Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1471


Chương 1471:

Giọng nói ở đầu dây bên kia đầy sự khó hiểu, theo sau là một câu nói nhỏ: “Không sai mà, chính là số điện thoại này.”

“Số điện thoại của bác sĩ thiên tài Lâm là 137…Số điện thoại này ở đâu ra vậy? Các ngươi chắc chắn gọi nhầm rồi.”

Tô Nhan nói.

Cô có lưu số của bác sĩ thiên tài Lâm nên đương nhiên biết rất rõ.

“Là như vậy sao? Vậy rất xin lỗi cô, làm phiền rồi!”

Điện thoại lập tức tắt máy.

Tô Nhan lắc đầu, đề điện thoại xuống.

Lúc này, Lâm Dương vừa lau mái tóc ướt nhẹp vừa đi ra.

“Sao vậy?”

“Vừa nãy có người gọi điện cho anh, nói tìm bác sĩ thiên tái Lâm, em nói với anh ta gọi nhầm số rồi.”

Tô Nhan đáp.

“Gọi nhầm số?”

Lâm Dương cười đáp: “Em không thử nghĩ qua là thực chất anh ta không gọi nhầm số sao?”

Vừa nói xong, Tô Nhan liền dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Lâm Dương: “Ý của anh là gì?”

“Ý nghĩa câu anh vừa nói rất dễ đề hiểu.”

“Lâm Dương, em cảm thấy tinh thần anh gần đây có chút khác thường… Có vẻ em phải dành thời gian đưa anh đi gặp bác sĩ.”

Tô Nhan nhíu lông mày nói.

Lâm Dương cười đau khổ, không nói chuyện gì nữa.

“Nếu như anh đoán không sai, thật ra người gọi điện thoại tới ban nãy là một bác sĩ có tiếng ở tỉnh ngoài.”

“Bác sĩ có tiếng ở tỉnh ngoài? Họ đến đây làm gì? Anh làm sao lại biết chứ?”

Tô Nhan hỏi lại.

“Họ là được bác sĩ thiên tài Lâm mời đến cho buổi khám chữa bệnh miễn phí vào ngày mai! Ngày mai, em sẽ biết.”

Lâm Dương nhẹ nhàng nói, bước đến bên chiếc sofa và nằm xuống.

Tô Nhan có chút khó chịu, liếc nhìn Lâm Dương trêи sofa, trong lòng không thể không nghĩ đến một cảnh phức tạp.

Cô chẩn chừ một lúc rồi đột nhiên thấp giọng nói: “Tổi nay anh ngủ ngoài phòng khách đi.”

“Không cần đâu, chiếc sofa này anh đã ngủ 3 năm rồi, cũng quen rồi, anh cũng xem nó là giường rồi.”

Lâm Dương liền nói.

Tô Nhan cắn nhẹ đôi môi anh đào.

Quay người lại, đi đến cửa phòng, bước chân có chút trì trệ, rất nhanh liền thấp giọng nói: ““

Nếu như anh không quen ngủ ở giường trong phòng khách…anh có thể vào đây ngủ.”

Nói xong, liền đi vào trong phòng, đóng cửa lại.

Lâm Dương bỗng nhiên ngồi dậy, nhìn về phía cửa phòng, cả người ngần ra.

Tô Nhan như vậy là có ý gì? Đây là lần đầu tiên cô bảo Lâm Dương vào phòng mình.

Chẳng lẽ là… cô gái này đã chấp nhận mình rồi? Lâm Dương trong lòng có chút hoang mang, hoàn toàn không đoán ra được ý của Tô Nhan.

Anh ấy rất muốn đi vào, thậm chí rất muốn làm việc có chút sốc nổi.

Nhưng anh cố nhịn lại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1472


Chương 1472:

Bởi vì tình cảm anh dành cho Tô Nhan thật ra mà nói không có mãnh liệt như trong tưởng tượng.

Nó liên quan gì đến tình yêu sao? Lâm Dương cũng không thề nói rõ.

Hơn nữa trong lòng anh thực ra đã quyết định ly hôn với Tô Nhan, không cần biết Tô Nhan có đồng ÿ hay không.

Chung quy lại anh ấy sẽ không ở Giang Thành cả đời này.

Anh vẫn phải quay về Yến Kinh, để kết thúc chuyện ân oán ở đó.

Lâm Dương thở dài, rồi lại nằm xuống.

Chung quy lại họ không phải là người cùng một thế giới.

Lâm Dương dậy rất sớm, tắm rửa sạch sẽ, ăn sáng ở dưới lầu sau đó lái xe đến Dương Hoa.

Mã Hải đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.

Ở cổng trụ sở Dương Hoa được dựng từ sớm.

Đông đảo những phóng viên báo đài trong và ngoài Giang Thành đều đã tập trung tại đây.

Và còn có vô số bệnh nhân nữa.

Mười giờ vẫn chưa tới, nhưng đã có rất đông người ở đây.

Lâm Huy, Đỗ Chí Cường và các thành viên của dòng họ Trương đều đã đến.

Bọn họ ngồi trêи xe Alpha ở ven đường, nhìn qua đám người ở trước công Dương Hoa.

Một số đội tuần tra thì đang duy trì trật tự tại hiện trường.

Nhiều bác sĩ nổi tiếng ở Giang Thành cũng đều đã đến sớm.

Tần Bách cũng đến.

Trịnh Tú Lan cùng với một số thành viên gia đình họ Trịnh cũng đến hiện trường.

Sự kiện lớn như vậy, làm sao cô ấy có thể bỏ qua cho được? Nhưng đã xem qua một vài vòng người trong đám đông.

Đều không thấy bóng dáng của Lâm Dương, cô gàng gấp liền lấy điện thoại ra gọi điện cho Lâm Dương.

Nhưng cuộc gọi này không dễ thực hiện, nó liên tục báo đến tín hiệu đang bận và phải mất vài cuộc gọi thì nó mới được kết nối.

“Sao vậy, Tú Lan?“ Lâm Dương ở đầu dây bên kia điện thoại cười hỏi.

“Anh đang ở đâu?”

Trịnh Tú Lan gấp gáp hỏi.

“Anh đang tiếp khách.”

“Đến lúc nào rồi còn tiếp khách? Đã gần mười giờ rồi đấy, rất nhiều người đang đợi, sao anh lại không có ở đây?”

Trịnh Tú Lan gần như lo lắng sốt sắng nói.

“Đừng lo, anh đang ở văn phòng phía trêи, xuống lầu một cái là đến rồi, Tú Lan.

Em đang ở đâu? Có muốn lên đây uống trà không?”

“Vẫn còn uống trà được?”

Trịnh Tú Lan gấp đến mức nhảy dựng lên: “Hiện giờ anh có biện pháp gì đối phó không? Lẽ nào anh thật sự dự định chỉ dựa vào tư vấn miễn phí mới có thể đảo ngược tình thế?”

“Tư vấn miễn phí là đủ rồi.”

Lâm Dương nói.

“Như này thì đủ cái gì? Nó chẳng chứng minh được điều gì cả.

Hơn nữa, đối thủ của anh chắc chắn sẽ đến phá đám và gây rắc rối.

Lúc đó anh phải làm gì?”

Trịnh Tú Lan gấp gáp hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1473


Chương 1473:

“Gây rối? Tú Lan em đừng lo lắng, anh đã có biện pháp xử lý ồn thỏa rồi.”

Lâm Dương cười.

“Anh… thật sự là ngang ngạnh mài”

Trịnh Tú Lan phát bực, sau đó cô cúp điện thoại.

“Tú Lan, cô cũng đến đây sao?”

Lúc này, một giọng nói quen thuộc truyền đến.

Trịnh Tú Lan liếc nhìn qua phía âm thanh phát ra.

Lí Ái Vân xuất hiện ở phía sau cô một cách bất ngờ.

“Tú Lan, cô đến rồi sao? Tốt quá rồi! Cô mau đi thuyết phục anh nhà cô đi, hắn ta quá cứng đầu rồi!”

Trịnh Tú Lan vui mừng khôn xiết, lập tức chạy về phía trước nắm lấy tay Lí Ái Vân.

“Anh nhà tôi? Ý của cô là Lâm Dương? Cô muốn tôi thuyết phục anh ấy làm cái gì?”

Lí Ái Vân kỳ quái hỏi.

“Hừm… chuyện này, tôi… tôi chỉ muốn cô thuyết phục anh ấy đừng đi làm nữa, hôm nay tôi tạm thời đóng cửa bệnh viện.”

Trịnh Tú Lan vừa định thần lại, vội vàng cười vài tiếng.

“Thật sao? Nhưng Lâm Dương sáng sớm đã rời đi rồi… Vậy đi, tôi sẽ gửi tin nhắn cho anh ấy sau.”

Lí Ái Vân nói.

“Hừm…”

Trịnh Tú Lan gật đầu.

Tại thời điểm này.

Có nhiều tiếng nói phát ra từ đám đông vang lên: “Gần mười giờ rồi! Bác sĩ Lâm đâu?”

“Anh ấy không định tư vấn miễn phí cho chúng tôi sao?”

“Tôi vẫn trông chờ vào bác sĩ Lâm đề chữa bệnh cho tôi!”

“Tôi hiểu rồi, bác sĩ Lâm sợ người ta biết.

Anh ấy làm sao có thể làm bác sĩ nữa! Anh ấy từ trước đến nay luôn nói dối chúng tam “Người đàn ông này là một kẻ dối trá!!”

“Đúng vậy, anh ấy một thần côn, còn Dương Hoa là một nhà hút máu.

Mọi người phải cảnh giác!”

Một số lời nói ác ý cũng được trộn lẫn trong những lời phàn nàn của quần chúng.

Ban đầu chỉ là một hai câu, nhưng thời gian trôi qua, những giọng nói này ngày càng lớn hơn.

Trịnh Tú Lan run lên vì tức giận.

Cô lập tức mắng người xúc phạm bác sĩ Lâm: “Theo lời anh nói như vậy thì lúc đầu bác sĩ Lâm đã đối tay đôi với bác sĩ giỏi nhất Hàn Quốc! Anh ấy cũng lừa dối mọi người sao? Vậy thì bác sĩ giỏi nhất Hàn Quốc cũng không hiều ngành y rồi? Bác sĩ giỏi nhất Hàn Quốc đấu thắng vài vị bác sĩ lớn, vậy cũng đều là thần côn sao?”

Khi những lời này nói ra, rất nhiều người nhìn Trịnh Tú Lan.

Người đàn ông đưa mắt về phía Trịnh Tú Lan và khịt mũi nhẹ: “Cô nhóc, lúc bác sĩ Lâm và bác sĩ giỏi nhất Hàn Quốc so tài tay nghề y thuật ở địa điểm không có phát sóng trực tiếp.

Mọi người đều không thể xem được.

Ai biết anh ta đã dùng thủ đoạn gì thì sao? Có nghĩa là! Nếu anh ta lừa gạt bác sĩ giỏi nhất Hàn Quốc thì sao? Loại chuyện này cũng không phải là không có mà.“

“Mà bác sĩ Lâm đã giúp công chúa nước Y chần đoán và điều trị.

Đây cũng là giả sao?”

Trịnh Tú Lan sốt ruột hỏi ngược lại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1474


Chương 1474:

“Cái này… cái này, chúng tôi không có ở hiện trường.

Tôi không thể nói được…”

Đôi mắt người đàn ông đảo quanh.

“Anh… tôi nghĩ anh đến đây rõ ràng là đề làm hỏng thanh danh của bác sĩ Lâm mà!”

Trịnh Tú Lan nói lại.

“Đúng vậy, người anh em.

Lý do của cậu quá bất đắc dĩ! Muốn chứng minh rằng y thuật của nhà họ Lâm tay nghề là giả, vậy cậu có thể đưa ra chứng cứ!”

“Tay nghề của bác sĩ Lâm chắc chắn là không có vấn đề gì cả! Vậy cậu lấy ra chứng cứ đi!”

“Không sai.”

“Tôi nghĩ cậu đến để vu khống bác sĩ Lâm!”

Một số người không thể kìm được và họ buộc tội người đàn ông kia.

Người đàn ông mặt mũi vặn vẹo, nhưng vẫn khịt mũi lạnh lùng: “Vốn anh cho rằng y thuật của bác sĩ Lâm không có vấn đề gì, tại sao sau khi dùng thuốc của bác sĩ Lâm lại được nhận vào ICU? Mọi người có thể giải thích được không?”

“Cái này…”

Mọi người đều không nói nên lời.

“Tôi thừa nhận rằng bác sĩ Lâm quả thật có chút tay nghề, nhưng y thuật của cậu ta có thề không tốt như các người nghĩ đâu, cậu ta chỉ là được các người thiên tài hóa quá mức!”

Có người nói.

“Thiên tài hóa? Bệnh của vợ tôi được chữa khỏi bằng thuốc của bác sĩ Lâm, sao có thể gọi là thiên tài hóa?”

“Nhưng bác sĩ Lâm cũng có bệnh chữa trị không khỏi!”

“Thằng nhóc thôi, mày đang đánh rm ở đây đấy à!”

“Ông già, tôi chỉ là đang nói thật thôi, ông hồ đồ như vậy sẽ bị anh ta lừa gạt.”

“Cậu…”

Đám đông đã cãi vã và xô xát.

Một số người thậm chí muốn làm điều gì đó.

Lực lượng tuần tra nhanh chóng bước tới đề ngăn chặn cuộc ầu đả lại.

Lâm Huy ngồi ở trong xe liếc mắt nhìn hiện trường, sau đó ông ta mỉm cười nhìn ông lão Trương nói: “Ông Trương, là ông đã cho người thu xếp hiện trường sự việc này sao?”

Ông lão Trương cười nhẹ nói.

“Haha, có vẻ như mọi người đã chuẩn bị tốt.

Bây giờ chúng ta hãy xem bác sĩ Lâm của chúng ta nên biểu diễn Chương trình tốt này như thế nào rồi!”

Lâm Huy cười nói.

Lúc này, một tiếng hô khiến khung cảnh sôi trào lập tức trở nên yên lặng.

“Bác sĩ Lâm đến rồi!”

Tất cả mọi người đều bị để ý bởi âm thanh, sau đó tất cả đều nhìn vào nguồn âm thanh phát ra.

Tuy nhiên, Lâm Dương đã dẫn đầu một nhóm cấp cao của Dương Hoa và bước ra khỏi cổng.

Đột nhiên, mọi người đều nhìn vào hướng đó.

Bây giờ đã là mười giờ đúng! “Bác sĩ Lâm, anh cuối cùng cũng xuất hiện rồi!”

Lâm Huy nheo mắt và nhìn chằm chằm vào người đàn ông.

Mọi người nhìn Lâm Dương một cái, ánh mắt nóng lòng.

Cảnh sôi sùng sục đã yên ắng hơn hẳn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1475


Chương 1475:

Mọi người không lên tiếng nữa, chỉ chờ bác sĩ Lâm hành động.

Lâm Dương liếc nhìn xung quanh, hiện trường bây giờ đông đúc người.

Phải nói là nó rất đông và có thể sẽ gây ra vấn đề về giao thông trêи toàn bộ đường phố.

Đây cũng là những gì anh đã dự đoán trước.

Lâm Dương bước xuống bậc thềm, sau đó anh đi tới một cái bàn bên cạnh.

Có rất nhiều thiết bị y tế của Việt Nam và một vài nhân viên y tế đang chờ sẵn ở đó.

Tất cả máy quay của giới truyền thông đều nhằm vào Lâm Dương.

Ánh đèn của máy ảnh chớp nháy liên tục.

Thậm chí có một vài phóng viên tóc vàng đang nhìn chằm chằm vào phía này.

Xét cho cùng, bác sĩ Lâm nổi tiếng không chỉ nồi tiếng ở Việt Nam.

Mà anh cũng cực kỳ nổi tiếng ở nước ngoài! Lâm Dương thay đồi quần áo, sau đó xoay người nhìn mọi người.

“Mọi người.

Xin hãy làm theo thứ tự.

Hôm nay tôi sẽ đại diện cho Dương Hoa của chúng tôi tổ chức một ƈôи ȶɦịt hoạt động miễn phí.

Phòng khám miễn phí này chỉ giới hạn cho ba loại bệnh: Tiểu đường, nhồi máu não và viêm mũi mãn tính! Bất cứ ai mắc ba bệnh này thì có thể đến chỗ tôi để được điều trị miễn phí!”

– Ngay khi những lời này rơi xuống, lập tức có một trận náo động vang lên.

Nhiều bệnh nhân đổ xô đến bàn của Lâm Dương.

“Đừng chen chúc, đừng lộn xộn! Xin hãy làm theo thứ tự!!”

“Mọi người làm theo hướng dẫn nào!”

Tiếng hò hét vẫn tiếp tục.

Nhưng mà mọi người đã hợp tác hơn, họ bắt đầu xếp hàng.

“Haha, bắt đầu thôi!”

Lâm Huy trong xe nheo mắt nhìn cảnh tượng đó.

Vương Ngọc Nhàn, Vương Khang và những người khác cũng đều cười và không nói gì.

Bởi vì họ đã nhìn thấy nó, có một vài khuôn mặt quen thuộc trong số những người này đang xếp hàng.

Những người này sẽ khiến cho bác sĩ Lâm ngạc nhiên rất nhiều.

“Bác sĩ Lâm.

Đã đến lúc bắt đầu rồi.”

Vài nhân viên y tế chuẩn bị xong hướng tới Lâm Dương nói.

“Mọi người đã vất vả rồi.”

Lâm Dương gật đầu ngồi xuống.

Một bà cụ bước tới, một tay bà không còn cử động được nữa, bà ta hơi béo và khuôn mặt có chút sưng.

Điều đó cho thấy rằng là bà ấy bị nhồi máu não và trước đó đã từng bị đột quy dẫn đến liệt nửa người.

“Bác sĩ Lâm, trước đây tôi đã uống thuốc của cậu rồi, cũng đã đỡ hơn rất nhiều, nhưng họ đều nói thuốc của cậu có vấn đề, bà già này mới không tin đâu, bác sĩ Lâm, cậu cứ chữa đi chữa dù có không khỏi thì bà già này cũng vẫn sẽ tin cậu.”

Bà cụ nhanh chóng nói.

“Cám ơn bà.

Mời bà ngồi phía trước cháu sẽ bắt mạch cho bà.”

“Được! Được!”

Bà cụ run rầy rồi đặt tay lên bàn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1476


Chương 1476:

Lâm Dương lập tức ra hiệu bắt mạch cho bà lão, sau đó quay đầu nói: “Lấy kim, bài thuốc, làm theo đơn thuốc này! Nói xong anh liền nói ra một số tên các loại thuốc.

Nhân viên y tế bên cạnh lập tức chạy xuống chuẩn bị.

“Bác sĩ Lâm, liệu bệnh của tôi… có thể chữa khỏi được không?”

Bà cụ thận trọng hỏi.

“Thưa bà, từ khi thuốc mới có mặt trên thị trường, nhồi máu não không còn là căn bệnh phức tạp nữa, bà cứ dùng thuốc của cháu đến một năm thì sẽ khỏi bệnh! Nhưng mà… hôm nay cháu sẽ không cho bà dùng thuốc mới của cháu.”

“Tại sao vậy?”

Bà già hỏi với vẻ mặt nghi hoặc.

“Vì muốn chứng minh cho mọi người thấy Dương Hoa chúng tôi có rất nhiều cách đối phó với những căn bệnh này! Hôm nay, cháu không muốn bà đợi một năm.

Cháu chỉ cần ngươi chờ một giờ.

Liền có thể khiến cho một nửa triệu chứng của bà có thể hoàn toàn biến mất!”

Lâm Dương tự tin nói.

Ngay khi điều này được nói ra, đã có rất nhiều sự bàn tán nổ ra ở hiện trường.

“Bác sĩ Lâm.

Cậu nói thật sao?”

Bà cụ vội vàng hỏi.

“Đúng vậy, cháu sẽ châm kim cho bà trước.

Sau đó bà nằm nghỉ ngơi ở đó đợi thuốc sôi hẳn rồi mới uống.

Sẽ có nhân viên y tế khác tiến hành xoa bóp cho bài!”

Lâm Dương cười nói.”

“Tốt! Tốt! Bác sĩ Lâm, cảm ơn cậu rất nhiều!”

Bà lão kϊƈɦ động nói.

Lâm Dương lập tức bắt đầu tiến hành tiêm.

Toàn bộ quá trình tiêm thuốc đang được phát trực tiếp trêи vô số trang web.

Các phóng viên đã chụp đặc biệt, nhiều người qua đường thậm chí còn lấy điện thoại ra để chụp.

Sau khoảng mười phút, Lâm Dương dừng lại.

“Thưa bà, bà hãy qua bên đó nghỉ ngơi trước đi.”

“Được… Cảm ơn bác sĩ Lâm!”

Bà cụ gật đầu lia lịa, sau đó bà được người dìu đến ngồi nghỉ bên cạnh.

“Người tiếp theo.”

Lâm Dương nói.

Đám đông bắt đầu tiến lên một cách trật tự.

Tốc độ chẩn đoán và điều trị của Lâm Dương không hề chậm, kỹ thuật châm kim cũng rất đặc trưng, thả kim vô cùng đơn giản, không cần bất kỳ kỹ năng cầu kỳ nào, nhưng khi kim rơi xuống, nhất định phải áp được đúng điểm.

“Bác sĩ Lâm rốt cuộc vẫn là bác sĩ Lâm, Tú Lan à, nếu nhà họ Trịnh của ta có thể kế thừa môn châm cứu như vậy thì chắc chắn nhà họ Trịnh chúng ta sẽ bay lên trời cao.”

Trịnh Thiên Hào nhìn Lâm Dương với sự mong đợi và ghen tị.

Lâm Dương trong lòng tràn đầy xúc động.

Người cư sĩ không thể hiểu được, nhưng người học y trong nháy mắt có thể thấy được sự phi thường bên trong.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1477


Chương 1477:

“Ông ơi, ông không cần ngưỡng mộ đâu, cháu đã học ở học viện Huyền Y Phái mà, cháu sẽ càng nỗ lực hơn nữa.”

Trịnh Tú Lan cười lớn.

“Như vậy vẫn chưa đủ.

Y thuật của học viện Huyền Y Phái quả thực là độc nhất vô nhị, nhưng họ có thể không có được bản chất y thuật của bác sĩ Lâm.”

Trịnh Thiên Hào nhìn chằm chằm vào Trịnh Tú Lan.

Trịnh Tú Lan giật mình: “Ông nội, ông muốn nói gì vậy?”

Trịnh Tú Lan do dự và nói nhỏ: “

Tú Lan, ông nội hỏi cháu, cháu có muốn kết hôn với bác sĩ Lâm không?”

Ngay khi những lời này nói ra, Trịnh Tú Lan liền sững sờ tại chỗ.

Trịnh Tú Lan ngơ ngác nhìn Trịnh Thiên Hào, nhất thời hai má ửng hồng nói: “Ông nội, ông… ông đang nói cái gì vậy? Ông đừng nói lung tung nữa! Hơn nữa, ông có lẽ không biết.

Anh Lâm Dương đã kết hôn rồi, anh ấy đã có gia đình, tại sao còn nói những lời như vậy.”

“Tú Lan, trong lòng cháu rõ ràng hiều rõ.

Chuyện ly hôn giữa Lâm Dương và Tô Nhan nhất định sẽ xảy ra, nếu không sẽ không che giấu thân phận của mìnñ Lía Ái Vân.

Hơn nữa, bác sĩ Lâm mấy năm qua ở nhà họ Lí thế nào? Cháu không thấy sao? Bác sĩ Lâm chắc cậu ta đang lên kế hoạch cho một sự kiện trọng đại.

Cậu ta và.

Lí Ái Vân được định sẵn là người ở hai thế ` giới.”

Trịnh Thiên Hào lắc đầu.

Trịnh Tú Lan sững sờ: “Vậy thì… ông nội, ý của ông là…”

“Cháu phải kết hôn với cậu ta nếu cháu muốn có được quyền thừa kế y học thực sự của bác sĩ Lâm!”

“Kết hôn với anh ấy…”

Trịnh Tú Lan có chút thất thần.

“Tú Lan, đôi khi cháu không nên chủ động chờ cơ hội.

Người như Lâm Dương thì quá chói mắt.

Nếu có thể sống sót qua cơn khủng hoảng này, cậu ta và Dương Hoa của cậu ta sẽ vươn lên một tầm cao mới.

Tương lai của cậu ta là vô hạn, cậu ta số mệnh chắc chắn là sẽ được W§w người săn đón, lúc đó xung quanh cậu ta sẽ có rất nhiều cô gái nồi bật, thậm chí có những cô gái còn xuất sắc hơn cháu, lúc đó sẽ quá muộn để cháu có động thái khác.

„ , Cho nên nếu có cảm tình với bác sĩ Lâm, thì cháu phải tranh thủ ngay! Chủ động đi! Cháu hiểu chưa?”

Trịnh Thiên Hào hạ giọng.

“Chủ động?”

Trịnh Tú Lan giật minh, đột nhiên ngầng đầu nhìn Trịnh Thiên Hào.

“Ông nội.

Ý ông là… cháu phải…”

“Không từ thủ đoạn!”

Trịnh Thiên Hào đơn giản phun ra bốn chữ này.

Trái tim của Trịnh Tú Lan run lên, sau đó cô ta chìm vào im lặng.

“Người tiếp theo!”

Lúc này, Lâm Dương đã khám xong một bệnh nhân khác liền gọi người tiếp theo.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1478


Chương 1478:

Sau đó liền thấy một người đàn ông tế tai bù xù mặc vest bước tới.

Người đàn ông gầy, gương mặt thiếu tự nhiên, trông như một người nghiện m* t**.

Anh ta nở một nụ cười trêи môi, sau đó chống tay lên bàn.

“Anh có chỗ nào không thoải mái?”

Lâm Dương liếc nhìn một cái hỏi.

“Bác sĩ, toàn thân tôi khó chịu.

Trước đây tôi đến bệnh viện khám, bác sĩ nói tôi bị nhồi máu não.

Cậu có thề chữa khỏi cho tôi được không?”

Người đàn ông nói.

Lâm Dương khẽ gật đầu, lập tức ra hiệu bắt mạch.

Tuy nhiên, một lúc sau, lông mày anh hơi cau lại.

“Ngươi không có.

` “Cậu mới không có bệnh! Rốt cuộc cậu có biết chữa bệnh hay không?”

Người đàn ông đột nhiên lo lắng, lập tức hét lên.

“Nhưng mạch của anh vẫn bình thường.

Huyết áp cũng ồn định.”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Tình trạng mạch vẫn bình thường? Tôi nghĩ cậu là tên lang băm! Cậu xem, báo cáo khám bệnh của bác sĩ ở đây, huyết áp của tôi không ồn định chút nào.

Tôi bị nhồi máu não! Lẽ nào cậu nói các bác sĩ khác khám cho tôi là sai? Còn chuẩn đoán của bác sĩ Lâm cậu mới là đúng??”

Người đàn ông ném chiếc túi nhỏ đang mang lên trêи bàn.

Động thái này khiến nhiều người có mặt tại hiện trường không khỏi nhíu mày.

Các phóng viên xung quanh lập tức khóa máy quay về phía Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương cũng không vội, anh cầm túi trên bàn lên, lấy ra báo cáo chần đoán ở bên trong.

“Bệnh viện nam khoa Giang Thành?”

Lâm Dương liếc nhìn tên bệnh viện, nhẹ giọng nói.

“Tôi nhớ ra đây là bệnh viện tư nhân? Còn đây là bệnh viện nam khoa, làm sao có thể xem cho anh ra nhồi máu não rồi?”

“Ai nói cho cậu biết bệnh viện này không khám được nhồi máu não? Tên lang băm nhà cậu! Đồ lang băm! Đi thôi, đừng đề bị tên lang băm này lừa! Tôi còn có báo cáo khám bệnh của bệnh viện! Nhưng thật ra anh ta nói tôi không có bệnh, khụ khụ.”

Khu khụ khụ khu… hắn đúng là đồ lang băm!”

Người đàn ông hét lớn, kϊƈɦ động tới đám người.

Mã Hải sắc mặt trở nên lạnh lùng.

Ngay lập tức yêu cầu người đưa người đàn ông đi.

Nhưng đã bị Lâm Dương ngăn lại.

Khi nhìn thấy điều này, người đàn ông càng trở nên không kiêng kị gì cả.

Mà Lâm Huy, và đội gây rối của nhữtồQ Trương sắp xếp trong đó cũng tận ng e hội.

“Thì ra là bác sĩ Lâm nồi tiếng lang băm! Tôi còn tưởng rằng anh ta lợi hại cỡ nào!”

“Không ngờ lại chẩn đoán sai! Tất cả hãy xem.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1479


Chương 1479:

Nếu có bệnh, hãy đến bệnh viện chính quy và đừng để bị tên bác sĩ lang băm này lừa!”

“Cậu vẫn là bác sĩ Lâm tài giỏi sao? Đề tôi xem bác sĩ tài giỏi Lâm này nào!”

“Thật kinh tởm.

Cậu đang đùa với cuộc sống của chúng tôi?”

Nhiều âm thanh khác nhau liên tục phát ra.

Nhiều bệnh nhân không biết sự thật đều nhìn nhau.

Hiện trường liền bị mất kiêm soát.

“Tên này chắc chắn là do Lâm Huy phái tới!”

Trịnh Tú Lan tức giận nói.

Lí Ái Vân cũng lo lắng.

“Chủ tịch Lâm, trong trường mm Cậu định giải quyết nó như thế nào?”

Trịnh – Thiên Hào tự lầm bẩm.

só Tuy nhiên, ngay cả khi ở hiện trường náo loạn như vậy, Lâm Dương vẫn tỏ ra bình tỉnh: “Vị bệnh nhân này, nếu ông không tin chẩn đoán của tôi, ông có thể cho tôi biết bác sĩ điều trị của ông là ai được không?”

Lâm Dương nói.

“Tại sao cậu lại hỏi cái này?”

Người đàn ông sửng sốt, trầm giọng nói.

“Tôi là chủ tịch Hiệp hội Y khoa Giang Thành.

Bây giờ tôi nghỉ ngờ rằng anh ấy có thề là chần đoán sai, vì vậy tôi muốn hỏi anh ấy một vài câu hỏi.”

Lâm Dương nói.

“Cậu … cậu định trả đũa bác sĩ chữa bệnh của tôi sao? Tôi sẽ không nói cho cậu biết đâu.”

Vẻ mặt người đàn ông thay đổi nhẹ và nói ngay lập tức.

“Không nói cũng không sao, trong phần báo cáo này có! Lâm Dương đưa bản báo cáo chần đồán: cho Mã Hải ôn tồn nói: “Liên hệ ngay với vị bác sĩ này, mời anh ấy qua đây một chuyến.”

“Vâng, chủ tịch Lâm!”

Mã Hải gật đầu, ngay lập tức rời di.

“Nhìn đi, bác sĩ Lâm này sẽ trả thù bác sĩ chăm sóc của tôi! Người đàn ông này sẽ giết người!”

Người đàn ông hét lên ngay lập tức.

“Bác sĩ Lâm cậu thật sự là quá buồn nôn rồi!”

“Cậu thật là hẹp hòi!”

“Cậu cảm thấy tức giận vì bị tôi vạch trần ra tại chỗ?”

“Quá kinh tởm!”

Những người được nhà họ Trương gài vào thi nhau hò hét lên.

Một số người cũng bị kϊƈɦ động và không thể không buộc tội Lâm Dương luận lại được phen xôn xao.

Lâm Dương mặt không đổi sắc, liếc nhìn những người đó to giọng nói.

“Vì các người cho rằng tôi chẩn đoán sai, nên tôi sẽ nhờ một số nhân vật có thẩm quyền chứng minh cho các người xem tôi có bị chần đoán sai không!”

Lời nói vừa dứt, giọng nói của mọi người đều dừng lại.

Nhân vật có thẩm quyền?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1480


Chương 1480:

Hiện trường lại được một phen sôi sục lên.

Mọi người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

Không hiểu được ý tứ trong lời nói của Lâm Dương.

Các phóng viên đang quay trực tiếp cuồng nhiệt, cộng thêm những bình luận trực tiếp phía sau các cảnh quay của cư dân mạng đều đã nồ tung.: “Người có thầm quyền? Ý của cậu là? “Lẽ nào bác sĩ Lâm đã mời một số bác sĩ nổi tiếng ở trong nước đến để chứng minh chẩn đoán của mình?”

“Có phải là đến từ học viện Huyền Y Phái hay không? Hà Vĩ Hùng có phải là sẽ xuất hiện đúng không?”

“Học Viện Huyền Y Phái? Làm sao có thể? Học Viện Huyền Y Phái đều là người của của bác sĩ Lâm.

Chẩn đoán của họ không thuyết phục chút nào.”

“Vậy thì nhân vật có quyền hạn này là ai?”

“Đoán bừa sẽ là bác sĩ ở tỉnh Quảng Nam đi!”

“Đây là một bác sĩ tuyệt vời! Nếu ông ấy có thể tới.

Điều đó chắc chắn sẽ rất thuyết phục.”

“Tôi nghĩ đó có thể là một số bác sĩ nổi tiếng của Yến Kinh.”

ị “Không chắc chắn là vậy.

Người để không có thời gian đi lo liệu loại chuyện này đâu.”

“Thật khó nói.

Bác sĩ Lâm vẫn là tay nghề đứng cao trong giới y học trong nước.

Hơn nữa, thuốc của cậu ấy có liên quan đến sự an toàn của rất nhiều bệnh nhân.

Nếu có thể chứng minh, phía trêи cũng rất vui mừng.”

Nhiều người dân Việt Nam lấy điện thoại di động ra xem Chương trình phát sóng trực tiếp khi họ rảnh rỗi.

Người đàn ông kai liền khẽ giật mình khit mũi nói: “Quyền hạn gì? Cậu đừng có mà ở đây giả thần giả quỷ.”

Lâm Dương không đáp, anh lớn tiếng nói: “Mọi người xin hãy yên lặng.”

Hiện trường sôi nồi bàn tán ngay lập tức trở nên im lặng đi rất nhiều.

Vô số ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Lâm Dương.

Nhưng lại chỉ nghe anh nói với một nụ cười nhạt: “Chúng ta, Giang Thành hôm qua tổ chức một cuộc họp đặc biệt.

Nhân danh Hiệp hội Y học Giang Thành, tôi mời một số vị khách đặc biệt tham gia cuộc họp này để trao về thuốc.”

Nhiều người vẻ mặt nghệt ra.

Các thành viên của Hiệp hội Y khoa Giang Thành, những người có mặt trong đám đông đều rất kinh ngạc.

“Hôm qua chúng ta có cuộc họp nào không?”

“Tôi không nhận được thông báo.”

“Chủ nhiệm Chung.

Anh có nghe nói qua chưa?”

Các thành viên của Hiệp hội Y khoa „ chất vấn Chung Thanh Nga đang đứng ở phía trước.

Chung Thanh Nga cũng lắc đầu, cô nở một nụ cười khổ: “Thực ra đã lâu rồi bác sĩ Lâm không đến Hiệp hội Y khoa.”

Hiện trường lại nổi lên một tràng nghị luận khác.

Lúc này, một phóng viên lớn tiếng hỏi Lâm Dương: “Anh Lâm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1481


Chương 1481:

Những người tham gia cuộc họp này là ai? Là toàn thành phố hay toàn tỉnh… hay… cả nước?”

Những người xung quanh trái tìm bỗng dưng đập loạn xạ lên.

Hội nghị toàn quốc? Nếu vậy thì nó sự không phải là một cuộc họp bình thường rồi.

Với uy tín của bác sĩ Lâm.

Rất có thể là mời các chuyên gia có tên tuổi trong nước đến.

ca Câu hỏi của phóng viên rất linh – nghiệm, cô ấy gần như đang cải trang để hỏi ai là người có thầm quyền mà Lâm Dương có thể mời tham gia hội thảo.

Mọi người đều chú ý đến nó.

Cũng bao gồm cả Lâm Huy, ông Trương đang ngồi ở trêи xe kia “Ông Trương, nếu bác sĩ Lâm gọi người tới làm chứng cho cậu ta, xem ra cũng không có lợi cho chúng ta rồi.”

Lâm Huy khàn giọng nói: “Nếu anh kết nghĩa, Châu Thương Hải và những người trong nước đều xuất hiện, sợ là tình huống hôm nay của chúng ta.

Sẽ không được tốt lắm như trong tưởng tượng.

“Đừng lo lắng.”

Lâm Dương mời bọn họ.

Chỉ là như muối bỏ biển mà thôi.

Không đủ đề lật ngược ván cờ! Đừng lo.”

Ông Trương kia cười nhẹ nói.

Nhưng trêи mặt Lâm Huy vẫn có tia lo lắng hiện lên.

Lúc này, Lâm Dương lại lên tiếng và trả lời câu hỏi của phóng viên: “Trêи thực tế, có rất nhiều bác sĩ nồi tiếng ở trong nước đến đây.”

“Trong nước? Như vậy có nghĩa là hội thảo luận này giống như là hội thảo luận của cả nước rồi?”

Phóng viên sững sờ, vội vàng hỏi.

“Không phải.”

Lâm Dương lắc đầu.

“Là đối với toàn thế giới!”

Khi lời này rơi xuống, hiện trường lập tức trở nên yên tĩnh.

Trái tim của những phóng viên xung quanh dường như như ngừng đập.

Tuy nhiên, Lâm Dương nói một cách thờ ơ: “Được rồi, Vị này là tôi mời đến từ nước Mỹ ông ấy chính là phó chủ tịch hiệp hội y tế của nước họ!”

“Cái gì?”

Nhiều phóng viên đều bị sốc.

Đám đông xung quanh cũng trở nên bàng hoàng, tưởng mình nghe nhầm.

Sau đó anh nhìn vào bên trong công của Dương Hoa, một người đàn ông mặc áo khoác trắng và đeo kính bước ra.

Máy ảnh ngay lập tức hướng về phía ông ấy.

“Trời đất, ông Jessie, Phó chủ tịch Hiệp hội Y khoa nước Mỹ!!”

“Tôi không nhìn nhầm đấy chứ?”

“Chủ tịch hiệp hội y khoa, Raymond hiện tại đã bị vấy bẩn, vị trí chủ tịch phần lớn không đạt yêu cầu.

Rất có thể ông Jessie này sẽ ngồi vào vị trí hội trưởng!”

“Đây là một vĩ nhân thực sự!!!”

Toàn mạng Internet bùng nổ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1482


Chương 1482:

“Bác sĩ Lâm, tôi thực sự không có vấn đề gì chứ?”

.Jessie cười khổ nói.

“Không sao, ông cứ trước ngồi đi.”

Lâm Dương nói.

Jessie ngay lập tức ngồi vào vị trí đã định sẵn bên cạnh Mã Hải.

Sau đó, Lâm Dương lại nói: “Tiếp theo, xin mời chi hội Y nước Myanmar của Hiệp hội Y học, và phó chủ tịch Hiệp hội Y học nước Myanmar, Cô Annal”

Anna, cũng khoác trêи người chiếc áo khoác trắng, bước ra ngoài với nụ cười trên mỗi.

Thị giác và bộ não của mọi người có một cú sốc khác Cô Anna cũng ở đây! Cô ấy cũng là một người nồi tiếng! “Ngoài ra, tôi mời ông.Josephine, chủ tịch Hiệp hội Y khoa Quốc gia Myanmar!”

Sau lời nói là người đàn ông tóc vàng bước ra.

“Xin mời ngài Phùng Hiên, tổng thư ký Hiệp hội Trung y!”

“Xin mời ông vua ngành dượng của tỉnh Hải Phòng!”

“Xin mời ông August, một chuyên gia thần kinh nồi tiếng ở nước Anh.”

“Xin mời cô Rita, một chuyên gia thân kinh nồi tiếng ở nước Ý.”

“Xin mới…”

Lâm Dương hô tên từng người một, sau đó các bác sĩ và chuyên gia mặc áo khoác trắng bước ra ngồi vào chỗ mà Mã Hải đã định sẵn từ trước.

Mọi ánh mắt của mọi người tại hiện trường đều đồ dồn vào những người này.

Nhiều người không biết những người này.

Nhưng các phóng viên ở hiện trường đều ngốc nghếch.

Tất cả đều quan tâm đến bản tin ai có thể ngồi đây, mà không phải là một gương mặt quen thuộc thường xuất hiện trêи bản tin thời sự quốc tế? Người nào không phải là người nổi tiếng ở mỗi quốc gia? Bây giờ … Bác sĩ Lâm đều mời tất cả bọn họ có mặt tại nơi đây? Thật đáng nề! Ở đây có rất nhiều bác sĩ nồi tiếng ngồi cùng nhau! Đây không chỉ đơn giản là một khoảnh khắc lịch sử! Bên trong chiếc xe đỗ ở bên đường im lặng một cách chết chóc.

Lâm Huy, ông cụ nhà họ Trương và những người khác đều chết lặng.

Đối với mạng xã hội thì nó đã bùng nồ hoàn toàn vào thời điểm này.

Bạo nổ!.

Bạo nổ! Vô số người ngồi trước máy tính hét lên.

Cũng có vô số người ngồi đờ đẫn trước máy tính.

Ai có thể ngờ rằng vị bác sĩ vĩ đại họ Lâm này đã dọn ra nhiều tượng Phật lớn như vậy trong một khoảng này tụ tập lại.

“Chào mừng mọi người.”

Lâm Dương cười nói, trước khi quay đầu nhìn người đàn ông: “

Vị đây, ông có câu hỏi nào không?”

Người đàn ông sững sờ, mặc dù anh ta không quan tâm nhiều đến vấn đề y tế, nhưng có một vài gương mặt mà anh ta dường như đã thấy trêи TV.

“Cậu … cậu tìm những người này tới đây làm gì? Hừ, những người này có thể đại biểu cái gì chứ?”

Người đàn ông kia nghiến răng nghiền lợi nói.

“Họ gần như có thể đại diện cho một nửa giới y học! Ông đoán xem, nói họ có thể đại diện cho cái gì?”

Lâm Dương nhẹ nhàng nhìn người đàn ông.

Người đàn ông này liền có cảm giác như bị sét đánh trong tích tắc
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1483


Chương 1483:

Giới y học ở bán cầu bên kia.

Đây là trò đùa à? Cho dù có là thằng ngốc cũng hiểu nó có nghĩa là gì.

Đám đông tại hiện trường hít vào một ngụm khi lạnh! Thế nhưng chẳng ai phản bác cả! Bởi lấy uy tín của Bác sĩ Lâm, anh thật sự có thề làm được! “Mỗi người trong số họ đều là chuyên gia y học cấp quốc tế! Bây giờ tôi mời họ đến! Theo dõi quá trình tôi khám! Nếu ông cảm thấy việc chẩn đoán của tôi có vấn đề? Không sao, ông có thể tìm họ để chẩn bệnh một lần nữa, nếu mọi người cảm thấy tôi không đủ tín nhiệm, thì với những bác sĩ ở đây, tôi nghĩ họ đủ để mọi người tín nhiệm rồi nhỉ!”

Lâm Dương cười nhạt nói.

Da đầu mọi người tê rần.

Nhóm phóng viên chết lặng, đầu ong ong, trông rỗng… Không ai nghĩ rằng Bác sĩ Lâm lại làm như vậy Lại còn… làm vậy một cách khoa trương! “Thưa ngài, này nói ngài bị nhồi máu não, ngài có thể cho tôi kiểm tra được không? Tôi là chuyên viên nghiên cứu về nhồi máu não!”

Lúc này, phó chủ tịch hiệp hội y khoa nước M – Jessie đứng lên nói.

Sắc mặt người đàn ông chuyền thành màu gan lợn, cả người run lên há miệng không biết nói gì, sau đó đột ngột quay người lại, muốn chạy trốn.

Nhưng Mã Hải tay nhanh mắt lẹ, kêu người ngăn cản trước.

“Cậu… các cậu định làm gì?”

Người đàn ông hét lên.

“Thưa ngài, ngài bị bệnh tại sao lại không chữa trị? Thay vì thế ngài lại muốn chạy trốn?”

Mã Hải hừ lạnh.

“Tôi… tôi không muốn khám, được chưa? Chẳng lẽ mấy người ép tôi khám được sao? Cút ngay! Thả tôi ra!”

Người dàn ông hét lên, giãy giụa muốn rời di.

Nhưng Mã Hải sao có thề đề ông ta chạy thoát được, lập tức giữ ông ta lại.

“Cứu với! Có bắt cóc! Giết người! Mọi người mau tới xem đi, Mã Hải của Dương Hoa giết người rồi!”

Người đàn ông la lối khóc lóc lăn lội, lớn tiếng hét chói tai.

Nhưng mọi người xung quanh: lại chẳng buồn hé răng.

Ngay lúc này, một thằng ngốc cũng nhìn thấy ông ta có vấn đề… Bỗng, một giọng nói vang lên.

“Bác sĩ Định Tập Vĩ từ bệnh viện Nam khoa Giang Thành tới!”

Tiếng hô phát ra, mọi người sôi nồi ngoảnh lại nhìn, thấy một bác sĩ đeo kính cận bị hai người đàn ông mặc áo vest đưa tỚI.

Lâm Huy ở trong xe hồi phục lại tỉnh thần, sắc mắt đột nhiên biến đổi: “Đỉnh Tập Vĩ là chuyện gì? Mấy ngày nay không phải anh ta không ở Giang Thành sao? Anh ta… sao anh ta lại xuất hiện ở đây??”

“Nhìn dáng vẻ hai người kia hình như là người của Thủy Bình Vân! Giám đốc Lâm, dường như Đinh Tập Vĩ bị Thủy Bình Vân nắm thóp rồi.

“Chủ tịch Lâm này… thế mà dám ra tay thật?”

Đỗ Chí Cường run giọng hỏi.

“Có vẻ như tình huống không khả quan như chúng ta nghĩ.”

Lâm Huy cắn răng nói.

Ông Vương vẻ mặt u ám, không hé răng.

Định Tập Vĩ bị đưa đến trước mặt mọi người.

“Xin chào bác sĩ Đinh.”

Lâm Dương mim cười, tiếp đón anh ta một câu.

“Xin… xin chào Bác sĩ Lâm…”

Định Tập Vĩ cố nở nụ cười.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1484


Chương 1484:

Lâm Dương đưa báo cáo kiềm tra trên bàn việc qua, mở miệng nói: “Bản báo cáo này là anh chẩn đoán cho ngài đây sao?”

“Đúng… đúng là như vậy…”

Đỉnh Tập Vĩ thiếu tự tin nói.

“Vậy sao? Trêи dây có viết mạch đập động mạch cảnh trong của bệnh nhân bị suy yếu, động mạch não trước bị tắc, tắc động mạch đốt sống, tắc động mạch đáy… bác sĩ Đinh, anh biết đây có nghĩa là gì không?”

Lâm Dương cười hỏi.

“Cái này… đây không phải là bệnh nhân bị nhồi máu não sao?”

Định Tập Vĩ không đủ tự tin, bối rối nói.

“Không, không phải, không phải nhồi máu não.”

Lâm Dương cười nói “Thật ra, nếu nhồi máu não đến mức này thì bệnh nhân đã đi đời từ lâu rồi.”

Đinh Tập Vĩ chết lặng.

“Bác sĩ Định, anh có thể cho tôi biết dấu hiệu của tác động mạch máu não sau không?”

Lâm Dương hỏi lại.

“Cái này… cái này… có thể bị chóng mặt, sau đó… sau đó…”

Định Tập Vĩ ấp úng, mãi không nói ra được.

“Cạnh tranh động mạch máu não sau sẽ gây rối loạn cảm giác, liệt nửa người, rối loạn vận động… nếu tắc nhánh vỏ não sẽ bị liệt nửa người, thị giác bị ảo giác…, tắc nhánh đục sâu còn khiến đau đớn tự phát.

Tứ chi có các triệu chứng khỏ cử động, run rẩy,… bác sĩ Đinh, những điều cơ bản như vậy anh cũng không biết sao?”

Sắc mặt Mạc Thanh ngưng trệ lại, lạnh lùng nói.

“Tội… tôi… “

Định Tập Vĩ há miệng, không nói nên lời.

“Bác sĩ Định, nhìn bộ dạng anh như vậy, hẳn là sẽ không chần đoán nhồi máu não.

Hình như anh là bác sĩ chuyên khoa nhỉ? Sao lại chần đoán cho ngài đây bệnh nhồi máu não? Còn viết báo cáo kiểm tra như vậy?”

Lâm Dương hỏi lại.

Định Tập Vĩ muốn khóc thành tiếng, đối mặt với sự chất vấn của cả đám người, cậu chịu không nổi.

“Tôi thấy, hai người này là cùng một đám, bị người khác sai đến để vụ oan hãm hại thần y!”

Trong đảm người, có một bệnh nhân không nhịn thêm được nữa liền mắng.

“Đúng vậy, rõ ràng ông ta không bị nhồi máu não, cầm báo cáo giả đến vụ oan hãm hại thần y!”

“Loại người như ông thật đáng chết!”

“Mấy người xuống địa ngục cả đi!”

“Mấy người không được chết tử tế đâu!”

Đám đông phun nước miếng, sôi nồi quở trách.

Hai người run rẩy, trong lòng sợ hãi, choáng váng hoàn toàn.

Hai người bị Lâm Dương vạch trần, không còn gì đề giảo biện.

Mọi người xung quanh cũng nhận ra âm mưu của bọn họ, lớn tiếng mắng mỏ.

Định Tập Vĩ cùng người đàn ông gầy gò kia như chuột chạy qua đường, bị mọi người hô hào đòi đánh, nếu không có đội cảnh sát duy trì trật tự, chỉ sợ họ sẽ bị quần chúng tức giận xung quanh đánh chết.

Vài viên cảnh sát di tới.

“Ngài Định, ngài Lưu, chúng tôi nghị ngờ hai người có liên quan đến một vụ án bôi nhọ trong thương mại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1485


Chương 1485:

Mời các ngài đi theo chúng tôi một chuyến!”

Một cảnh sát lạnh lùng nói.

Hai người không giảo biện gì, theo cảnh sát bước lên xe.

Lâm Huy, người của ông Vương và Đồ Chí Cường ngồi trong xe đỗ bên đường cái, quan sát hết một màn này. Truyện Việt Nam Sắc mặt mọi người u ám tột cùng.

“Thua, thua rồi!”

Ông Vương hít một hơi thật sâu nói.

Cả người ông như già thêm vài tuổi.

Lâm Huy không nói gì, chỉ châm điểu thuốc, nhưng điếu thuốc cầm trong tay lại không ngừng run.

Tất nhiên, ông hiểu đây có nghĩa là gì, ông cũng biết rất rõ Bác sĩ Lâm ra tay như vậy sẽ ảnh hưởng lớn thế nào đến kế hoạch của ông.

Thế nhưng mọi chuyện còn chưa kết thúc, ông cảm thầy ông vẫn còn cơ hội.

“Phải tìm tiếp, phải tìm xem Bác sĩ Lâm này… còn có điểm yếu nào khác không.”

Lâm Huy thấp giọng nói.

Ông vẫn chưa bỏ cuộc.

Hai người Định Tập Vĩ bị đưa di, đám người mà Lâm Huy và ông Vương thuê cũng không dám quấy rối, chỉ có thể lằng lặng rời đi trong đám người.

Đám bọn họ cứ đưa tiền là làm việc nhưng cũng không muốn bị cảnh sát bắt di.

Huống hồ gì vị Phật phía trêи kia, bọn họ muốn hắt nước bần cũng không có bát đề hắt! Tất cả những chuyên gia uy tín trên đấy có thề đánh tan tất cả phi báng và hãm hại một cách dễ dàng.

Dù sao thì họ cũng là đội ngũ uy tín hàng đầu thể giới! Lâm Dương tiếp tục chữa bệnh từ thiện.

Nhóm chuyên gia ở bên cạnh chăm chú nhìn.

, Nhất là nhóm bác sĩ nối tiếng trong lĩnh vực y học cổ truyền.

Có thể xem Lâm Dương châm cứu bắt mạch ở khoảng cách gần như vậy, đối với họ mà nói là một chuyện vô cùng may mắn.

“Bác sĩ Lâm đúng là thiên tài y thuật! Lão già tôi đây làm nghề y cả đời, cũng không đạt tới trình độ y thuật như Bác sĩ Lâm, đời này, sống uồng phí rồi.”

Vũ Thanh, danh y của Thiên Hằng thở dài nói.

“Tiền bối cứ nói đùa, y thuật không so cao thấp, hơn kém nhau ở chỗ cứu người.

Bác sĩ có thề cứu người thì đều là thần y! Đời này ngài đã cứu vô số người, so về điểm này thì văn bối còn kém xa.”

Lâm Dương mim cười nói.

Vũ Thanh sửng sốt một lúc, cười haha, vuốt râu gật đầu liên tục, ánh mắt nhìn về phía Lâm Dương tràn đầy tản thưởng.

Đám người Anna, Jessie cũng châu đầu ghé tai nhau, bàn luận về y thuật của Lâm Dương.

Một giờ sau, bà cụ ban nãy dùng thuốc, đến kiềm tra lại lần nữa.

Kết quả khiến người khác phải kinh ngạc.

Các chỉ số của bà đã hạ xuống, gần như ở trạng thái của một người bình thường.

Nghe vậy chuyên gia được mời tới từ nước E và nước D cũng đứng ngồi không yên, tự mình kiểm tra lại cho bà cụ.

“Không thể nào!”

“Trong thời gian ngắn như vậy lại có thể kiểm soát và giảm bớt bệnh trạng nhồi máu não của người bệnh… chuyện này quá điên rổ!”

Hai người cực kỳ kinh ngạc, không thể tưởng tượng mà nhìn Lâm Dương: “Ngài Lâm, sao ngài có thể làm được vậy?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1486


Chương 1486:

Lâm Dương khẽ cười, nói với họ vài câu.

Nhưng hai người họ cũng không hiểu hết.

“Đừng vội, để tôi tuyên bố sự kiện đã.”

Lâm Dương cười nói.

Hai người gật đầu, tràn đầy chờ mong ngồi vào vị trí.

Ông Vương và Lâm Huy đang ngồi trong xe giật minh.

ột giờ nữa trôi qua, bây giờ đã 12 giờ đêm.

PhanLâm dừng lại.

“Mọi người không cần xếp hàng nữa, ƈôи ȶɦịt khám từ thiện sẽ tiếp tục vào buổi chiều, mọi người cứ về nhà cơm nước nghỉ ngơi đi.”

Lâm Dương hô.

Những bệnh nhân phía sau nghe vậy, thở dài rời đi.

Các phóng viên cũng chuẩn bị kết thúc công viỆc.

Lúc này, Lâm Dương lại hô một tiếng.

“Nhưng mà trước đấy, tôi có một chuyện muốn tuyên bố.”

Mọi người đang rời đi nghe vậy liền dừng bước.

Lại thấy Anna, Jessie, Mạc Thanh và những bác sĩ nồi tiếng khắp thế giới đi đến.

Lâm Dương lấy ra vài tờ giấy từ trong tập tài liệu mà Mã Hải đưa cho, rải từng tờ lên mặt bàn.

“Chuyện tôi muốn nói là vấn đề mà rât nhiều người đang quan tâm hiện nay.

Đó là thuốc đặc trị nhồi máu cơ tim của Dương Hoa chúng tôi đã bị nghỉ ngờ là có vấn đề.

Bây giờ, tôi muốn nhân cơ hội này, báo cho tất cả người bệnh một chuyện, thuốc đặc trị nhỏi máu não của Dương Hoa chúng tôi không có vấn đề gì cả.

Đay là chứng chỉ do Hiệp hội y học Quốc tế và tô chức y tế quốc gia cấp cho sau khi thầm định thuốc đặc trị của Dương Hoa chúng tôi! Cũng có cả chứng chỉ giám định do Hiệp hội y tế trong nước chúng tôi cấp.

Lúc nữa tôi sẽ đăng lên mạng, mọi người có thể lên xem.”

Mọi người ngạc nhiên.

Không ngờ Bác sĩ Lâm lại mang ra mấy thứ này.

“Ngoài ra, còn một cái khác!”

Lâm Dương cầm một tờ giấy lên.

“Đó lại là chứng chỉ giám định của nước nào vậy?”

Có người không nhịn được hỏi.

Lâm Dương lắc đầu: “Đây không phải là chứng chỉ giám định thuốc bên Dương Hoa Chúng tôi, mà là báo cáo giám định!”

“Báo cáo giám định?”

Mọi người ngạc nhiên.

“Đúng vậy, đây là bản báo cáo giám định của những bệnh nhân bị nhồi máu cơ tim nặng ở bệnh viện nhân dân Giang Thành.

Theo báo cáo, những bệnh nhân này trước khi bị nhồi máu cơ tim đều dùng một thứ có mâu thuẫn với dược tính của thuốc.

Đó là một cục xà phòng! Chính nó đã khiến bệnh tình của bệnh nhân trở nặng.”

Lâm Dương nói to.

“Xà phòng??”

Vô số người hai mặt nhìn nhau.

“Xà phòng đó có nhãn hiệu gì?”

Một người vội vàng hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1487


Chương 1487:

“Xà phòng này không có nhãn hiệu gì, là một loại xà phòng chưa được đưa ra thị trường.

Nơi sản xuất là một nhà máy thuộc sở hữu của công ty Thiên Hằng!”

Lâm Dương hô.

Vừa nói xong câu này, cả hiện trường bùng nổ ngay lập tức.

Lâm Huy ngồi bên trong xe run rẩy không ngừng, điếu thuốc trong tay cũng rơi xuống…

Lời của Lâm Dương như một quả bom ném thằng vào tâm trí những người đang theo dõi truyền hình trực tiếp.

Người trong hay ngoài màn hình đều trợn tròn mắt.

Đâu ai ngờ Lâm Dương lại điều tra ra thứ này.

“Tại sao lại như vậy? Sao Bác sĩ Lâm lại biết những bệnh nhân bị nặng là do ‘ dùng xà phòng các ông sản xuất? Chẳng lẽ ‘ ông làm xong việc không giấu duôi sao? Sao Bác sĩ Lâm lại tìm ra dấu vết?”

Ông .

Vương khó chịu, chât vấn Lâm Huy.

“Sao lại như thế được? Chúng ta đã ngưng sản xuất loại xà phòng đó từ lâu, cũng không định đưa ra thị trường, thậm chí tôi còn cắt đứt dây chuyển sản xuất! Bác sĩ Lâm không thể nào tìm ra manh mối!”

Lâm Huy vội giải thích nói.

“Chuyện này… phải làm như nào đây?”

Đỗ Chí Cường run giọng nói.

Các ông lớn bền trong xe đều vô cùng căng thẳng.

“Chúng ta không thể ngồi chờ chết được, nếu Bác sĩ Lâm cứ tiếp tục như vậy, dư luận sẽ bị anh ta dắt mũi, tất cả những gi chúng ta làm trước kia đều công cốc!”

Ông Vương trầm giọng nói.

“ý của ông Vương là…”

Lâm Huy nhìn ông ta.

“Xuồng xe, chúng ta hôm nay phải mặt đối mặt với anh ta! Hôm nay nếu không phải họ Lâm chết thì chính là chúng ta chết!”

Ông Vương quát.

Mọi người gật đầu, lúc này cũng cùng đường rồi.

Những bằng chứng này của Lâm Dương đã gây nên một trận náo động.

Cả hiện trường nghị luận sôi nổi.

“Xem ra thuốc của Chủ tịch Lâm không có vấn đề gì!”

: “Chúng ta trách oan Chủ tịch Lâm rồi!”

“Chủ tịch Lâm bị đổi thủ vụ khống, chắc chắn là vậy!”

“Chúng ta bị người khác lợi dụng rồi”

“Là Thiên Hằng! Lâm Huy của Thiên Hằng mới bày mấy thủ đoạn như này!”

“Ông đây từ hôm nay sẽ chống lại Thiên Hằng!”

“Đúng vậy, chống lại Thiên Hằng!”

“Chống lại Thiên Hằng!”

“Chống lại Thiên Hằng!”

Mọi người kêu gọi sôi nổi.

Trong kênh phát sóng trực tiếp như nổi lên một cơn lốc.

Mã Hải bên này hơi mỉm cười.

Không phải riêng mình Lâm Huy biết thuê người, Dương Hoa cũng biết.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1488


Chương 1488:

Huyền chỉ đạo dư luận đã nằm trong tay Lâm Dương rồi, hơn nữa những bằng chứng dược đưa ra cũng đủ đề chứng minh! Dù sao thì kết quả thẩm định trong nước không có vấn đề và kết quả thầm định của các quốc gia khác cũng chứng minh là an toàn.

Như vậy còn chưa đủ thuyết phục? Nếu vậy thì còn điều gì có thể chứng minh thuốc này thực sự ồn chứ? Nhìn thấy dư luận ở hiện trường và Ở trêи mạng đã bị đảo ngược hoàn toàn, bọn Mã Hải cuối cùng cũng thở phào một hơi.

Tô Nhan và Trịnh Tú Lan đứng bên dưới cũng đang mỉm cười.

“Biết ngay mà! Bác sĩ Lâm nhất định sẽ làm được! Anh ấy nhất định làm được!”

Trịnh Tú Lan kϊƈɦ động vỗ tay cổ vũ không ngừng.

“Đối mặt với thực lực tuyệt đối, những âm mưu và thủ đoạn này chẳng có tác dụng gì.

Cuối cùng thì đám Lâm Huy vẫn không biết được cảnh giới y thuật của Bác sĩ Lâm đến mức nào.”

Trịnh Thiên Hào lắc đầu liên tục.

Đám Chu Ngải, Tần Bách cũng trầm trồ khen ngợi.

Mọi người đều cho rằng tình hình hiện tại đã bị Dương Hoa đảo ngược hoàn toàn.

Chỉ cần thuốc đặc trị của Dương Hoa không bị ảnh hưởng thì chỉ dựa vào VIỆC trấn áp kinh tế của Lâm Huy SẼ không thể hoàn toàn g**t ch*t Dương Hoa.

Chỉ cần Dương hoa chưa chết, với một loạt thuộc đặc trị này, sau này đủ to lớn rồi, sớm muộn gì cũng là đại họa với đám tâm phúc của Lâm Huy.

Đúng lúc này, một tiếng kêu lớn vang lên! “Không có căn cứ: Tất cả những chuyện này đều là vô căn cứ!”

Một câu này vừa ra khỏi miệng cả hiện trường ngay lập tức yên tĩnh đi không ít, mọi người đồng loạt nhìn về phía nguồn âm thanh.

Lại thấy đám người Lâm Huy và ông Vương đi tới.

“La giám đốc Lâm của Thiên Hằng!”

“Giám đốc Lâm tới!”

Cũng không biết là ai hô lên.

Các phóng viên dường như phát điên, nhanh chóng xông về phía Lâm Huy.

Đám người mất kiểm soát ngay lập tức.

Một vài bệnh nhân lao về phía Lâm Huy, mặt mày đầy phẫn nộ, xem ra bọn họ đã có Lâm Huy như phạm nhân.

Vài viên cảnh sát không chịu nổi đám đông phẫn nộ, nhanh chóng bật máy bộ đàm lên hét lớn: “Gọi sở chỉ huy! Gọi sở chỉ huy! Hỗ trợ khẩn cấp! Hỗ trợ bồ sung khẩn cấp!”

Ngay sau đó một vài chiếc xe lao đến hiện trường, lúc này mới có thể ồn định lại hiện trường trường mất kiểm soát.

Máy ảnh điên cuồng chụp Lâm Huy.

Trêи mạng cũng nồ tung nổi! Nhưng Lâm Huy hồn nhiên không đề ý tới, chỉ vào Lâm Dương hét lên: “Chủ tịch Lâm, anh vừa nói xà phòng mà những bệnh nhân bị nặng sử dụng là do tập đoàn Thiên Hằng chúng tôi sản xuất! Tôi muốn biết anh có căn cứ hay không! Nếu anh không có căn cứ thì là anh đang vu khống tôi, tôi có thể kiện anhl”

“Ông cho rằng tôi không có căn cứ ã?”

Lâm Dương hỏi.

“Tất nhiên, Chủ tịch Lâm, tôi biết anh không ưa Lâm Huy tôi đây! Tôi cũng biết vì sao anh lại không ưa chúng tôi! Đó là bởi vì vị anh đã ăn cắp công thức chế thuốc mới của chúng tôi!”

Lâm Huy nói.

Lời này vừa nói ra, cả hiện trường lại như nổ tung! “Ngài nói cái gì?”

“Giám đốc Lâm, ngài có thể nói rõ hơn một chút không?”

“Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?”

Một số bác sĩ nồi danh trong nước lập tức đứng dậy chất vấn.

“Không phải mấy ngày trước trong cuộc họp báo, Bác sĩ Lâm có tuyên bố sẽ đưa ra thị trường loại thuốc đặc trị bệnh tiều đường sao? Thực ra thuốc đặc trị bệnh tiểu đường này là do tập đoàn Thiên Hằng chúng tôi mới nghiên cứu chế tạo ral Chúng tôi sau khi nghiên cứu chế tạo ra loại thuốc này đã mời Bác sĩ Lâm đến đề giao lưu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1489


Chương 1489:

Nhưng không ngờ Bác sĩ Lâm lại đê tiện đến thế, cứ vậy mà ăn cắp công thức của chúng tôi! Lại còn muốn đem thuốc mới của chúng tôi đưa ra thị trường trước! Mọi người xem, loại người này căn bản chính là tiểu nhân đê tiện.

Mọi người không thể bị anh ta lừa!”

Lâm Huy lòng đầy căm phẫn chỉ vào Bác sĩ Lâm tức giận mắng lớn.

Mọi người xung quanh vừa nghe xong lập tức bàn tán.

“Đây là thật hay giả?”

“Bác sĩ Làm trộm công thức của giám đốc Lãm?”

“Hàn là giả, tôi trước giờ chưa từng nghe nói Tập đoàn Thiên Hằng có chế thuốc.”

“Giám đốc Lâm nói vậy là như nào?”

“Mọi người đừng kết luận vội vàng, vậy biệt đâu mọi thứ lại đảo ngược lại thì sao?”

Ý kiến của đám quần chúng không đồng nhất, cũng đã bình phục cảm xúc kϊƈɦ động khi trước.

Đám Tô Nhan, Trịnh Tú Lan lo lắng vô cùng.

Tần Bách cũng luống cuống.

Ai mà ngờ rằng Lâm Huy ra một chiêu như vậy.

“Nói vậy tức là ông cũng có thuốc đặc trị bệnh tiểu đường?”

Lâm Dương cực kỳ binh tỉnh, mở miệng nói.

“Tât nhiên, hơn nữa thuốc của chúng tôi đã được mang đi làm thí nghiệm giám định, Tôi nghĩ kêt quả thí nghiệm giám định sẻ sớm co thôi!”

Lâm Huy cười lạnh nói.

Ống dám chắc rằng Chủ tịch Lâm sẽ không lưỡng trước được răng ông ra chiêu này.

Sau khi ông Vương bị đuối khỏi Dương Hoa còn lấy được thứ cơ mật này.

Đây gần như là sát chiêu cuối cùng của ông.

Nhưng Lâm Dương lại lắc đầu: “Tôi sẽ chờ kết quả giám định của ông, bởi vì tôi biết chắc kết quả giám định của ông sẽ không được thông qua!”

Lời này hừa nói xong, ngay cả Lâm Huy cũng choáng cả người.

Ông có thể thấy sự tự tin tuyệt đối trêи mặt Lâm Dương.

Cứ như anh tính đến tỉnh huống này từ lâu rồi.

“Không được thông qua? Sao vậy? Chú tịch Lâm, chẳng lẽ thuốc của tôi là do anh giám định chắc?”

Lâm Huy hừ lạnh.

“Tất nhiên là không phải, tôi chỉ muốn nói rằng phương thuốc người mà xếp vào bên cạnh tôi đế ăn cáp là phương thuốc chưa hoàn chỉnh.

Thuốc mà ông chế tạo ra không đủ để trị liệu bệnh tiếu đường! Nếu ông cố tình mang một loại thuốc chưa hoàn chỉnh cho bệnh nhân trị liệu thì đấy là hại người”

Lâm Dương nói.

Lâm Huy nghe thấy thể, hãi hùng khϊế͙p͙ vía, nhưng lúc này ông cũng không quan tâm nhiều đến vậy, säc mặt đỏ bừng giận dử: “Anh đừng ăn nói hàm hồ! Thuốc của chúng tôi sao có thế không hoàn chỉnh được, đừng hòng đổi trắng thay đen!”

“Sao? Giám đốc Lâm không tin? Được thôi, chúng ta nói chuyện chút, loại thuốc mới của ông vẫn chưa có mặt trêи thị trường! Hay… đế tôi nói ra công thức loại thuốc mới của ông chơ tất cả mọi người biết?”

“Anh ăn cắp phương của tôi, chắng lẽ lại không biết công thức chắc?”

Lâm Huy hừ lạnh.

“Ông đừng vội, tôi sẽ đem công thức của ông nói ra trước, rồi tôi lại nói cho mọi người về công thức thuốc đặc trị bệnh tiểu đường của Dương Hoa, chờ ông nghe xong ông sẽ biết”

Lâm Huy nghe vậy, trong lòng xuất hiện linh cảm xấu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1490


Chương 1490:

Lâm Dương cười nhẹ, đợc công thức của Lâm Huy ra.

“Ông có công hố thuốc của ông nghiên cứu ra là lấy ‘quả hạnh làm dần, kết hợp với platycodon grandiflorum, nhân sâm, bạch chỉ, hạt hướng dương, sau đó cho thêm hơn chục loại được liệu đông y như Mạn Hoa, Tam Thủy Thảo đế điều chế… giám đốc Lâm, tôi nói có đúng không?”

Sắc mặt Lâm Huy trở nên khó coi.

Ông muốn phủ nhận, thế nhưng thuốc đã mang đi giám định, văn phòng giám định giữ đơn thuốc, không thế phủ nhận được, nếu không khi kết quả giám định công bố ra thì khác gì tự vả? “Thì sao? Thăng trộm này!”

Lâm Huy giận dữ nói.

“Tỏi còn chưa nói ra đơn thuốc của tôi mà, ông đừng vội”

“Công thức của anh còn không phải cũng giống như này sao?”

Lâm Huy hữ lạnh.

Lâm Dương lắc đầu: ‘Không không không, công thức của tỏi và của ông không giống nhau!”

“Anh có ý gì… “Đơn thuốc của tỏi là lấy trường khang, trầm hương, cắt thu làm dẫn.

Phối với quân dời tử, thiên đông, ngọc trúc, long cốt, đế trung hòa với công thức có một không hai độc Huyền của tôi… giám đốc Lâm, Ông nói tôi ăn cắp công thức của ông, vậy tại sao công thức của chúng ta lại không giống nhau? Lâm Dương cười nhẹ.

Một câu này khiến sảc mặt Lâm Huy trảng bệch, không ngừng lùi về phía sau, ngón tay run rẩy chỉ về phía Lâm Dương, nói không nên lời.

Sao công thức trong tay hai người lại không giống nhau? Không giống nhau tí nào! Thế sao gọi là trộm được? Đầu óc Lâm Huy chỉ còn một đống hỗn độn.

“Chắc ông thắc mắc lầm nhí? Vì sao đơn thuốc ông phái người đến ăn cắp lại không giống với đơn thuốc mà tôi nghiên cứu chế tạo? Tôi nói cho ông biết, thật ra nguyên nhân rất đơn giản, từ đâu đến cuổi tỏi có hai công thức, một cái là công thức giả để phòng ngừa bị gián điệp thương mại đánh cắp.

Còn cái kia mới là công thức thật, được Dương Hoa hảo mật kỹ càng, từ đầu đến cuối, công thức mà ông lấy được chính là giả!”

Lâm Dương cười nhạt.

“Không!! Anh nói dối! Anh đang nói dối! Công thức thuốc trong tay tôi mới là công thức thật! Nó mới là thật!”

Lâm Huy mất kiểm soát, hét lên thê lương.

“Có phải thật hay không Chỉ cần chờ kết quả giám định là rõ, thuốc có thể cứu người thì là thật, còn không, thì là giả!”

Lâm Dương nói.

Cả người Lâm Huy run lên.

Hóa ra từ đầu đến cuối, ông lừa Lâm Động rơi vào bẫy của ông… Cuối cùng, chính ông mới là người rơi vào bảy của Lâm Dương… Lâm Huy không còn gì để nói, mồ hôi lạnh túa ra như nước.

Các phóng viên nằm bắt cơ hội, vội vàng chụp ảnh Lâm Huy.

Người của Thiên Hằng vội vàng tiến lên, vây quanh Lâm Huy, không cho phóng viên quay chụp.

“Chủ tịch Lâm, anh đừng có đánh trống lảng, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi hỏi khi trước đâu! Anh vụ oan cho Thiên Hãng rằng những bệnh nhân ở bệnh viện thành phố là do sứ dụng sản phẩm xà phòng của Thiên Hằng nên bệnh tình trở nặng.

Đây là chuyện vô cùng nghiêm trọng, tôi hi vọng anh có thể mang bằng chứng ra, nếu không thì tôi sẽ tố anh tội nhỉ báng người khác các, anh sẽ phải trả giá á cho lời nói của mình! Đỗ Chí Cường cảm thấy không ốn, bước lên quát.

“Nói đúng lắm! Anh vu oan cho Thiên Hằng của chúng tôi, gây ra dư luận lớn, ảnh hưởng thanh danh của thiên hằng chúng tôi rất nhiều, Chủ tịch Lâm nếu anh không đưa ra được chứng cứ, chúng tôi sẽ kiện anh!”

Lâm Huy lấy lại tinh thần, hét lớn.

“Bằng chứng? Được thôi, tôi có một bản báo cáo xét nghiệm được trích ra từ xét nghiệm của bệnh nhân.

Trêи bề mặt da của họ có rất nhiều chất xung đột với tác dụng đặc biệt của thuổc đặc trị nhồi máu não!”

Lâm Dương lấy ra một tờ giấy trong túi tài liệu nói.
 
Back
Top Bottom