Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1691


Chương 1691:

Người bên cạnh gật đầu, sau đó tiến lên nói với Lâm Dương và Trịnh Đan.

“Hai vị sư đệ, sư muội, theo tôi đi ra ngoài đi!”

‘ “Đi đầu?”

“Rời khỏi đại hội Đông Hoàng.”

“Cái này không được, chúng ta còn phải đi tìm Nhẫn Thần!”

Trịnh Đan vội vàng nói.

“Đi tìm Nhẫn thần?”

Long Tinh Hồng cau mày nói: “Các người tìm nhẫn thần gì chứ? Đây không phải là nơi càn quấy? Nhanh đi ra đi!”

“Long sư tỷ, nếu chúng tôi không rời đi… chị có thể làm gì?”

Trịnh Đan liếc nhìn Lâm Dương đang im lặng, đột nhiên hỏi.

Lời nói vừa thốt ra, tất cả mọi người của đội trật tự tại hiện trường đều sửng sốt.

Lương Tuấn Hùng cũng có chút ngoài ý muốn.

Cô nhóc này đang nói gì vậy?

Cô ta đang từ chổi đội trật tự?

Hay là…khiêu khích đội trật tự?

Không ít người đều cau mày.

Lâm Dương nhàn nhạt nhìn về phía me Trịnh Đan.

Lại thấy Trịnh Đan lặng lẽ di chuyền bước chân, chậm rãi kéo dãn khoảng cách với Lâm Dương, nhưng miệng vẫn không buông tha.

“Lương sư tỷ, Lâm sư huynh của chúng tôi đã nói rồi! Đông hoàng thần giới này, anh ấy phải có, không lấy được thần giới, anh ấy sẽ không rời khỏi đây! Bất kỳ ai dám có ý định với Thần Giới, đều là kẻ địch của anh ấy!

Cho nên…cho nên chúng tôi không thể rời khỏi! Ít nhất..ít nhất all ý không thể trờ về.“ Trịnh Đan cần thận m nói.

Mọi người buồn bực.

“Thằng nhóc này ở đâu ra vậy?

Ngông cuồng như thế?”

“Cũng không nhìn xem bản thân mình mấy cân mấy lượng! Chỉ dựa vào cậu cũng muốn lấy đông hoàng thần giới? Cậu tưởng đây là cỏ dại ven đường sao, muốn hái là hái?”

“Ö đâu ra thằng nhóc này thế!

Quả thật không biết sống chết!”

“Chỉ dựa vào cậu cũng xứng ‘đến đông thô hoàng thần giới? Một cái tát s= của ông đây cũng đủ đánh chết cậu!”

“Cút! Lập tức cút đi cho ông!”

“Còn dám ra vẻ, có tin chơi chết cậu không?”

Một vài người trực tiếp đứng ra chỉ vào Lâm Dương mắng chửi.

Sắc mặt Lương Tuấn Hùng cũng rất không tự nhiên.

Cô ta trầm ngầm nhìn chằm chằm Lâm Dương, hừ lạnh nói: “Phan sư đệ!

Cậu có biết đông hoàng thần giớiđề 8ì không? Cậu đi lấy? Tôi thấy cậW:là đang tìm chết!”

Lâm Dương đầy thâm ý nhìn Trịnh Đan, rồi nghiêng đầu nói: “Lương sư tỳ, nếu tôi đã đến đây, đương nhiên đã có dự tính! Trên thực tế Trịnh Đan nói không sai, tôi đến là vì thần giới, ai ngăn cản tôi, ai tranh với tôi, đều là kẻ địch của tôi!”

“Làm càn!!” Một người đàn ông đầy râu giận tím mặt, gào thét, chỉ vào Lâm Dương mắng to: “Ý của cậu, đội trật tự chúng tôi là kẻ địch của cậu?”

“Các người muốn lấy thần giới sao?” Lâm Dương lập tức hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1692


Chương 1692:

“Nói nhảm, lấy thần giới là một trong những nhiệm vụ của đội trật tự chúng tôi, hiểu không!“ Người đàn ông phẫn nộ nói.

“Vậy thì ông nói không sai rồi!”

Lâm Dương nói: “Các người quả thật là kẻ địch của tôi.”

Trịnh Đan hít khí lạnh: Thật đúng là dám nói!

“Cậu!”

Tất cả mọi người lập tức nôi giận.

Vài người có tính tình nóng “nムmuôn xông lên đánh nhau “Dừng tay! Các người làm gì vậy hả? Muốn vi phạm quy định của đội Sao?”

Lương Tuấn Hùng thấp giọng quát.

“Nhưng, sư tỷ..thằng nhóc thối này quá ngông cuồng!” Có người không cam lòng nói.

“Cậu ấy ngông cuồng thì cứ ngông cuồng thôi! Tôi thấy mặt mũi vị sư đệ này rất lạ, hẳn gia nhập vào Đông Hoàng giáo chúng ta không lâu!

Không hiểu rõ Đông Hoàng @lZồi chúng ta, cho nên nói chuyện có €RúY không dùng đầu óc, mọi người đừng ae rrrnh so đo với cậu ấy!“ Lương Tuấn Hùng thấp giọng nói.

“Vậy ý của sư tỷ là…”

“Người này cái gì cũng không hiểu, vừa gia nhập giáo ta, thực lực còn yếu, nếu cậu ấy không muốn rời khỏi đại hội, cứ đưa cậu ấy theo bên cạnh, phái người chăm sóc cậu ấy.”

Lương Tuấn Hùng nói.

“Sư tỷ, chuyện này…”

“Thằng nhóc này ngông cuồng như vậy, chúng ta còn đề ý cậu tÑlấnf gì? Cậu ta không chịu đi, cứ vứt cậu ta ở đây thôi!”

Có người tức giận bất bình nói.

Nhưng thái độ Lương Tuấn Hùng lại rất kiên định và nghiêm khắc.

“Các người có ý gì? Ý định ban đầu của đội trật tự chúng ta là gì? Bảo vệ trật tự trong giáo, bảo tồn thực lực của giáo, bây giờ đại hội đã bắt đầu, mỗi giờ mỗi phút đều có người trong giáo ta bị thương vong, chúng ta nhât Ñằdinh phải ngăn chặn tất cà chuyện đó, có thể cứu ai thì cứu người đó[email protected] Lâm sư đệ ở nơi dã ngoại hoang Wữ?

Đây chẳng phải vi phạm tông chỉ của đội trật tự sao?“ Lương Tuấn Hùng hừ một tiếng nói.

Mọi người á khẩu không nói nên lời.

“Phan sư đệ, cậu theo chúng tôi, không có ý kiến chứ?” Lương Tuấn Hùng nhìn về phía Lâm Dương.

Lâm Dương trầm mặc, đột nhiên hỏi: “Mọi người biết đông hoàng thần giới ở đâu không?”

Câu hỏi này khiên Lương Tuân Hùng bất ngờ.

“Tôi không biết” Lương Tuân Hùng nhàn nhạt nói.

Lâm Dương lặng lẽ chăm chú nhìn cô ta, lại âm thầm liếc nhìn Trịnh Đan.

Lúc này vẻ mặt Trịnh Đan có chút hoảng hốt.

Lâm Dương suy nghĩ chốc lát, trầm giọng nói: “Nếu các người bây giờ xuất phát đến thần giới, tôi có thề lựa chọn đi theo các người!”

“Lấy được thần giới, đại hội sẽ kết thúc, tất cả chém giết cũng sẽ biến mất, cho nên trước mắt lấy thần giới là mục tiêu hàng đầu của chúng tôi!”

Lương Tuấn Hùng nói.

“Nếu Lương sư tỷ không biết vị trí cụ thể của đông hoàng thần giáo ở đâu, vậy để vị Trịnh sư muội này của tôi đưa mọi người đi“ Lâm Dương chỉ Trịnh Đan nói.

“Ô? Trịnh sư muội biết vị trí của thần giới sao?”

“Cô ta nói…cô ta biết!”

Lâm Dương nhàn nhạt nhìn Trịnh Đan.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1693


Chương 1693:

Sắc mặt Trịnh Đan lập tức tfÃNg bệch đến cực điểm, cả người ngồi phịch xuống đất.

Cô ta vốn muốn châm ngòi đội trật tự và Lâm Dương, để họ đánh nhau, kết quả bây giờ đội trật tự lại trở thành công cụ đề kiểm tra Trịnh Đan liệu có nói dối hay không!

Vẻ do dự ban nãy của Lương Tuấn Hùng, nhất định là biết một vài chuyện liên quan đến vị trí của thần giới.

Bây giờ Lâm Dương bảo Trịnh Đan dẫn đường cho Lương Tuấn Hùng£980 chẳng phải sẽ lộ tẩy sao?

Bị giết ngược lại rồi!

Trịnh Đan run rầy, trong lòng đều là hoảng sợ.

Cô ta biết, một khi Lâm Dương biết Trịnh Đan đang lừa anh, nhất định sẽ báo thù!

“Trịnh sư muội, sao thế? Còn không mau dẫn đường?” Lâm Dương thấp giọng nói.

“Được…Được..”

Trịnh Đan nuốt nước bọt, runfẩy “` đứng lên…

cô ta đã lặng lẽ sờ bên hông.

Đó là một thanh chủy thủ đột nhiên lóe sáng…

Dưới sự uy h**p của Lâm Dương, Trịnh Đan không thể không đi trước dẫn đường, dẫn dắt nhóm người đội trật tự xuất phát đến địa điểm của “thần giới” mà cô ta nói.

Đội ngũ đi về phía trung tâm núi Đông Hoàng.

Trước khoan hãy nói liệu đWinlf Đan có biết thân giới rốt cuộc ở đấu hay không! Chỉ riêng việc đi về vùng nội địa, phương hướng này tuyệt đối không sai.

Lương Tuấn Hùng vẫn luôn chăm chú nhìn Trịnh Đan, lại lặng lẽ quan sát Lâm Dương, có chút hoang mang.

Nhưng Lương Tuấn Hùng không hề chú ý đến, Lâm Dương vẫn luôn quan sát vẻ mặt của Lương Tuấn Hùng.

Anh tin Lương Tuấn Hùng biết vị trí của thần giới, nhưng cô ta cố ý không nói, miễn gây ra phiền phứế”

Lâm Dương định dùng Lương Tuấn Hùng kiêm tra Trịnh Đan rốt cuộc có biết vị trí của thần giới hay không.

Dù sao anh không muốn lãng phí quá nhiều thời gian trên người Trịnh Đan.

Đoạn đường này vô cùng bình tĩnh.

Có một nhánh đội ngũ của đội trật tự ở đây, những người gặp phải trên. đường ai cũngnhượng bộ rút lui, không dám trêu chọc.

Đoạn đường của nhóm người thông thoáng không gặp cản trở.

Liên tiếp vòng qua hai ngọn núi cao, cứ như vậy đi thẳng đến phía trước một con sông lớn tọa lạc ð vùng bụng núi.

Con sông này liên kết một thác nước khổng lồ phía tây núi Đông Hoàng, dòng nước chảy xiết, dưới nước có đá ngầm, người bình thường muốn qua con sông này cực kỳ khó khăn.

Nhưng người ở đây là nhóm võ giả, muốn qua sông không hề khó.

Chỉ là võ giả rốt cuộc cũng k8 phải thần tiên, không thề bay qua, Bềñ đi tìm chỗ nước cạn đề qua sông.

Nhưng mà lúc này, Trịnh Đan đột nhiên lên tiếng.

“Phan sư huynh, Lương sư tỷ, chúng ta có thể thuận theo con sông lên thượng nguồn, thượng nguồn có một lối hẹp, với sức lực bước chân của mọi người, hoàn toàn có thể nhảy qua bờ bên kia sông!” Ị “Thật sao?”

“Đương nhiên!” Trịnh Đan lớn tiếng nói.

“Vậy được, dẫn đường!”

Nhóm người ồn ào chạy về phía thượng nguồn.

Quả nhiên.

Thượng nguồn xác thực có một lối hẹp, khoảng bảy tám mét, với sức lực bước chân của mấy võ giả này, miễn cưỡng có thể nhảy qua bờ bên kia.

Một đệ tử không nhường ai, dẫn đầu nhảy qua bờ bên kia, sau đó xoay người bật ngón cái với mọi người.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1694


Chương 1694:

Những người còn lại thấy vậy, cũng sôi nồi nhảy cao.

Lâm Dương dùng bộ pháp, cũng qua sông trước.

Lương Tuấn Hùng ở lại sau cùng.

Nhưng khi tất cả mọi người đều qua, lại nhìn thấy chỉ còn hai người Trịnh Đan và Lương Tuấn Hùng vẫn chưa qua sông.

“Sư tỷ, qua trước đi” Trịnh Đan cười nói “Không cần, cô qua trước đi, tôi quan sát, nêu có gì bất trắc, tôi còn có thề giúp cô.” Lương Tuấn Hùng nói “Nhưng…sư tỷ, tôi..tôi hơi SØI”

Giọng Trịnh Đan run rây nói “Có gì đáng sợ đâu? Cũng không xa lắm, dùng sức chân lớn một chút, sẽ nhảy qua được thôi.”

“Sư tỷ, thực lực của tôi thấp…nếu không nhảy qua được…rơi xuống, thì phải làm sao đây? Nước chảy xiết như vậy, rơi xuống sông, sẽ mất mạng!”

Thân thể mềm mại của Trịnh Đan có chút run rầy.

“Nếu như vậy, tôi đưa cô qual Cô đến chỗ tôi!“ Lương Tuấn Hùng nói “Sư tỷ, chuyện này…không cố vấn đề gì chứ?” Trịnh Đan cần thận hỏÏ: “Đương nhiên không có vân đê!”

Lương Tuấn Hùng nói: “Lễ nào cô không tin thực lực của sư tỷ cô sao?”

“Vậy…vậy được…”

Trịnh Đan gật đầu, bước chân nhỏ vụn đi đến gần Lương Tuấn Hùng.

Đới sau khi đến gần, Lương Tuấn Hùng vươn tay ôm chặt Trịnh Đan.

“Cô bám chặt tôi!” Lương Tuấn Hùng nồi.

“Được sư tỷ!”

Trịnh Đan gật đâu, hai tay ông qua cần cổ trắng nõn thanh tú của Lương Tuấn Hùng.

Lương Tuấn Hùng lập tức muôn dùng sức, nhảy qua sông Nhưng cô ta vừa chuẩn bị cử động, cả người đột nhiên cứng ngắc.

Toàn bộ người ðở bờ đối diện cũng sửng sồt Nhìn thấy bàn tay Trịnh Đan vòng qua cổ Lương Tuấn: Hùng, lúc này đang nấm chặt một €on’ daosáng loáng, đè lên cô Lương Tuân Hùng Trong khoảnh khắc, hai bên bờ sông tĩnh lặng không tiếng động, Tất cả mọi người đều trừng to mắt nhìn Trịnh Đan!

Lương Tuấn Hùng không dám cử động.

“Trịnh Đan, cô làm gì vậy?” Lâm Dương cau mày, lớn tiếng quát.

“Không làm gì cả, Lâm sư huynh, tôi chỉ muốn ở thêm một lúc với Lương sư tỷ thôi.” Khóe môi Trịnh Đan giương lên, hới mỉm cười nói: Nhưng câu nói này, lại khiến tức cả mọi người tức giận “Trịnh Đan! Mau buông “đãØ xuồng!”

“Nếu cô dám làm tổn thương Lương sư tỷ một chút! Tôi nhất định chặt cô ra thành tám khúc!”

“Cô đang tìm chết sao? Mau thả “Trịnh Đan! Cô không nghe thấy Lương sư tỷ ral”

sao?”

Mọi người ‘gảmlên, ainấy đều xông đến. bờ,sông, muốn: nhảytrở lại bên kia.

Nhưng Trịnh Đan lại quát: “Dừng lại hết cho tôi! Nếu không tôi sẽ điết sư tỷ của các người!”

Những người kia vội vàng dừng chân, hai mắt trừng lớn nhìn chằm chằm Trịnh Đan.

“Cô…cô đừng làm loạn!”

Vang lên tiếng hô hoán.

Tất cả mọi người đều vô cùng căng thẳng.

Lâm Dương không nói tiếng nào, nhìn Trịnh Đan chăm chú, suy nghĩ mục đích của cô ta.

“Trịnh sư muội, rốt cuộc cô mifØP làm gì?” Lương Tuấn Hùng ngướế’lãf rất bình tĩnh, trầm giọng hỏi.

“Sư tỷ, tôi không muốn gì cả, chỉ cần cô ngoan ngoãn đừng cử động lung tung, đừng giở trò gì, tôi đảm bảo cô có thể hoàn chỉnh, nếu không đừng trách tôi không khách sáo!” Trịnh Đan hơi cười nói.

Mày liễu Lương Tuấn Hùng cau lại.

Người bên này ai nấy đều sốt ruột muốn chết.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1695


Chương 1695:

Cách một con sông, họ hoàn toàn không có cơ hội cứu Lương đIẩÑ Hùng.

Cho dù là Lâm Dương cũng không thể giải quyết cục diện trước mắt.

“Trịnh Đan! Cô có điều kiện hoặc yêu cầu gì, thì mau nói đi!” Lúc này, một đệ tử lớn tiếng hét.

“Haha, yên tâm, tôi cũng không có yêu cầu hà khắc gì, tôi chỉ muốn mọi người giúp tôi giết một người!”

Trịnh Đan híp mắt cười nói.

“Giết người?”

Nhóm người hãi hùng khiếp vía Trong mắt Lâm Dương xẹt quấffê lạnh lẽo.

2u “Cô muôn chúng tôi giết ai?

Người đó lại hỏi.

“Tôi muốn các người giết Lâm sư huynh của tôi!” Trịnh Đan cười hì hì nói.

“Lâm sư huynh?”

‘Đúng, chính là người đứng giữa các người đấy!”

Vừa dứt lời, tầm mắt của tất cả mọi người đồng loạt rơi lên người Phản Lâm…

“Cái gì?”

“Cô…cô muốn chúng tôi giết cậu ta?”

“Các người..các người chẳng phải quen nhau sao?”

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên không thôi.

“Bớt nói nhảm! Các người mau ra tay đi!” Trịnh Đan quát, dùng chủy thủ trong tay áp sát cổ Lương Tuấn Hùng.

Mũi dao sắc bén lập tức rạch một đường trên cần cổ trắng nõn của Lương Tuân Hùng.

Máu tươi chảy ra.

Sắc mặt mọi người khẽ biến.

“Cô…cô đừng làm loạn!”

“Chúng tôi nghe cô! Chúng tôi nghe cô!”

Tiếng nói căng thẳng không ngừng vang lên.

Một vài người đã rút đao kiếm ra, đi về phía Lâm Dương.

Vẻ mặt Lâm Dương bình tĩnh, nhưng trong mắt đầysát khí: “Đây là cách của cô sao? Trịnh Đan!”

“Lâm sư huynh! Anh quá ngây thơ! Thế mà lại thật sự tin tưởng tôi?

Haha, đúng là ngây thơ đáng yêu, tôi tùy tiện nói vài câu, đã lừa được anh, đầu óc của anh thật sự không đủ dùng, lần này, e rằng không ai có thể cứu anh!” Khóe môi Trịnh Đan giương lên, trong mắt lộ ra ý cười châm chọc.

“Thứ cho tôi nói thẳng, mấy người này, chưa chắc có thể giết tôi: Lâm Dương lắc đầu.

“Tôi biết, nhưng mục đích cũng tôi không phải vì giết anh!” Trịnh Đan híp mắt nói.

Lâm Dương vô cùng bất ngờ: “Vậy cô vì cái gì?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1696


Chương 1696: Cả nhà thông cảm cho nhóm truyenone edit lâu nhé!

“Tại sao? Đợi lát nữa anh sẽ biết!”

Trịnh Đan cười nhạt, sau đó hét lên: “Các ngưỡi còn không mau ra tay?”

“Lên!”

“Vì sư tỳ!”

Mọi người không “còn lựa. chọn, gầm nhẹ, một nhóm người muốn xông lên.

“Dừng lại!”

Lương Tuân Hùng lập tức quát Tất cả mọi người bỗng nhiên dừng chân, ngạc nhiên nhìn về phía cô ta.

“SỬ tV- “Mọi người nghe đây, ai cũng không được làm hại Lâm sư đệ! Hiều chưa?” Ánh mắt lượng: Tuấn Hùng lạnh lẽo, trầm:giong quát.

“Sư tỷ, chuyện này…

Mọi người vô cùng kinh ngạca “Sư tỷ, nêu không ra tay với tên này, vậy chị…sẽ gặp nguy hiểm!” Một người đau khổ nói.

“Lẽ nào mọi người muốn vì tôi, vi phạm quy tắc của đội trật tự chúng ta sao?” Lương Tuấn Hùng quát.

Tất cả mọi người đều cúi đầu.

“Đội trật tự chúng ta là một nhóm ngưỡi thuần túy, là một nhóm người có điểm mấu chốt, tôi tin tưởng vững chắc đội trật tự chúng ta là hi vọng cuối cùng để khôi phục Đông Hoàng cung, nếu ngay cả chúng ta cũng đánh mất ranh giới cuối cùng/£Ø@8Ð Đông Hoàng giáo chúng ta còïf“f vọng sao? Do đó tôi không cho phép mọi người vì tôi mà làm hại Lâm sư đệ! Tuyệt đối không cho phép! Nếu không mọi người sẽ hủy hoại Đông Hoàng giáo!” Lương Tuấn Hùng kiên định nói.

Rất nhiều người nghe thấy, đều bật khóc.

Trịnh Đan thấy vậy giận tái mặt, lại dùng “mũi: daø: đè. lên cồ‹ Lương Tuấn Hùng, phẫn nộ nói: “Lương Tuấn Hùng! Cô có ý gì? Muốn chết phải không? Cô có tin bây giờ tôi sẽ giệt.cô không “Trịnh sư muội, cô cảm thây người như tôi, thật sự quan tâm mạng sống sao? Cô cũng quá xem thường đội trật tự chúng tôi rồi! Chúng tôi đều vì khôi phục Đông Hoàng giáo mà cố gắng, phục hưng Đông Hoàng giáo với chúng tôi mà nói còn lớn hơn tất cả, cái chết, tôi không sợ! Nếu cô muốn giết tôi, cứ giết đi!“ Lương Tuấn Hùng mặt không biểu tình nói.

“Cô…khốn kiếp! Cố thật sự cho rằng tôi không dám giết cô?” Trịnh Đan triệt để bị chọc giận, gầm nhẹ một tiếng, muốn vung dao.

Lương Tuấn Hùng trực tiếp nhắm hai mắt lại, dáng vẻ thấy chết không sðn.

Nhưng chính vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng rống to vang vọng.

“Đợi đãi”

Trịnh Đan nhìn về phía phát ra âm thanh.

Mới thấy một người đàn ông cắn răng hét: “Trịnh Đan! Cô đừng làm hại Lương sư tỷ! Người này…tôi sẽ giết!”

“Du Dật??”

Lương Tuấn Hùng kinh ngạc.

“Lương sư tỷ là người lãnh đạo đội trật tự chúng ta, là sư tỷ của chúng ta, không có Lương sư tỷ, sẽ không có đội trật tự hôm nay! Bất kể thế nào, chúng ta cũng phải giữ được Lương sư tỳ!” Người tên Du Dật kia trầm giọng quát.

Lời này vừa nói ra, lập tức dẫn đến không ít người hưởng ứng.

“Nói.. đúng : lắm! -Lương -sư -tỳ không thể có chuyện!”

“Chúng ta phải giữ Lương sư tỷ!”

“Nếu làm vậy sẽ phá hoại độftfất tự! Vậy bây giờ tôi sẽ rút khỏi đội trật tựt”

“Để chúng ta làm tội đồ của đội trật tự đi!”

Mọi người xôn xao gầm lên, ai nấy đều cuồng nhiệt, xoay người nhìn về phía Lâm Dương.

“Không!!”

Lương Tuấn Hùng cật lực la lên.

Nhưng lời nói của cô ta, đã không thể ngăn nồi những người này.

Trong mắt họ, Lâm sư để này hiên nhiên không quan trọng như Lương sư tỷ!

Nhìn thấy nhóm người từng chút một đến gần Lâm Dương, gương mặt Trịnh Đan đều là ý cười cuồng nhiệt và dữ tợn.

“Hahaha, họ Lâm kia, lần này xem anh còn ngông cuồng thế nào!

Hơn ngàn người đội trật tự tấn công một mình anh, lần này cho dù anh không chết cũng phải mất một lớp da!

Hahaha..” Trịnh Đan cười rất: cuồng Vọng.

Lương Tuấn Hùng cắn chặt răng, lạnh lùng nhìn cô ta “Trịnh Đan sư muội! Tại sao cô lại làm vậy! Lâm sư đệ rốt cuộc có thù oán gì với cô?” Lương Tuấn Hùng gầm nhe.

“Lương sư tỷ, đây là chuyện giữa tôi và tên họ Lâm kia, không liên quan đến cô, cô chỉ cần phối hợp với tôi cho tốt, tôi nói rồi, cô sẽ không có chuyện đâu.” Trịnh Đan cười nói.

Lương. Tuấn : Hùng-;không lên tiếng, nhưng lại gắt gao siết chặt nắm tay.

Lâm Dương đã bị vây chặt.

“Lâm sư đệ, xin lỗi!”

“Vì sư tỷ, chúng tôi cũng không còn cách nào, chỉ đành hi sinh cậu.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1697


Chương 1697:

“Cậu yên tâm, kiếm của tôi rất nhanh, cậu sẽ không cảm thấy đau đớn đâu!”

“Chỉ cần cậu đừng phản kháng, cũng chỉ là chuyện chớp mắt.”

“Đừng sợ.”

Mọi người xôn xao nói.

Dưỡng như đang an ủi.

Nhưng lại đang khuyên chết( Lâm Dương lắc đầu.

“Lâm Dương tôi không thù không oán với các người, nếu các người muốn hại tôi, vậy thì phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, dù sao, tôi cũng sẽ phản kháng!”

“Nhưng bây giờ không đến lượt cậu!”

Du Dật kia quát, trực tiếp nhấc tay ra hiệu: “Ra tay! Nhanh chóng giải quyết, cứu Lương sư tỷ!”

“Vâng!”

Mọi người hét lên, toàn bộ hữãø về phía Lâm Dương, đao kiếm khủng khiếp không chút khách sáo tấn công trên đầu anh.

Nói là một kiếm, nhưng e rằng muốn đâm trăm ngàn nhát!

Lâm Dương sẽ trở thành thịt vụn…

Ánh mắt Lâm Dương lạnh lẽo, trầm giọng nói: “Vậy thì đừng trách tôi!”

Vừa dứt lời, thân hình anh đột nhiên biến mất.

Keng! Keng! Keng! Keng…

Tiếng vang lanh lành truyền ra.

Tất cả mọi người đều nhào. vào khoảng không.

“Cái gì?”

Nhóm người Du Dật kinh ngạc hoàng sợ.

Thân pháp nhanh quái!

Lâm sư đệ này…thực lực đáng sợ như vậy?

Nhưng không đợi họ phản ứng, thanh đao trong tay tay một đệ tử đột nhiên bị cướp đi, sau đớ liền nhìn thấy Lâm Dương xuất hiện bên cạnh anh ta, hung hăng chém một đao qua đó.

Xoetl Một cánh tay của đệ tử kia trực tiếp bị chặt đứt.

Phập!

Máu tươi trào ra.

Cánh tay bị đứt bay lên trời.

“AI”

Tiếng hét thê thảm vang vọng khắp trời.

Mọi người kinh hoàng sơ hãi.

Không thể ngờ thực lực của Lâm sư đệ lại đáng sợ như vậy.

Nhưng đội trật tự có hơn ngàn người, cần gì phải sợ một Lâm sư đệ nho nhỏ?

“Lên! Toàn bộ đều lên! Nhanh chóng giải quyết cậu ta, thời gian.kéo dài thêm một phút, Lương sư fỦ sẽ nguy hiểm hơn một phút! Mau lên!”

Du Dật hét lớn.

Mọi người lấy lại tỉnh thần từ sự chân động, lập tức người trước ngã xuống người sau tiến lên xông đến giết Lâm Dương.

Cả một bờ sông đều hỗn loạn.

Nhưng…Lâm Dương mạnh mẽ như một sát thần, siết: chặt thạnh đao không ñgừng: xuyên qua dĩ chuyển trong nhóm người, lưỡi đạo lạnh lếo không ngừng chặt đứt cánh tay của họ Xoetl Xoetl Xoetl Xoetl Âm thanh dị thường vang lên.

“A?”

Mọi người hãi hùng thất sắc.

Lương Tuấn Hùng bên này cũng ngây người.

Ai cũng không ngờ được, người họ Lâm này lại lợi hại như vậy.

Lâm Dương giết một vòng, xửng quanh đã hình thành khu vực trồng trải, mọi người toàn bộ nằm dưới đất, ôm cánh tay lăn lộn hét thảm, không thề đứng lên, ai nấy đều triệt để từ bỏ sức chiên đầu.

Nhóm người Du Dật ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ, nắm chặt trường kếm không biết có nên lên hay không.

“Sao lại như vậy? Đây…tại sao lại như vậy?” Đầu óc lương Tuấn Hùng đã sắp nổ tung, cả người điên cuồng run rây, sắc mặt tái nhợt đến cực điểm Còn về Trịnh Đan, vô cùng ñữf8 phân Cô ta biết, Lâm Dương giết càng vui vẻ, oán hận chất chứa của đội trật tự sẽ càng sâu, đội trật tự là một nhóm người vô cùng cố chấp, một khi vào danh sách đen của đội trật tự, sẽ không chết không thôi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1698


Chương 1698:

Đến khi đó cả đội trật tự sẽ bận rộn g**t ch*t Lâm Dương, cô ta tự nhiên có thề kê cao gối không lo lắng!

Hơn nữa:.cô ta-phát hiện kế hoạch của mình quả thật có hiệu quả kỳ diệu.

Lâm Dương bắt đầu thờ dốc!

Trên mặt anh toàn là mô hôi, hô hấp nặng nề, có thể nhìn thấy rõ ràng lồng ngực phập phồng.

“Cho dù anh có mạnh hơn nữa thì thế nào? Nếu anh thật sự có thể giết hết cả ngàn người, nhất định anh cũng sẽ kiệt sức? Đến khi đó…chính là cơ hội của tôi!” Trịnh Đan lầm bẩm, ý cười trên mặt càng đậm, ánh mắt cũng cuồng nhiệt hơn, Nhóm người Du Đật’ cuối- cùng vẫn xông lên.

Hai phía lại lao vào chém giếf lần nữa Trịnh Đan chuyên chú quan sát.

Nhưng vào lúc này, Lương Tuấn Hùng đột nhiên làm loạn, muốn thoát khỏi khống chế của Trịnh Đan.

Cô ta trở tay muốn khóa chặt cánh tay Trịnh Đan, dùng sức gỡ ra.

Trịnh Đan lập tức lấy lại tinh thần, vội vàng đưa dao- đến gần-cồ Lương Tuấn Hùng: Nhưng bàn về sức mạnh, Trịnh Đan sao có thề là đối thủ của Lương Tuấn Hùng? Trực tiếp bị gỡ ra.

Rắc!

Cổ tay của Trịnh Đan bị bẻ gãy xương.

MẠI”

Cô ta phát ra tiếng hét thảm, nhưng người lại càng độc ác, một tay còn lại không biết từ khi nào đã nắm chặt chủy thủ, hung hăng đâm về phần lưng của Lương Tuấn Hùng.

Động“ tác ‘Lương- Tuấn -Hùng nhanh nhẹn, vội vàng tránh thoát.

Nhưng trong khoảng cách ngắn như vậy, cho dù cô ta có phảñ! “ứng nhanh hơn nữa, cũng khó tránh khỏi hoàn toàn.

Đợi lăn một vòng dưới đất đứng lên lần nữa, Lương Tuấn Hùng mới nhìn thấy phần eo của mình có một vết đâm không cạn, máu tươi tràn ra.

Gương mặt xinh đẹp của Lương Tuấn Hùng trầm xuống.

Nhưng cô ta không vội vàng xử lý Trịnh Đan, mà hét lớn với bờ sông đối diện: “Mau dừng tay lại hết đi! Mau dừng tay!”

Chỉ là lần này…đã vô dụng.

Những người của đội trật tự đều điên rồi!

Nhìn những đồng môn ai nấy đều bi Lâm Dương một đao lại một đao chém nằm xuống đất, người của đội trật tự tim như bị dao cắt, hận không thể chém Lâm Dương thành tám khúc.

Cho nên sau khi nghe thấy Lương Tuấn Hùng hét lên, họ hoàn toàn không hề dừng tay, vẫn điên cuồng tấn công Lâm Dương; muốn báo thù rửa hận.

Lương Tuấn Hùng biết, bảnđẦñ phải đích thân qua sông ngăn ‘€ẩñ đám người này mới được Nếu không sẽ càng nhiều thương vong hơn!

Nhưng trước khi qua sông, cô ta phải làm một chuyện rất quan trọng.

Chính là Trịnh Đan!

“Trịnh sư muội! Cô qua đây!

Lương Tuấn Hùng quát khẽ.

“E rằng không làm được!”

Trịnh Đan âm thẩm. cắn -rắng, xoay người muốn chạy.

Nhưng sao cô ta có thể (Ehaÿ thoát khỏi lòng bàn tay của Lương Tuấn Hùng?

Cô ta vốn xuất thân từ đường khẩu của Thanh Hà đường thấp kém như vậy, võ công hèn mọn, so sánh với Lương Tuấn Hùng, không biết là khác nhau một trời một vực sao? Nếu không phải Lương Tuấn Hùng tin cô ta, cũng sẽ không bị cô ta bắt được.

Rất nhanh, Lương Tuấn Hùng đã tóm lấy cánh tay Trịnh Đan,đánh rơi chủy thủ trong tay cô ta, nhịn đau tung người nhảy lên, vượt qua bờ sông đổi diện.

Nhưng chính vào lúc Lương Tuân Hùng vừa đáp xuống bờ bên kia, một mũi tên lạnh lẽo đột nhiên lao đến, trực tiếp bắn vào cánh tay cô ta đang nắm lấy Trịnh Đan.

Phập!

TẠI và Cả người Lương Tuấn Hùng đau đớn run rẩy, sau khi đáp xuống còn chưa đứng vững, trực tiếp ngã xuống đất.

“Lương sư tỷ!?

“Không ổn! Lương sư tỷ trúng tên!”

“Người đâu mau đền đây!”

Người của đội trật tự lúc này mới hoảng hốt, ai nấy đều hét lớn Nhóm người Du Dật lập tức lui về phía sau.

“Là ai bắn tên?” Du Dật phẫn nộ gầm lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1699


Chương 1699:

Trịnh Đan thoát khỏi khống chế xoay người chạy qua một bên, nhưng bị người ngăn lại: “Tiện nhân! Có phải đồng: bọn của cô ở gân đây không?” Một đội viên trật tự trừng Trịnh Đan quát hỏi.

“Có! Đương nhiên có!”

Trịnh Đan híp mắt cười, lên tiếng: T “Các người nhìn xung quanh đi Mọi người quan sát xung quanh.

Chỉ thấy bốn phương tám hướng, không biết từ lúc nào xuất hiện một nhóm người đông đúc, bao vây Lâm Dương và đội trật tự một giọt nước cũng không lọt…

“Cổ linh đường?”

Lâm Dương cau mày.

Người của đội trật tự hãi hùng biến sắc, mới ý thức bản thân đẩẾfỡi vào bao vây trùng trùng!

“Thằng nhóc họ Lâm kia, chúng ta lại gặp nhau rôi!”

Một giọng nói quen thuộc truyền đền.

Một người bước về trước.

Lâm Dương nhìn thấy, vẻ mặt trờ nên nặng nề.

Đó lại là..đường chủ của cổ linh đường!

Thiêu Hải!

Sự xuất hiện của Thiếu Hải, vượt ngoài dự liệu của tất cả mọi người.

Vẻ mặt mọi người kinh ngạc, nhưng rất nhanh toàn bộ đều hiểu rõ.

Đây là cái bẫy.

Cái bẫy do Trịnh Đan bày ra “Sao lại có nhiều người của cổ linh đường xuất hiện như vậy?”

“Xem ra đây là âm mưu của Trịnh Đan! Cô ta đã báo trước cho người của cồ linh đường mai phục ở đầy, sau đó bắt Lương sư tỷ, kéo dài thời gian, đề người cồ linh đường đối phó chúng ta!”

“Nhưng chúng ta và Trịnh Đan không thù không oán, sao cô ta lại làm vậy?”

Người của đội trật tự không biết nguyên nhân, nhưng Lâm Dương lại rất rõ ràng.

Trịnh Đan bắt Lương Tuấn Hùng, ra lệnh cho đội trật tự bao vây rÑìу không chỉ để kéo dài thời gian TÊNố Thiếu Hải đưa người đến vây bắt đơn giản như thế, mục đích chủ yếu của cô ta là muốn làm tiêu hao thể lực của Lâm Dương.

Cô ta biết thực lực Lâm Dương phi phàm.

Nhưng nếu người của đội trật tự có thể làm hao phí bảy tám phần thề lực của Lâm Dương, vậy nhóm người Thiếu Hải chém giết Lâm Dương, cũng sẽ trở nên dễ như trở bàn tay.

Nhưng…vì một Lâm Dương, Trịnh Đan thật sự phải làm đến bướơ£ñÄ% sao?

Như vậy liệu có quá lãng phí thời gian không?

Tốn nhân lực và tỉnh lực nhiễu như vậy đối phó mình.

Lẽ nào cô ta và Thiếu Hải không muốn đông hoàng thần giới nữa sao?

Lâm Dương âm thầm cau mày, cảm giác sự việc hằn không đơn giản như Vậy.

Quả nhiên.

Thiếu Hải đi tới, nhìn chằm chằm Lâm Dương, trực tiếp lên tiếng “Thăng nhóc họ Lâm, lúc này, cậu mọc cánh cũng khó bay, Trịnh Đan đã thông báo cho tôi từ sớm, tôi đã tập trung phần lớn sức mạnh cổ linh đường ở đây, bây giờ xung quanh đã có mấy ngàn cao thủ cổ linh đường! Cậu sẽ kiệt sức! Tôi muốn giết cậu, chẳng qua chỉ trong một cái nháy mặt! Cậu chạy không thoát đâu.”

“Muốn giết tôi? Ông có thể thử”

Lâm Dương thấp giọng nói.

Anh đã sớm ý thức được âm mưu của Trịnh Đan, lúc trước nhìn qua dáng vẻ kiệt sức, thực ra là anh giả.vờ thôi Nhưng Lâm Dương cũng không ngờ Thiếu Hải sẽ xuất hiện ở đây, cho nên cục diện với anh mà nói, cũng không lạc quan “Cho nên, thằng nhóc họ Lâm, cậu thật sự muốn chết ở đây sao?”

Ánh mắt Thiếu Hải ngưng trọng, trong mắt xẹt qua vẻ dữ tợn nói “Thế nào? Câu này của ông có ý gì? Ông không muốn giết tôi?” Lâm Dương tò mò hỏi “Giết cậu? Tôi với cậu vốn không thù không oán, tôi cần gì dùng rấÏiÊ sức mạnh như vậy đề giết cậu? CñẩÑỔ phải ăn no rảnh rôi sao?” Thiều Hài lắc “Vậy tại sao ông lại đưa nhiều người như vậy đến chặn tôi?”

“Tôi chỉ muốn cậu hợp tác với tôi mà thôi!”

“Hợp tác?”

“Đúng vậy!“ Thiếu Hải cười nhạt nói: “Tranh đoạt đông hoàng thần giới cần chiến lực lớn đề chống đỡ! Thực lực của cậu rất tốt, nếu cậu có thể trợ giúp tôi đoạt thần giới, tôi nghĩ xác suất cổ linh đường chúng tôi lấy ÑØõ đông hoàng thân giới sẽ rât lớn!”

?”

“Ông muốn tôi giúp thế nào?

“Rất đơn giàn!“ Thiếu Hải lấy một viên châu nhìn như đan dược, đưa cho Lâm Dương: “Cậu uống nó, đi theo tôi!

Như vậy cậu có thể sống sót, tôi không giết cậu!”

Xem đến đây, mọi người đều hãi hùng khiếp vía.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1700


Chương 1700:

Viên châu kia..e rằng là độc dược!

Hơn nữa không phải là thuốc lập tức phát độc, mà là một loại độc đưØõ có tác dụng chậm.

Thiếu Hải muốn lợi dùng: độc dược khống chế Lâm Dương, để anh làm việc cho mình.

Một khi Lâm Dương uống viên thuốc này, tính mạng của anh sẽ nằm trong tay Thiếu Hải, Thiếu Hải có thể tùy ý bày bố anh.

Cho đến lúc này, Lâm Dương mới xem như hiểu rõ.

Mục đích của Thiếu Hải là anh.

Không phải giết anh, mà là muốn lợi dụng anh.

Nhưng Lâm Dương cũng nghe được chút manh mối từ trong lời nói của Thiếu Hải.

“Thiếu Hải trưởng lão, nghe ông nói vậy, ông biết thần giới đang ở đâu sao?” Lâm Dương trầm giọng hỏi.

“Trịnh Đan có một chuyện không lừa cậu, chính là cổ linh đường tôi, quả thật có một phần bản đồ vị trí thần giới, chỉ là cô ta không trộm được bản đồ đó thôi!”

Thiếu Hải bình tĩnh nói, rồi lấy một tầm giấy vàng từ trong ông tay áo#ã Hô hấp của tất cả mọi người run Ánh mắt Lâm Dương cũng nóng rực.

Nhưng anh không biểu lộ ra ngoài, mà ra vẻ khó xử, kiêng ky liếc nhìn, thấp giọng nói: “Nếu uống viên thuốc này của ông, chẳng phải ông muốn giết tôi là giết được sao? Đợi tôi giúp ông lấy được thần giới, khó tránh khỏi ông sẽ qua cầu rút ván, nếu đã như vậy, bây giờ tôi chém giết một | phen thử đột phá vòng vây của ông, chẳng phải vẫn còn con đường ông sao?”

“Hahaha, thằng nhóc họ Lâm, cậu quá xem thường họ Thiếu tôi rồi, tôi đã lấy được đông hoàng thần giới, trở thành lãnh tụ của đông hoàng giáo, đứng trên vạn người, lẽ nào ngay cả tấm lòng bao dung cho một hậu sinh cũng không có sao? Cậu yên tâm, nếu cậu chịu phối hợp! Tôi không chỉ không giết cậu! Còn trọng dụng cậu, đến khi đó thưởng cho cậu vị trí trưởng lão, có gì không thể chứ?”

Thiếu Hải cười nói.

Lời này cũng không phải kônS có lý.

Nhưng Trịnh Đan lại sôt ruột, vội vàng đến bên cạnh Thiếu Hải, vội vã thấp giọng nói: “Sư phụ, người này e rằng đã hận con thấu xương, nếu người trọng dụng anh ta, con lo anh †a…sau này anh ta sẽ báo thù con!”

“Con yên tâm, nười này đâu chỉ hận con, nhất định cũng sẽ hận chúng ta, ta ép cậu ta uống độc dược, trong lòng cậu ta đã sinh ra khúc mắc với ta, người này không diệt trừ, sau này khó tránh khỏi có dị tâm, sở dĩ ta nói vậy, chẳng qua chỉ muốn xoa dịu cậu tai Đợi lấy được thần giới, những đ9Ưði này, một người cũng không thể. lữ lại!” Thiếu Hải thấp giọng cười nói.

Đôi mắt Trịnh Đan phát sáng, liên tục gật đầu.

Lâm Dương bên kia lên tiếng nói.

“Nếu Thiếu trường lão đã nói vậy, tôi còn không đồng ý nữa, thì quá không biết điều!”

Nói xong, Lâm Dương bước về trước, nhận lấy viên thuốc, bỏ vào miệng.

Không mang theo bât kỳ do dự nào!

“Tốt!”

Đôi mắt Thiếu Hải phát sáng, liên tiếp vỗ tay.

Vẻ mặt Trịnh Đan cũng đây ý cưỡi, lên tiếng: “Đây mới là sư huynh tốt của tôi! Lâm sư huynh! Trước kia đều là hiểu lầm, anh đừng trách tôi! Sư muộn xin lỗi anh ở đây!”

Lâm Dương liếc nhìn cô ta, không lên tiếng.

Bây giờ vị Lâm sư huynh thực lực khủng khiếp này cũng đã gia nhập cồ linh đường, vậy nhóm người bọn họ liên trở thành cá năm trên thớt,@#ã56 người ta chém giết.

“Những người này các người dự định giải quyết thế nào?” Phah Lâm nhìn người của đội trật tự, lên tiếng hỏi Người của đội trật tự hô hấp căng thẳng.

Thiếu Hải nhìn nhóm người Lương Tuấn Hùng, đột nhiên hai chân giẫm xuống, người như cuồng long, chớp mắt xông qua đó.

Tc độ của ông ta cực nhanh, người của đội trật tự hoàn toàn không phản ứng kịp.

“Cần thận!”

“Mau ngăn ông ta lại!”

Không ngừng có tiếng la lên.

Nhưng hoàn toàn vô ích.

Với tốc độ vừa rồi Thiếu Hải biểu hiện, hoàn toàn có thể chứng minh thực lực của ông ta còn mạnh mẽ hơn cả Lâm Dương.

Lương Tuấn Hùng hô hấp run rầy, lập tức muốn phản kích.

Nhưng đã không kịp nữa.

Cô ta vốn đã bị thương, sáÐ-cổ thê đôi phó được Thiều Hải?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1701


Chương 1701:

Lại nhìn thây một tay Thiêu Hải bóp chặt cổ cô ta, bỗng nhiên dùng sức.

Đau đớn kịch liệt khiến Lương Tuấn Hùng không nhịn được hé miệng la lên, giây tiếp theo, Thiếu Hải đã nhét một viên độc dược vào miệng Lương Tuấn Hùng.

Ức.

Độc dược đã vào bụng.

Mạng của Lương Tuấn Hùng, đã bị Thiếu Hải khống chế

Người của đội trật tự kinh ngạc thất sắc.

Thiếu Hải buông tay.

Lương Tuấn Hùng ngôi dưới đất, ôm cổ mình, không ngừng nôn, muốn nôn ra độc dược vừa uồng ban nãy.

Nhưng hoàn toàn vô ích.

“Sư tỷ!”

“Lương sư tỷ!!”

“Sư tỷ, không sao chứ?”

Người của đội trật tự lần lượt xông qua, vây lấy Lương Tuấn Hùng.

Đôi mắt Lương Tuấn Hùng đỏ bừng, đột nhiên ngẩng đầu, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Thiếu Hải.

“Thiếu trưởng lão, ông…ông muốn làm gì? Muốn lợi dụng tôi khống chế đội trật tự sao? Tôi cho ông biết!

Ông nằm mơ đi! Cho dù tôi chết, cũng tuyệt đối không đề ông thành cônẩf”

“Cô nhóc! Tôi biết cô! Tuy cô còn trẻ, nhưng có uy vọng rất cao trong đội trật tự, cô không phục tùng tôi cũng không sao! Người của cô sẽ phục tùng tôi! Dù sao họ cũng không muốn cô chết!” Thiếu Hải cười nhạt, phất tay với nhóm Du Dật nói: “Các người nghe đây, nhanh chóng xuất phát theo tôi, đến thần giới! Giúp tôi lấy thần giới, đã biết chưa?”

“Ông nói gì?“ Du Dật tức giận.

“Các người vì Lương sư tỷ mà liều mạng giết thằng nhóc họ Lâm kia, bây giờ lấy thần giới cho tôi thì có.là gì? Nếu các người không đồÏt. ý, Lương sư tỷ của các người e rằng sẽ chết rất thảm!”

“Ông…

Mọi người tức giận.

“Đáng ghét!” Lương Tuấn Hùng tức giận không thôi, muốn cắn nát răng, cô ta gầm nhẹ với Du Dật: “Các người nhanh chóng rời khỏi đây! Có nghe không?”

“Sư tỷ…”

“đ*t” Lương Tuấn Hùng quát lớn.

“Muốn đi? Cô tường người cổã cổ linh đường chúng tôi ăn chay sao?”

Trịnh Đan hừ nói: “Bây giờ các người mọc cánh cũng khó bay! Không ngoan ngoãn phối hợp với trưởng lão chúng tôi, các người đều phải chết ở đây!”

“Cho dù chúng tôi chết ở đây, cũng tuyệt đối không để gian kế của các người thành công! Các sư đệ sư muội!! Chúng ta liều với họ!”

Lương Tuấn Hùng phẫn nộ nói.

“Liều thôi!”

“Giết!”

Cảm xúc của những ngườF đội trật tự rất kích động, ai nấy đều nhấc đao kiếm, dáng vẻ thấy chết không sðn “Hừ, một đám ngu ngốc ngoan cố! Được! Nếu các người muốn chết!

Vậy thành toàn cho các người! Sư phụ! Ra tay thôi, chặt đầu gỗ của đám người này!” Trịnh Đan tức giận nói.

Thiếu Hải híp mắt, lặng lẽ gật đầu.

Những người của đội trật tự, ông ta không xem trọng lăm, dùng được thì dùng, không dùng được thì thôi Cô linh đường dù chiếm đoạt đông đảo, nhưng cuối cùng cũng chỉ là thế lực đường khẩu ở tầng lớp thấp, so sánh với tam đại vương cung chênh lệch quá lớn, do đó Thiếu Hài chiêu binh khắp nơi, mời chào những người mạnh.

Đội trật tự tuy cũng là một phần chiến lực không tệ, nhưng nếu không khống chế dược, vứt bỏ thì vứt bỏ thôi.

Trịnh Đan thấy vậy, cười nhẹ một tiếng, quát: “Các người nhanh chóng ra tay! Đưa đám ngu ngốc đội trật.tự này xuống hoàng tuyền!”

“Tuân lệnh! Sư tỷ!”

Người cổ linh đường xung quanh lập tức vung kiếm lên, chuẩn bị ra tay.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dương quát lên một tiếng.

“Chậm đã!”

Mọi người sửng sốt.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1702


Chương 1702:

“Sao thế? Thằng nhóc họ Lâm, cậu có vấn đề gì?” Thiếu Hải nghiêng đầu.

“Tranh đoạt thần giới trước mắt, chúng ta cần tranh thủ mỗi một#ếỨ© mạnh có thể tranh giành được, vậy cơ hội chúng ta đoạt được thần giới sẽ lớn hơn nhiều! Thiếu trưởng lão, để tôi khuyên Lương Tuấn Hùng.”

Lâm Dương nói.

“Khuyên được không?”

“Thử xem, cũng không làm lỡ bao nhiêu thời gian.”

Thiếu Hải chân chừ một lúc, gật đầu: “Tôi cho cậu 5 phút!”

Lâm Dương trực tiếp bước lên.

“Cậu muốn làm con chó sai vặt!

Nhưng tôi sẽ không! Thiếu Hảif8ẩfn thuật bất chính, giúp ông ta lấy giới; hại Đông Hoàng giáo! Tôi sẽ không g9g giúp ông ta làm điều ác!“ Lương Tuấn Hùng cắn răng nói.

“Tôi chẳng có hảo cảm gì với đội trật tự của các người, tôi vốn không đề ý đến sống chết của các người, nhưng cô làm người ngay thẳng, lúc trước cũng coi như giúp tôi một chút, cho nên tôi mới đứng ra nói một câu.”

“Cậu muốn nói gì?“ Lương Tuấn Hùng hừ lạnh nói.

“Cô xem nhẹ sống chết, nhưng không phải ai cũng xem nhẹ hồ chêt! Cô nhìn cho kỹ những sư đệ SỨ muội của cô đi!“ Lâm Dương thấp giọng nói.

Mày liễu Lương Tuấn Hùng cau lại, nhìn về phía đội trật tự bên kia.

Nhưng chỉ một cái liếc nhìn này, cô ta đã ngây người.

Cô ta nhìn thấy, từng gương mặt non nớt nhưng đầy hoảng sợ.

Sợ hãi.

Bàng hoàng.

Thât thổ.

Bất lực Trên gương mặt của những người đội trật tự chỉ còn sót lại những thứ này.

Làm gì còn lòng đầy căm phẫn ghét ác như thù nữa?

Những thứ đó, chẳng qua chỉ là khẩu hiệu mà thôi.

“Người thật sự không sợ chết như cô, đã bị tôi chặt đứt cánh tay nằm dưới đất rồi! Mấy người còn lại, chính là những kẻ lúc vừa bắt đầu không dám ra tay với tôi, họ còn rất trẻ, rất non nớt, phần lớn đều chưa thành niên, cô muốn họ chết theo cô ŠS8ố?

Rất nhiều người trong số họ, hẳn chỉ nói.

Mày liễu Lương Tuấn Hùng cau lại, nhìn về phía đội trật tự bên kia.

Nhưng chỉ một cái liếc nhìn này, cô ta đã ngây người.

Cô ta nhìn thấy, từng gương mặt non nớt nhưng đầy hoảng sợ.

Sơ hãi.

Bàng hoàng.

Thât thô Bất lực…

Trên gương mặt của những người mới gia nhập đội trật tự chưa bao lâu phải không?” Lâm Dương lại nói.

Lương Tuấn Hùng khẽ hít sâu, rơi vào trầm mặc.

Phải.

Cô ta không sợ chết, lẽ nào tất cả mọi người cũng không sợ chết sao?

Họ vẫn còn thời gian quý báu, đang để chết vô ích ð đây sao?

Khoảng 1 phút sau, Lương Tuân Hùng ngâng đâu “Thiếu trường lão, tôi đồng ý với ông, giúp ông lây giới, nhưng tôi muồn ông đảm bảo, ông không thể làm hại sư đệ sư muội của tôi, hơn nữa…ông phải giúp tôi đưa những sư đệ sư muội bị thương đến đại hội!” Lương Tuấn Hùng lạnh lùng nói.

“Không thành vấn đề!” Thiếu Hải cười lớn: “Dù sao bồn trường lão không lâu sau cũng sẽ là chủ nhân một giáo, những người trung thành với Đông Hoàng giáo như các người, sao bồn giáo chủ có thể bạc đãi?”

Nói xong, bèn dặn dò Trịnh Đan đi sắp xếp.

Ảnh mắt Trịnh Đan lộ vẻ nghỉ ngờ, tràn đầy thâm ý nhìn Lâm Dương.

Không biết vì sao, cô ta cảm giác có gì đó không ổn…nhưng vẫn đi làm.

“Thiếu trưởng lão, thân giới đang ở đâu?“ Lâm Dương nhìn về phía Thiếu Hải, lên tiếng hỏi.

Đây là vấn đề mà Lâm Dương quan tâm nhất ngay lúc này.

Cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến anh thuận theo Thiếu Hải.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1703


Chương 1703: Nếu nhóm edit có sai sót chổ nào mong cả nhà báo cho mình biết nhé!

“Vị trí của thần giới cũng không phải là nơi gì cực kỳ bí mật! Trên thực tế không riêng gì tôi biết được vị trí của thần giới, người của tam đại vương cung cũng đều biết!”

Thiếu Hải mờ bản vẽ kia ra, xuất hiện ở trước mặt Lâm Dương.

“Đỉnh núi Thiên Vương?”

Sau khi nhìn thấy rõ ký hiệu trên bản vẽ, Lâm Dương ngạc nhiên.

“Cậu cũng biết phần mộ cô độc của đỉnh núi Thiên Vương?” Thiếu Hải hỏi.

“Tôi gia nhập Đông Hoàng Giáo thời gian không tính là lâu, nhưng cũng từng nghe qua một chút, dựa vào nghe nói phần mộ cô độc kia chính là phần mộ của của giá đñũ phu nhân tiền nhiệm! Không biết biết Vì sao, giáo chủ tiền nhiệm lập ngôi mộ này sau đó vẫn chưa lập bia; cũng không cho bất cứ người nào đến cúng bái. chính cả ông ta cũng chưa từng đến thắp hương, hơn nữa giáo chủ phu nhân chết ly kỳ, khiến cho ngôi mộ càng trờ nên thần bí, núi Thiên Vương vị giáo chủ đặt là khu vực cấm, rất nhiều năm không có người lên núi, mãi đến tận khi giáo chủ qua đời, sau đó mới có người đi l*n đ*nh núi. Gặp được phần mộ cô độc.”

Nói đến đây, Lâm Dương nhướng mày: “Làm sao vậy? Đông HN Thân giới có quan hệ gì với phân fñộ này?”

“Thần giới ở ngay tại bên trong mộ!”

“Thật sự?”

“Tất nhiên, bản vẽ này, đó là người hầu bên cạnh giáo chủ năm đó ghi chép lại!”

Thiếu Hải khẽ cười nói, trong ánh mắt nhộn nhạo nóng rực.

“Nơi này cách núi Thiên Vương đường đi không bao xa, hiện tại cậu đợi lệnh, nhanh chóng chạy tới núi Thiên Vương, cần phải chặn lại fgữði của tam đại vương cung đền núi Thiên Vương khi tới nơi đó tiên hành bô phóng!

Sau đó…tôi sẽ lấy nhẫn!”

Sau khi Lương Tuấn Hùng và Lâm Dương phục tùng, Thiếu Hải dẫn người của Cổ Linh đường gấp rút xuất phát về hướng núi Thiên Vương.

Mà ở trên đường, Lâm Dương cũng biết được kế hoạch của Thiếu Hải.

Hóa ra trước khi ông ta đuồi đến nơi này, trước tiên đã thiêt lập mây cái mai phục và bây rập ở trên đường kéo dài hành trình của người tar§ ìÍ vương cung, hy vọng có thê lây được thân giới trước tiên trước khi bọn họ đến đỉnh núi Thiên Phong.

Mọi người nhanh chóng tiến về phía trước.

Bảy giờ sau.

Người của Cồ Linh đường tụ tập rải rác tại phía dưới chân núi Thiên Vương.

“Canh giữa nghiêm ngặt từng đường đường khẩu! Bày trận! Cài mũi tên!”

Trịnh Đan hét to, thiết lập phỡffÐ ngự.

“Cậu chờ liều mình bảo vệ con đường lớn! Đợi thầy lấy được thân giới, thống nhất Đông Hoàng! Khiến cho các người gà chó lên trời!”

Thiếu Hải cười to, nhún người nhảy, nhưng lại không đi đường núi, mà là thuận theo vách đá dựng đứng núi cao cứ như vậy mà giẫm lên.

Núi Thiên Vương nhưng mà cao ba nghìn mét!

Thiếu Hải cứ như vậy giẫm vách núi mà đi.

Đủ đề thấy trình độ võ nghệ đáng sợ của người này.

Lâm Dương đưa mắt nhìn, lại đưa mắt nhìn những người xung quanh.

Trịnh Đan đang mang theo người bận rộn bố trí canh phòng ngăn chặn đường đi, cũng không chú ý đến anh.Lúc này, Lâm Dương lặng lẽ lui về phía sau, đi lên đường núi.

Phía bên này Lương Tuấn Hùng ngay lúc nhìn thấy Lâm Dương rời đi, suy nghĩ, cũng lập tức đi theo.

“Anh muốn đi đoạt thần giới với Thiêu Hải?”

Giữa sườn núi, Lương Tuân Hùng khẽ quát một tiếng, gọi Lâm Dương.

“Đúng” Lâm Dương ngừng bước, nghiêng đầu nói.

Anh cũng không để ý việc bị người phát hiện hay bị người theo dõi.

Cho dù là Trịnh Đan đuổi theo, anh cũng không quan tâm.

Bởi vì mục đích của anh đã đạt được.

Anh đã đến vị trí của thần giới.

“Anh không phải là đối thủ Thiếu Hải! Cướp đoạt thần giới với ông ta, chỉ có một con đường chết! Lương Tuấn Hùng khẽ quát: “Nếu anh còn muốn mạng để sống, liền ngoan ngoãn thuận theo ông ta! Đừng có làm chuyện ngu ngốc”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1704


Chương 1704:

“Ô? Cô tới đây để khuyên tôi?”

Lâm Dương có chút ngoài ý muốn.

“Tôi đã cho phép sư đệ, sư muội hành động theo hoàn cảnh, nhân cơ hội trốn thoát! Chẳng qua tôi sẽ không cứ như vậy bỏ qua! Tuy rằng tôi không phải đối thủ của Thiếu Hải, nhưng dù chỉ có một chút cơ hội giành được thân giới, tôi cũng sẽ không bưông that”

“Cho nên cô muốn cùng qua đây chịu chết?”

Lâm Dương hỏi.

Lương Tuấn Hùng không nói, dường như đang suy nghĩ cái gì.

Lâm Dương cũng không nhiều lời nữa, lập tức đi l*n đ*nh núi cao.

Đỉnh núi Thiên Vương, là một mảnh đất trống trải.

Không có bao nhiêu tảng đá gồ ghê lờm chởm, thảm thực vật f9 cực kỳ thưa thớt, nhưng một tòã’ đất giống như phần mộ nổi bật dễ thấy đứng ở trung tâm ngọn núi.

Thiếu Hải đã đứng ở trước phần mộ cô độc.

Nhưng ông ta cũng không hành động, mà vẻ mặt ngưng trọng nhìn phần mộ cô độc, từ đầu đến cuối chưa từng phát hiện có hai người đi lên đây.

Lâm Dương nhìn về phía trước mặt Thiếu Hải, cũng không khỏi ngần ra.

Nhưng mà nhìn thấy ở trước mặt Thiếu Hải ở bên cạnh phần mộ, li số ông già bẩn thìu đầu tóc trắng xóa đang ngồi.

Giờ phút này ông già đang dựa vào phần mộ cô độc chợp mắt, không đề ý tới mấy người họ.

Đối mặt với ông già này, Thiếu Hải cũng không dám tiến lên.

“Người kia là ai?”

Lương Tuấn Hùng thất thanh.

Lúc này Thiếu Hải mới nghiêng đầu, liếc mắt nhìn hai người, hừ lạnh: “Hai người đi lên làm gì? KhôngzØffầi _` bảo các người trông coi giao lổ’aÿ sao?”

“Chúng tôi lo lắng Thiếu trường lão lấy nhẫn sẽ gặp phiền phức gì đó!

Cho nên đi lên đây nhìn xem!“ Lương Tuấn Hùng lấy lại tỉnh thần, vẻ mặt nghiêm túc nói.

“С lên nhìn xem? Cô cho rằng trường lão tôi là đứa ngốc? Con bé này chẳng qua là tính toán thân giới thôi!”

Thiếu Hài hừ lạnh: “Hai người các người, lập tức cút xuống cho tôi, nếu không tôi giết các người!”

Lương Tuấn Hùng nhăn mày.

Lâm Dương lại cực kỳ bình tĩnh.

Nhưng mà đúng lúc này, truyền đến một tiếng cười to.

“Ha ha ha ha, một tên Thiếu Hải nho nhỏ, vậy mà lại kiêu ngạo như vậy!

Thú vị! Thú vị! Ha ha ha..”

Giọng nói vừa rơi xuống, một người không biết từ chỗ nào lui tới núi Thiên Phong, đứng cách Thiếu Hải không xa.

Khuôn mặt người nọ râu ria, lai không có tóc, vẻ mặt già nua, lấñØ người cao ráo cường tráng, mặc trường bào bay bay theo gió.

Thiếu Hải vừa nhìn thấy, sắc mặt bất ngờ cứng đỡ.

Lương Tuấn Hùng lại càng vô cùng khiếp sợ.

“Tam trường lão!”

Lương Tuấn Hùng khẽ thốt ra tiêng Tam trường lão?

Người quản lý Lệ vương cung?

Lâm Dương có chút ngoài ý muôn.

Không phải Thiếu Hải nói bây TẬP sẽ trì hoãn bước chân của bọn họ sao? Hơn nữa đường trên đỉnh đều bị phá hỏng, tại sao ông ta lại đến được đình núi Thiên Vương nhanh như vậy?

Nhưng mà không đợi Lâm Dương suy nghĩ thêm, lại có hai bóng người từ vách núi bên kia nhảy tới đình núi cao!

Một nam một nữ, tuổi tác khoảng chừng trên dưới bốn mươi, năm mươi.

Nữ mặc một bộ hồng bào, quần áo tinh tế, khuôn mặt trang điềm trang nhã, dù già nhưng vẫn còn giữ lại đấI9) vẻ thướt tha.

Vê phân người đàn ông trung niên kia, lại có vẻ đặc biệt khí phách.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1705


Chương 1705:

Toàn thân mặc trường bào nâu, trên áo bào in hoa văn rồng vàng, rất sống động, dưới ánh sáng mặt trời, hoa văn rồng kia sinh động như thật, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể sống lại, về phần hơi thở của ông ta, lại càng kh*ng b*, vừa dừng chân ở đình núi Thiên Vương, mọi người liền có một loại cảm giác khó thờ.

Người đàn ông trung niên đó là đại trường lão Chiến vương cung,.Tô Tỉnh Vân.

Về phần người phụ nữ kia, lại là nhị trưởng lão Sát vương cung, Liễu Thị Phụng.

Không nghĩ tới trong một khoảng thời gian ngắn như thế, Lý Mạc Vân, Liễu Thị Phụng cùng với tam trưởng lão Quỷ Thủ đều tới!

Lương Tuấn Hùng vẻ mặt khó coi, răng bạc ngầm cắn.

Vẻ mặt của Lâm Dương ngược lại không thay đổi gì.

Chỉ là nắm đấm của Thiếu Hải âm thâm siết chặt, sắc mặt càng trờ fêñ ám.

Ba ngưỡi ông ta kiêng kị nhất vẫn xuất hiện!

“Vì sao các người tới nhanh như vậy? Chẳng lẽ trận lạc đường ta thiết lập không hề hiệu quả hay sao? Các người nên phải bị vây trong trận lạc đường, không biết phương hướng, vị trí mới đúng! Tại sao lại xuất hiện tại đây?” Thiếu Hải nặng nề nói.

“Thiếu Hải trường lão, ông không khỏi quá ngây thơ rồi! Cái gọi là trận lạc đường kia thì tính là cái gì? Chỉ là chút tài mọn, cũng muốn làm khó chúng tôi? Nực cười đên cực điêm!

Chúng tôi chỉ cần dùng môt cọn bộ câu đưa tin, là có thể đi ra khỏi cái gọi là trận lạc đường kia của ông, chút mánh khóe này của ông chẳng qua như trò cười.” Tam trưởng lão Quỷ Thủ liên tục cười khẩy, trong ánh mắt lộ vẻ khinh thường nói.

“Bồ câu đưa tin?” Thiếu Hải hô hấp căng thẳng.

“Thật không nghĩ tới ông vậy mà còn dám tới đỉnh núi Thiên Vương?

Dám toan tính thần giới Đông Hoàng này, Thiếu Hải, ông tính là cái gì? Đây là thứ mà ông cũng có thể mơ tiếc?

Nhanh cút đi, tránh cho chúng tôi ra tay, ông sẽ mất mạng ngay tại chỗ này!“ Khóe miệng tam trưởng lão Quỷ Thủ giương lên, hừ lạnh nói.

“Tam trường lão, đừng nói sớm như vậy! Tôi thừa nhận, trước kia tôi đúng thật không phải là đối thủ của ông! Thậm chí cũng không xứng làm đối thủ của ông, nhưng kẻ sĩ ba ngày không gặp, đã phải nhìn bằng con mắt khác (Xuất xứ “Tam quốc chí. Ngô Chí.

Lữ Mông Truyền”), tôi hiện giờ, đã không còn là tôi của trước kia! Hôm nay, thân giới Đông Hoàng này, tôi muốn chắc rồi!“ Thiếu Hải trầm đông nói.

“Vậy phải nhìn năng lực của ông!”

Quỷ Thủ híp mắt, trong đôi mắt già nua lộ ra sát ý nông đậm.

“Xem ra tam trường lão muốn nhìn xem trong khoảng thời gian này tôi có tiến bộ hay không đây!”

Thiếu Hải lạnh nhạt nói, liền bước lên trước.

Tam trường lão cười nhạt, hai tay đằng sau không chút nhúc nhích.

Hiền nhiên, ông ta căn bàn không để Thiếu Hải vào mắt.

Lúc này.

Ao ào ào.

Lại có một lượng lớn bóng người trèo l*n đ*nh núi Thiên Vương.

Cùng lúc đó, dưới chân núi Thiên Vương một cảnh tượng nhốn nháo, đám đông lớn lao về phía bên này.

“Sư phụ! Sư phụ! Không ổn rồi!

Tấn công lên đây! Bọn họ tấn công lên đây!”

Trịnh Đan tóc tai rồi bù, mặt mày bẩn thỉu, vừa khàn giọng hô, vừa lao vê phía bên này.

“Hã?”

Thiêu Hải ngân ra Mới nhìn thấy đám người Cổ Linh Đường vừa đánh vừa lui, đều chen chúc l*n đ*nh núi Thiên Vương.

Không ít người của Cổ Linh đường ngay lúc này đều là vết thương chồng chất, trên người toàn là máu, trên mặt mỗi người đều tràn ngập hoảng sợ.

Ông ta lại bình tĩnh nhìn.

Liền thấy Du Linh và Phong Tư Viễn của Sát vương cung dẫn người đánh giết lên núi.

Du Linh đứng hàng thứ năm trong năm đại quái nhân, Phong Tư Viên đứng hàng thứ ba, hai người này gần như là đại biểu đứng đầu về thực lực trong các đệ tử, thậm chí ngay cả trường lão bình thường cũng không thể đối phó, có bọn họ ra mặt, đám người Trịnh Đan không ngăn cản được, đó là chuyện đương nhiên.

“Một đám thùng cơm vô dụng!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1706


Chương 1706:

Thiếu Hải thảm mắng, sắc mặt không được tự nhiên.

Cục diện đã gay go hơn nhiều so với kế hoạch của ông ta.

Nhưng mà càng gay go hơn ở phía sau.

Sau khi đám người Du Linh, Phong Tư Viễn đi tới, lại một đán người khác tập hợp ở dưới núi Thiên Vương, đồng thời hơn mười người tài năng phi thường xông l*n đ*nh núi Thiên Vương.

Đây rõ ràng chính là trường lão đến từ các đường khẩu.

Sắc mặt Thiêu Hải âm u Nhưng không còn biện pháp.

Chỉ cân tin tức thân giới đữØể truyền ra ngoài, lập tức sẽ bị mọi người biết được.

Đặc biệt là tam đại vương cung.

Hướng đi của bọn họ đều bị người tất cả đường khầu chú ý, bọn họ tới đây, người những đường khầu khác sao lại không biết?

“Ha ha, náo nhiệt quá nha! Không nghĩ tới trong cấm địa của Đông Hoàng Giáo tôi, vậy mà lại tập trung nhiều người như vậy!”

Một người đàn ông vạm vỡ, đầu bóng nhẫn, khuôn mặt râu ria bướ& 7ã, Đây là thất trường lão Từu Nhục hòa thượng của Đông Hoàng Giáo.

Thái độ làm người hào phóng, là hòa thượng phá giới, sức người vô tận, thực lực kh*ng b*, cho dù là trưởng lão của tam đại vương cung cũng không dám khinh thường ông.

“Xem ra sự việc còn gay go hơn nhiều so với tường tượng của chúng ta, sở dĩ chúng ta tổ chức đại hội Đông Hoàng này, chính là vì để tránh đồng môn giết hại lẫn nhau trong lúc đó, không nghĩ tới cuối cùng chúng ta vẫn rơi vào kết quả này, đáng tiếc, tiết là đáng buồn.”

Một bà lão bước ra, không ngừng lắc đầu.

Vị này chính là tứ trường lão của Đông Hoàng Giáo, Tịch Mộc Lâm.Ngoại trừ tam đại trưởng lão ra, bà chính là trưởng lão có uy vọng nhất, đức cao vọng trọng, được người kính ngưỡng.

“Các vị trường lão, tôi cảm thấy chuyện thần giới này, chúng ta vẫn nên thương lượng cho thỏa đáng thì hơn!” Lại một vị trưởng lão đứng dậy, mỉm cười mỡ miệng.

| Xi nàu niành #3 fíc si í đồng ứ clia rất nhiều người.

Chính xác.

Tình hình lập tức, lại trong tư thê giương cung bạt kiếm, nếu mọi người trực tiếp ra tay cướp đoạt thần giới, ắt phải máu chảy thành sông, xảy ra như vậy, tổ chức đại hội Đông Hoàng cũng chỉ trờ thành trò cười.

Nhưng tại lúc này.

Vùi Quỷ Thủ phía bên kia đột nHềh xoay người, bước một bước dài, điểng như viên đạn b*n r*, nhày về hướng phần mộ phía bên kia.

Hô hấp mọi người căng thẳng.

“Tam trường lão! Ông!”

Có người kêu lên thất thanh.

Nhưng mà Quỷ Thủ từ chối đáp lại, dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía ngôi mộ, tích lũy sức mạnh, trực tiếp dùng một chường hung ác bổ về phía phân mộ.

Sức mạnh cuồng bạo oanh động Ởð trong lòng bàn tay.

Rõ rằng ông ta muốn bổ phần mộ ra, mạnh mẽ cướp đoạt thần giới!

“Vô liêm sỉ!”

“Quỷ Thủ! Ông muốn trực tiếp lấy được thần giới? Trờ thành giáo chủ?

Hừ, không dễ như vậy đâu!”

“Thần giới là của tôi!”

Đám đông trường lão và cao thủ ð hiện trường giận tím mặt, lập tức nhún người nhảy, nhằm về phía Quỷ Thủ, như muốn ngăn cản.

Lâm Dương cũng nặn ra một cây kim bạc, chuẩn bị ra tay.

Nhưng vào lúc ngàn cân treŠ:Sðï tóc này!

VùI Lại một dư ảnh đột nhiên xuất hiện ð phía trước phần mộ.

Vừa nhìn!

Rõ ràng chính là ông già đầu tóc rối bù, ăn mặc bẩn thỉu ngủ gật bên cạnh phần mộ!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1707


Chương 1707:

“Cái gì?”

Mọi người kinh hoảng hô.

Ông già trở tay dùng một chưởng, hung ác hất văng bàn tay của ®uÿ Thủ.

Âm!

Quỷ Thủ bị đánh bay ra tại chỗ, ngã thật mạnh ở trên mặt đất.

Một cánh tay. .. Gãy ngay tại trận!

Toàn hiện trường sôi trào!

Một cảnh tượng này đột nhiên làm cho tất cả mọi người hồi lâu mới hoàn hồn.

Sao lại thế này?

Ông già đầu tóc rối bù, ăn mặc bần thỉu này rốt cuộc là aï?

Vì sao một kích này của ông ta, có thể đánh gãy cánh tay của trường lão Quỷ Thủ?

Thật sự rất khủng bô?

Quỷ Thủ tại sao gọi là quỷ thủ, đó à do ra chưởng đặc biệt hung hãn, dễ dàng đoạt tính mạng người khác, xuất quỷ nhập thần cường hãn đến cực điểm.

Nhưng mà hiện tại, chưởng lực mà Qủy Thủ am hiều nhất không chỉ bị đối phương phá vỡ, hơn nữa… Đối phương còn phá vỡ ngay chính diện!

Đánh bại bằng chường lực cường hãn!

Đây là thứ người bình thườnØ 5ð thề tượng tượng sao?

Trong lúc nhất thời, toàn bộ ánh mắt mọi người đều tập trung. trên người này.

Các trường lão cũng ngừng đối đầu gay gắt, dồn dập chuyển mốc.

“Sư phụ!”

Các đệ tử của Lệ vương cung lao tới, nâng Quỷ Thủ dậy.

“Tôi không sao.”

Quỷ Thủ quát khẽ, xé tay áo xuồng, trên cánh tay bó buộc một nút.

Cánh tay thoáng chuyền động, nhưng hiền nhiên không thích hợp để tiếp tục chiên đấu “Ngài là người nào?”

Đại trường lão Lý Mạc Vân cuối cùng cũng lên tiếng.

“Cút, tất cả cút hết! Đừng làm phiền ta thanh tịnh!

Ông già khàn giọng quát, một lần nữa về bên cạnh phần mộ, lại tiếp tục chợp mất.

Mấy chục nghìn người xung quanh. . Ông ta căn bản không thàm nhìn một cái.

Các trường lão đều cau mày.

“Xem ra đây mới là vấn đề chúng ta lập tức phải đối mặt!“ Quỷ Thủ khàn giọng nói.

“Hiện tại thần giới đang chôn ð trong phần mộ này, chỉ cần mở được phần mộ, là có thề đạt được thần giới Đông Hoàng!” Nhị trường lão Liễu Thị Phương lạnh nhạt nói, xoay đầu lại: “Đại trường lão, ông thấy thế nào?”

Lý Mạc Vân không nói lời nào.

“Hừ, ông già thối này muốn ngăn cản chúng ta bay lên đoạt nhẫn? Sư phụ, đệ tử mang các vị sư đệ, sưñUổi cùng xông lên, giải quyết sạch sẽ *ôfØ già kia, mang thần giới đến, trợ giúp sư phụ trở thành giáo chủ!” Một gã đàn ông cao to vạm vỡ gẳn giọng gào lên Trưởng lão bên cạnh anh ta nghe thấy, yên lặng gật đầu.

Nhận được cho phép, người đàn ông lập tức khàn giọng gào thét, mang theo đao kiếm đi qua đánh ông già đầu tóc rối bời, ăn mặc bần thỉu kia.

Đao kiếm sáng như tuyết giống như một tầng sóng, cánh tay đf#Ẩð quân chúng vung lên chém xuống: Nhưng trong nháy mắt tại lúc những đao kiếm chém xuống, ông già đang ngủ gật đột nhiên mở hai mắt, chụp lấy nắm đất ở bên cạnh phần mộ, cầm vào trong tay, ném về phía người đang lao tới.

Xuy xuy xuy xuy xuy XUY. ..

Nắm đấy đó bay nhanh ra, tựa như viên đạn nháy mắt đánh xuyên qua ngực tên đệ tử này.

Trong khoảnh khắc, tất cả đệ tử đang lao tới toàn bộ đều dừng lại ở trước phần mộ, vẫn giữ nguyên tết giương cao đao kiếm.

Cơn gió nhẹ thổi.

Bịch bịch bịch bịch.

Thân hình những đệ tử này cùng nhau ngã xuống rào rạt trên mặt đất, lập tức không còn tiếng động, toàn bộ chết hết.

Trên ngực mỗi một tên đệ tử đều cuồn cuộn máu tươi, mất mạng ngay tại chỗ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1708


Chương 1708:

Mọi người da đầu tê dại.

Lặng ngắt như tờ.

Toàn bộ đều mắt to trừng mắt nhỏ, ngây ngốc nhìn cảnh tượng này.

“Làm sao. . lại như vậy. . – “Bọn họ. ..Cứ như vậy mà chết?”

“Ông già này rốt cuộc là ai?”

“Một chiêu vừa rồi kia. ..Rốt cuộc ì năng lực gì?”

Âm thanh run rầy truyền ra.

Toàn bộ mọi người đều mơ hồ.

Nâng tay g**t ch*t mấy chục 1gười!

Đây là năng lực chỉ có thầnalinh, mới có?

S000, 24) 110.1221122) 182) 21000 đều kinh hãi tái nhợt vô cùng, chưa từng thấy qua thủ đoạn hung hãn như Vậy.

“Ta nói, kêu các người cút! Đừng làm phiền ra thanh tịnh, nếu không cút, đây chính là kết cục!“ Ông già khàn giọng nói, một lần nữa nhắm mắt lại.

Lúc này không ai còn dám hé răng.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, cũng không dám tiếp tục hành đổñ9 thiếu suy nghĩ.

saa„ Ji thể trên mặt đất đã k*ch th*ch, thật sâu da dầu mỗi người.

“Sư phụ. . .Hiện tại chúng ta nên làm gì bây giờ?” Trịnh Đan thật cẩn thận nhìn Thiếu Hải.

Thiếu Hải liên tục cười lạnh: “Xem ra lời đồn là thật! Ha ha, có người này ð đây, những người này không lấy được thần giới!”

“Nghe ý tứ này của ông, ông có biện pháp lấy được thần giới?” Lâm Dương ở phía sau không khỏi mỡ miệng.

Thiếu Hải liếc mắt nhìn anlfffiồf cái, vừa lạnh nhạt nói: “Đương nhiên là có biện pháp!”

“Biện pháp gì?”

“Khiêu chiến ông ta!”

“Khiêu chiến?”

Trịnh Đan khó hiểu.

Đôi mắt Lương Tuấn Hùng lóe sáng, dường như biết được điều gì.

“Du Linh!”

Lúc này, chỉ nghe thấy phía Quỳ Thủ khẽ quát một tiếng.

“Sư phụ, đồ nhỉ ở đây!”

Du Linh bước lên trước.

“Con đi khiêu chiến người này!”

Quỷ Thủ nói.

Du Linh không hiểu vì sao.

Lại nghe Quỷ Thủ cười nói: “Các vị trưởng lão, về thân phận của người này, tôi nghĩ các vị hẳn đều đã đoán được?”

Đám người Tịch Mộc Lâm, Liễu Thị Phụng, Tửu Nhục hòa thượng đều gật đâu.

“Không thể tưởng tượng ÂÑưữØể giáo chủ phu nhân thật sự có gian tình cũng người khác! Khó trách giáo chủ liền g**t ch*t bà ta!“ Tịch Mộc Lâm khàn giọng nói.

“Người này, hẳn chính là gian phu đúng không?”

Liễu Thị Phụng lạnh nhạt nói.

Một câu đơn giản này của hai người, lập tức làm nồ tung suy nghĩ của các đệ tử tại hiện trường.

Cái tên đầu tóc rối bù, ăn mặc bẩn thỉu này… Vậy mà là gian phụ ngoại tình với giáo chủ phu nhân?

Quả thật nghe rợn cả người.

“A? Đám người các người nhận ra tôi sao?”

Ông già đầu tóc rối bù, ăn mặc bần thìu mở đôi mắt vần đục ra, thản nhiên nhìn những người này.

“Đương nhiên nhận ra, nếu không phải do ông, giáo chủ của chúng ta sao lại giết giáo chủ phu nhân? Ngài ấy tại sao lại tẩầu hỏa nhập ma đột nhiên chết không rõ nguyên do? Đông Hoàng giáo của chúng ta sao có thể rối loạn? Tất cả những điều này đều.là lỗi lâm của ông! Ông chính lễ ðôi nhân!“ Tịch Mộc Lâm quát to.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1709


Chương 1709:

Ông già vừa nghe, cũng cười ha ha.

“Cái gì? Tôi trở thành tội nhân?”

“Tôi là gian phu?”

“Tôi là đầu sỏ gây nên?”

“Ha ha ha ha, quả thật là trò cười lớn nhất thiên hại! !”

“Rõ ràng chính là giáo chữ của các người đoạt đi người phụ nữ ta yêu!

Rõ ràng ông ta là kẻ thứ ba, hiện giờ lại nói tất cả ngọn nguồn của tai họa lại là tôi?”

“Nực cười! Thật nực cười!”

Tâm trạng của ông già đột nhiên có chút kích động, phát ra từng tiềng cưỡi to, nét mặt già nua nếm đủ mùi đời kia đầy dữ tợn.

Hiền nhiên.

Ông ta rất phẫn nộ.

Rất không cam lòng!

Rất oán hận!

“Tiền bối, tạm cho tôi hỏi ngài, thần giới Đông Hoàng, có ð bên trong phần mộ hay không?” Một trưởng lão đứng dậy, trầm giọng hỏi.

“Có phải hay không, có liên quan gì đến tôi?” Ông già mặt không chút thay đổi.

“Thần giới Đông Hoàng có liên quan đến sự vùng dậy của Đông Hoàng giáo tôi, là tín vật của giáo chủ Đông Hoàng giáo, Đông Hoàng giáo chúng ta ngay bây giờ như rắn mất đầu! Phải dùng thần giới Đông Hoàng để quyết định chọn ra một giáo chủ mới! Nếu như tiền bối biết điều, fff để cho chúng tôi khai quật phần mộ, lấy thần giới kia ra!“ Trường lão kia trầm giọng quát.

“Bên trong chôn cất người phụ nữ tôi yêu, tôi vì bà ấy mà trông coi ngôi mộ mấy chục năm, hiện giờ tóc đã trắng xóa, các người muốn đào mộ trước mặt tôi để lấy nhẫn? Không cảm thấy rất nực cười hay sao?“ Ông già lắc đầu, trong mắt sâu lộ ra vẻ âm u.

“Đã như thế, vậy dựa theo quy tắc mà làm! Người từ chỗ chúng tôi khiêu chiến ông, nếu người của chúng tôi đánh bại ông, chúng tôi liền đào mộ lấy nhẫn! Thế nào?”

“Ha ha, thú vị! Tôi ngồi nhàm chán ở đây mấy chục năm! Trên đời này liền có nhiều chuột nhất không biết sống chết như vậy sao? Được!

Các người muốn đấu! Vậy đến đây đi!

Ông lão đây cà đời này chưa bao giờ từ chối qua bất cứ khiêu chiến của kẻ nào! Hôm nay các người đến bao nhiêu! Ông đây bấy nhiêu!”

Ông già hô to, lập tức đứng dậy, vẻ mặt ngạo nghễ.

Lâm Dương vừa nghe, nhất thời choáng váng.

Cảm giác, ông già này chín là Lăng Đầu Thanh!

Hiện tại có nhiều người ở đây như vậy, từng đám ngưỡi bước qua khiêu chiến, cho dù ông ta không thể thua, vậy cũng không phải mệt chết sao?

Ông ta không nhận thấy đây là đánh luân phiên?

Những người này là cố ý muốn tiêu hao thể lực của ông ta?

Khó trách các trường lão này đề nghĩ muốn từng người thực hiện khiêu chiến! Hiền nhiên là đã biết thân phận của ông già, cũng biết được ông đã Sẽ không từ chối bất cứ khiêu chiến Eửã kẻ nào.

“Một khi đã như vậy, được lắm, lão tiền bối, chúng tôi sẽ không khách khít”

Quỷ Thủ nặng nề nói, liền đưa mắt ra hiệu cho Du Linh.

Người này có thể dùng một chiêu đánh Quỷ Thủ bị thương, có thể thoải mái tiêu diệt mấy chục tên đệ từ, tất nhiên không phải đệ tử bình thường có thể đối phớ?

Cho nên vừa ra tay, liền chính là người đứng hàng thứ năm trongđflff đại quái nhân, Du Linh.

Ánh mắt mọi người sáng rực nhìn.

Lại thấy Du Linh bước lên phía trước, chắp tay với ông già: “Tiền bối, xin chỉ dạy.”

“Cô có biết quy tắc quyết đấu với tôi không?” Ông cụ liếc mắt đánh giá Du Linh một cái, mặt không chút thay đổi nói.

“Du Linh không biết.”

“Vậy tôi liền nói cho cô, quyết đấu với tôi, đó chính là quyết đấu sống còn, tôi với cô, chỉ khi trong hai @ữðï có một người chết, mới xem như phân ra thắng bại, cô hiểu chưa?” Ông già nói.

Sắc mặt Du Linh biến thành kinh hãi, sợ tới mức lui về phía sau hai bước.

Đây căn bản chính là liều mạng!

Cô ta còn nghĩ rằng ra tay có chừng mực thôi!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1710


CHương 1710:

“Du Linh, đừng sợ, sư phụ ð đây, con sẽ không có chuyện gì!“ Bên này Quỷ Thủ khẽ quát một tiếng.

Du Linh hít vào một hơi, yênaặfÐ gật gật đầu, người cũng có mấy Phân tự tin Đúng vậy.

Nhiều người ở đây như vậy, cô ta sợ cái gì?

Đối phương tuy mạnh, nhưng có khả năng giết nhiều người như vậy?

“Tiền bối, chúng ta bắt đầu đi!”

Du Linh hét lên.

“Cô bé, cô đã không sợ chết, vậy liền ra tay! Tôi nên nói cho cô biết, tôi sẽ không nề tình!” Ông già quát khẽ.

Du Linh cắn răng một cái, nữ nhiều đồng môn nhìn thấy như vậW:eố ta không dám lùi về phía sau, quát lớn một tiếng, sải bước xông tới, trong tay áo lấy ra một thanh nhuyễn kiếm, giống như ngân xà loạn vũ đâm về phía ông già.

Ông già chắp hai tay ra sau, không chút di chuyển.

Dưỡng như không đem một kiếm này để vào mắt.

Vùi!

Nhuyễn kiếm đâm tới, đã tới gần lồng ngực của ông già, giống như muốn đâm thủng nó. ~ Nhưng khoảnh khắc sắp đâm vào, ông già đột nhiên nâng một ngón tay, trực tiếp chạm vào trên mũi nhuyễn kiếm kia.

Trong khaongr khắc, mũi nhuyễn kiếm không thể tiến thêm một chút nào, sức mạnh của Du Linh khiến cho nhuyễn kiếm chợt uốn cong, giống như là đâm vào trên sắt thép.

“Cái gì?”

Xung quanh không ngừng kêu lên kinh hãi.

Du Linh cũng vô cùng hoải8 Số, nhưng không dám chẩn chừ, đột nhiên xoay người, dứt ra rồi chém.

Vù vù…

Thanh kiếm phát ra âm thanh đáng sợ giống như nước mắt rà rích.

Thân kiếm sắc bén kia tiếp tục hung ác mà tập kích.

Lần này, Du Linh muốn chém xuống đầu của ông già.

Cuộc truy kích cực kỳ xinh đẹp, nhưng có một loại cảm giác quá sức.

Nhưng mũi kiếm sắp sửa đâƒñtới, một ngón tay đã đặt trước kính bột, hoàn mỹ ngăn cản lưỡi kiếm sắc bén cắt tới.

Du Linh trợn tròn mắt.

“Cô bé, dựa vào công phu mèo què ba chân này của cô, là muốn tới đây chịu chết?”

Ông già hừ lạnh, đột nhiên búng ngón tay, đánh lên mũi kiếm.

Loảng xoảng leng keng!

Mũi kiếm gãy ngay tại chỗ.

Trên thân kiếm lại truyền tới một sức mạnh kh*ng b* trực tiếp chất đứt cánh tay Du Linh.

“AI Cô ta phát ra tiếng kêu đau đớn.

Nhưng tiếng kều còn chưa chấm dứt, ông già đã trở tay nắm lấy, cảm chắc mảnh kiếm sắc vỡ nát, vung về phía Du Linh.

“Sư tỷ! Cần thận!”

Tiếng kêu la vang vọng thảm thiết.

Nhưng không còn kịp rồi.

Xích! Xích! Xích. ~ Từng mảnh kiếm sắc vỡ nát đều đâm vào trong cơ thể của Du Linh.

Cô ta liên tục lùi mấy bước, rồi mới dừng lại, một lát sau, đã nửa quỳ trên mặt đất, không còn động tĩnh!

Người có mặt tại hiện trường nghẹn họng nhìn trân trối, ai nấy đều kinh hãi đến cực điểm.

Du Linh đã chết!

Đệ tử thiên tài nằm một trong năm đại quái nhân!

Cứ như vậy mà chết.

Trải qua gần bốn chiêu với ông già kia, liền bị đối phương g**t ch*t.

‘ Đây căn bản không phải khiêu chiến! – .Đây là một cuộc thảm sát!

Không ai dám tin hình ảnh bản thân đã thấy.

Rốt cuộc, đệ tử của Lệ vương cung tỉnh táo trở lại.

“Sư tỷ! I”

“Du sư tỷ!”

đầy mọi người ra, ôm thi thể của Du Linh, gào khóc.
 
Back
Top Bottom