Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1731


Chương 1731:

Mặc dù cơ thể của Lâm Dương vẫn bị ánh sáng đỏ đánh đến mức máu me be bét, nhưng dường như anh lại không có cảm giác đau, trực tiếp đỡ lấy ánh sáng đỏ tới gần lão già lần nữa, sau đó tát mạnh một .=t+ —=“

cái lên trên mặt của lão già. J Chát!

Tiếng vang kịch liệt truyền ra.

Cả người lão già bay lên không một Vòng, sau đó lại rơi xuống đất lẫn nữa, ông ta còn chưa đứng lên, bên trong miệng đã phun ra bảy tám cái răng mang theo cả máu.

Ông ta đã ngây ra.

Một quyền này và một cái tát này mặc dù không đủ để lấy mạng ông ta, nhưng lại lật tam quan của ông ta.

Bất Bại Thần Công mà ông ta vất vả tu luyện… Thế mà lại không có hiệu quả đối với người này!

“Làm sao có thể? Điều này sao có thể? “Bất Bại Thần Công” có thể g**t ch*t được cả thần! Vì sao lại không giết được tên ngông cuồng này? Vì sao? “

g1 long?

Lão già nỉ non, mắt già trừng lớn, Đồng nhiên đứng dậy muốn phản kích, nhưng một giây sau, một cái chân đã đạp lên bụng ông ta.

“Gãy cho tôi!”

Lão già đập sống bàn tay xuống, bên trên sống bàn tay cũng ánh sáng đỏ bộc phát, uy lực cực kì kinh khủng.

Một cái sống bàn tay này hoàn toàn có thể cắt xe tăng thành hai nửa.

Độc ác tàn nhẫn.

Quả nhiên, cái chân này cũng không thể không bị như vậy, sống bàn tay đánh lõm một miếng thịt lớn trên chân xuống, lộ ra xương trắng.

Nhưng… Cái chân đang đạp tới cũng không dừng lại, thậm chí ngay cả sức lực trên chân cũng không hề yếu bớt.

Ẩm!

trao ST ” ÀiNøng2 Phần bụng của lão già trúng mật cú: đá, trong cơ thề như dời sông lấp biển, cảm giác lục phủ ngũ tạng cũng bị nát, cả người lại lộn vài vòng lần nữa, lăn đến đằng trước phần mộ kia, đã không thể bò dậy nồi.

Người xung quanh lặng ngắt như tờ.

Toàn bộ đều trừng to mắt, vô cùng kinh ngạc nhìn một màn này, nhìn Lâm Dương vết thương chồng chất lại làm như không hề hay biết kia.

“Người này… là quái vật ở đâu ra?”

Lương Tuấn Hùng thu mắt trừng lớn, ấy ấy nói.

“Sư phụ, anh ta… rốt cuộc anh ta là quái thai gì? Anh ta… Anh ta… vì sao anh ta lại mạnh như vậy? Rốt cuộc tên này từ đâu tới?” Trịnh Đan run rẩy, cả người điên cuồng run rầy.

Sức mạnh kinh khủng của Lâm Dương J1. tia đã hoàn toàn hù dọa cô ta.

Vừa nghĩ tới mọi chuyện lúc trước, Trịnh Đan cũng có chút tê cả da đầu.

Vẻ mặt Thiếu Hải âm trầm, không nói gì cả.

Hiển nhiên, ông ta rất bất mãn với cảnh tượng trước mắt.

Vẻ mặt của những người còn lại càng xuất sắc hơn.

Lại thấy Lâm Dương mở rộng bước chân, đi về hướng lão già.

Lão già chật vật ngầng đầu, vừa hay nhìn thấy cái chân bị cắt mấy một miếng thịt, có thể nhìn thấy xương trắng của Lâm Dương.

Trong mắt ông ta đều là sự sợ hãi, lại nhìn hướng lên trên, chính nhìn thấy Lâm Dương đang nhìn xuống ông ta.

Bên trong đôi mắt kia đều là vẻ lạnh Tử 10 BE siưong:: Ỉ lùng và kiêu ngạo. Ỉ Chỉ thấy Lâm Dương vươn tay ra, bóp lấy cổ lão già, nâng ông ta lên, dữ tợn nói: “Bây giờ, tôi có tư cách ngông cuồng ở trước mặt ông hay không?”

“Có! Có! Cậu có!”

Lão già vô cùng sợ hãi, trực tiếp kêu lên khàn cả giọng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1732


Chương 1732:

Không có người nào mà rõ ràng cánh tay đã gãy xương, còn có thể dùng sức đánh người! Không có người nào mà một miếng thịt lớn trêu đùi bị cắt, còn có thể đi lại tự nhiên! Càng không có người nào mà có thể đõ được “Bất Bại Thân Công”

để đánh trải Quái vật! Người này! Tuyệt đối là quái vật! Lão già điên cuồng run rẩy, trong đôi mắt già nua đều là sự sợ hãi.

Ông ta phát hiện cho dù mình có đối đầu với giáo chủ Đông Hoàng ngày xưa, cũng chưa từng thấy sợ hãi giống như hôm nay! Người trẻ tuổi này tuyệt đối là quái vật! Lão già không sợ chết! Nhưng điều khiến ông ta sợ hãi không phải cái chết! Mà là người trẻ tuổi này!

Nghe thấy tiếng hét thê lương bàng hoàng của lão già, vô số người của Đông Hoàng Giáo chưng quanh đều.

âm thâm hít khí lạnh, trong lòng giống như có sóng to gió lớn, không có cách nào bình tính được.

Một người kinh khủng đến mức có thể đập phát chết Tuôn, khiến đám trưởng lão còn phải sợ hãi không đám.

ra tay, thế mà lại bị một đường chủ Thanh Hà đường đánh thành hư vậy… Sao có thể như thế được? Đường chủ Thanh Hà đường này… Rốt cuộc là ai? Mọi người đều mỏ to mắt ngơ ngác nhìn anh.

Tâm trạng của mỗi người đều cực kì phức tạp.

Ai cũng không thể đự đoán được sẽ là kết quả như vậy.

Ngay lúc đám người đang kinh ngạc, hiện tượng kì lạ lại xảy ra.

Chỉ nhìn thấy Lâm Dương đột nhiên đưa tay ra, ném lão già sang bên cạnh, sau đó bỗng nhiên đưa tay bổ về phía phần mộ trước mặt.

“Kỳ Lân Liệt Thiên!”

Anh quát khẽ một tiếng.

Lưồng khí quanh người Lâm Dương đường như hóa thành một con Kỳ Lân, nên thằng về hướng phần mộ.

Âm ầmlI Phân mộ bỗng nhiên vỡ ra.

Một cái quan tài làm bằng ngọc ở bên trong lộ ra trong tâm mắt của mọi người.

“Không được!”

Đám người Lý Mạc Vân, Liễu Thị Phụng quá sợ hãi.

“Cậu ta muốn cướp nhẫn!”

“Mau ngăn cản cậu ta lại!”

Các trưởng lão còn lại cũng thi nhau phản ứng lại, đồng loạt vọt tới.

Nhưng căn bản không kịp.

Lâm Dương giống như là đã sớm chuẩn bị xong, lại đưa tay ra lần nữa, bổ về phía quan tài.

Loảng xoảng!

Quan tài sụp đổ.

Một bộ xương trắng từ bên trong rơi ra, mà bên cạnh bộ xương trắng còn có một cái hộp đẹp đế cũng rơi ra theo.

Lâm Dương nhạy cảm phát hiện ra cái hộp kia, lập tức bắt lấy nó đầu tiên.

Vèol Cái hộp bay tới, vững vàng rơi vào trong tay của anh.

Lâm Dương bóp nát cái hộp, một chiếc nhãn rồng màu vàng sáng chói bên trong xuất hiện ở lòng bàn tay anh.

Anh giơ lên cao.

Trong khoảnh khắc, tất cả người đang lao đến chỗ anh đều dừng lại.

Tâm mắt mọi người đều tập trung lên trên chiếc nhẫn kia.

“Đó chính là… Nhãn thần Đông Hoàng??”

“Tín vật của giáo chủ Đông Hoàng Giáo giáo chúng tai”

“Người lấy được thứ này, sẽ có thể trở Đông Hoàng Thần Quân mới của Đông Hoàng Giáo chúng ta!! Người này đã lấy được nhẫn thần, có nghĩa là…”

Mọi người nỉ non, ai nấy cũng có chút không thể chấp nhận được, nhưng sự thật bày ở trước mắt, bọn họ cũng không thể nói nhiều.

Lại thấy Lâm Dương đeo chiếc nhãn lên trên ngón tay, lớn tiếng quát.

“Tôi đã lấy được nhẫn thần Đông Hoàng! Từ hôm nay, tôi chính là giáo chủ của Đông Hoàng Giáo, tôi chính là Đông Hoàng Thần Quân mới!! Mấy người còn không nhanh hàng lễ với tôi đi?? “
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1733


Chương 1733:

Anh vừa nói xong, các đệ tử bốn phương tám hướng thi nhau quỳ mọp xuống.

“Bái kiến Đông Hoàng Thần Quân!”

“Bái kiến Đông Hoàng Thần Quân!”

Các đệ tử cao giọng hô lên.

Bọn họ vẫn luôn tin vào quyết sách đại hội lần này, cho rằng người nào lấy được nhãn thần, người đó sẽ là giáo chủ, đương nhiên phái làm lễ với Lâm Dương.

Chỉ là… những trưởng lão vẫn đứng đấy, không nhúc nhích tí nào, sắc mặt ai nấy đều cực kỳ khó coi.

“Làm sao vậy? Vì sao còn không hành lễ?”

Lâm Dương nghiêng đầu, nhìn chằm chằm đám người Lý Mạc Vân, Liễu Thị Phụng, hỏi.

Mấy trưởng lão quay sang nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Lý Mạc Vân.

Lý Mạc Vân trầm mặc một lát, bình tĩnh nói: “Chiếc nhẫn kia có phải nhẫn thần Đông Hoàng hay không, còn cần bàn bạc! Trước khi không thể chứng minh thật giả của chiếc nhãn kia, chúng †ôi sẽ không nhận cậu làm Đông Hoàng Thần Quân!”

“Nếu đã như vậy, bây giờ tôi sẽ lên Đông Hoàng cung, dùng chiếc nhẫn này để mở kho bảo bối ra, kế thừa truyền thừa của giáo chủ trước kia!”

Lâm Dương quát khẽ, đang muốn quay người xuống núi.

Nhưng một giây sau, một bóng người đã lao về phía anh.

Lâm Dương sa sầm mặt lại, trở tay đánh một chưởng về hướng bóng người kia.

“Hạo Hãn Tinh Thần!”

Bóng người kia hét lớn một tiếng, hai tay lại hóa ra ngàn vạn cái bóng đánh tới.

Chưởng ấn đầy trời, uy thế vô tận, lại có sức lực cực kì lớn.

Lâm Dương không kịp ngăn cản, bị dính một chưởng lực, cả người bị chấn động đến mức liên tiếp lui về phía sau.

Đến khi đứng vững cơ thể, mới phát hiện người vừa ra tay là Thiếu Hải!

Cuối cùng ông ta cũng không thể nhẫn nhịn được nữa mà ra tay.

Nhưng một màn này của ông ta lại khiến một đám trưởng lão càng kinh ngạc hơn.

Đông Hoàng Hoàn Vũ”? Thiếu Hải!

Từ khi nào ông đã học xong tuyệt học của giáo chúng ta?” Tịch Mộc Lâm lấy lại tỉnh táo, lớn tiếng chất vấn.

“Tứ trưởng lão, cái này thì có liên quan gì đến ông?”

Thiếu Hải chắp hai tay ra sau, không thay đổi sắc mặt nói.

“Đông Hoàng Hoàn Vũ” và “Bất Bại Thần Công” là tuyệt kỹ tuyệt đỉnh của giáo, là thần công chỉ có giáo chủ mới có thể học, tên ở bên kia kia năm đó lợi dụng phu nhân giáo chủ để học lén “Bất Bại Thần Công”, đã là sỉ nhục của giáo, vì sao ông chỉ là một đường chủ Cổ Linh đường nho nhỏ, thế mà lại học được “Đông Hoàng Hoàn Vũ”?” Liễu Thị Phụng quát hỏi.

“Nguyên nhân rất đơn giản!” Ánh mắt Thiếu Hải run lên, lại phóng về phía Lâm Dương lần nữa: “Bởi vì trưởng lão đây chính là người muốn trở thành Đông Hoàng Thần Quân!”

Cuộc nổi loạn của Thiếu Hải khiến mọi người bất ngờ.

Khi ông ta ra tay, mọi người mới hiểu, Thiếu Hải lúc này đã luyện thành “Đông Hoàng Hoàn Vũ”, thực lực không thua kém gì lão già kia.

Sự tấn công của ông ta dày đặc và đáng sợ như những vì sao.

Mỗi cú đánh dường như có thể xé nát và phá vỡ mọi thứ.

Một quyền nện trên mặt đất có thể làm nổ thành hàng trăm cái hố, đánh vào tảng đá lớn có thể biến nó thành cái sàng.

Điều càng khiến cho người ta khiếp sợ hơn nữa là mỗi đòn tấn công của Thiếu Hải đều tương tự như một loại kỹ năng trút sức lực.

Kỹ năng này có thể dễ dàng đánh bại sức mạnh của Lâm Dương, thậm chí sức lực mà Lâm Dương phát ra cũng sẽ bị đánh tan.

Nói cách khác, nếu tiếp tục đánh nhau với Thiếu Hải, Lâm Dương sẽ càng ngày càng bất lực! Cuối cùng sẽ bị giết chất.

Đây chính là uy lực của “Đông Hoàng Hoàn Vũ” sao?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1734


Chương 1734:

Thật đáng sợ!

Các trưởng lão còn lại vô cùng sợ hãi, nhưng cũng rất kiêng nể.

Nhìn dáng vẻ này của Thiếu Hải, ông †a định cướp đoạt nhẫn thần.

Nếu nhẫn thần bị lấy đi, chẳng phải vị trí giáo chủ này sẽ thuộc về ông ta sao?

Các trưởng lão nhìn nhau, âm thâm trao đổi suy ngHĩ.

Một lúc sau, Lý Mạc Vân dẫn đầu.

“Các vị, ra tay đi! Nhẫn thần đang ở đó, nếu ai có thể thuận lợi đưa nó tới Đông Hoàng Cung thì người đó chính là Đông Hoàng thần quân của giáo chúng taI!”

Lý Mạc Vân hạ giọng nói, rồi cùng nhảy lên, lao thẳng về phía Lâm Dương.

Các vị trưởng lão khác tranh nhau chen lấn, vội vàng liều mạng xông lên.

“Nhẫn thần là của tôi!”

“Ai giành của tôi, tôi sẽ giết người bi “Cút ra cho tôi!”

Những tiếng gào thét không ngừng vang lên.

Liễu Thị Phụng, Quỷ Thủ cùng ra tay với nhau, mấy người Tịch Mộc Lâm, hòa thượng Tửu Nhục cũng không dám tỏ ra yếu thế, lũ lượt xông lên.

Bỗng chốc, mười mấy vị trưởng lão bắt đầu tấn công Lâm Dương.

Lâm Dương tay đôi khó đánh lại bốn tay, sao có thể chịu được sự tấn công của nhiều cao thủ như vậy? Lại có thêm những người đáng sợ như Thiếu Hải và Lý Mạc Vân, anh không hề có chút lợi thế nào, cứ liên tục lùi lại, hoàn toàn rơi vào thế bị động.

“Thằng nhóc kia! Đưa nhãn thần đây cho tôi! Nếu cậu đưa nhẫn thần cho tôi thì sẽ không chết!” Lý Mạc Vân nhìn chằm chằm Lâm Dương, lạnh lung quát.

“Đưa nhẫn thần cho tôi! Bây giờ nhẫn thần đối với cậu chỉ như củ khoai lang nóng bỏng tay, vô tội cũng thành có tội! Nếu như không muốn bị chúng tôi đánh chết thì giao nhẫn ra đây!” Liễu Thị Phụng hét lớn.

“Nhẫn thần là của tôi! Ai dám đoạt nhãn thần tôi giết kẻ đó!!”

Thiếu Hải lớn tiếng gào lên, hai mắt đỏ ngầu, cứ như phát điên mà tấn công Lâm Dương.

Các trưởng lão khác cũng nhốn nháo chen lấn tấn công Lâm Dương.

Mặc dù ngoài miệng thì khuyên nhủ nên đầu hàng, nhưng mỗi người đều ra tay độc ác, muốn dồn Lâm Dương vào chỗ chết.

“Các người thực sự muốn chiếc nhãn thần này?”

Lâm Dương hờ hững nhìn những người này, bình tĩnh nói.

“Đưa cho tôi!”

“Nó là của tôi!”

“Không đưa tôi nhẫn! Tôi sẽ giết cậu!”

Các trưởng lão gào lên như thú dữ.

Mỗi người đều có khát vọng vô cùng.

Giống như chó hoang đang đói nhìn thấy xương thịt.

Biểu cảm trên mặt họ hoàn toàn không phải giả vờ.

Lâm Dương lặng lẽ nhìn, đột nhiên giơ tay lên, ném chiếc nhẫn về phía sau đám đông đẳng sau.

Chiếc nhân hình rồng rực rỡ tỏa ra vầng hào quang chói lọi dưới ánh nắng.

Mọi người đều ngây ngốc nhìn chiếc nhân rồng kia.

Leng keng!

Chiếc nhãn rồng rơi trên mặt đất, phát ra một âm thanh giòn tan, và sau đó nằm yên lặng trên mặt đất.

Xung quanh im lặng chưa đầy một giây.

Sau đó…

Tất cả các trưởng lão đều điên cuồng xông lên.

“Của tôi! Nó là của tôi!”

“Cút hết đi!”

“AI”

Mọi người túm tụm vào đánh nhau.

Tiếng tranh giành, tiếng chém giết, giận dữ gào thét không ngừng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1735


Chương 1735:

Ai nấy đều giống như bị điên rồi.

Vì chiếc nhẫn này, bọn họ đã hoàn †oàn mất đi lí trí và nhân tính.

Tại thời điểm này, sự mong manh và xấu xí của bản chất con người hiện ra hoàn toàn.

Vô số đệ tử xung quanh trợn mắt há hốc mồm, ngơ ngác nhìn đám trưởng lão đang chém giết lẫn nhau, tâm trạng mọi người đều không có cách nào bình Tĩnh được, thậm chí có người còn cảm thấy buồn nôn.

Họ cũng không biết tại sao lại như thế.

Có lế, những trưởng lão từng vô cùng thanh cao kia bỗng nhiên trở nên như thế này, khiến bọn họ cảm thấy cực kì khó chịu.

“Mọi người có thấy không?”

Ngay khi mọi người kinh ngạc vì những trưởng lão này lại đánh nhau như vậy, Lâm Dương liền kêu to lên.

Ánh mắt của mọi người bắt đầu nhìn anh.

“Đây là những trưởng lão yêu quý ngày thường của mọi người, cũng là trụ cột của Đông Hoàng Giáo! Trụ cột của Đông Hoàng Giáo!”

“Nhìn họ kìa!”

“Những người này vốn nên được kính trọng, yêu mến, làm tấm gương cho mọi người, là người không ngừng đóng góp cho sự phát triển của Đông Hoàng Giáo, bây giờ lại vì một chiếc nhẫn mà ra †ay đánh nhau!”

“Họ được cho là người thầy, là đại diện cho hình ảnh của giáo chúng ta, đáng lẽ họ phải chấn hưng giáo chúng †a, nhưng giờ thì…!”

“Dáng vẻ của họ! Đúng là nực cười!

Bọn họ có nhìn thấy không?”

“Người như vậy có xứng làm trưởng lão của Đông Hoàng Giáo chúng ta sao?”

“Tại sao Đông Hoàng Giáo lại chia năm xẻ bảy sau khi mất đi giáo chủ! Bây giờ, mọi người đã hiểu lý do chưa?”

“Đúng vậy! Là bởi vì một đám lang sói như vậy! Có một đám người tham lam lợi ích tồn tại, đó là lý do tại sao Đông Hoàng Giáo chúng ta bị chia năm sẻ bảy!”

“Vậy nên!”

“Hôm nay!”

“Tôi muốn dọn sạch Đông Hoàng Giáo!”

Lâm Dương hét lên, hai mắt đỏ ngầu.

Sát khí bốc lên quanh người anh.

Lời nói của Lâm Dương khiến đám người chấn động.

Các đệ tử quay sang nhìn nhau, cực kì kinh ngạc.

Một số trưởng lão còn chưa mất lý trí cũng hãi hùng khiếp vía.

Nhưng đám người Lý Mạt Vân, Liễu Thị Phụng, Quỷ Thủ, Thiếu Hải bên kia lại hoàn toàn không có thời gian nói lý với Lâm Dương.

Bọn họ nghĩ, chỉ cần cướp được nhãn thần Đông Hoàng, chắc chắn sẽ trở thành Đông Hoàng Thần Quân rồi.

Đấn lúc đó toàn bộ Đông Hoàng Giáo đều phải nghe lệnh của họ!

Ai dám không nghe theo?

Chỉ là một thằng nhóc cỏn con, còn không phải muốn giết là giết sao?

Những trưởng lão này nghĩ như vậy, nhưng các đệ tử ở đây đều đã bị Lâm Dương nói đến mức trong lòng rung động.

“Nói không sai, Đông Hoàng Giáo của chúng ta nội loạn, không phải là bởi vì các trưởng lão tranh quyền đoạt lợi sao?”

“Bọn họ vì mục đích riêng của mình, căn bản không quan tâm đến sống chết của chúng tai”

“Những người như chúng ta, chỉ là vật hi sinh để bọn họ tranh quyền đoạt lợi thôi!”

“Mục đích tôi tham gia vào Đông Hoàng Giáo, là vì học được võ học vô thượng, mà không phải tới để làm vũ khí cho bọ họ sử dụng!”

Đám người thấp giọng nói, ai nấy đều vô cùng tức giận.

“Cho nên, nhất định chúng ta chỉnh đốn lại Đông Hoàng giáo! Loại bỏ hết toàn bộ dơ bẩn của Đông Hoàng Giáo đi! Dựa theo quy định, trừng phạt mỗi một người phá hỏng quy định, cho dù người đó là ai, cho dù người đó làm cái gì, cho dù người đó có thân phận gì, phải trừng phạt như thế nào thì hãy trừng phạt thế đó!”

Vẻ mặt của Lâm Dương không có biểu cảm gì, hai mắt lại vô cùng dữ tợn, la lên với Lương Tuấn Hùng bên kia.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1736


Chương 1736:

“Lương Tuấn Hùng!”

Cả người Lương Tuấn Hùng run lên, kinh ngạc nhìn Lâm Dương, cũng không biết anh muốn làm gì, do dự một chút, vẫn tiến lên mấy bước, phối hợp lên tiếng.

“Vâng, sao… sao thế?”

“Tôi lại hỏi cô, giết hại đệ tử trong giáo, còn sai khiến đệ tử trong giáo tự giết lẫn nhau, phải xử lý như thế nào?”

Lâm Dương chất vấn.

“Người giết hại đệ tử trong giáo, không cần biết tình tiết có cực kì nghiêm trọng không, đều phải dùng cực hình, chém đầu làm gương!” Lương Tuấn Hùng nói.

“Vậy người mưu phản vị trí giáo chủ, không nghe theo lời dặn dò trước khi chết của giáo chủ, đại nghịch bất đạo thì nên như thế nào?” Lâm Dương hỏi lại.

“Vẫn… vẫn dùng cực hình.” Lương Tuấn Hùng lưỡng lự nói.

Trong mơ hồ, dường như cô đã hiểu được ý của Lâm Dương, sắc mặt càng mất tự nhiên, thấp giọng nói.

“Tôi là đường chủ của Thanh Hà đường, nhất định phải giữ gìn đại nghĩa trong giáo, bây giờ, tôi sẽ thực hiện quy định của giáo! Mọi người tuyệt đối không được can thiệp, nghe thấy không?

Nếu ai dám đối đầu với tôi, đó chính là đối đầu với Đông Hoàng Giáo! Chính là coi thường Đông Hoàng Giáo, chính là phản bội giáo!” Lâm Dương chỉ vào vô số đệ tử ở đây, la lên!

Sắc mặt của không ít người trắng bệch ra trong chốc lát.

Phản bội giáo?

Cái tội thật lớn!

Tên Lâm Dương này, chỉ với dăm ba câu đã đặt mình lên vị trí người chấp pháp của Đông Hoàng Giáo rồi.

Kể từ đó, rất nhiều trưởng lão đệ tử không còn dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

“Đường chủ Lâm! Cậu nói như vậy, vậy tôi hỏi cậu, cậu định dọn dẹp Đông Hoàng Giáo, trừng trị kẻ có tội như thế nào?” Một trưởng lão không đi cướp đoạt nhãn thần Đông Hoàng hừ lạnh lên tiếng.

“Đương nhiên là dựa theo quy định trong giáo để trừng trị.”

“Nhưng trừng trị kẻ có tội, phải là Thái Thượng trưởng lão chấp hành!”

“Thái Thượng trưởng lão không có ở đây, các vị trưởng lão lại là như thế, chức trách trừng phạt này cứ để tôi gánh vác đi.”

Lâm Dương lạnh lẽo quát khẽ, rút ngân châm trên người ra, sau đó đâm vào trong cơ thể một lần nữa.

Vào lúc này, khí thế của anh lại xảy ra biến hóa.

Nhưng lúc này Lâm Dương lại không nóng nảy, ngang ngược bằng lúc trước.

Ngược lại, bỗng nhiên bây giờ anh lại trở nên tỉnh táo, khí thế quanh người cũng đang dần dần bình tĩnh yên ắng lại, con sư tử tức giận lúc trước đã biến thành đá lớn núi cổ, không thể lay động.

Nhìn thấy vậy, mọi người đều kinh ngạc.

Lại thấy Lâm Dương vọt tới, đột nhiên lao về bên trong đám trưởng lão đang chém giết cướp đoạt kia, trực tiếp nắm chặt lấy một trưởng lão ở bên ngoài, đánh một chưởng tới.

ÂmI Trưởng lão kia không kịp chuẩn bị, bị chưởng này làm vỡ nát trái tim mà chết.

Các đệ tử xung quanh vô cùng sợ hãi.

Nhưng những người đang chém giết tranh đoạt nhẫn thần này căn bản không hề chú ý tới bên ngoài đã có trưởng lão chết đi.

Toàn bộ sự chú ý của bọn họ đều ở bên trên nhẫn thần.

Lâm Dương thì tiếp tục ra tay.

“Ngũ trưởng lão! Xui khiến đệ tử tự giết lẫn nhau! Đáng chết!”

“Thất trưởng lão! Bắt ép đệ tử vô tội chịu chết, phải trường trị!”

“Cửu trưởng lão, không nghe theo lời dạy và vô số quy định trong giáo, không thể tha thứ!”

Lâm Dương vừa giết, và tuyên bố tội của bọn họ.

Các trưởng lão căn bản không đề đề phòng Lâm Dương, cũng sẽ không muốn phòng bị Lâm Dương, sự tham lam mãnh liệt đã khiến bọn họ hoàn toàn không thấy được nguy hiểm đến từ sau lưng.

Kết quả là, từng trưởng lão lần lượt ngã trên mặt đất, không còn hô hấp nữa.

Những cái kia tranh đoạt liều đoạt người càng thêm ít.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1737


Chương 1737:

Đến cuối cùng, những người này đã nhận thấy được không thích hợp.

“Tất cả dừng tay lại!”

Lý Mạt Vân lớn tiếng quát rống.

Lúc này, chiếc nhân đang ở trong tay ông ta, ông ta đã bị mấy người Liễu Thị Phụng, Quỷ Thủ và Thiếu Hải vây quanh, trên người có không ít vết thương.

Thật ra lấy thực lực của Liễu Thị Phụng và Quỷ Thủ, không thể làm gì được Lý Mạt Vân.

Nhưng mà “Đông Hoàng hoàn vũ”

của Thiếu Hải có uy lực thực không tầm thường, Lý Mạt Vân đúng là có chút không đỡ được.

Cũng khó trách Cổ Linh Đường của Thiếu Hải có thể tùy ý chiếm đoạt những giáo hội khác, nhanh chóng mở rộng thế lực.

Với loại thực lực này của ông ta ở Đông Hoàng Giáo, đương nhiên là đánh đâu thắng đó.

Đám người vốn không muốn dừng tay, nhưng nhìn đến số lượng lớn thi thể của các trưởng lão nằm ở xung quanh, không khỏi ngừng lại thế công, nhìn về phiaa Lâm Dương.

“Đây là… Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Liễu Thị Phụng trừng lớn hai mắt.

“Người trẻ tuổi, là cậu làm?” Tịch Mộc Lâm trừng mắt nhìn Lâm Dương kinh ngạc hỏi.

“Cậu thật to gan! Dám sát hại trưởng lão ở trước mặt mọi người?” Quỷ Thủ gào thét: “Cậu muốn đối đầu với Đông Hoàng Giáo chúng tôi sao?”

“Những người tôi giết đều là kẻ có tội trong Đông Hoàng Giáo! Bao gồm cả mấy người!”

Lâm Dương từ tốn nói.

“Nhãi ranh ngông cuồng!” Quỷ Thủ dựng râu trừng mắt, tức giận nói: “Vậy †ôi sẽ giết cậu trước!!”

Vừa nói xong, Quỷ Thủ đã lao thẳng về phía Lâm Dương.

Mặc dù Lâm Dương thể hiện thực lực đúng là phi phàm, nhưng trận chiến lúc trước, anh không chỉ tiêu hao thể lực rất lớn, cả người lại toàn vết thương, trạng thái không tốt, Quỷ Thủ không cảm thấy mình sẽ không chiếm được lợi lộc gì trên tay Lâm Dương.

Nhưng khi ông ta đi tới gần Lâm Dương, mới phát hiện không thích hợp.

Chỉ thấy hai tay Quỷ Thủ chuyển động, tung ra ngàn vạn chưởng đánh đến, Lâm Dương lại dùng hai tay ngăn cản chính xác đâu vào đấy.

Âm! Âm! Âm! Âm…

Nắm đấm của hai người va mạnh vào nhau, phát ra âm thanh chấn động.

Bầu không khí ở đây nóng hẳn lên, bóng nắm đấm trùng điệp.

Nhưng mà, Quỷ Thủ cảm giác hai cánh tay của mình giống như đâm vào bên trên sắt thép, sau khi đánh đấm được một lát, hai tay đã đau nhức chấn động, cực kì khó chịu.

Hơn nữa càng đánh, ông ta phát hiện hai cánh tay của mình càng thêm mất sức.

Giống như tất cả sức lực đều bị thứ gì đó hút mất vậy!!

Không được!

Quỷ Thủ nhận thấy không đúng, bỗng nhiên lùi về phía sau, kéo dài khoảng cách.

Sau đó kiểm tra hai cánh tay của mình, chỉ một chút mà đã khiến Quỷ Thủ phải sợ hãi.

Chỉ nhìn thấy trên hai tay mình xuất hiện một đống lỗ kim nhỏ xíu lít nha lít nhít!

“Ngân châm?”

Quỷ Thủ nghẹn ngào.

“Không sail”

Lâm Dương giơ tay lên.

Chỉ thấy ở giữa của mười ngón xen lẫn từng cây ngân châm sáng loáng.

Người xung quanh đều kinh ngạc.

“Quả nhiên cậu là y võ!”

Quỷ Thủ hừ lạnh: “Nhưng là kĩ thuật cỏn con như của cậu, cho rằng tôi sẽ sợ sao?”

Nói xong liền giơ tay lên đánh về phía Lâm Dương.

Nhưng khi ông ta vung nắm đấm ra, trọng lượng của hai tay đột nhiên tăng lên.

Cho dù là nâng quyền nắm đấm lên hay là vung nắm đấm ra, đều trở nên cực kì chậm chạp.

Chuyện gì xảy ra vậy?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1738


Chương 1738:

Vì sao tay mình lại trở nên nặng như vậy?

Quỷ Thủ ngạc nhiên.

Nhưng rất nhanh ông ta đã kịp phản ứng.

Không phải là hai tay của mình nặng hơn.

Mà là sức mạnh của người mình…

đang chậm rãi biến mất.

“Là ngân châm kia!”

Quỷ Thủ bỗng nhiên ngẩng đầu, vô cùng sợ hãi.

Nhưng chẳng biết lúc nào Lâm Dương đã đứng ở trước mặt ông ta…

Giống như dịch chuyển tức thời.

Càng như bóng mai Hỏng bét!

Quỷ Thủ há to miệng, còn muốn nói điều gì, một cái tay như đao nhọn đã trực tiếp đâm vào trái tim của ông ta.

Cả người Quỷ Thủ lập tức run lên, miệng há lớn, trừng đôi mắt già, tròng mắt gần như rơi ra khỏi hốc mắt.

Ông ta nhìn cái tay ở trước ngực mình, lại nhìn Lâm Dương một chút, còn muốn nói điều gì đó, nhưng một cảm giác bất lực đã vọt tới, hai mắt cũng chậm rãi đóng lại.

Quỷ Thủ, chết!

Mọi người nghẹn họng nhìn trân trối.

“Sư phụ!”

Không ít đệ tử của Lệ Vương cung phát ra tiếng gào thét thê lương, ai nấy đều là nước mắt vỡ đê, lao đến như điên, ôm lấy thi thể Quỷ Thủ khóc rống.

“Tên khốn! Anh giết sư phụ tôi! Tôi thề không đội trời chung với anh!”

“Giết anh ta! Báo thù cho sư phụ!”

“Giết!”

Hai mắt của những đệ tử này đỏ lên, vô cùng tức giận, thi nhau lao đến chỗ Lâm Dương.

“Dừng tay! Ai cũng không được phép làm loạn!”

Lương Tuấn Hùng la lên một tiếng, đi đến đó.

“Lương Tuấn Hùng! Uổng cho cô là người của đội trật tự! Bây giờ có một tên giống như ác ma đang giết hại người của Đông Hoàng Giáo! Cô không chỉ thờ ơ, còn đứng ra bảo vệ cho anh ta? Cô có ý gì?’ Quỷ Thủ một đệ tử chỉ vào Lương Tuấn Hùng oán trách nói.

“Chuyện này…” Lương Tuấn Hùng không biết nói gì.

“Tàn sát người của Đông Hoàng Giáo? Tôi đang trừ hại vì Đông Hoàng Giáo mấy người! Trưởng lão Quỷ Thủ của mấy người vi phạm quy định, giết hại đệ tử! Tội ác tày trời, mấy người còn muốn báo thù cho ông ta?” Lâm Dương không thay đổi sắc mặt nhìn chằm chằm những đệ tử kia.

Những đệ tử này đều ăn mặc lộng lẫy, tu vi cũng không tệ.

Hiển nhiên, bọn họ đều là đệ tử tinh nhuệ của Lệ Vương cung, đều là do Quỷ Thủ tự mình truyền thụ võ công, có địa vị cực cao trong Lệ Vương cung.

Quỷ Thủ không chết, bọn họ sẽ có thể hưởng thụ cuộc sống ăn sung mặc Sướng.

Bây giờ Quỷ Thủ đã chết, đương nhiên bọn họ thấy tức giận bất bình, cảm thấy Lâm Dương cướp đoạt tất cả của bọn họ, cũng càng căm thù Lâm Dương.

“Anh bớt nói hươu nói vượn đi! Tên Lâm kia! Anh không thể đại diện cho Đông Hoàng Giáo chúng tôi được!” Một đệ tử tức giận mắng.

“Nếu tôi đã không thể đại diện cho Đông Hoàng Giáo, như vậy tôi muốn hỏi, mấy người là đệ tử của Quỷ Thủ sao?”

Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

“Đương nhiên rồi!”

“Lời này của anh có ý gì? Anh muốn làm nhục chúng tôi sao?”

Đám người nổi giận đùng đùng hỏi.

“Tôi không hứng thú làm nhục mấy người, tôi chỉ muốn hỏi mấy người một câu, nếu Quỷ Thủ là sư phụ của mấy người, vậy mấy người có nghe lời ông ta không?” Lâm Dương lạnh nhạt nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1739


Chương 1739:

“Lời của sư phụ, đương nhiên là chúng tôi phải nghe!”

“Vậy sư phụ mấy người ra lệnh cho mấy người lấy lại nhẫn thần Đông Hoàng, vì sao mấy người lại không làm theo?” Lâm Dương lập tức hỏi.

Anh vừa hỏi vậy, những người kia đều giật mình.

“Nếu mấy người đã suy nghĩ cho sư phụ của mấy người, rất tốt! Mấy người đi cướp lại nhẫn thần Đông Hoàng đi!”

Lâm Dương quát.

“Chuyện này…”

Mọi người đắn đo, sắc mặt khó coi.

“Sao thế? Không dám?” Lâm Dương hỏi lại.

“Sư phụ đã chết, cho dù có lấy lại được chiếc nhãn thì sao chứ?” Có người khẽ nói.

“Không thể nói như thế được, nếu trở thành giáo chủ của Đông Hoàng Giáo, có thể mở được nhà kho bí mật, trong kho có thần dược chết đi sống lại tuyệt đỉnh, nếu mấy người muốn cứu sư phụ thì đi cướp lại chiếc nhãn là được, không phải như thế sẽ có thể cứu sư phụ của mấy người, lại có thể hoàn thành tâm nguyện của sư phụ mấy người sao? Như thế không phải tốt hơn à?” Lâm Dương từ tốn nói.

Sắc mặt những người này trắng bệch trong nháy mắt.

Cướp chiếc nhẫn?

Nói đùa!

Bây giờ chiếc nhẫn đang ở trên tay Lý Mạt Vân! Bọn họ lấy thực lực ở đâu để mà cướp?

“Sao thế? Vì sao mấy người còn không nhanh chóng ra tay đi? Không phải mấy người rất trung thành với Quỷ Thủ sao?”

Thấy mọi người không nghe theo, Lâm Dương lại la lên.

Những đệ tử kia cúi đầu, không còn dám lên tiếng nữa.

Trung thành?

Loại người phái đệ tử của mình đi lên chịu chết như Quỷ Thủ, có thể có mấy người thật lòng trung thành với ông †a chứ?

“Nếu mấy người đã không chịu hy sinh vì Quỷ Thủ! Vậy liền thành thật đợi ở một bên đi!”

Lâm Dương khẽ nói, tiếp theo nhìn một vòng xung quanh, lớn tiếng quát lên: “Nghe đây, hôm nay đường chủ Lâm Dương của Thanh Hà đường! Sẽ đại diện cho giáo của chúng ta chấp hành quy định! Trừng trị kẻ có tội, nếu ai không phục! Cũng trừng phạt với tội như thết”

Bốn phía yên tĩnh.

Tất cả đều có vẻ mặt kinh ngạc.

Người này…

Nào chỉ là ngông cuồng, quả thực là ngông cuồng không biên giới…

Người người chăm chú nhìn anh.

Đám người Liễu Thị Phụng lại tức giận đến mức trên đầu bốc khói, giận quá hóa cười.

“Kẻ này! Nên giết!”

Lý Mạt Vân khàn khàn nói.

“Vậy trước tiên giết cậu ta đã, sau đó chúng ta sẽ lựa chọn người có được nhãn thần saul”

“Được!”

Lâm Dương không muốn lãng phí quá nhiều thời gian với những đệ tử này.

Dù sao cái gì nên nói đều đã nói rồi, cũng đã cảnh cáo rồi.

Nếu như những người này tái phạm, anh cũng sẽ không còn bất kỳ điều gì phải kiêng dè.

Lâm Dương cũng không muốn tạo thành cuộc tàn sát quá lớn, nhưng đây là Đông Hoàng Giáo, không phải trần gian, nơi này vĩnh viễn chỉ có một quy củ.

Mạnh được yếu thua!

Kẻ yếu bị giết, cũng không có gì kì lạt Mấy tên trưởng lão bàn bạc xong, quyết định giải quyết Lâm Dương trước.

Người này đã sát hại nhiều trưởng lão như vậy, nếu bọn họ tiếp tục tranh giành, sẽ chỉ bị Lâm Dương giải quyết từng người thôi!

Cộng thêm Quỷ Thủ đã chết, khiến bọn họ cảm thấy bị uy h**p.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1740


Chương 1740:

“Muốn tiêu diệt kẻ này trước cũng được thôi, đại trưởng lão, có phải ông nên lấy nhẫn thần Đông Hoàng ra trước hay không?” Thiếu Hải cũng không yên †âm, sợ Lý Mạt Vân nhân cơ hội này lấy chiếc nhẫn đi, trực tiếp mở miệng nói.

“Khốn nạn, cậu không tin tưởng tôi sao?” Lý Mạt Vân hừ lạnh.

“Tôi chỉ tin chính tôi thôi!” Thiếu Hải không thay đổi sắc mặt nói.

Trong mắt Lý Mạt Vân lộ ra sát ý, vẻ mặt cũng rất , lạnh lão.

Nhưng lúc này ông ta cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Nếu như dây dưa tiếp với Thiếu Hải, ắt sẽ cho Lâm Dương cơ hội, tất cả những người này đều lao vào đánh Lý Mạt Vân, nếu như Lâm Dương cũng ra tay từ phía sau lưng, cho dù Lý Mạt Vân ông ta có bản lĩnh lớn bằng trời, chắc chắn cũng không trốn thoát được.

Lúc này chỉ có thể ổn định đám người này, nhân cơ hội rời đi!

“Cậu muốn như thế nào?” Lý Mạt Vân hừ lạnh.

“Đặt chiếc nhãn lên trên mộ phần một lần nữa, chúng ta làm thịt người này trước, làm thịt cậu ta xong rồi, sẽ lựa chọn người có được chiếc nhân một lần nữa!” Thiếu Hải trầm giọng nói.

“Nói không sai, như thế là công bằng nhất!” Liễu Thị Phụng cũng gật đầu đồng ý.

Lý Mạt Vân không thể làm gì, đưa mắt nhìn đám người, vung tay lên.

Vèo!

Chiếc nhân thần Đông Hoàng sáng chói như ngôi sao trực tiếp va vào trên một tảng đá ở phần mộ, khảm vào trong đó.

Hô hấp của đám người căng thẳng.

Nhưng bây giờ không ai còn dám động vào chiếc nhẫn thần kia nữa.

Ai động… Thì kẻ đó sẽ chết!

Các trưởng lão thống nhất ý kiến, cùng nhau nhìn về phía Lâm Dương.

Ánh mắt của mỗi người đều viết đầy vẻ nóng rực và lạnh lẽo.

“Tên nhóc kia, cậu cảm thấy chỉ với một mình cậu là có thể đối phó với nhiều người chúng tôi sao?” Liễu Thị Phụng lạnh lùng nói.

“Lúc trước thì không biết, bây giờ thì không nhất định.”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Quá ngông cuồng!”

“Kẻ này kiêu ngạo như vậy, căn bản là không có để chúng ta vào mắt!”

“Nếu đã như vậy, mọi người, ra tay đi!”

Những tiếng kêu la vang lên, đám người đồng loạt ra tay, tấn công tới chỗ Lâm Dương.

Chỉ là lúc này… đám người kết hợp ra tay, lại không mạnh bằng lúc trước.

Hiển nhiên, tất cả mọi người đều chưa dùng hết sức.

Bọn họ cảm thấy bắt tay chém giết tên ngông cuồng này cũng không khó khăn, cho nên không muốn dùng hết sức, tiết kiệm sức lực, chờ giết được Lâm Dương lại dốc hết sức cướp đoạt nhãn thần, sẽ có ưu thế.

Chỉ tiếc bọn họ nương tay lại đang cho Lâm Dương cơ hội.

Lâm Dương nhân cơ hội này mà lao lên, không hề sợ hãi, trước tiên giết những trưởng lão bị thương nặng và thực lực không cao lắm.

Chỉ thấy mặc dù anh ra tay không mạnh, nhưng lại rất khéo léo, chỉ với mấy chưởng, những trưởng lão kia đã ngã xuống đất trong nháy mắt, đứt hơi, cũng không thể đứng lên nữa.

“Cái gì?”

Sắc mặt mấy người biến đổi.

“Đã vào lúc này rồi, mấy người còn giấu giấu diếm diếm? Như thế sẽ chỉ bị cậu ta tiêu diệt từng người thôi!” Lý Mạt Vân la lên.

“Đại trưởng lão, nếu ông nói như vậy, vậy ông lên đi.” Thiếu Hải khàn khàn nói.

Hiển nhiên, ông ta không muốn làm chim đầu đàn.

Ông ta đã luyện thành Đông Hoàng hoàn vũ, cũng có sức mạnh.

Lý Mạt Vân siết chặt nắm đấm, ánh mắt nhìn về phía Thiếu Hải càng thêm lạnh lẽo.

Nhưng mà ông ta cũng không hề dùng hết sức, chỉ vừa đánh vừa lui cùng mọi người.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1741


Chương 1741:

Hiển nhiên, ông ta cũng có mực đích riêng.

Sau khi chiến đấu được một lát, Lâm Dương không chỉ không có việc gì, ngược lại đám người kia lại bị Lâm Dương ép cho đến mức có chút không thở nổi.

Lâm Dương cũng không khách khí, trực tiếp ra tay độc ác, người như hổ dữ, vọt vào đám người.

Một trưởng lão bị bức chèn ép đến mức nóng nảy, không còn dám có bất kì mục đích gì nữa, gầm nhẹ một tiếng, rút ra một thanh trường kiếm, chém về phía Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương lại trở tay b*n r*.

Một cây ngân châm trực tiếp xuyên thủng thân kiếm, đâm vào trên người trưởng lão kia.

Cơ thể trưởng lão kia run rẩy như bị điện giật, cứng đờ tại chỗ.

Lâm Dương nhanh chóng tới gần, võ lên cây ngân châm trên người ông ta.

Phụt phụt!

Ngân châm xuyên cơ thể của ông ta.

Trưởng lão phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống đất không dậy nổi.

Xung quanh đều kinh ngạc.

Lý Mạt Vân, Liễu Thị Phụng, Thiếu Hải đều có suy nghĩ riêng.

Ngược lại là Tịch Mộc Lâm và hòa thượng Tửu Nhục lại do dự.

“Tứ trưởng lão! Ông thấy thế nào?”

“Kẻ này thích giết chóc, nhẫn thần không thể rơi vào trong tay cậu ta được, mặc kệ người khác, chúng ta lên trước!”

Tịch Mộc Lâm trầm giọng nói.

“Được, chúng ta cướp được nhẫn thần rồi, sẽ dùng cách của chúng ta tuyển ra giáo chủ!” Hòa thượng Tửu Nhục la lên.

Hai người lao về phía Lâm Dương.

Tịch Mộc Lâm và hòa thượng phóng đi chủ động tấn công Lâm Dương, đã cho ba người còn lại cơ hội.

Liễu Thị Phụng nắm lấy cơ hội, đột nhiên nhảy đến sau lưng Lâm Dương, hung dữ tung ra một chưởng.

Chưởng lực kia đủ để đánh gãy sắt thép.

Lý Mạt Vân và Thiếu Hải thấy thế, cũng lười nương tay nữa.

Nếu có thể một kích g**t ch*t Lâm Dương mà không uổng phí công sức, bọn họ cũng không cần thiết phải tiết kiệm chút sức lực ấy.

Ngay lúc đám người đang bao vây †ấn công Lâm Dương, Lâm Dương đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt lướt qua một luồng ánh sáng lạnh lẽo, vung tay ra bốn phía.

Vèo vèo vèo vèo…

Vô số ngân châm phi ra, giống như sao băng bay ra bốn phía.

“Không ổn!”

“Tránh ra maul”

Đám người xung quanh la hét.

Nhưng… không còn kịp rồi!

Ngân châm điên cuồng bay ra giống như sao băng, tỏa ra bốn phía.

Trong chớp mắt kia, trong mắt tất cả trưởng lão đều chỉ có một cảnh tượng.

Sao băng cuồng loạn! Những lưồng sao băng sáng chói này giống như tỉnh linh ở trong mắt bợn họ, sáng chói đẹp đế, nhưng lại thấy không rõ những “tinh linh” kia.

Khi bọn họ cuối cùng đã nhìn thấy từng cái nhân châm tựa như tỉnh linh kia, muốn trốn tránh… đã không kịp nữa.

Xoet! Xoeetl Xoẹt! Xoẹt! Xoet… Tiếng đa thịt bị đâm vang lên.

Chỉ thấy những trưởng lão này không chịu nổi mà phải lùi lại, vội vàng kiểm tra thân thể của mình.

Trên người mỗi người † đều có ba đến năm cái ngân châm, mỗi một cái ngân châm đều mảnh hơn cả sợi tóc, lại vô cùng mêm mại.

Mấy trưởng lão chạm vào những ngân châm này, ai nấy cùng đều không khỏi hãi hùng khiếp vía.

Ngân châm thế này, người này cắm chúng vào trong, cơ thể từng người như thế nào? Cách đừng châm của kẻ này… không đơn giản! Nhưng chỉ dựa vào một chút ngân châm đã muốn khiến các trưởng lão phải cúi đầu? Nghĩ không khỏi quá mức đơn giản! “Đây chính là bản lĩnh của cậu sao?”

Thiếu Hải không thay đổi sắc mặt, nhìn mấy cái ngân châm mêm mại trên người, khinh thường nói, liên đưa tay ra muốn nhổ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1742


Chương 1742:

“Trưởng lão Thiếu Hải! Không thể rút! Những ngân châm y võ này đều là có bí quyết riêng, nếu chọn linh tỉnh, chỉ là sợ sẽ có hậu quả nghiêm trọng; Tịch Mộc Lâm vội vàng thuyết phục.

“Hậu quả nghiêm trọng? Làm sao? Tịch trưởng lão, ông cảm thấy trưởng lão tôi đây sẽ chết trêu mấy cái ngân châm nho nhỏ này sao?”

Thiếu Hải khinh thường nói.

Nói xong, liên rút hất ngân châm xuống, ném xuống mặt đất.

Những ngân châm này cực kì nhẹ, gần như đều không rơi thăng xuống đất, mà bị gió thổi qua, còn có cảm giác lướt nhẹ.

Hòa thượng Tửu Nhục thấy thế, cũng giật ngân châm.

xuống.

Nhưng Liễu Thị Phụng và Lý Mạt Vân không có hành động gì.

“Y võ này chỉ có những thủ đoạn này thôi sao?”

Hòa thượng Tửu Nhục hừ nhẹ nói.

“Tôi thấy cũng không có gì lớn! Hãy xem tôi đây!”

Thiếu Hải nổi giận, đột nhiên đưa tay cào xuống mặt đất, lấy ra một miếng đất to lớn, bông nhiên đập về phía Lâm Dương.

Ẩm ầm! Miếng to lớn đất rơi xuống ầm vang.

Giống một ngọn núi lớn giáng xuống.

Nhưng đây vẫn chưa là thứ cuối cùng.

Lại thấy Thiếu Hải nhảy lên, xông đi đánh.

“Dời núi!”

Ông ta vừa nói xong, miếng đất to lớn kia bỗng nhiên vỡ ra, chia thành từng khối bùn đất, rơi về hướng Lâm Dương.

Lâm Dương nhướng mày, nghiêng đầu muốn tránh.

Nếu như miếng đất kia là chỉnh thể thì còn tốt, bây giờ toàn bộ miếng đất đã nổ tung, giống như một cái lưới lớn vung đến, Lâm Dương muốn tránh cũng không thể tránh được.

Anh nhíu chặt mày, thở ra một hơi, tiếp theo hai tay đánh về phía trước.

Âm! Ầm! Âm! Âm…

Những cục đất rớt xuống đều bị anh đập nát.

Nhưng có quá nhiều cục đất, anh đánh nát một cục, đánh nát mười cục, lại không kịp đánh nát một trăm cục, nghìn cục.

Hơn nữa những cục đất bị đánh nát lại không có tan đi, ngược lại đồng loạt chồng chất ở bên cạnh Lâm Dương.

Lâm Dương nhướng mày, đột nhiên nhận ra được cái gì, vội vàng vọt sang bên cạnh tránh né.

Nhưng… không còn kịp rồi.

Lộp bộp lộp bộp lộp bộp…

Trong giây lát, Lâm Dương đã bị vùi lấp.

Chỗ anh đứng trực tiếp bị một đống cục đất chồng chất thành một đống đất lớn.

Nhưng việc này vẫn chưa kết thúc.

Thiếu Hải đáp xuống bên cạnh đống đất, điên cuồng dùng hai tay đấm lên đống đất, vừa đấm, vừa chuyển động xung quanh đống đất.

Âm! Ầm! Âm…

Bàn tay kinh khủng kia hung dữ đánh lên bên trên đống đất, trong khoảng khắc lúc lòng bàn tay va vào đống đất, lập tức sẽ nổ ra thành những luồng khí kì lạ.

Luồng khí xô đẩy đống đất ra, đánh vào bên trong nó.

Thiếu Hải vừa đánh vừa xoay tròn, bàn tay không ngừng xô đẩy.

Những trưởng lão còn lại đều dừng bước.

Đám người xung quanh cũng đưa mắt nhìn, vẻ mặt kinh ngạc.

Một lát sau, đống đất như sườn núi nhỏ đúng là đã bị Thiếu Hải đánh cho bằng một cái quan tài.

Mọi người đều hít khí lạnh.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1743


Chương 1743:

Như vậy, chẳng phải Lâm Dương ở bên trong đã bị ép thành thịt muối sao.

Một chiêu này quá hung ác.

Thông qua việc không ngừng đập, mật độ của đống đất này đã cực kỳ đáng sợ rồi, độ cứng cũng càng kinh người.

Có thể ép một đống đất khổng lồ như thế thành dạng này, chỉ sợ xe lu cũng chưa chắc đã làm được.

Chắc hẳn bây giờ Lâm Dương đã biến thành một tờ giấy rồi nhỉ?

Rất nhiều người đều nghĩ như vậy.

Thiếu Hải lui về, thở phào nhẹ nhõm.

Đám người Liễu Thị Phụng liên tục vỗ tay, cười ha ha.

“Quả nhiên bản lĩnh của trưởng lão Thiếu Hải không hề tâm thường, tên ngông cuồng kia lại bị ông giải quyết như thế, bội phục! Bội phục!”

“Chút tài mọn thôi, không cần phải nói?”

Thiếu Hải lạnh nhạt nói, không mấy quan tâm.

“Trưởng lão Thiếu Hải khiêm tốn rồi!”

Đám người mỉm cười, nhưng trong mắt ai nấy đều là vẻ cảnh giác.

Bọn họ cũng không ngờ tới, Thiếu Hải sẽ mạnh như vậy.

“Độ cứng của đống đất này đã vượt qua sắt thép, tôi nghĩ tên nhóc ngông cuồng kia đã chết rồi! Nhưng mà để cho an toàn, vẫn thêm một chiêu đi!”

Thiếu Hải lạnh nhạt nói, liền giơ tay lên.

Trịnh Đan kịp phản ứng, vội vàng lấy ra một thanh trường kiếm, chạy tới, hai tay dâng lên.

“Đường đường là Đông Hoàng Giáo, không tới lượt một tên nhãi miệng còn hôi sữa khoa tay múa chân, hôm nay tôi sẽ giết kẻ này trước mặt mọi người! Để thể hiện uy thế của Đông Hoàng Giáo chúng tai”

Thiếu Hải giơ cao kiếm lên, quát to.

“Được!”

“Được!”

“Trưởng lão Thiếu Hải vạn tuết”

“Thể hiện uy thế của giáo chúng ta!”

“Thể hiện uy thế của giáo chúng ta!”

Rất nhiều đệ tử giơ cao tay lên, kích động la lên.

Quả nhiên hành động lần này của Thiếu Hải khiến người ta rất hưng phấn.

Hành vi cử chỉ của Lâm Dương quá bá đạo! Cộng thêm anh còn trẻ tuổi non nớt, lại lạ mặt như thế, rất nhiều đệ tử cũng không có ấn tượng tốt với anh: Trịnh Đan thấy thế, càng mừng rỡ, cũng nhân cơ hội quỳ xuống đất la lên: “Sư phụ giữ gìn uy thế của giáo chúng †a, quả thật cứu tinh của Đông Hoàng Giáo chúng ta! Mời sư phụ nhanh chóng giết người này! Nhanh chóng kết thúc tình hình hỗn loạn nhiều năm trong giáo chúng tai”

“Mong sư phụ cứu Đông Hoàng Giáo!”

Các đệ tử của Cổ Linh đường cũng cùng nhau quỳ xuống đất hô lên.

Nhờ sự kích động này, rất nhiều đệ tử cũng bái theo.

Uy vọng của Thiếu Hải nhanh chóng †ăng vọt trong đám người.

Mọi người cảm thấy rất phấn khởi.

Sắc mặt của đám người Lý Mạt Vân, Liễu Thị Phụng thì cực kì khó coi.

Bọn họ không ngờ rằng thế mà Thiếu Hải còn có một chiêu như thế.

Mà đệ tử Trịnh Đan càng biết châm ngòi thổi gió.

Cứu Đông Hoàng Giáo?

Đây là coi Thiếu Hải thành cứu tỉnh rồi sao?

Lúc này cứu tinh của Đông Hoàng Giáo không phải sẽ là giáo chủ của Đông Hoàng Giáo sao?

Nếu là như vậy, chẳng phải đám người có lấy được nhẫn thần cũng vô dụng?

Ánh mắt của mấy người lạnh dần.

Thiếu Hải thì cười ha ha, ông ta nhìn chằm chằm đống đất kia, cũng không dài dòng nữa, la lên một tiếng, dùng hết toàn bộ sức lực đâm mạnh kiếm vào trong đống đất.

Thân kiếm lạnh lẽo như ánh trăng đêm lạnh, càng đẹp đẽ, một tầng khí thể nhàn nhạt bọc lấy thân kiếm, chém sắt như chém bùn, vô cùng sắc bén.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1744


Chương 1744:

Mọi người ngóng nhìn.

Một kiếm này, đủ để xuyên thủng miếng đất kia.

Cũng đủ để xuyên thủng Lâm Dương bên trong miếng đất!

Kết thúc rồi!

Lâm Dương… chắc chắn sẽ phải chết!

Tất cả mọi người đều suy nghĩ như vậy!

Nhưng ngay lúc thanh kiếm sắp đâm vào miếng đất.

Lộp bộp!

Tâng ngoài của miếng đất đột nhiên nứt ra một cái hố, sau đó một cái tay nhanh chóng đưa ra ngoài từ bên trong, vững vàng giữ lại thanh kiếm đang đâm tới.

Mũi kiếm sắc bén dừng ở bên ngoài miếng đất, không thể tiến lên thêm chút nào nữa.

“Cái gì?”

Thiếu Hải sửng sốt.

Xung quanh xôn xao.

“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Liễu Thị Phụng nghẹn họng nhìn trân trối.

Tịch Mộc Lâm và nhà sư cũng há hốc mồm kinh ngạc.

Lý Mạc Vân ngẩng đầu, trong mắt chứa đầy nỗi khiếp sợ.

Còn chung quanh đều đã sôi trào.

Mọi người đều không dám tin tưởng vào hai mắt của mình.

Tất cả đều căng mắt nhìn cho thật kĩ cánh tay kia.

Đó là… tay của Lâm Dương sao?

Thế nhưng… vì sao cánh tay ấy vẫn lành lặn không có mảy may thương tích nào?

Không phải anh ta đã bị vặn gãy tay rồi hay sao?

Cuối cùng đã có chuyện gì với cánh tay ấy?

Bao tải bị trét vô số bùn đất sau khi khô đạt đến độ cứng ra sao, ngay cả Thiếu Hải cũng phải dùng kiếm dồn toàn lực mới có thể đâm xuyên qua đó, thế mà cánh tay kia…có thể xé rách bao tải đó ra được ư?

Ai nấy đều hết sức ngạc nhiên trước mọi chuyện vừa diễn ra, không ai thốt nổi một lời, thậm chí…còn làm nổ ra cả nỗi sợ hãi kinh hoàng.

Thiếu Hải cũng vô cùng khiếp sợ, nhìn về phía cánh tay đang gồng lên chặn lại lưỡi kiếm khiến da đầu của hắn †a cũng căng lên sợ hãi.

Cánh tay đó làm bằng thép hay sao?

Người bình thường đừng nói là nắm lấy lưỡi kiếm như vậy, chỉ là ngón tay tiến gần đến cũng sẽ bị kiếm khí xung quanh thanh kiếm tỏa ra chém đứt da thịt.

Nhưng người này lại không như vậy?

Loảng xoảng!

Lúc này, âm thanh giòn giã vang lên một lần nữa!

Thiếu Hải chỉ cảm thấy cánh tay của mình đột nhiên chấn động, thân thể cũng phải lui về phía sau mấy bước.

Đến lúc hoàn hồn lại mới phát hiện ra thanh kiếm đã gãy đôi.

Bị cánh tay vươn ra từ chiếc bao kia bẻ gãy làm đôi!

Người đứng chung quanh hoàng hốt xuýt xoa.

Thiếu Hải bị hành động đó dọa cho một trận.

“Sư phụ! !”

Trịnh Đan đứng gần đó phản ứng lại rất nhanh, lập tức hét dài.

Cả cơ thể của Thiếu Hải run lên, hắn ta lập tức hiểu được ý của Trịnh Đan, hắn ta gầm nhẹ một tiếng, tiếp theo liền dùng nửa đoạn kiếm gãy còn lại phóng thẳng xuống chiếc bao tải.

Hiện giờ Lâm Dương vẫn còn đang bị vây trong bao tải, không thể hành động lưu loát như thường.

Nếu không nhân cơ hội này mà diệt trừ Lâm Dương, thì sau này sẽ nhiều chuyện phiền toái!

Hai mắt Thiếu Hải trừng trừng nhìn bao tải đầy đất kia, hắn ta nâng tốc độ của mình đến cực hạn, cả người như biến thành một trận cuồng phong lao thẳng đến chỗ chiếc bao, đồng thời hai tay lăm lăm đoạn kiếm gãy đâm thật mạnh xuống chiếc bao tải chứa người.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1745


Chương 1745:

Lâm Dương tựa hồ ý thức được tình huống bên ngoài, đôi tay thò ra ngoài của anh vẫy mạnh một cái.

Vút!

Nửa đoạn kiếm còn lại nằm trong tay anh bay thẳng về phía Thiếu Hải.

Giống như một ngôi sao băng xé toạc màn đêm tối, nó nhắm thẳng vào trái tim của hắn ta bay tới.

Thiếu Hải nhìn chằm chằm vào đoạn kiếm đang bay tới, hắn ta không hề sợ hãi, trong giây phút chỉ mành treo chuông ấy lại đột nhiên thét to: “Đông Hoàng Hoàn Vũt”

ÙI!!

Một dòng khí cuồng loạn bỗng b*n r* từ trên co thể của Thiếu Hải.

Mảnh kiếm trước mặt hắn ta bị nổ tung thành hàng vạn hàng nghìn những mảnh vụn thậm chí còn nhỏ hơn cả một hạt gạo.

“Sao cơ?”

Đám người Lý Mạc Vân, Liễu Thị Phụng vội vã nhìn qua nơi chiến trường.

Mới phát hiện thời khắc này, khí thế của Thiếu Hải đã đạt đỉnh, như bốc lên đến trời xanh.

Quanh người hắn ta cuồn cuộn một dòng khí với sức mạnh có thể dễ dàng nghiền nát mọi thứ.

Dưới sự che chở của dòng khí này, bất kì, vật gì, hoặc một người nào tiếp cận Thiếu Hải đều sẽ bị nổ thành mảnh vụn, chết ngay tức thì.

Đây chính là Đông Hoàng Hoàn VũI Đây là võ công tối thượng của phái Đông Hoàng sao?

Mọi người nhìn đến không chớp mắt, như quên cả hô hấp.

Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!

Thiếu Hải đạp lên mặt đất phát ra từng tiếng động rung trời.

Giờ phút này hắn ta giống một con thú dữ sổ lồng, thoát khỏi sự khống chế, không ai có thể ngăn trở.

Lâm Dương hoàn toàn không có khả năng tránh thoát được ngón đòn Đông Hoàng Hoàn Vũ vừa được bồi thêm kia.

Nếu anh tóm lấy mảnh kiếm đó, chắc chắn cánh tay anh sẽ bị dòng khí kia xé toạc.

Lúc này, Lâm Dương phải làm sao mới đỡ được đòn này đây?

Anh đã bị trói chặt trong bao tải, hoàn toàn không có năng lực né tránh đòn tấn công, thậm chí cả việc động đậy cũng không được!

Cho dù hiện tại anh có thể thoát khỏi bao tải cũng không thể làm gì khác.

Bởi vì mảnh kiếm ấy…đã lao đến nơi rồi!

Vù vù vù vù…

Chiếc bao tải cũng bị dòng khí phát ra từ đòn Đông Hoàng Hoàn Vũ khủng khiếp này làm dạt trái dạt phải.

Tất cả mọi vật trong phạm vi quanh đó đều bị thổi bay.

Cực kỳ kinh khủng!

Đã đến thời khắc cuối cùng!

Vụt!

Lưỡi kiếm hết sức chính xác đâm thẳng vào bao tải, tòn bộ lưỡi kiếm đều ngập trong chiếc bao ấy, chỉ khi còn dữ lại mỗi chuôi kiếm bên ngoài không thể xuyên qua mới dừng lại.

Sau đó, chuôi kiếm bị nhổ ra.

Phụt!

Máu tươi phun trào tung tóe.

Tất cả người thuộc phái Đông Hoàng đứng xung quanh đó nhìn thấy cảnh tượng này.

Đều tự hiểu rằng mảnh kiếm gãy đó đã đâm xuyên qua người Lâm Dương.

Nếu là vị trí này…Sợ là đã đâm trúng trái tim rồi!

Một khi tim đã bị đâm xuyên qua, trừ khi là thần tiên trên trời, còn lại hẳn phải chết không còn gì để nghi ngờ nữa.

Ai nấy đều rùng mình, yên lặng như †ờ mà nhìn vào nơi đó.

Xung quanh không hề có một tiếng động nào vang lên.

“Hay lắm!”

Cuối cùng, Trịnh Đan đứng gần đấy hưng phấn kêu thành tiếng: “Sư phụ muôn năm!”

“Chết rồi! Anh ta chết rồi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1746


Chương 1746:

“Ha ha ha, sư phụ thật lợi hại! Muôn năm!”

“Thắng!”

Tất cả người thuộc đều vui vẻ hoan hô, hò reo sự chiến thắng.

Thanh kiếm đó đã tước đi tính mạng của Lâm Dương.

“Kết thúc!”

Thiếu Hải cũng thở dài một hơi nhẹ nhõm, tảng đá đè trong lòng hắn cũng có thể rơi xuống.

Vừa rồi đúng là hắn ta rất hoảng sợ.

Dù sao việc Lâm Dương có thể dùng một tay xé toạc bao tải đúng là rất đáng SỢ.

Nhưng cuối cùng mọi chuyện vẫn tốt đẹp.

Thanh kiếm đã xuyên qua bao tải, kẻ này không thể nào sống được!

Thiếu Hải xoay người, hắn ta muốn nhìn biểu cảm đặc sắc trên mặt đám người Lý Mạc Vân.

Nhưng vào lúc này.

Răng rắc!

Một tiếng động kì lạ đột ngột vang lên.

“Hả?”

Thiếu Hải xoay người lại, khó hiểu nhìn vào chiếc bao tải kia.

Chỉ một giây sau đó….

Roạt!

Từ một lỗ thủng trên bao tải đó có một cánh tay xé tung chiếc bao mà vươn ra ngoài, chính xác vươn ra bóp trúng cổ Thiếu Hải.

Chỉ một tích tắc thôi, cái cổ cứng cáp của Thiếu Hải đã biến hình.

Một sức mạnh khổng lồ khiến hắn ta gần như không thể thở nổi, càng không thể phát ra bất kì âm thanh nào.

“Chuyện gì vậy?”

Người đứng xung quanh đều trợn tròn mắt.

Bọn họ nhìn thấy chiếc bao tải dính đầy đất trước mắt mình chậm rãi bị xé tung, bùn đất dính chắc bên ngoài đã cứng lại bong ra từng mảng, lộ ra thân hình Lâm Dương bên trong đó.

Lâm Dương dính đầy bụi bặm trên người.

Trên ngực là một vết thương đang đầm đìa chảy máu.

Vết thương trên ngực trông cực kỳ đáng sợ.

Máu tươi vẫn đang ròng ròng chảy, nhưng điều khiến người khác bất ngờ là thanh kiếm khi nãy vẫn chưa đâm xuyên qua trái tim của Lâm Dương mà lệch qua bên cạnh một chút.

Tuy rằng cả lồng ngực của Lâm Dương đều đã bị máu tươi nhuộm đỏ, nhưng anh ta vẫn chưa chết!

Tất cả mọi người đều hoảng loạn.

“Chuyện này không thể nào! Nhát kiếm vừa rồi của sư phụ…Không đâm chết anh ta? Điều đó không có khả năng!” Trịnh Đan hét lên điên loạn.

“Lẽ nào…Nhát kiếm đó đã đâm trúng tim anh ta rồi nhưng…”

“Vị trí vết thương kia…Đúng là không đâm trúng trái tim mà…”

“Trống rỗng?”

“Làm sao có thể?”

Người trong Cổ Linh đường ai ai cũng mang vẻ mặt không thể tin nổi.

Phải biết rằng Thiếu Hải là trưởng lão của phái Đông Hoàng, là một bậc thầy võ thuật và y học!

Hiểu biết về giải phẫu cơ thể người của hắn ta thậm chí còn vượt qua một số bác sĩ trong ngành.

Há có chuyện hắn ta lại không đoán trúng vị trí trái tim của Lâm Dương hay sao?

Nhưng nhát kiếm vừa rồi…thế mà lại đâm vào không khí?

Sao có chuyện đó được!

Nếu nhát kiếm ấy có thể nhắm trúng tim của Lâm Dương thì anh ta phải nhận lấy cái chết là điều không thể nghi ngời Vậy thì, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1747


Chương 1747:

Thật sự do Thiếu Hải đã phán đoán sai lầm sao?

Mọi người đều ngầm phỏng đoán trong lòng, nhưng rất nhiều người thuộc Cổ Linh đường đều không thể chấp nhận được hiện thực này!

Thình lình, một tiếng hét lớn vang lên.

“Dấu vết này…là Súc cốt công!!”

Có dấu vết để lại?

Những trưởng lão có mặt ở đó vội vàng quay lại quan sát phần bả vai và đầu gối của Lâm Dương.

Do vừa trải qua một trận chiến đấu vô cùng kịch liệt vừa nấy, quần áo trên người Lâm Dương đều đã rách nát hết, để lộ ra da thịt tr*n tr**.

Trên vai và đầu gối của anh ta lúc này xuất hiện hàng loạt vết ứ xanh thẳng hàng nhau.

Những vết ứ xanh đó không giống như do chiến đấu gây ra, càng giống như bị đè ép mà hình thành.

Hơn nữa…còn vô cùng phù hợp với những dấu vết tạo thành do thực hiện Súc cốt công.

“Súc cốt công?”

Tịch Mộc Lâm thất thanh: “Tôi biết rồi, anh ta tự thu nhỏ các khớp xương của bản thân, giúp bản thân có thể tránh né đòn công kích trong không gian nhỏ hẹp!”

Cô ta vừa dứt lời, không ít kẻ phải rợn hết cả người.

Người này đến cả Súc cốt công mà anh ta cũng biết!

Thật là đáng sợ.

Nhưng mà ngay lúc này thứ cần quan tâm nhất không phải Súc cốt công mà là Thiếu Hải.

“Sư phụ!” Web cũ bị chặn, cả nhà qua truyen3.one đọc khích lệ nhóm lên chương tốt nhé! Cám ơn cả nhà!

Người của Cổ Linh đường và Trịnh Đan vô cùng hốt hoảng, vội vã xông lên trước.

Nhưng nhìn thấy sức lực của Lâm Dương càng dần càng mạnh hơn bèn cấp tốc dừng lại.

Cổ của Thiếu Hải bị bóp đến biến dạng.

Cứ tiếp tục như vậy thì hắn ta sẽ bị Lâm Dương b*p ch*t tươi mất.

“Dừng tay! Lâm…Lâm sư huynh! Có chuyện gì chúng ta ngồi lại bàn bạc được không!” Trịnh Đan vội vã hét to.

Nhưng…Lâm Dương như thể không nghe thấy lời của Trịnh Đan, lực trên đôi †ay anh ta càng ngày càng mạnh, càng ngày càng siết chặt hơn.

Thiếu Hải giãy giụa điên cuồng, hai tay trước hết như phát rồ mà đấm đá Lâm Dương, hắn ta còn muốn dùng Đông Hoàng Hoàn Vũ nhằm đánh bật Lâm Dương bay ra.

Nhưng cổ hắn ta vẫn đang bị bóp ghì, hoàn toàn không thể làm gì được, càng không thể đánh ra bất cứ ngón đòn nào.

Hắn ta chỉ có thể hoảng hốt dùng †ay cào vào không trung.

Lúc này, sức lực trên tay Lâm Dương lại đột ngột tăng mạnh hơn nữa.

Răng rắc!

Một âm thanh giòn tan vang lên.

Đồng tử của Thiếu Hải đột ngột lồi †o, động tác giãy giụa cũng bất chợt dừng hẳn.

Sau đó, hai tay hai chân của hắn ta rũ xuống, hoàn toàn bất động…

Thiếu Hải…Chết rồi!

Tay chân lạnh ngắt.

Một sự yên lặng chết chóc bao trùm.

Phảng phất lúc này chỉ cần có một sợi tóc rơi xuống đất cũng gây ra tiếng động như thiên lôi trên trời vậy!

Mọi người như quên cả thở, trái tim cũng như ngừng đập, ánh mắt trợn to như chuông đồng chết trân chứng kiến mọi việc vừa xảy ra.

Thiếu Hải…Cứ vậy mà chết rồi…

Bị bóp sống mà chết!

Kẻ đã luyện thành công thần công “Đông Hoàng Hoàn Vũ” lại chết nhẹ nhàng như vậy sao?

Ai dám tin tưởng?

Ai có thể tin nổi đây?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1748


Chương 1748:

Nỗi sợ hãi tuôn đến cả chân tơ kế tóc, mọi người đều cảm thấy cái lạnh chạy dọc sống lưng mình.

Nhóm mấy tên trưởng lão càng như chim sợ cành cong, liên tiếp bước lùi về phía sau.

Cạch!

Lâm Dương buông tay.

Thiếu Hải ngã soài ra đất như một bãi bùn nát.

Anh rút ngân châm đâm lên vài chỗ trên người mình, vết thương trên ngực lập tức ngừng chảy máu.

“Tiếp theo chính là mấy người đó!”

Lâm Dương nói hết sức bình tĩnh, anh nói xong liền bước đến chỗ mấy người Lý Mạc Vân, Tịch Mộc Lâm.

Tịch Mộc Lâm giật thót người, hoảng sợ lùi lại phía sau mấy bước.

Ngược lại Lý Mạc Vân không hề sợ sệt, cô ta gần giọng quát khẽ: “Mọi người đừng sợ, kẻ này trông rất đáng sợ nhưng thực tế lại không được như vậy.

Khi nãy đã đánh với Thiếu Hải một trận, anh ta đã mang nhiều vết thương nặng, nếu chúng ta chớp cơ hội này mà đồng loạt tấn công thì anh ta chắc chắn sẽ bại thôi!”

“Nói đúng lắm, việc chúng ta cần làm bây giờ là đồng lòng chung sức lại!

Mọi người cùng hợp tác, hãy bỏ qua bất đồng và mâu thuẫn, vậy há lại không đánh lại được một thằng ranh con hay sao?” Liễu Thị Phụng cũng hét lên khuyên nhủ.

Nghe đến đây Tịch Mộc Lâm mới thoáng thấy yên tâm.

Nhà sư Tửu Nhục cầm lấy hồ lô rượu treo bên hông ực một hớp, cũng không hề tỏ ra sợ hãi.

Bốn người vây thành vòng, thế công dần dần tăng lên.

Lý Mạc Vân hiểu rất rõ không thể để Lâm Dương có cơ hội phản kích, ông ta xông lên dẫn đầu tiên phong, hét một tiếng dài sau đó rút ra một thanh trường kiếm xông tới chỗ Lâm Dương.

Nhưng ngay lúc ông ta đang chuẩn bị tấn công.

Phụt! Cả nhà qua trang mới truyen3 chấm one đọc khích lệ nhóm lên chương tốt nhé!

Lý Mạc Vân bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, lồng ngực bùng lên một cơn đau thấu tâm can.

Lý Mạc Vân vội vã dừng lại, che ngực vẻ mặt đầy khiếp sợ.

Nhưng không cho ông ta có thời gian nghĩ nhiều hơn.

Phụt! Phụt!

Tịch Mộc Lâm và Liễu Thị Phụng đứng sau lưng ông ta cũng phun máu tươi, cả hai che ngực đau đến run rẩy.

“Tôi…Có chuyện gì thế này?”

“Lồng ngực của tôi giống như bị ai xé toạc ra vậy!”

Cả hai sợ hãi nói.

“Là ngân châm!”

Sắc mặt Lý Mạc Vân xám xanh, nhắm mắt trấn tĩnh một hồi sau đó kiểm tra phần ngực của mình, sau mới hạ giọng nói: “Kẻ này dùng ngân châm ngăn chặn khí mạch của chúng ta, nếu cứ cố vận khí chắc chắn sẽ dẫn đến kình khí chảy ngược, tẩu hỏa nhập ma!”

“Sao cơ?”

Cả hai đều biến sắc.

“Ăn nói hàm hồ, mấy cây kim bé tí thì làm nên trò trống gì cơ chứ? Sao tôi lại không làm sao?” Nhà sư Tửu Nhục hừ lên một tiếng, chẳng cho là đúng mà nói.

“Đó là bởi ông đã là một cái xác chết rồi!”

Không đợi Lý Mạc Vân giải thích, Lâm Dương trực tiếp mở miệng.

“Xác chết sao?”

Nhà sư Tửu Nhục ngẩn ra, hoàn toàn không thể hiểu được lời mà Lâm Dương vừa nói có ý gì.

Ba người Lý Mạc Vân, Liễu Thị Phụng đứng bên cạnh cũng có phản ứng rất lạ. Lý Mạc Vân chau mày, như đang suy tư điều gì, kình khí đã tản đi, đích thực không còn có ý định tấn công Lâm Dương nữa.

Thấy vậy Nhà sư Tửu Nhục lại cười ha ha: “Ha ha ha ha, đại trưởng lão, không phải là ông sợ rồi đó chứ? Nếu là vậy thật thì đúng là khiến người khác coi khinh!”

Lý Mạc Vân không hề hé ra nửa lời.

Liễu Thị Phụng và Tịch Mộc Lâm liếc nhau, cũng không hề làm ra hành động gì.

“Chỉ một cây kim mà đã khiến mấy người sợ co đầu như vậy? Một lũ nhát như cáy thì còn bảo vệ phái Đông Hoàng chúng ta thế nào được? Tôi thấy phái Đông Hoàng vẫn để mình tôi đứng ra bảo vệ thôi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1749


Chương 1749:

Nhà sư Tửu Nhục khinh thường mà nói, ông ta lại dồn sức một lần nữa ra đòn thẳng về hướng Lâm Dương.

“Nhóc ranh, đỡ lấy Liệt Hỏa Thần Quyền của ông đi!”

Nhà sư Tửu Nhục hô lên, ông ta bỗng nhiên nhấp một ngụm rượu rồi phun hết về đằng trước, rượu vung tung †óe ra xung quanh, hai tay đan trước ngực bỗng chốc dấy lên lửa đỏ rừng rực.

Nắm đấm như một đuôi sao chổi bay nhanh đến chỗ Lâm Dương.

Nhà sư Tửu Nhục lao đến đầy khí thế, như lang sói vồ địch, thế không thể đỡ.

Đòn đánh ra khiến những kẻ chứng kiến đều thầm run sợ trong lòng.

Nhìn cảnh tượng này, trong mắt mấy tên trưởng lão lồ lộ hoang mang.

Trông Nhà sư Tửu Nhục khí thế như vậy, chẳng lẽ…số ngân châm kia không có tác dụng? Lâm Dương chỉ đang phóng đại mọi chuyện lên, hù dọa mọi người?

Liễu Thị Phụng không nhãn nại nổi nữa, cô ta nhìn chằm chằm Lâm Dương, rục rịch muốn ra tay.

Chỉ là…

Ngay lúc cô ta đang định xông lên giúp đỡ Nhà sư Tửu Nhục cũng nhau giải quyết cái tên vướng chân vướng tay này thì.

“Hựt”

Nhà sư Tửu Nhục đột nhiên k** r*n, cơ thể ông ta cứng lại, bất động tại chỗ.

Lý Mạc Vân, Tịch Mộc Lâm, Liễu Thị Phụng hồi hộp quan sát ông ta.

Người đứng xung quanh cũng trợn mắt theo dõi.

“Trưởng lão?”

“Ông bị sao vậy?”

“Không có sao chứ?”

Chúng đệ tử đồng loạt hô lên.

Nhưng… Nhà sư Tửu Nhục không hề đáp lời bọn họ, tròng mắt ông ta trừng trừng mở to, thân thể không nhịn được mà run rẩy.

Ước chừng năm giây trôi qua.

Phụt!

Nhà sư Tửu Nhục phun ra một miếng thịt dính đầy máu tươi, chỉ kịp k** r*n một tiếng liền ngã sấp xuống đất co giật thành cơn.

Cơ thể giật giật, ngoài ra da thịt trên người ông ta cũng bắt đầu bong tróc ra từng mảng một rơi xuống: “Sư phụt”

Nhóm đệ tử của Nhà sư Tửu Nhục thét lên thê lương, nhất loạt vọt tới ên thân thể ông ta.

“Khí loạn toái thể??”

Tịch Mộc Lâm vô cùng sợ hãi.

“Gì cơ? Đây… Đây là Khí loạn toái thể?”

Liễu Thị Phụng trừng lớn hai mắt.

“Đúng vậy, đây chính là Khí loạn toái thể! Da thịt của ông ta đã bị bong ra, luồng khí thuần khiết cũng từ vết nứt ấy mà cuồn cuộn thoát ra, này nói rõ khí tức trong người ông ta đã loạn, lục phủ ngũ tạng, gân mạch huyết quản toàn bộ bị luồng khí chạy lung tung này xé nát…Nhà sư Tửu Nhục…Không còn trên đời nữa!” Tịch Mộc Lâm khàn giọng nói.

Nghe nói như thế, đám đệ tử mặt xám như tro tàn, chán nản ngồi bệt xuống đất.

Người đứng xung quanh cũng hoảng sợ hít ngược một ngụm khí lạnh vào.

“Lẽ nào…Do ngân châm mà kẻ này phóng ra lúc nãy gây nên thật?” Liễu Thị Phụng run giọng thì thào.

Tịch Mộc Lâm không hé răng.

Nhưng ngoại trừ lí do này thì không còn bất cứ câu trả lời nào nữa.

“Kẻ này… Không đơn giản!”

Lý Mạc Vân hít một hơi thật sâu khàn khàn nói.

Mấy người đều nhăn mi suy tư.

Nhà sư Tửu Nhục ngã xuống, đã đánh một đòn đau vào tâm trí cả ba người.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1750


Chương 1750:

Giờ này khắc này, ai cũng không dám có xíu xiu khinh thường Lâm Dương nữa.

“Anh là ai?” Tịch Mộc Lâm nhìn Lâm Dương chằm chằm, lạnh lùng hỏi: “Phái Đông Hoàng chúng tôi không có người vừa biết võ vừa thông y mà mạnh đến như vậy!”

“Trước đó không phải tôi đã tự giới thiệu rồi sao? Tôi là Đường chủ của Thanh Hà, tên Lâm Dương! Hiện tại tôi đại diện cho phái Đông Hoàng tiến hành trừng phạt với những kẻ làm trái quy định của giáo phái như các người!” Lâm Dương nói nhẹ bẫng, chầm chậm bước đến gần ba người kia.

“Trừng phạt? Anh có tư cách đó sao?” Lý Mạc Vân hừ lạnh: “Đệ tử của cung Chiến Vương ở đâu?”

“Có chúng đệ tử!”

Lượng lớn người thuộc cung Chiến Vương vọt vào.

“Nghe theo hiệu lệnh của tôi! Tiêu diệt tên tội đồ kia!” Lý Mạc Vân chỉ vào Lâm Dương quát lớn.

“Tuân mệnh!”

Một đám đệ tử gào thét, lập tức ùn ùn xông thẳng đến chỗ Lâm Dương.

“Kẻ tiếp tay cho giặc đều phải chịu trừng phạt tương tự, miễn phải hỏi thêm!” Lâm Dương nhìn chằm chằm những kẻ này, thét lên.

Nhưng …tất cả những kẻ này đều không có dấu hiệu là sẽ dừng lại.

Uy tín của Lý Mạc Vân trong phái Đông Hoàng nói cho cùng thì những trưởng lão khác không thể bì được, Lâm Dương nói suông như thế cũng không thể làm những người này chuyển biến lập †rường ngay được.

Bởi vậy, những đệ tử nay không hề do dự mà xông về phía trước.

“Kẻ tiếp tay cho giặc sẽ chịu hình phạt tương tự, miễn hỏi thêm! Nhưng lời này tôi sẽ không nhắc lại đến lần thứ ba!”

Lâm Dương lại quát lớn một lần nữa.

Đây chính là lời cảnh cáo cuối cùng.

Có một số người tỏ ra do dự.

Chỉ tiếc…Phần lớn vẫn cố chấp xông đến chỗ anh ta.

“Đã vậy thì tôi chỉ đành tuân theo quy định của phái.”

Lâm Dương quát một tiếng sắc lạnh, hai tay anh đột nhiên vươn về phía trước.

Vút vút vút vút!

Hàng loạt ngâm châm giống như sao xẹt b*n r* lần thứ hai.

“Cẩn thận!”

Liễu Thị Phụng la lên.

Nhưng đã không còn kịp rồi.

Phụt phụt phụt phụt phụt phụt….

Hơn mười tên đệ tử đăng trước bị ngân châm găm vào cơ thể, nháy mắt không thể nhúc nhích nữa.

“Ngân châm phong huyệt!”

Tịch Mộc Lâm thét lớn.

Lâm Dương vọt tới, anh như mãnh hổ nhảy vào giữa bầy dê, hai tay tung múa đánh thẳng vào ngực của nhóm đệ tử này.

Mỗi một đòn giáng xuống là có một kẻ phun máu ngã rạp xuống đất.

Sau khi ra đòn, Lâm Dương sẽ rút ngân châm đang cắm trên người tên đó ra rồi phóng số châm đó tới nhóm đệ tử xông đến sau đó.

Cứ lặp lại như vậy, phàm là người đến gần Lâm Dương đều bị điểm huyệt, ngã xuống.

Trong chớp mắt, đệ tử của cung Chiến Vương ngã xuống từng lớp như rạ đổ.

Tình hình này đích thực rất giống như người nông dân đang gặt lúa.

Khiến người hoảng hốt.

Lúc này các trưởng lão mới ý thức được không thể dựa vào đám đệ tử này để đối phó Lâm Dương được.

“Các vị, chúng ta cùng tiến lên!” Lý Mạc Vân quát khẽ, ông ta không thể chờ thêm nữa, xung phong lao về phía Lâm Dương.

Tịch Mộc Lâm và Liễu Thị Phụng theo sát phía sau.

Có sự gia nhập của ba trưởng lão giúp nhóm đệ tử giảm đi không ít áp lực.

Khiến bọn họ cũng bạo gan hơn nhiều.
 
Back
Top Bottom