Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2051


Chương 2051:

Một người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn, đeo kính bước xuống xe, sau đó mở cửa hàng ghế sau rồi đứng bên cạnh đó chờ khoảng năm phút.

Năm phút trôi qua, người đàn ông đó đóng cửa xe lại, sau đó lái xe rời khỏi đấy.

Trong lúc chiếc Bentley rời khỏi đó.

Xoet! Xoẹt! Xoẹtl Môt tiếng sáo đột nhiên vang lên bên ngoài học viện phái Nam Y.

Sau đó có một lượng lớn rắn và chuột nhanh chóng xuất hiện ở chỗ tường rào, đang di chuyển vào trong học viện.

Hơn năm mươi xe nhỏ đỗ trước cổng chính của học viện lần nữa, có gần một trăm người đang bước xuống khỏi xe.

Điều đáng ngạc nhiên chính là những người này đều là người của học viện phái Nam Y.

“Xông thẳng vào cướp người!” Một tên cầm đầu vẻ mặt không cảm xúc hét lên: “Ai dám cản thì giết không that”

“Vâng!”

Mọi người nhanh chóng nối đuôi xông mm 4/15 vào học viện.

Cùng lúc đó, trong núi sâu.

Bên trong một căn nhà lá đơn sơ, cũ nát.

Ở mép giường có một người thanh niên đứng thẳng ở đó, vẻ mặt ảm đạm nhìn ông lão đang hấp hối trên giường, khẽ gật đầu một cái.

“Lão Dịch à… Không ngờ chỉ mới mấy năm không gặp mà bây giờ ông lại trở nên già dặn đến thế, thật khiến người khác cảm thán…”

“Thầy… Không ngờ trước khi chết tôi còn có thể gặp lại ngài, đúng là chết không hối tiếc.” Ông lão run rẩy đưa tay ra, cầm lấy cổ †ay của Lâm Dương, kích động lên tiếng.

“Lão Dịch à, ông bị ám ảnh quá nặng, lao lực quá sức mà thành bệnh, tinh thần quá mệt mỏi. Ông vốn có thể ung dung sống đến trăm tuổi thế mà bây giờ ông lại quá nghiêm trọng, sinh mệnh cũng không còn dài! Đáng tiếc! Thật đáng tiếc.”

Lâm Dương liên tục lắc đầu, nhanh chóng gỡ chiếc túi bên hông xuống, lấy ra mấy chiếc kim châm cứu màu bạc: “Tôi sẽ giúp ông kéo dài mạng sống, có thể giúp ông sống thêm khoảng ba năm nữa.”

“Không! Thầy à, tôi không muốn nữa…”

Cả nhà tải app truyệnhola đọc tiếp nhé! Ông lão đột nhiên nói.

“Sao?” Lâm Dương đứng bên cạnh hỏi lại.

“Thầy à… Tôi đã sống đủ rồi… Tôi cũng đã quá mệt mỏi, tôi nghe theo lời căn dặn của tổ tiên là ở đây cả đời, tôi không nghĩ là mình sẽ nghe theo một lần nữa… Tôi muốn…

Nghỉ ngơi…” Ông lão há miệng, phát ra giọng nói yếu ớt.

Lâm Dương yên lặng chăm chú nhìn ông lão, thở dài lên tiếng: “Thôi được rồi, nếu ông đã nói như thế, vậy tôi… Sẽ nghe theo ông!”

“Cảm ơn thầy…”

Ông lão run rẩy kéo tay Lâm Dương: “Vậy thì, động Thiên Nhân này tôi sẽ giao lại cho thầy…”

“Lần này tôi tới đây chỉ là để chữa bệnh mà thôi.” Lâm Dương lắc đầu.

“Thầy à, trong ngàn năm qua, ngài là người duy nhất có thể lĩnh hội động Thiên Nhân này, nếu ngài không canh giữ nơi này thì sẽ… Là ai đây?” Ông lão yếu ớt hỏi.

“Lão Dịch, tôi vẫn còn chuyện chưa làm xong vì thế sẽ không thể ở đây lâu. Hơn nữa động Thiên Nhân này cũng không cần phải có người canh giữ, nó chỉ cần chờ người có duyên tới mà thôi! Bây giờ vết thương của tôi mm 7/5 cũng đã khỏi rồi, cũng đã đến lúc tôi phải rời khỏi đây. Nhưng mà ông cứ yên tâm, tôi sẽ sắp xếp người lo hậu sự. Còn động Thiên Nhân này thì cứ để như thế, chờ người có duyên với nó tới.” Lâm Dương thấp giọng an ủi.

Ông lão nhìn Lâm Dương, sau đó thở phào một cái, không nói gì thêm.

Ông lão từ từ nhắm mắt lại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2052


Chương 2052:

Lâm Dương thở dài một hơi, sau đó cất chiếc túi đi.

Lão Dịch không có con cái, cũng không có bất kỳ sự ràng buộc nào, nếu ông ấy đã muốn rời khỏi cõi đời này thì Lâm Dương cũng sẽ không ép buộc ông.

“Lão Dịch, tôi tiên ông đi thêm một đoạn đường!”

Lâm Dương Đứng dậy, chuẩn bị đưa ông lão đi chôn cất.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền tới những tiếng chân dồn dập.

“Gia Cát Vũ của Gia Cát thế gia cầu kiến Dịch Thần Tiên, mong Dịch Thần Tiên nhanh ra tay cứu giúp cho ba tôi với!” Một giọng nói cung kính vang lên.

“Các người tới chậm rồi, Dịch Thần Tiên vừa mới qua đời!”

Lâm Dương bước ra, bình tĩnh nhìn bảy tám người đứng bên ngoài.

“Cái gì?”

Tất cả những người đó biến sắc!

“Dịch Thần Tiên… Qua đời sao? Chuyện này là không thể nào! Dịch Thần Tiên là một người giống như thần tiên vậy, sao có thể qua đời được chứ? Chuyện này nhất định là pm. 915 giả!” Một cô gái không chấp nhận nổi, vẻ mặt đầy nước mắt.

“Nếu các người không tin thì thi thể của ông ấy đang ở bên trong, tôi chuẩn bị đưa đi chôn cất!” Lâm Dương nhàn nhạt lên tiếng, lười để ý đến những người này, nhanh chóng xoay người trở vào nhà.

“Người anh em, chờ một chút!”

Lúc này, có một người đàn ông trung niên vội vàng bước lên, chắp tay hành lễ với anh: “Người anh em, xin hỏi ngài là người ở đâu tới? Là đồ đệ của Dịch Thần Tiên sao?”

“Tôi? Tôi không phải!” Lâm Dương lắc đầu.

“Phải thế không?”

Mấy người kia trố mắt nhìn nhau, trong ánh mắt họ đều là vẻ thất vọng.

“Thế người anh em này có quan hệ thế ch 10/15 nào với ngài Dịch Thần Tiên vậy? Vì sao lại có mặt ở đây?” Người đàn ông trung niên lại hỏi.

“Tôi là thầy của lão Dịch.” Lâm Dương trả lời.

Lời nói này vừa được nói ra, tất cả mọi người ở đó đều sửng sốt.

“Cái gì? Thầy của Dịch… Dịch Thần Tiên sao?”

“Cậu đang nói đùa gì thế? Dịch Thần Tiên cũng đã qua đời rồi! Thế mà cậu dám làm nhục ông ấy sao? Đúng là quá đáng!”

“Cậu bao lớn rồi? Còn chưa bằng con trai lớn của tôi nữa đấy!”

“Người trẻ tuổi mà không biết lễ phép!

Còn ra thể thống gì nữa chứ?”

Tất cả mọi người đều vô cùng tức giận, ¡R3 1/15 phùng mang trợn má.

Lâm Dương khẽ cau mày, lười giải thích với họ, nhanh chóng đưa thi thể của lão Dịch đi chôn cất.

“Người anh em, chờ một chút!” Lúc này, người đàn ông trung niên kia lại lên tiếng.

“Sao thế?” Lâm Dương lạnh lùng hỏi.

“Người anh em, tôi muốn hỏi một chút, cậu có biết y thuật không?” Người đàn ông trung niên với ánh mắt đầy trông đợi hỏi.

“Biết một chút!”

“Vậy cậu có thể xem bệnh giúp chúng tôi được không? Bệnh nhân kia có thân phận vô cùng đặc biệt, thế nhưng bây giờ bệnh rất nặng, nếu như không thể chữa khỏi thì sẽ gây ra những ảnh hưởng chưa từng có.

Người anh em, Dịch Thần Tiên không còn ở đây, bây giờ chúng tôi cũng chỉ có thể nhờ cậu giúp đỡ thôi. Cho dù có như thế nào thì mong cậu có thể đến xem giúp một chút!

Người đàn ông trung niên tràn đây mong đợi lên tiếng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2053


Chương 2053:

“Tôi không rảnh! Các người tìm người khác đi!” Lâm Dương lạnh lùng trả lời, sau đó cũng không thèm quan tâm.

“Người anh em, cậu hãy nghe tôi nói hết đất”

Người đàn ông trung niên tỏ ra gấp gáp, nghĩ một chút, sau đó đột nhiên tiến đến gần Lâm Dương, móc ra một từ giấy chứng nhận từ trong túi áo, đưa tới cho Lâm Dương.

Lâm Dương đưa tay nhận lấy, mở ra xem một chút, ánh mắt anh nhanh chóng đông cứng lại.

“Người anh em… Việc này là chuyện rất 2 R3″ 18/15 hệ trọng! Ảnh hưởng vô cùng lớn, nếu cậu có thể trị được thì xin hãy giúp đỡ!” Người đàn ông trung niên lại lên tiếng cầu xin.

Lâm Dương nghĩ một chút, sau đó trả lời: “Tôi đã nói rồi tôi không rảnh. Thế nhưng tôi có một thứ có thể giúp người đó kéo dài mạng sống!”

“Còn việc điều trị sau đó thì sao?” Người đàn ông trung niên vội hỏi.

“Chờ tới khí tôi có thời gian thì nói sau.”

Lâm Dương nói.

Những người kia nghe thấy thế thì cảm thấy vô cùng tức giận.

Thế nhưng không ai dám lên tiếng nói gì.

Bởi vì bọn họ đã đến bước đường cùng.

Người đàn ông trung niên kia lại lấy ra một tờ giấy, viết một dãy số điện thoại vào ¡is 1/15 đó rồi đưa cho Lâm Dương.

“Ngài, đây là số điện thoại liên lạc của tôi. Nếu có gì thì xin hãy gọi điện cho tôi.”

“Được!”

Lâm Dương đưa tay nhận lấy.

Sau khi đã đuổi được mấy người kia, Lâm Dương thu dọn một chút, sau đó chuẩn bị trở về Giang Thành.

Anh đã tới nơi này đợi suốt hơn ba ngày, vì thế cũng đã đến lúc trở về rồi.

Chỗ này gọi là núi Thiên Nhân.

Trên núi có một nơi gọi là phủ Thiên Nhân, là một hang động tự nhiên được hình thành dựa trên những tinh hoa của đất trời và thiên nhiên. Đây là nơi thích hợp nhất để dưỡng thương.

Có rất nhiều danh y nổi tiếng thời xưa đã đưa những bệnh nhân mắc bệnh nan y đến nơi này để chữa bệnh. Nơi này vẫn luôn có một người canh giữ để ngăn ngừa những người có dụng ý riêng đến đây phá hủy động.

Người canh giữ thế hệ này chính là lão Dịch.

Lão Dịch đã dùng cả đời mình ở đây canh giữ, ông ấy không hề có con cái, lẻ loi một mình. Nếu không phải mấy năm trước Lâm Dương vô tình tìm đến nơi này, lão Dịch thấy y thuật của Lâm Dương vô cùng tuyệt vời.

Nhất định phải bái Lâm Dương làm thấy, nếu không, lão Dịch tìm đâu ra người thầy như thế chứ.

Lão Dịch đã ở đây cả đời, ngày thường ông ấy vẫn luôn đến xem bệnh cho những người dân sống trong thôn. Sau đó ông ấy bắt đầu trở nên nổi tiếng, có thể chẩn đoán chính xác và chữa khỏi những căn bệnh nan y, cứu sống vô số người với y thuật cao siêu của mình, cộng thêm việc ở khu vực núi sâu mm 24 này, vì thế nhanh chóng được mọi người gọi là Dịch Thần Tiên.

Lần này Lâm Dương tới đây cũng không phải vì lão Dịch mà là vì động này.

Anh chịu ảnh hưởng của phương pháp châm nghịch chuyển, vì thế chỉ còn cách đến động này để chữa trị. Hơn nữa anh đã cướp hết những dược liệu quý trong vườn thuốc của Thôn Dược Vương, anh đang sở hữu một loại thuốc quý có một không hai, kết hợp với các vị thuốc quý hiếm thì việc giải trừ di chứng của phương pháp châm nghịch chuyển này không còn khó khăn.

Thế nhưng Lâm Dương cũng không thể hồi phục hoàn toàn. Trong khoảng thời gian này anh vẫn nên an dưỡng thật tốt, nếu không phương pháp châm nghịch chuyển này vẫn có thể uy h**p tới tính mạng anh bất cứ lúc nào.

.) 3/14 Thật ra thì Lâm Dương cũng đã cân nhắc đến việc sẽ ở lại hang động này thêm một thời gian nữa, để có thể giải trừ hoàn toàn di chứng của phương pháp châm nghịch chuyển.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2054


Chương 2054:

Thế nhưng… Anh lại không thể chờ được!

Thôn Dược Vương có thể uy h**p đến học viện phái Nam Y bất cứ lúc nào.

Nghĩ tới đây, Lâm Dương nhanh chóng lên đường, vô cùng lo lắng đi về Giang Thành.

Điện thoại di động của anh đã hết pin, vì thế không có cách nào thông báo cho nhóm người Mã Hải được. Anh đi vội vàng vì thế không mang tiền theo, chỉ có thể chặn một chiếc taxi đến Giang Thành.

Tài xế taxi vô cùng không tình nguyện làm điều này.

Anh ta quan sát Lâm Dương từ trên xuống dưới.

Mặc dù Lâm Dương vô cùng điển trai, sau khi rời khỏi động Thiên Nhân thì càng thêm tuấn tú. So với trước đây thì có vẻ đẹp trai hơn, ngay cả đàn ông nhìn thấy cũng có chút rung động. Nhưng quần áo trên người Lâm Dương lại vô cùng tả tơi, đầy bụi, trông như mới chạy nạn về.

Hơn nữa, anh còn muốn đi từ núi Thiên Nhân đến Giang Thành, ít nhất cũng phải mất mười tiếng, phí đi xe thì cao ngất.

“Người anh em, từ đây mà đón xe đến Giang Thành, dưới chục triệu thì tôi không đi đâu, cậu có tiền không đấy?” Người tài xế không nhịn được hỏi.

“Anh cứ đến học viện phái Nam Y, tôi sẽ trả cho anh gấp đôi tiền xe.” Lâm Dương nói.

“Cái gì? Học viện phái Nam Y sao? Người anh em, cậu không lầm chứ? Học viện phái Nam Y đã biến mất rồi.” Người tài xế khẽ cười.

“Cái gì cơ?”

Hô hấp của Lâm Dương run lên, cơ thể anh nghiêng về phía trước, trợn mắt nhìn người tài xế: “Anh nói lại lần nữa xem. Học viện phái Nam Y bị sao?”

“Học viện phái Nam Y không còn †ồn tại nữa! Cậu không biết gì sao? Hôm qua nó đã bị phong tỏa rồi! Nhiều người đã bị bắt đi!

Toàn bộ bệnh nhân bên trong đều đã được chuyển tới bệnh viện thành phố! Bây giờ cửa của học viện phái Nam Y cũng đã bị đóng rồi!” Người tài xế nhìn anh nói.

“Không thể nào!”

Ánh mắt Lâm Dương trở nên lạnh lẽo, 2: BI tá nghiến răng nói: “Học viện phái Nam Y hành nghề chữa bệnh, truyền thụ y học, chữa bệnh miễn phí, cứu vô số người! Một nơi như thế sao có thể bị phong tỏa chứ? Nhất định là anh đã nghe lầm rồi!”

“Tên nhóc cậu đang nói cái gì thế? Báo chí cũng đã đăng đầy ra đó rồi. Hôm qua học viện phái Nam Y đã xảy ra một sự kiện vô cùng nghiêm trọng, có rất nhiều người chết!

Ghuyện này quá ầm ï vì thế không thể không.

tạm đóng cửa. Cậu tự đi mà đọc báo, tranh cãi với tôi thì có lợi ích gì?” Người tài xế tức giận, nổi trận lôi đình hét lên.

Lâm Dương vừa nghe thấy thế thì ánh mắt nhanh chóng co rút, đầu óc hỗn loạn!

“Tên nhóc, nếu cậu không có tiền đi xe thì đừng gây ảnh hưởng tới việc kiếm khách của tôi!” Người tài xế hừ lạnh một tiếng.

“Đến Dương Hoa đi! Tôi sẽ trả gấp đôi!”

Lâm Dương nói.

“Trả gấp đôi sao? Cậu sao? Trên toàn thân cậu có thể móc ra một đồng nào sao?”

Người tài xế tỏ vẻ không tin.

“Tôi trả gấp ba!” Lâm Dương lại nói.

Người tài xế ngẩn ra, liếc nhìn vẻ mặt Lâm Dương.

Thấy anh không có vẻ gì là nói dối, người tài xế kia suy nghĩ một chút, hừ lạnh nói: “Được rồi, tôi sẽ tin cậu một lần! Tôi nói cho cậu biết, trên xe tôi có camera, nếu cậu dám giở trò trên xe thì tôi nhất định sẽ báo cảnh sát đến bắt cậu ngay đấy.”

Nói xong, người tài xế đạp chân ga, đi thẳng về phía Giang Thành.

Lâm Dương im lặng không lên tiếng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2055


Chương 2055:

Trên xe, anh vô cùng lo lắng.

Anh thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện quan trọng như thế sẽ xảy ra, Ngay cả học viện phái Nam Y cũng bị phong tỏa.

Đây là năng lực của thôn Dược Vương sao?

Tình huống này còn tệ hại hơn so với tưởng tượng của anh.

Cũng không biết được bây giờ nhóm người Hà Vĩ Hùng đang như thế nào?

Cũng không biết bây giờ Tô Nhan có được an toàn hay không?

Người tài xế lái xe rất nhanh.

Chỉ mới chín tiếng mà đã tới Giang Thành rồi.

Thế nhưng lúc xe taxi dừng trước trụ sở chính của tập đoàn Dương Hoa thì mới phát hiện ra mấy con phố xung quanh đây đều đã bị chặn lại.

Cả nhà tải app truyệnhola đọc tiếp nhé! “Xảy ra tai nạn xe cộ sao? Sao lại nhiều xe như thế?”

Người tài xế tò mò nhìn phía trước.

Còn Lâm Dương thì lại cảm thấy có một dự cảm vô cùng xấu.

Lúc này, đằng sau xe taxi nhanh chóng vang lên tiếng còi của xe cứu thương.

Người tài xế vội vàng lái xe vào lề bên cạnh, nhường đường cho xe cứu thương chạy trước.

Thế nhưng hết chiếc xe cứu thương này tới chiếc xe cứu thương khác chạy qua…

Có khoảng sáu chiếc xe cứu thương ‘3: 10/14 chạy qua.

“Xảy ra tai nạn giao thông lớn sao? Sao lại có nhiều xe cứu thương như thế chứ?”

Người tài xế ló đầu ra khỏi cửa xe, cảm thấy kỳ quái hỏi.

Đúng lúc này, Lâm Dương lại mở cửa xe ra.

“Mẹ kiếp! Quả nhiên là cậu muốn chạy trốn! Tên nhóc thối tha kia, đừng hòng chạy!”

Người tài xế vội vàng xuống xe đuổi theo.

Thế nhưng dường như Lâm Dương không hề nghe thấy, chạy thẳng một mạch đến trụ sở chính của tập đoàn Dương Hoa.

Thế nhưng lúc anh gần đến trụ sở chính của tập đoàn Dương Hoa, anh lại đột nhiên dừng bước.

Chỉ thấy toàn bộ các cửa ra vào của tập đoàn Dương Hoa đều đã bị phong tỏa, phần ¡H3 14 lớn nhân viên y tế đang cầm cáng, khiêng từng thi thể một ra khỏi tập đoàn Dương Hoa.

Đúng thết Chính là thi thể!

Con ngươi của Lâm Dương co rụt lại, cả người anh ngây ra.

Anh có thể nhìn ra được những người đang nằm trên băng ca kia lúc này dường như đã mất hết khí lực!

Mặc dù nhân viên y tế đã làm tất cả các biện pháp cấp cứu, thế nhưng những người này đã không còn thở được nữa, tim đã ngừng đập, có làm cách nào cũng không được…

Đúng lúc này, Lâm Dương nhìn thấy một bóng hình quen thuộc, cả đầu anh như sắp nổ tung!

Chính là Mã Hải!

Anh nhanh chóng chạy tới, vội vàng cầm lấy châm bạc đâm vào cổ người kial Trong khoảnh khắc đó, cơ thể người nọ run lên một cái.

“Ôi! Anh đang làm gì thế?”

“Ôi anh là ai?”

Những nhân viên y tế đang cầm cán vội vàng chạy tới ngăn cả.

“Tôi là bạn của ông ấy!”

Lâm Dương vội vàng lên tiếng giải thích, nhanh chóng lên tiếng với Mã Hải: “Mã Hải! Mã Hải! Ông sao rồi?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2056


Chương 2056:

“Chủ… Chủ tịch Lâm?” Mã Hải khó khăn mở mắt ra, yếu ớt lên tiếng: “Rốt cuộc cậu cũng trở về rồi…”

” 18/14 “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Là ai làm?” Lâm Dương vội vàng hỏi.

“Mau… Mau tới số 222 đường Mã Diêu kia… Đi…” Mã Hải yếu ớt lên tiếng.

Đúng lúc này, nhân viên y tế cũng đã sắp tới đẩy Lâm Dương ra.

“Số 222 đường Mã Diêu sao?”

Lâm Dương run rẩy tại chỗ, nói thầm.

Lâm Dương vội vàng tìm một nhân viên trong tập đoàn Dương Hoa đến thanh toán tiên xe, sau đó vội vã chạy tới số 222 đường Mã Diêu.

Người tài xế kia được trả gấp ba lần thì trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn, vung tay lên nói: “Chuyển này.

tôi sẽ miễn phí!” Sau đó nhanh chóng chở Lâm Dương đi.

Số 222 đường Mã Diêu khá xa nơi này, phải hơi nửa tiếng mới tới nơi.

Nơi này là ở vùng ngoại ô, vì thế rất ít xe qua lại ỏ đây vì thế vô cùng yên tĩnh.

Sau khi xuống xe, Lâm Dương nhanh chóng đi tới căn nhà của ông lão ven đường.

Dưới lâu là một tiệm sửa xe, vách tường đen nhánh, rồng nặc mùi đầu máy.

Lâm Dương đi theo câu thang nhỏ hẹp bên cạnh lên lầu.

Ở lầu hai.

Cốc! Cốc! Cốc! Lâm Dương gõ cửa.

Thế nhưng không có ai ra mở cửa.

Lâm Dương khẽ nhíu mày, đán tai vào cửa.

Thế nhưng chỉ nghe được tiếng thở đồn đập đằng sau cánh cửa.

Dường như người bên trong đang cố ý che giấu động, tĩnh của mình, sợ Lâm Dương đứng ngoài cửa nghe thấy.

Nghĩ tới đây, Lâm Dương không chút do dự, đặt tay lên chốt cửa, dùng lực một chút, kéo cửa ra.

Cọt kẹtI Sau khi chốt cửa được kéo ra, để lộ ổ khóa bên trong.

Lâm Dương dùng sức một chút chọc thẳng vào trong.

Bên trong ổ khóa nhanh chóng bị biến đạng, anh đễ đàng mở cửa ra.

“Á” Người bên trong nhà nhanh chóng thét một tiếng đầy chói tai, vội vàng muốn chạy trốn.

Lâm Dương xông thẳng vào.

Thế nhưng khi vừa vào cửa thì bất ngờ phát hiện ra người bên trong là Trịnh Tú Lan! “Không nên tới đây, nếu anh đám tới đây thì tôi…

Tôi sẽ không khách sáo với anh đâu!” Trịnh Tú Lan không biết từ đâu câm lấy một con đao gọt trái cây, lo lắng kêu lên.

Nhưng khi nhìn thấy Lâm Dương thì dao gọt trái cây trong tay cô ấy không kìm được mà rơi xuống mặt đất.

“Lâm Dương…

Bàn tay nhỏ bé của Trịnh Tú Lan che đi đôi môi anh đào, mắt cô ấy ngấn nước, cuối cùng không để ý gì nrữa vội vàng chạy tới nhào vào ngực Lâm Dương khóc thút thít.

Lâm Dương ngây người trong chốc lát, sau đó ôm lấy Trịnh Tú Lan nhẹ giọng an ủi.

Anh có thể cảm nhận được Trịnh Tú Lan đang rất sợ hãi.

Cho đù là bây giờ thì cơ thể cô ấy vẫn không ngừng run rẩy.

“Tú Lan, không sao, không cần phải sợ.

Không ai có thể làm tổn thương đến cô đâu!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2057


Chương 2057:

Lâm Dương thấp giọng nói.

“Lâm Dương, anh không sao thì tốt rồi, anh không sao thì tốt. Bọn họ đều nói anh đã chết!” Mặt Trịnh Tú Lan đầy nước mắt, nghẹn ngào lên tiếng.

“Sao tôi có thể chết được chứ? Không phải tôi đã nói, sau năm ngày tôi nhất định sẽ quay về sao?” Lâm Dương trả lời.

Trịnh Tú Lan nhẹ nhàng gật đầu, thế nhưng không lau nước mắt.

“Tốt lắm Tú Lan, bây giờ nói cho tôi biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tập đoàn Dương Hoa đã xảy ra chuyện gì thế? Còn học viện phái Nam Y nữa, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Những chuyện này… Có phải đều do người của thôn Dược Vương làm không?”

Lâm Dương nghiêm túc hỏi.

“Những chuyện này đều là thứ mà người của thôn Dược Vương gọi là ép buộc học viện phái Nam Y phải giao Tô Vũ Nhi ra. Thế nhưng bác sĩ Hùng lại không chịu giao người vì thế bọn họ bắt đầu hạ độc! Trước tiên, bọn họ cho người lấy danh bác sĩ để xông vào học viện, bắt đầu cổ động đánh nhau. Sau đó lại cho cao thủ lẻn vào, tiến hành ám sát những thành viên nòng cốt của học viện phái Nam Y. May mắn là chúng ta có những biện pháp phòng ngự tốt, kịp thời ngăn cản bọn họ thế nhưng cũng đã tạo nên những thương tổn không nhỏ. Hơn nữa sự kiện lần này đã quá mức tồi tệ, ảnh hưởng vô cùng lớn, không thể không đóng cửa học viện.”

“Còn tập đoàn Dương Hoa… Thì xảy ra chuyện gì? Nhóm người Mã Hải sao thế?”

Lâm Dương vội hỏi.

“Bọn họ bị hạ độc…”

Trịnh Tú Lan khóc không thành tiếng.

“Bị hạ độc sao?”

“Bởi vì tôi học bổ túc bên trong học viện, hơn nữa người ngoài đều biết mối quan hệ giữa tôi và bác sĩ Lâm rất tốt vì thế có không ít người của thôn Dược Vương hạ độc với tôi.

Sau khi học viên xảy ra bạo loạn thì ngài Huỳnh Lam muốn tôi tới tập đoàn Dương Hoa trốn nạn, nào ngờ tôi mới tới tập đoàn Dương Hoa này chưa bao lâu thì phát hiện có không ít người ở tập đoàn Dương Hoa bỗng nhiên té xỉu, miệng sùi bọt mép, đe dọa tới tính mạng. Chủ Tịch Long lo lắng người của thôn Dược Vương sẽ xông vào công ty vì thế kêu tôi nhanh chóng chạy tới đây! Thế nhưng lúc tôi đi, chủ tịch Long… Ông ấy của trúng độc…” Ánh mắt Trịnh Tú Lan ngấn lệ, vẻ mặt đau đớn.

“Người của thôn Dược Vương hạ độc, các người lại không thể phòng bị được… Thế nhưng ban nãy khi ở tập đoàn Dương Hoa, tôi thấy có rất nhiều người đã trúng độc dẫn tới bỏ mạng, có thể thấy lần này thôn Dược Vương xuống tay không hề nhẹ!” Lâm Dương lộ ra vẻ mặt hung tợn, khàn khàn lên tiếng: “Nếu bọn họ đã quyết định đuổi cùng giết tận như thết Vậy thì cũng đừng trách tôi.”

“Lâm Dương, chúng ta không thể đối phó được bọn họ, thực lực của người ở thôn Dược Vương quá mạnh, chúng ta chỉ có thể chạy trốn mà tôi. Phải tìm cách rời khỏi nơi này, tạm thời chạy đến những nơi khác lánh nạn.” Trịnh Tú Lan vội la lên.

“Đừng nóng vội, Tú Lan. À điện thoại di động của cô đâu? Điện thoại di động của tôi hết pin rồi. Tôi muốn hỏi xem tình hình của Hà Vĩ Hùng thế nào rồi.” Lâm Dương nhẹ giọng nói.

“Điện thoại của tôi đang để trong phòng.

Cả nhà tải app truyệnhola đọc tiếp nhé! Tôi sẽ đi lấy nó ngay!”

Trịnh Tú Lan nói, sau đó nhanh chóng muốn vào phòng.

Thế nhưng đúng lúc này, có mấy bóng người nhanh chóng xông vào, nhào về phía Trịnh Tú Lan.

“Sao?”

Sắc mặt Lâm Dương đông cứng lại, ánh mắt lộ vẻ dữ tợn.

“Trịnh Tú Lan ở đây! Mau diệt trừ cô ta đi!”

“Giết!”

Mấy tiếng quát lớn vang lên, mấy bóng người đồng loạt nhảy về phía Trịnh Tú Lan, một người trong đó trực tiếp rút ra một con dao găm, hung hăng đâm thẳng về phía tim Trịnh Tú Lan.

“ÁỊ”

Trịnh Tú Lan phát ra tiếng kêu đầy sợ hãi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2058


Chương 2058:

Xảy ra chuyện bất ngờ như thế khiến đầu óc cô ấy không phản ứng kịp.

Trong lúc con dao găm gần đâm vào tim Trịnh Tú Lan thì có một cánh tay đột nhiên xuất hiện bên cạnh, nhanh chóng nắm chặt cổ tay đang cầm con dao găm.

Con dao găm cách tim Trịnh Tú Lan khoảng vài centimet.

“Cái gì thế?” Người kia la thất thanh.

Trịnh Tú Lan sợ hãi liên tục lùi về phía Sau.

“Trước mắt mau giải quyết người này đi!”

Hai người còn lại mau chóng hướng về phía Lâm Dương.

Lâm Dương sát khí đằng đằng, đột nhiên phát lực!

Răng rắc!

Chỗ cổ tay của người kia nhanh chóng bị bẻ gãy, người đó nhanh chóng phát ra một tiếng kêu vô cùng thảm thiết.

Thế nhưng khi vẫn còn chưa hết đau đớn, Lâm Dương lại nện một cú vào đầu người kia.

Răng rắc!

Đầu người kia như một quả dưa hấu, nổ tung ngay tại chỗ.

“ÁỊ”

Tiếng kêu la sợ hãi vang khắp bốn phía.

Trịnh Tú Lan suýt nữa đã ngất xỉu tại chỗ.

Hai người còn lại thì sắc mặt tái mét, sợ tới mức hoảng hồn hoảng vía.

Người này là ai mà thủ đoạn lại hung tợn như thế?

“Giết!”

Hai người đó nghiến răng, rút dao găm nhanh chóng đâm về phía Lâm Dương.

Thế nhưng Lâm Dương không để ý thấy con dao găm nhanh chóng tát thật mạnh vào mặt một người nào đó.

Bốp!

Tiếng động quỷ dị kia lại lần nữa phát ra.

Liếc nhìn nửa gương mặt của người kia…

Sau đó lại bị Lâm Dương tát một cái thật mạnh, cổ của người đó bị sức lực khổng lồ làm cho trật khớp, ngã xuống đất trong nháy mắt.

“Chết đi!”

Một người khác nhân cơ hội này đâm dao găm vào lưng Lâm Dương.

Lách cách!

Một âm thanh nhanh chóng vang lên.

Con dao găm kia đâm về phía lưng Lâm Dương thế nhưng lại không đâm vào được…

“Cái gì?”

Người kia trợn tròn mắt kinh ngạc.

Kiểu đàn ông khua tay múa chân một cái đã khiến người khác bể đầu, hơn nữa còn bất khả xâm phạm như thế thì không phải là quái vật thì là gì chứ?

Mặc dù cái tên người thôn Dược Vương này kiến thức rộng, hiểu biết nhiều thì cũng chưa bao giờ gặp qua người đáng sợ như thế.

“Đừng giết tôi, đừng giết tôi, tôi sẽ nói cho anh biết… Tôi là người của thôn Dược Vương, xin anh đừng giết tôi, tôi sẽ nói cho anh biết tất cả những gì mà anh yêu cầu…”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2059


Chương 2059:

Người kia đã hoàn toàn bị dọa sợ tới bối rối, vội vàng gào lên.

“Lần này thôn Dược Vương muốn làm gì?

Đuổi cùng giết tận sao?” Lâm Dương hung dữ mm 1⁄15 lên tiếng hỏi.

“Bề trên đã giao phó cho chúng tôi phải đuổi cùng giết tận… Dù sao thì thanh danh của thôn Dược Vương chúng tôi đều đã mất sạch, không còn cách nào có thể lấy lại được nữa, mặt mũi của thôn Dược Vương cũng không thể giữ được nữa…” Người kia sợ hãi tới mức gần như dùng giọng điệu nức nở để nói.

“Cũng chính vì điều này mà các người g**t ch*t nhiều người như vậy sao? Vì điều này mà các người tùy ý hạ độc, g**t ch*t những người vô tội sao?”

Lâm Dương nhìn chằm chằm anh ta, giọng nói càng lúc càng trở nên lạnh lo, nhưng lửa giận chất chứa bên trong khó có thể kiềm chế được…

“Tôi… tôi không biết, đây là ý của bề trên… Tôi thật sự không biết gì cả…” Người kia khóc không ra nước mắt trả lời Lâm Dương siết chặt nắm đấm: “Trước mắt thì ở Giang Thành này đang có bao nhiêu người của thôn Dược Vương?”

“Có… Có hơn một nghìn người, tất cả đều là những cao thủ tinh nhuệ của thôn chúng tôi…

“Tinh nhuệ sao?”

“Những người đó đều là những người ưu tú trong ưu tú của thôn chúng tôi. Mấy người chúng tôi thuộc vào thành phần kém nhất trong thôn. Dẫu sao thì cũng chỉ tới giết một người phụ nữ tay chân yếu ớt mà thôi…”

Người kia run rẩy đáp lời.

“Vậy sao các người lại tìm ra nơi này?”

Lâm Dương lại hỏi.

“Chúng tôi có rất nhiều tai mắt ở Giang Thành này… Vì thế, có người báo tin cho chúng tôi biết…”

“Nói cho tôi biết tên của tất cả những người đó.’ Lâm Dương nhẹ giọng nói.

“Được… Được thôi, chỉ cần anh đừng giết tôi thì chuyện gì tôi cũng sẽ nói cho anh nghet”

Người kia hoàn toàn sợ hãi, nhanh chóng kể tên những tai mắt mà thôn Dược Vương đã bố trí ở Giang Thành này ra cho Lâm Dương nghe.

Trong lòng Lâm Dương càng lúc càng cảm thấy rét lạnh.

Trịnh Tú Lan càng nghe thì tim cô càng đập nhanh hơn.

Bởi vì trong số những tai mắt của thôn Dược Vương, có không ít người là người quen của bọn họ.

Tai mắt của thôn Dược Vương được bố trí ở đây!

Một trong số đó thậm chí còn có người của bệnh viện y học Lạc Thiên bên cạnh…

“Tay chân của thôn Dược Vương đúng là dài thật…” Lâm Dương lạnh lùng nói.

Lúc này, điện thoại trong túi của người đàn ông kia đột nhiên rung lên.

Lâm Dương ngước mắt nhìn anh ta: “Mau chóng nghe máy, mở loa ngoài!”

“Vâng vâng…”

Người kia run rẩy lấy điện thoại ra, nhanh chóng bấm nhận.

“Anh Hạo! Cô chủ đã về rồi! Mọi người 2 8B) .ts mau chóng tập trung lại, quay về thôn.” Một giọng nói trầm thấp phát ra từ điện thoại.

Người đàn ông kia mở miệng, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không dám.

Cô chủ sao?

Đó chắc chắn là Tô Vũ Nhi!

Lâm Dương nháy mắt với anh ta.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2060


Chương 2060:

Người đàn ông cố hết sức giả vờ bình tĩnh, nói: “Tôi… Tôi biết rồi, chúng tôi sẽ nhanh chóng trở về ngay.”

“Được rồi… Anh Hạo, anh không sao chứ? Sao giọng nói lại kỳ lạ như thế?”

“Không… Không sao, chỉ là thời tiết quá nóng mà thôi… Thế thôi nhé, tôi cúp máy trước đây.”

Người đàn ông đó cố gắng nặn ra nụ cười, muốn nhanh chóng cúp máy.

Nhưng Lâm Dương lại ngăn anh ta.

Lâm Dương lại nháy mắt lần nữa.

Người kia sợ hãi run rẩy, lập tức hiểu được ý của Lâm Dương.

“À phải rồi… Bây giờ cô chủ đang ở đâu?”

Người đàn ông giả vờ thản nhiên lên tiếng hỏi.

“Còn có thể ở nơi nào nữa chứ? Đương nhiên là về thôn rồi! Hừ, nếu không phải đã †ìm thấy cô chủ, nếu không phải có lệnh của bề trên thì chúng ta nhất định sẽ g**t ch*t Lâm Dương và những người có liên quan tới tên đó.”

“Nói như thế thì… Bề trên định sẽ bỏ qua cho những người bên cạnh bác sĩ Lâm kia sao?” Người kia hỏi với một giọng điệu run rẩy.

“Bỏ qua sao? Anh nghĩ bề trên của chúng †a ngây thơ như thế sao? Lần này thôn Dược Vương của chúng ta giết nhiều người như thế, anh nghĩ như thế đã đủ rồi à? Bây giờ bề trên muốn anh quay về là vì lo lắng nếu cô chủ làm chuyện gì quá khích thì các anh phải trấn an cô chủ mà thôi. Để cho cô chủ an tâm mà đi hoàn thành kế hoạch trăm năm của thôn Dược Vương chúng ta. Chờ đến khi chuyện này kết thúc thì bề trên đương nhiên sẽ quay lại tính sổ với bác sĩ Lâm và những người bên cạnh anh ta, đến lúc đó thì không ai có thể chạy thoát!” Giọng nói trong điện thoại dần trở nên lạnh lùng.

Da đầu người đàn ông kia trở nên tê dại, trợn tròn mắt nhìn Lâm Dương.

Lúc này, sắc mặt Lâm Dương như nước, vẻ mặt lạnh như băng, không lên tiếng.

– 9/15 Bíp.

Điện thoại đã bị cắt đứt.

“Thưa ngài… Ngài có thể bỏ qua cho tôi được không?” Người đàn ông kia cầm điện thoại, run rẩy lên tiếng.

Anh ta vừa dứt lời.

Xoạt!

Một bàn tay trực tiếp xuyên qua ngực anh ta, bóp nát trái tim anh ta.

Toàn thân người đàn ông đó run lên, mở †o mắt nhìn Lâm Dương. Anh ta vừa mở miệng muốn nói gì đó, thế nhưng chưa nói được lời nào, máu từ trong ngực đã trào ra ngoài!

Phụt!

Người đàn ông ngã xuống đất, im lặng không một tiếng động.

Trịnh Tú Lan sợ đến mức suýt đã ngất xỉu.

Cô ấy chưa từng thấy mặt bạo lực như thế của Lâm Dương.

Lần này anh thực sự rất tức giận.

Mỗi chiêu của anh đều khiến đối phương gãy tay, không hề có chút nương tay nào.

“Lâm Dương, anh… Anh không sao chứ?”

Trịnh Tú Lan cuộn mình trong góc như một chú mèo con đang sợ hãi.

“Tôi không sao!”

Lâm Dương hít sâu một hơi, khàn giọng nói: “Tôi không dọa cô chứ…”

“Không, không có…”

“Có vẻ như tôi vẫn còn quá nhân từ!

Thôn Dược Vương này độc ác hơn tôi nghĩ m. 10/15 nhiều.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2061


Chương 2061:

Ánh mắt Lâm Dương lộ ra vẻ dữ tợn, anh thì thào: “Tôi phải mau chóng diệt trừ cái thôn Dược Vương này mới được. Chắc chắn bây giờ Tô Vũ Nhi đang gặp nguy hiểm, tôi phải nhanh chóng tới thôn Dược Vương cứu cô ấy ral”

“Lâm Dương! Tôi nghĩ việc đầu tiên anh phải làm bây giờ không phải đi tìm thôn Dược Vương để báo thù đâu!” Trịnh Tú Lan do dự, thấp giọng nói.

Lâm Dương nhìn cô ấy: “Ý của cô là?”

“Bệnh viện!” Trịnh Tú Lan không biết phải trả lời như thế nào, chỉ đơn giản nói ra hai chữ này.

Trong giây lát, Lâm Dương đột nhiên run lên.

ˆÍÿ 1/15 Đúng thết Bệnh viện!

Mã Hải vẫn còn trong phòng cấp cứu!

Sau khi Tô Nhan rời khỏi học viện phái Nam Y cũng không tìm được một hộ lý nào tốt cả. Chắc chắn răng tình hình của cô bây giờ sẽ vô cùng nghiêm trọng!

“Đúng rồi! Tôi phải đến bệnh viện ngay!

Tôi phải đến bệnh viện ngay lập tức!”

Lâm Dương lập tức lao ra khỏi.

“ƠI Lâm Dương, anh chờ một chút!”

Trịnh Tú Lan lo lắng hét lên sau đó nhanh chân đuổi theo.

Hai người vội vàng bắt taxi đến bệnh viện nhân dân số 1. Lúc này trong bệnh viện đang vô cùng đông đúc!

Việc tập đoàn Dương Hoa và học viện phái Nam Y gần đây liên tiếp xảy ra những đầu độc với tỷ lệ thương vong vô cùng lớn đã †ạo nên những ảnh hưởng không nhỏ đến dư luận, bên cạnh đó còn khiến việc chữa bệnh ở thành phố Giang Thành này cũng gặp phải áp lực lớn.

Hơn nữa, sau khi học viện phái Nam Y đóng cửa, một số lượng lớn bệnh nhân ở học viện cũng đã phải chuyển đến bệnh viện thành phố.

Bệnh viện thành phố quá tải, lối đi các tầng của khoa nội trú đều chật kín giường.

Tải app truyện hola đọc tiếp nhé cả nhà! Cổng vào phòng cấp cứu của bệnh viện thành phố.

Nhóm người Thủy Bình Vân đang ủ dột đứng ở đó.

Nhìn thấy vẻ mặt u ám của Lâm Dương, .) 18/15 anh đang bước những bước lạnh lùng đi tới đây, Thủy Bình Vân thấy thế thì hơi bối rối, sau đó lại mừng rỡ như điên.

“Chủ tịch Lâm?”

Thủy Bình Vân kích động chạy tới.

Lâm Dương không dùng gương mặt của bác sĩ Lâm. Nếu anh làm như thế thì chắc chắn sẽ thu hút một số đông các phóng viên tới đây, hơn nữa còn sẽ khiến những người ở thôn Dược Vương cảnh giác.

Dù sao thì người ở thôn Dược Vương và người ngoài ai cũng cho là anh đã chết.

“Đừng gây náo loạn!”

Lâm Dương quát khẽ, liếc nhìn phòng cấp cứu: “Mã Hải sao rồi”

“Vẫn còn đang cấp cứu!” Thủy Bình Vân lộ vẻ buồn bã: “Bác sĩ nói… Cơ hội khỏi… Rất – BH. 1/15 mong manh…”

“Rất mong manh sao?”

Hai mắt Lâm Dương híp lại.

Anh chính là người chữa bệnh cho người khác, vì thế đương nhiên cũng biết từ rất mong manh có ý nghĩ như thế nào.

Lâm Dương nhìn thoáng qua cửa phòng cấp cứu, đột nhiên hỏi: “Tô Nhan đâu?”

“Chuyện này…’ Thủy Bình Vân do dự một chút, không dám lên tiếng.

Lâm Dương tức giận gầm lên: “Mau nói cho tôi biết, Tô Nhan đang ở nơi đâu?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2062


Chương 2062:

“Thưa chủ tịch Lâm, cô Tô Nhan đang ở… Ở trong phòng chăm sóc đặc biệt…” Thủy Bình Vân giật mình, sau đó nhanh chóng trả lời.

Sắc mặt Lâm Dương tối sầm lại, nhanh chóng chạy thẳng tới phòng chăm sóc đặc biệt.

Những người bên cạnh trở nên bối rối.

“Người này là ai? Sao cô Bình Vân lại sợ anh ta như thế chứ?”

“Tôi không biết!”

“Chắc hẳn lai lịch của anh ta không hề nhỏ.

Những tên thuộc hạ kia không biết Lâm Dương là ai, vì thế đương nhiên họ cũng không hiểu tại sao Thủy Bình Vân, nữ hoàng ngầm của thành phố Giang Thành lại vâng vâng dạ dạ với anh như vậy…

Khi đến phòng chăm sóc đặc biệt, cuối cùng thì Lâm Dương cũng gặp được Tô Nhan.

3ˆ R1 zm Lúc này Tô Nhan yên lặng nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, rơi vào trạng thái hôn mê.

Nhưng điều khiến Lâm Dương gần như ngã quy chính là lúc này tay chân của cô đang cắm đầy dây dợ, vai và trán đầy châm bạc, trông vô cùng kinh khủng, hẳn là vô cùng nghiêm trọng.

Hơn nữa, phần vai lộ ra đã bị đen một mảng, ai tỉnh mắt cũng có thể nhận ra vai của Tô Nhan đã bị hoại tử.

Theo quan điểm của một người bình thường, chắc chắn phải cắt bỏ hai cánh tay của cô.

Hô hấp của Lâm Dương run lên, anh nhanh chóng xông vào phòng, kéo chăn lên đắp cho Tô Nhan.

Lúc kéo chăn lên đắp cho cô, anh mới :Ì}3Y „1 phát hiện ra hai đầu gối của cô cũng bị như thế.

Nói cách khác, toàn bộ tứ chi trên người Tô Nhan đều đã bị hoại tử.

Nếu chẩn đoán và điều trị không tốt, tay và chân của cô… Đều không thể giữ được.

Lâm Dương lui về phía sau lần nữa, hô hấp gần như đông cứng.

“Đây không phải là triệu chứng do chất độc của hoa tuyệt mệnh gây ra, thế thì rốt cuộc cô ấy bị làm sao vậy?”

“Đây là một triệu chứng do chất độc ở thôn Dược Vương gây ral”

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía sau.

Lâm Dương khẽ giật mình, nhanh chóng xoay người lại.

: 4m Anh nhìn thấy một cô gái mặc áo lụa mỏng như tiên nữ hạ phàm đang đứng sau lưng mình.

Đây rõ ràng là Phương Vũ Yên!

“Cô Vũ Yên sao?”

“Bác sĩ Lâm, thấy anh không sao tôi vô cùng yên tâm.” Phương Vũ Yên nhẹ nhàng nói.

Mặc dù Lâm Dương không lộ mặt thật trước công chúng, nhưng vừa rồi Phương Vũ Yên đã xác định được danh tính của Lâm Dương qua câu nói ban nãy của anh.

“Cách đây không lâu, thôn Dược Vương gây khó dễ cho học viện phái Nam Y, ngài Hà Vĩ Hùng đã gấp rút cho người chuyển cô Tô Nhan đi. Thế nhưng người trong thôn Dược Vương quá mạnh, học viện phái Nam Y cũng không chống lại được. Sau khi phải trả một mm. wn cái giá quá đau đớn thì mới có thể thành công đưa cô Tô Nhan chuyển ra khỏi học viện phái Nam Y. Nhưng… Cô Tô Nhan bị đâm trúng vài chiếc kim châm cứu, mà trên những chiếc kim châm cứu này đều có tẩm độc. Cô Tô Nhan đã trúng phải loại độc tố mà không ai biết đến này. May mắn thay, tôi và thầy của mình đã từ tỉnh Hải Phòng đến đây kịp thời, giúp cô ấy kéo dài mạng sống.

Nhưng cho dù vậy, tay chân của cô ấy vẫn thế, rất khó xử lý..” Phương Vũ Yên khẽ thở dài, trong mắt hiện lên áy náy.

Lâm Dương nhíu mày, bước nhanh về phía trước, đưa tay bắt mạch cho Tô Nhan.

Một lúc sau, gương mặt của anh trở nên khó coi hơn.

“Chất độc của thôn Dược Vương không thể nói là quá nặng, chỉ có thể nói là kỳ lạ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2063


Chương 2063:

Chất độc của nó chạy quanh trong cơ thể Lý ch sm Tô Nhan, vì thế rất khó để loại trừ ra ngoài. Hơn nữa nó còn ảnh hưởng đến chất độc của hoa tuyệt mệnh, khiến chất độc mà tôi đã áp chế được lại lần nữa phát tác.”

Lâm Dương khàn giọng nói: ‘Hãy nhanh chóng sắp xếp phòng phẫu thuật, tôi sẽ cấp cứu cho Tô Nhan.”

“Bác sĩ Lâm, chất độc trên người cô Tô Nhan hiện tại rất dễ bị k*ch th*ch, mà k*ch th*ch một chút sẽ làm tăng độc tính, nếu không xử lý tốt, tôi sợ cô Tô Nhan… Sẽ gặp nguy hiểm… “

Phương Vũ Yên ngập ngừng mím môi, thận trọng nói: “Tôi nghĩ… Việc truyền dịch tạm thời là cách tốt để ổn định độc tố cho cô ấy. Ngày mai hãy tiến hành phẫu thuật.”

“Ngày mai sao? Phẫu thuật kiểu nào?”

Lâm Dương nghiêng đầu.

“Phẫu thuật… Cắt bỏ tứ chỉ…” Phương Vũ Yên thì thào.

Điều này có nghĩa là gì, mọi người đều biết.

Lâm Dương lạnh lùng nhìn cô ta chằm chằm, một lát sau mới lắc đầu.

“Cách làm của cô cơ bản chỉ là hút bỏ những độc tố tích lũy trong tay và chân cô ấy, giữ lại mạng sống cho cô ấy mà thôi, phương pháp này quả thật vô cùng hữu hiệu. Thế nhưng nếu cứ như thế thì việc cô ấy sống hay chết có khác gì nhau đâu chứ? Cô nghĩ rằng Tô Nhan có thể tiếp nhận nổi không?”

“Nếu thế thì tôi nghĩ rằng chết sẽ tốt hơn!” Phương Vũ Yên nói ngay.

Lâm Dương không trả lời, lấy một chút thảo dược từ trong ngực ra đưa cho Phương Vũ Yên.

“ 8/1 Đôi mắt như ngọc của Phương Vũ Yên đột nhiên nhắm chặt vài lần, cái miệng nhỏ nhắn của cô ta mở ra thành hình chữ ‘O’.

“Đây là …” Giọng nói của cô ta run run.

“Đem cái này đi nấu lên, đợi đến khi tôi chữa trị cho Tô Nhan xong thì đút cho cô ấy uống.”

Lâm Dương nhẹ giọng nói.

Đôi bàn tay trắng nõn của Phương Vũ Yên cẩn thận nhận lấy những loại thảo dược quý hiếm kia, nhìn những loại thảo dược này, lòng cô ta cảm thấy hoảng hốt.

“Chẳng trách anh lại nói như thế, hóa ra là anh nắm chắc… Phương Vũ Yên nhẹ nhàng nhẹ gật đầu: “Được, vậy tôi sẽ đi chuẩn bị!”

Phương Vũ Yên nhanh chóng bước ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.

Lâm Dương lập tức yêu cầu y tá chuyển Tô Nhan đến phòng cấp cứu.

Lúc này, Thủy Bình Vân cũng nhanh chóng bước tới.

“Chủ tịch Lâm…”

“Bên phía Mã Hải xảy ra chuyện gì sao?” Lâm Dương khàn giọng hỏi.

Thủy Bình Vân ngập ngừng c*n m** d***, cúi đầu không nói gì.

“Đưa tôi đến đó xem một chút.” Lâm Dương nghiêm túc nói.

“Vâng thưa chủ tịch Lâm.”

Tình hình của Mã Hải tốt hơn Tô Nhan rất nhiều.

Ông ta nằm trên giường bệnh, hô hấp vẫn còn rất yếu ớt, hai mắt khép hờ, như thể vẫn còn ý thức.

Nhìn thấy Lâm Dương bước vào, hai mắt Mã Hải lập tức trợn to.

Ông ta mở miệng muốn nói gì đó, nhưng hai cánh môi run đến mức không thốt nên lời.

Lâm Dương bước tới, đưa tay bắt mạch cho ông ta, đảo mắt một cái, nhanh chóng hiểu rõ mọi chuyện.

“Từ cổ trở xuống đều bị liệt hết toàn bộ, dây thần kinh ở mặt cũng bị tê dại. Cần phải dùng máy thở để hỗ trợ cho việc hô hấp.

Trung tâm thần kinh có hiện tượng bị trúng độc nhẹ, ý thức rời rạc, sinh mệnh đang dần mất đi.”

Lâm Dương khàn giọng nói, lấy kim châm cứu ra, c*m v** cổ Mã Hải một kim châm cứu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2064


Chương 2064:

Mã Hải lập tức nhắm mắt, từ từ chìm vào giấc ngủ.

“Chủ tịch Lâm, tình huống của ông ấy…”

“Có thể chữa được! Nhưng ít nhất phải mất khoảng một năm hoặc lâu hơn.” Lâm Dương thì thào nói.

May mắn thay, anh đã lấy đi không ít thảo dược ở vườn thảo dược ở thôn Dược Vương. Những loại thảo dược này là mấu chốt quan trọng trong việc giải độc tố của – n2 thôn Dược Vương.

Nếu không có những thứ này, cho dù là Tô Nhan hay Mã Hải, e rằng bọn họ đều phải mất mạng…

“Tốt quá rồi!” Thủy Bình Vân thở phào nhẹ nhõm.

Mã Hải là quản lý cấp cao của tập đoàn Dương Hoa. Nếu lỡ có chuyện gì xảy ra với ông ta, Lâm Dương sẽ gặp rất nhiều phiên phức.

Trong hai ngày tiếp theo, Lâm Dương hầu như ở tất cả các bệnh viện ở Giang Thành.

Anh nhanh chóng đi tìm lại những học viên của học viện phái Nam Y, bắt đầu phân phát thảo dược, hơn nữa còn dạy họ cách chữa trị để họ có thể giải độc cho những người bị trúng độc kia.

Lần này thương vong quá nặng, một mình Lâm Dương không thể làm gì được.

Hai ngày nay, lòng anh vô cùng nặng nề.

Chạng vạng tối.

Lâm Dương th* d*c ngồi trên ghế trong hành lang bệnh viện.

“Ăn chút gì đi.”

Bên cạnh truyền tới giọng nói của Trịnh Tú Lan.

“Tôi vẫn chưa đói.”

“Hai ngày nay anh gần như không ăn gì cả, nếu anh thật sự không muốn đến căn tin bệnh viện, tôi sẽ mua cho anh ăn.” Trịnh Tú Lan xách tới một túi, mỉm cười lên tiếng.

Lâm Dương đau khổ lắc đầu.

Anh cầm lấy một phần cơm, sau đó mở ra.

Trịnh Tú Lan ngồi bên cạnh, im lặng nhìn anh.

Nhưng trên gương mặt cương nghị đó lại là vẻ mệt mỏi…

“Tổn thương trên người Tô Nhan chắc hẳn cũng không có gì đáng lo ngại chứ?”

Trịnh Tú Lan che giấu sự lo lắng và nỗi đau của mình, mỉm cười hỏi.

“Đừng lo lắng, không sao đâu.” Lâm Dương ngập ngừng nói.

“Tôi biết, dù sao thì anh cũng là bác sĩ thiên tài, trên đời này còn có bệnh gì mà anh không chữa được sao?” Trịnh Tú Lan mỉm cười.

Lâm Dương im lặng.

Trịnh Tú Lan không tìm được chủ đề gì để nói, cho nên chỉ có thể đứng dậy: “Tôi đi mua nước cho anh.”

“Không cần.”

“Không sao đâu, đằng kia có máy bán hàng tự động.”

Nói xong cô ấy vội vàng đi ngay.

Lâm Dương đang ăn, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, thở dài một tiếng, đặt hộp cơm sang một bân.

Về phần Đông Hoàng Giáo chắc hẳn cũng đã tổn thất không hề nhỏ…

“Mày chính là một kẻ sát nhân! Quả nhiên mày đang có mặt ở đây.”

Lúc này, một tiếng hét vang lên khắp hành lang.

Có không ít người đi ngang qua rối rít nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.

Đó chính là Hứa Ngọc Thanh và Lý Giang.

Lâm Dương lạnh lùng nhìn hai người.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2065


Chương 2065:

“Cái tên súc sinh kia, mày nhìn xem mày đã hại con gái tao thành cái dạng gì rồi! Mày đúng là một tên sát nhân! Mày sẽ chết không được tử tế đâu.” Vẻ mặt Hứa Ngọc Thanh kích động tới mức đỏ bừng, chỉ thẳng vào Lâm Dương lên tiếng mắng, thậm chí còn lao vào cào cấu anh…

Lý Giang vội vàng chạy tới ngăn cản bà ta lại.

“Ngọc Thanh, bà nổi điên như thế làm cái gì? Cảnh sát đã nói nguyên nhân khiến con gái chúng ta bị như thế vẫn còn đang được điều ra. Chuyện này không liên quan gì tới Lâm Dương cả. Sao bà trách nó như thế chứ?”

Lý Giang vội vàng la lên.

‘3: Tr2 “Sao lại không trách tên này được chứ?

Ông không thấy sau khi con bé bị thương thì †ên súc sinh này đã đưa con bé tới học viện phái Nam Y gì đó thể chữa trị, thế nhưng chữa trị lâu như vậy vẫn chưa thấy hiệu quả gì cả, vậy mà bây giờ còn bị như thế nữa! Đây không phải do cậu ta làm hại thì còn ai vào đây nữa? Cái tên sát nhân nhà mày, mày sẽ chết không được tử tế đâu!” Vẻ mặt Hứa Ngọc Thanh hiện lên vẻ hung tợn, lớn tiếng mắng.

“Không phải sẽ sắp xếp bác sĩ Lâm chữa bệnh cho con gái chúng ta sao?” Lý Giang không nhịn được hỏi.

“Cái gì mà bác sĩ Lâm chứ? Bác sĩ Lâm đã chết rồi. Chính là cái tên khốn này làm hại con gái chúng ta. Nếu không phải vì nó thì con gái chúng ta sẽ không phải đến học viện phái Nam Y! Chính do tên này! Ông mau buông tôi ra đi! Tôi phải đánh chết tên khốn này!”

Hứa Ngọc Thanh giống như phát điên, điên cuồng giấy giụa, bà ta đẩy Lý Giang ra, xông thẳng về phía Lâm Dương, muốn cào mặt anh.

Thế nhưng tay bà ta còn chưa đụng tới.

Bốp!

Một bạt tai mạnh mẽ vang dội khắp hành lang bệnh viện.

Hành lang văng lặng.

Những người đi ngang qua rối rít trố mắt, nghẹn họng đứng yên nhìn.

Lâm Dương vung tay lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm Hứa Ngọc Thanh đang ngồi ôm mặt ở trên mặt đất.

Hứa Ngọc Thanh hoàn toàn sững sờ. Bà †a chỉ cảm thấy nửa khuôn mặt bỏng rát đau đớn, đầu óc trở nên trống rỗng.

Phải một lúc sau bà ta mới nhận ra chuyện gì đã xảy ra.

“Mày… Mày dám đánh tao sao? Tao sẽ g**t ch*t mày!” Hứa Ngọc Thanh đột nhiên nhảy dựng lên, cả người bà ta giống như bị quỷ ám vậy, đau đớn đi về phía Lâm Dương.

Thế nhưng giây tiếp theo.

Bốp!

Lại một cái tát nữa rơi xuống.

Hứa Ngọc Thanh lại lùi về sau lần nữa, gương mặt bà ta sưng tấy.

Lần này, bà ta hoàn toàn trở nên bối rối.

Nhìn chằm chằm Lâm Dương.

Đôi mắt ấy… Vô cùng dửng dưng.

“Lâm Dương! Cậu muốn tạo phản sao?

Ngay cả mẹ vợ cậu mà cậu cũng dám đánh sao?”

Lý Giang th* d*c, lớn tiếng gào lên.

“Ba mẹ vợ sao? Sao thế? Các người có đối xử với tôi như đối xử với con rể của mình không?” Lâm Dương lạnh lùng hỏi.

“Ý cậu là gì?’ Lý Giang tức giận hỏi: “Hứa Ngọc Thanh, bà ta chẳng phân biệt được phải trái đúng sai, bây giờ lại tới đây nhục mạ tôi! Bà ta chỉ muốn dùng tôi để phát tiết sự bất mãn trong lòng bà ta mà thôi! Chỉ xem tôi như một nơi để trút giận mà thôi.

Các người… Có thật sự xem tôi là con rể của các người không?” Lâm Dương lạnh lùng hỏi lại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2066


Chương 2066:

Có thể nói những lời của Lâm Dương đã chọc trúng tim đen của Hứa Ngọc Thanh.

Không sai, bà ta thật sự muốn dùng Lâm Dương làm nơi trút giận cho mình.

Bây giờ bà ta đang vô cùng tức giận! Rất tức giận! Cả người bà ta như sắp nổ tưng.

Bà ta không phải tức giận vì tình cảnh hiện giò của con.

gái mình, mà bà ta tức giận là vì sao bác sĩ Lâm lại không còn nữa? Vốn đ* Hứa Ngọc Thanh đã vô cũng vưi mừng khi nghe tin bác sĩ Lâm sẽ là người chữa bệnh cho con gái mình.

Bà ta nghĩ đây nhất định là một cơ hội.

Mặc dù trong quá trình đó xảy ra rất nhiêu chuyện khiến bà ta không cách nào chấp nhận nổi, thế nhưng cũng không quan trọng.

Chỉ cân cuối cùng bác sĩ Lâm và con gái bà ta thành một đôi, bà ta có được người con rể tỷ phú, như vậy cho đù bà ta hay con gái có phải chịu ấm ức nào cũng đều đáng giá.

Nhưng bây giờ…

Tất cả những điêu này đều đã biến mất! Bác sĩ Lâm đã không còn nữa…

Con rể nổi tiếng đẹp trai nhiều tiền nhất Việt Nam…

Đã chết rồi! Khi Hứa Ngọc Thanh nhận được tin tức, bà ta không thể tin nổi.

Cho đù, không ai nhìn thấy bác sĩ Lâm đã chết.

Tin tức vê cái chết của anh cũng chỉ tôn tại như một lời đồn.

Đó là phương pháp châm nghịch chuyển trong giới Đông Y.

Không biết ai đã nói chuyện châm nghịch chuyển này, cũng khiến cho tất cả mọi người hiểu được sự thần kì của phương pháp đó.

Thậm chí còn có người sở hữu những tài khoản trên youtube cũng đăng những video liên quan tới phương pháp châm nghịch chuyển này.

Vì vậy, rất nhiêu người biết rõ một điều, đối với những người sử đụng phương pháp châm nghịch chuyển này đều không thể sống được.

Vì thế chuyện bác sĩ Lâm chết do dùng phương pháp châm nghịch chuyển cũng từ từ được truyền ra ngoài.

Tải app truyện hola đọc tiếp nhé cả nhà! Ngoài ra, tập đoàn Dương Hoa và học viện phái Nam.

Y liên tiếp bị tổn thất nặng, thế nhưng cũng không thấy bác sĩ Lâm ra mặt, vì thế tin tức này cũng dân đần được chứng thực.

Lúc này, những cư dân mạng đang không ngừng kêu gào.

Vì thế cộng đồng những người hâm mộ của bác sĩ Lâm.

trên facebook cũng bắt đầu thắp nến, tạo hashtag “Lên đường bình ar”

Sao Hứa Ngọc Thanh có thể không tin đây? Một tỷ phú hoàn mỹ không chê vào đâu được cứ như thế không còn nữa, có thể nói trong lòng Hứa Ngọc Thanh tràn đầy oán khí.

Vốn dĩ lửa giận trong lòng bà ta đã không có chỗ mà phát tiết, tới bệnh viện thăm con gái một chút, cuối cùng lại đụng phải Lâm Dương, vì thế sao bà ta có thể nhịn được chứ?

Lúc này bà ta mở miệng mắng Lâm Dương giống như những người phụ nữ đanh đá ở ngoài chợ, muốn nhanh chóng trút hết bực tức trong lòng lên người Lâm Dương!

Không ngờ… Lâm Dương lại dám đánh bà tai Hơn nữa còn nói ra những lời như thết Hứa Ngọc Thanh hoàn toàn trở nên bối rối.

Bà ta không ngờ Lâm Dương sẽ đánh trả…

“Cậu… Cậu đang nói gì thế? Sao chúng tôi lại không xem cậu là con rể được chứ?

Hơn nữa! Cho dù chúng tôi không xem cậu như con rể thì cậu cũng không thể làm như vậy được! Cậu chẳng qua cũng chỉ là con cháu trong nhà, thế mà lại dám làm những chuyện bất hiếu như vậy! Cậu hiểu không?”

Lý Giang rất tức giận, nhìn chằm chằm Lâm Dương gầm lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2067


Chương 2067:

“Vậy việc tôi phải làm là ngoan ngoãn đứng ở đây mặc cho Hứa Ngọc Thanh đánh rồi chửi rủa sao? Tôi không được phép đánh lại sao?” Lâm Dương hỏi ngược lại.

“Cậu…

Lý Giang không cách nào phản bác được.

“Được rồi!”

Lúc này, Hứa Ngọc Thanh đột nhiên hét lên.

Lý Giang nhìn bà ta.

Thế nhưng lại thấy bà ta đang ôm mặt, ánh mắt hung ác xen lẫn với vô cùng giận dữ.

Lúc này, bà ta nóng lòng muốn xông lên lột da Lâm Dương ngay, nhưng khi nhìn thấy cơ thể cao lớn của Lâm Dương, bà ta đột nhiên bỏ qua cái suy nghĩ này.

Hơn nữa xung quanh đây đang có rất nhiều người, nơi đây còn là bệnh viện. Hứa Ngọc Thanh biết rõ mình không thể làm lớn chuyện này được, nếu không người thua thiệt chỉ có bà ta mà thôi.

Bà ta hung dữ nhìn chằm chằm Lâm Dương, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cái tên khốn họ Lâm kia! Bà đây sẽ nhớ rõ hôm nay!”

Lâm Dương nhướng mày.

“Trước đây Tô Nhan không chịu ly hôn là vì con bé ngu ngốc, tao có thể bỏ qua! Thế nhưng lần này có nói gì cũng không được nữa! Chờ tới khi Tô Nhan xuất viện, có tao không có mày mà có mày thì sẽ không có †ao! Nếu con bé không nghe lời thì tao sẽ từ nơi này nhảy lầu xuống!”

Hứa Ngọc Thanh tức giận nói, sau đó năm lấy tay Lý Giang, tức giận đi vào trong.

Lâm Dương không cảm xúc nhìn hai người bọn họ, không nói lời nào.

Những người qua đường bắt đầu chỉ trỏ.

“Đến nước này mà bọn họ vẫn nghĩ tới vinh hoa phú quý, vẫn suy nghĩ xem Tô Nhan có thể gả cho một tên rùa vàng giàu có hay không. Đúng thật là khiến người khác cảm thấy đau lòng.” Trịnh Tú Lan đi tới, nhẹ giọng nói.

“Suy nghĩ của mỗi người đều khác nhau.

Tôi không thể thay đổi suy nghĩ của họ. Tôi chỉ cần là chính mình.” Lâm Dương khàn giọng nói.

“Vậy nếu dì Thanh thực sự muốn ép Tô Nhan ly hôn với anh thì phải làm sao đây?”

Trịnh Tú Lan thận trọng hỏi.

Lâm Dương im lặng một lúc, mới nói: ‘Để xem Tô Nhan sẽ lựa chọn thế nào đã. Nếu như cô ấy đồng ý, vậy thì… Buông bỏ thôi!”

Trịnh Tú Lan không nói gì nhưng trong mắt cô ấy có vẻ phức tạp.

Sau khi xử lý xong 70 — 80 % chuyện ở bệnh viện, Lâm Dương nhanh chóng đi tới gần học viện phái Nam Y.

Trước mắt nơi này đang đóng cửa.

Đội tuần tra cũng tới đây hằng ngày để điều tra manh mối.

Lâm Dương không thể dễ dàng xuất hiện ở đây được, để tránh bứt dây động rừng.

Anh châm thuốc đứng trong hẻm nhỏ bên cạnh học viện.

Một lúc sau, một bóng người xuất hiện bên cạnh anh và quỳ một gối.

“Tham kiến giáo chủ!”

Người này chính là Kiếm Ám Tâm, một trong bảy người của Ảnh Ngự.

Lúc này, sắc mặt Kiếm Ám Tâm trở nên vô cùng tái nhợt, hơi thở cũng không mạnh mẽ như lúc trước, ngược lại còn có hơi yếu ớt.

Lâm Dương liếc anh ta một cái, bình tĩnh nói: “Cậu trúng độc sao?”

“Đúng thế.” Kiếm Ám Tâm thấp giọng nói.

“Những người còn lại thì sao?”

“Đang được chữa thương bên trong!”

Lâm Dương cau mày.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2068


Chương 2068:

“Những người được thôn Dược Vương cử đến để tấn công học viện phái Nam Y lần này đều là những người ưu tú. Mười một nguyên lão từ thôn Dược Vương dẫn đầu đội. Bọn tôi vô dụng nên không thể đánh bại họ, mong giáo chủ trị tội.” Kiếm Ám Tâm cúi đầu.

“Các nguyên lão đều được phái tới đây ư? Đây cũng không phải lỗi của các người, tôi không trách các người đâu.”

Lâm Dương lấy một bình sứ từ trong túi ra, đưa cho anh ta.

“Mau uống vào đi, nó có thể giải được độc tố trên người của cậu đấy.”

“Cám ơn giáo chủ.”

Kiếm Ám Tâm đưa tay nhận lấy.

“Thủ đoạn và năng lực hành động của thôn Dược Vương nằm ngoài dự liệu của tôi, là do tôi chuẩn bị chưa chu toàn.” Lâm Dương thì thào nói.

“Giáo chủ, chúng ta nên lập tức tập hợp những người ưu tú tới để g**t ch*t thôn Dược Vương này. Tuy rằng Đông Hoàng Giáo của chúng ta không còn mạnh như trước, nhưng cũng không thể bỏ qua cho thôn Dược vương được!” Kiếm Ám Tâm nắm chặt tay nói.

Lâm Dương lắc đầu: “E rằng lúc này trong nội bộ Đông Hoàng Giáo cũng không được ổn định.”

Kiếm Ám Tâm giật mình, cúi đầu không nói gì.

“Trước mắt cậu cứ trở về Đông Hoàng Giáo đi. Phải ổn định nội bộ bên trong trước đã rồi tính sau. Còn chuyện về thôn Dược Vương này, tôi sẽ tự mình xử lý, không cần Đông Hoàng Giáo tham gia đâu.” Lâm Dương khàn giọng nói.

Nhóm chú trọng lên chương trên app truyện hola nhé cả nhà! Kiếm Ám Tâm đột nhiên ngẩng đầu: “Giáo chủ…”

Lâm Dương giơ tay ngắt lời anh ta.

“Kiếm Ám Tâm, có rất nhiều người trong nội bộ Đông Hoàng Giáo bằng mặt mà không bằng lòng với tôi, bọn họ vẫn luôn nghĩ tới vị trí giáo chủ này. Nếu nhưng tôi muốn nội bộ ổn định lại thì chỉ có một con đường đó chính là phải giết, dùng vũ lực để trấn áp, giết những người không phục. Thế nhưng nếu làm như thế thì thực lực của Đông Hoàng Giáo chắc chắn sẽ giảm xuống!

Đây là chuyện mà mọi người không muốn chứng kiến, tôi nghĩ, ngay cả cậu cũng không muốn tôi phải g**t ch*t hết đúng không?”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

Kiếm Ám Tâm do dự, thì thào nói: ‘Mấy năm nay tôi sống ở đó, đã có quá nhiều người giết hại lẫn nhau. Đại ca cũng bởi vì chuyện này mà tàn phế.”

Trong số bảy người Ảnh Ngự thì chỉ sáu người theo Lâm Dương. Mà cho đến bây giờ người đứng đầu Ảnh Ngự vẫn còn ở bên trong giáo an dưỡng.

“Tôi sẽ chữa khỏi bệnh cho anh cả của cậu. Về phần Đông Hoàng Giáo, tôi sẽ khiến mọi người tin tưởng tôi.”

“Giáo chủ định làm gì?”

“Chuyện của thôn Dược Vương lần này sẽ do một mình tôi giải quyết. Nếu có thể diệt được thôn Dược Vương này thì người đời có ai không e ngại tôi chứ? Bên cạnh đó Đông Hoàng Giáo còn ai không tâm phục khẩu phục với tôi nữa chứ?” Lâm Dương khàn giọng nói.

Kiếm Ám Tâm nghe thấy thế thì cảm thấy sợ hết hồn hết vía.

Một mình một ngựa đến đối phó thôn Dược Vương sao?

Có phải là giáo chủ điên rồi không?

Nếu là cách đây vài ngày, Kiếm Ám Tâm sẽ chế nhạo thôn Dược Vương, sẽ khịt mũi coi thường cái thôn này.

Nhưng sau khi đối đầu với bọn họ, Kiếm Ám Tâm nhận ra rằng mình đã sai.

Sức mạnh của thôn Dược Vương mạnh hơn anh ta tưởng rất nhiều.

Trên thực tế, anh ta chỉ đề nghị Lâm Dương huy động sức mạnh của Đông Hoàng Giáo để đối phó với thôn Dược Vương. Đây cũng không phải là một biện pháp chắc chắn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2069


Chương 2069:

Chưa kể đến việc Đông Hoàng Giáo chỉ vừa mới thống nhất, nội bộ vẫn còn chưa ổn định. Ngay cả khi nội bộ đã ổn định, các thành viên trong giáo hội sẵn sàng đi theo Lâm Dương đến tiêu diệt thôn Dược Vương, nhưng cũng không thể chắc chắn việc họ có thể đánh thắng thôn Dược Vương.

Vẫn còn một khoảng cách về sức mạnh.

Lý do tại sao anh ta nói điều này là để nói với Lâm Dương rằng anh ta có thể uy h**p được thôn Dược Vương và buộc thôn Dược Vương nhượng bộ.

Nếu Lâm Dương và Đông Hoàng Giáo dốc toàn lực truy sát Thôn Dược Vương, cho dù Thôn Dược Vương có thể ngăn cản nhưng nhất định sẽ hao binh tổn tướng, cả hai bên đều tổn hại.

Đây là điều mà thôn Dược Vương không muốn nhìn thấy.

Đại hội đang đến gần, sao thôn Dược Vương có thể không muốn bảo toàn sức +5 II zm mạnh chứ?

Hơn nữa, thôn Dược Vương đã làm mất lòng rất nhiều người trong những năm qua.

Nếu phải chiến đấu với Đông Hoàng Giáo, dẫn đến cả hai bên đều tổn hại, làm sao họ có thể chống lại sự tấn công của kẻ thù chứ?

Nhưng nếu thực sự phải giao chiến, Đông Hoàng giáo cũng sẽ bị tổn thất vô cùng nặng nề.

Thôn Dược Vương không muốn điều này, Đông Hoàng Giáo cũng vậy.

“Chúng ta trở về thôi.”

Lâm Dương khẽ nói.

“Giáo chủ… Một mình ngài đến thôn Dược Vương thật sự quá nguy hiểm, cứ để cho tôi giúp ngài đi!” Kiếm Ám Tâm vội nói.

“Không được, cậu trở về đi, để bọn họ dưỡng thương thật tốt, tăng cường đề phòng, ngày mai tôi sẽ đến thôn Dược Vương.”

Sau khi nói xong, Lâm Dương xoay người rời đi.

Kiếm Ám Tâm lặng lẽ nhìn bóng lưng đang rời đi của Lâm Dương, hít một hơi thật sâu rồi lặng lẽ biến mất vào bóng tối.

Mong cả nhà tải app truyệnhola đọc nhé! Khoảng sân yên tĩnh.

Một cô gái trẻ đang ngồi ở bàn đá giữa sân, ngơ ngác nhìn tách trà trên bàn đá.

Lúc này, cửa sân được đẩy ra, vài bóng người bước vào, dân đầu là một người phụ nữ trang điểm vô cùng đậm, phía sau là một nhóm vệ sĩ và người hầu.

Người phụ nữ ăn mặc quý phái, sang trọng, dáng vẻ kiêu sa. Bởi vì được bảo dưỡng cẩn thận nên làn da trắng trẻo, mềm mại và vẫn rất quyến rũ.

Cô gái Tô Vũ Nhi nhìn thấy người tới, gương mặt xinh đẹp trở nên tái nhợt, đột nhiên đứng lên, cúi đầu run rẩy: “Mẹ…”

Bốp!

Một bạt tai đột nhiên rơi xuống mặt cô ta.

Cơ thể Tô Vũ Nhi khế run lên, cô ta lùi về sau hai bước, suýt chút nữa đã ngã xuống đất.

Trên gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô ta xuất hiện một dấu bàn tay trông vô cùng nhức mắt.

Tô Vũ Nhi sững sờ, ngước mắt lên nhìn người phụ nữ.

Lại nhìn thấy gương mặt hiện lên vẻ chán ghét của người phụ nữ kia, bà ta giơ tay tát thêm một cái nữa.

Bốp!

Tô Vũ Nhi hơi sững sờ, ánh mắt ngấn lệ.

“Cái con khốn này, còn dám bỏ chạy sao? Nếu không phải vì mày thì thôn Dược Vương chúng ta sẽ phải nhận lấy nhiều phiền phức như thế à? Nếu không phải vì mày thì thôn Dược Vương có thể chết nhiều người đến thế sao?” Người phụ nữ kia giận dữ hét lên.

“Xin lỗi… Mẹ…’ Tô Vũ Nhi cực kỳ đau khổ, cúi đầu nói.

Những giọt nước mắt không ngừng rơi khỏi hốc mắt cô ta.

“Mày còn mặt mũi mà khóc nữa sao?

Mau cút đi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2070


Chương 2070:

Người phụ nữ túm tóc Tô Vũ Nhi và kéo ra ngoài.

“Á, đau quá… Mau buông ra… Đau quá…

Mẹ, buông con ra…”

Tô Vũ Nhi đau đớn kêu lên, cơn đau kịch liệt khiến cô ta không chịu nổi, lập tức chật vật kéo cánh tay của người phụ nữ ra.

Người phụ nữ dừng lại, đảo mắt, gương mặt lạnh như phủ đầy băng tuyết.

“Mày dám phản kháng sao?”

“Mẹ… Mẹ đưa con đi đâu vậy?” Tô Vũ Nhi sợ hãi hỏi.

“Hừ, sao lại hỏi nhiều như vậy? Tuy rằng tao chỉ là mẹ kế của mày! Nhưng tao vẫn là mẹ của mày! Tao đã nói đi đông, thì mày không được đi tây! Mày sẽ chết ngay nếu còn dám nói chuyện như thế với tao đấy! Tao sẽ cắt lưỡi của mày mang đi ngâm rượu đó!”

Người phụ nữ chửi rủa, sau đó túm tóc Tô Vũ Nhi, đi về phía trước.

Tô Vũ Nhi sắp ngất đi vì đau, vội vàng giữ †ay người phụ nữ kia.

“Con khốn!”

Người phụ nữ kia đã hoàn toàn nổi giận, bà ta nhanh chóng buông tay, quay sang đấm đá Tô Vũ Nhi.

Tô Vũ Nhi cũng không dám phản kháng.

Cô ta thừa biết kết quả của việc nếu mình dám phản kháng là gì, vì thế chỉ có thể cuộn tròn người, run lẩy bẩy.

Một lúc sau, trên người Tô Vũ Nhi đã chăng chịt những vết thương.

“Bà chủ, nếu để cho ông chủ thấy được trên người cô chủ có nhiều vết thương như thế thì e rằng ông chủ sẽ vô cùng tức giận.”

Những người đứng bên cạnh cũng không chịu nổi nữa, thận trọng lên tiếng.

Người phụ nữ kia nghe thấy thế thì ra tay nhẹ nhàng hơn.

“Hừ, nếu không phải do mày sắp đi làm tế phẩm, mày cho rằng hôm nay tao sẽ bỏ qua cho mày dễ dàng như thế sao? Mau chóng đứng dậy cho tao! Mày có nghe không?” Người phụ nữ kia kêu lên.

Tô Vũ Nhi lặng lẽ lau sạch nước mắt, khó khăn đứng dậy.

Dưới sự lôi kéo của người phụ nữ kia, cuối cùng cô ta cũng đến nơi.

Nghĩa trang sau thôn Dược Vương.

“Nghe đây, những người này đều là những người của thôn Dược Vương đã bị mày hại chết. Mau đi tới từng ngôi mộ mà dập đầu một trăm cái để xin lỗi. Hãy nhớ rằng phải dập đầu thật mạnh xuống từng ngôi mộ cho tao! Mày nghe rõ chưa?” Người phụ nữ kia nghiêm túc nói.

Hô hấp Tô Vũ Nhi trở nên run rẩy, ngơ ngác nhìn về phía trước.

Những ngôi mộ này đều vừa được lập ra, ước chừng có khoảng hơn một trăm cái.

Chẳng phải là cô ta phải dập đầu hơn mười ngàn cái sao?

Không phải dập đầu đến chết thì là gì?

“Hai người các ngươi ở đây giám sát nó cho tôi, mỗi lần dập đầu đều phải nghe thấy tiếng vang, nếu như tôi phát hiện ra nó lười biếng mà các người không tố cáo thì các người phải dập đầu cùng với nó luôn đấy!”

Người phụ nữ kia quát mắng, sau đó xoay người rời đi.

Tô Vũ Nhi lén lau nước mắt, cảm thấy oan ức và đau đớn, bất lực quỳ trên mặt đất, đập đầu.

Nhưng sau khoảng mười cái, trán Tô Vũ Nhi đã trở niên đỏ bừng.

“Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng sẽ đập đầu mình ra từng mảnh.”

Một trong hai người ở đây lắc đầu nói.

“Được rồi, sao bà chủ lại bảo cô chủ tới đây dập đầu xin lỗi làm gì chứ?” Một người khác lên tiếng hỏi.
 
Back
Top Bottom