Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2091


Chương 2091:

“Sở sư huynh, đệ tử quan môn dưới gối nhị trưởng lão!” Tiết Đan Chi nhỏ giọng nói.

Nghe thấy thế, Tiêu Tiến Đạt lập tức hiểu rõ gì đó.

“Sở sư huynh tìm tôi có chuyện gì sao?”

“Nhị trưởng lão muốn gặp cậu!”

“Sở sư huynh, xin hỏi… Có phải vì chuyện Vương Anh Dũng hay không?” Vẻ mặt Tiết Đan Chỉ khẩn trương, cẩn thận hỏi.

“Tiết Đan Chi, việc này không liên quan tới cô, cút sang một bên đi!” Người tên Sở sư huynh không khách sáo, lạnh giọng hừ một tiếng nói.

Gương mặt Tiết Đan Chỉ trắng bệch, không dám lên tiếng.

“Sư muội, đi nói với đám Phương sư tỷ đi, bữa tối anh không ăn cùng bọn họ được rồi” Tiêu Tiến Đạt nói: “Sở sư huynh, làm phiền dẫn đường đi.”

Vẻ mặt Sở sư huynh không đổi, xoay người rời đi.

Tiêu Tiến Đạt theo sát anh ta.

Tiết Đan Chỉ vội vàng trở về nói cho đám Phương sư tỷ.

Lại là trong từ đường kia.

Nhưng khác với lúc trước, trong từ đường không còn đứng đám Vương Anh Dũng, mà là một đám tinh nhuệ ăn mặc đẹp đẽ quý giá vẻ mặt cao ngạo.

Đám đệ tử Vương Anh Dũng quỳ sát trước từ đường.

Đằng trước từ đường, một ông cụ trên gương mặt đầy đồi mồi đang ngồi dùng trà.

Tiêu Tiến Đạt nhìn ông cụ kia, nhưng ông cụ kia không thèm nhìn anh một cái.

Thậm chí là người ở bên cạnh ông ta.

Đây là nhị trưởng lão của thôn Dược Vương.

“Trưởng lão, Tiêu Tiến Đạt được dẫn tới rồi” Người bên cạnh nói.

Ông già này đặt chén trà xuống, liếc mắt nhìn Tiêu Tiến Đạt một cái, lạnh nhạt nói: “Cậu là Tiêu Tiến Đạt?”

“Dạ, trưởng lão tìm tôi, không biết là có chuyện gì không?”

“Sau khi tôi ra ngoài trở về, phát hiện trong hộp thuốc ít đi một loại thuốc! Một loại thuốc độc! Sau khi hỏi Vương Anh Dũng, Vương Anh Dũng đã khai rõ toàn bộ!” Nhị trưởng lão nâng chén trà lên, tiếp tục uống trà, giọng nói cũng có vẻ thong thả: “Đứa con trai này của tôi, không giỏi lừa gạt người khác, dùng thủ đoạn cũng rất vụng về, thằng bé cố ý dùng thuốc độc kia hạ độc một đệ tử mới nhập môn, sau đó giá họa cho các cậu, muốn ép các cậu thỏa hiệp, nhưng cuối cùng lại thất bại, các cậu chữa được cho đệ tử kia…”

“Nếu nhị trưởng lão biết được chân tướng mọi chuyện, vậy tôi nghĩ chuyện ai đúng ai sai, đương nhiên trong lòng nhị trưởng lão đã rõ.” Tiêu Tiến Đạt nói.

“Đương nhiên là đứa con trai vô dụng của tôi sai rồi, còn vô cùng sai! Nhưng mà…

Tôi có một chuyện tò mò hơn! Không biết cậu có thể trả lời tôi được không?”

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! “Nhị trưởng lão muốn biết chuyện gì?”

Chỉ thấy nhị trưởng lão đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực, lạnh lùng hỏi: “Độc này của tôi, nếu như không có thuốc giải, cho dù là tôi cũng không thể dùng kim châm cứu giải, vì sao một đệ tử nhỏ bé như cậu lại có thể dễ dàng giải được? Cậu… Có thể nói cho tôi biết nguyên nhân không?”

Những lời này vừa vang lên, nhiệt độ trong từ đường đột nhiên giảm xuống.

Ánh mắt mọi người đều nhìn chăm chằm về phía Tiêu Tiến Đạt.

Tiêu Tiến Đạt im lặng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2092


Chương 2092:

Anh im lặng nhìn chằm chằm nhị trưởng lão.

Nhị trưởng lão cũng nhìn anh.

Đôi mắt vẩn đục kia, đã có một chút khôn khéo khó có thể nắm bắt…

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng!

“Haizz!”

Tiêu Tiến Đạt nhẹ nhàng thở dài.

Anh biết không thể tiếp tục tiến hành dựa theo kế hoạch lúc trước, nếu không mọi chuyện còn chưa xong, mình sẽ bị bại lộ rồi.

Đã đến nước này, chỉ có thể áp dụng phương án thứ hai rồi.

Tiêu Tiến Đạt phủi bụi trên người, bình tĩnh nói: “Thực ra nguyên nhân rất đơn giản!”

“Là cái gì?” Nhị trưởng lão lập tức hỏi.

“Là do… Phương pháp châm cứu của các người… Quá kém cỏi rồi.” Tiêu Tiến Đạt lạnh nhạt nói.

Sau khi anh nói xong, hiện trường yên tĩnh không có một tiếng động…

Người ở hiện trường không tính là người của nhị trưởng lão Vương Thanh Sơn, cũng có một số tinh nhuệ và người mới dưới trướng nhị trưởng lão.

Không nói tới các vị quản lý sự vụ lúc trước là võ y nổi tiếng một thời, chỉ cần là đệ tử do nhị trưởng lão Vương Thanh Sơn tự mình dạy dỗ, người nào đặt ở bên ngoài, đều là danh y nổi tiếng ở thế tục, thần tiên trên đời.

Trước mặt nhiều người như thế, cái tên Tiêu Tiến Đạt này… Còn dám nói ra những lời như vậy?

Đây là đang khinh bỉ mọi người sao?

Mọi người chưa từng chịu sỉ nhục và khiêu khích như thế.

“Lớn mật!”

“Làm càn “Tiêu Tiến Đạt! Cậu muốn chết sao?”

“Cậu là cái thá gì? Mà dám ăn nói ngông cuồng như vậy trước mặt trưởng lão?”

Mọi người lấy lại tinh thần, cả đám giận tím mặt.

“Quỳ xuống!”

Một người la lên với Tiêu Tiến Đạt.

“Đúng vậy, quỳ xuống! Dập đầu nhận lỗi với trưởng lão!”

“Nhanh quỳ xuống!”

“Lập tức quỳ xuống, nghe thấy không?”

Đối mặt với tiếng mắng và tiếng chỉ trích, Tiêu Tiến Đạt ngoảnh mặt làm ngợ, trái lại mở miệng: “Sao thế? Tôi nói sai sao? Nếu các vị cảm thấy tôi nói sai chỗ nào, có thể chỉ ra.”

“Vô liêm sỉ! Vừa rồi cậu nói gì, chẳng lẽ là nói kỹ năng châm cứu của trưởng lão chúng tôi còn không bằng cậu sao?” Một quản lý sự vụ chỉ vào mũi Tiêu Tiến Đạt nói.

“Tôi có thể giải được độc kia, nhưng trưởng lão nói nếu đổi lại ông ta sẽ không giải được, cho nên không phải tôi nói kỹ năng châm cứu của ông ta không bằng tôi, mà là chính ông ta nói, ông có câu hỏi gì, có thể đi hỏi trưởng lão!” Tiêu Tiến Đạt nói.

“Già mồm át lẽ phải! Già mồm át lẽ phải!”

Quản lý sự vụ kia tức giận không kìm nén nổi.

“Nếu mà ông không phục, có thể thử giải độc! Nếu như ông có thể giải được, tôi sẽ nhận thua.”

“Cậu..”

“Quá cuồng vọng rồi!”

“Dựa vào vận may mà cũng hung hãn như vậy sao?”

“Cậu ta là đệ tử dưới trướng vị nào? Sao thôn Dược Vương chúng ta lại có người kiêu ngạo như thế?”

Mọi người thở hổn hển, từng đôi mắt tràn ngập hận thù giống như muốn ăn tươi nuốt sống Tiêu Tiến Đạt.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2093


Chương 2093:

Ngay cả Vương Anh Dũng cũng vô cùng giận dữ, trừng mắt nghiến răng nghiến lợi với Tiêu Tiến Đạt.

Nhưng mà nhị trưởng lão Vương Thanh Sơn từ đầu tới cuối đều không tức giận, trái lại im lặng đánh giá Tiêu Tiến Đạt.

“Đều câm miệng cả đi.” Lúc này, bỗng nhiên Vương Thanh Sơn mở miệng nói.

Từ đường hơi sôi trào lập tức yên tĩnh lại.

Nhưng mà chỉ nghe Vương Thanh Sơn nói: “Tiêu Tiến Đạt! Tôi muốn cậu lập tức sử dụng phương pháp châm cứu cứu đệ tử trúng độc kia trước mặt tôi! Có nghe thấy không?”

“Nhị trưởng lão, ông là muốn học phương pháp châm cứu của tôi sao?” Tiêu Tiến Đạt nói.

“Cậu nói cái gì?”

“Con chó! Mày quá kiêu ngạo rồi đấy!”

Mọi người bị câu này của Tiêu Tiến Đạt dẫn đốt, gầm thét vung nắm đấm về phía mặt Tiêu Tiến Đạt.

Bọn họ phải ngăn tên nhóc này nói tiếp.

Bọn họ nhất định phải giáo huấn tên kiêu ngạo này một trận!

Nhưng những người này vừa mới vung nắm đấm tới, cơ thể Tiêu Tiến Đạt nhẹ giống như chim yến, người như người cá, bơi lội giữa đám đệ tử kia, ngón tay điểm lên huyệt vị của mấy người này.

Chỉ trong nháy mắt, cơ thể đám đệ tử này giống như pho tượng, dừng hình ảnh.

“Điểm huyệt sao?”

Mọi người xung quanh ngạc nhiên.

Vẻ mặt nhị trưởng lão cũng vô cùng bất ngờ.

“Nhị trưởng lão, nếu ông muốn học phương pháp châm cứu của tôi, tôi cảm thấy ông nên trưng cầu ý kiến của ngũ trưởng lão trước đã, dù sao tôi là được ngũ trưởng lão dạy bảo, trưởng lão có dạy, tôi không thể tùy tiện truyền thụ phương pháp châm cứu của ông ấy cho người khác! Hi vọng ông có thể hiểu cho!” Tiêu Tiến Đạt bình tĩnh nói.

“Cậu…”

“Đáng giận!”

Mọi người tức tới mức giận sôi lên!

“Chỉ là phương pháp châm cứu phế vật, Vương Thanh Sơn tôi để ý sao? Cậu coi trọng sư phụ mình quá rồi đấy!” Gương mặt nhị trưởng lão âm trầm, rét lạnh nói.

“Một khi đã như vậy, vậy tôi không thi châm nữa! Nhị trưởng lão, không có chuyện gì, vậy thì tôi cáo từ trước.” Tiêu Tiến Đạt nói.

Ánh mắt Vương Thanh Sơn rét lạnh, quả đấm cũng âm thầm siết chặt lại.

Rất rõ ràng, ông ta cũng không thể nhịn †ên kiêu ngạo này rồi.

“Buồn cười! Cậu làm nhục trưởng lão của tôi, còn muốn rời đi sao? Đứng lại cho tôi!”

Một đệ tử thấy không vừa mắt, hét lên một tiếng, ấn chặt bả vai Tiêu Tiến Đạt.

Tiêu Tiến Đạt hơi nghiêng đầu, nhìn đệ tử kia, lại nâng mắt nhìn Vương Thanh Sơn, lạnh nhạt nói: “Nhị trưởng lão, ông muốn giáo huấn Tiêu Tiến Đạt sao? Nếu là như vậy, vậy mời ông cứ việc ra tay, ông là trưởng lão, hơn nữa người đông thế mạnh, Tiêu Tiến Đạt không dám đối nghịch với ngài. Tôi sẽ đứng ở đây, ông muốn phế tôi cũng được, muốn giết tôi cũng được, Tiêu Tiến Đạt tuyệt đối không nhíu mày.”

“Mẹ nó! Cậu còn dám mở miệng? Được thôi! Vậy ông đây sẽ thành toàn cậu!” Người nọ hét lên, vung nấm đấm đánh về phía mũi -. s1 Tiêu Tiến Đạt.

Nhưng vào lúc này, Vương Thanh Sơn quát khẽ: “Dừng tay!”

Người nọ ngẩn ra: “Trưởng lão…”

“Nếu như cậu ta xảy ra chuyện, người trong thôn sẽ nhạo báng chúng ta! Hơn nữa cậu ta vốn vô tội, nếu động vào cậu ta, cũng khó ăn nói với bề trên!” Vẻ mặt Vương Thanh Sơn âm trầm, vung tay lên, khàn giọng nói: “Để cho cậu ta đi!”

“Nhưng mà… Trưởng lão…”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2094


Chương 2094:

“Để cho cậu ta đi!” Vương Thanh Sơn lại nói.

Chân thật đáng tin.

Mọi người không biết làm thế nào, chỉ có thể kiên trì nhìn theo Tiêu Tiến Đạt rời đi.

Tiêu Tiến Đạt sải bước đi về phía cửa lớn.

Nhưng đi được mấy bước, bỗng nhiên anh nghĩ tới chuyện gì đó, lập tức dừng bước lại.

“Đúng rồi, chư vị, còn có một chuyện tôi quên nói!”

Mọi người cùng nhìn về phía anh.

Chỉ thấy Tiêu Tiến Đạt nghiêng đầu lạnh nhạt nói: “Lúc trước tôi nói kỹ thuật châm cứu của các vị không bằng tôi, hình như chư vị không phục, như vậy nếu có ai không phục, có thể tới chỗ ngũ trưởng lão tìm tôi khiêu chiến! Cho dù là ai, tôi đều chấp nhận khiêu chiến, ai đến cũng không từ chối, bao gồm… Cả nhị trưởng lão ông!”

Sau khi nói xong, anh bước ra khỏi cửa, không quay đầu lại.

Rầm! Cửa trong một gian phòng nào đấy bị đá mạnh Ta.

Sau đó đám Phương sư tỷ nối đuôi nhau mà vào, bao vây lấy Tiêu Tiến Đạt đang sắc thuốc.

Tiêu Tiến Đạt hơi ngẩn ra, nhìn mọi người.

“Các vị sư huynh sư tỷ có chuyện gì sao?”

Tiêu Tiến Đạt hỏi.

Phương sư tỷ lập tức xông lên, nắm lấy áo Tiêu Tiến Đạt, phân nộ gầm thét: “Tên ngu ngốc này, cậu có biết cậu đang làm gì không? Cậu đám đi khiêu khích nhị trưởng lão? Cậu điên rồi à? Cậu nghĩ mình là cái thá gì?

“Bây giờ mỗi người bên nhị trưởng lão đêu hận chúng ta thấu xương, đều là tên nhóc cậu gây họa! Sáng sớm.

ngũ trưởng lão chúng ta đã qua đó nhận lỗi! Đều tại tên nhóc cậu làm hại!”

“Nhị trưởng lão mà cậu dám trêu chọc sao? Cậu ăn tim gấu mật hổ rồi hả? Tôi nói cho cậu biết, chuyện này đã quậy lớn, bây giờ cậu nhanh đi câu nguyện chuyện.

này không truyên tới tai trưởng thôn hoặc bê trên, nếu.

để hai vị này biết được, có lẽ ngũ trưởng lão sẽ g**t ch*t cậu rôi!”

Mọi người nhao nhao quở trách.

“Phương sư tỷ, chị đừng kích động.”

Tiết Đan Chỉ tiến lên phía trước, tách hai người ra, sau đó vẻ mặt đau khổ nhìn Tiêu Tiến Đạt: “Tiến Đạt sư huynh, sao anh lại l* m*ng như thế?”

“Anh không có l* m*ng, kỹ thuật châm cứu của bọn họ, đúng là không bằng anh.”

“Tiêu Tiến Đạt nói.

“Anh…

Sao anh lại cố chấp như thế?”

Tiết Đan Chỉ đều đã không biết nên nói gì cho phải rồi.

“Tự anh vờ ngớ ngẩn, cần gì phải kéo theo chúng tôi?

Bây giờ mỗi sư huynh sư tỷ bên nhị trưởng lão đều căm thù chúng ta, bọn họ ai mà không phải tỉnh nhuệ của thôn Dược Vương ta? Ai mà không phải là bề trên của chúng ta? Anh làm như vậy sau này chúng ta đặt chân ở thôn Dược Vương kiểu gì?”

Tuyết sư muội hừ lạnh nói.

“Nghe lời tôi nói đi, Tiêu Tiến Đạt! Cậu nhanh cút đến chỗ nhị trưởng lão tạ tội đii Không biết người nào kêu lên một tiếng.

“Đúng vậy, cậu nhanh đi tạ tội đi!”

“Không được do dự!”

“Nhanh cút đi tạ tội đi!”

Mọi người nhao nhao la lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2095


Chương 2095:

Nhưng đúng lúc này, một đệ tử xông vào.

“Tiêu Tiến Đạt ở đâu?”

“Làm sao vậy?”

Tiêu Tiến Đạt nhìn người nọ.

“Ngũ trưởng lão có lệnh, bảo cậu nhanh đi gặp ông, 3y Đệ tử kia trâm giọng nói, sau đó rời đi.

“Ô.# Tiêu Tiến Đạt thản nhiên đáp.

“Cậu nhanh đi gặp trưởng lão đi!”

Mọi người vội vàng kéo Tiêu Tiến Đạt chạy tới chỗ ngũ trưởng lão.

Từ lúc xảy ra chuyện, các đệ tử bên ngũ trưởng lão như chim sợ cành cong, vô cùng sợ hãi.

Ở trong thôn quyền lực của nhị trưởng lão chỉ đưới trưởng thôn và bê trên, bởi vậy tài nguyên trong tay ông ta rất nhiêu, mà đệ tử ông ta chiêu nạp thu nhận, có người nào không phải tỉnh duệ trong tỉnh duệ, thiên tài trong thiên tài? Đám người của ngũ trưởng, lão có thể so được sao? Hơn nữa nhị trưởng lão dùng quyền lực, xếp không ít đệ tử của mình vào mỗi bộ môn trong thôn, năng lực rất mạnh.

Nếu kết thù với nhị trưởng lão, tất nhiên là người của ngũ trưởng lão sẽ nửa bước khó đi trong thôn.

Cho nên mọi người đều vội vàng muốn Tiêu Tiến Đạt đi tạ tội.

Trong sân chỗ ở của ngũ trưởng lão.

Ngũ trưởng lão Tôn Khải Phong đứng trước một thân cây, nhìn quả chín trên cây, trên mặt đều là bất đắc dĩ và sầu lo.

“Trưởng lão, Tiêu Tiến Đạt đến rồi!” Có người kêu lên.

Tôn Khải Phong xoay người.

Mới thấy đám người đang rầm rầm đi tới.

Đi đầu là Tiêu Tiến Đạt.

Nhưng lúc này anh bị lượng lớn đệ tử vây quanh.

Trong lòng mọi người tràn ngập căm phẫn, rõ ràng là muốn bắt anh hỏi tội.

“Bái kiến trưởng lão.” Tiêu Tiến Đạt không nhanh không chậm hành lễ.

“Tiêu Tiến Đạt, cậu biết tội chưa?” Tôn Khải Phong trầm giọng nói.

“Không biết.” Tiêu Tiến Đạt nói.

“Cậu nói cái gì?”

“Đã là lúc này rồi mà cậu còn cãi lại cứng miệng sao?”

“Không có thuốc nào cứu được! Đúng là không có thuốc nào cứu được!”

Trong lòng đệ tử ở bốn phía tràn đầy căm phẫn.

Tôn Khải Phong giơ tay lên, ý bảo mọi người đừng lên tiếng.

“Tiêu Tiến Đạt! Nhị trưởng lão có địa vị phi phàm ở trong thôn chúng ta, còn được bề trên tán thưởng, tuy tôi cũng là trưởng lão, nhưng ở trước mặt ông ta, cho dù là tôi cũng phải khúm núm, chúng ta đều sống ở thôn Dược Vương, nếu như đắc tội nhị trưởng lão, cậu có suy nghĩ tới gia đình lớn không? Có suy nghĩ tới lão già như tôi không?” Tôn Khải Phong mặt cau mày có nói.

“Trưởng lão, chuyện này tôi sẽ giải quyết.” Tiêu Tiến Đạt nói.

“Cậu giải quyết như thế nào? Vừa rồi tôi đến chỗ nhị trưởng lão muốn xin lỗi ông ta chuyện này, nhưng không ngờ nhị trưởng lão ngay cả tôi cũng không chịu gặp mặt! Ông ấy đã tức giận, nếu việc này không có câu trả lời thỏa đáng, chỉ sợ càng lúc càng nghiêm trọng! Tiêu Tiến Đạt, tôi là vì tốt cho cậu, cậu không đắc tội nổi nhị trưởng lão đâu, ở trước mặt ông ta, cậu không khác gì con kiến đâu, nghe sư phụ khuyên một câu, nhanh đến chỗ nhị trưởng lão, dập đầu tạ tội với ông ấy, có lẽ làm vậy mới có đường sống!” Tôn Khải Phong nghiêm túc nói.

“Đúng vậy, nhanh đi tạ tội đi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2096


Chương 2096:

“Nhanh nhanh đi tạ tội đi!”

Mọi người la lên, cả đám trợn mắt nhìn.

Nhưng mà… Tiêu Tiến Đạt vẫn ngoảnh mặt làm ngơ như cũ.

Lúc này bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân rầm rầm, ngay sau đó là tiếng hét giận dữ: “Tiêu Tiến Đạt ở chỗ nào?”

Mọi người quay đầu nhìn, thì thấy một đám nam nữ trẻ tuổi nối đuôi nhau mà vào, xông vào sân.

“Những người này đều là người bên nhị trưởng lão!” Có đệ tử nhận ra đám khách không mời mà đến, lúc này kêu lên.

Sắc mặt đệ tử ở bốn phía lập tức thay đổi.

Chỉ thấy trong đám người này có một người đàn ông đi ra.

Người đàn ông tóc dài xõa vai, gương mặt tuấn tú, trong mắt tràn ngập kiêu ngạo, liếc mắt nhìn xung quanh.

“Là Chiến Bắc sư huynh!”

“Vậy mà anh ấy đến đây…”

Vẻ mặt đám Phương sư tỷ cũng vô cùng khó coi…

“Người kia là ai?” Tiêu Tiến Đạt cảm thấy khó hiểu hỏi.

“Tiến Đạt sư huynh, sao anh lại không biết Chiến Bắc sư huynh?” Tiết Đan Chi ở bên cạnh vẻ mặt kinh ngạc.

“Trí nhớ của anh không được tốt lắm, có lẽ trước đây nhận ra, bây giờ… Không nhận ra nữa rồi.” Tiêu Tiến Đạt lạnh nhạt nói.

“Còn có chuyện như thế sao?”

Tiết Đan Chi cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích.

“Người nọ là đệ tử đứng đầu của nhị trưởng lão, tên là Lương Chiến Bắc, trình độ võ y của anh ta đã đạt tới cảnh giới rất cao, thậm chí còn phân cao thấp được với một số trưởng lão của thôn Dược Vương chúng ta, là đệ tử trong thôn có bối phận rất cao, cho dù là ai, nhìn thấy anh ta cũng phải gọi một tiếng Chiến Bắc sư huynh.”

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! “Vậy à…”

“Nhưng mà khiến người ta sợ hãi không phải là thân phận của anh ta, mà là thủ đoạn của anh ta, nghe nói anh ta rất am hiểu dùng độc, phàm là người đắc tội anh ta, đều bị anh †a độc chết, thậm chí mấy đệ tử chết trong thôn dường như cũng có liên quan tới anh ta, nhưng bất hạnh không có chứng cứ, người trong thôn cũng không làm gì được anh ta, em còn nghe nói… Vị Chiến Bắc sư huynh này từng có hành động lấy người sống thử độc, người bình thường căn bản không dám trêu chọc anh ta.” Tiết Đan Chỉ nói xong, gương mặt càng trắng bệch hơn, trong lòng còn sợ hãi.

Tiêu Tiến Đạt không nói chuyện.

“Ai là Tiêu Tiến Đạt?”

Chỉ thấy ánh mắt Lương Chiến Bắc đảo qua, quát lớn.

“Chiến Bắc sư huynh! Trưởng lão nhà tôi còn đang ở đây, sao anh có thể thất lễ như thế?” Một đệ tử không nhịn được mở miệng.

Lương Chiến Bắc đến đây, ngay cả chào hỏi cũng không có, tất nhiên là các đệ tử sinh lòng oán hận.

Nhưng một giây sau.

Bốp!

Lương Chiến Bắc tát mạnh vào mặt người kia.

Đệ tử kia đặt mông ngồi dưới đất.

“Hả?”

“Chiến Bắc sư huynh, anh…”

Mọi người ngạc nhiên.

“Cậu là cái thá gì? Mà dám chỉ trích tôi?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2097


Chương 2097:

Lương Chiến Bắc lạnh lùng nói.

Toàn thân mọi người run rẩy.

Hành động này, khiến tất cả mọi người cảm thấy căm phẫn, trong lòng tràn ngập giận dữ.

Nhưng mà… Không có ai can đảm dám tiến lên chỉ trích!

Dù sao đó cũng là Lương Chiến Bắc đấy!

Những đệ tử này có ai dám trêu chọc anh ta?

“Tôi là Tiêu Tiến Đạt”

Tiêu Tiến Đạt lập tức đi ra khỏi đám người.

“Cậu sao? Hừ, xem ra cũng chỉ như vậy mà thôi!” Lương Chiến Bắc liếc mắt nhìn Tiêu Tiến Đạt một cái, vẻ mặt không đổi nói.

“Lương Chiến Bắc! Anh tìm tôi là có chuyện gì sao?” Tiêu Tiến Đạt lạnh nhạt nói.

“Vô liêm sỉ! Cậu là cái thá gì? Mà dám gọi thẳng tên Chiến Bắc sư huynh của chúng tôi? Lá gan của cậu lớn thật đó!” Đệ tử ở bên cạnh lập tức giận dữ, chỉ vào chóp mũi Tiêu Tiến Đạt mắng.

“Sao thế? Tên của anh ta không thể gọi sao?” Tiêu Tiến Đạt nhìn người kia hỏi.

“Đương nhiên, cậu là một hậu bối, sao có thể gọi thẳng tên Chiến Bắc sư huynh? Cậu không biết lễ tiết sao?” Đệ tử kia hừ lạnh nói.

“Lễ tiết sao? Vậy Lương Chiến Bắc biết cái gì gọi là lễ tiết không? Trưởng lão của tôi ở ngay đây, anh ta là đệ tử, đến đây mà không chịu hành lễ với trưởng lão, anh ta không tôn trọng chúng tôi, dựa vào cái gì tôi phải tôn trọng anh ta?” Vẻ mặt Tiêu Tiến Đạt không đổi nói.

“Chuyện này…”

Mọi người á khẩu không trả lời được.

Lông mày của Lương Chiến Bắc cũng không khỏi nhíu lại.

Anh ta chần chừ một lát, liếc mắt nhìn ngũ trưởng lão Tôn Khải Phong, do dự một lát vẫn tiến lên trước.

“Bái kiến ngũ trưởng lão!”

“Hả? Là Chiến Bắc à, cậu tới đây có chuyện gì sao?” Tôn Khải Phong nói, giọng nói vẫn có vẻ khách sáo.

Dù sao cũng là học trò cưng của nhị trưởng lão, ông ta cũng không đắc tội nổi.

“Lần này tôi tới, là tìm sư đệ Tiêu Tiến Đạt so tài kỹ thuật châm cứu!” Lương Chiến Bắc lớn tiếng nói.

“Hả?”

Đám người sôi trào, kinh ngạc mà nhìn.

Lương Chiến Bắc tiếp tục lớn tiếng nói: “Không lâu trước, sư đệ Tiêu Tiến Đạt nói trước mặt rất nhiều người trong đó có sư phụ tôi, nói là có ai không phục cậu ta, hoàn toàn có thể tìm cậu ta so kỹ thuật châm cứu, người nào tới so tài cậu ta cũng sẽ không từ chối! Lần này tôi tới, là muốn so tài kỹ thuật châm cứu với sư đệ Tiêu Tiến Đạt.”

Mọi người rộ lên.

“Chuyện này…” Ngũ trưởng lão lộ vẻ khó xử.

“Hả? Hóa ra là anh tới khiêu chiến tôi sao? Không sao, tôi chấp nhận lời khiêu chiến của anh!”

Tiêu Tiến Đạt nói thẳng.

Những lời này vừa vang lên, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Tiêu Tiến Đạt.

“Ồ, quả nhiên là người kiêu căng!”

“Xem ra cậu ta không biết được thực lực của sư huynh chúng ta!”

“Nếu cậu ta biết, sẽ dám nói những lời không biết trời cao đất rộng đó sao? Hừ, chuyện này cũng là vì lúc trước sư phụ không so đo với cậu ta, nếu không sao cậu ta có thể hung hãn như thế?”

“Không sao, qua hôm nay, cậu ta sẽ biết rõ mình mấy cân mấy lượng!”

Người bên này châu đầu ghé tai nói, liên tục hừ lạnh.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2098


Chương 2098:

“Tiến Đạt sư huynh, anh điên rồi sao?

Anh muốn so kỹ thuật châm cứu với Chiến Bắc sư huynh à? Anh… Anh có biết thực lực của anh ta hay không?” Tiết Đan Chi sốt ruột tới mức liên tục giậm chân, đôi mắt trợn to.

“Anh tự mình giải quyết được. Tiêu Tiến Đạt bình tĩnh nói.

“Anh…”

“Sư muội, đừng đáp lại cậu ta! Người này ấy à, không ăn chút thiệt sẽ không nhớ lâu!”

Phương sư tỷ hừ lạnh nói.

Tiết Đan Chỉ thở dài.

“Tiêu Tiến Đạt, chúng ta so thế nào đây?”

Lương Chiến Bắc lạnh nhạt hỏi.

“Nếu là so về kỹ thuật châm cứu, đương nhiên là phải tìm người bệnh cần thi châm cứu chữa mới thỏa đáng, ừm… Tôi nghe nói cô Tô Vũ Nhi của chúng ta bị thương đang †ĩnh dưỡng, trên người đều là thương tổn, ngón tay bị gãy, không bằng chúng ta lấy thương tổn của cô ấy ra tỷ thí, thế nào?” Tiêu Tiến Đạt suy nghĩ một lát nói.

“Hả?”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau.

“Việc này phải mời ngũ trưởng lão ra mặt rồi” Lương Chiến Bắc lạnh nhạt nói.

“Nếu chỉ là chữa trị bình thường, tôi nghĩ phía trên sẽ không phản đối.” Ngũ trưởng lão Tôn Khải Phong chần chừ một lát nói.

“Vậy thì quyết định như thế đi! Bây giờ chúng ta đi qua đó.” Tiêu Tiến Đạt nói.

“Khoan đã!” Lương Chiến Bắc đột nhiên kêu lên.

“Chiến Bắc sư huynh, có vấn đề gì sao?”

“Nếu chỉ so tài cao thấp như thế, quá không thú vị rồi! Chúng ta thêm đặt cược đi.”

Tiêu Tiến Đạt trầm giọng nói.

“Đặt cược sao?”

Mọi người ngạc nhiên.

“Đúng vậy, đặt cược! Nếu trận quyết đấu kỹ thuật châm cứu này tôi thắng, tôi muốn Tiến Đạt sư đệ dẫn theo ngũ trưởng lão tự mình đến chỗ sư phụ tôi, dập đầu tạ tội với ông ấy!” Tiêu Tiến Đạt nói.

“Cái gì?”

Toàn bộ đệ tử bên ngũ trưởng lão nổi giận.

“Chiến Bắc sư huynh! Anh có ý gì? Anh…

Vậy mà anh còn muốn trưởng lão của chúng tôi đến dập đầu tạ tội với nhị trưởng lão?”

Phương sư tỷ vừa vội vừa giận, chỉ vào anh †a kích động nói.

“Ngũ trưởng lão không quản giáo được đệ tử, bản thân cũng có trách nhiệm! Đến chỗ sư phụ tôi tạ tội có gì không ổn?” Lương Chiến Bắc lạnh nhạt nói.

“Anh…”

Mọi người cảm thấy khó thở.

Ngũ trưởng lão cũng vô cùng tức giận, nghiêm túc quát: “Lương Chiến Bắc! Cậu quá làm càn rồi!”

“Ngũ trưởng lão, ông lo lắng đồ đệ của ông không thẳng được sao? Nếu là như vậy, vậy thì bây giờ bảo đồ đệ của ông nhanh chóng dập đầu tạ tội với sư phụ tôi đi! Tránh để lát nữa mất mặt xấu hổ “Cậu…

Ngũ trưởng lão tức tới mức toàn thân phát run.

Lương Chiến Bắc càng nói như vậy, ông ta càng không tiện ép Tiêu Tiến Đạt đi tạ tội.

Nếu không chẳng phải mặt mũi của ông †a sẽ bị tổn hại sao?

Lương Chiến Bắc này sợ ngũ trưởng lão Tôn Khải Phong thỏa hiệp, cho nên cố ý nói như thế, hoàn toàn không cho ông ta bậc thang.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2099


Chương 2099:

“Lương Chiến Bắc! Tôi đồng ý với đặt cược của anh, nhưng cho dù tôi nguyện ý đi tạ tội, chỉ sợ sư phụ tôi cũng không vừa ý! Việc này không phải do tôi!” Tiêu Tiến Đạt lạnh nhạt nói.

“Tôi đồng ý!”

Bỗng nhiên ngũ trưởng lão rống to, cảm xúc kích động.

-. 1011 “Trưởng lão?”

Đám đệ tử bị dọa, trợn to mắt nhìn ông ta.

“Không phải chỉ là gương mặt già này thôi sao? Tôi không thèm để ý, nếu không chiến càng mất mặt hơn, thay vì như vậy không bằng liều một lần! Tiêu Tiến Đạt, cậu thi tài với cậu ta đi, cái dập đầu này, cùng lắm là tôi làm!” Ngũ trưởng lão quát.

Người có mặt ở đây đều trợn mắt há miệng.

Tôn Khải Phong đây là thật sự bị ép nóng nảy.

Không thể trách được.

Một đồ đệ của nhị trưởng lão cũng dám hếch mũi lên mặt với ông ta, sao ông ta không giận được?

Tuy ông ta không có tư cách đấu với nhị trưởng lão, nhưng như vậy không có nghĩa ông ta là quả hồng mềm.

Không có ai có thể giãm lên trên đầu ông ta!

“Sư phụ, sao người có thể đồng ý? Với thực lực của tên Tiêu Tiến Đạt kia, sao có thể là đối thủ của Lương Chiến Bắc? Sư phụ e rằng 534: 1⁄12 phải thật sự đến chỗ nhị trưởng lão dập đầu tạ tội rồi?”

Một đám đệ tử ào ạt xông tới, vô cùng lo lắng.

“Dập đầu tạ tội thì thế nào? Chẳng lẽ muốn sư phụ mấy cậu lùi bước nhiều lần sao? Người khác đều đã bắt nạt lên đầu tôi, tôi có thể lại lùi về sau à? Không phải chỉ là dập đầu thôi sao? Dập đầu được, nhưng khẩu khí này, tôi nuốt không trôi!” Ngũ trưởng lão tức giận nói.

“Chuyện này…” Mọi người câm miệng.

“Quả nhiên là ngũ trưởng lão rất kiên cường, Chiến Bắc bội phục, một khi đã như vậy, Tiêu Tiến Đạt, đi thôi!” Lương Chiến Bắc híp mắt cười nói.

“Không vội, Lương Chiến Bắc, anh còn chưa nói cho tôi biết nếu anh thua… Sẽ làm ”: 22 thế nào?” Tiêu Tiến Đạt lạnh nhạt nói.

“Tôi không có khả năng thua được.”

“Chuyện này thì chưa chắc.”

“Vậy cậu muốn thế nào?” Lương Chiến Bắc nhíu mày.

“Rất đơn giản! Tôi sẽ không đề xuất ra yêu cầu gì quá phận, giống như yêu cầu của anh vậy, nếu anh thua, anh gọi nhị trưởng lão của các anh đến chỗ sư phụ tôi dập đầu tạ tội đi!” Tiêu Tiến Đạt nói.

“Cái gì?”

Đệ tử bên nhị trưởng lão trợn to mắt, không thể tiếp nhận chuyện này.

“Làm càn!” Lương Chiến Bắc giận tím mặt: “Cậu đang sỉ nhục trưởng lão của chúng tôi sao?”

“Trưởng lão của tôi đều đã đồng ý, trưởng lão của các anh không dám đồng ý sao? Hay là nói anh cảm thấy mình sẽ thua?”

Tiêu Tiến Đạt nói.

“Thúi lắm, sư huynh của chúng tôi sẽ thua sao? Cậu đang đùa giỡn gì thế?”

“Đúng vậy, không nhìn xem cậu có mấy cân mấy lượng! Sư huynh của chúng tôi đồng ý so tài với cậu, đó là vinh hạnh của cậu, cậu còn được một tấc lại muốn tiến một thước sao?”

Tiếng chửi bậy không ngừng vang lên.

“Sao thế? Các người sợ rồi hả?” Tiêu Tiến Đạt lại nói.

Những lời này chẳng khác nào thêm dầu vào lửa.

“Vô liêm sỉ!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2100


Chương 2100:

“Mày muốn chết à?”

Mọi người gần như bị chọc giận bùng nổ rồi.

“Tất cả câm miệng cho tôi!”

Lương Chiến Bắc la lên, đôi mắt trở nên sắc bén, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiêu Tiến Đạt: “Tôi lập tức bảo người đi xin chỉ thị của nhị trưởng lão! Đợi ông ấy trả lời, thì đồng ý rồi!”

“Được thôi!” Tiêu Tiến Đạt gật đầu.

Lương Chiến Bắc liếc mắt ra hiệu với người bên cạnh.

Lập tức có đệ tử chạy ra ngoài.

Khoảng hơn mười phút sau người này quay trở lại.

“Nhị trưởng lão đồng ý.” Đệ tử kia nói.

“Tôi biết rồi.” Lương Chiến Bắc hừ lạnh nói: “Loại chuyện này, sao nhị trưởng lão có thể không đồng ý? Dù sao cậu không có khả năng thắng được tôi!”

“Được rồi, đi thôi Tiêu Tiến Đạt bình tĩnh nói.

Mọi người nhao nhao xuất phát tới chỗ an dưỡng của Tô Vũ Nhi.

Bởi vì điển lễ tế thuốc sắp bắt đầu, vết thương trên người Tô Vũ Nhi cũng được phía trên quan tâm.

Bây giờ mọi người chữa thương cho Tô Vũ Nhi, đương nhiên là phía trên sẽ không phản đối, thậm chí sớm đã cho người chuẩn bị đủ đồ.

“Chữa thương cho tôi sao?”

Vẻ mặt Tô Vũ Nhi kinh ngạc.

Hiện giờ cô ta có thể hơi ngồi dậy, nhưng cơ thể vẫn không thể nhúc nhích, nhất là ngón tay, bị cô chủ Thiên Tuệ giãm lên xương cốt đều vỡ ra, cho dù các loại thuốc ở thôn Dược Vương đều là thượng đẳng, cũng khó khiến cô ta lành lại chỉ trong mấy ngày.

Nhưng người của thôn Dược Vương muốn dùng cô ta để so tài kỹ thuật châm cứu, dù ít dù nhiều trong đầu cô ta vẫn có chút vướng mắc.

“Đây là coi mình như vật phẩm để sử dụng sao? Nhưng mà cũng được, dù sao mình sinh ra đã là một vật phẩm rồi.” Tô Vũ Nhi cười chua xót.

Lúc này có lượng lớn đệ tử đi tới.

Tứ trưởng lão Chương Hữu Thiện quản lý viện an dưỡng đi tới.

“Trưởng lão Tôn Khải Phong, sao lại thế =: 2 này? Đang yên đang lành sao lại phải so tài?

Ông làm trưởng lão, không nên ngăn cản sao?”

Chương Hữu Thiện đi vào trong, lạnh nhạt nói.

“Trưởng lão Chương Hữu Thiện, chuyện này tôi nghĩ ông đã nghe nói rồi, không có biện pháp, đồ đệ nhà người ta đã giẫm lên trên đầu tôi rồi, tôi có thể chịu được sao?”

Tôn Khải Phong hừ lạnh nói.

Chương Hữu Thiện vốn hoang mang, nhưng nhìn thấy Lương Chiến Bắc liền hiểu rõ toàn bộ.

“Được rồi, chuyện giữa các ông, tôi không tiện tham gia, một khi đã như vậy, được rồi, tôi coi như là trọng tài đi, hai người muốn so cái gì?”

Chương Hữu Thiện lạnh nhạt nói.

“Tiêu Tiến Đạt nói, nói người bên sư phụ tôi không có ai có kỹ năng châm cứu mạnh hơn cậu ta, cho nên tôi so tài với cậu ta, tất nhiên sẽ là kỹ năng châm cứu rồi.” Lương Chiến Bắc nói.

“Được rồi, đúng lúc đôi tay của cô chủ đều bị thương, hai người đi kiểm tra thương tổn, nhìn xem với kỹ thuật châm cứu của hai người, có thể khiến cô chủ khôi phục tới mức độ nào.”

Chương Hữu Thiện nói.

“Được!”

Lương Chiến Bắc lập tức tiến lên, kiểm tra bàn tay của Tô Vũ Nhi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2101


Chương 2101:

“Năm ngón tay đều bị gấy, cho dù đắp thuốc mỡ đứng đầu của thôn Dược Vương chúng ta, nhưng không được năm sáu ngày thì chắc chắn không thể khép lại.” Lương Chiến Bắc suy nghĩ một lát, mỉm cười nói: “Nhưng mà tôi có thể thi châm, khiến tay cô ấy có thể lập tức cử động tự nhiên, cho dù không thể hoàn mỹ không có một khuyết điểm, nhưng có thể khiến mức độ khôi phục vết thương của cô ấy giảm đi ba bốn ngày tuyệt đối không thành vấn đề, ngày mai có thể khỏi ằn”

hẳn.

“Cái gì? Đã bị thương thành như thế, châm cứu một lần là có thể hành động tự nhiên sao?”

“Đây là kỹ năng châm cứu gì thế? Quá lợi hại rồi?”

Các đệ tử không ngừng kinh hãi kêu lên.

Người của bên nhị trưởng lão nhìn Tiêu Tiến Đạt với vẻ khiêu khích.

Bọn họ tin tưởng, cho dù Tiêu Tiến Đạt này lợi hại tới mấy, cũng sẽ không có bản lĩnh như vậy.

1507 BH: 10/12 Đây là trận quyết đấu thắng chắc rồi!

Nhưng mà Tiêu Tiến Đạt không hề bận †âm, cũng tiến lên trước kiểm tra.

Tô Vũ Nhi nhìn anh một cái, cảm thấy hơi quen thuộc.

Cô ta từng nghe nói tới Tiêu Tiến Đạt này rồi, nhưng chưa gặp bao giờ, sao cô ta lại có cảm giác như vậy nhỉ?

Trên mặt Tô Vũ Nhí lộ vẻ hoang mang.

“Là tôi”

Lúc này, Tiêu Tiến Đạt đè thấp giọng nói một câu.

Đồng tử của Tô Vũ Nhi co rụt lại, bỗng nhiên toàn thân hơi run rẩy.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé cả nhà! “Anh là… Bác sĩ Lâm?”

Tô Vũ Nhi trợn to mắt, nhìn người trước mặt mình với vẻ khó mà tin.

Gương mặt này sao nhìn kiểu gì cũng không thấy có chút liên hệ nào với bác sĩ Lâm?

Nhưng mà cô ta tin, đây nhất định là bác sĩ Lâm!

Loại cảm giác này quá quen thuộc rồi!

Nếu là một người chưa từng quen biết, không có khả năng khiến cô ta có cảm giác như thế.

Nhưng mà sao bác sĩ Lâm lại có thể làm được như vậy?

Đây căn bản là đổi gương mặt!

Thuật dịch dung sao?

Không thể nào?

Tô Vũ Nhi từng thấy thuật dịch dung rồi, nhưng có ai biết thuật dịch dung sẽ hoàn mỹ không có một khuyết điểm như thế?

“Đừng thất thần.” Tiêu Tiến Đạt… Cũng là Lâm Dương nhỏ giọng nói một câu.

“À… Được, được…” Tô Vũ Nhi vội vàng gật đầu.

Lâm Dương kiểm tra một lúc xong, liền đứng dậy.

“Thế nào? Sư huynh, chữa được không?”

Tiết Đan Chi ở một bên vội vàng hỏi.

“Chữa được.” Lâm Dương nói.

“Chữa người nào cũng chữa được, nhưng phải xem chữa thế nào, chữa mấy châm, khôi phục ra sao? Chúng ta so kỹ thuật châm cứu, tất nhiên phải phân cao thấp quá trình châm cứu và hiệu quả, không đơn thuần là kết quả, cậu nói xem, Tiến Đạt sư đệ?” Lương Chiến Bắc mỉm cười nói.

“Nói rất hay, nếu muốn chữa trị, với chút thương tổn đó, mọi người ở đây có ai không phải học y, ai có thể chữa khỏi nhanh hơn, mới là chuyện chúng ta cần so tài!”

Lâm Dương nhìn Lương Chiến Bắc, lạnh nhạt nói: “Chúng ta không lãng phí thời gian nữa, người nào ra tay trước?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2102


Chương 2102:

“Tôi vốn muốn nhường cho cậu trước, nhưng thấy ngũ trưởng lão có mặt ở đây, cho nên cố ky mặt mũi của ông ta, vì thế để tôi ra tay trước đi, hi vọng lát nữa cậu thấy thủ pháp châm cứu của tôi xong, có thể biết khó mà lui.”

– 3⁄4 Lương Chiến Bắc mỉm cười tiến lên, lấy kim châm cứu ra, cởi băng vải, châm cứu lên trên bàn tay vô cùng thê thảm của Tô Vũ Nhi.

Tô Vũ Nhi không có phản kháng.

Cô ta tin với thực lực của Lâm Dương, muốn chiến thắng Lương Chiến Bắc tuyệt đối không khó.

Nhưng mà cô ta rất tò mò… Sao Lâm Dương lại dây dưa với Lương Chiến Bắc rồi?

Rốt cuộc là anh trà trộn vào thôn Dược Vương là muốn làm gì?

Có vẻ như Lương Chiến Bắc không có liên hệ gì với chuyện này mà?

Trong mắt Tô Vũ Nhi lộ vẻ hoang mang, nhưng không dám biểu lộ ra.

Phập!

Một cái kim châm cứu đâm vào.

Toàn thân Tô Vũ Nhi không khỏi run lên, cái miệng nhỏ phát ra âm thanh hít khí lạnh.

Tuy kim châm cứu rất nhỏ, nhưng lúc này toàn bộ xương cốt của cô ta đã gãy, chỉ khẽ chạm vào sẽ đau đớn thấu tim.

Nhưng dù sao Lương Chiến Bắc vẫn là Lương Chiến Bắc.

Là học trò giỏi của nhị trưởng lão, tất nhiên là thực lực của anh ta không thể khinh thường.

Chỉ thấy anh ta châm ba châm.

Ba châm qua đi, cảm giác đau đớn trên tay Tô Vũ Nhi chậm rãi giảm đi, còn nổi lên từng cơn cảm giác rất ấm áp.

Giống như có dòng nước ấm từ kim châm cứu mà Lương Chiến Bắc đâm xuống, thấm dần vào trong tay của cô ta.

Tô Vũ Nhi cảm thấy khó mà tin.

Cô ta vội vàng nhìn lòng bàn tay.

Phát hiện đoạn gân mạch bị giẫm lên dưới làn da chỗ lòng bàn tay, vậy mà toàn bộ được xúc cảm ấm áp như mặt nước bao lấy rồi.

Chúng nó đang chậm rãi an ủi gân mạch của mình, đang dần dần khép lại…

Hiện tượng này không biết là thần kỳ cỡ nào!

Nhưng mà chuyện này còn chưa kết thúc!

Chỉ thấy Lương Chiến Bắc liên tục châm mười hai châm xong, đột nhiên buông lỏng tay ra, không cầm châm nữa, nhưng năm ngón tay mở ra, cách không vũ động những kim châm cứu kia.

-. t4 Người ở bốn phía trợn to mắt, cảm thấy kỳ lạ.

Bọn họ kinh ngạc phát hiện, đám kim châm cứu kia vậy mà nhẹ nhàng lắc lư theo Lương Chiến Bắc không ngừng vũ động…

Giống như tay của Lương Chiến Bắc là bàn tay tràn ngập ma lực, đang điều khiển những kim châm cứu này!

“Đây là phương pháp châm cứu ý niệm!”

Có người kinh hãi kêu lên.

“Cái gì? Phương pháp châm cứu ý niệm sao?”

“Đây là phương pháp châm cứu khiến nhị trưởng lão thành danh đấy! Không nghĩ tới vậy mà Bắc Chiến sư huynh học xong rồi!”

“Theo lời đồn phương pháp châm cứu này có thể chữa lành vết thương, hết kim này đến kim khác, dựa vào ý niệm chữa lành mọi vết thương, giống như ma thuật khiến người †a cảm thấy kỳ lại”

“Không ngờ tới Bắc Chiến sư huynh lại dùng thủ đoạn như vậy! Vậy Tiêu Tiến Đạt này căn bản không có đất diễn rồi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2103


Chương 2103:

Mọi người liên tục lắc đầu, không ngừng cười châm chọc.

Tiêu Tiến Đạt này, chắc chắn sẽ thua rồi!

Khoảng ba phút sau.

Phập phập phập…

Lương Chiến Bắc lấy đi toàn bộ kim châm cứu, cẩn thận đặt vào trong túi châm.

“Cô Tô Vũ Nhi, bây giờ cô cảm thấy tay mình thế nào?” Lương Chiến Bắc mỉm cười hỏi.

“Rất… Rất tốt, tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa, giống như không có việc gì…”

Tô Vũ Nhi lẩm bẩm nói.

Nhưng vừa nói xong, cô ta vội vàng che miệng lại.

Lúc này nói những lời như vậy, không phải là gây thêm phiền phức cho Lâm Dương sao?

Nhưng mà tay vừa mới che miệng lại, đầu Tô Vũ Nhi càng thêm mơ hồ rồi.

Cô ta phát hiện tay mình… Vậy mà có thể cử động tự nhiên rồi.

Tuy cử động vẫn còn mơ hồ cảm thấy đau đớn, nhưng so với vết thương nghiêm trọng lúc trước, quả thực là một trời một vực.

“Tay đỡ rồi! Tay cô ta đỡ rồi!”

“Trời ạ, Bắc Chiến sư huynh đâm mấy châm xuống, vậy mà tay cô chủ đỡ hơn rồi?”

“Chuyện này đúng là quá thần kỳ!”

“Bắc Chiến sư huynh là Hoa Đà chuyển thế sao? Lợi hại như vậy…”

“Y thuật quỷ thần khó lường như thế, Tiêu Tiến Đạt, cậu dựa vào cái gì đấu với sư huynh của chúng tôi?”

Đám đệ tử của nhị trưởng lão kích động mà đắc ý, nhao nhao dùng ánh mắt khiêu khích Lâm Dương.

Trong lòng Tô Vũ Nhi tràn ngập áy náy, cô ta rất muốn nói thực xin lỗi, nhưng ở trong loại tình huống này, cô ta không thể mở miệng.

“Thấy chưa? Tiêu Tiến Đạt, đây là thực lực của Bắc Chiến sư huynh, tôi thấy anh căn bản không có phần thẳng đâu.” Tuyết sư muội hừ lạnh một tiếng, trừng Lâm Dương nói.

1507 10/14 “Mình cậu thua thì thua, còn kéo theo trưởng lão của chúng ta vào nữa! Lần này xem cậu ăn nói với trưởng lão thế nào?”

Phương sư tỷ cũng hừ lạnh nói.

Nếu bị thua, chẳng lẽ thật sự bảo Tôn Khải Phong đi dập đầu tạ tội sao?

Như vậy cũng quá mất mặt rồi!

Người nào cũng không thể tiếp nhận được!

“Ngũ trưởng lão, người này kiêu ngạo như thế, không chỉ gây ra họa lớn ngập trời, còn khiến các ông đắc tội nhị trưởng lão, mất hết mặt mũi, theo tôi thấy không bằng đuổi cậu ta ra khỏi nhất mạch của ngài, tránh để ngài bị liên lụy. Nếu như ông đến chỗ nhị trưởng lão dập đầu, mặt mũi của ông sẽ bị mất sạch, nhị trưởng lão cũng sẽ khó xử!

Ông xem làm thế nào đi?” Lương Chiến Bắc = t4 mỉm cười nói.

Những lời này vang lên, lập tức dẫn tới bên Phương sư tỷ phụ họa.

“Sư phụ, Bắc Chiến sư huynh nói rất đúng, đây đều là Tiêu Tiến Đạt tự mình gây họa, không cần phải để người đi gánh vác!”

Phương sư tỷ nhỏ giọng nói.

“Nếu lúc này người không làm như thế, chẳng lẽ lát nữa thật sự đến chỗ nhị trưởng lão dập đầu tạ tội? Như vậy người còn mặt mũi đặt chân trong thôn sao?”

“Sư phụ, người trục xuất người này đi thôi!”

“Sau này cậu ta không còn là nhất mạch của chúng ta nữa!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2104


Chương 2104:

“Sư phụ, đuổi cậu ta đi đi!”

Mọi người nhao nhao nói.

Tôn Khải Phong lập tức do dự.

“Sư phụ, đừng mài!” Tiết Đan Chi lập tức đứng dậy, khóc lóc khuyên nhủ: “Dù gì Tiến Đạt sư huynh cũng là đệ tử do người dạy dõ, nếu người đuổi anh ấy ra ngoài, mọi người sẽ đối đãi với người thế nào? Sư phụ, người không thể làm như vậy được!”

“Nhưng chuyện này là do Tiêu Tiến Đạt gây ra, Tiêu Tiến Đạt gây ra họa lớn như thế, còn làm liên lụy tới sư phụ và các sư huynh đệ, nếu cậu ta thực sự nghĩ mình là đồ đệ ngoan của sư phụ, vậy thì đừng nên để sư phụ tự mình mở miệng, tự cậu ta nên đoạn tuyệt quan hệ với sư phụ đi!” Phương sư tỷ nghiêm túc quát.

Tiết Đan Chỉ há miệng th* d*c, đã không biết nên nói gì cho phải rồi.

Mà đúng lúc này, cuối cùng Tôn Khải 1505 ÂU 18/14 Phong cũng lên tiếng.

“Tiêu Tiến Đạt, đừng nên trách sư phụ…”

Một câu rất đơn giản, đã khiến mọi người hiểu được ý của Tôn Khải Phong…

Tôn Khải Phong từ bỏ rồi!

Dù sao quỳ xuống trước mặt mọi người…

Thật sự vô cùng mất mặt.

Ông ta cũng là người rất sĩ diện.

Hơn nữa Lương Chiến Bắc nói không sai, chuyện này vốn là Tiêu Tiến Đạt gây họa, ông †a căn bản không cần phải chùi đít cho Tiêu Tiến Đạt.

Hiện giờ đệ tử cưng của nhị trưởng lão cho mình một bậc thang, nếu đi xuống theo bậc thang này, có lẽ quan hệ với bên nhị trưởng lão có thể dịu đi không ít.

Tâm tư của Tôn Khải Phong, thực ra là ông ta không muốn đắc tội nhị trưởng lão.

– 1⁄12 Tất cả mọi người không nói gì.

“Ngũ trưởng lão, lúc trước ông là người có khí phách cỡ nào, không phải là ông nói chỉ là dập đầu tạ tội thôi sao, ông làm được, vì sao bây giờ lại e sợ rồi? Thay đổi thất thường, khiến người ta vô cùng thất vọng.”

Lâm Dương lắc đầu.

“Vô liêm sỉ! Cậu đang dạy bảo trưởng lão sao?”

“Tiêu Tiến Đạt, cậu là ai? Mà dám răn dạy trưởng lão? Tôi thấy cậu muốn chết rồi đúng không?”

Các đệ tử không thể nhìn nổi nữa, nhao nhao quát mắng.

Lâm Dương lắc đầu.

“Tiêu Tiến Đạt, chuyện này không thể trách chúng tôi được, thật sự là cậu gây ra họa quá lớn! Hơn nữa cậu cũng không thể mang tới chút hy vọng nào cho trưởng lão tôi, nếu cậu có thể có một chút phần thắng, ít nhất tôi sẽ đặt cược theo cậu, mà lúc này nhìn thực lực của Lương Chiến Bắc… Cậu e rằng là hy vọng xa vời rồi!” Tôn Khải Phong thở dài nói.

Thực ra sở dĩ ông ta từ bỏ, cũng là vì cảm thấy thực lực của hai người chênh lệch quá lớn.

Tiêu Tiến Đạt là đồ đệ của ông ta, tuy ông ta không đặc biệt dạy dỗ truyền thụ y thuật, nhưng đồ đệ nhà mình có tiêu chuẩn gì sao ông ta có thể không biết? Anh tuyệt đối không phải là đối thủ của Lương Chiến Bắc.

Quá mất mặt rồi.

“Hình như ngũ trưởng lão khinh thường tôi quá rồi.” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Tiêu Tiến Đạt, trưởng lão không phải đang khinh thường cậu… Tóm lại là lát nữa thua, cậu ngoan ngoãn đi nhận lỗi đi, trưởng lão sẽ bảo vệ tính mạng của cậu, tôi có thể làm, chỉ có thể làm như vậy thôi.” Ngũ trưởng lão Tôn Khải Phong lắc đầu thở dài, trên mặt đều là bất đắc dĩ.

“Tôi còn chưa châm cứu mà, sao trưởng lão lại cảm thấy tôi sẽ thua?”

“Đã là lúc này rồi, cậu còn cãi lại cứng miệng sao?” Tôn Khải Phong nhíu mày nói.

“Tôi sẽ lên thử một lần.” Lâm Dương xoay người, đi tới chỗ Tô Vũ Nhi châm cứu.

“Không có thuốc nào cứu được!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2105


Chương 2105:

“Tính tình của người này quá ngang ngược rồi!”

“Tôi thấy có lẽ là não của cậu ta có vấn đề!”

“Hừ, để cho cậu ta ngang ngược một lát, lát nữa sẽ là lúc cậu ta khóc “Đợi nhị trưởng lão giận dữ, xem cậu ta có sợ không?”

Các đệ tử liên tục hừ lạnh, trên gương mặt lộ vẻ giận dữ.

Lúc này ngoại trừ Tiết Đan Chi, gần như không có ai đứng về phía “Tiêu Tiến Đạt”.

Nhưng… Tiêu Tiến Đạt cũng là Lâm Dương, anh không quan tâm những lời nói ở bốn phía.

Anh trực tiếp lấy kim châm cứu ra, hai †ay đều nâng lên.

Những kim châm cứu đó trực tiếp thoát khỏi bàn tay anh, đúng là đang bay lên.

Lấy khí ngự châm sao?

Rất nhiều người nhíu mày nhìn, nhưng không kinh ngạc quá nhiều.

Bởi vì đối với người của thôn Dược Vương mà nói, chuyện này không tính là chuyện khó.

Nhưng mà… Đám kim châm cứu này bay nhanh như thế, vững vàng như thế… Không phải người bình thường có thể làm được.

Mọi người nhìn hoa cả mắt, vô cùng thần kỳ, đám kim châm cứu này nhìn không khác gì tỉnh linh…

“Hửm?”

Ngũ trưởng lão Tôn Khải Phong hơi ngẩn ra, cảm thấy thủ pháp thi châm này càng độc đáo hơn.

Nhìn chăm chằm một lát, chỉ trong nháy mắt đã cảm thấy huyền diệu.

Đây là kỹ thuật châm cứu của đồ đệ Tiêu Tiến Đạt nhà mình sao?

Không quá thích hợp đúng không?

Kỹ thuật châm cứu của anh lợi hại như vậy từ khi nào thế?

Bỗng nhiên tứ trưởng lão vẫn luôn bàng quan xem trận đấu không nói kinh hãi kêu lên: “Đây là… Phi hoa thần châm?”

“Cái gì? Phi hoa thần châm?”

Cả nhà đọc tiếp tại app truyện hola nhé! Mọi người kinh hãi.

“Đó không phải là phương pháp châm cứu đã thất truyền sao? Sao Tiêu Tiến Đạt tập được?”

“Chuyện này… Rốt cuộc chuyện này là sao đây?”

“Vậy mà cậu ta biết được chiêu này?”

Mọi người vô cùng kinh ngạc, toàn bộ đều mở to mắt.

Toàn thân của Lương Chiến Bắc run lên.

Tôn Khải Phong cũng sửng sốt.

Người nào cũng không ngờ tới Lâm Dương có quân bài chưa lật như vậy…

Chỉ thấy mấy chục kim châm cứu không ngừng quay xung quanh bàn tay còn lại của Tô Vũ Nhi, trong mơ hồ, giống như có thể thấy phần đuôi mỗi một cây châm có dòng khí đang chuyển động, vô cùng huyền diệu.

Giằng co như vậy khoảng 1 phút sau.

“Xuyên!”

Lâm Dương quát khẽ.

Vù vù vù vù…

Tất cả kim châm cứu đều biến mất trong lòng bàn tay Tô Vũ Nhi, sau đó xuyên qua một mặt khác.

Nhìn càng đau hơn.

Nhưng Tô Vũ Nhi không có bất cứ phản ứng gì.

Đợi ngân châm xuyên qua xong, Lâm Dương vươn tay tới lấy, cất hết kim châm cứu vào trong tay.

Mà trong lòng bàn tay Tô Vũ Nhi đã có điểm đỏ, nổi bật giống như đồ án đóa hoa mai.

Tuyệt diễm tuyệt mỹ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2106


Chương 2106:

Mọi người âm thầm lấy làm kỳ lạ.

“Cô Tô Vũ Nhi, khẽ cử động tay thử xem.”

Lâm Dương nói.

“Được!

Tô Vũ Nhi gật đầu, đưa tay ra nắm lấy đồ gì đó, sau đó ngạc nhiên vui mừng kêu lên: “Bác… Tiến Đạt sư huynh, tay của tôi không sao rồi! Tôi cảm thấy nó rất tốt, không sao nữa rồi!”

Mọi người ở bốn phía kêu lên kinh hãi.

“Hừi Không thể tưởng tượng được cậu lại có chiêu thức ấy! Xem ra quyết đấu lần này là hòa nhau mất rồi!” Lương Chiến Bắc hừ lạnh nói.

“Người nào nói với anh là hai chúng ta hòa nhau?”

Lâm Dương liếc mắt nhìn anh ta một cái, sau đó cầm lấy chén trà ở bên cạnh, đặt lên trên bàn lạnh nhạt nói: “Cô Nhi, mời cô dùng cái tay này, đập nát chén trà!”

“Hả?”

Tô Vũ Nhi mơ hồ.

Đám đệ tử ở xung quanh lập tức rộ lên.

“Cậu điên rồi à?”

Thiếu chút nữa là Lương Chiến Bắc cắn đứt đầu lưỡi của mình.

“Tiêu Tiến Đạt, cái tay này của cô chủ vừa mới được chữa khỏi, cậu bảo cô ấy làm động tác như thế, cậu muốn hại cô chủ sao?”

Tôn Khải Phong cũng cảm thấy khó tin, nghiêm túc quát.

Lâm Dương lắc đầu, không giải thích gì, chỉ nhìn về phía Tô Vũ Nhi.

Sao Tô Vũ Nhi có thể do dự?

Cô ta nghiến răng, tay nắm chặt thành quyền, đánh mạnh về phía chén trà.

Rầm!

Lúc này chén trà kia bị đập nát.

Mọi người trợn to mắt, hết hồn nhìn quả đấm kia, còn có chén trà bị đập nát dưới quả đấm.

Chỉ thấy Tô Vũ Nhi chậm rãi giơ tay lên, v**t v* chút cặn trong lòng bàn tay, nhưng bàn tay này hoàn hảo.

không tổn hao gì, vân tuyệt đẹp và tỉnh xảo như cũ.

Thậm chí ngay cả dấu vết từng bị thương lúc trước, đều đã mờ đi nhiều.

“Cô chủ, cô cảm thấy tay đau không?”

Lâm Dương hỏi.

“Không đau! Không đau một chút nào, hơn nữa…

Tôi còn cảm thấy cái tay này của tôi tràn ngập sức lực Tô Vũ Nhi hưng phấn nói.

“Không tệ!”

Lâm Dương gật đầu, xoay người nhìn Lương Chiến Bắc còn đang trọn mắt há hốc miệng, bình tĩnh nói: “Nếu cô chủ dùng cái tay anh chữa trị cho cô ấy đập vỡ chén, chỉ sợ…

Đã không như vậy rồi.”

“Chuyện này…”

Sắc mặt Lương Chiến Bắc khó coi.

“Tuy cái tay này cử động tự nhiên, nhưng mà vẫn còn hơi đau, cầm mấy thứ hoặc làm động tác cơ bản chắc chắn không có vấn đề gì, nhưng muốn dùng tay này đập vỡ chén…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2107


Chương 2107:

Chỉ sợ không làm được.”

Tô Vũ Nhi cố nở nụ cười nói.

Mọi người xưng quanh đều không nói lời nào.

Không phải là bọn họ tin lời Tô Vũ Nhi nói, mà là bọn họ không thể phản bác phương pháp châm cứu của Lâm Dương! Nếu “Tiêu Tiến Đạt”

này thật sự sử dụng phi hoa thân châm…

Vậy chữa trị một bàn tay, quả thực không khỏi quá đơn giản rồi! Phương pháp châm cứu ý niệm của Lương Chiến Bắc ở trước mặt phi hoa thần châm…

Căn bản không đủ nhìn.

Một cái là phương pháp châm cứu, một cái là thân châm, chênh lệch rất rõ ràng.

“Tứ trưởng lão, tôi nghĩ thắng bại đã phân rồi?”

Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Chuyện này…

Chuyện này…”

Sắc mặt tứ trưởng lão thay đổi liên tục, không đám đáp lời.

“Không có khả năng! Không có khả năng! Chắc chắn là giả! Chuyện này chắc chắn có vấn đề!”

Lúc này, một đệ tử bên phía nhị trưởng lão không tiếp nhận được sự thực này, trực tiếp khàn giọng kêu lên.

Lương Chiến Bắc nhướng mày, vội vàng nói với sư đệ phía sau mình: “Sư đệ, cậu phát hiện có gì đó không đúng sao?”

“Nếu các anh hoài nghỉ mức độ lành của hai cái tay này, thì có thể mời nguyên lão trong tộc tiến đến kiểm.

tra, tôi nghĩ rốt cuộc mức độ khép lại vết thương của hai cái tay này thế nào, không thể gạt được nguyên lão trong tộc.”

Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Cả nhà tải app truyện hola về đọc tiếp nhiều nhiều nhé! “Ách…

Chuyện này..

Đệ tử kia không nói.

Tất cả mọi người không nói chuyện.

“Thăng! Thắng rồi!”

Bên này Tiết Đan Chỉ rất kích động, vừa nhảy nhót vừa liên tục vỗ tay.

Nhưng cả căn phòng này ngoại trừ cô ta ra, thì không có ai vui sướng.

Đệ tử bên phía nhị trưởng lão vì thua mà vẻ mặt đều mất tự nhiên, vừa không cam lòng vừa bất đắc dĩ.

Mà người bên Tôn Khải Phong thì gương mặt nóng rát, đều cảm thấy bị tát mạnh vào mặt một cái.

Nhất là Tôn Khải Phong, ông ta rất khó xử, không biết phải làm sao.

Ông ta vô cùng hối hận!

Nếu ông ta tiếp tục kiên trì, ít nhất ông ta sẽ kiếm được danh tiếng rồi! Cũng có thể hãnh diện.

Chỉ tiếc mọi chuyện đều vì ông ta lựa chọn sai mà bị chôn vùi.

Chỉ sợ việc này truyền ra, ông ta cũng sẽ bị lên án…

Tôn Khải Phong thở dài một hơi, âm thầm lắc đầu.

“Vận mệnh của mình… Cuối cùng vẫn là quá nhỏ rồi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2108


Chương 2108:

Sau khi nói xong, ông ta định rời đi.

Ông ta không thể ở lại nổi nữa, cũng không còn mặt mũi đối mặt với đồ đệ Tiêu Tiến Đạt này.

“Trưởng lão muốn đi đâu thế?”

Lúc này Lâm Dương đột nhiên mở miệng, gọi ông ta lại.

“Tiêu Tiến Đạt, cậu có thể có được thành tựu như ngày hôm nay, tôi rất vui mừng, nhưng tôi không xứng làm sư phụ cậu, lúc trước tôi đã lựa chọn tự bảo vệ mình mà vứt bỏ cậu, bây giờ cậu đã chiến thắng, đương nhiên cũng chẳng liên quan tới tôi! Tôi đi về trước đây!” Tôn Khải Phong khàn giọng nói.

“Trưởng lão muốn đệ tử chiến đấu một mình sao?” Lâm Dương nhìn ông ta nói.

Tôn Khải Phong vô cùng kinh ngạc.

Đám đệ tử cũng vô cùng kinh ngạc nhìn anh.

Chỉ thấy vẻ mặt của đệ tử “Tiêu Tiến Đạt”

nghiêm túc, nghĩa chính ngôn từ nói: “Trưởng lão, lúc trước ông sẽ lựa chọn tự bảo vệ mình, tôi có thể hiểu được, dù sao ông cũng là trưởng lão, là trụ cột của thôn Dược Vương †a, ông không chịu nổi nhục, ông đại diện không chỉ mình ông, còn có vô số đệ tử sau lưng ông nữa! Cho nên tôi không trách trưởng lão! Nhưng ông phải hiểu rõ, vì sao tôi lại đắc tội nhị trưởng lão, tại sao lại lựa chọn so tài với Lương Chiến Bắc! Là vì bọn họ sỉ nhục tôi! Sỉ nhục chúng ta, lại càng muốn giâm lên đầu trưởng lão nhà chúng ta! Tôi không thể chịu đựng được! Bây giờ tôi thắng, tôi không cầu trưởng lão làm gì, chỉ cầu trưởng lão có thể dẫn tôi tới chỗ nhị trưởng lão, đòi công đạo!”

Những lời này vừa vang lên, Tôn Khải Phong trợn mắt há miệng.

Ông ta không ngờ tới, vậy mà Tiêu Tiến Đạt suy xét nhiều như vậy…

“Mong trưởng lão trợ uy cho tôi, đòi nhị trưởng lão công đạo, đòi lại tôn nghiêm của tôi!” Lâm Dương cung kính la lên, thái độ vô cùng thành khẩn.

Tôn Khải Phong ngơ ngác nhìn anh, lại ngơ ngẩn nhìn đám đệ tử ở phía sau, trong đầu vô cùng phức tạp.

Vào lúc này, vậy mà đồ đệ nhà mình không có trách mình, còn nói ra những lời như thế.

Trong lòng Tôn Khải Phong tràn ngập cảm động.

Cuối cùng ông ta nghiến răng một cái, quát khẽ nói: “Được rồi! Tiêu Tiến Đạt! Cậu đã nói như thế rồi, sao tôi có thể lùi bước lần thứ hai? Dù thế nào cậu cũng là đệ tử của tôi, lần này Vương Thanh Sơn dám bắt nạt lên đầu chúng ta, sao chúng ta có thể kìm nén cơn tức này? Các đệ tử ở đâu?”

“Chúng con ở đây!”

Các đệ tử cùng kêu lên.

“bi theo tôi đến chỗ lão già nhị trưởng lão, đòi công đạo!”

Tôn Khải Phong vung bàn tay lên, dẫn mọi người chậm rãi đi ra ngoài.

“Trưởng lão Tôn Khải Phong! Trưởng lão Tôn Khải Phong!”

Lương Chiến Bắc vội vàng kêu lên định khuyên bảo.

Nhưng mọi người đã mặc kệ rồi.

“Nhanh, mau đi thông báo cho trưởng lão, mọi chuyện nghiêm trọng rồi!” Lương Chiến Bắc chỉ có thể lo lắng nói với người bên cạnh.

Các đệ tử vội vàng chạy ra ngoài.

Từ đầu tới cuối tứ trưởng lão Chương Hữu Thiện đều đứng một bên nhìn một màn này, sau khi đám người rời đi, ông ta mới hít vào một hơi khí lạnh.

“Đi thăm dò Tiêu Tiến Đạt này xemChương Hữu Thiện vội vàng la lên với đệ tử nhà mình.

“Trưởng lão, Tiêu Tiến Đạt này có gì mà điều tra? Rất nhiều người đều quen anh ta mà” Đệ tử ở bên cạnh hoang mang nói.

“Quen sao? Quen mà như thế này? Cậu có biết hiện giờ cậu ta đang làm chuyện gì không?”

Chương Hữu Thiện nghiến răng gầm nhẹ: “Cậu ta đang đổ thêm dầu vào lửa! Cậu †a đang châm ngòi khiến thôn Dược Vương chúng ta nội đấu đấy!”

Những lời này vừa vang lên, đệ tử kia trợn mắt há miệng.

Tô Vũ Nhi ngồi bên cạnh cũng không khỏi run lên…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2109


CHương 2109:

Mục đích của Lâm Dương… Là chuyện này sao?

Chỉ sợ không đơn giản như vậy…

Hành động lần này của Lâm Dương chỉ vì đổ dầu thêm lửa, rất rõ ràng là quá đơn thuần.

Hơn nữa đây là Thôn Dược Vương, cho dù ngũ trưởng lão dám đấu lại nhị trưởng lão, phía trên cũng sẽ không ngồi yên không để ý tới.

Tô Vũ Nhi nghĩ như vậy.

Nhưng nếu không phải vì châm ngòi nội loạn, vậy hành động lần này của bác sĩ Lâm là có mục đích gì?

Bên ngoài từ đường.

Tôn Khải Phong dẫn đám đệ tử nổi giận đùng đùng bước đi.

Nhị trưởng lão Vương Thanh Sơn dựa vào con trai Vương Anh Dũng đã nhận được tin, sớm ở trong từ đường đợi rồi.

Đám đệ tử tinh nhuệ và quản lý sự vụ đều ở trong từ đường.

“Vương Thanh Sơn!”

Tôn Khải Phong còn chưa tiến vào, đã lớn tiếng kêu la ở bên ngoài.

Rất rõ ràng, lúc này ông ta mặc kệ mọi thứ rồi.

Ông ta hùng hổ xông thẳng vào trong từ đường.

Vương Thanh Sơn ở trong từ đường vẫn còn đang dùng trà.

Nhìn thấy Tôn Khải Phong xông vào, ông ta không hề có vẻ kích động.

“Trưởng lão Tôn Khải Phong, chuyện gì khiến ông tức giận như thế?” Vương Thanh Sơn lạnh nhạt nói.

“Vương Thanh Sơn! Quyết đấu đã kết thúc, đệ tử của tôi đã chiến thắng, có phải là bây giờ chúng ta nên thực hiện lời hứa lúc trước rồi không?” Trưởng lão Tôn Khải Phong lạnh lùng nói.

“Hứa hẹn? Hứa hẹn gì cơ? Trưởng lão Tôn Khải Phong, ông có thể nói rõ được không?” Vương Thanh Sơn bình tĩnh nói.

Những lời này vừa vang lên, mọi người đều biết rõ.

Vương Thanh Sơn là muốn quyt nợ rồi!

Dù sao đám người Tôn Khải Phong thậm chí là tứ trưởng lão cũng chưa từng chính tai nghe Vương Thanh Sơn đồng ý hứa hẹn kia.

“Sao thế? Trưởng lão Vương Thanh Sơn, ông định quyt nợ đấy à? Dựa theo hứa hẹn lúc trước, ông phải quỳ xuống với tôi!” Tôn Khải Phong lạnh nhạt nói.

“Trưởng lão Tôn Khải Phong, tôi nghĩ trong chuyện này có khả năng là có hiểu lầm gì đó.” Vương Thanh Sơn bình tĩnh nói.

“Hiểu lầm hay không tôi không nói chuyện này trước! Đệ tử của ông chạy tới chỗ tôi giương oai, không coi ai ra gì, khinh thường trưởng lão là tôi thì không nói, còn dám bắt nạt đệ tử của tôi trước mặt tôi!

Trưởng lão Vương Thanh Sơn, chuyện này ông không cho tôi câu trả lời thỏa đáng, chỉ sợ hôm nay chúng ta sẽ không xong đâu.”

Tôn Khải Phong hơi kích động nói.

Nghe thấy thế, trong mắt Vương Thanh Sơn lóe lên chút hoang mang.

Tính cách của Tôn Khải Phong thế nào ông ta biết rất rõ.

Thông thường, Tôn Khải Phong sẽ không trở mặt với ông ta.

Sao lần này thái độ của Tôn Khải Phong lại cứng rắn như thế?

“Tôn Khải Phong, ông muốn như thế nào?” Vương Thanh Sơn suy nghĩ một lát, hạ giọng trầm giọng hỏi.

“Gọi đồ đệ ngoan của ông dập đầu nhận lỗi với tôi, ngoài ra, chuyện này tôi cũng cần ông xin lỗi chúng tôi!” Tôn Khải Phong trầm giọng nói.

“Tôn Khải Phong! Ông nói cái gì? Bảo ba tôi xin lỗi ông? Các ông nhận nổi sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2110


Chương 2110:

Vương Anh Dũng không nhìn nổi nữa, anh ta giận tím mắt, đập bàn la lên.

“Làm càn!” Tôn Khải Phong tức giận, trừng Vương Anh Dũng hét lên: “Cậu chỉ là bề dưới, ở đây tới lượt cậu nói chuyện sao?”

“Ông…” Vương Anh Dũng càng tức giận hơn.

“Vương Anh Dũng! Lùi xuống!” Vương Thanh Sơn trầm giọng nói.

“Dạ, ba” Vương Anh Dũng kìm nén lửa giận, trừng mắt nhìn Tôn Khải Phong, không còn hé răng.

Chỉ thấy vẻ mặt Vương Thanh Sơn đặt chén trà xuống, vẻ mặt không đổi nhìn Tôn Khải Phong, bình tĩnh nói: “Trưởng lão Tôn Khải Phong, xem ra hôm nay ông tới tìm tôi là muốn hỏi tội?”

“Người của ông đã bắt nạt đến trên đầu tôi rồi, người nào hỏi tội người nào hẳn là _ ông biết rõ!” Tôn Khải Phong hừ lạnh nói.

1p BH: 415 “Vậy sao? Được rồi, tôi hỏi ông, đệ tử của tôi đã làm gì ông?” Vương Thanh Sơn hỏi.

“Chuyện này…” Tôn Khải Phong câm miệng rồi.

“Là đồ đệ của ông phát ngôn bừa bãi!

Nói kỹ thuật châm cứu của chúng tôi không bằng cậu ta, đệ tử của tôi chỉ tìm người tài hoa như cậu ta khiêu chiến mà thôi, nếu đệ tử của tôi đã thua, vậy thì nói nên tài nghệ của cậu ấy không bằng người ta. Nếu cậu ấy hứa hẹn với các ông chuyện gì, mời các ông đi tìm cậu ấy! Cần gì phải nói với tôi?” Vương Thanh Sơn bình tĩnh nói.

“Ông…” Tôn Khải Phong cảm thấy khó thở.

Vương Thanh Sơn đây là đang muốn chơi xấu rồi.

“Khinh người quá đáng!”

1510 8: /15 “Trưởng lão, chúng ta nên làm thế nào bây giờ?”

“Trong ngày thường đám người kia chanh chua với chúng ta như thế, còn thường xuyên bắt nạt chúng ta, nếu hôm nay không cho bọn họ chút giáo huấn, bọn họ sẽ thật sự coi rằng chúng ta là quả hồng mềm!”

“Có cần ra tay hay không, trưởng lão!”

Các đệ tử tràn ngập nhiệt huyết và hưng phấn, đã có chút không nhãn nại được rồi.

Nhưng mà Tôn Khải Phong không phải là kẻ ngốc.

Ông ta biết nếu bọn họ thực sự ra tay, thì không phải là đối thủ của bên Vương Thanh Sơn!

Hơn nữa một khi ra tay, sẽ cho người ta cán chuôi!

Càng nghĩ, hình như chỉ còn đấu võ y rồi.

Nhưng mình là đối thủ của Vương Thanh Sơn sao?

Trong lòng Tôn Khải Phong có chút không nắm chắc.

Đến mức độ này, có chút tiến thoái lưỡng nan rồi…

“Trưởng lão Tôn Khải Phong, hay là chúng ta lấy quyết đấu võ y, để kết thúc chuyện này đi!” Lúc này, Vương Thanh Sơn đột nhiên mở miệng.

Quả nhiên không mở bình ra thì ai biết trong bình có gì!

Tôn Khải Phong đâm lao đành phải theo lao, chần chừ một lát mới trầm giọng nói: “Được rồi! Đây đã là phương án giải quyết thích hợp nhất rồi! Ra ngoài đi! Nơi này quá nhỏ, chúng ta ra ngoài đấu “Ôi chao, ai ôi, đừng nóng vội như vậy chứ! Chúng ta làm theo quy củ trước đi!”

Vương Thanh Sơn mỉm cười, nghiêng đầu nhìn về phía Lương Chiến Bắc hỏi: “Chiến Bắc à, lúc trước con quyết đấu với rất nhiều sư đệ sư muội dưới trướng trưởng lão Tôn Khải Phong, là đồng ý điều kiện gì?”

“Hồi bẩm sư phụ, đồng ý người nào thua, người đó phải dập đầu xin lỗi đối phương.”

Lương Chiến Bắc cười nói.

“Vậy được rồi.” Vương Thanh Sơn nói: “Trưởng lão Tôn Khải Phong, chúng ta cũng lập hứa hẹn như vậy đi! Bây giờ tôi chính miệng nói, có nhiều đệ tử ở đây nghe thấy, người nào cũng không chống chế được, ông xem thế nào?”

“Chuyện này…” Sắc mặt Tôn Khải Phong -. 10/15 thay đổi, không dám lập tức đồng ý.
 
Back
Top Bottom