Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1711


Chương 1711:

Bất cứ người nào cũng không thể tưởng tượng được, tuyệt thế thiên tài như Phong Tư Viễn, một con người kiên cường như vậy, hiện giờ cũng khóc nức nở.

Các đệ tử đều biết rõ, Phong Tư Viễn thích Du Linh, dù sao hai người đã được.

nuôi dạy tại Đông Hoàng giáo từ khi còn…

nhỏ, là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu.

Du Linh cứ chết không rõ ràng.

⁄ có thể chấp nhận:.

Không chỉ có anh ta, các đệ tử của Lệ Í Vương cung trong lòng cũng bắt đầu run SỢ.

Nếu ngay cả Du Linh cũng không thể ƒ ‘ chịu được bốn chiếu, nhưng người khác thì làm sao? Sợ là một chiêu liền chết.

“Sư phụ! Xin cứu sư muội! Cứu sư muội đi!”

Phong Tư Viễn ôm thi thề của Du Linh, khuôn mặt chảy dài nước mắt, quỳ gối kêu ..góc trước mặt Quỷ Thư.

“Cô ta đã chết!” Vẻ mặt Quỷ

“Không! Sư phụ! Cô ấy vẫn có thể cứu chữa! Du Linh vẫn còn cứu được! Cô ấy sẽ không cứ như vậy mà chết!” Phong Tư Viễn cảm xúc đột nhiên kích động.

Khuôn mặt Quỷ Thủ hiện ra vẻ buồn bực, đè giọng rống lên: “Tư Viễn! Anh đối mặt với sự thật đi! Cô ta đã chết! Anh tỉnh táo lại một chút!”

“Sư phụ… .”

Lời này vừa rơi xuống, Phong Tư Viễn nhưbị sét đánh, không thể tin được nhìn Quỷ Thủ.

“Sư phụ! Không được!”

Toàn bộ các đệ tử quỳ trên mặt đất, dập đầu với Quỷ Thủ.

: k L “Sư phụ! Nếu ngay cả Đại sư tỷ cũng không phải là đối thủ của người nọ! Để Đại _ [ _ sư huynh đi, cũng không chống đỡ được.

“Không thể đề cho Đại sư huynh đi!”

“Sư phụ!”

Các đệ tử kêu khóc, đầu cầu tình vì Phong Tư Viễn.

Ai cũng không phải là đứa ngốc.

Bọn họ đều nhìn ra tính toán của Quỷ Ông ta muốn hy sinh những đệ tử này, để làm tiêu hao thể lực của ông già kia, – . muốn dùng tính mạng của bọn họ, để giải lyết người kia, đoạt được thần giới Ð nhấn.

Nhưng cũng là phương pháp có hiệu quả nhất ngay lúc này, Dù sao lợi thế của bọn họ, cũng chỉ có Số lượng người!

“Vô liêm sỉ!”

Quỷ Thủ giận tím mặt, chỉ vào đám đệ [- tử này chửi ầm lên: “Đám súc sinh các người! Làm cái gì? Là muốn làm phản hay \o? Tất cả đều đứng lên cho tôi!”

cho tôi!” Quỷ Thủ rống giận.

Nhưng các đệ tử vẫn quỳ trên mặt đất như cũ, không chịu đứng dậy.

Xem ra Phong Tư Viễn có uy vọng rất cao trong cảm nhận của đám đệ tử này.

Lâm Dương tràn đầy ý nghĩ sâu xa nhìn . anh ta một cái.

“Phong Tư Viễn! Anh lập tức cút qua L cho tôi, khiêu chiến người kia, có nghe thấy.

ông?”

Phong Tư Viễn lại giống như người mất L hồn, không đáp lại Quỷ Thủ, chỉ ôm thi thể _] của Du Linh, tê liệt ngồi dưới đất.

Dường như toàn bộ chung quanh, đều không có liên quan đến anh ta…

Trong mắt nhá ta, chỉ có Du Linh…

“Anh.”

chịu xuất chiến, vậy đồi người đi!”

Quỷ Thủ nghiến răng nghiến lợi trừng mắt với bà ta: “Đồi ai?”

Liễu Thị Phụng vứt ánh mắt nhìn Bàng Lương bên này, bình tĩnh nói: “A Lương, cậu có dám xuất chiến?”

“Hừ, có gì không dám?”

Bàng Lương bước ra.

Hiện trường tiếp tục một trận kêu lên nhân!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1712


Chương 1712:

Du Linh đứng hàng thứ năm chẳng qua chỉ đỡ được bốn chiêu, Bàng Lương _ này có thể đỡ được bao nhiêu chiêu?

Năm chiêu?

Mười chiêu?

Cho dù có chặn được mười chiêu, kết quả cũng chỉ có đường chết đúng không?

Mọi người cùng lúc nhìn chằm chằm Bàng _ Lương, một đám người tràn đầy chờ mong.

“Còn có người không sợ chết hay sao? Được lắm, đến đây đi!?”

Ông già cười lớn một tiếng, cũng không khách khí, lập tức nhún người nhảy xuống, xông về phía Bàng Lương.

Ánh mắt mọi người lập tức tập trung trên người Bàng Lương.

Nhưng Bàng Lương vẫn chưa lao về trước, mà là điên cuồng lui về phía sau, tốc. ï Í độ nhanh ngoài dự đoán, thân thể di.

chuyền nhanh nhẹn, trong nháy mắt kéo xa. ƒ : ¡cách với ông già gần trăm mét. một tiếng, làm sao có thể mặc kệ cho anh ta rờiđi? Lập tức nhảy lên, đuổi theo.

Tuy rằng tốc độ của Bàng Lương cực kỳ nhanh chóng, nhưng so sánh với ông cụ, cũng thua kém không ít.

“Chết cho tôi!”

Ông già hét to, nhún người nhảy, người _ như đạn pháo bay về phía Bàng Lương,

Ẩm!

Một chưởng của ông già bồ trên mặt đất.

Cả mặt đất lập tức trở nên rung động, một cái khe rãnh dài hẹp cuất hiện.

Hít!

Quần chúng bốn phía hít một ngụm _ khí lạnh.

Một chưởng này nếu đánh vào trên người, người nọ có phải chết ngay tại chỗ hay không?Bàng Lương lăn người dang hướng về phía trước mà chạy.

Nhìn thấy điều này, rất nhiều người cũng hiều ra.

Bàng Lương này thông minh hơn so ƒˆ với Du Linh.

Anh ta biết không thể đối đầu chính diện với ông cụ, nếu không đó chỉ có một con đường chết, liền lựa chọn lấy lui làm tiến.

Dù sao đây cũng vì mục dích tiêu hao thể lực của ông già, chỉ cần đạt được mục _ này, có chiến đáy hay không thật Tạ.

Kết quả là, mọi người liền nhìn thấy 3àng Lương bị ông già đuổi đến nhảy lên nhảy xuống, chật vật không chịu nồi.

Tuy rằng giống như chó nhà có tang, nhưng thành công dây dưa với ông già.

Không ít người âm thầm ngạc nhiên.

Khóe miệng Liễu Thị Phụng giương lên: “Làm đẹp lắm, A Lương!”

Tất cả mọi người hết sức chăm chú ƒ’ ‘nhìn Bàng Lương, cho dù là Quỷ Thủ cũng như thế, lại không ai phát hiện Lâm Dương ng lẽ đi tới bên cạnh Phong Tư.

Phong Tư Viễn vẫn gắt gao ôm lấy thi thể của Du Linh như cũ, ruột gan đã đứt từng khúc, cơ thể không còn sức sống. Thế giới của anh ta, đã trở nên ảm đạm không còn ánh sáng.

“Đừng làm phiền tôi! Tôi muốn ở cùng một chỗ với Du Linh!”

Phong Tư Viễn không quay đầu lại.

Anh ta tưởng rằng vị sư đệ nào đó muốn đến an ủi, liền trực tiếp mở miệng.

“Muốn cứu cô ta không?”

Lời này vừa thốt ra, cả người Phong Tư Viễn run lên mạnh mẽ, người vội vàng quay đầu lại.

Chiếu vào trong mắt anh ta, chính là khuôn mặt của Lâm Dương.

“Anh. . .Anh có thề cứu cô ấy! Anh có thể cứu sống Du Linh của tôi?” Phong Tư Viễn có phần kích động, vội vàng cầm lấy cánh tay người nọ hỏi.

“Có thể.” Lâm Dương gật đầu.

“Xin vị sư huynh này ra tay! Xin sưu huynh cứu Du Linh, chỉ cần ngàu có thể cứu sống Du Linh, Tư Viễn nguyện vì ngài mà làm trâu làm ngựa!” Phong Tư Viễn vội vàng buông Du Linh ra, quỳ gối trước mặt Lâm Dương, không ngừng dập đầu.

Động tĩnh rất nhỏ bên này, có mấy tên đệ tử bên cạnh nhìn thấy, tất cả mọi người đều cực kỳ ngoài ý muốn.

Lâm Dương nhanh chóng nâng anh ta dậy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1713


Chương 1713:

“Không cần phải làm trâu làm ngựa, tôi chỉ cần sau này anh có thể hiểu được một số việc, như vậy là đủ rồi!” Lâm Dương nói.

Phong Tư Viễn ngần người: “Sư huynh, ngài muốn tôi hiểu được cái gì?”

“Hiểu được lý lẽ, có thể phân biệt đúng sai, thấy rõ tốt xấu, biết cái gì là thiện là ác!”

Lâm Dương vừa nói, vừa lấy kim bạc ra, đâm vào người Du Linh.

Phong Tư Viễn không thể hiểu lời nói này của Lâm Dương có ý nghĩa gì, không hiểu vì sao.

Lại nhìn thấy Lâm Dương hạ xuống mất cây kim bạc, Du Linh giống như bị điện giật, đột nhiên run rầy, lại không còn động tĩnh.

Cảnh tượng này, cũng cho Phong Tư 7+ Viễn hy vọng rất lớn.

“Du Linh!“ Anh ta kích động gấp gáp kêu lên.

Lâm Dương ngừng lại.

“Sư huynh, may cứu chữa cho sư muội!” Phong Tư Viễn vội nói.

“Hiện tại sợ rằng còn chưa thể, điều kiện rất sơ sài, tình trạng vết thương của cô ta cũng quá nghiêm trọng, tôi nhiều nhất cũng chỉ có thề bảo vệ một hơi thở của cô ta, bảo vệ mạch máu của cô ta, để cô ta còn có thể sống sót, nếu muốn hoàn toàn bình phục, phải xem trị liệu tiếp sau đó.”

Lâm Dương nói.

“Vậy đại khái cần bao lâu?”

“Vừa đúng hai năm, hai năm này tôi sẽ từ từ chữa trị cho cô ta, cứu sống cô ta, không phải là vấn đề lớn.” Lâm Dương nói.

“Thật sự?”

Phong Tư Viễn mắt hổ chưa nước mắt, lập tức quỳ xuống lần nữa, dập đầu thành tiếng với Lâm Dương.

“Cảm ơn sư huynh!”

Anh ta thấy được hy vọng!

Người này, cho anh ta hy vọng!

Tại giờ phút anh ta tuyệt vọng, có thể thấy được ánh sáng bình minh, là chuyện làm cho người khác phấn khở biết bao?

“Không cần khách sáo! Mau đứng lên đi!“ Lâm Dương thấp giọng nói.

Phong Tư Viễn đứng dậy, xoa xoa nước mắt nơi khóe mắt.

“Sư huynh, nếu có cái gì muốn sai bảo, Tư Viễn nhất định sẽ vượt lửa qua sông, dùng hết toàn bộ khả năng, hoàn thành nhiệm vụ vì sư huynh!”

“Không cần, anh chỉ cần nhớ kỹ những lời tôi vừa mới nói qua.”

Lâm Dương lạnh nhạt nói: “Mang cô ta sang một bên nghỉ ngơi thật tốt, chờ việc này kết thúc, tôi lại tiếp tực xử lý miệng vết thương cho cô ta.”

“Được sư huynh.” Phong Tư Viễn gật đầu, ôm lấy Du Linh lui sang một bên.

Bên này dường như Quỷ Thủ đã nhận ra điều gì, quét mét nhìn Phong Tư Viễn, trong mắt lộ vẻ khó nhằn.

Đương nhiê, tầm mắt của ông ta cũng rất nhanh đặt trên người Lâm Dương, cũng không biết Lâm Dương đột nhiê đi đến để làm làm gì.

Ẩm!

Lúc này, tiếng vang nặng nề lần thứ hai truyền ra, mặt đất lại rung chuyền.

Tầm mắt của mọi người một lần nữa tập trung lại trên người ông già và Bàng Lương.

Lại thấy ông già là nổ mộ tảng đá lớn rạn nứt, đá vụn nồ tung tóe, về phần Bàng Lương, thở hồn hển lui về một bên, lại tránh thoát một cách hoàn mỹ.

Nhưng mà. . .Thể lực của anh ta đã không thề chống đỡ được bao lâu.

Mỗi một lần trốn tránh cùng với chạy trối, đều dùng hết toàn bộ sức lực.

Hiện giờ anh ta đã đem toàn lực đề chạy trốn.

Nhưng thể lực của anh ta sao có thể so sánh với thể lực của ông già.

“Thế nào? Hết sức rồi sao?”

Ông già liếc mắt nhìn Bàng Lương, khuôn mặt già nua tràn đẩt một nụ cười giả tạo: “Nếu đã như thế này, vậy đầu của cậu, có lẽ phải thuộc về tôi!”

Ánh mắt của Bàng Lương căng thẳng, nghiêng đầu khẽ kêu: “Sư phụ, con không chống đỡ được nữa!”

“Vậy dựa theo những gì anh muốn làm trước đó!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1714


Chương 1714:

“Vâng, sư phụ!”

Bàng Lương mừng rỡ, lập tức xoay người, lao về phía vách núi phía sau, tiếp sau đó không chút nghĩ ngợi, liền nhảy xuống vách núi!

“Cái gì?”

Hiện trường một đợt âm thanh kêu lên kinh sợ xôn xao như sóng thần.

Tất cả mọi người đều bị chấn động.

“Bàng Lương làm cái gì vậy?”

“Tự sát sao?”

“Trời ơi, đây chính là đỉnh núi Thiên Vương! Núi cao nghìn mét, anh ta không muốn sống nữa hay sao?”

Mọi người khiếp sợ vô cùng, soàn soạt lao tới bên cạnh rìa núi nhìn xuống.

Lại thấy Bàng Lương đang trực tiếp bám trên vách đá, nhanh chóng chạy xuống dưới.

Rõ ràng anh ta muốn trốn chạy!

Mọi người đều trừng lớn hai mắt, trong nháy mắt liền bừng tỉnh hiều ra.

Bàng Lương đây là trực tiếp muốn chuồn mất!

Tạm thời phải xem ông già duồi theo hay không!

Nếu ông ta muốn đuổi theo, không có người trông coi phần mộ, người ở đây ắt sẽ đào phần mộ lấy nhẫn.

Nếu ông ta không đuồi theo, cũng chỉ có thể nhìn Bàng Lương bỏ trốn mất dạng.

Nghĩ vậy, tất cả mọi người thầm nghĩ Bàng Lương cực kỳ cơ trí!

Liền xem ông già này nên lựa chọn ¬ -ấ Nhưng mà ngay tại lúc Bàng Lương dốc sức chạy xuống, ông cụ đột nhiên bật cười ha ha.

như thế nào!

“Con kiến! Đây là muốn chạy? Nực cười! Cậu thực sự nghĩ cậu có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ông già này sao? Ha ha ha ha…”

Âm thanh rơi xuống, ông già đột nhiên nhún người nhảy xuống, cũng không phải nhảy xuống vách núi, mà là bay thằng xuống lòng đất.

Ẩm!

Mặt đất lập tức bị ông ta kéo một lỗ hồng lớn.

“Cái gì?”

Mọi người kinh hãi.

Lại thấy trong lỗ hồng không ngừng truyền ra âm thanh ầm ầm to lớn.

Thật kỳ quái.

Ngay sau đó…

Răng rắc!

Giữa bên trong sườn núi đỉnh núi Thiên Vương đột nhiên nổ tung, một bóng dáng từ bên trong lao ra, trực tiếp lao đến bên cạnh Bàng Lương đang leo xuống phía dưới.

»A?”

Bàng Lương kêu to một tiếng, cũng không còn nơi nào để trốn.

Ông già dùng một chưởng nắm lấy cổ của anh ta, tiếp đó kéo một cái.

Xoạt xoạt!

Tiếng động lạ truyền ra.

Lại nhìn Bàng Lương, thân đầu tách rời từng nơi.

Khi quay lại trong tay ông lão là thủ cấp của Bàng Lương.

Trước sau không quá mười giây.

Rất nhiều trưởng lão đều không kịp phản ứng.

Bàng Lương … đã biến mất!

Những người xung quanh ngơ ngác nhìn chằm chằm, trên mặt mỗi ngươid đều lộ rõ vẻ sợ hãi.

Đặc biệt là những trưởng lão đó, họ còn bị sốc hơn!

Bởi vì bọn họ không hề thấy ông lão đỏ mặt hay th* d*c.

Trông ông ấy không hề kiệt sức.

Hiệu quả tiêu thụ của hai thiên tài mê hoặc … dường như không rõ ràng…

“Xem ra ngay từ lúc bắt đầu với Bàng Lương, ông ta hoàn toàn không dùng SứC lực!” Tứ trưởng lão Tịch Mộc Lâm cảm thán nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1715


Chương 1715:

“Ông ta có lẽ là ngồi ở đây quanh năm nên cảm thấy nhàm chán, cho nên mới chơi đùa Bàng Lương! Với thực lực của ông ta, có thể dễ dàng g**t ch*t Bàng Lương.”

Mọi người bàn tán sôi nổi.

Các môn đệ sôi sùng sục.

“Sư huynh Bàng Lương!”

“Như vậy liền… biến mất rồi à?”

Người trong cung nơm nớp lo sợ, ai nấy cũng đều sợ hãi, thấp thỏm.

Nhìn vật tròn tròn trên tay ông lão, bất cứ ai cũng thấy da đầu tê rần.

Một bầu không khí kinh hoàng bao trùm khắp mọi phía.

He “Còn ai muốn đánh nữa? Lên đi! Lão phu sẽ bồi ngươi!” Ông lão ném đầu của Bàng Lương xuống đất, trên mặt nở nụ cười quỷ dị nói.

Mọi người nhìn nhau ai nấy đều im lặng.

Lúc này không có bất kỳ ai dám bước lên.

Nhiều đệ tử đã tự động rút lui, đặc biệt là những đệ tử ưu tú đó.

Suy cho cùng, ngay cả Du Linh và Bàng Lương đầu đấu không lại ông ta, không ai muốn tiến lên … để tìm chết.

“Đại trưởng lão, tam trưởng lão và ta đều đã mất đi một đệ tử yêu quý, tiếp theo có phải ngài nên tiếp tục?” Liễu Thị Phụng nghiêng đầu thở dài, thúc giục Đại trưởng lão Lý Mạc Vân.

“Nói không sai! Võ Cực đâu? Hiện tại không phải hắn nên tiếp chiến sao?”

Dương Long cũng lên tiếng nói.

Mặc dù họ đã kêu gọi để thách thức Du Linh và Bàng Lương, bọn họ cũng rất ái náy khi hai người họ xảy ra chuyện.

Điều quan trọng nhất là thực lực của Sát Vương Cung và Lệ Vương Cung cũng bởi vì như vậy mà giảm sút đi rất nhiều.

Nếu Chiến Cung điện luôn chọn cách ngồi trên núi để xem những con hồ chiến đấu, điều đó có làm họ cao hứng?

Tuy nhiên Dương Long và Liễu T Phụng liên tục chất vấn, nhưng không thề đả động đến Lý Mạc Vân.

“Võ Cực đệ tử của ta không tham gia Đại hội Đông hoàng, ngươi thỉnh cầu ta để cho hắn xuất chiêu, ta e rằng không được!”

Tô Mạt Vân nói.

“Cái gì?”

+ Bư Cảnh tượng bỗng trở nên náo động.

“Võ Cực sư huynh không có tham gia Đông Hoàng hội nghị?”

“Chuyện này … sao lại xảy ra chuyện này?”

“Võ Cực sư huynh có thực lực như vậy, nếu sư huynh lên nghênh chiến, ai có thể là đối thủ của huynh ấy?”

“Chẳng lẽ Đại sư huynh không có hứng thú với Đại hội Đông hoàng này?”

Mọi người đều hoang mang, cùng nhau nghị luận bàn tán.

“Võ Cực không tới? Vậy phải làm sao đây? Ngươi không cho hắn tới sao?” Liễu Thị Phụng không vui, lạnh lùng chất vấn.

“Hắn ta không muốn đến.”

“Ha, ta nghĩ nhất định không phải vậy.” Dương Long hừ lạnh: “Bời vì Võ Cực hôm nay không đến, ta sẽ không ép buộc, ‘ nhưng ngươi nên phái một đệ tử khác lên tiếp chiến, chẳng phải sao?

“Được rồi!” Lý Mạc Vân gật gật đầu, quay đầu nhìn về phía nhóm đệ tử ở Chiến Cung phía sau: “Ôn Dịch! Thay mặt Chiến Cung chúng ta đi ứng chiến, cùng tiền bối bàn bạc chuyện này!

Người tên Ôn Dịch tái mặt như bị sét đánh.

“Tuờ: “Đừng nói với ta là ngươi không dám đi! Nếu như ngươi hèn nhát như vậy, ngươi đừng ở lại cung nữa, chỉ làm mất mặt của ta. Ngươi nên biết sư phụ thường làm gì với những người như vậy!” Ông ta nói mà không biều cảm.

Hắn nghe xong toàn thân run lên, há mồm không nói ra được.

“Còn không mau nhanh lên?”

Lý Mạc Vân tức giận hét lên.

Ôn Dịch thân thể lắc lư, run rầy đi về phía trước.

“Ôn sư huynh…”

“Ôn sư huynh…”

Các đệ tử của Chiến Cung cùng gọi .

Lúc này, một tiếng hét đột nhiên vang lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1716


Chương 1716:

“Sư phụ! Tiền bối, Ôn sư đệ lúc trước khi ra ngoài luyện công đã bị thương, bây.

giờ vết thương vẫn còn chưa lành. Trận này ta không cần đề sư đệ tiến lên. Để ta đánh!”

Lúc này, một người đàn ông trạc hai lăm mười sáu tuồi đột nhiên bước tới, kiên định hét lớn.

“Phạm sư đệ?”

“Phạm sư đề, ngươi … ngươi muốn làm gì?”

“Ngươi mau quay lại đi, Phạm sư đệ!”

“Ngươi không phải là đối thủ của ông ta đâu!”

Người trong Chiến Điện lo lắng, hò hét.

Tuy nhiên … Lý Mạc Vân nhìn hắn gật đầu.

“Phạm Phong, vì ngươi muốn thay Ôn sư đệ của ngươi! Vậy thì cho ngươi đừng làm sư phụ thất vọng! Tiến lên đi!”

Vô số đệ tử sững sờ.

Phạm Phong sắc mặt kiên định, như sao băng sải bước đi về phía lão nhân.

“Đừng!”

Ôn Dịch nghiêm nghị hét lên, nắm lấy Phạm Phong, mắng: “Phạm Phong! Ngươi không thề đi! Đề ta! Để ta tới!”

Giờ phút này, Ôn Dịch không khỏi sợ hãi.

“Sư huynh! Ngươi là huynh trưởng của tất cả huynh đệ. Tuy rằng thực lực không bằng huynh trưởng Võ Cực, nhưng huynh đối xử với chúng ta như gia đình, nội quy của Chiến cung rất nghiêm khắc. Nhiệm vụ được giao mỗi ngày đều vô cùng nặng nề, chính huynh là người động viên, giúp đỡ các sư huynh đệ, cho nên không thể không có huynh. Còn Thần Phong ta nhập môn sớm, người có sức lực tầm thường. Đây là điều duy nhất tôi có thể làm. Hãy đề trận chiến này cho tôi! Sư huynh, ta làm điều đó chỉ vì anh.”

Phạm Phong gầm gừ, đầy Ôn Dịch ra, lao về phía lão nhân trước mặt.

“Phạm Phong!”

Ôn Dịch hai mắt đỏ như máu, gầm lên thảm thiết, lập tức đuổi theo.

Buov Nhưng đã quá trễ rồi.

Phạm Phong không chào hỏi, hắn muốn trực tiếp công kích lão nhân.

Tấn công trực diện?

Đây chắc chắn là muốn tự sát!

Ngay cả khi có Võ Cực ở đây, hắn ta có thể cũng không sống sót nổi!

Nhiều người la hét điên cuồng.

Rất nhiều người trong Chiến cung đều quay đầu nhắm mắt lại, không đành lòng xem cảnh tượng tiếp theo.

Tuy nhiên, vào thời điểm quan trọng này, một bóng người đột nhiên đứng trước mặt Phạm Phong và buộc hắn ta phải dừng lại.

“Dừng lại!”

Phạm Phong còn chưa kịp phản ứng, liền nhìn thấy trước mặt có một người xuất hiện, vội vàng dừng lại, nhưng dưới tác dụng của quán tính, mọi người gần như không thể đứng vững.

Những người xung quanh sững sờ.

Mở to mắt nhìn xem.

Người này … là Lâm Dương đó!

“Hả?”

Thiếu Hải hơi tập trung.

Dương Long, Liễu Thị Phụng, Tịch Mộc Lâm và các trưởng lão khác cau mày.

“Thiếu Hải, đây là người của ngươi sao? Quản cho tốt người của ngươi, không — được vi phạm nguyên tắc.” Đại trưởng lão Lý Mạc Vân mở miệng nhắc nhở.

“Đừng lo lắng, Đại trưởng lão, quy tắc chắc chắn không thề phá vỡ!”

Thiếu Hải trong lòng vừa động, như là nghĩ tới cái gì, khóe miệng giương lên: “Chỉ là ta cho rằng Phạm Phong đệ tử của ngươi nhu nhược, lại liều mình tiến lên như thế này, chẳng khác gì đâm đầu vào chỗ chết.

Các vị tiền bối lão tổ sợ rằng không cần làm gì cũng có thề g**t ch*t hắn ta! “

“Ý ngươi là gì?“ Lý Mạc Vân hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1717


Chương 1717:

“Nếu như phái một người đi tìm chết, đừng nói là các vị trưởng lão có xem thường hắn hay không, chỉ cần nói các vị đệ tử có mặt tại đây, nhất định sẽ cảm thấy oán hận. Trưởng lão, ngài làm sao có thể làm ra loại chuyện ngu xuầẩn như vậy?”

Thiếu Hải lắc đầu, nói ra suy nghĩ, hắn cũng không có cảm giác sợ hãi tên Lý Mạc Vân này, Đại trưởng lão của Chiến cung điện nổi tiếng, trực tiếp nói: “Ta khuyên ông mau.

chóng gọi người của mình trở vết Trận chiến này, để người của ta đi! “

“Người của ngươi? Là ai?”

“Người đó!“ Thiếu Hải chỉ vào Lâm Dương “Tên nhãi ranh này? Nhìn xem bàn tay hắn da dẻ mịn màng, không có vết chai, ta quả thật nhìn không ra võ công của hắn, thằng nhóc này làm sao có sức mạnh được? E rằng nó còn không bằng Phạm Phong.” Lý Mạc Vân lắc đầu.

“Này đại trưởng lão, người dáng vẻ không tốt, mà lại dám tới đây, chứng tỏ hắn cũng có chút năng lực!”

Thiếu Hải cười nhẹ, quay sang nhìn Lâm Dương nói: “Nhóc con! Ta lệnh cho ngươi lập tức tiến lên, chiến đấu!”

“Ngươi muốn ta đánh ai?”

Lâm Dương liếc xéo Thiếu Hải!

“Tất nhiên là người bảo vệ ngôi mộ này! Ngoài ông ta ra còn có ai nữa?” Thiếu Hải ậm ừ.

“Đấu với ông ta? Tại sao? Ngươi đang muốn mượn tay ta đề giết ông ta?” Lâm Dương lắc đầu.

“Ngươi vừa nói gì?”

“Ta nghĩ thực lực của lão già này ai cũng thấy rõ. Thực lực của lão không chỉ là siêu phàm, có thể nói là không có đối thủ!

Thiếu Hải, ngươi đều biết rõ, thực lực của ngươi cũng không bằng ông lão. Ngươi còn muốn ta xông lên. Điều này có khác gì tự sát? Hơn nữa, ngươi có tư cách gì mà sai bảo ta làm gì? “Lâm Dươnghét lên.

“Ha! Tên nhóc này, sao ngươi dám trái lệnh của ta! “Hay! Thật hay!”

ø Thiếu Hải cố ý bày ra vẻ khó chịu, rồi xông vào đám người Lý Mạc Vân, Liễu Thị Phụng: “Các trưởng lão! Người này tham sống sợ chết! Dám làm trái ý ta, đừng bao giờ để hắn xuất hiện ở đây, nếu không e rằng các đệ tử phía sau sẽ lấy hắn làm gương, bọn chúng sẽ bắt chước hắn và không tuân theo mệnh lệnh của chúng ta!

Đến lúc đó, tất cả những môn đệ này sẽ không nghe lời chúng ta! Các trưởng lão như vậy mọi việc đều trở nên vô ích sao.”

“Ngươi muốn chúng ta làm cái gì?”

Liễu Thị Phụng hỏi.

“Xin hãy giúp ta các trưởng lão! Hãy hợp tác với ta, giúp ta khiến đứa trẻ này trở nên nghe lời!” Thiếu Hải hét lên.

Liễu Thị Phụng nghe những lời của Thiểu Hải và quay sang nhìn Lý Mạc Vân.

Lý Mạc Vân yên lặng gật đầu, đối với Lâm Dương bên kia nói: “Tên nhóc, Thiếu Hải dù sao cũng là trưởng lão của ngươi, nếu không nghe lời hăn, chính là vi phạm quy.

tắc của Chiến cung điện. Đó là một sự phản bội lại tông môn, nếu ngươi không làm, chúng ta e rằng chì có thề thực hiện theo đúng quy định! “

“Đúng vậy! Nhóc con, hiện tại ngươi chỉ có hai con đường, một là chiến đấu với người canh mộ này, hai là, chờ ta thi triển điền tịch! Ngươi tự mình chọn đi!”

Đây thật sự bắt Lâm Dương phải cuối đầu.

Nhưng Lâm Dương lại lắc đầu “Thực sự là một con chó gấu trúc!”

“Ngươi nói gì?”

“Ta nghĩ rằng có vẻ như các người đã phạm sai lầm. Ta không phải là đệ tử của Thiếu Hải, tôi không xuất thân từ Chiến cung điện!”

ø Lâm Dương tháo bảng thông báo của Hội trưởng Hội trường Thanh Hà và giơ nó lên cao: “Ta là Hội trưởng của Hội trường Thanh Hà. Từ bao giờ ta lại trở thành đệ tử của Thiếu Hải”

“Cái gì?”

Những người xung quanh đều phát ra một âm thanh kinh ngạc.

“Không phải chủ nhân của Thanh Hà là Trịnh Lạc sao? Tên này trở thành chủ nhân khi nào vậy?”

“Vậy thì người này rốt cuộc có lai lịch gi?”

“Ta chưa bao giờ thấy hắn ta!”

“Còn trẻ như vậy, không biết tên nhãi này chui từ đâu ra!”

“Không phải hắn ta là …”

Mọi người xì xào bàn tán.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1718


Chương 1718:

Thiếu Hải nói thằng: “Bảng thông báo của hắn là giả! Tên nhóc ngươi giỏi lắm, ngươi dám dùng bảng thông báo giả để chống lại vị trưởng lão này? Ngươi thật to gan! Ta nói cho ngươi biết, nếu hôm nay ngươi không giao đấu với ông lão này, vậy thì đừng trách ta ra tay tàn nhẫn không lưu tình! “Thiếu Hải hét lên.

Liễu Thị Phụng đột nhiên cau mày.

Có thề thấy cô ấy dường như đã bị Thiếu Hải sử dụng như một khầu súng.

Bảng thông báo hội trường nhìn rất tỉ mị, tay nghề quả thật không tệ, nó thật hay giả, bọn họ có thể nhìn không ra sao?

Vốn dĩ còn tưởng rằng người này là đệ tử của Thiếu Hải, nhưng bây giờ xem ra, đó là một sai lầm lớn.

“Thiếu Hải, ngươi muốn thì tự mình ra tay,đừng lúc nào cũng ra lệnh cho ta.” Lâm Dương bình tĩnh nói. Ị “Được! Vậy thì ngươi đừng trách ta!”

Thiếu Hải hừ lạnh một tiếng, liền xông tới Liễu Thị Phụng cùng Lý Mạc Vân nói: “Các vị trưởng lão, các người hãy giúp ta một tay quản giáo tốt tên nhãi ranh này!”

Nhưng lần này, Liễu Thị Phụng và những người khác không trả lời.

Thiếu Hải ánh mắt lóe lên một tia âm u.

“Mọi người hãy nhìn kỹ lại một lần nữa.” Lý Mạc Vân thản nhiên nói.

Thiếu Hải im lặng.

Lâm Dương đương nhiên biết bản tính của Thiếu Hải, nhưng đáng tiếc là hắn đã đánh giá thấp chỉ số IQ của những trưởng lão này.

Nhưng Lâm Dương lại hét lớn: “Đồ đệ của Đông Đế giáo! Tất cả các ngươi nghe đây!”

Giọng nói này, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Lâm Dương.

Ngay cả ông lão cũng không thể không đưa mắt nhìn sang.

Nhưng Lâm Dương lại hét lên.

“Đừng tin tưởng trưởng lão của ngươi nữa! Các trưởng lão của ngươi chỉ dùng các ngươi làm công cụ! Bọn họ không quan tâm đến sinh tử của ngươi chút nào! Bọn họ cũng không quan tâm đến cảm giác của ngươi! Tất cả những gì bọn họ quan tâm là Đông Hoàng Thần Nhẫn! Ta hy vọng các ngươi có thể nhận ra điều này sớm một chút!”

Ngay khi hắn ta vừa dứt lời, toàn bộ đỉnh Thiên Vương đình bỗng chốc trở nên náo loạn.

“ồp Đám đông náo động.

Tất cả các trưởng lão đều sững sờ.

= + Lý Mạc Vân và Liễu Thị Phụng đều kinh ngạc ngước mắt lên.

Tên nhãi ranh này hắn đang làm gì vậy?

Dám nói ra những điều như vậy?

Đồ lỗi cho tất cả những trưởng lão ở nơi có nhiều người như vậy?

Hắn ta có bị điên không vậy?

Người này không có não sao?

“Các vị trưởng lão, ta đã nói, các ngươi cần phải duồi hắn ta đi. Các người đã thấy chưa? Hắn ta toàn là lời nói vô nghĩa và dối trá. Nếu không đuồi hắn đi, các ngươi còn muốn làm trưởng bối? E rằng các ngươi còn có thể làm trưởng lão!” Khóe miệng Thiếu Hải nhếch lên, lại giễu cợt.

Hắn ta rất hài lòng với lời nói của Lâm Dương.

Vốn dĩ hắn ta muốn dùng đao nhưng n # 9 bây giờ hắn đã có chủ ý khác, dùng Lý Mạc Vân để xử lý Lâm Dương, không muốn bị Lâm Dương nhìn thấu.

Vốn dĩ Thiếu Hải cho rằng chiêu này sẽ thất bại, nhưng không ngờ Lâm Dương lại tự mình chuốc họa vào thân dám nói những lời để chống lại tất cả các trưởng lão!

Đây thực sự là tự chuốc họa vào thân, hắn ta không nên sống!

“Tên nhãi kia! Ngươi đang nói cái gì?”

Chắc chắn, Lý Mạc Vân không kìm được nữa, hơi ngầng đầu lên, nhìn chằm chằm Lâm Dương mà hét lên.

Mấy tên côn đồ lực lưỡng làm theo lệnh của người đàn ông đó xông vào trong, hất tung bàn ghế, đạp đổ mọi thứ.

Bệnh xá vốn đang gọn gàng sạch sẽ lập tức trở thành một đống hồn độn.

“Dừng lại! Mau dừng lại!”

“Vương Nghiêm, gợi cảnh sát ngay!”

Tú Lan lo lắng nước mắt sắp trào ra, nhanh chóng bước tới ngăn đám người đó lại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1719


Chương 1719:

Nhưng cô chỉ là một cô gái làm sao có thể ngăn chặn những kẻ côn đỡ? Bệnh xá này là do ông cô mở, ông tuổi tác đã cao, rất ít ở bệnh viện, nhưng dù vậy, đây cũng là tâm huyết của nhà họ Trịnh!

Vương Nghiêm sợ hãi lùi lại, trốn trong phòng run rẩy, lấy điện thoại di động ra gọi cảnh sát.

Lâm Dương lại nhíu mày.

Dù thế nào thì, Tú Lan cũng là bạn học và bạn thân của vợ anh, mặc dù Tú Lan có vẻ ngoài “hung dữ”

„ nhưng không phải người xấu.

“Gon chó cái, cút khỏi đây!”

Nhìn thấy Tú Lan lao tới, người đàn ông vạm vỡ hất tay ra Bị ánh hướng quán tính, Tú Lan lùi lại và ngã nhào xuống đất.

“Con điểm, Hắc Hố tao không đánh nữ nhân, nhưng không có nghĩa là sẽ để cho bây muốn làm gi thì làm, bây biết điều một chút! Bằng không đừng trách tao không thương hoa tiếc ngọc!”

Người đàn ông hung hãng nói.

“Tôi liều với ông!”

Tú Lan hai mắt đảm lệ, đỏ hoe, nghiến chặt hàm răng trằng tỉnh, lại định xông lên.

“Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!”

Người đàn ông tức giản, trực tiếp kéo thất lưng ra, dường như muốn trói Tú Lan lại.

Nhưng ngay khi ông ta định ra tay khống chế Tú Lan, một bàn tay hơi tái nhọt đột nhiên đưa ra bên cạnh, chuẩn xác nằm chặt lấy cánh tay của người đàn ông.

Trong phút chốc, người đàn ông sững người.

“Anh Hố, anh bị sao vậy?”

“Tiện nhân cô đã làm gì?”

Những tên côn đồ khác cũng lao về phía Tú Lan.

Nhưng mà, khi bọn họ tới gần, động tác của Lâm Dương nhẹ tựa lông hồng, chưởng nhẹ vài cái, những người đó đều đứng yên bất động.

Tú Lan kinh ngạc.

Cô nhìn thấy một vầng sáng xet qua lòng bàn tay Lâm Dương.

Nó trông giống như một chiếc kim bạc.

Tú Lan phản ứng ngay lập tức: “Anh đã làm gì?”

“Không có gì, chi là dùng kim bạc làm tê liệt thần kinh bọn họ một chút”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

Tú Lan đường như nín thở.

Liệt châm cứu không phải là hiếm trong y học cổ truyền, kicñ thích vào các huyệt như Nội Quan và Thiên Ma có thể làm tê liệt thần kinh tạm thời, sách y học cũng có ghi chép về việc sử dụng châm cứu để thay thế thuốc mê.

Trêu thực tế, Tú Lan cũng có thể làm được điều này.

Nhưng trước hết bệnh nhân phải năm yên không cử động, không có quần áo cản trỏ, và phải tìm được vị trí của các huyệt đạo.

Còn trong tình huống này đều là những tên cao to vạm vỡ, hon nữa bọn họ vẫn đang cử động, làm được như thế còn khó hon lên trời.

Anh ta là người như thế nào? Không phải Tô Nhan nói anh ta chỉ đơn giản là xem một vài cuốn sách y học thôi sao? Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng còi cảnh sát, rất nhiều người xem náo nhiệt tụ tập bên ngoài bệnh viện, hai cảnh sát mặc đồng phục bước vào.

Vương Nghiêm đang co rút phía sau lập tức nhảy ra chỉ vào Hắc Hố và hét lớn: “Đồng chỉ cảnh sát, anh đến rồi thật tốt, bọn côn đồ này đập phá bệnh xá của chúng tôi, phiền các anh mau chóng bắt chúng lại, không được tha cho tên nào cả!

Lúc này, cảm giác tê liệt trên người Häc Hổ và những người khác đều sắp biến mất, từng người từng người một ngã xuống đất.

Dù bọn họ vô cùng ngạc nhiên trước hiện tượng kỳ lạ này nhưng hiện tại chưa phải lúc đế xem xét vấn đề này.

“Đồng chí cảnh sát, chúng tôi không phải kẻ xấu”

Häc Hổ lo lằng nói.

“Anh có phải là kẻ xấu không, cứ đi theo tôi chúng tôi một chuyến!”

Viên cảnh sát trẻ với đôi mắt to mày rậm gắt lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1720


Chương 1720:

Vì thế mà, Hắc Hổ, Tú Lan, Vương Nghiêm, và Lâm Dương đều được đưa đến đồn cảnh sát lấy lời khai.

Quá trình này tương đối đơn giản.

Trải qua một hồi thấm vấn, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân tại sao Hắc Hổ lại đập phá bệnh viện.

Hóa ra cách đây một tuần, một cặp vợ chồng đưa một bé gái đến bệnh xá để chữa bệnh.

Tất nhiên, người chữa bệnh cho đứa bé đó chính là ông của Tú Lan, Trịnh Thiên Hào.

Chỉ là Trịnh Thiên Hào không còn ở bệnh xá nữa, bệnh xáluôn do Tú Lan và bác sĩ Nghiêm mà cô ấy tuyển đến tiếp quản Bệnh xá vừa mở chưa lâu, ngoại trừ khách hàng cũ của Trịnh Thiên Hào hầu như ít người nghe đến, thu nhập không cao, nhưng Vương Nghiêm thấy hai vợ chồng ăn mặc rất chỉnh tề, cao quý, đã kê rất nhiều thuốc cho cô bé.

Trên thực tế, bệnh của cô bé là một căn bệnh cứng đầu, nhiều bệnh viện lớn cũng không chữa trị được, vì vậy hai vợ chồng đến nhờ Trịnh Thiên Hào, Vương Nghiêm cũng biết chuyện này nên kê đơn thuốc làm ấm dưỡng cơ thể, định hoãn trước, chờ Trịnh Thiên Hào quay lại Không ngờ, dở là dở ở đơn thuốc đó.

Cô bé trước đây chỉ bị què, chỉ vài ngày sau khi dùng đơn thuốc của Vương Nghiêm, hai chân của cô không thế đi lại được nữa, giờ có nguy cơ phải cắt cụt.

Đám người Hắc Hổ là do anh trai của cô bé đó gọi tới.

Nghe nói người anh cả rất thương cô bé, nghe tin này thì vô cùng tức.

giận, vụ đập phá này chỉ là một bài học, nếu cô bé thực sự bị cắt chân thì không ai dám chắc rằng anh ta sẽ làm chuyện điên rồ gì Sau khi Tú Lan biết được sự thật, cô tức giận giậm chân và nhìn chấm chảm vào Vương Nghiêm đang ngồi cách đó không xa Cổ Vương Nghiêm co rụt lại, không dám nhìn Tú Lan.

Cảnh sát cho răng đó là một cuộc tranh chấp đập phá, cũng chẳng phải là chuyện gì to tát, Tú Lan chỉ biết gục mặt xuống.

Người bên phía Hảc Hổ cũng đứng ra bảo lãnh cho họ, hơn nữa cũng quyết định bồi thường, sau cuộc thương lượng hòa bình mọi người quyết định xem như không có chuyện này.

Tuy nhiên, đây chỉ là một trận đập phá nhỏ, bồi thường rồi thì xong, nhưng một khi đôi chân của cô gái bị cắt cụt, vấn đề còn lớn hơn nhiều so với trận đập phá này.

Khi đó e rằng Tú Lan, Vương Nghiêm và thậm chí cả phòng khám bệnh của nhà họ Trịnh sẽ liên lụy, thậm chí phải ngồi tù!

Nghĩ đến đây, Tú Lan đổ mồ hôi lạnh.

Mấy người định bắt taxi trở về, nhưng đúng lúc này, điện thoại của Tú Lan đổ chuông Một số điện thoại lạ gọi đến.

“Xin chào, tôi là Tú Lan” Tú Lan cẩn thận nói “Tôi làLê Tấn An, anh trai của Lê Tiểu Uyên” Một giọng nói trầm khàn vang lên qua điện thoại.

“Lê Tiểu Uyên?“ Tú Lan lập tức hiểu ra đây là cô gái sắp bị cắt cụt chân, vội vàng nói: “Anh An, đây là hiểu lâm!

“Tú Lan, tôi sẽ cho cô một ngày, một ngày sau em gái tôi sẽ bị cưa chân, nếu cô có thế mời ông cô đến chữa trị cho em gái tôi trước khi chân của em gái tôi bị cắt, bảo vệ được hai chân của nó, chuyện này chúng tôi sẽ bỏ qua Nếu nhà họ Trịnh các người không giữ được chân của em gái tôi, thì sáng hôm sau thư của luật sư sẽ được chuyển đến Tam Chỉ Đườngcác người Đồng thời cả cuộc đời nàyLê Tấn Antôi quyết sẽ liều chết với các người, mong các người tự liệu lấy thân!”

Khi giọng nói vừa dứt, tiếng tút tút vang lên từ phía đầu bên kia Đầu óc của Tú Lan trống rỗng.

Vương Nghiêm bên cạnh kinh hãi, cả người run lên.

Anh ấy đã nghe thấy tất cả Nếu như nhà họ Lê thật sự muốn kiện, anh ta căn bản sẽ thoát không khỏi, lúc đó bồi thường cũng không ít, ngồi tù vài năm, thế cuộc đời này coi như tiêu tùng.

“Tú Lan, tôi phải làm sao bây giờ?” Vương Nghiêm run rấy: “Hay là chúng 1a đi gặp luật sư… tìm một luật sư giỏi nhất..”

“Anh nghĩ mình có thể bào chữa trách nhiệm bằng cách tìm luật sư sao?”

Tú Lan vừa sợ hãi vừa tức giận, rồi lại bấm một dãy số Đó là Trịnh Thiên Hào!

Lúc này, Tú Lan chỉ có thể cầu cứu Trịnh Thiên Hào.

Nhưng sau một hồi, khuôn mặt của cô ấy đầy vẻ suy sụp.

“Sao thế?”

“Ông nội không đến được…”

“Tại sao? Ông ta không chịu đến sao?”

“Không phải, bây giờ ông ấy có tới cũng phải mất ít nhất hai ngày nữa.

Thời gian không kịp nữa” Tú Lan như sắp khóc.

‘Vương Nghiêm ngấn người.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1721


Chương 1721:

Hai người đứng thần thờ ở cửa cục cảnh sát cả buổi trời Lâm Dương bên cạnh đã yên lặng quan sát Chuyện này căn bản không liên quan gì đến anh, nếu thật sự muốn khởi kiện, anh cũng sẽ không chịu trách nhiệm gì cả.

Nhưng nghĩ đến Tô Nhan, cứ như thế mà khoanh tay ngồi nhìn thật sự không thỏa đáng cho lắm.

“Bác sĩ Trịnh, cô gọi cho Lê Tấn An đưa Lê Tiểu Uyên đến phòng khám của chúng ta. Mặc kệ thế nào, cứ thứ điều trị trước xem sao.” Lâm Dương nói “Đúng đúng đúng!” Tú Lan tỏ vẻ kích động, phản ứng lại: “Tôi nhớ bạn của ông nội, Tân lão gia, vẫn đang ở bệnh viện Trung Y, tôi sẽ đi mời ông ấy, ông ấy chắc chẩn sẽ có cách!”

“Ý cô là Tân Bách của bệnh viện trung y Tân lão gia đó sao?”Hai mắt Vương Nghiêm sáng lên.

“Không sai”

“Haha, nếu ông Tân tới, ông ấy sẽ nảm chắc mọi chuyện, chỉ cần chúng †a giữ được chân của cô gái đó, chúng ta sẽ không sao cả” Vương Nghiêm xua đi màn sương u ám trên mặt, hưng phấn nói Tú Lan vội vàng gọi điện thoại Lão Tần cũng sẵn sàng đồng ý, dù sao lão cũng từng chăm sóc Tú Lan, cháu gái của người bạn cũ đương nhiên sẽ không từ chối Lâm Dương đứng bên cạnh gượng cười Lê Tấn An cũng đồng ý.

Tú Lan muốn thử điều trị, anh cũng sẽ không từ chối Dù sao, nhà họ Lêcũng đã tiến hành công tác tư tưởng cắt cụt chỉ cho Lê Tiểu Uyên.

Chuyện gấp không thể chậm trễ, thời gian được ấn định vào buổi chiều hôm nay.

Cả ba người Tú Lan vội vàng trở lại bệnh xá để thu dọn đồ đạc.

1 giờ sau.

Một chiếc ô tô hạng sang dừng ở cổng bệnh xá, sau đó một người thanh niên đẹp trai bước xuống xe, từ trong cốp lấy ra một chiếc xe lăn gấp, sau khi “rải ra liền ôm một cô gái xinh xắn giống như búp bê đặt lên xe lăn và đẩy về phía bệnh xá.

‘Tú Lan và Vương Nghiêm không khỏi run lên.

Lâm Dương đang quét sàn sửng lại một chút, ánh mắt lập tức nhìn vào cô gái, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Tốc độ thật nhanh!

Lão già hãi hùng khiếp vía, vội nâng hai tay lên, ngăn cản nắm đấm dang đến.

Ẩm!

Một luồng khí tràn ra từ chỗ nắm đấm và cánh tay va chạm.

Cả người lão già bị sức mạnh này đầy.

mạnh về sau.

Hai chân tạo thành một cái rãnh sâu dài mười mét trên mặt đất, mới dừng lại.

Mọi người đều yên lặng.

Vô số người há hốc mồm.

Vô số người trừng lớn hai mắt.

Mọi người nghẹn họng nhìn trân trối, tất cả đều không thể tin được một màn mình nhìn thấy này.

Người này… Thế mà đánh lui được lão già kia?

Mà lại chiếm lợi thế ở ngay chiêu thứ nhất?

Quá kinh khủng rồi?

Đây chính là cao thủ siêu cấp kinh khủng đến mức gần như đập phát chết luôn! Người trẻ tuổi này làm được như thế nào? Chẳng lẽ… thực lực của anh ta còn mạnh hơn cả lão già kia?

Đám người hãi hùng khiếp vía, da đầu tê dại.

“Tốc độ thật nhanh!” Liễu Thị Phụng cũng lấy lại tinh thần từ trong sự khiếp sợ, nỉ non nói: “Người trẻ tuổi này là ai vậy?”

“Khó trách Thiếu Hải muốn để chúng ta cùng nhau giết người này! Người này có 1520 —> thực lực như thế, đối với Thiếu Hải mà nói đúng thật là một sự uy h**p lớn, chúng ta vẫn coi thường người này!” Lý Mạc Vân nói.

“Đại trưởng lão, làm sao bây giờ?”

“Xem tiếp đi, thực lực của người này không tầm thường, ngược lại là có thể làm tiêu hao thề lực của đối phương nhiều hơn một chút, sẽ có lợi cho chíng ta lấy đi nhẫn thần!” Lý Mạc Vân nói.

“Ông không sợ.. cậu ta thắng đối phương sao?”

“Không thể nào! Tên kia ngồi trơ ở đó đã mấy chục năm, đã sớm luyện thành thần công, tên họ Lâm này cho dù có thiên phú tài giỏi đến mức nào, chắc chắn cũng không thề đánh bại tên kia… đây đã sớm là một kết quả chiến đấu được định sẵn rồi!”

Liễu Thị Phụng yên lặng gật đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1722


Chương 1722:

Chiêu đầu tiên của Lâm Dương khiến mọi người kinh ngạc, cũng khiến lão già cảm thấy cực kì bất ngờ.

Nhưng đây cũng không thể tính là thế bất lợi được.

Lão già đứng vững, lắc lắc cánh tay, vẻ mặt kinh ngạc, nhìn kĩ Lâm Dương một lần nữa.

“Thật sự khiến người ta bất ngờ, tên nhóc kia, cậu còn trẻ tuổi như vậy, sao có thể luyện được tốc độ và sức mạnh như thế? Đó căn bản không phải cảnh giới mà một người trẻ tuổi như cậu có thể có được!”

“Lão già sợ sao?” Lâm Dương lạnh nhạt “Ha, tên nhóc kia, mới khen cậu hai câu, cậu đã hếch mũi lên trời rồi? Chỉ sợ là cậu không biết võ đạo này lớn như trời, mà cậu chỉ là một hạt cát trong thiên hạ thôi!”

Lão già bày ra tư thế, hai chân uốn lượn, mũi chân c*m v** trong đất bùn, cả người dường như nghiêm túc hẳn lên, khuôn mặt già nua quát lớn: “Tên nhóc kia, nhìn kĩ đây!”

“Tới đi!”

Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Chỉ thấy lão già đạp hai chân một cái.

Rầm!

Mặt đất đột nhiên chấn động.

Sau đó lão già bỗng nhiên biến mất không thấy tăm hơi.

Một luồng gió mạnh lao đến chỗ Lâm Dương.

Đến khi thấy rõ ràng, lão già đã tới gần trước mặt Lâm Dương, hai tay khô héo hóa thành quyền, hung dữ đập đến mặt và tim của Lâm Dương.

Sức mạnh cứng rắn quanh quần ở g/11t hướng 1016:..giờ, đến mười ngón tay của ông ta.

Vẫn là sát chiêu!

Lão già ra tay, không có ý định nề nang Muốn trực tiếp đưa anh vào chỗ chết!

Nhưng mà…

Hai quyền của ông ta vừa mới tới gần Lâm Dương.

Lạch cạch!

Hai tiếng kì lạ vang lên.

Chỉ thấy hai tay đang đánh tới của lão già đột nhiên dừng lại.

Nhìn lại.

Thế mà hai quyền của ông ta đều bị hai tay của Lâm Dương chặn lại.

Lại không thề tiến nữa!

“OalI”

Xung quanh sôi trào.

Sôi trào!

Tất cả mọi người đều muốn rớt cả mắt xuống.

Hô hấp của lão già cũng không khỏi run lên.

Nhưng ông ta không hề tức giận chút nào, bỗng nhiên dùng lực, hai tay tựa như súng máy, đánh đấm về phía Lâm Dương như phát điên.

Ẩm! Ẩm! Ẩm! Âm! Ẩm! Ẩm…

Từng quyền một như mưa to gió lớn, khiến người ta phải ngạt thở.

Nhưng Lâm Dương lại nhấc tay ngăn cản đâu vào đấy.

Mỗi một chưởng đều chặn được mỗi một nắm đấm đánh tới.

Cn bản không đột phá được lớp phòng.

Răng rắc!

Răng rắc!

Một tiếng vang nặng nề.

Hai nắm đấm điên cuồng kia đột nhiên dừng lại.

Hóa ra là Lâm Dương phát lực, đưa chúng nó sinh sinh chế trụ.

Lão già già trừng to mắt.

“Tiền bối! Bây giờ, đến lượt tôi rồi nhỉ?”

Lâm Dương lạnh nhạt nói, đột nhiên đôi mắt lạnh lẽo, một cái tay bỗng nhiên nới lỏng nắm đấm ra, chộp tới cồ họng lão già.

“Thằng nhóc thối! Cút đi!”

Lão già gầm nhẹ, nắm đấm hóa thành móng vuốt, muốn bắt lấy cồ tay của Lâm Dương.

Bộ móng này còn sắc bén hơn cả vuốt chỉm ưng, một khi bị cào, đương nhiên là thịt xương tách rời.

Nhưng móng vuốt sắc của ông ta còn chưa tới, Lâm Dương đã ra tay trước một bước, bóp mạnh lên cổ của lão già.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1723


Chương 1723:

“AI”

Lão già khó thở.

Lâm Dương dồn lực vào cánh tay, túm lấy lão già quật mạnh xuống mặt đất.

Ẩm!

Tiếng nồ vang rung trời truyền ra.

Mặt đất điên cuồng chấn động.

Rạn nứt ra như mạng nhện.

Chỗ lão già va chạm với mặt dất lập tức tràn ra một đống bụi đất.

Sức mạnh kinh khủng kia thậm chí còn lan tràn ra xung quanh, khiến không ít người không đứng vững, ngã xuống dất.

Vèo!

Thân thể của ông lão lại bay ra ngoài như đạn pháo, va vào bên trên một sườn đất.

Âm!

Sườn đất bị san bằng.

Lão già nằm trên một đống bùn đất và đám đá vụn lớn, cả người đây bụi đất, vô cùng chật vật, lại không ngừng ho khan.

Bốn phía yên tĩnh im ắng.

Mọi người đã không thể thốt ra được câu nào.

Bởi vì cảnh tượng này… quá rung động!

Lương Tuấn Hùng trợn mắt há hốc mồm.

Trịnh Đan hoàn toàn choáng váng.

Thiếu Hải cau mày, vẻ mặt cực kì nghiêm túc.

Về phần một đám Lý Mạc Vân, Liễu Thị Phụng, cũng đều trầm mặc không nói gì.

Vị đường chủ mới của Thanh Hà đường này… hình như thực lực có chút… mạnh quá đáng…mắt, ngơ ngác nhìn một màn này sao? Thật… Thật là đáng sợ!”

không tính là oan uồng!” đều mở to mắt như chuông đồng.

Mọi người đã không có cách nào diễn tả tâm trạng bây giờ bằng lời lẽ nữa.

Lão già có thể được gọi là vô địch, thực lực sâu không lường được kia, thế mà lại liên tiếp thua thiệt trên tay người trẻ tuổi này.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Tại sao đường chủ kì quái của Thanh Hà đường lại đáng sợ như vậy?

Mọi người đều vô cùng chấn động và kinh ngạc.

Ánh mắt nhìn anh chằm chằm, cả đám đều ngừng thở.

“Thú vị lắm! Vô cùng thú vị!”

lấn: Lão già bò lên, trên mặt tràn đầy vẻ phấn khởi và nghiêm túc.

“Cậu thú vị hơn mấy thằng nhãi trước kia nhiều! Xem ra tôi phải nghiêm túc một chút, nếu không mà ngã dưới tay cậu, vậy thì mất mặt lắm!”

Nói xong, lão già điên cuồng quơ tay, giống như là đang vận sức.

Hai cánh tay gò gò sau khi múa may một lát đã trở nên càng cứng rắn và thô bạo.

Ánh mắt của Lâm Dương cũng nghiêm túc hơn rất nhiều, nhưng anh không muốn cho lão già quá nhiều cơ hội th* d*c, lại lao lên một lần nữa.

“Nhìn tôi đây, Đại Ngạo Thần Hồ Quyết!”

Lão già đột nhiên gào thét một tiếng, thân thể khẽ đảo, hai tay chống xuống mặt lấn ›*éi đất, thân thể gầy còm phun ra một luồng khí mạnh mẽ dày đặc, đồng thời lập tức ngưng tụ thành hình một con hồ thần, há mồm vọt đến chỗ Lâm Dương.

Lâm Dương co rụt con ngươi lại, lập tức nghiêng người trốn tránh Ẩm ầm!

Một tảng đá lớn bị cái miệng rộng của hồ thần cắn nát, móng hồ khổng lồ còn cào mặt đất cào ra ba cái rãnh sâu khoảng một mét.

Nếu nó mà đánh lên cơ thề người, còn không phải cả người sẽ đứt lìa thành ba đoạn sao?

“Chiêu thức thật đáng sợ, đây là phóng khí trong cơ thể ra ngoài sao?”

“Có thể tạo ra được một hình khí khổng lồ hùng hậu như vậy, thực lực của lão già này, sợ là đã có thể địch được giáo chủ trước kia.”

Mấy trưởng lão cao tuổi khàn khàn mở miệng nói, trong mắt tất cả đều là vẻ kiêng dè.

Lão già điên cuồng dùng bóng hồ tấn công Điên cuồng nện như thần cổ.

Ẩm!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1724


Chương 1724:

Ẩm!

Ẩm!

Ẩm…

Móng hồ to lớn không ngừng đập về phía Lâm Dương.

Mặt đất bị nện chấn động ầm ầm, từng cái hố to xuất hiện, đất đai rạn nứt, vô cùng hỗn độn, cực kì đáng sợ.

Nhưng tốc độ của Lâm Dương cực nhanh, cơ thể linh hoạt, cái bóng hồ to lớn —, lấn này dường như không làm gì được anh.

“Tên nhóc kia! Cậu thật sự cho rắng cậu chạy được sao? Ha ha ha ha…”

Lão già đột nhiên bắt được một khe hở nào đó, cười ha ha một tiếng, cả người đột nhiên chui vào trong lòng đất.

Bóng hồ kia cũng chui vào theo ông ta “Cái gì?”

Đám người xung vô cùng hoảng sợ.

Lâm Dương sa sầm mặt lại, lập tức nhìn xuống dưới lòng bàn chân của mình Chỉ thấy lòng đất truyền đến âm thanh “âm ầm” nặng nề.

Giống như là mặt đất đang gầm thét.

Sau đó không ít chỗ trên mặt đất nứt ra một cách khó hiều.

Một đống vết rách xuất hiện.

Toàn bộ đỉnh núi Thiên Vương chia năm xẻ bảy, gần như sụp đồ.

Cả ngọn núi cũng không khỏi chấn động.

“AI Một vài đệ tử kêu gào ầm lên.

Có người còn sợ hãi trốn xuống phía dưới núi.

Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc…

Lúc này, một đống vết nứt bắt đầu xuất hiện tại ở quanh người Lâm Dương.

Còn có không ít vụn đất rơi vào bên trong kế hở.

Giống như… mặt đất dưới lòng bàn chân Lâm Dương đã bị đục rỗng vậy.

“Không được! Kẻ này sắp xong rồi!”

Lúc này, một trưởng lão không nhịn được lên tiếng.

Sau khi ông ta nói ra lời này.

Ẩm!!!

Mặt đất dưới chân Lâm Dương đột nhiên nồ tung.

Sau đó một cái bóng hổ chui ra từ trong lòng đất, cũng há to cái miệng to như chậu máu, trực tiếp nuốt trọn Lâm Dương.

“A?”

Vô số tiếng thét chói tai, tiếng gào thét vang lên.

Sau khi đám người Đông Hoàng Giáo ở đây bị dọa lùi về sau như phát điên.

Đá lớn nổ tung.

Mặt đất nồ tung.

Giống như tận thế xuất hiện.

Khiến người ta nhìn thấy mà tê dại cả da đầu.

— lên ít Trong bụi đất đầy trời, mọi người chỉ thấy sau khi cái bóng hổ khổng lổ nuốt sống Lâm Dương, bay lên không xoay người, rồi rơi xuống mặt đất.

Ẩm!

Mặt đất lại điên cuồng chấn động lần một lần nữa.

Cứ như thế một lúc lâu, mặt đất mới dần dần ồn định.

Đám người tán loạn thí nhau nhìn về phía cái bóng hồ trong bụi đất.

Bọn họ có thể nhìn thấy, lão già đang điều khiển cái bóng hồ điên cuồng nhai nuốt Lâm Dương vừa bị nuốt vào.

Răng rắc!

Răng rắc!

Đây là âm thanh phát ra lúc dòng khí va chạm.

Cái bóng hồ lớn nhìn có vẻ hung dữ, — nh nhưng thực tế chính là một dòng khí khổng lồ Nhưng ở dưới dòng khí khổng lồ này, cho dù là sắt thép cũng sẽ bị cắn xé đến vỡ nát.

“Sư phụ, anh ta chết chắc rồi! Lúc này nhất định là chết chắc rồi!” Trịnh Đan chạy chậm tới, cười ha ha nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1725


Chương 1725:

“Cứ kết thúc như vậy sao? Tôi còn tưởng rằng thằng nhóc này có thể tạo ra kỳ tích gì chứ.” Thiếu Hải khế cười một tiếng nói.

“Dù sao đó cũng là người có thể đối đầu lại được với giáo chủ năm đó, không phải hạng người tầm thường có thể đối phó được đâu? Người trẻ tuổi kia có thể đấu với ông ta đến bây giờ, đã rất khó tin rồi!” Quỷ Thủ lạnh nhạt nói.

“Có thể ép người này đến tình cảnh như vậy, đúng là không đơn giản.” Liễu Thị = lấn Phụng nhẹ nhàng gật đầu, nghiêng đầu nói: “Các vị trưởng lão, sau này chúng ta thể nào?”

“Tiếp tục làm tiêu hao đi, tôi thấy người kia cũng chưa dùng nhiều sức lắm, bây giờ chúng ta ra tay vẫn còn sớm, cứ đề cho đệ tử chuẩn bị!” Quỳ Thủ mở miệng nói, rồi nhìn về phía Lý Mạc Vân.

Mấy người Liễu Thị Phụng, Thiếu Hải cũng thi nhau nhìn lại.

Dựa theo quy định, bây giờ đến lượt Chiến Vương cung của Lý Mạc Vân.

Lý Mạc Vân cũng không khách khí, lạnh nhạt mở miệng nói: “Võ Cực!”

“Có!”

Sắc mặt Võ Cực tái xanh, thấp giọng đáp lại.

“Làm nóng người đi!” Lý Mạc Vân nói.

Đám người âm thầm hít khí lạnh.

_— lấn “Vâng… Sư phụ.”

Võ Cực thấp giọng đáp, trong mắt lóe ra một sự đau khổ.

“Sư phụ! Đừng mà!”

Phạm Phong lập tức vọt tới.

“Bắt lấy cậu ta! Dẫn đi!”

Không đợi Lý Mạc Vân mở miệng, Võ Vực lập tức ra lệnh cho hai tên đệ tử bắt lấy Phạm Phong, đề phòng cậu ta lại đến quấy rối.

“Sư huynh! Anh không thể ra tay! Như vậy là chịu chết! Anh đang chịu chết đó!

Anh không thể đi! Không thể!”

Phạm Phong bị hai tên đệ tử lôi kéo, điên cuồng giãy giụa, nhưng lại không làm nên chuyện gì.

Trên mặt Võ Cực nở nụ cười đắng chát, đi tới, vỗ vai Phạm Phong, mỉm cười nói: “Sư đệ, cậu không cần phải lo lắng, tôi sẽ nghĩ biện pháp sống sót!”

“Sư huynh…”

Phạm Phong kêu khóc.

Không ít đệ tử đồng môn cũng âm thầm lau nước mắt theo.

Lại nghe Võ Cực giảm thấp tiếng “Cậu lập tức nghĩ biện xuống, vội vàng nói pháp dẫn mọi người rời khỏi chỗ này!”

Phạm Phong bỗng nhiên ngầng đầu, không thề tưởng tượng nồi nhìn anh ta.

“Vị Lâm sư huynh kia nói rất đúng, sư phụ điên rồi, các trưởng lão đều điên rồi, bọn họ căn bản không coi chúng ta là người, mà coi chúng ta là công cụ, là công cụ dùng để tiêu hao sức lực của người canh mộ kia! Đi! Nhất định phải nghĩ biện pháp rời đi!”

Võ Cực kiên định nhìn Phạm Phong, sau đó người tiến lên phía trước.

— ấn Phạm Phong kinh ngạc đứng tại chỗ, cả người dường như đã mất di linh hồn.

Đúng vậy… Nhất định phải đi! Nếu không mọi người ở đây, sẽ chỉ bị từng các trưởng lão ép buộc đi đánh nhau với người canh mộ kia, đều bị g**t ch*t.

Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, tất cả mọi người chỉ có một con đường chết!

Nhất định phải rời đi!

Lúc sắc mặt Phạm Phong tái nhợt, đau khổ suy nghĩ đường lui.

Ẩm ầm!!

Lúc này, lại một tiếng vang thủng màng nhĩ truyền ra.

Trong mơ hồ, cậu ta như nghe được một tiếng gầm thét kì lạ.

Giống như là… kỳ lân gầm thét!

Vang vọng chân trời!

Mọi người kinh ngạc.

Thi nhau đưa mắt nhìn.

Đã thấy cái bóng hồ khổng lồ sừng sững trên đỉnh núi Thiên Vương đột nhiên nồ tung.

Sau đó, một dòng khí màu đỏ rực khuấy động trời đất.

Trong mơ hồ, mọi người có thề trông thấy đó hình như là một cái bóng hình kỳ lân.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1726


Chương 1726:

Nó đột nhiên xuất hiện, đúng là đã xé rách cái bóng hổ!

SC BE) lạc Lão già đang điều khiển cái bóng hồ to lớn kia thì bị đánh bay ra ngoài, năng nề rơi xuống đất, khóe miệng tràn ra một dòng máu tươi, hiển nhiên là bị nội thương.

Mà Lâm Dương cũng không bị cái bóng hổ xé rách, mà vẫn bình thường đứng trên mặt đất, ngắm nhìn lão giă.

Trên người anh tràn ra dòng khí mãnh liệt, hóa thành một con kỳ lây to lớn, quan sát lão già.

Bốn phương tám lfướng đếm mãi không hết những đôi mắt nhìn thấy màn này, toàn bộ đều choáng váng.

Đường chủ của Thanh Hà… thế mà còn có bản lĩnh như thết Ngay cả lão già cũng không phải là đối †hủ của anh!

Sắc mặt của tất cả các trưởng lão ở đây đều cực kì khó coi.

Con hồ to lớn như vậy, cứ thế mà 3 rách!

Nhất là Thiếu Hải.

Ông ta biết Lâm Dương này có chất tài năng, nhưng lại không thể ngờ được, thế mà tài năng của anh lại đáng sợ như vậy.

Đám người Lương Tuấn Hùng, Trịnh Đan nghẹn họng nhìn trân trối.

Tất cả đều kinh ngạc nói không ra lời.

“Đây là Kỳ Lân thần công! Tôi nhận ra!

Tôi đã từng đánh nhau với người của Kỳ Lân môn! Đã được chứng kiến bọn họ sử dụng chiêu này! Cậu là người của Kỳ Lân môn?”

Lão già lau máu tươi ở khóe miệng đỉi, đứng lên quát khẽ.

“Đúng, nhưng cũng không đúng.”

“Có ý gì?”

“Có lẽ tôi không tính là người của’Kỳ
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1727


Chương 1727:

“Hả?”

Mọi người kinh hãi.

“Đây là… Bất Bại Thần Công!!” Liễu Thị Phụng ngạc nhiên kêu lên.

“Quả nhiên! Quả nhiên! Tên trộm này.

học lén thần công vô thượng của Đông K—r 1018:…t Bại Thần Công Hoàng Giáo vô chúng ta!!”

“Gian tặc! Ác tặc!”

“Súc sinh†”

Các trưởng lão tức hồn hển, thửi ầm lên.

Nhưng rất nhiều người đều biết, bọn họ cũng không phải căm hận, mà là hâm mộ, ghen ghét, cho nên mới căm hận.

Bởi vì võ công tuyệt thế này, bọn họ cũng muốn học, thậm chí sau khi Đông Hoàng Giáo hỗn loạn, rất nhiều trưởng lão đã ra lệnh cho đệ tử đi trộm “Bất Bại Thần Công”.

Nhưng công pháp này đã biến mất sau khi giáo chủ ngã xuống, đến nay không rõ tung tích.

‘“Đông Hoàng hoàn vũ” và “Bất.Bại Thần Công” chính là hai tuyệt kỹ hàng đầu của Đông Hoàng Giáo, học được một loại, đc sẽ có thể đứng đầu thiên hạ! Nhớ ngày đó tôi đến Đông Hoàng Giáo của mấy người, mục đích chính là vì tuyệt thế thần công này, nhưng mà tôi nghĩ mấy người chắn chắn sẽ không ngờ được, người cho tôi tuyệt thế thần công này, sẽ là phu nhân giáo chủ kính yêu của mấy người nhỉ? Ha ha ha ha…” Lão già cười ha ha.

Đám người cực kì căm phẫn.

“Ông dụ dỗ phu nhân giáo chủ của chúng tôi, hại giáo chủ chúng tôi tẩầu hỏa nhập ma! Chúng tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho ông!”

“Sẽ không bỏ qua cho tôi? A, được thôi, người nào trong đám mấy người muốn ra tay, vậy thì cứ tới đi, nhưng ở trước đó, tôi phải dạy dỗ xong thằng nhóc này đã!”

Lão già nhếch miệng lên, không hề sợ hãi: “Tôi đã luyện thành Bất Bại Thần Công, trên trời dưới đất, chỉ có tôi là không thể —1 zng 1018:…† Bại Thần Gê thất bại!”

Nói xong, ông ta đột trước, lại đánh đến chỗ Lâm Dương.

ng ên \vọt tới Hô hấp của Lâm Dương bỗng nhiên gấp gáp, vội vàng chống đỡ ngăn cản Nhưng… lần này quyền cước của lão già lại khác hẳn lúc trước.

Lúc trước lão già chỉ dùng sức lớn một chút, tốc độ hơi nhanh, khí thế vừa đủ.

Mà bây giờ, sức mạnh của ông giống như là hỗn hợp ngàn vạn loại sức mạnh, không có cách nào phân tích, nắm đấm của ông ta cũng chứa đựng vô số lực phá đặc, tốc độ và lực nắm đấm lúc này củã lão già mạnh đến mức khiến người ta phải giật mình cách trăm mét với lão già, không ngờ ánh sáng đỏ đáng sợ kia cũng có thể đánh tới đánh xuyên qua mặt đất, phá hủy tất cả những thứ nó đụng vào không thể hoại.

Căn bản là không có cách nào dùng ngôn ngữ đề diễn tả.

Hơn nữa một kích này, có lực xuyên, thấu rất mãnh liệt.

Lâm Dương nhấc cả cánh tay để ngắn cản Ẩm!

Một luồng ánh sáng hồng lại tỏa ra từ trên nắm tay lão già lần nữa.

Lâm Dương lại bị đánh bay ra ngoài một lần, nặng nề rơi xuống đất.

Đến khi anh đứng lên lúc, cánh tay dùng đề ngăn cản nắm đấm của lão già đã là máu me đầm đìa, máu thịt be bét…

Người chung quanh thấy thế, đều phải hít khí lạnh.

Lực phá hoại này, quá kinh khủng!

Lâm Dương nhìn cánh tay của mình, hãi hùng khiếp vía.

Dây chằng cổ tay bị xé rách, kinh mạch bị tổn thương, xương cốt vỡ ra…

Phạm vi hoạt động của cái tay này đã bị hạn chế rất lớn, không có cách nào hoạt động tự nhiên nữa.

Thiếu mất một tay, đối với võ giả mà nói, lực chiến có thề giảm xuống rất nhiều.

Tình hình lập tức đảo lộn dưới một quyền này của lão già.

“Đã nhận thấy được sự lợi hại của Bất Bại Thần Công của tôi chưa?” Lão già lạnh nhàn nhìn Lâm Dương nói.

Lâm Dương không lên tiếng, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm lão già.

“Ánh mắt không tồi, xem ra cậu đang không cam tâm! Nhưng mà không quan trọng, chẳng mấy chốc cậu sẽ hiểu ra rốt cuộc giữa cậu và lão phu có bao nhiêu chênh lệch, tên nhóc kia, cậu nên cảm thấy may mắn vì có thể chết trên tay Bất Bại Thần Công của lão phu! Cậu có chết cũng không hối tiếc!”

Lão già cười ha ha, lại vọt lên lần nữa, lúc này hai tay điên cuồng múa may.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1728


Chương 1728:

Ẩm! Ẩm! Ẩm! Ẩm! Ẩm…

Từng luồng ánh sáng đỏ kinh khủng tỏa ra từ trên nắm đấm của lão già, điên cuồng tấn công về phía Lâm Dương.

Lâm Dương vội vàng lùi lại tránh né.

Nhưng… ánh sáng đỏ này quá dày l1: 2L sMOL Anh vừa mới cùng kéo ra một khoảng Ánh sáng đỏ đánh nát tảng đá lớn, Cho dù Lâm Dương muốn tránh cũng Ẩm!

Cuối cùng.

Lồng ngực rắn chắc của Lâm Dương bị ăn một cú đấm đỏ.

Cơ thể của anh liên tiếp lui về phía sau, lồng ngực máu thịt be bét, tất cả phòng ngự cũng bởi vì một kích này mà sụp đổ.

Ẩm ầm ầm ầm…

Bị mất lớp phòng ngự, những ánh §ắng đỏ còn lại như đi vào chỗ không người phát điên nện lên trên người anh.

Những tiếng nặng nề dài dằng dặc vang lên không ngừng.

Cơ thể của Lâm Dương bị ánh sáng đỏ đập cho đến mức máu thịt be bét, da tróc thịt bong, liên tiếp lui về phía sau.

Cuối cùng.

Ẩm!

Một luồng ánh sáng đỏ kinh khủng trực tiếp đập vào ngực của anh.

Cả người anh bay ra ngoài, nặng nề rơi xuống bên bờ vực, không có động tĩnh.

Trận chiến, kết thúc?

Lão già cũng ngừng lại, thở hắt ra.

Bốn phía, yên tĩnh im ắng.

Tất cả mọi người đều trừng lớn hai =1 4i ¿Lsuet “Chết… Chết rồi??”

“Không biết…”

“Hẳn là chết rồi…”

“Đây chính là “Bất Bại Thần Công”

“Thua ở dưới thần công này, cũng ““Bất Bại Thần Công” này, quả nhiên lanh bất hư truyền!”

Mọi người run giọng nghị luận, ai nấy “Được tồi, tiếp theo, mấy người còn có ai muốn khiêu chiến lão phu không? Lên hết đi, lão phu còn chưa giết đã tay đâu!”

Lão già nhồ ra một ngụm khí, trên mặt lộ ra ý cười lạnh lẽo, mở miệng nói.

Đám người quay sang nhìn nhau, lại hồkde; không có ai dám lên đánh tiếp.

Lúc này, chỉ sợ có là trưởng lão, cũng chưa chắc có thể giải quyết được?

Lý Mạc Vân hít một hơi thật sâu, liếc nhau một cái với Liễu Thị Phụng, hai người yên lặng gật đầu, giống như là đã đưa ra quyết định gì, đang muốn tiến lên một bước.

Nhưng vào lúc này, một giọng nói khàn khàn truyền đến.

“Lão già, tôi còn chưa chết đâu, ông lại vội vã muốn khiêu chiến một người nữa sao?”

Lời này vừa ra, trong nháy mắt xung quanh lặng ngắt như tờ.

Lão già cũng bỗng nhiên quay người lại, nhìn về phía giọng nói.

Đã thấy Lâm Dương nằm bên bờ vực đột nhiên nâng hai tay lên, hơi run rầy + si sỤCt chống đỡ cơ thề, đứng lên một lần nữa: Màn xuất hiện này khiến mọi người hoàn toàn choáng váng.

“Cái gì? Cậu… còn chưa chết?”

Lão già cũng vô cùng bất ngờ.

Ông ta nhớ kỹ rõ ràng là mình đã đánh trúng trái tim của Lâm Dương rồi mà!

Dựa theo cường độ lúc đó của ông ta, người này chắc chắn sẽ phải chết không.

Vì sao cậu ta vẫn còn sống?

Có phải chỗ nào xảy ra vấn đề gì hay không?

Lão già nhìn Lâm Dương chằm chằm.

Lại thấy Lâm Dương run run rẩy rầy đứng lên, sau đó ngón tay run tầy lấy ra một cây ngân châm từ bên hông, nhẹ nhàng đâm vào lồng ngực của mình.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1729


Chương 1729:

Trong khoảnh khắc.

Cơ thể đang run rầy của Lâm Dương đã bình ổn lại, anh cũng thở dài nhẹ nhõm.

Giống như một cái châm này đã làm ồn định vết thương cả người anh vậy, Nhưng vào lúc này, toàn thân trên dưới của anh không có một chỗ nào lành lặn, da thịt tay chân xuất hiện nhưng vết rách như mạch máu, phần ngực phần bụng máu thịt be bét, quần áo cũng bị nhuộm đỏ, nhìn qua cực kỳ ghê người.

“Thằng nhóc giỏi lắm, dẻo dai đấy!”

Lão già nhẹ nhàng gật đầu: “Có thề tiếp nhận nhiều quyền của lão phu như vậy mà vẫn không chết, cậu cũng đủ đề tự hào rồi!

Chỉ là, cậu có chút ngu ngốc.”

“Ngu ngốc?” Lâm Dương th* d*c, khó hiểu nhìn ông ta.

“Đương nhiên, ngu, rất ngu! Rõ ràng cậu có thể giả chết để sống tiếp! Vẫn còn muốn đứng lên, cậu đang ngại lão phu cho.

“.. hị gi-stGt cậu toàn thây, muốn lão phu đánh cậu đến mức nát bét, cậu mới cam tâm sao? Vì sao cậu không ngoan ngoãn nằm trên mặt đất giả chết?” Lão già lắc đầu nói.

“Ngoan ngoãn nằm trên mặt đất giả chết?” Vẻ mặt Lâm Dương vô cùng khó hiểu, “Như thế có thề giết ông sao?”

“Làm sao? Cậu còn muốn giết tôi?”

Lão già trừng mắt, tiếp theo cười ha ha: “Cậu cảm thấy cậu đủ tư cách sao?”

“Có lẽ là đủ!”

Ánh mắt Lâm Dương nghiêm túc, đột nhiên rút ra tất cả ngân châm cất giấu bên hông, đâm vào trong cơ thề.

Nụ cười của lão già liền dừng lại, chăm chú nhìn động tác của Lâm Dương.

“Trước đó ông nói ông phải nghiêm túc, muốn dùnghết toàn lực, nhưng hình như có một điều ông không biết!”

dùng hành “Không biết cái gì?” Lão già nặng nẻ hỏi.

“Tôi, cũng chưa dùng hết sức lực!”

Ánh mắt Lâm Dương dần dần dữ tợn.

Câu nói này của Lâm Dương khiến lão già rất bất ngờ.

“Cậu cũng chưa dùng hết sức lực? Hừ, cái thứ không biết chết sống như cậu, có tư cách gì mà nói loại lời này!”

Lão già lạnh lẽo quát lên, trong mắt cũng lộ ra sát ý.

Hiền nhiên, ông ta đã bị sự ngông cuồng của Lâm Dương chọc giận.

Xung quanh có không ít người tò mò nhìn những ngân châm trên người Lâm Dương.

“Người này đang làm gì vậy?”

“Những cái kia… hình như là ngân 038 KT châm!”

“Ngân châm? Anh ta đang chữa thương?”

“Chỉ sợ không chỉ là chữa thương, cũng có thề là lợi dụng ngân châm để k*ch th*ch gân mạch huyệt vị của mình, làm tăng sức mạnh và tốc độ.”

“Đây không phải là chuyện mà người làm y võ mới làm sao? Chẳng lẽ người này… là y võ??”

“Y võ? Hừ, đạo y võ khó khăn cỡ nào, tên nhóc này trẻ tuổi như vậy, cho dù cậu ta thật sự là y võ, chắc chắn cũng là một y võ bé nhỏ thực lực thấp kém! Chút bản lĩnh ấy mà dám diễu võ giương oai ở trước mặt ông ta, đây không phải tự tìm đường chết sao?”

Một ít trưởng lão thấp giọng cười ra tiếng, các đệ tử cũng hơi cảm thấy thú vị, mỉa mai đùa cợt, trên mặt ai nấy đều tràn “— j = em: đầy vẻ chế giễu.

Nhưng mấy người Lý Mạc Vân lại cảm giác gì là lạ.

Bởi vì sau khi anh đâm những ngân châm này xuống, bọn họ phát hiện vết thương trên người Lâm Dương đã ngừng chảy máu.

Không chỉ như thế, những bộ phận bị thương vốn nên bị gãy xương của anh giống như lập tức thoáng khôi phục một chút.

Cũng không biết có phải là ảo giác hay không, cánh tay vốn đã gãy xương kia, lại hoạt động có chút quá mức tự nhiên.

Đây thật là người bị gãy xương sao?

Lý Mạc Vân có chút gấp gáp.

Lại thấy Lâm Dương lấy ra ba cái ngân châm nữa, đâm vào mu bàn tay của mình, mở năm ngón tay ra, lại bỗng nhiên nắm thành quyền.

Tiếng vang răng rắc truyền ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1730


Chương 1730:

Có chút ghê người.

Lão già bỗng nhiên nhăn mày lại.

“Lão già, nếu ông đã cảm thấy tôi không xứng nói loại lời này, vậy có phải tôi nên chứng minh cho ông xem không?”

Lâm Dương khàn khàn nói.

“Làm sao? Cậu còn muốn phá ta “Bất Bại Thần Công” của tôi ư? Được thôi, cậu ra tay đi! Ngược lại tôi muốn nhìn xem cậu có bao nhiêu bản lĩnh!” Lão già hừ lạnh một tiếng, không hề sợ hãi.

“Vậy ông hãy nhìn cho kĩ!”

Lâm Dương quát khẽ, đột nhiên ngầng đầu lên.

Vèo!

Cà người biến mất trong nháy mắt.

Cái gì?

Hô hấp của lão già gần như đông lại, trong con người toàn là vẻ run rầy, sau khi bình tĩnh lại thì Lâm Dương đã đứng ở trước mặt ông ta, đấm một quyền về phía mặt lão già.

““Cút ngay cho tôi!”

Lão già gào thét, quyền phong lại phát ra ánh sáng đỏ kinh khủng lần nữa.

Nhưng lần này, ánh sáng đỏ cũng không xuyên qua Lâm Dương, mà là bị nắm đấm của Lâm Dương chặn lại!

Nắm đấm của Lâm Dương trực tiếp va chạm vào ánh sáng đỏ, dưới ý chí kinh khủng của Lâm Dương, hung dữ đập vào ngực lão già.

Ẩm!

Tiếng vang nặng nề truyền ra.

Phụt phụt!

Lão già trực tiếp phun ra một búnổ lớn máu tươi, cả người bay ngược ra năm sáu mét, sau đó nặng nề ngã rầm trên mặt đất.

“Oal”

Xung quanh xôn xao.

Đám người Lý Mạc Vân, Liễu Thị Phụng, Quỷ Thủ, Thiếu Hải, Tịch Mộc Lâm đều tiến lên một bước, trợn mắt há hốc mồm.

Thế mà Lâm Dương trực tiếp lấy ánh sáng đỏ mà lão già thả ra, cưỡng ép tấn công!

Chắc chắn là anh ta điên rồi!

Vô số người đồ dồn anh mắt lên trên nắm tay của Lâm Dương.

Đã thấy nắm đấm kia máu thịt be bét, da tróc thịt bong.

Hiển nhiên, lấy ánh sáng đỏ kia có tác dụng với sự tấn công của anh, nhưng nhờ 8 hong: có ngân châm tăng cường, máu thịt eủa Lâm Dương khôi phục lại với cường độ rất lớn, ánh sáng đỏ không có cách nào đánh thủng cơ thề của Lâm Dương trong nháy mắt được, cho nên Lâm Dương mạnh mẽ chống đỡ, là có thề đón được.

“Khốn nạn!”

Lão già cắn chặt hàm răng, lau máu tươi ở khóe miệng đi, vừa che ngực vừa đứng lên, sau đó vung vầy hai tay về hướng Lâm Dương như phát điên.

“Chết! Chết đi cho tôi! Đi chết đi!”

Tiếng gào thét gầm gừ thảm thiết vang lên bên tai không dứt.

Chỉ thấy hai tay ông ta tựa như súng.

máy, phóng ra từng luồng sáng đỏ kinh khủng.

Ẩm! Ẩm! Ẩm! Ẩm! Ẩm…

Ánh sáng đỏ nện lên mặt đất, trực tiếp lo nhong‡ đánh xuyên qua mặt đất, đánh nát tảng đá lớn, vô số bụi đất tràn ra, mà cơ thể của Lâm Dương cũng bị bụi đất và ánh sáng đỏ bao lấy.

Nhưng một giây sau.

Vèo!

Bóng người Lâm Dương bỗng nhiên cui ra từ bên trong.

“Cút đi! Cút!”

Lão già gấp gáp dùng chiêu.

Mấy ánh sáng đỏ nặng nề nện lên trên người Lâm Dương.

Nhưng lần này, lại không đủ đề đánh lui được anh.
 
Back
Top Bottom