Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1306: 1306: Chương 1305


Khuôn mặt Lương Huyền Du đầy rối rắm, hai mắt đỏ hoe, như bị oan ức muốn khóc lên.
Cậu chủ Vân ngồi bên cạnh không nói gì.
Cậu ta đang chờ Lương Huyền Du mở miệng cầu xin cậu ta giúp đỡ.
Nếu Lương Huyền Du cầu xin, cậu ta nhất định sẽ can thiệp.

Nhưng nếu Lương Huyền Du muốn cậu ta xen vào, thì cô ấy nhất định phải đồng ý yêu cầu của cậu ta.
Đây là một vụ giao dịch, kết quả phụ thuộc vào cách Lương Huyền Du lựa chọn.
Tuy nhiên, ngay khi Lương Huyền Du đang do dự, chuẩn bị nhờ cậu chủ Vân giúp đỡ thì bên cạnh có một cánh tay vươn ra, ngăn cản cô ấy.
Lương Huyền Du giật mình, nghiêng đầu nhìn qua, cô ấy chợt nhận ra cô ấy không đến nơi này một mình.
Những người khác cũng giật mình, tất cả đều nhìn về phía người đàn ông đội mũ lưỡi trai đứng bên cạnh Lương Huyền Du.
“Anh là ai?” Cậu chủ Vân nhíu mày hỏi.
“Tự giới thiệu, tôi là anh trai của Lương Huyền Du”
Lâm Dương bình tĩnh nói: “Lần này tôi đi cùng Huyền Du đến để giải quyết chuyện mấy người bắt nạt em gái của tôi.

Tôi nghĩ mọi người nên ngồi xuống nói chuyện rõ ràng để hiểu lầm này được giải quyết rõ, sau này mọi người vẫn sẽ là bạn học tốt của nhau.”
Anh vừa nói hết câu, căn phòng lập tức yên lặng.
Khoảng mười giây đã trôi qua.
“Ha ha hai”
Một tràng cười vang lên, to đến mức muốn lật tung cả mái nhà.
“Bạn học tốt? Ha ha ha, đừng có chọc cười tôi chứ.”
“Tên ngốc này đang nói cái gì vậy?”
“Ha ha ha, tôi không chịu được nữa rồi.
Đau bụng quá! Ha ha hai”
Mọi người đều cười ầm lên, cười cực kì khoa trương.
Hán Băng Sương liếc mắt nhìn Lương Huyền Du: “Con khốn này, mày cũng to gan lắm.

Thế mà lại dám gọi người đến giúp?
Thật thú vị.”
“Chị Hán, chị hiểu lầm rồi.

Anh trai em…
Anh ấy chỉ muốn giải quyết rõ chuyện này với mọi người mà thôi.” Lương Huyền Du vội vàng xua tay.
“Ném anh ta ra ngoài.”
Hán Băng Sương chưa kịp nói gì thì cậu chủ Vân đã trực tiếp ngồi xuống sô pha, phất †ay, nhẹ giọng nói.
Cậu ta có thể kiên nhẫn nói chuyện với Lương Huyền Du, đó là bởi vì cậu ta muốn có được Lương Huyền Du.
Cậu ta không có sự kiên nhẫn như thế này với những người khác.
“Vâng thưa cậu chủ.”
Hai người đàn ông đứng sau ghế sô pha lập tức đi về phía Lâm Dương.
Lương Huyền Du rất sợ hãi.
Cô ấy biết người này là Lâm Dương.

Người anh trai này của cô ấy đang làm con rể của người khác.
Nếu hai người này thực sự tới đây, chỉ với năng lực của Lâm Dương thì có thể làm gì được bọn họ chứ?
Một khi Lâm Dương thực sự bị ném ra ngoài, vậy tất cả coi như xong.
Nghĩ đến đây, Lương Huyền Du không do dự nữa, giữ thái độ chữa ngựa chết thành ngựa sống, lấy chiếc mũ lưỡi trai trên đầu Lâm Dương xuống, run rẩy hét lên: “Tất cả dừng tay.

Tôi nói cho các người biết, anh trai tôi là bác sĩ Lâm đấy.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1307: 1307: Chương 1306


Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người có mặt ở đó đều sững sờ.

Ánh mắt của mọi người cũng khóa chặt trên khuôn mặt lộ ra của Lâm Dương.

Đôi mắt hoàn toàn mở lớn.

Miệng cũng mở ra luôn.

Thoạt nhìn, vẻ mặt của Lâm Dương lúc này quả thực hơi giống dáng vẻ của bác sĩ Lâm.

Nhưng nếu nhìn kỹ, cũng có chỗ khác biệt.

Chẳng hạn như gò má, chẳng hạn như lông mày của anh, vân vân.

Nếu những người ở đây đều giống như Lương Huyền Du, là fan hâm mộ của bác sĩ Lâm thì đương nhiên sẽ biết người này là giả.

Còn người ngoài nghề thực sự không thể nhìn ra cái gì cả.

Nhưng trên thực tế, nơi này có rất nhiều người là fan hâm mộ của bác sĩ Lâm.

Bọn họ cẩn thận quan sát Lâm Dương, trong lòng cũng không dám tin hoàn toàn.

“Tôi nói cho mấy người biết, anh… Hôm nay anh trai tôi tới đây, không phải để làm khó mấy người, nhưng mấy người… mấy người nhất định phải đảm bảo sau này sẽ không gây chuyện với tôi nữa, nghe thấy không?” Lương Huyền Du cố gắng lấy chút tự tin ít ỏi ra nói chuyện.

“Nhưng mà anh ta không phải bác sĩ Lâm.

Một cô gái lấy điện thoại di động ra, mở ảnh chụp màn hình trực tiếp quá trình điều trị của bác sĩ Lâm tại Tổ chức Hiệp hội Y tế quốc gia M, so sánh với khuôn mặt hiện tại của Lâm Dương, cười chế nhạo: “Mặc dù tao phải thừa nhận rằng người này thực sự giống bác sĩ Lâm, nhưng nhìn kỹ lại, vẫn có rất nhiều điểm khác biệt.

Con khốn này, mày được lắm.

Vì muốn lừa gạt chúng tao, thế mà lại đi tìm được một người giống bác sĩ Lâm.

Lợi hại lắm”
Lương Huyền Du nghe vậy thì thở gấp.

“Này anh trai, con khốn này đã cho anh bao nhiêu tiền? Mời anh qua diễn kịch cho cô †a thế? Anh nói một con số, chị đây sẽ cho anh giá gấp đôi, anh chỉ cần cùng chị đây uống vài ly rượu, sau đó lên giường là được.

Anh thấy sao hả? Anh yên tâm, chị đây rất dịu dàng.

” Một cô gái mập mạp tiến lại gần, đôi mắt thèm thuồng, vòng tay ôm lấy cánh tay Lâm Dương.

Mặc dù dáng vẻ của Lâm Dương có phần khác với bác sĩ Lâm, nhưng đây là một khuôn mặt đẹp trai đúng tiêu chuẩn, ngay cả cậu chủ Vân cũng không bằng.

Những cô gái này đương nhiên không nhịn được.

Ngay cả Hàn Băng Sương cũng không nhịn được mà liếc nhìn Lâm Dương thêm mấy lần, trong mắt hiện lên một tia kỳ quái.

“Xin lỗi, tôi không có hứng thú với cô, ngoài ra tôi thật sự là bác sĩ Lâm, nếu mấy người không tin vậy thì tôi đành chịu.

Dù sao thì tôi cũng đã nói những điều nên nói rồi, mong rằng sau này mấy người không đến làm phiền em gái của tôi nữa.

” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Ha ha hai”
Vẻ mặt nghiêm túc của Lâm Dương lại khiến mọi người bật cười.

Hàn Băng Sương cũng không nhịn được cười thành tiếng.

“Tên này thật sự tự cho mình là bác sĩ Lâm sao? Huyền Du à, tôi nghe nói bác sĩ Lâm có quen biết với chị gái của cô, nếu để bác sĩ Lâm biết cô tìm diễn viên đến để giả mạo lừa gạt, anh ấy nhất định sẽ hận chị gái của cô, thậm chí là cả nhà họ Lương , đến lúc đó nhà họ Lương sẽ bị cô làm liên lụy đó.

” Cậu chủ Vân lạnh lùng nói.

Lương Huyền Du thở gấp, không dám nói gì.

Nhìn thấy phản ứng này của Lương Huyền Du, mọi người đều biết người này nhất định là giả.

“Vứt anh ta ra ngoài , đánh gấy hai chân.

Coi như đây là hình phạt cho anh ta vì dám giả mạo bác sĩ Lâm.

” Cậu chủ Vân phất phất †ay.

“Vâng thưa cậu chủ.


Đám tay chân gật đầu, lại bắt đầu hành động.

“Mấy người đừng qua đây, không…
không được qua đây.


Lương Huyền Du sợ hãi, cả người run lên, vội vàng năm lấy cánh tay của Lâm Dương nói: “Mau, anh mau nghĩ biện pháp đi.


 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1308: 1308: Chương 1307


“Không cần.”
Lâm Dương trầm giọng nói, sau đó liếc nhìn cậu chủ Vân, nhẹ giọng nói: “Cậu chủ Vân, nếu như tôi thật sự là bác sĩ Lâm, vậy cậu có thể chịu trách nhiệm với những chuyện mà cậu đã làm không?”
“Lời anh nói có ý gì hả?” Cậu chủ Vân bỗng nhiên cau mày.
“Hiện nay phần mềm làm đẹp trong chụp ảnh và kỹ thuật photoshop đã tràn lan, thật là ngu ngốc khi so sánh diện mạo trên ống kính với ngoại hình ngoài ống kính.” Lâm Dương lắc đầu nói.
“Vậy ý của anh là, anh không phải là hàng giả?” Hàn Băng Sương hít một hơi thuốc lá, thản nhiên nói.
“Đúng vậy.”
“A, vậy được, nếu anh đã nói anh là bác sĩ Lâm, vậy thì anh hãy chứng minh thân phận của mình.”
“Chứng minh như thế nào?”
“Gọi điện thoại cho Mã Hải của Tập đoàn Dương Hoa, chuyện như thế này… Chắc là dễ làm mà nhỉ?” Mãn Băng Hoàn híp mắt hỏi.
Lâm Dương nhíu mày.
“Sao thế? Không dám à? Sợ bị lộ sao?”
“Nếu anh là thật thì sao lại không dám chứ?”
“Gọi đi.

Nếu anh gọi được thì chứng tỏ anh thật sự là bác sĩ Lâm, lúc đó tôi sẽ cúi đầu nhận sai với anh”
“Mau gọi đi.”
Đám người nhao nhao la hét, liên tục chế nhạo.
Lâm Dương gật đầu: “Được thôi, để tôi gọi cho mấy người xem.”
Nói xong, anh lấy điện thoại di động ra, tìm đến số của Mã Hải, muốn nhấn gọi.
Nhưng đúng lúc này, bên cạnh vang lên tiếng khóc nức nở.
“Không cần.

Không cần.

Anh ấy là giả, cầu xin mấy người đừng làm khó chúng tôi nữa.
Là Lương Huyền Du.
Hiện tại cô ấy đã suy sụp.
Cô ấy sớm đã cảm thấy chuyện này không đáng tin, cũng đã sớm biết kết quả sẽ như thế này, nhưng cô ấy không ngờ kết quả này lại đến nhanh như vậy.
Lâm Dương nhíu mày.

Nhưng lại nghe Lương Huyền Du khóc lóc van xin: “Cầu xin mấy người, buông tha cho chúng tôi đi, chỉ cần mấy người bằng lòng để chúng tôi đi, sau này mấy người muốn tôi làm cái gì, tôi cũng sẽ đồng ý hết, được không?”
Cô ấy thực sự rất sợ hãi.
Lương Huyền Du nhận sai, càng khiến những người này kiêu ngạo hơn.
Mũi bọn họ đề hếch lên trời, vênh váo tự đắc.
“Tôi đã nói rồi mà, anh ta chỉ là kẻ lửa đảo thôi.”
“Ha, mặc dù đẹp trai, nhưng vẫn còn kém xa bác sĩ Lâm.”
“Con đ* này, còn dám lừa chúng tao sao?
Mày còn non lắm”
Tiếng cười khinh bỉ vang lên.
Lương Huyền Du cúi thấp đầu, không nhịn được mà ch** n**c mắt, vừa tủi thân vừa sợ hãi.
“Tôi ghét nhất chính là người khác lừa tôi.

Huyền Du, chắc cô biết tính khí của tôi thế nào rồi đấy.

Bây giờ tình hình như thế này rồi, tôi phải làm gì đây?” Hán Băng Sương đi tới, bàn tay nhỏ vuốt khuôn mặt đẫm nước mắt của Lương Huyền Du, khẽ cười nói.
“Chị, tha… tha cho em đi.” Lương Huyền Du run rẩy nói.
“Có thể, nhưng lần trước tôi đã nói rồi, nếu như bắt gặp cô còn chưa chuyển trường, thì sẽ để lại bảy cái lỗ trên cánh tay kia của cô.

Bây giờ chúng ta bắt đầu được chưa?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1309: 1309: Chương 1308


Hán Băng Sương cười nói, sau đó châm một điếu thuốc, hút một hơi, tàn thuốc đỏ hồng đung đưa trước mặt Lương Huyền Du.
Lương Huyền Du sợ đến nỗi liên tục lùi về phía sau.
Nhưng người ở phía sau lại giữ lưng cô ấy lại, không cho cô lùi về sau.
Cậu chủ Vân không nói gì, lẳng lặng đứng nhìn.
Cậu ta vẫn đang đợi.
Nếu như lúc này Lương Huyền Du vẫn không chịu khuất phục cầu cứu cậu ta, vậy thì cậu ta cũng sẽ chết tâm với Lương Huyền Du.

Nếu như vậy thì Lương Huyền Du có bị làm sao cũng không liên quan gì đến cậu ta cả.
“Đừng mà.

Đừng mà.”
Lương Huyền Du sợ đến mức toàn thân run rẩy, nhưng vẫn không cầu cứu Cậu chủ Vân.
Cậu chủ Vân có chút tức giận.
“Giữ chặt con đ* này cho tao.” Hán Băng Sương nói.
“Vâng chị Sương.”

Hai người lập tức đến giữ chặt lấy cánh †ay của Lương Huyền Du.
“Thả tôi ra.

Mau thả tôi ra.

Các người muốn làm gì.

Mau thả tôi ra.”
Lương Huyền Du liều mạng giãy dụa.
Nhưng cho dù cô ấy có giấy dụa thế nào cũng đều vô dụng.
Cô ấy chỉ có thể mở to hai mắt, nhìn Hán Băng Sương đang nghiêng người đưa điếu thuốc lại gần cô ấy.
Toàn thân cô ấy đều tràn ngập sự tuyệt vọng và hoảng sợ.
Đột nhiên một giọng nói thờ ơ cất lên.
“Này, rốt cuộc các người có muốn tôi gọi cuộc điện thoại này không?”
Nhóm người đều giật mình, Lúc này mới chú ý đến “bác sĩ Lâm” kia vẫn cầm điện thoại đứng một bên.
“Sao vậy? Vở kịch đã kết thúc rồi, anh vẫn còn nghĩ mình đang diễn kịch sao?” Một cô gái khó chịu nói.

“Có phải đầu óc thằng này có vẫn đề rồi không?”
“Tao thấy giống đấy.”
Mấy người khác cũng bắt đầu chế nhạo theo.
“Vậy rốt cuộc có cần tôi gọi điện thoại nữa không?” Lâm Dương hỏi.
“Anh gọi cho ai?”
“Mã Hải.”
“Mã Hải? Ha ha ha, được, được, tôi cho anh một cơ hội, nếu như anh thật sự có thể gọi cho Mã Hải, chúng tôi sẽ lập tức thả các người đi.

Tôi muốn xem xem anh còn có bản lĩnh gì nữa.” Hán Băng Sương cười đến run rẩy cả người.
Lâm Dương gật đầu, trực tiếp bấm phím gọi, đồng thời cũng bật loa ngoài.
Gương mặt Lương Huyền Du tràn đầy tuyệt vọng, đồng thời nhục nhã không thể chịu được, càng không thể giải thích được.
Cô ấy đã nói ra chân tướng rồi, sao tên đáng chết Lâm Dương này vẫn còn muốn diễn chứ?
Anh coi những kẻ này là ngốc sao?
Lương Huyền Du không thể giải thích được.
Đám người cũng không vội, tập trung nhìn Lâm Dương.
Điện thoại tút tút hai tiếng, rồi được kết nối.
Sau đó, nghe thấy một giọng nói cung kính mà cẩn trọng ở đầu bên kia.
“Chào chủ tịch Lâm, xin hỏi cậu có phân phó gì sao?”
“Ồ, thật sự có giọng nói kia?”
“Đây là giọng của Mã Hải sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1310: 1310: Chương 1309


“Nghe có vẻ giống.


“Tôi thấy chắc là anh ta lại tìm một diễn viên khác đấy.


Nhóm người bàn tán sôi nổi về giọng nói kia.

Hán Băng Sương cũng ngẩn ra, rồi cười ra tiếng: “Không thể ngờ anh vì vở kịch ngày hôm nay mà còn phải chuẩn bị trước như vậy sao? Rất tốt rất tốt.


Lâm Dương không nói.

Nhưng những lời chế nhạo và trào phúng của nhóm người đã bị Mã Hải ở đầu dây bên kia nghe thấy.

“Chủ tịch Lâm, hình như cậu gặp phải phiền phức đúng không?” Mã Hải trầm giọng hỏi.

“Có mấy người bạn nhỏ làm khó em gái tôi, hơn nữa cũng không tin tôi là chủ tịch Lâm, tôi không thể nói cho bọn họ hiểu được.

” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Chủ tịch Lâm, bọn họ là người ở đâu vậy?”
“Một là nhà họ Vân ở Yến Kinh, còn có một cô gái tên Hán Băng Sương, mấy người khác thì tôi không biết.

” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Tôi biết rồi, chủ tịch Lâm, cần đến trình độ nào?” Mã Hải nghiêm túc hỏi.

“Cảnh cáo trước đã.


“Vâng chủ tịch Lâm, xin đợi một chút.


Mã Hải lập tức cúp điện thoại.

Đám người trong căn phòng đều trừng mắt nhìn Lâm Dương.

“Xong rồi sao?”
“Xong rồi.


“Sau đó thì sao?”
Hán Băng Sương híp mắt hỏi.

Lâm Dương không nói gì nữa.

“Vô nghĩa, buồn cười.


Cậu chủ Vân lắc đầu, vẻ mặt tràn đầy ý lạnh: “Tôi thật rảnh rỗi khi có thể xem anh diễn hết vở kịch này.

Ném ra ngoài, đánh chết cho tôi.


“Vâng”
Đám người của Cậu chủ Vân lập tức chạy tới.

Nhưng vào lúc này, điện thoại của Cậu chủ Vân đột nhiên vang lên.

Cậu chủ Vân giật mình, vội vàng lấy điện thoại ra, khi nhìn thấy tên người gọi trên màn hình, sắc mặt lập tức tái mép.

Cậu ta vội vàng tiếp điện thoại.

“Ba, sao vậy?”
“Mày chọc vào bác sĩ Lâm à?” Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói lạnh lùng.

“Lâm… bác sĩ Lâm á? Sao có thể chứ?
Con… con… con chỉ đang dạy dỗ một người giả mạo bác sĩ Lâm thôi.

” Cậu chủ Vân giật mình.

“Gỉa mạo? Chủ tịch Hàn của tập đoán Dương Hoa đã gọi điện thoại đến nhà chúng †a.

Súc vật mày bị điên rồi sao? Tự dưng lại đi động vào bác sĩ Lâm.

Mày muốn nhà chúng ta trở thành dòng họ Tư Mã thứ hai sao?” Giọng nói ở đầu bên kia rống lên.

Âm thanh rất to khiến mọi người xung quanh đều nghe thấy rõ.

Mọi người đều choáng váng.

Một câu này giống như một con dao, mạnh mẽ đâm vào trái tim mọi người.

Chuyện của nhà họ Tư Mã, mọi người đều biết.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1311: 1311: Chương 1310


Vài tháng trước, nhà họ Tư Mã là một đại gia tộc nổi tiếng đã nói là làm ở Yến Kinh, có nhân mạch trong giới kinh doanh, quân sự và các giới khác.

Ngay cả nhà họ Vân và nhà họ Hán cũng không thể tùy tiện đắc tội với nhà họ Tư Mã được.

Tuy nhiên một gia tộc lớn như vậy, vậy mà chỉ trong vòng một đêm đã đột nhiên lụi †àn, gần như biến mất luôn.

Ngày đó, tất cả những hợp tác thương nghiệp với bên ngoài, các quan hệ nhân mạch đều bị gián đoạn hết.

Tất cả những người người dựa vào nhà họ Tư Mã đều phản bội.

Tất cả mọi sản nghiệp đều bị đả kích bởi mọi tầng lớp xã hội.

Dường như toàn bộ các lực lượng ở Yến Kinh đều coi nhà họ Tư Mã là cái gai trong mắt, dùng mọi cách để đối phó.

Cho dù nhà họ Tư Mã có lấy Kim Văn Hổ Tú ra cũng không thể khôi phục tình thế.

Nhà họ Tư Mã dường như đã bị Yến Kinh vứt bỏ.

Mọi người đều nói, do nhà họ Tư Mã đắc tội với tập đoàn Dương Hoa, tập đoàn Dương Hoa phát lực nên mới có hậu quả như vậy.

Nhưng cho dù là thật hay giả, nhưng vẫn có một điều chắc chắn.

Sự suy tàn của nhà họ Tư Mã có liên quan đến tập đoàn Dương Hoa.

Từ đó nhà họ Tư Mã đều vô cùng khiêm tốn, lui khỏi giới Yến Kinh, yên ổn sống cuộc sống thanh thản.

Có người nói, nhà họ Tư Mã đã đầu quân cho tập đoàn Dương Hoa.

Cũng có người nói tập đoàn Dương Hoa đã diệt nhà họ Tư Mã.

Những gì mà mọi người nhìn thấy chỉ là một cái khung mà chủ tịch Lâm của tập đoàn Dương Hoa dựng lên mà thôi, nhà họ Tư Mã thật sự đã không còn từ lâu rồi.

Mặc dù không biết cái nào là thật nhưng đều truyền tải một thông điệp.

Tập đoàn Dương Hoa không dễ chọc.

Gia tộc ở Yến Kinh luôn cảm thấy các tập đoàn bên ngoài đều là bọn nhà quê, chưa được mở mang tầm mắt, cũng không thể lên đài được.

Nhưng chủ tịch Lâm của Dương Hoa đã đánh thức bọn họ bằng cái tát lớn này.

Lại nghĩ về buổi phát sóng gần đây của hoàng thất nước Y, lần trước của bác sĩ Hàn, những hành động của bác sĩ Lâm đã khiến cho mọi người kính nệ.

Nếu như thật sự đắc tội với bác sĩ Lâm, thì cho dù là Cậu chủ Vân hay Hán Băng Sương đều sẽ trở thành tội đồ của gia tộc, thậm chí còn bị đuổi ra ngoài.

Cậu chủ Vân run rẩy đặt điện thoại xuống, hai mắt mở to, không thể tin được mà nhìn Lâm Dương.

“Cậu chủ Vân, người vừa rồi là ai vậy?
Sao lại hét to như vậy chứ?” Một cô gái bên cạnh không nhịn được mà lẩm bẩm.

Nhưng ngay sau đó, Cậu chủ Vân đã tát thẳng vào mặt cô gái đó.

“Bốp.

Vết tát đỏ hồng lập tức xuất hiện.

Cô gái lùi về phía sau hai bước, ôm lấy khuôn mặt hơi sưng của mình, không thể tin nổi nhìn Cậu chủ Vân.

Nhưng nghe thấy Cậu chủ Vân hét lên: “Đó là ông già nhà tao.

Đồ ngu ngốc.


“Cái gì?”
“Chủ nhà họ Vân?”
Mọi người đều biến sắc.

Mặt Hán Băng Sương cũng tái nhợt.

Nếu đã như vậy… vậy còn nghỉ ngờ gì thân phận của người trước mặt đây nữa chứ?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1312: 1312: Chương 1311


“Bác sĩ Lâm, xin lỗi.

Là… là tôi sai rồi, hy vọng anh rộng lượng không tín toán với tôi.”
Cậu chủ Vân cắn răng, da đầu cứng ngắc đi đến trước mặt Lâm Dương, cúi đầu xin lỗi.
Nếu như là một tháng trước, Cậu chủ Vân gặp bác sĩ Lâm này, nhất định sẽ không dễ dàng sợ hãi như thế, thậm chí còn muốn thăm dò một chút.
Nhưng sau khi bác sĩ Lâm hạ gục con trời Lệ Vô Cực, đánh bại hiệp hội võ thuật thì Cậu chủ Vân sợ rồi.
Vô cùng sợ.
Gia tộc đã từng nghiêm khắc cảnh cáo những người thế hệ bọn họ, cho dù là ai cũng không được gây sự với bác sĩ Lâm, nếu như chẳng may chọc vào thì phải xin lỗi ngay lập tức.
Vì vậy cho dù Cậu chủ Vân không cam tâm tình nguyện nhưng vẫn phải thành thật tiến lên trước xin lỗi.
“Cậu chủ Vân, anh làm tôi quá thất vọng rồi.

Chỉ dựa vào một cuộc điện thoại thì có thể chứng minh được cái gì chứ? Tôi đối chiếu với ảnh trên mạng rồi, người này không hề giống bác sĩ Lâm.

Anh ta chắc chắn là kẻ giả mạo.”

Hán Băng Sương đi đến, nghiến răng nói.
Hiển nhiên, cô ta vẫn chưa thể tiếp nhận được sự thật này.
“Chị Băng Sương nói không sai, thằng này nhất định là kẻ giả mạo, chỉ có một cuộc điện thoại cũng không phải người thật.

Sao có thể tin được chứ?”
“Đúng vậy Cậu chủ Vân, anh phải nhìn cho rõ vào, chắc chắn đấy không phải số điện thoại của ba anh, đừng có bị bạn bè của tên giả mạo này lừa đấy.”
“Bây giờ lừa đảo qua điện thoại không phải rất phổ biến sao? Một cuộc điện thoại có thể chứng minh được cái gì chứ?”
Mấy cô gái nói hết câu này đến câu khác, ríu ra ríu rít, như thể bọn họ đều là Sherlock Holmes vậy.
Nhưng vào lúc này.
“Ting ting ting!”
Tất cả điện thoại của mọi người đều cũng vang lên.
Mọi người ngẩn ra, vội vàng lấy điện thoại ra xem.
Mới phát hiện những số điện thoại này đều là của người nhà gọi đến.
Cho dù là Hán Băng Sương thì cũng như vậy.
Cô ta thất thần nhìn vào màn hình điện thoại mình.

Trên màn hình biểu thị một chữ: Ba.
Vô duyên vô cớ, ba cô ta gọi điện thoại đến làm gì chứ?
Cô ta cầm điện thoại, ngây người nhìn, nhưng ngón tay lại không dám ấn vào nút nghe.
“Sao lại không nghe?”
Bên cạnh truyền đến một giọng nói nhàn nhạt.
Cả người Hán Băng Sương run lên, nhìn sang Lâm Dương, nhìn dáng vẻ lãnh đạm của anh, trong lòng dường như dâng lên một cỗ tức giận, cắn răng trực tiếp ấn nút nghe.
“Ba”
“Con đang ở đâu?” Trong điện thoại truyền đến một giọng nói uy nghiêm.
“Ba, con… con đang ở cũng Cậu chủ Vân” Hán Băng Sương cẩn thận nói.
“Vậy bác sĩ Lâm đâu? Có phải cậu ấy ở trước mặt con không?” Giọng nói lại lạnh hơn hỏi.
Hán Băng Sương lập tức hóa đá.
“Ba, con… con…”
Trong điện thoại truyền đến một tiếng thở dài, sau đó thì im lặng, một lúc lâu sau mới nói: “Nghe đây, nếu như con đắc tội với bác sĩ Lâm, vậy thì cố gắng nghĩ cách cầu xin cậu ấy tha thứ đi.

Nếu như cậu ấy không muốn tha thứ cho con… vậy con… đừng về nhà họ Hán nữa.”
Nói xong thì điện thoại cũng trực tiếp cúp luôn.
“Ba… Ba đợi một chút, ba nghe con giải thích”
Hán Băng Sương vội hét lên, nhưng vô dụng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1313: 1313: Chương 1312


Cô ta cầm điện thoại đứng ngẩn ra tại chỗ, não bộ đã thành bùn đất rồi.

Người này… thật sự là bác sĩ Lâm sao?
Sao có thể?
Anh ta thật sự là anh trai của Lương Huyền Du á?
Sao Lương Huyền Du lại có chỗ dựa là bác sĩ Lâm chứ?
Trong lòng Hán Băng Sương tràn đầy hỗn độn, cho dù thế nào cũng không thể tiếp nhận nổi.

Cậu chủ Vân nhìn thấy vậy cũng không dám nghỉ ngờ thân phận của Lâm Dương nữa, vội vàng cúi người, chân thành cầu xin: “Bác Sĩ Lâm, xin anh tha cho em.


“Cậu muốn tôi tha cho cậu cái gì?”
Lâm Dương lắc đầu: “Cậu đã nhiều lần quấy rối em gái tôi, còn gọi người đến ép nó, hại nó, những chuyện này chỉ cần cậu xin lỗi một tiếng là có thể xong sao?”
Hơi thở của Cậu chủ Vân run lên, vội vàng cúi thấp đầu xuống: “Em cảm thấy vô cùng có lỗi với những chuyện trước đây.

Em… Em đồng ý sửa chữa, đồng ý đền bù.

Chỉ cần bác sĩ Lâm cho em một cơ hội, em đảm bảo sau này sẽ không quấy rầy Huyền Du nữa.


“Vậy được.


Lâm Dương gật đầu: “Cậu qua đây quay một video xin lỗi trước đã, sau đó đăng lên trang web của trường các cậu, để cho tất cả mọi người đều biết sau này cậu sẽ không quấy rầy Lương Huyền Du nữa, thành khẩn xin lỗi nó đi.


Mặc dù Cậu chủ Vân rất không tình nguyện, nhưng vẫn gật đầu: “Vâng bác sĩ Lâm.

Em sẽ quay ngay bây giờ.


Nói xong, cậu ta lấy điện thoại ra đưa cho một tên côn đồ, sau đó đi đến trước mặt Lương Huyền Du, cúi đầu xin lỗi.

“Phải quỳ xuống.


Lúc này, Lâm Dương đột nhiên lạnh lùng nói ra ba chữ.

Cậu chủ Vân biến sắc, kinh ngạc nhìn Lâm Dương.

“Làm sao? Không muốn làm à?” Ánh mắt Lâm Dương hơi híp lại.

Cậu chủ Vân không hê nghĩ đến thần y Lâm sẽ bắt cậu ta quỳ xuống xin lỗi Lương Huyền Du.

Hơn nữa còn phải quay lại.

Anh muốn ép chết cậu ta sao? Nếu như video mình quỳ xuống bị truyên khắp trường học, vậy không phải cả đời này mình không thể ngóc đầu lên được sao? Sẽ trỏ thành trò cười cho toàn bộ trường đại học Sư phạm thậm chí là tất cả người Yến Kinh sao? “Thà chết vinh còn hơn sống nhục.

Bác sĩ Lâm, anh quá đáng lắm rồi.


Cậu chủ Vân tức giận, đập bàn hét lên.

“Thà chết vinh còn hơn sống nhục? Cậu có tư cách gì mà dùng thành ngữ này chứ?”
Lâm Dương hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói: “Tôi hỏi cậu, khi cậu bắt nạt em gái tôi, làm nhục nó, sao cậu lại không nghĩ đến câu này? Khi cậu bắt nạt xúc phạm những học sinh khác, sao cậu lại không nói câu này? Bây giò đến lượt cậu thì lại làm ra vẻ lãm liệt hùng hồn như vây, câu không thấy buồn nôn sao?”
“Anh…”
Cậu chủ Vân thỏ đốc.

“Nghe đây, hoặc là cậu tự quỳ xuống xin lỗi em gái tôi, hoặc là… tôi đến giúp cậu quỳ.


Lâm Dương híp mắt lạnh lùng nói.

Câu chủ Vân nín thở, há hốc miệng không biết phải làm gì.

Nếu như bác sĩ Lâm mà ra tay, vậy chắc chắn sẽ không chỉ đơn giản là quỳ thôi đâu.

Làm sao đây? Bây giò nên làm sao đây? Không quỳ? Đối đầu với bác sĩ Lâm, vậy thì không phải tìm chết sao? Nhưng nếu quỳ xuống thì sau này còn có thể ngẩng đầu nhìn mặt ai được nữa chứ.

Cậu chủ Vân vô cùng rối rắm, hai chân không ngừng dao động.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1314: 1314: Chương 1313


Nhưng cuối cùng, cậu ta vẫn không chịu được áp lực của bác sĩ Lâm, cắn răng, đau khổ quỳ xuống đất.

“Bịch.


Âm thanh quỳ xuống, khiến mọi người có mặt ở hiện trường vô cùng kinh ngạc.

Lương Huyền Du cũng trừng to hai mắt, không thể tin nổi nhìn Cậu chủ Vân đang quỳ xuống trước mặt mình.

Đây là người có tiếng nói ở trường đại học Sư phạm, là một trong bốn cậu chủ nổi tiếng cứ như vậy mà quỳ xuống trước mặt mình sao?
Lúc này, đầu óc cô ấy trống rỗng.

“Tôi,.

.

Tôi xin lỗi.

Huyền Du, tôi biết sai rồi, tôi… tôi đảm bảo, sau này sẽ không quấy rối cô nữa.

Xin cô… tha thứ cho tôi.

” Cậu chủ Vân dường như đang cố gắng ép mấy chữ ra khỏi cổ họng vậy.

Những lời nói này đều được điện thoại trong tay tên côn đồ đứng bên cạnh ghi lại.

“Qua… qua rồi thì bỏ qua đi, sau này anh đừng có đến làm phiền tôi nữa là được rồi.


Lương Huyền Du ngây người nói.

“Được.


Cậu chủ Vân cắn răng nói nhỏ.

“Cũng được rồi.


Lâm Dương nhìn sang đám côn đồ: “Quay xong chưa?”
“Bác… Bác sĩ Lâm, quay xong rồi.

” Côn đồ run rẩy nói.

“Vậy thì đăng lên trang web của trường đi”
Tên côn đồ do dự nhìn Cậu chủ Vân.

Cậu chủ Vân tái mặt, run rẩy định nói gì đó, nhưng vẫn không nói ra.

Côn đồ chỉ có thể làm theo lời Lâm Dương, đăng video lên diễn đàn trang web của trường.

Ngay khi video được đăng lên, trên diễn đàn trang web của trường đã bùng nổ ngay lập tức.

Video chỉ trong vòng mười phút đã được lên trang đầu.

Vô số người đều kinh ngạc, trợn mắt há miệng không tin nổi.

Đây là Cậu chủ Vân đấy.

Là một trong bốn cậu chủ của trường đại học Sư phạm đấy.

Vậy mà quỳ xuống trước mặt người khác sao?
Hơn nữa người này lại là Lương Huyền Du?
Sao lại như vậy chứ?
Đang yên lành sao lại quỳ xuống trước mặt Lương Huyền Du vậy?
Toàn bộ trường đại học Sư phạm đều nổ tung, cả giáo viên cũng bị sốc.

Vô số người đều đang nghị luận, rất nhiều tiết học đều vì chuyện này mà không thể tiếp tục được.

Lâm Dương nhìn qua diễn đàn, nhưng cũng không quan tâm lắm, chỉ xua tay: “Hy vọng không có lần sau.


Sắc mặt Cậu chủ Vân u ám, không nói lời nào, đứng dậy vội vàng rời khỏi biệt thự.

Lần này, cậu ta thật sự đã mất hết thể diện rồi.

Nhưng vì không muốn làm tội nhân của nhà họ Vân, cậu ta chỉ có thể làm như vậy thôi.

“Được rồi, tiếp theo là đến lượt các người.


Lâm Dương nhìn qua phía mấy người Hán Băng Sương.

Mấy cô gái đều run rẩy, sắc mặt đều trắng bệch, kinh hãi nhìn anh.

“Lâm… bác sĩ Lâm, chúng tôi… chúng tôi biết sai rồi, xin anh tha cho chúng tôi lần này.


 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1315: 1315: Chương 1314


“Sau này chúng tôi không dám nữa, sẽ không dám nữa.

Xin anh… tha cho chúng tôi đi”
“Cầu xin anh”
Cả nhóm đều run rẩy, khóc lóc cầu xin.

Ngay cả cô gái vừa nấy hút thuốc cũng run rẩy theo.

Về phần Hán Băng Sương, cúi thấp đầu không nói gì, toàn thân cô ta giờ đang lạnh thấu xương.

Cô ta đã không biết nên làm thể nào nữa rồi.

Nếu người này đã là bác sĩ Lâm, vậy thì không thể dùng vũ lực đối phó được.

Dù sao thì ngay cả sự tồn tại của con trời mà anh cũng có thể đánh bại được.

“Bác sĩ Lâm, anh… anh nói đi, làm thế nào mới tha cho chúng tôi? Hay là… anh cũng muốn chúng tôi quỳ xuống xin lỗi cô ta, sau đó quay video lại.

Nếu là như thế, bây bọn tôi có thể bắt đầu ngay.

” Hán Băng Sương cắn răng thấp giọng nói.

Nói xong, muốn đi đến quỳ xuống.

Nhưng lại bị Lâm Dương ngăn lại: “Yên †âm, tôi không dự định làm vậy với các người đâu.

“Vậy anh muốn thế nào?”
Hán Băng Sương nghỉ ngờ hỏi.

Lâm Dương không nói, chỉ đi đến bên cạnh Lương Huyền Du còn đang ngẩn người, cầm †ay cô ấy, xắn tay áo lên.

Đồng tử Hán Băng Sương co rút lại, lập tức hiểu ý của Lâm Dương.

“Cô làm gì với em gái tôi, tôi sẽ làm vậy với cô, như thế, chắc là không quá đáng chứ?” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

Hán Băng Sương ngẩn ra nhìn chằm chằm vào cánh tay trắng nõn như củ sen của Lương Huyền Du, ánh mắt rơi vào mấy vết bỏng do tàn thuốc gây ra, qua tâm hai phút.

“Ha ha.


‘Trên mặt cô ta lộ ra nụ cười nhạt, sau đó cầm bao thuốc trên bàn, châm một điếu, hút một hơi.

Lúc này Lương Huyền Du mở tỉnh lại, nhìn điếu thuốc, muốn nói gì đó, nhưng lời đến môi rồi lại không nói ra.

“Tôi châm cô ta mấy lỗ, trả lại cô ta từng đấy.

Lúc này, Hán Băng Sương thấp giọng nói, đưa tàn thuốc màu đỏ về phía cánh tay mình.

“Chị Băng Sương.


“Đừng mà chị Băng Sương.


Mấy cô gái đứng bên cạnh chạy đến ngăn lại, khóc lóc thảm thiết, đầu bò tóc rối.

“Nếu tôi không làm như vậy, bác sĩ Lâm sẽ không tha cho chúng ta đâu, buông tay ra, các người đều buông tay ra.


Nói xong, Hán Băng Sương giãy dụa đẩy những người xung quanh ra, tiếp tục tự trừng phạt mình.

“Chị Băng Sương.


“Đừng mà.


Nhóm người gào thét nhưng không có hiệu quả gì.

Hán Băng Sương dường như đã vô cùng quyết tâm.

Nhưng có đám người ngăn cả, nên cô ta không thể “hành hình” suôn sẻ được.

Những người này tranh giành điếu thuốc, cục diện rơi vào bế tắc.

“Bác sĩ Lâm, cầu xin anh tha cho chị Băng Sương đi.


“Chị ấy đã biết sai rồi, xin anh tha cho chị ấy đi”
Nhóm người đều hướng về phía Lâm Dương, không ngừng cầu xin.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1316: 1316: Chương 1315


Nhưng Lâm Dương không hề quan tâm Hán Băng Sương cau mày, tiếp tục động tác, âm thầm nháy mắt với chị em, sau đó đưa tàn thuốc về phía cánh tay từng chút một.

Khi thấy tàn thuốc sắp làm bỏng cánh †ay trắng nõn của cô ta…
“Đợi chút.


Lâm Dương đột nhiên hét lên.

Mọi người đều vô cùng vui mừng.

Hán Băng Sương âm thầm thở phào nhẹ nhõm, tựa hồ như rất mong chờ lời nói của Lâm Dương.

“Sao vậy? Bác sĩ Lâm tha thứ cho em rồi sao?” Hán Băng Sương hỏi.

Tuy nhiên Lâm Dương lại lắc đầu: “Cô còn chưa đâm, sao tôi có thể tha thứ cho cô được chứ? Tôi chỉ muốn hỏi, những người tham gia vụ làm bỏng cánh tay em tôi, là những người nào?”
Vừa nói xong, có mấy người lập tức biến sắc.

“Nhìn các người tranh giành mà thấy mệt, thế này đi, trong đám các người có những ai tham gia.

Cũng đến đây, một bao thuốc lá chắc là đủ.


Lâm Dương cầm bao thuốc trên bàn lên, chia cho các cô gái, sau đó châm thuốc.

Toàn bộ các cô gái đều ngẩn ra.

Bọn họ nghĩ rằng lương tâm hiểu ra, biết thương hương tiếc ngọc mới kêu dừng lại.

Không ngờ rằng người đàn ông căn bản là một tên không hiểu phong tình không biết phong độ.

Anh đang muốn tính sổ sao còn quan tâm đến đối phương là nam hay nữ.

“Bác sĩ Lâm, anh…” Hán Băng Sương th* d*c.

“Làm sao? Cô Hán, cần tôi giúp cô không?” Lâm Dương khẽ cười.

“Anh thật tàn nhẫn.


Hán Băng Sương tức đến nỗi toàn thân run rẩy, dứt khoát nói: “Về phần người đối phó em gái anh, chỉ có một mình tôi thôi.


“Tôi khuyên cô lên trả lời thành thật, nếu như sau khi tôi hỏi em gái tôi phát hiện ra cô nói dối, vậy thì e rằng hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy.

” Lâm Dương lắc đầu.

Hơi thở của Hán Băng Sương cứng đờ lại.

Nhìn khuôn mặt đẹp trai như thần của Lâm Dương, cô ta hoàn toàn không thể tin được người này thật sự là bác sĩ Lâm rộng lượng tốt bụng.

Anh chính là ma quỷ.

Hán Băng Sương không còn cách nào khác chỉ có thể khai hết chị em mình ra.

Một đám nữ sinh sợ hãi hét lên, khóc lóc thảm thiết.

Lúc này bọn họ làm sao có thể kiêu căng giống như trước đây? Ai cũng đều mềm mại như cừu vậy.

Lâm Dương biết nếu không giáo huấn đám nữ sinh này ác một chút thì bọn họ sẽ không nhớ lâu được.

Vì vậy khi châm mấy điếu thuốc xuống cánh tay, bọn họ đau đến nỗi gào thét.

Dù sao thì đây là những gì mà bọn họ đáng phải nhận.

Lâm Dương tin rằng những gì mà Lương Huyền Du chịu đựng vẫn còn nhẹ, nhất định có nhiều cô gái khác bị những người này bắt nạt thảm hại hơn.

Hít.

Âm thanh hít thở vang lên.

Hán Băng Sương ôm cánh tay xụi lơ trên ghế sô pha, cả người khẽ co rút, trên trán đổ rất nhiều mồ hôi lạnh.

“Lâm… Bác sĩ Lâm, lần này….

anh vừa lòng rồi chứ.

” Cô ta khẽ thở, run cầm cập nói.

“Được rồi, hy vọng sau này các người có thể chung sống hòa bình với các bạn học khác.


Lâm Dương nhàn nhạt nói, kéo tay Lương Huyền Du: “Được rồi Huyền Du, về với anh thôi.

“Được… được…
Lương Huyền Du vẫn còn rất bàng hoàng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1317: 1317: Chương 1316


Hiển nhiên, cái não nhỏ của cô ấy vẫn chưa thể tiếp nhận được những cú sốc này.

“Tên họ Lâm kia! Tao nhất định sẽ báo thù.

” Hán Băng Sương nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Dương, rống lên trong lòng.

Nhưng cuối cùng cô ta cũng không dám hét ra.

Rời khỏi biệt thự, Lâm Dương thấy một dãy xe điện dùng chung dựng ở bên đừng, liền lấy một cái, định đưa Lương Huyền Du đến trường.

“Huyền Du, lên xe đi.


Lâm Dương cưỡi lên chiếc xe điện dùng chung.

Cả người Lương Huyền Du run lên, dường như mới tỉnh lại.

Cô bé sững sờ nhìn khuôn mặt Lâm Dương, đột nhiên run rẩy, chỉ vào người Lâm Dương cuồng loạn hét lên: “Anh… anh… rốt cuộc là ai?”
Lâm Dương bình tĩnh nhìn Lương Huyền Du, trên mặt không hề hoảng hốt, giật mình.

Anh đã sớm biết Lương Huyền Du sẽ có phản ứng như vậy.

Anh đã chuẩn bị tốt hết rồi.

Anh không hề muốn cho người xung quanh biết mình là bác sĩ Lâm.

Bởi vì anh biết sau đại hội, có rất nhiều người coi anh như cái gai trong mắt, muốn diệt trừ anh.

Quá nhiều kẻ thù.

Nếu những người này có quan hệ với mình, bọn họ nhất định sẽ bị anh ảnh hưởng.

Mình lại chưa thể bảo vệ bọn họ.

Che dấu bọn họ cũng chính là bảo vệ an toàn của bọn họ.

Đối với Lương Huyền Du cũng vậy.

Chỉ đáng tiếc, bây giờ không thể giấu được nữa.

“Huyền Du, em cảm thấy anh là ai?” Lâm Dương ngồi trên xe điện, bình tĩnh nhìn cô bé.

“Anh… anh là bác sĩ Lâm? Anh có phải là bác sĩ Lâm không?” Mắt Lương Huyền Du trừng to, chỉ vào Lâm Dương run giọng hỏi.

“Đúng” Lâm Dương gật đầu nói thẳng.

Anh không giấu nữa, anh ngả bài rồi.

Nếu như cả thế giới này đã biết thần y Lâm có quan hệ với Lương Huyền Du, vậy thì quen biết với Lương Huyền Du cũng là quá khứ.

Nếu đã như vậy thì cũng không cần phải giấu Lương Huyền Du nữa.

Điều duy nhất Lâm Dương cần suy nghĩ là làm thể nào để Lương Huyền Du giúp mình bảo vệ bí mật này.

Đương nhiên, còn phải xem nặng lực chịu đựng tâm lý của Lương Huyền Du.

Quả nhiên như vậy.

Sau khi vừa nói xong, Lương Huyền Du lùi về phía sau hai bước, đôi mắt xinh đẹp trừng †o, trong đôi mắt đó tràn đầy không tin.

Cô ấy không tin.

Cô ấy không thể chấp nhận được.

Cô ấy căn bản không có cách nào tiếp nhận Lâm Dương là bác sĩ Lâm.

Hơn nữa… rõ ràng là một người, sao có thể biến thành một người khác được chứ?
Đây là ma thuật?
Hay là thuật dịch dung?
“Là giả, nhất định là giả.


Cả người Lương Huyền Du run lên, sau đó chỉ vào người Lâm Dương, run rẩy nói: “Anh…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1318: 1318: Chương 1317


Anh không phải bác sĩ Lâm.

Tất cả đều là giả.

Lâm Dương, anh mau nói cho tôi biết rốt cuộc anh làm thế nào? Sao anh lại có thể lừa được Cậu chủ Vân và Hán Băng Sương vậy?
Mau nói cho tôi biết, sao anh lại có thể biến ra được gương mặt này?”
Lương Huyền Du có chút đứt cổ khàn giọng.
“Huyền Du, anh không hề lừa em, chuyện này cũng không phải là giả, anh chính là bác sĩ Lâm” Lâm Dương bất lực nói.
Có lẽ là sự tương phản quá lớn.
Mỗi lần anh thừa nhận, thì những người này đều không tin.
Đây cũng là điều mà Lâm Dương cảm thấy rất đau đầu.
Lương Huyền Du giật mình, biểu tình vô cùng đặc sắc, sau đó bật cười, nước mắt cũng chảy ra: “Sao có thể chứ? Ha ha ha, anh là bác sĩ Lâm á? Tôi không tin đâu.

Tôi còn lâu mới tin.

Ha ha hai”
Lâm Dương khẽ lắc đầu, sau đó lấy từ thắt lưng ra một cây kim bạc, châm vào cổ và mặt anh vài cái.
Trong phút chốc, ngũ quan của anh khẽ nhúc nhích, hồi phục lại tự nhiên.
Khuôn mặt này giống hệt với khuôn mặt trong video của bác sĩ Lâm.
Lương Huyền Du ngốc rồi.
Lúc trước cô ấy không tin là bởi vì cô ấy cảm thấy khuôn mặt này hoàn toàn không giống khuôn mặt của bác sĩ Lâm.
Cô ấy là một fan bự của bác sĩ Lâm, là phó quản lý group của bác sĩ Lâm.

Là hội viên lâu năm, tất nhiên cô ấy sẽ rất quen thuộc với ngũ quan tướng mạo của bác sĩ Lâm rồi.
Mặc dù lúc trước Lâm Dương có nói về công nghệ Photoshop và app làm đẹp gì đó, nhưng Lương Huyền Du biết đó chỉ là cái cớ.
Các phương tiện truyền thông sẽ không dùng mấy thứ như vậy khi đưa tin về các sự kiện lớn, hơn nữa cô ấy cũng đã từng xem qua ảnh mặt mộc của bác sĩ Lâm, hoàn toàn không phải như vậy.

Cho nên khi Mã Hải gọi điện cảnh cáo những người kia, cô ấy vẫn chưa tin.
Nhưng bây giờ cô ấy đã hoàn toàn mê man rồi.
Người đàn ông đẹp trai như thần trước mặt đây chính là người mà nằm mơ cô ấy cũng muốn gặp nhất.

Miệng của anh.
Mũi của anh.
Mắt của anh.
Lông mày của anh.
Tất cả tất cả đều vừa xa lạ vừa quen thuộc.
“Bác… Bác sĩ Lâm?”
Sắc mặt Lương Huyền Du đờ đẫn, cái miệng nhỏ nhắn khẽ mở, bước nhẹ, cả người như mất hồn đi về phía Lâm Dương.
“Huyền Du? Em không sao chứ?” Lâm Dương hỏi.
Một lời này khiến Lương Huyền Du dừng lại, dường như đã tỉnh lại.
Tuy nhiên vẻ mặt kinh ngạc trên khuôn mặt cô ấy vẫn còn y nguyên.
Cô ấy nhìn Lâm Dương năm giây, sau đó đột ngột ngồi xổm xuống, vùi đầu vào hai đầu gối, hít hai hơi, một hồi lâu cũng không đứng dậy.
“Huyền Du, em còn phải quay về trường học, em sắp muộn rồi đấy.” Lâm Dương thúc giục.
Lương Huyền Du đột ngột đứng lên, nhìn Lâm Dương, sau đó lại ngồi xổm xuống, vùi đầu.
Cứ như vậy ba lần, rồi mới đứng dậy.
Lâm Dương ù hết cả đầu.
“Huyền Du, em sao vậy?”
“Nói cho tôi biết.

Rốt cuộc anh là ai? Bác sĩ Lâm? Hay là… Lâm Dương?” Dường như Lương Huyền Du mới điều chỉnh lại tâm lý của mình, hít sâu một hơi, nghiêm túc hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1319: 1319: Chương 1318


“Thật ra thì đều là anh.

Bác sĩ Lâm chính là Lâm Dương, Lâm Dương chính là bác sĩ Lâm.


Lâm Dương nói.

Miệng nhỏ của Lương Huyền Du khế mở, biểu cảm rất đáng yêu.

Một lúc sau, cô ấy lại cười mấy tiếng, sau đó lại không cười nữa.

Dường như tỉnh thần đang hoảng loạn.

“Huyền Du, em không sao chứ?” Lâm Dương không biết làm thế nào hỏi.

“Tôi không sao, tôi không sao.


Lương Huyền Du ngồi xổm ôm đầu.

“Em như thế này chắc không đi học được đâu, hay là về nhà nghỉ ngơi nhé.

” Lâm Dương hỏi.

“Hay, hay… anh… anh lập tức đưa tôi đi gặp chị tôi đi.

Tôi… tôi muốn tìm chị tôi.

Bây giờ muốn gặp chị ấy.


Lương Huyền Du dường như nghĩ ra cái gì đó, lập tức ngồi vào ghế sau xe điện, sốt sắăng hét lên.

Đầu óc cô ấy đang rối tung lên.

Cô ấy cần một người có thể xác minh điều này.

Mà hiện tại người có thể chứng minh được chuyện này ngoại trừ Lương Huyền Mi, thì cô bé không thể tìm ra ai khác được nữa.

Lâm Dương vẫn không hiểu gì, nhưng không từ chối, lái xe điện đến bệnh viện.

Trên đường, Lương Huyền Du không hề nói lời nào, nhưng tay cô ấy ôm chặt eo của Lâm Dương, cúi thấp đầu dường như đang suy nghĩ gì đó.

Trong phòng bệnh.

“Hửm? Huyền Du, không phải em đang đi học sao? Sao lại quay lại vậy?” Lương Huyền Mi đang nằm trên giường bệnh, thấy Lương Huyền Du đi vào thì khó hiểu.

Nhưng khi Lâm Dương bỏ mũ lộ ra khuôn mặt đẹp trai ấy, Lương Huyền Mi mơ hồ đoán ra cái gì đó.

“Chị ơi, chị nói xem người này có buồn cười không chứ? Anh ta nói mình là bác sĩ Lâm? Thật sự làm em buồn cười chết mất.

Anh ta chỉ là một tên phế vật ở rể nhà người khác, vậy mà lại tự nhận mình là bác sĩ Lâm?

Chị, mau nói cho em biết, anh ta chính là một †ên giả mạo, cái này chỉ là do anh ta trang điểm thôi đúng không? Đúng không?” Lương Huyền Du nhìn Lương Huyền Mi, cười hỏi.

Trong ánh mắt đó tràn đầy mong đợi.

Cũng không biết là mong đợi Lương Huyền Mi vạch trần kẻ nói dối này, hay là xác nhận.

Lương Huyền Mi nhìn cô ấy một lúc, sau đó khẽ lắc đầu, cười khổ nói: “Huyền Du, thật ra anh ấy không lừa em.

Anh Lâm thật sự chính là bác sĩ Lâm.


Nụ cười trên khuôn mặt Lương Huyền Du cứng đờ.

Cô ấy ngơ ngác nhìn Lương Huyền Mi, lại ngẩn ra nhìn Lâm Dương, sau đó hét lên một tiếng rồi ngất tại chỗ.

“Huyền Du, Huyền Du!”
Trong phòng bệnh.

Lương Huyền Du chậm rãi mở mắt ra.

Lâm Dương mặc quần áo bình thường ngồi bên cạnh.

Lúc này, anh đã bắt đầu ngụy trang, đang là khuôn mặt của Lâm Dương.

“Em tỉnh rồi à?”
Lâm Dương đi rót cho cô ấy một cốc nước.

“Phan…”
Lương Huyền Du mở miệng định nói gì đó, nhưng lời đến cổ họng rồi lại nuốt xuống.

Cô ấy không biết bây giờ nên gọi người này thế nào nữa.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1320: 1320: Chương 1319


“Em bị k*ch th*ch mạnh nên ngất đi, may mà đây là bệnh viện, kịp thời chăm sóc cho em, em nghỉ ngơi một chút, tối có thể về nhà rồi” Lâm Dương đưa cốc nước qua.

“Cảm…” Lương Huyền Du nhận lấy, muốn cảm ơn, nhưng lại vội cúi đầu xuống, vẻ mặt kỳ lạ.

“Anh biết nhất thời em khó có thể tiếp nhận được chuyện này, chuyện này không cần phải vội, thời gian lâu rồi em sẽ dần quen thôi.

” Lâm Dương cầm quả táo trên bàn lên, khéo léo gọt vỏ.

Lương Huyền Du phức tạp nhìn Lâm Dương, cảm giác trong ánh mắt không thể nói lên lời, ngũ vị tạp trần.

Thử nghĩ mà xem, một là người mà cô ấy khinh thường nhất, một là người mà cô ấy vô cùng ngưỡng mộ.

Khoảng cách giữa hai người này quá lớn, †ạo thành một sự tương phản rõ rệt, đột nhiên lại ghép thành một.

Chuyện này ai có thể tiếp nhận được chứ.

Lương Huyền Du không nói lời nào, cầm chặt cốc nước, tim đập rất nhanh.

“Huyền Dụ, tối nay anh phải về Giang Thành, trước khi đi anh muốn em đồng ý với anh một chuyện.

” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Chuyện gì?” Lương Huyền Du vội vàng nhìn.

“Giúp anh giữ bí mật chuyện này.

” Lâm Dương cười nói.

“Bí mật anh là bác sĩ Lâm hả?”
Lương Huyền Du cười ra tiếng: “Anh cảm thấy loại chuyện này sẽ có người tin sao?
Đừng có nói đến người khác, bây giờ tôi vẫn không tin, không tin…”
Cô ấy cười, giọng nói run lên.

Thấy dáng vẻ cô ấy vẫn căng thẳng như vậy, xem ra cô ấy vẫn chưa thể tiếp nhận được.

“Không quan trọng, đến khi em có thể tiếp nhận được sự thật này, hy vọng em có thể giúp anh giữ bí mật, bây giờ thân phận của anh vẫn chưa thể công khai được!”
Lâm Dương đặt quả táo đã gọt xong lên bàn, quay người chuẩn bị rời đi.

“Anh… anh đợi chút.

” Lúc này, đột nhiên Lương Huyền Du gọi lại.

“Sao vậy?” Lâm Dương nghiêng đầu, kỳ lạ hỏi.

Nhưng lại nhìn thấy khuôn mặt nhỏ bé của Lương Huyền Du ngập ngừng một lúc, mới nhỏ giọng nói: “Cái đó… có….

có thể ký tên cho tôi được không?”
Lâm Dương ngẩn ra, kỳ lạ nhìn Lương Huyền Du, bật cười ra tiếng.

“Không vấn đề gì! Không vấn đề gì.


Anh lấy cây kim bạc ra, châm vào cổ, khôi phục lại dáng vẻ tôn quý vốn có, sau đó đi đến trước giường bệnh Lương Huyền Du, lấy điện thoại của Lương Huyền Du, trực tiếp chụp ảnh với cô ấy.

“Có việc gì thì gọi điện thoại cho anh.


Lâm Dương đặt điện thoại xuống, trực tiếp rời khỏi phòng bệnh.

Lương Huyền Du ngơ ngác nhìn bức ảnh trong điện thoại, cả người dường như sắp ngất đi.

Bác sĩ Lâm!
Người trong bức ảnh này nhìn kiểu gì cũng là bác sĩ Lâm.

“Mình… vậy mà mình lại được chụp ảnh cùng bác sĩ Lâm sao?”
Lương Huyền Du cảm thấy các mạch máu đang sôi trào trong cơ thể mình.

Cô bé vội mở facebook ra, đăng ảnh chụp chung của mình và bác sĩ Lâm lên.

Chưa đầy mười phút bài đăng đã nhận được hàng trăm lượt phản hồi.

“Oa, bác sĩ Lâm.


“Cục cưng, em quá may mắn rồi.

Có thể được chụp ảnh cùng bác sĩ Lâm.


“Trời ơi, ngưỡng mộ quái”
Tất cả bạn bè đều bày tỏ sự ngưỡng mộ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1321


Chương 1321:

Trêu ảnh là một chiếc nhãn màu đen, trên nhẫn khắc một con chim ưng giang hai cánh ra, trông rất sinh động, cực kỳ uy vũ.

“Diệp Ưng?”

Lâm Dương thất thanh.

“Xem ra chủ tịch Lâm đã nhận ra chiếc nhẫn này, nếu đã như vậy, vậy tôi cũng không cần phải giải thích nữa.”

Mã Hải thỏ phào một hơi rồi nói.

“Sao tôi lại có thể không biết được chứ?”

Lâm Dương khép hai mắt lại, hít một hơi thật sâu, sắc mặt anh có chút lạnh lẽo.

Lúc Lâm Dương còn rất nhỏ đã từng thấy chiếc nhẫn này rồi.

Đó là lúc ở nhà họ Lâm.

Người đeo chiếc nhẫn này là bạn của nhà họ Lâm, cũng chính là người của Diệp Ưng.

Người có thể kết giao bạn bè với nhà họ Lâm hoặc là có thực lực ngang với nhà họ Lâm, hoặc chính là mạnh hơn nhà họ Lâm.

Người của Diệp Ưng đều sẽ đeo một chiếc nhẫn như vậy, lấy cái đó để chứng tỏ thân phận của mình.

Về phần Diệp Ưng, hễ là người ở tâng cao nhất trong nước, bình thường đều biết rất rõ ràng.

Bất kể là lĩnh vực hay nghề nghiệp nào khi nghe thấy hai chữ này đều như sấm bên tai.

Diệp Ưng không chỉ là một thế lực, mà còn là một gia tộc, một môn phái.

Nhưng, nó cũng không phải là thế lực bình thường.

Bởi vì đây là gia tộc đứng đầu trong nước. Vượt qua những gia tộc ngang hàng, cái gọi là nhà họ Vân cùng với dòng họ Tư Mã, ở trước mặt Diệp Ưng chỉ giống như một con kiến, không đáng nhắc tới.

Thứ hai, đây cũng là gia tộc võ đạo đứng đầu cả nước, chiêu thức đã thất truyền của Diệp Ưng từ trước đến nay đều là võ đạo chính tông, có thể nói mạnh nhất. Diệp Ưng lại cho ra ba người nổi danh, vang danh thiên hạ.

Sau đó, đây còn là tập đoàn tài chính siêu cấp trong nước, vô cùng giàu có và quyền uy.

Ngoại trừ những cái này ra, nó đều có mặt trong các phương diện, đều là trình độ đứng đầu.

Một thế lực cao cấp như thế, người thường căn bản không thể tưởng tượng được.

Không có gia tộc, tập đoàn tài chính nào muốn đối địch với một gia tộc như vậy.

Cũng bao gồm cả Lâm Dương.

Cho dù anh có sự hiểu biết rất rõ đối với Diệp Ưng, chỉ dựa vào Dương Hoa trước mắt, ở trước mặt Diệp Ưng cũng chỉ giống như một đứa bé đứng trước mặt một người trưởng thành khỏe mạnh, không chịu nổi một kích, mong manh yếu đuối.

Chẳng trách đối phương lại kiêu ngạo như thế, ngông cuồng tự đại.

Chẳng trách Mã Hải lại khuất phục như thế, nơm nớp lo sợ.

“Chủ tịch Lâm, cậu yên tâm, chúng tôi đã mở hết camera trong phòng làm việc của cậu rồi, nếu cậu ta động vào máy tính hoặc tư liệu của cậu, chúng ta nhất định sẽ truy cứu trách nhiệm của bọn họ.” Mã Hải vội vàng nói.

“Nếu bọn họ thật sự là người của Diệp Ưng, vậy thì ánh mắt của bọn họ cũng sẽ không thấp như vậy đâu, bọn họ sẽ không cảm thấy hứng thú gì với tư liệu của tôi.”

Lâm Dương lắc đầu nói.

“Vậy bọn họ đến Dương Hoa chúng ta làm gì chứ?” Mã Hải ngơ ngác hỏi.

“Hơn phân nửa là tới xin thuốc rồi.” Lâm Dương khàn khàn nói.

“Xin thuốc? Thuốc mà chúng ta nghiên cứu chế tạo được bây giờ đều có thể mua được mà. Bọn họ còn xin thuốc gì nữa chứ?”

Lâm Dương không trả lời mà là đi thẳng về phía cửa phòng.

Mã Hải vội vàng đuổi theo.

Mấy người bước nhanh về phía căn phòng làm việc ở cuối dãy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1322


Chương 1322:

Giày da đạp lên mặt đất phát ra âm thanh thanh thúy truyền đi khắp nơi.

Mã Hải bước lên phía trước, mở cửa văn phòng ra.

Lâm Dương sải bước đi vào.

Mà giờ phút này, trong văn phòng của Lâm Dương có hai người ngồi ngay ngắn bên trong.

Đúng vậy, ngồi ngay ngắn!

Một nam một nữ.

Bọn họ mặc đồ hơi cổ xưa, người con trai mặc áo dài, người con gái thì mặc váy dài, đeo trâm gài tóc, có vài phần bộ dạng của người đời trước.

Bọn họ đều tự ngồi trên sô pha, lưng eo bất động, không nhúc nhích chút nào, giống như là đang nhắm mắt dưỡng thần.

Thấy một màn như vậy, Mã Hải sợ run.

Lâm Dương cũng có hơi giật mình một chút.

Anh đánh giá hai người, cũng nhìn chăm chú vào ngón tay của bọn họ.

Qủa thật là người của Diệp Ưng.

Lâm Dương hít vào một hơi, đi tới ghế chủ †ịch của mình rồi ngồi xuống, anh cũng không hé răng nói lời nào, mà là tự pha cho bản thân một tách trà.

Mã Hải khẩn trương đứng ở một bên.

“Cậu chính là bác sĩ Lâm sao?”

Lúc này, người con trai mặc bộ áo dài màu lam kia hơi mở hai mắt ra, lên tiếng hỏi anh.

Giọng nói lạnh nhạt nhưng lại không che dấu được loại khẩu khí kiêu căng ngạo mạn kia, ngược lại lại cực kỳ rõ ràng.

“Là tôi, có chuyện gì sao?”

“Bác sĩ Lâm hẳn là biết chúng tôi là ai chứ?”

“Biết.”

“Nếu biết, vậy thì dễ nói rồi Người con trai lấy ra một tờ giấy sạch sẽ từ bên trong cổ tay áo rộng thùng thình kia, đặt lên bàn trà trước mặt, sau đó lại lấy ra một chiếc nhẫn đen bóng, đặt lên trên tờ giấy, không nhanh không chậm mà nói: “Bác sĩ Lâm, Diệp Ưng chúng tôi rất xem trọng cậu và Dương Hoa của cậu, cho nên lần này tới đây là muốn cậu đồng ý hai việc. Một, lập tức đem 51% cổ phần công ty của tập đoàn Dương Hoa chuyển nhượng vô điều kiện cho Diệp Ưng. Hai, mang chiếc nhẫn đại bàng này, dốc sức làm việc cho Diệp Ưng chúng tôi.

Lâm Dương nhướng mày, nhìn anh ta rồi hỏi: “Anh nói cái gì?”

“Bác sĩ Lâm không hiểu sao? Vậy tôi sẽ tổng kết đơn giản lại một câu, Diệp Ưng chúng tôi muốn anh phục tùng.” Người con trai bình tĩnh nói.

Hai chữ đơn giản, lại tựa như một cây búa lớn nện mạnh một cái vào lòng người.

Vẻ mặt Mã Hải ngẩn ra, kinh ngạc nhìn hai người.

Lâm Dương chẳng nói câu nào, hai mắt anh nhìn chăm chú vào màn hình máy tính, giống như là đang suy nghĩ cái gì đó.

Trong văn phòng lâm vào một sự im lặng quỷ dị.

Bầu không khí không hiểu sao trở nên bị đè nén.

“Bác sĩ Lâm, đáp án của anh là?”

Người con trai hơi nhìn về phía Phàn Lâm, không nhanh không chậm nói.

Tuy lời nói của anh ta rất nhẹ, nhưng vẻ kiêu ngạo trong giọng điệu kia lại cực kỳ rõ ràng.

Đây là khí thế của Diệp Ưng.

Cho dù là với Dương Hoa cực kỳ hưng thịnh, cho dù là đối mặt với bác sĩ Lâm nổi danh toàn cầu, ở trong mắt của người Diệp Ưng, đây vẫn chỉ là một vấn đề nhỏ.

Bọn họ đủ để biểu lộ ra tư thái cao ngạo trước mặt nhân vật nổi danh này.

Sau khi tiếng nói phát ra, bầu không khí trong phòng càng trở nên nặng nề hơn.

Mã Hải đã sắp không hít thở được nữa rồi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1323


Chương 1323:

Ngón tay của Lâm Dương gõ gõ lên mặt bàn theo tiết tấu, im lặng một lúc, đột nhiên anh thản nhiên lên tiếng.

“Hai vị đến đây, chính là muốn nói với tôi điều này?” Lâm Dương hỏi.

“Trước mắt Diệp Ưng chúng tôi cũng không có hứng thú gì quá lớn đối với những chuyện khác của bác sĩ Lâm.” Người con trai nói.

“Là vậy à? Như vậy, nếu tôi từ chối thì sẽ như thế nào?” Lâm Dương ngẩng đầu hỏi.

Mã Hải vừa nghe thấy vậy, sắc mặt lập †ức trở nên trắng bệch.

Nhưng ông ta cũng không bất ngờ với câu trả lời này của Lâm Dương.

Bởi vì ông ta hiểu rõ Lâm Dương.

Đối mặt với yêu cầu như vậy, Lâm Dương không có khả năng đồng ý.

Dương Hoa là tâm huyết của Lâm Dương, cũng là tâm huyết của đám người Mã Hải.

Cứ như vậy mà chắp tay tặng không công cho Diệp Ưng sao? Là ai thì cũng sẽ không cam tâm, lại càng không nói tới Lâm Dương.

Chỉ là… Diệp Ưng không dễ chọc.

Nếu đổi lại là Mã Hải, e rằng đã sớm đồng ý rồi.

Bởi vì ông ta tin rằng, nếu như chọc giận Diệp Ưng, như vậy ông ta sẽ trở thành hai bàn tay trắng.

Mã Hải có thể không sợ đám nhà giàu quyền thế ở Yến Kinh, nhưng đối với Diệp Ưng, ông ta cũng chỉ có thể cúi đầu xoay người.

“Bác sĩ Lâm, tôi cảm thấy tốt nhất là anh đừng có cái suy nghĩ này. Vì nếu như vậy, anh sẽ trở nên cực kỳ phiền phức. Dương Hoa của các người, cũng sẽ gặp phải những phiền phức đếm không hết. Tin tưởng tôi đi, đây không phải là điều mà anh muốn nhìn thấy đâu.” Người con trai vỗ vỗ áo dài trên người.

“Con người của tôi, cũng không sợ phiền phức.” Lâm Dương thờ ơ một lát rồi nói.

Lời này vừa rơi xuống, ánh mắt của đôi nam nữ này vốn là thờ ơ không thèm đếm xỉa gì, lập tức dừng lại trên người Lâm Dương.

Ánh mắt bọn họ cũng trở nên cổ quái.

Có lẽ, bọn họ không dự đoán được Lâm Dương sẽ nói ra lời như vậy.

“Dương Hoa là tâm huyết của tôi, đồng thời cũng là mục đích của tôi, tôi sáng lập Dương Hoa, không phải vì giàu sang mà là bởi vì ý tưởng của tôi. Tôi sẽ không thể làm nó ngã xuống, cũng không thể khiến cho ý tưởng của tôi bị phá vỡ, bỏ dở giữa chừng.

Thế nên tôi sẽ không đồng ý với yêu cầu của anh.” Lâm Dương không nhanh không chậm nói.

“Lời nói thật phấn khởi, nhưng cũng thật là ngu xuẩn. Bác sĩ Lâm, chúng tôi cũng không phải tới để thương lượng với anh, mà là đưa ra yêu cầu với anh. Nếu như anh không đồng ý, chúng tôi cũng chỉ có thể áp dụng thủ đoạn cực đoan mà thôi.” Người con trai lắc đầu nói.

“Thủ đoạn cực đoan?”

Lâm Dương híp mắt lại.

Nhưng nhìn thấy người con trai đứng lên, lấy điện thoại HW mới nhất từ trong cổ tay áo ra, đánh một dãy số.

“Không đồng ý.” Anh ta phun ra ba chữ đơn giản với đầu bên kia điện thoại.

“Ra tay đi.”

Bên kia điện thoại, một giọng nói cực kỳ lạnh nhạt truyền tới.

Tuy chỉ là ba chữ đơn giản rất rất nhỏ, nhưng vẫn bị Lâm Dương nghe được.

Người con trai dập điện thoại.

Người con gái cũng đứng lên.

Không khí trong phòng chợt thay đổi.

Lạnh.

Lạnh quát!

Người con gái bước nhẹ một bước, nhận lấy điện thoại trong tay người con trai, sau đó nhập vào dãy số ba chữ số, đặt điện thoại lên trước bàn của Lâm Dương.

Lâm Dương lia mắt nhìn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1324


Chương 1324:

Đây chính là điện thoại báo cảnh sát.

“Thời đại bây giờ là thời đại 4.0, chúng ta đều là những công dân tuân thủ pháp luật.

Bây giờ chỉ cần anh ấn xuống nút gọi là có thể mời công an tới bắt chúng tôi! Bây giờ, anh có thể ấn xuống.” Người con trai nói.

“Các người đã làm cái gì rồi sao? Vì sao tôi phải báo công an tới bắt các người?”

Lâm Dương lãnh đạm hỏi.

“Bên kia nói muốn chúng tôi cho anh một lời cảnh cáo, thế nên đợi lát nữa chúng tôi sẽ đánh gảy hai tay hai chân của anh.

Chúng tôi sẽ không để lại bất kỳ dấu vết gì cho người ta, thế nên tất cả hậu quả, chúng tôi cũng sẽ không phụ trách. Cho anh dãy số này là hy vọng anh có thể kiên trì được đến lúc công an đuổi tới. Nếu như anh không kiên trì nổi đến lúc đó, vậy tôi sẽ giúp anh gọi 115” Giọng nói của người con trai lạnh nhạt.

Lời này vừa ra, sắc mặt Mã Hải trở nên sợ hãi, lập tức tung cửa ra rống to: “Bảo vệ!

Bảo vệt”

Giọng nói vừa phát ra, một đám người mặc đồng phục vọt vào.

Nhưng người con trai bên này cũng đạp nhẹ bước chân, giống như lông chim vậy, bay tới trước cửa lớn, đóng cửa lại, một đầu ngón tay nhẹ nhàng để vào chỗ nối của cửa.

Mặc cho người bên ngoài có lôi kéo đập phá như thế nào đi nữa, đều không thể mở cửa ra.

Một ngón tay, liền có lực chống đỡ cả ngàn cân.

Mạnh mẽ, đáng sợt Mã Hải sợ tới mức mặt mũi tái nhợt, không biết làm sao.

“Mã Hải, ông lui ra bên cạnh đi, chuyện này, để tôi tới xử lý.”

Lâm Dương đứng lên nói.

“Vâng, chủ tịch Lâm.”

Mã Hải gật đầu, thối lui vào trong góc.

Tình huống trước mắt này, quả thật không phải ông ta có thể giải quyết được.

“Điện thoại thì không cần gọi nữa, người của tôi hẳn là sẽ báo tin cho công an thôi, để tôi gọi 115 vậy.”

Lâm Dương sửa lại quay số điện thoại đặt trên mặt bàn một chút, sau đó nhấn tít một tiếng.

“Chào anh, xin hỏi anh cần trợ giúp gì sSaoø.

“Ở đây tôi cần một chiếc xe cứu thương, phiền cô có thể nhanh chóng đưa tới không?” Lâm Dương nói.

“Xin chào, xin hỏi địa chỉ của anh ở đâu, tình hình trước mắt của người bệnh như thế nào?”

“Vị trí trước mắt của tôi là văn phòng làm việc ở tầng cao nhất của tập đoàn Dương Hoa, về phần tình hình của người bị thương, hẳn là có thể giám định là tứ chỉ gãy xương”

“Được anh, mời anh luôn giữ điện thoại, chúng tôi lập tức chạy tới đó.”

“Ừ. À đúng rồi, các người nhớ rõ, mang hai cái cáng.”

Lời này rơi xuống, đôi nam nữ trong phòng đều dùng ánh mắt nghiền ngẫm nhìn Lâm Dương.

Anh cắt đứt điện thoại.

“Yên tâm, chúng tôi chỉ là dạy dỗ anh một chút, về phần người này, chúng tôi sẽ không động đến, hoàn toàn không cần chuẩn bị hai cái băng ca.” Người con gái mang vẻ mặt không chút thay đổi nói.

“Tôi là chuẩn bị cho hai người đó.”

Lâm Dương để điện thoại lên trước mặt người con gái, sau đó cởi áo khoác ra, đi ra ngoài.

Ánh mắt người con gái trong nháy mắt trở nên rét lạnh vô cùng, gần như là đồng lại thành sương.

“Yên Nhị, ra tay đi, để cho anh ta mở mang kiến thức về thực lực của Diệp Ưng thì sẽ chịu thua thôi.” Người con trai dường như mất hết kiên nhẫn.

Người con gái tên Yên Nhi khẽ sờ đầu, xoay người lướt qua bàn làm việc, một tay trực tiếp đánh về phía bả vai của Lâm Dương.

Lâm Dương không nhúc nhích chút nào.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1325


Chương 1325:

Lạch cạch!

Cánh tay tinh tế kia của cô ta tóm chặt lấy bả vai của Lâm Dương, sau đó liền dùng lực.

Trong nháy mắt, một cỗ sức mạnh mãnh liệt đủ để bóp nát sắt thép tác động lên trên vai của Lâm Dương.

Nhưng anh vẫn đứng yên ở đó, không chút sứt mẻ.

Tay của người con gái, dường như cũng không làm gì được Lâm Dương.

“Có chút thú vị!”

Người con trai nhếch môi mỉm cười, cũng không ngoài ý muốn.

Dù sao anh ta biết bác sĩ Lâm chính là một người đánh bại bảng Thiên Kiêu.

“Yên Nhi, nghiêm túc một chút, đừng khinh thường anh ta.”

Lời này vừa rơi xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn của người con gái không có bao nhiêu biểu tình lập tức hiện ra một vẻ lạnh buốt tàn nhẫn, mà sức mạnh trong tay cũng chọt tăng lên mấy lần.

Đông! Đông! Đông! Âm thanh trầm đục từ giữa cánh tay nhỏ bé xinh đẹp kia mạnh mẽ phát ra.

Đây là một cỗ khí được phóng thích ra.

Chân khí phóng ra ngoài.

Lâm Dương hơi sờ đầu, có chút kinh ngạc.

Không ngò người phụ nữ còn trẻ tuổi như thế mà lại có thể đạt tới cảnh giới như vậy.

Đây đã không phải là thiên tài bình thường có thể hình dung được.

Nếu như là nói vê bảng xếp hạng, người phụ nữ này tuyệt đối có thể dễ dàng mà giết lên bảng Thiên Kiêu, hơn nữa vị trí còn tuyệt đối sẽ không xếp sau.

Chỉ là, mặc dù người phụ nữ này nghiêm túc lên, phóng ra chân khí, muốn đánh Lâm Dương nằm úp sấp xuống, nhưng vẫn có vẻ không đủ.

Thấy Lâm Dương nâng tay lên, cũng hướng về phía bả vai của người phụ nữ bắt lấy tới.

Nhìn một chiêu nhẹ nhàng như vậy, cũng khiến cho người phụ nữ có chút cảnh giác.

Cô ta dùng hết toàn lực, tóm lấy bả vai của Lâm Dương, hung hăng vung anh qua vách tường bên cạnh.

Nhưng thân mình của Lâm Dương lại như lông chim mà bay về phía vách tường, đợi đến lúc sắp đụng vào vách tường, hai chân anh hơi động một chút, hơi hơi văng ra, rồi sau đó lại xoay người đẹp đế rơi trên mặt đất.

“Ba Thông Chưởng!”

Người phụ nữ quát khẽ, bàn tay trăng nõn giơ ra, cả người như ma quỷ đột nhiên tới gần, cánh tay nhỏ bé đẹp đẽ vỗ về phía thân hình của Lâm Dương như cuông phong vũ bão.

Lâm Dương tránh trái né phải, dáng người linh hoạt, nhẹ nhàng tránh được bàn tay của người phụ nữ.

Cả người linh hoạt tựa như người cá.

Sắc mặt của người phụ nữ càng tối tăm hơn, dường như là có chút tức giận.

Đến khi Lâm Dương tránh được tới chiêu thứ ba mươi mốt của cô ta, cuối cùng cô ta cũng không chịu được nữa, quát lên một tiếng, toàn bộ chân khí cả người đều phóng thích ra tạo thành một bức tường chân khí, giống như là sóng lớn, hung ác đánh giết về phía Lâm Dương.

Chiêu thức thật bá đạo!

Căn bản không giống như một người phụ nữ có thể phóng ra.

Lần này, Lâm Dương cũng không thể tránh được.

Ánh mắt anh ngưng tụ lại, dứt khoát cũng không cản lại nữa, mặc cho luồng sóng khí kia đánh tới.

Hai tay anh đặt ngang đầu.

Ẩm Sóng khí đập mạnh tới, khiến anh bị chấn động mà liên tục lui về phía sau.

Bàn sô pha bên cạnh nổ tung trong nháy mắt, văn kiện tư liệu bay tứ tung khắp cả văn phòng, ngay cả laptop trên bàn cũng đều trực tiếp rơi vỡ.

“Mã Hải, cầm lấy laptop cho tốt, bên trong còn có rất nhiều tư liệu, đừng khiến cho nó hư hỏng đến mức không sửa được nữa.” Lâm Dương nghiêng đầu, trầm giọng nói.
 
Back
Top Bottom