tay giơ lên cao: “Đồng chí cảnh sát ơi, tôi… Tôi thật sự không có ý đó đâu.

Thế nhưng những cảnh sát tuần tra kia đâu để ý nhiều như thế? Nhanh chóng xông lên đè người đàn ông kia xuống đấy, còng tay anh ta lại.

“Đồng chí cảnh sát ơi, người này cũng là đồng bọn của anh ta này!”

Lúc này, Lâm Dương chỉ tay vào người đàn ông trung niên kia, sau đó la lên.

Người đàn ông trung niên kia ngẩn người, mở miệng muốn giải thích, thế nhưng một viên cảnh sát đã tới bắt lấy ông ta.

Người đàn ông trung niên đó cũng tương đối lý trí, biết được bây giờ mình không thể phản kháng được. Nếu không sẽ trở nên rắc -. 72 rối hơn vì thế ông ta để mặc cho viên cảnh sát kia còng tay mình lại.

“Ông cụ Thiệu, ngài không bị hoảng sợ chứ?”

Đội trưởng đội tuần tra vội vàng chạy tới, an ủi ông cụ Thiệu đang tái mét kia.

Ông cụ đã ở đây làm nghề chữa bệnh cả mấy thập niên rồi, ông ấy là người chứng kiến bọn họ lớn lên, vì thế đương nhiên là bọn họ biết ông ấy: “Không sao, không sao cả… Cũng may là các vị tới kịp thời nếu không thì hậu quả sẽ khó lường.” Ông cụ Thiệu uống một ngụm trà, thở dài lên tiếng.

“Ông cụ không sao thì tốt rồi, nếu như ngài không có gì đáng ngại thì có thể về cục cảnh sát của chúng tôi hợp tác lấy lời khai được không” Đội trưởng đội tuần tra hỏi.

=: w/12 “Chuyện này…”

Ông cụ Thiệu thoáng do dự.

Ông ấy thì không thành vấn đề thế nhưng lại không cảm thấy yên lòng cho Mã Hải.

Thế nhưng Lâm Dương lại bước lên trước thản nhiên lên tiếng: “Phối hợp với công việc điều tra của cảnh sát là nghĩa vụ của công dân! Chúng tôi không thể chối từ được!”

Đoàn người nhanh chóng đi vào sở cảnh sát.

“Đồng chí cảnh sát à, tôi có thể gọi một cuộc điện thoại được không?” Lâm Dương mỉm cười hỏi.

“Có thể chứ”

“Cảm ơn anh”

Lâm Dương nhanh chóng lấy điện thoại ra bấm một dãy số.

Điện thoại vang lên mấy hồi chuông thì đầu bên kia nhanh chóng có người nhận.

“Tên nhóc? Là cậu sao? Có thật là cậu không? Cậu không sao chứ? Cậu còn sống thật à? Quá tốt! Ha ha ha, thật sự vô cùng tốt! Ông trời đúng là có mắt, ha ha ha”

Ở đầu dây bên kia chính là giọng nói mừng như điên.

“Tổng tư lệnh! Để ông phải lo lắng rồi!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2196


Chương 2196:

Tôi không sao cả!” Lâm Dương cười một tiếng.

“Thế bây giờ cậu đang ở đâu? Tôi sẽ lập tức cho người qua đón cậu.” Trịnh Nam Thiên ở đầu dây bên kia vội vàng nói.

“Tôi đang ở Giang Thành, bởi vì tôi có chút việc. Bây giờ phải vào cục cảnh sát viết biên bản!”

2: BH: 10/12 “Giang Thành sao? Cục cảnh sát?”

Trịnh Nam Thiên sửng sốt một chút, thế nhưng cũng nhanh chóng biết được nguyên nhân.

“Tên nhóc Lâm Dương kia, ý của cậu là…”

“Tôi hy vọng ông có thể ra mặt một chút để chuyện này không bị bất kỳ người nào gây ảnh hưởng! Phải bảo đảm tất cả sự kiện từ điều tra cho tới phán quyết phải thật công bằng…. Hơn nữa còn phải công khai!”

“Công khai sao?”

Trịnh Nam Thiên yên lặng một lúc, sau đó thấp giọng nói: “Cậu đang muốn công khai với ai?”

“Nhà họ Đinh ở Yến Kinh!”

“Trường Cổ sao?”

25 NI 1/12 Trịnh Nam Thiên bất động tại chỗ, sau đó lại nói: “Cậu đang muốn khiến Trường Cổ phải mất mặt sao?”

“Sao thế? Tôi không được làm họ mất mặt sao?” Lâm Dương lạnh lùng lên tiếng.

Nghe thấy lời nói của Lâm Dương, Trịnh Nam Thiên vừa phải nhẫn nhịn vừa cảm thấy phẫn nộ.

“Cái tên nhóc này, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Cậu cho rằng mình rất can đảm sao? Cậu có biết Trường Cổ có thế lực như thế nào không? Bây giờ cậu đang đắc tội thôn Dược Vương, thế mà còn muốn trêu chọc Trường Cổ nữa sao? Cậu thật sự cho rằng bản thân là vô địch thiên hạ à? Nhìn tình hình bây giờ của tập đoàn Dương Hoa đi!

Nhìn những người bên cạnh cậu một chút đi!

Cậu không thể nhịn một chút được à?”

Hiếm khi Trịnh Nam Thiên trách móc Lâm Dương nặng lời như thế, giọng nói có chút rối loạn.

Lâm Dương trầm mặc trông chốc lát, chỉ nói một câu.

“Nếu tôi im hơi lặng tiếng thì những người bên cạnh tôi sẽ không phải chịu tổn thương sao?”

Anh vừa nói xong, Trịnh Nam Thiên cũng không biết nên trả lời thế nào.

Đúng thế.

Đối phương cũng đang để mắt tới Lâm Dương, để mắt tới tập đoàn Dương Hoa, thế thì sao có thể bỏ qua dễ dàng như vậy được?

Nếu Lâm Dương không phản công thì e rằng sẽ gây nhiều thương tổn hơn.

Đôi khi nhẫn nhịn cũng không phải là cách.

Lâm Dương biết.

Trịnh Nam Thiên cũng biết rõ.

Thế nhưng Trịnh Nam Thiên lại cảm thấy bế tắc.

“Chuyện này tôi sẽ giúp cậu, Trường Cổ cũng không giống với thôn Dược Vương, đây cũng không phải là một tông phái lánh đời.

Hoàn toàn ngược lại, năng lực của họ trải rộng ở xung quanh chúng ta, ở bên cạnh tôi cũng có rất nhiêu người của Trường Cổ. Tên nhóc Lâm Dương kia, tôi sẽ gọi cuộc điện thoại này, thế nhưng những chuyện tiếp theo cậu phải thật cẩn thận!” Trịnh Nam Thiên nghiêm túc lên tiếng.

“Tôi biết rồi.”

Sau đó anh nhanh chóng ngắt điện thoại.

Nhóm người Lâm Dương nhanh chóng vào cục cảnh sát viết biên bản.

Bởi vì ở trong phòng khám có camera giám sát, vì thế mọi chuyện đều được ghi hình lại, muốn điều tra cũng không có gì khó.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2197


Chương 2197:

Không bao lâu sau, đám người đàn ông trung niên kia liền bị tạm giam.

“Chờ một chút, tôi muốn gọi điện thoại!

Tôi muốn gọi điện thoại.”

Người đàn ông trung niên kia vội vàng yêu cầu.

Viên cảnh sát tuần tra cũng không từ chối.

Sau khi điện thoại vừa kết nối, người đàn ông trung niên kia gấp gáp nói: “Ngài à, bây giờ chúng tôi đang ở trong cục cảnh sát Giang Thành.”

“Tôi biết hết tất cả!” Một giọng nói khàn khàn truyền tới từ đầu dây bên kia.

“Thưa ngài, chúng tôi…”

“Các người đã làm chuyện này quá tệ, hơn nữa anh cũng biết bên phía tôi rồi, bên này đã đưa ra cảnh cáo, không cho phép chúng tôi nhúng tay vào chuyện này, vì thế…

Các người cứ ở Giang Thành đợi thêm vài ngày nữa đi.”

Nói xong, đầu dây bên kia nhanh chóng cúp máy.

Người đàn ông trung niên nhanh chóng trố mắt nghẹn họng.

Ông ta ý thức được rằng mình đã bị đám người này bỏ rơi…

Nhóm người Lâm Dương viết biên bản xong thì nhanh chóng ra về.

Bên trong phòng khám.

“Chủ tịch Lâm, giải quyết nhóm người kia sao rồi?” Mã Hải đang ngồi trên xe lăn vội vàng lên tiếng hỏi.

“Đã giải quyết ổn thỏa cả rồi, hơn nữa cũng đã xác định họ là người của Trường Cổ” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Đúng như tôi dự đoán… Chủ tịch Lâm, vậy bây giờ chúng ta nên làm gì đây?”

Lâm Dương nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Thông báo cho Hà Vĩ Hùng, nói ông ấy hẹn giúp tôi một người, tôi muốn nói chuyện với người kia.”

“Chủ tịch Lâm muốn hẹn gặp ai?”

“Lã Tiến VũI”

Học viện phái Nam Y đã bị nhà họ Đinh dẹp sạch.

Tất cả các tòa nhà bên trong học viện đều đã bị san bằng. Xem ý của người ở Trường Gổ thì có vẻ họ muốn biến học viện trở thành một khu vui chơi.

Hoàn toàn chính xác, nếu khu đất này mà dùng để làm bệnh viện thì thật sự quá lãng phí. Nếu dùng làm trường học thì sẽ thích hợp hơn. Lúc trước, học viện phái Nam Y không chỉ là nơi để chữa bệnh mà nó còn là nơi dạy người khác cách chữa bệnh. Thế nhưng người ở Trường Cổ không tùy tiện dạy học.

Quy tắc ở Trường Cổ vô cùng nghiêm ngặt. Nếu muốn gia nhập vào Trường Gổ thì cũng cần phải có một thực lực và khả năng tài chính nhất định. Người bình thường sẽ không thể nào tiếp xúc được với những người ở giai cấp này.

Hà Vĩ Hùng và Lã Tiến Vũ cũng được xem là bạn cũ.

2 NI 74 Biết được ý của Lâm Dương, Hà Vĩ Hùng nhanh chóng gọi điện cho Lã Tiến Vũ.

“Cái gì? Muốn nói chuyện sao?” Ở đầu dây bên kia, Lã Tiến Vũ cười thành tiếng: “Vĩ Hùng à Vĩ Hùng, không phải tôi đã nói với anh rồi sao? Ban đầu lúc tôi đến học viên phái Nam Y để gặp bác sĩ Lâm của các anh.

Thế nhưng khi đó bác sĩ Lâm của các anh đã từ chối tôi. Thế mà bây giờ lại muốn tới tìm tôi để nói chuyện, có gì để nói đâu chứ? Mấy người không cảm thấy uổng công vô ích sao?”

“Tiến Vũ à, người muốn nói chuyện với anh cũng không phải là tôi, mà là những người khác.”

“Ai?”

“Anh tới đây sẽ biết thôi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2198


Chương 2198:

“À, Vĩ Hùng à, Trường Cổ của chúng tôi 2: NHI 8/14 vẫn rất có hứng thú với anh đấy. Bác sĩ Lâm kia cũng đã chết rồi, tập đoàn Dương Hoa của anh cũng đã sụp đổ, anh cần gì phải quyến luyến không dứt như thế chứ? Tôi đã nói rồi, tôi sẽ tiến cử anh! Chỉ cần anh đồng ý, Trường Cổ sẽ hoan nghênh anh bất cứ lúc nào!” Lã Tiến Vũ cười nói.

“Như vậy có nghĩa là anh sẽ không tới?”

Hà Vĩ Hùng hỏi lại.

“Bây giờ với tập đoàn Dương Hoa thì tôi chỉ cảm thấy có hứng thú với anh mà thôi, Vĩ Hùng à.”

“Được! Nếu đã như thế thì anh cứ tới đây một chuyến đi, xem như là đến nói chuyện với tôi!”

“Vĩ Hùng! Anh đừng làm tôi thất vọng đấy! Con người tôi từ trước tới giờ không thích người khác lừa gạt mình, đúng là anh đang ở đằng trước tôi, nếu như anh sắp xếp những người khác thì cho dù có là ai thì tôi cũng không có phản ứng gì đâu! Hy vọng anh biết, tôi đã nói cho anh trước rồi, tránh để anh lãng phí thời gian!”

Hà Vĩ Hùng có chút tức giận nói, thế nhưng vẫn cố gắng nén sự tức giận: “Khi nào thì anh tới đây?”

“Đừng sốt ruột như thết Buổi tối chúng ta hãy gặp nhau đi, bây giờ tôi sẽ lên đường đến Giang Thành!”

“Được, tôi sẽ ở Giang Thành chuẩn bị trà chờ anh tới!”

“Được.”

Lã Tiến Vũ khẽ cười, sau đó cúp điện thoại. Nhanh chóng gọi quản gia sắp xếp chuyên cơ riêng xuất phát tới Giang Thành.

2: NI 10/14 Những người ở Yến Kinh mà đi máy bay đến Giang Thành cũng phải mất hai tiếng.

Khoảng một lúc sau, chuyên cơ riêng nhanh chóng chạy tới đài đón gió.

Đài đón gió là một sơn trang ở ngoại ô Giang Thành.

Địa thế ở nơi này rất cao, có thể nhìn thấy toàn cảnh Giang Thành, cũng được xem như là một nơi có phong cảnh tốt.

Lã Tiến Vũ cũng không báo cáo trực tiếp cho cấp trên, trực tiếp đi đến đài đón gió.

Trong khoảng thời gian này, khi tập đoàn Dương Hoa xảy ra chuyện, Hà Vĩ Hùng đã từng đến tìm Lã Tiến Vũ thế nhưng đều bị Lã Tiến Vũ từ chối.

Theo suy nghĩ của ông ta thì tập đoàn Dương Hoa sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời 2: NI 1/4 gian, Hà Vĩ Hùng hồ đồ ngu ngốc, cùng lắm thì là tự diệt mình.

Vì thế hôm nay ông ta phải đả kích Hà Vĩ Hùng thật mạnh mẽ để Hà Vĩ Hùng có thể thấy rõ tình trạng hiện giờ!

Vào tới đài đón gió, Hà Vĩ Hùng đã sớm chuẩn bị bàn trà.

Thế nhưng điều khiến Lã Tiến Vũ bất ngờ chính là trên đài đón gió không chỉ có một mình Hà Vĩ Hùng, mà còn có một người mặc âu phục đen đang đưa lưng về phía hai người.

Nhìn bóng lưng kia dường như là một thanh niên.

Thế nhưng bóng lưng này… Thật quen thuộc…

Người này là ai?

Lã Tiến Vũ rất muốn hỏi thế nhưng Hà Vĩ 24 NI 12/14 Hùng đã đứng dậy.

“Tiến Vũ, ngồi đi!”

“Ừ”

Lã Tiến Vũ thu hồi ánh mắt đang nhìn bóng lưng kia, cười khẽ ngồi xuống.

“Tới đây, uống một ly trà đi.”

“Được rồi, Vĩ Hùng à, tôi cũng không lòng vòng nữa, anh hãy nói cho tôi một lời rõ ràng, có theo tôi đến Trường Cổ hay không?” Lã Tiến Vũ cũng không cầm lấy ly trà, lên tiếng.

“Tiến Vũ, không phải tôi đã nói rõ ràng với anh rồi sao? Tôi đã nói là tôi sẽ không vào Trường Cổ!” Vẻ mặt Hà Vĩ Hùng trở nên nghiêm túc.

“Thế thì trà này còn cần phải uống sao?”

Lã Tiến Vũ hừ lạnh, cảm thấy vô cùng không vui.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2199


Chương 2199:

Vẻ mặt Hà Vĩ Hùng trở nên lúng túng, không biết nên nói gì cho phải.

Cho đến lúc này, người đang đưa lưng về phía Lã Tiến Vũ bỗng nhiên lên tiếng.

“Ngài Vũ, tôi cảm thấy trà này vẫn có thể uống được. Bởi vì đây không phải tốt cho Hà Vĩ Hùng mà là để tốt cho ông!”

“Cậu là ai?”

Lã Tiến Vũ nhanh chóng cảm thấy bất mãn, ông ta cau mày hỏi bóng lưng kia.

“Tôi là ai, thì đối với chuyện này có quan trọng không?”

Người đó không nhìn lại, chỉ châm một điểu thuốc, nhẹ giọng hỏi.

“Nếu đã như vậy thì cậu còn muốn nói chuyện gì nữa?”

Lã Tiến Vũ hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn về phía Hà Vĩ Hùng nói: “Sao thế? Lão Hùng! Anh sắp xếp người này?

ZỪ.

Ừ “

Hà Vĩ Hùng lúng túng nói.

“Mau kêu tên này cút ra khỏi đây! Tôi không có thời gian để nói chuyện vô nghĩa với một người như vậy đâu!

Lã Tiến Vũ vô cùng tức giận.

“Lão Vũ à, anh bình tĩnh đi! Tôi kêu anh tới, cũng là để giải quyết chuyện của tập đoàn Dương Hoal”

“Giải quyết sao? Anh nghĩ cân phải giải quyết thế nào.

đây? Tôi nói cho anh biết nhé lão VũI Tôi tới đây cũng là vì nế mặt anh thôi đấy! Nếu không anh nghĩ tập đoàn Dương Hoa của anh là cái thá gì chứ? Chủ là bộ xương khô mà thôi! Nêu Trường Cổ của tôi muốn thì chỉ trong nháy mắt đã có thể khiến tập đoàn Dương, Hoa của anh tan thành mây khói rồi đấy! Anh có tin không?”

Lã Tiến không hề khách sáo, ông ta giận đữ võ xuống bàn một cái phân nộ kêu lên.

Sắc mặt của Hà Vĩ Hùng trở nên cực kỳ khó coi thế nhưng ông ta cũng không nói tiếng nào.

Thế nhưng ngược lại người đang quay lưng lại lên tiếng với Lã Tiến Vũ.

“Lã Tiến Vũ! Nếu ông nói mình có thể khiến tập đoàn Dương Hoa tan thành mây khói vậy thì Trường Cổ của ông cần gì phải năm lần bảy lượt chạy tới Giang Thành này để áp bức nhóm người Mã Hải chứ?”

“Chúng tôi chỉ là không muốn mọi chuyện ồn ào tới mức không thể khống chế được nữa mà thôi.

Nếu Mã Hải thất bại thì tập đoàn Dương Hoa vẫn có thể giữ được, chẳng qua chỉ là vì ông ta thật sự quá ngu ngốc mà thôi, cố chấp cố hết sức vì người chết.

Tôi thật sự không tán thành với cách làm đói! Tôi nói thật cấp trên của tôi thậm chí cả lão Hùng cũng vô cùng bất mãn với Mã Hải! Nếu không nhờ tôi sắp xếp thì bọn họ đã chết oan từ lâu rồi! Như lão Hùng đây, làm gì còn khả năng mà ngồi đây uống trà nữa chứ?”

Tiến Vũ lạnh lùng khit mũi.

“Thế thì ý ông là người của Dương Hoa cũng nên cảm.

ơn ông sao?”

“Điều đó không cần thiết, tôi chỉ hy vọng các người có thể ngoan ngoãn, đi theo Trường Cổ của chúng tôi, Sẽ tốt hơn là đi theo cái tên bác sĩ Lâm kia, đừng có u mê không tỉnh mãi như thết Lã Tiến Vũ chế nhạo.

“Làm sao ông biết bác sĩ Lâm đã chết?”

Người đàn ông hỏi sau khi nhấp một ngựm trà.

“Ô, bác sĩ Lâm liều lĩnh đùng châm nghịch chuyển.

Di chứng của phương pháp này có thể miêu tả là không thể giải quyết.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2200


Chương 2200:

Một khi đã sử dụng, thì người sử dụng sẽ khó mà sống nổi, bác sĩ Lâm Dương đương nhiên sẽ phải chết! Chuyện này còn nghỉ ngờ gì nữa?” Lã Tiến Vũ lắc đầu, chế nhạo.

“Nếu bác sĩ Lâm không chết, biết được Trường Cổ của ông đối xử với Dương Hoa theo cách này, ông không sợ bác sĩ Lâm trả thù sao?” Người đó hỏi lại.

“Ha ha, cuộc sống kia làm sao có nhiều như thế được? Hơn nữa cho dù bác sĩ Lâm không chết, Trường Cổ của tôi cũng không sợi Bác sĩ Lâm cũng không thể nào vừa đắc tội với thôn Dược Vương vừa đối đầu với Trường Cổ của tôi được! Nếu làm thế thì không phải bác sĩ Lâm tự tìm đường chết sao? Cậu ta là một người thông minh đương nhiên sẽ không làm thế. Thế nhưng bây giờ nói những chuyện này thì có ích lợi gì chứ?

Bác sĩ Lâm đã chết rồi!” Lã Tiến Vũ chế nhạo, vẻ mặt đầy đắc ý và kiêu ngạo.

“Nếu đã như thế thì mời ngài Vũ đây trở về. Phiền ngài báo với Trường Cổ một chút, mong Trường Cổ hãy mau chóng trả lại những thứ thuộc về tập đoàn Dương Hoa, thêm nữa cùng bồi thường tất cả mọi tổn thất mà Trường Cổ đã gây ra cho Dương Hoa đi” Người đàn ông bóp tàn thuốc, nhẹ nói.

“Đồ khốn!”

Lã Tiến Vũ tức giận, võ bàn đứng lên nhìn chằm chằm: “Tên nhóc kia, cậu cho rằng mình là ai mà dám khua tay múa chân với tôi? Đúng là tự tìm đường chết!”

“Thế này có nghĩa là ngài Lã đây không chịu sao?” Người kia nhẹ nhàng hỏi.

“Tôi nói cho cậu biết! Đừng nói là một cái tên không biết từ đâu xuất hiện nói mấy lời vô dụng như thế, cho dù bác sĩ Lâm có ngồi ở đây thì ông đây cũng không nể mặt cậu ta đâu! Tên nhóc cậu là cái thá gì chứ?” Lã Tiến Vũ giận dữ hét lên, thái độ vô cùng kêu ngạo.

“Thật vậy sao? Lã Tiến Vũ, trông có vẻ tập đoàn Dương Hoa của tôi trong mắt ông đúng thật chẳng là cái thá gì nhỉ!”

Người kia nhàn nhạt nói, sau đó chậm rãi xoay người lại.

Vẻ mặt Lã Tiến Vũ nhanh chóng như bị sét đánh, há miệng khó tin nhìn người kia.

“Gậu là… bác sĩ… Lâm sao?”

Lã Tiến Vũ hoàn toàn chết lặng.

“Ngài Vũ, đã lâu không gặp!” Lâm Dương bình tĩnh nhìn ông ta, nhưng giọng nói đầy sát khí: “Không ngờ khi gặp lại, chúng ta lại trở thành kẻ thù!”

Da đầu Tiến Vũ tê dại, tim đập loạn xạ.

Ông ta không ngờ rằng một người đáng lẽ đã chết… lại bình an vô sự đứng trước mặt ông ta.

“Cái này, cái này… Đây là… Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Lã Tiến Vũ chậm chạp lên tiếng.

“Tôi sẽ cho Trường Cổ của ông ba ngày!

Lâm Dương lại châm một điếu thuốc, ôn tồn nói: “Ba ngày nữa, Trường Cổ của ông phải trả lại tất cả đồ đạc của tập đoàn Dương Hoa chúng tôi! Ông biết chưa?”

“Ba ngày…”

“Tôi chỉ đợi trong ba ngày!”

Lâm Dương vẫy vấy tay, tỏ ý Lã Tiến Vũ có thể rời đi.

Sắc mặt Lã Tiến Vũ trở nên vô cùng khó coi, thất thần rời khỏi đó.

Ông ta thực sự không thể hiểu được tại sao bác sĩ Lâm vẫn còn sống.

“Bác sĩ Lâm, tôi sẽ chuyển lời của cậu lên cấp trên Lã Tiến Vũ không dám đợi thêm, đứng dậy vội vàng rời đi.

“Tiến VũI”

Hà Vĩ Hùng đứng dậy, thế nhưng đã bị Lâm Dương ngăn lại.

“Để ông ta đi”

“Nhưng thưa thầy… Trường Cổ sẽ không bỏ qua dễ dàng như thế đâu. Nếu ngài để lộ thân phận như thế, vậy chẳng phải chúng ta có làm gì thì sẽ bị ngăn chặn ở khắp nơi sao?” Hà Vĩ Hùng lo lắng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2201


Chương 2201:

“Cho đến bây giờ, cho dù chúng ta có làm gì, Trường Cổ cũng không chịu thua! Vậy thì cứ chủ động thôi, tập đoàn Dương Hoa của chúng ta không thể bị động như thế nữa!”

Sắc mặt Lâm Dương không chút thay đổi, anh đứng dậy nói.

“Thầy, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao đây?”

“Thông báo cho Kỳ Vân, bây giờ theo tôi đến học viện phái Nam Y! Tôi muốn đoạt lại mảnh đất đó

“Cái gì? Bác sĩ Lâm chưa chết sao?”

Trong một căn phòng tối tăm, chén trà trên tay một người đàn ông hơi còng run lên, nước trà nóng văng trúng lên tay ông ta, nhưng ông ta cũng không để ý lắm mà trừng †o mắt nhìn gương mặt khó coi của Lã Tiến Vũ trước mặt, sự khiếp sợ không cách nào che dấu được.

“Đúng vậy thưa hội trưởng, tôi cũng cảm thấy rất khiếp sợ!” Lã Tiến Vũ phía dưới cũng lắc đầu nói.

“Chắc chản không nhìn nhầm chứ?”

“Tuyệt đối không nhìn nhầm! Bác sĩ Lâm ngồi cách tôi không xa lắm, mặc dù Lã Tiến Vũ tôi năm nay cũng đã sáu mươi rồi nhưng mắt vẫn chưa bị hoa!”

“Thật kỳ quái!” Ông cụ hít một hơi, trong mắt lộ vẻ ngạc nhiên: “Trước mắt mọi người, bác sĩ Lâm đã dùng châm nghịch chuyển, thông thường thì sau khi sử dụng châm nghịch chuyển thì di chứng còn lại sẽ khiến cậu ta đi đời nhà ma, vì sao… Cậu ta vẫn còn sống chứ?”

“Hoặc có thể Lâm Dương này đã dùng bí kíp gì đó để chữa trị di chứng trên người mình!” Lã Tiến Vũ trầm ngâm một lát nói tiếp: “Dù sao bác sĩ Lâm biến mất một thời gian, không biết là đi đâu! Hoặc có lẽ cậu ta trốn đi đâu đó để chữa thương cũng nên!”

“Gần đây không phải có tin đồn Thôn Dược Vương bị kẻ nào đó ăn trộm hay sao?

Lễ nào chuyện này có liên quan đến bác sĩ -. 2n0 Lâm, hơn nữa tôi nhận được tin, dạo gần đây thôn dược vương không được bình yên lắm!

Không biết chừng chuyện này là do bác sĩ Lâm giở trò.” Hội trưởng kia khàn giọng phân tích.

“Hội trưởng, cho dù thế nào thì bác sĩ Lâm còn sống đã hoàn toàn gây rối cho kế hoạch của chúng ta. Năng lực của người này không hề tâm thường, nếu cậu ta đối đầu với Phái Cổ (Trường Cổ) của chúng ta, chỉ sợ chúng ta sẽ phải chịu nhiều tổn thất!” Lã Tiến Vũ chắp tay nói.

“Ý của ông là…”

“Những việc trước kia chúng ta đã làm với dương hoa, bây giờ muốn bắt tay giảng hòa với bác sĩ Lâm là không thể. Đã thế chúng ta sẽ ra tay trước! Tranh thủ tiêu diệt Lâm Dương!” Trong mắt Lã Tiến Vũ xẹt qua sát ý.

25 BI 30 Hội trưởng không nói gì, suy nghĩ sâu xa.

Một lúc sau, ông ta nói: “Tôi sẽ viết ngay một bản báo cáo nộp lên cấp trên, nhờ cấp trên phái người đến đối phó với Lâm Dương, giống như ông đã nói, sẽ áp dụng một chút thủ đoạn cực đoan! Dù sao thua cũng không sao cả, chỉ cần có thôn dược vương ở đó, chẳng qua…Chúng ta và thôn dược vương cùng nhau chia sẻ bác sĩ Lâm!”

“Đây cũng là ý của tôi, hội trưởng!” Lã Tiến Vũ cười nói.

Tên họ Lâm này đắc tội với thôn dược vương, lại đâm đầu vào phái cổ, đây khác gì đi tìm cái chết chứ?

Phái cổ không có lý do gì phải khiêm tốn cả, muốn đánh là đánh!

“Được, vậy trước tiên ông hãy đi bố trí đi!

Tôi phải ở đây viết báo cáo!” Hội trưởng nói.

2s NI .no “Hội trưởng, bố trí gì chứ? Tôi hẳn là nên trực tiếp đi giải quyết chuyện này! Tôi đoán bác sĩ Lâm vừa về Giang Thành, chân vẫn chưa đứng vững. Thời điểm này là cơ hội tốt nhất, nếu cậu ta quay về tập hợp đảo Tiêu Sầu, Kỳ Lân Môn và các cao thủ khác thì đổi lại là chúng ta sẽ phải ứng phó với một đại đội lớn.”

Lã Tiến Vũ nói.

Hội trưởng lại suy nghĩ tiếp, gật đầu: “Ông nói cũng đúng! Đã vậy tôi lập tức tập hợp người cho ông! Ông lập tức đi Giang Thành, ở đây tôi sẽ xin cấp trên, tôi nghĩ cấp trên sẽ không phản đối đâu!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2202


Chương 2202:

“Vâng! Hội trưởng, bây giờ tôi sẽ đi chuẩn bị ngay!”

Lã Tiến Vũ xoay người đi thẳng.

Hội trưởng lập tức xoay đầu đi viết báo cáo.

Nhưng vào lúc này, một bóng dáng vội vã chạy vào.

Hội trưởng đưa mắt nhìn lại, rõ ràng là thư kí Ngô.

“Hội trưởng, có tin tình báo khẩn cấp!”

Thư ký Ngô gấp gáp nói, trên mặt là vẻ kinh hãi.

“Xảy ra chuyện gì mà hốt hoảng như vậy?” Hội trưởng cau mày.

“Hội trưởng! Vừa mới nhận được tin, thôn dược vương… không còn nữa!” Giọng nói của thư ký Ngô có vẻ run rẩy.

Lạch cạch!

Cây bút trong tay hội trưởng rơi thẳng xuống đất, đột nhiên đứng lên, không thốt ra được gì nhìn trân trối: “Ông nói gì cơ?”

“Tình báo điều tra tin tức được cử đi thôn dược vương đã gọi điện thoại đến! Thôn dược vương biến mất rồi! Toàn bộ thôn dược vương bị san bằng rồi! Người trong thôn chết hơn một nửa, một nửa địa bàn thôn dược vương đã biến thành khu vực độc hại! Thôn dược vương! Xong đời rồi Hội trưởng nghe xong, đặt mông ngồi xuống ghế, cả người suýt nữa thì bị tê liệt luôn.

“Là ai làm? Nói cho tôi biết… Ai đã làm?”

Rất lâu sau, hội trưởng thều thào nói.

“Cũng chưa chắc chắn lắm, nhưng căn cứ vào điều tra biểu hiện… Là… Là bác sĩ Lâm!”

“Cái gì? Bác sĩ Lâm?”

Hội trường gần như thét chói tai.

“Hội trưởng, thôn dược vương không có tín hiệu không thể gọi điện thoại. Internet cũng không truyền thông tin được, lúc chúng ta nhận được tin tức này cũng đã khuya lắm rồi, tôi sai người điều tra giám sát đường ngoài núi của thôn dược vương thì phát hiện bác sĩ Lâm đã từng xuất hiện ở đó…” Thư ký Ngô nói đến đây, muốn nói tiếp lại thôi, giọng nói run run.

Hội trưởng tiến lên mấy bước, níu lấy cổ áo ông ta, gầm nhẹ: “Ông đừng nói với tôi là…Bác sĩ Lâm đã diệt cả thôn dược vương đấy nhé?”

“Hội trưởng… Tôi… Tôi không biết…

Nhưng… Có lẽ có liên quan đến bác sĩ Lâm…”

Thư ký Ngô lắc đầu, nói lắp ba lắp bắp.

Vừa nói xong, toàn thân hội trưởng rùng mình, thấy lạnh toát từ đầu đến chân.

“Như vậy thì, đã không thể động đến bác sĩ Lâm nữa rồi…”

Hội trưởng chợt ngẩng đầu, gấp gáp hô lên: “Nhanh! Nhanh giúp tôi gọi điện thoại cho Lã Tiến Vũ! Gọi ông ta quay lại! Nhanh!”

“Vâng, vâng thưa hội trưởng!”

Thư ký Ngô vội móc điện thoại ra, bấm một dãy số.

Nhưng điện thoại gọi đi lại không có ai nghe máy.

“Hội trưởng…Điện thoại gọi không được…

Hội trưởng sợ đến mức suýt ngã trên mặt đất.

Xuống máy bay, Lã Tiến Vũ lập tức xuất phát tới một “căn cứ địa” của Trường Cổ nằm ở Giang Thành.

Ông ta tiện đường gọi một cuộc điện thoại cho Hà Vĩ Hùng.

Trước đó ở trên máy bay nên không có tín hiệu.

“Có chuyện gì sao?” Giọng nói của Hà Vĩ Hùng vẫn có chút lạnh lùng như cũ.

Rất dễ nhận thấy, ông ta đã chẳng còn bao nhiêu ấn tượng tốt đối với người bạn thân nhiều năm này của mình.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2203


Chương 2203:

“Ví Hùng, nghe ông anh khuyên một câu, hôm nay hãy ngoan ngoãn ở trong nhà, đừng đi đâu cả, cũng đừng nhận điện thoại của bất kỳ ai gọi tới. Nể tình chúng ta quen biết nhiều năm, đây chính là lời khuyên cuối cùng tôi dành cho ông! Nếu ông không nghe, vậy người hối hận chắc chắn chính là ông!”

Nói xong, Lã Tiến Vũ cúp điện thoại.

Hà Vĩ Hùng ở đầu bên kia điện thoại nhíu chặt mày, sau đó cũng nhấn gọi một số máy.

Học viện phái Nam Y.

Âm ầm ầm…

Máy xúc và xe nâng cỡ lớn đang làm việc trên mảnh đất này một cách hừng hực khí thế.

Hai tòa nhà nằm ở phía bắc học viện phái Nam Y bị phá sập.

Những tòa nhà cao tầng biến thành một đống đổ nát, phần lớn công nhân đang dọn sạch rác.

Từng chiếc xe chở vật liệu công trường nối tiếp nhau được xe tám bánh phía sau chuyển vào nơi này.

“Động tác nhanh một chút, thời hạn công trình của chúng ta rất gấp rồi, mọi người tăng ca thêm giờ, nhanh chóng hoàn thành công trình!”

Một gã đốc công cầm loa vừa tuần tra vừa hô lên.

Lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính râm màu nâu, mặc tây trang, và ngậm điếu thuốc bước tới.

Đốc công nhìn thấy thì vội vàng chạy tới.

“Anh chín, cậu đã tới rồi! Trời nóng nực, cậu mau vào phòng làm việc bên đó ngồi một chút đi.” Đốc công cúi đầu và khom lưng.

“Không cần, tôi tới để xem tiến độ công trình thế nào rồi! Ông cũng biết chuyện này có liên quan đến lợi nhuận của phía tổng công ty. Đây chính là một bước quan trọng nếu chúng tôi muốn tiếp nhận Dương Hoa. Ví như chúng tôi xây dựng học viện phái Nam Y thành học viện giảng dạy và điều trị về y tế của riêng mình, thì có thể thay thế địa vị của Dương Hoa trong lòng dân chúng một cách rất dễ dàng, như vậy chúng tôi cũng đã thành công rồi Người đàn ông trẻ tuổi lạnh lùng nói.

Hóa ra những người này đang muốn xây dựng và thay thế học viện phái Nam y.

Không thể không nói cách làm của những người này rất tàn nhãn.

Nắm được Dương Hoa cũng chưa chắc đã có thể khiến người dân bị bệnh trong cả nước tin phục, mà còn phải nắm được thị trường của Dương Hoa nữa! Mà những người bệnh này lại chính là thị trường.

Nếu có thể dùng học viện phái Nam Y để xây dựng một học viện điều trị thuộc về mình, có lẽ sẽ có tác dụng rất lớn. Nhưng lợi nhuận vấn phải đứng hàng đầu. Phía trên vẫn chưa vẽ ra kế hoạch dùng toàn bộ đất của học viện phái Nam Y để xây dựng học viện điều trị, mà là phá dỡ hai phần ba, dùng để xây dựng các công trình vui chơi giải trí.

Sở dĩ Trường Cổ muốn nắm được Dương Hoa chính là để kiếm tiền.

Mà mảnh đất này dùng để xây dựng chỗ ăn chơi, chắc chắn chính là lựa chọn số một cho việc hút tiền, cho nên Trường Cổ hiển nhiên sẽ không bỏ qua.

Theo quan điểm của Trường Cổ, không cần thiết phải xây quá nhiều tài nguyên y thuật. Nếu có nhiều rồi, thì ai ai cũng có thể đến chữa trị, ngược lại có vẻ khiến cho y thuật của Trường Cổ không đáng giá.

Bởi vậy, cấp trên của Trường Cổ đã dự tính sẽ xây một khu vực chữa trị hiếm có và thần bí.

Trường Cổ sẽ phái những bác sĩ giỏi nhất tới chiếm giữ Giang Thành.

Nhưng cũng không phải người nào cũng có thể tới chữa bệnh.

Muốn được Trường Cổ chữa trị, nhất định phải hẹn trước, hơn nữa còn phải dùng đến các loại sức mạnh như tiền tài và quyền lực.

Trường Gổ dự tính sẽ sử dụng điểm này để nâng cao địa vị và sức ảnh hưởng của mình trong nước.

2o BH: 6/15 “Anh chín!”

Lúc này, một tiếng hô vội vã vang lên.

Người đàn ông quay đầu lại, chỉ thấy Lý Cường cầm một tập công văn chạy nhanh tới.

“Sao rồi? Đã giải quyết ổn thỏa chưa?”

Anh chín lạnh lùng hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2204


Chương 2204:

“Làm xong rồi! Tôi đã kêu người nhà tôi liên hệ với bà thím vô dụng đó của tôi! Bà thím đó của tôi ngu khiếp lên được, quả thực đã đồng ý dẫn mẹ tôi đi thăm Tô Nhan! Anh chín, đến lúc đó chúng ta cùng đi. Có Tô Nhan năm trong tay chúng ta, lại gọi điện thoại cho đám người Mã Hải đó, xem bọn họ còn dám từ chối hay không!” Lý Cường cười bảo.

“Làm tốt lắm, Lý Cường! Nếu chuyện Dương Hoa này làm xong xuôi, vậy cậu chính là công đầu đấy!” Anh chín gật đầu hài lòng.

củ 15 “Tôi nào dám lấy công đầu, công đầu chắc chắn là của Anh chín rồi.” Lý Cường vội vàng nịnh nọt một câu.

Anh chín vô cùng hưởng thụ, võ nhẹ lên bả vai của anh ta: “Rất tốt! Lý Cường, tôi xem trọng cậu!”

“Cảm ơn anh chín đã khen ngợi.”

Lý Cường mừng rð, liên tục khom người và cúi đầu một cách kích động.

Cũng đúng lúc này, vài chiếc xe lái vào trong, rồi dừng lại phía trước công trường.

Đám người anh chín đưa mắt nhìn qua.

“Hình như đó không phải là xe của công trường chúng ta thì phải?” Đốc công kỳ quái hỏi.

“Đi xem thử đi.” Anh chín rút điếu thuốc rồi bảo.

củ 9/15 Lý Cường lập tức tiến lên.

Lại chỉ nhìn thấy vài người xuống khỏi xe, trong số đó có một người đội mũ lưỡi trai.

Tuy không thể nhìn rõ người đó là ai, nhưng anh ta có thể nhận ra bộ quần áo này.

Dù sao thì anh ta cũng đã nhìn thấy bộ đồ này cách đây không lâu thì phải?

“Cậu là Lâm Dương đúng không? Ấy, còn đội cả mũ lưỡi chai nữa chứ, cậu giả vờ thế hiện gì đấy? Cậu chạy tới đây làm gì? Mau cút đi, đừng để ông đây nổi cáu, đến lúc đó ngay cả cơ hội đi cũng không có nữa đâu!”

Lý Cường hừ lạnh khinh thường.

“Người phụ trách của các người là ai?”

Lâm Dương nhìn Lý Cường, trực tiếp hỏi.

“Con mẹ nó, mày không nghe thấy lời ông đây nói sao?” Anh ta cảm thấy bản thân bị coi thường, giận tím mặt, tiến lên vài bước, rồi vung một nắm đấm dữ dội lên mặt Lâm Dương.

Nhưng giây tiếp theo, nắm đấm của anh †a đã bị tay của Lâm Dương bắt được.

“Hả?” Lý Cường sững sờ.

Lâm Dương bỏ mũ lưỡi chai xuống, nhìn chằm chằm vào anh ta với gương mặt không cảm xúc.

“Mày muốn làm gì?”

“Hửm?”

Hơi thở của Lý Cường run lên, vẻ mặt khiếp sợ: “Mày không phải là Lâm Dương?

Mày là… bác sĩ Lâm?”

Lời này vừa nói ra, đám người anh chín đều vô cùng kinh sợ.

25 BI 10/15 “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Không phải bác sĩ Lâm đã chết rồi sao?”

“Tin tức được phát mỗi! Làm sao cậu ta có thể còn sống đến giờ được?”

Đám người đều không thể nào chấp nhận nổi.

Anh chín cũng giống vậy.

“Lễ nào những thứ trên tin tức chỉ là tin đồn nhảm thôi sao?”

Anh ta lẩm bẩm một câu, rồi đi lên phía trước.

“Cậu thực sự là… bác sĩ Lâm sao?” Anh †a vân có chút không dám tin.

“Cậu chắc hẳn chính là người phụ trách nơi này đúng không?” Lâm Dương lạnh lùng hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2205


Chương 2205:

“Đúng.”

“Tôi nhớ nơi này là của tôi cơ mà?”

“Của cậu? Bác sĩ Lâm, có phải cậu hồ đồ rồi không? Dương Hoa của cậu đã bán nơi này cho chúng tôi rồi! Bọn họ đã nhận tiền, vậy sao nơi này còn là của các người được nữa? Có phải cậu đang tấu hài không vậy!”

Anh chín ném đầu lọc xuống, mỉm cười đáp.

“Ai bán cho cậu?”

“Mã Hải! Giấy trắng mực đen viết hết ở đây! Chúng tôi đã làm thủ tục chính quy rồi!

Không thể sai được.” Anh chín lôi hợp đồng ra, liên tục cười lạnh.

Lâm Dương nghe vậy, đưa hợp đồng cho Kỳ Vân ở bên cạnh.

Kỳ Vân đẩy kính mắt, bình tĩnh đáp: “Bản hợp đồng này do đích thân tôi – 12/15 soạn thảo, cho nên tôi rất rõ nội dung bên trong! Chủ tịch Lâm, dưới tình huống bình thường về thủ tục của bên kia, mảnh đất này quả thực là của bọn họ.”

“Vậy phải làm thế nào tôi mới lấy được đất về đây?” Anh lạnh lùng hỏi.

“Trên hợp đồng, tôi đã cố ý thêm một điều khoản, nếu chủ tịch Lâm có thể đưa ra cái giá tương ứng để tiến hành mua lại, thì đối phương không thể từ chối, đây là mua lại mang tính chất cưỡng ép!” Kỳ Vân chỉ vào một trong số những điều khoản ở trang cuối cùng.

Lời này vừa nói ra khiến sắc mặt của anh chín thay đổi, anh ta trừng mắt nhìn ông ta.

Anh ta nhớ rõ điều khoản này!

Quả thực khi Kỳ Vân soạn thảo hợp đồng đã có yêu cầu kèm theo.

27 Í].RY 18/15 Nhưng đám người anh chín này lại hoàn †oàn không coi điêu khoản này là vấn đề to tát gì!

Bởi vì gần như tất cả mọi người đều cho rằng chủ tịch Lâm đã chết!

Một người đã chết, làm sao có thể mua lại được?

Đây không phải là vẽ vời cho thêm chuyện sao?

Lúc trước, cũng có nhiều người cười nhạo ông ta ngớ ngẩn!

Nhưng bây giờ xem ra… một nội dung điều khoản thoạt nhìn vớ vẩn này, lại trực tiếp lấy mạng bọn họ.

“Lập tức bắt đầu hợp đồng mua lại!”

Lâm Dương lạnh lùng nói.

Đầu óc của đám người cậu Chín ong lên một tiếng, trở nên trống rỗng.

“Chúng tôi đã chuẩn bị xong tiền rồi! Cậu có thể tới lấy bất cứ lúc nào, các người cũng đã ký hợp đồng mua lại từ trước, cho nên các người cũng không cân ký thêm nữa.

Lần này tôi tới là để thông báo cho các người biết, lập tức đình công và rời khỏi khu vực của tôi.

Một ngày sau, tôi hy vọng những người này sẽ không còn xuất hiện ở đây nữa, hiểu chưa?”

Lâm Dương bình tình nói, rồi xoay người rời đi.

“Chuyện này…”

Vẻ mặt của anh chín khó coi, nghiến răng nghiến lợi.

Anh ta chưa từng nghĩ sự việc sẽ phát triển đến đến tình cảnh này.

“Anh chín, chuyện đã đến nước này rồi, chúng ta đừng niên ngang ngạnh với bác sĩ Lâm, trước cứ để bọn họ đi, rồi chúng ta sẽ lập tức báo cáo với bê trên, xin bê trên phái người ra mặt giải quyết việc này.”

Lý Cường ở bên cạnh nghiêm túc đảm nhiệm vai diễn quân sư quạt mo, vội vàng khuyên nhủ.

“Nói cũng đúng! Tôi sẽ đi gọi điện cho cấp trên ngay lập tức.”

Anh chín gật đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2206


Chương 2206:

Mọi người chỉ có thể lặng lẽ nhìn chăm chằm vào đám.

người Lâm Dương đang rời đi.

Nhưng cũng đúng lúc này, lại có một nhóm người sải bước tiến vào cửa lớn.

“Bác sĩ Lâm, tôi nghĩ vẫn nên bàn bạc lại chuyện này một chút! Như vậy đều có lợi cho cả cậu và tôi!” Một tiếng cười truyên tới.

Mọi người đều ngạc nhiên, cùng đưa mắt nhìn qua.

Rõ ràng Lã Tiến Vũ đã tới đây.

“Ông Lã?”

Anh Chín mừng rỡ.

Chỉ thấy Lã Tiến Vũ đẫn một đám người đứng chặn trước mặt Lâm Dương, nói với vẻ mặt mang theo nụ cười: “Bác sĩ Lâm, cậu đúng là vội vàng thật đấy, cậu nóng lòng muốn lấy lại học viện phái Nam Y đến vậy sao?”

“Học viện phái Nam Y thân là một học viện y khoa chữa trị công khai, chăm sóc người bị thương, hành y tế thể, tạo phúc cho vô số người dân, thậm chí ngay cả quốc gia cũng thừa nhận! Ông có biết, một ngày học viện phái Nam Y phải tiếp nhận bao nhiêu người bệnh không? Nếu tôi không lấy lại nơi này, thì những người bệnh đó biết đi nơi nào để chữa trị đây?”

Anh lạnh lùng đáp.

“Sao thế? Giang Thành chỉ có một bệnh viện là học viện phái Nam Y thôi sao?”

Lã Tiến Vũ tò mò hỏi: “Huống chỉ không có học viện phái Nam Y của cậu, thì vẫn còn Trường Cổ chúng tôi!

Trường Cổ chúng tôi cũng xây dựng học viện y khoa đấy, còn cần các người làm gì?”

“Bệnh viện y khoa mà các người xây dựng sao?”

Anh nhìn vê phía công trình ở bên kia, rồi đáp với vẻ mặt không cảm xúc: “Tôi thấy quy mô của các người nhỏ như vậy, một ngày có thể nhận được hai mươi bệnh nhân là quá tốt rồi!

“Không cần nhiều bác sĩ, chỉ cần giỏi là được!”

“Nhưng người bệnh không thể chờ được, hơn nữa lần này tôi tới đây cũng không phải để tranh luận những chuyện này với ông, hợp đồng mua lại đang ở đây, giấy trắng mực đen, nếu các vị không bằng lòng thực hiện, vậy tôi cũng chỉ có thể làm theo cách của mình.” Anh lạnh lùng nói.

Sắc mặt của những người bên này đều nặng nề.

“Ông Lã, lần này phải làm thế nào đây?”

Anh chín vội vàng hỏi.

Lã Tiến Vũ nở nụ cười lạnh, đôi mắt già nua lóe lên sát ý: “Bác sĩ Lâm! Cậu có biết cậu làm vậy là có ý nghĩa gì không? Cậu đang khiêu chiến Trường Gổi Cậu đã đắc tội với thôn Dược Vương, lẽ nào còn muốn đắc tội với Trường Cổ tôi sao?

“Đúng vậy, tôi đã đắc tội với thôn Dược Vương rồi, còn để ý đến việc đắc tội với một Trường Cổ nữa sao?” Lâm Dương lắc đầu, không thèm để tâm.

“Bác sĩ Lâm, cậu thật sự không sợ chết sao?” Lã Tiến Vũ nhìn anh chằm chằm, rồi hỏi.

“Ông Lã, tôi đang nói luật pháp với ông, †ại sao ông lại nhắc đến chủ đề chết chóc này với tôi nhỉ?” Lâm Dương kỳ quái hỏi.

“Đó là bởi vì lão phu đã không còn muốn nói chuyện luật pháp với cậu nữa rồi!”

Lã Tiến Vũ quát khẽ, rồi vung tay lên.

Vù vù vù…

Mấy người phía sau ông ta lập tức vọt ra nhanh như chớp, vây thành một vòng tròn xung quanh Lâm Dương.

“Các người muốn làm gì?”

“Tôi cảnh cáo các người, nếu các người dám cả gan làm ẩu, tôi có thể kiện các người tội có ý đồ mưu sát Kỳ Vân khẩn trương, lập tức quát lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2207


Chương 2207:

“Có ý đồ mưu sát sao? Luật sư Hồ, ông kiện đi, ai giết ông thì người đó ngồi tù, tôi nghĩ bọn họ nhất định sẽ gánh vác được trách nhiệm này, nhưng… không phải tôi! Tôi cũng không tham gia vào trong vụ mưu sát này!” Lã Tiến Vũ mỉm cười, đáp.

“Ông…” Sắc mặt của Kỳ Vân u ám, đã hiểu được ý của ông ta.

Trường Cổ sẽ trực tiếp tiêu diệt bác sĩ Lâm mà không tiếc bất cứ giá nào.

“Bác sĩ Lâm, nể mặt Vĩ Hùng, nên tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng! Nếu bây giờ cậu bằng lòng quỳ xuống dập đầu, tuyên bố thuần phục Trường Cổ chúng tôi, và tự nguyện nghe theo sự điều khiển của Trường Cổ chúng tôi, thì hôm nay, cậu vẫn còn cái mạng để sống. Nhưng nếu cậu không đồng ý… thì những cao thủ Trường Cổ ở đây sẽ không để cậu bước ra khỏi cánh cửa lớn này đâu” Ông ta nói.

Lâm Dương lắc đầu: “Lã Tiến Vũ, đây cũng không phải là lần đầu tiên ông biết tôi! Ông cảm thấy dựa vào mấy tên thối nát này, mà có thể đối phó được với tôi sao?”

“Nếu bác sĩ Lâm đã nghỉ ngờ thực lực của chúng tôi, vậy tôi nghĩ chúng ta hoàn †oàn có thể thử một chút!” Ông ta cười tự tin.

Rất dễ nhận thấy, những người mà ông ta dẫn tới đây lần này chắc chắn không phải là võ giả bình thường.

Dù sao thì Lã Tiến Vũ cũng đã được chứng kiến cảnh tượng chiến đấu mãnh liệt giữa anh và đại diện thôn Dược Vương.

“Vậy cũng được thôi, tôi có thểt”

Lâm Dương lạnh nhạt đáp, rồi vung tay lên.

Đám người Kỳ Vân lập tức lùi về sau.

Toàn bộ cao thủ Trường Cổ ở xung quanh đều bày xong tư thết “Lã Tiến VũI”

Lúc này, anh hét một tiếng.

“Hối hận rồi sao?” Ông ta mỉm cười hỏi.

“Không phải, tôi chỉ muốn giải thích với ông một chút, lần ra tay này đồng nghĩa với việc Dương Hoa tôi và Trường Cổ không chết không dừng, cũng sẽ không còn khả năng hòa giải nữa, mong rằng ông có thể nhớ kỹ!”

“Hòa giải? Giảng hòa sao? Cậu yên tâm đi, Dương Hoa các cậu không có tư cách hòa giải với với Trường Cổ chúng tôi đâu!”

Ông ta cười đáp, sau đó vung bàn tay to lên: “Giết!”

“Lên!

Đám cao thủ ùa tới, xông về phía Lâm Dương.

Hiện trường chiến đấu.

Vô cùng sôi động.

Cậu chín của nhà họ Đinh rất thức thời phái người phong tỏa hiện trường, giải tán nhân viên, cấm không cho mọi người dùng điện thoại quay chụp.

Dù sao chuyện này vi phạm pháp luật, càng ít người biết càng tốt!

Không thể không nói, những người Lã Tiến Vũ đưa tới quả thực tài giỏi.

Họ đều là võ y, nhưng không giống những võ y tầm thường mà là võ y song tu chân chính, tu y thuật cũng tu võ thuật, hơn nữa kỹ năng võ thuật mạnh hơn rõ ràng.

Hơn nữa nhóm người này toàn bộ đều là dược nhân…

Thực lực rất hung mãnh.

Một quyền một cước một châm một dao, đều có thể một chiêu g**t ch*t Lâm Dương.

Sắc mặt Lâm Dương âm trầm, lộ vẻ dữ tợn.

Lần này, Trường Cổ thật sự nổi ý nghĩ muốn giết người, đã như vậy, anh cũng không cần phải nương tay nữa.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2208


Chương 2208:

Vèo vèo vèo…

Những chiếc kim châm cứu bay ra, Lâm Dương nhìn chằm chằm người đang lao tới, định phản kích.

Hai bên đánh sục sôi ngút trời.

Lã Tiến Vũ ở bên cạnh chắp tay, vừa cười vừa nhìn.

“Thầy Lã, những người này không vấn đề chứ?” Gậu chín của nhà họ Đinh tới gần, thận trọng hỏi.

“Yên tâm đi, những người này đều là do phía trên đặc biệt phái tới để đối phó với người của bác sỹ Lâm! Trước khi tới họ đã uống thuốc đặc chế, thực lực kinh người, chiến đấu quên sống quên chết! Mặc dù bác sỹ Lâm cũng là một võ y trác tuyệt, nhưng ở trước mặt những người này, khẳng định anh †a không ăn hời được đâu!” Lã Tiến Vũ cười ha ha.

“Ha ha, có những lời này của ngài Lã, chúng tôi yên tâm rồi.” Cậu chín của nhà họ Đỉnh mỉm cười nói.

Vù vù vù, vù vù vù…

Là điện thoại của Lã Tiến Vũ reo.

Liếc nhìn tên người gọi đến, Lã Tiến Vũ vội vàng nghe máy.

“Hội trưởng, sao thế? Có gì dặn dò hả?”

Tâm trạng Lã Tiến Vũ không tệ, mỉm cười hỏi.

“Bác sỹ Lâm đâu? Bác sỹ Lâm ở đâu?”

Đầu kia điện thoại hội trưởng vội hỏi.

“Bác sỹ Lâm à? Anh ta đang ở cạnh tôi, hội trưởng ngài yên tâm! Không lâu nữa, người này sẽ không còn tồn tại trên thế giới này nữa đâu!” Lã Tiến Vũ cười nói.

“Cái gì? Cậu động thủ rồi?” Hội trưởng cao giọng.

“Sao thế hội trưởng? Không phải ngài bảo tôi tới xử lý bác sỹ Lâm sao?” Lã Tiến Vũ nghi ngờ.

“Bớt nói nhảm đi, cậu lập tức dẫn người rời khỏi đó cho tôi! Quay về! Nghe không?

Bây giờ không thể đắc tội với bác sỹ Lâm!”

Hội trưởng khẽ quát.

“Đắc tội?” Đầu óc Lã Tiến Vũ mơ hồ: “Hội trưởng, chúng ta và Dương Hoa đã xé rách mặt, còn gì đắc tội hay không đắc tội chứ?

Hơn nữa, Trường Cổ chúng ta sợ gì bác sỹ Lâm à?”

“Thôn Dược Vương bị diệt rồi!”

Hội trưởng không giải thích, chỉ gầm nhẹ nhả ra năm chữ.

Năm chữ vang lên, Lã Tiến Vũ như bị sét đánh, đầu ong ong, nghỉ ngờ bản thân nghe lầm.

“Căn cứ vào kết quả điều tra, có lẽ do bác sỹ Lâm tiêu diệt! Mặc dù không thể chắc chăn, nhưng… tám mươi phần trăm!” Hội trưởng nặng nề.

Mấy lời này không khiến Lã Tiến Vũ suy sụp được.

Nhưng đúng lúc này…

Bịch bịch bịch.

Một tràng âm thanh quỷ dị vang lên.

Sau đó nhìn thấy vài bóng người bay tới, nặng nề ngã xuống cạnh Lã Tiến Vũ và cậu chín của nhà họ Đinh.

Hai người đưa mắt nhìn nhau.

Là cao thủ của Trường Cổi Trên người họ găm đầy những chiếc kim châm cứu, có một người còn bị mất tay, chân, nằm trên đất run rẩy điên cuồng, đã không còn là người, hoàn toàn mất sức chiến đấu.

“Chuyện gì vậy?”

Mọi người trợn tròn mắt.

“Anh chín, thầy Lã! Mau nghĩ cách đi, mau nghĩ cách đi!”

Lý Cường ở bên cạnh run rẩy kêu gọi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2209


Chương 2209:

Hai người vội vàng nhìn về phía Lâm Dương.

Mới phát hiện, Lâm Dương đã giải quyết nốt những tên lâu la cuối cùng, đang hướng về chỗ này…

Lã Tiến Vũ cảm thấy có gì không đúng.

Những cao thủ này, lại bị Lâm Dương nhanh chóng xử lý!

Thực lực của bác sỹ Lâm này hình như mạnh hơn nhiều so với tin tức tình báo Trường Cổ bọn họ nhận được…

“Tìm người yểm trợ, maul”

Lã Tiến Vũ vội vàng gầm nhẹ.

“Các anh em, g**t ch*t tên này cho tôi! Ai có thể hạ được anh ta, thưởng bảy trăm năm mươi năm nghìn đô!” Cậu chín của nhà họ Đỉnh vung tay lên, hô to.

Bọn cận vệ sau lưng đỏ mắt, liều mạng xông lên đánh nhau.

“Chạy!”

Lã Tiến Vũ lập tức quay đầu vọt ra khỏi học viện phái Nam Y.

Cậu chín của nhà họ Đinh cũng vội vàng chạy theo.

Nhưng hai người vừa chạy chưa được bao lâu… Bỗng ngừng lại.

Lại thấy ngoài học viện phái Nam Y chẳng biết từ lúc nào đã có rất nhiều người đứng sẵn.

Giống như một bức tường, chặn đứng đám người Lã Tiến Vũ muốn chạy thoát…

“Các người…”

“Là người của Kỳ Lân Môn và đảo Tiêu Sầu?”

Sắc mặt Lã Tiến Vũ sợ hãi.

“Thầy Lã, cần gì phải đi nhanh như vậy?

Chúng ta còn chưa nói chuyện xong mài”

Lâm Dương chậm rãi đi từ cửa ra, nhìn hai người.

Đám hộ vệ đều bị diệt sạch.

Lã Tiến Vũ cứng đờ, cậu chín của nhà họ Đinh thì run lập cập.

Còn Lý Cường sợ quá, chân mềm nhữn ngã ngồi trên đất từ sớm.

“Bác sỹ Lâm, cậu muốn làm gì?” Lã Tiến Vũ cắn răng hỏi.

“Ông muốn giết tôi, vậy tôi giết ông, không quá phận phải không?” Lâm Dương nói tỉnh bơ.

“Mày…” Lã Tiến Vũ không biết phải phản bác thế nào.

Nhưng cậu chín của nhà họ Đinh bên cạnh lại gấp gáp: “Bác sỹ Lâm, anh không thể giết chúng tôi!”

“Tại sao?” Lâm Dương nhàn nhạt nhìn anh 1a.

“Bởi vì nếu anh giết chúng tôi, thì… thì…

thì Tô Nhan sẽ gặp nguy hiểm!” Cậu chín của nhà họ Đinh nói.

“Tô Nhan?”

Ánh mắt Lâm Dương trong nháy mắt như rơi vào hầm băng.

“Anh dám dùng cô ấy… uy h**p tôi?”

Thấy ánh mắt Lâm Dương, đám người cậu chín của nhà họ Đinh run rẩy, hơi lạnh bò từ cột sống lên đần.

Nhưng lúc này cậu chín của nhà họ Đinh chỉ có thể dùng cái cớ này.

Nếu không bọn họ sẽ chết rât khó coi.

Nhưng mà anh ta không biết, Tô Nhan là giới hạn của Lâm Dương, dùng loại lý đo này sẽ chỉ khiến anh ta chết càng khó coi hơn.

“Bác sỹ Lâm, tôi không uy h**p anh, tôi chỉ muốn giúp anh tỉnh táo lại, cho anh thời gian suy tính thật kỹ được mất! Mạng của chúng tôi không đáng tiền, anh thả chúng tôi, Tô Nhan sẽ an toàn tuyệt đối”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2210


Chương 2210:

Câu chín của nhà họ Đĩnh nặn ra nụ cười.

Sắc mặt Lâm Dương đen thui.

Anh chợt xoay đầu lại, nhìn chằm chằm Kỳ Vân, nói: “Tô Nhan đâu?”

“Cô Lý cô ấy…

đã được sắp xếp thỏa đáng) Kỳ Vân vừa lau mồ hôi vừa nói.

Tô Nhan không thể có sơ xuất gì, nếu không tất cả bọn họ sẽ xong đời.

“Cô ấy ở đâu?”

Lâm Dương trâm giọng hỏi.

“Ởi ở nhà họ Hứa..”

Kỳ Vân lau mồ hôi tiếp.

“Nhà họ Hứa?”

Lâm Dương liếc thoáng qua cậu chín của nhà họ Đinh, anh nhanh chóng nhận ra gì đó, ngay lập tức nhìn về phía Lý Cường đang điên cuồng lắc lư bên cạnh.

Nếu Tô Nhan ở nhà họ Hứa, nhất định sẽ an toàn tuyệt đối, mục đích của Trường Cổ là Tập Đoàn.

Dương Hoa, trong chốc lát, không thể nào tìm được tung tích của Tô Nhan, trừ phi…

Có người báo cho Trường Cổ biết Tô Nhan ở đâu.

Mà Kỳ Vân sẽ không đễ dàng tiết lộ vị trí của Tô Nhan, cho nên chắc chắn chỉ có người nhà họ Lý tiết lộ tin tức này.

Cậu chín của nhà họ Đinh hơn phân nửa là đang đọa mình…

“Lý Cường, anh làm?”

Lâm Dương lạnh lùng hỏi.

“Â…

Tôi…

Tôi…

Bác sĩ Lâm, tôi…

Lý Cường há miệng, nhưng không biết nên nói cái gì cho phải.

“Canh giữ ba người đó!”

Lâm Dương nặng nề nói: “Bây giờ đi tôi đến nhà họ Hứa một chuyển!”

“Chủ tịch Lâm, nên xử lý họ thế nào đây?

Kỳ Vân vội hỏi.

“Tạm thời không xử lý! Tôi đến nhà họ Hứa xem thế nào đã, nếu như Tô Nhan có chuyện…

thì xé xác bọn chúng thành ngàn mảnh!

Lâm Dương hưng tợn nói rôi xoay người.

Mọi người lập tức xông lên.

“Không được! Không được!” “Bác sĩ Lâm, anh không thể làm vậy với tôi”

“Tha cho tôi đi!”

Ba người điên cuồng gào thét.

Nhưng không có tác dụng gì.

“Lập tức sắp xếp chuyến bay đến Quảng Liễu cho tôi!” Lâm Dương u ám ra lệnh.

“Vâng, chủ tịch Lâm Kỳ Vân vội vàng lấy di động ra gọi điện.

Một tiếng sau, máy bay bay đến tỉnh Quảng Liễu cất cánh.
 
Back
Top Bottom