Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2171


Chương 2171:

Trong nháy mắt này, cơ thể của bề trên giống như bành trướng lên, một lượng bọt khí lớn từ trên người của ông ta dâng lên, khiến cho người nhìn cảm thấy da đầu tê dại, hãi hùng khiếp vía.

Đây là một kích lớn nhất, tuyệt vọng nhất.

“Hả?”

Ánh mắt của Lâm Dương căng thẳng, lập tức muốn rời đi.

“Cậu đi đâu đó?”

Hai tay của bề trên gắt gao giữ chặt vai Lâm Dương.

“ÁI” Tiết Đan Chi ở bên cạnh bị dọa đến mức hét lên.

“Đi nhanh!” Lâm Dương giữ lấy cánh tay của Tiết Đan Chi, ném văng cô ta ra ngoài.

Trong nháy mắt khi Tiết Đan Chi bay ra ngoài, bùm một tiếng.

Thân thể của bề trên lập tức nổ tung.

“Là độc bạo!”

“Bề trên dẫn nổ kịch độc trong người!”

“Chạy maul”

Người xung quanh bị dọa cho hết hồn hết vía, chạy trốn như điên, mà Lâm Dương lại một lần nữa bị kịch độc khủng khiếp này bao phủ…

Lúc này nổ mạnh yếu hơn mây độc rất nhiều, phạm vi cũng không lớn, cùng lăm là cự ly gần trăm mét.

Nhưng cho dù là người hay vật bị sóng xung kích chạm tới, sẽ lập tức hòa tan.

Cho dù là đất đai, đều bị ăn mòn.

Cho dù là thứ gì đều không ngăn cản được.

Mấy nguyên lão dựa vào tương đối gần lập tức bị hòa tan.

Người xung quanh sợ tới mức gan mật đều vỡ, điên cuồng lùi về sau, nghiêng ngả lảo đảo, chật vật không chịu nổi.

Đợi vụ nổ chất độc tiêu tán, mọi người mới thấy trong khu vực nổ mạnh xuất hiện một cái hố to sâu chừng hơn một mét.

Trong hố đều là chất lỏng đen xì.

Những chất lỏng này rất độc, toàn bộ sinh vật trên đời này chạm vào chất lỏng này một chút, sẽ lập tức mất mạng.

Đám nguyên lão ở bốn phía sợ hãi nhìn cái hố to.

Chất lỏng trong hố là sau khi bề trên tự bạo, trong cơ thể ông ta sẽ b*n r* độc tố ăn mòn vật thể và đất đai quanh mình.

Có lẽ, còn có thi thể của bác sĩ Lâm ở bên trong.

“Bác sĩ Lâm và bề trên… Đã chết sao?”

Tô Bảo Minh run rẩy, thật cẩn thận nhìn trong hố to.

“Hẳn là đã chết! Bề trên dẫn phát kịch độc trong cơ thể, chế tạo ra bạo độc, sản sinh uy lực thậm chí còn kh*ng b* hơn mây độc! Bác sĩ Lâm kia ngăn cản được mây độc, chưa chắc sẽ cản được bạo độc!” Người bên cạnh nói.

“Có đạo lý!”

“Cho dù bề trên chết, nhưng may mà bác sĩ Lâm cũng chết đi! Như vậy, thôn Dược Vương ta coi như bình an vô sự! Chuyện này tính là trong cái rủi còn có cái may!”

Tô Bảo Minh hít sâu một hơi, lấy lại tinh thần từ trong cơn chấn kinh.

Không có quá nhiều người của thôn Dược Vương cảm thấy khổ sở vì bề trên đã rời khỏi thế gian.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2172


Chương 2172:

Dù sao bề trên thống lĩnh thôn Dược Vương mấy năm, bạc tình thiếu tình cảm, không có mấy người chân chính để ý tới sinh tử của ông ta.

Trái lại trong lòng Tô Bảo Minh và mấy nguyên lão cao hứng không ít.

Bề trên chết đi, quyền chủ đạo của thôn Dược Vương này có thể nằm trong tay đám người Tô Bảo Minh rồi.

Bọn họ sẽ là chủ nhân mới của thôn Dược Vương!

“Bác sĩ Lâm!”

Đúng lúc này, một tiếng kêu vang lên.

Chỉ thấy một người tóc tai bù xù chui từ trong núi ra, nhào tới bên cạnh hố nước kia, gào khóc.

Một chân của cô ta đã bị đứt, không đi được đường, chỉ có thể bò.

“Sư muội!”

Đệ tử bên phía Tôn Khải Phong vội vàng xông lên trước, kéo lấy cô ta.

“Đây là hố nước độc! Là độc tố trong cơ thể bề trên ngưng hóa mà thành, chạm vào sẽ phải chết! Sư muội, không thể chạm vào!”

Mọi người vội vàng khuyên nhủ, kéo cô †a cách xa hố nước độc.

“Buông! Buông ra! Tôi muốn tìm bác sĩ Lâm! Tôi muốn tìm bác sĩ Lâm Tiết Đan Chỉ thê lương kêu to, không ngừng vùng vẫy.

Cô ta không thể tiếp nhận một màn này.

Tuy cô ta quen Lâm Dương thời gian rất ngắn, nhưng trong lúc cô ta tuyệt vọng bất lực nhất, Lâm Dương xuất hiện, cứu vớt cô ta, cũng hoàn toàn nắm được trái tim của cô ta.

Cô ta không tin Lâm Dương sẽ chết đi như thế.

Nhưng hiện thực là như vậy.

Ở phía xa đám người Thủ Mệnh cũng ngơ ngẩn nhìn.

Thế cục biến hóa lớn như vậy, quả thực là khiến người ta không thể tin.

“Sư tỷ, bề trên đã chết, chị có thể an tâm rồi chứ? Đưa thi thể của cô chủ về thỉnh tội, có lẽ trưởng thôn và các vị nguyên lão sẽ không trách tội chúng ta!” Lúc này, một đệ tử mở miệng nói.

“Tôi nói rồi, các cậu muốn về, thì các cậu đi đi! Đừng nên kéo chúng tôi, các người nhanh tránh ra, nếu không đừng trách chúng tôi không khách sáo!” Thủ Mệnh lấy lại tinh thần, giọng nói lạnh lùng vang lên.

“Sư tỷ, chị đừng ngu ngốc như vậy nữa!”

Đám đệ tử khuyên nhủ.

“Người vẫn luôn ngu ngốc là các cậu!”

Hùng Khải Uy gầm nhẹ.

“Khải Uy sư đệ, đừng nói nhiều lời vô nghĩa với bọn họ làm gì, bác sĩ Lâm đã mất cùng với bề trên rồi, người trong thôn đã không thể kiềm chế, chúng ta nhất định nhanh chóng rời khỏi đây, nếu không đi sẽ không còn kịp nữa!” Thủ Mệnh quát khẽ.

Hùng Khải Uy gật mạnh đầu, lập tức phóng nhanh về phía trước, muốn phá khỏi vòng vây.

“Đừng chạy!”

“Ở lại!”

Mọi người lập tức ngăn cản Hùng Khải Uy.

Tuy khổ người Hùng Khải Uy to, nhưng anh ta bị thương quá nặng, căn bản không ngăn cản được nhiều người như thế, rất nhanh đã bị mấy đệ tử ấn xuống đất.

“Vô liêm sỉI”

Thủ Mệnh nghiến răng, buông thi thể Tô Vũ Nhi ra, xông lên giúp đỡ.

Hai bên đánh nhau loạn lên.

“Hửm?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2173


Chương 2173:

Tiếng đánh nhau hấp dẫn đám Tô Bảo Minh.

“Trưởng thôn, là những tên phản đồ kial”

“Bắt bọn chúng lại đây!”

“bạt”

Mấy cao thủ tiến lên, thuần thục bắt lấy đám Thủ Mệnh.

Dù sao bọn họ cũng ít người, cộng thêm đã bị thương, căn bản không thể phản kháng lại.

“Quỳ xuống!”

Cao thủ quát, ép Thủ Mệnh và Hùng Khải Uy quỳ sát trên đất.

“Trưởng thôn, lúc trước chúng tôi bị Thủ Mệnh và Hùng Khải Uy mê hoặc, mới phạm phải sai lâm lớn, cho nên bắt Thủ Mệnh và Hùng Khải Uy cùng với thi thể của cô chủ, đặc biệt tới thỉnh tội, mong trưởng thôn lại cho chúng tôi một cơ hội Những đệ tử này quỳ trên mặt đất, dập đầu nói với Tô Bảo Minh, thái độ thành khẩn.

“Các người lạc đường biết quay đầu lại, biết sai có thể thay đổi, rất tốt!” Tô Bảo Minh nở nụ cười đầy thâm ý.

“Cảm ơn trưởng thôn!”

Mấy người mừng rỡ.

Nhưng Tô Bảo Minh lại nói tiếp: “Nhưng mà các cậu phản bội thôn, không thể tha thứ! Có lần một, sẽ có lần thứ hai! Lần thứ ba! Cho dù các cậu tỉnh ngộ, cũng không thể tha thứ! Người đâu! Tách đám người này ra, làm thuốc dẫn!”

“Dạ!”

Mấy cường giả ở bên cạnh cùng tiến lên, trực tiếp kéo mấy người này xuống.

“Trưởng thôn, đừng mà “Chúng tôi không muốn chết!”

“Tha cho chúng tôi đi!”

Các đệ tử vội vàng cầu xin tha thứ, nhưng không có tác dụng gì.

Bọn họ tuyệt vọng nhìn Thủ Mệnh, đã hối hận tới mức ruột xanh lại rồi.

Rất nhanh, những cao thủ này thuần thục tách rời giết mấy đệ tử phản loạn…

Gương mặt Thủ Mệnh và Hùng Khải Uy trắng bệch.

“Kế tiếp, là hai người chủ mưu các cô rồi!” Tô Bảo Minh lạnh lùng nhìn chằm chằm hai người.

“Tô Bảo Minh, muốn chém muốn giết muốn róc thịt, ông ra tay đi!”

Thủ Mệnh hít sâu một hơi, nghiến răng nói.

“Cô khiến thuốc dẫn của chúng tôi chạy mất, để làm trừng phạt, các người thành thuốc dẫn đi! Tuy điển lễ tế thuốc bị hủy, nhưng tôi sẽ bổ sung điển lễ này, đợi tổ chức điển lễ tế thuốc! Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ kế thừa toàn bộ của bề trên, trở thành bề trên mới của thôn Dược Vương! Mọi người cần phụ tá tôi!” Tô Bảo Minh kêu lớn.

“Dạ! Bề trên!”

“Bái kiến bề trên!”

“Bái kiến bề trên!”

Đám nguyên lão trong thôn nhao nhao quỳ xuống đất kêu lên, không ai phản đối Tô Bảo Minh.

Dù sao ở trong thôn, thực lực của Tô Bảo Minh giỏi hơn những người này.

Tô Bảo Minh cười ha ha, rất hài lòng, bàn tay vung lên: “Dẫn hai bọn họ đi tách rời raI Nghe đây, lúc tách bọn họ chú ý một chút, hai người này là đệ tử nổi bật trong thôn chúng ta, thiên phú phi phàm, nhớ rõ thêm nhiều thuốc, thiên tài thì phải dùng nhiều thuốc hơn, như vậy thuốc dân mới là thuốc dẫn tốt nhất!”

“Tuân mệnh bề trên!”

Mấy cao thủ đi tới.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2174


Chương 2174:

Hùng Khải Uy phãn nộ gầm thét, còn muốn vùng vẫy nhưng không làm nên chuyện gì.

Còn Thủ Mệnh chỉ im lặng nhìn, không phản kháng nữa.

Tuyệt vọng tràn ngập trong mắt cô ta.

Nhưng mà đúng lúc này.

Ùng ục ùng ục ùng ục…

Tiếng động kỳ lạ lập tức truyền từ trong hố nước độc phía sau mọi người ra.

Mọi người cùng chấn động, vội vàng nhìn về phía hố độc.

“Sao lại thế này?”

Mọi người kinh hãi kêu lên.

“Hình như bên trong hố độc này có thứ gì đó?” Có đệ tử kêu lên.

“Có thứ gì?”

Tô Bảo Minh ngẩn ra, trợn to mắt nhìn chằm chằm đầm nước.

Chỉ thấy trong đầm nước có một bóng đen chậm rãi đứng dậy.

Đó là một người.

Anh trực tiếp đứng dậy.

Rầm!

Đầm nước bản tung tóe, một người đi từ trong rat Vậy mà người này là Lâm Dương!

“Cái gì?”

Mọi người cùng kinh hãi!

“Áp Tô Bảo Minh lại càng quát to một tiếng, đặt mông ngồi xuống đất, đôi mắt trợn to, bộ dạng vô cùng kỳ lạ.

s4 NI .g Chỉ thấy Lâm Dương thở hổn hển kịch liệt, toàn thân ướt sũng, đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm mọi người ở đây.

“Bác sĩ Lâm? Anh không sao chứ? Thật sự tốt quá rồi!”

Tiết Đan Chi muốn sống muốn chết ở bên kia thấy thế, mừng rỡ như điên.

“Bác sĩ Lâm!”

Thủ Mệnh cũng sửng sốt.

“Hửm?”

Lâm Dương giống như lúc này mới chú ý tới Thủ Mệnh và Hùng Khải Uy, nhướng mày hỏi: “Không phải là các cô đi rồi sao? Vì sao còn ở đây?”

“Chuyện này…” Thủ Mệnh không biết nên trả lời thế nào, trái lại Hùng Khải Uy vội vàng la lên: “Bác sĩ Lâm, mong anh cứu chúng tôi với! Chúng tôi bị đám sư đệ phản bội, bị giam giữ trở về, bọn họ muốn dùng chúng tôi làm thuốc dẫn, còn định phân tách thi thể của cô Tô Vũ Nhi! Mong cứu chúng tôi với!”

“Vậy sao?”

Ánh mắt Lâm Dương hung dữ, nhìn thi thể Tô Vũ Nhi gương mặt trắng như tờ giấy nằm trên đất, phân nộ ở trong lòng dâng lên lần nữa.

“Ông tới đây!”

Anh liếc nhìn Tô Bảo Minh, bình tĩnh nói.

“Không… Đừng mà, bác sĩ Lâm… Đừng mà…

Tô Bảo Minh nơm nớp lo sợ kêu lên, căn bản không dám tiến lên một bước.

Những người còn lại cũng vô cùng sợ hãi.

Dù sao người này ngay cả bề trên cũng không thể giết nổi…

Ngay cả bề trên bạo độc và mây độc cũng không làm gì được anh, vậy đám người của thôn Dược Vương còn lại, dựa vào cái gì có thể đấu lại anh đây?

Đã có người cảm nhận được không thích hợp, quay đầu muốn chạy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2175


Chương 2175:

“Đi sao?”

Lâm Dương hừ lạnh, vươn người nhảy lên, giống như một u hồn, chỉ trong nháy mắt đã tới bên cạnh người kia, trực tiếp đánh một cái lên đầu người kia.

Rầm!

Độc lực màu đen bay từ trong lòng bàn †ay ra.

Người nọ chưa kịp kêu lên thảm thiết, thì cả người đã hóa thành một vũng máu.

“Hả?”

Tất cả mọi người bị chấn nhiếp rồi.

“Bác sĩ Lâm tha mạng!”

“Tha mạng!”

Mọi người nhao nhao quỳ trên mặt đất, dập đầu với Lâm Dương.

Tốc độ như quỷ mị và thủ đoạn vô cùng đáng sợ như thế, người ở nơi này đâu dám phản kháng?

Nhưng mà… Lâm Dương đã hoàn toàn thống hận và chán ghét người của thôn Dược Vương.

“Bây giờ kêu tha mạng… Có phải là quá muộn rồi không?” Lâm Dương khàn giọng nói.

Giọng nói như giọng của ma quỷ, khiến mọi người lập tức run rẩy.

Chỉ thấy anh lại nhảy lên vài bước, rơi xuống trước mặt Tô Bảo Minh.

“Bác sĩ Lâm, cậu… Cậu muốn làm gì?”

Tô Bảo Minh sợ tới mức liên tục bò về sau.

“Chuyện này còn cần phải hỏi sao?

Đương nhiên là giết người!”

Lâm Dương lạnh nhạt nói, bay thẳng tới chỗ Tô Bảo Minh chộp lấy.

“ÁI Tôi phải giết cậu Tô Bảo Minh lạnh lùng kêu lên, thấy không trốn thoát, cho nên trực tiếp cầm lấy châm đâm về phía Lâm Dương.

Phập!

Châm độc chui vào cơ thể.

Nhưng… Không có tác dụng gì!

Ngay cả bề trên bạo độc cũng không làm gì được Lâm Dương, chút độc ấy của ông ta, Lâm Dương căn bản coi như không có.

Tô Bảo Minh nơm nớp lo sợ nhìn, đầu óc đã trống rỗng.

Ông ta hoàn toàn không biết nên làm thế nào g**t ch*t Lâm Dương, làm thế nào cứu được mình…

“Xem ra g**t ch*t ông như vậy, thì tiện nghi cho ông quái”

Lâm Dương lạnh nhạt nhìn Tô Bảo Minh nói.

“Cậu… Cậu không thể giết tôi, nếu không… Nếu không…” Tô Bảo Minh còn muốn uy h**p Lâm Dương, nhưng không biết nên nói gì cho phải.

Lúc này.

Xoet!

“ÁP Tô Bảo Minh hét lên thảm thiết.

Một cánh tay của ông ta bị Lâm Dương kéo mạnh xuống.

Đau đớn kịch liệt khiến ông ta sắp ngất đi.

Nhưng ông ta còn chưa kịp kêu vài tiếng, cánh tay khác cũng đột nhiên bị kéo xuống…

“Ông đã thích tách rời cơ thể người ta, dùng làm thuốc dẫn như thế, vậy hôm nay tôi sẽ tách rời ông ral”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2176


Chương 2176:

Lâm Dương lạnh lùng nói, tay kéo từng bộ phận trên cơ thể Tô Bảo Minh ra.

Thủ pháp thành thạo, giống như một đầu bếp…

Mọi người run rẩy nhìn, toàn bộ đều trợn tròn mắt.

Trước sau chỉ 5 phút, Tô Bảo Minh… Đã bị tách ra thành vô số linh kiện…

Thủ pháp chuyên nghiệp này, khiến da đầu người xem run lên!

“Được rồi, Tô Bảo Minh đã chết, kế tiếp, nên đến bước tiếp theo rồi!” Lâm Dương hít sâu một hơi, khàn giọng nói.

“Bước tiếp theo? Là gì?” Thủ Mệnh thất thần hỏi.

“Diệt thôn!” Lâm Dương lạnh lùng nói.

Diệt thôn? Đầu Thủ Mệnh, Hùng Khải Ủy gần như bùng nổ, trống rỗng.

Những người xung quanh đều cảm thấy choáng váng.

Đây là muốn làm gì? Đuổi tận giết tuyệt sao? Bác sĩ Lâm này…

Là ma quỷ à? Mọi người run rẩy, gương mặt trắng bệch, cho rằng mình nghe Tầm rồi.

“Bác sĩ Lâm, cậu…

Cậu nói cái gì? Diệt thôn? Chuyện này…

Sao có thể làm chuyện này được?”

“Bác sĩ Lâm, chúng tôi vô tội mà! Người của thôn Dược Vương chúng tôi chỉ nghe lệnh bề trên và trưởng thôn! Mọi chuyện mà chúng tôi làm đều đo bọn họ sai bảo!”

“Thật sự không liên quan tới chúng tôi mà, bác sĩ Lâm!”

“Câu xin cậu tha cho chúng tôi một mạng đi!”

Rất nhiêu người quỳ trên đất, khóc lóc đập đầu nói.

“Tha cho các người một mạng sao? Lúc trước khi thôn Dược Vương các người dùng người sống chế thuốc, giết hại người vô tội, giết những người đối nghịch với các người bằng thuốc độc, sao các người không tha cho bọn họ một mạng?”

Lâm Dương hưng dữ nói.

Cừu hận trong lòng anh, cho dù là người nào cũng không thể dập tắt.

Lần này anh tình nguyện trở thành một kẻ ác, cũng không muốn tha cho bọn họ.

Giọng nói vừa vang lên, liền không do dự nâng cánh tay.

Lúc này lực lượng của anh lớn kinh người, một cánh tay đánh xuống, cho dù là ai, cơ thể đều bị nghiền nát như trứng chim, bị đánh nát liên tiếp, chết thảm tại chỗ.

Nhìn Lâm Dương ra tay tàn nhẫn, người của thôn Dược Vương hoàn toàn tức giận rồi.

“Bác sĩ Lâm! Cậu đừng có mà khinh người quá đáng!”

“Thực sự nghĩ rằng chúng tôi để bắt nạt có phải không?”

“Mọi người cùng nhau xông lên, giết!”

Người của thôn Dược Vương phẫn nộ phản kích, gầm thét xông về phía Lâm Dương.

Nhưng sao bọn họ có thể là đối thủ của Lâm Dương được cơ chứ? Vừa giao đấu, liền thành đơn phương bị giết.

Lượng lớn người của thôn Dược Vương chết đi.

Gần như không có người nào có thể chống đỡ nổi từng chiêu thức của Lâm Dương, thậm chí ngay cả nguyên lão cũng bị giết bằng một quyền.

“ Á1”

“Cứu mạng!”

“Đừng mà!”

Người của thôn Dược Vương còn thừa lại đâu dám đấu với Lâm Dương? Cả đám giống như phát điên chạy khắp nơi, giống như ruồi bọ không đầu, hoảng hốt chạy bừa.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2177


Chương 2177:

Lâm Dương một đường đuổi giết, thủ đoạn rất vô tình.

“Bác sĩ Lâm, cầu xin anh tha cho sư huynh sư tỷ và sư phụ tôi đi!”

Lúc này khi Lâm Dương muốn ra tay g**t ch*t mấy người của thôn Dược Vương, bỗng nhiên bên cạnh truyền tới tiếng khóc.

Anh nghiêng đầu nhìn.

Tiết Đan Chỉ cả người bẩn thỉu chật vật không chịu nổi quỳ rạp trên đất, dập đầu khóc với Lâm Dương.

“Tiết Đan Chi?”

Tuy Lâm Dương đang tràn ngập sát ý, nhưng lý trí vẫn còn đây.

“Bác sĩ Lâm, cầu xin anh tha cho đám sư phụ tôi một con đường sống, cầu xin anhl”

Tiết Đan Chi rơi lệ, đau khổ nói.

“Tiết Đan Chỉ! Đám sư phụ cô cũng không phải là người tốt gì! Tôi vốn muốn giết, nhưng nếu cô cầu xin thay bọn họ, vậy tôi sẽ cho bọn họ một con đường sống, cô lập tức bảo bọn họ cút đi!” Lâm Dương trầm giọng nói.

“Cảm ơn bác sĩ Lâm, cảm ơn!”

Tiết Đan Chi lau nước mắt trên mặt, nhìn đám Phương sư tỷ bị dọa ngốc ở phía sau: “Sư tỷ, sư phụ, mọi người đi nhanh đi, bác sĩ Lâm không giết mọi người rồi!”

“Được, được…”

“Cảm ơn bác sĩ Lâm!”

“Cảm ơn bác sĩ Lâm đã không giết!”

Đám người Tôn Khải Phong cảm động ch** n**c mắt, nhao nhao quỳ trên đất dập đầu, rồi chật vật rời đi.

Tiết Đan Chỉ rất muốn đi, nhưng cô ta đã bị gấy một chân, đi cũng không tiện, vốn muốn gọi hai sư tỷ sư muội tới giúp cô ta, nhưng đợi cô ta xoay người lại, mới phát hiện đám Phương sư tỷ đã chạy không còn bóng dáng, còn có ai quan tâm tới sống chết của cô ta.

“Thấy chưa? Có một số người, không hề để ý cô đối xử với bọn họ tốt cỡ nào, bọn họ chỉ để ý mình mà thôi! Không đáng để cô đồng tình với bọn họ.” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Đúng vậy…” Tiết Đan Chi cười chua xót: “Nhưng mà có lúc, anh biết rõ bọn họ sẽ làm như vậy với anh, nhưng anh vẫn sẽ làm như thế, không phải sao? Mục đích của anh không phải là muốn khiến bọn họ thất vọng, mà là không muốn khiến lương tâm của mình thất vọng.”

Lâm Dương im lặng rồi.

Sao anh không phải?

Nhìn Tiết Đan Chỉ một cái, sau đó anh rời đi truy giết đám người khác.

Trước sau chưa tới nửa tiếng, người của thôn Dược Vương chết đã chết, trốn đã trốn.

Bên ngoài thôn máu chảy thành sông, thi thể tràn khắp nơi.

Thủ Mệnh, Hùng Khải Uy, Tiết Đan Chi ngơ ngẩn mà nhìn.

Bọn họ người nào cũng không ngờ tới, vào ngày diễn ra điển lễ tế thuốc, chính là ngày thôn Dược Vương diệt vong…

Đợi Lâm Dương trở về, toàn thân anh đầy là máu, giống như người đàn ông mới từ địa ngục trở về.

Cho dù biết Lâm Dương sẽ không giết mình, nhưng đám Thủ Mệnh vẫn vô cùng sợ hãi.

“Bác sĩ Lâm, anh không sao đấy chứ?”

Thấy Lâm Dương ngồi trên một tảng đá, không ngừng thở hổn hển, Thủ Mệnh cẩn thận hỏi.

“Không có việc gì.”

Lâm Dương thở gấp nói.

Nhưng mà vừa nói xong, người lại nằm trên mặt đất, khó có thể nhúc nhích.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2178


Chương 2178:

“Bác sĩ Lâm!”

Ba người ngạc nhiên, Thủ Mệnh vội vàng muốn tiến lên.

“Đừng động vào tôi!” Lâm Dương vội vàng nói.

Toàn thân Thủ Mệnh run lên, tay vừa định chạm vào Lâm Dương không khỏi run lên, lại rụt trở về.

“Bác sĩ Lâm, làm sao vậy?” Thủ Mệnh cẩn thận hỏi.

“Bây giờ tôi đã thành một độc nhân, toàn thân đều là kịch độc, nếu mọi người tiếp xúc với tôi, sẽ lập tức nhiễm độc, đi đời nhà mai”

Lâm Dương trầm giọng nói.

“Hả?”

Gương mặt mấy người tái mét.

“Vậy bác sĩ Lâm, bây giờ nên làm gì bây giờ? Anh cần chữa trị!” Tiết Đan Chỉ lo lắng nói.

“Tôi cần mọi người giúp đỡ!” Lâm Dương suy yếu nói.

“Bác sĩ Lâm, anh muốn chúng tôi làm gì?

Anh nói đi!” Thủ Mệnh vội hỏi.

Lâm Dương cứu tính mạng của cô ta, dưới cái nhìn của Thủ Mệnh, cho dù mình vì Lâm Dương mà chết, cũng là chuyện theo lý thường.

“Tôi muốn mấy người cách không châm cứu cho tôi.” Lâm Dương hơi th* d*c nói.

“Cách không châm cứu sao?”

Hai người đưa mắt nhìn nhau.

“Bác sĩ Lâm, cách không châm cứu không tính là khó đối với chúng tôi, nhưng lúc này thể chất của anh đặc biệt, mà chúng tôi lại bị thương, tôi sợ chúng tôi châm cứu…

Sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn…” Thủ Mệnh chần chừ một lát, cẩn thận nói.

“Không sao, tôi sẽ dạy các cô châm cứu thế nào.” Lâm Dương khàn giọng nói: “Các người cầm lấy túi châm, đi dính độc trong hố nước độc, sau đó lấy khí ngự châm, dựa theo lời tôi nói đâm châm xuống… Có thể bình an vô sự”

Lây dính độc trong hố nước độc sao?

Mấy người lập tức hiểu rõ ý của Lâm Dương.

Anh vốn định lấy độc trị độc.

Thủ Mệnh nuốt nước bọt, gật đầu, mang kim châm cứu, dựa theo lời Lâm Dương nói mà làm.

Đại khái một tiếng sau.

“Phù!”

Lâm Dương nhổ ra một ngụm khí độc, nằm trên đất ngủ say.

Trên người anh cắm đầy kim châm cứu.

Đầu Thủ Mệnh đã đầy mồ hôi.

“Khải Uy sư đệ, sư muội Tiết Đan Chị, tôi cũng xử lý vết thương giúp hai người đi.” Thủ Mệnh nói.

“Không cần đâu đại sư tỷ, chị cũng đủ mệt mỏi rồi, chị vẫn nên xử lý vết thương của mình thì hơn, chúng tôi không sao đâu.”

Hùng Khải Uy lắc đầu nói.

“Đúng vậy đại sư tỷ, vết thương của chị không nhẹ hơn bọn em đâu.” Tiết Đan Chỉ nói.

“Không sao.”

Thủ Mệnh mỉm cười, cầm châm tiến lên, châm cứu bôi thuốc cho bọn họ.

Rất nhanh, vết thương của mọi người đã được kiểm soát.

Lâm Dương ngủ say một lúc lâu, cũng tỉnh lại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2179


Chương 2179:

Anh nhổ kim châm cứu trên người ra, ném xuống mặt đất, nhìn từng cây kim châm cứu đen xì, anh thở dài một hơi.

“Cuối cùng… Cũng kết thúc!”

Tuy mọi chuyện đã kết thúc, nhưng phiền phức của Lâm Dương vẫn chưa biến mất từ đây.

Hiện giờ anh đã là độc nhân.

Toàn thân tràn ngập kịch độc.

Không thể tiếp xúc với người khác, nếu không cho dù là một cọng tóc, cũng sẽ khiến người ta thân trúng kịch độc, mất mạng ngay lập tức.

Lâm Dương có thể ngăn chặn độc trong cơ thể mình một thời gian, nhưng muốn loại bỏ nó hoàn toàn, anh vẫn chưa làm được.

Thực ra nếu đổi lại là bình thường, Lâm Dương còn có thể chịu được.

Nhưng lúc này Tô Nhan, Tô Vũ Nhi còn đợi Lâm Dương tới cứu, Lâm Dương biến thành độc nhân, không thể đụng chạm vào bọn họ, còn cứu bọn họ kiểu gì?

Tình hình của Tô Nhan và Tô Vũ Nhi không thể kéo dài lâu, nhất định phải nhanh chóng chữa trị.

Trong lòng Lâm Dương vô cùng sốt ruột, suy nghĩ đối sách.

Đúng lúc này, tâm mắt của anh đột nhiên bị một vật thể cách đó không xa hấp dẫn, người không khỏi ngẩn ra, vội vàng chạy tới.

Vật thể này là tấm bia đá của tổ tiên thôn Dược Vương lúc trước bề trên và trưởng thôn nhắc tới.

Lâm Dương đứng trước tấm bia đá, nhìn vô cùng cẩn thận.

Đám Thủ Mệnh đi tới.

“Bác sĩ Lâm, lúc trước anh dùng phi hoa thần châm đối phó nhị trưởng lão, thực ra là lĩnh ngộ từ trên tấm bia đá tổ tiên này sao?”

Thủ Mệnh cẩn thận hỏi.

“Thực không dám giấu diếm, ngay từ đầu tôi đã không xem tấm bia đá tổ tiên!” Lâm Dương lắc đầu nói.

“Chưa từng xem sao?”

Thủ Mệnh ngẩn ra.

“Toàn bộ những chuyện về tấm bia đá tổ tiên lúc trước, tôi chỉ nghe lời đồn mà thôi!

Vốn định đến xem, nhưng thật sự không có nhiều thời gian.”

Lâm Dương nói, ánh mắt nhìn chằm chằm tấm bia đá kia, không chớp mắt.

Ba người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng kinh hãi.

Nếu không phải xem tấm bia đá của tổ tiên, vậy chẳng phải nói, Lâm Dương đã sớm lĩnh hội những y thuật thần kỳ này rồi sao?

Trình độ y thuật của anh… Rốt cuộc đạt tới mức độ nào?

Một ngày sau, Lâm Dương mang theo kim châm cứu, đi tới chỗ hố nước độc bề trên tự bạo, im lặng châm cứu điều dưỡng.

Ba người tìm một ngôi nhà còn chưa bị hủy hoại chữa thương.

Lại qua một ngày, Lâm Dương đi vòng trở Thủ Mệnh đang sắc thuốc thấy Lâm Dương đi tới, vốn là ngẩn ra, sau đó kinh hãi kêu lên: “Bác sĩ Lâm, anh… Sao anh biến thành như vậy rồi?”

+5 BI +m Nửa người trên Lâm Dương tr*n tr**, quần dưới người anh cũng rách tung tóe.

Vẻ ngoài của anh thay đổi rất lớn, vốn là mái tóc dài tuyết trắng biến thành màu đen lần nữa, sau đó là màu mắt cũng khôi phục bình thường, da thịt cũng từ trắng xanh chuyển thành màu lúa mạch.

Mà càng khiến trái tim Thủ Mệnh đập loạn chính là, diện mạo của bác sĩ Lâm càng lúc càng tuấn tú rồi.

Nếu như nói lúc trước dung mạo anh tuấn tú, nhìn như thiên thần.

Vậy anh hiện giờ, trong dung mạo tuấn tú như thiên thần còn có chút yêu dị!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2180


Chương 2180:

Lực sát thương của yêu dị này quá lớn, lúc trước Thủ Mệnh còn không có cảm giác gì với bác sĩ Lâm, nhưng lúc này vừa nhìn, lại cảm thấy toàn thân không khỏi khô nóng, đôi ) wm mắt cũng nhìn chằm chằm Lâm Dương không đời đi được.

“Làm sao vậy?” Lâm Dương giống như cũng chú ý tới ánh mắt kỳ lạ của Thủ Mệnh, không khỏi hỏi một tiếng.

Thủ Mệnh ngẩn ra, sau đó mới lấy lại tinh thần, gượng cười nói: “Không có gì… Chỉ cảm thấy… Bác sĩ Lâm thay đổi hơi lớn…”

“Vậy sao?”

“Bác sĩ Lâm, độc trên người anh… Bây giờ thế nào rồi?”

“Bị tôi ngăn chặn rồi! Tạm thời sẽ không bộc phát! Bây giờ tôi không khác người thường lắm!”

“Vậy thì tốt rồi! Xem ra bác sĩ Lâm có thu hoạch không nhỏ từ trên tấm bia đá.”

“Trí tuệ của tổ tiên thực sự phi phàm!

=: sm Thật đáng kinh ngạc! Nhưng mà dù sao cũng là người mấy ngàn năm trước! Phía trên có rất nhiều lý luận thực ra rất khó giải, nhưng đặt ở hiện tại thì tuyệt đối khác biệt, tôi kết hợp với một số nội dung quan trọng của y học hiện đại thử lĩnh ngộ, có thu hoạch lớn”

Lâm Dương nói.

“Thật đúng là bác sĩ Lâm, quả nhiên lợi hại.” Thủ Mệnh thở dài một hơi, cười nói: “Như vậy bác sĩ Lâm, kế tiếp anh định làm gì?”

“Tôi cần phải trở về, mệnh mạch của Vũ Nhi rất mỏng, tôi cần phải nhanh chóng chữa trị cho cô ấy, nhưng mà đầu cô ấy bị thương rất nghiêm trọng, muốn chữa trị, chỉ sợ không đơn giản như thế.” Trong mắt Lâm Dương lóe lên đau khổ.

Bỗng nhiên anh phát hiện mình không có năng lực như vậy.

-: 7m Tô Nhan không bảo vệ được.

Tô Vũ Nhi cũng không bảo vệ được.

Những người bên cạnh anh, người thì chết người thì bị thương.

Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy mình vô lực như thế.

Cho dù diệt thôn Dược Vương, anh vẫn cảm thấy mình vô dụng như vậy…

“Bác sĩ Lâm, anh trăm ngàn lần đừng nản chí, thực ra anh đã làm rất tốt, nhưng mà trên đời này không có nhiều chuyện thập toàn thập mỹ như thế”

Lúc này Tiết Đan Chỉ đi ra.

Chân bị gãy của cô ta đã dùng băng vải băng bó lại, dùng một cây gậy dài làm nạng.

“Chân này của cô, tôi có thể chữa trị, cô theo tôi về học viện Phái Nam Y đi.” Lâm Dương liếc mắt nhìn Tiết Đan Chỉ nói.

Tiết Đan Chi ngơ ngẩn nhìn Lâm Dương, sau đó lắc đầu, cười chua xót: “Bác sĩ Lâm, tôi định trở về nhà.”

“Về nhà?”

“Lúc tôi còn rất nhỏ được người trong nhà đưa tới thôn Dược Vương học tập, đã hơn mười năm không trở về, cái chân này có thể chữa trị được hay không… Đã không quan trọng, bây giờ tôi… Chỉ muốn về nhà.”

“Được rồi! Nếu như cô muốn chân của mình khôi phục lại, có thể tới học viện Phái Nam Y tìm tôi bất cứ lúc nào: “Cảm ơn!”

“Hai người thì sao?”

“Tôi đi theo sư tỷ!” Hùng Khải Uy nói.

“Tôi đến học viện Phái Nam YI”

Bỗng nhiên Thủ Mệnh nói.

Ánh mắt cô ta càng kiên định hơn.

“Được!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2181


Chương 2181:

Lâm Dương nhìn thôn Dược Vương vô cùng bừa bãi, mở miệng nói: “Tuy nơi này trải qua một trận đại chiến, nhưng tôi nghĩ thôn Dược Vương vẫn còn rất nhiều tư liệu chưa bị hủy. Hùng Khải Uy, Thủ Mệnh, hai người ở đây chỉnh lý lại sách y học của thôn Dược Vương, đợi xử lý xong chuyện ở nơi đây, tới học viện Phái Nam Y tìm tôi!”

“Dạ bác sĩ Lâm!”

Hai người gật đầu.

Lâm Dương thở ra một hơi, xoay người rời khỏi thôn trang bị tàn phá này…

Tới thôn Dược Vương một chuyến, khiến Lâm Dương đạt được không ít lợi ích.

Anh không chỉ mở mang kiến thức về các loại độc kỳ lạ, cũng mở mang kiến thức về sự xấu xí và hắc ám của lòng người.

Người học y, không phải nhất định muốn phổ độ chúng sinh, lòng mang thiên hạ.

Có người muốn nuôi gia đình, nhưng cũng có người dùng thứ này kiếm chác món lợi kếch sù, xem mạng người như cỏ rác.

Thế gian này, căn bản không có chí thiện hoặc chí ác, lòng người khó đo lường nhất.

Rời khỏi thôn Dược Vương, Lâm Dương đi tới thôn trấn bên ngoài núi, tìm một khách sạn trước, ở đó tắm rửa một cái, thay quần áo, rồi trở về Giang Thành.

Tô Vũ Nhi cũng được anh đưa đi theo, nhưng không đi máy bay, mà dùng xe cứu thương đưa về.

Tô Vũ Nhi đã rơi vào trạng thái chết giả.

Thực ra đây vẫn chỉ là cách nói của Lâm Dương, đổi lại là người khác, tình hình của Tô Vũ Nhi e rằng đã sớm được đưa tới nhà tang lễ rồi.

Lo Lâm Dương ngồi trên xe, nhìn gương mặt không có một chút huyết sắc của Tô Vũ Nhị, không khỏi thở dài.

Thôn Dược Vương bị diệt, tin tức này sẽ nhanh chóng truyền ra.

Những lực lượng được thôn Dược Vương sử dụng đối phó Dương Hoa cũng sẽ dừng lại.

Dương Hoa chắc chắn sẽ bình an vô sự.

Lâm Dương không quan tâm những chuyện này, dẫn theo Tô Vũ Nhi trở về học viện Phái Nam Y, đẩy mạnh cửa ra, đưa Tô Vũ Nhi đến phòng an dưỡng tốt nhất, bắt đầu dùng các loại thuốc có giá trên trời tục mệnh cho cô ta.

“Này, các người là ai? Ai cho các người vào?”

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng khóc lóc.

“Đi ra xem có chuyện gì.” Lâm Dương quát khẽ với người bên cạnh.

Người này là người đón anh ở thị trấn, Lâm Dương trở về còn chưa gọi điện cho Mã Hải.

“Dạ, cậu Lâm.” Người nọ gật đầu chạy ra ngoài.

Một lát sau người này vòng về.

“Cậu Lâm, người bên ngoài nói, nơi này là của cậu ta, cậu ta bảo chúng ta nhanh rời đi, nếu không sẽ đuổi chúng ta ra ngoài!”

“Cái gì?”

Lâm Dương sửng sốt: “Bọn họ là người của học viện Phái Nam Y sao?”

“Nhìn không giống lắm.”

Lâm Dương suy nghĩ một lát, nghiêng đầu nói: “Ông tránh ra.”

“Dạ”

Người nọ đi ra ngoài.

Lâm Dương che dấu gương mặt mình, khôi phục thành bộ dạng lúc trước đi ra ngoài.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2182


Chương 2182:

Anh vẫn chưa muốn công bố gương mặt thật của “bác sĩ Lâm” ra ngoài, anh muốn biết trước mắt có bao nhiêu kẻ địch nhằm vào Dương Hoa, nếu để những kẻ địch này biết bác sĩ Lâm còn chưa chết, bọn họ chắc chắn sẽ rút tay lại, Lâm Dương cũng không thể điều tra ra có bao nhiêu uy h**p.

Đợi khi ra khỏi phòng, bên ngoài đã vô cùng ầmï.

“Con mẹ nó ai cho các người vào? Có biết nơi này là nơi nào không? Nhanh cút đi!

Nếu không thì ông đây báo cảnh sát bắt các người!” Một người đàn ông đầu trọc ở bên ngoài lớn tiếng nói, thái độ vô cùng hung ác.

Người nọ có chút không chống đỡ được.

Lâm Dương đi lên trước, đang định nói gì đó, nhưng lúc nhìn thấy người đàn ông đầu trọc, anh kêu lên: “Lý Cường?”

“Hửm? Lâm Dương?” Lý Cường sửng sốt, thấy rõ là Lâm Dương anh ta cũng rất bất ngờ.

Lâm Dương không ngờ lại gặp được con trai của bác hai ở đây.

Lúc này Lý Cường đã không còn yếu đuối như thư sinh giống lúc trước, trái lại toàn thân tràn ngập vô lại.

Lâm Dương biết, anh ta ngồi tù một thời gian.

Sở dĩ đi vào tù, cũng là vì Lâm Dương.

“Sao tên phế vật cậu lại chạy tới đây hả?”

Lý Cường vui vẻ, khóe miệng hơi nhếch lên cười ra tiếng.

Đúng là oan gia ngõ hẹp mà!

“Lý Cường, nơi này là của Dương Hoa, trở thành của anh từ khi nào thế?” Lâm Dương trầm giọng hỏi.

“Còn Dương Hoa sao? Dương Hoa đều đã xong rồi! Cậu mới từ trong núi trở về sao?

Sao không biết một chút gì tin tức bên ngoài thế?” Lý Cường liên tục cười mỉa.

“Cái gì?” Lâm Dương sửng sốt, vẻ mặt mờ mịt.

“Họ Lâm kia! Sở dĩ cậu hung hãn như thế, không phải là vì vợ cậu được bác sĩ Lâm nhìn trúng, sau đó mượn danh bác sĩ Lâm cáo mượn oai hùm trước mặt chúng tôi sao?

Bây giờ vợ cậu hôn mê bất tỉnh, chỉ còn lại nửa cái mạng, bác sĩ Lâm cũng đã chết, Dương Hoa cũng xong rồi! Tôi xem cậu còn chỗ dựa vững chắc nào nữa?”

Lý Cường híp mắt nhìn chằm chằm anh: “Trước đây vì chuyện phương thuốc, cậu đưa tôi vào tù, hôm nay ông trời có mắt, khiến tôi gặp được cậu ở đây! Ha ha, vậy đừng trách tôi không giảng tình cảm và thể diện, hôm củ n0 nay tôi phải xả hết cục tức này!

Sau khi nói xong, Lý Cường vươn tay ra: “Mấy anh em, lên, phế cậu ta cho tôi!”

“Dạt”

Mấy người đàn ông vạm vỡ ở phía sau Lý Cường tiến lên muốn lập tức ra tay!

“Lý Cường, tôi khuyên anh đừng có mà làm bừa!”

Lâm Dương hừ lạnh.

“Đừng nói lời vô nghĩa với tôi! Cậu tự tiện xông vào địa bàn của chúng tôi, là tự tiện xâm nhập vào nhà riêng, xâm phạm khu vực riêng, tôi làm bậy với cậu thì thế nào?”

Mấy người đàn ông vạm vỡ không quan tâm những chuyện này, trực tiếp ra tay, cùng đánh quyền cước.

– s10 Nhưng mấy bọn họ đối phó được Lâm Dương sao?

Chỉ thấy một cánh tay của Lâm Dương nâng lên, đánh lên người những người đàn ông vạm vỡ này.

Một lát sau, đám đàn ông vạm vỡ đều nằm trên đất không ngừng gào thét, toàn bộ đều bị Lâm Dương quật ngã.

“Hả?”

Lý Cường vô cùng sợ hãi, nhìn Lâm Dương với vẻ khó mà tin: “Cậu… Sao cậu có thể làm được như vậy? Cậu biết võ từ khi nào thế?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2183


Chương 2183:

“Tôi vẫn luôn như vậy, chỉ là anh không biết mà thôi! Lý Cường, thực ra ở trong mắt tôi, anh căn bản không xứng đối nghịch với tôi, tôi lặp đi lặp lại nhiều lần không tính toán với anh, là vì không muốn lãng phí thời gian trên người anh, nhưng anh không ngừng trêu – s0 chọc tôi, thật sự khiến tôi không thể chịu đựng nổi! Tôi thấy hôm nay, vẫn nên cho anh chút giáo huấn cả đời khó quên thì hơn Sau khi nói xong, Lâm Dương đi tới, đặt tay lên vai Lý Cường, chuẩn bị dùng lực, phế bỏ một cánh tay của anh ta.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt truyền tới.

“Nếu anh làm anh ta bị thương, tôi nghĩ hôm nay anh cũng có khả năng có giáo huấn cả đời khó quên!”

Nghe thấy thế, đám Lâm Dương nhao nhao nghiêng đầu.

Chỉ thấy ở cửa có một người đàn ông đeo kính gọng vàng nhìn võ cùng lịch sự đi tới! Gương mặt người đàn ông rất trắng, ăn mặc khéo léo, đôi mắt nhu hòa, nhìn vô cùng có tri thức hiểu lễ nghĩa.

Nhưng những lời anh ta nói không lịch sự chút nào.

“Anh chín? Anh chín! Nhanh cứu tôi với, cứu tôi với!”

Lý Cường vừa thấy người này thì như thấy được cọng rơm cứu mạng, liên tục kêu lên.

“Đừng nên khóc lóc kể lể! Khiến người ta cảm thấy phiên chán!”

Người đàn ông châm điếu thuốc, bình tĩnh nhìn Lâm Dương: “Buông tay, sau đó rời đi, như vậy lúc anh đi sẽ có thể điện một chút.”

“Anh là ai?”

Lâm Dương hỏi.

“Tôi là người anh không có tư cách biết!”

Người đàn ông bình tỉnh nói: “Lập tức buông anh ta ra, đừng để tôi phát giận! Chuyện này sẽ không có lợi đối với anh.”

“Vậy sao?”

Lâm Dương hơi bất ngờ, chưa có ai đám nói với anh như vậy.

Trái lại Lý Cường tràn ngập dũng khí, tức giận hừ một tiếng, hét lên: “Họ Lâm, cậu có biết người này là ai không? Vị này là anh chín của nhà họ Đinh! Cả đời này cậu chỉ có thể ngưỡng một Biết không?”

“Không biết.”

Lâm Dương trực tiếp lắc đầu, anh thật sự chưa từng nghe nói tới gia tộc nào họ Đinh.

Nhưng mà người đàn ông không tức giận, lạnh nhạt nói: “Anh chưa từng nghe qua rất bình thường, nếu anh nghe nói tới nhà họ Đinh tôi, có lẽ tôi phải kính anh ba phần!”

Sau khi nói xong, anh ta dụi tắt điểu thuốc trong tay: “Bây giờ anh có ba giây rời khỏi đây, trong ba giây anh còn chưa đi…

Tôi sẽ phế anh, nghe thấy rõ chưa?”

“Hiện giờ là xã hội cai trị bằng pháp luật! Anh này, tôi không tán thành việc anh tự tiện sử dụng bạo lực, nếu anh quyết định làm như vậy, tôi sẽ báo cảnh sát.”

Lâm Dương không nhanh không chậm nói.

“Báo cảnh sát sao? Hiện giờ anh tự tiện xông vào nhà dân, cho dù anh báo cảnh sát, lý lẽ vẫn ở chô tôi.”

Cậu chủ này mỉm cười nói.

“Đây là địa bàn của Dương Hoal Là chỗ ở của bác sĩ Lâm, khi nào thành của các người?”

Đôi mắt Lâm Dương nheo lại, nhỏ giọng nói.

“Dương Hoa đã bán nhà cho chúng tôi rôi! Sao thế?

Tôi còn phải lấy hợp đồng ra cho các anh xem sao?”

Anh chín mỉm cười nói.

“Bán cho các anh rồi hả?”

Lâm Dương trợn tròn mắt.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2184


Chương 2184:

“Thôi, cho anh xem vậy.”

Anh chín nhận lấy túi người bên cạnh đưa tới, lấy một phân văn kiện từ trong túi ra, để trước mặt Lâm Dương.

Lâm Dương lập tức nhận lấy xem, một lát sau vẻ mặt vô cùng âm trầm.

“Đây là chúng tôi và Mã Hải tự mình ký, thưa anh, anh còn câu hỏi gì không?” Anh chín lạnh nhạt hỏi.

“Đúng là chữ ký của Mã Hải.”

Lâm Dương khàn giọng nói, tuy rất không muốn thừa nhận.

“Giấy trắng mực đen, chúng tôi cũng không lừa anh! Anh này, anh xâm nhập địa bàn của tôi, người này đã xâm hại quyền lợi và ích lợi của cá nhân tôi, tôi làm gì cậu, cho dù là cảnh sát tới đây, tôi nghĩ cũng là tôi có lý đúng không?” Anh chín lạnh nhạt nói.

“Đúng là thật như vậy, vậy tôi không kiên trì nữa! Tôi sẽ dẫn người rời đi.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Thức thời!” Anh chín gật đầu.

“Lâm Dương, cậu nghĩ đây là nơi nào? Cậu muốn tới thì tới muốn đi thì đi sao? Anh chín còn chưa nói gì đâu!” Lý Cường không muốn tha cho Lâm Dương như vậy.

Nhưng anh chín ngăn anh ta lại.

“Để anh ta đi đi, lát nữa đội thi công sẽ tới, đừng gây chuyện, kỳ hạn công trình tất phải hoàn thành đúng hạn, nếu chậm trễ tôi không tiện bàn giao, anh cũng không chịu nổi!” Anh chín nói.

Lý Cường nghe thấy thế, cúi đầu khom lưng: “Dạ, dạ… Anh chín!”

Lâm Dương chuyển Tô Vũ Nhi đến bệnh viện nhân dân thành phố, khi đi ra khỏi cửa, anh thấy bên ngoài có lượng lớn máy móc xây dựng công trình, lúc này sắc mặt càng âm trầm hơn.

Đợi dàn xếp cho Tô Vũ Nhi xong, Lâm Dương lập tức gọi điện cho Mã Hải.

Nhưng mà gọi vài lần, đều không có người nghe máy.

Sao lại thế này?

Lâm Dương nhớ rõ trước khi mình đến thôn Dược Vương, đã khám và chữa bệnh cho Mã Hải, theo lý mà nói Mã Hải sẽ khôi phục không ít, nhận điện thoại hẳn là không thành vấn đề.

Lâm Dương liếc nhìn danh bạ điện thoại, lại nhanh chóng gọi điện cho Huỳnh Lam.

Nhưng mà… Điện thoại của Huỳnh Lam cũng không gọi được.

Thử gọi điện cho Thủy Bình Vân, một lát sau mới thông.

Nhưng người nói chuyện ở bên kia điện thoại không phải là Thủy Bình Vân, mà là một giọng nữ xa lạ.

“Chào anh, xin hỏi anh tìm ai?”

“Thủy Bình Vân ở đâu? Gô là gì của Thủy Bình Vân?” Lâm Dương vội hỏi.

“Cô Vân đang ở trong phòng phẫu thuật, hôm nay cô ấy được sắp xếp phẫu thuật, tôi là thư ký của cô Thủy Bình Vân, anh tìm cô Vân có chuyện gì sao?”

“Phẫu thuật?” Lâm Dương bất chợt ngẩn ra: “Đang yên đang lành, vì sao Thủy Bình Vân phải phẫu thuật?”

“Thưa anh anh không biết sao? Hôm trước cô Thủy Bình Vân xảy ra tai nạn, vết thương có vẻ nghiêm trọng, mấy ngày nay cô ấy đã liên tục làm ba cuộc phẫu thuật rồi.”

“Tai nạn xe?”

Ánh mắt Lâm Dương lạnh lùng.

Sao trùng hợp như thế?

E rằng là do người ta cố tình gây ra!

Người của thôn Dược Vương làm sao?

Không có khả năng!

Thôn Dược Vương đã không còn! Nếu thực sự muốn trả thù, tìm Lâm Dương anh là được, cần gì phải ra tay với Thủy Bình Vân?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2185


Chương 2185:

Chỉ sợ… Là những người khác!

Rất có khả năng là Cô Sơn!

Nhưng Cô Sơn không cần thiết nhằm vào đám Dương Hoa mài!

Đối nghịch với Cô Sơn là bác sĩ Lâm, lúc trước bên ngoài lan truyền tin bác sĩ Lâm đã chết, Cô Sơn không cần đối nghịch với công ty bác sĩ Lâm sáng tạo ra khi còn sống, dù sao liên minh Cô Sơn căn bản không có khả năng để mắt những công ty này.

Đã như vậy, vậy thì do ai làm? Hay là nói, mọi chuyện chỉ là ngoài ý muốn?

Lâm Dương cầm lấy điện thoại, rơi vào trầm tư.

Cho đến lúc này, một cuộc điện thoại đột nhiên gọi tới.

Lâm Dương ngẩn ra.

Tên hiển thị trên màn hình rõ ràng là Kỳ Vân…

Anh vội vàng nghe máy.

“Chủ tịch Lâm?”

Ở bên kia điện thoại là giọng nói kích động của Kỳ Vân.

“Thịnh Khang! Có chuyện gì xảy ra thế?

Vì sao tôi gọi cho Mã Hải mà không được, Thủy Bình Vân còn vào bệnh viện? Hơn nữa sao mảnh đất học viện Phái Nam Y lại bán cho người khác? Trong thời gian tôi rời đi đã xảy ra chuyện gì?” Lâm Dương quát khẽ.

Kỳ Vân thở dài, khàn giọng nói: “Chủ tịch Lâm, sau khi cậu rời đi, mỗi ngày tôi đều gọi điện thoại cho cậu, nhưng trên cơ bản đều không gọi được!”

“Ở thôn Dược Vương, chỗ đó không có tín hiệu “Thì ra là thế… Chủ tịch Lâm, cậu không biết đâu, trong mấy ngày cậu rời đi, chúng tôi bị một đám người uy h**p “Uy h**p?”

“Bọn họ tìm tổng giám đốc Long, yêu cầu tổng giám đốc Long chuyển nhượng một nửa cổ phần công ty và học viện Phái Nam Y cho bọn họ, bọn họ sẽ trả giá tương ứng, nhưng tổng giám đốc Long không chịu đồng ý, bọn họ liền bắt đầu điên cuồng trả thù chúng tôi. Bây giờ tổng giám đốc Long được chuyển tới nhà một bác sĩ tư nhân tĩnh dưỡng, cô Thủy Bình Vân và ông Huỳnh Lam lần lượt xảy ra tai nạn xe, rất nhiều cấp cao Dương Hoa đều gặp nạn, không chỉ như vậy, Dương Hoa chúng ta cũng bị lượng lớn đối thủ cạnh tranh bao vây tấn công trong kinh doanh, tình hình vô cùng thê thảm, thiếu chút nữa công ty bị thu mua, tổng giám đốc Long vì bảo toàn công ty, không thể không bán mảnh đất học viện Phái Nam Y… Thủ tục còn là tôi đi làm ” Kỳ Vân thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ và đau khổ.

“Nếu là ông đi làm, ông biết đối phương là ai đúng không?”

“Nhà họ Đinh!”

“Nhà họ Đinh nào?”

“Nhà họ Đinh ở Yến Kinh!”

“Yến Kinh?”

Lâm Dương cho rằng mình nghe lầm, anh suy nghĩ một lúc lâu, mới nói: “Tôi không nhớ rõ ở Yến Kinh có nhà họ Đinh!”

“Yến Kinh có, nhưng nhà họ Đỉnh này không lớn, hơn nữa cũng khiêm tốn, cho nên không có mấy người chú ý! Chủ tịch Lâm chưa từng nghe nói tới rất bình thường.” Kỳ Vân nhỏ giọng nói: “Thực tế nhà họ Đinh này không có khả năng đối nghịch với Dương Hoa chúng ta, dù sao Dương Hoa của chúng ta ở Yến Kinh cũng có chút mạng lưới quan hệ, cho nên tôi đoán, có khả năng nhà họ Đinh này là người đại diện! Nhất định là sau lưng bọn họ có lực lượng khác!”

“Người đại diện?” Lâm Dương gật đầu: “Hẳn là như vậy, Kỳ Vân, ông có thể điều tra ra không?”

“Điều tra ra, nhưng mà…” Kỳ Vân muốn nói lại thôi.

“Nhưng mà cái gì?”

“Nhưng mà… Phía sau nhà họ Đinh, có nhiều bóng dáng của công ty lớn xuyên quốc gia và tập đoàn tài chính xí nghiệp nổi tiếng trong nước, lực lượng vô cùng phức tạp, rốt cuộc là nhà họ Đinh chịu sự sai bảo của người nào chúng tôi căn bản không thể kiểm chứng.” Kỳ Vân nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2186


Chương 2186:

“Cái gì?”

Vẻ mặt Lâm Dương lạnh lùng.

“Chủ tịch Lâm, tôi đoán chắc chăn là những tập đoàn tài chính trong nước cho rằng anh đã qua đời, cho nên nhân lúc hư mà chui vào, chia cắt Dương Hoa chúng ta, lúc này mới tự phát liên kết cùng đối phó chúng †a.” Kỳ Vân nói.

“Một khi đã như vậy, vì sao phải thông qua nhà họ Đinh ra tay? Chẳng phải làm như vậy là điều thừa sao?”

“Chuyện này…”

Kỳ Vân không nói gì.

“Chuyện này hẳn là không đơn giản như thế, Mã Hải ở đâu?” Lâm Dương hỏi.

“Đang tĩnh dưỡng trong một phòng khám ở phía nam Giang Thành, chủ quán đông y là ba vợ của Mã Hải, bởi vậy bí mật giấu Mã Hải.”

“Tô Nhan thế nào rồi?”

“Cô Vân vẫn luôn ở bệnh viện điều dưỡng, tuy cô Thủy Bình Vân xảy ra chuyện, nhưng bên chúng tôi sắp xếp mấy nữ trợ lý qua đó chăm sóc, đối phương không làm gì cô Tô Nhan.” Kỳ Vân nói.

“Xem ra đối phương không phải vì nhằm vào tôi, mà đơn thuần đến vì Dương Hoa. Lập tức dẫn tôi đi tìm Mã Hải!”

“Được chủ tịch Lâm, cậu đi theo tôi!”

Hai người lái xe xuất phát tới phòng khám phía nam Giang Thành.

Phòng khám này mở ở trong Giang Thành mấy chục năm, trải qua đời thứ ba, ở Giang Thành cũng rất có danh tiếng.

Chỉ tiếng Giang Thành xuất hiện bác sĩ Lâm xong, rất nhiều danh y ở Giang Thành không có người hỏi thăm rồi.

Vì bác sĩ Lâm quá chói mắt!

Trong phòng khám trang trí rất cổ xưa, trước đây nơi này buôn bán nhộn nhịp, nhưng hôm nay cổng và sân yên tĩnh, trên đường ngựa xe như nước, trong quán yên tĩnh không có tiếng động.

Trong quán chỉ có một ông cụ đông y ngồi dựa vào bàn ngủ gật.

Kỳ Vân bước nhanh đi vào.

“Ông Thiệu? Ông Thiệu?” Kỳ Vân gọi khẽ, không dám khiến ông cụ giật mình.

Lúc này ông cụ mới dụi mắt đứng dậy.

“Ai thế? Đến khám bệnh sao? Không thoải mái chỗ nào?”

Ông cụ vẫn còn buồn ngủ mơ hồ nói.

“Ông cụ, là tôi, Thịnh Khang!” Kỳ Vân vội nói.

“Hả? Thịnh Khang à!” Ông cụ Thiệu giữ vững tinh thần, nói: “Sao cậu lại tới đây? Có chuyện gì sao?”

“Ông cụ! Cậu này muốn gặp tổng giám đốc Long!” Kỳ Vân dán sát vào, nhỏ giọng nói.

Những lời này vừa vang lên, sắc mặt ông cụ lập tức thay đổi, âm thầm hừ một tiếng, vội vàng xua tay nói: “Tổng giám đốc Long gì cơ? Tôi không quen! Thịnh Khang! Cậu nói với cậu này, nếu cậu ta tới khám bệnh, ông cụ này sẽ khám cho cậu ta, nếu cậu ta tới tìm tổng giám đốc gì đó, thì tìm lầm chỗ rồi! Tôi không biết!”

Ông cụ muốn bảo vệ Mã Hải, nên làm bộ như không biết.

Nhưng kỹ năng diễn của ông ta quá tệ, trái lại khiến người ta nghỉ ngờ.

Kỳ Vân có chút dở khóc dở cười, chỉ có thể dán sát vào nói lần nữa: “Vị này… Là chủ tịch Lâm!”

“Chủ tịch Lâm? Chủ tịch Lâm đó sao?”

Ông cụ sợ run lên hỏi.

“Dương Hoa chúng ta, còn có chủ tịch Lâm nào nữa?” Kỳ Vân hơi nghiêm túc nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2187


Chương 2187:

Toàn thân của ông cụ căng lên, đánh giá Lâm Dương từ trên xuống dưới, sau đó hừ lạnh nói: “Nghĩ ông già này không xem tin tức sao? Cho dù tôi chưa từng gặp chủ tịch Lâm, nhưng từng thấy trong TV rồi, chủ tịch Lâm không phải như vậy.”

“Có phải là như thế này không?” Lâm Dương cầm lấy kim châm cứu đâm vào cần cổ mình, sau đó kéo châm ra, gương mặt Lâm Dương ban đầu lập tức biến thành bộ dạng bác sĩ Lâm.

Ông cụ Thiệu trợn mắt há miệng.

“Đúng là chủ tịch Lâm sao?”

“Nhanh dẫn tôi đi gặp Mã Hải đi!”

Lâm Dương đâm kim châm cứu, lại khôi phục gương mặt trước đây.

“Dạ, cậu Lâm, mời cậu đi bên này!”

Ông cụ Thiệu lấy lại tinh thần, không dám dong dài, trong đôi mắt lộ vẻ khâm phục và kích động, chạy tới đóng cửa lại, dẫn Lâm Dương đi về sau nhà.

“Vì sao lại khẩn trương như thế?” Lâm Dương cảm thấy khó hiểu nhìn động tác của ông cụ, hỏi.

“Bác sĩ Lâm không biết đâu, gần đây mỗi ngày đều có một đám người tìm tung tích của con rể tôi, mỗi ngày đến hai ba lần! Nếu 0… #10 như bọn họ biết bác sĩ Lâm ở đây, chắc chắn sẽ gây khó dễ cho bác sĩ Lâm.” Ông cụ Thiệu thở dài nói.

“Ông cụ biết bọn họ là ai không?”

“Không rõ lắm, nhưng rất lợi hại.”

“Vậy à… Ông cụ không cần lo lắng, đi xem tình hình của Mã Hải trước đi.”

Ba người xuyên qua một hành lang dài, đi tới một cái sân nhỏ yên tĩnh, mới nhìn thấy Mã Hải.

Lúc này Mã Hải đang ngồi trên xe lăn phơi năng, hai chân bó thạch cao, hai vai cắm kim châm cứu, có chút nhàn nhã.

Nhìn thấy Lâm Dương đi tới, chén trà ông †a bưng lên hơi nghiêng đi, nước trà nóng bỏng rơi xuống đ*ng q**n, đau tới mức ông †a gào khóc.

-. s0.

“Sao không cẩn thận như vậy?”

Ông cụ Thiệu trách cứ.

Mã Hải cười xấu hổ, sau đó vội vàng nói với Lâm Dương: “Chủ tịch Lâm! Cậu đã trở lại rồi.”

“Ừm” Lâm Dương gật đầu, đánh giá Mã Hải một vòng: “Lại có vết thương mới? Sao lại thế này? Người nào làm?”

“Còn có thể là ai được nữa? Nhà họ Đinh ở Yến Kinh!”

Mã Hải cười khổ nói: “Nhưng mà không phải bọn họ đánh, mà là khi bọn họ tới bắt tôi, tôi trốn đi, không may bị ngã, không có gì đáng ngại.”

“Bọn họ bắt ông?”

Vẻ mặt Lâm Dương âm trầm: “Lá gan của nhà họ Đinh này hơi lớn rồi? Ngay cả người của thôn Dược Vương cũng không đám trực tiếp bắt người! Bọn họ đám làm như vậy? Sau lưng nhà họ Đinh này…

Rốt cuộc là thế lực gì?”

“Thế lực rất lớn!”

Mã Hải hít sâu một hơi, khàn giọng nói: “Chủ tịch Lâm, nếu tôi đoán không sai, có lẽ Phái Cổ (Trường Cổ) cũng tham dự rồi…

“Phái Cổ?”

Lâm Dương hơi ngẩn ra.

“Dương Hoa chúng ta tranh đấu với thôn Dược Vương, lập tức có thương tổn hai bên, mà tổn thất của Dương Hoa ta nặng hơn, Phái Cổ muốn Ngư Ông đắc Tợi trong cuộc tranh đấu này, bọn họ nhân lúc hai bên đều tổn hại, muốn ra tay chiếm đoạt Dương Hoa chúng ta, trước mắt học viện Phái Nam Y đã bị bọn họ lừa đi! Trừ chuyện đó ra, bọn họ còn tốn số tiên lớn đào đi không ít nhân tài ưu tú của Dương Hoa chúng, ta! Bọn họ vẫn luôn có ý đồ thu mua công ty tổng của Dương Hoa, nhưng tôi không chịu bán, bọn họ liên cưỡng ép dụ đỗ, tôi lo lắng bọn họ gây bất lợi cho tôi, cho nên trốn tới chỗ ba vợ tránh nạn.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2188


Chương 2188:

Mã Hải thở dài, trên mặt đều là bất đắc đi.

“Thì ra là thế, người của Phái Cổ sao?”

Lâm Dương cau mày: “Tôi nhớ rõ lúc trước khi tôi tiến hành quyết đấu y thuật với thôn Dược Vương, đúng là có thế lực khắp nơi tiếp xúc với tôi, cưỡng ép dụ đỗ tôi, muốn nhận được chút ưu đãi, trong đó Phái Cổ đã phái Lã Tiến Vũ tới tiếp xúc với tôi, nhưng bị tôi từ chối.

Tôi vốn cho rằng Phái Cổ sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, không ngờ tới bọn họ sốt ruột như thế…

Ra tay với Dương Hoa tôi trước tiên…

Xem ra bọn họ thèm muốn Dương Hoa của chúng ta lâu rồi.”

“Chủ tịch Lâm, hiện giờ chúng ta hai mặt đều là địch, bên thôn Dược Vương còn chưa giải quyết, lại xuất hiện Phái Cổ, e rằng lần này Dương Hoa chúng ta sẽ gặp tai họa ngập đầu!”

Vẻ mặt Mã Hải mệt mỏi, bất đắc đi giận dữ nói.

Hai lực lượng này đều là đỉnh phong ở trong nước, tuy Dương Hoa nổi tiếng, nhưng ở trước mặt hai lực lượng này, thật sự quá nhỏ bé rồi.

“Chuyện thôn Dược Vương đã giải quyết, không cần lo lắng nữa!”

Bỗng nhiên Lâm Dương đáp lại một câu.

Mã Hải và Kỳ Vân cùng run lên.

“Gái gì? Giải quyết rôi sao?”

“Chủ tịch Lâm, cậu không nói đùa đấy chứ?”

Hai người đều không tin.

“Hai người cảm thấy tôi là loại người thích nói đùa sao?” Lâm Dương liếc mắt nhìn hai người một cái.

Hai người đưa mắt nhìn nhau.

Mã Hải thật cẩn thận hỏi: “Vậy chủ tịch Lâm, cậu… Giải quyết như thế nào? Đạt thành hiệp nghị nào đó với bọn họ sao?”

“Không phải! Tôi diệt thôn Dược Vương rồi.” Lâm Dương lắc đầu nói.

Hai người lập tức hóa đá, trợn mắt há miệng, hơi thở dừng lại, trái tim như muốn ngừng đập.

Diệt?

Diệt cả thôn sao?

Đùa cái gì thế? Đó là thôn Dược Vương đấy!

Thực sự cho rằng chỉ là thôn trang bình thường sao?

Mã Hải đã kinh hãi tới mức không biết nên nói gì cho phải, nhưng vẫn cho rằng mình nghe lầm rồi, sau đó gượng cười nói: “Chủ tịch Lâm, tôi không nghe rõ lắm, cậu vừa mới nói… Diệt cả thôn đúng không? Cậu nói diệt cả thôn… Là có ý gì?”

“Mã Hải, hình như đầu ông không bị thương, vì sao mấy chữ đơn giản như thế mà không hiểu rõ? Tôi giết hết người của thôn Dược Vương rồi! Cho nên thôn Dược Vương sẽ không gây sự với chúng ta, hiểu chưa?”

Lâm Dương cau mày nói.

Nghe thấy thế, hai người hoàn toàn im lặng rồi.

Trái tim bọn họ đang đập điên cuồng, đầu óc trống rỗng.

Bọn họ cần mười phút bình tĩnh lại tâm trạng rung chuyển mà luống cuống lúc này.

Diệt cả thôn sao?

Diệt tất cả thôn Dược Vương?

Bác sĩ Lâm đã mạnh tới mức độ này sao?

Sao anh có thể làm được?

Người đàn ông này… Có thể xưng là người à?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2189


Chương 2189:

Mã Hải và Kỳ Vân đều nghĩ như thế.

Trong khoảng thời gian này, bọn họ đã góp nhặt không ít tư liệu về thôn Dược Vương, mà càng lúc càng biết thôn này bất phàm và cường đại cỡ nào.

Dương Hoa so với thôn này, chênh lệch quá lớn.

Mà lúc này, chủ tịch Lâm nói với mình, thôn Dược Vương bị anh diệt…

Chuyện này giống như một người nghèo rớt mồng tơi đột nhiên đụng người khác nói: Bạn trúng mười bảy tỷ rưỡi.

Người nào cũng không thể lập tức tin tưởng.

Rầm rầm rầm!

Ngay lúc hai người đang chậm rãi tiêu hóa tin tức này mang đến trùng kích, tiếng gõ cửa kịch liệt ngắt suy nghĩ của mọi người.

“Thầy! Thầy! Không hay rồi! Bên ngoài có người tới!” Một người học việc của phòng khám bước nhanh tới, hốt ha hốt hoảng kêu lên.

“Có người đến khám bệnh sao?” Ông cụ Thiệu cảm thấy kỳ lạ hỏi.

“Không phải! Thầy, là đám người lúc trước! Bọn họ đang gõ cửa, bảo tôi mở cửa, nói là không mở, bọn họ sẽ phá cửa xông vào!” Người học việc hoảng sợ nói.

“Còn ra thể thống gì!”

Ông cụ Thiệu giận dữ, đập bàn nói: “Ban ngày ban mặt, bọn họ còn vương pháp không? Đi, ra mở cửa, sau đó báo cảnh sát trước mặt bọn họ! Tôi không tin bọn họ dám đập bể quán! Đập bể bao nhiêu, bọn họ phải bồi thường bấy nhiêu cho tôi!”

“Ba vợ! Đừng kích động, con thấy nên đóng cửa trốn đi!” Mã Hải vội nói.

“Chuyện này làm thế sao được? Tránh được nhất thời không trốn được một đời, sớm muốn gì ba cũng phải đối mặt!” Ông cụ Thiệu không nhịn được nữa.

“Ông cụ, tôi đi theo ông xem đi” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Chủ tịch Lâm, chuyện này…”

“Mã Hải, ông ở đây dưỡng thương đi, chuyện kế tiếp để tôi xử lý!”

Lâm Dương nói xong, đi thẳng tới cổng…

“Nên để bọn họ biết, người nào trở lại rồi!”

Két một tiếng!

Người học việc mở cửa ra.

Một đám người xông vào phòng khám.

“Các cậu muốn làm gì?”

Ông cụ Thiệu lập tức quát hỏi.

Người cầm đầu là một người đàn ông tóc húi cua đeo kính râm, anh ta ngậm điếu thuốc, nhìn vô cùng hung hãn.

“Ông già, người đâu? Nhanh nói đi, đừng chậm trễ thời gian của tôi, kiên nhẫn của tôi có hạn!” Người đàn ông nhả ra một vòng khói nói.

“Các cậu nói cái gì? Tôi nghe không hiểu!

Nếu các cậu tới khám bệnh! Vậy thì nói cho tôi biết các cậu không thoải mái chỗ nào!

Nếu các cậu tới quấy rối, vậy thì mời các cậu nhanh chóng rời đi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!” Cảm xúc của ông cụ Thiệu kích động, nghiêm túc quát.

“Báo cảnh sát? Ồ, ông già, ông quá nhạy cảm rồi! Được thôi! Nếu ông đã không chịu giao người, vậy thì đừng trách chúng tôi không khách sáo rồi!” Người đàn ông ném mẩu thuốc lá xuống đất, cười mỉa nói.

“Cậu muốn làm gì? Báo cảnh sát! Nhanh báo cảnh sát!” Ông cụ Thiệu vội vàng nói với đồ đệ bên cạnh.

Người học việc vội vàng lấy di động ra, nhưng bị người đàn ông kia đoạt lấy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2190


Chương 2190:

“Báo cảnh sát cái gì? Chúng tôi tới khám bệnh!” Người đàn ông hừ lạnh nói.

“Khám bệnh?” Ông cụ Thiệu sửng sốt.

Lâm Dương ở bên cạnh cũng hơi nhíu mày.

“ÀI Cơ thể chú tôi không được khỏe lắm, làm phiền ông khám bệnh giúp chú tôi, yên †âm đi, khám mất bao nhiêu tiền chúng tôi sẽ trả!” Người đàn ông mỉm cười, nghiêng đầu, người bên cạnh lập tức dẫn một người đàn ông trung niên mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn đeo kính râm đi vào.

Biểu cảm của người đàn ông rất nghiêm túc, trực tiếp đứng trước mặt ông cụ Thiệu.

Ông cụ Thiệu hơi ngẩn ra, đánh giá người đàn ông này từ trên xuống dưới, thật sự không biết người này có vấn đề gì.

“Mời ngồi” Ông cụ Thiệu biết đây là quỷ kế của đối phương, nhưng mình làm nghề y nhiều năm như thế, sẽ không từ chối, đối phương nói có bệnh, dù thế nào ông ta cũng phải khám.

Người đàn ông trung niên không nói một lời, ngồi trên ghế.

“Không thoải mái chỗ nào?” Ông cụ Thiệu nâng cánh tay đối phương lên vừa khám mạch, vừa hỏi.

“Toàn thân đều cảm thấy không thoải mái.” Người đàn ông trung niên bình tĩnh nói.

“Vậy sao?”

Ông cụ Thiệu hơi bất ngờ, nghiêm túc bắt mạch, một lát sau, sắc mặt ông ta thay đổi.

“Mạch tượng này, sao có thể…”

“Thầy, làm sao vậy ạ?” Người học việc ở bên cạnh tiến lên trước.

Lâm Dương cũng lập tức nhìn lại.

“Quá rối loạn! Quá rối loạn! Tôi chưa bao giờ thấy mạch tượng loạn như thế!” Trên mặt ông cụ Thiệu đều là kinh hãi.

“Ông cụ, tôi còn có thể cứu chữa được không?” Người đàn ông trung niên bình tĩnh nói.

“Mạch tượng loạn như thế, cần dùng kim châm cứu ổn định! Sau đó lại quan sát, tìm ra nguyên nhân bệnh! Cậu này, làm phiền cậu vén tay áo lên, để tôi châm cứu giúp cậu”

Ông cụ Thiệu nói.

“Được!”

Người đàn ông trung niên cũng vô cùng phối hợp, trực tiếp xắn tay áo lên.

Ông cụ Thiệu nghiêm túc châm cứu, động tác rất cẩn thận, cũng rất nghiêm túc.

Khiến người ta không tìm ra được chút khuyết điểm nào.

Dù sao cũng làm nghề y vài chục năm rồi, tất nhiên là có kinh nghiệm!

Ba châm châm xuống, càng hoàn mỹ hơn.

Người học việc ở bên cạnh nhẹ nhàng thở ra.

Nhưng một giây sau.

Phụt!

Bỗng nhiên người đàn ông trung niên há †o miệng, phun ra một ngụm máu tươi, gương mặt đột nhiên trở nên trằng xanh.

“Hả?”

Người học việc trợn tròn mắt.

Ông cụ Thiệu lại càng trợn tròn mắt.

“Hay cho tên lang băm này! Ông đã làm gì chú tôi?” Người đàn ông bên cạnh giống như biết được gì, vội tiến lên nằm lấy áo ông cụ Thiệu, phẫn nộ gào thét.

“Tôi… Tôi không làm gì cậu ta mà… Tôi…

Tôi chỉ dùng kim châm cứu ổn định lại mạch tượng của cậu †a, muốn tiến thêm một bước kiểm tra thôi!” Ông cụ Thiệu hơi luống cuống, vội vàng nói.

“Kim châm cứu?”
 
Back
Top Bottom