Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2071


Chương 2071:

“Cô không biết gì sao? Việc ra tay lần này với học viện phái Nam Y, mấy người họ hàng bên ngoại của bà chủ.

cũng đi nữa, kết quả đều chết trong đó, bà chủ rất hận chuyện này.

Nếu như không phải cô chủ còn phải hoàn thành việc tế tự thì e rằng bà chủ sẽ lột da cô chủ mất!” “Hóa ra là như thế…

Chăng qua nói đi cũng phải nói lại, những người họ hàng bên nhà bà chủ không phải đo bà chủ kêu đi sao?

Chuyện này không thể hoàn toàn trách cô chủ được.”

“Này, đừng nói lung tưng về chuyện này, để cho người khác nghe thấy là tiêu đời đấy.”

“Tôi biết rồi.”

“Thực ra, những người này chính là do bà chủ đưa tới, bà chủ muốn để cho người nhà của mình đi tìm kiếm.

công lao, ai mà biết được bác sĩ Lâm kia đã phái cao thủ của học viện phái Nam Y đề phòng.

Lân này, nếu như không phải do mười một vị nguyên.

lão kia điều động thì đúng thật là không thể bắt được học viện phái Nam Y.”

“Ôi, Tân này xem như là bà chủ đi một nước cờ đở.

Không làm ra được công lao gì, hơn nữa còn gây ra tổn thất về người vô cùng nặng nê.”

“Không phải chứ? Từ trước đến giờ bà chủ vẫn luôn không thích cô chủ.

Lúc này chắc chắn sẽ phải hành hạ cô chủ một trận…

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! Mong cả nhà tải đọc! “Cô chủ đúng là mạng khổ…”

Hai người thì thầm với nhau.

Tuy nhiên, không lâu sau Tô Vũ Nhi ngất xiu.

“Bây giờ phải làm sao đây?” “Tạt nước cho cô chủ tỉnh, sau đó tiếp tục đập đầu.”

“Nếu cô chủ thật sự xảy ra chuyện gì thì phải giải thích thế nào với bên trên đây?” “Đó là chuyện của bà chủ, việc chúng ta phải làm chỉ là những gì bà chủ giao mà thôi!” “Được!” Rào! Sau khi được tạt một chậu nước, Tô Vũ Nhi đang hôn mê mới từ từ tỉnh lại.

Nhưng lúc này, cô ta đang rất chóng mặt, đứng dây rất khó khăn.

“Gô chủ, cô hãy tiếp tục đi.

Nếu để bà chủ phát hiện thì chúng tôi cũng sẽ bị vạ lây, đừng làm khó chúng tôi như thết” Một người lạnh Tùng lên tiếng.

Tô Vũ Nhi nghiến răng, những suy nghĩ thoáng hiện lên trong đầu cô ta.

Đúng lúc này, một vài người chạy vào nghĩa trang sau núi.

Trong đó có một cô gái trẻ trang điểm nhẹ nhàng, cô gái đó nhanh chóng lên tiếng: “Tô Vũ Nhi đang ở đâu?”

Hai người kia ngẩn ra, đồng loạt nhìn về phía người phụ nữ kia: “Cô chủ Thiên Tuệ?”

Sắc mặt Tô Vũ Nhi nhanh chóng thay đổi.

“Tô Vũ Nhi đâu? Con khốn đó đang ở đâu?” Người phụ nữ trẻ được gọi là cô chủ Thiên Tuệ kia tức giận chạy đến, trừng mắt nhìn qua, lập tức chạy tới bên cạnh Tô Vũ Nhi.

“Con khốn kia! Mày còn mặt mũi mà quay về đây sao?”

Cô Thiên Tuệ trực tiếp lao tới, cào cấu Tô Vũ Nhi.

Tô Vũ Nhi vội vàng chống cự.

“Mày còn dám chống cự sao? Người đâu, mau tới giữ tay giữ chân con nhỏ này lại cho tôi.”

“Chị… Chị muốn làm gì?” Tô Vũ Nhi cắn răng, tức giận hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2072


Chương 2072:

“Nếu không phải do mày thì, cậu và anh họ của tao sẽ chết sao? Tất cả là do con khốn mày giở trò! Tao nhất định phải dạy dỗ mày!”

Cô Thiên Tuệ kia tức giận mắng chửi.

Sau đó, cô ta cầm lấy một hòn đó bên cạnh, đập vào đầu Tô Vũ Nhi.

Tô Vũ Nhi giật mình, nhanh chóng muốn tránh đi.

Sắc mặt của hai người bên cạnh kia cũng trở nên âm trầm, vội vàng chạy tới ngăn cả.

Cô Thiên Tuệ này cũng điên quá rồi, điều bất ngờ chính là cô ta lại muốn g**t ch*t Tô Vũ Nhi.

Nhưng may mắn thay, Tô Vũ Nhi đã kịp thời né tránh, đầu cô ta nhanh chóng né được hòn đá đang chuẩn bị đập tới. Thế nhưng phần lưng của cô ta lại bị đập mạnh một cái.

Ẩm!

Một tiếng r*n r* vang lên.

J.

Gương mặt Tô Vũ Nhi co quắp lại vì đau đớn, cô ta hít một hơi khí lạnh, cả người cô ta cũng sắp không thể đứng vững nữa rồi.

“Thật là biết chịu đựng! Hừ, tao muốn nhìn xem cái con khốn như mày sẽ chịu đựng được tới bao giờ!” Cô Thiên Tuệ tức giận lên tiếng. Không ngờ cô ta lại cầm lấy một hòn đá khác, đập vào người Tô Vũ Nhi.

Thế nhưng Tô Vũ Nhi cũng không phải là một người yếu đuối như thết Ban nấy người kia là mẹ kế của cô ta vì thế cô ta không dám cãi lại. Thế nhưng người lúc này lại là chị em cùng trang lứa với cô ta, dựa vào điều gì mà cô ta phải ngu ngốc đứng yên cho người khác đánh mình như thế chứ?

Ngay sau đó, không cần đợi cô Thiên Tuệ kia ném đá tới, Tô Vũ Nhi đã cầm lấy một hòn đá khác, đập thẳng về phía cô Thiên Tuệ kia.

Am!

Cô Thiên Tuệ bị đánh bất ngờ không kịp đề phòng, đầu cô ta nhanh chóng bị đập trúng.

“ÁỊ”

Cô ta hét lên, loạng choạng lùi về sau, ngã xuống đất, đầu cô ra sưng lên một cục lớn, vô cùng đau đớn.

“Cô chủ, cô không sao chứ?”

“Cô chủ!”

“Cô ổn không?”

Những người phía sau vội vàng chạy tới, vây quanh cô Thiên Tuệ kia với vẻ mặt vô cùng lo lắng.

“Đánh, đánh chết cho tôi! Mau đánh chết con khốn này cho tôi, lột da rút gân con nhỏ đó cho tôi, đánh nó!”

Cô Thiên Tuệ kia phản ứng lại, đau đớn gào lên.

Cả đám người nhanh chóng lao tới.

Tô Vũ Nhi vô cùng tức giận, sao cô ta có thể nhịn được chứ? Cho dù đối phương có nhiều người, thế nhưng cô ta cũng cố hết sức dùng nắm đấm nhỏ của mình.

Tuy nhiên, chỉ với hai nắm đấm nhỏ của cô ta thì không thể đánh lại địch ở khắp nơi như thế.

Hai người kia muốn chạy tới ngăn cản, thế nhưng lại bị cô Thiên Tuệ quát.

“Nếu các người dám ngăn cản, tôi sẽ nói ba tôi g**t ch*t hai người đấy!”

Hai người kia rụt cổ, không dám nói gì.

Khoảng một phút sau.

“Cô Thiên Tuệ, con khốn kia không nhúc nhích nữa…” Có người nói.

“Cô Thiên Tuệ, cô không được đánh, cô không được đánh. Nếu cô đánh chết cô ta thì ông chủ nhất định sẽ trách mắng cô đấy!”

Thấy tình hình không ổn, một trong hai người vội vàng chạy tới khuyên can cô ta.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2073


Chương 2073:

Cô Thiên Tuệ kia cũng biết chỗ đứng của Tô Vũ Nhi trong nhà là thế nào, hừ lạnh nói: “Thôi được rồi, lần này tôi sẽ bỏ qua cho cô †a, mau chóng đưa cô ta đi chữa trị. Chờ đến khi vết thương tốt hơn một chút thì bà đây sẽ tính sổ với cô ta sau.”

Nói xong, cô Thiên Tuệ giơ chân lên, nhanh chóng giãm thật mạnh vào bàn tay trái của Tô Vũ Nhi, chân cô ta không ngừng nghiền nát bàn tay Tô Vũ Nhi.

Răng rắc!

Tiếng xương gấy vang lên.

Cả năm ngón tay của Tô Vũ Nhi gần như bị giãm nát.

Cơn đau dữ dội khiến cô ta gần như ngất đi.

Đôi mắt cô ta mở to, khuôn mặt nhỏ nhăn đầy mồ hôi, đôi môi khẽ mở nhưng không thể phát ra tiếng.

Một lúc sau, mắt cô ta tối sầm lại và ngất đi vì đau đớn…

Đợi khi Tô Vũ Nhi tỉnh lại, cô ta đã nằm trong phòng ở thôn Dược Vương an dưỡng.

“Cô chủ, cô tỉnh rồi?”

Một giọng nói lạnh nhạt truyền đến.

Tô Vũ Nhi hơi nghiêng đầu.

Bên giường có một thiếu nữ mặc đồ màu xanh biếc đang đứng.

Thiếu nữ này nhìn chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, gương mặt phấn nộn, ngũ quan hơi tinh xảo, nhưng trên gương mặt phủ một tầng sương lạnh, đôi mắt lại càng tràn ngập chán ghét.

“Bích Phượng? Là cô à?”

Tô Vũ Nhi phát ra giọng nói suy yếu.

Cô ta biết thiếu nữ này.

Vì trước khi cô ta rời khỏi thôn Dược Vương, thiếu nữ này vẫn luôn hầu hạ cô ta.

“Cô chủ, bây giờ cô bị thương không nhẹ, hy vọng cô có thể nằm yên dưỡng thương, còn hai ngày nữa sẽ diễn ra điển lễ tế thuốc, điển lễ này có liên quan đến mệnh mạch của thôn Dược Vương chúng ta, mong cô đừng làm tôi khó xử!” Vẻ mặt Bích Phượng không thay đổi nói.

“Khó xử? Sao thế? Cô nói giống như đang gây chuyện ấy?” Tô Vũ Nhi lộ ra nụ cười thê lương, trong mắt tràn ngập tuyệt vọng.

Bích Phượng không để ý, xoay người đi ra ngoài cửa.

“Cô chủ, cô nghỉ ngơi đi, hơn nửa tiếng sau tôi sẽ tới thay thuốc cho cô, cô đừng nghĩ tới chuyện bỏ trốn nữa, anh Quân ở bên ngoài tự mình canh giữ, cô đừng tự sát hoặc có ý nghĩ hại mình, bởi vì làm như vậy, sẽ chỉ khiến cô càng thêm đau khổi”

Dứt lời, Bích Phượng đã ra khỏi cửa.

Tô Vũ Nhi không hé răng.

Tự sát sao?

Nơi này là thôn Dược Vương!

Tự sát ở trong thôn Dược Vương… Trừ phi có thể khiến cả người mình bị xoắn thành thịt nát hoặc nổ thành mảnh vụn, nếu không chỉ cắt yết hầu hoặc đập đầu vào tường, thì không tự sát được, y thuật của thôn Dược Vương cường đại tới mức có thể kéo người từ Quỷ Môn Quan trở về.

Tô Vũ Nhi không có dụng cụ khiến mình tan xương nát thịt, bởi vậy bây giờ muốn tự sát cũng không thể.

Đây mới là chuyện khiến người ta tuyệt vọng nhất.

“Mẹ, thực xin lỗi, con cũng rất muốn sống tốt, chỉ tiếc ba không cho con cơ hội, thực xin lỗi, thực xin lỗi…” Tô Vũ Nhi nhắm mắt, trong đôi mắt tràn ra nước mắt.

Nhưng mà đúng lúc này, bỗng nhiên bên cạnh vang lên giọng nói quen thuộc.

“Xem ra cô ăn không ít khổ”

Toàn thân Tô Vũ Nhi run lên, đôi mắt trợn †o, cố gắng xoay cổ lại, nhìn về phía bên giường.

“Bác sĩ… Lâm?” Tô Vũ Nhi kinh hãi kêu lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2074


Chương 2074:

Lâm Dương bảo cô ta chớ có lên tiếng.

Lúc này Tô Vũ Nhi muốn giơ tay che miệng mình, nhưng cánh tay nhỏ vừa mới cử động, liền khẽ động vào miệng vết thương, †oàn thân đau đớn tới mức khiến cô ta không khỏi nhe răng trợn mắt, hít vào một hơi khí lạnh.

“Hửm? Có chuyện gì thế?”

Người ngoài cửa giống như nghe thấy động tĩnh ở bên trong, lập tức vén mành đi vào.

Tô Vũ Nhi vô cùng sợ hãi, vội vàng nhìn bên cạnh.

Chỉ thấy chẳng biết Lâm Dương ở bên giường đã biến mất vô ảnh vô tung từ lúc nào.

Giống như là quỷ mi…

Tô Vũ Nhi trợn tròn mắt.

Lâm Dương nấp ở chỗ nào thế?

“Cô làm sao vậy?”

Người đi vào là người đàn ông cường tráng có thân hình cao lớn trên mặt có một vết sẹo.

Khí tức của người đàn ông rất nồng nặc, giống như một con thú hoang.

Người nọ là đội trưởng của đội tuần tra trong thôn, tên là Tân Minh Quân, nghe nói sau khi anh ta sinh ra đã được một dược sư trong thôn bồi dưỡng, từ nhỏ được tắm trong nước thuốc, phục dùng dược vật cải tạo cơ thể, anh ta vốn vô cùng gầy yếu, cơ thể càng ngày càng cường tráng, sức mạnh, tốc độ, khứu giác cũng cao hơn người thường nhiều.

Nghe nói có một lần lên núi hái thuốc, dược sư nói muốn xương hổ, anh ta một tay xách con hổ đực như xách con mèo nhỏ trở về thôn, chân con hổ kia bị anh ta liên tục bẻ gãy, có thể thấy được sức mạnh của anh ta kh*ng b* cỡ nào.

Trong thôn phái người này đến trông chừng Tô Vũ Nhi, chính là là không hy vọng mẹ kế của cô ta và cô chủ Thiên Tuệ lại làm cô ta bị thương.

Nhưng khiến Tô Vũ Nhi cảm thấy kỳ lạ chính là, sao Lâm Dương có thể tránh thoát được Tân Minh Quân lẻn vào đây chứ?

“Tôi… Tôi không sao, chỉ là vừa cử động phần dưới nên động vào miệng vết thương.”

Tô Vũ Nhi yếu ớt nói.

“Cô đều đã yếu như thế rồi, còn cử động cơ thể làm gì? Tôi cảnh cáo cô, đừng giở trò gì! Phía trên đã dặn dò rồi, nếu cô không phối hợp, bọn họ sẽ lựa chọn chém tay chân cô!”

Tần Minh Quân lạnh nhạt nói, sau đó xoay người rời khỏi phòng.

Tô Vũ Nhi sợ tới mức da đầu run lên, gương mặt trắng xanh.

Tải app truyện hola về đọc nhiều nhiều hơn nhé cả nhà! Chém tay chân sao?

Như vậy còn là con người sao?

Cô ta chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, không dám nghĩ tiếp nữa.

Nhưng trên thực tế thôn Dược Vương sẽ làm như thế.

Bởi vì gọt người thành gậy như thế, không phải là thôn Dược Vương chưa từng làm!

Thậm chí… Chuyện càng hung tàn càng đáng sợ hơn bọn họ đều đã làm.

Tô Vũ Nhi âm thầm nuốt nước bọt, không dám lên tiếng.

“. RNI 915 Đợi Tân Minh Quân rời đi, cô ta mới cẩn thận gọi.

“Bác sĩ Lâm… Bác sĩ Lâm…”

“Gô đừng lên tiếng, người ở bên ngoài có thính lực khác hẳn người thường, vô cùng cảnh giác, cẩn thận bị anh ta nghe thấy.”

Giọng nói rất nhỏ của Lâm Dương vang lên bên tai Tô Vũ Nhi.

Tô Vũ Nhi ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn.

Chẳng biết Lâm Dương đã đứng bên cạnh cô ta từ lúc nào.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2075


Chương 2075:

“Vừa rồi anh trốn đi đâu thế?”

Tô Vũ Nhi hơi bất ngờ hỏi.

Phòng an dưỡng này chỉ có bốn chiếc giường bệnh và mấy cái tủ đặt ở đầu giường, căn bản không có khả năng giấu người, mà vừa rồi Lâm Dương lại biến mất vô ảnh vô tung, sao cô ta có thể không tò mò?

“Tôi vẫn luôn ở đây mà”

“Nhưng mà vừa rồi tôi… Không phát hiện ra anh…”

“Tôi vẫn luôn đứng phía sau người nọ.”

Lâm Dương cười nói.

“Đứng sau lưng anh ta?” Tô Vũ Nhi sửng sốt.

“Đúng vậy, khổ người anh ta to, cho nên cô không nhìn thấy tôi, mà anh ta quay lưng về phía tôi, cũng không phát hiện được tôi.”

Tô Vũ Nhi có chút không thể suy nghĩ, đầu lưỡi đều đã thắt lại: “Nhưng vừa rồi anh nói, thính lực của người này khác hẳn với người thường, hơn nữa khứu khác của anh ta cũng vô cùng xuất chúng, sao anh… Không bị anh ta phát hiện ra?”

“. BỊ 10/15 “Anh ta là một dược nhân đúng không?”

Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Bác sĩ Lâm cũng biết dược nhân sao?”

Tô Vũ Nhi hơi bất ngờ nói.

“Sao không biết? Từ nhỏ dùng thuốc cải tạo cơ thể, người như vậy là cỗ máy giết người do một số võ y lòng dạ ác độc chế tạo ra, khác hoàn toàn với những người tắm bằng nước thuốc, dùng thuốc để bảo dưỡng cơ thể. Bọn họ dùng vị thuốc mạnh tăng cao cơ thể và các hạng mục kỹ năng của mình, ví dụ như khí lực, khứu giác, thị lực, năng lực phản ứng, vân vân. Người vừa rồi chỉ là dược nhân thuần túy, tuy võ lực của dược nhân đáng sợ, nhưng có một nhược điểm trí mạng, chính là bọn họ sẽ sản sinh bài xích hoặc tổng hợp lại phản ứng đối với một số vị thuốc đặc biệt, tôi nhỏ vài giọt dịch hoa Ngân Hoa, dịch hoa này tỏa ra mùi sẽ làm mất cảm giác khứu giác và thính giác của anh ta, còn khiến anh ta không phát hiện ra được, chính vì như vậy, anh ta không cảm nhận được sự tồn tại của tôi! Thậm chí ngay cả lúc này nói chuyện với cô, anh ta cũng nghe không rõ lắm.”

Lâm Dương chậm rãi giải thích.

“Thì ra là như vậy.” Tô Vũ Nhi biểu hiện ra kính nể và tán thưởng.

Chỉ có bác sĩ Lâm mới hiểu rõ toàn bộ như thế rồi.

“Cô Tô Vũ Nhị, tôi nên đưa cô trở về.” Lúc này, bỗng nhiên Lâm Dương nói.

“Trở về sao?” Tô Vũ Nhi ngẩn ra, sau đó vội vàng lắc đầu: “Không, tôi không quay về đâu, tôi sẽ ở lại đây…”

“Cô muốn chết ở đây à?”

“Tôi không chết ở đây, người chết… Sẽ có rất nhiều.”

Tô Vũ Nhi lộ ra nụ cười xinh đẹp: “Thực ra tôi sớm nên trở về thôn Dược Vương, nếu không phải vì tôi sợ hãi, không phải vì tôi do dự, đã không có nhiều người chết như thế, cô Tô Nhan cũng sẽ không rơi vào kết cục như vậy, còn có ông Hà Vĩ Hùng, ông Dương Long, ông Mã Hải… Đều là tôi liên lụy tới bọn họ… Đều tại tôi…”

Sau khi nói xong, Tô Vũ Nhi nhẹ nhàng khóc nức nở.

Sau khi biết Dương Hoa và học viện Phái Nam Y bị thôn Dược Vương tập kích, vẫn luôn được Hà Vĩ Hùng dẫn đi cùng trốn đông trốn tây cuối cùng Tô Vũ Nhi không trốn tránh nữa, cô ta trốn đám người Hà Vĩ Hùng, chủ động đi tìm người của thôn Dược Vương, đi theo bọn họ trở về, cũng lấy cái chết uy 4o BI 18/15 h**p, muốn bọn họ không tiếp tục ra tay với bất cứ người nào bên phía Lâm Dương.

Lấy chuyện này đổi lấy hòa bình.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2076


Chương 2076:

“Bác sĩ Lâm, anh trở về đi… Tôi rất cảm ơn mọi chuyện anh làm cho tôi, tôi nợ anh, nợ mọi người nhiều lắm, chỉ tiếc đời này của tôi sắp kết thúc rồi, kiếp sau… Tôi nhất định sẽ báo đáp mọi người, bây giờ, mong anh nhanh rời đi…” Tô Vũ Nhi đau khổ nói.

Lâm Dương im lặng nhìn chằm chằm cô †a, vẫn chưa rời đi, rất lâu sau: “Cô đã không chịu đi, vậy tôi sẽ không ép buộc cô, nhưng mà tôi tới nơi này, chuyện quan trọng không phải cứu cô Tô Vũ Nhi nghe thấy thế, bất chợt mở to mắt: “Vậy bác sĩ Lâm tới nơi này… Để làm gì?”

“Hủy diệt thôn Dược Vương!” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Đầu Tô Vũ Nhi ong ong, cho rằng mình nghe lầm lần nữa.

Hủy diệt thôn Dược Vương?

Đây quả thực là chuyện viễn tưởng, ý nghĩ kỳ lạ!

Nếu đổi lại là những người khác nói những lời này, Tô Vũ Nhi chắc chắn sẽ lớn tiếng mắng chửi, không mắng người này tỉnh lại quyết sẽ không bỏ qua!

Nhưng mà những lời này từ miệng bác sĩ Lâm nói ra.

Từ lúc bác sĩ Lâm thể hiện ra thực lực của mình, Tô Vũ Nhi cảm thấy ít nhất anh còn có tư cách.

Dù sao các lực lượng trong tay bác sĩ Lâm như Dương Hoa, học viện Phái Nam Y, đảo Tiêu Sầu, Tô Vũ Nhi đều nghe nói tới rồi.

Trước đây không lâu, cô ta không lưu †âm phát hiện thân phận của cao thủ ở khắp học viện Phái Nam Y.

Có vẻ như những người đó đều là người của Đông Hoàng Giáo!

Hơn nữa bọn họ còn gọi bác sĩ Lâm là giáo chủ?

Vậy chẳng phải nói, bác sĩ Lâm nắm giữ Đông Hoàng Giáo sao?

Nếu có nhiều lực lượng như vậy hội tụ ở trong tay mình Lâm Dương, muốn đấu với thôn Dược Vương, căn bản không có vấn đề lớn.

Nhưng muốn tiêu diệt thôn Dược Vương, vẫn thuộc loại đầm rồng hang hổ.

“Bác sĩ Lâm, lần này anh… Dẫn theo bao nhiêu người tới?” Tô Vũ Nhi cẩn thận hỏi.

“Một mình tôi.”

“Cái gì?”

Tô Vũ Nhi kinh hãi kêu to, nghẹn họng nhìn trân trối.

“Có chuyện gì thế?”

Tân Minh Quân ở bên ngoài lại ló đầu vào bên trong nhìn.

May mà tốc độ của Lâm Dương nhanh, khi anh ta vừa ló đầu vào liền trốn ở góc tường, tránh được tầm mắt của Tần Minh Quân.

“Tôi… Tôi đau… Đau nên kêu to…” Tô Vũ Nhi lộ ra vẻ đau đớn, gương mặt nhỏ nhắn vặn vẹo.

“Hừi”

“Anh muốn làm gì?”

“Chuyện này cô đừng quản! Sắp xếp thân phận cho tôi đi.”

“Chuyện này… Sao tôi sắp xếp cho anh được? Bây giờ tôi tương đương như tù nhân rồi!” Tô Vũ Nhi than nhẹ một tiếng, trong mắt lộ ra khổ sở.

“Tôi nghe người thôn Dược Vương chính gốc đi theo cô đến thôn Điền Dược mới nói, ba của cô… Hình như là trưởng thôn của thôn Dược Vương này mà? Sao cô lại thành tù nhân?” Lâm Dương hỏi.

“Những lời này nói ra thì dài lắm… Không sai, ba tôi đúng là Tô Bảo Minh… Chỉ tiếc ông †a chưa bao giờ coi tôi là con gái của ông ta, trái lại ở trong mắt ông ta, tôi chỉ là thuốc dẫn cao quý! Kiệt tác mà ông ta đắc ý nhất!”

Trong mắt Tô Vũ Nhi lộ ra vẻ đau khổ.

“Thuốc dẫn?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2077


Chương 2077:

“Từ lúc tôi được sinh ra, người trong thôn đối đãi với tôi không giống đối đãi với người khác, bởi vì từ nhỏ thể chất của tôi đã đặc biệt, là thể chất Linh Hoa vô cùng hiếm có, người của thôn Dược Vương vẫn luôn khát cầu loại thể chất này, sự xuất hiện của tôi, cuối cùng cũng hoàn thành giấc mộng của bọn họi”

“Khát cầu? Câu nói này của cô có hàm ý?” Lâm Dương nhìn cô ta.

Tô Vũ Nhi nhẹ nhàng thở dài, tươi cười càng lúc càng đau đớn.

“Đúng là khát cầu, bởi vì sự ra đời của tôi, là được phía trên của thôn Dược Vương an bài.”

“Phía trên là ai?” Lâm Dương hỏi.

“Một người có quyền lực còn lớn hơn ba tôi, chủ nhân chân chính của thôn Dược Vương!

Vào hai mươi năm trước, phía trên giao một nhiệm vụ, nhất định phải tìm được người có thể chất Linh Hoa! Tìm được người này xong, phải cử hành điển lễ tế thuốc, điển lễ tế thuốc này cụ thể làm gì tôi cũng không rõ, nhưng mà tôi biết, điển lễ này liên quan tới tương lai của thôn Dược Vương, vì thế thôn Dược Vương vẫn luôn vừa phái người tìm kiếm ở bên ngoài, vừa tự mình bồi dưỡng người có thể chất Linh Hoal”

“Tự mình bồi dưỡng sao? Loại thể chất này bồi dưỡng kiểu gì?” Lâm Dương cau mày, bỗng nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, sắc mặt khó coi: “Chẳng lẽ nói…”

“Không sai, cưỡng chế dùng thuốc bồi dưỡng! Có khả năng là anh không biết, thực 1349 BI 7 ra tôi là đứa bé thứ sáu của mẹt Lúc trước ba tôi có khoảng chừng… Hơn ba mươi con Lâm Dương không nói gì, dĩ nhiên là suy đoán được một chút.

“Năm anh trai chị gái trước tôi… Đều chết non rồi! Ba và mẹ tôi không có kết hôn, mẹ tôi chỉ là công cụ sinh con của ba tôi mà thôi, ba tôi ép mẹ tôi phục dùng thuốc do phía trên bào chế, hy vọng thông qua thuốc này cải tạo cơ thể của mẹ, sau đó sinh hạ đứa bé có thể chất Linh Hoal Bởi vì phục dùng quá nhiều thuốc, cộng thêm sinh sản quá nhiều, cơ thể mẹ tôi dần trở nên yếu hơn, còn vì thuốc ảnh hưởng, nếu đứa bé sinh ra không phải là thể chất Linh Hoa, chắc chắn sẽ chết!

Nhưng mà sinh năm đứa bé xong, ba vẫn không chịu buông tha hành hạ đủ về thể xác và tinh thần mẹ, ép mẹ tôi mang thai lần nữa!”

1340 NI m1 đối với ba tôi, ba tôi có thể trở thành trưởng thôn, không thể tách rời việc được mẹ kế ủng hộ! Tất nhiên là ba tôi sẽ thừa nhận địa vị của bà ta.”

Tô Vũ Nhi mỉm cười nói: “Sau khi mẹ tôi mất một tháng, cũng là lúc tôi sinh được một tháng, ba tôi liền vui vẻ cưới mẹ kế của tôi vào cửa, tuy từ nhỏ tôi được mẹ kế nuôi dưỡng, nhưng mấy năm gần đây, bà ta không coi tôi như người, chỉ coi là nuôi con chó sủng vật, muốn đánh thì đánh, muốn mắng cứ mắng, tâm trạng tốt tôi mới được ăn cơm, †âm trạng không tốt, đói một mặt đã thành thói quen rồi! Ba tôi không hỏi mọi chuyện về tôi, nếu không phải vì thể chất của tôi đặc biệt, sao những người này có thể gọi tôi một tiếng ‘cô chủ”? Ở trong mắt bọn họ, tôi không khác gì một con chói”

Nói đến đây, đôi mắt Tô Vũ Nhi lấp lánh, nước mắt tràn ra…

Lời nói của Tô Vũ Nhi, khiến Lâm Dương rơi vào trầm tư lần nữa.

Anh thật sự không ngờ tới, vậy mà thân thế của thiếu nữ khoảng chừng hai mươi lại thê thảm như vậy.

Mà thôn Dược Vương thần bí này, lại dơ bẩn và bỉ ổi như thế…

“Bác sĩ Lâm, anh muốn hủy diệt thôn Dược Vương, tôi tuyệt đối sẽ không phản đối!

Diệt sạch thôn không có nhân tính này, giữ lại cũng có tác dụng gì? Bọn họ đã vi phạm con đường học y, vi phạm ước nguyện ban đầu của người học y, y thuật ở trong tay bọn họ, đã là một loại võ lực, một loại quyền lực!

-: 1⁄10 Bọn họ không xứng sử dụng kim châm cứu, không xứng chạm vào các loại thuốc!” Tô Vũ Nhi nghiến răng nghiến lợi, tức giận bất bình.

“Cho nên tôi cần cô giúp đỡ!” Lâm Dương nói.

Tô Vũ Nhi suy nghĩ một lát: “Quy mô của thôn Dược Vương tuy lớn, nhưng người trong thôn đều quen nhau, đột nhiên xuất hiện gương mặt lạ hoắc, chắc chắn sẽ bị hoài nghi, nếu anh muốn trà trộn vào thôn Dược Vương, chỉ có một biện pháp! Đó chính là giả mạo người trong thôn!”

“Cô nói xem, giả mạo người nào có vẻ thích hợp?” Lâm Dương hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2078


Chương 2078:

“Hôm nay là ngày bao nhiêu?” Tô Vũ Nhi hỏi.

“Mùng 1”

“Mùng 1 sao? Đúng là ông trời đều đã giúp chúng ta! Bác sĩ Lâm, mùng 1 hàng tháng, người trẻ tuổi ở trong thôn đều ra khỏi thôn lên núi hái thuốc! Núi Dược Vương này thâm sâu nguy hiểm, trong ngày thường mãnh thú rắn độc đếm hoài không hết, càng có khí độc kh*ng b*, nhưng những dã thú và khí độc này đều sẽ biến mất hết không thấy vào ngày mùng 1, bởi vậy hôm nay là thời cơ tốt nhất để hái thuốc. Bác sĩ Lâm, tốc độ của anh nhanh một chút, có lẽ có thể tìm được thân phận không tệ trà trộn vào!” Tô Vũ Nhi nói.

“Được rồi, tôi sẽ hành động ngay!

Lâm Dương gật đầu, nhưng chưa bước đi, nhìn cô ta hỏi: “Nhưng mà, cô thật sự không muốn rời khỏi nơi này sao?”

“Bác sĩ Lâm, thực ra tôi rất hy vọng anh có thể rời khỏi nơi này, với lực lượng của D34. sao mình anh, muốn hủy diệt thôn Dược Vương, quả thực là ý nghĩ kỳ lạ, nhưng mà… Tôi không khuyên nhủ được anh, nên chỉ có thể dốc hết toàn lực giúp anh rồi.” Tô Vũ Nhi nói khẽ: “Nếu tôi rời đi, thôn Dược Vương nhất định sẽ đoán được là anh mang tôi đi, đến lúc đó bọn họ lại ra tay với người bên cạnh anh, anh đối phó kiểu gì? Cho nên chỉ có tôi ở đây, ổn định người của thôn Dược Vương, anh mới có thể thực thi được kế hoạch của anh càng tốt hơn, không phải sao?”

Lâm Dương im lặng nhìn cô ta, rất lâu sau mới thở dài.

“Tôi đi trước đây.”

“Bác sĩ Lâm, đợi một lát!” Bỗng nhiên Tô Vũ Nhi lại kêu to một tiếng.

Lâm Dương quay đầu.

Chỉ thấy đôi mắt Tô Vũ Nhi phiếm lệ, =: xo rạng rỡ nhìn anh.

“Vì sao anh… Không rời khỏi đây?”

“Tôi nói rồi, tôi tới đây diệt thôn Dược Vương, chuyện này còn chưa hoàn thành, sao tôi có thể đi?” Vẻ mặt Lâm Dương kiên định.

Tô Vũ Nhi nhắm mắt lại, nước mắt chảy ra, nhưng mà nhoẻn miệng cười.

“Cố lân”

Lâm Dương nhẹ nhàng gật đầu, cơ thể hơi cử động, biến mất giống như một cơn gió.

“Nếu anh có chuyện, tôi sẽ dốc toàn lực cứu anh, giống như lúc trước anh phấn đấu quên mình đứng trước mặt tôi.” Tô Vũ Nhi nhìn về phía cửa, nhẹ nhàng lẩm bẩm.

Ở trong một vùng rừng rậm.

“Mọi người hái thêm chút thuốc, đơn thuốc đã gửi tới cho mọi người, hai ngày sau ở điển lễ tế thuốc sẽ cần dùng tới, người nào cũng không được thiếu! Điển lễ tế thuốc lần này vô cùng trọng đại, nếu có người có một chút sai sót nào, sẽ lập tức được đưa tới phòng thuốc làm thuốc dẫn!”

Một người đàn ông vạm vỡ mặt đầy râu ria như hung thần ác sát quát lớn.

Đám nam nữ ở trước mặt chỉ hơn hai mươi sợ tới mức gương mặt trắng xanh, vội vàng kêu “dạ”.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! “Phân công nhau hành động đi!”

Người đàn ông vạm vỡ vung tay lên, mọi người tản đi khắp nơi.

Mọi người hai người một tổ, đi rất gấp gáp.

Rõ ràng là, nhiệm vụ lần này không phải việc nhỏ.

“Sư huynh, có phải là chúng ta cách mọi người quá xa rồi không?”

Ở sâu trong cánh rừng, một người phụ nữ trẻ tuổi nhìn xung quanh mình, hơi lo lắng nói.

“Ôi chao, ai ôi, sợ cái gì? Hôm nay là mùng 1, trong núi Dược Vương này hoàn toàn không có khí độc và mãnh thú, cùng lắm thì chỉ có rắn độc, côn trùng, chuột, kiến, anh đối phó được.” Sư huynh ở bên cạnh cười hì hì nói.

Lúc nói chuyện, ánh mắt anh ta vẫn luôn lén nhìn dáng người nóng bỏng của sư muội mình.

Sư muội cảm nhận được ánh mắt khác thường của sư huynh, chau mày, nhỏ giọng 7n0 nói: “Sư huynh, em cảm thấy chúng ta đừng nên cách mọi người quá xa, chúng ta qua bên đó đi! Nếu xảy ra chuyện… Vậy thì không hay rồi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2079


Chương 2079:

“Gặp chuyện không may? Ở đây có thể xảy ra chuyện gì? Sư muội! Trong thôn đã dặn dò chúng ta phải hái mười lăm cây thuốc Đồng Khánh đấy, loại cây thuốc Đồng Khánh này chỉ sinh trưởng ở bên cạnh đầm lầy, phương hướng này là thông tới đầm lầy mà!

Em qua bên đó, có thể hái được sao? Đến lúc đó chúng ta không hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn, chắc chắn sẽ bị trừng phạt, em nhận nổi sao?” Sư huynh nghiêm túc nói.

Vẻ mặt sư muội khó xử, suy nghĩ một lát chỉ có thể gật đầu: “Vậy… Vậy được rồi, chúng ta… Chúng ta đi về bên kia.”

“Ôi chao, ai ôi, như vậy mới được chứ, em còn không tin sư huynh anh sao? Sư “` s10 huynh sẽ không ăn em đâu!” Sư huynh cười hì hì nói.

Hai người tiếp tục tiến lên.

Sư muội đi đằng trước, sư huynh theo sau.

Nhưng mà đi tới đi lui, bỗng nhiên sư huynh bước nhanh hơn, không biết một tay lấy tấm vải trắng ra từ lúc nào, bịt kín miệng mũi sư muội.

Sư muội còn chưa kịp phản ứng, bên trong xoang mũi tràn ngập mùi thuốc đông y nồng đậm k*ch th*ch, lập tức hôn mê bất tỉnh.

Sư huynh mừng rỡ, xoa tay, nhìn dáng người nóng bỏng của sư muội, cả người đã kích động tới mức không tìm được hướng bắc.

“Sư muội, em có thể tính là bị sư huynh anh bắt được rồi! Xem thế này em còn chạy đi đâu? Ha hai!”

Sư huynh cười vui sướng, lập tức c** q**n áo trên người ra.

Nhưng anh ta mới cởi hết quần áo của mình ra, thì người cứng đờ lại.

Bởi vì ở trước mặt anh ta, chẳng biết có một bóng dáng xuất hiện từ lúc nào…

“Anh tên là gì?”

Bóng dáng kia lạnh nhạt hỏi.

“Ừm..

Một tiếng rên ri rất nhỏ truyền ra.

Chỉ thấy người phụ nữ ở trên đất chậm rãi nỏ mắt, ôm.

trán đứng dậy.

Đầu của cô ta còn hơi choáng váng.

Nhưng mà một lát sau, cô ta đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó.

“Át” Người phụ nữ phát ra tiếng kêu sợ hãi, vội vàng ôm lấy quân áo lùi vê sau, trong đôi mắt tràn ngập hoảng sợ, nhìn người đàn ông trước mặt.

“Sư muội, em tỉnh lại rồi?”

Người đàn ông bình tĩnh hỏi.

“Tiêu Tiến Đạt! Anh thật hèn hại Anh đúng là đồ cặn bã! Hạ lưu! Bi ổi!”

Người phụ nữ tức giận mắng.

“WI sao sư muội lại nói như thế?”

Người đàn ông nhướng mày, cảm thấy khó hiểu hỏi.

“Vừa rồi anh…

Dùng thuốc mê khiến tôi hôn mê, định làm chuyện quấy rối với tôi! Tiêu Tiến Đạt! Anh cố gắng lừa gạt tôi tới nơi vắng vẻ như vậy, là vì có mưu đồ gây rối với tôi, anh đúng là loại câm thú! Súc sinh! Tôi nhất định phải tố cáo anh trước mặt trưởng lão thậm chí là trưởng thôn! Để cho mọi người đều biết rốt cuộc anh.

là loại người không bằng cầm thú thế nào!”

Người phụ nữ nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt ngấn lệ, trong đôi mắt tràn ngập thù hận nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2080


Chương 2080:

Nhưng mà vẻ mặt người đàn ông bình tĩnh, giải thích: “Sư muội, anh nghĩ là em hiểu lâm rồi, lúc trước anh không có dùng thuốc mê với em, mà dùng thanh được, vừa rồi anh thấy bốn phía có khí độc bay tới, cho nên lập tức dùng thanh được với em, tránh để em hít khí độc mà hôn mê, không ngờ cuối cùng, vẫn chậm một bước, khiến sư muội ngất trước, nhưng mà không sao, lượng khí độc rất ít, anh đã giải độc giúp em rồi, bây giờ đã không sao.”

“Hừi Anh đừng nói đối nữa đi! Anh nghĩ rằng tôi sẽ tin tưởng anh sao?”

Rõ ràng là người phụ nữ không tin.

“Sư muội, nếu là như vậy, em hoàn toàn có thể tự mình kiểm tra một chút! Em và anh đều là người học y„ em còn tấm thân xử nữ hay không, không phải là có thể kiểm tra ra sao?”

Tiêu Tiến Đạt nói.

Người phụ nữ sửng sốt.

Đúng là chuyện này điều tra rất đễ.

Hơn nữa…

Cô ta cũng không cảm thấy cơ thể không khỏe.

Chăng lẽ thật sự hiểu lầm anh rồi sao? Người phụ nữ cảm thấy kỳ lạ liếc nhìn Tiến Đạt sư huynh, nhưng thấy vẻ mặt sư huynh nghiêm túc, đôi mắt trong suốt, bộ dạng cương trực công chính, khác hoàn toàn với bộ dạng bi ổi, giả đối lúc trước.

Sao lại thế này? Vì sao sư huynh đột nhiên thay đổi lớn như thế? Quả thực là như biến thành người khác…

Đúng là khiến người ta thấy lạ rồi! Vẻ mặt người phụ nrữ mờ mịt, liếc mắt nhìn anh vài lần, trầm giọng nói: “Anh ở đây đợi tôi!

Sau khi nói xong, cô ta lập tức tới một lùm cây, trốn ở bên trong giống như đang kiểm tra.

Tiêu Tiến Đạt lạnh nhạt đứng một bên.

Khoảng ba bốn phút sau, gương mặt người phụ nữ tửng hồng rời khỏi lùm cây.

“Sư muội, thế nào? Em không thất thân đúng không?”

Tiêu Tiến Đạt hỏi.

“Không…

Không có…”

Người phụ nữ tên Tiết Đan Chỉ xấu hổ nói.

“Vậy sư muội còn đi tố cáo anh với trưởng lão hay không?”

Tiêu Tiến Đạt hỏi lần nữa.

“Sư huynh, thực xin lỗi, em…

Em hiểu lầm anh, mong anh đừng tức giận.”

Tiết Đan Chỉ thẹn thùng nói.

Tiêu Tiến Đạt mỉm cười: “Thôi, sư muội, trong rừng sâu núi thẳm như thế, em đột nhiên ngất xỉu, đúng là sẽ nghĩ tới phương diện này, anh không trách em.”

“Cảm ơn anh… Nhưng mà sư huynh, em mới phát hiện cách nói năng của anh không giống lúc trước lắm?” Tiết Đan Chi cảm thấy kỳ lạ nói.

“Không giống trước? Có ý gì?”

“Sư huynh, cách nói năng của anh hiện giờ… Ổn trọng hơn trước nhiều, lúc trước anh nói chuyện rất ngả ngớn, khiến người ta thấy rất đáng ghét, bây giờ… Có thêm vài phần phong độ.” Tiết Đan Chỉ không nhịn được nói.

“Đại khái là sư muội em hiểu lầm anh một lần, cho nên anh thay đổi một chút, anh không muốn lại để em hiểu lầm nữa.” Tiêu Tiến Đạt nói.

Tiết Đan Chỉ ngẩn ra, cười chua xót nói: “Sư huynh, anh đừng canh cánh chuyện này trong lòng, chuyện này là lỗi của sư muội, đợi sư muội trở về nhất định sẽ bồi thường cho anh”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2081


Chương 2081:

“Bồi thường thì không cần, chỉ cần sư muội đừng nói với người khác là được.”

“DạI” Tiết Đan Chỉ gật đầu.

Việc này cứ thế bỏ qua.

“Bây giờ mấy giờ rồi?” Lúc này Tiết Đan Chi giống như nghĩ tới chuyện gì đó, lấy điện thoại ở trong túi ra, nhìn thoáng qua.

Nhưng chỉ liếc mắt một cái, gương mặt cô ta lập tức trở nên trắng xanh.

“Cái gì? Ba giờ rưỡi chiều rồi sao?”

“Sư muội làm sao vậy?” Tiêu Tiến Đạt nhỏ giọng hỏi.

“Sư huynh, chẳng lẽ anh quên rồi sao?

Đội trưởng yêu cầu chúng ta kiếm xong đơn thuốc trước 4 giờ, bây giờ chỉ còn nửa tiếng nữa, hiện giờ chúng ta không kiếm được một cây thuốc Đồng Khánh! Như vậy chắc chắn sẽ không hoàn thành nhiệm vụ rồi! Nếu không hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn, chậm trễ điển lễ tế thuốc, hai chúng ta sẽ xong rồi!”

Tiết Đan Chi gấp như kiến bò trên chảo nóng, nước mắt sắp chảy ra rồi.

“Đừng sốt ruột! Cây thuốc Đồng Khánh rất dễ tìm! Muốn lấy được nó không khó, nửa tiếng là đủ rồi.”

Tiêu Tiến Đạt nhìn xung quanh, đột nhiên đẩy lùm cây trước mặt ra, khẽ chạy về phía trước.

“Sư huynh, anh đi đâu thế?” Tiết Đan Chi vội vàng đuổi theo.

Nhưng mà chỉ thấy Tiêu Tiến Đạt chạy chậm lại, đi tới một mảnh đầm lầy trũng xuống.

Xung quanh đầm lầy có không ít thảm thực vật đặc biệt, mà gốc của thảm thực vật này, là cây thuốc Đồng Khánh mà hai người cần tìm!

“Thật sự tốt quá rồi, ở đây có đủ mười lăm cây Đồng Khánh!” Tiết Đan Chỉ vui vẻ nói, nhưng một lát sau vẻ mặt cô ta suy sụp, vô cùng u sầu: “Đám cây thuốc Đồng Khánh này dựa vào gần trong đầm lầy… Chỉ sợ muốn hái rất khó, sư huynh, trong vòng nửa tiếng chúng ta khó mà hái được, độ khó hái thuốc quá cao, thời gian chắc chắn sẽ quá hạn, chúng ta… Chúng ta xong rồi… Phía trên chắc chắn sẽ trừng phạt chúng ta thật nặng, xong rồi…”

Nghĩ tới quay về thôn sẽ phải chịu hình phạt tàn khốc, Tiết Đan Chi sợ tới mức toàn thân phát run.

Nhưng mà Tiêu Tiến Đạt chỉ mỉm cười.

“Sư muội, hái thứ này có độ khó gì?”

“Hửm”” Tiết Đan Chỉ kinh ngạc nhìn anh.

Chỉ thấy Tiêu Tiến Đạt lập tức tiến lên, xắn ống tay áo, ngắt lấy.

Thủ pháp của anh rất thành thạo, mà đôi mắt tinh chuẩn, lập tức tìm được cây thuốc Đồng Khánh chôn sâu trong bùn, một trảo là một cây.

Động tác lưu loát như mây trôi, cảnh đẹp ý vui.

Chỉ trong vòng bốn năm phút ngắn ngủi, đã lấy được năm cây thuốc Đồng Khánh…

“Cái gì?”

Tiết Đan Chi nghẹn họng nhìn trân trối.

Tiêu Tiến Đạt không dừng lại nghỉ, tiếp tục lấy hết.

Một phút sau, anh đã lấy được mười lăm cây thuốc Đồng Khánh trở về.

“Sư muội, chúng ta trở về đi.”

“Hả? Được… Được…” Tiết Đan Chỉ lấy lại tinh thần, nhưng mà trợn to mắt: “Sư huynh, anh thật lợi hại…”

“Chuyện này có gì mà lợi hại?”

“Không phải… Sư huynh, sao em không biết công phu anh hái thuốc lại cao như thế?

Hái thuốc cũng là môn học vấn, trời ạ, sư huynh, anh đúng là thâm tàng bất lộ…”

Tiết Đan Chỉ tán thưởng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2082


Chương 2082:

Cô ta và Tiêu Tiến Đạt quen nhau không tính là ngắn, theo ý cô ta, Tiêu Tiến Đạt không có sở trường gì, mà có đôi khi hành vi việc làm của Tiêu Tiến Đạt khiến cô ta cảm thấy xấu xa, nhưng không biết vì sao, lúc này Tiêu Tiến Đạt khiến cô ta hơi mơ hồ rồi.

Đây thật sự là sư huynh mà mình quen sao?

Bỗng nhiên cô ta phát hiện, mình không còn phản cảm đối với vị sư huynh này như trước rồi…

“Trở về đi.”

“Được, được, sư huynh, anh đợi em với!”

Tiết Đan Chi vội vàng kêu lên.

Khi hai người trở lại chỗ tập hợp, phần lớn người của thôn Dược Vương ra ngoài hái thuốc đã trở về.

Hai người thuộc đội chậm nhất.

“Tiêu Tiến Đạt, Tiết Đan Chi, sao hai người chậm như vậy?”

Người đàn ông vạm vỡ lúc trước không vui đi tới, cầm cây thuốc Đồng Khánh trong tay Tiêu Tiến Đạt kiểm tra.

Hai người đàn ông trẻ tuổi khác dán sát vào, trên mặt là nụ cười bỉ ổi.

“Ha ha, sư huynh, xem ra anh đã bắt được sư muội rồi? Lợi hại lợi hại! Thế nào?

Với dáng người của sư muội, hương vị chắc chắn không tệ đúng không?” Một người trong đó dùng khuỷu tay đụng vào Tiêu Tiến Đạt, cười hì hì nói.

Tiêu Tiến Đạt nhìn người nọ, không có bất luận phản ứng gì.

Không phải anh không muốn có phản ứng, mà vì… Anh không biết người kia là ai, họ tên là gì.

Dù sao anh không phải là Tiêu Tiến Đạt chân chính!

Tùy tiện mở miệng, chỉ biết bại lộ thân phận.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! “Này! Sư huynh, tôi đang nói chuyện với anh đấy!”

Thấy Tiêu Tiến Đạt không để ý tới, người nọ nhướng mày, có chút không vui.

Trái lại Tiết Đan Chi ở bên cạnh không nhịn được, vẻ mặt âm trầm quát: “Vương Anh Dũng! Anh đang nói gì thế? Tôi cảnh cáo anh, anh còn dám nói linh tinh, cẩn thận bà đây không khách sáo với anh!”

“Á? Gái đ**m thối tha này, bị người ta chơi xong thì quyết một lòng rồi hả? Che chở cho Tiêu Tiến Đạt như vậy? Sao lúc trước tôi không thấy cô như thế?” Người đàn ông tên Vương Anh Dũng hừ lạnh nói.

Người ở phía sau lập tức cười ha ha.

Gương mặt Tiết Đan Chi lúc đỏ lúc trắng, hổn hển nói: “Mấy người nói linh tỉnh gì đấy?

Bà đây vẫn còn tấm thân xử nữ! Các người đừng có mà nói linh tinh, làm hỏng thanh danh của tôi! Nếu không tôi sẽ báo cáo với trưởng lão!”

“Tấm thân xử nữ?”

Mấy người này đều vô cùng bất ngờ.

Rõ ràng là bọn họ đều biết lần này Tiêu Tiến Đạt sẽ ra tay với Tiết Đan Chỉ trong lúc làm nhiệm vụ.

“Xử nữ sao? Ngọc Diệp, không phải là cô rất am hiểu tướng mạo sao? Nhìn sư muội của chúng ta xem, có còn tấm thân xử nữ hay không?” Vương Anh Dũng nói với người phụ nữ tóc ngắn ở bên cạnh.

Người phụ nữ tóc ngắn nhìn Tiết Đan Chỉ một lát, sau đó gật đầu nói: “Cô ấy đúng là vẫn còn tấm thân xử nữ”

“Cái gì?”

Tiếng bàn tán vang lên.

“Ối, sư huynh à, có phải là anh không được hay không? Nếu anh không được, vậy nên nói sớm một chút!” Vương Anh Dũng kia cười mỉa nói: “Lúc trước khoác lác lên tận trời rồi, nói cái gì mà nhất định sẽ bắt được Tiết Đan Chỉ, kết quả là như vậy sao? Nếu anh không được thì cút sang một bên, để tôi tới!”

“Ha ha ha ha ha…”

Mọi người lại một lần nữa cười to.

Tiêu Tiến Đạt không nói một lời.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2083


Chương 2083:

Tiết Đan Chỉ tức tới mức toàn thân phát run.

“Vương Anh Dũng, anh… Anh nói cái gì?

Làm càn!”

Cô ta nói năng hơi lộn xộn, tức tới mức phổi sắp bùng nổ, ước gì có thể xông lên xé miệng Vương Anh Dũng.

Nhưng mà động tĩnh ở bên này lập tức hấp dẫn sự chú ý của người đàn ông vạm vỡ.

Ông ta kiểm tra thuốc xong, liền vòng trở “Mấy người đang làm gì thế?”

Mọi người lập tức im miệng lại.

“Không có gì, đội trưởng, thuốc đã gom đủ hết chưa?” Vương Anh Dũng nở nụ cười, tiến lên trước nói.

“Đều gom đủ rồi, mọi người trở về đi! Khi trở về thôn, tất cả đều sẽ có thưởng.”

“Ha ha, cảm ơn đội trưởng.”

Mọi người xếp thành hàng trở về.

Nhưng mà trên đường đi, Vương Anh Dũng thường nhìn về phía Tiêu Tiến Đạt và Tiết Đan Chỉ.

Tiêu Tiến Đạt là giả, tất nhiên là không biết mình và Vương Anh Dũng là địch hay bạn, nhưng dựa vào hành động việc làm của Vương Anh Dũng vừa rồi, anh ta hẳn là không cùng đường với Tiêu Tiến Đạt, hơn nữa… Anh ta cũng nhìn trúng Tiết Đan Chi.

“Sư huynh, anh không sao chứ?”

Thấy Tiêu Tiến Đạt không nói gì suốt đường đi, giống như đang suy nghĩ, Tiết Đan Chi không nhịn được nói.

“Anh không sao.” Tiêu Tiến Đạt lấy lại tinh thần nói.

“Không sao là được rồi… Sư huynh, anh đừng lo lắng, tuy Vương Anh Dũng là con trai của trưởng lão, nhưng em không sợ, đợi đi trở về, em sẽ nói chuyện này cho mấy chị em, bọn em sẽ bảo vệ anh chu toàn, Vương Anh Dũng kia… Anh không cần lo lắng!” Tiết Đan Chi nghiêm túc nói.

Tiêu Tiến Đạt không nói gì.

z3. em Trở về thôn, được ban thưởng, mỗi người đều đi trở vê.

Tiêu Tiến Đạt và Tiết Đan Chi cùng đi chung một đường.

Nhưng đi được mấy bước, một đám phụ nữ trẻ tuổi chặn đường đi của hai người.

“Phương sư tỷ? Tuyết sư muội?”

Đôi mắt Tiết Đan Chỉ sáng lên, vui sướng gọi: “Sư muội, em không sao chứ?” Người phụ nữ lớn tuổi dẫn đầu là Phương sư tỷ tiến lên trước kéo Tiết Đan Chi, cẩn thận đánh giá.

“Phương sư tỷ, chị làm sao thế? Vì sao lại khẩn trương như vậy?” Tiết Đan Chi cảm thấy kỳ lạ hỏi.

“Sư muội, em còn không biết sao?”

Phương sư tỷ kia định nói gì đó, nhìn thấy Tiêu Tiến Đạt ở bên cạnh, lúc này giận dữ, chỉ vào mũi anh mắng: “Cái tên sắc lang chết tiệt này! Còn mặt mũi tới sao?”

“Hửm”?” Tiết Đan Chi rất bất ngờ: “Sư tỷ, những lời này của chị là có ý gì?”

“Cô bé ngốc! Em còn chưa biết sao?

Người này đã ước định riêng với tên Vương Anh Dũng kia, nói nếu cậu ta không làm được em, thì để Vương Anh Dũng làm! Em có biết hay không?” Phương sư tỷ giận dữ nói.

“Sư tỷ, chị hiểu lầm sư huynh rồi, sư huynh sẽ không vô liêm sỉ giống như Vương Anh Dũng kia! Lần này hái thuốc, nếu không phải sư huynh cứu em, chỉ sợ em đã trúng khí độc rồi!” Tiết Đan Chi mỉm cười nói.

“Hả? Tiêu Tiến Đạt cứu em?” Phương sư tỷ cảm thấy kỳ lạ nhìn Tiêu Tiến Đạt.

“Phương sư tỷ, hình như sư muội vẫn chưa biết mùi đời, hẳn là chúng ta lo lắng nhiều rồi.” Tuyết sư muội ở bên cạnh nhỏ giọng nói.

“Lo lắng nhiều sao? Hừ, sao có khả năng đó được? Tiêu Tiến Đạt là ai mọi người còn không biết sao? Tháng trước người này còn nhìn lén Tuyết sư muội tắm rửa, bị tôi đuổi đi, mọi người đều quên rồi sao?” Phương sư tỷ hừ lạnh nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2084


Chương 2084:

“Không sai, người này còn nhìn lén ngực tôi! Anh ta là tên sắc lang xấu xal”

“Tôi nhớ rõ có lần anh ta lén theo dõi tôi, nếu không phải tôi cảnh giác, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.”

“Sư muội, em trăm ngàn lần đừng để tên xấu xa này lừa! Cậu ta không phải là người tốt đâu.”

Đám phụ nữ chỉ trích chửi bậy.

=-. sm Tiết Đan Chi khóc không ra nước mắt.

“Sư muội, anh đi về trước đây.” Lúc này, Tiêu Tiến Đạt mở miệng nói.

“Vậy… Được rồi.” Tiết Đan Chỉ gật đầu.

“Đừng đi! Sắc lang! Hôm nay cậu phải cho chúng tôi một công đạo!”

“Nói không sail Đừng đi!”

Mọi người la lên, không chịu để Tiêu Tiến Đạt rời đi.

Tiêu Tiến Đạt giống như không muốn dây dưa quá nhiều với bọn họ, xoay người muốn đi.

Nhưng đúng lúc này, một đám người mặc trang phục cùng kiểu là người của nhị trưởng lão đi tới, bao vây mấy người.

“Ai là Tiêu Tiến Đạt? Ai là Tiết Đan Chỉ?”

Người dẫn đầu quát hỏi.

Đám người này đều là đệ tử của nhị trưởng lão sao?

Mọi người vô cùng bất ngờ.

Đám đệ tử này đều là ưu tú trong ưu tú, tất cả đêu mắt cao hơn đầu, thủ đoạn thông thiên, ngày thường sẽ không để ý tới đám người như bọn họ, sao hôm nay lại tìm bọn họ rồi? “Tôi là Tiết Đan Chị, vị này là Tiêu Tiến Đạt, chư vị sư huynh tìm chúng tôi có chuyện gì sao?”

Tiết Đan Chỉ cẩn thận tiến lên hỏi.

“Tiết Đan Chị, Tiêu Tiến Đạt, cây thuốc Đồng Khánh hai người hái vê có vấn đề! Bây giờ mời hai người đi theo chúng tôi một chuyến, đến chỗ nhị trưởng lão giải thích.”

Một người trong đó nói.

“Cái gì? Thuốc mà chúng tôi hái có vấn đề sao?

Chuyện này không có khả năng.

Lúc trước đội trưởng đã kiểm tra qua, đều bình thường cả, toàn bộ đều trùng với đơn thuốc mà”

Tiết Đan Chỉ vội vàng giải thích.

“Gô nói với tôi thì có ích lợi gì? Đến chỗ nhị trưởng lão nói đi! Lập tức đi theo chúng tôi một chuyến, nếu không quậy tới chỗ đội chấp pháp, chỉ sợ hai người xong đời tôi!

Người nọ hừ lạnh nói.

Tiết Đan Chỉ có chút không cam lòng, nhưng đám Phương sư tỷ ở bên cạnh đã thúc giục.

“Sư muội, em đi xem đi, những người này không để trêu chọc, nếu em từ chối không để ý tới, đắc tội những sư huynh sư tỷ này, sau này sống ở thôn Dược Vương sẽ không đề chịu Phương sư tỷ khuyên nhủ.

“Chuyện này…

“Sư muội, đừng sợ, bọn chị sẽ đi cùng em, bọn họ sẽ không làm hại được em đâu!”

Phương sư tỷ lại nói.

Tiết Đan Chỉ gật đầu.

Mọi người đi theo đám người của nhị trưởng lão rời khỏi khu vực này.

Các trưởng lão ở thôn Dược Vương đều chiếm mỗi khu vực riêng.

Nhị trưởng lão ở khu tây nam, chiếm diện tích rất rộng, gần bằng đại trưởng lão, đệ tử ở trong khu vực này có khoảng mấy ngàn, đều do nhị trưởng lão dạy bảo học y.

Đám Phương sư tỷ, Tiết Đan Chỉ đi vào khu vực, liên được dẫn tới một từ đường lớn nhất bên phải.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2085


Chương 2085:

Tiêu Tiến Đạt vốn không muốn tới.

Nhưng nếu không đến, chuyện này sẽ càng ầm ï hơn, đến lúc đó thân phận của anh sẽ bị lộ.

Càng nghĩ, chỉ có thể tới đây giải quyết, tốt nhất là nhân nhượng cho khỏi phiên phức.

Trong từ đường có bảy tám người của thôn Dược Vương.

Trong đó có một người, đúng là Vương Anh Dũng lúc trước! Tiết Đan Chỉ nhìn thấy, lập tức hiểu rõ mọi chuyện.

“Vương Anh Dũng, hóa ra là anh giở trò?”

Tiết Đan Chỉ nghiến răng kêu lên.

“Sư muội, những lời này của em là có ý gì? Cái gì mà là anh giở trò? Loại thuốc mà hai người hái căn bản không đúng, khiến sư đệ anh trúng độc, việc này giải quyết thế nào đây?” Vương Anh Dũng hừ lạnh nói.

“Cái gì?” Tiết Đan Chi vô cùng giật mình.

“Sư muội hái thuốc trở về, sao lại khiến sư đệ cậu trúng độc? Vương Anh Dũng, cậu còn nói không phải là cậu giở trò?” Phương sư tỷ hừ lạnh nói.

“Hừ, các người bớt nói dối đi! Phía trên đã dặn dò bảo Tiết Đan Chỉ đi lấy cây thuốc Đồng Khánh, kết quả là cô ấy không phải hái cây thuốc Đồng Khánh về, sư đệ tôi nghĩ lầm đây là cây thuốc Đồng Khánh, kết quả lấy đi nấu phục dùng, ngoài ý muốn trúng độc, sinh tử khó nói. Tôi đã tự mình chuẩn đoán bệnh, nếu qua một tiếng không giải được độc, sư đệ tôi sẽ phải chết không thể nghi ngờ! Đến lúc đó sư muội, hai người định ăn nói với thôn kiểu gì đây?” Vương Anh Dũng lạnh lùng nói.

“Cái gì? Nghiêm trọng như vậy sao?”

Đám Tiết Đan Chi, Phương sư tỷ vô cùng hoảng sợ.

“Sao thế? Còn tưởng là tôi đang lừa mọi người sao?” Vương Anh Dũng vung tay lên: “Nâng người tới đây.”

“Dạ, sư huynh!”

Người bên ngoài nâng cái cáng đi vào trong từ đường, đặt trước mặt mấy người.

Trên cáng là một đệ tử trẻ tuổi, gương mặt xám ngắt, hôn mê bất tỉnh.

Phương sư tỷ và Tuyết sư muội lập tức đi lên kiểm tra.

Một lát sau, Phương sư tỷ cau mày nói: “Tôi không biết cậu ta trúng độc gì, rất kỳ lạ!

Nhưng chắc chắn không phải do cây thuốc Đồng Khánh tạo ra.”

“Đây nhất định là quỷ kế của Vương Anh Dũng.

Mấy người phụ nữ âm trầm trao đổi, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Nếu là Vương Anh Dũng cố ý dùng thuốc, vu oan cho sư muội, chúng ta chắc chắn sẽ không thể làm gì được, dù sao ba cậu ta cũng là nhị trưởng lão “Làm sao bây giờ?”

“Đừng vội.”

Phương sư tỷ và mấy người trao đổi ánh mắt, đứng dậy nói với Vương Anh Dũng: “Chúng tôi muốn gặp nhị trưởng lão!”

“Thật xin lỗi, ba tôi có việc, không rảnh gặp mấy người, chúng ta giải quyết việc này riêng đi” Vương Anh Dũng nói.

“Cậu muốn thế nào?”

“Tất nhiên là giải độc cho sư đệ tôi, việc này sẽ coi như xong, nhớ kỹ, các người chỉ có một tiếng!”

“Chúng tôi ngay cả độc này là gì đều không biết, trong vòng một tiếng chúng tôi giải độc cho cậu ta kiểu gì? Vương Anh Dũng, cậu đừng vòng vèo nữa, rốt cuộc là cậu muốn làm gì, nói thẳng ra đi!” Phương sư tỷ nghiến răng nói.

Vương Anh Dũng hơi nhếch miệng, mỉm cười nói: “Phương sư tỷ, tôi thật sự không biết chị muốn nói gì, nhưng mà trái lại tôi có thể giúp chị một việc, chỉ cho các chị một con đường sáng!”

“Đường sáng gì?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2086


Chương 2086:

“Tuy không biết sư đệ này của tôi trúng độc gì, nhưng tôi nghĩ cỏ Tề Ngọc trong tay nhị trưởng lão có thể giải được! Nếu như Phương sư tỷ bảo sư muội đến chỗ nhị trưởng lão cầu xin cỏ Tê Ngọc, tôi nghĩ độc này của sư đệ sẽ được giải thôi.” Vương Anh Dũng cười hì hì nói.

Nghe thấy thế, mọi người lập tức hiểu ra.

Vương Anh Dũng làm nhiều chuyện như thế, chính là vì muốn bức Tiết Đan Chỉ đi theo khuôn khổ của anh ta!

Nhị trưởng lão là ai?

Đó là ba của Vương Anh Dũng!

Tất nhiên là sẽ đứng về phía Vương Anh Dũng rồi!

Tiết Đan Chỉ đi tìm nhị trưởng lão xin thuốc sao? Đó không phải là chuyện viễn tưởng à?

Tiết Đan Chi có thân phận gì? Nhị trưởng lão có thể lấy thuốc ban thưởng cho cô ta sao?

Cô ta muốn thuốc, chỉ có một con đường có thể đi!

Đó là xin Vương Anh Dũng giúp đối Như vậy, kế hoạch của Vương Anh Dũng cũng được thực hiện rồi.

“Đê tiện! Anh muốn ép tôi đi vào khuôn khổ sao? Nằm mơ đi!” Tiết Đan Chỉ biết được mưu kế của Vương Anh Dũng thì vô cùng tức giận, lớn tiếng mắng chửi.

“Nếu sư muội không chịu đi, vậy thì đợi một tiếng sau, sư đệ anh mất mạng vì độc này, bọn anh chỉ có thể trình báo lên phía trên, mời phía trên định tội rồi.” Vương Anh Dũng hừ lạnh nói.

“Bây giờ chúng ta trình báo lên phía trên, cầu xin trưởng thôn trả lại trong sạch cho chúng ta!” Phương sư tỷ tức giận nói.

“Được thôi, mấy chị đi đi, nhưng mà tôi nói cho mấy người biết, ở đây có rất nhiều người cùng thôn thấy được sư đệ của tôi uống cây thuốc hai người hái trở về mà trúng độc, trái lại tôi muốn nhìn xem, phía trên sẽ trừng phạt hai người thế nào?” Vương Anh Dũng cười lạnh lùng nói.

“Anh! Vương Anh Dũng, tôi liều mạng với anh!” Tiết Đan Chi thở hổn hển, trong cơn giận dữ, cuối cùng không thể nhịn nổi nữa, muốn trực tiếp ra tay.

Nhóm lên chính trên app truện hola nhé! “Tiết Đan Chi! Lá gan của cô thật lớn!

Dám ra tay với sư huynh sao? Cô chán sống rồi hả? Người đâu, bắt Tiết Đan Chi lại cho tôi!” Người bên cạnh la lên.

“Dạ! Sư huynh!”

“Sư muội cẩn thận! Mọi người cùng nhau xông lên!”

Phương sư tỷ thấy tình thế không ổn, cũng lập tức bảo mọi người chuẩn bị ra tay.

Cục diện giương cung bạt kiếm, càng hỗn loạn hơn.

Nhưng ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc.

“Đều dừng tay cả đi Mọi người thoáng dừng lại, nhìn về phía người nói.

Chỉ thấy Tiêu Tiến Đạt đứng bên cạnh cái cáng, kiểm tra cho sự đệ trúng độc kia, sau đó mở miệng: “Lấy kim châm cứu tới đây, độc của cậu ta, để tôi giải!”

Lời nói của Tiêu Tiến Đạt, khiến mọi người vô cùng kinh ngạc.

“Sư huynh, anh… Anh có thể giải được độc trên người anh ta sao?” Tiết Đan Chỉ kinh ngạc hỏi.

“Tiêu Tiến Đạt! Anh đừng phồng má giả làm người mập nữa! Ngay cả Phương sư tỷ ở bên cạnh cũng không biết người này trúng độc gì, sao anh có thể giải được? Y thuật của anh còn không bằng Phương sư tỷ đấy!”

Tuyết sư muội ở bên cạnh khinh thường nói.

“Đúng vậy, Tiêu Tiến Đạt! Anh đừng gây thêm phiền phức nữa!”

“Vừa rồi sư muội nói những cây thuốc Đồng Khánh kia đều là anh hái, hơn nữa anh chỉ tốn chưa tới nửa tiếng là hái xong, với thủ pháp hái thuốc của chúng ta, muốn hái đủ mười lăm cây thuốc cần tốn một tiếng, anh mất nửa tiếng là xong, chắc chắn là hái sai rồi!”

“Tôi xem việc này là tại anh!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2087


Chương 2087:

“Nói rất đúng!”

“Đầu là lỗi của anh!”

Mấy người phụ nữ nhao nhao nói.

Rõ ràng là muốn đổ hết tội lỗi lên người Tiêu Tiến Đạt, bảo vệ sư muội của bọn họ.

“Các vị sư tỷ, sao các chị có thể nói như thế được?” Tiết Đan Chi nóng nảy.

Trái lại Tiêu Tiến Đạt không chút hoang mang, nói: “Sư muội, đi lấy châm cho anh, anh nói, anh có thể giải được.”

“Sư huynh…” Tiết Đan Chỉ không biết phải làm thế nào.

“Tiêu Tiến Đạt, anh có biết vị sư đệ này của tôi trúng độc gì không? Anh châm cứu linh tỉnh cho cậu ấy như vậy, nhỡ đâu xảy ra chuyện gì, anh nên làm thế nào cho phải đây?” Lúc này, Vương Anh Dũng híp mắt cười nói với Tiêu Tiến Đạt.

“Đương nhiên là tôi biết cậu ta trúng độc gì, đưa cho tôi một bộ kim châm cứu, tôi có thể chữa cho cậu tai” Tiêu Tiến Đạt nói.

“Khoác lác.”

“Anh thực sự nghĩ mình là thần y sao?”

Mọi người nhổ nước bọt, vẻ mặt khinh thường.

Vương Anh Dũng cười ha ha, xua tay nói: “Được rồi, nếu sư huynh của chúng ta tự tin như thế… Người đâu, đưa cho anh ta một bộ kim châm cứu! Trái lại tôi muốn nhìn xem, sư huynh của chúng ta giải độc cho sư đệ kiểu gì “Được, vậy thì xem anh ta giải kiểu gì!”

Một người của thôn Dược Vương lập tức chạy đi lấy một bộ kim châm cứu, giao cho Tiêu Tiến Đạt.

Tiêu Tiến Đạt cởi áo của sư đệ kia, cầm kim châm cứu lên định thi châm.

“Sư huynh, hãy đợi đãi”

Lúc này, Vương Anh Dũng lại kêu lên một tiếng.

“Còn có việc gì sao?”

“Cũng không có gì, chỉ muốn hỏi sư huynh một chút, nếu anh không thành công thanh trừ độc trên người vị sư đệ này… Thì nên làm như thế nào đây?” Vương Anh Dũng híp mắt hỏi.

“Cậu muốn thế nào?” Tiêu Tiến Đạt hỏi lại.

“Độc của cậu ấy vốn là vì hai người mà ra, tôi cũng không làm khó dễ hai người, tôi muốn anh và Tiết Đan Chi đến chỗ nhị trưởng lão cầu xin thuốc giải, không lấy được thuốc giải hoặc lấy muộn, hai người phải đi tạ tội, không thành vấn đề đúng không?”

Vương Anh Dũng nói.

“Được!

Tiêu Tiến Đạt gần như mở miệng đồng ý luôn.

“Sảng khoái!” Vương Anh Dũng cười to.

“Tiêu Tiến Đạt, cậu…”

Phương sư tỷ vô cùng lo lắng nói.

“Sư tỷ, bây giờ nên làm sao đây?” Tiết Đan Chi gấp như kiến bò trên chảo nóng.

“Đừng để ý tới cậu ta!” Phương sư tỷ hừ lạnh nói: “Tên Tiêu Tiến Đạt này gây chuyện, chị mặc kệ, đến lúc đó làm hỏng chuyện hoặc chết người, chị sẽ nói là lỗi của Tiêu Tiến Đạt, không liên quan tới chúng ta.”

“Sư tỷ, chuyện này như vậy sao được? Là em và sư huynh cùng đi lấy thuốc mà!”

“Vậy chị muốn làm thế nào đây? Cùng gánh vác trách nhiệm với anh ta sao? Chị không biết quy củ mới lập của phía trên sao?

Loại chuyện hái nhầm thuốc khiến người ta tử vong, nhẹ nhất sẽ bị nhốt vào phòng ngũ độc, chị muốn chết sao?” Tuyết sư muội vội vàng khuyên nhủ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2088


Chương 2088:

Tiết Đan Chi nghe thấy thế gương mặt trắng bệch, giống như nghĩ tới chuyện gì vô cùng đáng sợ, toàn thân không nhịn được run lên.

Cô ta hoang mang lo sợ, tâm loạn như ma.

“Hay là, em… Em đi cầu xin nhị trưởng lão thử xem.” Cô ta run run nói.

“Cầu xin nhị trưởng lão căn bản vô dụng, em chỉ có thể đi cầu xin Vương Anh Dũng!”

Người bên cạnh nói.

Tiết Đan Chi khẩn trương tới mức cắn môi, hít sâu một hơi, nhìn về phía Vương Anh Dũng, lại nhìn về phía Phương sư tỷ.

“Sư muội, tự em quyết định đi, em muốn cứu cậu ta, hay là cứu mình… Có lẽ, chỉ có thể hy sinh rồi.” Phương sư tỷ cũng hơi tuyệt vọng.

Tiết Đan Chỉ không có lựa chọn, chỉ có thể thống khổ làm ra quyết định, chuẩn bị mở miệng.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói cắt đứt suy nghĩ của cô ta.

“Được rồi, thi châm đã kết thúc, độc của cậu ta được giải rồi!”

Những lời này vang lên, mọi người cùng nhìn về phía nơi phát ra tiếng.

Là Tiêu Tiến Đạt!

Chỉ thấy anh không chút hoang mang cất kim châm cứu, động tác trôi chảy, hoàn mỹ tự nhiên.

“Giải độc rồi sao?”

“Nhanh như vậy à?”

“Giả đúng không?”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau.

“Anh kết thúc rồi à?” Một người run run hỏi.

“Đúng vậy.” Tiêu Tiến Đạt gật đầu.

“Nói đùa, chúng ta có nhiều người như vậy mà không giải được, anh đâm bừa mấy châm thì giải được sao? Anh nghĩ rằng sư đệ tôi trúng độc gì?” Vương Anh Dũng hừ lạnh hỏi.

“Nếu cậu không tin, có thể tự mình kiểm tra cho cậu ta” Tiêu Tiến Đạt nói.

Mọi người cau mày.

Tiêu Tiến Đạt tự tin như thế, chẳng lẽ…

Thật sự giải độc được rồi?

“Để tôi xeml”

Phương sư tỷ không nhịn được trước, lập tức tiến lên, cầm lấy kim châm cứu kiểm tra đo lường.

Một lát sau, cô ta vô cùng kinh ngạc.

“Làm sao có thể? Độc trên người cậu ta… Vậy mà biến mất toàn bộ rồi!”

“Tôi cũng xem xem… Trời ạ, vậy mà là thật?”

“Quá thần kỳ rồi!”

“Sao có thể như vậy?”

Tiếng kêu kinh hãi càng ngày càng nhiều.

Người của thôn Dược Vương biết y học, hơi kiểm tra một chút, người này không trúng độc, không thể gạt được bọn họ.

“Chuyện này… Chuyện này là sao đây?”

Một đệ tử âm thầm lùi về sau, dán sát nói nhỏ vào tai Vương Anh Dũng bên cạnh: “Sư huynh, anh không dùng Tâm Độc do nhị trưởng lão nghiên cứu chế tạo ra sao? Nếu như không có thuốc giải, nhất định không giải được… Vì sao… Tiêu Tiến Đạt này đâm mấy châm xuống… Độc liền giải được rồi?”

“Cậu hỏi tôi, tôi hỏi ai đây?” Sắc mặt Vương Anh Dũng khó coi, chau mày.

Độc đã giải trừ, đệ tử hôn mê kia cũng chậm rãi mở mắt ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2089


Chương 2089:

“Sư đệ, cậu đỡ hơn chưa?” Tuyết sư muội vội vàng hỏi.

“Tôi… Tôi không sao, sư huynh, chuyện này giải quyết xong rồi sao? Sư tỷ đã tìm đến anh chưa?” Đệ tử trẻ tuổi này giống như còn hơi mơ hồ, nhìn Vương Anh Dũng hỏi.

Sắc mặt Vương Anh Dũng thay đổi, vội la lên: “Cậu nói linh tinh gì thế? Đầu của cậu bị hỏng à? Cậu câm miệng cho tôi.”

“Sư huynh, làm sao vậy? Không phải anh : 1/16 bảo em uống thuốc độc xong, bảo em giúp anh sao? Em chỉ muốn hỏi xem đã thành hay chưa mà?” Vẻ mặt đệ tử trẻ tuổi khờ dại hỏi.

Những lời này đã hoàn toàn chọc giận đám Phương sư tỷ.

“Được lắm Vương Anh Dũng! Quả nhiên là chuyện này do cậu bày ral”

“Đi, mang sư đệ này đến gặp trưởng thôn!”

“Để trưởng thôn chủ trì công đạo cho chúng tai”

“Được!”

“Ôi chao, ai ôi, các chị nghe tôi giải thích đi! Tôi không biết gì cả, người này nói linh tinh thôi, chuyện này không liên quan tới tôi Vương Anh Dũng vội vàng nói dối, nhưng vô dụng.

Hiện trường loạn cả lên.

Nhưng Tiêu Tiến Đạt cảm thấy chuyện này rất không thú vị, xoay người rời khỏi từ đường.

Sở dĩ anh ra tay, chính là muốn nhân nhượng cho khỏi phiền phức.

Chuyện của Vương Anh Dũng bị lộ, chắc chắn sẽ lựa chọn thỏa hiệp, bối cảnh của anh ta phi phàm, năng lực xuất chúng, cho dù đám Tiết Đan Chi biết được cái đuôi của anh †a cũng không làm gì được anh ta.

Kết quả cuối cùng của chuyện này là hai bên thỏa hiệp, đều lùi một bước, không giải quyết được gì.

Đây là kết quả Tiêu Tiến Đạt muốn.

Hiện giờ anh chỉ muốn thành người tàng hình trong thôn này.

Dù sao anh không phải là Tiêu Tiến Đạt chân chính, tất phải khiêm tốn.

Nhưng mà… Mọi chuyện không như mong muốn.

“Sư huynh!”

Một tiếng la lên khiến Tiêu Tiến Đạt lấy lại tinh thần từ trong mạch suy nghĩ.

“Sư muội Tiết Đan Chi, có chuyện gì saø?” Tiết Đan Chỉ nghiêng đầu.

“Sư huynh, sao anh giải được độc cho vị sư đệ kia?” Tiết Đan Chi mỉm cười hỏi.

“Cứ thế giải thôi.” Tiêu Tiến Đạt không nguyện giải thích quá nhiều.

“Xem ra trình độ châm cứu của sư huynh rất cao, quả nhiên là Tiết Đan Chỉ nhìn nhầm rồi. Đám Phương sư tỷ cũng rất kinh ngạc đối với trình độ châm cứu của sư huynh, lần 33g. 14/16 này bọn họ muốn em tới, là muốn thông qua em nói một tiếng xin lỗi với anh, lúc trước bọn họ nói nhiều lời mạo phạm anh, hi vọng sư huynh không lấy làm phiền lòng.” Tiết Đan Chi cẩn thận nói.

“Ngay từ đầu anh đã không để ở trong lòng.” Tiêu Tiến Đạt lắc đầu nói.

“Thật vậy sao? Như vậy bọn em an tâm rồi.”

Tiết Đan Chi nhẹ nhàng thở ra.

Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên vang lên tiếng hét thảm thiết.

“ÁI”

Hai người kinh hãi, nhao nhao nhìn nơi phát ra âm thanh.

Bỗng nhiên đôi mắt của Tiêu Tiến Đạt nheo lại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2090


Chương 2090:

Một ông cụ toàn thân là máu mà hai tay hai chân đều đeo xiềng xích bị đuổi vào thôn.

Thía sau ông ta là một người đàn ông trẻ tuổi cường, tráng.

Người trẻ tuổi này như hung thần ác sát, tay cầm roi da, vừa chửi bậy vừa quất lên người ông cụ.

Ông cụ đau tới mức run cầm cập, toàn thân đa tróc thịt bong, máu tươi đầm đìa, đi được vài bước thì lảo đảo ngã xuống đất.

Cho dù như vậy người đàn ông trẻ tuổi vẫn không chịu bỏ qua, điên cuồng vút roi.

“Đi mau! Nhanh lên cho ông đây! Không đi nổi, bò cũng phải bò qua cho ông đây, nếu không ông đây quất chết lão già ông!”

Người trẻ tuổi hùng hùng hổ hổ, ra tay không nhẹ chút nào.

Tiêu Tiến Đạt nhướng mày, muốn tiến lên ngăn lại, nhưng bị Tiết Đan Chỉ kéo lại.

“Sư huynh, đó là người của đội chấp pháp trong thôn, chúng ta đừng đi nhiêu chuyện, chọc giận bọn họ, nếu: không chúng ta sẽ gặp phiền phức rồi!”

Tiết Đan Chỉ vội vàng nhỏ giọng nói.

“Anh ta sẽ không đánh chết ông già kia chứ?”

Tiêu Tiến Đạt nhíu mày hỏi.

“Sư huynh đừng lo, ông cụ kia cùng lắm là chịu chút khổ về đa thịt, không chết được, cho dù thật sự trọng thương gần chết, phía trên cũng sẽ cứu sống ông ta, dù sao ông †a không phải là phạm nhân bình thường.”

Tiết Đan Chỉ nói.

“Sao thế? Em quen ông cụ kia à?”

Tiêu Tiến Đạt nghiêng đầu hỏi.

“Chăng lẽ sư huynh không biết sao?”

Tiết Đan Chỉ hỏi lại, vẻ mặt mờ mịt.

“Đương nhiên là anh biết…

Ông ta coi như là phản đồ của thôn Dược Vương chúng ta.”

Tiêu Tiến Đạt nói.

Lúc trước ông cụ này đi theo bên cạnh Tô Vũ Nhi, sao.

anh có thể không biết? Nhưng mà anh không ngờ tới ông cụ này vẫn bị bắt trở về…

Xem ra thôn Dược Vương không vì Tô Vũ Nhi trở vê mà dừng bắt đám người của cô ta…

“Phía trên không định giết ông ta à?”

Tiêu Tiến Đạt hỏi.

“Trước khi điển lễ tế thuốc hoàn thành, hắn là sẽ không động vào bất cứ một người nào, nhưng đau đớn.

chắc chắn là phải ăn, dù sao bọn họ phản bội thôn, cuối cùng khó thoát khỏi cái chết..

“Thì ra là thế..

“Được rồi sư huynh, chúng ta trở vê đi.

Tối nay đám Phương sư tỷ muốn mời anh ăn một bữa cơm, nhận lỗi với anh, anh nhất định phải nể mặt tới nha”

Tiết Đan Chỉ cười nói.

Nhưng mà cô ta vừa mới đứt lời, một đệ tử đi tới.

“Ai là Tiêu Tiến Đạt?”

“Là Sở sư huynh?”

Tiết Đan Chỉ ngạc nhiên.

“Anh ta là ai thế?”

Tiêu Tiến Đạt hỏi.
 
Back
Top Bottom