Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2111


Chương 2111:

“Sao thế? Trưởng lão Tôn Khải Phong hùng hổ tới đây, lâm trận lại rụt chân à? Vậy thật sự là thành trò cười cho người trong nghề rồi!” Vương Thanh Sơn cười hì hì nói.

Đám đệ tử Vương Anh Dũng cũng cười ra tiếng, tất cả đều híp mắt nhìn Tôn Khải Phong.

Bọn họ tin tưởng, Tôn Khải Phong tuyệt đối không phải là đối thủ của Vương Thanh Sơn.

Nếu Tôn Khải Phong đồng ý, vậy bị nhục nhã là ông ta, nếu không đồng ý, cũng sẽ bị người ta nhạo báng.

“Tôn Khải Phong quá ngu ngốc, không đủ thực lực, cũng dám đến đây hỏi tội!

Không nhìn xem mình mấy cân mấy lượng!”

-. 1/15 “Ồ, đúng vậy, ngu ngốc y như đám đồ đệ của ông ta vậy!

“Người như vậy, sao có thể lên làm trưởng lão được nhỉ?”

Một số người châu đầu ghé tai, bắt đầu xì xào bàn tán.

Tôn Khải Phong nghe thấy thế, giận tím mặt, không quan tâm mọi chuyện muốn vỗ tay đồng ý.

Nhưng vào lúc nghìn cân treo sợi tóc.

“Trưởng lão Vương Thanh Sơn, đợi một lát trước đã!”

“Hửm?”

Vương Thanh Sơn nhướng mày, nhìn người vừa mở miệng nói.

Là “Tiêu Tiến Đạt” kial “Tiêu Tiến Đạt, cậu lại muốn làm gì?”

Vương Thanh Sơn giận dữ hỏi.

“Tôi chỉ muốn nói một chút, sư huynh Lương Chiến Bắc bị đánh bại, hình như còn chưa dập đầu xin lỗi tôi đâu! Có phải là anh †a nên thực hiện theo lời hứa của anh ta hay không?” Tiêu Tiến Đạt cũng là Lâm Dương nói.

“Cái gì?”

Mọi người ngạc nhiên.

Sắc mặt Lương Chiến Bắc rất khó coi, anh †a nảm chặt hai tay, không hé răng.

“Sao thế, Chiến Bắc sư huynh, có phải là muốn tôi mời tứ trưởng lão tới đây, anh mới bằng lòng ngoan ngoãn quỳ xuống hay không?” Vẻ mặt Lâm Dương không đổi nói.

“Cậu… Đừng có mà được một tấc lại muốn tiến một thước!” Lương Chiến Bắc hét lên.

“Nhị trưởng lão, đây là đồ đệ ngoan ông dạy dỗ sao? Đồ đệ ông nói không giữ chữ tín, vậy ông và trưởng lão nhà tôi quyết đấu, sao chúng tôi có thể đồng ý? Đến lúc đó trưởng lão nhà tôi thắng, nhỡ đâu các ông quyt nợ, vậy chẳng phải chúng tôi thiệt lớn sao?”

Lâm Dương lắc đầu.

Tôn Khải Phong nghe thấy thế, đôi mắt đột nhiên sáng lên, vội vàng la: “Nói không sai! Nhị trưởng lão, đồ đệ của ông không tuân thủ hứa hẹn, ông bảo tôi tin ông kiểu gì?

Vương Thanh Sơn chau mày.

Vẻ mặt những người xung quanh ông ta đều đã mất tự nhiên…

“Chiến Bắc!” Vương Thanh Sơn đột nhiên nói.

“Sư… Sư phụ…”

“Đi, quỳ xuống với Tiêu Tiến Đạt.” Vương Thanh Sơn lạnh nhạt nói.

Lương Chiến Bắc nghe thấy thế, giống như bị sét đánh…

Dưới áp lực của Vương Thanh Sơn, Lương Chiến Bắc căn bản không có lựa chọn.

Anh ta chỉ có thể đi tới trước mặt Lâm Dương, nghiến răng quỳ trên đất.

“Thực xin lỗi, Tiến Đạt sư đệ, lúc trước…

Là tôi quấy rầy, mong Tiến Đạt sư đệ tha thứ…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2112


Chương 2112:

“Không trách anh, là kỹ thuật châm cứu của anh không đủ mạnh, có khả năng liên quan tới người dạy anh! Nếu kỹ thuật châm cứu của anh đủ mạnh, sao có thể như vậy?”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

Những lời này vang lên, thiếu chút nữa khiến đám Vương Thanh Sơn tức điên.

Đây rõ ràng là đang châm chọc Vương Thanh Sơn mài “Anh… Khinh người quá đáng!”

Vương Anh Dũng ước gì có thể tiến lên lột sống Lâm Dương.

“Tôn Khải Phong! Bây giờ chúng ta có thể quyết đấu chưa?” Vương Thanh Sơn không nhẫn nại nổi nữa, đứng bật dậy la lên.

“Chuyện này… Đương nhiên có thể…” Tôn Khải Phong chần chừ một lát, gật đầu nói.

Ông ta mới phát hiện, năng lực đổ thêm dầu vào lửa của đệ tử nhà mình thật mạnh.

Lúc trước ông ta còn muốn dựa vào vận may, xem có thể thắng được Vương Thanh Sơn một chiêu, chống đỡ tới lúc phía trên tới, ngăn cản trận quyết đấu giữa hai người hay không? Bây giờ Lâm Dương nói như thế, chỉ sợ Vương Thanh Sơn sẽ liều mạng với mình rồi!

Cứ như vậy, e rằng không hề có phần thắng…

Nhưng bây giờ đã không còn đường lui rồi.

Tôn Khải Phong hít sâu một hơi, đành phải kiên trì.

Nhưng đúng lúc này, Lâm Dương tiến lên lần nữa.

“Trưởng lão Vương Thanh Sơn, ông đây là làm gì thế? Vì sao lại khiêu chiến trưởng lão nhà tôi?”

Mọi người ngạc nhiên.

Vương Thanh Sơn nhíu mày nhìn anh: “Sao thế? Tiêu Tiến Đạt! Tôi không so chiêu với trưởng lão nhà cậu, chẳng lẽ còn phải so chiêu với cậu?”

“Đương nhiên! Ông ngay cả tôi cũng không thắng, thì có tư cách gì so chiêu với trưởng lão nhà tôi? Không phải là tôi đã nói rồi sao? Kỹ thuật châm cứu của các ông quá bình thường!” Lâm Dương lắc đầu nói.

Mọi người rộ lên!

Cả nhà tải app truyện hola đọc giúp nhóm nhé! “Cái gì?”

“Lớn mật!”

“Làm càn!”

“Họ Tiêu kia! Cậu hơi quá đáng rồi đấy!”

“Mày muốn tìm đường chết à?”

Đám đệ tử giận tím mặt, càng có người không thể nhãn nại, hét lớn một tiếng muốn xông về phía Lâm Dương.

Người bên Phương sư tỷ cũng không phải chỉ đứng nhìn, lập tức tiến lên ngăn cản những người này.

Hiện trường hơi hỗn loạn, các đệ tử giống như muốn đánh nhau.

“Dừng tay!”

Vương Thanh Sơn hét lớn một tiếng.

Hiện trường hỗn loạn lập tức dừng lại, các đệ tử tách nhau ra.

“Trưởng lão “Bal”

Đám Vương Anh Dũng nhao nhao nhìn về phía Vương Thanh Sơn.

Chỉ thấy gương mặt Vương Thanh Sơn lạnh lùng, nhìn về phía Tiêu Tiến Đạt, hừ lạnh nói: “Một khi đã như vậy, được thôi, tôi bắt đầu từ Tiêu Tiến Đạt này trước, đợi đấu với Tiêu Tiến Đạt xong, sẽ đấu với trưởng lão Tôn Khải Phong!”

Tôn Khải Phong có chút do dự.

Nhưng Lâm Dương lại nói thẳng: “Mời!”

“Tiêu Tiến Đạt!” Tôn Khải Phong vội vàng kêu lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2113


Chương 2113:

“Trưởng lão yên tâm, tôi tự có chừng mực!” Lâm Dương nói.

Vương Thanh Sơn sải bước rời khỏi từ đường.

Đám Vương Anh Dũng đuổi theo sau.

Còn bên Phương sư tỷ, Tiết Đan Chỉ, đã sớm bùng nổ rồi.

“Tiến Đạt sư đệ, cậu thật sự muốn so chiêu với trưởng lão Vương Thanh Sơn sao?”

“Cậu điên rồi à??”

“Anh thắng được Chiến Bắc sư huynh =: em nhưng sao thắng được trưởng lão Vương Thanh Sơn? Anh có biết thực lực của trưởng lão Vương Thanh Sơn mạnh cỡ nào không?”

“Lúc ông ta chơi kim châm cứu đan dược, anh vẫn đang nghịch bùn đấy!”

“Anh cũng quá xằng bậy rồi!”

Mọi người vây quanh, nhao nhao chỉ trích.

Tôn Khải Phong cũng không nhịn được oán hận: “Tiêu Tiến Đạt, tuy cậu có phi hoa thần châm, thực lực phi phàm, nhưng tôi phải nói cho cậu biết, chỉ dựa vào phi hoa thần châm, muốn đối phó trưởng lão Vương Thanh Sơn, đó là chuyện không có khả năng!

Cậu vẫn còn quá trẻ tuổi rồi!”

“Trưởng lão, lúc trước khi tôi quyết đấu với Lương Chiến Bắc, hình như mọi người cũng nghĩ tiêu cực như thế, vì sao không đợi tôi quyết đấu với Vương Thanh Sơn xong, mọi người lại nói tôi?” Lâm Dương cười nói.

“Sao Lương Chiến Bắc có thể so được với Vương Thanh Sơn?” Tôn Khải Phong vội la lên.

Lâm Dương mỉm cười, không nguyện nhiều lời, đi thẳng ra bên ngoài.

Mọi người ra khỏi từ đường.

Trên khu đất trống ngoài từ đường, hai tay của Vương Thanh Sơn để ở sau lưng, đã dừng lại.

Bốn phía tụ tập không ít đệ tử.

Còn có không ít người nghe được tiếng gió, cố ý tới đây xem náo nhiệt.

Hiện trường tụ tập mấy trăm người, mọi người đều quây thành vòng tròn.

:3 LÔ) “Một bề dưới như cậu, căn bản không có tư cách đấu với tôi, nhưng cậu quá cuồng vọng, nếu hôm nay không dạy dỗ cậu cẩn thận, chẳng phải ngày sau sẽ càng phách lối hơn sao?” Vương Thanh Sơn hừ lạnh nói: “Nói đi, tên nhóc, cậu muốn so cái gì? Tôi cho cậu lựa chọn!”

“Nghe nói trưởng lão Vương Thanh Sơn là võ y trác tuyệt, một khi đã như vậy, vậy chúng ta dùng võ y chiến đấu một lát, xem ai thăng đi.” Lâm Dương nói.

“So võ y sao?”

Hiện trường rộ lên.

“Cậu không sợ tôi lỡ tay giết cậu à?” Đôi mắt Vương Thanh Sơn đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

Võ y không phải là so như Lương Chiến Bắc và Lâm Dương lúc trước, đây chính là 1511 NI sm muốn thấy máu.

Không cẩn thận sẽ có tai nạn chết người…

“Hình như trưởng lão Vương Thanh Sơn rất tự tin đối với mình?” Lâm Dương cười nói.

“Tôi sợ cậu quá mức tự đại!” Vương Thanh Sơn hừ lạnh, bàn tay vung lên: “Đã so võ y, tôi nhường cậu ba chiêu! Tên nhóc, đến đây đi! Để tôi xem bản lĩnh của cậu thế nào!”

“Nhường tôi ba chiêu? Ông chắc chắn chứ?” Lâm Dương mỉm cười hỏi.

“Một lời đã định, sao có thể đổi ý? Ra tay đi!” Vương Thanh Sơn quát.

Lâm Dương gật đầu: “Được rồi, trưởng lão Vương Thanh Sơn, ông chú ý nhé!”

Sau khi nói xong, Lâm Dương đột nhiên vung hai tay về phía trước.

Vù vù vù…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2114


Chương 2114:

Lượng lớn kim châm cứu lập tức bay từ trong hai tay anh ra, xếp thành hình thái sóng lớn trước mặt, hung ác xông về phía Vương Thanh Sơn.

“Cái gì?”

Mọi người kinh hãi.

Vừa ra tay, đã kinh người như vậy rồi!

Erằng Tôn Khải Phong cũng không có khả năng sử dụng tấn công như thết Tiêu Tiến Đạt này… Thật sự là đệ tử của Tôn Khải Phong sao?

Kim châm cứu bay tới, giống như sóng lớn, kh*ng b* tuyệt luân.

Trong đôi mắt Vương Thanh Sơn là khẩn trương nhưng không hoảng hốt lắm, trở tay vung ra hai mươi kim châm cứu.

Nhưng hai mươi kim châm cứu này đầu đuôi nối nhau, xếp thành chữ “nhất”, rồi vội vàng xoay tròn.

Keng! Kengl Keng! Keng…

Lượng lớn kim châm cứu được Lâm Dương đẩy ra bị kim châm cứu xoay tròn tốc độ cao ngăn cản lại.

“Tử châm Vương Thanh Sơn la lên, vung mạnh tay lần nữa.

Chiêm chiếp!

Châm xếp thành chữ “nhất” lập tức bị Vương Thanh Sơn đánh tan, cùng bay tới, nhắm ngay tử huyệt trên người Lâm Dương.

Nếu bị kim châm cứu đâm trúng, sẽ phải chết không thể nghi ngời Rất rõ ràng, Vương Thanh Sơn không định nương tay!

Nhưng mà muốn đắc thủ cũng không dễ như vậy.

Hai tay của Lâm Dương nâng lên, tay mắt lanh lẹ, thăm dò trước mặt.

Sau khi vung tay vài chục cái, toàn bộ kim châm cứu bay tới bị Lâm Dương nắm trong tay.

“Cái gì?”

Tôn Khải Phong vô cùng kinh hãi.

Các đệ tử ở xung quanh cũng hoảng sợ la lên.

“Tay không tiếp châm sao?”

“Đây là Tiết Đạt sư đệ của chúng ta à?”

“Cậu ta không khỏi quá mạnh rồi?”

“Ghâm của trưởng lão Vương Thanh Sơn mà cũng tiếp được sao?”

“Sao lúc trước tôi không biết cậu ta lợi hại như vậy? Người này là giả heo xơi tái cọp già sao?”

Các đệ tử nhao nhao nghị luận.

“Trưởng lão, nếu đổi lại là người, người chắc chắn có thể tiếp được những kim châm cứu sao?” Vẻ mặt Tiết Đan Chỉ khờ dại không nhịn được hỏi Tôn Khải Phong.

“Hả? Chuyện này… Chuyện này… Hẳn là có thể…” Toàn thân Tôn Khải Phong run rẩy, vội vàng lau mồ hôi trên mặt, cố nở nụ cười nói.

Thực ra ngay từ đầu trong lòng ông ta đã không nắm chắc.

Vẻ mặt Vương Thanh Sơn nghiêm túc hơn nhiều.

Ông ta không nói lời vô nghĩa nữa, lại lấy kim châm cứu, vung về phía Lâm Dương.

Vù vù vù…

Kim châm cứu giống như lưu quang, xé hư không bay qua.

Lâm Dương không nhanh không chậm, cũng vung kim châm cứu ra va chạm.

Keng! Keng! Keng! Keng…

ml thanh thanh thúy mà dày đặc vang lên.

Sau đó ở giữa hai người xuất hiện lượng lớn tia lửa.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2115


Chương 2115:

Đó là kim châm cứu chạm vào nhau sản sinh ra.

Người ở hai bên nghẹn họng nhìn trân trối.

Chỉ thấy Vương Thanh Sơn và Lâm Dương không ngừng vung vẩy cánh tay, không ngừng vung kim châm cứu ra.

Kim châm cứu của hai bên điên cuồng chạm nhau, nhưng không có một cây kim châm cứu lao tới chỗ đối phương, trúng mục tiêu là người phía sau.

Hai người giằng co như vậy khoảng một phút mới dừng lại.

Không biết vung ra tổng cộng bao nhiêu kim châm cứu.

Mọi người chỉ có thể thấy trên mặt đất giữa hai người đều là kim châm cứu vặn vẹo đứt đoạn, mà đầu mỗi kim châm cứu đều rất nóng, thậm chí còn có khói bốc lên, đủ để thấy lực đạo mạnh cỡ nào…

“Trưởng lão Vương Thanh Sơn, bản lĩnh của ông chỉ có như vậy sao? Nếu là như vậy, ông muốn khiêu chiến trưởng lão nhà tôi, e rằng sẽ thất bại rất khó coi” Lâm Dương mỉm cười nói.

“Thú vị thật thú vị! Tôi không ngờ tới trưởng lão Tôn Khải Phong lại có thể dạy dỗ ra đệ tử thú vị như thế, cũng không ngờ tới thực lực của trưởng lão Tôn Khải Phong lại đáng sợ như vậy… Xem ra ngày nào đó tôi phải đến cửa thỉnh giáo trưởng lão Tôn Khải Phong rồi!” Đôi mắt Vương Thanh Sơn âm u, :: su trầm giọng nói.

“Hả? Chuyện này…” Tôn Khải Phong lập tức lộ ra gương mặt đau khổ.

Ông ta đâu có dạy Tiêu Tiến Đạt!

Hơn nữa thực lực mà tên “Tiêu Tiến Đạt”

này biểu lộ ra… Ông ta căn bản không thể so sánh được…

E rằng đều đã mạnh hơn mình không ít rồi…

“Xem ra phi châm không làm gì được cậu rồi! Một khi đã như vậy, vậy thì nếm thử võ trong võ y đi!”

Vương Thanh Sơn trầm giọng nói, đột nhiên lại lấy kim châm cứu, đâm về phía hai tay hai chân mình.

Dùng kim châm cứu cường hóal Đây là chiêu thức rất nhiều võ y sử dụng!

Nhưng… Kim châm cứu cường hóa của Vương Thanh Sơn không giống bình thường.

Những kim châm cứu này đều thêm các vị thuốc đặc chế, một khi nhập thể, không chỉ tăng lực lượng và tốc độ của Vương Thanh Sơn lên mức độ lớn, càng khiến hai tay ông †a được bao trùm thêm một tầng khí kh*ng b*.

Nếu tầng khí này đánh trúng vào người, có thể sản sinh ra lực lượng ăn mòn như axit sunfuric, rất khủng bối!

Lâm Dương đã từng thấy thủ đoạn như vậy bao giờ? Đấu với Vương Thanh Sơn mấy chiêu, anh liền phát hiện cánh tay mình bị ăn mòn một mảng, máu thịt mơ hồ, nhìn rất đáng sợ.

“Tên nhóc cuồng vọng, chiêu thức ấy của z8. 1 tôi, có phải là cậu sợ rồi không?” Vương Thanh Sơn hừ lạnh nói.

“Chỉ như vậy mà thôi.” Lâm Dương lắc đầu.

“Cuồng vọng! Vậy tôi sẽ cho cậu thấy chiêu thức chân chính thế nào!”

Vương Thanh Sơn giận tím mặt, lại nâng hai tay đánh về phía Lâm Dương.

“Vương Thanh Sơn! Ông muốn dựa vào chút thủ đoạn đó thắng tôi sao? Không thấy quá tầm thường à?”

Lâm Dương hừ lạnh một tiếng, không lưu tình nữa, hai tay lại kéo kim châm cứu ra, đâm vào hai tay mình, sau đó đâm về phía đầu, lại đâm, lại đâm, lại đâm…

Lặp lại như vậy chừng năm lần.

Người xung quanh nhìn mà trợn mắt há miệng.

Vương Thanh Sơn cũng ngạc nhiên.

Đây là phương pháp châm cứu gì thế này?

Ông ta nghĩ trong đầu, nhưng đến lúc này, căn bản không còn cơ hội suy nghĩ.

“Chết đi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2116


Chương 2116:

Vương Thanh Sơn gầm nhẹ, vung mạnh một quyền tới Nhưng đúng lúc này, ánh mắt Lâm Dương trở nên lạnh lẽo, nâng cánh tay lên nắm thành quyền, nhắm ngay bàn tay của Vương Thanh Sơn đánh tới, đánh mạnh qua.

Rầm!

Hai quyền va chạm.

Khí trên bàn tay Vương Thanh Sơn lập tức ăn mòn da thịt trên nắm tay Lâm Dương.

Nhưng nắm tay này có lực lượng giống như sóng to gió lớn lập tức bùng nổ ra, trực tiếp đánh gấy xương tay Vương Thanh Sơn, giống như dòng điện lan ra toàn thân ông ta.

Răng rắc!

Cùng với một tiếng giòn vang truyền ra, cả người Vương Thanh Sơn bay ra ngoài, ngã mạnh xuống đất.

Mọi người vô cùng kinh hãi…

Thanh Sơn bị đánh bại!

Nhị trưởng lão của thôn Dược Vương…

Thua như thế.

Mọi người nghẹn họng nhìn trân trối, đầu óc ong ong, cho rằng là mình nhìn nhầm rồi.

Không ít người thậm chí không ngừng dụi mắt.

Nhưng mà… Sự thật bày ra ngay trước mắt.

“Bại”

Vương Anh Dũng hét lên, lập tức muốn xông lên.

Nhưng một bóng dáng nhanh hơn anh ta một bước, trực tiếp lao tới trước mặt Vương Thanh Sơn, cản Vương Anh Dũng lại.

Toàn thân mọi người run lên.

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! Người nọ là Lâm Dương!

“Tiêu Tiến Đạt! Đừng vội thương tổn ba tôi!” Vương Anh Dũng vội vàng la lên.

“Tiêu Tiến Đạt, nếu như cậu dám thương tổn một sợi lông của trưởng lão, trưởng thôn nhất định sẽ nghiền cậu thành tro, khiến cậu chết cũng không có chỗ chôn!”

Những người còn lại cũng nhao nhao quát to, tức giận nhìn Lâm Dương.

Lâm Dương mỉm cười, xoay người nhìn mọi người.

“Mấy người sốt ruột làm gì? Chẳng lẽ mấy người đã ngầm thừa nhận nhị trưởng lão thua sao?”

“Chuyện này…” Sắc mặt mọi người đột nhiên thay đổi, đôi mắt khẽ đảo, cả đám không biết nên nói gì cho phải.

Lâm Dương thấy thế, xoay người muốn đánh về phía gáy Vương Thanh Sơn vẫn chưa kịp bò lên.

Một quyền này đánh xuống, e rằng Vương Thanh Sơn không chết cũng tàn phế.

“Dừng tay! Dừng tay!”

Vương Anh Dũng kêu lên, vội vàng tiến lên ngăn cản.

Lâm Dương dừng tay trầm giọng nói: “Nếu các người muốn ngăn cản, thì phải thừa nhận Vương Thanh Sơn bại, mà tôi thắng, nếu không các người không có quyền ngăn cản!”

“Thua! Thua! Ba tôi thua rồi! Tiến Đạt sư huynh, đừng thương tổn ba tôi, cầu xin anh!”

Vương Anh Dũng cùng đường, lệ rơi đầy mặt, quỳ trên đất đau khổ kêu lên.

Đám đệ tử còn lại cũng vô cùng bất đắc dĩ, thở dài nói.

Ngay cả Vương Thanh Sơn đều đã không đấu lại được Lâm Dương, sao những người này dám đi ngăn cản?

Lập tức chỉ có thể đầu hàng nhận thua…

Lâm Dương mỉm cười, rút tay về lùi ra sau.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2117


Chương 2117:

Đám Vương Anh Dũng vội vàng xông lên †rước, nâng Vương Thanh Sơn dậy.

“Nhị trưởng lão, ông đã thua, vậy thì mong ông nhanh chóng thực hiện hứa hẹn lúc trước, dập đầu nhận sai với chúng tôi đi.”

Lâm Dương cười nói.

“Thua cái gì? Tôi… Tôi không thua! Bọn họ không đại diện được cho tôi!” Vương Thanh Sơn vươn tay đẩy người bên cạnh ra, vô cùng tức giận quát.

“Trưởng lão Vương Thanh Sơn, ông còn muốn đánh à?”

“Tôi còn chưa ngã xuống! Đâu thể tính là thua? Chúng ta tiếp tục!” Vương Thanh Sơn không cam lòng nói.

“Trưởng lão Vương Thanh Sơn, ông muốn đánh, tôi có thể đánh với ông, nhưng tôi nói cho ông biết, nếu lại đánh tiếp, tôi lỡ tay giết ông, đến lúc đó hi vọng ông đừng hối hận không kịp!” Lâm Dương nói.

“Làm càn! Cậu… Cậu… Sao tôi có thể bị cậu đánh bại được?”

Vương Thanh Sơn chưa từng chịu lửa giận như vậy, ông ta hét lên một tiếng, muốn xông về trước.

-: v5 “Ba, đừng mài”

“Trưởng lão, mong ngài đừng đấu tiếp nữa!”

Mọi người nhao nhao ngăn cản, vô cùng lo lắng.

Lúc này trong đầu mọi người không rõ.

Bọn họ không biết Vương Thanh Sơn có thể đánh bại “Tiêu Tiến Đạt” này hay không, nhưng vừa rồi Tiêu Tiến Đạt thi triển ra thực lực… Anh cũng không phải là người dễ chọc.

Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn… Vậy phải làm thế nào bây giờ?

Nhưng mà…

Sao mọi người có thể ngăn cản được Vương Thanh Sơn đang ở trạng thái nổi giận?

Hai tay của Vương Thanh Sơn vung lên, gầm thét nói: “Tất cả cút ngay!”

Sức mạnh của mọi người không bằng Vương Thanh Sơn đã dùng kim châm cứu tăng cơ thể, nhao nhao bị đẩy ra.

Vương Thanh Sơn phẫn nộ, gầm thét xông về phía Lâm Dương.

Xem trạng thái này, ông ta đã hoàn toàn điên rồi.

Không giết Lâm Dương, ông ta thề sẽ không bỏ quat “Vương Thanh Sơn, ông đã muốn chết như thế, được thôi, tôi thành toàn cho ông Lâm Dương hừ lạnh, cũng không khách sáo, ngón tay cầm kim châm cứu, nện bước xông tới.

Kim châm cứu trên đầu ngón tay lắc lư như tỉnh linh, xa hoa, khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.

Vương Thanh Sơn cũng lấy lượng lớn kim châm cứu che ở giữa lòng bàn tay.

Lúc này ông ta không ăn mòn da thịt Lâm Dương nữa, ông ta muốn dùng kim châm cứu của mình xuyên qua cơ thể Lâm Dương, phá hủy huyệt đạo trên cơ thể anh! Khiến anh chết bất đắc kỳ tử ngay tại chỗ!

Dù thế nào Vương Thanh Sơn cũng là nhị trưởng lão của thôn Dược Vương, dưới cơn thịnh nộ, chiêu pháp cũng không loạn.

Đấu với Lâm Dương một lát, ông ta lập tức nhận ra thời cơ tới rồi, lòng bàn tay bùng nổ năng lượng mãnh liệt, trên kim châm cứu giống như răng nanh của rắn độc, đâm mạnh lên huyệt vị trên người Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương cũng không chậm, kim châm trên đầu ngón tay nhanh chóng xông z 4ì 8/15 tới.

Lúc này, người nào cũng không nhường người nào.

Mà người nào đâm trúng người đối phương, e rằng đối phương chỉ có kết cục không chết cũng tàn phết Toàn thân người xem ở bốn phía phát run, hết hồn.

Xích! Xích! Xích!

Chỉ nghe thấy có vài âm thanh kỳ lạ phát ra.

Kim châm cứu trong tay Lâm Dương đâm trúng người Vương Thanh Sơn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2118


Chương 2118:

Mà kim châm cứu trong tay Vương Thanh Sơn đâm vào người Lâm Dương, cũng không đâm sâu vào trong, giống như bị thứ gì đó cản lại, toàn bộ trượt ra…

“Cái gì?”

Mọi người kinh hãi.

Vương Thanh Sơn nghẹn họng nhìn trân trối, có chút khó mà tin.

Nhưng châm của Lâm Dương đã nhập thể, phóng thích ra.

“ÁI”

Vương Thanh Sơn phát ra tiếng kêu thê lương, người lùi về phía sau, ngồi dưới đất toàn thân run rẩy điên cuồng.

“Bai”

Vương Anh Dũng hét lên, theo đám Lương Chiến Bắc vội vàng xông lên trước.

“Hả?”

Tôn Khải Phong ngạc nhiên.

“Tiêu Tiến Đạt này, không khỏi quá mạnh ” 1015 rồi?”

Đám Phương sư tỷ nghẹn họng nhìn trân trối, da đầu run rẩy tê dại.

“Vương Thanh Sơn, gân mạch toàn thân của ông đã bị ngân châm của tôi xuyên qua, ông đã không dùng được khí, càng không sử dụng châm được, bây giờ chỉ cần tôi đi qua kéo một châm của ông ra, ông sẽ bị đứt gân mạch, thần tiên khó mà cứu chữa! Vương ‘Thanh Sơn, ông thua rồi!” Lâm Dương lạnh nhạt nói, sau đó cất bước tiến lên.

“Tiêu Tiến Đạt! Cậu đừng có mà khinh người quá đáng! Đứng lại cho tôi!”

“Nếu anh dám thương tổn ba tôi, tôi nhất định sẽ nghiền anh thành tro!”

“Tiêu Tiến Đạt, lá gan của cậu không nhỏ đâu! Còn dám thương tổn trưởng lão? Cậu có biết mình đang làm gì không?”

z3… 115 “Cậu điên rồi à, Tiêu Tiến Đạt?”

“Quá làm càn rồi Mọi người tức giận mắng, đứng trước mặt muốn ngăn cản.

Nhưng Lâm Dương hoàn toàn không thèm quan tâm.

“Tôi và trưởng lão giao đấu, so tài công bằng! Các người không được ngăn cản! Nếu người nào ngăn cản, vậy đừng trách tôi không khách sáo!”

Sau khi nói xong, Lâm Dương cử động, muốn rút châm trên người Vương Thanh Sơn.

“Hả?”

Mọi người bị dọa nhảy dựng lên.

“Tiêu Tiến Đạt! Mau dừng tay!” Tôn Khải Phong kinh hãi, liên tục la lên.

Nhưng những lời mọi người nói hoàn †oàn không có bất cứ tác dụng gì…

Vương Anh Dũng bị đẩy ra.

Lương Chiến Bắc cũng bị Lâm Dương đạp ngã xuống đất.

Không ai ngăn được anh!

Anh sải bước đứng trước mặt Vương Thanh Sơn như vậy.

Vương Thanh Sơn vì gân mạch trúng châm mà toàn thân run rẩy, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lâm Dương.

Trong đôi mắt vẫn là không cam lòng.

Nhưng mà vô dụng rồi.

Lâm Dương không có một chút nương tay, vươn tay định kéo kim châm cứu ra.

Nếu như châm rút ra, Vương Thanh Sơn . 18/15 không chết cũng tàn phết Nhưng mà ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc!

“Tiêu Tiến Đạt! Dừng tay lại cho tôi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2119


Chương 2119:

Lại có tiếng nổi giận vang lên, sau đó là mấy bóng dáng tràn ngập hơi thở kh*ng b* đi vào, vây quanh lấy anh.

Hai cánh tay có lực lập tức khóa cổ tay anh.

Vừa nhìn, rõ ràng là trưởng thôn dẫn lượng lớn nguyên lão chạy tới…

Lâm Dương lập tức liếc mắt nhìn.

Chỉ thấy một đám người đi trên con đường to chậm rãi đi vào.

Người dẫn đầu tóc dài râu dài, gương mặt như ngọc, đôi mắt trầm ổn, mặc trường -. 1/15 bào màu nâu viền vàng.

Hai tay của ông ta để sau lưng, nghiêm khắc nhìn về bên này, không giận tự uy!

Đây là ba của Tô Vũ Nhi, trưởng thôn của thôn Dược Vương, Tô Bảo Minh!

“Trưởng thôn đến!”

Có tiếng hét to vang lên.

Đệ tử ở hai bên lập tức nhao nhao lùi sang hai bên hành lễ với người tới.

“Ùn⁄ Tô Bảo Minh gật đầu, đi về phía Lâm Dương.

“Trưởng thôn, mong ngài phân xử giúp ba tôi”

Vương Anh Dũng nước mắt tung hoành, xông tới quỳ gối trước mặt Tô Bảo Minh, khóc kêu: “Đệ tử Tiêu Tiến Đạt ám toán ba tôi, khiến ba tôi chịu trọng thương, mong trưởng thôn phân xử giúp ba tôi!”

“Mong trưởng thôn phân xử giúp trưởng lão chúng 2 tôi!

Đám Lương Chiến Bắc cũng nhao nhao quỳ xuống đất kêu lên, cảm xúc của cả đám rất kích động.

Tôn Khải Phong lập tức nóng nảy, ôm quyên nói: “Trưởng thôn, lần này là trưởng lão Vương Thanh Sơn chỉ điểm đệ tử của tôi, hai người so tài võ y, xảy ra chuyện ngoài ý muốn mới có việc này, đây là chuyện vô cùng bình thường, không liên quan tới đệ tử Tiêu Tiến Đạt.”

“Thúi lắm! Nếu chỉ là so tài võ y, sao có thể khiến ba tôi như thế?”

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé cả nhà! Vương Anh Dũng giận dữ nói.

“Ba cậu thành ra như thế, chỉ có thể trách tài nghệ của ông ta không bằng người khác, còn oán người nào?”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Anh…

Anh…

Anh…”

Vương Anh Dũng không nói nên lời rồi.

“Được rồi, mọi người đừng nói nữa, chuyện này tôi đã nghe được một chút từ chỗ tứ trưởng lão rôi, cũng có thể đoán ra được tình hình đại khái.

Chuyện này dừng ở đây, đừng nhắc lại nữa, hiểu không?”

Tô Bảo Minh trâm giọng nói.

“Dạ, trưởng thôn!”

Mọi người kêu lên, ai cũng không đám phản bác.

“Đi đi, đưa trưởng lão Vương Thanh Sơn tới chỗ thống Tĩnh Quốc Việt chữa trị, những người còn lại…

Đầu tản ra đi!”

Tô Bảo Minh vẫy tay lần nữa.

Lúc này mọi người tản đi.

“Khoan đã”

Bỗng nhiên Lâm Dương cao giọng kêu lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2120


Chương 2120:

“Hừm?⁄ Mọi người quay đầu.

Chỉ thấy Lâm Dương tiến lên vài bước, ngăn cản đường đi của mọi người, lạnh nhạt nói: “Trưởng thôn, tôi và trưởng lão Vương Thanh Sơn đã nói trước với nhau, nếu như người nào thua, sẽ phải đập đầu nhận lỗi với đối phương! Hành động lần này của đệ tử không phải là vì khoe khoang bản lĩnh, mà là vì bảo vệ mặt mũi trưởng lão nhà tôi! Trưởng lão Vương Thanh Sơn đã thua, mong bọn họ thực hiện lời hứa!”

Những lời này vang lên, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

“Tiến Đạt sư đệ, trưởng thôn đều đã đến đây, cậu đừng truy cứu nữa, nếu không quậy lớn tất cả mọi người sẽ không còn bậc thang.” Phương sư tỷ thấy tình hình không đúng, vội vàng tiến lên nhỏ giọng khuyên bảo.

“Chuyện này hỏi trưởng lão đi, tôi chiến đấu vì trưởng lão, nếu như lúc này trưởng lão định bỏ qua, tôi sẽ không oán hận.” Lâm Dương ném củ khoai lang nóng phỏng tay lên người Tôn Khải Phong.

Vẻ mặt Tôn Khải Phong ngẩn ra, có chút không biết phải làm thế nào.

Nếu ép những người này quỳ nhận lỗi, vậy ông ta không chỉ đắc tội những người này, còn có trưởng thôn. Nếu không ép, chỉ sợ mình sẽ khiến rất nhiều đệ tử thất vọng.

Trong tình huống này chọn cái nào cũng không thích hợp.

Tôn Khải Phong khổ không thể tả.

Nhưng mà lúc này, bỗng nhiên trưởng thôn nói: “Lương Chiến Bắc, Vương Anh Dũng!”

“Trưởng thôn!”

Hai người vội vàng kêu lên.

“Dẫn các sư đệ sư muội của hai người tới, nhanh chóng dập đầu nhận lỗi với trưởng lão Tôn Khải Phong.” Trưởng thôn lạnh nhạt nói.

“Hả?”

“Chuyện này…”

Hai người mơ hồ rồi.

“Sao thế? Còn cần tôi lặp lại sao?”

Trưởng thôn lại nói.

Hai người bị ép bất đắc dĩ, chỉ có thể quỳ xuống đất dập đầu.

Trong lòng Lương Chiến Bắc kêu khổ.

“Còn trưởng lão Vương Thanh Sơn, trước mắt ông ấy đang bị thương, chắc chắn sẽ không tiện làm việc này, đợi vết thương của ông ấy tốt hơn tôi lại bảo ông ấy tự mình tới chỗ trưởng lão Tôn Khải Phong, trưởng lão Tôn Khải Phong, ông cảm thấy thế nào?”

Trưởng thôn nói.

“Được, được! Cứ như vậy đi, cứ như vậy… Tôn Khải Phong lau mồ hôi trên trán, Vội vàng nói.

“Cậu thì sao? Có ý kiến gì không?” Tô Bảo Minh nhìn về phía Lâm Dương.

“Tôi có thể có ý kiến sao?” Lâm Dương mỉm cười.

“Không có ý kiến là tốt, các người lui ra đi, Tôn Khải Phong, Tiêu Tiến Đạt, hai người đi theo tôi!”

Tô Bảo Minh lạnh nhạt nói, sau đó xoay người đi vào từ đường.

Tôn Khải Phong hơi khẩn trương.

Ông ta lo lắng Tô Bảo Minh sẽ vì chuyện này mà trách tội ông ta.

Nhưng mà vừa vào từ đường, Tô Bảo Minh trực tiếp lên tiếng.

“Trưởng lão Tôn Khải Phong, phi hoa thần châm… Là ông truyền thụ cho đệ tử Tiêu Tiến Đạt à?”

“Không phải, đương nhiên không phải…

Tôn Khải Phong đâu học được phi hoa thần châm? Trưởng thôn hiểu lầm rồi!” Tôn Khải Phong vội nói.

“Hả? Tiêu Tiến Đạt, vậy phi hoa thần châm cậu học được từ đâu thế? Hơn nữa kỹ thuật châm cứu của cậu… Thật sự là học được từ chỗ trưởng lão Tôn Khải Phong sao?” Tô Bảo Minh lập tức truy hỏi.

Có thể đánh bại Vương Thanh Sơn…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2121


Chương 2121:

Chuyện này đã vượt qua phạm vi truyền thụ của Tôn Khải Phong.

Tô Bảo Minh không tin Tiêu Tiến Đạt đã được Tôn Khải Phong dạy bảo.

Lâm Dương mỉm cười, lập tức mở miệng.

“Tôi học được từ văn tự trên bia đá ở phía naml”

“Văn tự trên tấm bia đá ở cửa thôn phía nam sao?”

Tô Bảo Minh giật mình, hơi bất ngờ nói: “Chữ trên tấm bia đá kia, là do tổ tiên thôn Dược Vương chúng ta lưu lại, đã nhiều năm qua không có mấy người có thể tham ngộ hiểu hết! Sao cậu hiểu được?”

“Trưởng thôn, ông đã nói là không có mấy người hiểu được hết, nhưng vẫn có người hiểu, mà tôi nhớ rõ lúc trước Mai Văn Quyết đại đệ tử của tam trưởng lão đã tham ngộ được “Tương Long Thủ’ ở phía trên bia đá, kinh tài tuyệt diễm, tôi tham ngộ được ‘phi hoa thần chânmể ở phía trên tấm bia đá, có gì kỳ lạ đâu?” Lâm Dương cười nói.

Lông mày Tô Bảo Minh giãn ra không ít, gật đầu nói: “Thì ra là như vậy, nhưng mà cậu đã tham ngộ được chữ phía trên tấm bia đá, vậy chứng minh cậu là thiên tài không kém gì Mai Văn Quyết! Phía trên dặn dò, phàm là thiên tài trác tuyệt, thì giao cho ông ấy tự mình dạy dỗ, Tiêu Tiến Đạt, lát nữa cậu viết phi hoa thần châm ra, giao cho tôi, sau đó tôi sẽ dẫn cậu tới chỗ bề trên! Hiểu chưa?”

“Vâng! Trưởng thôn!”

Đôi mắt Lâm Dương sáng rực, vội vàng nói.

Bên ngoài viện an dưỡng.

Tô Vũ Nhi đã có thể xuống giường đi đường.

Nhưng mà vết thương ở khắp nơi trên người cô ta vẫn chưa khỏi hẳn.

Dù sao thời gian khôi phục quá ngắn.

Nếu không có Lâm Dương và Lương Chiến Bắc chữa trị hai tay cho cô ta, chỉ sợ cô ta không tiện xuống giường.

“Anh Tần Minh Quân, bên ngoài đã xảy ra chuyện gì thế? Bọn họ đang thảo luận chuyện gì vậy? Có vẻ rất náo nhiệt.”

Tô Vũ Nhi vén mành lên, ngắm nhìn người của thôn Dược Vương đang bận rộn đi lại ở bên ngoài, không nhịn được mở miệng hỏi.

Tân Minh Quân không nói chuyện.

“Anh Tân Minh Quân, có thể nói cho tôi nghe một chút được không? Tôi không thể đi lại, ở đây thực sự rất nhàm chán.” Tô Vũ Nhi hỏi lại một lần nữa.

Tân Minh Quân vẫn không nói chuyện như cũ.

Tô Vũ Nhi cười đau khổ: “Anh Tân Minh Quân, tôi là người sắp chết, trước khi chết, tôi muốn biết một chút tin tức mới trên đời này…

Chút yêu cầu nho nhỏ đó, không thể thỏa mãn được sao? Haizz, thôi…”

Vẻ mặt cô ta thất vọng và bất đắc dĩ, xoay người lại.

… 24 Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt truyền tới.

“Bọn họ đang thảo luận phi hoa thần châm có thể chữa trị cho Quách Tuấn Trọng hay không!”

Tô Vũ Nhi không khỏi run lên, vội vàng nhìn về phía Tân Minh Quân, cười ngọt ngào nói: “Anh Tần Minh Quân, tôi biết anh là người mặt lạnh tim nóng mài”

“Cô đã là người sắp chết, cho cô biết một chút cũng không sao!” Tân Minh Quân lạnh nhạt nói.

“Anh Tân Minh Quân, độc của ông Quách Tuấn Trọng… Còn chưa giải được sao?” Tô Vũ Nhi cẩn thận hỏi.

“Hừ, độc của bác sĩ Lâm kia đúng là rất cao! Nó giống như dùng thảo dược cổ hiếm có nào đó tinh luyện thành, cho dù là trưởng ‘. 4 thôn cũng không thể giải được, mà trong khoảng thời gian này bề trên vẫn luôn ở sâu trong núi bế quan nghiên cứu thuốc, mọi người không dám quấy rầy, độc của Quách Tuấn Trọng kéo dài tới tận bây giờ! Tiêu Tiến Đạt lúc trước chữa trị tay cho cô trong lúc vô tình hiểu được chữ trên tấm bia đá do tổ tiên để lại ở cửa thôn, học được phi hoa thần châm, trưởng thôn hi vọng phi hoa thần châm này của cậu ta có thể chữa trị được độc trên người Quách Tuấn Trọng” Tân Minh Quân nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2122


Chương 2122:

“Thì ra là thế… Nhưng mà vừa rồi, hình như Tiêu Tiến Đạt kia đi cùng đám trưởng lão Tôn Khải Phong tới tìm nhị trưởng lão, kết quả của việc này… Thế nào?” Tô Vũ Nhi hỏi lại.

“Vương Thanh Sơn thua dưới tay Tiêu Tiến Đạt, nếu không phải trưởng thôn tới đúng lúc, e rằng Vương Thanh Sơn đã mất cả mạng sống rồi!” Tân Minh Quân nhìn cô ta một cái, vẻ mặt không đổi nói.

“Cái gì?”

Tô Vũ Nhi chấn động.

Có lẽ cô ta không ngờ Lâm Dương tàn nhãn như vậy.

Nhưng mà đánh bại Vương Thanh Sơn…

Chuyện này có thể sao?

Làm như vậy, người bên phía Vương Thanh Sơn nhất định phải kiêng kị thực lực của Lâm Dương mà không dám ra tay? Trái lại như vậy không đạt được mục đích đổ thêm dầu vào lửa, không dẫn phát nổi tranh đấu giữa hai trưởng lão đúng không?

Lâm Dương chắc chắn có nguyên nhân khác!

Nhất định là vậy!

Lông mày Tô Vũ Nhi nhíu chặt, suy nghĩ một lát.

Một lát sau, gương mặt cô ta trắng bệch, đột nhiên hiểu rõ chuyện gì đó.

“ÁI” Suy đoán kh*ng b* kia khiến cô ta hét lên một tiếng.

“Cô chủ, cô làm sao vậy?”

Sắc mặt Tần Minh Quân thay đổi, lập tức quát hỏi.

“Tôi… Tôi khó chịu, trái tim tôi đau quái”

Tô Vũ Nhi đau đớn kêu lên, người liên tục lùi vê sau, sau đó đặt mông ngồi dưới đất, không dậy nổi!

“Cô chủ! Cô không sao chứ? Người đâu!

Nhanh tới đây!”

Tần Minh Quân vội vàng la lên.

Trong căn phòng yên tĩnh, Lâm Dương cất túi châm đi, trên gương mặt đầy mồ hôi, mỉm cười nói với người phía sau: “Trưởng thôn, chư vị nguyên lão, độc trên người ông Quách Tuấn Trọng đã được giải, ông ấy không gặp nguy hiểm tới tính mạng nữa “Thật sao?”

“Thật sự tốt quá rồi!”

Người của thôn Dược Vương ở đây vô cùng kích động.

Không nghĩ tới phi hoa thần châm thần kỳ như thế, ngay cả độc cỡ này cũng có thể giải được! Đúng là lợi hại!”

“Dù sao cũng là châm pháp do tổ tiên chúng ta để lại, sao có thể tầm thường được?”

“Nói ra vẫn là đệ tử Tiêu Tiến Đạt thiên tư trác tuyệt! Chúng ta không lĩnh ngộ được, nhưng cậu ấy lại lĩnh ngộ được hoàn toàn!

Có thể thấy được thiên phú của người này không đơn giản!”

“Đúng vậy!”

Người ở đây khen không dứt miệng.

“Trưởng thôn, nhân tài như Tiêu Tiến Đạt, nhất định phải bồi dưỡng cẩn thận! Đợi một thời gian nữa, nhất định sẽ thành lực lượng cốt lõi của thôn Dược Vương chúng ta!” Một nguyên lão vội vàng tiến lên, nói với Tô Bảo Minh.

“Ngày kia diễn ra điển lễ tế thuốc tôi sẽ dẫn cậu ấy đến tiến cử với bề trên, để bề trên bồi dưỡng, sắp tới đại hội mời dự họp, nếu bề trên có thể tăng thực lực của cậu ấy lên một tầng cao mới trong thời gian ngắn, có lẽ người này… Có thể trở thành đòn sát thủ của thôn Dược Vương chúng ta đấy.”

“Như vậy rất tốt!”

“Đại hội lần này, thôn Dược Vương chúng †a nắm chắc thắng lợi trong tay rồi!”

“Đúng vậy đúng vậy…”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2123


Chương 2123:

Mọi người rất kích động.

Lâm Dương im lặng nhìn, không nói một lời.

Lúc này một đệ tử vội vàng chạy vào, ôm quyền sốt ruột nói: “Trưởng thôn, cô chủ đột nhiên phát bệnh, nằm trên giường không dậy nổi, nguyên lão trong thôn không tra ra được bệnh gì, mời trưởng thôn nhanh chóng tới đó, cứu chữa cho cô chủ “Gái gì”

Hiện trường rộ lên.

“Đột nhiên phát bệnh sao?”

Trưởng thôn chau mày, trầm giọng nói: “Đi, đi xem! Đúng rồi, Tiêu Tiến Đạt, cậu cũng đi xem đi!”

“Dạ, trưởng thôn.” Lâm Dương gật đầu, giữa trán đã có chút hoang mang.

Trong lúc quan trọng như vậy, sao Tô Vũ Nhi lại gặp chuyện không may chứ?

Mọi người vội vàng đi về phía viện an dưỡng.

Vào viện an dưỡng, nhìn thấy Tô Vũ Nhi đang hấp hối nằm trên giường, đám trưởng thôn lập tức tiến lên kiểm tra nguyên nhân bệnh.

Kiểm tra một lát, nhưng không có bất cứ thu hoạch gì.

=: 10/14 “Đúng là triệu chứng kỳ lạ!” Trưởng thôn cau mày.

“Trưởng thôn, nhất định phải nghĩ biện pháp bảo vệ tính mạng của cô chủ, nếu như cô chủ chết trước khi diễn ra điển lễ tế thuốc, cố gắng mấy năm nay của Thôn Dược Vương chúng ta sẽ uổng phí, tương lai sáng sủa của Thôn Dược Vương chúng †a sẽ không còn nữa!” Một nguyên lão vô cùng kích động nói.

Đám trưởng thôn rơi vào trong trầm tư.

Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên Lâm Dương mở miệng.

“Trưởng thôn, bệnh của cô chủ, tôi có thể thử một lần”

“Thật sao?” Trưởng thôn mừng rỡ.

“Trước hết mời chư vị rời khỏi đã” Lâm Dương nói: “Tôi cần ở riêng chữa bệnh cho cô chủ.

“Chuyện này… Được rồi!” Trưởng thôn gật đầu: “Chuyện này có quan hệ trọng đại, Tiêu Tiến Đạt, nếu như cậu chữa trị được cho cô chủ, nhất định sẽ có trọng thưởng!”

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! “Cảm ơn trưởng thôn!”

Sau đó mọi người dần dần rời khỏi phòng.

Lâm Dương đi tới bên cạnh Tô Vũ Nhi, nhỏ giọng nói: “Cô đang giả vờ bị bệnh đúng không? Cơ thể của cô trừ vết thương lúc trước ra, thì không còn triệu chứng gì khác!”

“Không sail Tôi đang giả vờ bị bệnh, tôi không giả bệnh, sao anh có thể tới đây chứ?”

Tô Vũ Nhi vốn đang vô cùng suy yếu gương mặt trắng xanh đột nhiên mở mắt ra.

“Cô cố ý lừa tôi tới đây là muốn làm gì?”

Lâm Dương hỏi.

Ai ngờ Tô Vũ Nhi đột nhiên đứng dậy, năm lấy tay Lâm Dương, cảm xúc kích động nói: “Bác sĩ Lâm! Nói cho tôi biết, có phải là anh muốn giết bề trên hay không?”

“Hả? Cô đoán được à?” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Anh điên rồi à? Anh đây là đang tự sát đấy!” Tô Vũ Nhi sốt ruột tới mức sắp nổ mạnh.

Lâm Dương lại lắc đầu.

“Cô thực sự cảm thấy, thực lực của tôi không bằng người kia sao?”

“Anh có biết người đó mạnh cỡ nào không?” Tô Vũ Nhi đau khổ nói.

“Vậy cô có biết tôi rất mạnh không?”

Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

Thực lực của Lâm Dương, Tô Vũ Nhi tận mắt nhìn thấy rồi.

Không hề nghi ngờ, Lâm Dương là võ y mạnh nhất mà cô ta từng gặp.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2124


Chương 2124:

Nhị trưởng lão đều đã dễ dàng bị đánh bại như vậy, chỉ sợ trưởng thôn ra tay, cũng khó lấy được chiến thắng.

Nhưng mà… Trưởng thôn không đấu lại, không có nghĩa không có người nào ở thôn Dược Vương không thắng được Lâm Dương!

Theo lời đồn vị kia có được bản lĩnh vô cùng cao cường.

Từ lúc ông ta thống lĩnh thôn Dược Vương, thôn Dược Vương nam chỉnh bắc ”: 1⁄44 chiến, khiến vô số tông phái thế tộc bái phục, càng có độc thuật vô song, chấn kinh mọi người.

Cũng vì bề trên kia, mới khiến mọi người nghe thấy thôn Dược Vương sẽ sợ hãi như vậy.

“Vũ Nhi, cô đừng quan tâm, chuyện này tôi sẽ đi giải quyết, cô cứ an tâm ở đây dưỡng thương, hiểu chưa?” Lâm Dương nói.

“Bác sĩ Lâm…”

“Vũ Nhi, đừng nói nữa, tin tưởng tôi.”

Lâm Dương mỉm cười nói.

Tô Vũ Nhi mấp máy cái miệng nhỏ, đôi mắt trợn to nhìn anh, không nói nên lời.

Thôi.

Tô Vũ Nhi hít sâu một hơi, chỉ có thể lựa chọn từ bỏ.

Cô ta không thể khuyên bảo được.

Thực tế, cô ta đã có ý nghĩ tệ nhất rồi.

“Cô nghỉ ngơi đi.”

Lâm Dương mỉm cười, xoay người rời đi.

Tô Vũ Nhi đau khổ nhìn bóng lưng anh, im lặng không nói.

Nhóm chuyển qua lên chính trên app truyện hola nhé! Một lúc lâu sau, Tô Bảo Minh đi tới.

“Không có việc gì đúng không?” Giọng nói lạnh nhạt vang lên.

Đôi mắt Tô Vũ Nhi trống rỗng nhìn về phía trước, mặc kệ Tô Bảo Minh.

“Điển lễ tế thuốc là nghi thức trọng đại thôn Dược Vương chúng ta chờ đợi gần trăm năm, Vũ Nhi, ba muốn con cho dù thế nào cũng phải phối hợp với thôn chúng ta hoàn thành điển lễ này! Đây là điển lễ quan trọng liên quan tới đại hội, chỉ cần thôn Dược Vương chúng ta có thể hoàn thành điển lễ, sẽ có thể đánh đâu thẳng đó trong đại hội, không gì cản nổi, tung hoành vô địch. Toàn bộ ưu đãi trong đại hội, thôn Dược Vương chúng ta đều có thể tùy ý đoạt lấy, thôn Dược Vương chúng ta đạt được ưu đãi ở đại hội, cả thế giới này sẽ không còn ai đối địch được với chúng ta, con hiểu không?” Tô Bảo Minh vô cùng nghiêm túc, nhìn chằm chằm Tô Vũ Nhi nói.

“Tính mạng này của tôi là ông cho, tôi có thể trả lại cho ông, ông muốn thế nào mà không được chứ? Nhưng tôi muốn hỏi ông, mạng của mẹ tôi… Ông định trả lời thế nào đây?” Tô Vũ Nhi khàn giọng nói.

Giọng nói trống rỗng, tràn ngập tuyệt vọng.

“Vô liêm sỉ!”

= +4 Tô Bảo Minh giận tím mặt, liên tục hừ lạnh nói: “Mẹ con chết, liên quan gì tới ba?

Nói ra mẹ con phải cảm ơn ba! Bà ta vốn được đưa đi làm thuốc dẫn, nếu không phải ba nhìn trúng, bà ta còn có thể sống lâu như thế sao? Sao có thể có con? Vũ Nhi! Con có thể sống đến bây giờ, vốn là trùng hợp, con cần gì phải ở đây oán hận ba?”

“Đúng vậy, tôi phải cảm ơn ông rồi.” Tô Vũ Nhi cười mỉa.

“Vũ Nhi, đây là số mệnh của con, đừng nghĩ quá nhiều! An tâm dưỡng thương, ăn no ngủ kỹ! Sau đó tham gia điển lễ đi!”

Tô Bảo Minh lạnh nhạt nói, sau đó xoay người rời đi.

Nhưng một giây sau, Tô Vũ Nhi đột nhiên bật dậy khỏi giường, cắn lấy Tô Bảo Minh.

Người bên cạnh vội vàng giữ chặt cô ta – s14 trên giường.

“Tô Bảo Minh! Ông sẽ bị báo ứng! Ông nhất định sẽ bị báo ứng!” Tô Vũ Nhi thê lương gào thét.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2125


Chương 2125:

Tô Bảo Minh không nói một lời, vẻ mặt bình tĩnh đi ra khỏi phòng.

Những ngày kế tiếp rất yên bình.

Mãi đến điển lễ tế thuốc của thôn Dược Vương mời dự họp.

Điển lễ tế thuốc của thôn Dược Vương chỉ mời người trong thôn dự họp, sẽ không mời người ngoài.

Dù sao chuyện này liên quan tới tương lai của thôn Dược Vương, sao có thể công bố ra ngoài.

Sáng sớm tinh mơ hôm nay, trên khu đất trống trung tâm của thôn Dược Vương đã lắp đặt thiết bị, dựng lò thuốc và vạc lớn.

Lâm Dương sớm đã tới nơi diễn ra điển lễ tế thuốc.

Anh thấy được cái vạc rất to ở giữa trung tâm, rộng khoảng chừng ba mét, sâu bốn mét, nhìn như bể bơi.

Nó được làm bằng đồng xanh, phía dưới chất đầy củi lửa, sau khi dẫn đốt, không ngừng có thuốc được thả vào bên trong.

Khói đặc cuồn cuộn tỏa ra, mùi thuốc đông y nồng đậm và gay mũi phiêu đãng từ †rong ra ngoài.

Trừ chuyện đó ra, còn có không ít đệ tử của thôn Dược Vương ôm các loại thuốc chất đống ở chỗ đất trống.

Bọn họ chất đống các vị thuốc không lộn xộn, mà rất có quy luật, từ hình dạng có thể nhìn ra được, có hương vị của Bát Trận và Chu Dịch.

Mà đứng đầu là một cái đài cao bằng ngọc trắng.

Lâm Dương có thể chắc chắn đài cao này hoàn toàn là dùng ngọc trắng tạo ra.

Tuy không tính là to, nhưng từ trên xuống dưới hoàn toàn dùng ngọc trắng tạo thành, giá trị chế tạo vô cùng kinh người.

“Rốt cuộc là thôn Dược Vương muốn làm gì?

Lâm Dương lẩm bẩm, trong đầu đều là hoang mang.

“Hu hu hu, hu hu hu…”

Lúc này, tiếng khóc và tiếng gào truyền từ bên cạnh đến.

¡6 3: 9/14 Lâm Dương ngẩn ra, vội vàng nhìn lại.

Chỉ thấy rất nhiều người đeo gông xiềng xiêng xích, quần áo tả tơi đi tới.

Trên mặt bọn họ đều là nước mắt, mình đầy thương tích, một số người thì thiếu cánh tay thiếu chân, bộ dạng vô cùng thê thảm.

“ĐiI Nhanh đi cho ông đây!”

Các đệ tử của thôn Dược Vương ở phía sau cầm roi, quất mạnh lên người những người này.

Mọi người gào thét đi tới giữa sân.

Sau đó trưởng lão tách riêng những người này ra, bên cạnh mỗi đống thuốc sẽ quỳ một người.

“Thuốc dẫn?”

Sắc mặt Lâm Dương lập tức thay đổi, nhanh chóng hiểu rõ rồi.

Những người này… Vậy mà đều là thôn Dược Vương dùng để làm thuốc dẫn!

Súc sinhl Đúng là một đám súc sinh!

Đôi mắt Lâm Dương đỏ bừng, vô cùng giận dữ!

Đây là thôn Dược Vương hành y tế thế sao?

Đây là bác sĩ phổ độ chúng sinh à?

Đây là một đám Tử Thần!

Một đám không bằng heo chó!

Lâm Dương siết chặt hai tay, ngực gần như sắp nổ tung.

Đám người này, căn bản là đang vũ nhục y đạo!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2126


Chương 2126:

“Tiến Đạt sư huynh, sao anh tới sớm như vậy?”

Lúc này, tiếng cười nhẹ nhàng truyền đến.

Lâm Dương hơi nghiêng đầu, mới thấy Tiết Đan Chi và đám Phương sư tỷ đi tới.

Nhìn thấy sắc mặt Lâm Dương không được tốt, Tiết Đan Chi hơi ngẩn ra: “Tiến Đạt sư huynh, anh không sao đấy chứ?”

“Không có việc gì.”

Lâm Dương hít sâu một hơi, khàn giọng nói.

“Tiến Đạt sư đệ, hôm nay là ngày lành của cậu, cậu nên cao hứng chút.” Phương sư tỷ mỉm cười nói.

“Đúng vậy, Tiến Đạt sư đệ, sau này cậu sẽ thăng chức rất nhanh, đừng nên quên chúng tôi đấy!”

= 1/4 “Tiến Đạt sư đệ, sau này mong cậu chiếu cố nhiều hơn.”

Mọi người vây quanh tới, mỉm cười nói.

Bọn họ biết trưởng thôn chuẩn bị đưa “Tiêu Tiến Đạt” đến chỗ bề trên bồi dưỡng, hơn nữa trong thôn đã quyết định, trọng điểm bồi dưỡng Tiêu Tiến Đạt.

Vậy có ý nghĩa Tiêu Tiến Đạt sẽ đạt được tài nguyên tốt nhất của thôn Dược Vương.

Tiền đồ này đã vô lượng rồi.

Sao những người này lại không nịnh bợ anh?

“Tiêu Tiến Đạt, nghe nói hôm nay bề trên sẽ khai cốt cho cậu! Cậu nên phối hợp thật tốt! Từ hôm nay trở đi, cậu sẽ là thiên tài đứng đầu thôn Dược Vương rồi!”

Lúc này, một tiếng cười to sảng khoái truyền tới.

Chỉ thấy ngũ trưởng lão Tôn Khải Phong sải bước đi tới.

Gương mặt ông ta đỏ ửng, rất vui vẻ.

Từ lúc “Tiêu Tiến Đạt” thành thiên tài tuyệt thế, địa vị của ông ta ở trong thôn cũng là nước lên thì thuyền lên!

Dù sao Tiêu Tiến Đạt là đồ đệ của ông ta, sau này Tiêu Tiến Đạt đắc đạo thành tiên, ông ta không thơm lây sao?

“Khai cốt? Có ý gì?” Lâm Dương nghiêng đầu hỏi.

“Ngay cả chuyện này mà cậu không biết sao? Khai cốt là vì cậu tẩy tinh phạt thủy, khai thông cốt mạch! Cốt mạch vừa mở, cơ thể của cậu, người thường khó mà so sánh được, có thể nói là thể chất thần tiên!” Vẻ ”: 18/14 mặt Tôn Khải Phong hâm mộ nói: “Nghe nói thể chất khai cốt, chỉ có bề trên và trưởng thôn có được, cậu có thể trở thành người thứ ba, không biết khiến bao nhiêu người hâm một”

“Vậy sao?” Lâm Dương cau mày nói: “Khai thông cốt mạch này… Khai thông như thế ^ Anh có dự cảm, khai cốt tuyệt đối không đơn giản…

“Phương pháp cụ thể khai cốt tôi cũng không rõ, thuật khai cốt rất rườm rà, nguyên liệu chất đống ở bên kia là chuẩn bị cho cậu!

Mỗi một loại thuốc ở đó, đều là thôn Dược Vương chúng ta tiêu phí lượng lớn nhân lực vật lực tìm! Mỗi một loại thuốc đều vô giá nha!” Tôn Khải Phong chỉ mấy cái bàn bên trái cười nói.

Trên mỗi cái bàn đều chất đầy dược liệu quý giá.

Lâm Dương đều thấy được, đúng vậy, mỗi một loại thuốc đều không đơn giản, đều là loại thuốc hiếm có.

Nhưng mà bên cạnh một số cái bàn này, còn quỳ mấy người.

Bọn họ đều bị xích sắt trói lấy, đang gào khóc nức nở.

Lâm Dương nhìn mấy người kia, nhỏ giọng nói: “Những người này là làm gì thế?”

“Bọn họ… Tất nhiên là thuốc dẫn rồi.”

Tôn Khải Phong cười nói.

“Dùng người sống làm thuốc dẫn sao?”

Lâm Dương nghiêng đầu lạnh nhạt nói: “Chuyện này thích hợp sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2127


Chương 2127:

Tôn Khải Phong nghe thấy thế, vẻ mặt mờ mịt: “Tiêu Tiến Đạt, cậu ở trong thôn cũng lâu năm rồi, loại chuyện dùng người sống làm thuốc dẫn, chẳng lẽ trước đây cậu chưa từng nhìn thấy à?”

Lâm Dương không nói chuyện, nhưng trong mắt đã tràn ngập rét lạnh.

Theo thời gian trôi qua, lục tục có người của thôn Dược Vương tới đây.

Hiện trường có khoảng hơn mấy ngàn.

Mọi người đi theo từng trưởng lão, người ngồi người đứng, cùng đợi trưởng thôn và bề trên xuất hiện.

Lúc này, đám người sôi trào hừng hực.

Lại có mấy người đi về bên này.

Lâm Dương đưa mắt nhìn, mới phát hiện là Tô Vũ Nhi đến đây.

Cô ta được tám đệ tử nữ tỉnh nhuệ che chở, đi tới một chỗ đài ngọc ngồi xuống.

Chỗ ngồi đó vô cùng kỳ lạ, trước mặt đặt một chiếc bàn ngọc, tầng ngoài bàn ngọc có vết sâu, mà bên cạnh còn có một cây đao nhỏ sắc bén.

Tô Vũ Nhi ngồi vào chỗ của mình, nhìn chằm chằm Lâm Dương, trong đôi mắt đều là thâm tình và đau khổ.

“Ai là Tiêu Tiến Đạt?”

Lúc này, một giọng nói nổi giận truyền đến.

Mọi người ngạc nhiên.

Lâm Dương nhìn người vừa mới nói.

Thì thấy một người đàn ông tóc dài dáng người cường tráng chạy nhanh tới.

Tuy người đàn ông cường tráng, nhưng gương mặt trắng xanh, xương gò má nhô ra, đôi mắt lõm xuống, đôi mắt vô thần, vừa nhìn là biết dùng thuốc quá độ, lấy thuốc luyện cơ thể.

Rất rõ ràng là dược nhân.

“Hả? Là Khải Uy sư huynh!”

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé cả nhà! Có người kinh hãi kêu lên.

“Là Hùng Khải Uy đệ tử dưới trướng trưởng thôn sao?” Lâm Dương lập tức kịp phản ứng.

“Là anh ta.” Tiết Đan Chi gật đầu.

Dưới trướng trưởng thôn Tô Bảo Minh có hai đệ tử, được xưng là thiên tài rất mạnh ở thôn Dược Vương.

Đại đệ tử Thủ Mệnh y đạo trác tuyệt, độc thuật vô song, đã vượt qua rất nhiều trưởng lão, là người mà vô số đệ tử của thôn Dược Vương không theo kịp, còn Hùng Khải Uy, cho dù thiên phú không bằng Thủ Mệnh, nhưng là người cuồng thuốc, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, vì đánh bại Thủ Mệnh, thường xuyên dùng thuốc cải tạo cơ thể mình, không phải người bình thường có thể địch được.

“Hùng Khải Uy, cậu làm gì thế?” Tôn Khải Phong lập tức đứng dậy, lạnh lùng quát: “Đây là điển lễ tế thuốc, đừng có làm càn!”

“Trưởng lão Tôn Khải Phong, nói cho tôi biết ai là Tiêu Tiến Đạt! Tôi muốn khiêu chiến cậu ta!” Hùng Khải Uy nổi giận đùng đùng nói: “Vị trí này vốn dành cho tôi, nhưng không ngờ tới lại bị tên Tiêu Tiến Đạt này đoạt mất! Tôi không phục! Tôi muốn phân cao thấp với Tiêu Tiến Đạt!”

“Làm càn!” Tôn Khải Phong tức giận: “Cậu coi nơi này là nơi nào? Nơi luyện võ sao? Đây là điển lễ tế thuốc! Là thời khắc thần thánh nhất của thôn Dược Vương chúng ta! Cho dù là kẻ nào cũng không được quấy rối ở đây! Tôi nói cho cậu biết Hùng Khải Uy, nếu cậu dám xằng bậy, vậy đừng trách tôi không khách sáo!”

“Tôn Khải Phong! Không phải là ông ỷ -: sa vào đồ đệ của ông được bề trên nhìn trúng, mới mạnh miệng như thế sao? Nếu là trước đây, ông dám nói chuyện với tôi như vậy à?”

Tính tình của Hùng Khải Uy cũng rất cứng rắn, không thèm để ý tới thân phận trưởng lão của Tôn Khải Phong, trực tiếp oán hận.

“Cậu…” Tôn Khải Phong thở hổn hển.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2128


Chương 2128:

“Ai là Tiêu Tiến Đạt, nhanh ra đây cho ông, nếu không ra ông đây thu thập từng người!” Hùng Khải Ủy trừng mắt với đệ tử của Tôn Khải Phong, bá đạo quát to.

“Cái gì?”

“Anh hơi quá đáng rồi đấy!”

“Quả thực là không coi ai ra gì.”

Các đệ tử tức giận không kìm nén được.

Đôi mắt Lâm Dương hơi nheo lại, tiến lên trước.

“Tôi là Tiêu Tiến Đạt, vị Khải Uy sư huynh này, có gì chỉ giáo không?”

“Cậu sao?” Hùng Khải Uy trừng Lâm Dương, hừ lạnh nói: “Ra tay đi!”

“Ra tay?”

“Đánh với tôi một trận, dùng võ y, cậu thắng, tôi sẽ để cậu thuận lợi trở thành đệ tử của bề trên! Nếu cậu thua, thì cút cho tôi!”

Hùng Khải Uy phần nộ nói.

“Hả?

Lâm Dương hơi nhướng mày.

Nhìn tư thế của Hùng Khải Uy này, nếu Lâm Dương không đánh, e rằng không thoát thân được rồi.

Anh nhìn về phía Tôn Khải Phong.

Tôn Khải Phong cũng không làm chủ được, đành phải kêu to: “Nhanh, nhanh đi gọi trưởng thôn, nhanh đi gọi trưởng thôn tới đây!”

Đệ tử chạy xuống.

Nhưng phải một lát sau, trưởng lão mới tới đây?

“Gọi trưởng thôn sao? Trưởng thôn đến đây! Trận chiến này vẫn phải đánh!”

Hùng Khải Uy gầm nhẹ, trực tiếp rút kim châm cứu ra, đâm loạn lên người.

Kim châm cứu vào trong cơ thể, toàn thân anh ta bùng nổ gân xanh, cả người to thêm một vòng, giống như con gấu đang nổi giận, xông về phía Lâm Dương.

“Tiêu Tiến Đạt, đi chết cho tôi!”

Một quả đấm cực đại đánh tới.

Hung ác cuồng lệ.

Nhưng Lâm Dương không hề bận tâm, trở tay đánh một chưởng, đỡ lấy quả đấm kia.

Rầm, âm thanh thanh thúy vang lên, quả đấm dừng lại.

“Hửm?”

Hùng Khải Uy giật mình.

“Tôi không muốn đánh với anh, nhưng nếu anh là người gây sự, vậy thì không thể trách được tôi Lâm Dương hừ lạnh, dùng lực mạnh hơn, đúng là nắm lấy quả đấm của Hùng Khải Uy vung mạnh.

VùiI Cơ thể Hùng Khải Uy bay ra ngoài, đập vào trong đám người, hất ngã một đám đệ củ 10/11 tử…

“Hay lắm!”

“Tiến Đạt sư huynh! Giỏi lắm!”

“Cố lên, cho anh ta biết sự lợi hại của anh!”

Đám Tiết Đan Chi thấy Lâm Dương dễ dàng hóa giải công kích của Hùng Khải Uy, lập tức mừng rỡ, kích động tới mức liên tục la lên.

“Khốn nạn!”

Hùng Khải Uy gầm thét nhưng vẫn không chịu thua, lại đứng dậy xông về phía Lâm Dương.

Lâm Dương âm thầm hừ lạnh một tiếng, có chút không kiên nhẫn, ra tay cũng không lưu tình nữa, một quyền đánh mạnh về phía bụng Hùng Khải Uy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2129


Chương 2129:

“Ừm Bụng Hùng Khải Uy rụt lại, gương mặt vặn vẹo.

Rất rõ ràng uy lực của một quyền này không nhỏ.

Nhưng cơ thể Hùng Khải Uy dùng thuốc cải tạo, cường độ kinh người, tuy chịu đau đớn kịch liệt, nhưng hành động không chịu ảnh hưởng, trở tay đánh một quyên về phía Lâm Dương.

Lâm Dương nhanh tay lẹ mắt, lập tức nâng †ay còn lại lên ngăn cản.

Rầm một tiếng, âm thanh trâm đục truyền ra.

Hai chân của Lâm Dương giẫm lên đất trượt về sau mấy mét.

Không thể không nói kình lực của Hùng Khải Uy này đúng là kinh người.

“ÁII”

Anh ta lại gâm thét, xông về phía Lâm Dương.

Lâm Dương hơi nhíu mày.

Nếu cùng Hùng Khải Uy cứng đối cứng tới cùng, thể lực tiêu hao quá nhiều, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng tới kế hoạch lúc nữa, vẫn nên dùng kim châm cứu đi.

Suy nghĩ một lát, lúc này ngón tay nhoáng lên một cái.

Vù vủ vù…

Mấy cái kim châm cứu bay đi, đâm lên người Hùng Khải Uy.

Hùng Khải Uy vẫn không chịu dừng lại, giống như trâu đực phát điên, nhào về phía Lâm Dương.

Đây đã là phấn đâu quên mình, liêu mạng rồi…

Lâm Dương nghiêng người né tránh.

Rầm rầm rầm!

Một đống dược liệu bị Hùng Khải Uy hất rơi, vụn thuốc văng tung tóe.

Những người bị xích quỳ gối bên cạnh dược liệu sợ tới mức vội vàng chạy trốn.

Cả nhà tải appt ruyện hola đọc tiếp nhé! “Buồn cười!”

Một số trưởng lão thấy cảnh này, lớn tiếng quát to: “Nhanh, người đâu ngăn Hùng Khải Uy lại!”

“Dạ, trưởng lão!”

Lập tức có đệ tử tinh nhuệ xông tới, bao vây lấy Hùng Khải Uy.

“Kẻ nào ngăn tôi sẽ chết!”

Hùng Khải Uy khàn giọng gào thét, điên cuồng đấm loạn.

Mỗi một quả đấm sẽ đập trúng một người, người này sẽ ngã xuống đất không dậy nổi, giống như Chiến Thần.

“Vô liêm sỉ! Lên! Tiếp tục lên cho tôi!”

Các trưởng lão gào thét.

Càng ngày càng có nhiều người xông lên trước ngăn cản, thậm chí ngay cả trưởng lão cũng đã xông lên trước.

Lâm Dương thoáng thở phào nhẹ nhõm, đứng ở một bên nhìn.

Tất cả hiện trưởng của điển lễ tế thuốc hỗn loạn không chịu nổi.

Nhưng mà đánh một lát, bỗng nhiên Lâm Dương cảm thấy không thích hợp lắm.

Hùng Khải Uy kia giống như đang liều mạng đối nghịch với đám người vây quanh mình, mà tầm mắt hoàn toàn không còn ở trên người anh nữa rồi.

Anh ta giống như quên mất người tên Tiêu Tiến Đạt, quên vì sao mình ra tay.

Giống như anh ta đứng ra, là vì cố gắng dẫn phát trận rối loạn này.

Sao lại thế này?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2130


CHương 2130:

Đôi mắt Lâm Dương khẽ đảo, suy nghĩ nguyên nhân.

Cho đến lúc này, bỗng nhiên anh nghĩ tới chuyện gì đó, tầm mắt vội vàng nhìn về phía bên phải.

Mới phát hiện bảy tám gã tù binh vốn quỳ sát bên phải đã không thấy nữa.

“Hửm?”

Lâm Dương sửng sốt, vội vàng nhìn đám tù binh còn thừa lại.

Hóa ra đám người này nhân lúc hỗn loạn mang tù binh đi!

Chẳng lẽ những người này là bạn của Hùng Khải Uy?

Hùng Khải Uy cố ý gây ra hỗn loạn, để bọn họ lợi dụng thời cơ, dẫn những người sắp thành thuốc dân rời đi?

Lâm Dương có vẻ đăm chiêu, không hé răng nữa.

Nhưng chỉ thấy mấy người kia nhanh chóng tiến lên, trực tiếp khiêng bao tải nhốt tù binh, khiêng ra ngoài.

Đám đệ tử ở xung quanh đều bị Hùng Khải Uy hấp dẫn ánh mắt, không ai chú ý tới mấy người này.

Hành động này rất thuận lợi.

Lâm Dương vấn luôn im lặng nhìn chằm chằm.

Nhưng mà đúng lúc này, một bóng dáng đột nhiên xuất hiện trước mặt bọn họ, trực tiếp đá vào vai người phụ nữ đi trước.

Cô ta bất ngờ không có phòng ngự, bị đạp ngã xuống đất, bao bố nhốt tù binh cũng rơi xuống.

Một màn đột ngột như vậy, mới khiến mọi người lấy lại tinh thần, ánh mắt nhìn qua.

“Hả?”

“Đó là Thủ Mệnh sư tỷ!”

“Sao chị ấy lại ở đây?”

“Sao tù binh lại ở trong bao tải?”

Các đệ tử vô cùng kinh ngạc, bàn tán xôn xao.

Nhưng mà chỉ thấy trưởng thôn dân hàng loạt tinh nhuệ của thôn Dược Vương tiến vào nơi diễn ra điển lễ tế thuốc.

Sắc mặt trưởng thôn Tô Bảo Minh lạnh lùng nhìn Thủ Mệnh, quát lớn: “Tất cả dừng tay cho tôi!”

Tất cả mọi người đang chiến đấu lùi ra.

Hùng Khải Uy giống như con trâu đực phát cuồng cũng dừng lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm bên này.

“Thủ Mệnh, Hùng Khải Uy, các người thật lớn mật, vậy mà dám thả tù binh, đối nghịch với thôn Dược Vương ta! Hai người muốn phản bội thôn Dược Vương sao?” Tô Bảo Minh hét lên.

“Cái gì?”

Hiện trường rộ lên.

Thủ Mệnh và Hùng Khải Uy tự biên tự diễn diễn ra cảnh như vậy, chính là vì muốn cứu những tù binh kia sao?

“Tô Bảo Minh, thôn Dược Vương lấy người làm thuốc dẫn, vi phạm thiên đạo luân lý, người thần đều căm phân! Người được gọi là bề trên căn bản chính là một tên điên! Nếu như các người tin ông ta, vẫn luôn khăng khăng cố chấp, làm những chuyện thương thiên hại lý như thế, sẽ chỉ chôn vùi thôn Dược Vương, chôn vùi tính mạng của các người!” Thủ Mệnh nghiến răng nói.

Đây là một người phụ nữ để tóc ngắn tư thế oai hùng, nhìn khoảng ba mươi tuổi, bộ dạng coi như xinh xắn, đôi mắt vô cùng kiên nghị.

“Làm càn! Thủ Mệnh, cô là đệ tử đứng đầu của tôi, là một trong những thiên tài của thôn Dược Vương, những năm gần đây thôn Dược Vương chúng ta vì bồi dưỡng cô mà hao phí bao nhiêu nhân lực vật lực, kết quả là cô khi sư diệt tổ, phản bội lại thôn Dược Vương? Các người… Quả thật là đáng chết!”

Tô Bảo Minh vô cùng phẫn nộ, rống lớn: “Người đâu, bắt bọn họ lại! Bọn họ thả những tù binh này, vậy hôm nay, tôi sẽ dùng bọn họ làm thuốc dẫn! Trở thành thành tựu của Tiêu Tiến Đạt!”
 
Back
Top Bottom