Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1491


Chương 1491:

“Điều đó nói lên được gì chứ?”

“Đúng vậy, như thế có nghĩa là vì họ dùng sản phẩm do Thiền Hắng tạo ra chắc? Anh làm vậy là vụ oan giá họa!”

“Đúng! Lâm Huy và Đỗ Chí Cường vội kêu gọi.

“Tuy nhiên, việc xà phòng là do những người bị bệnh nặng chính miệng nói ra!”

Lâm Dương nói lời này, lập tức khiến Đỗ Chí Cường và Lâm Huy câm miệng.

“Chính miệng nói ra?”

Lâm Huy rùng mình.

Điều này có nghĩa gì? Điều này có nghĩa là Bác sĩ Lâm đã chữa khỏi cho tất cá những người bệnh nặng này! “Nói đối! Anh… anh nói dối! Bọn họ đều đang bị hôn mê sắp trở thành người thực vật! Sao họ có thể nói được? Chắc chắn là anh bịa đặt! Chắc chắn là vậy!”

Lâm Huy không chịu từ bỏ, hét lên không ngừng.

Nhưng Lâm Dương chí lắc đầu.

“Giám đốc Lâm, hình như ông không hiểu nhân tâm sai lệch rồi “

“Nhân tâm?”

Biểu cảm của Lâm Huy dại ra.

“Ông tìm ra những người bệnh đó sau đó cho họ dùng xà phòng của ông, lại cho họ dùng thuốc đặc trị của tôi, khiến bệnh tình của họ nặng hơn rồi đổ hết tội lên đầu tôi.

Thế là tôi tìm cách chữa bệnh cho họ, rồi đưa họ một sấp thù lao kha khá! Thật ra nếu cứ theo kịch bản của ông thì đúng là không vấn đề gì, nhưng ông sai ớ chỏ là ông quá tuyệt tỉnh! Sau khi bệnh tình của bọn họ nặng hơn thì ông ngoánh mặt làm ngơ lời hứa hẹn khí trước, không tìm cách cứu bọn họ, cũng không trợ cấp cho họ.

Ngược lại, ông còn nghĩ cách khiến họ chết nhanh hơn, chết để giữ mồm giữ miệng! Lâm Huy, đây là sai lầm chí mạng của ông!”

Đồng tử Lâm Huy mở to, dường như đoán được gì đấy, cả người đứng không vững.

“Ông nên biết râng, đối với một người mà nói, quan trọng nhất là mạnh, tiếp đến mới là tiền.

Bọn họ vì tiền mà giúp ông vu oan cho tôi những bọn họ lại vì mạng sống mà giúp tỏi làm rõ mọi chuyện tôi chỉ căn hứa hẹn sẽ chữa trị cho bọn họ, bọn họ lập tức đem chân tướng sự việc nói ra!”

Lâm Dương bình tĩnh nói, xoay người vậy váy tay.

Mã Hải lập tức chạy đến chỗ một chiếc xe đang đổ ven đường, mở cửa ra, ngay sau đó vài người bước xuống trước đám đông.

Mọi người trõ mắt nhìn.

Đây là những bệnh nhân bị bệnh nặng ở bệnh viện thành phố mài Mặc dù khí sâc bây giờ của họ rất xấu, một số người văn phải ngồi xe lăn nhưng tình trạng hiện giờ của báo họ đã ổn định hơn.

Nhìn thấy những người này, khuôn mặt Lâm Huy xám xịt.

“Lưu Quốc, Trương Phàm, hãy nói cho mọi người biết sự thật đi!”

“Được thưa Bác sĩ Lâm!”

Một người đàn ng 50 tuổi phần nộ nhìn chấm châm vào Lâm Huy ở bên kia, nổi giận đùng đùng nói: “Hai ngày trước, có một người đàn ông tìm chúng tôi, nói răng ông ta muốn chúng tôi là một việc, sau đó ông ta đưa cho chúng tôi một miếng xà phòng và bảo chỉ cần chúng tôi lấy miếng xà phòng này đi tắm là sẽ cho chúng tôi nửa triệu tức đó tôi cũng phân vân không biết người này Định làm gì nhưng anh ta lại nhự ông ta lại khẳng định rằng tầm bảng xà phòng này và uống thuốc do Dương hoa bán sẽ khiến tình trạng bệnh cúa tôi một tỷ báy trăm năm mươi triệu! Ông ta còn hứa hẹn nếu như đã được hiệu quả, ông ta sẽ phái bác sĩ tốt nhất đến chữa trị cho tôi.

Mới đầu tôi không định nhận lời, nhưng ông ta nói ỏng ta là người của giám đốc Lâm, sẽ không lừa tôi, tôi mới bị ma xui quỷ khiển mà đồng ý làm việc này hơn nữa đến khi mà tôi sắp chết vẫn chưa thấy tiền đâu, lại càng không nhìn thấy ai đến.

Tất cả những việc này đều là do lòng dạ âm mưu hiểm ác của thương nhân.

Tất cả là đo họ mê hoặc chúng tôi làm!”

Hiện trường lập tức bùng nổ.

Tất cả mọi người đều bị chân tướng của sự việc làm cho chấn động.

Đám người vừa mới còn bình tĩnh lập tức xao động lên, mọi người không ngừng chửi bới Lâm Huy.

Đến nỗi Lâm Huy không thể nói gì.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1492


Chương 1492:

“Đây là lời từ một phía! Lời ông ta nói đều là từ một phía, anh Có giỏi thì kêu ông ta mang ra bắng chứng chứng minh là giám đốc Lâm làm đi! Nói không chừng, chính anh mới là người dùng tiền đế mua chuộng ông ta!”

Đỗ Chí Cường chưa chịu từ bỏ lớn tiếng kêu lên.

“Ngài Đồ, giờ cũng khỏng phải ngày xưa, chúng tôi khám xét Thiên Hằng, chỉ cần cho cảnh sát điều tra thì không thể nào không tìm ra chút dấu vết, hơn nữa khi người của ngài đến gặp những người này, chỉ cần nhà của một người trong số đó cô camera, như vậy chỉ cần giao camera cho cảnh sát là có thế tìm ra chân tướng.

Dù sao thì những người mà ngài đùng đều là người của Thiên Hằng, có đúng không?”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Này…”

Đỗ Chí Cường trợn tròn mắt.

“Loại chuyện như thế này chỉ có thể là tâm phúc làm, dù sao chúng tôi thấy, người thì trước sau gì cũng chết, chết rồi thì không còn chứng cớ.”

Lâm Huy hít một hơi thật sâu nói.

Đỏ Chí Cường cần chặt răng, không nói nửa lời.

“Kết quả giám định tới!”

Lúc này một tiếng kêu vang lên, mọi người lần thứ hai bùng nố.

Một người đàn ông trong tay cầm tờ giấy chạy nhanh tới đưa tờ giấy cho Lâm Dương.

Lúc này đảm người Lâm Huy hít thở không thông.

Nếu kết quả giám định là sai, vậy thì tất cả đều chấm hết.

Những người này có bị thu mua hay không cũng chẳng quan trọng.

Rốt cuộc, tình thế đã hoàn toàn sụp đổ.

“Giám đốc Lâm, ông có muốn xem không?”

Lâm Dương cầm tờ giấy trêи ngón tay lắc lắc hỏi “Không cần!”

Lâm Huy hít sâu, khản giọng nói.

“Bây giờ có xem cũng chẳng còn ích gì, Chủ tịch Lâm, anh thắng!”

Hiện trường lập tức yên lặng.

“Nói vậy là ông thừa nhận rồi?”

“Thừa nhận thì sao? Tôi tự hỏi anh phát hiện tỏi cài gián điệp vào từ khi nào?”

Lâm Huy khàn giọng dò hỏi.

“Sau khi giao dịch cùng các ông.”

Lâm Dương nói.

“Sau khi giao dịch?”

Hô hấp của Lâm Huy căng thẳng, vẻ khϊế͙p͙ sợ đầy mặt, nhìn Lâm Dương.

Lại thấy tờ giấy trong tay của anh hạ xuống.

Trêи tờ giấy kia… không có một chữ gì, chỉ là một tờ giấy trắng.

Hóa ra… nấy giờ Bác sĩ Lâm chỉ diễn thôi…

Thì ra không phải Lâm Dương tạo ra hai đơn thuốc! Anh từ đầu đến cuối chí có một đơn.

Công thức thuốc của Dương Hoa mà Lâm Dương nói chỉ là anh hịa ra.

Trước khi Lục Tuyết đưa công thức thuốc cúa Dương Hoa giao cho ông Vương.

Lâm Dương và Mã Hải đều không biết thân phận gián điệp thương mại của cô, cũng không nhận ra được.

Lúc đấy muốn ngăn cản cũng đã chậm.

Không ai ngờ rầng ông Vương lại muốn vươn tay đến địa bản này.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1493


Chương 1493:

Vốn Lâm Huy cũng định không thừa nhận.

Lâm Huy thấy Lâm Dương mời nhiêu nhân vật lớn của nhiều quốc gia đến giúp anh giám định và chứng minh như thể, trong lòng không khỏi chột dạ.

Ông biết Dương Hoa đã làm tốt khâu chuẩn bị từ lâu.

Để có thể mời nhiều bác sĩ nổi tiếng như vậy đến Giang Thành Thành, Bác sĩ Lâm ít nhất cũng phải chuẩn bị trước mấy ngày.

Ngoài ra việc chữa khỏi cho đám bệnh nhân kia, khiến họ cản ngược lại ông cũng khiển ông cảnh tỉnh.

Ông nhớ rõ mấy bác sĩ trong bệnh viện có nói, với tình trạng này của người bệnh thì lâu nhất là ngày mai.

Ngay cả thần tiên hạ phàm cũng không cứu sống nổi.

Thế nhưng mà Bác sĩ Lâm lại chữa cho họ khỏe mạnh.

Y thuật cao như vậy, quả thực là có thể biển tro cốt thành người.

Lâm thần y thể hiện y thuật siêu đầng của mình khiến cho Lâm Huy bắt đầu tin tướng lời Lâm Dương nói.

Cho râng anh thật sự có hai công thức, mà ông lấy được lại là công thức giá.

Nếu công thức kia có vấn đề vậy ông chắc chản sẽ thất bại thảm hại.

Hơn nữa báo cáo giám định xuất hiện, làm ông một lãn nữa nghĩ rằng mình đã thua cuộc.

Nhưng ông chưa từng nghĩ tới, tất cả chỉ là giả! Là Bác sĩ Lâm diễn kịch lừa ông nói ra toàn bộ! Khi Lâm Huy nói xong những lời này, cá hiện trường lập tức mất kiểm soát.

Tất cá phóng viên lao về phía Lâm Huy một cách điên cuồng, đủ loại mưa bom bão đạn dồn dập ập vào ông.

“Giám đốc Lâm, tất cả những mưu kế này đều do ngài bày ra sao? Kế hoạch chèn ép Dương Hoa trong thời gian này là một tay ngài dựng nên?”

“Giám đốc Lâm, mấy người bị bệnh nặng này cũng là do ngài sai xử sao? Ngài có bao giờ quan tâm đến an toàn tính mạng của bọn họ không?”

“Giám đốc Lâm, ngài làm như vậy có mục đích gì? Ngài đã bao giờ suy nghĩ thử xem với những hành vi đó phái gánh chịu trách nhiệm pháp luật ra sao không?”

Những câu hỏi mà các phóng viên đựa ra cực kì xảo quyệt.

Rất nhiều dân chúng cũng lên tiếng mảng mỏ Lâm Huy.

Trêи mạng sôi trào một trận, những lời Lâm Huy đã nói bị tinh giản thành mấy chữ: Kẻ chủ mưu Lâm Huy.

Cứ vậy mà bước lên top 1 hot search.

Dân cư mạng ai nấy cũng chửi bới và nguyền rủa ông.

Cũng là hởi vì chiều trò của Lâm Huy mà rất nhiều bệnh nhân không dám sử dụng thuốc đặc trị của Dương Hoa, để rồi sống không báng chết.

Đây là lấy mạng sống của con người về đùa giỡn! Người của Thiên Hãng vây quanh bảo vệ Lâm Huy. Truyện Dị Giới Ông không sứt mẻ gì, chỉ đùng hai ánh mất như phun lửa, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Dương.

“Ngu xuẩn! Ngu xuẩn! Tại sao hôm nay ông lại ngu xuấn như vậy hả!”

Ông Vương tức giận đến thối râu trừng mắt, ông không ngờ lại Lâm Huy thế mà lại tự tử.

“Giám đốc Lâm! Giám đốc Lâm! Báo cáo giám định đến!”

Lúc này lại có một tiếng kêu vang lên, sau đó một nhân viên của Thiên Hằng cầm tờ báo cáo chạy vọt tới, đem bản báo cáo đưa cho Lâm Huy.

Lâm Huy cầm lấy cả người run rẩy.

“Đúng vậy, tôi phải nhớ đến chỉ tiết này mới đúng.

Nếu là là báo cáo giám định thì sẽ phải giao cho tôi trước tiên chứ không phải là sao cho Bác sĩ Lâm anh.

Tôi cứ vậy mà vụng về ngu dốt!”

Lâm Huy hít một hơi thật sâu khàn giọng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1494


CHương 1494:

“Giám đốc Lâm, kết qủa giám định như thế nào?”

“Thiếu vài nguyên liệu, nhưng nhìn chung thì….

có tác dụng.”

Lâm Huy khản giọng nói.

Nói cách khác, công thức mà Lục Tuyết đưa cho ông là hoàn hảo, không chút tì vết.

Quả thực là Lục Tuyết đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Nhưng… ông lại không tin tưởng Lục Tuyết.

“Ứng với lời nói của ông ban nãy, ông biết điều này nghĩa là gì rồi chứ?”

Lâm Dương hỏi.

Lâm Huy trầm lặng, âm thầm nhìn vào mắt ông Vương, không nói gì.

Ông Vương cá người run lên lập tức hiểu hết tất thảy âm mưu của Lâm Dương.

Vội quát khẽ: ‘A Khang, nhanh lên, chúng ta trở vẽ!”

“Vâng, thưa ba!”

Vương Khang vội gật đầu, muốn đưa ông rời đi.

Nhưng bọn họ vừa muốn rời đi thì một đám người phía sau đã chặn đường bọn họ lại.

Chính là Huỳnh Lam và Thủy Bình Vân.

“Ông à, ông định đi đâu vậy? Trò hay còn chưa bắt đầu đầu! Vậy mà đã vội vàng rồi đi rồi sao”

Huỳnh Lam cười nhạt.

“Đúng đó, chờ lát nữa mới là vớ kịch chính nha.”

Thủy Bình Vân hi ha bật cười.

Sắc mặt ông Vương u ám, không hé răng nửa lời.

Đột nhiên, giọng nói trong trẻo của Lâm Dương truyền đến.

“Lâm Huy, ông cũng đã thừa nhận ông ăn trộm công thức chế tạo thuốc đặc trị bệnh tiếu đường của chúng tôi rồi.

Tôi đoán rằng Nếu chỉ dựa vào ông thì sẽ không thể lấy công thức dễ dàng như vậy được, bởi thế tôi dám khẳng định là có người bên trong Dương Hoa hợp tác cùng với ông, mới giúp lấy công thức dễ đàng như thế, có đúng không?”

Lâm Dương nói.

Lâm Huy vẫn như cũ, không răng nửa lời.

“Tên gián điệp thương mại kia chắc chắn không chịu sự sai sử cúa ông.

Giám đốc Lâm, ông có thể nói cho tôi biết kẻ đó là do ai sai sứ không? Mà ông đã bắt tay với ai để ăn trộm tư liệu của Dương Hoa?”

Lâm Dương hùng hổ dạng người lại dò hỏi.

Lâm Huy vân không hé răng.

“Ông không nói? Cũng không sao, bởi tôi đã biết đấy là ai rồi!”

Lâm Dương bình tĩnh nói, tiện đà nháy mắt ra hiệu cho Mã Hải.

Mã Hải hiểu chuyện lập tức sai người mang cáng đến.

Nhìn thấy thế, Lãm Huy há hốc miệng, mà ông Vương ở bên kia còn choáng váng hơn.

Người nằm trêи cáng… là cháu của ông Vương, Vương Tử Tường.

Người bị Lâm Dương phế bỏ! Sau đó Lâm Dương cầm ngân châm đi tới.

“Hết rồi! Hết rồi… Chấm hết rồi!”

Ông Vương lập tức ngồi bệt xuổng mặt đất, run rẩy kêu gọi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1495


Chương 1495:

Thấy Vương Tử Tường được khiêng lên sân khâu, tất cả mọi người đều sững SỜ.

“Người này là ai?”

“Trông có vẻ giỗng Vương Tử Tường.”

“Vương Từ Tường? Là ai?”

“Sao? Ngay cả Vương Tử Tường cũng không biết à? Đó là con trai của con ông Vương! Vậy mà cũng không biết?”

“Đây chính là cậu ấm nổi tiếng ăn chơi trác táng của Giang Thành chúng ta!”

“Nghe nói chuyện xấu nào anh ta cũng làm! Thế nào mà hôm nay lại phải nằm trên cáng?”

“Không biết, chắc do làm nhiều chuyện ác quả bị trời phạt đi?”

Dân chúng ở hiện trường sôi nổi bàn luận, rất nhiều Đỗ dân mạng dặt dấu hỏi chẩm trong phòng phát sóng trực tiếp, hiển nhiên là họ cũng không biết người này là ai tuy nhiên nhiều người ở Giang Thành đã phỏ cập cho họ.

Khi biết đường Vương Tử Tường là cậu ấm ăn chơi trác táng không điều ác gì không làm ở Giang Thành, mọi người bắt đầu phân nộ.

“Mẹ nó! Hóa ra là một thằng cặn bã!”

“Sao cái thứ chó này lại có thể sống đến bây giờ nhỉ?”

“Bây giờ thằng mày đang bị liệt sao? Liệt hay lắm!”

“Cái thứ làm nhiều chuyện ác này, chắc chắn không có kết cục tốt!”

Cư dân mạng phẫn nộ nguyền rủa Vương Tử Tường.

Cũng may là Vương Tử Tường không nghe được.

Nhà họ Vương… hoàn toàn bị kết án tử! Lâm Dương lấy kim bạc trong túi mà Mã Hải chuẩn bị bên cạnh, anh bắt đầu bài Kim cho Vương Tử Tường ngay tại chỗ.

Một lúc sau câu trêи cô của Vương Từ Tường cắm đầy kim bạc, Mã Hải dâng một bát canh nóng, Lâm Dương dưa cho Vương Tử Tường uống.

Ừng ực… ừng ực… Vương Tử Tường vốn đang bị liệt, đột nhiên khôi phục công năng nuốt.

“Ba, đây… là chuyện gì? Vì sao Vương Tử Tường… lại… “

Vương Khang trợn tròn mắt run rẩy chỉ vào người Vương Tử Tường.

“Hết rồi! Hết thật rồi!”

Ông Vương Lúc này nhìn như già thêm mười mấy tuôi, run giọng nói: “Tôi không ngờ Bác sĩ Lâm lại ra tay vào Tử Tường! Hết rồi! Chúng ta hết rồi!”

“Ba, Bác sĩ Lâm rốt cuộc muốn làm gì? Ba mau ra nói đỡ giúp con với! Con phải đi ngăn anh ta lại!”

Vương Khang nóng nảy.

“Ngăn cản?”

Cả người ông Vương run lên, vội vàng nỏi: “Đúng! Phải nhanh Bác sĩ Lâm lại! Nhanh! Nhanh lên, nhanh ngăn Bác sĩ Lâm lại, cứu Vương Tử Tường! Tử Tường vẫn luôn ở trạng thái hôn mê! Nó không biết quan hệ của chúng ta với Dương Hoa, Bác sĩ Lâm chỉ vài ba câu là có thể biết được thân phận của Lục Tuyết! Đến lúc xảy ra chuyện thì chúng ta sẽ không vãn hồi lại được! Mau! Ngăn cản Bác sĩ Lâm! Nhanh!”

Ông Vương gào lên một tiếng, Vương Khang mặc kệ tất cả, như người điên chạy về phía kia.

Người đứng sau ông Vương cũng tiền lên.

Nhưng bọn họ vừa nhúc nhích thì đã bị Huỳnh Lam và Cung Tử Vân đã sai người chê phục người của ông Vương lại.

Bọn họ bịt chặt miệng của người ông Vương không cho bọn họ nhúc nhích.

Ông Vương và đánh người của Vương Khanh chỉ có thể mở to mắt chứng kiến toan cảnh.

Bác sĩ Lâm đã chuẩn bị từ trước! Bọn họ không nề hà gì! Không lâu sau.

Vương Tử Tường dưới sự trị liệu của Lâm Dương đã khôi phục lại ý thức.

Hai mắt dân mở ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1496


Chương 1496:

“Tôi… tôi đây là bị làm sao?”

Ý thức Vương Tử Tường vẫn còn mơ hồ, thanh âm yếu ớt.

“Vương Tử Tường, tôi hỏi anh, Có phải nhà họ Vương các anh phái người đến làm gián điệp thương mại bên cạnh Chủ tịch Lâm không?”

Lâm Dương hỏi.

“Đúng vậy, sao anh biết được chuyện nay?”

Vương Tử Tường theo bản năng nói.

Lời này vừa nói ra, cả hiện trường ồ lên.

“Ổ! Quả nhiên là như vậy!”

“Ra là người của ông Vương làm!”

“Ông Vương không phải là người của Dương Hoa sao? sao lại làm ra chuyện như vậy?”

“Anh còn không biết sao ông Vương đã phản bội Dương Hoa, cấu kết với Lâm Huy! Mang chuyện cơ mật của Dương Hoa bán cho Lâm Huy.

“Bảo sao Lâm Huy có công thức chế thuốc của Dương Hoa…”

“Ông Vương này cũng vong ân bội nghĩa qua đi!”

Nhóm quần chúng xung quanh sôi nổi kêu gào, các loại tiếng chửi mắng tức giận không ngừng vang lên.

Nhóm phóng viên lập tức vây quanh người ông Vương, điên cuồng hỏi ông Vương vô vàn câu hỏi.

Thủy Bình Vân và Huỳnh Lam cũng bảo người của mình buông ông Vương ra.

Bây giờ ông Vương là có thể nói chuyện nhưng mọi người hỏi ông lại không hé răng.

Bởi ông có nói gì cũng vô ích….

Ông Vương nhắm chặt mắt hít sâu một hơi trêи mặt không có biểu cảm gì về phần Vương Khang anh ta gào lên sụp xuống đất vì đau đớn.

“Sao lại thể này? Tôi… tôi đang ở đâu? Tôi đang ở nơi nào? vừa rồi tôi nói chuyện với ai vậy?”

Vương Tử Tường vẫn còn mơ hồ, ánh mắt hoang mang hỏi.

“Đưa cậu Vương vào bệnh viện điều trị!”

Lâm Dương nói với người bên cạnh.

“Vâng thưa Chủ tịch Lâm.”

Người khác lập tức nâng Vương Tử Tường lên, đưa đến bệnh viện.

Lâm Dương nhìn về phía ông Vương.

“Chủ tịch Lâm, may mà có anh!”

Mặt ông Vương không có biểu tình gì nói.

“Tôi đã cho nhà họ Vương các ông cơ hội nhưng ông không biết quý trọng nó.”

Lâm Dương lắc đầu nói.

“Nghiêm túc mà nói, là tôi đã coi thường anh, tôi không ngờ anh là người có lòng dạ… rộng lượng như vậy.

Thứ này không nên xuất hiện ở độ tuổi của anh!”

Ông Vương khàn giọng nói.

“Bây giờ nói những điều đó cũng muộn rồi.”

Lâm Dương bình đạm nói.

“Đúng vậy… muộn, muộn rồi… nhà họ Vương, tan nát trong tay tôi… mọi thứ mất hết rồi…”

Ông Vương gần như lầm bầm, cả ngưỡi Suy SỤP.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1497


Chương 1497:

Một vài viên cảnh sát bước nhanh vào, vây quanh ông Vương và Vương Khang.

“Ngài Vương! Tôi nghi ngài có liên quan đến vụ án thương mại, xin hãy theo chúng tôi đề hỗ trợ việc điều tra!”

Một cảnh sát trầm giọng.

Ông Vương thở ra, vung tay lên.

Cảnh sát kia vẫy tay, mọi người bị mang đi ngay lập tức.

Ông Vương sa sút, toàn bộ tình thế đã sụp đổ.

Lâm Huy nâng tay lên, run rẩy s* s**ng túi tiền, muốn tìm thuốc lá nhưng lại không tìm thấy.

Ông ngầng đầu lên, nhìn mặt Lâm Dương, lại thấy Lâm Dương nhàn nhạt nhìn ông.

“Người này… là bất khả chiến bại sao?”

Ông nỉ non một tiếng, như nói với chính minh.

Nhưng lại không ai đề ý.

Lâm Dương dang tay ra, nói: “Mọi người, chân tướng đã rõ, tôi cũng không nói lời thừa thãi! ƈôи ȶɦịt chiều tôi sẽ tiếp tục sắp xếp người chữa bệnh từ thiện! Sau khi buổi chữa bệnh từ thiện kết thúc, những người bị nhồi máu não chưa kịp chữa trị có thể tiếp tục dùng thuốc đặc trị của Dương Hoa để được chữa khỏi.

Nếu có thắc mắc gì có thể liên hệ với chúng tôi bất cứ lúc nào.

Được rồi, mọi người về ăn cơm di.”

Nói xong Lâm Dương xoay người, quay về Dương Hoa.

Người ở hiện trường ngần ra, sau đó như sóng xô núi lở.

Tât cả mọi người hô to tên Lâm Dương.

Mà theo sự rời đi của Lâm Dương, lại một dấu chấm hết viên mãn.

Lâm Huy bị đánh bại.

Thua bét, thua hoàn toàn.

Thậm chỉ lão còn không có cơ hội để trở mình! Sau cuộc chữa bệnh miễn phí, thị trường chứng khoán của tập đoàn Dương Hoa tăng vọt lên, còn tập đoàn Thiên Hằng giống như gặp hoạt thiết lô, tụt xuống thảm hại, gần như sụp đồ.

Gần một trăm công ty lớn nhỏ có liên quan đến tập đoàn Thiên Hằng, tất cả đều bị ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng.

Hiện tại những công ty này không còn khả năng tự bảo vệ mình, huống chỉ còn phải đối phó với tập đoàn Dương Hoai Ngay cả chính Lâm Huy, giờ phút này lão vướng vào rất nhiều vụ kiện tụng và nhiều vụ thương mại khác, làm sao có thể quản lý công ty này tiếp? Nhà họ Vương lại càng thê thảm hơn: Vương Tử Tường còn tung ra những lời nói kinh ngưỡi, khẳng định rằng nhà họ Vương chọn thủ đoạn phi pháp để bán lợi ích của tập đoàn Dương Hoa, Khang Giai Hào và Định Văn Vượng đều nỗ lực vén ra toàn bộ nội tình bên trong nhà họ Vương.

Ngay lập tức người nhà họ Vương đều cảm thấy bất an, không ai có thể an toàn thoát thân.

Trận chiến thương mại này đã chính thức chấm dứt bằng chiến thẳng của Dương Hoal Tuy rằng trận chiến thương mại đã kết thúc, nhưng công việc của Mã Hải và Lâm Dương vẫn chưa chấm dứt! Mã Hải lợi dụng phía bên kia đang sứt đầu mẻ trán, lạp tức tiến hành các vụ mua bán, sáp nhập quy mô lớn, thậm chỉ trần áp tập đoàn Thiên Hằng và hàng trầm công ty khác.

Chỉ sau ba ngày tập đoàn Thiên Hằng của Lâm Huy đã giảm đi một nửa.

Lâm Dương thừa thắng xông lên, cấp tóc tung ra loại thuốc đặc trị bệnh tiều đường.

Loại thuôc mới dược đưa ra thị trường được phản ứng tích cực, được bệnh nhân đón nhận, có giấy chứng nhận của các bác sĩ ở quốc gia khác trêи thế giới, gần như rơi vào tình trạng điên cuồng.

Thậm chí một số các quốc gia còn dặt một số lượng lớn loại thuốc mới.

Dương Hoa phải đầu tư vào mấy nhà máy đề sản xuất loại thuốc mới.

Nhà máy Chung Hào được Lâm Dương liệt vào mục tiêu san xuất trọng điểm, quy mỏ nhà máy được mở rộng gấp ba lần nhờ khoản đầu tư không ngừng của Lâm Dương.

Chung Hào nhìn nhà máy Chung Hào đang dần mở rộng quy mô, quỳ trêи mặt đất, mặt đầy nước mắt, bật khóc.

“Ba, con đã không phụ sự kỳ vọng của người, con đã không… Lâm Dương ngồi trong phòng làm việc, yên lặng nhìn màn hình máy tính.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1498


Chương 1498:

Mã Hải đầy cửa, kϊƈɦ động chạy tới trước mặt Hồng Quân.

“Lâm Đồng, tập đoàn Thiên Hằng của Nhậm Quy đã bị chúng ta ăn mất hơn một nửa, các công ty lớn nhỏ của lão cũng đã quy phục chúng ta, từ hôm nay trở đi Dương Hoa của chúng ta chính là trùm xí nghiệp! Không còn thế lực nào có thể chống lại chúng ta! Lâm Đồng, chúng ta đã thành công rồi! Dương Hoa đã trở thành cái tên mà người trong nước không thể xem nhẹ! Chúng ta đã làm được!”

Vẻ mặt Mã Hải ửng hồng, phân khich đên cả người run lên.

“Tôi biệt rồi!”

Lâm Dương hít một hơi thật sâu, nhìn điện thoại, trong mắt hiện lên vẻ sâu xa: “

Sắp đến rồi! Ngày đó… sắp đến rồi!”

“Lâm Đồng, trước mắt có ba mươi mốt nhà truyền thông muốn phỏng vấn ngài!”

“Ngoài ra còn có bôn mươi bảy nhân vật có tiếng trong nước muốn mời ngài tham gia bữa tiệc, đây là danh sách của bọn họ!”

“Sau đó có một trăm chín mươi tám xí nghiệp có tiếng trong nước muốn bàn bạc chuyện hợp tác với chúng ta!”

“Lâm Đồng, còn có những…”

Mã Hải đặt một phần tài liệu trước mặt Lâm Dương.

Chất đống như núi.

Lâm Dương nhĩn lướt qua, thở dài.

Chuyện này anh đã sớm nghĩ đến.

Một khi đánh bại tập đoàn Thiên Hãng của Lâm Huy, Dương Hoa trong nháy mắt trở thanh trùm xí nghiệp trong nước, đây là điều không ai có thể ngăn cản.

Nhưng… đây không phải là điều Lâm Dương muốn.

“Tiệc tối thì miễn, phỏng vấn cũng là đề nghị với tôi, tôi không có hứng thú với những việc này, còn chuyện hợp tác, cậu cảm thấy ai có lợi với Dương Hoa chúng ta, tùy cậu toàn quyền sắp xếp!”

Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Được, chủ tịch Lâm!”

Mã Hải gật đầu.

Lâm Dương liếc nhìn đồng hồ, đã năm giờ chiều, suy nghĩ xem nên đi ấn cơm không, bỏng điện thoại vang lên.

Ít người biết được số diện thoại của anh, những người có thể gọi đến đều là người cực kỳ thân thiết.

Liếc nhìn tên người gọi, là Tô Nhan! “Ái Vân, có chuyện gì sao?”

Lâm Dương bảm kết nỗi, hỏi.

“Anh đang ở đâu thế? Đi ăn thôi!”

Lời nói của Tô Nhan khá thoải mái, cười nói.

Ăn ở đâu?”

Lâm Dương hỏi.

“Cửa hàng Yên Hỏa Tỉnh Thần anh biết không? Em ở đó chờ anh!”

“Được, anh tới liền!”

Lâm Dương gật đầu, cúp máy.

“Chủ tịch Lãm, muốn tôi đưa ngài đi không?”

Mã Hải hỏi.

“Không cần, tôi tự lái xe đi được.”

“Ngài cần xe gì? Alto? Hay xe nào?”

“Không, Lamborghini chứ, dù sao tôi nói cho cô ấy biết tôi là chủ tịch Lâm, cô ấy cũng sẽ không tin, cho nên tùy ý đi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1499


Chương 1499:

Lâm Dương thản nhiên nói, mặc áo khoác, ra khỏi văn phòng.

Mã Hải yên lặng nhìn bóng lưng anh, có chút đăm chiêu.

Ngay sau đó, Lâm Dương lái chiếc Lamborghini đi đến nhà hàng Yên Hỏa Tỉnh Thân.

Trêи đường đi không ít người vây lại xem, đều sôi nồi phỏng đoán đây là công ty nhà ai.

Đi vào nhà hàng, Tô Nhan và Trịnh Tú Lan đang ngồi ở hàng ghế giữa, trò chuyện rất sôi nồi, thấy Lâm Dương đến, Trịnh Tú Lan đứng lên, chạy lên trước, kϊƈɦ động kéo tay Lâm Dương.

“Lâm Dương! Hôm nay anh làm rất hoàn hảo!”

Lâm Dương cười nhạt.

Nhưng Tô Nhan ở đằng sau ngẩn ra: “Lâm Dương làm gì?”

Tôi sẽ không hiếu kính với hai người Trịnh Tú Lan ngây người, bây giờ mới ý thức được bản thân lại lỡ lời rồi, liền nở ra một nụ cười nói: “Không… không có gì… không có gi… Hôm nay anh ấy đã nhập một lô dược liệu quý hiểm, đúng lúc phòng khám của tôi đang thiếu một sô dược liệu, người khác có muốn lấy cũng không được! Tôi đây không phải la đang vui mừng sao…”

“Thế à? Chẳng trách cả ngày hôm nay không thấy bóng dáng anh ấy đâu!”

Tô Nhan đột nhiên bừng tỉnh, mở miệng nói.

Lâm Dương nghe vậy cười khổ lắc đầu.

Anh cảm thấy đến lúc này đã không cần thiết phải tiếp tục giấu giếm Tô Nhan bất cứ điều gi nữa.

Tô Nhan là một người thông suốt, thẳng thắn với cô rồi cô cũng sẽ tự cảm thấy cần phải giữ bí mật thân phận của Lâm Dương.

Đền lục cho dù Lâm Dương có đối đâu với vô số kẻ địch ở đại hội, Tô Nhan cũng se giải bộ như không biết.

Nhưng nếu như Tô Nhan không biết gì cả, như vậy đương nhiên là tốt nhất.

Ba người ngồi xuống, vui vẻ ăn một bửa cơm.

“Ái Vân, hôm nay tâm trạng em có vẻ không tệ nhỉ?”

Lâm Dương nhàn nhạt cười hỏi.

“Anh không biết à? Hôm nay bác sĩ Lâm đã giải quyết êm xuôi hết tất cả mọi chuyện rồi, Lâm Huy thua rồi.”

Tô Nhan cười nói.

“Thật à?”

“Em biết ngay mà, chủ tịch Lâm chắc chắn là đã chuẩn bị mọi thứ hết rồi! Nếu không anh ấy sẻ không tổ chức ƈôи ȶɦịt chữa bệnh từ thiện này, bây giờ danh tiếng của Dương Hoa ở trong nước đã đạt đến một bậc trước nay chưa từng có, công ty của em cùng không còn bị ảnh hưởng nữa, em tin rang ngày mai nhất định sẽ có rất nhiều cỏng ty muôn bàn bạc hợp tác với công ty em, nguồn cung cấp hàng hóa cũng không cân phải lo lắng nữa rồi.”

Trêи mặt Tô Nhan trần đầy nét cười, vô cùng hiểu biết nói.

Tât cả đều sẽ tốt lên mà thôi.

Trịnh Tú Lan nở nụ cười nghiền ngẫm với Lâm Dương, xoay lại nâng ly rượu lên nói: “Vậy thì đáng để chúc mừng rồi, nào, chúng ta cùng nhau uống cạn ly này vì chủ tịch Lâm!”

“Cạn ly!”

Ba người nâng ly.

Dù rằng Lâm Dương cảm thấy có phân kỳ quai An qua một lượt thức ăn, Tô Nhan có một cuộc điện thoại gọi đến.

Cô trực tiếp cầm điện thoại lên nghe may, một lúc sau, nụ cười trêи mặt càng thêm rạng rỡ, hiện rõ vẻ vô cùng kϊƈɦ động.

“Ái Vân, ai gọi điện thoại đến vậy?”

Trịnh Tú Lan gâp gáp hỏi.

“Cậu đoán xem?”

Tô Nhan hiếm có lúc di dỏm đùa giỡn một lúc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1500


Chương 1500:

“Cậu bảo tớ đoán Lương gì? Không lẽ là Chủ tịch Lâm?”

Trịnh Tú Lan cười hi hi hỏi.

“Không phải đâu! Chủ tịch Lâm cao quý như vậy làm sao có thể gọi điện thoại cho tớ chứ? Là Đỗ Chí Cường!”

Tô Nhan không hề bực bội nói… “Đỗ Chí Cường?”

Trịnh Tú Lan sửng sốt.

“Anh ta gọi điện thoại cho em làm gì?”

Pahn Lâm cùng một đầu dây sương mù.

“Anh ta sẽ không kiện chúng ta nữa, ma trực tiếp muốn bồi thường toàn bộ số tiên của hai bộ lễ phục Song Hoa! Lâm Dương, bây giỏ anh đã là đại gia bạc tỷ rồi đó!”

Tô Nhan quay về phía Lâm Dương cười nói. Lâm Dương cho dù sửng sốt.

Nhưng rất nhanh sau đó anh liền phản ứng lại.

Đỗ Chí Cường là muôn dùng động thái này đề bày tỏ lòng thành với anh.

Nhưng đáng tiếc, Đỗ Chí Cường lại làm ra hành động này vào lúc này, đã là mất bò mới lo làm chuồng, quá muộn rồi.

Ăn cơm xong, Trịnh Tú Lan về nhà một mình Lâm Dương và Tô Nhan cùng cùng nhau quay về khu nhà của tập doàn Quốc tê Duyệt Nhan.

Nhưng hai người mới vừa bước vào khu nhà không lâu.

‘Cóc cộc cộc… Một loạt tiếng gõ cửa gâp gáp vang lên.

Tô Nhan đang chuẩn bị đi tắm không khỏi sửng sốt, nhanh chóng chạy ra mở cửa.

Cửa vừa mới mở ra liền nhìn thấy Hứa Ngọc Thanh và Lý Giang vội vàng chạy vào trong.

“Ôi chao, con gái! Cuối cùng con cũng được xem như là hết khổ rồi! Hu hu hu…”

Hứa Ngọc Thanh la to một tiêng, kϊƈɦ động ôm lấy Tô Nhan, khóc thành tiếng.

Tô Nhan mờ mịt như lạc vào trong sương mù.

“Mẹ, mẹ làm sao vậy? Có chuyện gi vậy?”

Tô Nhan khó hiểu hỏi.

“Con còn hỏi có chuyện gì sao? Con coi mẹ là đỏ ngôc ä? Chồng con bây giờ là đại gia bạc tỷ đó! Không còn là tên phế vật bị người người ở Giang Thành cười nhào nửa rồi Không lẽ con không vui mừng sao?”

Hưa Ngọc Thanh cười ha ha hỏi.

Tô Nhan đột nhiên bừng tỉnh, cười khổ: “Con còn tưởng là có chuyện gì chứ! Hóa ra là chuyện này à… Mẹ, cái này thì có gì đáng vui mừng chứ… Tiền ít tiền nhiều có ảnh hưởng gì đâu, chỉ cân cả nhà chúng ta có thể vui vẻ là được rồi!”

“Đúng đúng đúng, cả nhà chúng ta vui vẻ quan trọng hơn bất kỳ điều gì… Đúng rồi, chồng con đâu?“ Hứa Ngọc Thanh liên hỏi.

“Có chuyện gì sao?”

Lâm Dương đang tìm quần áo để chuân bị di tắm bước ra, mở miệng hỏi.

“Lâm Dương! Chúc mừng nha! Bây giờ đã trở thành đại gia bạc tỷ rồi! Nói đi, định lay bao nhiêu tiền đề hiếu kính ba mẹ vợ và vợ cậu đây?”

Hứa Ngọc Thanh lân đầu tiên nở nụ cười với Lâm Dương, mở miệng dò hỏi.

“Tiên?”

Lâm Dương khẽ cau mày, mở miệng hỏi: “Nếu như tôi không có tiền, có phải là sẽ không thê hiếu kính hai người được rồi?”

“Không có tiền còn nói đến chuyện hiệu kính cái gi chứ? Cậu cảm thấy trên người cậu từ trêи xuống dưới ngoại trừ chút xíu may mắn kia ra thì còn có điểm nào cỏ thề khiến ba mẹ vợ và vợ cậu vui vẻ được chứ?”

Hửa Ngọc Thanh hừ nhẹ một tiếng.

“Nếu đã thế này, vậy rất xin lỗi, tôi không có tiền.”

Lâm Dương mặt không cảm xúc nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1501


Chương 1501:

Lời nay vừa dứt, nụ cười của Hứa Ngọc Thanh chợt cứng lại, nhìn chảm chảm Lâm Dương: “Cậu có ý gi?”

“Không có ý gì cả, tôi chỉ là muốn nói, tôi sẽ không hiêu kinh hai người, bởi vì hai người vỏn di không hề đối đã với tôi như con rẻ của các người! Cho dù tôi có tôi có dùng số tiên bồi thường đó quyên góp cho trương tiều học Hy Vọng, quyên góp cho những người nghèo khó ở vùng núi, cũng tuyệt đôi sẻ không dùng để hiểu kính hai người, rõ rồi chứ?”

Lâm Dương mặt không cảm xúc nhìn hai người bọn họ, thẳng thắn mở miệng.

Có lẻ hai người vốn dĩ không doán được rằng Lâm Dương sẽ nói ra những lời như vậy.

Tô Nhan ở đăng sau cũng ngây ngôc, ngan người nhìn Lâm Dương.

Bầu không khí trong phòng trở nên vô cùng ngưng trọng lại căng thằng.

Khoảng ba bốn giây trôi qua.

“Đồ chó này!! Mày là cái thả gì?? Có giỏi thì mày nói lại một lần nữa thử xem!”

Hứa Ngọc Thanh giống như kéo căng cổ họng rông lên một tiếng the thé.

“Còn muốn tôi lặp lại? Được, tôi nói lại lần nữa, số tiền này của tôi, một đồng bà cũng đừng hòng mơ đến! Nghe rõ chưa?”

Lâm Dương lại gào to.

Lần này anh không hề nhân nhượng.

“Á”

Hưa Ngọc Thanh phản nộ rồng lên một tiêng, cả người liền bố nhào về phía Lâm Dương, nhe nanh múa vuốt muôn cào câu anh Ly Giang ở đẳng sau nhanh chóng ôm chật Hứa Ngọc Thanh lại, nhưng cũng rất giận dữ trừng mắt nhìn anh: “Lâm Dương: Con nói cái gì vậy chứ? Bà ấy là mẹ vợ của con! Sao con lại có thể dùng giọng diệu như thế đề nói chuyện với bà ấy?”

“Mẹ vợ? Từ sau khi tôi vào ở rể nhà họ Lý, người này có lúc nào xem tôi là con rề của bã ta? Mỗi ngày bà ta nêu không phải là si nhục tôi thì cũng bóc lột tôi, người như vậy cũng xứng làm mẹ vợ của tôi sao?”

Lâm Dương hừ lạnh.

“Mày… mày… mày nói cái gì?”

Hứa Ngọc Thanh toàn thân run rầy, khuôn mặt đỏ tía, cả người đều đã hơi đứng không vững, trong đôi mắt kia ngập tràn lửa giận.

“Lâm Dương! Con… con nói như thế này quá đáng quá rồi!”

Lý Giang cũng giận dữ không ít.

“Đồ vong ân bội nghĩa! Ấn cháo đá bát! Nêu như không có giá đình chúng tao, thằng bỏ đi như mày đã chết dói từ lâu rồi! Mày án của nhà tao, ở nhà của tao, bây giờ mày giàu rồi, mày liên bắt đầu lên mặt rồi dúng không? Đồ vong ơn bội nghĩa: Ăn cháo đá bát!”

Hứa Ngọc Thanh giận dữ rông lên.

“Ăn của các người? Ở nhà các người? Hứa Ngọc Thanh, những năm nay tuy rằng tôi không ra ngoài làm việc, nhưng tất cả việc lớn việc nhỏ trong nhà có việc nào không phải là tôi làm? Các người thuê người giúp việc, ngoài bao ăn bao Ở ra Có thể còn phải trả tiền cho họ nữa đó! Còn tôi thì sao? Ngoại trừ ăn ở, nhà các người cong cho tôi được cái gì?”

Lâm Dương trừng mắt nhin ba ta lạnh lùng nói.

“Mày…”

Hứa Ngọc Thanh cứng miệng, nhưng vẫn không cam tâm, toàn thân run ray, trong mắt ngập tràn giận dữ.

“Đủ rồi!”

Vào ngay lúc này, Tô Nhan vẫn luôn im lặng không nhịn nồi nữa, trực tiếp hét to một tiếng.

“Con gái à, nhìn thằng chồng của con mà xem! Nhìn nó xem! Bây giờ giàu rồi, có tiền rồi! Liền bắt đấu lật mặt không nhận người thân nữa! Cái thứ lòng lang dạ sói! Con mở to mắt ra mà xem đi!”

Hứa Ngọc Thanh không làm gì được Lâm Dương liền lập tức chạy đến bên cạnh Tô Nhan bắt đầu chỉ trích.“

“Mẹ! Trêи thực tế Lâm Dương nói không hề sai, những nằm nay mẹ đổi xử với anh ây quả thật quá hà khắc, hơn nữa thời thời khắc khắc mẹ đều muốn ép anh ấy ly hôn với con, bây giờ Lâm Dương đổi xử với mẹ như vậy thì phải trách ai đây?”

Tô Nhan trầm giọng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1502


Chương 1502:

Hưa Ngọc Thanh sửng sốt, lại tiếp tục rông to: “Lý Ải Vân! Rốt cuộc là mày bị làm sao vậy? May là con ai? Sao mày lại hướng cánh tay vê phía người ngoài thế hả? Hay la mày bị cái thằng chó chết này cho ăn bùa mê thuốc lú gì rồi? Rốt cuộc là mày đứng về bên nào hả?”

“Mẹ, tuy rằng có một số chuyện mẹ làm quả thực có phần quá đáng, nhưng cho dù có thế nào đi nữa, mẹ vẫn là mẹ của con, đương nhiên con phải đứng về phía mẹ.”

Tô Nhan lắc đầu nói.

“Vậy thì tốt, coi như tao không phí công nuôi mày.

Đi nhanh đi, thằng nhóc kia rất nghe lời may, thuyết phục nó cho mẹ!”

Hứa Ngọc Thanh hầm hừ nói.

“Con thuyết phục anh ấy bằng cách nào chứ? Anh ấy cũng không sai.”

“Nó không sai? Vậy… vậy bây giờ may định làm như thế nào?”

Hứa Ngọc Thanh ngần người hỏi.

“Mẹ, nế như mẹ thật sự cảm thấy không thể nào tha thứ cho Lâm Dương được, vậy thì con sẽ ly hôn với anh ấy!”

Tô Nhan nói.

Lời này vừa dứt, Hứa Ngọc Thanh và Lý Giang liền như bị sét đánh, sau đó Hứa Ngọc Thanh liền rít lên một tiếng, vội vàng hét lên: “Không thể ly hôn! Tuyệt đối không được ly hôn!”

“Mẹ, vì sao chứ? Không phải mẹ vẫn luôn trông chờ con ly hôn với Lâm Dương à?”

“Đó là trước – kia, bây giờ mẹ không cho phép! Mẹ nói cho mày biết Tô Nhan, nếu như mày mà ly hôn với Lâm Dương, mẹ liền lập tức nhảy từ đây xuống!”

Hứa Ngọc Thanh sốt ruột, liền xông đến bên cửa số, nóng nảy hét lớn.

Vẻ mặt Tô Nhan trở nên hoảng loạn, nhanh chóng xông đến bên cạnh cửa sổ ôm chặt lấy Hứa Ngọc Thanh, liên tục nói: “Mẹ, con không ly hôn nữa, mẹ đừng manh động, nhanh xuống đây, nhanh xuống đây!”

“Như thế còn tạm được!”

Hứa Ngọc Thanh hừ nói.

Lâm Dương bây giờ đã giàu rồi, làm sao bà ta có thể đồng ý để Tô Nhan ly hôn? Lần này ai đuổi Lâm Dương đi, bà ta liền liều mạng với kẻ đó! Tô Nhan thở dài một hơi.

Tâm tư của Hứa Ngọc Thanh làm sao mà cô không biết được chứ? Lúc này, Hứa Ngọc Thanh đưa tay về phía cô, mở miệng nói: “Ái Vân, mẹ con chuẩn bị đến ngoại ô Giang Thành mua một căn nhà, con mang tiền ra đây.”

“Tiền? Tiền gì cơ? Mẹ, con làm gì có tiền “ Tô Nhan hơi ngần người.

“Con không có tiền nhưng chồng con có tiền!”

Hứa Ngọc Thanh nháy nháy mắt.

Bà ta hết đường đề trực tiếp moi tiền Lâm Dương rồi, chuyện đến nước này, bà ta định thông qua Tô Nhan để moi móc tiền của Lâm Dương.

“Cái này… mẹ, đó là tiền của Lâm Dương mà…”

Tô Nhan lộ vẻ mặt khó xử.

“Tiền của Lâm Dương thì không phải là tiền của mày à? Tụi mày là vợ chồng mài Không lẽ tụi mày vẫn còn phân chia tài sản? Mày đừng có tưởng mẹ không biết! Trước đây cử mỗi lần đến Tết hoặc ngày lẽ gì đó đều lén lút đưa tiền cho Lâm Dương đề nó đi mua quần áo, bây giờ nó phát tài rồi, cho người làm vợ như mày một ít tiền thì có gì mà không thích hợp?”

Hứa Ngọc Thanh hừ nói.

“Mẹ, mẹ đừng làm con khó xử.”

Hứa Ngọc Thanh vừa nghe liền ngồi bệt xuống đất, bắt đầu gào khóc.

“Trời ơi, sao số tôi lại khô thế này cơ chứ! Gả cho một người chồng vô tích sự, khó khăn lắm mới nuôi lớn được một đứa con gái thì nó lại không thèm quan tâm đến tôi! Số tôi thật là khổ mà! Sống không có ý nghĩa gì cả! Tôi trực tiếp chết quách đi cho xong! Hu hu hu…”

Hứa Ngọc Thanh nước mắt nước mũi ròng ròng, trực tiếp đứng dậy, lại muốn leo lên cửa sổ.

“Ngọc Thanh! Bà đừng làm bậy!”

Lý Giang gấp rút túm chặt lấy bà ta.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1503


Chương 1503:

“Mẹ! Mẹ đừng manh động!”

Tô Nhan cũng hoảng hốt, kéo lấy cánh tay của Hứa Ngọc Thanh.

“Mày buông tao ra! Tao không có đứa con gái bất hiếu như mày! Đề tao chết quách đi cho rồi! Đề tao chết quách đi! Hu hu hu…”

Hứa Ngọc Thanh điên cuồng vùng vẫy, một lòng muốn chết.

Tô Nhan không còn cách nào khác, chỉ có thề kề người lại gần một chút, đè thấp giọng nói: “Mẹ, được rồi! Con sẽ đi thuyết phục Lâm Dương.”

Hứa Ngọc Thanh nghe vậy liền lập tức không vùng vẫy nữa, chỉ liếc đôi mắt đẫm lệ nói: “Ái Vân, nếu trong lòng con vẫn còn có người mẹ này, thì con phải suy nghĩ cho mẹ! Mẹ nuôi con lớn đến như vậy cũng không dễ dàng gì! Bây giờ các con có tiền đồ rộng mở rồi, không thể cho mẹ sống những ngày tháng tốt hơn một chút được sao?”

“Được rồi, con biết rồi!”

Tô Nhan không còn cách nào nữa, chỉ có thể xoay người bước về phía Lâm Dương.

Lâm Dương đã đề ý thấy hết tất cả, không lén tiếng.

Tô Nhan nhìn anh một cái, kéo lấy cánh tay anh đi ra ngoài cửa.

Lâm Dương im lặng nhìn cô, dường như đang chờ đợi cô mở miệng.

Thế nhưng.

Sau khi đi ra khỏi cửa, Tô Nhan lại không hề nói gì, thậm chí còn không mở miệng, chỉ rút từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng.

Khoảng một phút sau, cô trực tiếp đẩy cửa bước vào nhà, nhét tấm thẻ ngân hàng vào trong tay Hứa Ngọc Thanh.

“Mẹ, mẹ cảm lấy số tiền này đi! Đây là 14 tỷ Lâm Dương đưa cho mẹ, mẹ mang đi trả tiền đặt cọc trước đi!”

Lời này vừa dứt, Lâm Dương ở phía sau nhất thời ngây ngẩn.

“Cái gì? Có 14 tỷ thôi sao? Keo kiệt thế?“ Hứa Ngọc Thanh không vui, nhìn tấm thẻ ngân hàng một cái, sầm mặt xuống: “Mẹ đã nghe nói rồi, chông của cô được bồi thường một khoản tiền lên đến mấy trăm tỷ mãi”

“Làm gì mà có nhiều đến vậy chứ! Mẹ, mẹ dừng suy nghĩ vớ vần nữa: Lại nói Lâm Dương anh ấy cũng dự định sẽ lấy số tiền này đi lập nghiệp nữa! Bây giờ anh ấy cũng phải tiết kiệm tiền để tiếp tục cuộc sống chứ à! Mẹ đừng ép anh ấy nữa!”

Tô Nhan cười khô sở.

Hứa Ngọc Thanh suy nghĩ một lúc, khẽ hừ một tiếng: “Được, con gái, vậy tạm thời mẹ sẽ bỏ qua cho nó trước! Có điều mẹ phải nói cho con biết, 14 tỷ này vẫn không đủ! Ít nhất nó cũng phải lấy 34 tỷ đề hiểu kinh với ba mẹ vợ của nó, nhiêu đó cũng chỉ bằng một phần mười số tiền của nó thôi! Không quá đáng chứ?”

“Mẹ…”

Tô Nhan sắp khóc luôn rồi.

“Được rồi được rồi, lần này mẹ sẽ khỏng cãi nhau với con nữa, nhưng con phải lo mà làm công tác tư tưởng cho chồng con đi, có tiền rồi thì liền không cần bố mẹ vợ nữa rồi sao? Nếu như vậy e là đến một ngày nào đó đến người vợ như con nó cũng đá đi luôn đấy!”

Hứa Ngọc Thanh hừ một tiếng, trực tiếp kéo Lý Giang rời khỏi căn nhà.

Hai người vừa đi, Tô Nhan mới có thề thở phào một hơi.

“Em có thề hỏi anh để lấy tiền mà, nếu như là em mở miệng, em cần bao nhiêu anh đều sẽ đưa.”

Lâm Dương nhàn nhạt nhìn cô nói.

“Lâm Dương, anh biết tinh cách của Tô Nhan em mà, tiền em có thể tự kiếm được, sö tiền đó của anh là thuộc về anh, hơn nữa vỏn dĩ anh không hề nợ em điều gì, em không có tư cách mở miệng đòi tiền anh.”

Tô Nhan lắc đầu nói.

“Nhưng em là vợ anh mà không phải sao?”

Lâm Dương nói.

“Vg?”

“ Tô Nhan hơi ngây ngần, khẽ cúi đầu khàn giọng nói: “Nhưng bao nhiêu nám nay em đã thật sự làm tròn nghĩa vụ của một người vợ chưa? Ngoại trừ là một người vợ trêи danh nghĩa ra, những điểm khác căn bản em không xứng đáng làm vợ anh!”

Lâm Dương sửng sốt.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1504


Chương 1504:

Có lẽ là anh không ngờ rằng Tô Nhan sẽ lại nói ra những lời như vậy… “Được rồi Lâm Dương, anh đừng đề ý đến mấy chuyện này nữa, bây giờ em cúng có tiền rồi, em mong rằng anh có thể dùng khoản tiền này đề làm nên sự nghiệp! Đừng sống những ngày vô tri vô giác nữa, thực ra anh là một người rất có bản lĩnh, anh hoàn toan không cần thiết phải làm một người bam váy vợ khiến người người xem thường nữa.”

“Vậy em cảm thấy anh nên làm gì thì ổn?”

“Anh có thể tự mình thành lập công ty, nghiên cứu một loại thị trường nào có khả năng phát triển, tạo dựng nên sự nghiệp, hoặc là anh cũng có thể mở một cái bệnh viện gia đình, không phải là anh có hứng thú với y học sao? Dấn thân vào ngành này hoàn toàn không có vấn đề gì.”

Tô Nhan cười nói.

“Vậy nếu như anh lấy toàn bộ số tiền 340 tỷ này đầu tư vào tập đoàn Quốc tế Duyệt Nhan thì sao?”

Lâm Dương đột nhiên mở miệng.

Lời này vừa dứt, Tô Nhan như bị sét đánh, hoàn toàn ngây ngần.

Nhưng Lâm Dương lại cầm điện thoại lên, ân một dây số rồi gọi.

“Alo, giúp tôi mang tất cả số tiền bồi thường của Đồ Chí Cương đầu tư vào tập đòa Quốc tế Duyệt Nhan, ừm, cứ như vậy dị”

Lâm Dương đơn giản dặn dò một câu xong liền cúp điện thoại.

Tô Nhan nhìn anh một cách ngốc nghếch, xoay người lại sốt ruột la lên: “Anh điên rồi à? “

“Anh không phải người chuyên về kinh doanh, vẫn nên để em làm đi, cuối năm chia lợi nhuận cho anh là được.”

“Nhưng…”

Tô Nhan mím đôi môi anh đào, trong lòng vô cùng phức tạp.

Cô cảm thấy vừa tức giận lại vừa cảm động.

Có vẫn hi vọng Lâm Dương có thể dùng số tiền này đề đứng ra kinh doanh, không câu mong anh có thể kiếm về càng nhiều tiên hơn, chỉ cần có thể làm được một cái gì đó ra hôn là được rồi.

Nhưng chưa từng nghĩ, người này lại vung tay một phát liền đội 3400 tỷ này lên đầu cô rồi.

Anh đây là ăn cơm mềm đến nghiện luôn rồi à? “Bây giờ anh hối hận vẫn còn kịp đấy.”

Tô Nhan thở dài một hơi nói.

“Không cần đâu, Ái Vân, sau này phải nhờ vào em rồi.”

Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Anh… thôi bỏ đi, nếu đã như vậy thì anh ch¡nh là cổ đông lớn nhất của Quốc tế Duyệt Nhan rồi, lợi nhuận cuôi năm em sẽ tính theo phần trăm gửi anh.”

Tô Nhan không còn cách nào khác thở dài.

“Được!”

Lâm Dương gật đầu.

Giải quyết xong việc này, Tô Nhan liên vội vàng quay trở lại phòng lầm việc xử lý khoản tiền đầu tư cực lớn mà Lâm Dương đột nhiên chuyển đến này.

Lâm Dương thì lại quay về Dương Hoa một lân nữa.

Dưới sự nỗ lực của mấy người Khang Giai Hào, Kỷ Văn wwv… nhà họ Vương đã sụp đồ, phần lớn chứng cứ phạm tội của người nhà họ Vương đã dược Khang Giai Hào thu thập lại rồi gửi đến giao cho cảnh sát điều tra.

Lần này nhà họ Vương hoàn toàn tiêu tùng rồi.

Còn về Lâm Huy, đương nhiên cũng không dễ chịu rồi, Thiên Hằng bởi vì chuyện này mà bị thiệt hại nghiêm trọng, bán thân Lâm Huy càng bị vướng vào những tội danh tranh chấp trêи thương trưởng, lừa đảo doanh nghiệp cùng với giem pha, vu cáo…, tội danh đây mình, cổ phiều của Thiên Hằng rớt giá thảm hại.

Tất cả mọi người đều biết, Thiên Hằng xong đời rồi.

Ngay cả gần một trăm doanh nghiệp lớn nhỏ mà Thiên Hằng mang theo đề cùng vây đánh Dương Hoa lúc này cũng hoàn toàn bị giáng một đòn chí mạng.

Dương Hoa hoàn toàn thắng lớn trong cuộc chiến này.

Ánh mắt của Mã Hải cũng vô cùng tinh tường, lập tức nhân tình thế này thu mua Thiên Hằng cùng với mấy công ty con có thực lực, nuöt gọn miếng bánh lớn Thiên Hằng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1505


Chương 1505:

Những doanh nghiệp và tập dòa khác thây như vậy thì tức giận đến đỏ cả mắt, trong tình huông như vậy, không còn ai dám nhảy ra tranh giành miếng ăn với Dương Hoa.

Nếu không chính là đang gây hấn với Dương Hoa, xem Dương Hoa như kẻ địch.

Bây giờ Dương Hoa đang cực kỳ hưng thịnh, còn ai dám đối đầu với Dương Hoa chứ? Những chuyện này Mã Hải sẽ xử lý ồn thỏa, Lâm Dương chỉ cần ngồi đó xem là được rồi.

Anh ngồi trong văn phòng làm việc, đang lật xem một phần văn kiện.

Lúc này, Thủy Bình Vân dẫn theo một một cô gái đi vào văn phòng làm việc.

Lâm Dương hơi ngẩng đầu quét mắt nhin, lộ ra vẻ mặt đột nhiên bừng tỉnh.

“La Lục Tuyết à! Tôi nhớ trước đây đã từng dông ý với cô sẽ không nhôt cô quá lâu! Bây giờ cô đã được tự do rồi.”

Lục Tuyết cúi đầu, đôi mắt tràn ngập nước mắt.

Cô ta đã biết chuyện nhà họ Vương khuynh gia bại sản rồi.

Cô ta lúc này đang chìm đắm trong sự đau khổ và tự trách vô tận.

Cô ta không hề muốn nhà họ Vương thua, cũng không muốn nhìn thấy Dương Hoa bại trận.

Bởi vì nhà họ Vương đã giúp đỡ cô ta, mà Dương Hoa cũng vô cùng tin tưởng cô ta.

Nhưng cô ta lại là người mặc kẹt giữa hai bên.

Những ngày này bị nhốt, trong thâm tâm cô ta tràn đầy dày vò tự trách, thậm chí đã có ý nghĩ xem nhẹ sự sống.

Nhưng bây giờ xem ra đã muộn rỒi.

Chết không thề giải quyết được bất kỳ vân đê gì.

“Chủ tịch Lâm, xin lỗi.”

Lục Tuyết thấp giọng nói.

“Nhà họ Vương không còn nữa, từ nay về sau cô có dự định gì không?”

Lâm Dương hỏi.

“Tôi sẽ đi tự thú, cho dù chủ tịch Lâm không giao tôi cho cảnh sát, tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm cho những việc mình làm.”

Lục Tuyết khàn giọng nói.

Lâm Dương sửng sốt, nhìn cô ta một cái, rồi lại lắc lắc đầu: “Nếu như cô đi tự thú, ít nhất củng phải ở tù từ mười năm trở lên! Bây giờ tôi không hề có ý định tố cáo cô, cô vẫn còn trẻ, không nhất thiết phải làm như vậy, chẳng phải là đang lãng phí tuổi xuân của chính mình sao?”

“Thế nhưng… tôi quá thất bại rồi.”

““Điều này không thể trách cô được, một mình cô cũng không thể thay đổi được cả cục diện, bởi vì chuyện này vốn dĩ không phải là cuộc chiến của một người.

Lâm Dương nhàn nhạt nói, cầm lấy tập tài liệu trêи bàn, đẩy đến trước mặt Lục Tuyết, giao cho cô.

Lục Tuyết khẽ ngầng đầu, nhận lấy tài liệu, nhìn vài lần, hô hấp nhất thời căng thẳng.

“Chủ tịch Lâm, những người này là…”

“Những người trong nhà họ Vương ai ai cũng đều phạm phải tội ác tày trời, cũng có một số người ngay thẳng chính trực, thậm chí còn có trẻ em, nhưng bởi vì sau khi nhà họ Vương rớt đài, bọn họ cũng đều phải rày đây mai đó, tương lại mờ mịt.

Lục Tuyết, tôi sẽ tuyển dụng cô lại một lần nữa để còng hiến sức lực cho Dương Hoa, mà cô, phải thay tôi quản lý cho tốt những người nhà họ Vương này, như thế nào? Ít nhất cô không thê đề cho nhà họ Vương không người nối dõi chứ! Như thế này cô cũng được tính là đã trả được ân tình cho nhà họ Vương!”

Lâm Dương cười nói.

Lục Tuyết nghe vậy liên kϊƈɦ động không thôi, dòng lệ trong đôi mắt không thể kiềm được nữa chầm chậm lăn dài trên má.

“Chủ tịch Lâm, thật sao? Thật cảm ơn anh quá nhiều, tôi phải làm thể nào đề báo đáp ân tình của anh đây!”

Lục Tuyết khóc nói.

“Không cần thiết, cô cũng chỉ là một cô gái số khổ mà thôi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1506


Chương 1506:

Lâm Dương an ủi mãy câu, nói: “Được rồi, cô ra ngoài chuẩn bị một chút đi, lát nữa Mã Hải sẽ sắp xếp chức vụ cho cô! Bên phía nhà họ Vương cô cũng đi tiếp đón bọn họ một chút đi.”

“Vâng, chủ tịch Lâm, cảm ơn anh!”

Lục Tuyết cung kϊƈɦ củi gập người chào Lâm Dương, sau đó kϊƈɦ động chạy ra ngoài.

Lâm Dương lặng lẽ nhìn theo bóng lưng của cô ta, đợi cô ta đi rồi mới quay lại ngồi vào vị trí của minh.

“Chủ tịch Lâm, tôi không hiểu rõ lắm tại sao anh lại muốn giữ lại người nhà họ Vương? Hơn nữa còn muốn để cho Lục Tuyết này đi quản lý người nhà họ Vương? Lẽ nào anh không biết đạo lý nếu diệt cỏ mà không tận gốc, gió xuân thổi qua thì lại mọc lên sao?”

Thủy Bình Vân lại nhịn không nổi nữa rồi, liền nói ra những lời trong lòng.

“Diệt cỏ tận gốc? Thủy Bình Vân, tôi càng hiểu rõ đạo lý này hơn cô, nhưng có những lúc cho dù chúng ta biết rằng một số người sẽ có tai họa ngầm, nhưng cũng không thể không nhẫn nại!”

Lâm Dương lắc đâu nói.

“Vì sao?”

Thủy Bình Vân ngơ ngác.

“Bởi vì Dương Hoa chúng ta đã không còn là Dương Hoa của trước kia nữa rồi, sau khi đánh bại Lâm Huy và nhà họ Vương, chúng ta đã đạt đến một đẳng cấp hoàn toàn mới, cũng khiến cho một số người thuộc cao tầng chú ý đến chúng ta! Nếu như tôi lại diệt cỏ tận gốc đối với nhà họ Vương trong thời điểm này sẽ kϊƈɦ th*ch đến những người đó!”

“kϊƈɦ th*ch?”

Thủy Bình Vân mờ mịit: “Chủ tịch Lâm, tôi vẫn chưa hiểu rõ lắm!”

“Vậy tôi giải thích đơn giản một chút, nếu như dùng cấp bậc đơn giản để khái quát, vậy thì thực lực của Dương Hoa chúng ta trước đây chỉ thuộc cấp A, nếu như là cấp A thì những người ở cấp S sẽ không đề ý đến chúng ta, bởi vì chúng ta vẫn chưa lọt vào được tầm mắt của bọn họ, nhưng bây giờ chúng ta đã loại trừ được nhiều đối thủ như vậy, một bước nhảy vọt lên thành cấp S, vậy thì những người thuộc cấp S khác chắc chắn phải xem chúng ta như đối thủ, nghiêm túc mà đối đãi! Nhưng nếu như bây giờ chúng ta thể hiện ra một màn diệt cỏ tận gốc hung hăng tàn bạo, bọn họ chỉ sẽ đối đầu với chúng ta trước! Chúng ta bây giờ tất cả vẫn chưa bình ồn, không thích hợp đón nhận những đợt tấn công của bọn họ, bây giờ tôi thể hiện ra một màn như vậy, bọn họ sẽ chỉ nghĩ răng Lâm Dương tôi chính là một người giàu lòng nhân từ, tầm nhìn hạn hẹp, không đủ năng lực! Tôi tha cho nhà họ Vương một con đường sống, chỉ là để làm cho những đôi thủ càng lớn mạnh hơn của chúng ta lơ là mà thôi! Còn về nhà họ Vương, lúc nào củng sẽ có người giám sát, căn bản không thê tạo nên được sóng to gió lớn gì!”

Lâm Dương lắc đầu nói.

“Hỏa ra là như vậy.”

Thủy Bích Vân sáng mắt, liên tục gật đầu.

Nhưng rất nhanh cô liền đột nhiên chợt suy nghĩ ra điêu gì, lại hỏi: “Chủ tịch Lâm, vậy đối thủ ‘cấp S”

mà anh nói… là chỉ ai?”

Lâm Dương không lên tiếng.

Lúc này chợt có tiếng gõ cửa.

Thủy Bích Vân mạnh mẽ quay đầu lại thì nhìn thấy Mã Hải bước vào.

“Chủ tịch Lâm, khách đến rồi!”

Mã Hải nghiêm trang nói.

“Cho ông ta vào đi!”

Lâm Dương nói.

“Vâng ạ!”

Mã Hải lui ra ngoài.

Đối thủ ‘cấp S’ tới rồi!”

Lâm Dương nhàn nhạt nói một câu.

Thủy Bích Vân tim đập chân run, nhanh chóng nhìn ra cửa.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1507


Chương 1507:

Một lúc sau liền có hai bóng dáng tiến vào.

Thủy Bích Vân nhìn một lúc mới phát hiện một bóng dáng trong đó lại là Đỗ Chí Cường! Người đàn ông trung niên bên cạnh anh ta… chính là ông chủ của tập đoàn Chính Hoa! Đỗ Nam An! Hóa ra là tập đoàn Chính Hoa?? Không thể nào? Bọn họ cùng lắm thì cũng chỉ cùng cấp bậc với Thiên Hằng thôi không phải sao? Từ lúc nào Chính Hoa lại trở thành sự tồn tại khiến cho chủ tịch Lâm phải kiêng dè như vậy? Thủy Bích Vân rối loạn rồi.

Lâm Dương phất phất tay.

Thủy Bình Vân lập tức đứng ở bên cạnh anh không dám động đậy.

“Ông Đỗ, mời ngồi.”

Lâm Dương không hề đứng dậy, chỉ ngồi ở trước bàn làm việc, bình tĩnh nhìn hai người trước mặt.

Đỗ Nam An ngồi xuống, vẻ mặt để lộ ra một tia phức tạp.

“Ông Đỗ, lần này ông đến đây là có việc gì vậy?”

Lâm Dương nhàn nhạt nhìn ông ta nói.

“Chủ tịch Lâm đã biết rõ rồi mà hà cớ gì còn cố ý ho.“

Đỗ Nam An thở dài một hơi, lắc lắc đầu: “Chút chuyện này của tôi chắc chắn là không thể thoát được đôi mắt thần của anh! Chủ tịch Lâm, không vòng vo nữa, chúng ta cứ nói thằng di, dừng lại tất cả những công kϊƈɦ đối với Chính Hoa chúng tôi, kề từ hôm nay chúng ta hóa thù thành bạn, như thế nào?”

“Dừng lại?”

Lâm Dương khẽ cười: “Dựa vào cái gì? Không phải Chính Hoa các người chủ động gây phiền phúc cho chúng tôi sao? Bây giờ các người thua rồi, dựa vào cái gì mà muốn chúng tôi dừng lại? Lẽ nào chỉ các người được phép động thủ mà không cho chúng tôi đánh trả sao? Ông Đỗ, đây có phải là quá không hợp tình hợp lý rồi không?”

“Chủ tịch Lâm, những lời này của anh không có ý nghĩa rồi, anh nên biết sau lưng tôi có cấp bậc nào tồn tại! Anh đối phó với Lâm Huy, quét sạch những ma quỷ kia thì cũng thôi di, nếu như anh muốn ép Chính Hoa chúng tôi đến đường cùng thi e là người sau lưng tôi sẽ không đồng ý dâu.”

Đỗ Nam An ánh mắt chợt lạnh, quả thực là đã đứng ngồi không yên rồi, giọng điệu đã hung dữ lên mấy phần.

Lâm Dương không lên tiếng, chỉ yên lặng nhìn Đỗ Nam An.

Đỗ Nam An trầm mặc một hồi, châm điếu thuốc, khàn giọng nói: “Chủ tịch Lâm, tôi thừa nhận là tôi đây quả thực là không vẻ vang gì, nhưng anh cũng phải hiểu cho hoàn cảnh của tôi.

Chính Hoa này của tôi nhìn thì có vẻ là đầu tàu trong nước, nhưng trêи thực tế nội bộ cạnh tranh vô cùng khốc liệt, tôi bắc buộc phải mở rộng hiệu suất của Chính Hoa, mở rộng quy mô của nó, tạo ra càng nhiều lợi nhuận, dẫu sao người đứng phía sau tôi kia vẫn luôn nhìn chằm chằm tôi, nếu như tôi không làm được điềm này thì lúc nào tôi cũng có khả năng bị người ta đạp xuống.

Nếu không phải vì như vậy thì sao tôi lại bí quá hóa liều mà ra tay với Dương Hoa của chủ tịch Lâm anh chứ? Chỉ tiếc là Lâm Huy chung quy lại thì cũng còn quá non nớt, quá tự cho mình là đúng! Tất cả những kế hoạch không chê vào đâu được của cậu ta quả thực không thể chống lại được bản lĩnh vượt bậc của chủ tịch Lâm.”

Nói đến đây, Đỗ Nam An lại thở dài lần nữa.

““Nhưng điều này không thể xóa bỏ được những thiệt hại và tồn thất mà nhà họ Đỗ cùng với Chính Hoa các người gây nên cho Dương Hoa tôi! Đỗ Nam An, tôi hiểu rõ hoàn cảnh của ông, cũng biết rằng ông bức thiết muốn tạo nên sự nghiệp để có thể dễ dàng ăn nói với người đẳng sau ông, nhưng tôi đã từng nói, điều này không liên quan đến tôi!”

Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Cho nên chủ tịch Lâm vẫn quyết định ra đòn dồn chúng tôi vào đường chết?”

Điểu thuốc trêи tay Đỗ Nam An run lên một Cái, cau mày uề oải nói.

“Nếu không thì ông hi vọng tôi làm gì? Coi tất cả những việc này chưa từng xảy ra?”

Lâm Dương ánh mắt dần lạnh, trêи mặt cũng tràn đầy hung dữ.

“Chủ tịch Lâm, anh muốn dồn nhà học Đỗ chúng tôi vào đường cùng sao? Nếu đã như vậy thì tôi nói cho anh biết! Trước khi người đứng đẳng sau tôi kia muốn đá tôi xuống, tôi nhất định sẽ liều sống liều chết với Dương Hoa các người! Anh muốn cắn miếng thịt trêи người tôi? Hừ, vậy anh hãy chuẩn bị tốt cho việc đồ máu đi!”

Đỗ Nam An rống lên, liền đứng phắt dậy chuẩn bị rời đi.

“Ông Đỗ, khoan đã.”

Lâm Dương đột nhiên la lên một tiếng.

“Sao vậy? Chủ tịch Lâm còn có cao kiến gì không?”

Đỗ Nam An lạnh lùng quét mắt nhìn Lâm Dương, hừ lạnh hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1508


Chương 1508:

“Tôi cho ông hai còn đường để chọn lựa!”

Lâm Dương cười nói.

“Hai con đường nào?”

Đỗ Nam An cau mày hỏi.

“Một, lập tức mang Chính Hoa của ông sáp nhập vào Dương Hoa của tôi, như vậy tôi có thề bảo đảm nhà họ Đỗ các ông vẫn có thể nắm quyền khống chế Chính Hoa, ông vẫn là Chủ tịch hội đồng quản trị của Chính Hoa như cũ, vẫn được vô số người gọi là Chủ tịch Đỗ!”

Lâm Dương nói.

Lời này vừa nói ra, Đỗ Nam An và Đỗ Chí Cương đều ngốc luôn rồi.

Hai người há to miệng, trố mắt đứng nhìn Lâm Dương, đầu óc của người nào cũng sắp không theo kịp rồi.

“Hai… hai thì sao?”

Đỗ Nam An run rầy hỏi.

“Hai thì chính là ông không cần phải quan tâm bất cứ điều gì, đợi sau khi Dương Hoa tôi bắt đầu từng bước xâm chiếm Chính Hoa của ông, người đứng đằng sau ông sẽ đá ông xuống, nhà họ Đỗ các người cũng sẽ hoàn toàn mất tích trong giới kinh doanh Việt Nam, sau này không ai còn nhớ đến cái tên Đỗ Nam An của ông nữa, mà tất cả những nổ lực ông đã làm vì Chính Hoa bao nhiêu năm nay cũng đều sẽ trở thành áo cưới của người khác, trở thành mảnh đất béo bở cho người thay ông nắm quyền Chính Hoa trồng cây!”

Lâm Dương tiếp tục nói.

Lời này vừa nói xong, Đỗ Nam An liền trầm mặc.

Hiền nhiên những lời này của Lâm Dương đã chọc trúng điểm yếu của ông ta.

Ông ta đứng ngay tại vị trí cũ, yên lặng đứng đó hơn mười phút không hề động đậy giống như là một bức tượng vậy, dường như đang suy nghĩ điều gì.

“Ba ơi…”

Đỗ Chí Cương cần thận dè dặt gọi một tiếng.

Nhưng… Đỗ Nam An căn bản không hề đề ý đến anh ta.

Đỗ Chí Cương có hơi sốt ruột.

Trong phòng làm việc vô cùng yên tĩnh.

Thủy Bình Vân cảm thấy bầu không khí này đã bị đè nén đến cực điểm.

Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, Đỗ Nam An mới ngầng đầu lên một lần nữa nhìn Lâm Dương.

“Chủ tịch Lâm, anh có biết người đứng đằng sau tôi… lớn mạnh đến mức nào không? Anh cảm thấy anh có thể đối phó được ông ta sao?”

“Trước lúc ông hỏi tôi vấn đề này, tôi có thể hỏi ông một vấn đề không?”

Lâm Dương nói.

“Anh nói!”

“Tôi muốn biết, liệu ông có biết người đứng đằng sau ông lớn mạnh đến mức nào không? Ông cảm thấy người đứng đằng sau ông kia có thể đối phó được tôi hay không?”

Lâm Dương khẽ cười nói.

Đỗ Nam An im lặng, một lúc lâu sau mới xoay người bước ra khỏi cánh cửa phòng làm việc.

“Ba ơi! Ba ơi!”

Đỗ Chí Cương sốt ruột kêu lên.

Nhưng Đỗ Nam An không hề quay đầu lại Hai người rời khỏi phòng làm việc.

Thủy Bình Vân vẫn còn đứng ngây ngốc tại chỗ, ngơ ngác nhìn tất cả một màn này.

“Chủ tịch Lâm, anh và ông Đỗ rốt cuộc là đang nói gì vậy? Anh đang lôi kéo Chính Hoa sao?“ Thủy Bình Vân khó hiểu hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1509


Chương 1509:

Lâm Dương lắc lắc đầu: “Rất nhanh sẽ có kết quả thôi, vận mệnh tương lai của Dương Hoa có lẽ sắp được công bố rồi.”

“Vận mệnh tương lai của Dương Hoa?”

Thủy Bình Vân toàn thân phát run, cảm thấy có gì đó hơi không đúng.

Giải quyết xong Thiên Hằng của Lâm Huy, Dương Hoa không phải là nên ngày càng hưng thịnh, bắt đầu bay lên trời xanh sao? Vì sao… Lâm Dương ngược lại lại có dáng vẻ như sắp phải đối đầu với kẻ định lớn vậy? Mang theo nghỉ hoặc này, Thủy Bình Vân rời khỏi phòng làm việc.

Thế mà còn chưa qua thời gian một ngày, một tin tức khủng khϊế͙p͙ đủ để làm chấn động toàn cầu được lan truyền ra.

Chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Chính Hoa Đỗ Nam An vào sáng ngày 20 đã chính thức tuyên bố, tập đoàn Chính Hoa chính thức sáp nhập vào tập đoàn Dương Hoa, trở thành công ty con lớn nhất của tập đoàn Chính Hoa! Công ty Dương Hoa chính thức thu mua cổ phiếu của Chính Hoa.

Tin tức này truyền ra, cả giới kinh doanh đều chấn động.

Đỗ Nam An chung quy vẫn quyết định từ bỏ.

Rốt cuộc thì những điều mà Lâm Dương nói thật sự rất có lý.

Cứ tiếp tục chống cự thế này, Chính Hoa chắc chắn sẽ phải chịu tổn thất lớn dưới sự chèn ép của Lâm Dương, giá trị thị trường bị thu hẹp lại.

Mà những người đứng sau Đỗ Nam An đã đánh hơi được động thái của ông ta trong thời gian này.

Mặc dù Đỗ Nam An không đích thân tham gia vào việc đàn áp Lâm Dương của Lâm Huy, nhưng chuyện Đỗ Chí Cường thường xuyên qua lại với Lâm Huy thật ra cũng đã thể hiện rất rõ ý định của ông ta.

Người đứng sau Đỗ Nam An hoàn toàn không hề ngăn cản ông ta làm như vậy.

Suy cho cùng nếu Đỗ Nam An thành công thì chỉ có lợi không hề có hại cho Chính Hoa.

Nhưng nếu thất bại… vậy thì không ai dám nói trước được hậu quả.

Bây giờ, người đứng sau Đỗ Nam An vẫn đang quan sát động tĩnh của ông ta! Nếu Đỗ Nam An có khả năng ngăn cản chủ tịch Lâm tiến hành chèn ép Chính Hoa, vậy thì ông ta vẫn có thể tiếp tục ngồi vững vàng ở vị trí cũ, không ai làm lung lay vị trí của ông ta được.

Còn nếu Đỗ Nam An không có cách nào chống đỡ giúp cho Chính Hoa… đến lúc ấy, việc ông ta phải từ chức đã chắc chắn như định đóng cột.

Còn về việc có thể bảo vệ cho Chính Hoa được hay không thì chỉ có Đỗ Nam An mới nắm rõ được.

Không kể đến nhà họ Nguyên, tập đoàn Dương Hoa đã thôn tính Thiên Hằng cùng hàng trăm công ty lớn nhỏ khác, thế lực sớm đã không ai bì được, cộng thêm uy tín trước kia trong giới thương gia Việt Nam, nói trắng ra thì Dương Hoa đã trở thành tập đoàn tài chính hàng đầu hiện nay, Chính Hoa căn bản là không có đủ thể lực, lại còn muốn đối đầu với Dương Hoa? Có lẽ trước mắt Đỗ Nam An vẫn có thể bám trụ được một thời gian, nhưng đợi sau khi Dương Hoa chuyền hóa hết toàn bộ nguồn lực đã thôn tính được, trở thành con quái vật đáng gờm nhất trong giới kinh doanh… thì ông ta hoàn toàn không còn cách nào để khống chế được nữa, thất bại cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Vì vậy, Lỗ Nam An muốn liều một phen Vì Chính Hoal Vì những gì mình đang có! Sau khi công bố Chính Hoa đã sáp nhập vào Dương Hoa, Đỗ Nam An tức tốc đưa toàn bộ người nhà họ Đỗ trốn đến Giang Thành ngay trong đêm, đồng thời chuyền trụ sở của Chính Hoa từ Thâm Đô đến Giang Thành, tạm thời hoạt động trong một tòa nhà mà Lâm Dương cung cấp.

Mặc dù sự việc diễn ra nhanh chóng đến mức khiến tất cả mọi người gần như bị sốc, nhưng Đỗ Nam An không có thời gian để quan tâm đến nhiều như vậy, cho dù phần lớn cổ đông đều phản đối, nhưng ông ta đã hạ quyết tâm, không thể quay đầu được nữa.

Sự kiện này của Chính Hoa khiến ai nấy đều ngỡ ngàng sửng sốt.

Mã Hải cũng vô cùng bất ngờ.

Đương nhiên, ông ta sẽ không khỏi tức tối, căm phần.

Vẫn chưa xử lý xong Lâm Huy lại lòi ra thêm một Đỗ Nam An.

Có vẻ như dạo gần đây ông ta ngày ngay bám trụ tại công ty.

Dĩ nhiên, trong hoàn cảnh này Lâm Dương cũng sẽ không làm ngơ, chuyện có thể giúp được anh đều chủ động làm giúp.

Sáng sớm, Lâm Dương đang xử lý giấy tờ trong phòng làm việc.

Lúc này, một cuộc điện thoại được gọi đến.

“Alô?”

Lâm Dương nhấc máy, mắt vẫn chăm chú vào đống giấy tờ, không hề xem thử là ai gọi đến.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1510


Chương 1510:

“Chủ tịch Lâm, anh được lắm, không ngờ chỉ dùng vài lời nói mà có thể lôi kéo được cả Đỗ Nam An, xem ra tôi đã xem thường anh quá rồi.”

Một giọng nói điểm tĩnh vang lên từ đầu dây bên kia.

Lâm Dương ngạc nhiên, bắt đầu dồn sự chú ý vào cuộc điện thoại, nhưng giọng anh vẫn rất bình thản: “

Xin hỏi là ai vậy?”

“Tôi là ai không quan trọng, chủ tịch Phan, tôi sẽ chỉ cho anh đi một nước cờ, chỉ cần anh nghe theo thì nửa đời sau này của anh sẽ được sống trong nhung lụa.”

“Nước cờ? Thú vị đấy, tôi vừa mách một nước cờ cho người khác, bây giờ lại có người đến chỉ cho tôi đi một nước cờ khác… nói nghe thử nào, xem tôi có động lòng hay không.”

Lâm Dương cười đáp lại.

“Lập tức mang Dương Hoa của anh đến nhờ cậy tôi, thế nào?”

Người này điềm tĩnh đáp.

“Nhờ cậy anh?”

Lâm Dương kinh ngạc, sau đó liền bật cười: “Anh mời chào tôi như vậy, chẳng lẽ là muốn tôi đến làm việc cho anh?”

“Nếu anh thích, có thể làm việc cả đời ở chỗ tôi.”

“Vậy thì tôi không thấy hứng thú đâu.”

Lâm Dương bật cười.

“Không hứng thú? Đây có được xem là lời từ chối không? Tôi cho rằng đấy là một quyết định ngu ngốc, hy vọng anh có thể nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.”

“Còn việc gì khác không?”

Lâm Dương không trả lời, chỉ lạnh lùng hỏi lại.

“Bác sĩ Lâm, nhất định đừng đề bản thân phải hồi hận.”

Người này nói thêm một câu rồi nhanh chóng cúp máy.

Lâm Dương vẫn cầm điện thoại trêи tay trầm tư ngồi trước bàn làm việc, ánh mắt anh lạnh lùng va cương nghi.

“Từ khi nào tôi lại khiến bản thân mình thất vọng?”

Anh lầm bầm rồi bỏ điện thoại xuống, nhìn lướt qua đồng hồ, đã đến giờ cơm trưa.

Nhưng lúc này lại có một cuộc gọi khác gọi đến.

Có điều lần này là gọi thằng vào số điện thoại của anh.

Lâm Dương liếc nhìn sơ qua, là một số lạ gọi từ Yến Kinh! Anh nhíu mày, ấn vào nút nghe trên màn hình điện thoại.

“Ai đấy?”

Lâm Dương hạ giọng hỏi.

“Là Lâm Dương đúng chứ?”

Một giọng nói chậm rãi vang lên từ đầu dây bên kia.

“Bà là…”

“Tôi đang ở quán cà phê Tây Lam ở Giang Thành, cậu mau chóng đến đây một chuyến đi!”

Người này giọng điệu rất hách dịch.

Lâm Dương nghe vậy chẳng buồn trả lời lại, anh ung dung đi xuống lầu, chuẩn bị tìm một nhà hàng đề ăn trưa.

Nửa tiếng đồ hồ sau, chuông điện thoại lại reo lên.

“Lâm Dương! Cậu có ý gì? Chẳng phải bảo cậu mau chóng đến đây sao?”

đầu dây bên kia vang lên tiếng quát mắng.

“Bà rốt cuộc là ai?”

Lâm Dương chau mày hỏi lại.
 
Back
Top Bottom